Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1542


CHƯƠNG 1542

Ba đại thế gia của thủ đô.

Nhà họ Triệu, nhà họ Đàm, nhà họ Khương, thế lực khổng lồ, trở thành thế tam phân thiên hạ”.

Ba nhà đấu đá mấy chục năm, không nhà nào có thể lật đổ nhà kia.

Mỗi nhà đều sở hữu mười mấy hai mươi gia tộc phụ thuộc loại nhỏ, đầu tư ủng hộ hàng trăm công ty lớn bé, mạng lưới quan hệ phức tạp.

Triệu Dung chính là con gái út của gia chủ nhà họ Triệu hiện nay, từ bé đã được cưng chiều.

Hôm nay cho dù không có Giang Nghĩa ra tay, cũng sẽ có người ở trong tối bảo vệ an toàn của Triệu Dung, đám người lão Yêu đó không thua trong tay Giang Nghĩa, cũng sẽ thua ở trong tay của nhà họ Triệu.

Bởi vì gia chủ của nhà họ Triệu bảo vệ tốt, Triệu Dung về cơ bản từ bé đã cách biệt với bên ngoài, căn bản không tiếp xúc tới bất cứ thông tin tiêu cực nào.

Cô ta chính là đóa hoa trong nhà kính.

Tuy yếu ớt, nhưng cũng cực kỳ đơn thuần, không có bất cứ sự vấy bẩn nào.

Cô ta đáng yêu đặc biệt thích thiết kế trang phục, gia chủ của nhà họ Triệu dứt khoát bỏ tiền đầu tư giúp cô ta thành lập một thương hiệu quần áo, xây dựng hơn 10 công ty con.

VH, là tác phẩm kinh điển của Triệu Dung.

Hiện nay thương hiệu này đã trở thành thương hiệu nổi tiếng của thủ đô thậm chí là cả nước, nó thuộc về sự tồn tại cao nhất trong phong cách dễ thương nhị thứ nguyên.

Không thể không nói, Triệu Dung ở phương diện này vấn có bản lĩnh.

Cô ta chỉ cần chuyên tâm làm việc cô ta thích làm, làm một ‘nhà thiết kế trang phục’ là được.

Quản lý các công ty khác, những vận hành thương vụ phức tạp kia, xử lý mối quan hệ giữa người và người, gia chủ của nhà họ Triệu đều sắp xếp người lo liệu ổn thỏa.

Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, bông hoa trong nhà kính này sẽ nở đẹp cả đời như vậy.

Cửa sắt lớn của sơn trang mở ra.

Chiếc Rolls Royce chạy cả một đoạn đường, dừng ở bên cạnh một đài phun nước.

Cửa xe mở ra.

Một người đàn ông mặc áo khoác màu xanh, vừa ngậm điếu xì gà vừa đi tới, người này chính là cậu lớn của nhà họ Triệu – Triệu Hải Nhân.

Laura xuống xe trước.

Triệu Hải Nhân đi tới: “Yo, người đẹp lạnh lùng của chúng ta trở về rồi. Nghe nói hai người ở trên máy bay gặp phải một chút chuyện không vui vẻ, sao rồi, cần tôi đi dạy dõ lũ khốn đó không?”

Laura xua tay: “Tôi thấy không cần nữa, so với chuyện này, anh nên quan tâm em gái của anh nhiều hơn.”

Tem Triệu Hải Nhân nhìn vào trong xe, chỉ thấy Triệu Dung nhìn chằm chằm danh thiếp trong tay, biểu cảm trên mặt rất hiu quạnh.

Triệu Dung luôn đáng yêu sao lại đau lòng?

Lẽ nào…

Triệu Hải Nhân hoảng sợ hỏi: “Laura, em gái của tôi có phải bị những tên khốn đó bắt nạt rồi không?”

Laura đã cười: “Ngược lại thì không.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1543


CHƯƠNG 1543

“Vậy Dung sao nhìn trông không vui?”

“Bởi vì…” Laura cười xấu xa nói: “Bởi vì cô nàng này, chớm tình rồi.”

Câu nói này bị Triệu Dung nghe rõ ràng.

Cô ta bĩu mỗi: “Chị Laura, chị không được nói linh tinh!”

Laura nhún vai: “Vậy sao? Cũng không biết là ai, từ sau khi tách khỏi người ta thì cứ mất hồn mãi, lúc khóc lúc cười.”

“Đâu… đâu có!!!”

Nghe thấy đối thoại của bọn họ, Triệu Hải Nhân cuối cùng cũng thở phào.

Có điều cũng thật là thần kỳ, Triệu Dung luôn không thích ở chung với đàn ông, nhìn thấy đàn ông thì ghét, cho nên bình thường nhiệm vụ phụ trách bảo vệ cô ta đều giao cho Laura.

Cho dù có vệ sĩ nam, vậy cũng đều là bảo vệ ở trong tối.

Triệu Hải Nhân thậm chí còn nghĩ, cô em gái này của anh ta liệu có khi nào cả đời không gả đi được hay không?

Không ngờ nha không ngờ nha, mới ra ngoài mấy ngày thì bị người đàn ông khác câu mất hồn, trái tim thiếu nữ đó thoáng cái thì chớm nở.

Triệu Hải Nhân hút xì gà, cười ha hả hỏi: “Là cậu chủ nhà nào đã câu mất hồn của em tôi rồi?”

‘Là Laura vừa chuẩn bị mở miệng, Triệu Dung xấu hổ đỏ bừng mặt, lập tức ngăn lại: “Không được nói! Nếu chị nói thì em cả đời không đếm xỉa tới chị nữa.”

Laura nhún vai: “Cậu cả, chuyện này không trách được tôi.”

Triệu Hải Nhân gật đầu: “Được, không nói thì không nói. Có điều em út anh phải nhắc nhở em một câu, em là công chúa nhỏ của nhà họ Triệu chúng ta, là ngọc minh châu trong tay ba chúng ta, người bình thường tuyệt đối không xứng với em. Cho dù em thích, nếu thân phận của người đó không đủ, hai người cũng sẽ không ở bên nhau được.”

Vừa nói như vậy thì Triệu Dung càng đau lòng.

Cô ta bĩu môi: “Ồ, em biết rồi, đừng nói nữa, còn có thể gặp lại hay không cũng chưa chắc đó.”

Triệu Hải Nhân khế phất tay: “Được rồi, đừng ngồi ở trong xe nữa, đi vào ăn cơm thôi, hôm anh anh cả chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon cho em, đều là món em thích ăn.”

Anh ta vừa đi vừa nói.

Laura nhìn bóng lưng của Triệu Hải Nhân, trong lòng cười lạnh.

Nếu để Triệu Hải Nhân biết, người đàn ông Triệu Dung thích chính là Giang Nghĩa – chiến thần Tu La bắt đi người phụ nữ của anh ta, khiến anh ta không bước xuống đài được, không biết Triệu Hải Nhân sẽ có cảm nghĩ gì?

Chuyện này rất quan trọng, phải tìm một thời cơ quan trọng nói ra.

Sau đó, Laura đi theo.

Hơn 10 giờ tối.

Laura ăn cơm xong thì quay lại công ty khoa học kỹ thuật Trọng Môn, tới phòng làm việc của chủ tịch, nhìn thấy ba nuôi của cô ta – lão gia Rết.

“Trở về rồi à?”

‘Dạ”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1544


CHƯƠNG 1544

Lão gia Rết ném cho cô ta một chai nước: “Vất vả rồi.”

Laura vặn nắp chai tu mấy ngụm, ngồi ở đối diện lão gia Rết: “Nên làm. Thông qua việc bảo vệ đối với Triệu Dung dạo gần đây, mức độ thiện cảm của nhà họ Triệu đối với Trọng Môn của chúng ta đã tăng lên, băng lòng tăng đầu tư, giúp chúng ta lật đổ khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Lão gia Rết gật đầu đầy an ủi: “Làm tốt lắm.

Ông ta dựa vào lưng ghế, thờ dài nặng nề: “Từ sau khi Weiss đi, trạng thái của ba luôn rất tệ, xử lý sự việc càng lúc càng lực bất tòng tâm, khoảng thời gian này may nhờ có con giúp chạy trước chạy sau. Nếu không, sắp xếp của chúng ta ở thủ đô cũng chấm hết rồi.”

Laura mỉm cười hờ hững.

“Được rồi, cũng không còn sớm nữa, con mau đi nghỉ ngơi đi.”

Laura gật đầu, để chai nước xuống, nhưng lại không rời đi.

Lão gia Rết liếc nhìn cô ta: “Sao vậy, còn có chuyện gì sao?”

“Vâng.

“Chuyện gì?”

“Trên đường trở về, con và cô Triệu bị người của Dạ Cầm quấy nhiễu.”

Lão gia Rết bật cười: “Lũ khốn kiếp không có mắt nhìn như Dạ Cầm, tìm chết cũng không thể tìm như vậy. Sau đó thì sao?

Bị người của nhà họ Triệu xử lý rất thảm nhỉ?”

“Chưa đợi người của nhà họ Triệu ra tay thì có một người đàn ông đứng ra, anh hùng cứu mỹ nhân rồi.”

“Ổ? Đã cứu cô Triệu, người này sắp phất lên rồi.”

“Ai nói không phải chứ? Hơn nữa điều thần kỳ hơn là Triệu Dung hình như rung động đối với người đàn ông đó.”

Lão gia Rết nghe xong thì cười ha hả: “Cô bé cực kỳ ghét đàn ông đó, vậy mà sẽ rung động với một người đàn ông xa lạ? Thật là thú vị. Được rồi, đây cũng không phải chuyện gì to tác, con đi nghỉ ngơi đi.”

Laura nhìn lão gia Rết: “Ba nuôi, ba không muốn biết người đàn ông đó là ai sao?”

“Là ai rất quan trọng sao?”

“Dạ… con cảm thấy rất quan trọng.

Lão gia Rết cười ha ha: “Vậy con nói xem, người đó là ai?”

Laura rất điềm tĩnh nói ra hai chữ: “Giang Nghĩa!”

Rắc răc!

Chiếc bút chì trong tay lão gia Rết bởi vì dùng lực quá lớn mà bị bẻ gãy.

Ông ta không dám tin mà ngẩng đầu nhìn Laura: “Con không phải đang nói đùa với ba chứ?”

Laura nhún vai: “Ba cảm thấy con sẽ lấy loại chuyện này ra đùa sao?”

Lão gia Rết ngồi thẳng người, dở khóc dở cười.

Thế nào cũng không ngờ, Giang Nghĩa khiến ông ta hận thấu xương vậy mà lại tới thủ đô, hơn nữa còn cứu Laura và Triệu Dung, còn lấy được trái tim của Triệu Dung.

Biến số trong này thật sự quá nhiều rồi.

“Chuyện này, Triệu Hải Nhân biết không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1545


CHƯƠNG 1545

“Vân chưa, có điều theo con thấy, không che giấu được bao lâu.”

Lão gia Rết nheo mắt lại, suy nghĩ: “Giang Nghĩa ở khu Giang Nam làm tổng phụ trách một cách tốt đẹp, đột nhiên chọn thoái ẩn, từ bỏ tất cả quyền lực. Sau đó lặng lẽ đến thủ đô, trong hồ lô của cô ta bán thuốc gì?”

“Laura, con phải theo sát cho ba, nếu có thể, nhất định phải điều tra rõ mục đích Giang Nghĩa lần này tới thủ đô!”

Laura nói: “Ba không dặn con cũng sẽ làm như vậy. Khi rời đi, con đã cho người để ý Giang Nghĩa rồi, địa chỉ, hành động hiện tại của anh ta đều nằm trong lòng bàn tay của con.

“Làm tốt lắm.” Laura suy đoán: “Con nói xem, Giang Nghĩa liệu có khi nào nhằm vào chúng ta mà tới không? Hoặc nhằm vào nhà họ Triệu?”

“Không giống. Anh ta đối với Weiss và tình nhân của Triệu Hải Nhân đều không nương tay, nhưng lại ra tay giúp đỡ con và Triệu Dung, chuyện này nhìn trông rất mâu thuần.”

“Mẫu thuân? Giang Nghĩa này quỷ kế đa đoan, chúng ta phải đề phòng.”

Laura hỏi: “Vậy chúng ta có cần ra đòn phủ đầu với Giang Nghĩa không? Để cho anh ta biết, thủ đô không phải là nơi dễ ở?”

Lão gia Rết nhíu mày: “Trước mắt là thời khắc mấu chốt để chúng ta đối kháng với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, không nên sinh chuyện rắc rối. Giang Nghĩa là nhất định phải đối phó, nhưng không phải bây giờ. Huống chỉ, chúng ta còn chưa biết mục đích của cậu ta lần này.”

Khựng một chút, ông ta tiếp tục nói: “Như vậy đi, tìm một người không có quan hệ với chúng ta đi đánh rắn động cở, xem thử có thể nghe ra chút thông tin gì không.”

“Được.” Laura kiến nghị: “Vậy thì dứt khoát để người của Dạ Cầm đi là được rồi. Giang Nghĩa bắt người của bọn họ, con có thể sắp xếp người dưới trướng đi tiết lộ hành tung của Giang Nghĩa cho lão đại của Dạ Cầm, để Dạ Cầm đi trả thù. Có thể đối phó được với Giang Nghĩa là tốt nhất, không đối phó được, cũng không liên quan tới chúng ta. Dù sao chúng ta là người ngoài cuộc, xem náo nhiệt.”

Lão gia Rết gật đầu: “Cách này không tốt, đi đi.

“Vâng.

Laura đứng dậy muốn rời đi.

“Cái đó…

“Ba nuôi, còn có chuyện gì sao?”

“Anh cả của con sức khỏe dạo gần đây của nó càng ngày càng tệ, nếu con có thời gian thì đi thăm nó đi.”

“Con biết rồi.”

Laura rời khỏi phòng làm việc.

Lão gia Rết dựa vào lưng ghế, hai mắt nhìn phía trước.

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, cậu rốt cuộc muốn làm cái gì? Từ bỏ thân phận tổng phụ trách, từ bỏ quyền lực, một mình tới thủ đô rốt cuộc là vì cái gì?”

“Mặc kệ cậu muốn làm cái gì, tôi đều sẽ không để cậu được như ý!”

“Weiss, thù của con, ba nuôi nhất định chính tay giúp con báo! Giang Nghĩa, chết chắc!”

Đêm khuya.

Khách sạn năm sao, phòng tổng thống.

Vali ném ở một bên, Giang Nghĩa, Nhậm Chỉ Lan ngồi ở hai bên bàn ăn, ăn đồ ăn thơm phức.

Bạch Dương dịch ghế ngồi xuống: “Thống soái, ngon không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1546


CHƯƠNG 1546

“Mùi vị không tồi.”

Ăn hai miếng, Giang Nghĩa hỏi: “Chuyện giao cho cậu sao rồi?”

Bạch Dương là người có năng lực trinh sát giỏi nhất trong 12 cung, tình báo của anh ta là đáng tin nhất toàn vẹn nhất trong tất cả mọi người.

Lần này có thể thuận lợi gặp được Giang Hàn Phi không, phải dựa vào sự giúp đỡ của Bạch Dương.

Anh ta lấy ra một quyển sổ nhỏ, vừa xem vừa nói: “Đầu tiên là một vài tư liệu của chính phủ. Giang Hàn Phi hiện nay nhận chức chủ tịch của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc. Ông ta sáng lập khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc gần 8 năm, trong 8 năm nay, đánh đâu thắng đó. Dựa vào khoa học kỹ thuật xuất sắc và tài kinh doanh siêu phàm, biến khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc trở thành công ty khoa khọc kỹ thuật hàng đầu thủ đô, doanh thu mỗi năm lên tới hàng trăm nghìn tỷ.”

Nhậm Chỉ Lan chớp mắt: “Hàng trăm nghìn tỷ? Hàn Phi thật là không đơn giản, sáng tạo ra khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng thì rất ghê gớm rồi, không ngờ còn sáng tạo ra khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc còn ghê gớm hơn.”

Giang Nghĩa lại nghi hoặc nói: “Vấn đề là lối đi thương nghiệp của hai công ty này gần như giống nhau, tại sao lại từ bỏ khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng đang lên mà bắt đầu lại? Điều mấu chốt nhất là 8 năm nay ba tôi luôn ở thủ đô, tại sao không trở về?

Giang Châu chết, ba tôi cũng không có bất cứ biểu thị nào?”

Bạch Dương tiếp tục nói: “Dựa theo điều tra, năm đầu tiên Giang Hàn Phi đến thủ đô thì bị mắc bệnh, từ trước đến nay đều rất khiêm tốn. Trừ trường hợp buộc phải xuất hiện, bình thường ông ta đều không hiện thân.

Nhậm Chỉ Lan nhìn Giang Nghĩa: “Thật là ba nào con nấy, phong cách làm việc của hai ba con các cậu giống hệt nhau, quả thật là ba con ruột.”

Giang Nghĩa cười khổ một tiếng, hỏi: “Ba tôi đã mắc bệnh gì?”

Bạch Dương lắc đầu: “Không biết. Tôi đã điều tra những bác sĩ chữa trị cho Giang Hàn Phi, nhưng không có thu hoạch. Căn bệnh của Giang Hàn Phi rất đặc biệt, hiện nay không ai biết bệnh của ông ta là gì.

Manh mối duy nhất là nội tạng của ông ta xuất hiện vấn đề, cách tốt nhất là thay đổi nội tạng.

Giang Nghĩa gật đầu: “Đây chính là nguyên nhân ba tôi tìm tới ba con nhà họ Thạch”

Anh tiếp tục nói: “Thủ đô khác với khu Giang Nam, nơi này rồng cá lấn lộn, thế lực phức tạp, không phải là nơi cậu có kiến thức có mưu trí thì có thể đứng lên. Ở sau lưng của ba tôi nhất định có thế lực khác ủng hộ?”

Bạch Dương gật đầu.

“Không sai, ba đại thế gia lớn mạnh nhất ở thủ đô – nhà họ Triệu, nhà họ Đàm và nhà họ Khương. Thế lực đứng sau lưng Giang Hàn Phi là nhà họ Đàm.”

“Nhà họ Đàm cung cấp không ít vốn và mối quan hệ, giúp Giang Hàn Phi xây dựng sự nhiệp.”

“Có thể nói, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có thể thành lập, phải có một nửa công lao của nhà họ Đàm; cũng vì vậy, mỗi năm khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đều phải ‘cống nạp’ cho nhà họ Đàm một lượng tiền rất lớn, con số cụ thể không rõ, nhưng tuyệt đối là con số trên trời.”

Điều này là chắc chắn.

Thiên hạ không có bữa ăn miễn phí.

Giang Nghĩa đặt đũa xuống, đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Vậy cậu có cách gì, có thể để tôi gặp mặt ba tôi không?”

Bạch Dương để quyển sổ xuống: “Cách thì ngược lại có một cách, nhưng không năm chắc hoàn toàn.”

“Nói”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1547


CHƯƠNG 1547

“Giang Hàn Phi mắc bệnh nặng, mỗi tháng đều sẽ triệu tập bác sĩ tốt nhất thủ đô đi chữa bệnh, tuy luôn không có hiệu quả, nhưng cũng chưa từng từ bỏ.”

Bạch Dương nhìn sang Giang Nghĩa: “Thống soái, thân phận đến thủ đô lần này của anh, không phải chính là bác sĩ hay sao? Còn là bác sĩ của y quán Nhân Trị”

Giang Nghĩa cười hài lòng.

Cách này quả thật không tồi.

Nếu Giang Hàn Phi này thật sự là ba của anh, vậy không những có thể gặp mặt, còn có thể thuận tiện chữa bệnh cho ông ta.

Con trai chữa bệnh cho ba, lẽ hiển nhiên Nếu trong này có uẩn khúc khác, Giang Nghĩa cũng có thể thông qua thân phận bác sĩ tiếp cận Giang Hàn Phi, điều tra sự viên “Cách này không tồi!”

Giang Nghĩa có thái độ công nhận đối với cách này, tiếp theo bọn họ bắt đầu thương lượng làm sao tiến hành bao bọc cho Giang Nghĩa, rồi phải thông qua cách gì đi tới khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chữa bệnh cho Giang Hàn Phi.

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Có người sao?

Ba người đều sững người, chỉ nghe ngoài cửa truyền tới tiếng của một người đàn ông: “Nhân viên phục vụ.

Bạch Dương đi tới, đưa tay mở cửa ra.

“Muộn như vậy rồi, anh có chuyện gì?”

Nhân viên phục vụ nói: “Ở đại sảnh dưới tầng có một đám người kéo tới, bọn họ kêu tôi giao cái này cho một anh tên là ‘Giang Nghĩa!”

Bạch Dương cúi đầu liếc nhìn, chỉ thấy trong tay của nhân viên phục vụ cầm một bưu thư.

“Đưa cho tôi là được.”

“Được.”

Bạch Dương nhận lấy bưu thư, đóng cửa lại, cất bước đi tới trước mặt Giang Nghĩa.

“Thống soái, thư của anh.”

Giang Nghĩa đưa tay cầm lấy bì thư, trên bì thư cái gì cũng không viết, trắng một khoảng.

Anh sững người, tự lẩm bẩm: “Đầu năm nay người còn viết thư không còn nhiều, hơn nữa bưu thư này không có mã hóa bưu chính, không có địa chỉ, rõ ràng không phải là gửi tới.”

“Xem ra, là những người nào đó của thủ đô đã để ý tôi”

“Mới vừa tới ngày đầu tiên thì bị người khác để ý rồi, bạn của Giang Nghĩa tôi thật khá nhiều.”

Anh đưa tay xé bì thư ra, bên trong là một tờ giấy và một tấm lệnh bài.

Trên lệnh bài khắc một con phi cầm đen xi, nhìn không ra cái gì.

Giang Nghĩa mở tờ giấy ra, nội dung bên trong rất đơn giản, tổng cộng năm từ: xuống lầu nhận cái chết!

Một bức thư, một tấm lệnh bài.

Nội dung của thư lại ngông cuồng bá đạo như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1548


CHƯƠNG 1548

Vừa nghe giọng điệu của nhân viên phục vụ, đám người này rõ ràng đã đến khách sạn, chiếm đóng đại sảnh, Giang Nghĩa muốn đi cũng khó.

Anh mỉm cười, mới đến ngày đầu tiên thì có kẻ thù tìm tới cửa.

“Được, tôi đi xuống xem thử, rốt cuộc là kẻ thù nào.”

Bạch Dương cầm tấm lệnh bài đó lên xem, đã cười: “Thống soái anh không cần đi đâu, tôi biết là ai”

“ổ? Ai?”

“Tấm lệnh bài này là tín vật của Dạ Cầm = thế lực ở thủ đô, cũng là lệnh truy sát của bọn họ. Phàm là ai nhận được loại lệnh bài này, vậy thì bị Dạ Cầm để ý rồi.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Xem ra không phải là kẻ thù cũ, là kẻ thù mới, ban sáng cứu hai cô gái thuận tiện mang đi một nhóm người của Dạ Cầm, lần này người ta không vui, tìm tới cửa trả thù.”

“Được, tôi đi thử bọn họ.

Giang Nghĩa đứng dậy đi về phía cửa, Bạch Dương lập tức đi theo, sợ Giang Nghĩa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Tuy Giang Nghĩa lợi hại, nhưng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.

Hai người đi xuống lầu, thoáng cái thì nhìn thấy người của Dạ Cầm.

Một đám người chặn ở đầu khách sạn, chặn chết cửa lớn lại, cấm bất cứ ai ra vào, cho dù là muốn không nhìn thấy bọn họ cũng khó.

Nhìn thấy Giang Nghĩa đi xuống, mắt của người thuộc Dạ Cầm đều sáng lên.

Một người trong đó nhìn trông giống người cầm đầu đi tới, trên mặt ông ta xăm phi cầm màu đen, vừa giống chim vừa giống gà.

“Cậu là Giang Nghĩa?”

“Phải.”

Người đó hừ lạnh một tiếng, dùng tay chỉ vào mình: “Biết tôi không?”

Giang Nghĩa lắc đầu.

“Oắt con giỏi lắm, ngay cả tôi cũng không biết sao? Đủ hống hách đấy? Nói cho cậu biết, ông đây là người quản lý của Dạ Cầm, mọi người gọi là Phi Kê, Phi gia!”

Cái tên này thật sự gây cười.

Có điều lọt vào trong tai của nhân viên khách sạn thì giống như tồn tại của ác mộng.

Phi Kê, đó là ác ma giết người không chớp mắt.

Phàm là người bị Dạ Cầm bọn họ để ý, đều không có kết cục tốt đẹp.

Giang Nghĩa hờ hững hỏi: “Vậy nên con ‘gà bay như ông tìm tôi là làm máy bay gì?”

Đã tới lúc này rồi, anh vẫn nói lời dí dỏm, rõ ràng không có để Phi Kê vào trong mắt, nhiều tay đánh ở đây ở trong mắt Giang Nghĩa, cũng chỉ là một vật trang trí.

Phi Kê đánh giá trên dưới Giang Nghĩa, cười lạnh một câu, nói: “Được lắm oắt con, tính tình khá ngông. Tôi đã điều tra rồi, cậu trước đây là thống soái của mấy nhóm lính ở thủ đô, hình như là một lãnh đạo nhỏ?”

“Có điều cái đó cũng vô dụng.”

“Cậu bây giờ đã nghỉ hưu, là một dân thường. Tôi nói cho cậu biết, cho dù cậu không nghỉ hưu Phi Kê tôi cũng có thể giết cậu một cách dễ dàng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1549


CHƯƠNG 1549

“Ở thủ đô, đâu đâu cũng là quan lớn..”

“Cậu từng làm lãnh đạo nhỏ vài ngày thì coi mình rất chỉ gì và này nọ? Dám bắt người dưới trướng của tôi đi? Ha ha, ai cho cậu can đảm đó? Lương Tịnh Như sao?”

Giang Nghĩa hỏi: “Chuyện đó đã kết thúc, Ông muốn như thế nào?”

“Như thế nào sao?” Phi Kê nhìn Giang Nghĩa: “Dựa theo quy tắc giang hồ, cậu xử lý nhiều anh em của tôi như vậy, tôi làm đại ca, buộc phải thay các anh em đòi lại công bằng.”

Nói xong, ông ta cầm lấy một con dao bầu ném xuống đất.

“Nể tình cậu từng làm lãnh đạo nhỏ mấy ngày, tôi nể mặt cậu một chút, không lấy mạng của cậu, chỉ cần một tay một chân của cậu; cậu xem, cậu tự mình động thủ hay là tôi giúp cậu?”

Nghe thấy lời này, nhân viên của khách sạn đều bị dọa trốn ở cuối bàn, không ai dám lên ngăn cản.

Thậm chí ngay cả người báo cảnh sát cũng không có.

Loại chuyện này chỉ có thể xem náo nhiệt, tuyệt đối không thể dây vào, ai dám báo cảnh sát, Dạ Cầm sẽ đối phó kẻ đó.

Bạch Dương hơi nhíu mày, đi tới nói: “Này, Ông cũng quá ngông cuồng rồi. Trên thế giới này còn chưa có ai có thể đòi lấy một tay một chân của thống soái chúng tôi!”

Phi Kê đã cười: “Trước đây không có, đó là vì chưa gặp phải tôi; nếu gặp phải tôi từ Sớm, các cậu sớm đã tàn phế rồi.”

Lời này đủ bá khí.

Bạch Dương nhíu mày, nhìn không nổi nữa, bước lên một bước, chuẩn bị thay Giang Nghĩa ra tay dạy dỗ những tên khốn không biết điều này.

Giang Nghĩa lại không đếm xỉa, đưa tay ngăn Bạch Dương lại.

Anh hờ hững nói: “Vị đại gia Phi Kê này, chuyện này không có cơ hội cứu vấn sao?

Một tay một chân, quá ác rồi?”

Phi Kê cười ha hả: “Bây giờ biết sợ rồi sao?

Muộn rồi!”

Khựng lại một chút, ông ta đổi lời nói: “Có điều không phải không có cơ hội cứu vấn, ở trên thế giới này, bất luận chuyện gì cuối cùng cũng không thoát khỏi một chữ — tiền.”

“Có tiền có thể sai khiến quỷ thần, nếu cậu có thể lấy ra đủ tiền để xoa dịu nỗi đau của các anh em tôi, vậy tay chân của cậu, tôi sẽ suy nghĩ giữ lại.”

Giang Nghĩa lại hỏi: “Vậy cần bao nhiêu tiền?”

Phi Kê nhìn Giang Nghĩa: “Cậu từng làm lãnh đạo nhỏ, kiếm được không ít nhỉ?

Không phải tôi cố ý chém giá, mà phải cho cậu chút bào học. Một giá, 9 tỷ!”

9 tỷ đối với người bình thường mà nói tuyệt đối là con số trên trời.

Nhưng đối với Giang Nghĩa mà nói, ngay cả hạt cát cũng không tính.

Anh bình tĩnh nói: “9 tỷ? Con số này nửa vời nghe thật khó chịu, như vậy đi, tôi cho anh tròn số, cho anh 30 tỷ thì như nào?”

Phi Kê ngây dại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1550


CHƯƠNG 1550

Từng thấy người mặc cả nhưng chưa thấy ai mặc cả như vậy.

Đâu có ai chủ động mặc cả tăng giá đâu?

Phi Kê cười ha hả nói: “Được, nhóc con khá có mắt nhìn, biết sai thì thay đổi. Nể tình cậu hiểu chuyện như vậy, sau này cậu theo tôi lăn lộn, gia nhập vào Dạ Cầm của chúng tôi, sau này ông nội tôi bảo vệ cậu!”

Giang Nghĩa xua tay.

“Không vội.”

“Tiền, tôi có thể cho ông, nhưng tôi sợ ông không cầm đi được.

Phi Kê nghe rồi cũng muốn cười, số tiền này còn không cầm đi được ư?

Ông ta mỉa mai nói: “Oắt con, cậu coi tôi là ai chứ? Nghĩ rằng tôi sẽ sợ chuyện sao?

Nói cho cậu biết, đừng nói 30 tỷ, cho dù là 300 tỷ, 3000 tỷ, không có gì tôi không dám thu!”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đây là ông nói, vậy được, tôi bây giờ rút tiền cho ông.”

Anh ngoắc tay với Bạch Dương, nói vài câu ở bên tai của Bạch Dương, Bạch Dương nghe xong thì lộ ra nụ cười không dễ nhận ra, anh ta rời khỏi khách sạn đi rút tiền.

Phi Kê nhắc nhở: “Này, tôi nói cho các cậu biết, đừng kiếm chuyện cho tôi. Tôi không phải là thiện nam tín nữ gì, nếu các cậu dám giở trò sau lưng, vậy tôi giết cậu tại chỗ!”

Giang Nghĩa xua tay: “Không giở trò gì cả, tôi chỉ là nói mật khẩu với cậu ta, bảo cậu ta tới ngân hàng rút tiền, rất nhanh thì quay lại.

“Ha ha, như vậy còn tạm.”

Phi Kê đặt mông ngôi xuống, vừa hút thuốc vừa nghịch điện thoại.

Người dưới trướng nhìn chằm chằm Giang Nghĩa, không cho anh cử động một bước; những người bọn họ bình thường bắt nạt người khác quen rồi, cũng coi Giang Nghĩa thành loại người bình thường mà đối đãi.

Đợi bọn họ cầm được tiền, giữ lại một mạng của Giang Nghĩa hay không, tất cả xem tâm trạng của Phi Kê.

20 phút say, tiền đã tới.

Tiền quả thật đã tới rồi, chỉ là cách thức tới có hơi khác với những gì mọi người nghĩ.

Phi Kê cho rằng Bạch Dương sẽ tới ngân hàng xin chuyển khoản gì đó, nhưng điều không ngờ là Bạch Dương lại thuê một chiếc xe, vận chuyển tiền tới đây!

30 tỷ tiền mặt, tầng xếp tiền 500k, cứ thế mà từng xấp chồng lên nhau, hết tầng này tới tầng khác.

Thoải mái chiếm cứ ở trung tâm cả đại sảnh.

30 tỷ, chỉ nghe thấy con số này đã đủ kinh người, bây giờ nhìn thấy số tiền thực tế thì càng khiến mắt của người khác sáng lên.

Phi Kê vui vẻ đi tới.

“Được đấy, oắt con, không ngờ cậu vậy mà cho tôi 30 tỷ này.”

“Được, các anh em vác tiền lên xe cho tôi, mang đi!”

Phi Kê rất vui, khoản tiền lớn này có thể tiêu thỏa thích một trận rồi.

Nhưng còn chưa đợi thủ hạ của ông ta động thủ, Giang Nghĩa cắt ngang nói: “Đợi đã. ] Phi Kê nhìn qua: “Sao hả, hối hận rồi sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1551


CHƯƠNG 1551

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không phải hối hận, mà là chúng ta trước đã giao hẹn rồi, số tiền này là tôi cho ông, không phải cho thủ hạ của ông. Hơn nữa tôi lúc đầu nói rồi, sợ ông không cầm đi được, ông nói không sao, cầm đi được.”

“Vậy nên, dựa theo giao hẹn của chúng ta, số tiền này ông có thể cầm đi, nhưng cũng chỉ có thể một mình ông chuyển đi, không thể để những người khác giúp. Cũng không thể dùng xe, không thể dùng bất cứ công cụ nào, tay không chuyển tới nơi ông ở.”

“Phi Kê, mời.”

Nghe xong những lời này, mặt của Phi Kê đã xanh hết rồi.

Chỗ ông ta ở cách chỗ này mấy chục km, trong tình huống không dùng bất cứ công cụ nào đi đi lại lại cũng mệt chết rồi, huống chỉ vận chuyển nhiều chồng tiền như vậy?

Chỉ với sức của một người, tay không vận chuyển 30 tỷ tiền mặt từ khách sạn tới chỗ Ở cách mấy chục km.

Ha ha, loại chuyện này có thể làm được sao?

Cho dù có thể làm được, vậy cũng phải tiêu tốn mấy tháng tới một năm?

Đây không phải là lấy người khác ra trêu đùa hay sao?

Sắc mặt của Phi Kê lại thay đổi, trừng mắt với Giang Nghĩa, nói: “Oắt con cậu có phải đầu óc xảy ra vấn đề rồi không? Muốn tôi một tay vận chuyển 30 tỷ tiền mặt đi tới chô ở cách mấy chục km bằng tay không?

Cậu là muốn ông nội này mệt chết à?”

Giang Nghĩa đã cười: “Tôi đã nói, không phải tôi không cho ông tiền, chỉ là sợ ông không cầm đi được. Ông cứ không nghe, nhất định kiên trì muốn tiền, như vậy tôi có cách gì chứ? Phi Kê, chuyển đi?”

“Tôi chuyển cái đầu nhà cậu!”

Khẽ phất tay, thủ hạ trong cả khách sạn đều vây lại.

Phi Kê hừ lạnh một tiếng: “Oắt con, cậu sợ là vân chưa làm rõ tình hình nhỉ? Bây giờ người chịu uy h**p tới tính mạng là cậu, không phải là tôi! Vốn ông nội đây thấy cậu biểu hiện tốt, chuẩn bị giữ lại một mạng của cậu thậm chí nhận cậu làm đàn em.”

“Nhưng cậu thật sự không biết nể nang, vậy mà dám trèo lên đầu của ông nội đây mà đái.”

“Đây là do cậu tự tìm, đừng trách tôi thủ đoạn tàn độc.”

Phi Kê chỉ sang Giang Nghĩa: “Trước tiên cắt một tay một chân của cậu ta, sau đó treo lên, từ từ dốc máu, khiến cậu ta từ từ đợi chết.

Loại hành hạ này đủ ác.

Cắt tay, cắt chân đã đủ tàn nhấn rồi, còn không cho chết dứt khoát, treo người ta lên, để máu từ từ chảy cạn đợi chết.

Thủ đoạn tàn độc, nghe mà kinh hãi.

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không ngờ trong thủ đô, vậy mà còn có kẻ ngang ngược tàn ác như các người.”

Chưa dứt lời, một thủ hạ ở trên cùng đã tung con dao bầu tới, chém về phía tay của Giang Nghĩa.

Một tên đàn em cỏn con, sao có thể làm bị thương được chiến thần Tu La?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1552


CHƯƠNG 1552

Giang Nghĩa nghiêng người tránh được, khua tay một cái thì giật được con dao bầu, trong nháy mắt tay giơ lên dao hạ xuống, tên thủ hạ chém người không thành còn bị chém ngược, tay của bản thân bị Giang Nghĩa cắt đứt tại chõ!

Ngay lập tức, hiện trường phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

Những tên đàn em vốn xông tới đó, lập tức dừng bước, tất cả đều nhìn Giang Nghĩa, không khỏi sinh ra một cảm giác lạnh lẽo từ trong tim.

Nhìn người đàn ông này, nhìn trông không giống con người, mà giống ác ma tới từ địa ngục!

Phi Kê cũng bị dọa giật mình, bình thường bọn họ xử lý người khác đều một phát ăn ngay, càng phản kháng càng bị xử lý thê thảm, trước giờ chưa từng xuất hiện cục diện bị giết ngược như này.

“Ha ha, không hổ là từng làm lãnh đạo nhỏ, có chút thân thủ.”

“Nhưng một mình cậu có thể đối phó mấy chục người sao?”

“Các anh em, cùng lên!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

Sự nhắc nhở của Phi Kê khiến mọi người hoàn hồn, phải, Giang Nghĩa có lợi hại hơn nữa cũng chỉ có một mình, không thể một mình đối phó mấy chục người được, bọn họ sợ cái gì chứ?

Lên!!

Một đám người xông lên, Bạch Dương vừa chuẩn bị giúp Giang Nghĩa ra tay, lại phát hiện không theo kịp.

Giang Nghĩa quá nhanh rôi.

Trong nháy mắt thì lao vào đám người, tay nâng lên dao hạ xuống, một lần chém xuống thì nhất định sẽ chém đứt tay hoặc chân của một người.

Mười mấy giây ngắn ngủi, hiện trường có thêm mười mấy người tàn tật.

Bạch Dương lắc đầu cười khổ, tuy rất lâu không lên chiến trường, nhưng thân thủ của Giang Nghĩa vấn mạnh mẽ như xưa.

Xem ra lần này không cần thiết anh ta ra tay.

Giang Nghĩa càng chém càng hưng phấn, sự ngoan độc trong máu của chiến thần Tu La vào lúc này được bộc lộ hoàn toàn.

Giết! Giết! Giết!

Giang Nghĩa trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn sang Phi Kê: “Suýt nữa quên mất, còn cả ông.” CHƯƠNG 999: CỨU VẤN Khi Giang Nghĩa đi về phía Phi Kê, Phi Kê cảm thấy không khí xung quanh đều trở nên khô nóng.

Cảm giác đó giống như lửa trên người Giang Nghĩa đốt cháy không khí, đốt cho Phi Kê biến thành gà quay, cực kỳ khó chiu.

Ông ta trước giờ đâu từng có lúc nào cảm thấy cái chết cách mình gần như vậy.

Toàn thân trên dưới Phi Kê đều là mồ hôi, giống như bò ra từ trong đầm nước, tay chân không nghe điều khiển mà run bần bật; nhìn Giang Nghĩa ở trước mắt, thật sự giống như gặp quỷ.

Kinh sợ, sợ hãi.

Tuy nói làm ngành này của bọn họ, đó là treo đầu ở cạp quần, bất cứ lúc nào cũng có thể mất cái mạng nhỏ.

Từng dao chém xuống, lại có thêm mấy tên tàn tật.

Mấy chục người trong thời gian chưa tới một phút, gần như đều bị chém tàn phế, mấy người hoàn hảo không thương tổn còn lại đều bị phá vỡ mật, đâu còn dám xông lên nữa? Vứt dao đi, quay đầu bỏ chạy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1553


CHƯƠNG 1553

“Chạy sao?”

“Hôm nay, một người cũng không chạy thoát!”

Hai chân của Giang Nghĩa tách ra, tay phải vung con dao bầu, sau đó trực tiếp hất tay ra.

Phụt phụt phụt!

Một chuối âm thanh truyền tới, mấy thủ hạ có ý chạy trốn, ở giữa chừng, chân bị con dao bầu bay tới chém đứt, lũ lượt nằm trên đất, đau đớn k** r*n.

Không tới một phút ngắn ngủi, mấy chục người của Dạ Cầm đều chơi xong.

Nhưng Phi Kê căn bản không ngờ, ông ta sẽ mất mạng ở trong tay Giang Nghĩa.

Bởi vì ông ta dân tới mấy chục tên đàn em, mấy chục người đối phó một người, chắc là không có bất cứ vấn đề gì mới đúng, sao còn bị giết ngược?

Thật ra, nếu ông ta từng thấy thân thủ trên chiến trường của Giang Nghĩa, đánh chết ông ta cũng không dám ra tay với Giang Nghĩa.

Ra tay với chiến thần Tu La, điều đó đồng nghĩa với việc tự tìm đường chết.

Bụp một tiếng, đôi chân vô tích sự đó của Phi Kê tự động quỳ xuống, tới lúc này còn nói không sợ thì là giả.

Ông ta không phải là không sợ chết.

Cả người của Phi Kê run bần bật, giọng nói cũng lắp bắp, vừa khóc vừa cầu xin: “Đại, đại ca, tôi sai rồi, tôi thật sự không ngờ bản lĩnh của cậu lớn như vậy, tất cả đều là tôi không đúng, tôi xin lôi cậu, tôi dập đầu trước cậu!”

Nói xong, Phi Kê không do dự mà bụp bụp bụp dập đầu ba cái.

Vừa dập đầu còn vừa gọi ‘ông nội tha mạng, không hề có dáng vẻ của lão đại nữa, nhìn trông giống như một tên lưu manh ở tầng thấp nhất.

Lúc này, Giang Nghĩa đã đi tới trước mặt Phi Kê.

Anh cúi đầu nhìn Phi Kê, dùng giọng nói trầm thấp nói: “Ông không phải muốn tay và chân của tôi sao?”

“Không, không dám, tôi không dám nữa.”

“Vậy thì dựa theo quy tắc của các người, chuyện này phải làm sao? Hoặc, ông tự cắt một cánh tay, sau đó bỏ qua?”

“Chuyện này…”

Phi Kê mặt đầy nước mắt, ông muốn mạng của người khác thì đừng trách người khác tàn độc với ông.

Nếu không phải Phi Kê muốn tay và chân của Giang Nghĩa, Giang Nghĩa lúc này cũng sẽ không muốn một cánh tay của Phi Kê.

Nhìn đám đàn em nằm ở trong đại sảnh, người nào người nấy không phải đứt tay thì đứt chân, sau đó Phi Kê không thể gọi Dạ Cầm nữa, nên gọi là ‘Đoạn Cầm mới đúng.

Phi Kê khóc rất thảm.

“Đại ca, tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, cậu tha cho tôi có được không? Chuyện này lẽ nào không có cơ hội cứu vấn hay sao?”

Giang Nghĩa nheo mắt, nói: “Vừa rồi tôi cho ông cơ hội cứu vấn, có qua có lại, tôi cũng cho ông một cơ hội.”

“Cảm ơn!” Phi Kê thầm cảm thấy may mắn, chỉ cần không chém đứt cánh tay của ông ta, như nào cũng được.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1554


CHƯƠNG 1554

Bồi thường tiền hay gọi ông nội, ông ta đều không để tâm.

Chỉ thấy Giang Nghĩa chỉ vào 30 tỷ tiền mặt xếp cao như ngọn núi nhỏ đó: “Số tiền đó ông còn muốn không?”

“Không, không muốn nữa!”

“Vậy được, chỉ cần ông giúp tôi chuyển tiền trở về thì tôi tha cho ông lần này.”

“Á2”

Phi Kê đột nhiên cảm thấy không tốt.

Chuyển trở về?

Chuyển như nào?

Giang Nghĩa nói: “Giống như những gì tôi nói trước đó, không dùng bất cứ công cụ nào, tay không chuyển 30 tỷ tiền mặt tới ngân hàng.”

Anh nhìn Bạch Dương: “Lát nữa cậu cho ông ta địa chỉ ngân hàng.”

“Vâng!” Bạch Dương đồng ý luôn, sau đó mỉm cười nói với Phi Kê: “Yên tâm, ngân hàng rất gần, cũng chỉ cách 2km.”

2km?

Hai mắt của Phi Kê chợt tối đen, suýt nữa chết ngất.

Ông ta phải tay không chuyển 30 tỷ tiền mặt, chuyển từng chút tới ngân hàng cách 2km? Chuyện này thật sự là muốn mạng của ông ta!

Giang Nghĩa chợt nhíu mày: “Sao hả, ông không chịu?”

“Không không không, tôi chịu, tôi chịu!”

Giang Nghĩa nói: “Nói cho ông biết, đừng ăn gian, tôi sẽ sắp xếp người giám sát.

Trong khoảng thời gian ông vận chuyển, chỉ cho phép ông ăn cơm với dưa muối, chỉ cho phép ông uống nước, những đồ ăn khác đều không được phép đụng vào.

Nghe hiểu chứ?”

“Hiểu, nghe hiểu rồi.”

Mặt của Phi Kê khó coi như trái mướp đắng.

Ông ta không chỉ phải làm việc nặng nhọc, còn không có lương, ăn uống cũng thành vấn đề, cuộc sống như này cũng phải kéo dài nửa tháng?

Vừa nghĩ tới đây, Phi Kê chỉ biết khóc.

Giang Nghĩa dặn Bạch Dương: “Tìm một người trông chừng, ngoài ra, đổi chỗ ở khác cho tôi, nơi này đã bị người khác tiết lộ, không an toàn nữa.

“Vâng.

Sau đó, Bạch Dương lần nữa đặt phòng ở khách sạn khác, sắp xếp chỗ ở cho Giang Nghĩa, Nhậm Chỉ Lan.

Bản thân anh ta lại sắp xếp người giám sát Phi Kê.

Trong nửa tháng tiếp theo, ở thủ đô có thêm một chuyện thú vị, mọi người sau khi cơm nước đều sẽ bàn luận chuyện ‘Phi Kê vận chuyển tiền’.

Mỗi ngày, Phi Kê đều sẽ chuyển số tiền mặt nặng trịch giữa khách sạn và ngân hàng.

Ông ta của lúc này, hoàn toàn không có bất cứ khát vọng gì về tiền bạc nữa, vừa nhìn thấy tiền thì cảm thấy kinh tởm buồn nôn, thậm chí cảm thấy tiền càng ít càng tốt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1555


CHƯƠNG 1555

Tại sao phải 30 tỷ chứ?

Nếu lúc đó kiên trì chỉ cần 9 tỷ, thậm chí lúc đầu đòi 3 tỷ thôi thì việc làm chịu tội đó cũng ít đi rất nhiều.

Đều tại ông ta tham.

Ác giả ác báo.

Mỗi khi có người tới khách sạn và ngân hàng đều nhìn tận mắt chuyện thần kỳ hiếm có trên đời.

Không có ai đồng cảm với Phi Kê.

Chỉ vì danh tiếng của Phi Kê quá thối nát, bọn họ ở thủ đô đã làm không biết bao nhiêu chuyện xấu xa, tìm người dân thường bắt nạt không biết bao nhiêu lần.

Bởi vì sợ trả thù, từ trước đến nay đều chỉ chọn bấm bụng nuốt giận.

Lần này thì tốt rồi, cuối cùng cũng có người trừng trị thế lực ác ôn này, cũng không cần chịu đựng sự ức h**p của đám người này nữa.

Mọi người đều rất muốn biết vị anh hùng nào làm chuyện tốt này, tuy nhiên Giang Nghĩa lại vào lúc mọi người nhiệt tình lên cao chọn khiêm tốn ẩn cư, căn bản không lộ mặt.

Mọi người chỉ biết một vị thần tiên chế phục Dạ Cầm, nhưng không biết thần tiên đó rốt cuộc là ai.

Cùng lúc đó, ở trong tòa nhà văn phòng của khoa học kỹ thuật Trọng Môn, lão gia Rết và Laura lần nữa gặp mặt.

Laura thuật lại một lượt chuyện của Dạ Cầm, lão gia Rết nghe xong thì cười ha hả.

“Giang Nghĩa này thật là không đơn giản, vừa tới thủ đô ngày đầu tiên thì loại bỏ thế lực xấu xa thâm căn cố đế như Dạ Cầm rồi.

“Được đấy, thủ đoạn thật tàn độc.”

“Weiss chết ở trong tay cậu ta, không oan.”

Laura nói: “Lần đánh rắn động cở’ này tuy không có thăm dò được mục đích chuyến đi tới thủ đô lần này của Giang Nghĩa, nhưng cũng không phải không có thu hoạch. Ít nhất chúng ta biết được phong cách làm việc của Giang Nghĩa, sau này giao thủ với anh ta, trong lòng có sự tính toán.

Lão gia Rết gật đầu: “Phải, loại đối thủ cấp bậc này, không thể qua loa. Huống chỉ kẻ địch quan trọng nhất của chúng ta hiện nay là khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, Giang Nghĩa cứ để cậu ta đắc ý vài hôm đi.”

Khựng lại một chút, lão gia Rết hỏi: “Giang Nghĩa biết chúng ta thả tin cho Dạ Cầm không?”

Laura lắc đầu: “Tin tức này con truyền cho mấy người mới tiết lộ cho Dạ Cầm, Giang Nghĩa hỏi không ra được.”

“Vậy thì tốt.” Lão gia Rết đẩy tư liệu của Giang Nghĩa sang một bên, mở tư liệu của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc ra, hờ hững nói: “Nói chuyện chính đi, lão già khốn kiếp Giang Hàn Phi đó của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc lại phát bệnh cũ rồi, lại muốn tìm bác sĩ khám bệnh cho ông ta, lần này chúng ta phải năm chắc cơ hội, phải lấy cái mạng già của ông ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1556


Chương 1556

Cơ thể của Giang Hàn Phi có vấn đề, chuyện này đã không phải bí mật gì cả, mà là chuyện ai cũng biết.

Môi tháng, Giang Hàn Phi đều sẽ tìm kiếm bác sĩ xuất sắc nhất trên khắp thế giới qua mạng tới khám bệnh cho ông ta, nhưng nhiều năm như vậy trôi qua, bệnh của ông ta không chữa khỏi được.

Cũng không ai nói rõ được ông ta rốt cuộc mắc bệnh gì.

Nhiều bác sĩ giỏi như vậy cũng không chữa được, vậy bệnh của Giang Hàn Phi nhất định rất nghiêm trọng mới đúng.

Vấn đề là nếu là bệnh rất nghiêm trọng, tại sao nhiều năm như vậy trôi qua vấn không chết? Nhưng nếu chỉ là bệnh bình thường, vậy tại sao lại chữa không khỏi?

Cũng có người từng hỏi những bác sĩ từng chữa bệnh cho Giang Hàn Phi.

Ông ta rốt cuộc mắc bệnh gì?

Nhưng không ai nói rõ được.

Bệnh của Giang Hàn Phi rất kỳ lạ, khiến người khác cảm thấy rất khác thường, giống như bá tước ma cà rồng ở tiểu thuyết kinh dị, thậm chí nghe đồn Giang Hàn Phi từng bị cương thi cắn, ông ta không phải mắc bệnh, mà là biến thành cương thi, môi tháng đều cần dựa vào việc hút máu người để sống.

Đương nhiên, loại lời đồn này đều là lời bịa đặt, không có căn cứ.

Rất vô lý.

Có điều có một điểm có thể khẳng định, đó chính là bệnh của Giang Hàn Phi thần bí giống như con người của ông ta!

Tục ngữ nói rất hay, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.

Vì để đối phó khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc, lão gia Rết từng không chỉ một lần điều tra Giang Hàn Phi, cố thử điều tra rõ nội tình của người này.

Nhưng đến cuối cũng không điều tra ra.

Ngoài ba chữ ‘Giang Hàn Phi’ ra, không có thu hoạch gì khác.

Không biết người này đến từ đâu, không biết ông ta tại sao sở hữu năng lực phi phàm, càng không biết người này còn bao lâu mới chết!

Khoa học kỹ thuật Trọng Môn của lão gia Rết muốn phát triển lớn mạnh, thậm chí lũng loạn cả thủ đô thì buộc phải xử lý khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Điều bi kịch là ông ta bây giờ ngay cả nội tình của đối phương cũng không tra ra, muốn đối phó Giang Hàn Phi cũng không có chỗ xuống tay, thật sự rất phiền phức.

Huống chỉ, đứng sau lưng khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc là nhà họ Đàm – một trong ba đại gia tộc.

Thực lực không kém cạnh nhà họ Triệu.

Công ty nhỏ bình thường có thể trực tiếp dựa vào bối cảnh lớn mạnh của nhà họ Triệu để nghiền nát, nhưng khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc có nhà họ Đàm chống lưng, căn bản không thể nghiền nát; thậm chí người của nhà họ Triệu cũng không muốn bước lên cái bục đó, không muốn công khai đối địch với khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Chuyện này rất khó làm.

Lão gia Rết thở dài: “Thời kỳ quan trọng cần sử dụng thủ đoạn đặc biệt. Giang Hàn Phi này nếu đã cứ làm rùa rụt cổ, trốn không chịu ra ngoài. Vậy chúng ta cũng chỉ có thể đi vào hang ổ của ông ta, xử lý ông ta!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1557


Chương 1557

Lão gia Rết nhìn sang Laura: “Kêu con chọn người, chọn sao rồi?”

Laura gật đầu: “Chuẩn bị xong rồi.”

Cô ta mở điện thoại gửi đi một tin nhăn, không tới ba phút thì có tiếng gõ cửa vang lên.

“Đi vào đi.”

Sau một tiếng gọi của Laura, cửa được đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc vest, tóc vuốt ngược đi vào.

Ông ta có đôi mắt xanh, mũi nõ, đường nét gò má lại có vài phần cảm giác của người phương Đông.

Laura giải thiệu: “Vị này là bác sĩ Socrates, con lai Đông Tây. Trên dưới gia tộc của bọn họ đều nghiên cứu y học, bởi vì nhiều năm nghiên cứu y học, ông Socrates rất ít đi tiếp xúc với bên ngoài, trước giờ chưa từng xuất sơn.”

Lão gia Rết cười rồi hỏi: “Nếu trước giờ chưa từng xuất sơn, vậy tại sao lần này…”

Laura mỉm cười, không nói gì.

Socrates chủ động nói: “Bởi vì cô Laura đã đồng ý với tôi, nếu tôi có thể giúp ông làm thành công chuyện này thì cô ấy bằng lòng ăn bữa cơm dưới ánh nến với tôi.”

“Ổ?” Lão gia Rết cười ha hả.

Là đàn ông thì sẽ có điểm yếu.

Có người tham tiền tài, có người thích quyền lực, còn có nhiều người hám sắc.

Nhan sắc và dáng người của Laura thì khỏi cần nói, không biết đã mê đắm bao nhiêu đàn ông, cộng thêm tính cách lạnh lùng như băng sơn của cô ta, loại cảm giác chỉ có thể nhìn từ xa mà không có được đó, càng khiến đàn ông muốn túm lấy.

Vậy nên cô ta chỉ cần hy sinh một chút nhan sắc thì có thể mê hoặc Socrates thần hồn điên đảo.

Lão gia Rết dò hỏi: “Đừng trách tôi nhiều lời, nhiệm vụ lần này rất quan trọng, Ông Socrates y thuật của ông qua được không?”

Tuy trực tiếp nhưng rất cần thiết.

Nhiều năm như vậy rồi, nhiều bác sĩ hàng điểm thế giới như vậy cũng không có ai chữa khỏi bệnh của Giang Hàn Phi, chứng tỏ bệnh này rất nghiêm trọng.

Vậy nên bác sĩ bình thường hiện nay, căn bản không có tư cách chữa bệnh cho Giang Hàn Phi.

Chỉ có những bác sĩ có y thuật cao siêu kia mới có thể vượt qua lớp lớp sàng lọc, cuối cùng giữ lại.

Muốn hoàn thành nhiệm vụ, vậy thì buộc phải có y thuật đủ cao siêu, có thể vượt qua kiểm tra, nếu vừa tới thì bị loại thì nói gì tới việc giết Giang Hàn Phi?

Đối với sự nghi ngờ này, Laura nói thay cho Socrates: “Ba nuôi, người của gia tộc Socrates đều là bác sĩ hàng đầu, trên toàn thế giới mỗi năm có hàng ngàn hàng vạn người giàu có hàng đầu cầu xin gia tộc bọn họ chữa bệnh. Mà ở trong gia tộc, y thuật của ông Socrates lại cao siêu nhất, cho nên vấn đề này của ba, rất dư thừa.”

Lão gia Rết nghe xong thì gật đầu hài lòng.

“Ánh mắt nhìn người của Laura luôn rất chuẩn, vậy thì hai người chuẩn bị, tham gia buổi tuyển chọn bác sĩ của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc vào ngày kia.”

“Vâng!”

Khách sạn Mộng Sinh, khách sạn năm sao cao cấp, phòng tổng thống.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1558


Chương 1558

Giang Nghĩa ngồi trên sô pha, vừa gọt trái cây vừa nói: “Tối hôm qua người của Dạ Cầm đột nhiên “tới cửa hỏi thăm, xem ra là có người tiết lộ bí mật cho bọn họ.”

Bạch Dương gật đầu.

“Thống soái anh nói đúng, tôi sau đó đã điều tra, quả thật có người cố ý báo tin cho Dạ Cầm.”

“Vấn đề là đối phương rất giảo hoạt, chuyển tin qua tay mấy người rồi mới tiết lộ cho Dạ Cầm, bây giờ căn bản không tra ra đầu nguồn ở đâu.”

Giang Nghĩa nói: “Tâm tư cẩn mật như vậy, xem ra đối thủ lần này không đơn giản.

Nhậm Chỉ Lan nghỉ hoặc nói: “Tôi thật sự nghĩ không thông, rốt cuộc là ai muốn đối phó chúng ta? Hơn nữa chúng ta mới vừa tới, bọn họ sao có thể để ý chúng ta, biết chúng ta ở đâu?”

Đúng vậy, điểm này ngay cả Giang Nghĩa cũng không nghĩ thông.

Lẽ nào là nhà họ Triệu?

Có khả năng, nhưng khả năng rất thấp, tác phong làm việc của cậu cả nhà họ Triệu không phải như vậy.

Giang Nghĩa quả thật có rất nhiều kẻ địch, nhưng suy đi nghĩ lại, cũng không đoán ra kẻ địch nào sẽ chú ý anh như vậy, vừa tới ngày đầu tiên thì kiếm chuyện.

“Bỏ đi, còn nữa nghĩ nữa cũng không có ý nghĩa gì; đối phương nếu muốn hại chúng ta, một lần không được sẽ còn có lần thứ hai, sau này sẽ có cơ hội tra ra.”

Khựng lại một chút, anh tiếp tục nói: “Điểm chú ý của chúng ta hiện nay nên đặt vào khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.”

“Ngày kia, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc sẽ lại tổ chức buổi tuyển chọn bác sĩ, tôi buộc phải thông qua sàng lọc, mới có thể tiếp cận chân tướng.”

Anh nhìn sang Bạch Dương: “Cậu điều tra về bệnh tình của Giang Hàn Phi như nào rồi?”

Bạch Dương gãi đầu: “Không có thu hoạch gì cả, bệnh này rất kỳ lạ, mọi người nói rất mơ hồ, không có ai đáng tin.”

Giang Nghĩa thở dài, cắn một miếng táo, vừa ăn vừa nói: “Xem ra lần này tôi chỉ có thể sờ đá qua cầu, dựa vào bản lĩnh cứng của mình đi tham gia buổi tuyển chọn bác sĩ rồi”

Thời gian hai ngày thoáng cái đã trôi qua, buổi tuyển chọn bác sĩ mỗi tháng một lần của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc chính thức bắt đầu.

Giang Nghĩa hôm nay mặc một áo vải đi giày vải, còn đặc biệt đeo một cái mắt kính tròn, nhìn trông có vài phần ý vị của lão đông y.

Đây cũng là để tăng tỷ lệ được chọn thành công.

Dù sao đây là thời đại nhìn mặt, nếu bạn ăn mặc bình thường, người khác sẽ không quá để ý bạn.

Bình thường Giang Nghĩa thì chả sao cả, nhưng chuyện lần này liên quan tới việc gặp lại của anh và ba, anh buộc phải chú ý tới mọi chỉ tiết.

Xe dừng lại.

Giang Nghĩa và Bạch Dương trước sau đi vào chõ tiếp đón của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc.

Vì để chiêu mộ, tuyển chọn bác sĩ xuất sắc môi tháng cho Giang Hàn Phi, khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đặc biệt đầu tư xây dựng một phòng tiếp đón như này.

Ở đây, sở hữu các thiết bị y tế tân tiến nhất trên thế giới, các loại thuốc quý giá đều có đủ, có thể cung cấp cho bác sĩ sử dụng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1559


Chương 1559

Nhìn ra được, Giang Hàn Phi vì để khám bệnh cho mình đã tốn phí cố nào.

Giang Nghĩa vừa đi vào cửa lớn, còn chưa nói rõ mục đích tới thì có một người tiếp đón khách sáo đi tới dẫn anh tới đại sảnh, tìm một vị trí ngồi xuống.

Nào là bê trà nào là rót nước, phục vụ rất chu đáo, Giang Nghĩa và Bạch Dương nhìn nhau, trong lòng nói cái khác tạm thời gác sang một bên, chỉ thái độ đối đãi với bác sĩ này đã rất đáng được khen ngợi rồi.

Anh cầm ly trà lên uống một ngụm, phóng mắt nhìn, trong cả đại sảnh đều là bác sĩ.

Cũng sắp đông nghẹt rồi.

Trung y, tây y, bác sĩ già, bác sĩ trẻ, loại nào cũng có.

Giang Nghĩa tò mò hỏi: “Không phải là nói bệnh của Giang Hàn Phi rất kỳ lạ, căn bản không có chữa khỏi hay sao? Vậy tại sao còn có nhiều người tới tham gia tuyển chọn như vậy? Là vì tiền, hay vì cái gì?”

Bạch Dương cười ha ha: “Thống… ha ha…

bác sĩ Giang, anh không biết rồi. Tuy bệnh của Giang Hàn Phi rất kỳ lạ, nhiều năm như vậy cũng không chữa khỏi, nhưng tiền ông ta tiêu tốn ở chuyện này không hề ít.

“Nơi có tiền, người đương nhiên sẽ nhiều.”

“Đương nhiên, đây không phải nguyên nhân quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất là vì bầu không khí ở đây!”

“Người có can đảm tới buổi tuyển chọn, đó đều là bác sĩ tuyến đầu. Mỗi tháng đều sẽ tập trung lượng lớn các bác sĩ hàng đầu ở đây, bọn họ thảo thuận vấn đề học thuật với nhau, rất là vui vẻ.”

“Vậy nên, rất nhiều bác sĩ cho dù không cần tiền, môi tháng cũng muốn tới đây, chỉ để cảm nhận bầu không khí như này, thảo luận nghiên cứu vấn đề ở phương diện học thuật với người cùng chí hướng.”

“Đương nhiên, cũng có loại bệnh mấy lần cũng không chữa khỏi, nhưng mãi không từ bỏ, xoáy vào chỗ có vấn đề, buộc phải chữa bệnh cho Giang Hàn Phi.

“Loại người nào cũng có.”

“Bởi vì khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc đối đãi với các bác sĩ vô cùng tốt, chỉ cần anh có bản lĩnh thật, không phải tới góp cho đủ số, bọn họ sẽ tiếp đón nhiệt tình. Vậy nên các bác sĩ cũng đều nguyện ý tới đây.”

Nghe xong, Giang Nghĩa gật đầu.

Không ngờ khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc là một công ty công nghệ, vậy mà trời xui đất khiến, môi tháng đều tổ chức một buổi ‘hội giao lưu bác sĩ, thật sự là rất thú vị.

Anh đang nghĩ, đột nhiên, một người nhìn trông chưa tới 30 tuổi đi tới.

Anh ta chắp tay với Giang Nghĩa, nói: “Tôi là Mạc Nguyên – thiếu chưởng quầy của tiệm thuốc Hồng Hội ở thủ đô, anh nhìn trông rất lạ mặt, không biết anh tên họ là gì, xuất thân từ sư môn nào, làm việc ở đâu?”

Bạch Dương ở một bên nhỏ giọng giải thích: “Bác sĩ Giang, Mạc Nguyên này là khách thường xuyên của nơi này, thích nhất kết giao với các loại bác sĩ, danh vọng rất cao.”

Thì ra là một bác sĩ trẻ thích kết bạn.

Giang Nghĩa thích loại người trẻ này, cũng chấp tay, khẽ mỉm cười rồi đáp: “Tôi là Giang Nghĩa, là đệ tử quan môn của ông cụ Tân của y quán Nhân Trị ở khu Giang Nam.

Giang Nghĩa bình thường rất khiêm tốn, hiếm khi phô trương một lần.

Không vì điều gì khác, chỉ vì thể hiện mình cũng có truyền thừa, có bản lĩnh, như vậy mới có thể tăng tỷ lệ được chọn.

Anh nghĩ khá hay, nhưng mấy câu nói này vừa nói ra, sắc mặt của Mạc Nguyên lập tức thay đổi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1560


Chương 1560

Mạc Nguyên thắng người, lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa, giọng điệu không thân thiện nói: “Khu Giang Nam? Là khu Giang Nam mà ba con nhà họ Thạch quản lý cả ngành y dược đó sao?”

Trong lời này có gai.

Giang Nghĩa gật đầu.

Mạc Nguyên mải mai nói: “Ba con của nhà họ Thạch làm nhiều chuyện ác, làm mất mặt của các bác sĩ chúng tôi! Chủ tịch Giang kính lễ với chúng tôi như vậy thì càng khâm phục đối với y thuật của ba con nhà họ Thạch.”

“Kết quả thì sao?”

“Ba con nhà họ Thạch đó là một cặp vong mạng! Y thuật rách nát, y thuật nghèo nàn, phụ tâm ý của chủ tịch Giang.”

“Loại rác rưởi này cũng có thể đứng đầu ở khu Giang Nam, lãnh đạo cả ngành. Ha ha, theo tôi thấy, bác sĩ của khu Giang Nam đều là những kẻ heo chó cũng không băng!”

Mạc Nguyên trừng mắt với Giang Nghĩa: “Loại rác rưởi giống như các người cũng có mặt mũi tới tham gia buổi tuyển chọn bác sĩ của chủ tịch Giang sao? Ha ha, các người nhất định là tới góp cho đủ số, lừa tiền của người khác!”

“Cút, lập tức cút cho tôi!”

“Phòng tiếp đón bác sĩ của khoa học kỹ thuật Thịnh Lạc không phải là nơi chuẩn bị cho loại rác rưởi như các người!”

Câu sau mắng còn thậm tệ hơn câu trước.

Trong lòng Giang Nghĩa đắng chát, anh là thay ba con nhà họ Thạch gánh họa.

Không ngờ nha không ngờ, ba con nhà họ Thạch này đã bị bắt vào tù, vậy mà còn có thể dính tới Giang Nghĩa; thật sự là khét tiếng, để tiếng xấu muôn đời.

Bạch Dương ở một bên nghe không nổi nữa, nhíu mày nói: “Ba con nhà họ Thạch làm nhiều chuyện ác, liên quan gì tới bác sĩ nhà chúng tôi? Khu Giang Nam không có bác sĩ tốt sao?”

Mạc Nguyên đã cười: “Nếu khu Giang Nam có bác sĩ tốt thì sẽ không bị ba con nhà họ Thạch thống trị’ lâu như vậy! Bác sĩ của khu Giang Nam, đều là rác rưởi nhân phẩm thấp kém, y thuật kém cỏi.”

Hết câu này tới câu khác, quá đáng quá rồi.

Giang Nghĩa ngẩng đầu nhìn Mạc Nguyên, hờ hững nói: “Y thuật của bác sĩ khu Giang Nam kém cỏi sao? Vậy nếu anh thua tôi ở trong tuyển chọn, vậy y thuật của anh chẳng phải càng tệ hơn sao?”

Mạc Nguyên đã nổi giận.

Anh ta đập mạnh vào bàn trước mặt Giang Nghĩa: “Mẹ kiếp đi đánh rắm đi! Biết tôi là ai không? Thiếu chưởng quầy của tiệm thuốc Hồng Hội! Tôi từ nhỏ vùi đầu sắc thuốc, y thuật tỉnh thông, không phải là loại lang băm như anh có thể so sánh!”

“Anh còn muốn thắng tôi? Đi năm mơ đi!”

Giang Nghĩa cố ý khích anh ta: “Nếu anh đã chắc chắn sẽ thắng tôi, vậy tại sao nôn nóng đuổi tôi đi như vậy, có phải sợ thua tôi mất hết mặt mũi, vậy nên không dám để tôi ở lại tham gia tuyển chọn hay không.

Mạc Nguyên dù sao tuổi trẻ tính nóng, chỉ vài câu nói khích bác thì không chịu nổi rồi.

“Tôi sẽ sợ anh sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1561


Chương 1561

“Ha ha!”

“Được, anh muốn ở lại đúng không? Vậy tôi cho anh ở lại!”

“Lát nữa tuyển chọn, tôi sẽ cho anh biết cái gì mới là y thuật thật sự, đến lúc đó anh đừng khóc ròng!”

Giang Nghĩa xua tay: “Vậy tôi chống mắt chờ xem, hy vọng anh không phải mèo khen mèo dài đuôi.”

Mạc Nguyên nghiến răng, không nói gì nữa, chỉ là trong lòng thầm thề rằng, nhất định phải cho Giang Nghĩa thấy được y thuật của anh ta cao siêu cỡ nào.

Sau đó, sẽ ra lệnh cho người khác đuổi Giang Nghĩa ra ngoài, trút cục tức này!

Ở trong quá trình chờ đợi, lại có thêm bác sĩ đi vào phòng tiếp đón.

Mấy người trước mắt đều không có gì, mọi người đều không quá để trong lòng, một vị đến cuối cùng này trong nháy lập thu hút sự chú ý của mọi người.

“Yo, đây không phải là ngài Socrates sao?”

Quản lý của phòng tiếp đón đích thân chạy ra, nhiệt tình tiếp đón ông ta.

Socrates đời đời là bác sĩ, từng có cống hiến vĩ đại đối với nghiên cứu y học của loại người, cực kỳ giỏi.

Mà vị Socrates này còn là người xuất sắc nhất trong gia tộc bọn họ hiện nay.

Không dê gì mời được.

Người quản lý từng phái người cầm một lượng lớn quà quý giá mời ông ta xuất sơn, nhưng người ta không thèm nhìn, một không yêu tiền tài hai không thích danh vọng, chuyên tâm một lòng nghiên cứu y học, căn bản không đi ra.

Làm cho người quản lý rất khó xử.

Không ngờ nha không ngờ nha, lần này Socrates vậy mà chủ động tới tham gia tuyển chọn bác sĩ.

Thật sự là mặt trời mọc đằng tây rồi.

Người quản lý khách sáo nói: “Ngài Socrates, là ngọn gió nào đưa ngài tới đây?”

Socrates mỉm cười, nói: “Là nhận lời nhờ vả của một người bạn, bảo tôi tới khám bệnh cho chủ tịch Giang.

“Bạn sao? Người bạn nào?”

“Xin lõi, người bạn đó không muốn tiết lộ họ tên.”

“Làm việc tốt không để lại tên? Thật là hành vi của quân tử!” Người quản lý khâm phục nói: “Có thể mời ngài xuất sơn, người bạn đó nhất định là nhân vật lớn rất ghê gớm.

Thật ra trong lòng người quản lý cũng đang lẩm bẩm: Socrates một không yêu tiền tài, hai không thích danh vọng, là người như nào thông qua thủ đoạn gì có thể mời được ông ta xuất sơn?

Người quản lý thật ra bỏ qua một điểm.

Người đàn ông này, không yêu tiền không thích danh, nhưng có thể háo sắc! Mọi người đều nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Socrates cũng khó thoát được ải mỹ nhân của Laura.

Người quản lý lớn giọng nói: “Ngài Socrates không cần tham gia tuyển chọn nữa, trực tiếp thông qua. Ngài có thể vào phòng trong ngồi trước, lát nữa cùng với bác sĩ thông qua tuyển chọn đi gặp chủ tịch Giang.”

Những lời này khiến người khác kinh ngạc.

Nhiều năm như vậy rồi, vấn là lần đầu tiên có bác sĩ không cần tham gia tuyển chọn trực tiếp đi gặp Giang Hàn Phi.
 
Back
Top Dưới