Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1522


CHƯƠNG 1522

Bên kia cô gái xinh đẹp thấy một màn như vậy thì bị dọa đến sợ.

Cô ta nhanh chóng chạy đến.

“Anh yêu, anh không sao chứ?”

Tên mập khóc thảm thiết, bộ dạng này giống không sao lắm sao?

Cô gái kiều diêm nóng nảy, chỉ vào Giang Nghĩa quát: “Tên khốn nạn này, anh dám đối xử với anh Mập nhà chúng tôi như vậy?

Anh có biết anh ta là ai không? Chỉ cần một ngón tay của anh ta cũng có thể diệt hết cả nhà anh đấy!”

Giang Nghĩa thản nhiên nói: “Vậy sao? Tôi không tin.”

Cô gái kiều diêm kia muốn mắng thêm hai câu, lại bị một ánh mắt của Giang Nghĩa khiến cho sợ tới mức lui về phía sau vài bước.

Có thể dùng một chiêu chế cự được tên mập này, đủ để nói rõ thực lực của Giang Nghĩa, một người phụ nữ như cô ta sao là đối thủ của Giang Nghĩa?

Cô gái xinh đẹp nói: “Được, anh nghĩ anh giỏi lắm phải không? Nói cho anh biết, vùng này tất cả đều là địa bàn của anh Mập chúng tôi! Dám đắc tội với anh Mập nhà chúng tôi, anh chết rồi, anh chết chắc rồi.

Cô ta đi tới bên cạnh mập mạp, từ trong túi áo của anh ta lấy ra điện thoại di động.

“Anh yêu, em sẽ thông báo cho thuộc hạ của anh tới đây!”

Tên mập liên tục gật đầu: “Gọi toàn bộ Bưu Tử, Hổ Tử, Nhị Lăng Tử đến đây, dẫn theo mọi người, hôm nay anh nhất định phải chặt tên khốn này thành tám khúc!”

“ĐượcH!”

Cô gái xinh đẹp kia lập tức gọi điện thoại cho đàn em của tên mập, nội dung rất đơn giản, chỉ một câu: “Mau dẫn các anh em đến khách sạn Thủy Vân một chuyến, anh Mập các người bị người ta đánh gãy tay!”

Cúp điện thoại.

Cô gái xinh đẹp mắt lạnh nhìn Giang Nghĩa: “Anh đánh được lắm chứ gì? Nhưng anh có thể đánh cũng chỉ là một người, đợi lát nữa người của anh Mập đến, ngược lại tôi muốn xem anh sẽ chết như thế nào?!”

Giang Nghĩa nhẹ nhàng cười, căn bản không coi ra gì.

Nhân viên phục vụ ngược lại nóng nảy, cậu ta chỉ vào Giang Nghĩa chửi ầm lên: “Cái tên khốn kiếp nhà anh, đều là chuyện tốt anh làm đấy!”

Giang Nghĩa nghỉ hoặc: “Không phải chứ?

Tôi mới là người bị ‘khi dễ, cậu hẳn là nên măng hai người bọn họ mới đúng chứ, sao lại mắng ngược lại tôi?”

Nhân viên phục vụ khinh thường nói: “Con người quan trọng nhất chính là phải tự mình hiểu lấy, nếu như anh đổi chỗ sớm một chút sẽ biến thành cái dạng này sao?

Đồ sao chổi! Nói cho anh biết, hôm nay đồ vật bị đánh hư ở nơi này, toàn bộ đều tính lên trên người anh, anh muốn chối cũng chối không được!”

Đây chính là bắt nạt kẻ yếu.

Mặc dù Giang Nghĩa là bên bị hại, mặc dù tên mập kia không có đạo lý, nhưng làm một bên cường thế, nhân viên phục vụ nói cái gì cũng không dám đắc tội, cậu ta chỉ biết đi theo tên mập khinh thường Giang Nghĩa.

Không thể không nói, đây thật sự là một loại buồn đau.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1523


CHƯƠNG 1523

Giang Nghĩa bất đắc dĩ, xem ra khu Giang Nam muốn thật sự đạt tới phồn vinh, còn có một đoạn đường rất dài phải đi; đáng tiếc, anh không có quá nhiều thời gian và tinh lực để đi quản lý.

Không lâu sau, một chiếc xe tải nhỏ dừng trước cửa khách sạn.

Một đám người từ trên xe tải nhỏ nhảy xuống, toàn bộ đều điên cuồng chạy vào trong khách sạn.

“Là ai đánh đại ca của chúng tao bị thương?” Thủ hạ đắc lực của tên mập – Hổ Tử là người đầu tiên chạy vào.

“Chính là anh ta! Cô gái xinh đẹp thoáng cái chỉ về phía Giang Nghĩa.

Hổ Tử gật gật đầu, quơ gậy bóng chày đi tới.

Anh ta đánh giá Giang Nghĩa từ trên xuống dưới, không khỏi ở một tiếng, cảm giác người đàn ông này hình như đã gặp qua ở đâu đó, nhưng lại không nhớ ra.

“Là mày đánh lão đại của chúng tao?” Hổ Tử hỏi.

Giang Nghĩa gật đầu: “Đúng thì sao?”

“Tên nhóc này được lắm, coi như mày đủ can đảm. Hôm nay mày cũng đừng nghĩ đến việc giữ lại cái mạng này, có di ngôn gì thì nhanh chóng nói đi.

Giang Nghĩa cười khẽ: “Di ngôn?”

Anh rót một ly rượu, căn bản không quan tâ m đến Hổ Tử.

Hổ Tử nhíu mày, quơ gậy bóng chày đi tới, đúng lúc này, TV treo trên vách tường khách sạn thay đổi kênh, phát tin tức buổi trưa.

Điều thứ nhất, chính là tin tức có liên quan đến “Đại hội tổng phụ trách từ chức” ngày hôm qua, đây là tin tức lớn nhất, được thảo luận sôi nổi nhất ở khu Giang Nam hiện nay.

Một chiếc TV trong số đó được treo trên tường cạnh bàn ăn của Giang Nghĩa.

Hổ Tử vừa giơ gậy bóng chày lên, liếc mắt liền thấy được tin tức đang phát trên TV, thấy được Giang Nghĩa lúc ấy đang phát biểu diên thuyết trên sân khấu.

Am!il Trong đầu Hổ Tử nổ vang một trận sấm sét.

Anh ta nghiêm túc nhìn chằm chằm TV vài giây, lại nhìn Giang Nghĩa trước mắt, cả người đều sắp hóa đá.

“Anh Hổ Tử, anh làm gì vậy?” Cô gái xinh đẹp nhìn thấy Hổ Tử giơ gậy bóng chày lên rồi lại chậm chạp không đập xuống, vô cùng khó hiểu.

Những người khác cũng mang theo hàng chuẩn bị xông lên, cùng nhau đánh.

Hổ Tử vội vàng thu hồi gậy bóng chày lui về phía sau vài bước: “Mọi người dừng tay!” ; Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, cùng nhau nhìn về phía Hổ Tử.

Anh ta làm sao vậy? Bình thường gặp phải loại chuyện này đã sớm đánh nhau rồi, như thế nào hôm nay giống như là thấy quỷ, một bước cũng không dám đi về phía trước?

Lại nhìn Giang Nghĩa kia, vừa uống rượu vừa ăn đồ ăn, dương dương tự đắc, căn bản không quan tâ m đến bọn người Hổ Tử.

“Anh Hổ Tử, rốt cuộc anh làm sao vậy?”

Không riêng cô gái xinh đẹp kia, mà những đàn em phía kia, tất cả đều không hiểu.

Tên mập ngồi dưới đất giận dữ hét lên: “Hổ Tử, cậu có chuyện gì sao? Đại ca của cậu tay của tôi bị người đánh gãy, cậu còn ở đây dây dưa cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1524


CHƯƠNG 1524

Hổ Tử nuốt nước miếng, chỉ chỉ TV trên vách tường.

“Anh Mập, các anh em, các người xem, người chúng ta muốn đánh có phải rất giống người phát biểu diễn thuyết trên TV hay không?

“Ý gì đây?”

Mọi người nghe Hổ Tử nhắc vậy, đồng thời nhìn qua.

Vừa nhìn, tất cả mọi người đều sợ hãi.

Cái gì gọi là rất giống? Đó căn bản là một người không phải sao? Hôm nay Giang Nghĩa đi ra ngoài mặc tây trang cũng không đổi, vẫn là bộ diên thuyết ngày hôm qua.

Cũng chẳng khác nào tổng phụ trách từ trong TV “đi’ral Mặc dù Giang Nghĩa đã không còn đảm nhiệm chức tổng phụ trách khu Giang Na nữa, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, loại người cấp bậc như Giang Nghĩa, cho dù là từ chức về hưu, cũng không phải dạng cho những nhân vật nhỏ như Hổ Tử có thể chọc vào!

Một khi làm không tốt, bọn họ sẽ bị tận diệt.

Những thủ hạ của Hổ Tử bình thường đều đem hai chữ “nghĩa khí” đặt ở ngoài miệng, trên thực tế đều chỉ là những kẻ hèn nhát khi thiện sợ ác, khi mềm sợ cứng, chứ đừng nới là muốn ngạnh kháng với nhân vật tầm cỡ như Giang Nghĩa.

“Anh Mập, anh Hổ Tử, em đau bụng, đi trước một bước.” Một tên đàn em quay đầu bỏ chạy, ném hết mọi chuyện đi.

“Ai nha, tôi nhớ ra rồi, vợ tôi sắp. sinh rồi, tôi phải đi bệnh viện một chuyến.”

“Con trai nhỏ của tôi tan học rồi, tôi phải đi đón nó về nhà ăn cơm trưa.

Đám người này tìm lý do càng lúc càng nhanh, chỉ trong vài giây, một đám người đã giải tán hết, không còn một ai, chỉ còn lại một đống “đồ nghề” đầy đất.

Hổ Tử trong lòng kêu khổ: “Đám khốn nạn này, bình thường mở miệng là cùng sống cùng chết, thật sự có việc, thì chạy còn nhanh hơn thỏ!”

Anh ta cũng muốn chạy.

Nhưng Giang Nghĩa gọi anh ta lại: “Anh tên Hổ Tử phải không?”

Hổ Tử trợn tròn mắt.

Nhiều người như vậy, chỉ có một mình anh ta làcó tên có họ, Giang Nghĩa người khác cũng không nhớ kỹ lại nhớ kỹ anh ta, cái này phải làm sao bây giờ?

Anh ta phù phù một cái quỳ gối trước mặt Giang Nghĩa.

“Cái này, thưa ngài tổng phụ trách, tôi sai rồi, tôi có mắt không thấy Thái Sơn, tôi lỡ dại đắc tội. Xin ngài rộng lượng không chấp nhất tiểu nhân, thả tôi đi.”

“Lại nói tiếp, chân chính đắc tội với ngài chính là hai tên khốn kia, toàn bộ sự việc không liên quan đến tôi.”

Trong nháy mắt anh đã bán đứng tên mập và cô gái xinh đẹp kia.

Cô gái xinh đẹp sợ tới mức gần chết, vội vàng quỳ xuống, dập đầu như giã tỏi: “Tổng phụ trách, tôi biết sai rồi, tôi không nên gây khó dễ với ngài, càng không nên gọi người đến. Tôi thật sự biết sai rồi, ngài buông tha cho tôi đi, muốn trừng phạt thì ngài trừng phạt một mình tên mập kia!”

Đám người này, người sau còn ác hơn hơn người trước.

Gặp phải chuyện, chỉ biết tự bảo vệ mình, bán đứng người một nhà.

Giang Nghĩa đối với người như vậy rất chán ghét, anh khoát tay áo, thuận miệng nói: “Đầu tiên, tôi đã không phải là người tổng phụ trách rồi. Tiếp theo, các người hành động như vậy, tuy rằng đáng hận, nhưng chung quy cũng không nằm trong quyền quản lý của tôi, nếu tôi bắt các người, sẽ giống như chó bắt chuột, xen vào việc của người khác.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1525


CHƯƠNG 1525

Hổ Tử cùng với cô gái xinh đẹp đều nhẹ nhàng thở ra, nghe lời này, đó là muốn thả bọn họ đi sao?

Nhưng ai ngờ…

Giang Nghĩa sau đó liền nói: “Như vậy đi, các người đưa tên mập này đưa đến bệnh viện cứu trị trước, sau đó các người đến cục cảnh sát tự thú đi, đem tất cả những tội lõi các người đã làm gần đây đều thành thật khai báo. Đúng rồi, thuận tiện dân theo luôn mấy đám đàn em của mấy người nữa, một người cũng không thể bỏ sót nha.”

“Cái này…” Hổ Tử sắc mặt trắng bệch.

Nếu khai ra toàn bộ tội của anh ta, sợ là phải ngồi tù bốn năm năm.

Có thể đừng như vậy không?

Cô gái kiều diêm kia nũng nịu nói: “Ai da, ngài Giang, ngài phát từ bi, đừng với chúng tôi Không đợi cô ta nói xong, Giang Nghĩa lập tức giơ tay lên nói: “Cho các người thời gian 3 phút rời khỏi nơi này, nếu không, tôi sẽ để đội trưởng đội cảnh sát Tạ Mạnh Trí dân các người đi.”

Một câu nói liên khiến hai người sợ đến gân chết.

“Đi, chúng tôi đi ngay đây.”

Hổ Tử cùng với cô gái xinh đẹp vội vàng đứng dậy, mỗi người một bên, đỡ tên mập đi ra cửa.

Giang Nghĩa cũng không ngẩng đầu lên nói: “Sau khi đưa người đi bệnh viện, nhớ mang người dưới tay đi tự thú, sau đó tôi sẽ đến cục cảnh sát hỏi. Nếu như tôi biết các người sợ tội lẩn trốn, vậy thì chờ lệnh truy nã đi. Đến lúc đó bị bắt được, cũng không phải là chuyện nhốt mấy năm nữa đâu.

Hổ Tử và cô gái xinh đẹp, cùng với tên mập bị thương kia, một người so với một người sắc mặt càng khó coi hơn.

Nói xem, bọn họ đang yên đang lành vì sao lại trêu chọc Giang Nghĩa chứ?

Yên phận ăn bữa cơm có phải là xong việc rồi không?

Vấn là bình thường kiêu ngạo đã quen, tính tình như vậy, sớm muộn cũng sẽ gặp chuyện không may! Không, hôm nay đã đụng vào họng súng rồi.

Tự thú, sẽ xong đời, không tự thú, càng tan nát hơn.

Giang Nghĩa tuy rằng không tự mình bắt bọn họ, nhưng vô cùng đơn giản nói mấy câu, lập tức có thể “khóa” bọn họ gắt gao, căn bản đừng nghĩ đến việc chạy trốn!

Quay đầu lại.

Giang Nghĩa nhìn về phía nhân viên phục vụ vẫn đứng ở bên cạnh lạnh run, cười khẽ hỏi một câu: “Tôi làm như vậy, có phải rất không đúng lúc hay không?”

Nhân viên phục vụ sợ tới mức ‘oa’ một tiếng rồi khóc.

Giang Nghĩa nhìn cười ha ha, đối diện Nhậm Chỉ Lan cũng một bên lắc đầu một bên cười.

Càng muốn khi dễ người khác, lại càng phải chuẩn bị tốt tỉnh thần bị quật lại, nhân viên phục vụ nhỏ này, đời này sợ là cũng không dám bắt nạt kẻ yếu, cáo mượn oai hùm nữa.

Tiên đám khốn gây chuyện này đi, Giang Nghĩa vung tay áo, phủi phủi bụi đất trên bàn.

“Dì Nhậm, thật ngại quá, lại để dì chê cười roI.

Hình như mặc kệ đi đến nơi nào, Giang Nghĩa đều sẽ rước lấy một thân phiền toái, nhưng mà ngược lại anh cũng đã quen, nếu như có một ngày nào đó anh không trêu chọc phiền toái, vậy anh cũng sẽ không là Giang Nghĩa nữa rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1526


CHƯƠNG 1526

Nhậm Chỉ Lan đi theo cười cười, nói :”Có lẽ chính là bởi vì những thứ này trắc trở, mới tạo nên cháu bây giờ, đầy năng lực, cháu phải cảm ơn ông trời đã đối đãi tốt phần này với cháu chứ, trong nhà kính đóa hoa cũng sẽ không chống lại phong sương tàn phá. Giang Nghĩa, nhìn thấy cháu bây giờ, dì cảm thấy rất vui mừng và tự hào.”

Dừng một chút, bà ta tiếp tục nói: “Được rồi, không nói những lời lạc đề này nữa.

Giang Nghĩa, hôm nay cháu tìm dì ra đây là vì cái gì? Thời gian không còn sớm, dì còn phải trở về dạy biểu diễn cho những học sinh mới kia, cháu cũng không thể làm chậm trễ thời gian của dì nha.”

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Dì Nhậm, dì có thể không cần trở về.”

“Hả?”

“Nghe xong lời của cháu, dì sẽ không muốn trở về nữa.”

Nhậm Chỉ Lan nở nụ cười: “Không trở về còn có thể làm gì? Dì của cháu chỉ biết biểu diễn, không làm cái này thì còn có thể làm gì? Còn nữa, dì còn chưa tới tuổi về hưu, tại sao không trở về?”

Giang Nghĩa nói: “Dì, cháu tìm được manh mối của ba cháu rồi.”

Những lời này nói cực kỳ đột ngột.

Nhậm Chỉ Lan căn bản cũng chưa có chuẩn bị tâm lý tốt, trong lúc bất chợt nghe được lời như vậy, bà ta có một loại cảm giác bị búa tạ đánh trúng, ngực buồn bực như muốn hộc máu.

Hai mắt bà ta nhìn chằm chăm Giang Nghĩa.

Không dám tin.

“Ba cháu? Giang Hàn Phi?”

“Đúng”

Giang Nghĩa thành thật nói: “Lúc cháu làm tổng phụ trách đã phá được một vụ án lớn, không dối gạt dì, người đứng sau vụ án này chính là Giang Hàn Phi.”

“Hả?” Nhậm Chỉ Lan cảm thấy càng thêm đầu váng mắt hoa: “Giang Nghĩa, cháu có lầm hay không? Tính cách của ba cháu dì và cháu đều rất rõ, làm người chính trực, không vì cường quyền, làm sao có thể làm chuyện xăng bậy chứ?”

Giang Nghĩa nói: “Đúng vậy, cháu cũng không tin. Cũng chính bởi vì như vậy, cháu mới từ chức chức vị tổng phụ trách, muốn đi Thủ Đô một chuyến, tự mình điều tra ngọn nguồn sự kiện.”

“Là như vậy à.” Nhậm Chỉ Lan thở dài một hơi: “Vậy thì dì đi cùng cháu!”

Giang Nghĩa cười Anh biết Nhậm Chỉ Lan nhất định sẽ nói ra lời như vậy.

Nói thật, ở trong lòng Giang Nghĩa, đã sớm xem Nhậm Chỉ Lan như mẹ ruột; nếu như có thể, anh vô cùng hy vọng ba có thể ở tuổi già cùng Nhậm Chỉ Lan kết lương duyên.

Chỉ là Giang Hàn Phi vấn không quên được người vợ đã mất, cho nên vẫn không cách nào tiếp nhận Nhậm Chỉ Lan.

Lần này, về tình về lý, về công về tư, Giang Nghĩa đều muốn dân theo Nhậm Chỉ Lan đi tìm cha, nếu như có thể đem sự tình biết rõ ràng cũng thúc đẩy một đôi nhân duyên mà nói, vậy thì không gì tốt hơn.

Nhậm Chỉ Lan hỏi: “Giang Nghĩa, cháu chuẩn bị khi nào thì lên đường?”

“Ngày mai.

“Nhanh vậy sao?”

“Vâng, việc này không nên chậm trễ, càng sớm điều tra ra tung tích của ba cháu, cháu càng sớm yên tâm một chút. Dì, sau khi dì trở về dọn dẹp một chút, ngày mai sẽ sắp xếp người đi đón dì đến sân bay. Vé máy bay gì đó cháu đã đặt xong cho dì rồi, dì không cần lo lắng.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1527


CHƯƠNG 1527

“Được.”

Nói xong, Giang Nghĩa cầm lấy đũa: “Nên nói đều đã nói, chúng ta tiếp tục ăn cơm đi Bữa cơm này, Nhậm Chỉ Lan bất an không yên mà ăn.

Bà ta ăn không yên lòng, không lúc nào không nhớ đến dáng vẻ của Giang Hàn Phi.

Nhiều năm trôi qua như vậy, cũng không biết Hàn Phi cùng năm đó có bao nhiêu thay đổi, liệu rằng vân còn mãi nhớ đến người vợ đã mất của ông.

Nhậm Chỉ Lan là cỡ nào muốn đi vào thế giới nội tâm của Giang Hàn Phi, muốn trở thành người phụ nữ của ông, hy vọng ông trời có thể cho bà ta một cơ hội, thực hiện nguyện vọng của bà ta.

Ăn xong một bữa cơm, hai người tạm biệt nhau, mỗi người về nhà thu dọn hành lý.

Sau khi Giang Nghĩa về đến nhà, người một nhà đều đang giúp Giang Nghĩa thu dọn đồ đạc, Đinh Thu Huyền càng hỗ trợ mọi chuyện, các loại đồ vật nhỏ đều nghĩ tới.

Bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn mặt, dao cạo râu, còn có phòng khách sạn sau khi Giang Nghĩa đến bên kia, vân vân, toàn bộ đều chuẩn bị trước, sợ Giang Nghĩa đi bên kia sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Càng như vậy, Giang Nghĩa lại càng đau lòng hơn.

“vợ ơi”

“Hửm?”

“Anh sẽ nhanh quay về thôi.”

Động tác trong tay Đinh Thu Huyền hơi dừng lại, sau đó cười cười, không nói gì, tiếp tục giúp thu dọn hành lý.

Đêm nay, mây mưa thất thường; tối nay, khó bỏ khó rời.

Sáng sớm hôm sau, Đinh Thu Huyền tự mình lái xe đưa Giang Nghĩa đến sân bay, đợi Nhậm Chỉ Lan tới, hai người mang theo vali của mình tiến vào phòng chờ.

Đinh Thu Huyền vẫy tay tạm biệt bọn họ.

Nhìn bóng lưng Giang Nghĩa tiến vào phòng chờ, Đinh Thu Huyền thật lâu không thể nguôi ngoai, lần từ biệt này, không biết khi nào mới có thể gặp lại.

Phòng chờ máy bay.

Nhậm Chỉ Lan vỗ vô bả vai Giang Nghĩa: “Xa vợ có phải rất khó chịu hay không?”

Giang Nghĩa thở dài: “Đương nhiên, hiện tại cháu hận không thể lập tức bay đến Thủ Đô tìm ba, sau đó nhanh chóng bay trở ve.Đọc tại truyenone.vn để ủng hộ chúng mình nhé!

Nói là nói như vậy, nhưng Giang Nghĩa biết, chuyến đi Thủ Đô lần này, tuyệt đối không có may mắn như vậy.

Hai người họ xách vali đi vào trong, tìm một chỗ trống có thể ngồi vào.

Kết quả bọn họ còn chưa ngồi xuống, lập tức đi tới vài tên cảnh sát, bọn họ chặn đường đi của Giang Nghĩa, Nhậm Chỉ Lan, mở miệng dò hỏi: “Anh chính là Giang Nghĩa?”

Cái này còn phải hỏi?

Bài diễn thuyết của Giang Nghĩa được phát sóng trực tiếp trên toàn thành phố, là tin tức lớn nhất của khu Giang Nam mấy ngày nay.

Làm nhân viên chính phủ, mấy tên cảnh sát này khẳng định là biết Giang Nghĩa, chẳng qua là cố ý hỏi như vậy mà thôi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1528


CHƯƠNG 1528

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Là tôi.”

Cảnh sát nói: “Giang Nghĩa, trước mắt anh bị liên lụy vào một vụ ẩu đả ác tính, bị hạn chế xuất cảnh, xin hãy rời khỏi sân bay.”

Phì~~ Một bên Nhậm Chỉ Lan thiếu chút nữa không ói ra, tình huống gì đây?

Giang Nghĩa lại có thể bị hạn chế xuất cảnh?

Anh quản lý khu Giang Nam hơn một năm, cuối cùng lại bị hạn chế cấm rời khỏi khu Giang Nam? Ai có quyền lực lớn như vậy?

Nhậm Chỉ Lan giọng nói không tốt nói: “Các người có biết cậu ấy là ai hay không?

Cậu ấy là Giang Nghĩa, là tổng phụ trách khu Giang Nam! Các người ăn tim gấu gan báo rồi, dám hạn chế cậu ấy xuất cảnh?

Chỉ sợ người của cả khu Giang Nam cũng không có quyền lực như vậy chứ?”

Lời còn chưa dứt, chợt nghe thấy phía sau cảnh sát truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

“Tổng phụ trách khu Giang Nam?”

“Ha ha, nên thêm chữ trước kia chứ nhỉ?”

“Hai ngày trước, Giang Nghĩa đã từ chức, hiện tại anh ta căn bản chỉ là một dân chúng bình dân, không có bất kỳ quyền lực nào.

“Cho nên anh còn bày ra quan uy cái gì?”

Mọi người tản ra, Nhậm Chỉ Lan nhìn thấy một gã mập mạp dáng người mập mạp đi tới.

Nhìn dáng người, hình như có vài phần quen mắt.

“Nhớ ra rồi!” Nhậm Chỉ Lan nói: “Anh ta rất giống ‘anh Mập’ bị đả thương ngày hôm qua.

Tên mập cười ha hả: “Coi như bà còn nhớ, không sai, hôm qua người bị mấy người đánh bị thương chính là em trai của tôi. Mà tôi, chính là người phụ trách sân bay, tổng giám đốc – Bàng Trung Cương.

“Có tôi ở đây, Giang Nghĩa, anh đừng mơ rời khỏi Giang Nam một bước!”

Đây chính là hành vi tiểu nhân điển hình, hôm qua tên mập bị Giang Nghĩa giáo huấn, hôm nay Bàng Trung Cương vừa hay có thể lợi dụng chức vị một chút tiện lợi, hạn chế Giang Nghĩa xuất cảnh.

Loại người này, hai chữ: ghê tởm!

Nhậm Chỉ Lan nói: “Cậu có quyền gì cấm Giang Nghĩa xuất cảnh? Cậu ấy có trong danh sách đen không? Hay nó là tội phạm bị truy nã? Cậu ấy không thuộc loại nào, cậu dựa vào cái gì hạn chế nó xuất cảnh?”

Bàng Trung Cương nở nụ cười: “Dựa vào cái gì? Chỉ bằng việc tôi là tổng giám đốc sân bay! Toàn bộ sân bay đều do tôi quản lý, bà là cái thá gì?”

Nhậm Chỉ Lan vừa vội vừa tức, cùng người như thế căn bản cũng không có gì để nói.

Vẻ mặt đáng ghét.

Nếu Giang Nghĩa vẫn là người phụ trách khu Giang Nam, dù đánh chết Bàng Trung Cương cũng không dám nói chuyện với Giang Nghĩa như vậy.

Bây giờ Giang Nghĩa là người bình thường rồi.

Bàng Trung Cương cũng không cố ky gì nữa, căn bản không cần cho Giang Nghĩa bất kỳ sắc mặt tốt nào.

Rồng mà mắc cạn tôm giốn mặt, hổ lạc đồng bằng bị chó khi.

Giang Nghĩa đã từng phong quang vô hạn, làm sao cũng sẽ không nghĩ đến mình cư nhiên có một ngày sẽ bị tổng giám đốc sân bay nhỏ bé hạn chế xuất cảnh chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1529


CHƯƠNG 1529

Đổi thành hai ngày trước, Bàng Trung Cương cho dù muốn gặp Giang Nghĩa một lần cũng phải xin báo cáo trước.

Hiện tại Bàng Trung Cương lại có thể không cần kiêng ky đứng ở trước mặt Giang Nghĩa, li3m bụng, ngửa đầu, đùa giốn thật oai phong.

Anh ta nói: “Giang Nghĩa, anh mau chết tâm đi, hôm nay anh không đi được đâu, tới từ đâu liền trở về đó đi. Tôi nói với anh, không riêng gì sân bay này anh không đi được, tất cả sân bay, nhà ga, bến xe, trạm ra vào tôi đều có người, căn bản anh đi không nổi!”

“Giang Nghĩa, tôi muốn cho anh biết kết cục khi đắc tội Bàng Trung Cương tôi!”

“Anh không còn là người phụ trách nữa.

Đừng có lấy bộ dáng trước kia làm việc, nói cho anh biết, hiện tại anh ngay cả một con chó cũng không bằng, thành thành thật thật cụp đuôi làm người cho tôi đi!”

Bàng Trung Cương vung tay lên: “Đuổi người ra ngoài cho tôi!”

Hai cảnh sát lập tức đi qua muốn đuổi Giang Nghĩa, Nhậm Chỉ Lan ra ngoài.

Nhậm Chỉ Lan nóng nảy: “Các người dám?!

Tôi liêu mạng với các người!”

Giang Nghĩa kéo bà ta lại. Nếu bàn về thân thủ, Giang Nghĩa căn bản không sợ ai, thế nhưng hôm naÿ anh tuyệt đối không thể động tay.

Anh không phải là tên côn đồ, nói gì cũng không thể động tay với cảnh sát.

Tấn công cảnh sát không phải là chuyện đùa.

Hiện tại anh cũng không có phạm tội, nhưng nếu như động thủ, Bàng Trung Cương muốn thu xếp tội danh gì cho anh đều có thể.

Tuy nhiên…

Điều này cũng không có nghĩa là Giang Nghĩa thật sự có thể mặc người giảm đạp.

Anh lạnh mặt nhìn Bàng Trung Cương cách đó không xa: “Quan uy của anh thật lớn a!

Bàng Trung Cương, tôi cho anh 10 giây để suy nghĩ, tránh đường ra, hoặc là…”

Bàng Trung Cương khoát tay: “Đừng nói nhảm, nói cho anh biết, hôm nay tôi tuyệt đối sẽ không để cho anh đi. Giang Nghĩa anh cũng ít hù dọa tôi đi, hiện tại anh một chút quyền lực cũng không có. Không có quyền ra lệnh cho ai. Anh nghĩ tôi còn sợ cậu sao? Tỉnh lại đi, đồ ngu!”

Giang Nghĩa ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Anh vừa chuẩn bị lấy điện thoại ra gọi, kết quả một đám cảnh sát liền vọt vào, người dân đầu lại cởi mở cười nói: “Ngài Giang, ngài muốn rời đi sao không thông báo cho tôi một tiếng? Khiến tôi thiếu chút nữa bỏ lỡ thời gian đưa tiên.”

Người tới không phải ai khác, chính là cấp dưới của Giang Nghĩa – đội trưởng đội cảnh sát Tạ Mạnh Trí.

Bàng Trung Cương vừa thấy Tạ Mạnh Trí tới, sắc mặt hơi thay đổi.

“Đội trưởng Tạ, sao anh lại tới đây?” Bàng Trung Cương biết rõ còn cố hỏi.

Tạ Mạnh Trí nói: “Đây không phải là nói nhảm sao? Ngài Giang phải rời khỏi khu Giang Nam rồi, tôi không nên tới đưa tiễn sao?”

Bàng Trung Cương cười lạnh nói: “Anh ta chỉ là một người dân bình thường mà thôi, cần gì phải tiên?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1530


CHƯƠNG 1530

Tạ Mạnh Trí sắc mặt không vui: “Anh nói gì vậy? Ngài Giang vì khu Giang Nam làm ra bao nhiêu cống hiến, mọi người đều thấy rõ, hơn nữa ngài Giang dù sao cũng là người phụ trách khu Giang Nam, cho dù là người đi trà nguội, cũng không có nhanh như vậy chứ?”

Lúc này, Nhậm Chỉ Lan nhân cơ hội nói: “Vậy cậu ta nguội cũng thật là nhanh! Trực tiếp hạn chế Giang Nghĩa xuất cảnh, còn nói cái gì mà các sân bay, nhà ga đều có người của cậu ta, Giang Nghĩa đời này cũng đừng nghĩ có thể đi!”

“Cái gì?”

Tạ Mạnh Trí trừng mắt nhìn Bàng Trung Cương: “Khẩu khí anh cũng ngông thật đấy! Một tổng giám đốc sân bay nhỏ bé, ai cho anh quyền hạn hạn chế người khác xuất cảnh?” Bàng Trung Cương cười lạnh nói: “Giang Nghĩa đả thương em trai tôi, bị tình nghi phạm tội, tôi ngăn cản một tên tội phạm xuất cảnh, có gì sai sao?”

Nghe nói như thế, Tạ Mạnh Trí lập tức hiểu được.

Anh ta giải thích: “Vụ án của em trai anh, tôi biết, là anh ấy ra tay đả thương người trước, Giang Nghĩa là xuất phát từ tự vệ mà thôi. Còn nữa, em trai anh bị bắt cũng không phải bởi vì sự việc ngày hôm qua, mà là bởi vì trước đó anh ta đã phạm vào một loạt án kiện đả thương người, những cái đó đều không liên quan đến Giang Nghĩa!”

Bàng Trung Cương nghe được mặt đỏ tai hồng.

“Tôi mặc kệ!”

“Dù sao cho dù thế nào tôi cũng sẽ không để cho Giang Nghĩa rời đi.”

“Không ai trong các người có thể thay đổi ý định của tôi.”

Tạ Mạnh Trí nổi giận: “Bàng Trung Cương, anh thật to gan!”

“Ha ha, vậy thì sao?” Bàng Trung Cương nói: “Đội trưởng Tạ, anh cũng không phải cấp trên của tôi, quản được sao? Giang Nghĩa, cậu cũng chỉ là người dân bình thường về hưu mà thôi, càng không có quyền quản tôi. Hôm nay, tôi chính là lão đại nơi này, tôi xem các người ai có thể đi được?!”

Tình cảnh lập tức trở nên xấu hổ.

Bàng Trung Cương tuy răng không phải nhân viên chính phủ, nhưng anh ta lại là tổng giám đốc sân bay, sân bay chịu sự quản lý của anh ta, ở chỗ này cho dù là cảnh sát cũng không thể động đến anh ta.

Rất khó xử lý.

Trong lúc khẩn trương này, một nhóm người khác tiến vào.

“Ồ? Là ai mà ngông cuồng như vậy chứ?”

Đây là một giọng nói tương đối già nua.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn qua, nhìn thấy một ông cụ đầu đầy tóc bạc nhưng thần thái sáng láng, mặc một thân tây trang màu xám trắng, thu thập không nhiêm một hạt bụi.

Vừa nhìn, chính là một người cao quý.

Nhìn thấy người này, Bàng Trung Cương liền nhụt chí, tất cả khí thế vừa rồi đều biến mất.

Ông cụ này, chính là phó cục trưởng Trương cục hàng không khu Giang Nam.

Sân bay lớn nhỏ; công ty hàng không, nhưng toàn bộ đều do người ta quản lý, Ông ta chính là cấp trên thật sự của Bàng Trung Cương.

Vừa nhìn thấy phó cục trưởng Trương, Bàng Trung Cương lập tức giống như là bóng cao su bị xì hơi, vội vội vàng vàng chạy tới, cười nói: “Ôi, phó cục trưởng Trương, là làn gió nào đưa ngài tới đây vậy? Ngài bận rộn như vậy, sao lại rảnh rõi đến sân bay?”

Phó cục trưởng Trương cười cười, nói:”Tôi tới đây, đương nhiên là vì tới tiên ngài Giang rồi.”

“Đây…
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1531


CHƯƠNG 1531

Sắc mặt Bàng Trung Cương trắng bệch, nếu như nói Tạ Mạnh Trí anh ta còn có thể oán hận, vậy đối mặt với phó cục trưởng Trương, ông ta nói cái gì thì anh ta cũng không có lá gan oán hận Mặc dù Bàng Trung Cương không phải nhân viên chính phủ, nhưng thật sự chịu sự quản lý của người ta.

Nếu đắc tội với phó cục trưởng Trương, vị trí tổng giám đốc này sợ là cũng không cần ngồi nữa.

Nhậm Chỉ Lan vừa nhìn điệu bộ này, nhanh chóng ở một bên châm ngòi thổi gió: “Phó cục trưởng Trương, một chuyến này của ngài sợ là uổng công rồi, Giang Nghĩa không đi được, ngài cũng không cần tới tiên nữa.”

Phó cục trưởng Trương cười ha hả, cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ, ông ta đã nghe thấy toàn bộ.

Ông ta thản nhiên nói: “Ngài Giang yên tâm, có tôi ở đây, hôm nay ai cũng không động đến ngài được, ai cũng không có quyền hạn chế ngài xuất cảnh!”

Có lời này của phó cục trưởng Trương, Bằng Trung Cương ngay cả rắm cũng không dám đánh.

Sau vài lần may mắn, Bàng Trung Cương vẫn không phục, đánh bạo nói: “Phó cục trưởng Trương, ngài cần gì phải như vậy?

Tự mình đến tiễn một tên tội phạm, đây không phải là làm mất mặt mũi của ngài sao?”

“Làm bậy!!!”

Phó cục trưởng Trương giận dữ quát lên, Bàng Trung Cương sợ tới mức lùi lại mấy bước.

Ngay sau đó, phó cục trưởng Trương mắng: “Ngài Giang là ân nhân, quý nhân của khu Giang Nam, là ngài ấy đem khu Giang Nam xây dựng thành cảnh tượng phồn vinh như hôm nay, một người xuất sắc như thế là loại tiểu nhân như cậu có thể vũ nhục sao?”

“Cậu nói ngài Giang là tội phạm?”

“Ha ha, ngay cả cảnh sát cũng không cho là như vậy, cậu chỉ là một tổng giám đốc nhỏ bé của sân bay lại có thể thay cảnh sát định án? Bàng Trung Cương ơi Bàng Trung Cương, cậu thật to gan. Khẩu khí thật ngông cuồng!”

Khoát tay lại, phó cục trưởng Trương phân phó người dưới quyền: “Lập tức thông báo cho người trong cục, rút lại vị trí tổng giám đốc của Bàng Trung Cương! Người như vậy, lấy việc công trả thù riêng, đức không xứng vị, làm sao có thể tiếp tục ở chỗ này làm tiếp? Quả thực chính là khinh nhờn cùng vũ nhục đối với đội ngũ chúng ta!”

“Tuân lệnh!

Lập tức có người đi xử lý chuyện của Bàng Trung Cương.

Lần này, hoàn toàn xong đời.

Bàng Trung Cương vội vàng quỳ xuống, một phen nước mắt nước mũi nói: “Phó cục trưởng Trương, tôi biết sai rồi, ngài đánh tôi mắng tôi đều được, xin đừng bãi chức của tôi a. Tôi trên có già dưới có trẻ, toàn bộ dựa vào một phần công việc này nuôi sống, nếu tôi thất nghiệp, cả nhà chúng tôi đều sẽ chết đói.”

Phó cục trưởng Trương cười lạnh vài tiếng, chỉ chỉ bụng Bàng Trung Cương.

“Với bộ dạng mập mạp này của cậu, còn thất nghiệp sẽ chết đói sao? Dù người khắp thiên hạ đều chết đói, cậu cũng sẽ không chết đói.”

“Cậu tưởng tôi không biết sao? Cậu âm thầm sắp xếp cho vợ, em trai, em vợ chức vị lương cao, không biết kiếm được bao nhiêu tiền!”

“Hôm nay, vừa vặn nhân cơ hội này, đem một đám tai họa các người toàn bộ đều loại trừ, quét sạch đội ngũ của chúng ta!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1532


CHƯƠNG 1532

Bàng Trung Cương hoàn toàn trợn tròn mắt.

Anh ta vốn chỉ là muốn giúp em trai xả giận, trị Giang Nghĩa một chút.

Dù sao Giang Nghĩa không có quyền lực, chỉ là một người dân bình thường, hẳn là không có gì phải sợ hãi. Nhưng ai có thể nghĩ đến, Giang Nghĩa tuy rằng không còn là người phụ trách, nhưng uy vọng cùng thanh danh của anh vấn còn, mọi người đối với anh vẫn kính trọng như cũ, nguyện ý trợ giúp anh, vì anh mà ra mặt.

Đây cũng là sự khẳng định đối với công việc của Giang Nghĩa trong khoảng thời gian này.

Phó cục trưởng Trương khom lưng với Giang Nghĩa: “Ngài Giang, ngài xem tôi xử lý như vậy, có hài lòng không?”

Giang Nghĩa khoát tay.

“Phó cục trưởng Trương ngài có thể giúp tôi cũng đã vô cùng cảm kích rồi, không cần khách khí như thế.”

“Bàng Trung Cương có một câu nói rất đúng, tôi đã không còn là người phụ trách, không còn là cấp trên của các người, các người nên làm như thế nào thì làm như thế đó, không cần xin chỉ thị của tôi.”

Phó cục trưởng Trương gật gật đầu, nói với người dưới quyền: “Vậy cứ dựa theo lời tôi vừa nói, đem người của Bàng Trung Cương toàn bộ đều thanh lý ra ngoài, một người cũng không lưu lại!”

Bàng Trung Cương nghe xong, hai mắt tối sầm, trong lòng như lửa đốt, trực tiếp liền ngất đi.

Ác nhân tự có ác báo, Bàng Trung Cương có kết cục này, cũng là anh ta bị trừng phạt đúng tội.

Giang Nghĩa nhìn đồng hồ, nói: “Sắp đến giờ rồi, tôi phải chuẩn bị lên máy bay, các vị, tạm biệt ở đây.”

Phó cục trưởng Trương cùng Tạ Mạnh Trí đều chắp tay.

Nhìn bóng lưng Giang Nghĩa rời đi, trong lòng hai người bọn họ đều vô cùng không nỡ.

Một người trẻ tuổi tài trí song toàn, dám làm dám chịu như vậy, nếu có anh một mực dân dắt khu Giang Nam phát triển, lo gì cuộc sống của người dân khu Giang Nam không giàu có?

Đáng tiếc, anh chỉ dần khu Giang Nam vẻn vẹn một năm.

Cũng đủ rồi. Một năm này, tương đương với mười năm phát triển của các thành phố khác, người tài như thế, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu. Giang Nghĩa cùng Nhậm Chỉ Lan thuận lợi lên máy bay, ngồi vào chỗ ngồi của mình, bởi vì là khoang hạng nhất, khoảng cách chỗ ngồi tương đối lớn, ghế ngồi cũng tương đối thoải mái, còn có nhân viên chuyên môn bưng trà rót nước, các loại phục vụ cái gì cần có đều có.

Chuyến bay này xem ra có thể hưởng thụ một chút.

Theo tiếng vang thật lớn vang lên, máy bay chậm rãi khởi động, từ chạy đến trượt, cuối cùng thành công cất cánh.

Giang Nghĩa tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

Thủ Đô, tôi, đến đây!

Chuyến bay này kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, tất cả mọi người đều nhắm mắt dưỡng thần, dù sao trên máy bay cũng không có trò giải trí gì.

Đại khái sau khi nghỉ ngơi hơn một giờ, Giang Nghĩa loáng thoáng nghe được bên tai có tiếng nói của hai người đàn ông.

Một người thô lỗ, một người có giọng nói rất lanh lảnh.

Người đàn ông thô lỗ nói trước: “Lão Yêu, cậu có thấy hai cô gái ngồi ở phía trước bên trái không?”

Người đàn ông cao giọng đáp lại: “Đã sớm nhìn thấy, lúc vừa lên máy bay em liền dõi theo hai người bọn họ, em khôn ngoan, bộ dạng cũng thật tuấn tú a, tuyệt đối là mặt hàng tốt nhất”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1533


CHƯƠNG 1533

“Loại mặt hàng thượng đẳng như vậy nếu cứ như vậy tùy ý các cô ấy từ trước mắt đi mất, vậy quả thực chính là phung phí của trời a!”

“Anh Báo, qua đó không?”

“Được!”

Ngay sau đó, Giang Nghĩa rõ ràng cảm giác được ghế ngồi của mình bị người từ phía sau đẩy xuống, anh mở mắt, hơi hơi quay đầu, quả nhiên nhìn thấy phía sau có hai người đàn ông đứng lên, từ khe hở đi ra ngoài.

Hai người kia đi tới chỗ ngồi phía trước bên trái.

Anh Báo cười, từ trong túi lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho đối phương.

“Này hai cô em xinh đẹp, kết bạn chứ?”

Đó là chỗ ngồi của hai cô gái, ngồi gần lối đi là một cô gái dáng người cao gầy, một đầu tóc vàng, vẻ mặt lạnh lùng, một đôi chân dài vừa trắng vừa thẳng, khiến người ta thèm thuồng.

Cô gái gần cửa sổ kia vóc dáng tuy rằng không cao, nhưng bộ dạng cực kỳ đáng yêu, mặc váy màu hồng phấn, buộc tóc đuôi ngựa, đeo kính mắt, dáng người lồi lõm, giống như là từ thế giới thứ hai đi ra.

Thật sự có thể dùng vẻ mặt trẻ con để hình dung.

Hai cô gái, một chị gái lạnh lùng, một Lo li đáng yêu, loại hình bất đồng, nhưng đều tỏa ra mị lực đặc biệt của người phụ nữ.

Lão Yêu cùng anh Báo, mỗi người nhìn chằm chằm một người, đều ch ảy nước miếng.

Hai người này đều là cực phẩm, tùy ý cưa được một người, cũng là lời to, nếu như hai người đều có thể cưa được, vậy dân ra ngoài có thể vô cùng có mặt mũi!

Đáng tiếc…

Hai người phụ nữ không có chút hứng thú nào với họ.

Cô gái Lo li có chút thẹn thùng sợ hãi, trốn ở bên trong lặng lẽ nhìn hai người đàn ông, không dám nói chuyện.

Cô gái lạnh lùng thì hừ lạnh một tiếng, bắt chéo chân, cũng không thèm liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

Danh thiếp của anh Báo cứ như vậy đặt ở giữa không trung, thu lại khẳng định không thích hợp, nhưng đối phương lại không tiếp , nhận, thật sự làm cho anh ta rất mất mặt.

Phụ nữ như hoa hồng, đều có gai.

Anh Báo cười ha hả, găn giọng lên chút: “Mỹ nữ, anh Báo đây ở Thủ Đô cũng là có tiếng tăm, đừng vô lễ như vậy? Nhận lấy một tờ danh thiếp cũng chẳng có gì sao, khi nào rảnh anh lại mời các em đi ăn, đi xem phim, mua xe, mua túi xách cho các em, muốn gì thì anh cũng mua cho!”

Vừa đấm vừa xoa.

Đáng tiếc, không có tác dụng.

Cô gái lạnh lùng nghiêng đầu nhìn anh Báo, giọng điệu lạnh nhạt nói: “Đừng giống như ruồi bọ vo ve bên tai tôi, cút đi.

Người nhìn có vẻ lạnh lùng, nói năng lại càng vô tình hơn.

Bàn tay đang giơ ra của anh Báo vươn run run, anh ta cố hết sức nén nôi giận trong lòng lại.

“Anh cho em cơ hội cuối cùng, nhận lấy hay không?”

Không đợi anh Báo nói xong, cô gái lạnh lùng vung tay lên, hất bay danh thiếp của anh ta xuống đất, lần này, không có cách nào cứu vấn nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1534


CHƯƠNG 1534

Anh Báo giận dữ hét lên: “Mẹ nó, cho cô lá gan rồi đó? Dám hất bay danh thiếp của anh đây xuống đất hả? Cho cô 3 giây, nhặt lên cho tôi!”

Cô gái lạnh lùng mặc kệ.

Tiếp viên hàng không vội chạy tới: “Vị khách này, xin anh đừng như vậy, nhanh quay lại chỗ của mình di”.

“Cút đi!”

Anh Báo giơ tay lên tát tiếp viên hàng không ngã nhào ra đất.

Anh ta chỉ vào cô gái lạnh lùng: “Đừng tưởng cô hơi xinh đẹp chút thì rất giỏi, hôm nay tôi sẽ cho cô biết chút mùi đau khổ, không thì cô không biết sự lợi hại của tôi.”

Nói xong, anh ta giơ tay đánh về phía đầu cô gái lạnh lùng, muốn đánh cô ngã ra đất.

Nhưng khi tay anh ta còn chưa đánh tới, cô gái lạnh lùng đã nhanh tay hơn, nắm lấy cổ anh Báo, sau đó dùng sức bẻ, đập thẳng đầu anh ta vào thành ghế dựa.

‘Đùng’ một tiếng, đầu anh Báo đầu chảy máu, té chổng vó hôn mê.

Ai ở hiện trường cũng kinh ngạc.

Thân thủ của cô gái này lợi hại ghê.

Nhưng chuyện vấn chưa kết thúc như vậy, vốn tưởng xử xong anh Báo, Lão Yêu kia sẽ biết khó mà lui; ai ngờ Lão Yêu chẳng những không chạy trốn, ngược lại bắt đầu om sòm kiếm chuyện.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô gi3t chết đại ca của tôi, cô chạy không thoát đâu, tôi sẽ khiến cô một mạng đổi một mạng! Nhân viên an ninh mau tới đây, băt cô gái này lại cho tôi, máy bay hạ cánh liền đưa đi!”

Mấy nhân viên an ninh đi tới, kiểm tra anh Báo đang nằm trên đất.

“Anh ta còn thở, chưa chết.”

Lão Yêu tức giận nói: “Giờ còn thở, chờ tới khi máy bay hạ cánh, cũng tắt thở rồi! Mấy người nhìn đầu của đại ca tôi, bị thương chảy máu rồi, nếu tiếp tục chảy như này, chưa tới 10 phút đã xong đời! Mấy người nhanh chóng bắt kẻ giết người này lại cho tôi, nhanh lên à!”

Mấy nhân viên an ninh nhìn nhau.

Hơi khó xử.

Ai nấy đều biết là hai người đàn ông này ăn không rủng mỡ kiếm chuyện, nhưng anh Báo thật sự bị cô gái lạnh lùng làm bị thương, thậm chí có thể dẫn đến cái chết, cần nhắc mãi, cần thiết phải bắt người.

“Cô à, mời cô đi cùng với chúng tôi một chuyến.” Nhân viên an ninh nói.

Cô gái lạnh lùng cau mày.

Cô ta cũng không nên ra tay với nhân viên an ninh đúng không?

Cô nàng lo lita bên cạnh sốt ruột tới suýt khóc, không có cô gái lạnh lùng bảo vệ, một mình cô ta phải làm sao bây giờ?

Lão Yêu cười thầm trong lòng.

Anh ta không có hứng thú với cô gái lạnh lùng, trong đầu chỉ nghĩ về cô nàng lo lita.

Để nhân viên an ninh đưa cô gái lạnh lùng đi, anh ta liền có thể khi dễ cô gái lo lita, về phần đại ca của anh ta, ha ha, chết hay sống cũng chẳng sao.

Đang đắc ý, bỗng có tiếng nói truyền tới.

“Anh Báo kia chỉ là tạm hôn mê thôi, gọi mấy tiếng thì sẽ tỉnh lại có cần thiết phải làm to chuyện như vậy không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1535


CHƯƠNG 1535

Mọi người nhìn về hướng âm thanh vang lên, chỉ thấy một chàng trai trẻ dựa lưng vào ghế, mắt nhắm lại.

Không phải ai khác, chính là Giang Nghĩa.

Lão Yêu nhướng mày, bực bội nói: “Mẹ nó mày thì biết cái gì? Đại ca của tao hơi thở yếu ớt, nhìn là biết sắp chết rồi, mày còn dám ở đây nói mát?”

“Chết?” Giang Nghĩa xoa xoa mắt, đứng dậy đi qua, cúi đầu nhìn mắt anh Báo: “Yên tâm, anh ta không chết được đâu.”

Nói xong, Giang Nghĩa liền ngồi xổm xuống muốn lắc anh Báo.

Lão Yêu ngăn lại: “Mày muốn làm gì?”

Giang Nghĩa tùy ý nói: “Giúp anh gọi anh ta dậy.

“Gọi dậy?” Lão Yêu cười lạnh nói: “Tao nhìn thì biết mày không phải thứ tốt lành gì? Chỉ sợ bị mày lay như vậy, đại ca của tao sẽ bị lay chết!”

“Không đâu.”

“Ha ha, mày nói không chết thì sẽ như thế sao?”

“Tất nhiên.”

“Vậy nếu chết thì sao?”

Giang Nghĩa lấy tay vỗ vỗ ngực: “Nếu chết, tôi một mạng đổi một mạng.

Sức nặng những lời này rất lớn, thấy anh hùng cứu mỹ nhân rồi, nhưng chưa thấy cược cả mạng mình vào.

Nhậm Chỉ Lan hoảng sợ: ” Nghĩa, cháu làm gì thế?”

Cô nàng lo lita cũng sốt ruột nói: “Anh à, anh đừng nói như vậy, hai người kia là người xấu, anh đền mạng cho họ, không đáng. Hơn nữa, chuyện này không liên quan gì tới anh, nếu anh vì chúng tôi mà bị liên lụy vào hơn nữa còn chết, tôi sẽ áy náy suốt đời.”

Cô gái lạnh lùng không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Giang Nghĩa.

Trong ánh mắt tràn ngập sự nghỉ ngờ.

Giang Nghĩa cười thản nhiên: “Tôi dám nói lời này, thì có nắm chắc với nó, anh ta chết tôi đền mạng, quyết định như vậy đi.”

Đã nói như vậy rồi, Lão Yêu còn có thể làm sao bây giờ?

Chỉ có thể nhìn Giang Nghĩa đi tới lay anh Báo.

“Uy, đừng ngủ, trên mặt đất rất lạnh, tỉnh tỉnh.” Giang Nghĩa tiện tay đẩy đẩy anh Báo.

Không có phản ứng.

Lão Yêu vui vẻ, đây là đương nhiên, đầu bị thương chảy máu, người cũng té xỉu, sao có thể lắc mấy cái là tỉnh lại? Nếu cầm máu trễ, mạng anh Báo cũng không giữ được, nói chỉ tỉnh lại .

Nhưng Giang Nghĩa vấn lắc tiếp.

Cô gái lạnh lùng vô cảm nói: ‘Anh ồn ào xong chưa? Trò anh hùng cứu mỹ nhân rất vui sao? Không có bản lĩnh thì đừng ở trong này nhiều chuyện, tránh ra cho tôi!”

Mọi người đều khẽ lắc đầu.

Thầm nói trong lòng cô gái lạnh lùng này quá vô cảm mà, nói thế nào, người ta cũng đang giúp mình, sao có thể nói chuyện với giọng điệu này chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1536


CHƯƠNG 1536

Cô nàng lo lita kéo tay cô gái lạnh lùng: “Chị Laura, chị đừng hung dữ với anh ấy nữa, anh ấy đang giúp chúng ta.

“Giúp chúng ta?” Laura cười: “Chị thấy, anh ta chỉ muốn mượn chuyện này để chúng ta nghĩ tốt về anh ta, đàn ông, đều là lũ khốn nạn.

Giang Nghĩa lắc đầu bất đắc dĩ.

Cô gái tên “Laura” này chắc là đã bị đàn ông tồi làm tổn thương sâu sắc? Nếu không sao lại có thành kiến với đàn ông như vậy?

Anh ta vẫn cúi đầu lắc anh Báo như cũ.

Nhìn thoáng qua, Giang Nghĩa chỉ lắc qua lắc lại như bình thường, nhưng thực tế mỗi một lần lắc, động tác tay của Giang Nghĩa, vị trí cũng không giống nhau, trước mắt bao người, anh lại có thể che dấu, để người khác nhìn thấy cũng không biết, giúp anh Báo khai thông huyệt vị.

Vài phút qua đi.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhe

Lão Yêu không kiên nhân nổi , giận dữ hét: “Tao biết rồi, mày ra đây là để kéo giời Mau cút ngay cho tao!”

Khi anh ta sắp đi tới đẩy Giang Nghĩa ra, thì đâu ai ngờ, anh Báo đột nhiên ho lên sặc sụa.

Người, sống lại !

Lập tức, ánh mắt mọi người đều sáng lên, cảm giác khi ấy, giống như bầu trời u ám bỗng trở nên trong xanh, ánh mặt trời chiếu vào lòng mỗi người.

Anh Báo, vậy mà thật sự bị Giang Nghĩa lay tỉnh!

Lão Yêu trợn mắt há hốc mồm, trong khoảng thời gian ngắn không có phản ứng gì.

Cô nàng lo lita kéo tay cô gái lạnh lùng, phấn khởi nói: “Chị Laura, tên khốn kia tỉnh, anh ta không chết, chị không cần ngôi tù đền mạng !”

Laura vừa mừng vừa sợ.

Thật ra cô ta cũng không ôm hi vọng gì với Giang Nghĩa, nhưng kết quả lại ra ngoài dự đoán.

Nói tóm lại, người có thể tỉnh lại, cô ta không cần đền mạng, vẫn đáng để vui mừng.

Nhưng…

Laura vấn lạnh lùng nói: “Ha ha, mèo mù vớ phải cá rán, thật là quá may mắn, nhưng anh đừng nghĩ răng như vậy có thể khiến chúng tôi nghĩ tốt về anh. Nói cho anh biết, chỗ nào thì về ở chỗ nấy, mơ đi mà tới gần chúng tôi!”

Mọi người đều lắc đầu.

Gặp qua người không biết ăn nói, nhưng chưa thấy ai nói năng đáng ghét như này.

Người ta giúp cô ta chuyện lớn như vậy, một câu cảm ơn cũng không nói, còn nói lời độc ác, cô gái như này thiệt là hết nói nồi.

Nhậm Chỉ Lan tức giận nói: “Người đẹp đế như vậy, sao lời nói lại khó nghe như thế?”

Giang Nghĩa khoát tay, quay về chỗ ngồi của mình.

Anh vốn không phải vì hi vọng xa vời người ta sẽ báo đáp mới giúp đỡ, cho nên cũng không quá thất vọng với kết quả; trong lòng anh ta chỉ có môi Đinh Thu Huyền, không có tâm trạng gì làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Lần ra tay giúp đỡ này, chỉ đơn giản là thấy chuyện bất bình thôi.

Anh Báo kia xoa xoa đầu, kinh ngạc phát hiện máu vậy mà đã ngừng, không chảy Ì nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1537


CHƯƠNG 1537

“Đây là có chuyện gì?”

Lão Yêu mắt thấy vịt tới miệng thì bay mất, trong lòng rất không vui.

Anh ta nói với Giang Nghĩa: “Nhóc con, cậu gây họa rồi có biết không hả?”

“ổ?” Giang Nghĩa liếc nhìn anh ta: “Tôi gây họa gì rồi?”

Trong ánh mắt của lão Yêu vụt qua một tia sắc lạnh: “Nói rõ cho cậu, chúng tôi là người của Dạ Cầm ở thủ đô, cậu đắc tội với chúng tôi chính là đắc tội với Dạ Cầm, cái đợi cậu là một chữ — chết!”

Dọa dâm sao?

Cái mà cả đời này Giang Nghĩa không sợ nhất là dọa dâm.

Anh chớp mắt, hỏi: “Dạ Cầm? Có phải là chỉ ‘cầm thú trong đêm không?”

Một câu suýt nữa khiến lão Yêu tức chết.

“Mẹ kiếp, cậu tìm chết có phải không?”

Lão Yêu bày thế muốn cho Giang Nghĩa một đấm thì nhân viên an ninh lập tức xông tới: “Thưa ngài, mời ngài trở về chỗ ngồi của mình, nếu không chúng tôi sẽ thực hiện biện pháp cưỡng chế: Lão Yêu lúc này mới thôi.

Anh ta quy củ trở lại chỗ ngồi của mình, sau khi nhân viên an ninh rời đi, anh ta cất Cao giọng nói với Giang Nghĩa ngồi ở phía trước: “Đừng vui mừng quá sớm, ở trên máy bay có nhân viên bảo vệ bảo vệ cậu, đợi xuống máy bay sẽ cho cậu biết mùi!”

Đồng thời, anh ta nói với phía trước bên trái: “Còn cả hai ả đàn bà các cô, đừng tưởng rằng chuyện này kết thúc như vậy, các anh em của Dạ Cầm chúng tôi đều đợi ở bên ngoài sân bay. Vừa xuống máy bay thì sẽ đưa hai người đi.”

“Không phải không cho ông chơi hay sao?”

“Ha ha, ở thủ đô, còn chưa có người phụ nữ nào ông không chơi được! Đợi xuống máy bay, hai người sẽ biết cái gì gọi là cầu sống không được cầu chết không xong!”

Buông lời hăm dọa xong, lão Yêu vắt chéo chân dựa vào lưng ghế.

Anh ta và anh Báo nhìn nhau, đồng thời nở nụ cười tà ác, đợi máy bay hạ cánh, gọi các anh em tới đón, trước tiên xử lý người nam, sau đó bắt cóc phụ nữ.

Vậy còn không phải muốn chơi thế nào thì chơi thế đó hay sao?

Ở thủ đô, người dám động vào Dạ Cầm bọn họ vấn không có mấy người!

Ở phía trước bên trái.

Cô gái lolita lại muốn khóc rồi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, kéo tay của cô gái lạnh lùng: “Chị Laura, chúng ta phải làm sao?”

Laura bình tĩnh hơn nhiều.

Cô ta lạnh nhạt nói: “Không cần sợ, có chị ở đây, không ai có thể làm tổn thương em hết”

Cả chặng đường yên ắng..

Rất nhanh thì máy bay đã hạ cánh.

Lão Yêu đứng dậy trước, cố ý ở đăng sau đá một cước vào ghế của Giang Nghĩa, hằn học nói: “Anh đây lát nữa đi xuống triệu tập anh em, thằng oắt cậu đợi chết đi”

Sau đó anh ta còn cố ý rời đi từ lối đi bên trái, quay đầu trừng mắt với cô gái lolita và cô gái lạnh lùng.

“Hai người các cô, đợi bị ông sủng hạnh đi”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1538


CHƯƠNG 1538

Lão Yêu và anh Báo trước sau đi xuống máy bay.

Cô gái lolita cực kỳ khẩn trương: “Chị Laura, phải làm sao đây? Hay là mau chóng gọi điện cho anh trai em? Em rất Sơn Laura đã do dự.

Lúc này, Giang Nghĩa đi qua nói: “Chuyện tốt làm tới cùng, tiền phật tiền tới Tây Thiên. Chúng ta cùng nhau đi, có tôi ở đây, sẽ bảo vệ hai người an toàn.”

Mặt Laura trầm như nước.

Cô ta vừa muốn từ chối, kết quả cô gái lolita thì rất vui mừng, nói: “Dạ, cảm ơn anh, chúng ta đi cùng nhau!”

Laura rất kinh ngạc, con bé này trước giờ đều không nói chuyện với người ngoài, nhìn thấy đàn ông đều sẽ rất chán ghét rất sợ hãi, sao bây giờ lại không có ý xấu hổ, sợ hãi.

Hơn nữa trong ánh mắt của cô nàng này dường như có thể nhìn thấy một làn sóng biển nóng bỏng.

Là phụ nữ, cô ta thấp thoáng cảm thấy không tốt.

“Đi thôi.”

Giang Nghĩa cầm hành lý đi ở trước mặt, cô gái lolita theo sát.

“Haizz, đợi chị!”

Laura vội vàng kéo vali, rảo bước đi theo.

Không có khiến bọn họ thất vọng, lão Yêu và anh Báo quả nhiên dân một đám người chờ ở bên ngoài sân bay.

Vừa ra khỏi sân bay thì nhìn thấy một đám đàn ông mặc quần áo vệ sĩ, hai tay đút túi, trông rất bất cần mà vây lại, có mười mấy người.

Nhiều người đối phó với bốn người Giang Nghĩa như vậy, nhìn trông là dư sức.

Dù sao chỉ có một mình Giang Nghĩa là đàn ông, ba người còn lại đều là phụ nữ, trong đó còn có một người là phụ nữ đã có tuổi.

Đội hình này, cục diện rõ ràng nghiêng hẳn về một bên.

Lão Yêu cười ha hả, bước lên, dùng tay chỉ vào Giang Nghĩa, hẳn học nói: “Oắt con, vừa rồi ở trên máy bay cậu không phải rất hống hách sao? Sao hả, vừa xuống máy bay thì không được rồi sao? Rén rồi?”

“Nói cho cậu biết, người dám ở thủ đô đắc tội với Dạ Cầm chúng tôi, không có ai có thể sống được cả.”

“Hôm nay, cậu buộc phải chết!”

“Hai ả đàn bà kia thì để chúng tôi mang về từ từ hưởng thụ, đợi các anh em chơi đủ rồi, xem biểu hiện của các người mà quyết định sống chết.”

Cô gái lolita đâu từng thấy cảnh này bao giờ, bị dọa trốn ở đằng sau Laura.

Chiến đấu sắp diễn ra.

Vào lúc này, vụt vụt vụt, từng chiếc xe sang màu đen nối nhau chạy tới, dừng ở trên quảng trường.

Giá trị của mỗi chiếc xe sang đều trên 9 tỷ.

Ước chừng sơ qua, phải có 40-50 chiếc!

Nhiều xe như vậy, giá trị không tầm thường.

Từng xe cửa mở ra, một đám đàn ông cương nghị để đầu đỉnh, mặc đồng phục bước ra, chiếm trọn quảng trường.

Những người này, nhìn thoáng cái thì nhận ra là người lính nhiều năm chém giết trên chiến trường.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1539


CHƯƠNG 1539

Nhìn thấy một màn này, hai mắt của Giang Nghĩa có hơi ươn ướt, những người lính này là lính dưới trướng của anh trước kia.

Hiện nay tuy anh không tiếp tục nắm giữ binh quyền nữa.

Nhưng những người lính này, vấn tới rồi.

“Tham kiến chiến thần!”

Âm thanh đồng thanh vang lên, động tác hoàn toàn thống nhất.

Hàng trăm người lính kính chào cùng lúc, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Mà đối phương những người lính này chào chỉ có một người, đó chính là Giang Nghĩa!

Những người lính này, tất cả đều là lính do Giang Nghĩa dẫn dắt khi ở biên giới phía Tây, sau này Giang Nghĩa đến khu Giang Nam nhận chức, bọn họ được phía trên chuyển tới thủ đô.

1 năm không gặp, những người lính này biết được Giang Nghĩa đến thủ đô, cái gì cũng không quan tâm, co chân chạy tới đón.

Không cần nghĩ, tin tức Giang Nghĩa đến thủ đô, nhất định là Lâm Chí Cường truyền cho bọn họ.

Giang Nghĩa rất cảm động.

Laura và cô gái lolita đều rất kinh ngạc, bọn họ ngược lại không ngờ Giang Nghĩa nhìn trông rất bình thường, nhưng sau lưng lại có thế lực như này, quả nhiên là con người không thể nhìn vẻ bề ngoài.

Đặc biệt là cô gái lolita, trong ánh mắt cô ta nhìn Giang Nghĩa đều có những ngôi sao.

Cô vốn có lòng cảm kích với Giang Nghĩa, lúc này lại nhìn thấy Giang Nghĩa nhận được sự tôn kính như vậy, trái tim chớm nở đó thoáng cái thì rung rinh.

Tình yêu của thiếu nữ ngây thơ, vào lúc này trở nên vô cùng nhiệt tình.

Giang Nghĩa xua tay ra hiệu cho mọi người.

Anh khế mỉm cười nói: “Tôi hiện nay không có chút thực quyền, các người không cần ra quần ồ ạt như vậy”

Một người lính cầm đầu cao giọng nói: “Ngài một ngày là thống soái của chúng tôi thì cả đời đều là thống soái của chúng tôi! Với lại, tuy ngài bị thu hôi thực quyền, nhưng phong hiệu của ngài vấn la ‘chiến thần Tu La’. Là thuộc hạ của ngài, chúng tôi đến nghênh đón ngài là chuyện hiển nhiên.”

“Chào!”

Vụt vụt vụt, lần thứ hai chào.

Từ dáng vẻ cố chấp của những người lính này thì có thể nhìn ra, bọn họ sùng bái Giang Nghĩa như nào.

Có người sùng bái thì có người bất lực.

Lão Yêu sau khi nhìn thấy cảnh tượng này thì bị dọa cho xanh mặt.

Anh ta ngàn vạn lần không ngờ một người đàn ông bình thường trước mắt này, vậy mà là chiến thần Tu La — Giang Nghĩa!

Tuy Giang Nghĩa không có thực quyền, nhưng những người lính này vấn chịu nghe điều động của Giang Nghĩa.

Cho lão Yêu 100 lá gan, cũng không dám đối đầu với người của chính phủ.

Lần này coi như đá phải tấm sắt rồi.

Giang Nghĩa xoay người nhìn sang lão Yêu, lạnh nhạt nói: “Đúng rồi, anh đã nói xuống máy bay thì sẽ cho tôi biết mùi, suýt nữa chậm trễ. Bây giờ anh có thể tiến hành thể hiện rồi, mời.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1540


CHƯƠNG 1540

Nói thì rất khách sáo, nhưng nghe thì rất chói tai.

Những người đằng sau lão Yêu nhìn nhau, cùng lúc lùi lại mấy bước, giống như căn bản không quen biết lão Yêu.

Anh Báo càng ôm đầu: “Aiya, đầu sao lại đau như vậy? Aiya aiya, tôi cái gì cũng không nhớ được nữa, tôi ngất… ngất đây…

Bụp một tiếng, tên này trực tiếp giả chết nằm ở trên đất.

Sắc mặt của lão Yêu trắng bệch.

Lũ khốn không có nghĩa khí này, vừa nhìn thấy rắc rối thì không ai dám đứng ra.

Anh ta nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười, cười ha ha nói: “Ờm, cậu Giang, chuyện này chỉ náo vui thôi, chúng tôi thật sự là lũ lụt xông vào miếu Long Vương, người một nhà không biết người một nhà.”

Giang Nghĩa đã cười: “Chúng ta là người một nhà sao?”

“Phải, đương nhiên là thế rồi! Cậu Giang cậu không biết, tôi là fan trung thành của cậu, Dạ Cầm chúng tôi là bắt chước theo Thần La Thiên Chinh do ngài từng dẫn dắt mà thành lập ra.

Giang Nghĩa nghe xong cũng muốn ói.

Thần La Thiên Chinh, đó là chiến lực hàng đầu do Giang Nghĩa huấn luyện ra.

Mà Dạ Cầm là do một đám người giang hồ tập trung lại, bắt nạt người tốt sợ hãi điều ác, tính là bắt chước gì chứ?

Giang Nghĩa xua tay: “Nếu các người thích Thần La Thiên Chỉnh như vậy, vậy không bằng qua đó một chuyến, xem thử Thần La Thiên Chỉnh thật sự có dáng vẻ gì?”

“A? Không, không cần đâu?”

“Đưa đi!”

Hạ lệnh một tiếng, những người lính kia lập tức đi tới bắt lão Yêu, người của Dạ Cầm tới hiện trường, đều bị đưa đi hết, không ai chạy thoát.

Bọn họ thích Thần La Thiên Chinh?

Được, vậy thì đi theo người của Thần La Thiên Chinh mấy hôm, bảo đảm sẽ khiến bọn họ sướng tới tận trời.

Giang Nghĩa nói với người lính cầm đầu kia: “Tâm ý của các người tôi đã nhận rồi, bây giờ các người trở về hết đi. Dù sao tôi không có thực quyền, các người ra quân ồ ạt như vậy, bị phía trên biết được, sẽ trừng phạt các người.”

Yêu lính như con.

Người lính đó gật đầu: “Thống soái, vậy chúng tôi trở về đây. Chúng tôi đều tin răng, ngài sẽ không thoái ẩn cả đời, chúng tôi sẽ đợi một ngày ngài quay trở lại.

Nói xong, người lính đó xoay người rời đi, dân người của Dạ Cầm rời đi.

“Một ngày quay trở về ư?”

Giang Nghĩa mỉm cười, bản thân anh cũng không chắc sẽ có một ngày đó nữa không.

Lúc này, cô gái lolita chạy tới, kích động nói: “Cái đó… cảm ơn anh đã cứu chúng tôi, tôi có thể giao đổi danh thiếp với anh không?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đương nhiên.”

Hai người trao đổi danh thiếp cho nhau, cô gái lolita sau khi cầm lấy danh thiếp của Giang Nghĩa thì như vớ được bảo bối, trên gương mặt vui vẻ cũng nở nụ cười hạnh phúc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1541


CHƯƠNG 1541

“Cô chủ, nên trở về rồi.” Laura gọi.

“Được.

Cô gái lolita có chút không nố, cuối cùng nhìn Giang Nghĩa rất lâu mới lưu luyến cầm tay Laura rời đi.

Bọn họ ngồi vào chiếc xe chuyên đưa đón.

Rolls Royce.

Cô gái lolita ngồi ở hàng ghế sau, lúc thì cười lúc thì buồn râu, vừa nghĩ tới dáng vẻ của Giang Nghĩa thì vui, vừa nghĩ tới việc có thể không còn gặp lại Giang Nghĩa nữa thì buồn.

Tay cầm tấm danh thiếp đó, rất lưu luyến.

Laura hơi nghiêng người, cúi đầu cũng nhìn tấm danh thiếp đó: Giang Nghĩa, bác sĩ của ÿ quán Nhân Trị ở khu Giang Nam.

“Thân phận hiện nay của anh ta là một bác Có Laura thầm nghĩ trong lòng, sau đó ngoảnh đầu, trên mặt không có một chút cảm xúc thay đổi, nhưng trong lòng sớm đã dậy sóng.

Khoảnh khắc khi biết anh là Giang Nghĩa, Laura đã đến mức sắp phát điên.

Chỉ bởi vì, đồng đội cùng lớn lên với cô ta — Weiss, chính là chết trong tay Giang Nghĩa.

Sợ rằng Giang Nghĩa nằm mơ cũng không ngờ được, người hôm nay anh ra tay cứu giúp, lại là kẻ thù không đội trời chung!

Ở một bên khác.

Giang Nghĩa nhìn chiếc Rolls Royce chạy đi kia, cười ha ha.

“Vậy mà có chiếc xe sang như vậy đưa đón, thân phận của hai cô gái đó xem ra không đơn giản.”

Anh tùy ý nhìn danh thiếp của cô gái lolita: Triệu Dung, nhà thiết kế của thương hiệu quần áo VH.

“Cô ta họ Triệu’ sao?” Giang Nghĩa hơi nhíu mày, sau đó lại lắc đầu: “Trên đời chắc không có chuyện trùng hợp như vậy đâu?”

‘Triệu’ là một họ lớn.

Chắc không tới mức có liên quan tới nhà họ Triệu ở thủ đô.

Cất danh thiếp đi, một chiếc Toyota khiêm tốn đỗ ở trước mặt anh, cửa xe mở ra, Bạch Dương một trong 12 Hoàng Kim đi ra.

Trán của Bạch Dương có hai nốt đỏ đậm, gương mặt trắng nốn, rất giống một anh đẹp trai.

Anh ta cúi người: “Thống soái, khách sạn đã chuẩn bị xong cho anh, mời lên xe.”

Giang Nghĩa giao vali cho Bạch Dương, sau đó cùng với Nhậm Chỉ Lan ngồi vào ghế sau, dưới sự dân dắt của Bạch Dương thì đã tới khách sạn.

Thủ đô, cuối cùng đã đến rồi.

Giang Nghĩa nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, mong chờ khoảnh khắc nhìn thấy ba.

Sắc trời dần tối.

Chiếc Rolls Rocye xa hoa chạy dọc theo con đường nhựa, từ từ tăng tốc, đi vào từ một ngã rẽ.

Chạy trên con đường nhỏ ngoằn ngoèn hơn 10 phút, cuối cùng chiếc xe đã tới cổng lớn.

Nơi này chính là nơi Triệu Dung lớn lên– sơn trang của nhà họ Triệu!
 
Back
Top Dưới