Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1502


CHƯƠNG 1502

Đinh Nhị Tiến căn bản không dám quay đầu, cả người ngồi thẳng, cảm thấy đằng sau có hàng ngàn hàng vạn đôi mắt nhìn ông ta, trên thực tế cảm giác của ông ta cũng không sai, ánh mắt của tất cả mọi người trong hội trường gần như đều nhìn ông ta.

Rất nhiều người đều đang suy đoán, người ngôi ở chính giữa này có thân phận gì, có thể nhận được sự đối đãi như này của tổng phụ trách?

Một lát sau, Đỉnh Phong Thành hít sâu một hơi, nhìn xung quanh.

Đinh Thu Huyền nói: “Anh hai, anh rầu cái gì?”

“Giang Nghĩa.”

“Hả? Anh ấy đến rồi sao?”

“Không.” Đinh Phong Thành nói: “Em quên anh và Giang Nghĩa cá cược rồi à? Cậu ta luôn miệng nói với anh, sẽ gặp anh ở hội trường, ha ha, đại lễ còn vài phút nữa thì bắt đầu rồi, cậu ta ngay cả bóng người cũng không nhìn thấy, lần cá cược này anh coi như thắng chắc rồi.”

Anh ta xoay đầu nhìn sang Đinh Thu Huyền, cười ha ha nói: “Đoán chắc lúc này Giang Nghĩa đang ở trước TV xem livestream nhỉ? Nói cho cậu biết, nhìn thấy tôi ở trong TV là không tính, buộc phải gặp mặt tôi ở đây!”

“Em út em phải làm chứng cho anh, lần này Giang Nghĩa thua, anh phải kiếm lại mặt mũi đã mất trước kia, bắt cậu ta làm…

làm tài xế cho anh một tháng, ha ha”

Tuy là nói đùa, nhưng cũng nhìn ra Đinh Phong Thành đối với ván cược lần này là tất thắng.

Đinh Thu Huyền thở dài.

Cô cũng cảm thấy Giang Nghĩa thua chắc rồi, mắt thấy đại lễ sắp diễn ra, Giang Nghĩa ngay cả bóng người cũng không nhìn thấy, sao có thể thắng được chứ?

Chỉ là cô không hiểu, đây rõ ràng là cục diện sẽ thua, tại sao Giang Nghĩa còn muốn cá cược?

Cố ý thua một ván, để Đinh Phong Thành tìm lại mặt mũi?

Hoàn toàn không có lý.

Đinh Thu Huyền lắc đầu, không nghĩ nữa, một chuối sự việc xảy ra ngày hôm nay đã đủ kỳ lạ rồi, đầu tiên là nhận được thiệp mời, rồi bị cảnh sát bắt tới cục cảnh sát, sau đó Đường Văn Chương đích thân phái người đón về, sau đó Đường Văn Chương còn quỳ trước Định Nhị Tiến, cuối cùng mấy nhân vật nhỏ như bọn họ vậy mà ngồi ở hàng ghế đầu!

Một chuôi sự việc này quá kỳ lạ rồi.

Đinh Thu Huyền cảm thấy, hôm nay bất luận xảy ra chuyện gì nữa, cô cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc, bởi vì không có chuyện gì kỳ quặc hơn chuyện xảy ra trước đó rồi.

Keng keng keng…

Tiếng gõ liên tiếp gõ vang 12 tiếng, Lâm Chí Cường từ đằng sau cánh gà đi ra giữa sân khấu, khẽ cúi người với tất cả mọi người.

“Thưa các quý ông, quý cô, tôi thay tổng phụ trách nói một tiếng ‘cảm ơn với mọi người, cảm ơn mọi người đã tới tham gia đại lễ thoái ẩn của tổng phụ trách ngày hôm nay”

“Không nói nhiều thêm nữa, bây giờ, xin mời tổng phụ trách, lên sân khấu!”

Lâm Chí Cường khẽ mỉm cười lùi sang một bên, để lại chỗ trống trên sân khấu.

Nhân vật chính của ngày hôm nay lên sân khấu.

Tất cả mọi người đều nín thở ngưng thần, không dám sơ ý, ngay cả mắt cũng không chớp, nhìn chằm chằm về phía lối vào sân khấu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1503


CHƯƠNG 1503

Hàng trăm chiếc máy ảnh, máy quay đều hướng vào lối vào, ai nấy đều để tay trên nút, chuẩn bị ấn chụp bất cứ lúc nào, ghi lại khoảnh khắc mang tính lịch sử này.

Đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng đến.

Vị tổng phụ trách này từ ngày nhận chức đến nay.thì thần long thấy đầu không thấy đuôi, rất thần bí, trước giờ chưa từng lộ diện ở bất cứ bữa tiệc công cộng nào.

Mọi người thậm chí đều cho rằng, Lâm Chí Cường liệu có phải là tổng phụ trách không?

Dư luận nổi lên, suy đoán kiểu gì cũng có.

Nhưng vị tổng phụ trách này dù không lộ diện, dù để mọi người suy nghĩ, để mọi người sốt ruột; nhưng điều kỳ lạ là người đó vân có thể ở trong tình huống như vậy quản lý khu Giang Nam đâu ra đó.

Trong thời gian hơn một năm dưới sự quản lý của người đó, khu Giang Nam có sự phát triển vượt bậc.

Các dự án lớn đều thuận lợi xây dựng.

GDP gần như tăng gấp 9-10 lần, nhanh giống như tên lửa!

Khi mọi người đều cho rằng vị tổng phụ trách này sẽ quản lý tiếp, người đó lại đột nhiên tuyên bố thoái ẩn, giã từ sự nghiệp đang trên đỉnh vinh quang của cuộc đời, thật không phải là điều mà người bình thường có thể làm được.

Một nhân vật lớn tràn đầy sắc thái thần bí như vậy, có quá nhiều câu chuyện có thể viết thành sách.

Lên sân khấu đi, tổng phụ trách!

Hô hoán bước ra.

Dưới ánh mắt của vạn người, ở trong sự chiếu sáng của ánh đèn, tổng phụ trách của khu Giang Nam cuối cùng cất bước chân vững trãi mà có lực, mạnh mẽ bước lên sân khấu.

Mỗi một bước, đều vững chắc có lực, giống như bước trên tim của mọi người.

Đến rồi, tổng phụ trách, đến rồi!!

Tách tách tách, hàng trăm hàng ngàn ánh đèn điên cuồng chớp nháy, ghi lại khoảnh khắc mang tính lịch sử, ghi lại khoảnh khắc lên sân khấu của nhân vật lớn này.

Ánh mắt của tất cả mọi người dưới sân khấu đều tập trung lại.

Thậm chí rất nhiều người đã kích động mà đứng dậy, dáng vẻ đó giống như nhìn thấy idol lên sân khấu biểu diễn trong buổi liveshow, điên cuồng và tha thiết.

Ở trong tiếng võ tay và sự mong chờ của mọi người, tổng phụ trách khẽ mỉm cười đi tới trung tâm sân khấu.

Vừa đi, vừa lịch sự vẫy tay tỏ ý với hàng ngàn người ở dưới sân khấu.

Anh, chính là tổng phụ trách của khu Giang Nam.

Anh, chính là Giang Nghĩa!

Khoảnh khắc đi tới trung tâm sân khấu, đứng ở trước micro, Giang Nghĩa rất bình tĩnh, không nói câu nào hết, chỉ đứng đó ở đó khẽ mỉm cười một cách lịch sự.

Ánh đèn dưới sân khấu nhấp nháy không ngừng, tiếng vô tay không ngừng.

Mãi không dứt.

Trong này, bốn người nhà họ Đinh ngồi ở hàng ghế đầu đều ngây như khúc gõ!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1504


CHƯƠNG 1504

Hai vợ chồng Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm mở to mắt, miệng há ra, nước miếng chảy xuống cũng không biết lau đi, nhịp tìm đập còn hơn pháo hoa bắt đêm giao thừa, thình thịch không dừng.

Giang Nghĩa chính là tổng phụ trách sao?

Con rể của bọn họ là tổng phụ trách sao?

Đùa cái gì vậy?

Đùa cái gì vậy??

Đùa cái gì vậy???II!

Hai tay Định Nhị Tiến run rẩy cũng không biết nên để ở đâu.

Ông ta biết Giang Nghĩa có bản lĩnh, nhưng dù thế nào cũng không ngờ Giang Nghĩa lại có bản lĩnh lớn như vậy!

Nghĩ lại, từ khi Giang Nghĩa trở về, ông ta từng sỉ nhục đứa con rể này bao nhiêu lần?

Thậm chí còn muốn con gái mình ly hôn với Giang Nghĩa!

Nếu không phải lòng dạ Giang Nghĩa bao dung, gia đình Đinh Nhị Tiến sớm đã tiêu rồi.

Trước đây ông ta chỉ là cho rằng Giang Nghĩa là người tốt, không so đo, có chút bản lĩnh, nhưng giờ phút này ông ta mới biết Giang Nghĩa là người ghê gớm như nào.

Địa vị cao quý, còn có thể nhịn tức, không tự ti không kiêu ngạo mà ở trong nhà bọn họ.

Trước giờ không để lộ tài năng.

Bất luận là phẩm chất hay năng lực, đều là tồn tại đỉnh đầu, thánh nhân mà Khổng phu tử đã nói, chẳng qua cũng chỉ như vậy nhỉ?

Tô Cầm kéo cánh tay của Đinh Nhị Tiến.

“Lão già, tôi có phải bị hoa mắt rồi không?

Sao, sao vị tổng phụ trách trên sân khấu đó, tôi nhìn giống Nghĩa nhà chúng ta vậy?”

Bà ta không phải không nhận ra, là không dám nhận.

Tổng phụ trách có thân phận địa vị gì?

Làm con rể ở rể của Tô Cầm bà ta, bà ta còn không biết.

Ha ha, nói ra ai tin chứ?

Không đợi Đinh Nhị Tiến mở miệng, Đinh Phong Thành ở một bên ngược lại tranh nói: “Thím, đây là Giang Nghĩa. Không sai được, bộ vest mà cậu ta mặc còn là cháu mua cho cậu ta!”

Bởi vì Giang Nghĩa khiêm tốn quen rồi, cũng không có quần áo đắt tiền gì, cho nên Đinh Phong Thành vì để cảm ơn Giang Nghĩa, từng đặt một bộ vest cho anh.

Giang Nghĩa trước giờ chưa từng mặc.

Thứ nhất Giang Nghĩa không thích mặc, thứ hai bình thường ai không có chuyện gì lại đi mặc vest chứ?

Vậy nên luôn cất đi.

Nhưng hôm nay, tham gia buổi lễ long trọng như này, Giang Nghĩa tốt xấu gì cũng phải sửa soạn cho mình, anh đã mặc bộ vest đắt tiền mà Đinh Phong Thành đặt làm cho anh.

Kiểu dáng đó, Đinh Phong Thành nhìn một cái thì nhận ra.

Có điều nói thật, cho dù không có bộ vest này, anh ta cũng không thể không nhận ra Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1505


CHƯƠNG 1505

Đó chính Giang Nghĩa, là ác mộng trước kia của anh ta, ân công của hiện tại, Đinh Phong Thành cho dù không nhận ra ba của anh ta, cũng không thể không nhận ra Giang Nghĩa!

Đinh Phong Thành lắc đầu cười khổ.

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, cậu thật là lợi hại quá, lần cá cược này, tôi lại thua cậu rOI.

Bọn họ cá cược là sẽ gặp nhau ở hội trường.

Đinh Phong Thành luôn cho rằng không thể, nhưng bây giờ Giang Nghĩa đứng ở trung tâm sân khấu, đứng ở trước micro, vậy thì không thể đã biến thành có thể.

Bọn họ quả thật đã gặp nhau ở buổi lẽ.

Hơn nữa khoảng cách hàng ghế đầu với sân khấu không tới 5m, bọn họ cách rất gần!

Thua rồi.

Thua tâm phục khẩu phục.

Đinh Phong Thành thua vừa võ tay vừa cười ha hả.

“Giang Nghĩa, cậu thật là thần!”

Định Phong Thành nói với Đinh Thu Huyền: “Em út, nhìn thấy chưa? Người trên sân khấu chính là Giang Nghĩa, là chồng của em!”

Sao lại không nhìn thấy chứ?

Khoảnh khắc Giang Nghĩa vừa bước lên sân khấu, Đinh Thu Huyền đã nhận ra rồi.

Chỉ là cô không dám tin.

Cô của trước kia, cho rằng Giang Nghĩa là một người đàn ông vô dụng, là một người nhu nhược bị người khác sỉ nhục cũng không biết đánh trả, cho dù sau này Giang Nghĩa nhiều lần giúp cô hóa giải nguy cơ, cô vẫn thấp thoáng cảm thấy Giang Nghĩa cả ngày lông bông, không giống người đàn Ông có trách nhiệm.

Nhưng giờ phút này, cô biết cô sai rồi.

Quá sai rồi!

Giang Nghĩa không phải là không làm được gì, càng không phải là kẻ nhu nhược, trên vai Giang Nghĩa gánh vác cả khu Giang Nam, sự gánh vác của anh trời đất chứng giám!

Đinh Thu Huyền luôn không biết Giang Nghĩa mỗi ngày đều ra ngoài là vì cái gì.

Bây giờ cô biết rồi.

Giang Nghĩa là bận chuyện lớn chuyện bé của khu Giang Nam môi ngày.

Cô vì có một người chồng tốt vừa có tài vừa có đức như vậy mà cảm thấy tự hào, có thể gả cho Giang Nghĩa là chuyện hạnh phúc nhất đời này kiếp này của Đinh Thu Huyền!

Không hối hận, không tiếc nuối!

Cũng sẽ không có ai nói chồng của cô là kẻ ở rể vô dụng, những tủi nhục đã chịu trước kia, vào lúc này đều được giải phóng.

Khóe mắt rơi lệ.

Là lệ nóng.

Đỉnh Thu Huyền dùng ánh mắt nhiệt tình mà chân thành nhìn chồng ở trên sân khấu, không kìm được mà võ tay vì anh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1506


CHƯƠNG 1506

Người đàn ông của cô, tốt nhất trên thế gian!

Tiếng vô tay như sấm rền võ đúng 10 phút mới từ từ dừng lại, đủ nhìn ra sự yêu quý của mọi người ở đây dành cho Giang Nghĩa.

Nhưng cũng không phải tất cả.

Chỉ có một người từ đầu đến cuối không có nhúc nhích, cho dù là vỗ tay cũng chỉ là làm bộ làm tịch.

Người khác với mọi người này chính là Đường Văn Chương!

Sau khi nhìn thấy người đi lên sân khấu là Giang Nghĩa, cả người Đường Văn Chương đều đơ luôn.

Anh ta trước giờ không có một giây phút nào móc nối Giang Nghĩa và tổng phụ trách lại với nhau, theo anh ta thấy là chuyện căn bản không thể xảy ra.

Nhưng bây giờ khác rồi.

Giang Nghĩa ở dưới ánh mắt của mọi người bước ra, lại nhìn thái độ cung kính của Lâm Chí Cường, không muốn thừa nhận cũng không được.

Cho dù Giang Nghĩa có thông minh nữa, to gan hơn nữa, cũng không thể làm ra loại hành vi ngu xuẩn giả mạo tổng phụ trách ở nơi công cộng như này, vậy nên chuyện Giang Nghĩa là tổng phụ trách là sự thật.

Lần này, Đường Văn Chương như tỉnh mộng, hoàn toàn tỉnh hẳn.

“Chẳng trách từ trước đến nay mình không thắng được cậu ta, mặc kệ tìm ai giúp cũng thua thê thảm, thì ra cậu ta chính là người đàn ông đứng ở điểm trên cùng đó.

Ở khu Giang Nam, bạn tìm vị quan to hơn nữa, vậy cũng không lớn hơn được Giang Nghĩa.

Vậy nên anh tìm người đối phó Giang Nghĩa, đây không phải là một chuyện gây cười sao?

Đường Văn Chương cũng biết tại sao tổng phụ trách lại cố chấp mời người của nhà họ Đinh tham gia đại lẽ lần này, ha ha, đó là người nhà của Giang Nghĩa, có thể không ngờ sao?!

Hơn nữa nhìn phản ứng của gia đình Đinh Nhị Tiến, đoán chắc là ngay cả bọn họ cũng không ngờ người hôm nay bước ra lại là Giang Nghĩa.

Nói ra thì thật là nực cười.

Tất cả bọn họ đều không biết thân phận thật sự của Giang Nghĩa, luôn bị che giấu.

Nhưng khi bọn họ thật sự biết thân phận của Giang Nghĩa, Giang Nghĩa lại chọn thoái ẩn, không tiếp tục làm tổng phụ trách nưa.

Có một cảm giác như khi một điểm nên biết thì không biết, khi không nên biết thì biết.

Rất kỳ lạ.

Đường Văn Chương thở dài một hơi, tự lẩm bẩm: “Giang Nghĩa chính là tổng phụ trách, ha ha, cái mạng này của mình có thể giữ được đã coi như may rồi, haizz!”

Anh ta cũng không có cách nào nữa rồi, đời này không thể đối đầu với gia đình của Giang Nghĩa nữa.

Trứng chọi đá, việc làm ngu xuẩn như vậy, Đường Văn Chương sẽ không làm.

Trước đó không biết cũng thôi đi, bây giờ biết rồi, tuyệt đối sẽ không tái phạm.

Ngồi ở đó, nhìn Giang Nghĩa ở trên sân khấu, Đường Văn Chương thậm chí đang nghĩ, nếu ngay từ đầu anh ta biết thân phận của Giang Nghĩa, vậy tình hình sẽ hoàn toàn khác.

Anh ta sẽ cố gắng lấy lòng Giang Nghĩa.

Cho dù Giang Nghĩa không thích anh ta, nhưng dựa vào quan hệ người một nhà, thế nào Giang Nghĩa cũng sẽ kéo anh ta, giúp anh ta ngồi lên vị trí cao hơn nhỉ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1507


CHƯƠNG 1507

Đáng tiếc, không có nếu như.

Đường Văn Chương vì sự vô trị của mình mà trả cái giá đau đớn!

Trên sân khấu.

Giang Nghĩa đứng thẳng ở đó, nở nụ cười nhìn mọi người dưới sân khấu.

Nhìn cho tới khi tiếng võ tay dừng lại.

Giang Nghĩa lúc này mới từ từ mở miệng nói: “Thưa các quý ông, quý cô, cảm ơn mọi người đang dành ít thời gian trong quỹ thời gian bận rộn để tới tham gia đại lễ nghỉ hưu lần này, vì chuyện nhỏ của cá nhân tôi đã kinh động tới mọi người, thật sự là xin lỗi.”

“Nhưng tôi dù sao vần là tổng phụ trách của khu Giang Nam, cho dù tôi không thích bữa tiệc khoa trương, có vài chuyện nên nói rõ với công chúng vân phải nói rõ với công chúng.”

“Đầu tiên điểm thứ nhất, tôi xin lỗi mọi người, mãi không có công khai thừa nhận thân phận, đây là một chút ích kỷ của tôi…

Hai tiếng trước, Giang Nghĩa về cơ bản để làm một báo cáo tổng kết về tình hình công việc từ khi nhận chức đến nay, coi như là cho mọi người một lời giải thích.

Sau đó, anh cúi sâu người.

“Lời cuối cùng của buổi lễ, tôi muốn nói một tiếng xin lỗi với người nhà của tôi.”

“Không giấu gì mọi người, cho tới trưa nay, người nhà của tôi cũng không biết thân phận của tôi, tôi giấu mọi người đồng thời cũng giấu người nhà của tôi.”

“Chỉ vì tôi không muốn người nhà lo lắng cho tôi, cũng không muốn người nhà vì thân phận đặc biệt của tôi mà rơi vào trong rắc rối!”

“Hôm nay chọn để người nhà biết, cũng là vì tôi sắp thoái ẩn rồi.”

“Một lần nữa, tôi muốn nói tiếng xin lõi!”

Giang Nghĩa lần nữa cúi sâu người.

Đám người, Đinh Nhị Tiến, Đinh Thu Huyền ở dưới sân khấu nhìn mà trong lòng rất phức tạp, loại cảm giác đó có một chút kỳ lạ.

Nếu luôn không biết thân phận của Giang Nghĩa thì cũng thôi, bọn họ sẽ coi Giang Nghĩa là người bình thường mà đối đãi, nên sống ngày tháng như nào thì sống thế đó; Nếu ngay từ đầu biết thân phận của Giang Nghĩa cũng được, bọn họ sẽ khách sáo với Giang Nghĩa, thậm chí có thể lợi dụng thân phận của Giang Nghĩa để làm một số việc, tăng mặt mũi cho mình; Điều khó chịu nhất chính là loại tình huống như hiện nay, biết thân phận của Giang Nghĩa lại đối mặt với cảnh Giang Nghĩa thoái ẩn, sau này muốn mượn điều này để khoe khoang cũng không được.

Đinh Nhị Tiến thở dài, sợ rằng đây là Giang Nghĩa cố ý.

Người đàn ông này khiêm tốn quen rồi, ghét nhất người bên cạnh lợi dụng thân phận của anh đi khoe khoang khắp nơi nhỉ?

Đại lễ nghỉ hưu diễn ra gần ba tiếng.

Giang Nghĩa sau khi thuật lại xong tất cả sự việc thì rời khỏi sân khấu.

Lâm Chí Cường ở hội trường chỉ huy người dưới trướng sơ tán mọi người một cách có trật tự, mọi người dựa theo ban ngành rời khỏi hội trường buổi lẽ.

Đường Văn Chương đi ở trong đám người, mặt không còn huyết sắc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1508


CHƯƠNG 1508

Từ nay về sau, anh ta cũng không phải là phó thống soái của Đông Vực, anh ta chỉ là một người dân thường, cũng sẽ không có ai nịnh anh ta, sẽ chỉ có người trước kia bị anh ta sỉ nhục tới cửa trả thù.

Anh ta phải bắt đầu chấp nhận thân phận mới này.

Haizz…

Do người quá đông, chỉ việc sơ tán đã tiêu tốn hơn một tiếng.

Người của nhà họ Đinh sau khi rời khỏi hội trường thì đi thẳng về nhà, mọi người ngồi trên sô pha, nhớ lại chuyện xảy ra ở hội trường, vân không thể tỉnh từ trong giấc mộng.

Mãi tới khi màn đêm buông xuống.

Cho tới khi một chiếc xe của chính phủ chạy tới cửa.

Mãi cho tới khi người đàn ông đó từ trên xe bước xuống, đi vào cửa lớn.

Hôm nay Giang Nghĩa về đến nhà, không có đãi ngộ nhiệt tình của ba mẹ, người nhà của anh vấn cần thời gian nhất định để dịu đi loại ngại ngùng và chấn động này.

Giang Nghĩa đi vào cửa nhà, nhìn thấy mọi người không nói tiếng nào, cũng có hơi không biết phải làm sao.

Nói cái gì mới thích hợp đây?

Vào lúc mọi người ngay cả nhìn nhau cũng cảm thấy ngại ngùng, Đinh Phong Thành bỗng nhiên cười ha ha lên, chỉ vào Giang Nghĩa nói: “Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, cái thằng nhóc cậu không phải phép rồi! Lâu nay cậu đều giấu chúng tôi, rõ ràng thân phận tôn quý lại giả bộ thành kẻ vô dụng, ha, cậu sao lại có thể nhịn như vậy chứ?”

Anh ta cố ý đi tới trước mặt Giang Nghĩa, muốn đưa tay khoác cổ của Giang Nghĩa như bình thường: “Có điều cậu được đấy, lần cá cược này tôi lại thua rồi, cậu nói chúng ta sẽ gặp nhau ở hội trường, chúng ta thật sự gặp nhau rồi.”

“Chúng ta cá cược nhiều lần như vậy, tôi không thắng được một lần, Giang Nghĩa, tôi quyết tâm thề độc, đời này sẽ không tiếp tục cá cược gì với cậu nữa!”

Vừa nói, anh ta vừa kéo Giang Nghĩa tới giữa nhà, nói với Đinh Nhị Tiến, Tô Cầm: “Chú ba, thím ba, trời cũng tối rồi, bụng cháu cũng đói rồi, nên ăn cơm rồi nhỉ?”

“Ồ, nên ăn cơm rồi.” Tô Cầm vừa chuẩn bị đứng dậy đi nấu cơm thì bị Định Nhị Tiến ấn lại.

Lông mày của Đinh Nhị Tiến nhíu chặt, thấp thoáng có thể cảm nhận được sự tức giận của ông ta.

Sự tức giận này là nhằm vào Giang Nghĩa.

Bầu không khí tại hiện trường có chút ngượng ngùng.

Đinh Phong Thành vẫn muốn nói cái gì đó để làm dịu bầu không khí này, nhưng lại bị Đinh Nhị Tiến liếc nhìn, khiến anh ta không dám lên tiếng.

Định Nhị Tiến hít sâu mấy hơi, nhìn chằm chằm vào Giang Nghĩa rất lâu, mới chậm rãi lên tiếng: “Giang Nghĩa, cậu thật sự che giấu rất kỹ, rõ ràng thân phận cao quý lại cam tâm tình nguyện làm một thằng ở rể, bị tất cả người nhà họ Đinh chúng tôi xem thường, chế giêu lâu như vậy. Haha, cậu muốn làm gì? Cậu muốn biến mình thành người dơi sao? Chịu khổ, âm thầm hành hiệp trượng nghĩa sao?”

Giang Nghĩa cười khổ, không nói gì.

Những điều nên nói anh đã nói hết ở đại hội rồi, những thứ cần giải thích anh cũng đã giải thích hết rồi, bây giờ không thể nói gì nữa.

Đinh Phong Thành nhìn thấy dáng vẻ này của Giang Nghĩa, lập tức có chút hoảng loạn, vội vàng hòa giải: “Chú ba, không phải Giang Nghĩa đã nói rồi sao? Cậu ấy sợ chúng ta…”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1509


CHƯƠNG 1509

“Sợ chúng ta cái gì?” Đinh Nhị Tiến tức giận nói: “Sợ chúng ta chó cậy chủ? Mượn danh tiếng của cậu ta làm bậy khắp nơi? Haha, cậu ta xem chúng ta là cái gì?”

“Không phải, chú ba, chú nghĩ nhiều rồi.”

Tô Cầm ở bên cạnh cũng khuyên giải: “Ông nó, ông cũng biết tính cách của Giang Nghĩa, thằng bé không nói cũng là muốn tốt cho chúng ta, sợ chúng ta gặp phải nguy hiểm. Hơn nữa Giang Nghĩa quen khiêm tốn, ở nhà chỉ muốn có cảm giác của một gia đình mà thôi.”

Sau khi được Đinh Phong Thành và Tô Cầm khuyên giải, cơn giận của Đinh Nhị Tiến đã giảm đi một nửa.

Vốn dĩ ông ta cũng không hề ghét Giang Nghĩa, chỉ là bị giấu lâu như vậy, trong lòng có chút không vui mà thôi.

Cuối cùng, Đinh Nhị Tiến nói: “Không phải tôi nói cậu, Giang Nghĩa à, sau này có chuyện gì thì cậu phải nói trước với chúng tôi, để chúng tôi chuẩn bị tâm lý. Tôi với mẹ cậu đã lớn tuổi rồi, không chịu được sự k1ch thích lớn như vậy đâu, hôm nay ở hội trường, tôi suýt nữa bị dọa chết đó!”

Đinh Phong Thành và Tô Cầm đều cười khúc khích.

Hôm nay, ở hội trường Đinh Nhị Tiến đâu có dáng vẻ của một người bị dọa chết khiếp chứ? Ở hội trường ông ta là hưng phấn nhất, vỗ tay to nhất, sắp đắc ý lên đến trời rồi.

Dừng một lúc, ông ta nói tiếp: “Hơn nữa, chức vụ tổng phụ trách này cậu đang làm rất tốt, muốn năng lực có năng lực, muốn công trạng có công trạng, tại sao lại muốn từ chức?”

Giang Nghĩa nói: “Mệt rồi.”

Đinh Nhị Tiến thở dài, đúng vậy, ai ngồi vào vị trí của Giang Nghĩa cũng đều kiệt quệ cả về thể chất và tinh thần.

Tô Cầm ở bên cạnh nói: “Haiz, từ chức cũng từ chức rồi, với năng lực và nhân mạch của Nghĩa, sau này còn sợ không kiếm được tiền sao? Không sao, ở nhà nghỉ ngơi một khoảng thời gian rồi tính.”

Đinh Nhị Tiến lắc đầu: “Thực ra với tôi thì chả có vấn đề gì, chỉ là Thu Huyền…”

Ông ta nhìn Giang Nghĩa: “Hai đứa là vợ chồng, cậu giấu con bé lâu như vậy, khó trách khỏi sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng. Vốn dĩ con bé có thể cảm thấy tự hào vì cậu, nhưng bây giờ, con bé chỉ cảm thấy mình giống như một con ngốc, bị cậu xoay như chong chóng. Haiz, Thu Huyền ở trong phòng ngủ, tự cậu đi vào giải thích với con bé đi.”

Giang Nghĩa gật đầu, sải bước đi đến cửa phòng ngủ.

Đẩy cửa đi vào.

Đập vào mắt anh là dáng người thướt tha, xinh đẹp của Đinh Thu Huyền, mỗi lần về nhà, nhìn thấy Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa đều cảm thấy hạnh phúc.

Anh đóng cửa lại.

‘Vợà..

Đinh Thu Huyền không thèm nhìn anh, trực tiếp quay mặt đi.

Giang Nghĩa sững sờ, anh không phải là kiểu người biết dùng những lời ngon ngọt để dỗ phụ nữ, trên phương diện tình cảm có chút không nhạy bén, quá thẳng nam.

Nên, lúc đối mặt với tình huống như ngày hôm nay, anh có chút luống cuống.

Không biết nên nói gì, cũng không biết nên làm gì.

Cứ đứng ở đó giống như một tên ngốc, đứng tận năm sáu phút.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1510


CHƯƠNG 1510

Đinh Thu Huyền ngồi trên giường, lông mày nhíu chặt lại, đập mạnh xuống giường, chu môi nhõng nhẽo trách mắng: “Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn không ôm em, dõ em hả?”

Đúng là hết nói nổi.

Lúc này, Giang Nghĩa mới chậm chạp nhận ra, vội vàng cởi giày, luống cuống bò lên giường ôm lấy Đinh Thu Huyền.

Đỉnh Thu Huyền còn giả vờ giấy giụa, lúc này Giang Nghĩa không còn ngu ngốc không buông tay, mà còn ôm chặt hơn.

“Vợ à, anh xin lỗi vì đã giấu em lâu như vậy.

“Anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội để nói với em, nhưng mỗi lần lời nói đến bên miệng lại không biết phải nói như thế nào, nên mới cứ giấu diếm như vậy.”

Chuyện này không hề kỳ lạ, với tính cách của Giang Nghĩa, nếu như thật sự nói ra mới là kỳ lạ.

Đỉnh Thu Huyền lạnh lùng hừ một tiếng, tức giận quở trách: “Đây chính là cái mà anh nói với em ba ngày trước, đến lúc đó em sẽ biết tất cả?”

“Đúng vậy.

“Còn đúng vậy? Giang Nghĩa, anh tệ chết đi được!”

Đinh Thu Huyền đánh mạnh vào ngực Giang Nghĩa, một lúc sau mới truy hỏi: “Thành thật khai ra, ngoài chuyện này ra, anh còn lừa em chuyện gì nữa không?”

“Anh chưa từng lừa em, chỉ là chưa nói với em thôi.

“Đó chính là lừa dối!”

Hy Đinh Thu Huyền bĩu môi: “Nhìn dáng vẻ này của anh có lẽ là đã phạm tội nhiều lần, còn có chuyện gì lừa dối em, mau thành thật khai ra!”

Giang Nghĩa ngẩng đầu lên suy nghĩ: “Không có chuyện gì lừa dối em, à, đúng rồi, chuyện anh có 30% cổ phần ở Star Jewelry có được coi là chuyện lừa dối em không?”

“Hả?” Đinh Thu Huyền giật mình: “Em đã nói rồi, tại sao Kỳ Chấn lại khách khí với anh như vậy? Hóa ra anh là một trong những cổ đông của công ty? Nói, còn chuyện gì khác nữa không?”

Giang Nghĩa suy nghĩ một lúc: “Ừm…anh chính là đệ tử chính thức của ông cụ ở y quán Nhân Trị, hình như em đã biết rồi?

Ngoài ra, thực ra Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cũng đã thuộc về anh từ lâu rồi, người đứng phía sau chính là anh. Còn có giải trí Ức Châu, cũng là anh bỏ vốn thành lập, ‘Ức Châu’ chính là hồi ức của anh với người em trai Giang Châu…”

Giang Nghĩa một hơi nói hết những thân phận và những câu chuyện của anh trong một năm qua.

Không giấu giếm bất cứ điều gì.

Cũng không có gì để giấu giếm.

Đinh Thu Huyền càng nghe càng kinh ngạc, miệng há to, hóa ra Giang Nghĩa là một nhân vật lớn, tài giỏi như vậy? Ngoài là tổng phụ trách, anh còn có nhiều thân phận khác nhau như vậy.

Cho dù từ chức tổng phụ trách, rời khỏi Star Jewelry, dựa vào xuất thân và địa vị của Giang Nghĩa, anh vẫn có thể tung hoành ở Giang Nam.

Dù sao Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cũng là doanh nghiệp đứng đầu ở Giang Nam, giải trí Ức Châu cũng là ông lớn trong giới giải trí, dựa vào hai công ty này, Giang Nghĩa có thể sống cả đời không cần lo cái ăn cái mặc.

Đồng thời, cũng có thể giải thích được, tại sao hai công ty này lại đồng ý giúp Đinh Phong Thành lúc anh ta gặp khó khăn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1511


CHƯƠNG 1511

Đinh Thu Huyền không dám tin hỏi: “Chồng à, em thật sự không nghĩ đến anh lại lợi hại như vậy, làm thế nào mà anh có thể làm được? Năng lực của anh là cái gì? Dựa vào cái gì mà anh có thể làm tổng phụ trách của Giang Nam? Dựa vào cái gì mà anh có thể gây dựng được nhiều công ty lớn như vậy?”

Giang Nghĩa cười haha: “Anh đã nói với em từ lâu rồi.”

“Vậy sao? Lúc nào?”

“Ngày đầu tiên anh trở về nhà, ở bữa tiệc của gia tộc.”

“Nói rồi hả?”

TU?

Đinh Thu Huyền nhớ lại: “Không nhớ, anh đã nói gì?” : Giang Nghĩa cười: “Lúc đó anh đã nói, chức vị của của anh ở biên giới phía tây là chiến thần Tu La’. Có thể làm tổng phụ trách của Giang Nam, có thể thành lập được nhiều công ty lớn như vậy, mỗi lần có thể đều biến nguy thành an, chỉ dựa vào bốn chữ này mà thôi.”

Nói như thế này, Đinh Thu Huyền quả thật đã nhớ lại.

Đúng là có chuyện này.

Còn nhớ, lúc đó Giang Nghĩa nói xong bốn chữ này, Đinh Thu Huyền, ông nội, Đinh Hoành Liễu, Đinh Phong Thành đều xem thường, không quan tâm, Đường Văn Chương còn chế giễu không có chức vị này.

Cô hỏi: “Lúc đó Đường Văn Chương nói không có chức vị này, anh ta làm phó chỉ huy ở đông vực, không có lý do gì lại không biết.”

Giang Nghĩa cười: “Lúc đó anh cũng đã giải thích rồi, anh ta không biết, chỉ là vì cấp bậc của anh ta quá thấp. Người ở bên dưới, sao có thể biết được biến động ở bên trên chứ?”

Đinh Thu Huyền ngây người.

Đường Văn Chương đối với bọn họ là một người cao cao tại thượng, ở trong mắt Giang Nghĩa hóa ra lại là một nhân vật ở tầng lớp thấp nhất, cấp bậc vô cùng thấp mà thôi?

Haha, quá khoa trương rồi?

Thực ra, lúc đó quả thật Giang Nghĩa cũng đã giải thích, nhưng bởi vì quá khoa trương, nên không có ai tin, còn chế giễu Giang Nghĩa một trận.

Bây giờ nghĩ lại, nếu như lúc đó có thêm chút nghỉ ngờ, sau này sẽ không có hàng loạt chuyện xảy ra.

Đinh Thu Huyền tò mò hỏi: “Vậy chức vị ‘chiến thần Tu La’ so với phó chỉ huy Đông vực của Đường Văn Chương, thì cao hơn bao nhiêu?”

“Ừm…” Giang Nghĩa suy nghĩ một lúc: “Không nhiều, cũng chỉ cao hơn mười mấy cấp mà thôi.”

Mười mấy cấp?

Còn gọi là không nhiều?

Đó chính là sự khác biệt giữa kiến và voi đó?

Đinh Thu Huyền hoàn toàn sững sờ, nếu như biết thân phận và địa vị của Giang Nghĩa tôn quý như vậy từ sớm, cô cũng không cần suốt ngày phải chịu sự chỉ trích của người khác.

“Vậy bây giờ anh vần là chiến thần Tu La hả?”

Giang Nghĩa do dự một lúc, đang định trả lời, thì nghe thấy Đinh Nhị Tiến ở ngoài phòng khách lớn tiếng hét lên: “Giang Nghĩa! Giang Nghĩa cậu mau ra đây, người ở biên giới phía Tây đến rồi!”

Giang Nghĩa gật đầu, người nên đến cuối cùng cũng đã đến rôi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1512


CHƯƠNG 1512

“Anh có còn là chiến thần Tu La hay không, em lập tức sẽ biết được.” Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đi giày, đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy một đám binh lính dáng người cao lớn đi vào.

Người đi đầu cao lớn, mạnh mẽ, cả người cơ bắp cuồn cuộn.

Anh ta đi đến trước mặt Giang Nghĩa, vô cùng cung kính thực hiện nghi thức chào của quân đội, giọng nói thật thà, nói: “Đối với việc Giang Nghĩa tự ý hành động, từ chức tổng phụ trách của Giang Nam, đem đến tổn thất rất lớn cho nước nhà và nhân dân, thông qua cuộc họp nội các, quyết định xử lý Giang Nghĩa như sau.”

“Thứ nhất, thu lại tất cả quyền lợi tổng phụ trách Giang Nam của Giang Nghĩa; Thứ hai, thu lại tất cả quyền lợi chiến thần Tu La của Giang Nghĩa, tất cả mọi thứ đều giao cho thống soái khác.”

“Từ nay về sau, Giang Nghĩa trở thành một người dân bình thường, không còn thực quyền.”

Mặc dù kết quả nằm trong dự đoán, nhưng vẻ mặt của người nhà họ Đinh đều không được tốt.

Cách chức, sa thải thực sự khiến người khác khó chịu.

“Nhưng niệm tình những chiến công mà Giang Nghĩa đã lập được ở biên giới phía Tây trong nhiều năm nay, hơn nữa, trong một năm ngắn ngủi đã cai quản Giang Nam một cách có trật tự, nên chỉ thu hồi toàn bộ quyền lợi, còn danh hiệu ‘chiến thần Tu La vẫn được giữ.”

Nói cách khác, Giang Nghĩa vấn là chiến thần Tu La, nhưng chỉ là một người bình thường, chỉ có danh hiệu, không có thực quyền.

Đây xem như là một niềm vinh dự, một sự anủi. Giang Nghĩa khẽ cười, có thể được như thế này là đủ rồi.

Làm xong việc, dứt áo ra đi, che giấu công lao với danh tính.

Giang Nghĩa không phải là một người theo đổi quyền lực, địa vị và danh tiếng, làm một người dân bình thường, không có gì là không tốt.

“Những lời cấp trên giao phó chúng tôi đã nói hết rồi, Giang..thưa anh, vậy chúng tôi đi trước đây?”

TỦ đi đi”

Những người đàn ông cường tráng, vạm vỡ lại chào theo kiểu quân đội với Giang Nghĩa, bày tỏ sự kính trọng của bọn họ với Giang Nghĩa, sau đó quay người rời đi.

Giang Nghĩa mỉm cười, nhìn về phía Đinh Thu Huyền: “Vợ à, câu hỏi của em bây giờ đã có đáp án rôi, bây giờ anh vân là chiến thần Tu La, nhưng cũng không phải là chiến thần Tu La”

Đỉnh Thu Huyền cười hì hì, cố ý nói: “Đúng thế, sau này anh chỉ là một tư lệnh nhàn rôi, hữu danh vô thực, còn phải nhờ cậy vào cả nhà chúng ta nuôi anh. Anh đó, bây giờ đã trở thành người đàn ông đi ở rể danh xứng với thực rồi.”

Nhìn thấy Đinh Thu Huyền có thể cười nói thoải mái như vậy, trong lòng mấy người Đinh Nhị Tiến cũng nhẹ nhõm.

Trải qua chuyện ngày hôm nay, cả nhà bọn họ xem như có thể không còn phải dè dặt bất kỳ điều gì nữa, mọi người bình tĩnh, hòa nhã ngồi xuống, trở thành một gia đình thật sự.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa lại có mấy chiếc xế chạy đến, một đoàn người lục đục từ trên xe xuống, trước sau đi đến cửa nhà họ Đinh.

Người đi đầu là người mà mọi người đều biết, chính là Lâm Chí Cường.

Phía sau Lâm Chí Cường có mười hai người đàn ông với những đặc điểm khác nhau, bọn họ chính là những thanh bảo kiếm, có tài do một tay Giang Nghĩa bồi dưỡng-Mười hai cung Hoàng Kim.

Nhưng tiếc là, bây giờ Giang Nghĩa không còn thực quyền và chức vị, mười hai người này sợ là cũng sẽ do người khác quản lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1513


CHƯƠNG 1512

“Anh có còn là chiến thần Tu La hay không, em lập tức sẽ biết được.” Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đi giày, đi ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy một đám binh lính dáng người cao lớn đi vào.

Người đi đầu cao lớn, mạnh mẽ, cả người cơ bắp cuồn cuộn.

Anh ta đi đến trước mặt Giang Nghĩa, vô cùng cung kính thực hiện nghi thức chào của quân đội, giọng nói thật thà, nói: “Đối với việc Giang Nghĩa tự ý hành động, từ chức tổng phụ trách của Giang Nam, đem đến tổn thất rất lớn cho nước nhà và nhân dân, thông qua cuộc họp nội các, quyết định xử lý Giang Nghĩa như sau.”

“Thứ nhất, thu lại tất cả quyền lợi tổng phụ trách Giang Nam của Giang Nghĩa; Thứ hai, thu lại tất cả quyền lợi chiến thần Tu La của Giang Nghĩa, tất cả mọi thứ đều giao cho thống soái khác.”

“Từ nay về sau, Giang Nghĩa trở thành một người dân bình thường, không còn thực quyền.”

Mặc dù kết quả nằm trong dự đoán, nhưng vẻ mặt của người nhà họ Đinh đều không được tốt.

Cách chức, sa thải thực sự khiến người khác khó chịu.

“Nhưng niệm tình những chiến công mà Giang Nghĩa đã lập được ở biên giới phía Tây trong nhiều năm nay, hơn nữa, trong một năm ngắn ngủi đã cai quản Giang Nam một cách có trật tự, nên chỉ thu hồi toàn bộ quyền lợi, còn danh hiệu ‘chiến thần Tu La vẫn được giữ.”

Nói cách khác, Giang Nghĩa vấn là chiến thần Tu La, nhưng chỉ là một người bình thường, chỉ có danh hiệu, không có thực quyền.

Đây xem như là một niềm vinh dự, một sự anủi. Giang Nghĩa khẽ cười, có thể được như thế này là đủ rồi.

Làm xong việc, dứt áo ra đi, che giấu công lao với danh tính.

Giang Nghĩa không phải là một người theo đổi quyền lực, địa vị và danh tiếng, làm một người dân bình thường, không có gì là không tốt.

“Những lời cấp trên giao phó chúng tôi đã nói hết rồi, Giang..thưa anh, vậy chúng tôi đi trước đây?”

TỦ đi đi”

Những người đàn ông cường tráng, vạm vỡ lại chào theo kiểu quân đội với Giang Nghĩa, bày tỏ sự kính trọng của bọn họ với Giang Nghĩa, sau đó quay người rời đi.

Giang Nghĩa mỉm cười, nhìn về phía Đinh Thu Huyền: “Vợ à, câu hỏi của em bây giờ đã có đáp án rôi, bây giờ anh vân là chiến thần Tu La, nhưng cũng không phải là chiến thần Tu La”

Đỉnh Thu Huyền cười hì hì, cố ý nói: “Đúng thế, sau này anh chỉ là một tư lệnh nhàn rôi, hữu danh vô thực, còn phải nhờ cậy vào cả nhà chúng ta nuôi anh. Anh đó, bây giờ đã trở thành người đàn ông đi ở rể danh xứng với thực rồi.”

Nhìn thấy Đinh Thu Huyền có thể cười nói thoải mái như vậy, trong lòng mấy người Đinh Nhị Tiến cũng nhẹ nhõm.

Trải qua chuyện ngày hôm nay, cả nhà bọn họ xem như có thể không còn phải dè dặt bất kỳ điều gì nữa, mọi người bình tĩnh, hòa nhã ngồi xuống, trở thành một gia đình thật sự.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa lại có mấy chiếc xế chạy đến, một đoàn người lục đục từ trên xe xuống, trước sau đi đến cửa nhà họ Đinh.

Người đi đầu là người mà mọi người đều biết, chính là Lâm Chí Cường.

Phía sau Lâm Chí Cường có mười hai người đàn ông với những đặc điểm khác nhau, bọn họ chính là những thanh bảo kiếm, có tài do một tay Giang Nghĩa bồi dưỡng-Mười hai cung Hoàng Kim.

Nhưng tiếc là, bây giờ Giang Nghĩa không còn thực quyền và chức vị, mười hai người này sợ là cũng sẽ do người khác quản lý.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1514


CHƯƠNG 1514

Cung thứ 6 là cung Xử Nữ, tâm địa thiện lương, là đức phật tái thế, dùng “tình yêu” để cảm hoá mỗi người. Dù ra tay với với những kẻ xấu xa nhất thì Xử Nữ cũng sẽ chú ý chừng mực, từ trước đến nay chưa từng giết người, là “Hoá thân của sự lương thiện” chân chính.

Cung thứ 7 là cung Thiên Bình, đó là một “bậc thầy vũ khí” cuồng nhiệt, dù là binh khí lạnh hay binh khí nóng, không có thứ gì mà anh ta không tinh thông.

Cung thứ 8 là cung Thiên Yết, là một chuyên gia ám sát vô cùng xuất sắc. Anh ta hoà vào bóng tối, bình thường rất khó mà nhìn thấy anh ta, cũng không thường lộ mặt. Lúc bình thường thì rất khiêm tốn nhưng một khi đã ra tay là sẽ lấy mạng người. Nếu không phải là tình huống bất đắc dĩ thì sẽ không phái anh ta ra mặt.

Cung thứ 9 là cung Nhân Mã hay còn gọi là Xạ Thủ, đây là một thiện xạ cao thủ tinh thông nhắm bắn từ cự ly xa, anh ta đặc biệt giỏi sử dụng hai loại vũ khí, súng bắn tỉa và cung tên, có thể lấy mạng kẻ thù ở cự ly ngoài trăm bước.

Cung thứ 10 là cung Ma Kết. Anh ta là một thanh “lợi kiếm”, nhưng người anh ta chém không phải là kẻ địch mà là Giang Nghĩa!

Giang Nghĩa là người đã khiến anh ta dốc lòng trau dồi kĩ năng và bồi dưỡng ra một cỗ máy chiến đấu, chuyên dùng cho các trận chiến một chọi một với Giang Nghĩa.

Cung thứ 11 là cung Bảo Bình còn gọi là Thủy Bình. Anh ta là người có hiểu biết nhất trong số 12 người. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, am hiểu quá khứ lân tương lai, nếu có gì không hiểu thì có thể hỏi anh ta, trong bụng anh ta toàn là kiến thức đấy.

Cung thứ 12 là cung Song Ngư, là vệ sĩ của Giang Nghĩa, chịu trách nhiệm âm thầm bảo vệ anh. Nếu Giang Nghĩa gặp nguy hiểm thì anh ta sẽ là người đầu tiên xuất hiện.

Mười hai người, mỗi người đều có năng lực vô cùng đặc biệt, hoàn toàn không giống nhau.

Nhưng bọn họ đều có một điểm chung: năng lực chiến đấu cực mạnh.

Những người này đều sống sót từ chiến trường, mỗi người đều đã trải qua máu và nước mắt. Những người chuyên dùng kỹ năng để giết người thì không nói, chứ dù là những kẻ mọt sách như Bạch Dương, Bảo Bình cũng không phải là nhân vật mà người bình thường có thể sánh nổi.

Đáng sợ nhất là, nếu 12 người này cùng xuất trận thì đến cả Giang Nghĩa cũng sẽ bị xử đẹp trong vài phút.

Mười hai cung hoàng đạo mới là lực chiến đấu mạnh nhất vùng biên giới phía Tây.

Chính nhờ nhóm tướng này mà Giang Nghĩa mới có thể bách chiến bách thắng, đạt được danh hiệu chiến thần Tu La như vậy.

Nghe xong, Đinh Thu Huyền không khỏi thán phục trong lòng.

Mỗi người trong số 12 người này đều đỉnh như thế, vậy Giang Nghĩa chỉ huy của bọn họ phải mạnh tới mức nào thì mới có thể thuần phục được những nhân tài kia?

Đặc biệt là những sát nhân cuồng ma như Song Tử, Thiên Yết. Người bình thường đừng nói tới chuyện thuần phục bọn họ, chỉ cần đứng trước mặt họ thôi cũng đủ lạnh sống lưng rồi.

“Vậy anh ta thì sao? Anh ta làm việc gì?”

Đinh Thu Huyền chỉ vào Lâm Chí Cường, tò mò hỏi.

Giang Nghĩa cười cười: “Cậu ta là con giun trong bụng anh, là người đại diện” của anh, phụ trách tất cả mọi chuyện, việc lớn việc nhỏ, đơn giản tới phức tạp đều có công lao của cậu ta.

“Khi anh không có mặt thì cậu ta còn phải thay anh quản lý mười hai cung hoàng đạo nữa, là trợ thủ đắc lực nhất của anh.”

Lâm Chí Cường xấu hổ gãi đầu: “Lão đại khách khí rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1515


CHƯƠNG 1515

Đinh Thu Huyền mỉm cười: “Nghe giới thiệu xong, em lại cảm thấy có hơi đáng tiếc.

Mỗi người đều có năng lực như thế, nếu ngồi không chẳng có chuyện gì làm thì đúng là phí của trời.”

“Không đâu.” Giang Nghĩa kiên định nói: “Bọn họ rất nhanh sẽ có việc để làm thôi.”

Mọi người đều hướng mắt về phía Giang Nghĩa, không hiểu anh đang nói cái gì.

Anh đã không còn là người phụ trách khu Giang Nam nữa rồi, sau này chính là người ở rể rảnh rõi thảnh thơi, đâu ra chuyện để sử dụng nhóm thuộc hạ siêu phàm kia?

Dù là khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, công ty giải trí Ức Châu hay Star Jewelry đều đâu cần dùng tới mấy người này đâu nhỉ?

Giang Nghĩa hơi do dự nhưng cũng không định giấu giếm.

Anh nói thẳng: “Ba mẹ, vợ yêu, con còn một chuyện chưa nói với mọi người, đó là…

con quyết định rời khỏi nhà một khoảng thời gian Rời khỏi nhà?

Đinh Thu Huyền ngẩn ra.

Cô nhớ khi vừa mới kết hôn cùng Giang Nghĩa, anh đã rời nhà đi nhập ngũ, đi một. cái là đi suốt năm năm, cô cũng vì thế mà goá chồng năm năm.

Bây giờ Giang Nghĩa đã trở về, khó khăn lắm hai người mới gây dựng được tình cảm vợ chồng, cứ tưởng họ sẽ trải qua những ngày êm đẹp thì Giang Nghĩa lại lựa chọn rời đi vào lúc này, tại sao?

Định Nhị Tiến là người đầu tiên bộc lộ sự bất mãn: “Nghĩa, không phải ba cằn nhằn gì nhưng con mới trở về hơn một năm, cả nhà còn chưa ổn, sao con lại muốn đi nữa rồi? bọn ta là người thân duy nhất của con, con còn muốn rời nhà đi đâu?

Giang Nghĩa trầm mặc.

Một lúc lâu sau, anh thở dài rồi nói một câu khiến Đinh Nhị Tiến vô cùng kinh ngạc: “Không, con còn một người thân nữa, một người chí thân.”

Định Nhị Tiến biến sắc: “Nghĩa, con đang nói bậy bạ gì thế?”

Giang Nghĩa nói: “Ba, con nói thật với ba vậy, con vừa nhận được một vài manh mối về ba của con, lần này rời nhà chính là vì con muốn tìm ông ấy”

Trong phút chốc, Đinh Nhị Tiến không kịp phản ứng lại: “Tìm ba của con? Chẳng phải là tìm ta sao? Ba đang ở đây mà, Nghĩa, con sốt tới mức hồ đồ rồi à?”

Đinh Thu Huyền không nghe nổi nữa, cô đẩy đẩy Đinh Nhị Tiến: “Ba, chắc người Giang Nghĩa nói tới không phải là ba.

“Không phải ba thì còn là ai?” Đinh Nhị Tiến ngu ngốc hỏi: “Chẳng lẽ là đi tìm ba ruột của con, tìm tên bạn học cũ chết tiệt của ba-Giang Hàn Phi?

Lời vừa dứt, Đinh Nhị Tiến liền hiểu ra vấn đề.

Ông ta lập tức nhìn về phía Giang Nghĩa, khó tin hỏi: “Nghĩa, chẳng lẽ con tìm được manh mối về Giang Hàn Phi sao?”

Giang Nghĩa gật đầu khẳng định.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Trăng sáng trên trời, gió lạnh xào xạc.

Vốn dĩ Đinh Nhị Tiến rất phản cảm với quyết định rời nhà ra đi của Giang Nghĩa, nhưng sau khi biết được lý do, ông bỗng thấy Giang Nghĩa nên rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1516


CHƯƠNG 1516

Rất nhiều năm về trước, một người hăng hái như Giang Hàn Phi lại mất tích một cách bí ẩn.

Sau đó, Giang Châu nhỏ tuổi trở thành chủ tịch của khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng. Kết quả, vì còn quá trẻ nên bị người khác hấm hại, cuối cùng đã nhảy lầu tự tử.

Không thể cứu được Giang Châu thì nhất định phải cố gắng cứu được Giang Hàn Phi.

Đinh Nhị Tiến nuốt nước bọt rồi hỏi: ‘Manh mối của con có đáng tin không?”

Giang Nghĩa trả lời: “Tạm thời vân chưa rõ, chỉ sau khi điều tra thì mới biết được đối phương có thật sự là ba của con hay không. Nếu đúng thì con muốn biết ông đã làm gì suốt mấy năm qua, tại sao lại không về nhà.”

Anh phải làm rõ.

Có thể còn có lý do sâu xa hơn trong chuyện này.

Hơn nữa còn một chuyện mà Giang Nghĩa chưa nói, đó là “Giang Hàn Phi” chính là người mua chuộc hai cha còn nhà họ Thạch, đồng thời là một tên tội phạm với những tội danh tày trời.

Lần này Giang Nghĩa đi tìm cha ruột chắc chắn không chỉ đơn giản là để gặp lại ba mình. Đến lúc đó, có thể tình huống mà anh phải đối mặt còn khó khăn hơn tưởng tượng cả trăm lần.

Đinh Nhị Tiến thở dài: “Hai”

, nếu là chuyện khác thì ba sẽ kiên quyết ngăn không cho con đi, nhưng nếu là để tìm ba ruột của con, tìm bạn học cũ chết tiệt của ba thì ba chẳng có lý do gì để ngăn cản con cả.

Nói xong, ông vươn tay võ lên vai Định Thu Huyền: “Con gái, ba không có gì để nói cả, có cho thằng bé đi hay không phải xem con rồi.”

Sau đó, Đinh Nhị Tiến xoay người đi vào phòng.

Mọi người cũng giải tán, người nên về đều về hết rồi.

Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa cùng đi vào phòng ngủ. Niềm vui vừa rồi đã bị quét sạch trong chớp mắt, Đinh Thu Huyền không vui ngôi trên giường.

Là phụ nữ thì đều không vui.

Một khi đã đi thì không biết phải đi mất bao lâu.

Nếu may mắn thì còn có thể trở về, còn không thì sẽ biến mất luôn.

Càng nghĩ, Đinh Thu Huyền càng cảm thấy tủi thân. Chồng nhà người ta đều ngày ngày ở nhà với vợ, sao chồng cô cứ suốt gay g ngày rong ruổi bên ngoài chứ?

Hai”



Có thể là do mệnh.

Giang Nghĩa ngồi xuống cạnh cô, anh ôm lấy Đinh Thu Huyền rồi dịu dàng nói: “Vợ ơi, anh hứa với em anh nhất định sẽ nhanh chóng tìm thấy ba, sau đó cùng ba trở về khu Giang Nam.

Đinh Thu Huyền thở dài, sự việc đã tới nước này thì còn cách nào khác đâu?

Ngăn anh không cho đi?

Rõ ràng là không thể.

Cô bình tĩnh nói: “Đi thì chắc chắn phải đi rồi, nhưng anh phải đồng ý với em hai việc.

“Em nói đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1517


CHƯƠNG 1517

“Việc thứ nhất, anh tuyệt đối không được ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt! Không được nhìn những người phụ nữ khác!”

Giang Nghĩa cười cười: “Đương nhiên rồi, trong lòng anh chỉ có mình vợ thôi, không ai giành nổi.”

Đinh Thu Huyền hừ lạnh: “Haha, nói nghe hay lắm, có người đàn ông nào mà không lăng nhăng cơ chứ? Em còn chưa tính sổ với anh chuyện Tân Uẩn đó.”

Đầu Giang Nghĩa đầy vạch đen, sao lại lái sang chuyện này rồi.

Anh vội chuyển chủ đề: “Vậy còn việc thứ hai?”

“Thứ hai, chính là…” Đỉnh Thu Huyền nghiêm túc nhìn Giang Nghĩa: “Anh nhất định phải chú ý an toàn, bảo vệ tốt bản thân.

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Yên tâm, anh sẽ không chết đâu.”

“Không chỉ không được chết, từ đầu đến chân, cánh tay hay đùi, cái gì cũng không thể thiếu, toàn vẹn trở về cho em!”

“Đã rõ, thưa vợ!”

“Ây…” Đinh Thu Huyền lại thở dài, hỏi: “Còn chưa hỏi, lần này anh muốn đi đâu vậy?”

“Thủ Đô.”

“Thủ Đô? Bên đấy rất nguy hiểm! Ngư long phức tạp, khắp nơi đều là nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn, đi trên đường sao cũng gặp phải những thành phần không dễ trêu vào.

Hiện tại anh cũng không phải là chiến thần Tu La, tổng phụ trách nữa, không có chức. quyền, sau khi đi phải cẩn thận, ngàn vạn lần không nên quá cao kiệu.”

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Anh là đi tìm tin tức của ba anh, không phải đi tìm phiền toái, yên tâm đi.”

Mặc dù nói như vậy, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ được Thủ Đô là nơi như thế nào.

Thánh địa mà căn bản người bình thường không thể đặt chân đến.

Hoặc là, người sống trong hèn mọn; hoặc là, trở thành người trên người.

Ở Thủ Đô, người sống ở trung gian là khó chịu nhất, mỗi ngày đều lo lăng đề phòng, sống không bằng chết.

Hơn nữa, Giang Nghĩa ở Thủ Đô còn có không ít kẻ thù.

chiến thần Tu La của anh cướp đi không ít hào quang của các cậu chủ nhà có gia thế trong Thủ Đô, sau khi đi không biết sẽ bị nhằm vào như thế nào; còn có cậu cả nhà họ Triệu kia, Giang Nghĩa trước đó không lâu vừa bắt tình nhân của người ta, đi Thủ Đô liệu người ta có thể bỏ qua cơ hội trả thù tốt vậy sao?

Chuyến này, lành ít dữ nhiều.

Đã biết những nguy hiểm không thể lường trước được, tương đối nhiều.

Giang Nghĩa nói: “Nhưng mà cũng may anh từ chức thân phận tổng phụ trách, nếu không, anh cũng không có cách nào mà tùy ý đi Thủ Đô nữa.”

“Anh á, hiện tại cũng chỉ còn dư lại mỗi cái thuận tiện. Cũng được, em mệt quá, đi ngủ trước thôi.”

Đinh Thu Huyền đang chuẩn bị cởi qu@n áo, kết quả liếc mắt một cái đã thấy hai tròng mắt Giang Nghĩa không có ý tốt nhìn chằm chằm vào vị trí nào đó nhô ra của mình.

Cô vội vàng che ngực, khẩn trương hỏi: “Ông xã, ánh mắt đó của anh là ý gì vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1518


CHƯƠNG 1518

Giang Nghĩa xấu hổ gãi gãi đầu.

“Chuyện là, còn một chuyện anh muốn thương lượng với em một chút.

“Nhưng anh sợ em lại không đồng ý.

“Phải nói làm sao đây?”

Đỉnh Thu Huyền lườm anh một cái: “Anh còn quan t@m đến cảm nhận của em cơ à?

Nếu anh quan t@m đến cảm nhận của em, anh sẽ không giấu em nhiều chuyện như vậy. Nói đi, còn có chuyện gì anh muốn thương lượng với em? Có phải giấu diếm em có tình nhân bên ngoài phải không?”

Giang Nghĩa liên tục xua tay: “Làm sao có thể? Anh chỉ là muốn thương lượng với em một chút, có thể….”

Nói được một nữa rồi lại ngưng.

Đinh Thu Huyền tức giận rồi: “Anh làm sao vậy?” – Giang Nghĩa cúi đầu có chút xấu hổ nói: “Mộng Nghiên, em xem tuổi tác của chúng ta cũng không còn nhỏ nữa, ba mẹ cũng luôn thúc giục muốn có cháu bồng, nên anh nghĩ…”

Tới đây xem như Đinh Thu Huyền cũng hiểu ra rồi.

Thì ra Giang Nghĩa là muốn…

Mặt của cô trong nháy mắt đỏ lên, võ mạnh lên vai Giang Nghĩa một cái: “Anh nha, xấu lắm! giấu diếm em nhiều chuyện như vậy, em còn chưa hết giận, anh lúc này còn muốn cùng em…. Không được, tuyệt đối không được, em mới không thèm cùng với cái tên bại hoại như anh làm chuyện đó đâu.”

Giang Nghĩa nghiêm trang nói: “Nhưng mà vợ ơi, thời gian của chúng ta thật sự không nhiều nữa rồi. Hai ngày nữa anh phải đi rồi, nếu như không tranh thủ thời gian gieo hạt, vậy không biết khi nào mới có thể trở về.

Hơn nữa, em cũng không thể để cho ba mẹ luôn sốt ruột có phải hay không?”

Lời này thiếu chút nữa làm Đinh Thu Huyền tức chết.

nói: “Anh nói gì vậy? Cái gì gọi là “gieo hạt’?

Cô dùng gối “đánh” Giang Nghĩa, giận dữ Anh như vậy mà còn là chiến thần Tu La à?

Theo em thấy, anh còn chính là một chiến thần lưu manh không biết xấu hổ, phì, là tên lưu manh xấu xa!”

Hai người ở trên giường đánh loạn cả lên.

Thừa dịp này, Giang Nghĩa từ phía sau ôm lấy Đình Thu Huyền, ghé vào lỗ tai cô nói: “Bà xã, anh thật sự rất yêu em, đêm nay anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em.”

“Phi phi phi, Giang Nghĩa anh thật không biết xấu hổ, thân thủ của anh chính là dùng ở loại chuyện này sao?”

Đinh Thu Huyền ngoài mặt tức giận, nhưng bên trong lại rất tự nguyện.

Trong lúc nửa đẩy nửa nhận, cũng liền theo.

Tối nay, gió lạnh.

Tối nay, người ấm.

Mưa lớn xối xả xuống mặt đất phì nhiêu, một cảnh sinh sôi nảy nở.

Sáng sớm hôm sau.

Giang Nghĩa đỡ Đinh Thu Huyền sắp đi không nổi đi tới bên bàn ăn, múc cháo cho cô, cầm đũa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1519


CHƯƠNG 1519

Tô Cầm nghĩ hoặc hỏi: “Con gái, con làm sao vậy?”

Đinh Thu Huyền sắc mặt đỏ lên: “Đều là tại anh không tốt, đêm qua lại.. lại… như vậy!”

Tô Cầm lập tức hiểu ra.

Bà che miệng nở nụ cười: “Thì ra là có chuyện như vậy, vậy được rồi, con gái hôm nay con cũng đừng đi làm, mẹ lại làm cho con chút đồ ăn ngon bồi bổ thân thể.”

Một bên, Giang Nghĩa ăn xong mặc quần áo tử tế, vội vã đi ra ngoài.

Tô Cầm hỏi: “Giang Nghĩa, con đây đi đâu vậy?” ‡ Giang Nghĩa cười nhạt một tiếng: “Con muốn đi gặp một trưởng bối, một người bạn học cũ của cha con, người quen cũ.

Chuyến đi Thủ Đô lần này, con phải đi cùng bà ấy.”

Khách sạn Thủy Vân, trong góc gần cửa sổ, có một cái bàn màu vàng ấm áp.

Trên bàn bày mấy đ ĩa thức ăn, một bầu rượu trắng.

Giang Nghĩa rót đầy hai chén, vừa uống rượu vừa cầm đũa gắp vài miếng thức ăn bỏ vào miệng, tinh tế thưởng thức.

Không bao lâu, liên tiếp tiếng bước chân vội vã truyền tới.

“Giang Nghĩa, xin lỗi dì tới chậm.”

Người tới, là dì của Giang Nghĩa – – Nhậm Chỉ Lan, cũng là bạn học cùng lớp với Giang Hàn Phi, thâm mến Giang Hàn Phi nhiều năm, hiện giờ đang đảm nhiệm chức vị giáo viên biểu diễn ở Ức Châu của Giang Nghĩa. .

Bà ta đặt túi xuống, thở vài hơi, cười xấu xa nói: “Giang Nghĩa, cháu được nha, chuyện lớn như vậy cũng không nói cho dì biết?”

Giang Nghĩa sửng sốt: “Chuyện lớn?” “Còn giả vờ? Cháu chính là người phụ trách khu Giang Nam, phát sóng trực tiếp toàn thành phố, tất cả mọi người đều thấy được. Dì cho tới nay đều cho rằng cháu chỉ là chủ tịch của Giải Trí Ức Châu, không nghĩ tới cháu còn có bối cảnh sâu hơn. Giỏi đấy, nếu Hàn Phi biết, nhất định cũng sẽ vui thay cháu.

Giang Nghĩa cười cười: “Đây đều là chuyện quá khứ, cháu hiện tại, chỉ là một người bình thường.”

Nhậm Chỉ Lan hỏi: “Đúng rồi, dì còn muốn hỏi cháu, vì cái gì đang êm đẹp muốn nghỉ việc vậy? Làm không vui sao? Hay là quá mệt mỏi?”

“Cái này, hôm nay cháu hẹn dì ra đây là có chuyện muốn nói rõ với dì.”

“À, vậy dì nghe đây”

“Không vội, ăn cơm trước đã.” Giang Nghĩa gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong bát Nhậm Chỉ Lan: “Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

Lúc hai người đang ăn, từ cửa đi vào một nam một nữ.

Nam tai to mặt lớn, nhìn bộ dáng gần 100 kg, cực kì mập mạp; nữ lại rất thon thả, eo rắn nước, cằm nhọn, ăn mặc cực kỳ yêu diêm.

Nhân viên phục vụ cười ha ha nghênh đón: “Mời hai vị vào trong.”

Tên mập và cô gái xinh đẹp tìm một chỗ ngồi xuống, kết quả vừa ngồi xuống, cô gái xinh đẹp liên cau mày nói: “Chỗ này không tốt, trước sau trái phải đều là người, nhìn cũng thấy phiền; hơn nữa cũng không thông gió.

Tên mập liếc nhìn nhân viên phục vụ: “Đổi cho chúng tôi một chỗ ít người, thông gió.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1520


CHƯƠNG 1520

Nhân viên phục vụ nhìn trái nhìn phải, bây giờ đang là giờ ăn cơm, làm gì còn chỗ trống nào? Cho dù có, dựa theo yêu cầu của bọn họ cũng không làm được.

Đang do dự, cô gái xinh đẹp liếc mắt một cái liền nhìn thẳng vào vị trí của mấy người Giang Nghĩa: “Anh yêu, vị trí kia không tệ, rất yên tĩnh cũng thông gió.”

Tên mập gật gật đầu, đứng dậy đi thẳng tới bên cạnh bàn của Giang Nghĩa.

Anh ta lấy tay nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn, thô lô nói: “Cậu nhóc, để trống chỗ này đi, các người tìm chỗ khác ngồi đi.”

Nếu như là ôn tồn nói chuyện, không chừng Giang Nghĩa vì ủng hộ một đôi uyên ương mà đồng ý.

Thế nhưng từ ngữ khí của tên mập mạp này mà xem, rõ ràng là bình thường làm xăng làm bậy đã quen, ra ngoài còn không nói lý lẽ như vậy, người như thế tuyệt đối không thể cho anh ta sắc mặt tốt như vậy được Giang Nghĩa trong lòng cười khổ, mình thống trị Giang Nam lâu như vậy, bề ngoài thoạt nhìn thịnh thế thái bình, nhưng ở tầng dưới xã hội này, vân sẽ có người ngang ngược vô lý tồn tại.

Những người này giống như là ruồi bọ vậy, khó mà có thể dọn sạch sẽ được.

Giang Nghĩa không thèm để ý đến tên mập, rót một ly rượu, tự mình uống.

“Hửm?” Tên mập biến sắc: “Mày điếc sao?

Ông nội nói chuyện với mày rồi đấy!”

Giang Nghĩa đặt chén rượu xuống, lấy tay ở trước mũi phất phất, đối với Nhậm Chỉ Lan nói: “Dì Nhậm, dì ngửi được không?

Thật thối quá, cũng không biết là ai không có đạo đức công cộng như vậy, đánh rắm lung tung khắp nơi.”

Đây chính là điển hình chỉ cây dâu mắng cây hòe.

Tên mập nổi giận, đập một cái mạnh lên bàn: “Con mẹ mày không muốn sống nữa phải không? Biết ông đây là ai không? Mau đứng dậy cút đi!”

Cô gái xinh đẹp bên kia vẫn còn già mồm cãi láo: ‘Anh yêu, đã xong chưa? Em chịu không nổi mùi bên này nữa rồi.”

“Nhanh thôi, nhanh thôi.” Tên mập chỉ vào Giang Nghĩa: “Tao đếm đến ba, nếu không đứng lên, cũng đừng trách ông đây không khách khí!”

Nhân viên phục vụ nhìn thấy tình huống này sợ hãi, vội vàng tới can ngăn: “Anh Mập, anh làm gì vậy? Mọi người đều là đi ra ngoài ăn cơm, không cần phải tức giận.”

Tên mập lạnh mặt: “Không phải tôi muốn tức giận, mà là thăng nhóc này không biết điều!”

Nhân viên phục vụ nhìn tên mập, lại nhìn Giang Nghĩa.

So sánh hai bên, cậu ta ho khan một tiếng, nói với Giang Nghĩa: “Quý khách này, xin ngài đứng dậy nhường chỗ cho vị anh Mập này, tôi đổi một cái bàn khác cho ngài.”

Giang Nghĩa cười.

Anh quay đầu nhìn nhân viên phục vụ, hỏi: “Tôi ngồi xuống trước, đồ ăn cũng đã mang lên, dựa vào cái gì mà tôi phải rời đi chứ?”

Nhân viên phục vụ vui vẻ: “Thưa ngài, có câu nói ‘Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, là ngài ngôi ở chỗ này trước không sai, lời ngài nói cũng đều có đạo lý. Nhưng mà, anh nhìn thân thể của anh xem, nếu thật sự đánh nhau, mười người như anh cũng không chịu nổi một trận đánh của anh Mập đấy, cho nên anh cũng đừng cố chấp nữa.”

“Lui một bước trời cao biển rộng, nên nhượng bộ thì nhượng bộ, đừng tự khiến bản thân mình không thoải mái.”

“Nhường chỗ cho kẻ mạnh, không mất mặt.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1521


CHƯƠNG 1521

Giang Nghĩa bất đắc dĩ cười khổ.

Đi ra ngoài ăn một bữa cơm, cũng có thể ăn ra một người mạnh, còn nhường chỗ cho người mạnh thì không mất mặt, chậc chậc chậc, không nghĩ tới, thật không nghĩ tới, khu Giang Nam thật sự là tàng long ngọa hổ, cao thủ ở dân gian.

Anh lại rót thêm một ly rượu.

“Nếu tôi không nhường thì sao?”

Thái độ của Giang Nghĩa vô cùng cường ngạnh, nửa bước cũng không nhượng bộ.

Nhân viên phục vụ mất hứng, trong lòng tự nhủ người này sao lại không biết điều như vậy? Nếu thật sự đánh nhau, anh bị đánh bị thương đánh chết cũng không sao, đồ trong cửa hàng bị đánh hỏng thì làm sao bây giờ?

Cuối cùng tên mập cũng không nhịn nổi nữa.

Anh ta đẩy nhân viên phục vụ ra: “Đồ làm hỏng cứ tính vào tôi, nếu không cho tên khốn này xem, thì anh ta cũng không biết cái gì gọi là trời cao đất dày!”

Phục vụ gật gật đầu.

Được, đánh hỏng đồ anh ta chịu bồi thường là được, vậy tùy anh ta đánh như thế nào cũng được.

Anh ta nhìn Giang Nghĩa, trong lòng cười lạnh, ra ngoài quan trọng nhất chính là an toàn, không cần cậy mạnh đấu ác, mày không phải không chịu nhường vị trí sao?

Được, vậy để cho người ta đánh cho mẹ mày cũng không nhận ra mày, xem mày còn thể hiện hay không.

Tất cả mọi người trong khách sạn đều dừng đũa trong tay, từng đôi mắt đều nhìn về phía Giang Nghĩa, chờ xem Giang Nghĩa bị đánh.

Ngay cả một người đến giúp cũng không có.

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu, xem ra dân chúng khu Giang Nam vân chưa đủ thuần phác.

Xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.

Loại tật xấu này cho dù là qua một trăm năm nữa, đoán chừng cũng không sửa được.

Ngay lúc này, nắm đấm của tên mập đã vung tới, nện thẳng vào ót Giang Nghĩa, tốc độ quyền cực nhanh, lực lượng cực lớn, nếu như chính diện trúng một quyền, không chết cũng tàn.

“Giang Nghĩa!!!” Nhậm Chỉ Lan sợ hãi kêu lên một tiếng.

Đối mặt với cú đấm mạnh như thế, Giang Nghĩa lại ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái, nhàn nhã tự đắc ngẩng đầu lên uống một chén rượu.

Nói đến cũng lạ, quả đấm của gã mập mạp kia vừa vặn từ trên cánh tay của Giang Nghĩa, bên cạnh đầu đập tới, đập vào khoảng không, ngay cả một sợi tóc của Giang Nghĩa cũng không đụng tới!

Ngay sau đó, Giang Nghĩa nhẹ nhàng kẹp lấy cánh tay của đối phương, hơi dùng sức một chút, liền nghe thấy ‘rắc’ một tiếng, một cánh tay của mập mạp coi như là hoàn toàn hỏng rồi.

Ở trước mắt bao người, Giang Nghĩa hầu như không phí bất kỳ sức lực nào để bẻ gãy cánh tay của tên mập kia.

Hiện trường phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo.

Không biết, còn tưởng rằng đi vào lò sát sinh rồi!

Tên mập ôm cánh tay bị gãy ngôi trên mặt đất, khóc ra nước mắt, đau đến cả người co quắp, ngoại trừ kêu to một câu cũng không nói nên lời.
 
Back
Top Dưới