Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1482


CHƯƠNG 1482

Nhưng đối với Giang Nghĩa…

Vào lúc này, đầu của Giang Nghĩa giống như đột nhiên nứt ra, đau đầu khó chịu.

Chiến thần Tu La cũng có lúc sợ tới run rẩy.

Toàn thân trên người Giang Nghĩa đều đang run, thậm chí sức để đứng cũng không có, tay vịn vào cửa mới miễn cưỡng chống đỡ được.

Anh nhìn chằm chằm Thạch Khoan, thử từ trong mắt Thạch Khoan nhìn ra sơ hở.

Tuy nhiên, Thạch Khoan cúi đầu ngồi đó.

Không có bất cứ sự khác thường nào.

“Khốn kiếp!”

Giang Nghĩa giống như phát điên, đột nhiên lao tới, lập tức túm cổ áo của Thạch Khoan, tức giận gầm lên: “Ông dám giỡn với tôi?”

Thạch Khoan mặt mày ngơ ngác.

Sao ông ta nói ra lỗi lầm cũng có sai chứ?

“Cậu đang làm cái gì? Đã là lúc này rồi, tôi sao có thể giỡn cợt cậu chứ?”

Thạch Khoan rất là bất lực.

Giang Nghĩa dùng giọng điệu lạnh lùng nói: “Thạch Khoan, ông cũng biết là lúc này rồi ư? Vậy ông còn chơi tâm cơ gì với tôi, là chê sống quá lâu rồi sao?”

Nhìn ra được Giang Nghĩa rất tức giận.

Cũng nhìn ra được, Giang Nghĩa rất kích động, kích động tới mức mất đi bình tĩnh.

Tạ Mạnh Trí ở một bên có hơi kinh ngạc, Giang Nghĩa trước mắt căn bản khác hoàn toàn với Giang Nghĩa trong ấn tượng bình thường của anh ta, giống như biến thành người khác.

Kích động, nóng nảy, mất kiểm soát.

Đây đâu còn là chiến thần Tu La? Bình thường chỉ có bản thân Tạ Mạnh Trí sẽ biến thành bộ dạng này.

“Tổng phụ trách, ngài bị làm sao vậy?” Tạ Mạnh Trí tò mò hỏi.

Giang Nghĩa nghiến răng, nói không ra lời.

Một lát sau, anh lần nữa hỏi Thạch Khoan: “Thành thật khai ra tất cả phương thức qua lại giữa ông và nhân vật lớn ở thủ đô kia, giao ra cả công cụ liên lạc của các người!”

Nhìn thấy ánh mắt hung ác đó của Giang Nghĩa, Thạch Khoan cũng bị dọa sợ.

Ông ta th* d*c: “Chúng tôi không có công cụ liên lạc, Giang Hàn Phi mỗi lần đều là cử người tới nói với tôi, có lúc sẽ cầm giấy tới, trên đó có ghi vài nội dung.”

“Giấy đâu?” Giang Nghĩa gầm lên.

“Trong ngăn kéo ở phòng làm việc ở phòng y dược của tôi, chìa khóa ở trong két bảo hiểm của tôi ở ngân hàng.”

Giang Nghĩa cuối cùng trợn mắt với ông ta, ném Thạch Khoan ra ngoài.

Xoay người, anh ra lệnh cho Tạ Mạnh Trí: “Nhốt Thạch Khoan lại, sau đó phái người tới ngân hàng lấy chìa khóa của két bảo hiểm, rồi theo tôi tới phòng y dược.”

“Được!”

Tạ Mạnh Trí lập tức sắp xếp người đi làm

Thạch Khoan được một cảnh sát còng lại, dẫn đi, tạm thời nhốt lại.

Cả đoạn đường, Thạch Khoan cũng rất mờ mịt, ông ta rốt cuộc đã nói gì khiến Giang Nghĩa kích động như vậy? Tại sao Giang Nghĩa lại đột nhiên giống như biến thành một người khác?

Rất kỳ lạ.

Có điều, tất cả chuyện này hình như đều không quan trọng nữa, dù sao Thạch Khoan đã là tù nhân, đời này đoán chắc không ra ngoài được, trên người Giang Nghĩa xảy ra chuyện gì có liên quan gì tới ông ta chứ?

Không lâu sau, ông ta bị nhốt lại.

Điều trùng hợp là Thạch Khoan và con trai Thạch Văn Bỉnh nhốt cùng một phòng.

Thạch Văn Bỉnh sững người, ngốc ngếch hỏi: “Ba, ba sao lại bị bắt? Con không phải gửi tin cho ba, kêu ba đi mau rồi sao?”

Thạch Khoan thở dài: “Ba là muốn đi, nhưng bị Giang Nghĩa đặt bẫy, bị bắt về.”

“Bắt về? Ba bị bắt về?” Thạch Văn Bỉnh cũng tuyệt vọng rồi, anh ta khóc nóc mà gầm lên: “Ba bị bắt về, vậy con phải làm sao? Ai sẽ kéo con ra ngoài?”

Thạch Khoan trầm mặc.

Kéo ra ngoài?

Ha ha, đừng nghĩ nữa, ba con bọn họ đời này đều phải sống trong tù.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1483


CHƯƠNG 1483

Nhìn thấy ba trầm mặc không nói, Thạch Văn Bỉnh càng điên cuồng hơn, anh ta trực tiếp lao tới phía Thạch Khoan, vừa đánh vừa gầm lên: “Phế vật, có người ba như ông sao? Chẳng trách mẹ tôi năm đó xem thường ông, thà chạy theo lão già giàu có nhưng xấu xí ở thủ đô, cũng không muốn tiếp tục sống cùng ông. Ông chính là một phế vật, rác rưởi, đồ ngu xuẩn!”

Một người đàn ông, một người ba, bị con trai của mình vừa đánh vừa mắng.

Mặt mũi biết để đâu?

Điều đáng giận nhất là mỗi một câu của Thạch Văn Bỉnh đều đâm vào ống phổi của Thạch Khoan.

Vợ của ông ta năm đó là nhìn không quen tính cách lù đù, yếu đuối nhượng bộ đó của Thạch Khoan mới chạy theo lão già giàu có ở thủ đô.

Đó là nỗi đau cả đời của Thạch Khoan.

Lúc này bị nhắc tới, lửa giận đè nén nhiều năm của Thạch Khoan cuối cùng cũng bùng nổ.

“Mẹ kiếp mày kêu cái gì mà kêu?”

“Có bản lĩnh, mày đi theo con mẹ đê tiện đó của mày tới thủ đô đi!”

“Thạch Khoan tao cả đời tính kế thông minh, cuối cùng bị hủy trong tay đồ khốn như mày, đồ không não, mẹ kiếp tao cũng nghĩ ngờ mày có phải là con tao sinh ra không!”

“Mày có thể là do con mẹ đê tiện đó của mày sinh ra với người đàn ông khác ở bên ngoài!”

Thạch Khoan cũng không quan tâm nữa, mắng phải nói là rất khó nghe.

Đôi ba con này cãi nhau ở trong tù, cãi nhau còn chưa đủ, còn động thủ, tay chân mồm miệng đều dùng hết, cảnh tượng vừa bạo lực vừa xấu xí.

Ba con với nhau lại nháo tới mức độ này, thật là khiến người ta dở khóc dở cười.

Ở một bên khác.

Tạ Mạnh Trí bảo thuộc hạ tới ngân hàng lấy chìa khóa của két bảo hiểm, sau đó bắt đầu chở Giang Nghĩa tới phòng y dược của Thạch Khoan.

20 phút thì tới cửa.

Giang Nghĩa nóng lòng đẩy cửa bước ra, đi thẳng một mạch vào phòng làm việc ở phòng y dược, ra lệnh cho tất cả mọi người canh ở bên ngoài, cấm bất cứ ai đi vào.

Sau đó, Giang Nghĩa đưa tay rút chìa khóa ra, mở ngăn kéo bàn làm việc.

Cạch một tiếng, khóa mở ra.

Giang Nghĩa kéo nhẹ, kéo ngăn kéo ra, ở bên trong quả thật nhìn thấy mấy bức thư.

Anh run rẩy đưa tay lấy một bức ra.

Mở ra, đọc.

Nội dung trong thư không nhiều, nhưng quả thật là nhân vật lớn ở thủ đô kia đề xuất yêu cầu với Thạch Khoan, cụ thể tới mức có cả tình trạng bệnh, thời gian, người được chọn, địa vị… đầy đủ hết.

Đọc hết tất cả bức thư, trái tim của Giang Nghĩa giống như bị dao cứa đau.

Những bức thư này chắc chắn không phải là làm giả.

Thạch Khoan trước đây căn bản không biết thân phận thật của Giang Nghĩa, không thể làm ra sẵn những bức thư ngụy tạo này để đối với Giang Nghĩa, hơn nữa Thạch Khoan cũng không thể biết quan hệ giữa Giang Hàn Phi và Giang Nghĩa.

Tất cả chuyện này, đều là ý trời.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1484


CHƯƠNG 1484

Chiến thần Tu La, ở trước mặt vận mệnh, cũng không thể không cúi đầu.

Một lát sau, Tạ Mạnh Trí gõ nhẹ ở cửa: “Tổng phụ trách, tôi có thể vào không?”

Giang Nghĩa gật đầu.

Tạ Mạnh Trí đi vào, nhìn vẻ mặt gần như tuyệt vọng đó của Giang Nghĩa, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Tổng phụ trách, xin thứ cho thuộc hạ nhiều lời, giữa Giang Hàn Phi này và ngài có phải có quan hệ gì không?”

Hỏi như vậy cũng là điều hiển nhiên.

Trước đó không nói tới chuyện sau khi Giang Nghĩa nghe thấy cái tên này thì có phản ứng kịch liệt, chỉ xét từ điểm hai người đều họ “Giang” cũng cảm thấy có dây dưa.

Tạ Mạnh Trí nghĩ, có khả năng Giang Hàn Phi là họ hàng xa của Giang Nghĩa chẳng hạn.

Anh họ?

Hoặc là bác trai?

Nhưng ai ngờ, một câu tiếp theo của Giang Nghĩa lại khiến cả bầu không khí đều ngưng đọng lại, Tạ Mạnh Trí càng kinh hãi mà không khép được mồm.

Giang Nghĩa thở dài một tiếng, nặng nề mà bi ai nói: “Giang Hàn Phi là ba của tôi.”

Ba?

Vậy mà là ba?

Tạ Mạnh Trí hoàn toàn ngây dại rồi, suy đoán trước đó của anh ta thật ra đã đủ to gan, nhưng ai ngờ ông trời lại đùa ác hơn những gì anh ta nghĩ.

Mọi người đều nói trùng hợp tới kỳ lạ, nhưng như này cũng có hơi trùng hợp quá rồi.

Thì ra hung thủ từ trước đến nay ở đằng sau sai khiến ba con nhà họ Thạch phạm tội, chính là ba của Giang Nghĩa?!

Điều…điều này… thật sự khiến người ta khó lòng chấp nhận.

Tạ Mạnh Trí nuốt nước bọt, cẩn thận nói: “Tổng phụ trách, trên đời này người cùng tên cùng họ có rất nhiều, liệu có khi nào…”

Giang Nghĩa lắc đầu: “Không, tôi có thể chắc chắn. Chữ trên những bức thư này đều là bút tích của ba tôi, cùng họ cùng tên cùng nét chữ, chỉ có thể là ba tôi.”

Cũng đã như vậy rồi, Tạ Mạnh Trí không thể nói gì nữa.

Chỉ là sự việc có hơi khéo quá rồi.

Trong lòng Giang Nghĩa cười khổ, nhiều năm trước ba mất tích một cách kỳ lạ, không thấy tung tích, em trai – Giang Châu trẻ tuổi mới bị ép không thể không lên đài chủ trì chuyện nhà trước.

Trong khoảng thời gian Giang Nghĩa trở về, anh luôn tìm kiếm tung tích của ba, nhưng mãi không có manh mối.

Trong số người quen biết cũng không có manh mối.

Ngay cả người quen cũ của ba như Trình Hải, Nhậm Chỉ Lan cũng không biết tung tích của ba.

Giang Nghĩa cho răng ba sớm đã qua đời rồi, cả đời này cũng không thể gặp lại nữa; nhưng vận mệnh lại trêu đùa anh, trong cơ duyên trùng hợp, Giang Nghĩa cuối cùng cũng có được tin tức của ba.

Vui buồn có cả.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1485


CHƯƠNG 1485

Vui là cuối cùng cũng có cơ hội lần nữa gặp lại ba; buồn là ba rất có khả năng là phần tử phạm tội làm nhiều chuyện ác.

Nhiều năm sau ba con trùng phùng, lẽ nào còn phải ‘binh giặc gặp nhau’ sao?

Giang Nghĩa, đau khổ!

Nhìn ánh mắt trống rõng đó của Giang Nghĩa, Tạ Mạnh Trí cũng có chút đau lòng theo, tiếp xúc lâu như vậy, Tạ Mạnh Trí biết rõ Giang Nghĩa là một người đàn ông rất kiên cường.

Nhưng dù người đàn ông kiên cường như vậy, bây giờ cũng có chút không chống đỡ được rôi, có thể tưởng tượng chuyện này đã gây ra đả kích lớn cố nào đối với Giang Nghĩa.

“Tổng phụ trách, tôi kiến nghị ngài đừng thoái ẩn nữa, tiếp tục làm, dùng thân phận của ngài điều tra rõ vụ án!”

Kiến nghị của Tạ Mạnh Trí ngược lại không tôi.

Chỉ là lời nói ra giống như bát nước đã hắt đi, sao có thể thu hồi?

Giang Nghĩa xua tay: “Không được, tôi đã triệu tập mọi người họp rồi, không thể thu hồi. Hơn nữa, manh mối bây giờ ở thủ đô, nếu tôi vẫn ở vị trí tổng phụ khách của khu Giang Nam, vậy chỉ có thể bị trói chặt ở khu Giang Nam, còn điều tra kiểu gì?’ Bất luận từ phương diện nào, đều phải thoái ẩn.

Giang Nghĩa hít thở sâu vài hơi, lấy lại tinh thần, bây giờ vân không phải lúc đau lòng buồn bã.

Huống chi, thật ra cũng chưa chắc là chuyện xấu.

Ít nhất từ một phương diện nào đó mà nói, ba còn sống, hơn nữa lâu như vậy cuối cùng cũng có manh mối của ba, đây là một chuyện tốt.

Rốt cuộc sự việc thật sự là gì, chỉ sau khi điều tra rõ ràng mới biết được.

Bây giờ mà bi quan, vân hơi sớm.

Giang Nghĩa nói: “Tạ Mạnh Trí, nơi này giao cho anh toàn quyền xử lý, tôi đi trước một bước.

Tạ Mạnh Trí gật đầu: “Thuộc hạ tuân lệnh.”

Rời khỏi phòng y dược, trực tiếp trở về nhà họ Đinh.

Vừa về tới nhà, Giang Nghĩa ăn vài miếng cơm đơn giản, một mình trở về phòng, ngồi ngây ngốc trên giường, suy nghĩ chuyện Xảy ra trong mấy ngày nay.

Gia đình Đinh Thu Huyền mắt lớn trừng mắt nhỏ, cũng không biết anh bị làm sao.

Đinh Nhị Tiến hỏi: “Thu Huyền, Giang Nghĩa dạo gần đây bị làm sao mà như bị mất hồn, đứng ngồi không yên vậy?”

Đinh Thu Huyền lắc đầu, cô cũng không biết tại sao.

“Ha, con là vợ của nó, sao lại không tìm hiểu về chuyện của người đàn ông của mình vậy? Đi đi đi, mau đi quan tâm.”

“Dạ.

Đinh Thu Huyền đi vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Còn chưa đợi cô mở miệng, Giang Nghĩa đã tranh nói trước: “Không cần an ủi anh, anh không sao.

Không sao?

Dáng vẻ này giống như không sao ư?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1486


CHƯƠNG 1486

Đỉnh Thu Huyền đi tới, đưa tay khoác lên người Giang Nghĩa: “Chồng, chúng ta là vợ chồng. Giữa vợ chồng có chuyện gì đều có thể nói. Nếu anh thật sự gặp phải vấn đề thì nói với em, được không?”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười một tiếng, ngồi dậy.

Anh nắm tay của Đinh Thu Huyền: “Yên tâm, anh thật sự không sao, hơn nữa 2 ngày sau thì sẽ nói tất cả mọi chuyện cho em.

“Tại sao phải đợi tới 2 ngày sau?”

“Bí mật!

Đinh Thu Huyền cũng không thể truy hỏi được gì nữa, chỉ là cũng nảy sinh tò mò.

2 ngày sau, Giang Nghĩa rốt cuộc muốn nói chuyện gì với cô?

Ngày hôm sau.

Giang Nghĩa rời khỏi nhà từ sớm, đặt chỗ ở một nhà hàng, đợi khách của anh tới.

Nửa tiếng sau, khách tới rồi.

Là chủ tịch của Star Jewelry – Kỳ Chấn.

Ông ta vừa ngáp vừa ngồi ở đối diện Giang Nghĩa, dụi mắt nói: “Cậu em Giang, cậu mới sáng sớm hẹn tôi tới đây là muốn làm gì? Cho dù muốn mời tôi ăn cơm, cũng phải mời ăn trưa, ăn tối, đâu có ai mời ăn sáng chứ?”

Giang Nghĩa mỉm cười, từ trong ngực rút ra một bức thư để lên bàn, đẩy tới trước mặt Kỳ Chấn.

“Đây là cái gì?” Kỳ Chấn hỏi.

“Là… ông mở ra xem thì sẽ biết” Lần đầu tiên, Giang Nghĩa nói ngập ngừng ở trước mặt Kỳ Chấn.

Kỳ Chấn cười rồi nói: “Yo, sao lại có dáng vẻ chột dạ, có phải làm chuyện xấu bị vợ phát hiện, chuẩn bị tìm tôi đi cầu tình với Thu Huyền không?”

Ông ta vừa nói vừa mở bức thư ra, sau khi lấy tờ giấy bên trong ra thì nghiêm túc xem một lượt.

Mới đầu còn không để trong lòng.

Nhưng đọc rồi, cả người Kỳ Chấn đã hoảng, bức thứ này vậy mà là một bức thư từ chức!

Giang Nghĩa muốn từ chức?!

Cả người Kỳ Chấn đều không tốt, tay cũng run, nhìn thư lại nhìn Giang Nghĩa, nhìn Giang Nghĩa lại nhìn thư, không hiểu cũng không tin đây là sự thật.

“Cậu em Giang, tại… tại sao? Tôi đối với cậu không tốt sao?”

Giang Nghĩa ấn tay của Kỳ Chấn: “Không phải, ông anh Kỳ đối với tôi rất tốt, đổi lại bất cứ lão tổng của công ty nào cũng không thể có ai tin tôi như ông.”

“Vậy cậu tại sao còn muốn đi? Có phải trong công ty có ai nói xấu cậu không? Tôi bây giờ sa thải kẻ đó!”

“Ông anh Kỳ, ông hiểu lầm rồi.”

Giang Nghĩa không vội mà cầm ly rượu lên uống một ngụm, thở một hơi dài, nói: “Tôi là vì một chuyện rất quan trọng, không thể không rời đi.”

“Chuyện gì quan trọng như vậy?”

“Tôi… đã có manh mối của ba tôi.”

Kỳ Chấn sững người, ông ta cũng biết ba của Giang Nghĩa mất tích, mãi không tìm được.

“Sao vậy, có tung tích rồi sao?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1487


CHƯƠNG 1487

Giang Nghĩa gật đầu: “Cũng không tính là có tung tích, chỉ là có một chút manh mối, nếu không có gì ngoài ý muốn, ba tôi hiện nay đang ở thủ đô. Tôi phải tới thủ đô một chuyến, điều tra rõ ràng. Vậy nên công việc ở phía khu Giang Nam tôi phải bỏ.”

Nói như vậy, Kỳ Chấn cũng không thể nói gì nữa rồi.

Ông ta thu lại thư từ chức, nói: “Được, tôi biết rồi. Cậu em Giang cậu yên tâm, vị trí giám đốc thu mua này tôi luôn để trống cho cậu, nhiều nhất tìm một người tạm thời giúp cậu xử lý vấn đề. Cậu khi nào tìm được ba cậu thì lúc đó quay về làm việc. Hơn nữa tôi nói cho cậu biết, sau này không cần cậu đi làm mỗi ngày, cậu cho dù treo một hư danh cũng được!”

Đây thật sự là ân tình to lớn.

Nói thẳng một chút thì là có thể không làm việc chỉ việc cầm tiền, vị trí luôn để lại cho anh, lúc nào muốn trở về thì trở về.

Trên đời này, tuyệt đối không có ông chủ thứ hai có thể phóng khoáng như Kỳ Chấn.

Giang Nghĩa vô cùng cảm động.

“Ông anh Kỳ, tôi kính một ly”

“Cậu em Giang, nào, cạn!”

Hai người cụng ly, một hơi uống cạn.

Ăn xong cơm rời đi, tâm trạng của Giang Nghĩa nhẹ nhõm hơn, đã từ chức ở Star Jewelry rồi, giải trí Ức Châu và khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng cũng có người chuyên môn phụ trách quản lý.

Anh của bây giờ chỉ cần từ chức phần công việc cuối cùng thì có thể yên tâm tới thủ đô tìm tung tích của ba.

Vì vậy anh gọi điện cho Lâm Chí Cường.

“Lâm Chí Cường, chuyện tôi bảo cậu làm như nào rồï?”

“Tất cả đều làm ổn thỏa rồi. Trưa nay sẽ thông báo toàn thành phố, ngoài ra thiệp mời cũng đã phát đi. Chỉ là có một điểm, lão đại, phía trên rất bất mấn về việc từ chức đột ngột của anh, nếu anh muốn từ’ bỏ chức vị tổng phụ trách khu Giang Nam vậy thì phải rút khỏi cả chức vị chiến thần Tu Lai”

Chiến thần Tu La là Giang Nghĩa dựa vào máu và thịt đã đánh ra.

Cũng muốn rút sao?

Lần rút khỏi này, anh đã mất đi quyền lực chỉ huy thiên quân vạn mã, 12 cung Hoàng Kim, Thần La Thiên Chinh tất cả sẽ không nghe sự điều động của anh nữa.

Lâm Chí Cường rất khẩn trương mà nói: “Lão đại, hãy suy nghĩ lại!”

Tuy nhiên đối với những quyền lực và danh vọng này, Giang Nghĩa chỉ cười lạnh nhạt, không hề để tâm.

“Rút!”

Buổi trưa khi về tới nhà, Tô Cầm chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon.

Giang Nghĩa vừa đi vào cửa nhà thì nhìn thấy Đinh Nhị Tiến gấp gáp chuẩn bị cái gì đó, biểu cảm trên mặt thay đổi, giống như gặp phải chuyện lớn gì ghê gớm lắm.

Anh hỏi Định Thu Huyền: “Ba bị sao vậy?”

Đinh Thu Huyền nhún vai: “Không biết, lúc thì anh thần thân bí bí, lúc thì ba thần thần bí bí, thật sự không biết hai người dạo này bị làm sao.

Tô Cầm gọi: “Lão già, tới ăn cơm trưa.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1488


CHƯƠNG 1488

Đinh Nhị Tiến không thèm quan tâm, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, còn 10 phút nữa là 12 giờ, ông ta mau chóng mở TV lên.

Tô Cầm có hơi tức giận: “Ha, gọi ông ăn cơm ông không tới, sao còn xem được T?

vLão già, ông là muốn tạo phản à?”

“Suyt, yên lặng cho tôi!”

Biểu cảm của Đinh Nhị Tiến hôm nay rất kỳ lạ.

Đỉnh Thu Huyền và Tô Cầm nhìn nhau, đều phát giác điều không đúng, chắc không phải là lão già đã phạm tội gì chứ?

Đỉnh Thu Huyền cẩn thận hỏi: “Ba, ba có phải đã phạm tội ở bên ngoài rồi không?”

Đinh Nhị Tiến lườm cô: “Nói linh tinh cái gì?

Ba là cảm thấy lo lắng về chuyện của tổng phụ trách.”

“Tổng phụ trách? Người đó có thể có chuyện gì chứ? Cho dù người đó có chuyện, cũng không tới lượt ba lo lăng, ba có thể thay người ta làm cái gì? Ba chỉ là một chủ nhiệm bộ phận của cục thủy lợi nhỏ bé.”

Đinh Nhị Tiến nói: “Con biết cái gì? Sáng hôm nay ba nhận được thông báo nội bộ, nói…

Ông ta còn chưa nói xong, bản tin trên TV đã nhảy ra.

Tin tức buổi trưa, tin tức đứng đầu.

MC mặc vest phẳng phiu, vẻ mặt nghiêm túc nói: hôm nay có một tin tức rất lớn muốn nói cho toàn thể người dân của khu Giang Nam, tổng phụ trách của khu Giang Nam quyết định thoái ẩn, đại lễ thoái ẩn cụ thể sẽ tổ chức vào trưa ngày kia…”

Nghe thấy tin tức này, Đinh Nhị Tiến lắc đầu liên tục, rất tuyệt vọng.

Ông ta vừa thở dài vừa nói: “Haizz! Ba lúc sáng nhận được tin tức nội bộ thì biết không hay rồi, bây giờ xem ra, chuyện này đã thành hiện thực rồi, vị tổng phụ trách mới tới này là nhất định muốn thoải ẩn.

Đinh Thu Huyền nhíu chặt mày, rất không hiểu mà nói: “Thời gian hơn 1 năm nay, tổng phụ trách mới tới làm không tệ. Trị an của khu Giang Nam được cải thiện rất nhiều, GDP cũng tăng nhanh, thu nhập của người dân gần như tăng gấp đôi. Một vị lãnh đạo tốt có công lao như này, sao nói thoái ẩn thì thoái ẩn chứ? Lẽ nào, người đó bị phía trên nhìn trúng, thăng quan rời đi?”

Đinh Nhị Tiến lặc đầu: “Không, tin tức nội bộ ba nhận được, là vị tổng phụ trách đó chủ động từ chức, không phải bị điều đi.

Hơn nữa phía trên rất tức giận về chuyện này, nghe nói còn muốn trừng phạt nặng đối với vị tổng phụ trách này.”

Tô Cầm lo lăng nói: “Khoảng thời gian này tổng phụ trách đã tạo ra không ít thành tích, không thưởng cũng thôi đi, còn muốn trừng phạt?”

Đinh Nhị Tiến nhún vai: “Điều này thì tôi không rõ, hình như là muốn tước bỏ tất cả chức vị của người đó, bao gồm cả một số phong hiệu vốn có gì đó nữa, cụ thể thì tôi cũng không rõ.

Một nhà ba người ở đó thảo luận sôi nổi.

Đương sự thật sự — Giang Nghĩa lại có vẻ mặt bất lực đi sang một bên, lặng lẽ sắp bàn ăn.

Anh không thích tham gia vào cuộc thảo luận như này.

Tổng phụ trách của khu Giang Nam? Chiến thần Tu La? Rút thì rút thôi, cái bây giờ anh muốn là gia đình sống cuộc sống bình yên, muốn ba bình an quay về.

Hư danh đối với anh, không quan trọng.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1489


CHƯƠNG 1489

Người trong nhà đang thảo luận, bỗng nhiên ở bên ngoài vang lên tiếng còi.

“Hửm? Ai tới vậy?”

Đinh Nhị Tiến nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy một chiếc xe cảnh sát dừng ở cửa, một cánh sát tay cầm một bức thư chạy tới cửa.

“Xin hỏi là nhà của Đinh Nhị Tiến sao?”

“Phải.” Đinh Nhị Tiến có hơi sợ hãi, đang yên đang lành cảnh sát tới đây làm gì?

“Đây là thư trong thành phố gửi cho ông, xin hãy nhận lấy.”

“Trong thành phố? Thư?”

Đỉnh Nhị Tiến mặt mày ngờ đãn nhận lấy bức thư, ngồi ở trên sô pha, cẩn thận mở ra.

Trong thư là ba tấm thiệp mời.

Ông ta lấy ra một cái, đọc: “Đặc biệt mời ông Đỉnh Nhị Tiến tham gia đại lễ nghỉ hưu của tổng phụ trách khu Giang Nam!”

Bên dưới ghi chỉ tiết thời gian và địa chỉ.

Đinh Nhị Tiến đơ rồi, một chủ nhiệm bộ phận của cục thủy lợi nhỏ bé như ông ta, có tài đức gì được tham dự đại lễ như vậy?

Còn có hai tấm còn lại, lần lượt là cho Đinh Thu Huyền và Tô Cầm.

Điều này càng hoang đường rồi.

Đinh Nhị Tiến nói như nào đi nữa cũng là người của cơ quan nhà nước, ông ta có thể tham gia còn có thể hiểu một chút xíu, vậy Định Thu Huyền và Tô Cầm dựa vào đầu cũng có thể tham gia?

Tô Cầm nói: “Liệu có khi nào là vì thân phận tổng giám đốc của Star Jewelry của Thu Huyền không?”

Đinh Nhị Tiến lắc đầu liên tục: “Đừng nháo nữa, cho dù muốn mời, vậy cũng là mời Kỳ Chấn, chứ không phải mời Thu Huyền! Hơn nữa cả thành phố có biết bao nhiêu công ty, nếu mời hết thì ngồi nổi sao? Tóm lại, Thu Huyền dựa vào thân phận tổng giám đốc để tham dự, vậy vợ à bà dựa vào đâu?

Bà chỉ là một bà nội chợ ở nhà nấu cơm giặt quần áo, không có việc gì thì ra ngoài khiêu vũ ở quảng trường, bà nói xem bà dựa vào đâu được tham gia đại lễ nghỉ hưu của tổng phụ trách?”

Hỏi câu này làm Tô Cầm nghẹn.

Phải, dựa vào đâu?

Tô Cầm cho dù là nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra.

Ngoài ra…

Đỉnh Thu Huyền nhíu mày nói: “Con và ba mẹ đều được mời, nhưng tại sao không mời Giang Nghĩa?”

Giang Nghĩa phì cười, trong lòng cười trộm.

Anh là nhân vật chính, là anh mời người khác, sao có thể nhận lời mời chứ?

Đinh Nhị Tiến chớp mắt, có hơi lo lắng mà nói: “Đây liệu có phải một cái bấy không?

Có người cố ý chơi xỏ nhà chúng ta? Rốt cuộc có nên tham gia không?”

Định Thú Huyền đã cười: “Ba, đây là thiệp mời do xe cảnh sát đích thân chạy tới đưa, bên trên cũng có dấu của thành phố, ba cảm thấy có ai có thể có quyền lực lớn như vậy để hại chúng ta chứ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1490


CHƯƠNG 1490

“Cũng đúng.”

Người một nhà đang thảo luận, bên ngoài lại có một chiếc xe chạy tới.

Lần này người tới là Đinh Phong Thành.

Anh ta vội vàng chạy vào, thở hổn hển nói: “Chú ba, thím ba, Thu Huyền, Giang Nghĩa, xảy ra chuyện lớn rồi. Cháu vậy mà nhận được thiệp mời của tổng phụ trách, mời cháu tham gia đại lễ nghỉ hưu vào ngày kia!”

Đinh Thu Huyền mỉm cười rồi nói: “Không tính là tin tức gì, nhà bọn em đều nhận được.

Tớ Đinh Phong Thành mới đầu còn không tin, cho tới khi nhìn thấy thiệp mời, không tin cũng phải tin.

Anh ta gãi đầu: “Thật là kỳ lạ, những nhân vật nhỏ như chúng ta sao lại được tổng phụ trách nhìn trúng chứ? Thân phận cũng không đủ. Hơn nữa chúng ta và tổng phụ. Í trách cũng không có qua lại riêng tư gì?

Bình thường không gọi chúng ta tới ngồi, bây tới sắp nghỉ hưu mới gọi chúng ta tới, đây là có ý gì? Tổng phụ trách này não bã đậu à?”

Giang Nghĩa uống ngụm nước suýt sặc.

Anh ho một tiếng: “Nói chuyện đàng hoàng, đừng mắng linh tinh.”

Đinh Phong Thành đi tới vỗ vai của Giang Nghĩa: “Có điều Giang Nghĩa, cậu không cảm thấy lạ sao? Chúng tôi đều nhận được thiệp mời, chỉ có cậu không nhận được, rất kỳ lạ!”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Tôi chỉ là một người ở rể mà thôi, người ta không mời tôi cũng là điều bình thường, lạ gì chứ?”

Nói xong, anh chớp mắt với Đỉnh Phong Thành, rất là thâm ý mà nói: “Nhưng cho dù không mời tôi, chúng ta cũng có thể gặp ở hiện trường.

Đinh Phong Thành khinh thường mà nói: “Được rồi, cậu chém tiếp. Đại lễ nghỉ hưu đó là ai cũng có thể đi vào sao? Không có thiệp mời, cậu còn chưa tới cửa thì bị cảnh sát cản lại rồi. Hôm đó, tuyệt đối có hàng ngàn cảnh sát phong tỏa chặt hiện trường, ngay cả một con chim cũng không bay vào được, cậu còn muốn đi vào gặp mặt chúng tôi, đừng nói phét.”

Giang Nghĩa nhìn anh ta: “Vậy chúng ta có cần cá cược không?”

Đỉnh Phong Thành cười ha hả: “Giang Nghĩa, tôi và cậu đã cá cược vô số lần, lần nào cũng là tôi thua, nhưng lần này tôi thật sự không có khả năng thua nào hết, cậu còn muốn cược với tôi, đây là muốn cố ý thua tôi sao?”

“Ha, nhìn anh đắc ý chưa kìa, đợi anh thắng rồi hãy nói phét.”

“Được, cậu muốn cược như nào?”

Giang Nghĩa suy nghĩ một chút, nói: “Nếu ngày kia chúng ta gặp nhau ở trong đại lê nghỉ hưu, vậy thì tôi thắng, anh phải giúp tôi chăm sóc người nhà thật tốt, ngược lại tôi thua, anh nói gì thì tôi làm cái đó.”

“Hả?” Đinh Phong Thành sững ra vài giây: “Giang Nghĩa cậu có ý gì? Cậu thắng thì muốn tôi giúp cậu chăm sóc người nhà?

Cậu là mắc bệnh nan y à?”

“Không có, đừng trù tôi.”

“Vậy cậu tại sao lại đề xuất yêu cầu kỳ quái như vậy?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Đừng hỏi nhiều như vậy, đến lúc đó anh tự nhiên hiểu, chỉ hỏi anh có dám không thôi.”

Đinh Phong Thành vui rồi: “Có gì không dám? Tôi nói cho cậu biết, cho dù cậu không nói, tôi cũng sẽ chăm sóc gia đình chú ba của tôi, vốn chúng tôi là người một nhà thì nên chăm sóc lẫn nhau.”

Giang Nghĩa rất an ủi mà võ vai của Đinh Phong Thành: “Cảm ơn!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1491


CHƯƠNG 1491

Hai chữ này nói ra thì Đinh Phong Thành cảm thấy càng không đúng, sao lại có một loại cảm giác sinh ly tử biệt vậy?

Cứ cảm giác Giang Nghĩa sẽ rời đi bất cứ lúc nào.

“Giang Nghĩa, cậu đừng dọa tôi, có phải cơ thể mắc bệnh rồi không?”

“Không có, đừng nghĩ linh tỉnh.”

“Vậy cậu tại sao…”

“Không cần hỏi, đợi tới ngày kia, tất cả mọi chuyện đều sẽ rõ.”

Cuộc đối thoại của bọn họ nhìn như nhẹ nhàng, nhưng ngâm kỹ lại lại rất nặng nề, Đinh Thu Huyền ở bên cạnh nghe mặt mày cũng u ám.

Cô nhớ tối hôm qua Giang Nghĩa cũng nói lời giống như vậy.

Nói răng 2 ngày sau thì sẽ nói tất cả sự thật cho cô.

Rốt cuộc trên người Giang Nghĩa giấu bí mật gì? Tại sao phải đợi tới ngày kia mới nói?

Ngày kia.

Ngày kia, Giang Nghĩa rốt cuộc muốn làm gì? Nói gì?

Lại trùng hợp là ngày kia cũng là ngày nghỉ hưu của tổng phụ trách, lẽ nào giữa Giang Nghĩa và tổng phụ trách…

Đinh Thu Huyền bật cười, lắc đầu.

“Nghĩ quá nhiều rồi, sao có thể chứ.”

Cô thở dài một hơi, dù sao bất luận như nào, tới ngày kia, tất cả mọi chuyện sẽ có kết quả.

Bí mật nhỏ của Giang Nghĩa, việc nghỉ hưu của tổng phụ trách, và tại sao tổng phụ trách lại mời gia đình bọn họ tham gia đại lê, đều sẽ rõ.

Bây giờ đoán già đoán nón cũng không có nghĩa lý gì, tất cả mọi chuyện để lại ngày kia rồi rõ.

“Được rồi, mọi người đừng ngồi không nữa, ăn cơm thôi.” Đinh Thu Huyền khẽ mỉm cười gọi mọi người.

“Ăn cơm ăn cơm, vừa hay anh cũng đói rồi” Định Phong Thành không hề ngại, cầm đũa lên rồi ăn, không hề coi mình là người ngoài.

Trong lúc náo nhiệt, ánh mắt của Giang Nghĩa lại thay đổi.

Loại cảm giác của gia đình như này thật tốt.

Điều đáng tiếc là cảm giác như này không kéo dài được mấy ngày rồi.

Thời gian nháy mắt trôi qua, ngày đại lễ đã tới!

Giang Nghĩa ở cửa nhà vẫy tay với mọi người, dõi theo bọn họ rời đi.

Trên xe, Đinh Phong Thành vấn đang nói: “Giang Nghĩa thắng anh nhiều lần như vậy, lần này cậu ta là chắc chắn phải thua anh rồi! Còn nói muốn gặp mặt anh ở đại lẽ, bây giờ người cũng không đi theo, sao mà gặp mặt?”

Đinh Thu Huyền đã cười: “Anh vẫn là đừng vui mừng quá sớm, chồng của em trước nay không nói dối, anh ấy nói muốn gặp thì nhất định sẽ gặp mặt anh, anh đợi đi.”

Định Phong Thành nhún vai: “Vậy anh ngược lại phải đợi rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1492


CHƯƠNG 1491

Hai chữ này nói ra thì Đinh Phong Thành cảm thấy càng không đúng, sao lại có một loại cảm giác sinh ly tử biệt vậy?

Cứ cảm giác Giang Nghĩa sẽ rời đi bất cứ lúc nào.

“Giang Nghĩa, cậu đừng dọa tôi, có phải cơ thể mắc bệnh rồi không?”

“Không có, đừng nghĩ linh tỉnh.”

“Vậy cậu tại sao…”

“Không cần hỏi, đợi tới ngày kia, tất cả mọi chuyện đều sẽ rõ.”

Cuộc đối thoại của bọn họ nhìn như nhẹ nhàng, nhưng ngâm kỹ lại lại rất nặng nề, Đinh Thu Huyền ở bên cạnh nghe mặt mày cũng u ám.

Cô nhớ tối hôm qua Giang Nghĩa cũng nói lời giống như vậy.

Nói răng 2 ngày sau thì sẽ nói tất cả sự thật cho cô.

Rốt cuộc trên người Giang Nghĩa giấu bí mật gì? Tại sao phải đợi tới ngày kia mới nói?

Ngày kia.

Ngày kia, Giang Nghĩa rốt cuộc muốn làm gì? Nói gì?

Lại trùng hợp là ngày kia cũng là ngày nghỉ hưu của tổng phụ trách, lẽ nào giữa Giang Nghĩa và tổng phụ trách…

Đinh Thu Huyền bật cười, lắc đầu.

“Nghĩ quá nhiều rồi, sao có thể chứ.”

Cô thở dài một hơi, dù sao bất luận như nào, tới ngày kia, tất cả mọi chuyện sẽ có kết quả.

Bí mật nhỏ của Giang Nghĩa, việc nghỉ hưu của tổng phụ trách, và tại sao tổng phụ trách lại mời gia đình bọn họ tham gia đại lê, đều sẽ rõ.

Bây giờ đoán già đoán nón cũng không có nghĩa lý gì, tất cả mọi chuyện để lại ngày kia rồi rõ.

“Được rồi, mọi người đừng ngồi không nữa, ăn cơm thôi.” Đinh Thu Huyền khẽ mỉm cười gọi mọi người.

“Ăn cơm ăn cơm, vừa hay anh cũng đói rồi” Định Phong Thành không hề ngại, cầm đũa lên rồi ăn, không hề coi mình là người ngoài.

Trong lúc náo nhiệt, ánh mắt của Giang Nghĩa lại thay đổi.

Loại cảm giác của gia đình như này thật tốt.

Điều đáng tiếc là cảm giác như này không kéo dài được mấy ngày rồi.

Thời gian nháy mắt trôi qua, ngày đại lễ đã tới!

Giang Nghĩa ở cửa nhà vẫy tay với mọi người, dõi theo bọn họ rời đi.

Trên xe, Đinh Phong Thành vấn đang nói: “Giang Nghĩa thắng anh nhiều lần như vậy, lần này cậu ta là chắc chắn phải thua anh rồi! Còn nói muốn gặp mặt anh ở đại lẽ, bây giờ người cũng không đi theo, sao mà gặp mặt?”

Đinh Thu Huyền đã cười: “Anh vẫn là đừng vui mừng quá sớm, chồng của em trước nay không nói dối, anh ấy nói muốn gặp thì nhất định sẽ gặp mặt anh, anh đợi đi.”

Định Phong Thành nhún vai: “Vậy anh ngược lại phải đợi rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1493


CHƯƠNG 1493

Huống chỉ, mấy người này tính là cái thá gì? Cũng xứng tới tham gia đại lễ nghỉ hưu của tổng phụ trách sao? Đùa cái quái gì vậy?

Đỉnh Phong Thành cười ha hả, chủ động đi tới nói: “Yo, đây không phải là anh rể sao?

Anh cũng đến tham gia đại lễ nghỉ hưu của tổng phụ trách à?”

Đường Văn Chương hừ lạnh một tiếng: “Cái mà mà nói tôi cũng tới tham gia? Tôi là phó thống soái của Đông Vực, tới tham gia đại lễ là chuyện hiển nhiên! Ngược lại là mấy người, các người không rõ thân phận của mình sao? Nơi như này là nơi các người có thể tới sao? Mau cút cho tôi!”

Vẻ mặt của Đinh Phong Thành không vui.

Nói chuyện kiểu gì đấy?

Anh ta cười ha hả, từ trong ngực lấy ra thiệp mời: “Xin lõi, chúng tôi đều là nhận được thiệp mời của tổng phụ trách, chúng tôi có quyền đi vào.”

“Hửm?”

Đường Văn Chương hơi nheo mắt lại, có hơi ngạc nhiên.

Thiệp mời này chỉ phát cho những nhân vật lớn có máu mặt, loại nhân vật nhỏ như Đinh Phong Thành là không thể lấy được, cho dù Đinh Phong Thành có thể lấy được, Tô Cầm ở bên kia nói cái gì cũng không thể lấy.

Tuyệt đối có vấn đề.

Anh ta giơ tay ra: “Cho tôi xem thử.”

“Cầm đi.”

Đường Văn Chương cầm lấy xem, thiệp mời giống hệt thiệp thật, bằng mắt thường là không nhìn ra thật giả.

Nhưng anh ta vấn không tin.

Đinh Nhị Tiến, Tô Cầm, Đinh Thu Huyền, Đỉnh Phong Thành, thân phận địa vị của bốn người này căn bản không đủ tới đại lễ ngày hôm nay, thiệp mời chắc chắn là ngụy tạo!

Vì vậy, Đường Văn Chương không thèm nghĩ ngợi mà quăng thiệp mời xuống đất, quát: “Đinh Phong Thành, cậu càng ngày càng ngông cuồng, ngay cả thiệp mời của tổng phụ trách cũng dám ngụy tạo?!”

Sắc mặt của Đinh Phong Thành lại thay đổi: “Cái quái gì vậy? Thiệp của tôi là thật.

“Ha ha, còn dám giảo biện sao?” Đường Văn Chương quát to một tiếng: “Người đâu!”

“Có!”

Lập tức, hơn mười cảnh sát tay cầm súng chạy tới.

Đường Văn Chương là phó thống soái của Đông Vực, trong tay vẫn có chút quyền lực, ở hiện trường cũng có thể điều động một ít cảnh sát.

Anh ta chỉ vào đám người Đinh Phong Thành, Đinh Nhị Tiến nói: “Những người này ngụy tạo thiệp mời, ý đồ bất chính. Bắt nhốt bọn họ lại cho tôi, thẩm vấn nghiêm ngặt, hỏi rõ mục đích của bọn họ là gì, có phải là muốn phá hỏng đại lễ lần này không.

“Tuân lệnh!”

Những cảnh sát đó xông tới, còng tay tất cả đám người của Đinh Nhị Tiến lại.

Đinh Nhị Tiến tức giận gầm lên: “Cái tên khốn Đường Văn Chương, thiệp mời của chúng tôi là thật, là tổng phụ trách đích thân phái người đưa tới cửa, cậu buông chúng tôi ra!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1494


CHƯƠNG 1494

“Ha ha, còn nói dối.” Đường Văn Chương xua tay: “Đưa đi!”

Cảnh sát lập tức áp tải đám người Đinh Nhị Tiến lên xe, đưa tới cục cảnh sát, gia đình Đinh Nhị Tiến vốn tưởng có thể có may mắn chứng kiến tận mắt phong thái của tổng phụ trách, kết quả chưa làm nên trò trống gì đã chết.

Còn chưa bắt đầu thì đã kết thúc.

Đường Văn Chương phất tay áo, nhổ một cái: “Đám rác rưởi này, cũng không đi soi lại mình, các người cũng xứng tham gia đại lê?”

Anh ta xoay người đi về phía cửa vào của hội trường.

Lúc này, Giang Nghĩa thuộc nhà họ Đinh đã thay một bộ vest phẳng phiu, soi gương.

Hôm nay là ngày anh công khai thân phận.

Hôm nay là ngày anh nói hết tất cả cho Định Thu Huyền.

Hôm nay là ngày anh rời khỏi vị trí tổng phụ trách.

Không thể qua loa được.

Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông, Giang Nghĩa thuận tay nghe máy, ấn loa ngoài để ở một bên, vừa soi gương vừa nghe.

“Alo, lão đại, xảy ra chút chuyện, người của nhà họ Đinh đều bị đưa tới đồn cảnh sát rồi!”

Mặt của Giang Nghĩa nặng như chì.

Trong điện thoại tiếp tục truyền ra âm thanh: “Đều là do tên Đường Văn Chương kia, anh ta cứ nói…”

Giang Nghĩa lập tức cắt ngang: “Đường Văn Chương, cắt chức; người của nhà họ Đinh, trong 20 phút buộc phải tới hội trường.”

Nói xong thì anh cúp máy.

Đường Văn Chương chỉnh lại vest, ngồi ở trên ghế giới hạn của buổi lễ, vẻ mặt đắc ý.

Vừa rồi anh ta coi như uy phong một phen.

Người của nhà họ Đinh bị anh ta chính tay đưa vào nhà giam, không nhốt mấy tháng thì đừng hòng ra ngoài! Anh ta không thể để vợ anh ta bị nhốt một mình ở trong đó, phải kéo người vào làm đệm lưng.

Nghĩ thôi thì cảm thấy sảng khoái.

Đang suy nghĩ, đột nhiên điện thoại của anh ta đổ chuông.

Số máy lạ.

Đường Văn Chương nhíu mày, sao lại có số lạ gọi tới? Ai?

Anh ta chọn nghe máy.

“Alo, xin hỏi vị nào?”

“Giang Nghĩa.

Vừa nghe thấy cái tên này thì cảm xúc của Đường Văn Chương có sự thay đổi rất lớn, anh ta cực kỳ căm hận người đàn ông này, có điều anh ta biết Giang Nghĩa lúc này gọi điện thoại là vì cái gì.

Còn có thể vì cái gì?

Chắc chắn là vì chuyện của người nhà họ Đinh.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1495


CHƯƠNG 1495

Quả nhiên, Giang Nghĩa ở trong điện thoại đi thẳng vào vấn đề: “Đường Văn Chương, nể tình là họ hàng, tôi quyết định cho anh một cơ hội, bây giờ lập tức tới nhà giam đón người nhà của tôi ra ngoài, tạ tội xin lỗi, chuyện này tôi có thể coi như chưa từng xảy ra, ngày hôm nay đặc biệt, tôi không muốn gây ra quá nhiều chuyện.”

Đường Văn Chương nghe thì cười trong lòng.

Ha ha, đây là cái gì? Uy h**p sao?

Phải biết, Đường Văn Chương là phó thống soái của Đông Vực, mà Giang Nghĩa anh chỉ là một kẻ ở rể vô dụng, nghe nói dạo gần đây còn mất việc nữa.

Hai người có thân phận địa vị chênh lệch như vậy, Giang Nghĩa vậy mà còn dám dùng giọng điệu ra lệnh’ nói chuyện với Đường Văn Chương, thật là điên rồi!

Đường Văn Chương cười lạnh rồi nói: “Giang Nghĩa, cậu tưởng rằng có thể dựa vào một chút thông minh vặt thì thích làm gì thì làm à? Nói cho cậu biết, hôm nay gia đình Đinh Nhị Tiến là không ra được. Tôi còn nói cho cậu biết, không chỉ hôm nay không ra được, ngày mai, ngày kia, ngày kìa, đều không ra được! Ba tháng, tôi bảo đảm với cậu, bọn họ ít nhất phải ở trong đó ba tháng. Hơn nữa tôi còn nói cho cậu biết, ngày tháng bọn họ ở bên trong chắc chắn sống không dễ chịu! Người vợ xinh như hoa như ngọc đó của cậu, sau khi ra ngoài sẽ trở thành lão thái bà gầy trơ xương! Ha ha ha!”

Đường Văn Chương cười p hóng đãng.

Anh ta trước đây bị Giang Nghĩa sỉ nhục không ít lần, lần này coi như tìm được cơ hội báo thù.

Ở đầu bên kia điện thoại cũng không nói một câu.

Tút tút, cuộc gọi đã tắt.

Đường Văn Chương nhìn điện thoại rồi cười lạnh: “Con kiến cỏn con, cũng dám nói chuyện với tôi như vậy? Thật là không biết sống chết.”

Anh ta đã nghĩ xong rồi, đợi đại lễ nghỉ hưu ngày hôm nay kết thúc thì lập tức tới nhà họ Đinh bắt cả Giang Nghĩa, lý do là đồng đảng của gia đình Đinh Nhị Tiến.

Đang mơ đẹp, vừa ngẩng đầu, Đường Văn Chương nhìn thấy mấy người đi về phía mình.

Người cầm đầu đầy ấn tượng, một thân chính khí.

Là Lâm Chí Cường.

Ai cũng biết, Lâm Chí Cường là cánh tay trái phải của tổng phụ trách, tổng phụ trách có chuyện gì đều sẽ thông qua Lâm Chí Cường để xử lý.

Đối đãi với anh ta phải cung kính giống như đối đãi với tổng phụ trách.

Cho dù chức vị của Lâm Chí Cường thấp hơn Đường Văn Chương một chút, nhưng Đường Văn Chương không dám sơ ý, lập tức đứng dậy mỉm cười nghênh đón.

“Trưởng quan Lâm, chào anh.”

Có câu giơ tay không đánh mặt người cười, nhưng đối mặt với gương mặt tươi cười của Đường Văn Chương, Lâm Chí Cường căn bản không hề nể mặt.

Anh ta lạnh mặt nói: “Đường Văn Chương, phó thống soái Đường, anh thật là to gan!”

Giọng nói hùng hậu, ngữ khí hung tàn.

Cho dù là Đường Văn Chương, cũng bị câu nói đột ngột này dọa mất nửa cái mạng, cả người không tự chủ mà lùi lại một bước.

Anh ta nuốt nước bọt, vấn mỉm cười hỏi: “Trưởng quan Lâm, sao lại nói vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1496


CHƯƠNG 1496

Lâm Chí Cường trừng mắt với Đường Văn Chương: “Ha ha, anh còn hỏi tôi ư? Anh đã làm gì trong lòng không có tính toán sao?”

Trong lòng Đường Văn Chương rất khổ sở.

Anh ta đã làm gì? Anh ta cái gì cũng không làm.

Anh ta và tổng phụ trách chưa từng gặp mặt, theo lý mà nói, căn bản không có khả năng đắc tội với tổng phụ trách, tại sao lúc này Lâm Chí Cường lại đích thân tới hỏi tội?

Thật sự là nghĩ không thông.

Lâm Chí Cường tiếp tục nói: “Tôi hỏi anh, gia đình Đinh Nhị Tiến tại sao bị tống vào cục cảnh sát?”

Đường Văn Chương bỗng ngộ ra, vội vàng nói: “Mấy tiện dân bọn họ ngụy tạo thiệp mời của tổng phụ trách, cố ý lẻn vào hội trường buổi lễ, may mà bị tôi vạch trần kịp thời, áp tải đưa đi.”

“Đánh rắm!”

Lâm Chí Cường trừng mắt với Đường Văn Chương: “Gia đình Đinh Nhị Tiến, là khách vip của tổng phụ trách, là khách mời tôn quý nhất trong mấy trăm người tham gia đại lê lần này! Không có bọn họ, đại lễ ngày hôm nay không cần thiết tiếp tục tổ chức nữa!”

Đường Văn Chương cũng bị nói đơ rồi.

Gia đình Đinh Nhị Tiến có bản lĩnh lớn như vậy sao?

Thử hỏi, mỗi một vị khách mời tham gia ngày hôm nay, có ai không phải là nhân vật lớn có máu mặt?

Không phú thì quý.

Nhìn tất cả, ai cũng có thân phận tôn quý hơn đám Đinh Nhị Tiến.

Nhưng Lâm Chí Cường lại nói người quan trọng nhất trong buổi lễ ngày hôm nay là gia đình Đinh Nhị Tiến, đây là đang giỡn với anh ta à?

Nếu những người khác nói loại lời này, Đường Văn Chương sớm đã tát một cái rồi, đùa cái quái quỷ gì vậy? Nhưng lời này lại nói ra từ miệng của Lâm Chí Cường, sức nặng đó là rất lớn.

Lâm Chí Cường là người đại diện của tổng phụ trách, lời của anh ta chính là lời của tổng phụ trách.

Ẩn chứa lượng vàng rất cao.

Đường Văn Chương có hơi hoảng rồi, anh ta thật sự không ngờ gia đình Đinh Nhị Tiến lại quan trọng như vậy.

Bây giờ phải làm sao?

Lâm Chí Cường chỉ vào anh ta rồi nói: “Đường Văn Chương, tôi bây giờ cho anh hai mươi phút, hộ tống người của nhà họ Định an toàn tới đây cho tôi, tạ tội xin lỗi.”

“Sau đó, anh chủ động giao lại đơn xin từ chức cho thống soái của Đông Vực, chọn thoái ẩn.”

Đường Văn Chương hoàn toàn ngu rồi.

Đây là chuyện gì vậy?

Kêu anh ta đón người của nhà họ Đinh quay lại thì thôi đi, vậy mà còn muốn anh ta tự mình chọn xuất ngũ, đây là giốn với anh ta sao?

“Không phải, trưởng quan Lâm, trừng phạt này có phải hơi nghiêm trọng?”

“Ha ha, nghiêm trọng sao?” Lâm Chí Cường lạnh lùng nói: “Đã từng cho anh cơ hội, là bản thân anh chọn từ bỏ, vậy thì đừng trách người khác!” “Không phải, anh khi nào từng cho tôi cơ hội chứ?”

“Tự mình nghĩ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1497


CHƯƠNG 1497

Sắc mặt Đường Văn Chương trắng bệch, đột nhiên anh ta nhớ ra cuộc điện thoại của Giang Nghĩa vừa rồi.

Ở trong điện thoại, Giang Nghĩa đã nói rõ, chỉ cần anh đón người trở về, tạ tội xin lỗi, vậy thì chuyện ngày hôm nay kết thúc ở đây, sẽ không truy cứu nữa.

Nhưng Đường Văn Chương căn bản không để Giang Nghĩa vào trong mắt, còn sỉ nhục anh một trận.

Bây giờ nghĩ lại, nếu sớm nghe theo chỉ thị của Giang Nghĩa mà đi làm, không phải không có chuyện gì hay sao?

Nói thì nói vậy, vấn đề là Giang Nghĩa và Lâm Chí Cường, lại có quan hệ gì với tổng phụ trách.

Đường Văn Chương phát hiện mình thật sự càng lúc càng không hiểu Giang Nghĩa. Đăng sau người đàn ông này, rốt cuộc còn có thân phận gì?

Lâm Chí Cường nhìn đồng hồ, nghiêm nghị nói: “Anh bây giờ còn 18 phút, thời gian không còn nhiều nữa; đón người về, anh chỉ mất chức; không đón được người về, nếu để tôi đích thân đi đón, vậy cái anh mất khả năng là mạng!”

Dọa ghê rồi.

Nhưng Đường Văn Chương lại rất tin.

Thân phận địa vị của tổng phụ trách vô cùng cao, cho dù là thống soái của Đông Vực thấy cũng phải cúi đầu, không dám thở mạnh, huống chỉ là phó thống soái như anh ta?

Đường Văn Chương rất hối hận.

Vì sự hiếu thắng cậy mạnh nhất thời, gây ra phiền phức không cần thiết cho mình.

Mày nói xem mày đang yên đanh lành tại sao lại đi trêu chọc gia đình Đinh Nhị Tiến chứ?

Thiệp mời đó anh ta cũng xem rồi, quả thật là thật, nhưng anh ta tại sao lúc đó cứ nói là giả? Anh ta không nghĩ xem, có thể được tổng phụ trách mời, vậy nhất định là có nguyên nhân.

Bây giờ thì hay rồi, sự việc nháo tới mức này, căn bản không thể thu dọn được.

Có thể đón người trở về, vậy chỉ là mất chức; không đón được người về, ngay cả mạng cũng mất.

Đường Văn Chương đau khổ không thôi.

Anh ta vội vàng nói: “Đón, tôi bây giờ sắp xếp người đón gia đình Đinh Nhị Tiến tới đây!”

Không dám sơ ý.

Đường Văn Chương lập tức gọi điện cho cảnh sát dưới trướng, lớn tiếng gầm lên: “Lệnh cho các người, trong mười lăm phút hộ tống gia đình Đinh Nhị Tiến an toàn tới hiện trường buổi lê!”

“Á? Phó thống soái, ngài không phải nói bọn họ muốn phá hỏng buổi lễ hay sao?”

“Cậu bớt phí lời cho tôi, làm theo lệnh của tôi! Đúng rồi, tháo còng tay ra cho tôi, khách sáo, cung kính đưa về, ngay bây giờ, tốc độ càng nhanh càng tốt, nghe rõ chưa?”

“Nghe… nghe rõ rồi.

Cúp máy, Đường Văn Chương nhìn sang Lâm Chí Cường: “Trưởng quan Lâm, như vậy có thể rồi chứ?”

Lâm Chí Cường hừ lạnh một tiếng: “Có thể hay không, bây giờ còn chưa biết, phải xem hiệu suất làm việc của người dưới trướng của anh như nào.”

Nói xong, Lâm Chí Cường dẫn người rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1498


CHƯƠNG 1498

Đường Văn Chương lo tới mức giống như con kiến bò trên chảo nóng, một khắc cũng không chờ được, đi qua đi lại ở hội trường buổi lẽ, đi vòng tròn.

3 phút trôi qua…

5 phút trôi qua…

10 phút trôi qua…

Vân không có một chút động tĩnh.

Trong lòng bàn tay Đường Văn Chương đều là mồ hôi, anh ta bây giờ không chỉ là đợi gia đình Đinh Nhị Tiến, anh ta đợi ‘mạng’ của mình!

Còn không đứa tới, vậy cái mạng của anh ta không giữ được rồi.

“Khốn kiếp, sao lại lâu như vậy?”

Đường Văn Chương ra khỏi hội trường, ở lối vào hội trường giậm chân nhìn ra ngoài, đợi xe của cảnh sát chạy tới, sốt ruột chết rOI.

“Mau lên, mau lên, đang lề mề cái gì không biết?”

Mồ hôi lạnh trên người anh ta đổ ra, áo sơ mi cũng bị mồ hôi làm ướt.

Lại 3 phút nữa trôi qua, cuối cùng những tiếng còi xe cảnh sát truyền tới, xe của cảnh sát lái tới.

“Tới rồi!”

Đường Văn Chương giống như mũi tên rời khỏi cung, vụt một cái mà lao tới, còn chưa đợi xe dừng ổn định thì anh ta đã mở cửa Xe ra, vẻ mặt tươi cười mà nói với người đối diện: “Chú ba, thím ba, Thu Huyền, Phong Thành, mọi người sao giờ mới tới?

Cháu đã đợi mọi người nửa ngày rồi, đại lẽ nghỉ hưu sắp bắt đầu rồi, tuyệt đối không thể trì hoãn. Đi. Cháu dẫn mọi người vào trong.

Gia đình Đinh Nhị Tiến nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều viết dấu hỏi chấm.

Trước sau cộng lại không quá một tiếng, sao thái độ của Đường Văn Chương lại thay đổi 180 độ như vậy?

Trước đó còn luôn miệng nói thiệp mời của bọn họ là giả, không cho bọn họ vào, lợi dụng chút quyền lực trong tay ngăn cản, dáng vẻ cực kỳ đáng hận.

Không tới một tiếng ngắn ngủi thì lại nở nụ cười tươi rói, nói chuyện khách sáo, mời bọn họ vào hội trường.

Trong khoảng thời gian này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Thật sự đáng để người khác suy ngẫm.

Đình Nhị Tiến là lão hồ đồ, tuy không biết nguyên nhân gì, nhưng biết Đường Văn Chương nhất định bị người khác ‘xử lý ‘ rồi.

Vì vậy ông ta ngồi ở trên xe vắt chéo chân, cố ý k1ch thích Đường Văn Chương: “Xin lõi, tôi đột nhiên cảm thấy lúc này hết hứng gì, không muốn đi vào, Văn Chương à, cậu vẫn là tự mình đi tham gia đi, chúng tôi không tiếp nữa.

Ti Đường Văn Chương nghe vậy thì vừa sốt ruột vừa tức.

Không tiếp nữa?

Ha ha, nếu các người không đi vào thì mạng của Đường Văn Chương mất rồi!

Đường Văn Chương nhìn đồng hồ, chỉ còn chưa đến hai phút, còn không đi vào mạng của anh ta thật sự không giữ được rồi!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1499


CHƯƠNG 1499

Anh ta khẩn trương sắp khóc rồi, ấm ức nói: “Chú ba tốt của cháu, chú tha cho cháu lần này đi, mau đi theo cháu vào trong hội trường, tổng phụ trách chỉ đích danh gia đình các chú buộc phải đến, mọi người không đến thì cháu không thể ăn nói được!”

Càng nói như vậy, Đinh Nhị Tiến càng làm màu.

Ông ta bình thường không ít lần bị Đường Văn Chương ức h**p, lần này không dễ gì túm được cơ hội sỉ nhục Đường Văn Chương một phen, ông ta tuyệt đối không thể bỏ lỡ.

Thấy Đinh Nhị Tiến vắt chéo chân, chép chép miệng, cố ý nói chậm lại: “Xin lôi, tôi vừa rồi đến cục cảnh sát một chuyến, có hơi mệt, muốn ngủ một lát.”

Đường Văn Chương lo lắng hét lên: “Chú ba, chú đây là ép cháu vào đường chết!

Cháu thật sự cầu xin chú đấy, cháu quỳ xuống trước chú được không?”

“Được, cậu quỳ đi.”

Đây vốn là lời nói qua lại, một câu kháy thôi, Định Nhị Tiến cũng không phải thật sự mong Đường Văn Chương quỳ xuống.

Dù sao thân phận của ông ta và Đường Văn Chương chênh lệch quá nhiều.

Nhưng ai có thể ngờ, Đường Văn Chương vậy mà không hề do dự, bụp một tiếng thì quỳ ở trước mặt Đinh Nhị Tiến!

“Chú ba, cháu cầu xin chú, mau theo cháu đi vào trong!”

Đinh Nhị Tiến bị dọa giật mình, giương mắt nhìn Đường Văn Chương, không dám tin tất cả mọi người xảy ra trước mắt.

Đường Văn Chương là ai?

Đó là phó thống soái của Đông Vực, là nhân vật lớn mà Đinh Nhị Tiến bất luận thế nào cũng không đắc tội được.

Nhưng một nhân vật lớn cao cao tại thượng, cao không với tới như vậy, vậy mà ở trước mặt mọi người quỳ xuống trước ông ta.

Ai dám tin?

Điều này làm cho Đinh Nhị Tiến có chút khó xử, ông ta thật sự không ngờ Đường Văn Chương sẽ quỳ.

Tô Cầm ở một bên vội hòa giải: “Được rồi được rồi, mọi người đều là người một nhà, đừng gây nhau căng thẳng. Văn Chương à, cậu đứng lên đi.”

Bà ta lại đẩy Đinh Nhị Tiến: “Lão già ông cũng đừng nháo nữa, tổng phụ trách đích thân đưa thiệp mời cho chúng ta, mời gia đình chúng ta tham gia đại lễ, ông bây giờ còn lề mề không đi, nói thế nào cũng có chút không ổn?”

Đương nhiên là không ổn rồi.

Đinh Nhị Tiến vì chọc tức Đường Văn Chương, trong lòng vân rất muốn tham gia đại lẽ.

Đây là một chuyện đại biểu thân phận, quang tông diệu tổ.

Tại sao phải từ bỏ?

Vì nể mặt Đường Văn Chương, cũng vì thỏa mãn lòng hư vinh của minh, Đinh Nhị Tiến gật đầu: “Được rồi, nể mặt cậu có thành ý như vậy, tôi theo cậu vào trong.”

Đường Văn Chương lúc này mới thở phào, anh ta mau chóng đỡ Đinh Nhị Tiến đi vào trong hội trường.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1500


CHƯƠNG 1500

Khi tới phút cuối cùng thì tới, Đường Văn Chương gân như lôi Đinh Nhị Tiến chạy vào trong!

Cuối cùng, vào thời khắc cuối cùng, gia đình Đinh Nhị Tiến đã tới trong hội trường, Đường Văn Chương nhìn đồng hồ, toát cả người mồ hôi lạnh, không ngừng th ở dốc.

Lúc này, Lâm Chí Cường dân người đi tới.

Đường Văn Chương lập tức đi tới: “Trưởng quan Lâm, người của nhà họ Đinh đã mời tới rồi.”

Lâm Chí Cường gật đầu: “Được rồi, anh có thể đi rồi, phía trên đã cắt chức của anh, từ ngày mai thì anh tìm công việc mới mà làm đi.”

Trong lòng Đường Văn Chương kêu khổ, nhưng lại có cách gì chứ?

Có thể giữ được mạng coi như không tồi rồi.

Nhưng anh ta vấn không cam tâm mà hỏi: “Trưởng quan Lâm, tôi vẫn không hiểu, tại sao tổng phụ trách lại vì người của nhà họ Đinh mà trở mặt với tôi? Tôi nói thế nào cũng là phó thống soái của Đông Vực, không có lý do!”

“Muốn biết tại sao không?”

“Muốn!”

“Được.” Lâm Chí Cường chỉ vào chỗ ngồi ở cách đó không ra: “Anh hãy ngồi ở chỗ anh nên ngồi, đợi khi tổng phụ trách lên sân khấu phát biểu thì anh cái gì cũng sẽ hiểu.”

“Á? Thật sao?”

Lâm Chí Cường lạnh lùng nhìn anh ta, không thèm để tâm, đi về phía gia đình Đinh Nhị Tiến.

Đường Văn Chương nghiến răng, lẩm bẩm: “Chết cũng phải chết rõ ràng, mình ngược lại muốn biết, tổng phụ trách có quan hệ gì với nhà họ Đinh, dựa vào đâu vì nhà họ Đinh mà cắt chức của mình!”

Anh ta tức tối ngồi ở vị trí vốn anh ta nên ngồi, đợi buổi lễ lần này chính thức bắt đầu.

Bên kia Lâm Chí Cường đi tới trước mặt Đinh Nhị Tiến, chắp tay chào: “Chào chú Đinh.”

Đinh Nhị Tiến bị dọa giật mình, đây là người đại diện của tổng phụ trách, quyền Cao chức trọng, vậy mà lại khách sáo với ông ta như vậy, thật sự là có chút được sủng mà đâm lo sợ.

Ông ta vội vàng đáp lẽ: “Chào trưởng quan Lâm.

Lâm Chí Cường nói: “Thật là xin lỗi, bởi vì sự thiếu sót của cháu, hại 4 người đến cục cảnh sát một vòng, xin hãy lượng thứ.”

“Nào dám nào dám, chuyện này không trách cậu.

Định Nhị Tiến đâu dám trách tội Lâm Chí Cường? Hơn nữa nhìn tình hình, còn là Lâm Chí Cường kéo bọn họ ra khỏi cục cảnh sát, bọn họ phải cảm ơn Lâm Chí Cường.

Trong lúc nói chuyện, tiếng chuông bên ngoài vang lên.

Còn 15 phút nữa là diễn ra buổi đại lễ, cấm bất cứ ai ra vào, cửa lớn phong tỏa, tất cả mọi người đều đi tới chỗ mình nên ngồi.

Khách mời, phóng viên, cảnh sát, tất cả đều dựa vào sự sắp xếp của các ban ngành mà ở vị trí của mình.

Lâm Chí Cường nói với Đinh Nhị Tiến: “Chú Đinh, đại lễ sắp bắt đầu rồi, bốn vị mau vào ngồi xuống đi.”

“Ặc ặc ặc, phải.”

Đinh Nhị Tiến nhìn hội trường, sững người, tất cả vị trí đều có người ngồi, bốn người bọn họ không có chỗ ngồi!

Trên thiệp mời cũng không có viết chỗ ngồi của bọn họ.

“Cái này… chúng tôi nên ngồi ở đâu?” Định Nhị Tiến hoảng thần.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1501


CHƯƠNG 1501

Lâm Chí Cường khẽ mỉm cười: “Chú Đinh, chỗ của bốn vị cháu sớm đã sắp xếp xong rồi, mời đi theo cháu.”

“Làm phiền rồi.

Ở dưới sự dẫn dắt của Lâm Chí Cường, gia đình Đinh Nhị Tiến đã tới trước chỗ ngồi.

Chỗ ngồi là có rồi, nhưng…

Bọn họ căn bản không dám ngồi!

Tuy bốn chiếc ghế này rất bình thường, nhưng lại ở hàng đầu của cả hội trường.

Bao nhiêu quan chức, phú thương giàu có, tất cả đều ngồi ở đằng sau, một số ông lớn của các cơ quan cũng không có tư cách ngôi ở hàng đầu tiên này.

Hàng này, chỉ có bốn chiếc ghế.

Người có thể ngồi ở đây, thân phận địa vị chắc chắn cao không với tới.

Sắc mặt của Đinh Nhị Tiến trắng bệch, gia đình bọn họ có thể tham gia đại lễ đã coi như rất không đơn giản rồi, cho dù để bọn họ ngồi ở hàng cuối cùng, ngồi góc trong cùng của đại lễ, vậy cũng là chuyện đáng để vui vẻ, sao dám hy vọng ngồi ở hàng ghế đầu chứ?

Ông ta nuốt nước bọt: “Trưởng quan Lâm, cậu thật sự là quá trêu chúng tôi rồi. Bốn nhân vật nhỏ như chúng tôi sao có thể ngồi ở vị trí tôn quý như vậy? Theo tôi thấy, chúng tôi vẫn là tìm vị trí ở trong góc để ngồi đi? Thật sự không được, chúng tôi đứng nghe cũng được.

Lâm Chí Cường cười ha hả.

“Chú Đinh chú nói gì vậy? Cháu sao có thể để chú đứng chứ?”

“Nếu bị tổng phụ trách biết, cháu còn lăn lộn được sao?”

“Chú Đinh chú cứ yên tâm ngồi đi, bốn chiếc ghế này là đặc biệt chuẩn bị gia đình các chú, trừ các chú ra, tất cả mọi người không ai có tư cách ngồi ở hàng đầu tiên này cả!”

Lời này nói có hơi nặng rồi.

Đỉnh Nhị Tiến còn muốn từ chối thì không thích hợp lắm, chỉ đành kìm nén mà ngồi xuống.

Đinh Nhị Tiến, một chủ nhiệm bộ phận của cục thủy lợi cỏn con, ở trước mặt các ông lớn của các cơ quan trong thành phố, đường hoàng ngồi xuống, ngồi ở vị trí trung tâm hàng thứ nhất của cả hội trường!

Đây là uy phong cỡ nào chứ?

Tô Cầm ngồi ở bên cạnh ông ta, hai anh em Đinh Thu Huyền và Đinh Phong Thành lại chia ra ngồi hai bên.

Cứ như vậy, bốn người nhà họ Đinh đều ngồi xuống.

Chỉ là sắc mặt của bốn người bọn họ đều tái nhợt, như ngồi trên thảm đinh.

Bốn chiếc ghế này giống như dụng cụ tra tấn, khiến bọn họ ngồi mà cả người tê dại, hận không thể lập tức đứng dậy rời đi.

Loại cảm giác này, giống như học sinh có thành tích tệ nhất toàn khối, điểm toàn zerô, lại ngồi ở vị trí chính giữa ở hàng đầu tiên trong lớp học, ngồi ở dưới mí mắt của giáo viên.

Ha ha, bất cứ một động tác nhỏ nào cũng sẽ bị giáo viên nhìn thấy rõ ràng.

Cảm giác đó, mùi vị đó, khó chịu!
 
Back
Top Dưới