Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1241


CHƯƠNG 1241

Khi Giang Nghĩa nói những lời này cố ý nâng cao giọng, chính là muốn để Đinh Nhị Tiến trong tình huống ‘vô tình’ nghe thấy, khiến Đinh Nhị Tiến hiểu ý tốt của ông cụ.

Thù hận giữa ba con bọn họ, cũng tới lúc buông xuống rồi.

Hát vở kịch này, tuy không có trình độ nghệ thuật cao như Vu Sùng Lâu, nhưng lại đặc sắc hơn Vu Sùng Lâu, mọi người không ngừng khen hay, cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.

Cặp anh em Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu thì mặt mày trắng bệch.

Bọn họ từng nghĩ tới mọi khả năng, nhưng không ngờ được sự việc vậy mà sẽ thay đổi như này, quá nằm ngoài dự liệu của con người rồi.

Đinh Hoàng Liễu nhỏ giọng lẩm bẩm ở bên tai Đinh Hồng Diệu: “Giang Nghĩa thật giỏi, vậy mà có thể mời được ông cụ tới, được, em coi như phục cậu ta.”

Đinh Hồng Diệu ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng cũng phục.

Ít nhất Đinh Hồng Diệu là chắc chắn không có bản lĩnh này, mời được ông cụ tới.

Đặc biệt còn là ở dưới tình trạng ông cụ và Đinh Nhị Tiến có mâu thuẫn rất sâu thì càng quý giá hơn.

Hôm nay Giang Nghĩa thật sự đã dạy cho anh ta một bài học.

Không lâu sau, hát xong một vở kịch, ông cụ t hở dốc, được mọi người dìu đi xuống sân khấu, đi tới trước mặt đám người Đinh Nhị Tiến.

Hai mắt Đinh Nhị Tiến ngân ngấn nước mắt đi tới, muốn nói cái gì đó lại không biết mở miệng kiểu gì.

Hai ba con bọn họ cứ nhìn nhau như vậy.

Một lúc sau.

Đinh Trung cười ha hả, mấp máy môi nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Chỉ bốn chữ đơn giản, nhưng lực lượng rất nặng, thoáng cái thì siết tim của Đinh Nhị Tiến, khiến nước mắt của ông ta tí tách rơi xuống.

“Ba…”

Một tiếng ‘ba’ này, ít nhất phải 20 năm không có gọi rồi?

Có lẽ lâu hơn.

Nhưng tới muộn cũng tốt hơn là không, Đinh Trung lúc này có thể lần nữa nghe thấy một tiếng ‘ba’ này, tóm lại tốt hơn là không được nghe.

Đinh Trung luôn sĩ diện, giờ phút này cũng kích động hai tay run rẩy.

Cái gì cũng không cần nói, ông ta bước tới ôm lấy Đinh Nhị Tiến, ở dưới sự dẫn đầu của Đinh Phong Thành, mọi người lũ lượt vỗ tay.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, cặp ba con coi nhau như kẻ thù nhiều năm này, cuối cùng cũng hóa giải mâu thuẫn trong lòng, lần nữa làm hòa.

Thật ra, là ba con, làm hòa cũng không phải là một chuyện rất khó.

Ở trong tiếng hoan hô của mọi người, Đinh Thu Huyền xoay người nhìn sang Giang Nghĩa, khẽ nói ở bên tai anh: “Cảm ơn chồng.”

Khóe miệng của Giang Nghĩa cong lên.

Đinh Thu Huyền nói: “Em biết, anh làm tất cả chuyện này đều là vì em. Vốn anh giúp anh hai thượng vị đã khiến em rất cảm động rồi, không ngờ anh còn có thể giúp ba và ông nội làm lành, sự cảm động này, em ghi nhớ trong tim.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1242


CHƯƠNG 1242

Giang Nghĩa cười xấu xa nói: “Chỉ ghi nhớ trong lòng là xong rồi à?”

“Vậy anh còn muốn làm gì?”

“Ừm… anh muốn buổi tối…”

Không đợi Giang Nghĩa nói xong, Đinh Thu Huyền biết anh muốn nói gì, vội vàng đưa tay bịt miệng của anh lại: “Trời ạ, nhiều người như vậy, anh sao không biết ngại chứ? Có biết xấu hổ không.”

Giang Nghĩa ho một tiếng, tách tay của Đinh Thu Huyền ra: “Vậy em đồng ý đi?”

“Đã bảo anh đừng nói nữa, anh còn nói thì em không đếm xỉa tới anh nữa.”

“Được, anh không nói, chúng ta mau chóng ăn xong cơm về nhà.”

“Anh! Hừ!”

Hai người thì tình tứ, mọi người xung quanh thì chúc mừng Đinh Trung, Đinh Nhị Tiến, mọi chuyện rõ ràng tốt đẹp như vậy, chỉ có hai anh em Đinh Hồng Diệu rất ngại ngùng.

Bọn họ tới đây là để phá, bây giờ xem ra, không phá được, bản thân còn trở thành thằng hề, khiến người khác chê cười.

Một lần nữa, Đinh Hồng Diệu thua trong tay Giang Nghĩa.

Không phục không được.

Được Đinh Nhị Tiến dìu, Đinh Trung ngồi ở ghế chủ vị, ông ta ngẩng đầu nhìn Đinh Hồng Diệu, hỏi với giọng rõ ràng: “Hồng Diệu, Hoàng Liễu, hai đứa sao không ngồi xuống ăn cơm?”

Đinh Hồng Diệu lạnh mặt nói: “Công ty còn có việc, chúng cháu không ở lại ăn cơm nữa.”

Đinh Trung gật đầu: “Phải, công ty lắm việc, là gia chủ chắc chắn rất bận, có điều Hồng Diệu cháu yên tâm, rất nhanh sẽ có người thay cháu đảm nhận vị trí gia chủ mệt người này, cháu về sau chỉ cần an nhàn hưởng phúc là được.”

Đinh Hồng Diệu cười lạnh ba tiếng: “Được, vậy cháu đợi ngày hưởng phúc an nhàn.”

Nói xong, anh ta xoay người rời đi, không nán lại nữa.

Đinh Trung vỗ nhẹ vào bàn, thấp giọng nói: “Chúng ta chờ xem!”

Xoay đầu lại, ông ta nói với mọi người: “Kệ nó, nào, chúng ta cạn một ly.”

Đinh Trung hóa giải mâu thuẫn nhiều năm rất vui vẻ, cụng ly uống rượu với mọi người, tối nay không say không về.

Thấy dáng vẻ hòa khí, vui vẻ của người trong nhà, Đinh Thu Huyền nở nụ cười đơn thuần, lúc này, cô cuối cùng cũng cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Dựa vào trong lòng của Giang Nghĩa, Đinh Thu Huyền hy vọng cả đời có thể hạnh phúc như giây phút này thì tốt biết bao.

Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Nghĩa còn trong mơ thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Anh dụi mắt, thuận tay nghe điện thoại.

“Alo? Ai vậy?”

“Chào cậu Giang, tôi là chủ tịch của trang sức Mạc Bắc — Tô Tín Lượng, trước đó từng ký hợp đồng với cậu, không biết cậu còn nhớ không?”

Trang sức Mạc Bắc? Tô Tín Lượng?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1243


CHƯƠNG 1243

Giang Nghĩa lắc lắc đầu, dường như có chút ấn tượng, có điều bởi vì hợp đồng đã ký quá nhiều, nhất thời không phải nhớ quá rõ.

Anh hỏi: “Ông chủ Tô, có chuyện gì sao?”

“Là như này, trong tay tôi có một lô hàng vừa chuyển tới, muốn từ trong chọn ra mười viên, không biết cậu có rảnh giúp tôi xử lý chuyện này không?”

Là giám đốc thu mua danh dự, ông chủ người ta đã gọi điện tới, nói không rảnh sẽ không thích hợp lắm.

Dù sao anh cầm tiền của người ta.

“Được, cho tôi địa điểm và thời gian, tôi qua một chuyến.”

“Ặc, vậy thì làm phiền cậu rồi.”

Sau khi cúp máy, Tô Tín Lượng lập tức gửi thời gian và địa chỉ vào mail của Giang Nghĩa.

Sau đó, ông ta gọi giám đốc thu mua của công ty — Hầu Dương tới.

“Tiểu Hầu, hôm nay Giang Nghĩa sẽ qua một chuyến, giúp chúng ta chọn một lô hàng, tôi bởi vì buổi chiều phải ra ngoài đàm phán với khách hàng tạm thời không có thời gian, cậu giúp tôi tiếp cậu ấy.”

“Ngoài ra, cậu là giám đốc thu mua của công ty chúng ta, phải theo Giang Nghĩa người ta học hỏi nhiều, xem xem cậu ta rốt cuộc đã dùng cách gì phân biệt đồ tốt hay không tốt.”

“Biết rồi chứ?”

Hầu Dương gật đầu: “Được, chuyện đón tiếp Giang Nghĩa cứ giao cho tôi là được.”

“Ừ, vậy tôi đi trước đây.”

Bàn giao mọi chuyện xong xuôi, Tô Tín Lượng cầm cái cặp công văn rời khỏi phòng làm việc.

Ông ta vừa rời trước thì lập tức biểu cảm của Hầu Dương đã thay đổi.

Hầu Dương hằn học đấm xuống bàn.

“Cái quái gì chứ?!”

“Hầu Dương mình mới là giám đốc thu mua của trang sức Mạc Bắc, chuyện chọn hàng mua không giao cho mình làm, lại để một người ngoài làm, ha ha, ông chủ Tô thật sự là bị điên rồi.”

“Mình ngược muốn nhìn xem Giang Nghĩa này có bản lĩnh kinh thiên gì?”

Thời gian trôi qua trong nháy mắt.

Buổi chiều.

Giang Nghĩa dựa theo thời gian hẹn, trước 15 phút thì lái xe tới dưới tòa nhà công ty của trang sức Mạc Bắc, Hầu Dương dẫn người đi ra đón, nhưng trên mặt không có nụ cười, giống như nhìn thấy kẻ thù.

Hai người vừa gặp mặt, Hầu Dương đã bất thình lình hỏi: “Cậu

CHƯƠNG 1243

Giang Nghĩa lắc lắc đầu, dường như có chút ấn tượng, có điều bởi vì hợp đồng đã ký quá nhiều, nhất thời không phải nhớ quá rõ.

Anh hỏi: “Ông chủ Tô, có chuyện gì sao?”

“Là như này, trong tay tôi có một lô hàng vừa chuyển tới, muốn từ trong chọn ra mười viên, không biết cậu có rảnh giúp tôi xử lý chuyện này không?”

Là giám đốc thu mua danh dự, ông chủ người ta đã gọi điện tới, nói không rảnh sẽ không thích hợp lắm.

Dù sao anh cầm tiền của người ta.

“Được, cho tôi địa điểm và thời gian, tôi qua một chuyến.”

“Ặc, vậy thì làm phiền cậu rồi.”

Sau khi cúp máy, Tô Tín Lượng lập tức gửi thời gian và địa chỉ vào mail của Giang Nghĩa.

Sau đó, ông ta gọi giám đốc thu mua của công ty — Hầu Dương tới.

“Tiểu Hầu, hôm nay Giang Nghĩa sẽ qua một chuyến, giúp chúng ta chọn một lô hàng, tôi bởi vì buổi chiều phải ra ngoài đàm phán với khách hàng tạm thời không có thời gian, cậu giúp tôi tiếp cậu ấy.”

“Ngoài ra, cậu là giám đốc thu mua của công ty chúng ta, phải theo Giang Nghĩa người ta học hỏi nhiều, xem xem cậu ta rốt cuộc đã dùng cách gì phân biệt đồ tốt hay không tốt.”

“Biết rồi chứ?”

Hầu Dương gật đầu: “Được, chuyện đón tiếp Giang Nghĩa cứ giao cho tôi là được.”

“Ừ, vậy tôi đi trước đây.”

Bàn giao mọi chuyện xong xuôi, Tô Tín Lượng cầm cái cặp công văn rời khỏi phòng làm việc.

Ông ta vừa rời trước thì lập tức biểu cảm của Hầu Dương đã thay đổi.

Hầu Dương hằn học đấm xuống bàn.

“Cái quái gì chứ?!”

“Hầu Dương mình mới là giám đốc thu mua của trang sức Mạc Bắc, chuyện chọn hàng mua không giao cho mình làm, lại để một người ngoài làm, ha ha, ông chủ Tô thật sự là bị điên rồi.”

“Mình ngược muốn nhìn xem Giang Nghĩa này có bản lĩnh kinh thiên gì?”

Thời gian trôi qua trong nháy mắt.

Buổi chiều.

Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Giang Nghĩa dựa theo thời gian hẹn, trước 15 phút thì lái xe tới dưới tòa nhà công ty của trang sức Mạc Bắc, Hầu Dương dẫn người đi ra đón, nhưng trên mặt không có nụ cười, giống như nhìn thấy kẻ thù.

Hai người vừa gặp mặt, Hầu Dương đã bất thình lình hỏi: “Cậu chính là Giang Nghĩa?”

“Phải.”

“Nghe nói cậu trước đây làm lính, mấy tháng gần đây mới tiếp xúc với việc kinh doanh trang sức?”

“Ừm, không sai.”

Mấy người của Mạc Bắc vừa nghe thì đều vui rồi, một người mới mới tiếp xúc với việc kinh doanh trang sức mấy tháng, không biết ngại mà đảm nhận chức giám đốc thu mua, còn tới đâu cũng khoe mình có mắt nhìn rất giỏi.

Ha ha, nghe kiểu gì cũng giống một kẻ lừa đảo.

chính là Giang Nghĩa?”

“Phải.”

“Nghe nói cậu trước đây làm lính, mấy tháng gần đây mới tiếp xúc với việc kinh doanh trang sức?”

“Ừm, không sai.”

Mấy người của Mạc Bắc vừa nghe thì đều vui rồi, một người mới mới tiếp xúc với việc kinh doanh trang sức mấy tháng, không biết ngại mà đảm nhận chức giám đốc thu mua, còn tới đâu cũng khoe mình có mắt nhìn rất giỏi.

Ha ha, nghe kiểu gì cũng giống một kẻ lừa đảo.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1244


CHƯƠNG 1244

Hầu Dương siết áo sơ mi, cố ý hỏi: “Cậu Giang, cậu biết tôi ở trong ngành này đã làm bao nhiêu năm không?”

Giang Nghĩa lắc đầu.

“Nói cho cậu biết, tôi 12 tuổi thì vào công ty làm học trò, lại làm marketing, quảng cáo, kế toán, luyện công, chỉ cần là chức vụ có liên quan tới trang sức, tôi đều từng làm.

“Ngành này, tuyệt đối không có ai hiểu hơn tôi.”

“Tôi đã làm gần 30 năm mới có năng lực đảm nhiệm chức giám đốc thu mua, mới luyện ra đôi hỏa nhãn kim tinh. Mà cậu, chỉ tiếp xúc mấy tháng thì dám ngồi ngang hàng với tôi.”

“Ha ha, cậu thật sự nói phét không biết ngượng mồm!”

Xem ra, oán niệm của người này rất sâu.

Giang Nghĩa ho một tiếng, nói: “Có vài chuyện, tay nghề giỏi không phải nằm ở số năm. Ông cái gì cũng hiểu một chút, nhưng ông cái gì cũng không tinh thông thì có tác dụng gì? Ông chủ của công xưởng, đâu cần hiểu thao tác cụ thể nhỉ?”

Hầu Dương bị chặn có chút không chịu.

Đúng vậy, ông ta cái gì cũng hiểu, kiến thức rất rộng, nhưng cụ thể với bất kỳ mảng nào cũng không đạt tới trình độ chuyên nghiệp.

Đây chính là điểm yếu lớn nhất của ông ta.

Cái gì cũng biết, nhưng cái gì cũng không tinh thông.

Lúc này, thư ký của Hầu Dương đi tới thay ông ta giải vây: “Ha ha, anh Giang, bản lĩnh của anh tôi chưa nhìn thấy, nhưng sự lợi hại của miệng lưỡi của anh chúng tôi thật sự diện kiến rồi.”

Giang Nghĩa đã cười: “Người lớn nói chuyện, trẻ con chen mồm cái gì?”

Một câu nói chặn đứng họng thư ký không biết gì.

Thư ký muốn phản bác, lập tức bị Hầu Dương cản lại, đúng vậy, ở trường hợp như này, một thư ký như anh ta không thích hợp để nói nhiều.

Mọi chuyện hãy giao cho thành tích thực tế nói đi.

Hầu Dương nói: “Mấy lời nói nhảm chúng ta không nói nữa, Giang Nghĩa, mục đích hôm nay gọi cậu tới, thiết nghĩ cậu đã rất rõ rồi. Ông chủ của chúng tôi muốn từ trong một lô hàng mới giữ lại 10 viên, tất cả số còn lại sẽ bán qua tay. Cho nên, lần này cậu phải có ánh mắt cay độc một chút, giữ lại đồ tốt, nếu không chúng ta sẽ lỗ.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Không thành vấn đề.”

“Được, vậy cậu Giang, đi theo tôi đi.”

Dưới sự dẫn dắt của Hầu Dương, một nhóm người đi tới nhà kho, lấy ra một lô hàng mới, phỏng chừng có hơn 300-400 viên.

Từ trong hơn 400 viên đá thô chọn ra 10 viên giữ lại.

Tuy không phải là trong trăm chọn một, nhưng độ khó cũng đủ lớn.

Người bình thường, chỉ có thể thử vận may, cho dù là tay lão luyện như Hầu Dương, bình thường cũng chỉ có thể giữ lại 2-4 viên đá thô không tồi, có lúc vận may tệ, một viên đá thô tốt cũng không có cũng không phải chưa từng gặp.

“Cậu Giang, tất cả đá thô đều ở đây, tiếp theo hãy để chúng tôi thấy được thực lực của cậu.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười: “Được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1245


CHƯƠNG 1245

Anh đi tới trước một đống đá thô đó, cảm nhận từng viên, cảm ứng khí bên trong đá thô.

Khí càng mạnh, phẩm chất của đá thô càng cao.

“Viên này, không tệ.” Giang Nghĩa thuận tay ném một viên vào trong sọt.

Đám người Hầu Dương nhìn nhau, cũng không xem hiểu Giang Nghĩa dùng kỹ thuật gì.

Dường như không có quan sát tỉ mỉ đá thô, càng không có cách gì đặc biệt, chỉ đi tới trước nhìn, cứ như vậy thì có thể phân biệt một viên đá thô tốt hay xấu sao?

Nhìn kiểu gì cũng giống như đang làm màu.

“Viên này cũng không tồi.” Giang Nghĩa lại chọn một viên.

Không lâu sau thì chọn ra 6 viên, hiệu suất rất cao.

Lông mày Hầu Dương nhíu chặt, đi tới bên cái sọt cầm hai viên lên xem, với kiến thức của ông ta thì thấy, hai viên đá này rất bình thường, căn bản không có bất kỳ chỗ đặc biệt nào.

Không nhìn ra là đá tốt, cũng không nhìn ra là đá xấu, đây căn bản là đang cược vận may.

Không đến 15 phút thì 10 viên đá đã được chọn xong.

Giang Nghĩa phủi bụi trên tay: “Được rồi, 10 viên đá thô này các ông giữ lại, còn lại thì bán qua tay là được, kiếm ổn không lỗ.”

“Vậy sao?”

Hầu Dương chỉ vào đá thô trong sọt: “Theo tôi thấy, những viên đá thô này không có viên nào có vẻ ngoài tốt cả. Giang Nghĩa, cậu có thể nói cho tôi biết cậu chọn như nào không?”

Giang Nghĩa cố ý lấp lửng: “Tôi có thể có được chức vị này là dựa vào thủ nghệ chọn của tôi, sao có thể dễ dàng nói cho ông được?”

Hầu Dương đã cười: “Là không chịu nói, hay là căn bản không có?”

Giang Nghĩa xoay người đi, vừa đi vừa nói: “Không đấu võ mồm với ông nữa, nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi, việc tiếp theo tự các ông hoàn thành.”

“Giang Nghĩa!”

“Sao vậy, còn có chuyện gì?”

Hầu Dương nói: “Nói cho cậu biết, tôi mới là giám đốc thu mua của Mạc Bắc, một người ngoài như cậu đừng hòng bò lên đầu tôi ra vẻ ta đây. Nếu hôm nay thành phẩm của lô hàng này không tốt, vậy thì thôi; nếu thành phẩm không được thì cậu đợi bị đuổi!”

Giang Nghĩa búng tay: “Vậy tôi chắc chắn sẽ không bị đuổi, tạm biệt.”

Thấy dáng vẻ phóng khoáng rời đi của Giang Nghĩa, trong lòng Hầu Dương rất không vui.

Một người đàn ông, kỵ nhất là việc của mình bị người ta cướp mất, năng lực của mình bị người ta nghi ngờ, mình đang làm tốt đẹp đột nhiên có thêm một vị ‘lãnh đạo’.

Hầu Dương căm ghét Giang Nghĩa từ tận đáy lòng.

“Người đâu, lập tức cắt toàn bộ 10 viên đá thô này cho tôi!”

“Vâng!!”

Lập tức có người bê cái sọt đi cắt đá thô, Hầu Dương và thư ký thì trở về phòng làm việc đợi.

Trong quá trình chờ đợi, Hầu Dương luôn thở hổn hển, trong lòng rất khó chịu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1246


CHƯƠNG 1246

Thư ký an ủi nói: “Giám đốc Dương, ông cũng không cần buồn, đá thô mà Giang Nghĩa chọn vừa rồi chúng ta cũng đã xem rồi, thành phẩm rất tệ, tin chắc cắt ra cũng nhất định là rác.”

Hầu Dương gật đầu: “Nói cũng đúng, đến lúc đó thì có thể danh chính ngôn thuận đuổi Giang Nghĩa, bớt cho tôi ngày nào cũng không vui.”

Hai người đang nói chuyện, sư phụ cắt đá đã đi vào.

Hầu Dương lập tức đứng dậy hỏi: “Như nào, kết quả gì?”

Vẻ mặt của sư phụ cắt đá cực kỳ vui mừng, nói: “Ghê gớm, 10 viên đá thô, viên nào cũng là cực phẩm! Ba khối ngọc phỉ thúy xanh đế vương, hai khối phỉ thúy lục bích, còn có 5 khối thành phẩm kém hơn một chút, nhưng cũng đều là cực phẩm. Giang Nghĩa này thật sự ghê gớm, không hề lỡ tay, nhiều năm như vậy tôi vẫn là lần đầu tiên gặp phải tình huống như này.

“Sao có thể chứ?”

Hầu Dương đặt mông ngồi xuống, gương mặt khó hơn trên trái mướp đắng.

Giang Nghĩa sao có thể lợi hại như vậy?

Rõ ràng kỹ thuật gì cũng không dùng, rõ ràng chỉ tiếp xúc với ngành này mấy tháng, rõ ràng vẻ ngoài của những viên đá này rất tệ, nhưng tại sao…

Ông ta nghĩ không thông.

Thư ký cũng lo lắng, chỉ vào sư phụ cắt đá chất vấn: “Này, ông có nhầm lẫn không?”

Sư phụ cắt đá xua tay liên tục: “Tôi làm sao có thể nhầm lẫn? Loại chuyện này tôi cực kỳ cẩn thận.”

Nói rất đúng.

Sư phụ cắt đá này cũng là lão sư phụ có mấy chục năm kinh nghiệm, sẽ không có sai sót.

Xem ra, Giang Nghĩa là thật sự có bản lĩnh.

“Được rồi, ông đi ra đi.” Hầu Dương xua tay.

Sư phụ cắt đá xoay người rời đi.

Hầu Dương dựa vào ghế, trong lòng cực kỳ không vui, tính đi tính lại thật sự không tính được Giang Nghĩa vậy mà mạnh như vậy.

“Ông trời ơi, ông quá ác với con rồi.”

“Lẽ nào là muốn để Giang Nghĩa đó cứ đè đầu con hay sao?”

“Đáng hận, đáng hận mà!!!”

Hầu Dương đấm vào ghế, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Lúc này, thư ký đi tới nói: “Giám đốc Dương, chúng ta không thể để mặc Giang Nghĩa đó làm loạn được. Ông hôm nay cũng nhìn thấy dáng vẻ đắc ý đó của anh ta, một người ngoài như anh ta, cứ diễu võ giương oai ở trên đầu chúng ta, chúng ta còn sống được sao?”

Hầu Dương buông tay: “Vậy thì phải làm sao? Người ta là thật sự có bản lĩnh.”

“Thật sự có bản lĩnh ư? Ha ha!” Thư ký cười xấu xa nói: “Giả là thật lúc thật là giả, cho dù anh ta có bản lĩnh, chỉ cần chúng ta thao tác tốt, vẫn có thể xử lý anh ta.”

Hầu Dương có hứng thú nhìn sang thư ký, cười như không cười hỏi: “Nhìn không ra, đầu óc của cậu từ khi nào trở nên nhanh nhạy như vậy? Có cách gì, nói nghe thử.”

Thư ký nhìn xung quanh, sau đó ghé sát vào Hầu Dương, nhỏ giọng nói: “Quả thật Giang Nghĩa có bản lĩnh, chọn ra 10 viên đá thô cực phẩm; nhưng chuyện này ai biết?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1247


CHƯƠNG 1247

Câu nói này vừa nói ra thì Hầu Dương lập tức biết nên làm gì rồi.

Vốn sắc mặt cau có cũng giãn ra, rất hài lòng mà gật đầu: “Không tồi, cách này thật sự rất tuyệt, tôi bình thường không có nuôi uổng cậu, lúc mấu chốt thật sự giúp được tôi chuyện lớn!”

Nói xong, Hầu Dương lập tức sắp xếp người dưới trướng đi xử lý chuyện tiếp theo.

Đồng thời ông ta còn không quên dặn dò thư ký: “Chuyện này nhất định phải làm sạch sẽ, bảo các anh em dưới trướng giữ kín như bưng, một chút thông tin bóng gió cũng không thể tiết lộ. Nếu không cậu và tôi đừng hòng lăn lộn ở Mạc Bắc nữa.”

Thư ký rất nghiêm túc mà nói: “Yên tâm đi giám đốc Dương, chuyện này tôi biết.”

Thời gian trôi qua.

Chớp mắt đã qua nửa ngày, vào hơn 1 giờ chiều, thủ tịch Tô Tín Lượng trở về công ty, vừa trở về thì ông ta nông nóng gọi Hầu Dương tới phòng làm việc.

“Tiểu Hầu, buổi sáng có giúp tôi tiếp đón tốt cậu Giang Nghĩa không?”

“Đương nhiên có, tôi đã làm theo căn dặn của chủ tịch, rất khách khí với Giang Nghĩa.”

“Ừ.” Khựng lại một chút, Tô Tín Lượng lại hỏi: “Vậy Giang Nghĩa đã chọn được 10 viên đá thô chưa?”

“Chọn xong rồi.”

“Kết quả như nào?”

Hầu Dương không có vội trả lời, mà có một chút không vui, vẻ mặt lúc xanh lúc trắng, nhìn trông giống như có tâm sự gì đó.

Ông ta băn khoăn nửa ngày cũng không nói ra câu tử tế.

Tô Tín Lượng sững người, hỏi: “Tiểu Hầu à, cậu làm sao vậy? Có chuyện gì cậu cứ nói.”

Hầu Dương rất khó xử mà nói: “Chủ tịch, không phải tôi không muốn nói, mà là chuyện này ấy, quả thật… Haizz, tôi cũng không biết nên mở miệng thế nào, ngài vẫn là theo tôi tới nhà kho xem đi.”

Tô Tín Lượng nhíu mày, nhạy bén cảm nhận được trong này nhất định có chuyện.

Vì vậy, ông ta và Hầu Dương đi tới nhà kho.

Hầu Dương nói với lão sư phụ: “Lấy lô hàng mà Giang Nghĩa đã chọn lúc sáng ra, cho chủ tịch xem thử.”

Sau đó, một lão sư phụ để đá đã cắt trong một cái sọt ra trước mặt mọi người.

“Đây chính là đá thô mà Giang Nghĩa đã chọn lúc sáng, đều đã cắt toàn bộ rồi.”

Tô Tín Lượng gật đầu, bước lên mấy bước, khuỵu xuống.

Ông ta đưa tay từ trong cái sọt lấy ra một nửa viên đá đã cắt, nhìn kỹ, cả người đều ngây ra.

Nửa viên đá thô này ngay cả một chút ngọc cũng không có, gần như không có khác biệt gì với đá nhà xí, thuộc loại rác trong rác, phế phẩm trong phế phẩm, rác rưởi giống như này, căn bản không bán ra nổi.

Đừng nói người lão luyện lăn lộn nhiều năm trong ngành trang sức, cho dù là một người mới vừa nhập môn, cũng chắc chắn sẽ không chọn ra đá thô vứt đi như này.

Tô Tín Lượng có hơi lo lắng, lại cầm một viên lên.

Gần như với viên trước đó, cũng là phế phẩm, căn bản không thể nhìn nổi.

Hết viên này tới viên khác, tất cả đều là phế phẩm, ngay cả một viên có thể nhìn một chút cũng không có, có thể nói, lô hàng này đền hết rồi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1248


CHƯƠNG 1248

Đầu óc của Tô Tín Lượng có hơi choáng.

Ông ta không phải là không đền nổi, chỉ là cảm thấy 10 viên đá thô đều là rác, người ngu xuẩn cỡ nào mới có thể chọn ra được.

“Những viên đá này, thật sự là Giang Nghĩa chọn ra sao?” Tô Tín Lượng hỏi.

Lão sư phụ nhìn Hầu Dương, dưới cái gật đầu của Hầu Dương, lão sư phụ cúi đầu nói: “Phải, tất cả đều là Giang Nghĩa chọn ra.”

“Đánh rắm!!!”

Tô Tín Lượng đạp một cước đổ cái sọt.

Mỗi tháng ông ta tốn gần 3 tỷ tiền lương nuôi Giang Nghĩa, đến cuối cùng thì báo đáp ông ta như này sao?

“Giang Nghĩa, cậu ta rốt cuộc đang làm cái gì?”

“Cố ý chơi tôi sao?”

Lúc này, Hầu Dương đi tới nói: “Khụ khụ, chủ tịch, tôi ngược lại không cảm thấy Giang Nghĩa đang chơi xỏ ngài; bởi vì khi cậu ta chọn đá thô tôi nhìn rất kỹ, cậu ta quả thật chọn rất nghiêm túc.”

“Rất nghiêm túc ư? Vậy tại sao ngay cả một viên đá thô ra hồn cũng không chọn ra?”

“Chủ tịch, tôi cảm thấy cậu ta có thể thật sự cái gì cũng không hiểu, là một tên khoác lác.”

“Tên khoác lác?”

Tô Tín Lượng nheo mắt lại, không quá tin về chuyện này, trường hợp kinh điển mà Star Jewelry lúc đầu livestream cắt 100 viên đá thô, tất cả các nhà buôn bán trang sức đều biết.

Không có lý do.

Hầu Dương nói: “Tôi đã điều tra rồi, Giang Nghĩa này mấy năm trước luôn làm lính, 2 tháng gần đây mới bắt đầu tiếp xúc với ngành trang sức; một người mới vừa vào ngành được hai tháng, sao có thể có mắt nhìn của chuyên gia chứ?”

Có chút đạo lý.

Tô Tín Lượng không hiểu mà nói: “Nhưng livestream kia…”

Hầu Dương vui rồi: “Livestream ấy à, muốn làm giả quá dễ dàng; với lại, bên phát livestream là Star Jewelry, mà Giang Nghĩa lại là giám đốc thu mua của Star Jewelry, trong này thật sự không có chút chiêu trò ư?”

Tô Tín Lượng đột nhiên ngộ ra: “Cậu là nói Giang Nghĩa là một tên khoác lác, không hề biết gì về trang sức, tất cả đều là Star Jewelry thổi phồng ư?”

“Không sai, là như vậy!”

“Nhưng… Star Jewelry tại sao phải làm như vậy?”

Hầu Dương giải thích: “Tuy bọn họ là thương hiệu lớn của thế giới, nhưng ở khu Giang Nam dù sao là ‘người mới’, buộc phải gây ra một chút động tĩnh thu hút ánh nhìn, livestream lần đó đoán chắc là buổi biểu diễn để bọn họ đánh vào thị trường của Giang Nam.”

“Đúng đúng đúng, giải thích như này có lý.”

Tô Tín Lượng càng nghĩ càng cảm thấy có lý.

Nếu không tại sao Star Jewelry đang yên đang lành lại livestream một lần? Một người mới như Giang Nghĩa, làm sao có thể trong thời gian ngắn trở thành chuyên gia trang sức chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1249


CHƯƠNG 1249

Chỉ có giải thích là biểu diễn.

Tô Tín Lượng trợn to hai mắt, tức giận gầm lên: “Giang Nghĩa này thật không biết xấu hổ, cái gì cũng không biết, còn không biết ngại mà nhận lương gần 3 tỷ mỗi tháng của Mạc Bắc chúng ta, ha ha, da mặt thật sự dày hơn tường thành!”

Nói xong, ông ta lập tức rút điện thoại ra.

“Ông đây bây giờ phải vạch trần tên khoác lác thật giả lẫn lộn này!”

“Người như này, thật sự khiến người ta buồn nôn!”

Nhìn thấy dáng vẻ Tô Tín Lượng tức tối rút điện thoại ra gọi điện, Hầu Dương và thư ký ở đằng sau ông ta liếc nhìn nhau, đồng thời lộ ra nụ cười hài lòng.

Chiêu giá họa cho người khác này sử dụng rất tuyệt.

Giang Nghĩa cho dù có một trăm cái miệng cũng không thể giải thích rõ được.

Có bản lĩnh hơn nữa thì có tác dụng gì chứ?

Phép vua thua lệ làng, nơi này là trang sức Mạc Bắc, là địa bàn của Hầu Dương, không phải là muốn như nào thì chơi thế đó?

Tút tút tút, điện thoại kết nối.

Không đợi Giang Nghĩa ở đầu dây bên kia mở miệng, Tô Tín Lượng đã điên cuồng mắng chửi: “Giang Nghĩa, đồ rác rưởi vô sỉ, cậu không có bản lĩnh còn giả bộ làm màu!”

“Tô Tín Lượng tôi bây giờ trịnh trọng thông báo cho cậu biết, cậu đã bị tôi đuổi việc!”

“Từ nay về sau, cậu đừng hòng lừa được một đồng tiền nào của trang sức Mạc Bắc nữa.”

“Tạm biệt!”

Giang Nghĩa mặt mày mờ mịt nghe điện thoại, ngay cả khe hở để hỏi một câu cũng không có thì đối phương đã cúp máy.

Từ nay về sau, hợp đồng của trang sức Mạc Bắc coi như hoàn toàn kết thúc.

Anh để điện thoại xuống, cười khổ không thôi.

Đinh Thu Huyền bê một đ ĩa hoa quả đi tới, ngồi ở bên cạnh Giang Nghĩa hỏi: “Chồng, sao vậy?”

Giang Nghĩa nói thật: “Mất một hợp đồng rồi.”

“Tại sao?”

“Haizz, anh cũng rất muốn biết tại sao.”

Quả thật, Giang Nghĩa cũng không biết xảy ra vấn đề ở đâu, tuy lúc sáng tới đó có chút không vui vẻ, nhưng anh vẫn hoàn thành công việc một cách rất tốt.

Theo lý mà nói, không nên xảy ra vấn đề.

Đặc biệt là một câu ‘Tên khoác lác” đó của Tô Tín Lượng, nói càng khó hiểu hơn.

Đinh Thu Huyền suy đoán: “Liệu có khi nào là đá anh chọn xảy ra vấn đề rồi không?”

“Không đâu.”

Điểm này Giang Nghĩa rất chắc chắn, anh thông qua ‘khí’ tiến hành cảm ứng với đá thô, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót.

Anh sẽ không sai sót, vậy người khác liệu có xảy ra sai sót không?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1250


CHƯƠNG 1250

Nghĩ đến đây, Giang Nghĩa đại khái có thể nghĩ tới mấy khả năng.

Nhưng đều không quan trọng, dù sao hợp đồng anh ký đủ nhiều, thêm một cái bớt một cái cũng chả sao cả, người thiệt tuyệt đối không phải là anh.

Ngoài ra, thay vì tiếp tục hợp tác với công ty nhỏ nhen như này, không bằng cắt đứt thì tốt hơn.

Đinh Thu Huyền nói móc: “Người ta làm việc đều là kiếm tiền, anh thì hay rồi, làm việc nửa ngày ngược lại tổn thất một hợp đồng 3 tỷ, thật lỗ mà.”

Giang Nghĩa nhún vai, không tiếp lời.

Đang muốn ăn một miếng hoa quả, điện thoại lại đổ chuông.

Lần này là một công ty trang sức khác gọi tới, đồng thời cũng bảo Giang Nghĩa tới chọn đá thô.

Hết cách, anh đã ký nhiều hợp đồng như vậy, không thể nằm không cầm tiền của người ta, vẫn là phải ra ngoài làm việc.

“Vậy anh ra ngoài trước.” Giang Nghĩa nói.

“Ừ, lần này chú ý một chút, đừng làm mất hợp đồng nữa.” Đinh Thu Huyền nhắc nhở.

“Được, anh sẽ chú ý.”

Công việc của Giang Nghĩa lần này ngược lại rất thuận lợi, do chủ tịch đích thân đón tiếp, dưới sự đồng hành của người trong cả công ty tiến hành chọn đá thô.

Một mặt, mọi người đều rất muốn mở rộng tầm mắt, xem thử Giang Nghĩa làm sao chọn chuẩn xác ra được đá thô cực phẩm;

Một mặt khác, cũng để quan sát Giang Nghĩa, tránh anh giở trò.

Cuối cùng, Giang Nghĩa ở dưới ánh nhìn của lãnh đạo và nhân viên của công ty đã chọn lựa xong, tiến hành cắt tại chỗ, quả nhiên viên đá thô nào cũng là cực phẩm!

Người trong công ty đều vui mừng, mọi người đều khen Giang Nghĩa có ‘Thiên Lý Nhãn’.

Không chỉ như vậy, còn lũ lượt đăng facebook, đăng zalo, đăng instagram, cảm khái về chuyện gặp được vào ngày hôm nay.

Các công ty khác nhìn thấy thành công của Giang Nghĩa, cũng đều không rảnh.

Những công ty có hợp tác với Giang Nghĩa đó để không tiêu uổng tiền, lũ lượt bắt đầu tìm Giang Nghĩa làm việc, trong ba ngày ngắn ngủi, Giang Nghĩa đã nhận được mười mấy vụ.

Hết nhà này tới nhà khác, chân cũng muốn chạy gãy luôn.

Nhất thời, Giang Nghĩa trở thành người nổi tiếng trong cả ngành trang sức, hơn nữa mỗi lần anh chọn đá đều rất hoàn mỹ.

Bởi vì sự tồn tại của Giang Nghĩa, gần như công ty hợp tác nào cũng kiếm.

Trừ trang sức Mạc Bắc.

Nhất thời, các nhà lần lượt kéo giãn khoảng cách với trang sức Mạc Bắc, những công ty nhỏ vốn không bằng trang sức Mạc Bắc kia, cũng từng chút vượt qua.

Ngày hôm đó.

Chủ tịch Tô Tín Lượng của trang sức Mạc Bắc ngồi ở trước bàn làm việc, lướt từng trang tin tức, rồi xem báo cáo gần đây trong ngành trang sức.

Càng xem càng kinh hãi.

Càng xem càng khó chịu.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1251


CHƯƠNG 1251

“Đệch, loại công ty nhỏ vừa thành lập chưa tới một năm như này vậy mà cũng có giá trị thị trường hơn chúng ta?”

“Nhà này sao lại có đá thô cực phẩm?”

“Đá thô cực phẩm từ khi nào trở thành món hàng ngoài chợ, nhà nào cũng có thể cắt ra, còn không ngừng được cắt ra.”

Tô Tín Lượng xem mãi rồi kinh ngạc phát hiện một chuyện, những công ty này có thể trở nên lớn mạnh, người đứng đằng sau đều cùng một người — Giang Nghĩa!

Phàm là đá thô được Giang Nghĩa chọn ra, đều được chứng minh là đá thô cực phẩm.

Đồng thời, giá trị của Giang Nghĩa tăng lên rất cao.

Trước đây 3 tỷ thì có thể ký hợp tác một tháng với Giang Nghĩa, bây giờ, không được 15 tỷ thì đừng mở miệng, con số cao nhất thậm chí đã lên tới 30 tỷ.

Cho dù là vậy, vẫn có rất nhiều công ty trang sức cầm hợp đồng chặn ở cửa nhà Giang Nghĩa, cầu ông cầu bà muốn ký hợp đồng.

Nhưng Giang Nghĩa hình như đã mệt rồi, không ký thêm hợp đồng mới nữa.

Xem tới đây, trái tim của Tô Tín Lượng lạnh toát.

“Không phải chứ?”

“Giang Nghĩa được hoan nghênh như vậy sao?”

Tim của ông ta giống như bị đá đè, khó chịu vô cùng; người khác đều tranh nhau ký hợp đồng với Giang Nghĩa, hơn nữa đều là hợp đồng với giá trị rất lớn.

Ông ta thì sao?

Ông ta thì hay rồi, chủ động chọn giải trừ hợp đồng với Giang Nghĩa, hơn nữa còn là hợp đồng giá trị thấp chất lượng tốt còn rẻ.

Phải biết, bây giờ nếu có thể dùng 3 tỷ ký được hợp đồng với Giang Nghĩa, công ty xếp hàng đó, có thể xếp từ cửa nhà Giang Nghĩa đến cửa tiểu khu!

“Sao lại như vậy? Không thể nào.”

Tô Tín Lượng có chút không hiểu nổi.

Theo ông ta thấy, Giang Nghĩa rõ ràng là thần bịp, đồ lừa đảo, tên khoác lác ngu dốt, một chút bản lĩnh cũng không có, chỉ biết dựa vào lăng xê nâng cao giá trị bản thân.

Người như vậy, sao còn được hoan nghênh như vậy?

Lẽ nào mọi người đều say chỉ có mình tỉnh?

Những người trong công ty khác đều bị lừa, chỉ có Tô Tín Lượng ông ta là tỉnh táo sao?

Hay đây vốn là do Giang Nghĩa bày trò? Tất cả những công ty đá qúy của Giang Nam liên kết lại diễn trò, chỉ vì lừa gạt Trang sức Mạc Bắc bọn họ?

Ha ha, chuyện này nói ra thì ai sẽ tin chứ? Ngay cả Tô Tín Lượng ông ta cũng không tin.

Nhưng nếu không phải diễn trò, những người khác cũng đâu có ngu, vậy thì vấn đề lại tới rồi.

Vậy Tô Tín Lượng mình có lẽ chính là thằng ngu!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1252


CHƯƠNG 1252

Hiện giờ Tô Tín Lượng có hơi hoang mang, ông ta bắt đầu ý thức được có lẽ mình đã phạm phải một sai lầm lớn, có lẽ bởi vì vậy mà lỡ mất cơ hội bước lên đ ỉnh cao.

Chẳng những không có cách nào đi lên, thậm chí còn không theo kịp đại đa số.

“Chẳng lẽ, Giang Nghĩa thực sự có bản lĩnh? Là mình hiểu lầm cậu ta?”

“Nhưng hôm đó rõ ràng cậu ta chọn mười tảng đá thô rác mà.”

Càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái.

Tô Tín Lượng ngồi không yên, ông ta trực tiếp đứng dậy rời khỏi văn phòng, đi tới kho hàng, gọi người thợ lớn tuổi tới.

Ông ta chỉ vào người thợ lớn tuổi chất vấn: “Ông cũng là thợ lâu năm ở đây, tính tình của tôi ông cũng biết, nếu ông dám nói dối tôi nửa lời, tôi sẽ sa thải ông ngay lập tức, khiến ông không lăn lộn được trong giới này được nữa!”

Người thợ lớn tuổi sợ tới mức gương mặt trắng bệch: “Chủ tịch ngài đừng làm tôi sợ chứ, ngài cứ hỏi đi, tôi biết cái gì thì sẽ nói cái đó, tuyệt đối không dám nói dối.”

“Vậy được, tôi hỏi ông, không lâu trước đây, Giang Nghĩa đến nơi này của chúng ta chọn đá thô, ông biết chứ?”

“Biết.”

“Giang Nghĩa chọn mười khối đá, cắt ngay tại chỗ?”

“Đúng vậy.”

“Kết quả sau khi cắt, mười viên đá thô tất cả đều là rác, đúng không?”

Nghe thế, gương mặt của người thợ lớn tuổi thay đổi, cực kỳ gian nan nói: “Đúng vậy, tất cả đều là rác.”

Tô Tín Lượng lại không ngu, nhìn vẻ mặt do dự kia của người thợ lớn tuổi thì biết chỗ này chắc chắn có vấn đề ngay từ đầu.”

Ông ta quát: “Ông đừng có ở đây nói nhảm! Giang Nghĩa là ai? Là người nổi tiếng ở khu Giang Nam hễ chạm tay vào là đá quý đều nóng, mỗi lần lựa chọn đá thô đều sẽ không nhầm lẫn, mỗi một viên đá đều là cực phẩm. Một nhân vật trâu bò như thế, sao có thể chọn được mười viên đá rác chứ? Có một hai khối đá rác thì tôi còn tin, có thể là không may thất bại, nhưng liên tục mười viên đều là rác, các người xem Tô Tín Lượng tôi là thằng ngu sao? Nếu ông dám không nói thật, tôi sẽ cho ông đẹp mặt!”

Người thợ lớn tuổi lập tức bị dọa sợ.

Ông ta là người trung thực chưa từng nói dối, không thể giấu chuyện gì, lại bị Tô Tín Lượng mắng như vậy, toàn thân bị dọa cho choáng váng, một năm một mười kể rõ ràng mọi chuyện.

“Chủ tịch, chuyện này không liên quan đến tôi.”

Tải ápp Һσlа để đọc full và miễn phí nhé.

“Lúc đó Giang Nghĩa chọn mười viên đá thô, là tôi cắt, mười khối tất cả đều là cực phẩm.”

“Nhưng giám đốc thu mua Hầu Dương vì ghen ghét bản lĩnh của người ta, sợ Giang Nghĩa người ta sẽ chặn đường kiếm tiền của ông ta, nên đã đuổi Giang Nghĩa đi.”

“Vì thế Hầu Dương cấu kết với thư kí kia làm mười mấy viên đá thô rác bảo tôi cắt, còn bảo tôi đây là mười viên đá thô do Giang Nghĩa chọn, không cho tôi nói ra.”

“Vì để mua chuộc tôi, Hầu Dương trực tiếp đưa một viên đá thô do Giang Nghĩa chọn cho tôi, chín viên đá còn lại thì Hầu Dương và thư ký độc chiếm.”

“Chủ tịch, đây là toàn bộ sự việc lúc đó, tôi cũng không muốn làm như vậy, nhưng tôi không dám trái lời giám đốc Hầu, tôi sợ ông ta sẽ ở sau lưng chỉnh tôi.”

“Tôi thật sự rất sợ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1253


CHƯƠNG 1253

Vừa nói, người thợ lớn tuổi gần như khóc lên.

Tô Tín Lượng nghe xong thì giận sôi máu.

Khóe mắt ông ta muốn nứt ra, cố nén giận hỏi: “Viên đá thô ông chiếm đâu rồi?”

Người thợ già lập tức móc một cái túi từ trong ngực ra, mở ra, bên trong là một viên đế vương lục.

“Chủ tịch ngài xem, đây là đá thô Giang Nghĩa chọn, giám đốc Hầu cho tôi xem như phí bịt miệng, nhưng tôi không dám bán đi, tôi thật sự nhát gan, không dám làm việc trái lương tâm.”

Tô Tín Lượng nhận lấy cái túi: “Được rồi, chuyện này tôi đã biết, việc này trách nhiệm chính không phải là ông, nhưng ông biết chuyện mà không báo lại cũng có trách nhiệm nhất định, xong việc tôi sẽ xử lý ông sau!”

Nói xong, Tô Tín Lượng xoay người rời đi.

Không đến năm phút, ông ta xông thẳng vào văn phòng của Hầu Dương, nhìn thấy Hầu Dương và thư ký đang ngồi gần nhau, không biết đang bàn chuyện gì.

Thấy Tô Tín Lượng đi vào, hai người lập tức đứng dậy chào hỏi.

“Chủ tịch, sao ngài lại tới đây? Có chuyện gì c ần sai bảo sao?” Hầu Dương tủm tỉm cười nói.

Tô Tín Lượng hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lãnh đạm.

Nhìn thấy bộ dạng này của Ông ta, Hầu Dương nhạy bén cảm thấy sự việc không đúng, khẽ nhíu mày.

Quả nhiên, Tô Tín Lượng chậm rãi đi tới, câu đầu tiên đã nói: “Hầu Dương, được lắm, đi theo tôi hai mươi năm, cánh cứng rồi, dám chống lại tôi.”

Hầu Dương nhếch môi, cười lạnh: “Chủ tịch, sao ngài lại đùa giỡn với tôi như vậy chứ? Cho dù tôi có một trăm lá gan cũng không dám chống lại ngài.”

“Không dám?”

“Thật sự không dám!”

Tôn Tín Lượng quát to một tiếng, vứt viên đế vương lục còn ở trong túi lên bàn.

“Vậy cậu giải thích cho tôi nghe, đây là chuyện gì?!”

Nhìn thấy viên đế vương lục trên bàn, nhìn dáng vẻ tức giận của Tô Tín Lượng, Hầu Dương là người lanh lợi, tự nhiên nhận ra đây là chuyện gì.

Ông ta thu lại nụ cười, gật gật đầu: “Được, xem ra ông đã biết, tôi cũng không gạt ông nữa, chuyện này là tôi làm.”

Tô Tín Lượng suýt chút nữa giận đến ngất đi, cấp dưới chính mình khổ khổ sở sở bồi dưỡng hai mươi năm, thế mà dám đâm sau lưng ông ta một dao, điều này khiến ông ta sao có thể chịu được chứ?

“Cậu, cậu vì sao lại làm như vậy?” Tô Tín Lượng tức đến nỗi nói năng cũng không bình thường.

Hầu Dương không có chút sợ hãi nào cả, trực tiếp ngồi xuống, còn vắt chéo chân: “Chủ tịch, tôi cũng đi theo ông hai mươi năm, cực cực khổ khổ dốc sức mới leo được lên vị trí giám đốc thu mua hôm nay.”

“Kết quả thì sao?”

“Giang Nghĩa kia nhanh chóng đã lên làm giám đốc thu mua trên danh nghĩa, cậu ta mới vào ngành mấy tháng, dựa vào cái gì chứ?”

“Có cậu ta che trước mặt tôi, sao tôi có thể kiếm tiền, cho nên có cậu ta thì không có tôi, có tôi thì không có cậu ta.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1254


CHƯƠNG 1254

Hầu Dương rất đắc ý, cho rằng chắc chắn Tô Tín Lượng sẽ không dám sa thải mình.

Nhưng ông ta sai rồi.

Lúc này đây, Tô Tín Lượng thật sự tức đến nổ tung.

Ông ta giận dữ hét: “Hầu Dương cậu là thằng khốn! Cậu thật sự cho rằng tôi không có cách bắt được cậu sao? Nói cho cậu biết, nếu cậu không thể ký với Giang Nghĩa một bản hợp đồng nữa, có được sự tha thứ của người ta, ngày mai tôi lập tức sa thải cậu!”

“Không chỉ sa thải cậu, tôi sẽ còn khiến cậu không thể ở lại trong giới này nữa!”

“Tự cậu cân nhắc mà làm đi!”

Tô Tín Lượng sập cửa rời đi.

Lúc này, đến lượt Hầu Dương và thư ký trợn mắt.

Hầu Dương khó có thể tin nói: “Lão già này điên rồi sao? Thật sự vì một người ngoài, ngay cả cấp dưới đã theo ông ta hai mươi năm là tôi cũng muốn sa thải?”

Thư ký nói: “Giám đốc Dương, bây giờ có vẻ chủ tịch thực sự rất tức giận, làm không tốt thật sự có thể đến mức đấy, chúng ta làm sao bây giờ?

Hai người trầm mặc.

Nếu như bị sa thải, bọn họ cũng không thể ở lại trong giới này nổi nữa, cực cực khổ khổ hơn hai mươi năm, mắt thấy đã sắp kiếm được tiền lại bị sa thải, thế này thì ai chịu nổi?

“Xem ra, chỉ có thể chịu thua thôi.”

Hầu Dương đứng lên, cùng thư ký đến nhận lỗi với Giang Nghĩa.

Trong biệt thự cũ kỹ.

Giang Nghĩa ngồi trên sô pha nghỉ ngơi, mấy ngày nay làm việc với cường độ cao liên tục, thực sự anh đã có hơi không chịu được.

Đợi làm xong tháng này, anh định từ chối hợp đồng của mấy bên, không nhận nữa.

Đang nằm nghỉ ngơi, bỗng nhiên ngoài cửa một chiếc xe đi tới, hai người vội vã đi xuống, bước vào sân, đi vào trong phòng.

“Anh Giang!”

Giang Nghĩa quay đầu vừa thấy, có biết, đúng là người trước đây không thèm để mình vào mắt, Hầu Dương và thư ký của ông ta.

Bên này Đinh Thu Huyền thấy có khách tới, vừa định pha hai ly trà, lại bị Giang Nghĩa giữ lại.

Không cần.

Anh lạnh lùng nói: “Tôi và Trang sức Mạc Bắc hình như đã chấm dứt hợp đồng rồi mà? Vẫn là chủ tịch của các ông trực tiếp gọi điện chấm dứt, hiện giờ tôi và các người hẳn là không hề có chút quan hệ nào, sao còn đến nhà tôi làm gì?”

Đinh Thu Huyền lúc này mới rõ ràng, hai người này chính là nhân viên của công ty đã chấm dứt hợp đồng với Giang Nghĩa.

Khó trách Giang Nghĩa không thèm nể mặt.

Hầu Dương xấu hổ cười một tiếng, nói: “Anh Giang, trước tiên ngài đừng nóng giận. Chuyện trước đó là Trang sức Mạc Bắc chúng tôi không đúng, bây giờ chủ tịch đích thân phái hai người chúng tôi tới nhận lỗi với ngài.”

Vừa nói, ông ta vừa đặt một cái hộp tinh xảo lên bàn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1255


CHƯƠNG 1255

Mở ra, bên trong là một bộ trang sức chế tác thủ công sang trọng.

Hai cái vòng tay, một cái vòng cổ, một đôi hoa tai, tất cả đều làm bằng ngọc, nhìn qua tỉ lệ thì cực kỳ quý giá, không có vài tỷ là không mua được một bộ này.

Hầu Dương cười ha ha nói: “Bộ trang sức này gọi là ‘Bách điểu triều phượng’, rất phù hợp với Bà Giang.”

Đinh Thu Huyền nhìn lướt qua, không thể không nói, là thứ tốt!

Nhưng mà, vẻ mặt của Giang Nghĩa vẫn lạnh nhạt.

“Hai người lấy lại quà tặng đi.”

Vẻ mặt của Hầu Dương không được tốt lắm, bản thân mình đã xuống nước đến tận nhà nhận lỗi, hơn nữa quà nhận lỗi còn không rẻ, sao người này lại không thấu tình đạt lý như vậy chứ?

Thư ký bên cạnh vội vàng nói: “Anh Giang, chúng tôi biết ngài phải chịu nhiều oan ức. Kỳ thực mười viên đá thô lần trước ngài chọn đều là cực phẩm, chẳng qua lúc đưa đi cắt bị thay đổi, vị công nhân cắt đá kia là cắt mấy viên đá phế phẩm đã bị bỏ đi, kết quả mới hiểu lầm ngài, thật sự rất xin lỗi.”

Những lời này, đã đổ tất cả trách nhiệm cho người thợ lớn tuổi kia, phủi sạch trách nhiệm của bọn họ.

Nhưng Giang Nghĩa chẳng phải trẻ con ba tuổi, sao có thể bị những lời này lừa chứ.

Anh lại nói lần nữa: “Có một số việc, không phải xin lỗi là có thể giải quyết. Các người không phải trẻ con, phải chịu trách nhiệm với hành động của mình. Lấy quà lại đi, Giang Nghĩa tôi sẽ không bao giờ hợp tác với Trang sức Mạc Bắc của các người nữa.”

Những lời này coi như đã xong rồi.

Rốt cuộc Hầu Dương cũng không nhịn nổi nữa.

Ông ta vỗ bàn quát ầm lên: “ĐM, ông đây nhẹ nhàng nói chuyện với cậu, cậu ngang ngược còn ra vẻ lên mặt với ông đây sao? Hếch cái mũi lên đúng không?”

“Nói cho cậu biết, hợp đồng hôm nay, cậu nhất định phải ký, không ký cũng phải ký!”

Giang Nghĩa cười lạnh: “Hả? Nếu tôi mà không ký thì sao?”

Hầu Dương cho thư ký một ánh mắt.

Thư ký ngầm hiểu, đi thẳng ra cửa, đóng cửa lại.

Sau đó, Hầu Dương từ trong túi móc ra một con dao, rạch một đường trên bàn, trên bàn liền xuất hiện một vết rạch dài, đủ để thấy con dao sắc thế nào.

Giang Nghĩa thở dài.

Một cái bàn đẹp như vậy, hỏng rồi.

Hầu Dương mua may con dao, lạnh giọng nói: “Giang Nghĩa, cậu cũng không tìm hiểu xem Hầu Dương tôi là người thế nào à? Người trong giới, có ai mà không gọi tôi một tiếng ‘anh Dương’ chứ? Hôm nay ông đây nhận lỗi với cậu, đó là cho cậu mặt mũi. ĐM cậu còn dám giả bộ với ông đây, thật sự cho rằng ông Dương đây dễ bắt nạt à?”

“Hôm nay tôi sẽ đặt những lời này ở đây, cậu chỉ cần thành thật ký vào bản hợp đồng này, chúng ta sẽ thành bạn bè, tôi cũng sẽ không bạc đãi cậu, tiền cho cậu cũng không thiếu một đồng.”

“Nhưng nếu tên nhóc cậu dám cùng tôi giả làm sói đuôi to, ông đây sẽ không khách khí nữa.”

“Vợ cậu như hoa như ngọc thế kia, cậu cũng không muốn trên mặt cô ta có thêm vài vết sẹo chứ? Xấu lắm đúng không?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1256


CHƯƠNG 1256

Một câu này, hoàn toàn chọc giận Giang Nghĩa, chạm đến vảy ngược của Giang Nghĩa.

Trong tất cả các loại khiêu khích, Giang Nghĩa ghét nhất là có người dùng Đinh Thu Huyền để uy h**p anh.

Đáng giận, đáng giận.

Trên người Giang Nghĩa tỏa ra một luồng sát khí nồng đậm, Đinh Thu Huyền chỉ ngồi bên cạnh Giang Nghĩa, cũng có thể cảm giác được lạnh căm căm, đó là khí thế của chiến thần Tu La đã chém giết trăm ngàn kẻ địch tích lũy được.

Anh nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi đứng lên, hai mắt như chim ưng nhìn chằm chằm Hầu Dương.

Tức khắc, Hầu Dương cảm thấy áp lực gấp đôi.

Tuy rằng Giang Nghĩa không nói một câu nào, nhưng Hầu Dương đã sợ tới mức bắt đầu run rẩy, con dao trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Ông ta dùng sức nắm chặt, hét lên: “Mẹ nó, còn dám trừng mắt với ông à?”

Hầu Dương giơ dao lên.

“Hôm nay ông sẽ dạy mày, nên làm người thế nào!”

Ông ta cầm dao đâm về phía Giang Nghĩa, nhưng không đợi ông ta bước tới, đã cảm thấy dưới bụng truyền đến cảm giác đau đớn, ngay sau đó, cổ họng có vị ngọt, phụt ra một mồm máu tươi!

Keng, con dao rơi xuống đất.

Đôi tay Hầu Dương che bụng lại quỳ xuống, đau đến nỗi một câu cũng không nói được.

Giang Nghĩa vừa chuẩn bị đấm thêm phát thứ hai, Đinh Thu Huyền túm tay anh, khẽ lắc đầu.

Đây là nhà của bọn họ, không phải lò sát sinh, cố gắng không ra tay ở nhà, cũng đừng để trong nhà có máu.

Giang Nghĩa phun ra một câu.

“Cút.”

Đơn giản một chữ, lại như trọng lượng của ngàn quân.

Tên thư ký kia không rảnh để ý đến Hầu Dương, sợ tới mức vội vàng mở cửa, như con thỏ vắt chân lên cổ mà chạy, tên Giang Nghĩa này quả thật không phải người, chính là một tên ma quỷ, tốc độ và sức mạnh kia, quả thật quá kinh khủng.

Thân thể gầy yếu kia của thư ký, một đấm thôi có lẽ là chết luôn rồi.

Hầu Dương gian nan đứng lên, run rẩy đi ra cửa, nửa câu cũng không dám nói.

Thật đáng sợ, lần đầu tiên ông ta gặp phải người đàn ông đáng sợ như vậy, thật sự là không phải con người, đó là Tu La tới từ địa ngục, kh ủng bố khiến người ta sợ hãi.

Tiễn đi hai tên phiền toái này, Giang Nghĩa nhẹ nhàng thở ra.

Cúi đầu vừa thấy, trên bàn vẫn còn quà tạ lỗi.

Anh mỉm cười đẩy cái hộp đến cho Đinh Thu Huyền: “Vợ à, bộ sang sức này rất đẹp, nếu không em đeo thử đi?”

Đinh Thu Huyền trừng anh một cái: “Em không cần, nghĩ đến hai kẻ ghê tởm kia, cả người em đã không thoải mái. Anh mau trả nó lại cho Trang sức Mạc Bắc, ngay cả một giây em cũng không muốn nhìn thấy nữa.”

“Ok, anh sẽ trả lại theo ý của em.”

Bên kia, Hầu Dương ra tới cửa, mới xấu hổ phát hiện, thư ký đáng chết kia đã lái xe đi trước.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1257


CHƯƠNG 1257

Hầu Dương tức đến dậm chân.

“Mẹ mày, cái thằng gió chiều nào che chiều ấy, khi có nguy hiểm thì chạy trước một mình.”

Có tức nữa cũng chẳng có cách nào, ông ta chỉ đành dựa vào hai chân đi ra ngoài.

Ra đến cổng tiểu khu, Hầu Dương nhận được điện thoại của Tô Tín Lượng.

“Hầu Dương, tôi đã biết được tình hình thông qua thư ký, cậu là một thằng phế vật, ông cho cậu đi xin lỗi, cậu mẹ nó lại ra tay đánh người? Còn đánh không lại người ta, bị người ta dạy dỗ lại! Thật là mất mặt.”

“Cậu cũng không cần về công ty nữa, bây giờ tôi chính thức sa thải cậu.”

“Loại rác rưởi như cậu, cút về nhà mà dọn phân của cậu đi!”

Nói xong, Tô Tín Lượng tắt luôn điện thoại, đối với tên cấp dưới bồi dưỡng hai mươi năm này, không hề có chút luyến tiếc nào.

Hầu Dương tức đến muốn nổ phổi.

Vừa đi, ông ta vừa hùng hùng hổ hổ: “Tên đáng chết, ông đây cực cực khổ khổ giúp lão làm việc, dốc sức làm việc giúp lão có được cơ ngơi công ty hôm nay, lại đối xử với ông như vậy? Tô Tín Lượng ông cứ chờ đấy, sớm muộn gì cũng có một ngày, ông đây sẽ quay về chơi chết ông!”

“Còn Giang Nghĩa nữa, ông đây muốn mày chết không được tử tế!”

Ông ta vừa xoa cái bụng đau đớn, vừa bước dọc theo đường cái.

Cứ đi về phía trước, một chiếc xe ngừng lại bên người, cửa sổ xe mở ra, một người đàn ông mặc tây trang đeo kính râm mở miệng hỏi: “Có phải Ông Dương của Trang sức Mạc Bắc không nhỉ?”

Hầu Dương hừ lạnh một tiếng: “Tôi là Hầu Dương, nhưng không phải người của Trang sức Mạc Bắc nữa.”

“Vậy thì đúng rồi, tổng giám đốc của chúng tôi muốn gặp ngài một chút, mời lên xe.”

“Tổng giám đốc của các người là ai? Ai vậy?

“Trang sức Thiệu Anh, Weiss.”

Hầu Dương chấn động, Trang sức Thiệu Anh, đứng đầu trong ngành sản xuất trang sức của khu vực Giang Nam, thực lực mạnh nhất.

Mặc dù Trang sức Star Jewelry là doanh nghiệp trang sức cấp thế giới, trong chốc lát cũng không có cách nào có thể ấp đảo được Trang sức Thiệu Anh, hai bên ở thị trường khu vực Giang Nam đấu đến người chết ta sống.

Sao lúc này, người đứng đầu chi nhánh Trang sức Thiệu Anh khu vực Giang Nam lại đột nhiên muốn gặp mình?

Ông ta lại nghĩ, Giang Nghĩa là người của Trang sức Jewelry, mà Trang sức Thiệu Anh là đối thủ một mất một còn của Trang sức Jewelry, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

Weiss chính là bạn của ông ta!

Nghĩ đến đây, Hầu Dương gật gật đầu, duỗi tay mở cửa xe, ngồi xuống.

Nửa tiếng sau.

Hầu Dương được đưa đến tòa nhà văn phòng của Trang sức Thiệu Anh, dưới sự dẫn đường của người đeo kính râm, đi tới văn phòng tổng giám đốc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1258


CHƯƠNG 1258

Không đến phòng tiếp khách mà đi thẳng đến văn phòng tổng giám đốc, đủ để nhìn ra Weiss tôn trọng Hầu Dương, cái này khiến Hầu Dương cảm thấy không thể ngờ tới.

Vừa vào cửa, Hầu Dương liền thấy một người đàn ông đeo kính, dáng vẻ gầy yếu, cực kỳ văn nhã ngồi trước bàn làm việc.

“Ngài chính là tổng giám đốc Weiss?” Hầu Dương thử hỏi.

“Ha ha, là tôi.”

Weiss bỏ bút lông đen trong tay xuống, đi tới bắt tay Hầu Dương, cho ông ta ngồi xuống.

“Không biết ngài tìm tôi có việc gì?” Điều này khiến Hầu Dương cảm thấy được quan tâm mà lo sợ.

“Không biết ngài tìm tôi là có việc gì?” Hầu Dương lại hỏi.

Weiss đẩy mắt kính, nhìn chằm chằm Hầu Dương đến mười mấy giây, nhìn đến nỗi trong lòng Hầu Dương hoảng hốt.

Ngay sau đó, Weiss nói: “Ngài Hầu, chuyện của ngài tôi đã biết.”

“Hả?”

“Tôi biết, ngài vì Giang Nghĩa mà mất việc, còn bị dạy dỗ hung ác nữa.”

Nhắc đến chuyện này, Hầu Dương tức không có chỗ xả.

Weiss cười khổ lắc đầu: “Giang Nghĩa kia trước đó có tham gia quân đội, giết người không ít, ông ra tay với anh ta, nói thật là không có lý trí.”

Hầu Dương thở dài: “Tôi cũng là giận quá mất khôn, nhất thời xúc động.”

Weiss an ủi: “Giang Nghĩa thật đáng giận, ỷ vào việc có chút bản lĩnh, khoe khoang khắp mọi nơi, ngăn không cho người khác thể hiện tài năng không nói, còn hỗn láo kiêu ngạo, cho rằng một tay anh ta có thể che trời cả ngành sản xuất trang sức.”

Hầu Dương càng nghe càng thấy không đúng.

Ông ta cũng không ngu, vừa nghe những lời này, liền cảm giác có vẻ lời của Weiss có ẩn ý khác.

Vì thế, ông ta thử dò hỏi: “Tổng giám đốc, ngài không cần úp úp mở mở với tôi, lúc thì nói Giang Nghĩa là thằng khốn, lúc thì lại an ủi tôi, có phải ngài cũng từng bị Giang Nghĩa làm tổn thương, muốn hợp tác với tôi đối phó cậu ta?”

Weiss sửng sốt hai giây, sau đó cười ha ha.

“Thông minh!”

“Ai da, nói chuyện với người thông minh là chuyện sảng khoái, một câu liền hiểu.”

“Ngài Hầu, lần này tôi tìm ông đến đây, là muốn bàn với ông chuyện đối phó với Giang Nghĩa. Ngài cũng biết đấy, Giang Nghĩa là giám đốc thu mua của Trang sức Jewelry, chèn ép Trang sức Thiệu Anh chúng tôi ở khắp nơi, chúng tôi lui rồi lại lui, thật sự không có lui được nữa rồi.”

“Giang Nghĩa kia khinh người quá đáng, người bị hại chúng ta liên hợp lại chống lại anh ta, mới có thể có đường sống.”

Hầu Dương gật gật đầu, nói: “Vấn đề duy nhất là, Giang Nghĩa quá lợi hại. Hiện tại anh ta có tiền có thế, sức chiến đấu còn rất mạnh, hơn nữa mấy chục công ty trang sức nhỏ hợp tác với anh ta, chúng ta căn bản không động được vào anh ta.”

Weiss nói: “Mạnh mẽ đánh chính diện không được, mọi việc đều phải động não.”

“Động não?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1259


CHƯƠNG 1259

“Không sai.”

Nói, Weiss đi đến trước bàn làm việc, mở ngăn kéo ra, lấy một viên đá thô từ trong ngăn kéo ra.

“Ngài Hầu, mời ông xem qua.”

Hầu Dương nhận lấy xem qua, là một viên đá cực kỳ bình thường, không có gì đặc biệt: “Tổng giám đốc, ngài bảo tôi xem cái gì?”

Weiss cười thần bí: “Xem kỹ đi.”

Vì thế, Hầu Dương nhẫn nại, cẩn thận xem lại lần nữa, lúc này mới kinh ngạc phát hiện, viên đá thô này bên cạnh có một khe hở không rõ thấy, dùng một phương pháp đặc biệt ‘dán’ lại.

Đây là điều tối kỵ trong ngành.

Mang đá đã cắt ghép lại với nhau, giả thành đá chưa cắt, một khi bị người mua phát hiện, thì phải đền bù tổn thất cực lớn.

Hầu Dương vô cùng kinh sợ: “Tổng giám đốc, ý của ngài là gì đây?”

Weiss nói: “Ông mở ra xem thì sẽ biết.”

Hầu Dương làm theo.

Ông ta dùng sức bẻ, từ cái khe kia mở ra, kết quả phát hiện bên trong đã bị khoét rỗng, hơn nữa dùng bọt biển để lấp đầy.

Lấy hết bọt biển ra, bên trong lại là một viên ngọc thúy cực kỳ giá trị!

Đây…

Hầu Dương trợn tròn mắt, để ngọc thật trong đá thô giả, đây là cách chơi gì?

Mãi đến lúc này, Weiss mới nói ra sự thật.

“Ngài Hầu, tôi nói thật với ông.”

“Tin nóng của nhân viên Trang sức Jewelry tiết lộ, hai ngày nữa bọn họ sẽ mua một số lượng đá thô để đưa đến tổng công ty ở Milan, mà nguồn cung cấp thì ở ngay khu Giang Nam chúng ta.”

“Cho nên, tôi định để một ít số đá thô đã được động tay động chân này lẫn vào số đá thô bọn họ đã mua.”

Hầu Dương rất khó hiểu: “Tổng giám đốc, ngài điên rồi sao? Ở đây đều là hàng thật giá thật ngọc thúy! Có giá trị hơn so với đá thô nhiều, anh dùng những thứ này để trà trộn vào, không phải sẽ mất trắng sao?”

Weiss cười.

Anh ta lạnh lùng nhìn Hầu Dương, không nói lời nào.

Một lát sau, Hầu Dương đột nhiên hiểu ra: “Đúng rồi, muốn vận chuyển đá thô ra nước ngoài, phải trải qua hải quan kiểm tra, đến lúc đó điều tra thì sẽ lòi ra! Trang sức Jewelry hết đường chối cãi, chắc chắn sẽ bị phán tội danh trốn thuế lậu thuế, buôn lậu.”

“Buôn lậu một số lượng lớn hàng hóa như vậy, giá trị cũng không nhỏ, đến lúc đó hình thức xử phạt chắc chắn là rất nghiêm trọng.”

“Có thể là mười năm trở lên.”

Weiss gật gật đầu: “Thông minh, chúng ta ‘tiêu’ càng mạnh, Giang Nghĩa sẽ càng phải chịu tội nặng.”

Hầu Dương hỏi: “Nhưng làm cách nào để đưa những thứ này trà trộn vào chỗ đá thô mà Giang Nghĩa đã mua?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1260


CHƯƠNG 1260

Weiss cười cười: “Đây là nguyên nhân tôi muốn nhờ ông hỗ trợ. Ông cũng không phải là người của Trang sức Thiệu Anh chúng tôi, ông mà ra tay, sẽ không khiến đối phương nghi ngờ, phương án hành động cụ thể, lát nữa tôi sẽ nói ràng chi tiết với ông.”

“Nhân tiện nói một câu, trong thời gian Giang Nghĩa vận chuyển những thứ này qua hải quan, tôi còn liên kết với người của Trang sức Jewelry, để một phần bằng chứng buôn lậu để trong văn phòng của anh ta.”

“Đến lúc đó, anh ta cho dù có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không cãi nổi!”

Hầu Dương nghe xong cười ha ha, vui vẻ đến muốn nhảy lên.

“Hay, thật sự là hay.”

“Đến lúc đó, tôi muốn xem xem Giang Nghĩa tìm cách nào để thoát ra chứ?”

“Giá trị hàng hóa lên đến trăm tỉ, buôn lậu, trốn thuế, thế nào cậu ta cũng sẽ bị phán ngồi tù đến sông cạn đá mòn, ha ha ha ha!”

Weiss mỉm cười rót hai ly vang đổ, một ly đưa cho Hầu Dương.

“Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”

“Cheers!!”

Hai người chạm cốc, uống một hơi cạn sạch, một hồi gió tanh mưa máu lặng lẽ bắt đầu.

Mà giờ khắc này, Giang Nghĩa hoàn toàn chưa biết gì cả.

Anh ngồi trên sô pha trong nhà, ôm vợ xem TV, dù thế nào cũng không thể tưởng tượng được, hai kẻ thù căm hận anh đến tận xương tủy đang âm thầm hợp tác, chuẩn bị dẫn anh vào chỗ chết.

Bỗng nhiên, mày của Đinh Thu Huyền giật giật, bất an nhìn về phía Giang Nghĩa.

“Chồng ơi.”

“Hử?”

“Mày em vừa nháy một cái, dự cảm có chuyện chẳng lành, cảm giác như anh sắp xảy ra chuyện, anh nhất định phải cẩn thận.”

Giang Nghĩa mỉm cười ôm chặt Đinh Thu Huyền.

“Yên tâm đi, giặc đến thì đánh, nước lên thì nâng nền.”

“Anh sẽ không bao giờ thua.”

Mặt trời mới mọc trên bầu trời, bầu trời bao la.

Giang Nghĩa rất hiếm khi đến Star Jewelry, đi vào phòng làm việc của giám đốc chi nhánh-Viên Triệu Hào.

Từ lúc Giang Nghĩa đi vào, Viên Triệu Hào đã có sắc mặt không tốt.

Ông ta vẫn không thể quên được thảm cảnh lần trước thua cược Giang Nghĩa, lộn ngược ăn mỳ gói, mối thù này, ông ta phải nhớ cả đời, đến tận khi tiêu diệt được Giang Nghĩa mới thôi.

“Giục cậu lâu như thế, tại sao muộn như vậy cậu mới đến?” Viên Triệu Hào không vui nói.

Giang Nghĩa lạnh lùng nhìn ông ta, không trả lời.

Đối với kiểu cố ý khiêu khích này, giải thích như thế nào cũng bằng thừa, chỉ khiến đối phương cảm thấy bạn đang ngụy biện.
 
Back
Top Dưới