Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1141


CHƯƠNG 1141

“Chồng cô tên gì?” Giang Nghĩa hỏi.

“Triệu Sơn Hà.”



Ban đêm, tòa nhà văn phòng của nhà họ Đinh, văn phòng chủ tịch.

Đinh Hồng Diệu ngồi trên ghế sô pha với tách cà phê đậm đặc trên tay, nhấp vài ngụm, uống một cách say sưa.

Trước mặt anh ta là một người đàn ông trung niên.

Giám đốc của Chế Tạo Đinh Hạch Triệu Sơn Hà.

“Đinh Tổng, đêm hôm anh tìm tôi đến có chuyện gì?” Giọng điệu của Triệu Sơn Hà rất khó chịu, trước đây ông ta đã bị Đinh Hồng Diệu đuổi việc, bây giờ ông ta có thành kiến rất sâu sắc với Đinh Hồng Diệu.

Nếu không phải Đinh Phong Thành giữ ông ta lại, Triệu Sơn Hà không biết phải làm gì.

Đinh Hồng Diệu mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê, nói: “Chú Triệu, chú được đấy, chân trước vừa rời khỏi Chế tạo Đinh Dung, chân sau đã trở thành giám đốc ở Chế tạo Đinh Hạch, nhảy sang máng khác nhanh đấy.”

Triệu Sơn Hà bất mãn nói: “Này, anh nói cho rõ ràng, bảo tôi ăn máng khác là ý gì? Chính anh đã sa thải tôi! Không chỉ tôi, mà một nhóm cán bộ kỳ cựu của ông Đinh đều bị anh sa thải. Nếu không phải Phong Thành bằng lòng thu nhận, bây giờ chúng tôi đang cạp đất mà ăn.”

Đinh Hồng Diệu lạnh lùng hừ một tiếng.

“Đinh Phong Thành thu nhận các ông? Dựa vào gì? Một công ty ma rỗng tếch thì có tương lai đếch gì.”.

Triệu Sơn Hà giễu cợt nói: “Trước đây Phong Thành không ra gì, nhưng bây giờ thì khác. Anh ấy vừa trúng thầu dự án ở Bắc Thành, còn có hai nguồn vốn đầu tư cực lớn, nuôi sống vài người chúng tôi không thành vấn đề. Tôi tin rằng, sớm muộn gì cũng có một ngày Phong Thành sẽ giành lấy vị trí gia chủ từ tay anh!”

“Giành lấy vị trí gia chủ? Đinh Phong Thành á? Hahahaha!”

Đinh Hồng Diệu cười nghiêng ngả như thể anh ta đã nghe thấy một câu chuyện cười thú vị nhất.

Ho khan vài tiếng, anh ta xua tay: “Được rồi, chú Triệu, tôi sẽ không nói nhảm với chú nữa, tôi muốn nhờ chú một chuyện.”

Triệu Sơn Hà lạnh lùng nói: “Anh còn có chuyện muốn nhờ tôi?”

“Đương nhiên là có chứ.” Đinh Hồng Diệu từ phía sau lấy ra một quyển hóa đơn và đặt nó lên bàn cà phê: “Hiện giờ chú là giám đốc của Đinh Hạch, người phụ trách kế toán chính. Tôi muốn chú giúp tôi đặt cuốn sổ kế toán này vào trong phòng kế toán của Chế tạo Đinh Hạch,”

“Hả?” Triệu Sơn Hà tinh tường cảm thấy có điều gì đó không ổn, ông ấy liếc nhìn hóa đơn và hiểu ra ngay lập tức: “Đinh Hồng Diệu, anh muốn dùng sổ kế toán giả này để hãm hại Phong Thành? Còn muốn tôi giúp anh? Hoang tưởng à!”

Đinh Hồng Diệu thổi cà phê: “Chậc chậc chậc, làm gì phải tức giận như vậy? Đương nhiên sẽ không để cho chú làm không công đâu. Chỉ cần chú giúp tôi lần này, tôi sẽ cho chú 3 tỷ tiền thù lao, đồng thời cho chú khôi phục lại chức vụ giám đốc của Chế tạo Đinh Dung. Được cả danh và lợi, vừa lấy được tiền vừa được thăng quan tiến chức, cớ sao không làm?”

“Ba anh không ở nhà…đcm nhà anh!” Triệu Sơn Hà mắng: “Anh xem Triệu Sơn Hà tôi là gì? Nói cho anh biết, cho dù tôi có chết cũng không giúp anh làm mấy chuyện xấu xa này. Muốn lợi dụng tôi để hãm hại Đinh Phong Thành? Mơ đi!”

Triệu Sơn Hà đập cuốn sổ kế toán lên bàn cà phê, quay đầu rời đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1142


CHƯƠNG 1142

Còn chưa ra khỏi cửa, Đinh Hồng Diệu nói: “Chú Triệu, lúc này, hẳn là vợ chú đang tới đón chú tan làm nhỉ?”

Triệu Sơn Hà dừng bước, quay đầu lại nhìn anh ta: “Ý cậu là gì?”

“Ý gì đâu, tôi chỉ cảm thấy trời quá tối, một người phụ nữ đi đường thì không an toàn lắm nhỉ?”

Nói rồi, anh ta cố ý mở điện thoại, mở album ảnh rồi ném điện thoại xuống bàn cà phê.

Triệu Sơn Hà nghi ngờ đi tới, cầm điện thoại di động lên, trong nháy mắt suýt nữa sợ hãi ngã quỵ xuống đất.

Chỉ thấy trong bức ảnh là vợ và con trai của ông ấy. Họ bị mấy tên đàn ông lực lưỡng cầm vũ khí khống chế.

Từ khung cảnh đường xá có thể thấy, đó là một con ngõ khá hẻo lánh.

Muộn thế rồi, lại còn ở trong ngõ, không phải những tên đó muốn làm gì thì làm sao? Mạng sống của vợ con ông…

Càng nghĩ càng sợ.

Triệu Sơn Hà vừa sợ vừa giận, toàn thân run rẩy nói: “Đinh Hồng Diệu, mày đúng là cầm thú, không bằng con heo con chó!”

Đinh Hồng Diệu nhún vai.

“Hai lựa chọn.”

“Một, nhận 3 tỷ và giúp tôi làm việc, tối nay vợ con chú có thể về nhà an toàn.”

“Hai, trên thời sự ngày mai sẽ đưa tin một phụ nữ trung niên đã bị bọn côn đồ sát hại dã man trên đường đón chồng đi làm về, và đứa con trai nhỏ của bà ta cũng bị sát hại tàn nhẫn.”

Đầu óc Triệu Sơn Hà sắp bốc hoả hồ đồ luôn rồi, những lời này của hắn ta làm cho ông không biết làm sao, thậm chí không biết nên ứng phó như thế nào.

Uy h**p, hăm doạ.

Ông ấy không bao giờ tưởng tượng được rằng đường đường là gia chủ nhà họ Đinh lại dùng những thủ đoạn đê hèn như vậy.

Thực ra cũng không có gì lạ cả.

Miễn là có thể đạt được mục đích, trước giờ Đinh Hồng Diệu luôn không từ thủ đoạn.

Đừng nhìn trên mặt Đinh Hồng Diệu đang nở nụ cười, trên thực tế, mỗi lời anh ta nói đều đâm vào tim của Triệu Sơn Hà, khiến cho Triệu Sơn Hà không thể bước ra ngoài.

Ông ấy giận dữ bước trở về, đập mạnh vào bàn, phẫn nộ gầm lên: “Đinh Hồng Diệu, nếu mày dám động đến một sợi tóc của vợ con tao, tao sẽ gọi cảnh sát bắt mày ngay lập tức!”

Đinh Hồng Diệu nhún vai: “Được thôi, vậy chú gọi cảnh sát đi. Nếu chú báo cảnh sát, tôi có thể đảm bảo rằng vợ con chú ngay cả cọng tóc cũng không còn. Chú đưa tôi vào tù, được hai năm tôi lại ra, còn chú lại mất đi người thân, lại còn người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Chú Triệu, chú tự lựa chọn đi.”

Người không biết liêm sỉ, thiên hạ vô địch.

Đinh Hồng Diệu không biết liêm sỉ đến cực điểm, đối mặt với người không biết xấu hổ như thế này, có thể làm gì anh ta?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1143


CHƯƠNG 1143

Triệu Sơn Hà nghiến răng dậm chân, tức giận hừ hừ.

Ông ấy không muốn thông đồng làm chuyện xấu với loại người như Đinh Hồng Diệu, càng không muốn làm hại đến người có ân với ông, Đinh Phong Thành, nhưng không còn cách nào khác, nếu ông không làm theo lời Đinh Hồng Diệu, vợ con ông sẽ chết.

Không thể không làm theo.

Triệu Sơn Hà vô cùng miễn cưỡng cúi người xuống, nhặt sổ kế toán trên mặt đất lên.

Đinh Hồng Diệu hài lòng gật đầu: “Vậy mới đúng chứ, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, sao phải bận tâm đến chuyện tiền bạc?”

Triệu Sơn Hà vẻ mặt lạnh lùng nói: “Tôi chỉ muốn vợ con tôi được bình yên.”

“Được.”

Triệu Sơn Hà chán nản rời khỏi đây với cuốn sổ kế toán, cả đường đi ông đi đến Tòa nhà Văn phòng Chế tạo Đinh Hạch trong sự chần chừ do dự, nói là tòa nhà văn phòng thôi, chứ đó chỉ là một tòa nhà hai tầng cũ kĩ.

Ông ấy bước vào cửa, lên tầng hai, thấy ánh đèn vẫn hắt ra từ phòng làm việc.

Đó là văn phòng của Đinh Phong Thành còn đang tăng ca.

Nhìn thấy cảnh này, lòng Triệu Sơn Hà như bị dao cắt, một tay ăn chơi như Đinh Phong Thành, giờ có thể thay đổi bản thân, làm việc nghiêm túc.

Đinh Phong Thành còn đối xử với ông ấy tốt ấy như vậy.

Bây giờ ông lại muốn lợi dụng sổ kế toán giả để hãm hại Đinh Phong Thành. Làm như vậy có thực sự bên không?

Không nên.

Hoàn toàn không nên.

Triệu Sơn Hà vừa nhấc chân, quay người định rời đi, nhưng vừa đi được hai bước, nhớ lại vợ con bị bắt cóc, trong lòng đau khổ.

Nếu ông cứ rời đi như thế này thì mạng sống của vợ con ông sẽ thật sự không còn nữa.

Không thể đi như thế.

Sau vài lần do dự, Đinh Phong Thành nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, ngẩng đầu nhìn lên.

“Chú Triệu? Sao chú còn chưa về nhà?”

Triệu Sơn Hà mỉm cười, bước vào và nói: “Chú là giám đốc của công ty, cháu còn chưa tan làm. Sao chú có thể mặt dày tan làm được? Còn đang xử lý dự án Thành Bắc à?”

“Đúng vậy, dự án này có liên quan đến tương lai của nhà họ Đinh, cháu phải làm thật tốt.”

“Vậy cháu làm đi, chú không quấy rầy nữa.”

Triệu Sơn Hà vội vàng rời khỏi lối đi, trực tiếp đi đến phòng tài chính, lấy chìa khóa mở cửa phòng tài chính, sau đó lặng lẽ đi vào, cất sổ kế toán giả vào ngăn kéo phòng tài chính, sau đó bước ra khóa cánh cửa lại.

Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, ông thở dài một hơi.

“Phong Thành à Phong Thành, chú Triệu có lỗi với cháu.”

“Cháu yên tâm, chỉ cần lần này cứu được vợ con chú ra, sau này chú sẽ dùng tính mạng của mình để đền bù cho cháu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1144


CHƯƠNG 1144

Nói rồi, Triệu Sơn Hà từ xa nhìn thấy một người khác đi lên cầu thang lên lầu 2. Vừa bước vào, liền thấy đó là Giang Nghĩa!

Giang Nghĩa như thể không nhìn thấy Triệu Sơn Hà bước thẳng vào văn phòng của Đinh Phong Thành, hai người châu đầu vào nhau, cũng chẳng biết đang nói gì.

Đinh Phong Thành mặt biến sắc, sau đó gật gật đầu, tiếp tục vùi đầu làm việc.

Triệu Sơn Hà cũng không nghĩ nhiều, vừa định rời đi, Giang Nghĩa đi ra ngăn ông ấy lại, cười nói: “Chú Triệu, Phong Thành có vài chỗ không hiểu, cần chú giúp đỡ, chú đi xem thử đi.”

“À, được.”

Triệu Sơn Hà lòng bàn tay đầy mồ hôi, dè dặt bước vào văn phòng.

Bên này, Giang Nghĩa nhìn bóng lưng của Triệu Sơn Hà, trong mắt lóe lên sự khôn ngoan khó phát giác, như thể mọi chuyện đều nằm trong tính toán của anh.

Đồng thời anh quay đầu nhìn phòng tài chính cuối hành lang, chậm rãi đi tới.

Khoảng 3 phút sau, Giang Nghĩa quay lại văn phòng để nghiên cứu kế hoạch xúc tiến của dự án cùng với Đinh Phong Thành và Triệu Sơn Hà.

Nghiên cứu chưa được 10 phút, bên ngoài xảy ra gì đó.

Chỉ nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên liên hồi, có vẻ như có một chiếc xe cảnh sát đang đậu bên ngoài tòa nhà văn phòng.

“Chuyện gì vậy?”

Đinh Phong Thành đứng dậy đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy hai chiếc xe cảnh sát đậu dưới tòa nhà văn phòng, sau đó một cảnh sát mặc cảnh phục bước ra, bước lên cầu thang lên tầng hai.

“Tại sao cảnh sát lại ở đây?” Đinh Phong Thành khá khó hiểu hỏi.

“Chú không biết.” Triệu Sơn Hà giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt hoài nghi.

Ngay sau đó, cảnh sát đã đến hiện trường.

Vừa lúc cảnh sát đến, một người khác cũng đến.

Đinh Hoàng Liễu.

Khi thấy cảnh sát lên lầu, cô ta cũng lên lầu, đi theo phía sau để hóng.

Cảnh sát ập vào phòng, chặn ba người Đinh Phong Thành lại trong phòng hỏi: “Người phụ trách ở đây là ai?”

Đinh Phong Thành tiến lên một bước: “Tôi, tôi là người phụ trách ở đây Đinh Phong Thành.”

“Anh Đinh, chúng tôi nhận được tin có người tố cáo công ty anh trốn thuế, làm giả sổ sách, bây giờ mời anh về hợp tác điều tra, đồng thời đến phòng tài chính lấy sổ sách kế toán ra để chúng tôi xem qua.”

Đinh Phong Thành ngây người.

Công ty của anh ta chỉ là một công ty rỗng, tuy rằng thường xuyên lỗ, nhưng đều là những số liệu hợp pháp, sao lại dính tới trốn thuế chứ? Càng không phải nói tới làm giả sổ sách rồi.

Anh ta muốn hỏi thêm vài câu nữa, Đinh Hoàng Liễu bên kia kinh ngạc nói: “Hả, em hai, sao em lại làm vậy? Chị đã khuyên em bao nhiêu lần rồi, làm người nhất định phải trung thực, sao có thể đi làm những chuyện phạm pháp?”

“Em làm như thế, công ty chế tạo Đinh Hạch sẽ phải đóng cửa mất rồi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1145


CHƯƠNG 1145

Nghe cô ta nói như vậy, biết ngay là vui mừng trước nỗi đau của người khác.

Đinh Hoàng Liễu chỉ mong sao công ty chế tạo Đinh Hạch đóng cửa, ai bảo Đinh Phong Thành cướp đi hạng mục của cô ta?

Cảnh sát tiếp tục nói: “Anh Đinh, mời anh lập tức hợp tác điều tra!”

Giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

Đinh Phong Thành không dám qua quýt, móc một chùm chìa khóa ra: “Mời các anh đi theo tôi.”

Anh ta dẫn cảnh sát đến phòng tài chính ở cuối hàng lang, cắm chìa khóa vào mở cửa.

Lúc này, Giang Nghĩa đứng phía sau nhìn Triệu Sơn Hà, cười như không cười hỏi: “Chú Triệu, sao đổ mồ hôi nhiều thế?”

Triệu Sơn Hà nuốt nước bọt: “Đâu có gì đâu, chỉ là thấy hơi nóng thôi.”

“Thấy hơi nóng à? À, đúng rồi, chú Triệu, bình thường giờ này vợ của chú sẽ đến đón chú tan làm đúng không? Sao hôm nay chưa đến vậy?”

Nghe thấy chữ “vợ”, Triệu Sơn Hà liền cảm thấy không thoải mái.

“Hôm nay cô ấy có chút chuyện đột xuất, nên lát nữa mới tới.”

Giang Nghĩa cười khẩy: “Chú Triệu, đôi lúc có một số chuyện tuy rằng vì nguyên nhân này nọ có thể tha thứ được, nhưng cũng không thể vì vậy mà phạm phải sai lầm lớn.”

“Cậu có ý gì?”

“Không có ý gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến thôi.”

Nói xong, Giang Nghĩa đi đến phòng tài chính.

Triệu Sơn Hà nhìn bóng lưng anh, luôn cảm thấy Giang Nghĩa đã biết được gì đó, nhưng cũng không chắc rốt cuộc Giang Nghĩa biết được gì, vô cùng ngờ vực.

Ông ta cũng đi theo lên đó.

Một đám người đứng trước cửa phòng tài chính.

Đinh Phong Thành cầm một quyển sổ sách cho cảnh sát xem, cảnh sát nghiêm túc kiểm tra một lượt, không có vấn đề gì.

Đột nhiên, một viên cảnh sát khác nhìn thấy một quyển sổ nữa ở trên cái bàn trong góc.

“Đó là gì?”

Đinh Phong Thành liền thay đổi sắc mặt: “À, đó chỉ là sở thích cá nhân thôi, không có gì cả.”

“Sở thích cá nhân? Cho chúng tôi xem.”

“Không cần xem đâu, sẽ làm dơ hết mắt của các anh đấy.”

“Đừng nhiều lời! Đinh Phong Thành, nếu như anh không hợp tác với cảnh sát, chúng tôi lập tức đưa anh đi.”

“Đừng, tôi hợp tác là được thôi.”

Đinh Phong Thành vô cùng miễn cưỡng đưa quyển sổ trên bàn giống như một quyển sổ sách kế toán ra cho cảnh sát.

Triệu Sơn Hà đứng ở cửa lúc này đang căng thẳng đến đỉnh điểm.

Ông ta biết rằng, đó là quyển sổ sách giả, cảnh sát chỉ cần xem xong thì sẽ đưa Đinh Phong Thành đi, công ty cũng coi như xong luôn.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1146


CHƯƠNG 1146

Xong rồi, mọi thứ đều kết thúc.

Đinh Hoàng Liễu đương nhiên cũng biết chuyện sắp xảy ra, cười haha nói: “Phong Thành à, không ngờ em còn có thói quen làm tới hai quyển sổ sách à? Quyển sổ sách còn lại ghi gì ở trỏng thế? Cho mọi người xem cùng đi.”

Trong hoàn cảnh âm thanh pha tạp lẫn lộn, cảnh sát mở quyển sổ đó ra.

Vừa mở ra, cảnh sát liền ngây người.

Đây không phải là một quyển sổ sách kế toán, trong đó không ghi lại bất kì dữ liệu nào, mà là một quyển truyện tranh minh họa cảnh H của các phim anime, khiến người khác xem tới mức xịt máu mũi.

Cảnh sát đỏ mặt, bình tĩnh xem một lượt từ đầu đến cuối, còn kiểm tra qua một lượt khe sách.

Không có ghi chép bất kì dữ liệu nào.

Quyển này, không phải là một quyển sổ sách giả.

Cảnh sát đóng quyển sổ lại, nhìn Đinh Phong Thành chằm chằm: “Đúng là sở thích cá nhân nhỉ.”

Đinh Phong Thành nhún nhún vai: “Chỉ là chút sở thích nhỏ thôi, tôi cũng không tuyên truyền ra ngoài, không phạm pháp chứ?”

“Đúng là không phạm pháp, nhưng thứ dơ dáy này anh không thể giữ lại, chúng tôi phải đem đi.”

“Này, đừng mà, tôi đã sưu tầm rất lâu đấy.”

Mọi việc thay đổi như thế khiến Triệu Sơn Hà và Đinh Hoàng Liễu mặt nghệch ra, có vẻ tiến triển của chuyện này không giống như họ tưởng tượng.

Tại sao đó không phải là một quyển sổ sách giả, mà là một quyển truyện H?

Lẽ nào Đinh Hồng Diệu nhầm lẫn rồi sao?

Không thể nào, Đinh Hồng Diệu là một người gian xảo như vậy, không thể nhầm lẫn những chuyện này được, đúng là nghĩ không thông tại sao lại ra như vậy.

Sau khi điều tra kỹ càng một hồi, đúng là không có vấn đề gì.

Một viên cảnh sát nói: “Xem ra lần báo án này không đúng sự thật, chúng tôi sẽ điều tra người báo án, xem có phải đang vu khống không.”

Đinh Phong Thành liên tục gật đầu: “Các anh cảnh sát nhất định phải thay tôi làm chủ.”

“Yên tâm, nếu như anh không có vấn đề gì, cảnh sát nhất định sẽ không vu oan cho anh, thu đội!”

Sau khi cảnh sát điều tra xong, thu đội rời khỏi.

Một mối nguy lớn đối với Đinh Phong Thành và công ty chế tạo Đinh Hạch đã tan biến trong âm thầm, không biết sao lại bị hóa giải như vậy. Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Kết quả là một phen hú vía.

Đinh Hoàng Liễu nhìn trái nhìn phải, không hiểu sao sự việc lại biến thành như vậy.

Đinh Phong Thành cười hỏi: “Sao hả, chị, sao trông chị có vẻ rất thất vọng vậy?”

“Chị thất vọng cái gì chứ? Haha, nhảm nhí.”

Vốn nghĩ rằng có thể coi được một vở kịch hay, kết quả chỉ coi được một trò hề nhàm chán, Đinh Hoàng Liễu quay người rời đi, không muốn ở lại thêm giây nào nữa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1147


CHƯƠNG 1147

Bây giờ chỉ còn lại ba người Đinh Phong Thành, Giang Nghĩa và Triệu Sơn Hà.

Giang Nghĩa ngồi xuống, chậm rãi nói: “Chú Triệu, trông chú cũng khá thất vọng nhỉ?”

Triệu Sơn Hà xua tay liên tục: “Chú thất vọng gì chứ? Chú vui mừng lắm thì có. Đây rõ ràng là cái bẫy mà Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu tạo ra để đối phó chúng ta, có thể thoát được kiếp này thật không dễ.”

“Đúng là không dễ.” Giang Nghĩa và Đinh Phong Thành nhìn nhau một cái, mỉm cười lấy từ trong áo ra một quyển sổ sách: “Chú Triệu, có quen không?”

Triệu Sơn Hà ngơ ra.

Đây không phải là quyển sổ sách mình lặng lẽ để vào đó sao? Sao lại ở chỗ Giang Nghĩa rồi?

Nghĩ kĩ lại thì ông ta đã hiểu ra.

Đây là kế của Giang Nghĩa.

Cố tình “thay xà đổi cột”, dùng một quyển H đổi quyển sổ sách giả kia, Đinh Phong Thành sớm đã biết chuyện, hai người cùng nhau kẻ tung người hứng.

Những chuyện Triệu Sơn Hà làm đều bị hai người họ biết, hèn gì phải kéo theo ông ta cùng nhau bàn bạc hạng mục.

Haha, thực ra là muốn giữ ông ta lại để diễn xong vở kịch này.

“Nếu như hai người đã biết hết, tôi cũng không có gì che giấu nữa.”

Triệu Sơn Hà ngồi phịch xuống ghế, u sầu nói: “Tôi sai rồi, đúng là tôi không nên làm vậy, nhưng tôi cũng bị ép buộc thôi. Bây giờ xong rồi, tôi không giúp Đinh Hồng Diệu hoàn thành nhiệm vụ, vợ con của tôi….”

Ông ta chưa nói xong, từ ngoài cửa một người phụ nữ ẳm theo đứa con chạy đến.

“Ông à?”

Triệu Sơn Hà kinh ngạc, quay đầu qua nhìn, đó không phải là vợ mình đó sao? Còn đứa trẻ trong lòng, chính là con trai của mình!

“Vợ, con trai!”

Triệu Sơn Hà xúc động đến mắt đỏ cả lên, chạy lên trước ôm chầm lấy vợ con, nước mắt không ngừng tuôn trào.

Sông khuất núi trùng ngờ tắt lối,

Liễu xanh hoa thắm lại thôn xa!

Vốn tưởng rằng mọi thứ đã kết thúc, ai ngờ sự việc lại phát triển theo hướng này.

Vui vẻ đau khổ, đều đến vô cùng nhanh.

Triệu Sơn Hà xém chút không phản ứng kịp.

Đinh Phong Thành không hề biết tình hình cụ thể, anh ta chỉ biết Triệu Sơn Hà sẽ phản bội mình, còn những việc cụ thể hơn thì Giang Nghĩa không nói cho anh ta nghe.

Triệu Sơn Hà khóc một hồi, tò mò hỏi: “Vợ à, em và con không phải bị bắt cóc rồi mà? Sao đến đây được vậy?”

“Là anh Giang đã cứu hai mẹ con em.”

“Giang Nghĩa?”

“Ừm, anh Giang đi ngang qua cứu mẹ con em, hơn nữa còn từ chỗ đám bắt cóc biết được kế hoạch của họ, bọn em tương kế tựu kế, để Đinh Hồng Diệu bọn họ không được gì cả.”

Triệu Sơn Hà vừa nghe xong liền thấy kinh ngạc xen lẫn vui mừng và xấu hổ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1148


CHƯƠNG 1148

“Giang Nghĩa, tôi thật không biết phải cảm ơn cậu như thế nào.”

“Cậu và Phong Thành đối với tôi ân trọng như núi, tôi còn muốn hại các cậu, tôi đúng là xấu xa vô cùng.”

Giang Nghĩa xua xua tay: “Bỏ đi, mọi chuyện cũng không phải là ý của chú, đều là lỗi của Đinh Hồng Diệu. Người chúng ta cần phải báo thù, là Đinh Hồng Diệu.”

Sau đó, Giang Nghĩa nói rõ mọi chuyện cho Đinh Phong Thành nghe, Triệu Sơn Hà cũng bổ sung một lượt.

Nghe xong hết toàn bộ câu chuyện, Đinh Phong Thành liền cảm thấy sợ hãi.

“Trời ạ, anh cả chơi chiêu này cũng quá hiểm độc rồi đúng không? Đúng là không bằng cầm thú.”

“Hôm nay nếu không phải Giang Nghĩa vừa hay đi ngang qua, tôi nhất định trúng bẫy, công ty chế tạo Đinh Hạch rất có thể bay màu trong một đêm.”

Giang Nghĩa gật đầu.

“Đinh Hồng Diệu này quả thật nguy hiểm, hơn nữa thực lực hiện nay của anh ta mạnh hơn chúng ta. Chúng ta vừa phải nhịn, vừa phải đề phòng, cho tới khi chúng ta có đủ thực lực mạnh mẽ để lật đổ anh ta.”

Triệu Sơn Hà nói: “Tôi bây giờ báo cảnh sát, kiện anh ta bắt cóc, uy h**p.”

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần, Chú nhiều nhất chỉ có thể bắt mấy tên trộm vặt, không làm được gì Đinh Hồng Diệu. Hơn nữa bây giờ chúng ta đang ở trong giai đoạn quan trọng của dự án, không thể vì những chuyện vặt này làm ảnh hưởng tiến độ.”

“Vậy cứ để vậy sao?”

“Không, chúng ta phải nhớ thù, nhưng không vội trả thù, đợi đến khi lông cánh đầy đủ thì một kích tất sát!”



Ở một bên khác, Đinh Hoàng Liễu về đến tòa nhà văn phòng của chế tạo Đinh Dung, tức tối quay về phòng làm việc của chủ tịch.

Đinh Hồng Diệu đang pha cà phê, nhìn thấy em gái đi tới thì nhạy bén phát giác trạng thái của cô ta không đúng.

“Sao vậy? Bảo em đi xem kịch hay, sao lại thấy trở về trong tức tối thế?”

Đinh Hoàng Liễu lườm anh ta: “Xem kịch hay gì chứ? Hủy rồi!”

“Ổ?”

“Cảnh sát tra được một quyển sổ, căn bản không tra được sổ sách giả. Anh, anh có phải nhầm lẫn phân đoạn không?”

Đinh Hồng Diệu nhíu mày, cái gì cũng không nói.

Anh ta ngồi xuống yên lặng uống cà phê, rà soát cả quá trình một lượt.

Không nên xuất hiện loại tình huống này mới đúng.

Rốt cuộc xảy ra sai sót ở đâu?

“Lẽ nào là tên khốn Triệu Sơn Hà đó cố ý làm trái ý của anh, không có để sổ sách giả vào?”

“Không thể, vợ con của ông ta vẫn nằm trong tay anh.”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn năm người đàn ông vạm vỡ mặt mày bầm dập dìu nhau đi tới cửa phòng làm việc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1149


CHƯƠNG 1149

Người nào người nấy quần áo không chỉnh tề.

“Đinh tổng, chúng tôi bị người ta đánh rồi.”

“Cái gì?”

Đinh Hồng Diệu lập tức đứng dậy: “Ai đánh?”

“Giang Nghĩa.”

“Vậy vợ con của Triệu Sơn Hà đâu?”

“Bị Giang Nghĩa cứu đi rồi.”

Bây giờ Đinh Hồng Diệu hiểu vấn đề nằm ở đâu rồi, thì ra con tin trong tay anh ta sớm đã không còn, đã định sẵn sẽ thất bại.

“Đám phế vật, anh nói xem tôi nuôi các anh có tác dụng gì? Người bị cứu đi cũng không biết gọi điện thông báo cho tôi?”

“Không phải không thông báo, là điện thoại của chúng tôi đều bị Giang Nghĩa đập hỏng rồi. Mấy người chúng tôi còn bị trói ở trên cây, nếu không phải có người đi qua cứu chúng tôi, chúng tôi sẽ phải bị trói một đêm ở nơi hoang vu.”

Đám người này càng nói càng đáng thương.

Đinh Hồng Diệu lại vừa tức vừa buồn cười, lần đầu tiên gặp phải tình huống bản thân bọn bắt cóc bị trói, nói ra ngoài ai tin chứ?

Anh ta hỏi: “Giang Nghĩa làm sao phát hiện được các anh?”

“Trên đường về nhà vừa hay đụng phải.”

“Trùng hợp như vậy sao?”

Đinh Hồng Diệu thở dài, nếu thật sự là như vậy, vậy thật sự là ngay cả ông trời cũng không giúp anh ta rồi.

Lần này đánh rắn động cỏ, chắc chắn sẽ gây nên sự cảnh giác của đám Đinh Phong Thành, sau đó còn muốn giở trò cũ sẽ càng thêm khó.

Anh ta đi tới cửa sổ, nhìn bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ.

“Giang Nghĩa ơi Giang Nghĩa, thằng nhóc cậu có chút bản lĩnh.”

“Cứu được người vậy mà không trực tiếp thông báo Đinh Phong Thành chú ý nguy hiểm, mà dùng chiêu tương kế tựu kế, cố ý chơi với chúng tôi, đùa giỡn chúng tôi như kẻ ngốc.”

“Ha ha, thủ đoạn hay, rất gan dạ.”

Anh ta siết chặt nắm đấm: “Giang Nghĩa, cậu muốn chơi đúng không? Được, tôi chơi với cậu! Đinh Hồng Diệu tôi cả đời này còn chưa từng sợ ai!”

Người dám ‘chơi’ với Đinh Hồng Diệu, đều không có kết cục tốt đẹp.

Không biết Giang Nghĩa liệu có trở thành kẻ vong mạng tiếp theo không.

Sáng hôm sau.

Viên Triệu Hào một mình uống rượu giải sầu ở trong quán bar, trong lòng cực kỳ không vui, vẫn đang phiền não vì chuyện hôm qua.

Từ sau khi Kỳ Chấn đến thì ông ta từ người giỏi nhất trở thành người đứng thứ hai.

Như này vẫn không tính là gì cả.

Điều khiến ông ta tức giận, là Giang Nghĩa vậy mà trèo lên đầu của ông ta!

Như này là kiểu gì?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1150


CHƯƠNG 1150

Viên Triệu Hào ông ta vất vả làm việc cho Star Jewelry mười mấy năm, kết quả vẫn không bằng một người ngoài?

Giám đốc thu mua, bao nhiêu màu mè, chức vị như vậy thế mà nói cho Giang Nghĩa thì cho Giang Nghĩa, không hề tôn trọng ý kiến của Viên Triệu Hào.

Mọi hành vi của Kỳ Chấn đã tổn thương trái tim của Viên Triệu Hào.

Hết ly này đến ly khác.

Không vui.

Lúc này, một người đàn ông vóc dáng gầy gò khác ngồi ở bên cạnh ông ta, cũng gọi một ly rượu, uống cùng với Viên Triệu Hào.

Người đàn ông nhấp một ngụm, mỉm cười nói: “Giám đốc Viên, người có thân phận như ông sao lại một mình ở đây uống rượu giải sầu vậy?”

Viên Triệu Hào liếc nhìn đối phương, hình như từng gặp ở đâu đó, nhưng không thân quen..

“Cậu là ai?”

“Tôi tên Weiss, giám đốc chi nhánh của trang sức Thiệu Anh.”

Viên Triệu Hào nhíu mày.

Trang sức Thiệu Anh?

Ông ta biết, đó chính là một doanh nghiệp trang sức quy mô lớn đối đầu với Star Jewelry, nhưng trang sức Thiệu Anh hướng tới nhiều hơn ở thị trường cấp thấp, khác với Star Jewelry.

“Người của Thiệu Anh, ngồi ở bên cạnh tôi làm gì?”

Weiss mỉm cười: “Giám đốc Viên, tôi và ông giống nhau, đều thay ông chủ lớn làm việc, cho nên rất có thể hiểu được tâm trạng của ông. Ra sức làm việc ở khu Giang Nam, kết quả ông chủ lớn vừa tới thì bị anh ta nuốt hết toàn bộ thu hoạch. Chuyện này không tính đi, điều tức hơn là để người khác chiếm thành quả lao động của mình, thật sự chọc điên người khác mà!”

Viên Triệu Hào hằn học vỗ vào mặt bàn.

“Đúng vậy.”

“Kỳ Chấn là lão tổng, tôi nhận.”

“Vậy Giang Nghĩa là cái thá gì? Dựa vào đâu cướp đồ từ trong miệng của tôi chứ?”

“Một chút sức cũng không bỏ ra, lấy không một món hời lớn.”

“Mẹ kiếp!”

Lời càng nói càng khó nghe, Viên Triệu Hào thiếu nước cầm micro mà gào khắp nơi.

Weiss gật đầu, rất đồng ý mà nói: “Tâm trạng của ông tôi có thể hiểu, cho nên giám đốc Viên, không bằng chúng ta liên thủ làm một phi vụ?”

Trái tim của Viên Triệu Hào lập tức treo ngược lên.

Ông ta không có ý tốt mà nhìn Weiss: “Nhóc con, đừng tưởng tâm trạng của tôi không tốt lại uống nhiều thì có thể tùy tiện đùa giỡn tôi. Ông đây làm ở ngành này mười mấy năm rồi, cảnh tượng gì chưa từng gặp chứ?”

“Nếu cậu muốn dùng điều này để chia rẽ ly gián, để trang sức Thiệu Ánh đè đầu Star Jewelry, nói cho cậu luôn tiết kiệm sức đi, Viên Triệu Hào tôi không dễ dàng bị lừa vậy đâu.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1151


CHƯƠNG 1151

Weiss vội xua tay: “Ài, giám đốc Viên ông hiểu lầm rồi. Tôi thật ra là có một chuyện cần ông giúp, làm xong chuyện này đối với ông cũng có lợi. Hai bên đều có lợi.”

Viên Triệu Hào uống ngụm rượu: “Nói.”

Weiss nhìn xung quanh, ghé vào bên tai ông ta nói nhỏ: “Thằng em này dạo này mua một lô hàng mới, kết quả mắt lác, lô hàng này đều là hàng loại 2, phải đền một khoản tiền lớn.”

“Vậy nên, tôi hy vọng ông có thể ăn một phần ở lô hàng này của tôi, giúp tôi san sẻ áp lực; nếu không tôi chắc chắn sẽ bị ông chủ lớn ở trên mắng chết.”

Chuyện này là sao?

Viên Triệu Hào cười lạnh nói: “Cậu coi tôi là kẻ ngốc à? Mắt nhìn của cậu không tốt, mua hàng loại 2, kêu tôi tới thay cậu chịu trách nhiệm?”

Weiss tiếp tục nói: “Không phải là kêu ông chịu trách nhiệm, mà là để Giang Nghĩa tới chịu trách nhiệm.”

“Ổ?” Viên Triệu Hào có hứng thú.

“Bây giờ Giang Nghĩa là giám đốc của phòng kinh doanh, ông chỉ cần bảo anh ta mua một phần trong lô hàng loại 2 này, vậy thì tất cả tổn thất đều do anh ta chịu trách nhiệm. Như vậy, tôi vừa giảm bớt áp lực, ông lại có thể tìm được cớ xử lý Giang Nghĩa. Hai chúng ta đều có được cái mình muốn, cớ sao không làm?”

Vừa nói như vậy, tinh thần của Viên Triệu Hào lập tức trở nên tốt hơn.

Phải, để Giang Nghĩa đi làm kẻ xui xẻo này, để cậu ta gánh tổn thất, nhân cơ hội này thì có thể hạ bệ cậu ta.

Vị trí giám đốc thu mua này không phải sẽ trống rồi sao? Viên Triệu Hào có thể tiếp tục danh chính ngôn thuận đảm nhận, tin rằng Kỳ Chấn cũng sẽ không liên tục hai lần phớt lờ mặt mũi của ông ta.

“Chủ ý này hay.” Viên Triệu Hào nhìn Weiss: “Có điều cậu phải tiết lộ cho tôi, chúng tôi sẽ tổn thất khoảng bao nhiêu tiền?”

Weiss nói: “Lô hàng này của tôi tổng cộng tốn 900 tỷ, bên các ông nếu chỉ ăn vào một phần, sẽ thiệt hại khoảng 300-600 tỷ.”

300-600 tỷ.

Có hơi nhiều.

Nhưng nếu có thể dùng tổn thất này làm cái giá, xử lý được Giang Nghĩa, vẫn là xứng đáng.

Huống chi, số tiền này là tiền của Star Jewelry, đâu phải là tiền của Viên Triệu Hào ông ta, có thể thử!

“Thành giao.” Viên Triệu Hào cười ha hả nói.

Hai người nâng ly rượu lên, chạm nhẹ, một hơi uống cạn.

Một âm mưu nhằm vào Giang Nghĩa, chính thức sinh ra.

Giang Nghĩa giờ phút này vẫn đang ở nhà ngủ ngon lành, cái gì cũng không phát giác, một loạt những chuyện vào buổi tối hôm qua khiến anh quá mệt mỏi, hôm nay bất giác ngủ thêm một lúc.

Trong lúc mơ mơ màng màng đang ngủ thì cảm thấy trên mặt có thứ gì đó nhúc nhích.

Mở mắt ra nhìn thì nhìn thấy Đinh Thu Huyền cầm một chiếc bút lông đen nằm bò ở bên cạnh Giang Nghĩa, cũng không biết vẽ gì ở trên mặt anh.

“Em làm gì vậy?” Giang Nghĩa bị dọa giật mình.

“Không làm gì cả, chỉ là vẽ một con rùa nhỏ trên mặt anh, rùa con thích ngủ, he he he.”

Giang Nghĩa bật dậy, mau chóng đi vào nhà vệ sinh rửa con rùa con trên mặt đi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1152


CHƯƠNG 1152

“Em ấy, thật là càng ngày càng nghịch.”

Đinh Thu Huyền nhún vai: “Còn nói em, anh nhìn xem, mặt trời đã lên tới mông rồi anh còn ngủ.”

Giang Nghĩa từ trong nhà vệ sinh đi ra: “Còn không phải tối qua vì giúp anh hai Đinh Phong Thành của em mới dẫn tới nửa đêm mới được đi ngủ, buồn ngủ chết anh rồi.”

“Đúng rồi, còn chưa hỏi anh, tối qua rốt cuộc như nào rồi?”

“Nói ra thì cũng thật sự khá nguy hiểm, anh cả đó của em ra tay thật sự tàn độc, suýt nữa thì xử toang luôn Đinh Phong Thành rồi.”

Giang Nghĩa kể lại một lượt quá trình chi tiết.

Đinh Thu Huyền nghe xong cũng lắc đầu.

“Đinh Hồng Diệu làm cũng quá mức rồi? Anh ta muốn giết luôn Đinh Phong Thành như vậy sao?”

“Đó là đương nhiên, bây giờ Đinh Phong Thành chính là cái gai trong tim của anh ta, không nhổ bỏ, ăn không ngon ngủ không yên.”

“Vậy anh hai của em cũng quá nguy hiểm rồi.”

Giang Nghĩa nhún vai: “Không nguy hiểm làm sao làm lên sự nghiệp lớn được? Nếu tùy tiện thì có thể ngồi vào vị trí gia chủ, vậy Đinh Phong Thành sẽ không có cảm giác tự hào gì cả. Nguy hiểm vẫn là cần, chúng ta bây giờ chỉ có thể cẩn thận từng bước, đề phòng Đinh Hồng Diệu mọi nơi.”

Đang nói chuyện thì điện thoại của Giang Nghĩa đổ chuông.

“Alo?”

“Giang Nghĩa, là tôi, Viên Triệu Hào.”

“Có chuyện gì sao?”

“Là như này, hiện nay công ty có một lô hàng cần mua, cậu không phải là giám đốc thu mua vừa nhận chức hay sao? Chuyện này rơi vào đầu của cậu rồi.”

Viên Triệu Hào nói xong tình hình cụ thể thì cúp máy.

Giang Nghĩa nhìn điện thoại, nhìn Đinh Thu Huyền, cười khổ lắc đầu: “Sóng trước chưa yên sóng sau đã tới.”

Phường Nguyên Thạch, Giang Nghĩa đến đây lần thứ hai.

Điều khác với lần trước là lần này anh là dùng thân phận giám đốc thu mua của Star Jewelry đến đây, bên cạnh còn dẫn theo một trợ lý — Lâm Hân Vũ.

“Chính là nơi này.” Lâm Hân Vũ chỉ vào một cửa hàng nói: “Cửa hàng đá thô Tài Nhung, giám đốc Viên là chỉ định chúng ta đến đây mua.”

Chỉ định cửa hàng đá thô, điều này khiến Giang Nghĩa có chút không thoải mái.

Anh hỏi: “Trước đây cũng chỉ định cửa hàng mua sao?”

“Không phải, trước đây đều là so sánh giá cả xong mới chọn.” Lâm Hân Vũ nói thật: “Lần này là có được thông tin đáng tin cậy, cửa hàng đá thô Tài Nhung nhập một lô hàng mới rất lớn, vội bán ra, cho nên chúng ta đến săn hàng.”

Ha ha, đâu có chuyện tốt như vậy chứ?

Viên Triệu Hào cũng không thể kêu Giang Nghĩa đi làm chuyện đơn giản như vậy.

“Đi vào xem thử.”

Hai người trước sau đi vào cửa hàng, chủ tiệm lập tức ra đón.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1153


CHƯƠNG 1153

“Hai vị muốn mua cái gì?”

Lâm Hân Vũ chủ động nói: “Ông chủ Điền, chúng tôi là người của Star Jewelry, trước đó đã liên lạc qua trong điện thoại.”

Ông chủ Thân bỗng ngộ ra: “Ồ, hai người là đến thu mua lượng lớn đá thô nhỉ, mời đi theo tôi vào trong.”

Ông ta dẫn Giang Nghĩa, Lâm Hân Vũ xuyên qua phòng khách, đi vào từ cửa sau, rồi đi qua một khoảng đất trống, đi tới kho để đá thô.

Rút chìa khóa ra, mở cửa lớn của nhà kho.

Cái hiện ở trước mặt mọi người đều là từng đống đá thô, số lượng kinh người.

Ông chủ Thân nói: “Số đá này đều là đá thô vừa mới khai thác về, hai vị cứ việc xem.”

Giang Nghĩa đi tới, vừa lại gần thì lập tức phát hiện không đúng lắm.

Tuy đá thô ở đây nhiều, nhưng đá hữu dụng rất ít!

Gần như có thể nói, đều là hàng loại 2.

Bởi vì Giang Nghĩa từ trên thân của số đá thô này không cảm nhận được phản ứng quá mạnh, có thể nói mỗi viên đều là rác, nếu mua đá thô như vậy, sợ là sẽ đền ốm.

Trong nháy mắt, Giang Nghĩa đã hiểu chuyện gì rồi.

Chẳng trách Viên Triệu Hào lại sắp xếp anh tới.

Đá thô ở đây rất rác, Viên Triệu Hào chắc chắn là biết trước rồi, cho nên cố ý sắp xếp Giang Nghĩa tới, là muốn Giang Nghĩa dùng giá cao mua những thứ rác rưởi này, sau khi trở về thì ‘chứng minh’ mắt nhìn của Giang Nghĩa tệ cỡ nào, từ đó kéo anh xuống.

Vì để kéo Giang Nghĩa xuống, Viên Triệu Hào cũng thật là hao tâm tổn sức.

Cách làm ổn thỏa nhất là lập tức xoay người rời đi, Giang Nghĩa không tiêu một đồng, như vậy sẽ không có bất cứ tổn thất nào.

Nhưng làm như vậy là hành vi của kẻ hèn.

Sau khi trở về cũng không thể ăn nói.

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, dùng tâm tiến hành cảm ứng một đống đá thô rất lớn ở trong kho, tiến hành phân biệt từng viên, tuy có hơi chậm, nhưng độ chính xác sẽ cao hơn.

Rất nhanh, Giang Nghĩa vui mừng phát hiện, ở đây vẫn có hàng tốt, chỉ là cần ánh mắt trong trăm chọn một, trong nghìn chọn một mới có thể chọn được hàng tốt.

Vui mừng là Giang Nghĩa có ánh mắt như vậy.

Vì vậy Giang Nghĩa hỏi: “Chỗ đá thô này bán như nào?”

Ông chủ Thân rất quả quyết nói: “Cả một kho đá thô, đóng gói vận chuyển là 900 tỷ; cậu mua bao nhiêu thì sẽ chia theo tỷ lệ. Ví dụ cậu mua 300 tỷ thì tôi giao cho cậu một phần ba chỗ này. Nhắc nhở hữu nghị, loại thu mua số lượng lớn như này, thấp nhất cũng là 300 tỷ.”

Ông ta sau đó còn bổ sung một câu: “Nếu cậu chê phiền phức, trực tiếp bỏ ra 900 tỷ, tôi đóng gói vận chuyển toàn bộ tới tận cửa cho cậu, như thế nào?”

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần nhiều như thế, 300 tỷ thôi, tôi mua số lượng 300 tỷ.”

Ông chủ Thân gật đầu: “Được, vậy tôi lấy ra một phần ba số hàng từ trong kho ra cho cậu.”

“Đợi đã.”

“Sao vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1154


CHƯƠNG 1154

“Tôi muốn chọn.”

Ông chủ Thân đã cười: “Giám đốc Giang, cậu đừng đùa với tôi, thu mua số lượng lớn như này, không có chọn; nếu được chọn thì không phải cái giá này.”

Giang Nghĩa kiên định nói: “Không được, tôi buộc phải chọn.”

Đương nhiên phải chọn.

Nếu tùy tiện lấy một phần ba đi, vậy chắc chắn sẽ bù chết tiền.

Ông chủ Thân không vui rồi, trên mặt khá khó coi: “Giám đốc Giang, cậu có chút không hợp quy tắc rồi, nếu cậu như vậy, vụ làm ăn này tôi không thể làm. Mua lô là giá mua lô, chọn là giá của chọn, không giống nhau.”

Giang Nghĩa thở dài, từ từ nói: “Được, tôi cũng không để ông khó xử.”

Anh đưa một ngón tay ra: “Tôi chỉ từ trong cái kho này chọn 100 viên đá thô, tôi chỉ cần 100 viên.”

Ông chủ Thân và Lâm Hân Vũ đều sững người.

Đây là có ý gì?

“Không phải, cậu không mua lô sao?”

“Mua lô, 100 viên.”

“100 viên có thể gọi là mua lô sao? Cái đó mới được mấy đồng?”

Giang Nghĩa mỉm cười rồi nói: “Yên tâm, tôi vẫn trả ông 300 tỷ, nhưng tôi chỉ cần 100 viên. Điều kiện tiền đề là ông phải để tôi chọn.”

Điều kiện như này ông chủ Thân vẫn chưa từng nghe nói.

300 tỷ mua 100 viên, đó chính là 3 tỷ một viên.

Ông chủ Thân biết rõ, 99% số đá thô ở đây đều là rác, muốn không lời không lỗ, vậy thì phải có ánh mắt cay độc, viên nào cũng chọn trúng cực phẩm mới được.

Ha ha, cái này tương đương với cái gì?

Tương đương với việc bạn đi mua vé sổ, mua liên tiếp 100 tờ, tờ nào cũng trúng 15 tỷ!

Có thể sao?

Tuyệt đối không thể!

Ông chủ Thân nhìn Giang Nghĩa đầy vẻ khinh thường, cho rằng đây là một tên đần, ông ta vui vẻ xác nhận: “Giám đốc Giang, cậu chắc chắn không phải đang nói đùa với tôi chứ?”

Giang Nghĩa nhìn ông ta: “Ông cảm thấy tôi có thời gian nói đùa với ông sao?”

“Được, vậy tôi đồng ý điều kiện của cậu, 300 tỷ mua 100 viên, tùy cậu chọn!”

“Cảm ơn!”

Lâm Hân Vũ ở một bên cũng sắp lo chết rồi, không ngừng đánh mắt với Giang Nghĩa, nhưng Giang Nghĩa giống như không thèm nhìn, không thèm quan tâm.

Vụ buôn bán này không thể làm.

Lâm Hân Vũ khẩn trương đến mức sắp khóc rồi, 300 tỷ đó, số tiền đó là có thể mua một mỏ quặng khai thác đá thô cỡ nhỏ!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1155


CHƯƠNG 1155

Kết quả bây giờ Giang Nghĩa chỉ cần 100 viên trong đó.

Kể chuyện cười quốc tế gì vậy?

Cái này không đền mới lạ!

Lâm Hân Vũ đã nghĩ, lát nữa trở về nên ăn nói kiểu gì với đám người Kỳ Chấn, Viên Triệu Hào, phạm sai lầm lớn như vậy, e là sẽ bị đuổi việc ngay lập tức.

Đuổi việc còn tính là nhẹ, sợ là còn phải gánh vách tổn thất kinh tế của công ty?

Càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ càng run.

Lúc này, Giang Nghĩa đưa tay vỗ vai của cô ta, khẽ mỉm cười rồi nói: “Không cần sợ, tin vào mắt nhìn của tôi. Lùi một vạn bước lại nói, cho dù là lỗ, tôi cũng sẽ một mình gánh vác, cô sẽ không có chuyện đâu.”

“Giám đốc Giang…”

Giang Nghĩa hít sâu một hơi, cất bước đi về phía đống đá thô chất như núi kia.

Trong nhà kho tổng cộng có 10 đống, anh đi qua từng đống để cảm ứng, từ trong đống đá thô rất lớn tiến hành tìm kiếm, tiến hành cảm ứng từng viên.

“Viên này không tồi.”

“Ừm, viên này được, nấp khá kỹ.”

“Không tồi, viên này là cực phẩm.”

“Wow, viên này là Đế vương lục nhỉ?”

Giang Nghĩa vừa lục tìm vừa tự lẩm bẩm, cảm ứng thì giống như viên nào cũng là Đế vương lục cực phẩm.

Ông chủ Thân ở bên cạnh cười lạnh ở trong lòng: cậu diễn đi, đến lúc đó xem cậu trở về ăn nói kiểu gì!

Thời gian tiêu tốn có hơi lâu, tổng cộng tốn 3 tiếng đồng hồ mới hoàn tất việc từ trong 10 đống đá thô chọn ra hơn 200 viên đá thô.

Giang Nghĩa lại từ trong hơn 200 viên đá thô chọn ra 100 viên sẽ lấy đi, để vào trong một cái sọt.

Anh búng tay.

“Cuối cùng đã chọn xong, 100 viên đá thô này là thứ tôi muốn.”

“Số lượng cũng không nhiều, tôi tự mình mang về là được, cũng không cần ông chủ Thân ship qua.”

Ông chủ Thân nhìn cái sọt đó, bên trong lại là một số viên đá thô lôm côm, rất nhiều viên là khối bùn đất, nhìn thoáng cái là hàng thứ phẩm trong hàng thứ phẩm.

Ông ta không nhịn được mà cười ha hả: “Giám đốc Giang, con người cậu thật là thú vị, thấy vị trí này của cậu cũng không ngồi được mấy ngày rồi, tôi cũng nói thẳng với cậu, 300 tỷ lần này của cậu tuyệt đối là phải đền rồi.”

“Ổ? Ông sao biết tôi không làm được lâu?”

“Đó không phải chuyện hiển nhiên sao? 300 tỷ mua 100 viên đá thô, loại chuyện này ai làm ra được? Hơn nữa những viên cậu chọn đều là thứ phẩm trong thứ phẩm, khiến công ty lỗ 300 tỷ, cậu cho rằng còn có thể tiếp tục làm sao?”

Giang Nghĩa đã cười: “Nói như vậy, ông chủ Thân thể hiện sự nghi ngờ về mắt nhìn của tôi?”

“Không, tôi không phải là nghi ngờ, tôi là khinh thường cậu, ha ha ha ha.”

Giang Nghĩa cũng không tức giận, đưa tay xách cái sọt lên, vừa đi vừa nói: “Tôi bây giờ phải về công ty tiến hành cắt đá thô, đúng rồi, tôi sẽ tiến hành livestream, hoan nghênh ông chủ Thân xem đúng giờ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1156


CHƯƠNG 1156

“Ha ha, cậu còn chê chưa đủ mất mặt sao? Còn muốn livestream cắt đá? Được, cậu muốn chết thì tôi nguyện ý xem, nhất định xem đúng giờ!”

“Quyết như vậy đi.”

Giang Nghĩa khẽ mỉm cười đi ra khỏi nhà kho, rời khỏi Phường Nguyên Thạch.

Trên đường, Lâm Hân Vũ tức giận nói: “Ông chủ Thân đó có thái độ gì thế? Tức chết người ta rồi. Giám đốc Giang, anh sao không tức giận?”

Giang Nghĩa nhún vai: “Tôi cũng muốn tức giận, nhưng thật sự không tức giận nổi.”

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi từ chỗ ông ta có được 100 viên đá thô cực phẩm, xách một sọt bảo bối, cô cảm thấy tôi phải như nào mới có thể tức giận?”

Lâm Hân Vũ bĩu môi: “Bảo bối gì chứ? Chỉ là một sọt đá lởm.”

“Ha ha ha ha.” Giang Nghĩa chỉ cười không nói, đi tới trước xe, sau khi để đồ vào cốp, sau đó lái xe chở Lâm Hân Vũ trở về.

Giang Nghĩa vừa rời đi thì ông chủ Thân đã gọi điện cho Weiss.

“Ông chủ Thân, sự việc làm như nào rồi?”

“Đã xong rồi, tên ngu Giang Nghĩa đó tiêu 300 tỷ chỉ mua 100 viên đá, chọn từng viên, cậu ta nghĩ cậu ta là ai chứ? Thật sự tưởng có thể chọn ra đá cực phẩm sao?”

Weiss có chút lo lắng: “Con người của Giang Nghĩa giảo hoạt, cẩn thận đề phòng.”

Ông chủ Thân vỗ ngực nói: “Cậu yên tâm đi, 99% số đá ở đây đều là hàng loại 2, cho dù có cực phẩm, cũng chỉ có tỉ lệ rất nhỏ. Cậu ta có thể may mắn chọn trúng một viên đã không tệ rồi, còn muốn chọn trúng 100 viên ư? Đó không phải là vé số nào cũng trúng giải tiền tỷ sao? Cậu cảm thấy chuyện này có thể không?”

Quả thật không thể.

Weiss hài lòng nói: “Vậy lần này Giang Nghĩa chết chắc rồi, hừ, tôi ngược lại muốn nhìn xem anh ta sau khi trở về sẽ ăn nói kiểu gì?”

“Ồ, đúng rồi, Giang Nghĩa còn nói sau khi trở về sẽ livestream cắt đá thô, chúng ta đến lúc đó có thể cùng nhau xem cậu ta bẽ mặt.”

“Ha ha, có chuyện này sao? Vậy tôi nhất định phải xem.”

Xe lái tới cửa thì sớm đã có người chờ đợi, bọn họ đợi xem trò hề của Giang Nghĩa.

Vừa xuống xe thì Lâm Hân Vũ đã ôm trán, đau khổ lắc đầu, hôm nay không biết phải bị khiển trách như nào nữa, tiêu 300 tỷ chỉ mua 100 viên đá thô, loại chuyện này thật sự không phải ai có thể làm ra được, quá ngu ngốc.

Viên Triệu Hào dẫn một đám người đi tới, nở nụ cười không chạm tới đáy mắt mà hỏi: “Hân Vũ à, hôm nay thu mua thuận lợi chứ?”

Lâm Hân Vũ ấp úng không dám mở miệng.

Nói kiểu gì?

Không thể nói!

Lúc này, Giang Nghĩa từ sau cốp xách lên một cái sọt đá thô lên, khẽ mỉm cười nói: “Thu mua khá thuận lợi, tất cả đá thô đều ở đây.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1157


CHƯƠNG 1157

Viên Triệu Hào cúi đầu nhìn đá thô trong cái sọt thì sững người ít nhất nửa phút.

Một lát sau, ông ta mới tỉnh lại.

“Giám… giám đốc Giang, lời này của cậu là ý gì? Cái gì gọi là toàn bộ đá thô đều ở đây?”

Giang Nghĩa trực tiếp trả lời: “Chất lượng đá thô của ông chủ Thân quá tệ, tôi chỉ chọn được 100 viên, số còn lại đều không cần.”

“Ổ? Vậy cậu tốn bao nhiêu tiền?”

“300 tỷ.”

Không khí lập tức trở nên lắng đọng, máu của mỗi người đều muốn đông lại.

Lâm Hân Vũ đưa tay che mắt, không dám liếc nhìn Viên Triệu Hào, chờ đợi bị khiển trách.

“Giang Nghĩa!” Viên Triệu Hào quát một tiếng, tức giận trách mắng: “Cậu đùa cái quái quỷ gì với chúng tôi thế? 300 tỷ chỉ mua về 100 viên đá thô, cái chức giám đốc thu mua này của cậu làm thật ‘nhàn’ nhỉ!”

Thần sắc của Giang Nghĩa rất bình tĩnh.

“Sao vậy?”

“Còn sao vậy? Giang Nghĩa tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng rằng cậu là giám đốc thu mua thì có thể thích gì làm nấy, nhất cử nhất động của cậu đều liên quan tới sự phát triển của cả Star Jewelry. Tôi bây giờ nghi ngờ cậu lấy việc công làm việc riêng, nhận hối lộ!”

Giang Nghĩa nhún vai: “Tôi quả thật…”

Viên Triệu Hào cản anh lại: “Không cần giải thích, cậu cũng không cần giải thích với tôi, tôi không quản được cậu, có gì muốn nói thì cậu giữ lại giải thích với chủ tịch Kỳ đi!”

Nói xong, ông ta xoay đầu rời đi.

Nửa tiếng sau.

Phòng họp lớn.

Lãnh đạo của các bộ phận ngồi lại, Viên Triệu Hào tức tối ngồi vắt chân, lạnh lùng nhìn Giang Nghĩa.

Ngoài mặt tức giận, trong lòng vui mừng.

Ông ta vốn muốn dựa vào hàng loại 2 để chỉnh Giang Nghĩa, bây giờ thì hay rồi, Giang Nghĩa cực kỳ ngu xuẩn, tự mình chạy vào lưới, căn bản không cần ông ta bỏ sức.

Tất cả mọi chuyện ông ta đã nói hết với Kỳ Chấn rồi.

Tiếp theo thì đợi Kỳ Chấn phát biểu là được.

Kỳ Chấn nhìn cái sọt đá đó, sắc mặt trắng bệch, bất cứ ai cũng nhìn ra đây là hàng loại 2, ở bên ngoài sợ rằng ngay cả 30 triệu cũng không bán được.

Kết quả Giang Nghĩa tiêu 300 tỷ đi mua về.

Ha ha, đây không phải là lấy tiền bỏ vào nước hay sao?

Kỳ Chấn không nghi ngờ sự trung thành của Giang Nghĩa, nhưng ông ta nảy sinh sự nghi về mắt nhìn của Giang Nghĩa, người bình thường sao lại làm ra chuyện hoang đường như vậy?

Quả nhiên, khác nghề như cách núi.

Công việc chính của Giang Nghĩa là bác sĩ, bảo anh đi làm kinh doanh, làm khó anh rồi.

Kỳ Chấn thở dài: “Chuyện này là sơ xuất của tôi, là sự bổ nhiệm vội vàng của tôi mới dẫn tới rắc rối ngày hôm nay, chuyện này tôi có trách nhiệm không thể chối bỏ.”

Ông ta chủ động nói như vậy, cũng là giải tỏa áp lực cho Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1158


CHƯƠNG 1158

Do Kỳ Chấn chịu trách nhiệm chính, vậy thì Giang Nghĩa chỉ cần chịu trách nhiệm phụ, chức vị giám đốc thu mua không giữ được, ít nhất có thể điều tới bộ phận khác.

Nghe thấy lời này, Viên Triệu Hào cũng không có truy cứu quá nhiều.

Dù sao ông ta cũng chỉ là muốn ép Giang Nghĩa rời khỏi vị trí giám đốc thu mua, còn Giang Nghĩa làm việc gì khác, ông ta mặc kệ, ông ta cũng không trông mong sẽ hoàn toàn đuổi được Giang Nghĩa ra khỏi Star Jewelry.

Đây vốn là ván cờ mà Kỳ Chấn, Viên Triệu Hào mỗi bên nhường một bước.

Tuy nhiên, Giang Nghĩa không thấy như vậy.

Anh ho khẽ một tiếng: “Chủ tịch Kỳ, có chuyện ông e là hiểu lầm rồi.”

Kỳ Chấn nhìn sang Giang Nghĩa: “Có chuyện gì?”

“Ông không có trách nhiệm, tôi cũng không làm sai. Tuy tôi tiêu 300 tỷ có hơi nhiều, chỉ mua 100 viên đá thô có hơi ít, nhưng 100 viên đá thô này, viên nào cũng là cực phẩm, chỉ lời không lỗ.”

Nghe thấy lời này, Kỳ Chấn nghẹn lời, trong lòng rất oán trách Giang Nghĩa: Tôi cũng đã giúp anh thoát ra rồi, anh sao còn dí vào họng súng thế? Như này không phải là khiến tôi khó xử hay sao?”

Viên Triệu Hào vốn định dừng thì ngay lập tức lấy lại tinh thần, ông ta cười ha hả nói: “Chủ tịch Kỳ cũng nghe thấy rồi, mắt nhìn của Giang Nghĩa nông cạn, ngu ngốc, tôi không đồng ý là trách nhiệm của ông, tất cả trách nhiệm đều nên do Giang Nghĩa gánh vác!”

Những chó săn của Viên Triệu Hào người nào người nấy đều đứng dậy.

“Phải, dựa vào đâu Giang Nghĩa làm công ty tổn thất 300 tỷ lại phải để chủ tịch Kỳ chịu trách nhiệm chứ?”

“Đuổi việc Giang Nghĩa!”

“Kẻ phá hoại như này, không xứng làm giám đốc thu mua.”

Mọi người mắng rất dữ dội, bọn họ đều hận không thể mau chóng đuổi Giang Nghĩa đi.

Chỉ cần Giang Nghĩa đi, Viên Triệu Hào có thể tiếp tục vét tiền, bọn họ cũng có thể uống được nước canh; bây giờ Giang Nghĩa giữ chức giám đốc thu mua, nước canh của bọn họ cũng mất luôn, có thể không gấp được sao?

Đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, Kỳ Chấn dù muốn bảo vệ Giang Nghĩa cũng lực bất tòng tâm.

Bên kia còn có người tức quá đạp một cước bay cái sọt, đá thô bên trong rơi ra sàn, cả phòng họp trở nên bừa bãi.

Xem ra, không cách chức Giang Nghĩa là không được rồi.

Lúc này, Giang Nghĩa chủ động mở miệng nói: “Dừng, để tôi nói một câu.”

Một nhân viên đi lên chỉ vào Giang Nghĩa: “Nói cái con mẹ nhà anh? Cút mau!”

Giang Nghĩa đưa tay ấn vào cổ của nhân viên đó, lập tức đập vào bàn họp, người đó ngất ngay tại chỗ.

“Bây giờ, có thể nghe tôi nói rồi chứ?”

Quậy như này, mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều không dám nói chuyện.

Đám người này ăn mềm không ăn cứng, trước giờ không dám bắt nạt kẻ nóng tính.

Viên Triệu Hào trừng anh: “Giang Nghĩa, đừng tưởng rằng thân thủ của cậu giỏi thì có thể thích gì làm nấy, bây giờ là xã hội của luật pháp, nếu cậu không thể cho mọi người chúng tôi một lời giải thích hợp lý, hôm nay, cậu đừng hòng bước ra được khỏi cửa lớn này!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1159


CHƯƠNG 1159

Ha ha, chiến thần Tu La muốn đi, có ai giữ được?

Chỉ có điều, Giang Nghĩa quả thật không cần sử dụng võ lực nữa.

Anh chỉ vào những viên đá rải rác trên sàn rồi nói: “Sọt đá thô này là tôi mua về, tiêu 300 tỷ.”

“Bây giờ, hãy tiến hành cắt, livestream.”

“Nếu kết quả sau khi cắt không thể vãn hồi tổn thất của công ty, vậy thì tôi chủ động từ chức, hơn nữa còn sẽ chịu trách nhiệm đền bù tổn thất 300 tỷ.”

“Nếu thành tích sau khi cắt không tệ, vậy…”

Giang Nghĩa nhìn sang Viên Triệu Hào: “Giám đốc Viên, ông cảm thấy như nào thì thích hợp?”

Viên Triệu Hào cười lạnh: “Nếu 100 viên đá lởm này có thể vãn hồi tổn thất 300 tỷ, vậy thì tôi livestream trồng cây chuối ăn mì gói!”

“Hình như khá thú vị, vậy thì quyết như vậy đi.”

“Quyết như vậy!”

Sự việc đã phát triển tới mức độ này, đã không thể vãn hồi nữa, cho dù Kỳ Chấn muốn giúp Giang Nghĩa cũng không giúp được.

Tất cả mọi chuyện đều nghe số trời.

“Kêu sư phụ mang máy cắt tới, làm ngay tại đây!”

“Đúng rồi, tìm thêm vài người đến hiện trường livestream.”

Phòng họp biến thành phòng livestream.

Máy quay chuyên nghiệp, livestream mới mở thì đã có hai chiếc ‘tên lửa’ được gửi thu hút người xem.

Sư phụ chuyên cắt hàng đầu điều khiển thiết bị, tiến hành cắt tại chỗ đối với 100 viên đá thô.

Loại cảm giác này, giống như có người mua 100 tờ vé số, tiến hành mở thưởng ngay tại chỗ, rất thu hút ánh nhìn của mọi người, ai cũng nôn nóng ấn vào livestream để xem.

‘Coca, bỏng đã chuẩn bị xong, mời bắt đầu biểu diễn của bạn.’

‘100 viên đá thô kia cảm giác đều là hàng loại 2, không có cái vẹo gì cả.’

‘Tôi cũng thấy thế, chắc là trò cười của công ty thích chơi trội, không cần xem, tuyệt đối cắt ra một đống rác.’

Còn chưa bắt đầu cắt, trong livestream đã rất nhiều người, những dòng bình luận nối tiếp nhau, phần lớn mọi người đều không đánh giá cao về những viên đá này.

Trong đó, Weiss, ông chủ Thân cũng đều ở nhà của mình thưởng thức một vở kịch đặc sắc.

Viên Triệu Hào nôn nóng nói: “Sư phụ, bắt đầu đi!”

Ông ta đã đang tưởng tượng ra cảnh Giang Nghĩa thân bại danh liệt, chỉ cần Giang Nghĩa ngã xuống, người duy nhất mà Kỳ Chấn có thể tín nhiệm không phải chỉ còn lại ông ta hay sao?

Star Jewelry, nhất định không thoát khỏi sự quản lý của Viên Triệu Hào!

Cắt đá, chính thức bắt đầu.

Đây cũng là lão sư phụ rồi, cắt đá thô gần 30 năm, từ lúc hơn 10 tuổi đã bắt đầu cắt đá, cả đời không biết đã thấy bao nhiêu viên đá thô.

Phàm là loại đá thô có thể cho ra đồ tốt đều không có dáng vẻ xấu xí như này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1160


CHƯƠNG 1160

Cho nên, khi lão sư phụ nhìn thấy một sọt đá thô này thì dè bỉu, cho rằng với kỹ thuật của ông ta căn bản không cần cắt đá thô rác rưởi như này.

Cho nên ông ta coi livestream này thành một hoạt động thu hút người xem một cách rẻ tiền, làm ra vẻ mà thôi.

Chính vì như vậy, lão sư phụ không quá để tâm với việc cắt đá thô, tùy tiện điều khiển máy tiến hành cắt, đương nhiên, cho dù có không để tâm nữa, ông ta có hơn 30 năm kinh nghiệm, vẫn rất quen tay.

Một động tác tùy tiện cũng giỏi hơn người mới gấp trăm lần.

Viên đá thô đầu tiên, cắt ra.

Lão sư phụ không thèm nghĩ ngợi, cũng không tiếc viên đá, trực tiếp xoẹt một cái, cắt làm đôi.

Kết quả khi màu xanh lục phỉ thúy bên trong lộ ra, tất cả mọi người đều sững sờ, loại cảm giác này giống như có người cạo một tờ vé số, phát hiện đã trúng 15 tỷ, chứ không phải là cạo từng số từng số.

Xung kích cực lớn lập tức đánh mạnh vào đầu của tất cả mọi người.

“Đế vương lục?”

“Tôi không nhìn nhầm chứ? Loại đá thô rác rưởi này vậy mà cắt ra Đế vương lục?”

Trong nháy mắt, trong cả phòng họp như vỡ òa, tất cả mọi người đều đều khó thể tin khi nhìn viên đá bị cắt ra.

Một khối ngọc Đế vương lục có độ thuần khiết cực cao như vậy, trên thị trường tuyệt đối có thể bán được từ 6-9 tỷ, kiếm bội!

Điều tiếc nuối duy nhất là vừa rồi cắt quá tùy ý, quá nhanh, dẫn tới vết cắt có chút vấn đề, sẽ ảnh hưởng nhất định với giá trị của nó.

Vì vậy, Kỳ Chấn rất bất mãn mà nói: “Cắt ra Đế vương lục đương nhiên vui, nhưng kỹ thuật cắt như này cũng quá thô rồi? Viên Triệu Hào, ông chắc chắn đây là lão sư phụ đã làm việc này hơn 30 năm rồi chứ?”

Viên Triệu Hào gật đầu liên tục: “Là lão sư phu, viên đầu tiên có chút lạ tay, chủ tịch Kỳ lượng thứ.”

Kỳ Chấn hừ lạnh một tiếng, không nói gì nữa, nhìn ra được tâm trạng rất không tốt.

Nếu bởi vì kỹ thuật cắt không đạt chuẩn mà phá hỏng đá thô, vậy thì tội nặng rồi.

Lão sư phụ lau mồ hôi lạnh, ông ta đâu ngờ viên đá thô không bắt mắt như vậy lại cắt ra Đế vương lục chứ? Thật sự là giẫm phải vận may cứt chó rồi.

Có bài học của viên thứ nhất, khi ông ta cắt viên thứ hai rõ ràng đã dụng tâm.

Nếu viên thứ hai còn cắt không tốt, công việc này của ông ta chắc chắn sẽ mất.

Viên thứ hai, ông ta cắt từng chút, mới cắt được một miếng thì lộ ra màu xanh lục phỉ thúy, màu xanh lục đó chói mắt, cũng sắp tràn ra rồi: “Lại là một khối Đế vương lục sao?”

Lão sư phụ cẩn thận cắt ra, lần này động tác của ông ta rất hoàn mỹ, cắt rất khéo.

Cũng giống như ông ta dự liệu, khối này là Đế vương lục, trong cả viên đá tràn ngập ngọc thạch có độ thuần khiết cao, khá hoàn mỹ.

“Tốt, quá tốt rồi.” Kỳ Chấn cũng không nhịn được mà khen.

Hai khối Đế vương lục như vậy, ít nhất đã vãn hồi 15 tỷ tổn thất cho công ty, mắt nhìn chuẩn xác của Giang Nghĩa khiến người ta cảm thán.

Trong livestream càng bùng nổ hơn.
 
Back
Top Dưới