Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 1061


Chương 1061

Cái chết không hề đáng sợ, đáng sợ nhất là quá trình chờ đợi đến cái chết.

Biệt thự vùng ngoại thành.

Hai người đàn ông mặt đối mặt ngồi trên ghế salon, họ đều không nói một lời mà chỉ lẳng lặng nhìn xuống sàn nhà, trong ánh mắt đều lộ vẻ khó chịu như sắp chết.

Bên trái là Chu Duẫn Cường, bên phải là Diêm Khải Văn.

Đã sáu ngày trôi qua, ngày mai chính là ngày chịu “Hình phạt” trong lời nói của Giang Nghĩa.

Họ không biết chuyện gì đang chờ họ ở phía trước, nhưng có thể chắc chắn kết cục của họ chỉ có một con đường chết.

Họ đã thử rất nhiều cách rồi, nhưng đều không sống nổi.

Thuê sát thủ, ve sầu thoát xác, ác ý trả thù, chịu thua cầu xin tha thứ, những cách có thể nghĩ đến họ đều nghĩ đến rồi nhưng không có cách nào hiệu quả.

Thứ chờ đợi họ chỉ còn lại thời gian đến hạn tàn khốc.

“Bỏ đi mẹ mày đấy!”

Chu Duẫn Cường đứng lên, đạp cái bàn trà dịch ra ngoài, đâm vào đùi Diêm Khải Văn một cách khó khăn.

“Ai da!” Diêm Khải Văn ôm chân: “Ông bị bệnh tâm thần à? Có bản lĩnh thì đi mà đối phó với Giang Nghĩa đi, trút giận lên đầu tôi làm gì?”

“Ha, mày dám dùng giọng điệu này nói chuyện với tao hả?”

“Làm sao nào? Dù sao ngày mai tất cả mọi người cũng xong đời rồi, dùng giọng điệu này thì làm sao nào?”

“Mày là đồ chó hoang, đồ khốn nạn!” Chu Duẫn Cường bước một bước nhảy vọt qua, túm lấy tóc của Diêm Khải Văn, bắt đầu đánh nhau: “Nếu mày không ngu xuẩn đắc tội Giang Nghĩa thì ông đây sẽ gặp phải họa sát thân sao?”

Diêm Khải Văn cũng không chịu thua.

Anh ta cũng nắm chặt lấy tóc của Chu Duẫn Cường: “Ông vẫn còn mặt mũi trách mắng tôi sao? Nếu ông không chó chết nhìn thấy phụ nữ thì lập tức không chịu nổi, đòi c**ng b*c Dương Quân Như thì ông đây sẽ bị ông kéo xuống nước hả?”

Cái chết ngay trước mắt, họ hoàn toàn đánh mất toàn bộ tôn nghiêm, oán trách lẫn nhau, đánh nhau ẩu đả.

Hai người đàn ông lăn lộn đánh nhau trên mặt đất.

Diêm Khải Văn vốn đã bị thương khắp người, sau khi bị đánh thì vết thương càng nặng thêm; Cơ thể Chu Duẫn Cường bình thường đã suy yếu, lúc này cũng bị đánh đến mức tổn thương gân cốt.

Mười phút sau, hai người đều nằm thở hổn hển trên mặt đất.

Còn sống.

Nhưng đều sống không tốt.

Sau một trận phát tiết, Diêm Khải Văn nhìn lên trần nhà, nuốt nước bọt, nói: “Không được rồi, chúng ta không thể cứ ngồi chờ chết như vậy, vẫn phải nghĩ cách.”

Chu Duẫn Cường cười lạnh: “Mày tỉnh lại đi, còn có thể có cách gì nữa? Cả ổ rắn hổ mang, Lão Tây cũng bị Giang Nghĩa giết rồi, còn ai có thể đối phó với Giang Nghĩa nữa?”

“Tôi cũng không biết nhưng cứ phải thử xem.”

“Thử như thế nào?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1062


Chương 1062

“Có thưởng ắt sẽ có người dũng cảm xuất hiện.” Diêm Khải Văn quay đầu nhìn về phía Chu Duẫn Cường: “Ông mau lấy tất cả tài sản ra, tôi truyền tin giúp ông. Chúng ta sẽ nói ai có thể bảo vệ tính mạng của hai chúng ta thì toàn bộ tiền của ông sẽ đều cho người đó.”

Long đầu trọc vừa cười vừa nói: “Chủ tịch Chu, ông quên thật hay là giả vờ quên vậy? Chúng tôi đến đây làm gì, trong lòng các người không rõ à? Lúc đầu các người hãm hại chú Trình chúng tôi như thế nào, chẳng lẽ trong lòng ông còn không biết?”

“Ngày mai là lễ cúng tuần của chú Trình, theo mệnh lệnh của lão đại, tôi phải dẫn các người đến linh đường một chuyến, đi thôi.”

Chu Duẫn Cường không ngừng lui về phía sau: “Tôi không đi, tôi không đi đâu.”

Ông ta quay người muốn chạy vào trong biệt thự, kết quả là mấy tên đầu trọc nhanh chóng vọt lên, một người đè Chu Duẫn Cường xuống đất, cưỡng ép kéo ông ta đến xe.

Diêm Khải Văn thấy tình hình này, trong lòng lạnh đi một nửa.

“Diêm Khải Văn, cậu muốn tự mình đi hay là để chúng tôi giúp cậu đây?”

“Không cần, không cần phải giúp đâu, tự tôi đi là được.”

Diêm Khải Văn đã thức thời hơn nhiều, tự mình cất bước đi đến chiếc xe màu trắng, anh ta biết chuyến đi này đừng nghĩ có thể còn sống sót.

Nếu như biết như vậy thì đã gửi thông báo đi rồi, bây giờ cho dù có người muốn đến giúp đỡ thì cũng không kịp đúng không?

Haiz!

Đang thở dài, bỗng nhiên có hai chiếc xe tải lớn chạy tới chắn ngang đường bọn họ.

Sau đó, có một nhóm người tay cầm gậy bóng chày nhảy xuống từ trong xe, thoáng nhìn qua, phải có hơn ba mươi người, bọn họ chặn đường chật như nêm cối.

Người cầm đầu chính là Côn Tử Đầu, tên ác bá nổi tiếng gần bên.

“Ồ, đây không phải là Long đầu trọc đó à, đã lâu không gặp.” Côn Tử Đầu cười ha hả, bước tới.

Long đầu trọc híp mắt.

“Anh Côn có ý gì đây, đến cướp người à?”

Côn Tử Đầu nói: “Tôi nào dám cướp người từ trong tay anh Long chứ, thật ra tôi chỉ có một tâm nguyện, đó chính là mong anh Long hãy giơ cao đánh khẽ, thả cho bọn họ một mạng cho thằng em này có mặt mũi, vậy có được không?”

Nghe thấy lời này, trong lòng Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn liền có niềm tin.

Chắc chắn là do Côn Tử Đầu nhìn thấy tin nhắn cho nên chủ động đến cứu người.

Có cho có nhận, xem ra câu này đúng là có đạo lý.

Long đầu trọc hừ lạnh một tiếng: “Cậu là cái thá gì chứ, tôi dựa vào cái gì mà phải nể mặt cậu, cút đi, nếu không thì chúng tôi cũng sẽ xử lý cậu cùng bọn họ.”

Đám thủ hạ của Côn Tử Đầu bất mãn, từng người đều giơ cái gậy bóng chày lên muốn đánh nhau.

“Này này, chờ đã chờ đã.”

Côn Tử Đầu vẫn mang theo nét mặt tươi cười: “Anh Long đừng nóng giận mà, thật ra thì tôi cũng không phải nhất định muốn ngăn cản anh Long làm việc. Như vậy đi, anh tha bọn họ một ngày, chỉ một ngày thôi có được không, chỉ cần đến ngày mai anh muốn bọn họ chết như thế nào thì cũng được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1063


Chương 1063

Ý của Côn Tử Đầu chính là muốn vớt vát chút tiền của Chu Duẫn Cường.

Tiền đến tay, chuyện sau này anh ta liền mặc kệ.

Nhưng làm sao có thể chứ?

Ngày mai là lễ cúng tuần của Trình Hải, Giang Nghĩa đã muốn dẫn Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn đến đó từ rất lâu, muốn trừng phạt hai người bọn họ trước linh đường, làm sao có thể để bọn họ sống sót đến ngày mai chứ.

“Không được.” Long đầu trọc từ chối rất quả quyết.

Côn Tử Đầu có hơi không vui.

Anh ta trừng mắt nhìn Long đầu trọc: “Ha ha, tôi nói này Long đầu trọc, mọi người đều là người quen mà, anh làm vậy hơi không nể mặt tôi rồi đó. Đúng tôi thừa nhận người của anh lợi hại hơn chúng tôi nhiều, người cũng nhiều hơn chúng tôi, nhưng mà bây giờ bên phía anh còn chưa có đủ mười người, nhưng tôi lại mang theo ba mươi người đến đây, bây giờ mà đánh nhau thì anh cũng không gọi người đến kịp, chắc chắn sẽ thua.”

“Cho nên, cần gì phải ép tôi ra tay chứ, nếu như mà đánh nhau, mọi người cũng không đẹp mặt, cả hai đều thua rồi.”

“Anh Long, thả cho bọn họ sống thêm một ngày nữa đi, có được không?”

Long đầu trọc nhún vai: “Côn Tử Đầu đừng có nói nhảm nữa, tôi nói thật cho cậu biết, bây giờ hai người đó chắc chắn phải được mang đi.”

“Không thể thương lượng được à?”

“Không thể.”

Côn Tử Đầu nghiến răng: “Vậy thì tôi xin lỗi, anh em, đến cướp người thôi.”

Cho dù lấy ít chọi nhiều, nhưng Long đầu trọc căn bản vẫn không hề sợ hãi chút nào.

Vung tay lên, nhóm đầu trọc đồng thời chuẩn bị.

“Lên.”

Lúc hai đám người sắp đánh nhau, đột nhiên lại có một đám người lái xe gắn máy có mặt ở hiện trường, mỗi người đều mặc áo khoác jeans cao bồi, lỗ tai xỏ khuyên, trông rất punk.

“Chà chà chà, anh Long, anh Côn, sao lại muốn đánh nhau vậy?”

Lúc này, người đến đây cũng là băng nhóm nhỏ ở gần đó.

Người đứng đầu được gọi là Huyết Tước.

Long đầu trọc nhíu chặt lông mày, kẻ đến thì không thiện, kẻ thiện thì không đến, nhìn phong thái này chắc chắn là Huyết Tước cũng đến đây để cướp người.

Sự thật đúng là như thế.

Hai tay Huyết Tước đút vào trong túi quần, bước tới: “Tất cả mọi người đều là anh em với nhau, cần gì phải như vậy. Anh Long, tôi đã nghe nói rồi, thả cho người ta một con đường sống đi, cần gì phải ép người ta vào chỗ chết chứ, làm vậy cũng không đúng nhỉ?”

Hai tên Côn Tử Đầu và Huyết Tước tuyệt đối không phải là người lương thiện.

Bọn họ đều dẫn theo người đến đây, nếu như liều mạng thì chắc chắn Long đầu trọc sẽ không còn phần thắng.

Chẳng lẽ thật sự phải thả Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn ra à?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1064


Chương 1064

Long đầu trọc siết chặt nắm đấm, giận dữ hét lên: “Tôi nhất định phải đưa hai người đó trở về, các người đừng có gây chuyện nữa, không ai có thể cứu được hai người bọn họ, nếu như chuyện này làm lớn lên, thậm chí ngay cả các người cũng sẽ bị xử lý theo.”

“Xử lý tôi hả?” Huyết Tước cười đểu: “Anh Long, anh cứ yên tâm đi, Huyết Tước tôi không bị xử lý dễ dàng như thế đâu, hôm nay cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì tôi cũng muốn cứu Chu Duẫn Cường. Anh Long, buông tay đi.”

Nhìn từ thái độ là biết chắc chắn không có đường lui.

Lúc giằng co, lại có nhiều nhóm người liên tục đến đây, cả thảy có tổng cộng mười mấy nhóm, cộng lại phải có khoảng hai đến ba trăm người.

Chiến trận với quy mô lớn như thế, cho dù Long đầu trọc có muốn mang người đi thì cũng là chuyện không thể nào.

“Đáng ghét.”

Đầu Long đầu trọc túa mồ hôi lạnh, nếu như ngày hôm nay không thể đưa người đi, không biết sau khi trở về Giang Nghĩa sẽ trừng phạt anh ta như thế nào.

Chu Duẫn Cường cười lên ha hả: “Có tiền thì có thể sai khiến cả quỷ cả thần, Long đầu trọc, cậu từ bỏ đi, ngày hôm nay tôi sẽ không bị mang đi đâu. Một nhóm các cậu có thể đánh lại ba trăm người không, một người đánh với ba mươi người à, ha ha ha.”

Ông ta cười trong cuồng vọng, với tình hình này, chắc chắn là ngày hôm nay ông ta sẽ không thể chết.

Còn chưa đợi ông ta vui vẻ bao lâu, sự việc lại xảy ra thay đổi.

Rầm rầm rầm.

Mặt đất đột nhiên lại lay chuyển, dường như là có động đất xảy ra.

“Có chuyện gì vậy?”

“Động đất hả?”

“Nơi chúng ta ở là đồng bằng, động đất cái quỷ gì chứ.”

Hơn ba trăm người có mặt ở hiện trường đều nhìn xung quanh, chỉ nhìn thấy ở phía xa xa đen kịt một mảng, lúc đầu còn nhìn thấy không rõ, nhưng đợi khi đến gần thì mới phát hiện hóa ra là một nhóm người đến đây.

Những người này đều mặc quần áo màu đen một lượt, ngay vị trí trái tim của bọn họ còn được cài một bông hoa tươi.

Nhìn bộ dạng giống như là đến tham gia tang lễ.

Đáng sợ nhất là trên mặt của đám người này còn có vết tích như đã từng trải qua chiến tranh khốc liệt, trên người có khí chất mà chỉ có những người lính mới có, kiên nghị mà lại khát máu.

So sánh với đám người này, bọn người Huyết Tước và Côn Tử Đầu căn bản không đáng để nhắc tới.

Giống như là voi với kiến hôi.

Những tên côn đồ vĩnh viễn không thể so sánh, không thể chịu nổi một kích khi đối diện với những người lính đã từng chinh chiến trên sa trường.

Huống hồ chi số lượng binh giả không chỉ gấp hai bọn họ.

Cuộc đại chiến hết sức căng thẳng.

Giữa binh giả tránh ra một con đường, một người đàn ông với thân thể cường tráng bước ra, chính là Trâu vàng, người đàn ông cường tráng nhất trong 12 cung hoàng kim.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1065


Chương 1065

Anh ta chậm rãi bước đến bọn người Huyết Tước, Côn Tử Đầu, giọng nói nói nặng nề: “Sao lại có nhiều người tụ tập ở đây như thế, tất cả giải tán hết đi.”

Huyết Tước thoáng nhìn qua, thật đáng sợ, chiều cao của người đàn ông này chắc là hơn 2 mét nhỉ?

Chiều cao một mét tám của mình đứng trước mặt anh ta căn bản không đáng để nhắc tới, ngay cả anh ta cũng phải ngước cổ lên nhìn đối phương.

Đặc biệt là hai cánh tay của Trâu vàng sắp to bằng cái eo mình, một đấm là có thể g**t ch*t một con hổ. Chỉ là mới nhìn thôi mà đã mang đến cho người ta một loại cảm giác áp bức mãnh liệt, chứ đừng nói chi là chiến đấu với anh ta.

Có cho Huyết Tước thêm một trăm cái lá gan thì cũng không dám đánh nhau với Trâu vàng.

Anh ta nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Trâu vàng cùng với đội binh, lại quay đầu nhìn Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn, âm thầm tự nhủ: rốt cuộc là hai cái tên này đã đắc tội với ai vậy chứ?

Nếu như chỉ là đắc tội với Long đầu trọc, vậy thì dễ nói hơn rồi, còn có thể dùng thủ đoạn cứng rắn để bảo vệ bọn họ.

Nhưng mà nếu như đắc tội với đám binh này, làm gì còn đường sống cơ chứ?

“Chuyện là, này anh, tôi chỉ đi ngang qua đây thôi, chuyện này không liên quan đến tôi, tôi đi trước đây, tạm biệt.”

Huyết Tước vô cùng thức thời mà dẫn thủ hạ của mình chạy trốn.

Côn Tử Đầu thì không cần phải nói nữa, một câu còn chưa nói mà đã cúi đầu dẫn người rời khỏi hiện trường.

Ngoại trừ bọn họ, đám người khác cũng lần lượt rời đi.

Nói đùa cái gì vậy, trừ khi muốn chết, nếu không thì không có người nào dám chiến đấu với đám binh này. Đều nói là có tiền có thể xui khiến quỷ thần, nhưng mà khi đứng trước sức mạnh tuyệt đối không thể chống cự, có nhiều tiền đi nữa thì cũng chỉ phí công mà thôi.

“Rút lui thôi.”

“Đi, chúng ta cũng đi.”

“Đi nhanh lên đi, đi hết.”Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Chưa đến mười phút, hơn ba trăm người đều đã rút lui, một người cũng không còn.

Căn bản không cần phải đánh, chỉ dựa vào khí thế là đã có thể hù dọa tất cả mọi người phải lui binh.

Trâu vàng vẫy vẫy tay: “Thôi, mọi người đi hết rồi, chúng ta cũng giải tán thôi.”

Trâu vàng quay người dẫn bộ đội rút lui.

Tại hiện trường chỉ còn lại Long đầu trọc, Chu Duẫn Cường cùng với Diêm Khải Văn, hơn cả ngàn người giống như thủy triều, đến cũng nhanh, đi lại càng nhanh hơn.

Chu Duẫn Cường nhìn con đường trống trơn, vẻ mặt hốt hoảng.

Cho rằng mình có thể sống, kết quả là…

Sự việc thay đổi quá nhanh, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh ta, thực lực của Giang Nghĩa mạnh như vậy, lần này, anh ta hoàn toàn bị thuyết phục rồi.

Toàn thân mất hết sức lực té ngồi xuống đất, ngay cả đứng cũng đứng không vững, bị người Long đầu trọc dẫn lên xe.

Long đầu trọc thở dài một hơi.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1066


Chương 1066

Nếu như không phải có Trâu vàng mang người đến đây, anh ta thật sự không biết phải xử lý cục diện vừa rồi như thế nào.

Nhưng mà chuyện vừa mới xảy ra cũng để Long đầu trọc có thể hiểu rõ hơn về thực lực của Giang Nghĩa.

“Đại ca ơi, rốt cuộc thì anh là ai vậy chứ?”

“Sức mạnh của anh không khỏi khiến người khác phải sợ hãi.”

Long đầu trọc hít sâu mấy hơi, bước lên xe đưa Chu Duẫn Cường rời khỏi.

Mục đích chính là linh đường nhà họ Trình.

Trên tầng cao nhất của tòa cao ốc hiện đại hóa.

Một người đàn ông cao lớn đứng trước cửa sổ sát đất, trong tay kẹp điếu thuốc lá, nhìn phong cảnh ở bên ngoài cửa sổ.

Anh ta chính là Weiss, người đã bỏ ra một số tiền khổng lồ để nuốt chửng xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Từ sau khi mua lại nó, anh ta đã chỉnh hợp tất cả các tài nguyên, thầm lặng phát triển, sáng lập ra nhãn hiệu “trang sức Thiệu Anh”, đồng thời mở một lượt mười hai chi nhánh ở khắp Giang Nam.

Anh ta quyết tâm muốn phát triển nhãn hiệu càng ngày càng lớn hơn.

Weiss phun ra một hơi thuốc, tự lẩm bẩm: “Đến Giang Nam đã một khoảng thời gian rồi, im hơi lặng tiếng lâu như thế, đã đến lúc so chiêu với Giang Nghĩa – chiến thần Tu La.”

Hoàn toàn khác biệt so với bất cứ một đối thủ nào trong quá khứ.

Weiss biết rất rõ là mình muốn làm gì.

Anh ta cũng không thể vừa mới đến Giang Nam là liền đối đầu với Giang Nghĩa, dù sao cũng là người mới, muốn so sánh với tên “lão làng” đã sống lâu ở Giang Nam như là Giang Nghĩa, anh ta vẫn kém hơn.

Nhưng mà có đoạn thời gian rèn luyện bản thân, trên cơ bản hệ thống trang sức Thiệu Anh đã được tạo dựng hoàn tất.

Vào lúc này lựa chọn để “tuyên chiến” với Giang Nghĩa là hợp lý nhất.

Weiss hút thuốc, trong đầu vẫn còn đang hồi tưởng đến khoảng thời gian ở Milan, cơ hội tốt của mình đã bị Giang Nghĩa phá hỏng.

Đó là thất bại lớn nhất trong cuộc đời của anh ta.

Làm cho anh ta không thể nào ngóc đầu lên nổi ở trước mặt lão gia Rết.

Là đàn ông, ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó, Giang Nghĩa cho anh ta một dao, anh ta nhất định phải đâm trở về.

Đang suy nghĩ, cửa phòng làm việc bị người gõ vang.

“Vào đi.”

Cửa cọt kẹt một tiếng, cửa phòng được đẩy ra, một người đàn ông mang theo kính mắt phong nhã bước vào.

Anh ta là Đan Long Hưng trợ thủ của Weiss.

Lúc này, Đan Long Hưng tay cầm laptop, bước chân vội vàng đi đến trước mặt Weiss.

“Chủ tịch, anh cho tôi quan sát Giang Nghĩa thật cẩn thận, ngày hôm nay có chuyện xảy ra rồi.”

“Nói.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1067


Chương 1067

“Trình Hải, ông quản gia của Giang Nghĩa đã bị Chu Duẫn Cường hại chết, ngày hôm nay Giang Nghĩa sẽ ra tay với Chu Duẫn Cường, Chu Duẫn Cường vì tự cứu mình mà tuyên bố thông cáo, nếu như ai có thể cứu ông ta, ông ta sẽ dùng tất cả tài sản của mình để làm vật trao đổi.”

Weiss híp mắt, tin tức này thật sự rất thú vị.

Đan Long Hưng hỏi: “Chủ tịch, không phải là gần đây anh vẫn luôn tìm cơ hội để so chiêu với Giang Nghĩa à? Không bằng nhân cơ hội này kiểm tra thực lực của Giang Nghĩa thử đi.”

Weiss hít một hơi thuốc lá, từ tốn nói: “Đúng, là một cơ hội tốt.”

“Vâng, vậy tôi lập tức đi làm ngay.”

“Này, đừng gấp gáp như thế, trước tiên cho Giang Nghĩa giải quyết Chu Duẫn Cường, sau đó chúng ta lại ra tay.”

“Sao chứ?”

“Tôi cũng không muốn phải hòa làm một với cái tên như Chu Duẫn Cường, lần này tôi cũng chỉ muốn chơi ác với Giang Nghĩa một phen, cho hắn ta biết sự tồn tại của tôi, cho dù tuyên chiến thì cũng phải làm thật.”

Đan Long Hưng có hơi khó hiểu: “Vậy thì chủ tịch, chuyện cụ thể tôi nên làm là gì đây?”

Suy nghĩ một lúc, Weiss vẫy tay với anh ta: “Đến đây, để tôi nói cho cậu biết trình tự chi tiết.”

Đan Long Hưng đưa lỗ tai đến gần, sau khi nghe Weiss nói xong, anh ta không khỏi nói: “Chủ tịch à, làm như vậy căn bản không ảnh hưởng tới Giang Nghĩa đâu.”

Weiss bật cười.

“Tôi cũng đâu có nói là muốn để Giang Nghĩa thương gân động cốt đâu chứ, chính là cho hắn ta biết sự tồn tại của tôi mà thôi.”

“Được rồi.”

Đan Long Hưng đóng laptop lại, quay người rời đi.

Weiss tiếp tục hút thuốc, nhìn khoảng trời xanh ngắt ở bên ngoài cửa sổ, tự nhủ: “Trang sức Thiệu Anh đã được trải rộng hoàn toàn, nền móng ổn định. Giang Nghĩa, hãy chờ sự phản công toàn diện của tôi đi.”

Trong một căn biệt thự cũ kĩ số 33 ở khu chung cư Danh Uyển.

Giang Nghĩa ngồi trên ghế salon, trong tay cầm quyển sách “Trăm năm cô độc”, tùy ý liếc nhìn.

Đinh Thu Huyền đi đến, ngồi xuống bên cạnh anh.

“Lại nhớ tới chú Trình hả anh?”

“Ừ.”

“Chăm sóc tốt cho mình đi, em nghĩ chắc chắn chú Trình sẽ không muốn nhìn thấy anh phải đau lòng khổ sở đâu.”

Đúng vậy, lúc Trình Hải còn sống, ông ta vô cùng yêu thương hai anh em Giang Nghĩa và Giang Châu, thậm chí còn yêu hơn đứa cháu gái ruột là Trình Đan Đình của mình.

Giang Nghĩa cũng xem Trình Hải như là ông nội mình.

Cũng chính vì vậy, anh mới có thể khó mà chấp nhận được việc Trình Hải bị người khác hãm hại cho đến chết.

Anh chắc chắn sẽ không tha thứ cho Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn.

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1068


Chương 1068

Ngày hôm sau, Giang Nghĩa mặc một thân màu đen, quần tây, giày da màu đen, áo sơ mi đen, anh rời khỏi nhà, tâm trạng của anh cũng đen tối như thế, vô cùng nặng nề.

Lúc anh đến linh đường nhà họ Trình, trong phòng đều là màu sắc bi thương.

Mặc dù thời gian có thể làm phai mờ vết thương, nhưng vết thương vẫn luôn tồn tại.

Trong ánh mắt của đông đảo mọi người, Giang Nghĩa chậm rãi bước đến trước bàn thờ của Trình Hải, nhìn chiếc quan tài màu đen, lòng đau như cắt.

Bịch một tiếng, Giang Nghĩa quỳ gối trước quan tài Trình Hải, liên tục đập đầu mấy cái thật to.

“Chú Trình, lên đường bình an.”

Người ta thường nói, sau khi một ai đó qua đời đến ngày thứ bảy thì linh hồn sẽ về thăm người nhà, gác lại tất cả mọi tâm sự mới có thể yên tâm nhẹ lòng rời khỏi dương thế đi đến âm phủ báo tin.

Nếu như còn có chấp niệm gì đó không thể bỏ, sẽ dẫn đến linh hồn vẫn luôn ở lại thế gian, vậy thì sẽ biến thành cô hồn dã quỷ.

Trình Hải bị người khác hãm hại đến chết.

Cho nên, Giang Nghĩa muốn báo thù cho Trình Hải, để Trình Hải có thể nhẹ lòng rời khỏi dương thế.

Anh chậm rãi đứng dậy.

“Dẫn lên đây.”

Vừa mới nói xong, có hai người đàn ông được dẫn đến linh đường, chính là hai kẻ cầm đầu đã hại chết Trình Hải – Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn.

Nhìn thấy Giang Nghĩa, nhìn thấy chiếc quan tài màu đen, hai người bọn họ cảm thấy lạnh sống lưng.

Không cần người khác phải ép buộc, Diêm Khải Văn trực tiếp quỳ gối xuống đất, khóc lóc nói: “Giang Nghĩa, tôi biết sai rồi, tôi không nên làm chuyện quá đáng với Trình Hải, tôi thật sự biết sai rồi. “

“Xin anh hãy cho tôi một cơ hội hối cải thành một con người mới được không?”

“Tôi đảm bảo sau này mình sẽ thay đổi hoàn toàn, thay đổi thành một con người khác, sẽ không còn hại bất cứ ai nữa.”

“Tôi sẽ thành lập quỹ từ thiện chuyên đi giúp đỡ người già neo đơn, trợ giúp cuộc sống của bọn họ, có được không?”

Nếu như người chết là người bình thường, có lẽ làm vậy còn có cơ hội đả động đến Giang Nghĩa.

Nhưng mà người chết lại là Trình Hải, là người mà Giang Nghĩa xem như ông nội, chỉ dựa vào mấy câu nói mà đã muốn thoát khỏi trừng phạt à?

Mơ đi!

Giang Nghĩa đứng yên ở đó giống như cọc gỗ, không hề động đậy.

Diêm Khải Văn thật sự rất sốt ruột: “Giang Nghĩa, anh nói một câu đi, rốt cuộc là có được không hả?”

Lúc này, Chu Duẫn Cường đứng ở một bên cười nói: “Khải Văn, cậu là tên vô dụng hèn nhát, đều đã đến nước này rồi, người ta chịu nghe mấy câu nói nhảm của cậu à? Cậu nghĩ nhiều quá rồi.”

Diêm Khải Văn trừng to mắt nhìn Chu Duẫn Cường: “Ông muốn chết thì một mình ông chết đi, tôi sẽ không chết cùng ông.”

“Cậu cho rằng cậu không muốn chết thì không cần phải chết hả?”

Hai người vẫn còn đang cãi nhau ầm ỉ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1069


Chương 1069

Giang Nghĩa nhíu mày, trước linh đường của Trình Hải, làm sao có thể cho phép âm thanh ồn ào lại được tồn tại.

“Vả miệng.”

Lập tức có hai người đàn ông cầm lấy tấm ván gỗ bước tới, đánh mạnh vào miệng của Diêm Khải Văn và Chu Duẫn Cường, không ngừng đánh, đến nỗi máu tươi ứa ra.

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Để bọn họ dập đầu, dập một nghìn cái, sám hối tội lỗi của họ.”

Hai tên thủ hạ liền nhấn đầu Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn, ép buộc bọn họ phải dập đầu.

Một cái, hai cái…

Hai người, mỗi người đều phải dập đầu 1000 cái, dập đến nỗi đầu rách da, máu tươi nhuộm đỏ cả mặt đất, hai người đều chóng mặt gần như sắp ngất đi.

Mắt Diêm Khải Văn nổi đom đóm, cuối cùng vẫn phải cầu xin tha thứ: “Miệng cũng đã đánh rồi, đầu cũng đã dập rồi, anh muốn trừng phạt như thế nào thì cũng đã làm như thế đó, có thể tha cho tôi chưa?”

Chu Duẫn Cường ở một bên cũng không chịu nổi.

Lúc nãy, ông ta còn rất cứng miệng, nói cái gì mà sẽ không cầu xin tha thứ, nhưng sau khi bị dạy dỗ một trận, thái độ đã thành thật hơn nhiều.

Đứng trước cái chết, rất ít ai có thể vẫn luôn duy trì thái độ cứng rắn.

“Tôi, tôi cũng biết sai rồi.”

“Tất cả đều là do chủ ý của Diêm Khải Văn, ép Trình Hải chết cũng là do cậu ta ra tay, thật ra thì tôi vô tội.”

“Giang Nghĩa, cậu có muốn giết thì cứ giết Diêm Khải Văn đi, tha cho tôi, có được không?”

“Tôi tình nguyện giao hết tài sản của mình ra, chỉ cần cậu có thể để cho tôi sống, có được không?”

Diêm Khải Văn lườm Chu Duẫn Cường, dù cho muốn cãi, nhưng mà cũng không còn sức.

Nhưng mà hai người bọn họ căn bản không thể ảnh hưởng tới Giang Nghĩa.

Anh xoay người nhìn hai người bọn họ.

“Bây giờ đã thấy hối hận rồi?”

“Lúc trước các người lên kế hoạch hại chết chú Trình của tôi, tại sao lại không biết hối hận đi?”

“Lúc đó chú Trình phát bệnh, thuốc đặc trị ở ngay bên cạnh tay ông ấy, lúc ấy ông ấy đau đớn như thế nào các người không biết ư?”

“Lúc đó chỉ cần các người mềm lòng một chút, ông ấy đã có thể sống sót.”

“Hai cái tên không bằng súc vật các người, chẳng những không cứu người mà còn hưởng thụ kh*** c*m ép người khác vào con đường chết, các người có còn là con người không? Để các người tiếp tục sống mới chính là bất công với người khác.”

“Hành hình !”

Vừa mới ra lệnh liền thấy hai người đàn ông có dáng người khôi ngô, mặc đồ tây màu đen chậm rãi bước vào.

Bọn họ một trái một phải đứng ở bên cạnh Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn.

Sau đó, vô cùng quen thuộc mà móc súng ra đặt trên huyệt thái dương của Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn, khi nòng súng màu đen lạnh toát chạm vào đầu, bọn họ mới biết được hóa ra cái chết cách mình gần như thế.

“Đừng, tôi không muốn chết đâu, tha cho tôi đi!”

“Tôi cho cậu tiền, tôi cho cậu hết tài sản của tôi, hãy tha cho tôi một mạng đi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1070


Chương 1070

Hai người vẫn còn đang cố gắng vùng vẫy.

Tâm Giang Nghĩa lạnh như sắt, cứng như đá, lập tức vung tay: “Bắn đi.”

Pằng.

Pằng.

Hai tiếng súng lần lượt vang lên, máu tươi bắn tung té, hai thi thể ngã xuống trong linh đường.

Hai tên côn trùng ác độc ép Trình Hải vào chỗ chết, xem như đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Giang Nghĩa nhìn về phía quan tài, thở dài một hơi.

“Nhấc quan tài lên.”

Bước kế tiếp là đưa quan tài đến địa điểm đã được chỉ định và hạ táng, người nhà họ Trình cũng đã chờ ở bên kia.

Giang Nghĩa không cho Trình Đan Đình đợi ở đây cũng là vì không cho cô ta nhìn thấy cảnh tượng máu me khi xử bắn Chu Duẫn Cường và Diêm Khải Văn.

Đối với Giang Nghĩa từng có kinh nghiệm chinh chiến sa trường, g**t ch*t hai người bọn họ chẳng là cái gì hết.

Nhưng đối với Trình Đan Đình ngây thơ, nếu như nhìn thấy cảnh tượng này, chắc có lẽ sẽ để lại bóng ma tâm lý cả đời.

Sau đó, Giang Nghĩa ngồi lên xe hơi chạy đến nơi đã hẹn trước.

Quan tài của Trình Hải được người kéo đi bằng xe tang, trước sau có cả thảy một trăm chiếc xe hơi màu đen, phía trước năm mươi chiếc, phía sau năm mươi chiếc, bảo vệ xe tang ở chính giữa.

Đường đến nghĩa trang cũng đã được dọn từ sớm, không có bất cứ một chiếc xe nào di chuyển.

Tốc độ xe không nhanh.

Trên đường đi, tiếng nhạc buồn vang lên, tiền giấy bay đầy trời.

Người hai bên đường đều đang chỉ trỏ, không biết người chết là nhân vật nào, lại có thể khiến Giang Nam đặc biệt dọn đường, tiễn đưa họ.

Đây chính là việc cuối cùng mà Giang Nghĩa có thể thực hiện cho Trình Hải.

Bây giờ ngẫm lại, lúc Trình Hải còn sống, hình như là Giang Nghĩa chưa từng làm nhiều chuyện cho ông ta.

“Chú Trình, lên đường bình an.”

Giang Nghĩa nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, tâm trạng u ám.

Lúc xe chạy đến nửa đường, bỗng nhiên có năm sáu người mặc đồ tang xông ra, chặn đường đi của xe đang di chuyển.

Lúc đầu, đám người còn tưởng rằng bọn họ đến để đưa tiễn Trình Hải, kết quả là sự việc này không giống như bọn họ tưởng.

Những người này nằm rạp ở dưới đất mà gào khóc, ngăn cản cả đội xe.

Xe dừng lại.

Trên mặt Giang Nghĩa lộ vẻ không vui, ngày hôm nay là ngày an tán Trình Hải, sao có thể xảy ra loại chuyện này.

Một tên thủ hạ chạy tới, đứng bên cạnh xe nói với Giang Nghĩa: “Lão đại, những người đang chặn ở phía trước hình như là người thân của Chu Duẫn Cường, nói là chúng ta g**t ch*t Chu Duẫn Cường, muốn đến đòi lại công bằng cho Chu Duẫn Cường, sống chết không cho chúng ta di chuyển, bây giờ phải xử lý thế nào đây? Cứng rắn đưa bọn họ rời khỏi đây ư?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1071


Chương 1071

Hiện trường có nhiều quần chúng vây xem, nếu như cứng rắn đưa bọn họ rời khỏi đây sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt.

Giang Nghĩa nheo mắt lại: “Người thân của Chu Duẫn Cường?”

Anh xem thường cười lạnh.

Nếu như thật là vì Chu Duẫn Cường, vậy thì đã sớm chạy tới linh đường gây chuyện, mà không phải là gây chuyện ở trên đường.

Nhìn cách ăn mặc của bọn họ là đã chuẩn bị từ trước, không phải vừa mới chuẩn bị.

Nói cách khác, những người đang khóc rống đã biết Chu Duẫn Cường sẽ bị g**t ch*t ngay từ đầu, lên kế hoạch tạo ra một màn kịch như thế, cố ý đón xe ở đây.

Mục đích là vì… tiền?

Giang Nghĩa đẩy cửa xe ra đi ra ngoài, bước hai ba bước liền đi tới trước mặt những người kia.

Anh lạnh mặt nói: “Nếu như là vì tiền, tôi khuyên các người có thể đi, ngày hôm nay không phải là thời điểm để các người gây sự đòi tiền.”

Lời còn chưa nói xong, sự việc càng ngày càng tồi tệ hơn.

Sau khi bọn họ nhìn thấy Giang Nghĩa, tinh thần liền trở nên phấn chấn, khóc còn lớn tiếng hơn, khóc om sòm nằm dưới đất lăn lộn, kêu gào đòi lại công bằng.

Nhìn sự điều khiển này, bọn họ không giống như là đến đây để lừa tiền, càng giống như là được người khác thuê mướn, đặc biệt đến đây để kiếm chuyện với Giang Nghĩa.

Ai lại gây ra chuyện nhàm chán như vậy chứ.

Lúc này, Lâm Chí Cường đi đến, nhẹ giọng nói: “Lão đại, cho em mười phút, em sẽ cho người điều tra ra ngọn ngành!”

“Được, nhanh đi.”

Giang Nghĩa bước qua một bên, âm thầm tính toán trong lòng.

Rất rõ ràng là mấy người này không tạo thành ảnh hưởng lớn cho anh, nhưng mà đúng là khiến anh phải cảm thấy ghê tởm.

Chắc chắn là người ở phía sau cũng muốn muốn gây sự với Giang Nghĩa.

Hoặc là thừa dịp thời điểm đặc biệt, muốn gửi “thư kêu chiến” cho Giang Nghĩa.

Giang Nghĩa có không ít kẻ thù, gặp phải chuyện như thế này cũng không có gì kỳ quái, vấn đề là rốt cuộc là đối thủ nào lại không muốn sống, thế mà lại lựa chọn ra tay vào thời điểm mấu chốt như thế này để.

“Tra ra rồi.”

Lâm Chí Cường vội vàng nói tiếp: “Những người này đều là người có tiền án tiền sự, đã từng làm những chuyện phạm pháp như là chặn xe tống tiền.”

“Hơn nữa, một số trong đám bọn họ không có liên quan gì với Chu Duẫn Cường, không phải là người thân của ông ta.”

Rõ ràng đây là một vụ tống tiền có chủ đích và phức tạp.

Giang Nghĩa gật đầu, nhìn đám người này.

“Bây giờ các người còn có gì để nói nữa không?”

Lần này, nhóm người có mặt khóc tang đều sững sờ, bọn họ nào có biết được danh tính của mình lại bị phơi bày nhanh chóng như vậy chứ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1072


Chương 1072

Cho dù là trước kia có bị lộ, nhưng mà cũng chưa từng rơi vào tình huống đối phương chỉ cần dùng mười phút là đã có thể điều tra ra mình.

Thật là đáng sợ, rốt cuộc là những người trước mắt có năng lực như thế nào?

Thông tin tình báo cũng nhanh quá rồi.

Bọn họ nhanh chóng lau sạch nước mắt, trong lòng hoảng sợ: “Không, chuyện này không liên quan đến chúng tôi, chúng tôi không muốn làm như vậy.”

“Là có người cho chúng tôi mỗi người một trăm năm mươi triệu, yêu cầu chúng tôi đến đây.”

“Chúng tôi với anh không oán không thù, không phải là cố ý.”

Giang Nghĩa hỏi: “Ai kêu các người đến đây?”

“Là Đan Long Hưng trang sức Thiệu Anh.”

Trang sức Thiệu Anh?

Đan Long Hưng?

Giang Nghĩa nghi ngờ, hình như anh và trang sức Thiệu Anh chưa từng có hiềm khích gì với nhau, còn về Đan Long Hưng, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói.

Rốt cuộc là tại sao đối phương lại gây chuyện với mình.

So với việc nói gây chuyện, không bằng nói là tuyên chiến.

Giang Nghĩa thật sự nghĩ mãi mà không hiểu rốt cuộc là mình đã đắc tội với đối phương từ khi nào?

“Đưa đi hết đi, nhốt lại rồi chậm rãi điều tra.”

Đám người đều choáng váng.

“Đừng mà, chúng tôi lập tức đi ngay!”

“Chúng tôi không cần tiền, sẽ đi ngay đây.”

Lâm Chí Cường cười nói: “Đi ngay à, không còn kịp nữa đâu, đưa đi cho tôi.”

Ngay sau đó, có một đám người đi tới còng mấy người chặn xe gây chuyện lại rồi mang đi.

Giang Nghĩa lại trở về xe một lần nữa, nhóm người tiếp tục xuất phát.

Ở trên xe.

Giang Nghĩa nhắm mắt không ngừng suy nghĩ rốt cuộc là giữa anh và trang sức Thiệu Anh có mâu thuẫn với nhau không, càng nghĩ lại càng cảm thấy không có manh mối gì.

Anh cũng biết tới trang sức Thiệu Anh là xí nghiệp lớn vừa mới phát triển ở Giang Nam trong khoảng thời gian gần đây.

Ban đầu còn là tổng phụ trách, Giang Nghĩa đã có ý định nâng đỡ xí nghiệp này thật tốt, có lẽ sẽ trở thành một sự giúp đỡ lớn cho Giang Nam trong tương lai, ai biết là đối phương lại đến cửa tuyên chiến nhanh như thế.

Rốt cuộc là tại sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Nghĩa chỉ có thể suy nghĩ ra một điểm: xí nghiệp Thiên Đỉnh.

Trang sức Thiệu Anh được phát triển hoa lệ sau khi xí nghiệp Thiên Đỉnh được thu mua, chẳng lẽ là do xí nghiệp Thiên Đỉnh quậy phá?

Cũng có khả năng này.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1073


Chương 1073

Nhưng mà khả năng cũng không lớn lắm.

“Thôi bỏ đi, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, tôi cũng muốn xem xem trang sức Thiệu Anh này có thể gây ra họa gì.”

Giang Nghĩa dựa lưng vào ghế ngồi, không muốn phải nghĩ nhiều nữa.

Lúc này, trong một nhà hàng ở bên đường, Weiss và Đan Long Hưng ngồi đối diện nhau, trên bàn là một bàn đồ ăn phong phú.

Đan Long Hưng tò mò hỏi: “Chủ tịch, sao lại phải nhắc nhở Giang Nghĩa chứ? Lúc đầu chúng ta ở trong tối, anh ta ở ngoài sáng, chúng ta đã nắm giữ ưu thế tuyệt đối, bây giờ không còn ưu thế nữa rồi.”

Weiss cười haha.

“Ở toàn bộ Giang Nam này đều trải rộng thế lực của Giang Nghĩa, cho nên những ưu thế mà cậu đã nghĩ ấy, chỉ là cậu cho rằng mà thôi.”

“Chờ đó mà xem đi, lần “đánh rắn động cỏ” này không biết sẽ thu hút bao nhiêu con rắn độc mà Giang Nghĩa đã bồi dưỡng, sau khi biết rõ thế lực của anh ta thì mới dễ dàng thực hiện kế hoạch tiếp theo của chúng ta.”

Đan Long Hưng lại hỏi: “Vậy bước kế tiếp, chủ tịch định làm như thế nào đây? Bắt đầu nghiêm túc chưa?”

Weiss từ tốn nói: “Không cần phải nóng nảy, trước tiên tôi phải gặp mặt Giang Nghĩa khi có cơ hội, mọi người làm quen với nhau trước, cũng nên để cho anh ta biết Giang Nam không phải là để cho Giang Nghĩa anh ta định đoạt.”

“Được rồi, đừng ngẩn ra đó nữa, dùng bữa thôi.”

Đến gần trưa, đoàn xe đã đến khu quy hoạch nghĩa trang, người nhà họ Trình đã chờ đầy đủ.

Người đội mai táng khiêng quan tài đi đến nghĩa trang.

Cuối cùng, Trình Đan Đình nhìn thoáng qua rồi gật đầu đồng ý hạ táng.

Người bên đội mai táng lấy hũ tro cốt ra rồi đặt vào, đóng nắp lại cẩn thận, phần mộ ở bên cạnh là Giang Châu. Bắt đầu kể từ đây, Trình Hải và Giang Châu xem như là “hàng xóm” của nhau, đối với hai người bọn họ mà nói, đây được xem như là chuyện tốt.

Giang Nghĩa đứng nhìn hai ngôi mộ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

Cuối cùng cũng đã hoàn thành chuyện mà mình muốn làm, anh tin tưởng là Trình Hải ở trên trời có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

“Chú Trình, lên đường bình an.”

Giang Nghĩa và Trình Đan Đình quỳ gối trước phần mộ của Trình Hải, dập đầu thành kính.

Có hòa thượng đang gõ mõ trước mộ, đọc từng hồi kinh.

Vào ngày diễn ra lễ cúng tuần, cuối cùng cũng đã có thể báo mối thù mà mình cần báo, còn những tên lưu manh hãm hại Trình Hải và Giang Châu cho đến chết, bọn họ không phải bị giết thì là bị bắt.

Tin rằng hai người bọn họ dưới suối vàng có thể nhìn thấy, cũng đã có thể yên lòng.

Cảnh tượng tiễn đưa Trình Hải là một chuyện hiếm thấy nhất trong lịch sử Giang Nam, chính vì vậy mà còn lên tin tức nóng trên các bài báo.

Sau đó, những người này mới biết hóa ra người chết là tổng giám đốc khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, chẳng trách quy mô lại to lớn đến thế.

Suốt cả một ngày, Giang Nghĩa đều xử lý những chuyện liên quan đến Trình Hải, bận đến nỗi mặt trời sắp xuống núi rồi anh mới về nhà.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1074


Chương 1074

Vừa về đến nhà liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách.

Là một người phụ nữ.

Không phải là Đinh Thu Huyền, mà là chị cả Đinh Hoàng Liễu.

Cô ta đến đây làm gì?

Còn nhớ rõ lần trước cô ta dẫn theo Đinh Phong Thành đến đây, ngoài miệng thì nói là mọi người làm hòa, trên thực tế vẫn đang nghĩ trăm phương nghìn kế để hãm hại Đinh Thu Huyền. Đối với người phụ nữ này, từ tận đáy lòng Giang Nghĩa cảm thấy vô cùng chán ghét.

Cộng thêm chuyện của Trình Hải, càng làm trong lòng Giang Nghĩa phiền muộn bực bội.

“Chồng, anh về rồi?”

Đinh Thu Huyền đi tới, ân cần hỏi han: “Chuyện của chú Trình xử lý như thế nào rồi?”

Giang Nghĩa trả lời: “Tất cả đều đã xử lý ổn thỏa.”

Lúc nói chuyện, Giang Nghĩa như vô tình mà liếc nhìn Đinh Hoàng Liễu: “Hôm nay chị cả đến đây là có mục đích gì?”

Sắc mặt Đinh Thu Huyền có hơi khó coi, điều này khiến Giang Nghĩa càng khó chịu, anh biết chắc chắn là Đinh Hoàng Liễu đã nói gì khiến Đinh Thu Huyền không vui.

Con người này cứ muốn hại Đinh Thu Huyền hết lần này đến lần khác, Giang Nghĩa đã sớm không còn hảo cảm.

Không đợi Đinh Thu Huyền mở miệng, Giang Nghĩa đã quát lớn: “Rốt cuộc là cô muốn làm cái gì?”

Đinh Hoàng Liễu vội vàng đứng dậy, vẻ mặt vô tội: “Em rể, cậu đừng có nóng giận mà, hôm nay tôi đến đây cũng không có ác ý gì hết, mà là có chút chuyện muốn nhờ mọi người giúp đỡ.”

Giúp đỡ?

Đinh Hoàng Liễu có thân phận gì, Đường Văn Chương – chồng cô ta là người có quyền cao chức trọng ở khu phía đông, sao có thể cần Đinh Thu Huyền trợ giúp được chứ?

“Chồng, anh đừng nóng giận mà, ngồi xuống rồi từ từ nói.”

Nghe thấy giọng điệu của Đinh Thu Huyền hình như là cũng không có chuyện gì đặc biệt khó xử, lúc này, tâm trạng của Giang Nghĩa mới dịu lại.

Anh ngồi xuống bên cạnh Đinh Thu Huyền.

Đinh Thu Huyền nhìn thoáng qua Đinh Hoàng Liễu: “Chị cả, vẫn nên là chị nói đi.”

“Được.”

Đinh Hoàng Liễu thở dài một hơi, sau đó trầm giọng nói: “Ngày mốt chính là đại hội cổ quyền mỗi năm tổ chức một lần của nhà họ Đinh, chúng ta thảo luận vấn đề thay đổi cổ quyền của mỗi người, thậm chí còn liên quan đến vấn đề kế vị và trao lại vị trí gia chủ.”

“Vốn dĩ là không có chuyện gì, cứ tổ chức như bình thường là được.”

“Nhưng mà em rể, cậu biết rồi đó, lần trước mấy người chúng tôi đến thành giải trí, thằng hai Đinh Phong Thành đã thua mất cổ quyền của nó, 15% cổ quyền đó, đến bây giờ nó cũng không dám nói với ông nội.”

“Nếu như ông nội mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ lột da nó ra.”

“Bình thường không nói thì chẳng sao, tất cả mọi người đều che giấu, ai cũng không biết, vấn đề là ngày mốt phải mở đại hội cổ quyền, đến lúc đó tất cả cổ quyền đều phải rõ ràng, nếu không nói thì cũng không được.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1075


Chương 1075

“Đến lúc đó, sự thật bị bại lộ, nó phải làm sao bây giờ?”

Những lời nói này nghe như rất đau lòng, cứ y như là Đinh Hoàng Liễu thật sự rất quan tâm tới Đinh Phong Thành.

Giang Nghĩa nghe thấy, trong lòng cười lạnh.

Nếu như thật sự quan tâm như thế, tại sao ngày hôm đó lại cố ý hãm hại Đinh Phong Thành chứ?

Đinh Hoàng Liễu là con dao hai lưỡi, chắc chắn có vấn đề.

Đinh Thu Huyền tiếp lời: “Dù sao anh hai cũng là người nối nghiệp tương lai được ông nội chỉ định, là gia chủ tương lai của nhà họ Đinh, nếu như anh ấy ngã xuống, vậy thì nhà họ Đinh xong rồi.”

“Cho nên, chị cả đến đây tìm em để thương lượng, mọi người đều lấy cổ quyền của mình ra chuyển nhượng cho anh hai, trợ giúp anh hai vượt qua cửa ải khó khăn này.”

Đinh Hoàng Liễu nói: “Tôi và Thu Huyền đều có 10% cổ quyền, bây giờ chúng tôi tách ra 7,5% cổ quyền, góp lại thành 15%, vậy là đã có thể giúp Phong Thành bù đắp lỗ hổng.”

Đây chỉ là mục đích cho chuyến đi lần này của Đinh Hoàng Liễu.

Đinh Thu Huyền nhìn Giang Nghĩa: “Chồng à, anh thấy sao?”

Giang Nghĩa khẽ cười nói: “Rất lâu trước kia anh đã từng nói, những chuyện liên quan đến cổ quyền nhà họ Đinh, Thu Huyền em có thể hoàn toàn quyết định, anh sẽ không can thiệp.”

Đinh Thu Huyền gật đầu: “Được, vậy thì em tự làm chủ một lần.”

Cô nói với Đinh Hoàng Liễu: “Chị cả, tôi nói thật, bởi vì chuyện liên quan đến cổ quyền mà mối quan hệ của tôi với ông nội đã chuyển xấu đến nghiêm trọng, tôi đã muốn trả cổ quyền lại từ lâu rồi.”

“Cho nên chị cả, lần này tôi bỏ ra 10%, chị chỉ cần bỏ ra 5% là được rồi.”

Đinh Hoàng Liễu vô cùng kinh ngạc: “Thu Huyền, như vậy có được không?”

“Không có gì là không được.”

“Thu Huyền, cảm ơn em.” Nói xong, Đinh Hoàng Liễu bổ sung thêm: “Chuyện này không nên chậm trễ, bây giờ chúng ta đi làm thủ tục đi. Thu Huyền, trước tiên em chuyển cổ quyền cho chị, chị lại đến nhà Phong Thành chuyển tất cả 15% cổ quyền cho nó.”

Nghe nói như thế, Đinh Thu Huyền và Giang Nghĩa liếc mắt nhìn nhau.

Trước tiên chuyển cho chị, rồi từ chị chuyển cho Đinh Phong Thành?

Haha, vậy nếu như chị không chuyển cho Đinh Phong Thành thì sao đây?

Đinh Thu Huyền mím môi nhẹ lắc đầu: “Được, bây giờ chúng ta đi xử lý đi.”

Cho dù trong lòng có lo lắng, nhưng Đinh Thu Huyền không phủ định cách làm này, mà là vui vẻ đón nhận nó.

Chưa đến nửa tiếng, Đinh Thu Huyền đã chuyển toàn bộ cổ quyền của mình cho Đinh Hoàng Liễu.

Đinh Hoàng Liễu hài lòng nói: “Vậy bây giờ chị đi gặp Phong Thành, chuyển 15% cổ quyền cho nó để nó yên tâm.”

“Chị cả đi đi.”

“Được.”

Đinh Hoàng Liễu vội vàng đứng dậy, giống như là lo lắng Đinh Thu Huyền sẽ đổi ý, cô ta nhanh chóng rời đi.

Nhìn bóng lưng đã đi xa của cô ta, Giang Nghĩa từ tốn nói: “Diễn xuất dở tệ.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1076


Chương 1076

Giang Nghĩa quay đầu nhìn Đinh Thu Huyền rồi nói: “Chắc là em cũng nhìn ra được cô ta không phải là thật lòng muốn giúp cho Đinh Phong Thành.”

“Đúng.”

“Vậy mà em còn giúp cô ta?”

Đinh Thu Huyền cười khổ: “Bởi vì em thật sự chịu đủ mấy kiểu lục đục nội bộ như thế rồi, rõ ràng là người nhà, nhưng lại sống như kẻ thù.”

Cô ôm lấy eo Giang Nghĩa, dựa đầu vào lồng ngực Giang Nghĩa.

“Giao hết cổ phần cho chị cả, để chị ta đóng vai kẻ xấu đi.”

“Nếu như chị ta chuyển tất cả cổ phần cho anh hai thì thôi, nếu như không chuyển, vậy thì đó chính là mâu thuẫn giữa chị ta, ông nội cùng với anh hai, để bọn họ tự ầm ĩ với nhau. Em đã chịu đủ rồi, không muốn phải lẫn vào trong đó nữa.”

Từ giọng điệu than thở của cô là đã có thể nghe được cô thật sự mệt mỏi rồi.

Lâu như thế, nhà họ Đinh vẫn luôn hãm hại Đinh Thu Huyền đủ kiểu, chèn ép cô, ông cụ Đinh Trung cũng tự thân xuất mã, không biết nghĩ ra bao nhiêu âm mưu quỷ kế chỉ vì để hãm hại Đinh Thu Huyền.

Cuộc sống như vậy đã đủ rồi, đừng nên tiếp tục nữa.

Đinh Thu Huyền nói: “Em sẽ không chỉ trả lại cổ quyền, vào ngày diễn ra đại hội cổ quyền, em sẽ chủ động từ chức, từ nay về sau em không còn là một phần của Chế Tạo Đinh Dung, cũng không còn quan hệ gì với nhà họ Đinh.”

Lòng đã chết lặng.

Có thể nói những lời như thế, Đinh Thu Huyền thật sự thất vọng cực độ với nhà họ Đinh.

Chỉ vì một chút lợi nhuận mà mâu thuẫn với nhau, ai thích đấu thì cứ đấu đi, dù sao cô cũng không có ý định tiếp tục đấu nữa, đã chuẩn bị rút lui.

Giang Nghĩa v**t v* tóc Đinh Thu Huyền, âm thầm nói, chỉ sợ là sự việc không hề đơn giản như vậy.



Sau khi Đinh Hoàng Liễu đi rồi, cô ta cũng không đi tìm Đinh Phong Thành như cô ta đã nói, mà là lái xe đến nhà tù.

Hôm nay là ngày Đinh Hồng Diệu – anh cả của cô ta ra tù.

Dưới sự trợ giúp của Đường Văn Chương, rốt cuộc Đinh Hồng Diệu cũng có thể ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Anh ta rất khiêm tốn, không hề có một buổi chào đón nào.

Mang theo một cái bọc rách rưới nhỏ nhỏ, mặc áo thun đơn giản, Đinh Hồng Diệu tiêu soái của trước kia không còn nữa, lúc này chỉ có một ông chú tràn đầy tang thương.

“Anh ơi.”

Đinh Hoàng Liễu vội vàng chạy tới, nhào vào lồng ngực Đinh Hồng Diệu.

Anh em trùng phùng sau nhiều năm làm Đinh Hoàng Liễu kích động nói không nên lời.

“Anh, rốt cuộc cũng đã đợi đến lúc anh ra rồi, anh có biết mấy năm nay em bị ấm ức đến cỡ nào không hả, ông già Đinh Trung ấy chỉ biết suy nghĩ cho Đinh Phong Thành, lại xem thường phụ nữ.”

“Anh, anh phải báo thù giúp em.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1077


Chương 1077

Đinh Hồng Diệu gật đầu: “Cho dù em không nói thì anh cũng sẽ không tha cho ông già kia, để anh ngồi tù nhiều năm như thế, anh phải khiến ông ta sống không bằng chết.”

Hai người rời khỏi nhà giam, lên xe nghênh ngang rời đi.

Ở trên xe.

Đinh Hoàng Liễu mừng rỡ như điên: “Anh, giống như anh đã đoán, Thu Huyền thật sự chuyển hết cổ quyền cho em, vấn đề là em cảm thấy nó nhìn ra điểm không thích hợp, nhưng mà vẫn không từ chối em.”

Đinh Hồng Diệu cười cười.

“Tính cách của em ấy chính là như thế, xử lý mọi việc theo cảm tính, ăn mềm không ăn cứng.”

“Hơn nữa nó cũng ước gì chuyển hết tất cả cổ quyền cho em, cho em đi làm người xấu, cho em gây chuyện với ông cụ và Phong Thành, nó đã có thể rút khỏi vòng xoáy rồi.”

“Tư duy của con gái, tư duy của kẻ yếu chỉ có bấy nhiêu mà thôi.”

Đinh Hoàng Liễu gật đầu: “Chắc chắn là Thu Huyền không thể xử lý chuyện gì, thôi không nói tới nó nữa. Anh cả, có 10% cổ phần của Thu Huyền, chuyện mà chúng ta muốn làm đã thuận lợi hơn rồi.”

Đinh Hồng Diệu gật đầu: “Trước tiên đừng vui mừng quá sớm, anh còn phải lên kế hoạch cho buổi đại hội cổ quyền vào ngày mốt. Ha ha, cho ông già kia một bất ngờ.”

“Bất ngờ hả? Là hốt hoảng thì có?”

“Mặc kệ là cái gì, dù sao cũng sẽ khiến ông già ấy ngạc nhiên há hốc cả mồm, hahaha.”

Đinh Hồng Diệu và Đinh Hoàng Liễu đều nở nụ cười, âm mưu nhằm vào Đinh Trung và nhà họ Đinh đã sắp khép lại?

Thời gian trôi qua rất nhanh, vừa chớp mắt, ngày tổ chức đại hội cổ quyền của nhà họ Đinh đã đến.

Hôm nay tất cả mọi người nhà họ Đinh đều có mặt.

Không riêng gì người có được cổ quyền như Đinh Hoàng Liễu, cho dù những người đã không còn mối quan hệ gì với nhà họ Đinh như Đinh Nhị Tiến cũng có mặt ở đại hội cổ quyền.

Trong phòng họp to lớn có mấy chục cái ghế, mọi người ngồi chật kín cả lại.

Không khí đặc biệt khẩn trương.

Thoạt nhìn, đây giống như là một nghi thức của gia tộc rất bình thường, là một nghi thức mỗi năm tổ chức một lần, làm cho có lệ. Nhưng trên thực tế, nó lại âm thầm mang theo sóng to gió lớn.

Đinh Nhị Tiến ngáp ngắn ngáp dài, thì thào nói: “Tổ chức đại hội cổ quyền cái quái gì, cũng không phân chia cổ quyền cho tôi, vị trí gia chủ cũng không để cho tôi đảm nhiệm. Xời, bệnh hình thức, có cái gì hay ho?”

Đinh Trung ngồi ở đầu bàn họp nhìn Đinh Nhị Tiến, vẻ mặt có chút không hài lòng.

“Yên lặng đi.”

Đinh Trung hét to một tiếng, tất cả mọi người đều ngậm miệng lại, phòng họp còn nháo nhào lúc đầu trong nháy mắt liền yên tĩnh.

Ông ta đảo mắt một vòng, dùng âm thanh vang dội mà nói: “Ngày hôm nay là ngày tổ chức đại hội cổ quyền mỗi năm một lần của nhà họ Đinh, chúng ta dựa theo lệ cũ, chúng ta…”

Đinh Trung nói rất rất nhiều thứ, đám người đều nhìn với vẻ vô hồn.

Rất nhàm chán.

Mấy lời nói như thế mỗi năm đều nói một lần, đến cuối cùng chẳng phải không có chút thay đổi gì à?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1078


Chương 1078

Nói khoảng hai mươi phút, điểm mấu chốt đã đến rồi… gia chủ thay đổi.

Đinh Trung hắng giọng, nhắc nhở mọi người chú ý.

Ông ta dò hỏi: “Vấn đề quan trọng hàng đầu của cuộc đại hội cổ quyền ngày hôm nay đó chính là thay đổi gia chủ nhà họ Đinh, không biết trong số người nhà họ Đinh nắm giữ cổ quyền, năm nay vẫn tiếp tục ủng hộ tôi kế nhiệm, hay là lựa chọn người khác đảm nhiệm vị trí gia chủ?”

“Mọi người cứ nói thoải mái đi, không cần phải cố kỵ gì.”

Mọi người nhìn nhau, đều không nói lời nào.

Dựa theo nhịp độ này, xem ra gia chủ năm nay vẫn sẽ không thay đổi.

Đinh Nhị Tiến cười nói: “Tôi nên nói gì đây chứ, thay đổi cái quỷ gì, ông già à, ông cũng lớn tuổi rồi mà cứ chiếm lấy không buông, không chê khó khăn à?”

Đinh Thu Huyền kéo tay áo Đinh Nhị Tiến: “Ba à, ba đừng tranh cãi nữa.”

Đinh Trung nhíu mày trừng mắt Đinh Nhị Tiến: “Thằng ba, con có ý kiến gì thì nói rõ một chút đi, đừng có làm như mình ấm ức lắm.”

Đinh Nhị Tiến nhún vai: “Con có gì có thể nói chứ, điều mà con muốn nói có thể để cho con làm gia chủ được không, ba có cho con nói không?”

Đinh Trung cười lạnh.

Mày không có một chút cổ quyền nào mà còn muốn làm gia chủ!”

Đinh Trung lạnh lùng nói: “Có thể nói chứ, chỉ cần cậu có thể thuyết phục tất cả người nhà họ Đinh nắm giữ cổ quyền đang có mặt ở đây ủng hộ cậu, vậy thì cậu muốn làm gia chủ cũng không phải là chuyện không thể, ngay cả tôi cũng không phản đối được.”

Đinh Nhị Tiến liếc ông ta: “Vừa nghe là đã biết nói nhảm, có người nào ủng hộ tôi mới là lạ.”

Đinh Trung không có ý định tiếp tục dây dưa với ông ta, mà là nhìn đám người, lạnh nhạt hỏi: “Còn có người nào có ý kiến bất đồng không?”

Mọi người liếc mắt nhìn nhau.

Còn có ý kiến khác gì nữa?

Người hiện tại nắm giữ cổ quyền nhiều nhất là Đinh Trung, tiếp theo là Đinh Phong Thành, hoặc là Đinh Trung kế nhiệm, hoặc là truyền vị cho Đinh Phong Thành, dù sao thì Đinh Phong Thành cũng là người thừa kế tương lai do Đinh Trung đã chỉ định.

Nhưng với bộ dạng ngờ ngệch của Đinh Phong Thành, làm sao có thể lãnh đạo nhà họ Đinh được?

Cho nên, Đinh Trung kế nhiệm là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột.

Thấy mọi người không ai nói lời nào, Đinh Trung gật gật đầu: “Được, xem ra mọi người đều không có ý kiến gì.”

Còn chưa nói xong, Đinh Hoàng Liễu đã giơ tay lên: “Ông nội, cháu muốn nói vài câu.”

“Cái gì?”

Đinh Trung sửng sốt, con nhỏ này đang êm đang đẹp lại nhảy ra nói cái gì chứ?

Ngẫm lại, Đinh Hoàng Liễu giúp mình bày mưu tính kế lâu ngày, cũng xem như là người đứng cùng trận tuyến với mình, Đinh Trung không hoài nghi gì.

Ông ta thuận miệng hỏi: “Hoàng Liễu, cháu muốn nói cái gì?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1079


Chương 1079

Một câu nói này rất khó lường, Đinh Hoàng Liễu trực tiếp ra oai phủ đầu với Đinh Trung.

Cô ta cười quỷ dị.

“Ông nội, cháu cảm thấy tuổi ông đã lớn rồi, cho dù trí óc của ông vẫn còn minh mẫn, nhưng mà sức khỏe đã không còn như trước kia, huống hồ gì suy nghĩ của ông đã không còn đi kịp với thời đại.”

“Hiện tại nhà họ Đinh từng bước từng bước đi vào suy yếu, chính là minh chứng tốt nhất.”

“Cho nên, cá nhân cháu cảm thấy nên thoái vị thì thoái vị, để người có sức khỏe tốt hơn, tư duy tốt hơn tiếp nhận vị trí người thừa kế mới là hành động sáng suốt, cũng có lợi hơn cho nhà họ Đinh chúng ta.”

Lời vừa nói ra, tất cả đều kinh ngạc.

Người có mặt trong phòng đều trợn mắt há hốc mồm, cho dù là Đinh Nhị Tiến cà lơ phất phơ cũng không thể bình tĩnh.

Trước đó ông ta nói muốn làm gia chủ cũng chỉ là nói đùa.

Nhưng mà Đinh Hoàng Liễu thì khác.

Cô ta không phải là đang đùa giỡn, cô ta rất nghiêm túc.

Đinh Nhị Tiến cười: “Ôi chao Hoàng Liễu, không phải cháu với ông cụ là cùng một phe à, sao lại có thể đi trái lại với ông ấy thế?”

Đinh Hoàng Liễu mỉm cười: “Chú ba, cháu cũng không cùng phe với ai, cũng không hủy đi thể diện của ông nội, mà cháu chỉ đang suy nghĩ tình hình thực tại, suy nghĩ cho tương lai của nhà họ Đinh.”

Nói rất ngay thẳng.

Mặt Đinh Trung tái xanh, có làm như thế nào ông ta cũng không ngờ rằng Đinh Hoàng Liễu vẫn bị mình xem như là tay sai lại có một ngày nhảy ra nói chuyện với mình với giọng điệu đó.

Làm phản à!

“Hoàng Liễu, lời cháu nói có mấy phần đạo lý.”

“Vậy thì ông già này cũng muốn nghe thử xem cháu đề nghị ông nhường vị trí, vậy thì ông nên nhường cho ai đây?”

Lúc nói lời này, ánh mắt của Đinh Trung nhìn Đinh Phong Thành.

Trong suy nghĩ của Đinh Trung, chắc chắn là Đinh Phong Thành và Đinh Hoàng Liễu đã thông đồng với nhau soán quyền đoạt vị, cũng chỉ có Đinh Phong Thành có tư cách kế vị.

Nhưng mà Đinh Phong Thành lại vô cùng ngơ ngác, anh ta còn chưa hiểu tình huống là như thế nào, lắc đầu kịch liệt.

“Ông nội, không liên quan tới cháu.”

Đinh Trung hừ lạnh một tiếng, lại nhìn về phía Đinh Hoàng Liễu.

Nếu như không phải Đinh Phong Thành thì còn có thể là ai nữa?

Đinh Hoàng Liễu kế nhiệm vị trí gia chủ?

Không có khả năng, nó là một đứa con gái bình thường, người nhà họ Đinh tuyệt đối sẽ không cho phép phụ nữ làm gia chủ.

Mà trong đám con cháu, đàn ông cũng chỉ có…

Giang Nghĩa?

Đinh Trung lại lắc đầu, tuyệt đối không có khả năng, Giang Nghĩa là người ngoài, mối quan hệ với Đinh Hoàng Liễu như nước với lửa, không thể nào có thể đề cử Giang Nghĩa kế thừa vị trí gia chủ.

Vậy còn ai nữa?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 1080


Chương 1080

Đinh Trung nhìn chằm chặp Đinh Hoàng Liễu, chờ đợi câu trả lời của cô ta.

Trên mặt Đinh Hoàng Liễu lộ ra nụ cười mê hoặc, dưới sự chứng kiến của mọi người, cô ta nhìn về phía cửa phòng họp, trong giọng nói mang theo vẻ vui mừng.

“Anh à, đến lượt anh xuất hiện rồi.”

Anh?

Anh của Đinh Hoàng Liễu?

Trong nháy mắt, trên mặt Đinh Trung liền lộ ra vẻ hoảng sợ, không cần nói thêm gì, ông ta đã biết mục đích của Đinh Hoàng Liễu là thế nào, biết người mà cô ta muốn đề cử là ai.

Cửa phòng họp mở ra, ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ vest, mang giày da, bộ dạng trông có vẻ âm trầm bước nhanh đi vào, trong lúc nhất thời, tất cả đám người nhà họ Đinh đều kinh ngạc không ngậm được miệng. Đinh Trung bất ngờ đứng phắc dậy.

Trở về rồi.

Người đàn ông khiến Đinh Trung nằm mơ thấy ác mộng hàng đêm đã trở về rồi.

“Đinh… Hồng Diệu?”

“Đúng, ông nội, tôi về rồi.”

Đinh Hồng Diệu hiên ngang đứng trước mặt mọi người, mắt lạnh lùng nhìn Đinh Trung, kiêu ngạo tự tin.

Sự xuất hiện của Đinh Hồng Diệu giống như một tảng đá to rơi xuống nước, tạo nên hàng nghìn bọt nước to lớn.

Những người có mặt trong phòng họp trợn mắt há hốc mồm.

Ngoại trừ một vài người thuộc phe Đinh Hoàng Liễu, còn lại không có ai có thể nghĩ đến sự xuất hiện của anh ta.

Người này thiếu chút nữa là đã cướp đi vị trí gia chủ từ trong tay Đinh Trung, bây giờ xuất hiện một lần nữa, bộ dạng này có vẻ là phải hoàn thành chuyện năm đó còn chưa hoàn thành.

Càng đáng sợ hơn chính là hiện tại Đinh Hồng Diệu không chỉ có nhiều mưu kế hơn, mà còn biết khiêm tốn, không còn khoe khoang như trước kia.

Đinh Hồng Diệu của hiện tại vẫn tồn tại nhược điểm ư?

Gần như là không có. Tải ápp ноla để đọc full và miễn phí nhé.

Đinh Hồng Diệu đi đến đám người, khẽ cười nói: “Ông nội, đã lâu không gặp nha.”

Đinh Trung trợn trắng mắt, ngàn tính vạn tính cũng không tính tới bước đường này.

“Sao, sao mày lại trở về?”

“Sao vậy ông nội, không chào đón cháu à?”

“Rõ ràng là mày còn phải ngồi tù thêm một năm, không thể nào ra sớm như vậy được.”

“Xem ra là ông nội không quan tâm đến chuyện của cháu cho lắm nhỉ.” Đinh Hồng Diệu nói: “Biểu hiện của cháu trong tù vẫn luôn rất tốt, cho nên bọn họ đã thả cháu ra sớm hơn thời hạn.”

Mỗi một câu nói của người đàn ông đứng trước mắt Đinh Trung đều tạo thành đả kích vô cùng lớn cho ông ta.
 
Back
Top Dưới