Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 160


CHƯƠNG 160

“Dì Lý, con rể tôi đã từng đi lính, thân thủ rất lợi hại!”

“Bà Triệu, không giấu gì bà đứa con rể này của tôi, tấm lòng nhân hậu, lúc nào cũng hiếu thuận với hai ông bà già chúng tôi.”

“Ông Lưu, ông nhìn đứa con rể này của tôi, nhân hậu hiền lành, dáng vẻ đàng hoàng đúng không?”

Khen suốt cả đường đi, thấy ai lại nói với người đó.

Mua cá, mua rau, mua hoa quả, mua thịt, đi một vòng chợ, không ai là không biết Đinh Nhị Tiến có được một người con rể tốt.

Cả quá trình Giang Nghĩa đều cúi đầu xuống, vô cùng ngượng ngùng.

Anh hận không thể lập tức về nhà, sợ là Đinh Nhị Tiến lại gặp người quen rồi nói chuyện, lúc anh ở biên giới phía Tây dũng cảm giết địch cũng không sợ hãi như vậy.

“Ôi, đó không phải là chú Trương sao? Chúng ta đi…”

Giang Nghĩa vội vàng kéo lại: “Ôi, ba, được rồi, con cảm thấy đồ ăn của ngày hôm nay cũng mua hòm hòm rồi, ăn không hết rồi, chúng ta về nhà thôi.”

“Ừ, được, về nhà.”

Vừa về đến nhà đã nhìn thấy Đinh Thu Huyền mắt lim dim từ phòng ngủ đi ra.

“Đã nấu xong cơm chưa? Đói quá.” Đinh Thu Huyền dụi mắt nói.

Đinh Nhị Tiến lạnh lùng hừ một tiếng: “Đói cái gì mà đói? Thân là con gái, không biết dậy sớm nấu cơm cho chồng sao? Con nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi? Sắp 11h rồi? Đúng là quá không hợp tình hợp lý mà!”

Đinh Thu Huyền bị nói đến mức sững sờ.

Bình thường Đinh Nhị Tiến hận không thể để cô ngủ nhiều hơn một chút, tất cả việc nhà đều bắt Giang Nghĩa làm, sao đột nhiên lại thay đổi nhiều như vậy?

Dưới yêu cầu lặp đi lặp lại của Đinh Nhị Tiến, Đinh Thu Huyền vô cùng hiếm thấy đi nấu bữa trưa.

Sau khi món ăn được dọn lên bàn, lần đầu tiên Đinh Nhị Tiến “mời” Giang Nghĩa ngồi vào bàn ăn, một nhà bốn người hòa thuận vui vẻ chuẩn bị ăn cơm.

Tô Cầm và Đinh Thu Huyền vừa cầm đũa lên định gắp thức ăn, Đinh Nhị Tiến đập mạnh một cái xuống bàn.

“Làm cái gì vậy?”

Tô Cầm và Đinh Thu Huyền nhìn nhau, mơ hồ.

“Ăn cơm, còn có thể làm gì?”

“Ăn cơm? Không biết trong nhà đàn ông là lớn nhất sao? Nghĩa với tư cách là trụ cột của một gia đình, thằng bé còn chưa động đũa, ngược lại hai mẹ con bà lại rất chịu khó động đũa? Có hiểu quy tắc không? Đã học tam tòng tứ đức của phụ nữ chưa?”

Hai mẹ con bị nói đến mức ngây người, giơ đũa mà không dám cử động.

Giang Nghĩa ngượng ngùng ngãi đầu: “Cái kia, ba, ở nhà không cần phải quy củ như vậy, vẫn ăn cơm như bình thường là được rồi.”

Đinh Nhị Tiến gật đầu: “Con rể của ba đúng là chu đáo, độ lượng, lương thiện hiểu tâm ý của người khác, nghe thấy chưa? Hai người có thể động đũa rồi.”

Đinh Thu Huyền cười khổ, lén lút liếc nhìn Giang Nghĩa, khẽ nói: “Xem ra lần này anh đã hoàn toàn “thu phục” được ba của em rồi.”

Trong một căn phòng nhỏ u ám, Mạnh Chí Định ngồi trước máy tính, hết sức chuyên chú tiến hành PS, một bức ảnh trên máy tính.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 161


CHƯƠNG 161

Đây là một bức ảnh một người phụ nữ khỏa thân gợi cảm ngồi trong lòng một người đàn ông, được người ta sờ và hôn.

Trên một giao diện khác là bức ảnh Đinh Thu Huyền mỉm cười.

Mạnh Chí Định cắt “đầu” của Đinh Thu Huyền ra, ghép vào bức ảnh người phụ nữ khỏa thân, sau đó ghép ảnh, tô, tẩy, tiến hành “thuật đổi đầu” cho người phụ nữ khỏa thân kia.

Sau khi làm việc liên tục bốn năm tiếng, công việc đã hoàn thành, không nhìn ra được bất kỳ dấu vết nào của việc PS.

Với tư cách là một “nghệ thuật gia”, Mạnh Chí Định cũng chỉ khá giỏi ở khía cạnh này.

Anh ta dựa vào ghế, đưa tay lên lau mồ hôi, khá hài lòng với tác phẩm của mình, sau đó mở Word ra, bắt đầu tạo ra “bối cảnh câu chuyện” cho bức ảnh PS này.

Ngày hôm sau.

Mạnh Chí Định in tất cả tác phẩm PS đã được hoàn thành và bối cảnh câu chuyện ra, dùng một phong bì thư để gói lại.

Sau đó anh ta đi đến một công ty truyền thông online mới có tên là “Kênh 20”, đưa phong bì thư cho một biên tập viên, đặc biệt căn dặn bọn họ phải kiểm tra cẩn thận.

Sau khi rời đi, trong lòng Mạnh Chí Định thầm vui mừng.

“Đinh Thu Huyền, cái loại hàng cũ đê tiện.”

“Cô dám từ chối tôi, còn dám đưa ba tôi vào tù.”

“Hôm nay tôi phải khiến cho cô thân bại danh liệt, từ nay về sau không còn mặt mũi đi gặp người khác!”

Đinh Thu Huyền lúc này vẫn không biết gì về những chuyện này.

Cô lái xe, đưa Giang Nghĩa đến một nhà hàng kiểu Tây để ăn cơm trưa, hai ngày nay bọn họ đều không dám về nhà ăn cơm.

Bởi mỗi ngày Đinh Nhị Tiến đều sẽ vô cùng ân cần với Giang Nghĩa, đặt ra rất nhiều quy định cứng nhắc với Đinh Thu Huyền, bắt cô nghiêm khắc làm theo Tam tòng tứ đức của người phụ nữ thời phong kiến.

Cho dù khuyên thế nào cũng vô dụng, Đinh Nhị Tiến đã hoàn toàn chịu phục Giang Nghĩa.

Vì vậy, bây giờ Đinh Thu Huyền có chút sợ ba của mình, nháo đến mức không dám ăn cơm trưa ở nhà, còn phải lái xe ra ngoài ăn cơm.

Dừng xe xong, đi vào phòng khách.

Hai người ngồi đối diện nhau, tùy tiện chọn một vài món ăn và đồ uống, ngồi mà cảm thấy vô cùng buồn chán.

Đinh Thu Huyền hỏi: “Giang Nghĩa, công việc gần đây anh tìm được rốt cuộc là gì? Em vẫn chưa biết.”

Giang Nghĩa buột miệng bịa chuyện nói: “Lúc trước không phải anh giúp một ông chủ thu mua Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng sao? Ông ấy vì muốn báo đáp anh, nên đã sắp xếp cho anh vị trí quản lý của một bộ phận trong công ty. Thực ra cũng không có làm gì, có thể đi cũng có thể không đi. Dù sao mỗi tháng được 24 triệu, cũng không có khả năng thăng chức.”

“Ồ, như vậy sao.”

Đinh Thu Huyền có chút thất vọng, đây tương đương với một công việc nhàn rỗi, mặc dù không làm việc vẫn có thể kiếm tiền, nhưng thật sự không có tiền đồ gì.

Cô nói: “Nhưng dù sao cũng là một công việc ổn định, mỗi tháng 24 triệu cũng không phải là ít, anh tự nuôi sống bản thân mình hoàn toàn không thành vấn đề.”

Hai người nói chuyện linh tinh, đột nhiên cảm nhận được những người ở xung quanh đang chỉ chỉ trỏ trỏ Đinh Thu Huyền, hình như đang nhìn cái gì đó.

Có người lấy điện thoại ra, so sánh với Đinh Thu Huyền.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 162


CHƯƠNG 162

Vừa so sánh, vừa cười.

Đinh Thu Huyền cau mày, nhìn mình từ trên xuống dưới, lại hỏi Giang Nghĩa: “Trên người em có thứ gì kỳ quái à? Hay là trên mặt em có gì không sạch sẽ?”

“Không có.”

“Vậy tại sao bọn họ đều nhìn em một cách rất kỳ quái?”

Đang nghi hoặc, thì nghe thấy mấy tiếng tách tách vang lên, có mấy nam sinh viên đang chụp ảnh Đinh Thu Huyền.

Sau khi chụp xong còn rất đắc ý, cười rất khủng khiếp.

Ở trước mặt người khác chụp ảnh vợ người ta, đây không phải là cách làm sáng suốt.

Giang Nghĩa cau mày, đứng dậy đi đến trước mặt một chàng trai trong số đó, đưa tay ra.

“Đưa điện thoại cho tôi.”

Người đàn ông cười haha: “Dựa vào cái gì?”

“Lúc nãy cậu chưa được phép mà đã chụp ảnh vợ tôi, tôi muốn xóa đi.”

“Vợ anh?” Người đàn ông bật cười: “Haha, anh là một con rùa xanh, có cả thảo nguyên to trên đầu mình mà còn không biết?”

Một người khác đi đến chế nhạo nói: “Anh có thời gian nói những lời vô nghĩa với chúng tôi, chi bằng hãy quản vợ mình cho tốt đi, không biết đang câu dẫn ai ở sau lưng anh đâu.”

“Aiyo, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, lại là một người phụ nữ lẳng lơ, đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Có gì mà đáng tiếc? Đây không phải càng tốt sao? Nếu không chúng ta sao có thể được thưởng thức dáng người tuyệt vời như vậy chứ?”

“Không chỉ có thể thưởng thức, nói không chừng còn có thể….”

Mấy người đàn ông người một cách dung tục với Giang Nghĩa: “Người anh em, cậu ra giá đi, muốn bao nhiêu tiền mới có thể có được vợ cậu….”

Không đợi anh ta nói xong, cơn giận của Giang Nghĩa đã hoàn toàn bộc phát.

Anh không thể nghe những người khác thiếu tôn trọng vợ mình.

Ầm!!!

Một tiếng động lớn vang lên, người đàn ông không biết khiếm tốn, vừa “hỏi giá” trực tiếp bị một cú đấm, dính vào tường, khuôn mặt bẹp dí, răng trong miệng lộp bộp rơi xuống.

Không chết cũng bị phế.

Mấy người bên cạnh đều bị dọa đến ngây người.

Có người phản ứng lại, nhấc chân chạy, Giang Nghĩa ném một cái ghế ra, trực tiếp đập vào người này khiến anh ra lăn mấy vòng ở trên mặt đất, gáy bị đập đến mức nở hoa, máu chảy ra.

“Ở nơi đông người mà anh dám ra tay đánh người?”

Chát chát chát!!!

Ba cái tát mạnh giáng lên mặt của người kia, cả người lập tức ngã xuống đất, sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

Những người đàn ông chụp trộm, nói chuyện l* m*ng kia đều bị Giang Nghĩa đánh ngã lăn ra đất, hơn nữa còn ra tay rất mạnh, sợ là sẽ bị tàn phế cả đời này.

Giang Nghĩa liếc nhìn xung quanh một vòng: “Còn có ai chụp ảnh, là mọi người tự xóa hay là tôi giúp mọi người xóa?”

Tất cả mọi người đều bị dọa đến mức sững sờ, ai ai cũng vội vàng xóa ảnh.

Có mấy người phụ nữ bị dọa sợ đến mức vừa xóa ảnh vừa khóc.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 163


CHƯƠNG 163

Đây là lần đầu tiên Giang Nghĩa để lộ ra bộ mặt tu la chiến thần của anh ở trước mặt Đinh Thu Huyền, lúc anh thể hiện ra khí thế này chính là giây phút kẻ địch chết.

Người bình thường sao có thể chịu được chứ?

Cuối cùng, Giang Nghĩa đi đến trước mặt người đàn ông nói chuyện lúc đầu, người đàn ông kia bị dọa sợ đến mức cầm điện thoại, khóc nói: “Tôi đã xóa ảnh rồi, anh đừng đánh tôi, cầu xin anh.”

Giang Nghĩa xách cổ áo của anh ta lên, lạnh lùng hỏi: “Tại sao chụp trộm vợ của tôi? Tại sao nói những lời bẩn thỉu kia?”

Người đàn ông nuốt nước bọt: “Đại ca, anh thật sự không biết?”

Giang Nghĩa lườm anh ta, dọa anh ta sợ đến mức vội vàng bật điện thoại, mở đến phần tin tức, tìm ra bài viết có lượt xem, lượt bình luận vô cùng cao.

Anh ta đưa điện thoại cho Giang Nghĩa.

“Đại ca, anh tự mình xem đi.”

Giang Nghĩa cầm lấy chiếc điện thoại, liếc nhìn, khuôn mặt lập tức co rút lại, từ khi trở về, anh chưa từng tức giận như lúc này.

Đinh Thu Huyền tò mò, đi qua hỏi: “Sao vậy?”

Cô đưa tay ra muốn lấy chiếc điện thoại, Giang Nghĩa không muốn để cô nhìn thấy, nhưng dưới sự kiên trì của Đinh Thu Huyền, Giang Nghĩa bất lực đưa cho cô.

Đinh Thu Huyền cầm lấy điện thoại, nhìn thấy bài báo kia.

Sắc mặt lập tức tái mét.

Theo như bài báo nói, cô chủ nhà giàu của một doanh nghiệp nổi tiếng…Đinh * Huyền, vụng trộm với người đàn ông khác sau lưng chồng, còn đính kèm một bức ảnh vụng trộm tanh tưởi.

Trong bức ảnh, một người phụ nữ khỏa thân bị một người đàn ông khác ôm hôn, tay bóp nắn vị trí vô cùng nhạy cảm của phụ nữ.

Đinh Thu Huyền nhìn thấy rất rõ ràng, người phụ nữ trong bức ảnh, không phải là chính bản thân cô sao?

Đinh Thu Huyền vừa xấu hổ vừa tức giận, cô có thể thề tuyệt đối không làm ra bất kỳ chuyện gì có lỗi với Giang Nghĩa, nhưng bức ảnh này đến từ đâu?

Cô uất ức đến mức muốn bật khóc, nắm chặt chiếc điện thoại, cả người run rẩy.

Giang Nghĩa cởi áo khoác ngoài khoác lên người cô, dịu dàng nỏi: “Trước tiên em đừng gấp gáp, chuyện này anh chắc chắn sẽ giúp em xử lý tốt.”

“Bây giờ đã ồn ào đến mức mọi người đều đã biết, phải xử lý như thế nào?”

“Thu Huyền, tin tưởng anh.”

Đinh Thu Huyền cắn môi nhìn Giang Nghĩa, thực sự không nhịn được mà vùi vào lòng Giang Nghĩa bật khóc.

Giang Nghĩa vừa an ủi cô, vừa kéo xuống phần cuối của bài báo, nhìn chằm chằm vào trang đăng nội dung bên dưới: Kênh 20, biên tập viên….Hải Tùng Thịnh.

Nửa tiếng sau.

Giang Nghĩa lái xe, đưa Đinh Thu Huyền đến trước tòa nhà văn phòng của công ty Kênh 20.

Đây là một toà nhà văn phòng tiêu chuẩn, mỗi một tầng đều có ba, bốn công ty, Kênh 20 ở phòng B301 tầng 14.

Đi theo thang máy lên tầng 14, tìm đến phòng B301.

“Kênh 20, chính là cái này.”

Giang Nghĩa ấn chuông.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 164


CHƯƠNG 164

Ding dong.

Cửa mở ra, hai người đi vào, lễ tân đi đến hỏi: “Xin hỏi hai người tìm ai?”

“Tôi tìm biên tập viên…Hải Tùng Thịnh.”

“Mời đi đến phòng tiếp khách chờ một chút.”

Không lâu sau, Hải Tùng Thịnh đi vào phòng tiếp khách, đây là một chàng trai thân thể cường tráng, đeo kính, trông dáng vẻ ngoài ba mươi tuổi.

Hải Tùng Thịnh nhìn hai người bọn họ, không quen biết, lịch sự hỏi: “Xin hỏi hai người là?”

Giang Nghĩa cũng không nói những lời vô nghĩa, trưc tiếp mở điện thoại, mở bài báo kia ra, ném điện thoại đến trước mặt Hải Tùng Thịnh, hỏi thẳng: “Bài báo này là anh viết và đăng lên đúng không?”

Nghe thấy lời nói này, Hải Tùng Thịnh lập tức hiểu ra là chuyện gì.

Đặc biệt là lại nhìn thấy Đinh Thu Huyền ngồi bên cạnh, Hải Tùng Thịnh càng hiểu rõ bọn họ muốn làm gì.

Anh ta cười gian xảo, vắt chéo chân, bình tĩnh như thường nói: “Không sai, bài báo này là tôi viết và đăng lên, có vấn đề gì sao?”

Giọng điệu của Giang Nghĩa rất lạnh lùng nói: “Bài báo này của anh không đúng sự thật, giả dối hư cấu, tôi muốn anh xóa bài là công khai xin lỗi.”

“Xóa?”

“Xin lỗi?”

“Haha, anh đang làm trò cười sao?”

Hải Tùng Thịnh châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nói: “Bài báo này đã đăng lên rồi, mọi người đều đã nhìn thấy, anh xóa bài thì không sao nữa? Mọi người sẽ quên? Không thể nào.”

“Hơn nữa, tin tức này của cô có được từ một nguồn tin đặc biệt, không phải là tin vỉa hè, đặc biệt còn có ảnh làm bằng chứng, anh nói tôi giả dối, hư cấu? Bằng chứng đâu?”

Giang Nghĩa nói: “Anh là một biên tập viên, tin chắc anh biết rất rõ bức ảnh này có phải là đã được PS không, anh có thể không nhìn ra?”

Hải Tùng Thịnh nheo mắt lại.

Quả thật, anh ta đã lăn lộn trong cái ngành nghề này bao nhiêu năm, bức ảnh này vừa được đưa đến anh ta đã nhìn ra là PS.

Mặc dù trình độ PS rất cao, không để lộ ra dấu vết.

Nhưng cũng chỉ có thể lừa được người ngoài ngành, đối với người trong ngành như Hải Tùng Thịnh mà nói, chỉ cần nhìn qua là có thể phân biệt thật giả.

Nhưng vậy thì sao?

Cho dù biết là một bức ảnh giả, rõ ràng biết câu chuyện là được bịa ra, nhưng chỉ cần thu hút được độc giả, truyền bá với tốc độ nhanh và hàng loạt, anh ta sẽ vui vẻ đăng lên.

Trong cái thời đại lượng truy cập là vương, lương tâm thì xem là cái gì?

Hải Tùng Thịnh nói: “Hai vị, tôi cũng không muốn nhiều lời với hai người, nói rõ ràng với hai người, bài viết này tôi sẽ không xóa, càng sẽ không xin lỗi. Nếu như hai người vẫn muốn tiếp tục gây chuyện ở chỗ tôi, vậy đừng trách tôi không nhắc nhở hai người, tôi sẽ tiếp tục đăng mấy bài về hai người, bôi đen hai người.”

“Chúng tôi là nhà báo, cây bút còn lợi hại hơn cả súng, đắc tội với chúng tôi, hai người không có kết quả tốt đâu.”

Một lời uy h**p trắng trợn!
 
Chiến Thần Tu La
Chương 165


CHƯƠNG 165

Đinh Thu Huyền trở nên gấp gáp, tức giận nói: “Bài báo này rõ ràng là giả, bức ảnh này cũng đã được PS, anh biết tất cả vậy tại sao vẫn muốn đăng lên? Đây không phải là anh cố ý lừa người khác sao? Lương tâm của anh ở đâu?”

Hải Tùng Thịnh dùng tay khảy khảy tàn thuốc, nhả ra một hơi.

“Lương tâm?”

“Xin hỏi, lương tâm đáng giá mấy đồng?”

“Lương tâm, có thể đổi được bao nhiêu độ quan tâm?”

Đinh Thu Huyền không còn gì để nói, đám người này vì số lượng truy cập, vì tiền, đã đến mức không còn giới hạn rồi.

Hải Tùng Thịnh nhả ra một ngụm khói: “Được rồi, nhìn dáng vẻ người ngoài ngành này của mấy người, tôi cũng không thể chịu được nữa. Không phải hai người muốn xóa bài, muốn xin lỗi để lấy lại danh tiếng sao? Không phải là không thể, một cái giá, 15 tỷ.”

Đến cuối cùng vẫn là một chữ: Tiền!

Anh ta nói: “Chúng tôi đăng1 bài, mục đích chính là vì muốn kiếm tiền.”

“Chỉ cần hai người bỏ ra 15 tỷ, chúng tôi tình nguyện phối hợp gỡ bài, công khai xin lỗi, giúp cô lấy lại danh tiếng.”

“Có tiền, cái gì cũng dễ giải quyết.”

Hải Tùng Thịnh cười như không cười nhìn Đinh Thu Huyền: “Cô Đinh, cô là thiên kim tiểu thư của nhà họ Đinh, 15 tỷ không nhiều đúng không? Cô trông xinh đẹp như vậy, sẽ không muốn vừa ra khỏi cửa đã bị người khác chỉ chỉ trỏ trỏ đúng không?”

“Đường, tôi đã chỉ rõ cho hai người rồi, có đi hay không phải xem sự lựa chọn của hai người rồi.”

Đinh Thu Huyền tức đến mức nghiến răng kèn kẹt.

Mình bị người khác vu khống, không chỉ không nhận được bất kỳ lời xin lỗi nào, ngược lại còn muốn mình bỏ tiền ra để lấy lại danh tiếng, cái này gọi là gì?

Đây không phải là tuyên bố muốn tống tiền sao?

Cô tức giận đến mức thở hổn hển: “Anh làm như vậy, không sợ sự trừng phạt của pháp luật sao?”

“Sự trừng phạt của pháp luật?”

Hải Tùng Thịnh cười: “Cô có thể báo cảnh sát, ở chỗ tôi có ảnh làm bằng chứng, không sợ.”

“Nếu làm lớn quá tôi sẽ khóa tất cả bài viết, nhưng sau đó, tôi có thể sắp xếp rất nhiều biên tập viên, viết ra càng nhiều bài báo, dù sao chỉ là chuyện động bút thôi.”

“Chúng tôi bịa đặt chỉ cần một cái miệng, mà hai người muốn bác bỏ tin đồn phải chạy ngược chạy xuôi.”

“Là chúng tôi tùy tiện viết ra nội dung, hay là hai người cả ngày chạy đi báo cảnh sát xử lý nội dung? Hơn nữa, cho dù hai người có làm sáng tỏ, mọi người có tin hay không lại là chuyện khác.”

“Tôi khuyên cô, đừng nghĩ không thông mà đối đầu với những người cầm bút như chúng tôi, cô đấu không lại đâu.”

Mỗi câu nói của Hải Tùng Thịnh nghe có vẻ như rất kiêu ngạo, nhưng thực ra lại nói vô cùng chính xác.

Chính là anh ta nắm quyền khống chế dư luận, vì vậy mới có thể đòi tiền Đinh Thu Huyền một cách trắng trợn như vậy.

Ở cái tuổi này, tam nhân thành hổ.

Có một số chuyện cho dù bạn không làm, người ta lan truyền nhiều, giả cũng sẽ thành thật.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 166


CHƯƠNG 166

Đến lúc phạm vi lan truyền rộng hơn, cho dù muốn lấy lại danh tiếng cũng không được nữa, chi bằng sớm bỏ tiền ra để diệt trừ tai họa sẽ thực tế hơn.

Đinh Thu Huyền do dự.

So với danh tiếng, tiền, thực sự chỉ là thứ yếu.

Nhưng cô nuốt không trôi cục tức này!

Đinh Thu Huyền nghiến răng nói: “Tôi không tin, không có ai trị được anh? Tôi muốn gặp sếp của anh.”

Hải Tùng Thịnh chỉ vào phòng làm việc cách đó không xa: “Đó, đó chính là phòng làm việc của sếp tôi, cô đi gặp đi, không ngại nói cho cô biết, cô gặp cũng vô nghĩa mà thôi.”

“Hừ!!!”

Đinh Thu Huyền đứng dậy, đẩy cửa phòng tiếp khách đi ra, hai ba bước đi đến cửa phòng làm việc, sau đó đẩy cửa ra, một bước đi vào.

Cô hét lớn vào bên trong: “Anh chính là ông chủ của công ty này? Ra đây? Nói xem anh quản lý nhân viên của mình như thế nào?”

Lúc này, Vương Thừa Lâm chủ công ty đang ngồi trên ghế làm việc vẻ lông mày, bị Đinh Thu Huyền đột nhiên hét lớn dọa sợ, bàn tay run lên một cái, bút kẻ lông mày kéo dài làm hàng lông mày bị lệch đi.

Cô ta hầm hừ bỏ cây bút kẻ cùng với cái gương xuống, trừng mắt nhìn Đinh Thu Huyền.

“Cô là ai vậy hả, ai cho phép cô vào phòng làm việc của tôi?”

“Ra ngoài!”

Đinh Thu Huyền cười lạnh một tiếng, cô cất bước đi tới chỗ bàn, chất vấn người nọ: “Biên tập của công ty cô… Hải Tùng Thịnh, bịa đặt tin tức ác ý, sử dụng ảnh chụp photoshop bôi đen người khác, tạo ra ảnh hưởng tiêu cực vô cùng to lớn, cô cứ thế mà mặc kệ à?”

Lúc này, Giang Nghĩa và Hải Tùng Thịnh cũng đi vào phòng làm việc.

Vương Thừa Lâm thuận miệng hỏi: “Tùng Thịnh, những lời mà cô gái này nó đều là thật à?”

Hải Tùng Thịnh lắc đầu liên tục: “Không có chuyện đó đâu bà chủ, cô vẫn còn chưa hiểu rõ tôi nữa ư? Tôi tuyệt đối không nói dối, với một trái tim công bằng liêm chính, tin tức nào tôi đưa ra cũng đều có căn cứ.”

Vương Thừa Lâm gật gật đầu: “Này cô, cô cũng đã nghe rồi đó chứ, nhân viên của tôi không có vấn đề gì hết.”

Đinh Thu Huyền tức đến nỗi sắp nổ phổi.

“Anh ta nói không có vấn đề thì không có vấn đề à?”

“Cô không biết điều tra hả?”

Vương Thừa Lâm bật cười ha ha: “Tôi đã dùng người thì sẽ không nghi ngờ người, nếu như tôi đã dùng cậu ta thì tôi sẽ tin tưởng cậu ta. Này cô, so với việc đứng đây hung hăng càn quấy tôi, chẳng bằng cô suy nghĩ cho thật kỹ, có phải là chỗ nào đó của mình có vấn đề rồi không, mới có thể bị biên tập của chúng tôi đăng bài. Có một câu nói rất hay, cây ngay không sợ chết đứng, nếu như cô cảm thấy mình không có vấn đề, cho dù chúng tôi có đưa tin như thế nào, cô cũng không cần phải sợ hãi có đúng không? Cô đã sợ hãi, vậy thì nói rõ cô làm người không đủ chính trực.”

Cái đạo lý quái quỷ gì đây?

Đinh Thu Huyền hoàn toàn bất lực, cô sống đến bây giờ, đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người vô lý như thế.

Có một người chủ như vậy, cấp dưới còn không làm xằng làm bậy nữa mới lạ?

Lúc này, Giang Nghĩa chậm rãi bước tới, anh nhẹ giọng nói: “Tôi hỏi các người một lần cuối cùng, có xóa tin tức đi không?”

“Không.”

“Không có ý định xin lỗi?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 167


CHƯƠNG 167

“Haha, mơ đi.”

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Được rồi, nếu đã như vậy, thế thì đừng có trách tôi không khách khí.”

Hải Tùng Thịnh bật cười: “Sao vậy? Cậu còn muốn ra tay à? Cậu dám động thử một chút xem, tôi đảm bảo tin tức tiêu cực về các người sẽ lập tức truyền khắp các con phố lớn ngõ nhỏ ở thành phố Giang Nam.”

Giang Nghĩa cười cười: “Được, nếu như đã muốn “đấu bút”, vậy thì tôi sẽ đấu với anh một lần.”

Anh nắm tay Đinh Thu Huyền đi ra ngoài, lúc đi đến cửa thì quay đầu lại nói: “Tôi nghỉ ngơi ở quán cà phê đối diện công ty các người, nếu như các người muốn nói xin lỗi, vậy thì đến đó tìm tôi. Nhớ kỹ, tôi chỉ đợi một tiếng đồng hồ.”

Nói xong, anh và Đinh Thu Huyền chậm rãi đi khỏi.

Hải Tùng Thịnh và Vương Thừa Lâm cười đến nỗi sắp sóc hông.

“Xin lỗi hả, nói đùa cái gì vậy?”

“Có phải là đầu óc của cái tên này bị hỏng rồi không, thế mà còn muốn chúng ta chủ động xin lỗi trong vòng một tiếng đồng hồ, nghĩ cái quỷ gì vậy?”

“Thôi đừng có nói nữa, tôi cười muốn chết rồi này, đúng là hai tên kỳ lạ.”

Ở một bên khác, Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền đi vào quán cà phê ở đối diện, tìm một vị trí trống ngồi xuống.

Gọi hai ly cà phê.

Đinh Thu Huyền vừa uống vừa phụng phịu, cúi đầu không nói.

Giang Nghĩa mỉm cười cầm lấy tay của cô: “Đừng có giận mà, anh dám cá cược với em trong vòng một tiếng đồng hồ Hải Tùng Thịnh và Vương Thừa Lâm chắc chắn sẽ đến đây giải thích với em, em có tin anh không?”

Đinh Thu Huyền lườm anh: “Anh gạt em chứ gì, bọn họ đến nói xin lỗi hả, không phải là anh không nghe thấy mở miệng liền muốn mười lăm tỷ, hơn nữa đám người này không có đạo đức chút nào hết, không có điểm giới hạn, đánh không được chửi cũng không được, báo cảnh sát cũng không có tác dụng gì, thật sự không có cách gì với bọn họ hết.”

Giang Nghĩa cười cười, anh hỏi: “Vậy em có đánh cược ván này với anh không đây?”

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng: “Có cái gì mà không dám chứ, anh muốn cược cái gì?”

Giang Nghĩa nhìn chằm chằm vào Đinh Thu Huyền một hồi lâu, cười xấu xa nói: “Chúng ta là vợ chồng, đến bây giờ vẫn còn chưa thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, nếu như lần này anh thắng, vậy thì em…”

Ngay lập tức, gương mặt của Đinh Thu Huyền đã đỏ đến cổ.

“Ở chốn đông người, anh nói bậy bạ cái gì đó?”

Giang Nghĩa hắng giọng: “Sao nào, em có chịu không?”

Đinh Thu Huyền chu môi: “Em mới không cược với cái tên háo sắc như anh đâu, đồ không biết xấu hổ.”

Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng mà trong lòng của Đinh Thu Huyền lại âm thầm vui mừng, thậm chí còn hi vọng là mình thua.

Không chỉ là vì Hải Tùng Thịnh đến xin lỗi.

Càng là vì để mình “hiến thân” cho Giang Nghĩa, nỗi xúc động đó cũng không phải là ngày một ngày hai, khó lắm Giang Nghĩa mới chủ động nói như thế.

Nhưng mà dù sao thì bây giờ cô vẫn còn là tấm thân xử nữ, vừa mới nhắc tới chuyện này liền ngượng ngùng không biết phải làm như thế nào.

Cho dù là có lòng, nhưng cũng không biết mở miệng làm sao.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 168


CHƯƠNG 168

“Em ngồi đây một lát đi, để anh đi làm chút chuyện, sẽ trở về nhanh thôi.”

Giang Nghĩa đi khỏi.

Bước ra bên ngoài quán cà phê, anh bấm gọi điện thoại cho Trình Đan Đình.

“A lô, Đan Đình, ngày hôm qua cô nói với tôi là tất cả các kênh cung cấp ở thành phố Giang Nam đã được mở rồi?”

“Không sai.”

“Vậy có thể đi vào nội dung chưa?”

“Có thể có thể, nhưng mà trước mắt công ty giải trí của chúng ta vẫn còn chưa được xây dựng xong, chứ đừng nói chi là có nội dung, cái gì cũng không có hết, lên nội dung cái gì chứ?”

Giang Nghĩa nói: “Trước hết đăng vài tin tức, xem xem kênh có sử dụng được không.”

“Không thành vấn đề, anh muốn lên tin mới gì?”

“Cô chờ một chút đi, để tôi gửi tin tức vào trong email của cô.”

Sau khi cúp điện thoại, Giang Nghĩa gửi những tin tức mà mình đã soạn vào trong email của Trình Đan Đình, cũng gửi thêm mấy tấm ảnh chụp của Hải Tùng Thịnh và Vương Thừa Lâm mà anh vừa mới chụp.

Sau đó, anh lại gọi điện thoại cho Lâm Chí Cường.

“Lão đại, anh có dặn dò gì?”

“Gọi điện thoại cho bộ phận đánh giá nội dung, yêu cầu bọn họ chặn hết tất cả các con đường của kênh truyền thông Kênh 20, làm cho tin tức của bọn họ không thể được phát ra ngoài.”

“Chuyện nhỏ thôi, chỉ cần vài phút là giải quyết.”

“Làm đi.”

Sau khi giao việc xong rồi, Giang Nghĩa đứng ở cửa nhìn về phía văn phòng ở phía đối diện, anh nhìn lên hướng Kênh 20 ở lầu 14.

Rất nhanh thôi, bọn họ sẽ biết cái gì gọi là bom nổ dữ dội.

Cho dù là không động võ, Giang Nghĩa cũng có biện pháp để chơi chết bọn họ.

Anh quay người đi vào trong quán cà phê, ngồi xuống đối diện Đinh Thu Huyền, cúi đầu uống một ngụm cà phê.

“Đắng quá đi.”

“Thêm một viên đường là không đắng nữa.” Đinh Thu Huyền bỏ một viên đường vào trong ly cà phê của Giang Nghĩa, đồng thời hỏi: “Giải quyết chuyện xong rồi?”

“Xong rồi.”

Giang Nghĩa lại uống một hớp: “Ừm, bây giờ ngọt rồi.”

Anh uống một hơi cạn sạch cả ly, sau đó mở điện thoại ra bắt đầu xem tin tức.

Sau khi lướt liên tục mười tin, anh mới nhìn thấy được nội dung mà mình muốn xem, trên mặt mang theo nụ cười chiến thắng.

“Thu Huyền, tin tức này có hơi thú vị, em xem đi.”

“Không xem đâu, không có tâm trạng.”

“Xem một chút thôi mà, em xem xong đảm bảo tâm trạng của em sẽ tốt hơn.”

Đinh Thu Huyền đưa tay nhận lấy, cô không có hứng thú nhìn lướt qua, một lát sau, trong nháy mắt tinh thần trở nên phấn chấn.

Tin tức đầu đề: công ty truyền thông nổi tiếng nào đó, boss nữ và nhân viên nam chơi quy tắc ngầm bị bắt tại trận.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 169


CHƯƠNG 169

Ảnh chụp chính là Vương Thừa Lâm và Hải Tùng Thịnh.

Đinh Thu Huyền trợn to mắt, chăm chú nhìn một hồi lâu, còn phóng to hình ảnh lên để xem, xác định không phải là mình hoa mắt.

Cái này, cái này…

Cô nhìn Giang Nghĩa, lại nhìn điện thoại, kinh ngạc nói không nên lời.

Giang Nghĩa nở nụ cười xấu xa, anh nói: “Cái này gọi là lấy đạo người trả lại cho người, để bọn họ cũng nếm thử mùi vị bị bôi xấu.”

Đinh Thu Huyền hỏi: “Anh làm nó bằng cách nào vậy?”

“Anh có quen biết mấy người bạn ở Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, bọn họ có chút tài nguyên cung cấp thông tin, anh liền mời người giúp anh một chuyến mà thôi.”

“A, có phải là làm như thế này… không tốt cho lắm không?”

Giang Nghĩa cười: “Vậy em muốn anh rút về?”

Đinh Thu Huyền lập tức ngẩng đầu lên: “Hừ, không muốn!”

Lúc này, trong phòng làm việc của sếp Kênh 20, Hải Tùng Thịnh cùng với sếp nói chuyện với nhau một hồi lâu rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Anh ta vừa mới bước ra ngoài liền có một nhóm người đến chỉ chỉ trỏ trỏ anh ta, còn có người đang cười trộm.

Linh cảm nghề nghiệp vô cùng cao, Hải Tùng Thịnh lập tức cảm thấy ở đây có việc gì đó rồi, anh ta kéo lại một người rồi hỏi: “Cậu cười cái gì vậy?”

“Anh Thịnh, anh biết tôi cười cái gì mà.”

“Biết cái quỷ ấy!”

“Ai nha anh Thịnh, anh đừng có giả vờ nữa, bây giờ người trên cả thế giới đều biết chuyện của anh với lại sếp rồi. Tôi nói cho anh biết nha, đúng là chơi không đẹp gì hết, các người đã sớm có một chân với nhau, lần trước tôi kêu anh yêu cầu sếp tăng lương đi, thế mà anh còn nói là anh không quen thân với sếp, chậc chậc chậc.”

Đây là có chuyện gì vậy chứ?

Hải Tùng Thịnh nắm cổ áo của đối phương, hung dữ quát lớn: “Cậu con mẹ nó còn dám nói bậy một câu nữa thử xem!”

“Anh Thịnh, không phải là tôi nói càn nói bậy đâu, tin tức đều được tung ra rồi kìa.”

“Cho tôi xem một chút.”

Hải Tùng Thịnh mở tin tức ra xem, phát hiện có mấy chục công ty truyền thông đang truyền tải scandal giữa anh ta với sếp Vương Thừa Lâm vô cùng sôi trào.

Thậm chí còn được viết bằng những từ ngữ rất rõ ràng, cả hai đang nuôi dưỡng kết tinh của tình yêu và sẵn sàng bỏ trốn khỏi người nhà mình.

“Cái này là do tên khốn nạn nào viết vậy?”

Hải Tùng Thịnh cầm lấy điện thoại vọt vào trong phòng của sếp, vội vàng hoảng loạn nói: “Sếp ơi, không xong rồi, cô xem tin tức này đi.”

“Sao vậy? Tin tức cậu viết lại bị người nào để mắt tới rồi?”

“Không phải đâu, là… ai nha, nói cũng không nói rõ ràng được, sếp tự mình xem đi.”

Vương Thừa Lâm nhận lấy rồi nhìn xem, lập tức hóa đá.

“Cái này là do tên khốn nạn nào tung tin đồn nhảm vậy?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 170


CHƯƠNG 170

Không biết nữa.”

Quan trọng đó chính là không phải chỉ có một công ty truyền thông tung tin đồn nhảm, độ che phủ của tin tức này vô cùng rộng rãi, có vẻ như là có mấy chục công ty.

Có thể nói toàn bộ cánh truyền thông ở khu Giang Nam đều được đều động.

Vương Thừa Lâm nhìn kỹ mấy bức ảnh rồi nói: “Quần áo ở trên bức ảnh đều là quần áo của tôi và cậu ở hiện tại, mà từ góc độ này xem xét có vẻ là chụp lén. Đúng rồi, người đàn ông lúc nãy là ai?”

Lời nói này đã nhắc nhở Hải Tùng Thịnh.

Anh ta cũng nhớ lại lời nói trước khi Giang Nghĩa đi khỏi: “Haha, chẳng trách anh ta nói là muốn đấu bút với chúng ta, nói cái gì mà muốn chúng ta đến xin lỗi, hóa ra là anh ta muốn thông qua phương thức này để nói xấu chúng ta.”

Hải Tùng Thịnh nắm chặt tay: “Thật sự không phải là do tôi khoe khoang, đấu bút, cho đến bây giờ tôi chưa từng thất bại. Dựa vào năng lực trước đó của Hải Tùng Thịnh tôi, tôi cũng đứng số 1 số 2 trong ngành, tôi muốn để nhà họ Đinh của bọn họ hoàn toàn bị bôi đen, tôi muốn cái cô tên là Đinh Thu Huyền đó vĩnh viễn không dám ra ngoài.”

“Đúng đúng đúng, bây giờ đi viết ngay đi.” Vương Thừa Lâm thúc giục: “Viết xong thì lập tức đăng lên.”

“Bây giờ tôi đi viết ngay.”

Lúc bọn họ đang chuẩn bị phản kích, thư ký chạy vào, khẩn trương lo lắng nói: “Sếp ơi, chuyện lớn không hay rồi.”

“Có chuyện gì?”

“Lúc nãy, người của bộ phận xét duyệt có gọi điện thoại đến nói là công ty của chúng ta vì thêu dệt bịa đặt ác ý bôi đen người khác, cho nên đã đóng hết các tuyến đường truyền thông của chúng ta rồi, cũng yêu cầu chúng ta ngừng kinh doanh để chỉnh đốn lại, xem xét chi tiết từng thông cáo báo chí của chúng ta, nếu như không đạt tiêu chuẩn, chúng ta sẽ không bao giờ được mở đường, làm sao bây giờ?”

Vương Thừa Lâm hoàn toàn trợn tròn mắt.

Cái chiêu rút củi dưới đáy nồi, thật sự quá ác.

Sở dĩ công ty truyền thông mới như là bọn họ có thể sống sót, hoàn toàn dựa vào lưu lượng lớn cùng với con đường truyền thông mới, bây giờ con đường đã bị ngăn chặn, một chút tin tức cũng không thể phát ra ngoài.

Không thể phát tin tức, chẳng khác nào tịch thu súng đạn của bọn họ, còn đánh nhau cái rắm gì nữa chứ?

Cho dù năng lực bịa chuyện của Hải Tùng Thịnh rất mạnh, nhưng mà bây giờ đã ngăn chặn con đường tung tin của anh ta, nếu như anh ta vừa lén lúc phát ra ở chỗ khác, vậy thì sẽ lập tức bị bắt giữ truy án.

Dưới điều kiện nghiêm trọng như thế này, anh ta lấy cái gì để đấu bút với Giang Nghĩa đây?

Một bên thì có thể tùy ý phát biểu, một bên khác thì lại bị niêm phong, Kênh 20 đã thua từ gốc rễ rồi.

Tin tin tin tin…

Hải Tùng Thịnh kết nối điện thoại: “Con nghe đây mẹ, có chuyện gì vậy?”

“Con trai à, mẹ vừa mới nhìn thấy tin tức con trộm đồ lót của người ta, bị chủ nhà phát hiện, bị người ta cắt đứt chân của con. Bây giờ con như thế nào rồi, mẹ đã sớm khuyên con tìm bạn gái đi, con lại không chịu nghe mẹ, còn đi trộm đồ lót của người ta. Con nói xem con làm chuyện gì vậy hả, mặt mũi của mẹ đều bị con làm cho mất hết rồi, bây giờ mẹ đi ra ngoài bị người ta cười chết thôi.”

“Ai nha, mẹ này, đừng có đọc mấy cái tin tức đó, đều là giả hết thôi.”

“Đến bây giờ mà con còn lừa gạt mẹ nữa à? Đều đã lên tin tức rồi mà con còn nói giả nữa, con nói xem sau này mẹ phải đặt cái mặt mo của mình ở đâu?”

Hải Tùng Thịnh im lặng, trực tiếp cúp điện thoại.

Vừa mới cúp máy lại có một cuộc gọi khác gọi tới.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 171


CHƯƠNG 171

“Tùng Thịnh, nghe nói là cậu lái xe đụng chết người?”

“Này Tùng Thịnh à, cậu có đánh bài thua thì cũng đừng có nhảy lầu chứ, anh em cho cậu mượn…”

“Tùng Thịnh, cậu nói xem cậu có phải là con người không hả, cậu thế mà lại đẩy con cái nhà người ta xuống dưới gầm xe tải lớn, sao có thể làm ra loại chuyện thất đức như thế?”

Liên tục có cuộc gọi gọi tới làm cho Hải Tùng Thịnh tức giận trực tiếp tắt máy, chửi thầm.

Vương Thừa Lâm cũng chẳng khá hơn là bao, thỉnh thoảng cô ta lại nhận được một cuộc gọi đến từ các dịch vụ đặc biệt, rồi có người gọi điện thoại hỏi cô ta có phải là gái b*n d*m, làm cô ta phiền đến nỗi sắp tuyệt vọng rồi.

Cuối cùng, cô ta cũng tắt điện thoại.

Hai người bực bội ngồi ở trên ghế, bây giờ nên xử lý chuyện này như thế nào đây?

Vương Thừa Lâm bật máy tính mở tin tức ở trên mạng xem, phát hiện hết tin tức này đến tin tức khác, tất cả đều là bôi đen cô ta và Hải Tùng Thịnh, thể loại nào cũng nói được.

Giết người, phóng hỏa, cướp bóc, trộm cắp, trên cơ bản tất cả chuyện xấu đều ném lên trên người của hai người bọn họ.

Bọn họ đã trở thành con chuột ở trên đường, người gặp người đánh.

Hải Tùng Thịnh nổi giận: “Không được, tôi phải báo cảnh sát, bọn họ thật quá đáng.”

Lúc anh ta đang chuẩn bị đi lấy điện thoại di động, bỗng nhiên cửa phòng làm việc bị đá văng ra, một người đàn ông cao khoảng 1m9, trên người toàn là cơ bắp, gân xanh ở trên mặt nhảy lên, giận không thể kiềm chế.

Vương Thừa Lâm giật mình, cô ta hỏi: “Ông xã, không phải là anh đang xã giao với khách hả, sao lại trở về rồi?”

“Tại sao lại về à? Ha ha, khách hàng đều đã nhìn thấy hết rồi, cô cùng với cái tên khốn nạn Hải Tùng Thịnh này lại cấu kết làm bậy ở sau lưng tôi. Lúc đầu tôi còn không tin đâu, bây giờ thì hay rồi, vừa mới về thì đã nhìn thấy các người dính cùng một chỗ, không khỏi không tin nha. Cái con nhỏ đê tiện này, ông đây đánh chết cô!”

“Ông xã à, nghe em giải thích đi.”

Chồng của Vương Thừa Lâm làm gì nghe lọt tai, vốn dĩ trong lòng đang nổi giận, sau khi đến đây lại nhìn thấy vợ của mình với Hải Tùng Thịnh lại ở cùng một căn phòng, cho dù là bất cứ người đàn ông nào cũng sẽ không thể kiềm chế.

Anh ta kéo Vương Thừa Lâm lên rồi đánh cô ta.

Hải Tùng Thịnh cũng chẳng tốt hơn, bị đạp té xuống bàn, dùng thùng rác chụp lên trên đầu.

“Đôi nam nữ chó má, đôi nam nữ chó má này.” Đối phương hùng hùng hổ hổ đi ra khỏi công ty.

Vương Thừa Lâm ở trong phòng oa oa khóc lớn.

Hải Tùng Thịnh lấy thùng rác ra, nhổ khăn giấy ở trong miệng ra ngoài, hung hãn nói: “Tôi muốn báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát thì làm được cái gì?” Vương Thừa Lâm nói: “Uổng cho cậu làm cái ngành này, ngày hôm nay cậu báo cảnh sát để bọn họ hủy bỏ, hai ngày nữa lại đăng lên thì sao hả?”

Hải Tùng Thịnh tái mặt.

Đúng vậy, anh ta đã làm trong ngành này nhiều năm rồi, anh ta hiểu cách thức hơn bất cứ ai.

Chỉ báo cảnh sát thôi thì không làm được gì, hơn nữa kiểm soát thì kết thúc rồi à? Con đường của công ty bọn họ cũng đâu có mở ra được nữa.

Vương Thừa Lâm nói: “Không có cách nào khác, đến lúc này rồi, chỉ có thể đi xin lỗi người ta.”

Cô ta nhìn thoáng qua đồng hồ: “Tôi nhớ là người đàn ông kia nói sẽ chỉ đợi một tiếng đồng hồ, bây giờ đã trôi qua năm mươi phút rồi, nhanh lên, chúng ta phải đi tìm người ta nhanh lên thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 172


CHƯƠNG 172

Hải Tùng Thịnh bất đắc dĩ bò dậy từ dưới đất, chạy ra khỏi cửa theo Vương Thừa Lâm.

Trong quán cà phê ở đối diện.

Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền ngồi uống cà phê.

Đinh Thu Huyền duỗi lưng một cái: “Xem ra là anh đã tính sai rồi, bọn họ sẽ không đến đâu.”

Giang Nghĩa nhìn đồng hồ: “Còn mười phút nữa, không vội.”

“Hừ, cái loại người không có giới hạn như là Vương Thừa Lâm và Hải Tùng Thịnh, em cảm thấy anh dùng chiêu này đối phó với bọn họ, khả năng là không dùng được đâu, da mặt của bọn họ còn dày hơn cả bức tường thành.”

“Có tác dụng hay không, sẽ biết nhanh thôi.”

Hai người tiếp tục ngồi đó, bỗng nhiên lại nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến, cộc cộc cộc…

Một trận gió lướt qua, Vương Thừa Lâm và Hải Tùng Thịnh chạy đến trước bàn của bọn họ, khóc lóc nói: “Tôi biết sai rồi, cầu xin hai người đừng chơi chúng tôi nữa có được không?”

Giang Nghĩa cười cười, bắt chéo chân, anh nói: “Cô đi mà nói với vợ của tôi, không cần nói với tôi.”

Vương Thừa Lâm nước mắt nước mũi đầy mặt: “Quý cô xinh đẹp lương thiện, cầu xin cô tha cho tôi đi, tôi thật sự biết sai rồi, tôi không dám để cho đồng tiền làm lu mờ lương tâm, phát biểu ra những tin tức bịa đặt không thật như thế. Tôi đáng chết, tôi đáng chết.”

Đinh Thu Huyền hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý tới cô ta.

Vương Thừa Lâm lại nhìn về phía Giang Nghĩa: “Cái này…”

Giang Nghĩa nhún nhún vai: “Vợ của tôi không tha thứ cho cô, tôi cũng không có cách nào khác.”

Vương Thừa Lâm đành phải tiếp tục cầu xin.

Hải Tùng Thịnh dứt khoát quỳ xuống, giọng nói thành khẩn: “Cô Đinh, chúng tôi thật sự biết sai rồi, cô xem xem như thế này có được không, cô bỏ qua cho chúng tôi, lúc tôi trở về sẽ lập tức đăng một bài xin lỗi, đồng thời sẽ lập tức mở cuộc họp báo làm sáng tỏ những tin đồn nhảm với cô, vãn hồi tổn thất danh dự của cô.”

Đinh Thu Huyền nhìn anh ta, cô cười ha ha: “Vậy tiền đâu?”

“Tiền?”

“Đúng vậy đó, anh đã nói rồi mà, rút một tin tức về thì muốn mười lăm tỷ, bây giờ chúng tôi phải rút bao nhiêu tin tức đây, tôi cũng không cần quá nhiều, anh chỉ cần đưa cho tôi ba trăm tỷ là được rồi.”

Mặt của Hải Tùng Thịnh nhăn lại: “Bà cô của tôi ơi, cô đừng có bắt tôi làm trò đùa nữa, tôi đi đâu tìm ba trăm tỷ cho cô đây?”

“Không có ba trăm tỷ hả, vậy thì được rồi, bắt đầu từ ngày hôm nay mỗi ngày anh phải công khai đưa tin một khuyết điểm của mình, liên tục đưa tin trong ba mươi ngày.”

“Hả? Chuyện này…”

“Làm không được à?”

“Làm được làm được.”

“Tôi sẽ xem mỗi ngày, nếu như có một ngày anh không đưa tin, hoặc là đưa tin không đúng, tôi sẽ lập tức trừng phạt các người một lần nữa.”

“Vâng vâng vâng, tôi nhất định sẽ nghe theo lời dặn dò của cô.”

Trong lòng của Đinh Thu Huyền đã thoải mái hơn rồi.

Trút giận xong, đối phương còn đồng ý xin lỗi làm sáng tỏ, danh dự của cô cũng đã có thể được cứu lại.

Không thể không nói, may mà lần này có Giang Nghĩa.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 173


CHƯƠNG 173

Nếu không, cô không biết là mình bị những tin tức của truyền thông vô lương tâm như thế này làm hại đến cỡ nào.

Hải Tùng Thịnh hỏi: “Vậy… bây giờ chúng tôi đã có thể đi được chưa?”

“Đợi một lát nữa đi.” Giang Nghĩa hỏi: “Vốn dĩ trước đó anh và Thu Huyền không quen biết với nhau, tại sao lại phải viết tin tức bôi xấu cô ấy?”

Hải Tùng Thịnh khóc lóc nói: “Là do một bức thư của cái tên khốn nạn tên là Mạnh Chí Định gửi cho tôi, ở bên trong là ảnh chụp photoshop cùng với “câu chuyện thân thế”, tôi bị não tàn cho nên mới dùng tư liệu của anh ta.”

“Mạnh… Chí… Định?” Giang Nghĩa gật gật đầu: “Được, tôi đã biết rồi, bây giờ các người đã có thể đi về, tôi sẽ không nhằm vào các người nữa. Nhớ kỹ, sau khi trở về thì các người phải thành thật mà làm người, còn có thư xin lỗi cùng với buổi họp báo cũng phải được tổ chức, sự kiên nhẫn của tôi có hạn.”

“Vâng, chúng tôi sẽ xử lý cho rõ ràng.”

Vương Thừa Lâm và Hải Tùng Thịnh xám mặt rời khỏi quán cà phê, sau khi trở về, một người nhanh chóng viết thư xin lỗi, một người thì lập tức liên lạc với các tạp chí lớn để mở buổi họp báo làm sáng tỏ sự việc.

Trong quán cà phê.

Đinh Thu Huyền chu môi nói: “Náo loạn cả nửa ngày, hóa ra là do cái tên khốn nạn Mạnh Chí Định làm chuyện xấu. Chắc chắn là do trước kia ba Mạnh Kiến Thọ của anh ta không hại nhà chúng ta được, còn bị nhốt vào trong tù, cho nên mới ghi hận ở trong lòng.”

“Cái loại tiểu nhân lén lút giở trò xấu như thế này, thật sự khiến người ta buồn nôn.”

Giang Nghĩa uống cạn một ngụm cà phê cuối cùng, từ tốn nói: “Nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc, không thể để Mạnh Chí Định lại được.”

“Anh muốn làm cái gì?”

“Không có gì hết, chẳng qua là cảm thấy có một số việc vẫn còn chưa xử lý triệt để thôi.” Anh nói với Đinh Thu Huyền: “Chuyện bên này đã xử lý xong rồi, em về nhà nghỉ ngơi trước đi, cả ngày nay cũng đủ giày vò lắm rồi.”

“Anh thì sao?”

“Anh phải đi xử lý chút chuyện.”

Giọng nói của Giang Nghĩa vô cùng lạnh lùng, thậm chí còn để lộ ra sát khí.

Đinh Thu Huyền nhạy cảm phát hiện được chuyện mà Giang Nghĩa cần làm tuyệt đối không phải là chuyện bình thường, muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi, do dự một chút, đến cuối cùng vẫn là giấu ở trong lòng.

“Vậy anh chú ý an toàn đó.”

“Anh biết rồi.”

Đinh Thu Huyền đứng dậy rời khỏi.

Cô vừa mới đi khỏi không lâu, Giang Nghĩa gửi cho Long đầu trọc một tin nhắn: lập tức gọi anh em ra ngoài làm chút chuyện với tôi.



Trong căn nhà nhỏ tối đen, Mạnh Chí Định ngồi trước máy vi tính, đang chăm chỉ “xử lý nghệ thuật”, không biết mệt mỏi.

“Đinh Thu Huyền, hắc hắc, cái con nhỏ đê tiện này, không phải là cô từ chối tôi à? Không phải là đặt bẫy ba của tôi à? Tôi muốn sau này cô không có mặt mũi để gặp người khác.”

“Ừ, tấm hình này rất lộ, lại photoshop cho đê tiện thêm một chút.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 174


CHƯƠNG 174

“Lại thêm một thằng đàn ông bỉ ổi, một người phụ nữ hai chồng, xem xem sau này con nhỏ đó giải thích như thế nào?”

“Đúng rồi, bối cảnh cũng không thể thiếu, viết nhiều thêm Vài cái nữa, để cho công ty truyền thông ở phía bên kia có thể lựa chọn bao nhiêu thì lựa.”

Anh ta vừa sáng tác vừa cười trộm.

Thậm chí, còn đang tưởng tượng ra dáng vẻ Đinh Thu Huyền bị người khác thóa mạ, trốn ở trong nhà khóc lóc.

“Ha ha, thoải mái, thoải mái quá.”

Lúc anh ta đang âm thầm vui vẻ, đột nhiên nghe thấy một tiếng cùm cục thật lớn vang lên, cửa phòng bị người ta dùng búa trực tiếp đập nát.

Đập hai ba lần, cánh cửa hoàn toàn vỡ vụn, bị ngã xuống đất.

Tiếp theo đó, có một đám đầu trọc cất bước đi vào.

Mạnh Chí Định bị hù dọa đứng phắt dạy từ trước chiếc máy tính, chỉ vào đám người rồi hỏi: “Các người là ai?”

Cái đám đầu trọc tách ra, có một người đàn ông bước ra từ trong đám người.

Đi đến trước mặt anh ta.

Mạnh Chí Định nhìn thấy rõ dáng dấp của anh, lập tức hiểu ngay: “Anh là Giang Nghĩa, là chồng của con nhỏ đê tiện đó?”

Anh ta không nhìn thấy trong mắt của Giang Nghĩa lộ ra một luồng sát khí.

“Các người cút ra ngoài hết cho tôi, đây là nhà của tôi, các người làm như vậy là đang xâm phạm gia cư bất hợp pháp mà.”

“Có tin là tôi sẽ báo cảnh sát…”

Chỉ trong chớp mắt, Giang Nghĩa liền lấn người đi đến trước mặt Mạnh Chí Định, ấn đầu của anh ta xuống, hung hăng đập vào tường.

Phụt, Mạnh Chí Định phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả mặt đất.

Giang Nghĩa đã động sát tâm, đừng nói là Mạnh Chí Định, cho dù là một con hổ thì cũng bị g**t ch*t tại chỗ.

Đương nhiên, Giang Nghĩa sẽ không để cho anh ta chết dễ dàng như thế.

Giang Nghĩa buông tay ra, Mạnh Chí Định giống như là một đống bùn nhão trượt xuống dưới đất, cả người đau đến nỗi không nói nên lời.

Giang Nghĩa tùy ý lấy một cái ghế ngồi xuống.

“Mạnh Chí Định, mày làm chuyện gì, trong lòng của mày biết rõ ràng, không cần tao phải nhiều lời.”

Mạnh Chí Định cắn răng nhìn Giang Nghĩa: “Tao biết rõ thì sao chứ? Ngày hôm nay mày không đánh chết tao, cả đời này tao cũng sẽ đối nghịch với mày.”

Giang Nghĩa khẽ lắc đầu: “Mày không có cơ hội đâu.”

Không có cơ hội?

Có ý gì chứ?

Trong lòng của Mạnh Chí Định sinh ra cảm giác hoảng sợ, anh ta ý thức được có lẽ là Giang Nghĩa sẽ hạ đòn sát thủ, trong lòng lập tức hoảng muốn chết.

Nhưng mà ngoài miệng thì lại không chịu nhận thua.

“Tao cũng không tin mày còn có thể giết tao?”

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Tao không biết mày, tao chỉ đánh mày thôi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 175


CHƯƠNG 175

Anh vung tay lên, một nhóm đầu trọc đi đến vung cánh tay đánh vào miệng của Mạnh Chí Định, mỗi người một cái, đánh đến nỗi miệng anh ta phun ra máu tươi, hai mắt choáng váng.

Giang Nghĩa không kêu dừng, đám đầu trọc này sẽ không dừng tay.

Trong lúc đó, Mạnh Chí Định đã hôn mê nhiều lần, nhưng mà đều bị nước lạnh dội tỉnh, sau đó lại tiếp tục chịu đánh.

Chưa từng có khi nào mà Giang Nghĩa tức giận như thế.

Trước kia, cho dù anh có tức giận đi nữa thì cũng trực tiếp g!ết chết kẻ thù, đây là lần đầu tiên anh tra trấn kẻ thù tàn nhẫn như thế, chỉ vì Mạnh Chí Định đã chạm vào vảy ngược của anh.

Đinh Thu Huyền là người mà bất cứ kẻ nào cũng không thể chạm vào.

Huống hồ gì Mạnh Chí Định còn xúc phạm nói xấu Đinh Thu Huyền, dùng ảnh chụp photoshop chửi bới Đinh Thu Huyền ở khắp nơi, đối với chuyện này, dù như thế nào thì Giang Nghĩa cũng không nhịn được.

“Anh Giang, hình như là anh ta không chịu được rồi.”

“Tiếp tục đi.”

Giọng điệu của Giang Nghĩa lạnh lẽo không hề có cảm xúc, sát ý của Chiến thần Tu La đã được nhóm lửa hoàn toàn.

Một bàn tay nối tiếp một bàn tay, một quyền nối tiếp một quyền.

Đánh khoảng bốn năm tiếng đồng hồ.

Mạnh Chí Định đã bị đánh đến nổi không còn hình dạng, ở dưới đất đều là vết máu.

“Giết… giết tao đi…” Mạnh Chí Định dùng hơi thở cuối cùng để nói.

Đến lúc này, anh ta mới ý thức được cái gì gọi là đau đớn, cái gì gọi là địa ngục trần gian, cùng với việc bị đánh chết tươi, chẳng bằng dứt khoát chết một lần cho rồi.

Giang Nghĩa cười lạnh một tiếng: “Chết hả? Tao sẽ không để cho mày chết đâu, tao sẽ cho mày còn sống, để mày sống cả đời hèn mọn.”

Anh đứng dậy đi đến trước mặt Mạnh Chí Định, đưa tay khoác lên trên đầu của anh ta, ngón tay bóp lấy mấy huyệt đạo, dùng sức nhấn.

“A a a!”

Mạnh Chí Định phát ra tiếng gào thét như mổ heo, đau đến nỗi không muốn sống.

Buông tay ra, Giang Nghĩa gọi đám người đi khỏi.

Về phần Mạnh Chí Định, đầu đã bị Giang Nghĩa “phế bỏ”, từ nay về sau sẽ biến thành một kẻ ngu, vẫn sẽ còn sống, nhưng mà cũng chỉ là còn sống mà thôi.

Đây chính là hậu quả khi chạm vào vảy ngược của Giang Nghĩa.

Sau khi đi khỏi đó, Giang Nghĩa đưa cho Long đầu trọc một địa chỉ.

“Anh Giang, đây là?”

“Đây là địa chỉ của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, ngày mai cậu dẫn thêm anh em đi đến đó, tôi sẽ hoàn thành lời hứa của tôi.”

“Vâng, em biết rồi, ngày mai em nhất định sẽ đến.”

Nói xong, Giang Nghĩa và đám người tạm biệt nhau, anh gọi một chiếc taxi về nhà.

Bóng tối u ám, giống như là anh chưa từng xuất hiện, chỉ có những vết sẹo tàn tạ ấy mới biết được sự đáng sợ của Chiến thần Tu La.



Về đến nhà, Giang Nghĩa lập tức đổi thành một biểu cảm lạnh nhạt không có chuyện gì.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 176


CHƯƠNG 176

Đinh Thu Huyền vội vàng đi đến, vỗ ngực nói: “Xem như anh có thể về nhà rồi, em lo lắng là anh sẽ xảy ra chuyện đó.”

Giang Nghĩa nhún nhún vai: “Anh chỉ là trở về công ty làm một chút chuyện mà thôi, có thể xảy ra chuyện gì chứ?”

Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm ở bên kia đã chuẩn bị cả bàn đồ ăn, sau khi chào hai người bọn họ thì qua đó ăn cơm.

Một nhà bốn người quây quần bên nhau, hưởng thụ thức ăn ngon.

Trong lúc ăn cơm, trong tivi đang phát một tin tức: Vương Thừa Lâm, sếp công ty Kênh 20 cùng với Hải Tùng Thịnh là biên tập của công ty tổ chức một buổi họp báo đặc biệt, công khai làm sáng tỏ một tin tức.

Đinh Thu Huyền càng nhìn càng thấy vui vẻ, không khỏi hào hứng.

Lúc này, Giang Nghĩa tiến đến bên tai cô, nhỏ giọng nói: “Đúng rồi, chúng ta đã đánh cược với nhau đó, anh nói là bọn họ nhất định sẽ xin lỗi mà, anh thắng rồi, có phải là em nên tuân thủ lời hứa của mình không…”

Hai mắt Đinh Thu Huyền nhìn lung tung, gương mặt đỏ ửng.

Cô nhăn mặt đẩy Giang Nghĩa ra: “Ba mẹ đều đang ở đây, anh nói cái gì thế hả, đi ra đi ra đi.”

Đinh Nhị Tiến thấy bộ dạng của bọn họ không thích hợp thì hỏi: “Hai đứa làm cái gì vậy hả, cãi nhau à?”

“Không phải…” Đinh Thu Huyền xấu hổ không chịu được, cúi đầu nói: “Con ăn no rồi, con về phòng đi ngủ trước đây.”

Cô đứng dậy nhanh chóng chạy vào trong phòng mình.

Tô Cầm tò mò nói: “Chỉ mới ăn có vài miếng thôi mà không ăn nữa hả? Nghĩa, bọn con đang giận dỗi nhau à?”

Giang Nghĩa cười cười: “Không có đâu ạ, chỉ là bất đồng ý kiến một chút thôi.”

“Ý kiến gì vậy?”

“Ặc… con muốn tranh thủ thời gian cho hai người một đứa cháu trai, cô ấy lại không chịu.”

Tô Cầm và Đinh Nhị Tiến liếc mắt nhìn nhau, cả hai nở nụ cười.

Tô Cầm cố ý giả vờ như là tức giận mà nói: “Con cũng thật là, lời nói này làm sao lại nói trên bàn cơm được cơ chứ. Đúng là không biết xấu hổ.”

Đinh Nhị Tiến nhíu nhíu mày: “Ăn cơm thì làm sao không thể nói được chứ? Tôi cảm thấy Nghĩa nói rất có lý, tuổi của bọn nó cũng không còn nhỏ nữa, nên tranh thủ thời gian có một đứa con, tôi vẫn chờ mong ôm cháu đây này.”

Giang Nghĩa bất đắc dĩ lắc đầu: “Hình như là Thu Huyền không muốn…”

Tô Cầm nói: “Thật là, loại chuyện này làm sao mà con gái người ta có thể đồng ý được chứ, cho dù trong lòng có đồng ý đi nữa, ngoài miệng cũng không thể đồng ý. Có đôi khi con là đàn ông, con phải mạnh mẽ một chút.”

Đinh Nhị Tiến liếc mắt nhìn bà: “Phụ nữ bọn bà nhiều chuyện thật chứ.”

Giang Nghĩa hỏi: “Vậy bây giờ con nên?”

“Còn phải hỏi nữa à?” Tô Cầm nói: “Không thấy là Thu Huyền ngay cả cơm cũng không ăn mà đã chạy vào trong phòng ngủ rồi hả, đây chính là đang ám chỉ con đó, ngoài miệng thì không đồng ý, nhưng mà trong lòng đã đồng ý rồi. Con còn không tranh thủ thời gian chủ động đi, chẳng lẽ là lại muốn con gái chủ động?”

Đinh Nhị Tiến gật đầu: “Cái này ba đồng ý với mẹ con, ở phương diện này đàn ông phải chủ động một chút.”

Giang Nghĩa suy nghĩ rồi nói: “Con biết rồi.”

Anh đứng dậy đi vào phòng ngủ, sau đó quay người đóng cửa phòng ngủ lại.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 177


CHƯƠNG 177

Đinh Thu Huyền cảm thấy chẳng lành, dùng chăn che thân thể của mình lại, căng thẳng hỏi: “Anh, anh muốn làm cái gì?”

Giang Nghĩa vừa cởi áo ngoài vừa cười xấu xa đi đến bên cạnh giường.

“Không làm gì hết.”

“Phụng mệnh ba mẹ, muốn một đứa bé.”

Trong phòng khách, Đinh Nhị Tiến và Tô Cầm liếc mắt nhìn nhau, đều nghe thấy âm thanh “sợ hãi” của Đinh Thu Huyền ở trong phòng ngủ.

Tô Cầm nói: “Chúng ta có cần truyền dạy kinh nghiệm lại cho bọn nhỏ không đây, dù sao thì bọn nó là lần đầu tiên, không chừng không biết làm.”

Đinh Nhị Tiến lườm bà: “Bà nói bậy bạ cái gì nữa hả? Bà cho rằng vẫn còn giống như chúng ta khi đó à, bảo thủ, cái gì cũng không biết, mấy đứa trẻ bây giờ cái gì cũng hiểu hết, cần bà phải dạy à?”

Nói xong, Đinh Nhị Tiến kéo tay của Tô Cầm kéo bà đi ra ngoài.

“Hắc, này ông, ông làm cái gì vậy?”

“Làm gì chứ, đi ra ngoài tản bộ, chẳng lẽ bà còn muốn ở trong nhà làm bóng đèn cho bọn nhỏ nữa à?”

Đinh Nhị Tiến cố ý cất cao giọng nói một câu: “Ba với mẹ con đi ra ngoài tản bộ đây, trễ chút mới về nhà, bọn con muốn làm gì cũng được hết, không cần phải xấu hổ đâu.”

Nói xong, ông ta kéo vợ Tô Cầm của mình đi ra ngoài.

Lúc này, trong phòng ngủ.

Đinh Thu Huyền vừa khẩn trương vừa thẹn thùng, đặc biệt là khi nghe thấy lời nói của ba mình, tay chân lại càng luống cuống hơn nữa.

Làm gì có ba nào như vậy chứ? Đây không phải là cố ý làm con gái khó xử à?

Đinh Thu Huyền co rúm ngồi trên đầu giường, dùng chăn bao bọc mình lại, hai mắt mở to.

Đến bây giờ cô vẫn còn là tấm thân xử nữ, cô chưa từng làm cái chuyện này.

Lần đầu tiên, sao có thể không khẩn trương được chứ?

Huống hồ gì thật ra cô với Giang Nghĩa thân thiết với nhau cũng chỉ mới có một hai tháng gần đây, cũng không tính là lâu dài.

“Ngày hôm nay… thật sự muốn hả?” Đinh Thu Huyền ngốc nghếch hỏi.

Thật ra thì vấn đề này căn bản không quan trọng.

Lúc một người đàn ông đã làm ra trạng thái như lang như hổ, bạn còn hỏi câu hỏi này, không phải là hỏi không à?

Nhưng mà nói thật, trong lòng của Đinh Thu Huyền cũng không có kháng cự.

Thậm chí cô còn có chờ mong và vui vẻ.

Trước đó, cô vẫn hi vọng mình và Giang Nghĩa là một đôi vợ chồng chân chính, hoàn thành những chuyện mà vợ chồng nên hoàn thành, chỉ là ngại ngùng nói ra, ngày hôm nay Giang Nghĩa chủ động nói rồi, cũng coi như thỏa mãn tâm nguyện của cô.

Cho bên, trên miệng thì nói không muốn, nhưng mà trong ánh mắt tràn đầy khát khao.

Trái tim của Giang Nghĩa thì đập rộn lên.

Là Chiến thần Tu La, vốn không nên như thế.

Anh đã cố gắng khống chế tình cảm của mình, nhưng mà chỉ cần vừa nhìn thấy Đinh Thu Huyền, anh lại không có cách nào không chế được sự yêu thích trong lòng.

Anh biết rất chắc chắn, mình đã yêu Đinh Thu Huyền.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 178


CHƯƠNG 178

Không có cách nào tự kiềm chế.

Lúc Giang Nghĩa đi đến bên giường, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên.

Reng reng reng…

Reng reng reng…

Đầu của Giang Nghĩa lập tức vang lên ong ong, tại sao lúc này lại gọi điện thoại tới cơ chứ?

Đinh Thu Huyền cũng kịp phản ứng lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều có chút xấu hổ, rốt cuộc là cái tên khốn nạn nào lại đặc biệt lựa chọn gọi điện thoại vào thời khắc mấu chốt lại khẩn trương như thế này?

Bọn họ đều không muốn để ý tới cuộc điện thoại đó.

Bọn họ đều muốn giả vờ như là không nghe thấy, tiếp tục chuyện lúc trước, chuyện của hai vợ chồng.

Nhưng mà…

Reng reng reng, reng reng reng, reng reng reng…

Tiếng chuông điện thoại hết hồi này đến hồi khác, căn bản không dừng lại.

“Đáng ghét.”

Đinh Thu Huyền chu môi đứng dậy lấy điện thoại ra, phát hiện là của ông nội Đinh Trung gọi tới.

Cô cực kỳ bất mãn mà nhận điện thoại: “Ông nội, có chuyện gì?”

“Thu Huyền, cháu nhanh chóng đến công ty một chuyến đi, dự án xây dựng xảy ra phiền phức lớn rồi, cháu mau đến đây hỗ trợ nghĩ cách.”

“Phải lập tức đến trong tối nay?”

“Không phải là tối nay, là hiện tại.”

Đinh Thu Huyền thở phì phò cúp điện thoại, quay người nhìn về phía Giang Nghĩa, một bộ dạng vô cùng có lỗi.

Giang Nghĩa cười cười, buông tay nói: “Vậy thì kế hoạch tạo ra con người của chúng ta chỉ có thể dời lại sau này thôi.”

Đinh Thu Huyền xấu hổ đỏ hết cả mặt: “Em xin lỗi, lần tiếp theo, lần tiếp theo chắc sẽ không như thế này đâu.”

Cô chỉnh sửa lại quần áo một chút, mất mát đi ra cửa phòng, loại cảm giác hào hứng lại bị đánh gãy thật sự rất không thoải mái.

Bỗng nhiên Đinh Thu Huyền vòng lại đi đến trước người Giang Nghĩa, cúi người xuống đặt đôi môi phấn hồng mềm mại của mình hôn lên trên mặt của Giang Nghĩa.

“Cái này coi như là bồi thường cho anh.”

Nói xong, gò má ửng đỏ chảy ra khỏi cửa phòng.

Giang Nghĩa ngẩn người, vẫn còn chưa lấy lại tinh thần từ trong sự dịu dàng đó.

Anh nằm xuống nhắm mắt hồi tưởng lại cảm giác tốt đẹp khi nãy, nhớ lại gương mặt e thẹn của Đinh Thu Huyền, nhớ lại đôi môi dịu dàng hồng hào ấy.

Cả một đêm, Giang Nghĩa tự mình vượt qua.

Sáng ngày hôm sau, Giang Nghĩa thức dậy sớm ăn sáng rồi đến Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Hơn mười giờ sáng, Long đầu trọc mang theo một nhóm đàn em dựa theo lời dặn dò của Giang Nghĩa đi đến Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, quy củ đứng ở cửa, một bước cũng không dám đi loạn.

Giang Nghĩa dẫn một mình Long đầu trọc đi vào trong văn phòng.

Cũng không nói nhảm.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 179


CHƯƠNG 179

Anh trực tiếp đặt một cái thẻ ngân hàng ở trước mặt của Long đầu trọc, nói thẳng: “Long đầu trọc, có còn nhớ rõ lời hứa hẹn khi trước của tôi với cậu không?”

Long đầu trọc gật gật đầu: “Em nhớ.”

“Ừ, bây giờ tôi thực hiện lời hứa của mình.” Đầu ngón tay Giang Nghĩa chỉ vào cái thẻ ngân hàng, anh nói: “Tôi đã đồng ý với cậu mỗi tháng sẽ cho đám người các cậu 45 tỷ tiền công, cái thẻ này cho cậu, ở bên trong có 45 tỷ tiền tiết kiệm, là tiền công một tháng này nhóm cậu đi theo tôi. Đồng thời, từ nay về sau, ngày hôm nay của mỗi tháng tôi đều sẽ cho người chuyển 45 tỷ vào trong thẻ của cậu.”

Long đầu trọc vui mừng: “Cảm ơn anh Giang.”

“Mặt khác, tôi sẽ sắp xếp công việc cho các người, sau này các người chính là nhân viên của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, cũng được hưởng biên chế, bảo hiểm xã hội cũng sẽ đóng đầy đủ cho các cậu.”

“Ây da, anh Giang, thật sự làm phiền anh rồi.”

Giang Nghĩa khoác khoác tay: “Không có gì đâu, có công việc thích hợp, nếu như sau này có người không muốn làm thì có thể chuyển chính thức bất cứ lúc nào. Hơn nữa, mọi người vẫn luôn giúp tôi xử lý những chuyện phiền toái, tôi làm những chuyện này cho các người cũng là báo đáp mà thôi.”

Long đầu trọc cười lên ha hả, nắm chặt nắm tay.

Cho đến bây giờ, anh ta chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như thế.

Nhưng mà vừa mới vui vẻ không bao lâu, trên mặt liền xuất hiện vẻ ưu sầu.

Giang Nghĩa nhạy bén bắt được điểm ấy, anh hỏi: “Sao vậy, không vui hả?”

“Không có không có.”

“Còn có chuyện gì giấu tôi?”

“Anh Giang, thật sự không có đâu.”

Mặc dù là ngoài miệng nói như vậy, nhưng mà trong lòng của Long đầu trọc lại đang thấp thỏm, biểu cảm trên mặt cũng không vui.

Có lẽ là người khác có thể giấu diếm được, nhưng mà ở trước mặt của Giang Nghĩa thì không làm được.

Giang Nghĩa từ tốn nói: “Không cần phải giấu tôi đâu, là ngại không đủ tiền, hay là sợ đãi ngộ không tốt? Có vấn đề gì thì cứ nói ra, không nên giấu ở trong lòng như thế, sẽ càng làm cho vấn đề lớn hơn nữa.”

Long đầu trọc xấu hổ cười cười: “Tiền nhiều lắm rồi, đãi ngộ cũng rất tốt, không phải là em phát sầu bởi vì chuyện của anh đâu, mà là nghe thấy lời lúc nãy anh vừa mới nói, em đang thấy sầu cho đám anh em của em.”

“Hả, có chuyện gì?”

Long đầu trọc thở dài: “Anh Giang, anh cũng đã nói bọn người chúng em chỉ xử lý những chuyện phiền toái không ra làm sao, cho nên khó tránh khỏi sẽ bị một số người kì thị.”

Giang Nghĩa gật gật đầu: “Đó là đương nhiên rồi, nếu đã quyết định làm chuyện này, các cậu nên chuẩn bị tâm lý.”

“Em hiểu chuyện này chứ, kì thị em thì cũng không có gì, da mặt em đã dày ghê gớm lắm rồi. Vấn đề là con cái của anh em em ấy, nếu như cũng bị mọi người kì thị, vậy thì đi học cũng không có cách nào đi, anh nói xem như vậy phải làm sao đây?”

Giang Nghĩa cau mày, tại sao lại liên lụy đến trẻ con?

“Nói rõ một chút đi.”

Long đầu trọc vỗ đùi: “Thật là, em cũng không nói rõ được, cứ dứt khoát gọi cậu ấy đến đây tự mình nói đi.”

“Được.”

Không bao lâu, Long đầu trọc liền dẫn theo một người gầy đi vào, anh ta cũng là đầu trọc, đừng có thấy gầy, toàn thân đều là cơ bắp, thuộc về loại hình nhỏ bé nhanh nhẹn.
 
Back
Top Dưới