Ngôn Tình Chiến Thần Tu La

Chiến Thần Tu La
Chương 140


CHƯƠNG 140

“Đó không phải là thành kiến, mà là sự thật. Đàn ông là một đám bẩn thỉu, hạ lưu, xảo quyệt, tham lam và nhu nhược, chỉ biết mềm nắn rắn buông, thượng đội hạ đạp. Những gì đàn ông làm được phụ nữ cũng có thể làm được và thậm chí họ còn có thể làm tốt hơn. Vậy, đàn ông còn tồn tại trên thế giới này để làm gì?”

Giang Nghĩa cứng họng.

Đây không còn là thành kiến với đàn ông nữa mà là nỗi hận đàn ông sâu tận xương tuỷ rồi.

Có thể là trước đây Trình Đan Đình đã bị tổn thương bởi một người đàn ông?

Thực ra không phải vậy.

Trình Đan Đình quá ưu tú, là một phụ nữ, cô ấy có tính cách lạnh lùng và cao ngạo, năng lực phi thường, lại có một vẻ đẹp rất quốc tế.

Trong sự nghiệp, cô thuận buồm xuôi gió.

Không biết bao nhiêu người đàn ông đã bị cô ấy hạ gục.

Tất cả những người đàn ông xung quanh cô ấy không phải thèm muốn vẻ đẹp của cô ấy, thì là nịnh bợ cô ấy để lợi dụng đạt được một thứ gì đó, còn không thì năng lực yếu hơn cô ấy rất nhiều.

Lâu dần, cô ấy có ấn tượng cực kỳ xấu về đàn ông.

Trong những năm qua, Trình Đan Đình khá thành công trong sự nghiệp, kiếm được nhiều tiền, nhưng cô lại không có duyên với đường tình duyên.

Chỉ vì cô ta quá kiêu ngạo, quá khinh thường đàn ông, e rằng trên đời này chẳng có người đàn ông nào có thể chịu nỗi cô ấy.

Thức ăn đã được mang lên.

Trình Đan Đình cầm dao nĩa lên: “Anh đi đi được không? Có anh ở đây tôi ăn không vô.”

Giang Nghĩa bất lực lắc đầu, xoay người rời đi.

Anh đứng ở cửa, tuỳ tiện dựa vào khung cửa, trong lòng cười khổ, cuộc sống muôn màu không gì là không thể, đây là lần đầu tiên anh gặp một người phụ nữ kì lạ, kiêu ngạo đến vậy.

Khi đang suy nghĩ vu vơ, anh đột nhiên nghe thấy một tiếng la thất thanh từ nhà hàng.

“A!!!”

Giang Nghĩa ngay lập tức quay lại, thấy Trình Đan Đình đang bị một tên côn đồ trông rất bỉ ổi bắt nạt.

Tên côn đồ ấy cả người dơ dáy, đầu đầy gàu, như thể đã lâu không tắm, trên tay gã cầm một con dao găm sáng loáng.

Tên côn đồ này một tay cầm dao găm, tay còn lại kẹp cổ Trình Đan Đình và kéo cô vào tường.

Tất cả mọi người đều sợ hãi, ồ ạt bỏ chạy.

Đội tuần tra và an ninh sân bay chạy đến ngay lập tức, rút súng chĩa vào bọn tội phạm.

Một cảnh sát hét lên: “Có gì thì từ từ nói, hãy thả con tin ra!”

Tên côn đồ cười gằn: “Thả con tin ra? Đùa với tao sao? Khó khăn lắm tao mới tìm được một người phụ nữ tốt như thế, làm sao có thể thả ra được?”

Người cảnh sát hỏi: “Anh có gì thì từ từ nói, nếu có khó khăn, cảnh sát chúng tôi nhất định sẽ giúp đỡ, đừng cực đoan như vậy”.

Trình Đan Đình cũng kinh hãi nói: “Anh muốn tiền sao? Tôi có thể đưa cho anh. Chỉ cần anh buông tha cho tôi, bao nhiêu tôi cũng đưa cho anh.”

“Xì, tao không muốn tiền! Tao muốn có vợ!”

Những lời này khiến vẻ mặt của Trình Đan Đình hoang mang, quỷ yêu gì vậy?

Cảnh sát cũng thắc mắc: “Anh nói gì cơ?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 141


CHƯƠNG 141

Tên côn đồ nói: “Chúng mày đều chê tao nghèo, chê tao xấu. Chẳng có cô gái nào thèm để mắt đến tao. Tao gần bốn mươi rồi mà vẫn chưa được nếm mùi đàn bà. Chúng mày có biết tao khổ sở như thế nào không?”

“Từ lâu tao đã nghe nói rằng những người phụ nữ giàu có, có quyền có thế và xinh đẹp đều thích đi máy bay. Ha ha, hôm nay tao cố ý tới đây xem thử, nào ngờ thế mà lại bắt được một đứa ngon như vậy.”

Tên côn đồ bóp má Trình Đan Đình, vui muốn nhãy cẩng lên.

“Ôi chà chà, khuôn mặt này mềm biết bao, mịn biết bao, non biết bao, véo muốn ch** n**c, so với Vương Nhị Nữu của thôn tao còn mềm mịn hơn!”

“Tao muốn đưa cô ấy về làm vợ!”

Cảnh sát chán nản, tên này thèm cưới vợ muốn điên rồi phải không?

Trình Đan Đình khóc không ra nước mắt, yêu cầu khác còn được, chứ về làm vợ tên này thì không bao giờ.

“Hay là… anh thả tôi ra đi, tôi tìm một cô tốt hơn cho anh”.

Tên côn đồ cong cong khóe miệng: “Không, tôi muốn cô.”

“Nhưng tôi không thể đi với anh! Anh nhận thức hiện thực tí đi được không?!”

Tên côn đồ sốt ruột nói: “Không về với tao? Tốt thôi, nếu lúc sống chúng ta không làm vợ chồng với nhau được, vậy thì cùng nhau chết đi, làm một đôi uyên ương vong mạng cũng tốt!”

Trình Đan Đình sợ hãi mặt mày tái nhợt, cô ta có bao giờ gặp phải người tùy tiện như vậy?

Dao tên côn đồ đặt trên cổ cô ta, lúc nào cũng có thể ra tay giết người.

Cảnh sát cũng sợ hãi, ai nấy nhắm họng súng vào tên côn đồ: “Bình tĩnh, anh bình tĩnh một chút, chuyện tìm vợ có thể từ từ.”

Tên côn đồ hét to: “Tôi cũng từ từ bốn mươi năm rồi, còn muốn tôi từ từ? Tôi mặc kệ, hôm nay tôi phải chết uyên ương với người phụ nữ này, tôi sống tìm không được vợ, chết rồi có thể dẫn theo một cô nàng cực phẩm đi cùng cũng đáng!”

Dao găm sắc bén muốn đâm vào tim Trình Đan Đình, thấy không thể sống được, lúc này, liền nghe thấy ‘vụt’ một tiếng, một chiếc đũa xé rách không khí bay thẳng về phía tên côn đồ.

Phụt, đũa đâm xuyên qua mu bàn tay hắn, đâm qua cả bàn tay.

Leng keng, leng keng, chùy thủ trong tay tên côn đồ rơi xuống đất.

Cảnh sát xông tới, ấn hắn trên mặt đất đánh.

“Đừng nhúc nhích!”

“Đàng hoàng một chút.”

Trình Đan Đình được đưa đi, sớm đã sợ hãi mất hồn lạc phách, ngồi trên ghế thở hổn hển.

Giang Nghĩa bưng ly nước đặt trước mặt cô ta: “Uống miếng nước bớt sợ.”

Trình Đan Đình nhấp một ngụm, vẫn chưa hoàn toàn hết chấn động.

Lúc này, cảnh sát đi tới, cúi người với Giang Nghĩa: “Thật cảm ơn đồng chí đã ra tay giúp đỡ, nếu không phải anh, chúng tôi rất khó bắt được tên tội phạm này, hôm nay e là sẽ xảy ra chuyện, thật rất cảm ơn anh.”

“Không có gì.”

Trình Đan Đình sững sốt, ngước đầu nhìn sang Giang Nghĩa: “Vừa rồi là anh ra tay cứu tôi?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Mặc dù đàn ông ở rất nhiều mặt đều không đáng tin, có rất nhiều chuyện phụ nữ cũng làm tốt hơn đàn ông, nhưng ít nhất về mặt vũ lực, tôi cảm thấy vẫn là đàn ông mạnh hơn một chút.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 142


CHƯƠNG 142

Sắc mặt Trình Đan Đình đỏ lên, không phản bác.

Cô ta lại uống vài hớp nước, khẽ nói: “Cảm ơn.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Không có gì.”

Nghỉ ngơi giây lát, Trình Đan Đình ngửi mùi trên người, nói: “Không được rồi, tôi vừa rồi bị tên côn đồ đó ôm quá lâu, trên người cũng dính mùi thối của hắn.”

Giang Nghĩa hỏi: “Cô hẳn không phải còn muốn đi tắm rửa trước đi?”

“Tắm rửa thì không cần, tôi phải thay bộ quần áo, nếu không mặc bộ đồ thối này, tôi lúc nào cũng cảm thấy buồn nôn.”

Cô ta chỉ vào trung tâm thương mại đối diện: “Đến đó mua vài bộ là được rồi.”

Hai người đến trung tâm thương mại.

Đây là trung tâm thương mại xa hoa vừa khai trương không lâu, bên trong đều là những nhãn hiệu nổi tiếng quốc tế, giá cả khá đắt đỏ.

Cho nên thông thường người tới đây đều là không phú tức quý.

Trình Đan Đình tùy ý ngắm nhìn, đi vào một cửa hàng quần áo, cẩn thận lựa chọn, Giang Nghĩa kiên nhẫn theo phía sau.

Lúc đang chọn, giọng một người phụ nữ truyền tới.

“Ui, đây không phải Đan Đình sao?”

Trình Đan Đình cảm thấy giọng nói này rất quen tai, ngước đầu nhìn, phát hiện người tới là một phụ nữ mang thai bụng đã lớn, đang ôm cánh tay một ông chú trung niên béo mập.

Người phụ nữ mang thai này tên Dương Mai, là bạn đại học của Trình Đan Đình.

Thời đại học, Trình Đan Đình đã thành tích xuất sắc, dáng vẻ xinh đẹp, là nữ thần trong lòng nam sinh toàn trường, bị không ít nữ sinh ghen tỵ.

Dương Mai chính là một trong số đó.

Cô ta mọi mặt đều không bằng Trình Đan Đình, ngoại trừ hâm mộ đố kỵ hận, thì không có bất kỳ cách nào hay ho.

Bây giờ lại không như vậy, Dương Mai gả cho đại gia, muốn ăn có ăn muốn uống có uống, mỗi ngày ở nhà sống cuộc sống của bà hoàng, vô cùng thoải mái.

Nhìn lại Trình Đan Đình, mặc dù vẫn xinh đẹp như hoa, sự nghiệp thành tựu, nhưng không thể phủ nhận cô ta đến bây giờ vẫn độc thân, cả đời này e rằng cũng không thể gả đi.

Ở điểm này, Dương Mai cảm thấy mình có chút chiếm ưu thế.

Bạn học cũ nhiều năm không gặp, không nghĩ tới lại trùng phùng ở nơi này.

Vốn là thời gian vui vẻ, mặt Trình Đan Đình lại không có nụ cười, chỉ vì cô ta rất chán ghét nữ sinh tham giàu khinh nghèo Dương Mai.

Dương Mai đi tới nhìn nhìn Trình Đan Đình, lại nhìn Giang Nghĩa phía sau, phì cười.

“Ồ, tôi luôn nghe bạn học cũ nói, cậu đến bây giờ vẫn còn độc thân, xem ra là giả, hôm nay dẫn bạn trai ra ngoài dạo phố à?”

Trình Đan Đình và Giang Nghĩa cùng sững sốt.

Hiểu lầm này hơi lớn.

Còn không đợi họ mở miệng giải thích, Dương Mai lại nói: “Chỉ là Đan Đình à, không phải tớ nói cậu, mặc dù cậu cũng không còn nhỏ vẫn chưa tìm thấy bạn trai, rất nôn nóng, nhưng cũng không thể đói bụng ăn quàng, thứ rách nát gì cũng nhặt được.”

“Cậu nhìn vị cậu tìm kìa, phì phì phì, ăn mặc hàng vỉa hè, lại to lớn thô kệch, vừa nhìn là biết vừa cày ruộng về.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 143


CHƯƠNG 143

“Đan Đình à, cậu thế này là hạ thấp bản thân.”

Trình Đan Đình tức giận đầu bốc khói.

Cái quái gì vậy?

Cô ta ghét đàn ông nhất, mà đối phương lại còn hiểu lầm cô ta là bạn gái Giang Nghĩa, rồi còn trào phúng Giang Nghĩa một phen, mặt ngoài thì là châm chọc anh, trên thực tế là đánh vào mặt Trình Đan Đình cô ta!

Giang Nghĩa cười ha hả, bước tới nói: “Nghe giọng điệu cô đây, người đàn ông cô tìm nhất định rất mạnh mẽ?”

Dương Mai liếc trắng mắt: “Phí lời.”

Giang Nghĩa lại nói: “Haha, vậy có cơ hội nhất định phải làm quen một chút. Đúng rồi, vị bên cạnh cô là chú đi? Lớn tuổi như vậy còn cùng con gái ra ngoài dạo phố, thật vất vả.”

“Phụt ~~”

Dù là lạnh lùng như Trình Đan Đình, nghe thấy lời này cũng không nhịn được phì cười.

Chú?

Cùng con gái dạo phố?

Người tinh mắt đều có thể nhìn ra đó là chồng Dương Mai, chỉ là hơi lớn tuổi chút mà thôi.

Giang Nghĩa cố ý nói vậy, thực sự là vô cùng sỉ nhục cô ta.

Cô ta gấp đến dậm chân: “Anh nói linh tinh gì đó? Đây là chồng tôi!”

Giang Nghĩa cả kinh: “Ai ya, đây là chồng cô à? Thật ngại quá thật ngại quá, tôi nói sai rồi. Nhưng nói lại, cũng lớn tuổi quá rồi đi, cô này, cô tìm chồng hay là tìm ba vậy?”

Dương Mai tức đến bứt tóc, rất muốn đáp trả, lại không biết nên nói gì mới phải.

Chồng cô ta hừ lạnh một tiếng: “Anh bạn trẻ, chú ý thái độ của mình, họa từ trong miệng mà ra, biết chứ?”

Giang Nghĩa lạnh lùng nói: “Vợ mình phí lời ông không dạy dỗ, ngược lại dạy dỗ người khác? Chú này, chú tiêu chuẩn kép quá đấy.”

Dương Mai tức giận: “Trình Đan Đình, cô không quản sao? Cô tìm thứ gì làm bạn trai vậy?”

Trình Đan Đình cũng lười giải thích, tùy tiện nói: “Tìm thứ như vậy cũng tốt hơn tìm ‘ba’.”

“Cô!!!”

Trình Đan Đình xoay người không để ý cô ta, tiện tay cầm bộ quần áo chuẩn bị đi thử.

Dương Mai tức giận đùng đùng đi tới cầm lấy bộ đắt hơn bên cạnh, nói: “Thế nào, Đan Đình cô tìm một bạn trai nông thôn, ngay cả quần áo cũng không mua nỗi nữa sao? Chỉ có thể mua giá rẻ à?”

Trình Đan Đình cau mày, ‘chiến đấu’ giữa phụ nữ chính thức bắt đầu.

Cô ta hừ lạnh một tiếng, cầm bộ đắt hơn.

“Quần áo tôi mua, vĩnh viễn đều đắt hơn cô!”

Nếu phụ nữ so kè với nhau, đó là một chuyện khá đáng sợ.

Đừng nhìn Trình Đan Đình lạnh lùng kiêu ngạo, về bản chất vẫn là một người phụ nữ, là phụ nữ, thì không tránh khỏi đặc tính của phụ nữ.

Hai người phụ nữ Trình Đan Đình và Dương Mai không ngừng lựa quần áo, cô cầm một bộ, tôi liền cầm bộ đắt hơn cô.

So kè mấy bộ như vậy xong, quần áo trên tay họ đã đạt tới mức hơn 300 triệu một bộ, quần áo đó đã đắt hơn cả kim cương.

Dù Trình Đan Đình rất có tiền, nhưng cũng không thể tiêu như vậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 144


CHƯƠNG 144

Nhưng tính cách cao ngạo của cô tuyệt đối không cho phép cô mất mặt vào lúc này, sống chết cũng phải mua đống quần áo trong tay.

Dương Mai cũng không chịu thua, ôm một đống quần áo, bộ nào cũng mấy chục triệu, rẻ nhất cũng hơn sáu mươi triệu, một đống quần áo cộng lại phải 2 tỷ mấy.

Chồng cô ta nhìn cau cả mày, khẽ nói: “Mai à, này…quá nhiều cũng không mặc hết, bớt mấy bộ đó đi em?”

Dương Mai trừng mắt ông ta: “Không mua phải không? Em không sinh nữa.”

“Mua, mua mua mua, mua tất!” Ông ta sợ Dương Mai dùng chiêu này dọa mình nhất.

Giây lát sau, mọi người đã chọn quần áo xong xuôi, đi xếp hàng thanh toán.

Nhân viên phục vụ thấy Trình Đan Đình và Dương Mai ôm nhiều quần áo như vậy, vô cùng kích động, tươi cười đầy mặt.

Họ cực kỳ khách sáo giúp đỡ hai người mang quần áo thanh toán.

Kết quả cuối cùng là: Quần áo của Trình Đan Đình tổng cộng 2,94 tỷ, mà quần áo của Dương Mai tổng cộng là 2,82 tỷ.

Trình Đan Đình vô cùng vui vẻ: “Hừ, cuối cùng vẫn là quần áo của tôi đắt hơn đi?”

Dương Mai tức giận hét lên: “Có sai không vậy, quần áo của tôi sao lại rẻ hơn cô ta? Nhân viên phục vụ các người có phải giảm giá cho tôi không? Tôi không cần giảm giá!”

Nhân viên phục vụ nhìn nhau, bán quần áo nhiều năm như vậy, lần đầu tiên nghe thấy yêu cầu thế này.

Trình Đan Đình cười, vừa lấy thẻ ngân hàng ra khỏi túi vừa nói: “Chuyện đến bây giờ, cô nói gì cũng vô ích, thua chính là thua.”

“Cô!!!”

Trình Đan Đình lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho nhân viên phục vụ, kết quả vừa đưa sang liền ngây ngốc.

Thẻ ngân hàng của cô lại gãy thành hai mảnh!

“Sao lại vậy?”

Cô ngẫm nghĩ lại, hẳn là vừa rồi lúc bị tên côn đồ bắt giữ, vì hắn dùng sức quá mạnh đè lên túi tiền, nên đè gãy rồi.

Làm sao đây?

Cô quay lại vội vàng, cũng không mang theo nhiều thẻ, không quét được làm sao đây?

Nhân viên phục vụ mỉm cười hỏi: “Thưa cô, xin hỏi cô còn thẻ khác sao?”

Trình Đan Đình rất ngượng ngùng: “Có thì có, chỉ là không mang theo.”

“Không mang theo?” Dương Mai cười ha hả đi tới: “Đan Đình, cô đấy, vẫn như xưa, vẫn thích làm ra vẻ như vậy, rõ ràng nghèo không ăn nỗi cả cơm, còn muốn đánh sưng mặt giả người béo.”

“Cô nói cô tranh cái gì với tôi chứ?”

“Chồng tôi là ông chủ lớn ngành thủy sản, thu nhập hằng năm cả chục tỷ, mua quần áo như vậy dễ như trở bàn tay. Lại nhìn cô xem, tìm một tên quỷ nghèo nông thôn cày cuốc làm bạn trai, có thể có tiền mới lạ.”

“Cô nhìn dáng vẻ đắc ý vừa rồi của cô, tôi xém chút thật sự cho rằng cô rất có tiền, ha hả, hóa ra chỉ là con cọp giấy, chỉ được vẻ ngoài.”

“Đan Đình, xem ra nhiều năm như vậy cô ở nước ngoài cũng không lăn lộn ra dáng vẻ người.”

Trình Đan Đình tức giận muốn nổ phổi.

Cô quả thực là gãy thẻ, thẻ khác không mang theo bên người, nhưng bây giờ nói ra ai tin?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 145


CHƯƠNG 145

Hơn nữa không có thẻ, nhiều quần áo như vậy cũng không cách nào mua, càng bị Dương Mai khinh thường, quan trọng nhất là, đối phương còn hoàn toàn phủ nhận thành tựu cô đạt được ở nước ngoài như vậy.

Rất có khả năng sẽ vì chuyện này mà bị Dương Mai truyền tới trong đám bạn học, nói Trình Đan Đình cả ngày làm ra vẻ, đừng cho rằng cô ta ở nước ngoài sống rất tốt, thực ra đều là giả.

Vừa nghĩ tới đây, Trình Đan Đình gấp gáp không biết nên làm thế nào.

Nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của Trình Đan Đình, Dương Mai vui gần chết, đây là lần đầu tiên cô ta chiếm thế thượng phong như vậy khi đối diện với Trình Đan Đình.

Cô ta xua xua tay: “Này, không trả nổi thì tránh ra, cô chặn đường tôi thanh toán không biết sao?”

“Cô!!!” Trình Đan Đình siết chặt nắm tay.

Chuyện tới nước này, cũng đành rời đi.

Lúc này… Chỉ nghe Giang Nghĩa khẽ ho một tiếng, móc từ trong túi ra một tấm thẻ Long Phượng tử kim đưa cho Trình Đan Đình.

“Quần áo của phụ nữ đương nhiên là đàn ông thanh toán, Đình Đình, em dùng thẻ của anh đi.”

“Anh?” Trình Đan Đình kinh ngạc nhìn Giang Nghĩa.

Dù sao Dương Mai luôn cho rằng Giang Nghĩa là bạn trai của Trình Đan Đình, vì giúp cô giải trừ nguy cơ, Giang Nghĩa dứt khoát cũng không giải thích, cứ để tiếp tục sai lầm.

Dương Mai đầu tiên khẽ sững sốt, tiếp đó cười to: “Này, cái đồ nhà quê anh, có thể đừng làm ra vẻ được không? Tấm thẻ đó của anh là thẻ ngân hàng sao? Rõ ràng chính là thẻ cổng của trung tâm SPA! Anh vẫn là đi tắm đi, đừng ở đây ra vẻ, tránh cho đến lúc đó quẹt không ra, càng mất mặt.”

Giang Nghĩa cười ha hả, đặt thẻ vào trong tay Trình Đan Đình.

Trình Đan Đình cũng chưa từng thấy thẻ Long Phượng tử kim như vậy, bán tín bán nghi đưa cho nhân viên phục vụ.

Loại thẻ này là thẻ cao cấp nhất của ngân hàng Thụy Sĩ, toàn thế giới không quá năm người có, chưa từng gặp, chỉ có thể nói là đẳng cấp mấy người họ còn chưa đủ.

Nhân viên phục vụ tiếp nhận, thử quét một cái, ding một tiếng, hiển thị thanh toán thành công.

2.94 tỷ, thanh toán sạch trong nháy mắt!

Dương Mai nghệch mặt, trong tấm thẻ căn bản chưa từng nhìn thấy đó, lại thật sự có gần ba tỷ?

Lúc cô ta còn đang ngây người, Giang Nghĩa tùy tiện nói: “Những quần áo này, lại lấy thêm hai bộ giống hệt cho tôi.”

“A?”

Mọi người đều ngây ngốc, đây là làm gì?

Giang Nghĩa nhàn nhạt nói: “Quần áo này mặc lâu sẽ nhăn, sẽ bẩn. Cho nên tôi muốn mua ba bộ cho Đình Đình, sáng chiều tối mỗi buổi một bộ, như vậy thì lúc nào cũng đều sẽ xinh đẹp động lòng người rồi.”

Chuyện này… Đây chính là nhà giàu tăng ba cấp, máy chiến đấu trong đám nhà giàu!

Nhân viên phục vụ cảm động nước mắt lưng tròng: “Thưa anh, anh thật tốt với vợ mình, tôi chúc tình yêu của hai người thiên trường địa cửu, sông cạn đá mòn.”

“Nhanh, nhanh đi chuẩn bị hai bộ quần áo giống hệt, đó không phải quần áo, đó là minh chứng của tình yêu!”

Không bao lâu sau, hai bộ quần áo khác cũng được lấy tới.

Giang Nghĩa phóng khoáng quẹt thẻ.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 146


CHƯƠNG 146

Ding, ding, hai tiếng, 5,88 tỷ lại được quẹt xong, trước sau ba lần tổng cộng quét 8,82 tỷ, người có giàu cũng không ai mua quần áo như vậy.

Giang Nghĩa nhìn quần áo đầy quầy, để lại một tấm danh thiếp.

“Trên này có địa chỉ của tôi, các cô giao thẳng tới là được rồi.”

“Vâng, thưa anh!”

Cuối cùng, Trình Đan Đình chỉ chọn một bộ cần thay ngay mang đi, tất cả còn lại đưa tới Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng.

Trước khi đi, Trình Đan Đình mỉm cười nói với Dương Mai: “Haiz, người bạn trai cày ruộng này của tôi thực sự rất yêu tôi, thật khiến tôi không biết nói gì.”

Dương Mai gấp đến sắp khóc, kéo chồng cô ta cũng muốn mua ba bộ.

Nhưng chồng cô ta lại xụ mặt thế nào cũng không chịu mua.

“Mai, không phải anh không mua cho em, thực sự là không mua nỗi, quá đắt.”

“Em không biết không biết đâu, em muốn mua, huhuhu…”

“Mai ngoan, đừng khóc nữa.”

“Mua cho em!!!”

Nghe tiếng khóc của Dương Mai, Trình Đan Đình cười phóng khoáng rời khỏi trung tâm thương mại.

Chuyện hôm nay dùng hai chữ để hình dung: Sảng khoái!

Trên đường quay về, Trình Đan Đình luôn chìm trong vui vẻ vừa rồi.

Hồi thần, cô nói với Giang Nghĩa: “Lần này cảm ơn anh nhiều, tiền thiếu anh, tôi sẽ nhanh chóng trả lại.”

Giang Nghĩa xua tay: “Không cần trả.”

“Hử? Anh hào phóng như vậy?”

“Cô là cháu gái chú Trình, chú Trình lập nhiều công lao cho Khoa học Tẩm Mộng nhiều năm như vậy, lần nào tôi muốn đưa ông tiền, ông đều không chịu nhận. Bây giờ tôi tiêu tiền trên người cô, xem như báo đáp đối với chú Trình đi.”

Trình Đan Đình có chút ngạc nhiên, không nghĩ tới Giang Nghĩa lại là người đàng hoàng như vậy.

Cả đường không nói chuyện, về tới Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng, Giang Nghĩa đưa cô ta tới trước mặt Trình Hải, sau đó liền đi làm việc của mình.

“Đợi chút.”

“Còn có chuyện gì?”

Trình Đan Đình hỏi: “Anh không muốn nói gì với tôi sao?”

Giang Nghĩa cười cười: “Không có.”

“Anh không nói với tôi…chuyện thành lập sản nghiệp giải trí?”

“Tôi không thích làm khó người khác, chuyện cô không muốn làm, tôi sẽ không ép cô làm.”

Nói xong, anh rời khỏi đại sảnh.

Trình Đan Đình nhìn bóng lưng Giang Nghĩa rời đi, chìm vào trầm tư.

Hai ông cháu đã lâu không gặp, Trình Hải vừa tới liền hỏi đông hỏi tây Trình Đan Đình, nhưng không biết tại sao, Trình Đan Đình lại cứ là dáng vẻ trong lòng không yên.

Trình Hải là cáo già, đương nhiên nhìn ra bất thường.

Ông ta cố ý hỏi: “Là ai khiến cháu gái ngoan của ông thương nhớ như vậy?”

Trình Đan Đình sững sốt, cố ý chu môi: “Mới không có đâu, cháu chỉ là bỗng cảm thấy…cũng không phải đàn ông đều đáng ghét như vậy, vẫn có một vài người rất đáng tin.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 147


CHƯƠNG 147

Trình Hải cười to ha hả.

Người đàn ông có thể khiến cháu gái ông ta đưa ra đánh giá như vậy, nhất định không phải người tầm thường, Trình Hải đã đoán được là ai.

“Thế nào? Có hứng thú cùng cộng sự với người đàn ông này, hiểu biết nhiều hơn sao?”

Trình Đan Đình đỏ mặt: “Cháu mới không hứng thú đi hiểu một người đàn ông đâu.”

Lời vừa dứt, một chiếc xe lái tới cổng, giao vào một đống quần áo hàng hiệu, tất cả đều là Trình Đan Đình mua ở trung tâm thương mại.

“Xin hỏi vị nào là cô Trình Đan Đình? Mời ký tên nhận quần áo.”

“Là tôi.”

Trình Đan Đình đặt tất cả quần áo lên sofa đại sảnh, nhìn quần áo chất đầy, ngây người.

Cô ta nhớ tới mình bị tên côn đồ bắt giữ, Giang Nghĩa cứu cô ta thế nào, lại nghĩ tới thẻ mình bị gãy, Giang Nghĩa không tính toán hiềm khích trước đó giúp cô ta thế nào.

Thậm chí, Giang Nghĩa còn không đòi bất kỳ hồi đáp nào.

Trình Hải như vô ý nói: “Ồ, nhiều quần áo vậy à, cả mấy tỷ đi? Không rẻ nha.”

Trình Đan Đình nhìn quần áo ngây người, nói: “Mặc dù con không có hứng thú hiểu đàn ông, nhưng con rất hứng thú với xây dựng sản nghiệp giải trí.”

Trình Hải không nhịn được cong môi.

Chuyện này, thành rồi!

Ông ta lập tức gọi Giang Nghĩa tới: “Cậu cả, chúc mừng, Đan Đình nó bằng lòng ở lại trong nước giúp cậu tạo dựng sản nghiệp giải trí rồi.”

Giang Nghĩa có chút ngoài ý muốn.

“Sao bỗng nhiên lại…”

Trình Đan Đình cao ngạo ngẩng đầu: “Đừng mừng vội, trước khi đồng ý giúp anh, chúng ta phải ký ước pháp tam chương trước, nếu anh đồng ý với yêu cầu của tôi, tôi mới chịu ở lại.”

“Cô nói.”

“Thứ nhất, mục đích tôi tạo lập sản nghiệp giải trí là phát huy nghệ thuật nước V, khai quật tiềm lực người mới, mở rộng sức ảnh hưởng của ngành này, mà không phải vì giúp anh đả kích đối thủ.”

Giang Nghĩa gật đầu: “Tôi có thể tiếp nhận.”

“Thứ hai, mặc dù anh là cổ đông, nhưng tất cả mọi chuyện liên quan tới giải trí đều phải là tôi quyết định.”

Trình Hải cau mày: “Chuyện này làm sao được?”

Trình Đan Đình nhìn Giang Nghĩa: “Thế nào?”

Giang Nghĩa gật đầu: “Đồng ý.”

“Thứ ba, tôi cần tiền vốn ban đầu chín trăm tỷ, còn muốn anh giúp tôi thu mua hai công ty, đồng thời thành lập cơ sở giải trí của mình.”

Điểm thứ ba này muốn làm được, ít nhất phải tốn tiền vốn chín trăm tỷ.

Theo suy nghĩ của Trình Đan Đình, hoặc là không làm, nếu làm thì phải làm tới mạnh nhất.

Muốn làm mạnh, dở dở ương ương là không được, phải tiêu tiền, không chỉ phải tiêu tiền, còn phải tiêu thật nhiều.

Giang Nghĩa khẽ cười một tiếng: “Hoàn toàn không thành vấn đề.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 148


CHƯƠNG 148

Ước pháp tam chương hoàn toàn thông qua, từ giờ trở đi, hạng mục sản nghiệp giải trí của Khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chính thức khởi động, Trình Đan Đình trở thành tổng giám đốc của sản nghiệp giải trí.

Ngày đầu tiên nhậm chức liền triệu tập những người liên quan mở họp.

Trong phòng họp nho nhỏ, Giang Nghĩa, Trình Hải, Thủy Bình, Lâm Chí Cường đều đến đủ.

Trình Đan Đình mở máy chiếu.

Cô ta trực tiếp nói: “Gọi giải trí, thực ra về bản chất cũng giống với các ngành nghề khác, quan trọng nhất chính là hai mục ‘tài nguyên’ và ‘quảng cáo’. Về mặt quảng cáo, thành phố Giang Nam có các nhà quảng cáo lớn nhỏ, chúng ta có thể từ từ tiêu tiền để đả thông. Mà khoản tài nguyên này, là điểm chúng ta phải xem trọng.

“Tài nguyên giải trí, lại phân thành hai phương diện ‘tác phẩm’ và ‘nhân tài’. Trước mắt chúng ta chả có gì cả, muốn tạo lập từ con số 0, phí thời gian, công sức cũng không hẳn có thể có kết quả. Cho nên tôi đề nghị, trực tiếp thu mua.

Máy chiếu hiển thị hai công ty.

Trình Đan Đình nói: “Hai công ty này, một là công ty chuyên bồi dưỡng nghệ sĩ, một là công ty chuyên chế tác phim ảnh, hiện tại vì cú sốc thị trường, đều sắp không cầm cự nỗi. Chúng ta vừa khéo có thể tranh thủ cơ hội mua cả hai cùng lúc, thì có thể đồng thời giải quyết hai vấn đề khó khăn là nhân tài và tác phẩm này.”

“Tiếp đó, điều chúng ta phải làm chính là khai thông cơ sở giải trí của mình, muốn làm lớn mạnh, không thể không có ‘nơi căn cứ’ của mình.”

Cô ta lại lấy ra một tờ bản đồ, dùng đinh ghim làm dấu.

“Nơi này, cách cơ sở phim ảnh thành phố Giang Nam cực kỳ gần, lại có giao thông vô cùng thuận lợi. Lựa chọn lập cơ sở ở nơi này, mặc dù đầu tư trước mắt sẽ khá lớn, nhưng một khi thành lập, sau này ở phương diện quay chụp sẽ tiết kiệm được số tiền đầu tư lớn, còn có thể thuận tiện giao lưu các mặt, là địa chỉ xây dựng cơ sở cực kỳ lý tưởng.

Trình Đan Đình hùng hồn nói, nói hết suy nghĩ của cô ta cho mọi người nghe.

Mọi người có mặt đều khâm phục sát đất.

So với Trình Đan Đình, phương án họ thảo luận trước đó vốn chính là cái rắm, phải cảm khái, vẫn là phải có người chuyên nghiệp đến làm chuyện chuyên nghiệp.

Nếu làm theo cách trước đó của Giang Nghĩa, Lâm Chí Cường, đoán hẳn sẽ nhanh chóng chìm nghỉm.

Họp xong, Giang Nghĩa dẫn đầu vỗ tay.

Đành phải nói, Trình Đan Đình mặc dù cao ngạo, nhưng người ta có tư bản để cao ngạo, bản lĩnh của cô ta về mặt giải trí thật sự không phải người bình thường có thể so sánh.

Có một viên ‘hổ tướng’ như Trình Đan Đình, Giang Nghĩa cuối cùng có thể phát triển sản nghiệp giải trí rồi.

Cuối họp.

Trình Đan Đình giao bút lông đen cho Giang Nghĩa, vỗ vỗ lên bảng trắng nhỏ, nói: “Người vô danh là không được, Giang tổng, anh lấy một cái tên cho đế quốc giải trí tương lai của mình đi.”

Giang Nghĩa cầm bút đứng trước bảng trắng thật lâu, cuối cùng viết bốn chữ to màu đen: ‘Giải trí ức châu’!!!

Nhắc đến giải trí ức châu thì Giang Nghĩa lại nhớ đến em trai Giang Châu của mình.

Mấy ngày nay, Giang Nghĩa tập trung toàn bộ sức lực vào công ty, liên tiếp mua lại hai công ty với số tiền lớn và hoàn tất việc sáp nhập.

Đồng thời bắt đầu xây dựng cơ sở giải trí, nhanh nhất là một tháng thì có thể hoàn thành.

Trình Đan Đình ở bên này đang bắt tay làm hai việc, thứ nhất là mở kênh tiếp thị trên mọi khía cạnh ở thành phố Giang Nam để chuẩn bị cho nguồn tài nguyên sau này; việc thứ hai là liên tục tuyển dụng, thu hút nhân tài trong lĩnh vực giải trí.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 149


CHƯƠNG 149

Tất cả đều được thực hiện rất gấp rút.

Mặc dù vốn đầu tư ở giai đoạn đầu tương đối lớn nhưng theo quan điểm của Giang Nghĩa thì mọi thứ đều đáng giá.

Hôm nay, sau khi kết thúc mọi việc, Giang Nghĩa lê cơ thể kiệt sức về nhà.

Vừa bước vào nhà thì cảm thấy bầu không khí không thích hợp lắm.

Ba vợ Đinh Nhị Tiến ôm đầu ngồi trên sô pha, mắt nhìn chằm chằm tấm thẻ ngân hàng trên bàn trà, cau mày không biết đang nghĩ gì.

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm đều đứng bên cạnh tràn đầy lo lắng.

“Ba, mẹ, Thu Huyền, mọi người bị sao vậy?” Giang Nghĩa bước tới hỏi.

Đinh Thu Huyền kéo anh qua một bên: “Không có gì đâu, anh đi nghỉ ngơi đi.”

Không có gì?

Bộ dạng này có giống như không có gì không?

Giang Nghĩa nói: “Anh không phải kẻ ngốc, trên mặt mọi người đều hiện rõ hai chữ phiền muộn, em còn không nói cho anh biết sao?”

Đinh Thu Huyền thở dài: “Không phải anh vừa mới tìm được việc làm sao, thấy anh mỗi ngày đều bận rộn nên em không muốn quấy rầy anh.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Dù công việc có bận rộn đến đâu thì cũng không thể mặc kệ chuyện gia đình được, nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì?”

Sau khi do dự một lúc, Đinh Thu Huyền cũng nói ra sự thật.

Cô chỉ vào tấm thẻ trên bàn rồi nói: “Chiều nay, chủ nhiệm bộ phận của ba em đưa thẻ ngân hàng của công ty cho ông ấy và bảo ông ấy đến ngân hàng kết toán dự án của Cục Thủy Lợi, tổng cộng hơn 90 tỷ. Sau khi ba em đến ngân hàng thì mới biết trong thẻ không có tiền, ba em gọi điện hỏi chủ nhiệm thì ông ta nhất quyết nói lúc đưa thẻ cho ba em thì có tiền trong đó.”

“Hơn 90 tỷ không cánh mà bay, giờ ba em có miệng cũng khó cãi. Ai cũng cho rằng ông ấy nuốt số tiền kia. Ông ấy đang phát sầu vì chuyện này, ngồi từ chiều đến giờ vẫn không nghĩ ra được cách gì hết.”

Hơn 90 tỷ, đó không phải là con số nhỏ.

Nếu hơn 900 triệu thì còn có thể lấy tiền trong nhà bù vào, cho dù hơn 9 tỷ cũng cắn răng bù vào.

Vấn đề là hơn 90 tỷ, cho dù có bán căn nhà này đi thì cũng không đủ bù vào đó!

Giang Nghĩa cau mày: “Thu Huyền, chuyện lớn như vậy mà sao em lại nói là không có gì chứ?”

Đinh Thu Huyền thở dài: “Không phải là do em sợ anh lo lắng sao, hơn nữa có nói với anh cũng vô ích thôi, cho nên không muốn nói cho anh biết, sợ anh sẽ vì chuyện này mà làm ảnh hưởng đến công việc mới của anh.”

Đang nói chuyện thì một chiếc BMW màu trắng bạc dừng trước cổng nhà họ Đinh, cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên đầu trọc, bụng phệ bước ra.

Ông ta là chủ nhiệm bộ phận của Đinh Nhị Tiến – Mạnh Kiến Thọ.

Nhìn thấy Mạnh Kiến Thọ vào nhà, Đinh Nhị Tiến vội vàng tiến lên chào đón, vừa mời Mạnh Kiến Thọ ngồi vừa lo lắng hỏi: “Chủ nhiệm, ông đã điều tra giúp tôi chưa, rốt cuộc 90 tỷ đã chạy đi đâu rồi?”

Mạnh Kiến Thọ thở dài thườn thượt, trầm giọng nói: “Nhị Tiến, ông cũng thật là, già cái đầu rồi mà sao một chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong hả? Đi kết toán một dự án mà ông cũng có thể làm hỏng việc được.”

Đinh Nhị Tiến không quan tâm mặt mũi cầu xin: “Chủ nhiệm, ông giúp tôi với, tôi thật sự không biết phải làm sao nữa.”

Mạnh Kiến Thọ nói: “Sao ông có thể không biết được? Tôi đã kiểm tra rất cẩn thận, người của bộ phận tài chính cũng đã đưa ra bằng chứng lúc lấy thẻ ra thì trong đó có 90 tỷ. Tôi cũng đã kiểm tra bên ngân hàng, không có bất kỳ ghi chép chuyển khoản nào, 90 tỷ, mất rồi.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 150


CHƯƠNG 150

Đinh Nhị Tiến thật sự sắp khóc tới nơi, cuối cùng thì vấn đề ở đâu chứ?

Sao loại chuyện xui xẻo này lại dính lên người ông ta chứ?

Mạnh Kiến Thọ nhìn Đinh Nhị Tiến rồi nói: “Nhị Tiến, nếu ông lấy số tiền đó thì hãy giao ra đi, đừng trốn tránh nữa, ông cũng không phải người thiếu tiền.”

Đinh Nhị Tiến nóng nảy nói: “Chủ nhiệm, ông đang nói gì vậy? Tôi không hề lấy số tiền đó!”

“Ông không lấy thì ai lấy đây? Đinh Nhị Tiến, tôi nói cho ông biết, tôi cũng chỉ có thể giúp ông giấu diếm một khoảng thời gian ngắn thôi, bây giờ công ty đối phương đang hỏi sao chưa có tiền đấy. Ngày mai mà không giao tiền ra thì cấp trên chắc chắn sẽ điều tra.”

Mạnh Kiến Thọ hừ lạnh: “Không phải tôi hù dọa ông đâu, nếu ngày mai vẫn không giao tiền ra thì cứ đợi ngồi tù đi.”

Đinh Nhị Tiến mặt mày xám xịt.

Ông ta phải làm gì bây giờ?

Giang Nghĩa đứng bên cạnh đã hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, anh lên tiếng: “Từ manh mối bây giờ thì có thể thấy lúc tấm thẻ rời khỏi bộ phận tài chính thì vẫn còn tiền, nhưng khi đến ngân hàng thì lại không còn tiền nữa, vậy chỉ có thể là nửa đường xảy ra vấn đề.”

Mạnh Kiến Thọ gật đầu: “Đúng vậy, Nhị Tiến, ông nghĩ kỹ lại xem, trên đường có bị ai giựt túi không? Hay là bị người ở ngân hàng động tay động chân?”

Đinh Nhị Tiến lắc đầu liên tục: “Không thể nào, sau khi lấy thẻ thì tôi rất cẩn thận, tấm thẻ chưa từng rời khỏi tầm mắt của tôi. Ở ngân hàng cũng xử lý trước mặt tôi, không có vấn đề gì hết.”

“Vậy thì thật kỳ quái.”

Bọn họ thật sự nghĩ không ra.

Giang Nghĩa nhìn chằm chằm Mạnh Kiến Thọ, giống như vô tình nói: “Nếu sau khi ba tôi lấy thẻ không để xảy ra sai sót, vậy thì chỉ có thể là trước khi ông ấy cầm nó và sau khi thẻ rời khỏi bộ phận tài chính đã xảy ra sai sót, đúng không?”

Mọi người đều nhìn Mạnh Kiến Thọ.

Mạnh Kiến Thọ sững sờ, mắng: “Ý cậu là gì? Cậu nghi ngờ tôi chuyển tiền trong thẻ sao?”

Giang Nghĩa cười khẩy: “Chỉ là có khả năng mà thôi.”

Mạnh Kiến Thọ đứng dậy nói: “Được rồi, uổng công tôi lo lắng giúp gia đình các người điều tra, vậy mà bây giờ các người lại nghi ngờ tôi sao? Đinh Nhị Tiến, bây giờ tôi sẽ về báo cáo tình hình với cấp trên, ông chờ ngồi tù đi!”

Đinh Nhị Tiến sợ tái mặt, nhanh chóng bắt lấy tay Mạnh Kiến Thọ, cầu xin: “Đừng, đừng mà, chủ nhiệm, ông đừng làm như vậy mà.”

Đinh Nhị Tiến quay lại mắng Giang Nghĩa: “Mày đừng nói nhảm nữa, cút về phòng cho tao!”

Giang Nghĩa không hề tức giận, anh bình tĩnh quay người đi.

Mạnh Kiến Thọ hừ lạnh một tiếng, sau đó nói với Đinh Nhị Tiến: “Nhị Tiến, cho dù ông có lấy số tiền đó hay không thì bây giờ có thể khẳng định là tiền mất từ trong tay ông. Đêm nay ông nhất định phải gom được số tiền 90 tỷ, nếu gom được thì hết thảy đều dễ nói; nếu không gom được thì ông chết chắc rồi.”

90 tỷ?

90 tỷ?

Đinh Nhị Tiến ngồi xuống sô pha, 90 tỷ, sao gom đủ đây?

Giang Nghĩa đi tới cửa phòng ngủ thì quay đầu lại nói: “Ba, nếu như ba muốn thì con có thể giúp ba lấp đầy chỗ thiếu hụt 90 tỷ này trước.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 151


CHƯƠNG 151

Không khí trong phòng lập tức đóng băng.

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm còn đỡ, chỉ nhíu mày cho rằng Giang Nghĩa ăn nói không tự lượng sức mình, nhưng Đinh Nhị Tiến thì không.

Đinh Nhị Tiến trừng mắt quát Giang Nghĩa: “Mày câm miệng cho tao! Như vậy còn chưa đủ xấu hổ hay sao? 90 tỷ, mày có biết khái niệm 90 tỷ không? Cả đời này mày cũng không thể kiếm ra được đâu!”

“Mau cút về phòng cho tao, bây giờ tao không muốn nhìn thấy mày.”

Tô Cầm nhanh chóng nháy mắt với Giang Nghĩa: “Ba con đang tức giận, con về phòng trước đi.”

Giang Nghĩa không nói gì, vẻ mặt không chút thay đổi, hờ hững về phòng ngủ.

Trong phòng khách.

Mạnh Kiến Thọ cười khinh thường: “Nhị Tiến, ông cũng thật là, ông kiếm thứ gì về làm con rể mình vậy? Cũng quá không biết xấu hổ rồi! Lập tức bảo con gái ông ly hôn với cậu ta rồi gả cho con trai tôi đi. Hai nhà chúng ta làm thân thích, sau này cũng không cần phải tức giận nữa.”

Đinh Nhị Tiến không ngừng lắc đầu: “Ôi, tôi bất lực thôi, chủ nhiệm, ông tưởng tôi không muốn đuổi tên ăn bám này ra khỏi nhà sao? Tất cả đều là lỗi của hai mẹ con này!”

Tô Cầm và Đinh Thu Huyền không nén được cơn giận.

Bọn họ đều có một phần tình cảm nhất định với Giang Nghĩa, nhưng lúc này Đinh Nhị Tiến đang nổi nóng, lại còn đang gặp rắc rối lớn, để không tiếp tục khiến Đinh Nhị Tiến tức giận, bọn họ cũng không nói gì.

Đinh Nhị Tiến đứng lên nói: “Chủ nhiệm, làm phiền ông rồi, dù thế nào thì tối nay ông cũng phải giúp tôi che giấu chuyện này, đừng để người ta biết nhé.”

“Ông yên tâm, có tôi ở đây, ông không cần lo. Chỉ là không thể cứ giấu giếm mãi được, ngày mai ông định làm sao đây?”

Đinh Nhị Tiến nói: “Tôi sẽ lập tức tìm cách lấp đầy chỗ thiếu hụt đó.”

Mạnh Kiến Thọ vỗ vỗ bả vai Đinh Nhị Tiến: “Vậy ông cố lên, không phải tôi hù ông đâu, nếu ngày mai mà không lấp được chỗ thiếu hụt kia thì ông thật sự sẽ phải ngồi tù đó. 90 tỷ không phải là con số nhỏ, có thể phải ngồi tù 10 năm đấy, tự ông suy nghĩ đi.”

Mạnh Kiến Thọ nói xong thì đứng dậy rời đi.

Đinh Nhị Tiến vừa rời đi thì Đinh Thu Huyền lập tức nói: “Ba, con cảm thấy chuyện này có vấn đề.”

Đinh Nhị Tiến liếc cô một cái: “Vấn đề gì?”

“Ba, con nghĩ Giang Nghĩa nói đúng đấy. Nếu sau khi lấy tấm thẻ từ bộ phận tài chính mà không xảy ra vấn đề gì, sau khi ba nhận lấy cũng không có sai sót thì chỉ có thể là trong khoảng thời gian trước khi hai người gặp nhau đã xảy ra vấn đề. Trong khoảng thời gian này, Mạnh Kiến Thọ đang giữ tấm thẻ.”

“Hơn nữa ba à, có một chuyện con không thể không nhắc ba. Lần trước ba sắp xếp cho con xem mắt Mạnh Chí Định, con trai của Mạnh Kiến Thọ. Lúc đó, con đã từ chối anh ta nên đã chọc giận anh ta. Anh ta còn nói là hãy chờ đó nữa. Ba nghĩ đi, có khi nào Mạnh Kiến Thọ cố tình bẫy ba không?”

Đinh Nhị Tiến nghe xong thì nổi giận.

Ông ta vỗ bàn mắng: “Con đang nói nhảm cái gì vậy hả? Lần trước xem mắt con mắng Mạnh Chí Định một trận, lúc đó chủ nhiệm Mạnh không những không trách ba mà còn mắng con trai mình là thằng khốn nữa. Chủ nhiệm tốt như vậy, con không thể tùy tiện nói xấu người ta được!”

“Ba thấy gần đây con ở gần Giang Nghĩa quá nên đầu óc cũng trở nên ngu đần rồi!”

“Hơn nữa nếu chủ nhiệm thực sự muốn chỉnh đốn ba thì ông ấy có thể trực tiếp bảo ba cút đi chứ hà cớ gì phải dùng thủ đoạn này? Làm như vậy có ích lợi gì không?”

“Mấy người đó, đừng lấy lòng dạ bỉ ổi của mình để phỏng đoán người đạo đức. Thu Huyền, ba khuyên con sau này bớt ở gần Giang Nghĩa lại đi, nếu có cơ hội thì ly hôn luôn, cái thứ vô dụng đó khiến ba rất chán ghét.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 152


CHƯƠNG 152

“Từ khi nó về nhà mình thì gia đình chúng ta không được yên ổn!”

Đinh Thu Huyền bị mắng, cũng không biết nên nói gì mới được nên chỉ có thể khó chịu ngồi đó.

Tô Cầm nhanh chóng đứng ra hòa giải: “Ông à, đừng nóng giận, bây giờ chúng ta nên nghĩ cách lấp đầy chỗ thiếu hụt 90 tỷ này đã, ngày mai mà không có tiền thì ông sẽ phải ngồi tù đó, đây không phải chuyện đùa đâu.”

Đinh Nhị Tiến suy nghĩ: “90 tỷ, nhà chúng ta chắc chắn không đủ tiền rồi, chỉ có thể tìm người khác giúp thôi.”

“Tìm ai?”

“Ông cụ có tiền, nhưng tính tình nóng nảy nhất định sẽ không cho chúng ta vay đâu, thậm chí nếu chúng ta nói cho ông cụ biết chuyện này thì ông cụ sẽ cho tôi một trận mất.”

Đinh Nhị Tiến suy nghĩ giây lát rồi nói: “À đúng rồi, Thu Huyền, anh rể Đường Văn Chương của con là phó chỉ huy Đông Khu, bao nhiêu năm nay chắc tích góp được không ít, 90 tỷ đối với nó chắc không thành vấn đề đâu đúng không?”

Đinh Thu Huyền gật đầu: “Với năng lực và địa vị của anh ấy thì 90 tỷ thật sự không thành vấn đề.”

“Được.” Đinh Nhị Tiến mặc áo khoác: “Bây giờ ba sẽ đến nhà chị họ con vay tiền Đường Văn Chương.”

“Hả? Ba à, con cảm thấy không tốt lắm đâu?”

“Có gì không tốt?”

Đinh Thu Huyền nói: “Vì dự án cải tạo trước kia mà con cùng chị họ và anh rể có xảy ra chút chuyện không vui. Cho dù họ có tiền thì có lẽ cũng sẽ không cho mình vay đâu.”

“Không vui thì sao chứ, mọi người đều là họ hàng thân thích, không thể thấy chết không cứu được đúng không?” Đinh Nhị Tiến thở dài: “Chuyện đã đến nước này, ba không đi tìm Đường Văn Chương thì còn có thể tìm ai đây?”

Đinh Thu Huyền vô thức nhìn về hướng phòng ngủ: “Có lẽ ba có thể hỏi Giang Nghĩa đấy? Nếu anh ấy đã nói như vậy rồi thì có lẽ thật sự có cách giúp ba.”

“Thằng đó?”

Đinh Nhị Tiến cười lạnh: “Thằng vô dụng đó, nếu nó có tiền thì còn cần ở nhà chúng ta sao? Thu Huyền, đến lúc nào rồi mà con còn chọc ba nữa hả?”

“Đừng nói nữa, bây giờ ba sẽ đến nhà Đường Văn Chương. Thu Huyền, con canh ở nhà, nếu bên chủ nhiệm có tình huống gì thì nói cho ba biết.”

Đinh Thu Huyền gật đầu.

Đinh Nhị Tiến mặc áo bước ra cổng, lúc này bên ngoài trời vẫn mưa lất phất, ông ta lấy tay che đầu chạy vào ga ra lái xe rời đi.

Hai mẹ con Đinh Thu Huyền và Tô Cầm rầu rĩ đợi ở nhà.

Nếu có thể vay tiền suôn sẻ thì không sao, nhưng nếu không vay được thì làm sao đây? Lẽ nào thật sự phải ngồi tù?

Grừm……

Lúc này, trên đường cao tốc tối om, những hạt mưa đập mạnh vào chiếc xe đang phóng nhanh trên đường.

Trên xe, Mạnh Kiến Thọ một tay cầm vô lăng một tay cầm điện thoại đang vui vẻ trò chuyện với Mạnh Chí Định.

“Ba, mọi chuyện sao rồi?”

“Yên tâm, tên ngốc Đinh Nhị Tiến kia thực sự tưởng mình làm mất tiền, đang cố gắng gom tiền để bù vào nữa.”

Mạnh Chí Định nói: “Ha ha, đúng là một gia đình ngu ngốc. Lần trước thấy con gái ông ta là một con ngốc, không ngờ ông ta còn ngốc hơn nữa. Nghĩ đến lần xem mắt lần trước là con lại thấy tức, dám từ chối con sao, ha ha, con sẽ cho cô ta bẻ mặt.”

Mạnh Kiến Thọ cười nói: “Con trai, yên tâm đi, ba sẽ trút giận giúp con. Nếu Đinh Nhị Tiến không trả lại được 90 tỷ thì không cần phải nói, ông ta chắc chắn sẽ ngồi tù. Còn nếu gom được thì cũng không sao cả, ông ta bỗng nhiên mất 90 tỷ, ba con mình lại nhặt được 90 tỷ, đây là một vụ làm ăn có lời.

Mạnh Chí Định cười lớn: “Đúng vậy, cho dù ông ta có gom được hay không thì chúng ta đều có tiền. Nhưng con vẫn hy vọng ông ta không gom được hơn, bởi vì con muốn thấy ông ta chết hơn là kiếm tiền!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 153


CHƯƠNG 153

Trong phòng ngủ, Giang Nghĩa đang gọi cho Lâm Chí Cường nói gì đó, khi Đinh Thu Huyền mở cửa bước vào thì anh liền cúp máy.

Đinh Thu Huyền vén tóc, hơi có lỗi: “Em xin lỗi.”

“Hả?”

“Em xin lỗi thay ba, em biết anh cũng vì tốt cho ông ấy, nhưng con người ba em trước giờ hay để tâm những thứ vụn vặt, nghĩ không thông suốt.”

Giang Nghĩa mỉm cười: “Không sao đâu, anh không để trong lòng đâu, điều quan trọng nhất là phải giải quyết vấn đề này đã.”

Đinh Thu Huyền thở dài: “Bây giờ ba sẽ đi tìm Đường Văn Chương. Hầy, em hy vọng có thể vay được tiền.”

Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Giang Nghĩa lại rung lên, anh nhận được một tin nhắn.

Giang Nghĩa bình tĩnh mở ra xem, nội dung hiển thị: Đã tìm ra nguyên nhân.

Anh cất điện thoại, mặc áo khoác đi ra ngoài.

“Đi đâu mà muộn thế anh?” Đinh Thu Huyền hỏi.

Giang Nghĩa dừng lại ở cửa, sau đó cười nói: “Đi làm thám tử lấy lại số tiền khổng lồ không cánh mà bay.”

Đinh Thu Huyền còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Giang Nghĩa đã biến mất khỏi tầm mắt.

……

Bên kia, chiếc xe màu đen chạy về phía trước trong cơn mưa, cuối cùng dừng lại trước một biệt thự sang trọng.

Đinh Nhị Tiến lấy hai tay che đầu chạy tới bấm chuông cửa.

Phải mất 5 phút sau mới có người bước ra sân mở cổng.

“Ồ, đây không phải là ông Nhị Tiến sao? Sao lại đến muộn vậy chứ?” Người quản gia bất ngờ nói.

“Ừm, Văn Chương và Hoàng Liễu có ở nhà không? Tôi có chuyện gấp tìm họ.”

“Đang xem TV, ngài vào đi.”

Quản gia đưa Đinh Nhị Tiến vào phòng khách, đưa khăn cho ông ta lau mặt rồi rót một tách trà, sau đó đi báo cho Đinh Hoàng Liễu và Đường Văn Chương.

Không lâu sau, cả hai mặc đồ ngủ bước ra phòng khách ngồi đối diện Đinh Nhị Tiến.

Đường Văn Chương và Đinh Hoàng Liễu nhìn nhau, họ đang nghi ngờ không biết Đinh Nhị Tiến chạy đến đây là muốn làm gì, mà bộ dạng còn rất nhếch nhác.

Đinh Hoàng Liễu cười hỏi: “Chú ba, tối không ngủ sao lại chạy tới nhà chúng cháu làm gì?”

Tay Đinh Nhị Tiến run lên, ông ta do dự, ấp úng rất lâu cũng không nói được một chữ.

Thật ra chuyện này cũng có chút khó nói.

Đinh Hoàng Liễu rất tinh ý, nhìn thấy dáng vẻ này của ông ta liền biết ông ta có chuyện muốn cầu xin mình, cô ta cười hỏi: “Chú, có phải chú có chuyện gì cần chúng cháu giúp không? Chúng ta là họ hàng, chú nói đi, chúng cháu giúp được thì sẽ giúp.”

“Ừm…” Đinh Nhị Tiến mặt mày ủ dột kể lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay, cuối cùng cầu xin: “Hoàng Liễu, Văn Chương, chú biết các cháu giàu có, không thiếu chút tiền này, hai cháu có thể giúp chú ba một lần không?”

Đinh Hoàng Liễu nghe xong thì cau mày.

Đang đùa đấy à? Mở miệng ra đòi 90 tỷ?
 
Chiến Thần Tu La
Chương 154


CHƯƠNG 154

Nếu là 90 triệu hoặc 900 triệu thì cho bà con vay cũng được, nhưng 90 tỷ thì quá nhiều rồi, sao có thể cho vay được chứ?

Đinh Hoàng Liễu không vui, vắt chéo chân rồi nói: “Chú ba, không phải chúng cháu không cho vay mà là số tiền đó quá lớn. 90 tỷ đó, gấp quá chúng cháu lấy đâu ra?”

Đường Văn Chương nói thêm: “Hơn nữa, cho chú vay một số tiền lớn như vậy thì chú làm sao trả được?”

Đây là vấn đề.

Mượn thì dễ chứ trả lại mới khó! Đến khi đó ông ta không trả được thì bọn họ đi đâu để nói lý lẽ đây?

Đinh Nhị Tiến tức giận, từ khi nào mà ông ta lại bị coi thường như vậy chứ? Nhưng muốn sống sót thì phải nhịn thôi.

Ông ta nói: “Văn Chương, chú lấy tính mạng của mình ra bảo đảm, chỉ cần cháu cho chú vay tiền thì chú nhất định sẽ trả lại cho cháu.”

“Tính mạng?”

Đường Văn

Chương cười lớn, không chút khách khí nói: “Chú nói câu này thật khó nghe, mạng của chú đáng giá 90 tỷ sao?”

Quá tàn nhẫn.

Nói ra câu này thì đã không còn chút tình cảm thân thích nào nữa.

Đinh Nhị Tiến không nhịn nổi nữa, nhưng vẫn nghiến răng kìm nén cơn giận, cầu xin: “Hoàng Liễu, Văn

Chương, nếu các cháu không giúp chú thì ngày mai chú sẽ ngồi tù mất, các cháu không thể thấy chết không cứu được!”

“Ôi trời, chuyện gì thế?” Đinh Hoàng Liễu không vui: “Chú ba, chú không thể dùng lời lẽ như vậy để ép chúng cháu được. Hơn nữa, chú chỉ là chú ba của cháu mà thôi. Về khoảng cách họ hàng thì chú nên đi tìm ông cụ mới phải chứ. Ông cụ là người đứng đầu nhà họ Đinh, nắm giữ quyền lực và tài chính của nhà họ Đinh, ông cụ mới là người giàu nhất.”

“Chú bỏ gần tìm xa, không tìm người thân nhất giàu nhất mà đến tìm chúng cháu làm gì?”

Đường Văn Chương tiếp lời: “Chú ba, nói thế nào thì chú cũng là con trai của ông cụ, ông ấy sẽ không thấy chết mà không cứu đâu.”

Đinh Nhị Tiến nổi giận.

“Nói như vậy là các người không muốn cho vay đúng không?”

“Không phải không cho mà là không đáng để cho vay.”

“Được rồi, tạm biệt!”

“Đi thong thả, không tiễn.”

Đinh Nhị Tiến đá vào bàn trà rồi giận dữ bỏ đi.

Đinh Hoàng Liễu nhìn anh ta: “Đùa sao? Mở miệng ra liền đòi 90 tỷ, sao không đi cướp luôn đi?”

Đường Văn Chương cười: “Chúng ta gọi điện cho ông cụ nói chuyện này đi, cho ông cụ một ‘bất ngờ’, thấy sao hả?”

Đinh Hoàng Liễu nhếch mép nói: “Chồng à, anh cũng ác đấy.”

“Hừ, Giang Nghĩa và Đinh Thu Huyền chỉnh đốn chúng ta bao nhiêu lần rồi? Vốn là nhà bọn họ nợ chúng ta!”

Đinh Nhị Tiến bực bội ra khỏi cổng rồi lên xe, mặc kệ nước mưa trên mặt, vội vàng móc điện thoại ra.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 155


CHƯƠNG 155

Ông ta vừa phóng xe đi vừa gọi điện thoại cho ông cụ.

‘Xin lỗi, số điện thoại bạn đang gọi hiện đang bận, vui lòng gọi lại sau.’

Sau khi gọi liên tục hơn mười lần thì cuối cùng ông cụ cũng nghe máy.

Đinh Nhị Tiến vội vàng nói: “Ba, con có chuyện muốn nói với ba…”

“Câm miệng! Tao biết mày định nói gì rồi. Hoàng Liễu đã nói hết với tao rồi, mày làm mất khoản tiền 90 tỷ của Cục Thủy Lợi, mày muốn vay tiền tao để bù vô sao?”

“Tao nói cho mày biết, đừng có mơ!”

“Tao sáng suốt một đời sao lại sinh ra một kẻ vô dụng như vậy chứ? Nhị Tiến, con người phải chịu trách nhiệm về hành động của mình, mày làm mất tiền thì hãy gánh chịu hậu quả đi.”

“Tao không quan tâm mày vay tiền của ai, nhưng đừng nghĩ đến việc lấy được một cắt bạc nào từ tao!”

“Nếu không bù vào được thì cũng đừng chờ mong tao sẽ cứu mày, chờ ngồi tù đi, tao không có đứa con trai vô dụng như mày!”

Tít tít tít, ông cụ đã cúp máy.

Đinh Nhị Tiến đờ đẫn, toàn thân rơi vào trạng thái lạnh lẽo.

Chiếc xe chạy chầm chậm trên đường.

Rồi dừng lại.

Đinh Nhị Tiến vứt điện thoại, hai tay ôm đầu gục trên vô lăng khóc lóc thảm thiết, một người đàn ông bị ép đến đường cùng.

Không ai bằng lòng giang tay giúp đỡ ông ta.

Cho dù là ba ruột cũng chỉ biết bỏ đá xuống giếng.

Tình cảm con người lúc nóng lúc lạnh.

Lòng người dễ thay đổi.

Lúc này Đinh Nhị Tiến đã thông suốt.

Ông ta ngẩng đầu nhìn con sông mênh mông bên đường, trong lòng cảm thấy rất thê lương.

“Không trả được tiền thì phải ngồi tù hơn mười năm, mình đã già rồi, ra tù rồi thì có thể làm gì được nữa?”

“Sống… còn có ý nghĩa gì nữa?”

Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, xối xả không ngừng.

Một chiếc xe ô tô đội mưa đến trước văn phòng của người phụ trách giữa làn mưa, sau khi ngừng lại, người đàn ông trung niên mặc áo vest mở cửa bước ra.

Ông ta chính là Trần Cường – phó cục trưởng của cục Thủy Lợi.

Vốn dĩ đang ngủ yên trong nhà, đột nhiên nhận được cuộc điện thoại từ văn phòng tổng, yêu cầu phải đến ngay lập tức.

Trần Cường biết chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn rồi, ông ta lập tức mặc quần áo chỉnh tề rồi lái xe đến đây ngay.

Vừa mới đặt chân xuống mặt đất, một chiếc xe cảnh sát đã đậu bên cạnh, người đàn ông khoác trên người bộ cảnh phục bước xuống, chính là Viên Quang Sáng, phó cục trưởng của cục cảnh sát.

“Phó cục trưởng Viên, ông cũng tới đây hả?”

“Ông là…phó cục trưởng Trần đúng không? Ông cũng nhận được cú điện thoại ấy ư?”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 156


CHƯƠNG 156

“Đúng vậy.”

“Có biết xảy ra chuyện gì không ông?” Viên Quang Sáng cất tiếng hỏi.

“Tôi chẳng biết, đột nhiên bị gọi đến đây, tôi cũng rầu rĩ lắm.”

“Chắc là có chuyện lớn gì rồi, đi thôi, vào văn phòng của tổng phụ trách xem xem thế nào.”

“Ừ, đi.”

Hai người họ vội vã nối gót lên lầu, thang máy đến trước tầng 16, Lâm Chí Cường đã đợi sẵn trước cửa.

Lâm Chí Cường dẫn đường, đưa Trần Cường và Viên Quang Sáng vào văn phòng, một người đàn ông anh tuấn ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến dung mạo thật sự của người phụ trách.

Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai dám nói tiếng nào.

Giang Nghĩa ném túi giấy tài liệu lên bàn: “Hai ông tự mở ra xem thử đi.”

Trần Du duỗi tay mở ra, kiểm tra tấm hình, thư tín và bản ghi chép ở trong ấy, Viên Quang Sáng ghé mắt trông theo.

Trần Cường càng tìm hiểu thì gương mặt càng trở nên trắng bệch, ông ta run lẩy lẩy.

Sau khi đọc hết, Trần Cường nuốt nước miếng, nói với giọng run rẩy: “Tôi cũng chỉ vừa mới biết đến chuyện này thôi thưa tổng phụ trách, loại chuyện như thế này xảy ra trong cục Thủy Lợi của chúng tôi là vì tôi thất chức, quản lý không nghiêm, bây giờ tôi sẽ đi xử lý ngay!”

Giang Nghĩa đáp: “Hai người chia hai lối, Trần Cường, ông lo giải quyết chuyện của Đinh Nhị Tiến, Viên Quang Sáng, ông lo vụ Mạnh Kiến Thọ.”

“Dạ!”

“Tuân mệnh!”

Hai người đều không nhiều lời nữa mà lập tức quay lưng đi ngay, lúc rời khỏi phòng, Trần Cường vẫn còn sợ đến nỗi run rẩy.

Giang Nghĩa chợt nghĩ đến chuyện gì đó, anh thì thầm bên tai Lâm Chí Cường.

Lâm Chí Cường gật đầu, bước ra khỏi phòng làm việc.

Vào giây phút này, trong câu lạc bộ lấp lánh ánh đèn neon, Mạnh Kiến Thọ và con trai Mạnh Chí Định đang vui vẻ ca hát, nhâm nhi rượu ngon.

Bọn họ ôm người đẹp có vóc dáng nóng bỏng, cười đến là tươi tắn..

Mạnh Chí Định nói: “Ba, ba đoán xem bây giờ lão già Đinh Nhị Tiến đang đi đâu nhờ vả?”

Mạnh Kiến Thọ vui vẻ: “Quan tâm đến ông ta làm chi, dù gì cũng hết cầu cạnh người này đến cầu cạnh người khác như một con chó thôi, cuối cùng chẳng xin được đồng nào, ông ta chết là cái chắc rồi.”

“Ha ha, nào ba, chúng ta làm một ly.”

Trong lúc hai người đang uống rượu, cánh cửa phòng bị đá tung.

Một đội cảnh sát mặc đồng phục xông vào, bao vây những người có mặt ở đây, chĩa súng về nhóm Mạnh Kiến Thọ.

Mạnh Kiến Thọ sợ hết hồn.

“Không được nhúc nhích, tất cả mọi người ngồi xổm xuống, giơ tay ôm đầu ngay lập tức!”

Đám đông không dám thở mạnh, bọn họ lần lượt ngồi xuống.

Mạnh Kiến Thọ ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy người quen bèn cười ha hả: “Phó cục trưởng Viên à, là tôi đây, Mạnh Kiến Thọ đây mà, lần trước chúng ta còn đi ăn chung với nhau đấy ông quên rồi ư? Hôm nay tôi đến đây hát hò uống rượu thôi, nào phải chuyện lớn gì? Sao lại dẫn nhiều anh em đến quá vậy?”

Viên Quang Sáng nói với giọng lạnh lùng: “Đừng hòng làm thân với tôi, Mạnh Kiến Thọ, bây giờ công an tố cáo ông cướp chín mươi tỷ của công ty, làm giả thẻ ngân hàng, đổ tội cho người khác, mời ông hợp tác theo chúng tôi về đồn.”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 157


CHƯƠNG 157

Mạnh Kiến Thọ ngẩn người.

Những tội trạng này đều rất rõ ràng, không hề vu oan bất cứ điều gì cho ông ta.

Nhưng ông ta không hiểu, rõ ràng mình tính kế chặt chẽ như thế, tại sao đột nhiên lại phá được án?”

Đinh Nhị Tiến phá án sao?

Không thể nào, ông ta đâu có năng lực ấy.

Mạnh Kiến Thọ càng nghĩ càng mơ hồ, ông ta tra tay vao còng, bị cảnh sát áp giải đi.

Viên Quang Sáng nhìn quanh những người có mặt ở đây rồi lên giọng cảnh cáo: “Các người nhớ mà chú ý đến hành vi của mình đấy.”

“Rút.”

Viên Quang Sáng dẫn đầu rời khỏi nơi này.



Ở một nơi khác, Đinh Nhị Tiến lái xe trên con đường cạnh dòng sông, lắng nghe tiếng mưa rơi trên đầu xe.

Trong lòng hết sức tuyệt vọng.

Không mượn được tiền, không nhờ vả được bất kỳ ai, đợi đến mai khi trời sáng thì ông ta sẽ phải ngồi tù.

“Mình không muốn ngồi tù.”

“Không muốn!”

Trong lúc cô đơn và tuyệt vọng, Đinh Nhị Tiến nhìn dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, ông ta sinh lòng quyết tâm, mở cửa xe đi đến bên bờ sông.

Giọt nước mưa rơi trên gương mặt ủ ê tuyệt vọng của ông ta.

“Vợ à, con gái à, tôi xin lỗi mọi người.”

“Tôi đi trước một bước đây.”

Đinh Nhị Tiến bước đến bên bờ, sóng nước dâng cao, làm đôi giày của ông ướt sũng.

Vào giây phút ông ta toan nhảy xuống, một chiếc ô tô chạy đến, ánh đèn xe rọi thẳng vào người Đinh Nhị Tiến.

Rồi sau đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Nhị Tiến, ông đừng làm bậy!”

Đinh Nhị Tiến ngẩn ngơ, giọng nói ấy hình như là…phó cục trưởng thì phải?

Ông ta quay người lại, nhìn thấy Trần Cường, phó cục trưởng cục Thủy Lợi đi đến gần mình.

Trần Cường vừa đi vừa nói: “Chuyện của ông đã được giải quyết rồi, cấp trên điều tra rõ ràng, chín mươi tỷ đó không phải do ông làm mất mà là bị tên khốn Mạnh Kiến Thọ ăn chặn, thẻ ngân hàng mà ông ta đưa cho ông không phải là thẻ của sở tài vụ, ông vô tội.”

“Tôi…vô tội thật sao?”

Đinh Nhị Tiến không dám tin vào tai mình.

Hố băng đã được lấp rồi sao?

Áp lực nặng nề trên đôi vai ông ta đột nhiên được gỡ bỏ, ông ta ngồi phịch xuống đất như thể đã sức cùng lực kiệt.

Trần Cường giơ dù che chắn rồi khom lưng đỡ ông ta dậy.
 
Chiến Thần Tu La
Chương 158


CHƯƠNG 158

Đinh Nhị Tiến ngơ ngác cất tiếng hỏi: “Phó cục trưởng Trần, không phải ông đang đùa với tôi đó chứ?”

Trần Cường nói một cách nghiêm túc: “Làm sao tôi có thể mang chuyện này ra đùa được? Ông đấy, ông là người vô tội bị mắc bẫy Mạnh Kiến Thọ. Bây giờ cấp trên đã giải quyết vụ việc của ông rồi, ông không sao đâu.”

“Tôi không bị sao? Tôi thật sự không bị sao cả!”

Đinh Nhị Tiến ngẩng đầu thở phào, cảm xúc nặng nề luôn đè nén trong lòng ông ta đã biến mất.

Ông ta níu chặt cánh tay Trần Cường: “Cảm ơn, cảm ơn phó cục trưởng Trần, nếu không có ông, sợ rằng tôi đã nhảy xuống sông tự vẫn mất rồi, chết chẳng nhắm mắt.”

Trần Cường phì cười: “Không cần cảm ơn tôi.”

“Thế tôi nên cảm ơn ai đây?”

Trần Cường ho khẽ, thuật lại những lời Lâm Chí Cường đã dặn dò ông ta trước lúc đi: “Ông nên cảm ơn một thanh niên mang tên Giang Nghĩa. Cậu ấy đã phát hiện ra có điều sai trái nên rất tích cực tìm kiếm chứng cứ, giúp đỡ cảnh sát phá án, tôi cũng vừa mới biết hồi nãy thôi.”

Đinh Nhị Tiến ngẩn người.

“Giang…Nghĩa?”

Trong căn biệt thự cũ, số 33, khu chung cư Danh Uyển.

Đinh Thu Huyền và Tô Cầm đang lo lắng chờ đợi, Đinh Nhị Tiến đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa trở lại, điện thoại cũng không gọi được, không biết bây giờ đang đi đâu.

Gọi điện thoại cho Đinh Hoàng Liễu, biết được Đinh Nhị Tiến sớm đã rời đi.

Đã rời đi, tại sao vẫn chưa trở về chứ?

Hai người lo lắng đến mức đi đi lại lại trong phòng.

Không lâu sau, chiếc xe đã trở lại, Đinh Nhị Tiến chạy vào nhà, cả người từ trên xuống dưới đều bị nước mưa làm ướt sũng.

Tô Cầm vội vàng đi lấy khăn lông.

Đinh Nhị Tiến hỏi: “Giang Nghĩa đâu?”

Đinh Thu Huyền sững sờ, ông ba mình sao vậy, vừa quay lại đã hỏi Giang Nghĩa đi đâu.

“Anh ấy vừa ra ngoài rồi, cũng không rõ là đi đâu.”

“Ra ngoài rồi? Bao lâu mới trở về?”

“Con không rõ.” Đinh Thu Huyền thăm dò hỏi: “Ba, ba hỏi cái này làm gì?”

Cô cảm thấy Đinh Nhị Tiến rất nghiêm túc, không biết ông ta muốn làm gì với Giang Nghĩa, trong lòng cảm thấy có chút bất an.

Đúng lúc này, một chiếc xe taxi đi đến cửa, Giang Nghĩa trả tiền, từ trên xe đi xuống, đi thẳng vào trong phòng khách.

Đinh Nhị Tiến vừa nhìn thấy anh thì lập tức lao đến như một con hổ đói.

Đinh Thu Huyền bị dọa sợ hét lên: “Ba, có chuyện gì thì nói chuyện đàng hoàng với nhau, ba đừng kích động!”

Cô cho là Đinh Nhị Tiến sẽ động thủ với Giang Nghĩa, bị dọa đến mức nói cũng lắp bắp, nhưng kết quả lại là…

Đinh Nhị Tiến ôm Giang Nghĩa vào lòng, ôm chặt lấy anh.

Vừa ôm vừa rơi nước mắt.

“Giang Nghĩa, con rể tốt của ba.”

“Ba sai rồi, ba không nên không tin lời con nói, ba không nên hung dữ, không nên mắng con.”

“Ba chính là một tên khốn nạn!”
 
Chiến Thần Tu La
Chương 159


CHƯƠNG 159

Đinh Thu Huyền vốn dĩ còn muốn khuyên Đinh Nhị Tiến đừng kích động, sau khi nhìn thấy cảnh này, cả người sững sờ, nhìn đến mức không nói ra lời.

Tô Cầm cầm khăn lông đi qua, cũng một mặt mơ hồ.

Đã xảy ra chuyện gì?

Giang Nghĩa ngượng ngùng ho một tiếng: “Ba, được rồi ba, đừng kích động như vậy.”

Đinh Nhị Tiến thả lỏng tay ra, nước mắt nước mũi tèm lem nói: “Hôm nay Đinh Nhị Tiến tôi mới biết cái gì gọi là hoạn nạn gặp chân tình.”

“Đinh Hoàng Liễu, Đường Văn Chương, ông cụ, đều là một đám súc vật, đều là đồ khốn nạn!”

“Thấy tôi gặp nạn, không có người nào ra tay cứu giúp, càng hận không thể giẫm thêm hai phát. Cái gì mà họ hàng cứt chó, đều là rác rưởi!”

“Giang Nghĩa, con rể tốt của ba.”

“Trước đây ba đối xử tệ với con như vậy, ngày nào cũng nhìn con bằng nửa con mắt, ngày nào cũng mắng chửi con, không xem con là con người. Không ngờ lúc ba gặp khó khăn nhất, con có thể không tính toán hiềm nghi trước đây mà cứu ba, ba thật sự không biết nên nói gì mới tốt đây.”

Ông ta tự cho mình một cái tát mạnh: “Bây giờ ba cảm thấy mình cũng là một tên khốn, luôn đối xử tốt với những kẻ đạo đức giả kia, nhưng lại chửi bới thậm tệ với người quan tâm mình nhất, Đinh Nhị Tiến ba thật sự không ra gì mà!”

Những lời nói này khiến hai mẹ con Đinh Thu Huyền và Tô Cầm vô cùng cảm động.

Giang Nghĩa nắm lấy tay Đinh Nhị Tiến: “Ba, ba đừng nói như vậy, ba là trưởng bối, là ba của con, nếu ba cứ nói như vậy sẽ làm giảm tuổi thọ của con đó.”

“Được, được, được, con không cho nói, ba sẽ không nói nữa.”

Từ trước đến nay Đinh Nhị Tiến chưa từng tôn trọng Giang Nghĩa như vậy.

Tô Cầm vội vàng đi đến đỡ Đinh Nhị Tiến đi vào nhà tắm: “Ai dà, ông nhìn ông đi, cả người từ trên xuống dưới vừa bẩn vừa hôi, mau đi tắm rửa đi.”

Đinh Thu Huyền đi đến hỏi: “Giang Nghĩa, anh lại làm ra chuyện gì rồi à? Anh cho ba em uống thuốc mê gì rồi?”

Giang Nghĩa cười: “Không có gì, anh chỉ tìm được bằng chứng phạm tội của Mạnh Kiến Thọ rồi nộp cho cảnh sát. Sau đó cảnh sát tìm hiểu ngọn ngành, điều tra ra 90 tỷ là do Mạnh Kiến Thọ lấy trộm, ba vô tội.”

“Thật sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Đinh Thu Huyền thở ra một hơi dài: “Vậy chả trách ba lại kích động như vậy, Giang Nghĩa, anh đã cứu ba em một mạng!”

Giang Nghĩa nhún vai: “Không tính là gì.”

….

Một đêm qua đi, sau cơn mưa trời lại sáng.

Giang Nghĩa vẫn dậy sớm như mọi ngày, sau khi đánh răng rửa mặt xong thì chuẩn bị đi đến chợ mua thức ăn, ai mà biết được hôm nay Đinh Nhị Tiến còn dậy sớm hơn cả Giang Nghĩa.

“Nghĩa à, đi, hôm nay ba đi mua thức ăn cùng con.”

“Hả?”

Trong sự sững sờ cửa Giang Nghĩa, Đinh Nhị Tiến vui vẻ đưa anh đi đến chợ.

Trong lúc đi mua thức ăn, Đinh Nhị Tiến gặp ai là lại khen Giang Nghĩa tốt.

“Bác Vương, dì xem, đây là con rể Giang Nghĩa của tôi, trông tuấn tú lịch sự đúng không?”
 
Back
Top Dưới