Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2820


006926-tamlinh247.jpg


006927-tamlinh247.jpg


006928-tamlinh247.jpg


006929-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2831


006976-tamlinh247.jpg


006977-tamlinh247.jpg


006978-tamlinh247.jpg


Bao gồm Tần Hàn Minh trong những chuyên gia thì mặt ngoài chỉ là người trên người, ngó xuống thế gian có vô số người tồn tại nhưng giờ phút này lại lạnh run, giống như gà con phải đối mặt với chim ưng hùng dũng.

"Tiền bối!"

Thẳng đến khi Tần Hàn Minh run giọng nói một câu, Đường Tuấn mới thu lại uy áp của tinh thần lực.

Đợi sau khi đám người Tần Hàn Minh nói xong, Đường Tuấn im lặng hồi lâu, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được rằng anh ta đang cưỡng ép bản thân kiềm chế lửa giận.

"Hải Châu ở hướng nào?"

Đường Tuấn đột nhiên hỏi.

Tần Hàn Minh chỉ về hướng đông bắc rồi nói: "Tiền bối, Hải Châu cách Thương Khê Châu khoảng một trăm triệu kilomet, dù cho có là Tu Hành Giả Động Hư Cảnh thì cũng cần mấy ngày mới tới nơi được. Nếu như tiền bối muốn đi Hải Châu thì nhà họ Tần có thể cung cấp yêu thú phi hành."

Lúc này Tần Hàn Minh đã quyết tâm giao hảo với cường giả trẻ tuổi này.

Đường Tuấn lắc đầu nói: "Không cần mấy ngày."

Tiếp theo Đường Tuấn đã biến mất đâu không thấy, âm thanh của anh quanh quẩn ở bầu trời trên núi Châu Thới: "Nhất định sẽ diệt Tam gia!"

Đám người Tần Hàn Minh hai mặt nhìn nhau, trong đôi mắt khó kiềm nén sự khiếp sợ, có người thất thanh nói: "Cậu ta mới vừa nói là nhất định sẽ diệt Tam gia ư?"

Không ít người mơ hồ gật đầu, nếu như không phải chính tai họ nghe thấy, bọn họ cũng không thể tin được.

Có người nhìn về phía Tần Hàn Minh nói: "Ông Tần, chuyện này có cần báo cáo với Tam gia không?"
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2832


Ánh mắt của Tần Hàn Minh loé lên, nhìn phương hướng Đường Tuấn vừa rời đi rồi nói: "Báo cáo cái gì, vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cả."

"Ông Tần, ông."

Có người còn nghi ngờ mình nghe nhầm.

Tần Hàn Minh ngẩng đầu nhìn trời cao, thấp giọng nói: "Bầu trời của Thần Quốc cũng nên đổi rồi. Tâm trạng của Hải Đông Tử không tốt thì diệt sạch cả thôn Thạch, Nếu như lần sau có đệ tử nào của Tam gia có tâm trạng không tốt, nói không chừng sẽ lại có đại tộc nào đó bị diệt sạch cũng nên. Cuộc sống luôn phải hốt hoảng lo sợ này cũng đã đủ rồi."

m thanh vừa dứt, khí tức trên người của Tần Hàn Minh đột nhiên bùng lên, trong nháy mắt đạt tới Trung Kỳ của Động Hư Cảnh.

Những người khác đồng thời biến sắc, kinh hô: "Ông Tần, lần này ông sẽ vì bản thân mà gặp tai bay vạ gió."

Các thế gia trong Thần Quốc đều biết chỉ cần có người ngoài Tam gia đột phá Trung Kỳ của Động Hư Cảnh, lập tức sẽ có người của Tam gia tới bắt áp giải đi Thánh Nhai đến chết mới thôi.

Sắc mặt của Tần Hàn Minh ngưng lại một lúc rồi cười lạnh nói: "Tu Hành Giả đột phá cảnh giới cả trời cũng không sợ, thì sợ gì tai bay vạ gió chứ!"

m thanh của ông ta dừng lại rồi nói: "Nếu như tôi đoán không sai thì người vừa rồi chính là Đường Tuấn. Tôi không nghĩ tu vi của cậu ta vậy mà có thể đạt tới loại trình độ này, e là tinh thần lực đã vào cấp tám, dù cho trong Tam đại thế gia thì ước chừng cũng chẳng có mấy người làm đối thủ được. Có thể đây là cơ hội cho thế gia của chúng ta."

Những người khác đều lộ ra vẻ mặt trầm tư.

Sự ngang ngược và hung hãn của Tam đại thế gia quả thật giống như là tảng đá nghìn cân đè nặng trong lòng bọn họ.

Sau một lúc lâu, những chuyên gia khác bùng nổ khí cơ, đột phá tới Trung Kỳ của Động Hư Cảnh, trầm giọng nói: "Ông Tần nói không sai, nếu như không ta cũng không bằng lòng liều mạng đánh một trận mà nói thì, con cháu thế hệ sau của chúng ta sẽ mãi mãi trở thành đối tượng cho Tam đại thế gia tuỳ ý hành hạ đến chết."

Đường Tuấn nhiều lần thúc giục sức mạnh của thế giới nhỏ, cơ thể xuyên qua hư không, khi pháp lực trong cơ thể đã khô kiệt mới dừng lại nghỉ ngơi một hồi.

Hải Châu cách Thương Khê Châu khoảng một trăm triệu kilomet, khi anh liều mạng lên đường thì chưa tới một giờ đã tới được Châu Thành ở Hải Châu.

Anh đứng trên bầu trời Châu Thành, ngó mắt nhìn xuống một toà thành hùng vĩ, vẻ mặt lạnh toát.

Ngoài thành treo một thi thể trên cao, trên người mặc y sư bào với khuôn mặt già nua, chính là Lý Quân Thành.

Phía dưới thành trì có rất nhiều người ngẩng đầu lên nhìn cảnh này, trên mặt lộ ra sự bi thương.

"Nghe nói đại sư Lý chỉ vì một câu nói của đám người Thác Bạt Tuyết Tình mà đã bị một người phụ nữ của nhà họ Hải đánh tới chết."

"Từ nay về sau, thế giới này lại mất đi một vị bác sĩ rồi."

"Đây còn chưa dứt, nghe nói người của nhà họ Quân ở quận Đan Dương cũng bị trừng trị tận gốc, rất nhiều người đã chết hết, còn có một nhóm người bị nhốt ở trong thần ngục của Châu Thành, quá tàn nhẫn, lần này Tam gia đã thật sự nổi trận lôi đình rồi."

"c** nh* giọng một chút, đừng để người khác nghe thấy."

20221203043647-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2833


Tuy rằng giao tình giữa anh và Lý Quân Thành không sâu đậm nhưng cũng là vì anh mới chết, chí ít cũng không thể để cho Lý Quân Thành bị kẻ khác chà đạp sau khi chết như vậy.

Sự xuất hiện và hành động của Đường Tuấn lập tức dẫn dắt sự chú ý của binh sĩ trong thành và dân chúng gần đó, tất cả đồng loạt nhìn sang về phía anh.

Trên tay đám binh sĩ kia cầm đao kiếm lẫn thương kích bén nhọn, chỉ vào Đường Tuấn rồi nói: "Cậu là ai mà dám đến cướp thi thể!"

Đường Tuấn cười nhạt: "Các người treo ông ta lên còn không phải vì muốn tôi xuất hiện hay sao?"

Đám binh sĩ sửng sốt, chợt có người hô lên: "Cậu là Đường Tuấn! Bây giờ cậu đã là tội phạm quan trọng số một của Thần Quốc, bị tất cả thế gia phát lệnh truy nã đuổi giết vậy mà vẫn dám xuất hiện!"

Dân chúng ở bên cạnh cũng ồ lên một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Đường Tuấn lộ ra sự lạnh lẽo và sát ý.

Không cần nghĩ nhiều, Tam đại thế gia vì muốn bắt cậu ta mà đã treo giải thưởng nhất định rất cao.

Đường Tuấn lại không để ý tới những người này, tu vi của những người này không quá Trung Kỳ của Hợp Thể Cảnh, đến tư cách khiến anh ra tay cũng không có.

Cơ thể anh khẽ động rồi biến mất tại chỗ.

Ở nhà họ Vương, tại đại sảnh nghị sự.

Vẻ mặt của Vương Phàm có chút uể oải, một tay chống cằm, nhìn người của nhà họ Vương phía dưới, trầm giọng nói: "Đã có tung tích của Đường Tuấn chưa?"

Một đám người nhà họ Vương lắc đầu, trong đó bao gồm cả hai cha con Vương Thao và Vương Thần này.

Vết thương của Vương Thao cũng đã hồi phục, nhưng tu vi cả người cũng như nước chảy về biển đông, có lẽ là bởi vì như vậy nên cả người anh ta rậm rạp hơn rất nhiều.

Vương Thao lạnh lùng nói: "Gia chủ, dù sao thì Đường Tuấn cũng không sống nổi nữa, sao chú không đưa đám học sinh của cậu ta cho cháu đi!"

Vương Phàm nhướng mày nói: "Vương Thao, cậu ầm ĩ vậy còn chưa đủ sao?"

Từ lúc Tam gia treo thưởng Đường Tuấn thì Vương Thao lập tức bắt đám người Thác Bạt Tuyết Tình còn đang ở lại Hải Châu, đều đã dùng qua đủ cách thức trừng trị cay nghiệt trên người bọn họ.

Đã có ba người chết dưới sự hành hạ đó rồi.

Nếu như không phải Vương Phàm cảm thấy có chút bất an mà ngăn cản anh ta, sợ rằng mười đứa học sinh của Đường Tuấn sống không tới phân nửa.

Ánh mắt u ám của Vương Thao lộ ra vài phần dữ tợn, nói: "Gia chủ, cháu chỉ muốn hỏi ra cách trị tu vi bị phế, chỉ vậy thôi mà cũng không thể thoả mãn cháu sao?"

Vương Thần cũng nói: "Gia chủ, anh cứ đồng ý cho thằng Thao đi. Dù sao những kẻ đó sớm muộn gì cũng phải chết, còn không bằng để thằng Thao thử một chút."

Sau khi anh ta bắt đám người Thác Bạt Tuyết Tình thì nhanh chóng phát hiện ra tu vi của Canh Đằng đã hồi phục, điều này đã khiến anh ta quá đỗi vui mừng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2834


Bởi vì theo như anh ta biết thì tu vi của Canh Đằng vừa bị phế không lâu, hẳn phải nên là một kẻ tàn tật giống như anh ta mới đúng.

Nhưng bây giờ Canh Đằng lại hồi phục, vậy có phải có nghĩa là anh ta cũng có khả năng khôi phục đúng không.

Vừa nghĩ tới cái khả năng này, Vương Thao làm sao kiềm chế được nữa.

Vương Phàm thở dài, ngọc bài sinh mệnh của ông nội ông ta đột nhiên vỡ vụn trước đó không lâu, cùng lúc đó những ngọc bài sinh mệnh của những tu sĩ Động Hư Cảnh bị nhà họ Đường giữ cũng đã bể nát.

Loại chuyện này chưa từng xảy ra bao giờ, Vương Phàm (tác giả viết sai tên nên sửa luôn) suy đoán rằng Tam đại gia đã xuất hiện biến cố không lường trước nào đó.

Về phần việc diệt thôn tiếp đó, cùng với một loạt hành động của Tam gia, dường như cũng đã chứng minh suy đoán của ông ta.

Chính bởi vì như vậy nên Vương Phàm càng cảm thấy bất an hơn nữa, mới cho người thu xếp ổn thoả cho đám người Thác Bạt Tuyết Tình còn sống.

Nhìn thấy bộ dạng của Vương Phàm, Vương Thần nhăn mày nói: "Anh cả, chuyện này chẳng có gì đáng để bận tâm cả. Tam đại gia đã đứng sừng sững giữa Thần Quốc mấy chục nghìn năm nay, người dám khiêu khích họ cũng đã sớm chết hết cả rồi, một kẻ không quan trọng như Đường Tuấn thì có là cái gì chứ. Không cần nhà họ Đường ra tay thì chỉ cần cậu ta dám xuất hiện ở Hải Châu, nhà họ Vương chúng ta đã có thể g**t ch*t cậu ta, vừa lúc báo được thù cũ."

Vương Phàm còn chưa kịp trả lời, một âm thanh giống như ma quỷ vang lên trong đại sảnh: "Tôi sẽ cho nhà họ Vương các người một cơ hội."

Lời còn chưa nói hết, trong đại sảnh nghị sự lại có thêm một người.

Trong tay anh ta ôm một thi thể, trên mặt không có chút biểu cảm gì, giống như tuyết như băng.

"Đường Tuấn!"

Vương Thao vừa thấy người này, đầu tiên là ngẩn người ra rồi đột nhiên cười điên dại, nói: "Vậy mà cậu thật sự dám đến nhà họ Vương bọn tôi, xem ra đến cả ông trời cũng muốn giúp tôi rồi. Khôn hồn thì giao cách chữa trị ra đây, tôi sẽ cậu chết một cách toàn thây."

"Không cần nữa."

Đường Tuấn thản nhiên nói.

Anh liếc mắt nhìn Vương Thao, ánh mắt ngưng tụ thành một thanh kiếm hữu hình chém từ đỉnh đầu của Vương Thao.

Không hề có một âm thanh nào phát ra, ánh mắt của Vương Thao còn giữ lại sự hưng phấn, nhưng thần thái trong đôi mắt đang dần dần biến mất, anh ta còn chưa phản ứng kịp cho đến chết, bị g**t ch*t không có một chút cảm giác nào.

Phù phù.

Vương Thao ngã ra mặt đất, xảy ra tiếng va chạm.

Lúc này, Vương Phàm, Vương Thần và đám người nhà họ Vương mới phản ứng lại.

"Đường Tuấn, cậu lại dám!"

Vương Thần đang tức giận muốn chửi rủa Đường Tuấn, nhưng nói được một nửa thì ánh mắt của Đường Tuấn bắn về phía ông ta, ánh mắt mặc dù không còn ngưng tụ thành bản chất như trước đây nhưng cũng khiến cho lòng của Vương Thần cảm thấy căng thẳng, lời còn lại muốn nói cũng không thốt nên câu.

Sắc mặt của Đường Tuấn không thay đổi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2835


Trong nháy mắt vừa rồi anh đã lục soát qua ký ức của Vương Thao, cũng đã biết được trong khoảng thời gian này đã làm những gì với đám người Thác Bạt Tuyết Tình.

Hàn Tâm Tâm đã chết.

Du Tuyền đã chết.

Lâm Nhiễm cũng đã chết.

Anh thu nhận mười học sinh, có bốn cô gái thì hôm nay đã chết ba.

Đặc biệt là Lâm Nhiễm, Đường Tuấn còn chưa từng nói với cô ấy mấy câu.

Ba người bởi vì nguyên nhân là mình, đều đã chết hết cả.

Hồi thiên thiếu thuật*.

*tình hình nghiêm trọng không cách nào xoay chuyển hay cứu vãn được nữa.

Giờ phút này Đường Tuấn cảm nhận được sâu sắc sự bất đắc dĩ và đau đớn tột cùng này.

Ngay cả y thuật của anh thần kỳ đến mấy đi nữa cũng không cách nào làm người chết sống lại được.

"Nhà họ Vương, thật sự cho rằng tôi không dám giết người sao?"

Đường Tuấn lẩm bẩm nói.

Anh đặt Lý Quân Thành xuống dưới đất, dáng người thẳng tắp, ngân mang trong ánh mắt càng ngày phát ra mùi nướng cháy ngùn ngụt, một luồng tinh thần lực không ổn định tràn ngập ra ngoài khiến người khác phải sợ hãi.

"Đường Tuấn, cậu muốn làm gì?"

Vương Phàm quát một câu.

Đám người nhà họ Vương bao gồm cả Vương Thần đều đã bị dọa sợ, trong sân chỉ có mỗi ông ta còn lại chút tỉnh táo.

Đường Tuấn nói, "Bắt nhà họ Vương các người phải trả một cái giá thật lớn."

Một luồng tinh thần im hơi lặng tiếng chập chờn như nước gợn, lấy Đường Tuấn làm trung tâm rồi khuếch tán ra ngoài.

Phù phù phù phù.

Trong đại sảnh, đám người nhà họ Vương lần lượt ngã xuống.

Không chỉ có như vậy, tinh thần lực của Đường Tuấn nhanh chóng bao trùm toàn bộ bên trong, người của nhà họ Vương không ngừng chết đi.

Tinh thần lực cấp tám quá kinh khủng, đến cả Tu Hành Giả Động Hư Cảnh cũng không thể thở nổi.

Ở trong sự dò xét tinh thần của Đường Tuấn, bên trong toàn bộ người nhà họ Vương chẳng có bất kỳ bí mật đáng giá nào, phàm là nhà họ Vương tội ác tày trời, mười tội nặng nhất cũng không thể ân xá thì không có lấy một người sống sót.

Thậm chí có nơi có trăm người, sân nhà chuyên cung cấp thú vui cho nhà họ Vương, tinh thần lực Đường Tuấn đảo qua một cái thì trăm người đồng loạt chết hết, chỉ còn lại những âm thanh kinh hoàng của đầy tớ và thị nữ đang thét chói tai.

Sân vốn náo nhiệt trong nháy mắt giống như trở thành địa ngục.

20221203043731-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2836


Nhà họ Vương cũng là thế gia số một của Hải Châu, thành viên nòng cốt trong tộc hơn trăm nghìn, phần lớn đều ở trong nội thành.

Nhưng ngày hôm nay rất nhiều người cùng hoảng sợ phát hiện, những đệ tử nhà họ Vương làm trời làm đất trên đầu bọn họ dường như đã bị trời phạt rồi, hình như đã đồng loạt chết hết cả.

Không ai thấy là người nào ra tay, giống như chỉ một cơn gió lướt qua mà đám người nhà họ Vương này đã chết.

Nhà họ Vương, trong đại sảnh nghị sự.

Một ông lão của nhà họ Vương mặc quần áo và trang sức trưởng lão lảo đảo chạy vọt vào, trên mặt già nua hiện ra sự khủng hoảng, ông ta dường như sắp bò tới trước người của Vương Phàm rồi, âm thanh sợ hãi trước giờ chưa từng có, run rẩy nói: "Gia chủ, xảy ra chuyện lớn rồi."

Hai mắt của Vương Phàm thẫn thờ nhìn ông một cái rồi nói: "Là trưởng lão Vương Văn à."

Trưởng lão Vương Văn dù tu vi không cao, chỉ có Hợp Thể Cảnh Sơ Kỳ, là nhân viên quản lý ngọc bài sinh mệnh nòng cốt của nhà họ Vương, cũng không phải chức vị gì quan trọng.

Vẻ mặt tang thương của Vương Văn đang run rẩy, nói: "Gia chủ, vừa rồi ngọc bài sinh mệnh trong tộc đã vỡ nát hơn tám phần mười, ngay cả ngọc bài sinh mệnh của mấy vị trưởng lão có thực lực mạnh nhất cũng nát cả rồi."

Nghe được số liệu như thế, biểu cảm thẫn thờ của Vương Phàm biến thành sự sợ hãi khôn cùng.

Tám phần mười người trong tộc, còn bao gồm mấy vị trưởng lão mạnh nhất đều đã chết hết.

Sau ngày hôm nay, e là nhà họ Vương sẽ bị xoá tên khỏi Hải Châu rồi.

"Gia chủ, chẳng lẽ là thật sao?"

Trưởng lão Vương Văn vốn còn đang ôm một sự hoang tưởng, cho là ngọc bài sinh mệnh xuất hiện vấn đề gì đó, nhưng bây giờ nhìn biểu cảm trên khuôn mặt của Vương Phàm, cái phỏng đoán đáng sợ trong lòng ông ta dường như đang từng chút biến thành sự thật.

Vương Phàm cười khổ, chợt kỳ lạ cười, nói: "Bọn họ là có tội phải chịu! Đại sư Đường, cậu nói có đúng không?"

Lúc này Vương Văn mới chú ý tới ở bên kia đại sảnh nghị sự còn có một nam thanh niên xa lạ đang ngồi.

Mà ở phía sau nam thanh niên ấy, có Vương Thần, Vương Thao và rất nhiều tinh anh của nhà họ Vương chất thành một đống, không còn bất kỳ sự sống nào, chỉ còn mấy người tê liệt dưới đất với vẻ mặt sợ hãi như đã chết.

Vẻ mặt của Đường Tuấn không hề thay đổi, nói: "Nhà họ Vương ông chẳng lẽ không tỉnh ngộ ra được chút nào ư?"

Anh cũng không có áy náy và bứt rứt không yên, bởi vì anh thấy được những kẻ nhà họ Vương mà anh đã giết đều đáng chết.

Nếu như anh thích giết người thì nhà họ Vương sẽ không chỉ chết mỗi tám phần mười người thôi, mà là diệt tộc! Vương Phàm cười khổ, mấy năm nay nhà họ Vương mạnh mẽ xưng bá Hải Châu, loại tỉnh ngộ này đã sớm tan biến rồi.

"Đem điều tôi muốn nói ra cho tôi biết, đừng nghĩ tới việc lừa gạt tôi."

Đường Tuấn nói từng chữ.

Vương Văn thay đổi sắc mặt, nói: "Gia chủ, cậu ta."

Vương Phàm thở dài, nói: "Đi mang đám người Thác Bạt Tuyết Tình đến đây đi."

Vương Văn cũng dần dần hiểu được, không nói gì thêm nữa mà lui ra ngoài.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2837


Những người nhà họ Vương còn sống sót cứ như những thi thể kia vậy, vẫn ngồi dưới đất không dám động đậy.

Vương Phàm thấy thế, trong lòng cũng hiểu được dù cho ông ta còn sống được, nhưng tinh thần lẫn khí thế của nhà họ Vương đều đã bị người trước mắt đánh cho vỡ tan, đã không còn hi vọng thêm gì nữa rồi.

Nhưng chí ít thì vẫn còn sống.

"Nhà họ Đường, nhà họ Hải, nhà họ Diêm. Tam gia các người tự mình tạo nghiệt, dựa vào cái gì mà bắt nhà họ Vương tôi thay các người gánh chứ."

Trong lòng của Vương Phàm xuất hiện sự không cam lòng vô cùng mãnh liệt.

Vương Phàm thân là gia chủ của thế gia số một Hải Châu, hiểu rõ hơn đám người Tần Hàn Minh hơn rất nhiều.

Sau khi nghe ông ta nói xong, Đường Tuấn cũng hiểu được.

Xem ra Tam đại gia cho rằng anh có thu hoạch lớn ở Tiên Cung, muốn dùng loại thủ đoạn này để buộc anh giao ra đây mà.

"Ông đã cứu đám người Thác Bạt Tuyết nên tôi sẽ tha cho ông một mạng. Nhưng nếu như nhà họ Vương cứ tiếp tục hành động như vậy, chuyện hôm nay nhất định sẽ tái diễn thêm lần nữa."

Đường Tuấn lạnh lùng.

Vương Phàm quỳ xuống, cung kính nói: "Đa tạ đại sư Đường."

Giờ phút này vị gia chủ của thế gia số một Hải Châu đang tôn kính Đường Tuấn như tôn kính thần phật.

"Giúp tôi chăm sóc cho đám người Thác Bạt Tuyết Tình thật tốt."

Nói xong câu đó, Đường Tuấn lập tức biến mất khỏi đại sảnh nghị sự.

Tuy rằng anh ta chưa gặp qua đám người Thác Bạt Tuyết Tình nhưng đã dùng tinh thần lực dò xét qua bọn họ, thương thế không có nghiêm trọng lắm, với y thuật của bọn họ cũng đủ để tự chữa trị cho bản thân.

Trước khi bắt Tam gia trả giá thật lớn thì anh cũng chưa muốn nhìn thấy bọn họ.

Sau khi Đường Tuấn rời đi không lâu, đám người Thác Bạt Tuyết Tình theo hướng dẫn của Vương Văn đi vào đại sảnh nghị sự, trên mặt lộ ra sự vui mừng.

Nhưng nghe thấy trong đại sảnh nghị sự lại chẳng có người mà họ muốn gặp thì vẻ mặt hớn hở nhất thời hoá thành sự thất vọng.

Vương Phàm nhìn mấy người đó, nói: "Là cậu ta về rồi. Các cô cậu đã có một người thầy rất giỏi."

Ông ta nhìn về phía bên ngoài đại sảnh nghị sự, bầu trời vốn còn đang trong xanh dường như có xu hướng âm u dần, ông ta lẩm bẩm nói: "Có thể Tam gia thật sự sẽ bị xoá tên rồi."

Tinh thần lực cấp tám trong Tam đại thế gia là số một, hơn nữa Đường Tuấn còn giống như có phương pháp Thuấn Di, nhân vật như vậy chắc chắn chính là ác mộng của Tam đại thế gia.

Đường tuấn xuất hiện ở cổng thôn Thạch.

Cánh cổng lớn đã bị nhuốm đỏ bởi máu tươi, một bên cánh cổng còn có vệt máu thấm sau vào, giống như dòng suối tràn từ trong thôn ra ngoài, đó là dấu vết của rất nhiều máu đã đông lại từ rất lâu mà thành.

Anh nhìn về phía trong thôn, thôn xóm náo nhiệt trong ấn tượng của anh nay không còn một bóng người, lộ ra hơi thở kỳ lạ.

Anh chậm rãi đi đến gần trong thôn, mỗi một bước đi đều có thể thấy thi thể tụm năm tụm ba ngã trên mặt đất.

Trạng thái khi chết của những thi thể này đều cực kỳ thê thảm, oán khí nồng nặc không thể xua tán đi.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2838


Đường Tuấn không nói một câu, chỉ lặng lẽ như thế mà đi tới.

Khi anh ta đi tới chỗ sân rộng trong thôn, nhìn thấy những đứa trẻ đã chết trên mặt đất thì rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà rơi nước mắt.

Đường tuấn có thể cảm ứng được oán niệm không cam lòng ở xung quanh, chờ sau khi anh cảm nhận xong nỗi buồn ưu tư từ trong những oán niệm này, anh mới lẩm bẩm nói: "Mọi người chờ tôi, tôi sẽ bắt những kẻ đó phải trả giá thật lớn."

Anh vận chuyển tinh thần lực, nhìn về không trung cảm ứng được từng loại hơi thở.

Mặc dù người của Tam gia đã rời đi rồi nhưng đã tới đây thì sẽ còn để lại mùi, Đường Tuấn có thể cảm ứng được từng chút một.

Trong những hơi thở này, về phần hơi thở có sát ý mãnh liệt nhất kia không thể nghi ngờ chính là hơi thở nữ tính đã hạ thủ với thôn Thạch.

"Hải Đông Tử."

Đường Tuấn chưa bao giờ có ý nghĩ muốn giết người giống như bây giờ vậy.

Đường Tuấn niêm phong thôn Thạch lại, xoay người rời đi.

Trong đại sảnh nghị sự của nhà họ Đường, ba người nhà họ Đường, Hải, Diêm ngồi tách nhau.

Tiên Cung vốn là thông đạo ở nhà họ Đường, cho nên lần hành động này nhà họ Đường cũng đã trở thành đại bản doanh tạm thời.

Mấy lão tổ của Tam gia đều đang ngồi trấn giữ ở nhà họ Đường.

Đường Thanh Dương nhướng mày nói: "Vẫn chưa có tin tức gì sao?"

Người phía dưới lắc đầu rồi nói: "Tạm thời vẫn chưa có."

Người nọ do dự một chút, thẳng đến khi Đường Thanh Dương trầm giọng nói: "Nói đi."

Anh ta mới nói tiếp: "Chỉ là nhà họ Tần ở Thương Khê Châu cầm đầu đám thế gia đứng đầu đã đồng loạt đột phá cảnh giới vào hôm qua, nghe nói là đã chiếm được bảo vật khó lường ở trên núi Châu Thới. Thiếu chủ, có muốn phái người đi giết bọn họ không."

Sắc mặt của Đường Thanh Dương trầm xuống, nói: "Những thế gia này vậy mà lại dám nhảy ra vào lúc này, lấy được bảo vật không những không giao nộp mà còn dám đột phá tu vi, đúng là đáng chết. Tạm thời cứ mặc kệ bọn họ trước đi, chờ qua một thời gian ngắn chúng ta cũng nên thanh tẩy lại những thế gia này."

Thương Khê Châu cách Hải Châu hơn một trăm triệu kilomet, Đường Thanh Dương hiển nhiên không nghĩ ra Đường Tuấn sẽ xuất hiện ở nơi nào.

Hiện tại lão tổ của Tam gia cũng còn canh giữ ở thông đạo mà Tiên cung vốn xuất hiện, nỗ lực lần thứ hai tạo ra một lối đi, cũng không dư thừa sức lực để đi xử lý chuyện ở Thương Khê Châu xa như vậy.

Đường Thanh Dương âm thầm thở dài trong lòng, ai có thể nghĩ tới được là Tam Gia lại vì một Đường Tuấn mà làm to chuyện chứ.

Hải Đông Tử cũng ngồi ở trong đại sảnh, nhe răng cười rồi nói: "Cậu ta không xuất hiện thì càng tốt, chỉ cần thêm một ngày cậu ta không xuất hiện, tôi lại giết thêm một người thân của cậu ta. Sự kiện lần này đã lan truyền ra khắp Thần Quốc rồi, tôi không tin cậu sẽ không biết gì. Tôi muốn nhìn xem cậu ta có thật sự nhẫn tâm như thế không."

Mấy người Đường Thanh Dương, Diêm Quân Ngư thật ra cũng

20221204112813-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2839


Cơ thể Đường Thanh Dương khẽ cử động rồi xuất hiện ở ngoài phòng khách.

Những người khác cũng lần lượt đi ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn lên trời.

Chỉ thấy bầu trời trên nhà họ Đường lúc này có sấm sét cuồn cuộn giống như tận thế.

"Có người đang cưỡng ép xông vào thế giới nhỏ này!"

Sắc mặt của Đường Thanh Dương tái xanh nhợt.

Mấy chục nghìn năm qua đây vẫn là đầu tiên có người dám trắng trợn xông vào đại bản doanh của nhà họ Đường.

Giờ phút này người của nhà họ Đường đều dồn dập xuất hiện, tức giận nhìn bầu trời.

Tiếng vang mãnh liệt như vậy cũng đã kinh động đến ba vị lão tổ đang canh giữ ở thông đạo.

Ba người Đường Vân Tinh, Hải Tây Sơn và Diêm Hồng sóng vai nhau đứng ở giữa không trung.

Hải Tây Sơn khẽ cười nói: "Lão Đường, xem ra có người muốn nhân cơ hội tới phá nhà họ Đường của ông kìa."

Sắc mặt của Đường Vân Tinh lạnh lẽo, nói: "Vậy cũng phải xem kẻ đó có thể vào được hay không rồi nói. Nhà họ Đường tôi ở tiểu thế giới này là do tổ tiên của nhà họ Đường năm đó sáng lập nên, dù cho là Động Hư Cảnh Đỉnh Phong tới đi nữa thì cũng phải trả giá lớn."

Hải Tây Sơn và Diêm Hồng nghe vậy đều âm thầm gật đầu.

Tam gia đều có tiểu thế giới thuộc về riêng mình, bất kể là chuyện cơ mật hay là chuyện an toàn thì cũng đều là đứng đầu trong Thần Quốc.

Đây cũng là lý do vì sao Tam đại gia không sợ chọc giận nhiều người.

Một đại bản doanh như vậy, tiến có thể công, lui có thể thủ.

Nếu như bị người khác dễ dàng xông vào như vậy thì Tam đại gia đã sớm bị đánh hạ rồi.

Nhưng mà ba người vừa mới dứt lời, trên bầu trời đã xé ra một lối đi, một người từ trong thông đạo chậm rãi đi ra.

Nhìn thấy người này, ba lão tổ và mọi người phía dưới đều sửng sốt, sau đó cùng cười khẩy.

Ba người Đường Thanh Dương, Diêm Quân Ngư và Hải Đông Tử bay đến bên người lão tổ nhà mình, Đường Thanh Dương châm chọc nói: "Đường Tuấn, xem ra anh cũng thu hoạch được kha khá trong Tiên Cung rồi nhỉ, thậm chí ngay cả tiểu thế giới này của nhà họ Đường của tôi mà cũng dám xông tới."

Bao gồm cả ba lão tổ bên trong đều nghĩ Đường Tuấn có thể xông vào tiểu thế giới này là do lấy được bảo vật từ Tiên Cung.

Càng là như vậy thì ánh mắt của người Tam gia càng phát ra lửa nóng hừng hực, giống như đang nhìn một kho tàng cất bảo vật vậy.

Đường Tuấn nhìn về phía Hải Đông Tử nói: "Là cô đã giết thôn Thạch!"

Hải Đông Tử cười khẩy nói: "Là tôi đấy, anh có thể làm gì nào? Những người bạn của anh lúc này đang ở trong lao ngục nhà họ Đường tôi kìa, anh đã muộn tới mấy ngày cho nên tôi lại giết thêm vài người nữa."

Sát ý của Đường Tuấn hiện lên, Hải Đông Tử thấy thế thì cười thêm vui sướng nói: "Anh có bản lĩnh thì cứ tới đây giết tôi này. Ha ha ha, có ba vị lão tổ ở đây, ngay cả một cọng tóc của tôi anh cũng đừng hòng đụng đến được."

Đường Thanh Dương lạnh lùng nói: "Đường Tuấn, mau giao thứ anh lấy được từ Tiên Cung ra đây, Tam gia chúng ta có thể cho anh cái chết toàn thây."

Đường Tuấn nhìn anh ta và Diêm Quân Ngư nói: "Nếu như không phải tôi thì hai người các người đã sớm chết ở trong Tiên Cung rồi, bây giờ lại còn dám ra vẻ ta đây trước mặt tôi à."
 
Back
Top Dưới