Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2860


007372-tamlinh247.jpg


007373-tamlinh247.jpg


“Tuyệt đối không được.” Đường Tuấn mới vừa nói xong, người đàn ông sau tấm bình phong kia lập tức bác bỏ, trậm giọng nói: “Mười tiếng không thể chiến đấu với người ta, vậy lỡ như có kẻ muốn giết tôi, tôi chẳng phải để mặc người ta xâu xé.”

Đường Tuấn dứt khoát nói: “Đó là vấn đề của anh, tôi chỉ phụ trách chữa thương.”

Người đàn ông sau tấm bình phong ngẩn ra rồi quát lên: “Anh hại tôi.”

Vị trí đan điền của anh ta đột nhiên tỏa ra một tia sáng chói mắt, sau đó một thanh đao bắn mạnh ra, xé rách bình phong, lao thẳng về phía Đường Tuấn.

Ánh mắt Đường Tuấn bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, xem ra ông chủ quán bar nói không sao, tính khí tên này quả thực không tốt.

Ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy thanh đao.

Lúc này Đường Tuấn mới phát hiện, thì ra đây là một Viên Nguyệt Loan Đao cấp Thiên Khí.

Sau khi bị anh kẹp lấy, Viên Nguyệt Loan Đao không ngừng rung động, muốn tránh thoát.

“Cử động nữa tao sẽ phế bỏ mày.” Đường Tuấn quát một tiếng.

Viên Nguyệt Loan Đao lập tức không di chuyển nữa, nó đã sinh ra linh trí, cũng không phải vật chết.

Bàn tay Đường Tuấn cầm Viên Nguyệt Loan Đao nhìn về phía người đàn ông trước mắt, anh nghiêm nghị nói: “Tôi chữa cho anh, nhưng anh ra tay với ta, chuyện này không còn gì để nói nữa.”

Người đàn ông gằn giọng nói: “Tôi làm sao biết anh có phải được điện Sâm La phái tới không. Mười tiếng không thể ra tay, chuyện này rõ ràng là muốn quấy nhiễu tâm trí tôi, sau đó nhân cơ hội giết tôi.”

Đường Tuấn không khỏi lắc đầu nói: “Trí tưởng tượng của anh phong phú ghê.”

Anh nhìn Viên Nguyệt Loan Đao trong tay, bỗng nói: “Thiên Khí Nguyệt Ảnh, cơ thể lại bị thương, anh là Thánh tử Triệu Huyền cung Vạn Diệu nhỉ.”

Con mắt người đàn ông bỗng nhiên nheo lại, hơi thở trở nên cuồng bạo hơn, dường như anh ta đã sẵn sàng cho một cú đánh động trời bất cứ lúc nào.

Đường Tuấn thấy thế, anh lập tức biết mình đã đoán đúng.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2861


Thánh tử Triệu Huyền cung Vạn Diệu, trận này đã trở thành đối tượng đàm luận của rất nhiều người, ngay cả Thiên Khí Nguyệt Ảnh anh ta sử dụng, Đường Tuấn cũng nhiều lần nghe được.

Hơn nữa kết hợp với manh mối những lời người đàn ông kia vừa nãy đã nói, Đường Tuấn đoán ra thân phận của anh ta không khó.

Triệu Huyền lạnh lùng nói: “Anh quả nhiên là người điện Sâm La, vậy mà giấu được chú Nghiệp.”

Đường Tuấn ném Viên Nguyệt Loan Đao trên ngón tay cho Triệu Huyền nói: “Nếu như tôi thật sự là người điện Sâm La, anh đã sớm chết rồi. Anh có ân oán gì với điện Sâm La, tôi chẳng thèm quan tâm, nhưng nếu anh ra tay lần nữa, vết thương thật sự sẽ nứt ra đó.”

Triệu Huyền tiếp nhận loan đao, cúi đầu nhìn về phía ngực mình.

Khói đen vốn dĩ đã bị áp chế, lúc này lại bốc lên từ vết thương, trông có vẻ do mới nãy đã ra tay gây ra.

Trong lòng Triệu Huyền khiếp sợ, anh ta lần nữa nhìn về phía Đường Tuấn nói: “Anh thật sự không phải người của điện Sâm La?”

Đường Tuấn bĩu môi, chẳng muốn giải thích.

Triệu Huyền thấy thế, gãi đầu một cái, ngượng ngùng nở nụ cười: “Ngại quá.”

Đường Tuấn khẽ gật đầu, tên này tuy rằng tính khí nóng nảy, nhưng cũng không phải người không nói đạo lý.

Sau khi anh viết phương thuốc và những việc cần chú ý lên giấy rồi giao cho Triệu Huyền, Đường Tuấn lập tức chuẩn bị rời khỏi.

Lúc này Triệu Huyền bỗng nói: “Những điều anh viết cũng chỉ lãng phí thời gian thôi. Bởi vì tôi vốn dĩ sống không qua được mười tiếng.”

Đường Tuấn hơi nhướng mày, Triệu Huyền nói: “Bây giờ người điện Sâm La e rằng đã chờ tôi ngoài thành, chỉ cần tôi vừa đi ra, dựa vào trạng thái bây giờ của tôi vốn không phải đối thủ của họ, đến lúc đó cũng chết.”

Đường Tuấn nói: “Cung Vạn Diệu các anh lẽ nào không ai đến đón anh?”

Triệu Huyền lắc đầu nói: “Điện Sâm La lần này đã gửi tới ba vị trưởng lão, hơn nữa trong cung chúng tôi xuất hiện mật thám, bọn họ không kịp trợ giúp tôi. Hội Đăng Long Lâu lại sắp bắt đầu rồi, tôi nhất định phải chạy về.”

Anh ta nhìn chằm chằm Đường Tuấn nói: “Anh có thể đỡ được một đòn Nguyệt Ảnh, thực lực không tệ, có thể hộ tống tôi về cung Vạn Diệu không? Chỉ c6an2 tôi bình yên trở về cung Vạn Diệu, tất có hậu ta.”

Đường Tuấn nhíu mày lại, trên mặt lộ ra vẻ do dự.

Triệu Huyền nói: “Anh là bác sĩ, bây giờ tôi cũng xem như là bệnh nhân của anh, anh cũng không thể trơ mắt nhìn tôi bị người ta g**t ch*t chứ.”

Đường Tuấn trầm giọng nói: “Đưa anh về cũng được, có điều tôi muốn mượn dùng Vạn Diệu Thiên Nghi của các anh một lát.”

Triệu Huyền hơi thay đổi sắc mặt nói: “Anh dùng Vạn Diệu Thiên Nghi làm gì?”

Đường Tuấn nói: “Đương nhiên là muốn tra chút tin tức.”

Cung Vạn Diệu nổ danh tin tức linh thông, nghe đâu còn nắm giữ bí bảo Vạn Diệu Thiên Nghi có thể tra xét tất cả.

Chuyện này đương nhiên có hơi phóng đại, nếu như Vạn Diệu Thiên Nghi thật sự thần kỳ như vậy thì

20221205035541-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2862


Hai người nói chuyện một lát rồi nói một tiếng với ông chủ quán bar, sau đó bọn họ lặng lẽ rời khỏi.

Ông chủ quán bar tên Triệu Nghiệp, là chú Triệu Huyền.

Cung Vạn Diệu cách thành Vạn Diệu khoảng năm triệu dặm về phía tây, khoảng cách không xa.

Nếu Đường Tuấn dịch chuyển tức thời, mấy hơi thở lập tức đến rồi, nhưng không cần thiết bởi vì Triệu Huyền mà làm lộ lá bài tẩy của anh.

Ra khỏi thành Vạn Diệu, Triệu Huyên có hơi mờ mịt đứng ngoài thành, giống như ngẩn ra.

Ngay lúc Đường Tuấn chuẩn bị gọi anh ta, tên này nhìn xung quanh một chút rồi móc ra một thứ từ trong nhẫn không gian ra một cách thận trọng giống như đây là chí bảo cấp Đạo khí vậy.

Nhưng Đường Tuấn nhìn ra được thứ Triệu Huyền lấy ra là thứ giống như la bàn, chuyển môn dùng để chỉ phương hướng cho người tu hành, gọi là quả cầu chỉ đường.

Chỉ cần là nơi người tu hành đi qua thì có thể chỉ rõ phương hướng, còn chuẩn xác và tinh vi hơn la bàn.

Da mặt Đường Tuấn giật giật, không biết nói gì: “Anh không phải bị mù đường chứ?”

Triệu Huyền tỏ ra nghiêm túc, cất quả cầu chỉ đường vào nói: “Tôi là Thánh t* c*ng Vạn Diệu đó, sao có thể mù đường. Tôi chỉ xác nhận phương hướng một lần, miễn cho có nhiều lối rẽ.”

Nhìn dáng vẻ thật lòng nghiêm túc của Triệu Huyền, Đường Tuấn xác nhận suy đoán của mình, tên này thật sự mù đường, hơn nữa trông có vẻ còn rất nghiêm trọng.

Trong tình huống bình thường, người tu hành trừ khi ở một vài hoàn cảnh rất đặc biệt, nếu không sẽ không mất phương hướng.

Đương nhiên cũng có một vài ví dụ, giống như Triệu Huyền này, bọn họ dùng hành động thực thế nói cho vô số người tu hành, mù đường không hề liên quan tí gì với tu hành.

Triệu Huyền quan sát quanh người một chút rồi nhẹ giọng nói: “Nói tới thì tôi có người bạn rất thân, anh ta quả thật là tên mù đường. Y thuật của anh lợi hại như vậy, có thể chữa khỏi bệnh mù đường chứ?”

Đường Tuấn nhìn chằm chằm anh ta hỏi: “Tu vi người bạn kia của anh thế nào?”

Triệu Huyền suy tư một lát nói: “Gần bằng tôi.”

Đường Tuấn không nói gì, người bạn anh nói không phải là chính anh chứ.

Vẻ mặt Triệu Huyền đầy chờ mong hỏi: “Mù đường trị được không?”

Đường Tuấn cười nói: “Đương nhiên có thể.”

Sắc mặt Triệu Huyền mừng rỡ nói: “Thật không? Nếu như anh có thể chữa khỏi chứng mù đường của người bạn kia cho tôi, tôi sẽ cho anh dùng Vạn Diệu Thiên Nghi thêm lần nữa.”

Anh ta kích động quá xém chút đã nói lộ ra hết.

Đường Tuấn nhìn Triệu Huyền, bỗng nhiên nảy sinh một suy nghĩ đen tối và thú vị nói: “Trải qua nhiều năm nghiên cứu của tôi, tôi tổng kết ra một cách huấn luyện uốn nắn kẻ mù đường. Dùng miếng vải đen che khuất đôi mắt mình, đừng dùng con mắt phân rõ phương hướng mà hãy dựa vào cảm giác phân rõ phương hướng, tiến hành dựa theo ký ức của bắp thịt.”

Sau khi huấn luyện dài hạn, chứng mù đường chắc chắn có thể giảm bớt.

Nghe rất vô căn cứ, quả thật cũng là vô căn cứ, bởi vì đây là lời nói vớ vẩn Đường Tuấn bịa ra.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2863


Nhưng sau khi Triệu Huyền nghe xong, anh ta lại xoa cầm, lặng im suy nghĩ.

“Tên này không phải muốn đi thử nghiệm thật chứ?” Đường Tuấn thầm nói.

Có điều anh cũng không nhắc nhở Triệu Huyền, ngược lại lấy tu vi của Triệu Huyền, cho dù thật sự che đi đôi mắt cũng sẽ không xuất hiện chuyện bị đâkm chết.

“Phương pháp này của anh rất mới mẻ độc đáo, trở về tôi sẽ bảo người bạn kia thử một lần.”

Sau một lúc lâu, anh ta lập tức rẽ phải trước.

Đường Tuấn vỗ trán, không nói gì: “Này, anh đi nhầm hướng rồi, là bên trái, không phải bên phải.”

“Tôi biết, tôi đang xem thử anh có mù đường không.” Triệu Huyền oai phong lẫm liệt nhìn Đường Tuấn.

Đường Tuấn lần nữa cạn lời, trình độ mù đường của tên này thật sự hết thuốc chữa, mới vừa xem quả cầu chỉ đường thì đã quên mất phương hướng ngay rồi.

Bây giờ anh rất hoài nghi, cho dù lần này không có điện Sâm La ám sát, tên Triệu Huyền này có thể trở về cung Vạn Diệu hay không cũng khó nói.

Để không bị Triệu Huyền đưa đi lệch hướng, Đường Tuấn không thể làm gì khác hơn là tự mình dẫn đường.

Anh bỗng rất tò mò, nếu như đệ t* c*ng Vạn Diệu biết Thánh tử bọn họ sùng bái là kẻ mù đường, không biết vẻ mặt bọn họ sẽ như thế nào.

“Tôi không phải kẻ mù đường, anh đến cung Vạn Diệu đừng nói lung tung đó.” Dọc theo đường đi, câu nói này Triệu Huyền đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, dáng vẻ anh ta còn trông rất chột dạ nữa.

Đường Tuấn mới đầu còn đùa anh ta một lát, nhưng sau đó cảm thấy rất phiền, mặc kệ anh ta.

Tuy rằng Triệu Huyền bị thương, nhưng tốc độ không chậm, hai người nhanh chóng chạy đi, rất nhanh đã tới một dãy núi bị sương mù bao phủ cách thành Vạn Diệu hai triệu dặm.

Hai người ngừng chân, từ trên trời nhìn xuống dãy núi phía dưới.

Dãy núi lan tràn mấy chục ngàn dặm, hoàn toàn bị sương mù tầng tầng bao phủ, những sương mù kia phun trào, không ngừng biến hóa thành đủ loại dáng vẻ quỷ quái dữ tợn.

“Đây là núi sương quỷ dài ba trăm ngàn dặm, có người nói trong núi chôn cất một vị cường giả tuyệt thế, khi ông ta còn sống đã tạo thành sát nghiệt quá nặng, lúc chết đã hình thành những làn sương quỷ này. Rất nhiều người muốn đi vào tìm bảo vật đều đã chết hết rồi. Cao thủ cung Vạn Diệu chúng tôi cũng từng đi vào những đều bị thương nghiêm trọng.” Sắc mặt Triệu Huyền nghiêm túc, trầm giọng nói: “Nếu như điện Sâm La muốn chặn giết tôi, nơi này chính là thời cơ tốt nhất.”

Anh ta vừa nói xong, một âm thanh truyền ra từ trong núi sương quỷ: “Triệu Huyền, anh cũng hiểu rõ tôi thật.” Sương mù của núi sương quỷ bị phá tan, ba bóng người từ bên trong bay ra.

Chắn trước người Triệu Huyền chính là một người phụ nữ mặc quần áo bó đỏ chót xinh đẹp, vóc người cô ả cao gầy, quần áo bó sát người quá đáng, khiến nửa thân trên lộ ra một vòng cung đáng kinh ngạc, khiến người ta

20221205035624-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2864


Thẩm Hồng Diệp, Thánh nữ hiện tại của điện Sâm La, xếp hạng còn cao hơn Triệu Huyền ở đại hội Vạn Tiên, giống như Triệu Huyền, cô ta cũng là người tu hành cảnh giới Động Hư trung kỳ.

Đến nỗi hai vị trưởng lão mười bảy và mười tám cũng là cường giả cảnh giới Động Hư thế hệ trước.

Thẩm Hồng Diệp nở nụ cười quyến rũ nói: “Triệu Huyền, tôi cho anh thêm một cơ hội, chỉ cần anh bái làm môn hạ điện Sâm La tôi, tôi tạm tha cho anh một mạng. Ở cung Vạn Diêu cũng không có tiền đồ gì. Nếu như anh đồng ý, tôi có thể để cho anh trở thành tình nhân của tôi, sau này chấp chưởng một điện cho tôi.”

Triệu Huyền trầm giọng nói: “Đừng hòng.”

Điện Sâm La toàn là ma tu, Thẩm Hồng Diệp còn vô cùng tà khí, nghe đâu đã nuôi dưỡng tình nhân sắp tới con số ba ngàn.

Đừng nhìn Thẩm Hồng Diệp giống như phụ nữ ba mươi, trên thực tế người phụ nữ này đã hơn ba trăm tuổi.

Mà Triệu Huyền còn chưa tới năm mươi tuổi, Thẩm Hồng Diệp còn có thể làm tổ tông của anh ta ấy chứ.

Tuổi tác gián tiếp đại diện thiên phú, cũng chính bởi vì Triệu Huyền trẻ quá, cho nên Thẩm Hồng Diệp mới bỏ qua cho anh ta.

“Ha ha, thực sự không nghe lời.” Thẩm Hồng Diệp l**m đôi môi đỏ tươi, cô ta nhìn về phía Đường Tuấn nói: “Vốn dĩ tôi tưởng anh sẽ trốn trong thành Vạn Diệu, không ngờ còn dám ra đây, hơn nữa còn dẫn theo một thằng quỷ nhỏ như vậy. Quỷ nhỏ, có hứng thú chơi cùng chị một lát không?”

Lúc cô ta nói từ chơi tựa như thần khúc rắn nước uốn éo, ngực cô ta lộ ra mảng lớn trắng như tuyết, trông vô cùng ướt át.

Đường Tuấn lắc đầu nói: “Cô làm tổ tông Triệu Huyền còn được, tôi cũng không có hứng thú.”

Trong sân lập tức yên tĩnh, Triệu Huyền giơ ngón tay với Đường Tuấn nói: “Lão Đường, anh trâu bò lắm.”

Tuy rằng đây là lời nói thật, nhưng có lẽ không có mấy ai dám nói.

Trong đôi mắt Thẩm Hồng Diệp gần như muốn phun ra lửa nói: “Hai vị trưởng lão, các ông giam chân Triệu Huyền lại, tôi muốn làm thịt tên này trước.”

Cơ thể Triệu Huyền nhanh chóng lùi lại nói: “Lão Đường, tôi bị thương nặng, anh có thể thay tôi ngăn cản bọn họ không. Trưởng lão trong cung đang trên đường chạy tới, anh giữ vững nhé.”

Hai vị trưởng lão vừa định đuổi theo Triệu Huyền đã bị Đường Tuấn đánh ra hai đạo pháp lực ngăn cản.

Thẩm Hồng Diệp âm u nói: “Tiểu quỷ điếc không sợ súng, còn thật sự dám dùng sức một người ngăn cản ba người chúng ta?”

Sường mù trên núi sương quỷ kịch liệt phun trào, hóa thành đủ loại hiện tượng khác lạ, có đồi núi, có bóng người các tộc.

Hiện tượng khác lạ đa dạng như vậy cùng đánh về phía Đường Tuấn.

“Sâm La Vạn Tượng.” Sắc mặt Triệu Huyền đột nhiên thay đổi, đây là một trong những sát chiêu của Sâm La Vạn Tượng.

Bây giờ do Thẩm Hồng Diệp thi triển, còn xúc động oán khí trong núi sương quỷ, uy lực gia tăng gấp ba lần.

Nếu như thực lực của anh ta ở lúc hưng thịnh, đỡ một chiêu này cũng không khó khăn, nhưng bây giờ chỉ có thể dựa vào Đường Tuấn.

“Thẩm Hồng Diệp này định g**t ch*t trong một chiêu, lão Đường, không biết sức chiến đấu của anh có tốt như y thuật của anh không?” Ánh mắt Triệu Huyền lóe lên.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2865


Ầm ầm ầm.

Rất nhiều hiện tượng khác lạ được oán khí rót vào, giống như sống lại, phát ra đủ loại âm thanh quái dị, làm tâm trí người ta sợ hãi.

Trong chớp mắt đông đảo hiện tượng khác lạ áp sát trước người Đường Tuấn, sau đó cùng nổ tung.

Sương quỷ bao phủ, nhấm chìm cơ thể Đường Tuấn.

Thẩm Hồng Diệp hơi th* d*c, nhẹ giọng nói: “Xem anh chết hay chưa?”

“Thánh nữ điện Sâm La chỉ có chút thực lực này sao?” Ngay lúc này, một giọng nói từ bên trong truyền ra.

Sương quỷ bỗng nhiên cháy lên, hóa thành lửa lớn cuồn cuộn, trong đó phát ra từng tiếng rít gào.

Cơ thể Đường Tuấn lập tức xuất hiện trước mặt bọn họ.

Thẩm Hồng Diệp ngớ ra, tên này hình như còn mạnh hơn cô ta tưởng tượng.

“Thánh nữ, không kịp rồi. Người của cung Vạn Diệu đến rồi.” Lúc Thẩm Hồng Diệp chuẩn bị ra tay lần nữa, sắc mặt hai trưởng lãi nặng nề nói.

Thẩm Hồng Diệp nhìn về phía Triệu Huyền, lạnh lùng nói: “Anh sớm đã có chuẩn bị rồi? Nếu như không phải đã sớm chuẩn bị, người của cung Vạn Diệu không thể đến núi sương quỷ nhanh như vậy. Trừ khi là những nhân vật lỗi lạc nắm giữ thuật dịch chuyển tức thời kia, mà nhân vật như thế, cung Vạn Diệu vốn không có.”

Triệu Huyền cười nhạt một tiếng nói: “Cô chặn giết tôi, tôi đương nhiên có thể tính toán trở về.”

“Thẩm Hồng Diệp.” Anh ta vừa dứt lời, một tiếng quát giống như sấm từ xa truyền đến.

Cùng lúc đó một ánh kiếm bắn mạnh đến trước người Thẩm Hồng Diệp.

Thổi phù một tiếng, ánh kiếm xuyên thủng ngực trái Thẩm Hồng Diệp.

“Thánh nữ.” Hai vị trưởng lão vội hét lên.

Sắc mặt Thẩm Hồng Diệp âm u nói: “Là trưởng lão đầu tiên của cung Vạn Diệt, chúng ta tiêu rồi.” Cô ta nhìn Đường Tuấn và Triệu Huyền nói: “Tôi nhớ kỹ các anh rồi.”

Cô ta nói xong thì biến ra một quả ngọc phù trong tay, trực tiếp bóp nát.

Một con đường xuất hiện trước mặt cô ta, Thẩm Hồng Diệp và hai trưởng lão cùng tiến vào thông đạo rồi biến mất.

“Ngọc phù không gian.” Sắc mặt Triệu Huyền thay đổi.

Ngọc phù không gian là ngọc phù

20221205035659-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2877


Dưới sự dẫn dắt của ông lão Thiên Dũng, trưởng lão và đệ tử Vạn Diệu cung chậm rãi đi tới tháp Đăng Long, chuẩn bị tham gia hội tháp Đăng Long kế tiếp.

Triệu Huyền và Đường Tuấn đi cùng với nhau, anh ta khẽ chau mày, giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ nghi ngờ, không biết tại sao, sau khi rời khỏi Vạn Diệu cung anh ta luôn cảm thấy ánh mắt chưởng giáo và các trưởng lão nhìn mình rất kỳ lạ.

Ánh mắt này giống như đang nhìn một kẻ ngốc, tràn ngập sự đồng tình.

“Không phải mình là thiên tài Vạn Diệu cung sao?”

Trong lòng Triệu Huyền không khỏi nói thầm, rốt cuộc chưởng giáo và các trưởng lão làm sao vậy.

Anh ta dùng khuỷu tay chạm vào Đường Tuấn, thấp giọng nói: “Trương sư đệ, đệ cảm thấy anh đủ ưu tú chưa?”

Đường Tuấn không nói gì, bản thân cảm thấy tên nhóc này cũng rất tốt.

Nhưng dù sao cũng vừa mới lừa được Triệu Huyền, nên lúc này Đường Tuấn cũng không tiện đả kích anh ta nữa, hơn nữa quả thật thiên phú của Triệu Huyền không tồi, được xếp vào hạng hai trăm người trong tuyển chọn ban đầu của Vạn Tiên hội, giẫm vô số Thiên Kiêu dưới chân.

Mặc dù không biết tại sao tên nhóc này lại hỏi như vậy, nhưng anh vẫn trả lời: “Rất tốt.”

Triệu Huyền nghe vậy, trên mặt cũng ngạo nghễ cười, nói: “Vậy mới đúng chứ, mấy ngàn năm Vạn Diệu cung mới xuất hiện một thiên tài mà.”

Bất chợt, nụ cười trên mặt anh ta lại mất tinh thần, nói: “Vậy tại sao hội tháp Đăng Long sắp tới, chưởng giáo và các trưởng lão đều không đến bày tỏ chút nào cả.”

Đường Tuấn lập tức hiểu rõ, nhìn về phía chưởng giáo và các trưởng lão phía trước.

Suy nghĩ một lúc, Đường Tuấn nói: “Có thể bọn họ sợ áp lực của anh quá lớn, nếu nói nhiều thì thực lực của anh sẽ không phát huy được.

Không nói với anh là tốt cho anh, anh phải hiểu ý tốt của họ.”

Đường Tuấn chỉ nói một lời, anh đâu biết rõ chuyện của Vạn Diệu cung, nhưng không ngờ người nói vô tình người nghe lại có tâm. Triệu Huyền nghe xong, ánh mắt sáng ngời, vỗ mu bàn tay, nói: “Không sai, nhất định là như vậy.”

Anh ta càng nghĩ càng đúng, bỏ qua sự uất ức lúc trước, trên mặt lộ ra nụ cười sáng lạn.

Lúc này, ông lão Thiên Dũng và các trưởng lão cũng nghe được lời của Triệu Huyền, đều làm bộ không nghe thấy, vẫn có dáng vẻ không quan tâm.

Chỉ là trong lòng mấy người họ thở dài, Triệu Huyền ơi là Triệu Huyền, uổn cho cậu là Thánh Tử Vạn Diệu cung, kết quả không chỉ mù đường mà còn dễ bị lừa như vậy.

“Chưởng giáo, tôi thấy sau này tuyển Thánh Tử nhất định phải trải qua cửa ải tình người mới được.”

Kiếm trưởng lão truyền âm cho ông lão Thiên Dũng, đề nghị nói.

Trên mặt ông lão Thiên Dũng tràn đầy nghiêm túc nói: “Quả thật cần phải tăng cường phương diện tu hành này.”

Mấy trưởng lão khác cũng đều gật đầu, Triệu Huyền đã bị chơi xấu, nên nhất định phải cân nhắc cho thế hệ tiếp theo.

Gần một canh giờ sau, mọi người thông qua trận pháp dịch chuyển đi đến Long thành, tháp Đăng Long ở trong Long thành.

Đám người Đường Tuấn đứng trên không trung bên ngoài Long thành, nhìn cảnh tượng cách đó không xa.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2878


Một tòa thành trì to lớn sừng sững giữa trời đất, các loại kiến trúc đều rất cao lớn, cho dù con người đứng trước cửa kiến trúc nhỏ nhất cũng nhỏ bé như con kiến hôi, những kiến trúc này dường như không phải cho người ở mà là cho người khổng lồ ở.

Phong cách kiến trúc cũng lộ ra luồng khí tức thô bạo, một cảm giác áp lực không cách nào nói nên lời tràn ngập trong lòng mọi người.

“Long thành là một trong những nơi ở của Long tộc rất lâu trước đó, mặc dù hiện tại phần lớn Long tộc đều ở tinh vực Thanh Long, nhưng vẫn có một phần nhỏ Long tộc ở trong tinh vực Kỳ Lân.

Hiện giờ tòa Long thành này chính là nơi ở của Thiên Long và bộ hạ.

Ngày thường Long thành cấm người ngoài tiến vào, lần này là vì hội tháp Đăng Long.”

Sắc mặt ông lão Thiên Dũng ngưng lại nhìn Long thành, ánh mắt có chút buồn bã như lâm vào trong hồi ức nào đó.

Đông đảo đệ tử Vạn Diệu cung cũng là lần đầu nhìn thấy cảnh tượng Long thành, lúc này đều bị chấn động, sững sờ tại chỗ.

Trong lòng Đường Tuấn khẽ động, Hoa Hạ cũng có đủ kiểu truyền thuyết về Thần Long, vậy Thiên Long trong Long thành có giống Thần Long ở Hoa Hạ hay không?

“Tháp Đăng Long đâu?”

Qua lúc lâu mới có đệ tử lấy lại tinh thần, quả thật Long thành hoành tráng nguy nga, nhưng bọn họ vẫn chưa nhìn thấy tháp Đăng Long trong truyền thuyết.

“Thật là ngu xuẩn!”

Ngay sau đó, một âm thanh khinh miệt và trào phúng vang lên phía sau đội ngũ Vạn Diệu cung.

Sắc mặt ông lão Thiên Dũng, mấy trưởng lão và Triệu Huyền rùng mình, nhìn về phía người đang đi đến.

Ở phía sau bọn họ, một đội ngũ như họ lần lượt tiến tới, mỗi một người đều tản ra khí tức cường giả.

Người vừa phát ra âm thanh chính là thanh niên đứng ở phía trước, dáng người anh ta khôi ngô, cao chừng ba mét, cánh tay còn to hơn đùi người đàn ông trưởng thành, cơ bắp tràn ngập sức mạnh bùng nổ.

Sát khí nồng đậm từ trên người anh ta tràn ngập, rất nhiều đệ tử Vạn Diệu cung bị anh ta nhìn lướt qua, sắc mặt lập tức trắng như tuyết, sợ tới mức lùi lại vài bước.

“Là cường giả Yêu tộc của tinh vực Bạch Hổ!”

Triệu Huyền hạ giọng nói một câu, đi đến trước mặt mấy đệ tử Vạn Diệu cung, thân hình chấn động, tản mát ra một luồng khí thế, chống lại khí thế của thanh niên khôi ngô đó.

Lúc này mấy đệ tử Vạn Diệu cung mới dễ chịu hơn một chút, ném biểu cảm hổ thẹn về phía Triệu Huyền, nếu cứ tiếp tục như vậy chỉ sợ bọn họ sẽ phải quỳ xuống ngay tại chỗ.

Khí thế của thanh niên khôi ngô đó thật sự quá đáng sợ.

“Hổ Ấp, anh muốn làm gì?”

Triệu Huyền quát lên.

Cơ bắp toàn thân anh ta đều

20221206034445-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2879


Thanh niên khôi ngô Hổ Ấp cười ha ha, nói: “Chỉ là vừa rồi tôi nghe được những kẻ thô thiển các người bàn luận về tháp Đăng Long, cảm thấy rất buồn cười.”

Anh ta nhìn về phía Long thành, đôi mắt to như chuông đồng bộc phát ra tia sáng chói mắt, nói: “Tháp Đăng Long là khu vực của Long tộc thành thánh, cũng là thánh địa của Yêu tộc tôi, sao có thể dễ dàng để các người nhìn thấy được.

Hì hì, nhưng đợi các người vào tháp Đăng Long, cũng chính là ngày chết của các người.”

Anh ta thu hồi ánh mắt, cười giễu nói: “Anh tên Triệu Huyền đúng không, tôi đã nghe qua danh của anh, Thánh Tử Vạn Diệu cung xếp thứ hạng hai trăm trong lần đại hội Vạn Tiên này, thực lực bình thường, ba chiêu của tôi đã có thể đánh bại anh rồi.

Tốt nhất là anh đừng tiến vào tháp Đăng Long, nếu không tôi sẽ đánh chết anh.

Tôi không đùa với anh đâu.”

Nói xong, một luồng khí thế càng thêm mãnh liệt bộc phát ra từ trên người Hổ Ấp, không khí đều bị đè nén, phát ra âm thanh “ầm ầm”.

Bịch bịch.

Triệu Huyền lùi lại mấy bước, khóe miệng chảy ra dòng máu nhỏ, sắc mặt xanh mét.

“Ha ha ha, Vạn Diệu cung cũng chỉ có vậy.”

Hổ Ấp cười lên tiếng, tiếng cười điên cuồng truyền đi rất xa.

Khóe miệng của mấy cường giả thế hệ trước dẫn đội tinh vực Bạch Hổ cũng nhếch lên nụ cười giễu nhìn cảnh này, ánh mắt cũng không ngừng nhìn qua ông lão Thiên Dũng và mấy trưởng lão Vạn Diệu cung, đầy sự khiêu khích và vẻ khinh thường.

Nhưng ông lão Thiên Dũng và mấy trưởng lão Vạn Diệu cung cũng không thể ra tay được, vì dù sao đây cũng là trận đấu giữa thế hệ trẻ.

Bọn họ nhìn lấy Triệu Huyền, sắc mặt lo lắng.

Lúc này Triệu Huyền đấu thế với Bạch Hổ, trước mắt đã bộc phát, cho dù Triệu Huyền chủ động hay lùi lại hay lần nữa bị đẩy lùi, thì đều bị thương không nhẹ, trừ khi có một sức mạnh mạnh hơn từ bên ngoài đến đè khí thế của Hổ Ấp trở lại.

“Một con mèo hoang, cũng tự cho mình là hổ!”

Ngay khi Hổ Ấp chuẩn bị cho Triệu Huyền một đòn, thì một giọng nói khinh thường vang lên ở tại chỗ.

Dứt lời, một người từ phía sau Triệu Huyền đứng ra, anh ta đi tới trước người Triệu Huyền, và giúp Triệu Huyền ngăn trở khí thế của Hổ Ấp.

"Đàn em Trương."

Triệu Huyền cắn răng nói, anh ta nhìn phía trước Đường Tuấn, vẻ mặt có chút kinh ngạc, hiển nhiên là anh ta cũng không ngờ Đường Tuấn lại ra tay.

Mặc dù bây giờ thân phận của Đường Tuấn là Trương Long Sơn, nhưng dù sao cũng không phải Trương Long Sơn, anh không cần phải vì vậy mà đắc tội với thanh niên cường giả tinh vực Bạch Hổ.

Đường Tuấn chống lại khí thế của Hổ Ấp, anh còn có dư lực quay đầu lại nhìn Triệu Huyền, nói: "Giao cho tôi đi, anh hãy chữa thương trước.”

Triệu Huyền nhíu mày, nói: "Anh có thể không?”

“Anh chính là Trương Long Sơn, cao thủ đứng thứ hai của thế hệ trẻ tuổi Vạn Diệu cung, ngay cả Triệu Huyền cũng không ngăn được khí thế của tôi, mà anh lại dám thay anh ta ngăn cản, thật sự là muốn chết mà!

Ánh mắt Hổ Ấp híp lại, lóe ra ánh sáng lạnh lẽo như lưỡi đao, rồi nói: "Tôi sẽ đánh chết anh trước.”

Nói xong, khí thế của Hổ Ấp lại tăng lên, ánh bạc giữa hai mi tâm lóe lên, dĩ nhiên là anh ta vận dụng tinh thần lực.

Khí thế cuồng bạo, trong không khí vang lên âm thanh của tiếng sóng ào ào, một bóng mờ xuất hiện trên đỉnh đầu Hổ Ấp.
 
Back
Top Dưới