Đô Thị Chiến Thần Thánh Y

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2840


Sắc mặt của Đường Thanh Dương chợt u ám hơn, nói: "Đường Tuấn, trước khác nay khác, nơi này là nhà họ Đường không phải Tiên Cung, anh cho rằng anh còn có thể bình yên mà rời đi sao?"

Đường Vân Tinh nói: "Thanh Dương, các cháu cứ ra tay đi, có ba người chúng ta ở đây cậu ta sẽ không thể gây tổn thương cho các cháu đâu."

Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư đồng thời gật đầu, bọn họ cũng muốn xem thử bản thân chênh lệch với Đường Tuấn tới đâu?

Một luồng ánh sáng màu vàng từ trong tay của Đường Thanh Dương bắn về phía Đường Tuấn, chính là thần quang từ Tứ Phương Ấn Tỳ phát ra.

Diêm Quân Ngư lại mặc một thân khôi giáp đại phong, xuất hiện ở phía sau Đường Tuấn ra sức đánh một kích.

Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư tuy trọng thương từ Tiên Cung trở về, nhưng mấy ngày này chẳng những khôi phục thương thế mà thậm chí thực lực cũng tăng lên không ít, thật sự khiến cho người khác kinh ngạc.

Đường Vân Tinh khẽ gật đầu rồi nói: "Từ sức mạnh và thời cơ ra tay mà nói thì đám trẻ Thanh Dương này ưu tú hơn chúng ta năm đó nhiều, chờ sau khi chúng ta lấy được Tiên Cung thì lũ già chúng ta có thể an tâm mà rời đi rồi, đến lúc đó để gia tộc lại cho chúng nó cũng yên tâm hơn."

Diêm Hồng gật đầu, sắc mặt của Hải Tây Sơn tuy rằng có vẻ u ám nhưng cũng có cùng một ý nghĩ như vậy.

Vốn con kỳ lân Hải Đông Lưu của nhà họ Hải ông ta cũng không thua kém gì hai người này, nhưng lại chết ở trong Tiên Cung mất rồi, dẫn đến việc nhà họ Hải xuất hiện gián đoạn.

Trong lúc ba người họ đang nói chuyện thì Đường Tuấn cũng hành động rồi.

Anh xoay người một cái, sút một cước như rồng đang giận dữ về phía sau.

Ầm một tiếng, anh đã đá bay Diêm Quân Ngư ra ngoài, sức mạnh khổng lồ chấn động ở trên người của Diêm Quân Ngư, không có cơ hội giảm bớt lực mà trực tiếp xông thẳng tới đan điền và bên trong nội tạng của cô.

Diêm Quân Ngư không ngừng ho ra máu, sắc mặt nhất thời tái nhợt.

Có thể thấy trên khôi giáp đại phong xuất hiện một vết chân.

Đường Thanh Dương thấy thế thì thầm nghĩ một tiếng không ổn, anh ta và Diêm Quân Ngư dưới sự trợ giúp của bảo vật gia tộc mà tăng cường thực lực không ít, nhưng không nghĩ tới thực lực của Đường Tuấn lại còn tiến bộ hơn thế nữa.

Vừa đá một cái, nếu như Diêm Quân Ngư không có khôi giáp đại phong bảo vệ thì e là đã bị đá tung rồi.

Song song với cú đá của Đường Tuấn, thuận theo cơ thể mà xoay cũng tránh thoát được một kích của thần quang ấn tỳ tứ phương phát xạ.

Không cho Đường Thanh Dương suy nghĩ nhiều, Đường Tuấn đã xuất hiện trước người anh ta đánh ra một quyền, đánh ra một quyền không gì sánh được.

Đường Thanh Dương theo bản năng giơ Tứ Phương Ấn Tỳ lên đỡ.

Tứ Phương Ấn Tỳ không hổ đã từng là một đạo khí, quả thật rất cứng rắn, một quyền của Đường Tuấn vậy mà chỉ khiến cho ánh sáng màu vàng phía trên ảm đạm đi một chút, cũng không bị tổn hại gì nhiều.

Sức mạnh của Đường Tuấn giống như thác lũ dồn dập ở trên cánh tay của anh ta, giờ phút này anh ta rốt cuộc cũng hiểu được cảm giác của Diêm Quân Ngư.

Răng rắc răng rắc.

Tay của Đường Thanh Dương đang cầm Tứ Phương Ấn Tỳ đã nổ tung rồi, xương gãy gân đứt, máu tươi b*n r*.

Tay anh ta run lên, Tứ Phương Ấn Tỳ cứ thế rơi vào trong tay của Đường Tuấn.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2841


Trong khoảng thời gian chớp mắt Đường Tuấn đã đánh trọng thương hai vị hành tẩu.

Tinh thần lực bước vào cấp tám tuy rằng không thay đổi tu vi, nhưng tinh thần lực mạnh mẽ phát ra khiến cho sự khống chế mỗi một đề xi mét sức mạnh của Đường Tuấn với sơ hở của kẻ địch đã đạt tới tình trạng quan sát tỉ mỉ.

Hai người Diêm Quân Ngư và Đường Thanh Dương vừa ra tay, Đường Tuấn đã tìm ra được điểm yếu của họ ở đâu rồi, chỉ một kích mà đánh tan! Toàn bộ lập tức hét vang.

Sắc mặt của Đường Vân Tình âm u đến đáng sợ, ông ta vừa khích lệ Đường Thanh Dương thì trong nháy mắt Đường Thanh Dương đã bị đánh bại trong một chiêu, đã vậy còn đánh mất luôn cả bảo vật trấn tộc của nhà họ Đường, còn gì mất mặt hơn nữa đây?

Đường Tuấn cân nhắc Tứ Phương Ấn Tỳ trong tay, nhìn ba lão tổ rồi nói: "Tam gia hoá ra cũng chỉ như vậy."

Lời nói mang theo sự khinh miệt không tưởng vang vọng khắp nhà họ Đường, khiến cho vô số người của Tam gia nổi giận đùng đùng.

Hải Đông Tử cũng bị khí thế của Đường Tuấn làm cho sợ hãi, cơ thể muốn lui về phía sau.

Nhưng cô ta chợt ý thức được mình đang ở bên cạnh ba vị lão tổ rồi, có thể nói đây là nơi an toàn nhất thế giới.

Đường Tuấn có thể đánh trọng thương Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư, chẳng lẽ còn có năng lực khiêu khích ba vị lão tổ sao?

Hải Đông Tử nghĩ có ba vị lão tổ ở đây thì cô sẽ không sợ Đường Tuấn nữa, nhưng cô ta không biết trong lòng ba vị lão tổ lúc này cũng khiếp sợ vô cùng.

Đường Tuấn vừa thể hiện ra một sức mạnh thật sự vượt ngoài tưởng tượng của bọn họ, đến mức có thể sánh vai cùng bọn họ rồi.

Hai người Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư mấy ngày nay đều bước vào Động Hư Cảnh Hậu Kỳ, lại có hai bảo vật đứng đầu Tứ Phương Ấn Tỳ và khôi giáp đại phong hỗ trợ, thực lực có thể so với đại tu sĩ Động Hư Cảnh Đỉnh Phong rồi.

Nhưng dưới tình huống lấy hai đánh một mà hai người còn bị đánh bại bởi một chiêu, đây thật sự khiến người khác không dám tin nổi.

Cho dù ba vị lão tổ ra tay chỉ sợ cũng không khác gì là bao.

Điều thật sự khiến cho bọn họ kinh hãi chính là Đường Tuấn chỉ mới Hợp Thể Cảnh Đỉnh Phong, còn chưa tiến vào Động Hư.

Nói cách khác, Đường Tuấn giữa khoảng cách một đại cảnh giới đã đánh bại hai vị Động Hư Cảnh Đỉnh Phong trong một chiêu!

"Người này tuyệt đối là thiên tài nghịch thiên, nhất định không thể giữ lại."

Ba vị lão tổ liếc nhìn nhau, trong ánh mắt đồng thời hiện ra sát ý lạnh như băng.

Bọn họ có cảm giác nếu như hôm nay không thể g**t ch*t Đường Tuấn, tương lai Tam gia bị diệt sẽ không còn bao xa nữa.

"Thằng nhãi ranh, tôi tới giết cậu!"

Đường Vân Tinh hét lớn một tiếng, bàn tay đánh ra

20221204112906-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2842


Hai người Hải Tây Sơn và Diêm Hồng không có ra tay, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Với thực lực và sự kiêu ngạo của ba vị lão tổ, một người tự mình ra tay đã là rất xem trọng Đường Tuấn rồi.

"Đông Tử, ông lo lắng lát nữa tên nhóc kia sắp chết sẽ ra tay phản kích lại cháu. Cháu cứ ở bên cạnh ông, cho dù cậu ta có liều mạng cũng không thể gây thương tổn đến một sợi tóc của cháu được."

Hải Tây Sơn trầm giọng nói.

Hải Đông Lưu đã chết rồi, thiên phú lẫn thực lực mạnh nhất nhà họ Hải bây giờ chính là Hải Đông Tử, tuy rằng tính cách có chút cố chấp và thích giết chóc, nhưng nhà họ Hải bây giờ cũng không còn sự lựa chọn nào thích hợp hơn nữa.

Dưới tình huống như vậy, Hải Tây Sơn đương nhiên không có khả năng để cô ta chết được.

Hải Đông Tử gật đầu, nói: "Cảm ơn lão tổ."

Lúc này Tinh Hải đã tràn tới bên người của Đường Tuấn.

Tinh huy óng ánh như ngọc lại tràn đầy sát khí.

"Thế giới của khiếu vậy mà có thể biến đổi thành sát chiêu như thế, Tam gia quả nhiên có chút kỹ lưỡng."

Cơ thể Đường Tuấn ở trong Tinh Hải, từng vệt ánh sao trong lúc mơ hồ tản ra một sự trói buộc vô hình, áp chế pháp lực của anh.

"Tiểu thế giới và thế giới tiếp theo của khiếu, mặc dù thiên địa chi lực chưa hoàn chỉnh nhưng cũng rất được rồi."

Với tinh thần lực cấp tám của Đường Tuấn, thoáng cái đã nhìn ra bố cục hư thật Tinh Hải của Đường Vân Tinh.

Thần Quốc không có pháp tắc thiên địa hoàn chỉnh dẫn đến tiểu thế giới của Đường Vân Tinh chỉ là hình thức ban đầu, không có cách nào biến hoá thêm bước nữa, nhưng vậy mà ông ta lại mở ra con đường khác, nghĩ ra được cách như thế khiến cho Đường Tuấn cũng cảm thấy kính nể.

Người của Tam gia tuy rằng đáng trách, nhưng cũng là tù nhân trong Thần Quốc, mặc cho tư chất trời ban của cậu có hơn người thế nào, hay có tư chất tuyệt thế thì suốt đời cũng không thể đột phá được đến cảnh giới cao hơn.

Trong lòng thầm thở dài một tiếng, tuy rằng kính nể nhưng Đường Tuấn cũng không có ý định sẽ hạ thủ lưu tình.

Tam gia có thứ muốn theo đuổi thì bản thân anh cũng có thứ muốn bảo vệ.

Tâm niệm vừa động, thế giới trong khiếu của Đường Tuấn cũng xoay chuyển.

Một luồng sóng nóng hầm hập tản ra ngoài, nếu như sức nhìn của tu sĩ kinh người thì có thể thấy khiếu huyệt của Đường Tuấn đang bốc cháy, giống như một thế giới của Hỏa Diễm.

Hoả Diễm phun ra từ trong khiếu huyệt.

Đường Tuấn bố trí Hỏa Tự Thần Văn ở thế giới của khiếu, sáng lập ra một thế giới của Hỏa Diễm.

Trong tiểu thế giới này của nhà họ Đường vang lên âm thanh ầm ầm.

Người của Tam gia đứng phía dưới ngẩng đầu lên nhìn thấy một cảnh vô cùng rung động.

Tinh Hải của Đường Vân Tinh hiện lên màu trắng bạc, mà thế giới Hoả Diễm của Đường Tuấn hiện ra một màu đỏ thẫm.

Hai loại màu sắc chia bầu trời làm hai nửa, hai luồng sức mạnh kịch liệt đối kháng nhau, trong trời đất chỉ còn lại bóng dáng của hai người.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2843


Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư thấy một cảnh như vậy, khuôn mặt vốn đã chẳng có tí máu lại tái nhợt thêm lần thứ hai, gần như không cách nào đứng vững được nữa, trong mắt lộ ra sự tuyệt vọng.

Người này đã mạnh mẽ đến như vậy, có thể chống chọi với cả lão tổ, nực cười là bọn họ vừa rồi còn muốn ra tay với anh ta.

Lúc này Hải Tây Sơn và Diêm Hồng cũng không cách nào giữ vững bình tĩnh nữa, trong đôi mắt già nua thể hiện ra sự kinh hãi.

Hải Tây Sơn nói: "Ông có thể cảm ứng được không?"

Diêm Hồng gật đầu rồi nói: "Là Thần Văn!"

Hải Tây Sơn nói: "Tên nhóc này vậy mà có thể lấy được chí bảo Thần Văn từ Tiên Cung ra, thảo nào lại mạnh như vậy. Lão Đường nói không chừng sẽ lật thuyền trong mương mất."

Diêm Hồng nói khẽ: "Thần Văn ở trong tay cậu ta đúng là phí của trời, rơi vào tay Tam đại gia chúng ta mới có thể vận dụng được hết công hiệu của nó."

Hải Tây sơn nói: "Đừng vội. Tên nhóc kia không trốn thoát được đâu. Cậu ta lấy được Tiên Cung, lần này thừa dịp chúng ta làm vỏ bọc, bảo vật trong Tiên Cung đều sẽ là của chúng ta."

Ánh mắt của Diêm Hồng ngừng lại, bất kể cái giá phải trả có lớn đến đâu thì bọn họ cũng sẽ không để Đường Tuấn rời đi.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, dị tượng trên bầu trời lại xuất hiện.

Hoả Diễm trong cơ thể Đường Tuấn bốc cháy mãnh liệt hơn ba phần thêm lần nữa, trong nháy mắt đã khiến dị tượng Tinh Hải do Đường Vân Tinh biến hoá ra sụp đổ.

Tinh Hải đã bị phá, thân hình của Đường Vân Tinh có chút chật vật xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.

Chòm râu và quần áo của ông ta đã bị thiêu huỷ rất nhiều, thở hồng hộc rồi khiếp sợ nhìn Đường Tuấn.

"Trong tay cậu vậy mà lại có Thần Văn!"

Đường Vân Tinh thất thanh.

Ở thế giới bên ngoài mặc dù có đồn rằng Tam đại gia sở hữu Thần Văn.

Nhưng ba vị lão tổ rất rõ ràng, trong Tam gia cũng không có sự tồn tại của Thần Văn, những tin đồn này là không lâu trước Tam gia lập ra để đi doạ những thế gia khác.

Sau khi Thần Quân rời đi thì cũng đã mang tất cả Thần Văn của Thần Quốc đi rồi.

Hải Tây Sơn và Diêm Hồng nhìn thấy Đường Vân Tinh đã bại thì cũng không có bất ngờ mấy, dù sao Tiên Thiên Thần Văn cũng là sự tồn tại trong truyền thuyết, đến cả Thần Quân cũng khao khát muốn có.

"Đồng loạt ra tay chiếm lấy Thần Văn, sẽ phân chia những bảo vật khác!"

Nhìn thấy vẻ mặt Đường Tuấn lộ ra chút nhợt nhạt, Hải Tây Sơn vội vã quát lớn.

Diêm Hồng cũng phản ứng lại ngay, đến bọn họ không thể

20221204112938-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2844


Đường Vân Tinh cao giọng cười to.

Tâm niệm của ông ta vừa động, một nguồn linh khí dồi dào trong tiểu thế giới truyền tới rồi rưới vào cơ thể ông ta, pháp lực tiêu hao khi chiến đấu của Đường Vân Tinh đã hồi phục lại ban đầu trong nháy mắt, trạng thái đạt tới Đỉnh Phong.

Đường Vân Tinh đắc ý nói: "Nhóc con, cho dù có hao tổn thì bọn tôi cũng sẽ khiến cậu hao tổn tới chết."

Ông ta ngưng luyện tiểu thế giới mặc dù chỉ là hình thức ban đầu, không có thiên địa chi lực.

Thế nhưng mấy trăm năm qua Đường Vân Tinh bỏ không ít bảo vật vào trong tiểu thế giới, lúc này rút đi một phần cũng có thể làm được.

Hải Tây Sơn và Diêm Hồng cũng khẽ rục rịch trong lòng, tiểu thế giới mới là con bài tẩy lớn nhất của bọn họ.

Chỉ cần không bị chết trong chớp mắt thì bọn họ có thể liên tục duy trì trạng thái Đỉnh Phong.

Về phần Đường Tuấn, trừ khi cũng ngưng luyện ra tiểu thế giới, không thì căn bản không có khả năng chống lại.

Mà Hợp Thể Cảnh ngưng luyện ra tiểu thế giới à, ba người bọn họ rõ ràng đã xem đây là chuyện không thể xảy ra rồi.

Ầm ầm ầm.

Trong tiểu thế giới của nhà họ Đường lại vang lên tiếng nổ rền vang liên tục.

Lần này là tam tổ và Đường Tuấn cùng chiến đấu.

Ba người cũng không vây công, mà dùng một loại hình thức đánh luân phiên.

Đường Vân Tinh đánh xong một đại chiêu, Hải Tây Sơn đuổi tới, sau đó là Diêm Hồng.

Bọn họ đã ra quyết định muốn dây dưa Đường Tuấn đến chết.

Sách lược của ba người trông có vẻ rất hữu hiệu, sau khi chiến đấu liên tục, sắc mặt Đường Tuấn càng ngày càng trắng bệch, sức đánh cũng càng ngày càng yếu, dường như có hơi lực bất tòng tâm.

“Thằng nhóc này đã là nỏ mạnh hết đà.” Trên mặt ba lão tổ lộ ra vẻ mừng rỡ.

Chẳng qua trong lòng cũng nặng trĩu, ba người bọn họ đã đánh mấy vòng, pháp lực cũng bổ sung nhiều lần.

Mà Đường Tuấn từ đầu tới cuối cũng chưa từng bổ sung, nhưng vẫn chiến đấu tới giờ, ý chí chiến đấu và sức mạnh kiên trì này khiến ba tổ lần nữa khiếp sợ.

“Tên này lỡ như đột phá cảnh giới Động Hư, ngưng luyện ra tiểu thế giới, đến lúc đó sức chiến đấu còn kinh khủng đến mức nào.”

Trong lòng Hải Tây Sơn nghĩ như vậy, ông ta tiến lên thế chỗ cho Đường Vân Tinh.

Lúc này pháp lực của Đường Tuấn có vẻ như đã tiêu hao hết, ngọn lửa lúc chớp lúc tắt tuôn trào trong khiếu huyết.

“Bắt lấy cậu ta, thần văn sẽ thuộc về chúng ta.” Nhìn thấy dáng vẻ của Đường Tuấn, trong lòng Hải Tây Sơn dao động.

Vốn dĩ bảo vật của gia tộc nhà họ Hải thất lạc trong Tiên cung, bây giờ thực lực của ông ta còn yếu ớt hơn Đường Vân Tinh và Diêm Hồng rất nhiều. Nếu như có được thần văn thì có thể bù đắp sự chênh lệch này.

Hải Tây Sơn thầm nghĩ như vậy, ông ta không tiêu hao pháp lực của Đường Tuấn từ xa như trước nữa, thân hình ông ta khẽ cử động, trong nháy mắt đã đến trước mặt Đường Tuấn, ông ta chưởng một chưởng đè Đường Tuấn xuống.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2845


Trong lòng bàn tay ông ta xuất hiện một vòng xoát, vòng xoáy tỏa ra sức hút đáng sợ.

“Chết đi.” Hải Tây Sơn khẽ quát một tiếng.

Đường Vân Tinh và Diêm Hồng sửng sốt một lát, sau đó thay đổi sắc mặt, tên Hải Tây Sơn này lại muốn ăn một mình.

Mà ngay lúc Hải Tây Sơn tưởng rằng một chưởng này có thể bắt được Đường Tuấn, Đường Tuấn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt trong nháy mắt trở nên bình thường, pháp lực cạn khô lập tức được lấp đầy, anh cười lạnh nói: “Chờ ông rất lâu rồi.”

Lúc trước tam tổ quá cẩn thận rồi, Đường Tuấn cho dù thi triển dịch chuyển tức thời cũng không dám hứa chắc có thể g**t ch*t bọn họ.

Cho nên anh vẫn kiên nhẫn không dùng tiểu thế giới bổ sung pháp lực, bây giờ cơ hội này rốt cuộc đã tới.

“Không tốt.” Hải Tây Sơn thấy thế, không kịp nghĩ nhiều, ông ta muốn thu lại một chưởng kia, sau đó lùi lại. Nhưng đã không kịp nữa, Đường Tuấn khẽ suy nghĩ, thằn văn ngọn lửa trong khiếu huyệt phát động, trung hòa sức mạnh một chưởng này của Hải Tây Sơn, sau đó một con rồng lửa dài dằng dặc xuyên thủng ngực Hải Tây Sơn. Hải Tây Sơn mới vừa phun ra một ngụm máu, máu tươi đã bị ngọn lửa thiêu đốt bốc hơi thành sương máu.

Đường Tuấn đánh một chưởng vào đầu Hải Tây Sơn, pháp lực niêm phong khiếu huyệt của ông ta lại, anh trầm giọng nói: “Tôi bây giờ muốn giết Hải Đông Tử, ông bảo vệ được cô ta sao?”

Anh chọn Hải Tây Sơn, bởi vì lão thất phu này đến lúc này còn muốn bảo vệ Hải Đông Tử.

Hải Đông Tử nghe vậy, cơ thể khẽ run, xém chút nữa rơi từ trên trời xuống.

“Đường Tuấn, cậu dám?” Đường Vân Tinh và Diêm Hồng gầm lên.

Hải Đông Tử cũng gằn giọng: “Đừng quên những người bạn kia của cậu còn ở trong tay tôi, chỉ cần lão tổ thiếu một sợi tóc, tôi sẽ khiến bọn họ chôn cùng.”

“Thật sao? Cô cũng có thể thử xem.” Đường Tuấn cười lạnh.

Hải Đông Tử cắn răng, cô ta lấy một ngọc bài đưa tin ra nói: “Hải An, g**t ch*t lão già thôn Thạch kia đi.”

Không ai trả lời, phía bên kia ngọc bài đưa tin trở nên yên tĩnh.

Hải Đông Tử bỗng cảm thấy bất an không thôi, cô lại lấy mấy ngọc bài đưa tin khác ra nhưng cũng không ai trả lời cô ta.

Những thuộc hạ kia của cô ta giống như đều đã chết vậy.

“Sao lại như thế?” Hải Đông Tử choáng váng, Đường Tuấn không phải vẫn chiến đấu cùng ba vị lão tổ sao, anh ra tay lúc nào?

Thật ra lúc Đường Tuấn mới vừa xông vào nhà họ Đường, sức mạnh tinh thần của anh đã phát hiện hơi thở đám người lão Quý, anh đã thuận tiện g**t ch*t những người canh giữ kia.

Hải Tây Sơn bị Đường Tuấn khống chế cũng không thể giữ vững uy nghiêm nữa, ông ta run rẩy nói: “Đường Tuấn, thả tôi ra, tôi có thể thề, nhà họ Hải sẽ không đối địch với cậu nữa.”

“Hải Tây Sơn.” Đường Vân Tinh và Diêm Hồng hoàn toàn thay đổi sắc mặt.

Nếu như nhà họ Hải ngồi yên, vậy hai người bọn họ vốn dĩ

20221204113017-tamlinh247.jpg

 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2846


Hải Tây Sơn đưa ra suy nghĩ này, ngay cả ông ta cũng không thể không khâm phục sự nhanh trí của mình, có lẽ ông ta còn có thể mượn cơ hội này tiêu diệt nhà họ Đường và nhà họ Diêm.

Sắc mặt Hải Đông Tử tái mét, không còn hung ác như trước.

Đường Tuấn lắc đầu nói: “Không cần.”

Thân hình anh khẽ cử động, anh xuất hiện trước mặt Hải Đông Tử giống như ma quỷ.

Bốp, một cú đá của Đường Tuấn lập tức phế bỏ đan điền của Hải Đông Tử, khiến cô ta trở thành kẻ tàn phế.

Bụng của Hải Đông Tử không ngừng chảy máu, nhưng cô ta vẫn cười lạnh nói: “Mày giết tao đi, giết đi, những đứa kia cũng không sống nổi. Ha ha ha, nghe đồn y thuật của mày rất cao, đáng tiếc cũng không làm người chết sống lại được.”

“Dịch chuyển tức thời.” Lúc này không ai để ý tới sự điên khùng của Hải Đông Tử.

Ba lão tổ đều ngơ ngác nhìn Đường Tuấn, giống như nhìn thấy một chuyện vô cùng kinh khủng.

“Sao cậu ta dịch chuyển tức thời được?” Diêm Hồng và Đường Vận Tinh tuyệt vọng, vốn dĩ đối phó Đường Tuấn đã rất khó, bây giờ anh còn xài được dịch chuyển tức thời, vậy ai sẽ là đối thủ của anh?

“Trốn đi.” Đường Vân Tinh bỗng nhiên điên cuồng hét to.

Vừa dứt lời, tiểu thế giới nhà họ Đường ầm vang một tiếng, từng thông đạo đi ra thế giới bên ngoài được mở ra.

“Các ông cũng trốn đi.” Diêm Hồng cũng lên tiếng.

Bọn họ đã khôn còn nghĩ đến Tiên cung nữa, bây giờ chỉ giữ lại một chút mồi lửa cho gia tộc.

Đương nhiên cũng không loại trừ bọn họ muốn nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn.

Đám người phía dưới im lặng chốc lát, bỗng nhiên bọn họ giống như lũ ruồi không đầu chạy trốn bốn phía.

“Trốn được không?” Đường Tuấn lắc đầu cười lạnh.

Sức mạnh tinh thần cấp tám càn quét khắp bốn phía, những con cháu ba nhà bổn trốn kia như bị sức mạnh kh*ng b* quấn quanh người, toàn bộ cứng ngắt tại chỗ.

Không chỉ bọn họ, ngay cả ba tổ cũng cứng đờ, trên mặt lộ ra vẻ mặt còn khiếp sợ hơn trước kia.

“Cấp tám.” Hàm răng Đường Vân Tinh run lên, nói ra hai chữ.

Trong ánh mắt Diêm Hồng đầy vẻ tuyệt vọng, ông ta nhìn những tộc nhân phía dưới kia, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng hối hận.

“Đừng.” Diêm Hồng nhìn về phía Đường Tuấn cầu xin.

“Lúc ba nhà các ông giết các ông giết những người khác, bọn họ xin tha có tác dụng không?” Đường Tuấn lạnh lùng nói. Anh nói xong câu đó, đám người ba gia tộc phía dưới cứng ngắt tại chỗ, té ngã trên mặt đất, ngay cả những trưởng lão kia, sau khi giãy dụa một lát cũng ngã xuống đất, dần dần không còn tiếng động.

Hai người Đường Thanh Dương và Diêm Quân Ngư giữa bầu trời cũng sửng sốt, dáng vẻ bọn họ hoàn toàn mất hồn, cảnh tượng như vậy quả thực chính là tận thế, tam đại gia lúc nào lại tổn thất nặng nề như thế.

Phải biết lúc này tụ tập ở nhà họ Đường đều là tinh anh ba nhà, lần này đều chết hết có thể nói tương đương với diệt tộc.

Đường Vân Tinh dại ra một lát, sau đó ông ta hoàn toàn điên cuồng, hét ầm lên: “A a a a!!!”
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2847


Một sức mạnh tinh thần đánh vào, tinh anh ba nhà gần như chết hết.

Búi tóc của Đường Vân Tinh sứt ra, đôi mắt chảy máu, giống như kẻ điên.

Nơi này là địa tộc của nhà họ Đường, nhà họ Đường bị chết cũng nhiều nhất.

“Cậu đáng chết.” Hơi thở Đường Vân Tinh tăng vọt, ông ta đốt cháy tuổi thọ, ngửa mặt lên trời thét gào, Tứ Phương Ấn Tỷ trong tay, ông ta ném về phía Đường Tuấn.

Nhưng Tứ Phương Ấn Tỷ còn nặng hơn núi, lúc cách Đường Tuấn còn khoảng mười mét thì đột nhiên ngừng lại, nó giống như gặp phải một sức cản vô hình khổng lồ.

Bàn tay Đường Tuấn nhẹ nhàng ra chiêu, Tứ Phương Ấn Tỷ lập tức rơi vào tay anh.

Đường Vân Tinh phun ra một ngụm máu tươi, run rẩy nói: “Cậu đã xóa dấu ấn của nhà họ Đường tôi đi.”

Tứ Phương Ấn Tỷ đã là đạo khí mất linh, cho dù nhà họ Đường cũng không thể luyện hóa, nhưng mấy vạn năm nay, người nhà họ Đường đã sớm giữ lại hơi thở thuộc về họ trong Tứ Phương Ấn Tỷ, khiến Tứ Phương Ấn Tỷ chỉ có người nhà họ Đường mới có thể phát động.

Nhưng ngay vừa nãy, dấu ấn thuộc về nhà họ Đường đã biến mất.

Đường Tuấn thu Tứ Phương Ấn Tỷ vào trong nhẫn không gian rồi liếc ông ta một cái nói: “Ông có ý kiến gì không?”

Đường Vân Tinh không nói được thành lời, ông ta nắm chặt nắm đấm đến nỗi vang lên tiếng kẽo kẹt.

Ông ta im lặng hồi lâu, bỗng nhiên đôi mắt ông ta đỏ chót nhìn Đường Tuấn nói: “Cậu có lẽ đến từ nhà họ Đường ngoài Thần Quốc nhỉ.”

Đường Tuấn khẽ run, lông mày cau lại một lát.

Nhìn thấy dáng vẻ này của anh, Đường Vân Tinh thở dài, hối hận nói: “Có thể nhìn thấu công pháp nhà họ Đường tôi, thiên phú về mặt y thuật, sức mạnh tinh thần lại mạnh như vậy, còn họ Đường, tôi sớm nên nghĩ tới rồi.”

Ông ta thả lỏng nắm đấm, cầu xin: “Chừa chút hạt giống cho nhà họ Đường đi, cậu và bọn họ cũng xem như cùng nguồn gốc, cần gì đuổi tận giết tuyệt.”

Ông ta liếc nhìn mấy người còn đứng phía dưới nói: “Có lẽ cậu còn có chuyện phải xử lý. Tất cả mọi chuyện cậu muốn biết, tôi đều sẽ nói cho cậu biết. Yêu cầu của tôi cũng chỉ có như thế, còn sự sống chết của tôi, thì cậu cứ tùy ý.”

Đường Vân Tinh nói xong, cả người ông ta trở nên già đi, tóc xám trắng, da dẻ nhăn nheo. Đây là cái giá phải trả khi ông ta mạnh mẽ phát động Tứ Phương Ấn Tỷ.

“Được.” Đường Tuấn gật đầu. Anh quả thực còn có một số việc phải xử lý.

Cũng không phải tất cả mọi người đều chết dưới sự xung kích tinh thần vừa nãy, còn có mấy người sống sót. Không phải bọn họ rất mạnh, mà là Đường Tuấn cố ý giữ lại tính mạng của bọn họ.

Hải Đông Tử nhìn thấy những người kia, cơ thể đột nhiên run rẩy, cô ta quay đầu lại nhìn Đường Tuấn, trên mặt lộ vẻ cầu xin tha thứ, không ngừng lắc đầu nói: “Đường Tuấn, tất cả những việc này đều là tôi sai, không liên quan tới họ, anh đừng liên lụy tới họ.”

Những người Đường Tuấn cố ý giữ lại đều là bạn bè và người thân cô ta tin tưởng nhất, trong đó thậm chí có tu sĩ khác phái cô ta ngưỡng mộ yêu thích từ nhỏ.

“Hải Thạch, Hải Thịnh, Thậm Lâu.” Hải Đông Tử nhìn những người kia vẻ mặt hoảng sợ bay lên từ trên mặt đất, sau đó ngừng lại trước mặt mình.
 
Chiến Thần Thánh Y
Chương 2848


“Đừng liên lụy người khác. Vậy những phụ nữ trẻ em già trẻ trong thôn kia chưa từng vô tội? Mạng gười nhà họ Hải cô quý giá, vậy người nhà họ Hàn nên chết sao? Những giảng viên học sinh quận Đan Dương nên bị cô tàn sát sao? Lúc cô giết họ, có từng nghĩ tới những việc này không?” Mỗi một câu Đường Tuấn nói ra, những người bạn, người thân trước mặt Hải Đông Tử lần lượt ngã xuống, lúc người cuối cùng ngã xuống, Hải Đông Tử đứng đực tại chỗ, cô ta vô cùng hối hận và không cam lòng.

Sau một hồi lâu, trong mắt Hải Đông Tử vằn vện tia máu, cô ta nhìn Đường Tuấn nói: “Tôi hối hận rồi. Ngay từ đầu tôi nên g**t ch*t tất cả bọn họ, để anh không cứu được, hối hận cả đời. Đường Tuấn, anh nên giết tôi đi, tôi giết nhiều bạn của anh như vậy, anh khẳng định muốn giết tôi báo thù nhỉ. Đến đi, ra tay đi nào.” Khoảnh khắc này, Hải Đông Tử bỗng nhiên không sợ gì nữa.

Đường Tuấn khẽ cười lạnh, Hải Đông Tử ngã xuống đất.

“Cô nên sống cho tốt đi, ba nhà sẽ bị diệt vì cô, đến lúc cô nhìn cho kỹ vào.” Giọng nói của Đường Tuấn nghe có vẻ rất lạnh lùng, giống như một con dao nhọn đâm vào tim Hải Đông Tử.

Hải Đông Tử vô cùng đau đớn, nhưng không thể nói được lời nào.

Đường Tuấn g**t ch*t tinh anh ba nhà quả thực tàn nhẫn, nhưng so với sự tàn sát của ba nhà những năm gần đây quả thực còn độc ác hơn nhiều.

Tính cách Hải Đông Tử vô cùng cố chấp, động một chút là giết người, nói không chừng cô ta còn giết nhiều hơn Đường Tuấn.

“Ba nhà đã kết thúc.” Ba người Hải Tây Sơn, Diêm Hồng và Đường Vân Tinh nhìn bóng lưng của Đường Tuấn, trong đầu đồng thời hiện ra một suy nghĩ như vậy.

Cho dù ba tổ vẫn còn, nhưng chỉ cần Đường Tuấn không chết, ba nhà sẽ không còn là ba nhà lớn thống trị Thần Quốc như trước kia, chỉ có thể xem như ba thế gia lớn.

Bọn họ vốn dĩ không muốn tìm Đường Tuấn liều mạng, sống sót còn có thể giữ một chút thực lực cho gia tộc, nếu như chết rồi thì tất cả đều vô nghĩa.

Đường Tuấn đã hoàn toàn làm bọn họ thần phục.

Hải Tây Sơn và Diêm Hồng có chút dại ra, ở ngoài Thần Quốc đã xuất hiện loại thiên tài nghịch thiên như vậy sao, có lẽ bọn họ ở Thần Quốc muôn đời nên đã tách rời khỏi thế giới và trở nên nhỏ bé rồi.

Nếu như bên ngoài Thần Quốc đều là cường giả như Đường Tuấn, vậy bọn họ ra khỏi Thần Quốc chẳng phải giống như chịu chết.

Trong phòng nghị sự của nhà họ Đường chỉ có hai người Đường Tuấn và Đường Vân Tinh, ngay cả hai vị lão tổ Hải Tây Sơn và Diêm Hồng cũng tránh đi.

“Không ngờ dòng tộc nhà họ Đường các cậu lại sinh ra nhân vật như cậu.” Đường Vân Tinh thở dài nói.

Đường Tuấn khẽ cau mày, không cần anh hỏi, Đường Vân Tinh đã nói tiếp: “Rất nhiều năm trước, giới tu hành xuất hiện hai anh em ruột có thiên phú y thuật đều vô cùng không thầm thường, y thuật hai người khiến vô số người tu hành tôn sùng. Nhưng ngày hôm sau, hai anh em bởi vì ý kiến khác nhau mà nảy sinh bất đồng, bọn họ chia nhau ra làm hai phái.”

“Ý ông nói là nhà họ Đường chỗ tôi và nhà họ Đường ông chính là truyền nhân của hai người lúc trước.” Đường Tuấn khẽ thay đổi sắc mặt, trong lòng đã tin tưởng mấy phần.

Công pháp gần như hoàn toàn giống hệt, còn có dòng họ.

Nói hai nhà họ Đường không liên quan sợ rằng cũng rất khó khiến người ta tin tưởng.

Đường Vân Tinh gật đầu nói: “Sự kiện này ghi chép trong gia phả nhà họ Đường chúng tôi, chỉ có mấy câu nhắc tới, cũng không ghi chép tỉ mỉ, tôi mới đầu cũng cho rằng là hư cấu, nhưng sự xuất hiện của cậu…” Ông ta không nói tiếp, tất cả đã sáng tỏ rồi.

Đường Tuấn lại hỏi: “Hai người kia tên gì, có còn sống không, ý kiến bất đồng kiểu gì mà khiến bọn họ chia nhau ra?”

Đường Vân Tinh lắc đầu nói: “Những điều này không có ghi chép, những việc tôi biết đều đã nói với cậu lúc nãy rồi. Nếu cậu không tin, tôi có lấy gia phả cho cậu xem.”

Trong lòng Đường Tuấn thở dài, quan hệ của hai nhà họ Đường có lẽ liên quan tới một dãy chuyện

20221204113057-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới