Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2372


Chương 2372:

Một người đàn ông mặc âu phục đang đứng quay lưng về phía mọi người.

“Hửm?”

Cả đám người Tào Đức Duy đột nhiên nhíu mày lại.

Bọn họ nhận ra được, đây không phải là bóng lưng của Công Tôn Đại Hoàng.

“Cậu Đại Hoàng đâu?” Tào Đức Duy mở miệng hỏi.

“Đi rồi”

“Đi đâu?”

“Thế giới cực lạc.”

Người nọ mỉm cười, xoay người lại.

Cả đám Tào Đức Duy đưa mắt nhìn, vô cùng hoảng sợ.

“Bác… Bác sĩ Lâm!”

“Vậy mà là cậu!”

Tất cả mọi người lấy làm kinh hãi.

“Bác sĩ Lâm? Cậu đang ở đây… Chẳng lẽ, ngài Đại Hoàng thật sự bị giết rồi sao?”

Gương mặt một nguyên lão của Phái Cổ trắng bệch vì sợ hãi, nhìn chằm chằm Lâm Dương với vẻ khó mà tin nói.

“Không có khả năng! Thực lực của ngài Đại Hoàng cao như vậy, sao có thể chết dưới tay người khác? Giả! Chắc chắn là giải”

2i10 BI 3/18 “Tôi không tin!”

Người của Phái Cổ không thể tiếp nhận sự thực này.

Nhưng mà đúng lúc này, Lâm Dương mở một cái rương đặt trên bàn hội nghị ra.

Mọi người đưa mắt nhìn, toàn bộ đều ngây dại.

Cái đầu đặt ở trong rương… Đúng là đầu của Công Tôn Đại Hoàng: Cùng lúc đó, Võ Mỹ Hạnh cũng đi vào phòng họp.

Nhìn đến đây, rất nhiều người sinh ra tuyệt vọng.

Tải app truyện hola đọc nhiều nhé cả nhà! Sợ hãi và bàng hoàng bao phủ toàn thân bọn họ…

“Công Tôn Đại Hoàng thoát khỏi đầm Ám Long được người nhà họ Khánh giúp đỡ, đến nơi này ẩn nấp, người này là ai tôi nghĩ mọi người đều biết rõ rồi? Nếu cô ta hàng phục tôi, các người cảm thấy Công Tôn Đại Hoàng có thể có bao nhiêu phần trăm sống sót?” Lâm Dương lạnh nhạt hỏi.

Những lời này vang lên, tất cả mọi người đều trợn to mắt, không nói nên lời.

“Bác sĩ Lâm, cậu giết cậu Đại Hoàng, còn muốn dụ chúng tôi tới đây, sao thế, cậu định nhổ cỏ tận gốc, triệu tập hết chúng tôi tới giết sạch sao?” Vẻ mặt Tào Đức Duy không đổi nói.

“Nếu là như vậy, tôi cần gì phải gọi mấy người tới đây? Tôi về nước ra tay, không phải sẽ nhanh hơn nhiều sao? Dù sao bây giờ có hơn nửa người của Phái Cổ sợ tôi, lại không dám đối địch với tôi, mà với mạng lưới quan hệ của tôi ở trong nước, các người căn bản =-. xa không có chỗ để trốn!” Lâm Dương lắc đầu.

Lông mày của Tào Đức Duy nhíu chặt lại.

“Vậy cậu muốn thế nào?”

“Tôi muốn nói chuyện với các ông!”

“Nói chuyện sao?” Tào Đức Duy hừ lạnh: “Cậu giết người đứng đầu của chúng tôi, còn muốn nói gì với chúng tôi? Bác sĩ Lâm, cậu đã ở đây, chúng tôi đều đã tới đây, vậy chúng †a có thể chấm dứt ân oán một lần! Hôm nay không phải cậu chết, thì chính là chúng tôi táng thân tại đây rồi!”

Sau khi nói xong, hai tay của Tào Đức Duy chấn động, bày ra tư thế.

Mọi người cũng lập tức bày trận địa sẵn đón quân địch, bộ dạng chuẩn bị tác chiến.

Nhưng mà Lâm Dương lắc đầu.

“Chư vị cảm thấy các người so với Công Tôn Đại Hoàng, thực lực sẽ thế nào?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2373


Chương 2373:

“Hừ, tuy thực lực của chúng tôi không bằng ngài Đại Hoàng, nhưng thái thượng trưởng lão từng chỉ điểm ngài Đại Hoàng, thực lực của ông ấy sâu không lường được, không phải là người cậu có thể so sánh. Cho dù là ngài Đại Hoàng cũng cảm thấy không bằng…” Một nguyên lão hừ lạnh nói.

“Nói như vậy, ông cảm thấy tôi không đánh lại được đám trưởng lão Duy các người sao?”

“Cậu chỉ có một mình, dựa vào cái gì?”

Mọi người khinh thường nói.

“Như vậy lúc trước ở đầm Ám Long thì sao?” Lâm Dương lại nói thêm một câu.

Những lời này vang lên, toàn thân mọi người cứng đờ, đều không mở miệng nói chuyện.

Đầm Ám Long sao?

Lúc trước Công Tôn Đại Hoàng triệu tập hơn nửa nguyên lão và toàn bộ tinh nhuệ bao vây tấn công bác sĩ Lâm đấy!

Nhưng mà kết quả là người của Phái Cổ bị giết kinh hồn táng đảm, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, Công Tôn Đại Hoàng bỏ trốn mất dạng, như chó nhà có tang.

Thực lực của những người này cường thịnh trở lại, có thể mạnh hơn lực lượng mà Công Tôn Đại Hoàng triệu tập ở đầm Ám Long sao?

Vốn còn có người khinh thường bác sĩ Lâm trái tim đột nhiên như bị bóp chặt, không dám coi thường nữa…

“Nếu thực sự ra tay, tôi cảm thấy kết cục của các người sẽ không tốt hơn Công Tôn Đại Hoàng đâu!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Sắc mặt mọi người càng khó coi.

Tào Đức Duy liếc mắt nhìn Lâm Dương, lạnh nhạt nói: “Nghe bác sĩ Lâm nói như vậy, có vẻ như bác sĩ Lâm không định đánh nhau với chúng tôi?”

“Đúng vậy.”

“Vậy bác sĩ Lâm muốn thế nào?”

“Không phải vừa rồi tôi đã nói rồi sao?

Muốn nói chuyện với mấy người!” Hai tay của Lâm Dương để ở sau người, đi qua đi lại trong phòng họp, mở miệng nói.

“Tôi nghĩ chư vị phục vụ cho Phái Cổ rất nhiều năm rồi đúng không? Các người có thể trở thành nòng cốt của Phái Cổ, tôi nghĩ không có ai ở Phái Cổ dưới mười năm phải không?”

“Phải thì thế nào? Bác sĩ Lâm, rốt cuộc là cậu muốn làm gì?”

€ó người không kiên nhãn, hừ lạnh chất vấn.

“Tôi muốn hỏi chư vị một chút, rốt cuộc có hi vọng Phái Cổ diệt vong hay không?”

Lâm Dương bình tĩnh nhìn mấy người này hỏi.

Mấy người không khỏi ngẩn ra.

“Chuyện này…”

“Bác sĩ Lâm, loại chuyện này còn cần phải hỏi sao? Phái Cổ chúng tôi mất bao nhiêu máu tươi các thế hệ, sao chúng tôi có thể nguyện ý nhìn nó diệt vong?”

“Đúng vậy! Chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực bảo vệ Phái Cổi”

-. 10/13 Mọi người hét lên, một số nguyên lão đã chuẩn bị liều mạng với Lâm Dương.

Lâm Dương liên tục lắc đầu: “Các người đã không muốn nhìn thấy Phái Cổ diệt vong, như vậy các người nên thần phục tôi!”

“Thần phục?”

“Cậu có ý gì?”

Mọi người càng lúc càng cảm thấy khó hiểu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2374


Chương 2374:

Tào Đức Duy liên tục hừ lạnh: “Bác sĩ Lâm! Nếu cậu muốn chiến, tới là được, cần gì phải nhục nhã chúng tôi! Cậu giết người đứng đầu của chúng tôi, cậu cảm thấy chúng †ôi sẽ thần phục cậu sao?”

“Các người không phải là đối thủ của tôi!

Nếu thật sự muốn đánh với tôi, kết cục chỉ có một, đó chính là tất cả các người đều chết 2 3.4. 11/18 trong tay tôi! Công Tôn Đại Hoàng đã chết, đa số các nguyên lão đều bị tôi giết ở đầm Ám Long, các người là trụ cột còn sót lại của Phái Cổ, Phái Cổ là phái lớn truyền thừa y thuật ngàn năm, tôi không đành lòng nhìn Phái Cổ sụp đổ như thế. Hôm nay tôi mời các ông tới đây, là muốn các ông đại diện tôi tiếp tục duy trì Phái Cổ, tiếp tục truyền thừa y thuật độc nhất của Phái Cổ cho các thế hệ sau, nhưng các ông lại một lòng chịu chết, cam tâm tình nguyện khiến truyền thừa của Phái Cổ bị cắt đứt, khiến vô số tài nghệ của Phái Cổ bị thất truyền, đây chẳng phải là khiến vô số tổ tiên của Phái Cổ vô cùng đau đớn sao?” Vẻ mặt Lâm Dương không đổi, đôi mắt càng nghiêm túc hơn nói.

Đám nguyên lão của Phái Cổ ở đây nghe thấy thế, lúc này bất chợt ngẩn ra.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cả đám muốn nói lại thôi.

Tào Đức Duy cũng ngây ngẩn cả người.

Ông ta há to miệng, nhìn Lâm Dương, vốn là muốn nói gì đó, nhưng không nói được một chữ.

“Tôi muốn các ông thần phục tôi, không phải là thật sự thần phục tôi, mà là thần phục Phái Cổ các ông! Các ông muốn bảo vệ Phái Gổ, vậy thì toàn bộ quỳ trước mặt tôi, không muốn bảo vệ thì có thể ra tay chém giết bất cứ lúc nào! Đơn giản như vậy, các người lựa chọn đi!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Phái Cổ Thực ra với thực lực của Lâm Dương, muốn giết những người này không khó.

Nhưng mà… Anh khó có thể ngốn sạch cả Phái Cổ.

Cả nhà tải appt ruyện hola đọc nhiều hơn nhé! Phái Cổ là một trong bốn y phái lớn của Việt Nam.

Hai phái nam bắc lúc trước chỉ là y học của thế tục, không đề cập tới võ y, thực lực và lực ảnh hưởng còn xa mới theo kịp.

Phái Cổ và Phái Ẩn thì bao trùm cả nước, năng lượng khổng lồ, trong phái cường giả như mây, sách cổ y học vô số, là y phái chân chính.

Lâm Dương giết Công Tôn Đại Hoàng, cũng không thể khiến người của Phái Cổ thần phục.

Trận chiến ở đầm Ám Long, anh chỉ có thể khiến người của Phái Cổ sợ anh, cũng không thể khiến người của Phái Cổ thần phục anh.

Cho dù Lâm Dương cưỡng ép Phái Cổ, cũng chỉ khiến rất nhiều người trong Phái Cổ bất mãn, nếu cố gắng nằm lấy Phái Cổ, chỉ khiến dẫn tới nội loạn, bản thân anh cũng rơi vào trong tao ương.

Một khi đã như vậy, không bằng để người của Phái Cổ đi quản lý người của Phái Cổ.

Anh chỉ cần năm được đám cấp cao ở trong tay, hóa mấy người này thành con rối của mình là được.

Đương nhiên, những người này không có khả năng hoàn toàn phối hợp với Lâm Dương, – zn0 nhưng mà Lâm Dương không nóng vội, anh có biện pháp khiến những người này vui lòng phục tùng.

“Bác sĩ Lâm, tôi hiểu ý của cậu, cậu vốn định để chúng tôi quản lý Phái Cổ, mà cậu quản lý chúng tôi đúng không?” Tào Đức Duy trầm giọng nói.

“Đúng vậy.”

“Ha ha, cậu cảm thấy mình có thể khống chế chúng tôi sao?”

“Dùng những thứ này, đương nhiên có thể khống chế các ông.”

Lâm Dương lấy một số bình sứ nhỏ ra, đặt lên trên bàn.

Tất cả mọi người là người học y, tất nhiên là biết trong bình có gì.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt hơi khó coi.

“Trưởng lão Duy, làm sao bây giờ?” Một nguyên lão cẩn thận hỏi.

“Không uống, thì sao?” Tào Đức Duy lạnh nhạt hỏi.

“Đánh thôi.” Lâm Dương bình tĩnh trả lời.

“Vậy chúng tôi không có lựa chọn rồi hả?”

“Các ông có thể lựa chọn đấu với tôi một lát, nhưng các ông nên suy nghĩ tới hậu quả.” Lâm Dương nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2375


Chương 2375:

Tào Đức Duy chần chừ một lúc lâu, cuối cùng hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Vì Phái Cổ, chúng ta hiến cái thân này đi…”

“Thái thượng trưởng lão!”

Mọi người cùng nhìn ông ta, trong mắt lộ ra không đành lòng.

Tào Đức Duy không chần chừ nữa, tiến về phía trước mở bình sứ nhỏ kia ra, lấy đan dược ở bên trong nhét vào trong miệng.

Những người còn lại thấy thế, nhao nhao nghiến răng, sải bước tiến về trước, cũng nhao nhao ăn thuốc độc Lâm Dương chuẩn bị.

“Thuốc độc của tôi, có lẽ chư vị không nghi ngờ đúng không?” Lâm Dương nói.

“Đương nhiên, ngay cả thôn Dược Vương đều bị hủy dưới tay bác sĩ Lâm, tất nhiên là độc thuật của bác sĩ Lâm là độc nhất vô nhị rồi. Chúng tôi đã ăn thuốc độc của bác sĩ Lâm, tất nhiên là không nghĩ tới chế thuốc giải! Sau này sẽ trung thành dốc sức làm việc cho bác sĩ Lâm.” Vẻ mặt Tào Đức Duy không đổi nói.

Ngoài miệng thì nói những lời hay, nhưng trong lòng chắc chắn là một ngàn chục ngàn không phục.

Lâm Dương cũng biết rõ, nhưng anh muốn loại hiệu quả này.

“Từ bây giờ trở đi, tôi sẽ là người đứng đầu mới của Phái Cổ.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Bái kiến bác sĩ Lâm Mọi người bất đắc dĩ, chỉ có thể quỳ một gối với Lâm Dương, hành lễ theo quy củ của Phái Cổ.

Lâm Dương gật đầu, vô cùng hài lòng: “Tôi ra lệnh cho các người về Phái Cổ trước, tiến hành chỉnh đốn lại, bảy ngày sau tôi sẽ đích thân tới Phái Cổ, thẩm tra toàn bộ Phái Cổi”

“Dạ, bác sĩ Lâm!”

“Đúng rồi, tạm thời không cần nói với bên ngoài thân phận của tôi.”

“Không cho mọi người biết cậu đã trở thành người lãnh đạo mới của Phái Cổ chúng tôi sao?”

“Đúng vậy, tạm thời không nói, ngay cả người trong bộ phận Phái Cổ cũng không cần nói.”

“Vì sao?”

“Trận chiến ở đầm Ám Long, có nhiều người của Phái Cổ chết trong tay tôi lắm, trong số bọn họ có rất nhiều người sinh lòng oán hận với tôi, nếu để bọn họ biết tôi giết Công Tôn Đại Hoàng, chiếm lấy vị trí người đứng đầu của Phái Cổ, tất nhiên là bọn họ sẽ gây rối! Phái Cổ sắp phân tán, không chịu nổi chuyện như thế, tôi nghĩ các ông cũng không hy vọng Phái Cổ bị phân tán đúng không?”

Lâm Dương nói.

Những lời này vang lên, mọi người nhao nhao gật đầu.

“Quả nhiên là bác sĩ Lâm suy nghĩ chu đáo.

“Được rồi, bác sĩ Lâm, vậy chúng tôi trở về đây.”

Tào Đức Duy nhìn cái đầu của Công Tôn Đại Hoàng trên bàn, nhỏ giọng nói: “Nhưng không biết bác sĩ Lâm có thể giao trả thi thể của Công Tôn Đại Hoàng cho chúng tôi hay không? Dù thế nào cậu ta cũng là người đứng đầu của Phái Cổ, chúng tôi phải hậu táng cậu ta…”

“Ông ta chỉ còn cái đầu này thôi.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Sắc mặt Tào Đức Duy thay đổi, chần chừ một lát thì khẽ thở dài, đi tới cầm lấy cái rương đựng đầu Công Tôn Đại Hoàng, hơi cúi đầu với bác sĩ Lâm rồi xoay người rời đi.

Người của Phái Cổ đều rời khỏi nơi này.

Võ Mỹ Hạnh muốn tiễn, nhưng bị Tào Đức Duy từ chối rồi.

Tự ông ta đã sắp xếp chuyên cơ trở về nước.

Trên xe, Tào Đức Duy bưng rương ngồi ở ghế sau, vẻ mặt âm trầm.

Sắc mặt mấy nguyên lão còn lại cũng không được tốt lắm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2376


Chương 2376:

“Thái thượng trưởng lão, chúng ta thật sự phải dâng tặng Phái Cổ cho bác sĩ Lâm sao?” Cuối cùng có người không nhịn được, âm thầm nghiến răng, mở miệng hỏi.

Trong giọng nói đều là không cam lòng.

“Chuyện đã đến nước này, chúng ta không có bất cứ lựa chọn gì, chỉ có thể khuất phục”

_) s0 “Nhưng mà… Thái thượng trưởng lão, ông có thể cam tâm sao?”

“Đương nhiên tôi không cam tâm, nhưng mà không sao, Phái Cổ… Vấn là Phái Cổ như cũ, bác sĩ Lâm sẽ không chỉ phối được nó!

Còn chúng ta, bác sĩ Lâm càng không thể chỉ phối, cậu ta nghĩ rằng cho chúng ta uống thuốc độc thì chúng ta sẽ mặc cậu ta bài bố sao? Không biết chúng ta vì Phái Cổ, căn bản không sợ tử vong à?”

Tào Đức Duy trầm giọng nói, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ.

Đám Tào Đức Duy trở về không lâu, Lâm Dương cũng thu dọn đồ chuẩn bị rời đi.

Chuyện trong nước vẫn chưa ổn định, anh không thể ở lại đây lâu lắm, nếu trong nước xảy ra thêm sự cố, vậy thì không xong = 2) Võ Mỹ Hạnh šöbxöjD yên cơ, cua Lâm Dương về nước.

Mã Hải tự mình tới sân bay đón.

Tuy ông ta vẫn ngồi xe lăn, nhưng khí sắc tốt hơn trước nhiều lắm.

“Chủ tịch Lâm!” Mã Hải nói.

“Ông không nghỉ ngơi đi, sao chạy tới nơi này làm gì?” Lâm Dương mỉm cười tiến lên.

“Chủ tịch Lâm, không phải là tôi tới đón cậu sao? Đúng rồi chủ tịch Lâm, Công Tôn Đại Hoàng ông ta…”

“Giải quyết rồi.” Lâm Dương cười nói.

Toàn thân Mã Hải chấn động, trong mắt lóe lên sùng bái, kinh ngạc.

Phái Cổ cũng giải quyết rồi.

Thôn Dược Vương cũng xong đời rồi.

Trong đầu Mã Hải không khỏi xuất hiện cảm xúc cung kính đối với thần linh.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhiều nhiều nhé! Đúng vậy.

Lúc này ở trong đầu Mã Hải, Lâm Dương không khác gì một vị thần!

Không gì không làm được!

Bách chiến bách thắng!

Còn có chuyện gì Lâm Dương không làm được sao?

“Chủ tịch Lâm, cậu… Cậu thật sự quá lợi hại rồi.” Mã Hải lấy lại tinh thần từ trong cơn kinh hãi, chỉ trong nháy mắt không tìm được từ hợp lý để hình dung.

“Trở về rồi nói đi.”

Lâm Dương mỉm cười.

Mọi người không về tổng bộ Dương Hoa, mà đến học viện Phái Nam Y.

Chuyện của Phái Cổ đã giải quyết xong, học viện Phái Nam Y cũng trở về tay Dương Hoa lần nữa.

Lâm Dương ngắm nhìn tòa nhà học viện bị Phái Cổ cải tạo loạn hết lên, trên mặt tràn ngập không vui.

“Kiếp nạn này khiến học viện Phái Nam Y = 40 của chúng ta tổn thất nghiêm trọng! Thầy, rất nhiều tư liệu y học và thiết bị y học trân quý của chúng ta đều bị đám người của Phái Cổ phá đi, đúng là đáng giận!” Hà Vĩ Hùng cũng chạy tới, ngắm nhìn hiện trường, nổi giận đùng đùng nói.

“Không có gì phải tức giận, mất đi thứ gì chúng ta lại xây dựng lại, tôi nghĩ không lâu sau, nơi này sẽ khôi phục phồn vinh như cũ, thậm chí còn phồn vinh hơn trước đây!” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Không sai, đến lúc đó y thuật của Phái Cổ cũng sẽ nhập vào, trình độ đông y của học viện Phái Nam Y chúng ta sẽ không ngừng phát triển.” Mã Hải cười nói.

Mọi người nhao nhao gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2377


Chương 2377:

Hà Vĩ Hùng cười, nhưng trên mặt đã có sầu lo, chần chừ một lát mới nhỏ giọng nói: “Thầy, chuyện đó, tôi có chuyện muốn hỏi cậu!”

“Chuyện gì?”

“Chuyện đó… Chính là cậu tính… Xử lý Lã Tiến Vũ thế nào?” Hà Vĩ Hùng cẩn thận hỏi.

Lâm Dương nghe thấy thế, lúc này giật mình, anh mỉm cười mở miệng nói: “Không xử lý! Không nhắc chuyện cũ!”

“Thầy, vì sao thế?” Hà Vĩ Hùng vui vẻ, vội hỏi.

“Nể mặt ông đi, huống chỉ người này chỉ phụng mệnh làm việc, nếu Công Tôn Đại Hoàng đã chết rồi, những người còn lại tất nhiên là tôi sẽ không truy cứu nữa.”

“Được! Được! Thưa thầy!”

Hà Vĩ Hùng cười ha ha nói, trên gương mặt già nua đều là vui mừng.

Lã Tiến Vũ coi như là bạn già của ông ta, tuy lần này hai người đứng ở phía đối lập, giống như nước với lửa vậy, nhưng ông ta biết, đối nghịch với Lâm Dương đều không phải là ý của Lã Tiến Vũ.

“Mọi người, học viện Phái Nam Y chuyển giao cho các vị, trước mắt mục đích hàng đầu của các vị là nhanh chóng hoàn thành nghiên cứu, hiểu không?” Lâm Dương chuyển đề tài, đột nhiên trầm giọng nói.

Những lời này vang lên, mọi người lập tức hiểu rõ ý của Lâm Dương.

Chậm trễ lâu như thế, tình hình bên Tô Nhan chắc chắn tràn ngập nguy hiểm!

Lại không nghiên cứu ra thuốc giải, chỉ sợ Tô Nhan chống đỡ không được lâu rồi.

“Chủ tịch Lâm yên tâm, tôi sẽ bảo nhân viên tăng ca làm việc xây dựng lại phòng m s0.

nghiên cứu, cũng triệu tập dụng cụ tiên tiến nhất ở các nơi tới đây!” Mã Hải vội nói.

“Được!”

Lâm Dương gật đầu: “Bây giờ tôi đến nhà họ Hứa đón Tô Nhan trở về, các ông mau chóng hoàn thành công việc đi.”

Sau khi nói xong, Lâm Dương xoay người rời đi.

Nhưng đi được mấy bước, thì thấy trước cửa có một bóng người cao to.

Rõ ràng người nọ là Bạch Thiếu Quân.

“Thầy!”

Bạch Thiếu Quân hơi cúi đầu, la to.

Lâm Dương mới nhớ tới mình đã nhận Bạch Thiếu Quân làm đồ đệ, gật đầu nói: “Đợi học viện Phái Nam Y xây dựng lại xong, anh ở đây học đi, đợi anh nắm giữ được cơ sở, tôi sẽ truyền thụ một số thuật pháp võ y độc môn: “Cảm ơn thầy!” Bạch Thiếu Quân vội nói.

Lâm Dương gật đầu, sau đó muốn chui vào một chiếc xe đỗ ở ven đường.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Bạch Thiếu Quân kêu ra tiếng.

“Thầy Lâm, còn có một việc hy vọng anh có thể biết được.”

“Chuyện gì?” Lâm Dương hạ cửa kính xe xuống hỏi.

“Thầy, người bảo tôi giao đấu với anh, hẳn là anh biết đúng không?”

“Biết, Dương Vân Thu!”

“Cô ta biết tôi thua anh xong lập tức rời khỏi Giang Thành, cô ta nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ! Thầy, thầy phải cẩn thận một chút, người phụ nữ này có chút thủ đoạn.”

Bạch Thiếu Quân nhỏ giọng nói.

Lâm Dương nhẹ nhàng gật đầu, suy nghĩ một lát mới khàn giọng nói: “Thực ra không chỉ người phụ nữ này, Cô Sơn cũng là vấn đề…”

“Cô Sơn sao? Tóm lại là thầy nên cẩn thận một chút, Thiếu Quân sẽ giúp thầy giải kiếp nạn này nữa!”

“Nói sau đi, tôi đi trước!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2378


Chương 2378:

Lâm Dương vẫy tay, ý bảo tài xế lái xe đi.

Nhưng khi xe mới khởi động, bỗng nhiên di động của anh vang lên.

Vừa nhìn, là Thủy Bình Vân gọi điện tới.

Anh nhớ rõ vết thương của Thủy Bình Vân tốt hơn liền chạy tới nhà họ Hứa ở tỉnh Quảng Liễu, tự mình bảo vệ Tô Nhan rồi.

Lúc này cô ấy gọi điện tới, chẳng lẽ xảy ra chuyện gì?

“Có chuyện gì thế?” Lâm Dương nghe máy liền trầm giọng hỏi.

“Chủ tịch Lâm, cậu nhanh tới nhà họ Hứa một chuyến đi, có mấy người xông vào nhà họ Hứa, nói là muốn mang cô Vân đi!” Thủy Bình Vân vội la lên.

“Cái gì?” Lâm Dương ngạc nhiên.

Nhà họ Hứa.

Trên người Thủy Bình Vân vẫn còn vết thương, một cánh tay quấn vải, trên mặt đều là vết thương được băng cẩn thận.

Cô ấy thở ra một hơi, đi về phía phòng của Tô Nhan.

Hứa Ngọc Thanh đang trông nom Tô Nhan.

Ông cụ Hứa sai người canh giữ ở cửa, người bình thường không thể đi vào.

Hiện giờ ông cụ Hứa đã biết được thân phận của Lâm Dương, đương nhiên là không dám thất lễ với Tô Nhan.

Nhưng hôm nay nhà họ Hứa có rất nhiêu khách không mời mà tới, khiến ông cụ Hứa vô cùng đau đầu.

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Trong phòng khách.

Ông cụ Hứa vô cùng lo lắng đi tới.

Có hai người phụ nữ đang ngồi ở bên trong.

Một người là cô gái tóc ngắn ăn mặc thời thượng, mặc trang phục công sở, đeo kính râm, nhìn có vẻ giỏi giang, khí chất cũng độc đáo.

Mà ngồi bên cạnh cô ta là một người phụ nữ ăn mặc theo phong cách cổ.

Người phụ nữ để mặt mộc không trang điểm, vô cùng tuyệt mỹ, mắt ngọc mày ngài, mặc đồ lụa mỏng, tóc đài phấp phới, cử chỉ tao nhã thanh lệ thoát tục, giống như tiên nữ trên trời.

Mấy người giúp việc nam nhà họ Hứa nhìn thấy người phụ nữ mặc lụa mỏng, đôi mắt trợn tròn, thiếu chút niữa là nước miếng chảy ra ngoài.

Tuy người phụ nữ này không đính đáng tới người phụ nữ lắng lơ, nhưng không biết vì sao, lại có một loại cảm giác câu hồn đoạt phách người ta.

“Hai cô gái, tôi đã bảo bác sĩ kiểm tra tình hình của cháu ngoại tôi rồi, con bé thật sự không thích hợp rời khỏi nhà họ Hứa, nếu không độc tố trong cơ thể con bé khó mà khắc chế được, cho nên yêu câu của hai cô, thật sự khó mà nghe theo được.”

Hứa Minh Tùng đi vào phòng, vẻ mặt khó xử nói.

“Cho nên ông Hứa đây chạy đi vô ích một chuyện thì không nói, còn chậm trễ nhiều thời gian của chúng tôi như vậy sao?”

Người phụ nữ đeo kính râm cười khinh thường, nghiêng đầu nói với người phụ nữ như tiên nữ ở phía sau: “Sư tỷ, em thấy đừng nên lãng phí thời gian, trực tiếp ra tay cướp người đi.”

“Cái gì? Cướp người?

Người nhà họ Hứa hoảng sợ không thôi.

“Mong hai cô đừng có mà làm bừa, nếu không thì tôi báo cảnh sát đấy!”

Người nhà họ Hứa nghiêm túc nói.

“Hừ, bớt nói linh tỉnh đi, nếu không nể mặt mấy người là thân thích của cô nhóc Tô Nhan kia, chúng tôi sẽ không nói nhiều lời với mấy người như vậy đâu! Các người đã không chịu giao Tô Nhan ra, được thôi, tự chúng tôi đi tìm Tô Nhan!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2379


Chương 2379:

Sau khi nói xong, người phụ nữ đeo kính sải bước đi về sau.

2 “Gô làm gì thế? Người đâu, ngăn cô ta lại!

“Đuổi hai người này ra ngoài đi!”

Người nhà họ Hứa nổi giận, nhao nhao la lên.

Mấy tay sai của nhà họ Hứa lập tức bao vây lấy người phụ nữ đeo kính kia.

Nhưng bọn họ vừa mới tiến lại gần, người phụ nữ đeo kính nhấc một chân lên, cái chân thon dài kia giống như ảo ảnh đá mạnh vào bụng những người này.

Rầm râm râm râm…

Liên tục có vài tiếng trầm đục truyền ra.

Chỉ thấy mây người này cùng ngã sấp xuống, rơi xuống đất k** r*n, cả đám đau tới mức không dậy nổi.

“Hả?”

Người nhà họ Hứa còn lại kinh hãi.

Sắc mặt Hứa Minh Tùng cũng âm trầm, lúc này quát: “Dừng tay!”

“Ông già, đừng có mà cho mặt mũi mà lên mặt! Chúng tôi đã trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực!

Nếu không thì chúng tôi đã sớm ra tay cướp người, cần gì lãng phí nhiều thời gian với các người như thế? Nếu ông hiểu chuyện, thì nhanh giao người ra đây! Nếu không thì đừng trách chúng tôi san bằng nhà họ Hứa ông!”

Người phụ nữ đeo kính liên tục hừ lạnh, thái độ càng kiêu ngạo hơn.

“Cô… Cô bé! Cô đừng có mà khinh người quá đáng! Tô Nhan là cháu ngoại tôi, mà các người lại là người có lai lịch không rõ! Sao tôi có thể giao cháu ngoại của mình cho các người?” Hứa Minh Tùng tức giận nói.

“Xem ra ông là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt rồi!”

Người phụ nữ đeo kính giận dữ, muốn ra tay.

Nhưng mà lúc này, người phụ nữ giống như tiên nữ kia mở miệng.

“Sư muội, đợi đã.”

“Sư tỷ…” Người phụ nữ đeo kính nhìn cô †a một cái.

“An tâm một chút chớ nóng vội!”

Cô ta nhỏ giọng nói, giọng nói như âm thanh của tự nhiên, vô cùng êm tai.

Cô ta vẫn ngồi trên ghế như cũ, không hề bận tâm, trên lúm đồng tiền xinh đẹp không có nhiều biến hóa cảm xúc, nhưng nói: “Ông cụ, chúng tôi mang Tô Nhan đi là vì muốn tốt cho Tô Nhan, Tô Nhan đã trúng kịch độc, tính mạng không giữ được lâu rồi! Nếu ông để chúng tôi dẫn cô ta đi, cô ta có thể sống sót, nếu ông tiếp tục từ chối chúng tôi, sẽ chỉ làm hại Tô Nhan, ông nhãn tâm nhìn Tô Nhan đi tìm đường chết à?”

“Rốt cuộc mấy người là ai?” Hứa Minh Tùng trâm giọng hỏi.

“Ông cụ, những chuyện này không phải là chuyện ông có thể hỏi”

“Các người không rõ lai lịch, đã muốn tôi giao cháu ngoại của tôi cho mấy người sao?

Cô cảm thấy có khả năng sao?” Đương nhiên là Hứa Minh Tùng không muốn, hừ lạnh nói: “Hơn nữa ngay cả bác sĩ Lâm đều không nắm chắc 100% chữa khỏi độc trên người Tô Nhan, các người có năng lực có biện pháp gì chữa khỏi cho Tô Nhan? Tôi không tin y thuật của mấy người mạnh hơn bác sĩ Lâm.”

“Xì, y thuật của bác sĩ Lâm là cái thá gì?

So với chúng tôi, anh ta còn kém xa!” Người phụ nữ đeo kính cười khinh thường.

“Các cô cũng là bác sĩ sao?” Hứa Minh Tùng thất thần hỏi.

“Chúng tôi không phải là bác sĩ, chúng tôi là thần tiên!” Người phụ nữ đeo kính mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2380


Chương 2380:

“Thần tiên sao?”

Mấy người mơ hồ rồi.

“Ông cụ, ông nói y thuật của bác sĩ Lâm vô song, kết quả cũng không chữa trị khỏi cho Tô Nhan sao? Bây giờ Tô Nhan an nguy sớm tối, chống đỡ không được lâu nữa đâu, nếu như ông muốn cô ta sống, vậy thì giao cô ta cho chúng tôi!” Cô gái giống như tiên nữ nói.

Hứa Minh Tùng im lặng.

Thực ra ông ấy rất quý Tô Nhan.

Dù thế nào cũng là cháu ngoại nữ nhà mình, sao ông ấy có thể tùy tiện giao cháu gái mình cho đối phương?

Hơn nữa làm vậy, chẳng phải có lỗi với Lâm Dương sao?

Dù sao Lâm Dương đã từng dặn dò ông ấy rồi, nhất định phải trông nom Tô Nhan cẩn thận…

Hứa Minh Tùng hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Như vậy để tôi gọi điện thông báo với bác sĩ Lâm một tiếng, nhìn xem bác sĩ Lâm quyết định thế nào.”

“Ông cụ, chúng tôi không có nhiều thời gian, ông đừng có mà câu giờ! Giao hay không, chỉ đợi một câu của ông.” “Tiên nữ lạnh nhạt nói, giống như hạ tối hậu thư.

“Tôi nói rồi, tôi phải xem bác sĩ Lâm quyết định thế nào.” Hứa Minh Tùng nhíu mày, mặc kệ hai cô gái kia, lấy điện thoại có vẻ cổ của mình ra ấn số.

Nhưng mà người phụ nữ như tiên nữ kia mất đi kiên nhẫn.

“Sư muội, đi vào mang người đi thôi!” Cô †a lập tức mở miệng.

“Dạ sư tỷ!”

Người phụ nữ đeo kính nhếch miệng, trực tiếp xoay người đi ra sau phòng khách.

“Ngăn cô ta lại!” Hứa Minh Tùng kêu to.

Người nhà họ Hứa lập tức nhào lên trước.

Nhưng… Không có ai là đối thủ của người phụ nữ này.

Chỉ giao thủ mấy chiêu, người nhà họ Hứa đã ngã xuống đất không dậy nổi, không ngừng k** r*n.

Thực lực chênh lệch quá lớn!

Những người gọi là cao thủ của nhà họ Hứa ở trước mặt người phụ nữ đeo kính này, quả thực không khác gì gà con.

Vẻ mặt Hứa Minh Tùng âm trầm, không biết nên nói gì cho phải.

Còn người phụ nữ đeo kính, giống như đi vào chỗ không người, sải bước đi vào trong.

Gương mặt Hứa Minh Tùng âm trầm, lại muốn gọi người ngăn cản.

“Lão già thối này! Đừng tưởng rằng ông lớn tuổi rồi tôi không dám ra tay với ông!”

Người phụ nữ đeo kính hừ lạnh nói, tát một cái vào mặt Hứa Minh Tùng.

Hứa Minh Tùng vội vàng nâng cánh tay ngăn cản.

Bốp!

Bàn tay đánh lên cánh tay ông ấy, nhưng đánh ông ấy ngã xuống đất.

Rầm!

Tiếng trầm đục truyền ra.

Hứa Minh Tùng đau tới mức trên gương mặt già nua đều là mồ hôi, gương mặt trắng xanh, cánh tay kia không ngừng run rẩy.

Mà vào lúc này, Lâm Dương đã đi vào phòng khách nhà họ Hứa, đúng lúc thấy được một màn này…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2381


Chương 2381:

“Ông chủ!”

“Bạt”

“Ông nội, ông không sao chứ?”

Người nhà họ Hứa nóng nảy, đám cô dì chú bác đều xông lên, luống cuống chân tay nâng ông cụ Hứa dậy.

Nhưng khi chạm vào cánh tay của ông cụ, ông cụ đau tới mức nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ra.

Xắn tay áo lên nhìn, cánh tay đã sưng phồng lên, e rằng xương cốt đã vỡ ra rồi.

Rất kh*ng b*!

Một cái tát đã đánh Hứa Minh Tùng ch 1⁄40 thành ra như thế, kình lực của người phụ nữ đeo kính thực sự không nhỏ.

Người nhà họ hứa vừa tức vừa phẫn nộ.

“Cô… Cô quá đáng giận rồi! Đối với người già mà tàn nhẫn như thế, tâm địa cô quá ác _ độc rồi!” Một người nhà họ Hứa tức giận mắng.

“Ồ, tôi đã cảnh cáo mấy người rồi, là lão già chết tiệt này không chịu nghe khuyên bảo, chuyện này đâu liên quan tới tôi? Hơn nữa tôi đã nhẹ tay lắm rồi, tôi nói cho các người biết, nếu ai còn dám ngăn cản tôi, vướng chân vướng tay, vậy tôi trực tiếp phế đi ông ta!” Người phụ nữ đeo kính cười mỉa, quay đầu đi về phía sau phòng khách.

Nhưng mà lúc này, một tiếng quát khẽ truyền ra.

“Đứng lại = 2zn0.

Chân của người phụ nữ đeo kính không khỏi bị kìm hãm lại.

“Tiên nữ” cũng nhìn về phía người mới nói.

Chỉ thấy một người đàn ông tuấn tú bất phàm như thiên thần đi vào phòng, bước nhanh tới chỗ Hứa Minh Tùng.

“Là bác sĩ Lâm!”

“Thật tốt quá, bác sĩ Lâm đến rồi “Bác sĩ Lâm, cậu đã đến rồi!”

“Bác sĩ Lâm…”

Người nhà họ Hứa như gặp được cứu tinh, cả đám cảm động tới mức rơi nước mắt, vui sướng khóc ra.

Lâm Dương bước vài bước tới bên cạnh Hứa Minh Tùng, nhìn cánh tay của ông ấy một lát.

“Nhóc Lâm… Bác sĩ Lâm, không có gì đáng ngại… Không có gì đáng ngại đâu.”

Thiếu chút nữa là Hứa Minh Tùng gọi sai tên, vội vàng sửa lại cười hì hì nói.

“Có nứt xương rất nhỏ, nếu là người trưởng thành thì không có gì đáng ngại, nhưng ông lớn tuổi rồi, loại thương tổn như vậy cần một thời gian mới khôi phục được, hơn nữa trong khoảng thời gian này sẽ có cảm giác rất đau đớn, rất khó chịu đựng…

Cháu sẽ chuẩn bị thuốc tốt nhất cho ông, giúp ông mau chóng khôi phục.” Lâm Dương khàn giọng nói.

“Được… Được! Cháu có lòng rồi!” Hứa Minh Tùng liên tục gật đầu, trong đôi mắt nhìn Lâm Dương ngoại trừ thưởng thức cũng chỉ còn lại thưởng thức.

.o Lâm Dương đâm một châm cho Hứa Minh Tùng, giảm bớt đau đớn giúp ông ấy, sau đó quay đầu nhìn cô gái đeo kính kia, lạnh nhạt hỏi: “Là cô làm đúng không?”

“Có vấn đề gì? Anh là bác sĩ Lâm đúng không? Bộ dạng còn rất đẹp trai đấy! Đẹp trai hơn trên tivi nhiều!” Cô gái đeo kính cười ngả ngớn, vẻ mặt vẫn kiêu ngạo như cũ.

“Cô lại đây.” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Anh muốn làm gì?” Người phụ nữ đeo kính sẽ không ngoan ngoãấn qua đó, mà híp mắt hỏi.

“Cô tát ông cụ Hứa một cái, đương nhiên là tôi phải tát trả cô một cái thay ông ấy rồi!”

“Vì sao anh phải ra mặt vì lão già chết tiệt kia? Ha ha ha, được thôi, anh cứ ra tay đi, cũng để tôi nhìn xem tên đông y thối tha như anh có chỗ nào lợi hại!” Người phụ nữ đeo mm xi0 kính cười khinh thường nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2382


Chương 2382:

Lâm Dương cau mày, đánh giá hai người phụ nữ này.

Anh cũng không rõ hai người phụ nữ có lai lịch gì, càng không rõ vì sao đối phương lại đến vì Tô Nhan.

Nếu đối phương cố tình gây sự như thế, anh cũng không cần thiết phải nương tay.

“Mọi người đỡ ông cụ đến bên kia nghỉ ngơi đi” Lâm Dương nghiêng đầu nói.

“Được, được bác sĩ Lâm!”

Người nhà họ Hứa không dám nhiều lời, vội vàng đưa ông cụ sang ghế bên cạnh nghỉ ngơi.

Hai tay của Lâm Dương để ở sau lưng, nhìn chằm chằm người phụ nữ đeo kính kia.

“Lại đây thành tâm xin lỗi ông cụ Hứa, tôi sẽ trừng phạt cô nhẹ một chút.”

“Xin lỗi sao?” Người phụ nữ đeo kính trợn †o mắt, cười ha ha nói: “Bác sĩ Lâm, anh không khỏi quá khôi hài rồi? Đời này, tôi chưa từng nhún nhường với người khác bao giờ, ha ha ha hai”

“Cho nên cô từ chối sao?”

“Đúng vậy, tôi từ chối, anh muốn ra tay thì nhanh lên! Chúng tôi còn phải trở về, nếu chậm trễ thời gian, chúng tôi sẽ bị mắng rồi.”

Người phụ nữ đeo kính cười nói.

Lâm Dương gật đầu: “Xem ra chỉ có thể dùng vũ lực giải quyết chuyện này, cô là con gái, tôi nhường cô ra tay trước.”

“Hả? Anh khinh thường con gái sao?

Đừng coi thường người khác, tôi nhường anh ra tay trước!” Người phụ nữ đeo kính hừ lạnh :3″ n0 nói.

Thái độ vẫn vô cùng kiêu ngạo như cũ.

“Sư muội…” “Tiên nữ’ hơi nhíu mày, giống như đang cố gắng khuyên bảo.

Nhưng người phụ nữ đeo kính đã hạ quyết tâm cho bác sĩ Lâm một giáo huấn, trực tiếp ngắt lời sư tỷ cô ta: “Sư tỷ đừng nhiều lời, xem em có khiến anh ta đẹp mặt không?”

Sau khi nói xong, cô ta bày ra tư thế, quát Lâm Dương: “Đến đây đi bác sĩ Lâm! Đừng khiến tôi thất vọng!”

“Được, tôi tôn trọng cô Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói, sau đó bước chậm tới…

VùiI 2 BH: 8⁄10.

Cơ thể đột nhiên biến mất.

“Hửm?”

Toàn thân người phụ nữ đeo kính căng lên, nhưng nhanh chóng kịp phản ứng, vội vàng nhằm mắt lại, dùng tai nghe, lập tức bắt giữ được vị trí của Lâm Dương, trở tay quát: “Tới đây!”

Sau khi nói xong, khuỷu tay đánh mạnh qua.

Nhưng một giây sau.

Bùm!

Tiếng vang thanh thúy truyền ra.

Sau đó là cảm giác đau nhức tê liệt truyền ra.

“Cái gì?”

Toàn thân người phụ nữ đeo kính run lên, rõ ràng nhìn thấy quả đấm của mình bị quả đấm khác đánh bạo, lực lượng mênh mông bao trùm toàn thân.

Đây là lực lượng cô ta không thể ngăn cản.

Dưới lực lượng này, cô ta bay ngược về sau như tên lửa, trực tiếp đụng thủng vài bức tường mới dừng lại…

“Hả?”

Mọi người rung động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2383


Chương 2383:

Bụi đất ở vườn hoa tung bay.

Người phụ nữ đeo kính đụng nát một ngọn núi, người ngã vào trong đống núi này, đứng dậy vô cùng gian nan.

“Sư muội, em có sao không?”

“Tiên nữ’ vội vàng đứng dậy, nhẹ giọng gọi.

“Sư tỷ, em… Em không sao… Không sao đâu ạ… ÁI”

Người phụ nữ đeo kính vừa nói vừa đứng dậy, nhưng chạm trúng miệng vết thương, đau tới mức cô ta run rẩy.

Đợi đứng dậy mọi người mới thấy năm ngón tay phải của cô ta đã bị gấy toàn bộ, vết thương chồng chất vô cùng thê thảm, máu tươi không ngừng nhỏ xuống, nhìn thấy mà ghê người.

“Đây là thực lực chân chính sao?”

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn người phụ nữ đeo kính, liên tục lắc đầu: “Thật sự khiến người ta thất vọng.”

“Anh…”

Người phụ nữ đeo kính cảm thấy khó thở, nghiến răng: “Tôi còn chưa thua đâu!

Chúng ta lại đánh tiếp!”

“Nếu như cô muốn chết, vậy tôi có thể thành toàn cho cô!”

Ánh mắt Lâm Dương lạnh lùng, bỗng nhiên nổi lên sát ý.

Toàn thân người phụ nữ đeo kính run lên.

Cô ta là người tập võ, đương nhiên là có thể cảm nhận được sát ý trên người Lâm Dương đâu, lúc này vẻ mặt cô ta nghiêm trọng hơn.

Cả nhà tải app truyện hola đọc nhé! “Được rồi sư muội, đừng nên cậy mạnh!

Em không phải là đối thủ của bác sĩ Lâm đâu!” “Tiên nữ này tiếp tục lên tiếng.

“Sự tỷ.”

Đôi môi người phụ nữ đeo kính mấp máy, không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng chỉ nghe cô ta mở miệng nói với Lâm Dương: “Bác sĩ Lâm! Tôi nghe người ta nói anh có tình cảm với cô Tô Nhan, không biết là thật hay giả?”

“Thật hay giả có liên quan gì tới hai người?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Bác sĩ Lâm, lần này chúng tôi tới là vì cứu cô Tô Nhan, không phải hại cô ta! Mong anh đừng ngăn cản!”

“Cứu sao? Các người là ai? Có thể cứu thế nào?” Lâm Dương nhíu mày hỏi.

“Chúng tôi là người của Hồng Nhan Cốc, tôi tên là Gia Linh, vị kia là sư muội của tôi, tên là Ngọc Hoa! Chúng tôi vâng lời của sư phụ, đến đây đưa cô Tô Nhan về Hồng Nhan Cốc.” “Tiên nữ mở miệng nói.

“Hồng Nhan Cốc ư?”

Lâm Dương cau mày: “Tôi chưa từng nghe nói tới cái tên này, là tông phái y học ở Việt Nam đúng không?”

“Hồng Nhan Cốc tôi không phải là tông phái nghiên cứu và luyện tập y đạo!”

“Vậy các người đang làm gì?”

“Chúng tôi đang học tập tu luyện pháp tướng thiên đạo trong tự nhiên!”

“Đó không phải là tu tiên sao?” Lâm Dương lắc đầu mỉm cười: “Hoang đường!

Không có tri thức!”

“Sáu chữ này, tôi cũng có thể tặng cho bác sĩ Lâm anh! Anh không biết, cũng không có nghĩa là không có!” Gia Linh không tức giận, vẫn lạnh nhạt phản bác.

“Vậy vì sao các người muốn mang Tô Nhan đi? Chẳng lẽ… Tô Nhan thích hợp tu luyện Thiên Đạo?”

“Đúng vậy! Một năm trước, khi sư phụ du lịch thế tục đã tình cờ gặp Tô Nhan một lần, cũng ước hẹn từ đó, vào lúc thích hợp sẽ đưa cô ta về Hồng Nhan Cốc tu luyện!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2384


Chương 2384:

“Vậy sao?”

Lâm Dương suy nghĩ.

Anh mơ hồ nhớ rõ, có một lần Tô Nhan †an làm đã nói cô từng đụng phải một người vô cùng kỳ lạ, nói một tràng những lời rất khó hiểu.

Lâm Dương vẫn luôn không để ở trong lòng.

Bây giờ xem ra, không lẽ người kỳ lạ này là cốc chủ của Hồng Nhan Cốc?

“Sư phụ biết Tô Nhan trúng độc bị thương, nguy ở sớm tối, cho nên bảo tôi nhanh chóng tới đây đón Tô Nhan, sư phụ đã biết rõ độc mà Tô Nhan trúng phải, cũng có thể giải, chỉ hi vọng bác sĩ Lâm đừng nghĩ ngăn cản, để chúng tôi đưa Tô Nhan đi” Gia Linh nói.

“Sư phụ cô có thể giải sao? Hừ, chỉ sợ các cô căn bản không biết Tô Nhan trúng độc gì, sao có thể giải được?” Vẻ mặt Lâm Dương zz BH) s10.

không thay đổi nói.

“Sao không biết? Độc Tuyệt Mệnh Hoa mà thôi, sư phụ nói có thể giải được!” Gia Linh trực tiếp mở miệng.

Những lời này vang lên, toàn thân Lâm Dương đột nhiên căng thẳng.

“Sao các người… Lại biết được?”

“Chuyện này bác sĩ Lâm đừng nên hỏi thì hơn, đã không còn sớm nữa, bác sĩ Lâm, mong anh nhanh giao Tô Nhan cho chúng tôi! Đây là vì muốn tốt cho Tô Nhan, cũng vì tốt cho anh!”

“Có ý gì?”

“Nếu anh không chịu giao Tô Nhan ra, chúng tôi… Chỉ có thể áp dụng thủ đoạn cưỡng chế rồi!” “Tiên nữ nói, trong đôi mắt đẹp tràn ngập kiên định.

Đôi mắt Lâm Dương nheo lại, khàn giọng nói: “Tôi không có khả năng để các người đưa Tô Nhan rời đi! Tôi không tin năng lực của các người, tôi chỉ tin y thuật của tôi, cuối cùng tôi sẽ dùng tất cả bản lĩnh của tôi ổn định thương tổn do độc gây ra Tô Nhan, tôi cũng sẽ dùng mọi nghiên cứu chế tạo của tôi tạo ra thuốc giải! Mời các người về cho!”

Lâm Dương hoàn toàn không biết gì về Hồng Nhan Oốc, tất nhiên là không thể dựa vào vài ba câu nói của bọn họ mà từ bỏ Tô Nhan.

Anh tin mình có thể chế tạo ra thuốc giải cho Tô Nhan, cho nên anh tình nguyện để cô ở bên mình!

“Bác sĩ Lâm khăng khăng cố chấp như vậy sao… Vậy xem ra, nơi này không phải nơi tốt nhất để giải quyết vấn đề!”

= s10 “Tiên nữ nhìn xung quanh một lát, bình tĩnh nói: “Tìm một khu đất trống đi! Tôi thẳng, Tô Nhan đi theo tôi, tôi thua, sẽ không quấy rầy tới anh đợi!”

Tải app truyện hola đọc nhiều nhé cả nhà! Mọi người nghe thấy thế, đều vô cùng lo sợ.

Người phụ nữ này định dựa vào vũ lực giải quyết chuyện này rồi.

Nhưng người nhà họ Hứa không lo lắng.

Bác sĩ Lâm mạnh như vậy, còn sẽ mấy đứa nhóc này sao?

“Đến sau núi đi.” Lâm Dương nói.

“Được.”

Người phụ nữ gật đầu.

Lâm Dương vươn người nhảy lên, xông về phía sau núi, người phụ nữ theo sát phía sau.

= 90 Người nhà họ Hứa cũng vội vàng chạy về sau núi.

“Ha ha, bác sĩ Lâm, anh nghĩ sư tỷ của tôi là ai chứ? Lần này nhất định sẽ khiến anh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!” Người phụ nữ đeo kính kia cười mỉa nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Dương rời đi, khóe miệng nhếch lên nụ cười kỳ lạ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2385


Chương 2385:

Thía sau núi nhà họ Hứa trải qua lần trước Lâm Dương chiến đấu với Bạch Thiếu Quân, đã tàn phá thành.

mảnh nhỏ, vô cùng bừa bộn.

Ông cụ Hứa cũng không kịp sửa lại.

Lúc này lại đấu, ông ấy đang nghĩ có nên sửa nơi này thành một võ đài hay không? Đương nhiên đây chỉ là ý nghĩ nhất thời mà thôi.

Gia Linh đi tới phía sau núi, nhìn cảnh tượng hoang tàn ở nơi này, trong mắt cô ta lóe lên một ý nghĩ.

Đợi Lâm Dương đến, cô ta lập tức đứng lại.

Không ra vẻ sốt ruột, chỉ đứng sừng sững ở đây như vậy, giống như giai nhân đứng đưới cây liễu đợi tài tứt..

“Bác sĩ Lâm, có thể ra tay bất cứ lúc nào rồi.”

Gia Linh nói khẽ.

“Được!”

Lâm Dương gật đầu, cũng không dong đài, bước vài bước tiến lên đánh một quyên.

Không có một chút ý thương hương tiếc ngọc.

Anh vừa mới ra tay, đã dùng hết toàn lực.

Quả đấm thô bạo như vậy, mãnh liệt hơn lúc đôi phó Ngọc Hoa nhiều.

Người nhà họ Hứa kinh hãi kêu lên.

Cô nhóc xinh đẹp như thế e rằng sắp bị thương nặng rồi! Nhưng mà…

Gia Linh vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt không có cảm xúc, giống như không nhìn thấy một quyền kia…

Rầm! Ngay lúc quả đấm này sắp đánh trúng người Gia Linh, chỉ trong nháy mắt cuối cùng Gia Linh cũng cử động rồi.

Cô ta không né tránh, mà nâng bàn tay như không xương lên, nhắm ngay một quyền vô cùng thô bạo, muốn đừng tay mình đón đỡ.

“Cái gì?”

Không ngừng vang lên tiếng kêu kinh hãi.

Đây không phải là đang tìm đường chết sao? Ngọc Hoa dùng tay va chạm chính diện với quả đấm của Lâm Dương, hậu quả là năm ngón tay bị gãy, bàn tay của Gia Linh còn tỉnh xảo nhỏ mảnh hơn Ngọc Hoa, nếu trúng một quyền này, không bị ném thành khối băng vụn, thì cũng tứ phân ngũ liệt? Một số người sợ tới mức nhăm hai mắt lại, không đám nhìn nữa.

Nhưng ngay lúc một quyền này sắp đánh trúng bàn tay mềm mại không xương của Gia Linh…

Rầm! Tiếng động kỳ lạ truyền ra.

Sau đó chỉ thấy cơ thể Lâm Dương đột nhiên như mũi tên nhọn bay về phía sau.

Rầm! Cơ thể va chạm mạnh đựng nát vách núi đá ở phía sau.

Vách núi vốn đã vỡ nát lập tức vỡ ra tiếp, lượng lớn đá vỡ rơi xuống, mai táng Lâm Dương.

“Hà? Chuyện này…”

“Bác sĩ Lâm!”

“Cậu không sao chứ?”

Người nhà họ Hứa sốt ruột, vội vàng xông lên trước.

“Nhanh, mau đẩy tảng đá ra, cứu bác sĩ Lâm!”

Hứa Minh Tùng sốt ruột tới mức gương mặt trắng, bệch, liên tục la lên.

Rầm! Lúc này tảng đá được đẩy ra, Lâm Dương đứng dậy từ trong đống đá.

Người nhà họ Hứa dừng lại.

Lúc này lại nhìn, hình như Lâm Dương không bị thương tích gì, nhưng mặt xám mày tro, hơi chật vật.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2386


Chương 2386:

“Lâm Dương… Bác sĩ Lâm, cháu không sao chứ?” Hứa Minh Tùng ân cần hỏi, thiếu chút nữa lại gọi sai tên.

“Ông cụ, cháu không sao!” Lâm Dương kêu lên, đôi mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm Gia Linh: “Lực mà cô vừa sử dụng… Là lực lượng kỹ xảo đúng không? Nhưng khác với lực lượng kỹ xảo thông thường! Lực lượng kỹ xảo này của cô càng tinh diệu hơn, đã không đơn giản là bốn lạng đẩy ngàn cân nữa rồi!

Đây… Rốt cuộc là thủ đoạn gì thế?”

“Không là thủ đoạn cao cấp gì, rất nhiều người đều biết! Thái Cực, hẳn là bác sĩ Lâm từng nghe nói tới rồi?” Gia Linh bình tĩnh nói.

“Thái Cực sao?”

Lâm Dương hơi bất ngờ.

Thái Cực lợi hại như vậy sao?

Không phải là anh chưa từng thấy người dùng Thái Cực, nhưng giống như Gia Linh, anh thật sự rất ít gặp.

Lâm Dương hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc hơn, sau đó hai tay cũng ngoằn ngoèo như tơ, quyền hóa thành chưởng, xông về phía Gia Linh với thế tấn công mới.

Lực lượng kỹ xảo sao?

Lấy nhu thắng cương?

Lâm Dương cũng biết!

Anh san bằng mấy tông phái võ học, đạt được những tinh túy của tông phái võ học, mặc dù anh ấy không biết nhiều về sách võ thuật, nhưng con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, anh đã nắm được một số tinh hoa.

Lực lượng kỹ xảo, lực lượng đơn thuần, khí kình mạnh mẽ, anh đều thuộc lòng.

Nhưng lần trở lại này Lâm Dương dùng toàn lực đánh một bàn tay qua, Gia Linh vẫn đứng tại chỗ như cũ, không né tránh. Mà lần này cô ta nâng một tay lên, bàn tay hơi để về sau, năm ngón tay năm chặt thành quyền, sau đó quát khẽ một tiếng, một quyền đánh Về phía lòng bàn tay của Lâm Dương.

VùiI Chỉ trong nháy mắt, Lâm Dương có thể cảm nhận được rõ gió thổi từ trên nắm tay không to kia tới!

Lâm Dương ngây ngẩn cả người.

Gia Linh không tiếp tục dùng Thái Cực nữa! Mà thay vào đó, cô ta đi theo hướng ngược lại! Dùng sức mạnh tấn công nhẹ nhàng!

Chuyện này là sao đây?

Đầu Lâm Dương hơi hỗn loạn.

Mặc kệ rồi!

Đôi mắt Lâm Dương nghiêm nghị, không nương tay nữa mà dùng toàn lực tấn công.

Rầm!

Một lần nữa quyền chưởng va chạm.

Tiếng vang trầm đục truyền ra.

Lúc này Lâm Dương không bay ra ngoài, mà không ngừng lùi về sau, mặt đất bị anh giẫm ra cái hố sâu, trên người bị lực lượng mênh mông lay động, đợi khi anh đứng lại…

Phốc!

Miệng Lâm Dương trực tiếp phun ra máu tươi.

“Hả?”

Mọi người vô cùng kinh hãi.

Lâm Dương cũng lộ ra vẻ mặt kinh hãi, vội vàng thở sâu, ổn định khí huyết trong cơ thể mình.

Hơi làm kiểm tra một chút, mới phát hiện trong cơ thể mình có nhiều chỗ huyết quản bị phá vỡ.

Anh vội vàng châm cứu phong huyệt, ổn định cơ thể.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2387


Chương 2387:

“Bác sĩ Lâm…” Hứa Minh Tùng tiến lên trước, trên gương mặt già nua đều là sốt ruột, nhỏ giọng hỏi: “Cháu thế nào rồi?

Không sao chứ?”

“Không sao ạ… Người này… Thật mạnh!”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Sao lại thế này? Cô nhóc kia là sư tỷ của cô nhóc Ngọc Hoa, hai người nên cùng một người dạy bảo, sao thực lực một trời một vực như thế?” Hứa Minh Tùng hoang mang hỏi.

“Cháu cũng không biết.”

Lâm Dương phun ra một ngụm khí đục, đôi mắt lạnh lùng.

“Bác sĩ Lâm, xem ra anh đã biết sự lợi hại của Hồng Nhan Cốc chúng tôi rồi?” Ngọc Hoa cười to, vô cùng đắc ý.

“Đây không phải là Thái Cực nữa đúng không?” Lâm Dương nói với Gia Linh.

“Đương nhiên không phải!”

“Vậy đó là gì?”

“Thiên Cương Thuật!”

“Thiên Cương… Thuật?”

“Thuật pháp tôi học được ở Hồng Nhan Cốc, bao hàm toàn diện, tôi không có nói tôi chỉ biết Thái Cực.” Gia Linh lạnh nhạt nói.

“Thì ra là thế…”

Lâm Dương im lặng gật đầu: “Xem ra tôi phải nghiêm túc hơn rồi!”

“Anh sớm nên nghiêm túc, bác sĩ Lâm, tôi cũng rất chờ mong mở mang kiến thức về bản lĩnh võ y của anh.” Gia Linh bình tĩnh nói.

Lâm Dương không nói một lời, ngón tay vung lên.

Vù vù vù…

Một cái kim châm cứu nhảy từ đầu ngón tay Lâm Dương ra, sau đó vững vàng đâm lên cánh tay của Lâm Dương.

Mà cùng thời gian đó, Lâm Dương cũng thôi động Lạc Linh Huyết.

Chỉ trong nháy mắt, ý chí chiến đấu của Lâm Dương điên cuồng dâng lên, người cũng trở nên thô bạo hơn.

Đám người nhà họ Hứa ở phía sau đột nhiên cảm thấy khó thở, cả đám liên tục lùi về phía sau.

Cả nhà tải app truyện hola nhé cả nhà! “Ba… Chuyện này là sao đây?”

Hứa Hoa Ca run run hỏi.

“Đừng nên nhiều lời, mấy đứa nhanh chóng rời khỏi nơi này! Đi!” Hứa Minh Tùng quát khẽ.

“Vậy ba thì sao?”

“Ba không sao cả, nhanh đi đi!”

Hứa Minh Tùng nghiêm túc nói.

Đám Hứa Hoa Ca chần chừ một lát, bảo mấy người nhiều tuổi hoặc nhỏ tuổi rời đi, mà mấy bọn họ thì ở lại bên cạnh Hứa Minh Tùng.

“Sư tỷ cẩn thận, người này đã trở nên khác với vừa rồi!” Ngọc Hoa liếc mắt nhìn Lâm Dương, vội vàng kêu lên.

“Không có gì đáng ngại, một kích tiếp theo, chị sẽ đánh bại anh ta.”

Gia Linh nhẹ giọng nói, sau đó bước gót sen đi về phía Lâm Dương.

Lúc này, vậy mà cô ta chủ động xông ral
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2388


Chương 2388:

Gia Linh bước nhẹ tới.

Bước chân của cô ta không tính là nhanh, dáng người xinh đẹp giống như bách hợp trong gió, lướt nhẹ mà linh động, khiến người xem ngây ngất.

Đây không phải là mỹ nhân thế tục có thể bồi dưỡng ra.

Cô ta đã sớm siêu thoát khỏi thế tục rồi.

Đôi mắt đôi môi, làn da kia, đều có thể câu đi tâm hồn của người ta.

Nhưng theo Lâm Dương, dưới phần xinh đẹp này, là một cao thủ tuyệt đỉnh vô cùng mạnh mất Hơn nữa… Thực lực của cô ta tuyệt đối không dưới top 10 Thiên Kiêu!

“Bác sĩ Lâm, cẩn thận đi!” Lúc này Gia Linh nói nhỏ một tiếng.

Lâm Dương nheo mắt mà nhìn.

Rầm!

Chỉ thấy quanh người Gia Linh nổi lên kình phong, đánh thẳng về phía hai mắt anh.

Lâm Dương muốn nhằm mắt lại theo bản năng, nhưng lại nghĩ tới gì đó, vội vàng cố mở †o mắt, nhìn chằm chằm Gia Linh.

Nhưng mà cơ thể Gia Linh ở trước mặt đột nhiên trở nên mơ hồ, sau đó lượng lớn bóng dáng như mộng ảo xuất hiện quanh người Lâm Dương.

Mọi thứ giống như là cảnh trong mơ, rất không chân thật!

“Không hay rồi!”

Lâm Dương cảm nhận được không thích hợp, hai chân cử động không ngừng lùi về Sau.

Nhưng anh vừa mới cử động.

VùI Toàn bộ ảo ảnh đột nhiên biến mất.

Ngay sau đó cơ thể Gia Linh xuất hiện trước mặt Lâm Dương.

Toàn bộ có thật có giả, căn bản khiến người ta không thể nào phân biệt được!

Cô ta vươn ngón tay, chỉ về phía ngực Lâm Dương.

Ngón tay rất yên bình, nhưng bao hàm toàn bộ, khiến người ta có cảm giác như lực lượng cả trời đất ở bên trong!

Lâm Dương hết hồn, hai tay nhanh chóng di chuyển, chống lên trên ngón tay kia.

Đinh!

Một giọng nói thanh thúy truyền ra.

Chỉ thấy toàn thân Lâm Dương cứng đờ.

Giống như mỗi một tấc da thịt mỗi một tấc cốt nhục, đều bị ngón tay này lôi kéo, không thể cử động.

Sau đó…

Bùm!

Lực lượng kinh ngạc tuyệt luân bùng nổ từ đầu ngón tay ra.

Một vòng tròn lực dao động.

Lâm Dương bị đánh bay ra ngoài, lại một lần nữa ngã vào trong vách núi nghiền nát.

Lần này, cả ngọn núi bị va đập nát.

2s m Ngọn núi to run rẩy, tảng đá bắn tung tóe, giống như xảy ra động đất cấp chín.

Tất cả người nhà họ Hứa đều bị dọa sợ.

“Sư tỷ! Tuyệt quá Ngọc Hoa mừng rð, liên tục vỗ tay kêu to.

Gia Linh thu hồi ngón tay, im lặng nhìn vách núi sụp đổ ở bên kia.

Một kích này, không biết uy năng mạnh hơn hai kích trước bao nhiêu lần!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2389


Chương 2389:

Lâm Dương vốn trải qua một cuộc đại chiến mà về, cơ thể còn chưa khôi phục hoàn toàn, đối mặt với chiêu pháp này của Gia Linh, căn bản không chiếm được tiện nghỉ gì.

Gia Linh cũng tin tưởng dưới một kích này, Lâm Dương không chết cũng sẽ bị trọng thương.

Quả nhiên.

Đợi Lâm Dương gian nan bò từ trong đống tảng đá ra, đã chồng chất vết thương, toàn thân da tróc thịt bong, trên mặt đều là vết rách, khiến người ta nhìn mà kinh hồn táng đảm.

Mà càng nghiêm trọng hơn là hai tay của anh.

Mười ngón tay đều bị gấy.

Chỗ ngực có một lỗ thủng trong suốt đang ồ ạt chảy máu ra ngoài.

Không biết trái tim có bị thương tổn hay không.

Anh còn chưa đứng hẳn hoi.

Phốc…

Miệng liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, người đã lung lay sắp đổ, khó mà chiến đấu tiếp được.

“Hả?”

Toàn bộ người nhà họ Hứa trợn tròn mắt.

Gia Linh lạnh nhạt nhìn, trên mặt không có biểu cảm gì.

“Vậy mà thực lực của Hồng Nhan Cốc trâu bò như vậy… Nước Việt Nam này, quả nhiên là ngọa hổ tàng long! Phần thực lực này của cô, nếu tính ra, ít nhất phải nằm trong top 5 Thiên Kiêu!”

Lâm Dương gian nan lau máu tươi ở khóe miệng, trong đôi mắt tràn ngập vẻ nghiêm trọng.

“Bác sĩ Lâm, anh thua rồi!” Gia Linh bình tĩnh nói: “Dựa theo ước định giữa anh và tôi, tôi có thể mang Tô Nhan đi rồi!”

“Cô không thể mang cô ấy đi!” Lâm Dương quát khẽ.

“Sao thế? Bác sĩ Lâm, anh muốn đổi ý à?” Gia Linh khẽ cau mày: “Đến lúc này rồi, cho dù anh đổi ý cũng vô dụng thôi! Nhà họ Hứa không có ai ngăn được tôi đâu! Nếu như anh muốn tiếp tục ngăn cản, tôi chỉ có thể g**t ch*t anh! Bác sĩ Lâm, anh và tôi không thù không oán, tôi không muốn giết anh, hi vọng anh đừng nên ép tôi!”

“Sư tỷ! Nói nhiều với tên phế vật này như thế làm gì! Anh ta muốn chết, chúng ta thành †oàn cho anh ta là được! Nếu không thì anh †a sẽ nghĩ rằng chúng ta không dám giết anh †a!” Ngọc Hoa la lên.

Gia Linh không nói chuyện, chỉ xoay người đi ra bên ngoài.

Cô ta tính toán cưỡng ép mang Tô Nhan đi.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Lâm Dương mở miệng nói.

“Cô Gia Linh! Tôi đã nói rồi, cô không thể mang Tô Nhan đi!”

“Bác sĩ Lâm, anh đừng nên ép tôi có được không?” Gia Linh nhíu mày, nghiêng đầu nói nhỏ.

“Tôi không ép cô, tôi là vì tốt cho cô! Bởi vì cô không thể mang cô ấy đi được!” Lâm Dương lắc đầu.

“Mạnh miệng! Nếu vậy thì thử xem?”

Ngọc Hoa giận dữ hỏi.

“Sao thế? Cô vội vã muốn sư tỷ mình chết như vậy sao?” Lâm Dương suy yếu nhìn Ngọc Hoa nói.

“Chết sao?” Ngọc Hoa ngẩn ra.

Trong đôi mắt Gia Linh cũng lóe lên chút nghi ngờ.

Chỉ nghe Lâm Dương khàn giọng nói: “Cô Gia Linh, nhìn ngón tay của cô đi!”

Gia Linh vội vàng giơ tay lên, nhìn ngón tay vừa mới vươn ra kia.

Chỉ thấy trên đầu ngón tay như ngọc xuất hiện một lỗ kim rất nhỏ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2390-2391


Chương 2390:

Nếu không nhìn kỹ, gần như không phát hiện ra được sự t

Chương 2390:

Nếu không nhìn kỹ, gần như không phát hiện ra được sự tồn tại của nó.

“Cái gì?” Gia Linh hơi kinh ngạc, sau đó như nghĩ tới gì đó: “Khi anh vừa mới ngăn cản một ngón tay của tôi… Châm ẩn sao?”

“Không sai, là kẹp ở trong lòng bàn tay!”

“Nói như vậy, trên châm có độc?”

“Cô có thể cho rằng không có độc.”

2o BH 10/11 Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, mọi người nghẹn họng nhìn trân trối.

Người nào cũng không ngờ tới, vậy mà bác sĩ Lâm còn có một chiêu như vậy.

Như vậy xem ra, thắng bại… Giống như còn chưa phân được!

“Đê tiện!”

Ngọc Hoa tỉnh lại từ trong ngây người, lúc này chửi ầm lên, cởi kính mắt ra chỉ vào Lâm Dương kêu lên: “Bác sĩ Lâm! Uổng công anh còn là một bác sĩ, vậy mà vô liêm sỉ như thế! Dùng ám khí đả thương người khác! Anh quá đê tiện rồi! Thấp hèn!”

“Ám khí? Kim châm cứu trở thành ám khí từ khi nào thế? Hơn nữa khi chúng ta quyết đấu, có quy định không thể dùng châm không thể dùng độc sao? Các người đều biết tôi là võ y, ngay cả khác biệt cơ bản nhất này đều không cho tôi dùng sao? Vậy vì sao ngay từ đầu các người không cho tôi bó tay chịu trói đi?” Lâm Dương hỏi lại.

“Anh…” Ngọc Hoa tức tới mức giậm chân, liên tục rống to: “Họ Lâm kia! Anh đừng có mà đắc ý, tôi nói cho anh biết, cho dù sư tỷ của tôi trúng độc cũng không sợ, Hồng Nhan Cốc của chúng tôi rất giỏi, chúng tôi có thể giải độc trên người Tô Nhan, sao có thể không giải được độc của anh? Muốn dùng thứ này thao túng chúng tôi sao? Anh nằm mơ đi!”

“Hồng Nhan Cốc các cô lợi hại như vậy sao?”

“Hừi Ếch ngồi đáy giếng, không biết bản lĩnh của Hồng Nhan Cốc chúng tôi! Ở trước mặt Hồng Nhan Cốc chúng tôi, anh ngay cả con kiến trên đất cũng không bằng!” Vẻ mặt Ngọc Hoa tràn đầy khinh thường, trong mắt cô ta tràn ngập kiêu ngạo.

Lâm Dương cũng không tức giận: “Có thể hỏi một chút không, từ nơi này đến Hồng Nhan Cốc các cô, phải đi mấy ngày?”

Ngọc Hoa sửng sốt: “Anh hỏi chuyện này làm gì?”

“Một tiếng có đủ không?”

“Chuyện này… Liên quan gì đến anh? Rốt cuộc là anh có ý gì?” Ngọc Hoa nghiến răng nói.

Gia Linh đã mở miệng nói trước: “Ý của anh ta vô cùng đơn giản, độc mà chị trúng, †rong vòng một tiếng sẽ phát tác, nếu trong vòng một tiếng không được chữa trị, e rằng sẽ phát độc mà chết, chết ở nơi này!”

“Cái gì?” Ngọc Hoa bị dọa ngốc tại chỗ, trợn to mắt nhìn Lâm Dương: “Chuyện này…

Chuyện này… Chuyện này… Chuyện này là thật sao?”

25 BI n0 “Đương nhiên.” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Không phải mỗi một loại độc đều giống như độc của Tô Nhan, có thể khiến cô ấy mười ngày nửa tháng không phát tác! Độc mà tôi vừa dùng này, tôi muốn nó phát tác, nó sẽ lập tức phát tác! Nếu tôi mặc kệ, trong một tiếng tất nhiên là sư tỷ cô sẽ phát độc mà mất mạng! Cô gái này, cô có thể đưa sư tỷ cô về Hồng Nhan Cốc trong một tiếng, vậy thì xin cứ tự nhiên!”

“Anh… Anh… Anh lừa người! Tôi còn lâu mới tin! Anh… Anh nghĩ anh là ai? Tôi không tin y thuật của anh có thể lợi hại như vậy?”

Ngọc Hoa hơi điên cuồng, gào to, đôi mắt cũng mở to.

“Tôi không có coi tôi là người như thế nào, tôi… Chỉ là bác sĩ Lâm mà các người nói thôi!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, Ngọc Hoa không mm Ano thể nhẫn nại được nữa.

Bác sĩ Lâm!

Ba chữ đó, đủ đại biểu cho quyền uy của đông y trong nước!

ồn tại của nó.

“Cái gì?” Gia Linh hơi kinh ngạc, sau đó như nghĩ tới gì đó: “Khi anh vừa mới ngăn cản một ngón tay của tôi… Châm ẩn sao?”

“Không sai, là kẹp ở trong lòng bàn tay!”

“Nói như vậy, trên châm có độc?”

“Cô có thể cho rằng không có độc.”

2o BH 10/11 Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, mọi người nghẹn họng nhìn trân trối.

Người nào cũng không ngờ tới, vậy mà bác sĩ Lâm còn có một chiêu như vậy.

Như vậy xem ra, thắng bại… Giống như còn chưa phân được!

“Đê tiện!”

Ngọc Hoa tỉnh lại từ trong ngây người, lúc này chửi ầm lên, cởi kính mắt ra chỉ vào Lâm Dương kêu lên: “Bác sĩ Lâm! Uổng công anh còn là một bác sĩ, vậy mà vô liêm sỉ như thế! Dùng ám khí đả thương người khác! Anh quá đê tiện rồi! Thấp hèn!”

“Ám khí? Kim châm cứu trở thành ám khí từ khi nào thế? Hơn nữa khi chúng ta quyết đấu, có quy định không thể dùng châm không thể dùng độc sao? Các người đều biết tôi là võ y, ngay cả khác biệt cơ bản nhất này đều không cho tôi dùng sao? Vậy vì sao ngay từ đầu các người không cho tôi bó tay chịu trói đi?” Lâm Dương hỏi lại.

“Anh…” Ngọc Hoa tức tới mức giậm chân, liên tục rống to: “Họ Lâm kia! Anh đừng có mà đắc ý, tôi nói cho anh biết, cho dù sư tỷ của tôi trúng độc cũng không sợ, Hồng Nhan Cốc của chúng tôi rất giỏi, chúng tôi có thể giải độc trên người Tô Nhan, sao có thể không giải được độc của anh? Muốn dùng thứ này thao túng chúng tôi sao? Anh nằm mơ đi!”

“Hồng Nhan Cốc các cô lợi hại như vậy sao?”

“Hừi Ếch ngồi đáy giếng, không biết bản lĩnh của Hồng Nhan Cốc chúng tôi! Ở trước mặt Hồng Nhan Cốc chúng tôi, anh ngay cả con kiến trên đất cũng không bằng!” Vẻ mặt Ngọc Hoa tràn đầy khinh thường, trong mắt cô ta tràn ngập kiêu ngạo.

Lâm Dương cũng không tức giận: “Có thể hỏi một chút không, từ nơi này đến Hồng Nhan Cốc các cô, phải đi mấy ngày?”

Ngọc Hoa sửng sốt: “Anh hỏi chuyện này làm gì?”

“Một tiếng có đủ không?”

“Chuyện này… Liên quan gì đến anh? Rốt cuộc là anh có ý gì?” Ngọc Hoa nghiến răng nói.

Gia Linh đã mở miệng nói trước: “Ý của anh ta vô cùng đơn giản, độc mà chị trúng, †rong vòng một tiếng sẽ phát tác, nếu trong vòng một tiếng không được chữa trị, e rằng sẽ phát độc mà chết, chết ở nơi này!”

“Cái gì?” Ngọc Hoa bị dọa ngốc tại chỗ, trợn to mắt nhìn Lâm Dương: “Chuyện này…

Chuyện này… Chuyện này… Chuyện này là thật sao?”

25 BI n0 “Đương nhiên.” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Không phải mỗi một loại độc đều giống như độc của Tô Nhan, có thể khiến cô ấy mười ngày nửa tháng không phát tác! Độc mà tôi vừa dùng này, tôi muốn nó phát tác, nó sẽ lập tức phát tác! Nếu tôi mặc kệ, trong một tiếng tất nhiên là sư tỷ cô sẽ phát độc mà mất mạng! Cô gái này, cô có thể đưa sư tỷ cô về Hồng Nhan Cốc trong một tiếng, vậy thì xin cứ tự nhiên!”

“Anh… Anh… Anh lừa người! Tôi còn lâu mới tin! Anh… Anh nghĩ anh là ai? Tôi không tin y thuật của anh có thể lợi hại như vậy?”

Ngọc Hoa hơi điên cuồng, gào to, đôi mắt cũng mở to.

“Tôi không có coi tôi là người như thế nào, tôi… Chỉ là bác sĩ Lâm mà các người nói thôi!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Những lời này vang lên, Ngọc Hoa không mm Ano thể nhẫn nại được nữa.

Bác sĩ Lâm!

Ba chữ đó, đủ đại biểu cho quyền uy của đông y trong nước!

Chương 2391:

Ai dám nghỉ ngờ y thuật của anh?

Chỉ sợ không có!

Như vậy anh nói độc sẽ phát tác trong vòng một tiếng, tuyệt đối sẽ không nhiều không ít hơn một giây!

Tính mạng của Gia Linh, chỉ còn một tiếng rồi!

“Khốn nạn!”

Ngọc Hoa giận không kìm nén được, hét †o một tiếng xông về phía Lâm Dương, muốn bắt Lâm Dương ép anh giao ra thuốc giải!

Gia Linh nhìn thấy vậy, sắc mặt thay đổi, 2 BH” xi0 lập tức la lên: “Sư muội, đừng nên kích động!

Mau trở lại!”

Nhưng… Không còn kịp rồi.

Ngọc Hoa hơi mất lý trí đã xông tới trước mặt Lâm Dương, một tay giống như kìm sắt nắm lấy cổ Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương không sợ hãi chút nào, trở tay đánh một chưởng.

“Cái gì?” Ngọc Hoa ngạc nhiên, vội vàng ngăn cản.

Bùm!

Hai chưởng va chạm, Ngọc Hoa hoàn toàn bị chấn lùi về.

“Anh… Sao anh có thể làm như vậy được? Mười ngón tay của anh đã bị gãy, hai tay đều là vết thương, sao còn có thể có lực mạnh như thế?” Ngọc Hoa kinh hãi nói.

“Thương tổn sao?”

Lâm Dương nhìn cô ta một cái, lắc đầu nói: “Đối với một võ y mà nói, thương tổn, là thứ không đáng chú ý nhất!”

Sau khi nói xong, anh lại nâng hai tay lên, lấy kim châm cứu ra, uống vào đan dược.

Một lát sau, vết thương trên người Lâm Dương dừng chảy máu, lỗ thủng ở ngực cũng dừng chảy máu, chỗ ngón tay bị đứt bắt đầu kết vảy, gương mặt vốn trắng xanh lại khôi phục chút huyết sắc…

Tải app truyện hola nhéc cả nhà! Ngọc Hoa ngây ra như phỗng.

Loại thủ đoạn này, cô ta chưa từng gặp qua.

“Thật đúng là bác sĩ Lâm! Y thuật của anh, quả nhiên là thần kỳ! Xem ra lời đồn về anh ở bên ngoài không phải là giả, anh thật sự có năng lực cứu người chết hoặc chữa trị xương thịt!” Trong đôi mắt Gia Linh cũng lộ ra khâm phục, khế nâng tay lên nói: “Trận so tài này! Tôi thual”

Lâm Dương nghe thấy thế, khẽ gật đầu.

Người nhà họ Hứa nghe thấy thế, vô cùng vui mừng, nhao nhao hoan hô.

“Thắng rồi!”

“Thật tốt quá!”

“Bác sĩ Lâm quá lợi hại rồi!”

“Ha ha, chúng ta thắng rồi!”

Đám người Hứa Hoa Ca vui sướng tới mức hoa chân múa tay, hoan hô nhảy nhót.

“Sư tỷ, chị… Sao chị có thể từ bỏ như vậy?”

Ngọc Hoa không tiếp nhận được, bất chợt quay đầu chất vấn: “Sư tỷ, anh ta đã suy yếu không chịu nổi, vết thương vô cùng nghiêm trọng! Lúc này chị liều mạng chiến đấu với anh ta, nhất định sẽ bắt được anh ta, đến lúc đó ép anh ta lấy ra thuốc giải, sao anh ta có thể không đưa?”

“Nếu như chị làm vậy ngay từ đầu, thì nhất định có thể thành công, nhưng bây giờ…

Muộn rồi.” Gia Linh lắc đầu lạnh nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2392


Chương 2392:

“VWì sao?” Ngọc Hoa giật mình hỏi.

“Bởi vì ngay từ đầu, bác sĩ Lâm đã luôn kéo dài thời gian, tranh thủ thời gian khiến cơ thể mình khôi phục, trong khoảng thời gian chúng ta nhiều lời với anh ta như thế, vết thương trên người anh ta đã đỡ hơn không ít!

Bây giờ chị dùng toàn lực đấu với anh ta, cũng chưa chắc có thể thành công, trái lại khiến độc của anh ta ngấm vào trong tận xương tủy, đến lúc đó chỉ sợ lấy được thuốc giải từ tay bác sĩ Lâm, cũng khó cứu được chị rồi” Gia Linh lắc đầu: “Cho nên chị thua…”

“Cái gì?”

Ngọc Hoa hoàn toàn trợn tròn mắt.

Mọi chuyện… Vậy mà đều nằm trong tính toán của bác sĩ Lâm!

Ngọc Hoa đặt mông ngồi xuống đất, vẻ mặt suy sụp, trong đôi mắt có chút thất thần.

Ở trong cảm nhận của cô ta, sư tỷ là nhân vật giống như Chiến Thần.

Cho dù là kẻ địch mạnh cỡ nào, đối thủ kinh khủng cỡ nào, ở trước mặt cô ta đều không chịu nổi một kích, sư tỷ đánh mấy chiêu là có thể thu thập.

Hôm nay đối mặt với bác sĩ Lâm này…

Vậy mà sư tỷ bị đánh bại.

Sư tỷ là người chưa bao giờ thất bại đấy! Trong đầu Ngọc Hoa khó chịu muốn chết.

Loại cảm giác này thậm chí còn đau khổ hơn cô ta thua.

“Cô Gia Linh, cô đã thừa nhận cô thua, như vậy dựa theo ước định giữa cô và tôi lúc trước, chuyện của Tô Nhan, các cô nên chết tâm đi.”

Than Lâm thở ra một hơi, nói với Gia Linh.

“Đánh cược nguyện chịu thua, tài nghệ của Gia Linh không bằng người khác, tất nhiên là sẽ không vi phạm.

tước định, cô Tô Nhan chúng tôi sẽ không mang đi, anh yên tâm.”

Gia Linh nói khẽ.

“Vậy được rồi.”

Than Lâm gật đâu.

“Họ Lâm kia, sư tỷ của tôi đã đồng ý không mang cô Tô Nhan đi, anh còn không mau giao thuốc giải ra đây?”

Ngọc Hoa lấy lại tỉnh thần, vội vàng la lên.

“Không có thuốc giải, chỉ có dùng kim châm cứu giải độc, cô Gia Linh đến tiên sảnh nghỉ ngơi trước, tôi chuẩn bị một lát, xử lý vết thương trên người xong sẽ tới giải độc cho cô.”

Than Lâm bình tĩnh nói, xoay người rời đi.

“Anh…

Họ Lâm kia, anh đứng lại đấy cho tôi!”

Ngọc Hoa vô cùng tức giận, còn muốn ngăn Lâm Dương lại lý luận, nhưng bị Gia Linh ngăn lại rôi.

“Sư muội, theo chị đến tiên sảnh đi, vết thương của em cũng cân phải xử lý.”

Gia Linh nói khẽ.

“Nhưng mà…

Sư tỷ…

Ngọc Hoa còn muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng vẫn đừng lại rồi.

Hai cô gái đi tới phòng.

Hứa Minh Tùng lập tức sai người đi chuẩn bị được liệu đụng cụ, chữa thương cho mấy người này.
 
Back
Top Bottom