Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 846


Chương 846:

Anh do dự một chút, nhưng vẫn nhắn nút kết nói.

“Lâm Dương, thế nào? Có vui không?” Ở bên kia điện thoại là một tiếng cười lãnh đạm.

“Huyết U U?” Lâm Dương lập tức nhận ra giọng nói này.

“Trò chơi của tôi đã bắt đầu từ lúc các anh từ chối tôi. Nếu như anh không muốn chơi có thể lập tức đến công ty tìm tôi. Anh đến đây, chỉ là mất một cánh tay thiếu một cái chân. Nếu không đến thì chúng ta từ từ thưởng thức trò chơi đi! ” Huyết U U ở bên kia điện thoại cười nhạt nói, sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

Lâm Dương chưa từng nghĩ qua, Huyết U U này tuổi còn nhỏ, nhưng thủ đoạn lại độc ác như vậy, lại dám phóng hỏa đốt xe.

Nếu như mình xuống xe trễ một chút, e rằng mạng cũng không còn.

Tính chất của sự việc nghiêm trọng hơn rất nhiều so với tưởng tưởng của anh!

Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng âm u, lầy điện thoại di động ra rồi bắm gọi.

Một lúc sau, Mã Hải vội vàng lái xe tới.

Khi nhìn thấy chiếc Phaeton hoá khung xương, Mã Hải lập tức sững sờ.

“Chủ tịch Lâm, vô cùng xin lỗi, tôi nhất định sẽ gọi điện cho người bán xe, yêu cầu bọn họ giải thích.”

“Không phải vấn đề của chiếc xe mà là có người cố ý phóng hỏa đốt xe của tôi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Hả? Cái này ..là ai mà to gan như vậy?” Mã Hải kinh ngạc hỏi.

“Anh giúp tôi điều tra một chút về Công ty Bảo vệ U U này, xem thử công ty này có lai lịch như thế nào.”

“Công ty bảo vệ U U?” Sắc mặt của Mã Hải đột nhiên trầm xuống, âm thầm siết chặt nắm đắm, dáng vẻ vô cùng tức giận.

Lâm Dương sửng sót: “Thế nào? Anh đã từng nghe nói đến công ty bảo vệ này rồi sao2”

“Đã từng nghe qua, làm sao có thể không nghe qua được chứ? Địa chỉ của công ty này là ở Chương Thành. Mặc dù thành lập chưa bao lâu, thời gian chưa tới một năm, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, công ty này có thể nói là vô cùng nồi trội!”, Mã Hải hừ nói.

“Nói thử xem.”

“Chủ tịch Lâm, anh không biết đó thôi, những người trong công ty này làm việc vô pháp vô thiên, hoành hành ngang ngược. Công ty này mặc dù được gọi là công ty bảo vệ, nhưng liên quan đến rất nhiều ngành nghè, cho vay, đầu tư, đòi nợ, phàm những chuyện liên quan đến tiền bạc, bọn họ đều có liên quan, nhưng mà cách làm việc của bọn họ lại cực kỳ ngang ngược. Cách đây một thời gian, một dự án ở Nam Thành đã được đầu thầu, công ty này không cạnh tranh nổi với những công ty khác, lại cử người đến đánh người đấu thầu đó đến mức hôn mê phải nhập viện!

Anh nói xem sao lại có loại người như vậy chứ? “

“Không báo cảnh sát sao?”

“Báo thì báo rồi, nhưng những kẻ đánh người kia chỉ là một nhóm xã hội đen, không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh bọn họ có liên quan đến Công ty bảo vệ U U!”

“Vậy thì làm thế nào mà các anh biết được chuyện đó là do người của Công ty Bảo vệ U U làm?”

“Bởi vì khi cuộc đấu thầu kết thúc, người của công ty bảo vệ U U đã nói rằng bắt kỳ ai giành thầu với bọn họ thì hôm nay đều phải nhập viện!”

“Có lẽ đây chỉ là một câu nói tức giận của người khác mà thôi, không thể coi là thật.”

“Nếu là như vậy thì cũng thôi đi, nhưng sau đó, em trai của người đấu thầu đó đã xảy ra tai nạn ô tô trong cùng một ngày suýt chút nữa không được cấp cứu. Bố của anh ta bị gãy chân nằm trên giường, vợ của anh ta đi trên đường suýt chút nữa bị người ta cưỡng X, những chuyện này đều xảy ra trong vòng vài tiếng đồng hồ sau khi cuộc đấu thầu kết thúc … ” Mã Hải nghiêm nghị nói.

Ngay khi những lời này vừa dứt, Lâm Dương chìm vào im lặng.

“Đã điều tra chưa?”

“Điều tra rồi, quả nhiên là có bóng dáng của công ty bảo vệ đó, nhưng vẫn không có bằng chứng, đối phương làm quá sạch sẽ.”

“Vậy thì công ty bảo vệ này … rốt cuộc là có lai lịch như thế nào?”

“Tiền thân của công ty bảo vệ U U này có tên là công ty bảo vệ Diệu Hổ. Công ty này có tiếng ở Chương Thành, từ trước đến nay luôn có quy tắc, không bao giờ gây chuyện và làm ăn hợp pháp. Nhưng một năm trước, cô gái tên là Huyết U U này đột nhiên đầu quân cho Công ty Bảo vệ Diệu Hồ, sau đó Diệu Hỗ liền đổi tên thành U U, hơn nữa công ty bảo vệ này còn tuyển thêm một lượng lớn người, bắt đầu thủ đoạn kiêu ngạo hống hách lộng hành. Theo như tôi thấy, công ty này bây giờ không chỉ là làm việc để kiếm tiền, mà chẳng khác nào làm việc vì mục đích gây chuyện, rất kỳ quặc. Còn về phần lai lịch của Huyết U U này thì vẫn luôn là một bí ẳn!”, Mã Hải nói.

Lâm Dương cau mày, cúi đầu suy ngẫm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 847


Chương 847:

Một lúc sau, anh bình tĩnh nói: “Hiện giờ Huyết U U này đang nhìn chằm chằm vào tôi, anh đi chuẩn bị một chút, phái ít người đi quan sát công ty bảo vệ U U, nếu có chuyện gì thì lập tức báo cáo cho tôi ngay.”

“Vâng, chủ tịch Lâm, tôi sẽ phái người đến Chương Thành ngay lập tức.”

Lâm Dương gật đầu rồi cùng với Mã lên xe.

Anh đến bệnh viện thăm Cung Hoan Vân, cô ấy đã hồi phục rất nhanh, đã có thể xuống giường rồi, nhưng xương của cô ấy vẫn còn rất yếu, không thích hợp đi lại.

Sau khi dặn dò Cung Hoan Vân nghỉ ngơi thật tốt, Lâm Dương liền đi đến phòng khám của Lạc Thiên ở lại một đêm rồi mới quay trở lại công ty.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Dương ngồi trong phòng làm việc kiểm tra tài liệu.

Đại hội sắp được tổ chức, anh cũng nên chuẩn bị một chút.

Lúc này, Mã Hải đột nhiên xông vào phòng làm việc.

“Chủ tịch Lâm, đã xảy ra chuyện rồi!”

Lâm Dương hơi giật mình, ngẳng đầu lên nhìn ông ta: “Chuyện gì vậy?”

“Anh qua đây xem thử đi…” Mã Hải hạ thập giọng nói.

Lâm Dương lập tức đứng dậy theo Mã Hải đi ra ngoài.

Thì ra là bãi đậu xe dưới lòng đất của công ty Dương Hoa, phía trước một chiếc xe thùng chở hàng, Lâm Dương và Mã Hải đang yên lặng đứng nhìn.

Cửa xe thùng hàng được mở ra.

Bốn người nằm bên trong.

Bốn người này đều bị gãy tay chân, quần áo bị l*t s*ch, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị dao chém, máu me be bét, cực kỳ dã man.

Lâm Dương bước tới trước, phát hiện những người này vẫn còn thở.

“Những người này là ai?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Họ đều là những người tôi cử đến Chương Thành để giám sát Công ty bảo vệ U U.” Mã Hải thấp giọng nói.

Lâm Dương nghe vậy thì thở gấp.

“Bọn họ vừa được phát hiện ở đây. Theo camera giám sát, chiếc xe này đến vào lúc 6 giờ sáng nay, hơn nữa nhìn biển số xe thì biết đó là xe của Chương Thành. Không nghỉ ngờ gì nữa, chủ tịch Lâm, người của chúng ta đã bị người của Công ty An ninh U U phát hiện rồi, bọn họ đem người của chúng ta qua đây, chính là muốn ra oai với chúng ta.”Mã Hải trịnh trọng nói.

Sắc mặt của Lâm Dương lập tức trở nên u ám vô cùng.

“Tôi đã xem qua vết thương trên người của những người này. Bọn họ đều bị thương bởi những người vô cùng chuyên nghiệp. Tứ chỉ gãy đều là bị người luyện võ đánh bị thương, còn những lỗ hổng trên người này cũng là bị một lưỡi dao sắc bén cắt qua. Hơn nữa mỗi vét thương đều vô cùng gọn gàng, có kích thước ngang nhau… bọn họ có thể đã gặp phải những người luyện võ có võ nghệ vô cùng cao cường. “Lâm Dương nói.

Mã Hải vô cùng sửng sốt: “Chủ tịch Lâm, không lẽ trong công ty bảo vệ U U này còn có cao thủ nào đó nữa sao?”

“Trước tiên đưa mấy người này đến học viện Huyền Y Phái để điều trị. Về phần Công ty bảo vệ U U này, tôi sẽ đi gặp bọn họ sau.”

“Chủ tịch Lâm, để tôi thông báo cho Từ Thiên bảo anh ấy cho một ít người qua đây.” Mã Hải lo lắng nói.

“Được.” Mã Hải gật đầu, lập tức lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị bắm só.

Nhưng tại thời điểm này.

Chiếp!

Chiếp!

Chiếp …

Một vài âm thanh kỳ lạ vang lên, sau đó là tiếng kính bị đánh vỡ truyền đến.

Mã Hải đang nói chuyện điện thoại không khỏi run lên, khi nhìn theo âm thanh, mới bàng hoàng phát hiện ra máy ống kính trên đỉnh đầu của mình không biết sao toàn bộ đều bị thủng một lỗ, lần lượt đều bị hỏng.

“Chuyện này là sao vậy?” Mã Hải hét lên thất thanh.

“Xem ra bốn người này chỉ là mỗi nhử!”

Lâm Dương nhìn chằm chằm về phía trước, thờ ơ nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 848


Chương 848:

“Môi nhử?”

Mã Hải vội vàng nhìn về phía trước, lại nhìn thấy một thanh niên mặc đồ Đường, hai tay chắp sau lưng mặt không biểu cảm bước tới đây.

Người đó khí chất lạnh lùng, bước đi vững vàng nhưng lại không phát ra tiếng động, giống như một con mèo, vô cùng kỳ lạ.

Mã Hải giật mình, lập tức hỏi: “Anh là ai?”

Nhưng mà người thanh niên kia lạnh lùng nói: “Cô chủ U U đã có lệnh, chặt cánh tay của các người xuống rồi mới có thể trở về báo cáo kết quả!”

“Cái gì?” Vẻ mặt của Mã Hải thay đổi rõ rệt.

Lâm Dương mặt không biểu cảm bước về phía trước.

“Vậy anh tới lầy đi!”

Lời nói này của Lâm Dương giông như k*ch th*ch người đàn ông.

Vẻ mặt của anh ta lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương mấy lần, hừ lạnh nói, “Cô chủ đã nói, nếu như anh không nghe lời thì mang anh về giao cho cô ấy xử lý. Anh đã cứng miệng như vậy, vậy đi theo tôi!”

Lời này vừa dứt, người đàn ông đột nhiên tăng tốc, giống như một mũi tên lao thẳng về phía Lâm Dương và Mã Hải.

Sắc mặt của Mã Hải lập tức thay đổi, vội vàng lấy điện thoại di động ra cầu cứu.

Nhưng đối phương đã lướt đến trước mặt ông ta, một tay trực tiếp túm lấy điện thoại di động của Mã Hải.

Xoạt!

Đầu ngón tay của Mã Hải còn chưa kịp bấm số trên điện thoại thì chiếc điện thoại đã biến mắt trong không khí.

Ông ta thở gấp, ngắng đầu nhìn lên, lại nhìn thấy người đàn ông một tay cầm điện thoại, sau đó hơi dùng lực.

Răng rắc!

Điện thoại di động trực diện bị bóp nát.

“Hả?” Mã Hải sợ hãi liên tục lùi lại phía sau.

Đó chính là chiếc điện thoại di động đời mới do nhà Nokia sản xuất. Độ cứng là tốt nhát trong số tất cả các điện thoại di động trên thị trường.

Nhưng trong tay của người đàn ông này, lại giông như đậu phụ…

Điều này phải đòi hỏi sức mạnh b**n th** đến mức nào?

“Đưa điện thoại của anh cho tôi đi!”

Người đàn ông kia giơ chiếc điện thoại di động đã bị vỡ lên rồi lại nắm lấy cổ tay của Mã Hải sau đó phát lực, muốn bẻ gãy cổ tay đang còn lành lặn kia của Mã Hải.

Nhưng vào thời điểm then chốt này …

Vút!

Một âm thanh cực nhỏ truyền đến.

Sau đó liền nhìn thấy người đàn ông toàn thân run lên, cảm giác cổ tay của mình như bị thứ gì đó châm vào, đột nhiên rút tay lại lùi về phía sau.

Mã Hải vội vàng chạy ra sau.

“Hả? Cái gì vậy?” Người đàn ông nhìn lướt qua cổ tay mình, phát hiện ở đó xuất hiện một lỗ kim cực nhỏ, liền ngắng đầu lên nhìn chằm chằm vào Lâm Dương và Mã Hải.

Lại nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của Mã Hải, còn Lâm Dương thì không có bất kỳ biểu hiện gì.

“Không lẽ là tên nhóc anh?”

Anh ta khit mũi một tiếng rồi lao thẳng về phía Lâm Dương, dùng một dao hung hăng chém vào cổ Lâm Dương.

Nhưng chính vào lúc con dao trên tay anh ta rơi xuống…

Vút!

Lại một âm thanh cực kỳ nhỏ khác truyền đến.

Con dao của anh ta đang giơ lên lại run rẩy, giống như bị muỗi đốt, toàn thân đột nhiên run rẩy, cơn ngứa ngáy ập đên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 849


Chương 849:

Người đàn ông thu chiêu lại lui về sau, không ngừng gãi vào chỗ bị cắn.

Anh ta tức giận nhìn Lâm Dương, chỉ thấy Lâm Dương vẫn không hề cử động, cũng chưa vung tay lên.

Chuyện gì vậy?

“Chẳng lẽ không phải là anh? Vậy thì là ai? Ai đang trốn ở xung quanh? Cút ra đây cho tôi!” Người đàn ông hét lớn, trông cực kỳ khó chịu.

Nhưng xung quanh không có bất cứ âm thanh nào.

“Đáng ghét!”

Người đàn ông vô cùng tức giận, tiếp tục lao về phía Lâm Dương.

Nhưng khi anh ta vừa di chuyển, cảm giác đau như kim châm lại lần nữa ập đến, trên tay anh cũng có thêm một vết máu nhỏ bằng lỗ kim …

Cơ thể người đàn ông co giật, bước chân đình trệ, vội Vàng nhìn xung quanh.

Tuy nhiên, xung quanh không có cái gì cả.

Anh ta nghiền răng rồi lại tiền về phía trước.

Xoạt!

“Tên khốn!”

Anh ta lại tiến lên.

Xoạt!

Anh ta lại tiến lên.

Xoạt!

Mỗi một bước đi thì trên người của anh ta lại truyền đến một cảm giác đau đớn như kim châm, như thể anh ta đang giẫm phải một sợi dây điện.

Sau mỗi lần châm chích, cảm giác ngứa ngáy trên cơ thể liền trở nên dữ dội hơn.

“Ai, rốt cuộc là ai! Đừng có giấu đầu hở đuôi, nhanh cút ra ngoài đánh nhau với tôi một trận!”

Người đàn ông gào thét nói.

Nhưng xung quanh vẫn không có người.

Người đàn ông tiếp tục xông tới đánh.

Sau hơn mười lần như vậy, anh ta lại không thể nhịn tiếp được nữa, dừng tay lại, điên cuồng gãi khắp người, hơn nữa sức gãi càng ngày càng lớn, đến nỗi gãi ra cả những vết máu hung hãng vẫn không dừng lại.

“Cái này …” Mã Hải há to miệng, sững sờ nhìn người đàn ông.

“Anh làm sao vậy? Không phải nói muốn chặt đứt đôi tay của chúng tôi sao? Sao anh còn chưa ra tay?” Lâm Dương yên lặng nhìn người đàn ông kia rồi nói.

“Anh …aaaaall!”

Người đàn ông gào thét một tiếng, chịu đựng cơn ngứa rồi lại lao tới một lần nữa.

Tuy nhiên, kết cục vẫn như vậy.

Xoạt!

Lại một tiếng xoẹt khác vang lên.

Người đàn ông hét lên thảm thiết rồi trực tiếp ngã lăn xuống đắt, cào cấu và lăn lộn điên cuồng.

Không lâu sau, cả người bị gãi đến mau me bê bết, dáng vẻ cực kỳ thê thảm.

Đôi chân của Mã Hải trở nên mềm nhũn ra vì sợ hãi.

*Nếu chỉ như vậy thôi, muốn động đến tôi e rằng chưa đủ.”

Lâm Dương lắc đầu.

“Xem ra anh có người bảo vệ … anh … anh chờ đó cho tôi!”

Người đàn ông run rẫy hét lên, vẻ mặt dữ tợn, sau đó đột nhiên đứng dậy, quay người bỏ chạy.

Chẳng máy chốc, người đã biến mắt không còn tăm hơi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 850


Chương 850:

Mã Hải vốn dĩ muốn đuổi theo nhưng nghĩ tới việc người đàn ông kia có thể dùng tay không đập nát điện thoại nên đành từ bỏ.

Mặc dù người đàn ông ngứa ngáy khó chịu, nhưng dựa vào sức mạnh đó của anh ta, muốn thu dọn một Mã Hải cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Chủ tịch Lâm, tôi lập tức cho người bắt tên này lại! Ö đây khắp nơi đều có camera giám sát, anh ta không thể thoát khỏi Giang Thành!” Mã Hải vội vàng nói.

“Không cần đâu, để anh ta về đi.”

Lâm Dương thờ ơ nói: “Dù sao cũng biết lai lịch của người này, vậy là đủ rồi! Anh ta trở về, chủ nhân nhìn thấy dáng vẻ này của anh ta, chắc hẳn sẽ phải kinh ngạc.”

“Thật đáng ghét!” Mã Hải nghiến chặt răng: “Đánh bị thương người của chúng ta đã không nói, còn muốn động đến chúng ta, chủ tịch Lâm, người của Công ty bảo vệ U U thực sự quá kiêu ngạo!”

“Đúng vậy, tôi cũng không ngờ gan của đối phương lại lớn như vậy. Xem ra tôi đã đánh giá thấp Huyết U U đó rồi.”

Lâm Dương nhướng mắt, lạnh lùng nói.

“Chủ tịch Lâm, chúng ta phải làm sao bây giờ?” Mã Hải hỏi.

“Nếu như không biết kẻ thù là ai và ở đâu, chúng ta sẽ phải tốn một ít thời gian. Bây giờ kẻ thù đã lộ diện rồi, chúng ta không cần phải vội vàng động đến. bọn họ! Tôi hỏi anh một câu.” “

“Chủ tịch Lâm, anh nói đi.”

“Muốn khiến cho công ty bảo vệ U U này biến mắt khỏi Chương Thành, phải mất bao nhiêu thời gian?” Lâm Dương hỏi.

Mã Hải suy nghĩ một lát, thấp giọng nói: “Nếu như là phá sản thì chúng ta phải huy động rất nhiều nhân lực, vật lực, còn phải ra tay từ trong nội bộ của bọn họ. Việc này có lẽ sẽ mắt khoảng một tuần. Nói cho cùng thì công ty bảo vệ này vẫn có nền tảng, nhưng nếu như nói muốn thu mua bọn họ, thời gian một ngày là đủ rồi! “

“Vậy thì thu mua đi.” Lâm Dương vỗ vỗ bụi trên người, thờ: ơ nói: “Sáng sớm ngày mai tôi sẽ đi đến công ty bảo vệ này một chuyến, đi gặp Huyết U U!

Lâm Dương không phải là người thích bị động, phải chủ động ra tay…

“Được rồi chủ tịch Lâm …đúng rồi, chủ tịch Lâm, hai giờ chiêu nay sẽ có vài vị khách tới! Anh xem thử có phải là nên gặp mặt bọn họ một lát.” Mã Hải cung kính nói.

*Khách đến từ đâu?” Lâm Dương khó hiểu hỏi.

“Từ Yến Kinh đến đây. Bọn họ là người của Tư Mã thế gia.” Mã Hải nói.

*ò?

Lâm Dương suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Vậy anh đi sắp xếp một chút đi.”

“Vâng.”

Mã Hải gật đầu.

Hai người vào thang máy trở lại công ty, Mã Hải lập tức chạy đi thu xếp.

Hai giờ chiều, một nhóm nam nữ ăn mặc sang trọng bước.

vào phòng tiếp khách cao cấp nhát của công ty Dương Hoa, lo lắng chờ đợi.

Khi Lâm Dương đẩy cửa đi vào phòng tiếp khách, những người này toàn bộ đều đứng lên.

“Tư Mã Trường Tâm đưa theo toàn bộ gia đình Tư Mã thế gia đến xin lỗi Lâm thần y!”

Tư Mã Trường Tâm hét lên, sau đó tất cả nam nữ già trẻ lớn bé trong phòng tiếp khách đều cúi đầu trước Lâm Dương…

Từ những ông cụ tám mươi tuổi cho đến những đứa trẻ tám chín tuổi, toàn bộ đều cúi đầu trước Lâm Dương.

Điều này rất đủ thành ý.

Vẻ mặt của mọi người cũng tràn đầy kính cẩn và chân thành.

Cho dù Lâm Dương vẻ mặt nhăn nhó nhưng nhìn thấy người già và trẻ em, cũng không dễ dàng nổi giận.

Anh thở ra một hơi, thờ ơ nói: “Đứng dậy hết đi, mời ngồi, đừng khách sáo!”

Nghe thấy Lâm Dương nói như vậy, Tư Mã Trường Tâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Vẻ mặt căng thẳng của tất cả mọi người cũng giãn ra rất nhiều, lần lượt ngồi xuống.

Tư Mã Trường Tâm vội vàng bước lên trước, cúi người, thành khẩn nói: “Lâm thần y đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho chúng tôi, chúng tôi rất cảm kích, anh khoan hồng độ lượng như vậy, thật sự khiến chúng tôi rất xấu hổ.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 851


Chương 851:

Nhưng mà, khi lời này vừa dứt, Lâm Dương lại mỉm cười ngẳng đầu lên nói: “Tôi nói tha thứ cho các người khi nào?”

Lời này vừa rơi xuống đất, Tư Mã Trường Tâm lập tức khựng lại.

Những người trong phòng tiếp khách cũng không khỏi run lên, không thể nào tin nổi nhìn Lâm Dương.

“Lâm thần y, chuyện này…” Tư Mã Trường Tâm mở miệng, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

“Tư Mã Trường Tâm, ông chắc không phải là gia chủ của Tư Mã thế gia đúng không?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Cái này … trước đó còn chưa phải…”

“Ông đã không phải là gia chủ thì lời nói của ông không thể nào đại diện cho ý chí của Tư Mã thế gia, càng huống hồ Tư Mã Tàng đã biến mắt, rõ ràng là ông ta vẫn không chịu từ bỏ. Nếu như ông ta quay về và yêu cầu Tư Mã thế gia của các ông tiếp tục chiến đấu với tôi, sau đó bạn. Vậy thì các ông có nghe không? “

Tư Mã Trường Tâm nghe vậy thì vô cùng lo lắng nói: “Lâm Thần Y, chúng tôi thật sự ôm 100% lòng thành đến đây.

Xin anh hãy tin tưởng chúng tôi. Tất cả mọi việc làm của Tư Mã Tàng không liên quan gì đến chúng tôi! Chúng tôi đã quyết định sẽ không tiếp tục ủng hộ ông ta làm gia chủ của Tư Mã Thế gia nữa. Từ nay, tôi sẽ là gia chủ của Tư Mã Thế gia. Chỉ cần Lâm thần y đồng ý tha thứ cho chúng tôi, chúng tôi … sau này nhất định sẽ đi theo Lâm Thần Y, Lâm thần y muốn chúng tôi đi hướng đông, chúng tôi tuyệt đối không đi hướng tây! Lâm thần y nói cái gì, chúng tôi sẽ làm theo cái đó!”

Tư Mã Trường Tâm cảm xúc kích động nói.

“Lâm thần y, tha thứ cho chúng tôi đi!”

“Chúng tôi có mắt như mù, đã làm chuyện sai trái, xin anh hãy tha cho chúng tôi một con đường!”

“Tôi cầu xin anh, Lâm thần y!”

Những người còn lại của Tư Mã thế gia toàn bộ đứng lên, tràn đầy khao khát nhìn Lâm Dương.

“Anh ơi, anh tha thứ cho chúng em đi!”

Một cậu bé cũng bước tới trước, giọng non nớt bật khóc nói.

Đứa trẻ chắc chắn không biết chuyện gì, rất rõ ràng, cậu bé là bị bố mẹ mình yêu cầu làm như vậy.

Lâm Dương yên lặng nhìn những người này, không nói lời nào.

“Lâm thần y, nếu như anh đồng ý tha thứ cho Tư Mã thế gia chúng tôi, tôi có thể giao cho anh tuỳ ý xử lý!”

Lúc này, từ ngoài cửa một giọng nói lãnh đạm truyền đến.

Lâm Dương hơi nghiêng đầu, lại nhìn thấy Tư Mã Sóc Phương ngồi trên xe lăn tiền vào phòng tiếp khách.

“Tư Mã Sóc Phương?”

“Lâm thần y… Tất cả chuyện này đều là lỗi của tôi, đều do.

tôi gây ra. Tôi xin lỗi anh, tôi cũng không yêu cầu bất cứ điều gì khác, chỉ hy vọng anh có thể cho Tư Mã thế gia chúng tôi một con đường sống, chỉ cần anh gật đầu, cái mạng của Tư Mã Sóc Phương tôi nguyện ý giao cho anh! “

Tư Mã Sóc Phương dùng tay di chuyển xe lăn, đẩy tới trước mặt Lâm Dương, sau đó đột nhiên nghiêng người tới trước, ngã ra khỏi xe lăn rồi năng nề quỳ gối trước mặt Lâm Dương.

Người của Tư Mã thế gia lần lượt mở miệng, vốn là muốn lên tiếng, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại.

Những đứa trẻ đó khóc càng dữ dội hơn.

Trong phòng tiếp khách toàn là tiếng bi ai.

Các thành viên của Tư Mã thế gia đều biết rằng nếu như họ tiếp tục chiến đầu, bọn họ không thể nào ở lại Yến Kinh được nữa.

Và một khi Tư Mã thế gia rời khỏi Yến Kinh thì bọn họ sẽ trở về con số không, không còn cái gì cả.

Đây là điều không thể nào chấp nhận được đối với người của Tư Mã Thế Gia.

Lâm Dương thở dài một hơi, lắc đầu, thờ ơ nói: “Đứng lên hết đi.”

“Lâm thần y, anh có bằng lòng… tha thứ cho chúng tôi không?” Tư Mã Sóc Phương cần thận hỏi.

“Anh đã làm đến nước này, cũng đã đủ rồi, chẳng lẽ tôi còn phải giết hết các người sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cảm ơn Lâm thần y, cảm ơn Lâm Thần YI”

Người của Tư Mã thế gia vui mừng khôn xiết, liên tục hò reo.

Tư Mã Sóc Phương cũng rơm rớm nước mắt, kích động không nói nên lời.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 852


Chương 852:

“Lâm thần y, anh bằng lòng tha thứ cho chúng tôi, Tư Mã thế gia chúng tôi nhất định dốc toàn lực thành tâm cống hiến cho anh, sẽ không bao giờ chống lại anh!” Tư Mã Trường Tâm kích động nói.

“Hy vọng các ông có thể nhớ được những lời mà mình đã nói, được rồi, quay về đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cảm ơn Lâm thần y! Cảm ơn Lâm thần y!”

Mọi người đều cảm kích, không ngừng cúi đầu.

Người của Tư Mã thế gia vui vẻ rời đi.

“Đợi một chút!”

Lúc này, một tiếng hét nhàn nhạt vang lên.

Tư Mã Sóc Phương đang chuẩn bị rời khỏi phòng tiếp khách thì giật mình quay đầu nhìn Lâm Dương, “Lâm thần y còn có chuyện gì nữa sao?”

Lâm Dương không nói gì, chỉ vung tay.

Vút vù vù vù….

Vài tiếng động vang lên trong không gian, sau đó một vài cây kim bạc châm vào chân của Tư Mã Sóc Phương.

Đôi chân không có cảm giác của Tư Mã Sóc Phương lập tức run lên.

Anh ta lo lắng trừng to mắt, không thể nào tin nổi nhìn đôi chân của mình, cả người gần như mát kiểm soát.

“Chân của tôi … chân của tôi … vừa rồi … lại có cảm giác rồi…”

Đôi môi của anh run lên, lầm bẩm nói.

Ngay cả những người đó cũng không thể nào chữa khỏi chân cho tôi, nhưng Lâm thần y lại…

Tư Mã Sóc Phương còn cho rằng mình đang nằm mơ…

“Cả thế giới này không ai có thể chữa khỏi hoàn toàn cho đôi chân của anh, nhưng tôi có thể khiến nó khôi phục năng lực đi lại. Nhưng đi bước nhỏ, không thể chạy nhanh.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Tư Mã Sóc Phương nghe vậy, lập tức nước mắt lưng tròng, khoé mắt đỏ hoe nhìn Lâm Dương: “Nếu như Lâm thần y có thể giúp tôi thoát khỏi chiếc xe lăn này, Tư Mã Sóc Phương … nhất định sẽ dốc hết sức lực để báo đáp Lâm thần y!”

“Báo đáp thì không cần đâu, chân của anh vốn dĩ là do tôi phế, tôi cũng không đòi hỏi cái gì nữa, anh cho tôi nhìn thấy sự thành thật của Tư Mã thế gia các anh là đủ rồi!”

Lâm Dương nói, rồi tiền hành châm thêm vài kim nữa, sau đó lấy giấy bút từ trên bàn, viết một đơn thuốc đưa cho Tư Mã Sóc Phương.

“Đừng rút kim bạc ra, lưu kim ba ngày, sau ba ngày, đến bệnh viện Trung y tìm một bác sĩ Trung y chuyên nghiệp rút ra. Sau đó dùng đơn thuốc này của tôi để bôi ngoài và uống trong vòng một tháng, có lẽ anh sẽ có thể hồi phục khả năng đi lại!” Lâm Dương nói.

Tư Mã Sóc Phương run lẫy rẩy cầm lấy đơn thuốc, âm thầm lau nước mắt, sau đó quỳ trên mặt đất, khấu đầu với Lâm Dương, rồi leo lên xe lăn rời khỏi phòng tiếp khách.

“Tôi hy vọng các người có thể trân trọng cơ hội lần này.

Nếu như có lần sau, thứ đang chờ đợi các người chỉ có sự diệt vong mà thôi.”

Lâm Dương nhìn về nơi Tư Mã Sóc Phương đã rời đi, tự lắm bẩm một mình.

Sau khi tiễn Tư Mã thế gia đi, Lâm Dương liền bắt đầu chuẩn bị đối phó với Công ty bảo vệ U U.

Anh ở lại công ty một đêm, sáng sớm hôm sau thì tự mình lái xe đến Chương Thành.

Phải xử lý Huyết U U này, nếu không… cuộc sống của anh nhất định sẽ gà chó không yên.

“Một hai một! Một hai một!”

Tiếng khẩu hiệu lảnh lót vang lên trên sân tập.

Một nhóm đàn ông cường tráng với cơ bắp cuồn cuộn mặc vest trắng xếp hàng tập luyện trên sân tập.

Bọn họ hoặc chạy hoặc nhảy, hoặc là đấu nhau, hoặc là cử tạ hoặc là lăn lộn. Mới sáng sớm, những người này vẫn còn mạnh như rồng như hồ.

Trước mặt bọn họ, một người đàn ông trung niên mặc võ phục, để râu quai nón đang ngồi uống trà nhìn tiến độ luyện võ của từng học trò.

Lúc này, một cô gái thanh tú và đáng yêu trong bộ quần áo.

bình thường bước tới.

Người đàn ông trung niên vậy, vội vàng đặt tách trà xuống và đứng dậy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 853


Chương 853:

“Thưa cô, cô đã đến rồi!” Người đàn ông trung niên với vẻ mặt tươi cười chào hỏi.

“Luyện tập thế nào rồi?” Cô gái liếc nhìn những người đàn ông lực lưỡng này, cười khúc khích hỏi.

“Thưa cô, những người này có tư chát khá tốt, hơn nữa ai nấy cũng đều rất siêng năng. Trời còn chưa sáng đã bắt đầu luyện tập rồi, luyện tới bây giờ cũng coi như là có chút thành quả.” Người đàn ông trung niên cười nói.

“Siêng năng sao? Ha, đó là vì tiền đã tới chỗ rồi. Nếu như bọn họ không siêng năng, thì không phải sẽ gặp rắc rối với tiền sao?”

“Vâng, vâng, cô chủ nói đúng.” Người đàn ông trung niên gật đầu lia lịa.

Lúc này, một người mặc đồng phục vệ sĩ chạy nhanh đến, nói nhỏ vài câu bên tai cô gái.

Sắc mặt của Cô gái liền thay đổi, hét lớn: “Khiêng qua đây!”

“Vâng, thưa cô!”

Người đó lập tức chạy đi.

Một lúc sau, hai nhân viên y tế khiêng một nam thanh niên toàn thân đều là vết xước đến.

Cô gái vừa nhìn thấy, khuôn mặt xinh xắn ngay lập tức trở nên lạnh lùng u ám đến cực điểm.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Da thịt toàn thân của anh ta nổi mẫn ngứa không thể nào giải thích được, hơn nữa còn rất khó kìm nén. Da thịt của mình đều bị cào rách, gãy cả mười móng tay. Chúng tôi đã cho anh ta uống rất nhiều thuốc an thần anh ta mới dừng lại. Nếu không anh ta đã cào chết bản thân rồi.” Bác sĩ bên cạnh thấp giọng nói.

“Vậy anh ta còn cứu được không?” Cô gái khit mũi hỏi.

“Tạm thời không thể chét được, qua hai ngày nữa có lẽ là không sao, nhưng mà hai ngày này chắc sẽ rất khó chịu.”

Bác sĩ nói.

Cô gái vừa nghe thây vô cùng tức giận, bước tới vài bước, dùng chân hung hăng đá vào nam thanh niên kia.

Nam thanh niên yếu ớt hét lên một tiếng.

“Vẫn còn chưa chết à?” Cô gái mắng chửi.

“Cô chủ, xin…xin lỗi, thuộc hạ đã không hoàn thành nhiệm vụ của cô, xin cô … tha thứ…” Thanh niên yếu ớt nói.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Không phải điều tra ra Lâm Dương đó chỉ là một con rẻ vô dụng sao? Anh đến cả một phề vật cũng không đối phó được? Tôi nuôi một cái thùng cơm như anh tác dụng gì chứ?”

“Không phải … cô chủ, thực sự là xuất hiện một sự có.

Bên cạnh con rễ đó có cao nhân giúp đỡ… tôi… tôi mới ….”

thanh niên nói một cách yêu ớt.

“Cao nhân? Cao nhân cái gì chứ! Nói cho cùng thì vẫn là anh bắt tài!”

Thiếu nữ dùng một chân đá qua khiến cho thanh niên trực.

tiếp lăn lộn trên mặt đất, vét thương trên người căng ra, anh ta đau đớn lập tức hét lên.

“Khiêng cái tên vô dụng này xuống đi, cứu được thì cứu, không cứu được thì tuỳ tiện tìm một hố mà chôn!” Cô gái nổi giận đùng đùng nói, sau đó xoay người đi về phía tòa nhà.

Các nhân viên y tế vội vàng khiêng nam thanh niên đi.

Nhưng khi cô gái còn chưa bước vào tòa nhà thì vệ sĩ trước đó lại chạy lại.

“Lại sao nữa?” Cô gái đang vô cùng tức giận, giọng điệu nói chuyện cũng cực kỳ không tốt.

“Thưa cô, Lâm Dương đến rồi.”

“Lâm Dương? Cái phế vật đó lại dám tới chỗ tôi sao? Anh ta muốn chết ư?” Cô gái kinh ngạc nói.

“Thưa cô, phải làm sao bây giờ?”

“Anh ta đến mấy người?”

“Chỉ một người.”

“Một người sao? Vậy anh sợ cái rắm gì? Lập tức đưa anh ta đến đây cho tôi!” Cô gái bực bội, đi thẳng vào trong tòa nhà.

Ngay sau đó, Lâm Dương được vệ sĩ kia đưa đến phòng làm việc của cô gái.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 854


Chương 854:

Mặc dù chủ tịch của công ty bảo vệ này chỉ là một cô gái vị thành niên nhưng tất cả mọi thứ trong công ty đều có dáng có vẻ, trông rất có quy củ.

Lúc này, Huyết U U đang ngồi trên ghế ông chủ, khuôn mặt tràn đầy vẻ giễu cợt nhìn Lâm Dương.

“Ò, nhìn không ra, một con rể vào cửa như anh còn có gan này dám chạy tới chỗ của tôi! Không tồi, không tồi, có dũng khí!” Huyết U U nhẹ nhàng vỗ tay, mỉm cười nói.

“Cô vừa đốt xe của tôi, vừa muốn giết tôi. Nếu như tôi còn thờ ơ, thì không phải sớm muộn gì cũng sẽ bị cô g**t ch*t sao?” Lâm Dương nói.

“Vậy anh đến đây làm cái gì?”

“Đương nhiên là tới tìm cô tính sổ.”

“Tìm tôi tính sổ sao? Ha ha ha ha, Lâm Dương, chỉ dựa vào anh sao? Với tay chân gầy yếu này của anh, muốn tìm tôi tính sổ cái gì chứ? Thế nào? Anh muốn đánh tôi sao?

Hay là muốn mắng Tôi? Tôi muốn xem thử, anh sẽ dùng cách gì để tính số với tôi! “Huyết U U cười khúc khích nói, sau đó nhấp một ngụm trà sữa từ chiếc cốc trên bàn.

Giây tiếp theo.

‘Vút vút vút….

Bên ngoài văn phòng có tiếng bước chân mát trật tự vang lên, sau đó liền nhìn thấy rất đông các anh chàng lực lưỡng mặc áo ba lỗ trắng cánh tay còn to hơn cả bắp đùi của Lâm Dương lao tới, chặn cửa lại, ai nấy nhìn chằm chằm vào Lâm Dương như hồ đói.

Chỉ cần Huyết U U ra lệnh một tiếng, những người này sẽ lập tức xông vào đánh Lâm Dương nhập viện.

“Anh nghĩ mình có thể đánh bại ai trong số bọn họ?” Huyết U U clỉ tay vào đám người bên ngoài, cười khúc khích hỏi.

“Con người tôi không biết võ thuật cho lắm.” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Vậy thì thật là đáng tiếc.” Huyết U U nhún vai cười nói: *Nói như vậy, giữa chúng ta sẽ không thể thương lượng được, giữa chúng ta có lẽ chỉ có sự phục tùng. Anh nói có đúng không?”

Lời này vừa dứt, vệ sĩ ở cửa xông vào, trực tiếp đè vai Lâm Dương xuống.

“Lâm Dương, những lời mà lần trước tôi đã nói với anh và Tô Dư vẫn còn có hiệu lức. Nếu như anh nguyện ý cùng Tô Dư ngoan ngoãn đi cùng tôi, thì tôi sẽ tha cho các anh một con đường sống. Bằng không, tôi lo rằng hôm nay ở phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Chương Thành sẽ có thêm một người thực vật.” Huyết U U nheo mắt cười nói.

“Yên tâm, người thực vật sẽ không có, nhưng trong nhà xác có thể sẽ có thêm một thi thể, thi thể của một cô gái trẻ tuổi dậy thì.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Đến lúc này, anh còn vịt chết cứng miệng sao?” Cô gái khit mũi nói.

“Tôi không phải vịt chết cứng miệng. Cô nhìn thử cánh tay của mình đi.” Lâm Dương nói.

Huyết U U sững sờ, vội vàng xắn tay áo lên.

Tuy nhiên, nhìn thấy trên cánh tay ngó sen trắng như tuyết lại xuất hiện hai vạch nhỏ màu đen, trông giống như mạch máu, vô cùng khác thường.

“Đây là cái gì?” Huyết U U sững sờ.

“Độc.”

“Anh… hạ độc tôi sao?” Huyết U U trừng to mắt, không thể nào tin được.

“Đúng vậy, hơn nữa chỉ có tôi mới có thể giải độc.” Lâm Dương nói.

Huyết U U sững sờ nhìn anh, sau đó bật cười nói: “Đùa cái gì vậy chứ, anh hạ độc tôi sao? Khi nào? Anh làm sao mà hạ độc được? Bớt ở đó mà lừa gạt tôi! Tôi không ngốc như vậy đâu.”

“Tôi không có gạt cô, cô nhìn xem trước mặt mình có cái gì đi.” Lâm Dương nói.

Huyết U U toàn thân run lên, dường như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt di chuyển đến cốc trà sữa trên bàn một cách khó khăn.

“Trà sữa này … không thể nào… cô còn chưa đụng vào nó, làm sao có thể hạ độc chứ?”

“Không tin sao? Cô có thể đem đi xét nghiệm.” Lâm Dương nói.

Lời nói này khiến Huyết U U ngay lập tức khựng người lại…

Văn phòng vô cùng yên tĩnh.

Toàn bộ mọi người đều trợn tròn mắt, hơi thở đông cứng lại, sững sờ nhìn Huyết U U, nói không nên lời.

“Còn không mau đem đi làm xét nghiệm!”

Cuối cùng, Huyết U U cũng phản ứng lại, gần như gào thét lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 855


Chương 855:

Vệ sĩ bên cạnh toàn thân run rẩy, liền bước lên trước cầm ly trà sữa đi.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương lại nói.

“Đợi một chút.”

“Anh… anh đang làm cái gì vậy?” Huyết U U trợn tròn mắt hỏi.

“Bây giờ cô đem đi kiểm tra, e rằng phải mắt hơn một hai tiếng đồng hồ, độc này của tôi, trong một tiếng đồng hồ sẽ phát tác. Tới lúc đó, e rằng có kết quả xét nghiệm thì cô cũng không còn nữa…”

“Cái gì?” Sắc mặt của Huyết U U thay đổi rõ rệt, cảm xúc kích động nói: “Vậy …vậy anh muốn như thế nào?”

“Cô có thường xem TV không?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Gó…”

“Vậy có lẽ cô đã từng nhìn thấy qua, trên tivi việc thử độc đều dùng kim bạc để thử xem trong đồ ăn có độc hay không, cho nên nều như muốn biết trong ly trà sữa này có độc hay không, cứ lây kim bạc thử là xong!”

“Mau đi tìm kim bạc!” Huyết U U lo lắng hét lên.

“Không cần, tôi có kim bạc ở đây. Tôi là một bác sĩ. Đã có thể hạ độc, chắc chắn cũng có thứ gì đó để cứu người.

Lấy cây kim nhúng vào trà sữa đi, nếu như kim bạc đổi màu thì có lẽ đủ để nói rõ vấn đề rồi, phải không? “Lâm Dương cười.

Huyết U U vội vàng nháy mắt với người bên cạnh.

Người bên cạnh vội vàng tiến lên, cầm lấy kim bạc của Lâm Dương rồi nhúng vào trong trà sữa.

Sau ba giây thì rút kim bạc ra.

Tuy nhiên, đầu của cây kim bạc đã hoàn toàn bị nhuốm đen.

“Hả2”

Sắc mặt của mọi người đều thay đồi.

Huyết U U sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, người cũng ngắn ra.

“Làm sao có thể như vậy” cô ta lẫm bẩm, không dám tin vào tất cả những gì mà mình nhìn thấy.

“Chuyện này chắc là không cần tôi phải nói rõ chỉ tiết nữa, đúng không?” Lâm Dương nhún vai nói.

Sắc mặt của mọi người khó coi đến cực độ.

*Anh rốt cuộc là muốn như thế nào?” Huyết U U hít sâu một hơi, vẻ mặt u ám, lạnh lùng hỏi.

“Câu này phải là tôi hỏi cô mới đúng, cô muốn như thế nào?” Lâm Dương thờ ơ nói.

Huyết U U khit mũi một tiếng, mặt không biểu cảm nói: “Mượn tiền phải trả là lý lẽ chính đáng, em gái Tô Dư đó của anh đã nợ tôi máy tỷ. Tôi tìm cô ta đòi thì có gì sai chứ?”

“Được, bây giờ tôi sẽ trả cho cô.”

Lâm Dương từ trong túi lấy ra một cái thẻ ngân hàng, đặt ở trên bàn, bình tĩnh nói: “Bên trong có hơn ba tỷ, các người lấy hết đi, tiền trả xong rồi, sau này không được đến quấy rầy em gái tôi nữa. “

“Hơn ba tỷ? Ha, anh có phải là nhầm lẫn rồi không? Theo hợp đồng là hơn bảy tỷ, thiếu một xu cũng không được!”

Huyết U U khịt mũi nói.

“Hơn bảy tỷ sao? Hợp đồng đó không phải là không được.

pháp luật thừa nhận sao?”

“Họ Lâm kia, nếu như anh muốn dàn xếp ổn thỏa thì phải tuân theo quy tắc của tôi mà làm, nếu không anh đưa thuốc giải cho tôi rồi cút về đi!” Huyết U U vỗ bàn tức giận nói.

“Vậy sao?” Lâm Dương giả vờ trầm ngâm, sau đó lại gật đầu: “Hơn bảy tỷ thì hơn bảy tỷ, các người cứ lấy đi, tiền trong thẻ này có lẽ cũng đủ rồi.”

“Bảy tỷ anh cũng có ư?” Huyết U U sững người, do dự một chút rồi lắp ba lắp bắp nói: “Cái này… trước khác nay khác…khoản nợ hơn bảy tỷ là trước đây, bây giờ đã khác rồi, bây giờ anh … anh … anh phải đưa cho tôi ít nhất là mười tỷ! Đúng, ít nhất cũng phải mười tỷ! “

“Mười tỷ?”

Lâm Dương trợn tròn mắt, không thể nào tin được nhìn cô ta: “Cô điên rồi sao? Ba tỷ biến thành mười tỷ! Các cô ăn cướp tiền à?”

“Thế nào? Anh muốn chơi xấu sao? Ò, vậy thì không được rồi! Nếu như hôm nay anh không trả mười tỷ này, tôi đảm bảo anh và em gái anh sẽ không bao giờ được yên ổn!” Huyết U U cười lạnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 856


Chương 856:

“Xem ra là cô muốn tiêu diệt chúng tôi rồi?” Lông mày của Lâm Dương nhíu lại, anh nói tiếp: “Cô không sợ tôi không đưa thuốc giải cho cô ư?

“Cùng lắm là phải chết ở đây, nhưng mà tôi tin rằng nếu như tôi chết, tất cả người trong gia đình của anh đều sẽ bồi táng cùng với tôi! Huyết U U kiên cường nói.

Lâm Dương vừa nghe vậy, thở dài một hơi rồi lắc đầu nói: “Nếu đã như vậy, vậy được rồi.”

“Chịu thua rồi sao? Ò, nếu đã chịu thua rồi thì nhanh qua đây giải độc cho tôi.” Huyết U U cười nhẹ nói.

“Chịu thua? Chịu thua cái gì chứ? Cô cho rằng tôi không có mười tỷ ư?” Lâm Dương nói.

“Cái gì?”

Huyết U U gần như hét lên thất thanh.

“Anh… trong thẻ này của anh…có mười tỷ sao?” Máy tên vệ sĩ bên cạnh đều tỏ vẻ khó tin.

“Không có.”

“Vậy thì anh làm sao mà đưa?” Vệ sĩ sững sờ hỏi.

“Thẻ này của tôi không có nhưng thẻ khác có.” Lâm Dương từ trong túi áo khoác lại lấy ra một cái thẻ ngân hàng màu đen khác, đặt lên bàn trước mặt Huyết ỨÙ, bình tĩnh nói: “Trong cái thẻ này có mười tỷ, nếu như mười tỷ vẫn chưa đủ, vậy thì lấy hết 20 tỷ đi. Tôi nghĩ cho dù như thế nào thì cô cũng sẽ không tăng thêm đến 10 tỷ một cách không có chừng mực, đúng không? “

Đám người Huyết U U lập tức không nói nên lời …

“Làm sao có thể như vậy …” Cô ta không thể nào tin được nhìn Lâm Dương, lẳm bẩm nói: “Anh không phải là con rẻ cửa của nhà họ Tô sao? Anh không phải là một tên vô dụng nỗi tiếng ở Giang Thành sao? Tại sao … anh … anh có thể có nhiều tiền đến vậy? “

“Chuyện này cô đừng quan tâm, tóm lại tiền ở đây, tôi đã trả lại cho cô rồi, phía nhà họ Tô, cô không được làm phiền bọn họ nữa, hiểu chưa?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Huyết U U nghe vậy, đôi môi anh đào cắn chặt.

Rõ ràng, đòn đả kích này thực sự quá lớn, cô ta có chút không thể bình tĩnh được.

Một con rễ vào cửa nhỏ bé lại là phú ông bạc tỷ sao?

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Phải mắt khoảng nửa phút sau cô ta mới bình tĩnh lại.

“Anh… anh chỉ trả tiền thì chưa đủ, anh… anh còn phải…

còn phải giải chất độc trên người tôi!” Huyết U U lắp ba lắp bắp nói.

“Yên tâm, tôi không có hứng thú giết cô. Đây chỉ là một lời cảnh cáo dành cho cô. Nghe đây, nếu như sau này cô còn quấy rày tôi, vậy thì lần sau cô có thể sẽ chết oan uỗng.”

Lâm Dương nói.

Huyết U U vừa nghe vậy, hàm răng nghiến chặt, siết chặt nắm tay, ngọn lửa sát khí tuôn trào trong đôi mắt đó, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Dương.

Nếu như không có độc này, cô ta sẽ không bao giờ chịu khuất phục!

Lâm Dương bước tới và châm một vài cây kim lên trên cánh tay của Huyết U U.

Liền nhìn thấy cánh tay trắng nõn của cô ta lập tức trở lại trạng thái ban đầu, tất cả những đường đen mảnh trên đó đều dần dần biến mất.

Huyết U U vô cùng ngạc nhiên.

“Độc này của anh rốt cuộc là cái gì vậy? Anh cho nó vào trà sữa của tôi khi nào chứ?”

“Bí mật.” Lâm Dương cười nhạt.

Thật ra đâu có độc gì, chẳng qua chỉ là đang lừa dối Huyết U U mà thôi, màu sắc trên cánh tay của Huyết U U chỉ là một chút bụi phấn mà anh đã rắc trong không khí khi bước vào văn phòng, sau khi người hít vào thì trên cánh tay sẽ có thứ này, thực tế trên cánh tay của Lâm Dương cũng có, sau một tiếng đồng hồ thì sẽ biến mắt.

Về phần trà sữa, chẳng qua là kim bạc của Lâm Dương có mánh khoé mà thôi.

“Anh rốt cuộc là làm cái gì vậy?” Huyết U U liếc mắt nhìn Lâm Dương hỏi.

“Tôi? Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường.” Lâm Dương cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 857


Chương 857:

“Bác sĩ?”

Huyết U U âm thầm khịt mũi một tiếng, dè bĩu: “Tôi chưa từng thấy bác sĩ nào dùng độc dược giỏi như anh.”

“Trong y học cổ truyền Trung Quốc có một phương pháp trị liệu được gọi là Lấy độc trị độc’, cho nên hầu hết y học cổ truyền Trung Quốc đều nghiên cứu về tất cả độc tố.”

“Như vậy ư… Nhưng theo thông tin tôi điều tra được thì anh chỉ là một tên con rẻ vào cửa mà thôi. Nghe nói còn là một phế vật cả ngày ăn bám chờ chét, loại người như anh, từ khi nào lại có y thuật cao cường như vậy? “Huyết U U không hiểu được hỏi.

“Mỗi người đều có một sở thích. Sở thích của tôi chính là đọc sách y học, Khi rảnh rỗi, thì sờ mó một số loại thảo mộc, chỉ như vậy thôi.”

“Chỉ như vậy?”

“Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, tôi nên đi rồi.”

Lâm Dương cũng lười nói nhảm tiếp với Huyết U U, chuyện đã làm xong rồi, đương nhiên phải cáo từ.

Nhưng đúng lúc này, một vệ sĩ vội vàng chạy vào.

“Thưa cô, thưa cô, không hay rồi!” Vệ sĩ kia với vẻ mặt lo lắng chạy vào phòng, vội vàng hét lên.

*Xảy ra chuyện gì vậy?” Huyết U U nhíu mày hỏi.

“Đảo… có người trên đảo đến!” Người đó hoảng sợ nói.

Loảng xoảng!

Huyết U U không ngồi vững, cái mông nhỏ của cô ta trực tiếp ngã xuống đắt.

Nhưng cô ta lại không biết đau, mà thay vào đó, ngắn người nhìn tên vệ sĩ kia, sau đó đột nhiên đứng dậy hét lên: “Nhanh! Nhanh đi chuẩn bị, thu dọn tất cả mọi thứ, nhanh lên!!!”

“Vâng vâng vâng…”

Những người trong văn phòng chân tay luống cuống vội vàng chạy ra.

“Đảo?”

Lâm Dương có chút nghỉ hoặc, nhưng cũng không hỏi nhiều, lắc đầu rồi quay người rời đi.

Nhưng vào lúc này, Huyết U U đột nhiên hét lên.

“Lâm Dương! Anh chờ chút!!”

“Thế nào? Chủ tịch Huyết còn có chuyện gì nữa sao?”

Lâm Dương khó hiểu nhìn cô ta.

“Lâm Dương, anh…anh có biết y thuật không?” Huyết U U vội vàng hỏi.

“Không phải cô đã biết rồi sao? Biết một chút.”

“Vậy thì anh có thể giúp tôi một chuyện được không?”

Huyết U U cố nặn ra một nụ cười, xoa đôi tay nhỏ bé nói.

“Không.” Lâm Dương dứt khoát từ chối, nói xong liền rời đi.

“Đừng mà!” Huyết U U muốn khóc không ra nước mắt, trực tiếp lao ra, nắm lấy tay Lâm Dương vội vàng hét lên: “Lâm Dương, chỉ cần anh không đi mà giúp tôi chuyện này, thì tôi không cần tiền nữa, được không? “

“Cô cảm thấy một tỷ phú như tôi sẽ quan tâm đến chút tiền đó của cô sao?”

“Lâm Dương, chỉ cần anh giúp tôi chuyện này, anh muốn tôi làm cái gì, tôi đều sẽ đáp ứng anh!” Huyết U U lo lắng liên tục dậm chân.

“Không được!”

“Anh …” Huyết U U nghiên răng nghiền lợi, tức giận nói: “Nếu như anh không giúp tôi, thì cho dù tôi có chết, cũng nhất định sẽ phát huy hết năng lực của mình, khiến cho nhà họ Tô của anh muốn sống không được, muốn chết cũng không xong! “

“Cô đang uy h**p tôi ư?” Lâm Dương hơi quay đầu, ánh mắt lạnh lùng, trong con ngươi hiện lên vẻ hung hãn.

Thân thể yêu kiều của Huyết U U run lên, sau đó vội vàng nặn ra một nụ cười nói: “Không phải không phải … Tôi…

Tôi không phải là có ý đó… Tôi chỉ là… chỉ là muốn xin anh giúp đỡ tôi…”

“Rốt cuộc là chuyện gì, cô nói trước đi!”

Lâm Dương âm thầm thở dài một hơi nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 858


Chương 858:

Anh có thể nhìn ra được, Huyết U U đang thực sự sợ hãi.

Mặc dù anh không sợ Huyết U _U, nhưng nếu như’ vì chuyện này gây ra rắc rôi, e răng những người xung quanh sẽ gặp xui xẻo, tốt hơn hét là nên nhân nhượng cho khỏi phiền.

“Anh đồng ý rồi sao? Tốt quá rồi!” Huyết U U vui mừng khôn xiết, liên tục vỗ tay, sau đó nói: “Lát nữa sẽ có người tới, anh không cần quan tâm ông ta là ai, không cần quan tâm ông ta nói gì, dù sao anh chỉ cần tự xưng mình là bác sĩ do tôi tìm đến, hiểu chưa? “

“Chỉ như vậy thôi sao?”

“Ừ, chỉ như vậy, tôi sẽ tống cổ ông ta đi, những cái khác anh không cần lo lắng!”

“Như vậy… thì không thành vấn đề.” Lâm Dương gật đầu nói.

Thân thể yêu kiều của Huyết U U run lên, sau đó vội vàng nặn ra một nụ cười nói: “Không phải không phải … Tôi…

Tôi không phải là có ý đó… Tôi chỉ là … chỉ là muốn xin anh giúp đỡ tôi…”

“Rốt cuộc là chuyện gì, cô nói trước đi!”

Lâm Dương âm thầm thở dài một hơi nói.

Anh có thể nhìn ra được, Huyết U U đang thực sự sợ hãi.

Mặc dù anh không sợ Huyết U U, nhưng nếu như vì chuyện này gây ra rắc rối, e rằng những người xung quanh sẽ gặp xui xẻo, tốt hơn hét là nên nhân nhượng cho khỏi phiền.

“Anh đồng ý rồi sao? Tốt quá rồi!” Huyết U U vui mừng khôn xiết, liên tục vỗ tay, sau đó nói: “Lát nữa sẽ có người tới, anh không cần quan tâm ông ta là ai, không cần quan tâm ông ta nói gì, dù sao anh chỉ cần tự xưng mình là bác sĩ do tôi tìm đến, hiểu chưa? “

“Chỉ như vậy thôi sao?”

“Ừ, chỉ như vậy, tôi sẽ tống cổ ông ta đi, những cái khác anh không cần lo lắng!”

“Như vậy… thì không thành vấn đề.” Lâm Dương gật đầu nói.

“Vậy được, anh ngồi đi, ngồi đi, đừng khách sáo!”

Huyết U U nhiệt tình mời Lâm Dương ngồi xuống, sau đó chỉnh lại quần áo có chút lộn xộn của mình, rồi ngồi lên ghế ông chủ, bắt chéo chân, dáng vẻ rất nghiêm túc.

Lâm Dương cũng khá tò mò.

Người đến là ai, có thể khiến cho Huyết U U trời không sợ đất không sợ lại kinh hãi đến thế này?

Lúc này, lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên bước vào văn phòng.

Lâm Dương lập tức cảm nhận được hơi thở của Huyết U U ngưng tụ lại, nhưng cô ta vẫn cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, không phát ra tiến.

Lâm Dương nhìn sang người đàn ông trung niên.

Đó là một người đàn ông tóc ngắn, mặc áo khoác dài màu nâu, tóc mai bạc trăng, già hơn so với tuôi, trên miệng có chòm râu nhỏ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Lâm Dương mơ hồ cảm giác được quanh người ông ta có luồng khí lưu động.

Người luyện võ!

Hơn nữa … là một cao thủ kiệt xuất!

Ánh mắt của Lâm Dương hơi ngưng tụ.

“Chú Nham, chú đến rồi ư?” Huyết U U nhảy xuống ghé, vội vàng bước tới trước nghênh đón, ân cần gọi một tiếng.

“Cô còn có mặt mũi gọi tôi là chú Nham sao?”

Người đàn ông đột nhiên hét lên, ra uy mà không hề tức giận.

Thân thể yêu kiều của Huyết U U đột nhiên run lên, vội vàng cúi đầu xuống.

“Cô nói cô ra ngoài tìm kiếm bác sĩ nổi tiếng để chữa bệnh cho bác gái cô, kết quả là rời khỏi đảo nửa năm. Đảo chủ ra lệnh cho cô trở về đảo cô cũng không nghe. U U, cô có cánh cứng rồi! Cô có biết trên đảo có rất nhiều người đều lo lắng cho cô không! “Người đàn ông trung niên nghiêm nghị quở trách.

Huyết U U uất ức cúi đầu: “Chú Nham, U U… U U cũng là vì bác gái mới ra khỏi đảo…”

“Cô không cần phải viện nhiều cái cớ như vậy. Cô lập tức cùng tôi trở về đảo ngay. Lần này trở lại đảo, Đảo chủ nhất định sẽ tống cô vào Tư Qua Cốc! Đi, thu dọn đồ đạc lập tức cùng tôi trở về! “người đàn ông trung niên hét lên.

“Cái gì? Tư Qua Cốc?” Sắc mặt của Huyết U U lập tức thay đổi, vội vàng hét lên: “Cháu không đi, cháu không đi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 859


Chương 859:

Cháu sẽ không đến Tư Qua Cốc! Cháu vì bác gái mới ra ngoài tìm bác sĩ nổi tiếng, cháu không sai, dựa vào cái gì mà nhốt cháu vào Tư Qua Cốc chứ, cháu sẽ không bao giờ quay về! “

“Cô còn ầm ï sao? Cái gì mà tìm bác sĩ nỗi tiếng cho bác gái của cô chứ? Cô chẳng qua chỉ lấy điều này làm cái cớ để làm loạn ở bên ngoài mà thôi! Cô thật sự cho rằng chúng tôi đều là kẻ ngốc sao? Không biết cái gì cả sao?

Công ty bảo vệ này là của đảo chúng ta, từ sau khi cô tiếp quản, cô đã làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý, cô thật sự cho rằng đảo chủ không biết gì cả sao?” Người đàn ông trung niên nghiêm nghị nói.

“Nhưng mà… cháu đã kiếm được rất nhiều tiền cho đảo.

Năm nay, lợi nhuận của công ty này gấp một trăm lẻ bảy lần so với năm ngoái. Con số đều được ghi chép ở đây!

Cháu … cháu không phải đang cống hiến cho đảo sao?

“Huyết U U lo lắng nói.

“Đánh rắm! Gấp một trăm lẻ bảy lần ư? Con nhóc chết tiệt, số tiền này có cái nào là sạch sẽ? Cô có biết đảo chủ vì để lau mông cho cô đã tiêu tốn bao nhiêu nhân lực, vật lực không? Cô kiếm được chút tiền ít ỏi này, có thể bù đắp được sao?” Người đàn ông trung niên trách mắng.

Huyết U U gần như sắp khóc.

“Đừng nói nhảm nữa, lập tức cùng tôi trở về! Nhanh!”

Nói xong, người đàn ông trung niên định cưỡng hành lôi Huyết U U đi.

“Không! Chú Nham, cháu không về, cháu… cháu sẽ không đến Tư Qua Cốc, cháu không phạm lỗi!” Huyết U U khóc thét.

“Cô viện cớ tìm bác sĩ ra khỏi đảo làm xằng làm bậy, mưu lợi bằng thủ đoạn lừa gạt, muốn dùng số tiền này để giải thích với bố mình ư? Cô cho rằng bố cô ngốc như vậy sao?”

“Cháu … cháu không có …. cháu thực sự đã tìm thấy một bác sĩ nỗi tiếng! Cháu thực sự có tìm …! Chú Nham, chú xem, bác sĩ nổi tiếng mà cháu tìm đang ở đó! Anh ta…

anh ta có thể chữa khỏi cho bác gái, anh ta nhất định có thể! ” Huyết U U vô cùng lo lắng, giọt nước mắt chảy ra nơi khoé mắt, trong lúc lo lắng, cô ta nhìn thấy Lâm Dương ngòi hút thuốc trên ghế sô pha liền lập tức hét lên.

Lời này vừa dứt, người đàn ông trung niên hơi sững sôt, quay đầu nhìn về phía Lâm Dương.

Lâm Dương đưa tay ra gạt tàn thuốc, mỉm cười, không nói gì.

“Đây là bác sĩ mà cô tìm tới sao?” Người đàn ông trung niên lông mày hơi cau lại hỏi.

“Đúng đúng đúng, anh ta tên là Lâm Dương, y thuật rất giỏi, cả Giang Thành đều biết, nếu không tin thì chú đến Giang Thành tìm hiểu đi!” Huyết U U vội vàng nói.

Nhưng lời này vừa nói xong, cô ta đã hồi hận rồi.

Đến Giang Thành để tìm hiểu ư?

Nếu như tìm hiểu được Lâm Dương chẳng qua chỉ là một con rể vào cửa chơi bời lêu lỗổng, là một phế vật, vậy không phải là tự đánh vào mặt mình sao?

“Thật sao?” Chú Nham có chút không tin tưởng lắm: *Trông cậu ta còn rất trẻ, một bác sĩ trẻ tuổi như vậy, y thuật có thể tốt đến đâu được chứ?”

“Chú Nham, người không thể nhìn vào vẻ bề ngoài! Tuy anh ta còn trẻ, nhưng … nhưng y thuật quả thực rất tốt, anh Phong của chúng ta không phải cũng rất trẻ sao?”

Huyết U U gượng cười nói.

“Anh Phong của cô là người tài của trời, con cưng của trời, người bình thường sao có thể so sánh với nó được?”

Chú Nham khit mũi một tiếng, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc nhìn Lâm Dương rồi nói: “Chàng trai trẻ, thứ mà cậu học là Trung Y sao? “

“Đúng vậy.”

“Cậu học y từ vị đại sư nào vậy?”

“Đại sư sao?” Lâm Dương sửng sốt, sau đó lắc đầu: “Tôi không học y từ đại sư nào cả.”

Chú Nham sửng sốt.

Huyết U U thở gấp, vội vàng nháy mắt với Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương lại làm ngơ không quan tâm.

“Không học y từ đại sư, vậy … cậu tốt nghiệp học viện y khoa nào vậy?”

“Tôi chưa từng học đại học.”

“Cái gì?” Chú Nham thắt thanh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 860


Chương 860:

Huyết U U cũng sắp khóc.

Làm sao có thể trả lời như vậy chứ?

“Đã như vậy, thì cậu học y thuật như thế nào…?” Chú Nham vội vàng hỏi.

“Tôi tự học.” Lâm Dương cười nói.

Huyết U U đã sắp ngắt xỉu rồi.

“Làm liều!”

Chú Nham vô cùng phẫn nộ, tức giận đập bàn nói: “U U, cô làm sao vậy? Lại tìm một tên lang trung giang hồ như: vậy đến để lừa gạt bố cô và tôi! Cô … cô thật là to gan!”

“Chú Nham!”

“Quỳ xuống!” Chú Nham hét lên.

Huyết U U sợ hãi đến mức toàn thân run rảy, đầu gối cũng mềm nhữn ra, quỳ trên mặt đắt.

“Vốn dĩ, bố cô định đóng nhốt cô ở Tư Qua Cốc trong một tháng, nhưng cô thì hay rồi, lại tìm một lang trung giang hồ như vậy để lừa gạt chúng tôi! Tôi thấy không nhốt cô trong một năm hoặc nửa năm, thì cái tính ngang bướng này của cô khó thay đổi! Đi, lập tức quay về đảo cho tôi! ” Chú Nham tức giận nói, liền kéo Huyết U U đi ra ngoài.

“Không được, chú Nham! Cháu sẽ không về đảo, cháu sẽ không về đảo … Chú Nham, thả cháu ra…” Huyết U U khóc lóc gào thét nói.

Lâm Dương đang ngồi trên sô pha uống trà, nhìn cảnh này cực kỳ hài lòng.

Một tiểu yêu nữ giống như Huyết U U, tốt hơn hết là nên một nơi nào đó thích hợp, đừng ra ngoài làm hại thể giới.

Tuy nhiên, chính vào lúc này, Huyết U U đột nhiên hét lên.

“Chú Nham! Có thể về! Nhưng cháu thật sự là ở bên ngoài tìm kiếm bác sĩ nỏi tiếng cho bác gái, chú … chú quay về phải nói như vậy với bố cháu!”

“Tìm bác sĩ nổi tiếng ư? Cô tìm loại lang trung giang hồ này, là bác sĩ nổi tiếng ư?”

“Y thuật của Lâm Dương rất phi phàm, chú không tin cháu cũng hết cách… Dù sao…. Dù sao thì cháu cũng đã tìm bác sĩ cho bác gái, là chú không tin chúa…khi đến trước mặt bố cháu cũng nói như vậy. Cháu không sai. Tóm lại, các người không thể nhốt cháu vào Tư Qua Cốc! “

“Nhóc con, tới lúc này rồi cô còn cứng miệng nữa sao?

Hừ, đã như vậy thì tôi cũng đưa cả cậu ta đến đảo. Tôi muốn xem thử bác sĩ nổi tiếng này của cô, rốt cuộc có mắy cân máy lượng!” Chú Nham hét lên.

Lời này vừa dứt, Lâm Dương tay còn đang búng tàn thuốc nhất thời run lên, điều thuốc từ đầu ngón tay tuột xuống rồi rơi xuống đất.

Huyết U U cũng choáng váng.

“Chàng trai trẻ, đi với tôi một chuyến đi!” Chú Nham quay lại nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, nghiêm nghị nói.

“Chuyện này … tôi chỉ là một lang trung giang hồ, hay là …hay là bỏ đi …” Lâm Dương gượng cười nói.

“Cái gì? Chàng trai trẻ, cậu không muốn đi sao?” Chú Nham nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nói như vậy, cậu cùng với U U kết hợp lại với nhau trêu đùa chúng tôi ư2”

“Chính xác mà nói, chỉ là cháu gái của ông giở trò với các ông, tôi vô tội.”

“Tôi không quan tâm! Cậu được cháu gái của tôi mời tới, tất nhiên là biết chuyện của chúng tôi. Cháu gái của tôi chắc chắn cũng yêu cầu cậu lên đảo. Nếu như cậu không đi thì sẽ là kẻ thù của đảo chúng tôi. Cậu có thể không biết chúng tôi là ai. Nhưng tôi phải nhắc nhở cậu một câu, một khi trở thành kẻ thù với đảo của chúng tôi, điều chờ đợi cậu chỉ có thể là một cơn ác mộng vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại! ” Chú Nham lạnh lùng nói.

Lâm Dương đau đầu rồi.

Huyết U U này đã gây cho anh rất nhiều phiền phức, bây giờ có thể tháy rằng thế lực phía sau Huyết U U chắc chắn là phi phàm, nếu như thật sự kết oán với thế lực phía sau Huyết U U, e rằng sau này sẽ không được yên ổn…

Đại hội sắp được tổ chức, phía Yến Kinh vẫn còn chưa ổn định, nêu như lúc này lại kết thêm một kẻ thủ nữa rõ ràng là không khôn ngoan.

Bỏ đi!

Lâm Dương thở dài một hơi nói, “Đi cùng các ông cũng được, nhưng mà… tôi không thể đảm bảo có chữa khỏi cho bệnh nhân của các ông hay không!”

“Chúng tôi đã mời rất nhiều bác sĩ nổi tiếng, nhưng đều không có hiệu quả. Đương nhiên, tôi cũng sẽ không đặt nhiều hy vọng vào cậu, nhưng mà cậu phải chứng minh rằng y thuật của cậu thực sự tốt, nều không, cậu chính là đang trêu đùa với đảo của chúng tôi! Như vậy, tôi nhất định sẽ trừng phạt cậu thật nghiêm khắc! “

“Nhưng nếu như tôi chứng minh được y thuật của mình thực sự tốt thì sao2”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 861


Chương 861:

“Vậy thì cậu chính là khách quý của đảo tôi! Về phần con nhóc này, cũng có thể xử lý nhẹ nhàng.”

Nhưng mà khi những lời này vừa dứt, Huyết U U không thể nào vui nồi.

Theo như cô ta thấy, Lâm Dương quả thật là có một số thủ đoạn, nhưng y thuật … còn trẻ như vậy, y thuật có thể cao đến đâu được chứ?

“Dường như tôi không có lợi ích gì cả?”

“Ha ha ha ha, chàng trai trẻ, cậu quá ngây thơ rồi! Có biết bao nhiêu người mơ tưởng có quan hệ thân thiết với đảo của tôi mà không được, cậu lại nói cậu dường như không có lợi ích gì sao? Thật là nực cười, còn có thể có quan hệ thân thiết với đảo của tôi, lợi tích có thể nói là vô số! Cậu biết chưa? Tên nhóc ngốc nghếch ngây thơ! ” Chú Nham bật cười.

“Vậy sao?”

Lâm Dương lắc đầu cười: “Đảo đó của ông lợi hại như vậy, đó là đảo nào?”

“Đảo Vong Ưu, cậu đã từng nghe qua chưa?” Chú Nham nói.

Ngay khi những lời này vừa dứt, da thịt của Lâm Dương đột nhiên run lên, tinh thần cũng trở nên căng thẳng.

Đảo Vong Ưu?

Thì ra … những người này đên từ đảo Vong Ưu…

Thật là có duyên…

“Thế nào? Cậu nhóc, cậu có đi không? Nếu không đi thì cậu lập tức quay về nhà đi.” Chú Nham thờ ơ nói.

Về nhà này có thể là có một nghĩa khác.

Nếu như cứ bỏ đi như vậy, e rằng thứ đang chờ đợi anh chính là sự trả thù của đảo Vong Ưu…

“Được, tôi sẽ đi một chuyến!”

Lâm Dương đứng lên nói.

Chú Nham gật đầu hài lòng, sau đó nhìn chằm chằm vào Huyết U U mà nói: “Nhóc con, lần này cô không còn gì để nói nữa chứ?”

“Gặp phải một kẻ ngốc như vậy, cháu còn có thể nói cái gì chứ?” Huyết U U cũng sắp bật khóc rồi.

Nhận được câu đồng ý của Lâm Dương, chú Nham lập tức ra lệnh cho Huyết U U thu dọn đồ đạc và chuẩn bị đến đảo Vong Ưu.

Lâm Dương gọi điện thoại cho Mã Hải rồi lên xe của Chú Nham rời khỏi Chương Thành …

Chiếc xe chạy thẳng đến một bến cảng bên ngoài Giang Thành rồi dừng lại.

Lâm Dương theo một nhóm nam nữ trẻ tuổi ăn mặc lộng lẫy lên tàu.

Anh nhìn kỹ một chút, đây không phải là thương thuyền mà một chiếc thuyền tư nhân, thân tàu không lớn, có thể chứa khoảng tám mươi người.

Nhiều nam nữ mặc quần áo bó sát đứng trên boong tàu.

Khi Chú Nham bước tới, những người này đều cúi đầu kính cần.

Rõ ràng, những người này đều là người của đảo Vong Ưu!

“Xuất phát thôi.” Chú Nham hét lên.

Con tàu lập tức ra khơi và từ từ lái về phía trước.

“Chú Nham, tên nhóc này là ai vậy?”

Trên thuyền, một người nhìn chằm chằm vào Lâm Dương đang ngồi trên boong, không khỏi hỏi.

“Bác sĩ mà nha đầu tìm đến nói là muốn chữa bệnh cho bác gái của nó, nhưng mà tôi thấy nó chỉ là đang làm liều thôi. Nếu như tên nhóc này không có y thuật gì, thì chúng ta sẽ có lý do để nhốt nha đầu này trong một năm, cũng tránh để nó đi khắp nơi gây chuyện thị phi!” Chú Nham khit mũi lạnh lùng nói.

Người bên cạnh nghe vậy, lập tức gật đầu.

Vệ phân Huyêt U U, sớm đã mặt mày cay cú, ngôi trên đầu tàu với vẻ chán nản.

Cô ta cuối cùng cũng hiểu rồi. Chú Nham đưa tên nhóc này đến đây, hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ đến việc tên nhóc này có thể chữa khỏi bệnh cho bác gái, mà là để chặn miệng Huyết U U. Lâm Dương này chỉ là một cái cớ mà thôi, một cái cớ để chú Nham có thể thành công nhốt Huyết U U trên đảo trong một năm.

Nghĩ đến đây, Huyết U U không kìm được mà lau nước mắt.

Số của mình khổ quá mà…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 862


Chương 862:

Lâm Dương cũng không thèm quan tâm.

Anh thực ra đã tò mò về hòn đảo Vong Ưu này từ lâu rồi.

Đây có lẽ là một bộ tộc tông phái cổ xưa nào đó, hơn nữa có thể chiếm được một hòn đảo cho riêng mình…e rằng hòn đảo này đã bị người của đảo Vong Ưu mua lại.

Đương nhiên, Lâm Dương đến đây cũng là có mục đích.

Thông thường mà nói, những người thuộc bộ tộc cổ đại này rất có thể là có Lạc Huyết Linh.

Nếu như có thể lấy được một vài giọt Lạc Huyết Linh trên đảo Vong Ưu, thu thập được 20 giọt, thì chuyến đi này càng có lãi lớn hơn.

“Hiện tại không có tin tức gì về Lạc Huyết Linh, thì cứ đi tới đảo Vong Ưu này xem thử đi.” Lâm Dương lẫm bẩm nói.

Con tàu đi thẳng về hướng Bắc, đã rời khỏi Giang Thành, đi qua Thượng Hải, cũng không biết là đến nơi nào, lúc này đã nhìn thấy một hòn đảo.

Hòn đảo này cũng không phải là lớn lắm, nhìn thoáng qua, có quy mô khoảng bằng một thị trấn nhỏ, bề mặt xanh tươi, nhưng cũng có thể nhìn thấy một số tòa nhà cao chót vót từ giữa khu rừng kia.

Điều khiến Lâm Dương vô cùng kinh ngạc là hầu hết những tòa nhà này đều mang phong cách cổ xưa, đình đài lầu các, mái cong đấu củng, mang hương vị độc đáo.

Lúc này, một người đàn ông đội nón đứng trên bến sông của hòn đảo giống như người lái thuyền.

Anh ta nhìn thấy con tàu đang đến gần liền lập tức giải tán các tàu gỗ xung quanh.

Con tàu cập bến.

“Bái kiến nhị trưởng lão.” Người chèo thuyền chắp tay hành lễ.

Hành vi cử chỉ đều không khác gì người xưa Quả nhiên, đó là môn phái cổ võ.

Lâm Dương thầm nghĩ.

“Đảo chủ ở đâu?” Huyết Nham hỏi.

“Hồi bẩm nhị trưởng lão, đảo chủ sáng nay đã rời khỏi đảo, không biệt đi đâu”, người chèo thuyên nói.

“Đảo chủ không ở đây, lại không thể gặp được chị dâu.

Xem ra tạm thời vẫn chưa thể chỉnh đốn nha đầu này một cách đàng hoàng.” Huyết Nhan quay đầu lại trừng mắt nhìn Huyết U U.

“Cháu … cháu không phạm lỗi. Chú Nham, tại sao chú luôn làm khó cháu vậy…” Huyết U U uất ức nói.

“Cháu còn nói mình không phạm lỗi sao? Hừ, tóm lại, y thuật của tên nhóc này sẽ chứng minh tất cả, nha đầu, cháu cũng đừng hận chú Nham của cháu, người bát mãn với cháu không chỉ có chú Nham của cháu mà còn có rất nhiều trưởng lão thậm chí là bố cháu! Tắt cả những gì mà cháu đã làm trong mấy năm qua thật sự rất quá đáng! “

Huyết Nham hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay người bước về phía trước.

“Sắp xếp một chỗ ở cho cậu nhóc này!”

“Vâng, nhị trưởng lão!”

Người lái thuyền gật đầu, sau đó dẫn đường cho Lâm Dương.

Về phần Huyết U U, cô ta sớm đã nổi giận đùng đùng chạy đi rồi.

Lâm Dương theo người lái thuyền vào đảo.

“Xin chào, tôi tên là Lâm Dương! Dám hỏi tên của tiền bối là gì vậy?” Lâm Dương liếc mắt nhìn người lái thuyền, thấy nhịp bước của anh ta đều đặn, bước đi như rồng như hổ, hơi thở đều đặn, liền biết đây là một người luyện võ, cho nên không khỏi hỏi.

“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Cậu biết tên tôi thì có tác dụng gì chứ?” Người chèo thuyền mặt không biểu cảm nói.

“Thật sao?” Lâm Dương cười cười, không nói gì, một lát sau lại hỏi: “Dám hỏi tiền bối, tại sao vừa rồi Nhị trưởng lão đó lại cực lực muốn nhốt cô U U trên đảo? Cô U U trước đây đã làm rất nhiều chuyện sai trái sao? “

Lời này vừa dứt, người lái thuyền hơi quay đầu lại liếc nhìn Lâm Dương, nhưng không thèm để ý tới anh nữa, coi như không có nghe tháy gì, tiếp tục đi về phía trước.

Lâm Dương thấy vậy, nhún vai cũng không nói thêm nữa.

Sau khi đi về phía ngọn núi ở trung tâm của hòn đảo tầm mười phút, liền nhìn thấy một bậc thang kéo dài hướng xuống, một người đàn ông mặc trang phục màu đen đang đứng trước bậc thang nhìn Lâm Dương.

Người lái thuyền gật đầu với người đó rồi quay lại.

“Anh Lâm, mời đi theo tôi.” Người đàn ông mặc trang phục đen hơi cúi đầu nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 863


Chương 863:

Lâm Dương gật đầu đi theo.

Đi đến cuối cầu thang liền nhìn thấy một trang viên rất lớn, cổng trang viên vô cùng nguy nga, hai bức tượng cao gần ba mét đặt ở hai bên cổng.

Đây là dáng vẻ của một nam một nữ, đều ăn mặc theo phong cách cổ xưa, nam mặc kiếm phục, nữ mặc váy dài, đều đeo kiếm, mắt nhìn về phía trước, tuy là tượng, nhưng ánh mắt của bọn họ lại có vẻ sắc bén.

Sau khi vào cổng, người đàn ông dẫn Lâm Dương đến một ngôi nhà thấp ở phía bắc.

“Anh Lâm, đây là căn phòng được sắp xếp cho anh. Mời anh hãy ở lại đây trong khoảng thời gian này”, người đó nói.

“Ở lại đây? Ý gì vậy?” Lâm Dương bối rồi hỏi.

“Chính là nói, không có việc gì, xin anh Lâm đừng tùy tiện rời khỏi nơi này. Trên đảo có rất nhiều nơi cấm người ngoài bước vào, nếu như xông vào cám địa, hậu quả chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm.” người đó thờ ơ nói.

Lâm Dương nghe vậy, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại.

“Điều đó có nghĩa là các anh muốn nhốt tôi ở đây ư?”

Người đó không quan tâm, tiếp tục nói: “Nếu như anh Lâm có yêu cầu gì, anh có thể nói với Tiểu Thuý ở cửa.”

Lâm Dương nghe vậy liền nhìn về phía cửa, lại nhìn thấy một cô gái mặc váy xanh đứng ở nơi đó.

Cô gái này trông rất giống một nha hoàn trong bộ phim cổ trang, trang phục và trang sức đều giống hệt, cũng vô cùng dễ thương, mắt sáng răng trắng, làn da trắng như tuyết, đôi mắt cực kỳ thanh tú, như thể biết nói, long lanh nước…

Nhưng vào lúc này, cô ấy lại vô cùng căng thẳng nhìn Lâm Dương, thấy Lâm Dương đang nhìn cô, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức cúi xuống.

Lâm Dương nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.

“Anh Lâm, nếu không có chuyện gì, tại hạ cáo từ!”

Người đó nói xong liền xoay người bước ra khỏi cửa.

“Chờ một chút!” Lâm Dương vội vàng hét lên.

“Anh Lâm còn có chuyện gì nữa sao?”

“Anh vừa mới nói nếu như xông vào cắm địa thì các anh sẽ không chịu trách nhiệm về hậu quả, vậy chính là nói, tôi có thể đi vào nơi được phép đi đúng không?” Lâm Dương hỏi.

Người đàn ông do dự một chút rồi gật đầu.

“Vậy tôi nhờ cô ấy đưa tôi đi vòng vòng trên đảo, chắc là không có vấn đề gì chứ?” Lâm Dương cười hỏi.

“Chuyện này … cũng có thể!”

“Thật không? Vậy thì tốt…”

Sau khi người đó rời đi, Lâm Dương lập tức đi về phía người tên là Tiểu Thuý kia.

“Công tử, có… có dặn dò gì sao?” Tiểu Thuý có chút bối rối, vội vàng cúi đầu xuống.

“Không cần phải gò bó như vậy, cùng tôi đi dạo vòng vòng nói chuyện đi.” Lâm Dương cười nói.

“Vâng, công tử.” Tiểu Thuý gật đầu rồi đi theo Lâm Dương ra khỏi tiểu viện.

Lâm Dương rất vô tư, đi trên đường mà không sợ hãi, đôi mắt nhìn đông liếc tây, biểu hiện cực kỳ mới lạ.

Tiểu Thuý thì khá căng thẳng, cúi đầu đi theo.

Dáng vẻ này, giống như công tử của gia tộc lớn kiêu ngạo hống hách mang theo nha hoàn đi dạo ở thời cổ đại.

“Công tử, bên này không thể đi!”

Đột nhiên, Tiểu Thuý giống như ý thức được điều gì đó, liền vội vàng hét lên một tiếng.

Lâm Dương đang chuẩn bị đi về phía một cánh cổng, không khỏi sững sờ, nhịp bước dừng lại, liếc nhìn cánh cổng hỏi: “Đây là đâu?”

“Đây là cửa sau của võ quán, nơi mà đệ tử trên đảo luyện võ, anh không phải người trên đảo, đi vào nếu như bị người ta phát hiện ra thì sẽ gặp xui xẻo!” Tiểu Thuý lo lắng nói.

“Vậy sao?”

Lâm Dương nhìn vào trong, sau đó suy nghĩ một chút, rôi quay người đi về phía trước.

Tiểu Thuý thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 864


Chương 864:

“Tiểu Thuý, cô là người trên đảo sao?” Lâm Dương ở đẳng trước thản nhiên hỏi.

“Thưa công tử, không phải, tôi là người ngoài đảo, đến hòn đảo này vào ba năm trước.” Tiểu Thuý nói.

“Người ngoài đảo?” Lâm Dương có chút kinh ngạc: “Vậy tại sao cô lại chạy tới đây?

“Đương nhiên là muốn đến đây để luyện võ.” Tiểu Thuý thở dài một hơi rồi nói: “Chỉ đáng tiếc theo quy tắc của đảo Vong Ưu. Người ngoài đảo đến đây luyện võ, trước tiên cần phải làm nô lệ trong ba năm. Năm nay là năm thứ ba của tôi, chỉ cần qua năm nay, tôi mới có thể chính thức trở.

thành đệ tử của đảo Vong Ưu.”

“Còn có quy định như vậy ư?” Lâm Dương vô cùng kinh ngạc nói.

“Đương nhiên, người trên đảo nói đây là để rèn luyện tâm tính của người từ bên ngoài, suy cho cùng người không đủ tâm tính thì rất khó để học võ công trên đảo, nhưng mà cũng có ngoại lệ, nêu như là người được Đảo Vong Ưu tự mình lựa chọn hoặc là có tài năng đặc biệt, thì sẽ được miễn ba năm nô lệ này mà trực tiếp luyện võ, có thể được sư phụ nổi tiếng dạy dỗ, Tiểu Thuý tư chất bình thường nên chỉ có thể làm theo các quy tắc. “Tiểu Thuý thất vọng nói.

Cách đôi xử với thiên tài luôn luôn đặc biệt.

“Thì ra là như vậy …” Lâm Dương nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc này, anh dường như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, Tiểu Thuý, trên đảo của các cô có phải là có một người tên là Lương Huyền Mi phải không?”

“Lương Huyền Mi?” Tiểu Thuý gãi đầu, sau đó lắc đầu: “Tôi không biết. Mặc dù tôi đã ở trên đảo ba năm, nhưng tôi luôn làm việc ở bên dưới, tiếp xúc rất ít với các đệ tử nhập phòng, hơn nữa… “

“Hơn nữa cái gì?”

“Hơn nữa, có một số đệ tử là do đảo chủ đổi tên. Rất nhiều người không biết được tên thật của bọn họ.”

“Là như vậy ư…”

Lâm Dương hơi nhíu mày.

Lương Huyền Mi là con gái của mẹ nuôi, nói đúng ra, cũng là em nuôi của mình, chuyến này đến đây cũng muốn xem thử cô ấy ở đây sống như thế nào.

Rốt cuộc, những người được đảo Vong Ưu đưa đến đây, nếu như luyện tốt thì không nói làm gì, nếu như luyện không tốt, từng người một không chết cũng phải tàn phé, nếu như Lương Huyền Mi xảy ra chuyện, thì phải tìm cách để đưa cô ấy đi.

Mẹ ruột đã không còn nữa, Lâm Dương vô cùng coi trọng người mẹ đỡ đầu này.

Anh có chút lơ đãng bước về phía trước.

Nhưng chính vào lúc này …

Bùm!

Có tiếng động khó chịu vang lên.

Liền nhìn thấy một người bay ra khỏi cánh cổng kia, nặng nề ngã xuống trên con đường cách đó không xa.

Hai người đang đi đột nhiên giật mình dừng lại nhìn người kia.

Đó là một đệ tử của đảo Vong Ưu, anh ta lúc này mặt mũi sưng vù, trong miệng cũng có máu, đang nằm trên mặt đất, ôm ngực r*n r* không ngừng.

Đúng lúc này, mấy đệ tử từ trong cánh cổng bên cạnh lao ra, lập tức vây quanh đệ tử đó.

“Sư huynh, sư huynh, anh làm sao vậy?”

“Cậu không sao chứ, sư đệ?”

“Đáng ghét!”

“Thật là quá đáng!”

Mấy người nghiến răng nghiền lợi, vô cùng tức giận.

Lại có mấy người từ trong cổng lao ra.

So với những người đi ra trước, những người này ăn mặc lộng lẫy, vênh váo hống hách, trên mặt cả nam lẫn nữ đều nở nụ cười.

Rất rõ ràng, hai nhóm người này không giống nhau!

Vẻ mặt của Tiểu Thuý liền thay đổi, lập tức tiến lên trước vài bước, nói nhỏ với Lâm Dương, “Anh Lâm, chúng ta nhanh đi đường vòng thôi!”

“Chuyện này là sao vậy?” Lâm Dương quay đầu hỏi Tiểu Thuý.

Nhưng mà Tiểu Thuý lại lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Anh Lâm, anh đừng hỏi nhiều như vậy, nhanh đi thôi…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 865


Chương 865:

“Đi? Vậy thì không được, chuyện thú vị như vậy tại sao tôi phải đi chứ?” Lâm Dương cười nói.

“Anh Lâm, anh chỉ là người ngoài đảo. Đây là chuyện trong đảo chúng tôi, anh không tiện ở lại đây…” Tiểu Thuý lo lắng.

“Chuyện của đảo ư? Đó là chuyện của cô, không liên quan gì đến tôi cả. Tôi cũng không can thiệp vào, hơn nữa đây lại không phải là cắm địa. Tại sao tôi không thể ở lại đây?”

Lâm Dương bật cười nói.

“Cái này …” Tiểu Thuý đột nhiên cứng họng.

Lúc này, lại nghe thấy nam đệ tử đứng đầu mở miệng nói: “Các đệ tử ngoài đảo các người đều là một đám phế vật vô dụng. Các người ở lại trên đảo sẽ chỉ lãng phí tài nguyên của đảo. Tôi khuyên các người nên tìm một ngày.

tốt, nộp đơn xin đảo chủ, sớm cút ra khỏi Đảo Vong Ưu của chúng tôi đi! “

“Anh… Trương Tử Tường! Anh h**p người quá đáng!”

Một đệ tử không nhịn được mắng chửi.

“h**p người quá đáng ư? Có ư? Tôi chỉ là chỉ điểm một chút về võ công cho các người, thật đáng tiếc đảo Vong Ưu của chúng tôi đã truyền thụ võ công thượng thừa cho các người, nhưng các người lại học nghệ không tỉnh, chuyện này thì phải trách ai chứ?” Người đàn ông tên Trương Tử Tường lắc đầu nói.

“Anh … chúng tôi mới vào đảo bao lâu chứ? Học võ bao lâu? Làm sao có thể so với anh?”

“Kẻ thua cuộc luôn sẽ có lý do này lý do nọ!”

“Khốn kiếp, các người sẽ không có kết cục tốt đẹp, chúng tôi nhất định sẽ báo thù!” Đệ tử đó lại mắng.

Nhưng ngay khi lời này của anh ta vừa dứt, một người đàn ông với thân hình cường tráng ở bên cạnh Trương Tử Tường lập tức lao ra.

Người đàn ông bước về phía trước mấy bước, giống như một con bò hoang, đẩy máy người kia ra, rồi đứng trước mặt đệ tử kia.

Đệ tử kia mở miệng đang định nói cái gì đó, nhưng lại thấy người đàn ông cường tráng trực tiếp dùng một tay bóp cổ đệ tử kia, sau đó dùng sức nhấc anh ta lên.

°”Ủm..a.a..a..: Đệ tử kia ôm cổ, hét lên một cách khó khăn.

“Anh đang làm cái gì vậy?”

“Thả sư huynh của tôi ra!”

“Nhanh dừng tay lại!”

Những người xung quanh giận dữ hét lên, tất cả đều lao về phía trước.

Nhưng người đàn ông cường tráng không hề sợ hãi, anh ta cười lớn một tiếng, giơ nắm đắm to bằng bao cát lên hung hăng đấm vào mấy chỗ khớp xương của người đàn ông kia.

Rắc!

Rắc!

Rắc!

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên, người đàn ông đang vùng vẫy một cách điên cuồng đột nhiên thân thể mềm nhữn ra, cả người bị kéo rũ xuống, tứ chỉ yếu ớt, không còn chút sức.

lực, người hoàn toàn ngất đi.

“Ha ha ha, các người muốn tôi thả anh ta ra sao? Không thành vấn đề, vậy tôi trả lại cho các người!”

Người đàn ông cường tráng cười lớn, đột nhiên phát lực.

Rằm!

Người đàn ông trực tiếp bay ra, đánh bật toàn bộ đệ tử đang lao tới ngã xuống đắt …

Mọi người người ngã ngựa đổ.

Hiện trường tràn đây tiếng r*n r*.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Tiểu Thuý lập tức thay đổi, khuôn mặt xinh xắn tái nhọt vô cùng, toàn thân run lẫy bẩy.

Lâm Dương cũng cau mày: “Đang làm cái gì vậy? Bọn họ không phải là đồng môn sao? Đều là người của đảo Vong Ưu, tại sao lại ra tay tàn nhẫn như vậy? Xương cốt tứ chỉ của đệ tử đó có lẽ đều bị gãy hét rồi, đây là hoàn toàn phé bỏ đối phương!”

“Anh Lâm, anh không biết đó thôi, đây là ân oán giữa đệ tử nội đảo và ngoại đảo …” Tiểu Thuý nhấp môi dưới, thấp giọng nói.
 
Back
Top Bottom