Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 866


Chương 866:

“Nội đảo và ngoại đảo? Ngoại đảo này tôi biết, đó là đệ tử từ ngoài đảo đến đúng không? Vậy thì nội đảo này …là có ý gì?” Lâm Dương hỏi.

“Nội đảo chính là con nối dõi của người trên đảo, không chỉ là con nói dõi huyết thống của đảo chủ, mà còn có con cháu nối dõi của các trưởng lão, nguyên lão, chấp sự, v.v… bọn họ từ nhỏ đã sống trên đảo, vô cùng căm ghét người ngoài đảo, cho rằng người ngoài đảo đã giành tài nguyên luyện công vốn dĩ thuộc về bọn họ, cho nên mới xảy ra mâu thuẫn như vậy, đương nhiên mâu thuẫn không chỉ giới hạn ở đây mà có rất nhiều nguyên nhân. Tóm lại, tranh chấp giữa đệ tử nội đảo và ngoại đảo rất phức tạp, trừ phi bên trên can thiệp vào, nếu không sẽ không thể kiềm chế được … ” Tiểu Thuý thấp giọng nói.

“Thì ra là vậy.” Lâm Dương đột nhiên gật đầu.

Theo lý mà nói, Tiểu Thuý cũng thuộc đệ tử ngoại đảo.

Anh đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Nếu đúng là như vậy, thì những người tài giỏi kiệt xuất được đảo Vong Ưu từ bên ngoài đưa vào, sở dĩ luyện võ công không thành thì không chết cũng bị thương, có thể nào là do họ vướng vào cuộc tranh chấp giữa các đệ tử ngoại đảo với nội đảo không?

Nghĩ đến đây, Lâm Dương có chút lo lắng về Lương Huyền Mi…

“Nghe đây, sau này vào thứ hai hàng tuần, các người mới có thể vào Địa Tự Hào Luyện Võ Trường này, thời gian còn lại các người phải ngoan ngoãn ở trong viện của mình mà luyện tập. Về phần Thiên Tự Hào Luyện Võ Trường, tôi không cho phép các người bước vào nửa phân, nếu không các người vào một lần, tôi sẽ đánh một lần! Tôi và những sư huynh sư muội này của tôi ra tay không biết nặng nhẹ, một khi gãy xương bại liệt gì, vậy thì ngại lắm.

Nghe rõ chưa? “Người đàn ông tên là Trương Tử Tường nhếch miệng lên, mỉm cười nói.

“Anh…”

Các đệ tử ngoại đảo tức giận mà không dám nói, ai nấy đều nghiến răng đến sắp gãy rồi.

Nhưng thực lực của bọn họ không bằng những người này, bọn họ rất muốn chiến đấu, nhưng hoàn toàn không phải là đối thủ.

“Trương Tử Tường! Anh thật là oai phong!”

Lúc này, một tiếng hét lạnh lùng vang lên.

Trương Tử Tường hơi sửng sốt, đưa mắt nhìn, lại thấy một cô gái trẻ tuổi mặc võ phục màu đỏ bước nhanh tới.

Người phụ nữ vô cùng thanh tú dễ thương, lông mày đậm, môi đỏ răng trắng, dáng người lồi lõm, duyên dáng nhanh nhẹn, là một đại mỹ nhân, đặc biệt là đôi chân của cô ta, bởi vì luyện công, nên cực kỳ đều đặn có hình, không có một chút mỡ.

Ngay khi cô gái vừa xuất hiện, trong ánh mắt của Trương Tử Tường lập tức xoẹt qua một tia tà khí.

Nhưng anh ta lại không hề căng thẳng, thay vào đó, nhếch miệng lên và mỉm cười: “Tôi còn tưởng là ai, thì ra là Diên Nữ sư muội, sư muội, nghe nói cô ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, hơn một tháng không về, thời gian hơn một tháng này, tôi nhớ cô chết đi được!”

“Trương Tử Tường, sớm muộn gì tôi cũng xé rách cái miệng đó của anh!” Người phụ nữ tên Diên Nữ lạnh lùng nói, sau đó bước tới kiểm tra vết thương của hai đệ tử đang nằm trên mặt đất, khi nhìn thấy tứ chi của một đệ tử đã bị phế hoàn toàn, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta trở nên vô cùng lạnh lùng.

“Anh … thật tàn nhẫn!”

“Ha ha ha, Diên Nữ sư muội, cô có tài năng không tôi, hà tất phải ở chung với những phế vật này? Nội đảo của chúng tôi đã ném cho cô một cành ô liu rồi, chỉ cần cô gật đầu, gia nhập vào nội đảo của chúng tôi, tài nguyên trên đảo này không phải tùy cô lựa chọn ư? “Trương Tử Tường cười nói.

“Tài nguyên luyện công đều là do đảo chủ cung cấp, không phải của các người. Nếu như các người độc chiếm tài nguyên luyện công, tôi nhất định sẽ cáo trạng các người trước mặt đảo chủ!”

“Diên Nữ sư muội, cô cũng quá ngây thơ rồi. Nếu như cáo trạng thực sự có tác dụng, cô cảm thấy đệ tử ngoại đảo các cô sẽ suy bại đến mức độ như bây giờ ư?” Trương Tử Tường mỉm cười nói.

Diên Nữ nghiến răng nghiên lợi, nhưng không nói lời nào, chỉ trầm giọng nói: “Lập tức đưa họ đi chữa trị ngay.”

“Vâng.”

Đám sư đệ bên cạnh lập tức nói.

Nhưng khi muốn di chuyển hai người này lại không đủ sức lực, thì ra tất cả mọi người đều bị thương rồi.

“Tiểu Thuý, còn có người nào đó, mau qua đây giúp đỡ một chút!”

Diên Nữ dường như nhìn tháy Tiểu Thuý và Lâm Dương đang đứng ở bên này, lập tức hét lên.

“À? Chuyện này … Diên Nữ sư tỷ, vị này là …” Tiểu Thuý.

vội vàng giải thích.

Nhưng lời của cô ấy còn chưa kịp nói xong thì đã bị Diên Nữ cắt ngang.

“Bớt nói nhảm, nhanh qua đây!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 867


Chương 867:

Tiểu Thuý toàn thân run rẩy, rất sợ hãi, khó xử nhìn Lâm Dương.

“Đi thôi, đi giúp đỡ, cứu người quan trọng.” Lâm Dương nói xong liền bước lên phía trước.

Mấy người khiêng những người bị thương đi.

Diên Nữ lạnh lùng liếc nhìn Trương Tử Tường, sau đó quay người rời đỉ.

“Hả? Sư muội, đừng đi, sư huynh còn muốn nói chuyện với cô.” Trương Tử Tường vội vàng hét lên.

Nhưng Diên Nữ không thèm để ý tới.

Mọi người bật cười tràn đầy vẻ mỉa mai.

“Sư huynh, con tiện nhân này hình như không để mắt tới anh.” Người bên cạnh cười nói.

“Ha ha, yên tâm, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ bị tôi cho lên giường!” Trương Tử Tường nheo mắt cười nói.

Hai người bị thương được đưa đến một ngôi nhà tranh.

Xung quanh ngôi nhà tranh có nhiều lũy tre, bên cạnh căn nhà tranh có một bà cụ đang nấu thuốc, hương thuốc lan tỏa.

“Đặt bọn họ lên giường tre.” Diên Nữ chỉ dẫn nói.

Lâm Dương và Tiểu Thuý ngay lập tức đặt một trong những người bị thương lên giường tre.

Diên Nữ đi về phía bà cụ.

“Diệu Thủ trưởng lão, xin hãy khám xem…” Diên Nữ thấp giọng nói, giọng điệu vô cùng kính cần.

“Bị thương thế nào?” Bà cụ cũng không ngắng đầu, khàn giọng hỏi.

“Cái đó … luyện công … luyện công bị thương …” Diên Nữ thấp giọng nói.

“Luyện công sao?”

Bà cụ đột nhiên ngẳng đầu, đôi mắt già nua trũng sâu khinh thường liếc nhìn Diên Nữ, khịt mũi nói: “Tiểu tiện nhân, còn dám nói dối tôi sao? Cô cho rằng bà lão này không thể nhìn ra vét thương do luyện công và vét thương do bị người ta đánh ư?”

“Lúc luyện công … mài dũa cùng đồng môn mà bị thương…” Diên Nữ vội vàng thay đổi lời nói.

“Ò, tiểu tiện nhân cô thật thông minh! Chỉ đáng tiếc bà lão này không thích đám người các cô! Đám người các cô chỉ là một đống rác trên đảo của chúng tôi, cũng không biết những người đó sao lại có thể đưa các ngươi tới đây.”

Bà cụ chế giễu, sau đó từ trong túi lấy ra hai lọ thuốc cao, ném xuống giường tre.

Lọ thuốc cao rơi trên mặt đất.

“Kẻ yếu thì không đủ tư cách để chữa bệnh. Các người đánh nhau với người khác thất bại mà bị thương. Là do các người không có bản lĩnh, cầm bôi vào đi, bôi xong thì nhanh cút đi!”

Diên Nữ thấy vậy, lập tức đi tới và nhặt thuốc cao lên.

Mọi người đều không nói lời nào, vẻ mặt có chút u ám.

Lâm Dương âm thầm cau mày, nhưng không nói lời nào.

Đây là chuyện của đảo Vong Ưu, anh cũng lười bận tâm.

Thuốc cao đã được bôi lên, vẻ mặt của hai người bị thương đã thoải mái hơn rất nhiều, nhưng bọn họ đều bị nội thương. Làm sao có thể chữa lành bằng thuốc cao chứ?

Nhưng không ai dám hỏi bà cụ đó thêm thảo dược.

Đúng lúc này, Diên Nữ hét lên với Lâm Dương và Tiểu Thuý: “Hai người, khiêng họ về phòng của tôi!”

“Sư tỷ, chị muốn làm gì?” Tiểu Thuý sững sờ hỏi.

“Diệu Thủ trưởng lão đã không chịu chữa trị, vậy thì để tôi trị!” Diên Nữ khit mũi nói.

Người học võ, ít nhiêu đêu biệt một sô phương pháp điêu trị vết thương bằm tím.

Nhưng thương thế nghiêm trọng như vậy, làm sao có thể so sánh với một vết thương bằm tím thông thường chứ?

Tiểu Thuý, Lâm Dương cùng một vài đệ tử đưa hai bệnh nhân đến một tòa nhà ở lưng chừng núi.

Đây là một trong những nơi sinh sống của các đệ tử ngoại đảo.

So với các tòa nhà khác, các tòa nhà ở đây tuy có hơi cũ kĩ một chút nhưng cơ sở vật chất vẫn coi như là đầy đủ, nhiều đệ tử ra vào, khi nhìn thấy Diên Nữ, đều vô cùng kính trọng gọi một tiếng Nhan Nữ sư tỷ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 868


Chương 868:

Hai người bị thương được đưa vào một hội trường khá lớn ở trung tâm.

Rất nhiều đệ tử vây quanh.

Diên Nữ sai người lau sạch cơ thể cho hai người, sau đó chạy vào trong láy thảo mộc đắp lên người.

Cách làm của cô ta khá thô bạo, hơn nữa hiệu quả của các thảo dược cũng không thể chữa lành hoàn toàn vét thương của hai người họ, nhiều nhất chỉ là làm dịu lại, nhưng theo tình hình hiện tại mà nói thì những thảo dược này đã là tốt nhất rồi.

“Sư tỷ, cái này … dựa vào những loại thảo dược này … e rằng hai vị sư huynh khó chữa khỏi …” một nữ đệ tử với vẻ mặt tràn đầy lo lắng nói.

“Nếu không thì phải làm sao? Nếu không phải các cậu quá bất tài, chúng ta sẽ đến nỗi suy bại đến kết cục như vậy ư?” Diên Nữ khit mũi lạnh lùng nói.

“Sư tỷ … chuyện này …chuyện này không thể trách chúng tôi. Đệ tử nội đảo từ nhỏ đã luyện võ trên đảo. Chúng ta đều là nửa chừng xuất gia, còn phải làm nô lệ trên đảo này ba năm, thời gian học võ thực sự của chúng ta không nhiều, không đánh lại bọn họ cũng là chuyện bình thường … “, nữ đệ tử đó giải thích.

Tuy nhiên, lời này vừa dứt.

Bốp!

Một tiếng bạt tai giòn giã vang lên.

Liền nhìn thấy nữ đệ tử kia ôm mặt tràn đầy vẻ uất ức nhìn Diên Nữ.

“Diên Nữ sư tỷ…”

Mọi người vô cùng choáng váng.

“Các người chịu thua kém, còn có lý ư?” Diên Nữ lại tát một cái vào một bên mặt còn lại của nữ đệ tử kia.

Bốp!

Hai má của nữ đệ tử nhất thời đỏ bừng lên, người cũng không nhịn được, nước mắt rơi xuống như mưa.

Tất cả mọi người đều cúi đầu không dám nói lời nào, trong phòng chỉ còn lại tiếng nức nở của nữ đệ tử kia.

“Nghe đây, buổi thí luyện ngày mai, tôi không quan tâm các người dùng thủ đoạn gì, ít nhất phải vào top năm cho tôi. Nếu không lọt vào top năm, các người sẽ không có quả ngon để ăn, tới lúc đó đừng nói là thảo mộc, đến cả một mảnh giấy các người cũng đừng hòng có! “

Diên Nữ tức giận hét lên, sau đó phất tay bước ra khỏi căn phòng.

Mọi người há hốc mồm, sững sờ nhìn theo bóng lưng của Diên Nữ rời đi, tất cả đều im lặng.

Lâm Dương âm thầm cau mày.

Không nghĩ rằng tính khí của Diên Nữ này lại lớn đến như vậy.

Tiểu Thuý thở dài một hơi nhìn hai vị sư huynh đang bị thương, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhìn Lâm Dương nói: “Anh Lâm, tôi nghe nói anh là bác sĩ do cô chủ mời đến đảo, anh có thể khám cho hai vị sư huynh được không?”

“Bác sĩ?”

Các đệ tử chung quanh lần lượt nhìn Lâm Dương, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ thất vọng.

Bác sĩ trẻ như vậy … y thuật có thể cao đến đâu chứ?

“Khám thì cũng không thành vấn đề, nhưng mà trên tay tôi không có dụng cụ không có thuốc cao, chỉ có thể châm cho anh vài mũi, như vậy có thể khiến bọn họ đỡ hơn một chút.” Lâm Dương nói.

“Vậy cũng có chút ít còn hơn không, anh Lâm, ngày mai nhóm chúng tôi phải tham gia một cuộc thí luyện. Cuộc thí luyện này rất quan trọng đối với chúng tôi. Nếu như anh có thể chữa lành vết thương cho chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ rất biết ơn anh.” Tiểu Thuý vội vàng nói.

“Cuộc thí luyện gì vậy?” Lâm Dương thuận thế hỏi.

“Đó chính là cuộc thí luyện mỗi năm một lần của đảo Vong Ưu chúng tôi. Tất cả các đệ tử đều phải tham gia. Tổng cộng có 13 nhóm. Chúng tôi là một nhóm!”

“Cuộc luyện thử này rất quan trọng sao?” Lâm Dương cười nói: “Tôi thấy Diên Nữ sư tỷ của các người rất coi trọng cuộc luyện thử này. Vừa rồi còn xảy ra vụ tranh chấp lớn như vậy, không lẽ giải thưởng của cuộc thí luyện này rất phong phú sao?”

“Đại hội thí luyện cho dù giành được hạng nhất cũng không có bắt kỳ phần thưởng nào.”

“Vậy tại sao Diên Nữ lại coi trọng như vậy?”

“Sở dĩ Diên Nữ sư tỷ như vậy là bởi vì nếu như có thể lọt vào top năm, đảo chủ sẽ sắp xếp trưởng lão dẫn dắt nhóm người này luyện võ, được sư phụ nỗi tiếng chỉ dạy, thực lực có thể có bước tiến nhảy vọt! “

“Thì ra là vậy! Xem ra Diên Nữ cũng là vì muốn tốt cho các người!” Lâm Dương hai mắt đột nhiên sáng lên nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 869


Chương 869:

“Tốt cho chúng tôi 2 Không hè!”

“Cô ta làm như vậy cũng chỉ vì bản thân cô ta mà thôi!”

“Người phụ nữ này cũng là một người ích kỷ và cực kỳ hà khác!”

Người bên cạnh đều không nhịn được mà lầm bầm.

Lâm Dương hơi sững sờ: “Tại sao lại nói như vậy?”

“Anh Lâm này không phải là người trên đảo đúng không?

Anh có thể không biết, Diên Nữ này là một đại mỹ nhân nổi tiếng trên đảo!”

“Rất nhiều người đều thèm muốn vẻ đẹp của cô ta.

Trương Tử Tường kia cũng là một trong số đó! Cô ta muốn lọt vào top năm, chính là muốn nương tựa vào một vị trưởng lão, dùng vị trưởng lão đó làm chỗ dựa cho mình! Chỉ vậy mà thôi.”

“Còn giống như chuyện cô ta đã làm trước đó bảo vệ chúng tôi, trị thương cho chúng tôi, cũng chỉ hy vọng rằng chúng tôi có thể duy trì trạng thái tốt nhất để đảm bảo cho đại hội Thí Luyện ngày mail”

“Người phụ nữ này hoàn toàn là vì bản thân, không phải giống như những gì mà anh thấy!”

Mọi người anh một câu, tôi một câu, bảy miệng tám lưỡi nói.

Lâm Dương vô cùng kinh ngạc, không ngờ rằng tâm tư của Diên Nữ này lại là như vậy, anh còn tưởng rằng Diên Nữ này đang đóng vai một đại tỷ tỷ nhiệt tình ở đây.

“Các người đang nói cái gì ở đây?”

Lúc này, giọng nói tức giận từ ngoài cửa vang lên.

Tất cả mọi người liền run lên, đưa mắt nhìn thì lại thấy Diên Nữ đã xuất hiện ở cửa không biết từ lúc nào.

“Hả? Diên Nữ sư tỷ!”

Sắc mặt của mọi người tái mét.

“Các người tốt lắm, đang ở sau lưng nói xấu tôi ư? Tốt!

Rất tốt!” Khuôn mặt xinh đẹp của Diên Nữ lạnh lùng, cô ấy nói.

Mọi người sợ hãi đến mức hồn rời khỏi xác, vội vàng cúi đầu.

“Lập tức chạy một trăm vòng quanh sân cho tôi, sau đó tập luyện với nhau một tiếng, nếu như thiếu một vòng, bớt một phút! Vậy thì tôi cũng không thèm quan tâm đến đại hội nữa, mà trực tiếp đánh gãy chân các người!” Diên Nữ mắng chửi: “Đi nhanh!”

“Vâng… vâng sư tỷ…”

Mọi người run lẫy bẩy, vội vàng chạy đi.

“Tiểu Thuý, cô còn không nhanh đi?” Diên Nữ trừng mắt nhìn Tiểu Thuý nói.

“Sư tỷ, Nhị trưởng lão dặn dò tôi trông coi anh Lâm này…”

Tiểu Thuý cẩn thận dè dặt nói.

“Anh Lâm?” Diên Nữ kỳ quái nhìn Lâm Dương: “Anh không phải là đệ tử trên đảo chúng tôi sao?

“Không phải, xin chào, tôi tên là Lâm Dương!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Lâm Dương?”

Trong mắt Diên Nữ lộ ra một tia nghi hoặc, cô ta nhìn kỹ anh một vòng, khịt mũi nói: “Anh tới đây làm gì?”

“Tôi được cô Huyết U U mời đến chữa bệnh cho người trên đảo của cô.” Lâm Dương nói.

“Nói như vậy, y thuật của anh rất tốt sao?”

“Chỉ là biết một chút y thuật!”

“Anh quen người trên đảo sao?”

“Đây là lần đầu tiên tôi tới đây, đâu thể quen biết ai2”

“Vậy trên đảo có ai biết anh không?”

“Cô hỏi cái này làm gì?” Lâm Dương cảm thấy có chút kỳ quái.

“Bỏ đi, anh khám cho hai vị sư đệ này giúp tôi đi.” Diên Nữ mặt không biểu cảm nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 870


Chương 870:

“Chuyện này không thành vấn đề.” Lâm Dương gật đầu.

“Tiểu Thuý, đáp ứng mọi yêu cầu của anh ta, trông chừng anh ta, đừng để anh ta chạy lung tung, tôi đi ra ngoài một lát.” Ánh mắt của Diễn Nữ lập loè, sau đó vội vàng rời khỏi căn phòng.

“Sư tỷ, chị muốn đi đâu vậy?”

Tiểu Thuý rất khó hiểu, nhưng không dám hỏi.

Lâm Dương lấy kim bạc ra, bắt đầu sát trùng, tiền hành châm.

Những người này đều bị ngoại thương, kim bạc không thể giúp họ kết nối gân xương, điều có thể làm chỉ là tăng tốc độ tự phục hồi của cơ thẻ.

Tiểu Thuý đứng một bên, lặng lẽ nhìn Lâm Dương châm kim.

Nhưng nhìn rồi lại nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy hoàn toàn cứng đờ lại, cái miệng khẽ mở, người cũng ngây ngốc …

Tiểu Thuý trước đó đã từng ở căn nhà tranh giúp đỡ Diệu Thủ trưởng lão trong một khoảng thời gian, mặc dù cô ấy không học được gì cả, nhưng cũng đã từng nhìn thấy Diệu Thủ trưởng lão châm kim cho người trên đảo.

So sánh với cảnh châm kim của Diệu Thủ trưởng lão, thủ pháp châm kim của anh Lâm thực sự quá đẹp mắt.

Nó hoàn toàn không giống như đang chữa bệnh, mà giống như đang chế tạo ra một món đồ thủ công …

Giống như Nữ Oa tạo ra con người.

Đôi mắt của Tiểu Thuý đờ đẫn, ngây ngốc ngắm nhìn, nhất thời khó có thể tự mình thoát ra được.

Cũng không biết đã qua bao lâu, Lâm Dương dường như hoàn tất việc châm kim rồi lau mồ hôi trên trán.

“Anh Lâm, bọn họ thế nào rồi?” Tiểu Thuý vội vàng hỏi.

“Không sao, nhưng mà vẫn cần thuốc thang để duy trì.”

Lâm Dương cười nói.

Tiểu Thuý mím môi.

Lúc này, một đệ tử bước vào.

“Tiểu Thuý, Diên Nữ sư tỷ muốn tôi đưa cái hộp này cho cô, nói rằng anh Lâm có thể sẽ cần dùng đến.” Đệ tử kia nói.

“Hả?”

Tiểu Thuý mở ra, lại nhìn tháy trong chiếc hộp có vài cây kim bạc màu đen còn có một số mảnh vải kỳ lạ, liền khó hiểu hỏi: “Những thứ này là gì?”

“Tôi không biết, Diên Nữ sư tỷ chỉ bảo tôi mang cái này qua đây”, người đó nói, sau đó quay người rời đi.

Tiểu Thuý vô cùng khó hiểu.

Lâm Dương cũng đầu óc mờ mịt, nhìn vào thứ trong hộp.

“Anh Lâm, đây là kim bạc sao? Không lẽ Diên Nữ sư tỷ cho rằng anh không có kim bạc nên mới đưa hộp kim bạc này cho anh?”

“Nhưng cũng chỉ có vài kim bạc. Hình như những kim bạc này không sạch sẽ lắm.”

Lâm Dương rút một cây kim bạc ra, cần thận quan sát một lúc, sau đó vẻ mặt đột nhiên thay đổi: “Kim bạc này có độc!”

“Cái gì?” Tiểu Thuý giật mình, tay cũng run lên vì sợ hãi.

“Vậy còn những tắm vải này thì sao?” Cô áy lắp ba lắp bắp hỏi.

“Những tắm vải này …cũng không phải là vải bọc kim, chúng giống như vải được tẩm thuốc độc gì đó…” Ánh mắt Lâm Dương lay động, sau đó giống như nghĩ đến điều gì, vẻ mặt trở nên lạnh lùng, đột nhiên đứng lên nói: “Nhanh, đem thứ này ném đi, nhanh lên! “

“Hả? Được, được…”

Tiêu Thuý run rầy, vội vàng cầm hộp gỗ bước ra ngoài.

Nhưng chính vào lúc này, một nhóm người đột nhiên bước nhanh về phía này, Tiểu Thuý vừa chạy ra ngoài liền bị đầy trở lại.

Thoạt nhìn, thì ra là một đám người của nội đảo.

Đứng đầu là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt nghiêm nghị, để râu ngắn.

Người đàn ông trừng mắt nhìn Lâm Dương, sau đó nhìn về phía Diên Nữ đang đứng ở bên cạnh, hét lên: “Diên Nữ, có phải là người này không?”

“Đúng vậy, tam trưởng lão, chính là anh ta!” Diên Nữ nghiêm túc nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 871


Chương 871:

“Tốt lắm, người đâu, bắt lấy!” Tam trưởng lão xua tay.

Ngay khi những lời này vừa dứt, người của đảo Vong Ưu ở sau lưng ông ta toàn bộ lao tới, muốn đè Lâm Dương xuống.

“Các người đang làm cái gì vậy?” Sắc mặt của Tiểu Thuý thay đổi đáng kể.

“Tại sao muốn bắt tôi?”

Lâm Dương với vẻ mặt u ám, lo lắng hét lên.

Nhưng lại vô ích.

Tiểu Thuý vô cùng lo lắng, lập tức chạy đến trước mặt người đàn ông kia, vội vàng nói: “Tam trưởng lão, đây là bác sĩ mà cô U U đưa đến đảo để khám bệnh cho phu nhân. Là khách quý của đảo chúng ra. Đang yên đang lành.. tại sao người lại muốn bắt anh ấy? “

“Khách quý? Hừ, cậu ta là kẻ gian mưu hại phu nhân! Tại sao tôi không thể bắt cậu ta chứ?” Tam trưởng lão khit mũi nói.

“Kẻ gian mưu hại phu nhân sao?” Tiểu Thuý hơi tái mặt.

Lâm Dương nhíu mày, mơ hồ nhận ra được điều gì đó, vội vàng nhìn chiếc hộp trong tay Tiểu Thuý.

Lại nhìn thấy một đệ tử đã giật chiếc hộp lại rồi mở nó ra.

Tam trưởng lão cầm kim bạc bên trong lên, trầm giọng hét: “Đây là cái gì?”

“Cái này… cái này… cái này… tôi…. tôi không biết…”

Tiêu Thuý với vẻ mặt than khóc thảm thiết nói.

“Trưởng lão ông nhìn đi, trong tay người này đang cầm kim bạc, có lẽ là biết một chút y thuật. E rằng anh ta cũng dùng cách này để lấy được lòng tin của cô U U, nhờ cô ấy đưa lên đảo, đây nhất định là kim độc mà anh ta đã chuẩn bị! Chứng cứ rành rành! “, Diên Nữ nói.

“Cô hãm hại tôi sao2”

Vẻ mặt của Lâm Dương trở nên lạnh lùng, lập tức hiểu ra tất cả mọi chuyện.

Chiếc hộp đó thì ra chính là ‘vật chứng” để hãm hại anh!

“Tôi không quen biết anh, không thù không oán, tại sao tôi phải hãm hại anh chứ? Anh đừng giả vờ vô tội.” Diên Nữ bình tĩnh nói.

“Diên Nữ sư tỷ …” Tiểu Thuý bật khóc.

“Vị Tam trưởng lão này, cái hộp kia không phải của tôi, mà là do Diên Nữ sai một đệ tử giao đến cho tôi. Đồ bên trong không liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ là bác sĩ do cô chủ của các người mời tới mà thôi. Tôi không có hứng thú đối với ân oán trên đảo của các ông, cũng không chút liên quan, tôi hy vọng ông có thể điều tra rõ chân tướng, đừng xử oan cho người tốt.” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

“Xử oan cho người tốt sao? Hừ, chứng cứ rành rành, cậu còn muốn chối tội sao? Trước đó cậu hại phu nhân, lần này chắc chắn là muốn hại đảo chủ! Tới lúc này rồi cậu còn muốn chối cãi sao? Áp giải xuống cho tôi! ” Tam trưởng lão vẫy tay và hét lên.

“Bị”

Mọi người trực tiếp kéo cánh tay của Lâm Dương, đẩy về phía cửa.

Lâm Dương cau mày, cũng không phản kháng.

Anh nhìn chằm chằm vào Diên Nữ, với vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng.

Anh không giải thích nữa, bởi vì anh biết bây giờ mình có nói cái gì cũng chả ai tin.

Chỉ có thể nói chuyện với đảo chủ.

Lâm Dương thầm nghĩ, rồi theo những người này rời đi.

“Tam trưởng lão, Tiểu Thuý phải làm sao?” Một đệ tử liếc nhìn Tiểu Thuý đang run lẫy bẩy hỏi.

*Cô có phải là đồng đảng không?” Tam trưởng lão nhìn chằm chằm vào Tiểu Thuý, trịnh trọng hỏi.

“Không phải, không phải! Tam trưởng lão, tôi … tôi không có quan hệ gì với người đó …” Tiêu Thuý nước mắt giàn dụa nói.

“Tam trưởng lão, Tiểu Thuý chắc là vô tội, cô ấy với anh ta chẳng qua cũng chỉ là lần đầu gặp mặt. Tôi thấy cử chỉ và hành động của người đó khả nghỉ nên mới báo cho ông biết.” Diên Nữ bên cạnh thấp giọng nói.

“Cho dù như thế nào thì cũng phải điều tra rõ ràng. Đây không phải chuyện nhỏ, Tiểu Thuý, từ hôm nay trở đi, cô sẽ bị cắm túc ở đây, không được đi đâu cả!”

“Vâng…”

Tiểu Thuý cúi đầu lau nước mắt.

Vô tội phải chịu đựng loại tai bay vạ gió này, cô ấy cũng coi như gặp xui xẻo.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 872


Đương nhiên, người xui xẻo nhất là Lâm Dương.

Diên Nữ vẫn chưa rời đi, mà đi theo bên cạnh tam trưởng lão.

Chỉ thấy tam trưởng lão gật đầu rất hài lòng nói: “Diên Nữ, lần này cô đã phát hiện ra gián điệp, cũng coi như là lập được đại công, tôi sẽ báo cáo lại với đảo chủ, nhát định sẽ thưởng thật hậu hĩnh cho cô!”

Diên Nữ nghe vậy, do dự một lát, đột nhiên cắn răng, lon ton chạy đến trước mặt tam trưởng lão, sau đó đầu gối mềm nhữn mà quỳ xuống.

Tam trưởng lão dừng bước.

“Tam trưởng lão, Diên Nữ không muốn bất kỳ phần thưởng nào, chỉ xin ông một điều thôi!” Diên Nữ thấp giọng thành khẩn nói.

“Tôi biết cô nghĩ như thế nào.” Tam trưởng lão bình tĩnh nói: “Cô chỉ muốn gia nhập vào dưới gối của các trưởng lão chúng tôi, học tỉnh hoa võ học của đảo Vô Ưu chúng tôi, đúng không?

“Đây là mục đích chủ yếu mà Diên Nữ đến đây!” Diên Nữ nghiêm túc nói.

“Nhưng mà tinh tuý của nội đảo chúng tôi chỉ truyền lại cho người nội đảo. Cô không phải là người của Đảo Vô Ưu chúng tôi, mà là người ngoài đảo, theo lý mà nói, cô không thể nào học được!”

“Nếu như trưởng lão không đồng ý, Diên Nữ sẽ không đứng dậy!” Diên Nữ nghiền răng nói.

Tam trưởng lão suy nghĩ một lát rồi thở dài nói: “Diên Nữ, tài năng của cô rất tốt, thực sự có thể phá vỡ quy tắc này, nhưng có một người … sẽ không để cho cô học công phu tinh tuý trên đảo…Người này là ai chắc cô biết rõ nhất, néu cậu ta không gật đầu, các trưởng lão chúng tôi muốn dạy cũng không được! “

Sắc mặt của Diên Nữ liền thay đổi, âm thầm siết chặt bàn tay nhỏ bé, không nói lời nào.

“Thật ra, nếu như cô muốn học, chỉ cần gật đầu với cậu ta là được. Thay vì đến đây cầu xin tôi, chi bằng cân nhắc thật kỹ một chút về điều kiện mà cậu ta đã đưa ra cho cô!

Như vậy, không phải sẽ càng dễ dàng hơn sao?”

Tam trưởng lão bình tĩnh nói, sau đó lắc đầu lướt qua Diên Nữ rồi bước ra khỏi căn phòng.

Diên Nữ âm thầm nghiến răng, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

Trong ngục tối lạnh lẽo và ẳm ướt.

Lâm Dương tháo đồng hồ trên cổ tay xuống, mở nắp đồng hồ ra, sau đó ấn nhẹ vào một hàng nút số nhỏ bên trong, gửi đi một chuỗi số.

Chiếc đồng hồ này là do Mã Hải trang bị cho anh.

Một khi anh xảy ra chuyện, có thể dùng chiếc đồng hồ này để nhờ Mã Hải giúp đỡ.

Kim bạc và điện thoại di động trên người anh đều đã bị lấy đi rồi, vốn dĩ cho rằng người của đảo Vong Ưu sẽ nhanh chóng điều tra rõ sự trong sạch của mình, không ngờ rằng đã qua mấy tiếng đồng hồ vẫn không có người đến thả anh ra.

Lâm Dương mới ý thức được sự việc dường như nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của mình.

Anh vốn là mong đợi Huyết U U sẽ đến, nhưng mà nghĩ đến tình hình hiện tại của Huyết U U, e rằng ngay cả bản thân cô ta cũng khó bảo vệ nỗi.

Lộp cộp…

Tiếng bước chân lộp cộp vang lên trong hành lang của ngục giam này.

Lâm Dương ngẳng đầu lên nhìn ra bên ngoài ngục giam, lại nhìn thấy Diên nữ mặc võ phục màu đỏ đang bước tới.

“Ò? Cô còn dám tới đây ư?” Lâm Dương nheo mắt hỏi.

“Tại sao tôi không dám tới chứ?” Diên Nữ bình tĩnh nói.

“Thưa cô, tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại muốn hãm hại tôi? Kẻ gian gì chứ? Tôi chỉ là một bác sĩ được đảo Vong Ưu các cô mời tới! Trên đảo của cô có ân oán gì cũng không liên quan gì đến tôi.” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Anh quả thật là không liên quan, nhưng rất xui xẻo, anh lại lên đảo vào lúc này, đúng với ý nguyện của tôi!”

“Nói như vậy, chuyện này là cô đã lên kế hoạch từ lâu rồi sao?”

“Vài năm trước, có một sát thủ đã lên đảo, vốn là muốn đầu độc đảo chủ của chúng tôi, nhưng lại bị chị dâu Vũ Phù Bình của đảo chủ ngăn cản. Kể từ đó, Vũ Phù Bình rơi vào hôn mê, đến giờ chưa tỉnh, đảo chủ vì để chữa trị cho Vũ Phù Bình, tìm kiếm các bác sĩ nỏi tiếng từ nhiều nơi khác nhau nhưng đều không có hiệu quả, còn đảo Vong Ưu của chúng tôi vẫn luôn điều tra chuyện này, truy bắt sát thủ kia và những người có liên quan! “

“Nhưng chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi không phải là sát thủ đó.”

“Tôi biết, nhưng bây giờ anh đã là sát thủ rồi, bởi vì tôi muốn anh là tên sát thủ đó thì anh phải như vậy!”

“Tại sao cô phải làm như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 873: 873: Chương 872


Đương nhiên, người xui xẻo nhất là Lâm Dương.

Diên Nữ vẫn chưa rời đi, mà đi theo bên cạnh tam trưởng lão.

Chỉ thấy tam trưởng lão gật đầu rất hài lòng nói: “Diên Nữ, lần này cô đã phát hiện ra gián điệp, cũng coi như là lập được đại công, tôi sẽ báo cáo lại với đảo chủ, nhát định sẽ thưởng thật hậu hĩnh cho cô!”
Diên Nữ nghe vậy, do dự một lát, đột nhiên cắn răng, lon ton chạy đến trước mặt tam trưởng lão, sau đó đầu gối mềm nhữn mà quỳ xuống.

Tam trưởng lão dừng bước.

“Tam trưởng lão, Diên Nữ không muốn bất kỳ phần thưởng nào, chỉ xin ông một điều thôi!” Diên Nữ thấp giọng thành khẩn nói.

“Tôi biết cô nghĩ như thế nào.

” Tam trưởng lão bình tĩnh nói: “Cô chỉ muốn gia nhập vào dưới gối của các trưởng lão chúng tôi, học tỉnh hoa võ học của đảo Vô Ưu chúng tôi, đúng không?

“Đây là mục đích chủ yếu mà Diên Nữ đến đây!” Diên Nữ nghiêm túc nói.

“Nhưng mà tinh tuý của nội đảo chúng tôi chỉ truyền lại cho người nội đảo.

Cô không phải là người của Đảo Vô Ưu chúng tôi, mà là người ngoài đảo, theo lý mà nói, cô không thể nào học được!”
“Nếu như trưởng lão không đồng ý, Diên Nữ sẽ không đứng dậy!” Diên Nữ nghiền răng nói.

Tam trưởng lão suy nghĩ một lát rồi thở dài nói: “Diên Nữ, tài năng của cô rất tốt, thực sự có thể phá vỡ quy tắc này, nhưng có một người … sẽ không để cho cô học công phu tinh tuý trên đảo…Người này là ai chắc cô biết rõ nhất, néu cậu ta không gật đầu, các trưởng lão chúng tôi muốn dạy cũng không được! “
Sắc mặt của Diên Nữ liền thay đổi, âm thầm siết chặt bàn tay nhỏ bé, không nói lời nào.

“Thật ra, nếu như cô muốn học, chỉ cần gật đầu với cậu ta là được.

Thay vì đến đây cầu xin tôi, chi bằng cân nhắc thật kỹ một chút về điều kiện mà cậu ta đã đưa ra cho cô!
Như vậy, không phải sẽ càng dễ dàng hơn sao?”
Tam trưởng lão bình tĩnh nói, sau đó lắc đầu lướt qua Diên Nữ rồi bước ra khỏi căn phòng.

Diên Nữ âm thầm nghiến răng, trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng.

Trong ngục tối lạnh lẽo và ẳm ướt.

Lâm Dương tháo đồng hồ trên cổ tay xuống, mở nắp đồng hồ ra, sau đó ấn nhẹ vào một hàng nút số nhỏ bên trong, gửi đi một chuỗi số.

Chiếc đồng hồ này là do Mã Hải trang bị cho anh.

Một khi anh xảy ra chuyện, có thể dùng chiếc đồng hồ này để nhờ Mã Hải giúp đỡ.

Kim bạc và điện thoại di động trên người anh đều đã bị lấy đi rồi, vốn dĩ cho rằng người của đảo Vong Ưu sẽ nhanh chóng điều tra rõ sự trong sạch của mình, không ngờ rằng đã qua mấy tiếng đồng hồ vẫn không có người đến thả anh ra.

Lâm Dương mới ý thức được sự việc dường như nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của mình.

Anh vốn là mong đợi Huyết U U sẽ đến, nhưng mà nghĩ đến tình hình hiện tại của Huyết U U, e rằng ngay cả bản thân cô ta cũng khó bảo vệ nỗi.

Lộp cộp…
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên trong hành lang của ngục giam này.

Lâm Dương ngẳng đầu lên nhìn ra bên ngoài ngục giam, lại nhìn thấy Diên nữ mặc võ phục màu đỏ đang bước tới.

“Ò? Cô còn dám tới đây ư?” Lâm Dương nheo mắt hỏi.

“Tại sao tôi không dám tới chứ?” Diên Nữ bình tĩnh nói.

“Thưa cô, tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại muốn hãm hại tôi? Kẻ gian gì chứ? Tôi chỉ là một bác sĩ được đảo Vong Ưu các cô mời tới! Trên đảo của cô có ân oán gì cũng không liên quan gì đến tôi.

” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Anh quả thật là không liên quan, nhưng rất xui xẻo, anh lại lên đảo vào lúc này, đúng với ý nguyện của tôi!”
“Nói như vậy, chuyện này là cô đã lên kế hoạch từ lâu rồi sao?”
“Vài năm trước, có một sát thủ đã lên đảo, vốn là muốn đầu độc đảo chủ của chúng tôi, nhưng lại bị chị dâu Vũ Phù Bình của đảo chủ ngăn cản.

Kể từ đó, Vũ Phù Bình rơi vào hôn mê, đến giờ chưa tỉnh, đảo chủ vì để chữa trị cho Vũ Phù Bình, tìm kiếm các bác sĩ nỏi tiếng từ nhiều nơi khác nhau nhưng đều không có hiệu quả, còn đảo Vong Ưu của chúng tôi vẫn luôn điều tra chuyện này, truy bắt sát thủ kia và những người có liên quan! “
“Nhưng chuyện này không liên quan gì đến tôi, tôi không phải là sát thủ đó.


“Tôi biết, nhưng bây giờ anh đã là sát thủ rồi, bởi vì tôi muốn anh là tên sát thủ đó thì anh phải như vậy!”
“Tại sao cô phải làm như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 874: 874: Chương 873


“Bởi vì anh có thể đổi lại một cơ hội cho tôi!” Diên Nữ cười nhẹ nói: “Tôi đã chuẩn bị cái hộp đó và kim độc chính là vì ngày hôm nay.

Bây giờ anh đã là kẻ gian bị tôi tóm được, đảo chủ biết được chuyện này, nhất định sẽ rất vui mừng, tôi chăc chăn cũng sẽ nhận được phân thưởng, và phân thưởng này chính là cơ hội của tôi! “
Lâm Dương nghe xong, đột nhiên tỉnh ngộ, cũng rất khó chịu.

Hình như mình đã bị Diên Nữ lợi dụng …
Nhưng anh không hề hoảng sợ mà lắc đầu lia lịa.

“Thưa cô, cô muốn lợi dụng tôi để có cơ hội leo lên ư? Ý tưởng của cô rất tốt, nhưng đáng tiếc … cô đã tìm nhằm người rồi, cô không nên chọn tôi.


*Tại sao lại nói như vậy?” Diên Nữ hỏi.

“Bởi vì tôi vô tội.

” Lâm Dương nhún vai nói.

Diên Nữ sửng sốt một chút, sau đó bật cười nói: “Thú vị, thú vị, anh Lâm, anh thật thú vị! Anh nói là anh vô tội, tôi tin, nhưng mà… trừ tôi ra, ai tin chứ? Tất cả những người đến đây đều nói rằng mình vô tội, nhưng vậy thì có thể thế nào chứ?”
“Sau này đảo chủ chắc chắn sẽ muốn gặp tôi, một khi ông ta gặp được tôi, tôi sẽ chứng minh sự trong sạch của mình.

” Lâm Dương mỉm cười nói, “Chỉ dựa vào một cái hộp không thể kết tội được tôi, suy cho cùng có quá nhiều SƠ hở! “
“Tôi biết, nếu như điều tra kỹ lưỡng, thực sự có rất nhiều sơ hở! Anh sẽ sớm được chứng minh là vô tội, thậm chí bọn họ cũng có thể điều tra ra tất cả những chuyện này đều là tôi thiết kế.



*Cô đã biết vậy, tại sao vẫn làm chuyện này?” Lâm Dương hỏi.

“Bởi vì tôi sớm đã có kế hoạch dự bị!”
“Kế hoạch dự bị gì?”
“Đó chính là g**t ch*t anh!” Diên Nữ nheo mắt nói, trong đôi mắt tràn đầy sát khí.

Lâm Dương sững sờ.

Anh còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy Diên Nữ đột nhiên giơ tay lên vẫy vẫy.

Phụt!
Một nắm bụi phấn màu xanh bay ra khỏi lòng bàn tay của cô ta, trực tiếp đập về phía Lâm Dương.

Nhà giam lớn như vậy, Lâm Dương đến chỗ trốn cũng không có.

Phần độc bao quanh anh.

“Khụ khụ, khụ khụ khụ…”
Lâm Dương đột nhiên ho khan kịch liệt.

“Đây là phấn độc mà tôi dùng hoa cỏ trên đảo luyện ra.

Sau khi hít vào sẽ lập tức hoà tan với máu trong cơ thể người, anh sẽ chết sau một tiếng đồng hồ.

Chất độc này.

sẽ không bị ai phát hiện ra, cho dù có bị người khác tra ra được.

Người ta cũng cho rằng anh sợ tội mà tự sát, anh Lâm, rất xin lỗi vì đã để anh cuốn vào kế hoạch của tôi, hại anh phải mất mạng, nhưng tôi thực sự không còn cách nào khác.

Nếu như tôi không nhanh chóng gia nhập vào dưới gối của các trưởng lão, tôi cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng, người không vì mình trời tru đất diệt, cho nên, tôi chỉ có thể hy sinh anh thôi! “Diên Nữ nói.

“Cô … thật độc ác!”
Lâm Dương vừa ho khan kịch liệt vừa che mũi lại, sau đó toàn thân dựa vào bức tường, yếu ớt vô lực, không còn động tĩnh nữa.

“Anh yên tâm, tôi sẽ nhận xác cho anh, vào ngày này hằng năm, tôi sẽ đến trước mộ của anh mà thắp một nén hương.


Diên Nữ thờ ơ nhìn Lâm Dương, trong mắt xoẹt qua một tia kỳ lạ, sau đó xoay người rời khỏi ngục giam.

Nhưng không bao lâu sau khi Diên Nữ rời đi, Lâm Dương liền mở mắt ra, vội vàng điểm vài cái vào các huyệt vị trên ngực, sau đó đột ngột nôn ra.

phun!
Một luồng khí độc màu xanh nhạt phun ra từ trong miệng anh.

“Cũng may mà tôi đã ngay lập tức đóng khí, nều không thì thật sự đã đi theo con đường của con nhỏ này rồi.


Lâm Dương lắm bẩm nói.

Có vẻ như đảo Vong Ưu này thực sự là một nơi thị phi.

Sau khi ra khỏi nhà giam, Diên Nữ liền trở về nơi ở của mình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 875: 875: Chương 874


Nhưng không bao lâu sau, một đệ tử vội vàng chạy tới.

“Sự tỷ, đảo chủ đã trở về rồi, mời chị lập tức đến phòng nghị sự để tiếp kiến!”
“Được, tôi sẽ đi ngay!”
Diên Nữ gật đầu rồi vội vàng đi đến phòng nghị sự.

Đảo chủ được ba vị trưởng lão gọi điện tới, được tin đã bắt được kẻ gian hạ độc, ông ta lập tức dẹp bỏ tất cả mọi việc trong tay, trở về đảo ngay.

Trong phòng nghị sự, đảo chủ đang ngồi nghiêm trang ở phía trên cùng, rất nhiều trưởng lão đều đã tới, nhị trưởng lão Huyết Nham, tam trưởng lão Sở Túc cũng đều ở đây.

Ngay cả những đệ tử ưu tú của Nội Đảo như Trương Tử Tường cũng tới.

Diên Nữ vội vàng bước lên trước, hành lễ với mọi người.

“Đệ tử Diên Nữ, tham kiến đảo chủ, tham kiến các vị trưởng lão…”
“Diên Nữ, tam trưởng lão đã nói hết mọi chuyện với tôi rồi, nói cho tôi biết, cô làm sao mà phát hiện được người đó là kẻ gian?” Đảo chủ tràn đầy vẻ nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào Diên Nữ hỏi.

“Đệ tử quan sát thấy kẻ gian đó có hành động và cử chỉ khả nghi, vừa vào đảo Vong Ưu của ta, liền yêu cầu Tiểu Thuý đưa đi khắp nơi tham quan.

Đệ tử còn phát hiện anh ta có ý định dò hỏi nơi ở của đảo chủ người, cho nên đã đoán được người này có ý đồ bất chính, liền thông báo cho Tam Trưởng Lão bắt anh ta về tra khảo trước, nào ngờ kẻ gian đó lại còn mang theo hung khí muốn đầu độc đảo chủ trên người, lúc này tang chứng vật chứng đều có đủ! “, Diên Nữ nói.

Trong căn phòng vang lên tiếng cảm thán.

“Kẻ gian này thật là điên cuồng ngang ngược!”
“Lại còn dám năm lần bảy lượt tới đảo của ta mà hạ độc thủ, những tên này, quyết không thể tha thứ!”
“May mà lần này có Diên Nữ ở đây, nếu không hậu quả không thể nào tưởng tượng nỗi.


“Đúng vậy, Diên Nữ lần này đã lập được đại công rồi!”
Các trưởng lão lần lượt nói.

Đám người Trương Tử Tường đang đứng ở cửa, âm thầm cau mày.

Đảo chủ gật đầu, từ tốn nói: “Kẻ gian đó đang ở đâu?”
“Nhốt trong nhà giam.


“Lập tức đưa lên đây!”
“Vâng!”
Một đệ tử chạy đi.

Diên Nữ mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng lại cười thàm.

Cô ta biết rằng, thứ mà những người này mang lên sẽ chỉ là một cái xác.

Và một khi ‘kẻ gian’ chết, sẽ là chết không đối chứng, thậm chí còn bởi vì sợ tội tự sát mà thân phận ‘kẻ gian’ của anh ta sẽ được xác nhận.

Kế hoạch này của mình, không có ai có thể nhìn thấu được!
Diên Nữ nghĩ vậy, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô ta.

Nhưng vào lúc này, vài bóng người bước vào.

Diên Nữ đưa mắt nhìn và khi nhìn thấy một trong số bọn họ, cô ta liền sững sờ.

“Chuyện này… không thể nào…”
Chỉ nhìn thấy Lâm Dương tinh thần dồi dào đi theo hai đệ tử của Đảo Vong Ưu bước vào.

Sắc mặt của anh hồng hào, đôi mắt sáng ngời, hoàn toàn không giống như dáng vẻ bị trúng độc.

Đừng nói là trúng độc, e rằng đến một chút thương tích còn không có…
Diên Nữ sững sờ nhìn Lâm Dương, đầu óc cũng có chút không quay qua được, mãi đến khi Lâm Dương liếc nhìn cô ta bằng ánh mắt khiêu khích, cô ta mới chợt rùng mình, dáng vẻ như gặp ma.

“Không thể nào! Tên này rõ ràng đã bị trúng bột độc đặc biệt của mình … anh ta làm sao có thể không sao được chứ? Không thể nào … Tuyệt đối không thể nào!” Diên Nữ trong lòng thầm hét lên.

Lâm Dương đi tới trước sảnh, liếc mắt nhìn những người đang ngồi ở đây.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 876: 876: Chương 875


Ánh mắt xung quanh đều không máy thiện cảm, ai nấy đều tràn đầy ác ý trừng mắt nhìn anh, dáng vẻ đó giống như hận không thể ăn tươi nuốt sống anh.

Rõ ràng, những người này đã coi anh như một kẻ gian!
“Nhìn thấy đảo chủ, còn không nhanh quỳ xuống hành lễ?”
Một trưởng lão bên cạnh thấy Lâm Dương không chút cử động, lập tức lạnh lùng hét lên.

*Đó là đảo chủ của các ông, lại không phải là đảo chủ của tôi, tại sao tôi phải hành lễ chứ?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tên khốn!”
“Cậu thật vô lễ!”
“Súc sinh, cậu dám hỗn xược như vậy sao?”
“Có tin tôi đánh gãy đôi chân của cậu không? Xem cậu còn dám điên cuồng ngang ngược như vậy nữa không!”
Mọi người xung quanh nỗi cơn thịnh nộ, gào thét chửi bới.

“Ngồi xuống cả đi!”
Đảo chủ ở phía trên từ tốn nói.

Mọi người nghe vậy, lúc này mới nguôi giận ngồi vào chỗ, nhưng trong mắt vẫn tràn đầy vẻ hung hãn và sát khí, nắm đắm cũng siết chặt.

Lâm Dương nhìn về phía đảo chủ, lại nhìn thấy ông ta mặc cẩm bào màu nâu, ăn mặc theo phong cách khá cổ xưa, râu tóc dài, trên mặt tràn đầy bể dâu, đôi mắt long lanh có thần tràn đầy vẻ thâm sâu, mặc dù ngồi ở phía trên, nhưng lại có một loại cảm giác yên tĩnh như trinh nữ, còn tay chân của ông ta được đặt vô cùng cần thận, dáng vẻ dường như lúc nào cũng duy trì cảnh giác.

Ngoài ra, còn có một luồng khí tức nhàn nhạt bao quanh ông ta.

Thật là dũng mãnh!
Đây chính là đảo chủ của đảo Vong Ưu sao? E rằng võ công của ông ta đã đạt tới trình độ kinh người!
“Cậu tên là gì?” Đảo chủ hỏi.

“Lâm Dương.


“Lâm Dương? Chưa từng nghe qua.

Tôi hỏi cậu, tại sao cậu lại muốn ám sát bổn đảo chủ?”
“Tôi chưa từng nghĩ tới việc ám sát ông, tôi với ông chưa từng gặp mặt, không thù không oán, tại sao phải ám sát ông chứ? Tôi chỉ là bị vu oan.

” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Anh nói dối! Kim độc vải độc kia đều là chứng cứ, chứng cứ rành rành, anh còn nói bậy bạ ở đây sao?”
“Đó là cô vu oan cho tôi! Cô hãm hại tôi, muốn dùng tôi để đổi lấy phần thưởng của đảo chủ các cô.

” Lâm Dương không chút khách khí nói.

“Ò, ai có thể tin được chứ? Tên gian tặc như anh, nói năng lung tung, xem người của đảo Vong Ưu chúng tôi đều là kẻ ngốc hết sao?”, Diên Nữ khit mũi nói.

“Đúng vậy, chúng tôi có bằng chứng rành rành, cậu không thể chối cãi! Cậu nhóc, cậu vẫn nên thành thật thừa nhận đi, đừng ép chúng tôi phải dùng hình!” Tam trưởng lão Sở Túc ngồi ở bên cạnh lạnh lùng khit mũi nói.

“Đúng vậy, nhận tội đi!”
“Tới lúc này rồi, cậu còn cứng miệng ư?”
“Hừ, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà! Đảo chủ, hay là dùng hình đi!”
“Sau khi dùng hình, xem tên nhóc này còn dám cứng miệng nữa không!”
Mọi người lần lượt nói.

Khóe miệng của Diên Nữ nhéch lên, nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, lầm bẩm một mình: “Tuy rằng anh không bị tôi độc chết, nhưng anh cũng khó thoát chết.

Cái bảng hiệu ‘kẻ gian’ trên người anh không thể nào rửa sạch được, toàn bộ người trên đảo không ai tin anh vô tội, anh chàng đáng thương, anh hãy ngoan ngoãn làm vật hy sinh của tôi đi! “
Chỉ là cô ta vừa mới lắm bẩm xong, Lâm Dương đột nhiên thốt ra một câu.

“Tôi có bằng chứng để chứng minh mình vô tội!”
Nụ cười của Diên Nữ chợt đông cứng lại.

Xung quanh cũng ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

“Cậu có bằng chứng gì?” Đảo chủ trầm giọng hỏi.

“Đương nhiên là bằng chứng thép.

Tôi không chỉ có thể chứng minh mình vô tội mà còn có thể xác định chính xác kẻ đầu sỏ của chuyện này.

” Lâm Dương cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 877: 877: Chương 876


Lời này vừa dứt, hơi thở của Diên Nữ đột nhiên thắt lại, người cũng trở nên căng thẳng, cô ta vội vàng hét lên: “Đảo chủ, đừng nghe người này nói lung tung.

Đệ tử đề nghị lập tức dùng hình với anh ta.

Dưới hình phạt nghiêm khắc, anh ta sẽ phải thú nhận! “
“Thế nào? Bổn đảo chủ làm việc, còn cần cô phải dạy tôi sao?” Đảo chủ hơi cau mày nhìn Diên Nữ.
Khuôn mặt của Diên Nữ hơi thay đổi, vội vàng cúi đầu xuống.
“Ở đây có nhiều trưởng lão như vậy, không ai có thể giở trò! Đưa chứng cứ của cậu ra đi.” Đảo chủ bình tĩnh nói.
“Các ông trói tôi, tôi làm sao có thể đưa ra chứng cứ chứ?”
Lâm Dương lắc xiềng xích trên tay.
Đảo chủ lại cau mày: “Mở ra cho cậu ta.”
“Đảo chủ, cái này…”
“Thế nào? Các người ở đây tự xưng là cao thủ, còn không đối phó được với một mình cậu ta ư? Mở ra!” Đảo chủ hét lên.
Người bên cạnh không còn khăng khăng nữa, bước tới mở khóa xiềng tay cho Lâm Dương.

Lâm Dương cử động khớp tay một chút, quay đầu liếc nhìn Diên Nữ.
Diên Nữ thầm căng thẳng, nhưng biểu hiện lại không có bất kỳ sự thay đổi nào.
“Nếu như bây giờ cô chủ động đứng ra thừa nhận tất cả chuyện này, có lẽ đảo chủ sẽ xử lý nhẹ tay với cô.” Lâm Dương cười nói.
“Cái gì mà xử lý nhẹ tay? Đừng có giả thần giả quỷ! Tôi rất trong sạch, anh muôn tôi thừa nhận cái gì chứ?” Diên Nữ nghiền răng nghiền lợi nói.
“Còn không thừa nhận ư? Vậy được, tôi sẽ khiến cô tâm phục khẩu phục!”
Lâm Dương cười nói, sau đó tháo đồng hồ trên cổ tay ra.
Mọi người lần lượt nhìn qua.
Lại nhìn thấy Lâm Dương mở nắp đồng hồ ra, bên trong nắp đồng hồ là một dãy nút to bằng hạt gạo, anh ta lấy kim đồng hồ ra, cần thận dè dặt dùng kim đồng hồ án vào các nút.
Một lúc sau, đồng hồ phát ra âm thanh.
“Thưa cô, tôi với cô không thù không oán, tại sao cô lại muốn hãm hại tôi? Cái gì mà kẻ gian chứ? Tôi chỉ là bác sĩ được đảo Vong Ưu của các cô mời đến! Trên đảo của các cô có ân oán gì đều không liên quan gì đến tôi.

“Lâm Dương với vẻ mặt bắt lực nói.
“Anh đúng là không có liên quan, nhưng rất xui xẻo, anh lên đảo vào lúc này, đúng với ý nguyện của tôi!”
“Tại sao cô phải làm như vậy?”
“Bởi vì anh có thể đổi lấy cho tôi một cơ hội! Tôi đã chuẩn bị cái hộp và kim độc đó chính là vì ngày hôm nay.

Bây giờ: anh đã là kẻ gian bị tôi tóm được, đảo chủ biết được chuyện này, nhất định sẽ rất vui mừng, tôi chắc chắn sẽ nhận được phần thưởng, và phần thưởng này chính là cơ hội của tôi!”
Giọng nói từ chiếc đồng hồ phát ra, chính là đoạn đối thoại trước đó giữa Lâm Dương và Diên Nữ trong nhà giam, từ giây phút Diên Nữ bước vào nhà giam, Lâm Dương đã bật chức năng ghi âm.
Cuộc nói chuyện giữa hai người được ghi lại toàn bộ không sót một chữ nào …
Nghe thấy những lời này, khuôn mặt xinh đẹp của Diên Nữ tái nhợt vô cùng, cả người liên tục lùi lại phía sau, có chút không đứng vững.
“Cái đồng hồ này của tôi là một cái đồng hồ đặc biệt có chức năng ghỉ âm.

Các vị, các người có lẽ đã nhận ra giọng nói này rồi, đúng chứ?” Lâm Dương mỉm cười nói.
Tắt cả những người trong căn phòng toàn bộ đều im lặng, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Diên Nữ.
Diên Nữ cũng lung lay sắp đỏ…
“Diên Nữ, tắt cả những chuyện này …đều là cô làm sao?”
Đảo chủ hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Diên Nữ hỏi.
Diên Nữ âm thầm siết chặt nắm tay, hàm răng cắn chặt, cuối cùng, cô ta di chuyển bước chân một cách khó khăn, bước đến giữa căn phòng, quỳ xuống.
“Vâng!”
Câu nói này khiên tât cả mọi người có mặt đêu kinh ngạc.
“Chuyện này là sao vậy?”
“Diên Nữ, cô … tại sao cô lại làm như vậy?”
Tất cả các trưởng lão đều kinh ngạc, toàn bộ trừng mắt không thể nào tin nổi nhìn chằm chằm vào Diên Nữ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 878: 878: Chương 877


Ai có thể ngờ rằng, tất cả những chuyện này lại là âm mưu của Diên Nữ.

“Lâm Dương này là bác sĩ mà U U tuỳ tiện tìm đến để lừa gạt chúng ta, làm sao có thể là kẻ gian mưu hại đảo chủ được chứ?” Nhị trưởng lão Huyết Nham cuối cùng cũng mở miệng.

Thực ra, trong lòng ông ta cũng rất căng thẳng.

Nếu như nói Lâm Dương này là kẻ gian, vậy thì với tư cách là người đưa anh lên đảo, Huyết Nham tuyệt đối sẽ không thoát khỏi liên can, e rằng sau này còn có thể khiến đảo chủ hoài nghi.

Dù sao ông ta và đảo chủ là cùng một tông, nếu như đảo chủ có mệnh hệ gì, thì ông ta liền có thể thuận lý thành văn tiếp quản toàn bộ đảo Vong Ưu.

Cho nên ông ta luôn không dám lên tiếng, chỉ vì sợ khiến người ta sinh nghỉ ngờ.

Bây giờ đã xác nhận đó là âm mưu của Diên Nữ, Huyết Nham cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Diên Nữ, đảo chủ đối xử với cô không bạc, tài nguyên tu luyện ban tặng cho cô đều là xuất sắc nhát, phong phú nhất, tại sao cô phải làm loại chuyện này? Cô … cô đến cả tôi cũng bị cô lừa gạt!” Tam trưởng lão Sở Túc tức giận nói.

“Tôi biết, đảo chủ đối xử với tôi rất tốt, các trưởng lão cũng vô cùng xem trọng tôi, nhưng mà…tôi muốn hỏi một câu tại sao các vị trưởng lão lại từ chối nhận tôi làm đồ đệ? Tại sao lại không chịu truyền thụ công pháp tinh tuý của đảo cho tôi? Tại sao lại không chịu giúp tôi? Các người nói, đây là đối xử với tôi không bạc sao?” Diên Nữ đột nhiên ngắng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn mọi người, lời lẽ đanh thép hỏi.

Lời này vừa dứt, vẻ mặt của các trưởng lão đều thay đồi, không nói gì nữa.

“Diên Nữ, chuyện này không thể trách người khác, muốn trách chỉ có thể trách cô tính tình quá bướng bỉnh.

Nếu như cô đồng ý với Trường Phong, chúng tôi làm sao có thể không truyền dạy cho cô công pháp tinh túy nhất của đảo Vong Ưu chứ?” Đảo chủ lặng lẽ nhìn Diên Nữ nói.

“Đồng ý với Huyết Trường Phong ư?” Diên Nữ cười thê lương: “Không lẽ phải ép tôi trở thành người của đảo Vong Ưu, bọn họ mới chịu truyền dạy tất cả những cái này sao?
“Diên Nữ, tư chất của cô rất tốt, tuy rằng không bằng Trường Phong nhưng cũng không thua kém bao nhiêu, nếu như cô chịu gật đầu, bổn đảo chủ sẵn sàng dành cho cô tất cả tài nguyên, để cô với Trường Phong cùng nhau tu luyện, bồi dưỡng các người trở thành trụ cột tương lai của đảo Vong Ưu ta!” Đảo chủ nói.

Diên Nữ lại lắc đầu, khàn giọng nói: “Tôi không có hứng thú với chuyện này, cũng không có hứng thú với Huyết Trường Phong kia! Mục đích mà tôi tới đây chỉ là học võ, tôi chỉ muốn học được võ công thượng thừa, quay về bảo vệ bố mẹ tôi, đặc biệt là mẹ tôi, tôi không muốn để bà ấy tiếp tục bị người khác ức h**p nữa, về phần cái gì mà đảo.

Vong Ưu, cái gì mà Huyết Trường Phong, tôi hoàn toàn không quan tâm, không quan tâm … “
Nói đến đây, khoé mắt của Diên Nữ đỏ hoe, nước mắt lấp lánh nơi khoé mắt, nhưng cô ta có kìm nén không để nó rơi xuống …
Lâm Dương nghe vậy hơi kinh ngạc, trầm ngâm nhìn Diên Nữ, như có ý gì đó.

“Nói như vậy, thì không thể trách được chúng tôi, người đâu, áp giải Diên Nữ đến hình đài, phế bỏ võ công của cô ta, trục xuất ra khỏi đảo!”
Làm ra chuyện như vậy, đảo chủ chắc chắn sẽ không phạt nhẹ, ông ta muốn chặn miệng mọi người, càng huống hồ Diên Nữ hết lần này đến lần khác làm trái ý bọn họ, đây cũng là nguyên nhân mà Diên Nữ không được hoan nghênh.

Nếu không phải vì duy trì hình tượng của đảo chủ, e rằng bọn họn sớm đã dùng biện pháp mạnh để khuất phục rồi.

Diên Nữ nhắm mắt lại, không phản kháng.

Nhưng đúng lúc này, tam trưởng lão Sở Túc đột nhiên bước tới.

“Đảo chủ, xin hãy xử lý nhẹ tay với Diên Nữ!”
“Tại sao?” Đảo chủ đưa mắt nhìn ông ta.

“Đảo chủ, đại hội sắp được tổ chức, Diên Nữ cũng là một đệ tử xuất sắc của bổn môn, là ứng cử viên đại diện cho.

đảo ta xuất chiến trong đại hội.

Nếu như bây giờ phế bỏ cô ta, chẳng phải là tự chặt đứt một cánh tay hay sao?” Sở.

Túc nghiêm túc nói.

Mọi người nghe vậy lần lượt gật đầu.

“Ý của ông là sao?” Đảo chủ hỏi.

“Tạm thời xử lý nhẹ tay với Diên Nữ, để cô ta lập công chuộc tội ở đại hội.

Bằng cách này, càng tốt hơn nhiều so với việc phế bỏ cô ta! Dù sao chúng ta cũng đã phí thời gian và công sức, tốn không ít nhân lực vật lực để bồi dưỡng ra một nhân tài như vậy, nếu như phế bỏ thì thật quá đáng tiếc.

” Sở Túc lại chắp tay.

“Ò, cũng có lý!”
Đảo chủ gật gật đầu, sau đó nhìn mọi người: “Ý của các vị thế nào?”
“Tam trưởng lão nói có lý.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 879: 879: Chương 878


“Tôi cảm thấy có thể.


“Tôi đồng ý.


Nhiều người bày tỏ ý kiến, hiện trường có chút ồn ào náo động.

“Các vị đều cho rằng như vậy, vậy được, tạm thời sẽ không phế bỏ cô gái này, nhưng mà tội chết có thể miễn, tội sống khó tha, Diên Nữ, tuy rằng Tam trưởng lão đã cầu xin cho cô, bổn đảo chủ tạm thời sẽ không phế bỏ cô, nhưng cũng phải có hình phạt đối với cô, cô bởi vì tài năng xuất sắc mới được các trưởng lão của đảo chọn và đưa lên đảo luyện võ, không giống như những đệ tử ngoại đảo khác phải làm nô lệ ba năm, nhưng chuyện mà cô làm ngày hôm nay thật sự là hoang đường, dám lừa dối bổn đảo chủ, không thể nào tha thứ, cho nên bổn đảo chủ phạt cô làm nô lệ trên đảo một năm! Cô có ý kiến gì không?”
Đảo chủ thờ ơ nói.

Diên Nữ khẽ mở đôi môi anh đào, sau đó cúi đầu xuống, khàn giọng nói: “Diên Nữ không có bất cứ ý kiến gì, cám ơn đảo chủ, cám ơn các vị trưởng lão…”
*Ði xuống đi.

” Đảo chủ vẫy tay, mặt không biểu cảm nói nói.

Diên Nữ cắn chặt môi, liếc nhìn Lâm Dương, sau đó cúi đầu vội vàng rời đi.

Lâm Dương khẽ lắc đầu.

Người ngoài đảo rốt cuộc không có quyền con người.

Không chỉ là Diên Nữ, mà còn cả anh.

Nếu như người bị hãm hại là trưởng lão hoặc thậm chí là đệ tử, e rằng thái độ của những người này sẽ không thể nào như vậy, đúng không? Chỉ là một người ngoài đảo, trong lòng bọn họ cũng không phẫn nộ như tưởng tượng, còn Diên Nữ kia đối với bọn họ mà nói vẫn còn giá trị lợi dụng nên mới xử lý nhẹ tay.

Về phần Trương Tử Tường và những người khác đang đứng ở cửa, lại âm thầm cười nhạo.

“Sư huynh, con tiện nhân này không thể kiêu ngạo tiếp được nữa đúng không?” Một cô gái bên cạnh cười khúc khích nói.

“Những ngày tháng tốt đẹp của cô ta đã qua rồi!”
Đôi mắt của Trương Tử Tường lóe lên tia sáng kỳ lạ, khóe miệng nhéch lên càng cao hơn…
“Nếu một trò hề như vậy lan truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của đảo Vong Ưu chúng ta.

Nghe đây, chuyện này không được phép truyền ra ngoài.

Bất kỳ ai cũng không được phép nói về nó nữa, biết chưa?”
“Vâng, đảo chủ.


“Ngoài ra, người này là ai? Đến đây làm gì?” Đảo chủ nhìn chằm chằm vào Lâm Dương hỏi.

“Hồi bẩm đảo chủ, người này chính là bác sĩ mà tiểu thư: mời đến đảo để chữa bệnh cho phu nhân.

” Nhị trưởng lão Huyết Nham vội vàng nói.

“Hoang đường!” Đảo chủ tức giận: “Bổn đảo chủ đã mời thầy thuốc nổi tiếng ở khắp nơi đều khoanh tay bó gối đối với bệnh tình chị dâu.

Một tên nhóc tóc vàng miệng còn hôi sữa như vậy, làm sao chữa khỏi được chứ? Con nhóc Ú Ú càng ngày càng làm càn!”
“Đảo chủ, người cũng đã ở đây rồi, cứ để cậu ta khám thử cho chị dâu đi.

Nếu như cậu ta không chữa được, là một lang băm, chúng ta cũng có thể lấy cớ này để nhốt tiểu thư vào Tư Qua Cốc, đại hội sắp sửa tổ chức, không thể nào để tiểu thư tiếp tục làm loạn, gây thêm rắc rối cho chúng ta!” Huyết Nham vội vàng nói.

“Có lý.

” Đảo chủ gật đầu: “Vậy thì đưa cậu ta đến khám cho chị dâu đi! Để cậu ta đi cùng tôi đi!”
Nói xong, đảo chủ liền đứng dậy.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên mở miệng.

“Thế nào? Đây là cách mà đảo Vong Ưu các ông tiếp đãi khách ư?”
Ngay khi những lời này vừa dứt, bước chân của đảo chủ đảo Vong Ưu đình trệ lại.

Các trưởng lão xung quanh đều nhìn về phía anh.

“Cậu là có ý gì?” Đảo chủ Vong Ưu cau mày hỏi.

“Đảo chủ, tôi là được các ông mời tới đây để khám bệnh, thái độ của các ông đối với tôi bất kính cũng thôi đi, chuyện của Diên Nữ này, các ông tới bây giờ vẫn còn chưa cho tôi một lời xin lỗi hay là hỏi thăm, đây có phải là…quá không lịch sự rồi, đúng không? Lâm Dương bình tĩnh nói.

Mọi người nghe vậy đều cau mày.

Tên nhóc này, thật không biết điều!
Cậu ta có biết đây là nơi nào không? Lại dám nói ra lời như vậy ư?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 880: 880: Chương 879


Hỏi thăm? Lịch sự?
Một Vong Ưu đảo to lớn, còn phải nho nhã lễ độ với tên nhóc tóc vàng cậu sao?
Đó không phải là tự hạ thấp thân phận sao?
Nhiều người khit mũi chế nhạo.

Đảo chủ cũng không tức giận, chỉ quay đầu nhìn Lâm Dương, “Chàng trai trẻ, vậy cậu muốn thế nào?”
“Đương nhiên là dùng kiệu lớn tám người khiêng đưa tôi tới chỗ bệnh nhân.

Tôi đã đứng ở đây lâu như vậy rồi, chân cũng hơi nhức.

Nếu như không cho người khiêng tôi qua đó, e rằng tôi cũng không thể khám cho bệnh nhân được.

” Lâm Dương cười nói.

“Hỗn xược! Cậu thật là to gan, còn dám nói nhảm ở đây!”
“Tên nhóc thối, cậu chán sống rồi sao?”
“Cậu cũng không nhìn lại bản thân mình đi! Cậu là cái thá gì, cũng xứng ngồi kiệu lớn tám người khiêng của chúng tôi ư?”
Một số người của đảo Vong Ưu lập tức mắng chửi.

Một người kiêu ngạo như vậy, e rằng là cả đời này bọn họ cũng chưa từng thấy qua!
“Câm miệng hết đi!”
Đảo chủ hét lên.

Mọi người ngay lập tức ngừng bàn tán.

Lại thấy đảo chủ nhìn kỹ Lâm Dương, sau đó lắc đầu nói: “Đáp ứng yêu cầu của cậu ta.


“Đảo chủ, cái này…”
“Tôi không có hứng thú gì với người này, cũng không có thời gian dây dưa với cậu ta.

Sau khi thỏa mãn cậu ta, thì nhanh chóng tống tiểu thư vào Tư Qua Cốc đi.

” Đảo chủ thờ ơ nói, cũng lười nói thêm nhiều, liền phất tay áo rời khỏi phòng nghị sự.

Mọi người nhìn nhau.

“Xem ra đảo chủ cũng lười tính toán với tên nhóc tóc vàng này.

” Sở Túc khit mũi nói.

“Còn không phải sao? Đảo chủ không lẽ còn cần giết một tên miệng còn hôi sữa như vậy ư? Nếu như truyền ra ngoài không phải sẽ làm trò cười cho thiên hạ sao? Đảo chủ chỉ là muốn dùng cậu ta để chặn miệng tiểu thư, danh chính ngôn thuận nhết tiểu thư trong đảo mà thôi.


“Hừ, chúng ta đành phải để cho tên nhóc này kiêu ngạo một lần.


Đám đông phẫn nộ bắt bình, trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Chẳng máy chốc, chiếc kiệu lớn tám người khiêng đã đặt trước cửa của phòng nghị sự.

“Tên nhóc, đi thôi.

” Sở Túc cực kỳ bực bội, hét vào mặt Lâm Dương.

“Thái độ hơi tệ.

” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Thái độ tệ như vậy, tôi sẽ không đi.


“Cậu…”
Sở Túc tức giận liền muốn ra tay, nhưng Huyết Nham đã nhanh chóng ngăn cản ông ta.

“Tam trưởng lão, nhịn một chút đi, chờ cậu ta rời đảo rồi, ông muốn dạy dỗ cậu ta thế nào cũng được.

” Huyết Nham thấp giọng nói.

Sở Túc nghe vậy mới bỏ qua.

“Đành vậy, nêu như bổn trưởng lão tính toán với tên nhóc.

thối này thì sẽ trở thành đầu đề câu chuyện cho người khác! Nhưng mà nếu bổn trưởng lão không dạy dỗ cậu ta thì sớm muộn gì cũng có người khác dạy dỗ!” Nói xong, Sở Túc phát tay áo rời đi.

“Anh Lâm, mời lên kiệu đi!” Huyết Nham ôn tồn nói.

“Được.

” Lâm Dương gật đầu đi ra ngoài cổng.

Ngoài cổng là một chiếc ghé kiệu lớn cũ kỹ, rõ ràng là có hơi lâu năm.

Rôt cuộc, trong xã hội bây giờ, ai còn dùng kiệu nữa chứ?
Trên đảo Vong Ưu có thể có kiệu đã là rất hiếm tháy rồi.

Lâm Dương cũng không chê trách, trực tiếp ngồi vào.

Mấy tên đệ tử âm thầm khit mũi, đều oán hận trong lòng, nhưng đảo chủ đã lên tiếng, bọn họ cũng đành chịu, chỉ có thể khiêng cái kiệu đi tới đỉnh núi ở trung tâm hòn đảo.

Chiếc kiệu đung đưa đi về phía trước.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 881: 881: Chương 880


Lâm Dương ngồi một cách thoải mái.

Sau khoảng 10 phút, chiếc kiệu cuối cùng cũng dừng lại ở đỉnh núi.

Trên đỉnh núi có một vườn trúc vô cùng tinh tế và tươi đẹp, một người ăn mặc như nha hoàn đứng ở cửa, nhìn thấy những trưởng lão và đệ tử này đi qua lập tức hành lễ.

“Nhã Hồng, mở cửa.


“Vâng, trưởng lão.


Nha hoàn tên là Nhã Hồng lập tức chạy đến đẩy cửa ra.

Lâm Dương bước xuống kiệu.

“Những người còn lại chờ ở đây, các vị trưởng lão vào là được rồi.

” Huyết Nham thờ ơ nói.

“Vâng, trưởng lão!”
Đám đông hét lên.

Dưới sự dẫn dắt của nha hoàn, một nhóm người bước vào nhà.

Cách bài trí trong căn nhà rất độc đáo, tất cả đều được trang trí theo phong cách cổ xưa, bàn làm việc bằng gỗ lim, trên giá đặt các loại đồ chơi tinh xảo, còn có rèm vải mỏng nhẹ như cánh ve sầu, một cái lư bằng gỗ đàn hương được đặt trên bàn, hương thơm toả ra tứ phía đập vào mũi.

Căn phòng rõ ràng đã được người ta dọn dẹp thường xuyên, vì vậy không bám chút bụi, vô cùng ngăn nắp.

Trong phòng có một chiếc giường bằng gỗ lim chạm trổ hoa văn rồng phượng, một người phụ nữ đang nằm trên giường, người phụ nữ chìm vào hôn mê, sắc mặt tái nhọt, môi tím sẫm trông vô cùng thê lương.

“Đây chính là chị dâu, bác sĩ Lâm, anh tuỳ tiện khám qua đi.

” Huyết Nham bước tới, thờ ơ nói.

Lâm Dương nhìn người phụ nữ này.

Người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, mặc dù nơi khoé mắt cũng có vết chân chim nhưng khuôn mặt xinh đẹp, vẫn còn dáng vẻ thướt tha, nghĩ rằng khi còn trẻ chắc chắn là một đại mỹ nhân.

“Nước da rất kỳ lạ, trông có vẻ trắng xám, đa phần là trúng kịch độc, hơn nữa chất độc đã thắm vào cơ, màu tóc xám xịt, chắc chắn là hệ tiêu hóa có ván đề…”
Lâm Dương liêc nhìn vài lân, vừa nói vừa bước tới trước, vừa định vén rèm lên, muốn nắm lấy tay người phụ nữ kia.

“Cậu làm cái gì vậy?”
Sắc mặt của Huyết Nham ở bên cạnh thay đổi rõ rệt, ông ta lập tức lao tới nắm chặt lấy cỏ tay Lâm Dương.

“Hả? Ông làm cái gì vậy?” Lâm Dương kinh ngạc hỏi.

“Ai cho phép cậu chạm vào chị dâu chứ?” Huyết Nham tức giận nói.

“Nếu như tôi không chạm vào bà ấy thì làm sao bắt mạch cho bà ấy đây? Làm sao có thể chẩn đoán ra căn nguyên độc tố của bà ấy?” Lâm Dương buồn cười nói: “Không lẽ các bác sĩ mà ông đã tìm đến trước đó đều không được chạm vào bệnh nhân? Như vậy thì làm sao khám bệnh chứ?”
“Đảo chủ có quy định, bất cứ người đàn ông nào cũng không được phép chạm vào chị dâu.

Các bác sĩ trước đó đều đeo găng tay hoặc dùng mảnh vải ngăn cách.

Cho dù muốn bắt mạch, cũng phải dùng vải để ngăn cách!” Huyết Nham khit mũi nói.

“Nhã Hồng, đi chuẩn bị một mảnh vải sạch.

” Sở Túc trầm giọng hét lên.

“Vâng, tam trưởng lão.

” Nhã Hồng gật đầu, liền chạy ra ngoài.

“Chờ một chút.


Lâm Dương hét lên.

Nhã Hồng hơi sững sờ nhìn anh.

“Vải sạch thì không cần đâu, cho tôi một sợi chỉ đi.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Chỉ?”
“Đúng, chỉ gì cũng được.


“Cái này…”
“Cứ làm theo lời cậu ta nói.

” Huyết Nham nói.

“Vâng, nhị trưởng lão.


Nhã Hồng gật đầu, lập tức bước đến tủ và lục tìm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 882: 882: Chương 881


Không lâu sau, Nhã Hồng lấy ra một sợi chỉ đỏ đưa cho Lâm Dương.
Lâm Dương kéo sợi chỉ đỏ nhìn một chút, đột nhiên rút ra một cái kim bạc, dùng chỉ đỏ quấn vào một đầu kim bạc.
Khi mọi người đang còn bối rối không biết hành động này của Lâm Dương là có ý gì, lại nhìn thấy ngón tay của Lâm Dương búng ra.
Kim bạc bay tới, trực tiếp quấn trên cổ tay người phụ nữ, quần quanh vài vòng rồi dừng lại.
“Cái gì?”
Mọi người xung quanh đều vô cùng kinh ngạc.
Nhưng nhìn thấy Lâm Dương một tay nhắn vào chỉ đỏ, nhắm mắt không nhúc nhích, dường như đang cảm nhận cái gì đó.
Nhìn thấy cảnh này, Huyết Nham hét lên thất thanh.
“Chẩn mạch cách không ư?”
Mọi người xung quanh đều sững sờ.
Chẩn mạch cách không?
Một số người lớn tuổi đã từng nghe nói về nó.
“Những người có thể chẳn mạch cách không đều là những người có y thuật tuyệt đỉnh.

Trong số những bác sĩ nỗi tiếng mà chúng ta đã mời đến trước đây, lại không có ai biết được cái này”, một ông cụ tháp giọng nói.
Những người khác lẳng lặng gật đầu.
Căn phòng dần dần trở nên yên tĩnh, không ai lên tiếng nữa.

Một lúc sau, Lâm Dương buông tay ra khỏi sợi chỉ.
“Thế nào?” Huyết Nham vội vàng hỏi.
“Rất gay go.” Lâm Dương mở mát ra, bình tĩnh nói: “Bà ấy.
không thể cầm cự nổi một tháng!
Lời nói của Lâm Dương khiến những người xung quanh hãi hùng khiếp vía.
“Cậu nói cái gì? Chị dâu, chị ấy … không qua nổi tháng này sao?” Sở Túc kinh ngạc.
“Lâm Dương! Cậu nói lung tung! Dám nguyễn rủa Tầu phu nhân! Có tin tôi lột da của cậu không hả?” Một vị trưởng lão khác phẫn nộ lên tiếng mắng chửi.
“Các người đều không tin lời tôi nói sao?” Lâm Dương cau mày hỏi.
“Đảo Chủ đã từng cho Tẩu phu nhân uống Cửu Chuyển Tuyết Hồ Hoàn.

Đây là thần dược cao cấp ngàn năm hiếm có.

Thật sự rất hiếm có đấy.

Bác sĩ nỏi tiếng Diệu Thủ trưởng lão ở trên đảo của tôi nói rằng Tẩu phu nhân uống Cửu Chuyển Tuyến Hồ Hoàn rồi thì có thể sống vô lo vô nghĩ trong ba năm.

Chị ấy vừa uống nó vào tháng giêng năm nay.

Theo lý mà nói thì sẽ không có bắt kỳ sự nguy hiểm nào đến tính mạng trong vòng ba năm tới.

Cậu nói rằng chị ấy không thể qua nổi tháng này sao? Hứ, ai mà tin được chứ?” Huyết Nham bước lên trước, lạnh lùng nói.
“Diệu Thủ?” Lâm Dương sững sờ, lúc này mới nhớ tới ra bà lão nấu thuốc ở trước bụi lau, lập tức lắc đầu cười: “Người mà các ông nói chính là bà cụ có y thuật chẳng ra gì kia sao? “
“Cậu … cậu nói cái gì?”
“Đồ khốn kiếp, cậu nguyền rủa Tẩu phu nhân xong, lại còn dám sỉ nhục Diệu Thủ trưởng lão sao!”
“Diệu Thủ trưởng lão là bác sĩ tuyệt vời nhất ở đảo Vong Ưu.

Bà ấy đã chữa trị cho người dân ở đảo Vong Ưu trong mấy chục năm nay! Cậu … cậu lại dám nói bà ấy như thế sao?”
“Cậu … cậu … đuổi ra ngoài! Đuổi cậu ta ra ngoài!”
Mọi người thở hổn hển, từng người từng người đỏ mặt lên, tâm trạng kích động.
Huyết Nham cũng cảm thấy lời nói của Lâm Dương rất quá đáng, sắc mặt lạnh lùng, nghiêm túc quát lên: “Lâm Dương! Gan của cậu lớn đấy! Lại dám sỉ nhục Diệu Thủ trưởng lão như vậy sao? Cậu có biết bản thân đang nói gì không hả?”
“Quả thật y thuật của bà ta chẳng ra gì, tôi không thể nói ra sao?” Lâm Dương khó hiểu hỏi.
“Cậu…”
Huyết Nham vô cùng tức giận, lập tức chỉ ra bên ngoài nói: “Cậu cút đi cho tôi!”
Lâm Dương nghe vậy, lắc đầu, sau đó đứng dậy rời đi.
Điều kiêng ky nhất của những người làm nghề y chính là bệnh nhân không tin tưởng bác sĩ, đặc biệt là người nhà của bệnh nhân.

Nếu như ngay cả bác sĩ mà bọn họ còn không tin tưởng thì bọn họ tin tưởng ai được chứ? Bệnh này… sao có thể tiếp tục khám được chứ?
Đi thôi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 883: 883: Chương 882


Lâm Dương cũng không lưu luyến.
Nhưng vào lúc này, một thân ảnh đột nhiên xuất hiện ở cổng lớn, trực tiếp ngăn cản Lâm Dương đang chuẩn bị rời đi.
“Đứng lại!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lâm Dương lập tức dừng bước.
Mọi người đều nhìn về phía âm thanh phát ra, tất cả đều kinh ngạc.
Người này … chính là Diệu Thủ trưởng lão.
“Diệu Thủ trưởng lão, sao bà lại ở đây?” Một trưởng lão hỏi.
“Nghe nói đảo chủ mời một thằng nhóc vô danh tiểu tốt đến khám bệnh cho Tầu phu nhân.

Bà già như tôi vừa hay không có việc gì làm nên đi sang đây xem thử.

Nào ngờ chưa bước vào cửa thì lại nghe thấy nhân vật đặc biệt này đang cười nhạo bà già này có y thuật thắp kém!” Diệu Thủ lạnh lùng, bước vào, đôi mắt già nua lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.
Vừa dứt lời, nhiệt độ trong phòng bỗng giảm xuống vào độ.
Tất cả các trưởng lão đều cau mày.
“Diệu Thủ trưởng lão, chỉ là một thằng nhãi ranh không hiểu chuyện mà thôi.

Bà đừng chấp nhặt cậu ta làm gì?”
Xue Yan nói.
“Đúng vậy, một thằng nhãi ranh miệng còn hôi sữa đang khoe khoang khoác lác mà thôi.

Chúng ta đừng để ý đến thằng khốn đó.

Còn không mau cút đi?” Sở Túc hét lên.
Lâm Dương mỉm cười, lắc đầu, anh lách qua người Diệu Thủ, rời khỏi nơi thị phi này.
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị rời đi, Diệu Thủ đã vươn đôi tay già nua nhăn nheo của bà ta chắn trước mặt Lâm Dương.
“Cậu không được đi!”
Mọi người đều ngạc nhiên.
“Diệu Thủ trưởng lão, bà muốn làm gì vậy?”
“Thằng nhóc này sỉ nhục tôi, sao tôi có thể để cậu ta đi như vậy được chứ? Chẳng phải toàn bộ người dân trên đảo này sẽ chê cười tôi là một kẻ ăn hại vô dụng sao?
Đến cả một thằng ranh con mà tôi cũng sợ?” Diệu Thủ nói, xoay người lại trừng mắt nhìn Lâm Dương: “Cậu nói y thuật của tôi chẳng ra làm sao.

Nói như vậy, y thuật của cậu rất tốt đúng không?”

Lâm Dương mỉm cười: “Cũng bình thường thôi, nhưng…”
“Nhưng cái gì?” Diệu Thủ hỏi.
“Nhưng mà, tốt hơn bà một chút.” Lâm Dương cười.
Ngay khi lời này vừa thốt ra khỏi miệng, tất cả mọi người đều hít một ngụm khí lạnh.
Diệu Thủ mở to mắt.
Thẳng ranh con này điên rồi sao?
Diệu Thủ trưởng lão đang đứng ở đây, sao cậu ta lại dám nói ra những lời như vậy chứ?
Rốt cuộc cậu ta tài giỏi đến cỡ nào mà lại nói ra những lời như vậy chứ!
“Được! Được! Tốt lắm! Cậu dám nói y thuật của tôi không bằng một thằng nhãi ranh như cậu, rất Diệu Thủ trưởng lão tức giận đến mức cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên, cả người run rẩy.
Bà ta đã ở trên hòn đảo này mấy chục năm rồi, chưa từng có ai dám nói rằng y thuật của bà ta kém cỏi.
Hôm nay, cuối cùng bà ta cũng được nhìn thấy rồi.
“Thằng nhóc kia, nếu như cậu đã tự tin vào y thuật của mình như thế, vậy thì hãy thể hiện cho chúng tôi xem đi.
Mặc dù bà già này không thể chữa trị độc của Tẩu phu nhân trong một thời gian ngắn, nhưng chỉ cần cho tôi hai ba năm, độc của Tẩu phu nhân vẫn có hy vọng chữa trị dứt điểm.

Nếu như cậu đã chê y thuật của tôi kém cỏi, vậy thì hãy chứng minh rằng cậu có thể chữa trị khỏi bệnh của Tẩu phu nhân đi.” Diệu Thủ trưởng lão mặt không biến sắc, nói.
Mọi người đều khit mũi khinh bỉ.
Tất cả mọi người đều rất xem trọng y thuật của Diệu Thủ trưởng lão, những bác sĩ nổi tiếng khắp trời Nam đất Bắc được đảo chủ mời đến cũng bó tay với bệnh của Tẩu phu nhân.

Nhưng mà Diệu Thủ trưởng lão lại có một phương thuốc cổ truyền có thể trị, mặc dù hy vọng chữa trị rất mong manh, nhưng vẫn khiến cho người ta có hy vọng.
Điều này đủ để chứng minh y thuật của Diệu Thủ trưởng lão rất tuyệt, vậy là bà ta trở thành bác sĩ nỗi tiếng trong miệng của mọi người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 884: 884: Chương 883


Ngay cả Diệu Thủ trưởng lão cũng không dám nói bản thân có thể chữa khỏi bệnh cho Tẩu phu nhân, người này lấy ở đâu ra sự tự tin mà dám nói ra những lời như thế?
Chắc là ăn nói lung tung!
Khá nhiều người đều đang suy nghĩ như vậy.
Nhưng vào lúc này, Lâm Dương trực tiếp nói ra.
“Đúng vậy, tôi có thể chữa khỏi bệnh của Tầu phu nhân.”
Tất cả mọi người mở to mắt, nín thở.
Bầu không khí xung quanh vô cùng kỳ quái.
Tất cả mọi người đều không dám tin vào những gì mà bọn họ nghe thấy.
Chẳng biết qua bao lâu, Huyết Nham vội vàng bước lên: “Lâm Dương, những gì cậu nói … là thật sao?”
“Đương nhiên là thật.” Lâm Dương gật đầu.
“Nói dối! Nhất định là cậu đang nói dối!” Diệu Thủ nóng nảy, lập tức gào lên: “Từ lúc Tầu phu nhân trúng độc, bổn trưởng lão vẫn luôn nghiên cứu cách chữa trị, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nghiên cứu thấu đáo được loại độc ở trong đó.

Thằng nhãi ranh như cậu đến đây được bao lâu chứ, dám nói mình có thể chữa khỏi bệnh của Tẩu phu nhân sao? Nhất định là đang nói dối! Các người đừng bị thằng nhóc này lừa!”
“Đúng vậy, thằng nhóc kia, cậu nghĩ rằng chúng tôi là đồ ngu sao? Dám ăn nói lung tung ở đây, có tin tôi sẽ xé miệng của cậu ra không hả?” Một trưởng lão râu dài tức giận nói.

“Tôi không ăn nói lung tung, nếu như các người không tin thì tôi có thể thử châm vài cây kim cho Tẩu phu nhân để mọi người xem.” Lâm Dương nói.
“Được!”
Diệu Thủ trưởng lão trực tiếp lên tiếng: “Vậy thì bây giờ cậu châm ngay đi.

Tôi không mong châm của câu có thể chữa khỏi bệnh của Tẩu phu nhân ngay lập tức, cậu chỉ cần dùng ngân châm dẫn một chút độc trong cơ thể Tâu phu nhân ra ngoài là được! Phải biết rằng lúc trước bà già này tốn mắt một ngày trời để dẫn độc tố trong cơ thể Tẩu phu nhân ra ngoài, tôi muốn xem xem, cậu có thể dẫn độc tố ra ngoài hay không!”
“Dẫn độc sao? Điều này không đơn giản sao? Tôi không cần một ngày, một châm là được.”
Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Một châm?” Diệu Thủ ngây người.
“Nhiều hơn một châm, tôi bằng lòng tuẫn táng theo Tẩu phu nhân!” Lâm Dương thản nhiên cười, nói.
Khuôn mặt của tất cả mọi người đều hiện lên sự khiếp sợ.
Người này có xuất thân như thế nào? Sao lại dám ăn nói ngông cuồng như thế?
Các trưởng lão tức giận.
Diệu Thủ trưởng lão nghiền răng ken két.
“Được thôi, cậu đi châm cứu đi! Các vị trưởng lão hãy tránh sang một bên, để thằng nhóc này thử xem! Ranh con, tôi nói cho cậu biết, nếu như cậu thát bại, cậu sẽ phải chịu trừng phạt vì hành vi sỉ nhục tôi đấy.

Tôi sẽ chặt đứt tay chân của cậu để làm bù nhìn, đặt ở trong bụi lau của tôi!” Diệu Thủ tức giận nói.
*Tàn nhẫn như vậy sao?” Lâm Dương quay đầu.
“Nếu như cậu sợ rồi thì từ bỏ đi.

Chỉ cần cậu ngoan ngoãn quỳ xuống, khấu đầu với tôi vài cái, sau đó tôi sẽ đánh gãy tay chân của cậu, đuổi cậu ra khỏi đảo Vong Ưu.

Như vậy ít nhất cậu cũng có thể giữ lại cái mạng này!” Diệu Thủ lạnh lùng nói.
“Vậy thì tôi cảm ơn Diệu Thủ trưởng lão nhé.

Nhưng thật đáng tiếc căn bệnh nhỏ này lại không làm khó được tôi.”
Lâm Dương lắc đầu cười.
“Không biết tốt xấu!” Diệu Thủ âm thầm tức giận: “Được, tôi muốn xem thử cậu có bản lĩnh gì!
Lâm Dương mỉm cười, đi vào, đứng ở bên giường.
Một đám trưởng lão vây xung quanh nhìn anh bằng đôi mắt sáng rực.
Lâm Dương lấy ngân châm ra, vốn định châm xuống, nhưng lại do dự một lúc, quay đầu nhìn về phía Huyết Nham.
“Chạm vào phu nhân được không?”
“Không được chạm vào cơ thể, đây là quy tắc do Đảo Chủ đặt ra, nếu như cậu chạm vào thì sẽ bị chém chết!” Huyết Nham lạnh lùng nói.
“Được, vậy thì tôi sẽ không đụng vào, phiền cô Nhã Hồng giúp tôi vén tay áo của phu nhân lên.” Lâm Dương mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 885: 885: Chương 884


Người hầu gái tên là Nhã Hồng sửng sốt, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, bước tới vén tay áo của phu nhân lên.

Chỉ nhìn cánh tay dưới ống tay áo màu xám xịt, giống như da người chết, da đầu của những người đang vây xem đều tê dại.

“Tôi nói cô làm, hiểu không?” Lâm Dương nói với Nhã Hồng.

Nhã Hồng nhẹ nhàng gật đầu.

“Chẳng phải nói chỉ châm một kim thôi sao? Sao vẫn chưa châm?” Thủ Diệu ở bên cạnh lạnh lùng nói.

“Tuy chỉ châm một kim, nhưng cũng phải có đủ màn dạo đầu, nếu không một châm này có ích lợi gì?” Lâm Dương lắc đầu.

“Cậu đừng hòng kéo dài thời gian, nếu trong vòng một tiếng đồng hồ cậu vẫn chưa châm kim xuống, cậu sẽ phải chịu hình pháp của chúng tôi!” Diệu Thủ lạnh lùng nói.

“Yên tâm, vài phút nữa sẽ xong thôi.


Lâm Dương cười nói với Nhã Hồng: “Đầu tiên cô massage cổ tay của bà ấy mười lần, phải mạnh tay lên, phải bóp đến kia xuất hiện vết đỏ!”
“Vâng.

” Nhã Hồng gật đầu, ngay lập tức làm theo.

“Sau đó ấn chặt vào gân mạch của bà ấy, đẩy một chút về phía khuỷu tay, phải ấn chặt vào, đẩy đến khuÿu tay rồi dừng lại!”
“Vâng.



“Sau đó…”
Lâm Dương nói Nhã Hồng làm.

Những người đứng bên cạnh đều chẳng hiểu gì, thầm nhíu mày lại.

“Bọn họ đang xoa bóp sao?” Sở Túc không nhịn được, hỏi.

“Diệu Thủ trưởng lão, bà là người trong nghề, bà có thể nhìn ra cách người này chữa bệnh không?” Huyết Nham trầm giọng hỏi: “Đừng để cho thằng nhóc này làm bậy, đùa bỡn chúng ta, không tôn trọng phu nhân, nếu như chuyện này truyền ra ngoài, thể diện của chúng ta đều mắt hét!
Cũng rất khó giải thích với Đảo Chủ.


“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy kỹ thuật như vậy.

Hơn nữa cho dù điều trị bằng cách xoa bóp, cũng cần dùng kinh nghiệm bản thân để làm.

Nói vài câu để người khác làm hộ, sức lực, tốc độ, v.

v.

không dễ khống chế, hoàn toàn không thu được bắt kỳ hiệu quả gì.

Thằng nhóc này hiểu một chút y thuật, nhưng chắc chắn là đang có ra vẻ, nhị trưởng lão, lầy con dao cho tôi, tôi phải tự tay chặt đứt tay chân của thằng chó này để rửa sạch danh dự của tôi!
Diệu Thủ hung dữ nói.

Huyết Nham gật đầu, đang định chuyển lời cho một người đệ tử ở ngoài cửa, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng: “Được rồi đấy! Cô Nhã Hồng, cô dừng lại đi.


Huyết Nham giật mình, quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy Lâm Dương đi qua, càm một cây ngân châm thon dài, sau đó thổi một hơi lên ngân châm.

Đinh!
Ngân châm phát ra một âm thanh giòn giã vui tai, sau đó…run rẩy với tốc độ cao.

Nó giống như một con chuồn chuồn đang quạt cánh, vô cùng kỳ diệu.

Mọi người đều kích động kêu lên.

Diệu Thủ thất thanh thốt lên: “Khoan đã, đây … đây là … Phi Vũ Châm Pháp?”
“Diệu Thủ trưởng lão đúng là người có kiến thức.


Lâm Dương thản nhiên nói.

“Đây… không thể nào, cậu còn trẻ… sao có thể biết được phương pháp châm cứu như vậy?” Diệu Thủ kinh ngạc nói.

“Diệu Thủ trưởng lão, đó là cái gì?” Người bên cạnh hỏi.

Khuôn mặt của Diệu Thủ lạnh như băng, không hé răng nói một lời.

Lâm Dương bước lên trước, nhẹ nhàng châm xuống cổ tay của người phụ nữ nằm ở trên giường.

Xiíchl Ngân châm đi vào trong cơ thẻ.

Ngay lập tức, người phụ nữ trên giường đột nhiên run lên.

“A2”
Mọi người đều trố mắt đứng nhìn.
 
Back
Top Bottom