Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 826


Chương 826:

Phương Thị Dân thì không nói gì, anh ta thật sự là một luật sư rất giỏi, nhưng dù sao thì luật sư cũng là luật sư, người thế gia như bọn họ, ngược lại không sợ, ông anh ta Phương Hoành trước kia ở Yến Kinh hô mưa gọi gió, nhưng hiện tại đã nghỉ hưu, cũng không cần quá coi trọng.

Nhưng Thiếu Nông và Công Dư Tân thì khác.

Ba bọn hạ Thiếu Thu và Công Dư Lỗi, hiện tại vẫn còn tại vị, một người là viện trưởng, một người ngồi trên chức vị quan trọng, không tầm thường.

Con trai của hai người kia sao đột nhiên lại chạy đến Giang thành? Lại còn có cung kính với Lâm Dương như vậy?

Chẳng lẽ nói… Những người này có liên quan tới thần y Lâm?

Mấy người sắc mặt âm u vô cùng.

Nếu nói sau lưng tập đoàn Dương Hoa có lực lượng này nọ trợ giúp, như vậy… Thần y Lâm thật sự sẽ không sợ gia tộc bọn họ đứng về phía nhà họ Tư Mã.

“Thần y Lâm, đây là miếng ngọc tổ truyền của nhà chúng tôi, tôi muốn tới lấy nó để đổi thuốc tăng tuổi thọ, không biết có được hay không?” Thiếu Nông đặt một ít quà tặng ở trên đất, sau đó vội lấy ra một miếng ngọc tới, đưa cho Lâm Dương.

Giá trị quà tặng đại khái mấy ngàn tệ, mà miếng bảo ngọc tổ truyền này, trên thực tế cũng chỉ là một miếng ngọc có niên đại lâu đời thôi.

Lâm Dương chỉ tùy tiện nhìn, lạnh nhạt nói: “Miếng ngọc này bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”

Thiếu Nông tức khắc ngắn ra.

“Thần y Lâm, tôi… Nhà của chúng tôi cũng không có gì, ba tôi vẫn luôn đang làm việc ở viện, tuy rằng máy năm nay.

tích được chút tiền, cũng không nhiều lắm, trước mắt ông ấy còn đang tiến hành một hạng mục nghiên cứu khoa học, hạng mục này đã hao phí mười lăm năm của ông ấy, nhưng thân mình ông ấy năm sau không bằng năm trước, ông ấy hy vọng bản thân có thể sóng để hoàn thành xong hạng mục nghiên cứu kia, cho nên tôi muốn xin một viên thuốc tăng tuổi thọ cho ba tôi, để ông ấy yên tâm làm hạng mục, thần y Lâm, tôi nghe nói bên trong thuốc trung y có hoa Hắc Chi quý vô cùng, anh là trung y, nhất định cần hoa Hắc Chi, đây là hoa Hắc Chỉ tôi đi một vòng đến Thái Sơn xin về cho anh, hy vọng… Hy vọng anh có thể cho phép tôi lấy nó đến để đổi viên thuốc tăng tuổi thọ…” Công Dư Tân cũng không khỏi cẩn thận nói, trong mắt toàn là chờ mong.

Nhưng mà… Lâm Dương lại lắc đầu lần nữa.

“Thứ hoa Hắc Chi này trên thực tế tôi có rất nhiều, Kỳ Dược Phòng đã quyết định nhập vào học viện Huyền Y phái của chúng tôi, hoa Hắc Chi của Kỳ Dược Phòng không có một ngàn, cũng có tám trăm, hoa Hắc Chỉ này của anh còn không phải là thượng phẩm, tôi cũng không hiếm lạ gì.”

“Chuyện này…” Công Dư Tân cũng ngơ ngắn.

Phương Thị Dân vốn còn muốn lấy ra đồ mình mang tới, nhưng nhìn thấy hai người trước đều đụng phải vách tường, cũng do dự.

“Thiếu Nông, Công Dư Tân, Phương Thị Dân, các người vẫn đừng cầu cậu ta, đám già chúng tôi có ý từ Yến Kinh đếnđây, mở miệng là mấy tỷ bảo cậu ta bán một viên thuốc tăng tuổi thọ cho chúng tôi, cậu ta cũng không chịu, mấy người lấy ra chút đồ rác rưởi này, cậu ta sao đưa thuốc tăng tuổi thọ cho mấy người chứ? Mấy người vẫn nên hết hy vọng đi!” Viên Khởi cười nói.

“Đúng vậy, máy thứ đồ rác rưởi của máy người vẫn nên thu lại đi, đừng khiến cho người ta chê cười.” Dì Liêu cũng mở miệng.

Ba người vừa nghe, tức khắc nản lòng thoái chí.

Nhưng Lâm Dương lại lên tiêng: “Tôi nói bọn họ đồ vật rất bình thường, nhưng tôi cũng không nói tôi sẽ không cho bọn họ thuốc tăng tuổi thọ!”

“Cái gì?”

Đám người Khâu Qua, Viên Khởi kinh ngạc không thôi.

*Đồ thì các người tự giữ, Lâm Dương tôi chướng mắt, nhưng tôi đồng ý cho mấy người một viên thuốc tăng tuổi thọ! Hơn nữa là tặng vô điều kiện.” Lâm Dương nói.

Ba người kinh hỉ, kích động vô cùng, vội vàng khom lưng với Lâm Dương.

“Thần y Lâm, cảm ơn anh!”

“Ân tình của anh, nhà của chúng tôi đời này đều sẽ không quên!”

Mấy người trẻ tuổi lệ nóng quanh tròng.

*Thần y Lâm, cậu làm gì vậy? Tình nguyện tặng không cho bọn họ cũng không chịu bán cho chúng tôi, cố ý chọc giận chúng tôi sao?” Mặt Khâu Qua đỏ lên, kích động nói.

“Tôi không rảnh chọc giận máy người.”

Lâm Dương lắc đầu: “Tôi sở dĩ tặng cho Thiến Nông, là bởi vì ba anh ta Thiếu Thu thanh chính liêm khiết, làm người chính trực, là người nhân nghĩa ai ai cũng biết, tâm hướng tới người dân, được người ta kính yêu, người này, tôi đồng ý cho ông ấy thuốc tăng mười năm tuổi thọ. Mà giờ ba của Công Dư Tân, Công Dư Lỗi, nghiên cứu khoa học vì quốc gia cho ra không ít công hiến, dốc hết tâm huyết cho sự nghiệp khoa học, người này, ta cũng đồng ý tặng không thuốc, ông ấy có thể sử dụng thuốc tăng tuổi thọ của tôi, đó là vinh hạnh của tôi, còn Phương Thị Dân, anh ta và Dương Hoa của tôi vốn dĩ là quan hệ lợi ích, tôi cho anh ta một viên, thì sao chứ?”

Lời này vừa nói ra, đám người Khâu Qua nháy mắt im lặng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 827


Chương 827:

Còn Thiếu Nông, Công Dư Tân, Phương Thị Dân lại mang ơn đội nghĩa.

Ánh mắt nhìn về phía Lâm Dương, đều tràn ngập khâm phục và tôn kính.

Ba người lại cúi người khom lưng thật sâu, rồi từng người rời đi.

Nhưng mà ba người đi chưa bao lâu, lại có không ít người chạy tới tiệm trà.

Đám người Khâu Qua vừa thấy, một đám toàn bộ ngòi liệt trên ghé…

Đã đến… Vậy mà tất cả đều là người của Yến Kinh…

Hạ Quốc Hải theo lời Lâm Dương phân phó, chỉ truyền tin tức này tới cao tầng Yến Kinh, hơn nữa tin tức này cũng không thể giấu giếm, ít nhát trước mắt nhà họ Tư Mã còn không biết chuyện thuốc tăng tuổi thọ này.

Đừng nói nhà họ Tư Mã, cho dù là lập tức người thanh niên nhà họ Đoạn đứng trước mặt Lâm Dương không biết, anh tới nơi này, chỉ là hy vọng Lâm Dương thu tay lại, cho nhà họ Đoạn thuốc, cứu ba anh ta, nghe thấy chuyện thuốc tăng tuổi thọ, anh ta cũng kinh hãi.

Đám người Khâu Qua, Viên Khởi ngồi ở ghé trên sắc mặt khó coi, không nói một lời.

Đám người đến đây, đại bộ phận đều không phải người thế gia.

Nhưng mà trong gia đình bọn họ, đều có nhân vậy có danh dự uy tín ở Yến Kinh.

Y, chính trị, kinh tế vân vân.

Tuy là cùng cắp bậc, nhưng lĩnh vực lại khác nhau…

Đám người Khâu Qua, Viên Khởi, dì Liêu đều trầm mặc.

Giờ phút này, bọn họ mới hiểu được vì sao Lâm Dương không sợ hãi uy h**p của bọn họ, vẫn bình chân như vại.

Không phải Lâm Dương quá mức trần định.

Mà là… Thần y Lâm này căn bản không để bọn họ vào mắt.

“Thần y Lâm đan dược này không chỉ có gợi lên hứng thú của chúng tôi, mà còn khiên cho nhóm người phía trên chú ý tới.” Viên khởi khàn khàn nói.

“Đúng vậy… Chúng tôi nghỉ ngờ thuốc của thần y Lâm, không dám dùng, nhưng đám người phía trên kia lại khác, bọn họ đã không thể chọn được nữa, tai nạn tới, mặc dù không tin cũng phải tin, huống chỉ bọn họ đối với nhà họ Tư Mã căn bản không để bụng, nếu bên trong đám người đó có ai gật nhẹ đầu một cái, nhà họ Tư Mã… Sợ là khó làm…” Khâu Qua nói.

*Có lẽ… Thuốc tăng tuồi thọ mà thần y Lâm ché tạo ra, vốn không phải vì cho chúng ta…” Dì Liêu đột nhiên nói một câu.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía bà ta.

*Di Liêu, bà có ý gì?” Viên Khởi ngây ngắng hỏi.

Sắc mặt dì Liêu không được tự nhiên cho lắm, do dự một lát, đột nhiên đè thấp giọng nói: “Người kia nhà chúng tôi, khoảng thời gian trước nói với tôi một chuyện…”

“Chuyện gì?”

“Chính là nói chuyện kia… Người kia nhà ta nói, trong khoảng thời gian này, thân thể của người kia ngày càng xuống dốc… Danh y của Trung Quốc và Phương Tây mời đến đều bó tay không có biện pháp, từ trên xuống dưới đều sắp điên đến nơi, mấy người nói xem… Nếu như thuốc tăng tuổi thọ này có hiệu quả chỗ người kia, vậy chẳng phải là…” Dì Liêu nói đến này, đã nói không được nữa.

Chung quanh vài người là sợ tới mức hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã lăn trên đất.

Người kia là ai?

Cuối cùng là ai, bọn họ đã đoán được.

Nếu nói là người kia… Như vậy, nhà họ Tư Mã nhất định phải thua rồi.

Trước không nói tới việc người này có thể là Lâm Dương hay không, chỉ cần nói Lâm Dương trị khỏi cho người kia, nhà họ Tư Mã có làm gì cũng không chèn ép chết Lâm Dương được, có người kia ở đó, Lâm Dương đã vào thế bắt bại rồi…

Nghĩ vậy, Viên Khởi không do dự, vội vàng tiến lên, gấp gáp nói: “Thần y Lâm, nhà họ Viên chúng tôi… Đồng ý khai chiến với nhà họ Tư Mã, mong… Mong người cho thuốc!”

Khâu Qua thấy thế, cũng không dám chần chờ, cũng vội vàng tiến lên: “Thần y Lâm, nhà họ Khâu chúng tôi cũng đồng ý khai chiến với nhà họ Tư Mã.”

“Còn có nhà họ Liêu chúng tôi.”

“Nhà họ Đinh chúng tôi cũng…”

Người sau tiếp người trước, nói liền không dứt.

Nhưng Lâm Dương lại lắc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 828


Chương 828:

“Hiện tại máy người nói lời này, không cảm thấy đã chậm rồi sao?”

Mọi người kinh hãi.

“Thần y Lâm, tôi… Chúng tôi…” Khâu Qua há miệng còn muốn nói gì đó, nhưng lại tìm không thấy từ nào…

“Mấy người cố ý chạy tới Giang thành, cũng không phải đến thương lượng với tôi, mà là lấy có đứng về bên nhà họ Tư mã tới ép tôi, chuyện này là không được thành ý cho lắm!” Lâm Dương lắc đầu nói.

Những người này vừa nghe thấy, tức khắc vội vã.

“Thần y Lâm, chúng ta biết sai rồi, chỉ cần anh có thể không trách tội chúng tôi, anh muốn chúng tôi làm gì cũng được!”

Viên Khởi mồ hôi lạnh chảy ròng, lên tiếng trước.

Ông ta đã nhìn thấu, cũng mới hiểu được.

Thế lực và tiềm lực tương lai của thần y Lâm này, chính là vượt qua nhà họ Tư Mã.

Ông ta là tình nguyện đắc tội với nhà họ Tư Mã, tình nguyện không cần thuốc tăng tuổi thọ kia, cũng không tài nào dám đắc tội với thần y Lâm.

Nếu không… Đó chính là đắc tội với một nửa Yến Kinh!

“Tôi cũng không cần máy người cái gì, tôi chỉ cần máy người thể hiện ra thành ý, như vậy là đủ rồi, mấy người…

Hiểu ý tôi chứ?” Lâm Dương híp mắt hỏi.

Mọi người hơi giật mình.

Viên Khởi lập tức hô: “Thần y Lâm, anh yên tâm, từ hôm nay trở đi, Viên Khởi tôi chính là đối thủ của nhà họ Tư Mã, tôi lập tức gọi điện thoại, lập tức ngừng hết tất cả vụ hợp tác với nhà họ Tư Mã, cũng cấm người nhà họ Viên tôi qua lại với người nhà họ Tư mãi! Lại không theo chân bọn họ làm ăn nữa!”

“Tốt lắm!” Lâm Dương gật gật đầu, nghiêng đầu nhìn Khâu Qua và dì Liên, lãnh đạm hỏi: “Mấy người thì sao?”

“Chúng tôi cũng giống vậy! Tắt cả đều như thiên lôi, thần y Lâm sai đâu đánh đó!” Khâu Qua vội la lên.

Những người còn lại cũng ầm ï phụ họa theo.

“Được! Vậy tiếp theo đây phải xem biểu hiện của máy người rồi, nếu mấy người biểu hiện tốt, tôi cũng có thể cho! Hy vọng mấy người đề tôi thất vọng.”

Lâm Dương phát tay, gật đầu với Hạ Quốc Hải, rồi xoay người rời khỏi quán trà.

“Anh Lâm đi thong thả!”

“Anh Lâm, tôi tiễn anh!”

Mọi người vội vàng đứng lên theo, một đám cúi đầu khom lưng, nào còn dáng vẻ ngạo mạn như lúc trước nữa.

Vẻ mặt Hạ Quốc Hải đầy ý cười chua xót, nhìn theo bóng dáng Lâm Dương rời đi.

Ông ta biết, từ hôm nay trở đi, nhà họ Tư Mã không thể nào dừng chân tại Yến Kinh được nữa.

Mà một giây sau khi Lâm Dương rời khỏi tiệm trà, tất cả mọi trình tự đều bắt đầu làm.

Tư Mã Tàng ngồi ở trong đình hóng gió, yên lặng uống trà, trước mặt ông ta có ba chiếc điện thoại, mà ba chiếc điện thoại này đang không ngừng reo, hết chiếc này đến chiếc khác rung lên.

Ông ta không muốn nhận điện thoại nữa.

Ông ta đã nhận đủ rồi.

Trong vòng hai mươi phút ngắn ngủi, ông ta đã liên tục thu được bảy cuộc điện thoại ghê người.

Mỗi một tin đều là tin tức xấu.

Mỗi một tin, đều là khiến cho người ta khó mà tưởng tượng, không thể tưởng tượng…

“Rốt cuộc… Đã xảy ra chuyện gì?”

Tư Mã Tàng hít một hơi thật sâu, lắm bẩm nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 829


Chương 829:

Hết thảy biểu hiện quá quỷ dị, làm ông ta không thể không hoài nghi có phải bên trong nhà họ Tư Mã đã xảy ra vấn đề gì hay không.

*Ông chủ, đã xảy ra chuyện!”

Lúc này, quản gia chạy chậm lại đây, gấp gáp nói.

“Nói đi, lại có công ty của nhà nào ngừng hợp tác với chúng ta nữa?” Tư Mã Tàng cũng bắt động, lạnh nhạt hỏi.

Quản gia lại là liên tục lắc đầu, vội vàng nói: “Không phải đâu ông chủ, là nhà họ kiều và nhà họ Mạnh… Bọn họ vừa mới phái người lại đây, tặng hai món đò…”

“Cái gì?”

Tư Mã Tàng đột nhiên xoay đầu, lại thấy quản gia đưa qua hai chiếc khăn tay.

Hai chiếc khăn tay này phía trên thuê hai con mãnh hồ.

Chiếc khăn tay này tương tự với Kim Huyết Hỗ Tú, nhưng hai con mãnh hỗ này thêu tinh tế vô cùng, như bóng với hình.

Nhìn thấy hai chiếc khăn tay, Tư Mã Tàng lập tức từ ghé trên đứng dậy, đôi mắt trừng đến giống như chuông đồng.

“Nhà họ Kiều với nhà họ Mạnh… Vậy mà phản bội tôi?”

Ông ta run rẫy nói.

Tư Mã Tàng ngôi trên thính đường, phía dưới là cao tâng nhà họ Tư Mã vội vàng tới.

Mỗi người sắc mặt đều khó coi vô cùng, hoặc âm u, hoặc hoảng loạn, hoặc sợ hãi, đều đứng ngồi không yên.

“Gia chủ, tất cả nguồn cung cấp cho xưởng thực phẩm đều gián đoạn, hơn nữa… Đơn phương vi phạm hợp đồng, người cung ứng nói, ông ta sẽ gánh hét tắt cả tiền vi phạm hợp đồng, xin chúng ta cứ yên tâm.”

“Gia chủ, bốn công trình của công ty chúng ta đều xuất hiện vấn đề phòng cháy, bị phía trên yêu cầu chỉnh đốn và cải cách.”

“Gia chủ, phía trên phát thông cáo, nói chúng ta đầu tư công viên trò chơi xuất hiện vấn đề an toàn rất nghiêm trọng, công viên trò chơi cần phải đình chỉ hoạt động, chờ.

bỏ được tai họa ngầm này, đề xuất xét duyệt lần nữa, xét duyệt thông qua, mới có thể tiếp tục hoạt động…”

*Gia chủ…”

Người nhà họ Tư Mã hết người này đến người khác vào báo tin cho Tư Mã Tàng.

Tắt cả tin tức, không có một tin nào là tốt.

Người nhà họ Tư Mã một đám ngồi không yên, có người run bần bật, sắc mặt tái nhọt.

Chuyện xảy ra trong năm nay, xảy ra cũng không nhiều bằng hôm nay…

“Anh cả, không hề nghi ngờ, có người đang chỉnh nhà họ Tư Mã chúng ta!” Tư Mã Trường Tâm ngồi ở dưới khàn giọng nói.

“Nhưng Yến Kinh không có ai có thể có thực lực lớn như vậy, tất cả sản nghiệp, tất cả nhân mạch của nhà họ Tư: Mã chúng ta, toàn bộ bị công kích, mạng lưới liên hệ trước kia, bị cắt đứt hơn phân nửa, hơn phân nửa sản nghiệp đều không hiểu sao bị đình chỉ, Yến Kinh tuy lớn, cũng không có lớn đến vậy, rốt cuộc là con rồng con hỗ nào tới công kích nhà chúng ta?” Tư Mã Tàng thấp giọng nói.

“Anh cả, có thể là nhà họ Mặc hay không?” Tư Mã Trường Tâm, cần thận hỏi.

“Chúng ta và nhà họ Mặc lúc trước không oán gần đây không thù, nhà họ Mặc hà tất phải đánh chúng ta một kích mạnh như vậy? Hơn nữa… Nhà họ Mặc tuy rằng mạnh, nhưng còn không có thực lực trong nháy mắt là tê liệt nhà họ Tư Mã chúng ta như vậy!” Tư Mã Tàng lắc đầu.

“Vậy… Có thể là nhà họ Lâm hay không? Thực lực nhà họ Lâm đủ lớn rồi chứ?” Có người nói.

“Nhà họ Lâm từ trên xuống dưới tai mắt của chúng ta trải rộng, nếu nhà họ Lâm muốn đụng đến chúng ta, chúng ta sao có thể không biết? Hơn nữa nhà họ Tư Mã chúng ta với nhà họ Lâm vẫn có chút giao tình, đại hội sắp tới, bọn họ hà tất phải động thủ với chúng ta?” Tư Mã Tàng phủ nhận phỏng đoán này lần nữa.

Mọi người vò đầu bứt tai, trầm tư suy nghĩ.

“Gia chủ, việc này rất có khả năng là thần y Lâm ở Giang thành làm!” Lúc này, Tư Mã Sóc Phương ngồi trên xe nói.

Mọi người đồng loạt nhìn anh ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 830


Chương 830:

Một lát sau, từng trận cười to truyền đến.

“Ha ha ha ha… Sóc Phương, anh cũng quá ngây thơ rồi đi? Dương Hoa của thần y Lâm? Sao có thể?”

“Trước không nói Dương Hoa của thần y Lâm có thực lực này hay không, chỉ cần nói anh ta ở Giang thành xa xôi, một người ở Giang thành, còn có thể động đến một nhà ở Yến Kinh? Anh có phải phóng đại người ở góc xó xỉnh nào đó lên quá rồi hay không? Tay anh ta, không dài như vậy đâu!”

*Đứa nhỏ, con tuy rằng tư chất rất tốt, nhưng chung quy vẫn còn quá trẻ, có đôi khi không cần phóng đại đối thủ của mình lên quá đâu, như vậy không đáng tin lắm đâu.”

Người nhà họ Tư Mã xung quanh cười nói.

Tư Mã Trường Tâm nhìn thoáng qua Tư Mã Sóc Phương, tựa hồ có hơi không vui.

Nhưng Tư Mã Sóc Phương lại không phản ứng lại lời ra tiếng vào từ bốn phía, mà là nghiêm túc nói: “Mấy người quá coi thường thần y Lâm, thứ thần y Lâm có được không chỉ có riêng Dương Hoa, anh ta còn có được học viện Huyền Y phái, thậm chí gần đây có tiếng gió nói, Kỳ Dược Phòng cũng đã bị thần y Lâm khống chế, lực lượng này của thần y Lâm hoàn toàn không thua gì nhà họ Tư Mã chúng ta, đủ để cứng đối cứng với nhà họ Tư Mã, trừ cái này ra, anh ở Quảng Liễu, Thượng Hỗ đều có thế lực riêng, hơn nữa anh ta có uy vọng ở giới trung y trong nước, máy người cảm thấy người như vậy, có thết khinh thường được sao0?”

Lời này vừa nói ra, tươi cười trên mặt mọi người cũng đã biên mắt vô sô.

Hiện trường nháy mắt an tĩnh không ít.

*Sóc Phương nói không sai.” Tư Mã Tàng đè thấp giọng nói: “Thần y Lâm quả thật không thể xme thường, máy người cũng đừng quá mức tự đại!”

“Gia chủ, người đồng ý lời Sóc Phương nói? Cảm thấy đây là việc làm của thần y Lâm?” Tư Mã Trường Tâm nhíu mày hỏi.

“Không đồng ý.” Tư Mã Tàng lắc đầu.

“Vậy ý của gia chủ?”

“Tôi chỉ nói thần y Lâm không thể khinh thường, cũng không đại biểu việc này do thần y Lâm, thần y Lâm anh ta mặc dù có lực lượng Kỳ Dược Phòng tương trợ thì sao chứ? Phải biết rằng, anh ta nhận chính là Kim Huyết Hỗ Tú của nhà họ Tư Mã chúng at, anh ta phải đối mặt, cũng không phải chỉ một mình nhà họ Tư Mã chúng ta, mà là tất cả những gia tộc có liên hệ với nhà họ Tư Mã chúng ta!”

Tư Mã Tàng hừ nói.

“Nhưng nhà họ Kiều và nhà họ Mạnh đã trả khăn tay con hỗ về… Bọn họ đây là có ý muốn hoàn toàn tuyệt giao với nhà họ Tư Mã chúng ta!” Tư Mã Trường Tâm khàn giọng nói.

“Tuy rằng không biết bọn họ vì sao như thế, nhưng tôi tin tưởng bọn họ nhát định sẽ hồi hận, bọn họ muốn tuyệt giao thì tuyệt giao, chúng ta còn có nhà họ Đoạn, thu thập Dương Hoa, vẫn còn dư dả, chờ tôi giải quyết thần y Lâm xong, lại liên thủ với nhà họ Đoạn được chỗ tốt ở trên đại hội, không có nhà họ Tư Mã chúng ta, nhà họ Kiều và nhà họ Mạnh thế ở trên đại hội một bước cũng khó đi, chờ đại hội kết thúc, chúng ta một bước lên trời, lúc ấy nhà họ Kiều và nhà họ Mạnh chỉ có thể ngước nhìn chúng ta, đến lúc đó chúng ta lại chậm rãi tính sổ với bọn họ món nợ hôm này!” Trong mắt Tư Mã Tàng lập lòe dữ tợn.

Mọi người sôi nổi gật đầu, chờ đợi một ngày kia đến.

Nhưng vào lúc này, một người té ngã lộn nhào vọt vào nhà.

“Gia chủ! Gia chủ!”

“Là A Văn?”

“Tư Mã Văn, cậu sao lại hoang mang rồi loạn như thế?”

Mọi người sôi nổi đứng dậy, nhìn chằm chằm người nọ vội hỏi.

Lại là thấy Tư Mã Văn cầm di động nói: “Gia chủ, Tư Mã Văn gọi cho người, vẫn gọi hoài không được, đặc biệt chạy tới báo với ngài….”

*Có chuyện gì, ngươi mau nói!” Tư Mã Tàng nắm chặt tay vịn, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

“Thưa gia chủ, ta vừa mới nhận được tin tức, nói… Nói cao tầng Yến Kinh, lưu truyền một thứ gọi là thuốc tăng tuổi thọ, nghe nói uống thuốc này, có thể tăng mười năm tuổi thọ.” Tư Mã Văn run rẫy nói.

*Thuốc tăng tuổi thọ?”

Mọi người ngạc nhiên.

“Tư Mã Văn, tin vỉa hè cậu có từ đâu vậy? Loại tin vặt ở khắp nơi này, làm sao có người tin?” Tư Mã Trường Tâm hừ nói.

“Không phải đâu nhị gia, thuốc tăng tuổi thọ này là thật, khoảng thời gian trước gia chủ nhà họ Chương, Chương Sư Hà phát bệnh thân vong, vốn là đi đời nhà ma, cháu gái ông ta cho ông ta uống một viên thuốc tăng tuổi thọ, ông ta vậy mà sống lại, bác sĩ ở bệnh viện đều nói đây là kỳ tích a!!” Tư Mã Văn nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 831


Chương 831:

“Thực sự có việc này?”

Mọi người ở đây kinh ngạc không ngừng.

“Việc này ta hình như cũng nghe nói qua rồi, nhưng quá mơ hồ, ta nghĩ người ta rảnh rỗi nên bịa đặt thôi, nên không quá để ý.” Một người nhà họ Tư Mã nói.

“Tăng mười năm tuổi thọ sao? Chuyện này quá nghịch thiên… Nếu thật sự có thứ này, nhà họ Tư Mã chúng ta cũng phải có được một viên.” Tư Mã Tàng híp mắt nói.

“Gia chủ…. Thuốc này, mỗi người đều có thể có, nhưng…

Chỉ có nhà họ Tư Mã chúng là không có!” Tư Mã Văn khóc không ra nước mắt nói.

Mọi người giật mình.

Tư Mã Tàng lập tức đứng lên, nghiêm túc quát: “Vì sao?”

“Bởi vì… Thuốc tăng tuổi thọ này chỉ có thần y Lâm mới làm được!” Tư Mã Văn nói.

Phòng trong nháy mắt im phăng phác…

“Thần y Lâm?”

Tư Mã Tàng ngồi xuống ghế, khuôn mặt gần như không biểu cảm gì, cau mày lại, siết chặt nắm đấm.

Kim Huyết Hỗ Tú đã được phát hành.

Dương Hoa và thế gia Tư Mã đã trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Nếu đã trở thành kẻ thù không đội trời chung, đương nhiên thế gia Tư Mã cũng sẽ không còn bất kỳ một hy vọng nào về Tăng Thọ Đan. Cho dù có đánh chết Lâm Dương, Lâm Dương cũng sẽ không đưa.

“Gia chủ, đừng lo lắng, sao có thể tồn tại một loại đan dược nghịch thiên như thế? Tôi đoán đa phần đan dược này giống với các loại thực phẩm chức năng được chiếu trên tivi, phần lớn đều là giả đấy. Anh ta chỉ mượn cái thương hiệu nỗi tiếng để lừa gạt các ông cụ bà cụ ở Yến Kinh thôi.” Một người của thế gia Tư Mã lên tiếng.

“Cũng có lý.” Tư Mã Trường Tâm gật đầu: “Tôi chưa từng nghe một người có tuổi thọ cao nói rằng họ sống thọ nhờ: dùng thuốc kéo dài tuổi thọ cả. Nếu thật sự như vậy, chẳng phải là có thể trường sinh bắt lão sao? Chắc chắn là giải”

“Y học cổ truyền Trung Quốc càng ngày càng thâm hậu.”

“Tôi đoán đó chỉ là một thủ đoạn tạo danh tiếng cho Dương Hoa của thần y Lâm mà thôi.”

“Trương Sư Hà và nhà họ Hạ là tri kỷ. Nhà họ Hạ có mối quan hệ rất thân thiết với thần y Lâm. Tôi nghĩ đây chỉ là một vở kịch do nhà họ Chương và thần y Lâm diễn mà thôi.”

Người của thế gia Tư Mã lần lượt nói.

Tư Mã Tàng cũng khẽ gật đầu, nhưng trong lòng ông ta vẫn không yên tâm, mở miệng nói: “Tại sao chuyện này lại truyền khắp Yến Kinh, mà thế gia Tư Mã của chúng ta bây giờ mới biết?”

“Đúng đấy, tin tức của nhà chúng ta vẫn luôn rất linh hoạt, không nên xảy ra chuyện như thế chứ?” Tư Mã Trường Tâm cũng cảm thấy khó hiểu.

“Mau, cử người đi điều tra cứu chuyện này ngay lập tức.”

“Vâng, Gia chủ!”

Một người chạy đi.

Tư Mã Sóc Phương rơi vào trầm tư.

“Gia chủ, cháu thấy chuyện này không đơn giản như thế.

Cháu vẫn luôn cho rằng thế gia Tư Mã của chúng ta gặp phải tai họa hôm nay, chắc chắn có liên quan đến thần y Lâm.” Tư Mã Sóc Phương mở miệng nói.

“Sóc Phương, từ sau ngày thần y Lâm cướp đi Thiên Kiều lệnh, cháu đã bắt đầu sợ cậu ta rồi đúng không?” Tư Mã Trường Tâm cau mày.

“Chú hai… cháu…”

“Đúng vậy, Sóc Phương, từ ngày cháu gặp tai nạn, tính tình của cháu càng ngày càng khác trước. Trước kia cháu vô cùng tự tin, kiêu ngạo bướng bỉnh không nghe lời bất cứ ai nhưng bây giờ thì sao? Cái gì cháu cũng sợ, cháu dễ sợ như vậy sao?”

“Sóc Phương, cháu đi nghỉ ngơi đi. Khoảng thời gian này cháu mệt mỏi quá rồi.” Tư Mã Tàng xua tay, bình tĩnh nói.

Tư Mã Sóc Phương âm thầm nghiến răng, nhưng cuối cùng vẫn không kiên trì, chỉ nhẹ gật đầu, khởi động xe lăn điện, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng đúng lúc này, người chạy ra ngoài vừa nãy vội vàng chạy về.

Cậu ta thở hồn hền, vẻ mặt kích động.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 832


Chương 832:

Sóc Phương sững sờ, dừng lại ngay lập tức.

“Gia chủ, có tin tức rồi. Nhưng … nhưng mà …” Người đó run rầy nói, trong mắt tràn đầy vẻ lo sợ.

“Có chuyện gì? Nghe ngóng được tin tức rồi sao?” Tư Mã Trường Tâm vội vàng hỏi.

“Gia chủ, đã chứng thực rồi. Tăng Thọ Đan đúng thật là do thần y Lâm tạo ra. Hiện tại toàn bộ giới thượng lưu của Yến Kinh đều muốn có được Tăng Thọ Đan này. Điều kiện để có được Tăng Thọ Đan là.”.. “

“Là cái gì? Cậu mau nói đi!”

Người bên cạnh vội vàng thúc giục.

Người đó nuốt nước bọt, ánh mắt kinh hoàng, run rầy nói: “Điều kiện chính là … chỉ cần là kẻ thù của thế gia Tư Mã, ra tay đôi phó với thê gia Tư Mã của chúng ta sẽ nhận được một viên Tăng Thọ Đan… “

Vừa dứt lời, sắc mặt của tất cả mọi người tại hiện trường trắng bệch như tờ giấy.

Tư Mã Trường Tâm lui về phía sau mấy bước, lưng đụng phải bức tường phía sau mới dừng lại, cả người đơ ra như khúc gỗ.

Trông Tư Mã Tàng chớp mắt đã già đi mười tuổi, ngồi trên ghế, ngây người nhìn người đó, miệng hơi mở ra, dường như muốn nói cái gì, nhưng lời nói đến môi lại không thốt ra được. ..

“Gia chủ, mọi người đã xem thường thần y Lâm rồi!” Tư Mã Sóc Phương hít một hơi thật sâu, thản nhiên nói.

“Đúng vậy …” Tư Mã Tàng lắp bắp, khàn khàn nói.

“Tại sao nhà họ Kiều và nhà họ Mạnh đột nhiên phản bội chúng ta, muốn cắt đứt quan hệ với chúng ta chứ? Điều này đã nói rõ vấn đè! Hơn nữa, hai ngày trước nhà họ Đoàn vẫn luôn cầu cứu chúng ta, bọn họ cũng đang bị công kích nặng nề giống như chúng ta vậy. Hai ngày liên tiếp, nhà họ Đoàn vẫn liên tục gọi điện cho chúng ta, nhưng ngày hôm nay bọn họ lại không gọi nữa. Nếu cháu đoán không nhầm, e rằng nhà họ Đoàn… cũng cắt đứt quan hệ với chúng ta rồi!” Tư Mã Sóc Phương nói tiếp.

“Không thể nào!”

Tư Mã Trường Tâm hét lên: “Bảy mươi năm trước, nhà họ Đoàn gặp họa diệt vong. Chính là thế gia Tư Mã của chúng ta! Chính thé gia Tư Mã của chúng ta đã giúp bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn đó, may mắn thoát khỏi cái chết. Nếu không, làm sao có nhà họ Đoàn ở Yến Kinh chứ? Bọn họ vong ân phụ nghĩa! Bọn họ vong ân phụ nghĩa! “

Tư Mã Trường Tâm lật bàn, đá ghé, tức giận gào lên.

Mọi người xung quanh đều khiếp sợ, nhưng không ai dám lên tiếng.

Đúng lúc này, quản gia vội vàng bước đến, hai tay còn cầm theo một vật gì đó.

Mọi người nhìn chằm chằm vào vật đó, miệng mở thật lớn.

Tư Mã Sóc Phương nhắm mắt lại, không nói thêm gì nữa.

Quản gia đi thẳng đến trước mặt Tư Mã Tàng mới dừng lại, vật trong tay ông ta chính là khăn lông hổ của nhà họ Đoàn.

Tư Mã Trạch run rầy khi nhìn thấy khăn lông hổ, nước mắt lưng tròng …

“Nhà họ Đoàn đã từng thề độc với ông nội tôi rằng sẽ không bao giờ phản bội thế gia Tư Mã. Hôm nay, bọn họ đã phá vỡ lời thề … phá vỡ… lời thề …” Tư Mã Tàng nhắm hai mắt lại, nói.

“Thần y Lâm không hỗ là thần y Lâm. Mặc dù không biết Tăng Thọ Đan này là thật hay giả, cho dù là hàng giả, chúng ta uống một bình cũng đủ rồi. Những người lớn tuổi ở Diên Kinh này, có người nào không phải là người có quyền cao chức trọng. Mà những người đứng trên đỉnh cao như bọn họ không còn quan tâm đến danh vọng và tiền tài. Điều bọn họ quan tâm là bọn họ có thể sống được bao lâu, bọn họ còn bao nhiêu thời gian nữa. Cho dù bọn họ biết được Tăng Thọ Đan là giả, bọn họ cũng sẵn sàng giành một viên. Thần y Lâm chỉ cần ném viên Tăng Thọ Đan này ra, thế gia Tư Mã của chúng ta sẽ thành cái bia của hàng trăm mũi tên, không còn đường sống. “

Giọng nói khàn khàn của Tư Mã Sóc Phương vang lên: “Gia chủ, chúng ta … đã không còn cách nào có thể đứng vững ở Yến Kinh nữa rồi!”

“Ý của cháu là gì?” Tư Mã Tàng nhìn chằm chằm Tư Mã Sóc Phương.

*Đầu hàng thần y Lâm, sau đó lập tức rời khỏi Yến Kinh…

nhận thua đi!” Tư Mã Sóc Phương khẽ nói.

Vừa dút lời, da gà của tất cả mọi người đều ni lên.

Tư Mã Trường Tâm ngồi phịch xuống đất, hồn bay phách lạc, không còn sức lực.

Chẳng ai ngờ được, thế gia Tư Mã hô mưa gọi gió ở Yến Kinh, trong một đêm ngắn ngủi lại bị ép đến vách núi…

Quả nhiên là thế sự khó lường …

“Không! Không được! Tuyệt đối không được!”

Tư Mã Tàng đột nhiên mở to mắt, kích động kêu lên: “Mấy trăm năm nay, thế gia Tư Mã của chúng ta luôn đứng vững ở Yến Kinh. Đây là gốc gác của chúng ta. Chúng ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây. Chúng ta sẽ không đi đâu cả. Nếu thế gia Tư Mã bị đuổi khỏi Yến Kinh, sau khi chết, tôi làm sao còn mặt mũi nào đi gặp tổ tiên nhà họ Tư Mã, thể diện ở trong nước của tôi phải đặt ở đâu chứ? “
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 833


Chương 833:

“Gia chủ……”

“Giữ lại núi xanh không lo không có củi đối. Nếu không rời đi, e rằng thế gia Tư Mã sẽ chết không thấy xác!”

Mọi người thuyết phục.

“Bây giờ, tin tức vừa truyền ra, rất nhiều người đang trong trạng thái chuẩn bị công kích thế gia Tư Mã của chúng ta.

Nếu như chúng ta không rời đi, một khi bọn họ chuẩn bị xong xuôi, đến lúc đó… sẽ là một trận cuồng phong bão táp, không thể ngăn cản!” Tư Mã Sóc Phương nói rất nghiêm túc.

“Không sợ! Không sợ! Có cách… vẫn còn có cách…”

Tư Mã Tàng cúi đầu suy nghĩ, miệng run cầm cập, giống như đang lải nhải.

Một lúc sau, ông ta đột nhiên ngẳng đầu lên, vội vàng nói: “Chuẩn bị xe, chở tôi ra sân bay, nhanh lên!”

Bên trong văn phòng Dương Hoa.

“Chủ tịch Lâm, có một cuộc gọi đến từ Yến Kinh. Là thế gia Tư Mã gọi đến.” Mã Hải đẩy cửa bước vào, cung kính nói.

*Nói cái gì?” Lâm Dương không ngẳng đầu, bình thản nói.

“Tư Mã Trường Tâm của thế gia Tư Mã hy vọng chủ tịch Lâm có thể giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho thế gia Tư Mã của bọn họ. Ông ta đã quyết định dẫn các vị quan chức cấp cao của thế gia Tư Mã đích thân đến tạ tội với anh.”

“Tại sao không phải là Tư Mã Tàng?” Lâm Dương tò mò hỏi.

“Nói cũng lạ, sau khi Tư Mã Tàng biết được thế gia Tư Mã đang bị tất cả mọi người ở Yến Kinh chĩa mũi nhọn vào, lại lên máy bay rời khỏi Yến Kinh trong đêm. Hiện tại không ai biết tung tích của ông ta cả. Ngay cả thế gia Tư Mã cũng không thể liên lạc được với ông ta.” Mã Hải nói.

“Cái gì?” Lâm Dương nhướng mày, dường như suy nghĩ được điều gì, vội vàng nói: “Đi kiểm tra xem chuyến bay của Tư Mã Tàng bay đi đâu. Bây giờ, tốt nhát là tìm ra vị trí của ông ta cho tôi!”

“Chủ tịch Lâm, anh lo lắng ông ta sẽ đến Giang Thành sao?”

“Mặc dù thế gia Tư Mã là một thế gia cổ võ, trình độ võ công của Tư Mã Tàng cũng không tháp, nhưng ông ta đơn thương độc mã chạy đến Giang Thành, có phần quá ngây thơ rồi. Với đầu óc của ông ta, không thể làm ra chuyện như vậy. Tôi nghĩ rằng phần lớn là ông ta có một thế lực nào chống lưng, chúng ta vẫn nên phòng bị trước sẽ tốt hơn.” Lâm Dương nói.

Mã Hải gật đầu, xoay người rời đi.

Không lâu sau, thư ký đẩy cửa văn phòng làm việc ra.

“Chủ tịch Lâm, đạo diễn Tống Kinh đến rồi.”

“Hả? Để ông ta vào đi.”

“Vâng.” Thư ký rời đi, Tống Kinh bước vào với nụ cười trên môi.

“Chủ tịch Lâm, xin chào! Tôi không làm phiền cậu chứ?”

“Đạo diễn Tống khách sáo rồi. Có chuyện gì vậy?” Lâm Dương đứng dậy rót một ly trà cho Tống Kinh, mở miệng hỏi.

“À, chuyện là thế này. Lịch trình của bộ phim mới sắp đến rồi. Nếu tính thời gian thì chúng tôi phải bắt đầu bắm máy ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ không thể đuổi kịp khung giờ vàng của năm sau, nhưng chuyện nữ chính thì vẫn chưa xác định, cậu xem…” Tống Kinh nhận lấy ly trà, cần thận nói.

“Ý của ông là…”

“Đây là kế hoạch của tôi.”

Tống Kinh vội vàng lấy một tập tài liệu từ trong túi ra đưa cho Lâm Dương.

Lâm Dương mở ra, nhìn lướt qua, nhìn thấy tư liệu của một vài người.

Anh nhận ra những người này, họ đều là những ngôi sao nổi tiếng trong làng giải trí, mức độ nhận diện cực kỳ cao và lượng theo dõi lớn. Bọn họ đều là minh tinh hạng A nỗi tiếng trong hai năm nay.

“Chủ tịch Lâm, đây là một số ứng cử viên sáng giá cho vai nữ chính tôi đã lựa chọn dựa trên tiêu chí của cậu. Trần Thanh Ngữ, ca sĩ mới debut, lượng người hâm mộ Weibo đang xếp thứ ba, lưu lượng rất lớn, thường xuyên xuất hiện trên hotsearch. Nếu cô ấy có thể trở thành nữ chính của chúng tôi, có thể đảm bảo phòng vé nhất định sẽ thắng đậm! “

“Tiếp theo là Trương Mộc Bình, được người ta gọi là Tiểu Thiên Hậu, lưu lượng cũng rất cao. Hơn nữa cô ấy đã từng đóng một vài bộ phim, đánh giá rắt tốt, hoạt động trên mạng! Sau đó là Noãn Xin Bảo Bối, hotgirl mạng, danh tiếng trên mạng rất tốt, Mặc dù lưu lượng và danh tiếng không lớn như hai người phía trên, nhưng cô ấy có nguyện vọng muốn bước vào giới giải trí nên giá trị con người rất tháp. Chúng ta bỏ ra một khoản phí rất nhỏ để mời cô ấy diễn xuất cho bộ phim này. Đây là một sự lựa chọn rất hiệu quả về chỉ phí… “

Tống Kinh chậm rãi nói, giới thiệu với Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 834


Chương 834:

Lâm Dương im lặng lắng nghe, sau khi Tống Kinh nói xong, giả bộ trầm tư lắc đầu: “Những người này đều không ổn, vẫn nên giao vai nữ chính cho Tô Dư đi.”

“Cái này …” Tống Kinh lo lắng: “Chủ tịch Lâm, phí sản xuất của bộ phim này là một tỷ đô. Một sinh viên chưa tốt nghiệp giống như Tô Dư hoàn toàn không đủ kỹ năng diễn xuất … E rằng cô ấy sẽ rất khó đảm nhận vai diễn này. Một khi bộ phim này thất bại…. Vậy thì … Vậy thì chủ tịch Lâm, đến lúc đó tôi sợ rằng rất khó bàn giao với anh… “

Thực ra vừa mới bắt đầu, Tống Kinh đã không đồng ý giao vai nữ chính cho Tô Dư.

“Ông sợ lỗ vốn sao? Nếu là như vậy thì ông không cần phải lo lắng. Mặc dù doanh thu phòng vé không tốt, tôi cũng không quan tâm. Mặc kệ bộ phim có lỗ hay không.”

“Nhưng … tôi vẫn không đồng ý ….”

“Đạo diễn Tống, ông sợ rằng diễn xuất của Tô Dư trong bộ phim này sẽ phá hỏng tắm bảng hiệu của ông khiến ông mang tai tiếng, rất khó chuyển mình, rất khó đứng vững trong giới giải trí đúng không?” Lâm Dương đã nhìn thấu tâm tư của Tống Kinh, không thèm giấu diếm, trực tiếp vạch trần.

Tống Kinh im lặng một lúc, thở dài nói: “Chủ tịch Lâm, cậu cũng biết, một vài bộ phim trước đây tôi quay đều khiến các nhà đầu tư thua lỗ. Đây là một bước chuyển mình của tôi, tuổi tác của tôi đã cao rồi. Vài năm nữa là tôi phải rút khỏi giới giải trí rồi. Tôi lăn qua lăn lại trong giới giải trí cả một đời, không muốn cuối cùng tôi sẽ phải kết thúc như vậy…”

“Nếu ông thực sự nghĩ như vậy thì ông không nên đề cử những người này vào vai nữ chính. Trần Thanh Ngữ này, không biết hát, đều sử dụng công nghệ phòng thu, cũng không có kỹ năng diễn xuất. Cô ấy không có lợi thế gì ngoài việc gia nhập làng giải trí trước Tô Dư.”

“Trương Mộc Bình, mặc dù cô ấy sở hữu một vài bản Hit, kỹ năng ca hát cũng không tồi. Nhưng theo những gì tôi biết, những bộ phim mà cô ấy đóng đều được đánh giá khá tốt, nhưng nhân phẩm của cô ấy khiến người khác phải ưu sầu, cô ấy thích đóng với những tên tuổi lớn.”

“Còn về Noãn Tâm Bảo Bối, Đó chỉ là một minh tinh lưu lượng do công ty mô giới điều hành mà thôi. Tôi là bác sĩ Trung y, từ bức ảnh này của cô ấy, tôi có thể nhìn thấy bao nhiêu nhát dao trên khuôn mặt của cô ấy. Mặc dù phí xuất hiện của cô ấy rất rẻ, ông đem một vật quý giá như vậy đặt lên người cô ấy, ông nghĩ rằng đây là trò đùa sao? “Lâm Dương bình thản nói.

Tống Kinh lập tức há to miệng.

“Tất cả những người này đều PASS hết. Hãy giao vai nữ chính cho Tô Vũ đi.” Lâm Dương ném tập tài xuống trước.

mặt Tống Kinh.

“Chủ tịch Lâm!” Tống Kinh vội vàng đứng dậy.

“Ông đừng nói nữa, nu như ông không đồng ý, tôi sẽ suy nghĩ về việc rút vốn.” Lâm Dương nghiêng người nói.

Vốn dĩ anh đầu tư bộ phim này để mở đường cho Tô Dư, nếu Tống Kinh không đồng ý, anh không ngại đổi đạo diễn mới.

Tống Kinh lập tức không nói nên lời.

Ông ta nghiến răng, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, lập tức nói: “Chủ tịch Lâm! Cậu muốn tôi chọn Tô Dư đúng không? Được thôi! Nhưng cậu bắt buộc phải đồng ý với tôi một chuyện. Nếu cậu không đồng ý chuyện này, thì tôi thà rằng để cậu rút vốn! “

Lâm Dương kinh ngạc nhìn ông ta, hỏi: “Chuyện gì? Ông nói đi, chỉ cần không phải chuyện quá khó thì tôi sẽ đồng ý với ông.”

Tống Kinh do dự một lúc, dường như ông ta đưa ra một quyết định gì đó, trực tiếp hét lên: “Chủ tịch Lâm! Tôi muốn cậu tham gia diễn xuất bộ phim này!”

Vừa dút lời, Lâm Dương lập tức sững sờ…

Lâm Dương im lặng.

Văn phòng bỗng yên tĩnh lạ thường.

Tống Kinh nhìn chằm chằm anh, chờ đợi câu trả lời.

Khoảng một phút sau, anh mở miệng hỏi: “Tại sao muốn tôi tham gia diễn xuất? Tôi không biết diễn xuất.”

“Không sao! Hoàn toàn không sao! Cậu không cần diễn, chỉ cần xuất hiện trong bộ phim là được rồi!” Tống Kinh mỉm cười nói.

“Ông tìm một người không có kỹ năng diễn xuất như tôi tham gia diễn xuất, không phải sẽ kéo điểm của bộ phim này xuống thấp sao? Đền lúc Douban, Tieba, rating sẽ tụt xuống, đánh giá cũng kém đi, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé.” Lâm Dương nói.

“Những thứ này đều không liên quan! Chỉ cần cậu xuất hiện trong bộ phim, mặc dù phòng vé sẽ không bùng nổ, nhưng tôi chắc chắn sẽ không tệ đến mức đó.” Tống Kinh hơi mỉm cười.

“Sao ông lại nói như vậy?”

Lâm Dương tò mò hỏi.

“Rất đơn giản, bởi vì khán giả muốn nhìn thấy cậu.” Tống Kinh nói đầy ẩn ý.

“Muốn nhìn thấy tôi sao?” Lâm Dương càng thêm khó hiểu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 835


Chương 835:

*Đúng vậy!” Tống Kinh mỉm cười thần bí: “Chủ tịch Lâm, cậu không biết trong mắt khán giả cậu có sức hấp dẫn như thế nào đâu. Mặc dù cậu thành lập tập đoàn Dương Hoa, cũng đã từng xuất hiện trước truyền thông, nhưng tần số quá ít, có rất nhiều tin đồn về cậu trong cộng đồng.”

“Hơn nữa, việc cậu đã từng đánh bại Hàn Y Vương dẫn đến danh tiếng của cậu gây chắn động trong nước, vì vậy rất nhiều người muốn tìm hiểu về cậu, cũng như thuốc nhồi máu não, thuốc viêm mũi của cậu.”

“Cậu còn trẻ như vậy mà lại sở hữu kỹ thuật chữa bệnh tuyệt vời như thế, bây giờ cậu là thần tượng của rất nhiều người đấy. Trên thực tế, cậu là một người có lượng theo dõi lớn. Nếu như cậu có thể tham gia vào bộ phim này, doanh thu phòng vé chắc chắn sẽ không tệ! “

Lâm Dương vừa nghe thấy đã hiểu vấn đề.

Hóa ra kế hoạch của Tống Kinh chính là như thế.

Ông ta không thể dùng những người có lưu lượng lớn như Noãn Tâm Bảo Bối, Trương Mộc Bình, vậy thì ông ta sẽ mời Lâm Dương để kéo lượng người theo dõi.

Dù sao thì danh tiếng của thần y Lâm ở thời điểm hiện tại thực sự quá lớn, mặc dù không sánh được với hai chiến mã kia nhưng cũng không thua kém bao nhiêu …

Nói tới nói lui, Tống Kinh vẫn muốn bảo chứng doanh thu phòng vé.

Xem ra ông ta vẫn lo lắng về việc giao vai nữ chính cho Tô Dư, nếu không ông ta cũng sẽ không kéo thần y Lâm xuống nước.

Tống Kinh này vẫn còn quá nhiều lo lắng.

“Tôi có thể đồng ý với ông.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Thật sao? Vậy thì quá tuyệt rồi!” Tống Kinh phấn khích đứng lên.

“Nhưng tôi phải nói rõ với ông một chuyện.” Lâm Dương đột nhiên nghiêm túc nói.

Tống Kinh sững sờ: “Có chuyện gì?”

“Nếu như ông muốn dùng lưu lượng để vực dậy doanh thu phòng vé cho bộ phim này, thì tôi sẽ cân nhắc việc thay đổi đạo diễn. Từ bây giò trở đi, mỗi một vai diễn của bộ phim phải thông qua sàng lọc của tôi. Nếu như tôi không biết vai diễn đó hoặc là dùng một người mới, bọn họ bắt buộc phải diễn một đoạn cho tôi xem. Nếu như tôi cảm thấy không ổn, vậy thì phải đổi người.”

Tống Kinh sửng sốt, vội nói: “Chủ tịch Lâm, nếu như làm như vậy, e rằng chúng ta sẽ không thể đuổi kịp thời kỳ hoàng kim của năm sau. Đến lúc đó, ngày quay hình của bộ phim sẽ bị đôn lên rất nhiều!”

“Nếu như đuổi không kịp vậy thì không chiếu phim vào khung giờ đó nữa. Tôi cho rằng bộ phim này cho dù ra mắt lúc nửa đêm vẫn có thể kín chỗ! Chỉ dựa vào lưu lượng và thời điểm thích hợp mà không dựa vào kỹ năng diễn xuất và nội dung bộ phim, tôi cho rằng doanh thu phòng vé bán tốt nhưng chắc chắn sẽ không cao!”

“Tống Kinh, tôi đầu tư một tỷ dân nhân tệ, không phải để ông làm một buổi chiếu phim cho tôi, cũng không phải hy vọng ông sẽ kiếm được bao nhiêu tiền cho tôi, tôi chỉ muốn ông làm cho tôi một bộ phim hay, chỉ như vậy thôi, ông hiểu ý tôi chứ?” Lâm Dương nghiêm túc nói.

“Nhưng mà… đây là bước ngoặt của tôi …”

“Bước ngoặt của ông phải dựa vào những lưu lượng và thủ đoạn đầu cơ trục lợi này mới có thể đánh thắng sao?”

Lâm Dương lạnh lùng quát lên.

Tống Kinh sửng sót, há mồm, không nói nên lời.

Đúng vậy…

Nếu như dựa vào những thứ này mà đánh thắng trận chiến này thì có ích lợi gì chứ?

Lưu lượng của một người sẽ không thể đi lâu dài được.

Ước nguyện ban đầu khi bước vào giới giải trí là gì?

Vì sự danh tiếng? Vì lợi nhuận sao?

Không phải … mà là để đem đến một bộ phim hay cho mọi người…

Tống Kinh rơi vào trầm tư.

Một lúc sau.

Ông ta hít một hơi thật sâu, nghiêm túc gật đầu: “Chủ tịch Lâm, cậu yên tâm đi. Tôi hiểu ý của cậu rồi. Tôi biết phải làm như thế nào rồi.”

“Ừm, đi đi. Nếu như cần quay hình tôi thì gọi điện cho Mã Hải trước một người.”

“Được! Vậy tôi về trước.”

Tống Kinh đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dương, sau đó xoay người rời đi.

Lâm Dương lắc đầu, tiếp tục xử lý tài liệu mà Mã Hải đưa đến.

Ring ring …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 836


Chương 836:

Lúc này, điện thoại trên bàn lại rung lên.

Lâm Dương cầm lên xem, Tô Dư gọi đến.

Đã kết nối.

“Alo, Tiểu Dư, có chuyện gì thế? Đúng lúc anh rễ có một tin tức muốn nói với em.” Lâm Dương mỉm cười nói.

Nhưng Tô Dư ở đầu dây bên kia đã thở không ra hơi, vội la lên: “Anh rẻ, đã bắt được hung thủ rồi!”

“Hung thủ?” Lâm Dương giật mình: “Hung thủ gì?

“Hung thủ đã đâm bồ em bị thương!” Tô Dư háo hức nói.

“Cái gì? Bắt được anh ta rồi sao?” Lâm Dương hơi kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Bây giờ anh ta đang ở đâu?”

“Trong đồn cảnh sát, bên đó vừa gọi điện thông báo cho.

chúng em biết. Anh rể, anh có rảnh không? Đi cùng em được không?” Tô Dư nói.

“Được.”

Lâm Dương lập tức bỏ hết công việc trên tay xuống, cằm áo khoác, bước ra khỏi công ty.

Khoảng mười phút sau.

Lâm Dương lái xe đến nhà Tô Dư.

Anh lái chiếc Volkswagen Phaeton của Mã Hải, Tô Dư và Lưu Mãn San chạy bước nhỏ đến.

“Ò, cậu mà cũng có xe sao?” Lưu Mãn San ngạc nhiên nhìn Lâm Dương, tò mò hỏi: “Là xe của Tiêu Nhan sao?

“Không phải, là xe của tôi.” Lâm Dương cau mày, lạnh lùng nói.

Lúc trước, Lưu Mãn San khóc lóc cầu xin ông ta, suýt chút nữa đã quỳ xuống trước mặt ông ta. Sau này tưởng Tống Kinh là nể mặt Tô Nhan nên mới đến thì liền trở mặt.

Loại người này … gió chiều nào theo chiều đó, bằng mặt không bằng lòng, quả thực khác hẳn với tính cách của Tô Dư.

Bà ta thật sự làm mẹ ruột của Tô Dư sao?

Lâm Dương có chút hoài nghỉ.

“Hứ, tỏ vẻ xe của cậu cái gì chứ. Không phải chỉ là chiếc passat hỏng thôi sao! Nghĩ rằng bà đây không nhận ra sao?” Lưu Mãn San khinh thường nói, sau đó lên xe với Tô Dư.

“Anh rể, anh đừng để ý, mẹ em chính là như, thật ra con người của bà áy rất tốt.” Tô Dư có gắng nở một nụ cười.

“Nhìn không ra.” Lâm Dương lắc đầu.

Tô Dư cười khổ.

“Uầy, nội thất bên trong chiếc Passat của cậu khá đẹp …

Chậc chậc … Đây là da thật đúng không? Đồ giả mà làm giống y như thật!” Lưu Mãn San ngồi xuống, quan sát xung quanh, sờ mó lung tung, trông giống như một chuyên gia soi mói đáng giá.

Sắc mặt Lâm Dương tối sầm xuống, không nói lời nào, đạp ga chạy đi.

Chiếc xe phóng nhanh ra ngoài.

“Ai yal”

Lưu Mãn San không có sự chuẩn bị, dưới tác động của quán tính, bà ta đâm đầu vào lưng ghề trước.

Bà ta vội vàng bò dậy, mắng Lâm Dương: “Cậu có biết lái xe không hả? Có thể lái chậm lại một chút được không?

Cậu làm sao vậy? Cậu vừa mới lấy bằng lái xe đúng không? Vội đi xuống mồ hả? Con chó chết!”

Vừa dứt, Lâm Dương đạp phanh lại.

Đầu của Lưu Mãn San lại đập vào lưng ghê trước.

“Ai yal”

Bà ta lại hét lên.

Tô Dư cũng hơi bắt ngờ: “Anh rể, sao thế?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 837


Chương 837:

Nhìn thấy Lâm Dương đậu xe bên đường, tắt máy, quay đầu nhìn chằm chằm Lưu Mãn San, lạnh lùng nói: “Bà, xuống xe!”

Lưu Mãn San sửng sốt, khó hiểu nhìn anh: “Cậu có ý gì hả?”

*Tôi bảo bà xuống xe!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Cậu … cậu dám bảo tôi xuống xe sao? Lâm Dương! Gan của cậu lớn thật đấy! Tôi là bác của cậu đấy! Cậu muốn đuổi tôi xuống xe sao? Có tin tôi bảo mẹ vợ cậu đến giáo huấn cậu không?” Lưu Mãn San nóng nảy. Chỉ vào Lâm Dương liên tục hét lên.

“Cho dù bà có gọi Thiên Vương Lão Tử tới cũng vô dụng, xuống xe!” Lâm Dương gầm lên.

Anh không thể chịu được bà già này cứ lải nhải bên tai mình!

Bản thân có lòng tốt đến giúp đỡ, suốt chặng đường còn phải chịu đựng Lưu Mãn San lải nhải. Bà ta chẳng phải là ai của mình, tại sao mình phải bày ra vẻ mặt tươi cười cho bà ta xem chứ?”

“Cậu …” Lưu Mãn San tức giận không thốt nên lời, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Tô Dư ở bên cạnh vội vàng nở ra một nụ cười, nói: “Anh rẻ, anh đừng chấp nhặt mẹ em, mồm miệng bà ấy vẫn luôn cay độc như vậy, xin lỗi xin lỗi … Mẹ, mẹ xin lỗi anh rẻ ngay đi!”

“Con nói cái gì vậy?” Giọng nói Lưu Mãn San tăng lên một quãng tám, chỉ vào mũi của mình hét lên: “Con muốn mẹ xin lỗi cậu ta sao? Con bị điên hay là mẹ bị điên hả? Mẹ nói cho con biết, nằm mơ!”

“Nhưng mà, mẹ ơi, anh rễ có lòng tốt đến giúp đỡ con. Mẹ không nói một tiếng cảm ơn thì cũng thôi đi. Mẹ nói như vậy với anh rể, đương nhiên anh rễ phải tức giận rồi. Phép lịch sự nhỏ như thế mẹ cũng không hiểu sao? Mẹ… Sao mẹ lại như vậy chứ?” Tô Dư cũng nóng nảy, nói xong thì lập tức thở hồn hễn.

“Được lắm. Con bé kia, con dám dạy dỗ mẹ con sao?

Cánh cứng rồi đúng không? Các người muốn tạo phản đúng không?” Lưu Mãn San kích động chỉ vào mũi Tô Dư.

“Mẹ!” Tô Dư sắp khóc rồi. Cô ấy không biết phải nói gì thì mới tốt, dưới tình thế cắp bách chỉ có thể thở dài: “Anh rẻ, hay là em và mẹ bắt xe taxi đi đến đó. Anh đến đồn cảnh sát trước đi… “

“Cũng được!” Lâm Dương lạnh lùng gật đầu.

“Đi taxi? Đi taxi gì? Nhà chúng ta còn có tiền đi taxi sao?

Một khoản nợ đang gán ngay mông, tiền ở đâu ra hả?”

Lưu Mãn San vội vàng kêu lên.

“Vậy thì phải làm sao? Hay là chúng ta đi bộ qua đó.” Tô Dư nói.

“Sao mà đi bộ được? Đồn cảnh sát xa như thế, đến lúc người ta tan làm rồi thì chúng ta vẫn chưa đến nơi! Mẹ không đi!” Lưu Mãn San khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói.

“Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn như thế nào? Hay là con gái cõng mẹ đến đó nha?” Thật sự Tô Dư cũng không còn cách nào khác.

Nhưng mà cân nặng của cô ấy chỉ có bốn mươi lăm ký, cân nặng của Lưu Mãn San ít nhất cũng phải gần sáu mươi lăm ký, nếu như cõng bà ta thì e rằng đi không được mấy bước.

“Mẹ… Mẹ ngồi xe này đi!”

“Vậy mẹ đừng nói chuyện như vậy với anh rễ nữa được không? Hiện tại chúng ta đang nhờ vả người khác, không phải người khác nợ chúng ta, thái độ của mẹ có thể tốt hơn một chút được không?” Tô Vũ bắt lực nói.

Lưu Mãn San nghe thấy, cũng biết rằng đây không phải thời điểm bà ta có thể la lối om sòm, chỉ có thể cam chịu hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.

” Tô Dư lại kêu lên một tiếng, muốn Lưu Mãn San xin lỗi Lâm Dương.”

Nhưng Lâm Dương chẳng thèm lãng phí thời gian với Lưu Mãn San, trầm giọng nói: “Tiểu Dư, bỏ đi, chúng ta vẫn nên mau chóng đến sở cảnh sát, thắt dây an toàn vào!”

“Đây … Thật sự xin lỗi anh rễ …” Tô Dư vô cùng cảm thấy.

có lỗi.

“Không sao.”

Lâm Dương khẽ nói, sau đó quay đầu lại đạp ga một lần nữa.

“Ra vẻ cái gì chứ? Lấy tiền của Tiểu Nhan mua một chiếc xe hơi, có gì ghê gớm đâu chứ?” Lưu Mãn San nói thầm.

Mặc dù Lưu Mãn San nói rất nhỏ, nhưng Lâm Dương vẫn nghe thấy, nhưng cuối cùng anh cng không lên tiếng.

Trên đường đi, Lưu Mãn San đặc biệt không vui, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Trương Tinh Vũ: “Chị mua xe cho con rễ chị lúc nào vậy?”

Ngay sau đó, Trương Tinh Vũ gửi lại tin nhắn: “Xe gì? Chị không có mua xe cho nói”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 838


Chương 838:

“Chiếc xe Passat nó đang lái là của ai vậy?” Lưu Mãn San cảm thấy kỳ lạ, lập tức hỏi lại.

“Passat? Dù sao chiếc xe đó cũng không phải của nhà tôi.

Có lẽ là trộm hoặc là mượn đấy. Gia đình tôi có bao nhiêu tiền chứ? Mua ô tô cho cái đồ ăn hại như nó sao? Mua cho nó một chiếc xe đạp tôi còn thấy lãng phí đó.” Giọng điệu của Trương Tinh Vũ vẫn thấy khó nghe như cũ.

Lưu Mãn San bật cười thành tiếng: “Chắc là đi mượn rồi.

Đồ ăn hại đó còn đang ra vẻ trước mặt em nè. Hứ, giả bộ cái gì chứ…”

Bà ta đóng WeChat, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, lạnh lùng cười khẩy vài cái.

Không bao lâu, chiếc xe dừng lại trước cửa đồn cảnh sát.

“Hai đứa vào trước đi. Mẹ đi vệ sinh trước!” Lưu Mãn San mỉm cười nói với Tô Dữ.

“Vâng, mẹ, mẹ phải vào nhanh đấy.”

Tô Dữ gật đâu, đi vào cùng Lâm Dương.

Nhìn thấy hai người bước vào cục cảnh sát, khuôn mặt của Lưu Mãn San lập tức lộ ra vẻ bực bội.

Bà ta trực tiếp đi tới trước chiếc xe của Lâm Dương, thô bạo đá vào đầu xe.

“Đồ con chó nhà cậu lại dám lên giọng với tôi à! Đồ khốn nạn! Vương Bá Cao Tử!”

Lưu Mãn San vừa đá vừa chửi.

Mặc dù sức lực của bà ta không lớn, nhưng bà ta khá nặng cân, đá hai cái, lại còn mang giày cao gót, đầu xe Passat lập tức bị móp.

“Hừ! Thoải mái ghê. Haha, tôi muốn xem thử một lát nữa cậu lái chiếc xe nát này về sẽ giải thích với người ta như thế nào! Sửa cái này cũng phải tốn mấy ngàn tệ nhỉ? Xem con chó ăn hại như cậu có đủ tiền để sửa nó hay không!”

Lưu Mãn San cười khẩy, sau đó xoay người đi vào cục cảnh sát.

Mà lúc này, Lâm Dương và Tô Dư được một người tuần bổ đưa đến phòng trưng cầu ý kiến ở bên cạnh.

Hỏi ra mới biết, hung thủ là nhân viên của một công ty bảo vệ nào đó.

Đương nhiên, việc đòi nợ cũng là một trong những công việc của bọn họ. Hiện nay phía tuần bổ đã lấy được phương thức liên hệ với công ty bảo vệ, đồng thời thương lượng bồi thường thiệt hại và truy cứu trách nhiệm pháp luật mà đối phương phải chịu trách nhiệm.

Nếu như hung thủ đã bị bắt về quy án, đương nhiên nên bồi thường như thế nào thì phải bồi thường như thế, nên phán quyết như thế nào thì sẽ phán quyết như thế, bất luận Tô Dư có ý kiến gì thì cũng vô dụng.

Về phần hợp đồng kia của đối phương cũng không ghi vào sổ, được phán quyết trả lại số tiền vay gốc. Dù sao sau ba ngày lãi tăng gấp đôi, quả thực rất quá đáng, đã thuộc vào tính chát lừa gạt xảo trá.

Tô Dư rất hài lòng với phán quyết của cục cảnh sát. Bây giờ cô ấy đang đợi người của đối phương đến thương lượng.

Chẳng bao lâu, người của đối phương đã đến.

Là một luật sư.

Theo những gì cục cảnh sát điều tra được, công ty bảo vệ này có quy mô không nhỏ, mặc dù không ở Giang Thành nhưng phạm vi kinh doanh của nó đã mở rộng đến nơi này.

“Cô là cô Tô đúng không? Xin chào, tôi là luật sư đại diện của công ty bảo vệ U U. Tô họ Liên, xin chào!” Luật sư đưa tay về phía Tô Dư.

“Công ty bảo vệ U U?” Tô Dư và Lâm Dương đều sửng sốt.

Đúng là một cái tên kỳ lạ.

“Xin chào.” Tô Dư gật đầu.

“Chúng tôi đã biết chuyện gì đã xảy ra. Chuyện này xảy ra, đôi bên đều không vui vẻ. Cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ thực hiện đúng nghĩa vụ của mình. Chúng tôi sẽ ngay lập tức sẽ đuổi việc nhân viên vi phạm quy tắc. Hơn nữa, sẽ truy cứu trách nhiệm của anh ta. Theo chủ nghĩa nhân đạo chúng tôi cũng sẽ bồi thường cho bồ cô!”

Luật sư Liên nói xong, anh ta lấy ra một tập tài liệu đưa cho Tô Dư.

Tô Dư nhìn một lúc, sắc mặt đại biến: “Các anh có ý gì?

Chỉ bồi thường hai vạn thôi sao? Chỉ phí điều trị của bó tôi hơn mười vạn lận đó!”

“Cô Tô, tôi đã nói rồi, đây là bồi thường theo chủ nghĩa nhân đạo.” Luật sư Liên lắc đầu.

“Cái gì gọi là bồi thường theo chủ nghĩa nhân đạo? Chẳng phải công ty của các người phải chịu toàn bộ trách nhiệm sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 839


Chương 839:

“Không không không, cô Tô, hình như cô nhầm lẫn về chuyện này rồi. Tôi phải thanh minh một chút, tên tội phạm không gây án trong thời gian làm việc. Thời gian đó bọn họ đã tan làm rồi, cho nên những hành động đó không đại diện cho công ty chúng tôi. Hơn nữa, chuyện giữa bọn họ và bố của cô cũng không phải là vụ án đòi nợ, đó là một vụ án tụ tập đánh nhau, bọn họ và bố của cô xảy ra tranh cãi, chuyện này, trên thực tế không liên quan đến công ty của chúng tôi.” Luật sư Liên nói.

Đồng tử Tô Dư đột nhiên co rút lại: “Cái … Cái gì?”

Lâm Dương cũng nheo mắt lại.

“Các anh đang cưỡng từ đoạt lý! Các anh … các anh giở trò đồi bại!” Tô Dư kích động lập tức hét lên.

“Cô Tô, xin cô hãy bình tĩnh. Tất cả những điều mà chúng tôi đang làm đều dựa theo trình tự thông thường. Nếu cô có bất kỳ thắc mắc hoặc không hài lòng với chúng tôi, cô có thể gửi thư luật sư cho chúng tôi bất cứ lúc nào.” Luật sư Liên bình tĩnh nói.

“Anh …” Tô Dư tức giận đến mức cả người đều run lên, nhưng cô vẫn cố gắng bình tĩnh lại.

Cô ấy biết tình hình hiện tại của nhà mình thế nào, đừng nói là kiện cáo với công ty bảo vệ lớn như vậy, cho dù là kiện cáo với người bình thường cũng không thẻ thắng nỗi.

Gia đình cô ấy đã nghèo rớt mồng tơi rồi…

“Được rồi, nếu như đã như vậy thì tôi cũng không có gì để nói. Dù sao cuối cùng cũng có một người gánh vác trách nhiệm!” Tô Dư nghiền răng nói.

Bây giờ, cô ấy chỉ muốn tìm một người chịu trách nhiệm để lấy một khoản tiền bồi thường nộp viện phí cho Tô Thái.

Dù sao cô ấy cũng không lo liệu được tiền thuốc men.

“Cô Tô, cô muốn Cổ Tiến tiến hành bồi thường cho bố cô sao?” Luật sư Liên hỏi.

“Là ông ta đâm bố tôi bị thương, ông ta không bồi thường thì ai bồi thường hả?” Tô Dư tức giận hỏi.

Nhưng mà, Luật sư Liên lại lắc đầu, sau đó lấy ra một túi tài liệu, lầy một cuốn sổ nhỏ từ bên trong ra, đẩy đến trước.

mặt Tô Dư.

Hơi thở của Tô Dư run lên.

“Đây… Đây là…”

“Hội chứng rồi loạn tâm thần thoáng cấp tính!”

“Của….ai2”

“Chính là Cổ Tiến, hung thủ đã đâm bó cô bị thương.”

Tô Dư hoàn toàn sững sờ.

Ngay cả khi luật sư đã rời đi, cô ấy vẫn không thể bình tĩnh trở lại.

Lâm Dương đứng ở bên cạnh không nói lời nào.

Theo cách nói của Luật sư Liên, một nhát dao mà Tô Thái phải chịu lần này sẽ nhận được khoản bồi thường 20 triệu theo chủ nghĩa nhân đạo, còn không có cái gì nữa cả.

Thậm chí Cổ Tiến đó … còn có thể ngông nghênh bước ra khỏi phòng tuần tra.

“Chắc chắn là bọn họ đã giở trò, chắc chắn là âm mưu của công ty bảo vệ kia! Không công bằng, thật quá không công bằng rồi!”

Tô Dư tức giận đập tay lên mặt bàn, nghiền răng đến mức sắp gãy, “Em muốn kiện bọn họI”

“Anh rễ ủng hộ em.” Lâm Dương nói.

Nhưng một lúc sau, Tô Dư cúi đầu xuống, khàn giọng nói: “Hay là … bỏ đi…”

“Tại sao?”

“Gia đình của chúng ta … không thuê nổi luật sư: … hơn nữa cũng không thể đánh bại những công ty lớn khác, bỏ đi… bỏ đi…” Tô Dư chua chát đến cực điểm nói, nước mắt lưng tròng.

“Yên tâm, Tiểu Dư, anh rễ sẽ giới thiệu một luật sư lớn giúp em.”

“Không cần đâu anh rể, dù sao anh ta vẫn có thể bồi thường 20 triệu, số tiền còn lại… em sẽ nghĩ cách, về phần kiện cáo… chỉ là em nhất thời tức giận mà thôi.” Tô Dư cười chua chát: “Về thôi.”

Lâm Dương cân nhắc một chút, cũng không thuyết phục nữa.

Hai người bước ra khỏi phòng tuần tra.

“Có chuyện gì vậy?”

Lưu Mãn San luôn ngồi ở hành lang, Tô Dư cố ý không để cho bà ta vào, chính là vì sợ cái miệng của bà ta nói bậy bạ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 840


Chương 840:

Sau khi từ miệng của Tô Dư biết được những chuyện này, Lưu Mãn San tức giận trực tiếp mắng chửi ở hành lang, giống như người phụ nữ đanh đá, tuần tra ở đó đều cau mày, Tô Dư thấy vậy liền vội vàng kéo bà ta ra khỏi cửa.

“Tôi nhất định phải thuê luật sư giỏi nhất để kiện bọn họ!

Cái thứ gì vậy, một lũ khốn nạn, đổi trắng thay đen, tôi nhất định phải l*t s*ch da bọn họ!”

Sau khi ra ngoài, Lưu Mãn San vẫn còn chửi bới.

Tô Dư âm thầm thở dài.

Thất vọng tràn trề.

Ba người cùng đi về phía chiếc xe của Lâm Dương.

Lâm Dương đang định mở cửa xe ra, nhưng động tác ngưng trệ, nhìn về phía đầu xe.

“Hả?” Lâm Dương cau mày.

“Anh rễ, có chuyện gì vậy?” Tô Dư bối rồi hỏi.

“Anh nhớ lúc xuống xe, đầu xe của ânh vẫn còn lành lặn.

Sao đột nhiên lại lõm xuống hai mảng …” Lâm Dương khó hiểu nói.

“Không lẽ là xe của người nào đó vô tình đâm phải xe của anh?” Tô Dư hỏi.

“Vị trí đậu xe này là một điểm mù, phía sau là một bức tường, đầu xe của anh đối diện với bức tường. Xe của ai có thể đâm vào chỗ này được chứ?”, Lâm Dương nói.

“Vậy thì có chuyện gì vậy?” Tô Dư cũng bối rối.

“Ây da, không phải chỉ là chiếc xe Passat rách nát thôi sao! Móp thì cũng bị móp rồi, cậu đem đi sửa không phải là xong chuyện rồi sao? Chẳng lẽ cậu còn không có tiền để sửa hư hại nhỏ này sao? Ha, thật sự là một kẻ nghèo nàn vô dụng! “Lưu Mãn San cười khinh bỉ nói.

“Thế nào? Bác gái, nghe bác nói như vậy, bác có thể bỏ tiền ra để sửa chiếc xe này không?” Lâm Dương liếc bà ta một cái rồi hỏi.

“Cậu cho rằng tất cả mọi người đều giống như cậu sao?”

Lưu Mãn San khinh thường nói, “Một triệu không phải là có thể giải quyết được chuyện này rồi sao! Thế nào? Trên người cậu chắc không phải là đến một triệu cũng không có chứ?”

“Một triệu đương nhiên là có, nhưng mà tắm kim loại này đã bị nứt rồi. Muốn sửa chữa thì phải thay toàn bộ tắm kim loại phía trước. Một triệu có thể không đủ.”

“Ò, vậy hai triệu?”

“Cũng không đủ!”

“Cậu giả bộ làm sói đuôi lớn cái gì chứ? Một chiếc xe rách nát, đổi linh kiện còn phải tốn ba bốn triệu sao?” Lưu Mãn San cười nhẹ nói: “Nhưng mà cho dù thật sự cần tốn nhiều tiền như vậy, cũng không liên quan đến chúng tôi, cậu nói đi, có chở chúng tôi về hay không. Không chở thì chúng tôi sẽ tự bắt taxi mà về nhà. “

“Đừng gấp, trước tiên tôi sẽ nhờ người kiểm tra camera giám sát ở đây một chút, xem thử là ai làm, sau đó sẽ đưa hai người vê.” Lâm Dương nói.

Ngay khi những lời này vừa dứt, sắc mặt của Lưu Mãn San lập tức thay đổi: “Giám sát … giám sát? Ở đây còn có camera giám sát sao?”

*Phòng tuần tra có camera giám sát, chuyện này rất kỳ lạ sao?” Lâm Dương không hiểu nỏi nói, nhân tiện chỉ tay lên mặt.

“Chuyện này …chuyện này không có gì lạ, nhưng mà… chỉ là … Ôi, Lâm Dương, chúng ta mau về đi. Tôi còn phải đến bệnh viện chăm sóc A Thái. Nhanh lên, xem giám sát cái gì chứ! Chúng ta nhanh đi thôi! “Lưu Mãn San đột nhiên vội vàng thúc giục.

“Xem camera giám sát sẽ không mát nhiều thời gian, đợi một lát không được sao? Hơn nữa vừa rồi không phải bà nói là không muốn bắt taxi trở về sao?” Lâm Dương kỳ quái nhìn bà ta.

Tô Dư cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

“Giám sát … không có cái gì đáng xem, đi thôi, đi thôi …”

Vẻ mặt của Lưu Mãn San càng ngày càng mắt tự nhiên.

Nhưng bà ta càng vội vàng rời đi như vậy, càng khiến hai người nghỉ ngờ.

Tô Dư cũng không nhịn được nữa, cô liếc mắt nhìn phía trước xe, sau đó lại nhìn Lưu Mãn San, đột nhiên thấp giọng nói: “Mẹ, đầu xe bị hỏng …chắc không phải là mẹ làm chứ?”

“Cái gì? Con … con nói cái gì vậy? Không phải… đâu thể nào là mẹ làm được chứ? Không phải, không phải …” Lưu Mãn San vội vàng xua tay.

“Vậy tôi sẽ vào xem thử.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 841


Chương 841:

Lâm Dương chuẩn bị xoay người.

“Eh eh eh, Lâm Dương, cậu đứng lại!” Lưu Mãn San kéo lấy anh.

“Bác gái, còn có chuyện gì nữa sao?” Lâm Dương thấp giọng hỏi.

Nhưng lại nhìn thấy sắc mặt của Lưu Mãn San lay động, lắp ba lắp bắp một lúc rồi mới nói: “Cái đó… Vừa rồi khi tôi xuống xe bước quá nhanh… không cần thận … đạp vào xe của cậu…”

“Mẹ, quả nhiên là mẹ làm sao?” Tô Dư trợn tròn mắt.

“Mẹ vô tình mà thôi!” Lưu Mãn San giải thích.

“Vậy sao? Nói như vậy, bác phải bồi thường tiền rồi?” Lâm Dương nói.

“Bồi thường thì bồi thường, một chiếc xe rách nát, tôi phải bồi thường bao nhiêu tiền chứ? Cùng lắm là máy triệu! Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng có mà tống tiền tôi! Tôi sẽ gọi người đến xác định thiệt hại!”, Lưu Mãn San nổi giận đùng đùng nói.

“Vậy được, bác gái, bây giờ bác gọi người đến xác định tổn thất, nhân viên xác định tổn thất nói bồi thường bao nhiêu tiền thì cứ bồi thường báy nhiêu, được không?” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Được, không cần cậu nói, tôi có quen biết một người bạn, con trai của cô ấy là giám định viên, tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu ta ngay!”

Nói xong, Lưu Mãn San lấy điện thoại di động ra và bám số.

Tô Dư ở một bên muốn khóc không ra nước mắt.

Cô ấy vội vàng bước tới trước, nói với Lâm Dương: “Anh rể, em xin lỗi, không ngờ mẹ em lại làm ra chuyện như vậy…”

“Không sao cả, mẹ em sẽ bồi thường.”

“Hay là để em bồi thường đi, anh rẻ, thực sự rất xin lỗi…”

“Em bồi thường sao? Anh sợ là em không bồi thường nồi đâu.” Lâm Dương lắc đầu.

“Sao có thể chứ?” Tô Dư có chút sững sờ: “Một chiếc xe hơn 200 triệu, những hư hỏng nhỏ này chắc cũng không tốn quá nhiều tiền? Anh rể, chỗ em còn chút tiền tiết kiệm, không thành vần đề… “

“Đây không phải là một chiếc xe 200 triệu.” Lâm Dương trầm giọng nói.

Hơi thở của Tô Dư run lên.

Ngay sau đó, một nhân viên giám định thiệt hại đã lái xe đến bên ngoài phòng tuần tra.

“Tiểu Lý, bên này!” Lưu Mãn San vội vàng vẫy tay với giám định viên kia.

Nhân viên giám định thiệt hại lập tức chạy. đến.

“Dì Lưu, chính là chiếc xe này sao?” Người giám định thiệt hại chỉ vào một chiếc Chevrolet bên cạnh xe của Lâm Dương hỏi.

“Không phải, là cái này!”

Lưu Mãn San mỉm cười chỉ vào chiếc xe của Lâm Dương nói: “Dì Lưu của cháu vô tình đụng phải chiếc xe này. Đâu có biết chiếc xe rách nát này lại vô dụng như vậy, hỏng rồi.

Cháu có thể cho dì biết, sửa chữa chỗ nhỏ này phải tốn mắy trăm nghìn đây?”

“Hả? Cái này … cái xe này?”

Vẻ mặt của nhân viên giám định thiệt hại đột nhiên ngưng tụ lại.

“Sao vậy? Chiếc xe này có vấn đề gì sao?”

“Không…không có vấn đề gì cả.”

“Vậy thì cháu xem qua cho dì đi, à, đây là chủ của chiếc xe.” Lưu Mãn San nói.

Nhân viên giám định thiệt hại hít một hơi thật sâu, bước tới, kiểm tra kỹ lưỡng rồi đứng dậy.

“Nhìn đại khái thì tắm kim loại phía trước bị vỡ, hơn nữa đèn xe cũng bị vỡ. Có lẽ do vật sắc nhọn tương tự như đế giày cao gót gây ra. Tắm kim loại và đèn xe đều phải thay, tắm chắn cũng có dấu hiệu bị kéo, ngoài ra còn có… “

“Trực tiếp nói ra bao nhiêu tiền đi.” Lưu Mãn San ngắt lời nhân viên giám định thiệt hại, thiếu kiên nhẫn nói.

“Ước tính sơ bộ, có thể là… 200 triệu.” Nhân viên giám định do dự một chút rồi nói.

“Cái gì?” Lưu Mãn San sững sờ.

Tô Dư cũng sững sờ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 842


Chương 842:

“Không phải…chiếc xe Passat của cậu ta… cũng chỉ có hai trăm triệu, cháu… cháu lại muốn tôi trả cho cậu ta hai trăm triệu sao?” Lưu Mãn San run rẫy nói.

“Dì Lưu, đây không phải là Passat, đây là Phaeton phiên bản giới hạn! Giá khởi điểm trên thị trường là 1,8 tỷ!” Nhân viên giám định cũng sắp khóc.

Khi Lưu Mãn San nghe tháy, lập tức ngồi bệt trên mặt đất Chương 569 Đâu óc của Tô Dư và Lưu Mãn San đã vang lên tiêng ong ong, trở nên trồng rỗng.

Hai người đều cho rằng mình đã nghe nhằm rồi.

Đặc biệt là Lưu Mãn San, có hơi choáng váng.

Nhưng bà ta vẫn gồng mình mà đứng dậy, run rầy chỉ tay vào nhân viên giám định thiệt hại: “Tiểu Lý, cháu…

cháu … cháu không được nói lung tung! Phaeton gì chứ?

Cái quái gì thế này? Cháu, cháu, cháu .. cháu không được nói chừng với dì! Nếu không dì sẽ không tha cho cháu! “

“Dì Lưu, cháu không nói chừng, không tin dì có thể nhìn vào phía sau chiếc xe này.” Nhân viên giám định thiệt hại nói.

Hai người phụ nữ vội vàng chạy ra sau xe xem thử.

“Thế nào?”

“Ở dưới logo Volkswagen, có phải là có chữ không?”

“Đúng vậy… đây là cái gì?” Lưu Mãn San sững sờ hỏi.

“Dì Lưu, dì chưa từng nghe qua câu này sao? Không sợ Mercedes-Benz và Land Rover, chỉ sợ Volkswagen mang chữ! Là nói đến chiếc xe Phaeton này. Dì đừng tưởng rằng nó có vẻ thấp kém. Dì có thể nhìn xem nội thất của chiếc xe này, được làm hoàn toàn từ da thật và gỗ cỗ. Lại nhìn vào cầu hình của chiếc xe này, có thể là cấu hình của chiếc xe 200 triệu sao? Hơn nữa chiếc xe này không phải là một chiếc Phaeton bình thường, cháu vừa xem qua, nó có thể là phiên bản kỷ niệm của Phaeton. Phaeton đã ngừng sản xuất nó từ lâu rồi. Chiếc xe này giá cả cao như thế nào cháu không nói, chỉ xét đến bón từ phiên bản giới hạn này, giá của nó sẽ phải tăng thêm 500 triệu, mỗi phân đều đáng giá. ” Nhân viên giám định thiệt hại Tiểu Lý nói một cách nghiêm túc.

Lưu Mãn San vừa nghe thấy, giống như sét đánh ngang tai.

Sắc mặt của Tô Dư cũng tái nhợt vô cùng, người cũng lung lay sắp đổ.

“Bác gái, chiếc xe này không phải của tôi, mà là của bạn tôi. Bác đạp hỏng xe của người khác, nên bồi thường như thế nào đây?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lưu Mãn San toàn thân run lên, sững sờ nhìn Lâm Dương, sau đó nặn ra nụ cười một cách khó khăn nói: “Tiểu Dương, cậu … cậu nói phải làm sao mới tốt đây…”

“Có tiền thì đền tiền, không có tiền… bên trong.” Lâm Dương chỉ vào cửa của phòng tuần tra.

Sắc mặt của Lưu Mãn San lập tức thay đổi: “Lâm Dương, cậu …không lẽ cậu còn muốn kiện tôi sao?”

“Tôi đã nói rồi, đây không phải xe của tôi, bác đá hỏng chiếc xe này, đương nhiên phải chịu trách nhiệm. Cho dù tôi không nói gì, bạn của tôi cũng sẽ truy cứu trách nhiệm với bác, bồi thường tiền đi!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

Lưu Mãn San sợ đến mức tay chân lạnh ngắt, run rẫy hét lên: “Lâm Dương, cậu … cậu phải nghĩ cách giúp tôi, số tiền này … cậu … cậu phải chịu một phần!”

“Tại sao?”

“Bởi vì … bởi vì chiếc xe này là do cậu mượn! Hơn nữa, nếu như không phải là cậu chọc tôi tức giận, tôi… tôi sẽ làm như vậy sao?” Lưu Mãn San lắp ba lắp bắp nói.

“Bác như vậy không phải là già mồm ác lẽ phải sao? Nếu đã như vậy, vậy thì đi vào mời tuần tra đến xác định trách nhiệm của chúng ta thôi, xem thử tôi có cần phải chịu trách nhiệm hay không!” Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, xoay người đi về phía phòng tuần tra.

“Không cần!”

Lưu Mãn San hét lên một tiếng, lập tức chạy đến, nắm lấy cánh tay của Lâm Dương, khóc lóc nói: “Tiểu Dương, cháu không thể làm như vậy, đừng bắt bác gái của cháu phải ở trong đó! Tha cho bác gái cháu một con đường đi…”

*Nói như vậy, bác không thể bồi thường số tiền lớn như vậy ư?” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Bác… bác hiện tại tạm thời trong phút chốc không thể lầy ra được, cháu có thể kéo dài cho bác một thời gian được không?” Lưu Mãn San muốn khóc không ra nước mắt nói.

“Cũng được, nhưng mà mọi việc đều phải theo thủ tục bình thường, vẫn phải báo án. Ngoài ra, tôi còn phải thông báo với công ty bảo hiểm để làm hồ sơ. Yên tâm, tôi sẽ cho bác thời gian để bác gom tiền bồi thường. Nếu như trong thời gian quy định bác không đưa ra tiền bồi thường, với loại chuyện xấu xa giống như bác đã làm này thì vào đó là điều không tránh khỏi. “Lâm Dương thờ ơ nói.

Lưu Mãn San hồn bay phách lạc gật đầu, đồng ý với những lời của Lâm Dương.

Bà ta hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác.

Tô Dư dựa vào xe, toàn thân đã không còn sức lực.

Một gia đình đang yên đang lành… bị Lưu Mãn San làm thành thế này…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 843


Chương 843:

“Con gái …” Lưu Mãn San thận trọng gọi một tiếng.

Nhưng Tô Dư lại không thèm để ý, chỉ cúi đầu xuống, giống như người mắt hồn.

Lưu Mãn San tràn đầy vẻ xấu hỏ.

Lâm Dương đã báo cáo vụ việc, đội tuần tra lập tức điều tra camera giám sát.

Sau xem xong đoạn giám sát, Lưu Mãn San chán nản viết ra một bản thỏa thuận.

Chỉ phí sửa chữa tổng cộng là 240 triệu.

Khi không lại có thêm một món nợ này, trái tim của Tô Dư cũng sắp chết đi rồi.

Lưu Mãn San không thể kìm nén được nước mắt.

“Đi thôi, Tiểu Dư, anh đưa hai người về.”

Sau khi ra khỏi phòng tuần tra, Lâm Dương mở cửa xe ra, nhẹ giọng nói.

Lưu Mãn San tức giận liên tục dậm chân, nhưng không nói được một lời nào, một mình chạy ra ngoài.

Tô Dư không đuỏi theo, do dự một chút vẫn quyết định lên xe.

Xe khởi động và lái về phía nhà của Tô Dư.

“Không cần phải quá lo lắng, số tiền này anh sẽ nói với bạn anh một tiếng. Anh ta có lẽ sẽ tìm mẹ em mà đòi thật đâu. Anh làm vậy chỉ là muốn dạy cho mẹ em một bài học.” Lâm Dương vừa q*** t** lái vừa nói.

“Không, anh rễ, phải chịu bao nhiều thì cứ chịu bấy nhiêu, gia đình em sẽ chịu trách nhiệm.” Tô Dư lắc đầu, có chút ói: “Dù sao nhà chúng em cũng đã nợ nhiều tiền như vậy rôi, có nhiều thêm 200 triệu nữa cũng không thành vấn đề.”

“Vậy sao…”

“Em chỉ là…quá thất vọng về mẹ.” Tô Dư đột nhiên cuộn người lại, khuôn nhỏ nhắn tựa lên trên cánh tay, nhẹ nhàng nức nở.

Bất cứ người nào gặp phải một bà mẹ như vậy, ít nhiều cũng sẽ phải gục ngã.

Lâm Dương liếc nhìn cô ấy một cái, lắc đầu rồi bình tĩnh nói: “Bà ấy là bà ấy, em là em. Bà ấy lựa chọn cách sống như vậy. Đó là quyết định của bà ấy. Em không cần phải vì chuyện này mà đau lòng. Tất cả những gì mà em phải làm chính kiên trì với bản tính của mình, đừng nước chảy bèo trôi, như vậy là được rồi.”

“Anh rễ, thực xin lỗi…”

“Không cần xin lỗi, không phải là lỗi của em, em vốn dĩ không nên gánh chịu những chuyện này.” Lâm Dương nói.

Tô Dư cúi đầu, không nói gì.

Cô không nên gánh chịu nhưng cô bắt buộc phải gánh chịu, dù sao đây cũng là số mệnh …

Chiếc xe nhanh chóng lái đến nhà của Tô Thái.

Căn nhà của bọn họ đã được giao cho mô giới chuẩn bị bán ra, Tô Dư sẽ chuyển đến công ty của Tô Nhan trước, sau đó từ từ tìm một căn nhà giá rẻ để thuê.

Gia đình của Tô Thái lúc này đang nợ nần chồng chất, nghèo rớt mồng tơi rồi.

Hai người vừa xuống xe, đột nhiên có một bóng người bước lên.

“Tôi nói, các người cuối cùng cũng trở về rồi, nếu còn không về, tôi cũng không có kiên nhẫn đợi thêm được nữa!”

Nghe thấy giọng nói ngọt ngào lanh lảnh chói tai này, Lâm Dương và Tô Dư đều sửng sốt, quay đầu nhìn, lại nhìn thấy một cô gái buộc tóc đuôi ngựa và trên người mặc một chiếc váy ngoại màu đỏ bước tới.

Nhìn dáng vẻ của cô gái chẳng qua chỉ mới mười sáu tuổi, được sinh ra với sự chạm trổ khéo léo, vô củng đáng yêu.

“Em gái, em là ai?” Tô Dư khó hiểu hỏi.

“Em gái?”

Cô gái thở hỗn hển, ôm ngực cười nói: “Tôi chỉ mới là một em gái nhỏ thôi ư!”

“Hả …” Tô Dư cứng họng một chút, sau đó hỏi: “Chúng ta quen nhau sao?”

“Trước đây không quen biết, bây giờ thì biết rồi! Cô là Tô Dư đúng không? Tôi chính là chủ tịch của công ty bảo vệ U U! Huyết U UI Cô chắc là đã từng nghe nói đến công ty của tôi rồi đúng không?”. Cô gái cười nói Chương 570 ÚU, chủ tịch của công ty bảo vệ sao?

Hai người đều sửng sốt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 844


Chương 844:

Lâm Dương còn cho rằng mình đã là chủ tịch trẻ tuổi nhất rồi, thật không ngờ hôm nay lại xuất hiện một cô gái nhỏ tuổi hơn cả anh.

“Cái gì?” Cái miệng nhỏ nhắn của Tô Dư nhẹ nhàng mở ra, không thể nào tin được nhìn cô gái: “Cô chính là ông chủ của công ty bảo vệ đó sao? Cô… sao cô lại trẻ như vậy?

“Trẻ tuổi thì sao chứ? Không lẽ mở công ty bảo vệ còn có quy định về tuổi sao?” Huyết U U hỏi ngược lại.

“Cái này …” Tô Dư lập tức cứng họng.

“Cô U U, cô tìm chúng tôi là có chuyện gì vậy?” Lâm Dương truy hỏi.

“Có chuyện gì sao? Hạ, các anh nợ tôi máy tỷ, anh nói xem tôi đến tìm các anh làm gì?” Huyết U U cười lạnh nói.

“Cô U U, chuyện giữa cô và tôi không phải đã giải quyết xong rồi sao? Về phần khoản nợ, gia đình tôi nhất thời không thể lấy ra ngay được. Luật sư đó đã nói rằng thời gian trả nợ vẫn chưa được xác định. Khi nào xác định rồi, sẽ thoả thuận tiếp, cô U U bây giờ đến đòi tiền tôi, tôi làm sao mà đưa ra được đây? “Tô Dư vẻ mặt tràn đầy bất lực nói.

*Tôi biết cô không thể trả tiền được, tôi cũng biết cô không có tiền, cho nên tôi mới đến đây.” Huyết U U cười nhẹ nói.

*Cô U U, câu này của cô là có ý gì?” Tô Dư khó hiểu hỏi.

*Ò, tôi sẽ cho cô một con đường kiếm tiền, cô có muốn làm không?” Huyết U U nheo mắt nhìn chằm chằm vào Tô Dư.

Vẻ mặt của Tô Dư liền thay đổi, cô ấy nói: “Lần trước có người trong số các cô đã gọi điện cho tôi. Không lẽ là đóng loại phim đó sao? Tôi nói cho cô biết, néu như là loại phim đó thì quên đi! Tôi sẽ không bao giờ đóng, cô từ bỏ suy nghĩ đó đi! “

“Vậy thì thật là đáng tiếc, vóc dáng này, khuôn mặt này của cô, thêm với danh tiếng, không đóng thì thật là phí, nhưng mà cũng không sao cả, không đóng phim thì chơi với tôi vài ngày, mấy tỷ đó của cô tôi sẽ coi như cô đã trả rồi, thế nào? “Huyết U U cười khúc khích nói.

Khi những lời này vừa dứt, cả hai người đều sửng sốt.

“Chơi chơi với cô vài ngày sao?” Tô Dư có chút động lòng, vội vàng hỏi: “Chơi cái gì với cô chứ?

“Ha ha, đương nhiên là chơi trò thú vị rồi!” Huyết U U l**m môi, trong mắt hiện lên vẻ hung hãng.

Tô Dư toàn thân run lên, cảm thấy không hay lắm, liền lắc đầu, cần thận nói: “Tôi hy vọng cô có thể nói rõ ràng. Nếu như không nói rõ, tôi… tôi e rằng không thể đồng ý!” “

“Ò, gan của cô nhỏ như vậy ư? Được, tôi sẽ nói rõ ràng với cô. Gần đây tôi thiếu một công cụ, một công cụ để luyện tập. Nếu như cô đồng ý làm công cụ luyện tập này của tôi, thì món nợ của cô sẽ được xóa sạch, thế nào?

Yên tâm, cô sẽ không chết đâu, nhiều nhát là mát một cái tay thiếu một cái chân sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà tôi nghĩ néu như cô mắt một cánh tay thiếu một cái chân thì còn tốt hơn so với khoản nợ máy tỷ trên vai, đúng không? ” Huyết U U mỉm cười nói.

Sắc mặt của hai người ngay lập tức thay đổi.

“Cái này … cái này làm sao mà được?” Tô Dư sợ hãi nói.

“Lấy người sống ra mà luyện tập? Cô luyện cái gì vậy?”

Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Liên quan gì đến anh chứ? Anh là người nhà của Tô Dư sao?” Huyết U U liếc nhìn Lâm Dương, khinh thường hỏi.

“Tôi là anh rễ của cô ấy.”

“Ha, vậy sao? Đã như vậy, anh có sẵn sàng thay Tô Dư đi cùng tôi vài ngày không?” Huyết U U cười hỏi: “Chỉ cần ở bên tôi vài ngày, khoản nợ sẽ được miễn hoàn toàn!”

“Tôi sẽ không đi cùng cô, không chỉ là tôi, Tiểu Dư cũng vậy. Mấy tỷ đó của cô chúng tôi sẽ sớm trả lại cho cô, cô cũng đừng hòng đem chuyện này ra để uy h**p chúng tôi.”

Lâm Dương thờ ơ nói.

Huyết U U vừa nghe xong, lập tức tức giận.

Cô ta hừ lạnh một tiếng nói: “Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, các người cho rằng mình là cái thá gì chứ? Tôi tới đây cho các người một cơ hội. Đó là cho các người thể diện rất lớn, lại còn dám từ chối tôi! Cũng không nhìn thử bản thân là cái đức hạnh gì!”

Tô Dư tức giận rôi, cô ây nghiên răng nghiên lợi nói: “Cô U U, nếu như không còn chuyện gì khác nữa thì mời cô rời đi!”

“Tốt! Tốt lắm! Tô Dư, đây chính là do cô nói đấy nhé, đừng trách tôi không cho cô cơ hội! Cô trong mắt tôi chỉ là một con kiến! Tôi muốn giẫm chết thì giãm chết! Nhưng mà cô yên tâm, trước khi tôi giãm chết cô, tôi sẽ giãm chết anh rễ con kiến này của cô trước rồi nói! “

Huyết U U tức giận đến mức bật cười, khoé miệng nhếch lên, nhìn chằm chằm Lâm Dương nói, sau đó xoay người đi về phía một chiếc Bentley đậu bên đường.

Ngay sau đó, Huyết U U ngồi lên chiếc Bentley và rời đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 845


Chương 845:

“Thật đáng ghét! Con nhóc này tuổi còn nhỏ mà lòng dạ lại ác độc như vậy!”

Tô Dư tức giận cắn răng bạc, rất tức giận.

“Tiểu Dư, trong khoảng thời gian này vẫn phải chú ý một chút. Anh thấy thân hình, bước chân, cử chỉ và hành vi của Huyết U U này có chút khác thường, nên cẩn thận một chút.” Lâm Dương nói.

“Anh rẻ, cô ta chắc không phải là kẻ thần kinh chứ?”

“Nếu như là kẻ thần kinh thì còn đỡ, e rằng không phải.”

Lâm Dương lắc đầu.

Tô Dư thở dài một hơi, có chút tâm phiền ý loạn đi về phía nhà mình.

“Anh rẻ, anh về đi, hôm nay em hơi mệt muốn nghỉ ngơi trước.”

“Được, vậy em nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

“Vâng.”

Tô Dư nói xong liền bước vào tòa nhà của đơn vị.

Lâm Dương xoay người đi về phía chiếc xe đang đậu ở bên đường.

Huyết U U này thực sự rất kỳ lạ.

Luyện công?

Luyện công phu gì mà phải cần người sống chứ? Là muốn tìm đối thủ để luyện tập sao?

Nhưng Tô Dư không biết võ công, công ty bảo vệ nhiều cao thủ như vậy cô ta không tìm, lại đặc biệt đi tìm Tô Dư là có ý nghĩa gì?

Lâm Dương lắc đầu không nghĩ tới nữa.

Anh lên xe, nỗ máy rồi đạp ga.

Xe hơi lao nhanh về phía Dương Hoa.

Nhưng khi đang lái xe…

Xoett Ở trên ghế lái phụ đột nhiên không hiểu sao lại bùng lên một ngọn lửa.

“Cái gì?”

Hơi thở của Lâm Dương đột nhiên thắt lại, anh vội vàng dừng xe, mở cửa lao ra ngoài.

Lại thấy ngọn lửa lan tràn với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã nuốt chửng toàn bộ chiếc xe.

Soạt soạt soạt …

Khói cuồn cuộn dày đặc phát phơ trên đường.

Người qua đường xung quanh đều lần lượt vây xem, những phương tiện qua lại cũng không khỏi ló đầu ra nhìn.

Đường quốc lộ có chút tê liệt.

Có người bám số 119, cũng có người gọi cảnh sát giao thông đến.

Một số người nhiệt tình cầm bình chữa cháy phun vào ngọn lửa đang bùng cháy.

Ngay sau đó, ngọn lửa đã được khống ché.

Nhưng toàn bộ chiếc xe đã bị thiêu rụi.

Lâm Dương cau mày.

Ngọn lửa này lan tran có phải là có hơi nhanh rồi không?

Hơn nữa đang yên đang lành, chiếc xe này làm sao có thể tự nhiên mà bốc cháy chứ?

Anh bước tới, nhìn chiếc xe đã cháy thành khung xương này, một lúc sau, anh dường như nhận ra được điều gì đó.

“Đây là … xăng?”

Rù rù…

Đột nhiên, điện thoại di động rung lên.

Lâm Dương lấy điện thoại di động ra xem, lại là một dãy số lạ.
 
Back
Top Bottom