Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 380


Lâm Dương do dự một chút, sau đó gật đầu: “Vâng…”

Mười chiếc trực thăng quả nhiên là dùng mối quan hệ của Mã Hải mà tìm đến, vừa hay có mười chiếc trực thăng đang đậu gần sân bay Giang Thành để chở khách, Mã Hải có quan hệ rất tốt với quản lý nên mới được điều đến, trêи thực tế tập đoàn Dương Hoa không có những chiếc trực thăng này.

Nhưng Trương Tinh Vũ không hiểu.

“Vậy thì chân tướng đã rõ ràng rồi!” Trương Tinh Vũ khit mũi một tiếng, nhàn nhạt nói.

“Tinh Vũ, ý của em là nói… tắt cả những chuyện này đều là…” Tô Quảng muốn nói lại ngừng.

Nhưng Trương Tinh Vũ đã hiểu những gì mà ông ấy muốn nói: “Đúng vậy, chuyện này đều do chủ tịch Lâm sắp xép!”

“Chủ tịch Lâm?” Lâm Dương có chút kinh ngạc.

“Mười chiếc trực thăng, 40 tỷ một cái, mười cái không phải là là 400 tỷ sao? Ngoài chủ tịch Lâm ra, ở Giang Thành chúng ta còn có ai có thể có tài chính như vậy? Ngoại trừ chủ tịch Lâm của chúng ta ra, còn ai có thể khiến cho toàn bộ bãi đậu xe trống rỗng trong khoảng thời gian ngắn như vậy, để Mã Hải đích thân tới giúp chúng ta! Anh nhìn người nước ngoài vừa rồi đi. Ông ta nói nguyên mẫu bộ quần áo trêи người của Lâm Dương là do ông ta thiết kế.

Lâm Dương có mặc hàng nhái hay không, trong lòng chúng ta biết rõ nhất, nhưng tại sao người nước ngoài đó lại nói đây là hàng chính hãng? Còn không phải là do Mã Hải đem chủ tịch Lâm ra trị sao, gây sốc cho người nước ngoài đó, khiến ông ta đổi trắng thay đen! Chẳng lẽ anh cho rằng người nước ngoài đó là nhìn mặt Lâm Dương vô dụng này sao?” Trương Tỉnh Vũ đĩnh đạc nói, trong ánh mắt tràn đầy thần khí, hoàn toàn giống như có thể nhìn thấu tất cả mọi chuyện.

Tô Quảng cũng đột nhiên tỉnh ngộ, mở miệng nói: “Đúng vậy… anh sao lại không nghĩ ra được… bà xã, em quá thông minh!”

“Không phải là em thông minh, mà là chúng ta đã biết quá rõ về tên phế vật này. Anh có tin rằng cậu ta có thể điều mười chiếc trực thăng đến không? Cậu ta e rằng điều mười chiếc xe đạp đến cũng làm không được!” Trương Tinh Vũ liếc nhìn Lâm Dương, khinh thường nói.

Tô Quảng ngượng ngùng cười, không nói gì.

Còn Lâm Dương lại nhíu mày, trầm giọng nói: “Mẹ, tại sao mẹ không tin con chính là chủ tịch Lâm?”

Ngày hôm nay làm tắt cả những chuyện này, anh thực sự: đã không có ý định che giấu thân phận của mình nữa.

Nhưng … Trương Tinh Vũ hiển nhiên không thể tin được.

chuyện nực cười này.

“Cậu là Lâm Đẳng? Haha, quả thực là nực cười. Cậu bớt giả bộ đi, mũi lợn ngâm tỏi, giả voi cái gì! Nếu như cậu là Lâm Đồng, vậy thì tôi sẽ là Nữ hoàng Anh quốc!”

Trương Tinh Vũ tức giận đến mức bật cười, liên tục hừ lạnh: “Phế vật, cậu cũng đừng ở đây mà tự đắc, hôm nay cậu có thể mở mày mở mặt, đó toàn là dựa vào con gái của tôi và Lâm Đồng, cậu là cái thá gì? Ở đây có chỗ cho cậu nói chuyện sao?”

Lâm Dương sắc mặt trở nên tối sầm lại, không nói thêm nữa.

“Nói tóm lại, Lâm Dương, ly hôn với Tiểu Nhan càng sớm càng tốt!”

Trương Tỉnh Vũ thúc giục.

Nhìn thấy thực lực của ‘Lâm Đổng’ ngày hôm nay, Trương Tinh Vũ càng không chờ đợi được muốn gả Tô Nhan cho Lâm Đồng.

Cần phải biết, nếu như hôm nay không có Lâm Đồng, bà ta phải nhếch nhác đến thế nào? Còn nếu như bà ta trở thành mẹ vợ của Lâm Đồng, những ngày tháng sau này sẽ mở mày mở mặt biết bao nhiêu?

Nghĩ đến việc sau này ra cửa đều có trực thăng, máu trong người của Trương Tinh Vũ không thể kìm được mà sôi sục lên…

Lâm Dương im lặng một lúc lâu, nhàn nhạt nói: “Con từ đầu đến cuối đều không phản đối chuyện ly hôn này, mẹ có thể nói với Tô Nhan, tìm một ngày nào đó, chúng con đi làm thủ tục ly hôn đi.”

“Hừ, như vậy thì tốt, coi như cậu biết điều! “

Trương Tỉnh Vũ nhàn nhạt nói, sau đó nói với Tô Quảng: *A Quảng, nhanh lái xe đi.”

“Được, chúng ta về nhà trước đi.” Tô Quảng cũng phản ứng lại, lập tức nỗ máy, khởi động xe.

Nhưng mà Trương Tinh Vũ lại hung hăng đánh vào gáy ông ấy, tức giận nói: “Về nhà cái gì mà về, không về nhà!”

“Không về nhà? Vậy thì đi đâu? “

Tô Quảng đầu óc mờ mịt hỏi.

“Đương nhiên là tới công ty của Tiểu Nhan rồi! Chuyện ly hôn này không được trì hoãn nữa, lão nương hôm nay đích thân đến nói chuyện với Tô Nhan, chuyện thành rồi, thì để chúng đi làm thủ tục ly hôn luôn!” Trương Tinh Vũ hừ nói.

“Hả? Nhanh như vậy sao? “

Tô Quảng sững sờ.

“Nhanh cái gì mà nhanh? Anh còn không lái xe nhanh một chút đi!” Trương Tỉnh Vũ tức giận nói.

Tô Quảng thở dài, tràn đầy vẻ có lỗi nhìn Lâm Dương, chỉ có thể khởi động xe, lái về phía công ty của Tô Nhan.

Dọc đường, Lâm Dương không nói lời nào, chỉ nhắm chặt đôi mắt lại, nhăm mắt nghỉ ngơi.

Có lẽ…nên có một kết thúc rồi.

Cứ trì hoãn như vậy cũng không phải là chuyện tốt.

Hon nữa…anh cũng muốn rời khỏi Giang Thành rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 381


Đại hội sắp bắt đầu, một khi đến đại hội, thân phận của anh e rằng cũng không giấu được nữa…

Lâm Dương hít sâu một hơi, trong lòng đã đưa ra quyết định rồi.

Tô Quảng xe nhẹ chạy đường quen, đến địa chỉ văn phòng tạm thời của Quốc tế Duyệt Nhan.

Tô Nhan đã thuê một tầng làm văn phòng của Quốc tế Duyệt Nhan.

Ở đây hàu hết vẫn chưa được sửa sang, trông khá thô sơ: nhưng lại được dọn dẹp gọn gàng.

Mặc dù Lâm Dương nhờ Mã Hải chiếu cố đến Quốc tế Duyệt Nhan, Quốc Tế Duyệt Nhan cũng đã nhận được rất nhiều tiền đầu tư, nhưng Tô Nhan là người quá khắt khe, tất cả tiền đầu tư đều dùng để phát triển sản phẩm, hoàn toàn không tuỳ tiện tiêu một xu.

Ba người họ trực tiếp bước vào.

Tô Nhan đã nhờ một thư ký giúp đỡ.

Thư ký đang rót trà bên cạnh máy lọc nước, nhìn thấy vợ.

chồng Tô Quảng đang bước vào, vô cùng kinh ngạc.

“Thưa ông, thưa bà các ông đên rôi?” Thư ký nói với một nụ cười ngọt ngào.

*Ù!” Trương Tỉnh Vũ rất kiêu ngạo gật đầu: “Chủ tịch đâu?

“Tô Đổng đang ở trong phòng họp, hôm nay có khách quan trọng đến!” Thư ký nói.

“Khách quan trọng? Khách nào?” Trương Tinh Vũ ngạc nhiên hỏi.

“Khách của tập đoàn Dương Hoal” Thư ký cẩn thận dè dặt nói.

Tập đoàn Dương Hoa sao?

Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng sửng sốt trong chốc lát, sau đó thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên lấy lại tinh thần.

Bây giờ, sự ưu ái của Trương Tinh Vũ đối với Tập đoàn Dương Hoa đã lên đến mức bùng nỗ rồi, thậm chí còn coi Tập đoàn Dương Hoa là công ty của chính mình.

“Cô có biết là ai không?” Trương Tinh Vũ vội vàng và cẩn thận hỏi cô thư ký.

“Tôi không biết. Có mấy người tới đây. Nghe nói có một dự án lớn muốn hợp tác với chủ tịch Tô.” Thư ký nói, sau đó bưng trà đã rót vào.

Khi cửa mở ra, cũng có thể nghe thấy cuộc trò chuyện bên trong.

“Chúng ta cứ đợi ở đây đi.” Tô Quảng cười nói.

“Chờ đi, nhưng mà A Quảng, anh cũng đừng quá nhút nhát nữa. Sau này, chúng ta và tập đoàn Dương Hoa đã là người một nhà rồi! Người nhà bàn chuyện làm ăn với nhau, hãy cứ tự nhiên một chút!” Trương Tinh Vũ nhếch miệng nói. Dáng vẻ tức giận ngồi trêи ghế sô pha, bắt chéo chân chờ đợi.

Lâm Dương cau mày, nhưng không ngồi, mà đứng ở bên cửa sổ nhìn phong cảnh bên ngoài.

Nếu như hôm nay Tô Nhan không phản đối, vậy thì quan hệ vợ chồng của bọn họ về căn bản sẽ bị cắt đứt.

Tính toán thời gian, cũng đã đến lúc nên rời khỏi Giang Thành rồi.

Nhìn thành phố vừa quen thuộc vừa lạ lẫm ngoài cửa sổ này, trong lòng Lâm Dương không khỏi dậy sóng.

Ba năm trước anh đã đến thành phố xa lạ này, kết hôn với một người phụ nữ xa lạ, có một cuộc hôn nhân kỳ lạ.

Bây giờ, tất cả đều sắp két thúc rồi!

Thực sự khiến người ta cảm khái.

Nhưng mà cuối cùng Lâm Dương cũng đợi được đến ngày hôm nay …

Lúc này, cánh cửa mở ra, một người phụ nữ trong trang phục nhân viên bước ra.

“Nhà vệ sinh ở đâu vậy?”

Người phụ nữ liếc nhìn một vòng, rồi hỏi Trương Tinh Vũ và Tô Quảng đang ngồi trêи ghế sô pha.

“Ò, các cô là khách của tập đoàn Dương Hoa đến đây sao? Haha, nhà vệ rất gần. Ra cửa rẽ trái đi thẳng, sau đó rẽ phải là tới rồi.” Tô Quảng vội vàng đứng dậy cười nói.

*“Phiền phức như vậy sao?” Người phụ nữ cau mày.

“Vị tiểu thư này là lần đầu tiên tới đây. Cô là khách, không thể nào qua loa được, tôi sẽ để người đưa cô tới đó.”

Trương Tỉnh Vũ vội vàng đứng dậy, cười nhiệt tình, sau đó quay về phía Lâm Dương người vẫn đứng bên cửa sổ mà hét lên, “Này! Tên nhóc, mau lại đây và đưa vị tiểu thư này đến phòng vệ sinh!”

Lâm Dương thở dài, mặt không biểu cảm quay người lại.

Người phụ nữ sửng sót một hồi, cảm thấy Lâm Dương rất quen thuộc, nhưng lại không biết mình đã gặp ở đâu.

Mặc kệ đi!

“Này, anh lại đây lập tức đưa tôi đi ngay!”

“Được!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 382


Lâm Dương cũng không từ chối, liền dẫn người phụ nữ vào nhà vệ sinh.

“Cái nơi rách nát gì vậy, không có trang trí gì cả, dưới đất sao lại có nhiều bụi như vậy? Ôi, bẩn chết đi được!” Người phụ nữ dọc đường không ngừng than thở, trêи mặt lộ ra vẻ chán ghét.

Lâm Dương cau mày, liếc nhìn cửa phòng tắm cách đó không xa, chỉ vào đằng kia nói: “Đã đến rồi!”

“Thái độ của anh là sao vậy?” Người phụ nữ liếc nhìn Lâm Dương, hừ lạnh một tiếng, liền chạy chậm tới.

Lâm Dương không có ý định dây dưa với người phụ nữ này, quay người trở về văn phòng.

Tuy nhiên, chưa đầy 5 phút sau, ngoài hành lang phòng làm việc có tiếng bước chân dồn dập, sau đó người phụ nữ trước đó nỗi giận đùng đùng chạy vào.

“Này, công ty của các anh có chuyện gì vậy? Tại sao nhà vệ sinh lại bị hỏng?”

Người phụ nữ trực tiếp chống nạnh hét lên.

“Ò, tiểu thư, có chuyện gì vậy? Phòng vệ sinh bị hỏng rồi sao? Làm sao có thể như vậy? Tôi mới vào vẫn bình thường mà.” Trương Tinh Vũ sửng sốt, vội vàng đứng dậy nói.

“Vậy thì bà không nhìn thấy nước ở khắp nơi trêи sàn nhà vệ sinh?” Người phụ nữ tức giận nói.

“Ò … cô nói cái đó, đó là do cống thoát nước dưới sàn nhà trong phòng tắm bị bám bụi và nước không thể chảy ra tiếp được. Chúng tôi đã liên hệ với người đến để thông rồi.

Lần sau sẽ không xảy ra chuyện này nữa. Rất xin lỗi, tiểu thư, xin lỗi … ” Tô Quảng vội vàng nặn ra nụ cười nói.

Chuyện này, trước đó Tô Nhan về nhà đã từng nói qua với họ, cho nên bọn họ biết về những chuyện này.

Tuy nhiên, người phụ nữ lại không khoan nhượng, trực tiếp chỉ vào đôi giày cao gót trêи chân cô ta, tức giận nói: “Vậy thì giày của tôi bị bẩn rồi, các bà nói phải làm sao đây?”

“Tiểu thư… chỉ là dính chút nước mà thôi, không sao đâu …” Trương Tỉnh Vũ cũng nhíu mày.

Bà ta cảm thấy người phụ nữ này có chút gây chuyện vô lý.

Trêи thực tế, không phải chỉ có bà ta cảm thấy như vậy, Lâm Dương, người đang đứng bên cửa sổ, cũng cảm thấy.

như vậy.

Nhưng người phụ nữ lại không thèm quan tâm, thay vào đó, cô ta mở to mắt nhìn Trương Tinh Vũ: “Cái gì mà không sao? Bà có biết đôi giày của tôi có giá bao nhiêu không? Bây giờ bị các người làm bản rồi! Bà còn muốn bỏ qua như vậy sao?”

“Tiểu thư, vậy thì cô nói phải làm sao?” Trương Tinh Vũ tính tình cũng không tốt lắm, lập tức kìm nén con tức giận, trầm giọng hỏi một tiếng.

“Đền tiền!”

“Đền tiền sao? Tiểu thư, cô có chút gây chuyện vô lý rồi phải không?” Trương Tỉnh Vũ đột nhiên tức giận nói.

“Ò, bà xã, đừng tức giận, đừng tức giận! Đây là khách hàng của chúng ta, em đừng tức giận!” Tô Quảng vội vàng bước tới trước, kéo giữ Trương Tinh Vũ đang chuẩn bị bùng phát con thịnh nộ.

“Anh làm cái gì vậy?” Trương Tinh Vũ trừng mắt nhìn ông ây.

“Bà xã, đây là công ty của nhà chúng ta, Tiểu Nhan vẫn còn ở bên trong, em nỗi giận với khách hàng, Tiểu Nhan cũng không dễ làm ăn.” Tô Quảng nặn ra nụ cười nói.

Khi Trương Tinh Vũ nghe thấy điều này, lửa giận cũng nhỏ xuống không ít.

Tô Quảng vội vàng quay đầu lại, mỉm cười nhìn người phụ nữ: “Tiểu thư, đôi giày này của cô giá bao nhiêu? Chúng tôi sẽ đền! Chúng tôi sẽ đền! Đừng khiến mối quan hệ của mọi người trở nên không vui chỉ vì chuyện nhỏ này…”

“Được rồi ..đền đúng không? Đôi giày này là phiên bản giới hạn giày đế đỏ của nhà thiết kế người Pháp Christian Louboutin. Một đôi cũng không đắt, chỉ 9 tỷ. Đưa tiền đi!”

Ngay khi lời này rơi xuống, tầm mắt của mọi người đều rơi xuống.

“Cái gì? Chín … chín tỷ sao?” Tô Quảng chết lặng người.

Điều này có hơi khoa trương rồi.

Theo sự nhìn nhận của Tô Quảng, một đôi giày cũng chỉ vài triệu, vì không để mối quan hệ trở nên cứng nhắc, ông ấy chỉ có thể thỏa hiệp chứ không thể vì máy triệu mà mắt đi vụ làm ăn mấy chục tỷ.

Nhưng mà… đôi giày này máy tỷ sao?

Điên rồi hả?

Đôi giày này được đính kim cương sao?

“Cái gì? 9 tỷ? Cô cướp tiền hả!” Trương Tinh Vũ nổ tung ngay tại chỗ.

“Thế nào? Không đền nổi sao? Các bà lúc nãy không phải nói muốn đền sao? Hồi hận rồi sao?” Người phụ nữ hừ lạnh nói.

“Đền cũng đền cho đúng chứ, sư tử như cô mở miệng lớn, chúng tôi làm sao đền được? Càng huống hò, đôi giày này của cô chỉ bị dính nước! Còn muốn đền tiền sao? Tôi thấy cô hoàn toàn chính là tới đây tìm lợi!” Trương Tỉnh Vũ giận dữ mắng.

Lần này ngay cả Tô Quảng cũng không còn nở nụ cười nữa, cau mày nói: “Thưa cô, cô như vậy cũng quá không có thành ý rồi. Chúng tôi chỉ là muốn nhân nhượng cho khỏi phiền. Cô không phải là đang gây chuyện sao?”

“Ha, tôi gây chuyện thì thế nào? Công ty rách nát này của các ông, tôi còn tưởng rằng các ông lợi hại thế nào chứ!”

Cô gái đó liên tục cười lạnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 383


“Ôi! Cô thật là to gan! Cô có biết tôi là ai không?” Trương Tỉnh Vũ vô cùng tức giận.

“Bà là ai2” Người phụ nữ hỏi một cách kỳ lạ.

“Tôi nói cho cô biết! Tôi là mẹ của chủ tịch công ty này! Mẹ của Tô Nhan!”

“Ò … vậy thì quá lợi hại rồi!”

“Các cô là người của tập đoàn Dương Hoa đúng không?”

“Bà cũng biết sao?”

“Hừ, Lâm Đồng của tập đoàn Dương Hoa các cô! Cô có biết không?” Trương Tinh Vũ tức giận nói, “Cô có biết chủ tịch Lâm của các cô sắp cưới con gái tôi rồi không? Anh ta sẽ sớm trở thành con rẻ tôi, cô còn dám nói chuyện với tôi bằng giọng điệu đó sao? Cô muốn chết sao? Tin hay không tôi sẽ để con rễ của tôi trực tiếp sa thải cô? “

“ÔI Lợi hại như vậy sao? Vậy thì bà nhanh gọi cho chủ tịch Lâm và bảo anh ấy sa thải tôi đi!” Người phụ nữ hoàn toàn không tin vào lời nói của Trương Tinh Vũ, trực tiếp hét lên.

“Gộ,..”

Trương Tinh Vũ tức giận đến mức toàn thân run lên, liền lấy điện thoại di động ra làm động tác muốn gọi.

Nhưng trêи thực tế, bà ta làm sao có số điện thoại của Lâm Đồng? Điện thoại đã được rút ra cả nửa ngày, nhưng cuối cùng vẫn không gọi được.

“Gọi đi, bà gọi đi! Ha, phô trương thanh thê?”, Người phụ nữ chế nhạo nói.

“Cô … cô … cô…” Mặt của Trương Tinh Vũ đỏ bừng lên.

Lâm Dương ở bên cạnh không ngừng nhíu mày, anh nhìn người phụ nữa này từ trêи xuống dưới, nhưng chưa từng gặp qua.

Nhưng mà tập đoàn Dương Hoa bây giờ là một công ty lớn, làm sao anh ta có thể biết được tất cả mọi người trong các bộ phận?

Tiếng ồn ào ở bên này dường như khiến cho những người trong phòng họp đều nghe thấy, cánh cửa được mở ra và một nhóm nam nữ bước ra khỏi đó, bao gồm cả thư ký và Tô Nhan.

Người đứng đầu là Triệu Thiên, một trợ thủ đắc lực dưới trướng của Mã Hải, người chịu trách nhiệm xây dựng chiến lược và phát triển dự án của công ty.

Lâm Dương đã từng gặp qua người này, người này đương nhiên cũng đã từng nhìn thấy Lâm Dương, nhưng lại là dáng vẻ của Lâm Dương khi không dùng kim bạc thay đổi dáng vẻ, ông ta hiện tại cũng không biết Lâm Dương.

“Bố mẹ, sao hai người lại ở đây?” Tô Nhan nhìn thấy người bên ngoài, cũng vô cùng kinh ngạc.

“Tiểu Thu, có chuyện gì vậy? Sao lại ồn ào như vậy?”

Triệu Thiên cũng với vẻ mặt khó hiểu nhìn người phụ nữ kia.

Lại nhìn thấy người phụ nữ đó dậm chân, chạy tới nhảy bổ vào vòng tay của Triệu Thiên, làm nũng nói: “A Thiên, hai tên nhà quê này đã làm hỏng giày của em. Em đã bảo họ đền bọn họ liền hành hung em, anh phải làm chủ cho eml”

“Có chuyện như vậy sao?” Triệu Thiên nhíu mày.

Tô Nhan cũng không vui, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ tên Tiểu Thu kia nói: “Thưa cô, xin cô tôn trọng một chút, hai người này là bố mẹ của tôi!”

“Bố mẹ của cô thì hay lắm sao? Bố mẹ của cô có thể không nói đạo lý sao?” Tiểu Thu cũng không khách khí, hỏi ngược lại.

“Cô làm sao có thể nói chuyện như vậy?” Tô Nhan nghiêm nghị nói.

“Tôi không quan tâm, dù sao bọn họ cũng phải đền giày cho tôi!” Tiểu Thu tiếp tục hét lên nói.

“Nhưng giày của cô cũng không hỏng!”

“Nó bản rồi! Nhà vệ sinh của công ty rách nát các cô bị rò rỉ nước! Anh có biết đôi giày này của tôi giá bao nhiêu không?”

“Thưa cô, tôi hoàn toàn cảm thấy là cô đang gây chuyện vô lý!” Tính khí tốt của Tô Nhan lúc này cũng không thể chịu đựng được.

“Tôi gây chuyện vô lý sao? Cô lại dám nói rằng tôi gây chuyện vô lý? A Thiên, anh nói chuyện này phải làm sao?”

Tiểu Thu trừng mắt nhìn Tô Nhan, sau đó quay đầu lại làm nũng với Triệu Thiên.

“Chuyện này…” Triệu Thiên cũng rất khó xử, ông ta liếc nhìn Tô Nhan rồi thở dài nói: “Cô Tô, đây vốn dĩ cũng không có gì to tát. Hay là như vậy đi, cô nói xin lỗi rồi tuỳ tiện bồi thường một chút là được rồi…”

“Giám đốc Triệu, sao anh có thể nói như vậy được?” Tô Nhan lộ ra dáng vẻ không thể nào tin được.

“Nhưng vấn đề là các cô quả thực đã làm bẩn giày của Tiểu Thu!”

“Nó chỉ là bị dính chút nước thôi, lau chút là sạch rồi, các anh…” Tô Nhan không biết nên nói cái gì cho tốt.

Triệu Thiên vừa nghe vậy thì sắc mặt tối sầm lại: “Cô Tô, tôi đã nói chuyện rất khách khí với các cô rồi. Cái gì mà dính chút nước? Làm bản thì chính là làm bản! Tôi cảm thấy yêu cầu của Tiểu Thu rất là hợp lý!” “

“Nhưng mà…”

“Nếu như cô không muốn bồi thường cũng được thôi, cô lại đây, giúp tôi lau sạch giày. Tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa!” Tô Nhan còn muốn nói cái gì đó, trực tiếp bị Tiểu Thu cắt ngang.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 384


Tô Nhan vừa nghe thấy, sắc mặt ngay lập tức trở nên ảm đạm.

Làm sáng đôi giày của cô ấy?

Đây không phải là xúc phạm người khác sao?

“Có lý nào như vậy! Có lý nào như vậy!”

Phổi của Trương Tinh Vũ đều sắp nỗ tung rồi.

Tô Nhan cũng siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô lại.

Lúc này, Triệu Thiên lại nói.

“Nếu như chủ tịch Tô không đồng ý với yêu cầu của chúng tôi, vậy thì dự án hôm nay của chúng ta … chỉ có thể dừng lại ở đây!”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Tô Nhan ngay lập tức giống như bị sét đánh, lung lay sắp đổ, người suýt chút nữa ngã xuống đất.

“Con gái!”

Nhìn thấy Tô Nhan bước chân loạng choạng, Trương Tinh Vũ vội vàng ôm lấy cô.

“Mẹ, con không sao …” Tô Nhan gượng cười, sau đó nhìn Triệu Thiên mọt cách yếu ớt.

Dự án ngày hôm nay có thể nói là rất quan trọng đối với Tô Nhan, khoảng thời gian trước đã xảy ra chuyện, rất nhiều việc của Quốc tế Duyệt Nhan đều đã dừng lại rồi, một bộ phận nhà đầu tư trước đây cũng vì việc này mà rút vốn, nếu như không phải là vì tập đoàn Dương Hoa bên này vẫn còn một lượng lớn vốn đầu tư, e rằng Quốc tế Duyệt Nhan sớm đã sụp đỗ rồi.

Vì vậy, Tô Nhan quyết định muốn làm tốt dự án này của tập đoàn Dương Hoa.

Làm tất cả mọi thứ, không tiếc bất cứ giá nào.

Vì vậy cô đã tham gia vào dự án này khi vết thương còn chưa khỏi hoàn toàn.

Mà dự án này lại là do Mã Hải giao cho Triệu Thiên xử lý, dù sao thì Mã Hải bây giờ cũng hết cách, tập đoàn Dương Hoa quá lớn, những việc mà Mã Hải phải xử lý hàng ngày hầu như đã sắp chiếm hét thời gian ngủ của ông ta.

Nhưng mà e rằng không ai có thể nghĩ rằng Triệu Thiên lại có chỗ dựa nên không sợ như vậy, lại đem dự án này ra nói chuyện!

Cần phải biết, toàn bộ người của Giang Thành đều biết rằng chủ tịch Lâm của tập đoàn Dương Hoa có thể có hứng thú với Tô Nhan.

Giống như câu nói, không nhìn mặt sư thì cũng phải nễ mặt Phật, tại sao Triệu Thiên lại vì một chuyện vặt vãnh này mà hiềm khích với Tô Nhan? Ông ta không sợ Lâm Đồng sẽ hỏi tội ông ta sao?

Rất nhiều người đều không hiểu nỗi.

Tuy nhiên, Tô Nhan hoàn toàn không cân nhắc những chuyện này Triệu Thiên cũng có mưu tính riêng của bản thân.

Trương Tinh Vũ đã sắp nổ tung rồi, bà ta trợn to hai mắt, tức giận đến mức tóc tai cũng dựng đứng lên, trực tiếp quát: “Các anh đang nói cái gì vậy? Muốn con gái của tôi đi chùi giày cho con đàn bà rẻ tiền này sao? Nằm mơ đi!!!”

“Bà già chết tiệt, nói cái gì vậy?” Tiểu Thu cũng mắng chửi.

“Tô Đồng, đây chính là tố chất của một người mẹ sao?”

Triệu Thiên trực tiếp xua tay, nổi giận đùng đùng nói: “Nếu đã như vậy, vậy thì dự án này của chúng ta cũng đừng nói nữa! Tạm biệt!”

Nói xong liền rời đi.

“Các bà hãy chờ đơn từ luật sư đi, chuyện này chưa xong đâu!” Tiểu Thu gào lên chói tai.

“Chờ thì chờ, bà đây sợ sao!” Trương Tinh Vũ cũng không chịu thua kém nói.

Mọi người chửi bới liền muốn rời đi.

Nhưng chính vào lúc này, Tô Nhan đột nhiên lên tiếng.

“Quản lý Triệu, cô Thu, chờ một chút!”

Lời này vừa dứt, người vừa đi tới cửa liền dừng lại.

“Chủ tịch Tô, còn có chuyện gì sao?” Triệu Thiên mặt không biểu cảm nhìn Tô Nhan.

Chỉ nhìn thấy Tô Nhan cắn răng, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, thấp giọng nói: “Giám đốc Triệu! Tôi…

Tôi sẽ lau giày cho cô Thu!”

Ngay khi những lời này rơi xuống, hai vợ chồng Tô Quảng đều mở to mắt nhìn Tô Nhan.

Tiểu Thu, Triệu Thiên và những người khác ở đẳng kia cũng đều bật cười.

*Ò, tôi còn tưởng rằng cô cứng đầu như vậy chứ, không phải là mềm rồi sao?” Tiểu Thu âm dương kỳ quái nói.

“Cô Tô, sớm như vậy thì làm sao có nhiều chuyện đến thế?” Triệu Thiên lắc đầu.

Tô Nhan không nói gì, chỉ đi tới bên cạnh lấy khăn sạch ra, đi về phía Tiểu Thu.

Tiểu Thu cũng không chút khách sáo, bước một chân giãm lên bục, dáng vẻ giống như đang đợi Tô Nhan đến lau giày.

Những người khác đều im lặng quan sát.

*Con gái!” Trương Tỉnh Vũ hét lên một tiếng, liền muốn ngăn cản.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 385


“Mẹ, đừng quan tâm đến chuyện này!” Tô Nhan quay đầu lại, khoé mắt đỏ hoe, kiên quyết nhìn Trương Tinh Vũ.

Trương Tỉnh Vũ toàn thân chắn động, bị ánh mắt này của Tô Nhan ngăn cản lại, bà ta mở miệng, muốn nói lại ngừng, nhưng nỗi buồn trêи cực kỳ rõ ràng.

Bà ta biết rằng con gái bà chỉ là nghĩ cho chuyện kinh doanh của công ty.

Trương Tinh Vũ không biết dự án này quan trọng như thế nào đối với Tô Nhan, nhưng bà ta biết con gái mình đã làm đến mức như vậy thì cũng không dễ dàng gì.

Tô Quảng cũng không nói lời nào, chỉ có thể nghiêng đầu mà đứng.

Tô Nhan tiếp tục đi về phía Tiểu Thu đó.

“Động tác nhanh lên chút, sao anh lại chậm chạp như vậy?” Tiểu Thu thúc giục nói.

“Tô Đồng, tôi thật sự không muốn làm như vậy. Tôi chỉ muốn nhìn thấy thành ý. Nếu như có thành ý, chúng ta có thể tiếp tục bàn về chuyện dự án. Nếu không có thành ý, chúng ta đương nhiên không thể nói chuyện gì cả.” Triệu Thiên nhàn nhạt nói.

Tô Nhan không nói lại lời nào, đã đứng trước mặt Tiểu Thu, chuẩn bị cúi xuống.

Tiểu Thu mỉm cười.

Thật ra cô ta rất ghen tị với sắc đẹp của Tô Nhan, cho nên ngay từ đầu đã có thái độ không tốt với Tô Nhan, chuyện này cũng quả thực là cô ta gây chuyện vô lý, bởi vì cô ta phát hiện Triệu Thiên có cái nhìn không đứng đắn với Tô Nhan.

Làm sao cô ta có thể chịu đựng được điều này?

Cho nên trong lòng cô ta đã tìm cách để chỉnh đốn lại Tô Nhan.

Không ngờ cách này lại được thực hiện suôn sẻ như vậy.

Chỉ là … chính vào thời khắc then chốt này, một bàn tay.

đột nhiên từ bên cạnh duỗi ra, trực tiếp nắm lấy Tô Nhan đang chuẩn bị ngồi xổm xuống.

Mọi người đều sửng sốt, cùng nhau nhìn về phía chủ nhân của bàn tay này.

“Lâm Dương sao?” Tô Nhan sững sờ.

“Ai vậy?” Tiểu Thu cũng sửng sót, lập tức hỏi.

“Tôi là chồng của cô ấy.”

Lâm Dương kéo Tô Nhan lên, mặt không biểu cảm nhìn hai người bọn họ: “Chuyện này tôi đều nhìn thấy rõ. Đây là các cô vô cớ gây chuyện. Tôi hy vọng chuyện này dừng lại ở đây. Các cô nhanh đi đi!”

“Lâm Dương, ở đây không có chuyện của anh! Đứng sang một bên đi!” Tô Nhan trầm giọng nói.

“Đây không phải là chuyện của tôi sao? Em là vợ tôi, bây giờ lại cúi đầu đi lau giày cho người khác. Người mắt mặt không chỉ có em, cũng còn có tôi!” Lâm Dương nghiêm nghị nói.

“Hihi, anh còn mặt mũi sao? Cho rằng tôi không biết anh là ai sao? Không phải là vua mũ xanh nổi tiếng ở Giang Thành sao?” Tiểu Thu khoanh tay trước ngực, không chút khách khí nói.

“Tô Đổng, đây thật sự là chồng của cô sao? Nếu như đây thật sự là chồng cô, vậy thì tôi hi vọng anh ta xin lỗi tôi, bằng không, tôi chỉ có thể dừng dự án này lại!” Triệu Thiên lạnh lùng nói.

“Giám đốc Triệu, đừng tức giận! Tôi sẽ nói chuyện với anh ấy thật tốt.” Tô Nhan vội vàng giải thích.

Tuy nhiên, Lâm Dương đã cắt ngang lời cô, thay vào đó mặt không biểu cảm nhìn về phía Triệu Thiên nói: “Dự án này không thể dừng lại được. Ngược lại, việc kinh doanh của tập đoàn Dương Hoa có thể dừng lại ở đây!”

Câu này thực sự khiên cho Triệu Thiên và những người khác sững sờ.

Sau đó Tiểu Thu kia nhìn Lâm Dương với vẻ mặt kỳ quái, một lúc sau mới ngạc nhiên nói: “Tôi nói, cái tên vua cơm mềm anh có chuyện gì vậy? Não úng nước rồi sao? Loại lời nói thiểu năng này anh cũng nói ra được sao? Anh có biết anh đang nói cái gì không? “

“Tôi thấy anh bị điên rồi!” Triệu Thiên nhíu mày.

Tô Nhan ở bên cạnh lại tức giận kéo Lâm Dương qua một bên, nổi giận đùng đùng nói: “Lâm Dương, anh đủ rồi!

Đừng có gây chuyện nữa!”

“Tiểu Nhan, chuyện này tôi có thể dọn dẹp được!” Lâm Dương trầm giọng kiên nhẫn nói.

“Dọn dẹp sao? Anh chỉ làm chuyện thêm hỗn loạn thôi!

Anh cút sang một bên đi, chuyện của tôi không cần anh quan tâm!” Tô Nhan nỗi giận đùng đùng nói.

Vốn dĩ chuyện này đã náo loạn đến mức khó giải quyết rồi, Lâm Dương lại làm loạn ở đây, cô làm sao có thể chịu được?

Trương Tinh Vũ cũng tức giận đến sắp phát điên rồi, bà ta không đối phó được với Tiểu Thu, không lẽ còn không đối phó được với Lâm Dương sao? Lập tức nắm lấy tay Lâm Dương, dùng lực mạnh kéo anh qua.

Với sức lực của Lâm Dương, Trương Tinh Vũ không thể động đến anh được, nhưng Lâm Dương cũng không dám dùng sức vì sợ kéo bà ta tới.

Lâm Dương lảo đảo lui về phía sau mấy bước, Trương Tinh Vũ trực tiếp lớn tiếng mắng chửi, “Cái tên phế vật cậu, nếu như không phải là cậu, Tiểu Nhan của tôi sẽ bị người ta coi thường như thế sao? Vốn dĩ gọi cậu đến là muốn cậu ly hôn với Tiểu Nhan, cậu ở đây gây thêm phiền phức gì nữa? Tiểu Nhan làm sao xử lý? Đó là chuyện của Tiểu Nhan. Cậu thì hiểu cái rắm gì? Cút sang một bên đi! “
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 386


Khi Lâm Dương vừa nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng đến cực điểm.

Trương Tinh Vũ mắng người, thực sự là không chút lưu tình!

*Ôi, thật là vô dụng!” Tiểu Thu ở bên cạnh liên tục chế nhạo.

“Người càng vô dụng, giọng điệu sẽ càng lớn. Đây có lẽ là chính là cảm giác tồn tại.” Một thành viên của tập đoàn Dương Hoa nhàn nhạt nói.

“Còn không phải vậy nữa sao, tên phế vật này bây giờ đã là người nổi tiếng ở Giang Thành của chúng ta rồi. Nếu không phải là anh ta bị cắm sừng, chúng ta còn không biết anh tai”

“Đúng vậy!”

Những người còn lại cũng lần lượt lên tiếng, đủ kiểu mỉa mai không ngừng vang lên bên tai.

Lâm Dương vốn dĩ muốn bộc phát, nhưng nghe được lời của những người này, trong mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ khó hiểu.

Chính vào lúc này, Tô Quảng nói ra một câu mà Lâm Dương luôn muốn hỏi: “Này, các người rốt cuộc là có ý gì?

Các người rõ ràng biết Lâm Đồng có ý với con gái tôi, còn dám vô lễ với chúng tôi như vậy sao?”

Lâm Dương bây giờ đã ni tiếng rồi, được mệnh danh là Vua mũ xanh, bởi vì người dân ở Giang Thành đều biết rằng chủ tịch Lâm của Dương Hoa đem lòng yêu Tô Nhan của nhà họ Tô, hơn nữa tập đoàn Dương Hoa cũng đã giúp đỡ Tô Nhan rất nhiều.

Theo lý mà nói, nếu như Tô Nhan và Lâm Đồng kết hôn, vậy thì cô ấy chính là mợ chủ của tập đoàn Dương Hoa, những người này sao dám vô lễ với Tô Nhan như vậy?

Nhưng Triệu Thiên lại giễu cợt: “Chủ tịch Lâm yêu con gái của ông sao? Hừ, đây vốn dĩ là chuyện hư cấu, tôi sợ cái gì?”

“Chuyện hư cấu sao? Người của toàn bộ Giang Thành đều biết, làm sao có thể là chuyện hư cấu?” Trương Tinh Vũ lo lắng, vội vàng nhảy dựng lên.

“Nếu là như vậy, vậy tại sao Lâm Đồng lâu như vậy rồi vẫn không cưới con gái của bà?” Triệu Thiên hỏi ngược lại một câu.

Ngay khi những lời này nói ra, Trương Tỉnh Vũ lập tức cứng họng.

Đúng vậy, nếu như Lâm Đồng thực sự yêu Tô Nhan, tại sao đã lâu như vậy vẫn chưa có động tĩnh gì?

Cái tên Lâm Dương vua mũ xanh này ai nấy đều biết anh ta là một phế vật, với thủ đoạn của Lâm Đồng và thái độ của nhà họ Tô, muốn anh ta ly hôn với Tô Nhan không phải là chuyện dễ dàng sao? tại sao anh ta lại không ra tay? Trương Tinh Vũ đang mong trăng mong sao, chờ đợi chủ tịch Lâm đến cửa cầu hôn!

Triệu Thiên là một người hiểu chuyện.

Tin đồn rốt cuộc cũng chỉ là tin đồn, không có chứng cứ xác thực, tên thực tế ông ta được Mã Hải sắp xếp đến để kết nối với Quốc tế Duyệt Nhan, ông ta cũng nhìn ra được chút manh mối, cho nên có chỗ dựa nên không sợ, càng huống hồ ông ta còn là tâm phúc của Mã Hải, còn Mã Hải là tâm phúc của Lâm Đồng, cho dù có chuyện gì, ông ta tin rằng Lâm Đồng cũng sẽ không trách ông ta!

Đương nhiên, Lâm Dương sẽ không nghĩ như vậy.

Anh nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không nói ra được.

Lúc này, Tiểu Thu lại hét lên.

“Con tiện nhân thối, đừng chuyển chủ đề, nhanh lên, lau giày cho bài”

Cơ thể của Tô Nhan chấn động, tức giận nhìn Tiểu Thu, bàn tay nhỏ bé đang cầm khăn khẽ run lên.

Lâm Dương lại bước lên trước, nắm lấy tay Tô Nhan, lạnh lùng nói: “Không được đi!”

“Liên quan gì đến anh?” Tô Nhan vùng vẫy nói.

“Tôi đã nói không được phép đi thì không được phép đi!”

Lâm Dương độc đoán nói.

“Không làm sao? Được rồi, chuyện dự án cứ như vậy đi!”

Triệu Thiên mặt không biểu cảm nói.

“Giám đốc Triệu, ông chờ một chút, tôi sẽ làm! Tôi sẽ làm!”

Tô Nhan hoảng sợ vội vàng nói.

“Tôi đã nói rồi, không được!” Lâm Dương giật chiếc khăn đó lại.

“Lâm Dương, anh …” Tô Nhan tức giận và lo lắng.

“Con chó thối! Cậu làm cái gì vậy? Cút ra!” Trương Tinh Vũ khó chịu.

Tiểu Thu ở đằng kia cũng tức giận: “Đồ chó, chuyện này liên quan gì đến anh? Anh đi chết cho bà!”

Nói xong, liền bước tới trước, một bạt tai vung về phía mặt Lâm Dương.

Nhưng mà trong giây tiếp theo, Lâm Dương trở tay hung hãng tát vào mặt của Tiểu Thu một cái.

“Bốp!”

Có một âm thanh rõ ràng vang lên.

Tiểu Thu không kịp phòng bị, bị tát xoay một vòng ngay tại chỗ, sau đó cơ thể không ổn định, nặng nề ngồi trêи mặt đất, mắt thấy sao kim.

Mọi người đêu chêt lặng.

Cũng quần lấy Tô Nhan.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 387


Ai có thể ngờ rằng Lâm Dương lại có thể ra tay như vậy …

“Tiểu Thu!”

“Cô Thul”

Triệu Thiên và những người khác vội vàng bước tới trước đỡ cô ta dậy.

Tô Nhan cũng vội vàng tiễn lên trước, không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi cô Thu, chuyện này … sao có thể như vậy? Cô có sao không?”

“Biến đi cho tôi, tiện nhân!”

Tiểu Thu hoàn hồn, thẹn quá hoá giận, đẩy Tô Nhan ra.

Tô Nhan không phòng bị cũng ngã xuống đắt.

“Con gái!”

Trương Tỉnh Vũ vội vàng đỡ cô dậy.

Nhưng Tiểu Thu đã hoàn toàn nổi điên rồi, cô ta chỉ vào Lâm Dương và Tô Nhan nổi giận đùng đùng nói: “A Thiên, giết bọn họ cho em, em muốn giết bọn họ!”

“Tô Đổng! Đây chính là thái độ của công ty cô sao? Đây chính là thành ý của cô sao?” Triệu Thiên cũng tức giận nói, sau đó lây điện thoại di động ra: “Chúng ta gặp nhau ở cục đi!”

Nói xong liền gọi cảnh sát.

“Anh báo cảnh sát cho mẹ anh hả! Anh đánh bọn họ cho bà đây trước rồi gọi cảnh sát không được sao?” Tiểu Thu giật lấy điện thoại di động của ông ta, vô cùng tức giận hét lên.

Triệu Thiên vốn dĩ muốn từ chối, nhưng vừa nghĩ đến chuyện với người phụ nữ này, ông ta nghiên răng nghiền lợi, thấp giọng quát: “Đi, kéo Lâm Dương đó qua cho tôi!”

“Giám đốc Triệu, cái này… cái này không hay lắm? Cái này là chuyện phạm pháp…”

Những người phía sau ngập ngừng nói.

“Tôi sẽ gánh chịu tất cả hậu quả, các anh yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu, ra tay đi, không thể thiếu lợi ích cho các anh! Nếu như không ra tay, hãy trở về thu dọn mọi thứ mà cút ra khỏi Dương Hoa cho tôi!” .

Mọi người sắc mặt liền thay đổi, do dự một chút, vẫn đi về phía Lâm Dương.

Bọn họ không dễ gì mới vào được Dương Hoa, làm sao có thể nguyện ý vô duyên vô cớ mà bị đuổi như vậy?

Trương Tinh Vũ và những người khác vô cùng kinh ngạc.

“Các anh làm cái gì vậy? Mẹ, nhanh gọi cảnh sát, nhanh lên!” Tô Nhan vội vàng hét lên với vẻ mặt sợ hãi.

Lâm Dương vẻ mặt lạnh lùng, năm đâm đã siết chặt rôi.

Anh chưa bao giờ ngờ rằng chuyện như vậy lại xảy ra bên trong tập đoàn Dương Hoa.

Hơn nữa… người này còn là tâm phúc của Mã Hải!

Mã Hải lại làm anh thất vọng rồi!

Mấy người đi về phía Lâm Dương.

Hiện trường trở nên vô cùng căng thẳng.

Trương Tinh Vũ run rầy lấy điện thoại di động ra gọi cảnh sát.

Còn Lâm Dương đã cân nhắc đến việc làm thế nào để khuất phục những kẻ vô pháp vô thiên này rồi.

Tuy nhiên, chính vào lúc này, một giọng nói truyền đến.

“Giám đốc Triệu, các anh đang làm cái gì vậy?”

Ngay khi những lời này nói ra, Triệu Thiên và những người khác không khỏi sững sờ, lần lượt nhìn về phía cửa.

Lâm Dương và những người khác cũng theo bản năng nhìn về phía cửa.

Lại nhìn thấy một người đàn ông khí chất trong bộ vest và cặp kính gọng vàng bước vào.

Người đàn ông vẫn cầm một tập tài liệu trêи tay, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng nhìn thấy thế cục kỳ lạ này, trêи mặt người đàn ông không khỏi lộ ra vẻ khó hiểu.

Rõ ràng là anh ta đã ngửi thấy mùi gì đó không ổn.

Nhưng mà, sau khi nhìn chung quanh một vòng, vẻ mặt đột nhiên giật mình, ánh mắt dưới cặp kính gọng vàng kia đột nhiên co rút lại, giống như nhìn thấy cái gì đó, trong lòng đột nhiên trở nên kϊƈɦ động, liền tiến lên trước vài bước, đi tới chỗ Lâm Dương. Anh ta mở miệng định nói cái gì đó, nhưng những lời đã đến cổ họng, liền đột ngột dừng lại.

“Anh là … Thư ký Liêu sao?”

Tô Nhan sửng sốt một chút, lập tức nhận ra người này.

Đây là thư ký của Mã Hải. Anh ta đã đại diện cho Mã Hải trong nhiều cuộc họp báo. Cũng tính là người của công chúng và mọi người đều biết đến anh ta.

“Tô Đổng, chào cô! Giám đốc Mã gọi tôi qua đây đưa tài liệu cho cô.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 388


Thư ký Liêu lặng lẽ gật đầu với Lâm Dương, đưa tài liệu trong tay cho Tô Nhan.

Tô Nhan theo bản năng đưa tay ra nhận lấy, nhưng tay đưa được nửa đường thì dừng lại, có chút ngượng ngùng nhìn Thư ký Liêu, muốn nói lại ngừng.

*Tô Đồng, cô làm sao vậy? Có vấn đề gì sao?” Thư ký Liêu bối rối nhìn Tô Nhan hỏi.

“Chuyện này … chuyện này …” Tô Nhan không biết phải trả lời như thế nào.

Thư ký Liêu quả là một người thông minh, anh ta lập tức nhận ra được có điều gì đó không đúng, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên nói: “Giám đốc Triệu, có chuyện gì vậy? Anh đang cùng Tô Đổng bàn bạc chuyện dự án, không lẽ nói chuyện không vui vẻ sao?”

“Đương nhiên là không vui rồi!” Triệu Thiên trợn mắt lạnh lùng nói: “Cô Tô Nhan thật quá đáng. Cô ấy lại dung túng cho chồng mình đánh Tiểu Thu. Tiểu Thu cũng coi như là một nhân viên kỳ cựu ở Dương Hoa chúng ta, làm sao có thể chịu được sự uất ức như vậy? Thái độ của Quốc tế Duyệt Nhan quá tệ, làm sao chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện về dự án này? “

“Lại có chuyện như vậy sao?”

Thư ký Liêu hơi thở run lên, da đầu tê dại, sắc mặt tái nhọt đi mấy phần.

Anh ấy biết nó có nghĩa là gì.

Nếu như là Tô Nhan ra tay thì không sao … nhưng chết rồi …lại là Lâm Dương ra tay!

Bản chất đó đã không thể được rồi…

“Thư ký Liêu, lát nữa tôi sẽ nói lý do cho anh, nhưng chuyện hôm nay Tô Đồng không cho chúng tôi một lời giải thích. Triệu Thiên tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ bỏ qua.

Với thái độ như vậy, còn muốn nói đến chuyện hợp tác dự án sao? Cô ấy nằm mơ đi!” Triệu Thiên hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói.

“Không sail Thư ký Liêu, anh phải làm chủ cho tôi! Con điềm này quá vô pháp vô thiên rồi! Huhuhuhu….” Tiểu Thu trực tiếp khóc thành tiếng.

Những người khác cũng lòng đầy căm phẫn chỉ trích thái độ tồi tệ của đám người Tô Nhan và Trương Tinh Vũ, đặc biệt là Lâm Dương, gần như là trực tiếp mắng chửi, đương nhiên, lời lẽ cũng là đổ thêm dầu vào lửa, nói khiến người thần đều căm phẫn.

“Đổi trắng thay đen! Các người đang đổi trắng thay đen!”

Trương Tỉnh Vũ toàn thân run lên, răng trong miệng nghiền đến sắp gãy rồi.

Thư ký Liêu vừa nghe xong đã toàn thân run rầy, theo như Triệu Thiên thấy thì Thư ký Liêu chắc chắn tức giận thành như vậy.

Ông ta âm thầm mỉm cười, biết rằng Thư ký Liêu nhất định sẽ đứng về phía mình.

Rốt cuộc loại chuyện này vốn dĩ là do bọn họ chịu thiệt, mặc dù Tiểu Thu muốn ra tay, nhưng người bị đánh trước lại là Tiểu Thu.

“Tôi biết rồi!”

Thư ký Liêu hít một hơi thật sâu, hồi phục tâm trạng của bản thân.

“Thư ký Liêu, anh nghe tôi giải thích trước!” Tô Nhan vội vàng tiến lên.

Nhưng Thư ký Liêu lại xua tay: “Cô Tô, không cần nói nữa, trong lòng tôi đã biết rõ rồi!”

Tô Nhan rùng mình, há miệng, không lên tiếng.

Cô biết nếu như đến cả Triệu Thiên cũng không thuyết phục được thì làm sao có thể thuyết phục được Thư ký Liêu? Rốt cuộc thì Thư ký Liêu cũng là thư ký của Mã Hải, anh ta và Triệu Thiên chắc chắn cũng vô cùng quen thuộc với nhau, anh ta đương nhiên sẽ đứng về phía Triệu Thiên.

Bỏ đi!

Tô Nhan thở dài, trong mắt có chút buồn bã và bắt lực.

Vì dự án này của tập đoàn Dương Hoa, cô đến chấn thương còn chưa kịp bình phục đã chạy tới đây làm thêm giờ, tâm sức lao lực quá độ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mọi chuyện sẽ trở thành bong bóng.

Cô đột nhiên có cảm giác kϊƈɦ động muốn khóc.

Nhưng cô ấy đã cố gắng hết sức để kìm nén lại.

€ó lẽ luôn có đủ mọi khó khăn và gian khổ trêи con đường khởi nghiệp.

Tô Nhan đôi mắt hơi rũ xuống, đã bỏ cuộc rồi.

Dù kết quả có ra sao, cô cũng chỉ có thể thẳng thắn chấp nhận.

Nhưng mà, chính vào lúc này, Thư ký Liêu đột nhiên ngắng đầu lên nói với Triệu Thiên: “Dự án tạm thời đình chỉ, các ông về đi.”

“Thư ký Liêu, những người này thì sao?” Triệu Thiên chỉ vào Tô Nhan hỏi.

“Cô Tô bên này như thế nào cũng không liên quan gì đến ông.”

“Nhưng mà…”

“Triệu Thiên!” Thư ký Liêu đột nhiên hét lên một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc.

Triệu Thiên hơi giật mình, có chút không giải thích được biểu hiện của Thư ký Liêu, nhưng anh ta đã nói như vậy rồi, Triệu Thiên cũng không thể làm gì được.

*A Thiên!” Tiểu Thu không vui vẻ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 389


“Tiểu Thu, đừng buồn, thư ký Liêu nhất định sẽ đòi lại công bằng cho chúng ta, hôm nay trước tiên cứ nể mặt anh ta!” Triệu Thiên an ủi nói.

Tiểu Thu dậm thẳng, nhưng cũng không có cách nào khác.

Tuy nhiên, lúc này, Thư ký Liêu đột nhiên quay đầu lại cúi đầu nói với Tô Nhan: “Cô Tô, dự án này tạm thời bị đình chỉ. Hôm sau, chúng tôi sẽ đích thân gửi quà xin lỗi và cử người khác đến tiếp nhận dự án này với cô, thực sự xin lỗi!”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Tô Nhan, Trương Tinh Vũ, Triệu Thiên, Tiểu Thu và những người khác đều sững SỜ.

Tô Nhan ngơ ngác nhìn Thư ký Liêu, còn cho rằng bản thân đã nghe nhằm rồi.

Thư ký Liêu làm sao có thể nói ra những lời này?

Anh ta… anh ta vẫn muốn tiếp tục hợp tác với Tô Nhan trong dự án này sao?

Triệu Thiên trực. tiếp hét lên thất thanh, “Anh Liêu, câu này của anh là có ý gì?”

“Các anh mau đi gặp giám đốc Mã đi.” Thư ký Liêu mặt không biểu cảm nói.

“Đi gặp Mã Đồng sao? Làm cái gì vậy?” Triệu Thiên càng thêm bối rối.

“Còn không hiểu nữa sao? Ông gặp rắc rối Liêu đột nhiên thay đổi sắc mặt hét lên.

“Anh…” Triệu Thiên sững sờ, trừng to hai mắt.

Ông ta thực sự không ngờ rằng Thư ký Liêu lại đứng về phía Tô Nhan.

“Anh Liêu, anh… sao anh lại làm như vậy?” Tiểu Thu cũng ngắn người.

“Tôi biết, bây giờ tôi yêu cầu hai người xin lỗi nhất định hai người cũng sẽ không đồng ý. Tôi khuyên hai người tốt nhất nên đi gặp giám đốc Mã ngay! Đến trễ xảy ra chuyện gì, tôi không chịu trách nhiệm!” Thư ký Liêu nói.

“Họ Liêu kia! Anh làm cái thứ gì vậy? Không lẽ anh vẫn cho rằng tôi giải quyết chuyện này không hợp lý sao?”

Triệu Thiên vô cùng tức giận, trực tiếp hét lên hỏi.

*Tôi không muốn nói nhiều với anh.” Thư ký Liêu nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói.

“Anh … anh … anh … anh có biết tôi là ai không? Tôi nói cho anh biết, chuyện này tôi sẽ nói với giám đốc Mã, họ Liêu anh nhất định sẽ không thể ở lại công ty!” Triệu Thiên giận tím mặt nói.

“Vậy thì mời anh bây giờ lập tức đi tìm giám đốc Mã đi, chuyện như thế nào tôi bằng lòng chịu trách nhiệm!” Thư: ký Liêu lạnh lùng nói “Anh khốn nạn!”

Triệu Thiên tức giận, liền trực tiếp một đắm đánh vào đầu thư ký Liêu.

Thư ký Liêu không kịp phòng bị, ngã xuống đắt, trêи đầu trực tiếp nồi lên một cục…

Giám đốc Triệu … “

Những người của tập đoàn Dương Hoa ở xung quanh đều sửng sốt.

Lâm Dương bước tới trước mấy bước đỡ Thư ký Liêu dậy.

“Thư ký Liêu, anh không sao chứ?” Tô Nhan cũng vội vàng bước tới, quan tâm hỏi.

“Tôi không sao… Lâm Đồng…”

Thư ký Liêu vội vàng quay đầu lại theo bản năng nhìn Lâm Dương nói.

Nhưng khi những lời này nói ra, Thư ký Liêu cũng sững SỜ.

“Lâm Đồng?”

Những người có mặt ở hiện trường cũng sửng sót, không thể nào tin được nhìn Thư ký Liêu.

Nhưng Trương Tinh Vũ cũng không ngạc nhiên, chỉ lạnh lùng khịt mũi nói: “Thư ký Liêu, đầu của anh không phải hỏng rồi chứ? Công ty này là của con gái tôi, tên phế vật này một chút cổ phần cũng không có, càng huống hồ cậu ta còn xứng gọi cái tên Lâm Đồng sao? Cậu ta có xứng không? “

Thư ký Liêu ầm thầm thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười không nói gì.

“Họ Liêu kia, xem ra hôm nay anh nhát định phải chống lại tôi! Được rồi, đã như vậy thì chúng ta cứ chờ xem, anh cứ cố gắng hết sức mà bảo vệ Tô Nhan đi! Chờ về công ty!

Tôi xem anh Mã sẽ đứng về phía ai đây! “Triệu Thiên khó chịu nói, sau đó phất tay áo quay người rời đi.

“Họ Liêu kia, tôi biết rồi. Chắc anh nghĩ rằng Lâm Đồng thích con đàn bà rẻ tiền này, cho nên mới chống đối A Thiên đúng không? Haha, anh thật sự rất ngu ngốc. Anh cũng tin vào những tin đồn đó sao? Nếu như Lâm Đồng của chúng ta thật sự thích con đàn bà rẻ tiền này, sớm đã ra tay rồi! Lần này bàn tính như ý của anh có lẽ đã đánh nhằm rồi! Cứ chờ xem, tôi đảm bảo anh không thể tiếp tục ở lại Dương Hoa được nữa!” Tiểu Thu cũng cười lạnh một tiếng, rời khỏi công ty.

Thư ký Liêu không có một chút sợ hãi.

Nhưng Tô Nhan và những người khác ở bên cạnh đã hoảng sợ.

“Thư ký Liêu, rất xin lỗi vì đã khiến anh gặp rắc rối như: vậy.” Tô Nhan tràn đầy vẻ có lỗi.

“Cô Tô tuyệt đối không được nói như vậy. Chuyện này vốn là Triệu Thiên và những người khác không đúng. Cô tuyệt đối không được cảm thấy mình có lỗi.” Thư ký Liêu vội vàng nói.

“Tôi biết ở tập đoàn Dương Hoa vẫn còn người tốt, thư ký Liêu, anh nhất định phải nói cho Lâm Đồng biết chuyện này, để Lâm Đồng xử lý thật tốt tên họ Triệu kia!” Trương Tỉnh Vũ vội vàng hét lên.

“Tôi sẽ báo cáo vấn đề này một cách trung thực.”

Thư ký Liêu mỉm cười, sau đó chào hỏi mọi người rồi rời đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 390


Xảy ra loại chuyện như thế này, vẻ mặt của mọi người đều không máy vui vẻ.

Thấy dáng vẻ cau có lo lắng khó xử của con gái mình, Trương Tỉnh Vũ cũng không dám nói đến chuyện ly hôn nữa, dù sao bà ta biết con gái mình rất phản đối chuyện này, không muốn gây thêm phiền não cho con gái nên không nhắc lại nữa.

Tâm trí của Lâm Dương cũng không để tâm đến chuyện này.

Anh cân nhắc một chút, mở miệng nói: “Tiểu Nhan, tôi còn có việc phải đi trước đây.”

Nói xong liền bước ra khỏi cửa.

“Anh đứng lại đó!” Tô Nhan đột nhiên hét lên.

“Còn có chuyện gì sao?” Lâm Dương quay đầu lại nhìn Tô Nhan.

Lại nhìn thấy Tô Nhan vẻ mặt nghiêm nghị, nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn anh nói: “Lâm Dương, tôi cảnh cáo anh, sau này chuyện của công ty, tôi không cho phép anh nhúng tay vào!”

“Đúng vậy, tên nhóc thối, hôm nay nếu không phải là cậu, chuyện này có thể náo loạn đến như vậy sao?” Trương Tinh Vũ cũng chống nạnh hét lên.

“Mẹ, nếu như con không ra tay, Tiểu Nhan có lẽ đã bị người phụ nữ kia tát rồi!” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Vậy thì cậu cũng không thể đánh người!” Trương Tinh Vũ hét lên, giọng nói cũng tăng lên quãng tám.

Đó là lần đầu tiên bà ta thấy Lâm Dương dám nói lại mình.

Vẻ mặt của Lâm Dương không được tự nhiên lắm, anh cũng là người, cũng có sự nhẫn nại, nhưng bây giờ: Trương Tỉnh Vũ ném cái nồi vào người anh, điều này khiến anh rất không vui.

Tại sao?

Anh không được đánh sao?

Càng huồng hồ, đó là vợ của mình!

Ngay cả khi sắp ly hôn rồi, anh cũng không thể nhìn người khác hỗn xược với vợ mình như vậy được, phải không?

“Được rồi, Lâm Dương, đừng nói nữa!”

Tô Nhan hít sâu một hơi, vẻ mặt mệt mỏi, thần sắc tái nhọt đi rất nhiều, cô ho khan vài tiếng, hơi thở có chút gấp gáp.

“Tiểu Nhan, con không sao chứ?” Trương Tinh Vũ vội vàng đỡ cô.

“Mẹ, con không sao, mẹ đừng lo lắng.”

“Làm mẹ sao có thể không lo lắng? Cơ thể này của con vốn dĩ đã chưa khoẻ hoàn toàn, máy ngày nay chắc chắn là không có nghỉ ngơi đầy đủ có đúng không? Dù sao dự: án này cũng tạm thời gác lại rồi, con nhanh đi nghỉ ngơi đi, uống thuốc đúng giờ, nghe lời! “

“Vâng…”

Tô Nhan thở dài một hơi, gật đầu, sau đó nói với Lâm Dương: “Lâm Dương…”

“Nói đi.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Tô Nhan do dự một chút, trầm giọng nói: “Sau này không có chuyện gì… Không được tới công ty của tôi, biết chưa?”

Lâm Dương ánh mắt ngưng tụ, âm thầm siết chặt nắm đấm, nhưng trêи mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh: “Được.”

“Anh có thể sống ở nhà, nhưng tôi không muốn anh nhúng tay vào chuyện của công ty. Anh yên tâm, những lời trước đây tôi đã nói với anh, tôi sẽ tự có tính toán!” Tô Nhan khàn giọng nói.

Lâm Dương hiểu Tô Nhan đang ám chỉ điều gì, Tô Nhan hy vọng có thể sắp xếp công việc trong công ty để cho Lâm Dương làm, đợi sau khi Quốc tế Duyệt Nhan đạt được lợi ích sẽ tính trêи đầu Lâm Dương, để cho Trương Tinh Vũ và Tô Quảng thay đổi cách nhìn về Lâm Dương.

Kéo dài ngày ly hôn, rốt cuộc vẫn chưa đến lúc Tô Nhan ly hôn.

“Tôi biết rồi, tôi về trước.”

Lâm Dương mặt không biểu cảm nói, liền trực tiếp đi ra khỏi công ty.

“Chậc, ra vẻ cái gì! Một tên vô dụng, không có Tiểu Nhan nhà tôi nuôi, cậu ta có thể có ngày hôm nay sao?” Trương Tỉnh Vũ khó chịu nói.

“Được rồi mẹ, đừng nói nữa.”

“Người không nên nói nữa là con, con còn không mau đi nghỉ ngơi đi!”

“Vâng, vâng…”

Tô Nhan vẻ mặt bát lực đi về phía văn phòng, nhưng trong lòng cô vẫn nhớ đến chuyện của Triệu Thiên.

Cũng không biết tập đoàn Dương Hoa rốt cuộc có thái độ như thế nào …

Sau khi rời khỏi tòa nhà văn phòng của Quốc tế Duyệt Nhan, Lâm Dương trực tiếp lái một chiếc ô tô đi về phía tập đoàn Dương Hoa.

Trêи đường đi, điện thoại di động rung lên.

Lâm Dương liếc nhìn ID người gọi, liền trực tiếp bắt máy.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này tôi muốn giải thích với anh một chút!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 391


Bên kia điện thoại là giọng nói lo lắng và khẩn thiết của Mã Hải.

*Người đã tới chỗ của anh rồi sao?” Lâm Dương mặt không biểu cảm hỏi.

*Đã đến rồi, bọn họ đều đang ở trong phòng làm việc của tôi!” Mã Hải vội vàng nói.

“Vậy thì đợi tôi đến công ty rồi nói!”

Nói xong, Lâm Dương liền cúp điện thoại.

Nhưng Mã Hải ở đầu dây bên kia trong lòng lại cảm thấy lộp độp một chút, lạnh nữa chừng.

Ông ta đặt điện thoại xuống, nhìn Triệu Thiên, Tiểu Thu, còn có Thư ký Liêu và những người khác đang đứng trước mặt, lửa giận trêи mặt càng ngày càng tăng lên, nhưng cơn tức giận cuối cùng lại biến thành sự bắt lực.

“Anh Mã, có chuyện gì vậy? Không phải chỉ là người của công ty túi da sao? Tập đoàn Dương Hoa của chúng ta còn không thể khiêu khích được sao? Chẳng lẽ anh thật sự tin rằng Lâm Đồng đã nhìn trúng người phụ nữ tên Tô Nhan đó!”

Triệu Thiên ở bên này không nhịn được nói.

Ngay sau khi Thư ký Liêu đến, liền nói với Mã Hải về chuyện đã xảy ra, đâu có biết sắc mặt của Mã Hải đột nhiên thay đổi, trực tiếp gọi một cuộc điện thoại.

Triệu Thiên cũng là người có sở trường sát ngôn quan sắc, đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy Mã Hải hoảng sợ.

Mã Hải nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi nhàn nhạt nói: “Lâm Đổng không có nhìn trúng người phụ nữ tên Tô Nhan đó! Chuyện này anh yên tâm.”

“Vậy thì không phải xong rồi sao, có thể xảy ra vấn đề gì2”

Triệu Thiên thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp cười nói.

“Nhưng người phụ nữ tên Tô Nhan kia… là vợ của Lâm Đồng!” Mã Hải mở mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên.

Lời nói của Mã Hải như một nhát búa nặng nè, đánh mạnh vào tim mọi người một cách dữ dội.

Mọi người th* d*c, không thể nào tin được nhìn Mã Hải.

Triệu Thiên và Tiểu Thu còn cho rằng bọn họ đã nghe nhằm rồi.

“Anh Mã, cái này … anh đang nói đùa sao? Tô Nhan đó…

là vợ của Lâm Đồng sao? Tôi nhớ chồng của Tô Nhan chính là Lâm Dương rác rưởi đó mà! Cô ta làm sao có thể trở thành vợ của Lâm Đổng?”, Tiểu Thu lẫm bẩm nói.

“Chẳng lẽ Tô Nhan trêи thực tế đã có quan hệ với Lâm Đồng, chỉ là âm thầm không công bố sao?” Triệu Thiên kinh ngạc nói.

“Hai tên ngốc!” Mã Hải tức giận, liền mở miệng nói.

Nhưng chính vào lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên.

Cục cục cục.

“Vào đi.” Mã Hải trầm giọng nói.

Cánh cửa bị mở ra một nửa, một cái đầu thò vào trong.

Đó chính là trợ lý Tiểu Hồ.

“Giám đốc Mã, Lâm Đổng đã đến văn phòng rồi.” Tiểu Hồ lạnh giọng nói.

Mã Hải toàn thân run lên, sắc mặt tái nhợt đi mấy vòng, sự bình tĩnh trước đó có thể nói là đã hoàn toàn biến mắt.

“Tôi… tôi biết rôi, tôi lập tức đưa bọn họ qua đó.” Mã Hải nuốt nước bọt, giọng nói cũng có chút run rầy.

Tiểu Hồ rời đi.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Mã Hải, Triệu Thiên sợ hãi tới mức suýt chút nữa không đứng vững.

Ông ta chưa từng thấy Mã Hải có biểu hiện như vậy.

Xem ra mức độ nghiêm trọng của sự việc quả thực nằm ngoài sức tưởng tượng của ông ta.

Tiểu Thu cũng cảm nhận được tình thế không hay.

*Đi với tôi đi!” Mã Hải hít sâu một hơi rồi bước ra khỏi văn phòng.

Mấy người theo sau với những bước chân nặng nè.

Văn phòng chủ tịch nằm trêи tầng cao nhất của công ty Dương Hoa.

Khi Mã Hải gõ cửa văn phòng chủ tịch, vẫn là Tiểu Hỗ mở: cửa Con trong văn phòng chủ tịch, người đang ngồi chính là Lâm Dương.

Triệu Thiên và những người khác đã từng gặp Lâm Dương, chỉ đáng tiếc thứ mà bọn họ nhìn thấy là khuôn mặt thật của Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương hôm nay lại không có lộ ra bộ mặt thật của mình, mà tiếp tục dùng bộ mặt ở nhà họ Tô đó lẳng lặng ngồi trong phòng làm việc.

Trêи mặt anh không có chút biểu cảm gì, đôi mắt ngưng trọng nhìn người đi vào.

“Lâm Dương? Là tên phế vật nhà ánh sao?”

Tiểu Thu bước vào nhìn thấy người hồi trước bàn làm việc, trực tiếp hét lớn lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 392


Triệu Thiên và những người khác cũng vô cùng kinh ngạc, không thể nào tin được nhìn Lâm Dương.

“Sao lại là tên Vua Mũ Xanh này?”

“Anh làm sao vậy? Tại sao lại ở trong văn phòng chủ tịch của chúng tôi?”

“Giám đốc Mã, anh chàng này đang làm cái gì vậy?”

Mọi người đều ngạc nhiên vô cùng, bắt đầu bàn tán, tất cả đều tròn mắt nhìn chằm chằm vào anh.

Nhưng mà, Mã Hải đã không thèm quan tâm đến những người này, chỉ là hơi cúi người cung kính chào Lâm Dương, “Lâm Đồng!”

Giọng nói rơi xuống đất, toàn bộ hiện trường nghẹt thở.

“Lâm … Lâm Đồng? Giám đốc Mã, anh… anh đang gọi anh ta sao?” Triệu Thiên mở to đôi mắt, giọng nói run rầy.

“Chủ tịch Lâm, vô cùng xin lỗi, chuyện này đều là do tôi sơ suất, tôi… Tôi xin chịu mọi trách nhiệm!” Mã Hải vẫn vẫn khôn thèm để ý đến Triệu Thiên, tiếp tục cúi đầu nói.

“Mã Hải, đây không phải là lần đầu tiên.”

Lâm Dương nhắm mắt lại, khàn giọng nói.

Ma Hải lập tức đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, cả người khẽ run lên.

Còn Triệu Thiên và mấy người bên cạnh lúc này vẫn đang chìm trong sương mù, hoàn toàn không biết rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

“Giám đốc Mã, anh … anh rốt cuộc đang nói cái gì vậy, người này là sao vậy? Anh ta không phải là chồng của Tô Nhan sao? Anh ta không phải là vua cơm dẻo đó sao?

Sao anh lại coi anh ta là Lâm Đổng? Anh không nhận nhằm người đấy chứ?” Tiểu Thu ngạc nhiên nói.

“Tôi đã từng nhìn thấy chủ tịch Lâm… chủ tịch Lâm không giống anh ta… giám đốc Mã, anh… anh rốt cuộc làm sao vậy?” Triệu Thiên cũng ngẩn ra, ngơ ngác nhìn Mã Hải nói.

Tuy nhiên, không đợi Mã Hải trả lời, thư ký Liêu ở bên cạnh đã lên tiếng.

“Chủ tịch Lâm thực ra là chồng của cô Tô Nhan, Lâm Dương. Bởi vì một số nguyên nhân, chủ tịch Lâm phải hoá trang thành dáng vẻ như thế này.”

Những lời nói thản nhiên chẳng khác nào một nhát dao.

sắc nhọn, xuyên thấu tâm can của mọi người có mặt tại hiện trường.

Thì ra… trước đó ở Quốc tế Duyệt Nhan, Thư ký Liêu không gọi sai!

Lâm Dương này, chính là Lâm Đồng!

Tiểu Thu ngã xuống đất ngay lập tức.

Triệu Thiên liên tục lui về phía sau, sắc mặt tái nhọt, run lẫy bẩy nhìn Lâm Dương.

Về phần những người bị Triệu Thiên sai khiến muốn đánh Lâm Dương kia, não càng nỗ tung, hoàn toàn trống rỗng, không còn suy nghĩ được gì nữa.

Ai có thể ngờ rằng chàng trai được người dân Giang Thành mệnh danh là “Vua mũ xanh” “vua cơm mềm” lại chính là doanh nhân nổi tiếng nhất Giang Thành, Lâm Đồng, người được mệnh danh là thần y sao?

Sự tồn tại mà ngay cả Mã Hải cũng phải cúi đầu?

“Sao … sao có thể xảy ra chuyện này? Chuyện này làm sao có thể xảy ra?” Triệu Thiên hai mắt mở to, không ngừng lắm bẩm, không bừng run rầy.

Lâm Dương dựa vào ghé, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Mã Hải: “Mã Hải, Triệu Thiên này … là người của anh sao?”

“Là tôi một tay đề bạt…” Mã Hải thấp giọng nói: “Triệu Thiên là người trước đây từng làm việc trong doanh nghiệp của nhà họ Mã tôi. Anh ta rất có năng lực. Làm việc tôi rất yên tâm. Ngoài ra, một số quyết định của anh ta trong giai đoạn đầu của Dương Hoa đã cải thiện đáng kể hiệu quả của công ty, vì vậy tôi đã thăng chức anh ta lên vị trí giám đốc dự án. “

“Giám đốc dự án sao? Không phải chứ? Tôi thấy còn giữ chức trưởng phòng nhân sự hay chủ tịch hội đồng quản trị chứ? Tập đoàn Dương Hoa đều do người nhà anh ta mở.

đúng không?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Mã Hải thở gấp.

“Chủ tịch Lâm, anh…anh nghe tôi giải thích.” Triệu Thiên lo lắng nói.

“Vậy thì anh cứ giải thích đi.” Lâm Dương trực tiếp trả lời một câu.

Triệu Thiên lập tức không nói nên lời.

Giải thích sao?

Giải thích cái rắm!

Lâm Dương quan sát toàn bộ quá trình của tất cả chuyện này, thậm chí anh còn biết chỉ tiết của vấn đề hơn cả Triệu Thiên.

Tất cả những điều này đều là Tiểu Thu gây chuyện!

Gây chuyện cũng thôi đi, Triệu Thiên còn lợi dùng chức quyền muốn đánh Lâm Dương, làm sao có thể giải thích chuyện này?

Mặt ông ta như tro tàn, không nói một lời.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 393


Tuy nhiên, vào lúc này, Tiểu Thu, người đang vô cùng hoảng loạn kia, đột nhiên trở nên bình tĩnh. Cô ta nghiền răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Lâm Dương nói: “Chủ tịch Lâm, chuyện đã như vậy rồi, chúng tôi cũng không có gì để nói. Dù sao thì anh cũng muốn đuổi chúng tôi đi. Nếu đã như vậy, thì chúng tôi cũng không cần phải giải thích cái gì với anh nữa! “

“Cho nên theo như các cô nghĩ, chỉ cần rời đi, chuyện này không cần phải chịu trách nhiệm nữa sao?” Lâm Dương nhìn cô ta nói.

“Vậy thì anh còn muốn làm gì nữa?” Tiểu Thu nghiền răng.

“Tôi muốn các cô lập tức đến Quốc tế Duyệt Nhan và xin lỗi Tô Nhan.” Lâm Dương suy nghĩ một chút sau đó nói.

“Anh đang nói cái gì vậy?” Tiểu Thu sửng sốt, sau đó khó chịu nói: “Họ Lâm kia, anh nằm mơ cái gì vậy! Cùng lắm thì bà đây không làm ở Dương Hoa nữa, anh cho rằng anh tốt lắm sao? Không phải chỉ là một công việc thôi sao, anh cho rằng bà đây cần lắm hả! Muốn tôi đi xin lỗi cái con điềm kia sao? Nằm mơ! Anh đừng hòng! “

Tiểu Thu vò đã mẻ lại sút, trực tiếp mở cổ họng mà chửi rủa, dáng vẻ đs quả thực giống như một người phụ nữ tho.

lỗ.

Muốn cô ta xin lỗi còn khó chịu hơn là giết cô ta.

Lâm Dương nghe vậy, cau mày lại.

Còn Mã Hải ở bên cạnh dường như toát mồ hôi lạnh …

Tính tình cứng rắn của Tiểu Thu đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, cũng đã đánh thức Triệu Thiên.

Người mà bọn họ đắc tội chỉ là vợ chủ tịch của công ty, không phải là hoàng đế!

Bọn họ sợ cái gì?

“Đúng vậy, Tiểu Thu nói đúng. Cùng lắm thì không làm nữa thôi. Mặc dù có chút đáng tiếc nhưng chuyện đã đến nước này rồi, chúng tôi có nói cái gì anh nhát định cũng sẽ không tha cho chúng tôi. Nếu đã như vậy, chỉ bằng chúng tôi chủ động từ chức là xong. E rằng cho dù chúng tôi có đi xin lỗi, anh cũng chưa chắc có thể tiếp tục giữ chúng tôi ở lại Dương Hoa!” Triệu Thiên cũng nghiến răng nghiền lợi, lạnh lùng nói: “Chủ tịch Lâm, chuyện đã như vậy rồi, nói nhiều làm gì nữa, lần này coi như anh thắng rồi! Chúng tôi đi! “

Nói xong Triệu Thiên phát tay, liền muốn xoay người rời đi.

Nhưng một giây tiếp theo, Tiểu Hồ, trợ lý đang đứng ở cửa, đột nhiên mở cửa ra, mấy người mặc đồ đen bước vào, sau đó đóng cửa lại, hơn nữa còn chặn cửa.

Sắc mặt của Triệu Thiên và Tiểu Thu đột nhiên thay đổi.

“Các anh… các anh muốn làm cái gì?” Tiểu Thu sửng sót, vội vàng hỏi.

“Anh có thể là có một số hiểu lầm về chúng tôi rồi, các anh cho rằng vấn đề này có thể được giải quyết chỉ bằng việc sa thải các anh sao? Các anh sai rôi.” Mã Hải quay người lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào máy người nói.

Tính tình cứng rắn của Tiểu Thu đã vượt qua sự dự đoán của mọi người, cũng đã đánh thức Triệu Thiên.

Người mà bọn họ đắc tội chỉ là vợ chủ tịch của công ty, không phải là hoàng đế!

Bọn họ sợ cái gì?

“Đúng vậy, Tiểu Thu nói đúng. Cùng lắm thì không làm nữa thôi. Mặc dù có chút đáng tiếc nhưng chuyện đã đến nước này rồi, chúng tôi có nói cái gì anh nhát định cũng sẽ không tha cho chúng tôi. Nếu đã như vậy, chỉ bằng chúng tôi chủ động từ chức là xong. E rằng cho dù chúng tôi có đi xin lỗi, anh cũng chưa chắc có thể tiếp tục giữ chúng tôi ở lại Dương Hoa!” Triệu Thiên cũng nghiên răng nghiên lợi, lạnh lùng nói: “Chủ tịch Lâm, chuyện đã như vậy rồi, nói nhiều làm gì nữa, lần này coi như anh thắng rồi! Chúng tôi đi! “

Nói xong Triệu Thiên phát tay, liền muốn xoay người rời đi.

Nhưng một giây tiếp theo, Tiểu Hồ, trợ lý đang đứng ở cửa, đột nhiên mở cửa ra, mấy người mặc đồ đen bước vào, sau đó đóng cửa lại, hơn nữa còn chặn cửa.

Sắc mặt của Triệu Thiên và Tiểu Thu đột nhiên thay đổi.

“Các anh… các anh muốn làm cái gì?” Tiểu Thu sửng sót, vội vàng hỏi.

“Anh có thể là có một số hiểu lầm về chúng tôi rồi, các anh cho rằng vấn đề này có thể được giải quyết chỉ bằng việc sa thải các anh sao? Các anh sai rôi.” Mã Hải quay người lại, vẻ mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào máy người nói.

tĩnh nói, “Triệu Thiên, vừa rồi Mã Hải cũng đã nói với tôi về tình hình của anh rồi. Tôi nghĩ một người thông minh như anh chắc sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy.”

“Họ Lâm kia, gán tội thì cũng gán rồi, sao còn nói nhiều lời nhảm nhí như vậy? Lâm Dương, anh còn không mau bảo bọn họ tránh ra, tôi sẽ gọi cảnh sát!” Triệu Thiên nổi giận đùng đùng nói.

“Là ai cho anh cái tự tin đó?” Lâm Dương như thể không nghe thấy lời của Triệu Thiên nói, trực tiếp hỏi một câu.

Vẻ mặt của Triệu Thiên nhất thời thay đổi, nhưng vẫn lấy điện thoại di động ra, hét lớn nói: “Lâm Dương, anh đừng ép tôi, làm lớn chuyện lên, đối với tôi đối với anh đều không tốt đẹp gì!”

Nhưng số điện thoại di động của ông ta còn chưa bấm, người đàn ông mặc đồ đen bên cạnh đã trực tiếp giật lầy điện thoại di động của ông ta.

“Các anh đang làm cái gì vậy?” Triệu Thiên vô cùng lo lắng, lập tức giơ tay muốn giật lại.

Nhưng khi ông ta vừa di chuyển, người bên cạnh đã đè ông ta xuống đất, không thể nhúc nhích được.

“Hả2”

Mấy người Tiểu Thu đột nhiên hét lên.

“Các anh làm cái gì vậy? Giết người, giết người rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 394


Triệu Thiên hét lên, có gắng hết sức giãy dụa.

Mã Hải bên cạnh thở gấp, nhưng không phát ra tiếng.

Lại nhìn thấy Lâm Dương từ trước bàn làm việc đi tới, ánh mắt bình tĩnh nhìn Triệu Thiên, trêи mặt tràn đầy vẻ lạnh lùng.

“Triệu Thiên, anh cũng là người ở Dương Hoa. Anh nên † thủ đoạn của tôi. Nếu như tôi muốn khiến một người biến mắt, có rất nhiều cách, nhưng tôi sẽ không chủ động quyết định số phận của một người, bởi vì tôi càng thích để cho mỗi người tự mình quyết định vận mệnh của bản thân.

Tôi cảm thấy chuyện này tương đối công bằng hơn! Cho nên anh cuối cùng có biến mắt hay không là tuỳ thuộc vào anh!” Lâm Dương đi tới trước mặt Triệu Thiên, ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào mặt ông ta.

Triệu Thiên trợn to hai mắt nhìn Lâm Dương.

Ông ta chỉ nhìn thấy sự lạnh lùng vô tận trong mắt Lâm Dương.

Đây thực sự là thứ rác rưởi bị vô số người Giang Thành cười nhạo sao?

Đây thực sự là vị vua cơm mềm bị người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ và bị người nhà họ Tô coi thường sao?

Triệu Thiên hoang mang rồi.

Lúc này trong đầu ông ta chỉ có hai chữ.

Ấn giấu!

Đúng vậy!

Lâm Dương này chắc chắn là đang ẳn giấu!

Anh ta đang chờ đợi!

Anh ta luôn chờ đợi!

Chờ đợi một cơ hội!

Nhưng …anh ta đang chờ đợi cơ hội gì? Bay lên trời sao?

Với năng lực của anh ta, lúc này cũng đã coi như là bay lên trời rôi!

Chẳng lẽ nói… anh ta muốn trả thù?

Triệu Thiên trái tim đập mạnh vài lần, đã đoán được một hai.

“Tôi đã không còn kiên nhẫn nữa rồi.”

Lâm Dương đột nhiên đứng dậy, nhàn nhạt nói: “Gọi điện thoại cho Cung Hoan Vân, đem người này đi!”

“Đi đâu?” Mã Hải thận trọng hỏi.

“VWen sông.”

“Vâng!” Mã Hải lập tức gật đầu, sau đó lấy điện thoại ra muốn quay số.

‘Ven sông?

Đây là muốn xử lý ông ta!

Triệu Thiên sợ tới mức sắp tè ra quân, vội vàng hét lên: “Chờ đã! Chờ chút đã Lâm Đồng!”

Mã Hải dừng lại.

Lâm Dương bình tĩnh nhìn ông ta.

Triệu Thiên thở gấp, trêи mặt hiện lên từng đợt hoảng sợ và kinh hãi, một lúc sau, cuối cùng ông ta cũng thỏa hiệp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 395


“Chủ tịch Lâm, tôi… tôi… tôi nói, tôi nói… Thật ra… tôi đã không muốn ở lại tập đoàn Dương Hoa nữa rồi! Triệu Thiên run rẩy nói.

Ngay khi những lời này nói ra, Mã Hải và những người khác đều chấn động vô cùng.

“Tại sao?” Tiểu Thu dường như cũng không hiểu, theo bản năng hỏi.

“Bởi vì có người hứa cho ông ta một khoản lợi lớn.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ai?”

“Nhà họ Lâm!”

Lâm Dương thật ra sớm đã có nghĩ qua, chuyện này nhìn bề ngoài không đơn giản như vậy.

Rốt cuộc, Triệu Thiên này có nhìn thế nào cũng trông không giống một tên ngốc.

Cho dù chủ tịch Lâm của tập đoàn Dương Hoa có hứng thú với Tô Nhan, có thể chỉ là tin đồn, nhưng cho dù là tin đồn, người bình thường cũng sẽ để tâm hơn một chút.

Đó lại là ông chủ của mình.

Thà tin vào điều đó mặc dù không đáng tin cậy!

Hơn nữa, cho dù loại chuyện này hoàn toàn không thể xảy ra, thì cũng không nên có thái độ tồi tệ như vậy với Tô Nhan…
loading4.png


Điều này nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

“Triệu Thiên! Anh lại ăn cây táo rào cây sung sao? Ông đây đối xử tệ với anh sao?” Mã Hải vô cùng tức giận, trực tiếp một chân đá vào mặt Triệu Thiên.

Bùm!

Triệu Thiên ngã xuống đất, trêи mặt có vét giày hẳn sâu, máu mũi cũng chảy ra.

Mã Hải lần này thực sự tức giận rồi.

Nếu là trước đây, Mã Hải cảm thấy đây chỉ là Triệu Thiên bành trướng trở nên độc đoán, chỉ như vậy mà thôi, tuy rằng bản chất xấu xa, nhưng cũng chỉ là phạm một sai lầm, nếu như ông ta chủ động nhận lỗi, thật ra, tất cả vẫn còn chỗ đề vãn hồi. Lâm Dương cũng không phải là người hẹp hòi gì cả.

Nhưng bây giờ … tình huống này đã hoàn toàn khác rồi.

Đây là phản bội!

Đối với kẻ phản bội, bất luận là ai đều không thể nào chấp nhận được.

Hơn nữa… người này còn là tâm phúc của Mã Hải.

Tâm phúc của Mã Hải trở thành kẻ phản bội, ông ta cũng không thoát tội!

Trong lòng Mã Hải sớm đã chào hỏi mười tám đời tổ tiên của Triệu Thiên một lượt rồi.

“Đem tất cả những gì mà anh biết nói ra hết đi.”

Lâm Dương bước tới, đỡ Triệu Thiên đứng dậy nói: “Nếu như anh bằng lòng nói ra hết những gì mà anh biết … anh có thể bình an vô sự, thậm chí, tôi vẫn có thể giữ cho anh một công việc ở Dương Hoa!”

“Thật… thật sao?” Triệu Thiên không khỏi hưng phấn.

“Đương nhiên.”

“Vậy thì tôi nói, tôi nói!”

Triệu Thiên không còn kiên trì nữa, vứt bỏ mọi thứ.

Ông ta cũng không có lựa chọn nào khác tốt hơn.

Nói chuyện cứng rắn với Lâm Dương lúc này chỉ có thể càng chết khó coi hơn.

“Thực ra là hai ngày trước, có một người tự xưng là người nhà họ Lâm ở Yến Kinh đến tìm tôi. Anh ta nhờ tôi làm vài việc, sau đó hứa sẽ cho tôi 70 tỷ tiền mặt và tìm một công việc ở Yến Kinh cho tôi, tôi đã đồng ý… cho nên…cho nên tôi không coi trọng lắm đến Tô Nhan và bản hợp đồng này…” Triệu Thiên do dự, thấp giọng nói.

“70 tỷ và một công việc ở Yến Kinh sao?” Mã Hải hơi thở: run rẫy.

Không nghi ngờ gì nữa, công việc của Yến Kinh tất nhiên phải ở trong công ty của nhà họ Lâm.

Doanh nghiệp nhà họ Lâm ở Yến Kinh này tuyệt đối không thua kém tập đoàn Dương Hoa.

Đây chính là một lợi ích lớn!

Tin rằng bắt luận là ai đều sẽ không thể từ chối một lời dụ dỗ như vậy …

“Bọn họ rốt cuộc muốn các anh làm cái gì, mới cho anh lợi ích khổng lồ như vậy?” Lâm Dương trằm giọng hỏi.

Triệu Thiên vẻ mặt không được tự nhiên lắm, mở miệng, một lúc sau mới chậm rãi hỏi lại mọi người một câu.

“Tôi có thể làm cái gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 396


Lời nói đó khiến Mã Hải lập tức đứng dậy khỏi ghế, kinh ngạc nhìn Lâm Dương, cũng nhìn Triệu Thiên.

“Anh ta chịu trách nhiệm về cái gì?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Lựa chọn nguyên liệu và thành lập sản phẩm!” Mã Hải lầm bẩm nói.

“Hả?”

Lâm Dương cau mày.

Lựa chọn nguyên liệu và thành lập sản phẩm?

Nói như vậy, nhà họ Lâm đã biết tất cả những vật liệu mà tập đoàn Dương Hoa thu mua.

Nhà họ Lâm của Yến Kinh hiện tại đã nắm được tổng quan về sản phẩm tiếp theo của tập đoàn Dương Hoa, mặc dù bọn họ không trực tiếp lấy được công thức nhưng thông qua Triệu Thiên, bọn họ chắc chắn có thể đoán được, thậm chí có thể tự phối hợp ra các sản phẩm tương tự.

Nếu như bọn họ tăng ca làm thêm giờ, e rằng có thể phát triển sản phẩm trước Tập đoàn Dương Hoa, một khi bọn họ đưa ra thị trường trước, có cơ hội tốt để đánh phủ đầu Dương Hoa.

Không thể không nói, người nhà họ Lâm lần này có đầu óc, người mà họ chọn cũng rất khôn ngoan, bọn họ không nghĩ ra cách để có được đơn thuốc mà thay vào đó họ phân tích ý đồ của tập đoàn Dương Hoa từ việc lựa chọn dược liệu và thành lập dự án.

“Chủ tịch Lâm, chúng ta bắt buộc phải đẩy mạnh việc nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới càng sớm càng tốt, đồng thời phấn đấu đưa thuốc mới ra thị trường sớm hơn. Với thực lực của nhà họ Lâm của Yến Kinh, bọn họ e rằng trong vòng một tuần nữa, đã có thể phân tích ra đơn thuốc của chúng ta thông qua dược liệu mà chúng ta mua và phương án đã được duyệt! Một khi để bọn họ thành công, chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng tài chính rất lớn! “Mã Hải đột nhiên quay đầu lại, vội vàng nói.

Lâm Dương vẻ mặt lạnh lùng, không nói gì.

Anh luôn cho rằng nhà họ Lâm chỉ quan tâm đến Lâm Dương và Lâm thần y, nhưng lại không hề nghĩ rằng nhà họ Lâm lại để mắt tới Dương Hoa…

“Trước tiên không cần gáp!”

Lâm Dương ánh mắt lóe lên, dường như nghĩ tới cái gì đó, liền nhìn chằm chằm vào Triệu Thiên mở miệng nói: “Triệu Thiên, anh có muồn lấy công chuộc tội không?”

“Lâm Đồng, cho dù anh có dặn dò gì, lần này Triệu Thiên nhất định sẽ vì anh mà cúc cung tận tuy chết cũng không từ! Tuyệt đối sẽ không bao giờ làm chuyện có lỗi với anh nữa!” Triệu Thiên vội vàng nói.

“Vậy được! Anh hôm nay …lập tức liên lạc với người nhà họ Lâm! Tôi muốn anh làm một chuyện”

Lâm Dương khàn giọng nói, trong mắt tràn đầy vẻ lạnh lùng âm u.

“Nhà họ Lâm đã ra tay trước, vậy thì đừng trách tôi…”

Lâm Dương luôn cho răng thái độ của nhà họ Lâm đôi với tập đoàn Dương Hoa chỉ đơn giản là lôi kéo.

Nhưng bây giờ có vẻ như anh đã nhằm rồi.

Sai lầm lớn!

Sai lầm hồ đồ!

Từ đầu đến cuối, nhà họ Lâm không định chỉ lôi kéo Lâm thần y đơn giản như vậy, mục đích của bọn họ … còn là trực tiếp nuốt chửng Dương Hoa.

Có lẽ trong mắt người nhà họ Lâm, một Dương Hoa của Giang Thành nhỏ bé chẳng là gì cả.

Xét cho cùng, lịch sử phát triển của tập đoàn Dương Hoa quá ngắn.

Nếu như không có hai đơn thuốc thần kỳ và sự hợp tác với Trịnh Nam Thiên, tập đoàn Dương Hoa sẽ không thể nào có thể có quy mô như ngày hôm nay.

Hơn nữa, một số thành tích đáng kinh ngạc của tập đoàn Dương Hoa cũng chẳng là gì trong mắt doanh nghiệp nhà họ Lâm, vì vậy doanh nghiệp nhà họ Lâm cũng không định vòng vo với tập đoàn Dương Hoa, nếu như nói Lâm thần y trước đó có bày tỏ thái độ hợp tác với bọn họ. Có lẽ chuyện của Triệu Thiên sẽ không thể xảy ra, đương nhiên, tiền đề là Lâm Thần Y bằng lòng mang tập đoàn Dương Hoa đến cúi đầu quy phục nhà họ Lâm.

Nhưng bây giờ trong mắt nhà họ Lâm, vị Lâm thần y này rõ ràng là một cái gai.

Cho nên bọn họ mới có thể ra tay như vậy, không chỉ là vì muốn triển khai nuốt chửng tập đoàn Dương Hoa, mà còn muốn cho Lâm Thần Y một mối đe dọa.

Bọn họ không quan tâm liệu Triệu Thiên có để lộ bản thân hay không.

Điều mà bọn họ quan tâm là Lâm thần y này rốt cuộc có thể nhận ra rõ các thủ đoạn của nhà họ Lâm hay không.

Lâm Dương vẻ mặt ảm đạm ngồi ở trong phòng làm việc.

Triệu Thiên bị Mã Hải đưa đi rồi.

Về phần Tiểu Thu và những người khác, toàn bộ đều đã bị sa thải.

Chỉ là Cung Hoan Vân đã nhận được tin tức của Mã Hải, cho dù Lâm Dương không đối phó với những người này, lần này Mã Hải cũng sẽ không tha cho bọn họ.

Những người này e rằng vĩnh viễn sẽ không bao giờ xuất hiện ở Giang Thành nữa.

Sau khoảng nửa giờ đồng hồ, Mã Hải trở lại văn phòng.

“Chủ tịch Lâm, Triệu Thiên đã làm theo yêu cầu của anh.

Quả nhiên, những người nhà họ Lâm đó chỉ giữ lại một người ở Giang Thành, những người còn lại đều đã trở về Yến Kinh. Xem ra bọn họ đang cố gắng hết sức để điều chế ra tân dược, muốn giành thị trường trước chúng ta!

“Ma Hải nghiêm trọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 397


*Tôi không quan tâm loại thuốc mới này rốt cuộc là được ai tung ra thị trường trước, điều mà tôi quan tâm là thái độ.” Lâm Dương một tay gõ bàn có tiết tấu, bình tĩnh nhìn ông ta.

Mã Hải sắc mặt tái nhợt, vội vàng thấp giọng nói: “Chủ tịch Lâm, tôi… tôi … không có gì để nói, tôi nguyện ý chấp nhận bắt cứ hình phạt nào của anh…”

“Mã Hải, tôi yên tâm giao công ty cho anh, đó chính là hoàn toàn tin tưởng vào anh. Cũng có thể thỉnh thoảng anh làm không tốt, nhưng trong mắt tôi, như vậy là đủ rồi, bởi vì bắt luận là ai, đều không thể thập toàn thập mỹ, lần này anh thật sự khiến cho tôi thất vọng rồi, nhưng nếu như: đối phương là nhà họ Lâm, cho dù là anh cũng không thể nào chống đỡ được! Cho nên tôi sẽ không trách anh.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cảm ơn Lâm Đồng.”

Mã Hải thở dài một hơi.

Kỳ thật trong lòng ông ta cũng không thoải mái, giống như Lâm Dương tin tưởng ông ta, ông ta cũng rất tin tưởng Triệu Thiên, nhưng Triệu Thiên lại phản bội mình.

Cảm giác bị người ta phản bội luôn không thoải mái.

“Nhưng mà chủ tịch Lâm, Triệu Thiên đã có lần thứ nhất, e rằng sẽ có lần thứ hai. Ông ta đã đồng ý với anh là chuyện vui. Tôi lo lắng ông ta chỉ muốn thoát khỏi nguy hiểm, ép dạ cầu toàn mà thôi. Trêи thực tế ông ta có lẽ vẫn còn thiên về phía Lâm gia bên đó, lỡ như ông ta phản bội anh lần nữa vậy thì phải làm sao?” Mã Hải do dự một chút rồi lại lên tiếng.

“Vậy thì tôi chỉ cần nói như vậy với anh đi, Triệu Thiên nhất định sẽ phản bội tôi.” Lâm Dương nói.

“Anh chắc chắn như vậy sao?”

“Đúng vậy, nguyên nhân rất đơn giản. Triệu Thiên không tin tưởng tôi. Ông ta không nghĩ tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình và sẽ thực sự tha cho ông ta, vì vậy ông ta nhất định sẽ đem tất cả những gì mà mình biết hôm nay nói ra hết, hơn nữa ông ta cũng sẽ cầu xin nhà họ Lâm cứu ông ta rời khỏi Giang Thành! “

“Vậy thì anh còn để ông ta tiếp xúc với nhà họ Lâm sao?

Chuyện này… Anh không phải là cho anh ta cơ hội sao?”

Mã Hải lo lắng.

Tuy nhiên, Lâm Dương lại lộ ra ánh mắt lạnh lùng, bình tĩnh nói: “Có đôi khi, cơ hội không phải do người khác cho, mà là dựa vào bản thân giành láy.”

Mã Hải giật mình, hiển nhiên là không biết ý của câu nói này.

Nhưng mà vào lúc này, rù rù rù …

Điện thoại trêи bàn rung lên một hồi.

Lâm Dương nhắc điện thoại lên và kết nói …

“Chủ tịch Lâm, Triệu Thiên cùng với người nhà họ Lâm đó đã thương thảo với nhau rồi.” Cung Hoan Vân ở bên kia điện thoại hạ giọng nói.

“Cô coi tình hình mà làm đi.”

Lâm Dương trực tiêp cúp điện thoại, sau đó nhăm mát lại, giống như là đang nghỉ ngơi.

Mã Hải vẫn còn đang đầu óc mờ mịt, hoàn toàn không biết Lâm Dương rốt cuộc muốn làm cái gì.

“Chủ tịch Lâm, chúng ta cần phải làm gì bây giờ?”

“Không làm gì cả, cứ đợi người nhà họ Lâm đến cửa.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Chờ người nhà họ Lâm đến cửa sao?”

Mã Hải kinh ngạc vô cùng.

Nhưng Lâm Dương đã không nói thêm gì nữa.

Lúc này, Triệu Thiên lo lắng bước tới trước cửa một khách sạn ở Giang Thành.

Ánh mắt của ông ta tràn đầy vẻ lo lắng, không ngừng nhìn xung quanh, giống như đang tìm kiếm ai đó, nhưng đợi cả nửa tiếng đồng hồ rồi vẫn không nhìn thấy người mà mình muốn gặp.

Cũng không biết đã qua bao lâu, một giọng nói vang lên bên tai ông ta.

“Sao ông lại nóng lòng muốn gặp tôi như vậy? Chuyện bại lộ rồi sao?”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Triệu Thiên vui mừng khôn xiết, đột nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy một người đàn ông mặc áo gió đứng bên cạnh.

“Anh Lâm Tung, cứu tôi với! Anh Lâm Tung, anh phải cứu tôi!” Triệu Thiên như gặp được cứu tỉnh, túm lấy người đàn ông mặc áo gió kia, kϊƈɦ động nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 398


Người đàn ông mặc áo gió cau mày, rõ ràng là rât ghét người khác đụng vào mình, liền hắt tay Triệu Thiên ra.

“Xem ra chuyện đã bại lộ rồi, Triệu Thiên, anh thật sự bất tài, nhưng may mà đã có anh cả, bọn họ đã đoán được sự: kém cỏi của anh! Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Người tên Lâm Tung đó vỗ vỗ thân thể nơi vừa mới bị Triệu Thiên chạm vào, lạnh lùng nói.

Triệu Thiên vội vàng đem tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó toàn bộ nói cho Lâm Tung nghe.

Lâm Tung trở tay cho một bạt tát, hung hăng tát vào người Triệu Thiên.

Bốp!

Triệu Thiên lùi lại phía sau hai bước, che mặt trừng to mắt nhìn Lâm Tung: “Anh Lâm Tung, anh… anh làm cái gì vậy?”

“Anh thật sự là một kẻ thành công thì ít hỏng việc thì nhiều. Anh cả đã dặn dò anh rồi, chuyện này ít nhất phải giữ bí mật trong bảy ngày, chỉ mới vài ngày, anh đã bị Lâm thần y tóm được rồi. Anh không phải rác rưởi thì là cái gì?”

Lâm Tung vẻ mặt có chút tức giận, giọng nói cũng vô cùng lạnh lùng.

Triệu Thiên sững sờ một chút, sau đó nghiền răng nghiên lợi, trầm giọng nói: “Anh Lâm Tung, tôi biết các anh cần thời gian bảy ngày để làm cái gì. Không phải là muốn trong vòng bảy ngày này tiền hành phân tích kế hoạch dự án và dược liệu mà tôi đã cung cấp cho các anh sao?

Phân tích ra thuốc mới của Tập đoàn Dương Hoa, muốn giành trước thị trường thuốc mới của Tập đoàn Dương Hoa, cản trở con đường phát tài của bọn họ, có đúng không? “

“Vậy thì sao? Anh đã bại lộ tất cả những chuyện này. Kế hoạch của chúng tôi đã bị phá vỡ rồi. Mặc dù tôi không biết Dương Hoa sẽ dùng chiến lược gì để đối phó nhưng ít nhất hiện tại xem ra, lợi ích của chúng tôi vẫn chưa đạt đến độ cao như mong đợi.” Lâm Tung lạnh lùng nói.

“Đúng vậy, vậy anh có biết Lâm Đồng nghĩ như thế nào không?” Triệu Thiên nheo mắt.

“Nghĩ như thế nào vậy?” Lâm Tung vội vàng hỏi.

“Hừ, chủ tịch Lâm muốn tương kế tựu kế, lợi dụng tôi đánh ngược lại các anhl”

“Đánh ngược lại chúng tôi sao? Triệu Thiên, anh nói cho tôi rõ hơn chút! Rốt cuộc là có ý gì?” Lâm Tung lấy lại tinh thần, giọng điệu nói chuyện cũng nhanh hơn rất nhiều.

Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Lâm Tung, Triệu Thiên nhếch khóe miệng cười nhẹ nói: “Anh Lâm Tung, anh phải thừa nhận rằng IQ của Lâm Đồổng chúng tôi tuyệt đối không phải thấp. Sau khi anh ta truy hỏi tôi về tất cả những chuyện này, liền lập tức muốn tôi liên lạc với anh, hơn nữa còn yêu cầu tôi vô tình tiết lộ ra đơn thuốc giả cho anh.”

Nói xong, Triệu Thiên đưa một tờ giấy cho Lâm Tung.

Lâm Tung vội vàng xem qua, hơi thở run rảy: “Đơn thuốc này…chính là đơn thuốc mới của tập đoàn Dương Hoa sao??”

“Đúng, cũng không đúng, bởi vì đây là một đơn thuốc lộn xôn.” Triệu Thiên mỉm cười nói, “Đó chính là vũ khí mà chủ tịch Lâm dùng để đối phó với các anh! Anh ta muốn tôi vô ý đưa cho anh, nêu như các anh theo đơn thuốc này mà chế thuốc, Thuốc sản xuất ra sẽ có tác dụng ở giai đoạn đầu nhưng giai đoạn sau sẽ để lại di chứng khủng khϊế͙p͙, di chứng này sẽ dẫn đến tử vong. Nếu như doanh nghiệp Lâm Thị của các anh bán loại thuốc này với quy mô lớn, e rằng tới khi đó mạng người mà các anh phải đền nói không chừng sẽ lên đến hàng ngàn hàng vạn người, một khi mọi chuyện phát triển đến độ cao đó … tôi nghĩ nhà họ Lâm cho dù là doanh nghiệp tư nhân lớn đến thế nào đi chăng nữa, cũng phải chết trong một chiêu này.”

Lâm Tung vừa nghe thấy, hít một hơi lạnh.

Thủ đoạn độc ác làm sao?

Nhưng anh ta lại bình tĩnh trở lại, liên tục hừ lạnh: “Triệu Thiên, anh cho rằng nhà họ Lâm của chúng tôi là cái gì?

Mánh khóe nhỏ này cũng muốn âm mưu chống lại nhà họ Lâm của chúng tôi sao? Thật nực cười!”

“Vậy anh cho rằng Lâm thần y là người thế nào?” Triệu Thiên hỏi ngược lại một câu.

Lâm Tung cau mày.

“Chuyện Lâm thần y đánh bại Hàn Y Vương tôi cũng không nói nữa. Đây đều là tin cũ rồi. Anh ta đã nghiên cứu phát triển ra các loại thuốc trị viêm mũi và nhồi máu não.

Điều này còn không đủ để thể hiện y thuật của anh ta sao?

Nếu như nhà họ Lâm các anh cho rằng mình còn lợi hại hơn anh ta, tại sao không phải là nhà họ Lâm của anh nghiên cứu phát triển ra loại thuốc như vậy đi? Bây giờ các anh lại dám coi thường Lâm thần y sao? “

Lời này vừa nói ra, Lâm Tung trầm mặc rồi.

Mặc dù anh ta rất khó chịu với những gì Triệu Thiên đã nói, nhưng thực sự có lý.

Hơn nữa anh ta cũng biết y thuật, nhìn từ đơn thuốc hiện tại có thể thấy, đơn thuốc trong tay này quả thực không có kẽ hở, hoàn toàn không nhìn ra bất cứ manh mối nào cả.

“Vậy ý của anh là gì?” Lâm Tung trầm giọng hỏi.

“Hừ, Lâm Đổng muốn lợi dụng tôi để tính kế các anh.

Cách của anh ta không tồi, nhưng mà theo tôi thấy, tôi đã là một người phản bội Lâm Đồng rồi. Tôi tin rằng cho dù tôi có làm cái gì đi chăng nữa, đều sẽ không bao giờ có được sự tín nhiệm của anh ta nữa. Càng huống hồ, một khi chuyện này xảy ra, nếu như để lại hậu quả nghiêm trọng, truy cứu bên ngoài, không chỉ nhà họ Lâm các anh phải chịu trách nhiệm, điều tra sâu vào, Triệu Thiên tôi cũng không thoát khỏi sự trừng phạt, vì vậy kế hoạch này của Lâm Đồng đối với tôi mà nói vốn không có lợi. Vì vậy tôi sẽ tương kế tựu kế, dự định tiếp tục hợp tác với các anhl “

“Anh muốn hợp tác như thế nào?”

“Tôi muốn các anh lập tức đưa tôi rời khỏi Giang Thành, đảm bảo an toàn cho tính mạng của tôi, hơn nữa đưa tôi 3 tỷ, tôi sẽ đưa đơn thuốc thật cho anhI”

Triệu Thiên mỉm cười nói, lại lấy trong túi ra một đơn thuốc y hệt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 399


Lâm Tung thở gấp: “Anh … còn có đơn thuốc sao?”

“Hahaha, chuyện này đến cả Mã Hải cũng không biết. Tôi với tư cách là giám đốc dự án, vốn dĩ không thể nào có thể tiếp xúc được với đơn thuốc này. Tuy nhiên, ông ta không biết rằng mấy người bên cạnh ông ta sớm đã bị tôi mua chuộc. Tôi cũng đã sớm lấy được đơn thuốc thật rồi, vốn dĩ tôi muốn hợp tác với các anh xong, sau đó bán đơn thuốc này cho người khác, rồi rửa sạch tay, nhưng mà bây.

giờ xem ra đơn thuốc này đã trỏ thành lá bùa hộ nh của tôi!” Triệu Thiên cười nói, khuôn mặt tràn đầy vẻ đắc ý Người có thể chơi đùa với tập đoàn Dương Hoa trong lòng bàn tay không có nhiều. Ông ta là người duy nhát.

Làm sao ông ta có thể không kiêu ngạo?

“Mau đưa cho tôi!”

Lâm Tung lo lắng nói, liền muốn đưa tay nắm lấy.

Nhưng một giây tiếp theo, Triệu Thiên cầm lấy đơn thuốc, mỉm cười nói: “Anh trước tiên phải đồng ý với điều kiện của tôi!”

“Cái tên lòng tham không đáy!”

Lâm Tung ánh mắt lộ ra vẻ chán ghét, nhưng cân nhắc một chút, vẫn gật đầu, lạnh lùng nói: “Nếu như đơn thuốc của anh là thật, tôi có thể đồng ý với điều kiện của anh!”

“Yên tâm, tuyệt đối là thật!”

“Tôi muốn kiểm tra nó một chút!”

“Như vậy thì không được…” Triệu Thiên từ chối nói: “Nếu như anh nhớ đơn thuốc, từ chối tôi, vậy thì tôi không phải là vừa mắt phu nhân lại thiệt quân sao?”

“Anh chỉ có thể lựa chọn tin tưởng tôi, bởi vì nếu như tôi không chịu hợp tác với anh, anh chỉ có thể chết rất thảm hại. Anh vĩnh viễn không ra khỏi Giang Thành này được!”

“Cái này …” Triệu Thiên do dự.

“Anh yên tâm, những yêu cầu đó của anh cũng không quá đáng. Chỉ là 3 tỷ nhỏ bé thôi. Nếu anh muốn, tôi có thể lập tức chuyển cho anh!”

“Chủ yếu là bảo vệ an toàn cho tính mạng của tôi!”

“Chuyện này cũng không thành vấn đề!”

“Vậy…được thôi”

Triệu Thiên do dự một chút, vẫn đưa đơn thuốc qua.

Lâm Tung vội vàng cầm lấy, xem tỉ mi.

Nhưng chính vào thời khắc điện quang đá lửa này…

Dididi Một tiếng còi dồn dập vang lên.

Cả Triệu Thiên và Lâm Tung đều sửng sốt, đột ngột quay đầu lại, liền nhìn thầy một chiếc xe tải lao tới giống như mắt kiểm soát.

“Không hay!”

Lâm Tung kinh ngạc, vội vàng lăn sang một bên.

Nhưng Triệu Thiên lại không tránh kịp, ngay tức khắc bị chiếc xe tải cán qua và cuốn vào gầm xe …

Chiếc xe tải lao thẳng vào cửa khách sạn và làm cánh cửa vỡ bảy tan tám tác.

Bụi bay mù mịt, đá văng tung tóe, một trạm điện thoại ở bên này và một chiếc ô tô bên đường chịu ảnh hưởng.

Hiện trường vô cùng hỗn loạn.

Người qua đường xung quanh la hét, có người còn lấy điện thoại di động ra gọi cảnh sát.

Chủ khách sạn cũng sợ hãi vội vàng chạy ra ngoài nhưng mà may mắn thay trước cửa khách sạn không có ai, nên không dẫn đến thương vong cho các nhân viên khác.

Chỉ là Triệu Thiên … không may mắn như vậy.

Lâm Tùng người đầy bụi đất bò dậy khỏi mặt đất, mọi người nhìn xuống gầm bánh xe tải, nhưng lại nhìn thấy Triệu Thiên lúc này sớm đã bị dập nát không còn nhân dạng, ruột và nội tạng bị ép ra ngoài, một cái chết cực kỳ thê thảm.

“Chuyện này là sao vậy?”

Lâm Tung vô cùng kinh hãi.

Anh ta không nghĩ đó là một vụ tai nạn giao thông đơn giản liền đột ngột quay người muốn rời đi.

Nhưng khi anh ta vừa quay người lại, một nhóm người đã xuất hiện phía sau và chặn đường của anh ta.

Không hay!

Lâm Tung vội vàng vò hai đơn thuốc thành hai viên giấy tròn, lặng lẽ ném xuống ven đường.

Con khi những người này bước tới.

Người đứng đầu chính là Cung Hoan Vân.

Cô ta mặc chiếc áo khoác lông chồn, trang điểm như một nữ hoàng, ánh mắt hơi trầm xuống nhìn Lâm Tung, phong thái vô cùng uy nghiêm.

“Anh chính là Lâm Tung phải không?” Cô ta mở miệng nói.
 
Back
Top Bottom