Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 360


E rằng trừ người đó ra, bất kỳ người nào trong nhà họ Lâm nhìn thấy bức tôn vinh này, cũng không cách nào ngay lập liên hệ anh ta với phé vật bị trục xuất đó, đúng không?

Lâm Dương chỉnh lại cổ áo, thở ra một hơi trọc khí, chờ ở cửa thang máy.

Đinh!

Đến lầu rồi.

Cửa thang máy mở ra.

Lâm Dương sải bước đi.

Tuy rằng cơ thể còn rất yếu nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc.

Khi cánh cửa văn phòng được đẩy ra, bên trong đã có một vài người đang ngồi.

Nam có nữ có, ai nây đều khôi ngô tuấn tú, nhưng biểu cảm trêи mặt lại lạnh lùng, nói năng thận trọng.

Dẫn đầu là một người đàn ông mặc bộ đồ vest đen với cái đầu ngắn.

Lúc này, anh ta đang đứng bên cửa sổ, thưởng thức phong cảnh của Giang Thành, một người phụ nữ bên cạnh rót một ly rượu cho anh ta, cùng anh từ từ thưởng thức.

“Tôi còn cho rằng sẽ rất khó để mời được Lâm Thần Y, bây giờ xem ra dường như không phải vậy.”

Anh ta không quay đầu lại, cũng biết được người vừa bước vào là ai, một giọng nói từ. tốn phát ra.

“Mấy vị từ xa tới, tìm tôi có việc gì vậy?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

Khi giọng nói này rơi xuống, người đàn ông đột nhiên uống cạn ly rượu trong tay, sau đó quay người sải bước đi tới, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nói: “Lâm thần y, chúng ta không cần phải vòng vo nữa, thẳng thắn chút đi, giao người ra đây? “

“Giao người? Giao người nào?” Lâm Dương bối rối hỏi.

“Đương nhiên là người của nhà họ Lâm tôi.” Người đó mỉm cười nói: “Chính là câu nói đó sống phải thấy người chết phải thấy xác. Anh ta xảy ra chuyện ở Giang Thành của anh, bây giờ đến cả xác cũng không nhìn thấy. Tôi nghĩ Lâm Thần Y có lẽ biết anh ta hiện tại đang ở đâu? Có đúng không? “

Lâm Dương đương nhiên biết người này đang nói cái gì, nhưng muốn giao người đã không thể nào nữa, người nhà họ Lâm lúc trước đã bị Cung Hoan Vân nhắn chìm xuống đáy sông rồi, bây giờ e rằng đến cả cặn bã cũng không còn.

Nhưng loại chuyện này không thể nào thừa nhận, nếu không nhà họ Lâm sẽ không chút kiêng nể mà ra tay trả thù anh.

Mặc dù Lâm Dương có lòng muốn cùng nhà họ Lâm xé rách da mặt, tính toán ân oán từ trước đến nay, nhưng hiện tại vẫn còn quá sớm.

“Vị tiên sinh này, tôi hoàn toàn không biết các anh đang nói cái gì. Nếu như anh có một người bạn mất tích ở Giang Thành, nễ mặt một đại gia tộc như họ Lâm, tôi sẽ giúp đi tìm. Chuyện tôi có thể làm được cũng chỉ có điều này thôi.” Lâm Dương vẻ mặt bình tĩnh nói.

“Lâm thần y, mọi người đều là người thông minh, anh hà tất phải lại giả ngu trước mặt tôi?” Người đó nheo mắt cười nói, tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt đó cực kỳ rõ ràng.

“Những điều nên nói tôi đã nói hết rồi. Nếu như các hạ thật sự không tin, vậy tôi cũng đành chịu.” Lâm Dương lắc đầu.

“Là vậy sao?”

Người đàn ông thở dài và nói với vẻ mặt thất vọng: “Vậy thì thật đáng tiếc. Tôi vốn dĩ tưởng rằng Lâm thần y là một người rất thông minh. Bây giờ xem ra… Tôi đã sai rồi, sai lầm lớn rồi! Chao ôi … Thật sự khiến người ta thất vọng!” “

Khi giọng nói rơi xuống, người đó đưa tay về phía Lâm Dương.

Những người còn lại trong nhà họ Lâm cũng đứng dậy khỏi ghế.

“Lâm thần y, anh đã không biết chuyện này vậy thì bỏ đi, làm phiền anh nhiều rồi, cáo từ!” Người đó mỉm cười nói với Lâm Dương.

Lâm Dương lông mày khẽ cau lại, nhưng không nói gì, chỉ là giơ tay ra bắt.

“Bảo trọng, Lâm thần y!” Người đó mỉm cười nói, sau đó quay người dẫn người nhà họ Lâm đi ra cửa.

“Bọn họ cứ như vậy mà đi sao?”

Mã Hải có chút kinh ngạc.

“E rằng không đơn giản như vậy.”

Lâm Dương nhìn mấy người rời đi, trầm giọng lãnh đạm nói: “Người này so với người nhà họ Lâm lúc trước xem ra còn khó đối phó hơn nhiều. Tôi không nhìn thấu được suy nghĩ của anh ta, nhưng tôi biết anh ta chắc chắn sẽ không chịu để yên, Mã Hải, máy ngày nay theo dõi bọn họ nhiều hơn, bảo Cung Hoan Vân để mắt tới nhất cử nhất động của bọn họ. Các anh cũng nên chú ý đến sự an toàn của bản thân! Hiểu chưa? “

“Yên tâm đi Lâm Đồng, tôi đã gọi cô Cung đi sắp xếp rồi.”

Mã Hải gật đầu.

“Được, hai ngày này tôi có hơi mệt, nên về nghỉ ngơi trước đã.”

Lâm Dương nói xong liền rời khỏi công ty, chạy nhanh đến căn nhà thuê của Tô Nhan.

Tô Nhan dường như đã đến công ty làm rồi. Công ty Duyệt Nhan của cô vừa mới thành lập đã trải qua một loạt xáo trộn như vậy. Cho dù đã có sự giúp đỡ của tập đoàn Dương Hoa nhưng lúc này vẫn đang gặp khó khăn. Vì vậy, vết thương của Tô Nhan mới có chút khởi sắc, cô đã dốc toàn bộ thể xác và tinh thần vào sự nghiệp của mình, cái gì cũng không quan tâm.

Lâm Dương vốn dĩ không muốn tới đây, nhưng cân nhắc thấy phía Lạc Thiên bây giờ cũng không tiện, trước tiên cứ ở chỗ này đã.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 361


Cót két!

Lúc này cửa nhà bị đầy ra.

Lâm Dương đang chuẩn bị ngồi trêи giường hít thở một hơi lấy lại sức liền sửng sót, định thần lại thì mới nhận ra Trương Tinh Vũ đã trở về rồi.

Lâm Dương cau mày.

Trương Tinh Vũ bây giờ có thể nói là hận không thể khiến anh mau chết đi, nhìn thấy anh thì cái miệng đó về căn bản không thể dừng lại được, không đem mười tám đời tổ tiên của Lâm Dương ra chào hỏi một lượt thì quyết không dừng lại.

Nếu không phải là nể mặt Tô Nhan, Lâm Dương thật sự sợ rằng bản thân không nhẫn nhịn được, cho nên nhìn thấy Trương Tinh Vũ, tâm trạng của Lâm Dương cũng sẽ không tốt lắm.

Nhưng mà điều khiến Lâm Dương hơi ngạc nhiên là sau khi Trương Tinh Vũ đầy cửa vào, bà ta không chửi bới như mọi khi, thay vào đó là nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, một lúc lâu sau, mới trầm giọng nói: “Lâm Dương, cậu lại đây. “

“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Lâm Dương do dự hỏi.

“Bảo cậu đến thì cứ đến đi, ở đâu ra nhiều chuyện nhảm nhí như vậy?” Trương Tinh Vũ sốt ruột nói.

Lâm Dương bối rối đầu óc mờ mịt, nhưng vẫn bước ra ngoài.

“Chờ tôi ở phòng khách!” Trương Tinh Vũ lạnh lùng nói, sau đó vào phòng ngủ, lục tung mấy cái tủ, một lúc sau, lục ra được một bộ đồ vest mới đến 70%.

Lâm Dương còn nhớ rằng bộ đồ vest này hình như là của Tô Quảng. Phiên bản thiết kế riêng của Youngor được Tô Quảng mua sau khi tiết kiệm tiền trong một thời gian dài.

Nó có giá 240 mươi triệu. Bản thân Tô Quảng cũng không nỡ mặc nó vào ngày thường, chỉ có vào ngày lễ hoặc là sinh nhật mới lấy ra để cố giữ bề ngoài.

“Cầm lấy đi, thử xem.” Trương Tinh Vũ ném qua rồi lạnh lùng nói.

“Mẹ, đây là…”

“Bảo cậu thử thì cậu cứ thử! Đừng mẹ mẹ vợ vợ!”

“Được rồi!”

Lâm Dương cau mày đi vào phòng.

Một lúc sau, anh mặt bộ vest chạy ra.

Đầu của Tô Quảng ngắn hơn anh, cho nên bộ đồ vest này mặt vào bó chặt, rất không hợp với người, nhưng miễn cưỡng cũng có thể mặc.

Trương Tinh Vũ liếc nhìn Lâm Dương, hừ lạnh một tiếng, “Cũng được.”

“Mẹ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy? Đang yên đang lành, mẹ bảo con mặc quần áo của bố để làm gì?” Lâm Dương khó hiểu hỏi.

“Không làm gì cả, lát nữa đưa cậu đi ăn cơm, cậu chỉ cần biểu hiện tốt một chút là được rồi.” Trương Tinh Vũ khit mũi nói.

“Ăn cơm sao?” Lâm Dương vẫn không thẻ hiểu nỗi.

Đúng lúc này, Tô Quảng cũng cát bụi dặm trường chạy vào.

Nhìn quần áo của Lâm Dương, Tô Quảng sững sờ: “Bà xã, em … sao em lại để Tiểu Dương mặc quần áo của anh?”

“Không có cách nào khác, trong nhà chỉ có một bộ tốt như vậy có thể cầm ra được, chỉ có thể mặc cái này!” Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng.

“Nhưng mà… bộ đồ này không vừa với cơ thể của Tiểu Dương! Đây là một bộ đồ vest đặt may. Người khác nhìn thấy không vừa người, 100% có thể đoán ra được đây là bộ đồ đi mượn!” Tô Quảng lo lắng nói.

Đương nhiên, ông ấy nói điều này, một mặt là cảm thấy tiếc cho bộ đồ của mình; mặt khác, câu này cũng thực sự: có lý.

“Vậy anh nói phải làm sao?” Trương Tinh Vũ nhíu mày, vẻ mặt ảm đạm hỏi.

“Bà xã, em đừng lo lắng. Anh không phải đã mua một bộ đồ vest rồi sao? Tiểu Dương, con nhanh đi thử đi!” Tô Quảng cầm túi giấy trong tay lên, cười thật thà chất phát.

Lâm Dương cực kỳ khó hiểu, nhưng vẫn làm theo.

Bộ đồ mà Tô Quảng mang tới quả thực là vô cùng vừa vặn, bản thân Lâm Dương mặc vào cũng thoải mái hơn nhiều, thoạt nhìn quả thực có vẻ tuần tú lịch sự, nhưng mà Lâm Dương vừa chạm vào chát liệu thì lập tức hiểu ra đó là thứ gì.

“Bộ đồ vest này của thương hiệu gì vậy?” Trương Tinh Vũ đôi mắt sáng lên, vội vàng hỏi.

“Giorgio Armani là một bộ vest phiên bản giới hạn được thiết kế riêng, trêи thị trường có giá 1 tỷ tám một bộ!” Tô Quảng tự hào nói.

“Cái gì?”

Trương Tinh Vũ sợ hãi đến tái mặt, lập tức túm lấy cổ áo của Tô Quảng mà hét lên: “Anh bị điên à? Mua một bộ đồ đắt tiền như vậy sao?”

“Bà xã, em đừng kϊƈɦ động, đây chỉ là hàng nhái.” Tô Quảng vội vàng nói.

“Hàng nhái?” Trương Tỉnh Vũ bình tĩnh lại một chút.

“Chồng em làm sao có một tỷ tám để mua bộ vest này chứ? Loại áo quần này đừng nói là mua, cho dù là mượn cũng không dám! Chồng của em chắc chắn phải mua một bản hàng nhái đỉnh cao nhất!”, Tô Quảng giải thích.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 362


“Hàng nhái?” Trương Tinh Vũ vẻ mặt khó hiểu: “Sẽ không bị người ta nhìn thấu chứ?

“Đừng lo lắng, chắc chắn sẽ không đâu. Anh đã chọn nó rắt lâu rồi. Cái này có độ mô phỏng tuyệt đối cao.”

“Nhưng mà… em vẫn lo lắng … Nếu như có ai đó nhận ra nó là hàng nhái, vậy thì chúng ta không phải sẽ rất mắt mặt sao?”

“Bà xã, không còn thời gian nữa, chúng ta lúc này chỉ có thể làm như vậy thôi!”

“Vậy…vậy được!”

Trương Tinh Vũ thở dài nói với Lâm Dương người đang đầu óc mờ mịt: “Tiểu Dương, đi, chúng ta đi ăn cơm thôi!”

Từ khi Lâm Dương vào ở rễ nhà họ Tô, Trương Tinh Vũ chưa bao giờ chủ động đưa anh đi đâu ăn cơm, trong mắt Trương Tinh Vũ, Lâm Dương chính là thứ khiến người ta xấu hổ, mang một thứ vô dụng như vậy đi thì làm sao còn mặt mũi? Trương Tỉnh Vũ có lòng tự tôn mạnh mẽ, càng không nhìn Lâm Dương thuận mắt.

Nhưng lần này, Trương Tinh Vũ không những muốn đưa Lâm Dương đi ăn tối, mà còn đặc biệt chọn một bộ đồ vest cho anh…

Mặc dù không phải là hàng chính hãng gì.

Chuyện này là sao vậy? Mặt trời mọc ở hướng tây sao?

Sau khi rời khỏi căn nhà cho thuê, lại nhìn thấy một chiếc xe BMW 5 Series đậu dưới lầu đã được rửa sạch sẽ bóng loáng, Tô Quảng trực tiếp ném chìa khóa xe cho Lâm Dương.

“Tiểu Dương, con lái đi, chúng ta đến nhà hàng Khải Hào!”

Tô Quảng nói.

“Bố, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Ăn bữa cơm có cần phải phô trương như vậy không?” Lâm Dương bối rồi hỏi.

Đó là bởi vì anh mới phát hiện ra Tô Quảng thay bộ vest đó của ông ấy, còn Trương Tinh Vũ cũng ăn mặc vô cùng lộng lẫy, mang theo gần như toàn bộ trang sức được mua khi kết hôn.

“Lên xe đi rồi bố nói cho con biết! Thời gian đã quá trễ rồi, chúng ta vừa đi vừa nói.” Tô Quảng nói.

Lâm Dương gật đâu liên ngôi xuông.

Khi xe hơi lái đến nhà hàng Khải Hào, Lâm Dương cũng đã hiểu ra tường tận tất cả những chuyện này.

Hóa ra Trương Tỉnh Vũ đã dành nhiều thời gian để trang điểm cho Lâm Dương như vậy là bởi vì một số bạn học cũ của Trương Tinh Vũ đã đến Giang Thành và mời gia đình họ đến nhà hàng Khải Hào ăn cơm.

Mối quan hệ giữa những người bạn học cũ này và Trương Tinh Vũ khá tốt, bọn họ đã không gặp nhau khoảng bốn năm năm rồi, lần này ngồi xuống định ôn lại chuyện cũ.

Bạn học ôn lại chuyện cũ chẳng phải chỉ là một chút chuyện lộn xộn đó sao, hoặc là để khoe khoang bản thân đã sống tốt như thế nào trong những năm qua, hoặc là thêm duyên phận kiếp trước, cuộc gặp gỡ thẳng thắn thành khẩn trong nhà hàng và khách sạn, ít liên hệ tình cảm.

Còn lần này khi các bạn cùng lớp của Trương Tinh Vũ gặp nhau, chắc chắn là có thành kiến với người cũ.

Cùng với danh tiếng của Lâm Dương được gả vào ở rễ ở Giang Thành, Trương Tinh Vũ biết bản thân nhất định sẽ bị người ta trêu chọc, cho nên bà ta định để Lâm Dương trang điểm một chút, lấy thân phận một nhân sĩ thành công để chặn miệng mấy người này.

“Dù sao, Tiểu Nhan hiện tại đã thành lập một công ty rồi, cũng coi là có tiếng có tăm. Tới lúc đó cậu chỉ cần nói rằng cậu cũng đang đóng góp cho công ty này. Đừng làm nhà chúng ta mắt mặt, hiểu không?” Trương Tinh Vũ lạnh lùng nói.

“Vâng!” Lâm Dương bắt lực nói.

“Tiểu Dương, con cũng đừng cảm thấy áp lực quá. Chỉ là một bữa tiệc bình thường thôi, ăn một bữa cơm, ăn xong chúng ta sẽ rời đi ngay.” Tô Quảng cười nói.

“Bữa tiệc bình thường sao? Nếu như thật sự đơn giản như vậy thì tốt rồi! Anh không biết, những người đó đều mang theo con trai con gái của họ tới, lần này rõ ràng là tới cho em xem! Hừ, Trương Tinh Vũ em sẽ để cho bọn họ thành công sao?” Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo.

Lâm Dương không nói gì.

Anh chỉ biết là như vậy.

Bản thân tới cuối cùng vẫn trở thành công cụ tranh giành thể diện của Trương Tỉnh Vũ…

Bỏ đi, cứ đi cùng Trương Tinh Vũ một chuyến đi, vừa hay anh cũng chưa ăn cơm, đồ ăn ở nhà hàng Khải Hào nghe nói cũng khá ngon, đi ăn thử cũng được.

Ngay sau đó, chiếc xe BMW đã lái đến cổng của nhà hàng Khải Hào.

“Tiên sinh, anh không thể đậu xe ở đây. Bãi đậu xe ở bên phải.” Người phục vụ ở cửa vội vàng chạy ra, nói với Lâm Dương người đang chuẩn bị dừng xe ở cửa.

“Được, cảm ơn anh.”

Lâm Dương mỉm cười, xoay tay lái, rẽ phải.

Đã đến giờ ăn rồi, cho nên dù bãi đậu xe có lớn đến mấy cũng không còn lại mấy chỗ để đỗ xe.

Lâm Dương liếc mắt một cái, đang chuẩn bị đậu vào.

Nhưng chính vào lúc này …

Cót két Một tiếng phanh đột ngột vang lên, sau đó liền nhìn thấy một chiếc Porsche Cayenne đột ngột băng qua trước chỗ đỗ và làm kẹt nửa chừng phía trước.

Lâm Dương sửng sót.

Chiếc xe này lấn chiếm như vậy, anh dường như không thể lọt vào được.

“Hả? Người này làm sao vậy?” Trương Tinh Vũ khó chịu: “Làm sao có thể đậu xe như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 363


“Bà xã, đừng gấp, anh sẽ đi nói chuyện với người đó!”

Tô Quảng mỉm cười, đẩy cửa xe ra, đi về phía chiếc Cayenne đó.

Lâm Dương vốn dĩ muốn đi nói, Tô Quảng đã đi rồi thì thôi vậy.

Người điều khiển chiếc xe Cayenne là một thanh niên, anh ta mở cửa kính xe xuống, liếc nhìn Tô Quảng.

Tuy nhiên, hai người còn chưa nói được máy câu, thanh niên trẻ tuổi kia đột nhiên trực tiếp mở cửa xe và tát vào mặt Tô Quảng.

“Ây da! Tại sao cậu lại đánh người?” Tô Quảng che mặt hét lên.

“Tên khốn!”

Trương Tinh Vũ ở bên này luôn quan sát cũng không nhịn được nữa, lập tức hét lên và chạy ra khỏi xe.

Lâm Dương cũng nhanh chóng xuống xe.

“Cậu làm sao vậy? Cậu đỗ xe như thế này còn đánh người, cậu có còn có tố chát nữa không?” Trương Tinh Vũ nổi giận đùng đùng chửi bới.

Nhưng người thanh niên đó không thèm quan tâm, ngược lại cực kỳ kiêu ngạo nói: “Mấy tên lông gà ma xui quỷ khiến! Chỗ đậu xe này là do ông đây nhìn thấy trước. Nếu như các người biết điều một chút, thì nhanh cút đi, đừng chọc ông đây nổi giận! Nếu không ông đây đánh chết các người! “

“Cậu …cậu đã đánh người còn dám nói những lời như thế này sao? Tôi … tôi … tôi liều mạng với cậu!”

Trương Tinh Vũ tức giận đến đỏ bừng mặt, toàn thân run rẫy, cũng không nhịn được nữa liền muốn ra tay.

Lâm Dương bên cạnh cũng rất tức giận, cũng quá kiêu ngạo rồi đúng không?

Tuy nhiên, chính vào lúc này, cửa sổ phía sau của chiếc xe Cayenne đột nhiên kéo xuống, một giọng nói bất ngờ vang lên: “Ò? Đây không phải là Tỉnh Vũ sao?”

Trương Tinh Vũ đột nhiên run rẩy nhìn về phía chiếc xe Cayenne, khi nhìn thấy người ngồi ở băng ghế sau, cũng không khỏi thất thanh: “Bà là … Phi Phi?”

*“Hả?” Chàng trai trẻ bất ngờ liếc nhìn người phụ nữ ngồi ở ghế sau, cau mày nói: “Mẹ, mẹ biết người phụ nữ đanh đá này sao?

“Cậu mắng ai là người phụ nữ đanh đá vậy?” Trương Tinh Vũ lại bị kϊƈɦ động.

“Được rồi, được rồi, Tinh Vũ, bà đừng tính toán với một đứa trẻ!”

Người ngồi ở ghế sau chiếc xe Cayenne bước xuống, khuôn mặt mang theo nụ cười nói: “A Đoạn, con cũng nên chú ý chút. Đây là Trương Tinh Vũ bạn học cũ của mẹ, con còn không mau gọi một tiếng dì Trương đi?”

“Ò? Hóa ra là bạn học cũ của mẹ, chào dì Trương!” Người thanh niên cười nhẹ, thờ ơ nói xin lỗi.

Trương Tinh Vũ tức giận nghiền răng nghiến lợi, nhưng bất lực.

“Con trai của bà sao lại đánh người như vậy? Chuyện này còn ra cái gì nữa, còn có chỗ đậu xe này là sao vậy? Rõ ràng là chúng tôi đã nhìn thấy, cậu ta lại chạy qua giành.

Làm sao có đạo lý như vậy?” Tô Quảng không phục, nổi giận đùng đùng bước tới nói.

“Ông là A Quảng đúng không? Đã lâu không gặp. Ây da, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm, A Đoạn vẫn còn nhỏ. Chúng ta đều là người lớn rồi. Trẻ con làm sao có thể hiểu biết được? A Đoạn, con nói xin lỗi chú Quảng của con đi! “

“Ò, mẹ, sao mẹ lại có những người thân nghèo kiết hủ lậu như vậy? Đưọc rồi, con nói xin lỗi là được chứ gì, cháu xin lỗi chú Tô, vừa rồi là cháu đã sai!” Người thanh niên tên A Đoạn rất không tình nguyện nói.

“Cậu …” Tô Quảng tức giận đến mức nói không nên lời.

“Được rồi, được rồi, đừng nói lung tung nữa, chúng ta mau đậu xe vào đi. Bữa tối của các bạn học sắp bắt đầu rồi, còn không đi thì sẽ trễ mát! A Đoạn, chỗ này cứ để cho bọn họ đi!” Người phụ nữ trung niên tên Phi Phi kia cười khúc khích nói, sau đó đưa chàng thanh niên trẻ tuổi đó lên xe rời đi.

Chỉ còn lại hai vợ chồng Tô Quảng và Lâm Dương tức giận tức giận gần chết.

“Bà xã, Từ Phi Phi này cũng quá không có tố chất rồi, dù sao thì em và bà ta cũng là bạn học, bà ta lại dung túng cho con trai mình đối xử với chúng ta như vậy!” Tô Quảng tức giận nói.

“Đó còn không phải là do anh vô dụng sao? Nếu như anh hữu dụng thì đã đánh chết tên ranh con đó rồi!” Trương Tinh Vũ quay đầu chửi rủa.

Tô Quảng rụt cổ.

“Còn cậu nữa! Cái tên phế vật nhà cậu, cậu ở một bên trơ mắt nhìn cái gì vậy? Cậu không thể xông lên đánh cậu ta một trận sao?” Trương Tinh Vũ tức giận nhìn Lâm Dương nói.

Lâm Dương không nói gì.

Anh vốn dĩ muốn ra tay, nhưng đối phương là bạn cùng lớp của Trương Tinh Vũ, vì vậy anh đã dừng lại.

“Hai tên phế vật vô dụng, mau đậu xe rồi đi vào đi!”

Trương Tỉnh Vũ hét lên một tiếng, sau đó nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

“Bà xã, đợi đã!” Tô Quảng vội vàng chạy theo.

Lâm Dương đỗ xe xong cũng bước vào nhà hàng …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 364


Chất lượng của nhà hàng Khải Hào, không cần phải nói nhiều, là một nhà hàng cao cấp ở Giang Thành, ở đây bắt đầu từ cửa ra vào, tất cả các trang trí và phục vụ đều đứng hàng đầu.

“Buổi trưa tốt lành, thưa ngài, xin hỏi ngài có đặt trước không?” Người phục vụ ở cửa mỉm cười hỏi.

“Ò, tôi tới đây tham gia bữa tiệc họp lớp. Không biết bữa tiệc họp lớp được tổ chức ở tầng nào vậy?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.

“Là buổi họp lớp do bà Lý tổ chức sao? Thưa ngài, mời đi bên này bọn họ ở trong phòng bạch kim.” Người phục vụ mỉm cười nói rồi dẫn Lâm Dương đi tới hộp bạch kim ở trong cùng.

Ngay khi cánh cửa được đẩy ra, liền nghe thấy tiếng vĩ cầm du dương từ bên trong truyền đến.

Trang trí bên trong đều theo phong cách Châu Âu, những nam nữ ung dung hào hoa ngồi trước từng chiếc bàn ăn tinh tế, còn trêи sàn nhảy ở trung tâm bàn ăn, hai đôi nam nữ trẻ tuổi đang nhảy múa uyễn chuyển, lắc lư nhịp nhàng theo tiếng đàn vi-ô-lông, mặc dù không phải là một bước nhảy phức tạp gì nhưng lại bắt mắt và thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Lúc này, Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng đang đứng ở cửa, cảm tháy có chút không biết phải làm sao.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra rằng trong căn phòng này dường như không có chỗ cho mình, những chỗ cuối cùng đã bị người phụ nữ trung niên tên Phi Phi trước đó và con trai của bà ta chiếm rồi.

Một bài hát đã kết thúc.

Bang bang bang …

Tiếng vỗ tay vui vẻ vang lên trong căn phòng.

“Trình bày kém cỏi vụng về rồi!”

Hai đôi thanh niên trêи sàn nhảy mỉm cười chào, sau đó trở về vị trí của mình.

Trương Tinh Vũ tính khí nóng nảy, thấy người khác đã nhảy xong rồi, cũng không có ai chào hỏi mình, bà ta liếc nhìn xung quanh một vòng, phát hiện Lý Tiểu Mỹ, người khởi xướng ra buổi họp lớp này, liền bước nhanh tới.

Lúc này, Lý Tiểu Mỹ đang nói chuyện với một vài người đàn ông ăn mặc sang trọng và lịch lãm, bọn họ đang nói chuyện vui vẻ, thỉnh thoảng lại mỉm cười.

Trương Tinh Vũ tiến lên mấy bước, kìm nén cơn tức giận, nặn ra một nụ cười nói: “Tiểu Mỹ, đã lâu không gặp!”

Lý Tiểu Mỹ hơi sửng sốt một chút, dường như lúc này mới để ý đến Trương Tinh Vũ ở bên cạnh, nhàn nhạt cười nói: “Hóa ra là Tinh Vũ, Tinh Vũ, đã lâu không gặp, gần đây bà có khỏe không?”

“Cũng không tệ! Tiểu Mỹ, lần này cũng phải cảm ơn bà rất nhiều. Nếu như không có bà, chúng ta làm sao có thể tụ tập cùng nhau?” Trương Tinh Vũ khóe miệng cố gắng nhếch lên nói.

“Tinh Vũ, bà quá khách sáo rồi, ngồi xuống trước đi, lát nữa sẽ dùng bữa, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!” Lý Tiểu Mỹ nói.

“Tiểu Mỹ, tôi rất muốn ngồi, nhưng mà… hình như không còn chỗ nào nữa?” Trương Tinh Vũ bắt lực nói.

*Ò2” Lý Tiểu Mỹ nhìn quanh một vòng, sau đó lộ ra vẻ có lỗi nói: “Bà xem tôi, chuyện này cũng không làm tốt. Có thẻ tôi đã tính toán sai số lượng người tham gia bữa tiệc. Bà chờ một chút, tôi lập tức gọi phục vụ đến sắp xếp vị trí! “

“Được rồi, Tiểu Mỹ, làm phiền bà rồi!” Vẻ mặt của Trương Tỉnh Vũ dịu đi rất nhiều.

Một lúc sau, người phục vụ đã đến sắp xép bàn ghê.

Nhưng điều khiến người ta khó chịu là bộ bàn ghế này thực chất là bộ bàn ghế gỗ trong đại sảnh, có vẻ không ăn nhập với bàn ghế trong căn phòng này.

Không những thế, vị trí đặt bàn ghé lại là một góc sát cửa, nếu như cửa này mở ra, gia đình này sẽ trực tiếp bị cản trở, người khác muốn nhìn cũng không nhìn tháy được.

“Sao anh lại đặt ở đây?” Trương Tinh Vũ nhíu mày: “Đây là chỗ ăn cơm sao? Chuyển chỗ khác cho tôi!”

*Xin lỗi bà, thực sự không còn chỗ nào khác.” Người phục vụ bất lực nói.

“Anh đang nói lung tung cái gì vậy? Đằng kia không phải còn máy chỗ trống sao?” Trương Tinh Vũ chỉ về phía đằng kia nói.

*Xin lỗi, thưa bà, đằng kia là sân khấu được dành riêng cho các nhạc công.” Người phục vụ giải thích nói.

“Cậu…” Trương Tinh Vũ giận tím mặt muốn đập bàn, nhưng lại bị Tô Quảng bên cạnh ngăn lại.

“Bỏ đi, bỏ đi, bà xã, đây là bữa tiệc họp lớp của em, có rất nhiều người đang nhìn, em nhẫn nhịn một chút đi!”

Lời nói này của Tô Quảng có thể được coi là đang thuyết phục Trương Tỉnh Vũ.

Bà ta liếc nhìn những người xung quanh, nghiến răng nghiền lợi, cũng chỉ có thể chịu đựng.

Cả ba ngồi xuống.

Nhưng Lâm Dương rõ ràng cảm nhận được ánh mắt giễu cợt và châm chọc từ những bàn khác.

Rất rõ ràng, đây là kết quả cho sự sắp đặt có chủ đích của Lý Tiểu Mỹ.

Nhưng mà Trương Tinh Vũ rõ ràng vẫn còn mê mẫn trong bóng tối.

Sau màn khiêu vũ, người phục vụ bắt đầu đem các món ăn lên, máy bạn học cũ bắt đầu nâng ly kính rượu.

Trương Tỉnh Vũ bực mình quá nên không thèm nâng ly chúc mừng giống như bọn họ mà ngồi vào bàn, một mình uống rượu tức.

“Ò? Đây không phải là Tinh Vũ sao? Sao bà lại ngồi ở đây?”

Lúc này, một giọng nói âm dương kỳ quái từ bên cạnh truyền đến.

Trương Tinh Vũ nhất thời vô cùng tức giận, đưa mắt nhìn lên, thì nhìn thấy Phi Phi lúc trước lại đem con trai của bà ta tới cái bàn này.

Lại nhìn thấy Phi Phi đó nâng ly rượu lên, thản nhiên nhấp một ngụm, mỉm cười nói: “Chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi! Nhìn dáng vẻ của bà chắc cũng sống tốt lắm, cố lên! Tôi uống trước rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 365


Nói xong, liền nhấp một ngụm rượu vang và đưa con trai bà ta rời đi.

Điều này tương đương với việc đã kính rượu.

“Tên khốn!”

Trương Tinh Vũ vốn đã phát hỏa, nhìn thấy Phi Phi như vậy, bà ta không thể nhịn được nữa, trực tiếp vỗ bàn.

“Chu Phi Phil Đứng lại cho tôi!”

“Hả? Tinh Vũ, có chuyện gì vậy?” Người phụ nữ trung niên tên Chu Phi Phi nhìn bà ta một cách kỳ quái.

“Con trai bà trước đó đánh chông tôi tôi đã không nói rồi, còn mắng tôi. Bây giờ con trai bà đã đến đây rồi, bà không kêu cậu ta kính tôi một ly rượu sao? Có ra cái gì không? Tốt xấu gì tôi cũng là trưởng bối của cậu ta!”

Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng nói.

“Ò, bà cũng đã nói bà là trưởng bối của nó, một trưởng bối như bà, còn tính toán với một vãn bối sao? Càng huống hồ, trước đó nó không phải đã xin lỗi bà rồi sao? Bà còn muôn sao nữa? Tinh Vũ, nhiêu năm đã qua như vậy rôi, sao bà vẫn có dáng vẻ bụng dạ, đầu óc hẹp hòi như vậy hả? Chậc chậc chậc chậc chậc chậc …” Chu Phi Phi lắc đầu lia lịa, ánh mắt khinh thường nhìn Trương Tinh Vũ.

“Bà… bà nói cái gì?” Trương Tinh Vũ tức giận đến cực điểm.

“Dì Trương phải không? Tên tôi là Linh Chí Hào, tổng giám đốc của tập đoàn Hoa Cương, còn bố tôi là cựu chủ tịch của tập đoàn Hoa Cương. Con người tôi, nói khó nghe một chút là tương đối nịnh hót, nếu như dì cảm thấy dì tốt hơn tôi, mạnh hơn tôi, đên đây, tôi sẽ xin lỗi dì, nhưng nếu như dì chỉ là một đám quỷ nghèo hèn? Vậy thì tôi rất xin lỗi, muốn tôi xin lỗi các dì sao? E rằng các dì không xứng!”
loading4.png


“Cậu… cậu … cậu ..cậu đừng đắc ý! Cậu tưởng rằng mình là tổng giám đốc của một công ty rách nát thì hay lắm sao!” Trương Tinh Vũ có chút tức giận không tìm thấy phương Bắc, đột nhiên, bà ta dường như đã nghĩ ra điều gì đó, kéo Lâm Dương ở bên cạnh qua, hừ lạnh một tiếng nói: “Tôi nói cho cậu biết! Thành tích của con rễ tôi so với tên giám đốc rách nát như cậu mạnh gắp trăm lần!”

“Con rẻ sao?”

Cả Linh Chí Hào và Chu Phi Phi đều sửng sốt.

Còn nhiều người xung quanh không khỏi đưa mắt nhìn nhìn chàng thanh niên trẻ tuổi bên cạnh Trương Tinh Vũ

Nhiều người không khỏi đỗ dồn ánh mắt vào Lâm Dương.

“Đây chính là con rễ của Trương Tỉnh Vũ sao?”

“Thế nào? Cậu đã từng nghe nói về nó chưa?”

“Còn có thể không sao? Hình như con rể bà đến ở rẻ nhà bà. Đứa con rễ này của bà khét tiếng vô dụng! Cái gì cũng không biết, suốt ngày ở nhà ăn cơm mềm của phụ nữ! “

“Chậc chậc chậc…vậy thì không phải chính là loại chó hoang sao? Ông đây ghét nhát là loại người này!”

“Nhưng nhìn dáng vẻ của con rẻ bà ta. Trông không giống lắm. Đây cũng coi là một người tài năng, hơn nữa thứ mà cậu ta mặc … hình như là một bộ vest được thiết ké riêng của Armani phiên bản giới hạn. Tôi nghe nói rằng bộ đồ này giá hàng tỷ đồng! “

“Có thể là tin đồn sai!”

Khách khứa ghé đầu rỉ tai, những bạn học cũ kia cũng đầu óc mờ mịt.

Linh Chí Hào và Chu Phi Phi hơi sửng sốt, hai người nhìn Lâm Dương từ trêи xuống dưới một vòng, Linh Chí Hào nhíu mày, mở miệng nói: “Tôi đã nghe nói về anh. Hình như anh là tên vô dụng vào ở rể nhà họ Tô đúng không?

Người chuyên ăn cơm mềm? Thế nào? Bây giờ anh lại lẻn vào đây? Người đội lốt chó chạy tới giả điên trước mặt bổn thiếu gia sao? “

“Cái gì mà ăn cơm mềm? Con rễ của tôi bây giờ rất lợi hại! Nó hiện tại chính là phó chủ tịch của tập đoàn Duyệt Nhan! Cậu có thân phận gì? Cũng dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với con rể của tôi sao?” Trương Tinh Vũ trực tiếp chống eo, chỉ vào mũi của Linh Chí Hào nói.

*Tập đoàn Duyệt Nhan sao?” Linh Chí Hào sửng sốt.

“Chí Hào, con có nghe nói đến tập đoàn này không?” Chu Phi Phi kỳ lạ hỏi.

“Mẹ, con cũng đến Giang Thành được một khoảng thời gian rồi, nhưng con chưa từng nghe đến tập đoàn Duyệt Nhan.” Linh Chí Hào lắc đầu.

“Bà chắc không phải là cầm cái tên công ty túi da nào đó ở’ đây doạ người chứ?” Chu Phi Phi cười khúc khích nói.

“Cái gì mà công ty túi da? Đây là một công ty lớn nghiêm chỉnh! Các người chưa từng nghe qua chỉ có thể nói là các người kiến thức nông cạn thôi!” Trương Tinh Vũ có chút chột dạ nói.

Trêи thực tế, Tập đoàn Duyệt Nhan của Tô Nhan quả thực là bị nghỉ ngờ là một công ty túi da … dù sao thì nó cũng chỉ vừa mới bắt đầu xây dựng.

“Nhưng mà … các người mở công ty nát hạng 5, đây thì có là gì? Nếu như các người thực sự là ông chủ của một công ty lớn nào đó, lăn bánh không phải là chiếc xe của chủ tịch Maserati sao?” Linh Chí Hào nhún vai khinh thường nói.

“Cái này …” Trương Tinh Vũ cứng họng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 366


“Đúng vậy, có tiền sao không lái xe xịn đi? Các người bớt làm ra vẻ ở đây đi!” Chu Phi Phi cũng khit mũi một tiếng.

Trương Tinh Vũ không biết phải trả lời như thế nào.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đã bước tới.

“Tôi chỉ là muốn giữ một âm điệu thấp, anh bạn này, đã là thời đại nào rồi, anh vẫn còn đánh giá thân phận của một người bằng giá của một chiếc xe hơi sao? Anh như vậy không phải là quá th* t*c rồi sao?”

Vừa nói xong, đôi mắt của Trương Tỉnh Vũ lập tức sáng lên.

“Đúng vậy, con rễ của tôi chỉ là muốn có âm điệu tháp. Xe sang trong nhà của con rễ tôi có rất nhiều!” Trương Tinh Vũ phụ hoạ nói.

“Chậc, giả bộ cái gì! Anh nhà quê như vậy, vậy anh có biết quân áo mà ông đây đang mặc là nhãn hiệu gì không? Có biết đồng hồ trêи tay ông đây là cái gì không? Óc biết giày da ông đây đang mang nhãn hiệu gì không? Anh giả bộ với mẹ anh đi!” Linh Chí Hào khinh thường nói, trực tiếp ném ra một loạt câu chất ván.

Rõ ràng là anh ta không tin.

Bởi vì mặc dù trêи người Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng ăn mặc loè loẹt, nhưng người khác nhìn thoáng qua cũng có thể nhìn ra đây đều chỉ là hàng cấp thấp, nếu như nói Lâm Dương này thực sự tuyệt vời như vậy, tại sao bố mẹ vợ của anh lại ăn mặc tồi tàn như thế?

Hơn nữa Linh Chí Hào đã nghe nói rằng anh chàng này hoàn toàn chính là một kẻ vô dụng, làm sao có thể trở thành một lão tổng?

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, đây chính là đang lừa người.

Cho nên, Linh Chí Hào muốn kiểm tra Lâm Dương về những câu hỏi này.

Nếu như thật sự là nhân sĩ thượng lưu nhất định phải biết rõ những thứ này, còn nếu như là giả mạo, vậy thì chắc chắn sẽ một hỏi ba không biết, lập tức tìm người giúp đỡ.

Vẻ mặt của Trương Tinh Vũ và Tô Quảng đột nhiên căng thẳng, đặc biệt là Trương Tinh Vũ, trêи trán toát ra mồ hôi lạnh.

Cách ăn mặc và trang điểm của Linh Chí Hào này chắc chắn là vô cùng sang trọng, không phải là một thương hiệu nổi tiếng anh ta làm sao có thể mang ra để phô trương? Con rễ của mình là mặt hàng gì bà ta trong lòng biết rõ nhất, những câu hỏi này Lâm Dương làm sao có thể trả lời được đây?

“Lần này hỏng bét rồi!” Tô Quảng âm thầm hét một tiếng, lo lắng: “Tinh Vũ, Tiểu Dương chắc chắn là không thể trả lời được, phải làm sao bây giờ?

“Em … em cũng không biết …” Trương Tinh Vũ trong lòng rối rắm, lúc này cũng là lục thần vô chủ.

Chu Phi Phi liếc mắt nhìn Trương Tinh Vũ, lập tức tóm được vẻ hoảng sợ trong đôi mắt của bà ta, khoé miệng nhếch lên, nói với Linh Chí Hào bên cạnh: “Trương Tỉnh Vũ này hoảng sợ rồi, Tiểu Hào, xem ra con đoán đúng rồi, gia đình này đang nói dối chúng ta! “

“Haha, con đã biết rồi, để xem anh chàng này có trả lời được không. Nếu như không trả lời được, mẹ, mẹ lập tức gọi dì Lý đuổi mấy cái thứ giả danh lừa bịp này ra ngoài!”

“Ò, nếu như bọn họ rời đi rồi, vậy thì sẽ không còn vui nữa? Con không biết Trương Tinh Vũ bạn học cũ của mẹ là nhân vật chính trong bữa tiệc hôm nay sao!” Chu Phi Phi híp mắt cười nói.

“Vậy sao? Được thôi, mẹ, mẹ xem con đây!”

Linh Chí Hào nở nụ cười, sau đó trừng mắt nhìn Lâm Dương nói: “Vị phó chủ tịch này, anh nói đi! Chỉ cần anh nói ra được, vậy thì tôi sẽ tin những lời mà mẹ vợ của anh nói! Thế nào? Nhanh trả lời tôi đi!”

“Cái này…tên nhóc thối, con rễ nhà tôi… con rễ nhà tôi nó…” Trương Tinh Vũ mở miệng muốn giải thích cái gì đó, nhưng những lời đã đến bên miệng lại không biết nên nói thế nào.

Nhưng mà, chính vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng.

“Trêи người ủa anh cũng không phải là sản phẩm gì cao cấp. Áo sơ mi và quần âu theo thiết kế của OZA, bởi vì được làm thủ công và vật liệu vô cùng quý giá. Giá khoảng bảy trăm triệu. Đồng hồ này của anh còn đơn giản hơn, Rolex. Mẫu mới nhất của Cellini, giá là 2 tỷ, thật ra giá thành của mẫu này không cao, thứ đắt duy nhất của nó là viên kim cương trêи đầu đồng hò, còn đối với đôi giày da của anh … nói thật, cái này thì tôi thực sự không biết, bởi vì tôi không biết nhãn hiệu đôi giày da này của anh, nhưng xét theo chát liệu của đôi giày thì có thể thấy có lẽ cũng chỉ hàng nhái sáu bảy chục triệu…

Lâm Dương nói chuyện đỉnh đạc, hơn nữa lại nói rất nghiêm túc, có đầu có đuôi.

Nụ cười trêи mặt của Linh Chí Hào trở nên cứng nhắc ngay tại chỗ.

Khách khứa hai bên đang xem toàn bộ đều há hốc mồm.

Trương Tinh Vũ và Tô Quảng có chút bối rối, kinh ngạc nhìn Lâm Dương, hai người trong lòng đều đang lắm bẩm Lâm Dương này cũng có thể khoác lác như thật vậy sao.

Nhưng mà… phản ứng của những người xung quanh này là sao vậy?

“Tiểu Hào! Cậu ta… cậu ta nói đúng hay sai? Con nhanh nói đi!” Chu Phi Phi ở bên này dường như không tin vào những gì mà Lâm Dương nói, vội vàng đẩy Linh Chí Hào và hỏi một cách háo hức.

Tuy nhiên, Linh Chí Hào do dự một lúc lâu rồi mới lắp ba lắp bắp nói, “Mẹ … anh ta … những gì anh ta nói … là sự thật…”

“Cái gì?”

Một câu nói đơn giản khiến Chu Phi Phi sững sờ ngay tại chỗ.

Trương Tinh Vũ và Tô Quảng cũng chết lặng ngay tức khắc…

Chu Phi Phi dường như vẫn không thể chấp nhận được hiện thực này, vội vàng hỏi lại Linh Chí Hào: “Tiểu Hào, con không nhằm lẫn gì đấy chứ? Cậu ta… cậu ta không phải là phế vật ăn cơm mềm sao? Con chắc chắn là nhằm lân rôi!”

“Mẹ, người ta vừa nói cho ra mẫu quần áo của con và tên nhà sản xuất. Cái này có thể là giả sao? Mẹ đừng nào loạn nữa!”

Linh Chí Hào quả thực là một người rất nịnh bợ, anh ta thì thầm với Chu Phí Phi, sau đó bước tới có nặn ra một nụ cười, đưa tay ra nói: “Xin chào Lâm Đồng, xin lỗi, xin lỗi, trước đây là tôi không đúng, tôi có mắt mà không nhìn thấy thái sơn, đã mạo phạm đến Lâm Đồng rồi. Xin Lâm Đồng tha thứ cho, tha thứ cho tôi… “
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 367


Thái độ thay đổi 180 độ…

“Không sao, nhưng mà anh cũng phải xin lỗi bố mẹ vợ tôi, dù sao trước đó người làm sai là anh!” Lâm Dương nói.

Anh không có hứng thú lắm với loại nhân vật nhỏ này, lần này chủ yếu là để cứu láy thể diện cho Trương Tinh Vũ và Tô Quảng.

Tuy rằng anh cũng không thích hai bố mẹ vợ rẻ tiền này của mình, nhưng đó rốt cuộc là chuyện nhà của mình, không đến lượt người ngoài đến diễu võ dương oail Linh Chí Hào nghe vậy, anh ta vội vàng xin lỗi Trương Tinh Vũ và Tô Quảng, sau khi xin lỗi, anh ta thậm chí còn cầm ly rượu lên và kính hai người họ một ly.

Nhìn thấy dáng vẻ cúi đầu khom lưng của con trai mình, Chu Phi Phi tức giận đến mức mặt đỏ bừng.

“Linh Chí Hào, cút ra ngoài cho mẹ!”

Chu Phi Phi không thể nhịn được nữa, trực tiếp túm lấy lỗ tai con trai kéo anh ta qua.

“Ui da, mẹ… mẹ làm cái gì vậy? Từ đã… từ đã!” Linh Chí Hào đau đón hét lên.

Những người trong căn phòng lần lượt nhìn qua.

“Còn từ đã sao? Cái tên mất mặt như con, còn chưa đủ xấu hồ sao?” Chu Phi Phi tức giận hỏi.

Trương Tinh Vũ lúc này toàn thân sảng kɧօáϊ đến tận lỗ chân lông, híp mắt nhìn Linh Chí Hào cười nói: “Phi Phi, bà cũng đừng trách con trai mình nữa. Dù sao thì con rẻ của tôi cũng quá ưu tú, con trai bà sùng bái cũng là chuyện bình thường thôi! “

“Bà…bà đừng đắc ý!” Chu Phi Phi tức giận kéo Linh Chí Hào sang một bên.

“Phi Phi, bà đừng đi…” Trương Tinh Vũ cố ý gọi mấy tiếng, trêи mặt lại lộ ra nụ cười.

Lúc này có lẽ là giây phút hạnh phúc nhất của bà ta trong ngày hôm nay!

Cuối cùng cũng có lúc mở mày mở mặt!

“Tiểu Dương, làm sao con biết những nhãn hiệu xa xỉ trêи người của Linh Chí Hào?” Lúc này, Tô Quảng cũng đột nhiên mở miệng hỏi một tiếng.

Tuy rằng ông ấy cũng rất vui mừng, nhưng nỗi nghi hoặc trong lòng khiến ông ấy không thể không hỏi.

“Đúng vậy tên nhóc, làm sao cậu biết được?” Trương Tỉnh Vũ cũng hoàn hồn.

“, con bình thường khi rảnh rỗi thích đọc một số tạp chí.

Tình cờ một cuốn tạp chí thời trang mà con đã đọc có trang phục của Linh Chí Hào. Bố, mẹ hai người đừng nhìn quần áo của Linh Chí Hào rất tốt. Thực tế, tu dưỡng bản thân của anh ta cũng rất thấp, cũng không có khẩu vị gì, cứ mặc theo đề nghị trêи tạp chí như vậy, cho nên liếc qua cũng có thể nhìn thấu. “Lâm Dương cười nói.

“Thì ra là như vậy!” Tô Quảng đột nhiên bừng tỉnh.

“Hừ, xem ra cậu ở nhà cả ngày, cuối củng cũng làm được chút chuyện!” Trương Tỉnh Vũ khit mũi một tiếng, liếc nhìn Lâm Dương, đã bót một chút cay nghiệt.

Nhưng chính vào lúc này, một người bước tới, tiếng Trung kém chất lượng cũng theo đó truyền vào tai ba người bọn họ.

“Xin chào, xin hỏi bà có phải là bạn học của cô Lý không?”

Ba người trong gia đình này lần lượt quay đầu lại nhìn, lại nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng, mắt xanh, râu quai nón đang đứng ở bàn bên cạnh, nhìn thẳng vào Lâm Dương.

“Đúng vậy, xin hỏi có chuyện gì không?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Ò, là như vậy, tiên sinh, có thể cho tôi sờ bộ đồ trêи người này của anh một chút được không?” Người đàn ông cười nói.

“Cái này …” Lâm Dương do dự.

Nhưng Trương Tinh Vũ rõ ràng là đắc ý đến quên hình rồi, trực tiếp cười nói: “Sờ đi! Haha, cái đồ nhà quê anh chắc chắn là chưa bao giờ nhìn thấy một bộ đồ đắt tiền như vậy đúng không? Tôi nói cho anh biết, để mua bộ đồ này phải mắt đến máy tỷ! Cũng chỉ có con rễ của tôi mới xứng đáng với một bộ đồ như vậy thôi! “

“Tinh Vũ!”

Tô Quảng lo lắng, vội vàng gọi một tiếng.

Trương Tinh Vũ toàn thân giật mình, dường như lúc này mới nhớ ra điều gì đó.

Nhưng đã quá trễ rồi!

Người đàn ông ngoại quốc đó không thèm nghĩ ngợi gì, trực tiếp đưa tay sờ bộ đồ của Lâm Dương.

Lâm Dương lập tức vươn tay nắm chặt cổ tay của người đàn ông đó.

Năm ngón tay đó buông thõng trêи vai Lâm Dương, đông cứng không cử động…

“Ò? Vị tiên sinh này, anh đang làm gì vậy?” Người đàn ông ngoài quốc hỏi với vẻ ngạc nhiên.

“Câu này nên là tôi hỏi anh mới đúng? Anh làm cái gì vậy?” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Tôi chỉ là tương đối thích bộ đồ mà anh đang mặc trêи người, muốn xem thử chất liệu của nó mà thôi!” Người đàn ông ngoại quốc cau mày nói: “Tiên sinh, anh có thể buông tay ra được không? Anh đang làm tôi đau!”

“Buông tay cũng được thôi, nhưng tôi không thích người khác đụng vào mình, mong anh đừng làm như vậy!” Lâm Dương bình tĩnh nói, hất tay người đàn ông ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 368


“Thượng để ơi, ở đây sao lại có người thô lỗ như anh vậy?”

Người đàn ông ngoại quốc nói một cách cường điệu.

Giọng nói này rơi xuống đất, Lý Tiểu Mỹ và những người khác đang nói chuyện ở đẳng kia lập tức bước tới.

“Anh Danmore, xảy ra chuyện gì vậy?” Lý Tiểu Mỹ vẻ mặt lo lắng nói.

“Cô Lý, những người bạn này của cô thật là thô lỗ, tôi chỉ là muốn thưởng thức bộ đồ của anh ta một chút mà anh ta lại đối xử với tôi như thế này, Chúa ơi, làm thế nào mà cô lại cho những kẻ man rợ này vào đây?” Người đàn ông ngoại quốc tên Dan Moore cường điệu nói.

“Tôi rất xin lỗi, anh Danmore, đây đều là bạn học của tôi.

Bọn họ có thể là không biết rõ về anh nên mới có hành vi như vậy. Tôi thay mặt họ xin lỗi anh vì hành vi thất lễ đó, hy vọng anh có thể tha thứ!” Lý Tiểu Mỹ vội vàng nói.

Nhưng Danmore lại lắc đầu, mở miệng nói, “Cô Lý, thực ra tôi cũng chỉ là muốn xác nhận một chút xem vị tiên sinh này rốt cuộc có phải là khách hàng của tôi hay không, chỉ như vậy thôi! Tôi cũng không có ý gì khác.”

“Khách hàng của anh sao? Anh Danmore, câu này của anh là có ý gì?” Lý Tiểu Mỹ vội hỏi.

Tuy nhiên, Dan Moore không trả lời Lý Tiểu Mỹ, thay vào đó, anh quay lại nhìn Lâm Dương và hỏi: “Vị tiên sinh này, anh có thể nói cho tôi biết bộ vest mà anh đang mặc trêи người là của nhãn hiệu nào không?”

Ngay khi những lời này rơi xuống, hơi thở của Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng đột nhiên thắt lại.

“Anh hỏi cái này làm gì?” Lâm Dương cau mày hỏi.

lên sinh, tôi thấy bộ quần áo của anh rất giống với một bộ trang phục của Armani, vì vậy tôi muốn hỏi một chút!”

“Cái này …” Lâm Dương nhìn Tô Quảng và Trương Tỉnh Vũ.

Lúc này, cả hai cũng đã hoảng sợ rồi.

Có lẽ bọn họ không ngờ rằng ở đây lại có người biết hàng…

“Tiểu Dương, con cứ thừa nhận, dù sao ở đây cũng không có ai mặc Armani. Cho dù bọn họ cho rằng nó khác với sản phẩm chính hãng, chúng ta không thừa nhận cũng không sao!” Tô Quảng nghiêng người qua, cẩn thận nói.

“Vâng!”

Lâm Dương gật đầu, sau đó nói: “Đúng vậy, anh Danmore, đây quả thực là một bộ đồ phiên bản giới hạn của thương hiệu Armanil”

“Anh có biết chủ đề là gì không?”

“Bản Kỷ Niệm Caesar.” Lâm Dương nói.

Tuy nhiên, ngay sau khi những lời này rơi xuống, Dan Moore đã trực tiếp hét lên một cách cường điệu: “Thượng đề của tôi ơi, vị tiên sinh này, sao anh có thể lừa dối người khác như vậy được? Bộ đồ này của anh rõ ràng là hàng nhái! Làm sao anh có thể đem nó ra mà mạo danh Armani?”

Khi Trương Tinh Vũ vừa nghe thấy, mặt mày đều tái mét…

“Tại sao anh lại có thể nhìn ra được?” Tô Quảng sửng sốt, vội vàng hỏi.

“Bởi vì phiên bản giới hạn của bộ vest được thiết kế riêng của Armani Caesar do chính ông Danmore làm!” Lý Tiểu Mỹ ở bên cạnh không nóng không lạnh nói.

Lời nói rơi xuống đất, vợ chồng Tô Quảng như bị sét đánh cũng không thể nào lường trước được, tại sao một bữa tiệc họp lớp nhỏ bé lại có thể gặp được nhà thiết kế thời trang của Armani?

Trùng hợp sao?

Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi, đúng không?

Ông trời tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Trương Tinh Vũ đang gào khóc ở trong tận đáy lòng.

Tô Quảng cũng đôi chân mềm nhũn, ʍôиɠ ngồi bệt xuống ghé, trợn mắt ngoác mồm nhìn Dan more kia Lâm Dương cũng ngưng trọng nhìn chằm chằm vào người trước mặt.

Lúc này, anh mới nhận ra rằng ¡ bên cạnh Dan More còn có vài người, đó là Chu Phi Phi và Linh Chí Hào.

Có lẽ, sự xuất hiện của Dan Moore này không phải là một sự trùng hợp, mà là một sự có ý.

Có lẽ, tất cả những điều này vốn dĩ chỉ là một vở kịch dành cho Trương Tỉnh Vũ.

Lâm Dương không biết mối quan hệ của Trương Tinh Vũ với những người được gọi là bạn học cũ của bà ta tại sao lại có thể tồi tệ đến vậy, nhưng lúc này, gia đình này của bọn họ đã rơi vào tình thế vô cùng khó xử.

“Cái gì? Hàng nhái? Chúa ơi, Lâm Đồng, anh thân là phó chủ tịch của một công ty lớn, làm sao có thể mặc hàng nhái?” Linh Chí Hào là người đầu tiên gào lên, hơn nữa còn làm ra vẻ cực kỳ khoa trương.

“Haha, Tiểu Hào, mẹ đã nói rồi, gia đình này chính là một đám quỷ nghèo, còn cố ý giả vờ giàu có. Bây giờ bị người ta lật tẩy rồi chứ gì? Trước đó con còn khom lưng cúi đầu với bọn họ!” Chu Phi Phi chế nhạo.

“Mẹ, con biết sai rồi, này, con đã đánh giá cao những kẻ nghèo khổ tội nghiệp này!” Linh Chí Hào bật cười haha nói.

Các bạn học cũ khác cũng bắt đầu chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Làm cái gì vậy? Nói cả nửa ngày, gia đình này cố ý chạy đến làm ra vẻ sao?”

“Đây không lẽ là làm ra vẻ trong truyền thuyết?”

“Tôi đã nói rồi, Lâm Dương đó là con rể vào cửa của nhà họ Tô, chỉ là tên vô dụng ăn cơm mềm trong truyền thuyết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 369


Làm sao có thể có tiền đồ gì được?”

“Hừ, con người của Trương Tỉnh Vũ cũng thật là, không có tiền thì nói không có tiền. Còn bao biện cái gì? Thật là buồn cười.”

“Đúng vậy, chuyện này cũng quá xáu hỏ rồi, phải không?”

Tiếng thảo luận nhỏ vụn không ngừng.

Sắc mặt của Trương Tinh Vũ ngay lập tức đỏ bừng đến cực điểm.

Bây giờ bà ta hận không thể khiến cho mặt đất lập tức nứt ra, bản thân trực tiếp chui vào trong đó.

Chuyện này thật là xấu hồ làm sao!

“A Quảng, chúng ta… chúng ta đi thôi … chúng ta nhanh đi thôi …” Trương Tinh Vũ cúi đầu, kéo áo chồng mình, muốn rời đi.

Bà ta bây giờ chỉ muốn về nhà.

Lâm Dương thở dài, cũng không nói gì, định rời đi.

Nhưng chính vào lúc này, cánh cửa đột nhiên bị người ta đóng lại.

Trương Tinh Vũ hơi sửng sốt một chút, sau đó quay đầu, lại nhìn thấy Lý Tiểu Mỹ với vẻ mặt nghiêm túc bước tới.

“Trương Tinh Vũ, các người không thể cứ như vậy mà rời đi!”

“Tiểu Mỹ, bà đang làm cái gì vậy?” Trương Tinh Vũ kinh ngạc nhìn chằm chằm vào người bạn học cũ đã quen biết mắy chục năm này của mình.

Bà ta nhớ người này là lớp trưởng của bà ta từ hồi cấp 2, vì người thông minh lanh lợi, rất được lòng các bạn cùng lớp, bà ta cũng rất thích, có quan hệ tốt đẹp với nhau, nhưng bà ta dần dần phát hiện ra Lý Tiểu Mỹ này có một người có tham vọng rất lớn và luôn khao khát cao hơn, luôn hướng về thứ cao hơn, tốt đẹp hơn, mặc dù hiện tại bà ta đang sống rất tốt, nhưng không biết sao, Trương Tinh Vũ lại phát hiện ra rằng mình và Lý Tiểu Mỹ này đã là người của hai thế giới rồi.

Có thể ngay từ đầu, Lý Tiểu Mỹ đã không coi bà ta như một người bạn thực sự…

Trương Tinh Vũ hy vọng Lý Tiểu Mỹ có thể nể tình quan hệ bạn học cũ giữa họ, mà để bà ta rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, để lòng tự trọng vẫn còn chưa vỡ hết của bà ta có thể được bảo toàn một chút.

Nhưng rất rõ ràng … Lý Tiểu Mỹ không định làm như vậy…

“Trương Tinh Vũ, bà gây chuyện trong bữa tiệc của tôi cũng thôi đi, bà còn dung túng cho con rẻ của mình làm tổn thương ông Dan Moore, và để con rễ của bà mặc một bộ hàng nhái đến đây. Nếu như đó chỉ là một bộ hàng nhái bình thường thì tôi cũng không tính toán, nẻ tình bà là bạn cùng lớp của tôi, tôi đã mắt nhắm mắt mở cho qua rồi, nhưng bà thực sự lại mặc bộ đồ nhái của ông Danmore.

Bà có biết điều này có nghĩa là gì không? Có nghĩa là bà đang xúc phạm ông Danmore, gia đình của bà hoàn toàn không tôn trọng ông Danmore. Ông Danmore là khách quý của tôi. Nếu như các người không tôn trọng ông ấy, chính là không tôn trọng tôi! Tôi muốn các người lập tức trịnh trọng xin lỗi tôi và ông Danmore ngay! Nếu không … các người đừng hòng dễ dàng bước ra khỏi cánh cổng này!”

Lý Tiểu Mỹ lời lẽ đanh thép hét lên.

Ngay khi những lời này rơi xuống, khuôn mặt của Trương Tỉnh Vũ hoàn toàn không còn chút máu.

Bà ta liên tục lùi lại phía sau, trừng to mắt không thể nào tin được nhìn Lý Tiểu Mỹ.

Đồng thời, các bạn học khác cũng lên tiếng.

“Tiểu Mỹ nói đúng, Tinh Vũ, bà thật là quá đáng rồi!”

“Chúng tôi cũng không phải là kẻ nịnh hót, bà hà tất phải phùng má giả làm người mập như vậy!”

“Tinh Vũ, đã nhiều năm như vậy rồi, bà vẫn chưa thay đổi tật xấu thà chết cũng bảo vệ mặt mũi của mình sao?

Haha, thật nực cười.”

“Thật đáng xấu hổ, Tinh Vũ, bà cho rằng người mắt mặt chỉ có bản thân bà sao? Bà làm mắt mặt tất cả mọi người, bà nhanh chóng xin lỗi đi, nếu không chuyện này không xong đâu!”

“Đúng vậy, nhanh xin lỗi “Xin lỗi!”

“Trương Tỉnh Vũ, bà đã nghe thấy chưa? Xin lỗi!”

Nhiều giọng nói khác nhau vang lên trong căn phòng.

Mọi người vô cùng phẫn nộ, cảm xúc kϊƈɦ động.

Trương Tỉnh Vũ ngay lập tức bị nhắn chìm trong những lời buộc tội của mọi người.

Bà ta cắn chặt môi, nước mắt lưng tròng, đôi tay siết chặt.

Tuy nhiên, đến lúc này rồi, bà ta đã không còn lựa chọn nào khác nữa.

Những người bạn học cũ này khiên bà ta phải chịu áp lực quá lớn.

Cuối cùng bà ta cũng không chịu đựng nổi nữa!

Bà ta cảm thấy gần như không thể thở được.

Chỉ nhìn thấy bà ta tiền lên phía trước hai bước …

“Tinh Vũ…” Tô Quảng vội vàng gọi một tiếng.

Trương Tinh Vũ không nói gì, đi đến trước mặt Dan Moore và Lý Tiểu Mỹ, bà ta liếc nhìn bọn họ một cách mệt mỏi, hít một hơi thật sâu và bắt đầu nói.

Nhưng giây tiếp theo…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 370


Bốp!

Một âm thanh giòn giã vang lên.

Trương Tinh Vũ liên tục lui về phía sau, khi phản ứng lại, mới cảm thấy hai má mình nóng bừng bừng và rất đau đớn, Lý Tiểu Mỹ ở đằng kia cũng giơ lòng bàn tay lên, đôi mắt kiêu ngạo nhìn chằm chằm vào bà ta.

“Tiểu Mỹ, bà…bà thực sự đánh tôi sao?” Trương Tinh Vũ ngạc nhiên nói.

“Đây là lãi, bây giờ, bà có thể xin lỗi rồi!” Lý Tiểu Mỹ mặt không biểu cảm nói.

Trương Tinh Vũ tức giận đến mức toàn thân run lên.

Nếu như là bình thường, bà ta đã lao lên đánh nhau với Lý Tiểu Mỹ như một người phụ nữ thô lỗ.

Nhưng mà những người đứng đây hôm nay đều là bạn học cũ, bà ta biết bản thân đã đủ xấu hồ rồi, không thể nào xấu hỗ hơn nữa, không thẻ nữa…

Bà ta nhẫn nhịn những giọt nước mắt, nhẫn nhịn nỗi đau đón, từ từ gục cái đầu kiêu ngạo xuống.

“Tinh Vũ!” Tô Quảng đau lòng hét lên một tiếng.

Nhưng lại vô ích.

Chỉ nghe thấy giọng nói khàn khàn của Trương Tinh Vũ.

“Anh Danmore, Lý… Cô Lý, tôi… muốn nói với các người…”

“Mẹ, mẹ không cần phải xin lỗi bọn họ!”

Ngay khi Trương Tinh Vũ định nói ra lời xin lỗi, Lâm Dương ở bên cạnh đột nhiên bước tới và trực tiếp cắt lời bà ta.

Lời này vừa dút, tất cả mọi người đều sững sờ.

“Lâm Dương, cậu… cậu định gây chuyện gì vậy?” Trương Tỉnh Vũ kinh ngạc nhìn anh.

“Con không gây chuyện, mẹ, mẹ không cần phải xin lỗi, ngược lại bọn họ mới là người nên xin lỗi mẹ!” Lâm Dương lại nói.

“Tại sao?” Trương Tinh Vũ theo bản năng hỏi.

“Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì bộ đồ trêи người con…không phải hàng nhái!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

Năm chữ đơn giản có thể nói là đã đánh đổ hoàn toàn tam quan của tất cả của mọi người.

Cần phải biết, nhà thiết kế thời trang của bộ quần áo này đang ở đây. Người khác đều nói đó là hàng nhái. Một mình anh… có tư cách gì để nói rằng đây không phải là hàng nhái?

Mọi người trợn tròn mắt nhìn Lâm Dương.

Một lúc lâu sau…

“Hahahaha…”

Một tràng cười vang dội khắp căn phòng.

Những người bạn học cũ đó không thể nhịn được nữa, ai nấy đều bật cười haha.

Ngay cả những quý ông và quý bà, lúc này cũng không thể duy trì phong thái của mình, ai nấy đều che miệng cười.

“Hahaha, mẹ, mẹ nhìn thấy chưa? Nói cả nửa này, thì ra đây là tên thiểu não! Hahaha …” Linh Chí Hào chỉ vào Lâm Dương cười lớn vô cùng khoa trương.

Chu Phi Phi kia cũng cười lớn, nước mắt cũng ứa ra.

Bầu không khí tại hiện trường vô cùng nhộn nhịp.

Lý Tiểu Mỹ kìm nén cơn tức giận, mặt không biểu cảm nhìn Lâm Dương một hồi, sau đó lớn tiếng quát: “Bảo vệ!

Bảo vệ!”

“Cô Lý, có chuyện gì vậy?”

Đội trưởng đội bảo vệ dẫn hai nhân viên bảo vệ sải bước tiền vào căn phòng.

“Ném ba thứ rác rưởi này ra ngoài cho tôi, nhanh lên!” Lý Tiểu Mỹ chỉ vào cửa, tức giận nói.

“Vâng!” Đội trưởng đội bảo vệ dường như biết Lý Tiểu Mỹ, hoàn toàn không dám làm trái lời bà ta, trực tiếp vẫy tây, hai nhân viên bảo vệ cao lớn đã đứng ở hai bên vợ chồng Tô Quảng.

“Hai vị, xin hãy lập tức rời đi, nều không đừng trách chúng tôi không khách khí!” Đội trưởng đội bảo vệ lạnh lùng nói.

Trương Tinh Vũ thở gắp.

“Được, chúng tôi lập tức đi ngay, lập tức đi…” Tô Quảng không dám nhiều lời, sợ hãi gật đầu lia lịa.

“Bảo vệ, các anh làm sao vậy? Tôi bảo các anh ném bọn họ ra ngoài, không phải muốn các anh mời bọn họ ra ngoài! Cút đi gọi quản lý của các anh qua đây!” Lý Tiểu Mỹ giận tím mặt, làm sao có thể có được phong thái dịu dàng và lễ nghĩa trước đây.

E rằng lúc này, bà ta mới lộ ra dáng vẻ thật sự.

Đội trưởng đội bảo vệ vừa nghe thấy vậy, ánh mắt lắc lư, có vẻ như do dự, nhưng sự do dự này chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn, anh ta vung tay, trực tiếp hét lên nói: “Lôi bọn họ ra!”

Hai nhân viên bảo vệ lập tức ra tay.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 371


“Hả, các anh đang làm cái gì vậy? Các anh như vậy là phạm pháp. Tôi nói cho các anh biết. Cẩn thận tôi sẽ kiện các anh!” Tô Quảng lo lắng vội vàng hét lên.

Trương Tinh Vũ vừa xấu hồ vừa tức giận vô cùng.

Bà ta chưa bao giờ nghĩ rằng nhóm bạn học cũ này lại đối xử với mình như thế này.

Nhưng mà, bà ta cũng có thể hiểu được, bởi vì tính cách của bà ta vốn dĩ rất mạnh mẽ, thời đi học cũng như vậy, e rằng đã đắc tội với không ít người, mặc dù tại hiện trường có một số người lên tiếng bênh vực Trương Tỉnh Vũ, nhưng mọi người rõ ràng sẽ đứng về phía Tiểu Mỹ hơn.

Rốt cuộc, mọi người đều không phải là trẻ con nữa.

Đã không phải là thời đại để nói về tình nghĩa, mà đã đến lúc nên nói về lợi ích …

Trương Tinh Vũ và Tô Quảng đều trở tay không kịp, người dân bình thường như bọn họ làm sao có thể là đối thủ của hai nhân viên bảo vệ này?

Nhưng mà chính vào thời khắc then chốt này…

“Dừng tay!”

Có tiếng hét lên.

Sau đó một bóng người lao tới, trực tiếp đẩy hai nhân viên bảo vệ ra.

“Tên nhóc thối, anh còn dám hỗn xược ở đây à?” Đội trưởng bảo vệ khó chịu, liền muốn ra tay.

Lâm Dương lại lạnh lùng quát: “Tôi nhớ ông chủ của các anh tên là Tất Chí Vân đúng không? Anh có thể động đến tôi, nhưng anh phải chuẩn bị thật tốt để chịu mọi hậu quả!”

Khi đội trưởng đội bảo vệ vừa nghe thấy, hơi thở gắp gáp.

Ông chủ của nhà hàng Khải Hào quả thực là Tất Chí Vân, nhưng ông chủ ngoài mặt lại là Đặng Hồng Siêu, người bình thường đều chỉ biết đến Đặng Hồng Siêu, ai có thể biết Tất Chí Vân chứ!

“Anh…anh là ai?” Đội trưởng đội bảo vệ cẩn thận hỏi.

“Trước đó tôi đã nói rồi, phó chủ tịch tập đoàn Duyệt Nhan Lâm Dương!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Tập đoàn Duyệt Nhan?”

“Chưa từng nghe qua!”

*Có công ty này sao?”

Rất nhiều khách khứa ghé đầu rỉ tai, tiếng thảo luận vang lên.

Nhưng vào lúc này, lại có một người đàn ông từ trong đám đông bước ra.

Liền nhìn thấy người đó đẩy kính, nói với Lâm Dương: “Xin hỏi vị tiên sinh này, tập đoàn Duyệt Nhan mà anh nói, có phải còn gọi là tập đoàn thẩm mỹ quốc tế Duyệt Nhan phải không?”

Lời này vừa nói ra, Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng toàn thân run lên.

“Không sai, quả thực là tập đoàn đó!” Lâm Dương gật đầu.

“Nói như vậy, tập đoàn này của của anh và tập đoàn túi da có cái gì khác biệt chứ?” Người đó lắc đầu nói.

“Giám đốc Lưu, anh biết tập đoàn Duyệt Nhan này sao?”

Người bên cạnh mở miệng hỏi.

“Biết, khoảng thời gian trước chúng tôi cần đặt một lô thiết bị làm đẹp. Cô Tô Nhan của Tập đoàn Duyệt Nhan đã tìm đến chúng tôi và ký hợp đồng với công ty của chúng tôi.

Nhưng mà, sau đó cô Tô Nhan xảy ra chút chuyện, phải nhập viện, chuyện này cũng đã bị trì hoãn. Công ty của chúng tôi đã khảo sát, phát hiện ra rằng Tập đoàn Duyệt Nhan không đủ sức để đảm nhận dự án này, vì vậy chúng tôi đã hủy bỏ dự án này. “

“Không có đủ sức để đảm nhận dự án này sao? Giám đốc Lưu, ý của anh là thế nào?” Lập tức có người hỏi.

Tuy nhiên, quản lý Lưu đó lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Ý nghĩa rất đơn giản. Chúng tôi đã định giá nó. Tổng tài sản hiện tại của tập đoàn Duyệt Nhan có lẽ là không vượt quá 30 “Cái gì?”

“Ba mươi tỷ?”

Mọi người toàn bộ đều trừng to mắt.

Mặc dù ba mươi tỷ đối với một người bình thường mà nói có thể là một con số thiên văn, nhưng ở Giang Thành, đây hoàn toàn không đủ để trở thành một công ty lớn!

Còn vị Phó chủ tịch này … có thể được tính là cái gì?

“Làm cái quái gì vậy! Nói cả nửa ngày, thì ra là như vậy sao?”

“Tôi cứ tưởng là một công ty đa quốc gia gì lớn lắm! Hóa ra là một công ty nhỏ!”

“Làm ra vẻ cái củ tỏi gì!”

“Nực cười!”

Những người xung quanh lập tức chế nhạo.

Khuôn mặt của Tô Quảng và Trương Tỉnh Vũ cũng đỏ bừng vô cùng.

Bọn họ vốn dĩ không ngờ rằng, vẫn còn có người biết đến công ty của Tô Nhan.

Bọn họ vốn dĩ muốn lừa gạt, nhưng lại không ngờ rằng vẫn bị người ta nhìn thấu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 372


“Tên nhóc, thì ra anh lại có thân phận này? Ông đây còn tưởng rằng anh là nhân vật lớn mạnh mẽ gì nữa chứ! Còn hù dọa ông đây sao?” Đội trưởng đội bảo vệ vô cùng tức giận, quát mắng Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương lắc đầu lạnh lùng nói: “Vị giám đốc Lưu này, tôi nghĩ anh không biết chút gì về tập đoàn Duyệt Nhan của chúng tôi rồi. Tập đoàn Duyệt Nhan của chúng tôi đã thiết lập mói quan hệ hợp tác sâu sắc với tập đoàn Dương Hoa. Hiện tại, tập đoàn Dương Hoa đã chuẩn bị đầu tư 500 tỷ cho sự phát triển của Tập đoàn Duyệt Nhan.

Ngoài ra, lô sản phẩm đầu tiên của Tập đoàn Duyệt Nhan đã được phát triển thành công. Nếu như đáp ứng được kỳ vọng, chúng tôi sẽ được lên sàn vào năm sau! Tôi không nghĩ rằng một công ty có triển vọng như vậy lại là công ty nhỏ trong miệng của anh! “

“Cứng miệng thì ai cũng có thể. Anh có thể nói dối tất cả mọi người có mặt ở đây, nhưng anh không thể nói dối tôi.

Dù gì thì tôi cũng có liên hệ với Tập đoàn Duyệt Nhan.”

Giám đốc Lưu lắc đầu nói, “Trừ khi anh có thể chứng minh Tập đoàn Duyệt Nhan quả thực rất có thực lực, nều không chỉ dựa vào cái miệng anh cũng không thể thuyết phục được ail “

“Vậy thì anh muốn tôi chứng minh điều đó như thế nào?”

Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Cái này …” giám đốc Lưu cân nhắc một chút.

Nhưng vào lúc này, Linh Chí Hào ở đằng kia đứng dậy, trực tiếp hét lên: “Phó chủ tịch Lâm, không phải anh nói gia đình anh rất giàu có sao? Có một đống xe sang! Như vậy đi, anh điều mười hai chiếc xe Lamborghini đến cho tất cả chúng tôi xem thử, thế nào? “

Ngay khi những lời này vừa nói ra, Trương Tinh Vũ và Tô Quảng đã há hốc mồm…

Lamborghini? Còn mười chiếc?

Cái này phải đi đâu mà tìm?

E rằng bây giờ có đi thuê cũng không kịp, đúng không?

Xét cho cùng, thủ tục để thuê những chiếc xe sang trọng này quá rườm rà, không phải một hai ngày hoàn toàn không thể lấy ra được …

Tô Quảng và Trương Tinh Vũ đã lục thần vô chủ.

Linh Chí Hào liên tục cười lạnh.

Anh ta biết, Lâm Dương không thể nào gọi được ra nhiều xe như vậy.

Nếu như nói Quốc Tế Duyệt Nhan thực sự giống như những gì mà giám đốc Lưu nói, e rằng Tô Nhan của Quốc Tế Duyệt Nhan cũng không đủ tiềm lực tài chính này.

Quả không ngoài dự đoán, Lâm Dương vừa nghe thấy liền trực tiếp lắc đầu.

“Hay là bỏ đi!”

“Anh nhìn xem! Mọi người nhìn xem, tên này sợ rồi đúng không? Tôi đã nói cái tên này là ma nghèo rồi! Còn dám giả mạo là người có tiền? Anh là chó nghèo trong xương tuỷ, còn giả bộ cái gì nữa, hahaha…” Linh Chí Hào trực tiếp cười lớn thẳng ra khỏi cổ họng.

Những người bên cạnh cũng không khỏi bật cười.

Nhưng một giây tiếp theo, Lâm Dương lại lên tiếng.

“Tôi nói bỏ đi, không phải là tôi không gọi được Lamborghini, mà là tôi cho rằng Lamborghini không đẳng cấp!”

“Lamborghini cũng không đẳng cấp sao? Hahaha, vậy thì anh nói gì là đẳng cấp? Hahaha …” Linh Chí Hào cười đến mức nước mắt cũng trào ra.

Những vị khách xung quanh cũng cười ð lên.

“Rất rõ ràng rồi, đầu óc của tên này có vấn đè!” Một người đàn ông mỉm cười nói.

“Haha, Lamborghini còn chưa đủ đẳng cấp sao? Tôi thấy anh ta hoàn toàn không biết Lamborghini là cái gì!” Người phụ nữ cũng bật cười.

“Lamborghini không phải đẳng cấp sao? Chẳng lẽ Ngũ Lăng Hồng Quang thì có đẳng cấp? Thật sự là không được, anh đem một dãy Mercedes-Benz BMW đến, chúng tôi cũng cảm tháy anh có thực lực!”

“Bỏ đi, đừng xúc phạm Ngũ Lăng Hồng Quang nữa, loại phế vật này e rằng đến cả Ngũ Lăng Hồng Quang cũng không gọi ra được.”

“Hahaha…”

Những lời chế giễu lần lượt vang lên.

Trương Tinh Vũ vô cùng xấu hổ và tức giận, ngay cả Tô Quảng giờ phút này cũng chịu không nổi, hận không thể che mặt, giành lấy cổng mà chạy trốn.

Nhưng mà, chính vào lúc này, Lâm Dương lại mở miệng.

“Các anh cho tôi 10 phút đi!”

“Thế nào? Anh thực sự định đi điều 10 chiếc xe hỏng đến đây sao?” Có người kinh ngạc nói.

“Hahahaha, Lâm thiếu gia của chúng ta tức giận rồi, các anh chờ đó, Lâm thiếu gia lập tức điều 10 chiếc Lamborghini đến, đảm bảo sẽ kinh động đến nhãn cầu của các anh!” Linh Chí Hào cười khoa trương nói.

“Hahahaha…”

Mọi người lại ôm bụng cười.

Lâm Dương không thèm quan tâm, chỉ lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số, trầm giọng nói vài câu liền cúp máy.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Chu Phi Phi cười lạnh hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 373


*40 phút, có thể sẽ nhanh hơn.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Được thôi, vậy thì tôi sẽ đợi anh 10 phút!”

Linh Chí Hào mỉm cười nói.

“Hehe, sau 10 phút xem tên nhóc cậu sẽ giải thích thế nào nhé!”

“Ngốc nghéch!”

“Để xem biểu cảm của cậu như thế nào nhé!”

Tất cả những người khách xung quanh đều chế nhạo.

“Lâm Dương, cậu…cậu khiến chúng tôi mất mặt còn chưa đủ sao? Đi, nhanh đi thôi …” Trương Tinh Vũ nghiên răng nghiền lợi, giơ tay nắm lấy cánh tay của Lâm Dương kéo đi.
loading4.png


“Bà Lý, tôi sẽ không vào ngồi nữa, nhưng hy vọng bà có thể giải quyết chuyện hoang đường này càng sớm càng tốt.”

“Vâng, thưa ông Danmore.”

Lý Tiểu Mỹ gật đầu, sau đó quay đầu quát đội trưởng đội bảo vệ: “Anh còn sững sờ ra đó làm gì? Mau lôi những người này ra ngoài cho tôi! Nếu như thất lễ với anh Danmore, tôi sẽ khiến nhà hàng của các anh đóng cửa!”

“Vâng vâng vâng, cô Lý, xin đừng tức giận, chúng tôi sẽ đuổi những người này ra ngoài, đúng vậy! Đúng vậy!”

Đội trưởng đội bảo vệ gật đầu lia lịa, sau đó quay đầu lại, không nói nhiều nữa, liền muốn ra tay thô bạo với ba người Lâm Dương.

“Hả? Các anh đang làm cái gì vậy?”

“Dừng tay! Nhanh dừng tay lại cho tôi!”

“Anh …các anh đừng chạm vào tôi, nếu không tôi sẽ gọi cảnh sát!”

Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng liên tục hét lên, hai người họ vô cùng nhếch nhác, đều rất xấu hỗ.

“Người này chính là bạn học của chúng ta sao?” Một người phụ nữ trung niên trang điểm đậm nhìn Trương Tinh Vũ với ánh mắt phức tạp, nhàn nhạt nói.

“Đúng vậy, tuy rằng rất không muốn thừa nhận, nhưng đây quả thực là bạn học của chúng ta.”

“Tính cách của Trương Tinh Vũ chính là như vậy, bà ta quá mạnh mẽ rồi, cũng không tốt, ở trước mặt chúng ta sợ mắt mặt, cho nên mới làm ra chuyện như vậy.”

“Thật là đáng thương!”

“Đúng vậy…”

Các bạn học cũ lắc đầu tiếc nuối, nhưng không ai sẵn sàng đứng ra giúp Trương Tỉnh Vũ.

Đương nhiên Lâm Dương sẽ không đứng nhìn mà lao tới, lôi hai nhân viên bảo vệ ra.

“Tên nhóc thối, cút khỏi đây cho ông!”

Đội trưởng đội bao vệ ở bên này vô cùng tức giận, cũng không khách sáo, trực tiếp một chân đá vào lưng Lâm Dương.

Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng âm u, vốn dĩ muốn né tránh, nhưng néu như né tránh, nhất định một chân này sẽ đạp vào lưng của Trương Tỉnh Vũ.

Anh nhanh chóng cân nhắc một chút, cuối cùng quyết định không trồn nữa.

Bùm!

Tuy rằng đội trưởng đội bảo vệ là người luyện võ, một cước này đối với người bình thường mà nói rất nặng, nhưng đối với Lâm Dương thì không là gì cả.

Chỉ là hàng nhái mới tinh của Armani để lại một dấu chân rất sâu đậm.

“Tên khốn!”

Đội trưởng đội bảo vệ nhìn thây không đá ngã được Lâm Dương, lập tức rút gậy ra muồn đánh vào anh.

Nhiều khách khứa đã tập trung ở xung quanh, khung cảnh có chút hỗn loạn.

Nhưng đội trưởng đội bảo vệ đã không còn quan tâm được nhiều như vậy nữa, anh ta phải nhanh chóng đuổi ba người này đi để kiểm soát tốt tình hình.

“Tên nhóc này rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Đánh cho tôi. Chỉ cần không chết, ông chủ sẽ giải quyết. Lên!” Đội trưởng đội bảo vệ hét lên, liền muốn lao tới.

Tuy nhiên, chính vào lúc này, một bóng người đột nhiên bị đẩy ra khỏi đám đông và xông tới trước mặt Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 374


“Hả? Anh còn gọi trợ thủ sao?” Linh Chí Hào ở bên này nở nụ âm dương kỳ quái nói.

“Dám giở thói ngang ngược ở đây, hôm nay anh gọi máy.

trợ thủ đến tôi đều sẽ thu dọn!” Đội trưởng đội bảo vệ chửi rủa nói.

Nhưng người đó lại không thèm quan tâm đến đội trưởng đội bảo vệ, vội vàng cúi đầu chào Lâm Dương nói: “Anh Lâm, thứ mà anh muốn đã đến rồi.”

“Đã đến rồi sao? Nhanh như vậy!” Lâm Dương có chút kinh ngạc.

Nghe đến đây, mọi người xung quanh đều sửng sốt.

Đội trưởng đội bao vệ cũng không khỏi sưng sờ, sau đó hừ lạnh nói “Thế nào? Anh thật sự gọi mười chiếc Lamborghini đến sao?”

“Nhưng vào giờ này, con đường này của chúng ta đang tắc đường, cho dù anh thật sự có thể điều tới, cũng không thể lái đến nhanh như vậy! Lúc này còn chưa tới 10 phút!

Anh bốc phét cái gì!” Linh Chí Hào cười khinh thường nói.

“Ha, giả thần giả quỷ ở đây sao? A Vương, anh ra ngoài xem thử đi, Lamborghini của cậu ta đã tới chưa?” Lý Tiểu Mỹ vô cùng tức giận nói.

“Vâng, thưa bài”

Người đàn ông tên Tiểu Vương đó chạy ra ngoài, một lúc sau liền chạy lại.

“Thưa bà, không có Lamborghini nào ở bên ngoài!” Tiểu ‘Vương nói.

Lý Tiểu Mỹ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương và Trương Tinh Vũ, lạnh lùng nói: “Làm loạn đủ chưa?”

“Ai nói cậu Lâm điều Lamborghini?” Lúc này, người chạy vào đó đột nhiên nói.

“Vậy thì các anh đã điều cái gì?” Một người phụ nữ cười khúc khích hỏi.

“Đó là trực thăng Bell 429! Mười chiếc!” Người đó thờ ơ nói.

Ngay sau khi những lời này được nói ra, hiện trường ngay tức khắc im lặng như tờ.

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, không thể nào tin được nhìn người đàn ông đó.

Bộ não của Trương Tinh Vũ và Tô Quảng trực tiếp nỗ tung, hoàn toàn trồng rỗng.

Máy bay trực thăng Bell 429? Đó là cái gì?

Dân thường hoàn toàn chưa bao giờ nghe nói đến một thứ như vậy cả.

Một số khách mời cũng ghé đầu rỉ tai, hiển nhiên là không hiểu về thứ này.

Nhưng Lý Tiểu Mỹ, Dan Moore, những người có mặt mũi này, làm sao có thể chưa từng nghe nói qua chứ?

“Bell ..trực thăng Bell 429? Chuyện này làm sao sao có thể?” Lý Tiểu Mỹ lầm bẩm nói.

“Là giả đúng không? Anh ta có thể lấy ra được những thứ: này sao?” Đôi chân của Linh Chí Hào mềm nhữn ra, thiếu chút nữa ngồi trêи mặt đất.

“Tiểu Hào, đó là cái gì?” Chu Phi Phi ở bên cạnh khó hiểu hỏi.

“Máy bay dân dụng có thể được coi là máy bay tư nhân!”

Linh Chí Hào nói với vẻ mặt khó coi.

“Rất đắt sao?” Chu Phi Phí cẳn thận dè dặt hỏi.

Linh Chí Hào do dự một chút, thâp giọng nói: “Giá hiện tại trêи thị trường … ít nhất là 40 tỷ trở lên!”

Lời này vừa nói ra, vô số người há hốc mồm.

“Giả, chắc chăn là giả!” Chu Phi Phi trực tiếp hét lên.

*“A Trương, bây giờ những thứ này đỗ ở đâu?” Lâm Dương thờ ơ hỏi.

“Đường băng trêи mái nhà!”

“Đi, để bọn chúng xuống ở bãi đậu xe bên ngoài!” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Cậu Lâm, bãi đậu xe có quá nhiều xe rồi, mấy thứ này không thể bay xuống được.” Người tên A Trương có chút khó xử nói.

“Không sao, gọi xe kéo kéo chỗ trồng ở bãi đậu xe cho tôi!

Dành ra chỗ!” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

A Trương sửng sót trong chốc lát, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Dương, anh ta mơ hồ biết được cái gì đó, nhanh chóng gật đầu nói: “Cậu Lâm, xin chờ một chút, tôi sẽ gọi người đến thu xếp ngay.”

Nói xong anh ta chạy ra ngoài.

Hiện trường yên lặng vô cùng, mọi người đều kinh ngạc nhìn Lâm Dương.

“Tên nhóc này …là nghiêm túc sao?”

“Mười chiếc trực thăng 429! Như vậy không phải hơn 400 tỷ sao?”

“Cái này… ở Giang Thành của chúng ta ai có thể huy động được mười chiếc trực thăng trong vòng 10 phút!”

“Điều này quả thực đẳng cấp hơn nhiều so với Lamborghini!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 375


lậc, các anh có nghiêm túc không? Tôi nói cho các anh nếu như ông đây không nhìn thấy trực thăng thì tuyệt đối sẽ không bao giờ tin!”

“Đúng vậy, người đó vừa rồi không phải nói trực thăng đang đỗ ở đường băng trêи mái nhà sao? Chúng ta bây giờ có ai muốn lên tầng cao nhát không? Dù sao cũng không nhìn thấy trực thăng, cho nên người đó nổ thế nào mà chẳng được! “

“Đúng vậy…”

Những vị khách có mặt tại hiện trường lại Š lên, nhất là những người trước đây đã mắng chửi Lâm Dương và bắt nạt Trương Tinh Vũ, bọn họ bắt luận như thế nào cũng không thể chấp nhận hiện thực này, huống hồ chuyện này quá nhảm nhí, người bình thường làm sao có thể tin được?

Lý Tiểu Mỹ cũng như vậy.

“Hừ, làm ra vẻ! Đồ chó, tôi nói cho cậu biết, đừng nói cậu đang bốc phét ở đây, cho dù cậu có thẻ thật sự huy động được mười chiếc trực thăng, thì có thể làm gì? Bộ đồ của Armani mà cậu đang mặc là hàng nhái! Cậu chính là một con ma nghèo. Điều này không thể nào thay đổi được.

Cho dù cậu có cầm bao nhiêu tiền ra đi chăng nữa thì cũng không thể nào thay đổi được sự thật này!” Lý Tiểu Mỹ nỗi giận đùng đùng nói.

Ngay khi những lời này vừa nói ra, đã cho Chu Phi Phi và những người khác một cơ hội.

“Đúng vậy, bộ đồ trêи người cậu là hàng nhái điều này chối cãi được sao? Nhà thiết kế người ta cũng đang ở đây, xem cậu còn phủ nhận nó như thế nào.”

“Cậu giàu có như vậy còn mang hàng nhái sao? Cậu đang lừa ai chứ?”

“Không có tiền thì không có tiền, còn giả bộ cái gì?”

Mọi người lần lượt chỉ trích.

Mấy người Lý Tiểu Mỹ liên tục cười lạnh.

Danmore với vẻ mặt kiêu ngạo.

Ông ta chính là một nhà thiết kế. Tác phẩm của anh ta có phải là hàng nhái hay không? Ông ta còn có thể không nhìn ra sao?

Nhưng chính vào lúc này, lại có một người khác bước vào căn phòng.

“Anh Lâm, thì ra anh đang ở đây! Xe nâng đã vào bãi đậu xe, bây giờ nó đang bắt đầu dọn dẹp bãi đậu xe. Anh còn có dặn dò gì thêm nữa không?” Một giọng nói cung kính vang lên.

Khi mọi người nhìn thấy, đã vô cùng kinh ngạc.

“Anh Mã Hải?”

“Trời ạ, lại là giám đốc Mã!”

“Giám đốc Mã sao lại tới đây?”

Âm thanh kinh ngạc lại vang lên, rất nhiều người bước tới trước, háo hức muốn chào hỏi Mã Hải.

Nhưng khi nhìn thấy người mà Mã Hải đang nói chuyện, tất cả mọi người đều sững sờ.

Dan Moore dường như cũng biết Mã Hải, sửng sốt một chút, sau đó nhếch miệng cười, nhiệt tình tiến lên phía trước: “Chúa ơi, thì ra là anh Mã! Tôi thật quá may mắn khi gặp được anh ở đây. Đây là an bài của Chúa sao?”

Nói xong, Dan Moore muốn ôm Mã Hải một cái.

Nhưng Mã Hải phớt lờ Dan Moorre, còn cau mày với ông ta.

“Ông Danmore, sao ông lại ở đây?”

“Anh Mã, tôi được cô Lý mời tới đây dùng bữa, nhưng lại gặp phải chút rắc rồi! Ôi, thật hoang đường quá rồi, anh chàng này mặc hàng nhái nhưng lại nói là hàng thật trước mặt nhà thiết kế là tôi? Thật quá hoang đường, hoang đường! “, Na Dan Mỗe đó nâng trán lên nói.

Nhưng chính vào lúc này, Mã Hải đột nhiên ngây người nói: “Thứ mà anh ấy đang mặc là hàng thật!”

“Cái gì?”

Toàn bộ người có mặt ở hiện trường thất thanh.

Trương Tỉnh Vũ và Tô Quảng cũng mở to mắt, sững sờ.

nhìn Mã Hải.

“Anh Mã, anh …” Dan Moore cũng sững sờ, vô cùng kinh ngạc nhìn ông ta.

“Ông Danmore, tôi nhớ rằng tôi đã đích thân đặt mua hai bộ vest may đo của Armani Caesar tại chỗ của ông? Một trong số đó là bộ tôi đưa cho anh Lâm, chính là bộ mà anh ấy đang mặc bây giờ! Ông thực sự chắc chắn bộ đồ mà anh ấy đang mặc là hàng nhái không?” Mã Hải nhìn Dan Moore, nghiêm túc nói.

“Hả? Cái này … cái này…”

Danmore cứng họng không nói nên lời.

Chuyện này là sao vậy?

Đây rõ ràng là hàng nhái!

Dan Moore còn có thể không biết sao? Nhưng mà…lời này của Mã Hải là có ý gì?

Loại hàng nhái thứ đẳng cấp này, chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể tìm ra manh mối!

Đây không thể nào là hàng thật!

Loại vật liệu này thô ráp đến cực điểm, nếu như muốn ước lượng giá cả cũng chỉ hơn 3 tệ!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 376


Nhưng Mã Hải nói cậu ta đang mặc hàng chính hãng … thì Dan Moore phải phản bác lại như thế nào?

Nói là Mã Hải nói sai, sau đó Mã Hải trở ngược lại nói một câu cái này mua của ông, như vậy Dan Moore không phải là tự tát chính mình sao? Tới lúc đó người ta sẽ nói, nhà thiết kế nổi tiếng quốc tế như ông ta bán đồ giả, vậy thì ông ta không phải một đầu ôm hết sao?

Nhưng nếu như đồng ý với lời nói của Mã Hải … chẳng phải là tự tát vào mặt mình sao?

Phải làm sao đây?

Danmore trở nên xoắn xuýt.

“Ông Danmore, tôi nghĩ ông chắc chắn đã nhìn nhằm rồi.

Đây là hàng Armani chính hiệu. Gần đây chắc là ông đã mệt mỏi quá. Như vậy đi, tôi gọi cho sếp của quý công ty bảo ông ta cho ông nghỉ vài ngày. Để ông nghỉ ngơi thật tốt, giải toả căng thẳng ông nghĩ như thế nào? “Lúc này, Mã Hải lại bước lên phía trước, mở miệng nói.

Dan Moore hô hấp đột nhiên run lên, lúc này mới ý thức được thân phận của người đang đứng trước mặt này, lập tức nói: “Đúng đúng đúng, anh Mã, anh nói đúng, tôi vừa rồi… vừa rồi chắc chắn là hồ đồ rồi, đây… đây là hàng chính hãng… “

Lời này vừa rơi xuống, hiện trường không còn một chút âm thanh nào cả.

Mọi người im lặng nhìn Dan Moore, và không ai nói gì nữa…

Đâu có ai có thể tự tát vào mặt mình?

E rằng nhiều người có mặt ở hiện trường sống hơn nửa cuộc đời cũng chưa từng thấy chuyện như vậy, đúng không?

Càng huống hồ… chuyện này còn xảy ra với những người có đầu có mặt.

Thật khiến người ta không thể nào tin được, phải không?

Lý Tiểu Mỹ sững sờ đứng tại chỗ, há hốc mồm, không thẻ nào tin được nhìn Dan Moore.

Linh Chí Hào, Chu Phi Phi và những người khác sớm đã chết lặng rồi.

Trêи thực tế, quần áo trêи người Lâm Dương có phải là hàng nhái hay không, vẫn có một số người có thể nhìn ra được. Mặc dù nó rất giống với bản gốc, nhưng đây là chất liệu được sử dụng cho quần áo hàng nhái. Vải quá thô và hầu như không có độ mịn, nhìn cẩn thận cũng có thể tìm ra manh mối.

Tuy nhiên… bây giờ nhà thiết kế này lại thực sự thừa nhận rằng đây là hàng thật! Đây là sản phẩm chính hiệu…

Chuyện này làm sao có thể?

“Anh Danmore, anh… anh có phải là đã nhìn nhằm rồi không? Đây thật sự là hàng chính hiệu của Armani sao?”

Lý Tiểu Mỹ cũng không nhịn được nữa, vội vàng bước lên phía trước hỏi một câu.

“Cô Lý, rất xin lỗi, trước đó tôi có thể làm nhìn không kỹ.

Đây quả thực là hàng thật … là hàng thật …” Dan Moore sắc mặt trông rất không được tự nhiên, nói xong lại nhìn về phía Lâm Dương và hai vợ chồng Tô Quảng bên này.

Cúi đầu và xin lỗi: “Thưa bà, thưa ông, trước đây tôi đã hiểu lầm các ông. Vô cùng xin lỗi. Xin hãy tha thứ cho Dan Moore tội nghiệp này đi!”

Lời này, giống như sắm sét, làm nổ tung tâm trí của mọi người…

Danmơre …ại thực sự cúi đầu sao?

Ông ta là một nhà thiết kế nỏi tiếng quốc tế.

Ông ta kiêu ngạo và cao quý như thế nào, ngay cả Lý Tiểu Mỹ còn tôn trọng ông ta như vậy, người nào có thể khiến ông ta cúi đầu?

Lý Tiểu Mỹ ánh mắt đung đưa, nhìn thấy vẻ mặt của Dan Moore, đã mơ hồ đoán được ba phần nguyên nhân.

“Ông Danmore, có phải là Mã Hải đã uy hϊế͙p͙ ông cái gì không?” Lý Tiểu Mỹ thấp giọng hỏi.

Dan Moore vừa nghe thấy, sắc mặt liền thay đổi, lập tức trở nên nghiêm túc: “Cô Lý, không có chuyện đó. Tôi làm sao có thể bị anh Mã Hải uy hϊế͙p͙? Anh Mã Hải là khách hàng lớn của tôi. Mối quan hệ giữa chúng tôi giống như bạn bè, làm sao có chuyện đe doạ với không đe dọa được Lý Tiểu Mỹ không thể nào tin điều này.

Tuy nhiên, bà ta cũng không thể nào tưởng tượng được nỗi khổ tâm của Dan Moore, lúc này ông ta thà đồng ý còn tốt hơn rất nhiều so với không đồng ý, cho dù Mã Hải này không phải là người phát ngôn của tập đoàn Dương Hoa đại danh lẫy lừng, ông ta cũng không thể đắc tội được, bởi vì … ông ta còn cao quý hơn cả một nhà thiết kế: khách hàng!

Mọi người xung quanh dần dần bàn tán.

Sự việc đảo ngược như vậy đã vượt quá sự dự đoán của nhiều người.

Không ai có thể nghĩ đến …

Đương nhiên, những người bị kinh ngạc nhất chính là Tô Quảng và Trương Tinh Vũ.

Bởi vì hai người này thực sự biết rằng bộ đồ mà Lâm Dương đang mặc trêи người…chính là hàng nhái!

Nhưng mà… đang yên đang lành, hàng nhái làm sao có thể biến thành hàng thật?

“Chết tiệt, anh thật sự là mua hàng nhái sao?” Trương Tinh Vũ quay đầu nhìn Tô Quảng hỏi.

“Một sản phẩm chính hãng hơn ba triệu, em có thể tin không?” Tô Quảng hỏi ngược lại một câu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 377


Trương Tinh Vũ lập tức cứng họng rồi.

Chính vào lúc này, một tài xế mặc đồng phục vội vàng chạy nhanh vào nhà hàng và hét lớn lên: “Ông chủ! Ông chủ! Không hay rồi, xe của ông đã bị kéo đi rồi!”

“Cái gì?”

Một người đàn ông trung niên bụng phệ, đầu trọc từ trong đám người đột nhiên đứng dậy, kinh ngạc nhìn tài xế kia: “Anh đỗ xe ở đâu? Ai dám kéo xe của ông đây?”

“Ông chủ, tôi đỗ xe ở bãi đậu xe! Nhưng có một chiếc xe kéo. Không nói không rằng, đã chuyển xe của mình lên chiếc xe đầu kéo rồi lái đi rồi. Tôi không thể ngăn lại được!” Người lái xe muốn khóc không ra nước mắt.

“Đồ khốn kiếp! Người nào lại không nể mặt ông đây như vậy? Ông đây tuyệt đối không bao giờ tha cho hắn!”

Người đàn ông bụng bự kia nổi giận đùng đùng chạy ra ngoài.

Nhưng không lâu sau khi ông ta rời đi, càng có nhiều người chạy vào nhà hàng hơn.

“Lão Lý, xe của ông bị người ta kéo đi rồi!”

“Hả?”

“Thưa cô, một nhóm người đột nhiên không hiểu sao lại kéo xe của chúng ta đi, tôi không thể ngăn cản được!”

“Cái này …các anh không gọi cảnh sát sao?”

“Chuyện gì vậy? Bãi đậu xe xuất hiện rất nhiều xe kéo!”

“Xe của mọi người đều đã bị kéo đi rồi!”

“Mọi người nhanh đi xem thử đi!”

Lúc này, giọng nói hỗn loạn và ồn ào vang lên.

Nhà hàng ngay lập tức trở nên hỗn loạn, mọi người toàn bộ đều chạy ra khỏi cửa.

Lý Tiểu Mỹ, Linh Chí Hào và những người khác cảm nhận được có điều gì đó không ổn, còn Trương Tỉnh Vũ ở bên này cũng rất căng thẳng.

“A Quảng, nhanh, xe thuê của chúng ta vẫn còn ở bên ngoài! Chúng ta nhanh đi xem thử, không được để những người đó kéo xe của chúng ta đi. Nếu như không có xe, tiền đặt cọc của chúng ta cũng không còn nữa!”. Trương Tỉnh Vũ vội vàng nói.

Tô Quảng vỗ đầu một cái, lúc này mới nhớ tới còn có chuyện này, vội vàng xoay người chạy ra ngoài cửa.

Hai vợ chồng cùng với hầu hết những người có mặt trong nhà hàng xông tới bãi đậu xe.

Tuy nhiên, người còn chưa tới, đã nghe thấy tiếng gầm rú của các cánh quạt.

Bụp, bụp, bụp, bụp, bụp….

Âm thanh cực kỳ kịch liệt, không ngừng vang lên, hơn nữa càng đến gần bãi đậu xe, một cơn gió lốc dữ dội càng thôi về phía đó.

Nhiều người bàng hoàng và đoán được cái gì đó.

Còn khuôn mặt của Lý Tiểu Mỹ cũng tái đi vô cùng.

Đặc biệt là Linh Chí Hào và Chu Phi Phi, ánh mắt của bọn họ đều tràn đầy vẻ không thể nào tin được.

Liền thấy bọn họ bốn mắt nhìn nhau, sau đó chạy vào bãi đậu xe.

Tuy nhiên, khi vừa bước vào. cổng của bãi đậu xe, mọi người đã nhìn thấy một chiếc xe đầu kéo chạy bên ngoài, và chiếc Cayenne của Linh Chí Hào cũng có mặt trêи xe.

“Xe của tôi!”

Linh Chí Hào sững sờ, sau đó vô cùng hoảng sợ, vội vàng ngăn cản xe kéo.

“Muốn chết hả tên nhóc, cút ra!”

Người tài xế lái xe đầu kéo vội vàng đạp phanh và hét vào mặt Linh Chí Hào.

“Các anh là ai? Sao lại kéo xe của tôi? Nhanh bỏ xuống cho ông! Bỏ xe của ông đây xuống!” Linh Chí Hào hét lớn lên.

Tuy nhiên, người đó lại không nói gì, chỉ nhắc máy bộ đàm lên và nói vài câu.

Một lúc sau, một nhóm người mặc vest đen từ bãi đậu xe xông ra, bọn họ không nói một lời, trực tiếp kéo Linh Chí Hào ra khỏi đầu xe kéo.

“Hả? Các anh đang làm cái gì vậy? Tránh ra, tránh ra hết!

Tôi muốn báo cảnh sát! Tôi nói với các anh là tôi muốn gọi cảnh sát!”

Linh Chí Hào hoảng loạn vô cùng, kêu gào thảm thiết.

Nhưng mà không có chút tác dụng nào.

Cơ thể gầy yếu của anh ta đâu phải là đối thủ của những người cao lớn và thô ráp này? Không lâu sau, anh ta đã bị kéo sang một bên và trơ mắt nhìn chiếc Cayenne của mình rời khỏi bãi đậu xe.

“Tôi nhất định sẽ kiện các anh, các anh chờ đó cho ông đây, ông đây nhất định sẽ cho các người đẹp mặt!”

Linh Chí Hào chỉ vào những người đàn ông mặc vest đó, giận dữ hét lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 378


Nhưng người đàn ông mặc vest không thèm quan tâm đến Linh Chí Hào, đợi đến khi chiếc xe kéo chở chiếc Cayenne rời đi, anh ta cũng quay người và đi về phía bãi đậu xe.

“Các anh đứng lại cho tôi!”

Linh Chí Hào rất tức giận, muốn đuổi theo mấy người mặt đồ đen đó để phân tích đúng sai.

Nhưng ngay khi anh ta đi theo những người mặc đồ đen đó vào bãi đậu xe … Linh Chí Hào đã chét lặng rồi…

“Điều này không phải là thật, đúng không?”

Đôi mắt của Linh Chí Hào như những con bò, sững sờ nhìn cảnh tượng trước mặt, lầm bẩm nói.

Chỉ nhìn thây bãi đậu xe rộng lớn ngoài trời đã hoàn toàn trống rỗng rồi.

Mọi chiếc xe ở đây đều được bị xe đầu kéo kéo đi.

Cùng lúc đó, mười chiếc trực thăng Bell 429 từ trêи trời bay xuống dừng ngay ngắn thành hai hàng.

Mỗi hàng năm cái, tổng cộng mười cái!

Tất cả những người đi ra khỏi nhà hàng toàn bộ đều sững sờ nhìn cảnh tượng này, vẻ mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ khó tin.

“Thật … thật sự gọi mười chiếc trực thăng đến sao?” Có người há to miệng, miệng có thể ngậm được cả một quả táo.

Cũng có người hào hứng bước lên chụp ảnh lưu niệm, dù sao thì loại thứ này còn hiếm hơn Lamborghini rất nhiều.

Đương nhiên, biểu cảm thú vị nhát là Linh Chí Hào và Chu Phi Phi.

Họ ngây người nhìn mười chiếc trực thăng này, đã không nói được lời nào nữa.

Lý Tiểu Mỹ hít một hơi lạnh, đột ngột quay đầu lại, sững sờ nhìn Lâm Dương ở đằng kia.

Có thể gọi mười chiếc trực thăng 429 trong vòng 10 phút, người này là ai? Anh ta làm cái gì? Anh ta rốt cuộc có thân phận gì?

Vô số câu hỏi cứ lỏn vởn trong đầu Lý Tiểu Mỹ, nhưng không ai có thể trả lời được.

Nhưng có một điều bà ta rất rõ.

Đó chính là bản thân bà ta … đã đắc tội một đại nhân vật rồi.

“Giám đốc Lưu!”

Lúc này, Lâm Dương đột nhiên hét lên.

Vị giám đốc họ Lưu trước đó ở trong đám đông đột nhiên rùng mình một cái, sau đó xoay người cố nặn ra một nụ cười nhìn Lâm Dương: “Lâm … anh Lâm, có chuyện gì vậy?”

“Không có gì, tôi chỉ muốn nói với ông rằng ông đã bỏ lỡ một cơ hội tuyệt vời rồi, một cơ hội để khiến công ty của ông kiếm được nhiều tiền và khiến bản thân một bước bay lên trời. Vốn dĩ ông có thể đạt được một hợp tác chiến lược rất tốt với Quốc tế Duyệt Nhan. Nhưng chính vì phán đoán sai lầm của công ty và quyết định sai lầm của bản thân ông, đã dẫn tới cơ hội này đã bị chảy về hướng đông rồi. Tôi chỉ có thể nói một tiếng rất tiếc với ông thôi! “Lâm Dương lắc đầu.

Giám đốc Lưu hơi thở run rẩy, vội vàng bước tới: “Anh Lâm, những chuyện trước đây đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Xin anh hãy cho tôi một cơ hội nữa! Cầu xin anh!”

“Đã bỏ lỡ thì chính là bỏ lỡ rồi!” Lâm Dương lắc đầu, không thèm quan tâm.

Những điều hối tiếc của giám đốc Lưu giờ đã tan tành rồi.

Cần phải biết rằng một người có thể huy động mười máy bay trực thăng trong vòng 10 phút có giá trị hơn 40 tỷ. Nếu như muốn tuỳ ý huy động những thứ trị giá 40 tỷ này, ít nhất phải mất 400 tỷ mới làm đi. Sớm biết quốc tế Duyệt Nhan có thực lực nồng hậu như vậy, ông ta sẽ không bao giờ buông tay, sẽ ôm chặt đùi Quốc tế Duyệt Nhan, chờ đợi bay lên trời.

Nhưng mà bây giờ, tất cả những điều này đã tan thành mây khói rồi…

Giám đốc Lưu cảm thấy vô cùng khó chịu, liên tục cầu xin Lâm Dương nhưng lại không có tác dụng gì.

Còn đối với những bạn học cũ xung quanh, bây giờ cũng đã thay đổi cái nhìn rồi.

“Một hơi đã gọi được mười chiếc trực thăng? Chuyện ày cũng quá tuyệt vời rồi!”

“Đây là chuyện mà con rẻ của Tinh Vũ có thể làm được sao?”

“Tinh Vũ thật là có phúc, tìm được một con rễ có tiền đồ như vậy!”

“Đúng vậy…”

Các bạn học cũ không ngừng tán thưởng.

Trương Tinh Vũ mới hoàn hồn, dường như cũng vừa mới ý thức được mười chiếc trực thăng này là do con rễ của mình gọi tới, vô cùng kinh ngạc, cũng vô cùng tận hưởng những lời tán thưởng của mọi người.

Một số người không thể nhịn được nữa, chủ động tiến lên lôi kéo làm quen.

Những người trước đó đã xúc phạm hoặc chế giễu Trương Tinh Vũ, bây giờ cũng bước lên nhận lỗi và xin lỗi.

Trương Tinh Vũ được bao quanh giống như những vì sao xung quanh mặt trăng.

*A Quảng, em không phải là đang nằm mơ đấy chứ?” Bà ta không thể nào tin được nhìn mọi thứ xung quanh, thì thầm nói.

“Em không nằm mơ… không nằm mơ…”

Tô Quảng cũng xúc động nước mắt muốn tuông ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 379


Ống ta đã từng nhìn thấy cảnh này từ bao giờ? Hơn nữa còn có được sự kính trọng của rất nhiều người giàu có như vậy từ bao giờ?

Lúc này có thể coi là nở mày nở mặt!

Một nụ cười nở ra trêи khuôn mặt của Tô Quảng.

“Chu Phi Phi, bây giờ đã nhìn thấy rồi chứ? Con rễ của tôi là thân phận gì? Con trai của bà có thân phận gì? Con rẻ của tôi chỉ là không muốn khoa trương mà thôi. Bà không được lấy cái âm điệu thấp của chúng tôi làm vốn kiêu ngạo của bà!” Trương Tinh Vũ dương dương tự đắc nói với Chu Phi Phi ở đẳng kia.

Chu Phi Phi sắc mặt rất khốn cùng.

Linh Chí Hào nặn ra một nụ cười, bước tới và vội vàng nói: “Dì Trương! Dì Trương! Dì đừng tức giận. Trước đó đều là cháu không đúng. Cháu xin lỗi dì. Cháu xin lỗi.

Cháu xin lỗi … Xin dì cho hậu bối một cơ hội. Không tính toán với hậu bối, xin lỗi… “

“CútII”

Không chờ Linh Chí Hào nói xong, Trương Tỉnh Vũ đã trực tiếp hét lên.

Giọng nói này trực tiếp khiến Linh Chí Hào hoảng sợ.

Nụ cười của anh ta đông cứng lại, vô cùng ngượng ngùng đứng nguyên tại chỗ, ở lại cũng không được, đi cũng không xong.

Về phần Trương Tinh Vũ, lúc này toàn thân từ trêи xuống dưới đã sảng kɧօáϊ đến tận lỗ chân lông …

“Cả đời này cũng có thể được nở mày nở mặt như vậy một lần!” Trương Tinh Vũ trong lòng thầm nghĩ, trêи mặt nở nụ cười tươi như hoa.

Chu Phi Phi không thẻ ở lại tiếp được nữa, xấu hỗ rời khỏi nhà hàng, Linh Chí Hào đuổi theo và chửi mát, nói đều trách Chu Phi Phi đắc tội với Trương Tinh Vũ mới khiến anh ta mắt đi cơ hội trèo cao lên một nhân vật lớn.

Về phần giám đốc Lưu, cũng không ở lại lâu hơn được nữa, chán chường bỏ đi.

Những bạn học cũ khác không phải xin lỗi thì là cúi đầu, duy nhất Lý Tiểu Mỹ vẫn đứng yên tại chỗ.
loading4.png


“Đúng vậy, nhưng hôm nay tôi đã đủ ngầu rồi! Hôm nay, tôi mạnh hơn bà! Tương lai cũng sẽ như vậy! Niệm tình chúng ta là bạn cùng lớp, tôi sẽ không tính toán những chuyện trước đây với bà! Bản thân tôi tự thu xếp ổn thoải”

Trương Tỉnh Vũ cười lạnh một tiếng, sau đó vẫy tay: “Lâm Dương, A Quảng, chúng ta về thôi!”

“Được rồi!” Tô Quảng mặt mang theo nụ cười nói, sau đó chạy tới mở cửa chiếc BMW ra.

Cả ba vào trong, trực tiếp rời khỏi khách sạn.

Lý Tiểu Mỹ tức giận siết chặt nắm đấm, nghiền răng đến sắp gãy.

Hôm nay có thể nói là ngày mất mặt nhất của bà ta.

“Trương Tinh Vũ, bà chờ đó cho tôi, tôi không tin bà có thể nở mày nở mặt cả đời!”

Lý Tiểu Mỹ trong lòng gào thét.

Lâm Dương đột nhiên mở mắt ra, không thể nào tin được nhìn Trương Tinh Vũ.

Tô Quảng đang lái xe cũng đột nhiên run tay, đầu xe vung, chiếc xe lắc lư suýt chút nữa tông vào lề đường.

“Anh làm sao vậy? Lái xe cho tốt đi!” Trương Tinh Vũ hoảng sợ, vội vàng nói.

“Anh làm sao hả? Câu này nên là anh hỏi em mới đúng!

Em làm sao vậy? Tiểu Dương người ta vừa mới giành lại cho chúng ta mặt mũi lớn như thế, sao em không biết cảm ơn như vậy? Ngược lại còn bắt Tiểu Dương phải ly hôn với Tiểu Nhan sao? Em điên rồi sao? Một con rễ rùa vàng như vậy, chúng ta đi tìm ở đâu? ”Tô Quảng đột nhiên dừng xe bên đường, quay đầu trừng mắt nhìn Trương Tỉnh Vũ nói.

“Con rẻ Rùa Vàng sao? A Quảng, anh có phải bị ngốc rồi không? Lâm Dương là người thế nào, không lẽ anh còn không biết sao? Anh thật sự tin Lâm Dương có thể điều đến mười chiếc trực thăng đó sao?” Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng, mặt không biểu cảm nói.

*Ý của em là gì?” Tô Quảng sửng sốt.

“Ý gì anh còn không hiểu nữa sao? Anh có biết hôm nay sau khi Lâm Dương gọi điện thoại thì ai đến không?”

Trương Tỉnh Vũ lạnh lùng nói.

Tô Quảng suy nghĩ hồi lâu, với cái đầu dưa của ông ấy hiển nhiên không hiểu được ý tứ trong lời nói của Trương Tinh Vũ, liền hỏi: “Ai2”

“Hừ, còn không biết là ai sao? Cái đầu gỗ này của anh! Mã Hải!”

“Giám đốc Mã? Ý của em là …” Tô Quảng quay đầu nhìn Lâm Dương.

Trương Tinh Vũ cũng nghiêm mặt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, trầm giọng nói: “Lâm Dương, tôi hỏi cậu, cuộc điện thoại trước đó của cậu, là gọi cho Mã Hải sao?”
 
Back
Top Bottom