Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 340


Trọng tài kép càng thuyết phục hơn, không phải sao?”

Lâm Dương nói.

“Cái gì?”

Đám đông vô cùng tức giận.

“Cậu có ý gì? Cậu là không tin tưởng Phó Phường chủ sao?” Tiêu Sĩ Kiệt giận tím mặt nói.

“Tôi nói rồi, tôi chỉ là để tránh mọi người nghỉ ngờ sự công bằng của Phó Phường Chủ, chỉ vậy mà thôi! Thế nào?

Cậu có ý kiến gì sao? Hay là cậu cho rằng Phó Phường Chủ sẽ chột dạ, không tiếp nhận đề nghị này của tôi?”

Lâm Dương nhìn lại Tiêu Sĩ Kiệt nói.

Tiêu Sĩ Kiệt thở gắp, sắc mặt nhẹ nhàng thay đổi nói: “Nói năng lung tung, Phó Phường Chủ làm sao có thể chột dạ?”

“Vậy thì đúng rồi.” Lâm Dương gật đầu.

Phùng Thạch âm thầm thở dài.

Về phương diện miệng lưỡi, Tiêu Sĩ Kiệt hiển nhiên không bằng Mặc Tiểu Vũ này.

Anh ta vốn dĩ muốn từ chối, dù sao thì quyền chủ động đó vẫn nằm trong tay mình, nhưng bây giờ đâm lao phải theo lao thôi.

“Cậu muốn ai làm trọng tài?” Phùng Thạch hỏi Lâm Dương.

“Khách mời đi.” Lâm Dương suy nghĩ một chút.

“Ha, chắc không phải là cậu muốn chọn cô Thiên Mạch chứ? Tôi biết, cậu và cô Thiên Mạch có chút thân thích!

Lúc này, chắc không phải cậu còn hy vọng cô Thiên Mạch sẽ cứu cậu chứ?” Lúc này, La Phú Vinh ở phía dưới âm dương kỳ quái hét lên một tiếng.

Âm thanh này trực tiếp cắt đứt khả năng Lâm Dương mời Thiên Mạch làm giám khảo.

Lâm Dương cau mày nhìn về phía hàng ghế khách mời.

Còn Thiên Mạch cũng với vẻ mặt bình thản nhìn anh.

Thực ra Lâm Dương đã nghĩ rất nhiều rồi.

Bởi vì ngay cả khi anh thực sự mời Thiên Mạch ra mặt…

Thiên Mạch cũng sẽ từ chối.

Thiên Mạch đã không thể chọn được, vậy thì chỉ có thể chọn người có vẻ tương đối công bằng, nhưng khách mời nào tới đây đều không phải là có quan hệ mật thiết với Kỳ Dược Phường, kêu bọn họ làm trọng tài vậy thì chẳng khác nào tìm người trong nội bộ Kỳ Dược Phường?

Ánh mắt Lâm Dương đột nhiên rơi vào một thanh niên đeo kính đứng bên cạnh hàng ghề khách mời.

Anh bước tới, người thanh niên đó cũng cực kỳ kinh ngạc, dường như không thể lý giải được tại sao Lâm Dương lại đi về phía mình, người theo bản năng lùi lại phía sau một bước.

“Anh chắc không phải là người của Kỳ Dược Phường chứ?” Lâm Dương liếc nhìn anh ta một cái nói.

“Không phải, tôi … tôi là Liêu Huy, một phóng viên thực tập của Nhật báo Quảng Thành. Là..đến đây để phỏng vấn…” Người thanh niên có chút sợ hãi, thận trọng nói.

“Vậy được, chính là anh, tôi mời anh và Phó Phường Chủ cùng nhau phán quyết trận chiến này.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Hả? Tôi?” Liêu Huy ngạc nhiên.

“Thế nào? Rất khó khăn sao?”

“Tôi… tôi sợ mình làm không tốt sẽ mắt đi sự công bằng…”

“Không sao đâu, chỉ cần anh cho là đúng, thì chỉ cần nói đúng, anh cảm thấy sai thì đánh giá sai, tùy theo cảm giác mà làm là được rồi. Không phải anh đến để phỏng vấn sao? Với khoảng kinh nghiệm này, chắc chắn có thể sẽ có ích đối với bài báo của anh? “Lâm Dương mỉm cười nói.

“Nhưng mà…” Liêu Huy có chút kiêng dè nhìn Phó Phường Chủ Phùng và những người khác.

“Thế nào? Không lẽ anh vẫn còn sợ sao?” Lâm Dương cau mày: “Nếu vậy, tôi khuyên anh nên chuyển nghề đi. Vì anh đã muốn trở thành nhân viên truyền thông tin tức, thì không nên có bắt kỳ sợ hãi nào!”

“Ai nói tôi sợ? Nào …đến đây, chuyện này tôi sẽ nhận!”

Liêu Huy nghiền răng, trực tiếp thẳng thắn nói.

“Vậy được! Chúng ta vào. chỗ đi.”

Lâm Dương cười nhạt quay người đi bước lên bục gỗ.

Liêu Huy cứng đầu cứng cổ bước đến giữa đám đông đang bình luận.

“Hừ!” Tiêu Sĩ Kiệt trong mắt lộ ra vẻ khinh thường.

Phùng Thạch mặt không biểu cảm liếc nhìn Liêu Huy, sau đó nói với Lâm Dương và Tiêu Sĩ Kiệt: “Hai người cách xa nhau mười mét, vào vị trí đi!”

Loại so tài châm cứu này, trong tình huống bình thường có khoảng cách quy định, tối thiểu là mười mét.

Nhưng Tiêu Sĩ Kiệt rõ ràng là không hài lòng với khoảng cách này.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 341


“Mới mười mét, không hợp tình hợp lý, tôi muốn tăng lên hai mươi mét!” Anh ta quát lớn một tiếng.

Các sinh viên đều nhìn anh ta.

Nhưng mà, Lâm Dương lại lắc đầu: “Hai mươi mét?

Không phải quá ngắn rồi sao?”

“Ò? Vậy thì ba mươi mét đi!” Tiêu Sĩ Kiệt liếc mắt nhìn Lâm Dương nói.

“Chà?”

Đám sinh viên cảm thán.

Khoảng cách ba mươi mét sao?

Cần phải châm trúng vào huyệt đạo trêи cơ thể đối phương ở khoảng cách 30 mét sao? Điều này là quá khó rồi, phải không? E rằng một khẩu súng lục cũng chưa chắc bắn trúng nó! Cần phải biết, hai người này không có quy định là đứng yên bắt động, họ có thể di chuyển trái phải để tránh kim bạc…

“Tiêu Sĩ Kiệt học trưởng thật là có sức mạnh!”

“Không còn cách nào khác, thực lực nằm ở chỗ này!”

“Quá lợi hại rồi. Anh bảo tôi đâm trúng vào huyệt đạo trong mười mét. Tôi cũng khó có thể làm được. Ba mươi mét…

tôi phải luyện thêm ít nhất mười năm nữa.”

Các sinh viên liên tục kinh ngạc, ánh mắt nhìn Tiêu Sĩ Kiệt cũng tràn đầy ngưỡng mộ.

Tiêu Sĩ Kiệt cũng với vẻ mặt đắc ý, về kim bạc, anh ta cũng không phải kẻ yếu!

Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương lại lắc đầu.

“Ba mươi mét sao? Khoảng cách vẫn còn quá ngắn rồi, thêm nữa đi!”

“Cái gì?” Tiêu Sĩ Kiệt sững sờ.

Âm thanh xung quanh cũng đã nhỏ hơn nhiều …

Nhiều người đều cho rằng bản thân đã nghe nhằm rồi, vội vàng nhìn Lâm Dương.

Nhưng từ đôi mắt kiên định lộ ra trêи chiếc mặt nạ đó có thể phán đoán, người này… không phải đang nói đùa!

Ba mươi mét Độ khó này đã là khoảng cách mà nhiều giảng viên cũng phải chứng thực, nhưng người này lại còn nói ngắn sao?

Tiêu Sĩ Kiệt siết chặt nắm đấm, tức giận gào thét, “Ba mươi mét còn chưa đủ, vậy thì bốn mươi métI”

“Còn ngắn!” Lâm Dương lắc đầu.

“Năm mươi mét!” Tiêu Sĩ Kiệt sững sờ một chút lại hét lên.

“Ngắn!” Lâm Dương lập tức đáp.

“Sáu mươi mét!” Anh ta không cam lòng lại hét lên.

“Ngắn!” Một giọng nói lãnh đạm vang lên.

“Bảy mươi mét!”

“Quá ngắn!”

“Tám mươi mét!”

“Không đủ!”

“Hai trăm mét|”

Dưới cơn tức giận, Tiêu Sĩ Kiệt cũng không nhẫn nhịn được nữa, hung hăng điên cuồng gào lên một tiếng, trực tiếp kéo khoảng cách đấu kim ra xa đến hai trăm mét!

“Chàt”

Cảnh trường ngay tức khắc nổ tung như sắm sét.

Tất cả mọi người da đầu đều run lên.

“Sĩ Kiệt” Giảng viên Đường lo lắng hét lên, dường như muốn thuyết phục anh ta.

Có thể đâm trúng vào huyệt đạo trêи mục tiêu di động bằng kim bạc ở cự ly hai trăm mét… độ khó này, đã hoàn toàn nằm ngoài phạm vi có thể làm được của các giảng viên!

Chuyện này cũng chỉ có một thiên tài như Tiêu Sĩ Kiệt mới dám nói ra như vậy, đúng không?

Các giảng viên đều trố mắt nhìn, cảm thấy không thể nào tin được trước những lời nói kinh người của Tiêu Sĩ Kiệt.

Lâm Dương im lặng.

Mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào anh.

Một số người bao gồm La Phú Vinh bật cười.

“Mau nhìn tên ngốc kia đi! Haha, cậu ta chắc là sợ rồi!”

“Chứ còn sao nữa, ở khoảng cách xa như vậy, tôi thấy kim bạc của cậu ta còn bay không tới, làm sao có thể đụng đến Tiêu Sĩ Kiệt học trưởng!”

“Bây giò lớp ngụy trang của tên nhóc này cũng quá lớn rồi đúng không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 342


“Lần này xem cậu ta làm thế nào!”

Mọi người liên tục cười lạnh, trêи khuôn mặt tràn đầy vẻ giễu cọt.

“Sao cậu không nói nữa đi? Chắc không phải cậu sợ rồi chứ?” Vương Băng Điệp ở dưới đài hừ một tiếng, hét vào mặt Lâm Dương trêи bục gỗ.

Nhưng mà… Lâm Dương lại lắc đầu, mặt không biểu cảm nói: “Tôi chỉ là cảm thấy quá nhàm chán rồi!”

“Nhàm chán sao?”

Vương Băng Điệp sửng sót: “Ý của cậu là sao?”

“Một ngàn mét đi.” Lâm Dương nhìn Tiêu Sĩ Kiệt bình tĩnh nói.

Câu nói này rơi xuống đất, xung quanh ngay tức khắc im lặng như tờ…

Thời gian như thể dừng lại.

Mọi người đều ngây ngốc.

Vẻ mặt sững sờ nhìn Lâm Dương, đầu óc trống rỗng.

Không biết phải mắt bao lâu thì Giảng viên Chu ở bên này mới phản ứng lại.

Ông ta chỉ vào Lâm Dương, giọng nói có chút run rẩy: “Tên nhóc thối, cậu … cậu … cậu nói cái gì vậy? Cậu còn muốn kéo dài bao xa nữa?”

“Một ngàn mét! Thế nào? Giảng viên Chu, lỗ tai ông có vấn đề sao?” Lâm Dương trợn tròn mắt nói với giảng viên Chu.

“Liều lĩnh!” Giảng viên Chu tức giận.

“Mặc Tiểu Vũ! Tôi thấy cậu chính là cố ý làm loạn!”

“Khoảng cách một ngàn mét đâm trúng một huyệt tử! Cậu cho rằng kim bạc của cậu là súng bắn tỉa sao?”

“Cái tên Mặc Tiểu Vũ này căn bản là không thể đánh bại Tiêu Sĩ Kiệt học trưởng, mới cố ý phóng đại!”

“Đúng vậy, chắc chắn là như vậy. Chắc hẳn cậu ta đang nghĩ rằng dù sao thì cậu ta cũng không thể bắn trúng Tiêu học trưởng ở cự ly hai trăm mét, vì vậy cậu ta mới thỏi phông khoảng cách, để Tiêu học trưởng cũng không thể đụng tới được cậu ta! Như vậy, cậu ta có thể đứng ở nơi bắt bại! “

“Tạp chủng! Quá đê tiện rồi!”

“Mặc Tiểu Vũ, có phải là cậu không chơi nỗi không?”

“Rác rưởi, không được thì cút về nhà đi!”

Các sinh viên lần lượt la mắng, ai nấy đều lòng đầy căm phẫn.

Lâm Dương lại hét lên: “Nếu như trong khoảng cách một ngàn mét, tôi không châm trúng Tiêu Sĩ Kiệt, cho dù là không thể chạm tới áo sơ mi của anh ta, vậy thì coi như là tôi thua†”

Lời này trực tiếp chặn miệng của tất cả mọi người!

“Cậu nói nghiêm túc sao?” Tiêu Sĩ Kiệt cũng sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía Lâm Dương nói.

“Thế nào? Anh không dám sao?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Làm sao có thể? Tôi tiếp!” Tiêu Sĩ Kiệt sắc mặt chỗ trắng chỗ đỏ, cứng da đầu tiếp nhận.

*Phó Phường Chủ, tên Mặc Tiểu Vũ này… thật sự có năng lực lớn như vậy sao? Tôi lo lắng có lừa đảo!” Giảng viên Đường bên cạnh vội vàng bước tới trước nói.

“Chuyện đã đến nước này rồi, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác, bây giờ chỉ có thể xem Sĩ Kiệt có giải quyết được người này không.” Phùng Thạch khàn khàn nói.

Giảng viên Đường thở dài, gật đầu.

Đôi bên xác định khoảng cách, sau đó trực tiếp đứng cách nhau một ngàn mét.

Vị trí mà hai người đứng gần như ở cuối sân.

Những lời cảm thán tại hiện trường nối tiếp nhau.

Liêu Huy có chút sững sờ đứng bên cạnh, chỉ thấy Phùng Thạch tiến lên trước, mở miệng hét lên: “Hai người đã chuẩn bị xong chưa?”

“Ông có thể bắt đầu bất cứ lúc nào!”

“Vậy được, quy định không cần tôi phải nói nhiều nữa đúng không? Chỉ cần ai đâm trúng vào huyệt đạo trêи cơ: thể đối phương trước, người đó tháng! Bây giờ tôi tuyên bó, trận quyết đấu bắt đầu!” Phùng Thạch hét lên, sau đó xua tay.

‘Vút vù vùi Tiêu Sĩ Kiệt ở đằng kia trực tiếp di chuyển, anh ta rút kim bạc ra, quăng về phía Lâm Dương.

Có hơn mấy chục cây kim bạc, anh ta nghiến răng nghiền lợi, dùng hết sức lực uống sữa, nhưng cũng không xúc tiến nhiều khí, vung kim bạc.

Ở khoảng cách một nghìn mét, dùng kim bạc châm vào huyệt, chuyện này độ khó quả thực còn hơn lên trời.

Cần phải biết tầm bắn hiệu quả của một khẩu súng bắn tỉa 7,62mm bình thường cũng chỉ là 800 mét, để phóng một cây kim bạc mềm đến hàng ngàn mét bằng sức người, còn cần phải xuyên qua cơ thể … chuyện này phải cần bao nhiêu sức mạnh?

Hơn nữa sức mạnh chỉ là một khía cạnh, điều quan trọng nhất vẫn là độ chính xác!

Đây là một tay súng bắn tỉa từ bỏ tất cả các dụng cụ cơ: giới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 343


Độ khó này sớm đã vượt qua phạm vi lý giải của tất cả các giảng viên ở Kỳ Dược Phường.

Trêи thực tế, Tiêu Sĩ Kiệt cũng không nghĩ là bản thân có thể làm được, cho nên anh ta b*n r* hàng chục mũi kim, ý tưởng của anh ta là cho dù không đâm trúng, nhiều cây kim như vậy, ít nhất cũng có thể trúng nhờ vào may mắn, đúng không?

Tuy nhiên, cục diện khiến người ta xấu hồ.

Mấy chục kim bạc chỉ mới bay đến khoảng cách bảy tám trăm mét đã lộ ra xu hướng hạ xuống, đợi đến khi gần Lâm Dương, một trận gió thỏi tới…

Đinh! Đinh! Đinh! Đinh …

Kim bạc toàn bộ đều bị gió thổi đi, bay qua bên cạnh Lâm Dương, rơi xuống đắt.

Từ đầu đến cuối, Lâm Dương đều không nhúc nhích.

Nhiều người tỏ vẻ ngượng ngùng.

Tiêu Sĩ Kiệt cũng choáng váng.

“Chỉ như vậy sao?”

Lâm Dương liếc mắt nhìn Tiêu Sĩ Kiệt nói.

Khuôn mặt của Tiêu Sĩ Kiệt đột nhiên đỏ lên, trán nổi gân xanh.

“Sĩ Kiệt, không được dùng quá nhiều kim bạc. Phân tán sức lực. Kim bạc hoàn toàn không thể bay quá xa. Cậu dùng năm cây là được rồi. Đừng căng thẳng, thả lỏng đi!”

Lúc này, Phùng Thạch tháp giọng hét một câu.

“Vâng!”

Tiêu Sĩ Kiệt nghiêm túc gật đầu, sau đó rút thêm năm cây kim bạc bắn về phía Lâm Dương.

Lần này toàn bộ sức lực của anh ta chỉ phân đều trêи năm cây kim bạc này, tốc độ của kim bạc so với lúc trước nhanh hơn rất nhiều, cũng rất ổn định, bay về phía thân thể Lâm Dương như một viên đạn.

Tiêu Sĩ Kiệt vui mừng khôn xiết.

Những người xung quanh cũng vội vàng nhìn.

Liền nhìn thấy năm kim bạc xếp thành một hàng, mơ hồ có chút cảm giác ngăn cản đường lui của Lâm Dương.

Tiêu Sĩ Kiệt chưa bao giờ nghĩ rằng anh ta sẽ vung ra năm cây kim tinh tế kỳ diệu như vậy.

Bây giờ, xem cậu trốn thế nào?

Tiêu Sĩ Kiệt cười lạnh.

Nhưng mà, chính vào lúc này, Lâm Dương cũng đã ra tay rÔi.

Nhưng anh không di chuyển chân của mình, mà là di chuyền tay.

Anh không biết từ đâu rút ra một kim bạc, búng ngón tay.

‘Vút vù vùi!

Kim bạc bay ra, vô cùng nhanh chóng, gần như biến mắt sau khi rời khỏi ngón tay của anh.

“Hả?”

Tiêu Sĩ Kiệt sững sờ, không biết Lâm Dương lúc này thi triển kim bạc làm gì.

Muốn châm mình sao?

Nhưng lúc này làm sao mà kịp? Nhìn như thế nào thì kim bạc của mình đều sẽ đâm trúng vào cậu ta trước mới đúng.

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, Đinh!

Có một âm thanh rõ ràng vang lên.

Ngay trước mặt Lâm Dương, một vòng tròn tia lửa cực nhỏ xuất hiện trong không gian rộng lớn.

“Cái gì?”

Nhiều giảng viên đều vô cùng kinh ngạc, vội vàng lên trước.

“Điều này là không thể!”

Huyền Dược ở bên này cũng đột nhiên tiến lên vài bước, trợn mắt ngoác môm nhìn cảnh này.

Về phần Tiêu Sĩ Kiệt, sớm đã chết lặng rồi.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Học trưởng, các anh làm sao vậy?”

Phản ứng kỳ lạ của Huyền Dược, Tử Dạ và những người khác khiến các sinh viên xung quanh đầu óc mờ mịt.

Mọi người kinh ngạc nhìn thái độ của các giảng viên đó, rõ ràng là không hiểu rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

Lại nhìn thấy Vương Băng Điệp trợn to hai mắt, nhìn về phía Lâm Dương trước mặt, khàn giọng nói lặc Tiểu Vũ kia … đã phá hủy một cây kim bạc của học trưởng…”

“Phá hủy một trong những cây kim bạc của anh ấy sao?

Khi nào?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 344


Mọi người vẫn còn đang bối rồi, lần lượt nhìn về phía Lâm Dương.

Tuy nhiên, sau một khoảng thời gian, mọi người cuối cùng ý thức được có điều gì đó không ổn.

Phía sau Lâm Dương chỉ có bốn cây kim bạc, kim bạc vốn dĩ phải đâm trúng vào người anh lại biến mát, thay vào đó là trêи mặt đất máy chục mét trước mặt, loé lên ánh sáng.

Bởi vì sắc trạch của mặt đất trường đấu có màu nâu xám, cho nên kim bạc vô cùng chói mắt.

Sau khi nhìn vào, mọi người có thể thấy rõ những cây kim bạc gãy làm đôi nằm rải rát trêи mặt đất …

Đó chính là kim bạc của Tiêu Sĩ Kiệt!

“Đây là…kiệt tác của Mặc Tiểu Vũ sao?”

Tắt cả mọi người đều trợn tròn mát, da đầu tê dại.

“Cái này… cái này là không thể nào! E rằng ngay cả Giảng viên Tư Đồ cũng không thể làm được điều này, đúng không?” La Phú Vinh gần như hét lên thát thanh.

Giảng viên Tư Đồ là giảng viên số một của Kỳ Dược Phường, tên Mặc Tiểu Vũ này còn có thể lợi hại hơn ông ta sao?

Tây Nhu Thiền ngây người nhìn.

Vương Băng Điệp và những người khác kinh ngạc vô cùng.

Về phần Giảng viên Chu và Giảng viên Đường, vẻ mặt của bọn họ giống như bị sét đánh, trêи mặt toàn là biểu hiện không thể nao tin được.

Minh Vũ cũng sững sờ, ngây người ra nhìn.

Thiên Mạch thì vẫn ổn, cô ấy tiếp tục ghi hình, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi lộ ra vẻ ngưng trọng.

“Chuyện này làm sao có thể … cậu…cậu thật sự dùng kim bạc cưỡng hành đánh gãy kim bạc của tôi sao? Chuyện này không thể nào? Làm sao có thể làm được chuyện này? Chuyện này tuyệt đối không thể!” Tiêu Sĩ Kiệt toàn thân run rẫy điên cuồng, cả người run lẫy bẩy, khó có thể tin vào những gì mà anh ta nhìn thấy.

Nhưng Lâm Dương lại không thèm quan tâm, hít một hơi thật sâu hét vào mặt Tiêu Sĩ Kiệt đang ở đối diện: “Bây giờ, đến lượt tôi rồi!”

Âm thanh cách đó một ngàn mét không tính là lớn, nhưng lọt vào tai Tiêu Sĩ Kiệt, lại kịch liệt giống như sắm sét.

Anh ta toàn thân run lên, trọn to hai mắt nhìn Lâm Dương ở đối diện.

Lại nhìn thấy Lâm Dương giơ một ngón tay lên, đầu ngón tay kẹp một cây kim bạc, sau đó hung hãng vung kim.

Vút!

Cây kim bạc ra khỏi tay anh và biến mắt ngay lập tức.

“Không hay!”

Hơi thở của Tiêu Sĩ Kiệt run lên, vội vàng vọt sang một bên.

Nhưng ngay khi anh ta trốn tránh…

Xoạt!

Một cây kim màu bạc lập tức xuyên qua huyệt Thiện Trung trêи ngực của anh ta.

Làm thế nào nó có thể nhanh như vậy?

Đồng tử của Tiêu Sĩ Kiệt trợn lên, nhanh chóng giơ tay định rút kim bạc này ra, nhưng mà… anh ta hoàn toàn không ngờ được kim bạc đó lại khủng khϊế͙p͙ đến như vậy, nó không nhập hẳn vào cơ thể mà từ phía sau truyền ra, sau đó tiếp tục đâm thẳng vào. Đâm thẳng vào hàng rào sắt ở rìa nhà thi đấu phía sau mới dừng lại.

Các sinh viên và khán giả ở bên này làn lượt nhìn về phía hàng rào sắt, lại nhìn thấy cây kim bạc dính đầy máu, nó thực sự đã đâm vào hàng một nửa rào sắt.

Khủng khϊế͙p͙ làm sao!

Những người nhìn thấy cảnh tượng này đều há hốc mồm kinh ngạc.

Đây là chuyện mà con người có thể làm được sao?

Chuyện này cần sức mạnh lớn đến thế nào mới có thể làm được?

Tiêu Sĩ Kiệt há to miệng còn muốn nói gì đó, nhưng trời đất quay cuồng, sau đó ngã thẳng xuống đất, hôn mê bắt tỉnh.

“Sĩ Kiệt!”

“Sĩ Kiệt, cậu có sao không?”

Tất cả các giảng viên ở bên này chạy đến và vội vàng đỡ Tiêu Sĩ Kiệt dậy, châm kim, xoa bóp, cho uống thuốc.

Khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Lâm Dương không nhúc nhích, chỉ nhìn về phía Phùng Thạch cùng Liêu Huy nói: “Hai vị trọng tài, hiện tại có thể thông báo kết quả trận đấu rồi đúng không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 345


Phùng Thạch nghe xong, vẻ mặt vô cùng ảm đạm.

Liêu Huy hoàn hồn, vội vàng gật đầu và hét lên: “Tôi tuyên bố trận đấu đã kết thúc, người thắng cuộc là…

“Chàng trai trẻ! Có một số việc, cậu tốt nhát không nên nói lung tung!” Giảng viên Chu ở bên này lo lắng, lập tức trừng mắt nhìn Liêu Huy kia rồi hét lên.

Lời nói của Liêu Huy bị cắt ngang, người rụt cổ lại.

“Thế nào? Giảng viên Chu, ông muốn can dự vào kết quả của cuộc quyết đấu sao?” Lâm Dương nhìn Giảng viên Chu, thờ ơ nói: “Chung quanh đây có nhiều cặp mắt nhìn như vậy, hơn nữa mọi người đều dùng điện thoại di động ghi lại. Không lẽ, bà còn muốn đổi trắng thay đen sao?

Nếu là như vậy thì tôi không ngại, nhưng mà chuyện này chắc chắn sẽ bị truyền ra ngoài. Đến lúc đó, không ai có thể biết được danh tiếng của Kỳ Dược Phường sẽ trở nên như thế nào. “

“Cậu …” Giảng viên Chu lo lắng.

“Đủ rồi, giảng viên Chu, ông đừng nói nữa!” Lúc này Phùng Thạch thấp giọng nói.

Giảng viên Chu giật mình, lập tức cúi đầu không nói nữa.

“Tôi tuyên bố người thắng cuộc trong cuộc thi này là Mặc Tiểu Vũ! Ngoài ra, người thắng cuộc trong cuộc thi thẩm định dược phẩm cũng là Mặc Tiểu Vũ.” Phùng Thạch lạnh lùng quát.

Mọi người có thể nhìn ra rằng, ông ta rất không tình nguyện nói ra những lời này.

Nhưng tới nước này rồi, nếu ông ta cứ kiên trì tiếp, sự mất mặt sẽ chỉ có thể càng lớn hơn.

Và khi lời này của ông ta rơi xuống, những tiếng reo hò như núi lửa và sóng thần lại nổ ra tại hiện trường.

“Mặc Tiểu Vũ, tuyệt lắm!”

“Thắng rồi! Haha…”

“Thật không ngờ, Kỳ Dược Phường này vẫn có kỳ tài như: vậy!”

“Tuyệt vời! Tuyệt vời!”

Tiếng khen ngợi không ngừng, nhưng đa phần đều là khán giả, âm thanh từ các sinh viên bên này hầu như không đáng kẻ.

Rốt cuộc, các sinh viên đều không phải là kẻ ngốc.

Lần này ai cũng đều biết, Mặc Tiểu Vũ này có thể nói là đã đắc tội chết với toàn bộ Kỳ Dược Phường rồi!

Nhưng bản thân ‘Mặc Tiểu Vữ’ không thèm quan tâm.

Đôi mắt anh nóng rực, nhìn chằm chằm cái hộp trêи đài cao, sải bước, đi nhanh tới.

Hà Linh Hoal Đây mới là mục đích căn bản của việc anh đến đây.

Chỉ là.

Ngay khi Lâm Dương bước tới muốn lấy Hà Linh Hoa, đám sinh viên đứng ở hai bên hộp đột nhiên giơ tay thu lại hộp đựng Hà Linh Hoa kia.

Lâm Dương sửng sốt, lập tức lo lắng, vội vàng chặn sinh viên đó lại.

“Các anh đang làm cái gì vậy?” Lâm Dương hét lên.

“Câu này phải là chúng tôi hỏi cậu mới đúng? Bạn học Mặc Tiểu Vũ, cậu làm cái gì vậy?” Phùng Thạch bước tới, lạnh lùng hỏi.

“Ông đã thừa nhận tôi là người đứng thứ nhất trong cuộc thi thẩm định dược phẩm rồi. Theo lý mà nói những phần thưởng này là của tôi. Làm sao ông có thể tước đi phần thưởng của tôi?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Phần thưởng? Hừ, bạn học Mặc Tiểu Vũ, phần thưởng của giải nhất này là do Kỳ Dược Phường cung cấp. Kỳ Dược Phường hoàn toàn có thể tùy tiện đổi phần thưởng cho giải nhất. So với thành tích trước đây của cậu, chúng tôi cảm thấy có phần thưởng còn thích hợp với cậu hơn, vì vậy chúng tôi dự định đổi phần thưởng!” Phùng Thạch nói.

“Cái gì?” Lâm Dương đồng tử’ co rút lại.

Tất cả mọi người cũng đều choáng váng.

Phùng Thạch lại có dự định như vậy, nhưng mà… dự định này của ông ta cũng phù hợp với quy định!

Rốt cuộc cuộc thi này là do Kỳ Dược Phường tổ chức, bất kể phần thưởng như thế nào, Kỳ Dược Phường hoàn toàn có thể sửa đổi, chuyện này cho dù truyền ra ngoài, người ngoài nhiều nhát nói rằng Kỳ Dược Phường không tử tế, cũng chỉ như vậy mà thôi.

“Cầm đi đi!” Phùng Thạch cũng lười nói nhảm với Lâm Dương, vẫy tay với hai sinh viên.

Hai sinh viên biết ý, cầm hộp muốn rời đi.

Nhưng vào lúc này, ánh mắt của Lâm Dương chợt nghiêm nghị, đột nhiên lao lên, giật chiếc hộp trêи tay.

“Cậu đang làm cái gì vậy?”

“To ganl!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 346


“Mặc Tiểu Vũ, cậu điên rồi sao?”

Tiếng gào thét lập tức vang lên, người của Kỳ Dược Phường từ bốn phương tám hướng toàn bộ vây quanh…

Hành động của Lâm Dương đã vượt quá dự liệu của nhiều người, không ai ngờ rằng vị ‘Mặc Tiểu Vũ’ này lại trực tiếp ra tay giành lấy hộp bảo vật kia.

Cũng bao gồm Thiên Mạch…

Nhiều người của Kỳ Dược Phường lập tức vây quanh.

La Phú Vinh sững sờ một chút, đột nhiên phản ứng lại, nghiêm nghị quát lên, “Mặc Tiểu Vũ tạo phản! Mặc Tiểu Vũ muốn tạo phản rồi! Mọi người nhanh chóng vây bắt cậu ta, mau vây cậu ta lại!”

Giọng nói này của anh ta có thể coi là thức tỉnh toàn bộ đám người đang sững sờ.

Các sinh viên đột nhiên run rẩy, đều lao tới và vây quanh bục gỗ.
loading4.png


Nhiều người cũng như vậy, hoặc là chế nhạo giễu cọt, hoặc là lắc đầu bóp cổ tay.

Huyền Dược bên này bước lên phía trước mấy bước, nhìn Lâm Dương bị đám người vây quanh, không khỏi thở dài nói: “Bạn học Tiểu Vũ, tội gì phải như vậy? Kết cục của việc chống lại Kỳ Dược Phường là như thế nào, chắc cậu đã biết rõ rồi mới đúng! Nhanh bỏ đồ vật xuống. Đừng kháng cự, các giảng viên chắc chắn nương tay. “

“Nương tay sao? Anh cho rằng tôi thật sự quan tâm đến Kỳ Dược Phường nhỏ bé này sao?” Lâm Dương hừ lạnh một tiếng nói: “Rõ ràng tôi đã dành được vị trí thứ nhất, nhưng Kỳ Dược Phường lại làm việc mờ ám, làm ra chuyện quyết định nội bộ. Ở trước mặt quần chúng bóp méo sự thật, đổi trắng thay đen. Nơi bất công bắt nghĩa này, có cái gì đáng để ở lại? Các anh không lẽ còn cho rằng chúng ta có thể học được cái gì từ bàn tay của đám người này sao? “

Ngay khi những lời này rơi xuống, Huyền Dược lập tức choáng váng.

Nhưng các giảng viên xung quanh và hầu hết các sinh viên đều bùng nổ!

“Súc sinh! Nói cái gì vậy?”

“… Dám sỉ nhục Kỳ Dược Phường của chúng tôi sao?”

“Tên khốn! Gan chó lớn lắm!”

“Tôi thấy là cậu không muốn sóng tiếp nữa rồi!”

“Quỳ xuông cho tôi, hôm nay không tạ tội với Kỳ Dược Phường của chúng tôi thì đừng hòng rời khỏi đây!”

Xung quanh tiếng gào thét không ngừng, giảng viên và sinh viên lần lượt chỉ trích Lâm Dương, còn có người muốn xông vào đánh Lâm Dương.

“Tất cả im lặng!”

Phùng Thạch ở bên này hét lên.

Mọi người mới dừng lại.

Sắc mặt của Phùng Thạch rất khó coi.

Ông ta không thể hiểu được tại sao Mặc Tiểu Vũ này lại cố chấp với Hà Linh Hoa như vậy, cho dù nói như thế nào, hôm nay Kỳ Dược Phường cũng chịu xấu hỗ rất lớn rồi.

Ông ta đã nghe thấy những lời chế giễu và bàn tán của khán giả xung quanh.

Sau sự việc ngày hôm nay, e rằng cả nước sẽ cười nhạo vì những chuyện hoang đường xảy ra ở Kỳ Dược Phường lúc này …

“Phó Phường Chủ!”

Nhìn thấy Phùng Thạch bước tới, mọi người tự giác nhường đường.

Lúc này, Lâm Dương mộit tay giữ chặt cái hộp, tay kia đã rút kim bạc ra, chuẩn bị động thủ.

Mọi chuyện đã đến nước này rồi thì không thể nào quay đầu lại được, nhưng mà cho dù thế nào thì chuyện cũng đã đến mức không thể hói hận.

Lâm Dương đã sẵn sàng lao ra khỏi Kỳ Dược Phường.

“Mặc Tiểu Vũ, tài năng rất cao, hơn nữa từ biểu hiện ngày hôm nay có thể thấy, dường như đã nắm chắc một bộ tài liệu y học cổ điển, đúng không?” Phùng Thạch nhìn chằm chằm Lâm Dương, trằm giọng nói.

“Phó Phường Chủ muốn nói cái gì?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Giao Hà Linh Hoa ra, hơn nữa lập tức xin lỗi tôi, tự kiểm điểm trước mặt tất cả khách quý, như vậy tôi có thể giảm nhẹ hình phạt, cậu thấy thế nào?” Phùng Thạch hỏi.

Rõ ràng là ông ta cũng không muốn từ bỏ một hạt giống tốt như Mặc Tiểu Vũ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 347


Trước tiên không nói đến thực lực của Mặc Tiểu Vũ, đơn giản chỉ cần nói đến việc anh có thẻ trả lời vấn đề nan giải của thiên cổ đó cũng đủ thu hút sự chú ý của Kỳ Dược Phường.

Tuy nhiên, Kỳ Dược Phường đã đạt được sự nhất trí với thế lực đẳng sau Tiêu Sĩ Kiệt rằng, Hà Linh Hoa này 100% phải được giao cho Tiêu Sĩ Kiệt, nếu không bản thân Kỳ Dược Phường cũng sẽ gây ra phiền phức lớn, cho nên bất luận như thế nào, Mặc Tiểu Vũ đều không thẻ lấy nó đi.

Chỉ là … Phùng Thạch hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của ‘Mặc Tiểu Vũ’ này, có lẽ nói ông ta căn bản không hiểu đây là người như thế nào!

“Cho nên nói từ đầu đến cuối các ông đều không định giao Hà Linh Hoa cho tôi sao?” Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Phùng Thạch hỏi.

“Sự sắp xếp của Hà Linh Hoa là do Kỳ Dược Phường quyết định! Cậu không có tư cách xen vào!” Phùng Thạch trầm giọng nói.

“Haha, cái gọi là cuộc thi thẩm định thuốc này cũng chỉ là một trò đùa thôi sao? Thật không biết xấu hổ, nhưng mà nó đã đến tay tôi rồi, nếu muốn tôi trả lại, e rằng đó là chuyện không thể nào.” Lâm Dương thờ ơ lắc đầu nói.

Phùng Thạch vô cùng bối rối, nhưng mà ánh mắt lại nhíu chặt: “Nghiêm túc chứ?”

La Phú Vinh và những người bên cạnh anh ta toàn thân run lên vì phấn khích.

Đặc biệt là La Phú Vinh, anh ta híp mắt lại, nụ cười trêи mặt cực kỳ rõ ràng.

Anh ta chỉ mong sao Mặc Tiểu Vũ này sẽ nói ra những lời như vậy, bởi vì anh ta biết rằng nói ra những lời như vậy với Phùng Thạch trong trường hợp này, dường như có thể nói là bản án tử cho chính mình …

“Mặc Tiểu Vũ này … không có ai có thể cứu được cậu ta!”

Tây Nhu Thiền ở bên này lắc đầu lia lịa, bình tĩnh nói.

“Đáng lắm!” Vương Băng Điệp hừ nói.

Theo sau câu phản vấn này của Phùng Thạch, vô số cặp mắt xung quanh đều đổ dồn về phía Lâm Dương.

Thiên Mạch ở đằng kia đã đứng lên rồi.

Minh Vũ cũng nhìn chăm chú.

“Bắt đầu rồi, sắp bắt đầu rồi!” Một giọng nam đầy phấn khích phát ra từ chiếc Bluetooth trêи tai Thiên Mạch.

“Bây giờ chắc vui vẻ lắm đúng không? Người này đa phần là không thể rời khỏi Kỳ Dược Phường rồi. Tôi sẽ tìm cách lấy đi Lạc Linh Huyết trong tay anh ta. Khi lấy được mười lăm Lạc Linh Huyết, đừng quên công lao của tôi!” Thiên Mạch thì thầm nói.

“Haha, làm sao mà quên được? Đợi tôi biểu diễn oai phong tại đại hội, gia tộc của chúng ta sẽ bay lên trời cao, trở thành anh hùng số một!” Giọng nói trong Bluetooth phát ra tiếng cười lớn.

Thiên Mạch không nói thêm gì nữa.

Vào lúc này, Lâm Dương cũng đã ra tay rồi.

Với một cử động nhẹ của bàn tay, chiếc kim bạc kẹp trêи ngón tay của anh giống như có ma thuật, biến mắt không có tăm hơi.

Những người xung quanh run rầy.

Lại nhìn thấy Lâm Dương ngắng đầu lên, thờ ơ nói: “Chúng ta, bây giờ bắt đầu đi!”

“Bắt đầu cái gì?” Các sinh viên bên cạnh sửng sốt một chút.

Trong giây tiếp theo, Lâm Dương trực tiếp tiến lên một bước, lao vào đám người.

bùm! bùm! bùm! bùm! bùm…

Những âm thanh ngột ngạt lần lượt phát ra.

Đám sinh viên vây quanh Lâm Dương như một quả bóng, tất cả đều bị đánh bay ra ngoài, ngã ngửa xuống đắt, đầu rách máu chảy.

Về phần Lâm Dương, anh phi như một con bò mộng trực tiếp lao ra khỏi đám đông.

“Hỗn xược!”

Phùng Thạch tức giận, trực tiếp chỉ vào Lâm Dương mà hét lên: “Bắt lấy cái tên nghiệt tử này cho tôi! Phế cậu ta!

Tôi muốn phế cậu taI”

“Vâng, Phó Phường Chủ!”

Tiếng gào thét vang lên, một nhóm sinh viên ưu tú của Kỳ Dược Phường lao về phía Lâm Dương …

Kỳ Dược Phường có sở trường về dược liệu, nhưng không chỉ là xác định dược liệu, mà còn đứng đầu trong nước về việc sử dụng dược liệu, dược liệu là chết, người là sống, phối hợp các loại dược liệu có thể sản sinh ra hiệu quả khác nhau. Có một số dược liệu khi đặt cùng nhau trong một thuốc thang đan dược có thể cứu người chết và chữa lành vết thương, một số dược liệu đặt cùng nhau thì cực độc, đụng vào sẽ phải chết.

Vì vậy, y thuật và độc thuật của người Kỳ Dược Phường là có một không hai.

Còn đám sinh viên duy trì trật tự của Kỳ Dược Phường này đều là những người tinh thông độc thuật, võ thuật vượt trội, bọn họ thường được Kỳ Dược Phường dùng để bày ra thủ đoạn của Kỳ Dược Phường với người ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 348


Giống như gặp phải chuyện như vậy, bọn họ cũng sẽ đứng ra trừng trị kẻ đến quấy rối Kỳ Dược Phường!

Rõ ràng là mười sinh viên này ai nấy đều cực kỳ nhanh nhẹn, đều có võ công căn bản, trêи tay bọn họ còn cầm một lượng lớn kim bạc đã tẩm độc tó, hai trong số bọn họ đã đến trước mặt Lâm Dương và ngăn cản anh.

Giảng viên ở bên này có trách nhiệm sắp xếp để cho khán giả rời đi.

Rốt cuộc, chuyện tiếp theo đây cũng đã thuộc về chuyện nội bộ của Kỳ Dược Phường rồi, đều không quá thích hợp để bày ra cho người ngoài xem.

Một số khán giả thức thời rời đi, nhưng một số vẫn muốn xem kịch, sống chét không muốn đi.

Khung cảnh vô cùng hỗn loạn.

Nhưng Phùng Thạch đã đưa ra quyết định rồi.

Mặc Tiểu Vũ này năm lần bảy lượt không cho ông ta mặt mũi, lần này ông ta cũng không định lưu tình nữa.

“Mặc Tiểu Vũ, trước mặt là những sinh viên tinh thông độc dược nhất trong Kỳ Dược Phường của tôi. Độc thuật độc kim của bọn họ thành thục không thể nào tưởng tượng nổi. Tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, lập tức quỳ xuống đất cho tôi, đầu hàng xin tha thứ! Bằng không! Tôi sẽ để bọn họ phế bỏ cậu!” Phùng Thạch lạnh lùng quát.

“Phùng Thạch, chỉ dựa vào những con cá thối cóc nát này cũng muốn ngăn cản tôi sao? Có phải là suy nghĩ quá nhiều rồi không? Cá nhân tôi đề nghị, là ra tay một cách tốt nhất, hoặc là mời Phường Chủ của các ông ra đây, có lẽ còn có thể cản được một chút!”

Lâm Dương quay đầu lại, ánh mắt trêи mặt nạ cực kỳ lạnh lùng.

“Đồ khốn kiếp!! Mặc Tiểu Vũ quá điên rồi!” Giảng viên Chu cũng không thể kìm nén được nữa, thất bại của Tiêu Sĩ Kiệt đã khiến ông ta vô cùng hận Mặc Tiểu Vũ. rồi, bây giờ ông ta còn có thể để cho Mặc Tiểu Vũ sống yên sao?

“Lên! Lên cho tôi! Tôi muốn tên nhóc này khóc ch** n**c mắt, lên cho tôi!” Giảng viên Chu rồng lên.

“Lên!”

Những đệ tử hệ độc kia cũng không thể nhẫn nhịn được nữa, đều vung kim độc trong tay về phía Lâm Dương.

Kim độc màu xanh đậm như một viên đạn bay về phía Lâm Dương.

Kim bạc lạnh lùng âm u cọ xát vào không khí và phát ra âm thanh “loạt xoạt”.

Nhưng mà, ngay lúc kim bạc sắp đâm trúng vào Lâm Dương, Lâm Dương đột nhiên một tay nhắc lên, nhịp bước vặn vẹo, vung lòng bàn tay lên không trung.

“Cái gì?”

Các sinh viên hệ độc xung quanh đều trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Lại nhìn thấy những kim bạc kia không có cái nào đâm trúng Lâm Dương, chúng… Lúc này, đã bị Lâm Dương nắm trong lòng bàn tay.

“Điều này là không thể nào…”

“Cậu ta … cậu ta lại nắm giữ những cây kim bạc đó bằng tay không sao?”

“Là giả đúng không?”

Các sinh viên xung quanh cũng náo loạn.

“Đáng ghét!”

Những sinh viên hệ độc kia nghiền răng nghiền lợi, trêи mặt lộ ra vẻ không cam lòng, còn muốn ra tay, nhưng mà giây tiếp theo, Lâm Dương đã vung tay lên.

“Trả lại cho các anh!”

Vút vù vù….

Tắt cả những cây kim bạc bay ra, đâm thẳng vào các sinh viên.

Lâm Dương vung kim, tốc độ cực nhanh và sức mạnh kinh người, những sinh viên này còn chưa kịp né tránh thì đã bị những cây kim bạc đâm trúng cơ thể, lần lượt ngã xuống đất.

“Đánh!”

Những người còn lại trực tiếp lao tới, quyền cước cùng lên.

Nhưng cũng vô dụng, nắm đấm của Lâm Dương càng cứng rắn, càng độc đoán, càng kiêu ngạo, một quyền một cước đá văng những người này lên không trung.

Một lúc sau, những sinh viên hệ độc này ngã xuống đắt.

“Đi cứu người!!”

Phùng Thạch sắc mặt căng thẳng, lập tức hét lên.

Những người xung quanh đã sợ hãi trước cảnh tượng này.

“Người này… thật sự là Mặc Tiểu Vũ sao?”

“Cậu ta lợi hại như vậy từ khi nào? Làm sao có thể một mình đối phó với nhiều tiền bối trong hệ độc như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 349


Không ít sinh viên đã phát ra những tiếng chất ván đày kinh ngạc.

Không nghỉ ngờ gì nữa, động thái này của Lâm Dương đã lật đổ tam quan của bọn họ.

“Sinh viên của hệ độc cũng không thể đối phó được. Xem ra người này phải cần các giảng viên ra mặt mới được!”

Giảng viên Đường trầm giọng nói, sau đó nói với các giảng viên khác: “Các vị, đến lượt chúng ta rồi. Đừng để bọn trẻ tiếp nộp mạng nữa! “

“Được rồi, tôi cũng thực sự không thể nhìn nổi dáng vẻ điên cuồng ngạo mạng của tên nhóc này, chúng ta lên thôi!”

“Sớm giải quyết chuyện này, cũng tránh để người ngoài xem trò cười!”

Giảng viên Chu và giảng viên Triệu lần lượt đứng lên.

Các giảng viên khác cũng bước về phía trước.

Các sinh viên tự giác rút lui.

Bọn họ biết rằng, bây giờ đã không còn đến lượt bọn họ phát bão tố nữa, bởi vì… các giảng viên đã nổi giận rồi.

“Cô Thiên Mạch, mời cô vào phòng chờ nghỉ ngơi đi?

Chuyện ở đây chờ chúng tôi giải quyết xong sẽ cho cô kết quả.” Minh Vũ liếc nhìn Lâm Dương, sau đó nói với Thiên Mạch người vẫn đang quay phim bằng điện thoại di động.

“Không sao đâu, tôi chỉ ở đây xem thử thôi.” Thiên Mạch từ chối nói.

“Cô Thiên Mạch, cái này…”

Minh Vũ còn muốn nói cái gì nữa? Đúng lúc này, ở đằng kia tiếng sôi sục truyền đến.

Cô ấy vội vàng nhìn về phía đó.

Lại nhìn thấy ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào một người.

“Giảng viên Tư Đồ?” Thiên Mạch khàn khàn lắm bẩm một tiếng.

“Giảng viên số một của Kỳ Dược Phường… cuối cùng cũng đứng lên rồi!”

Ngay khi ông ta vừa xuất hiện, các giảng viên đó cũng không dám bước tới trước, đều lần lượt tránh sang một bên, kính cẩn nhìn ông ta.

Lâm Dương cũng yên lặng theo dõi.

Giảng viên Tư Đồ từ đầu đến cuối đều mang đến cho anh một loại cảm xúc vô cùng đặc biệt.

Lại nhìn thấy ông ta chắp tay phía sau, bước tới trước, không vội vàng…

“Tên nhóc, không cần phải làm như vậy!” Giảng viên Tư: Đồ binh tĩnh nói.

Trêи mặt ông ta không có phẫn nộ, chỉ có một tia tiếc nuối.

“Đã tới bước này rồi, nói cái gì cũng đều vô dụng.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Rất có tài năng.” Giảng viên Tư Đồ nhắm mắt lại: “Giao Hà Linh Hoa ra đi, sau đó chủ động nhận lỗi với Phó Phường Chủ Phùng. Tôi sẽ không để cho phó phường chủ Phùng trừng phạt cậu. Sau này theo sau tôi học y thuật, không phải tốt sao? “

Ngay khi lời này vừa nói ra, không ít âm thanh sôi sục ở xung quanh phát ra.

Điều kiện mà Giảng viên Tư Đồ đưa ra có thể nói là đủ khoan hồng rồi.

La Phú Vinh và những người khác đột nhiên tim nhảy lên đến cổ họng, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, chờ đợi câu trả lời của anh.

Quả không ngoài dự đoán, Lâm Dương trực tiếp gật đầu, mở miệng nói: “Giảng viên Tư Đồ đã nói như vậy rồi, vậy được, tôi đồng ý!”

“Thật sao?” Giảng viên Đường ở bên cạnh trực tiếp nghẹn ngào.

Mọi người cũng đều vô cùng ngạc nhiên.

Mặc Tiểu Vũ cứng đầu này vừa mới thỏa hiệp như vậy sao?

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, lời nói của Lâm Dương lại phát ra.

“Nhưng mà trước lúc đó, tôi hy vọng Giảng viên Tư Đồ có thể chứng minh một chuyện.”

“Chuyện gì?”

Giảng viên Tư Đồ ngắng đầu lên, có chút ngạc nhiên nhìn anh.

Lại thấy Lâm Dương đưa tay lên, bình tĩnh nói: “Tôi muốn ông chứng minh một chút… rốt cuộc có tư cách dạy tôi y thuật hay không?”

Giọng nói rơi xuống đất, hiện trường ngay tức khắc im lặng như tờ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 350


Giảng viên Tư Đồ cũng trầm mặc.

Chất vấn Giảng viên Tư Đồ sao?

Toàn bộ Kỳ Dược Phường… không! Toàn bộ cả nước, người có gan dám chất vấn y thuật của giảng viên Tư Đồ, e rằng chưa từng có ai?

Đây là giảng viên số một của Kỳ Dược Phường!

Điều này đủ để làm chấn động các bác sĩ lớn của giới y học Trung Quốc!

Bao nhiêu người quỳ xuống khấu đầu, muốn van xin giảng viên Tư Đồ ra tay hoặc học y thuật dưới bàn tay của ông ta mà không được.

Nhưng bây giờ … người này lại nói những điều như vậy với Giảng viên Tư Đồ sao?

Người này rốt cuộc là tên điên… hay là kẻ ngốc?

Hơi thở của đám người có mặt tại hiện trường đông cứng lại, sững sờ nhìn Lâm Dương.

“Con chó rẻ tiền này! Ý của cậu là gì?”

Giảng viên Chu không thể nhịn được nữa! Trực tiếp gào thét lên.

Lâm Dương cau mày liếc ông ta một cái.

“Mặc Tiểu Vũ ! Thật quá đáng rồi!”

Tử Dạ ở bên này cũng không thể nhìn tiếp được nữa, chen ra từ trong đám đông, đứng trước mặt Giảng viên Tư.

Đồ, chỉ vào Lâm Dương mà hét lên, “Giảng viên Tư Đồ là ân sư của tôi, tôi không cho phép cậu xúc phạm ông ấy!

Lập tức xin lỗi Giảng viên Tư Đồ cho tôi, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ!”

“Tại sao tôi phải xin lỗi? Tôi nói sai cái gì sao? Không lẽ anh thật sự cho rằng y thuật của ân sư anh cao hơn tôi sao?” Lâm Dương hỏi ngược lại Tử Dạ.

Tử Dạ thở gấp, không biết trả lời như thế nào.

“Đã như vậy, vậy thì chúng ta hãy so tài y thuật đi!” Giảng viên Tư Đồ bình tĩnh nói.

“Sư phụ!” Tử Dạ lo lắng.

Nhưng Giảng viên Tư Đồ đã giơ tay và ra hiệu cho mọi người không được nói.

“Nếu như y thuật của cậu mạnh hơn tôi, vậy thì tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện này nữa, muốn rời đi hay ở lại, giành hay không giành Hà Linh Hoa đều không liên quan gì đến tôi!” Giảng viên Tư Đồ nhàn nhạt nói.

“Thú vị, vậy thì cùng chơi một trận đi.” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Muốn thi như thế nào?

“Thi về kiến thức lý thuyết, tôi chắc chắn không phải là đối thủ của cậu. Đến cả vấn đề nan giải mọi thời đại đó cũng có thể trả lời được, cho nên chắc chắn phải có kiến thức nhiều hơn tôi! Cho nên chúng ta thi đấu về y thuật thực tế chút đi!”

*Y thuật thực tế chút sao?” Lâm Dương ánh mắt lộ ra vẻ khó hiểu.

*Cầm dao đến đây.” Giảng viên Tư Đồ thờ ơ nói.

Sinh viên bên cạnh lập tức chạy đi, không lâu sau thì lấy hai con dao mỏ đưa cho giảng viên Tư Đồ.

Giảng viên Tư Đồ ném cho Lâm Dương một cái.

Lâm Dương giơ tay bắt lấy.

Lại nhìn thấy Giảng viên Tư Đồ không chút khách khí rạch một dao vào cánh tay của mình.

Ngay tức khắc, máu tươi dần dần chảy ra.

“Giảng viên!”

Các sinh viên xung quanh lo lắng hét lên.

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, giảng viên Tư Đồ nhanh chóng dùng tay kia rút ra năm cây kim bạc, đâm vào cánh tay đó một cách chính xác và nhẹ nhàng.

Một cảnh tượng khiến người ta không thể nào tin được xuất hiện.

Thấy cánh tay bị rạch kia đột nhiên ngừng chảy máu.

Không chỉ có như vậy, vết thương đóng vảy với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhìn thấy dấu hiệu này, e rằng không cần đến một tiếng đồng hồ, vết thương này đã có thể hoàn toàn lành hẳn!

“Trời ạ, quả thực là thần kỳ!”

“Chuyện này làm sao có thể?”

“Đây chính là là y thuật của Giảng viên Tư Đồ sao?”

“Một ít kim bạc đã có hiệu quả như vậy? Thật kinh ngạc!”

“Thật không hổ danh là đệ nhất giảng viên của Kỳ Dược Phường!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 351


Các sinh viên xung quanh phát ra tiếng cảm thán, đến cả những giảng viên đó cũng lộ ra ánh mắt ngưỡng mộ và thán phục.

Nhiều người chỉ mới nghe qua kiến thức lý thuyết của giảng viên Tư Đồ mà rất ít khi thấy ông ta thực hành, hôm nay mới được mở rộng tầm mắt.

“Bạn học Mặc Tiểu Vũ, đến lượt cậu rồi!”

Giảng viên Tư Đồ rút kim bạc ra, sau đó quay đầu nhìn Lâm Dương.

Những người khác cũng lần lượt nhìn anh, khóe miệng nở nụ cười chế giễu.

“Giảng viên Tư Đồ chỉ mất 7 phút để chữa lành vết thương! Tên nhóc, néu như không mắt ít hơn 7 phút! Vậy thì thua rồi!”

“Giảng viên Tư Đồ có tắm lòng nhân hậu nên sẽ không làm khó cậu, nhưng chúng tôi thì không như vậy. Nếu như thua rồi, thì lập tức quỳ xuống cho chúng tôi! Kháu đầu với giảng viên Tư Đồ, hiểu chưa?”

“Ha, đồ chó, bây giờ chắc chắn là sợ chết khϊế͙p͙ rồi đúng không? Nếu không được thì cứ nhanh chóng nhận thua, đừng lãng phí thời gian của mọi người!”

Các sinh viên lạnh lùng giễu cọt, không ngừng chế nhạo, thực lực mà Giảng viên Tư Đồ thể hiện ra khiến bọn họ tràn đầy tự tin.

Nhưng mà, Lâm Dương lại nhướng mày: “Chỉ như vậy thôi sao?”

“Hả?”

Giảng viên Tư Đồ khẽ chuyển động mắt.

Mọi người đều phẫn nộ.

“Đến lúc này rồi còn cứng miệng sao?”

“Đồ con bò!”

“Tôi muốn xem thử cậu ta có bản lĩnh gì?”

Tiếng la hét và chửi bới phát ra, càng ngày càng khó nghe, càng ngày càng gay gắt hớn.

“Được rồi, tôi sẽ lộ ra bản lĩnh, các người có thể nhìn thật rõi”

Lâm Dương thờ ơ nói, đồng tử chợt nghiêm nghị, trực tiếp cầm lấy con dao kia, hung hăng chém vào cổ tay mình.

Phụt!

Con dao ngay lập tức cắt vào cổ tay Lâm Dương, cả bàn tay của anh rơi thẳng xuống đất, máu tươi như đài phun nước không ngừng chảy ra từ miệng vết thương.

“Cái gì?”

Hiện trường đã bị chắn động.

Nhãn cầu của tất cả mọi người đều gần như rơi ra khỏi hốc mắt.

Giảng viên Tư Đồ cũng ngần ra, vội vàng đi về phía trước vài bước.

Ai có thể ngờ rằng Lâm Dương lại trực tiếp chặt đứt cánh tay của mình …

Lại nhìn thấy Lâm Dương cầm lấy bàn tay bị đứt lìa kia lên, trong miệng đã ngậm kim bạc, một tay còn lại nắm bàn tay bị gãy trêи cổ tay kia, sau đó đâm kim bạc qua, vừa đúng đâm vào miệng vét thương bị đứt gãy.

Đột nhiên, bàn tay bị đứt lìa dường như bị dính chặt vào.

đầu kia, không chút sứt mẻ.

Lâm Dương lại châm kim, khoảng bảy tám cái, nhanh chóng đâm vào quanh vết thương, thủ pháp của anh vô cùng tinh xảo uyển chuyển, ngón tay di chuyển nhanh chóng, sau đó kim bạc rơi xuống, làm cho người ta lóa mắt.

“Diêm La Kim Pháp?”

Giảng viên Tư Đồ ở bên này dường như ý thức được điều gì đó, hét lên thất thanh.

“Đúng, nhưng cũng không đúng!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó dừng lại một chút.

Giảng viên Tư Đồ vội vàng nhìn, cổ tay của Lâm Dương lúc này đã châm mười một kim bạc!

Và vết thương đó đã không còn có máu tươi chảy ra, một lúc sau, vết thương bắt đầu đóng vảy, hơn nữa… bàn tay bị đứt lìa của Lâm Dương thực sự đã động đậy.

“Cái này … cái này không thể nào!I”

Mọi người có mặt tại hiện trường đều như chết lặng.

Giảng viên Tư Đồ cũng mở to mắt, sững sờ nhìn cảnh tượng khiến người ta kinh hãi này …

Lâm Dương lấy điện thoại ra, nhìn lướt qua thời gian, nhẹ giọng nói: “Chính xác là 5 phút! Vậy thì… bây giờ nên là ai thẳng đây?”

Những người trước đó đã chất vấn và chế nhạo Lâm Dương ngay lập tức cứng họng, ai nấy đều đỏ bừng mặt, không nói nên lời.

Y thuật điêu luyện sắc sảo như vậy, ngay cả một kẻ ngu ngốc cũng có thể nhìn ra, hoàn toàn nghiền nát Giảng viên Tư Đồ…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 352


Giảng viên Tư Đồ thở ra một hơi trọc khí, khàn giọng nói: “Bạn học Mặc Tiểu Vũ, y thuật của cậu cao hơn tôi! Cậu thắng rồi!”

Khi giọng nói rơi xuống, giảng viên Tư Đồ như thể già đi vài tuổi.

“Thầy ơi!” Tử Dạ ở bên cạnh nghẹn ngào hét lên một tiếng.

*Sông Trường Giang sóng sau xô sóng trước, tôi quả nhiên đã già rồi.” Ông ta thở dài nói.

“Giảng viên Tư Đồ, tuyệt đối đừng nói như vậy, ông đã cố gắng hết sức rồi! Chuyện này không trách ông được!”

“Đúng vậy, ai mà ngờ được tên nhóc này lại yêu ma như.

vậy?”

Các giảng viên bên cạnh vội vàng an ủi.

Mặc dù lúc này tâm trạng của bọn họ cũng không được bình tĩnh.

Những người tại hiện trường hiển nhiên có chút hốt hoảng.

Minh Vũ ở bên này cũng với vẻ mặt sững sờ.

Đương nhiên, người sững sờ còn có Thiên Mạch, cô ấy làm sao có thể ngờ rằng thực lực của Lâm thần y này lại đáng sợ đến như vậy?

“Xem ra … mười lăm giọt Lạc Linh Huyết này không dễ dàng lấy được như vậy!”

Cô ấy âm thầm lắm bẩm, còn giọng nói trong Bluetooth đã bùng nỗ rồi.

Nhưng ngay khi mọi người đang kinh ngạc trước thủ đoạn bằng xương bằng thịt của Lâm Dương, trong đám người bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Không phải Mặc Tiểu Vũ, rốt cuộc là ai?”

Ngay sau khi những lời nói này rơi xuống, hiện trường im lặng…

Giọng nói này có thể nói là tiếng búa tạ, đã đánh thức nhiều người có mặt tại hiện trường.

“Đúng vậy, người này chắc không phải là Mặc Tiểu Vũ , đúng không?”

“Tôi ở cùng một ký túc xá với Mặc Tiểu Vũ, tôi nhớ cậu ta không lợi hại như vậy…”

“Trình độ của Mặc Tiểu Vũ như thế nào chúng ta có lẽ đều nhìn thấy rồi. Hơn nữa, nếu như cậu ta lợi hại đến vậy, làm gì đến Kỳ Dược Phường của chúng ta? Hơn nữa người này đeo mặt nạ, hoàn toàn không nhìn rõ mặt. Cậu ta thật sự là Mặc Tiểu Vũ sao?”

“Chắc chắn là không! Cậu ta rốt cuộc là ai?”

Tiếng chất vấn dần dần trở nên lớn hơn, ánh mắt của mọi người nhìn Lâm Dương cũng trở nên có gì đó không đúng.

Rốt cuộc chuyện này nằm ngoài dự đoán của mọi người, nếu như trong Kỳ Dược Phường có một nhân vật như vậy, mọi người không thể nào không biết.

Phùng Thạch và những người khác chưa từng gặp qua Mặc Tiểu Vũ, trong Kỳ Dược Phường có nhiều người như vậy, bọn họ đương nhiên không thể sinh viên nào cũng biết.

Còn Minh Vũ ở bên này lộ ra vẻ giật mình, có chút bối rồi nhìn Lâm Dương, đột nhiên, sắc mặt của cô ấy biến đổi, dường như đã nghĩ đến điều gì đó, cả người khẽ run lên.

Thiên Mạch ở bên cạnh có chút nghi hoặc.

*Cô Minh Vũ, cô làm sao vậy?” Cô ấy tò mò hỏi.

“Không … không có gì … không có gì…” Minh Vũ toàn thân run rẩy, vội vàng nặn ra nụ cười nói.

Nhưng nụ cười này của cô ấy lại vô cùng miễn cưỡng.

Thiên Mạch không hiểu lắm.

Nhưng cô ấy biết rằng Lâm Dương sắp bại lộ thân phận rồi.

“Tên nhóc, cậu thật sự không phải Mặc Tiểu Vũ hả?”

Phùng Thạch bước lên trước mấy bước, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương nói.

Nếu đúng là như vậy, vậy thì đây không còn là chuyện nội bộ của Kỳ Dược Phường nữa, mà là chuyện bên ngoài.

Nếu như mọi chuyện đã phát triển đến mức này rồi, chẳng những Phùng Thạch không còn chút kiêng nẻ gì, thậm chí còn có thể huy động thêm rất nhiều thế lực.

“Đã bị nhìn thấu, vậy thì tôi cũng không phải giả vờ nữa.”

Lâm Dương gật đầu.

Lời khẳng định này của anh ngay lập tức thu hút không ngót lời bàn tán xung quanh.

“Nếu đã như vậy, vậy thì chúng ta cũng không cần phải thủ hạ lưu tình nữa!” Phùng Thạch phát tay, mặt không biểu cảm nói: “Lập tức bật cảnh báo đặc biệt! Đóng tất cả các lối ra vào của Kỳ Dược Phường, bằng bắt cứ gì nào, phải bắt giữ kẻ đột nhập này!”

“Vâng, Phó Phường Chủ!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 353


Khi tiếng hét vang lên, liền nhìn thấy tất cả các giảng viên xông tới, như thể muốn tấn công Lâm Dương.

Nhưng vào lúc này, một tiếng chuông dồn dập lan truyền khắp toàn bộ Kỳ Dược Phường.

Các nơi của Kỳ Dược Phường đều có âm thanh sôi sục.

Tắt cả khán giả bị mắc kẹt trong trường đấu đều bị cưỡng chế kéo đi, đồng thời, rất nhiều tiếng bước chân vang lên từ lối đi phía xa.

Một nhóm người mặc đồng phục chạy về phía này.

Vẻ mặt của Lâm Dương trầm xuống, biết mình không thể ở lại lâu được nữa, lập tức quay người chạy về phía cổng.

“Chạy sao?”

Giảng viên Đường hét lên, trực tiếp vẫy tay về phía vị trí của Lâm Dương.

Rào rào!

Một đám bụi xanh biếc phiêu bạt cùng lúc, muốn bao phủ Lâm Dương.

Tuy nhiên, Lâm Dương lại trực tiếp bỏ qua bụi đất này, phóng thẳng về phía trước.

Bụi bám vào thân, nhưng anh lại như một người không có biến cố.

“Cái gì?” Giảng viên Đường đồng tử dãn ra, hoàn toàn không dám tin vào những gì mà mình đang nhìn thấy.

“Cậu ta thật sự không thèm quan tâm đến độc phấn của Giảng viên Đường sao? Tên này không lẽ là trăm độc không xâm nhập được sao?” Có người run rẫy nói.

“Giảng viên Đường, cần thận!” Lúc này, Giảng viên Triệu ở bên này hét lên một tiếng.

Giảng viên Đường toàn thân run rẫy, dường như mới tỉnh táo lại, đợi đến khi ông ta ngẳng đầu lên, Lâm Dương đã dùng một tay bóp cổ ông ta.

“Không!”

Giảng viên Đường hét lên một tiếng thảm thiết, cổ đã bị Lâm Dương siết chặt, còn chưa kịp chờ ông ta phản kháng, Lâm Dương đã phát lực.

Rầm!

Giảng viên Đường cả người bị văng ra ngoài, đụng phải một cây lớn cách đó không xa.

Răng rắc!

Phần thân cây đại thụ đó trực tiếp nứt ra, Giảng viên Đường lăn lộn trêи mặt đất, nôn ra hai ngụm máu tươi, hôn mê tại chỗ.

“Hả2”

Mọi người sợ hãi đến mức sắc mặt tái nhọt, toàn thân cứng ngắc, làm sao dám bước tới trước.

Chỉ có những giảng viên đó là cứng đầu cứng cổ xông lên.

“Đồ chó! Đứng lại cho ông!” Giảng viên Chu hét lên một tiếng, đôi tay vung một lượng lớn kim bạc về phía Lâm Dương.

Nhưng mà, lần này Lâm Dương với ánh mắt lạnh lùng, đột nhiên dừng lại, đột nhiên xoay người sang một bên, bất chấp tất cả lao về phía Giảng viên Chu.

“Không hay rồi!”

Giảng viên Chu sắc mặt thay đổi, vội vàng xoay người muốn trồn.

Nhưng…đã quá trễ rồi!

Lâm Dương trực tiếp từ phía sau đè bả vai của ông ta xuống, sau đó đột nhiên phát lực.

Răng rắc!

Tiếng xương gãy vang lên.

“Aaaa…”

Giảng viên Chu phát ra tiếng kêu gào thảm thiết.

“Chúng ta vốn dĩ không có thù oán gì, nhưng mà con người tôi tương đối nhỏ mọn. Người khác mắng tôi, tôi nhất định phải trả lại, nhưng tôi là người kém mồm kém miệng. Đã không thể phun ra được, vậy thì tôi chỉ có thể ra tay thôi!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, cánh tay từ trêи vai trái của Giảng viên Chu đã đặt lên vai phải của ông ta.

“Không… không được, không được…”

Giảng viên Chu toàn thân run rẩy điên cuồng, khuôn mặt già nua tái nhọt.

Tuy nhiên vô dụng, Lâm Dương trực tiếp hung hăng siết chặt.

Răng rắc!

“Aaaa…”

Giảng viên Chu đau đớn đến mức không thể hét lên được nữa, suýt chút nữa thì ngất xỉu, mềm nhữn ngã xuống đất, co giật điên cuồng, trong miệng cũng sùi bọt trắng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 354


Khi những người còn lại nhìn thấy cảnh tượng này, sợ hãi làm sao còn dám bước tới?

“Chuyện này … chuyện gì đang xảy ra với anh chàng này vậy? Cậu ta là quái vật sao?” Có người kinh hãi hét lên.

“Y võ! Cậu ta là Y VõI”

Giảng viên Tư Đồ ở bên này hét lên khàn cả giọng.

“Y Võ sao?”

Đôi mắt già nua của Phùng Thạch cũng phát sáng, trêи mặt tràn đầy nỗi căm hận!

Ông ta không thể ngồi yên được nữa, đôi tay già nua trực tiếp cọ xát vào eo, rút ra hơn hai mươi kim bạc vẫy về phía Lâm Dương.

Đã xuất hiện Y Võ rồi, vậy thì không phải một sinh viên hay giảng viên bình thường nào cũng có thể đối phó được.

Lúc này, chỉ có thể dựa vào ông ta.

Kim bạc vụt ra hệt như sao băng.

Kim của ông ta với tốc độ rất nhanh, mặc dù sức lực không mạnh lắm, nhưng lại có tính khéo léo, nếu như chạm phải, e rằng lòng bàn tay cũng có thể bị đâm thủng.

Cao thủ cuối cùng cũng đến rồi!

Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng, đột nhiên xoay người, cũng vung kim bạc ra.

Đinh! Đỉnh! Đinh! Đỉnh …

Kim bạc của hai người đập mạnh vào nhau, b*n r* rất nhiều tia lửa.

Chỉ là tốc độ rút kim, vẫy kim của Lâm Dương quá nhanh, hơn nữa trêи người anh cũng không biết cất giấu bao nhiêu kim bạc, khi hai đạo kim đối nhau, tốc độ của anh lại tăng lên rất nhiều, Phùng Thạch thực sự đã có chút không thể theo kịp, đã có một kim bạc đâm vào vai của ông ta….

Phùng Thạch sắc mặt đột nhiên thay đổi, tắt cả kim bạc trong tay đều rơi xuống.

Có lẽ ông ta cũng không ngờ rằng kim bạc của Lâm Dương lại khủng khϊế͙p͙ đến như vậy.

“Phó Phường Chủ, chúng tôi đến giúp ông!”

Các giảng viên khác thấy vậy, cũng lần lượt ra tay.

Trong phút chốc, tất cả mọi người tiền hành vây chặt Lâm Dương trong thế bao vây.

Nhưng càng có nhiều người, Lâm Dương lại càng không sợ hãi.

Anh thậm chí còn không rút kim trêи người ra nữa, mà đôi tay bó chặt xung quanh, lấy kim bạc của những người đó, sau đó vẫy về phía Phùng Thạch.

Đột nhiên kim bạc bay ra như mưa, Phùng Thạch hoàn toàn không chống đỡ nổi, trong nháy mắt thế tấn công biến thành thế phòng thủ, phòng thủ kiên trì hơn mười giây liền bị phá vỡ, toàn bộ kim bạc đã đâm xuyên vào cơ: thể của ông ta.

Phùng Thạch dừng lại.

“Phó Phường Chủ!”

Những người hét lên tiếng gọi thảm thiết.

Giờ phút này, Phùng Thạch toàn thân từ trêи xuống dưới đều là kim bạc, dày đặc chừng trêи trăm cái.

Ông ta tòn thân run rảy, trợn to mắt nhìn Lâm Dương, không dám nhúc nhích, ông ta chỉ cảm thấy tứ chi của mình giống như bị cái gì đó phong ấn lại, hoàn toàn không điều khiển được.

Đám đông tụ tập xung quanh.

“Không được cử động lung tung!” Giảng viên Tư Đồ bước nhanh đến, thấp giọng nói.

Mọi người đột nhiên run rẩy, những cánh tay đang giơ ra cũng đông cứng giữa không trung.

“Với kỹ thuật châm cứu của người đó, kim bạc của cậu ta chắc chắn là khá lợi hại. Nếu như tuỳ tiện rút ra, Phó Phường Chủ e rằng sẽ lành ít dữ nhiều!” Giảng viên Tư Đồ trầm giọng nói.

Những người xung quanh tái mặt, cũng đã từng nhìn thấy y thuật của Lâm Dương, đương nhiên cũng không dám chất vấn.

€ó người vội vàng hỏi: “Giảng viên Tư Đồ, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Mau đi mời phường chủ tới!” Giảng viên Tư Đồ đương nhiên nói mà không cần suy nghĩ.

Trong trường hợp này, chỉ có Phường Chủ mới có thể trần áp được.

“Vâng!”

Một sinh viên chạy đi.

Lâm Dương lại quay người đi về phía cổng.

Anh sẽ không ngu ngốc mà đợi đến khi Phường Chủ tới, Hà Hoa Linh đã có được trong tay rồi, anh bây giờ chỉ muốn nhanh chóng chữa khỏi bệnh cho Tần Ngưng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 355


“Cậu còn muốn chạy sao? Dừng lại cho tôi!”

Một số sinh viên không sợ chết vẫn muốn ngăn cản, nhưng lần này Giảng viên Tư Đồ đã hiểu ra rồi.

“Không cần cản cậu ta, để cậu ta đi!” Giảng viên Tư Đồ trực tiếp hét lên.

Các sinh viên lần lượt run rẫy, đều nhìn về phía ông ta.

“Giảng viên …” có sinh viên không cam lòng hét lên một tiếng.

“Thả cậu ta đi!” Giảng viên Tư Đồ trầm giọng nói, “Nếu như ngay cả Phó Phường chủ Phùng cũng không phải là đối thủ của cậu ta, các cậu lên cũng chỉ tốn công vô ích mà thôi!

Các sinh viên âm thầm siết chặt nắm đắm, trong lòng vô cùng phẫn uát.

“Đáng ghét…”

“Cứ bỏ qua như vậy sao?”

Bọn họ phát ra giọng nói không phục khí.

Nhưng Lâm Dương cũng không thèm ở cùng với bọn họ nữa.

Anh liếc nhìn cánh cửa đang đóng chặt của Kỳ Dược Phường, bởi vì là sự kiện đặc biệt, cửa đã được gia cố thêm một lớp cửa sắc điện tự động, sức mạnh như vậy cho dù là ô tô đâm vào cũng chưa chắc có thể mở ra được.

“Tên nhóc thối tha, lần này coi như là cậu gặp may! Nếu không phải là giảng viên Tư Đồ mở miệng nói, chúng tôi cho dù có liều mạng cũng nhất định sẽ để giữ cậu ở lại nơi này!” Một sinh viên trẻ tuổi mặc đồ đen nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, lạnh lùng nói.

Lâm Dương lại lắc đầu, “Các anh nên cảm thấy may mắn vì đã nghe lời giảng viên Tư Đồ, cũng nên cảm tạ ông ấy, bởi vì nếu như không có ông ấy, các anh không chết thì cũng bị tàn phế!”

“Cậu cũng không khá hơn là bao! Chúng tôi chết hay tàn phế, Kỳ Dược Phường cũng sẽ chữa khỏi cho chúng tôi, nhưng cậu thì khác! Tôi không tin một mình cậu có thể đấu lại nhiều người như vậy?” Người đàn ông mặc áo đen kia lạnh lùng nói.

“Vậy sao?”

Lâm Dương lắc đầu không nói gì, anh xoay người lại, liếc nhìn cánh cổng sắc rồi bước tới.

Mọi người lần lượt nhìn anh.

“Cậu ta muốn làm cái gì vậy?”

La Phú Vinh cau mày hỏi.

*Tôi không biết!” Tây Nhu Thiến ở bên này lắc đầu nói.

*Thủ đoạn của Lâm thần y quả thực không tồi, nhưng mà dường như cũng chỉ có hạn trong trường hợp này!” Thiên Mạch nhướng mày, thờ ơ nói.

Chỉ là … Khi Lâm Dương không ngừng tiến lên phía trước, vẻ mặt của mọi người bắt đầu thay đổi.

Bởi vì phương hướng của Lâm Dương chính là cánh cửa sắc đó.

Cửa đã đóng chặt rồi, không lẽ cậu ta muốn đẩy ra sao?

“Giảng viên Tư Đồ, chúng ta… có mở cửa không?” Một sinh viên cẩn thận hỏi Giảng viên Tư Đồ.

Giảng viên Tư Đồ cau mày, rơi vào im lặng.

“Đương nhiên là không mở, hừ, để xem tên nhóc đó đi như thế nào!” Vương Băng Điệp ở bên cạnh trực tiếp hét lên.

Đám đông ngừng bàn tán.

Tuy nhiên … bước chân của Lâm Dương không dừng lại, mà còn tăng tốc không ít, từ đi chậm biến thành đi nhanh, rồi từ đi nhanh đến chạy!

Chạy về phía cổng sắt sao?

Hơi thở của mọi người đông cứng lại, trừng to mắt không thể nào tin được mà nhìn.

“Cậu ta … cậu ta không lẽ là muốn …” Có người hét lên thất thanh, nhưng không dám nói lời tiếp theo.

Tuy nhiên, những người xung quanh lại lông tơ dựng thẳng đứng, rõ ràng biết người đó đang muốn nói cái gì.

“Không… không thể nào?” La Phú Vinh thở gấp, giọng nói cũng run rầy.

“Làm sao có thể? Mặc Tiểu Vũ có thể làm được chuyện này sao? Vậy thì ban đầu… hừ, tóm lại là không thể nào!”

Tây Nhu Thiến cười lạnh nói, nhưng vẻ hoài nghỉ trong ánh mắt vẫn vô cùng rõ ràng.

“Thế nào? Cô vẫn còn cho rằng cậu ta là Mặc Tiểu Vũ sao?” Huyền Dược ở bên cạnh thờ ơ nói một câu.

Tây Nhu Thiến mở miệng, không biết nên trả lời như thế nào.

Thiên Mạch luôn theo dõi bóng dáng của Lâm Dương, sự khinh thường trước đây dần dần chuyển thành kinh ngạc, lại từ kinh ngạc biến thành khó tin.

Ngay sau đó, cô ấy đã bị choáng váng.

Hiển nhiên, cô ấy cũng nhận thấy được tiếp theo đây Lâm Dương sẽ làm cái gì.

“Anh ta…chắc sẽ không…có gắng xông ra đúng không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 356


Thiên Mạch sững sờ nói, đôi mắt mùa thu của cô ấy mở to, khuôn mặt nhỏ nhắn sững sờ nhìn Lâm Dương, điện thoại di động đã tuột khỏi tay cũng không biết.

“Loảng xoảng. Này, Thiên Mạch, sao vậy, bên đó xảy ra chuyện gì vậy? Có chuyện gì vậy?” Một giọng nam lo lắng từ trong điện thoại truyền đến, nhưng Thiên Mạch lại giống như không nghe thấy.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, không khỏi nhíu mày nhìn anh, mi mắt cũng không dám chớp động.

Bởi vì điều mà hiện tại Lâm Dương có thể làm chỉ có chuyện này.

Nhưng loại chuyện này … thực sự không thể nào tin được.

Điều này tuyệt đối không thể nào!

Tuyệt đối không thể!

Lại nhìn thấy ánh mắt như ngọn đuốc của Lâm Dương, thờ ơ nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, nhưng tốc độ bước chân càng ngày càng nhanh.

Đột nhiên, hơi thở của anh ngưng tụ, cả người nhảy mạnh lên, thật sự nhảy vọt về phía cửa, đồng thời vung tay lên, vút … kim bạc giống như sao trêи trời rơi xuống, đồng thời, anh lại giơ nắm đắm lên, một lực dữ dội. Đập mạnh về phía cánh cổng thép kia.

Và chính vào lúc anh đánh ra, tắt cả những chiếc kim bạc đã vung ra toàn bộ đều rơi xuống và xuyên qua cánh tay anh một cách chính xác.

Ngay tức khắc, một luồng khí thế trước giờ chưa từng có bùng phát trêи cánh tay của anh.

Bùm!!

Nắm đấm đập mạnh vào cánh cổng thép.

Sau đó…

bùm! bùm! bùm! bùm! Bùm…

Cánh cửa bị xé toạc bởi một lực nổ kinh hoàng, bật tung ngay lập tức …

Toàn bộ cánh cổng thép đột nhiên vỡ tan thành từng mảnh dưới cú đắm của Lâm Dương!

Kinh hoàng như đất nỗ tung cả đắt trời, không gian và mặt đất rung chuyển.

Toàn bộ Kỳ Dược Phường đã hoàn toàn bị bao phủ bởi vụ nổ này.

Các sinh viên xung quanh cánh cổng sắt toàn bộ đều bị bay ra, từng người một ngã lăn dưới mặt đất, đầu rách máu chảy.

Bụi bay khắp trường đấu, mảnh sắt bắn tung tóe.

Điều này tiếp tục trong khoảng ba bốn giây, tất cả mới dần dần lắng xuống.

Mọi người vội vàng nhìn về phía nơi có bụi rơi kia, lại nhìn thấy cánh cổng của Kỳ Dược Phường đã mở ra rồi.

Cửa bị nỗ tung!

Đường rộng thênh thang!

Lâm Dương yên lặng đứng ở trước cổng, chậm rãi quay.

đầu lại, nhìn về phía những sinh viên vẫn chưa phục Lâm Dương kia.

“Bây giờ… các anh có lẽ đã cảm thấy may mắn vì làm theo lời khuyên của Giảng viên Tư Đồ rồi, đúng không?”

Lâm Dương nhẹ nhàng nói rồi bước ra ngoài cửa.

Tất cả sinh viên ở bên này sợ hãi ngã quy xuống đất, ai nấy đều không thể đứng thẳng được nữa…

Cánh cửa mở ra, Lâm Dương sải bước rời đi không trở ngại.

Người của Kỳ Dược Phường trừng to mắt mà nhìn, toàn thân run lẫy bẫy không dám ngăn cản.

Khi mọi người phản ứng lại, Lâm Dương đã biến mắt rồi.

“Vậy thì… Tên đó thực sự là con người sao?” Có người giọng nói run rầy hỏi.

“Không … không … không biết…” lại có người run lẫy bẫy trả lời.

“Nếu như một quyền này đánh trúng ai đó … vậy không phải sẽ bị nỗ thành từng mảnh rồi…”

“Trời…trời ơi, con quái vật này rốt cuộc là từ đâu chạy tới vậy?

Những âm thanh cảm thán bắt đầu vang lên chằng chịt.

Cậu sinh viên mặc đồ đen trước đó sớm đã đôi chân run rẩy, làm thế nào cũng không thể đứng dậy khỏi mặt đắt.

Nếu như cú đắm này đánh trúng người anh ta, cho dù là y thuật của Kỳ Dược Phường có cao minh, dược liệu có quý giá đến đâu, cũng không cách nào cứu được!

E rằng tới lúc đó người nên mời không phải là bác sĩ, mà là thợ may …

Mọi người run lẫy bẩy.

Đám người La Phú Vinh đổ mồ hôi lạnh, sau lưng ướt đẫm.

Nghĩ đến chuyện lần trước gây phiền phức với người này trong phòng tuyển thủ, toàn thân không khỏi run lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 357


Tây Nhu Thiến và Vương Băng Điệp có khuôn mặt phức tạp.

Về phần Thiên Mạch ở bên này, mặt không biểu cảm ngồi trêи ghê.

Cô ấy cầm điện thoại trêи mặt đất lên, lúc này, người trêи video điện thoại vẫn còn đang lo lắng hét lên.

“Thiên Mạch, có chuyện gì vậy? Lúc nãy xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao tôi nghe thấy tiếng động rất lớn? Có người đã thả bom sao?” Người ở đầu dây bên kia lo lắng hỏi.

Thiên Mạch nhắm mắt lại, im lặng một lúc mới nói: “Lâm thần y này, tốt hơn hết là đừng gây chuyện với anh ta.”

“Đừng gây chuyện sao?” Người đàn ông sửng sốt, sau đó lo lắng nói: “Ý của cô là gì? Thiên Mạch? Không lẽ Lạc Linh Huyết không cần nữa sao?”

“Anh muốn mạng, hay là muốn Lạc Linh Huyết?” Thiên Mạch trực tiếp hỏi ngược lại một câu.

Người đàn ông thở gấp, không nói gì.

“Thủ đoạn của người này vượt xa sức tưởng tượng của tôi. Sau này có thể không đụng chạm đến. Cố gắng hết sức đừng khiêu khích anh ta, anh mất mạng là chuyện nhỏ, nếu như lập đại thù cho gia tộc, thì tôi và anh sẽ là tội nhân của gia tộc rồi!” Thiên Mạch mặt không biểu cảm nói, sau đó cúp điện thoại.

Khung cảnh hỗn loạn làm sao.

Tất cả những người trong Kỳ Dược Phường đều rơi vào trạng thái hoảng sợ.

“Phường chủ đến rồi!!”

Lúc này, không biết là ai đã hét lên một tiếng.

Âm thanh này rơi xuống đất, mọi người đồng loạt nhìn về phía nguồn phát ra âm thanh, lại nhìn thấy một nhóm người đang bước nhanh trêи lối đi đằng kia, dẫn đầu là một ông cụ da trắng đầu bạc, ông cụ vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt sâu thẳm sáng bóng, từ diện mạo có thể tháy có lẽ đã hơn bảy mươi tuổi rồi, nhưng từ dáng vẻ lại không giống như vậy, hiển nhiên là người này được bảo dưỡng rât tôt.

“Phường chủ!”

Giảng viên Tư Đồ ở đẳng kia giống như nhìn thấy cứu tinh, dẫn đầu nhóm giảng viên vội vã tiến về phía trước.

“Các ông có sao không?”

Phường Chủ trầm giọng hỏi.

“Chúng tôi không sao.”

“Chỉ là Phó Phường Chủ, ông ấy…”

Mấy người muốn nói lại ngừng.

Phường chủ liếc nhìn Phùng Thạch, ánh mắt nhíu chặt lại, lập tức đi tới, nhìn chằm chằm kim bạc trêи người Phùng Thạch.

“Phường chủ, Phó Phường chủ Phùng không sao chứ?”

Người bên cạnh cẩn thận hỏi.

“Cũng may là các ông không rút kim bạc trêи người ông ta ra, cho nên tạm thời không sao! Nếu không, Phó Phường Chủ lành ít dữ nhiều rồi.” Phường chủ trầm giọng nói.

Mọi người vừa nghe thấy thì trong lòng sợ hãi, cũng lần lượt nhìn về phía Giảng viên Tư Đồ.

Nếu như không có giảng viên Tư Đồ kịp thời ngăn cản, Phùng Thạch e rằng phải bàn giao ở đây rồi.

“Phường chủ, tôi quan sát thấy hiện tại mạch tượng của Phó Phường chủ dường như biến mắt, nhưng nhịp tim và nhịp thở của ông ấy rất ổn định. Chuyện này là sao vậy?

Chúng ta nên làm gì bây giờ?”, Giảng viên Tư Đồ bước tới trước hỏi.

“Mạch tượng biến mắt là do mạch của Phó Phường Chủ Phùng bị khoá giữ bằng kim bạc. Các ông đương nhiên không thể cảm nhận được, còn nhịp tim và nhịp thở của ông ấy rất ổn định. Đó là do một bộ phận kim bạc đang phong tỏa mạch của ông ấy lại, đồng thời có một bộ phận kim bạc khác liên kết với các cơ quan chủ yếu của ông ấy.

“Phường chủ, chúng tôi không hiểu lắm!”

Mọi người bối rồi hỏi.

“Nói cách khác, bộ phận kim bạc này giam cầm Phó Phường Chủ, còn bộ phận kim bạc trêи ngực của ông ta là yếu tố quan trọng duy trì tính mạng của Phó Phường Chủ, nếu như các ông rút bất kỳ cây kim nào trêи người ông ấy ra, ông ấy đều sẽ chịu phản phệ, nhẹ nhát là vỡ nội tạng, chịu nội thương cực kỳ nghiêm trọng, nặng thì tử vong ngay tại chỗ! Loại thương tích này … không thể nào cứu vãn được. Nói cách khác, chỉ dựa vào y thuật dược vật của Kỳ Dược Phường chúng ta rất khó để cứu sống!”

Phường chủ khàn giọng nói.

Khi lời này vừa rơi xuống, mọi người toát mồ hôi hột, da đầu tê dại.

“Cái này…kim bạc này lại huyền diệu như vậy sao?”

Huyền Dược kinh ngạc nói.

“Người đó rốt cuộc là ai? Lại có năng lực như vậy?” Tử Dạ hỏi, sắc mặt tái nhợt vô cùng.

Người có thể thi triển các kỹ thuật châm cứu cao cấp như vậy, trong lòng bọn họ đã nảy sinh tâm lý sợ hãi rồi.

“Cho dù là ai, thù này chúng ta nhất định phải báo!”

Phường chủ mặt không biểu cảm nói: “Còn dám đến Kỳ Dược Phường của tôi gây chuyện, cho dù cậu ta đến từ ‘Yến Kinh, nợ này cũng phải tính!”

“Phường chủ, thủ đoạn của người này quá lợi hại rồi, chúng ta… chúng ta có thể đối phó với cậu ta được không?” Có người cẩn thận dè dặt hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 358


“Sợ cái gì? Bây giờ chỉ cần làm rõ người này là ail Các ông có biết người này là ai không? Có ai biết cậu ta là ai không?” Đôi mắt của Phường Chủ tràn đầy vẻ lạnh lùng âm u, trầm giọng hét lên.

Mọi người hoảng sợ, lại không ai lên tiếng.

Ai cũng biết Phường Chủ lần này thật sự rất tức giận rồi.

Tuy nhiên, người này đeo mặt nạ, cơ thể ăn mặc kín đáo, mạo danh Mặc Tiểu Vũ tham gia cuộc thi, ai có thể biết được thân phận thật sự của cậu ta?

Nhưng chính vào lúc này, một người đột nhiên có chút lảo đảo chạy tới.

“Phường chủ, người này … có lẽ tôi biết …” một giọng nói run rầy truyền đến.

“Minh Vũ?” Phường Chủ nhìn người nọ, trầm giọng hỏi: “Cậu ta là ai?

“Rất có thể … anh ta chính là Lâm Thần Y trong truyền thuyết!”

Minh Vũ sắc mặt phức tạp, tháp giọng nói.

“Lâm thần y sao?”

Tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều th* d*c, vô cùng kinh ngạc nhìn Minh Vũ.

“Cô có chắc không?” Phường Chủ cũng biết người này.

“Tôi không biết, nhưng từ biểu hiện của người vừa rồi có thể thấy, anh ta rất có thể … chính là Lâm thần y …” Minh Vũ vẻ mặt lo lắng, chậm rãi nói.

“Nếu đã như vậy, vậy thì phái người đi gọi Lâm thần y đến đi!” Phường Chủ lạnh lùng nói.

“Với tính khí của Lâm thần y, e rằng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.” Minh Vũ lập tức đem những chuyện trước đó xảy ra ở Sùng Tông Giáo nói ra.

Khi mọi người xung quanh vừa nghe thấy hành động vĩ đại của vị Lâm Thần Y này ở Sùng Tông giáo, đều trọn mắt ngoác mồm, không thể nào tin được.

“Phường Chủ, nếu như người này thật sự là Lâm Thần Y, vậy thì mục đích của anh ta cũng chỉ vì Hà Linh Hoa mà thôi, tôi nghĩ anh ta chắc sẽ không đến làm phiền chúng ta nữa, Minh Vũ cảm thấy … chuyện này nên kết thúc ở đây …” Minh Vũ khuôn mặt lộ ra vẻ sợ hãi nói.

Chuyện ở Sùng Tông Giáo, Lâm Thần Y tàn bạo đã để lại ám ảnh tâm lý cho cô ấy.

Nhưng Phường Chủ rõ ràng không thèm quan tâm.

“Minh Vũ! Cô sợ Lâm Thần Y, Kỳ Dược Phường của tôi không sợ! Hôm nay trước tiên không nói người này có phải là đầu sỏ hay không, cho dù không phải cậu ta, tôi muốn quy trách nhiệm cho cậu ta, cậu ta dám nói nửa lời sao? Kỳ Dược Phường của tôi còn không thể so sánh với một Lâm thần y nhỏ bé sao? ” Phường chủ hét lên, sau đó xua tay: “Giảng viên Hạ An! “

“Phường chủ!”

“Đi, thu xếp người đến Giang Thành một chuyến, gặp Lâm Thần Y này cho tôi!”

“Vâng!”

Thiên Mạch bàng hoàng rời khỏi Kỳ Dược Phường.

“Mười lăm giọt Lạc Linh Huyết, cứ như vậy mà từ bỏ sao?”

Thiên Mạch thì thầm một tiếng, sau đó thở dài không thôi.

Đúng vào lúc này, điện thoại của cô ấy rung lên.

Thiên Mạch có chút uễ oải liếc nhìn, đột nhiên thở gấp, ánh mắt ngưng tụ.

Cô ấy do dự một chút, cuối cùng vẫn nhắn nút kết nói.

“Cô Thiên Mạch, thực xin lỗi, tôi đã về trước rồi, nếu như: cô thuận tiện thì tự mình đến Giang Thành đi, chúng tôi sẽ trả tiền cho cô theo như thỏa thuận.” Giọng nói của Lâm Dương ở bên kia điện thoại truyền đến.

“Được rồi, nhưng mà thật sự khiến người ta không thể tin được. Không ngờ sức mạnh của Lâm thần y lại khủng khϊế͙p͙ đến vậy.” Thiên Mạch ngạc nhiên nói.

Mặc dù cô ấy thực sự rất kinh ngạc.

“Để cô Thiên Mạch chê cười rồi.” Lâm Dương nhàn nhạt đáp, thật ra trong lòng anh đã có nghi ngờ về cô Thiên Mạch này rồi.

Anh không nghĩ rằng tất cả những điều này chỉ là trùng hợp.

“Mấy ngày này tôi không có thời gian, như vậy đi anh Lâm, đợi khi nào rảnh tôi sẽ gọi điện thoại lại cho anh đi đến Giang Thành thanh toán, anh tháy có được không?” Thiên Mạch cười nói.

“Ò? Cô Thiên Mạch không đến được sao? Chi bằng như vậy đi, cô cho tôi số tài khoản, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản của cô, thế nào?”

“Chuyện này… cũng được, nhưng mà tôi cảm thấy anh Lâm đã để cho tôi kiếm được một số tiền lớn như vậy. Nếu như tôi không mời anh Lâm một bữa thì thật sự không phải phép.”

“Ngày khác đi, đợi cô tới Giang Thành rồi, tôi làm chủ.”

Lâm Dương cười nói.

Hai người tuỳ ý trò chuyện một lúc, sau đó cúp máy.

Thiên Mạch không nói gì, lên xe và lái về phía sân bay.

Chính vào lúc này, bệnh viện Giang Thành.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 359


Lâm Dương đã đem Hà Linh Hoa và nhiều dược liệu quý nấu thành thuốc thang, cho Tần Ngưng uống.

Tần Bách Tùng đứng ở cửa, trông chờ mòn mỏi.

Mặc dù Lâm Dương đã nói rằng Hà Linh Hoa chắc chắn có thể chữa khỏi cho Tần Ngưng, nhưng chưa đến giây phút cuối cùng, tâm tư của Tần Bách Tùng vẫn không cách nào bình tĩnh được.

Sau khi cho uống thuốc sắc xong, Lâm Dương bắt đầu châm kim vào trán cho Tần Ngưng.

Khi bảy cây kim bạc rơi xuống, Lâm Dương ngay tức khắc mồ hôi nhễ nhại, thở hỗn hẻn.

Tần Bách Tùng nhận ra đây là thất tuyệt kim do Lâm Dương tự chế ra!

Một khi những cây kim thần này được thi triển, có thể khiến cho cơ thể bệnh nhân có thể hấp thụ thuốc tốt hơn, có thể khiến cho tác dụng của thuốc phát huy có thể tăng gần gấp đôi.

Tuy rằng mũi kim này không thể trực tiếp chữa bệnh cứu người, nhưng hiệu quả vô cùng nghịch thiên, sự tiêu hao sức lực của người châm cũng vô cùng to lớn, e rằng hai ngày hôm nay và ngày mai Lâm Dương dường như không thể cầm kim lên được nữa.

Loảng xoảng!

Lâm Dương đôi chân mềm nhũn ngã xuống đắt.

“Sư phụ!”

Tần Bách Tùng lo lắng, lập tức xông tới đỡ Lâm Dương dậy.

“Tôi không sao…”

Lâm Dương thở gấp nói.

“Sư phụ, người không thể vì Ngưng Nhi mà làm hại cơ thể!” Tần Bách Tùng đau lòng nói.

“Không sao…. Tiểu Ngưng chắc không có gì đáng ngại nữa. Sau mười phút, ông đi rút kim đi.”

“Vâng…”

Tần Bách Tùng gật đầu, sau đó chạy đi rót cho Lâm Dương một tách trà, mang theo một cái ghé đến, để anh nghỉ ngơi.

Mười phút sau, Lâm Dương thở phào nhẹ nhõm, Tần Bách Tùng cần thận dè dặt rút bảy cây kim ra.

Không lâu sau khi kim bạc được rút ra, lông mi của Tần Ngưng bắt giác chớp động.

Tần Bách Tùng sửng sốt, sau đó đôi mắt già nua rơi lệ, khóc không thành tiếng.

Bi kịch lớn nhất trong cuộc đời là người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, ông ta suýt chút nữa đã như vậy rồi.

Ông ta chỉ có một đứa cháu gái như vậy, nắm trong tay sợ bay, ngậm trong miệng sợ tan, nếu như Tần Ngưng thật sự xảy ra chuyện bắt trắc gì, e rằng ông ta cũng không thể sống nồi.

“Sư phụ, cám ơn người!” Tần Bách Tùng đi tới, đôi mắt già nua vẫn đục nói.

“Không sao, dậy đi.” Lâm Dương cười.

Tần Ngưng khoảng một giờ sau thì hoàn toàn tỉnh lại, các bác sĩ đều chạy vào, nhìn Tần Ngưng đang dần dần hồi phục, mọi người đều kinh ngạc vô cùng.

Lâm Dương vốn dĩ muốn nói chuyện với Tần Ngưng một lúc, nhưng vào lúc này, trong bệnh viện xuất hiện một bóng người.

Lâm Dương cau mày, vẻ mặt không được tự nhiên lắm.

Anh nói với Tần Bách Tùng một tiếng, để ông ta chăm sóc tốt cho Tần Ngưng, rồi một mình bước ra khỏi bệnh phòng.

“Chủ tịch Lâm!”

Mã Hải ở ngoài cửa nhẹ nhàng gật đầu với Lâm Dương.

“Sao anh lại tới đây?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Cái này…” Sắc mặt của Mã Hải có chút mắt tự nhiên, dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại ngừng.

“Rốt cuộc là sao vậy?” Lâm Dương lập tức truy hỏi.

Mã Hải thở dài, trầm giọng nói: “Chủ tịch Lâm, tôi bị người của nhà họ Lâm yêu cầu đến đây mời anh trở về văn phòng gặp bọn họ ngay lập tức!”

“Người nhà họ Lâm sao?”

Lâm Dương cau mày.

Bọn họ đến nhanh quá!

Nhưng mà cũng đúng thôi, dù sao một người nhà họ Lâm đã biến mắt ở Giang Thành, hơn nữa còn vì anh mà đến, vô duyên vô cớ không thây nữa, đương nhiên sự nghi ngờ sẽ đổ lên đầu anh.

E rằng đồng thời với lúc đó, bọn họ cũng đang điều tra Lâm Dương phế vật bị trục xuất đó.

“Đi thôi, đi xem thử.” Lâm Dương thờ ơ nói, liền đi ra khỏi bệnh viện.

Mã Hải lái xe đưa anh đến trụ sở của tập đoàn Dương Hoa, hai người cùng lên thang máy, đến văn phòng chủ tịch ở tầng cao nhất, Lâm Dương tự nhiên rút kim bạc trêи 3 Št lành }VS: 21280 fteẺ cô ra, khôi phục lại dáng vẻ của Lâm Đồng.

Mặc dù đây vốn là dáng vẻ ban đầu của anh, nhưng trêи thực tế, hiện tại đã thay đổi không ít so với ba năm trước, cho nên anh cũng không lo lắng người nhà họ Lâm sẽ nhận ra mình, đương nhiên vốn dĩ không có bao nhiêu người trong nhà họ Lâm biết đến anh. Là nỗi xấu hổ cho gia tộc, ai lại quan tâm đến một người như anh?
 
Back
Top Bottom