Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2623


Chương 2623:

Chính vì vậy, Bách Lý Thu Nguyệt được khen là thiên tài võ thuật đứng đầu gia tộc Bách Lý. Gia tộc Bách Lý cũng rất coi trọng Bách Lý Thu Nguyệt, thậm chí còn bồi dưỡng Bách Lý Thu Nguyệt như chủ gia tộc Bách Lý trong tương lai

Nhưng không ai ngờ một lần Bách Lý Thu Nguyệt xuất thế lại yêu đương với một người đàn ông bên ngoài, hơn nữa còn sinh ra được một đứa con trai.

Bây giờ Bách Lý Yến lại phát hiện trên người Mã Siêu có máu tổ của gia tộc Bách Lý, có thể tưởng tượng được lão ta kinh ngạc đến cỡ nào.

Lúc này Mã Siêu giống như một người máy không hề biết đau, hết lần này đến lần khác xông về phía Bách Lý Yến, nhưng mỗi lần anh ta tấn công đều không thể gây ra thương tích nào cho Bách Lý Yến.

“Bên trong cơ thể cậu có máu tổ của gia tộc Bách Lý, cậu vẫn không thể chết được, cậu phải đi đến gia tộc Bách Lý với tôi!”

Sau khi Bách Lý Yến đẩy lui Mã Siêu một lần nữa, lão ta nghiêm nghị nói.

Phùng Hoàng hơi nhấc chân, lập tức che trước người Mã Siêu, nhìn chằm chằm Bách Lý Yến nói: “Bách Lý Yến, ông đừng quá đáng! Ông tự ý xông vào Hoàng tộc họ Phùng, đã vậy còn đòi dẫn cháu nội của tôi đi. Ông thật sự nghĩ Hoàng tộc họ Phùng tôi dễ bắt nặt lắm sao?”

Sắc mặt Bách Lý Yến cực kỳ âm u, lạnh giọng nói: “Phùng Hoàng, tôi khuyên ông đừng quản quá nhiều. Chắc ông cũng biết máu tổ của gia tộc Bách Lý quan trọng cỡ nào đối với gia tộc chúng tôi. Cậu ta nhất định phải theo chúng tôi về gia tộc Bách Lý”.

Phùng Hoàng cười lạnh: “Nó là cháu trai của tôi, nếu thật sự để ông dẫn nó đi như vậy thì Hoàng tộc họ Phùng còn mặt mũi gì nữa?”

Sau đó, lão ta lấy ra một bình sứ trắng, búng ngón tay, bình sứ trắng bay về phía Dương Chấn.

Sau khi Dương Chấn bắt được, liền nghe được Phùng Hoàng nói: “Bên trong có một viên đan dược trị thương, sau khi uống vào có thể ổn định thương thế của cậu”.

Dương Chấn không chút do dự, mở luôn bình sứ trắng ra, nuốt viên đan dược trị thương vào miệng.

Không hổ là đồ của Phùng Hoàng lấy ra, quả nhiên không tầm thường. Dương Chấn vừa nuốt xong viên đan dược thì có thể cảm nhận được hiệu quả mạnh mẽ của đan được đang giúp anh khôi phục vết thương.

Phùng Hoàng đã ra mặt, Dương Chấn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh trực tiếp ngồi khoanh chân, vận hành Phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh.

Trong nháy mắt Dương Chấn đã tiến vào trạng thái tu luyện.

Phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh vốn dĩ đã có tác dụng trị thương, bây giờ Dương Chấn lại uống thêm đan dược trị thương của Phùng Hoàng nữa vì thế thương thế của anh lập tức ổn định.

Phùng Hoàng nhìn Dương Chấn thật sâu, sau đó nhìn Bách Lý Yến nói: “Ông nên hiểu rõ, có tôi ở đây, ông không thể dẫn cháu nội tôi đi được”.

Bách Lý Yến lạnh giọng nói: “Nói như vậy là ông định đối nghịch với gia tộc Bách Lý?”

Phùng Hoàng cau mày: “Tôi chưa bao giờ nói muốn đối nghịch với gia tộc Bách Lý. Nếu ông muốn nói vậy thì tùy ông! Mã Siêu là cháu nội của tôi, cũng là người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng, ai cũng đừng hòng dẫn nó đi khỏi đây!”

Trong lúc nói chuyện một luồng hơi thở võ thuật như ẩn như hiện tản mát ra từ trên người Phùng Hoàng.

Hơi thở võ thuật trên người Bách Lý Yến cũng phóng thích ra va chạm với hơi thở võ thuật của Phùng Hoàng.

Cả hai đều không ra tay, nhưng tất cả mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy hai luồng khí thế võ thuật đáng sợ, ép bọn họ không dám thở mạnh.

Bách Lý Yến nhìn chằm chặp Phùng Hoàng nói: “Nếu hôm nay tôi nhất định phải dẫn cậu ta đi thì sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2624


Chương 2624:

Lúc đầu, lão ta đến để giết Mã Siêu, nhưng bây giờ, sau khi phát hiện ra Mã Siêu có máu tổ của gia tộc Bách Lý, lão ta liền thay đổi ý định.

Nếu có thể tróc lấy máu tổ của gia tộc Bách Lý từ trong cơ thể Mã Siêu ra, vậy thì gia tộc Bách Lý sẽ có thể bồi dưỡng được một thiên tài võ học mang trong mình dòng máu của gia tộc Bách Lý thật sự.

Tuy đã phát hiện trong người Mã Siêu tồn tại máu tổ của gia tộc Bách Lý nhưng Bách Lý Yến vẫn xem thường Mã Siêu. Bởi vì trong mắt của người gia tộc Cổ Võ, bọn họ mới là người được chọn, còn người bên ngoài đều là những người hạ đẳng, hoàn toàn không có tư cách mang trong mình dòng máu của gia tộc Bách Lý.

Nhất thời sắc mặt Phùng Hoàng trở nên lạnh lẽo, một luồng khí thế võ thuật mạnh mẽ hơn bùng nổ trên người lão ta, đồng thời lạnh giọng quát: “Thật ra tôi cũng muốn xem thử ai dám làm gì cháu nội tôi?”

Hai người đối đầu nhau, ai cũng không ra tay trước nhưng cả hai đều cảm nhận được luồng áp lực mạnh mẽ không gì sánh được trên người đối phương.

Nhưng vào lúc này, trên bầu trời nhà họ Phùng, mây đen đột nhiên kéo đến, sấm chớp ầm ầm, một luồng sấm sét khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.

“Oành răng rắc!”

Một tia sét từ trên trời đánh xuống, đánh thẳng lên nóc một tòa nhà, khiến tòa nhà kia sụp đổ trong nháy mắt.

Cảnh tượng này khiến mọi người ngây ra như phỗng.

Ngay cả ánh mắt của Phùng Hoàng và Bách Lý Yến cũng trở nên nghiêm nghị hơn. Bởi vì bọn họ đều cảm nhận được một luồng áp lực đáng sợ từ trong đám mây đen kia.

Ngay khi mọi người còn đang thắc mắc chuyện gì đang xảy ra, thì trên người Dương Chấn đang ngồi xếp bằng dần dần tản mát ra một luồng hơi thở võ thuật như ẩn như hiện.

Trên đỉnh đầu Dương Chấn giăng kín mây đen đáng sợ, mà trong đám mây đen kia không ngừng lóe lên sấm chớp.

“Là cậu!”

Bách Lý Yến bỗng nhìn Dương Chấn, vẻ mặt khiếp sợ.

Với thân phận là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đương nhiên lão ta biết rõ sấm sét trên trời có nghĩa là gì.

Đây là hiện tượng lạ chỉ xuất hiện khi cao thủ đỉnh cao sắp đột phá cảnh giới võ thuật.

Cảm nhận được hơi thở võ thuật tăng vùn vụt trên người Dương Chấn, trên mặt Bách Lý Yến ngập tràn khiếp sợ.

Dương Chấn đang nắm giữ cảnh giới Siêu Phàm Ngũ Cảnh nhưng lại có thực lực ngang hàng với Siêu Phàm Thất Cảnh. Nếu bây giờ thực lực của Dương Chấn lại đột phá nữa, sau khi bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh vậy thì cậu ta sẽ bộc phát sức chiến đấu mạnh cỡ nào?

Sẽ vượt qua Siêu Phàm Thất Cảnh, đạt đến trình độ Siêu Phàm Bát Cảnh sao?

Dù rằng Bách Lý Yến chưa từng nghe nói cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh có thể bùng nổ thực lực của Siêu Phàm Bát Cảnh.

Siêu Phàm Bát Cảnh vốn là một ranh giới, dù có là thiên tài võ thuật xuất chúng, dốc hết cả đời cũng chưa chắc đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh.

Ngay cả Bách Lý Yến, trước đây khi lão ta từ Siêu Phàm Thất Cảnh đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh, cũng không có hiện tượng lạ này. Theo lời đồn, chỉ khi nào cảnh giới võ thuật từ Siêu Phàm Bát Cảnh đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh mới sẽ xảy ra hiện tượng lạ này.

Nhưng Dương Chấn chỉ mới là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, dù có sắp đột phá Siêu Phàm Lục Cảnh cũng không thể dẫn đến hiện tượng lạ này được!

“Bách Lý Yến, bây giờ ông nghĩ ông có thể dẫn cháu nội của tôi đi được nữa sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2625


Chương 2625:

Phùng Hoàng cười híp mắt nhìn Bách Lý Yến hỏi.

Phùng Hoàng cũng vô cùng khiếp sợ trước sự mạnh mẽ của Dương Chấn, nhưng lão ta lại càng kiêng kỵ thế lực sau lưng Dương Chấn hơn.

Lão ta không tin một người trẻ tuổi có thiên phú võ thuật đáng sợ như vậy lại không có thế lực nào đứng sau.

Lúc này trên mặt Bách Lý Yến cũng lộ ra vẻ do dự. Là cao thủ của gia tộc Cổ Võ, vốn không nên kiêng kỵ những người tu hành ngoài đời, nhưng thiên phú võ thuật của Dương Chấn mạnh đến nỗi khiến người ta cảm thấy khó tin.

Kiểu người này, thế lực phía sau hẳn là rất kinh người.

Từ biểu hiện vừa rồi của Dương Chấn, không khó để nhận ra tình cảm anh em của Dương Chấn và Mã Siêu. Nếu lão ta thật sự dẫn Mã Siêu đi, dù Phùng Hoàng và Dương Chấn không cản được nhưng Dương Chấn nhất định sẽ đến gia tộc Bách Lý.

Một khi làm lớn chuyện khiến thế lực sau lưng Dương Chấn chú ý, dù là gia tộc Bách Lý cũng chịu không nổi lửa giận của thế lực sau lưng Dương Chấn.

Trừ khi, lão ta có thể giết sạch tất cả những người có mặt ở đây.

Phùng Hoang hờ hửng nhìn vẻ mặt do dự của Bách Lý Yến, không nói gì chỉ chờ hành động kế tiếp của đối phương.

“Chuyện này sẽ không kết thúc như vậy đâu!”

Bách Lý Yên nói xong liền muốn xoay người rời đi.

Ai cho phép ông rời đi?

Nhưng vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên bỗng nhiên vang vọng khắp gia tộc họ Phùng.

Mọi người đều đồng loạt nhìn về chủ nhân của giọng nói kia, chỉ thấy một bóng người trung niên xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

“Phùng Chí Viễn!”

Có người ngạc nhiên thốt lên.

Ngay khi Bách Lý Yến vừa xuất hiện, Phùng Chí Viễn đã biến mất, thậm chí nhiều người còn không biết Phùng Chí Viễn vừa rồi đã không có mặt ở đây.

Phùng Hoàng cau mày, lạnh giọng quát: “Lui ra!”

Phùng Chí Viễn không hề lùi bước, đôi mắt hung tợn nhìn chằm chặp Bách Lý Yến, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bách Lý Yến cuối cùng chúng ta lại gặp mặt rồi!”

Trong mắt ông ta ngập tràn sát khí mãnh liệt.

Bách Lý Yến nhíu mày, lạnh giọng nói: “Cậu là ai?”

Phùng Chí Viễn gằn giọng nói: “Tôi là Phùng Chí Viễn – chồng của Bách Lý Thu Nguyệt!”

Bạc Lý Yến cười khinh khỉnh: “Năm đó nếu không có cô chủ, cậu nghĩ cậu có thể sống được tới ngày hôm nay sao? Sao nào? Cậu muốn giết tôi?”

Trong ánh mắt lão ta tràn đầy khinh thường. Dù Hoàng tộc họ Phùng là một trong hai gia tộc cổ lớn nhưng trong mắt Bách Lý Yến, Hoàng tộc họ Phùng là gia tộc cấp thấp không có tư cách so sánh với gia tộc Bách Lý.

Then chốt là, Phùng Hoàng – người có thực lực mạnh nhất của Hoàng tộc họ Phùng cũng chỉ là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trong khi ở gia tộc Bách Lý người có thực lực mạnh nhất đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh.

Là cao thủ võ thuật đứng trên đỉnh thế giới thật sự.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2626


Chương 2626:

Hai mắt Phùng Chí Viễn đỏ ngầu nhìn chằm chằm Bách Lý Yến nói: “Vì một ngày này mà tôi đã đợi ròng rã hai mươi sáu năm, ông thật sự nghĩ hôm nay ông có thể sống sót rời khỏi nơi này sao?”

Phùng Hoàng cả giận nói: “Lui ra!”

Khó khăn lắm mới khiến Bách Lý Yến chuẩn bị rời đi, thế mà lúc này Phùng Chí Viễn lại nhảy ra gây chuyện.

Một khi cao thủ cấp bậc kiểu Bách Lý Yến ra tay với Hoàng tộc họ Phùng, ngoài Phùng Hoàng ra, thì trong Hoàng tộc họ Phùng này không còn ai là đối thủ của lão ta cả.

Mà hành động của Phùng Chí Viễn chẳng khác nào tự tìm đường chết.

Phùng Chí Ngạo cũng vội vàng đứng lên, trầm giọng nói: “Chú hai, nghe lời phụ hoàng, lui xuống trước đi!”

Phùng Chí Ngạo vốn luôn thù ghét Phùng Chí Viễn rốt cuộc lúc này cũng đã hiểu ra nhiều điều. Phùng Chí Viễn không hề muốn tranh giành quyền lực với ông ta, mà mọi chuyện ông ta làm chỉ vì muốn đối phó Bách Lý Yến.

Sau khi biết điều này, ông ta cũng bớt căm ghét Phùng Chí Viễn hơn.

Bách Lý Yến nhìn chằm chằm Phùng Chí Viễn, lạnh lùng nói: “Bách Lý Yến tôi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, dựa vào cậu cũng muốn cản tôi sao?”

Bách Lý Yến nói xong, một luồng áp lực võ thuật đáng sợ toát ra từ người lão ta, trực tiếp khóa chặt Phùng Chí Viễn.

Hai mắt Phùng Chí Viễn đỏ ngầu, khí thế võ thuật trên người đột nhiên tăng vọt.

“Siêu Phàm Thất Cảnh!”

Khi mọi người cảm nhận được khí thế võ thuật bùng phát trên người Phùng Chí Viễn, tất cả đều sững sờ.

Phùng Chí Ngạo cũng ngây người: “Chú đột phá rồi!”

Từ nhỏ tới lớn võ công của Phùng Chí Ngạo luôn cao hơn Phùng Chí Viễn.

Nhưng mà bây giờ Phùng Chí Viễn lại đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh.

Mà Phùng Chí Ngạo lại cảm nhận được luồng áp lực mạnh mẽ từ trên người Phùng Chí Viễn chứng tỏ Phùng Chí Viễn đã đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh từ lâu rồi.

Chỉ là bây giờ Phùng Chí Viễn mới bộc lộ thực lực thật sự của mình.

Phùng Hoàng cũng ngây người.

“Lui ra!”

Sau một thoáng ngạc nhiên, Phùng Hoàng giận dữ quát.

Dù Phùng Chí Viễn đột phá Siêu Phàm Thất Cảnh nhưng Bách Lý Yến lại là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh hàng thật giá thật, Phùng Hoàng biết rất rõ chênh lệch giữa Thất Cảnh và Bát Cảnh lớn cỡ nào.

Có thể nói cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong chỉ là giun dế trước mặt Siêu Phàm Bát Cảnh.

Bởi vì chênh lệch cảnh giới giữa hai người thật sự quá lớn.

Nhưng lúc này, trong ánh mắt Phùng Chí Viễn vẫn không hề có ý muốn lùi bước, ngược lại càng thêm dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hai mươi sáu năm trước, chính là tên khốn kiếp này muốn dẫn Bách Lý Thu Nguyệt vợ của tôi đi, đã vậy còn muốn giết con của tôi và Thu Nguyệt”.

“Thu Nguyệt khổ sở cầu xin, thậm chí còn quỳ xuống van xin ông ta nhưng ông ta vẫn không chịu buông tha cho con của chúng tôi. Thu Nguyệt liều mạng ngăn cản ông ta mới tranh giành được cơ hội để con của chúng tôi được dẫn đi khỏi Hoàng tộc họ Phùng”.

“Nhưng tên khốn này lại g**t ch*t Thu Nguyệt!”

“Hai mươi sáu năm nay không ai biết tôi đã vượt qua như thế nào. Càng không ai biết tôi đã trả giá đắt cỡ nào để bày ra kế hoạch ngày hôm nay”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2627


Chương 2627:

“Hôm nay, tôi sẽ dùng máu tươi của ông ta để báo thù rửa hận cho vợ tôi!”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của Mã Siêu đang được Phùng Hoàng bảo vệ sau lưng dại ra.

Mã Siêu đã biết mình là đứa bé bị Hoàng tộc họ Phùng vứt bỏ hai mươi sáu năm trước và anh ta chính là con trai của Bách Lý Thu Nguyệt và Phùng Chí Viễn.

Nhưng lúc nãy Phùng Chí Viễn lại nói Bách Lý Thu Nguyệt đã bị Bách Lý Yến g**t ch*t vào hai mươi sáu năm trước rồi.

Lúc này vẻ mặt Phùng Chí Viễn cực kỳ vặn vẹo, khí thế võ thuật của Siêu Phàm Thất Cảnh đang sôi sục trong cơ thể ông ta.

Hai mắt ông ta ngập tràn thù hận nhìn Bách Lý Yến.

Ngay khi Phùng Chí Viễn mặt đầy sát khí nhìn Bách Lý Yến thì đôi mắt của Mã Siêu cũng ngập tràn thù hận, những đường hoa văn đỏ như máu chạy dọc theo cổ che kín mặt anh ta.

Khí thế võ đạo trên người Mã Siêu đã lên tới cực hạn, mơ hồ có xu thế sắp đột phá Siêu Phàm Tứ Cảnh.

Mã Siêu đột nhiên nhìn Phùng Chí Viễn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phùng Chí Viễn, những gì ông nói đều là sự thật sao? Mẹ tôi là bị Bách Lý Yến giết?”

Nghe Mã Siêu hỏi, lửa giận trên mặt của Phùng Chí Viễn vẫn không bớt đi, gật đầu, gằn giọng: “Hồi đó con vừa mới sinh ra thì người của gia tộc Bách Lý đã biết. Đối với gia tộc Bách Lý, phụ nữ của gia tộc bọn họ chỉ có thể gả cho dòng chính mang dòng máu gia tộc Cổ Võ mà thôi, mà bố chỉ là một người khác tộc. Đứa con của bố và mẹ con đã làm vấy bẩn dòng máu của gia tộc Bách Lý nên bọn họ muốn giết con”.

“Năm đó khi Bách Lý Yến này đến giết con. Mẹ con đã quỳ xuống cầu xin ông ta mong giữ lại mạng sống cho con nhưng tên khốn kiếp này vẫn không chịu buông tha cho con”.

“Mẹ con biết chúng ta không cản được Bách Lý Yến, bất đắc dĩ cô ấy đã liều mạng ngăn cản Bách Lý Yến, lúc này người của cô ấy mới dẫn con đi khỏi Hoàng tộc họ Phùng được”.

“Thấy con sắp bị mang đi, Bách Lý Yến lại ra tay giết mẹ con. Mẹ con đã bị lão ta g**t ch*t tại chỗ, cũng may người của cô ấy cũng làm tròn nhiệm vụ, cuối cùng đã an toàn dẫn con rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng”.

Nói đến đây, lửa giận trong mắt Phùng Chí Viễn càng thêm hừng hực, chỉ muốn xé nát Bách Lý Yến ra cho hả giận.

Phùng Chí Viễn kể ra những chuyện cũ này cũ chẳng khác nào từng nhát búa nặng nề nện mạnh vào lồng ngực Mã Siêu.

Mã Siêu ngây người: “Vì vậy mẹ tôi vì cứu tôi nên mới bị g**t ch*t?”

Nghĩ đến đây, một luồng khí thế võ thuật đáng sợ hơn dâng trào từ trong cơ thể Mã Siêu.

“A!”

Mã Siêu bỗng ngửa mặt lên trời thét dài.

Anh ta từ Thần Cảnh đỉnh phong liên tục đột phá đến Siêu Phàm Tam Cảnh. Tốc độ này đã nhanh hơn vũ bão, nhưng bây giờ khí thế võ thuật trên người anh ta lại trực tiếp đột phá từ Siêu Phàm Tam Cảnh bước vào Siêu Phàm Tứ Cảnh.

Nhưng vẫn chưa xong, khí thế võ thuật trên người Mã Siêu vẫn đang tăng vọt.

“Chuyện này…”

Người của Hoàng tộc họ Phùng ngạc nhiên há hốc mồm.

Bọn họ từng thấy cao thủ Siêu Phàm Cảnh đột phá cảnh giới nhưng chưa từng thấy ai từ Thần Cảnh đỉnh phong đột phá cảnh giới vượt cấp như Mã Siêu.

“Mã Siêu!”

Phùng Chí Viễn gầm lên, cố gắng đánh thức Mã Siêu đang mất trí.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2628


Chương 2628:

“Tôi muốn ông chết!”

Mã Siêu giận như điên hét lên.

“Ầm!”

Giờ phút này, khí thế võ thuật trên người Mã Siêu xông thẳng lên trời, trong nháy mắt đạt tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Nhưng đây đã là cực hạn của Mã Siêu.

Chỉ thấy Mã Siêu hơi nhấc chân, sau đó vọt thẳng về phía Bách Lý Yến.

Phùng Chí Viễn cắn răng, trong tay ông ta bỗng xuất hiện một viên đan dược mà đỏ thắm. Một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* lan tràn từ trong viên đan dược ra ngoài.

Ông ta nhìn Mã Siêu đang lao về phía Bách Lý Yến, trong mắt không chút do dự, nuốt luôn viên thuốc.

“Rầm rầm rầm!”

Đan dược vừa vào miệng đã tan ra. Hiệu quả đáng sợ của đan dược ngay lập tức được cơ thể Phùng Chí Viễn hấp thu, mặt đất xung quanh ông ta nứt toác ra như mạng nhện.

Một luồng khí thế võ thuật kinh người bùng phát từ cơ thể ông ta.

“Bát Cảnh! Không ngờ Phùng Chí Viễn lại đột phá lên Siêu Phàm Bát Cảnh! Sao lại thế được? Siêu Phàm Thất Cảnh là cái ngưỡng hoàn toàn không có loại đan dược nào có thể khiến cho cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh có được thực lực của Siêu Phàm Bát Cảnh được!”

Vẻ mặt Phùng Chí Ngạo đầy khiếp sợ ngạc nhiên thốt lên.

Phùng Giai Dị cũng ngạc nhiên không kém bỗng cô ta như nghỉ tới điều gì, cả kính nói: “Bố, có cmột loại đan dược gọi là Tự Đàn, người nào uống nó có thể khiến cho thực lực đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh trong thời gian ngắn.

“Tử Đan!”

Dù là Phùng Chí Ngạo, sau khi nghe được Tử Đan vê mặt cũng hoảng sợ.

Ông ta khiếp sợ nhìn Phùng Chí Viễn đã lao về phía Bách Lý Yến, khí tin nói: “Tử Đan hay còn gọi là Tử Vong Đan, chỉ có cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh mới dùng được. Một khi dùng nó, thực lực có thể đạt tới Siêu Phàm Bát Cảnh trong nháy mắt.

“Chỉ là những người uống đan dược này sẽ mất dần tất cả các chức năng của cơ thể sau khi đan dược hết tác dụng và lập tức sẽ trở thành một ông già vật vờ sắp chết, chỉ còn sống được vài ngày”.

“Phùng Chí Viễn dùng tính mạng của mình để nâng cao thực lực!”

Lúc này, khi Phùng Chí Ngạo nhìn Phùng Chí Viễn, trong mắt không còn bất kỳ sự hận thù nào nữa, có chăng chỉ là vẻ rối rắm và lo lắng mà thôi.

Cùng lúc đó, hai bố con Mã Siêu và Phùng Chí Viễn đã chạy đến trước mặt Bách Lý Yến.

“Giết!”

Mã Siêu nổi giận gầm lên, khí thế võ thuật trong cơ thể lập tức bùng nổ, đánh thẳng ra một đòn công kích mạnh nhất của Siêu Phàm Ngũ Cảnh về phía Bách Lý Yến.

Bách Lý Yến cau mày, lạnh lùng nói: “Không biết tự lượng sức mình!”

“Oành!”

Lão ta đá ra một cước, Mã Siêu còn chưa đụng tới được người Bách Lý Yến đã bị một cước đạp bay.

Dù thực lực của Mã Siêu đã tăng lên rất nhiều nhưng rốt cuộc vẫn là thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh. Trong khi đó Bách Lý Yến vốn đã là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh. Đến cả cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh cũng chỉ là con kiến trước mặt lão ta mà thôi.

Khi Mã Siêu bị đạp bay, Phùng Chí Viễn cũng xông tới bên cạnh Bách Lý Yến, giơ tay đánh ra một đòn.

“Oành!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2629


Chương 2629:

Bách Lý Yến cũng tung ra một cú đấm, hai nắm đấm va vào nhau, giống như bom hạt nhân nổ tung, khí thế võ thuật đáng sợ càn quét khắp xung quanh.

“Ầm ầm ầm!”

Chỉ thấy mặt đất dưới chân hai người trong nháy mắt nứt toác.

Cuộc chiến của hai cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh không ngờ lại kinh khủng như vậy.

Những cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh, trong khí thế bùng phát của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh như bị đánh một đòn nặng nề, lần lượt bay ra ngoài.

Phùng Hoàng quát to: “Tất cả mọi người, lập tức lui ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng ngay!”

Phùng Chí Viễn dường như nổi điên, điên cuồng tấn công mà không cần cân nhắc đến hậu quả. Bách Lý Yến là một cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh chính hiệu lúc này mơ hồ chiếm thế thượng phong khi đối diện với một người nhờ Tử Đan để nâng cao thực lên Siêu Phàm Bát Cảnh như Phùng Chí Viễn.

Chỉ là, Phùng Chí Viễn bất chấp hậu quả, điên cuồng tấn công như thế khiến lão ta cũng hơi luống cuống.

Còn về Mã Siêu lúc này ngay cả tư cách tham chiến cũng không có.

Khuôn mặt vặn vẹo kia của anh ta bỗng nhìn Phùng Hoàng khàn giọng nói: “Ông cứ trơ mắt nhìn con trai và cháu trai mình chết không chỗ chôn như vậy sao?”

Phùng Hoàng cau mày, lạnh giọng nói: “Cháu có biết hai đứa đang làm gì không? Một khi Bách Lý Yến chết ở Hoàng tộc họ Phùng, thì Hoàng tộc họ Phùng sẽ hứng chịu lửa giận của gia tộc Bách Lý. Bất kể một gia tộc Cổ Võ nào dù là yếu nhất cũng dễ dàng lật đổ Hoàng tộc họ Phùng của chúng ta”.

“Bố con các người điên rồi, bị thù hận che mờ mắt. Các người làm như vậy chỉ khiến Hoàng tộc họ Phùng gặp tai vạ ngập đầu mà thôi”.

Mã Siêu cười nhạo: “Gia tộc vô tình như vậy, bỏ đi thì có làm sao? Bắt đầu từ hôm nay, Mã Siêu tôi không còn bất kỳ quan hệ nào với Hoàng tộc họ Phùng nữa!”

Vẻ mặt Mã Siêu vô cảm nói.

Đã đến nông nỗi này rồi mà Phùng Hoàng với tư cách là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh duy nhất của Hoàng tộc họ Phùng lại khồng hề muốn ra tay với Bách Lý Yến, điều này khiến Mã Siêu hoàn toàn thất vọng với Hoàng tộc họ Phùng.

“Cháu nói cái gì?”

Phùng Hoàng nghe xong Mã Siêu nói, vẻ mặt giận dữ, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt.

Cảm nhận được áp lực võ thuật toát ra từ trên người Phùng Hoàng, nhưng Mã Siêu vẫn không sợ hãi chút nào, hờ hững nhìn chằm chằm Phùng Hoàng nói: “Tôi nói bắt đầu từ hôm nay tôi và Hoàng tộc họ Phùng không còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”

Phùng Hoàng khẽ quát: “Cháu muốn chết!”

Lúc này hai cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh theo sau lưng Phùng Hoàng, vẻ mặt ngập tràn sát khí nhìn chằm chặp Mã Siêu, dường như chỉ cần Phùng Hoàng ra lệnh bọn họ sẽ giết Mã Siêu ngay lập tức.

Trong Hoàng tộc họ Phùng, tất cả cao thủ dưới Siêu Phàm Cảnh đều đã rời đi hết, những người còn ở lại đều là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Phùng Chí Ngạo thấy vậy, nhất thời hốt hoảng vội vàng bước lên nói: “Phụ hoàng, xin người bớt giận. Dù gì Mã Siêu cũng là người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng”.

Không biết tại sao Phùng Chí Ngạo vốn ngập tràn căm ghét hai bố con Mã Siêu thế mà lúc này ngay cả bản thân ông ta cũng không ngờ mình sẽ cầu xin cho Mã Siêu.

Có lẽ vì biết mục đích thật sự của Phùng Chí Viễn không phải là muốn tranh giành quyền thế của Hoàng tộc họ Phùng với ông ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2630


Chương 2630:

Phùng Giai Di cũng vội vàng cầu xin nói: “Ông nội, xin ông bớt giận! Cậu ấy cũng vì muốn báo thù rửa hận cho mẹ của cậu ấy nên trong lúc quýnh quáng mới nói ra những lời nông nổi như vậy, ông nội đừng xem là thật!”

Cô ta nói xong thì vội vàng nhìn Mã Siêu nói: “Cậu mau nói cho ông nội biết những lời lúc nãy của cậu chỉ là lỡ lời thôi, chứ thật sự cậu hề không muốn rũ sạch quan hệ với Hoàng tộc họ Phùng”.

Mã Siêu cười chế giễu, vẻ mặt hờ hững nói với Phùng Hoàng: “Một người mà ngay cả con trai và cháu trai mình cũng không muốn bảo vệ thì có tư cách gì để tôi gọi một tiếng ông nội? Một gia tộc như vậy tôi mới không cần!”

“Muốn chết!”

Phùng Hoàng lập tức nổi giận.

Lúc này, lão ta thật sự muống giết Mã Siêu.

Hoàng tộc họ Phùng rất coi trọng các trưởng lão. Điều mà Phùng Hoàng không thể tha thứ nhất chính là bất kính với trưởng lão. Lão ta thấy Mã Siêu đang xúc phạm tới bậc bề trên.

“Phụ hoàng, xin người bớt giận!”

Phùng Chí Ngạo nhất thời cuống lên, nổi giận nói với Mã Siêu: “Cậu đừng cứng đầu nữa, mau xin lỗi ông nội của cậu đi”.

Phùng Giai Di c*̃ng khuyên: “Cậu mau xin lỗi ông nội đi! Không phải cậu muốn báo thù rửa hận cho mẹ sao? Nếu cậu chết, thì ai sẽ báo thù cho mẹ cậu đây? Với thiên phú võ thuật của cậu, chưa tới vài năm chắc chắn sẽ báo thù rửa hận cho mẹ cậu được rồi”.

Mã Siêu không để ý đến hai người bọn họ, chỉ lạnh lùng nhìn Phùng Hoàng, vẻ mặt ngập tràn ngoan cường.

Trừ khi Phùng Hoàng ra tay, bằng không anh ta tuyệt đối không thừa nhận thân phận của mình.

Phùng Hoàng cũng nhìn chằm chằm Mã Siêu, vẻ mặt cực kỳ tức giận, trong mắt còn lóe lên sát khí mãnh liệt.

Mã Siêu đang chờ Phùng Hoàng ra tay mà Phùng Hoàng lại đang chờ Mã Siêu xin lỗi. Thế là hai người giằng co như thế, chẳng ai có hành động gì.

Điều này khiến Phùng Chí Ngạo và Phùng Giai Di gấp như kiến bò trên chảo nóng.

Lúc này Phùng Chí Viễn đang chiến đấu với Bách Lý Yến, mỗi đòn tấn công đều mang theo sát chiêu mãnh liệt nhưng dù sau Phùng Chí Viễn cũng là thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh, dù có uống thuốc thì miễn cưỡng lắm mới lên được thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Mà Bách Lý Yến đã thăng cấp cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh mười mấy năm nay. Sao lão ta có thể bị một kẻ mượn thuốc để tăng thực lực như Phùng Chí Viễn g**t ch*t được chứ?

“Oành oành oành!”

Hai người điên cuồng chiến đấu. Mỗi một đòn của bọn họ đều như một tảng đá to lao xuống biển, khí thế võ thuật võ như khơi dậy sóng to gió lớn, không ngừng lan tràn khắp xung quanh.

“Oành!”

Đúng lúc này Bách Lý Yến đánh một đòn trúng lồng ngực Phùng Chí Viễn, Phùng Chí Viễn phun một ngụm máu, cơ thể bay ngược ra ngoài.

Lại là một tiếng vang thật lớn, cơ thể của Phùng Chí Viễn nặng nề rơi xuống đất, khí thế võ thuật Siêu Phàm Bát Cảnh trên người ông ta như thủy triều rút xuống, lập tức tiêu tan.

Trong sự kinh ngạc của mọi người, mái tóc đen ban đầu của Phùng Chí Viễn đã trở thành màu trắng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, và làn da lộ ra ngoài bên ngoài cũng dần dần che kín nếp nhăn.

Chỉ ngắn ngủi vài giây từ một người đàn ông trung niên, Phùng Chí Viễn đã trở thành một ông già.

“Đây chính là tác dụng phụ của Tử Đan sao?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2631


Chương 2631:

Có người sững sờ, tự lẩm bẩm.

Theo lời đồn, cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh sử dụng Tử Đan có thể tiến vào Siêu Phàm Bát Cảnh ngay lập tức, nhưng sau khi thuốc hết tác dụng thì sự sống sẽ tụt giảm nhanh chóng.

Nói cách khác Phùng Chí Viễn vốn chỉ có năm mươi tuổi mà lúc này đã trở thành một ông già với thể lực ngoài bảy tám mươi tuổi.

Mà khí thế võ thuật trên người Phùng Chí Viễn cũng biến mất trong tích tắc.

Lúc này trên người ông ta chỉ có luồng hơi thở Vương Cảnh mơ hồ, thậm chí còn chưa đạt đến thực lực Thần Cảnh sơ kỳ.

Ông ta không cam lòng, hai tay nắm chặt, hai mắt nhìn chằm chằm Bách Lý Yến, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bách Lý Yến, ông nhất định sẽ chết, hơn nữa còn chết rất thê thảm!”

Trong mắt Bách Lý Yến lóe lên sát khí đáng sợ, nhìn chằm chặp Phùng Chí Viễn nói: “Dù tôi có chết rất thảm thì cậu cũng không có cơ hội nhìn thấy ngày đó đâu”.

Dứt tiếng, khí thế võ thuật Siêu Phàm Bát Cảnh đột nhiên bùng nổ từ trên người lão ta.

“Ầm!”

Mặt đất dưới chân lão ta lập tức sụp đổ, vô số đá vụn và bụi mù vây quanh cơ thể lão ta như thể bị khí thế võ thuật xung quanh lão ta điều khiển.

Phùng Chí Viễn không hề sợ hãi, bỗng cười lớn: “Bách Lý Yến, dù ông có giết được tôi, ông cũng sẽ chết!”

“Giết!”

Bách Lý Yến quát lớn, nhấc chân lên chớp mắt đã biến mất tại chỗ.

Lúc này tất cả người của Hoàng tộc họ Phùng đều sợ hãi đến ngây người.

“Em trai!”

Phùng Chí Ngạo gào lên.

Dù sao ông ta và Phùng Chí Viễn cũng là anh em. Bao nhiêu năm nay tuy hai người vẫn luôn đấu đá lẫn nhau nhưng cả hai đều hiểu rõ, một khi cuộc chiến của bọn họ đến giây phút sống còn thì bất kể ai thắng cũng sẽ giữ lại mạng sống cho đối phương.

Nhưng Phùng Chí Ngạo không ngờ Phùng Chí Viễn không hề có ý định muốn tranh quyền đoạt lợi với ông ta. Mọi thứ mà Phùng Chí Viễn sắp xếp đều chỉ vì đợi đến ngày này, lợi dụng Mã Siêu để dụ Bách Lý Yến tới.

Chỉ là Phùng Chí Viễn tưởng rằng có thể dựa vào Tử Đan để báo thù rửa hận cho vợ mình, nhưng lúc này lại phát hiện dù bản thân có uống Tử Đan cũng vẫn không phải là đối thủ của Bách Lý Yến.

“Bố!”

Mã Siêu đau xé lòng gào lên.

Những đường hoa văn đỏ như máu trên mặt Mã Siêu càng lúc càng dày đặc. Một luồng khí thế càng đáng sợ hơn bùng nổ trong cơ thể anh ta. Mã Siêu hầu như không do dự, lao thẳng đến trước mặt Bách Lý Yến.

Nhưng Bách Lý Yến là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, vốn lão ta đã lao vào Phùng Chí Viễn, dựa vào thực lực của Mã Siêu là không thể nào đuổi kịp.

Mà khi Phùng Chí Viễn nghe được Mã Siêu kêu ông ta một tiếng “bố”, nhất thời nước mắt tuôn rơi. Vẻ mặt ông ta không hề sợ hãi, bỗng ngửa mặt lên trời cười to: “Con trai, là bố có lỗi với con. Nếu có kiếp sau bố sẽ bồi thường cho con!”

Dứt tiếng, một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* tỏa ra từ trên người Phùng Chí Viễn,

“Ông ta muốn tự nổ tung!”

Lập tức có cao thủ Siêu Phàm Cảnh sợ hải hét lên.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2632


Chương 2632:

Một khi cao thủ Siêu Phàm Cảnh phát huy khí thế đến cực hạn, hoàn toàn vượt khỏi sức chịu đựng của mình, cơ thể họ sẽ nổ tung, tạo thành sức mạnh hơn xa cảnh giới võ thuật vốn có.

Hay nói cách khác, một khi cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh như Phùng Chí Viễn tự phát nổ, ông ta sẽ tạo thành năng lượng hơn xa Siêu Phàm Thất Cảnh, ít nhất cũng ngang với một đòn toàn lực của Siêu Phàm Bát Cảnh.

Tuy Bách Lý Yến vốn là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng có lẽ ngay cả lão ta cũng không chịu nổi một đòn toàn lực của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đâu.

“Bách Lý Yến, tôi muốn ông chết!”

Phùng Chí Viễn hơi nhích chân, lập tức xuất hiện trước mặt Bách Lý Yến rồi ôm chặt lấy lão ta.

Cảm nhận được Phùng Chí Viễn đang thôi thúc khí thế trong người mình, con ngươi của Bách Lý Yến không khỏi co lại, lão ta tức giận nói: “Cậu điên rồi à? Mau ngừng việc tự phát nổ đi!”

“Ha ha ha ha…”

Phùng Chí Viễn cười lớn: “Bách Lý Yến, ông cũng biết sợ à? Cho dù không giết nổi ông, tôi cũng sẽ khiến ông phải trả giá đắt!”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế trên người ông ta nhanh chóng tăng lên.

Phùng Chí Viễn vốn đã trở nên già nua vì uống Tử Đan, giờ tóc lại nhanh chóng đen nhánh, làn da nhăn nheo cũng khôi phục bình thường với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Khí thế đáng sợ lan ra từ người ông ta.

Bách Lý Yến định tránh khỏi sự trói buộc của Phùng Chí Viễn, nhưng lão ta lại phát hiện mình không làm được điều đó tuy có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh.

Người của Hoàng tộc họ Phùng đều sững sờ nhìn dáng vẻ điên cuồng của Phùng Chí Viễn.

Trong mắt Phùng Hoàng có vẻ không nỡ, lão ta siết chặt nắm tay, đến nước này rồi, lão ta vẫn không thể ra tay với Bách Lý Yến, bởi vì lão ta là chủ của Hoàng tộc họ Phùng, nếu lão ta ra tay thì trận chiến giữa Hoàng tộc và gia tộc Bách Lý sẽ nổ ra ngay.

Hoàng tộc cổ xưa không thể sánh bằng gia tộc Cổ Võ.

Gia tộc Bách Lý là gia tộc Cổ Võ, có nền tảng hết sức hùng hậu, hơn xa Hoàng tộc họ Phùng.

Thực lực của Bách Lý Yến rất mạnh, nhưng vẫn chưa phải người mạnh nhất ở gia tộc Bách Lý, có tới mấy cao thủ cùng cảnh giới với lão ta.

Về phần chủ gia tộc Bách Lý, có lẽ thực lực lão ta đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh từ lâu, là cao thủ đứng trên đỉnh thế giới này.

Thế nên vào lúc này, lão ta chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình lao đầu vào chỗ chết.

Mắt Mã Siêu đỏ hoe, anh ta nhìn chằm chằm vào Phùng Chí Viễn, hét lớn: “Bố, xem như con xin bố, từ bỏ đi! Chỉ cần bố còn sống, bố muốn con làm gì cũng được! Bố hãy tin con, một ngày nào đó, con sẽ khiến gia tộc Bách Lý phải trả giá đắt!”

Anh ta muốn xông tới ngăn cản Phùng Chí Viễn, nhưng khí thế của Phùng Chí Viễn và Bách Lý Yến quá mạnh, khiến anh ta không thể nhúng tay.

Phùng Chí Viễn đã quyết tâm khiến Bách Lý Yến bị thương nặng thông qua việc tự nổ tung, sao anh ta có thể ngăn cản được chứ?

Quanh người Phùng Chí Viễn tràn ngập khí thế đáng sợ, cơ thể ông ta cũng dần chằng chịt vết thương, chỉ sau thoáng chốc, người ông ta đã đầm đìa máu tươi rồi.

Người ông ta đang phình to với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Bách Lý Yến bị ông ta ôm chặt cũng dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi sự trói buộc của Phùng Chí Viễn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2633


Chương 2633:

Nhưng cho dù lão ta giãy giụa thế nào thì cũng không ăn thua.

“Bố, đừng mà! Con xin bố đừng làm thế!”

Mã Siêu đau khổ hét lớn, không thể chịu nổi việc bố mình sắp chết theo cách này.

Đúng lúc này, một luồng khí thế đáng sợ bỗng bùng nổ.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía đó, bởi vì người phát ra khí thế này không phải Phùng Chí Viễn và Bách Lý Yến, mà là Dương Chấn vẫn đang ngồi tu luyện sau khi bị Bách Lý Yến đánh trọng thương.

“Rầm!”

Mặt đất xung quanh Dương Chấn bắt đầu rung chuyển, những khe nứt như mạng nhện lan ra bốn phía.

“Siêu Phàm Lục Cảnh!”

Phùng Hoàng nhìn Dương Chấn với vẻ kinh ngạc.

Mới hồi nãy, Dương Chấn vẫn chỉ là một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, hơn nữa còn bị thương nặng, không ngờ anh lại đột phá Siêu Phàm Lục Cảnh trong tình huống gần như vô vọng này.

Hồi ở Siêu Phàm Ngũ Cảnh, Dương Chấn đã phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh, bây giờ anh đã đến Siêu Phàm Lục Cảnh, thực lực của anh sẽ mạnh tới mức nào chứ?

“Chú Viễn!”

Dương Chấn bỗng lên tiếng, khí thế ôn hòa lan ra từ người anh, tựa như ánh nắng trong ngày đông giá rét, chiếu lên người Phùng Chí Viễn.

Phùng Chí Viễn cắn răng, nói với Dương Chấn từ xa: “Dương Chấn, đồng ý với tôi, hãy bảo vệ Mã Siêu nhé!”

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Cậu ấy là anh em của cháu, cho dù chú không dặn thì cháu vẫn sẽ chăm sóc cậu ấy thôi. Khó khăn lắm cậu ấy mới nhận chú, chú lại định rời khỏi cậu ấy ngay à? Chú không thấy làm như thế rất tàn nhẫn hả?”

“Chú hãy từ bỏ việc tự phát nổ đi, cháu sẽ giúp chú đối phó với Bách Lý Yến! Tuy bây giờ chưa giết được ông ta, nhưng sẽ có ngày, cháu bắt ông ta phải trả món nợ máu này!”

Tuy anh đã đột phá Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng anh cũng không ngông cuồng đến mức nghĩ mình có thể giết nổi cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Với thực lực của anh hôm nay, sau khi dốc toàn lực, anh chỉ phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, hay Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ là cùng.

Đừng nói là cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh nhiều năm, cho dù chỉ là cao thủ mới đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh, anh cũng không giết nổi.

Thực lực càng mạnh thì anh càng cảm nhận rõ sự đáng sợ của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Trong mắt Dương Chấn tràn ngập vẻ cầu khẩn: “Chú Viễn, từ bỏ đi!”

Một khi cao thủ Siêu Phàm Cảnh phát huy khí thế đến cực hạn, hoàn toàn vượt khỏi sức chịu đựng của mình, cơ thể họ sẽ nổ tung, tạo thành sức mạnh hơn xa cảnh giới võ thuật vốn có.

Hay nói cách khác, một khi cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh như Phùng Chí Viễn tự phát nổ, ông ta sẽ tạo thành năng lượng hơn xa Siêu Phàm Thất Cảnh, ít nhất cũng ngang với một đòn toàn lực của Siêu Phàm Bát Cảnh.

Tuy Bách Lý Yến vốn là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng có lẽ ngay cả lão ta cũng không chịu nổi một đòn toàn lực của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh đâu.

“Bách Lý Yến, tôi muốn ông chết!”

Phùng Chí Viễn hơi nhích chân, lập tức xuất hiện trước mặt Bách Lý Yến rồi ôm chặt lấy lão ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2634


Chương 2634:

Cảm nhận được Phùng Chí Viễn đang thôi thúc khí thế trong người mình, con ngươi của Bách Lý Yến không khỏi co lại, lão ta tức giận nói: “Cậu điên rồi à? Mau ngừng việc tự phát nổ đi!”

“Ha ha ha ha…”

Phùng Chí Viễn cười lớn: “Bách Lý Yến, ông cũng biết sợ à? Cho dù không giết nổi ông, tôi cũng sẽ khiến ông phải trả giá đắt!”

Sau khi ông ta dứt lời, khí thế trên người ông ta nhanh chóng tăng lên.

Phùng Chí Viễn vốn đã trở nên già nua vì uống Tử Đan, giờ tóc lại nhanh chóng đen nhánh, làn da nhăn nheo cũng khôi phục bình thường với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Khí thế đáng sợ lan ra từ người ông ta.

Bách Lý Yến định tránh khỏi sự trói buộc của Phùng Chí Viễn, nhưng lão ta lại phát hiện mình không làm được điều đó tuy có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh.

Người của Hoàng tộc họ Phùng đều sững sờ nhìn dáng vẻ điên cuồng của Phùng Chí Viễn.

Trong mắt Phùng Hoàng có vẻ không nỡ, lão †a siết chặt nắm tay, đến nước này rồi, lão ta vẫn không thể ra tay với Bách Lý Yến, bởi vì lão ta là chủ của Hoàng tộc họ Phùng, nếu lão ta ra tay thì trận chiến giữa Hoàng tộc và gia tộc Bách Lý sẽ nổ ra ngay.

Hoàng tộc cổ xưa không thể sánh bằng gia tộc Cổ Võ.

Gia tộc Bách Lý là gia tộc Cổ Võ, có nền tảng hết sức hùng hậu, hơn xa Hoàng tộc họ Phùng.

Thực lực của Bách Lý Yến rất mạnh, nhưng vẫn chưa phải người mạnh nhất ở gia tộc Bách Lý, có tới mấy cao thủ cùng cảnh giới với lão ta.

Về phần chủ gia tộc Bách Lý, có lẽ thực lực lão ta đã đột phá Siêu Phàm Cửu Cảnh từ lâu, là cao thủ đứng trên đỉnh thế giới này.

Thế nên vào lúc này, lão ta chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình lao đầu vào chỗ chết.

Mắt Mã Siêu đỏ hoe, anh ta nhìn chăm chăm vào Phùng Chí Viễn, hét lớn: “Bố, xem như con xin bố, từ bỏ đi! Chỉ cần bố còn sống, bố muốn con làm gì cũng được! Bố hãy tin con, một ngày nào đó, con sẽ khiến gia tộc Bách Lý phải trả giá đắt!”

Anh ta muốn xông tới ngăn cản Phùng Chí Viễn, nhưng khí thế của Phùng Chí Viễn và Bách Lý Yến quá mạnh, khiến anh ta không thể nhúng tay.

Phùng Chí Viễn đã quyết tâm khiến Bách Lý Yến bị thương nặng thông qua việc tự nổ tung, sao anh ta có thể ngăn cản được chứ?

Quanh người Phùng Chí Viễn tràn ngập khí thế đáng sợ, cơ thể ông ta cũng dần chằng chịt vết thương, chỉ sau thoáng chốc, người ông ta đã đâm đìa máu tươi rồi.

Người ông ta đang phình to với tốc độ có thể thấy bäng mắt thường.

Bách Lý Yến bị ông ta ôm chặt cũng dùng hết sức bình sinh để thoát khỏi sự trói buộc của Phùng Chí Viễn.

Nhưng cho dù lão ta giấy giụa thế nào thì cũng không ăn thua.

“Bố, đừng mà! Con xin bố đừng làm thết”

Mã Siêu đau khổ hét lớn, không thể chịu nổi việc bố mình sắp chết theo cách này.

Đúng lúc này, một luồng khí thế đáng sợ bỗng bùng nổ.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía đó, bởi vì người phát ra khí thế này không phải Phùng Chí Viễn và Bách Lý Yến, mà là Dương Chấn vẫn đang ngồi tu luyện sau khi bị Bách Lý Yến đánh trọng thương.

“Rầm!”

Mặt đất xung quanh Dương Chấn bắt đầu rung chuyển, những khe nứt như mạng nhện lan ra bốn phía.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2635


Chương 2635:

“Siêu Phàm Lục Cảnh!”

Phùng Hoàng nhìn Dương Chấn với vẻ kinh ngạc.

Mới hồi nấy, Dương Chấn vẫn chỉ là một cao.

thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh, hơn nữa còn bị thương nặng, không ngờ anh lại đột phá Siêu Phàm Lục Cảnh trong tình huống gần như vô vọng này.

Hồi ở Siêu Phàm Ngũ Cảnh, Dương Chấn đã phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh, bây giờ anh đã đến Siêu Phàm Lục Cảnh, thực lực của anh sẽ mạnh tới mức nào chứ?

“Chú Viễn!”

Dương Chấn bỗng lên tiếng, khí thế ôn hòa lan ra từ người anh, tựa như ánh nắng trong ngày đông giá rét, chiếu lên người Phùng Chí Viễn.

Phùng Chí Viễn căn răng, nói với Dương Chấn từ xa: “Dương Chấn, đồng ý với tôi, hãy bảo vệ Mã Siêu nhé!”

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Cậu ấy là anh em của cháu, cho dù chú không dặn thì cháu vẫn sẽ chăm sóc cậu ấy thôi. Khó khăn lắm cậu ấy mới nhận chú, chú lại định rời khỏi cậu ấy ngay à?

Chú không thấy làm như thế rất tàn nhân hả?”

“Chú hãy từ bỏ việc tự phát nổ đi, cháu sẽ giúp chú đối phó với Bách Lý Yến! Tuy bây giờ chưa giết được ông ta, nhưng sẽ có ngày, cháu bắt ông ta phải trả món nợ máu này!”

Tuy anh đã đột phá Siêu Phàm Lục Cảnh, nhưng anh cũng không ngông cuồng đến mức nghĩ mình có thể giết nổi cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Với thực lực của anh hôm nay, sau khi dốc toàn lực, anh chỉ phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, hay Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ là cùng.

Đừng nói là cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh nhiều năm, cho dù chỉ là cao thủ mới đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh, anh cũng không giết nổi.

Thực lực càng mạnh thì anh càng cảm nhận rõ sự đáng sợ của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Trong mắt Dương Chấn tràn ngập vẻ cầu khẩn: “Chú Viễn, từ bỏ đi!”

Anh không muốn người anh em của mình vừa chấp nhận bố thì ông ta đã phải chết.

Mã Siêu nhìn Phùng Chí Viễn bằng đôi mắt đỏ hoe, run rẩy nói: “Bố, con xin bố, bố hãy từ bỏ việc tự nổ đi mài”

Trong mắt Phùng Chí Viễn tràn ngập vẻ kiên định, ông ta chăm chú nhìn Mã Siêu, cắn răng: “Con trai, bố có lỗi với con! Nhưng nếu bố không làm thế này, ông ta sẽ giết con mất!”

Ông ta nói rồi nghiến răng nghiến lợi: “Bách Lý Yến, tôi sẽ giết ông!”

“Aaa..

Ông ta ngửa mặt hét lên, giọng nói khiến đất trời rung chuyển.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt đất xung quanh ông ta lập tức nứt toác, bụi bay mù mịt.

Cơ thể ông ta cũng đã lớn hơn một nửa, máu me be bét.

“Rầm!”

Một tiếng động lớn bỗng vang lên, mưa máu bay đầy trời, mùi máu tươi nồng nặc trong không khí.

Cơ thể Phùng Chí Viễn biến mất, còn quần áo Bách Lý Yến thì rách tả tơi, người lão ta cũng chăng chịt vết thương, hơi thở yếu ớt vô cùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2636


Chương 2636:

“Bối”

Mã Siêu hét một tiếng xé lòng.

Anh ta phải trơ mắt nhìn bố mình biến thành mưa máu bay đầy trời, anh ta không chấp nhận nổi sự thật tàn nhãn ấy.

“Không, không, không!”

Mã Siêu gào thét, mắt đỏ ngầu, hoa văn màu máu trải rộng khắp mặt như mạng nhện.

“Bách Lý Yến, tôi phải giết ông!”

Anh ta nói với vẻ dữ tợn, khí thế trên người vô cùng đáng sợ.

Lúc này Mã Siêu như ác ma đến từ địa ngục, ngay cả Dương Chấn cũng thầm rùng mình.

Đúng lúc này, hạt châu thần bí lớn bằng quả trứng chim bồ câu mà Dương Chấn đã đạt được ở trang trại Di Hòa trước đó bỗng nóng lên, hơi thở đáng sợ lan ra từ nó.

Ngay sau đó, hạt châu lập tức bay ra khỏi túi Dương Chấn rồi lao vào người Mã Siêu như có sinh mệnh.

“Cái gì thế?”

Một cao thủ Siêu Phàm Cảnh kinh ngạc hỏi.

Họ chỉ thấy một tia sáng lóe lên, nhưng tốc độ của nó quá nhanh, hơn nữa họ vốn không chú ý đến Dương Chấn, chỉ khi hạt châu bay ra khỏi túi anh rồi phát ra hơi thở đáng sợ, họ mới nhìn về phía đó.

Tới khi họ hoàn hồn, hạt châu đã biến mất †ăm rồi.

Chỉ mình Dương Chấn biết, hạt châu thần bí mà anh lấy được ở trang trại Di Hòa đã chui vào người Mã Siêu.

Trong khoảnh khắc hạt châu bắn vào người Mã Siêu, anh ta bỗng rùng mình rồi đứng khựng ra đó.

Ngay sau đó, khí thế khủng khiếp hơn nữa lập tức lan ra từ người anh ta.

Mã Siêu mới chỉ đến Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng khi biết năm đó, để cứu anh ta, mẹ anh ta đã bị Bách Lý Yến g**t ch*t, trong cơn nóng giận, anh ta đã đột phá Siêu Phàm Cảnh.

Sau khi phát huy sức mạnh của máu tổ, anh †a đã sở hữu thực lực ngang với Siêu Phàm Tam Cảnh.

Còn bây giờ, sau khi hạt châu thần bí kia chủ động bản vào người anh ta, khí thế của anh ta lại tăng mạnh.

“Rầm rầm rầm!”

Hơi thở đáng sợ liên tục lan ra từ người anh ta rồi bao phủ xung quanh, khiến mặt đất rung chuyển.

Trước khí thế đáng sợ này, các cao thủ dưới Siêu Phàm Ngũ Cảnh liên tục lùi ra sau.

“Có chuyện gì thế?”

Có người nhìn Mã Siêu với vẻ không dám tin.

Những người ở đây đều biết một tiếng trước, cảnh giới của Mã Siêu mới đến Thần Cảnh đỉnh phong mà thôi, việc anh ta bước vào Siêu Phàm Cảnh trong cơn nóng giận đã đáng kinh ngạc lắm rÕi.

Nhưng sau đó, thực lực của anh ta còn tăng vọt đến mức ngang với Siêu Phàm Tam Cảnh nhờ máu tổ nữa.

Bây giờ không biết đã xảy ra chuyện gì, họ chỉ có thể cảm nhận được khí thế của anh ta đang liên tục mạnh lên, chỉ thoáng chốc sau, tu vi của anh ta đã ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Con ngươi của Phùng Hoàng bỗng co lại, nói với vẻ không dám tin: “Sao có thể chứ?”

Ngay cả lão ta cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Không ngờ lại có người có thể tăng từ Thần Cảnh đỉnh phong đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong chỉ trong vòng một tiếng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2637


Chương 2637:

Lão ta chưa bao giờ nghe nói đến biến đổi thế này.

Đương nhiên Bách Lý Yến cũng cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của Mã Siêu, tuy việc Phùng Chí Viễn tự phát nổ đã khiến lão ta bị thương rất nặng, nhưng dù sao lão ta vẫn là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Cho dù bị thương, lão ta vẫn có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Nhưng sau khi cảm nhận được khí thế của Mã Siêu, nét mặt lão ta bỗng trở nên nghiêm nghị, lão ta căn răng: “Tôi biết rồi, chẳng những cậu đạt được máu tổ của gia tộc Bách Lý, mà còn chiếm được vật quý nhất của gia tộc Bách Lý – Thị Huyết Châu!”

“Trong truyền thuyết, nếu phối hợp máu tổ với Thị Huyết Châu của gia tộc Bách Lý, thực lực sẽ †ăng mạnh trong thời gian ngản!”

“Chác cảnh giới võ thuật thực sự của cậu bây giờ là Siêu Phàm Nhất Cảnh, nhưng cậu lại phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, trừ cách giải thích này ra, không còn khả năng nào khác nữa!”

“Nếu đã như vậy, hôm nay cậu phải về gia tộc Bách Lý với tôi!”

Lời Bách Lý Yến nói khiến Dương Chấn hiểu lai lịch của hạt châu ngọc kia ngay, thì ra nó là vật quý nhất của gia tộc Bách Lý, nhưng tại sao vật quý nhất của gia tộc Bách Lý lại xuất hiện ở Hoàng tộc họ Phùng vậy?

Chẳng lẽ đây là bố trí của Phùng Chí Viên ư?

Ông ta muốn đưa hạt châu này cho Mã Siêu qua anh à?

Chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến anh cảm thấy hơi khác thường, anh cứ có cảm giác là lạ, nhưng nghĩ mãi vẫn không biết lạ ở đâu.

Lúc này, khí thế trên người Mã Siêu đã đạt đến đỉnh điểm, sau khi tới Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong thì không tăng lên nữa.

“Giết!”

Anh ta tức giận quát, bỗng giậm mạnh chân, lao thẳng tới chỗ Bách Lý Yến.

Đúng lúc Mã Siêu lao tới chỗ Bách Lý Yến, Dương Chấn cũng phóng về phía lão ta.

Anh đã đột phá Siêu Phàm Lục Gảnh, thành công vận hành phép hô hấp tâng bảy của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, bây giờ, chỉ cần dùng phép hô hấp tầng bảy là anh đã có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh rồi.

Hơn nữa anh còn có huyết mạch cuồng hóa nên thực lực lại tăng mạnh lần nữa.

Thế nên bây giờ, thực lực mạnh nhất của anh sẽ trong khoảng Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đến Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

“Rầml”

Lúc này, Mã Siêu đã xông tới chỗ Bách Lý Yến, cú đấm đăng đẳng sát khí của anh ta cũng giáng xuống.

Bách Lý Yến giơ tay chắn, đòn tấn công của Mã Siêu cũng không tạo thành vết thương nghiêm trọng cho lão ta.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Bách Lý Yến bỗng khoát tay, đánh vào ngực Mã Siêu, Mã Siêu lập tức bay ra xa.

Quả nhiên Siêu Phàm Thất Cảnh chính là một lăn ranh, nếu muốn đánh bại cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh bảng thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh thì đúng là khó như lên trời.

“Lại thêm một tên chán sống!”

Sau khi Bách Lý Yến đánh bay Mã Siêu, đòn tấn công của Dương Chấn cũng ập tới. Lão ta tức giận quát, bỗng giậm chân, lập tức tung chưởng về phía Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2638


Chương 2638:

“Rầm!”

Ngay sau đó, tay của hai người va vào nhau, khí thế đáng sợ lan ra bốn phía.

Dương Chấn chỉ cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang lan ra khắp người từ cánh tay, như muốn phá hủy hết sức sống của anh.

“Ùm?

Bách Lý Yến rất kinh ngạc.

Khi đánh với Mã Siêu, lão ta đã nương tay, dù sao trong người Mã Siêu cũng có máu tổ và Thị Huyết Châu – vật báu của gia tộc Bách Lý.

Nhưng khi tấn công Dương Chấn, lão ta đã dốc toàn lực.

Tuy vết thương của lão ta rất nghiêm trọng, nhưng lão ta vẫn có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ.

Nhưng đòn tấn công của lão ta vừa rồi vẫn chưa thể đánh bay Dương Chấn, chỉ khiến anh lùi ra sau mấy bước.

Con ngươi của Phùng Hoàng vẫn đang không nhúng tay bỗng co lại, lão ta nói với vẻ không dám tin: “Sao có thể? Sao cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh lại có thực lực chống lại cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh sơ kỳ chứ?”

“Cao thủ dưới Siêu Phàm Bát Cảnh mạnh đến thế từ bao giờ?”

Lão ta cảm thấy tất cả chuyện khó tin trong đời mình đã dồn hết vào ngày hôm nay.

Đúng lúc này, Mã Siêu vừa bị đánh bay lại lao tới chỗ Bách Lý Yến: “Giết!”

Nhân cơ hội đó, Dương Chấn cũng phóng về phía lão ta.

Cả anh lẫn Mã Siêu đều không thể giết nổi Bách Lý Yến, cho dù họ hợp sức với nhau thì chuyện đó cũng rất xa vời.

Nhưng bây giờ Mã Siêu chỉ muốn giết Bách Lý Yến, anh đành hợp sức đối địch với anh ta.

“Rầm rầm rầm!”

Hai người điên cuồng tấn công Bách Lý Yến.

Mọi người đều nghĩ Dương Chấn và Mã Siêu sẽ không làm gì được Bách Lý Yến, nhưng giờ họ biết mình đã nhầm.

Dương Chấn và Mã Siêu phối hợp rất chặt chẽ, phát huy được thực lực hơn xa bản thân họ.

Đúng lúc này, một cao thủ mặc áo choàng đen bỗng lặng lẽ xuất hiện, người nọ khoanh tay, nhìn đám người đang điên cuồng chiến đấu, cười ha hả: “Một người có huyết mạch cuồng hóa, một người có máu tổ và Thị Huyết Châu của gia tộc Bách Lý, đúng là may mãn thật!”

“Ai đấy?”

Sự xuất hiện của cao thủ mặc áo choàng đen này khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

Ngay cả trong mắt Phùng Hoàng cũng có thêm vẻ nghiêm nghị, bởi vì lão ta không cảm nhận được khí thế gì từ đối phương.

Tuy có vẻ đối phương chỉ là người bình thường, nhưng ngay cả cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh như lão ta cũng không nhìn thấu ông ta, tức là thực lực của đối phương mạnh hơn lão ta rất nhiều.

Chẳng lẽ đối phương là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh à?

Nghĩ tới đây, vẻ kinh hãi trong mắt Phùng Hoàng càng rõ rệt.

“Ông là ai? Chẳng biết ông đến Hoàng tộc họ Phùng có chuyện gì thế?”

Phùng Hoàng nhìn chăm chằm vào cao thủ mặc áo choàng đen, trầm giọng hỏi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2639


Chương 2639:

Cao thủ mặc áo choàng đen nhìn về phía Phùng Hoàng, ông ta đeo mặt nạ kim loại, để lộ đôi mắt lạnh lùng, khiến Phùng Hoàng cảm thấy rất áp lực.

Cao thủ mặc áo choàng đen lạnh lùng nói: “Ông không có tư cách biết tôi là ai, ông chỉ cần biết việc tôi đến đây ngày hôm nay không liên quan gì đến Hoàng tộc họ Phùng”.

Nghe thấy thế, Phùng Hoàng nhíu mày.

Lão ta không biết cao thủ này đã xuất hiện thế nào, giờ đối phương lại nói lão ta không có tư cách biết đối phương là ai.

Cao thủ mặc áo choàng đen nói rồi nhìn về phía ba người đang đánh nhau.

Lúc này, Mã Siêu cứ như phát điên, trong người tràn ngập sức mạnh, đòn tấn công nào cũng là đòn mạnh nhất, như không biết mệt.

Sau khi kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thực lực của Dương Chấn cũng tăng vọt, gân như ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh, có vẻ mạnh hơn khi phối hợp với Mã Siêu.

Trước sự phối hợp của hai người, Bách Lý Yến liên tục lùi bước, lão ta vốn bị thương nặng vì Phùng Chí Viễn tự nổ tung, giờ lại bị Dương Chấn và Mã Siêu tấn công dồn dập, nên vết thương càng nghiêm trọng hơn trước.

“Rầm!”

Dương Chấn cùng Mã Siêu liên tục tấn công, Bách Lý Yến phải lùi ba bốn bước, lão ta hộc máu, hơi thở lập tức yếu hẳn.

Nét mặt Bách Lý Yến vô cùng dữ tợn, lão ta là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh của gia tộc Cổ Võ, cũng là người mạnh ở gia tộc Bách Lý, đã bao giờ phải chịu nhục như thế đâu?

Bây giờ, lão ta lại bị hai thanh niên chưa đầy ba mươi tuổi hợp sức đàn áp.

Nếu cứ để họ tấn công như thế, có lẽ lão ta sẽ chết thật.

“Giết giết giết!”

Ý chí chiến đấu của Mã Siêu rất mạnh, lại lao về phía Bách Lý Yến.

“Mã Siêu!”

Dương Chấn bỗng nhận thấy sự khác thường, vội hô lớn.

Nhưng hình như Mã Siêu không nghe thấy giọng anh, vẫn phóng tới chỗ Bách Lý Yến, điên cuồng tấn công.

Điều khiến Dương Chấn cảm thấy khiếp sợ chính là tuy Mã Siêu mới đột phá Siêu Phàm Cảnh, nhưng sau khi Thị Huyết Châu bay vào người anh ta, thực lực của anh ta lại đạt đến mức này.

Quan trọng nhất chính là hai người đã hợp sức để đối phó với Bách Lý Yến lâu như thế, nhưng có vẻ Mã Siêu không hề thấy mệt, mà còn mạnh hơn, như thể trong người anh ta có sức mạnh vô tận.

Lúc này, thực lực của Mã Siêu đã rất gần với Siêu Phàm Bát Cảnh.

“Chán sống à!”

Thấy Mã Siêu dám một mình xông tới, sát khí trong mắt Bách Lý Yến càng rõ hơn, lão ta bỗng tung chưởng.

“Rầm!”

Tay hai người va vào nhau, khí thế đáng sợ bùng nổ từ phía họ rồi lan ra bốn phía.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt đất dưới chân hai người liên tục nứt toác, bụi bay mịt mù.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2640


Chương 2640:

Mã Siêu và Bách Lý Yến đều bay ra xa, Mã Siêu lùi bảy tám bước, còn Bách Lý Yến thì lùi về sau ba bước.

Mã Siêu có thể ép Bách Lý Yến lùi lại bằng sức của bản thân, đúng là vô cùng đáng sợ.

Với đặc điểm không biết mệt mỏi này của Mã Siêu, có lẽ chẳng mấy chốc, thực lực của anh ta sẽ sánh ngang với Siêu Phàm Bát Cảnh.

Trái lại, vết thương của Bách Lý Yến đang nặng hơn, còn phải tốn rất nhiều sức nên thực lực cứ yếu dần.

Đến khi đó, rất có thể Bách Lý Yến sẽ chết trong tay Mã Siêu.

“Mã Siêu!”

Dương Chấn hơi nhích chân, tới bên Mã Siêu nhân lúc anh ta bị đẩy lùi, nghiêm nghị nhìn Mã Siêu: “Rốt cuộc cậu bị sao thế?”

Anh cảm thấy trạng thái của Mã Siêu bây giờ rất lạ, như dã thú đã mất kiểm soát.

Mắt Mã Siêu đỏ ngầu, trên phần da bị lộ ra ngoài tràn ngập hoa văn màu máu, trông rất đáng SỢ.

Đôi mắt đỏ ngầu kia nhìn chăm chăm vào Dương Chấn, khiến anh cảm thấy rất xa lạ.

Quả nhiên Mã Siêu đã hoàn toàn mất kiểm soát rồi ư?

“Râml”

Ngay sau đó, Mã Siêu bỗng tung chưởng, đánh vào ngực Dương Chấn.

Dương Chấn vốn không đề phòng, cũng không ngờ Mã Siêu sẽ ra tay với mình, hơn nữa còn dùng nhiều sức mạnh như thế.

Trước sự khiếp sợ của mọi người, Dương Chấn bay ra xa.

“Rầm!”

Dương Chấn bay xa mười mấy mét, ngã râm xuống đất, trực tiếp hộc máu, sắc mặt trắng bệch.

“Mã Siêu!”

Dương Chấn chật vật bò dậy, nhìn dáng vẻ đằng đăng sát khí của Mã Siêu, tâm trạng lập tức chùng xuống.

Bây giờ anh xác nhận, đúng là Mã Siêu đã mất kiểm soát rồi.

Trước đó Mã Siêu vẫn ổn, cho dù đang giận dữ thì cũng chỉ kích hoạt máu tổ của gia tộc Bách Lý rồi phát huy thực lực hơn xa bản thân thôi.

Anh ta không hề có dấu hiệu mất kiểm soát, nhưng bây giờ mắt anh ta lại đỏ ngầu, ngay cả Dương Chấn cũng không nhận ra, tức là anh ta không kiểm soát nổi bản thân nữa.

Nếu máu tổ của gia tộc Bách Lý đã không khiến anh ta mất kiểm soát, vậy chỉ có thể là do hạt châu thần bí mà Dương Chấn đạt được ở trang trại Di Hòa đã chủ động bay vào người anh †a.

Lúc này, khí thế hết sức đáng sợ và tà ác đang lan ra từ người Mã Siêu.

Ngay cả Dương Chấn cũng thấy tim mình đập thình thịch.

Phùng Hoàng sững sờ, nhìn chằm chăm vào Mã Siêu: “Rốt cuộc trên người nó đã xảy ra chuyện gì thế?”

Lúc này, cao thủ mặc áo choàng đen vấn đang quan sát trận chiến chợt lên tiếng: “Máu tổ của gia tộc Bách Lý vốn là huyết mạch tu luyện siêu cấp trăm năm khó gặp của gia tộc Bách Lý, ngoài ra theo truyền thuyết, Thị Huyết Châu có tác dụng thôn tính ý chí, nhưng thực lực của cao thủ đạt được Thị Huyết Châu sẽ tăng rất nhiều, nên nó mới trở thành bảo vật được tất cả cao thủ võ thuật trên đời này tranh giành”.

“Sau cùng, tổ tiên của gia tộc Bách Lý đã lấy được Thị Huyết Châu, sau đó đưa Thị Huyết Châu vào cơ thể mình, nó và máu tổ của gia tộc Bách Lý đã giúp thực lực ông ta tăng mạnh”.

“Nhưng ngay cả tổ tiên của gia tộc Bách Lý cũng không ngờ mình lại không kiểm soát nổi Thị Huyết Châu, sau cùng ý chí của ông ta đã bị Thị Huyết Châu cắn nuốt, trở thành quái vật hình người, hoàn toàn phát điên, về sau biến mất”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2641


Chương 2641:

“Thị Huyết Châu cũng biến mất khỏi thế gian, không ai biết nó ở đâu, cho đến hôm nay, Thị Huyết Châu lại xuất hiện”.

Nghe thấy cao thủ mặc áo choàng đen nói thế, Dương Chấn run lên, vội hỏi: “Ý ông là anh em của tôi đã bị Thị Huyết Châu cản nuốt ý chí, thế nên mới mất kiểm soát ư?”

Cao thủ mặc áo choàng đen nhìn Dương Chấn, lạnh nhạt nói: “Đúng thế! Cậu ta đã hoàn toàn mất kiểm soát, nếu cứ thế này, cho dù cậu ta không chết thì cũng thành cái xác không hồn”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn hoàn toàn sững sờ, tác dụng phụ của Thị Huyết Châu nghiêm trọng đến thế ư?

“Nhưng bây giờ vẫn còn một cách để giúp cậu ta bình thường như cũ”.

Trong lúc Dương Chấn đang không biết phải làm sao, cao thủ mặc áo choàng đen lại nói: “Đó chính là lấy Thị Huyết Châu trong người cậu ta ra, theo lời đồn, tổ tiên của gia tộc Bách Lý đã ngâm Thị Huyết Châu trong máu tổ, bây giờ, chỉ máu tổ của gia tộc Bách Lý mới có thể đánh thức Thị Huyết Châu, giúp nó phát huy hiệu quả mạnh nhất”.

“Nhưng con kiến hôi mới bước vào Siêu Phàm Cảnh vốn không chịu nổi hiệu quả này, sau khi bị máu tổ của gia tộc Bách Lý đánh thức, Thị Huyết Châu sẽ phóng ra năng lượng đáng sợ không gì sánh kịp, năng lượng này sẽ liên tục giúp cậu ta mạnh lên, cho đến khi không chịu nổi nữa rồi bị Thị Huyết Châu nuốt mất ý chí”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn vội hỏi: “Phải làm thế nào thì mới lấy được Thị Huyết Châu ra khỏi cơ thể anh em của tôi?”

Tuy đây là lần đầu tiên anh gặp cao thủ mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ kim loại này, nhưng bây giờ Mã Siêu đã mất kiểm soát, biểu hiện cũng hệt như lời ông ta nói.

Anh bắt buộc phải lựa chọn tin lời ông ta.

Cao thủ mặc áo choàng đen bồng cười khẽ: “Sao tôi phải nói cho cậu biết chứ?”

Dương Chấn lập tức sững sờ, trong tình thế cấp bách, anh chỉ nghĩ đến việc phải làm thế nào để giúp Mã Siêu, lại quên mất việc mình hoàn toàn không quen biết cao thủ mặc áo choàng đen này.

Dương Chấn hỏi: “Phải làm thế nào thì ông mới bằng lòng nói cho tôi biết cách lấy Thị Huyết Châu ra khỏi cơ thể anh em của tôi?”

Cao thủ mặc áo choàng đen nhìn Dương Chấn, Dương Chấn cũng không thấy biểu cảm của đối phương, chỉ thấy chiếc mặt nạ kim loại sáng bóng.

Một lúc lâu sau, cao thủ mặc áo choàng đen mới nói: “Tuy Thị Huyết Châu đáng sợ nhưng vần có khác tinh, bây giờ Thị Huyết Châu đã hòa vào người anh em của cậu, ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh cũng không thể lấy nó ra”.

“Nhưng theo lời đồn, Thị Huyết Châu cũng có khắc tinh, nếu cậu tìm được khắc tinh đó thì có thể ép Thị Huyết Châu ra ngoài”.

Dương Chấn vội hỏi: “Khắc tinh của Thị Huyết Châu là gì thế?”

©ao thủ mặc áo choàng đen nói: “Đế Trượng!”

“Đế Trượng ư?”

Dương Chấn nhíu mày, mới nghe tên thôi đã thấy Đế Trượng không đơn giản, nó là khác tỉnh của Thị Huyết Châu, sao có thể là vật tâm thường chứ?

Cao thủ mặc áo choàng đen nói tiếp: “Đế Trượng là vật quý nhất của Đế Thôn, chỉ thôn trưởng Đế Thôn mới có tư cách nắm giữ”.

Ông ta nói rồi ngừng lại, nhìn về phía Mã Siêu vẫn đang điên cuồng tấn công Bách Lý Yến, thản nhiên nói: “Với tình trạng hiện giờ của cậu ta, cậu †a chỉ chịu được ba ngày, nhưng tôi có thể ra tay, giúp cậu ta tạm thời phong ấn Thị Huyết Châu lại, nhưng cũng chỉ duy trì được bảy ngày thôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2642


Chương 2642:

“Một khi phong ấn Thị Huyết Châu, nhất định phải nghĩ cách giải quyết nó, bằng không, sau khi hết bảy ngày, năng lượng bị phong ấn của Thị Huyết Châu sẽ bùng nổ trong cơ thể cậu ta”.

“Nếu không nghĩ cách giải quyết vấn đề, cậu †a sẽ chết, hoặc trở thành cái xác không hồn, còn phải làm thế nào thì do cậu quyết định”.

Nghe thấy thế, Dương Chấn hoàn toàn sững SỜ.

Anh vẫn luôn phản đối Đế Thôn nhập thế, anh từng có cơ hội trở thành Vương của Yến Đô hai lần rồi thừa kế Đế Thôn, nhưng khi đó anh cho răng truyền thuyết về Đế Thôn rất đáng sợ, nếu Đế Thôn nhập thế, trừ khi anh đủ sức áp đảo họ, bằng không cao thủ của Đế Thôn sẽ làm trái quy tắc của thế gian, trở thành tai họa ngâm lớn nhất trên thế giới này.

Nhưng bây giờ, cách duy nhất để cứu Mã Siêu chính là đạt được Đế Trượng, Đế Trượng là tín vật của thôn trưởng Đế Thôn, tức là anh phải thừa kế Đế Thôn để lấy được nó.

Cao thủ mặc áo choàng đen không nói gì nữa, khoanh tay, tiếp tục nhìn Mã Siêu tấn công Bách Lý Yến.

Lúc này, có vẻ Mã Siêu đã hoàn toàn mất kiểm soát, đang điên cuồng tấn công Bách Lý Yến, Bách Lý Yến vốn đã kiệt quệ sau khi liên tục chiến đấu với cường độ cao, chỉ đang cố ngăn can.

Còn Mã Siêu lại có được sức mạnh dồi dào từ Thị Huyết Châu, mỗi khi anh ta sắp kiệt quệ, Thị Huyết Châu sẽ bổ sung sự tiêu hao ấy.

Sau khi tiêu hao với cường độ cao, ngay cả cao thủ Bát Cảnh như Bách Lý Yến cũng không giữ nổi thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng Mã Siêu vẫn có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Bây giờ, Bách Lý Yến đang bị Mã Siêu áp đảo.

Cảnh tượng này khiến người của Hoàng tộc họ Phùng sững sờ.

Phùng Hoàng không nói năng gì, trên mặt tràn ngập vẻ nghiêm nghị, lo lắng và đấu tranh.

Với trạng thái bây giờ của Bách Lý Yến, nếu Phùng Hoàng muốn giết lão ta thì cũng không khó.

Nếu lão ta giết Bách Lý Yến, một khi tin tức bị lộ ra, cả Hoàng tộc họ Phùng sẽ phải hứng chịu lửa giận của gia tộc Bách Lý.

Với thực lực bây giờ, Hoàng tộc họ Phùng vốn không phải đối thủ của gia tộc Bách Lý, càng không gánh chịu nổi lửa giận từ phía họ.

Nhưng Mã Siêu lại đang áp đảo Bách Lý Yến, tức là rất có thể Mã Siêu sẽ giết lão ta.

Một khi Mã Siêu giết Bách Lý Yến, gia tộc Bách Lý cũng sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Phùng.

Nghĩ đến đây, lão ta không do dự nữa. Người lão ta nhoáng lên, xuất hiện trước mặt Bách Lý Yến, giơ tay tung một chưởng.

“Rầm!”

Năm đấm của Mã Siêu va vào tay Phùng Hoàng, khí thế đáng sợ lan ra khắp nơi.

Mã Siêu nhìn Phùng Hoàng đang chăn đường mình bằng đôi mắt đỏ ngầu, càng giận dữ hơn, lại vung tay tấn công Phùng Hoàng tiếp.

“Rầm rầm rầm!”

Phùng Hoàng liên tục ngăn cản đòn đánh của Mã Siêu, nghiêm nghị quát: “Ngừng tay! Nếu dám ra tay với ngài Bách Lý tiếp, đừng trách tôi không khách sáo với cậu!”

“AI”

Mã Siêu ngửa mặt hét lên, chẳng những không bị Phùng Hoàng đe dọa mà còn tức giận hơn, khí thế khủng khiếp bùng nổ từ người anh ta.

Anh ta bỗng giơ nắm tay lên, đấm vào đầu Phùng Hoàng.

Phùng Hoàng nhíu mày, bỗng để chéo tay, năm đấm của Mã Siêu nặng nề đánh trúng tay lão ta.

“Rầm!”
 
Back
Top Bottom