Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2643


Chương 2643:

Đòn tấn công này khiến Phùng Hoàng liên tục lùi ba bốn bước.

Sức mạnh của nảm đấm này đã sánh ngang với sức mạnh của cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, bằng không, sao nó có thể khiến Phùng Hoàng lùi ba bốn bước chứ?

“Nếu cậu muốn chết, tôi sẽ giúp cậu!”

Ánh mắt Phùng Hoàng đăng đăng sát khí, rõ ràng đã định giết Mã Siêu.

“Ông cứ thử động đến anh em của tôi xem!”

Sau khi cảm nhận được sát khí của Phùng Hoàng, khí thế của Dương Chấn lập tức tăng vọt, anh chắn trước người Mã Siêu, tức giận nhìn Phùng Hoàng.

Lúc này, khí thế võ đạo trên người Dương Chấn đã bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, giờ lại kết hợp với Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và huyết mạch cuồng hóa, nên thực lực đã vọt thảng lên cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Mặc dù Phùng Hoàng là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, nhưng lúc này lại cảm nhận được áp lực rất mạnh từ trên người Dương Chấn.

Sắc mặt lão ta vô cùng âm trầm, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Chấn, nói: “Gậu có biết, nếu như thằng bé giết Bách Lý Yến, sẽ mang đến cho Hoàng tộc họ Phùng nguy cơ như thế nào không?”

Dương Chấn lạnh giọng nói: “Cậu ấy đã nói, từ nay về sau sẽ còn có bất cứ quan hệ gì với Hoàng tộc họ Phùng nữa. Cậu ấy muốn giết Bách Lý Yến thì liên quan gì đến Hoàng tộc họ Phùng các người?”

Phùng Hoàng cắn răng nghiến lợi nói: “Cho dù nó không thừa nhận thân phận của mình thì trong cơ thể nó vẫn chảy dòng máu Hoàng tộc họ Phùng, một khi Bách Lý Yến bị nó giết, gia tộc.

Bách Lý sẽ chỉ biết trút giận lên Hoàng tộc họ Phùng”.

“Ha hai”

Dương Chấn cươi nhạt: “Ông là Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Phùng, lại trơ mắt nhìn con trai bị ép đến tự nổ tung cũng không hề ra tay giúp đỡ. Hôm nay cháu trai ông muốn báo thù cho bố mẹ, ông lại muốn ngăn cản cậu ấy sao?”

Thật ra Dương Chấn đã sớm có ý muốn g**t ch*t Phùng Hoàng.

Trước đây, Phùng Chí Viễn bị Bách Lý Yến ép đến bước đường tự nổ tung, chỉ cần Phùng Hoàng ra tay là có thể ngăn cản, nhưng lão ta tình nguyện để con trai tự nổ tung cũng không muốn ra tay. Đúng là máu lạnh vô tình tới cùng cực.

Bây giờ, Mã Siêu muốn giết Bách Lý Yến, Phùng Hoàng không chỉ không muốn giúp, mà còn muốn ngăn cản, thậm chí còn muốn giết Mã Siêu.

Nhìn Dương Chấn đang cản trước mặt mình, lại nhìn Mã Siêu đang điên cuồng ra sức tấn công Bách Lý Yến, Phùng Hoàng vô cùng lo lắng, trên mặt đầy vẻ do dự.

Lão ta không muốn Bách Lý Yến chết ở Hoàng tộc họ Phùng, lại càng không muốn Bách Lý Yến chết trong tay Mã Siêu, nhưng Dương Chấn lại ngăn cản lão ta, chuyện này khiến lão ta vô cùng băn khoăn.

Lão ta không thể đắc tội gia tộc Bách Lý, nhưng Dương Chấn trước mắt không rõ lai lịch, mà tuổi còn trẻ đã có cảnh giới võ đạo bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, lại mang cả huyết mạch cuồng hóa, đương nhiên sẽ có gia cảnh đáng gờm, nên lão ta cũng không dám tùy tiện đãc tội.

Cao thủ mặc áo choàng đen thần bí kia khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn về phía Dương Chấn.

Phùng Chí Ngạo dùng vẻ mặt đây căng thẳng nhìn Phùng Hoàng, rất sợ lão ta sẽ tấn công Dương Chấn.

Những cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác của Hoàng tộc họ Phùng vẻ mặt đều vô cùng căng thẳng, cho dù là Mã Siêu giết Bách Lý Yến, hay là Bách Lý Yến giết Mã Siêu thì hình như cũng đều là một tin xấu đối với Hoàng tộc họ Phùng.

Dương Chấn đang hừng hực ý chí chiến đấu, nhìn chăm chằm Phùng Hoàng, lúc nào cũng sẵn sàng để ra tay.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2644


Chương 2644:

Mặc dù anh chỉ có thể bộc phát ra thực lực ở cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, nhưng anh vần chưa hoàn toàn kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, một khi liều chết đánh một trận, cho dù Phùng Hoàng là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, anh cũng có tư cách đánh một trận ra trò.

Hiện giờ, Bách Lý Yến đã bị thương nặng, thể lực gần như đã tiêu hao hết sạch, lại nhìn Mã Siêu, bởi vì trong cơ thể có Thị Huyết Châu nên thực lực không hề yếu đi chút nào, mà còn càng đánh càng mạnh.

Sợ là chẳng bao lâu sau, Bách Lý Yến sẽ bị Mã Siêu g**t ch*t.

Cho nên Dương Chấn cũng không cần lo lằng gì, chỉ cần có thể cản được Phùng Hoàng ra tay với Mã Siêu, Bách Lý Yến chắc chắn sẽ phải chết.

“Cậu chắc chắn muốn ngăn cản tôi chứ?”

Yêu lặng hồi lâu, Phùng Hoàng bỗng lạnh giọng hỏi.

Dương Chấn mặt không đổi sắc nói: “Trừ khi tôi chết, nếu không ông đừng hòng động vào anh em của tôi!”

Ngay khi Dương Chấn cho là Phùng Hoàng sẽ ra tay với mình, Phùng Hoàng bỗng nhiên thở dài, lạnh giọng nói: “Nếu đã như vậy, ân oán giữa các cậu và gia tộc Bách Lý sẽ không bất kỳ liên quan gì đến Hoàng tộc họ Phùng tôi, sau này các cậu phải gánh chịu tất cả hậu quả!”

Dứt lời, lão ta đảo mắt qua đám cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng, lạnh giọng nói: “Tất cả người của Hoàng tộc họ Phùng lập tức lui ra khỏi Hoàng phủ họ Phùng!”

“Vâng!”

Người Hoàng tộc họ Phùng đều sợ ngây người, vội vàng đáp.

Ngay cả Dương Chấn cũng sững sờ, trơ mắt nhìn tất cả người của Hoàng tộc họ Phùng nháy mắt đều lui ra khỏi Hoàng phủ họ Phùng, tựa như hoàn toàn buông bỏ tất cả mọi thứ ở đây.

Nhưng thoáng cái anh đã lấy lại tinh thần, Phùng Hoàng để tất cả mọi người rời khỏi chiến trường, thật ra cũng đang chứng tỏ thái độ của mình, lão ta giữ thái độ trung lập trước ân oán giữa Mã Siêu và gia tộc Bách Lý.

Cho dù Bách Lý Yến bị Mã Siêu giết, gia tộc Bách Lý trút giận lên Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Hoàng cũng có lý do để giải thích.

Nhất thời, trong Hoàng phủ họ Phùng ngoài Mã Siêu và Bách Lý Yến đang chiến đấu, chỉ còn lại Dương Chấn và cao thủ mặc áo choàng đen mang mặt nạ kim loại đó.

Dương Chấn vấn chưa biết đối phương có lai lịch gì, nên lúc này hơi cảnh giác nhìn đối phương.

Cao thủ mặc áo choàng đen cũng nhìn về phía Dương Chấn, lạnh nhạt nói: “Cậu yên tâm, tôi không có bất kỳ quan hệ gì với gia tộc Bách Lý, cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện của các người”.

Dương Chấn liếc nhìn Mã Siêu đang điên cuồng tấn công Bách Lý Yến, trong lòng âm thầm hơi khiếp sợ. Lúc này, Bách Lý Yến thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đã hoàn toàn bị Mã Siêu đánh bại.

Điều này cũng nói rõ, bây giờ Mã Siêu đã có sức chiến đấu đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh, hơn nữa còn có thể trấn áp được Bách Lý Yến.

Theo lời cao thủ mặc áo choàng đen, bởi vì trong cơ thể Mã Siêu có Thị Huyết Châu và máu tổ của gia tộc Bách Lý nên khiến anh ta hoàn toàn mất không chế. Hôm nay chỉ có Đế Trượng mới có thể bức Thị Huyết Châu ra khỏi cơ thể Mã Siêu.

Nếu không Mã Siêu sẽ luôn bị Thị Huyết Châu khống chế.

Nhưng thực lực Mã Siêu thể hiện ra bây giờ, ngay cả Dương Chấn cũng không phải là đối thủ, chờ Mã Siêu g**t ch*t Bách Lý Yến rồi, anh biết phải khống chế Mã Siêu thế nào đây?

Nghĩ tới đây, Dương Chấn nhìn về phía cao thủ mặc áo choàng đen, sắc mặt vô cùng nặng nề nói: “Nếu lúc này ông tới Hoàng tộc họ Phùng, vậy chắc chắn tới có mục đích, ông muốn gì cứ nói thẳng đi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2645


Chương 2645:

Mặt nạ kim loại của cao thủ mặc áo choàng đen kia sáng bóng, ông ta nhìn về phía Dương Chấn, đôi mắt kia đen nhánh, sâu không thấy đáy, giống như có thể nhìn thấu Dương Chấn.

Trong tay ông ta bỗng nhiên xuất hiện một cái bình ngọc, ông ta cong ngón tay bản ra, cái bình bay về phía Dương Chấn.

Dương Chấn vội đón lấy, nhíu mày hỏi: “Đây là thứ gì?”

Cao thủ mặc áo choàng đen đáp: “Đây là Trấn Linh Đan, đúng lúc có thể trấn áp Thị Huyết Châu trong cơ thể người anh em của cậu, chỉ cần cậu ta uống vào thì sẽ có thể khôi phục sự tỉnh táo”.

“Trước đó tôi đã nói rồi, với tình hình bây giờ của cậu ta, nhiều nhất chỉ có thể duy trì được ba ngày, cho dù uống Trấn Linh Đan vần không đủ.

Tôi có thể ra tay giúp đỡ, tạm thời phong ấn Thị Huyết Châu trong cơ thể cậu ta”.

“Nhưng tôi chỉ có thể phong ấn được Thị Huyết Châu bảy ngày, nói cách khác, trong vòng bảy ngày này, cậu phải nghĩ cách lấy được Đế Trượng, nếu không bảy ngày sau, cậu ta sẽ nổ tung mà chết”.

Nghe cao thủ mặc áo choàng đen nói vậy, Dương Chấn cau mày, anh không biết Đế Trượng có phải là cách duy nhất để cứu Mã Siêu hay không. Anh chưa bao giờ nghĩ tới chuyện thừa kế Đế Thôn.

Hơn nữa, anh có dự cảm cao thủ mặc áo choàng đen trước mặt này tựa như đang nhằm vào Đế Trượng.

Dương Chấn lên tiếng hỏi: “Nếu như ông giúp chúng tôi, ông cần thứ gì từ chúng tôi?”

Anh không tin một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh không quen không biết lại bỗng dưng vô cớ giúp họ.

Nghe Dương Chấn nói vậy, cao thủ mặc áo choàng đen bỗng cười khẽ, nói: “Tại sao cậu lại cảm thấy tôi giúp các cậu là nhất định phải muốn có được thứ gì từ các cậu?”

Dương Chấn mặt không đổi sắc nói: “Chúng †a không quen biết, sao ông lại phải giúp chúng tôi?”

Cao thủ mặc áo choàng đen nói: “Tôi không muốn gì cả, chỉ cần cậu đồng ý làm cho tôi một việc”.

Dương Chấn hơi sửng sốt: “Lấy thực lực của ông, còn có chuyện ông không làm được sao? Tại sao lại cần tôi giúp ông? Chẳng lẽ ông muốn tôi làm chuyện gì vi phạm nguyên tắc?”

Cao thủ mặc áo choàng đen lạnh nhạt nói: “Tôi chắc chắn sẽ không bảo cậu làm chuyện vi phạm nguyên tắc, còn chuyện gì tôi không làm được, đây không phải điều cậu cần phải biết”.

“Bây giờ cậu chỉ cần nói với tôi, cậu có đồng ý yêu cầu của tôi hay không? Chỉ cần cậu đồng ý, tôi sẽ ra tay giúp người anh em của cậu, phong ấn Thị Huyết Châu trong cơ thể cậu ta”.

Dương Chấn hỏi: “Muốn tôi làm gì cho ông, ít nhất cũng phải nói cho tôi biết trước chứ?”

Cao thủ mặc áo choàng đen nói: “Tạm thời còn chưa nghĩ ra, chờ tôi nghĩ xong sẽ thông báo cho cậu”.

Dương Chấn nhíu mày, anh không thích cảm giác này, nếu như bây giờ đối phương nói cho anh biết cần phải làm gì, anh mới quyết định có nên đồng ý hay không.

Nhưng ngay cả chuyện muốn làm gì đối phương cũng chưa nghĩ xong, đã muốn anh phải đồng ý với yêu cầu của ông ta rồi.

“Cậu cho là bây giờ cậu còn có lựa chọn khác sao?”

Thấy Dương Chấn không nói lời nào, cao thủ mặc áo choàng đen bình tĩnh hỏi.

Dương Chấn liếc nhìn Mã Siêu đã mất hết lý trí, lại nhìn về phía cao thủ mặc áo choàng đen, căn răng nói: “Được, tôi đồng ý với ông, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm chuyện vi phạm nguyên tác”.

“Đồng ý!”

Cao thủ mặc áo choàng đen nói, sau đó đưa tay về phía Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2646


Chương 2646:

Dương Chấn bắt tay với ông ta, lúc này mới phát hiện tay đối phương hết sức già nua, giống như da bọc xương vậy, chäc chản tuổi tác của ông ta đã rất lớn.

“Bụp!”

Đúng lúc này, một tiếng vang lớn truyền tới, chỉ thấy cơ thể Bách Lý Yến bay ra ngoài, người vẫn ở trên không trung đã phun ra một ngụm máu.

Khí thế võ đạo trên người Bách Lý Yến nháy mắt biến mất giống như thủy triều rút.

Mã Siêu nổi giận gầm lên một tiếng, cơ thể lóe lên, lập tức xuất hiện ở trước mặt Bách Lý Yến, nên thêm một chưởng.

“Râml”

Trong tích tác, Bách Lý Yến bỗng lộn một vòng trên mặt đất, một chưởng của Mã Siêu rơi vào đúng vị trí vừa rồi của Bách Lý Yến, lập tức bụi đất tung bay.

“Các người nhất định sẽ phải trả giá đất!”

Bách Lý Yến bỗng nhiên mặt đầy dữ tợn nói, dứt lời, lão ta bỗng ném một thứ lớn chừng quả trứng gà về phía Mã Siêu.

“Uỳnh!”

Một tiếng vang rất lớn khiến bụi đất bay tung bay, sinh ra một mảng khói mù rất lớn.

Chờ khói mù tản đi, ở đây đâu còn bóng dáng Bách Lý Yến nữa?

Mã Siêu mất đi mục tiêu lập tức điên cuồng tấn công bốn phía, giống như tận lực bộc phát hết lửa giận trong cơ thể.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Chỉ thấy nhà cửa bốn phía Hoàng tộc họ Phùng từng cái ầm ầm sụp đổ.

Dương Chấn nhíu chặt mày, định tìm Bách Lý Yến, nhưng lại phát hiện không thể nào cảm nhận được khí tức trên người đối phương, hiển nhiên lão ta đã rời khỏi Hoàng phủ họ Phùng rồi.

Lúc này cao thủ mặc áo choàng đen nói: “Gia tộc Bách Lý có thủ đoạn che giấu thực lực võ đạo, lấy cảnh giới võ đạo của cậu, muốn cảm nhận được lão ta ở đâu là chuyện không thể”.

Dương Chấn nhìn về phía cao thủ mặc áo choàng đen, vội vàng hỏi: “Ông biết lão ta ở đâu?”

Cao thủ mặc áo choàng đen mang mặt nạ kim loại sáng bóng nhìn về phía Dương Chấn, giọng nói lạnh lùng vang lên: “Tôi biết thì sao?

Không biết thì thế nào?”

Thái độ của đối phương vô cùng rõ ràng, không muốn nhúng tay vào ân oán giữa đám Dương Chấn và gia tộc Bách Lý, quan trọng nhất là cao thủ mặc áo choàng đen cũng không có bất kỳ quan hệ gì với họ.

Dương Chấn nhìn cao thủ mặc áo choàng đen thật lâu, sau đó lạnh giọng nói: “Bây giờ, có phải ông nên ra tay phong ấn Thị Huyết Châu trong cơ thể người anh em của tôi rồi không?”

Cao thủ mặc áo choàng đen không lên tiếng, ngay sau đó nhìn về phía Mã Siêu đang điên cuồng tấn công khắp nơi, bỗng nhiên di chuyển chân, nháy mắt biến mất tại chỗ.

“Uỳnh Uỳnh Uỳnh!”

Một giây tiếp theo, ông ta đã xuất hiện ở bên cạnh Mã Siêu, bóng ông ta giống như yêu quái, vòng xung quanh Mã Siêu, chỉ thấy ngón tay ông ta điểm rất nhanh vào mấy huyệt vị trên người Mã Siêu.

Đợi sau khi ông ta dừng lại, anh phát hiện đường vân màu máu trên mặt Mã Siêu vốn đang cuồng bạo dần dần biến mất, khí tức cuồng bạo nháy mắt cũng tắt đi.

Sau đó cơ thể Mã Siêu mềm nhũn, lập tức ngã xuống.

Cơ thể Dương Chấn bỗng lóe lên, xuất hiện ở bên cạnh Mã Siêu, đỡ lấy anh ta.

Dương Chấn vẻ mặt nghiêm nghị nhìn về phía cao thủ mặc áo choàng đen: “Cảm ơn!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2647


Chương 2647:

Cao thủ mặc áo choàng đen lạnh nhạt nói: “Nhớ lời tôi, cậu chỉ có bảy ngày, nếu trong bảy ngày này, cậu không thể lấy được Đế Trượng, vậy Thị Huyết Châu sẽ phá phong ấn, người anh em của cậu cũng sẽ không chịu được năng lượng kinh người trong Thị Huyết Châu, lập tức nổ tung mà chết”.

Dứt lời, ông ta xoay người rời đi, một giây trước còn ở đó, một giây sau ông ta đã xuất hiện ở nới cách đó mấy chục mét, sau đó bóng lưng cao thủ mặc áo choàng đen hoàn toàn biến mất trong tâm mắt Dương Chấn.

Dương Chấn nhìn đăm đăm phương hướng cao thủ mặc áo choàng đen rời đi, cắn răng nói: “Nếu như ông dám lừa tôi, tôi bảo đảm sẽ khiến ông trả giá đắt!”

Anh vốn có hai cơ hội thừa kế Đế Thôn, nhưng bởi vì lo lắng Đế Thôn xuất thế sẽ không thể khống chế được, nên đã từ bỏ thừa kế Đế Thôn, thậm chí không muốn để người khác nhằm vào Đế Thôn.

Nhưng không ngờ rằng, hôm nay vì lấy được Đế Trượng cứu Mã Siêu, lại không thể không thừa kế Đế Thôn.

Ngay lúc này, Phùng Hoàng xuất hiện, thấy Mã Siêu đang hôn mê thì sắc mặt vô cùng khó coi.

Phùng Hoàng vẻ mặt vô cùng nặng nề nói: “Các cậu hoàn toàn không biết, các cậu muốn đẩy Bách Ký Yến vào chỗ chết, sẽ đem đến cho Hoàng tộc họ Phùng và chính các cậu nguy cơ lớn cỡ nào”.

Dương Chấn hờ hững nhìn Phùng Hoàng: “Cho dù trời sập, chúng tôi cũng tự chống đốt”

Nói xong, Dương Chấn lập tức ôm lấy Mã Siêu, từng bước rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng.

Bây giờ, anh đã không để ý gì được nữa rồi, chỉ muốn sớm ngày trở về Yến Đô, sau đó nghĩ cách lấy Đế Đô. Bảy ngày vô cùng ngắn ngủi, một khi quá kỳ hạn, phong ấn trong cơ thể Mã Siêu sẽ vỡ tan tành, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.

Thấy Dương Chấn đưa Mã Siêu rời đi, trong mắt Phùng Hoàng tràn đầy vẻ lạnh lẽo.

“Phụ hoàng!”

Lúc này, Phùng Chí Ngạo đi tới bên cạnh Phùng Hoàng, mặt đầy nặng nề nói: “Phụ hoàng, người thật sự không định giúp Mã Siêu sao? Cho dù thế nào cậu ấy cũng là máu mủ của Hoàng tộc họ Phùng chúng ta”.

Phùng Hoàng lạnh giọng nói: “Con bảo ta phải giúp thế nào? Giúp nó cùng hứng chịu lửa giận của gia tộc Bách Lý sao?”

Phùng Chí Ngạo cắn răng nói: “Chẳng lẽ chúng ta không nhúng tay vào chuyện giữa Mã Siêu và gia tộc Bách Lý, chúng có thể dễ dàng bỏ qua cho Hoàng tộc chúng ta sao? Nếu đã như vậy, tại sao chúng ta phải trở mặt với Mã Siêu và Dương Chấn?”

“Một cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh chưa tới ba mươi tuổi, hơn nữa có thực lực sánh bằng Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, người trẻ tuổi như vậy, e là ở gia tộc Cổ Võ cũng không tìm được người thứ hai đâu nhỉ?”

“Chúng ta đã yên lặng quá lâu rồi, giờ là lúc để Hoàng tộc họ Phùng có chút thay đổi”.

Phùng Hoàng nhìn về phía Phùng Chí Ngạo, sắc mặt vô cùng nặng nề. Lão ta biết Phùng Chí Ngạo nói không sai, Bách Lý Yến suýt nữa chết ở Hoàng tộc họ Phùng, mặc dù không liên quan đến họ, nhưng dẫu sao chuyện cũng xảy ra ở Hoàng tộc họ Phùng.

Với tính cách ngang ngược của gia tộc Cổ Võ, chản chản sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Hoàng tộc họ Phùng.

Phùng Hoàng yên lặng một lát, sau đó trâm giọng nói: “Đã đến lúc Hoàng tộc họ Phùng có một chút thay đổi rồi”.

Nghe vậy, Phùng Chí Ngạo lập tức vui mừng.

Nhưng một giây tiếp theo, Phùng Hoàng lại trầm giọng nói: “Ta định gả Giai Di vào Hoàng tộc họ Vũ, hiện giờ chỉ có hai Hoàng tộc cổ xưa lớn chúng ta liên thủ mới có thể đối phó được gia tộc Bách Lý”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2648


Chương 2648:

Theo tính toán của họ, số lượng cao thủ Siêu Phàm Cảnh của gia tộc Bách Lý chắc chản gấp đôi Hoàng tộc họ Phùng, thực lực Hoàng tộc họ Vũ và Hoàng tộc họ Phùng tương đương, nếu có thể liên thủ cũng có thể miễn cưỡng đối phó với gia tộc Bách Lý.

Biểu cảm trên mặt Phùng Chí Ngạo nhất thời cứng đờ, nhìn Phùng Hoàng nói: “Phụ hoàng, ý con là chúng ta có thể nghĩ cách hàn gắn mối quan hệ với Dương Chấn. Cậu ấy tuổi còn trẻ, võ đạo đã có thể bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh, lại có huyết mạch cường hóa, sau lưng nhất định có nhân vật lớn”.

“Mã Siêu là anh em tốt thân thiết như thể chân tay với cậu ấy, chỉ cân chúng ta chấp nhận Mã Siêu, hơn nữa lại chủ động xin lõi, họ nhất định sẽ không từ chối lòng tốt chúng ta”.

“Dẫu sao bây giờ họ đang lâm vào tình cảnh vô cùng khốn đốn, nếu như có thể nhận được cái chủ động bắt tay của chúng ta, âu cũng là chuyện tốt với họ”.

Phùng Hoàng cau mày, lạnh giọng nói: “Ý con là muốn ta xin lỗi bọn chúng?”

Phùng Chí Ngạo vội vàng đáp: “Con không có ý này, con có thể ra mặt xoa dịu quan hệ giữa chúng ta và họ”.

Phùng Hoàng cả giận nói: “lm miệng! Muốn để Hoàng tộc họ Phùng chúng ta chủ động cúi đầu với một thứ bỏ đi đã bị đuổi ra khỏi gia tộc, trừ khi ta chết! Chuyện này sau này đừng nhảc lại nữa! Ta sẽ liên lạc với Vũ Hoàng để bày tỏ quyết tâm liên hôn, sau đó chờ Hoàng tộc họ Vũ tới hỏi cưới”.

Nói đoạn, Phùng Hoàng phất tay áo rời đi.

Nhìn bóng lưng nổi giận dùng đùng rời đi của Phùng Hoàng, Phùng Chí Ngạo cau mày. Ông ta biết, thái độ trước đó của Dương Chấn và Mã Siêu đã hoàn toàn chọc giận Phùng Hoàng, nếu như không phải kiêng dè thế lực sau lưng Dương Chấn, e là Phùng Hoàng đã sớm ra tay với Dương Chấn rồi.

Nghĩ tới đây, mặt Phùng Chí Ngạo đầy vẻ lo âu: “Phùng Hoàng thật sự đã mất đi một người bạn hợp tác tốt”.

Không biết vì sao, ông ta lại vô cùng tin tưởng Dương Chấn.

Một thanh niên trọng tình trọng nghĩa, lại có thiên phú võ đạo vô cùng xuất chúng, người có tiền đồ vô lượng như vậy, chỉ cần có thể còn sống, sau này tất sẽ danh chấn thiên hạ.

“Bố, bố tìm con ạ?”

Phùng Chí Ngạo vừa mới trở về chỗ ở, Phùng Giai Di đã tới. Cô ta vấn chưa biết tin Phùng Hoàng quyết định gả cô ta vào Hoàng tộc họ Vũ.

Phùng Chỉ Ngạo chỉ ghế sofa bên cạnh, nói: “Ngồi đi!”

Sau khi Phùng Giai Di ngồi vào chỗ của mình, Phùng Chí Ngạo bỗng lên tiếng: “Con cảm thấy Dương Chấn thế nào?”

Phùng Giai Di hơi sửng sốt, không hiểu vì sao bố mình lại bỗng nhiên hỏi như vậy.

Trong đầu cô ta lập tức hiện ra bóng dáng Dương Chấn, đó là một người đàn ông bằng tuổi cô ta, nhưng đã có thực lực tương đương Siêu Phàm Thất Cảnh.

Còn có dáng vẻ bình tính của Dương Chấn khi hai người ở trong mật thất dưới lòng đất ở trang trại Di Hòa.

Nghĩ tới đây, Phùng Giai Di nói: “Anh ấy vô cùng ưu tú, là người đàn ông ưu tú nhất con từng gặp trong đời”.

Phùng Chí Ngạo lại hỏi: “Nếu như vậy, bố để con gả cho cậu ấy, con có đồng ý không?”

Nghe vậy, Phùng Giai Di kinh ngạc, hồi lâu sau mới hỏi: “Bố, sao bố lại bỗng nhiên muốn gả con cho anh ấy? Nhưng với sự ưu tú của anh ấy, con vốn không xứng đâu”.

Cô ta thật sự rất tán thưởng Dương Chấn, nếu như anh bằng lòng đón nhận mình, cô ra đương nhiên sẽ đồng ý gả. Chỉ là cô ta tự biết lượng sức mình, người đàn ông ưu tú như Dương Chấn, sao có thể thích cô ta?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2649


Chương 2649:

Phùng Chí Ngạo nặng nề nói: “Vừa rồi ông nội con đã nói muốn gả con vào Hoàng tộc họ Vũ, vụ liên hôn với Hoàng tộc họ Vũ lần này cũng là vì muốn đối phó với chuyện tương lai gia tộc Bách Lý tới làm khớ”.

“Cái gì?”

Phùng Giai Di mặt dại đi: “Ông nội muốn con lập gia đình sao?”

Phùng Chí Ngạo gật đầu: “Con là đứa con gái bố xem trọng nhất, nếu không phải là con gái, con nhất định sẽ trở thành Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Phùng. Bố không muốn để con gả cho một người đàn ông mình không thích”.

“Cho nên bố muốn hỏi con có thích Dương Chấn hay không, nếu con thích thì hãy tiếp cận cậu ấy, nghĩ cách trở thành người phụ nữ của cậu ấy”.

“Theo bố được biết, Dương Chấn là một người trọng tình trọng nghĩa, con cũng thấy cậu ấy vì anh em tốt của mình mà không hề sợ hãi tới Hoàng tộc họ Phùng, cứu người anh em ra ngoài”.

“Một khi con có thể trở thành người phụ nữ của cậu ấy, cậu ấy tuyệt đối sẽ không phụ lòng conl”

Phùng Giai Di căn chặt đôi môi đỏ mọng, vành mắt hơi đỏ lên.

Cô ta đã sớm nghĩ đến ngày này, là phụ nữ của Hoàng tộc họ Phùng, chỉ có thể trở thành vật hi sinh cho hôn nhân chính trị, cô ta chưa bao giờ cầu mong có được tình yêu.

Nhưng bỗng nhiên biết được mình sẽ trở thành vật hi sinh cho chuyện liên hôn, gả vào Hoàng tộc họ Vũ, cô ta vẫn vô cùng không cam lòng.

“Bố, con không xứng với anh ấy! Con biết anh ấy đã kết hôn sinh con rồi, anh ấy rất yêu vợ mình, cho dù con có chủ động, anh ấy cũng sẽ không đón nhận con”.

Yên lặng hồi lâu, Phùng Giai Di nói.

Phùng Chí Ngạo nói: “Giai Di, con là con gái của Phùng Chí Ngạo này, tuổi còn trẻ cũng đã bước vào Siêu Phàm Gảnh, dõi mắt khắp Chiêu Châu này, ngoài gia tộc Cổ Võ, còn có gia tộc nào có ngươi tuổi trẻ như vậy đã là cao thủ Siêu Phàm Cảnh?”

“Dương Chấn vô cùng ưu tú, nhưng con cũng không kém, nếu con có thể trở thành người phụ nữ của của cậu ấy, sẽ là chuyện tốt với Hoàng tộc họ Phùng chúng ta”.

Phùng Giai Di lắc đầu, vẻ mặt thành thật nói: “Bố, nếu như con đoán không sai, bố coi trọng Dương Chấn, cho nên chủ động đề xuất ý kiến muốn ông nội hàn gắn mối quan hệ với Dương Chấn, nhưng lại bị ông nội bác bỏ đúng không?”

“Cho nên bố muốn để con tiếp cận Dương Chấn, cho dù không thể trở thành người phụ nữ của anh ấy, ít nhất cũng có thể trở thành bạn tốt.

Chỉ có như vậy, tương lai khi Hoàng tộc họ Phùng rơi vào tình cảnh nguy cấp, Dương Chấn mới có thể nể tình con, tới trợ giúp Hoàng tộc họ Phùng đúng không?”

Phùng Chí Ngạo khổ sở nói: “Quả nhiên không thể gạt được con điều gì. Đúng, bố có suy nghĩ như vậy. Một thanh niên chưa tới ba mươi tuổi đã có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, sức chiến đấu sánh bằng Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, bố không tin cậu ấy thật sự chỉ là một người bình thường”.

“Hoàng tộc họ Phùng đắc tội cậu ấy tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Ông nội con không muốn hàn gắn quan hệ với Dương Chấn, nhưng bố muốn thử một chút, nếu như thành công, tương lai Hoàng tộc họ Phùng sẽ càng lớn mạnh hơn”.

“Đương nhiên nếu như có thể, bố vấn hi vọng con có thể nghĩ ra cách trở thành người phụ nữ của cậu ấy, chỉ có như vậy mới có thể gắn chặt cậu ấy và Hoàng tộc họ Phùng vào với nhau”.

“Giai Di, bố làm như vậy cũng vì muốn con được hạnh phúc, bây giờ người có thể thay đổi số phận của con chỉ có Dương Chấn!”

Phùng Giai Di căn chặt môi, lời Phùng Chí Ngạo vừa nói rất có lý, cô ta cũng hết sức coi trọng Dương Chấn và Mã Siêu, nhưng Phùng Hoàng lại không chịu cúi đầu, thậm chí còn không muốn cho Phùng Chí Ngạo cúi đầu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2650


Chương 2650:

Chỉ với những chuyện đã xảy ra hôm nay, nếu ngày sau Hoàng tộc họ Phùng gặp phải nguy hiểm gì, Dương Chấn và Mã Siêu chắc chắn sẽ không chìa tay giúp đỡ.

Nhưng, nếu cô ta có thể trở thành người phụ nữ của Dương Chấn, hoặc là, dù không thể trở thành người phụ nữ của Dương Chấn nhưng chí ít cũng có thể trở thành bạn bè, thì khi Hoàng tộc.

họ Phùng gặp phải mối nguy hiểm lớn, con người trọng tình trọng nghĩa như Dương Chấn nhất định sẽ ra tay trợ giúp.

Cân nhắc một lát, Phùng Giai Di gật đầu: “Con có thể đồng ý đi tiếp cận anh ấy, nhưng cuối cùng có thể thành người của anh ấy hay không, con không thể bảo đảm’.

Nghe con gái nói thế, Phùng Chí Ngạo lập tức.

mừng rỡ, vội vàng nói: “Ý của bố cũng là như vậy, nếu không thể trở thành người của cậu ấy thì ít nhất cũng phải trở thành bạn của cậu ấy”.

“Giờ con lên đường đuổi theo Dương Chấn và Mã Siêu ngay đi, hiện Mã Siêu còn đang hôn mê chưa tỉnh, mà vợ con Mã Siêu cùng với cô gái Phùng Tiểu Uyển kia cũng tạm thời không thấy đâu, đây đúng là lúc Dương Chấn cần người giúp đỡ nhất, đồng thời cũng là cơ hội tốt nhất để con tiếp cận bọn họ”.

Phùng Giai Di gật đầu, lập tức bước đi.

Đúng như dự tính của Phùng Chí Ngạo, Dương Chấn không vội vã rời khỏi Hoàng thành Phùng, nay Mã Siêu đã bị trọng thương đến hôn mê bất tỉnh, Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An còn chưa tìm được.

Việc cấp bách hiện nay của anh là phải tìm cách tìm được ba người này, sau đó mau chóng rời khỏi Hoàng thành Phùng.

Lúc này, bên trong Hoàng thành Phùng, tại một khách sạn năm sao.

Trong phòng tổng thống, Dương Chấn bấm một số điện thoại, nhanh chóng nói: ‘Công bố tin này ra ngoài, ba ngày sau, tôi sẽ tổ chức một cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô tại Yến Đôi.

Nghe anh nói thế, Tiền Bưu tức thì kinh ngạc, hỏi: “Cậu Chấn, chảng phải cậu vẫn luôn phản đối chuyện Đế Thôn xuất thế hay sao? Sao nay bỗng dưng lại muốn tổ chức hội đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô?”

Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, mục đích chính là để chọn ra Vương của Yến Đô, bởi vì chỉ có Vương của Yến Đô mới có tư cách sở hữu Đế Thôn.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: ‘Cứ làm theo lời tôi là được”.

Tiền Bưu nhanh nhẹn thưa: “Vâng!”

Dương Chấn chỉ cho bản thân hai ngày, cũng có nghĩa là, nếu trong hai ngày này còn không thể tìm được Ngải Lâm, Phùng Tiểu Uyển và bé Tĩnh An thì anh sẽ phải tạm thời đặt việc tìm người sang một bên.

Anh nhìn Mã Siêu đang hôn mê bất tỉnh trên giường, mày nhíu chặt lại.

Dương Chấn khoanh chân ngồi bên cạnh giường, bắt đầu vận hành tâng thứ bảy của phép hô hấp trong Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, lập tức, một hơi thở tràn ngập sự sống từ trên người anh tràn ra.

Dưới sự dẫn dät của Dương Chấn, hơi thở này chậm rãi ngưng tụ vào trong cơ thể Mã Siêu.

Dương Chấn chỉ biết công hiệu của Đại Đạo.

Thiên Diễn Kinh vô cùng kì diệu, khi anh bị thương, chỉ cần tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh một ngày là đã có thể cảm nhận rõ ràng những bộ phận bị thương trong cơ thể đang nhanh chóng hồi phục.

Còn về chuyện có thể sử dụng nó để chữa thương nhanh chóng cho người khác hay không, Dương Chấn cũng không rõ lắm, cho nên anh mới thử một lần xem sao.

Nhưng chỉ chốc lát sau, anh đã dừng tu luyện, không biết do thương tích của Mã Siêu quá nặng, lại đang trong trạng thái hôn mê nên không thể hấp thu hơi thở do anh dẫn vào người cậu ấy, hay là do Đại Đạo Thiên Diễn Kinh chỉ có thể chữa thương cho mình chứ không thể chữa thương cho người khác, vừa rồi anh không thấy có hiệu quả gì.

“Xem ra, đành phải tạm thời gác chuyện trị liệu cho cậu lại đã”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2651


Chương 2651:

Dương Chấn thì thào nói, anh không có ý định hoàn toàn bỏ cuộc, tạm thời bỏ chuyện này sang một bên vì anh có thể cảm nhận rất rõ, Mã Siêu chỉ bị trọng thương dẫn đến hôn mê bất tỉnh chứ không đến mức nguy hiểm tới tính mạng.

Lúc này, tốt nhất là tìm được Phùng Tiểu Uyển, chưa biết chừng Tiểu Uyển lại có biện pháp trị liệu cho Mã Siêu.

Đúng lúc này, chuông cửa bỗng vang lên, ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc từ bên ngoài truyền vào: “Anh Chấn, tôi là Phùng Giai II Dương Chấn thoáng cau mày, không biết cô nàng này tới đây làm gì.

Anh đi ra mở cửa, nhìn Phùng Giai Di, lạnh nhạt hỏi: “Có việc gì?”

Phùng Giai Di nhìn Dương Chấn, ánh mắt đây phức tạp: “Tôi muốn giúp anh”.

“Hai”

Dương Chấn cười nhạt: ‘Lẽ nào cô không biết, người anh em của tôi đã tuyên bố, cậu ấy và Hoàng tộc họ Phùng không có bất cứ quan hệ nào nữa? Chỉ sợ ông nội cô là Phùng Hoàng hiện cũng đang vội vã phủi sạch quan hệ với chúng tôi rồi đấy chứ? Gô lại nói muốn giúp chúng tôi?”

Phùng Giai Di vội vàng bảo: “Ông nội tôi làm gì là việc của ông ấy, còn tôi là tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện cắt đứt mọi quan hệ với anh họ Mã Siêu cả”.

“Nay vợ con của cậu ấy vẫn đang không thấy tung tích, cả cô thần y Phùng Tiểu Uyển mà anh nói cũng chưa tìm được”.

“Hiện giờ bản thân Mã Siêu lại đang bị thương chưa tỉnh, nếu anh đồng ý nhận sự trợ giúp của tôi, hẳn có thể giúp anh giải quyết được khá nhiều phiền phức đấy”.

Nghe Phùng Giai Di nói thế, Dương Chấn trầm mặc, anh không qua lại nhiều với người phụ nữ này, chỉ từng cùng bị nhốt dưới mật thất tại trang trại Di Hòa, từng cùng đi tìm tung tích bọn Ngải Lâm thôi.

Sau vài lần tiếp xúc ngăn ngủi, anh cũng chưa nhận thấy cô gái này có điểm nào không tốt.

Cả Phùng Chí Ngạo nữa, ngay thời khắc Phùng Chí Viễn quyết định tự phát nổ để gây tổn thương nghiêm trọng cho Bách Lý Yến, ông ta đã hô to “Đừng làm thế!” nhằm ngăn cản Phùng Chí Viễn, còn cầu xin thay cho Phùng Chí Viễn và Mã Siêu trước mặt Phùng Hoàng, tất cả những hành vi này đều khiến Dương Chấn có ấn tượng rất tốt về ông ta.

Nghĩ tới đây, anh bèn lên tiếng: “Thật sự cô chỉ định tới giúp tôi? Không có mục đích khác?”

Sắc mặt Phùng Giai Di thoáng vẻ do dự, nhưng ngay sau đó cô ta bèn thành khẩn nói: “Không dối gạt anh, tôi tới giúp anh chính là để tiếp cận anh đấy”.

Dương Chấn thoáng kinh ngạc, không ngờ cô ta lại nói thẳng ý đồ của mình như vậy.

Anh không tức giận mà chỉ đang ngạc nhiên và tò mò về nguyên nhân cô ta muốn tiếp cận anh, bèn hỏi thẳng: “Ông nội cô thì đang vội vã phủi sạch quan hệ với chúng tôi như thể sợ không kip, cô lại muốn tiếp cận tôi, việc này do bố cô sai cô làm, đúng không?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Bố tôi làm thế cũng là vì Hoàng tộc họ Phùng này, đồng thời cũng muốn tốt cho tôi. Ông ấy vô cùng coi trọng anh, cho răng tương lai anh nhất định sẽ trở thành trung tâm của thế giới, nếu tôi có thể tiếp cận anh, thì dù không thể trở thành tình nhân của anh, chí ít cũng có thể làm bạn bè của anh. Nếu trong tương lai, Hoàng tộc họ Phùng có gặp phải nguy hiểm lớn nào, người trọng tình trọng nghĩa như anh nhất định sẽ chìa tay giúp đỡ Hoàng tộc họ Phùng tôi”.

“Trừ nguyên do ấy ra, còn có một việc, ông nội tôi đã quyết định muốn gả tôi sang Hoàng tộc họ Vũ, nhằm tìm kiếm sự trợ giúp để ứng đối với gia tộc Bách Lý, nếu tôi có thể trở thành người phụ nữ của anh, anh nhất định sẽ không trơ mắt nhìn tôi bị ép làm dâu của Hoàng tộc họ Vũ”.

Dương Chấn không hề mềm lòng trước sự thành thực của Phùng Giai Di mà chỉ cười lạnh một tiếng: “Các người tính toán chu đáo thật, ông nội cô phụ trách phủi sạch quan hệ với tôi, đợi khi gia tộc Bách Lý thật sự tới tính sổ với Hoàng tộc họ Phùng, ít nhất ông ta cũng có cái cớ để chối bỏ mọi trách nhiệm”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2652


Chương 2652:

“Còn bố cô lại muốn lợi dụng cô để xoa dịu quan hệ với chúng tôi, nếu có một ngày gia tộc Bách Lý thật sự trả thù Hoàng tộc họ Phùng thì tôi có thể nể mặt cô mà trợ giúp Hoàng tộc họ Phùng”.

“Nếu cô là tôi, cô có đồng ý không?”

Nghe vậy, Phùng Giai Di lập tức trâm mặc, vành mắt hơi đỏ lên, sắc mặt còn lộ vẻ ấm ức.

Cô ta đường đường là trưởng công chúa thế hệ này của Hoàng tộc họ Phùng, tuổi còn trẻ nhưng tu vi võ thuật đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, nay chủ động muốn trở thành tình nhân của một người đồng trang lứa, mà đối phương dường như hoàn toàn không có hứng thú với cô ta.

Phùng Giai Di trầm mặc một lát, mới đỏ mắt lên và nói: “Xin lỗi, tôi đã đi hơi quá xa rồi, không quấy rầy anh nữa!”

Nói đoạn, cô ta quay đầu định bỏ đi.

“Chờ chút!”

Gô ta mới đi được vài bước, Dương Chấn bỗng lên tiếng gọi cô ta lại.

Phùng Giai Di vội vã dừng chân, quay đầu, nhìn về phía Dương Chấn, mặt đầy mong đợi.

Dương Chấn bình thản nói: “Nếu cô đã biết tôi là một người trọng tình trọng nghĩa thì cô cũng nên hiểu, tôi đã có vợ con, tôi rất yêu thương vợ con mình, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm chuyện gì có lỗi với họ cả”.

Phùng Giai Di vội vàng gật đầu, nói như thể đang tự giều: “Anh yên tâm, chỉ có bố tôi mới nghĩ tới chuyện muốn tôi l*m t*nh nhân của anh, bản thân tôi tự hiểu vị trí của mình, tôi biết tôi không xứng với anh, tôi sẽ không bao giờ có ý định bất chính gì với anh đâu”.

Dương Chấn lại nói: ‘Mặt khác, bạn bè tôi đều là những người đối xử với nhau bằng tấm lòng chân thành, chứ không phải bị lợi ích xô đẩy, cô tiếp cận tôi, muốn trở thành bạn của tôi, nhưng cô làm điều đó là vì lợi ích của Hoàng tộc họ Phùng, vậy nên, tôi nói thẳng, chí ít là lúc này, cô không có khả năng trở thành bạn bè tôi”.

Phùng Giai Di lập tức ỉu xìu, gật đầu nói: “Tôi hiểu rồi!”

Dương Chấn nói tiếp: ‘Có điều, hiện tôi đang thiếu một người hầu ở đây, không biết cô Phùng có cảm thấy hứng thú hay không?”

Nghe vậy, mặt Phùng Giai Di lập tức cứng đờ, bản thân cô ta đường đường là công chúa của Hoàng tộc họ Phùng, mà lại đi làm người giúp việc cho người khác sao?

Thấy sắc mặt cô ta trở nên khó coi như vậy, Dương Chấn lại lạnh nhạt bảo: “Hơn nữa, tôi còn phải nói thẳng cho cô hay, dù cô có làm người hầu cho tôi thì tương lai, Hoàng tộc họ Phùng có gặp phải nguy hiểm, tôi cũng sẽ không nhúng tay”.

“Giống như lúc người anh em của tôi phải đối phó với một đối thủ có thực lực vượt xa mình như Bách Lý Yến, Hoàng tộc họ Phùng lại vẫn lựa chọn khoanh tay đứng nhìn vậy”.

“Nếu cô chấp nhận được thì hiện có thể ở lại bên cạnh tôi, còn nếu không thể chấp nhận thì mời về đi thôi!”

Nhìn Dương Chấn lạnh nhạt nói thế, Phùng Giai Di bỗng cảm thấy khó chịu trong lòng.

Nhưng cô ta có thể hiểu được, khi Phùng Chí Viễn và Mã Siêu liều mạng đấu với Bách Lý Yến, chỉ cần Phùng Hoàng chịu ra tay, Phùng Chí Viễn đã không phải lựa chọn cách tự phát nổ mà chết, Mã Siêu cũng không bị trọng thương, hôn mê bất tỉnh đến giờ.

Nhưng Phùng Hoàng khi ấy đã từ chối giúp đỡ, tạo thành bi kịch như bây giờ.

Dù Dương Chấn có đồng ý qua lại với Hoàng tộc họ Phùng, hẳn Mã Siêu cũng sẽ không chịu đâu nhỉ?

Chỉ có điều, một khi Mã Siêu đã không muốn có bất cứ quan hệ gì với Hoàng tộc họ Phùng thì sao Dương Chấn lại làm trái ý nguyện của người anh em mình được?

Cô ta cũng biết rõ, Dương Chấn là một người trọng tình trọng nghĩa, nếu mình thực sự trở thành người hầu của Dương Chấn, liệu sau này Dương Chấn có thể từ từ thay đổi thái độ với mình không?
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2653


Chương 2653:

Nghĩ tới đây, vẻ do dự trên mặt cô ta biến mất, cô ta nghiêm nghị gật đầu: “Tôi đồng ý!”

Dương Chấn thoáng ngạc nhiên, thực ra ban nấy anh không đành lòng từ chối cô gái này nên mới bảo thế, bởi vì đúng như cô ta nói, Phùng Hoàng là Phùng Hoàng, còn cô ta là cô ta, hai người khác nhau.

Trong thời gian tiếp xúc ngắn ngủi với Phùng Giai Di, cô gái này chưa từng làm chuyện gì có lõi với anh và Mã Siêu cả.

Phùng Chí Ngạo cũng vậy.

Anh cũng biết, Mã Siêu tuyệt đối sẽ không tha thứ cho Hoàng tộc họ Phùng, cho nên Mã Siêu càng không có khả năng tha thứ cho Phùng Hoàng.

Vì vậy, anh mới cố ý nói muốn Phùng Giai Di trở thành người hầu của mình, ra điều kiện khắc nghiệt để cô ta từ chối, không ngờ, cô ta lại đồng ý với yêu cầu của anh.

Dương Chấn còn nói thêm: “Có phải tôi chưa nói rõ ràng không? Hay là cô không hiểu rõ ý tôi?

Dù cô trở thành người hầu của tôi thì nếu có một ngày, Hoàng tộc họ Phùng gặp nạn, tôi vẫn sẽ chỉ khoanh tay đứng nhìn mà thôi”.

“Chưa biết chừng, tôi còn sẽ dậu đổ bìm leo, đương nhiên, tất cả những chuyện này còn phải xem ý của Mã Siêu thế nào’.

“Giờ cô có còn chắc chản muốn trở thành người hầu của tôi không?”

Phùng Giai Di đáp không chút do dự: “Tôi hiểu cả!”

Dương Chấn đột nhiên cảm thấy, có lẽ cô gái này điên rồi, mình đã cố tình làm khó để cô ta lùi bước, cô ta không chỉ không chịu lùi mà còn dấn bước tiến tới.

Nhưng anh đã nói ra, hiện tại muốn từ chối thì hình như không được thích hợp lắm.

Dương Chấn đành phải bình tĩnh nói thêm: “Được, nếu cô đã muốn làm người hầu của tôi thì †ôi sẽ cho cô toại nguyện’.

Cứ thế, trưởng công chúa thế hệ này của Hoàng tộc họ Phùng đã trở thành người hầu của Dương Chấn.

Phùng Giai Di hỏi: “Hiện giờ anh có tính toán gì không? Tôi có thể giúp anh làm những gì?”

Dương Chấn nói: “Tôi chỉ có hai ngày, trong vòng hai ngày này, tôi sẽ ở lại đây, nghĩ cách tìm cho được vợ con Mã Siêu cùng với em gái Phùng Tiểu Uyển của tôi”.

“Tôi cần mượn hệ thống tình báo của Hoàng tộc họ Phùng tra giúp tôi chút manh mối, cô có làm được không?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Tôi sẽ làm hết sức!”

Nói xong, cô ta rút điện thoại, bấm một dãy số ngay trước mặt Dương Chấn, chẳng mấy chốc, đầu bên kia vắng tới một giọng nói cung kính: “Thưa cô Di, cô tìm tôi ạ?”

Phùng Giai Di bèn bảo: “Tôi muốn tìm ba người…”

Chỉ chốc lát sau, Phùng Giai Di đã huy động quyền thế của mình ở Hoàng tộc họ Phùng, bắt đầu giúp Dương Chấn tìm kiếm nhóm người Ngải Lâm.

Sau đó, cô ta lại hỏi: ‘Hiện còn cần tôi làm gì nữa không?”

Dương Chấn nói: “Tôi hơi đói bụng, đồ ăn của khách sạn này tôi ăn không quen, cô tự tay làm cho tôi vài thứ đi!”

Phùng Giai Di đáp không chút do dự: “Được!”

Chẳng bao lâu sau, một mâm cơm ngon miệng đã được đưa lên.

Lúc này Dương Chấn mới phát hiện, cô gái này quả là toàn năng, không chỉ có võ thuật xuất chúng mà còn biết nấu ăn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2654


Chương 2654:

Chỉ là mấy món ăn thường này, nhưng hương vị rất hợp khẩu vị của Dương Chấn.

Đợi Dương Chấn ăn xong, Phùng Giai Di lại cặm cụi thu dọn bát đũa, xong xuôi mới hỏi: “Còn cần tôi làm gì nữa không?”

Dương Chấn đã thay bộ đồ sạch sẽ khác, bèn nói: “Giặt bộ đồ kia cho tôi, à, giặt luôn cả bít tất của tôi nữa đi”.

Phùng Giai Di vẫn đáp: ‘Được!”

Cứ thế, Phùng Giai Di làm xong một việc, Dương Chấn lại sẽ giao thêm việc khác cho cô ta.

Phùng Giai Di như một người toàn năng, không có việc gì cô ta không làm được.

Mục đích ban đầu của Dương Chấn chỉ là làm khó cô ta để cô ta tự bỏ cuộc, cho nên mới cố ý sai phái cô ta làm những việc này, nhưng thật không ngờ, đối phương lại cực kì hợp tác, hoàn thành xuất sắc mọi chuyện.

Cơm nước vừa miệng, quần áo giặt sạch sẽ.

Phùng Giai Di dọn dẹp phòng xong, mới đi tới trước mặt Dương Chấn, một lần nữa hỏi: “Còn cần tôi làm gì nữa không?”

Dương Chấn nhìn về phía cô ta, ánh mắt rất phức tạp: “Nói gì thì cô cũng là trưởng công chúa thế hệ này của Hoàng tộc họ Phùng, cô thực sự cam tâm tình nguyện trở thành người hầu của tôi sao?”

Phùng Giai Di cười cười như tự giễu: “Dù thân phận của tôi cao tới đâu thì lại có được gì? Cũng chẳng có cách nào theo đuổi hạnh phúc của mình. Chưa biết chừng, sẽ có một ngày tôi bị ép gả sang Hoàng tộc họ Vũ”.

Dương Chấn lập tức trầm mặc, đối với con cháu của các gia tộc lớn, việc hôn nhân quả thật không thể tự làm chủ.

Nhất phận con gái trong các gia tộc lớn này, cuối cùng, hầu hết bọn họ đều sẽ trở thành vật hi sinh để gia tộc tạo mối quan hệ thông gia với nhà khác.

Đúng là anh rất thương cảm với Phùng Giai Di, nhưng nếu muốn anh đứng ra ngăn cản việc hôn nhân này vì cô ta thì lại là chuyện không thể.

Anh trọng tình trọng nghĩa, nhưng sẽ không dùng sự trọng tình trọng nghĩa ấy lên người một kẻ còn chẳng được coi là bạn mình như thế.

“Cô đã biết, quan hệ giữa chúng tôi và Hoàng tộc họ Phùng đã không có khả năng cứu vấn được, vậy cô còn cố gắng ở lại bên cạnh tôi làm gì?”

Nói xong, anh lại thở dài: “Tôi cũng có quen biết người của Hoàng tộc họ Vũ, nếu cô không muốn bị gả cho người của Hoàng tộc họ Vũ thì tôi có thể khiến Hoàng tộc họ Vũ từ chối”.

Phùng Giai Di lại nói như tự giêu: “Dù từ chối Hoàng tộc họ Vũ này thì vấn sẽ có một Hoàng tộc họ Vũ khác thôi”.

Hai ngày sau, Phùng Giai Di chưa rời đi mà vẫn đi theo bên cạnh Dương Chấn, bất kể anh làm khó cho cô ta thế nào, cô ta vẫn lờ đi như không nhận thấy, Dương Chấn bảo làm gì thì cô †a làm cái đó.

Đương nhiên, qua hai ngày này, Dương Chấn vân không ngừng tìm kiếm nhóm người Ngải Lâm, Phùng Giai Di cũng vô cùng nỗ lực giúp đỡ Dương Chấn tìm người thông qua những mối quan hệ của mình, chỉ có điều, trước sau vẫn không có kết quả gì.

Điều này khiến Dương Chấn cực kì lo lắng, theo lí mà nói, ba người bọn Ngải Lâm hẳn là bị Phùng Chí Viễn giấu đi, nhưng Phùng Chí Viễn không thực sự nhốt bọn họ lại, ông ta chỉ muốn giữ bọn họ làm con tin để bắt Mã Siêu thừa nhận thân phận của mình, từ đó dụ Bách Lý Yến ra mặt.

Hơn nữa, Phùng Chí Viễn đã chính miệng nói với Dương Chấn, ba người Ngải Lâm đều rất an toàn, nếu ông ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho cả phương án tự phát nổ thì nhất định sẽ sắp xếp chu đáo để bảo đảm an toàn cho họ.

Chỉ có điều, đã qua hai ngày, anh vẫn không tìm thấy bọn họ, như thể ba người bọn họ đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này rồi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2655


Chương 2655:

Tối ngày thứ hai, Dương Chấn nhận được cuộc gọi từ Tiền Bưu: “Cậu Chấn, cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô đã được chuẩn bị xong, chín giờ sáng mai sẽ khai mạc ở trung tâm thể thao quốc tế Yến Đôi.

Dương Chấn nói: ‘Được, đến khi đó tôi sẽ có mặt”.

Sau khi cúp điện thoại, anh nhíu mày, quay sang nói với Phùng Giai Di: “Tôi dự tính tối nay sẽ rời khỏi Hoàng thành Phùng, chảng lẽ cô thật sự định đi theo tôi à?”

Phùng Giai Di kiên định đáp: “Chính anh đã nhận lời với tôi, để tôi làm người hầu của anh, anh không thể nuốt lời được, đúng chứ?”

Dương Chấn vẫn cau mày: “Phùng Giai Di, cô đừng nên làm quá, hai hôm trước tôi đã nói rõ với cô, dù cô có tiếp tục đi theo tôi thì sau này, khi Hoàng tộc họ Phùng thực sự gặp phải nguy cơ gì, †ôi cũng sẽ không nhúng tay đâu”.

“Dù cô có làm người hầu giúp việc cho tôi thì cũng chỉ là làm không công thôi, cô có chắc vần muốn đi theo tôi không?”

Phùng Giai Di cản chặt môi, quật cường nhìn về phía Dương Chấn, lòng tràn đầy tủi hổ và ấm ức. Cô ta đường đường là trưởng công chúa của Hoàng tộc họ Phùng, nay đã miễn phí dâng lên tận cửa, Dương Chấn chảng những không muốn nhận mà ngay cả khi cô ta làm người giúp việc cho anh cũng bị anh ghét bỏ như thế.

Sắc mặt Dương Chấn vô cùng kiên định, hoàn toàn không có lấy một chút thương tiếc cái đẹp.

Không phải anh máu lạnh vô tình mà vì anh biết rõ Phùng Giai Di tiếp cận mình với mục đích riêng.

Nếu không phải vì Phùng Giai Di không có ác ý với anh thì anh đã sớm đuổi cổ cô ta đi rồi.

Điều quan trọng là, hai ngày qua, Phùng Giai Di đã thực sự dốc hết tâm lực để giúp đỡ Dương Chấn tìm kiếm nhóm Ngải Lâm.

Nhưng hôm nay Dương Chấn phải rời khỏi đây, anh không muốn mang theo Phùng Giai Di trở về Yến Đô trong tình hình này.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng, mắt Phùng Giai Di đã đỏ lên, cô ta nói: “Tôi thật lòng chỉ muốn đi theo anh, nếu như có một ngày Hoàng tộc họ Phùng thực sự gặp phải nguy hiểm nào đó, dù anh không ra tay cũng không sao”.

“Dương Chấn, anh đừng đuổi tôi đi có được không? Bất kể thế nào, tôi cũng là một cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, dù thực lực còn kém xa anh nhưng cũng có thể giúp anh giải quyết một vài phiền toái nhỏ, đúng không?”

Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Nếu tôi muốn lợi dụng thân phận trưởng công chúa Hoàng tộc họ Phùng của cô để làm một số việc cá nhân, cô sẽ đồng ý nghe theo tôi sao?”

Phùng Giai Di sửng sốt, hồi lâu sau mới rưng rưng đáp: “Đồng ý!”

“Được, nếu cô đã nói thế mà tôi còn muốn đuổi cô đi thì quả là quá không có tình người, chỉ có điều, đến khi người ngoài biết được mối quan hệ giữa hai chúng ta, Phùng Hoàng bất mãn với cô thì cũng chớ có trách tôi”.

Dương Chấn thờ ơ nói.

Phùng Giai Di bảo đảm: “Yên tâm, tôi sẽ không trách anh!”

Dương Chấn nhìn đồng hồ, hiện đã là mười giờ tối, từ Hoàng thành Phùng tới Yến Đô mất chừng ba tiếng, hai ngày trước anh đã dặn Phùng Giai Di mua vé máy bay cho mình.

Chuyến bay của anh cất cánh lúc một giờ sáng, nhưng hiện tại còn một phiền toái, Mã Siêu đã hôn mê suốt hai ngày nay, chưa hề tỉnh lại.

Dương Chấn đang cần về Yến Đô gấp, Mã Siêu lại đang trong tình trạng thế này, rất không thích hợp cùng về Yến Đô.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2656


Chương 2656:

Ngay khi Dương Chấn đang không biết nên bố trí cho Mã Siêu ra sao, điện thoại của Phùng Giai Di bỗng reo vang, cô ta nhận cuộc gọi, sau đó liên tục gật đầu, sắc mặt còn lộ vẻ vui mừng.

Sau khi kết thúc cuộc đàm thoại, cô ta hào hứng nói với Dương Chấn: “Dương Chấn, bố tôi đã sắp xếp được máy bay tư nhân, như vậy, chúng ta có thể đưa Mã Siêu cùng đi luôn”.

Dương Chấn hơi bất ngờ, anh không nghĩ Phùng Chí Ngạo lại sẽ thu xếp giúp việc này.

Dương Chấn kinh ngạc và bất ngờ là bởi anh cùng Phùng Hoàng đã hoàn toàn trở mặt với nhau, nếu để Phùng Hoàng biết, nhờ Phùng Chí Ngạo bố trí giúp máy bay tư nhân nên Dương Chấn mới có thể mang Mã Siêu đi, lão ta nhất định sẽ cực kì bất mãn với Phùng Chí Ngạo.

Dường như đã nhận ra nỗi nghi hoặc của Dương Chấn, Phùng Giai Di cười nói: ‘Hiện nay chú hai đã chết, trong Hoàng tộc họ Phùng, không còn ai có thể uy h**p đến địa vị của bố tôi nữa’.

“Dù ông nội có biết bố tôi sắp xếp giúp anh rời khỏi Hoàng thành Phùng thì cũng sẽ không làm khó ông ấy đâu, ngược lại sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi”.

Nghe Phùng Giai Di nói thế, Dương Chấn cũng hiểu ra.

Anh nói: “Cảm ơn!”

Bất kể thế nào, Phùng Chí Ngạo có thể bố trí giúp anh một máy bay tư nhân vào lúc này đúng là đã hỗ trợ anh giải quyết rất nhiều phiền phức.

Vì lại giúp được Dương Chấn một việc khó, Phùng Giai Di hết sức vui vẻ, cô ta cười nói: “Đi thôi! Giờ chúng ta tới Yến Đô đi! Tôi chưa từng tới đó bao giờ, nhân cơ hội này xem xem thế nào’.

Nửa giờ sau, Dương Chấn và Phùng Giai Di mang theo Mã Siêu đang hôn mê đi tới sân bay quốc tế của Hoàng thành Phùng. Một chiếc máy bay tư nhân đang đậu trên đường băng, bên cạnh còn có những chiếc máy bay thương mại khác đang chuẩn bị cất cánh.

“Cô DiI”

Bọn họ với tới trước máy bay, một người đàn ông trung niên mang theo vài tay cao thủ có hơi thở võ thuật cực mạnh bất ngờ đi tới, chặn đường bọn họ.

Phùng Giai Di nhìn về phía người đàn ông trung niên cầm đầu, hỏi: ‘Chú Văn, chú làm vậy là có ý gì?”

Người đàn ông trung niên kia tên là Nghiễm Văn, là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, thuộc dạng cao thủ hàng đầu bên cạnh Phùng Chí Ngạo.

Tại Hoàng tộc họ Phùng, Nghiễm Văn tuy không thuộc dòng chính của Hoàng tộc nhưng ông ta vẫn có thân phận và địa vị cực cao ở đó.

Lúc này ông ta xuất hiện, còn chặn đường Phùng Giai Di, điều này làm cho Dương Chấn nhận thấy một sự bất thường.

Ngiễm Văn lên tiếng: ‘Cô Di, Hoàng Chủ có lệnh, không cho phép cô rời khỏi Hoàng thành Phùng nửa bước, xin cô hãy quay về cùng chúng tôi!”

Nghe vậy, sắc mặt Phùng Giai Di lập tức thay đổi.

Nửa giờ trước, cô ta vừa nhận được điện thoại của Phùng Chí Ngạo, nói là đã sắp xếp xong xuôi một máy bay tư nhân, cho phép cô ta và Dương Chấn rời khỏi đây.

Mới nửa giờ ngắn ngủi qua đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra mà vị cao thủ hàng đầu bên cạnh bố cô ta là Nghiễm Văn lại đích thân tới ngăn cản cô ta?

Phùng Giai Di nói: ‘Chú Văn, bố tôi đã đồng ý cho tôi đi rồi, mong chú đừng ngăn trở nữa”.

Nghiễm Văn lạnh nhạt nói: “Vừa rồi, Đại hoàng tử đã bị Hoàng Chủ bãi miễn vị trí người thừa kế, đồng thời còn bị giam lỏng, Hoàng Chủ cũng đã hạ lệnh cho tôi tới đây ngăn cản cô lại”.

Nghe vậy, Phùng Giai Di lập tức biến sắc: ‘Sao.

lại thế được?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2657


Chương 2657:

Gô ta biết rõ, trong đám con cháu của Phùng Hoàng, người có năng lực cực mạnh ở tất cả các mặt chỉ có bố cô ta là Phùng Chí Ngạo cùng với chú hai Phùng Chí Viễn, cả hai đều đã là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh, không chỉ có thiên phú võ thuật xuất chúng mà còn sở hữu năng lực quản lí hàng đầu.

Nay chú hai Phùng Chí Viễn đã tự phát nổ mà chết, chỉ còn lại bố cô ta mới là người có năng lực mạnh nhất trong đám con của Phùng Hoàng.

Vậy Phùng Hoàng có lí do gì mà phải bãi miễn vị trí người thừa kế của bố cô ta?

Dương Chấn nhíu chặt mày, anh đang cần gấp rút về Yến Đô ngay, nếu không có máy bay tư nhân thì sẽ không cách nào đưa Mã Siêu đang hôn mê về theo.

Mà nay, vị trí người thừa kế của Phùng Chí Ngạo lại đã bị Phùng Hoàng thu hồi.

Vậy phải làm thế nào đây?

Nghiễm Văn lên tiếng: ‘Cô Di, xin hãy về cùng chúng tôi!”

Phùng Giai Di cả giận nói: “Tôi sẽ không về cùng các vị đâu!”

Nghiễm Văn lạnh nhạt nói: “Hoàng Chủ đã có lệnh, nếu cô Di từ chối quay về, chúng tôi có quyền dùng vũ lực với cô, xin cô đừng để chúng tôi khó xử”.

Dứt lời, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp từ trên người ông ta tràn ra.

Quả nhiên là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh.

Lúc này, không chỉ Nghiễm Văn mà cả hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh đi cùng ông ta cũng kích phát hơi thở võ thuật trên người.

Phùng Giai Di giận dữ nói: ‘Nghiễm Văn, bố tôi đã đối xử với ông thế nào? Ông báo đáp lại ông ấy như thế đấy hả?”

Nghiễm Văn lạnh nhạt nói: “Cô Di, trước nay tôi luôn là người của Hoàng Chủ, ban đầu cũng do Hoàng Chủ phái tôi đi theo Đại hoàng tử”.

Phùng Giai Di ngây mặt, sau đó cười cười tự giểu: “Thì ra, tất cả đều là giả dối, ông nội thật cẩn thận quá đi, ngay cả con trai mình cũng phải đề phòng! Nếu tôi đoán không lầm thì tin bố tôi sắp xếp máy bay cá nhân và cả tin tức tôi muốn rời khỏi nơi này với Dương Chấn đều do ông tiết lộ cho ông nội tôi, đúng không?”

Nghiễm Văn không trả lời, nhưng Phùng Giai Di đã biết đáp án.

Chuyện Phùng Chí Ngạo bố trí máy bay tư nhân cho Dương Chấn về Yến Đô cùng với việc bảo Phùng Giai Di đi theo Dương Chấn vốn đều là chuyện cực kì bí mật, trừ người được Phùng Chí Ngạo tín nhiệm như Nghiễm Văn thì không ai biết cả.

Nay Phùng Hoàng lại đã biết tin, vậy chắc chắn là do Nghiễm Văn mật báo cho rồi.

“Đưa cô Di về gia tộc!”

Nghiễm Văn bỗng ra lệnh.

Ông ta vừa dứt lời, hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh đã bước lên.

Một người là cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh, kẻ còn lại là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Phùng Giai Di lại mới chỉ đạt tới Siêu Phàm Nhất Cảnh, hoàn toàn không làm gì được họ.

Thế nhưng cô ta vẫn phát động hơi thở võ thuật toàn thân, tức giận quát: ‘Muốn đưa tôi đi, các người chỉ có thể mang thi thể của tôi đi!”

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh lộ vẻ khó xử, nhìn về phía Nghiễm Văn.

Nghiễm Văn vẫn dửng dưng nói: ‘Ra tay đi!”

Lúc này, hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia không còn bất kì do dự nào nữa, một trái một phải xông về phía Phùng Giai Di.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2658


Chương 2658:

Hơi thở võ thuật bậc Siêu Phàm Nhất Cảnh của Phùng Giai Di nháy mắt bùng nổ, giơ tay đánh ra một đòn.

Chỉ có điều, hai tên cao thủ kia có thực lực vượt xa cô ta, chiêu công kích ấy của cô ta đối với họ chẳng khác nào gãi ngứa.

“Gô Di, mạo phạm rồi!”

Hai người tỏ ý xin lỗi, sau đó đồng thời ra tay.

“Ai dám động tới cô ấy, phải chết!”

Ngay thời khác hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia sắp bắt được Phùng Giai Di, một giọng nói lạnh lẽo tận xương bỗng vang lên.

Tiếp sau đó, một lưồng uy lực võ thuật kh*ng b* bao phủ lên ba tên cao thủ phe Nghiễm Văn.

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh kia vừa nhấc tay đã cứng đờ giữa không trung, không dám hạ xuống người Phùng Giai Di.

Phùng Giai Di vội vã núp sau lưng Dương Chấn, lạnh lùng nhìn về phía đám người kia.

Nghiềm Văn nhíu mày nhìn Dương Chấn, lạnh giọng bảo: “Gia chủ có nói, cho phép cậu sử dụng máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Phùng rời khỏi đây”.

Câu này còn có ẩn ý nhắc Dương Chấn đừng nên nhúng tay vào chuyện khác của Hoàng tộc họ Phùng.

Nếu là trước đây, Dương Chấn sẽ không hề do dự, nhưng giờ đây, tuy anh cũng không do dự nhưng lại là không do dự giúp đỡ Phùng Giai Di.

Bất kể thế nào, máy bay tư nhân này đều do Phùng Chí Ngạo và Phùng Giai Di sắp xếp cho anh nên mới có, nếu không có máy bay tư nhân, anh không thể kịp thời mang Mã Siêu về đến Yến Đô trước chín giờ sáng mai.

Nay Phùng Chí Ngạo đã bị tước mất vị trí người thừa kế, thậm chí còn bị giam lỏng, việc này nhất định có liên quan đến anh.

Phùng Giai Di khẩn trương nhìn về phía Dương Chấn, cô ta thực sự lo lắng Dương Chấn sẽ để Nghiễm Văn mang cô ta đi.

Dương Chấn lạnh nhạt nhìn về phía Nghiễm Văn, nói: ‘Cút về nói cho Phùng Hoàng, chuyện ông ta bãi miễn vị trí người thừa kế của Phùng Chí Ngạo, tôi sẽ không nhúng tay vào, nhưng Phùng Giai Di, tôi nhất định phải mang đi!”

Nói đoạn, anh quay sang phía Phùng Giai Di: “Chúng ta đi thôi!”

Nhưng Phùng Giai Di không đi ngay mà nhìn Nghiễm Văn, hỏi: ‘Ông dám chắc, nếu tôi đi với các ông thì các ông sẽ để Dương Chấn lên máy bay tư nhân rời khỏi đây chứ?”

Nghiễm Văn gật đầu: ‘Gia chủ đã nói như vậy”.

Phùng Giai Di cắn răng, nói: “Được, tôi đi với các ông!”

Nói xong, cô ta nhấc chân định đi về phía đám người kia.

Dương Chấn tóm cánh tay cô ta, nhíu mày hỏi: ‘Cô đã đồng ý làm người hầu của tôi, giờ lại định bỏ đi, cô đang đùa tôi đấy à?”

Phùng Giai Di nhìn Dương Chấn, ánh mắt hết sức phức tạp, cô ta nói: “Xin lỗi, giờ bố tôi đang bị giam lỏng, ở đây chỉ có tôi mới có thể giúp được ông ấy thôi”.

Dương Chấn cười nhạt: “Giúp? Cô định giúp thế nào? Đồng ý với Phùng Hoàng, thành vật hi sinh cho gia tộc làm đám hỏi liên minh, gả sang Hoàng tộc họ Vũ sao?”

Phùng Giai Di cười cười tự giêu: “Từ khi tôi sinh ra, mọi thứ về tương lai của tôi đã được quyết định, tôi không thể sửa đổi hiện trạng, anh còn có thể lên máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Phùng rời khỏi đây đã là chuyện tốt rồi, anh vẫn nên đi mau đi thôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2659


Chương 2659:

Dương Chấn có thể không quan tâm chuyện của Hoàng tộc họ Phùng nhưng lại không thể mặc kệ Phùng Giai Di.

Lúc này, Nghiễm Văn nhìn về phía Dương Chấn, nói: ‘Cậu Chấn, Hoàng Chủ đồng ý để cậu sử dụng máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Phùng rời khỏi đây đã là một cử chỉ khoan dung độ lượng dành cho cậu, hi vọng cậu chớ nên xen vào việc của người khác nữa”.

Ánh mặt âm trầm của Dương Chấn rơi vào người Nghiễm Văn, lạnh lẽo nói: “Nếu tôi nhất định phải xen vào việc của Phùng Giai Di thì sao?”

Nghiềm Văn không hề sợ hãi, đáy mắt còn lóe lên một tia sáng lạnh, đồng thời, một hơi thở võ thuật kinh khủng từ trên người ông ta bùng nổ.

“Nếu Cậu Chấn đây đã muốn nhúng tay thì chớ trách chúng tôi không khách khí với cậu!”

Nghiễm Văn lạnh lùng nói: “Chúng tôi biết, với thực lực của cậu, giết chúng tôi là một việc quá dễ dàng, nhưng cậu đừng quên, bên cạnh cậu còn có một kẻ đang hôn mê bất tỉnh kìm chân cậu”.

“Ông đang đe dọa tôi?”

Ánh mắt Dương Chấn trở nên lạnh lếo đáng sợ, ngay cả Phùng Hoàng còn không dám làm gì anh, vậy mà một gã cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng lại dám lên giọng đe dọa anh.

Nghiễm Văn bình thản nói: ‘Tôi chỉ tử tế nhắc nhở cậu mà thôi, Cậu Chấn đây là người thông minh, hẳn nên biết rõ, việc cấp bách trước mắt của cậu là quay về Yến Đô chứ không phải xen vào việc của người khác”.

Phùng Giai Di nóng ruột, vội vàng nói: ‘Dương Chấn, anh không cần lo cho tôi, anh mau rời khỏi Hoàng thành Phùng đi!”

Dương Chấn liếc nhìn Mã Siêu đang hôn mê bất tỉnh bên cạnh, lại nhìn Phùng Giai Di lo lắng khuyên nhủ mình, lông mày càng nhíu chặt lại.

Hình như mình thật sự không có lí do mang Phùng Giai Di đi cùng, đối với Phùng Giai Di, nhiều lắm thì anh cũng chỉ thấy thương cảm cho cô ta.

Sáng mai đã phải tổ chức cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô rồi, để kế thừa Đế Thôn, lấy được Đế Trượng, anh phải trở về Yến Đô đúng lúc.

Sáng mai đã phải tổ chức cuộc đấu võ tranh ngôi Vương của Yến Đô rồi, để kế thừa Đế Thôn, lấy được Đế Trượng, anh phải trở về Yến Đô đúng lúc.

Ngay thời khắc này, chuông điện thoại của Dương Chấn đột nhiên reo vang.

Vừa nhận cuộc gọi, bên tai anh đã vang lên một giọng nói gấp gáp: ‘Tuyệt đối không được lên máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Phùng, bởi vì, sau khi cất cánh hai tiếng, máy bay sẽ bị nổ tung đấy!”

Những điều từ loa điện thoại truyền tới tai khiến sắc mặt Dương Chấn lập tức âm trầm cực độ, anh thật không ngờ, Hoàng tộc họ Phùng lại độc ác tới mức giở trò trên máy bay tư nhân.

Chẳng trách Nghiễm Văn liên tục nói Phùng Hoàng đồng ý cho anh sử dụng máy bay tư nhân, thì ra bọn họ đã sớm chuẩn bị chu đáo để giết anh.

Đúng lúc này, đầu bên kia, đối phương lại lên tiếng lần nữa: ‘Cậu Chấn, lần này coi như tôi nợ cậu một mạng, xin cậu hãy mang con gái tôi rời khỏi Hoàng thành Phùng, con bé còn ở lại đây một ngày là một ngày còn gặp nguy hiểm”.

Người gọi điện cho Dương Chấn không phải ai khác mà chính là Phùng Chí Ngạo.

Dương Chấn đáp: “Được, tôi đồng ý với ông!”

Sau đó, anh cúp điện thoại.

Giây lát sau, bỗng một ý niệm giết người kh*ng b* từ trên người Dương Chấn tràn ra, nháy mắt đã bao phủ lên ba tên cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2660


Chương 2660:

“Cậu muốn làm gì?”

Nghiễm Văn thoáng biến säc, tức giận chất vấn.

Hai tên cao thủ Siêu Phàm Cảnh khác cũng cảnh giác nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, sẵn sàng phản kích.

Phùng Giai Di không rõ có chuyện gì xảy ra, chỉ biết Dương Chấn vừa nhận được một cuộc gọi liền bät đầu nổi lên ý niệm giết người.

“Anh Chấn, không cần quan tâm đến tôi làm gì, bất kể thế nào thì tôi cũng là trưởng công chúa của Hoàng tộc họ Phùng, dù bố tôi đã bị giam lỏng nhưng sẽ không ai dám động đến tôi đâu’.

Phùng Giai Di còn chưa rõ tình hình hiện tại, chỉ sợ trong cơn tức giận, Dương Chấn sẽ tấn công đám người Nghiễm Văn kia, bèn vội vã khuyên bảo.

Một khi anh ra tay, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng, dẫu sao, Mã Siêu vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê, mà bản thân Nghiễm Văn lại là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh, Dương Chấn vừa muốn bảo vệ an toàn cho Mã Siêu vừa muốn g**t ch*t đám người kia, chỉ e rất khó.

Dương Chấn không để ý đến Phùng Giai Di mà nhìn thẳng về phía Nghiễm Văn, lạnh lẽo nói: “Cho các ông mười giây, cút khỏi tâm mắt của tôi, bằng không, chỉ có một đường chết!”

Dứt lời, hơi thở võ thuật trong người anh lập †ức dâng trào như bão táp, con ngươi cũng như bị phủ một tâng đỏ máu.

Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và huyết mạch cuồng hóa đồng thời kích hoạt.

Tuy Dương Chấn và Nghiễm Văn đều là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh nhưng một khi Dương Chấn dốc toàn lực chiến đấu thì có thể phát huy thực lực ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Säc mặt Nghiễm Văn trở nên khó coi, ông ta có thể cảm nhận rất rõ, Dương Chấn đã thật sự nổi lên ý định g**t ch*t bọn họ.

“Chúng ta đi thôi!”

Ông ta không dám đánh cược, đành phải từ bỏ nhiệm vụ mang Phùng Giai Di về, trước khi đi, ông ta còn hầm hầm nhìn về phía Dương Chấn, đanh giọng: “Nhất định mày sẽ phải hối hận!”

Nói xong, Nghiễm Văn thực sự dẫn người rời khỏi đó.

Phùng Giai Di nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt rất phức tạp: ‘Chẳng phải anh đã nói sẽ không giúp đỡ tôi sao?”

Dương Chấn lạnh lẽo nói với cô ta: “Vừa rồi bố cô gọi điện cho tôi, nói là máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Phùng đã bị cài bom, một khi chúng ta sử dụng nó, chỉ sau hai tiếng cất cánh, máy bay sẽ nổ tung. Bố cô còn nhờ tôi mang cô rời khỏi Hoàng thành Phùng”.

“Anh nói cái gì?”

Phùng Giai Di lập tức biến sắc, mặt dại ra như không thể tin nổi.

Dương Chấn lại bảo: ‘Không cần mất thời gian lải nhải nữa, chúng ta đi ngay thôi”.

Hai mắt Phùng Giai Di đã đỏ bừng, cô ta nhìn thẳng về phía Dương Chấn, không có ý định đi theo anh mà chỉ nức nở nói: “Nhất định bố tôi đang gặp nguy hiểm, tôi không thể cứ thế bỏ mặc ông ấy được”.

Dương Chấn nhíu mày: “Bố cô đã nói, nếu cô bị mang về Hoàng tộc họ Phùng thì tình cảnh của cô sẽ cực kì nguy hiểm đấy”.

Phùng Giai Di nghẹn ngào nói: “Dù nguy hiểm đến đâu, tôi cũng không thể đi được’.

Nói xong, cô ta quay đầu định trở về.

Dương Chấn không muốn mất công thuyết phục, bèn tiến đến, vung tay bổ một nhát, Phùng Giai Di lập tức xỉu đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2661


Chương 2661:

Anh nhanh nhẹn đưa cả hai người đang hôn mê lên chiếc máy bay tư nhân đã được chuẩn bị sẵn, sau đó bät đầu kiểm tra khäp máy bay.

Dầu gì anh cũng xuất thân từ chiến vực, đương nhiên phải có kĩ thuật dò tìm và tháo gỡ bom mìn, thậm chí cả lái máy bay anh cũng biết.

Quả nhiên, chỉ sau nửa giờ, Dương Chấn đã tháo gỡ được toàn bộ bom xung quanh máy bay, Hoàng tộc họ Phùng quả là chu đáo tỉ mỉ, cài bom xung quanh máy bay này, chỉ cân Dương Chấn bỏ sót một quả bom thì khi máy bay cất cánh, anh vẫn sẽ bị nổ tung.

Dương Chấn cẩn thận kiểm tra lại máy bay một lượt, phát hiện không còn vấn đề gì nữa, bèn chuẩn bị tự mình lái máy bay rời khỏi đây.

Nhưng máy bay còn chưa khởi động, một luồng uy lực võ thuật khủng khiếp đã bao trùm lên toàn bộ chiếc máy bay chỉ trong nháy mắt.

Một giọng nói lạnh như băng truyền tới: “Dương Chấn, cút ra đây chịu chết đi!”

Dương Chấn nhíu mày lại, vừa mới đuổi một gã Nghiễm Văn Siêu Phàm Lục Cảnh, sao lại có cao thủ khác tới chặn đường rồi?

Anh xuống máy bay, thấy một bóng người trẻ tuổi xuất hiện phía trước, sau lưng đối phương còn có một ông già tóc bạc.

Luồng uy lực võ thuật khủng khiếp kia xuất phát từ trên người ông già này.

Siêu Phàm Thất Cảnh!

Dương Chấn hơi bất ngờ vì đối phương còn có một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh!

Tại Hoàng tộc họ Phùng, chỉ có Phùng Hoàng là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, dưới lão ta, mạnh nhất cũng chỉ là Siêu Phàm Thất Cảnh mà thôi.

Theo lí mà nói, anh vừa đuổi bọn Nghiễm Văn về, hơn nữa, Phùng Hoàng cũng biết rõ, anh có thực lực ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, vậy thì vì sao lão ta lại cho một cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đến đây tìm cái chết?

Mặt khác, đối phương bố trí một tên cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh tới còn tạm hiểu được, nhưng vì sao lại dẫn theo một gánh nặng vô tích sự?

Dương Chấn đánh giá người trẻ tuổi kia chỉ là thứ gánh nặng vô tích sự là vì hơi thở võ thuật trên người anh ta chỉ mới tới Siêu Phàm Nhất Cảnh.

Siêu Phàm Nhất Cảnh, đối với Dương Chấn chẳng khác nào con sâu cái kiến.

Hơn nữa, người trẻ tuổi kia đang nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt tràn đầy sát khí mãnh liệt.

Điều này khiến Dương Chấn vô cùng nghi hoặc.

Anh có thể chắc chắn đây là lần đầu tiên anh gặp người thanh niên này, vậy thì vì sao đối phương lại có ý niệm giết mình mạnh mẽ đến thế?

“Mày chính là Dương Chấn?”

Tay thanh niên kia nghiến răng hỏi.

Dương Chấn lạnh lùng cất lời: “Anh là ai?”

Tay thanh niên kia cả giận quát: ‘Mày đã dám cướp vị hôn thê của tao đi mà còn dám hỏi tao là ai à?”

Nghe anh ta nói thế, Dương Chấn lập tức hiểu ra.

Anh cũng đã biết, Phùng Hoàng muốn gả Phùng Giai Di sang Hoàng tộc họ Vũ, một Hoàng tộc cổ xưa khác. Người thanh niên chừng ba mươi tuổi trước mắt anh có cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đi theo bảo vệ lại nói anh đã cướp vị hôn thê của anh ta đi.

Hiển nhiên, anh ta chính là người trong lớp con cháu của Hoàng tộc họ Vũ được lựa chọn kết hôn với Phùng Giai Di.

Dương Chấn thờ ơ nhìn về phía đối phương: “Vũ Vũ Lan là gì của anh?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2662


Chương 2662:

Nghe Dương Chấn hỏi thế, tay thanh niên hậu duệ của Hoàng tộc họ Vũ lộ vẻ kinh ngạc hỏi: “Mày biết bà cô của tao à?”

Bà cô?

Nói vậy, hẳn gã thanh niên này là cháu trai Vũ Hoàng rồi.

Dương Chấn lạnh nhạt bảo: “Bà cô của anh đã từng suýt mất mạng dưới tay tôi, nếu anh không tin thì có thể liên hệ với bà ta hỏi thử”.

Nghe vậy, tay thanh niên kia lập tức ngây ra, sau đó giận dữ quát: “Mày nói bậy gì đó? Dám nhục mạ bà cô tao, tao liều mạng với mày!”

Nhưng anh ta vừa chuẩn bị lao về phía Dương Chấn, ông già tóc bạc sau lưng anh ta đã chặn lại.

“Cậu ta là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh!”

Lão ta nói một câu khiến tay thanh niên kia sợ ngây cả người, anh ta vội vã dừng chân, giờ đâu còn lá gan tấn công Dương Chấn nữa?

Dương Chấn vẫn lạnh lùng nói: “Nếu tôi đoán không lầm thì các người đều đã bị Phùng Hoàng lợi dụng. Rõ ràng Phùng Hoàng cũng biết, một khi tôi phát huy hết thực lực thì có thể ngang ngửa với cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, vậy mà vấn cố ý dụ các người tới đây đối phó với tôi, mục đích thực chất là muốn lợi dụng tôi g**t ch*t các người, đẩy tôi vào vị thế đối đầu với Hoàng tộc họ Vũ”.

“Nếu các người còn có đầu óc thì hãy rời khỏi đây ngay đi, chứ đừng để Phùng Hoàng biến thành quân cờ đối phó với tôi”.

Dương Chấn vừa dứt lời, thanh niên của Hoàng tộc họ Vũ kia lập tức biến sắc, nét mặt của lão già Siêu Phàm Thất Gảnh thuộc Hoàng tộc họ Vũ cũng hết sức khó coi.

Đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được thực lực không tầm thường của Dương Chấn, còn trẻ mà đã đến Siêu Phàm Lục Cảnh.

Nhưng lão ta vẫn hơi nghỉ ngờ lời Dương Chấn nói.

Cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh như lão ta có thể hiểu được độ khó khi muốn phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Lão già lạnh lùng nói: “Tôi chưa bao giờ nghe nói đến việc cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong”.

Người thanh niên thuộc Hoàng tộc họ Vũ cũng hoàn hồn, cười khẩy: “Thăng kia, mày tưởng Vũ Nghiễm tao là đồ ngu chắc? Sao mày không nói mày chính là cao thủ Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong đi?”

Dương Chấn không trả lời Vũ Nghiễm mà nhìn về phía lão già thuộc Hoàng tộc họ Vũ với vẻ mặt u ám, lạnh lùng nói: “Nếu các người đã muốn làm đồ đần, tôi đành giúp vậy”.

Vũ Nghiễm tức giận nói: “Ông Tuyền, đánh nó tàn phế cho tôi!”

Anh ta vừa dứt lời, ý chí chiến đấu của Vũ Tuyền lập tức bùng nổ, lão ta lập tức lao tới chỗ Dương Chấn.

“Không biết tự lượng sức mình!”

Dương Chấn cười lạnh, lập tức vận dụng phép hô hấp tầng bảy của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, đồng thời kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, mắt anh nhanh chóng đỏ ngầu.

Khí thế cuồng bạo lan ra từ người anh.

Lúc này, Vũ Tuyền cũng đã xông tới chỗ anh, lão ta giơ tay tấn công, tức giận quát: “Chết đi cho tôi!”

“Rầm!”

Trong khoảnh khắc đó, Dương Chấn bỗng giơ tay lên, một tiếng động lớn bỗng vang lên, khí thế đáng sợ lập tức lan ra bốn phía.

Vũ Nghiễm đang đứng cách đó không xa bị khí thế khủng khiếp này đẩy lùi bảy tám bước rồi mới ngừng lại.
 
Back
Top Bottom