Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2603


Chương 2603:

Nghĩ vậy sau khi rửa sạch hạt châu một lần nữa, anh liền nuốt vào miệng.

Kết quả đợi một hồi hạt châu cũng không có bất kỳ động tĩnh gì.

Nhưng Dương Chấn cảm nhận rõ ràng trong hạt châu này dường như có một luồng năng lượng đáng sợ, nhưng không biết tại sao trong tay anh lại hoàn toàn mất đi tác dụng, không có bất kỳ năng lượng nào phóng thích ra ngoài.

Ngay sau đó, Dương Chấn liền vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh nhưng vẫn không dẫn dắt được nguồn năng lượng trong hạt châu ra.

Nghiên cứu một hồi lâu, cũng không phát hiện được gì, rốt cuộc Dương Chấn cũng từ bỏ, cất hạt châu đi.

Nằm trên giường, trong đầu Dương Chấn nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra trong căn mật thất của trang trại Di Hòa tối nay.

Theo suy đoán của Phùng Giai Di, rất có thể Phùng Chí Viễn cố tình dẫn bọn họ đến căn mật thất của trang trại Di Hòa sau đó nhốt họ vào mật thất.

Đối với Phùng Chí Viễn, một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh như Phùng Giai Di chẳng thể uy h**p được ông ta, cho nên mục tiêu của Phùng Chí Viễn chính là anh, muốn nhốt anh lại.

Chỉ là ngay cả Phùng Chí Viễn cũng không ngờ Dương Chấn có thể tìm thấy một hang động khác trong mật thất, và anh có thể rời khỏi mật thất bằng hang động này.

Nghĩ đến đây, Dương Chấn đột nhiên từ trên giường ngồi dậy, kinh ngạc nói: “Phùng Chí Viễn không biết hang động phía dưới mật thất!”

Bởi vì Dương Chấn nhớ rất rõ khi bị nhốt trong mật thất, bọn họ đã tìm hết mật thất, cuối cùng mới tìm được luồng gió từ bậc thang phía dưới. Anh nhớ rõ ràng bậc thang này giống hệt những bậc thang khác, chưa từng bị phá hỏng.

Vì vậy, ngay cả Phùng Chí Viễn cũng không biết còn có một hang động khác trong mật thất này.

Tuy ông ta không biết sự tồn tại của hang động này nhưng ông ta nhất định biết có một báu vật có thể phóng thích khí thế mạnh mẽ giúp ông ta tu luyện dưới mật thất này.

Trước đó Phùng Giai Di đã nói với anh, cách một khoảng thời gian Phùng Chí Viễn sẽ đi tới mật thất trong trang trại Di Hòa ở đó một thời gian, lâu nhất là một tuần.

Khi Dương Chấn vừa tiến vào mật thất, đã thử vận hành phép hô hấp tầng thứ sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, kết quả tốc độ tu luyện rất nhanh, chỉ là ở đó tu luyện sẽ đòi hỏi rất nhiều về sức chịu đựng của bản thân.

Ví dụ Siêu Phàm Nhất Cảnh như Phùng Giai Di vừa tu luyện đã mất lý trí.

Dương Chấn đoán ngay cả Phùng Chí Viễn ở trong mật thất của trang trại Di Hòa lâu nhất cũng chỉ có thể kiến trì được một tuần.

Dương Chấn suy đoán như vậy không phải không có nguyên do, cứ một thời gian, Phùng Chí Viễn lại sẽ tới trang trại Di Hòa, ở lại trong mật thất chừng một tuần. Trước đây Dương Chấn cũng từng ở trong mật thất, đã từng thử mượn hơi thở kia để tu luyện, cho nên anh đoán rằng, nếu gắng gượng hết sức thì mình có thể chịu được chừng một tuần.

Cảnh giới võ thuật của anh và Phùng Chí Viễn ngang nhau, vậy thì điều này có thể giải thích được rồi.

Cùng lúc đó, tại Hoàng tộc họ Phùng, trong một khu nhà cao cấp, Phùng Chí Viễn đã sa sầm mặt lại.

Trước mặt ông ta, một gã cao thủ của Hoàng tộc họ Phùng đang quỳ gối, người run lên lẩy bẩy, thấp thỏm nói: “Nhị hoàng tử, tôi cũng không ngờ được, Dương Chấn với Phùng Giai Di đã bị nhốt kín trong mật thất ở trang trại Di Hòa lại vẫn có thể sống sót rời khỏi đó”.

“Càng không thể ngờ rằng, ngay bên dưới mật thất của trang trại Di Hòa lại có một động thất, mà động thất này lại thông ra bên ngoài”.

Phùng Chí Viễn lạnh lùng hỏi: “Trừ việc này ra, còn phát hiện điều gì nữa không?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2604


Chương 2604:

Người hầu quỳ trên mặt đất vội gật đầu: “Trong động chỉ có một chiếc vương tọa, nhưng hơi thở võ thuật tràn ngập trong mật thất trước đó đã biến mất sạch sẽ”.

“Mày nói cái gì?”

Phùng Chí Viễn nãy giờ còn cố đè nén lửa giận, nghe tới đây liền bật đứng lên, túm chặt cổ gã người hầu, nhấc bổng lên, tức giận hỏi: “Mày nói là mật thất dưới lòng trang trại Di Hòa đã mất công hiệu tu luyện?”

Gã người hầu sợ đến sắp khóc, Phùng Chí Viễn siết chặt cổ gã quá, chỉ cần tăng thêm chút sức nữa là gã có thể mất mạng ngay tại chỗ.

Người hầu khó khăn gật đầu, cổ gã đã bị túm chặt, không thể phát ra một lời.

“Rắc!”

Phùng Chí Viễn tăng mạnh lực bóp của tay, tiếng xương gãy vang lên giòn giã, giây lát, gã người hầu mất mạng.

“Khốn kiếp! Dám phá hủy mật thất tu luyện của tao, mày chán sống rồi đúng không!”

Lời vừa thốt ra, bóng Phùng Chí Viễn đã biến mất khỏi gian phòng.

Hai mươi phút sau, ông ta đã tới mật thất trong trang trại Di Hòa.

Thử tu luyện, ông ta phát hiện ngay, công hiệu đặc biệt đã biến mất.

Trước đây ông ta chỉ cần vận hành công pháp là có thể đi vào trạng thái tu luyện, nếu coi hơi thở võ thuật thông qua tu luyện mà thành là nước sạch có thể dùng để uống trực tiếp thì tu luyện bên ngoài là phương thức lọc nước bẩn thông qua thân thể để biến thành nước sạch rồi hấp thu, nhưng luồng hơi thở cuồng bạo trong mật thất này lại chính là nguồn nước sạch có thể dùng ngay khi cần.

Nhưng hiện tại, hơi thở võ thuật vốn có thể hấp thu trực tiếp vào thân thể nay lại biến mất, Phùng Chí Viễn phẫn nộ nhường nào thật không khó đoán.

Trước đây, sau khi phát hiện ra mật thất này, tốc độ tu luyện của ông ta đã tiến triển cực nhanh, thiên phú võ thuật của ông ta vốn chỉ bình thường nhưng nhờ mật thất này mà cảnh giới võ thuật đã nhanh chóng tăng lên tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Trong số thành viên thế hệ này ở Hoàng tộc họ Phùng, thực lực của ông ta là gần với Đại hoàng tử Phùng Chí Ngạo nhất.

Nhưng trong Hoàng tộc họ Phùng, Phùng Chí Ngạo chính là thiên tài võ thuật trăm năm có một, chưa tới sáu mươi tuổi đã đạt tới cảnh giứoi Siêu Phàm Lục Cảnh.

Song, Phùng Chí Viễn tin rằng, có mật thất này, sớm muộn gì ông ta cũng sẽ đuổi kịp Phùng Chí Ngạo, mà nay, cảnh giới đã tiến sát Phùng Chí Ngạo rồi, mật thất tu luyện lại mất tác dụng.

“Dương Chấn!”

Phùng Chí Viễn dữ dằn hét lớn, con ngươi lóe lên ý muốn giết người cực kì mãnh liệt.

Ông ta không biết vì sao mật thất tu luyện của mình lại mất công năng đặc biệt, nhưng ông ta có thể chắc chắn, chuyện này có liên quan tới Dương Chấn.

Phùng Chí Viễn nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhất định là do mày đã lấy thứ bảo bối gì trong này nên nơi này mới triệt để mất công hiệu tu luyện như thế”.

Sáng sớm hôm sau, Dương Chấn rời khỏi trạng thái tu luyện, chậm rãi thở ra một hơi.

Tuy anh tu luyện suốt đêm nhưng hiện tại lại hoàn toàn không buồn ngủ, trái lại còn cảm thấy cực kì tỉnh táo, linh mẫn.

Anh giơ tay, liếc nhìn đồng hồ, đưa mắt về phía nơi ở của Hoàng tộc họ Phùng: “Còn hơn hai tiếng nữa là tới đại lễ sắc phong người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng rồi”.

Anh đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, thấy hai bên đường đều treo đèn lồng, cửa chính của các cửa hàng còn treo các loại ruy băng sặc sỡ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2605


Chương 2605:

Khắp Hoàng thành Phùng đều như rực rỡ hẳn lên.

Hiển nhiên, Phùng Hoàng đã tỏ thái độ vô cùng coi trọng đứa cháu trưởng Mã Siêu đã mất tích hai mươi sáu năm, bằng không, sao lại phô trương tuyên truyền Mã Siêu trở về đến vậy?

Dương Chấn nhíu chặt mày, Hoàng tộc họ Phùng phô trương tuyên truyền đến thế, nếu mình muốn đưa Mã Siêu rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng thì quả là một khó khăn không nhỏ.

Dẫu sao, Hoàng tộc cũng cần thể diện, họ đã chào đón Mã Siêu trở về như vậy, Mã Siêu lại bỗng bỏ đi, chẳng phải chuyện này sẽ thành mối nhục của Hoàng tộc họ Phùng hay sao?

“Cộc cộc!”

Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó, giọng của Phùng Chí Ngạo đã vọng vào: “Cậu Chấn, tôi muốn thảo luận với cậu một lát!”

Dương Chấn nhíu mày, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ?

Anh mở cửa, Phùng Chí Ngạo dẫn theo Phùng Giai Di đi vào.

Dương Chấn ngồi trên sofa, bình thản nhìn hai bố con ngồi đối diện, hỏi: “Đại hoàng tử muốn nói chuyện gì?”

Ngày hôm qua, khi đối mặt với Dương Chấn, Phùng Chí Ngạo vẫn còn giữ thái độ cực kì kiêu ngạo, nhưng nay, vẻ ngạo nghễ lạnh lùng ấy đã hoàn toàn biến mất, sắc mặt nhuộm vẻ âu sầu.

“Chuyện xảy ra tối qua, Giai Di đã nói cho tôi biết cả, nếu tôi đoán không lầm thì hang động mà hai người đi vào từ trong mật thất của trang trại Di Hòa ấy, ngay cả Phùng Chí Viễn cũng chưa chắc đã biết đến”.

Phùng Chí Ngạo bình tĩnh nói: “Sau khi hai người vào mật thất, người lấp kín lối ra chắc chắn là người của Phùng Chí Viễn, mà nay hai người lại thoát ra khỏi mật thất từ động thất kia như vậy, Phùng Chí Viễn nhất định đã cực kì phẫn nộ”.

Dương Chấn lạnh nhạt hỏi: “Vậy thì đã sao?”

Thực ra, lòng anh cũng đã thêm vài phần lo lắng, bởi sau khi anh lấy hạt châu trong miệng xác khô đi thì mật thất kia đã mất công năng tu luyện đặc biệt.

Nếu Phùng Chí Viễn mà biết, nhất định sẽ đoán được anh đã lấy đi thứ gì đó trong động thất kia.

Phùng Chí Ngạo bảo: “Cậu không quen biết Phùng Chí Viễn nên không biết cậu ta là người nguy hiểm cỡ nào, ngay cả chính tôi ở trong Hoàng tộc này cũng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm của cậu ta”.

“Bình thường, mật thất vốn có công năng tu luyện, nhưng sau khi hai người đi vào động thất, công hiệu tu luyện kia lại biến mất, cậu nghĩ Phùng Chí Viễn sẽ làm gì với cậu đây?”

“Theo những hiểu biết của tôi về Phùng Chí Viễn, cậu ta nhất định sẽ không bỏ qua cho cậu, sẽ tìm cách bắt nhốt cậu lại, sau đó cố gắng cạy miệng cậu để tìm ra rốt cuộc cậu đã lấy đi thứ gì trong động thất kia!”

Nói xong, Phùng Chí Ngạo nhìn thẳng vào mắt Dương Chấn.

Con ngươi Dương Chấn đột nhiên co rút lại trong một tích tắc, nhưng sự thay đổi ngắn ngủi này vẫn bị Phùng Chí Ngạo tinh mắt bắt được.

Phùng Chí Ngạo thốt lên: “Quả đúng như vậy rồi!”

Dương Chấn nheo mắt, lạnh lùng nói: “Sao tôi lại có cảm giác, Đại hoàng tử tới tìm tôi không phải để bàn chuyện hợp tác mà là để thử tôi nhỉ?”

Phùng Chí Ngạo bình thản nói: “Thứ tôi muốn là quyền thế của Hoàng tộc họ Phùng này, thứ cậu muốn chỉ là anh em bạn bè bình yên rời khỏi đây, tuy mục đích của chúng ta không giống nhau nhưng lại có thể đứng về cùng một phía, đương nhiên lần này tôi tới là để bàn chuyện hợp tác với cậu”.

“Tôi vừa nói chuyện đó chẳng qua chỉ muốn nhắc nhở cậu, nếu tôi còn có thể đoán được là cậu đã lấy đi thứ gì từ trong động thất ở trang trại Di Hòa thì Phùng Chí Viễn nhất định cũng đã đoán được”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2606


Chương 2606:

“Chắc chắn cậu ta sẽ không bỏ qua cho cậu đâu, nếu đã thế, giữa hai người nhất định sẽ có một ngày đứng ở thế đối lập, vậy thì, không gian hợp tác của chúng ta vẫn còn rất lớn đấy”.

“Cậu chớ quên, nơi này là Hoàng thành Phùng, hôm nay, cậu chỉ có thể hợp tác với tôi thì mới có khả năng đối phó với Phùng Chí Viễn, bằng không, chỉ bằng sức của mình cậu mà muốn đối đầu với Phùng Chí Viễn, lại còn muốn cứu người thì chỉ e không có hi vọng thành công đâu”.

“Chỉ còn hơn hai giờ nữa là tới đại lễ sắc phong người thừa kế cho người anh em của cậu, tốt nhất là cậu nên thận trọng suy nghĩ kĩ xem có muốn hợp tác với tôi hay không”.

Phùng Chí Ngạo nói xong, bình tĩnh đưa mắt nhìn Dương Chấn, đợi anh đáp lại.

Phùng Giai Di cũng chớp mắt, nhìn chằm chằm vào Dương Chấn.

Sau một hồi trầm mặc, Dương Chấn mới lên tiếng: “Ông định hợp tác thế nào?”

Phùng Chí Ngạo hơi nhếch miệng nở một nụ cười, nói: “Tôi sẽ nghĩ mọi biện pháp để ngăn cản đại lễ sắc phong sắp tới, chuyện tôi muốn cậu làm chỉ có một việc này, đó chính là giúp tôi chỉ ra rằng, hai mươi sáu năm trước, Phùng Chí Viễn đã tự mình vứt bỏ Mã Siêu để giá họa cho tôi”.

Dương Chấn nhíu mày: “Hai mươi sáu năm trước thì tôi cũng mới chỉ là một đứa trẻ một, hai tuổi, làm sao có thể xác nhận giúp ông?”

Phùng Chí Ngạo không đáp thẳng mà lại hỏi: “Có một cô gái tên là Mễ Tuyết, là em ruột của Mã Siêu, đúng không?”

Nghe thấy Phùng Chí Ngạo nhắc tới Mễ Tuyết, đáy mắt Dương Chấn chợt lóe lên một tia sáng lạnh: “Ông muốn nói gì?”

Sắc mặt Phùng Chí Ngạo chợt trở nên cực kì nghiêm nghị, ông ta nói: “Thực ra, cô gái Mễ Tuyết kia không phải em gái cùng bố cùng mẹ với Mã Siêu mà hai người là anh em cùng bố khác mẹ”.

“Cái gì?”

Dương Chấn giật mình kinh ngạc, chuyện này ngay cả anh cũng không biết, vậy mà Phùng Chí Ngạo lại biết được.

Nay Mễ Tuyết còn đang ở trạng thái người thực vật, không biết khi nào mới có thể tỉnh lại.

Phùng Chí Ngạo nghiêm nghị nói: “Tôi đã điều tra Phùng Chí Viễn rất nhiều năm, phát hiện được một bí mật rất lớn, tên khốn này lúc còn trẻ từng qua lại với rất nhiều phụ nữ, những người này hầu hết đều từng sinh con cho cậu ta”.

“Mà Mã Siêu và Mễ Tuyết chỉ là hai trong số đó, tôi còn ngờ rằng, Mã Siêu chưa chắc đã là con trai trưởng của cậu ta. Chỉ có điều, với cậu ta thì Mã Siêu có giá trị lợi dụng cao nhất, cho nên mới nhận Mã Siêu về Hoàng tộc họ Phùng trong tình huống này”.

Nghe Phùng Chí Ngạo nói xong, Dương Chấn kinh ngạc đến bàng hoàng.

Trước anh còn đang nghi hoặc, Mã Siêu và Mễ Tuyết đúng là anh em ruột, nhưng anh cũng biết, trong trí nhớ của Mã Siêu, khi cậu ấy còn rất nhỏ, bố mẹ đã gặp tai nạn qua đời, chỉ còn lại cậu ấy và em gái sống nương tựa vào nhau.

Nhưng sau đó, có một lần cậu ấy để lạc mất em gái, từ đây về sau, suốt hai mươi năm luôn ăn năn hối lỗi, mãi sau này mới tìm lại được em gái mình.

Vậy nên, khi Dương Chấn biết Mã Siêu là cháu trưởng của Hoàng tộc họ Phùng, anh đã từng vô cùng nghi hoặc và khó hiểu, hiện giờ nghe Phùng Chí Ngạo nói lại, rất nhiều điểm đáng ngờ đã được làm sáng tỏ.

Dương Chấn bỗng hỏi: “Thậm chí có khả năng, hai mươi sáu năm trước, đứa trẻ bị đánh tráo đi kia chưa chắc đã là Mã Siêu?”

Phùng Chí Ngạo gật đầu, nói: “Tôi còn nghi rằng, đứa trẻ đó là một cô bé. Để con mình có cơ hội trở thành người thừa kế nên Phùng Chí Viễn đã khiến con gái mình biến mất khỏi Hoàng tộc họ Phùng, sau đó cậu ta tiếp tục ra ngoài gieo giống, mãi đến khi có được một đứa con trai mới bắt đầu bố trí ván cờ ngày nay, số tuổi thật của Mã Siêu chưa chắc đã là hai mươi sáu, rất có thể còn nhỏ hơn”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2607


Chương 2607:

Dương Chấn không nói gì thêm, anh đã tin Phùng Chí Ngạo.

Hơn nữa, đúng là rất có khả năng này, dù sao, trong Hoàng tộc họ Phùng đã có một quy định hết sức kì dị, chỉ có đứa cháu trai lớn nhất của một thế hệ trong dòng chính mới có tư cách trở thành người thừa kế.

Phùng Chí Viễn là thành viên thứ hai của thế hệ ông ta, sinh ra đã mất tư cách kế thừa ngai vàng, nếu ông ta muốn nắm giữ Hoàng quyền, chỉ có một cách là để con trai mình trở thành đứa cháu trai đầu tiên của thế hệ sau.

Vậy nên, rất có khả năng đúng như Phùng Chí Ngạo đã nói, đứa con đầu lòng của Phùng Chí Viễn là một bé gái, để che giấu tai mắt người khác, ông ta đã giấu đứa bé đi, đồng thời nói con mình là con trai, sau đó nhân cơ hội giá họa cho Phùng Chí Ngạo.

Một khi thành công, Phùng Chí Ngạo sẽ mất đi tư cách thừa kế ngai vàng, còn ông ta chỉ cần mau chóng sinh được một đứa con trai có số tuổi gần sát với con gái mình là được.

Như vậy, đợi đến khi thời cơ chín muồi, ông ta chỉ cần đưa đứa con trai này về Hoàng tộc họ Phùng, thay thế thân phận con gái là có thể đường đường chính chính trở thành người thừa kế đời tiếp theo.

“Ông muốn tôi nói ra chuyện về Mễ Tuyết, sau đó thông qua Mễ Tuyết để nhắc tới chuyện Mã Siêu chưa chắc đã là con trai trưởng của Phùng Chí Viễn, do đó khiến Phùng Hoàng hủy bỏ đại lễ sắc phong?”

Dương Chấn nhìn Phùng Chí Ngạo, hỏi.

Phùng Chí Ngạo lắc đầu: “Tôi cần cậu chứng minh với phụ hoàng tôi, Mã Siêu và Mễ Tuyết có liên hệ máu mủ, nhưng Mễ Tuyết lại là chị gái Mã Siêu!”

Dương Chấn lập tức hiểu ra, Phùng Chí Ngạo không biết Mễ Tuyết có phải là con gái trưởng của Phùng Chí Viễn hay không, hiện tại lại muốn Dương Chấn chứng minh Mễ Tuyết là chị của Mã Siêu, như vậy sẽ khiến mọi người nghi ngờ rằng, đứa trẻ từng biến mất khỏi Hoàng tộc họ Phùng năm ấy rất có thể là Mễ Tuyết.

Chỉ cần có thể khiến Phùng Hoàng hoài nghi, Mễ Tuyết mới là đứa trẻ hai mươi sáu năm trước, như vậy, mọi người sẽ nghi ngờ rằng, sự việc đánh tráo đứa trẻ năm ấy rất có thể chính là một tuồng kịch do Phùng Chí Viễn tự biên tự diễn.

Nghĩ tới đây, Dương Chấn âm thầm bội phục Phùng Chí Ngạo, đúng là một chuyên gia âm mưu!

Dương Chấn lại hỏi: “Tôi có thể giúp ông xác nhận Mễ Tuyết chính là chị gái Mã Siêu, nhưng tôi giúp ông thì đổi lại được gì?”

Phùng Chí Ngạo nói: “Phụ hoàng tôi ghét nhất là bị lừa dối, nếu ông ấy biết, năm đó sự kiện Phùng Chí Viễn mất đứa con đầu lòng chỉ là một tuồng kịch do chính Phùng Chí Viễn tự biên tự diễn, ông ấy nhất định sẽ không bỏ qua cho Phùng Chí Viễn, chí ít cũng sẽ giam Phùng Chí Viễn lại một tháng”.

“Chỉ cần Phùng Chí Viễn bị giam lại thì dù tạm thời chúng tôi không tìm được người mà cậu muốn tìm cũng không sao, trong một tháng, chúng tôi nhất định có thể tìm ra được”.

Dương Chấn gật đầu: “Được, cứ quyết định vậy đi, hi vọng đến khi đó ông có thể tuân thủ lời hứa của mình!”

Phùng Chí Ngạo cam đoan: “Yên tâm!”

Nói xong, ông ta đứng lên: “Còn một tiếng nữa là tới đại lễ sắc phong của Mã Siêu rồi, cậu hãy chuẩn bị một chút để tới Hoàng tộc họ Phùng đi!”

“Được!”

Dương Chấn tiễn Phùng Chí Ngạo và Phùng Giai Di ra cửa.

Trên đường về, Phùng Giai Di hỏi: “Bố này, bố có cho rằng Dương Chấn sẽ tin lời bố nói không?”

Phùng Chí Ngạo cười nhẹ một tiếng: “Hiện giờ, trừ bố ra, cậu ta không còn lựa chọn nào khác nữa!”

Phùng Giai Di bỗng hỏi: “Nhưng chuyện bố vừa nói, Phùng Chí Viễn còn có rất nhiều con rơi, là thật ạ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2608


Chương 2608:

Phùng Chí Ngạo gật đầu: “Những năm gần đây, bố vẫn luôn điều tra Phùng Chí Viễn, năm bố vừa kết hôn, cậu ta đã có đến mười mấy tình nhân, đúng là bố đã nghi chuyện con cậu ta mất tích năm ấy chỉ là một vở kịch do cậu ta bày ra, hơn nữa, đứa trẻ năm đó chào đời ở Hoàng tộc họ Phùng là một bé gái”.

“Nếu là con trai, Phùng Chí Viễn sao dám đưa đứa con vừa mới chào đời đã có quyền thừa kế này ra ngoài?”

Phùng Giai Di nhíu mày, ngập ngừng nói: “Bố à, con cứ có cảm giác chuyện này có điểm nào đó là lạ, nhưng lại không nghĩ ra có chỗ nào bất thường”.

Phùng Chí Ngạo cười cười: “Không cần suy nghĩ lung tung, qua hôm nay, mọi thứ rồi sẽ tốt hơn thôi”.

Tám rưỡi sáng, Dương Chấn tới Hoàng tộc họ Phùng, hôm nay Hoàng tộc họ Phùng không hạn chế người vào Hoàng phủ, bất cứ ai muốn tới tham quan đều được.

Trong Hoàng phủ họ Phùng rộng thênh thang, người tới dự lễ nườm nượp khắp chốn.

Dương Chấn vừa mới đi vào Hoàng phủ họ Phùng, có một gã người hầu đi tới, cung kính thưa: “Kính chào Cậu Chấn, ông chủ tôi cho mời ạ!”

Dương Chấn được người của Hoàng tộc dẫn đường, nhanh chóng tới trong một căn biệt thự biệt lập.

Một người đàn ông trung niên mặc vest đang đứng trước cửa sổ sát đất, nghe tiếng bước chân mới xoay người lại, mỉm cười nhìn về phía Dương Chấn.

“Chú Viễn!”

Dương Chấn nhìn thấy đối phương thì chào một tiếng.

Tất nhiên người này chính là bố của Mã Siêu, Phùng Chí Viễn.

Phùng Chí Viễn khẽ gật đầu, sau đó chỉ vào ghế sô pha bên cạnh ra hiệu cho Dương Chấn ngồi xuống, vừa cười vừa nói: “Tôi gọi cậu tới là có một việc muốn nhờ cậu giúp”.

Dương Chấn hỏi: “Chú Viễn cứ nói!”

Phùng Chí Viễn vừa cười vừa nói: “Lát nữa tới đại lễ sắc phong, tôi sợ sẽ xảy ra chuyện lớn nên hi vọng đến lúc đó cậu có thể bảo vệ Mã Siêu giúp tôi”.

“Dạ?”

Dương Chấn nhíu mày, hơi kinh ngạc.

Tất nhiên anh biết rõ sẽ có chuyện lớn xảy ra, chỉ là nghe ý của Phùng Chí Viễn, có lẽ lát nữa chuyện lớn xảy ra sẽ nguy hiểm đến tính mạng của Mã Siêu?

Nếu không, sao ông ta có thể bảo anh đi bảo vệ Mã Siêu?

Phùng Chí Viễn mỉm cười nhìn Dương Chấn nói tiếp: “Cậu biết ở trong Hoàng tộc họ Phùng có rất nhiều người đều chú ý tới vị trí người kế thừa các thế hệ trong Hoàng tộc. Mã Siêu sẽ được sắc phong làm người thừa kế của thế hệ này, rất nhiều người đều không muốn nó được thành công”.

“Cho dù thực lực của Hoàng tộc họ Phùng rất mạnh nhưng ở trên giang hồ còn có vài tồn tại có thực lực siêu mạnh. Có lẽ cao thủ Hoàng tộc họ Phùng sẽ không trực tiếp ra tay với Mã Siêu nhưng bọn họ có thể mượn tay người khác”.

“Cậu và nó là anh em chí cốt sống chết có nhau, tôi chỉ giao nó cho cậu bảo vệ thì mới có thể yên tâm được”.

Nghe Phùng Chí Viễn nói vậy, sắc mặt Dương Chấn lập tức trở nên khó coi. Dù sao anh cũng đã từng hứa với Phùng Chí Ngạo sẽ làm chứng Mễ Tuyết là chị gái của Mã Siêu trong đại lễ sắc phong hôm nay.

Nhưng bây giờ, Phùng Chí Ngạo lại muốn anh bảo vệ Mã Siêu.

Anh nhất thời không thể nhìn thấu được Phùng Chí Viễn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2609


Chương 2609:

Dựa theo những gì anh nghe ngóng được trước đó, Phùng Chí Viễn là một người đàn ông lắm mưu nhiều kế. Chuyện Mã Siêu bị vứt bỏ hai mươi sáu năm trước rất có thể chính là một vở kịch do ông ta tự biên tự diễn.

Nhưng bây giờ, Phùng Chí Viễn lại muốn Dương Chấn tới bảo vệ Mã Siêu.

Trong lòng ông ta, Mã Siêu rốt cuộc là quân cờ hay là con trai?

Thấy Dương Chấn không nói lời nào, Phùng Chí Viễn mỉm cười nói: “Tôi biết cậu rất khó xử, dù sao cậu cũng từng hứa với Phùng Chí Ngạo sẽ giúp anh ta. Nhưng không sao, cậu nên giúp anh ta thế nào, cứ thực hiện theo kế hoạch mà hai người đã thương lượng là được rồi. Tôi chỉ hi vọng cậu có thể vừa giúp Phùng Chí Ngạo đồng thời bảo vệ tốt Mã Siêu, vậy là đủ rồi”.

Dương Chấn nghe Phùng Chí Viễn nói vậy cũng kinh ngạc đến ngây người.

Anh không ngờ Phùng Chí Viễn cũng biết chuyện anh hứa sẽ giúp đỡ Phùng Chí Ngạo.

“Có phải anh ta nói với cậu là tôi còn có rất nhiều đứa con khác bên ngoài không? Hay anh ta nói cho cậu biết Mã Siêu có khả năng không phải là đứa trẻ hai mươi sáu năm trước bị tráo đổi trong Hoàng tộc họ Phùng?”

“Vì đứa con đầu tiên của tôi là con gái, cho nên tôi cố ý vứt bỏ, sau đó tiếp tục sinh con với người phụ nữ khác, cho đến người phụ nữ đó sinh ra con trai, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, tôi lại đón đứa con trai đầu tiên về Hoàng tộc họ Phùng, sau đó nói đối phương chính là đứa trẻ sinh ra ở trong Hoàng tộc họ Phùng hai mươi sáu năm trước?”

Phùng Chí Viễn lại nói tiếp. Dương Chấn lập tức choáng váng, đột nhiên không biết phải nói gì.

Anh còn tưởng ngoài anh và Phùng Chí Ngạo, còn có Phùng Giai Di thì không có ai biết những lời ông ta đã nói với anh, nhưng không ngờ Phùng Chí Viễn biết hết.

Bây giờ, anh thật sự không phân biệt được rốt cuộc ai là người tốt, ai là người xấu.

Hoặc ai mới thật sự là người có thể giúp được anh.

“Tôi biết cậu rất tin tưởng vào những lời Phùng Chí Ngạo đã nói. Nhưng không sao, thời gian sẽ chứng minh tất cả”.

Phùng Chí Viễn mỉm cười nói: “Bất kể cậu có tin tôi không, tôi đều phải nói cho cậu biết, Mã Siêu thật sự là đứa trẻ đầu tiên của Hoàng tộc họ Phùng được sinh ra trong thế hệ của nó. Mặt khác, đúng là tôi đã vứt bỏ nó!”

Dương Chấn kinh ngạc nói: “Cái gì? Chú Viễn, thật sự là chú đã vứt bỏ Mã Siêu ra khỏi Hoàng tộc họ Phùng vào hai mươi sáu năm trước à?”

Phùng Chí Viễn gật đầu, trên mặt không còn thấy nụ cười nữa, trong ánh mắt hồi tưởng hình như còn có chút đau khổ.

Đây là lần đầu tiên Dương Chấn nhìn thấy cảm xúc khác ngoài nụ cười mỉm trên mặt Phùng Chí Viễn.

“Nếu lúc đó nó ở lại Hoàng tộc họ Phùng sẽ chỉ có một con đường chết. Dù sao nó cũng là con ruột của tôi, sao tôi có thể thật sự nhẫn tâm vứt bỏ nó được?”

Phùng Chí Viễn nhìn về phía Dương Chấn, vẻ mặt phức tạp nói: “Tình cảnh của nó hôm nay vô cùng nguy hiểm, cho nên tôi muốn nhờ cậu bảo vệ tốt cho nó! Mặt khác, nếu có thể, chờ sau khi chuyện hôm nay qua đi, tôi hi vọng cậu có thể dẫn nó rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng. Trước khi thực lực của nó bước vào Siêu Phàm Thất Cảnh thì đừng lộ diện nữa, bằng không nó sẽ vô cùng nguy hiểm”.

Lần này, gương mặt Phùng Chí Viễn vô cùng nghiêm túc như đang căn dặn chuyện hậu sự của mình.

Điều này làm Dương Chấn đột nhiên có một dự cảm xấu, trầm giọng hỏi: “Chú Viễn, rốt cuộc hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì vậy? Còn nữa, có phải chú có khả năng sẽ chết không?”

Phùng Chí Viễn nhếch môi, đi tới bên cạnh Dương Chấn vỗ nhẹ vào vai anh, vừa cười vừa nói: “Có rất nhiều người muốn tôi chết nhưng người có thể g**t ch*t tôi lại rất ít! Cậu yên tâm đi, tôi sẽ không chết đâu!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2610


Chương 2610:

“Mặt khác, ngoài tôi và cậu, tôi không hy vọng có người thứ ba biết được chuyện chúng ta vừa nói, cho dù là Mã Siêu cũng không được biết, cậu có thể hứa với tôi không?”

Dương Chấn nhìn vẻ mặt nghiêm trọng còn có phần cầu xin của Phùng Chí Viễn thì không đành lòng từ chối. Cho dù anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì nhưng rõ ràng ông ta có việc giấu anh.

Bất kể thế nào, những lời Phùng Chí Viễn nói bây giờ đều là vì Mã Siêu.

Dương Chấn im lặng một lát mới mở miệng nói: “Được, cháu hứa với chú! Cho dù là Mã Siêu, cháu cũng không nói cho cậu ấy biết câu chuyện giữa chúng ta vừa rồi”.

Phùng Chí Viễn vừa cười vừa nói: “Dương Chấn, cám ơn cậu!”

Ông ta nói xong thì bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Còn năm phút nữa là đại lễ sắc phong bắt đầu, chúng ta đi thôi!”

Anh đi theo Phùng Chí Viễn tới trước đài sắc phong lớn nhất bên trong Hoàng phủ họ Phùng.

Lúc này, xung quanh đài sắc phong cao chín mét đã đông nghịt người, tất cả đều là người trong dòng chính của Hoàng tộc họ Phùng.

Ngoài ra còn có rất nhiều vị khách được mời tới tham dự.

Ở xung quanh khán đài còn có rất nhiều cao thủ Hoàng tộc họ Phùng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Dương Chấn cùng xuất hiện với Phùng Chí Viễn nhất thời thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

Phùng Chí Ngạo và Phùng Giai Di đã đến vị trí gần đài sắc phong nhất. Bọn họ đều kinh ngạc khi nhìn thấy Dương Chấn đi theo Phùng Chí Viễn tới đây.

“Bố, sao Dương Chấn lại đi cùng Phùng Chí Viễn? Liệu anh ta có thể bị Phùng Chí Viễn mua chuộc không?”

Phùng Giai Di nhìn về phía Phùng Chí Ngạo, nhíu mày hỏi.

Phùng Chí Ngạo lắc đầu, sắc mặt nặng nề nói: “Hi vọng không phải vậy!”

Sau khi Dương Chấn đi theo Phùng Chí Viễn vào chỗ ngồi, mãi vẫn không thể bình tĩnh lại được, trong đầu dường như còn vang vọng những lời ông ta nói với anh.

Bây giờ, anh thật sự không nhìn thấu được Phùng Chí Viễn. Nếu là trước kia, anh chắc chắn sẽ không tin tưởng ông ta nhưng những lời ông ta nói vừa rồi lại khiến anh không thể không tin.

Nếu những lời Phùng Chí Viễn vừa nói đều là lừa anh, vậy chứng tỏ lòng dạ ông ta quá thâm sâu.

Phùng Chí Ngạo cũng hơi lo lắng. Ông ta đương nhiên biết rõ sự mạnh mẽ của Dương Chấn. Người còn trẻ như vậy đã bước vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh, ngay cả ông ta cũng chưa từng nghe qua loại cao thủ có thiên phú võ đạo như vậy.

Một khi Dương Chấn và Phùng Chí Viễn liên thủ hợp tác, tình cảnh của ông ta lại càng khó khăn hơn.

“Bố, con đột nhiên có một dự cảm xấu, luôn cảm thấy hôm nay sẽ xảy ra chuyện lớn”.

Phùng Giai Di đột nhiên nhìn về phía Phùng Chí Ngạo nói, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ lo lắng.

Trong lòng Phùng Chí Ngạo cũng thấy bất an nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh: “Con đừng suy nghĩ lung tung, cùng lắm là Mã Siêu thuận lợi trở thành người thừa kế của thế hệ này thôi, chẳng lẽ còn có chuyện gì có thể lớn hơn chuyện này sao?”

Phùng Giai Di vừa nghe bố nói vậy thì không nói gì nữa, chẳng qua trong lòng càng thấy bất an hơn.

Dương Chấn ngồi bên cạnh Phùng Chí Viễn chợt đối diện với ánh mắt của Phùng Chí Ngạo, nhìn ra được ý dò hỏi trong ánh mắt đối phương.

Dương Chấn khẽ lắc đầu, cho Phùng Chí Ngạo một ánh mắt yên tâm.

Cho dù anh không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng biết có lẽ chuyện sắp xảy ra không liên quan tới tranh đấu giữa Phùng Chí Ngạo và Phùng Chí Viễn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2611


Chương 2611:

Có lẽ chuyện sắp xảy ra là chuyện khác. Phùng Chí Viễn biết rõ, hơn nữa rất có thể là chính ông ta dẫn dắt. Nhưng anh không rõ rốt cuộc là chuyện gì.

Tám giờ năm mươi lăm phút, xung quanh đài sắc phong đã không còn chỗ trống, chỉ có ngai vàng phía trên còn để không.

Tám giờ năm mươi chín phút, một ông già tóc bạc chống gậy đột nhiên xuất hiện.

“Hoàng Chủ tới!”

Có người nói. Mọi người nhất thời đều nhìn về phía đối phương. Đó chính là Phùng Hoàng – chủ Hoàng tộc họ Phùng.

Dương Chấn còn nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi phía sau Phùng Hoàng, đó chính là Mã Siêu – người anh em tốt của anh.

Mã Siêu khoác một chiếc áo mãng bào màu tím vàng, trên người lộ ra sự uy nghiêm của người bề trên. Dương Chấn âm thầm gật đầu. Nếu cậu ấy thật sự bằng lòng trở thành người thừa kế Hoàng vị của thế hệ này, tương lai kế thừa Hoàng vị cũng có thể là một lựa chọn tốt.

Nhưng anh hiểu rõ Mã Siêu không định ở lại đây. Sở dĩ anh ta phải thừa nhận thân phận người thừa kế của Hoàng tộc họ Phùng là vì vợ và con.

Phùng Hoàng ngồi ở trên ngai vàng, người đứng đầu đến từ các nơi và người trong Hoàng tộc họ Phùng ngồi xung quanh đài sắc phong đều nhìn về phía người thanh niên trên đài sắc phong kia.

“Người thừa kế Hoàng tộc họ Phùng đời thứ mười chín, Phùng Siêu lên đài!”

Đột nhiên, một giọng nói vang dội giống như âm thanh thần thánh đến từ chín tầng trời vọng xuống.

Mã Siêu chậm rãi đứng dậy, bước về phía đài sắc phong.

Ánh mắt mọi người đều di chuyển theo bóng dáng của Mã Siêu.

Chẳng mấy chốc, Mã Siêu đã đứng ở trên đài sắc phong. Lúc này, anh ta dường như chính là một vị đế vương thật sự, trên cơ thể vạm vỡ đột nhiên phát ra khí thế võ đạo Thần Cảnh đỉnh phong.

Cho dù anh ta còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh nhưng mọi người ở đây đều hiểu rõ, một người từ nhỏ không sống trong Hoàng tộc họ Phùng, lấy thân phận một đứa cô nhi, dựa vào thực lực của mình chậm rãi đạt đến cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong này đã là rất giỏi rồi.

Nếu anh ta sống trong Hoàng tộc họ Phùng từ nhỏ, tiếp nhận tài nguyên tu luyện tốt nhất của Hoàng tộc họ Phùng, sợ rằng đã bước vào Siêu Phàm Cảnh từ lâu.

“Phùng Siêu là đứa con trai đầu đời thứ mười chín của dòng chính Hoàng tộc họ Phùng, dựa theo quy định của gia tộc sẽ là người thừa kế Hoàng tộc họ Phùng đời thứ mười chín”.

Phùng Hoàng chợt nói, đảo mắt nhìn qua mọi người rồi cao giọng hỏi: “Con cháu mười tám nhánh Hoàng tộc họ Phùng có ai có ý kiến gì không?”

“Hoàng Chủ, nhánh ba chúng tôi không có ý kiến! Chúc mừng Hoàng Chủ tìm lại người thừa kế đời thứ mười chín đã lạc mất nhiều năm!”

“Hoàng Chủ, nhánh thứ tư không có ý kiến! Chúc mừng Hoàng Chủ!”

“Hoàng Chủ, nhánh thứ năm không có ý kiến!”



Nhất thời, mười tám nhánh của Hoàng tộc họ Phùng, ngoại trừ nhánh thứ nhất và nhánh thứ hai, chủ mười sáu nhánh khác đều liên tục nói.

Phùng Chí Ngạo là chủ nhánh thứ nhất, Phùng Chí Viễn là chủ nhánh thứ hai.

Lúc này, mọi người đều tập trung nhìn về phía hai người này.

Phùng Chí Viễn cuối cùng đứng lên, mỉm cười nhìn về phía Phùng Hoàng nói: “Phùng Siêu là đứa con trai của tôi bị thất lạc năm đó. Tôi vô cùng vui mừng khi có thể tìm lại nó. Bây giờ nó còn được sắc phong làm người thừa kế đời thứ mười chín, nhánh thứ hai chúng tôi tất nhiên không có bất kỳ ý kiến gì”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2612


Chương 2612:

Phùng Hoàng khẽ gật đầu lại nhìn sang Phùng Chí Ngạo.

Trên gương mặt Phùng Chí Ngạo có vẻ do dự. Năm đó Mã Siêu mới sinh ra đã không thấy đâu, vốn mọi người nghi ngờ chuyện này là do ông ta làm.

Bây giờ, nếu ông ta đưa ra ý kiến phản đối Mã Siêu trở thành người thừa kế đời thứ mười chín, sợ rằng người Hoàng tộc họ Phùng sẽ càng nghi ngờ ông ta hơn.

Nhưng đây là cơ hội cuối cùng của ông ta, một khi mất đi cơ hội này, Mã Siêu sẽ thật sự trở thành người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng.

“Tôi không đồng ý!”

Sau khi im lặng rất lâu, Phùng Chí Ngạo chợt nói.

Lời này vừa nói ra, mọi người ở đó đều chấn động!

Phùng Hoàng thờ ơ nhìn về phía Phùng Chí Ngạo, cao giọng hỏi: “Vì sao?”

Phùng Chí Ngạo đứng lên, đảo mắt nhìn qua mọi người ở đó, cuối cùng dừng lại trên người Phùng Chí Viễn rồi nói: “Bởi vì Phùng Siêu không phải là đứa trẻ mới sinh ra đã thất lạc ở Hoàng tộc họ Phùng hai mươi sáu năm trước”.

“Cái gì?”

“Sao có thể như vậy được?”

“Hoàng Chủ cũng đã xác định Phùng Siêu chính là người kế thừa đời thứ mười chín, sao có thể sai được?”



Ông ta vừa nói dứt lời, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.

Phùng Chí Viễn vẫn mỉm cười như không hề phẫn nộ trước câu nói của Phùng Chí Ngạo.

Vẻ mặt Phùng Hoàng vô cảm, chờ mọi người yên tĩnh một chút mới trầm giọng nói: “Ý của con là nói Phùng Siêu không phải con đầu của Phùng Chí Viễn? Đứa trẻ mới sinh ra đã biến mất vào hai mươi sáu năm trước không phải là Phùng Siêu?”

Phùng Chí Ngạo gật đầu: “Không dối gạt phụ hoàng, con đã điều tra ra được Phùng Siêu còn có một người chị, mà người chị này của cậu ta mới là đứa trẻ mất tích ở Hoàng tộc họ Phùng hai mươi sáu năm trước”.

“Nói cách khác, Phùng Siêu không phải đứa con trai đầu tiên của đời thứ mười chín trong Hoàng tộc họ Phùng. Con nghi ngờ đứa bé đầu tiên của Phùng Chí Viễn mới sinh ra đã biến mất ở Hoàng tộc họ Phùng hai mươi sáu năm trước rất có thể là một vở kịch do cậu ta tự biên tự diễn”.

“Bởi vì chỉ có vậy, cậu ta mới có thời gian sinh ra một đứa bé trai, đợi đến lúc thời cơ chín muồi lại dẫn đứa bé trai đó về Hoàng tộc họ Phùng, sau đó nói cho mọi người biết đứa bé trai này chính là đứa trẻ vừa sinh đã mất tích ở Hoàng tộc họ Phùng hai mươi sáu năm trước”.

Lời này vừa nói ra, mọi người càng khiếp sợ hơn. Rất nhiều người đều tin những lời Phùng Chí Ngạo vừa nói.

Bởi vì khả năng này đúng là có thể tồn tại, hơn nữa còn rất lớn.

Ngay cả Phùng Hoàng cũng nhíu mày, ánh mắt sắc bén, lạnh lùng hỏi: “Con có chứng cứ không?”

Phùng Chí Ngạo gật đầu, sau đó nhìn về phía Dương Chấn nói: “Cậu Chấn, cậu tới nói cho mọi người biết, có phải Mã Siêu có một người chị?”

Mã Siêu đang đứng trên đài sắc phong cũng nhìn Dương Chấn với vẻ khiếp sợ, hình như không ngờ Dương Chấn lại đứng ra làm chứng giả cho Phùng Chí Ngạo trong tình huống này.

Đương nhiên anh ta biết rõ, anh ta không có chị mà chỉ có một cô em gái mà thôi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2613


Chương 2613:

Không riêng gì Mã Siêu, tất cả mọi người đều nhìn về phía Dương Chấn, hết sức tò mò về người thanh niên này.

Phùng Hoàng nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt sắc bén, vào giây phút này, Dương Chấn chỉ thấy như mình bị thần chết để mắt, như thể chỉ một suy nghĩ của đối phương cũng có thể dồn anh vào chỗ chết.

Không hổ là Hoàng tộc họ Phùng thuộc hai Hoàng tộc cổ xưa lớn, đúng là ngọa hổ tàng long, chỉ riêng cao thủ Siêu Phàm Cảnh thôi đã có tận mười mấy người rồi.

Về phần thực lực của Phùng Hoàng, ngay cả Dương Chấn cũng không cảm nhận được, nhưng anh đoán Phùng Hoàng đã đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh là ít nhất.

Theo anh biết, Siêu Phàm Thất Cảnh chính là một lằn ranh, rất ít cao thủ có thể vượt qua lằn ranh này, ngay cả người bảo vệ của bốn Hoàng tộc kia cũng chỉ có thực lực Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong.

Nhưng bây giờ, chủ Hoàng tộc họ Phùng đã đột phá Siêu Phàm Bát Cảnh.

Trước ánh nhìn chăm chú của mọi người, Dương Chấn chậm rãi đứng dậy, bỗng nhìn về phía Mã Siêu, Mã Siêu c*̃ng đang dõi theo anh, trong mắt có vẻ dò hỏi.

Dương Chấn gật nhẹ đầu với Mã Siêu, ra hiệu cho anh ta yên tâm rồi mới nhìn về phía Phùng Hoàng: “Mã Siêu là anh em vào sinh ra tử với tôi, cậu ấy đã bị lạc chị từ nhỏ, mãi đến khoảng một năm trước, cậu ấy mới tìm được chị của mình”.

“Tôi đã tìm người giám định DNA cho họ, có thể chứng minh họ là chị em ruột, nhưng một năm trước, Mễ Tuyết – chị cậu ấy đã gặp tai nạn giao thông nghiêm trọng, giờ vẫn đang hôn mê”.

Nghe thấy Dương Chấn nói thế, Mã Siêu lập tức hiểu ý anh, tuy anh ta vẫn thấy ngờ vực, nhưng anh ta có thể khẳng định Dương Chấn sẽ không hại mình.

Nếu Dương Chấn đã nói thế, tức là anh có cách để bảo đảm an toàn cho con và Ngải Lâm, bằng không anh sẽ không làm vậy.

Lời Dương Chấn nói như đá tảng rơi xuống biển, dấy lên sóng to gió lớn, khiến xung quanh sôi trào.

“Thì ra Phùng Siêu không phải con trai cả đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng thật, xem ra rất có thể năm đó Phùng Chí Viễn đã tự biên tự diễn một vở kịch”.

“Không ngờ Phùng Chí Viễn lại ác đến thế, có thể vứt bỏ máu mủ của mình ngay khi mới chào đời, đúng là ông ta đã bất chấp tất cả vì quyền thế”.



Dòng chính của Hoàng tộc họ Phùng thi nhau nói, ai cũng nhìn Phùng Chí Viễn bằng ánh mắt trêu ngươi, nhất là mười sáu chi còn lại.

Ở Hoàng tộc họ Phùng, người lớn tuổi sẽ được tôn trọng hơn, Phùng Chí Viễn là Nhị hoàng tử, cũng là chủ của chi thứ hai, có địa vị chỉ sau Phùng Hoàng và Phùng Chí Ngạo.

Một khi việc Phùng Chí Viễn đã vứt bỏ Mã Siêu năm đó được chứng thực, địa vị của Phùng Chí Viễn ở Hoàng tộc họ Phùng sẽ tuột dốc không phanh.

Thậm chí có lẽ ông ta sẽ bị đuổi khỏi Hoàng tộc họ Phùng.

Phùng Hoàng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Chấn, khí thế như có như không bao phủ lấy anh.

Dương Chấn không hề sợ hãi, đối mặt với Phùng Hoàng, khí thế bắt đầu xông thẳng lên trời.

Khí thế của Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bùng nổ!

Vào giây phút này, ai cũng kinh hãi!

Việc Dương Chấn là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh đã khiến mọi người khiếp sợ không thua gì khi biết có lẽ Mã Siêu không phải con trai cả đời thứ mười chín.

Ngay cả Phùng Hoàng cũng có vẻ kinh ngạc.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2614


Chương 2614:

Với kinh nghiệm sống của lão ta, không phải lão ta chưa từng gặp thiên tài võ thuật như Dương Chấn, nhưng những cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh chưa đầy ba mươi tuổi mà lão ta từng thấy đều đến từ gia tộc Cổ Võ.

Chẳng lẽ Dương Chấn là thiên tài đến từ gia tộc Cổ Võ nào đó ư?

“Cậu là ai?”

Phùng Hoàng chợt hỏi.

Dương Chấn thản nhiên nói: “Tôi cũng không biết!”

“Ừm?”

Phùng Hoàng nhíu mày, nhưng khi thấy nét mặt bình tĩnh của Dương Chấn, lão ta biết Dương Chấn không nói dối.

Hay nói cách khác, ngay cả Dương Chấn cũng không biết thân phận của mình à?

Tức là Dương Chấn và Mã Siêu đã tự đi đến bước này mà không cần tài nguyên của gia tộc võ thuật đỉnh cao ư?

Nếu đúng thế thật, thiên phú võ thuật của Dương Chấn hơi khủng khiếp quá rồi đấy?

“Hoàng Chủ, Mã Siêu – anh em của tôi không muốn tranh giành Hoàng Vị, cho dù cậu ấy có phải người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng hay không, tôi hy vọng ông sẽ để cậu ấy rời đi”.

Dương Chấn nói tiếp, trên mặt tràn ngập vẻ kiên định.

Phùng Hoàng lạnh lùng nói: “Nếu thằng bé đúng là con trai cả đời thứ mười chín, cho dù nó không muốn tranh giành, nó vẫn phải trở thành người thừa kế thôi!”

Lão ta nói rồi nhìn về phía Phùng Chí Viễn, lạnh lùng hỏi: “Con định giải thích thế nào?”

Phùng Chí Viễn cười nhạt: “Không có gì để giải thích cả, thằng bé chính là đứa con đầu tiên của con! Cho dù có người nghi ngờ thì cũng phải đưa ra chứng cứ thiết thực chứ? Chẳng lẽ đối phương nói Phùng Siêu có chị thì nó có chị ngay à?”

Phùng Chí Ngạo cười lạnh: “Chú hai, đến giờ mà chú vẫn định lừa bố à? Tôi tin có thể dễ dàng điều tra được Phùng Siêu có chị hay không, bây giờ chú giải thích để kéo dài thời gian chứ gì, chú nghĩ có cần thiết không thế?”

Phùng Chí Viễn mỉm cười: “Anh cả, nếu tôi đã dám nói thế, đương nhiên cũng không sợ các anh điều tra. Nhưng anh cả, anh lừa bố rằng Phùng Siêu có chị, anh không sợ bố điều tra rõ sự thật rồi tước chức Đại hoàng tử của anh à?”

Phùng Chí Ngạo không khỏi rùng mình, nếu Phùng Hoàng điều tra kỹ thì chắc chắn sẽ biết được quan hệ giữa Mã Siêu và Mễ Tuyết.

Tuy ngay cả ông ta cũng không biết được rốt cuộc Mã Siêu hay Mễ Tuyết đã chào đời trước, nhưng ông ta không thể cam đoan rằng Phùng Hoàng cũng không điều tra ra.

Rất nhiều người không ngờ lễ sắc phong Mã Siêu lại trở thành cuộc tranh đấu giữa Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử.

Phùng Hoàng vẫn rất thản nhiên, chẳng biết đang nghĩ gì, nhưng ai cũng hiểu giữa Đại hoàng tử và Nhị hoàng tử, chắc chắn sẽ có một bên bị loại khỏi trung tâm quyền lực.

Sự thật chỉ có một, lời nói của Phùng Chí Viễn và Phùng Chí Ngạo hoàn toàn trái ngược nhau, thế nên trong hai bên, chắc chắn có một người đang nói dối.

Dương Chấn không khỏi nhíu mày, anh cứ cảm thấy sẽ có chuyện lớn xảy ra, nhưng tới giờ vẫn chỉ là tranh chấp giữa hai anh em Phùng Chí Viễn và Phùng Chí Ngạo, chứ không còn việc gì khác.

Nhưng trước đó, khi tìm anh nói chuyện, Phùng Chí Viễn đã thể hiện rõ rằng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Bằng không, tại sao Phùng Chí Viễn lại dặn anh phải bảo vệ Mã Siêu cẩn thận chứ?

Đúng lúc này một khí thế đáng sợ bổng bao phủ Hoàng tộc họ Phùng.

Trong mắt Phùng Chí Viễn lóe lên ánh sáng sắc bén, ông ta lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng đến rồi ư?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2615


Chương 2615:

Ngay sau đó, một lão già tóc bạc, mặt mũi hồng hào bỗng xuất hiện ở Hoàng tộc họ Phùng.

Gần như cùng lúc đó, Dương Chấn c*̃ng xuất hiện trên đài sắc phong, tuy anh không biết lão già này là ai, nhưng anh đã cảm nhận được khí thế rất mạnh từ lão ta.

Trước đó Phùng Chí Viễn đã nhờ anh đồng ý bảo vệ Mã Siêu.

Dương Chấn có linh cảm, mối nguy hiểm của Mã Siêu sẽ đến từ lão già này.

“Ông là ai?”

Phùng Hoàng đang ngồi trên ngai vàng nhìn lão già, lạnh lùng hỏi.

Ngay cả Phùng Hoàng cũng cảm nhận được khí thế ngang ngửa với mình từ phía đối phương.

Hay nói cách khác, thực lực của đối phương cũng đạt đến Siêu Phàm Bát Cảnh rồi.

Đến giờ người của Hoàng tộc họ Phùng mới hoàn hồn, ai cũng nhìn lão già tóc bạc, mặt mũi hồng hào kia bằng ánh mắt kinh hãi.

Lão già tóc bạc không quan tâm đến Phùng Hoàng, bỗng nhìn Mã Siêu bằng ánh mắt sắc bén.

Vào giây phút này, Mã Siêu chỉ thấy người lạnh toát, như rơi xuống hố băng, anh ta có thể cảm nhận được đối phương đến vì mình.

Mã Siêu hỏi: “Anh Chấn, ông ta là ai thế?”

Lão già tóc bạc vừa xuất hiện, Dương Chấn đã đi tới bên cạnh anh ta, anh ta đoán chắc Dương Chấn biết gì đó.

Dương Chấn nghiêm nghị nói: “Tôi cũng không biết, nhưng có thể khẳng định đối phương nhắm vào cậu, bố cậu đã nhờ tôi bảo vệ cậu”.

Mã Siêu ngơ ngác, vô thức nhìn về phía Phùng Chí Viễn, nhưng khi quay sang, anh ta mới phát hiện Phùng Chí Viễn đang ngồi đó đã biến mất rồi.

Dương Chấn c*̃ng nhìn sang, khi thấy Phùng Chí Viễn không còn ở đó nữa, anh không khỏi nhíu mày.

Tuy anh tin Phùng Chí Viễn nhưng cũng không tin hẳn, đến giờ ngay cả chính anh cũng không biết rốt cuộc Phùng Chí Viễn là người thế nào.

Bây giờ, Phùng Chí Viễn bỗng dưng biến mất, chuyện này khiến anh thấy bất an.

Lúc này, lão già tóc bạc kia đã phóng khí thế ra, sát khí mãnh liệt khóa chặt lấy Mã Siêu.

“Cậu hãy tìm cơ hội rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng!”

Dương Chấn hơi nhích chân, chắn trước Mã Siêu, nghiêm nghị nói.

Mã Siêu không trả lời, nhưng vẻ kiên định trong mắt đã cho thấy thái độ lúc này của anh ta.

Anh ta có thể cảm nhận được sát khí của lão già tóc bạc kia với mình, cũng hiểu sự mạnh mẽ của đối phương, nếu anh ta đi, Dương Chấn sẽ đối phó kiểu gì chứ?

“Giết!”

Lão già tóc bạc lạnh lùng nói, ngay sau đó bỗng biến mất tăm.

Khí thế của Dương Chấn lập tức chạm đến đỉnh điểm, phép hô hấp tầng sáu của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh và huyết mạch cuồng hóa đã nâng thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh của anh lên Siêu Phàm Thất Cảnh trong nháy mắt.

Anh giơ tay đánh một đòn vào khoảng không, không hề do dự.

“Rầm!”

Ngay sau đó, một tiếng động lớn bỗng vang lên, tay lão già tóc bạc và nắm đấm của Dương Chấn va vào nhau.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2616


Chương 2616:

Dương Chấn chỉ cảm thấy tay mình như sắp gãy đến nơi, sức mạnh đáng sợ bắt đầu lan từ nắm đấm của anh ra khắp người.

Họng Dương Chấn ngòn ngọt, không sao kìm nổi nữa, anh hộc máu, cơ thể bay ra xa mười mấy mét, nặng nề rơi xuống đất như vừa bị xe tông.

“Anh Chấn?”

Lúc này Mã Siêu mới hoàn hồn, lập tức hét lớn rồi lao tới chỗ Dương Chấn.

“Ừm?”

Lão già tóc bạc có vẻ kinh ngạc, nhìn Dương Chấn bằng ánh mắt nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: “Chàng trai, cậu là ai?”

Lão ta đã gặp quá nhiều thiên tài võ thuật, nhưng chưa từng thấy ai còn trẻ mà đã nắm giữ thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Thất Cảnh như Dương Chấn.

Ngay cả gia tộc Cổ Võ cũng không có cao thủ trẻ nào sở hữu thiên phú võ thuật xuất chúng như thế.

Quá trình lão già tóc bạc ra tay, Dương Chấn chủ động tấn công rồi bị đánh bay chỉ diễn ra trong chớp nhoáng, đến giờ người của Hoàng tộc họ Phùng mới hoàn hồn.

Trong mắt Phùng Hoàng đang ngồi trên ngai vàng cũng có vẻ khiếp sợ, lão ta không ngờ bạn của Mã Siêu lại mạnh đến thế.

Lúc này, Dương Chấn đã được Mã Siêu đỡ dậy, ở khóe miệng vẫn còn vết máu. Anh nhìn chằm chằm vào lão già tóc bạc bằng đôi mắt sắc bén, trong mắt có vẻ điên cuồng. Anh nghiến răng nghiến lợi: “Xem ra ông cũng biết tôi có lai lịch không tầm thường, ông chưa đủ tư cách biết tôi là ai đâu, nhưng tôi có thể nói cho ông biết, nếu trêu vào tôi, chắc chắn ông sẽ hối hận!”

“Bây giờ, tôi sẽ dẫn anh em của tôi đi, về phần ông có ân oán gì với Hoàng tộc họ Phùng, đó là chuyện giữa các người, không liên quan gì tới chúng tôi hết”.

Anh nói rồi bảo Mã Siêu: “Chúng ta đi thôi!”

Trong tình huống này, anh chỉ có thể dùng thân phận có lẽ sẽ ghê gớm của mình để lừa lão già tóc bạc.

Tuy bây giờ anh rất mạnh, nhưng cũng chỉ tương đối mà thôi, khi ở trước mặt cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, anh hoàn toàn không có sức phản kháng.

Hồi nãy đỡ được một đòn của lão già tóc bạc đã là cực hạn của anh rồi, nếu đối phương tung thêm chiêu nữa, rất có thể anh sẽ chết ngay.

“Vâng!”

Mã Siêu không hề do dự, rời đi với Dương Chấn.

Tuy anh ta tức giận nhưng cũng hiểu, anh ta còn chưa bước vào Siêu Phàm Cảnh, chỉ là sâu bọ trước mặt lão già này.

Cho dù muốn báo thù thì cũng phải chờ đến khi anh ta có thực lực đã.

“Hừ!”

Dương Chấn và Mã Siêu vừa bước xuống đài sắc phong, lão già tóc bạc đã hừ lạnh: “Chàng trai, tôi khuyên cậu đừng nên xen vào việc của người khác, nếu tôi muốn giết người, không ai ngăn cản được đâu”.

Rõ ràng lão ta đang nói với Dương Chấn.

Cuối cùng Dương Chấn cũng xác định, đối phương đến vì Mã Siêu thật, hơn nữa còn muốn giết Mã Siêu. Anh không khỏi cảm thấy bi thương, chẳng lẽ hôm nay anh thực sự không bảo vệ nổi Mã Siêu à?

Mã Siêu cắn răng: “Anh Chấn, anh đừng quan tâm đến em nữa! Đây là chuyện của Hoàng tộc họ Phùng, không liên quan gì tới anh!”

Dương Chấn quát: “Im ngay!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2617


CHương 2617:

Mã Siêu tức giận nói: “Dương Chấn! Anh biến đi! Đây là Hoàng tộc họ Phùng, chuyện của Hoàng tộc họ Phùng liên quan gì tới anh chứ? Anh đừng tưởng chúng ta đã ở trên chiến trường mấy năm với nhau thì anh sẽ có tư cách nhúng tay vào chuyện của em”.

Đương nhiên Dương Chấn hiểu, Mã Siêu cố tình nói thế để rũ bỏ quan hệ giữa hai người.

Lão già tóc bạc nhìn về phía Mã Siêu, lạnh lùng nói: “Tôi cho cậu cơ hội để trăng trối, sau đó tôi sẽ tiễn cậu lên đường!”

Dương Chấn chắn trước Mã Siêu, chăm chú nhìn lão già tóc bạc, kiên định nói: “Nếu muốn giết cậu ấy, trừ khi ông bước qua xác tôi!”

Trong mắt lão gia tóc lạc lóe lên vể khinh thường, lão ra lạnh lùng nói: “Cậu còn trẻ mà đã bước vào Siêu Phàm Ngủ Cảnh đúng là không dễ dàng, tôi khuyên cậu đừng nên xen vào việc của người khác, có những chuyện mà cậu không đủ tư cách nhúng tay đâu.

Tôi cho cậu mười giây, cút khỏi tầm mắt cảu tôi bằng không chết!”

Giờ phút này, ngay cả Dương Chấn cũng cảm nhận được áp lực cực lớn từ trên người lão già kia.

Mã Siêu cắn chặt răng, bước tới trước mặt Dương Chấn, trầm giọng bảo: “Anh Chấn, cứ kệ em đi!”

Dương Chấn bình tĩnh nói: “Đã vậy, anh em chúng ta cùng ở lại đi, dù chết cũng phải chết chung một chỗ!”

Bảo anh bỏ lại Mã Siêu, một mình chạy trốn, anh không làm được.

Mã Siêu cũng vậy, muốn anh ta bỏ lại Dương Chấn, anh ta cũng sẽ không làm được.

Nếu đã vậy, cả hai hãy cùng nhau đối mặt với cao thủ trước mắt kia đi.

“Các người đã muốn chết thì để tôi giúp các người toại nguyện!”

Lão già tóc bạc bỗng cất tiếng, ngay lập tức, một luồng sát khí mãnh liệt bao phủ lên hai người.

Dương Chấn cũng không nói gì thêm, lập tức vận hành tầng thứ sáu trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, đồng thời, ánh đỏ trong mắt anh ngày càng đậm, đột nhiên, từ trên người anh, một hơi thở võ thuật mạnh hơn nữa tràn ra bên ngoài.

Huyết mạch cuồng hóa trong cơ thể anh đang sôi trào, k*ch th*ch từng tế bào cơ thể.

Cảm thụ được hơi thở võ thuật trên người Dương Chấn càng lúc càng trở nên mạnh mẽ, lão già tóc bạc nhíu mày, lão ta dường như vừa nhận thấy một luồng áp lực từ chàng trai này đè lên mình.

Cảnh giới võ thuật của lão ta thừa sức khiến lão ta cảm nhận rõ ràng, hơi thở võ thuật trên người Dương Chấn đã ngang ngửa với Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, thậm chí còn mơ hồ chạm tới Siêu Phàm Bát Cảnh.

Lão ta vốn chính là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh gian nan cỡ nào, đương nhiên lão ta biết rõ hơn ai hết. Dù Dương Chấn có bao nhiêu thủ đoạn thì cũng không có khả năng lấy thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh mà phát huy sức mạnh của cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh như thế này.

Điều khiến lão ta lo lắng nhất là, có thể Dương Chấn là một thiên tài trẻ tuổi, con cháu của một gia tộc Cổ Võ hàng đầu, nếu điều này là thật, lão ta chỉ còn cách giết sạch tất cả mọi người có mặt ở đây mới mong giấu được bí mật này.

Bằng không, một khi để sót nhân chứng nào, bị gia tộc Cổ Võ sau lưng Dương Chấn tra ra được, chính gia tộc lão ta cũng sẽ gặp phải tai họa cực lớn.

Nghĩ tới đây, con ngươi lão ta chợt lóe lên một ý muốn giết người cực kì điên cuồng.

Lão già tóc bạc hỏi lại lần nữa: “Tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, rời khỏi nơi này ngay lập tức thì tôi sẽ không so đo với cậu”.

Dương Chấn nghiến răng đáp: “Không bao giờ!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2618


Chương 2618:

“Chán sống rồi!”

Lão già tóc bạc quát lớn một tiếng, thân hình biến mất khỏi vị trí.

Chỉ một chớp mắt, Dương Chấn không chút do dự dồn toàn bộ sức mạnh vào nắm đấm tay phải, đột ngột vung ra, đồng thời hét lên phẫn nộ: “Giết!”

“Uỳnh!”

Một tiếng va chạm cực mạnh vang lên, nắm đấm của Dương Chấn va chạm với quyền của lão già tóc bạc kia, phát ra một âm thanh trầm đục, thân thể Dương Chấn lui lại phía sau vài bước mới đứng vững.

Lão già tóc bạc vẫn đứng vững tại chỗ, không hề dao động nửa bước, nhưng từ sắc mặt nặng nề của lão ta có thể đoán được lúc này lão ta khiếp sợ nhường nào.

Lão già tóc bạc khiếp sợ tột cùng, bởi lão ta có thể cảm nhận được, một đòn vừa rồi của Dương Chấn mang lực công kích ngang ngửa cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh.

Mặc dù mức độ đó chỉ ngang một đòn của cao thủ mới bước vào cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh nhưng cũng đã đủ để lão ta chấn kinh hãi hùng.

Siêu Phàm Thất Cảnh là một bậc cửa rất khó vượt qua, vô số cao thủ hàng đầu mất cả đời tu hành cũng không bước qua được để tiến vào Siêu Phàm Bát Cảnh.

Dù nhiều thủ đoạn đến đâu cũng không có khả năng lấy thực lực dưới Siêu Phàm Bát Cảnh để phát huy ra sức mạnh của Siêu Phàm Bát Cảnh như thế được.

Vậy mà Dương Chấn lại đã làm được rồi.

“Anh Chấn!”

Thấy Dương Chấn bị đánh lùi, Mã Siêu lập tức biến sắc, vội bước tới trước mặt Dương Chấn, lo lắng khẩn trương hỏi thăm.

Dương Chấn khẽ lắc đầu, cánh tay vừa đánh ra một quyền kia vẫn còn đang run nhẹ, một chiêu đó gần như đã là đòn mạnh nhất của anh rồi.

Có điều, lần này anh thật thất vọng, vì một chiêu dồn hết sức mà vẫn không thể khiến lão già tóc bạc lùi lại nửa bước.

Anh biết, lấy thực lực hiện tại của anh, dù có liều mạng cũng không thể đẩy lùi lão ta được.

Lão già tóc bạc nhìn chằm chằm Dương Chấn hồi lâu, ý muốn giết người trong đáy mắt càng lúc càng đậm, lão ta hiểu rằng, hôm nay mình nhất định phải g**t ch*t Dương Chấn, bằng không, sau này bản thân và gia tộc đều sẽ gặp phải hiểm họa cực lớn.

Loại cao thủ có thiên phú võ thuật khác thường như Dương Chấn nhất định phải có lai lịch cực lớn.

Đối địch với người như thế, hoặc là g**t ch*t đối phương, hoặc tuyệt đối không nên động tới đối phương.

Hôm nay, nếu lão ta đã trót động tới đối phương, vậy thì đã không còn đường lui nào nữa, chỉ có thể giết sạch tất cả mọi người có mặt ở đây.

“Trước khi giết tôi, tốt nhất ông nên nghĩ kĩ, một khi tôi chết thì ông và gia tộc ông sẽ gặp phải hiểm họa khủng khiếp cỡ nào”.

“Đừng tưởng rằng giết sạch những người có mặt ở đây thì có thể chôn vùi mọi hành vi tội ác của ông”.

“Tôi đã lưu lại chứng cứ ở nơi này, một khi tôi bị ông giết, ông nhất định sẽ bị bại lộ”.

Dương Chấn nhìn thẳng vào lão già tóc bạc kia, nói.

Nếu đối phương đã hoài nghi anh có lai lịch hơn người, vậy thì mình cứ tỏ ra là người có lai lịch cực lớn cho lão ta xem.

Quả nhiên, lão già tóc bạc vốn đang định giết sạch đám người ở đây, nhưng nghe Dương Chấn nói thế, sắc mặt lão ta lại xuất hiện vài tia do dự.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2619


Chương 2619:

Từng giây từng phút trôi đi, đài sắc phong rộng thênh thang của Hoàng tộc họ Phùng vẫn chìm vào tĩnh lặng, không ai dám thở mạnh một tiếng.

Phùng Hoàng ngồi trên ngai vàng, trước sau vẫn không có ý định nhúng tay vào vụ việc, chỉ bình tĩnh quan sát tình hình.

Phùng Chí Ngạo khiếp sợ ra mặt, ông ta vẫn cho rằng Dương Chấn chỉ là một cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh bình thường, cho tới bây giờ ông ta mới ý thức được, dù là cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh như ông ta đã không cách nào trở thành đối thủ của một gã cao thủ chỉ có thực lực Siêu Phàm Ngũ Cảnh như Dương Chấn rồi.

Ông ta đang nghĩ, nếu hiện giờ mình mới là người đối đầu với lão già tóc bạc thì kết cục của mình sẽ ra sao.

Không cần so cũng biết, một khi đối đầu với lão già tóc bạc đó, chắc chắn mình sẽ bị g**t ch*t trong một tích tắc.

Nhưng Dương Chấn có cảnh giới võ thuật thấp hơn cả ông ta nay vẫn còn sống.

Phùng Giai Di đứng bên cạnh Phùng Chí Ngạo, hai tay siết chặt lại, mặt tràn đầy lo âu.

Tuy chỉ mới tiếp xúc với Dương Chấn không lâu nhưng cô ta rất có cảm tình với chàng thanh niên trạc tuổi mình này, cô ta hi vọng anh có thể sống sót.

“Cậu đang đe dọa tôi đấy à?”

Lão già tóc bạc nhìn chằm chằm Dương Chấn, mắt lóe sát khí, hỏi.

Dương Chấn lạnh nhạt đáp: “Đúng là tôi đang đe dọa ông đấy!”

“Tôi muốn xem xem, đợi tôi giết sạch đám người ở đây rồi, gia tộc sau lưng cậu sẽ tra ra sự việc này thế nào?”

Lão già tóc bạc bỗng lên tiếng, không hề che dấu ý muốn giết người nhằm vào Dương Chấn nữa.

Dương Chấn lập tức lạnh cả người, anh vốn định lấy thứ thân phận mơ hồ kia để hù dọa lão ta, nhưng giờ chiến thuật này đã thất bại.

“Các hạ, ở trong Hoàng tộc họ Phùng tôi mà lại tính giết người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng, có phải là hơi quá coi khinh họ Phùng tôi đây rồi không?”

Ngay khi lão già tóc bạc chuẩn bị ra tay với Dương Chấn, vị Phùng Hoàng vẫn giữ im lặng từ đầu tới giờ bỗng đứng lên.

Rồi đột ngột, một luồng hơi thở võ thuật khủng khiếp từ trên người lão ta tràn ra bên ngoài.

Sắc mặt lão già tóc bạc kia lập tức trở nên khó coi, bởi vì lão ta cũng đã cảm thấy, hơi thở võ thuật của Phùng Hoàng rõ ràng là của một cao thủ đã bước vào Siêu Phàm Bát Cảnh.

Điều đó có nghĩa là, lão ta hoàn toàn không có chút hi vọng nào trong việc giết sạch tất cả mọi người ở đây.

Ánh mắt lão già kia đã lạnh lẽo tột độ, chằm chằm nhìn vào Phùng Hoàng đang chậm rãi đứng dậy.

Một vị Phùng Hoàng Siêu Phàm Bát Cảnh, lại thêm một thiên tài võ thuật có thân phận không rõ, quả thực là mối nguy rất lớn với lão ta.

Phùng Hoàng đứng chắp tay, bình thản nhìn về phía lão già tóc bạc, nói: “Đường đường là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh thì hẳn không phải hạng người vô danh, lại càng không nên là một con chuột chui lủi mới phải, các hạ là ai?”

Lão già tóc bạc lạnh lùng nói: “Hôm nay tôi đến đây chỉ để giết một người, tốt nhất là Phùng Hoàng không nên nhúng tay vào việc này. Còn về chuyện tôi là ai, Phùng Hoàng vẫn không nên biết thì tốt hơn, nếu không sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho Hoàng tộc họ Phùng đấy”.

Phùng Hoàng hoàn toàn không hề bị những lời khiêu khích của lão ta mà nổi giận, đối phương cũng có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh, nay lại dám dùng giọng điệu kiêu ngạo như thế để răn đe mình, hiển nhiên người này không sợ Hoàng tộc họ Phùng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2620


Chương 2620:

Loại cao thủ cấp bậc này, trừ hai Hoàng tộc cổ xưa lớn ra cũng chỉ có các gia tộc Cổ Võ lánh đời mới có mà thôi.

Trong Hoàng tộc cổ xưa, chỉ có Hoàng Chủ sở hữu thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh, Phùng Hoàng là Hoàng Chủ của Hoàng tộc họ Phùng, nếu như lão già tóc bạc kia là người của Hoàng tộc cổ xưa thì hẳn phải là người của Hoàng tộc họ Vũ.

Nhưng Hoàng tộc họ Vũ chỉ có một mình Vũ Hoàng là có thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh, vậy nên, lão già tóc bạc này nhất định đến từ một gia tộc Cổ Võ nào rồi.

Nghĩ tới đây, Phùng Hoàng cất tiếng hỏi: “Nếu chỉ biết tên của ông đã khiến Hoàng tộc họ Phùng gặp phải phiền toái lớn thì Hoàng tộc họ Phùng tôi có vẻ yếu đuối quá rồi, rốt cuộc ông là ai?”

Lão già tóc bạc nghiêm nghị nói: “Bách Lý Yến!”

Lão ta vừa dứt lời, Phùng Hoàng cũng thoáng biến sắc, họ Bách Lý đã nói lên thân phận người này một cách rõ ràng nhất, đó chính là dòng họ của một gia tộc Cổ Võ lánh đời.

Giờ khắc này, trong đầu Phùng Hoàng chợt xuất hiện rất nhiều hồi ức, sắc mặt cũng dần khó coi.

Phùng Hoang trầm giọng hỏi: “Bách Lý Thu Nguyệt có quan hệ với ông?”

Bách Lý Yên bình thản đáp: “Người cùng tộc”.

Phùng Hoàng đã hoàn toàn ngây người cho đén lúc này lão ta mới hiểu hết mọi chuyện đã hiểu chuyện lớn phát sinh hai mươi sáu năm trước ở Hoàng tộc họ Phugnf, đồng thời cũng hiểu vì sao Bách Lý Yến lại muốn giết Mã Siêu.

“Bố, Bách Lý Thu NGuyệt là ai?”

Lúc này, tại một vị trí gần đài sắc phong, Phùng Giai Di nhìn sang Phùng Chí Ngạo, hạ giọng hỏi.

Sắc mặt Phùng Chí Ngạo cũng hết sức nặng nề, ông ta đáp: “Bách Lý Thu Nguyệt là vợ của Phùng Chí Viễn, đồng thời là mẹ đẻ của Mã Siêu”.

“Hai mươi sáu năm trước, ngay khi vừa mới ra đời, Mã Siêu đã mất tích khỏi Hoàng tộc họ Phùng, vào ngay lúc này, Bách Lý Thu Nguyệt cũng biến mất”.

“Không ai biết bà ta đi đâu, rất nhiều người đều cho rằng Mã Siêu đã bị Bách Lý Thu Nguyệt mang đi”.

Phùng Giai Di đã dại mặt ra, lẩm bẩm tự hỏi: “Vậy là, Bách Lý Thu Nguyệt là người của gia tộc Bách Lý, một trong các gia tộc Cổ Võ? Nhưng nếu là như vậy, lão già Bách Lý Yến này vì sao phải giết Mã Siêu?”

Phùng Chí Ngạo nghiêm nghị nói: “Nghe đồn, các gia tộc Cổ Võ cực kì chú ý sự thuần khiết trong huyết mạch, dòng chính của gia tộc tuyệt đối không được kết hôn với người không thuộc gia tộc Cổ Võ”.

“Bách Lý Thu Nguyệt là người của gia tộc Bách Lý, lại có con với Phùng Chí Viễn, đối với gia tộc Bách Lý, sự tồn tại của Mã Siêu đã làm bẩn sự thuần khiết của huyết mạch gia tộc Bách Lý”.

“Mãi đến gần đây, sau khi Hoàng tộc họ Phùng tuyên bố đã tìm được người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc từng mất tích hai mươi sáu năm trước, gia tộc Bách Lý mới biết, hai mươi sáu năm trước, Bách Lý Thu Nguyệt từng có con với một người không thuộc gia tộc Cổ Võ”.

Phùng Giai Di kinh ngạc nói: “Vậy chẳng phải Mã Siêu chính là đứa trẻ đã mất tích ở Hoàng tộc ta từ hai mươi sáu năm trước? Mã Siêu bị Phùng Chí Viễn mang về gia tộc, ông ta không thể không biết một khi Mã Siêu xuất hiện chắc chắn sẽ khiến gia tộc Bách Lý cử cao thủ đến xử lí, nhưng ông ta vẫn làm như vậy, rốt cuộc ông ta muốn làm gì?”

Phùng Chí Ngạo dĩ nhiên cũng hiểu được điều này, có điều, ngay cả ông ta cũng không hiểu được mục đích của Phùng Chí Viễn là gì.

Ông ta lắc đầu, trầm giọng bảo: “Tuy không biết Phùng Chí Viễn muốn làm gì nhưng bố có thể chắc chắn một điều, cậu ta đã vẽ nên một kế hoạch cực lớn, kế hoạch này chính là lợi dụng Mã Siêu, dẫn dụ người của gia tộc Bách Lý tới đây. Kế hoạch này quả thực vô cùng nguy hiểm với Hoàng tộc họ Phùng ta”.

Về phần Phùng Chí Viễn, ông ta đã sớm biến mất khỏi hội trường.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2621


Chương 2621:

Lúc này, Bách Lý Yến lạnh lẽo nhìn thẳng vào Phùng Hoàng, nói: “Ông đã biết tôi là ai, cũng đã biết tôi và Bách Lý Thu Nguyệt có quan hệ thế nào, vậy hẳn ông cũng nên hiểu, ngày hôm nay tôi tới đây với mục đích gì. Tôi không có ý định nhằm vào Hoàng tộc họ Phùng mà chỉ muốn xử lý chút huyết mạch không thuần khiết của gia tộc Bách Lý mà thôi”.

Phùng Hoàng không lên tiếng, không biết lão ta đang nghĩ gì, sắc mặt lộ vẻ phân vân khó xử.

Dương Chấn trước sau vẫn đứng bên cạnh Mã Siêu, anh đã bị thương nhưng vẫn che chắn trước mặt Mã Siêu, dù phải chết, anh cũng muốn chết trước Mã Siêu.

Mã Siêu đã cực kì giận dữ, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào Bách Lý Yến, thì ra người này tới đây là để giết mình.

Nhưng những điều này không phải thứ anh ta quan tâm, điều làm anh ta quan tâm là, người phụ nữ tên Bách Lý Thu Nguyệt kia rốt cuộc có quan hệ gì với mình?

Trước đây, khi bị Phùng Chí Viễn giam cầm, ông ta từng nói, mẹ của anh ta tên là Bách Lý Thu Nguyệt.

“Ranh con, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng, cút khỏi đây, tôi sẽ tha mạng cho cậu”.

Ánh mắt Bách Lý Yến lại rơi vào người Dương Chấn, giọng điệu lạnh lẽo như băng.

Đôi mắt Dương Chấn đã đỏ lên như máu, nhìn chằm chằm vào Bách Lý Yến, nghiến răng đáp: “Tôi cũng nói với ông một lần cuối cùng, Mã Siêu là anh em của tôi, bất kể kẻ nào muốn giết cậu ấy thì phải đạp lên thi thể tôi trước!”

“Hừ! Ranh con không biết tự lượng sức!”

Bách Lý Yến lạnh lùng bảo: “Nếu cậu đã muốn chết thì tôi sẽ giúp cậu toại nguyện!”

Dứt lời, hơi thở võ thuật của cao thủ Siêu Phàm bát cảnh lập tức bùng nổ từ trên người lão ta, nháy mắt đã tập trung về phía Dương Chấn.

Giây phút này, Dương Chấn chợt cảm thấy lạnh buốt tới tận xương, như bị cái chết nhìn chòng chọc vào người, anh cảm giác, chỉ cần Bách Lý Yến nảy sinh một ý tưởng trong đầu thôi là mình đã bị g**t ch*t.

“Anh Chấn!”

Mã Siêu kích động hét lớn: “Kiếp sau em vẫn muốn làm anh em với anh!”

Vừa dứt lời, anh ta đã lướt qua Dương Chấn, lao về phía Bách Lý Yến: “Tôi liều mạng với ông!”

Lần này, Dương Chấn không ngăn cản anh ta, vì chính anh cũng biết rõ, nếu Phùng Hoàng không ra tay, anh và Mã Siêu đều sẽ chết dưới tay Bách Lý Yến.

Anh không nói một lời, ngay lúc Mã Siêu xông lên, thân thể anh cũng di động, tích tắc tiếp theo, anh đã vượt qua Mã Siêu, vọt thẳng tới trước mặt Bách Lý Yến.

Lúc này, huyết mạch cuồng hóa trong cơ thể anh đã bùng nổ trong nháy mắt, tầng thứ sáu trong phép hô hấp của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh cũng được vận hành đến cực hạn.

Một hơi thở võ thuật cuồng bạo bùng nổ từ trên người anh, hội tụ cả lên nắm tay phải.

Đây là một chiêu tích lũy toàn bộ sức mạnh của anh, nói cách khác, đây chính là một đòn dùng hết sức bình sinh của anh rồi.

“Giết!”

Dương Chấn rít lên giận dữ, quyền phải hung hăng nện xuống Bách Lý Yến.

Ánh mắt Bách Lý Yến thoáng ngưng đọng lại, lão ta vừa cảm thụ được hơi thở cuồng bạo trên người Dương Chấn, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“Cút!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2622


Chương 2622:

Bách Lý Yến hét lớn một tiếng, trong khoảnh khắc đã tung ra một quyền.

“Uỳnh!”

Hai chiêu công kích vô cùng kh*ng b* va chạm vào nhau, hệt như một vụ nổ hạt nhân.

Từng luồng hơi thở võ thuật kh*ng b* lan ra bốn phương tám hướng như sóng âm, cuốn đi tất cả.

Thân thể Dương Chấn bay ngược ra sau như diều đứt dây.

Mã Siêu tận mắt thấy Dương Chấn bay ra ngoài, nhất thời ngớ người.

Lần này, Dương Chấn bị thương còn nặng hơn. Bởi vì Bách Lý Yến vốn là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh. Dù có bộc phát toàn bộ sức mạnh, Dương Chấn cũng khó có thể bùng nổ thực lực tương đương với Siêu Phàm Thất Cảnh.

Dương Chấn hoàn toàn không thể chống đỡ trước mặt Bách Lý Yến.

“Anh Chấn!”

Mã Siêu hét lớn, vẻ mặt giận dữ nhìn Dương Chấn ngã trên mặt đất không dậy nổi

“Đồ vô lại! Ông đáng chết!”

Hai con ngươi đỏ như máu của Mã Siêu đột nhiên nhìn Bách Lý Yến, chỉ thấy trên mặt anh ta xuất hiện từng đường hoa văn kỳ lạ.

Anh ta vốn chỉ là thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, thế mà lúc này cảnh giới võ thuật đột nhiên bộc phát.

Siêu Phàm Nhất Cảnh!

Siêu Phàm Nhị Cảnh!

Siêu Phàm Tam Cảnh!

Khí tức võ thuật trên người Mã Siêu lập tức tăng vọt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh ta đã từ cao thủ Thần Cảnh đỉnh trở thành cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh hàng thật giá thật.

Điều khiến người khác kinh ngạc tột độ chính là những đường hoa văn trông vô cùng dữ tợn đang che kín mặt anh ta kia.

“Tôi muốn ông chết!”

Mã Siêu gầm lên, bóng dáng của anh ta lập tức biến mất tại chỗ, giây tiếp theo đã xuất hiện trước mặt Bách Lý Yến, giơ tay đánh ra một đòn.

“Oành!”

Bách Lý Yến giơ tay đánh lại đòn tần công của Mã Siêu khiến cơ thể Mã Siêu bay thẳng ra ngoài.

Tuy Mã Siêu mạnh mẽ đột phá cảnh giới, hơn nữa còn là đột phá lên Siêu Phàm Tam Cảnh, nhưng Bách Lý Yến lại là cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh, hai người bọn họ chênh lệch một trời một vực, hoàn toàn không cách nào vượt qua.

Nhưng lần này, Bách Lý Yến không vội ra tay với Mã Siêu, mà vẻ mặt lão ta ngập tràn kinh ngạc, hai mắt nhìn chằm chằm Mã Siêu.

“Sao có thể có chuyện đó?”

Vẻ mặt lão ta khó tin nói.

Đột nhiên, lão ta nghĩ ra điều gì đó, sửng sốt nói: “Chính là Bách Lý Thu Nguyệt đã truyền máu tổ lên người cậu!”

Phùng Hoàng nghe vậy cũng sững sờ: “Là Máu tổ của gia tộc Bách Lý!”

Máu tổ của gia tộc Bách Lý là huyết mạch gần gũi nhất với tổ tiên của gia tộc Bách Lý.

Trong toàn bộ gia tộc Bách Lý, gần trăm năm nay, chỉ có Bách Lý Thu Nguyệt là có máu tổ.
 
Back
Top Bottom