Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2260


Chương 2260:

“Tôi nghỉ ngờ tất cả đều là âm mưu của Dương Chấn. Ngay từ đầu, những sát thủ đã ám sát dòng chính của Hoàng tộc họ Diệp chúng ta hoàn toàn không liên quan với điện Hắc Long”.

“Tất cả những điều này đều là âm mưu do Dương Chấn đứng sau thiết kế, thậm chí tôi còn nghỉ ngờ điện Hắc Long cũng đã gặp cuộc ám sát vô cùng nghiêm trọng, cũng là do Dương Chấn đứng phía sau”.

“Còn năm cao thủ Thần Cảnh do chúng ta phái ra vốn dĩ chẳng phải do điện Hắc Long g**t ch*t, mà do Dương Thành giết, sau đó đổ tội cho điện Hắc Long”.

“Từ đó, chúng ta và điện Häc Long sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung. Cho nên dưới cơn nóng giận, điện Hắc Long mới có thể phái ra một cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh và mười cao thủ Thần Cảnh đến ám sát”.

Trong Hoàng tộc họ Diệp khổng lồ, tất nhiên vẫn có người sáng suốt, nhanh chóng phân tích ra nguyên nhân điện Hắc Long phái người ám sát Diệp Hoàng.

Trên mặt Diệp Hoàng tràn đầy hung ác, nghiến răng nghiến lợi nói: “Bây giờ điện Hắc Long đã chết nhiều cao thủ như vậy. Nói cách khác, cho dù chúng ta nói ra sự thật thì giữa bọn họ và chúng ta vẫn là tình cảnh không chết không thôi?”

Ông lão vừa phân tích gật đầu, nghiêm nghị nói: “Tôi đã điều tra điện Hắc Long, bản thân nó là một trong ba tổ chức sát thủ lớn hàng đầu ngoài biên giới, có đến hai mươi ba người có thực lực Thần Cảnh. Nghe đồn thủ lĩnh điện Hắc Long đã đột phá vào Siêu Phàm Cảnh”.

“Lần này, điện Hắc Long phái ra mười cao thủ Thần Cảnh đã là một nửa lực lượng ở đó, còn cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh kia, chắc là điện Hắc Long đã phải trả một cái giá rất lớn mới mời được”.

“Cho dù thế nào, đối với điện Hắc Long mà nói, Hoàng tộc họ Diệp chúng ta đã là kẻ thù một mất một còn lớn nhất của họ. Nếu lại phái cao thủ đến đây, đội hình sẽ càng mạnh mẽ hơn”.

Lời này vừa nói ra, người Hoàng tộc họ Diệp bên trong đại điện đều có vẻ mặt nghiêm nghị.

Hôm nay nếu Diệp Lâm không xuất hiện ngay thời điểm quan trọng, e là Diệp Hoàng đã bị giết.

Nếu như điện Hắc Long lại phái ra đội hình mạnh hơn thì trừ khi Diệp Lâm ra tay, nếu không Hoàng tộc họ Diệp sẽ bị lật đổ.

Ba ngày sau là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm. Nếu hôm đó, điện Hắc Long đi quấy rối hoặc lại ra tay với Hoàng thành Diệp thì đều sẽ là tai họa của Hoàng tộc.

Diệp Hoàng suy nghĩ một hồi, đương nhiên lão ta hiểu rõ chuyện này.

Sau một hồi im lặng, lão ta mới mở miệng nói: “Tạm thời mặc kệ điện Hắc Long. Tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi vào ba ngày sau mới là chuyện quan trọng nhất’.

“Chỉ cần ngày hôm đó điện Hắc Long dám quấy rối, tôi nhất định sẽ khiến cho bọn họ có đến mà không có về!”

“Ngoài ra, thông báo cho tất cả dòng chính của Hoàng tộc và các nhân vật quan trọng đến Yến Đô trước để chuẩn bị cho tiệc mừng thọ vào ba ngày sau”.

Nghe những gì Diệp Hoàng nói, vẻ mặt của tất cả mọi người đều khác nhau. Hiển nhiên, lão ta dự định vứt bỏ Hoàng tộc họ Diệp, nếu không sẽ không để tất cả dòng chính của Hoàng tộc và các quản lý cấp cao rời khỏi Hoàng tộc họ Diệp.

“Vâng!”

Đám người sôi nổi đáp.

Một bên khác, tại trụ sở của điện Hắc Long ở chiến trường ngoài biên giới.

Thủ lĩnh Hansen đã biết được tin mười một cao thủ đi ám sát Diệp Hoàng đều bị diệt sạch.

Trên gương mặt trắng nõn của ông ta tràn đầy hung tợn: “Hoàng tộc họ Diệp hủy điện Hắc Long của tôi, tôi nhất định phải khiến bọn chúng tắm máu!”

“Thủ lĩnh, Taylor là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh vậy mà vẫn chết ở Hoàng tộc họ Diệp. Việc này nói rõ bên trong Hoàng tộc họ Diệp tồn tại ít nhất một cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh”.

Một người đàn ông có gương mặt phương Tây mở miệng nói.

“Đương nhiên tôi hiểu điều này”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2261


Chương 2261:

Hansen cần răng nói: “Vậy thì thế nào? Chỉ cần điện Hắc Long ta \ẫn còn một người sống, thì nhất định phải khiến cho Hoàng tộc họ Diệp phải trả cái giá nặng nề”.

Người đàn ông có gương mặt phương Tây đáp lời: “Thủ lĩnh, tôi đã nhận được tình báo mới nhất. g**t ch*t Taylor chính là Hoàng Chủ đời trước của Hoàng tộc họ Diệp, tên là Diệp Lâm. Ba ngày sau chính là tiệc mừng thọ trăm tuổi của lão †a, lại còn tổ chức tại Yến Đô Chiêu Châu”.

“Nghe nói, vào năm mươi năm trước, Diệp Lâm đã bước vào Siêu Phàm Cảnh. Hiện giờ năm mươi năm đã trôi qua, sợ là thực lực chỉ có mạnh hơn, tôi nghỉ ngờ Taylor là bị lão ta g**t ch*t”.

Nghe hắn ta nói vậy, ngược lại Hansen cảm thấy hứng thú: “Tiệc mừng thọ Diệp Lâm lại không tổ chức ở Hoàng tộc họ Diệp mà lại ở Yến Đô sao?”

Người kia vội vàng trả lời: ‘Ở Chiêu Châu có một truyền thuyết, người có được Yến Đô thì sẽ có được thiên hạ. Nói đúng hơn là người năm được Đế Thôn thì sẽ nắm được cả thế giới trong tay”.

“Theo truyền thuyết, Đế Thôn đang ở ngay tại Yến Đô, bên trong Đế Thôn cao thủ Thần Cảnh như mây, thậm chí ngay cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng có không ít”.

“Diệp Lâm biến mất năm mươi năm, bỗng nhiên xuất hiện vào lúc này, còn cực kỳ phô trương mở tiệc chiêu đãi rất nhiều nhà quyền quý hàng đầu, nhất thiết phải tổ chức tiệc mừng thọ trăm tuổi ở Yến Đô, sợ răng muốn kế thừa Đế Thôn”.

“Nếu thủ lĩnh muốn báo thù rửa hận, có lẽ ba ngày sau sẽ là thời điểm thích hợp nhất”.

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt bọn nắm quyền trong điện Hắc Long đều ngạc nhiên.

Trên gương mặt của Hansen, sự hung tợn đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy nghiêm túc.

Mặc dù ông ta muốn hủy diệt Hoàng tộc họ Diệp nhưng cũng biết được sức mạnh của họ. Ba ngày sau, một khi để Hoàng tộc họ Diệp có được Đế Thôn thì sợ rằng điện Hắc Long không còn cơ hội nào khác để trả thù.

Quan trọng là, sau khi Hoàng tộc họ Diệp năm Đế Thôn trong tay, họ sẽ tiêu diệt điện Hắc Long trước tiên.

Dù sao ân oán giữa hai thế lực lớn đã đến tình cảnh không chết không thôi.

“Đã như vậy, chúng ta càng không thể buông tha Hoàng tộc họ Diệp”, Hansen cắn răng nói.

Nghe vậy, vẻ mặt người đàn ông phương Tây trước đó suy đoán mục đích tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp thay đổi, nói: “Thủ lĩnh, Hoàng tộc họ Diệp đã mở tiệc chiêu đãi rất nhiều thế lực hàng đầu Chiêu Châu, nếu ba ngày sau đến Yến Đô, tôi e là chúng ta sẽ trở thành mục tiêu tấn công!”

“Ai nỏi là ba ngày sau tôi sẽ dẫn người đi Yến Đô?”, Hansen cười lạnh.

Tất cả mọi người hơi sửng sốt, chỉ thấy trong mắt ông ta lóe lên tia lạnh lẽo, híp mắt nói: “Ba ngày sau, Diệp Lâm và Diệp Hoàng sẽ rời khỏi Hoàng tộc họ Diệp. Nói cách khác, ngày hôm đó bên trong Hoàng tộc họ Diệp không có cao thủ Siêu Phàm Cảnh nào’.

“Đến lúc đó, tôi sẽ tự mình đi đến Hoàng tộc họ Diệp, nhất định phải để bọn chúng chịu tổn thất lớn!”

Người kia lại vội vàng nói: ‘Nhưng dù chúng †a diệt sạch toàn bộ Hoàng thành Diệp thì sao chứ? Thực lực của Diệp Lâm ít nhất cũng là Siêu Phàm Tam Cảnh, mà Diệp Hoàng lại là cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Một khi tiệc mừng thọ kết thúc, họ nhất định sẽ trả thù chúng ta, đến lúc đó, điện Häc Long chỉ có thể bị tiêu diệt”.

“Hừ”

Hansen lạnh giọng nói: “Đừng quên, Diệp Lâm giết Taylor, mà sư phụ Taylor, là đại sư Caesar”.

“Chờ đại sư Caesar biết Taylor chết trong tay Diệp Lâm, tất nhiên sẽ tự mình đến tiệc mừng thọ của Diệp Lâm mà giết người”.

Trong lúc điện Hắc Long và Hoàng tộc họ Diệp ngấm ngầm mưu tính lẫn nhau, Dương Chấn đã về tới Yến Đô.

Trong dinh thự Vân Phong, ngoài Dương Chấn thì vẫn còn vài bóng dáng quen thuộc.

Tiền Bưu, người từng là Vua Bóng Đêm ở biên giới phía Bắc đang đứng một bên với vẻ mặt nặng nề, mà người bên cạnh Dương Chấn chính là Lý Trọng với thực lực Siêu Phàm Tứ Cảnh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2262


Chương 2262:

Ngoài hai người họ còn có cả Satan với thực lực Thần Cảnh đỉnh phong.

Tính cả Dương Chấn thì chỉ có bốn người, nhưng trong bốn người ở đây không có ai là đơn giản cả. Š Tiền Bưu được xem như là tiền bối của Dương Chấn. Từ khi đi theo anh, thực lực của ông ta đã có bước tăng trưởng rất lớn. Sau đó lại nhờ có sự hồ trợ từ đan dược của Phùng Tiểu Uyển, hiện giờ Tiền Bưu đã trở thành một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong.

Bản thân Satan chính là thủ lĩnh đứng đầu của Hồng Trần, một trong ba tổ chức sát thủ lớn ở chiến trường ngoài biên giới. Vốn dĩ hắn ta chính là cao thủ trải qua nhiều kinh nghiệm vào sinh ra tử, tuy thực lực chỉ ở cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong nhưng sức chiến đấu có thể sánh ngang với bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Lý Trọng là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh, bản thân lại tu hành phép hô hấp chín tầng của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, sức chiến đấu tiến thẳng đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Còn về Dương Chấn, tuy rằng anh chỉ ở mức Siêu Phàm Nhị Cảnh nhưng lại có thể đánh bại Lý Trọng. Sau khi có được phương pháp tu hành Đại Đạo Thiên Diễn Kinh, thực lực của anh tăng vọt, sức chiến đấu có thể sánh với cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Với đội hình như vậy, thử đưa mắt nhìn khắp Chiêu Châu xem, ngoại trừ gia tộc Cổ Võ ẩn thế ra thì họ chính là sự tồn tại đứng đầu.

“Ba ngày sau, tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ được tổ chức ở Yến Đô, còn mời rất nhiều nhà tài phiệt đứng đầu Chiêu Châu, rõ ràng mục tiêu mà Diệp Lâm nhắm đến chính là Đế Thôn”.

Dương Chấn quét mắt qua mọi người, nói cực kỳ nghiêm trọng: “Trước giờ chỉ nghe thấy tin đồn về Đế Thôn, rốt cuộc nó là một nơi như thế nào thì chẳng có ai đoán được”.

“Cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lúc trước đã bị tôi phá hủy. Lúc này khi cuộc chiến tranh giành Đế Thôn bắt đầu, Hoàng tộc họ Diệp chắc chăn sẽ chuẩn bị đâu ra đớ”.

“Theo như lời đồn đãi thì Hoàng tộc không được phép nhúng tay vào cuộc chiến tranh giành Đế Thôn, thậm chí dòng chính Hoàng tộc cũng bị cấm xuất hiện ở Yến Đô. Nhưng vào cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lần trước, người của bốn Hoàng tộc lớn đều xuất hiện ở Yến Đô, thế nhưng không hề có bất cứ chuyện không hay nào xảy đến với họ cả”.

“Nói vậy, chính vì như thế mới làm cho Hoàng tộc họ Diệp có lá gan gióng trống khua chiêng bước vào Yến Đô. Dù thế nào, chúng ta cũng không thể để cho Đế Thôn xuất thế”.

Dương Chấn vừa nói xong câu này, sắc mặt những người còn lại đều lộ vẻ nặng nề.

Ngay lúc này, Lý Trọng lên tiếng: “Cậu Chấn, tuy rằng chúng ta chỉ nghe toàn tin đồn về Đế Thôn, nhưng sự kiện xảy ra ở Yến Đô vào một trăm năm trước kia thật sự tồn tại. Điều này tôi có thể làm chứng”.

“Về phần Đế Thôn đến tột cùng là như thế nào, và liệu nó có thật sự trung thành với Vương của Yến Đô sau khi xuất thế hay không thì không thể nào chắc chăn được”.

“Tuy nhiên, hiện giờ Hoàng tộc họ Diệp cố ý muốn năm quyền kiểm soát Đế Thôn, còn mời nhiều gia tộc quyền quý đứng đầu như thế, e rằng chúng đã chuẩn bị đây đủ mọi thứ, muốn dẹp yên sợ là không hề dễ dàng”.

“Tôi có một đề nghị, thay vì để Hoàng tộc họ Diệp nắm Đế Thôn trong tay, chỉ bằng cậu Chấn hãy hành động. Nhìn từ nhiều góc độ, cậu chính là ứng cử viên thích hợp nhất cho ngôi Vương của Yến Đô, Hoàng tộc vốn không có tư cách can thiệp. Chỉ cần cậu ra tay thì tất nhiên sẽ có thể kế thừa Đế Thôn”.

“Một khi Đế Thôn nghe theo mệnh lệnh của cậu thì đó sẽ là trợ lực cực kỳ to lớn cho cậu”.

Mấy người ở đây đều biết rõ tình trạng hiện giờ của Dương Chấn. Anh không chỉ chọc giận người của Hoàng tộc họ Vũ mà còn có thù hận với cao thủ của Miêu Thành.

Bên cạnh đó, anh em tốt của Dương Chấn là Mã Siêu lúc này cũng bị mắc kẹt ở Hoàng tộc họ Phùng, một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn.

Còn có một tai họa ngầm lớn nhất, đó chính là phủ thành chủ Hoài Thành.

Hoàng tộc họ Vũ và Hoàng tộc họ Phùng còn đỡ, chỉ có Miêu Thành và Hoài Thành là cực kỳ phiền phức.

Miêu Thành cũng giống như Hoài Thành, đều là gia tộc ẩn thế, trong đó còn có cả cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Trong lần đột kích của cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoài Thành lúc trước, nếu không nhờ sư phụ Vô Danh của Dương Chấn mạnh mế trấn áp, sợ răng Dương Chấn đã bị cao thủ Hoài Thành g**t ch*t từ lâu.

Dù sao Long Dược cũng là con rể của phủ thành chủ Hoài Thành, lại chết ở trong tay Dương Chấn. Cho dù Vô Danh đã cảnh cáo Hoài Thành thì chăc chăn là Dương Chấn vẫn bị người bên đó ghi hận.

Nói không chừng một ngày nào đó, phủ thành chủ Hoài Thành sẽ ra tay với Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2263


Chương 2263:

Trong tình hình này, dường như chỉ có kế thừa Đế Thôn, giành lấy quyền kiểm soát cao thủ Siêu Phàm Cảnh trong tay thì Dương Chấn mới có thể đối phó với mớ rắc rối này.

Có điều Dương Chấn lại cố chấp như trước, lắc đầu nói: “Nghe đồn Đế Thôn rất đáng sợ, nếu không thể khống chế thì sẽ tạo thành tai họa cực kỳ khủng khiếp cho toàn bộ Chiêu Châu. Tôi không thể chỉ vì bản thân mình mà đặt cả Chiêu Châu vào trong thế khó xử”.

“Dù là ai cũng đừng hòng kế thừa Đế Thôn, đây là giới hạn của tôi!”

Nghe Dương Chấn nói như thế, Lý Trọng không nói thêm điều gì nữa, trên mặt chỉ hiện lên một chút đáng tiếc.

Tiền Bưu có xuất thân ở chiến vực, Dương Chấn lại từng là Tướng quân biên giới phía Bắc.

Do đó, Tiền Bưu sẽ chỉ phục tùng những quyết định của Dương Chấn.

Về phần Satan, lúc trước chính mắt hắn ta nhìn thấy Dương Chấn và thủ lĩnh Hồng Trần chiến đấu với nhau, đương nhiên biết rõ thực lực của anh mạnh mẽ đến chừng nào. Vì thế ở trước mặt Dương Chấn, Satan chẳng thể nổi lòng phản kháng, cũng chỉ biết lựa chọn chấp hành quyết định của anh.

Vì thế sau khi Lý Trọng đưa ra ý kiến, trong phòng lập tức rơi vào yên tĩnh.

Giây phút yên lặng ngắn ngủi trôi qua, trong mắt Dương Chấn hiện lên vẻ sắc bén. Anh nheo mắt, nói: “Hoàng tộc họ Diệp đã muốn chết thì tôi sẽ khiến cho họ bị hủy diệt!”

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt của đối phương.

“Nhà họ Lý của Hoàng thành Diệp, Hồng Trần, Ảnh Vệ, tất cả cao thủ Thần Cảnh của ba thế lực lớn phải dùng tốc độ nhanh nhất tiến vào Yến Đô, chờ mệnh lệnh của tôi bất cứ lúc nào”.

Dương Chấn bất chợt lên tiếng.

Lý Trọng, Satan và Tiền Bưu là người phụ trách của ba thế lực lớn này. Khi nghe thấy mệnh lệnh của Dương Chấn, ba người bọn họ đều lập tức đứng thẳng người dậy.

“Lý Trọng, ba ngày sau, cũng chính là ngày tổ chức tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm, ông tự mình đến Hoàng thành Diệp một chuyến. Ngày hôm đó, tôi muốn cả Hoàng thành Diệp bị hủy diệt!”

Không đợi ba người đáp lại, Dương Chấn lập tức quay người nhìn Lý Trọng và tiếp tục ra lệnh.

Lý Trọng là cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh. Ba ngày sau, Diệp Lâm sẽ tổ chức tiệc sinh nhật ở Yến Đô, đến lúc đó Hoàng thành Diệp sẽ trống không. Một mình Lý Trọng là đã đủ để đè ép cả Hoàng tộc họ Diệp.

“Vâng, cậu Chấn!”, Lý Trọng vội vàng đáp.

Nhưng mà câu tiếp theo của Dương Chấn khiến cho lão ta mừng như điên.

Anh nói tiếp: “Một khi thế lực đứng đầu Chiêu Châu biến mất thì sẽ gây ra ảnh hưởng cực lớn trong phạm vi nhất định. Sau khi Hoàng tộc họ Diệp bị hủy diệt, nhà họ Lý mau chóng thay thế là được”.

Lý Trọng ngơ ngẩn cả người, cảm giác bản thân như đang nằm mơ.

Nhiều năm qua, lão ta vẫn ẩn cư không xuất hiện, cố gắng tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh cũng chỉ vì một ngày có thể thay thế Hoàng tộc họ Thượng Quan.

Vốn dĩ Lý Trọng nghĩ rằng sau khi thất bại trong kế hoạch thay thế Hoàng tộc họ Thượng Quan, cả đời này mình không còn bất kỳ cơ hội nào để cho nhà họ Lý được thăng tiến lên làm Hoàng tộc.

Nhưng bây giờ Dương Chấn lại nói chờ sau khi tiêu diệt Hoàng tộc họ Diệp thì để cho nhà họ Lý chiếm lấy.

“Tôi… tôi, tôi…

Vì quá kích động nên Lý Trọng chẳng thể thốt thành lời.

Dương Chấn nặng nề nói tiếp: “Đừng quên trong mỗi Hoàng thành đều có người bảo vệ Hoàng tộc. Nhà họ Lý muốn thay thế Hoàng tộc họ Diệp thì ông phải nghĩ ra được cách giải quyết người bảo vệ Hoàng tộc của Hoàng thành Diệp”.

“Tất nhiên không phải tôi muốn ông đi chịu chết. Ba ngày sau, giải quyết chuyện ở Yến Đô xong, tôi sẽ đến Hoàng thành Diệp hỗ trợ ông”.

“Khi nào có thể ra tay với Hoàng tộc họ Diệp thì chờ mệnh lệnh của tôi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2264


Chương 2264:

Nghe được những lời nói của Dương Chấn, nét mặt của Lý Trọng trở nên kích động. Nếu chỉ với một mình lão ta mà muốn giải quyết được người bảo vệ của Hoàng tộc chỉ sợ là rất khó.

Nghe đồn răng người bảo vệ của bốn Hoàng tộc lớn đều là cao thủ có tu vi ít nhất là Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Mặc dù Lý Trọng có thể mượn sức mạnh của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh để nâng thực lực lên đến mức sát nút Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng nếu như so với Siêu Phàm Ngũ Gảnh chân chính thì vẫn có sự chênh lệch rất lớn.

Lại nói, trong những người bảo vệ của Hoàng tộc, thực lực thấp nhất là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thậm chí có người còn có thực lực Siêu Phàm Lục Cảnh, Thất Cảnh.

Nhưng nếu như có sự giúp đỡ của Dương Chấn thì phần thắng của lão ta sẽ lớn hơn.

Ngay sau đó, Lý Trọng rời khỏi dinh thự Vân Phong. Trong căn biệt thự chỉ còn lại Dương Chấn, Tiền Bưu và Satan.

“Cậu Chấn, cậu muốn Lý Trọng rời khỏi Yến Đô nhanh như vậy thật sao?”

Đột nhiên Tiền Bưu lên tiếng, sau đó gương mặt tỏ ra nghiêm trọng: “Ba ngày sau là đại thọ trăm tuổi của Diệp Lâm, dù sao đó mới là việc lớn, nếu Lý Trọng không có ở đây thì cậu sẽ phải chịu áp lực rất nặng nề”.

Mặc dù Satan không nói gì nhưng trên gương mặt cũng tỏ ra khó hiểu.

Diệp Lâm có thể dùng một đòn đánh chết cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh là Hansen, có thể biết được lão ta rất mạnh, ít nhất là Siêu Phàm Tam Cảnh, thậm chí có khả năng là Tứ Cảnh, Ngũ Cảnh.

Đây là chỉ mới một mình Diệp Lâm, còn cuộc chiến tranh giành Đế Thôn sẽ liên lụy đến rất nhiều người, nói không chừng còn có thể thu hút người của Hoàng tộc cổ xưa thậm chí là gia tộc Cổ Võ đến. ` Trong Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ có không ít cao thủ Siêu Phàm Gảnh, nếu hai thế lực này đều cử người đến thì đó sẽ là một nguy cơ to lớn đối với Dương Chấn.

Nhưng Dương Chấn lại thản nhiên mà nói: “Nếu như Hoàng tộc họ Diệp muốn có được Đế Thôn thì sẽ không mời Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ. Hơn nữa, mặc dù rất nhiều thế lực quan tâm đến Đế Thôn nhưng một số lại không can thiệp vào cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô’.

“Mặc dù tôi không rõ nguyên nhân vì sao, nhưng có thể xác định được Đế Thôn là một tồn tại đặc thù, gia tộc Cổ Võ và Hoàng tộc cổ xưa có muốn can thiệp vào cũng không dám. Hoặc là bọn họ biết rằng nếu làm vậy thì Đế Thôn và mình cũng không có bất cứ quan hệ gì”.

“Nói cách khác, nếu như vậy thì tỷ lệ xuất hiện của người thuộc Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ vào tiệc mừng thọ của Diệp Lâm ba ngày sau sẽ rất thấp”.

“Chưa kể, nếu như cao thủ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ xuất hiện để tranh dành Đế Thôn thì người ra mặt sẽ là một nhân vật cực kỳ mạnh mẽ, có thể đó là Siêu Phàm Thất Cảnh, Bát Cảnh thậm chí là cả cao thủ Cửu Cảnh”.

“Trong trường hợp hày, cho dù Lý Trọng có ở lại Yến Đô cũng không giải quyết được vấn đề gì ca.

Nghe xong những lời giải thích của Dương Chấn, Tiền Bưu như hiểu ra, gật đầu nói: “Tôi hiểu rồi. Chỉ cần Hoàng tộc cổ xưa và gia tộc Cổ Võ không xuất hiện thì chỉ cần một mình cậu cũng có thể đánh được Diệp Lâm”.

“Cho nên, cho dù Lý Trọng có ở đây hay không thì cũng không có mấy tác dụng, không bằng để ông ta đến Hoàng Thành Diệp chuẩn bị, đợi việc ở Yến Đô kết thúc rồi bắt đầu hành động”.

“Khi cậu đến Hoàng Thành Diệp thì nhà họ Lý đã dùng sức mạnh của mình dọn dẹp xong mọi chuyện, đến lúc đó chỉ cần vào Hoàng phủ, giải quyết người bảo vệ của Hoàng tộc họ Diệp thì nhà họ Lý có thể lên ngôi”.

Dương Chấn cũng gật đầu, nói tiếp: “Lúc trước Hoàng tộc họ Diệp xảy ra chuyện, Diệp Hoàng đột phá Siêu Phàm Cảnh, sau đó thu nạp tất cả cao thủ Thần Cảnh của các thế lực đứng đầu Hoàng thành Diệp về chịu sự chỉ phối của Hoàng tộc, ngược lại đây lại là việc giúp nhà họ Lý dễ dàng làm việc hơn’.

“Nếu không, cho dù nhà họ Lý có thay thế được Hoàng tộc họ Diệp thì các thế lực hàng đầu ở Hoàng Thành Diệp cũng sẽ khiến cho nhà họ Lý phải tổn thất thê thảm”.

Nói xong, anh lại qùay về phía Satan: “Bây giờ điện Hắc Long đã bị tổn thất rất lớn, có lẽ chỉ còn lại một nửa thực lực, đợi xong mọi việc ở Yến Đô sẽ quay sang thu dọn điện Hắc Long”.

Nghe vậy, Satan tức khắc vui vẻ. Lúc thủ lĩnh trước của Hồng Trần còn sống thì đã muốn thâu tóm điện Hắc Long, nhưng điện Hắc Long quá mạnh mẽ, thậm chí còn mạnh hơn một chút so với Hồng Trần.

Không ngờ bây giờ lại có cơ hội thâu tóm được điện Hắc Long.

“Vâng, cậu Chấn!”, Satan vội vàng đáp lời.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2265


Chương 2265:

Dương Chấn gật gật đầu, ánh mắt lại chuyển qua Tiền Bưu ở bên cạnh: “Đến lúc đó, Tiền Bưu dẫn theo cao thủ Ảnh Vệ đi đến chiến trường ngoài biên giới để giúp đỡ Hồng Trần chiếm đoạt điện Hắc Long, xem như rèn luyện. Khi đó tôi sẽ để cho Lý Trọng đến âm thầm theo dõi, dù thế nào thì người của chúng ta cũng cần phải rèn luyện nhưng không được mất đi mạng sống”.

Sau khi nhận nhiệm vụ, Satan và Tiền Bưu đều rời đi, trong phòng chỉ còn một mình Dương Chấn.

Trong dinh thự Vân Phong rộng lớn không hề bật đèn, anh đứng ở sân thượng, chỉ có ánh trăng buông xuống mặt đất.

Trên khuôn mặt của Dương Chấn không còn vẻ bình thản như lúc ở cùng Tiền Bưu và Satan, ngược lại trên đó còn mang theo sự lo lắng và nghiêm trọng.

Anh gọi mấy người Lý Trọng đến và sắp xếp hết mọi việc sau này đều không phải là bỗng nhiên nổi hứng, mà là muốn cho bọn họ một chút tự tin trước sự kiện Diệp Lâm tổ chức tiệc mừng thọ một trăm tuổi, để họ chắc chắn rằng nhiệm vụ của ba ngày sau sẽ không thất bại.

Nhưng Dương Chấn biết rất rõ, tiệc mừng thọ ba ngày sau của Diệp Lâm sẽ gặp phải nguy hiểm và gian nan như thế nào.

Diệp Lâm là chủ gia tộc đời trước của Hoàng tộc họ Diệp, lại còn là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, đã gióng trống khua chiêng tổ chức tiệc mừng một trăm tuổi như thế thì sao lại không có sự chuẩn bị cơ chứ?

Sợ là lúc đó không chỉ có mỗi Hoàng tộc họ Diệp mà còn có một số thế lực hàng đầu, thậm chí là cao thủ cấp Siêu Phàm Cảnh xuất hiện.

“Bầu trời ở Yến Đô sắp thay đổi thật rồi!”

Dương Chấn ngước đầu lên, nhìn thấy đám mây lơ lửng xung quanh ánh trăng như khoác lên một tầng lụa trắng cho nó.

Sáng sớm hôm sau, Dương Chấn đến tập đoàn Nhạn Chấn.

Lạc Khải vừa nhìn thấy anh đã vui đến nỗi rơi nước mắt: “Chủ tịch à, rốt cuộc cậu cũng đã về, tôi còn tưởng rằng cậu đã xảy ra chuyện gì nữa”.

Cùng với sự phát triển không ngừng lớn mạnh của tập đoàn, Lạc Khải cũng biết được nhiều chuyện hơn. Bây giờ lại có sự chèn ép của Hoàng tộc họ Diệp, ông ta biết rõ đối thủ của Dương Chấn mạnh mẽ như thế nào.

Nếu anh không gặp phiền toái lớn thì sao lại biến mất lâu đến như vậy?

Mặc dù hai người vẫn giữ liên lạc nhưng trong thời gian Dương Chấn không quay về Yến Đô, Lạc Khải vẫn cảm thấy làm cái gì cũng không tập trung được, lòng vẫn cảm thấy lo âu và sợ hãi.

Vẻ mặt của Dương Chấn khó hiểu nhìn Lạc Khải, trong lòng cảm thấy bùi ngùi: “Bây giờ tập đoàn Nhạn Chấn phát triển thế nào rồi?”

Lạc Khải vội vàng nghiêm mặt nói: ‘Dự án lớn nhất của tập đoàn Nhạn Chấn vẫn là Thành Cửu Châu, ngoại trừ Đông Châu bị Hoàng tộc họ Diệp ngăn cản, còn lại tám châu khác đều hoàn thành một cách thuận lợi. Tập đoàn còn có mối làm ăn khác là…”

Rất nhanh, Lạc Khải đã tóm tắt tình hình gần đây của tập đoàn Nhạn Chấn. Mặc dù nội dung báo cáo rất đơn giản nhưng muốn báo cáo hết cũng phải mất đến nửa tiếng đồng hồ mới xong.

Tất cả đều thuận lợi, chỉ còn lại Thành Cửu Châu ở khu vực Đông Châu là bị Hoàng tộc họ Diệp nhúng tay.

Hoàng tộc họ Diệp năm ở Đông Châu, muốn ngăn cản tiến độ của một dự án cũng không hề khó.

“Yên tâm, không bao lâu nữa Thành Cửu Châu ở khu vực Đông Châu có thể khai trương rồi”.

Đợi đến khi báo cáo xong, Dương Chấn bình tĩnh nói.

Tập đoàn Nhạn Chấn là thứ duy nhất mà mẹ để lại cho anh trên thế giới này, anh chỉ có một niềm tin duy nhất, đó là cho dù thế nào cũng không để cho bất cứ ai ngăn cản sự phát triển của tập đoàn.

Ai ngăn cản thì giết người đó!

Dương Chấn lại nói một số chuyện khác với Lạc Khải rồi mới rời khỏi tập đoàn Nhạn Chấn.

Nửa giờ sau, tại gia tộc Vũ Văn từng là một trong tám gia tộc lớn ở Yến Đô.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2266


Chương 2266:

“Dương Chấn!”

Dương Chấn vừa bước xuống xe thì một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.

Đó là Vũ Văn Bân, nhưng lúc này anh ta không hề che giấu nỗi căm hận của mình nhìn về phía anh.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng nhìn Vũ Văn Bân: “Có việc gì?”

““HừI”

Làm anh cảm thấy ngoài ý muốn là Vũ Văn Bân chỉ hừ lạnh rồi quay người bỏ đi.

Nếu là trước kia, anh ta mà nhìn thấy Dương Chấn đều sẽ nói những câu ác độc.

Dương Chấn cũng chỉ hơi ngạc nhiên trước phản ứng của Vũ Văn Bân.

Phút chốc, anh đi tới chỗ ở của Vũ Văn Gao Dương.

“BốI”

Dương Chấn chủ động chào.

Vào lần cuối rời khỏi Yến Đô, Dương Chấn đã gặp Vũ Văn Cao Dương, còn gọi ông ta là bố.

Mặc dù Vũ Văn Cao Dương chỉ là bố nuôi nhưng suy cho cùng vần có ơn với anh, gọi bố cũng là chuyện bình thường.

“Con trở về rồi à! Nào, mau ngồi xuống!”

Vũ Văn Cao Dương đang tưới hoa, nghe thấy Dương Chấn gọi mình là bố thì trên gương mặt già nua tràn đầy xúc động.

Dương Chấn gật đầu, nhìn mái tóc hoa râm của ông ta, lòng ngổn ngang cảm xúc.

“Gia tộc Vũ Văn vẫn tốt chứ ạ?”

Sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh mở miệng hỏi.

Dường như tâm trạng của Vũ Văn Cao Dương rất tốt, sảng khoái cười to rồi đáp: “Hiện nay, gia tộc Vũ Văn đã phát triển đến đỉnh cao, được con bảo vệ nên đã trở thành gia tộc bản thổ đứng đầu ở Yến Đô rồi”.

Với mối quan hệ của Dương Chấn và Vũ Văn Cao Dương, dù là những thế lực hàng đầu từ nơi khác đi vào Yến Đô cũng không dễ dàng đối phó được với gia tộc Vũ Văn.

Đương nhiên, còn có một nguyên nhân vô cùng quan trọng, đó là những gia tộc thực sự đứng đầu ở Chiêu Châu chỉ xem gia tộc Vũ Văn là một gia tộc rất nhỏ, chỉ vì chút lợi ích nhỏ mà động vào gia tộc Vũ Văn, gây thù chuốc oán với Dương Chấn là không đáng.

“Qua một thời gian ngắn nữa, gia tộc Vũ Văn có thể chân chính trở thành dòng họ quyền quý nhất Yến Đô rồi”, Dương Chấn vừa cười vừa nói.

Vũ Văn Cao Dương sửng sốt, lấy lại tỉnh thần rất nhanh, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nhìn anh, hỏi: “Có phải con có hành động gì không?”

Dương Chấn cũng không giấu diếm, gật đầu đáp: ‘Vào hai ngày sau, tiệc mừng thọ trăm tuổi của chủ gia tộc đời trước Hoàng tộc họ Diệp sẽ được tổ chức ở Yến Đô. Đây cũng là thời điểm đánh một trận chính diện với Hoàng tộc họ Diệp”.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của Diệp Lâm, tất cả những thế lực đứng đầu Chiêu Châu đều biết chuyện Hoàng tộc họ Diệp muốn tổ chức tiệc cho Diệp Lâm tại Yến Đô, tất nhiên Vũ Văn Cao Dương cũng biết.

Nghe Dương Chấn nói xong, lòng Vũ Văn Cao Dương tràn đầy lo lắng, cũng hiểu nếu anh đã quyết định quyết chiến với Hoàng tộc họ Diệp thì nhất định phải phân ra thắng bại.

Ông ta không khuyên bảo nhưng nói một cách nghiêm nghị: “Bố biết không khuyên được con, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần còn sống thì còn có hi vọng, con nhất định phải sống sót!”

Cảm nhận được sự quan tâm của Vũ Văn Cao Dương dành cho mình, lòng Dương Chấn tràn đầy ấm áp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2267


Chương 2267:

Ngày xưa hiểu lầm ông ta nhiều năm như vậy, hiện giờ khúc mắc đã được gỡ bỏ, Dương Chấn cũng rất quan tâm đến bố mình.

Anh gật đầu, nghiêm túc đáp: “Con biết rồi!”

Dứt lời, Dương Chấn lại trịnh trọng dặn dò: “Với ân oán giữa con và Hoàng tộc họ Diệp, dù là ai cũng không cách nào đoán trước được họ có làm ra những chuyện điên cuồng hay không”.

“Dù sao bố cũng là bố con, con lo rằng Hoàng tộc họ Diệp sẽ bắt bố để uy h**p con. Nếu có thể, con mong bố hãy tạm thời lánh đi một thời gian ngắn”.

Nghe vậy, vẻ mặt Vũ Văn Cao Dương cũng kinh ngạc: “Chắc là không đâu? Dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là một trong những gia tộc quyền quý nhất Chiêu Châu, gia tộc Vũ Văn đối với họ chỉ là một gia tộc vô cùng nhỏ yếu, nếu thật sự bắt bố để uy h**p con thì sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ Chiêu Châu mất!”

Dương Chấn trả lời: ‘Con cũng chỉ hơi lo lắng sợ lúc đó Hoàng tộc họ Diệp sẽ chó cùng rứt giậu thôi. Đương nhiên, đây chỉ là lo lắng của con, muốn rời đi hay không đều theo ý bố, nếu bố muốn đi thì nhanh chóng liên lạc với con, con sẽ sắp xếp người đưa bố đến nơi an toàn”.

Vũ Văn Cao Dương gật đầu: “Dù sao còn hai ngày nữa mới đến tiệc mừng thọ, bố sẽ nói cho con biết quyết định của mình trước khi tiệc bắt đầu”.

“Vâng!”

Dương Chấn gật đầu, đứng dậy: “Hôm nay con tới đây để thăm bố, nếu tất cả đều không có chuyện gì thì con cũng yên lòng rồi. Còn việc cần làm nên con đi trước nhé”.

“Đợi một chút!” ` Vũ Văn Cao Dương vội vàng đứng dậy, đi đến trước mặt Dương Chấn, nhét một thẻ bài màu nâu đỏ bằng gỗ vào trong tay anh.

“Đây là gì ạ?”

Dương Chấn sửng sốt trong chốc lát, cầm lấy thẻ gỗ. Khi nhìn thấy nội dung trên đó thì sắc mặt anh thay đổi rõ rệt.

Không để Dương Chấn có cơ hội nói chuyện, Vũ Văn Cao Dương đã nói: “Đây là lệnh bài chủ gia tộc họ Vũ Văn, con hãy cầm lấy. Nếu có một ngày bố chết đi thì con sẽ là chủ gia tộc Vũ Văn”.

“Bố biết, với thân phận và địa vị của con bây giờ, kể cả có là Hoàng tộc cũng có thể phục vụ cho con huống gì là gia tộc Vũ Văn. Ép buộc con vào gia tộc đúng là có chút không ổn, nhưng trong lớp trẻ của gia tộc lại chẳng một ai có thể đảm đương được chức trách lớn”.

“Bố mong con có thể tiếp nhận gia tộc Vũ Văn”.

Nghe thấy lời này của ông ta, sắc mặt Dương Chấn thay đổi. Gia tộc Vũ Văn đúng là rất nhỏ bé đối với anh, mà anh cũng không muốn làm chủ của gia tộc này.

Dù sao, anh cũng không phải là con cháu chính thống.

Lúc này, Dương Chấn đặt tất cả sự chú ý lên Vũ Văn Cao Dương nên không chú ý tới ở cửa phòng, Vũ Văn Bân đang nhìn chằm chằm vào mình và Vũ Văn Cao Dương với khuôn mặt vặn vẹo đầy căm hận.

“Quả nhiên, trong lòng ông, một người ngoài mới là quan trọng nhất, còn tôi là con trai ruột thì không phải là thứ gì. Vũ Văn Cao Dương, ông nhất định sẽ phải hối hận!”

Anh ta tự nhủ, sau đó quay người bỏ đi.

Vũ Văn Bân vừa đi thì Vũ Văn Cao Dương lại nói tiếp: ‘Dương Chấn , xem như bố cầu xin con, hãy tiếp nhận gia tộc Vũ Văn đi!”

Vẻ mặt Dương Chấn trở nên chua xót: ‘Bố, con hiểu lòng của bố. Nhưng đến cùng con vẫn không phải con cháu có huyết thống của gia tộc Vũ Văn, nếu để cho con kế thừa vị trí chủ gia tộc thì hoàn toàn không thích hợp”.

Vành mắt Vũ Văn Cao Dương ửng đỏ: ‘Không có gì là không thích hợp cả, trong lòng bố, con là con trai của Vũ Văn Cao Dương này”.

“Đương nhiên bố cũng hiểu rằng gia tộc Vũ Văn nho nhỏ không là gì với con, thậm chí còn là một gánh nặng”.

“Nếu như con thật sự không thể tiếp nhận gia tộc Vũ Văn thì bố hi vọng con có thể bồi dưỡng Vũ Văn Bân một chút”.

“Nếu có một ngày nó thật sự có năng lực đảm đương chức trách lớn, con có thể giao vị trí chủ gia tộc cho nớ”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2268


Chương 2268:

Mặc dù Dương Chấn muốn từ chối nhưng cũng biết bản thân nợ Vũ Văn Cao Dương.

“Vũ Văn Bân hận con như thế, muốn con bồi dưỡng anh ta thì con nghĩ là không thể đâu ạ”.

Yên lặng thật lâu, Dương Chấn cay đắng trả lời.

“Con yên tâm, bố sẽ nói chuyện với nó”, Vũ Văn Cao Dương hứa hẹn.

Vũ Văn Cao Dương hoàn toàn không cho Dương Chấn có cơ hội từ chối, anh đành bất đắc dĩ đồng ý.

“Bố, chỉ cần bố có thể khuyên bảo được Vũ Văn Bân thì con có thể bồi dưỡng anh ta”.

Dương Chấn vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nhưng bố không được nói sẽ cho con kế thừa gia tộc Vũ Văn nữa. Nếu để người ngoài nghe được, lan truyền đi thì Hoàng tộc họ Diệp sẽ lấy nó làm lý do chính đáng để ra tay với gia tộc”.

Điều mà Dương Chấn sợ nhất là sau khi giải quyết Hoàng Tộc họ Diệp, họ sẽ chó cùng rứt giậu. s Mặc dù gia tộc Vũ Văn nhỏ, nhưng một khi chủ gia tộc biến thành Dương Chấn thì lại khác.

Tuy Vũ Văn Bân từng có ân oán rất sâu với anh, luôn luôn nhằm vào anh, cũng đã làm rất nhiều chuyện không tốt, nhưng nể mặt Vũ Văn Cao Dương, Dương Chấn có thể buông bỏ tất cả thù oán.

Chỉ cần Vũ Văn Bân có thể đặt thù hận xuống thì anh cũng không ngại bồi dưỡng anh ta, không chỉ thế còn có thể dốc sức trợ giúp, cố gắng nâng cao địa vị của gia tộc Vũ Văn ở Chiêu Châu.

“Được rồi, bố đồng ý với con, sẽ không nói chuyện muốn giao gia tộc Vũ Văn giao cho con ra ngoài”.

Vũ Văn Cao Dương cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng cam đoan, ngay sau đó lại nghiêm túc nói: “Con có thể từ chối vị trí chủ gia tộc nhưng lệnh bài này con cứ cầm trước đã. Đợi sau này Vũ Văn Bân có thể tự mình đảm đương rồi thì con hằng giao lệnh bài cho nó’.

Dương Chấn không cự nự nữa, cất lệnh bài chủ gia tộc đi.

Anh bỗng nhiên lại hỏi: ‘Bố, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Sao con có cảm giác như bố đang nhắn nhủ hậu sự vậy?”

Đồng thời, trong lòng anh còn nhiều thêm chút lo lắng.

Vũ Văn Cao Dương mỉm cười lắc đầu, bình tĩnh nói: ‘Chẳảng qua là có một số việc nhìn thấu rồi, sợ có một ngày bỗng nhiên gặp chuyện ngoài ý muốn nên mới nghĩ nên thu xếp mọi thứ trước”.

Nhìn thấy Vũ Văn Cao Dương không giống như đang nói dối, Dương Chấn thầm thở phào nhẹ nhõm, đáp lời: ‘Nếu bố mệt thì cứ giao việc trong gia tộc cho người đáng tin đi ạ, bố cũng nên nghỉ ngơi một chút”.

“Chỉ cần con còn ở đây, con quyết không để gia tộc Vũ Văn suy tàn”.

Vũ Văn Cao Dương gật đầu: “Dương Chấn, cám ơn conl”

Dương Chấn cười lắc đầu, đứng dậy: “Nếu như không còn chuyện gì khác thì con đi trước đây, một thời gian nữa con sẽ trở lại thăm bố”.

“Được!”

Dương Chấn nhanh chóng rời khỏi gia tộc Vũ Văn, đến nhà họ Diệp.

Dù thế nào thì Diệp Mạn – chủ gia tộc nhà họ Diệp hiện giờ, cũng là mẹ ruột của Tần Nhã, có một số việc phải bàn giao trước.

Trong lúc Dương Chấn đi đến nhà họ Diệp, Vũ Văn Cao Dương gọi Vũ Văn Bân đến.

“Bố, bố tìm con ạ?

Gặp bố mình, Vũ Văn Bân kìm nén sự căm hận trong lòng xuống, kính cẩn nói.

“Văn Bân, bố có chuyện muốn bàn với con”, Vũ Văn Cao Dương đáp.

“Có chuyện gì, bố cứ bảo con là được ạ”, Vũ Văn Bân nói.

Vũ Văn Cao Dương gật đầu rồi mới lên tiếng: “Con cũng biết, giờ đây Dương Chấn dù là về thân phận hay địa vị đều rất cao, bố định cho con đi theo nó một thời gian để nó bồi dưỡng con, đợi đến lúc con có thể một mình gồng gánh gia tộc sẽ giao gia tộc này lại cho con”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2269


Chương 2269:

Vũ Văn Bân sửng sốt một chút, lập tức lắc đầu: “Con xin lỗi, chuyện này con không làm được!”

Đồng thời, lòng anh ta tràn đầy tức giận, sự căm thù Vũ Văn Cao Dương đã đạt đến đỉnh điểm.

Vừa rồi Vũ Văn Cao Dương đã giao lệnh bài chủ gia tộc cho Dương Chấn, còn nói muốn anh làm người đứng đầu gia tộc Vũ Văn, những lời này chính tai Vũ Văn Bân nghe thấy.

Nhưng bây giờ, Vũ Văn Cao Dương lại muốn anh ta đi theo Dương Chấn một thời gian, khi nào có thể gồng gánh gia tộc mới được giao chuyện trong nhà, thật sự nghĩ anh ta là kẻ ngu sao?

“Chuyện này, con làm không được cũng phải làm!”

Vũ Văn Cao Dương bỗng nhiên nghiêm nghị nói: “Bố biết con vấn cho răng Dương Chấn đã cướp đi tất cả của con, nhưng bố nói cho con biết, nó không cướp đi cái gì của con cả”.

“Với địa vị hiện giờ của Dương Chấn, chỉ cần nó muốn thì giành quyền kiểm soát bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu cũng dễ như trở bàn tay chứ đừng nói là gia tộc Vũ Văn”.

“Dương Chấn không quan tâm đến nhà ta đâu. Nó cũng đã cam đoan với bố rồi, chỉ cần con chấp nhận để nó bồi dưỡng thì sẽ bỏ qua tất cả ân oán. Chỉ cần nó còn ở đây, gia tộc Vũ Văn sẽ không suy bại, ngược lại còn sẽ trở thành gia tộc đứng đầu Chiêu Châu”.

Vũ Văn Bân thình lình cười khẩy: “Bố không hiểu ân oán giữa con với Dương Chấn, bố cho rằng cậu ta sẽ bỏ qua ân oán với con sao? Con cho bố biết, điều đó không có khả năng!”

“Bố muốn giao vị trí chủ gia tộc cho con thì giao, không muốn thì thôi. Đã biết ân oán giữa bọn con không thể biến mất thì đừng có nghĩ đến chuyện bảo cho con đi theo Dương Chấn, để cậu ta bồi dưỡng con lại càng không”.

Dứt lời, anh ta tức giận bỏ đi.

“Láo xược! Vũ Văn Bân, con quay trở lại cho bố!”, Vũ Văn Cao Dương tức giận quát.

Nhưng Vũ Văn Bân không để ý tới ông ta, vẫn cứ đi.

“Láo toét! Đồ khốn nạn!”

Vũ Văn Cao Dương tức giận vô cùng. Nếu không phải vì chỉ có một mình Vũ Văn Bân là con ruột, ông ta tuyệt đối sẽ không giao vị trí chủ gia tộc cho thằng con này.

Ra khỏi nhà của Vũ Văn Cao Dương, Vũ Văn Bân về nhà mình, mặt mũi đây dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Ông đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa! Dương Chấn đáng chết!

Nhưng Vũ Văn Cao Dương ông cũng đáng chết!”

“Tôi sẽ dùng cách của mình để lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi!”

Lần đầu tiên anh ta sinh ra ý nghĩ muốn giết Vũ Văn Cao Dương mãnh liệt như thế.

Lúc này, Dương Chấn đang ở nhà họ Diệp nói chuyện với Diệp Mạn, bỗng nhận được cuộc gọi từ Vũ Văn Cao Dương.

“Dương Chấn, bố xin lõi! Bố không thể thuyết phục được Vũ Văn Bân”, Vũ Văn Cao Dương áy náy nói.

Sau khi anh cúp điện thoại, Diệp Mạn cười hỏi: “Sao vậy? Lão già Vũ Văn Cao Dương kia muốn con bồi dưỡng Vũ Văn Bân sao?”

Dương Chấn mỉm cười gật đầu: ‘Không bàn đến gia tộc Vũ Văn nữa, hiện giờ nhà họ Diệp có cần con giúp gì không ạ?”

Diệp Mạn lắc đầu: “Vì con mà tám gia tộc lớn của Yến Đô giờ chỉ còn có hai, còn đúng gia tộc Vũ Văn và nhà họ Diệp thôi. Còn sáu gia tộc khác, ngoại trừ nhà họ Long trở về Hoàng tộc họ Long ra thì năm gia tộc còn lại trên cơ bản đã trở thành nền tảng ở Yến Đô cho những thế lực hàng đầu tại Chiêu Châu”.

“Một khi những thế lực này rời khỏi Yến Đô thì thật sự chỉ còn lại gia tộc Vũ Văn và nhà họ Diệp”.

Dương Chấn gật đầu, dặn dò: “Dù thế nào đi nữa, hai ngày sau chính là tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp, chắc chắn sẽ xảy ra biến cố lớn. Nếu có thể, con mong mẹ hãy tạm thời rời khỏi nhà họ Diệp vài ngày, đợi đến khi chuyện ở Yến Đô giải quyết xong thì hãy trở về”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2270


Chương 2270:

“Được, chỉ cần không trở thành gánh nặng của con thì chuyện gì mẹ cũng nghe con”, Diệp.

Mạn rất phối hợp.

Như vậy, người ở Yến Đô có thể bị Hoàng tộc họ Diệp dùng để uy h**p Dương Chấn cũng chỉ còn Vũ Văn Cao Dương.

Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống Hoàng tộc họ Diệp bất quá, bình thường thì bọn họ sẽ không dễ dàng ra tay với Vũ Văn Cao Dương.

Hai ngày sau, Yến Đô trở thành tiêu điểm của toàn bộ Chiêu Châu, rất nhiều người của các thế lực hàng đầu ở Chiêu Châu đều lần lượt đến nơi này.

Có thể nói rằng, đây là lần Yến Đô náo nhiệt nhất suốt trăm năm qua, cũng là lần nguy hiểm nhất.

Trước tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm một ngày, xế chiều, Dương Chấn nhận được điện thoại của Vũ Văn Cao Dương.

“Dương Chấn, bố sẽ không đi nữa, trong mắt mấy cao thủ Hoàng tộc đó, bố không là cái thá gì cả, bọn họ sẽ không nhằm vào bố đâu”.

Dương Chấn chưa kịp nói gì, Vũ Văn Cao Dương lại tiếp tục nói: “Dương nhiên, nếu như, bố nói nếu như Hoàng tộc họ Diệp thật sự hèn hạ dùng bố để uy h**p con, vậy con cứ yên tâm, bố sẽ không để chúng có cơ hội này”.

“Bởi vì trước khi chúng định dùng bố để uy h**p con, bố sẽ tự sát”.

Dương Chấn vốn muốn Vũ Văn Cao Dương rời đi, cũng chỉ vì sợ Hoàng tộc họ Diệp chó cùng rứt giậu, dĩ nhiên tỷ lệ xảy ra chuyện này là vô cùng nhỏ.

Dẫu sao Hoàng tộc họ Diệp cũng cần mặt mũi, nếu bọn họ thật sự làm như vậy, sẽ trở thành trò cười của toàn Chiêu Châu.

Hoàng tộc họ Diệp là một trong những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, bọn họ chắc sẽ không làm như vậy.

“Bố, bố nghiêm trọng hóa vấn đề rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện như vậy, con cũng có thể bảo vệ bố bình an”.

Dương Chấn vô cùng trịnh trọng nói.

Vũ Văn Cao Dương vô cùng vui vẻ yên tâm, nhưng vẫn dặn dò: “Dương Chấn, con cũng nhất định không được làm gì ngốc nghếch, là bố tự lựa chọn ở lại, tất cả hậu quả bố sẽ chịu trách nhiệm.

Nếu Hoàng tộc họ Diệp thật sự không biết xấu hổ, con cũng nhất định đừng quan tâm đến bố, nếu không cho dù bố sống cũng sẽ áy náy suốt đời, bố tình nguyện chết, cũng không muốn trở thành gánh nặng của con”.

Dương Chấn biết cứ tiếp tục tranh luận sẽ không hay lắm.

Cho nên anh nói: “Ỳâng, con đồng ý với bố!”

“Dương Chấn, dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là gia tộc đứng đầu ở Chiêu Châu, cho dù thế nào con nhất định cũng phải đảm bảo bình an cho mình. Nếu con xảy ra chuyện không may, bố cũng không biết phải đối mặt với người mẹ quá cố của con như thế nào”.

Vũ Văn Cao Dương bồng nhiên nói, giọng điệu đầy vẻ ân cần và lo âu.

Dương Chấn gật đầu: “Bố, bố yên tâm đi, khi đối mặt với Hoàng tộc họ Diệp, con nhất định sẽ bảo đàm an toàn của mình là trên hết”.

Hai bố con lại trò chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại.

Sau khi cúp điện thoại, Dương Chấn sắc mặt vô cùng nặng nề, sau đó dặn dò Satan ở bên ngoài: “Sắp xếp hai cao thủ đỉnh phong Thần Cảnh tới bảo đảm an toàn cho bố tôi”.

“Vâng, cậu Chấn!”, Satan vội vàng đáp.

Cho dù tỉ lệ Hoàng tộc họ Diệp ra tay với Vũ Văn Cao Dương là vô cùng nhỏ, nhưng vẫn tồn tại nguy cơ. Nếu có tồn tại, Dương Chấn nhất định phải cố gắng bảo đảm sự an toàn cho Vũ Văn Cao Dương.

“Anh Chấn, vừa rồi Long Tấn của Hoàng tộc họ Long nói lão ta đã dẫn cao thủ Hoàng tộc họ Long tới Yến Đô, hơn nữa còn mời người của mấy gia tộc hàng đầu ở Hoàng thành Long tới đây, muốn bàn chuyện ngày mai cùng cậu”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2271


Chương 2271:

Lúc này, Tiền Bưu lại lên tiếng.

Dương Chấn đưa tay nhìn thời gian trên đồng hồ, sau đó nói: “Còn hai giờ, đến lúc đó tôi sẽ đi một chuyến”.

Tiệc mừng thọ của Diệp Lâm vốn mời những gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, Hoàng tộc họ Long đương nhiên được mời, các gia tộc đừng đầu ở Hoàng thành cũng được mời tới.

Long Tấn là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, đối với Dương Chấn mà nói, đúng là rất hữu dụng.

Hai giờ sau, một chiếc Phaeton màu đen từ từ dừng lại trước cửa của Thanh Phong Các.

Thanh Long Các là một trong những khách sạn cao cấp nhất ở Yến Đô, Dương Chấn đi thẳng lên phòng Chí Tôn, lúc này phòng bao rộng lớn đã ngồi đây người.

Nhìn thấy Dương Chấn xuất hiện, Long Tấn vội vàng đứng lên chào đón: “Cậu Chấn, cậu tới rồi!”

Dương Chấn khẽ gật đầu, dưới dự nghênh đón của Long Tấn, ngồi xuống bên người lão ta.

Người của Hoàng tộc họ Long đều đã từng gặp Dương Chấn, vội vàng chủ động chào hỏi.

Cảnh tượng này khiến những người trong phòng bạo sợ ngây người.

Ở đây, ngoài người của Hoàng tộc họ Long và Dương Chấn, những người khác đều là các gia tộc quyền quý đứng đầu Hoàng tộc họ Long, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp Dương Chấn.

Trước kia, họ cũng chỉ mới nghe danh Dương Chấn, hôm nay được gặp mới biết anh lại trẻ như vậy.

“Cậu Chấn, ở đây đều là người trong các gia tộc đứng đầu Hoàng thành Long, cậu xem, có cần căn dặn gì không?”, Long Tấn cung kính hỏi.

Thái độ của lão ta đối với Dương Chấn vô cùng cung kính, khiến cho những người quyền quý ở đây càng khiếp sợ hơn.

Nhưng cũng chỉ là kinh ngạc, trong mắt rất nhiều người đầy nghỉ ngờ. Dâu sao Dương Chấn vẫn còn quá trẻ, nhìn còn chưa tới ba mươi tuổi.

Mặc dù bọn họ đã nghe các tin đồn liên quan tới Dương Chấn, nói anh có thực lực Siêu Phàm Cảnh, nhưng cũng chỉ là tin đồn, còn rốt cuộc thực lực của Dương Chấn như thế nào, bọn họ chưa được nhìn thấy tận mắt.

Vì vậy, khi nhìn về phía Dương Chấn, ánh mắt của rất nhiều người có thêm mấy phần khinh khi.

Đối với sự thay đổi sắc mặt của những người này, Dương Chấn có chú ý tới, nhưng anh cũng không nói thêm gì, tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm ngày mai mới là điểm chính.

Điều anh quan tâm nhất cũng chỉ là cao thủ Siêu Phàm Cảnh thật sự, nếu không phải có giao tình với Hoàng tộc họ Long, anh cũng chẳng tới đây.

Trước sự mong đợi của Long Tấn, Dương Chấn lắc đầu: “Tôi không có gì muốn nói, các người cứ coi như tôi không tồn tại, cần bàn gì thì cứ bàn đi”.

Lúc này Long Tấn mới gật đầu, đảo mắt khắp căn phòng, lạnh giọng nói: “Ngày mai chính là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm, Hoàng Chủ đời trước của Hoàng tộc họ Diệp. Lần này, Hoàng tộc họ Diệp mời rất nhiều thế lực đứng đầu, nhất là các thế gia tộc đứng đầu ở các Hoàng thành cũng được mời tới”.

“Nhưng tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm lại cử hành ở Yến Đô, chuyện này có thể thấy rõ dã tâm của Hoàng tộc họ Diệp rất lớn, mục tiêu của họ là Đế Thôn!”

Nghe vậy, mọi người đều kinh hãi.

Trước đó bọn họ luôn không hiểu vì sao tiệc mừng thọ của Diệp Lâm là ngày quan trọng như vậy mà lại không cử hành ở Hoàng thành Diệp.

Bây giờ nghe Long Tấn nói như vậy, bọn họ mới hiểu ra.

“Hoàng tộc họ Diệp thật sự có lá gan này sao? Bọn họ không sợ người trăm năm trước chỉ dùng sức một mình đã trấn áp được năm Hoàng tộc lớn lúc đó sao?”

Có người lên tiếng hỏi, mặt đầy nghi ngờ.

Người nói chuyện chính là Lâm Huy – chủ gia tộc họ Lâm, một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2272


Chương 2272:

Không chỉ Lâm Huy, những người đứng đầu của ba gia tộc lớn khác cũng liên tục gật đầu, hiển nhiên đều có cùng mối nghỉ ngờ với Lâm Huy.

Như vậy có thể thấy trong lòng những người này, cao thủ chỉ dựa vào sức của mình để trấn áp được năm Hoàng tộc lớn trăm năm trước đáng sợ đến mức nào.

Long Tấn nghiêm nghị nói: “Nghe nói, trắm năm trước, người kia đã gần trăm tuổi, bây giờ đã lại qua trăm năm, nếu như người kia thật sự tôn tại, vậy thì hẳn đã gần hai trăm tuổi rồi”.

“Dõi mắt khắp Chiêu Châu, các người đã từng nghe nói có người hai trăm tuổi chưa?”

Mọi người rối rít lắc đầu, nhưng Lâm Huy lại nói: “Cho dù người kia đã không còn trên đời này nữa, nhưng người kia còn có hậu nhân, còn có đồ đệ. Ngài ấy mạnh như vậy, đồ đệ và hậu nhân của ngài ấy chắc chắn vô cùng lợi hại”.

“Cho dù Hoàng tộc họ Diệp có mạnh hơn nữa, sợ là cũng phải e dè những người đó chứ?”

Lâm Huy vừa nói lời này, lại có người của bốn gia tộc lớn tiếp lời: “Long Hoàng, có phải ông hơi quá cẩn thận hay không? Hoàng tộc họ Diệp mời các gia tộc tới tham gia tiệc mừng thọ của Diệp Lâm, nói không chừng thật sự chỉ là một bữa tiệc mừng thọ đơn giản thôi?”

“Không thể nào!”

Đúng lúc này, Dương Chấn vẫn luôn không lên tiếng, bỗng nhiên mở miệng nói.

Dương Chấn vừa lên tiếng, đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

“Cậu nói không thể là không thể sao?”

Chủ gia tộc vừa mới nói chuyện cau mày nói.

Long Tấn nhíu mày, không vui nhìn về phía ông già kia, quát lên: “Phương Nho, không được vô lễ với cậu Chấn!”

“Long Hoàng, không phải tôi bất kính với cậu †a, mà cậu ta nói chuyện quá quả quyết rồi! Dù sao Hoàng tộc họ Diệp cũng là một trong bốn Hoàng tộc lớn ở Chiêu Châu, hiện nay cảnh giới võ đạo của Diệp Hoàng đột phá Siêu Phàm Cảnh, lại còn có thêm Hoàng Chủ đời trước của Hoàng tộc họ Diệp đột phá Siêu Phàm Cảnh vào 50 năm trước”.

“Tôi nói một câu Long Hoàng ngài không thích nghe, nếu Hoàng tộc không có người bảo vệ, dựa vào thực lực của Hoàng tộc họ Diệp ngày hôm nay, muốn trấn áp ba Hoàng tộc lớn khác hẳn cũng không phải là không thể”.

Phương Nho không hề cho Long Tấn chút mặt mũi, trong lời nói còn mang theo mấy phần khinh thường Hoàng tộc họ Long.

Lời này làm cho người của Hoàng tộc họ Long lập tức thay đổi sắc mặt, sắc mặt Long Tấn vô cùng khó coi.

Dĩ nhiên lão ta cũng biết lời của Phương Nho không phải là không có đạo lý, dẫu sao bây giờ Hoàng tộc họ Diệp đã xuất hiện hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh, mà ba Hoàng tộc lớn khác ngay cả một cao thủ bước vào Siêu Phàm Cảnh cũng không có.

Trong giới võ đạo có lưu truyền một câu nói, dưới Siêu Phàm Cảnh chỉ là con kiến hôi, có thể thấy sự chênh lệch giữa cao thủ Siêu Phàm Cảnh và cao thủ Thần Cảnh lớn đến nhường nào.

Chỉ là Phương Nho nói ra những lời như thế trong tình hình này, thật sự là không cho Long Tấn chút mặt mũi nào.

Dương Chấn không lên tiếng, chỉ lạnh nhạt nhìn Phương Nho, cũng không thể bởi vì một câu nói thật của đối phương mà nổi điên chứ?

Căn phòng rộng lớn nhất thời yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người đều nhìn về phía Phương Nho.

“Long Hoàng, tôi vẫn cho là Hoàng tộc họ Diệp mời các gia tộc lớn tới cũng không phải nhằm vào Đế Thôn, mà chúng muốn mượn cơ hội này để thể hiện sức mạnh của Hoàng tộc họ Diệp, từ đó ra uy với các thế lực quyền quý”.

“Còn Hoàng tộc họ Diệp lựa chọn địa điểm tổ chức ở Yến Đô, cũng có thể là vì tránh hiềm nghi, dẫu sao hiện giờ Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh, nếu tổ chức tiệc mừng thọ ởHoàng thành Diệp, sợ là có rất nhiều gia tộc không dám tới”.

“Cho nên chỉ có nơi trung lập là Yên Đô mới là thích hợp nhất”.

“Tôi thì lại cho rằng bây giờ chúng ta phải quan tâm đến việc phải đối phó như thế nào trước tình cảnh Hoàng tộc họ Diệp chèn ép.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2273


Chương 2273:

Hoàng thành Long, mà không phải Hoàng tộc họ Diệp có nhằm vào Đế Thôn hay không”.

Phương Nho lại nói tiếp.

Lão ta vần ra vẻ đúng mực, lời nói cũng khiến người ta không thể bắt bẻ được gì. Lâm Huy khẽ gật đầu, nói: “Ông chủ Phương nói có lý, có khi Hoàng tộc họ Diệp muốn thể hiện sức mạnh của họ, đồng thời chấn chỉnh các gia tộc, để cho thấy địa vị của Hoàng tộc họ Diệp”.

Ánh mät Long Tấn bỗng nhìn về phía một ông già khác, lão ta hỏi: “Ông chủ Giang, ông cho là thế nào?”

Chủ gia tộc họ Giang – một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long, Giang Văn Sơn.

Giang Văn Sơn liếc Long Tấn, sau đó nói: “tong Hoàng, tôi đồng ý với ông chủ Phương”.

Một câu đã thể hiện rõ thái độ của lão ta.

Sắc mặt Long Tấn hơi khó coi, nhưng vẫn không nổi giận, ánh mắt nhìn về phía người cuối cùng, Vu Thủy – chủ gia tộc họ Vu, một trong bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long.

Thấy Long Tấn nhìn về phía mình, không đợi lão ta lên tiếng, Vu Thủy cười cười, lên tiếng: “Tôi cho là bây giờ không cần thiết phải so đo mục đích của Hoàng tộc họ Diệp là gì”.

“Cho dù Hoàng tộc họ Diệp nhăm vào Đế Thôn, vẫn là vì muốn thể hiện cho các gia tộc thấy thực lực của Hoàng tộc họ Diệp, chúng ta cùng phải đối mặt với sức mạnh của họ”.

“Cho nên chủ đề chúng ta cần thảo luận bây giờ thật ra chỉ có một, đó chính là đối với Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng thầnh Long chúng ta nên giữ thái độ thế nào? Nên chủ động lấy lòng Hoàng tộc họ Diệp, hay là cách xa nhà họ đây?”

Tất cả mọi người đều hơi sửng sốt, sau đó cùng gật đầu.

Cho dù là Long Tấn cũng gật đầu, nghiêm nghị nói: “Ông chủ Vu nói chí phải”.

Dứt lời, lão ta lại đảo mắt liếc nhìn mọi người, nói: “Hiện nay Hoàng tộc họ Diệp thật sự đã rất mạnh, đã vượt xa ba Hoàng tộc lớn khác, cũng vì vậy, dã tâm của Hoàng tộc họ Diệp cũng rất lớn”.

“Cho dù là nhằm vào Đế Thôn, hay là vì thể hiện thực lực của Hoàng tộc họ Diệp để uy h**p tới chúng ta, một khi để cho Hoàng tộc họ Diệp được như ý, đối với bất kỳ Hoàng thành nào cũng đều là một tai họa”.

“Nay, các Hoàng tộc lớn chỉ có thể nghĩ cách liên hiệp các thế lực trong Hoàng thành, mới có thể trách khỏi áp lực của Hoàng tộc họ Diệp”.

“Thái độ của tôi chính là, xem tình hình tiệc mừng thọ ngày mai mà làm. Nhưng có thể xác định, một khi Hoàng tộc họ Diệp muốn tranh giành Đế Thôn, hoặc là trấn áp một Hoàng tộc nào đó, Hoàng thành Long chúng ta cũng phải đứng ra chống lại Hoàng tộc họ Diệp”.

Đây là thái độ của Long Tấn, cũng là thái độ của Hoàng tộc họ Long, cũng là mục đích Long Tấn mời người đứng đầu của bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long tới đây.

Nếu không đến khi Hoàng tộc họ Long đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, bất kỳ thế lực đứng đầu nào của Hoàng tộc họ Long bỗng nhiên đứng ra ủng hộ Hoàng tộc họ Diệp, vậy thì sợ là cả Hoàng thành Long cũng sẽ phải phụ thuộc Hoàng tộc họ Diệp.

Đây là điều Long Tấn không muốn thấy.

Lúc này, thái độ của lão ta vô cùng ngang ngược, trên người mơ hồ tản ra khí thế võ đạo bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Chuyện này làm cho người đứng đầu của bốn gia tộc lớn cũng lộ vẻ khiếp sợ.

“Long Hoàng, ông muốn đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp sao?”, Lâm Huy kinh ngạc hỏi.

Long Tấn lạnh giọng nói: “Chẳng lẽ không nên đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp sao? Nếu để cho chúng được như ý, Hoàng thành Long sẽ có hậu quả gì, không cần tôi nói nhiều, các người chắc cũng rất rõ”.

Phương Nho cau mày: “Long Hoàng, tôi cho là bây giờ còn xa mới đến bước đường phải đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp. Tôi đề nghị cứ chờ xem hình hình ngày mai, xem rốt cuộc có phải đứng đối lập với Hoàng tộc họ Diệp hay không”.

Giang Văn Sơn cũng gật đầu nói: “Ông chủ Phương nói không sai, có lẽ chúng ta nên đợi xem tình hình, đừng cứ nghĩ Hoàng tộc họ Diệp đang nhằm vào Hoàng thành nữa”.

Lâm Huy cũng vội vàng nói: “Long Hoàng, xin ông nghĩ lại!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2274


Chương 2274:

Vu Thủy cũng không nói gì, chỉ nhìn Long Tấn.

“HừI”

Long Tấn lạnh giọng nói: “Đừng tưởng rằng tôi không biết các người đang nghĩ gì, tốt nhất các người nên dẹp bỏ mấy suy nghĩ mơ mộng hão huyền kia đi, nếu không quay đầu, chỉ e sẽ trở thành vật hi sinh của Hoàng tộc họ Diệp”.

Nghe vậy, sắc mặt mọi người vô cùng khó coi.

Đối với bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long, nếu có cơ hội thừa kế vị trí Hoàng tộc, đương nhiên bọn họ vô cùng tình nguyện, cho dù trở thành một nhánh phụ thuộc của Hoàng tộc họ Diệp, bọn họ cũng bằng lòng.

Nhưng bọn họ nghĩ thế nào, đương nhiên Long Tấn vô cùng rõ ràng.

“Long Hoàng, ông nói như vậy thật sự làm chúng tôi rất đau lòng”.

Phương Nho cau mày nói: “Tôi tự hỏi tôi trong sạch, cũng không có suy nghĩ viển vông gì, chỉ nghĩ cứ theo dõi tình hình ngày mai để quyết định là vì muốn tốt cho Hoàng thành Long”.

“Dẫu sao giờ ra tay tuyệt tình, nếu như đến lúc đó chỉ có Hoàng thành Long đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, vậy kết quả chúng ta nhất định sẽ vô cùng thảm”.

Lâm Huy cũng tiếp lời: “Long Hoàng, xin ông suy nghĩ lại!”

Giang Văn Sơn cũng nói: “Long Hoàng, xin ông suy nghĩ lại!”

Duy chỉ có Vụ Thủy không nói gì, chỉ nở nụ cười, tựa như tất cả đều không liên quan đến lão †a.

Khuôn mặt Long Tấn càng trở nên tức giận, uy lực trên người càng ngày càng mạnh, hai tròng mắt lạnh lùng đảo qua mấy người, híp mắt hỏi: “Nếu như tôi vẫn kiên quyết đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp thì sao?”

Long Tấn thật sự muốn giết người, chuyện ngày mai cực kỳ quan trọng, dường như có thể xác định Hoàng tộc họ Diệp đang nhằm vào Đế Thôn.

Lão ta rất rõ ràng Dương Chấn tuyệt đối không để Đế Thôn xuất thế, đến ngày mai, Dương Chấn chắc chăn phải đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp.

Đã như vậy, Hoàng tộc họ Long đã không còn sự lựa chọn, chỉ có thể kiên định đứng cùng chiến tuyến với Dương Chấn.

Một khi chuyện bọn họ bàn luận bị bại lộ, Hoàng tộc họ Diệp nhất định sẽ xuống tay với Hoàng tộc họ Long đầu tiên.

Cảm nhận được sát khí đang không ngừng tăng lên của Long Tấn, chủ của bốn gia tộc lớn ở Hoàng thành Long lập tức thay đổi sắc mặt, cho dù là Vu Thủy vẫn luôn chọn trung lập cũng lộ vẻ sợ hãi.

“Long Hoàng bớt giận!”

Vu Thủy vội vàng lên tiếng, sau đó đảo mắt qua ba chủ gia tộc còn lại, nói: “Nếu Long Hoàng muốn đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, vậy những gia tộc thuộc Hoàng thành Long đương nhiên phải ủng hộ Long Hoàng, các vị thấy tôi nói có đúng không?”

Giang Văn Sơn cũng vội vàng gật đầu: “Nếu Long Hoàng đã chọn phải đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, vậy nhà họ Giang chúng tôi đương nhiên sẽ ủng hộ”.

Lâm Huy cũng nói: “Nhà họ Lâm cũng ủng hộ Long Hoàng”.

Bốn gia tộc lớn nhất thời chỉ còn nhà họ Phương không bày tỏ thái độ, ánh mắt của mọi người cùng nhìn về phía Phương Nho.

Phương Nho hít sâu một hơi, nhìn về phía Long Tấn, nói: “Long Hoàng, tôi vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình, tất cả phải xem tình hình mà quyết định, dẫu sao chúng ta còn chưa biết thái độ của các Hoàng thành khác, nếu tùy tiện đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, e là sẽ bị chúng giết gà dọa khỉ”.

“Tôi cho là nếu ngày mai những gia tộc đứng đầu các Hoàng thành khác cũng đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, mà Long Hoàng nói sẽ khai chiến với Hoàng tộc họ Diệp, Phương Nho tôi sẽ tuyệt đối không nói hai lời”.

“Ngoài ra, tôi muốn hỏi Long Hoàng một vấn đề, ông kiên trì chuyện đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp như vậy là vì cậu ta sao?”

Vừa nói, Phương Nho vừa chỉ tay về phía Dương Chấn.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2275


Chương 2275:

Dương Chấn nhất thời hơi nhíu mày, khi nhìn về phía Phương Nho, ánh mắt mang cả chút sát khí.

Từ lúc bắt đâu, Phương Nho này đã có thái độ rất thù định với anh.

Trong mắt Long Tấn thoáng lóe lên tia lạnh lẽo, híp mắt nhìn chằm chằm Phương Nho, nói: “Lần cuối cùng tôi cảnh cáo ông, không được bất kính với cậu Chấn, nếu không ông sẽ phải trả giá đắt vì sự ngu xuẩn của mình”.

Phương Nho mặt không biểu cảm, không thèm nhìn Dương Chấn, chỉ thu lại ngón tay đang chỉ về phía Dương Chấn, nhìn Long Tấn nói: “Hoàng tộc họ Diệp đã tuyến bố muốn phong sát †ập đoàn Nhạn Chấn, mà chủ tịch tập đoàn Nhạn Chấn chính là cậu ta, đương nhiên cậu ta nhất định phải đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp”.

“Hiện giờ, Long Hoàng nhất định phải đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, còn từng công khai tuyên bố Hoàng tộc họ Long muốn hợp tác với tập đoàn Nhạn Chấn”.

“Cho nên ông nhất quyết đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp chỉ vì cậu ta, đúng không?”

Căn phòng rộng rãi nhất thời lặng ngắt như tờ.

Người của ba gia tộc lớn khác đều vô cùng kinh ngạc, tựa như không ngờ Phương Nho lại to gan như vậy, chất vấn Long Tấn ngay trước mặt mọi người.

Mặc dù họ cũng biết nguyên nhân Long Tấn muốn đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp là bởi vì Dương Chấn, nhưng không ai dám nói trước mặt mọi người.

Nhưng trong lời nói của Phương Nho lại vô cùng khinh thường Dương Chấn.

Thấy Long Tấn sắp nổi điên, lúc này Dương Chấn bồng nói: “Cho dù Hoàng tộc họ Diệp nhằm vào Đế Thôn, hay là vì muốn thể hiện sức mạnh trước mặt các thế lực đứng đầu Chiêu Châu để tám phương kinh sợ, ông chủ Phương cho là nếu Hoàng thành Long chọn thế yếu, là có thể khiến Hoàng tộc hò Diệp đối xử lễ độ sao?”

“HừI”

Phương Nho lạnh lùng nói: “Tôi không cầu Hoàng tộc họ Diệp đối xử lễ độ, chỉ cầu nhà họ Phương có thể bình an vô sự”.

“Nếu ông là Long Hoàng, mà lại không suy nghĩ cho an nguy của Hoàng thành Long, đó chính là bi ai của các gia tộc ở Hoàng thành Long!”

“Láo xược!”

Long Tấn tức giận quát một tiếng, vỗ bàn đứng lên, không nhịn được cơn giận: “Phương Nho, ông thật sự cho là tôi không dám ra tay với ông?”

Phương Nho ra vẻ không sợ gì cả, cười lạnh nói: “Long Hoàng, ông là Hoàng Chủ của Hoàng thành Long, sao có thể không dám ra tay với tôi?

Tôi chỉ nói thật mà thôi, nếu Long Hoàng không muốn nghe, cứ coi như tôi bộc bạch hết rồi, còn ngày mai Long Hoàng muốn đối mặt với Hoàng tộc họ Diệp như thế nào, cũng do Long Hoàng quyết định. Chỉ là nhà họ Phương chúng tôi không muốn vì một người không liên quan mà đẩy mình vào cảnh nguy nan”.

Hiển nhiên, người không liên quan mà lão ta nói là Dương Chấn.

Dứt lời, lão ta đứng lên, ánh mắt liếc qua mọi người, cuối cùng rơi trên người Long Tấn, lạnh nhạt nói: “Tôi vốn tưởng rằng Long Hoàng triệu †ập chúng tôi tới đây thật sự là vì thượng lượng đối sách ngày mai. Lại không ngờ răng chúng tôi đã thể hiện rõ thái độ của mình, nhưng Long Hoàng vẫn không muốn nghe, mà khăng khăng làm theo ý mình, đã như vậy thứ cho tôi không thể theo cùng”.

Nói xong, lão ta định rời đi.

Nhưng lão ta vừa mới đi được mấy bước, hai cao thủ của Hoàng tộc họ Long đã chặn đường lại.

Phương Nho nhất thời nhíu mày, sau đó lại đưa mắt nhìn về phía Long Tấn, lạnh lùng nói: “Long Hoàng định ra tay với tôi sao?”

Long Tấn tức giận không thể kiềm được, chỉ không lên tiếng, từ đầu đến cuối ánh mắt âm trầm vẫn chằm chằm Phương Nho.

Phương Nho không cam lòng yếu thế, sau đó một luồng khí thế võ đạo như có như không cũng tràn ra từ trên người lão ta.

Hiển nhiên, một khi Long Hoàng ra tay với lão ta, lão ta cũng tuyệt đối không ngồi chờ chết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2276


Chương 2276:

Lúc này, những người đứng đầu của ba gia tộc lớn khác đều không nói gì, sâu trong đáy mắt đầy vẻ chờ mong.

Hoàng tộc họ Long của hiện tại đã trải qua một lần rung chuyển lớn, tổn thất không ít cao thủ Thần Cảnh, thậm chí ngay cả Long Phúc – Long Hoàng đời trước cũng bị Vô Danh g**t ch*t.

Người của các thế lực lớn ở Hoàng thành Long chỉ biết Long Hoàng đời trước đã chết, cũng biết Hoàng tộc họ Long đã mất rất nhiều cao thủ Thần Cảnh, nên thực lực hiện tại đã giảm đi rất nhiều.

Còn rốt cuộc Hoàng tộc họ Long đã xảy ra chuyện gì, ngoài người của Hoàng tộc họ Long thì không ai biết.

Bởi vậy mấy gia tộc lớn ở Hoàng thành Long mới dám công khai nghi ngờ Long Tấn. Nếu không phải Long Tấn muốn giết người, sợ là không chỉ Phương Nho, chủ của ba gia tộc lớn vẫn sẽ tiếp tục làm khó Long Tấn.

Dương Chấn hơi híp mắt lại, nhưng anh không nhúng tay vào. Đây là chuyện của Hoàng thành Long, có một số chuyện Long Tấn phải tự xử lý.

Chỉ khi Long Tấn xử lý tốt, mới có thể cắt đứt mối hoạ sau này.

“Phương Nho, tôi cho ông thêm một cơ hội lựa chọn cuối cùng”, Long Tấn bỗng nhiên nói.

Lần này, sự tức giận trên người lão ta tựa như đột nhiên biến mất, giọng điệu hết sức bình tĩnh.

Nhưng ai ai ở đây cũng có thể cảm nhận được dưới sự bình tĩnh của Long Tấn, đang ẩn giấu một cơn cuồng nộ kinh người.

Phương Nho cũng thầm lo âu, lão ta dám làm như vậy cũng là đang đánh cược, cược Long Tấn không dám tùy tiện ra tay với lão ta.

Dẫu sao cảnh giới võ đạo của lão ta đã sớm bước vào Thần Cảnh đỉnh phong.

Trong mắt lão ta, Long Tấn cũng ở cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong, nhưng lão ta lại không biết thực lực võ đạo của Long Tấn đã sớm bước vào cảnh giới bán bộ Siêu Phàm Cảnh, chỉ còn một chút nữa thôi là đột phá Siêu Phàm Cảnh.

Yên lặng hồi lâu, Phương Nho bỗng nhiên cười lạnh: “Tôi không cần bất kỳ ai cho tôi cơ hội, chỉ biết là tất cả cơ hội đều nằm trong tay mình”.

Dứt lời, lão ta dứt khoát xoay người, bước đi.

“Xem ra tôi không ra uy, có vài người thật sự khi dễ tôi”, Long Tấn bỗng nói.

Sau đó, một luồng khí thế mạnh mẽ tản ra từ cơ thể lão ta.

Phương Nho mới đi tới cửa phòng bao bỗng dừng bước, ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, trong sự khiếp sợ còn vô cùng sợ hãi: “Ông… cảnh giới võ đạo của ông đã là bán bộ Siêu Phàm Cảnh!”

Không chỉ Phương Nho mà người đứng đầu của ba gia tộc còn lại đều cực kỳ ngạc nhiên, đồng thời trong lòng họ cũng dâng lên sự vui mừng, chẳng qua là ba người không kích động ra mặt như Phương Nho mà thôi.

Bán bộ Siêu Phàm Cảnh và Thần Cảnh đỉnh phong thoạt nhìn chỉ chênh lệch nhau nửa cảnh giới, trên thực tế, từ Thần Cảnh đỉnh phong đến bán bộ Siêu Phàm Cảnh không khác nào đi trên rãnh trời.

Rất nhiều cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong đến cuối đời đều không thể bước chân vào bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Một khi chạm được ngưỡng cửa ấy, họ sẽ có hy vọng đột phá vào Siêu Phàm Cảnh chân chính.

Phương Nho chỉ có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong, lại thêm thiên phú võ thuật cũng bình thường, có lẽ cả đời cũng không thể đột phá tiến vào bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Nhưng giờ đây, lão ta lại chợt nhận ra Long Tấn đã là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, đã thế còn cực kỳ muốn g**t ch*t mình. Có thể thấy được Phương Nho hoảng sợ đến mức độ nào.

“Xin Hoàng Chủ tha thứ cho tôi, tôi biết lỗi rồi!

Tôi biết lỗi rồi!”

Hai chân lão ta mềm nhũn, quỳ phịch xuống đất, ngay cả xưng hô với Long Tấn cũng đổi từ Long Hoàng sang Hoàng Chủ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2277


Chương 2277:

“Hừ!”

Long Tấn lạnh giọng nói: “Ngay từ lúc cư xử không phải phép với cậu Chấn, đó là thời điểm ông phải chết rồi”.

Lão ta nói xong thì bùng nổ ra sát khí khủng khiếp.

Trong tích tắc, thân thể Long Tấn chợt biến mất rồi xuất hiện trước người Phương Nho, tung một cú đấm ra.

“Oành!”

Khi nắm đấm của Long Tấn sắp đến, trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen xuất hiện trước mặt Phương Nho và giơ tay tung chưởng. Bàn tay của hai người va chạm vào nhau.

“Âm ầm ầm!”

Chịu ảnh hưởng từ khí kình kinh khủng, Long Tấn bị đánh bay ra ngoài.Cùng lúc đó, tất cả những vật dụng làm bằng thủy tinh ở trong phòng bao đều bể tan tành.

Mọi người còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì Phương Nhovà cao thủ thần bí khoác áo choàng đen kia đã biến mất.

“Hoàng Chủ!”

Sắc mặt của ai nấy đều biến đổi, mau chóng chạy đến trước người Long Tấn.

Họ thấy khuôn mặt của lão ta rất tái nhợt, uy thế võ đạo cũng yếu đi không ít.

Long Tấn sầm mặt xuống, cố gắng điều chỉnh hơi thở. Giờ đây lão ta có muốn nói một câu cũng không được, bởi vì một khi lên tiếng thì ngụm máu đang nghẹn trong lồng ngực sẽ lập tức phun ra ngoài.

Giữa lúc đó, Dương Chấn chạy đến.

Lòng anh tràn đây phân nộ. Bản thân đang ở đây mà lại có kẻ dám ra tay với Long Tấn, đã thế còn làm lão ta bị thương nặng.

Nếu không vì kẻ thần bí kia đang nóng lòng mang Phương Nho đi thì có khi đã g**t ch*t Long Tấn rồi.

Không phải Dương Chấn không cảnh giác mà là do người thần bí kia không hề tỏa ra một chút khí thế võ đạo nào, kể cả bây giờ cũng như thế.

Phương Nho mà không phát ra dao động năng lượng vô cùng lớn trong lúc được kẻ thần bí mang đi thì sợ là anh đã không thể nắm bắt được vị trí của kẻ đó.

Trong lòng Dương Chấn chợt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc – Black Doctor.

Chẳng qua ông ta đã bị Vô Danh bóp vỡ tim khi ở Hoàng tộc họ Long, theo lý mà nói thì đã chết rồi mới đúng.

Như thế vẫn chưa hết, trong vụ việc xảy ra ở Hoàng tộc họ Thượng Quan, Đậu Hầu – chủ gia tộc họ Đậu – đã từng uống một loại thuốc nên dẫn đến thực lực tăng một cách đột biến.

Tất cả mọi chuyện đều chỉ về Black Doctor.

Trên người cao thủ thần bí khoác áo choàng đen kia không hề phát ra bất kỳ khí thế võ đạo nào vậy mà lại có thể đánh trọng thương một người đã bước vào bán bộ Siêu Phàm Cảnh như Long Tấn chỉ trong một đòn, điều đó nói lên rằng thực lực của kẻ thần bí này chính là Siêu Phàm Cảnh.

“Đứng lại cho tôi!”

Dương Chấn hét lớn rồi tăng tốc đuổi theo.

Kẻ thần bí ở đăng trước như không nghe thấy tiếng thét của anh, chỉ tiếp tục phóng đi như bay.

Tuy nhiên, khoảng cách giữa Dương Chấn và đối phương đang không ngừng được kéo gần.

Một vấn đề nữa là tên cao thủ thần bí này còn mang theo Phương Nho.

Nói cách khác, nếu đối phương không mang theo lão ta thì thậm chí có khả năng Dương Chấn sẽ không thể đuổi kịp.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2278


Chương 2278:

Điều này làm cho nỗi kinh ngạc trong lòng Dương Chấn càng lớn hơn. Trong tình hình thế này mà đối phương lại mang Phương Nho đi, rất có thể là vì nhằm vào anh.

Khoảng cách với Dương Chấn càng lúc càng gần, cuối cùng cao thủ thần bí mới ý thức được rằng không thể mang Phương Nho theo cùng.

Kẻ đó không do dự lựa chọn vứt bỏ lão ta.

Dương Chấn vốn muốn tiếp tục đuổi theo nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh. Đúng như anh đoán, vì không còn trói buộc nên kẻ thần bí còn lao nhanh hơn vừa rồi, hoàn toàn không thể đuổi kịp. R Trên người đối phương lại không có chút hơi thở võ thuật nào, chẳng mấy chốc Dương Chấn đã mất dấu kẻ đó.

“Rốt cuộc là ai?”, sắc mặt của anh hết sức tối tăm.

Ngày mai chính là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm, vốn dĩ Dương Chấn đã rất áp lực khi phải một mình đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, bây giờ lại xuất hiện thêm một cao thủ thần bí.

“Mặc kệ là ai, chỉ cân dám nhắm vào tôi, tôi nhất định sẽ khiến kẻ đó có đi mà không có về”, nói rồi anh xoay người bỏ đi.

Dương Chấn nhanh chóng tìm được Phương Nho.

Chẳng qua khi anh tìm đến nơi thì lão ta đã chết.

Thấy vậy, mối nghỉ ngờ lại nhen nhóm trong lòng Dương Chấn. Rõ ràng cao thủ thần bí kia đến đây để cứu Phương Nho, thế mà lúc sắp bị anh đuổi kịp lại nhẫn tâm vứt bỏ lão ta.

Nhưng tại sao lại muốn giết Phương Nho.

chứ?

Lễ nào, trên người lão ta còn cất giấu bí mật gì?

“Cậu Chấn!”

Ngay lúc này, một vài giọng nói đầy kính cẩn vang lên, là những người thuộc Hoàng tộc họ Long.

Dương Chấn khẽ gật đầu rồi xoay người, trở lại phòng bao.

“Cậu Chấn, xin cậu hãy cứu lấy bố của tôi”.

Anh vừa vào phòng bao thì nhìn thấy Long Tấn đang nằm trên ghế sofa, thoi thóp thở.

Ngoài Phương Nho đã chết, người đứng đầu của ba gia tộc còn lại đều có vẻ mặt nặng nề, có điều không ai dám tỏ ra ngang ngược với Dương Chấn.

Không phải họ dè chừng anh mà vì sự hùng mạnh của Long Tấn gây cho họ cảm giác rất nguy hiểm. Lão ta đã kính trọng với Dương Chấn như thế mà họ còn dám khiêu khích anh thì chỉ có nước bị ghi hận thôi.

Dương Chấn không nói gì, kiểm tra tình trạng của Long Tấn một lượt rồi lấy một viên đan dược ra, đặt vào trong miệng lão ta.

Đây là đan dược mà Phùng Tiểu Uyển đã cho trước khi anh rời khỏi Hoàng tộc họ Thượng Quan, chỉ có một viên duy nhất, ai bị thương nặng mà uống nó thì sẽ nhanh chóng được chữa trị.

Chẳng qua loại đan dược thế này chỉ có một viên.

Dương Chấn không do dự đưa nó cho Long Tấn.

Những người khác không biết anh đã cho Long Tấn uống thứ gì, chỉ biết anh sẽ không hại lão ta.

Năm phút sau khi Long Tấn uống đan dược, cơ thể lão ta ngập tràn một nguồn sức sống mãnh liệt.

Sắc mặt của Long Tấn cũng tốt hơn thấy rõ.

Không chỉ vậy, khí thế võ đạo của lão ta cũng dần dần trở nên mạnh hơn.

“Hoàng Chủ khỏe lại rồi!”

Một cao thủ Hoàng tộc họ Long vui mừng khôn xiết, trên khuôn mặt đây sự khó tin: Không ngờ trên đời này lại có đan dược thần kỳ như vậy”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2279


Chương 2279:

Người này là thần y của Hoàng tộc họ Long, vừa rồi chính ông ta đã khám cho Long Tấn nên biết rất rõ thương thế của lão ta nghiêm trọng đến nhường nào, còn tưởng rằng lão ta sẽ chết.

Không ngờ chỉ năm phút sau khi được Dương Chấn cho ăn một viên đan dược, thương thế của Long Tấn đã bắt đầu hồi phục.

Những người trong Hoàng tộc họ Long tức thì càng sùng bái anh hơn.

Ba người Lâm Huy, Giang Văn Sơn và Vu Thủy đều cực kỳ kinh ngạc, cái nhìn đối với Dương Chấn cũng đã thay đổi.

Giữa lúc đó, Long Tấn bỗng nhiên mở mắt.

“Hoàng Chủ tỉnh lại rồi!”, tất cả mọi người đều vui mừng.

Những người ở đây đều biết vừa rồi Long Tấn đã bị thương nặng đến nhường nào, thế mà sau khi uống viên đan dược được Dương Chấn cho lại có thể tỉnh lại trong thời gian ngắn, có thể hiểu †ại sao bọn họ lại kinh ngạc đến vậy.

Long Tấn được một người trong Hoàng tộc họ Long đỡ dậy, áy náy nhìn Dương Chấn: “Cậu Chấn, tôi đã làm cậu thất vọng rồi!”

Anh lắc đầu, nghiêm túc nói: “Thực lực của đối phương đã bước vào Siêu Phàm Cảnh, có thể xuất hiện trong phòng mà không bị ai phát hiện đủ để chứng tỏ sự mạnh mẽ của kẻ đó”.

“Với thực lực hiện giờ của ông, bị kẻ đó đánh trọng thương mà có thể còn sống là may phước lắm đấy”.

Ai chưa tiến vào Siêu Phàm Cảnh thì tất cả đều chỉ là giun dế, cho dù cảnh giới của cao thủ thần bí kia chỉ nằm ở Siêu Phàm Nhất Cảnh thì khi dùng hết sức lực vẫn có thể g**t ch*t Long Tấn có thực lực bán bộ Siêu Phàm Cảnh một cách dễ dàng.

Long Tấn cay đăng gật đầu, đột nhiên ánh mắt hơi chững lại, kinh ngạc thốt lên: “Tôi có cảm giác thương thế của mình đang phục hồi rất nhanh, mà hình như thực lực cũng có tăng lên nữa.

Lão ta mới tỉnh lại nên chưa biết Dương Chấn vừa cho mình uống một viên đan dược chữa thương, ký ức vẫn còn dừng ở lúc trúng một đòn của cao thủ thần bí, suýt chết.

Lúc này, một người trong Hoàng tộc họ Long lên tiếng: ‘Là cậu Chấn, cậu ấy đã cho Hoàng Chủ uống một viên đan dược đấy ạ’.

Nghe vậy, Long Tấn quay phắt về phía Dương Chấn, trong mắt tràn đầy sự biết ơn: “Cậu Chấn, có lẽ cả đời tôi đều không thể trả lại ơn cứu mạng này, sau này cần tôi làm việc gì thì cậu cứ nói nhé, tôi nhất định sẽ không phụ lòng cậu”.

Chỉ có bản thân lão ta mới biết thương thế của mình nghiêm trọng đến đâu.

Có thể nói rằng, nếu Dương Chấn không cho dùng đan dược thì dù lão ta có thể còn sống, tu vi cũng sẽ bị mất hết.

Nhưng bây giờ, Long Tấn không chỉ sống sót mà ngay cả cảnh giới võ thuật cũng tăng tiến.

Lão ta cảm thấy mình chỉ còn một bước nữa là đột phá, tiến vào Siêu Phàm Cảnh.

Dương Chấn lại ra chiều không quan tâm mà khoát tay, nặng nề nói: “Xem ra đã có rất nhiều cao thủ đến Yến Đô để tham dự tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp”.

Những người khác tức thì im lặng.

Cao thủ thần bí đột nhiên xuất hiện kia có thực lực rất mạnh, nếu không thì đã không thể chạy trốn khỏi tay Dương Chấn.

Nghĩ đến điều này, hầu như ai cũng cảm thấy lo sợ.

“Sau chuyện hôm nay, chắc hẳn các vị đã biết thái độ của tôi đối với Hoàng tộc họ Diệp rồi nhỉ?

Phải làm thế nào, không cần tôi nói các vị cũng hiểu rồi chứ?”

Long Tấn đột nhiên nhìn lướt qua tất cả mọi người, mở miệng nói.

Lâm Huy nhanh chóng tỏ thái độ: “Kính xin Hoàng Chủ yên tâm, chúng tôi biết nên làm gì”.

Giang Văn Sơn và Vu Thủy cũng lần lượt tuyên bố.
 
Back
Top Bottom