Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2280


Chương 2280:

Sau khi những người khác rời đi, sắc mặt của Long Tấn sa sầm, lạnh giọng nói: “Đúng là khi dễ Hoàng tộc họ Long. Đợi sau khi chuyện ở Yến Đô kết thúc, đó sẽ là thời điểm chỉnh đốn các thế lực trong Hoàng thành Long”.

Dứt lời, lão ta đưa mắt sang Dương Chấn, nghiêm túc bảo rằng: “Thưa cậu Chấn, tôi rất xin lỗi vì chuyện hôm nay. Tôi cứ tưởng mọi chuyện Sẽ rất thuận lợi, không nghĩ rằng lại xảy ra nhiều chuyện như thế”.

Dương Chấn lắc đầu, hỏi: “Ông có biết gì về Phương Nho không?”

Long Tấn hơi thắc mắc nhưng vẫn gật đầu trả lời: “Bình thường Phương Nho hay tỏ ra là một người ngay thẳng, nhưng thực tế thì ông ta ỷ vào việc có thực lực Thần Cảnh đỉnh phong nên không xem Hoàng tộc họ Long ra gì. Khi Long Hoàng tiền nhiệm vẫn còn, ông ta đã muốn giết Phương Nho nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội”.

Lông mày của Dương Chấn lập tức nhíu lại.

Lão ta nói như vậy tức là không biết Phương Nho có âm thầm câu kết với ai hay không.

“Cậu Chấn, sao đột nhiên cậu lại hỏi đến Phương Nho?”, Long Tấn hỏi.

Anh trả lời: “Đáng ra trong tình cảnh như hôm nay, cho dù Phương Nho có ngang tàng đến đâu cũng sẽ thu bớt lại chứ không phải như thế, tôi nghi ngờ ai đó đã xúi giục ông ta”.

“Không chỉ Phương Nho, chuyện đó có thể cũng đã xảy ra với người đứng đầu của ba gia tộc lớn còn lại. Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, dù sao thì đó cũng là người trong Hoàng thành Long, ông hiểu về bọn họ nhiều hơn tôi”.

Nghe thấy lời này của Dương Chấn, nét mặt của Long Tấn trở nên tối tăm. Lão ta trầm tư một lát rồi mới lên tiếng: “Cậu Chấn nghi ngờ cũng có lý, bình thường nhà họ Phương có kiêu ngạo đến đâu cũng không dám công khai đối đầu với Hoàng tộc họ Long”.

“Ba gia tộc lớn còn lại thì đáng ra càng không dám làm vậy mới đúng. Ban đầu, tôi cho rằng vì tôi chỉ vừa mới nhậm chức Hoàng Chủ nên họ không phục, bây giờ xem ra đó chỉ là một phần nguyên nhân, chủ yếu vấn là do họ được ai đó chống lưng”.

“Hoàng tộc họ Diệp dám gióng trống khua chiêng mở tiệc chiêu đãi các gia tộc quyền quý như thế chắc chắn là đã chuẩn bị sẵn sàng”.

“Nếu như tôi không đoán sai thì thế lực đứng sau bốn gia tộc lớn của Hoàng thành Long chính là Hoàng tộc họ Diệp”.

“Tôi còn đoán rằng, không chỉ bốn thế lực đó mà sau lưng của các gia tộc đứng đầu Hoàng thành Thượng Quan và Hoàng thành Đoàn cũng có bóng dáng của Hoàng tộc họ Diệp”.

Nghe Long Tấn nói xong, ngay cả Dương Chấn cũng cảm thấy thảng thốt.

Anh vốn chỉ nghĩ đến việc nhà họ Phương có thể đã bị ai đó xúi giục, sau khi nghe Long Tấn phân tích, anh nghĩ răng cho dù suy đoán của lão †a không đúng thì cũng không khác chân tướng là bao.

Như vậy thì, các gia tộc đứng đầu Hoàng thành Thượng Quan và Hoàng thành Đoàn đều đã bị Hoàng tộc họ Diệp mua chuộc rồi hay sao?

Dễ thấy rằng nếu những gì Long Tấn vừa đoán là đúng thì trong bữa tiệc mừng Diệp Lâm được một trăm tuổi ngày mai, chỉ cần Hoàng tộc họ Diệp vung tay lên thì không cần họ tự ra tay, những gia tộc lớn trong ba Hoàng thành đã chủ động khiêu khích Hoàng tộc phía trên mình.

“Cậu Chấn, chuyện này rất quan trọng, phải nghĩ cách liên lạc với Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Đoàn thôi, chờ đến tiệc mừng thọ ngày mai thì đã muộn rồi”, Long Tấn đưa ra ý kiến.

Dương Chấn gật đầu: “Bên Hoàng tộc Thượng Quan để tôi, còn ông liên lạc với Hoàng tộc họ Đoàn để bảo họ chuẩn bị sẵn sàng đi”.

“Vâng!”, Long Tấn đáp.

Hai người lập tức làm việc, Dương Chấn nhanh chóng liên lạc với Thượng Quan Hoàng.

“Cậu Chấn, muộn thế này rồi sao đột nhiên gọi cho tôi vậy?”, Thượng Quan Hoàng vừa cười vừa hỏi.

Dương Chấn không nói lời thừa thãi, đi thẳng vào vấn đề: “Ông phải cẩn thận với tất cả những gia tộc trong Hoàng thành Thượng Quan được mời. Rất có thể họ đã bị Hoàng tộc họ Diệp mua chuộc…”

Sau đó, anh kể sơ lược chuyện vừa xảy ra cùng với phỏng đoán của Long Tấn cho lão ta biết.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2281


Chương 2281:

Dương Chấn nói xong, Thượng Quan Hoàng lập tức tuyên bố: “Cậu Chấn đừng lo, tôi sẽ cẩn thận sàng lọc. Có điều, hiện giờ trong các gia tộc lớn ở Hoàng thành Thượng Quan chỉ có Lý Trọng của nhà họ Lý là đi theo cậu, đương nhiên ông ta sẽ không dính dáng gì đến Hoàng tộc họ Diệp.

Các thị tộc còn lại thì chỉ thay thế cho nhà họ Đậu và nhà họ Thái, thế lực hoàn toàn kém xa, chắc có lẽ Hoàng tộc họ Diệp sẽ không ngu ngốc đến mức vấy tay với họ đâu”.

Dương Chấn đáp lời: ‘Dù thế nào thì ông cứ sàng lọc toàn bộ nhân lúc tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp chưa diễn ra đi, nếu kéo đến ngày mai thì sẽ muộn đấy”.

“Rõ, thưa cậu Chấn”, Thượng Quan Hoàng vội vàng nhận lệnh.

Sau khi Dương Chấn tắt cuộc gọi với Thượng Quan Hoàng thì phía Long Tấn cũng đã liên lạc với Đoàn Hoàng xong.

“Giờ chỉ còn xem ngày mai thế nào thôi!”, anh nói.

Một đêm yên bình trôi qua, mặt trời ló dạng ở đằng Đông báo hiệu ngày mới đã đến. Hôm nay chính là ngày tổ chức tiệc mừng trăm tuổi của Diệp Lâm.

Mới sáng sớm thì Long Tấn đã gọi cho Dương Chấn.

“Cậu Chấn, vừa rồi Đoàn Hoàng có gọi cho tôi, nói rằng rất cảm ơn vì cậu đã nhắc nhở’, lão †a nói.

“ð2”

Dương Chấn hơi kinh ngạc, đương nhiên biết Đoàn Hoàng nói câu này với Long Tấn là có ý gì.

“Ngoài ra, Đoàn Hoàng còn bảo rằng trước đây có chút mâu thuần với cậu, hy vọng cậu rộng lòng bỏ qua, sau chuyện ở Yến Đô sẽ đến thăm cậu”. ‹ Long Tấn lại nói tiếp: “Tuy Đoàn Hoàng chỉ nói sơ vậy nhưng nghe giọng điệu thì rất kính trọng cậu’.

Dương Chấn khẽ mỉm cười, trong đôi mắt hiện lên sự lạnh lẽo: “Không phải kính trọng tôi đâu, ông ta muốn vẹn cả đôi đường đấy”.

Long Tấn vốn còn chưa hiểu lắm, nghe anh nói xong thì chợt tỉnh ngộ.

“Tôi hiểu rồi ạ, nếu Đoàn Hoàng thật sự muốn thăm cậu thì đã đi ngay bây giờ thay vì chờ đến tận khi tiệc mừng thọ của Diệp Lâm kết thúc. Bởi vì lúc này mà đến gặp cậu thì sẽ bị truyền đến tai bọn Hoàng tộc họ Diệp”, lão ta phân tích.

Dương Chấn nói: ‘Bởi vậy mới nói Đoàn Hoàng rất ranh ma. Nếu Hoàng tộc họ Diệp bị tôi hạ bệ thì ông ta sẽ đến hỏi thăm tôi. Nếu tôi bị Hoàng tộc họ Diệp tiêu diệt thì ông ta sẽ tránh tôi thật xa để không phải chịu lửa giận của những người đó’.

“Chẳng qua ông ta mưu kế sai người rồi”.

Nét mặt của Dương Chấn cực kỳ lạnh lùng.

Anh không thích những kẻ lắm mưu nhiều kế, vậy mà Đoàn Hoàng lại làm ra hành động như vậy. Dương Chấn vốn đã có mâu thuẫn với Hoàng tộc họ Đoàn vì chuyện của Đoàn Vô Nhai, lần này lại thêm thái độ của Đoàn Hoàng, anh vô cùng thất vọng.

“Đúng là gió chiều nào theo chiều nấy”, Long Tấn lạnh giọng nói.

Dương Chấn giơ tay xem đồng hồ, híp mắt nói: “Còn một tiếng nữa là tiệc mừng thọ của Diệp Lâm bắt đầu”.

Cúp máy, anh đứng trước cửa sổ sát đất, tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt.

Hôm nay chính là ngày giải quyết ân oán với Hoàng tộc họ Diệp, chỉ cần xong chuyện này thôi là có thể đón người thân của anh về rồi.

Nhìn bức ảnh gia đình được đặt trên tủ đầu giường, vẻ tàn khốc trong mắt Dương Chấn biến mất, thay vào đó là nhớ nhung và dịu dàng. Anh lẩm bẩm: “Thanh Tâm, Tiêu Tiêu, hai mẹ con chờ anh nhé!”

Giữa lúc đó, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng động cơ rồ rồ.

Vẻ nhu hòa trên gương mặt của Dương Chấn chợt tát, thoáng qua tia lạnh lẽo.

Dinh thự Vân Phong là khu vực chỉ thuộc về anh, không được anh cho phép, không một ai được phép đi vào. Nhưng bây giờ lại có một chiếc xe xa lạ đi thẳng vào trong.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2282


Chương 2282:

Quan trọng hơn, những người vừa xuống xe đều là những khuôn mặt xa lạ.

Khi Dương Chấn xuống phòng khách ở tầng một, nhóm ba người đã tiến vào phòng khách.

Người trung niên cầm đầu đang ngồi trên sofa, sau lưng là hai ông lão mặc đồ vải.

Trên người của hai ông lão kia thấp thoáng có hơi thở của Siêu Phàm Cảnh.

Người trung niên trông khoảng bốn mươi lăm tuổi, nhưng làm Dương Chấn bất ngờ là ở ông ta cũng có uy thế của Siêu Phàm Cảnh.

Tại Chiêu Châu này, đây là lần đầu tiên anh gặp được người có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi.

Mà điều then chốt là có hai cao thủ Siêu Phàm Gảnh khác đi theo người trung niên này, như vậy có thể thấy ông ta có thân thế rất lớn.

Trong lúc Dương Chấn quan sát người trung niên thì ông ta cũng đang quan sát anh.

Đối với người trung niên, số tuổi nhỏ đến khó tin của Dương Chấn hoàn toàn vượt ngoài dự đoán. Mà điều làm ông ta ngỡ ngàng hơn hết là hơi thở Siêu Phàm Cảnh phát ra từ trên người anh. š Với thân phận và địa vị của mình, ông ta có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh khi chỉ mới bốn mươi lăm tuổi đã là có thiên phú vô cùng xuất sắc rồi, nhưng so với Dương Chấn thì quả là chẳng ra gì.

“Cậu là Dương Chấn?”

Người trung niên đột nhiên lên tiếng.

Nơi này là nhà của Dương Chấn nhưng người này lại tỏ ra mình mới là chủ nhân của căn nhà này.

Dương Chấn nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Ông là ai?”

Có người dám kiêu ngạo ở ngay địa bàn của mình, anh cực kỳ không vui.

Mà sự chất vấn của Dương Chấn cũng làm cho người trung niên khó chịu, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt, giọng ông ta lạnh ngắt: “Trả lời câu hỏi của tôi!”

Dương Chấn không đáp lời, chỉ nhìn chăm chăm người trung niên.

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Ông ta cười khẩy, ra lệnh: “Dạy cho cậu ta một bài học đi!”

Người trung niên nói xong thì một cao thủ Siêu Phàm Cảnh ở đằng sau di chuyển, trong nháy mắt xông về phía Dương Chấn.

Nhưng anh vẫn chỉ đứng tại chỗ, không động đậy chút nào, vấn nhìn người trung niên với đôi mắt lạnh đến tận cùng.

Thấy Dương Chấn dám thờ ơ như thế, ông ta cười nhạo: “Không biết tự lượng sức!”

“Chán sống!”

Ông lão có thực lực Siêu Phàm Cảnh kia giận dữ quát, đột nhiên tung một cú đấm ra. “

Năm đấm sắp sửa trúng vào mặt Dương Chấn.

“Bộp!”

Vào thời khäc ngàn cân treo sợi tóc, anh đột nhiên giơ tay chộp lấy cổ tay của ông lão.

Giờ phút này, bầu không khí im lặng như tờ!

Người trung niên và ông lão Siêu Phàm Cảnh khác đều trợn tròn hai mắt, trên mặt đầy vẻ khó tin.

Người đang bị Dương Chấn tóm lấy cổ tay thì con ngươi co rút, nghiêm nghị nhìn anh, cảm giác được sát ý cực kỳ kh*ng b*.

Lão ta là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh, thế mà vẫn nhận thấy được luồng áp lực như đào núi lấp biển từ Dương Chấn đang đứng trước mặt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2283


Chương 2283:

Tay của anh cứng như kềm làm cho lão ta không có cách nào vùng ra được.

“Thả rat”

Ông lão tức đến đỏ cả mặt, nghiến răng quát.

“Nhóc con, cậu cũng khá đấy. Thả người của tôi ra, tôi sẽ không chấp nhặt với cậu”.

Mặc dù người đàn ông trung niên rất đỗi kinh ngạc nhưng ngay sau đó đã lấy lại bình tính, kiêu ngạo nhìn Dương Chấn.

Ông lão Siêu Phàm Cảnh khác cũng cảnh giác, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào.

“Nếu còn lần sau thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Dương Chấn lạnh lùng đáp rồi thả tay ra, sau đó ngồi xuống đối diện với người trung niên.

Sở dĩ anh không giết ông lão kia là vì chưa rõ mục đích của đối phương. Chưa rõ đối phương có ý đồ gì mà tùy ý gây thù chuốc oán thì không phải một hành động sáng suốt.

Còn một tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ bắt đầu, áp lực mà Dương Chấn sắp phải đối mặt là rất lớn, bớt được rắc rối chừng nào hay chừng đó.

Lần này, người trung niên không tỏ ra khinh thường anh nữa, trong mắt hiện lên sự trầm trọng.

“Tôi họ Vũ, tên Dương, cô của tôi bảo tôi đến †ìm cậu. Phải rồi, cô của tôi tên là Vũ Vũ Lan”.

Vũ Dương mở miệng nói, nhưng giọng điệu vẫn mang sự cao ngạo như cũ.

Nghe thấy cái tên Vũ Vũ Lan, nét mặt của Dương Chấn trở nên kỳ lạ.

Lúc ở đỉnh Ninh Sơn tại Ninh Châu, anh đã dốc hết sức và thành công đánh bại Vũ Vũ Lan, thậm chí còn suýt g**t ch*t bà ta.

Bây giờ bà ta lại bảo cháu trai đến gặp mình.

Rõ ràng đối phương không tới đây để giết anh, nếu không thì vừa gặp đã nhào lên đánh rồi chứ chẳng phải nói nhiều lời như thế này.

Điều đó làm cho Dương Chấn khá tò mò về mục đích của Vũ Dương.

“Tìm tôi có chuyện gì vậy?””, anh hờ hững hỏi.

Vũ Dương nhìn Dương Chấn, mở miệng nói: “Cô của tôi muốn hợp tác với cậu”.

Nghe thấy câu này của ông ta, Dương Chấn cười khẩy: ‘Hợp tác? Lúc trước Vũ Vũ Lan muốn giết tôi còn suýt bị tôi giết ngược lại cơ mà, sao lại muốn hợp tác với tôi?”

“Mấy lời lừa con nít này thì miễn đi, có mục đích gì cứ nói thẳng!”

Hiện giờ, cảnh giới võ thuật của Dương Chấn đã tiến vào Siêu Phàm Nhị Cảnh, trong khi Vũ Vũ Lan lại có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh. Nếu hai người lại đấu với nhau một lần nữa, anh tin chắc rằng mình có thể đánh bại bà ta trong một đòn chứ không phải suýt chút nữa đã bị giết như mấy tháng trước.

Chính tay Dương Chấn đã g**t ch*t con trai của Vũ Vũ Lan, anh không tin bà ta thật lòng muốn hợp tác với mình.

Vũ Dương nghe thấy câu trả lời của anh thì chấn động trong lòng. Là cháu trai của Vũ Vũ Lan, đương nhiên ông ta biết thực lực của cô mình là Siêu Phàm Tam Cảnh.

Thế mà Dương Chấn lại nói trước đây đã suýt g**t ch*t Vũ Vũ Lan, như vậy chẳng phải có nghĩa rằng từ mấy tháng trước anh đã có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh rồi ư?

Phải rồi, Vũ Dương sực nhớ ra mấy tháng trước Vũ Vũ Lan đã rời nhà, lúc quay về thì hơi thở rất yếu ớt, nhìn là biết bị thương vô cùng nghiêm trọng.

Có lẽ nào, Dương Chấn nói rằng suýt g**t ch*t bà ta chính là vào lần đó?

Càng nghĩ, Vũ Dương càng bàng hoàng.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2284


Chương 2284:

Kể cả khi ở trong Hoàng tộc cổ xưa, ông ta có thể bước vào Siêu Phàm Cảnh trước năm bốn mươi lăm tuổi đã là có thiên phú xuất sắc rồi.

Vậy mà Dương Chấn chưa đến ba mươi tuổi đã có thể địch lại cao thủ Siêu Phàm Tam Cảnh?

Nếu không được tận mắt nhìn thấy cảnh anh đánh bại cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh đi cùng mình chỉ trong nháy mắt, Vũ Dương tuyệt đối sẽ không tin.

“Cậu Chấn muốn đi thẳng vào vấn đề thì tôi sẽ nói thẳng. Không sai, cô của tôi luôn hận việc cậu đã giết con riêng của mình. Tính tình bà ấy có thù tất báo, một khi có cơ hội thì sẽ báo thù ngay”.

Vũ Dương nghiêm túc nói: “Tuy nhiên, việc này không gây cản trở gì cho hợp tác giữa chúng ta.

Tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sắp diễn ra, chúng tôi nhận được một tin tức đáng tin cậy rằng ông ta đã đột phá tiến vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh, bên cạnh ông ta còn có Diệp Hoàng – một cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh, có thể nói hiện giờ Hoàng tộc họ Diệp đã có tư cách được xếp vào hàng ngũ Hoàng tộc cổ xưa’.

“Về phần vì sao Diệp Lâm lại tổ chức tiệc sinh nhật tại Yến Đô và mời nhiều thế lực hàng đầu Chiêu Châu đến dự như vậy, chắc không cần tôi nói cậu cũng biết rồi nhỉ?”

“Đúng vậy, họ muốn năm quyền kiểm soát Đế Thôn trong tay, từ đó trở thành Hoàng tộc cổ xưa chân chính’.

“Bên cạnh đó còn có một chuyện vô cùng quan trọng, đó là Diệp Lâm muốn giết cậu để răn đe các gia tộc khác”.

Sau khi Vũ Dương nói những lời này, sắc mặt của Dương Chấn trở nên cực kỳ tối tăm.

Anh không hề nghĩ đến khả năng này. Thế mà cảnh giới võ thuật của Diệp Lâm đã là Siêu Phàm Ngũ Cảnh, thật sự quá ngoài dự đoán.

Lúc này đây, thực lực của Dương Chấn chỉ đang năm ở Siêu Phàm Nhị Cảnh, nếu không phải vì việc đã tu luyện đến tầng thứ năm của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh giúp cho sức mạnh tăng lên đáng kể thì anh hoàn toàn không phải đối thủ của kiếc ta.

Dương Chấn cố lắm cũng có thể bộc phát ra thực lực của Siêu Phàm Ngũ Cảnh, nhưng suy cho cùng vẫn không phải Siêu Phàm Ngũ Cảnh thật sự.

Huống hồ gì Hoàng tộc họ Diệp còn có một người vừa mới đột phá vào Siêu Phàm Nhất Cảnh là Diệp Hoàng nữa.

“Hợp tác thế nào?”

Sau một lúc trầm tư, Dương Chấn đưa mắt về phía Vũ Dương, hỏi.` Đối phương đề nghị hợp tác đương nhiên là đang nhäm vào lợi ích nào đó, anh không nghĩ ra trên người mình có cái gì để được Hoàng tộc họ Vũ coi trọng.

“Tôi biết răng cậu không muốn Đế Thôn xuất thế vì cho răng không thể khống chế được nó.

Một khi Đế Thôn xuất hiện, nó sẽ mang tai bay vạ gió đến cho toàn bộ Chiêu Châu”.

“Yêu cầu của Hoàng tộc cổ xưa tôi chỉ có một, đó là cậu hãy thừa kế Đế Thôn”.

Đế Thôn!

Lại là Đế Thôn!

Nét lạnh lùng trong mắt Dương Chấn càng rõ hơn. Trước kia là Vương tộc, giờ thì ngay cả Hoàng tộc thậm chí là Hoàng tộc cổ xưa cũng mưu tính đến nó.

“Cậu Chấn, tôi biết cậu không muốn Đế Thôn xuất hiện nhưng cậu đã không còn sự lựa chọn nào nữa. Nếu như cậu không kế thừa Đế Thôn, với sức mạnh của Hoàng tộc họ Diệp hiện nay thì tuy không thể đoạt lấy Đế Thôn nhưng vẫn hoàn toàn có thể nâng đỡ một thế lực nào đó làm bù nhìn cho mình”.

“Trước mắt, gần như có thể chắc chắn Hoàng tộc họ Diệp sẽ nghĩ cách làm Đế Thôn xuất thế, đã như vậy thì sao cậu-phải cố gắng ngăn cản việc đó xảy ra chứ?”

Lời nói của Vũ Dương nghe thì rất có lý nhưng Dương Chấn không phải kẻ ngốc, nếu không làm vì lợi ích, mắc mớ gì ông ta phải thuyết phục mình?

“Nếu Hoàng tộc họ Vũ ra mặt thì Hoàng tộc họ Diệp cũng đâu làm nên tích sự gì?”, anh chất vấn.

Vũ Dương khế mỉm cười: “Biết ngay cậu sẽ hỏi câu này mà, nhưng tôi chỉ có thể nói rằng, vì một số nguyên nhân, Hoàng tộc họ Vũ sẽ không can thiệp trực tiếp vào chuyện của Yến Đô’.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2285


Chương 2285:

“Các ông không thể can thiệp mà lại muốn hợp tác với tôi, để làm gì chứ? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là khuyên tôi thừa kế Đế Thôn?”, Dương Chấn cười khẩy.

Vũ Dương trả lời: ‘Mặc dù không thể can thiệp trực tiếp nhưng hành động trong bóng tối thì vẫn dễ thôi”.

Nói rồi ông ta chỉ vào ông lão vừa bị anh đánh bại trong một chiêu, giới thiệu: “Ông ấy tên là Tống Hữu, có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh”.

Ngay sau đó lại chỉ vào ông lão bên trái: “Ông ấy là Tống Tả, có thực lực Siêu Phàm Tam Cảnh”.

“Họ là anh em ruột, rất hiểu ý nhau, khi phối hợp có thể bộc phát ra sức mạnh sánh ngang với cao thủ Siêu Phàm Tứ Cảnh’.

“Quan trọng là họ không phải người của Hoàng tộc họ Vũ, chỉ là từng mang ơn cô của tôi nên lần này mới đồng ý giúp đỡ”.

“Chỉ cần cậu bằng lòng hợp tác với Hoàng tộc họ Vũ, hôm nay bất kể chuyện gì Tống Tả và Tống Hữu đều nghe theo mệnh lệnh của cậu”.

“Có nên hợp tác hay không thì cậu Chấn đây.

có thể cân nhắc, chỉ là tiệc mừng thọ của Diệp Lâm đã sắp bắt đầu, tốt hơn hết cậu nên quyết định thật nhanh”.

Dương Chấn hơi ngạc nhiên. Ban đầu anh còn cho rằng Tống Tả và Tống Hữu là người của Hoàng tộc, không ngờ họ lại tới đây để trả ơn cho Vũ Vũ Lan.

Chẳng qua, có một điêu làm Dương Chấn nghỉ ngờ là tại sao Hoàng tộc họ Vũ lại muốn Đế Thôn xuất thế.

Thậm chí họ còn cam chịu dùng ân tình của hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng phải làm vậy.

Anh không tin Hoàng tộc họ Vũ cất công như thế chỉ để cho Đế Thôn xuất thế mà không còn nguyên nhân nào khác.

Nhưng cũng biết dù mình có hỏi thì Vũ Dương cũng sẽ không tiết lộ.

“Tôi hỏi ông vấn đề cuối cùng, nếu tôi từ chối thì ông có chuyển sang hợp tác với Hoàng tộc họ Diệp không?”, Dương Chấn hỏi.

Anh lại được một phen bất ngờ khi Vũ Dương lắc đầu, cười nói: “Nếu cậu từ chối thì tôi sẽ mang họ rời khỏi đây, chúng tôi tuyệt đối không nhúng †ay vào ân oán giữa cậu và Hoàng tộc họ Diệp”.

Câu trả lời của ông ta càng khiến Dương Chấn cảm thấy khó hiểu hơn.

Đối phương trông có vẻ chỉ muốn Đế Thôn xuất thế, nhưng cố tình lại chỉ đích danh muốn anh thừa kế nó.

Dù biết Vũ Dương sẽ không trả lời, anh vấn không kìm được hỏi: “Tôi muốn biết tại sao lại vậy?”

Quả nhiên, ông ta mỉm cười lắc đầu: “Vừa rồi cậu đã nói sẽ hỏi câu cuối cùng rồi mài.

Dương Chấn ngẩn người, sực nhớ ra quả thật mình đã nói như vậy.

Anh hoàn toàn không muốn Đế Thôn xuất thế, nhưng bây giờ, Diệp Lâm của Hoàng tộc họ Diệp đã đột phá tiến vào Siêu Phàm Ngũ Cảnh, chỉ trông vào một mình anh mà muốn chống lại lão †a thì khó mà làm được.

Một khi Đế Thôn bị Hoàng tộc họ Diệp nắm trong tay, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Mà nếu để Đế Thôn xuất hiện rồi lại không khống chế được thì kết cục cũng không khác là mấy.

Có vẻ như đây là một vấn đề nan giải.

Nhìn thấy nét mặt đầy suy tư của Dương Chấn, Vũ Dương không sốt ruột mà chỉ im lặng ngồi đấy, trên khuôn mặt là nụ cười tự tin như không hề lo lắng anh sẽ từ chối.

Theo cái nhìn của Vũ Dương, dù sao thì Đế Thôn xuất thế cũng là điều không thể tránh khỏi.

Nếu đã vậy thì Dương Chấn không có lý do gì để từ chối hợp tác với bọn họ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2286


Chương 2286:

Thế nhưng, ngay khi Vũ Dương vô cùng tự tin rằng Dương Chấn sẽ đồng ý thì anh lại lắc đầu: “Dù thế nào đi chăng nữa, tôi cũng nhất quyết không cho phép Đế Thôn xuất hiện, dù khả năng có thể ngăn cản điều đó là rất thấp, tôi cũng muốn thử một lần’.

Vừa nghe thấy lời này thì vẻ mặt của Vũ Dương tức khắc nghiêm lại, khó tin hỏi: “Cậu từ chối ư?”

Biểu cảm trên khuôn mặt của Dương Chấn không thay đổi chút nào: “Đế Thôn xuất thế sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn, giả sử không thể hoàn toàn kiểm soát trong tay thì đó sẽ là tai họa lớn cho Chiêu Châu”.

“Nếu Hoàng tộc họ Diệp muốn Đế Thôn xuất thế thì tôi quyết ngăn cản đến cùng. Dù Diệp Lâm khó đối phó đến đâu, tôi cũng sẽ cố găng hết sức để đối đầu với ông ta, lỡ như thất bại thì ít ra tôi đã từng nỗ lực”.

Nhìn gương mặt đầy nghiêm túc của Dương Chấn, Vũ Dương hiểu rằng rất khó để thuyết phục anh thừa kế Đế Thôn.

“Thôi được, cậu đã quyết định như thế thì tôi sẽ không quấy rầy nữa”.

Vũ Dương đứng lên, đột nhiên nói với Tống Tả và Tống Hữu đang đứng cạnh mình: “Hai người ở lại, nghe theo mệnh lệnh của cậu Chấn”.

“Được!”

Tống Tả và Tống Hữu lần lượt đáp.

Hai người họ đều mang ơn Vũ Vũ Lan, bây giờ chính là thời điểm trả ơn. Đối với những người đã đến cảnh giới này như họ, nếu cứ nợ ân tình ai đó mãi mà không trả thì trong lòng sẽ rất băn khoăn.

Dương Chấn nghe thấy câu nói của Vũ Dương thì cực kỳ kinh ngạc: “Tôi đã từ chối yêu cầu của ông rồi mà, sao lại làm vậy?”

Khóe môi ông ta nhẹ nhàng nhếch lên, nhìn Dương Chấn nói: “Thật ra thì tôi có một nhiệm vụ khi đến đây gặp cậu”.

“Cô của tôi đúng là muốn dùng việc Tống Tả và Tống Hữu muốn trả ơn để thuyết phục cậu thừa kế Đế Thôn, nhưng cũng nói rằng nếu cậu từ chối thì tôi vẫn phải để hai ông ấy ở lại phụng sự cho cậu”.

Biết được đây là mệnh lệnh của Vũ Vũ Lan, Dương Chấn càng thấy khó hiểu hơn. Con riêng của bà ta dù sao cũng đã bị anh giết, thậm chí cả bà ta cũng suýt đồng cảnh ngộ.

Thế mà bà ta vẫn cử hai người này tới giúp anh, Dương Chấn thật sự không nghĩ ra được lý do là gì.

Vũ Dương thoải mái cười: “Cô của tôi nói rằng mình nợ cậu một mạng, lần này muốn dùng món nợ ân tình của Tống Tả và Tống Hữu để giúp cậu, hai bên xem như thanh toán xong. Như vậy tức là sau này cô của tôi có muốn giết cậu thì không cần phải băn khoăn điều gì nữa”.

“Ban đầu tôi không hiểu bà ấy nói rằng nợ cậu một mạng là có ý gì, giờ thì hiểu rồi. Mấy tháng trước, cô của tôi trở về Hoàng tộc họ Vũ trong tình trạng bị thương nặng, chắc hẳn là đã suýt chết dưới tay cậu. Nếu như tôi không đoán sai thì khi đó cậu đã có thể giết bà ấy nhưng lại không làm vậy, đúng chứ?”

Vừa rồi Dương Chấn còn chưa rõ tại sao Vũ Vũ Lan lại nói là nợ mình một mạng, giờ thì cuối cùng cũng đã hiểu được.

Có điều, không phải anh không muốn giết bà †a mà là do khi đó đã tiến vào trạng thái cuồng bạo, nếu giết thì sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.

Chính vì điều này nên Dương Chấn mới để cho Vũ Vũ Lan chạy thoát.

Không ngờ lại bị bà ta cho rằng anh tha cho mình một mạng.

“Dĩ nhiên, tôi để Tống Tả và Tống Hữu ở lại làm việc cho cậu là vì vẫn hy vọng cậu sẽ thừa kế Đế Thôn. Nếu như cậu không thể ngăn cản Hoàng tộc họ Diệp nắm quyền kiểm soát Đế Thôn thì tôi mong cậu hãy cân nhắc đến đề nghị của tôi”.

Dứt lời, Vũ Dương vừa xoay người rời đi vừa phất tay: ‘Đi đây, có duyên sẽ gặp lại”.

Ông ta không cho Dương Chấn cơ hội từ chối, rời khỏi đây mà không chút mảy may do dự, cực kỳ thẳng thắn.

Anh vốn đang xem Vũ Dương như kẻ địch, thấy vậy thì trong lòng đánh giá ông ta cao hơn mấy phần. ụ “Quả là một người thú vị”, Dương Chấn cười nói.

Sau đó anh nhìn Tống Tả và Tống Hữu ở phía đối diện, bảo rằng: “Vũ Dương để hai vị tiền bối ở lại, sau này có chỗ nào cần giúp đỡ thì xin làm phiền hai người”.

Hai ông lão lắc đầu, Tống Tả đáp lời: ‘Không phiền đâu, vốn dĩ là chúng tôi mang ơn người khác, có thể dùng cách này để trả ơn thì cũng tốt cho chúng tôi”.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2287


Chương 2287:

Dương Chấn không khách sáo thêm, nhìn đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm sẽ diễn ra.

Giữa lúc đó, Tiền Bưu gõ cửa đi vào, trong tay còn cầm một lá thư mời mạ vàng.

“Cậu Chấn, Hoàng tộc họ Diệp gửi thư mời cho cậu”, ông ta đưa thư mời cho Dương Chấn bằng hai tay.

Anh kinh ngạc hỏi: ‘Hoàng tộc họ Diệp cũng gửi thư mời cho tôi nữa sao?”

Điều này nằm ngoài dự liệu của Dương Chấn. Anh còn đang suy nghĩ làm thế nào để dự tiệc của Diệp Lâm, không nghĩ tới đối phương lại chủ động gửi thư mời cho mình.

Dương Chấn mở thư ra, quả nhiên nội dung chính là mời tham dự bữa tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm. Quả là không lường trước được.

“Cậu Chấn, có lẽ Hoàng tộc họ Diệp đã đoán trước cậu sẽ đến dự nên mới chủ động mời”, Tiền Bưu cho ý kiến.

Dương Chấn gật đầu: “Không cần biết họ có mục đích gì, đã mời thì tôi phải đến dự thôi. Còn nửa tiếng nữa là bắt đầu, giờ qua đấy cũng vừa lúc”.

Anh vừa nói vừa đứng dậy đi ra ngoài, đồng thời hỏi: “Ông và Satan đã chuẩn bị xong chưa?”

“Cậu Chấn yên tâm, mọi thứ đều đã đâu ra đấy, chỉ chờ lệnh của cậu!”, Tiền Bưu theo sau, trả lời.

“Tốt”

Trong lúc nói chuyện, bốn người đã ra ngoài lên xe, Tiền Bưu làm tài xế.

Hai mươi phút sau, một chiếc Rolls Royce màu đen dừng trước khách sạn quốc tế Yến Đô.

Dương Chấn xuống xe đầu tiên, Tống Tả và Tống Hữu đi theo sau lưng như vệ sĩ.

Về phía Tiền Bưu, sau khi chở Dương Chấn và hai anh em họ Tống đến nơi thì đánh xe rời đi.

Ông ta còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm.

“Mời cậu lấy thư mời ral”

Dương Chấn vừa mang Tống Tả và Tống Hữu đến lối vào khách sạn thì bị một người trung niên mặc vest đen, giày da chặn đường, cảnh giác nhìn họ.

Rõ ràng người trung niên này đã nhận ra họ, nhưng Dương Chấn thắc mắc là lẽ nào đối phương không biết Hoàng tộc họ Diệp đã mời mình?

Dương Chấn không nói gì, chỉ lấy thư mời ra.

Người trung niên nhận lấy, vừa nhìn thoáng qua đã nhíu mày.

“Xin lỗi, cậu không thể vào!”

Ông ta đột nhiên nói.

Lời vừa dứt thì mấy cao thủ Thần Cảnh xông đến, bao vây anh và hai anh em họ Tống.

Nét mặt của Dương Chấn tức khắc sa sâm: “Vì sao tôi không thể vào?”

Dương Chấn có thể phát hiện ra được người đàn ông trung niên ở cửa đã nhận ra mình, nhưng sau khi kiểm tra thư mời thì lại không cho anh vào.

Điều này khiến anh cảm thấy có âm mưu, quả nhiên người đàn ông trung niên lập tức nói: “Bởi vì thư mời của cậu là giải”

Khi người đàn ông trung niên từ chối không cho Dương Chấn vào, anh đã đoán được khả năng này nhưng không ngờ lại đúng như anh nghĩ.

Lúc này cách thời gian khai tiệc mừng thọ của Diệp Lâm chỉ còn đúng năm phút, những người nên đến đều đã đến, Dương Chấn coi như là nhóm người cuối cùng.

Nhưng việc xảy ra ở cửa khách sạn quốc tế Yến Đô vấn khiến rất nhiều người chú ý.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2288


Chương 2288:

Sắc mặt Dương Chấn đanh lại, híp mắt nhìn người đàn ông trung niên nói: “Ông nghĩ tôi cần một tấm thiệp mời giả để đến tham dự tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp sao?”

“Chẳng lẽ không cần sao?”, người đàn ông trung niên hỏi ngược lại.

Dương Chấn bỗng phì cười sau đó sải bước đi về phía trước, cùng lúc đó một luồng khí thế võ thuật kh*ng b* tản mát ra từ trên người anh.

Cùng lúc đó hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh sau lưng Dương Chấn cũng đồng thời bùng nổ khí thế võ thuật.

Ba cao thủ Siêu Phàm Cảnh cùng lúc phóng thích uy thế võ thuật, lập tức cả Yến Đô đều bị bao trùm trong luồng khí thế này, mà trên bầu trời chỗ khách sạn quốc tế Yến Đô mây đen cuồn cuộn, sấm chớp rền vang.

Cao thủ Siêu Phàm Gảnh chỉ nóng giận đã có thể dẫn đến hiện tượng kỳ lạ, vô số người ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

“Dương Chấn tôi muốn đến, ai dám ngăn cản?”

Dương Chấn gầm lên một tiếng, tiếng gầm như sấm sét cưồn cuộn truyền đến bên trong phòng tiệc, nổ vang bên tai mỗi người.

Lúc này đám cao thủ vốn đang bao vây nhóm ba người Dương Chấn kia chỉ cảm thấy cả người run rẩy, thậm chí không còn ý nghĩ cản đường Dương Chấn nữa, lập tức đứng tránh ra một bên.

Không phải bọn họ không muốn ngăn cản mà vì khí thế của hai của hai vị bên cạnh Dương Chấn quá kh*ng b*, hoàn toàn không phải là người mà cao thủ Thần Cảnh có thể cản trở nổi.

“Dương Chấn!”

Trong sảnh tiệc, khi mọi người nhìn thấy Dương Chấn đều lộ ra vẻ kinh ngạc, nhất là đám người của Hoàng tộc họ Diệp, ai cũng nhìn chăm chằm nhìn Dương Chấn như nhìn kẻ thù.

Diệp Hoàng bước tới, khí thế võ thuật Siêu Phàm Nhất Cảnh trong nháy mắt bộc phát, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Chấn nói: ‘Dương Chấn, đây là tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi, không ai mời cậu tới mà cậu tự động tới là có ý gì?”

Lúc này Diệp Lâm không có ở đây, dường như đang đợi đến giờ lành cuối cùng. Các cao thủ của Hoàng tộc họ Diệp, đứng đầu là Diệp Hoàng đều cảnh giác nhìn chằm chăm Dương Chấn.

Không chỉ có người của Hoàng tộc họ Diệp, mà tất cả người quen của Dương Chấn như người của Hoàng tộc họ Đoàn, Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Long đều đã đến ca.

Bàn đầu tiên ở phía trên cùng đều là dòng chính của Hoàng tộc họ Diệp, ba cái bàn phía sau là người của Hoàng tộc họ Đoàn, Hoàng tộc Thượng Quan và Hoàng tộc họ Long.

Mà phía sau mỗi Hoàng tộc là người của các gia tộc hàng đầu trong Hoàng thành của bọn họ.

Lúc này sảnh tiệc khổng lồ đã chật ních người, ngoài người của bốn Hoàng thành lớn ra, còn có rất nhiều thế lực hàng đầu của các nơi ở Chiêu Châu.

Không phải tất cả mọi người trong sảnh tiệc đều biết Dương Chấn, thậm chí vẫn còn rất nhiều người chưa từng nghe đến tên Dương Chấn.

Lúc này, một người trẻ tuổi như vậy lại đột nhiên xuất hiện trong bữa tiệc mừng thọ của Hoàng tộc họ Diệp, có thể tưởng tượng được sự kinh ngạc của mọi người.

Dương Chấn hờ hững nhìn Diệp Hoàng, cười chế giễu nói: “Ở Yến Đô, không có chỗ nào mà tôi không tới được, Diệp Hoàng đây là không chào đón tôi sao?”

Diệp Hoàng chỉ là thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh đừng nói là Dương Chấn, thậm chí lão ta còn không phải là đối thủ của Tống Hữu nữa là.

Tống Tả và Tống Hữu đều hờ hững nhìn chằm chăm Diệp Hoàng, dường như chỉ cần Dương Chấn ra lệnh, bọn họ sẽ lập tức ra tay giết Diệp Hoàng trong tích tắc.

Đương nhiên Diệp Hoàng cũng cảm nhận được sát khí mạnh mẽ từ trên người Tống Tả và Tống Hữu, trong lòng hơi kinh ngạc, theo hiểu biết của lão đối với Dương Chấn, Dương Chấn chỉ có một mình nhưng bây giờ tại sao lại xuất hiện Tống Tả và Tống Hữu nữa chứ?

Xem ra chuyện của Hoàng tộc họ Diệp sẽ không thể kết thúc dễ dàng như vậy.

Đúng lúc này, Long Tấn đang ngồi ở chỗ Hoàng tộc họ Long đứng lên cười nói: “Diệp Hoàng, cậu Chấn vốn là người Yến Đô, cũng là thiên tài võ thuật của Chiêu Châu, cậu ấy có thể đến tham dự tiệc mừng thọ trăm tuổi của tiền bối Diệp Lâm cũng đâu có gì không ổn, đúng chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2289


Chương 2289:

Thượng Quan Hoàng cũng tiếp lời: ‘Không sai, cậu Chấn có thể đến tham dự tiệc mừng thọ của tiền bối Diệp Lâm vốn dĩ là chuyện vui, tôi nghĩ dù là tiền bối Diệp Lâm cũng sẽ không nói gì đúng không?”

Bốn Hoàng tộc lớn ngoài bản thân Hoàng tộc họ Diệp ra, Hoàng tộc Thượng Quan và họ Long đều đã nói đỡ cho Dương Chấn. Lúc này chỉ còn lại Hoàng tộc họ Đoàn’là không bày tỏ thái độ gì.

Việc này khiến những người không biết Dương Chấn đều kinh ngạc tột độ. Bọn họ thực sự không hiểu nổi, tại sao một người đàn ông thoạt nhìn chưa tới ba mươi tuổi lại gây ra mâu thuần cùng cực giữa bốn Hoàng tộc như vậy?

Ngoài ra còn rất nhiều người vô thức nhìn về chỗ Hoàng tộc họ Đoàn, rõ ràng muốn nhìn xem rốt cuộc Hoàng tộc duy nhất vẫn không tỏ thái độ này sẽ phản ứng ra sao?

Đương nhiên Đoàn Hoàng cũng nhận ra được điều này, lão ta nhìn Diệp Hoàng cười nói: “Chắc hẳn cậu Chấn cũng vì ngưỡng mộ tiền bối Diệp Lâm nên muốn đến thăm hỏi, hôm nay là ngày vui, Diệp Hoàng vần là để cậu Chấn ngồi vào bàn thôi!”

Đoàn Hoàng quả nhiên là con cáo già, lão ta đã chỉ ra rằng Dương Chấn đến đây là để tỏ lòng kính trọng Diệp Lâm, sau đó bảo Diệp Hoàng mời Dương Chấn ngồi vào chỗ, đúng là không đắc tội bên nào.

Nhưng cũng không được lòng bên nào cả.

Dương Chấn híp mắt nhìn Đoàn Hoàng cười mỉa mai: “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đến đây là vì ngưỡng mộ Diệp Lâm.

Anh nói xong cũng mặc kệ Diệp Hoàng có đồng ý hay không, đi thẳng về phía trước ngồi vào vị trí trên cùng – cũng chính là chỗ ngồi của Hoàng tộc họ Diệp.

Không chỉ như vậy, Dương Chấn còn ngồi ngay vị trí chủ tọa vốn thuộc về Diệp Lâm, việc này khiến vô số người ngạc nhiên đến ngây người.

Sau khi Đoàn Hoàng bị Dương Chấn lạnh lùng đáp lại một câu, vẻ mặt lúng túng, trong lòng thoáng không yên.

Nghĩ tới ân oán của Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp, lúc này Đoàn Hoàng mới nhận ra lời nói lúc nấy của mình khiến Dương Chấn chán ghét cỡ nào.

“Dương Chấn!”

Diệp Hoàng thấy Dương Chấn ngồi ngay vị trí của Diệp Lâm, lập tức nổi trận lôi đình, giận không nhịn nổi.

Nhưng dường như Dương Chấn không để ý tới cơn giận của Diệp Hoàng, mà nói với Tống Tả và Tống Hữu: “Hai vị cũng ngồi đi!”

Đương nhiên Tống Tả và Tống Hữu sẽ không chống lại mệnh lệnh của Dương Chấn, mỗi người duõi một cánh tay ra túm lấy hai nhân vật bề trên của Hoàng tộc họ Diệp đang ngồi bên trái và bên phải của Dương Chấn, sau đó dùng sức kéo hai người dạt sang một bên.

Người được sắp xếp bên cạnh Diệp Lâm là nhân vật có địa vị và thân phân cực kỳ cao trong Hoàng tộc họ Diệp, thậm chí có thể nói địa vị của bọn họ còn cao hơn cả Diệp Hoàng.

Nhưng bây giờ bọn họ giống hệt con gà bị Tống Tả và Tống Hữu xách lên ném sang một bên.

Sau đó, Tống Tả và Tống Hữu cùng ngồi xuống.

Cả sảnh tiệc nhất tời im lặng như tờ, mọi người đều ngây ra như phỗng.

Nhưng khác với mọi người, người của Hoàng tộc họ Diệp lại giận không nhịn nổi, nhất là Diệp Hoàng, hai mắt lão ta tóe lửa nhìn Dương Chấn.

“Dương Chấn, mày muốn chết!”

Diệp Hoàng gần như cắn răng nói ra câu này.

Hành động của Dương Chấn lần này thật sự vô cùng ngang ngược, không cho Hoàng tộc họ Diệp chút mặt mũi nào.

Hôm nay là mừng thọ của Diệp Lâm – Diệp Hoàng đời trước của Hoàng tộc họ Diệp, còn mở tiệc mời rất nhiều thế lực đứng đầu ở Chiêu Châu.

Bây giờ ngay trước mặt nhiều thế lực đứng đầu như thế, chỗ Dương Chấn đang ngồi vốn thuộc về Diệp Lâm.

Không chỉ có vậy, còn cho hai cao thủ đi theo mình xách cổ hai nhân vật bề trên của Hoàng tộc họ Diệp sang một bên như một con gà con.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2290


Chương 2290:

Trong đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Nhu ngồi bên cạnh Thượng Quan Hoàng tràn đây ánh sáng kỳ lạ. Không chỉ Thượng Quan Nhu, ánh mắt của rất nhiều cô gái trẻ tuổi đều tràn ngập sùng bái và ái mộ.

Dõi mắt khắp Chiêu Châu, người trẻ tuổi có thể làm được như vậy, liệu có được mấy ai?

Nhìn Diệp Hoàng tức giận không thôi, Dương Chấn lạnh nhạt nói: “Đừng dùng ánh mắt muốn giết người đó để nhìn tôi, với ân oán giữa tôi và Hoàng tộc họ Diệp, còn cả chuyện các người muốn làm hôm nay, tôi làm như vậy cũng không hề quá đáng”.

“Được! Rất tốt!”

Diệp Hoàng tức giận đến phát run, nếu không phải hôm nay còn có chuyện lớn phải làm, thì với sự chuẩn bị của Hoàng tộc họ Diệp, lão ta tuyệt đối sẽ không nhãn nhịn thế này.

Nhưng ngay khi Diệp Hoàng định tạm thời bỏ qua cho Dương Chấn, một giọng nói không hợp thời bỗng vang lên khắp cả phòng tiệc: “Cậu là cái thá gì mà cũng dám gây chuyện ở trong tiệc mừng thọ của tiền bối Diệp Lâm? Diệp Hoàng nhân từ không so đo với cậu, nhưng Tiêu Đại Vĩ tôi lại không thể nhịn”.

Chỉ thấy một bóng người trẻ tuổi ngồi bàn ở khoảng giữa đột nhiên đứng dậy, chỉ vào mũi Dương Chấn, nổi giận mắng: “Ranh con, nếu cậu có bản lĩnh thì mau cút ra đây cho tôi, tôi muốn khiêu chiên với cậu!”

Nhất thời ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Tiêu Đại Vĩ.

Tiêu Đại Vĩ nhìn khoảng 35 tuổi, từ hơi thở võ đạo trên người anh ta có thể thấy, anh ta chắc là vừa mớt đột phá Thần Cảnh sơ kỳ không lâu.

Diệp Hoàng nhìn Tiêu Đại Vĩ đi ra thì biết ngay là sắp xảy ra chuyện rồi, lão ta thầm mắng đồ ngu xuẩn trong lòng.

Nhưng dù sao Tiêu Đại Vĩ cũng đứng ra vì Hoàng tộc họ Diệp, lão ta cũng không thể nói gì.

Mặc dù hành động của Dương Chấn khiến toàn hội trường phải kinh hãi, đều cho rằng Dương Chấn chỉ dựa vào Tống Hữu và Tống Tả nên mới dám lớn lối như vậy.

Tiêu Đại Vĩ cũng nghĩ như vậy, cho nên mới dám đứng ra khiêu khích Dương Chấn.

Nhưng Dương Chấn vẫn không thay đổi sắc mặt nhìn Tiêu Đại Vĩ, anh không định đứng lên, mà chỉ lạnh nhạt nói: “Anh muốn làm chó của Hoàng tộc họ Diệp thì tôi cũng mặc xác anh.

Nhưng nếu anh muốn chọc giận tôi thì là ngu xuẩn, biết tại sao không?”

“Dương Chấn, hôm nay là tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi, cậu đừng có quá đáng!”, Diệp Hoàng nhất thời kinh hãi, vội vàng cả giận nói. : Đương nhiên lão ta có thể cảm giác được sát ý mãnh liệt từ Dương Chấn.

Tiêu Đại Vĩ lại không hề ý thức được nguy hiểm đang tới gần, mặt vẫn đầy vẻ cuồng vọng, nói: “Ranh con, nếu như cậu là đàn ông thì đứng ra chấp nhận lời khiêu chiến của tôi đi”.

Dứt lời, anh ta nói với Diệp Hoàng: “Tiền bối Diệp Hoàng, thằng ranh này dám làm nhục Hoàng tộc họ Diệp, chắc chắn là đáng chết, ngài yên tâm đi, tôi đã đột phá Thần Cảnh sơ kỳ. Cậu †a chỉ ỷ vào cao thủ của gia tộc bảo vệ mới dám phách lối với Hoàng tộc họ Diệp, chỉ cần tôi ra tay, cậu ta tuyệt đối không còn đường sống”.

“Im miệng!”

Diệp Hoàng nổi giận quát: “Cậu câm miệng cho ông đây, cậu có biết cậu ta là ai không? Cậu cho rằng cậu trở thành cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ đã rất lợi hại sao?”

“Tôi nói cho cậu biết, so với cậu ta, cậu chỉ là một con kiến hôi, cậu ta muốn giết cậu dễ như trở bàn tay”.

Diệp Hoàng vô cùng tức giận, lại văng tục ngay trước mặt mọi người, chỉ có những người biết Dương Chấn mới hiểu được vì sao cảm xúc của Diệp Hoàng lại kích động như vậy.

Nhưng ở đây phần lớn mọi người đều không biết Dương Chấn, chỉ biết hiện giờ Hoàng tộc họ Diệp vô cùng mạnh mẽ, rất nhiều kẻ muốn nịnh bợ. ` Tiêu Đại Vĩ bị Diệp Hoàng mắng xối xả, nhất thời vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.

Anh ta 35 tuổi đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, cho dù là ở trong Hoàng tộc, cũng thật sự là thiên tài võ đạo rồi.

Anh ta lớn như vậy vẫn chưa bao giờ gặp được ai có thiên phú võ đạo vượt qua anh ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2291


Chương 2291:

“Tiền bối Diệp Hoàng, ngài hơi quá coi thường tôi rồi”.

Sau mấy giây đờ đân ngắn ngủi, Tiêu Đại Vĩ mặt đầy kiêu ngạo nói: “20 tuổi tôi đã đột phá Vương Cảnh, mười năm ngắn ngủi đã đột phá cảnh giới Vương Cảnh đỉnh phong, cách Thần Cảnh sơ kỳ cũng chỉ một bước nữa thôi”.

“34 tuổi tôi đã bước vào cảnh giới Thần Cảnh sơ kỳ, hiện giờ tôi mới chỉ 35 tuổi, lấy thiên phú võ đạo của tôi, trước 50 tuổi tôi nhất định có thể đạt tới Thần Cảnh đỉnh phong, thậm chí là Siêu Phàm Cảnh”.

“Tiền bối Diệp Hoàng, ngài nghĩ rằng tôi như vậy không bằng một tên vô dụng chưa tới 30 tuổi sao?”

Nhìn dáng vẻ mặt đầy kiêu ngạo của Tiêu Đại Vĩ, Diệp Hoàng bỗng nhiên không nói gì, không sai, thành tựu võ đạo của Tiêu Đại Vĩ cũng là tồn tại hàng đầu. Ề Nhưng Tiêu Đại Vĩ này lại cứ nhất quyết muốn so với Dương Chấn.

“Diệp Hoàng, nếu con trai tôi đã có ý muốn đánh một trận vì Hoàng tộc họ Diệp, xin Diệp Hoàng cho phép”.

Lúc này, một người đàn ông trung niên ở bên cạnh Tiêu Đại Vĩ chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Diệp Hoàng nói.

Người đàn ông trung niên vừa lên tiếng là Tiêu Hùng, bố của Tiêu Đại Vĩ, cũng là chủ gia tộc nhà họ Tiêu hiện giờ, giọng điệu của ông ta đây kiêu ngạo.

Mà chính ông ta cũng có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, hai bố con họ quả nhiên đều là người có thực lực võ đạo xuất chúng.

Trừ khi bọn họ gặp Dương Chấn, nếu không thiên phú võ đạo của hai bố con họ đúng là đã vượt qua phần lớn người dòng chính của Hoàng tộc.

“Diệp Hoàng, nếu ông chủ Tiêu đã muốn ra mặt thay Hoàng tộc họ Diệp, không bằng ông cứ đồng ý đi”.

Thượng Quan Hoàng bỗng lên tiếng, giọng nói còn có mấy phần giễu cợt.

Tiêu Hùng và Tiêu Đại Vĩ nghe vậy lại nghĩ họ đang tán dương mình, nên vẻ mặt của cả hai đều vô cùng kiêu ngạo.

Tiêu Hùng còn cười với Thượng Quan Hoàng, nói: “Cảm ơn Thượng Quan Hoàng!”

Long Tấn cũng cười nói: “Diệp Hoàng, ông đồng ý với ông chủ Tiêu đi! Ông không thấy ông chủ Tiêu đang gấp gáp muốn trút giận giúp Hoàng tộc họ Diệp sao?”

Đoàn Hoàng cười khổ lắc đầu, nhưng không nói gì. Đương nhiên lão ta hiểu rõ suy nghĩ xấu xa trong bụng Thượng Quan Hoàng và Long Tấn.

Tiêu Hùng càng kiêu ngạo, mặt đắc ý nói: “Diệp Hoàng cứ để con trai tôi ra tay đi, coi như là để tăng thêm chút thú vị cho tiệc mừng thọ của tiền bối Diệp Lâm, nhưng Diệp Hoàng yên tâm, con trai tôi ra tay sẽ có chừng mực”.

Dứt lời, ông ta nhìn về phía Tiêu Đại Vĩ, nói: “Đại Vĩ, hôm nay là tiệc mừng thọ trăm tuổi của tiền bối Diệp Lâm, thấy máu là không lành, nên con phải nhớ không nên để thăng nhóc kia đổ máu, hiểu chưa?”

Tiêu Đại Vĩ gật đầu, sâu trong đáy mắt thoáng lóe lên tia sát ý, cười híp mắt nói: “Bố yên tâm, con sẽ không để cậu ta đổ máu, chỉ là gần đây con đang nghiên cứu một chiêu thức giết người không thấy máu, đúng lúc cũng muốn thử một lần”.

Diệp Hoàng tức đến mức sắc mặt biến thành màu gan heo, rất nhiều người thậm chí còn bắt đầu xì xào bàn tán, nói chủ gia tộc họ Tiêu đang muốn lấy lòng Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng tộc họ Diệp hơi không biết phải trái rồi.

“Nếu các người đã muốn chết, vậy thì tùy!”, Diệp Hoàng căn răng nói.

Được Diệp Hoàng cho phép, Tiêu Hùng vui mừng cười: ‘Vậy thì tôi xin cảm ơn Diệp Hoàng!”

Dứt lời, ông ta nhìn về phía con trai của mình — Tiêu Đại Vĩ: ‘Đại Vĩ, Diệp Hoàng cho phép con rồi, hãy thể hiện thực lực thật sự của con cho mọi người ở đây thấy đi!”

“Vâng, thưa bối”

Tiêu Đại Vĩ nở nụ cười đầy tàn nhãn, híp mắt nhìn Dương Chấn: “Thằng khốn kia, không muốn chết thì quỳ xuống cầu xin tao nhanh lên, như thế có lẽ tao sẽ cho mày một con đường sống đấy”.

Từ đầu đến cuối, Dương Chấn luôn ngồi ở đó với vẻ mặt bình tĩnh, không thèm cho Tiêu Đại Vĩ một cái liếc mắt nào. Với thực lực hiện giờ của anh, cho dù có là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đi chăng nữa thì cũng chỉ là giun dế chứ đừng nói là một người chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2292


Chương 2292:

Trong số những người đang có mặt ở đây, ngoại trừ bốn Hoàng tộc lớn và chủ của một số gia tộc đứng đầu các Hoàng thành ra thì không người nào biết Dương Chấn là ai, thực lực của anh mạnh đến đâu lại càng không.

Trừ những người biết thân phận của Dương Chấn, còn lại đều đang tỏ ra rất mong chờ và hâm mộ.

Họ hâm mộ Tiêu Đại Vĩ vì anh ta đang ra mặt giúp cho Hoàng tộc họ Diệp. Một khi giết Dương Chấn, nhà họ Tiêu sẽ thật sự gia nhập vào trận doanh của Hoàng tộc họ Diệp, đến khi Hoàng tộc này đứng trên đỉnh Chiêu Châu thì địa vị của nhà họ Tiêu cũng sẽ theo đó mà lên.

“Đúng là chán sống!”

Tống Hữu giận dữ quát, đăng đăng sát khí nhìn Tiêu Đại Vĩ.

“Sao đấy? Không dám nhận lời khiêu chiến nên định cho người trong gia tộc ra mặt sao?”, Tiêu Hùng tức giận chất vấn Dương Chấn.

Tiêu Đại Vĩ châm chọc nhìn anh, sẵng giọng nói: “Thằng kia, người tao khiêu chiến là mày, mày có dám bước ra đây đánh một trận với tao không?” : “Chắc tên nhóc đó sợ vỡ mật rồi nên mới không dám nói gì đây mài.

“Cậu chủ nhà họ Tiêu còn trẻ mà đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, tôi nghĩ mấy năm nữa là cậu ấy có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh rồi. Có lẽ chỉ có thiên tài võ thuật của Hoàng tộc mới có thể đấu với người xuất chúng như cậu Tiêu”.

“Sau này địa vị của nhà họ Tiêu sẽ cao lắm đây!”

Nhiều gia tộc quyền quý không biết Dương Chấn đều bàn tán sôi nổi, thậm chí không ít người bắt đầu giới thiệu với Tiêu Hùng về mấy cô gái ưu tú trong gia tộc, muốn kết thông gia với nhà họ Tiêu.

“Thằng kia, cút ra đây nhận lấy cái chết đi!”

Sự khen ngợi của những người xung quanh làm cho Tiêu Đại Vĩ cảm thấy rất thoải mái, thái độ càng ngạo mạn hơn, kênh kiệu nói với Dương Chấn.

“Cậu Chấn, để tôi giết cậu ta!”, Tống Hữu bực mình nói.

Nhưng Dương Chấn lại lắc đầu, đôi mắt sâu thảm của anh rốt cuộc nhìn về phía Tiêu Đại Vĩ, chỉ bật ra hai chữ: “Ôn ào!”

Sau hai từ này, một cảnh tượng khiến cho ai cũng ngỡ ngàng xảy ra. Vừa rồi Tiêu Đại Vĩ còn đứng ở giữa sảnh tiệc yêu cầu Dương Chấn cút ra nhận lấy cái chết, giờ lại đột nhiên như bị thương nặng, máu tươi chảy ra khóe miệng, thân thể lùi ra sau bảy tám bước.

“Đại VI”

Sắc mặt Tiêu Hùng thay đổi, thét lên.

Những người khác cũng sững sờ, không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe Dương Chấn nói hai chữ “ồn ào’ rồi Tiêu Đại Vĩ chật vật lùi mấy bước, khóe miệng thì chảy máu ròng ròng.

Giờ phút này, trên mặt anh ta đầy vẻ đau đớn, hai mắt sợ hãi nhìn Dương Chấn.

Anh ta muốn nói chuyện nhưng lại không thốt nên lời. Ban đầu máu chảy ra khỏi miệng, sau đó đến hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi.

“Rầm!”

Dưới ánh nhìn đầy thảng thốt của mọi người, Tiêu Đại Vĩ lảo đảo bước ra sau mấy bước rồi ngã nhào xuống đất.

“Đại VI”

Tiêu Hùng hốt hoảng chạy đến bên cạnh anh ta, kiểm tra thì phát hiện con trai mình, thiên tài võ thuật nhà họ Tiêu, đã chết.

Thần y của Hoàng tộc họ Diệp mau chóng tiến lên để cứu Tiêu Đại Vĩ, nhưng bắt mạch xong thì nét mặt của ông ta hết sức nặng nề, dè chừng liếc mắt về phía Dương Chấn rồi nói với Diệp.

Hoàng: “Lục phủ ngũ tạng đều vỡ, chết rồi”.

Nghe vậy, ai nấy đều lấy làm kinh hãi!
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2293


Chương 2293:

Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về Dương Chấn, lại thấy anh vẫn vững vàng ngồi đó, không thèm nhìn Tiêu Đại Vĩ đã bị mình g**t ch*t như mọi thứ đều không liên quan gì đến anh.

Kể cả Diệp Hoàng cũng không thể không hoảng sợ. Lão ta biết Dương Chấn rất mạnh nhưng không hề nghĩ rằng anh lại có thể mạnh đến mức này.

Không chỉ Diệp Hoàng mà cả Thượng Quan Hoàng, Đoàn Hoàng và Long Hoàng đều giật mình, đặc biệt là Thượng Quan Hoàng và Long Hoàng, mà trong mắt hai người này còn ánh lên sự vui mừng.

Nét mặt của Tống Tả và Tống Hữu đang đứng cạnh Dương Chấn cũng đầy khó tin. Họ đều có thực lực năm ở Siêu Phàm Cảnh, một người là Siêu Phàm Tam Cảnh, một người là Siêu Phàm Nhị Cảnh.

Ngay cả họ cũng không thể làm được chuyện chỉ nói một câu đã làm lục phủ ngũ tạng của một cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ bị vỡ, vậy mà Dương Chấn lại làm được.

“Thăng khốn kia, con tao không hề mượn sức mạnh của gia tộc mà chỉ dùng thực lực của bản thân để muốn đánh một trận với mày, thế mà mày dám bảo người của mình dùng ám khí giết con taol”

Khuôn mặt Tiêu Hùng tràn đầy phần nộ, nếu có thể giết người băng mắt thì Dương Chấn đã chết từ lâu rồi. Ông ta dữ tợn quát: “Tao muốn mày phải chết!”

“Hóa ra là người trong gia tộc tên nhóc kia dùng ám khí, thảo nào tôi có thực lực Thần Cảnh hậu kỳ mà cũng không biết chuyện gì vừa xảy ra”.

“Thăng nhóc tên Dương Chấn kia đúng là hèn hạ, bản thân không dám nhận lời khiêu chiến mà lại xúi giục người trong gia tộc âm thầm giết người”.

“Diệp Hoàng, loại người như vậy không thể xuất hiện trong tiệc mừng thọ của tiền bối Diệp Lâm được, mong Hoàng tộc họ Diệp hãy cho người giết cậu ta đi!”

Người trong các gia tộc quyền quý không biết Dương Chấn tức thì căm phẫn quát lên, yêu cầu Hoàng tộc họ Diệp ra mặt giết anh.

Mặt mày Diệp H**ng S* sầm. Đương nhiên lão ta biết những kẻ này muốn tâng bốc Hoàng tộc họ Diệp nên mới yêu cầu họ giết Dương Chấn.Nhưng lão ta vô cùng rõ ràng, cho dù mọi cao thủ trong Hoàng tộc đều ra mặt thì việc giết Dương Chấn cũng không bao giờ là dễ dàng.

Chưa kể bản thân Dương Chấn chính là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, bên cạnh lại có hai người cũng có tu vi như vậy.

Không chỉ thế, Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc Thượng Quan cũng đang giữ mối quan hệ tốt với Dương Chấn. Hoàng tộc họ Đoàn thì ba phải, một khi Dương Chấn chiếm thế thượng phong thì họ sẽ chuyển hướng, về phe của anh ngay.

Đây hoàn toàn là chuyện xấu đối với Hoàng tộc họ Diệp.

Dương Chấn vốn tới đây để kiếm chuyện, thấy ai cũng muốn mình chết thì cười híp mắt nhìn sang Diệp Hoàng, nói: “Nhiều người lấy lòng Hoàng tộc họ Diệp để Diệp Hoàng cho người giết †ôi thật, ông nhất định đừng để cho những thế lực đi theo mình thất vọng đấy nhé!”

Diệp Hoàng hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào anh, trả lời: ‘Nếu cậu tới để dự bữa tiệc mừng thọ của bố tôi thì tôi hoàn toàn chào đón, nhưng nếu không phải thì xin khuyên cậu một câu, đừng nên kiếm chuyện thì hơn’.

“Nhưng tôi cứ thích kiếm chuyện thì sao?”, Dương Chấn nói với vẻ trêu tức.

Dương Chấn vừa nói ra câu này thì những người trong sảnh tiệc đều giật mình, người của Hoàng tộc họ Diệp thì nổi giận. Dương Chấn là kẻ đầu tiên dám khiêu khích Hoàng tộc họ Diệp như vậy.

“Thằng nhóc kia, cậu có biết mình đang làm gì không?”

Một người trung niên bước ra từ sau lưng Diệp Hoàng, lạnh lùng nói với Dương Chấn: “Cậu đang tìm đường chết cho mình đấy!”

Vừa rồi người trung niên kia luôn đứng sau lưng Diệp Hoàng. Từ trang phục và quần áo có thể đoán ra được thân phận của ông ta – Hoàng Chủ đời kế tiếp của Hoàng tộc họ Diệp.

“Là Diệp Tiêu, người thừa kế và cũng là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất thế hệ này của Hoàng tộc họ Diệp, 48 tuổi, đã đột phá vào Thần Cảnh hậu kỳ”.

€ó người nhận ra Diệp Tiêu, lên tiếng.

Dương Chấn không đếm xỉa đến ông ta. Một kẻ còn chưa trở thành cao thủ Siêu Phàm Cảnh thì chỉ là con kiến trong mắt anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2294


Chương 2294:

Anh mà muốn giết thì dễ như trở bàn tay.

Tất nhiên Diệp Hoàng biết sự đáng sợ của Dương Chấn, thấy Diệp Tiêu đứng ra thì lập tức xuất hiện trước người ông ta, quát: “Đi xuống!”

“Phụ hoàng, thằng nhóc này thật sự quá ngông cuồng. Nếu không cho biết mùi thì cậu ta sẽ cho rằng Hoàng tộc họ Diệp chúng ta không có ai mất”.

Diệp Tiêu phẫn nộ nói, giọng điệu đây căm phần.

Là người thừa kế của Hoàng tộc họ Diệp, từ nhỏ ông ta đã được dạy bảo rằng Hoàng tộc mình chính là gia tộc đứng đầu Chiêu Châu, không một ai có thể xúc phạm đến.

Hôm nay là một ngày vô cùng quan trọng đối với Hoàng tộc họ Diệp mà lại bị Dương Chấn quấy phá, ông ta không thể nhẫn nhịn nổi.

“Tôi bảo anh ngậm miệng lại! Đi xuống!”, Diệp Hoàng lại giận dữ trách mắng.

Có thể người ngoài cho rằng vừa rồi cao thủ đứng bên cạnh Dương Chấn đã dùng ám khí nên Tiêu Đại Vĩ mới chết, nhưng lão ta biết chính Dương Chấn đã làm điều đó.

Ngay lúc Dương Chấn nói ra hai từ “ồn ào”, Diệp Hoàng rõ ràng cảm giác được khí thế kinh khủng bộc phát ra từ người anh.

Rồi sau đó, Tiêu Đại Vĩ bị vỡ lục phủ ngũ tạng mà chết.

Thủ đoạn kh*ng b* như vậy, ai còn dưới Siêu Phàm Cảnh thì không thể nào ngăn cản được, kể cả khi Diệp Tiêu có thực lực Thân Cảnh hậu kỳ cũng không ngoại lệ.

Ít nhất Diệp Hoàng hiểu được mình không làm được điều mà Dương Chấn đã làm.

“Phụ hoàng…”

Diệp Tiêu còn muốn khuyên bảo thêm.

“Chát!”

Nhưng lúc này, Diệp Hoàng lại tàn bạo tát vào mặt ông ta, cáu tiết quát: ‘Câm miệng lại cho tôi!

Dám nói một chữ nữa thì tôi bãi bỏ vị trí người thừa kế của anh đấy”.

Diệp Tiêu chẳng thể ngờ được bố lại tát mình ngay trước mắt bao người.

Ông ta có thể thấy Diệp Hoàng đang rất phãn nộ. Những lời nghiêm khắc vừa rồi không phải chỉ nói suông, Diệp Tiêu mà dám nói gì nữa sẽ bị Diệp Hoàng sẽ tước đi vị trí Hoàng Chủ tương lai ngay.

Khách mời trong sảnh tiệc đều là người của các thế lực hàng đầu trên khäp Chiêu Châu, thấy Diệp Hoàng vì ngăn không cho Diệp Tiêu đối đầu với Dương Chấn mà tát ông ta, ai nấy đều nhận ra có điều kỳ lạ.

Nếu như Dương Chấn thật sự chỉ là một người bình thường thì liệu Diệp Hoàng có bỏ qua cho hành động vừa rồi của anh không?

Tuyệt đối không!

Có khi Dương Chấn còn bị g**t ch*t ngay khi vừa xuất hiện tại sảnh tiệc là đằng khác.

Diệp Hoàng có thực lực Siêu Phàm Cảnh mà cũng không dám tùy ý giết Dương Chấn, thật sự chỉ vì hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh bên cạnh anh sao?

Rõ ràng không phải. Điều này chứng tỏ Dương Chấn có thân thế lớn, ngay cả Hoàng tộc họ Diệp cũng không dám chọc giận, hoặc thực lực của Dương Chấn nằm trên cả Diệp Hoàng.

Nhưng anh trông chỉ mới 28 tuổi, ở độ tuổi quá nhỏ như thế, làm sao có thể là cao thủ Siêu Phàm Cảnh, thậm chí vượt trên Diệp Hoàng cơ chứ?

Nếu không thì chỉ còn một khả năng là Dương Chấn có thân thế lớn. Một thế lực có thể khiến cho Hoàng tộc họ phải dè chừng sợ là chỉ có Hoàng tộc cổ xưa, hoặc là gia tộc Cổ Võ ẩn thế trong truyền thuyết nhỉ?

Tuy nhiên, cả hai Hoàng tộc cổ xưa đều không phải họ Dương, còn trong các gia tộc Cổ Võ có hay không thì họ không biết.

Trong lúc nhất thời, những người không biết đến Dương Chấn bắt đầu đoán già đoán non về thân phận của anh.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2295


CHương 2295:

Dương Chấn không quan tâm họ đang nghĩ gì, ẩn ý nhìn Diệp Tiêu, nói: “Ông nên cảm ơn phụ hoàng của mình đi, nếu không thì bây giờ ông đã biến thành một cái xác rồi”.

Diệp Tiêu giận tím người, vừa định lên tiếng thì bị Diệp Hoàng trừng mắt nhìn, đành nuốt câu muốn nói xuống bụng.

Dù sao ông ta cũng là người thừa kế Hoàng tộc họ Diệp, năm rõ những thứ liên quan đến Dương Chấn như lòng bàn tay, cũng biết anh là cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Tuy lời nói vừa rồi của Dương Chấn rất khó nghe, không khác nào sỉ nhục, nhưng Diệp Tiêu biết anh không có ý xúc phạm mình mà chỉ đang nói ra sự thật.

Thực lực của ông ta chỉ nằm ở mức Thần Cảnh hậu kỳ, chỉ là giun dế khi đứng trước một cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

“Dương Chấn, ân oán giữa chúng ta không nên đem ra giải quyết trong tình huống này, có thể đợi sau khi tiệc mừng thọ của bố tôi kết thúc được không?”, Diệp Hoàng đột nhiên hỏi.

Lòng lão ta đang uất nghẹn, nhất là khi phải ăn nói khép nép như vậy với Dương Chấn ngay trước mặt các thế lực đứng đầu Chiêu Châu.

Nhưng Diệp Hoàng không thể không làm vậy.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc nên lão ta chỉ có thể nhãn nhịn, khi nào thời cơ chín muồi sẽ không phải kìm nén nữa.

Dương Chấn muốn nói gì một giọng nói bất chợt vang lên ngắt ngang: ‘Diệp Hoàng, ông làm vậy thì hơi làm các gia tộc đi theo Hoàng tộc họ Diệp như chúng tôi thất vọng đấy?”

Người vừa lên tiếng là Tiêu Hùng của nhà họ Tiêu, mặt mũi cực kỳ dữ dăn, nỗi đau mất con đã làm ông ta mất đi lý trí.

Diệp Hoàng nhíu mày, nhìn Tiêu Hùng nói: “Tôi đã cảnh cáo từ trước là đừng tự tìm đường chết, mấy người không nghe, giờ thì con trai cậu bị giết, trách ai được?”

Tiêu Hùng căn răng biện minh: “Nếu cậu ta đấu một trận công bằng với con tôi thì dù nó bị giết tôi cũng tuyệt đối không ý kiến. Nhưng cậu ta lại bảo người trong gia tộc âm thầm giết con trai tôi, sao tôi chịu được!”

“Diệp Hoàng, hôm nay là tiệc mừng thọ trăm tuổi của tiền bối Diệp Lâm, chúng tôi được mời tới mà lại không được bảo đảm an toàn là sao?”

“Hay Diệp Hoàng chỉ xem những thế lực đồng ý đi theo Hoàng tộc họ Diệp như chúng tôi là bia đỡ đạn, có thể đẩy ra hy sinh bất cứ lúc nào? Thà hy sinh người của nhà họ Tiêu cũng không muốn xử lý tên sát nhân không được mời mà lại đến đây gây chuyện?”

Tiêu Hùng đã bất chấp. không quan tâm đến Tiêu Hùng đã bất chấp, không quan tâm đến hậu quả khi nói ra những lời này.

“Láo xược!”

Cuối cùng Diệp Hoàng cũng nổi cơn thịnh nộ, khí thế võ đạo kinh khủng của lão ta đè ép lên người Tiêu Hùng.

“Cậu thật sự cho rằng con trai mình bị người của Dương Chấn dùng ám khí giết sao?”, Diệp Hoàng giận dữ chất vấn.

“Chảng lẽ không phải? Thăng khốn đó cứ ngồi một chõ, hai người bên cạnh cậu ta thì chắc đã đột phá vào Siêu Phàm Cảnh rồi chứ gì? Chỉ có cao thủ Siêu Phàm Gảnh ra tay thì chúng tôi mới không phát hiện thôi”, Tiêu Hùng cắn răng nói.

“Ha hai” : Diệp Hoàng chợt cười khẩy: “Đúng là điếc không sợ súng!”

Lão †a đưa mắt nhìn toàn bộ sảnh tiệc, lạnh giọng hỏi: “Chắc đa số những người ở đây cũng đều nghĩ như Tiêu Hùng có phải không?”

Diệp Hoàng đưa mắt quét qua toàn bộ người ở đây, những người đối mặt với ánh mắt của lão ta đều vô thức cúi đầu xuống, không dám đối mặt.

Tất nhiên họ đều đã bị lão ta nói trúng tim đen. Ở đây có rất nhiều người cho rằng Dương Chấn chỉ là một người được gia tộc quyền quý chống lưng, không có gì đặc biệt, không dám nhận lời khiêu chiến của Tiêu Đại Vĩ cấp Thần Cảnh sơ kỳ nên cao thủ trong gia tộc mới âm thầm ra tay làm vỡ lục phủ ngũ tạng của Tiêu Đại Vĩ.

Trái lại, Dương Chấn không nói gì cả mà thích thú đứng xem. Đối với anh mà nói, nếu như có thể khiến cho những gia tộc theo phe Hoàng tộc họ Diệp nảy sinh sự bất mãn với Hoàng tộc này thì quá tốt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2296


Chương 2296:

Nhìn thấy đám người này không dám đối mặt với mình, Diệp Hoàng biết ngay là mình đã nói trúng rồi.

Lão ta hừ lạnh: “Mấy người đều là ếch ngồi đáy giếng, hoàn toàn không biết rốt cuộc người trẻ tuổi bị mình khinh thường mạnh đến mức nao.

Còn về phần mạnh cỡ nào thì Diệp Hoàng không giải thích mà chỉ nhìn về phía anh, nói: “Tiếp sau đây là tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi Diệp Lâm, đợi sau khi tiệc mừng thọ kết thúc rồi mới nói đến chuyện ân oán giữa chúng ta sau..

Dương Chấn còn chưa kịp trả lời thì Diệp Hoàng đã lên tiếng: “Hôm nay là tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi, rất cảm ơn mọi người đã dành thời gian đến đây tham gia”.

Lão ta vừa mới nói dứt lời thì bầu không khí ở đây lại sôi trào.

Trước đó Tiêu Hùng muốn Diệp Hoàng đối phó với Dương Chấn nhưng bây giờ cũng không dám truy cứu nữa, chỉ có thể cố gắng nén lửa giận ở trong lòng, tiếp tục tham gia buổi tiệc mừng thọ này. ỹ Lúc nhìn về phía Tiêu Hùng, trong ánh mắt của không ít người đều chứa một chút trêu tức.

Điều này khiến cho lửa giận trong lòng Tiêu Hùng càng dữ dội hơn, không chỉ xem Dương Chấn như kẻ thù một mất một còn mà thậm chí ngay cả Hoàng tộc họ Diệp cũng bị ông ta căm thù.

Sau khi Diệp Hoàng khách sáo nói lời giải thích đơn giản một phen thì lớn tiếng hô: “Nghênh đón Hoàng Chủ đời thứ bảy của Hoàng tộc họ Diệp, Hoàng Chủ Diệp Lâm!”

“Nghênh đón Hoàng Chủ đời thứ bảy!”

“Nghênh đón Hoàng Chủ đời thứ bảy!”

Nhất thời, trong sảnh tiệc lớn toàn là tiếng người của Hoàng tộc họ Diệp liên tục hét to, bầu không khí cũng lập tức dâng lên cao trào.

Trong sự mong chờ của tất cả mọi người, một ông cụ mặc sườn xám nam đi ra từ phía sau màn sân khấu.

Người này chính là Hoàng Chủ đời thứ bảy của Hoàng tộc họ Diệp – Diệp Lâm!

Mặc dù Diệp Lâm đã trăm tuổi nhưng không thể nhìn ra được chút vết tích của người già trăm tuổi nào từ trên người Ìão ta cả, mà ngược lại nhìn còn trẻ hơn con trai Diệp Hoàng của mình mười mấy tuổi.

Điều này khiến cho mọi người ở đây đều vô cùng ngạc nhiên.

Dương Chấn cũng hơi kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên anh gặp Diệp Lâm, hơn nữa ngay lúc này anh cảm nhận được một luồng uy thế võ thuật như có như không từ trên người của lão ta.

Gần như Dương Chấn có thể xác định được rằng thực lực của Diệp Lâm ít nhất đã đạt đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Lúc này, vẻ mặt của Tống Tả và Tống Hữu ở bên cạnh Dương Chấn cũng nghiêm nghị, họ cảm nhận được áp lực rất lớn từ Diệp Lâm.

Đến tận giờ phút này, hai anh em họ mới nhận ra rằng, lần này Hoàng tộc họ Vũ muốn họ trả lại món nợ ân tình đó gian nan đến mức nào.

Diệp Lâm nhanh chóng vào chỗ, ánh mắt quét qua toàn sảnh tiệc rồi cất cao giọng nói: “Cảm ơn các vị!”

“Tiền bối Diệp Lâm khách sáo quá rồi, có thể được mời đến tham dự tiệc sinh nhật trăm tuổi của ngài là niềm vinh hạnh của chúng tôi”.

“Đúng vậy đúng vậy, đây là phúc mà chúng tôi tu luyện mấy đời mới có được, kính chúc tiền bối Diệp Lâm phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn!”

“Kính chúc tiền bối Diệp Lâm mãi minh mẫn, sống đời với con cháu!”

Trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều sôi nổi đứng dậy chúc mừng và đưa quà mừng mà gia tộc đã chuẩn bị trước cho Diệp Lâm.

Từ đầu đến cuối, trên mặt của Diệp Lâm đều không có biểu cảm gì, dường như cảm thấy không có chút hứng thú nào với những món quà mừng của trần tục.

Đa số những người đến tham gia buổi tiệc sinh nhật hôm nay đều là vì muốn tìm cơ hội để có thể nương nhờ vào Hoàng tộc họ Diệp nên tất nhiên họ vô cùng nhiệt tình.

Mười phút sau, cơ bản thì người của các thế lực khắp nơi ở chỗ này đều đã tặng quà mừng xong, thậm chí ngay cả ba Hoàng tộc lớn khác cũng đã tặng quà mừng có giá trị không nhỏ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2297


Chương 2297:

Trong đám khách mời đông đúc, hình như chỉ có mình Dương Chấn là vẫn chưa tặng quà.

Anh vốn chiếm ngay vị trí của Diệp Lâm, vị trí vô cùng dễ thấy nên ánh nhìn của tất cả mọi người tức thì đều tập trung vào anh.

Dù sao thì Diệp Lâm cũng là nhân vật chính của hôm nay, sau khi Dương Chấn chiếm vị trí của Diệp Lâm thì Hoàng tộc họ Diệp đã sắp xếp thêm một cái bàn khác ở phía trước gần với bàn của anh, bây giờ Diệp Lâm đang ngồi ở chỗ đó.

“Tại đây, tôi xin thay mặt phụ hoàng tôi cảm ơn các vị đã tặng quà mừng, sau đây…”

Diệp Hoàng còn chưa kịp nói dứt lời thì bỗng nhiên có một giọng nói không đúng lúc vang vọng kháp toàn bộ sảnh tiệc: “Diệp Hoàng, nếu như các vị khách mời ở đây đều đến tham gia tiệc mừng trăm tuổi của Hoàng Chủ đời thứ bảy của Hoàng tộc họ Diệp thì có phải đều nên tặng quà không?”

“Vừa rồi tôi cố ý quan sát thì phát hiện ra vẫn còn một người chưa tặng quà mừng”.

Ông ta vừa dứt lời thì ánh mắt của mọi người đều đồng loạt đổ dồn về phía Dương Chấn.

Người vừa lên tiếng không phải ai khác, chính là Tiêu Hùng.

Chân mày của Diệp Hoàng lập tức nhíu lại. Sở dĩ lão ta vẫn luôn buông tha cho Dương Chấn không phải vì Hoàng tộc họ Diệp không dám ra tay, mà là vì trừ việc xử lý Dương Chấn ra thì hôm nay còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.

Tạm thời Hoàng tộc họ Diệp vẫn chưa muốn đối đầu với Dương Chấn, nhưng bây giờ Tiêu Hùng lại hoàn toàn đẩy Dương Chấn vào vị trí đối lập với Hoàng tộc họ Diệp.

“Mọi người có thể đến tham gia tiệc mừng trăm tuổi của bố tôi thì ông ấy đã rất vui mừng rồi, hà tất phải nhắc đến chuyện quà cáp chứ?”, Diệp Hoàng lạnh nhạt đáp lời.

Tiêu Hùng vẫn không buông tha mà nói tiếp: “Diệp Hoàng, ngài nói như vậy hình như đã khiến những khách mời vừa mới tặng quà mừng quý giá như chúng tôi chạnh lòng rồi đấy nhỉ?”

“Chúng tôi tặng quà quý giá nhưng Diệp Hoàng lại cho rằng chỉ cần có đến tham gia tiệc thì tiền bối Diệp Lâm đã rất vui mừng rồi, nếu đã như vậy thì chẳng phải những gia tộc tặng quà mừng quý giá như chúng tôi bị thua thiệt lớn rồi hay sao?”

Lời nói này của Tiêu Hùng khiến cho biểu cảm trên mặt của Diệp Hoàng lập tức cứng đờ. Dường như lão ta cũng không ngờ ngay cả một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ đứng đầu một gia tộc nho nhỏ cũng dám khiến cho Hoàng tộc họ Diệp phải lúng túng.

Lúc nhìn về phía Tiêu Hùng, vẻ mặt của rất nhiều người đều lộ ra vẻ vô cùng hứng thú. Cũng có không ít người lại nhìn chăm chằm vào Dương Chấn, giống như đã rất háo hức muốn xem màn tranh đấu giữa Dương Chấn, Hoàng tộc họ Diệp và nhà họ Tiêu. Ũ Diệp Lâm là nhân vật chính của ngày hôm nay nhưng vẻ mặt của lão ta không thay đổi, vẫn đang ngồi trước cái bàn vuông to của mình, không liếc nhìn Dương Chấn một cái nào, như thể tất cả đều không liên quan gì đến mình.

Dương Chấn cũng giống như vậy, dường như tất cả đều không có liên quan gì đến anh, nhưng lòng lại trở nên lạnh lẽo hơn.

Anh vốn tưởng rằng việc Tiêu Đại Vĩ chủ động đứng ra khiêu khích mình chỉ là vì nhà họ Tiêu muốn nịnh bợ Hoàng tộc họ Diệp nên mới làm như vậy, bây giờ xem ra dường như chuyện này không hề đơn giản.

Thiệp mời mà anh cầm đến để tham gia tiệc sinh nhật của Diệp Lâm là do Tiền Bưu đưa cho, nhưng người của Hoàng tộc họ Diệp lại nói rằng đó là thiệp mời giả.

Kết hợp những chuyện này lại thì hình như là có kẻ giả làm người của Hoàng tộc họ Diệp, đưa thiệp mời cho Tiền Bưu rồi sau đó Tiền Bưu đưa lại cho anh.

Dương Chấn nghỉ ngờ hôm nay mình và Hoàng tộc họ Diệp tranh đấu gay gắt với nhau là do có người ở phía sau thúc đẩy.

Kể cả những chuyện mà người nhà họ Tiêu gây ra nữa, cho dù không có liên quan đến người giấu mặt thì chắc chăn cũng đã bị người đứng ở phía sau-tính kế.

Nhưng mà Dương Chấn thật sự nghĩ mãi cũng không rõ, rốt cuộc là kẻ nào dám cùng lúc tính kế cả anh và Diệp Hoàng?

Đối phương dám âm thầm tính kế Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp thì hiển nhiên có thực lực không tầm thường, mà cũng có thể không mạnh được bao nhiêu. Vì nếu như đối phương có thế lực mạnh mẽ thì chỉ cần trực tiếp đàn áp Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp là xong.

Nghĩ tới đây, lòng Dương Chấn càng thêm lạnh lẽo. Anh thật sự không ngờ tới, lần này việc Hoàng tộc họ Diệp tổ chức tiệc mừng thọ ở Yến Đô lại phức tạp đến vậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2298


Chương 2298:

Có lẽ không chỉ có một bàn tay ở phía sau thúc đẩy, mà còn thêm bàn tay nào đó nữa núp trong bóng tối đẩy thuyền.

Dương Chấn có thể đoán được tất cả thì đương nhiên Diệp Hoàng cũng không phải kẻ ngốc, rất nhanh cũng đoán ra được tất cả. Vốn dĩ lão ta cho rằng, Dương Chấn dám xông vào tiệc mừng thọ chỉ vì muốn phá hủy bữa tiệc mà thôi.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, mọi chuyện có vẻ không đơn giản như vậy. Với thực lực của Dương Chấn thì hoàn toàn không cần dùng đến thư mời giả.

Chuyện đó chỉ có thể giải thích răng có một kẻ đứng sau bày ra tất cả những điều này, mục đích là để khơi dậy cuộc chiến giữa Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của lão ta bỗng nhiên rơi trên người Dương Chấn, thấy anh không có ý định đứng ra mới thoáng yên lòng.

Có điều lời nói của Tiêu Hùng đã khiến rất nhiều thế lực của Hoàng tộc họ Diệp đều cảm thấy bất an.

“Hừ!”

Diệp Hoàng hừ lạnh, trên người phát ra khí thế võ đạo như có như không, ánh mắt quét qua toàn bộ những người có mặt, lạnh giọng nói: ‘Mọi người nghĩ như thế nào, tôi đều biết rõ”.

“Nếu có người cho rằng, tặng quà mừng thọ thì nên được Hoàng tộc họ Diệp của tôi báo đáp, vậy thật xin lỗi, nếu mấy người không đưa ra thành ý có thể làm cho Hoàng tộc họ Diệp tôi xem trọng thì đừng nghĩ có được sự đền đáp gì ca.

“Tất nhiên, nếu có người không hài lòng với lời này của tôi thì cứ việc lấy lại món quà mấy người vừa tặng. Hoàng tộc họ Diệp của tôi không thiếu những thứ này”.

Những người thuộc thế lực khắp nơi vốn có chút tức giận với Hoàng tộc họ Diệp, nhưng sau khi nghe lão ta nói xong thì mới dần dần tỉnh táo lại.

Cho dù Hoàng tộc họ Diệp không báo đáp, họ cũng không dám nhận lại món quà đã tặng, như vậy chẳng phải là xúc phạm đến Hoàng tộc họ Diệp sao?

Hiện nay, ở Chiêu Châu có một số gia tộc ẩn thế với thực lực vượt xa Hoàng tộc, thậm chí còn có hai Hoàng tộc cổ xưa với nên tảng hơn xa Hoàng tộc họ Diệp.

Thế nhưng, từ trước đến nay gia tộc ẩn thế và Hoàng tộc cổ xưa đều ở ẩn không ra ngoài, chủ yếu phát triển ở địa bàn của mình, không màng đến chuyện đời.

Có thể nói, giờ đây, đứng đầu Chiêu Châu là bốn Hoàng tộc lớn. Mà lúc này, Hoàng Chủ đời thứ bảy của Hoàng tộc họ Diệp xuất hiện, hơn nữa dùng phong thái của cao thủ Siêu Phàm Cảnh để đi ra trước mắt bao người.

Trong khi Diệp Hoàng cũng đã đột phá Siêu Phàm Cảnh cách đây không lâu, đồng thời trấn áp một số thế lực lớn ở Hoàng thành Diệp. Kể từ đó, thực lực của Hoàng tộc họ Diệp tăng nhanh như gió, trở thành Hoàng tộc đứng đầu trong bốn Hoàng tộc lớn.

Trong lúc này, ai dám xúc phạm đến Hoàng tộc họ Diệp thì chính là đang tìm cái chết.

Tiêu Hùng cũng ý thức được rằng, nếu muốn thúc đẩy cho người của thế lực khác căm ghét Hoàng tộc họ Diệp hay thậm chí gây nên thù hận giữa Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp chắc chản là không thể.

Vì vậy, ông ta chỉ có thể ngồi trở lại vị trí của mình, trên khuôn mặt còn có vài phần tức giận.

“Tiêu Hùng, cậu còn có lời gì muốn nói?”, Diệp Hoàng nhìn về phía Tiêu Hùng, hỏi.

Tiêu Hùng lạnh giọng trả lời: ‘Diệp Hoàng đã nói như vậy rồi, với quyền thế hiện nay của Hoàng tộc họ Diệp, cho dù có người không hài lòng với cách làm của Hoàng tộc họ Diệp thì chẳng lẽ họ dám nói ra sao?”

“Tôi không có lời nào để nói!”

Mặc dù Diệp Hoàng rất tức giận, muốn giết Tiêu Hùng ngay lập tức nhưng cũng biết rằng giờ vẫn chưa phải thời cơ thích hợp.

Có lẽ ngay cả kế hoạch đối phó Dương Chấn cũng phải thay đổi.

Dù sao, bây giờ còn có khả năng có người ở phía sau thúc đẩy, tới nay vẫn chưa ra mặt. Đối phương cố hết sức gây hận thù giữa Dương Chấn và Hoàng tộc họ Diệp, hiển nhiên là muốn hai bên cùng thiệt hại, còn người đó thành ngư ông đắc lợi.

“Các vị còn ai có lời muốn nói nữa không?”, ánh mắt Diệp Hoàng quét qua đám người, hỏi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2299


Chương 2299:

Đám người lần lượt lắc đầu, biểu thị không có.

Bấy giờ Diệp Hoàng mới tiếp tục nói: “Hôm nay mời mọi người đến Yến Đô gặp mặt, ngoại trừ vì buổi tiệc mừng thọ trăm tuổi của bố tôi thì còn có hai chuyện muốn nói với mọi người”.

Lời này vừa nói ra, khuôn mặt từ đầu tới cuối không hề thay đổi của Dương Chấn rốt cuộc đã có biến hóa.

Đương nhiên anh biết rõ tiếp theo Diệp Hoàng sẽ nói gì.

Chỉ là người đứng sau thúc đẩy vẫn chưa xuất hiện, anh sẽ không dễ dàng cản trở, nếu không sẽ trúng kế của kẻ giấu mặt đó.

“Không biết Diệp Hoàng muốn nói hai chuyện gì mà phải mời các thế lực hàng đầu ở Chiêu Châu đến Yến Đô”, Thượng Quan Hoàng trầm giọng hỏi.

Diệp Hoàng thản nhiên nhìn lão ta, sau đó ánh mắt quét qua toàn bộ những người có mặt, đáp lời: “Chuyện thứ nhất, tôi mời mọi người đến đây là vì muốn nói đến việc thành lập Liên minh Chiêu Châu”.

Lời này vừa dứt, toàn bộ những người có mặt đều ngạc nhiên. Không ai nghĩ tới tham vọng của Hoàng tộc họ Diệp lớn đến mức muốn gom các thế lực khắp nơi ở Chiêu Châu tạo thành một liên minh.

Gó thể tưởng tượng được rằng nếu lực lượng liên minh này thật sự được xây dựng, trong nháy mắt thế lực này sẽ trở thành chúa tể của toàn bộ Chiêu Châu.

Hai mắt Dương Chấn hơi híp lại. Anh biết tham vọng của Hoàng tộc họ Diệp rất lớn nhưng không ngờ lại lớn đến vậy.

Nếu như anh đoán không sai, chuyện thứ hai mà Diệp Hoàng muốn nói chính là Đế Thôn.

Dù sao khi Liên minh Chiêu Châu được thành lập, một khi Hoàng tộc họ Diệp trở thành người khống chế liên minh, chỉ cần đưa Đế Thôn xuất thế thì sau đó liên minh sẽ đủ tư cách nắm giữ Đế Thôn trong tay.

Hoàng tộc họ Diệp lại là thế lực kiểm soát liên minh, nói cách khác, Đế Thôn sẽ nằm trong sự khống chế của họ.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Đế Thôn có thể được năm trong sự kiểm soát, nếu như xuất hiện biến cố thì đó sẽ là tai họa cho toàn bộ Chiêu Châu.

“Ha hai”

Long Tấn lạnh lùng cười, nói: “Diệp Hoàng, lòng tham của Hoàng tộc họ Diệp cũng lớn quá rồi đấy? Vậy mà muốn thành lập Liên minh Chiêu Châu, ông cứ nói thẳng ra là yêu cầu các thế lực khắp nơi hiện ở đây khuất phục Hoàng tộc họ Diệp đi cho rồi”.

Trong lời nói của Long Tấn tràn đầy châm chọc.

Thượng Quan Hoàng cũng lập tức đáp: “Tôi có thể trả lời chính xác cho ông biết, muốn thành lập liên minh, Hoàng tộc Thượng Quan của tôi từ chối!”

Diệp Hoàng đã sớm đoán được Hoàng tộc họ Long và Hoàng tộc họ Diệp sẽ không đồng ý.

Lão ta cũng không bất ngờ, chỉ lạnh giọng nói: “Có đồng ý hay không không phải do hai người quyết định, mà là do một trăm thế lực mạnh nhất ở Chiêu Châu cùng nhau quyết định”.

“Đương nhiên, sau khi thành lập liên minh, hai người vẫn có thể từ chối gia nhập”.

Dứt lời, Diệp Hoàng nhìn lướt qua tất cả mọi người, cất cao giọng: “Mọi người chảc biết rõ, mặc dù thế lực riêng lẻ của các vị đứng trong một trăm thế lực lớn của Chiêu Châu, nhưng phần lớn vẫn chênh lệch rất xa nếu so với những gia tộc hàng đầu”.

“Thế nhưng, một khi liên minh thành lập, chúng ta sẽ thành lập vài căn cứ liên minh, đồng thời säp xếp cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thậm chí là Siêu Phàm Cảnh đi về các căn cứ lớn để trấn giữ, đồng thời tiến hành chỉ đạo về phương diện tu hành võ đạo đối với thành viên của liên minh”.

“Có nghĩa là, một khi liên minh được thành lập, người của các thế lực là thành viên của liên minh đều sẽ được đối xử công bằng. Tất cả đều lấy thực lực quyết định, nói trắng ra là ai mạnh thì người đó sẽ có địa vị cao hơn ở trong liên minh”.

“Bây giờ, chúng ta tiến hành giơ tay biểu quyết. Chỉ cần thế lực đồng ý vượt qua năm mươi phần trăm, liên minh sẽ được thành lập. Nếu không đồng ý, sau này sẽ không có tư cách gia nhập liên minh”.

“Bây giờ, chúng ta bắt đầu giơ tay biểu quyết, ai đồng ý thành lập liên minh thì mời giơ tay phải lên”.
 
Back
Top Bottom