Ngôn Tình Chàng Rể Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2220


Chương 2220:

Nhưng cô gái nhỏ tuổi hơn lại lập tức nóng nảy, vội vàng nói: “Hai chú à, tôi nói đều là sự thật, đan dược chúng tôi bán trước đây đều là do tôi luyện chế. Nếu các người không tin, tôi có thể luyện chế ngay trước mặt các người”.

Nghe vậy, hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống không còn vẻ mặt khinh thường nữa, mà vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Nhìn dáng vẻ của cô gái trẻ tuổi không giống như đang nói láo, chẳng lẽ đan dược thật sự do cô ta luyện chế?

Nhưng cô ta thật sự còn quá trẻ!

Hơn nữa, thầy luyện đan đã tuyệt tích mấy trăm năm trước, hiện giờ đan dược trên đời đều là đan dược các thầy luyện đan luyện chế từ mấy trăm năm trước.

Nếu như cô gái này thật sự có thể luyện chế được đan dược, có thể tưởng tượng sẽ gây chấn động thế giới đến mức nào.

“Cô cho là chúng tôi dễ gạt như vậy sao?”

Hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống thoáng liếc nhau, tên cầm đầu nhất thời giận dữ, di chuyển bước chân, nháy mắt đã lao tới trước mặt cô gái.

“Tôi…”

Cô gái vừa định nói, lại bị người đàn ông mặc chém một chưởng, hôn mê bất tỉnh.

“Tiểu Uyển!”

Cô gái khác sắc mặt lập tức thay đổi, hét lớn một tiếng.

“Đi!”

Tên vừa đánh ngất Tiểu Uyển lập tức xốc cô ta lên, xoay người rời đi, người đàn ông còn lại nhanh chóng đuổi theo.

Sau mấy giây ngắn ngủi, hai người đã hoàn toàn biến mất.

Đám lính canh cửa đều mặt mày đờ đẫn.

“Dương Chấn, cậu mau ra đây! Phùng Tiểu Uyển bị người khác đưa đi rồi!”

Người phụ nữ trẻ ôm đứa bé trai sơ sinh gấp đến độ ứa nước mắt, hét to một tiếng tan nát cõi lòng vọng vào trong Hoàng phủ.

Cô gái trẻ tuổi bị đưa đi không phải ai khác, chính là Phùng Tiểu Uyển.

Mà cô gái đang ôm bé trai sơ sinh, chính là Ngải Lâm.

Lúc đầu sau khi đi Ninh Châu ngăn cản Vũ Vũ Lan, Dương Chấn đã bảo người thân bên cạnh đều rời khỏi Yến Đô, kết quả cuộc đại chiến kia đã hấp dẫn Black Doctor tới, Dương Chấn suýt nữa chết trận, dù còn sống nhưng lại mất trí nhớ.

Khi Mã Siêu một mình tới Ninh Châu tìm Dương Chấn lại bị Hoàng tộc họ Phùng là một trong các Hoàng tộc cổ xưa đưa đi, đến nay Ngải Lâm vẫn không biết anh ta đang ở đâu.

Nếu không nhờ ba ngày trước chuyện ở Hoàng thành Thượng Quan đã truyền khắp Chiêu Châu thì Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển cũng không biết hiện giờ Dương Chấn đang ở đây.

Ngay sau khi Ngải Lâm hét lớn một tiếng, Dương Chấn đang tu luyện Đại Đạo Thiên Diễn Kinh ở mật thất nháy mắt mở hai mắt ra.

“Cậu Chấn, bên ngoài có hai người tự xưng là bạn của cậu…”

Thượng Quan Hoàng cũng mới vừa đến cửa mật thất, chỉ là lão ta còn chưa dứt lời, Dương Chấn đã biến mất.

Cảm nhận được sát khí mạnh mẽ tràn ngập quanh cơ thể Dương Chấn, Thượng Quan Hoàng lộ vẻ sợ hãi.

Hoàng phủ rất lớn, chờ khi lính canh phòng ở cửa tới nói cho lão ta biết chuyện gì đã xảy ra, tất cả đều trễ rồi.

“Nhu Nhu, hình như cậu Chấn tức giận rồi, làm sao đây?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2221


Chương 2221:

Thượng Quan Hoàng nhìn về Thượng Quan Nhu ở bên cạnh, trong lòng thấp thỏm không yên.

Thượng Quan Nhu khẽ lắc đầu, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm trọng: “Hai cô gái bên ngoài nhất định là người vô cùng quan trọng bên cạnh cậu Chấn”.

Đúng lúc này, một tên lính canh phòng hốt hoảng chạy tới, vội vàng nói: “Hoàng Chủ, có hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đang truy đuổi hai cô gái kia, ngay vừa rồi hai kẻ đó đã đưa một cô gái đi”.

“Cái gì?”

Thượng Quan Hoàng lập tức thay đổi sắc mặt, tức giận nói: “Sao các người không ngăn cản?”

Sau khi nói ra những lời này, lão ta mới ý thức được lời nói của mình có vấn đề thế nào. Đối phương là hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh, chỉ bằng lực lượng canh phòng của Hoàng thành thì sao có thể ngăn được?

Tên lính gác mặt đầy vẻ kinh hoàng sợ hãi, không biết phải nói gì.

Vẫn là Thượng Quan Nhu lên tiếng: “Lui xuống trước đi!”

Chờ sau khi lính canh phòng rời đi, Thượng Quan Nhu trịnh trọng nói: “Chẳng trách cậu Chấn lại tức giận như vậy, xem ra có người mang bạn của cậu ấy đi rồi”.

“Nhưng rốt cuộc đối phương là ai, lại phái hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đi bắt một cô gái, hơn nữa cô gái này còn có quan hệ với cậu Chấn”.

Lúc này Thượng Quan Hoàng mới vội ra lệnh: “Thông báo phong tỏa Hoàng thành, nhất định phải tìm ra hai người kia”.

Dứt lời, lão ta nhìn về phía Thượng Quan Nhu, nói: “Nhu Nhu, dẫu sao bạn của cậu Chấn cũng bị người ta đưa đi từ Hoàng tộc chúng ta, ông sợ chuyện này sẽ khiến cậu Chấn giận cá chém thớt lên Hoàng tộc”.

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Ông nội yên tâm đi, cậu Chấn không phải người như vậy, chuyện cần làm gấp bây giờ là nghĩ cách tìm ra hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh kia”.

“Được!”

Khi hai ông cháu còn đang suy đoán hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh kia là ai, Dương Chấn đã xuất hiện ở cửa Hoàng phủ.

“Chị Lâm!”

Thấy Ngải Lâm sắc mặt vô cùng tiều tụy, Dương Chấn nhất thời tức giận đến phát điên.

Trong ấn tượng của anh, Ngải Lâm là một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng, mà bây giờ sắc mặt tiều tụy, quần áo trên người cũng có thể thấy rõ là đã mặc rất lâu rồi chưa thay.

Chắc chắn cô ấy đã gặp phải phiền phức rất lớn nên mới trở thành dáng vẻ này.

“Dương Chấn!”

Thấy Dương Chấn, Ngải Lâm lập tức nước mắt rơi như mưa, khóc nói: “Mau, cậu mau đi cứu Tiểu Uyển, Tiểu Uyển bị người ta đưa đi rồi”.

“Được!”

Dương Chấn không kịp hỏi han chuyện cũ, cơ thể thoắt cái đã biến mất, sau đó âm thanh như sấm vang vọng khắp Hoàng phủ: “Phiền Hoàng Chủ chăm sóc bạn thân của tôi!”

Chờ khi mọi người lấy lại tinh thần, Dương Chấn đã sớm rời đi.

Cùng lúc đó, trong một khách sạn cao cấp nào đó ở trong Hoàng thành, hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống mang một cô gái trẻ tuổi đi thẳng lên phòng Chí Tôn.

Phòng Chí Tôn là phòng cao cấp nhất trong khách sạn cao cấp nhất ở Hoàng thành Thượng Quan.

Bốn phía phòng khách đều ghép bằng từng mảnh thủy tinh hình cung, có thể nhìn thấy vẻ đẹp muốn màu muôn vẻ của Hoàng thành.

Lúc này, một thanh niên đang ngồi trên ghế bập bênh bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua kính thủy tinh, rải lên trên người anh ta, anh ta nhắm mắt lại, mặt đầy thích thú.

“Điện hạ, dẫn người tới rồi!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2222


Chương 2222:

Hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống mang Phùng Tiểu Uyển đang hôn mê tới.

“Hử?”

Nghe lời người đàn ông mặc trang phục truyền thống, thanh niên kia mới mở mắt ra, thốt ra một tiếng đầy nghi ngờ, ánh mắt dừng trên người Phùng Tiểu Uyển, sau đó hơi cau mày.

“Tôi bảo các người tìm đan dược, các người lại mang một cô gái về cho tôi làm gì?”

Người đàn ông trẻ tuổi lạnh giọng nói: “Chẳng lẽ còn không rõ bổn vương không gần nữ sắc sao?”

Hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống không nhịn được run lên, người cầm đầu lau mồ hôi lạnh trên trán, sau đó vội vàng nói: “Điện hạ, cậu hiểu lầm rồi, chúng tôi mang cô gái này về là bởi vì cô ta có thể luyện chế được đan dược”.

Sắc mặt người đàn ông trẻ tuổi càng thêm âm trầm: “Vũ Đào, có phải ông cho rằng bổn vương là kẻ ngu si đần độn đúng không?”

Lúc này, luồng khí thế võ đạo Thần Cảnh hậu kỳ tản ra quanh người đàn ông trẻ tuổi.

Anh ta chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhưng thực lực đã đạt tới cảnh giới Thần Cảnh hậu kỳ, thiên phú võ đạo như vậy, dõi mắt khắp Chiêu Châu cũng là tồn tại hàng đầu.

Nhưng lúc này, hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống có thực lực vượt xa anh ta lại sợ hãi bất an, vội vàng quỳ gối xuống đất.

“Điện hạ, trước đó người bán ra mười viên đan dược duy nhất chính là cô gái này, chúng tôi vất vả lắm mới tìm được cô ta, vốn định tìm thêm đan dược trên người cô ta, nhưng kết quả lại không tìm được. Cô ta nói tất cả đan dược đều do cô ta tự luyện chế, cho nên chúng tôi mới mang cô ta đến đây trước, cho dù cô ta có thể luyện chế được đan dược hay không thì ít nhất cũng có thể tìm được tung tích của đan dược”.

Hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống vội vàng giải thích.

Thật ra khi Phùng Tiểu Uyển nói số đan dược kia đều là tự cô ta luyện chế, bọn họ đã tin rồi.

Thậm chí bọn họ đánh ngất Phùng Tiểu Uyển ngay trước mặt mọi người, ra vẻ không tin cũng chỉ vì lo lắng chuyện Phùng Tiểu Uyển có thể luyện chế đan dược bị bại lộ.

Nhưng trước mặt thanh niên này, bọn họ lại không dám nói như vậy.

Nghe bọn họ giải thích, sắc mặt người thanh niên hơi dịu đi, sau đó nói: “Đánh thức cô ta đi, xem rốt cuộc cô ta lấy được những viên đan dược đó ở đâu”.

“Dạ!”

Thoáng cái Phùng Tiểu Uyển đã tỉnh lại, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên ghế.

“Đây là đâu?”

Phùng Tiểu Uyển nhất thời còn chưa tỉnh táo lại, mặt đầy sợ hãi hỏi.

Chẳng mấy chốc ký ức đã dần dần hiện lên trong đầu cô ta, lúc này cô ta mới nhớ ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh tên Vũ Đào kia bỗng bước từng bước tới gần Phùng Tiểu Uyển, vừa đi vừa nói: “Rốt cuộc cô lấy được số đan dược đã bán ra kia ở đâu? Mau nói đi, nếu không tôi sẽ l*t s*ch cô, rồi ném xuống từ đây!”

Vẻ mặt Vũ Đào vô cùng hung hăng, Phùng Tiểu Uyển suýt chút nữa bị dọa sợ phát khóc. Từ nhỏ cô ta đã lớn lên trong thôn cùng ông nội, sau này được Dương Chấn đưa tới Yến Đô, mới dần dần tiếp xúc với một số người ngoài.

Cô ta nào đã từng chứng kiến tình cảnh thế này, nên không ngừng lui về phía sau, lui đến kính thủy tinh hình vòng cung. Cô ta hét lên một tiếng, nhìn xuống dưới mới ý thức được nơi mình đang ở cao đến thế nào.

Nếu thật sự bị ném xuống, nhất định sẽ tan xương nát thịt.

“Số đan dược kia đều do tôi tự luyện chế, tôi nói đều là sự thật!”

“Nếu các người không tin, có thể chuẩn bị một ít dược liệu cho tôi, bây giờ tôi sẽ luyện chế cho các người”.

Phùng Tiểu Uyển sợ đến sắp khóc, vội vàng cầu xin.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2223


Chương 2223:

“Hừ! Còn dám mạnh miệng!”

Vũ Đào giận dữ quát một tiếng, đưa tay bóp cổ Phùng Tiểu Uyển, làm ra vẻ như muốn ném cô ta ra ngoài từ cửa sổ.

“Chờ một chút!”

Lúc này, người thanh niên vẫn luôn ngồi trên ghế bập bênh bỗng nhiên lên tiếng, lạnh mặt nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển: “Cô nói, số đan dược kia đều do cô luyện chế?”

Người đàn ông trẻ tuổi vốn không tin, nhưng sau khi Phùng Tiểu Uyển chính miệng nói ra là cô ta luyện chế đan dược, thì anh ta lại tin.

Anh ta chỉ nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt Phùng Tiểu Uyển, trong tình cảnh này, cô ta hoàn toàn không thể nói dối được.

Như vậy nói cách khác, Phùng Tiểu Uyển thật sự biết luyện chế đan dược!

“Nếu cô dám lừa tôi, tôi chẳng những c** s*ch cô ra còn sẽ khiến cô phải chịu nỗi nhục nhã lớn nhất, sau đó ném cô ra ngoài từ cửa sổ”, người đàn ông trẻ tuổi uy h**p.

“Là tôi, thật sự là tôi luyện chế đan dược. Nếu anh không tin, bây giờ tôi sẽ viết ra mấy loại dược liệu cho các người, các người mua về giúp tôi, tôi sẽ luyện chế ngay trước mặt các người”.

Trên khuôn mặt nhỏ nhặn xinh đẹp của Phùng Tiểu Uyển đầy vẻ sợ hãi.

Chỉ cần nghĩ đến việc mình có thể bị c** s*ch ném xuống, cô ta đã cảm thấy vô cùng sợ hãi rồi.

“Thả cô ta ra!”

Người đàn ông trẻ tuổi ra lệnh, sau đó nói tiếp: “Cô viết dược liệu cần thiết ra đi, chúng tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ, chính là loại đan dược cô bán ra lúc trước ấy, chỉ cần cô có thể luyện chế ra một viên, tôi sẽ bỏ qua cho cô”.

Phùng Tiểu Uyển vội vã viết ra ba mươi mấy loại dược liệu, trong đó đa số dược liệu đều là loại rất phổ biến như đương quy, nhân sâm vân vân… Nhưng có ba loại dược liệu lại chưa từng nghe nói tới.

“Ngân Quang Căn, Lãnh Xà Giáp, Bạch Long Bảo Tuyền, những thứ này cũng là dược liệu à?”

Người đàn ông trẻ tuổi cất tiếng hỏi.

Sở dĩ hỏi ba loại dược liệu này là vì anh ta chưa từng nghe nói tới.

Phùng Tiểu Uyển vội gật đầu: “Đều là dược liệu mới phát hiện, rất hiếm thấy, cũng rất khó mua được trên thị trường, nhưng nó có thật”.

Tuy người đàn ông trẻ tuổi hơi nghi ngờ, nhưng không nói thêm gì, mà ra lệnh cho người dưới đi mua dược liệu.

Chẳng mấy chốc, hai người đã mang theo một túi dược liệu lớn trở về, đầu tiên Vũ Đào nhìn Phùng Tiểu Uyển một cái, sau đó mới nói với người thanh niên: “Điện hạ, không mua được Ngân Quang Căn, Lãnh Xà Giáp, Bạch Long Bảo Tuyền, những dược liệu khác đều có đủ cả”.

Người thanh niên cau mày, lạnh lùng nói: “Tôi bảo các người chuẩn bị đủ dược liệu, bây giờ các người lại nói với tôi là còn thiếu?”

Nghe thấy câu này, Vũ Đào và người còn lại đều thay đổi sắc mặt, Vũ Đào lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vàng nói: “Điện hạ, chúng tôi đã sử dụng tất cả các mối quan hệ rồi, cả thế giới đều đang tìm kiếm ba loại dược liệu này, nhưng thần y của Hoàng tộc họ Vũ chúng tôi lại nói ba loại dược liệu này hoàn toàn không tồn tại”.

Những người này đến từ Hoàng tộc họ Vũ, một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn.

Mà thân phận của người thanh niên kia càng cao quý hơn, một trong những đứa cháu của Vũ Hoàng, Vũ Tử Dịch.

Nghe thấy lời của thuộc hạ, sắc mặt Vũ Tử Dịch lập tức trở nên cực kỳ u ám, nhìn Phùng Tiểu Uyển bằng đôi mắt sắc bén, lạnh lùng hỏi: “Cô chơi tôi à?”

“Không có, tôi thật sự không lừa các ngươi, ba loại dược liệu Ngân Quang Căn, Lãnh Xà Giáp, Bạch Long Bảo Tuyền này thật sự tồn tại mà, trên núi sau thôn Ngô Gia chúng tôi có đấy.”

Phùng Tiểu Uyển lập tức cuống lên, vội vàng giải thích.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2224


Chương 2224:

Cũng không phải cô ta đùa giỡn Vũ Tử Dịch, mà thật sự có ba loại dược liệu này. Lúc còn ở thôn Ngô Gia, từ nhỏ cô ta đã đi theo ông nội ra núi sau thôn hái thuốc.

Chẳng những thế, lúc trước, ông nội của Phùng Tiểu Uyển còn từng nuôi cấy rất nhiều dược liệu quý hiếm trên núi sau thôn Ngô Gia.

Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Phùng Tiểu Uyển, Vũ Tử Dịch lập tức nhíu mày, anh ta tự thấy mình nhìn người rất chuẩn, Phùng Tiểu Uyển không nói dối, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.

Anh ta cảm thấy Phùng Tiểu Uyển không giống đang nói dối, sau khi im lặng một lúc, anh ta cau mày nói: “Ba loại dược liệu cô nói có còn tên khoa học khác không?”

Phùng Tiểu Uyển lắc đầu: “Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong thôn với ông nội, cũng không rõ những dược liệu này ở bên ngoài còn có tên khác không, nhưng trước đây lúc tôi ở Yến Đô, từng nhìn thấy ba loại dược liệu này trong tiệm thuốc Đông y”.

“Đúng rồi, các người có thể liên lạc với tiệm thuốc Đông y Bản Thảo Đường ở Yến Đô, trong tiệm của bọn họ có mấy loại dược liệu này, nhưng giá có hơi đắt”.

Vũ Tử Dịch lập tức ra hiệu, cấp dưới của anh ta bắt đầu liên lạc ngay, chẳng mấy chốc, đối phương nhận được tin tức, gật đầu với Vũ Tử Dịch: “Điện hạ, đã xác nhận rồi, Bản Thảo Đường của Yến Đô thật sự có ba loại dược liệu này”.

“Nhưng hình như ba loại dược liệu này rất ít dùng đến, trước mắt chỉ có Bản Thảo Đường có, rất khó mua được ở những nơi khác”.

Sau khi nghe cấp dưới báo cáo, vẻ tàn nhẫn trong mắt Vũ Tử Dịch dần biến mất, lúc nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển, ánh mắt anh ta như đang nhìn một kho báu.

“Cô yên tâm, sau khi cô đi theo Hoàng tộc họ Vũ của tôi, chỉ cần tập trung luyện chế đan dược cho Hoàng tộc họ Vũ, tôi chắc chắn sẽ không đối xử tệ với cô”.

Giọng điệu của Vũ Tử Dịch trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Anh ta là một trong mấy đứa cháu ruột của Vũ Hoàng, sau này có thể kế thừa Hoàng vị, nếu Phùng Tiểu Uyển thật sự có thể luyện chế đan dược, chỉ cần anh ta khống chế được Phùng Tiểu Uyển trong tay, tương lai anh ta chắc chắn sẽ có tiền đồ vô lượng.

Phùng Tiểu Uyển đỏ mắt nhìn Vũ Tử Dịch: “Xin anh đừng mang tôi đi, chỉ cần anh thả tôi ra, tôi có thể đồng ý sau này luyện chế được đan dược đều sẽ ưu tiên bán cho anh”.

Từ sau khi ông nội mất, cô ta đã đi theo Dương Chấn đến Yến Đô, bây giờ trong mắt cô ta, Dương Chấn chính là anh trai ruột của mình, cô ta thật sự không muốn rời xa anh.

Quan trọng nhất là với hiểu biết của cô ta về Dương Chấn, nếu cô ta bị Vũ Tử Dịch đưa đi, anh chắc chắn sẽ mạo hiểm đi cứu cô ta.

Dù cô ta không biết Hoàng tộc họ Vũ đại diện cho điều gì, nhưng có thể nhìn ra thân phận không tầm thường của những người này từ trong sự kiêu ngạo của bọn họ, ngay cả Hoàng tộc Thượng Quan bọn họ cũng không coi ra gì.

Nếu vì cô ta mà Dương Chấn xảy ra xung đột với Hoàng tộc họ Vũ, cô ta chắc chắn sẽ rất áy náy.

Vũ Tử Dịch phái người đi tìm người bán ra đan dược là vì có được đan dược, bây giờ nếu đã biết Phùng Tiểu Uyển có thể luyện chế ra đan dược, sao có thể dễ dàng để cô ta rời đi?

“Cô có biết thân phận của tôi là gì không? Dám từ chối tôi, cô có từng nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng đến mức nào chưa?”, ánh mắt Vũ Tử Dịch dần trở nên lạnh lẽo.

Đồng thời, hơi thở võ đạo Thần Cảnh hậu kỳ cũng chậm rãi tản ra từ trên người anh ta, chớp mắt một cái đã bao phủ lấy Phùng Tiểu Uyển.

Thoáng chốc, Phùng Tiểu Uyển cảm thấy hai vai như có một ngọn núi lớn đè xuống, trong lòng vô cùng hoảng sợ.

“Tôi xin anh đấy, đừng đưa tôi đi có được không? Tôi đồng ý với anh sau này mỗi tháng đều sẽ luyện chế đan dược, lấy một phần ra đưa cho anh, chỉ xin anh đừng đưa tôi đi”, Phùng Tiểu Uyển luôn miệng cầu xin.

Khoảng thời gian này cô ta vẫn luôn ở cùng Ngải Lâm, bây giờ Mã Siêu mất tích, khó khăn lắm mới có được tin tức của Dương Chấn, nếu lúc này cô ta bị đưa đi, Ngải Lâm phải làm sao đây?

Lúc này, bỗng nhiên có người gõ cửa phòng, Vũ Tử Dịch cau mày, không đợi anh ta lên tiếng, Vũ Đào đã đi mở cửa.

Vũ Đào vừa mở cửa đã thấy hai cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ đứng trước cửa, ông ta lập tức cau mày, lạnh lùng hỏi: “Các người tìm ai?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2225


Chương 2225:

Hai cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ không đáp lời, đưa mắt nhìn vào trong phòng, khi nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển, bọn họ lập tức vui vẻ nói: “Tìm thấy rồi!”

Sau khi Vũ Tử Dịch nghe được lời hai người ở ngoài cửa nói xong thì lập tức nhíu mày.

“Các người là người của Hoàng tộc Thượng Quan à?”

Vũ Đào thấy Vũ Tử Dịch nhíu mày, lập tức chất vấn hai cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ ngoài cửa.

Hai người vừa nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển đã nói là tìm được rồi. Mà bọn họ lại bắt cô ta đi từ cửa của Hoàng tộc Thượng Quan ra, vậy hai người này tất nhiên là người của Hoàng tộc Thượng Quan rồi.

“Cô Uyển, chúng tôi là người của Hoàng tộc Thượng Quan. Cô yên tâm, có chúng tôi ở đây tuyệt đối sẽ không để cô phải chịu bất kỳ tổn thương nào”.

Một cao thủ Hoàng tộc cung kính nói, dù vậy vẫn có phần ngạo nghễ.

Bọn họ biết Phùng Tiểu Uyển là em gái của Dương Chấn nên tất nhiên vô cùng cung kính, nhưng hoàn toàn không để ý tới Vũ Đào và một cao thủ Hoàng tộc họ Vũ khác.

Hai cao thủ Hoàng tộc bước luôn vào phòng, lạnh lùng nói: “Cô Uyển là khách quý của Hoàng tộc Thượng Quan chúng tôi. Nếu các người thức thời thì thả cô ấy ra. Nếu không, các người có thể rời khỏi Hoàng thành được không là chuyện hết sức khó nói đấy”.

Hai người hoàn toàn không ý thức được cao thủ Hoàng tộc họ Vũ đứng trước mặt bọn họ lúc này là tồn tại thế nào.

Sắc mặt Vũ Đào và cao thủ khác thâm trầm đáng sợ. Bọn họ là cao thủ Hoàng tộc họ Vũ, đã bao giờ bị người ta khinh thường như vậy chứ?

Bây giờ, bọn họ bị hai người của Hoàng tộc họ Thượng Quan miệt thị như vậy thì rất tức giận.

“Cút ra ngoài!”

Vũ Đào đột nhiên tức giận quát một tiếng, đồng thời trên người ông ta phát ra một uy lực võ đạo đáng sợ.

Hai cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan vừa rồi còn định ra tay chợt đờ mặt ra.

Lúc này, bọn họ chỉ cảm thấy toàn thân buốt giá, một cảm giác ớn lạnh từ dưới lòng bàn chân xông lên thẳng l*n đ*nh đầu.

“Các người tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, ở đây là Hoàng thành Thượng Quan, tôi khuyên các người đừng hành động thiếu suy nghĩ”.

Hai cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan nói với vẻ nghiêm trọng: “Cô Uyển là khách quý của Hoàng Chủ chúng tôi. Nếu cô ấy có gì sơ suất, chúng tôi sẽ không tiện ăn nói”.

“Ha ha!”

Vũ Đào cười lạnh: “Ông đang uy h**p tôi à?”

“Đây không phải uy h**p mà là cảnh cáo!”, cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan nói.

Thật ra ông ta cũng sợ nhưng là cao thủ Hoàng tộc, giải cứu Phùng Tiểu Uyển là nhiệm vụ của bọn họ. Cho dù bọn họ có chết cũng tuyệt đối không thể lùi bước.

Một cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan khác cũng nói: “Chúng tôi đã báo tin cô Uyển ở đây cho Hoàng Chủ biết rồi. Chắc không tới năm phút, cả tòa nhà lớn này đều sẽ bị mười mấy cao thủ Thần Cảnh trong Hoàng thành bao vây, tốt nhất các người nên suy nghĩ kỹ đi”.

Trước đó bọn họ nhận được tin tức Phùng Tiểu Uyển – em gái cậu Chấn có thể bị hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh dẫn đi, vốn còn không để ý lắm. Nhưng sau khi đối mặt với hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ, bọn họ mới ý thức được thực lực của đối phương thật sự rất mạnh.

Nhưng bọn họ cũng hiểu rõ, ngay cả Lý Trọng là Siêu Phàm Cảnh còn bị Dương Chấn đánh bại, vậy có gì phải sợ hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh trước mắt này?

“Nếu các người muốn chết, vậy tôi sẽ giúp các người được toại nguyện!”

Vũ Đào nghiến răng nói, sau đó từ trên người ông ta phát ra một sát ý mãnh liệt.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2226


Chương 2226:

Hai cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan chỉ là Thần Cảnh sơ kỳ, rõ ràng không thể nào so sánh được với cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh.

Hơn nữa, bọn họ đối mặt là hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh, nếu đối phương thật sự muốn giết bọn họ, bọn họ không có khả năng chống trả.

“Chờ đã!”

Vào lúc Vũ Đào chuẩn bị ra tay, một giọng nói thản nhiên đột nhiên vang lên.

Vũ Tử Dịch vẫn im lặng nãy giờ chợt lạnh lùng nhìn hai cao thủ Hoàng tộc họ Thượng Quan, cao ngạo nói: “Các người nói cho Hoàng Chủ của các người biết tôi là Vũ Tử Dịch của Hoàng tộc họ Vũ. Chúng tôi nhất định phải dẫn cô gái này đi. Nếu lão ta muốn đòi lại cô gái này thì tới Hoàng tộc họ Vũ mà đòi”.

Tất nhiên hai cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan đã từng nghe nói về Hoàng tộc họ Vũ, cả Chiêu Châu cũng chỉ có một Hoàng tộc họ Vũ, đó chính là một trong hai Hoàng tộc cổ xưa lớn.

Có người nói trong Hoàng tộc họ Vũ có rất nhiều cao thủ Siêu Phàm Cảnh. Mà người thanh niên trước mắt này lại họ Vũ, trẻ tuổi như vậy đã là cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ. Bên cạnh anh ta còn có hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh bảo vệ, đủ để chứng minh thân phận của anh ta rất cao.

Mặt hai cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan lập tức biến sắc.

“Được, chúng tôi sẽ chuyển lời!”

Hai người nhìn nhau, sau đó cao thủ dẫn đầu nói.

Cũng không phải bọn họ sợ chết mà thân phận của Vũ Tử Dịch quá đặc biệt. Dù sao anh ta cũng là người dòng chính của Hoàng tộc cổ xưa, hơn nữa còn có địa vị rất cao.

Nếu bọn họ tự ý quyết định đắc tội Hoàng tộc họ Vũ, sẽ là đả kích cực lớn đối với Hoàng tộc Thượng Quan.

Hai người vừa định rời đi, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Cho dù anh là người của Hoàng tộc họ Vũ cũng chẳng có lý do gì cướp cô gái lương thiện ở Hoàng thành tôi chứ?”

Tiếng nói vừa dứt, mọi người đều nhìn về phía cô gái trẻ đang bước nhanh tới.

Vũ Tử Dịch hơi nheo mắt, nhìn về phía Thượng Quan Nhu đang dẫn người đến.

Không ngờ anh ta mơ hồ cảm nhận được áp lực võ đạo trên người Thượng Quan Nhu, điều này làm anh ta vô cùng chấn động.

Anh ta là cháu của Vũ Hoàng nắm giữ thực lực Thần Cảnh hậu kỳ, cho dù ở bên trong Hoàng tộc họ Vũ vẫn được xem là có thiên phú võ đạo vô cùng xuất chúng.

Nhưng cô gái trước mắt này không kém hơn anh ta bao nhiêu, không ngờ đã nắm giữ cảnh giới võ thuật Thần Cảnh trung kỳ.

Cho dù thực lực của Thượng Quan Nhu kém hơn anh ta nhưng dù sao cô ta xuất thân từ Hoàng tộc Thượng Quan có thực lực kém hơn Hoàng tộc họ Vũ rất nhiều, điều này cũng khiến người ta phải kinh ngạc.

Thượng Quan Nhu trẻ tuổi như vậy lại nắm giữ thực lực Thần Cảnh trung kỳ, cho dù ở trong Hoàng tộc họ Vũ cũng được xem là thiên tài võ đạo.

“Chị Nhu!”

Phùng Tiểu Uyển nhìn thấy Thượng Quan Nhu thì lập tức ngạc nhiên.

Ban đầu khi còn ở Yến Đô, Thượng Quan Nhu vì muốn qua lại thân thiết với Dương Chấn đã chủ động tiếp cận người bên cạnh anh. Phùng Tiểu Uyển được anh nhận làm em gái, tất nhiên cô ta cũng làm quen.

Thượng Quan Nhu cười dịu dàng với Phùng Tiểu Uyển: “Tiểu Uyển, chị đã thông báo với Anh Chấn rồi, anh ấy tới ngay thôi. Em cứ yên tâm, có bọn chị ở đây, tuyệt đối sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào tổn thương tới em”.

Sau khi Phùng Tiểu Uyển nhìn thấy Thượng Quan Nhu đã rất vui mừng, nhưng nghĩ đến thân phận của Vũ Tử Dịch, tâm trạng trở nên vô cùng nặng nề.

“Anh ơi, anh thả tôi ra đi. Chúng ta vẫn theo như lời đã nói trước đó, sau này hàng tháng tôi đều sẽ luyện đan dược giúp anh”.

Phùng Tiểu Uyển vội vàng nhìn về phía Vũ Tử Dịch nói.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2227


Chương 2227:

Thượng Quan Nhu nghe thấy Phùng Tiểu Uyển nói vậy thì lập tức kinh ngạc. Cô ta là người thừa kế Hoàng vị của Hoàng tộc họ Thượng Quan, tất nhiên hiểu rõ đan dược có ý nghĩa thế nào.

Khi cô ta ở Yến Đô đã biết được Phùng Tiểu Uyên có y thuật rất giỏi, chẳng lẽ còn có thể chế luyện đan được nữa sao?

Cô ta đột nhiên hiểu được vì sao Vũ Tử Dịch muốn dẫn Phùng Tiểu Uyển đi. Tất nhiên là anh ta đã phát hiện ra Phùng Tiểu Uyển biết luyện đan được.

Nếu vậy, cô ta càng không thể để cho Vũ Tử Dịch dẫn Phùng Tiểu Uyển đi được.

Tiểu Uyển em không cần cầu xin anh ta. Có Anh Chấn em ở đây, không ai đủ tư cách để em phải cầu xin cả. Thượng Quan Nhu nói.

Vũ Tử Dịch vẫn im lặng. Nhưng qua lời nói của Thượng Quan Nhu, anh ta đã nhận được vải tin tức quan trọng, có một người là anh trai của Phùng Tiểu Uyển rất được Hoàng tộc Thượng Quan coi trọng.

Bằng không trong tình huống người Hoàng tộc Thượng Quan đã biết thân phận của mình sao còn dám tranh cướp người với mình nữa.

Xem ra Hoang tộc họ Vũ qua khiêm tôn làm gia tộc bình thường thậm chí quên mất nên táng của Hoàng tộc cổ xưa mạnh tới mức nào.

Vũ Từ Dịch lạnh lùng nhìn Thượng Quan Nhu nói tiếp: “Tôi cho có một cơ hội xin lỗi bằng không tôi sẽ khiến có hiểu rõ kết quả đắc tội Hoàng tộc họ Vũ là thế nào!”

Thượng Quan Nhu xem thường khi thấy Vũ Tử Dịch cao ngạo như vậy. Cô ta tất nhiên hiểu rõ nền tảng của Hoàng tộc cổ xưa nhưng càng hiểu rõ sức mạnh của Dương Chấn hơn.

Chủ yếu nhất là cô ta cho rằng thế lực phía sau Dương Chấn còn vượt xa Hoàng tộc cổ xưa.

Nếu đã vậy, sao cô ta có thể xin lỗi Vũ Tử Dịch được?

Thượng Quan Nhu cười lạnh: “Tôi biết Hoàng tộc họ Vũ có nền tảng sâu xa, cũng biết anh có địa vị rất cao, nhưng vậy thì sao chứ? Chỗ này là khu vực Hoàng tộc Thượng Quan quản lý, còn chưa tới lượt người ngoài như anh tới phách lối”.

“Tiểu Uyển không chỉ là em gái của cậu Chấn mà còn là em gái của Thượng Quan Nhu tôi. Bất kể là ai cũng đừng mong đưa em ấy ra khỏi Hoàng Thành!”

Cô ta vừa dứt lời, mấy cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan đều chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Sắc mặt Vũ Tử Dịch cực kỳ thâm trầm. Anh ta không sao ngờ được mình đường đường là cháu của chủ Hoàng tộc họ Vũ lại bị một người phụ nữ sỉ nhục như vậy.

Không sai, anh ta thấy người nào dám dùng thái độ cứng rắn với mình đều là sỉ nhục mình.

Vẻ mặt hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh bên cạnh anh ta cũng rất khó coi. Bọn họ là cao thủ Hoàng tộc họ Vũ, thường chỉ có bọn họ trách mắng người khác, nhưng bây giờ ông chủ của bọn họ lại bị người khác nói ngay trước mặt mọi người.

“Chị Nhu, chị không cần lo cho em đâu. Em đi với bọn họ tới Hoàng tộc họ Vũ một chuyến cũng được”.

Phùng Tiểu Uyển sốt ruột, vội nói.

Cô ta lương thiện, không muốn mình làm liên lụy tới Thượng Quan Nhu.

Qua cuộc nói chuyện của hai người, cô ta biết thực lực của Hoàng tộc Thượng Quan không bằng Hoàng tộc họ Vũ.

Đương nhiên, cô ta cũng không muốn liên lụy tới Dương Chấn.

May là Dương Chấn còn chưa tới. Nếu anh tới, có lẽ mâu thuẫn giữa hai bên càng lớn hơn.

“Tiểu Uyển, em đừng lo lắng, Anh Chấn em chắc chắn sẽ không để em gặp phải chuyện gì đâu. Đừng nói chỉ là một đứa con cháu trong Hoàng tộc họ Vũ, cho dù là nhân vật trưởng bối của Hoàng tộc họ Vũ tới, Anh Chấn em vẫn có thể bảo vệ em được bình yên”.

Thượng Quan Nhu nói với Phùng Tiểu Uyển.

Cho dù Vũ Tử Dịch tức giận nhưng lý trí bảo anh ta phải nén giận. Anh ta không cho rằng Thượng Quan Nhu sẽ là một người phụ nữ ngu xuẩn không có đầu óc, biết rõ thân phận của mình còn dám nói như vậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2228


Chương 2228:

Vậy chỉ có thể chứng tỏ Thượng Quan Nhu không sợ hãi.

Chắc Anh Chấn của Phùng Tiểu Uyển cũng không lớn tuổi nhỉ?

Người có thể được Hoàng tộc Thượng Quan tôn trọng, xem là quý khách đã đủ chứng minh lai lịch của người này không nhỏ.

Hoàng tộc Thượng Quan vì người thanh niên kia mà thậm chí không nể mặt anh ta, chỉ có thể chứng minh thế lực phía sau Anh Chấn của Phùng Tiểu Uyển còn mạnh hơn Hoàng tộc họ Vũ.

Phóng tầm mắt ra khắp Chiêu Châu, dường như chỉ có các gia tộc Cổ Võ lánh đời có thế lực mạnh hơn Hoàng tộc họ Vũ.

Chẳng lẽ người đó là người của gia tộc Cổ Võ?

Vũ Tử Dịch nghĩ tới đây lại càng thấy nghiêm trọng hơn.

Thượng Quan Nhu hơi kinh ngạc khi thấy Vũ Tử Dịch đột nhiên nén giận, càng đánh giá anh ta cao hơn.

Xem ra người này ở trong Hoàng tộc họ Vũ không hề đơn giản.

“Tiểu Uyển, qua đây!”

Thượng Quan Nhu nói với Phùng Tiểu Uyển.

Cho dù Phùng Tiểu Uyển không muốn liên lụy tới Thượng Quan Nhu nhưng hiểu rõ lúc này mình nên nghe theo lời của cô ta, sau khi dè dặt liếc nhìn Vũ Tử Dịch lại bước nhanh về phía cô ta.

Nhưng Phùng Tiểu Uyển vừa bước tới, đã bị hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh do Vũ Tử Dịch dẫn đến cản đường.

“Anh không chịu thả người à?”

Thượng Quan Nhu nghiêm giọng hỏi.

Dựa theo tính toán của cô ta, Dương Chấn cũng sắp đến rồi.

Vũ Tử Dịch không trả lời Thượng Quan Nhu, đôi mắt thâm thúy nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển đang hoảng hốt lo sợ: “Tốt nhất cô nên suy nghĩ cho kỹ. Nếu cô đi theo tôi tới Hoàng tộc họ Vũ, sau này không ai có thể bắt nạt được cô, tôi còn có thể cho cô hưởng vinh hoa phú quý không hết”.

Phùng Tiểu Uyển tin tưởng có Dương Chấn ở đây sẽ không để cho người khác bắt nạt mình, cũng không cần vinh hoa phú quý. Cô ta chỉ muốn ở bên cạnh anh.

Vì vậy, cô ta lắc đầu mà không chút do dự: “Anh à, xin lỗi, tôi không muốn tới Hoàng tộc họ Vũ, hi vọng anh có thể thả cho tôi rời đi!”

Vũ Tử Dịch duy trì sự im lặng, thỉnh thoảng híp mắt, trong đôi mắt kia đầy vẻ nhìn xa trông rộng.

Thật lâu sau, anh ta lắc đầu: “Cô phải đi với tôi tới Hoàng tộc họ Vũ!”

Lời này vừa nói ra, mặt Thượng Quan Nhu biến sắc. Phùng Tiểu Uyển đầy sợ hãi: “Anh à, chỉ cần anh thả cho tôi rời đi, điều tôi hứa với anh chắc chắn sẽ làm được!”

Cho dù Vũ Tử Dịch hơi lo lắng Anh Chấn của Phùng Tiểu Uyển có bối cảnh gia tộc Cổ Võ nhưng cô ta biết luyện đan dược đã khiến tất cả lo lắng tan thành mây khói.

Bởi vì bây giờ trên thế giới này, cho đến hiện nay, anh ta chỉ biết Phùng Tiểu Uyển là thầy luyện đan đầu tiên có thể luyện đan dược. Nếu truyền tin tức này truyền ra, sợ là sẽ gây chấn động toàn thế giới.

Thực lực của Hoàng tộc cổ xưa rất mạnh, cho dù đối mặt với gia tộc Cổ Võ bình thường, bọn họ vẫn không sợ.

Cho dù Anh Chấn của Phùng Tiểu Uyển thật sự là người gia tộc Cổ Võ, anh ta cũng phải đưa cô ta đi.

“Dẫn đi!”

Vũ Tử Dịch không muốn nói nhiều nên lập tức ra lệnh. Một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh vung tay đánh ngất Phùng Tiểu Uyển rồi đỡ cô ta, muốn rời đi.

Một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh khác đi theo sát bên cạnh Vũ Tử Dịch, tính rời đi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2229


Chương 2229:

Cho dù Thượng Quan Nhu dẫn đến đây rất nhiều cao thủ nhưng hai người bên cạnh Vũ Tử Dịch đều là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh cao hơn Thượng Quan Hoàng một cấp, chỉ dựa vào đám người bọn họ không thể ngăn cản được đối phương.

“Anh không thể dẫn em ấy đi được!”

Thượng Quan Nhu kiên định ngăn cản ở cửa, những cao thủ Thần Cảnh cũng không lùi bước, tất cả đều cảnh giác nhìn đám người Vũ Tử Dịch.

Vũ Tử Dịch giậm chân, trong mắt lóe lên sát khí: “Tôi cho các người mười giây, một là cút ngay, hai là chết!”

Từng giây trôi qua, Thượng Quan Nhu chỉ cảm thấy một áp lực cực lớn ép cho cô ta không thở nổi.

Những cao thủ Thần Cảnh của Hoàng tộc Thượng Quan cũng có cảm giác như vậy, tất cả đều không dám thở mạnh.

“Tránh ra!”

Mười giây sắp đến, Thượng Quan Nhu cuối cùng nói với vẻ không cam lòng.

Không phải cô ta sợ mà rất lý trí. Dưới tình huống này, bọn họ không thể ngăn cản được đám người Vũ Tử Dịch. Một khi khai chiến, đối phương chỉ dựa vào một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh cũng có thể giết sạch bọn họ.

Hơn nữa bên cạnh Vũ Từ Dịch còn có hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh bản thân canh ta cũng có thực lực không tầm thường, đã đạt đến Thần Cảnh hậu kỳ.

Vũ Từ Dịch không để ý tới Thượng Quan Nhu. bước nhanh rồi đi.

Mợt người đi theo sau lưng anh ta người còn lại vác Phùng Tiểu Uyển bước nhanh theo.

Phùng Quan Nhu căm tức nhìn theo bóng lưng của ba người nhưng không thể làm gì được, chỉ có thể cầu mong Dương Chấn nhanh chóng chạy tới dây.

Nhưng đám người Vũ Tử Dịch tới cuối hành lang thì đột nhiên dừng lại.

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, “Thả em gài tôi ra!”

Có thể Thượng Quan Nhu đang căng ra vừa nghe được giọng nói này thì cuối cùng mới thà lỏng: “cuối cùng đã tới rồi!”

Đám người Vũ Tử Dịch đột nhiên dừng lại ở cuối hành lang, chỉ thấy một người trẻ tuổi đang chắn trước mặt ba người.

Người này không phải ai khác, chính là Dương Chấn vừa chạy từ Hoàng tộc Thượng Quan tới. Khi anh nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển bị một cao thủ vác trên vai, sắc mặt cực kỳ thâm trầm.

Hình như cảm nhận được Dương Chấn không đơn giản, hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đồng thời bước tới, bảo vệ ở hai bên Vũ Tử Dịch.

“Thả người ra!”

Dương Chấn bỗng nói, giọng điệu vô cùng lạnh lùng.

Mà anh cũng nhìn chằm chằm vào Vũ Tử Dịch.

Vũ Tử Dịch khẽ nhíu mày, nhìn về phía Dương Chấn nói: “Cậu là Anh Chấn mà cô gái này đã nhắc tới à?”

“Thả người ra!”

Dương Chấn không trả lời, lặp lại lần nữa.

Đồng thời, từ trên người anh đột nhiên tràn ngập ra một uy thế võ đạo đáng sợ.

Giờ phút này, Vũ Tử Dịch lập tức tái mặt. Không ngờ uy thế võ đạo từ trong cơ thể Dương Chấn phát ra đã làm anh ta cảm giác cả người buốt giá như rơi vào hố băng.

Lúc này không chỉ anh ta mà ngay cả hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh cũng biến sắc.

Vũ Đào theo bản năng bước tới chắn trước mặt Vũ Tử Dịch, nghiêm giọng nói: “Cậu là cao thủ Siêu Phàm Cảnh?”

Vũ Tử Dịch chấn động khi nghe thấy Vũ Đào nói vậy.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2230


Chương 2230:

Anh ta là người của Hoàng tộc họ Vũ, có thiên tài võ thuật nào mà chưa từng thấy?

Nhưng lúc này, anh ta lại gặp được một chàng trai trạc tuổi mình đã bước vào cảnh giới võ thuật Siêu Phàm Cảnh, điều này làm anh ta nhất thời khó có thể tiếp nhận được.

Vũ Đào và một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh khác cũng chấn động và hoảng sợ.

Nếu ở đây là Hoàng thành Vũ, cho dù bọn họ gặp phải cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng sẽ không hoảng sợ như vậy. Nhưng ở đây không phải là Hoàng thành Vũ.

Chủ yếu nhất là Dương Chấn trẻ tuổi như vậy đã nắm giữ cảnh giới võ thuật Siêu Phàm Cảnh, sao thân phận của anh có thể đơn giản được?

“Tôi là đời thứ ba dòng chính của Hoàng tộc họ Vũ, Vũ Tử Dịch, không biết cậu là ai?”

Vũ Tử Dịch chợt hỏi.

Anh ta là con cháu dòng chính Hoàng tộc họ Vũ nên tố chất tâm lý vẫn rất tốt, dù sao anh ta cũng từng gặp cao thủ Siêu Phàm Cảnh.

Nếu ở trong Hoàng tộc họ Vũ, cho dù là cao thủ Siêu Phàm Cảnh gặp anh ta cũng phải gọi một tiếng “Điện hạ”.

Nhưng ở đây không phải là Hoàng tộc họ Vũ.

Dương Chấn nhíu mày: “Tôi bảo anh thả người, hình như anh không hiểu lời tôi nói à?”

Anh vốn không có thiện cảm với Hoàng tộc họ Vũ. Trước đây anh chỉ vừa bước vào Siêu Phàm Cảnh sơ kỳ đã bị Vũ Vũ Lan nhà bọn họ uy h**p. Nếu không phải Black Doctor tiêm cho anh liều thuốc siêu hoàn mỹ, lại có Phùng Tiểu Uyển cho anh ba viên đan dược tăng cường thực lực, sợ rằng bây giờ anh đã sớm chết ở Ninh Châu.

Tất nhiên anh sẽ không khách sáo với Vũ Tử Dịch.

Vũ Tử Dịch khẽ nhíu mày, không vui nói: “Cậu có vẻ quá kiêu ngạo nhỉ? Cậu bảo tôi thả người thì tôi thả người à?”

“Xem ra anh không muốn thả. Nếu vậy, tôi đành phải tự mình ra tay thôi!”

Dương Chấn vừa dứt lời thì sát khí trong mắt càng lộ rõ, từ trong cơ thể anh phát ra một uy thế võ đạo càng đáng sợ hơn, giống như núi lửa phun trào vậy.

“Cẩn thận!”

Vũ Đào đột nhiên hét lớn một tiếng.

Nhưng Vũ Đào nhắc nhở quá muộn. Khi ông ta vừa hô lên, Dương Chấn đã xuất hiện trước mặt tên cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đang vác Phùng Tiểu Uyển trên vai, đồng thời đánh xuống một chưởng.

“Bịch!”

Chỉ nghe thấy một tiếng va chạm nặng nề vang lên, sau đó bọn họ nhìn thấy cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh kia như bị xe tải hạng nặng tông phải, bay xa mười mét mới nặng nề ngã xuống hành lang.

Khi cao thủ kia rơi xuống thì nằm im trên mặt đất, thất khiếu chảy máu, chết không nhắm mắt.

Đến chết, ông ta vẫn không ngờ được mình đường đường là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh của Hoàng tộc họ Vũ sẽ chết ở bên ngoài, còn chết trong tay một người trẻ tuổi như vậy.

Mọi người ở đó đều im lặng như chết, nhìn về phía Dương Chấn với vẻ kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi.

Cho dù là Thượng Quan Nhu cũng không ngờ Dương Chấn sẽ dứt khoát như vậy, không để ý tới thân phận của đối phương đã xuống tay độc ác, một đòn g**t ch*t một cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh trong nháy mắt.

Vũ Tử Dịch và Vũ Đào cũng ngây người một lát mới lấy lại tinh thần.

Gương mặt Vũ Tử Dịch vô cùng dữ tợn. Anh ta đường đường là con cháu dòng chính Hoàng tộc họ Vũ nhưng thuộc hạ của anh ta lại bị người trong một Hoàng thành anh ta chẳng xem ra gì g**t ch*t.

Điều này quả thật chính là sỉ nhục cực lớn đối với anh ta.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2231


Chương 2231:

“Cậu dám giết người Hoàng tộc họ Vũ tôi à? Cậu có biết điều này sẽ có hậu quả nghiêm trọng tới mức nào không?”

Vũ Tử Dịch không để ý tới thân phận của Dương Chấn nữa, nghiến răng nghiến lợi nói.

Dương Chấn không nhìn anh ta mà kiểm tra Phùng Tiểu Uyển vừa được cứu, thấy cô ta chỉ hôn mê không đáng lo ngại mới yên tâm.

“Cậu Chấn, để tôi chăm sóc cho Tiểu Uyển”.

Lúc này Thượng Quan Nhu dẫn theo cao thủ Hoàng tộc đi tới, nhìn về phía Dương Chấn nói.

Dương Chấn giao Phùng Tiểu Uyển cho Thượng Quan Nhu rồi mới nhìn về phía Vũ Tử Dịch, lạnh lùng nói: “Nếu các người không muốn chết thì cút về Hoàng tộc họ Vũ”.

Anh giết một vệ sĩ bán bộ Siêu Phàm Cảnh Hoàng tộc họ Vũ chỉ là muốn cho Vũ Tử Dịch một bài học, Hoàng tộc họ Vũ là một trong hai Hoàng tộc lớn cổ xưa có nội tình sâu xa.

Dương Chấn đã giao đấu với Vũ Vũ Lan nên biết rất rõ về thực lực của bà ta. Nếu anh chọc giận Hoàng tộc họ Vũ, với thực lực của anh bây giờ sợ là khó có thể ung dung ứng phó được.

Đương nhiên, nếu người của Hoàng tộc họ Vũ không biết phân biệt tốt xấu, kiên trì muốn gây rắc rối cho anh, anh sẽ không ngại giết hết những người này.

“Điện hạ!”

Vũ Đào hơi lo lắng, sợ Vũ Tử Dịch không nhịn được sẽ chọc giận Dương Chấn nên vội vàng mở miệng khuyên: “Điện hạ, hay chúng ta rời khỏi Thượng Quan Hoàng Thành trước đã!”

Vũ Tử Dịch hít sâu một hơi, sau đó lạnh lùng nói: “Chuyện này sẽ không kết thúc ở đây đâu. Cậu sẽ hối hận cho xem”.

Anh ta nói dứt lời thì xoay người rời đi.

Thượng Quan Nhu thấy Vũ Tử Dịch đi, vội vàng bước lên và khẽ nói: “Cậu Chấn, cậu không thể thả cho bọn họ rời đi được, nếu không sẽ mang tới rắc rối lớn cho cậu và Tiểu Uyển”.

“Sao vậy?”

Dương Chấn nhíu mày hỏi.

Thượng Quan Nhu vội vàng giải thích: “Sở dĩ bọn họ muốn dẫn Tiểu Uyển đi là vì phát hiện ra em ấy có thể luyện đan dược, nhưng bây giờ trên đời này đã không có thầy luyện đan nào có thể luyện đan dược nữa”.

Bây giờ tất cả đàn dược trên thị trường đều do đạt sư luyện đan được từ mấy trăm năm trước luyện ra”.

Nếu tin tức Tiểu Uyển có thể luyện đan dược bị truyền ra, có thể tưởng tượng được nó sẽ gây ra chấn động thế nào”.

Dương Chấn nghe Thượng Quan Nhu nói vầy gương mặt nghiêm trọng.

Chị xác định Tiểu Uyển biết luyện đan dược à? anh nghiêm túc hỏi.

Thượng Quan Nhu vội vàng gật đầu. Vừa rồi Tiểu Uyển đã thừa nhận em ấy có thể luyện ra đan dược.

Dương Chấn chợt nhớ tới lần trước anh đi Ninh Châu ngăn cản Vũ Vũ Lan. Phùng Tiểu Uyển đã cho anh ba viên đan dược. Cho đến giờ phút này anh cuối cùng mới xác định được cô ta thật sự có thể luyện đan dược.

“Nếu vậy Vũ Tử Dịch nhất định phải chết!. Trong mắt Dương Chấn lóe lên sát khí.

Khi Dương Chấn biết trên thế giới bây giờ đã không có thầy luyện đan, anh hiểu ngay, một khi tin tức Phùng Tiểu Uyển biết luyện đan dược bị lộ ra, cô ta sẽ gặp phải chuyện gì.

Vì vậy anh không hề do dự, đuổi theo hướng Vũ Tử Dịch rời đi.

Ánh mắt Thượng Quan Nhu chợt lạnh, đảo qua mọi người ở đó và lạnh lùng nói: “Nếu có người nào dám tiết lộ chuyện xảy ra hôm nay dù chỉ nửa lời, Hoàng tộc sẽ giết chín tộc của kẻ đó!”

Xung quanh đều là người của Hoàng tộc Thượng Quan, tất nhiên Thượng Quan Nhu là nói với bọn họ.

“Cô chủ yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2232


Chương 2232:

Người của Hoàng tộc đồng thanh đáp.

Những người này đều là thân tín trong Hoàng tộc Thượng Quan, sẽ không có ai bán đứng Hoàng tộc.

Gần như cùng lúc đó, hai người Vũ Tử Dịch và Vũ Đào đã rời khỏi khách sạn.

“Điện hạ, xem ra thằng nhóc kia còn không biết thầy luyện đan đã tuyệt tích trên đời này. Chờ sau khi cậu ta biết được, chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu. Chúng ta phải nghĩ cách mau chóng rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.

Trong một chiếc xe hơi sang trọng chạy tới sân bay, Vũ Đào nói với vẻ nghiêm trọng.

Tất nhiên Vũ Tử Dịch cũng hiểu điều này. Nếu anh ta là Dương Chấn, chắc chắn cũng sẽ g**t ch*t tất cả những kẻ biết chuyện Phùng Tiểu Uyển là thầy luyện đan duy nhất trên đời này.

Lúc trước Dương Chấn thể hiện ra thực lực mạnh tới mức nào, Vũ Tử Dịch đã tận mắt nhìn thấy. Trừ phi là ở Hoàng thành Vũ, bằng không anh ta chống lại anh thì chỉ có một con đường chết.

“Còn bao lâu nữa mới tới sân bay?”

Vũ Tử Dịch đột nhiên hỏi.

Vũ Đào liếc nhìn đồng hồ nói: “Nhanh nhất cũng phải mười phút. Chỉ cần chúng ta có thể chạy tới sân bay trước khi thằng nhóc kia truy sát tới, sẽ lên máy bay tư nhân của Hoàng tộc họ Vũ rời đi”.

“Nói cách khác, chỉ cần chúng ta có thể kiên trì được mười phút là an toàn”.

Nghe Vũ Đào nói vậy, Vũ Tử Dịch đột nhiên nhìn ông ta nói: “Sợ rằng chúng ta không có nhiều thời gian để bình an rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan. Bây giờ chỉ có một cách có thể bảo đảm tôi rời đi bình an”.

Vũ Tử Dịch vừa nói dứt lời, Vũ Đào dường như đã đoán được suy nghĩ của anh ta, vẻ mặt vô cùng khó coi.

“Điện hạ, cậu định vứt bỏ tôi sao?”, Vũ Đào nghiến răng hỏi.

Vũ Tử Dịch không trả lời chỉ nói: “Ông yên tâm, chỉ cần ông có thể chặn được thằng nhóc kia mấy phút giúp tôi, chờ tôi bình an trở lại Hoàng tộc họ Vũ sẽ cho con trai ông được hưởng đãi ngộ tương tự với người dòng chính của Hoàng tộc”.

“Đương nhiên, nếu ông may mắn có thể còn sống trở lại Hoàng tộc, tôi bảo đảm người thân của ông được vinh hoa phú quý cả đời!”

Mặc dù Vũ Tử Dịch không trả lời vấn đề của Vũ Đào nhưng những lời này đã nói rõ thái độ của anh ta là muốn ông ta đi ngăn cản Dương Chấn.

Vũ Tử Dịch không cần Vũ Đào có thể đánh bại Dương Chấn, chỉ cần ông ta có thể cản anh được mấy phút, vậy là đủ rồi.

Vũ Đào cảm thấy bi thương nhưng cũng hiểu rõ mình là người của Hoàng tộc họ Vũ, trong tình huống này chỉ có thể chịu chết thay cho chủ nhân.

“Được, tôi ở lại ngăn cản thằng nhóc kia, hi vọng điện hạ có thể chăm sóc tốt cho người nhà của tôi!”, Vũ Đào đỏ mắt nói.

Vũ Tử Dịch khẽ gật đầu: “Ông yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bọn họ”.

Anh ta vừa dứt lời lại hô lên: “Dừng xe!”

Chiếc xe phanh gấp, Vũ Tử Dịch bước ra khỏi xe và lên một chiếc xe con vẫn âm thầm bám theo phía sau. Rõ ràng anh ta đã thu xếp từ trước.

Chiếc xe con lao nhanh trên đường giống như một tia chớp màu đen, lập tức vượt qua chiếc Rolls Royce đã chở Vũ Tử Dịch lúc trước.

“Hi vọng cậu có thể giữ lời hứa, nếu không cho dù có thành ma, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho cậu!”, Vũ Đào nghiến răng nghiến lợi nói.

Ông ta không dám từ chối yêu cầu của Vũ Tử Dịch. Nếu ông ta nhận lời còn có thể tranh thủ được vinh hoa phú quý cho người nhà nhưng một khi từ chối thì cả nhà ông ta sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.

Lúc chiếc xe Rolls Royce lao nhanh như tên bắn, giữa con đường phía trước đột nhiên xuất hiện một người trẻ tuổi.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2233


Chương 2233:

“Chết cho tôi!”

Khi Vũ Đào thấy bóng dáng chắn giữa đường kia thì lập tức hét lớn, chợt đạp mạnh chân ga. Động cơ của chiếc xe Rolls Royce rú lên, tông thẳng về phía bóng người kia.

“Rầm!”

Khi đầu xe sắp tông trúng, người kia bỗng nhiên giơ hai cánh tay lên và hạ xuống. Một tiếng động lớn vang lên, chiếc xe dừng lại, đuôi xe lập tức bốc lên.

Vũ Đào trơ mắt nhìn Dương Chấn đứng đó, trên gương mặt lộ rõ ý định giết người.

“Rầm!”

Ngay sau đó, chiếc Rolls Royce lộn vài vòng trên không trung, cuối cùng rơi mạnh xuống đất.

Cho dù Vũ Đào là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh nhưng sau va đập mạnh như vậy cũng bị thương, đầu đập mạnh vào tay lái, trên trán be bét máu.

“Vũ Tử Dịch đâu?”

Vũ Đào vẫn còn choáng váng chưa kịp hoàn hồn, đã phát hiện ra mình bị lôi ra khỏi xe, một giọng nói vô cùng lãnh đạm vang lên.

Dương Chấn dùng một tay nắm lấy cổ Vũ Đào, lạnh lùng nhìn ông ta.

Vũ Đào không ngừng run rẩy. Ở trước mặt Dương Chấn, ông ta không có sức phản kháng, cơ thể run lẩy bẩy bị nhấc lên cao.

“Cậu có giết tôi, tôi cũng không biết!”

Vũ Đào phát ra tiếng nói ú ớ không rõ.

Dương Chấn nhíu mày, sát ý trong mắt càng rõ hơn: “Cho dù ông không nói thì tôi vẫn có thể đoán được bây giờ anh ta đi đâu. Anh ta ngoài tới sân bay để chạy thoát thân thì còn có thể đi đâu nữa chứ?”

Dương Chấn vừa dứt lời, đồng tử của Vũ Đào đột nhiên co lại, hình như không ngờ anh đoán được.

Từ sắc mặt thay đổi của Vũ Đào, Dương Chấn đã biết mình nói đúng rồi.

Thật ra anh cũng không dám chắc Vũ Tử Dịch có đi sân bay không, nhưng phản ứng Vũ Đào đã giúp anh xác nhận điều này.

“Nếu vậy, ông không cần thiết phải sống nữa”.

Dương Chấn vừa dứt lời lập tức tăng lực tay. “Rắc” một tiếng, cổ Vũ Đào bị bẻ gãy, lập tức mất sức sống.

“Cậu Chấn!”

Đúng lúc này, mấy chiếc xe lái tới và đỗ ở bên cạnh Dương Chấn.

Thượng Quan Hoàng xuống xe, bước tới bên cạnh anh nhìn Vũ Đào nằm trên đất mà không khỏi run lên. Vũ Đào là cao thủ cùng cấp với lão ta lại bị anh g**t ch*t trong nháy mắt. Vậy chẳng phải chứng tỏ anh muốn giết lão ta, lão ta cũng có thể lập tức bị g**t ch*t sao?

“Phong tỏa sân bay Hoàng thành Thượng Quan, không cho phép bất kỳ một chiếc máy bay nào cất cánh, đặc biệt là máy bay tư nhân”.

Dương Chấn nghiêm giọng nói: “Ngoài ra, tôi còn muốn tất cả thiết bị thông tin trong Hoàng thành Thượng Quan ngừng truyền tín hiệu!”

Vũ Đào bị giết, bây giờ ngoài người của Hoàng tộc Thượng Quan cũng chỉ có Vũ Tử Dịch biết Phùng Tiểu Uyển có thể luyện đan dược. Chỉ cần giết anh ta, như vậy cũng có thể chặt đứt tin tức này.

“Vâng!”

Thượng Quan Hoàng đáp ngay, sau đó bắt đầu thu xếp.

“Lùng bắt Vũ Tử Dịch trong toàn thành!”

Ánh mắt Dương Chấn vô cùng thâm trầm. Chuyện Phùng Tiểu Uyển là thầy luyện đan có khả năng bị truyền đi khiến anh rất phẫn nộ.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2234


Chương 2234:

Khi Dương Chấn ra lệnh phong tỏa Hoàng thành Thượng Quan đồng thời lùng bắt Vũ Tử Dịch trong toàn thành, đúng lúc Vũ Tử Dịch cũng vừa tới sân bay Hoàng Thành.

Nhưng anh ta còn chưa xuống xe đã cảm nhận được vài điều khác lạ. Xung quanh sân bay xuất hiện rất nhiều hơi thở mạnh mẽ của cao thủ Thần Cảnh.

Anh ta chỉ là một cao thủ Thần Cảnh hậu kỳ, cho dù thiên phú võ đạo rất mạnh nhưng ở trước mặt thực lực tuyệt đối, thiên phú có mạnh hơn nữa cũng không làm được chuyện gì.

Hơn nữa, hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh chịu trách nhiệm bảo vệ anh ta đều đã bị giết.

“Khốn kiếp!”

Vẻ mặt Vũ Tử Dịch dữ tợn.

Anh ta là con cháu dòng chính của Hoàng tộc họ Vũ, đã bao giờ phải chịu uất ức như vậy chứ?

Anh ta chưa bị lùng bắt trong toàn thành giống như tội phạm bỏ trốn thế này.

“Điện hạ, chúng ta có nên vào đó không?”

Người lái xe là một cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ chợt hỏi.

“Ông có thể vào trong được sao?”

Vũ Tử Dịch tức giận chất vấn, sau đó cắn răng nói: “Quay xe, chúng ta rời khỏi đây!”

Bây giờ, sân bay bị cao thủ Hoàng tộc Thượng Quan phong tỏa, cho dù anh ta có ba đầu sáu tay cũng không thể vào được, chỉ có thể tìm một nơi an toàn trước, sau đó nghĩ cách liên lạc với Hoàng tộc họ Vũ bảo cao thủ Siêu Phàm Cảnh tới đón.

Bằng không, chỉ dựa vào anh ta và một tài xế Thần Cảnh sơ kỳ sẽ không thể sống sót rời đi được.

Trong lúc tài xế quay xe rời đi, Vũ Tử Dịch lấy điện thoại di động ra, cố gắng liên lạc với Hoàng tộc họ Vũ. Nhưng sau khi anh ta bấm số gọi mới phát hiện điện thoại không có tín hiệu.

Anh ta chợt ý thức được điều gì, lập tức tái mặt.

“Ông đưa điện thoại di động của ông cho tôi!”

Vũ Tử Dịch nghiến răng nói.

Tài xế vội vàng đưa điện thoại cho Vũ Tử Dịch. Sau khi anh ta cầm điện thoại của tài xế, sắc mặt càng tái hơn. Bởi vì chiếc điện thoại này cũng không có tín hiệu.

Điều này chỉ có thể chứng tỏ tín hiệu thông tin trong cả Hoàng thành Thượng Quan đã bị cắt đứt.

Vũ Tử Dịch đương nhiên biết rõ tại sao Hoàng tộc làm như vậy, đây là bọn họ muốn đuổi tận giết tuyệt anh ta.

“Dương Chấn, tao muốn mày phải chết! “

Vũ Tử Dịch không nhịn được giận dữ hét lên.

Tài xế giật mình nhưng không dám nói lời nào, chỉ có thể tập trung lái xe.

Bây giờ Vũ Tử Dịch chạy trốn, tất cả cao thủ trong Hoàng Thành đều đang lùng bắt anh ta.

Dương Chấn quay trở lại Hoàng tộc gặp Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển.

“Anh Chấnl”

Phùng Tiểu Uyển vừa thấy Dương Chấn đã khóc như mưa. Ỹ Ngải Lâm cũng vậy. Từ khi Dương Chấn đi Ninh Châu ngăn cản Vũ Vũ Lan, Mã Siêu cũng tới Ninh Châu tìm anh rồi đột nhiên biến mất.

Thời gian qua, không ai biết hai cô đã trải qua những chuyện gì.

Bây giờ gặp lại Dương Chấn, hai người phụ nữ đều xúc động.

“Xin lỗi, là em đã làm liên lụy tới mọi người”, Dương Chấn tự trách.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2235


Chương 2235:

Nếu không phải bị anh liên lụy, Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm sẽ không bôn ba khắp nơi.

Không chỉ Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm, còn cả Tần Nhã, Tần Y và đám người Tần Đại Dũng, thậm chí ngay cả con gái của mình cũng vậy.

Những người này đều bị anh liên lụy.

“0ạ.”

Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng khóc vang lên đã thu hút sự chú ý của mọi người.

“Con đừng khóc! Cục cưng đừng khóc! Xin lỗi, mẹ dọa con sợ rồi, cục cưng đừng khóc!”

Ngải Lâm vội vàng võ về đứa trẻ trong lòng, tự trách. : Dương Chấn vừa gặp hai người còn chưa chú ý tới đứa trẻ trong lòng Ngải Lâm. Mãi đến lúc này, anh mới ý thức được bụng cô ấy vốn to như vậy đã xẹp xuống.

Lúc này, Ngải Lâm còn bế một đứa trẻ sơ sinh chỉ khoảng hai ba tháng. Chẳng lẽ cô ấy sinh rồi?

Như vậy nói cách khác, đứa trẻ trong lòng Ngải Lâm là con của Mã Siêu?

“Chị Lâm, đứa trẻ là… con của chị à?”

Dương Chấn kích động hỏi.

Ngải Lâm gật đầu, đỏ mắt nói: “Nó đã chào đời được hai tháng rồi. Tiểu Uyển vì chăm sóc cho bọn chị, bất đắc dĩ mới bán đan dược tự luyện ra, nào ngờ đã thu hút người Hoàng tộc họ Vũ tới”.

Dương Chấn không để ý tới chuyện Hoàng tộc họ Vũ này, chỉ tập trung vào đứa trẻ.

Anh bước vội tới bên cạnh Ngải Lâm, nhìn bé trai đang khóc trong lòng cô ấy với vẻ cưng chiều.

Đây là con trai người anh em tốt của anh đấy.

“Thằng bé tên là gì vậy?”

Dương Chấn kích động hỏi thăm.

“Mã Tĩnh An! Mã Siêu đã đặt cái tên này vào lúc thằng bé còn chưa sinh ra”, Ngải Lâm đỏ mắt nói.

Nhắc tới Mã Siêu, hai mắt cô ấy càng đỏ hơn.

Từ lúc Mã Siêu mất tích tới bây giờ đã gần ba tháng nhưng vấn không có bất kỳ tin tức nào liên quan tới anh ta.

Điều này làm cô ấy rất lo lắng cho sự an toàn của Mã Siêu.

“Tên rất hay!”

Dương Chấn không chú ý tới sự xúc động của Ngải Lâm, chỉ mải nhìn bé Tĩnh An, càng nhìn càng thích.

“Em có thể bế thằng bé được không?”, Dương Chấn nhìn thấy bé Tĩnh An, trong lòng xúc động không sao tả xiết.

Trước đây, Tiêu Tiêu từng bé như thế nhưng anh chưa từng được bế con, thậm chí bỏ sót bốn năm bên cạnh cô bé.

Ngải Lâm đưa bé Tĩnh An cho Dương Chấn.

Anh bế thằng bé với ánh mắt cưng chiều.

Ngải Lâm nhìn Dương Chấn cưng chiều bé Tĩnh An như vậy, đột nhiên nghĩ, nếu Mã Siêu ở đây thì tốt biết bao? Mã Siêu là bố của thăng bé, chắc chắn sẽ càng kích động nhỉ?

Cô ấy càng nghĩ lại càng bi thương. Mã Siêu biến mất lâu như vậy, có lẽ đã gặp nạn rồi?

Bằng không, Dương Chấn đã xuất hiện, sao còn chưa thấy Mã Siêu đâu?

“Chị Lâm!”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2236


Chương 2236:

Phùng Tiểu Uyển đau lòng, ôm Ngải Lâm vào trong lòng mình, mắt đỏ hoe nói: “Chị yên tâm, chắc chắn anh Siêu sẽ không sao đâu. Anh ấy nhất định sẽ bình an trở về”.

Cho đến giờ phút này, Dương Chấn mới nhận ra có điều không đúng.

Vừa rồi anh quá quan tâm tới đứa trẻ, từ lời Phùng Tiểu Uyển nói, anh mới biết được một chuyện vô cùng quan trọng, không thấy Mã Siêu đâu.

“Chị Lâm, Mã Siêu đâu?”, Dương Chấn hỏi.

Ngải Lâm đỏ mắt nói: ‘Ba tháng trước, cậu một mình đi Ninh Châu ngăn cản Vũ Vũ Lan. Mã Siêu không yên lòng nên tôi bảo anh ấy tới đó tìm cậu. Kết quả anh ấy vừa đi thì không thấy về nữa”.

Ngải Lâm vừa nói dứt lời, gương mặt đã đầm đìa nước mắt.

“Mã Siêu xa chị ba tháng rồi à?”, mặt Dương Chấn lập tức biến sắc.

Mã Siêu là người anh em tốt nhất của anh.

Anh biết rõ hơn ai khác, anh ta tuyệt đối không phải là người sẽ bỏ rơi vợ con.

Nhưng bây giờ anh ta đã mất tích được ba tháng, vậy chỉ có thể chứng tỏ anh ta đã xảy ra chuyện.

Ngải Lâm đỏ mắt khẽ gật đầu: “Dương Chấn, cầu xin cậu tìm Mã Siêu về. Đứa trẻ vẫn nhỏ như vậy, không thể không có bố được!”

Lời Ngải Lâm cầu xin làm Dương Chấn vô cùng đau lòng.

“Chị Lâm, chị yên tâm, em chắc chắn sẽ tìm được Mã Siêu. Cho dù cậu ấy ở chân trời góc biển nào đi nữa, em cũng sẽ tìm cậu ấy về!”, Dương Chấn kiên định nói.

Anh vừa dứt lời lại lấy điện thoại di động ra, bấm một số gọi đi: “Vận dụng tất cả lực lượng Hồng Trần để tìm kiếm tung tích của Mã Siêu”.

Từ sau khi anh tiêu diệt thủ lĩnh của Hồng Trần và khống chế nó trong tay, đây là lần đầu tiên anh dùng tới nguồn lực của nó.

Người nhận điện thoại chính là Satan.

Sau khi Dương Chấn giết thủ lĩnh của Hồng Trần, đã bảo Satan chỉnh đốn lại tổ chức này. Bây giờ anh là chủ của nó.

Hồng Trần vốn là một tổ chức sát thủ, tổ tình báo bên trong cũng rất mạnh, bọn họ muốn tìm được Mã Siêu cũng không khó.

Trong lúc đó, ở một gian mật thất dưới lòng đất của Hoàng tộc họ Phùng – một trong hai Hoàng tộc lớn cổ xưa, Mã Siêu ngồi xếp bằng, toàn thân đều là hơi thở võ đạo đáng sợ.

Mà trên hai chân của anh ta còn có dây xích chân bằng vật liệu hợp kim có độ bền cao.

Đúng lúc này, một người trung niên mặc bộ đồ truyền thống chắp tay sau lưng bước đến, nhìn Mã Siêu bị nhốt trong mật thất và lạnh lùng nói: “Chỉ cần con bằng lòng thừa nhận thân phận của mình, đồng thời sau này quay về gia tộc, Hoàng tộc họ Phùng tuyệt đối sẽ không bạc đãi con. Với thân phận và địa vị của con, phóng tầm mắt ra cả Chiêu Châu cũng không có mấy người có tư cách sánh vai với con”.

Mã Siêu mở mắt ra, nhưng trong đôi mắt anh chỉ có vẻ giá lạnh, nhìn người trung niên nói: ‘Cho dù các ông có tìm tôi một trăm lần, câu trả lời của tôi vẫn như lúc trước thôi. Tôi là Mã Siêu, không có bất kỳ quan hệ nào với Hoàng tộc họ Phùng”.

“Tôi khuyên các ông tốt nhất nên thả tôi ra, nếu không chờ Anh Chấn của tôi biết được, anh ấy chắc chăn sẽ không bỏ qua cho Hoàng tộc họ Phùng. Đến lúc đó, các người có thể sẽ bị tiêu diệt đấy!”

Nghe Mã Siêu nói vậy, người trung niên hừ lạnh nói: ‘Con đề cao cậu ta quá rồi đất nhỉ? Hay nên nói con chỉ là ếch ngồi đáy giếng nên hoàn toàn không biết tới sự mạnh mẽ của Hoàng tộc họ Phùng?”

“Cậu ta chỉ là một Tướng quân chiến vực thôi, có thể tiêu diệt được Hoàng tộc họ Phùng sao?

Nực cười!”

“Thực lực Tướng quân một biên giới chiến vực mạnh nhất cũng chỉ là Thần Cảnh đỉnh phong. Trong Hoàng tộc họ Phùng, cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nhiều như mây, cao thủ Siêu Phàm Cảnh cũng không ít, một cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong thì có thể làm được gì chứ?”
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2237


CHương 2237:

Mã Siêu không muốn để ý tới người trung niên cưồng vọng này, anh ta nhắm mắt lại tiếp tục tu luyện.

Từ ba tháng trước, anh ta bị người Hoàng tộc họ Phùng dùng vũ lực đưa từ Ninh Châu về đây, bị nhốt ở trong gian mật thất này.

Trong thời gian này, người trung niên trước mắt này đã khuyên Mã Siêu quay về rất nhiều lần, bảo anh ta thừa nhận mình là người của Hoàng tộc họ Phùng, còn phải thần phục Hoàng tộc họ Phùng. Anh ta không nhận lời nên vẫn bị nhốt ở đây.

Trong lòng Mã Siêu tin chắc Dương Chấn sẽ đến Hoàng tộc họ Phùng và đưa anh ta đi vào một ngày nào đó.

“Con đúng là ngu ngốc. Chỉ một lựa chọn đơn giản như vậy mà con cũng không biết nên lựa chọn thế nào à? Con là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Phùng, Hoàng Chủ tương lai của Hoàng tộc họ Phùng, sao phải đi theo một người ngoài chứ?”

Thấy Mã Siêu mềm rắn gì cũng không trị được, người trung niên lập tức nổi giận, hét lớn.

Ông ta là bố ruột của Mã Siêu – Phùng Chí Viễn. Bố con gặp lại đáng lẽ là một cảnh tượng đặc biệt ấm áp. Nhưng ông ta không ngờ từ sau khi hai người gặp lại, Mã Siêu hoàn toàn không muốn để ý tới mình.

Việc truyền thừa Hoàng vị trong Hoàng tộc họ Phùng vẫn dùng cách thức vô cùng cổ xưa.

Hoàng vị sẽ do con trai cả, cháu trai đầu thừa kế.

Mà Mã Siêu là cháu đích tôn của Hoàng tộc họ Phùng, nói cách khác vào lúc anh ta mới sinh ra đã được xác lập là người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng.

Mặc dù Phùng Chí Viễn là bố ruột của Mã Siêu nhưng đứng hàng thứ hai trong các Hoàng tử nên không có tư cách kế thừa Hoàng vị.

Từ trước đến nay Phùng Chí Viễn không hợp với Đại hoàng tử của Hoàng tộc họ Phùng, nếu Mã Siêu không thừa nhận thân phận của mình, trong tương lai Đại hoàng tử tuyệt đối sẽ không truyền Hoàng vị cho anh ta.

Chính vì vậy, Phùng Chí Viễn mới kiên trì muốn Mã Siêu thừa nhận thân phận của mình.

Nhưng bất kể ông ta khuyên bảo thế nào, anh ta vẫn không muốn quay về Hoàng tộc họ Phùng.

“Rốt cuộc con có nghe bố nói không?”

Thấy Mã Siêu không phớt lờ mình, Phùng Chí Viễn tức muốn nổ phổi.

Nhưng mặc kệ Phùng Chí Viễn nổi giận thế nào, Mã Siêu vẫn ngồi yên, nhắm mắt tu luyện, hoàn toàn không để ý tới.

Trong lòng Phùng Chí Viễn vốn thấy có lỗi với Mã Siêu, cuối cùng chỉ có thể bất lực rời đi.

Khi Phùng Chí Viễn vừa rời đi, Mã Siêu mở mắt ra, nhìn theo hướng ông ta và lạnh lùng nói: “Nếu ông chịu giải thích rõ ràng với tôi lý do để tôi thành một đứa trẻ mồ côi, tôi đã có thể nhận lời ông. Nhưng ông không chịu giải thích gì, bảo tôi làm sao tha thứ cho ông được?”

Trong lòng Mã Siêu nghĩ, chỉ cân Phùng Chí Viễn giải thích với anh ta lý do năm đó vứt bỏ anh †a và em gái, anh ta đều sẽ tiếp nhận. Nhưng lần nào anh ta hỏi tới, ông ta đều lựa chọn im lặng.

Đây mới là chuyện Mã Siêu khó tiếp nhận nhất. Anh ta không phải loại người không biết nghe lời hay lẽ phải. Chỉ cần trước đây Phùng Chí Viễn bất đắc dĩ mới phải vứt bỏ anh ta và em gái, anh ta đều có thể tha thứ cho ông ta.

“Đã ba tháng rồi. Ngải Lâm, chắc con trai Tĩnh An của chúng ta ra đời rồi nhỉ?”

Hai mắt Mã Siêu đỏ hoe, thì thào nói nhỏ.

Trong ba tháng bị nhốt ở đây, Mã Siêu không sợ gì, chỉ sợ vợ con gặp khó khăn trong lúc mình không có mặt.

Trong lúc Mã Siêu đang nhớ tới Ngải Lâm, cô ấy đang bế đứa trẻ ở cùng với Dương Chấn trong Hoàng tộc họ Thượng Quan xa xôi.

Dương Chấn đã hứa chắc chắn có thể tìm được Mã Siêu, tâm trạng của Ngải Lâm cũng tốt hơn. Bởi vì cô ấy biết anh chưa bao giờ nói mà không năm chắc.

Lúc này, Dương Chấn đang bế bé Tĩnh An với vẻ cưng chiều.

Từ trên người Ngải Lâm và bé Tĩnh An, anh dường như nhìn thấy được tất cả những gì Tần Nhã phải chịu khi một mình sinh ra Tiêu Tiêu.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2238


Chương 2238:

Bé Tĩnh An còn may mắn hơn Tiêu Tiêu rất nhiều. Khi thằng bé sinh ra được hai tháng, cho dù không có bố bên cạnh nhưng ít nhất Ngải Lâm đã tìm đến chỗ Dương Chấn.

Có Dương Chấn ở đây, không ai có thể tổn thương bọn họ. Nhưng năm đó Tần Nhã và Tiêu Tiêu đã phải chịu bao nhiêu xem thường.

“Dương Chấn, cậu tính bao giờ đi đón đám người Thanh Tâm?”, Ngải Lâm đột nhiên hỏi.

Dương Chấn im lặng một lát mới nói: “Chờ thêm một thời gian nữa đãi!”

Nếu không phải Phùng Tiểu Uyển bị Hoàng tộc họ Vũ để mắt tới, Dương Chấn đã tính sẽ quay về đón đám người Tần Nhã trong mấy ngày tới.

Nhưng bây giờ còn chưa tìm được Vũ Tử Dịch, tin tức Phùng Tiểu Uyển biết luyện đan dược có thể sẽ bị truyền ra ngoài. Trước lúc đó, anh phải nghĩ cách giải quyết rắc rối ngầm này trước.

Ngoài ra, bây giờ anh còn chưa rõ tung tích của Mã Siêu, cũng không biết tình hình của anh ta thế nào.

Ít nhất phải chờ xác định được các rắc rối nên giải quyết đều đã được xử lý xong, anh mới có thể yên tâm đi đón người nhà.

Từng giây từng phút trôi qua, bọn họ đã lùng bắt Vũ Tử Dịch trong toàn thành được hai giờ nhưng vẫn không có tin tức gì truyền về.

Điều này làm Dương Chấn càng lo âu hơn.

Bây giờ đã không còn thầy luyện đan nào trên đời này nữa, nếu tin tức Phùng Tiểu Uyển có thể luyện đan bị tiết lộ, tình cảnh của đám người bọn họ đều sẽ vô cùng gian nan.

Thật ra anh không Ìo Hoàng tộc Thượng Quan sẽ tiết lộ ra, chỉ sợ Vũ Tử Dịch sống sót rời đi, đến lúc đó Hoàng tộc họ Vũ tất nhiên sẽ nghĩ mọi cách đưa Phùng Tiểu Uyển đi.

Cho dù thực lực của anh bây giờ đã tăng lên không ít nhưng cuối cùng chỉ ở cảnh giới Siêu Phàm Nhị Cảnh, cho dù kết hợp phép hô hấp chín tầng của Đại Đạo Thiên Diễn Kinh cũng chỉ miễn cưỡng có thể tăng thực lực lên tới Siêu Phàm Ngũ Cảnh.

Ở trước mặt Hoàng tộc họ Vũ, anh chỉ dựa vào chút thực lực ấy vẫn không đủ.

Trong lúc Dương Chấn đang lo lắng Vũ Tử Dịch sẽ trốn mất, cuối cùng đã có tin tức truyền đến: “Cậu Chấn, tìm được Vũ Tử Dịch rồi!”

Trong Hoàng thành Thượng Quan, tại một thôn nhỏ tên là thôn Thượng Lương, bên đường cái đi thông vào Hoàng thành, có một biệt viện nhỏ, trong sân đỗ một chiếc xe Audi màu đen.

Vũ Tử Dịch bước xuống xe, tài xế là Thần Cảnh sơ kỳ, lúc này mặt đầy cảnh giác nhìn khắp nơi.

Tuy bọn họ đã thoát ra khỏi Hoàng thành Thượng Quan nhưng nơi này vẫn thuộc về địa giới của Hoàng thành, tình hình vẫn không được lạc quan lắm.

“Ông Vương, ông có chắc chỗ này an toàn không?”

Vũ Tử Dịch nghiêm nghị hỏi.

Ông Vương chính là cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ làm lái xe cho Vũ Tử Dịch, ông ta đã đưa Vũ Tử Dịch tới thôn Thượng Lương này.

Ông Vương vội nói: “Điện hạ yên tâm đi, thôn Thượng Lương này là thôn làng xa Hoàng thành nhất, chỉ cần chúng ta qua sông Thượng Lương là có thể rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan”.

Trong thôn Thượng Lương có một con sông rộng vài trăm mét, nước sông chảy xiết, không dễ qua sông.

Nhưng ông Vương và Vũ Tử Dịch đều là cao thủ Thần Cảnh, chỉ cần tìm được con thuyền thích hợp thì sẽ có thể vượt sông được thôi.

Đáy mắt Vũ Tử Dịch thoáng lóe một tia sáng lạnh, nghiến răng nói: “Đợi tôi rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan này rồi, có thể cho Hoàng tộc Thượng Quan vào danh sách tiêu diệt được rồi, cả gã Dương Chấn nữa, tôi nhất định phải làm nó sống dở chết dở mới hả dại”

Anh ta đường đường là Hoàng tôn của Hoàng tộc họ Vũ, lại bị đẩy đến tình trạng này, thật sự vô cùng nhục nhã.

Chẳng mấy chốc, hai người đã tới sông Thượng Lương, hiện đang có một chiếc thuyền lớn dừng sát bờ sông.
 
Chàng Rể Chiến Thần
Chương 2239


Chương 2239:

“Rốt cuộc cũng rời khỏi đây được rồi”, Vũ Tử Dịch đứng bên bờ sông, nhìn sang bờ bên kia cách đó vài trăm mét, sắc mặt bắt đầu kích động.

Nhưng đúng vào lúc này, chợt có vài bóng người như là cao thủ Hoàng tộc xuất hiện, vây chặt Vũ Tử Dịch và ông Vương vào giữa.

Thấy đám cao thủ đột ngột xuất hiện, sắc mặt Vũ Tử Dịch lập tức cứng đờ ra, đã sắp rời khỏi Hoàng thành Thượng Quan này rồi, chỉ cần lên thuyền sang bờ bên kia là anh ta an toàn rồi mà.

Nhưng ngay vào lúc này, lại bị bốn cao thủ của Hoàng tộc bao vây, muốn bình yên rời khỏi đây, chỉ e quá khó.

“Điện hạ mau đi đi, để tôi chặn đường bọn họ!”, ông Vương hét lớn, ngay sau đó liền lao về phía một cao thủ Hoàng tộc không hề do dự.

“Các người không trốn thoát được đâu!”

Cao thủ cầm đầu của đội lạnh lùng nói, ngay sau đó, hơi thở võ thuật của cảnh giới Thần Cảnh đỉnh phong bất chợt bùng nổ từ trên người lão ta, nhằm thẳng phía Vũ Tử Dịch.

Ba cao thủ Thần Cảnh khác cũng đồng loạt xông về phía ông Vương.

Ông Vương mới chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ, sao có thể chống lại ba cao thủ Thần Cảnh liên hợp với nhau? Gần như chỉ trong nháy mắt, ông ta đã bị hạ gục.

Còn Vũ Tử Dịch, khi ông Vương kêu anh ta đi ngay đi, anh ta đã vọt về phía chiếc thuyền gần nhất, chỉ cần lên được thuyền, anh ta có cơ hội rời khỏi đây rồi.

Dù cao thủ Thần Cảnh có mạnh cỡ nào cũng không có khả năng đạp nước đuổi theo được.

Tiếc rằng, Vũ Tử Dịch mới đặt một chân lên thuyền, bỗng có một bàn tay chộp vào vai anh ta.

“Quay lại ngay!”

Vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc quát lớn một tiếng, sau đó vận sức, Vũ Tử Dịch đã bị kéo lại.

Đồng thời, lão ta đá một chân lên thuyền, lực đá cực lớn đã khiến chiếc thuyền dạt xa mấy mét, nước sông vốn chảy xiết, thuyền liền bị nước cuốn trôi xa.

Vũ Tử Dịch trơ mắt nhìn theo chiếc thuyền duy nhất có thể đưa mình rời khỏi đây đang trôi xa dần, vành mắt như muốn nứt ra, vẻ mặt dữ tợn nhìn về phía vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong nọ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông đáng chết!”

Vừa dứt lời, một hơi thở võ thuật hùng hồn bất chợt tràn ra từ trên người anh ta.

Cảnh giới võ thuật của Vũ Tử Dịch đang từ Thần Cảnh hậu kỳ bỗng xông lên Thần Cảnh đỉnh phong.

Ngay cả vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc cũng cảm nhận được một chút áp lực mỏng manh.

“Liên hợp tấn công đi!”

Lão ta không dám coi thường, bèn ra lệnh một tiếng, ba vị cao thủ Thần Cảnh khác đều xông lên trước, vây kín Vũ Tử Dịch.

“Chỉ dựa vào các ông mà cũng dám ngăn cản tôi à?”

Vũ Tử Dịch nổi giận gầm lên một tiếng, đột ngột chém ra một quyền.

Bấy giờ, một luồng uy lực kh*ng b* ngưng tụ trên nắm tay anh ta, trực tiếp tấn công về phía vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc kia.

“Đánh!”

Bốn vị cao thủ của Hoàng tộc đương nhiên sẽ không đứng nhìn đòn tấn công của Vũ Tử Dịch hạ xuống, đồng loạt tung chiêu đánh trả.

““Uỳnh!”

“Uỳnh!” ` Bốn đòn tấn công cùng rơi xuống người Vũ Tử Dịch.

Cùng lúc đó, một quyền của Vũ Tử Dịch cũng rơi xuống ngực vị cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong của Hoàng tộc, đối phương như thể bị trúng một đòn cực nặng, liên tiếp lùi lại bảy, tám bước.
 
Back
Top Bottom