Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 220: Làm cô không biết nên theo ai



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 221: Khiêm ca, cậu điều tra hướng dương



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 222: Ác ma chỉnh trương tử nguyệt



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 223: Ông trời phù hộ, ngàn vạn lần đừng để mộ lăng khiêm biết được



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 224: Gặp Mộ Lăng Khiêm



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 225: Hướng dương, vị này chính là vị hôn phu của tớ



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 226: Mộ lăng khiêm bắt gặp được cô cùng nghiêm khắc ở chung 1 chỗ



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 227: Mộ thiếu tôi biết sai rồi



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 228: Cô đau, hắn cho cô 1 nỗi đau hơn nữa



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 229: Mộ lăng khiêm, anh



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 230: Mộ lăng khiêm trừng phạt



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 231: Lâm Hạo và Trần Vân Hi


Beta: Stuki

Lời Nghiêm Hân vừa nói ra khiến Ôn Hướng Dương không cách nào không khó chịu với bản thân mình. Nghiêm Khắc bởi vì cứu cô mới bị thương như vậy, cô thế nhưng lại vì một người đàn ông xa lạ lạnh lùng với anh.

Nghiêm Hân thấy Ôn Hướng Dương cúi đầu trầm mặc không nói, liền ngồi xuống cạnh cô, nắm tay Hướng Dương:”Chúng ta là bạn tốt không phải sao? Nếu có chuyện gì đừng giấu trong lòng, hãy nói với mình. Mình biết chuyện ngày hôm qua là anh trai mình không đúng, nếu lúc ấy mình có ở đó tuyệt đối không để ai khi dễ cậu, quản làm gì người đó là anh trai hay chị dâu tương lai. Nhưng mà Hướng Dương à, anh trai mình là cái dạng gì cậu còn không rõ sao? Mình vừa đưa anh ấy về đã cãi nhau. Mình…”

Ôn Hướng Dương nhìn bạn thân, không phủ nhận, cô nói:”Tiểu Hân, mình với anh ấy trở nên như bây giờ không phải chỉ do anh ấy, cũng là do chính bản thân mình. Trương Tử Nguyệt không hy vọng bọn mình còn dính líu gì tới nhau, mình cũng không muốn họ vì mình mà cãi vã mẫu thuẫn. Cho nên tiểu Hân, cậu hãy hiểu cho mình!”.

Nghiêm Hân không biết nói gì, giờ phút này cô thực sự chán ghét Trương Tử Nguyệt, nếu không phải chị ta thì cả ba người họ vẫn có thể giống như khi còn nhỏ, như hình với bóng.

“Tiểu Hân, cậu cũng đừng trách anh ấy, Nghiêm Khắc cũng cố gắng hết sức rồi, nếu không phải nhờ có anh ấy thì lần này chúng ta e là không tránh khỏi tai hoạ.”

“Cậu lại còn vì anh ấy biện giải?”

Tuy nói vậy nhưng lo lắng trong lòng Nghiêm Hân cũng hoá thành bọt nước. Thôi thôi, dù không thể dính nhau như hồi xưa nhưng Hướng Dương vẫn là Hướng Dương, là người vẫn luôn quan tâm, suy nghĩ cho anh em họ. Nghĩ thế cô cũng không muốn nhắc lại chuyện không vui này nữa, nhất là bây giờ Hướng Dương còn đang trong giai đoạn hồi phục, nên vui vẻ mới phải.

Nghĩ tới chuyện vừa rồi Nghiêm Hân cười nói:”Hướng Dương, câu nói thế giới này có phải rất nhỏ không? Vị hôn phu của Tiểu Lam thế mà lại là người lần trước giả mạo bạn trai cậu. Mình lúc thấy anh ta còn lắp bắp kinh hãi đấy, may mà che giấu kịp thời không để tiểu Lam biết.”

Nói tới đây cô lại ca thán một tiếng:”Hướng Dương, cậu chắc cũng vậy đi, tiểu Lam nếu biết chuyện này trong lòng sẽ không thoải mái, cho nên chúng ta đem chuyện này giữ trong lòng được rồi, hy vọng Mộ thiếu kia là người tốt đừng, cô phụ tiểu Lam.”

Mộ Lăng Khiêm xưa nay đều không phải người tốt. Dù anh ta luôn giúp cô vô điều kiện nhưng cô vẫn cảm thấy hai chữ người tốt này cùng anh chẳng liên quan. Nhưng mà tiểu Hân nói vậy thực sự khiến cô tỉnh ra, may mà tiểu Hân vẫn còn biết giữ bí mật.

Không muốn tiếp tục đề tài này cô nói lảng sang chuyện khác:”Tiểu Hân, Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi thế nào rồi? Mình hỏi Nghiêm Khắc, anh ấy cũng không rõ lắm.”

“Không biết, lúc mình tỉnh lại đã ở bệnh viện”. Thậm chí về bệnh viện thế nào cô cũng không nhớ rõ.

Tiểu Hân cũng không biết?

Như vậy hai kẻ chết tiệt kia cuối cùng ở đâu rồi? Sống hay chết?

“Hướng Dương, cậu nếu muốn biết thì để tớ đi hỏi. Chuyện này dù cậu không truy cứu nhưng tớ tuyệt đối không bỏ qua như vậy!”

Nghiêm Hân ánh mắt lạnh xuống, có chết cô cũng không quên hai kẻ kia đánh đập cùng nhục nhã Hướng Dương như thế nào. Nửa tháng nay những hình ảnh ấy liên tục xuất hiện trong những cơn ác mộng của cô, khiến cô nửa đêm bừng tỉnh mà lòng còn sợ hãi.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 232: Có gì muốn nói?


Beta: Stuki

“Hừ”

Ôn Hướng Dương cầm tay Nghiêm Hân gằn từng chữ:”Tiểu Hân, nếu tra được chúng ở đâu cậu vẫn phải bình tĩnh, chuyện này mình nhất định phải tự tay báo thù!”

“Được, cậu yên tâm đi, mình biết chừng mực!”

Nghiêm Hân nói xong, tựa như nhớ tới điều gì, đem cái túi bên cạnh nhét vào tay Hướng Dương nói:”Mở ra nhìn đi, đây là mình cùng tiểu Lam hôm qua ra ngoài chọn đấy.”

Ôn Hướng Dương kỳ quái đem túi mở ra, bên trong là một chiếc di động màu xanh.

“Thế nào, vì nó mà hôm qua hai đứa mình tốn cả buổi chiều đấy”

Ôn Hướng Dương chỉ thuận miệng nhắc tới, cô thật sự không nghĩ hai người kia lại đi chọn điện thoại cho cô.

Thấy cô cúi đầu nhìn di động không lên tiếng, Nghiêm Hân trêu chọc:”Ưu điểm lớn nhất của nó là pin siêu lâu, ba ngày không sạc cũng không cạn. Về sau ấy à, cậu có muốn không tiếp điện thoại của bọn tớ cũng không được nha”

“Tiểu Hân, cám ơn cậu, cám ơn hai cậu!”

Cám ơn hai người luôn đem lời nói của mình đặt trong lòng, vì mình mà suy nghĩ.

“Hướng Dương, cậu thử tiếp tục khách sáo với mình xem.”

Nghiêm Hân lấy điện thoại ra đưa cho Hướng Dương:”Cái này chủ yếu là do tiểu Lam chọn, cậu ấy muốn tặng cho cậu lại ngại không nói thẳng nên nhờ mình mang sang.”

“Đúng rồi Hướng Dương, Tiểu Lam đâu?”

“Tiểu Lam vừa nhận kịch bản phải đi tới đoàn phim, cậu ấy nhắc mình nói với cậu một câu.”

“Ra vậy, tiểu Lam thực sự diễn rất hay, cậu đừng vội nói, xem thử đi, các nhân vật của cậu ấy rất được người ta thích.”

Ôn Hướng Dương nhìn ánh mắt Nghiêm Hân lộ ra tán thưởng cười khúc khích:”Nói cứ như là ngoài đời cậu không thích người ta không bằng!”

“Ban đầu thực sự là không thích!”.

Nghiêm Hân đối với Lý Lam Hi ấn tượng đầu tiên là cao ngạo tự đại, mồm miệng lại độc địa cay nghiệt.

“Bây giờ thì sao?”

“Ừm, có chút thích”.

Nghiêm Hân nói tới đây duỗi tay ôm lấy Hướng Dương:”Nè nè, dù sau này cậu thích tiểu Lam cũng không được bỏ mặc tớ đâu à nha, bằng không sẽ chọc cho người ta ghen tị đó!”

“A, lại còn biết ghen!”

Ôn Hướng Dương dở khóc dở cười:”Cậu biết săn sóc người khác nhất, lại ngốc nghếch nhất, tiểu Hân nhà ta mới không thèm đố kị đâu phải không?”

“Nhưng mà tiểu Hân, có phải cậu nên về nhìn qua Nghiêm Khắc chút không? Bên kia chắc là không có ai, mình biết cậu sẽ không nói chuyện này với họ, vì mẫu thuẫn mình tạm thời sẽ không qua chỗ anh ấy, cậu phải chăm sóc anh ấy cẩn thận.”

“Được rồi, mình về trước!”

“Ưm!”

Nghiêm Hân rời đi một lát, Ôn Hướng Dương ngồi thừ trên giường, bần thần nhìn quà trong tay,ánh mắt toát lên vẻ hạnh phúc ngập tràn.

Lát sau cô đứng lên, đi qua phòng bệnh Mộ Lăng Khiêm.

Hoa Úc thấy Ôn Hướng Dương tới liền xoay người hướng cửa thông báo:”Lão đại, chị dâu tới đây, em rời đi trước. Nếu có việc cần thì anh gọi em.”

“Mộ thiếu!”.

Ôn Hướng Dương đứng ở cửa khẽ gọi một tiếng.

Người kia ngẩng đầu liếc cô một cái, Ôn Hướng Dương đi lên trước, chìa điện thoại di động trong tay ra nói:”Đây là quà tiểu Lam cùng Nghiêm Hân tặng cho tôi.”

“Cho nên?”

“Tiểu Lam có vai diễn nên đã tới đoàn phim rồi.”

Mộ Lăng Khiêm thấy cô nói quanh co lòng vòng mãi không vào điểm chính, ánh mắt nhìn thẳng hỏi:”Em muốn nói gì?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 233: Người đàn ông của em


Beta: Stuki

Muốn nói gì?

Ôn Hướng Dương cũng không biết nữa. Cô chỉ là muốn tới gặp anh. Nhưng tới lại không nói lời nào thì không thích hợp cho lắm nên mới biến thành thế này, nói linh tinh không đâu vào đâu.

Mộ Lăng Khiêm thấy cô chớp mắt nhìn mình, một tay cầm lấy di động của cô, tay kia lại lấy điện thoại của mình ra, anh tháo nắp rút sim của mình lắp vào máy của cô.

Một loạt động tác đơn giản mà tự nhiên như thế khiến cô phút chốc cảm thấy như không phải anh đang lắp sim mà đang trao tâm mình cho cô, thực kì quái. Ảo giác này khiến cô thất thần hồi lâu.

Mộ Lăng Khiêm làm xong mười ngón tay ấn lên bàn phím lưu số của mình vào, thiết lập làm số khẩn cấp.

Ôn Hướng Dương lấy lại điện thoại liền nhìn thấy anh đặt tên liên lạc là:”Người đàn ông của em!”

Tim cô chợt như ngừng đập, nhìn người đàn ông trước mặt há miệng muốn nói nhưng là nói không nên lời.

Người đàn ông của cô sao?

Anh thực sự thuộc về cô không?

Ôn Hướng Dương nhắm mắt lại, mãi tới khi Mộ Lăng Khiêm trầm thấp thở hắt bên tai cô:”Về sau, em hãy nhỡ rõ cái này.”

Sau này cô mới biết, sim này không phải loại bình thường mà là loại vĩnh cửu, không tính phí càng không bị xoá số. Dù có một ngày anh không cùng cô nữa thì cũng không có gì thay đổi.

“Nếu tiểu Lam đã rời đi thì tôi sẽ để Hoa Úc chuyển phòng bệnh của em sang kế bên đây.”

Tiểu Lam chỉ là cái cớ mà mục đích chính là ngăn cách cô cùng người đàn ông kia.

Mà cô, quả nhiên không cự tuyệt. Dù sao ở gần thuận tiện chăm sóc anh, giúp anh sớm ngày bình phục.

Thế nên trong ngày hôm ấy phòng bệnh của Ôn Hướng Dương liền đổi, khi Nghiêm Hân biết tin vô cùng kinh ngạc, cũng may là có bác sĩ Hoa Úc ở đây nói hai ba câu lừa dối qua cửa.

Nghiêm Khắc biết chuyện này từ chỗ Nghiêm Hân, khuân mặt tuấn tú dưới ánh mặt trời đầu hạ phủ lên một tầng bóng ma. Anh đã cho người điều tra lai kịch người đàn ông kia, anh không tin Hướng Dương sẽ chủ động dính vào loại người này.

Nếu họ thực sự phát sinh quan hệ gì cũng chỉ có thể là Mộ Lăng Khiêm cưỡng bách cô.

Nhưng trong quá trình điều tra anh lại phát hiện không thể tra ra được chút tư liệu nào hữu dụng, thậm chí công ty vì vậy mà bị chèn ép, giá cổ phiếu tụt dốc khiến cổ đông vô cùng nóng nảy.

Chỉ trong vòng hai ngày khiến cho tập đoàn Nghiêm thị lớn như vậy lao đao, ngoại trừ Mộ thị không còn kẻ khác. Trong lúc nhất thời, Nghiêm Khắc mặc dù trong lòng oán khí cùng bất mãn nhưng cũng không có hành động gì thêm.

Mà toàn bộ chuyện đấu đá qua lại này Ôn Hướng Dương không biết gì cả.

Đảo mắt đã là một tuần sau, suốt một tuần này ngoại trừ bị Mộ Lăng Khiêm lợi dụng cơ hội làm loạn một lần thì Ôn Hướng Dương đều toàn tâm toàn ý chăm sóc anh. Nhìn thương thế trên người anh từng chút một hồi phục trong lòng cô chợt sinh ra một loại cảm giác thành tựu.

Hôm nay Ôn Hướng Dương mới vừa trở lại phòng bệnh của mình, Nghiêm Hân đã vội vã chạy tới:”Hướng Dương, Hướng Dương, mình có chuyện quan trọng!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 234: Hai người đều mất tích


Beta: Stuki

Ôn Hướng Dương thấy Nghiêm Hân sốt ruột chạy tới còn tưởng xảy ra chuyện lớn gì liền vội vàng túm lấy hỏi han:”Tiểu Hân, làm sao vậy?”

“Cậu không phải muốn biết Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi ra sao à? Mình thuê người đi tra liền phát hiện cả hai người này đều mất tích.”

“Mất tích?”

“Đúng vậy, người mình thuê là thám tử tư nổi tiếng nhưng mà tra hơn một tuần, tìm khắp những nơi có khả năng đều không thấy hai kẻ kia.”

“Chẳng lẽ thực sự bị nổ chết rồi?”

Hay là nghĩ ba người họ đều chết rồi lại sợ bị cảnh sát bắt nên tạm thời ẩn nấp đâu đó?

Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy có khả năng này.

“Hướng Dương, chúng mất tích rồi vậy chúng ta có cần báo cảnh sát không?”

Nhà xưởng chỗ đó đã bị thiêu đốt thành tro tàn, dù hiện giờ báo cảnh sát cũng không tìm được chứng cứ.

“Tiểu Hân, đừng vội.”

Ôn Hướng Dương cảm thấy hai kẻ kia không có khả năng chết như vậy, bọn chúng đều là kẻ tham sống sợ chết nên nhất định sẽ chạy trốn.

“Tiểu Hân, cậu về trước đi, chuyện này đừng nói với Nghiêm Khắc, mình nghĩ xem nên làm gì rồi nói cho cậu sau.”

“Ừm, được rồi.”

Hai người chơi với nhau từ trước tới nay vẫn luôn là Hướng Dương quyết định, cô ủng hộ.

Sau khi Nghiêm Hân đi, Ôn Hướng Dương ngồi ở trên giường suy nghĩ, cô tuyệt đối không dễ dàng tha cho chúng ở ngoài vòng pháp luật. Đối phó hai kẻ này đầu tiên là phải bức chúng xuất đầu lộ diện, sau đó ném vào ngục giam cho chúng ăn cơm tù cả đời.

“Chị dâu ơi! Chị dâu nhỏ!”

Đang lúc Hướng Dương suy tính trong lòng thì Hoa Úc đã ngó đầu vào dò xét.

“Sao vậy? Có phải Mộ thiếu xảy ra chuyện gì không?”

Thời gian dài Hoa Úc gọi cô chị dâu nhỏ, cô cũng đã quen với xưng hô này rồi nên hiện giờ mới có thể tự nhiên không phản ứng như vậy.

“Đúng vậy!”

Hoa Úc bất đắc dĩ khoát tay, mặt như đưa đám:”Chị dâu nhỏ mau tới xem lão đại chút đi. Mộ lão đại bây giờ không biết bị cái gì k*ch th*ch phát điên lên đòi xuất viện, người này vết thương vừa mới khép lại, tôi khuyên can thế nào cũng không được.”

“Xuất viện?”

Ôn Hướng Dương nghe thế lòng lộp bộp một chút, liền chạy qua phòng cách vách.

Hoa Úc không dám đi theo chỉ núp ở cửa hóng hớt, hắn mới không có bị điên đâu, để lão đại biết là anh ta tiết lộ thông tin không bị đánh chết mới là lạ.

Ôn Hướng Dương đi tới phòng bệnh liền bắt gặp nửa thân tr*n tr** của người nào kia, mặt xoạt một cái đỏ lựng.

Tuy không phải lần đầu, thậm chí mỗi ngày đều giúp anh bôi thuốc nhưng tiến vào lúc anh thay đồ vẫn khiến cô xấu hổ.

Mộ Lăng Khiêm quay đầu thấy Ôn Hướng Dương đứng phía sau lưng mình, tay lưu loát khoát áo sơ mi không chút để ý nói:”Hoa Úc lại đi tìm em?”

Người nào đó tránh ở cửa nghe vậy liền vội vàng lùi ra sau, dán lên tường chắp tay trước ngực mặc niệm:”A di đà Phật, chị dâu nhỏ, cầu người ngàn vạn lần đừng bán đứng em.”

Ôn Hướng Dương không trả lời Mộ Lăng Khiêm mà hỏi ngược lại:”Mộ thiếu, anh muốn xuất viện sao?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 235: Mộ thiếu, tôi bồi anh


Beta: Stuki

“Ừm!”

Mộ Lăng Khiêm không có lảng tránh Ôn Hướng Dương, mặc xong áo sơ mi, lại trước mặt cô trực tiếp thay quần.

“Nhưng mà thương thế của anh còn chưa lành!”

Ôn Hướng Dương bất chấp e lệ, bước nhanh tới trước mặt người kia nôn nóng chắn anh lại.

“Tôi vừa rồi giúp anh đổi thuốc cũng không thấy anh nói gì…bây giờ thế nào lại…”

Anh sao tự nhiên lại đòi xuất viện chứ?

Cô chẳng qua chỉ về phòng nói với tiểu Hân mấy câu, anh đã đòi xuất viện rồi.

Mộ Lăng Khiêm đứng lên, bóng dáng cao lớn vĩ ngạn bao trùm lên thân hình cô gái nhỏ bé khiến cô chỉ có thể ngước đầu nhìn anh.

“Có vài việc cần phải xử lý!”

Mộ Lăng Khiêm hiếm thấy cùng Ôn Hướng Dương giải thích một câu. Cô há miệng th* d*c, rất muốn nói có việc cũng không vội đến mức bỏ qua thương thế chứ. Nhưng mà vừa chạm phải ánh mắt của anh cô liền không thốt nên lời.

Anh là ai?

Là Mộ Lăng Khiêm!

Sao có thể nghe lời cô chứ?

Nếu anh muốn xuất viện….

Được!

“Mộ thiếu, anh từ từ, tôi đây liền đi thay quần áo cùng anh xuất viện”

Ôn Hướng Dương nói xong xoay người nhanh như bay chạy về phòng bệnh của mình.

Hoa Úc đang dính vào tường nghe lén thấy cô chay ra, chưa đầy năm phút sau lại quay trở lại, trên tay còn ôm thêm quần áo của mình.

“…”

Chị dâu nhỏ, tôi đến tìm chị khuyên lão đại ở lại, thế nào chị lại đi theo lão đại cùng nhau phát điên a!!!

Ôn Hướng Dương lựa chọn như vậy làm Mộ Lăng Khiêm cũng phải nhìn cô chằm chằm, nhìn đến da đầu người kia phát run. Anh muốn xuất viện, cô ngăn không được giờ còn không cho cô theo chiếu cố anh sao? Tốt xấu gì cô đây cũng có chứng nhận sinh viên trường y đó.

Cô gái nhỏ này…

Dù cô không quyết định như vậy thì anh cũng sẽ đem cô theo về.

Mộ Lăng Khiêm chịu ở bệnh viện lâu như vậy chẳng qua là vì chưa chắc chắn tình trạng của cô, hôm nay Hoa Úc trăm phần trăm hướng anh cam đoan cô không có vấn đề gì nên anh mới đòi xuất viện.

Ôn Hướng Dương lo anh phát cáu nên cô xuất viện cũng không kịp nói cho Nghiêm Hân, chỉ đành phải nhờ Hoa Úc chuyển lời giúp rồi cùng Mộ Lăng Khiêm ra viện.

Ngồi trên xe cô nhìn người đang ngồi trên ghế lái sâu sắc ngộ ra một điều.

Chính là… Diệp Ảnh đâu mất rồi?

Mộ Lăng Khiêm nằm viện này hơn hai mươi ngày, cô vẫn luôn ở cạnh anh nhưng vẫn chưa từng thấy người nọ xuất hiện qua.

Diệp Ảnh là do anh phái tới bảo vệ cô. Nghiêm Hân bị bắt cóc, cô gọi anh ta vài bận còn gửi địa chỉ tới.

Nhưng bây giờ anh ta đâu?

Xe băng qua cao tốc hơn nửa giờ liền tiến vào một căn biệt thự. Đợi xe tắt máy, Mộ Lăng Khiêm xuống xe rồi cô mới hồi thần vội vàng đuổi theo anh.

Từ khi xảy ra chuyện tới giờ đã gần một tháng không có người ở, cô vừa mở cửa đã bị một tầng tro bụi làm ho sặc sụa.

Ôn Hướng Dương đi tới chỗ Mộ Lăng Khiêm nói:”Mộ thiếu, anh lên xe chờ tôi, trong nhà bụi bặm nhiều lắm không tốt cho thân thể anh bây giờ, tôi vào trước quét dọn qua rồi anh lại vào.”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 236: Đại boss ác liệt


Beta: Stuki

Mộ Lăng Khiêm chỉ liếc cô một cái hoàn toàn không thèm để ý lời cô vừa nói đã vòng qua người Ôn Hướng Dương đi vào.

Cô đứng sững sờ tại chỗ mãi mới kịp phản ứng theo anh vào trong.

“Trương thư ký, tìm hai người dọn vệ sinh tới đây!”

Ôn Hướng Dương vừa theo vào đã nghe anh gọi điện thoại phân phó.

Thật ra cô vẫn luôn không thích có người lạ thu dọn nhà mình, đồ đạc của bản thân giao cho người khác chạm vào cô không yên tâm, lại càng không vui.

Nhưng mà nơi này hình như cũng không phải nhà cô… chỉ là tới ở tạm mà thôi.

Mộ Lăng Khiêm ngắt máy đi tới chỗ cô:”Đừng thất thần nữa, tới phòng tôi.”

Ôn Hướng Dương lấy lại tinh thần là lúc Mộ Lăng Khiêm đã lên lầu, cô đi lên theo đến cửa phòng đã thấy người kia đưa khăn lông tới: ”Tôi không thích người lạ chạm vào đồ của mình nên em làm đi!”

Nghe thấy lời này không hiểu sao trong lòng cô dâng lên tư vị khó nói.

Nhưng mà anh cứ như vậy tin tưởng cô?

Từ trong ra ngoài từ sàn nhà tới ga trải giường, Ôn Hướng Dương đem phòng anh quét dọn sạch sẽ, nhìn căn phòng như sáng lên cảm thấy vô cùng đắc ý. Dù mất tới hơn một giờ nhưng nhìn chung là xứng đáng cô bỏ công.

Đang lúc cô cao hứng thì hai người được thuê dọn vệ sinh vừa khéo đẩy cửa vào, in lên trên sàn sạch sẽ mới lau hai dấu chân to đùng. Ôn Hướng Dương triệt để buồn bực rồi.

Mộ Lăng Khiêm vẫn chưa phát hiện cô gái nhỏ nào đó đang mất hứng, lại lần nữa bước tới dẫm lên sàn nhà một đám dấu chân. Ôn Hướng Dương đứng tại chỗ oán niệm nội tâm rít gào:”Hôn đản, ngu ngốc, vương bát đản Mộ Lăng Khiêm! Một chút cũng không quý trọng công sức lao động của người khác!”

Bởi vì biệt thự đã lâu không thu dọn, giày đi từ bên ngoài vào bụi bẩn ra sao có thể tưởng tượng được, mấy dấu chân này có bao nhiêu chói mắt a!

Người nào đó lúc này cũng đã nhận ra tầm mắt ai oán của Ôn Hướng Dương, cúi đầu nhìn lại phía sau thấy một loạt vết chân rõ ràng.

Đại boss Mộ bình tĩnh nhìn cô gái nhỏ u oán liếc liếc, lui chân lại thay một đôi giày khác mới đi tiếp.

Ôn Hướng Dương:”…”

Anh con mẹ nó cho rằng đổi giày là có thể che giấu việc anh vừa giẫm bẩn sàn nhà thật à?

Trong lòng lần nữa rít gào muốn điên rồi, cô thật đáng thương a, ai dám hướng Mộ đại boss phát cáu chứ, chỉ có thể oán niệm đem sàn nhà lau lau đẩy đẩy lại một hồi.

Mộ Lăng Khiêm nhìn phòng ốc sạch sẽ, cất bước đi tới sofa ngồi xuống, nhưng mà tầm mắt vẫn luôn dừng trên thân hình bé nhỏ đang cầm cây lau nhà tới tới lui lui kia.

Anh thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn lành lạnh, mắt to trừng lên, gát gao cắn chặt hàm răng tuyết trắng.

Vật nhỏ cũng biết phát cáu sao?

Bởi vì vừa rồi anh không đổi giày đã dẫm lên sàn?

Ôn Hướng Dương lại lần nữa đem chổi lau đảo qua, có chút mệt mỏi đứng tại chỗ xoa xoa eo, nhìn sàn nhà đã được lau sạch sẽ có chút nhẹ nhõm.

Nhưng mà không tới mấy giây sau mắt cô lại trợn to.

Bởi vì vị Mỗ đại boss nào đó thế mà lại đứng dậy, bình tĩnh đổi lại đôi giày cũ, sau đó, hành vi vô cùng ác liệt, vô cùng đáng xấu hổ, tại nơi cô vừa vất vả chùi sạch ấn lên vài dấu chân.

Mộ Lăng Khiêm!

Anh! Điên! Sao!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 237: Trộm nhìn hắn


Beta: Stuki

Ôn Hướng Dương hít sâu một hơi, nhịn xuống oán niệm đối với Mộ Lăng Khiêm, cô không cần so đo cùng hắn. Người đàn ông này trên người còn có thương tích, vết thương của anh khả năng không phải là eo, mà là đầu óc, nếu không như thế nào sẽ làm ra hành động ấu trĩ như vậy?!

Ôn Hướng Dương nhận mệnh lại lần nữa bất lực, Mộ Lăng Khiêm liền đứng ở tại chỗ nhìn cô.

Nhìn Ôn Hướng Dương giận như vậy mà không dám nói gì, Mộ Lăng Khiêm thế nhưng lại nghĩ tới lúc ba mẹ hắn ở chung, nếu ba hắn dám ở trên mặt đất lưu lại dấu chân, mẹ khẳng định sẽ dùng cây lau nhà mà lau cả ba hắn đi.

Suy nghĩ một chút, Mộ Lăng Khiêm lại muốn đem Ôn Hướng Dương dưỡng thành bộ dáng kia.

Vật nhỏ này sợ hắn.

Nhưng cũng có khi, hắn cũng không hy vọng cô sẽ sợ hắn.

Hắn càng hy vọng nhìn đến tấm lòng chân thật nhất của cô, tựa như thời điểm lúc trước cô không biết thân phận của hắn, bộ dáng chận thật liền biểu hiện ra ngoài.

Ôn Hướng Dương ở trên sàn lau đi lau lại, trong quá trình ở trên sàn liền phát hiện, Mộ Lăng Khiêm tầm mắt vẫn luôn dừng lại ở trên người cô, không có trước sau như một lạnh nhạt, mà lại mang theo một tia thâm thúy.

Người nam nhân này rốt cuộc suy nghĩ cái gì?

Ôn Hướng Dương đoán không ra, cũng không rảnh mà đoán, cô cuối cùng lại phải chịu đựng hắn một đoạn thời gian nữa.

Lần thứ ba lau xong, Ôn Hướng Dương ngẩng đầu, nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, như là tiểu hài tử mà mặc cả: “Mộ thiếu, anh có biết thương lượng là cái gì không vậy? Em đi nấu cơm cho anh ăn, anh đừng đem sàn nhà làm dơ nữa.”

Mộ Lăng Khiêm nhíu mày.

Ôn Hướng Dương bị biểu tình của Mộ Lăng Khiêm làm cho có chút thấp thỏm, cô hoàn toàn không biết, Mộ Lăng Khiêm vì sao lại nhíu mày.

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương mắt trông mong nhìn chính mình, hắn không hề khó xử mà nhìn cô, chỉ là lãnh đạm nói một chữ: “Ừ.”

Ôn Hướng Dương đi xuống lầu. Xuống lầu còn quay đầu lại vài lần, xác định Mộ Lăng Khiêm sẽ lại không ấu trĩ mà đem sàn nhà dẫm dơ, mới xoay người đi nấu ăn.

Hai cái người dọn dẹp vệ sinh vừa mới đến đã đem biệt thự từ trong ra ngoài đều quét tước sạch sẽ, còn mua không ít rau dưa và trái cây cùng thịt gà thịt vịt,cá đặt ở tủ đông lạnh mà dự trữ.

Ôn Hướng Dương chọn một con gà, liền đi vào phòng bếp, vết thương của Mộ Lăng Khiêm chưa khỏi hẳn, cô chuẩn bị hầm canh gà, cho hắn bồi bổ thân thể.

Ôn Hướng Dương hiện tại đối với sự bắt bẻ đồ ăn của Mộ Lăng Khiêm đã rõ như lòng bàn tay, nên làm, không nên làm, cô chính là nhắm mắt lại đều có thể nói ra.

Hầm canh gà cho tốt, làm tốt đồ ăn.

Ôn Hướng Dương chuẩn bị lên lầu kêu Mộ Lăng Khiêm xuống dưới ăn cơm, nhưng vừa mới đi lên, đẩy cửa phòng Mộ Lăng Khiêm ra, liền phát hiện người nam nhân này cư nhiên đã ngủ ở trên giường ngủ rồi.

Nhìn đến người nằm ở trên giường đang nhắm mắt, Ôn Hướng Dương bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi qua chỗ Mộ Lăng Khiêm.

Cô vừa đi đến trước giường của Mộ Lăng Khiêm, liền cong thân mình mình, cứ như vậy nhìn chằm chằm hắn.

Từ đôi mắt của hắn đến đôi môi……

Gương mặt điêu luyện đến sắc sảo, không hề lạnh lùng, có nhu hòa.

Người nam nhân này, rõ ràng bị thương nặng như vậy.

Cô vẫn lần đầu tiên thanh tỉnh, mà xem hắn ngủ.

Hắn liền như vậy nhắm mắt lại, hô hấp bằng phẳng.

Ôn Hướng Dương nhìn nhìn, cô ma xui quỷ khiến liền vươn tay, rất muốn đi sờ sờ mặt nam nhân trước mắt.

Rốt cuộc, một ngón tay của cô dừng ở trên mặt Mộ Lăng Khiêm, nhẹ nhàng chạm vào hắn một chút, nam nhân nằm ở trên giường nam nhân nhìn qua không muốn tỉnh, cô bắt đầu gan lớn mà dùng toàn bộ tay nhỏ bao trùm ở trên mặt hắn.

Vuốt mặt nam nhân đang nằm ở trên giường, Ôn Hướng Dương còn dùng ngón tay cái vuốt qua vuốt lại.

Mộ Lăng Khiêm thời điểm tỉnh, cô là không dám làm như vậy.

Bọn họ ở bên nhau lăn trên giường rất nhiều lần, nhưng là, mỗi lần đều là cô đều bị Mộ Lăng Khiêm ăn sạch sẽ, cô liền không dám quang minh chính đại sờ qua hắn.

Nếu không hắn ngủ rồi, sờ thử xem?

Ôn Hướng Dương nghĩ như vậy, có chút khẩn trương mà tay hơi hơi dời xuống, tay cô đã có thể chạm vào cổ hắn, bỗng nhiên một bàn tay to nhiên bắt được tay cô, ngăn cản động tác của cô.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 238: Người đàn ông này, mắt nhìn vào nơi nào?


Beta: Stuki

“Mộ…… Mộ thiếu……” Ôn Hướng Dương tay bị bắt lấy, nói chuyện đều bị sợ tới mức có chút nói lắp. Hắn rõ ràng ngủ rất sâu.

“Em làm cái gì vậy?” Mộ Lăng Khiêm mở to mắt, có lẽ là vừa mới tỉnh, thanh âm trầm thấp còn có chút lười biếng, rất là mê người.

Tay Ôn Hướng Dương bị Mộ Lăng Khiêm bắt lấy, cô không thể nói, là thấy hắn lớn lên cực kỳ đẹp, muốn sàm sỡ hắn. Cô cười gượng một tiếng nói: “Cơm nấu xong rồi, em còn nồi canh gà, có muốn hay không đi xuống ăn một chút?”

Mộ Lăng Khiêm nhàn nhạt liếc mắt nhìn Ôn Hướng Dương một cái, tầm mắt ở trên khuôn mặt nhỏ của Ôn Hướng Dương băn khoăn một vòng, đứng lên. Buông tay của Ôn Hướng Dương ra, cất bước đi ra ngoài.

Ôn Hướng Dương xoa xoa cái tay bị Mộ Lăng Khiêm nắm đau, bước nhanh đuổi kịp bước chân của Mộ Lăng Khiêm.

Cô là đầu bị ngấm nước, mới có thể cảm thấy, người nam nhân này sau khi ngủ, cô liền có thể tùy tiện sờ vào hắn.

Hai người đi xuống lầu, Ôn Hướng Dương một bước đi đến phòng bếp, đem đồ ăn đã làm tốt đưa tới trước mặt Mộ Lăng Khiêm, còn mang cho Mộ Lăng Khiêm đôi đũa, đặt ở trước mặt hắn.

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương liếc mắt một cái, lại là nhíu lông mày.

Theo sau, hắn đem canh gà hầm đưa đến trước mặt Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương nhìn bát canh gà trước mắt, khó hiểu về nhìn phía Mộ Lăng Khiêm.

“Bồi bổ cho tốt, thân thể của em quá kém.” Mộ Lăng Khiêm tầm mắt quét một vòng tới b* ng*c của Ôn Hướng Dương, ánh mắt gian xảo lại xuất hiện một tia sáng.

Ôn Hướng Dương bị xem đến trên mặt nóng lên. Người đàn ông này hướng nơi nào xem vậy? Là ghét bỏ ngực của cô không đủ to sao?

Cô chỉ là người tương đối gầy, cùng người thể trọng tương đồng mà so sánh với cô, ngực của cô không tính là nhỏ đi?

“Mộ thiếu, em hầm mỗi một con, anh ăn trước đi.” Ôn Hướng Dương lại 1 lần nữa đem canh gà đẩy đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm, nhưng mới vừa đẩy một nửa, đã bị ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm quét đến mà dừng động tác, lại đem canh gà kéo lại: “Em đây ăn trước.”

Ôn Hướng Dương đem chén canh gà đều uống lên, buông chén xuống, nói: “Mộ thiếu, em uống xong rồi.”

Mộ Lăng Khiêm cũng không có trả lời Ôn Hướng Dương, tầm mắt của hắn dừng lại ở trên người cô, phạm vi tầm mắt của hắn rất lớn, Ôn Hướng Dương cũng không biết hắn rốt cuộc đang xem cái gì.

Cô bị hắn nhìn đến trong lòng có chút run sợ, người nam nhân này rốt cuộc đang xem cái gì vậy?

Thời điểm Ôn Hướng Dương trong lòng run sợ, Mộ Lăng Khiêm cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt, hắn đứng lên, lấy chén của Ôn Hướng Dương, tự mình đi đến phòng bếp mang cho Ôn Hướng Dương một chén canh gà, cất bước đi trở về tới, đặt ở trước mặt Ôn Hướng Dương.

Ôn Hướng Dương: “……”

Rõ ràng là hầm canh gà cho Mộ Lăng Khiêm, nhưng cuối cùng lại bị Mộ Lăng Khiêm buộc uống 3 chén lớn, Mộ Lăng Khiêm mới uống một chén.

Hầu Mộ Lăng Khiêm ăn cái gì, Ôn Hướng Dương đã không còn cảm giác.

Nhìn Mộ Lăng Khiêm lên lầu, Ôn Hướng Dương trở lại bàn ăn, bắt đầu rửa sạch bát đĩa cùng phòng bếp.

Cô mới vừa đem phòng bếp quét tước sạch sẽ, chuẩn bị lau nhà, vừa nhấc đầu cư nhiên nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm giờ này theo lý là đang ở trên lầu, bây giờ đã ở phòng bếp.

“Ách, Mộ thiếu, có việc sao?” Ôn Hướng Dương đeo tạp dề, cầm cây lau nhà, cong eo, nâng đầu lên nhìn Mộ Lăng Khiêm.

Mộ Lăng Khiêm tầm mắt dừng ở vẻ mặt ngốc ngốc của Ôn Hướng Dương đang nhìn chính mình,ánh mắt của hắn hơi lóe nói: “Quét tước sạch sẽ, quét luôn trong phòng tôi nữa.”

“Được,.”

Ôn Hướng Dương nhanh chóng kéo cây lau nhà, chạy lên lầu, gõ vang cửa phòng Mộ Lăng Khiêm.

“Vào đi.”

Cửa phòng cũng không có khóa, thanh âm của Mộ Lăng Khiêm cũng không phải từ phòng ngủ truyền tới, Ôn Hướng Dương liền thăm dò, đi vào, liền thấy Mộ Lăng Khiêm đang ở trong phòng vệ sinh.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 239: Bị đánh gục



 
Back
Top Bottom