Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 280: Đóng cửa, phóng Tiểu Q


Beta: Stuki°°

“Ôn Hướng Dương! Con đang làm cái gì vậy? Tại sao con lại ở chỗ này? Lại còn đẩy ngã Nhã Nhã chứ?!”

Lại là như thế này.

Mỗi lần đều là như thế này.

Mỗi lần đều là cô sai.

Ôn Hướng Dương đối với chuyện như thế này sớm đã không có cảm giác, cô một chút cũng không nghĩ tới phản ứng của hai người kia, đối với hai người đang đứng trước mặt cô mà nói hai người kia chỉ là hai người xa lạ không quen biết mà thôi.

Ôn Hướng Dương bước đi hướng quán cà phê mà tiến đến.

Nhưng Ôn Nhã lại duỗi tay ra bắt lấy chân của Ôn Hướng Dương: “Chị, chị sao lại có thể đối xử với em như vậy được? Em chỉ là muốn cùng chị hảo hảo ở chung mà thôi, nhưng mà chị mỗi lần gặp em nều không phải đẩy ngã em thì chính là hung dữ với em. Chị sao lại chán ghét em như vậy chứ?”

Ôn Hướng Dương không thể nhịn thêm được nữa, cô không biết chính mình vì cái gì còn muốn nhẫn nại đến giờ phút này, hai người kia căn bản là không phải là thân nhân của cô, trên đời này sao lại có thể loại người trơ trẽn như vậy được chứ?

Cô giãy khỏi cánh tay mà Ôn Nhã đang nắm lấy chân cô ra.

Tiểu Q thấy thế sủa to lên hai tiếng sau đó hướng tay Ôn Nhã cắn xuống.

Ôn Nhã không nghĩ tới Ôn Hướng Dương cư nhiên sẽ bẻ tay cô ta ra, còn không nghĩ cái con tiểu chó chết tiệt kia lại dám cắn mình, cô ta bị cắn cho nên không thể không buông Ôn Hướng Dương ra, từ trên mặt đất bò dậy lên tiếng hét to muốn đá Tiểu Q: “Tiểu cẩu chết tiệt kia, mày buông ra cho tao! Mày dám cắn tao sao! A a!”

Tiểu Q căn bản không để ý tới giày cao gót của Ôn Nhã đang nện trên người nó, nó vẫn kiên quyết cắn tay của Ôn Nhã không buông khai, cắn đến khi toàn bộ bàn tay của Ôn Nhã huyết nhục không rõ rồi làm cho Ôn Nhã liều mạng mà kêu to cầu cứu.

Ôn Hướng Dương thấy Ôn Nhã cư nhiên dám đá Tiểu Q, cô đi lên trước, nhắm ngay đầu gối Ôn Nhã, một chân đá xuống làm cho Ôn Nhã bị quỳ xuống trước mặt cô trên mặt đất.

“Ôn Hướng Dương!” Đây là lần đầu tiên Ôn Hướng Dương động thủ đối với cô ta, trước kia đều là cô ta hãm hại Ôn Hướng Dương, cũng chính bởi vì như vậy đôi mắt của Ôn Nhã càng hiện lên vẻ không thể tin được, ánh mắt phiếm hồng như sắp khóc.

Cô ta như là con thú hoang dã đang tức giận, nhảy dựng lên, không màng tới một cánh tay của mình đang bị Tiểu Q cằn, cô ta vươn một tay khác dùng ngón tay đang chảy đầy máu của mình chỉ vào mặt của Ôn Hướng Dương mà thét lên.

Ôn Hướng Dương, cô dám thả chó cắn tôi sao! Cô còn dám đá tôi nữa? Cô muốn đi tìm chết à!

Nhưng mà, Ôn Nhã lại không biết kế sách này của cô ta đã sớm vô dụng đối với Ôn Hướng Dương mất rồi.

Ôn Hướng Dương liếc qua Ôn Nhã một cái, thời điểm Ôn Nhã muốn nhào qua đánh vào mặt cô thì một chân của Ôn Hướng Dương liền hướng trên mặt Ôn Nhã mà tiến tới, dù cô đá hay không đá thì Ôn Lợi Thịnh đều chỉ biết trách cứ cô mà thôi.

“Mặt của tôi! Mũi của tôi, đau quá a a a……”

Ôn Nhã bị Ôn Hướng Dương một chân đá tới, mũi đều bị đá đến nỗi ra cả máu, đau đớn làm cho Ôn Nhã che lại mặt kêu lớn lên, lần này thật sự là đau đến nổi khóc ra cả nước mắt.

“Cô xứng đáng thôi!”

Ôn Hướng Dương nhân cơ hội đó rút chân của mình về, ghét bỏ vỗ vỗ ống quần bị Ôn Nhã nắm giữ lúc nãy. Tiểu Q vẫn còn đang há mồm cắn cẳng tay của Ôn Nhã, cắn đến mức Ôn Nhã lại lần nữa điên cuồng hét lớn lên.

Ôn Lợi Thịnh đang ở cách các cô một khoảng mà thôi nhưng ông lại trơ mắt nhìn Ôn Nhã bị đánh, thở hồng hộc nổi giận đùng đùng chạy tới.

Ôn Hướng Dương lại dám động thủ trên mặt của Ôn Nhã, đây quả thực chính là không đem người ba như ông để vào mắt mà, ông tức khắc giận sôi máu rồi chỉ vào Ôn Hướng Dương, thở hổn hển nói: “Con, con……”

“Các người nếu còn muốn cái hạng mục kia, liền cách xa tôi một chút, nếu thấy tôi thì lăn xa đi, tôi không muốn gặp mặt các người!” Ôn Hướng Dương vốn dĩ đã đủ phiền phức rồi, hôm nay mới ra khỏi cửa một chuyến lại gặp được hai tên gia hỏa này, cho nên tâm tình tốt đẹp lúc đầu của cô hoàn toàn hỏng cả rồi.

“Hạng mục? Ha ha ha!” Ôn Nhã nghe được Ôn Hướng Dương nói những lời này, mặc dù đang đau đến rớt cả nước mắt nhưng đột nhiên lại phá lên cười.

Beta: Stuki°°

“Ôn Hướng Dương! Con đang làm cái gì vậy? Tại sao con lại ở chỗ này? Lại còn đẩy ngã Nhã Nhã chứ?!”

Lại là như thế này.

Mỗi lần đều là như thế này.

Mỗi lần đều là cô sai.

Ôn Hướng Dương đối với chuyện như thế này sớm đã không có cảm giác, cô một chút cũng không nghĩ tới phản ứng của hai người kia, đối với hai người đang đứng trước mặt cô mà nói hai người kia chỉ là hai người xa lạ không quen biết mà thôi.

Ôn Hướng Dương bước đi hướng quán cà phê mà tiến đến.

Nhưng Ôn Nhã lại duỗi tay ra bắt lấy chân của Ôn Hướng Dương: “Chị, chị sao lại có thể đối xử với em như vậy được? Em chỉ là muốn cùng chị hảo hảo ở chung mà thôi, nhưng mà chị mỗi lần gặp em nều không phải đẩy ngã em thì chính là hung dữ với em. Chị sao lại chán ghét em như vậy chứ?”

Ôn Hướng Dương không thể nhịn thêm được nữa, cô không biết chính mình vì cái gì còn muốn nhẫn nại đến giờ phút này, hai người kia căn bản là không phải là thân nhân của cô, trên đời này sao lại có thể loại người trơ trẽn như vậy được chứ?

Cô giãy khỏi cánh tay mà Ôn Nhã đang nắm lấy chân cô ra.

Tiểu Q thấy thế sủa to lên hai tiếng sau đó hướng tay Ôn Nhã cắn xuống.

Ôn Nhã không nghĩ tới Ôn Hướng Dương cư nhiên sẽ bẻ tay cô ta ra, còn không nghĩ cái con tiểu chó chết tiệt kia lại dám cắn mình, cô ta bị cắn cho nên không thể không buông Ôn Hướng Dương ra, từ trên mặt đất bò dậy lên tiếng hét to muốn đá Tiểu Q: “Tiểu cẩu chết tiệt kia, mày buông ra cho tao! Mày dám cắn tao sao! A a!”

Tiểu Q căn bản không để ý tới giày cao gót của Ôn Nhã đang nện trên người nó, nó vẫn kiên quyết cắn tay của Ôn Nhã không buông khai, cắn đến khi toàn bộ bàn tay của Ôn Nhã huyết nhục không rõ rồi làm cho Ôn Nhã liều mạng mà kêu to cầu cứu.

Ôn Hướng Dương thấy Ôn Nhã cư nhiên dám đá Tiểu Q, cô đi lên trước, nhắm ngay đầu gối Ôn Nhã, một chân đá xuống làm cho Ôn Nhã bị quỳ xuống trước mặt cô trên mặt đất.

“Ôn Hướng Dương!” Đây là lần đầu tiên Ôn Hướng Dương động thủ đối với cô ta, trước kia đều là cô ta hãm hại Ôn Hướng Dương, cũng chính bởi vì như vậy đôi mắt của Ôn Nhã càng hiện lên vẻ không thể tin được, ánh mắt phiếm hồng như sắp khóc.

Cô ta như là con thú hoang dã đang tức giận, nhảy dựng lên, không màng tới một cánh tay của mình đang bị Tiểu Q cằn, cô ta vươn một tay khác dùng ngón tay đang chảy đầy máu của mình chỉ vào mặt của Ôn Hướng Dương mà thét lên.

Ôn Hướng Dương, cô dám thả chó cắn tôi sao! Cô còn dám đá tôi nữa? Cô muốn đi tìm chết à!

Nhưng mà, Ôn Nhã lại không biết kế sách này của cô ta đã sớm vô dụng đối với Ôn Hướng Dương mất rồi.

Ôn Hướng Dương liếc qua Ôn Nhã một cái, thời điểm Ôn Nhã muốn nhào qua đánh vào mặt cô thì một chân của Ôn Hướng Dương liền hướng trên mặt Ôn Nhã mà tiến tới, dù cô đá hay không đá thì Ôn Lợi Thịnh đều chỉ biết trách cứ cô mà thôi.

“Mặt của tôi! Mũi của tôi, đau quá a a a……”

Ôn Nhã bị Ôn Hướng Dương một chân đá tới, mũi đều bị đá đến nỗi ra cả máu, đau đớn làm cho Ôn Nhã che lại mặt kêu lớn lên, lần này thật sự là đau đến nổi khóc ra cả nước mắt.

“Cô xứng đáng thôi!”

Ôn Hướng Dương nhân cơ hội đó rút chân của mình về, ghét bỏ vỗ vỗ ống quần bị Ôn Nhã nắm giữ lúc nãy. Tiểu Q vẫn còn đang há mồm cắn cẳng tay của Ôn Nhã, cắn đến mức Ôn Nhã lại lần nữa điên cuồng hét lớn lên.

Ôn Lợi Thịnh đang ở cách các cô một khoảng mà thôi nhưng ông lại trơ mắt nhìn Ôn Nhã bị đánh, thở hồng hộc nổi giận đùng đùng chạy tới.

Ôn Hướng Dương lại dám động thủ trên mặt của Ôn Nhã, đây quả thực chính là không đem người ba như ông để vào mắt mà, ông tức khắc giận sôi máu rồi chỉ vào Ôn Hướng Dương, thở hổn hển nói: “Con, con……”

“Các người nếu còn muốn cái hạng mục kia, liền cách xa tôi một chút, nếu thấy tôi thì lăn xa đi, tôi không muốn gặp mặt các người!” Ôn Hướng Dương vốn dĩ đã đủ phiền phức rồi, hôm nay mới ra khỏi cửa một chuyến lại gặp được hai tên gia hỏa này, cho nên tâm tình tốt đẹp lúc đầu của cô hoàn toàn hỏng cả rồi.

“Hạng mục? Ha ha ha!” Ôn Nhã nghe được Ôn Hướng Dương nói những lời này, mặc dù đang đau đến rớt cả nước mắt nhưng đột nhiên lại phá lên cười.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 281: Hai cha con đắc ý



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 282: Mưu đồ Của Ôn Nhã



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 283: Tổng giám đốc đường


“Tô tiểu thư, đã lâu không gặp.”

“ Ơ, Ôn tiểu thư, là cô à?.”

“Đúng vậy. Tôi vừa mới cùng cha tiếp đón một vị khách quan trọng ở nhà hàng Tây, tôi nghĩ bánh kem ở đây không tệ, liền muốn lại đây mua một cái.”

” Vậy thì cô đã đến chậm rồi, bánh kem ở đây mỗi ngày đều bán với số lượng có hạn.”

“ Thật sao?” mục đích của Ôn Nhã không phải bánh kem, cũng không cảm thấy có gì đáng tiếc, nhìn cô gái kia không có gì khác lắm, liền đem đề tài chuyển lên người Ôn Hướng Dương:” Tô tiểu thư, tôi nghe nói chỗ này là một trong hai quán cà phê sang trọng của Nam Đức thị. Nhưng mà, thời điểm tôi vừa mới đi vào, tại sao lại thấy một người ăn mày cũng vào được.”

“ Ăn mày?” Vị Tô tiểu thư này nhất định là không chịu nổi bị đối xử giống như người nghèo hơn mình, cô ta nói như vậy là muốn kéo thấp giá trị địa vị của người khác thấp hơn mình, vừa nghe được Ôn Nhã nói như vậy, cô gái kia lập tức phản ứng lại, như là con rệp dệt đường, ghê tởm nói: “ Ăn mày ở đâu nhỉ? Chỗ sang trọng này mà cũng có một thứ ghê tởm như vậy?”

“Đúng vậy, tôi cũng thấy kì lạ. Này, cô xem, ở chỗ đó. Cô có nhìn thấy quần áo trên người cô ta không? Cái nhãn hiệu cũng không có, không chừng là mua ở cửa hàng vỉa hè nào đó? Lại nhìn ở đây, cư nhiên được đối xử giống chúng ta, cái thật giống như biến chúng ta thành phục vụ. Cái loại ăn mày này, có chỗ nào xứng đáng được nhận đãi ngộ như vậy? Cô nói, như vậy không phải hạ thấp địa vị của chúng ta sao?”

Ôn Nhã chỉ vào Ôn Hướng Dương và người bên cạnh Ôn Hướng Dương, miệng lưỡi cực kỳ châm biếm nói.

Tô tiểu thư kia nghe được Ôn Nhã nói vậy, quả nhiên có phản ứng.

“!” Cô vỗ tay kêu phục vụ.

Phục vụ đi đến trước mặt Tô tiểu thư kia, cung kính hỏi thăm: “Vị tiểu thư này, tôi có thể giúp gì cho cô?”

“ Tôi không muốn ở chung với cái loại nghèo nàn này, hạ thấp địa vị của tôi, tôi muốn các người đuổi cô ta ra ngoài, tránh ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của tôi” Ánh mắt Tô tiểu thư tràn đầy sự chán ghét và khinh bỉ, liếc mắt nhìn Ôn Hướng Dương một cái làm bộ dạng giống như ghê tởm phun nước bọt.

Nghe xong, nhìn theo hướng mà Tô tiểu thư khinh thường, chính là Ôn Hướng Dương.

Nam phục vụ cười cười nói: “Vị tiểu thư này, thật xin lỗi, chuyện này chúng tôi không thể giúp cô được.”

“Cái gì? Thái độ của các người như vậy là sao? Ở chỗ này không phải là quán cà phê sang trọng của Nam Đức thị sao?” Tô tiểu thư lập tức nổi nóng, đột nhiên đứng dậy, không nhanh không chậm cầm ly cà phê trong tay đi.

” Mong cô chờ chút.” Thấy biểu hiện của vị Tô tiểu thư này, anh ta cúi chào, quay người đi tìm tổng giám đốc Đường, đem chuyện này nói một lần cho tổng giám đốc Đường.

Tổng giám đốc Đường là một người đàn ông thân hình cao lớn tuấn tú, hắn nghe xong những lời này, nhìn thoáng qua phía Tô tiểu thư, nhấc bước đi qua.

“Vị tiểu thư này, tôi là giám đốc ở đây. Xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”

“ Giám đốc phải không? Tôi muốn các anh đuổi cô gái kia ra khỏi đây!” Tô tiểu thư nhìn chằm chằm Ôn Hướng Dương, mắt không có chút thiện ý nào nói.

Tổng giám đốc Đường mỉm cười, đối với Tô tiểu thư làm tư thế đuổi khách:” Thật xin lỗi, vị tiểu thư này. Nếu ở đây cô không hài lòng với chúng tôi, cô có thể rời khỏi đây.”

“Anh nói, anh nói cái gì?” Tô tiểu thư khó có thể tin nhìn giám đốc Đường: “ Mỗi tháng tôi đều đến đây xài hết mấy vạn, ở đây tôi là khách VIP, các anh cư nhiên vì một người ăn mày, đuổi tôi đi?”

“Đúng vậy, mời cô rời khỏi!” Giám đốc Đường vẫn như cũ mỉm cười nói.

” Gọi bà chủ của các anh ra đây, các anh giám tỏ thái độ với tôi, tôi….”

“Không cần gọi.” Giám đốc Đường mỉm cười nói: “Vị tiểu thư này, nếu bà chủ của chúng tôi đến, cô sẽ càng thê thảm hơn.”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 284: Tự tát vào mặt mình



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 285: Ôn Nhã, không lẽ não cô bị hư sao?!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 286: Chị Toa Toa cùng tiểu Q


“Hai người các cậu, đem hắn cùng người mang hắn vào làm việc cùng nhau xử lý.” Vừa mới bắt đầu giám đốc điều hành chỉ là tính toán đem người đuổi đi, nhưng là một khi phát sinh loại chuyện hạ thuốc này, liền không chỉ đơn giản đuổi đi là có thể giải quyết.

Anh nhìn thuốc trong tay nói: “Còn có viên thuốc này, pha cà phê, đưa cho nữ nhân bên ngoài kia uống.”

“Đã hiểu, Lôi đội, tôi thích nhất làm loại sự tình này!”

Người kia nghe xưng hô như thế, duỗi tay liền cho cậu ta một cái vỗ vào đầu, sửa sửa tây trang trên người nói: “Gọi là gì Lôi đội, tôi hiện tại là giám đốc điều hành, nhớ kỹ hãy gọi tôi là giám đốc!”

“Vâng, giám đốc.”

Đưa cho Ôn Hướng Dương một ly cà phê, cũng lại đưa Ôn Nhã một ly cà phê.

Ôn Nhã tiếp nhận cà phê, nhìn chằm chằm Ôn Hướng Dương bên kia, mắt mang ánh cười đắc ý uống một ngụm cà phê, cà phê này uống qua nửa giờ liền sẽ có tác dụng, đến lúc đó, cô ta muốn mở to mắt mà nhìn, Ôn Hướng Dương sẽ xấu mặt như thế nào.

Ôn Hướng Dương căn bản liền không nhìn về hướng Ôn Nhã, cũng không biết Ôn Nhã đi theo cô vào.

Nhưng thật ra Tiểu Q, tầm mắt nó vẫn luôn đặt về hướng Ôn Nhã.

Ôn Hướng Dương đợi trong chốc lát, vẫn là không có chờ được Diệp Ảnh tới.

Cô có chút không yên lấy ra di động, lại lần nữa gọi điện cho Diệp Ảnh.

Ai ngờ, lần này tiếp điện thoại cư nhiên là Hoa Phi.

“Ôn tiểu thư, Diệp Ảnh đi gặp khách hàng, một chốc không qua được, cô đi về trước đi.”

Hoa Phi nói xong lời này, liền trực tiếp cúp điện thoại.

Ôn Hướng Dương: “……”

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Bọn họ càng không nói, Ôn Hướng Dương trong lòng càng là lo lắng đề phòng, Mộ Lăng Khiêm vội vài việc không trở về nhà, Ôn Lợi Thịnh cùng Ôn Nhã lại lộ ra biểu tình như vậy, Diệp Ảnh hiện tại cũng không có thời gian, cứ như vậy, còn muốn thuyết phục chính mình, Mộ Lăng Khiêm không có việc gì, nói như thế nào để cô không lo lắng được?

Đúng rồi, chị Toa Toa!

Nơi này không phải là cửa hàng của chị Toa Toa sao? Chị Toa Toa cùng Mộ Lăng Khiêm quen thuộc như vậy, nói không chừng chị Toa Toa có thể giúp đỡ được.

Ôn Hướng Dương nghĩ vậy, duỗi tay kêu một tiếng: “.”

Tới là giám đốc điều hành.

Ôn Hướng Dương không có gặp qua vị giám đốc này, rốt cuộc anh ta cũng vừa tới giúp Tần Toa mới hơn một tháng.

Ôn Hướng Dương nhìn giám đốc dò hỏi: “Xin hỏi anh, chị Toa Toa ở đây sao? Chị ấy hiện tại có tiện để gặp tôi không?”

“Cô ấy ở lầu ba, nếu là cô muốn gặp, tôi đây liền mang cô đi lên.”

“Tốt, cám ơn.”

Ôn Hướng Dương mang theo Tiểu Q, đi theo giám đốc lên lầu.

Ôn Nhã nguyên bản còn chờ xem kịch vui, thấy giám đốc cư nhiên đối Ôn Hướng Dương có lễ phép như thế, mặt cô ta hoàn toàn âm trầm đi xuống, đây là cái cửa hàng gì, đầu óc người nơi này đều rơi hỏng hết rồi sao?

Ôn Hướng Dương cùng Tiểu Q đi theo giám đốc lên lầu ba, giám đốc gõ gõ cửa, đối với Ôn Hướng Dương nói: “Ôn tiểu thư, ngài ấy ở bên trong.”“Tốt”Giám đốc đi xuống trước.

Bên trong rất nhanh liền truyền đến thanh âm của Tần Toa: “Ai a? Họ Lôi, có phải hay không lại là anh? Đã kêu anh buổi chiều đừng làm phiền tôi rồi! Anh không biết ngủ trưa đối nữ nhân rất quan trọng sao?”

“Gâu gâu gâu!” Ôn Hướng Dương còn chưa nói lời nói, Tiểu Q liền trước kêu to lên.

“ Thanh âm này……” Tần Toa thực mau liền chạy ra, trên người còn đang mặc áo ngủ, cô ấy nhìn đến Tiểu Q, hướng tới Tiểu Q liền nhào tới: “Tiểu Q, thật là mày a? Mày như thế nào ở chỗ này?”

“Gâu gâu gâu!” Tiểu Q đối với Tần Toa kêu hai tiếng, lại là tránh thoát ra, trốn đến phía sau Ôn Hướng Dương. Cái nữ nhân điên này, khẳng định sẽ đem mặt nó xoa như xoa đầu.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 287: Tiểu đáng thương,chị không thể tiết lộ cho em được ,



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 288: Ôn Nhã gieo gió gặt bão (1)



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 289: Ôn Nhã gieo gió gặt bão (2)



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 290: Lòng tự tin bùng phát



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 291: Nam Đức thị đại loạn



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 292: Chỉ cần anh còn cần cô, cô liền ở bên cạnh anh



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 293: Anh dẫn tôi đi gặp anh ấy được không?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 294: Mộ thiếu trở về



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 295: Mộ thiếu trở về ( 2 )



 
Back
Top Bottom