Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 180: Chuông điện thoại khẩn cấp


Lâm Hạo nghe vậy, nháy mắt minh bạch lại đây, Ôn Hướng Dương vừa rồi là đùa hắn.

Hắn tức giận hướng tới Ôn Hướng Dương liền vọt qua đi, nhắm ngay cẳng chân Ôn Hướng Dương một chân liền đạp, ngạnh sinh sinh đem Ôn Hướng Dương gạt ngã ở trên mặt đất.

Nữ nhân dáng chết này!

Cô cư nhiên lừa hắn!?

Cô cư nhiên dám lừa hắn?!

Lâm Hạo mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Ôn Hướng Dương ngã trên mặt đất, thậm chí muốn giết cô.

Nhưng hắn không nghĩ tới, Ôn Hướng Dương cư nhiên còn bò lên, còn sừng sững bất động đứng ở tại chỗ, cùng bọn họ nói điều kiện nói: “Tôi đáp ứng yêu cầu của các ngươi, tự mình khiến Mộ thiếu buông tha các ngươi, nhưng các ngươi phải thả tiểu Hân đi.”

Nhìn đến phản ứng của Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi, Ôn Hướng Dương biết,cơ hội duy nhất cải cô đã không có, hiện tại chỉ có thể kéo dài, tận lực kéo dài thời gian.

Trần Vân Hi nhìn đến Lâm Hạo đánh Ôn Hướng Dương,bộ dáng chật vật của Ôn Hướng Dương chỉ có thể đối với các cô thỏa hiệp, đáy mắt cô ta lộ ra trả thù kh*** c*m.

Cô ta hiện giờ cũng không vội mà g**t ch*t Ôn Hướng Dương, cô ta còn chậm rì rì đi qua đi tìm được túi của mình, từ trong túi tìm ra một chi thuốc mỡ, đứng trước gương, trước bôi thuốc cho khuôn mặt cô ta.

nhìn đến trên vết thương trên mặt cô ta, nhìn đến nữ nhân trong gương trên mặt nhiều hơn một vết sẹo.

Cô ta “A” kêu một tiếng, đem gương trong tay ném đi, tức giận đi đến trước mặt Ôn Hướng Dương, bóp lấy cổ Ôn Hướng Dương, cười nói: “Đi cái gì?cảm tình của Các ngươi không phải rất sâu sao? Vừa lúc lưu lại làm bạn a!”

Cô ta nói đến chỗ này, tạm dừng một lát,dường như kẻ điên phát rồ, khoa trương cười to nói: “Ôn Hướng Dương, ngươi nói, nếu khiến Nghiêm Hân tận mắt nhìn thấy ngươi bị người khác thượng, còn quay video.cảm giác kia, có thể hay không quá đặc biệt?”

Nghiêm Hân nghe được lời này của Trần Vân Hi, cô mở to hai mắt nhìn, liều mạng giãy giụa, ý đồ từ trên người tránh thoát khỏi trói buộc.

Ôn Hướng Dương nhìn thấy Nghiêm Hân tràn đầy kinh sợ cùng ánh mắt phẫn nộ, ánh mắt cô mang theo trấn an, ôn nhu trấn an nói: “Tiểu Hân, không sợ, tôi sẽ không có việc gì.”

“Các ngươi là tưởng bức tôi chụp được video, hảo tới uy h**p ta rồi Mộ thiếu nơi đó giúp các ngươi nói chuyện?” Mới vừa bị Trần Vân Hi tạp trung, lại bị Lâm Hạo đạp một chân, Ôn Hướng Dương cũng không phải không có cảm giác, cô hiện tại chấn đều có chút đứng không vững, trước mắt cảnh vật cũng có chút mông lung, cô duỗi tay bấu vào tay mình một cái, làm chính mình có điểm thanh tỉnh, dùng thanh âm m bình tĩnh nhất mở miệng nói.

“Hướng Dương,có đôi khi nữ nhân quá thông minh, cũng không phải một chuyện tốt.” Thời điểm Cái chủ ý này là chuẩn bị bắt cóc Ôn Hướng Dương, Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo đề nghị, Trần Vân Hi vì trả thù Ôn Hướng Dương, lấy lòng Lâm Hạo, thậm chí đề nghị khiến Lâm Hạo tự mình ra tay.

Thời gian Lâm Hạo cùng Ôn Hướng Dương kết giao một năm, hắn chính là cùng Ôn Hướng Dương tay cũng chưa chạm qua. Cái này làm cho lòng tự trọng nam nhân của hắn đã chịu đả kích thật lớn, vừa rồi Ôn Hướng Dương đối với hắn lừa gạt, càng là làm hận ý của hắn đối Ôn Hướng Dương thiêu đốt tới rồi cực hạn!

Chỉ có thượng Ôn Hướng Dương!.

Chỉ có nhìn Ôn Hướng Dương ở dưới thân hắn khóc rống cầu xin tha thứ, hắn mới có thể ra ác khí trong lòng kia.

“Vân Hi, em đi đem camera dọn đi. Tôi về sau sẽ đền bù cho em, đối với em thật tốt.” Một bộ dáng vừa rồi đánh Trần Vân Hi hung ác, Lâm Hạo đi đến trước mắt Trần Vân Hi, còn hôn hôn mặt Trần Vân Hi, rất là ôn nhu mở miệng nói.

So với Lâm Hạo, Trần Vân Hi càng muốn nhìn đến bộ dáng Ôn Hướng Dương sống không bằng chết, cô ta rất là cao hứng ôm Lâm Hạo hôn một cái, đem camera đã sớm chuẩn bị tốt nâng ra tới, giá hảo, nhắm ngay Ôn Hướng Dương.A

Lâm Hạo đem súng cùng chủy thủ đều giao cho Trần Vân Hi, vừa đi vừa c** q**n áo hướng Ôn Hướng Dương đi đến.

Đúng lúc này————

“điện thoại tới! điện thoại tới! Có người gọi điện thoại cho em kìa!” Đột ngột tiếng chuông ở trong nhà xưởng trống trải vang lên, đó là tiếng chuông di động của Ôn Hướng Dương.

Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi nghe thanh âm nhự thế, trong lòng đều lộp bộp một chút.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 181: Bị tiếng chuông di động phá vỡ


Âm thanh điện thoại di động Thình lình vang lên,đánh vỡ sự im lặng trong nhà xưởng.

Trong lúc nhất thời,ai cũng không có động đậy.

Ôn Hướng Dương đứng ở tại chỗ,hai tròng mắt đen như mực dừng ở trên người Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đang nhìn chằm chằm cô.

So với Ôn Hướng Dương thì Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo càng khẩn trương hơn.

Tiếng chuông di động vẫn còn rung liên tục,Ôn Hướng Dương trộm luồn tay vào trong túi tiền,thời điểm cô sắp sờ đến di động,Trần Vân Hi giơ súng trong tay lên,nhắm ngay cô,lạnh giọng quát lớn: “mau nghe điện thoại”.

Trần Vân Hi sợ hãi,sợ hãi đến nỗi súng trong tay đều phát run.

Ôn Hướng Dương trời sinh tính giảo hoạt,sau khi tiếp điện thoại,vô cùng có khả năng nói đôi câu truyền ra tín hiệu cao quý.

Cư nhiên bọn họ vừa mới quên,tịch thu điện thoại của Ôn Hướng Dương.

Cái sai lầm này,khiến tinh thần của Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo phục hồi,cả hai sắc mặt đều khó coi đến cực điểm.

Trần Vân Hi sợ hãi Ôn Hướng Dương sẽ tìm viện trợ,không cho Ôn Hướng Dương nghe điện thoại,lại không suy xét Ôn Hướng Dương không nghe điện thoại lúc này sẽ khiến người khác hoài nghi.

Thời điểm trước kia Lâm Hạo chân đẫm hai thuyền,không thiếu dùng thủ đoạn,hắn suy xét chu đáo hơn Trần Vân Hi,tầm mắt hắn gắt gao dưng ở trên người Ôn Hướng Dương,vươn tay nói “Đưa điện thoại cho tôi”.

Ôn Hướng Dương đứng tại chỗ,không động đậy.

Lâm Hao nhìn bộ dáng Ôn Hướng Dương đứng có chút không xong,cười lạnh nói: “Hướng Dương cô nên biết hậu quả cho tôi”.

Lâm Hạo nói một hồi,đầu cũng quay lại “Vân Hi tôi đếm ba tiếng,cô ta không muốn đưa diện thoại cho tôi, em liền rạch một nhát dao trên mặt Nghiêm Hân”.

“Hảo,hảo”.Trần Vân Hi phát rồ,nhảy nhót không thôi.

Cô ta thích nhất xem bộ dáng Ôn Hướng Dương cùng Nghiêm Hâm đau đớn,sống không bằng chết.

Kẻ điên!

Ôn Hướng Dương hung hăng cắn môi mình một cái,máu tươi chảy ra,Làm thần trí cô có điểm thanh tỉnh.

Cái di động này thực là bảo bối của cô,dám liều mạng vì bảo bối này để Mộ Lăng Khiêm đến cứu cô,bởi vì đây là món quà sinh nhật Thiệu Tuấn cùng Thiệu Kiệt mua tới tặng cô,nhưng hôm nay,với không bảo vệ được bảo bối này.

Sự việc hôm nay,cô nhớ kĩ!

“Ba..!”

Lâm Hạo đã đếm ngược.

“Hai..!”

Tiếng chuông di động vẫn còn reo.

“Tôi cho cô”.Ôn Hướng Dương lần tay vào túi quần,dùng tốc độ nhanh nhất,tháo pin điện thoại ra,đem di động hướng xuống đất ném xuống.

“Bang——“một tiếng,di động rơi trên mặt đất,vỡ thành nhiều mảnh.

Lâm Hạo bị hành động của Ôn Hướng Dương làm hoảng sợ,Trần Vân Hi cũng sững sờ tại chỗ.

Lâm Hạo lấy lại tinh thần,phản ứng đầu tiên không phải là tìm Ôn Hướng Dương tính sổ,mà là đi tìm điện thoại di động.Lâm Hạo bảo mục đích Ôn Hướng Dương cầm di động là muốn ngắt cuộc gọi đến,lại gửi cho đối phương một tin nhắn,nhưng hắn không nghĩ tới,Ôn Hướng Dương thế nhưng xem thấu tâm tư của hắn,còn đem điện thoại kia ném vỡ toang.

Lâm Hạo giống như tên ngốc tử ngồi xổm trên mặt đất,tìm một vòng,đều không có tìm được pin của di động.

Hắn sinh khí nổi điên,hắn đứng lên,vọt tới trước mặt Ôn Hướng Dương,bóp chặt cổ cô,cuồng loạn chất vấn nói: “Pin di động đâu?Cô đem pin di động dấu ở đâu?”

Ôn Hướng Dương bị véo sắc mặt vốn tái nhợt nay càng trở nên càng thêm thảm hại,đồng tử mất đi tiêu cự,hô hấp cũng chậm rãi biến mất không thấy.

Trong biệt thự,Mộ Lăng Khiêm nhìn di động bị cắt đứt,nhíu mày.

Trước tiên hắn phải tỉnh táo,phải biết Ôn Hướng Dương gửi vài tin nhắn thông báo,hắn cũng không vội vã vì quá khứ,bởi vì hắn không nghĩ lại lời nói từ trong miệng Ôn Hướng Dương lại khiến hắn tức giận.

Hắn có nói qua cho nữ nhân kia hãy chờ hắn trở về.

Nhưng ai biết,khi hắn trở lại biệt thự,nhìn đến lại là biệt thự bao phủ trong bóng đêm không một bóng người.

Hắn còn chưa có thu thập cô,cô lại muốn tạo phản không thành?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 182: Ngươi nói ai bị bắt cóc?


“Ta phi,lão đại,Mộ đại thiếu gia,cậu thật là không muốn sống nữa sao?”Hoa Úc kéo túi lớn túi nhót dụng cụ chữa bệnh,cùng thuốc vào biệt thự.nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm mặt lạnh ngôi trên so fa nhìn chằm chằm di động.

“Anh như thế nào đến lúc này,còn ngồi nhìn di động?Anh mau lên giường nằm đi,tôi nói anh không cần phải trở về,anh vẫn về.Anh đương nhiên bị ra máu nhiều đến nỗi hôn mê là nói đùa dao? Tôi biết anh trước kia..”.

Hoa Úc còn nghĩ muốn tiếp tục nói,nhưng lại bị Mộ Lăng Khiêm quét mắt một cái làm cho câm miệng.

Cùng lúc đó,trong một căn biệt thự tư nhân,Lí Làm Hi đang định gọi cho Ôn Hướng Dương,nhưng mà cô gọi liên tục vài cuộc bên kia đều trả lời “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.

Chẳng nhẽ di động của Hướng Dương không gọi được!?

Lý Lam Hi bất đắc dĩ bĩu bĩu môi,tìm số di động Nghiêm Hân.

Nhưng mà cô cảm thấy ngoài ý muốn chính là cô gọi cho Nghiêm Hân bên kia cũng truyền đến tiếng; “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.

Đây là đang có chuyện gì nhỉ?

Đêm nay như thế nào điện thoại Hướng Dương cùng Nghiêm Hân đều không liên lạc được?

Lý Lam Hi tìm không thấy người,nhăn mày đẹp lại,chuyện của cô như thế nào lại giải quyết hoàn mĩ như thế,

tin tức tốt như vậy muốn chia sẻ cùng bằng hữu,nhưng như thế nào điện thoại của cả hai người đều không gọi được?

Hướng Dương,tiểu Hân hai người các cậu rốt cuộc đi đâu?

Lý Lam Hi buồn bực nhìn chằm chằm di động,ngón tay lướt lên xuống màn hình di động,nhìn thấy bên trong điện thoại,không hiểu thế nào Nghiêm Hân lại cho cô số điện thoại của Nghiêm Khâc.

Cô nghĩ nghĩ,bấm số gọi đi.

Không biết vì cái gì,trong lòng cô thật bất an,rốt cuộc Hướng Dương Cùng tiểu Hân không có khả năng cùng nhau không nhận điện thoại.

“Uy?”Tiếng chuông di động vang lên đại khái ba giây,được người nhận bất quá truyền đến là thanh âm của nữ nhân.

Lý Lam Hi nghe được thanh âm của nữ nhân,cô thử tính hỏi: “Chào cô,xin hỏi đây là số di động của Nghiêm Khắc phải không?”

“Tôi là vui hôn thê của Nghiêm Khắc.Cô là ai?Cô tìm vị hôn phu của tôi có chuyện gì?”Trương Tử Nguyệt đột nhiên thấy nửa đêm có nữ nhân xa lạ gọi cho Nghiêm Khắc,ngữ khí cô dị thường chất vấn hỏi.

Lý Lam Hi nghe ngữ điệu như thế,không cao hứng.

Cô nhíu mày,lạnh mặt,hung hăng nói: “Tôi tìm Nghiêm Khắc,cô muốn quản chuyện gì?Cô quản tôi là ai?Cô hiện tại tìm Nghiêm Khắc nghe điện thoại cho tôi,nói cho hắn,em gái hắn cùng Hướng Dương đều không thấy!Tôi liên lạc thế nào cũng không được!”

Trương Tử Nguyệt vừa nghe lại cùng Ôn Hướng Dương có quan hệ,còn lại cố ý lôi Nghiêm Hân liên lụy vào,nữ nhân. muốn mượn cớ câu dẫn Nghiêm Khắc,cô ta cười Lạnh,vô cùng trào phúng nói: “Có phải hay không cô nghĩ lại muốn nói tiểu Hân bị người khác bắt cóc,địa điểm còn là nhà xưởng bị bỏ không ở thành Nam Phụng Hiền?Các người muốn coi tôi là con ngốc ak?”

Trương Tử Nguyệt nói xong lời này,”Bang”liền cắt đứt điện thoại.

“Chỉ là một nữ nhân,thủ đoạn thật ra so với…”Trương Tử Nguyệt trào phúng nói khinh thường cuộc gọi vừa nãy,phía sau đột nhiên truyền đến một giọng nam lãnh lệ: “Em nói cái gì?Em nói ai Bị bắt cóc?”

“Cách…cách cách “.

Trương Tử Nguyệt bị Nghiêm Khắc dùng ánh mắt lãnh khốc chưa bao giờ từng có nhìn mình sợ tới mức liên tục lùi vài bước.

Trong biệt thự kiểu tây,Lý Lam Hi treo điện thoại,đang nghe được Trương Tử Nguyệt nói lúc sau,tâm coi hung hăng trầm đi xuống,tâm như là bị kim đâm,bất an càng thêm mãnh liệt.

Tiểu Hân bị bắt cóc?

Như thế nào lại bị bắt cóc?

Như vậy,Hướng Dương đâu?

Như thế nào vị hôn thê của Nghiêm Khắc lại biết chuyện này?Chẳng lẽ Hướng Dương biết được tiểu Hân bị bắt Cóc,đuổi theo cứu người?

Lý Lam Hi nghĩ tới loại khả năng này,cô ngồi không yên.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 183: Lão đại! Anh trở về a!


Hoa Úc bị Mộ Lăng Khiêm quét ánh mắt không dám nói lời nào, hắn híp con ngươi, ở biệt thự trái phải liếc mắt nhìn một cái, thế nhưng không có nhìn thấy Ôn Hướng Dương. Tiểu tình nhân mà Lão đại dưỡng lại chạy đi đâu? Đã trễ thế này, còn không trở lại, sẽ không sợ lão đại sinh khí? Hoa Úc nghĩ vậy, trộm ngắm Mộ Lăng Khiêm nhìn một cái. Hay là lão đại không màng chính mình chết sống, vội vàng trở về, là trở về gặp Ôn Hướng Dương? Như vậy, lão đại hiện tại toàn thân đều phát ra khí lạnh làm cho người ta sợ hãi, cũng là vì Ôn Hướng Dương không ở nhà? A,thật là có ý tứ nha. Hoa Úc vừa lộ ra phát hiện một việc lớn liền giảo hoạt tươi cười, liền nghe được tiếng di động của Mộ Lăng Khiêm vang lên. Mộ Lăng Khiêm cầm lấy di động, nhìn hiển thị trên màn hình, hơi hơi nhíu mày, trầm mặc một giây, mới nhấn nút nghe điện thoại. Hoa Úc không nghe được thanh âm trong điện thoại, nhưng hắn chỉ nhìn đến, Mộ Lăng Khiêm sau khi nghe xong điện thoại,sắc mặt hắn vốn là tái nhợt rồi khó coi tới cực điểm. Hoa Úc còn không biết đã xảy ra chuyện gì, liền thấy nguyên bản Mộ Lăng Khiêm dựa ở trên sô pha tĩnh dưỡng, đột nhiên đứng lên, áo khoác cũng chưa lấy, đi nhanh rời đi. Hoa Úc sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo: “Mộ đại thiếu gia, anh đi đâu vậy? Trên người của anh còn có thương tích a. Uy, anh không thể chạy a! Miệng vết thương của anh sẽ lại vỡ ra! Anh sẽ chết a!”

“Oanh ——”

đáp lại Hoa Úc chỉ có tiếng động cơ gầm rú trong trời đêm cùng một màn tro bụi cuốn lên. “A, phi phi phi.”

Hoa Úc phẩy phẩy tro bụi trước mắt bay lên, phi vài tiếng, đem tro bụi nuốt phải tất cả đều phun ra, nhìn chiếc Rolls-Royce đã đi xa tuyệt vọng hét lớn: “Lão đại, anh trở về đi, anh làm gì vậy, trên người của anh còn có thương tích a!”

“Lão đại,anh trở về đi!”

Trong nhà xưởng bỏ hoang ở đường Phụng Hiền, Lâm Hạo tìm không thấy pin di động của Ôn Hướng Dương, hắn tức giận đến nổi điên, bóp cổ Ôn Hướng Dương, véo đến Ôn Hướng Dương hai mắt dần dần không có thần thái, đôi tay cũng gục xuống xuống dưới. Nghiêm Hân mắt thấy Lâm Hạo muốn mạng của Ôn Hướng Dương, cô “Ngô ngô ngô”

liều mạng giãy giụa. Trần Vân Hi thấy Lâm Hạo thật sự nghĩ muốn đem Ôn Hướng Dương b*p ch*t, cô ta thấy vậy vui mừng, nhưng là Ôn Hướng Dương hiện tại còn không thể chết được. Cô ta đi lên trước, kéo tay Lâm Hạo lại: “Lão công, bình tĩnh một chút. Chúng ta còn kịp, chỉ cần chúng ta còn video đã chụp lúc trước. Đến lúc đó, lại làm Ôn Hướng Dương đối với người gọi điện thoại tạo lời nói dối, này hết thảy sẽ không có bất luận cái gì thay đổi.”

Trần Vân Hi nói làm Lâm Hạo bình tĩnh xuống, đúng vậy, chỉ cần bọn họ trong tay có video, bọn họ cũng không tin Ôn Hướng Dương còn dám không nghe bọn hắn nói. Lâm Hạo buông tay ra, Ôn Hướng Dương cả người mềm yếu vô lực ngã xuống trên mặt đất, trước mắt cô một mảnh mơ hồ, thậm chí thấy không rõ lắm bộ dáng trước mắt của Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi. “Lão công,giao cho a”

. Trần Vân Hi đi trở về bên cạnh Nghiêm Hân, đem nơi sân để lại cho Lâm Hạo. Lâm Hạo đem cởi một nửa áo trên hoàn toàn cởi xuống dưới, còn đem quần cũng cởi, đem Ôn Hướng Dương thoát tới cameras phía dưới. Bị trói ở trên ghế Nghiêm Hân thấy Ôn Hướng Dương đã không có tri giác, cô điên cuồng lắc đầu kêu to, tưởng bắt được lưỡi dao trên mặt đất, muốn cởi bỏ trói buộc trên người, đem hai cái đứa đáng chết hỗn đản này đều g**t ch*t! Nghiêm Hân bộ dáng này điên cuồng, hoảng loạn, tuyệt vọng dừng ở trong mắt Trần Vân Hi, cô ta cầm súng cùng chủy thủ đi trở về đến trước mặt Nghiêm Hân, cúi người ở bên tai cô khẽ cười nói: “Nghiêm Hân, có phải hay không thực k*ch th*ch đâu? Hảo hảo xem xem đi, nhìn xem các ngươi hữu nghị là cỡ nào trân quý.”

“Ngô ngô ngô.”

Nghiêm Hân nước mắt không ngừng rớt xuống, cô vặn vẹo thân hình điên cuồng giãy giụa, thế nhưng đem ngồi ghế lộng phiên đi xuống, cả người chật vật ngã xuống trên mặt đất. Hướng Dương, cậu đi đi, cậu đi mau a, cậu không cần lo cho tôi đâu!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 184: Cô biết, hắn chắc chắn sẽ tới


Trần Vân Hi thấy Nghiêm Hân ngã xuống trên mặt đất, cô ta ngồi xổm xuống,trước mặt Nghiêm Hân, cười đến dị thường làm càn nói: “Cô nói, đợi chút muốn hay không cho cô chụp một đoạn đâu? Tôi nhớ rõ dáng người cô cũng không tồi, đánh xong tính cũng vô dụng,chi bằng đem đi bán cho những lão quái nhân kia, có thể hay không rất có ý tứ đâu?”Lâm Hạo đã đem Ôn Hướng Dương kéo dài tới cameras phía dưới, hắn đem chính mình trên người thoát chỉ còn lại có một cái q**n l*t, nhìn Ôn Hướng Dương nằm trên mặt đất, hắn thế nhưng mạc danh kích động hưng phấn.

Hắn duỗi tay sờ lên mặt Ôn Hướng Dương.

Chính là, hắn không đoán trước được, hắn còn chưa có sờ đến, Ôn Hướng Dương cư nhiên còn có sức lực, giơ tay quăng cho hắn một cái tát.

Lâm Hạo sững sờ ở tại chỗ sửng sốt ước chừng mười giây đồng hồ, hắn không nghĩ tới thời điểm này Ôn Hướng Dương, thế nhưng còn dám đánh hắn.

Hắn thậm chí đã quên chính mình mới vừa đối với lời nói của Trần Vân Hi,bộ mặt hắn trở nên cực kỳ vặn vẹo, giơ tay liền nắm lên bả vai Ôn Hướng Dương, hung hăng trừu Ôn Hướng Dương một bạt tai, lại lần nữa đem Ôn Hướng Dương đánh ngã xuống trên mặt đất.

Ôn Hướng Dương khuôn mặt nhỏ nháy mắt sưng lên, hằn lên Vết năm ngón tay, nhìn thấy ghê người.

Lâm Hạo bức tiến lên, lôi kéo cổ áo Ôn Hướng Dương, âm ngoan ép hỏi nói: “Đánh tôi? Cô thế nhưng còn dám đánh tôi? Cô cho rằng tôi thật không dám giết cô sao?”

Trần Vân Hi thấy Ôn Hướng Dương bị Lâm Hạo đánh, có ta liền thiếu

Mỗi vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Nghiêm Hân vẫn tiếp tục liều mạng giãy giụa, giãy giụa đến nỗi chỗ bị trói tay đều bị trầy chảy máu, còn vẫn cứ không biết tiếp tục hoạt động thân hình, cô còn cách lưỡi dao chỉ có một chút nữa thôi, sờ đến, cô lập tức liền có thể sờ đến lưỡi dao, cô có thể thoát đi trói buộc trên người.

Hướng Dương,Hướng Dương…

Ôn Hướng Dương bị một cái tát này đánh đến nỗi lỗ tai đều xuất hiện ù tai, trước mắt lâm vào hoàn toàn trong bóng tối.

Trong bóng đêm, cô mơ hồ nghe thấy thanh âm băng lãnh Lâm Hạo truyền đến: “Ôn Hướng Dương, nếu cô rượu mời không uống, muốn uống rượi phạt, vậy đừng trách tôi không khách khí! ba cái tên ngốc tử kia, đến bây giờ còn tin tưởng người Mộ gia sẽ đem hạng mục hợp tác cho hắn, còn ở nhà chờ. Muốn tôi nói, chi bằng trực tiếp thượng cô, tôi muốn nhìn, có đoạn video này ở tay của tôi, cô còn dám không dám lại đối ta nói một từ ‘ không ’.cô nói, có phải hay không đâu?”

Lúc này, bóng tối kéo xuống, không có một bóng người trên đường,một tốp xe thể thao cao cấp chính giống như ba đạo tia chớp, một trước một sau bay nhanh hướng bên này như bão táp mà đến.

Mãnh liệt cơ bắp gấp gáp khiến cho miệng vết thương ở phần eo Mộ Lăng Khiêm lại chảy ra máu tươi, hắn nôn nóng đến thế nhưng đã quên bình thường tự hỏi phương thức,đồng thời cau mày đem tốc độ xe đạt đến tối cao, còn không ngừng gọi tới số di động của Ôn Hướng Dương.

Chính là———

Không có người nghe!

Vẫn không có người nghe!

Thời điểm Mộ Lăng Khiêm tới rồi, Nghiêm Khắc cùng Lý Lam Hi cũng ở từ hai hướng ngược lại như bão táp mà đến.

Chính là, lúc này Ôn Hướng Dương đã ngã xuống trên mặt đất.

Cô giãy giụa suy nghĩ bò dậy, suy nghĩ làm chính mình có điểm thanh tỉnh, giãy giụa suy nghĩ làm chính mình thấy rõ ràng đồ vật trước mắt.

Cô đã phân biệt không rõ đông nam tây bắc, chỉ là lao lực đem đầu chuyển hướng cửa lớn của nhà xưởng.

Ý thức một chút một chút mơ hồ, cô có thể cảm giác được, có người đang ở trên người cô cởi nút thắt, kéo khoá kéo quần áo của cô lên.

Nghiêm Khắc….

Mộ Lăng Khiêm…

Vì cái gì Nghiêm Khắc còn chưa tới? Là bởi vì Trương Tử Nguyệt không có nói cho Nghiêm Khắc chuyện này sao?

Vì cái gì Mộ Lăng Khiêm còn không trở về gọi điện thoại cho cô? Hắn là đang giận cô sao?

Mộ Lăng Khiêm…

Giờ khắc này, Ôn Hướng Dương trong đầu thế nhưng rõ ràng hiện lên khuôn mặt Mộ Lăng Khiêm.

đầu óc cô đã không rõ ràng lắm, quên mất, di động của cô vừa mới bị cô tháo pin ra.

Ôn Hướng Dương chậm rãi nhắm hai mắt lại……
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 185: Lâm Hạo !Ngưoi đáng chết ——!


Lâm Hạo thấy Ôn Hướng Dương hoàn toàn từ bỏ chống cự, nằm ở trên mặt đất, hắn khặc khặc nở nụ cười, ánh mắt dâm tà, vô cùng đáng khinh duỗi tay sờ lên khuôn mặt trắng nõn bóng loáng kia làm hắn thèm nhỏ dãi đã lâu, hắn tiến lên liền muốn ch**m l** th*n th* mà hắn luôn tưởng niệm trong mơ.Thế nhưng…..

Lâm Hạo dán người lên trước, thời điểm sắp chạm tới thân thể Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương nằm trên mặt đất lại đột nhiên ngồi dậy.

Không——!

Không thể ngã xuống——!

Cô cần thiết tiếp tục kéo dài thời gian, cô có thể làm được chờ tới lúc bọn họ đến!

Bọn họ sẽ đến, bọn họ khẳng định sẽ đến!

Bị Lâm Hạo chạm đến cảm thấy mãnh liệt ghê tởm, làm ý thức dần dần đánh mất Ôn Hướng Dương, cư nhiên bằng vào một chút ý chí cuối cùng, đột nhiên chống đỡ thân thể đứng lên, ngồi dậy.

Ôn Hướng Dương đột nhiên ngồi dậy, làm Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đều hoảng sợ.

Lâm Hạo là bị dọa đến té ngã trên mặt đất, nguyên bản đã bừng bừng phấn chấn hứng thú liền như vậy héo xuống, làm hại hắn nửa người dưới có vấn đề hơi kém ra, hắn phẫn nộ giống như một con dã thú, không hề nghĩ ngợi, xông lên trước, giơ tay liền cho Ôn Hướng Dương một cái tát, đem cô hung hăng đẩy ngã trên mặt đất, nổi giận mắng: “Con tiện nhân này, mày ly còn dám làm tao sợ?”

“Bang”Một tiếng Vang lớn.

Dựa vào một chút ý chí cuối cùn Ôn Hướng Dương,cuối cùng bị một cái tát này đánh đến ngã trên mặt đất, hoàn toàn mất đi tri giác, máu tươi theo khóe miệng cô chảy xuống, yếu ớt giống con búp bê phương Tây bị người ta chà đạp.

Ôn Hướng Dương ——!

Lâm Hạo,mày thật dáng chết——!

Ngã vào một bên Nghiêm Hân, rốt cuộc dựa vào trong cơ thể đối Ôn Hướng Dương đột nhiên bộc phát sức lực, kiên cường đến gần lưỡi dao.

Thời điểm Trần Vân Hi cùng Lâm Hạo tất cả lực chú ý đều ở trên người Ôn Hướng Dương, cô đã đem lưỡi dao cầm trong chính lòng bàn tay mình,lúc cô đang cố gắng cắt dây thừng, lại nhìn đến Ôn Hướng Dương ngồi dậy, lại lần nữa bị đánh.

Lâm Hạo,mày đáng chết!

Mày đáng chết!

Mày đáng chết!

tất cả hành động của Trần Vân Hi đều bị Lâm Hạo cùng Ôn Hướng Dương hấp dẫn qua đi, căn bản không có để ý ngã vào một bên Nghiêm Hân, cô ta nhìn Lâm Hạo không để Ôn Hướng Dương thoát ngược lại đánh Ôn Hướng Dương, ánh mắt cô ta lộ ra ác độc k*ch th*ch mà hưng phấn.

Đánh.

Hung hăng mà đánh!

Ôn Hướng Dương, mày không thể tưởng được mày cũng có hôm nay đi?

Ha ha ha ha!

Đánh nữa đi!

Lúc này Lâm Hạo giống như bị tẩu hỏa nhập ma, khinh thân đè ở trên người Ôn Hướng Dương.

“Bang”.

“Bang”.

“Bang”.

Một chút rồi lại một chút, tay dừng ở trên mặt phát ra âm thanh, ở trong nhà xưởng yên tĩnh vang lên.

Hắn phảng phất như phải dùng sức lực toàn thân đem Ôn Hướng Dương đánh tới tấp vô pháp phản kháng hắn, hắn mới có thể trút hết ác khí trong lòng kia.

Hắn không chút khách khí tặng cho Ôn Hướng Dương cái tát.

Hắn cuồng tiếu nhìn Ôn Hướng Dương không còn chút phản ứng, căn bản không thèm để ý Ôn Hướng Dương hay không đã ngất, hay không còn thừa nhận được sự bạo lực của hắn bị ngược đánh.

Hắn xé rách quần áo trên người Ôn Hướng Dương, bộ mặt biểu tình vặn vẹo cực độ rít gào nói: “Lên a,mày bắt đầu lại đi! Ôn Hướng Dương, tao hận nhất chính là mày một bộ dáng luôn tỏ vẻ thanh cao! Mày nghĩ mày làm như vậy tao không chạm vào mày sao? hôm nay tao sẽ thượng mày! Ngay tại đây thượng mày trước camera! Tao chẳng những muốn thượng mày, tao còn muốn làm mày biến thành nô lệ của tao, vĩnh viễn chỉ có thể quỳ gối trước mặt tao, khóc lóc thảm thiết cầu xin tao! Ha ha ha ha!”

Theo động tác điên cuồng của Lâm Hạo,quần áo trên người Ôn Hướng Dương biến thành từng mảnh vải, từ trên xuống dưới, toàn bộ bị xé rách vụn, vứt bỏ.Một mảng lớn da thịt Từ cổ đến trước ngực tất cả đều bại lộ ở trong không khí, da thịt trắng nõn mang theo mê hương thơm mê người,Lâm Hạo xem đến đè trên người Ôn Hướng Dương, cơ khát khó nhịn nuốt nuốt nước miếng, đôi mắt đều đỏ lên.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 186: Người mang cả xe chạy vào nhà xưởng



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 187: Bị dọa đến tiểu tiện ngay tại chỗ



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 188: Đâm hắn! Đâm chết hắn! Editor: Diệp, choss của Rin~~


Nghe được lời nói của Lâm Hạo vừa la lên, Trần Vân Hi đứng sững sờ tại chỗ, có chút khó tin nhìn về phía Lâm Hạo.

Sát nhân!…… Sát nhân giết người Mộ gia……! –

“Vân Hi! Nổ súng! Mau nổ súng! Giết hắn! Giết hắn! Về sau sẽ không còn người biết là chúng ta làm!” – Lâm Hạo ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn Trần Vân Hi, đây là biện pháp duy nhất để tự cứu mình, nếu không, chờ Mộ Lăng Khiêm rời đi nơi này, bọn họ sẽ xong đời. Không chỉ là bọn họ xong đời, gia tộc bọn họ cũng sẽ không yên!

Nếu Mộ gia cho người ra tay, thì bất luận cái gì Nam Đức thị đều sẽ làm gia tộc anh ta táng gia bại sản, sống không bằng chết.

Huống chi, lần này cư nhiên là Mộ gial tự mình tới cứu

. Mà bọn họ, chẳng những đã trói lại Ôn Hướng Dương, lại đem Ôn Hướng Dương biến thành dáng vẻ này. –

“Vân Hi! Mau nổ súng! Đừng do dự, nếu không chúng ta không có đường sống!” Lâm Hạo thấy Trần Vân Hi còn sững sờ, thì mê hoặc, uy h**p tất cả đều dùng.

Trần Vân Hi lấy lại tinh thần, nắm chặt súng trong tay, hai mắt hiện lên tia cực hạn âm độc cùng giọng cười lạnh lùng.

Không sai, Mộ gia tự mình tới, trừ bỏ giết Mộ Lăng Khiêm và Ôn Hướng Dương, các nàng không còn đường khác để sống.

Giết hắn!

Giết bọn họ!

Người Mộ gia chẳng những sẽ không biết là bọn họ làm, bọn họ còn có thể thừa dịp người Mộ gia, bên trong náo loạn, nhân thời điểm đó sẽ chạy thoát khỏi tay Triệu gia, Thái tử gia, chạy ra đường sống. Trần Vân Hi nghĩ vậy thì lộ ra một mặt tàn nhẫn mà đắc ý tươi cười. Cô giải quyết chuyện này, địa vị của cô ở Lâm gia sẽ được nâng cao, tương lai tốt đẹp sẽ nghênh đón cô.

Trần Vân Hi liền hành động bóp cò súng, trên mặt Lâm Hạo lộ ra ý cười. Thời điểm hai người vô cùng đắc ý, Mộ Lăng Khiêm cũng không có bất cứ phải ứng gì mà vẫn đứng ngay tại chỗ.

Hai người đều cho rằng là Mộ Lăng Khiêm đang sợ, trên mặt càng đắc ý, tươi cười đều nứt tới tận mang tai. Người Mộ gia? Thì thế nào? Còn không phải sẽ sợ hãi bọn họ vì trong tay họ có súng? Mộ Lăng Khiêm! Anh ta phải chết là không thể nghi ngờ!

Nhưng, một giây, hai giây, ba giây, súng trên tay Trần Vân Hi không có tiếng vang, vang lên lại là tiếng xương cốt bị bẻ gãy. Tay Trần Vân Hi bị bẻ gãy!! -“A ——!” Trần Vân Hi hét lên, phá vỡ thanh âm yên tĩnh ở nhà xưởng.

.Không……! Chuyện này không có khả năng……! Từ vừa rồi đắc ý đến bây giờ dại ra, chỉ cho Lâm Hạo ba giây thời gian, Lâm Hạo trừng lớn hai mắt âm lãnh đục ngầu, cả người giống như ngốc tử sững sờ ở tại chỗ.

Hắn thậm chí không thấy được Mộ Lăng Khiêm chạy tới như thế nào, duỗi tay nhanh nhẹn như thế nào đoạt lại được súng trong tay Trần Vân Hi, đem tay Trần Vân Hi bẻ gãy. Đúng lúc này, hắn đột nhiên phát hiện Mộ Lăng Khiêm đứng thẳng nhưng tư thế có chút không đúng, bụng chỗ đó còn bị chảy máu.

Hắn bị thương! Hắn trên người thế nhưng có thương tích! Lâm Hạo dường như phát hiện đại lục mới, hướng về phía Trần Vân Hi liền hô: “Bụng hắn có thương tích, đâm anh ta! Mau cầm đao đâm vào bụng anh ta! Đâm chết anh ta!”

Mộ Lăng Khiêm lãnh khốc mắt liếc qua Lâm Hạo một cái. Theo đó là tiếng la kết thúc, Mộ Lăng Khiêm khống chế Trần Vân Hi, một cái tay khác “Rắc” một cái. Âm thanh gãy vụn lại vang lên, Trần Vân Hi cấp bách ôm ngang cái tay bị bẻ gãy, kịch liệt đau đớn kêu la, hướng về phía Lâm Hạo quát: “Lâm Hạo, sao anh vậy?” Anh ta cư nhiên làm trò trước mặt hắn!

Anh ta là cố ý muốn bẻ gãy tay của hắn sao? Thấy Trần Vân Hi ngu xuẩn căn bản không phải là đối thủ của Mộ Lăng Khiêm, còn trơ mắt nhìn Mộ Lăng Khiêm cướp đi súng, Lâm Hạo gấp đến độ nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Hạo còn tưởng thừa dịp Mộ Lăng Khiêm lúc này bị thương, sẽ đi lên cùng Mộ Lăng Khiêm vật lộn một phen. Đúng lúc phía sau hắn lại lần nữa vang lên tiếng thắng xe. Hắn quay đầu lại, còn không có thấy rõ ràng tới là người nào, cũng đã bị một người áo đen áp đảo ở trên mặt đất.

“!”Nghe được người cung kính với Mộ Lăng Khiêm, tâm Lâm Hạo đều lạnh xuống. Vệ sĩ của Mộ Lăng Khiêm tới, lần này thì xong đời. Làm sao bây giờ? Hắn nên làm cái gì bây giờ?!

Hắn tuyệt đối không thể để Mộ Lăng Khiêm và Ôn Hướng Dương còn sống mà rời khỏi nơi này!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 189


Anh cứu người quên mình. Đúng thời điểm khi Lâm Hạo nôn nóng, bỗng anh ta ngửi thấy một mùi hôi hắc lên trong không khí.

Cái mũi Lâm Hạo ngửi ngửi.

Xăng!

Cái nhà xưởng bị bỏ đi này bên trong đều là xăng!

Ngửi được mùi xăng, trong đầu Lâm Hạo nảy lên một ý nghĩ đáng sợ.

Lâm Hạo nhìn chằm chằm Mộ Lăng Khiêm một cách nham hiểm, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tên họ Mộ kia, tôi sẽ chống mắt lên xem lần này anh có thể sống nổi hay không!

Trong đầu Lâm Hạo nảy ra ý nghĩ, anh ta vui sướng đến điên cuồng. Đôi mắt tức khắc liền loé sáng như hai cái bóng đèn lớn, đắc ý cười to ra tiếng.

“Mộ Lăng Khiêm, anh ở đây, thì đã sao nào? Bây giờ tôi đốt cái nhà xưởng này, tôi không tin anh có thể sống bất tử!”

Ánh mắt Diệp Ảnh dừng trên người Mộ Lăng Khiêm, hắn muốn nói, lại không biết mở miệng như thế nào.

Hắn cư nhiên là một kẻ vô dụng, không thể bảo vệ tốt Ôn Hướng Dương, còn khiến Mộ Lăng Khiêm phải mạo hiểm đến đây, hắn không xứng ở lại bên cạnh Mộ Lăng Khiêm.

Nghĩ đến chuyện Ôn Hướng Dương đưa cho hắn cái điện thọai đó, mở cái tin nhắn kia, nghĩ đến Ôn Hướng Dương đã đối xử với hắn như thế nào, Diệp Ảnh trầm mặc, tâm giống như một mảnh tro tàn

. Hắn không xứng ở lại bên cạnh Mộ Lăng Khiêm, càng không xứng đáng bảo vệ cho Ôn Hướng Dương. Chuyện này đều là do hắn sơ suất! –

“Cứu hai người kia trở về rồi nói!”

-“Vâng,.” Giọng nói Diệp Ảnh trầm thấp tự trách.

Hắn đã thấy Ôn Hướng Dương và Nghiêm Hân ngất trên mặt đất, cũng nhìn thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệnh đang hôn mê của Ôn Hướng Dương.

Nhìn thấy Ôn Hướng Dương bị thương thành ra như vậy, trong lòng hắn không khỏi đau đớn.

Mặc dù Mộ Lăng Khiêm không trừng phạt hắn, hắn tuyệt đối cũng sẽ không tha thứ cho sai lầm lần này của chính mình! Mà ở thời điểm Diệp Ảnh đang thất thần, Lâm Hạo nhân cơ hội, cười âm hiểm, anh ta mang cơ thể hôi hám ghê tởm của mình, ngã bệch xuống, rồi bò đến chỗ quần áo của mình, lấy ra một cái bật lửa mà anh ta đặt ở trong túi quần.

Nhanh chóng nhặt chiếc áo lông dê bị anh ta xé rách ở trên mặt đất, trong nháy mắt ngọn lửa bốc cháy, Lâm Hạo thỏa mãn nở nụ cười.

Diệp Ảnh hồi phục lại tinh thần, hắn liền muốn chạy qua ngăn cản, nhưng rốt cuộc vẫn là chậm một bước, Lâm Hạo cầm bậc lửa đốt chiếc áo lông dê, nhìn về phía chỗ xăng liền ném qua.

“Mộ Lăng Khiêm, anh đi chết đi!”

“Oanh!”

Mọi chuyện dường như chỉ xảy ra trong vòng ba giây, thùng xăng nhập lậu, tiếp xúc với áo lông dê bị cháy, bùng nổ trong nháy mắt, ngọn lửa dâng lên bốn phía.

Một cái thùng xăng bị cháy nổ, kéo theo một đống thùng xăng khác.

“Oanh!”

“Oanh!”

“Oanh!” Chỗ Ôn Hướng Dương đang nằm lúc này, cách nơi nổ mạnh không đến năm mét. Cùng lúc xảy ra vụ nổ, Mộ Lăng khiêm đang khống chế Trần Vân Hi, theo bản năng muốn tìm cách để đem người thoát khỏi đây, không phải bản thân, mà chính là Ôn Hướng Dương.

Nhìn thấy Ôn Hướng Dương đang nằm gần vụ nổ, con ngươi màu đen nháy liền kịch liệt co rút.

Thấy những mảnh vỡ do vụ nổ bay về phía Ôn Hướng Dương, nghìn cân treo sợi tóc, Mộ Lăng Khiêm không chần chờ chút nào, buông Trần Vân Hi ra, liền hướng về phía Ôn Hướng Dương chạy qua. Mộ Lăng Khiêm trực tiếp dùng cách nhanh nhất, lấy thân thể mình, ngăn những mãnh vỡ đang tiến về phía Ôn Hướng Dương. “!”Diệp Ảnh tức giận la lên, cũng buông Lâm Hạo ra, đi giúp Mộ Lăng Khiêm ngăn chặn vụ nổ.

“Oanh!” “Oanh!” “Oanh!” Vụ nổ quá mạnh! Nhanh chóng lan rộng ra, lửa bốc lên tận trời, đồ vật bên trong nhà xưởng đều bị đốt cháy, uy lực của vụ nổ ngày một càng lớn hơn. Lâm Hạo thấy âm mưu của mình đã được thực hiện, Mộ Lăng Khiêm và Diệp Ảnh còn ngu ngốc chạy về phía vụ nổ. Lâm Hạo trong lòng không ngừng đắc ý. Các người đều ngu ngốc! Làm sao lại có người ngu ngốc như vậy!

Bọn họ không sợ là sẽ chết trong trận nổ này sao? Người Mộ gia các ngươi căn bản toàn là những kẻ ngu ngốc! Không còn ai có thể đe dọa mình, Lâm Hạo điên cuồng cười phá lên. Nhìn thấy ngọn lửa bắt đầu lan về phía bên này, Lâm Hạo lấy lại tinh thần, mặc kệ Trần Vân Hi sống chết ra sao, cũng mặc kệ trên người mình có mặc quần áo hay không. Lâm Hạo liền chạy ra bên ngoài, chỉ là cái kẻ điên này, đã chạy ra còn điên cuồng cười to: ” Mộ Lăng Khiêm, không phải anh muốn cứu người sao? Anh cứu sao? Tôi để các người cứu a! Các người đều đi chết hết đi! Các người đi chết ở trong này luôn đi!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 190: Cậu mang Nghiêm Hân ra ngoài đi!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 191: Hướng Dương còn ở bên trong!


Trong nhà xưởng, ánh lửa tận trời, tiếng nổ mạnh nổi lên bốn phía.

Còn ngoài nhà xưởng, tiếng cười vang lên ghê rợn, đắc ý không thôi.

Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi còn đang nhìn hiện trường vụ nổ mạnh, bọn họ thậm chí có ý muốn lưu lại, tận mắt chứng kiến cảnh tượng xúc động khi Mộ Lăng Khiêm bị nổ chết.

Cháy đi!

Sập đi!

Nổ chết bọn họ đi!

Bọn họ đắc ý không thôi giống hai kẻ điên.

Đúng lúc này ….

Phía sau bọn họ đột nhiên xuất hiện một tiếnh thắng xe chói tai, Lâm Hạo nghe được thanh âm như thế, cả người bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, nhanh chóng tỉnh lại.

Lâm Hạo vội vàng khởi động động cơ, một chân đạp ga, hoang mang rối loạn chạy khỏi hiện trường vụ án.

Nghiên Khắc lúc này mới đuổi tới hiện trường, xuống xe, đập vào mắt chính là nhà xưởng bị ánh lửa cắn nuốt, thấy một màn như vậy, đôi mắt Nghiêm Khắc đều bị nhuộm thành màu đỏ như máu, nghĩ đến Ôn Hướng Dương đã gọi cuộc điện thoại đó cho hắn, đã gửi cái tin nhắn kia, nghĩ đến đây, Nghiêm Khắc trực tiếp vọt vào trong biển lửa.

Giờ khắc này, hắn muốn vào trong đi tìm Ôn Hướng Dương, đã không chỉ bởi vì Ôn Hướng Dương là bạn thân của em gái hắn.

Không thể chết được!

Hắn không thể làm cô ấy xảy ra chuyện!

Còn có Tiểu Hân, Tiểu Hân cũng ở bên trong!

Nghiêm Khắc vừa định chạy vào đi cứu người, liền thấy một người cả thân mình đầy vết máu đang dìu một người nữa đi ra, người nọ mới vừa ra tới, liền quỳ xuống trên mặt đất.

Nghiêm Khắc chạy lên, liền nhìn thấy người được người nọ ôm trong lồng ngực cư nhiên là em gái hắn.

Hắn nhìn về phía người nọ.

Diệp Ảnh chưa từng thấy qua Nghiêm Khắc, nhưng anh vừa mới mang theo Nghiêm Hân lao ra khỏi biển lửa, đã dùng hết toàn lực, thương thế trên người anh không thể so với khi bắt đầu đi theo Mộ Lăng Khiêm, anh chỉ kịp thốt lên một câu: “ Ôn tiểu thư……!” liền ngất đi.

Nghiêm Khắc nghe nói như thế, trong lòng lộp bộp một tiếng, hắn vội vàng kiểm tra qua hô hấp của Nghiêm Hân một chút, thấy Nghiêm Hân tuy rằng hôn mê bất tỉnh, nhưng chỉ là bị vài vết thương nhẹ, tâm tình khẩn trương của hắn mới hơi thả xuống.

Chỉ là, Hướng Dương!

Hướng Dương còn ở bên trong!

Nghiêm Khắc nghĩ đến Ôn Hướng Dương, hắn bất chấp tất cả băn khoăn trong lòng, hướng tới nhà xưởng đang nổ mạnh nhà lao đầu vào.

Trong nhà xưởng, Mộ Lăng Khiêm vì giúp Ôn Hướng Dương che chắn trước vụ nổ, lại lần nữa bị thương, anh bị ép quỳ xuống trên mặt đất, máu trong người dường như đều đã chảy hết rồi, lại vẫn như cũ không chịu buông người trong lồng ngực ra.

Nếu, lúc này anh buông Ôn Hướng Dương ra, bằng năng lực của anh, chắc chắn thể chạy đi.

Chính là, anh không chịu buông, anh càng không muốn buông.

Anh cúi đầu hôn lên trán Ôn Hướng Dương, sờ lên mặt Ôn Hướng Dương, thật không nghĩ tới, vật nhỏ này, tôi thế nhưng sẽ cùng em cùng chết ở chỗ này.

Sống hai mươi tám năm, đã đi qua bao nhiêu mưa bom bão đạn, mặc dù lần này người ám toán anh chẳng hề muốn mạng của anh, lại chưa từng nghĩ tới, giờ khắc này, anh chỉ muốn đưa cô bình an rời đi, chẳng sợ phải trả giá bằng chính mạng của mình.

-“Hướng Dương? Hướng Dương? Em ở nơi nào?”

Đúng lúc này, Mộ Lăng Khiêm nghe được tiếng nổ mạnh cùng với thanh âm gào khản cổ gọi Ôn Hướng Dương truyền đến.

Thanh âm này, anh cũng không xa lạ.

Đó là thanh âm của Nghiêm Khắc, anh trai của Nghiêm Hân, cũng là người mà Mộ Lăng Khiêm chán ghét, không muốn Ôn Hướng Dương tiếp xúc nhất.

Chính là, tại một khắc này, anh lại dùng giọng nói khàn khàn hướng về Nghiêm Khắc kêu to: “Hướng Dương ở chỗ này!”

Nghiêm Khắc đang tìm Ôn Hướng Dương ở khắp nơi, đột nhiên liền nghe được một giọng nói của đàn ông.

Giọng của người đàn ông tuy có chút suy yếu, nhưng lại dị thường kiên định, mặc dù cách một khoảng, Nghiêm Khắc vẫn bị thanh âm bá đạo kia làm cho kinh sợ một chút.

Đàn ông?!

Hướng Dương sao lại cùng đàn ông ở bên trong?

Còn có người đàn ông ở bên ngoài vừa cứu Tiểu Hân kia lại là ai?

Trong lòng Nghiêm Khắc có quá nhiều nghi hoặc, hắn đột nhiên nghĩ tới một loại khả năng, hay là người đàn ông đang trả lời hắn kia, chính là hung thủ bắt cóc Hướng Dương lần này?!
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 192: Cô nhìn thấy chính là mặt Nghiêm Khắc


Nghiêm Khắc nghĩ tới có khả năng như vậy, cả người hắn đều đề phòng lên, bước vào một loại trạng thái cảnh giác cao độ.

Nếu người đàn ông kia thật sự là hung thủ bắt cóc Tiểu Hân cùng Hướng Dương, vậy thì hiện tại trả lời hắn, muốn dẫn hắn đi qua đấy, là có mục đích gì sao?

Mộ Lăng Khiêm ôm Ôn Hướng Dương, sức lực của anh như đang từng giọt từng giọt trôi đi, anh không nghe được tiếng Nghiêm Khắc trả lời, cũng không nghe thấy Nghiêm Khắc kêu tên Ôn Hướng Dương nữa.

Mộ Lăng Khiêm là người thông minh cỡ nào, cơ hồ trong chớp mắt liền hiểu rõ băn khoăn của Nghiêm Khắc.

Chỉ là hiện tại, anh không có bất luận chứng cứ nào có thể tiêu trừ hoài nghi của Nghiêm Khắc, thậm chí sức lực để mở miệng nói chuyện anh còn không có.

Mộ Lăng Khiêm lại lần nữa bế Ôn Hướng Dương lên.

Cho dù chết, anh cũng phải cam đoan cô ấy có thể bình an đi ra ngoài.

Anh gặp được cô vào thời điểm tối tăm nhất cuộc đời mình, cho nên, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng từ trong tay anh, cướp đi sinh mệnh duy nhất anh quý trọng!

Máu vẫn đang chảy, thân thể Mộ Lăng Khiêm đã tiêu hao quá mức nghiêm trọng, một bước lại một bước nặng nề, phía sau nổ mạnh khi có khi không.

Thời điểm Nghiêm Khắc tìm được Ôn Hướng Dương, cái nhìn thấy chính là một người đàn ông đứng thẳng cũng không xong, lại vẫn như cũ che chở Ôn Hướng Dương không chịu buông tay, lê từng bước chậm chạp..

Nghiêm Khắc có vận khí tốt, không có đụng tới nơi trung tâm vụ nổ, hắn chỉ là bị lửa hun có chút chật vật, vẫn chưa bị thương.

Nhìn đến một người đàn ông che chở Ôn Hướng Dương như vậy, trong lòng hắn nhất thời đủ loại tư vị.

Từ khi nào, hắn cũng từng giống người kia, che chở cho người con gái trong lồng ngực người kia.

Chính là, bắt đầu từ khi nào, cô gái đang yên tĩnh trong lồng ngực ấy, sẽ không bao giờ muốn hắn nhúng tay vào chuyện của cô nữa?

Một màn trước mắt làm Nghiêm Khắc cảm thấy rất là chói mắt, cảm giác phảng phất như có thứ gì bị đoạt mất.

Nhưng đồng thời, Nghiêm Khắc cũng đoán ra, người có thể cứu Ôn Hướng Dương như vậy, không có khả năng là kẻ bắt cóc Hướng Dương cùng Tiểu Hân.

Hắn hướng tới chỗ Ôn Hướng Dương cùng Mộ Lăng Khiêm chạy qua.

Hai người đàn ông ở trong biển lửa gặp nhau.

Nghiêm Khắc vươn tay: “Đem cô ấy giao cho tôi, tôi mang cô ấy đi ra ngoài.”

Mộ Lăng Khiêm đứng ở tại chỗ, gắt gao ôm người đang dựa trong ngực anh, nhìn Nghiêm Khắc, không có hành động gì.

Nghiêm Khắc thấy Mộ Lăng Khiêm bị thương nghiêm trọng như vậy, còn ôm Ôn Hướng Dương, hơn nữa còn không chịu đem Ôn Hướng Dương giao cho hắn, trong lòng hắnâm thầm không thoải mái.

Nghiêm Khắc lại một lần nữa đem tay duỗi ra phía trước, trong đôi mắt khôn khéo nhất thời lộ ra chút lạnh lẽo, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Lăng Khiêm nói: “Đem Hướng Dương giao cho tôi!”

Mộ Lăng Khiêm nhìn Ôn Hướng Dương trong lồng ngực, cô không có bất cứ cảm giác nào, trên đầu còn có vết thương do bị Trần Vân Hi đánh, trên mặt còn lưu lại dấu tay của Lâm Hạo.

Cô ấy cần phải rời khỏi nơi này, cô ấy cần phải trị liệu. Mộ Lăng Khiêm thu hồi tầm mắt lưu luyến vẫn đang dừng lại ở trên người Ôn Hướng Dương, đem Ôn Hướng Dương trong tay giao cho Nghiêm Khắc: “Mang cô ấy ra ngoài.”

Nghiêm Khắc nhận lấy Ôn Hướng Dương từ trong lồng ngực Mộ Lăng Khiêm, lúc nhìn thấy dấu vết bị ngược đãi trên người Ôn Hướng Dương, toàn thân trên dưới còn chỉ còn được bao bọc bởi một kiện áo khoác rắch rưới, sắc mặt Nghiêm Khắc càng khó coi.

Rốt cuộc là ai?

Cũng dám biến Hướng Dương thành như vậy?

Quả thực đáng chết!

Nghiêm Khắc ôm Ôn Hướng Dương đi ra ngoài, một đường tránh né chất nổ, hắn không có quay đầu lại nhìn Mộ Lăng Khiêm, chỉ là hắn biết người đàn ông kia chắc chắc vẫn còn ở phía sau hắn, thậm chí dùng thân thể đứng không vững của mình, giúp hắn cùng Hướng Dương ngăn cản những mảnh vụn bay đến.

Ba người một đường hướng về phía cửa đi đến, rõ ràng khoảng cách không dài, lại bởi vì vụ nổ mạnh mà trở nên đặc biệt lâu.

Ôn Hướng Dương có một chút tri giác, cô cảm giác như có một người vẫn luôn ôm cô, như là đã ôm cô thật lâu thật lâu.

Ở trong lồng ngực hắn, cô vô thức có cảm giác an toàn, cô nỗ lực mở to đôi mắt.

Cô chỉ là muốn nhìn một chút rốt cuộc là ai vẫn luôn ôm cô, là ai đã đến rồi cứu cô.

Lúc cô rốt cuộc mông lung thấy được người đàn ông trước mắt, cô nhìn thấy chính là mặt Nghiêm Khắc……
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 193: Nghiêm Khắc chấn động thật sâu


Nghiêm Khắc……

Nhìn khuôn mặt người đang ôm mình, tâm tình Ôn Hướng Dương chậm rãi buông lỏng, là Nghiêm Khắc tới cứu cô. Cô bị Trần Vân Hi dùng gạch khối đập vào đầu, vẫn luôn không thanh tỉnh, hiện giờ chỉ chống đỡ tỉnh táo được hai ba giây, liền lần nữa lâm vào hôn mê một lần nữa.

Không có người nào biết, Ôn Hướng Dương đã từng tỉnh dậy.

Nổ mạnh còn tiếp tục, thậm chí có xu thế càng lúc càng nặng hơn, cả tòa nhà xưởng đều hóa thành biển lửa, “Phanh phanh phanh” nơi nơi đều có mảnh vụn do vụ nổ mạnh sinh ra từ bốn phương tám hướng bay về phía bọn h, ánh lửa tận trời, yên khí bức người.

Nghiêm Khắc vẫn không bị thương, nhưng đều bị ngọn lửa nóng rực thiêu đến nỗi không mở ra được đôi mắt, bị hun đến không cách nào hô hấp, loại địa phương này, chính là đi một bước đều tiêu tốn mất thời gian vài phút. Hắn đã phát hiện ra không còn nghe thấy động tĩnh của Mộ Lăng Khiêm ở phía sau nữa, người đàn ông ở phía sau hắn kia có lẽ đã ngừng lại ở một nơi nào đó, có lẽ đã ngã xuống trên mặt đất.

Người đàn ông đó bị thương quá nặng, chắc hẳn là sẽ không thể trốn thoát đi.

Trong đầu Nghiêm Khắc chỉ hiện lên một đoạn ý nghĩ như vậy, liền thu hồi tâm tư.

Hắn hiện tại căn bản không rảnh vì một người không quen biết mà phân tâm, hắn muốn đi ra ngoài, nhất định phải tìm được một đường ra an toàn, trên con đường cách cánh cửa gần nhất kia tất cả đều là lửa, tiếng nổ mạnh vang lên hết đợt này đến đợt khác, quá mức nguy hiểm, hắn không thể đi.

Nghiêm Khắc xem xét thời thế, lùi lại vài bước, lựa chọn một cái cửa ở khá xa, nhưng đường đi tương đối an toàn, lửa như thế thật sự quá lớn, còn có các vụ nổ nhỏ không biết sẽ phát sinh ở bất cứ đâu.

Nghiêm Khắc dứt khoát đem áo khoác trên người cởi, trùm lại trên người Ôn Hướng Dương, đem quần áo của Ôn Hướng Dương xé thành từng mảnh vải, che lại mũi và miệng của chính mình cùng Ôn Hướng Dương, định ôm Ôn Hướng Dương vòng qua con đường an toàn kia đi.

Mắt thấy cách cánh cửa càng ngày càng gần, chỉ cần đi qua hai cái thùng xăng nữa là có thể chạy đi, Nghiêm Khắc bước chân nhanh hơn, nhưng đúng vào lúc này, “Phanh!”

Một tiếng vang lớn, cách chỗ Nghiêm Khắc không đến hai mét, một thùng xăng đột nhiên nổ mạnh.

Một lực nổ thật lớn mạnh đánh vào, trực tiếp quăng hai người Nghiêm Khắc cùng Ôn Hướng Dương ra ngoài.

Ôn Hướng Dương ngã trên mặt đất, phần đầu đập vào nền đất, máu tươi lại lần nữa theo đầu cô chảy ra, mà Nghiêm Khắc bị vụ nổ vừa rồi nện xuống, bị một tấm ván sắt ước chừng trăm cân đè lên, lực thật lớn áp bách, khiến cho hắn trực tiếp phun ra một ngụm máu ra tới.

Nửa người dưới của hắ bị đè gắt gao dưới tấm ván sắt, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Hướng Dương……

Nghiêm Khắc vươn tay về phía Ôn Hướng Dương cách đó không xa, hắn muốn cầm tay cô, đem cô đi ra ngoài, nhưng hai chân hắn bị đè nặng, một chút lực cũng không dùng được, càng đừng nói tới việc bò ra, mang Ôn Hướng Dương rời đi.

Giờ khắc này, trong lòng Nghiêm Khắc trào ra một loại cảm giác vô lực thật sâu, tâm đau đến mức hít thở không thông.

Hắn thế nhưng lại không thể bảo vệ cô.

Từ nhỏ đến lớn, hắn vẫn luôn đem cô bảo hộ ở sau người, nhìn cô và Tiểu Hân cùng nhau lớn lên.

Từ nhỏ đến lớn, hắn không cho phép bất luận kẻ nào khi dễ cô, tổn thương nàng. Nhưng hôm nay, hắn thế nhưng lại không bảo vệ được cô. Cô bị người ta khi dễ thành như vậy, vẫn là bởi vì hắn không nhận được điện thoại của cô, không đúng lúc tới rồi cứu cô.

Hướng Dương……

Chính vào lúc Nghiêm Khắc đang chìm trong sự tự trách thật sâu, muốn bò ra ngoài, mang Ôn Hướng Dương thoát khỏi nơi nguy hiểm này, hắn thế nhưng nhìn thấy người đàn ông đã biến mất ở phía sau bọn họ kia, đi từng bước một về phía Ôn Hướng Dương.

Anh ta đi rất chậm, cơ hồ là mỗi khi đi một bước, đều phải dừng lại, có thể sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

Sắc mặt của hắn đã không thể coi là sắc mặt của người bình thường, hai chữ “Tái nhợt” đã không đủ để hình dung sắc mặt hiện tại của anh ta, đó như là một khuôn mặt đã chảy khô máu…
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 194: Vận mệnh của anh, trước giờ đều không phải do ông trời an bài!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 195: Cô gái kia, thế nào rồi?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 196: Cái tên mà cô nói ra



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 197: Cô gái chết tiệt này rốt cuộc có lương tâm hay không?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 198: Biết chuyện Mộ Lăng Khiêm bị thương



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 199: Mộ Lăng Khiêm thế nhưng lại hút thuốc



 
Back
Top Bottom