Cập nhật mới

Ngôn Tình Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 200: Tiếng cười của hắn thật là dễ nghe


Ôn Hướng Dương không biết nên nói như thế nào,cô khẩn trươngnắm chặt tay, rất hối hận. Là cô hiểu lầm, hiểu lầm hắn thời điểm này còn muốn cùng cô làm chuyện đó tại đây.

Cô còn đánh hắn.

Cô nghĩ đến Mộ Lăng Khiêm lạinghĩ tới bản thân mình.Cô lớn mật đi đến trước mặt Mộ Lăng Khiêm,âm thầm hít một hơi thật sâu, rồi cô nhón mũi chân, duỗi tay ôm lấy cổ hắn, nhắm mắt lại hôn lên.

Đôi môi chạm nhau, môi hắn có chút lạnh. Nam nhân bị cô hôn lấy không có bất kì phản ứng gì. MộLăng Khiêm không để ý đến cô, côlại không biết phải làm thế nào nữalàm cô hối hận, áy náy muốn chết.

Hiện tại trong lòng cô chỉ có suy nghĩ là lấy lòng hắn, muốn làm cho hắn vui vẻ, bởi vì hắn không chỉ là kim chủ của cô…

Cô vươn đầu lưỡi l**m l**m cánh môi, tưởng sẽ gợi cho hắn đáp lại cô, cô không có bất kì kinh nghiệm gì, duy nhất chỉ vài lần là cùng Mộ Lăng Khiêm, nhưng đều là hắn chủ động. Vì vậy cô cũng chỉ biết một chút như vậy thôi.

Nhưng hắn dĩ nhiên lại không để ý đến cô!

Ôn Hướng Dương suy sụt,mất mác mở to mắt, đến khi trong tận sâutrong đáy mắt cô, sự khẩn trương cùng lo lắng muốn tràn đầy, Mộ Lăng Khiêm đột nhiên có động tác. Hắn há miệng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc vào trong miệng cô, kèm theo đó là mùi khói thuốc nhàn nhạt, Ôn Hướng Dương chưa từng tiếp xúc với khói thuốc gần như vậy,cô liền ho khan kịch liệt, há miệng th* d*c, nước mắt cô thi nhau lănxuống.

Mộ Lăng Khiêm vỗ vỗ nhẹ lưng Ôn Hướng Dương nhưng lời nói ra lại là: “Tự mình chuốc lấy cực khổ!”.

Ôn Hướng Dương ho khan qua đi,đầu gục xuống, chân thành tha thiết: “Mộ thiếu! Thực xin lỗi!”.Nói xong, cô ngẩng đầu, nhìn bụng Mộ Lăng Khiêm lo lắng hỏi:“ Vết thương của anh thế nào rồi?Có còn đau hay không? Đều là tôi không tốt,anh đừng đối tốt với tôi như vậy…”

-“Hoa Úc nói?” Mộ Lăng Khiêm không trả lời vấn đề của Ôn Hướng Dương mà nhàn nhạt hỏi một câu.

Ôn Hướng Dương sửng sốt rồi gật gật đầu.

Lại một trận gió lạnh nữa thổi tới,Ôn Hướng Dương run lập cập,không cần chưng cầu ý kiến Mộ Lăng Khiêm, vội vàng đi đóng cửa sổ lại. Mộ Lăng Khiêm cũng không nói gì thêm, tầm mắt hắn đừng lại, nhìn một thân quần áo đơn bạc của cô, nhíu nhíu mày.

Cô gái ngu ngốc này! Giày khôngmang lại đi chân trần trên nền nhà lạnh băng, cái tính này của cô ngốcchết đi được.

Mộ Lăng Khiêm đi đến trước giường bệnh, cầm một lọ thuốc mỡ, ngồi xổm xuống, bắt được đôi chân nhỏ bé đáng yêu của Ôn Hướng Dương.

Chân Ôn Hướng Dương bị tóm lấy,cô hơi dừng một chút, có chút mất tự nhiên muốn lùi lại phía sau nhưng Mộ lăng Khiêm không cho.

Cô nhìn bàn chân mình bị bàn taycủa Mộ Lăng Khiêm sờ tới sờ lui,mặt có chút hồng hồng,lúng túnggọi anh: “Mộ thiếu…!”

Mộ Lăng Khiêm không có để ý đến cô, chỉ giúp cô bôi thuốc, sau đó cầm một điếu thuốc đi ra ngoài.

Hắn không phải là không hút thuốc,chỉ là rất ít khi hút, hay nói là không hút trước mặt Ôn Hướng Dương quá nhiều.

Ôn Hướng Dương thấy Mộ Lăng Khiêm còn muốn hút thuốc, cô đi đến đứng ở phía trước cửa sổ bên cạnh người Mộ Lăng Khiêm, có chút lấy lòng lôi kéo ống tay áo củaMộ Lăng Khiêm: “Mộ thiếu! Anh đừng đứng, anh đi nằm đi. Anh muốn làm cái gì, anh nói cho tôi, tôi giúp anh.”

Nói xong, Ôn Hướng Dương tạm dừng một giây, đôi mắt mang theothỉnh cầu nhìn Mộ Lăng Khiêm: “Anh có thể không hút thuốc được không? Hút thuốc đối với thân thể anh cùng việc khôi phục vết thương đều không tốt.”

Mộ Lăng Khiêm không có trả lời Ôn Hướng Dương, hắn tiến đến bên tai cô, hơi thở ấm áp phun ở bên tai,âm thanh ái muội hỏi nhỏ: “Làm cái gì đều giúp tôi?”

Tầm mắt hắn sâu thẳm dừng ở trên người Ôn Hướng Dương, không biết là do bầu không khí trong phòng nhỏ hẹp khiến bốn phía độ ấm tănglên, tiếng nói hắn nghẹn ngào trầm thấp mang theo dụ hoặc, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn cô đến nỗi khiến tim cô đập nhanh không chịu khống chế.

Ôn Hướng Dương không biết chính mình khẩn trương là vì cái gì, cô chỉ nuốt nước miếng, gật gật đầu.

Mộ Lăng Khiêm thấy được sự đồng ý của cô, đột nhiên cất bước tới gần, đảo mắt liền đem Ôn Hướng Dương dựa lưng vào vách tường,phía trước dán với ngực hắn, đem cả người cô đều ôm lên, khiến cho hai chân cô đều rời đi mặt đất, chỉ có thể dựa vào thân thể hắn, mới không rớt xuống đất.

Mộ Lăng Khiêm cúi đầu tiến đến trước mặt cô, khoảng cách môi của hai người chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ôn Hướng Dương không biết Mộ Lăng Khiêm muốn làm cái gì, cô có chút thấp thỏm nhắm hai mắt lại.

Cô khẩn trương muốn chết, thời điểm cô cho rằng Mộ Lăng Khiêm muốn thân thể cô, bên tai cô truyền đến lại là tiếng cười phát ra từ lồng ngực Mộ Lăng Khiêm.

Đây là lần đầu tiên Ôn Hướng Dương nghe được Mộ Lăng Khiêm cười, thanh âm hắn vốn rất êm tai, thanh âm cười rộ lên này càng là mang theo một cổ khí phách cùng quyết đoán. Cô ngẩng đầu nhìn mặt hắn, lại chợt phát hiện khi hắn cười rộ lên, khuôn mặt ánh lên mị hoặckhông nói nên lời, tản mát ra hormone giống đực, k*ch th*ch khiến cả người cô mềm như bông.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 201: Tiểu yêu tinh khẩu thị tâm phi


Ôn Hướng Dương như là bị mê hoặc, duỗi tay sờ lên mặt nam nhân trước mắt, góc cạnh rõ ràng,khuôn mặt tản ra mị lực nam tính, làm cô chậm rãi tới gần, chủ động hôn lên.

Lúc này, hai chân cô treo lửng cách xa mặt đất, cả người đều bị Mộ Lăng Khiêm ôm vào trong ngực, làm hai người chiều cao chênh lệch không là vấn đề, cũng làm cô càng thuận tiện hôn lên môi mỏng của hắn.

Cô nhắm hai mắt lại, hôn rất nghiêm túc.

Ánh mắt Mộ Lăng Khiêm trở nên vô cùng sâu thẳm, miệng vết thương đau đớn làm hắn không thích hợp đứng thẳng một thời gian dài.

Chính là, cái tiểu yêu tinh này cố tình lộ ra dáng vẻ mê người như vậy, chủ động câu dẫn hắn.

Nhìn cô hơi hơi nhắm lại hai mắt, đôi môi chạm chạm bờ môi anh đào của hắn.

Hắn hôn trả lại, thu liễm bá đạo cùng cường thế từ khi sinh ra đã có sẵn, có còn lại ôn nhu cùng quyến luyến.

Hai người đều đã đ*ng t*nh, quên đi vết thương, đã quên đau đớn.

Cuối cùng Ôn Hướng Dương bị mộtmùi máu tươi làm tỉnh táo.

Cô hậu tri hậu giác ý thức được, Mộ Lăng Khiêm bị súng bắn bị thương, hiện tại thân thể còn suy yếu, nhưng cô đang làm cái gì?thế nhưng ở tại thời điểm này cô còncâu dẫn hắn!

Ôn Hướng Dương luống cuống rời đi tay chân, khiến cho đôi mắt Mộ Lăng Khiêm cũng có chút đỏ lên.

“Mộ thiếu, thực xin lỗi, tôi……!” Ôn Hướng Dương đỏ bừng mặt.

“Tự mình đi lên!.”Thanh âm Mộ Lăng Khiêm nghẹn ngào, ẩn nhẫn ở trong phòng bệnh vang lên. Lúc này hắn đến nằm trên giường, trên người chỉ có một bộ quần áo bệnh nhân bị mở rộng, cùng không mặc quần áo không khác bao nhiêu, ánh trăng dừng ở trên thân thể hắn, dáng người hoàn mỹ kia, tám khối cơ bụng……

Ôn Hướng Dương không dám lại xem: “Mộ thiếu! Thương thế của anh……”

“Không nghĩ lại làm tôi bị thương, liền tự mình đi lên.”Thanh âm mang nghẹn ngào trầm thấp giống như độc dược, mị hoặc nhân tâm.

Thấy Ôn Hướng Dương còn không cử động, hai tròng mắt hắn hơi hơi nheo lại: “Cô vẫn là muốn tôi lại xuống dưới?”

Ôn Hướng Dương bị nói lại lần nữa ngẩng đầu lên, trong mắt có chút nôn nóng.

Chính là,hắn bị thương….

Một bộ dáng có chút khẩn trương lại nhịn không được nuốt nước miếng của cô rơi vào trong mắt MộLăng Khiêm, ánh mắt hắn nhiều hơn một tia hài hước, tiểu yêu tinh khẩu thị tâm phi này.

“Lên không được?” Mộ Lăng Khiêm lại lần nữa mở miệng, thậm chí có xu thế ngồi dậy.

Ôn Hướng Dương thấy vậy, sợ miệng vết thương Mộ Lăng Khiêm sẽ bởi vì hắn nhích tới nhích lui lại lần nữa chuyển biến xấu.

Cô e lệ cắn chặt răng bò đi lên.

Miệng vết thương ở bụng Mộ Lăng Khiêm, Ôn Hướng Dương khống chế chính mình không đụng tới miệng vết thương, lại lập tức trừng mắt nhìn Mộ Lăng Khiêm một cái, cuối cùng vẫn là nghe lời hắn.

Sự chủ động của Ôn Hướng Dương,làm con ngươi Mộ Lăng Khiêm thâm trầm đến đáng sợ, mãnh liệt k*ch th*ch khiến cho hắn lúc nàođều có thể bùng nổ.

Hắn khống chế được thân thể của mình, cố nén xuống, thật sự có thể nhìn đến Ôn Hướng Dương chủ động nghe lời như thế là không nhiều lắm.

Tiểu yêu tình này….

-“Hướng Dương! Đừng ngồi bất động!”

Thanh âm Mộ Lăng Khiêm đã không có lạnh nhạt như trước kia, càng có nhiều hơn một loại nghẹn ngào mê hoặc.

Ôn Hướng Dương thấy Mộ Lăng Khiêm còn muốn cô chính mìnhđộng, liền hung tợn trừng mắt hắnmột cái.

Nếu không phải hắn là vì sự việccủa em trai cô mà bị thương, nếu không phải cô còn không hiểu chuyện đạp hắn, đánh hắn.

Cô tuyệt đối không cần ở loại địa phương này cùng hắn làm loại sự tình này!

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương cư nhiên trừng hắn, hắn ngẩng đầu lên, thanh âm khàn khàn: “Tôi không miễn cưỡng cô, cô nếu không nguyện ý……”

Hắn nói còn chưa nói xong, lại thấy tiểu nữ nhân bắt đầu mới có hành động ngồi ở trên người hắn.

Chỉ là một đôi mắt to còn trợn trừngtức giận, hắn không khỏi gợi lên khóe miệng, cái vật nhỏ này mạnh miệng mềm lòng.

Mộ Lăng Khiêm cố ý dùng một chút lực đem vòng eo hướng lên trên, nguyên bản còn trừng hắn, Ôn Hướng Dương bị hắn va chạm như vậy, đôi mắt liền tràn ngập hơi nước.

Mộ Lăng Khiêm, anh cái đồ xấu xađược một tấc lại muốn tiến một thước!

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương muốn thực sự tức giận, hắnnhư lơ đãng phát ra một tiếng rênẩn nhẫn đau đớn.

Ôn Hướng Dương vừa nghe quả nhiên nóng nảy: “Mộ thiếu, anh đau ở đâu? Anh muốn, tôi nghĩ biện pháp khác giúp anh, được không?”.

“Biện pháp khác?” Mộ Lăng Khiêm ánh mắt sâu thêm vài phần.

-“Ân ân”.Ôn Hướng Dương gật đầu.

Mộ Lăng Khiêm lại không muốn biện pháp khác, mà là đột nhiên xoay người, Ôn Hướng Dương nhìn miệng vết thương của hắn, gấp đến độ muốn khóc, hắn lại lập tức khắc sâu muốn cô hoàn toàn.

“Ách ——” Ôn Hướng Dương cả người đều run run một chút.

“Cô còn có biện pháp khác?” Mộ Lăng Khiêm đoạt lại quyền chủ động, đem Ôn Hướng Dương áp đảo ở dưới thân.

Ôn Hướng Dương bị hắn cuồng dã đánh sâu vào như vậy, một câu cònnói không nên lời, cô thấy vết thương trên bụng Mộ Lăng Khiêm lại đổ máu, cô duỗi tay muốn che đi, muốn bảo Mộ Lăng Khiêm dừng lại, nhưng lại không thể, chỉ cố gắng phối hợp ôm chặt Mộ Lăng Khiêm.

Thời điểm hai người sắp bùng nổ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa dồn dập: “Khiêm ca, anh ngủ rồi sao? Em mang nước sôi lại đây.”

Ôn Hướng Dương nghe được tiếng của Lý Lam Hi ngoài cửa, sợ tới mức thân thể kịch liệt co rút lại, gắt gao kẹp lấy Mộ Lăng Khiêm.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 202: Tiểu Lam ở cửa


Mộ Lăng Khiêm bị kẹp cũng sắp chết. Hắn ẩn nhẫn suy nghĩ trấn an Ôn Hướng Dương, làm cô có chútthả lỏng. Hắn nhìn biểu tình của Ôn Hướng Dương, cô gấp đến độ đều muốn khóc. Rõ ràng là sợ hãi Lý Lam Hi sẽ tiến vào, phát quan hệ của bọn họ.

Vật nhỏ này…

Có thể làm Ôn Hướng Dương lộ ra bộ dáng đáng thương sợ hãi khẩn trương như vậy, những lúc trước ở cùng hắn như vậy là không nhiều lắm.

Ánh mắt Mộ Lăng Khiêm sâu thẳm chế nhạo nhìn người dưới thân khẩn trương không thôi, tiểu nữ nhân còn không dám kêu ra tiếng, lại có chút nghẹn ngào.

“Khiêm ca?” Lý Lam Hi thấy bên trong không có âm thanh nào, lại lần nữa gõ cửa: “Anh ngủ rồi sao?”.

Ôn Hướng Dương nghĩ muốn đẩyMộ Lăng Khiêm ra, nhưng lại sợ chính mình duỗi tay dùng sức sẽ đụng tới miệng vết thương của hắn,mắt thấy Lý Lam Hi còn đứng ở bên ngoài, nước mắt rơi không ngừng.

Mộ Lăng Khiêm không sợ đất không sợ, bỗng nhiên thấy Ôn Hướng Dương sợ hãi đến rớt nước mắt, hắn cúi đầu hôn hôn cô, cũng đã hiểu cô rất để ý Lý Lam Hi.

Không biết vì sao, nhìn đến cô gáinhỏ dưới thân để ý Tiểu Lam như vậy, muốn đẩy hắn ra, hắn khônghiểu vì sao có chút không vui.

Hắn đối với cô mà nói, chả nhẽ không có gì quan trọng sao?

Hắn nên cho vật nhỏ này một chút trừng phạt nho nhỏ.

“Không.” Mộ Lăng Khiêm thanh âm khàn khàn nói, ánh mắt dừng ở trên người Ôn Hướng Dương mang theo một tia lười biếng.

“Khiêm ca, anh có thể lại đây mở cửa không? Anh khoá cửa hả?.Em nhớ rõ thời điểm em rời đi, cửa không khóa mà!” Thanh âm nghi hoặc của Lý Lam Hi truyền đến.

Ôn Hướng Dương nghe được Lý Lam Hi nói, cô nhìn Mộ Lăng Khiêm không ngừng lắc đầu.Mộ Lăng Khiêm nhìn dưới thân, thân thể Ôn Hướng Dương khẩn trương đang run rẩy, hắn chế trụ cái ót Ôn Hướng Dương, hung hăng h* th*n đi xuống, đáp lại Lý Lam Hi đứng ngoài cửa: “Đợi chút!”

Ôn Hướng Dương nghe được Mộ Lăng Khiêm đáp lời, khó có thể tin nhìn phía hắn.

Người đàn ông này điên rồi sao?

Bọn họ như bây giờ, hắn còn đi giúp Tiểu Lam mở cửa,nếu là Tiểu Lam biết bọn họ chẳng những nhận thức, còn có một chân, còn lừa côấy……A!? Ôn Hướng Dương không dám nghĩ tiếp nữa.

Mộ Lăng Khiêm buông Ôn Hướng Dương, đứng lên, tự mình băng bó miệng vết thương cho tốt, đang muốn cùng Ôn Hướng Dương nói chuyện, lại thấy cô gái nhỏ dưới thân chính mình đã không còn bịtrói buộc, ngay lập tức nhặt quần áo bệnh nhân lên,bóng dáng chạy nhanh vào WC. Lý Lam Hi lúc trướckhi chính thức giới thiệu Ôn Hướng Dương cho Mộ Lăng Khiêm, cô ấychính là có ý muốn đem Ôn Hướng Dương cùng Mộ Lăng Khiêm làmmột đôi, Mộ Lăng Khiêm tự nhiên sẽ không muốn cho Lý Lam Hi biết, nhưng mà xem tiểu nữ nhân Ôn Hướng Dương kia khẩn trương sợ hãi, hắn chính là nghĩ tới cô.

Ai bảo cô gái nhỏ này để ý Tiểu Lam nhiều hơn so với để ý hắn.

Mộ Lăng Khiêm đem chứng cứ phạm tội trong phòng đều xử lý hết, mới đi tới, mở cửa phòng ra,đứng đưa lưng hướng về WC mong rằng đánh lạc phương hướng. ”Khiêm ca, anh tốt hơn chút nào không? Em có chút không yên tâm, lại mang một chút chút nước sôi lại đây cho anh, anh thật sự không cần em ở tại chỗ này trông đêm sao?” Lý Lam Hi không có phát hiện chút điểm nào không thích hợp, lo lắng nhìn Mộ Lăng Khiêm dò hỏi.

-“Nằm nửa tháng, miệng vết thương đều đã phục hồi. Nhưng em nửa tháng nay đã không nghỉ ngơi rồi, trở về đi.”

Ôn Hướng Dương tránh ở trong WC, liền nghe được Mộ Lăng Khiêm cùng Lý Lam Hi nói chuyện ở trong phòng.

Thanh âm nói chuyện của hắn rấtôn nhu, Ôn Hướng Dương nghe xong bỗng nhiên cảm xúc hạ xuống, hắn chưa từng có dùng giọng điệu ôn nhu như vậy nói chuyện với cô.

Ôn Hướng Dương ngẩng đầu lên, nhìn hình ảnh quần áo xộn lộn của chính mình ở trong gương, ánh mắt ảm đạm, tự giễu khẽ giương lênkhóe miệng.

Mộ Lăng Khiêm, Tiểu Lam tốt như vậy, nhưng chúng ta lại còn làm loại sự tình này sau lưng cô ấy, như chúng ta bây giờ, rốt cuộc là quan hệ gì?
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 203: Mộ Lăng Khiêm, anh mau ngăn Tiểu Lam lại


Ôn Hướng Dương trong lòng khó chịu, cô cảm thấy chính mình chính là nữ nhân không biết xấu hổ. Tiểu Lam là bạn thân của cô, nhưng chính cô lại vì trong lòng áy náy,cũng bởi vì Mộ Lăng Khiêm dùng nam sắc mà dụ hoặc, cô cư nhiên liền chủ động câu dẫn Mộ Lăng Khiêm. Còn cùng hắn ở cái loại địa phương này xảy ra quan hệ.

Cô ôm đầu gối của chính mình, ngồi xổm xuống.

Mấy ngày này, cô phải chiếu cố tốt Mộ Lăng Khiêm, để hắn giúp em trai cô tìm tủy thích hợp, chờ hắn làm xong, cô liền cùng hắn nói rõ ràng. Hiện tại tiền không phải là vấn đề, mà là gạt Tiểu Lam như vậy, lương tâm cô thật sự rất cắn rứt.

Ngoài cửa, Lý Lam Hi nhìn Mộ Lăng Khiêm nói: “Khiêm ca, trên người của anh còn có thương tích, anh đi vào trước nằm đi, em sẽ đem nước sôi vào cho anh.”

Lý Lam Hi nói, đi vào phòng bệnh của Mộ Lăng Khiêm, còn đem ấm nước sôi đặt trên bàn.

Nhưng vừa mới vào phòng bệnh, Lý Lam Hi liền đã nhanh chóng nhận ra chỗ không thích hợp: “Khiêm ca, em như thế nào ngửi thấy được hương vị kỳ quái vậy? Miệng vết thương của anh có phải hay không lại nứt ra rồi?”

Tầm mắt của Mộ Lăng Khiêm nguyên bản vẫn dừng ở chỗ WC, nghe vậy, thu hồi tầm mắt: “Có lẽ là mới vừa nằm ngửa ra.”

“Khiêm ca, đều do em, anh mau đi lên nghỉ ngơi đi. Hay là đêm nay em vẫn là ở nơi này với anh?” Lý Lam Hi trong mắt tràn đầy lo lắng.

Ở lại nơi này?

Vật nhỏ kia vẫn ở trong WC, không phải là sẽ ở trong WC một buổi tối chứ?

Mộ Lăng Khiêm sẽ cho Ôn Hướng Dương một trừng phạt nhỏ, nhưng trừng phạt thì cũng phải có mức độ, vật nhỏ kia vừa mới tỉnh lại, ở WC lo lắng hãi hùng một buổi tối khẳng định sẽ sinh bệnh.

“Em trở về đi, Hoa Úc sẽ qua đây.” Mộ Lăng Khiêm chân thật đáng tin mà mở miệng.

Mộ Lăng Khiêm đột nhiên xoay chuyển ngữ khí, Lý Lam Hi không biết làm thế nào, nhưng lại là không dám phản bác, chỉ là nói: “Vậy anh cẩn thận một chút, em đợi lát nữa đi kêu Hoa Úc lại đây, em trước đi vào nhà vệ sinh đã.”

Ôn Hướng Dương đang ở trong WC nghe được những lời này của Lý Lam Hi, cô sợ tới mức đồng tử kịch liệt co rút lại, không còn có thời gian vui buồn, duỗi tay liền khóa cửa lại.

Tiếng bước chân một chút một chút một tới gần……

Mộ Lăng Khiêm, Mộ Lăng Khiêm, anh mau ngăn cản Tiểu Lam lại, anh rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì hả?!

Anh mau ngăn cản Tiểu Lam lại!

Tiếng bước chân dần tới cửa, Ôn Hướng Dương còn không có nghe được thanh âm ngăn cản của Mộ Lăng Khiêm, trong lòng cô liền rít gào lên.

Rốt cuộc, lúc tay Lý Lam Hi sờ đến then cửa trong nháy mắt, Mộ Lăng Khiêm đã mở miệng: “Tiểu Lam.”

“Hả?” Lý Lam Hi quay đầu lại.

-“Anh không thích người khác dùng chung nhà vệ sinh với anh.”

Lý Lam Hi nghe nói như thế, thu hồi tay, hướng về phía Mộ Lăng Khiêm nhíu nhíu mày, làm cái mặt quỷ: “Khiêm ca, tật xấu cuả anh thật nhiều, trách không được chị Toa Toa chịu không nổi anh.”

“Được rồi, em đi ra ngoài còn không được sao?! Anh nhất định phải cẩn thận, em đi tìm Hoa Úc.”

Lý Lam Hi cuối cùng cũng đi, Ôn Hướng Dương không khỏi nhẹ nhàng mà thở ra, ngã ngồi ở trên mặt đất.

Không biết qua bao lâu, bên tai liền truyền đến 1 tiếng vang nhỏ “Răng rắc”, Ôn Hướng Dương ngẩng đầu, liền nhìn thấy Mộ Lăng Khiêm đang đứng trước cửa phòng vệ sinh.

Mộ Lăng Khiêm thấy Ôn Hướng Dương đang ngồi dưới đất, hắn nhíu mày, đi lên trước, vươn tay, vừa định đỡ cô, Ôn Hướng Dương liền tránh ra, còn không thèm nhìn hắn, chính mình liền đứng lên.

Mộ Lăng Khiêm tay rơi vào khoảng không, sắc mặt cũng âm trầm đi xuống, vật nhỏ còn học đâu cái tính khí này?

Mộ Lăng Khiêm cất bước tiến lên, một phen chế trụ cổ tay của Ôn Hướng Dương, đem đôi tay của cô nắm lên cao, đè ở trên vách tường.

Ôn Hướng Dương cau mày, thân thể giãy giụa, bên tai lại truyền đến thanh âm uy h**p của Mộ Lăng Khiêm: “Muốn nhìn miệng vết thương của tôi vỡ ra, em liền cứ việc giãy giụa!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 204: Mộ Lăng Khiêm, anh rốt cuộc muốn em làm như thế nào?


Ôn Hướng Dương thân thể mềm lại, không giãy giụa nữa, nhưng trong lòng cô vô cùng khó chịu.

Mộ Lăng Khiêm nhìn khuôn mặt đáng thương hề hề của cô cùng dáng vẻ cam chịu của Ôn Hướng Dương, thở dài.

Bởi vì mới vừa vội chạy trốn, lúc này toàn thân trên dưới của cô cũng chỉ có một chiếc áo bệnh nhân che khuất cái mông, trên người còn có không ít dấu vết ái muội, thực mê người.

Chuyện vừa rồi chưa hoàn thành đã bị gãy đôi, Mộ Lăng Khiêm hiện tại còn nghẹn, nhưng hắn cũng không có đối Ôn Hướng Dương làm chuyện gì, mà là đem quần áo của cô mang vào, cởi chiếc áo duy nhất trên người cô rồi giúp cô mặc lại từng chiếc từng chiếc một.

Ôn Hướng Dương tưởng rằng mình không thoát được, nhưng nhìn ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm lại làm cô lúng túng.

Ôn Hướng Dương cúi đầu, để Mộ Lăng Khiêm giúp nàng mặc quần áo quần, kết quả ánh mắt không cẩn thận liền rơi xuống g*** h** ch*n Mộ Lăng Khiêm.

Hắn trên người còn có thương tích, nghẹn trước sau không tốt……

Ôn Hướng Dương xấu hổ đỏ mặt: “Mộ thiếu, chúng ta về sau không nên như vậy……”

Mộ Lăng Khiêm tay đang giúp cô cài nút áo dừng một chút, rồi làm như không có chuyện gì tiếp tục cài nút, hỏi: “Bởi vì Tiểu Lam?”

Ôn Hướng Dương gật gật đầu.

Mộ Lăng Khiêm nhíu mày: “Nếu em sợ, hiện tại tôi liền gọi Tiểu Lam trở về, cho cô ấy biết chuyện của chúng ta.” Nói xong, hắn liền đi ra ngoài.

Hành động của hắn làm Ôn Hướng Dương kinh hãi, nàng gấp gáp duỗi tay ôm lấy hắn, mặt áp vào trên lưng hắn, nức nở: “Mộ thiếu, anh rốt cuộc muốn thế nào?”

Ôn Hướng Dương ôm hắn như vậy, làm Mộ Lăng Khiêm toàn bộ thân thể đều cứng đờ.

Hắn chậm rãi xoay qua thân thể, nâng cằm Ôn Hướng Dương lên, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng: “Tôi có thể đáp ứng em không nói cho Tiểu Lam. Nhưng em, không được cự tuyệt tôi, càng không cho lấy cớ là vì Tiểu Lam.

Em là của nữ nhân của tôi! Chúng ta trước kia thế nào, hiện tại như cũ thế nào. Em nếu không đáp ứng, tôi hiện tại liền mang em đi nói cho Tiểu Lam, quan hê của chúng ta.”

Ôn Hướng Dương nghe được Mộ Lăng Khiêm uy h**p như vậy, nàng thống khổ, nước mắt dàn dụa, nếu là hắn không phải là vị hôn phu của Tiểu Lam thì thật là tốt. Nếu vị hôn thê của hắn là cô gái hư hỏng thì thật tốt. Nếu cô không có đáp ứng cùng Tiểu Lam làm bằng hữu thì thật tốt.

-“Vì cái gì? Anh vì cái gì muốn lưu lại tôi, còn muốn đối xử với tôi như vậy? Tôi rốt cuộc đắc tội anh chỗ nào? Anh muốn tôi cùng Tiểu Lam làm bằng hữu, tôi làm. Nhưng là, anh rõ ràng để ý Tiểu Lam như vậy, anh tại sao có thể khi Tiểu Lam ở ngoài cửa còn tiếp tục cùng tôi làm loại chuyện này? Anh không biết tôi sẽ rất khổ sở sao??”

Mộ Lăng Khiêm đáy mắt hiện lên một tia đau lòng, hắn cúi đầu hôn gương mặt cô, ôn nhu trấn an: “Tôi đã nói rồi, tôi cùng Tiểu Lam chỉ là huynh muội, em không cần tự trách. Em nếu là cảm thấy tự trách, tôi sẽ cùng Tiểu Lam giải trừ hôn ước.”

Nghe hắn nói như thế, Ôn Hướng Dương bắt được tay Mộ Lăng Khiêm: “Anh điên rồi?!”

Tiểu Lam vừa mới công bố quan hệ với anh để xóa sạch scandal!

“Em lại bởi vì việc này cùng tôi giận dỗi, em có thể thử xem?” Bởi vì tức giận, Mộ Lăng Khiêm khi nói những lời này, miệng vết thương ở phần lưng cùng bụng đều thấm máu.

Bị súng bắn cùng bị bỏng do vụ nổ mạnh khiến cho hắn hôn mê nửa tháng, trong đó lại truyền máu mất năm ngày vì cứu Ôn Hướng Dương, lượng máu trên người đã vượt qua mức độ thấp nhất cần có của cơ thể, giờ có thể tồn tại, còn nhanh như vậy tỉnh lại, vốn dĩ chính đã là kỳ tích.

Ôn Hướng Dương ngửi thấy mùi máu tươi trong không khí, thấy miệng vết thương của hắn lại chảy máu.

“Mộ thiếu, thương thế của anh……” Cô mở to hai cặp mắt đẫm lệ mông lung, mắt trừng so với chuông đồng còn to hơn, trong mắt thống khổ rất nhanh bị nôn nóng che dấu, nàng đi lên muốn đi giúp Mộ Lăng Khiêm xử lý vết thương.

Chính là, Mộ Lăng Khiêm lại lách người quay đi.

Ôn Hướng Dương thấy Mộ Lăng Khiêm tránh đi, cô sửng sốt một chút, rồi nhanh xoay người đi lấy thuốc, nhưng mới vừa đi một bước, Mộ Lăng Khiêm liền chặn đường đi của cô, còn tùy ý để miệng vết thương của hắn ở trước mắt cô không ngừng chuyển biến xấu.

Ôn Hướng Dương trơ mắt nhìn vết thương không ngừng trào ra máu tươi, cô gấp đến độ tâm đều hoảng.

“Mộ thiếu, miệng vết thương của anh chảy máu, trước tiên để tôi giúp anh cầm máu lại đã?” Ôn Hướng Dương khẩn cầu nói.

Chính là, Mộ Lăng Khiêm chính là không cho cô giúp hắn xử lý vết thương, không cho cô đi ra ngoài lấy thuốc.

Nhìn máu đỏ tươi cứ chảy, Ôn Hướng Dương thống khổ ngồi xổm trên mặt đất, ôm lấy mái tóc rối như tơ, hận không thể cứ như vậy lập tức chết đi thấp giọng rít gào: “Mộ thiếu, Mộ thiếu, anh rốt cuộc muốn làm nào? Anh nói cho tôi, anh rốt cuộc muốn tôi làm thế nào?”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 205: Hiệp ước của Bá Vương


Mộ Lăng Khiêm thấy bộ dáng Ôn Hướng Dương thống khổ như thế, hắn so với cô còn đau hơn, nhưng vì tránh cho cô lại vì việc này mà cùng hắn xảy ra mâu thuẫn, định xa cách hắn, hắn cần phải ngoan độc một chút. Hắn đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, hành động tùy ý ngồi như thế này đã đem miệng vết thương của chính mình hung hăng xé rách, hắn nhìn chằm chằm đôi mắt của cô, gằn từng chữ: “Đáp ứng tôi, không nên vì chuyện này mà lại cùng tôi nháo nữa. Tôi nếu muốn muốn em, em không được cự tuyệt, càng không được xa cách tôi.”

Mau từ vết thường so với vừa rồi còn chảy ra mạnh hơn, trong không khí mùi máu tươi càng ngày càng nồng đậm.Ôn Hướng Dương khóc đến đôi mắt sưng đỏ, tầm mắt dần mơ hồ, nhưng trước mắt rõ ràng một màu đỏ chói mắt như vậy. Hắn sao lại có thể bức ép cô? Sao hắn lại có thể lợi dụng vết thương của mình, lợi dụng áy náy đối của cô mà tới cưỡng ép cô? “Không đáp ứng?”

Mộ Lăng Khiêm làm trò trước mặt Ôn Hướng Dương, duỗi tay liền xé rách đi miệng vết thương của chính mình, thanh âm của hắn rõ ràng là ẩn nhẫn nghẹn ngào, nhưng hắn dường như lại không đau chút nào. Mắt thấy Mộ Lăng Khiêm đã đem miệng vết thương hoàn toàn xé rách, Ôn Hướng Dương liền nôn nóng cực kỳ gấp gáp quỳ rạp xuống đất, cô gắt gao bắt lấy tay Mộ Lăng Khiêm, khóc thở hổn hển nói: “Tôi cầu xin anh, anh mau dừng lại đi? Tôi cầu xin anh……”

Mộ Lăng Khiêm liền lập tức dừng lại động tác, duỗi tay lau đi nước mắt trên mặt Ôn Hướng Dương: “Đáp ứng tôi. Đáp ứng rồi, tôi sẽ để cho em giúp tôi băng bó lại vết thương. Bằng không, em có thể thử xem.”

Mộ Lăng Khiêm biết bởi vì cô mà hắn bị thương, làm cho Ôn Hướng Dương đối với hắn thực sự áy náy, nhưng hắn muốn không phải là sự áy náy của cô, mà là, chân tình của cô. “Xem ra……”

Mộ Lăng Khiêm thanh âm cực độ ẩn nhẫn nói ra hai chữ, trong mắt là bộ dáng tuyệt vọng không muốn đáp ứng như cũ của Ôn Hướng Dương, hắn đột nhiên rút tay về, hướng chỗ miệng vết thương của chính mình mà đâm tới. “Không cần!”

Ôn Hướng Dương mắt thấy Mộ Lăng Khiêm dùng tay đâm mở miệng vết thương, cô cảm thấy hoảng sợ đến mức khàn cả giọng hét lớn: “Không cần, tôi đáp ứng anh. Anh nói cái gì, tôi đều đáp ứng. Tôi cầu xin anh……”

“Đáp ứng?”

Mộ Lăng Khiêm đem Ôn Hướng Dương đỡ lên, máu ở trên miệng vết thương càng ngày càng nhiều. Ôn Hướng Dương liều mạng gật đầu, khóc đến mức nói năng lắp bắp: “Tôi…… …… Tôi đáp ứng rồi,tôi…… …… Đều đáp ứng rồi, tôi…… …… Cầu anh, để tôi giúp anh xử lý miệng vết thương của anh đi?”

Mộ Lăng Khiêm đáy mắt hiện lên một tia đau lòng, hắn duỗi tay vỗ vỗ lưng Ôn Hướng Dương, giảm bớt tiếng nấc của cô, nhưng ý tứ vẫn là không có muốn cho cô đi lấy thuốc. Ôn Hướng Dương khóc nấc, hai mắt đẫm lệ của cô nhìn Mộ Lăng Khiêm, cô thật sự không rõ người nam nhân này rốt cuộc vì cái gì mà đối với cô như vậy, hắn luôn là vô điều kiện mà giúp cô, rồi lại luôn là như vậy bức cô: “Mộ thiếu, tôi đều đã đáp ứng anh, có thể trước tiên xử lý vết thương không?”

“Không vội.”

Mộ Lăng Khiêm mang theo cô đi ra ngoài, từ ngăn kéo cầm một tờ giấy trắng cùng một cái bút nói: “Tôi nói, em viết, viết xong em ấn dấu tay. Miễn cho người nào đó đến lúc đó lại đổi ý, lại bởi vì việc này cùng tôi cáu kỉnh.”

Không náo loạn. Cô không dám tiếp tục quậy. Hắn nếu như chết đi, cô cả đời này đều sẽ không an tâm. “Một: Không được khóc; Hai: Không được nháo; Ba: Không được cự tuyệt bất luận yêu cầu gì của tôi; Bốn: Không được vì Tiểu Lam mà xa cách tôi; Năm: Không được có ý chống đối tôi. Sáu: Không, về sau nghĩ ra thì lại thêm.”

Mộ Lăng Khiêm tiếng nói trầm thấp khàn khàn phát từng câu từng chữ vang lên, Ôn Hướng Dương dựa theo lời nói của Mộ Lăng Khiêm, viết một tờ giấy, còn bị buộc viết tên vào. Mộ Lăng Khiêm mới vừa xem xong sau, hơi hơi nhăn mày lại, tựa hồ còn có chỗ không hài lòng. Hắn vươn tay liền kéo tay cô qua, đột nhiên hướng tới miệng vết thương của hắn mà ra. Ôn Hướng Dương sợ tới mức hai mắt trợn lên, kêu to: “Không cần!”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 206: Đau lòng


“Như thế nào? Sợ tôi dùng tay em đâm chính mình?”

Phản ứng của Ôn Hướng Dương làm ánh mắt của Mộ Lăng Khiêm thoáng chút giãn ra. Ôn Hướng Dương vừa bị hành động của Mộ Lăng Khiêm dọa sợ, khiến cho đôi mắt trừng lên, liền thấy hắn dùng ngón tay của cô ấn vào vết thương đang chảy máu. Đây cùng ký với khế ước bán mình cũng không khác nhau là mấy…… Ôn Hướng Dương nhận mệnh, cô nợ hắn, cô nên trả. “Mộ thiếu, hiện tại đã được sao?”

Ôn Hướng Dương không hề giãy giụa, hô hấp cũng dần dần bình phục, chỉ còn lại đôi mắt phiếm nước, vừa hồng lại vừa sưng. Thật đúng là bức cô đến đường cùng mà. Mộ Lăng Khiêm có chút đau lòng, sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt của cô, cúi đầu hôn hôn lên đôi mắt sưng đỏ của cô, thanh âm khàn khàn mà thâm trầm mở miệng: “Giúp tôi đi lấy thuốc.”

Ôn Hướng Dương nghe được những này của Mộ Lăng Khiêm, hai chân rốt cuộc cũng thả lỏng, cô lau lau nước mắt, cầm thuốc ra, thật cẩn thận mà mở ra băng vải. Lúc cô đang cởi bỏ băng vải trên người Mộ Lăng Khiêm, liền phát hiện, trừ bỏ ngực ra, những bộ phận khác của hắn, bụng thậm chí là toàn bộ phần lưng đều bị bỏng rát. Một số vết cháy, xé rách, còn có chút vết thương đang dần khép lại, có chút khép lại rồi sau lại 1 lần nữa vỡ ra, máu nhiễm đỏ thân thể hắn, nhìn rất ghê người. Nhìn đến đây, nội tâm Ôn Hướng Dương đau xót, đôi mắt lại 1 lần nữa đỏ lên, hẳn là đau rất nhiều? Thì ra hắn bị súng bắn, cư nhiên trên người hắn bây giờ còn có vết bỏng trong phạm vi lớn như vậy. Rốt cuộc đối phương hận hắn như thế nào, thế nhưng làm cho hắn cả đầy thương tích như vậy? Cô vừa rồi không biết, cư nhiên còn quấn lấy hắn cùng hắn làm loại chuyện này, còn vì lòng tự trọng của chính mình, không muốn đáp ứng cùng hắn ở chung với nhau, làm hại vết thương của hắn lại chuyển biến xấu hơn, cô quả thực không phải là người…… Người nam nhân này là vì tìm tủy thích hợp cho em trai cô mới trúng bẫy, bị thương tích nặng nề. Mặc dù không phải là cô gây ra, nhưng cũng là có liên qua đến cô. Thật vất vả mà mang thuốc tốt nhất bôi cho Mộ Lăng Khiêm, Ôn Hướng Dương cũng không có thả lỏng, cô tràn đầy lo lắng nhìn Mộ Lăng Khiêm nói: “Mộ thiếu, anh nên nghỉ ngơi cho tốt, anh không thể lại đem miệng vết thương làm nứt ra.”

Người nam nhân này tính tình quá kém, nếu là tức giận một chút, lại đem miệng vết thương làm nứt ra, cô cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Mộ Lăng Khiêm cũng không có nói gì, nhắm hai mắt lại, một lát sau mới mở miệng nói: “Đi lên cùng tôi ngủ một lát.”

Ôn Hướng Dương hơi hơi sửng sốt, chần chờ vài giây, mới bò lên, cô rất không muốn, nhưng cô sợ hắn lại làm mình bị thương lần nữa thì cô thật sự rất áy náy. Phần lưng cùng bụng của hắn bị thương, hắn nằm ở trên giường là nằm nghiêng, Ôn Hướng Dương bò lên, tương đương nằm vào trong lồng ngực của hắn, cùng hắn mặt đối mặt mà nằm. Thời điểm nằm xuống, Ôn Hướng Dương liền phát hiện Mộ Lăng Khiêm có chỗ không thích hợp, giống như vẫn luôn không có ngủ, cô giật giật, hai chân không cẩn thận chạm vào hai chân của Mộ Lăng Khiêm, cô đột nhiên rõ ràng được nguyên nhân. Cô xấu hổ cúi đầu, nhưng nếu không giúp hắn phát tiết ra, hắn khẳng định rất là khó chịu. Ôn Hướng Dương chính là không biết làm như thế nào cho phải, Mộ Lăng Khiêm kéo tay cô qua, đặt ở chỗ đó của hắn, thanh âm khàn khàn ở bên tai cô kêu lên: “Hướng Dương……”

Giấy trắng mực đen đều đã viết xuống, Ôn Hướng Dương không có lại làm ầm ĩ, huống chi người nam nhân này bị cô chọc mà phát ra dục hỏa, cô không thể nhìn hắn ẩn nhẫn như vậy. Lực đạo của Ôn Hướng Dương giảm bớt, Mộ Lăng Khiêm từ trong cổ họng phát ra một trận gầm nhẹ, hắn cúi đầu hôn hôn cái trán của cô, lại phát hiện cô gái nhỏ nào đó đã ngủ rồi. Hôm nay làm cho cô khóc rồi giận dỗi, xác thật là rất mệt mỏi. Mộ Lăng Khiêm ôm Ôn Hướng Dương ngủ tới nửa đêm, mới bảo người vẫn luôn tránh ở cửa tiến vào. Thời điểm Hoa Úc tiến vào, nhìn sơ bộ, mặt anh ta cũng co quắp, anh ta ở bên ngoài nghe cũng không sót gì, cố tình không dám rời đi, chân đều sắp nhũn ra.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 207: Anh ấy ra sao rồi?


“Lão đại……” Hoa Úc vẻ mặt như đưa đám kêu một tiếng.

Mộ Lăng Khiêm làm một cái thủ thế, chính là bảo hắn câm miệng, lại chỉ chỉ Ôn Hướng Dương, ý bảo anh ta kiểm tra thân thể của Ôn Hướng Dương trước.

Cô gái nhỏ này rốt cuộc đêm nay mới vừa tỉnh, lại bị hắn lăn lộn một buổi tối.

Hoa Úc xem đã hiểu tình thế của Mộ Lăng Khiêm, hắn không dám đụng vào Ôn Hướng Dương, chỉ có thể tận lực dùng dụng cụ tới kiểm tra, còn phải ở trước mặt Mộ Lăng Khiêm làm sao cho Ôn Hướng Dương không bị đánh thức.

Kiểm tra qua đi, Hoa Úc không có chút nào thả lỏng, đối với Mộ Lăng Khiêm thấp giọng nói: “Lão đại, xem ra cũng không có vấn đề gì lớn. Cụ thể còn phải để chị dâu đi chụp CT linh tinh.”

“Được.” Mộ Lăng Khiêm nhàn nhạt mà nói một chữ, cúi người liền bế Ôn Hướng Dương lên.

Hoa Úc bị hành động này của Mộ Lăng Khiêm làm hoảng sợ, mắt thấy Mộ Lăng Khiêm ôm Ôn Hướng Dương đi ra ngoài, hắn ở trong lòng liền rít gào. Lão đại, anh như thế nào lại không nhớ rõ mình cũng đang bị thương sao, anh thật đúng là cho rằng anh là siêu nhân, anh chẳng lẽ không đau sao?

Mộ Lăng Khiêm đem Ôn Hướng Dương về phòng bệnh, bảo Hoa Úc đi tìm một hộ tá chăm sóc Ôn Hướng Dương, mới xoay người trở về phòng.

Hắn biết, cô không muốn bị Tiểu Lam nhìn thấy.

Hôm sau, sáng sớm cuối thu, ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ, Ôn Hướng Dương mở mắt ra thấy ánh nắng ấm áp chiếu rọi xuống. Cô mở to mắt, nhìn quanh bốn phía, không có thấy Mộ Lăng Khiêm, nhìn quanh liền phát hiện nơi này không phải là phòng bệnh của Mộ Lăng Khiêm.

Đây là phòng bệnh của cô sao?

Cô tối hôm qua giống như ngủ thiếp đi, cô không phải là ở phòng bệnh của Mộ Lăng Khiêm sao? Cô là như thế nào mà trở về?

Ôn Hướng Dương nghi hoặc, cửa phòng bị người đẩy ra, Lý Lam Hi từ ngoài cửa đi đến, mới vừa tiến vào liền thấy Ôn Hướng Dương đã tỉnh. Lý Lam Hi thấy Ôn Hướng Dương tỉnh, ánh mắt liền lộ ra vui mừng. “Hướng Dương, cậu tỉnh rồi? Thật tốt quá, cậu đã tỉnh.” Lý Lam Hi bắt lấy tay Ôn Hướng Dương, trên mặt đầy vui sướng.

“Tiểu Lam……” Nếu phải cùng Mộ Lăng Khiêm tiếp tục như cũ, việc Ôn Hướng Dương có thể làm duy nhất chính là đối tốt với Lý Lam Hi.

-“Hướng Dương, cậu đã hôn mê hơn nửa tháng, cậu xem tớ, mau xem, vì lo lắng cho cậu mà người tớ gầy chỉ còn da bọc xương thôi này.”

Ôn Hướng Dương bị lời này của Lý Lam Hi chọc đến nở nụ cười: “Vậy chờ tớ xuất viện, tớ mỗi ngày sẽ làm cho cậu đồ ăn ngon, đem cậu nuôi thật béo tốt.”

“Hướng Dương, tớ liền biết cậu đối với tớ là tốt nhất.” Lý Lam Hi nhịn không được ôm Ôn Hướng Dương một cái, hạ thấp thanh âm nói: “Hướng Dương, cậu cũng không biết, nhìn đến cậu cả người đều là máu, lúc được cứu ra thì nhà xưởng đang cháy, lòng tớ đều nhảy lên.”

Cháy nhà xưởng? Cô nhớ rõ nàng cô tỉnh lại trên đường, thấy được anh trai, mơ hồ thấy một biển lửa, nhà xưởng giống như một quả bom phát nổ, cô sau khi hôn mê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nếu là nhà xưởng thật sự cháy, như vậy Nghiêm Khắc vì cứu cô, có phải hay không cũng bị thương? Còn có Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đâu?

“Tiểu Lam, Nghiêm Khắc đâu? Anh ấy hiện tại thế nào? Còn có tiểu Hân đâu? Tiểu Hân hiện tại ở đâu?” Ôn Hướng Dương bắt lấy tay Lý Lam Hi, nôn nóng dò hỏi.

Anh trai tới cứu cô, lúc ấy nhà xưởng thật sự cháy sao? Như vậy anh ấy cùng tiểu Hân đâu? Bọn họ hiện tại thế nào?

“Tiểu Hân không có gì trở ngại, cái ông anh trai kia thật ra là bị thanh sắt nóng đổ lên chân, hiện tại đang còn nằm ở trên giường.” Lý Lam Hi nói đến nơi này, có chút khinh thường nói: “Ông anh trai đoa của cậu rất vô dụng, nếu không phải chúng ta đúng lúc đi tới, anh ta khẳng định liền chết bên trong
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 208: Chi bằng đi xem vị hôn phu của mình!


Beta: Stuki^^

Cái gì?

Nghiêm Khắc chân bị thương?

Nghiêm trọng sao?

Nghiêm Khắc nhất định vì cứu cô, mới bị thương.

Nếu như cô không té xỉu, cô có thể tự mình chạy ra. Nhưng chết tiệt chính là cô bị đánh hôn mê, Nghiêm Khắc nhất định là đem cô hôn mê bất tỉnh chạy ra, mới có thể bị thương.

Ôn Hướng Dương nghĩ vậy mà ngồi không yên.

Lý Lam Hi thấy Ôn Hướng Dương muốn xuống giường, vội vàng ngăn cản Ôn Hướng Dương: “Hướng Dương, cậu làm cái gì? Cậu vừa mới tỉnh đấy.”

“Tiểu Lam, mình phải đi xem Nghiêm Khắc cùng tiểu Hân.”

“Người đàn ông vô dụng đó có cái gì cần xem? Cậu muốn xem chi bằng đi xem vị hôn phu của mình. Cậu còn chưa có gặp qua vị hôn phu của mình nhỉ? Anh ấy cũng ở bệnh viện này, chờ thân thể cậu tốt hơn, mình sẽ giới thiệu các người với nhau. Anh ấy có vẻ hung dữ cậu khẳng định sẽ bị hù dọa.”

Lý Lam Hi nói, còn cố ý nghiêm mặt, bắt chước giọng điệu nói chuyện của Mộ Lăng Khiêm: “Hướng Dương, nói đi, cậu muốn đi xem ai?”

Ôn Hướng Dương sao có thể chưa thấy qua Mộ Lăng Khiêm, tối hôm qua còn cùng anh lăn lộn trên giường.

Bất quá, Mộ Lăng Khiêm sẽ nói ra lời như thế sao? Tựa hồ sẽ không, anh đều là mặt lạnh trực tiếp động thủ với cô.

Ôn Hướng Dương hiện tại nghe Lý Lam Hi nói tình hình, cả đầu óc đều là Nghiêm Khắc.

Nghiêm Khắc vì cứu cô mà chân bị thương, về tình về lý cô không thể không đi xem anh ấy.

“Tiểu Lam, nói cho mình biết Nghiêm Khắc cùng tiểu Hân ở phòng bệnh nào, mình phải đi qua nhìn xem thế nào.” Ôn Hướng Dương xuống giường, kiên trì nói.

Lý Lam Hi thấy Ôn Hướng Dương cố chấp như vậy, cô mất hứng hừ hừ, khoanh tay trước ngực dựa vào trên tường nhìn Ôn Hướng Dương, chính là không nói phòng bệnh Nghiêm Khắc ở đâu.

Ôn Hướng Dương thấy thế, cất bước liền đi ra ngoài.

Lý Lam Hi thấy Ôn Hướng Dương mới vừa tỉnh, rốt cuộc không đành lòng nhìn Ôn Hướng Dương muốn tìm người hỏi, còn muốn đi một mình.

Cô bước nhanh tiến lên ngăn chặn ở trước mặt Ôn Hướng Dương, thôi, người đàn ông vô dụng kia xác thật là vì cứu Hướng Dương mới bị thương, cũng nên đi xem sao.

Tuy rằng người ôm Hướng Dương đi ra là anh Khiêm, nhưng nói không chừng người chạy đến trước cứu và đem Hướng Dương đi đến nửa đường là cái tên Nghiêm Khắc vô dụng kia?

“Mình mang cậu đi, cậu đừng tự mình đi ra ngoài tìm.”

Lý Lam Hi nói xong thấy Ôn Hướng Dương lộ ra nụ cười, cô hừ một tiếng nói: “Đừng cười với mình, mình chỉ là đúng lúc muốn đi xem tiểu Hân.”

Hai người rời phòng bệnh, Lý Lam Hi vừa đi vừa nói: “Tiểu Hân bị thương cũng không nghiêm trọng lắm nên ra ngoài từ sớm, chắc giờ đang ở chỗ tên vô dụng kia để chăm sóc anh ta.”

Đối mặt Tiểu Lam mở miệng ngậm miệng là Nghiêm Khắc vô dụng, Ôn Hướng Dương có chút dở khóc dở cười. Nghiêm Khắc rốt cuộc đắc tội Tiểu Lam chỗ nào sao? Tiểu Lam thế nhưng không thích anh ấy như vậy.

Hai người rất nhanh đã tới bên ngoài phòng bệnh của Nghiêm Khắc, Ôn Hướng Dương đứng ở cửa, gõ cửa: “Nghiêm Khắc? Tiểu Hân? Các người ở bên trong sao?”

“Vào đi, cửa không khóa.” Bên trong truyền đến là âm thanh của Nghiêm Khắc.

Ôn Hướng Dương đẩy cửa ra, đi vào.

Lý Lam Hi không hề cao hứng khi thấy Nghiêm Khắc, cô cũng không biết vì cái gì, chính là không thích người đàn ông này, vì thế cô liền mang mắt kính vào, dựa vào trên tường ở bên ngoài chờ Ôn Hướng Dương ra.

Phòng bệnh, chỉ có một mình Nghiêm Khắc.

Nghiêm Khắc ngước mắt, thấy người đi vào là Ôn Hướng Dương, khuôn mặt tái nhợt của anh có tia vui mừng.

“Hướng Dương, em tỉnh lúc nào?” Anh ta nói xong đã muốn đứng lên đi tới chỗ Ôn Hướng Dương đứng.

Nhưng một chân anh đang bó thạch cao căn bản không sử dụng sức lực được, mới vừa ngồi dậy lại ngã trở về.

Ôn Hướng Dương thấy Nghiêm Khắc ngã lại giường,sắc mặt cô nôn nóng chạy tiến lên, vội vàng đỡ Nghiêm Khắc, đáy mắt tràn đầy tự trách, vô cùng áy náy nói: “ Nghiêm Khắc, anh đừng ngồi dậy, anh đã bị thương thành như vậy.”
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 209: Nghiêm Khắc! Thật xin lỗi!


Beta: Stuki

Ánh mắt Ôn Hướng Dương tự trách nhìn Nghiêm Khắc, Nghiêm Khắc duỗi tay xoa đầu Ôn Hướng Dương giống như vậy nét mặt lộ ra một nụ cười ôn nhuận: “ Nha đầu ngốc, bất quá cũng chỉ là bị thương ở chân, em không có việc gì thì tốt rồi.”

“ Nghiêm Khắc, thật xin lỗi.” Ôn Hướng Dương áy náy nói: “ Tiểu Hân bởi vì em mà bị bắt cóc, anh lại bởi vì em mà bị thương ở chân như vậy.”

“ Sao lại nói những lời ngốc như vậy, em là người mà anh cùng tiểu Hân để ý nhất, em bị thương cũng là vì hôm qua đi cứu tiểu Hân, hẳn là anh cảm ơn em đã đi cứu tiểu Hân mới đúng.”

“ Nghiêm Khắc……”

Ôn Hướng Dương nghe Nghiêm Khắc đã bị thương thành ra thế này rồi mà còn có dáng vẻ này, còn chăm sóc và an ủi cô, cô càng thêm cảm thấy áy náy.

Nghĩ đến thương thế của Nghiêm Khắc, cô liền nghĩ tới Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi, Ôn Hướng Dương ngẩng đầu, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo: “ Nghiêm Khắc, thời gian sau khi em bị ngất xỉu, rốt cuộc đa xảy ra chuyện gì? Vì sao nhà xưởng lại bị nổ mạnh? Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi hai nhân chứng kia đâu?”

Lâm Hạo khi ấy muốn c**ng b*c cô còn chụp ảnh.

Hẳn là Nghiêm Khắc tới kịp lúc rồi ngăn cản Lâm Hạo.

Nếu không phải Nghiêm Khắc tới kịp thời, cô thật sự đã bị Lâm Hạo cưỡng ép rồi, cô không thể tưởng tượng tiếp theo cô sẽ làm ra những điều gì.

Nghiêm Khắc nghe Ôn Hướng Dương dò hỏi mình, đáy mắt hắn liền hiện lên một chút mất tự nhiên. Rốt cuộc là anh ta tới chậm, anh ta cái gì cũng không biết. Anh ta thậm chí cũng dựa vào người khác mà được cứu ra, vì để Ôn Hướng Dương cảm thấy anh ta dũng cảm, vì không để cho Ôn Hướng Dương biết anh ta từng bất lực như vậy, anh ta lại bình tĩnh cùng Ôn Hướng Dương mắt đối mắt với nhau.

Nhưng đáy mắt vẫn hiện lên một tia nghi hoặc.

Hướng Dương hỏi như vậy, chẳng lẽ là Hướng Dương đã lâm vào trạng thái hôn mê, căn bản là không biết đến sự tồn tại của người đàn ông kia?

Không hề nghi ngờ, Nghiêm Khắc cũng không hề biết sau khi Ôn Hướng Dương lâm vào trạng thái hôn mê đã xảy ra sự việc gì, cũng không biết vì sao nhà xưởng bị nổ mạnh, thậm chí cũng không hề biết Lâm Hạo cùng Trần Vân Hi đag ở nơi nào.

Nhưng mà, nghĩ đến người đàn ông đã cứu Ôn Hướng Dương kia……

Nghiêm Khắc mở miệng nói: “ Tại thời điểm anh chạy tới cứu em, bọn họ đang định động thủ với em và tiểu Hân. Sau đó bọn họ bất cẩn bật lửa mà bên trong nhà xưởng có thùng xăng, dẫn tới việc phát nổ mạnh. Anh lúc đó chỉ lo đem em cứu ra, cũng không có để ý bọn họ, bọn họ có thể đã chạy thoát, cũng có thể đã chết.”

Phải không?

Đã chết là tốt nhất, nếu không chết, cô chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ!

Ôn Hướng Dương tay nắm thành nắm đấm, hai người kia nếu tra được là chưa chết, cô tuyệt đối sẽ cho bọn chúng biết thế nào là sống không bằng chết!

Cũng may Nghiêm Khắc cùng tiểu Hân đều không xảy ra chuyện gì.

Ôn Hướng Dương thu hồi lại lửa giận nhìn người nằm ở trên giường, sáu phần cảm kích bốn phần áy náy nói: “ Nghiêm Khắc cám ơn anh, nếu không có anh, em thật không dám tưởng tượng,chuyễn gì sẽ xảy ra. Mỗi lần có việc, đều là anh giúp em, em thật sự thiếu anh quá nhiều.”

Nghiêm Khắc đáy mắt hiện lên một tia sáng nhỏ, người cứu Hướng Dương không phải anh ta, Hướng Dương lại cảm kích làm anh ta cảm thấy thật hổ thẹn, tâm trạng trong lòng cũng không thoải mái.

Anh ta cũng không biết người cứu Hướng Dương kia là ai.

Nhưng mà, mắc kệ người đàn ông kia là ai.

Nam nhân cường đại như vậy, đều khiến hắn ích kỉ không thể để Hướng Dương tới gần.

Liền biết tính của Hướng Dương, nếu biết người cứu cô là người đàn ông xa lạ đó, cô khẳng định cũng sẽ vô cùng cảm kích, chạy đi tìm người đàn ông kia nói lời cảm ơn.

Từ hiện trường nổ mạnh, có thể nhìn ra người đàn ông kia là người không phải dễ trêu chọc, nếu Hướng Dương nói sai hay đã làm gì đắc tội với người nọ, cho nên anh ta không nhất định phải nói cho cô để cô có dính lứu tới người kia.

Cho nên đó là biện pháp an toàn nhất chính là không cho Hướng Dương biết.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 210: Hướng Dương, đừng lo lắng như vậy!



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 211: Đó là…… Dấu hôn?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 212: Vị hôn phu của Nghiêm Khắc



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 213: Đối chọi gay gắt


Beta: Stuki^^

Lần này giọng Nghiêm Khắc gầm lên giận dữ truyền ra, trong phòng bệnh không khí bỗng yên lặng đến đáng sợ. Trương Tử Nguyệt đầy mặt đắc ý nâng cao cằm, tự cao nhìn Ôn Hướng Dương và Lý Lam Hi.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy qua đại mỹ nữ sao?” Lý Lam Hi nhìn khuôn mặt kia của Trương Tử Nguyệt liền muốn dùng giày cao gót đập cô ta, thật sự lúc nãy còn đánh quá ít.

Trương Tử Nguyệt thấy Lý Lam Hi còn dám đe dọa cô, cô chỉ vào cửa, hừ lạnh một tiếng nói: “A Khắc kêu các ngươi đi ra ngoài, hai người không nghe thấy sao? Muốn mất mặt? Còn có Ôn Hướng Dương, cái con người này…”

“Tôi kêu là cô đi ra ngoài!” Trương Tử Nguyệt nói còn chưa nói xong, đã bị lời Nghiêm Khắc làm cho cứng họng.

Trương Tử Nguyệt nghe vậy, chậm rãi di chuyển cơ thể, khó có thể tin nhìn Nghiêm Khắc: “A Khắc, anh nói cái gì vậy? Anh cư nhiên kêu em đi ra ngoài? Chuyện này còn không phải là do con tiện nhân này làm ….”

“Câm miệng! Cô còn dám mắng Tiểu Lam nửa lời, tôi cam đoan sẽ không khách khí đối với cô!” Ôn Hướng Dương đứng lên, tới gần Trương Tử Nguyệt, ánh mắt lạnh lẽo làm trong lòng cô ta trong sợ hãi.

Cứ như vậy, cô ta trừng mắt nhìn đôi mắt đầy lạnh lẽo chưa từng có của Ôn Hướng Dương nhìn mình. Trước kia cô ta đi tìm Ôn Hướng Dương gây phiền phức, Ôn Hướng Dương chưa bao giờ dám đánh trả, đều không ngoại lệ làm cô ta không chiến mà thắng. Ở trong mắt cô ta, Ôn Hướng Dương chính là người vừa nhát gan, sợ phiền phức lại yếu đuối, dễ bị ức h**p. Cô ta nếu là đánh chết Ôn Hướng Dương, Ôn Hướng Dương cũng không dám ở trước mặt Nghiêm Khắc nói ra nửa lời.

Chính là, hôm nay, Ôn Hướng Dương chẳng những dám mặt Nghiêm Khắc đánh cô ta, còn dám hét bảo cô ta câm miệng?

Vì cái gì?

Vì cái gì Ôn Hướng Dương biến hóa to lớn như thế?

Đột nhiên, Trương Tử Nguyệt mắt chợt lóe. Chính là đây, khẳng định là bởi vì Nghiêm Khắc ở chỗ này!

Cái đồ tiện nhân không biết xấu hổ!

Cô ta có phải lúc nãy bị đánh đến hỏng não hay sao, cư nhiên đã quên Nghiêm Khắc ở chỗ này. Đáng chết, nếu không phải bị tức giận đến điên rồi, cô ta tuyệt đối sẽ không ở trước mặt Nghiêm Khắc động thủ đánh Ôn Hướng Dương.

Trương Tử Nguyệt trên mặt biểu tình biến ảo không biết bao nhiêu lần. Lý Lam Hi cũng đại khái đoán ra được thân phận của Trương Tử Nguyệt, nói vậy người này chính là nữ nhân ở trong điện thoại nói năng l* m*ng th* t*c với cô khi ấy?!

Lý Lam Hi đột nhiên đi đến trước mặt Nghiêm Khắc, trên cao nhìn xuống, đáy mắt tràn đầy khinh thường: “Nam nhân vô dụng không đáng sợ, đáng sợ chính là vị hôn thê của mình đều quản không được. Một người lớn như vậy đứng ở chỗ này, còn để Hướng Dương bị đánh. Anh nói, người đàn ông này có ích lợi gì?”

Nghiêm Khắc cũng bị Lý Lam Hi nói đen mặt, giương mắt lạnh lùng nhìn cô gái trước mắt đáp trả: “Lý tiểu thư, đây là chuyện nhà của tôi, cùng cô không có quan hệ.”

Ôn Hướng Dương thấy hai người muốn mắng chửi đi lên, cô kéo lại tay Lý Lam Hi, đối với Lý Lam Hi lắc lắc đầu: “Tiểu Lam, chúng ta trở về đi.”

Ôn Hướng Dương không muốn Lý Lam Hi cùng Nghiêm Khắc gây mâu thuẫn. Rốt cuộc chuyện này quyền quyết định còn nằm trong tay Nghiêm Khắc,Tiểu Lam vừa mới trải qua một lần tai tiếng, không nên có chuyện vào thời khắc mấu chốt này.

Cô không thích Trương Tử Nguyệt, nhưng cô cũng không muốn Nghiêm Khắc bởi vì cô, cùng Trương Tử Nguyệt có mâu thuẫn.

“Hừ, nhờ mặt mũi của Hướng Dương, tôi lười đến cùng loại đàn bà này so đo!”

Thái độ và ánh mắt tràn đầy xem thường của Lý Lam Hi, làm Nghiêm Khắc trầm mặt. Nếu không phải cho Hướng Dương mặt mũi, anh ta tuyệt đối sẽ lập tức gọi điện thoại trở về, hủy bỏ cùng Lý Lam Hi hợp tác.

“Tiểu Lam, chúng ta đi thôi.” Ôn Hướng Dương lôi kéo cánh tay Lý Lam Hi, nhìn phía Nghiêm Khắc nói: “Cách Cách, anh phải nghỉ ngơi thật tốt, chúng em đi về trước.”

“Ân, chính em cũng phải chú ý.”

Tầm mắt Nghiêm Khắc dừng ở năm dấu ngón tay còn in trên mặt của Ôn Hướng Dương, lại nhìn Trương Tử Nguyệt liếc mắt một cái.

Anh ta lo lắng Trương Tử Nguyệt lại tìm Ôn Hướng Dương gây phiền toái, thế cho nên câu: “Trở về nhớ bôi thuốc” đều chỉ có thể nuốt trở về.
 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 214: Anh dám nói ngươi trong lòng không có Ôn Hướng Dương sao?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 215: Mộ thiếu gọi cô



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 216: Nói đi, mặt của em là như thế nào?



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 217: Đánh nhẹ chút



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 218: Nghe tiếng tim anh đập



 
Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!
Chương 219: Anh trai cậu là người ngu ngốc đi?



 
Back
Top Bottom