Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 534


Chương 534

Ngô Tuấn Kiệt vội vàng lắc đầu, đáp: “Không có, anh đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó”.



Mười mấy người còn ở trong phòng thật ra đã tỉnh dậy từ lâu, bọn họ chỉ không muốn ra ngoài mà đều muốn xem xem rốt cuộc Tần Cao Văn sẽ giải quyết chuyện này thế nào.

Tên béo thấy mãi không có ai vào trong, ngồi bắt chéo hai chân trên ghế, nói: “Ông đây dám bảo đảm, anh ta không dám làm gì chúng ta đâu”.

Những người còn lại cũng phụ họa theo.

“Tôi thừa nhận anh ta có chút bản lĩnh, có thể rút lui an toàn từ đám cao thủ của Mãnh Hổ Môn, nhưng thế thì đã sao? Tôi không phục anh ta, anh ta không phải người của tổ chức Long Đằng thì không có tư cách huấn luyện chúng ta”.

“Hôm nay tôi không ra ngoài, anh ta có gan thì g**t ch*t tôi luôn đi. Nhưng nếu g**t ch*t tôi rồi, có lẽ sau đó anh ta cũng sẽ không dễ sống”.

Rầm!

Hắn vừa dứt lời, bên ngoài lại vang lên tiếng động cực lớn, sau đó mấy bóng người màu đen xuất hiện ở trước cửa.

Tên béo ngẩng đầu nhìn lên, đứng ở trước nhất chính là tên chột. Bây giờ hắn vô cùng chật vật, toàn thân đầm đìa máu, cả gương mặt hiện rõ sự giận dữ.

“Chột, mày làm sao vậy?”, tên béo từ từ đứng dậy, nói với giọng điệu đùa giỡn: “Sao lại biến thành như vậy, là tên nào làm đấy? Không phải là cô nàng nào đấy chứ?”.

Tất cả mọi người đều hùa theo cười lớn.

Đây là thói quen đã hình thành từ lâu của bọn họ, hai bên đùa với nhau cũng không có gì, nhưng hình như hôm nay tên chột không bình thường cho lắm, hắn không hề cười.

“Mày cảm thấy buồn cười lắm phải không?”.

Tên béo hứng cơn giận của tên chột, trong lòng hơi thắc mắc.

Tên này bị làm sao vậy? Sao lại la hét ầm ĩ với bọn họ?

Tên béo đứng dậy, nhổ nước bọt, nói với tên chột: “Hôm nay mày bệnh rồi à? Mày nổi giận với bọn tao?”.

“Nếu không phải vì bọn mày, tao có ra nông nỗi này không? Hôm nay, chúng mày ai cũng đừng hòng thoát được”.

Trong đội ngũ đặc biệt này, Ngô Tuấn Kiệt là người giảo hoạt nhất, còn tên chột là người có thực lực mạnh nhất, bọn họ đều không phải đối thủ của hắn.

Bây giờ tên chột đã có tu vi cảnh giới tông sư. Nếu hắn thật sự ra tay, bọn họ không ai có thể ngăn cản được hắn.

Tên béo lúng túng cười nói: “Người anh em, đừng đùa nữa, chuyện này không liên quan gì đến tao”.

“Tao không đùa với mày, còn nữa, sau này đừng có xưng anh gọi em với tao”.

Dù tên chột biết rõ mình ra nông nỗi này tất cả đều là do Tần Cao Văn, nhưng Tần Cao Văn thực lực mạnh mẽ, hắn không phải là đối thủ của anh, chỉ có thể trút giận lên tên béo.

Tên béo bất mãn nói: “Chột, tao thừa nhận mày đánh nhau giỏi, nhưng không có nghĩa tao sợ mày. Tao nói cho mày biết, hôm nay mày tốt nhất là nói chuyện khách sáo với tao một chút”.

Tên chột lạnh lùng cười.

Khách sáo?

Khách sáo cái đầu mày!
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 535


Chương 535

Bốp!

Tên béo còn chưa kịp phản ứng, tên chột đã tát cho hắn một cái rất mạnh, cơ thể tên béo quay một vòng đập vào bức tường bên cạnh.

Những người khác hoàn toàn sững sờ.

Hôm nay tên chột bị làm sao vậy? Sao lại vô duyên vô cớ đánh người?

Đúng là khác thường, nếu là trước kia, tên chột chắc chắn sẽ không vô cớ làm vậy.

Tên béo từ dưới đất đứng dậy, bị đánh gãy mất một chiếc răng.

“Con mẹ mày, thằng chột, có phải mày đập đầu vào đâu bị điên rồi không? Sao gặp ai cũng cắn giống như con chó thế?”.

“Đám bọn mày dám đắc tội với người huấn luyện, hôm nay tao sẽ thay anh ta xử bọn mày”.

Nghe tên chột nói vậy, bọn họ càng cảm thấy nghi hoặc và không tin nổi, ai nấy đều há hốc miệng.

Tên chột lại đứng trên góc độ của Tần Cao Văn nói chuyện?

Nên biết rằng, trước kia bọn họ đưa ra quyết định công khai khiêu khích Tần Cao Văn thì đã được sự ủng hộ của tên chột, hơn nữa hắn còn tỏ thái độ rất kiên định. Sao bây giờ đột nhiên lại quay ngược chửi bọn họ?

“Người anh em, tao nói này, mày…”.

Rắc!

Một tiếng động to rõ vang lên, tên béo còn chưa kịp nói hết câu đã bị tên chột bẻ gãy cánh tay.

Sau đó, càng lúc càng nhiều người từ bên ngoài xông vào.

Tên béo như nhìn thấy được hi vọng, cứ ngỡ bọn họ sẽ giúp mình. Hắn dùng tay còn lại ôm cánh tay phải, đau đớn nói: “Bọn mày mau giúp tao, nhất định phải chặn tên điên đó lại!”.

Không ai lên tiếng. Bọn họ chỉ lạnh lùng nhìn tên béo, ánh mắt lạnh băng khiến người ta không rét mà run, cơ thể tên béo khẽ run rẩy.

Chuyện này là sao?

“Các anh em, ra tay!”.

Nghe tiếng ra lệnh của tên chột, tất cả mọi người đồng loạt xông lên, trói mười mấy người bao gồm cả tên béo lại.

Tên béo bị đẩy ngã xuống đất, trán không ngừng toát mồ hôi lạnh: “Anh Ngô, tôi hi vọng anh có thể cho tôi một lời giải thích hợp lý”.

Người khởi xướng mọi chuyện chính là Ngô Tuấn Kiệt, tối hôm qua chính hắn đã bảo đảm trước mặt đám người tên béo rằng nhất định có thể bảo vệ bọn hắn an toàn. Thế nên tên béo mới không lo ngại gì mà đứng về phe chống đối Tần Cao Văn.

Nhưng bây giờ rõ ràng là Ngô Tuấn Kiệt lừa hắn.

Ngô Tuấn Kiệt ngồi xổm xuống, dùng chiếc quạt trong tay vỗ nhẹ lên gương mặt đầy dầu bóng loáng của tên béo.

“Thực xin lỗi người anh em, có câu người không vì mình trời tru đất diệt, bây giờ tôi không thể không ra tay với cậu”.

Tên béo ý thức được mình bị Ngô Tuấn Kiệt bán đứng, trong lòng vô cùng tức giận: “Tên khốn, mày sẽ không được chết tử tế!”.

Ngô Tuấn Kiệt mở quạt ra, mỉm cười: “Cậu vừa nói gì?”.

Tên béo thở hổn hển, nói: “Tao nói mày sẽ không được chết tử tế!”.

Sau đó, Ngô Tuấn Kiệt bật cười: “Cậu nói không sai, tôi sẽ không được chết tử tế”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 536


Chương 536

Sau đó, hắn nói với tên chột: “Chẳng lẽ mọi người không cảm thấy giữ lại lưỡi của kẻ như hắn là một tội lỗi sao? Tôi rất muốn cắt nó xuống”.

Tên chột là một người rất thức thời, hắn đi tới, lấy dao găm ra đưa cho Ngô Tuấn Kiệt.

Tên béo lập tức sợ đến mức run rẩy cả người, lớp mỡ trên người rung như nước.

“Anh Ngô, anh muốn làm gì? Tôi sai rồi, anh đừng cắt lưỡi tôi!”.

Ngô Tuấn Kiệt chưa bao giờ là người mềm lòng, chỉ cần có người dám chửi hắn thì nhất định sẽ phải trả cái giá tương ứng. Bây giờ tên béo có nói gì cũng đã muộn.

“Thật ngại quá, hi vọng sau này cậu nói chuyện có thể chú ý một chút”.

Xoẹt!

Một tiếng động vang lên, lưỡi của tên béo bị cắt xuống, máu ồ ạt trào ra khỏi miệng hắn.

Cơn đau kịch liệt khiến tên béo không chống đỡ nổi cơ thể, lập tức ngã xuống đất.

Đợi đến khi tỉnh lại, tên béo phát hiện mình đã bị trói cùng với mười mấy người khác, đưa tới trước mặt Tần Cao Văn.

Tần Cao Văn ngồi trên ghế ở đối diện.

“Lá gan của các người không nhỏ nhỉ”.

Tần Cao Văn ngồi xổm xuống, lấy tay kéo tai tên béo, nói: “Chẳng lẽ các người đã quên những lời tôi nói tối hôm qua rồi sao?”.

Tên béo không ngừng lắc đầu, bởi vì bây giờ lưỡi hắn đã bị cắt, chỉ có thể phát tiếng ô ô, không nói ra được từ nào.

“Chém hết tất cả bọn họ cho tôi”.

Nhìn thấy cảnh đó, những người khác đều sợ hãi, mặt trắng bệch. Bọn họ không ngờ thủ đoạn của Tần Cao Văn lại ác độc như vậy.

Cốp cốp cốp!

Tiếng đầu đập xuống đất không ngừng vang lên, vô cùng to rõ, bọn họ dập đầu xin Tần Cao Văn tha mạng.

“Xin lỗi anh Tần Cao Văn, chúng tôi sai rồi”.

“Sau này chúng tôi không dám nữa, cầu xin anh hãy cho chúng tôi thêm một cơ hội”.

“Chúng tôi thật sự biết lỗi rồi, cầu xin anh, anh Tần Cao Văn”.



Nhìn biểu hiện của bọn họ, Tần Cao Văn vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.

Mọi chuyện chỉ có thể trách bọn họ tự chuốc lấy. Ban đầu Tần Cao Văn vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt bọn họ, nhưng bọn họ hết lần này đến lần khác thử thách sự kiên nhẫn của anh, vậy thì đừng trách anh không khách sáo.

Tần Cao Văn nói: “Có phải trước kia tôi chưa cho các anh cơ hội đâu?”.

Không ít người âm thầm cảm thấy may mắn, may là mình không nghe theo đám tên béo cùng bọn họ chống đối Tần Cao Văn, nếu không thì xong đời rồi.

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Mỗi người các anh đều xem lời tôi nói như gió thoảng qua tai, thật sự nghĩ rằng Tần Cao Văn tôi dễ ức h**p lắm sao?”.

“Nếu các người có suy nghĩ đó, vậy thì nhanh chóng bỏ ý định đó đi, Tần Cao Văn tôi là một người chỉ ưa mềm chứ không ưa cứng”.

Nếu biểu hiện lần trước chỉ khiến cách nhìn của mọi người về Tần Cao Văn có chút thay đổi, thì anh lần này sẽ thể hiện ra thủ đoạn lôi đình trước mặt mọi người, muốn mỗi người đều phải tâm phục khẩu phục anh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 537


Chương 537

Đây là một người tương đối đáng sợ, đồng thời cũng là người không thể đắc tội.

Sau này ai dám làm trái ý anh, thì chỉ còn một con đường chết.

Vù vù vù!

Âm thanh rõ rệt truyền đến, đầu của mười mấy người đều bị chém xuống.

Không ít người đều nôn thốc nôn tháo, cảnh tượng máu me trước mặt khiến cho bọn họ bị sốc lớn.

“Bây giờ chính thức bắt đầu huấn luyện”.

Tiếp theo sẽ triển khai huấn luyện địa ngục, cho bọn họ nghi ngờ cuộc sống luôn, bọn họ chưa bao giờ nghĩ trên thế giới này lại có người tàn bạo và hung hãn như vậy.

Chống đẩy một nghìn cái, khiến bọn họ phải gào thét, sức chịu đựng của cơ bắp đã đạt đến cực hạn, nhưng đấy mới chỉ là mới bắt đầu thôi.

Sau đó Tần Cao Văn sẽ cho bọn họ chạy 50 cây số.

“Trước khi trời tối, nếu các người còn chưa quay về, vậy thì lần sát hạch này coi như chưa đạt, từ ngày mai trở đi ba giờ sáng sẽ dậy tập luyện!”.

Mọi người nghe thấy câu này cảm thấy như muốn phát điên.

Trong hơn hai tiếng chạy 50 cây số, độ khó vốn dĩ đã quá cao rồi, quan trọng hơn là trên người bọn họ còn đeo mấy chục cân đồ nữa.

Chuyện này căn bản không thể hoàn thành nổi.

“Bắt đầu!”.

Tần Cao Văn không quan tâm trong lòng bọn họ nghĩ gì, bóp luôn cò súng phát tín hiệu mệnh lệnh.

Cho dù trong lòng có không muốn như thế nào đi nữa, cũng không có ai dám công khai đứng ra làm trái với yêu cầu Tần Cao Văn đưa ra, bọn họ đều dốc hết sức chạy thục mạng.

Đến hơn tám giờ tối, tất cả mọi người mới lần lượt quay về.

Bọn họ ai nấy đều mặt mày xám xịt ngã xuống nền đất thở hổn hển, muốn đứng cũng không đứng lên được.

Tần Cao Văn nhìn bọn họ rồi thở dài, trong lòng đầy thất vọng.

Những người này thực sự quá yếu.

“Thế mà cũng không chịu được sao?”.

Giọng nói Tần Cao Văn đầy vẻ mỉa mai.

“Trước đây các người chẳng phải rất lợi hại sao? Ai nấy đều muốn dọa nạt tôi, sao bây giờ lại không chịu được nữa rồi, các người đúng là rác rưởi, là loại nhu nhược, đúng là vô dụng”.

Cho dù Tần Cao Văn nói rất quá đáng, cho dù 18 đời tổ tông đều bị nhắc tới, nhưng mọi người vẫn nằm gục dưới đất như xác chết vậy.

Bọn họ thực sự không đứng dậy nổi.

Trước đây, bọn họ luôn cho rằng cường độ huấn luyện mà bọn họ phải chịu đã đủ khiến người ta phải nghi ngờ cuộc sống rồi, sau khi gặp Tần Cao Văn, suy nghĩ của bọn họ đã hoàn toàn bị thay đổi.

Trên thế giới này lại có người như ác ma vậy, đúng là khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.

“Rất tiếc là các người không hề hoàn thành nhiệm vụ mà tôi giao, ba giờ sáng ngày mai ra tập luyện đúng giờ, tôi không hy vọng các người làm trái yêu cầu một lần nào nữa, nếu không mười mấy người hôm nay chính là tấm gương cho các người”.

Mọi người chỉ muốn khóc thét.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 538


Chương 538

Bây giờ đã là hơn tám giờ tối, bọn họ về tắm rửa nghỉ ngơi rồi lên giường ăn chút đồ cũng phải hơn mười giờ, cũng có nghĩa là dưới sự huấn luyện với cường độ cao như vậy, bọn họ chỉ có thể nghỉ ngơi năm tiếng đồng hồ.

Thế này có còn cho người ta sống nữa không?

“Tôi đã nói với mọi người trước rồi, nếu không làm theo yêu cầu của tôi, đến lúc đó xảy ra điều thì thì chắc các người đều rõ”.

Nói xong, Tần Cao Văn quay người rời đi.

Tên chột vốn bị thương rất nặng, thêm vào chạy bộ mấy tiếng nữa, bây giờ hắn chỉ còn thoi thóp, có vẻ như sắp chết vì bị mất quá nhiều máu.

“Anh Ngô”.

Tên chột đứng dậy khỏi mặt đất, nói với Ngô Tuấn Kiệt một cách khó khăn: “Có thể đồng ý với tôi một yêu cầu không?”.

“Cậu nói đi, chỉ cần tôi làm được, nhất định sẽ làm”.

Tuy trông Ngô Tuấn Kiệt rất nho nhã, nhưng sau khi hắn chạy mấy chục cây số xong, lại không hiện rõ vẻ mệt mỏi.

“Anh nhất định phải đi nói với môn chủ của chúng ta, cứ huấn luyện thế này chúng ta sẽ chết mất”.

Ngô Tuấn Kiệt nở nụ cười khổ.

Những việc khác hắn chủ động lộ diện nói với môn chủ, có lẽ sẽ có thể thay đổi ít nhiều, chỉ là chuyện này hắn thực sự không tiện nói lắm.

“Tôi…”.

Những người khác đều lần lượt quỳ xuống trước mặt Ngô Tuấn Kiệt, áp lực mà Tần Cao Văn mang đến hôm nay đủ để khiến tất cả mọi người phải sởn da gà, bọn họ không muốn sống trong khổ sở giày vò như thế này mãi được.

Nếu thực sự như vậy, e rằng tuổi thọ của bọn họ đều sẽ bị giảm đi mấy năm.

“Ngô tiên sinh, anh đồng ý với chúng tôi đi”.

“Những ngày tháng thế này chúng tôi thực sự không thể chịu nổi”.

“Đây mới chỉ ngày đầu tiên, rồi thời gian dài thì chúng tôi phải làm thế nào?”.



Ngô Tuấn Kiệt thở dài một cách bất lực.

Hắn chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của tất cả mọi người.

“Vậy để tôi cố gắng đi thử xem sao”.



“Kết quả huấn luyện thế nào?”.

Vương Diệu Hoa hỏi một tên đàn em.

Tên đàn em đó vội vàng đáp: “Cho dù mới là ngày đầu tiên, nhưng Tần Cao Văn đã khiến tất cả mọi người ngoan ngoãn nghe lời, chỉ là…”.

“Chỉ là gì?”. Vương Diệu Hoa hỏi tiếp.

Tên đàn em nhún vai trả lời Vương Diệu Hoa: “Chỉ là những người đó đều oán trách Tần Cao Văn, anh ta thực sự có hơi đáng sợ, cường độ huấn luyện đó tôi cảm thấy người bình thường chắc chắn không chịu nổi”.

“Anh ta huấn luyện như thế nào?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 539


Chương 539

Vương Diệu Hoa lập tức nổi lên hứng thú, cảm thấy có hơi tò mò, thế là lại hỏi.

Người đó kể toàn bộ những gì bản thân nhìn thấy hôm nay cho Vương Diệu Hoa, Vương Diệu Hoa nghe xong ngược lại còn hiện rõ vẻ hứng thú, đây chính là hiệu quả mà anh ta muốn nhìn thấy.

Chỉ khi cho bọn họ áp lực đủ lớn, mới có thể khiến tiềm năng của mọi người được phát huy một cách hoàn toàn, Tần Cao Văn đúng là một giáo quan đáp ứng được tâm ý của anh ta.

“Đây chính là những gì mà tôi muốn nhìn thấy”.

Vương Diệu Hoa trả lời không hề do dự.

“Nhưng mọi người đều bắt đầu oán thán rồi, nếu cứ tiếp tục huấn luyện thế này, bọn họ xảy ra vấn đề gì thì làm sao?”.

Vương Diệu Hoa nói luôn: “Nếu xảy ra vấn đề gì thật, thì cũng là do bọn họ vô dụng, tôi tuyệt đối không nuôi một đám nhu nhược chỉ biết ăn không biết làm gì cả”.

Tên đàn em âm thầm lùi xuống và không nói gì, hắn có thể cảm nhận được quyết tâm của Vương Diệu Hoa.

Anh ta muốn lợi dụng áp lực cao độ mà Tần Cao Văn đưa ra để tốc độ của dám đàn em của anh ta được tăng trưởng, nhanh chóng đón nhận đối quyết với Mãnh Hổ Môn.

Tục ngữ có câu, tức nước vỡ bờ.

Đến lúc đó nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e rằng…

Cộc cộc cộc!

“Ai đấy?”.

Nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, Vương Diệu Hoa tò mò hỏi.

Một lúc sau, cửa mở ra, Ngô Tuấn Kiệt từ bên ngoài bước vào.

“Kính chào môn chủ!”.

Ngô Tuấn Kiệt nói với Vương Diệu Hoa.

Vương Diệu Hoa trả lời: “Đến đây tìm tôi có chuyện gì thế?”.

“Môn chủ, cường độ huấn luyện của Tần Cao Văn thực sự có hơi đáng sợ, nếu cứ tiếp tục e rằng các anh em dưới trướng chúng ta sẽ không chịu nổi, anh xem có nên…”.

Hắn còn chưa nói hết đã bị ngắt lời luôn.

“Đừng có dài dòng với tôi, tôi gọi Tần Cao Văn đến đây chính là để huấn luyện các người”.

Bây giờ Vương Diệu Hoa đã không còn quan tâm nhiều đến vấn đề khác, chỉ muốn nhanh chóng nâng cao thực lực của tổ chức Long Đằng.

Trước đây tổ chức Long Đằng ở tỉnh Giang Bắc đứng vị trí đầu tiên, cho dù là ai sau khi biết đến uy danh lẫy lừng của bọn họ đều sẽ thể hiện hết sức cung kính.

Nhưng bây giờ địa vị của tổ chức Long Đằng đã tụt dốc không phanh.

Vương Diệu Hoa buộc phải nhanh chóng nâng cao thực lực tổng thể, cho dù phải trả cái giá nào cũng không tiếc.

Anh ta biết không bao lâu nữa, Mãnh Hổ Môn sẽ phát động tổng tấn công tổ chức Long Đằng bọn họ.

Nếu không nhanh chóng giải quyết các rắc rối trước mắt, đến lúc đó sẽ nguy to.

“Lời mà anh vừa rồi đúng là có lý, nhưng lẽ nào anh quên mất kế hoạch giao ước của chúng ta trước đây sao?”.

Ngô Tuấn Kiệt nói với Vương Diệu Hoa.

Lập tức, Vương Diệu Hoa rơi vào trầm tư.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 540


Chương 540

Vừa rồi những gì Ngô Tuấn Kiệt đã hoàn toàn kéo anh ta trở về thực tại.

Anh ta suýt nữa quên trong tay Tần Cao Văn có một quân át chủ bài, đó chính là Hoa Sen Tử Vong, chỉ cần có được quyển sách này, đến lúc đó đối đầu với người của Mãnh Hổ Môn, bọn họ cũng thừa sức.

Tính quan trọng của cuốn sách này bây giờ hoàn toàn vượt trên tất cả mọi thứ.

Ngô Tuấn Kiệt tiếp tục nói: “Bây giờ chắc chắn anh còn rõ hơn tôi, không có Hoa Sen Tử Vong, trong cuộc chống lại Mãnh Hổ Môn, chúng ta sẽ luôn ở vị trí bị động”.

“Tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh, muốn nhanh chóng đưa tổ chức Long Đằng chúng ta trở nên mạnh mẽ, nhưng đây là một quá trình tích lũy, chứ không phải dựa vào mấy buổi huấn luyện đặc biệt mà có thể đạt được mục đích”.

Vương Diệu Hoa không nói gì nữa.

Những gì Ngô Tuấn Kiệt vừa nói đều là sự thật, đạo lý này anh ta đều hiểu.

Nhưng mà…

Bây giờ khó khăn lắm cuối cùng mới có chút hiệu quả, lẽ nào lại bảo Tần Cao Văn dừng lại sao.

Anh ta thực sự có chút không cam tâm.

Thấy đối phương có hơi dao động, Ngô Tuấn Kiệt nói tiếp: “Tôi có thể thông cảm được suy nghĩ của anh, nhưng tôi hy vọng anh có thể hiểu một điều, bây giờ Tần Cao Văn không phải là đồng minh của chúng ta, giữa chúng ta còn có mâu thuẫn rất lớn”.

Vương Diệu Hoa không nói gì, bởi Ngô Tuấn Kiệt nói quá thể hợp lý, bề ngoài bọn họ và Tần Cao Văn có vẻ như rất hòa hợp, bình an vô sự, nhưng bên trong thì lại hoàn toàn khác.

Tất cả mọi thứ đều có liên hệ mật thiết với bản thân Vương Diệu Hoa.

Lần trước, khi Tần Cao Văn đến nhậm chức, là Vương Diệu Hoa dặn dò đàn em thử thách anh, muốn thử xem anh có bản lĩnh mạnh đến đâu.

Cũng bắt đầu từ khi đó, mâu thuẫn giữa hai bọn họ đã nảy mầm.

Ngô Tuấn Kiệt tiếp tục nói: “Sự việc nếu đã phát triển đến mức độ này, hay là chúng ta đã làm thì làm cho trót”.

Vương Diệu Hoa bất lực nói: “Lẽ nào phải làm như vậy thật sao?”.

“Ngoài cách này ra thì chẳng còn cách nào khác cả”.

Haiz!

Vương Diệu Hoa thở dài, giọng nói đầy vẻ bất lực.

Khoảnh khắc này anh ta đột nhiên phát hiện, bản thân làm môn chủ nhưng quá thể vô dụng, không có đủ quyền quyết sách trong nhiều chuyện.

Hơn nữa lại không có tầm nhìn xa như Ngô Tuấn Kiệt.

“Nếu anh ta không đồng ý thì sao?”.

Ngô Tuấn Kiệt tiếp tục nói: “Nếu hắn không đồng ý, chúng ta nhanh chóng triển khai kế hoạch tiếp theo”.

“Ý anh là…”.

Ngô Tuấn Kiệt gật đầu trả lời: “Nếu hắn ngoan ngoãn phối hợp với chúng ta, vậy thì mọi việc đều ổn thỏa, nếu không phối hợp, thì liên hệ với người của Mãnh Hổ Môn luôn”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 541


Chương 541

“Có thật là cần như vậy không?”, rõ ràng Vương Diệu Hoa vẫn cảm thấy không muốn lắm.

“Đương nhiên quyền quyết định vẫn nằm trong tay môn chủ, tôi chỉ là góp ý mà thôi, cụ thể làm như thế nào vẫn phải ở anh, nhưng tôi cảm thấy nên trừ khử Tần Cao Văn sớm chút, nếu không sẽ có uy h**p rất lớn đối với tổ chức Long Đằng chúng ta”.

Nhắm mắt lại, Vương Diệu Hoa cảm thấy phân vân khó xử, rõ ràng rằng anh ta đang phải đưa ra một quyết định vô cùng đau khổ.

Mấy phút sau Vương Diệu Hoa nói: “Được, tất cả đều làm theo ý anh”.

Ngô Tuấn Kiệt thở phào.

“Cảm ơn sự tin tưởng của môn chủ, anh cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong mỏi của anh”.

“Đi ra ngoài đi”.

Vương Diệu Hoa xua tay, nói với giọng như không còn sức lực.

“Vậy tôi ra ngoài trước đây”.

Chờ đến khi Ngô Tuấn Kiệt rời khỏi phòng, Vương Diệu Hoa thu dọn đồ một lúc rồi đứng lên khỏi ghế, đã đến lúc anh ta phải đi nói chuyện vói Tần Cao Văn rồi.

Hy vọng cuộc nói chuyện lần này có thể đạt được hiệu quả mà anh ta muốn.

Cộc cộc cộc!

Anh ta gõ cửa phòng Tần Cao Văn.

“Anh đến làm gì thế?”.

Thấy Vương Diệu Hoa đứng ở cửa, Tần Cao Văn hơi nhíu mày, cảm thấy hơi ngạc nhiên.

“Tần tiên sinh, hôm nay tôi đến tìm anh là có việc muốn bàn với anh”.

“Có việc gì vậy?”, Tần Cao Văn hỏi luôn.

Vương Diệu Hoa cười gượng trả lời: “Tôi thừa nhận Tần tiên sinh quả thực có phương pháp rất lợi hại, áp dụng phương thức huấn luyện cho đám đàn em của tôi cũng có chút thành quả, nhưng cường độ huấn luyện của anh có phải hơi nặng và không phù hợp với trạng thái hiện nay của bọn họ lắm không?”.

“Vậy ý anh là gì?”.

Trong giọng nói của anh đã có thể nghe được ra vẻ không vui.

Nếu Vương Diệu Hoa anh đã chủ động mời tôi đến đảm nhiệm giáo quan của đám đàn em của anh, thì nên giao toàn quyền quyết định cho tôi, chứ không phải ở bên cạnh chỉ bảo.

Có lẽ lãnh đạo người khác, Vương Diệu Hoa anh ta có thể hơn người bình thường.

Nhưng đây là đảm nhiệm chức vụ giáo quan, Tần Cao Văn anh tuyệt đối là một người xuất sắc.

Vương Diệu Hoa nói: “Tôi chỉ là không muốn các anh em dưới trướng phải chịu sự đối xử quá thể tàn nhẫn, hy vọng anh có thể thông cảm cho”.

Tần Cao Văn cười khẩy một tiếng, như thể nghe thấy một câu chuyện nực cười.

“Anh nói vậy là có ý gì?”.

Vương Diệu Hoa trả lời: “Chính là ý mà anh đang nghĩ đó”.

“Nếu tôi không làm theo yêu cầu của anh, có phải anh sẽ đuổi tôi ra khỏi tổ chức Long Đằng?”.

Mặt Vương Diệu Hoa khẽ biến sắc.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 542


Chương 542

Rõ ràng câu nói mà Tần Cao Văn vừa nói đã ngoài dự đoán của anh ta, anh ta chưa từng nghĩ đối phương lại từ chối thẳng thừng yêu cầu của anh ta như vậy.

Sau đó Vương Diệu Hoa nói: “Tần tiên sinh, anh hà tất phải như vậy, hiện tại tôi là người nắm quyền quyết định chính thức của tổ chức Long Đằng, anh nghe theo sắp xếp của tôi thì có gì không tốt chứ?”.

Tần Cao Văn cảm thấy rất nực cười.

Anh lạnh lùng nói với Vương Diệu Hoa: “Muốn tôi làm theo yêu cầu của anh, xin lỗi nhé, tôi không làm được”.

“Anh vẫn muốn làm theo ý của anh sao?”.

Tần Cao Văn trả lời: “Vương Diệu Hoa, đầu óc anh có phải có vấn đề rồi không? Tôi huấn luyện tàn khốc cho đám đàn em của anh như vậy, đến lúc đó người nhận được quả ngọt chính là anh, nếu bây giờ anh quản họ không chặt, tôi dám đảm bảo sẽ có một ngày tổ chức Long Đằng anh sẽ tự chuốc lấy diệt vong thôi”.

Bây giờ Tần Cao Văn cũng hiểu ra vì sao những năm qua thực lực của tổ chức Long Đằng lại ngày càng suy yếu đến vậy, còn trên giang hồ Mãnh Hổ Môn thì phất lên mạnh mẽ.

Có một người lãnh đạo như vậy đúng là bi ai của bọn họ.

“Tần tiên sinh, vậy mời anh đi cho!”.

Cơ thể Tần Cao Văn hơi run run.

Anh nhìn Vương Diệu Hoa một lúc mới cười phá lên.

Trong giọng nói mang vẻ mỉa mai.

Anh chưa bao giờ gặp người ngu xuẩn như Vương Diệu Hoa.

“Anh chắc chắn muốn đuổi tôi đi?”.

Anh ta trả lời Tần Cao Văn: “Một nhân tài như Tần tiên sinh, chỗ chúng tôi là miếu nhỏ, căn bản không thể giữ được, anh đi nơi khác phát huy tài năng thì hơn”.

“Vậy mảnh nhỏ màu đen mà anh tặng cho tôi?”.

Vương Diệu Hoa nói với Tần Cao Văn: “Mảnh nhỏ màu đen đó coi như tôi tặng không cho anh, Tần tiên sinh cứ yên tâm, tôi sẽ không đòi lại đâu”.

Anh ta cho rằng chẳng bao lâu nữa Tần Cao Văn cũng sẽ chết, mảnh nhỏ màu đen đó sớm muộn cũng sẽ về lại trong tay anh ta, không cần thiết phải vội vàng lấy lúc này.

Haiz!

Tần Cao Văn lại thở dài.

“Tổ chức Long Đằng cách ngày bị diệt vong không còn bao lâu nữa”.

Ánh mắt Vương Diệu Hoa trở nên lạnh lùng, khắp người toát ra sát khí mãnh liệt.

Nhiệt độ xung quanh cũng hạ thấp đi nhiều.

“Đây là ý gì thế? Đang trù ẻo tổ chức Long Đằng chúng tôi sao?”.

Tần Cao Văn lắc đầu nói: “Đừng hiểu nhầm, tôi không có ý đó, bây giờ tổ chức Long Đằng căn bản không cần bất kỳ ai trù ẻo, cùng lắm là trong nửa năm, nó nhất định sẽ bị Mãnh Hổ Môn tiêu diệt”.

Bây giờ Tần Cao Văn thậm chí còn hơi hối hận vì sao lúc đầu lại đồng ý yêu cầu của Vương Diệu Hoa, đúng là nỗi sỉ nhục lớn của anh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 543


Chương 543

“Có giỏi thì nói lại lần nữa xem!”.

Những gì Tần Cao Văn nói đã hoàn toàn khiến Vương Diệu Hoa tức giận, anh ta nắm chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ.

“Tôi nói tổ chức Long Đằng cách ngày bị diệt vong không còn bao lâu nữa”.

Vương Diệu Hoa chửi luôn: “Tôi thấy anh đang muốn chết thì đúng hơn!”.

Anh ta nắm chặt nắm đấm, đánh thẳng về phía ngực Tần Cao Văn.

Cú tấn công yếu ớt không có sức lực này khiến Tần Cao Văn càng thêm toát mồ hôi, Mãnh Hổ Môn cử đại một cao thủ đỉnh cao ra cũng mạnh hơn anh ta.

Anh thực sự cảm thấy rất tò mò, tổ chức Long Đằng mà trước đây tỉnh Giang Bắc coi như bá chủ này vì sao lại có địa vị thấp như ngày hôm nay.

Lẽ nào tất cả bi kịch đều chỉ vì Vương Diệu Hoa thật sao?

Bụp!

Nắm đấm của hai người đâm sầm trong không trung, phát ra âm thanh rõ rệt.

Vút!

Sau đó cơ thể Vương Diệu Hoa bay ra đập vào tường.

Anh ta khó khăn lắm mới bò dậy được, tay đưa lên lau máu tươi ở khóe miệng và nhìn Tần Cao Văn, trong ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

Thực lực của người này còn mạnh hơn những gì anh ta tưởng tượng.

Sau khi Tần Cao Văn chắp hai tay ra phía sau, từng bước đi đến trước mặt Vương Diệu Hoa.

“Tổ chức Long Đằng sắp kết thúc rồi”.

Lách cách!

Anh vẫn ném mảnh nhỏ màu đen trong tay xuống đất.

“Tôi không bao giờ muốn nhận đồ của người chết, vì tôi cảm thấy không may mắn”.

Từng câu từng chữ như vết dao đâm và ngực Vương Diệu Hoa, khiến anh ta vừa tức giận, cũng lại vừa bất lực.

Bây giờ anh ta chỉ muốn g**t ch*t Tần Cao Văn cho xong.

Chỉ tiếc là lực bất tòng tâm.

Nhìn bóng lưng Tần Cao Văn dần biến mất dưới ánh trăng, Vương Diệu Hoa lạnh lùng nói: “Tần Cao Văn anh cứ đợi đấy, sẽ có một ngày tôi sẽ khiến anh phải trả giá cho việc mà anh làm hôm nay”.



“Môn chủ sao vậy?”.

Thấy bộ dạng thê thảm của Vương Diệu Hoa, Ngô Tuấn Kiệt vội vàng chạy đến quan tâm.

“Tôi không sao cả!”.

Ngô Tuấn Kiệt lại nói: “Sao rồi? Tên khốn Tần Cao Văn kia có đồng ý yêu cầu của anh không?”.

“Bây giờ anh ta đã bị tôi đuổi đi rồi”.

Vương Diệu Hoa chắc chắn sẽ không kể chuyện vừa rồi cho Ngô Tuấn Kiệt, nếu để đối phương biết là Tần Cao Văn đã đánh anh ta ra nông nỗi này, vậy thì anh ta sẽ quá thể mất mặt.

“Thật sao?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 544


Chương 544

Ngô Tuấn Kiệt nói với Vương Diệu Hoa: “Trước đây tôi đã nhận ra, cái tên khốn đó tuyệt đối không phải là đối thủ của anh”.

Dù sao nịnh hót cũng đâu có phạm pháp, cho dù Ngô Tuấn Kiệt biết được chân tướng, hắn cũng sẽ tâng bốc lên tận mây xanh.

Dù sao ai cũng thích sĩ diện mà.

Vương Diệu Hoa trả lời: “Bây giờ anh có thể đi tìm người của Mãnh Hổ Môn rồi”.

“Rõ!”.



Mãnh Hổ Môn.

Sau khi xảy ra chuyện lần trước, môn chủ Mãnh Hổ Môn suốt ngày bảo đàn em đi điều tra tung tích của Hoa Sen Tử Vong.

Cho đến hôm nay vẫn chưa có chút thông tin nào.

Trong lòng môn chủ Mãnh Hổ Môn vô cùng tức giận.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn không thể ngờ bản thân lại nuôi một đám vô dụng.

Cần bọn họ có tác dụng gì chứ?

“Vô dụng! Đều là một lũ vô dụng!”.

Bụp!

Sau đó môn chủ Mãnh Hổ Môn cầm đồ đạc trên bàn lên rồi ném mạnh xuống đất, phát ra những tiễng vỡ vụn.

Tất cả mọi người đều im lặng cúi đầu, căn bản không dám nói gì.

“Tôi cho các người thời gian ba ngày cuối cùng, nếu còn không làm rõ sự việc thì không cần phải quay lại đâu”.

Đám đàn em ai nấy đều run lẩy bẩy, âm thầm cúi đầu không nói lời nào.

“Còn không mau cút đi cho tôi!”.

Bọn họ đều thể hiện vô cùng nghe lời, môn chủ Mãnh Hổ Môn bảo bọn họ ra ngoài, thì không có ai dám đứng lại, ai nấy đều cun cút chạy ra.

“Môn chủ, bên ngoài có người tìm môn chủ ạ!”.

Bây giờ tâm trạng của môn chủ Mãnh Hổ Môn rất không tốt, thế là mắng luôn đàn em: “Bảo hắn cút đi, ông đây không có tâm trạng gặp ai hết”.

“Người này nói anh ta biết tung tích của Hoa Sen Tử Vong”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn lập tức đứng dậy.

“Người đó nói vậy thật sao?”.

Đi mòn giày sắt cũng không thấy, đến khi tìm được chẳng mất công, câu này quả thật không sai.

“Đúng thế, anh ta đang đứng chờ ở bên ngoài”.

Gánh nặng trong lòng như được vơi đi một nả, nếu để người khác tìm được bí mật ẩn giấu bên trong Hoa Sen Tử Vong, vậy thì nguy to.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 545


Chương 545

Nhiều năm nay Mãnh Hổ Môn bọn họ từ một môn phái nhỏ không ai biết đến đã phát triển nhanh chóng trở thành bá chủ một phương của tỉnh Giang Bắc, là do có liên quan mật thiết với Hoa Sen Tử Vong.

Đến sảnh phía ngoài, môn chủ Mãnh Hổ Môn phát hiện ở sofa có một người đàn ông trẻ khuôn mặt tuấn tú, trong tay cầm một chiếc quạt”.

“Cậu là…”.

Người thiếu niên áo trắng đứng dậy khỏi ghế, chắp tay quyền với môn chủ Mãnh Hổ Môn nói: “Tôi là Ngô Tuấn Kiệt”.

“Ngô Tuấn Kiệt?”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn luôn cảm thấy cái tên có gì đó rất quen, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã gặp ở đsâu.

“Tôi là quân sư của tổ chức Long Đằng”.

Là người của tổ chức Long Đằng.

Sau đó sắc mặt môn chủ Mãnh Hổ Môn hơi lạnh lùng nói: “Không biết người của tổ chức Long Đằng đến tìm tôi có việc gì, không phải là muốn cầu xin chúng tôi giơ cao đánh khẽ đấy chứ?”.

Giữa hai tổ chức bọn họ luôn tồn tại mâu thuẫn rất lớn, đây là việc đã từ lâu rồi.

Hắn không hề do dự mà nói luôn: “Không giấu gì anh, tôi đúng là có ý này, nhưng… đây chỉ là một trong những nguyên nhân tôi đến tìm anh hôm nay”.

“Nghe cậu nói thì hôm nay đến đây còn có việc khác?”.

Hắn trả lời: “Đúng vậy, hôm nay mục đích chủ yếu tôi đến đây là muốn có một giao dịch với môn chủ của Mãnh Hổ Môn”.

“Giao dịch?”.

Hắn hơi nhíu mày nói: “Cậu nói xem rốt cuộc muốn giao dịch như thế nào?”.

“Tôi nói cho anh biết, tung tích của Hoa Sen Tử Vong, anh tạm thời tha cho tổ chức Long Đằng chúng tôi, được không?”.

“Dựa vào đâu mà tôi phải tin cậu?”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn cười khẩy.

Hắn lấy một tấm ảnh Tần Cao Văn ra đặt trước mặt môn chủ Mãnh Hổ Môn.

Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh đó, mắt môn chủ Mãnh Hổ Môn liền sáng lên.

Vì hắn nhớ như in người trong bức ảnh, giống y hệt với bức chân dung mà Bạch Thiên Không vẽ.

“Chính là người này lấy trộm Hoa Sen Tử Vong của tổ chức Mãnh Hổ Môn các người, tên của người này là Tần Cao Văn, là bá chủ của tỉnh Thiên Hải”.

Nghe thấy cách gọi đó, môn chủ Mãnh Hổ Môn cảm thấy hơi nực cười, một tỉnh Thiên Hải cỏn con lại có một nhân vật khủng như vậy.

Hắn lạnh lùng nói: “Một tên ở tỉnh Thiên Hải cũng dám chạy đến tỉnh Giang Bắc chúng ta tác oai tác quái, gan của hắn không hề nhỏ”.

“Đây chính là địa chỉ của hắn, các anh cứ đi tìm theo địa chỉ này nhất định sẽ tìm được, nhưng đến lúc đó có lấy được Hoa Sen Tử Vong thì phải trông vào vận may của anh rồi”.

Ngô Tuấn Kiệt lấy một tờ giấy ra, trên đó có viết địa chỉ nhà của Tần Cao Văn.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn đón lấy, nhìn xong nói: “Đừng có để tôi biết là cậu đang lừa tôi, nếu không tôi dám đảm bảo tổ chức Long Đằng tuyệt đối sẽ bị chúng tôi tiêu diệt chỉ trong ba ngày”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 546


Chương 546

“Điều này thì anh yên tâm, gan chúng tôi có lớn đến đâu cũng không dám lừa gạt môn chủ Mãnh Hổ Môn”.

Môn chủ Mãnh Hổ Môn nói: “Tốt nhất là như vậy”.



Những chuyện xảy ra hôm nay đứng từ một góc độ nào đó, thì lại đúng với tâm nguyện của Tần Cao Văn.

Vừa rồi khi nhìn thấy đám đàn em của anh, Tần Cao Văn thể hiện rõ vẻ thất vọng.

Bảo anh huấn luyện một đám người như vậy thực sự là tốn thời gian của anh, nhưng đã có giao dịch với người khác thì không tiện thất hứa.

Ai ngờ sau đó Vương Diệu Hoa lại chủ động đưa ra yêu cầu, khiến anh không còn gì vui hơn, thế là dừng lại tất cả luôn và rời khỏi tổ chức Long Đằng.

Đương nhiên anh làm dứt khoát như vậy, là vẫn còn một lý do quan trọng khác.

Đó chính là Tần Cao Văn… bây giờ có hơi nhớ Vương Thuyền Quyên rồi.

Vương Thuyền Quyên là người phụ nữ đầu tiên cũng là duy nhất trong đời Tần Cao Văn.

Trước đó anh chưa từng yêu ai, khoảng thời gian giữa hai người cho dù làm việc gì cũng chưa từng tách rời nhau lâu ngày, kiểu như vậy đúng là lần đầu tiên xuất hiện.

Cả tuần nay, tối nào Tần Cao Văn cũng mơ thấy Vương Thuyền Quyên.

Anh muốn nhanh chóng gặp cô.

Sắp về tới nơi, Tần Cao Văn quyết định vào trong cửa hàng cao cấp mua cho cô một món quà.

Vừa bước vào đến tòa nhà trung tâm thương mại, bảo vệ ở cửa liền chặn Tần Cao Văn lại.

“Anh làm gì ở đây?”.

Tên bảo vệ chống hai tay lên hông, nói với Tần Cao Văn bằng giọng bất cần: “Nếu anh muốn ứng tuyển thì đi chỗ khác, ở đây đủ nhân viên rồi”.

Khóe miệng Tần Cao Văn mấp máy.

“Tôi đến để mua đồ!”.

Tên bảo vệ cười khẩy nói: “Loại anh mà cũng đòi mua đồ?”.

Anh ta nhìn Tần Cao Văn từ đầu xuống chân, khuôn mặt mang thần sắc như đang hồi tưởng, rõ ràng anh ta không hề tin đối phương có đủ thực lực kinh tế, đồ ở đây thứ rẻ nhất cũng đã vài chục nghìn tệ rồi.

Trên người Tần Cao Văn mặc toàn bộ đều là hàng vỉa hè, cả quần và áo cộng lại cùng lắm là 200 tệ.

Kiểu người này thì tên bảo vệ gặp quá nhiều rồi, bọn họ căn bản không đủ năng lực mua sắm, nhưng thích đến đây để lượn lờ nhòm ngó.

Tốn cả thời gian và công sức của bọn họ.

“Tiểu Vương!”.

Lúc này có một người thanh niên mặc vest đi tới nói với bảo vệ: “Ăn nói kiểu gì thế? Trước đây chẳng phải tôi đã nói với anh rồi sao? Cho dù là loại khách hàng nào cũng phải đối xử thật tốt”.

“Giám đốc Trần, tôi xin lỗi”.

Tần Cao Văn nói: “Loại người như anh chắc cả đời này cũng chỉ có thể làm bảo vệ thôi”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 547


Chương 547

Nói xong, anh quay người đi lên tầng.

Tần Cao Văn nhớ rất rõ trước đây Vương Thuyền Quyên nói với anh không chỉ một lần, cô rất thích một chiếc dây chuyền ở cửa hàng này, có tên là Trái Tim Đại Dương.

Nhưng giá của sợi dây chuyền có tên Trái Tim Đại Dương lại khá đắt, giá bán lên tới hơn 80 triệu tệ.

Có rất nhiều người vừa nghe thấy giá là nhụt chí.

Sau khi Tần Cao Văn bước vào, không có ai đến tiếp anh cả, rõ ràng mọi người đều cảm thấy người như anh chắc chắn sẽ không mua nổi.

Toàn bộ nhân viên ở đây đều là những nhân viên lão luyện làm lâu năm, người nào có tiền người nào không, bọn họ nhìn cái là ra.

Vốn dĩ Tần Cao Văn muốn tự đi tìm, nhưng tìm mãi vẫn không biết Trái Tim Đại Dương ở chỗ nào.

Anh đi đến trước mặt một cô nhân viên nói: “Chào cô, xin hỏi Trái Tim Đại Dương ở đâu vậy?”.

Cô nhân viên nhìn Tần Cao Văn, hơi nhíu mày nói: “Anh hỏi làm gì?”.

“Tôi muốn mua nó”.

Cô nhân viên không nhịn được cười, như thể nghe được câu chuyện cười rất lạ.

Anh đi mua Trái Tim Đại Dương, đùa hay sao?

“Anh ạ, tôi khuyên anh một câu, anh đừng có cố làm gì, ở đây không phải chỗ để người như anh đến mua sắm, anh mau đi đi thì hơn”.

Trong đầu Tần Cao Văn xuất hiện toàn những câu chửi thề.

Anh nói với nhân viên: “Tôi muốn mua Trái Tim Đại Dương để tặng cho vợ tôi”.

“Tôi bảo này, bây giờ tôi không có thời gian dài dòng với anh, anh có biết Trái Tim Đại Dương có giá bao nhiêu không? Hơn 80 triệu tệ anh có mua nổi không?”.

Tần Cao Văn thật thà trả lời: “Hơn 80 triệu cũng không nhiều, có gì mà không mua nổi?”.

Nhiều người sau khi nghe thấy Tần Cao Văn nói xong đều cười phá lên.

Bọn họ nghĩ có lẽ anh không hiểu được 80 triệu tệ là con số như thế nào, cho nên mới mở miệng nói khoác, loại người như anh sao có thể có nhiều tiền như vậy chứ.

“Tôi nói cho anh biết, hôm nay tâm trạng tôi vốn không tốt, đừng có lắm lời, mau cút đi, nếu không lát nữa tôi đi gọi bảo vệ đuổi anh ra đấy”.

“Tiểu Vũ!”.

Bên tai Tần Cao Văn vang lên giọng nói quen thuộc

Sau đó Tần Cao Văn nhìn thấy giám đốc Trần vừa gặp lúc nãy đi tới, anh ta nhăn mặt nói với Tiểu Vũ: “Tôi đã nói với các cô rồi, tất cả khách hàng đều phải đối xử như nhau, sao các cô lại có thể như vậy?”.

“Giám đốc, chẳng phải anh ta đến làm loạn sao? Anh ta lại nói muốn mua Trái Tim Đại Dương, anh xem loại nhà quê như anh ta có mua nổi không?”.

Cô nhân viên tên Tiểu Vũ kia ăn nói với Tần Cao Văn rất khó nghe.

Giám đốc nói với Tần Cao Văn: “Chào tiên sinh, xin hỏi anh mua dây chuyền để tặng cho vợ của anh à?”.

“Đúng vậy?”.

Giám đốc do dự một lúc nói: “Có thể sợi dây chuyền Trái Tim Đại Dương này có chút chênh lệch với tính toán của anh, để tôi giới thiệu cho anh mẫu phù hợp hơn được không?”.

Thực ra nội dung biểu đạt của hai người không khác là bao, nhưng giám đốc nói rõ ràng khiến người khác cảm thấy dễ chịu hơn.

Tần Cao Văn lập tức có thiện cảm với người thanh niên này.

“Không cần đâu, tôi chỉ muốn Trái Tim Đại Dương, anh yên tâm, tôi có đủ tiền để mua”.

Giám đốc do dự một lúc lại nói: “Anh ạ, anh nói thật không vậy? Chúng tôi có một quy tắc, phải trả một số tiền nhất định thì mới có tư cách nhìn thấy Trái Tim Đại Dương”.

Vì Trái Tim Đại Dương thực sự quá thể quý hiếm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 548


Chương 548

“Cần bao nhiêu tiền?”

Tần Cao Văn hỏi thẳng.

Giám đốc đáp: “Thông thường, muốn nhìn thấy Trái Tim Đại Dương thì cần năm trăm nghìn tệ. Nếu đủ thành ý thì hai trăm nghìn tệ là đủ”.

Quy định này không phải do giám đốc đề ra mà là thực tế.

Dù là đại gia hay là người buôn bán bình thường cũng vậy, chỉ cần muốn nhìn thấy Trái Tim Đại Dương thì đều phải bỏ tiền ra.

Một chiếc vòng trân quý như vậy đâu có thể tùy ý cho người ta xem được?

“Anh ta sao?”

Nhân viên phục vụ ở bên cạnh chế nhạo: “Tôi không tin anh ta có thể bỏ ra được hai trăm nghìn tệ!”

Tần Cao Văn hỏi: “Số tiền này có phải sẽ tính vào số tiền lát nữa tôi sẽ mua không?”

“Đúng vậy thưa anh, giờ anh bỏ ra bao nhiêu thì lát nữa nếu như anh mua thì sẽ bớt đi cho anh bấy nhiêu”.

Hóa ra là như vậy. Tần Cao Văn lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho người kia: “Vậy thì quẹt mười triệu tệ trước đi”.

Mười…triệu tệ sao?

Giám đốc nhìn tấm thẻ trong tay Tần Cao Văn mà do dự một hồi mới dám nhận.

“Thưa anh, anh nghiêm túc chứ?”

Tần Cao Văn trả lời: “Tôi không hề có ý đùa giỡn, chỉ muốn có thể mang Trái Tim Đại Dương về sớm một chút để vợ tôi được vui thôi”.

“Vâng anh!”

Biểu cảm của giám đốc có phần khó khăn. Người này không tin trong tấm thẻ ngân hàng của Tần Cao Văn có nhiều tiền như vậy nhưng vẫn đưa cho người nhân viên để quẹt.

Tiểu Vũ cười lạnh lùng: “Nếu tôi là giám đốc thì giờ tôi đã đuổi anh ta ra ngoài rồi. Rõ ràng là anh ta đang lãng phí thời gian của chúng ta. Sao mà anh ta có thể bỏ ra được số tiền lớn như vậy chứ?

Sau đó Tiểu Vũ quay người đi tới trước máy quẹt thẻ và đặt thẻ vào.

Giờ này cô ta có thể mơ hồ tưởng tượng ra được cảnh tượng chiếc máy hiện lên thông tin số tiền không đủ.

“Mau tới nhập mật khẩu đi”.

Người nhân viên nói với Tần Cao Văn bằng vẻ mất kiên nhẫn.

Tần Cao Văn bước tới ấn mật khẩu, sau đó tín hiệu thanh toán thành công vang lên.

Giám đốc và Tiểu Vũ đều há mồm trợn mắt.

Không thể nào? Vừa rồi có khi nào tai bọn họ nghe nhầm không?

Trong tấm thẻ đó có mười triệu tệ thật sao?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tần Cao Văn nhận lại tấm thẻ, điềm đạm nói: “Nếu lát nữa tôi mua Trái Tim Đại Dương thì có phải chỉ cần trả thêm bảy mươi triệu tệ nữa?”

Giám đốc không nói gì, vẫn đứng ngây tại chỗ. Sự lịch sự khi nãy giám đốc dành cho Tần Cao Văn không phải là vì người này tin anh là một đại gia.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 549


Chương 549

Mà đó đơn giản chỉ là chuyên môn nghiệp vụ nói cho người giám đốc này biết rằng dù là khách hàng nào thì cũng đều phải đối xử công bằng để họ có thể cảm nhận được sự chuyên nghiệp và thân thiện của người phục vụ.

Thật không ngờ tấm thẻ của Tần Cao Văn lại có nhiều tiền như vậy

“Tôi đang nói đó, có nghe thấy không?”

Thấy người giám đốc không có bất kỳ phản ứng gì, Tần Cao Văn cảm thấy không vui.

Người này vội vàng đáp lại: “Ngại quá, vừa rồi tôi…”

“Không sao”.

Tần Cao Văn tiếp tục thúc giục: “Giờ có thể dẫn tôi đi xem Trái Tim Đại Dương được rồi chứ?”

“Đương nhiên không thành vấn đề, xin mời theo tôi”.

Trái Tim Đại Dương không nằm trong khu vực bán hàng này mà là ở một khu vực bảo mật khác. Dù sao thì giá của nó cũng quá cao, cả thế giới cũng mới chỉ có hai tác phẩm như vậy.

Giám đốc dẫn Tần Cao Văn tới một tầng hầm. Các phòng ở đây đều được tạo thành từ thép, hơn nữa bên ngoài căn phòng Trái Tim Đại Dương còn có một nhóm vệ sĩ cầm vũ khí trong tay.

Cùng giám đốc bước vào trong, cuối cùng thì Tần Cao Văn cũng đã được thấy sợi dây mà anh nghe danh đã lâu.

Dù bên trong mở đèn thì ánh sáng phát ra từ tác phẩm này vẫn vô cùng rực rỡ. Tần Cao Văn từng thấy không ít bảo vật quý giá, thế nhưng món đồ như thế này không cần nói cũng biết chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Chẳng trách Vương Thuyền Quyên lại thích nó đến vậy.

Giám đốc đứng bên cạnh hỏi với ý thăm dò: “Anh Tần, xin hỏi anh cảm thấy chiếc vòng này thế nào, có đáp ứng yêu cầu của anh không?”

Tần Cao Văn vuốt cằm và gật đầu.

“Cũng không tệ”.

Người giám đốc lại nói: “Anh Tần, tôi muốn hỏi vậy anh có định mua hay không ạ?”

Tần Cao Văn cảm thấy câu hỏi này đúng là nhảm nhí. Nếu như anh không mua thì trước đó đưa thẻ ngân hàng ra làm gì.

“Quẹt thẻ đi!”

Người giám đốc vẫn không dám tin, vì trước đó có không ít đại gia đều nói muốn mua Trái Tim Đại Dương nhưng tới bước quẹt thẻ thì đều thoai lui.

Lẽ nào trong thẻ của Tần Cao Văn thật sự có nhiều tiền như vậy?

Giám đốc hít một hơi thật sâu, cầm máy quẹt thẻ đi tới rồi để Tần Cao Văn nhập mật khẩu. Một lúc sau, tín hiệu thanh toán thành công lại vang lên bên tai.

Giám đốc cảm giác như có sét đánh ầm ầm bên tai vậy. Cơ thể người này khẽ run lên, cuối cùng đã được trải nghiệm cái gọi là chân nhân bất lộ tướng.

Tần Cao Văn – một người mặc đồ bán ngoài chợ lại là một đại gia ngầm, tiện tay là có thể bỏ ra được cả bảy, tám chục triệu tệ.

Thật khiến người khác ngưỡng mộ.

“Sợi dây này có phải là thuộc về tôi rồi không?”

Giám đốc vội vàng nói: “Đương nhiên rồi. Anh đợi một chút tôi đi gói lại cho anh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 550


Chương 550

Ngay sau đó, giám đốc đặt sợi dây vào trong một chiếc hộp và cung kính đưa cho Tần Cao Văn.

“Của anh đây!”

Cầm chiếc hộp trong tay, Tần Cao Văn nở nụ cười xán lạn. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh sau khi Vương Thuyền Quyên nhìn thấy chiếc vòng thì sẽ vui mừng thế nào”.

“Làm phiền rồi”.

Giám đốc vội vàng nói: “Được phục vụ anh là vinh hạnh của tôi”.

Đợi đến khi Tần Cao Văn cầm sợi dây Trái Tim Đại Dương bước ra khỏi tầng hầm thì tất cả đám nhân viên đều nhìn anh.

Tâm trạng của họ vô cùng phức tạp, kinh ngạc có, không dám tin có, sợ hãi cũng có.

Không ai ngờ rằng Tần Cao Văn đã thực sự mua Trái Tim Đại Dương về tay mình.

Điều này thật khiến người khác chấn động.

Tiểu Vũ nhìn thấy vậy thì da mặt nóng ran giống như bị ai đó tát bôm bốp vào mặt.

Nhớ lại thái độ trước đó của mình đối với Tần Cao Văn, cô ta cảm thấy hối hận vô cùng.

Sớm biết đối phương là đại gia, có thể tiện tay lấy ra bảy, tám chục triệu tệ một lúc thì cô ta chắc chắn sẽ tiếp đón một cách lịch sự rồi.

Nếu cô ta mà bán được sợi dây đó thì tiền thưởng doanh thu cũng là một con số trên trời. Thậm chí có khi còn mua được một căn nhà.

Thật không hiểu đầu óc cô ta nghĩ gì không biết.

“Thưa anh…”

Tiểu Vũ vội vàng chạy tới bên cạnh Tần Cao Văn, hi vọng có thể cứu vãn chút gì đó.

“Giờ tôi không rảnh, biến!”

Tần Cao Văn nói thẳng.

Tiểu Vũ khẽ tái mặt, cúi đầu với vẻ áy náy.

Đúng là thấy người sang bắt quàng làm họ.

Hầy!

Tiểu Vũ thầm thở dài, cảm thấy hối hận lắm. Sớm biết thế này thì ban đầu hà tất phải như thế chứ?

Một khi bán Trái Tim Đại Dương cho đối phương thì được tới bảy, tám trăm nghìn hoa hồng. Đối với những người như bọn họ, đó là một số tiền không nhỏ.

Chỉ đáng tiếc giờ đã muộn mất rồi.

Tần Cao Văn ngồi trên xe, nghĩ lại lát nữa khi Vương Thuyền Quyên nhận được sợi dây thì sẽ vui mừng như thế nào?

Anh không hề hay biết mẹ con Vương Thuyền Quyên sắp gặp phải nguy hiểm cực lớn.

Ầm!

Âm thanh nặng nề vang lên. Cơn sét dài giống như một con dao sắc bén rạch một đường dài trong không gian.

Căn nhà bị cắt điện. Đóa Đóa co rúm trong lòng mẹ, khẽ run rẩy.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 551


Chương 551

Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái hiện rõ sự sợ hãi.

“Mẹ ơi, con sợ quá”.

Đóa Đóa hốt hoảng nói. Vương Thuyền Quyên ôm chặt con gái trong lòng, hôn lên trán cô: “Đừng sợ, có mẹ ở đây”.

Rầm.

Ngoài cửa có âm thanh vọng tới, hình như có ai đó đang dùng thứ gì đó đập mạnh vào cửa.

Đóa Đóa run rẩy.

“Mẹ ơi vừa nãy là tiếng gì vậy ạ?”

Vương Thuyền Quyên dịu dàng nói: “Đóa Đóa đừng sợ, đó là ảo giác thôi, không sao đâu. Có mẹ ở đây”.

Đóa Đóa ôm chặt Vương Thuyền Quyên, chớp đôi mắt to tròn hỏi với vẻ đáng thương: “Mẹ ơi, tại sao giờ bố vẫn chưa về ạ. Con sợ lắm”.

Từ lúc Tần Cao Văn trở về, đối phương đặc biệt bám anh. Dù là chuyện gì thì con bé cũng đều muốn ở cùng anh.

Hai bố con hiếm khi nào rời xa nhau lâu như vậy. Đã nửa tháng không được gặp bố, Đóa Đóa nhớ lắm.

Vương Thuyền Quyên cố nặn ra một nụ cười, nói với con gái: “Đừng lo lắng, bố sắp về rồi”.

Thực ra Vương Thuyền Quyên cũng sợ hãi lắm.

Ầm!

Âm thanh nặng nề lại một lần nữa vọng lại. Có ai đó đang đạp cửa. Vài bóng hình màu đen đột nhiên xuất hiện. Bọn chúng đeo mặt nạ trông vô cùng đáng sợ, bầu không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

Đoá Đóa nhìn thấy vậy thì hét lên.

Rầm!.

Cửa sổ cũng đã bị ai đó đạp vỡ.

Vài bóng người nữa từ bên ngoài tuồn vào trong. Bọn chúng mặc đồ và trang bị vũ khí giống y hệt nhau.

Vương Thuyền Quyên hoảng loạn.

“Các người…là ai?”

Vương Thuyền Quyên cố gắng giữ bình tĩnh nhưng giọng cô vẫn cứ run lên.

Trực giác mách bảo với cô rằng tai họa sắp giáng xuống.

Một kẻ với thân hình lực lưỡng, tay có một vết sẹo lớn bước tới. Có lẽ đây là kẻ đứng đầu. Đóa Đóa thấy kẻ này tiến sát lại bèn nhắm chặt mắt và ôm chặt lấy mẹ.

“Cô chính là Vương Thuyền Quyên?”

Vương Thuyền Quyên trả lời: “Làm gì vậy?”

“Anh em, đưa hai người chúng nó đi”.

Tên cầm đầu nói. Một tên đeo xích bước tới nhìn Vương Thuyền Quyên, đôi mắt hí của hắn ánh lên vẻ tà ma.

Vương Thuyền Quyên là một người phụ nữ tuyệt đẹp. Dù là dáng người hay là khí chất thì đều hoàn hảo.

Dù là người đàn ông kiểm soát tốt thế nào thì cũng không khỏi liên tưởng tới những điều xấu xa khi ngắm nhìn cô.

“Có thể để mấy anh em thưởng thức hương vị của đàn bà được không?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 552


Chương 552

Bốp.

Tên thủ lĩnh tát bốp vào mặt tên đeo xích, rồi hắn chỉ thẳng vào mặt tên kia và nói: “Ông nói cho mày biết, nếu mày dám làm thế thì đừng trách sao ông không khách khí”.

Người phía trên đã dặn dò, chỉ cần bắt hai mẹ con Vương Thuyền Quyên về là được, chứ không được phép đụng vào họ.

Bọn họ không dám làm trái ý của môn chủ Mãnh Hổ Môn.

Nếu không tới khi đó lại được chẳng bằng mất.

Tên đeo xích ôm mặt, im lặng cúi đầu, không dám nói thêm gì nữa.

“Ông nói cho mà biết, các người nhớ cho kỹ, bất luận là đứa nào cũng không được phép đụng vào họ, nghe rõ chưa?”

“Vâng!”

Sau đó tên này quay qua cười lạnh lùng với hai mẹ con Vương Thuyền Quyên: “Cô Vương, tôi hi vọng cô có thể đi với chúng tôi một chuyến”.

“Các người đừng hòng”.

Vương Thuyền Quyên ôm chặt Đóa Đóa.

“Không đến lượt cô lên tiếng”.

Kẻ này bước sát tới Vương Thuyền Quyên. Cô vô cùng hoảng sợ. Nếu như lúc này có Tần Cao Văn ở đây thì đám người này sẽ không dám làm gì hai mẹ con cô.

Cô vô thức cầm cái gối trên giường vứt về phía người mặc đồ đen.

Thế nhưng chút trò đó chẳng làm gì được bọn chúng. Chúng cầm dao chém mạnh, cái gối rách tung.

“Nực cười!”

Người mặc đồ đen cười lạnh lùng, bước tới sát giường của hai mẹ con.

Đóa Đóa run bắn người, khuôn mặt xinh đẹp của cô bé chỉ còn hiện lên nỗi sợ hãi.

Đóa Đóa biết bọn chúng rất mạnh, sẽ không dễ dàng tha cho hai mẹ con.

“Bố ơi!’

Đóa Đóa gào lên, do quá sợ hãi mà cô bé khóc ướt sũng lên áo của mẹ.

“Giờ bố mày còn đang gặp khó khăn, còn quan tâm tới hai mẹ con mày nổi sao? Ông nói cho mà biết, bố mày đã chết rồi!”.

Đóa Đóa gào lên. Mấy tháng ở bên bố, cô bé đã coi Tần Cao Văn là người quan trọng nhất, nghe thấy thông tin đau lòng như vậy thì cô bé thật sự không thể chấp nhận được.

Cô bé bật dậy, gào khóc: “Ông nói càn!’

Bốp!

Tên thủ lĩnh tát bốp lên mặt Đóa Đóa khiến khuôn mặt như búp bê của cô gái hằn lên vết bàn tay đỏ ửng.

“Đồ khốn!”

Vương Thuyền Quyên không nhịn được nữa, giờ còn chẳng còn quan tâm tới hình tượng, cô không cho phép bất kỳ ai được ra tay với con gái mình.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 553


Chương 553

Bốp bốp!

Người kia lại tát hai phát vào mặt Vương Thuyền Quyên, lần này chúng đánh rất mạnh khiến miệng cô bật máu.

Dù biết bản thân không phải là đối thủ nhưng Vương Thuyền Quyên vẫn không hề thoái lui. Cô điên cuồng lao về phía đối phương.

“Cô chán sống rồi phải không?”

Bốp!

Hắn đá vào ngực Vương Thuyền Quyên khiến cô đạp mạnh vào tường, ngất lịm.

Cũng không biết Vương Thuyền Quyên hôn mê bao lâu mới tỉnh lại. Khi cô tỉnh dậy phát hiện ra xung quanh tối đen như mực.

Theo bản năng, Vương Thuyền Quyên bắt đầu tìm con gái. Cô lần mò trong bóng tối một hồi lâu nhưng vẫn không thấy con gái đâu.

“Đóa Đóa, con ở đâu?”

Giọng nói của Vương Thuyền Quyên vang vọng trong căn phòng nhưng chẳng nhận được hồi đáp.

Cô gái xinh đẹp dường như muốn phát điên.

Lúc này cô gái cảm nhận được sự dày vò khủng khiếp.

“Đóa Đóa đừng làm mẹ sợ, con ở đâu rồi?”

Cạch!

Một đường sáng lọt vào qua khe cửa đâm thẳng vào mắt Vương Thuyền Quyên khiến cô phải quay mặt đi chỗ khác.

Đứng trước cửa là một bóng hình cao to vạm vỡ.

Người này khoanh tay trước ngực, từ từ đi về phía Vương Thuyền Quyên. Hắn cao gần hai mét, cơ thịt rắn chắc, đôi mắt màu đồng lấp láy có thần.

“Tên khốn, con gái tôi ở đâu?”

Vương Thuyền Quyên nhìn người đàn ông trước mặt chửi rủa.

“Làm gì mà hung dữ thế. Con gái cô chưa chết, tôi chăm sóc con bé tốt lắm”.

Đương nhiên Vương Thuyền Quyên không tin những gì kẻ này vừa nói. Cô siết chặt nắm đấm: “Tôi nói cho mà biết, nếu con gái tôi có xảy ra chuyện gì thì chồng tôi sẽ không buông tha cho các người đâu”.

Người đàn ông tỏ vẻ khinh thường: “Cái tên Tần Cao Văn đó trong mắt tôi chỉ là rác rưởi thôi, chẳng là gì cả”.

“Mãnh Hổ Môn dám bắt hai mẹ con cô thì đương nhiên là không sợ Tần Cao Văn báo thù rồi”.

Sau khi biết được thân phận thật sự của người này, nỗi sợ hãi của Vương Thuyền Quyên càng mãnh liệt hơn. Thật không ngờ bọn chúng là người của Mãnh Hổ Môn.

Thực lực của Mãnh Hổ Môn đáng sợ tới mức nào, Vương Thuyền Quyên đương nhiên biết. Bọn chúng là một trong những môn phái hàng đầu của cả tỉnh.

Ban đầu chúng chỉ là một tổ chức hạ lưu, nhưng mấy năm gần đây, dưới sự lãnh đạo của môn chủ, thực lực của chúng đã tăng vọt. Chỉ trong một thời gian ngắn mà đã có thể chèn ép cả tổ chức Long Đằng.

Môn chủ mới của Mãnh Hổ Môn còn là một trong mười cao thủ mạnh nhất nữa.

Bản lĩnh của đối phương tới mức nào thì không cần nói cũng biết.

Tại sao Tần Cao Văn lại chọc giận bọn họ chứ?
 
Back
Top Bottom