Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 494


Chương 494

Sau đó Trương Thiên Khoát lại nói: “Các người chắc chắn là đang nghĩ vì sao tôi lại có gan ra tay với các người đúng không?”.

“Tôi nói cho các người biết, tôi đã làm một việc mà các người luôn muốn làm nhưng lại không dám làm”.

Giọng điệu của Trương Thiên Khoát vô cùng đắc ý.

Hai bố con nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc lạnh.

“Bây giờ trong lòng các người chắc chắn sẽ rất tò mò, không biết tôi đã làm chuyện gì, các người biết rõ Tần Cao Văn chứ?”.

Trương Thiên Khoát dùng tay bóp cổ anh ta nói: “Bao nhiêu người muốn g**t ch*t Tần Cao Văn, kết quả đều bị hắn chạy thoát, nhưng tôi không như vậy, tôi đã làm được rồi, tôi đã cho Tần Cao Văn và Vương Thuyền Quyên nổ thành đống thịt nát rồi”.

“Mày… mày nói gì cơ?”.

Bố của Vương Chấn Hoa run rẩy đứng lên, ông ta đứng dậy quát: “Thằng khốn vô liêm sỉ, mày dám giết hại con gái tao, tao phải sống chết với mày”.

Sau đó ông ta lao về phía Trương Thiên Khoát.

Bùm!

Trương Thiên Khoát lại bắn một viên đạn ra trúng đùi của bố Vương Chấn Hoa, ông ta cũng ngã luôn xuống nền nhà.

“Nhớ là bây giờ ông đừng có đứng trước mặt tôi phản kháng vô ích, vì ông không thể là đối thủ của tôi”.

Trương Thiên Khoát nói với bố của Vương Chấn Hoa: “Tôi biết trong lòng ông bây giờ nghĩ gì?”.

“Chắc chắn ông cảm thấy tôi bỉ ổi vô liêm sỉ, nhơ bẩn, làm những điều vô cùng quá đáng”.

“Không sai, tôi chính là người như vậy đấy”.

Bây giờ Trương Thiên Khoát giống như một kẻ điên vậy.

Một lúc sau anh ta lại quay người nói: “Nhưng tôi trở nên thế này, cũng có một nửa lý do là các người!”.

Trương Thiên Khoát dùng súng nhắm thẳng vào đầu Vương Chấn Hoa nói: “Tôi muốn các người đều phải chết hết”.

Cảnh tượng bị sỉ nhục không ngừng hiện lên trong đầu Trương Thiên Khoát.

Khi tình hình kinh tế của công ty xảy ra vấn đề, Trương Thiên Khoát đã từng cầu cứu Vương Chấn Hoa giúp đỡ nhưng đối phương đã dùng thái độ trịch thượng để từ chối anh ta.

Hơn nữa còn dùng lời nói ác ý với anh ta. Từ khoảnh khắc đó mối quan hệ giữa Trương Thiên Khoát và Vương Chấn Hoa đã bị rạn nứt.

Anh ta hạ quyết tâm sẽ có một ngày g**t ch*t bố con Vương Chấn Hoa.

Pằng!

Một viên đạn phóng ra.

Chủ tịch Vương nhắm mắt, chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống bị ghim đạn. Nhưng đợi một lúc lâu sau thì tình huống đó vẫn không hề diễn ra.

Sau đó chủ tịch Vương mở mắt, hình ảnh trước mặt khiến ông ta run sợ.

Chuyện này…

Không phải đang nằm mơ đấy chứ?

Chủ tịch Vương cảm thấy không dám tin, thậm chí là nghi ngờ những gì diễn ra trước mắt mình là ảo giác.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 495


Chương 495

Cơ thể Trương Thiên Khoát c**ng c*ng, đôi mắt ánh lên nỗi kinh hoàng.

Vừa nãy nếu không vì có sự thay đổi đột ngột thì viên đã đúng là đã g**t ch*t chủ tịch Vương rồi.

Nhưng vào đúng thời khác then chốt, điều khiến người khác bất ngờ đó là một bóng hình quen thuộc đã xuất hiện ngay trước mặt Trương Thiên Khoát.

Người này chính là Tần Cao Văn.

Trương Thiên Khoát lùi về phía sau.

“Anh…rốt cuộc là người hay ma vậy?”

Cảnh tượng xảy ra lúc đó tới tận giờ mà Trương Thiên Khoát vẫn rõ như y. Rõ ràng anh ta nhìn thấy Tần Cao Văn xuống hầm, vậy thì giờ anh phải bị nổ tung rồi mới đúng.

Tại sao anh vẫn còn sống?

Tần Cao Văn thản nhiên lên tiếng: “Đương nhiên là người rồi”.

“Không, không thể nào”.

Trương Thiên Khoát lắc đầu: “Giờ đúng ra anh phải bị nát bét rồi mới phải, sao vẫn còn sống được chứ?”

“Điều này là nhờ cả vào anh đấy”

Kế hoạch lần này Trương Thiên Khoát tạo ra đúng là rất độc ác và có thể nói không sơ hở. Dù là từ góc độ nào thì cũng khiến Tần Cao Văn cảm thấy sốc.

Nếu như anh không vào hầm để Trương Thiên Khoát kích nổ thì Vương Thuyền Khuyên sẽ khó thoát nạn.

Còn nếu anh vào tầng hầm thì sẽ đối diện với cả năng cả hai cùng chết.

Các phương diện của vấn đề anh ta đều cân nhắc tới, duy chỉ có một điểm bỏ qua.

Đó là góc chết của vụ nổ.

Số thuốc nổ anh ta đặt dưới hầm không hề tạo ra vụ nổ toàn diện mà còn một góc chưa kịp bị ảnh hưởng. Và cái góc đó đã cứu Tần Cao Văn cùng Vương Thuyền Quyên.

Người khác xuống hầm mà đối diện với tình huống như vậy sẽ vô cùng căng thẳng, không kịp phản ứng, nhưng đối với người trăm trận trăm thắng như Tần Cao Văn thì không thành vấn đề.

Vừa bước vào đó là anh đã biết cần phải nấp ở đâu rồi.

Tốc độ hành động của anh nhanh cực kỳ, khi vụ nổ còn chưa xảy ra thì anh đã ôm chặt Vương Thuyền Quyên và núp vào góc chết đó rồi. Như vậy mới có thể thoát được kiếp nạn lần này.

Trương Thiên Khoát lắp bắp nói: “Không, tôi không tin”.

Anh ta không thể nào chấp nhận được cú sốc này.

Để có thể trừ khử được Tần Cao Văn, anh ta đã lên kế hoạch rất lâu, mục đích là muốn ân oán giữa hai bên có thể chấm dứt. Nào ngờ anh ta vẫn thua một nước.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Giờ anh còn gì để nói không?”

Anh ta siết chặt nắm đấm: “Tôi không tin, không tin”.

“Dù anh có tin hay không thì tất cả đều là sự thật”.

Tần Cao Văn đi về phía đối phương.

Trương Thiên Khoát biết mình khó thoát, dù sao cũng chết, chi bằng liều một phen, ít nhất cũng đỡ nhục.

Anh ta biết rõ dù có quỳ xuống dập đầu xin tha thì kết cục vẫn như vậy. Anh ta không muốn trước khi chết còn phải mang theo cái danh bạc nhược trên mình.

Rẹt!
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 496


Chương 496

Con dao sáng loáng vung ta từ tay Trương Thiên Khoát. Anh ta gầm lên, điên cuồng lao về phía Tần Cao Văn.

Sau đó đâm thẳng con dao vào ngực anh.

Rầm.

Trương Thiên Khoát còn chưa kịp tiếp cận Tần Cao Văn thì một âm thanh nặng nề liền vang lên, sau đó cơ thể anh ta bay bật ra sau hàng chục mét.

Rồi đập mạnh vào một bức tường.

Trương Thiên Khoát nhắm mắt, tắt thở.

Tần Cao Văn chắp tay sau lưng, đi về phía Trương Thiên Khoát và ngồi xuống.

Anh dùng tay đặt lên mũi Trương Thiên Khoát, phát hiện đối phương đã ngừng thở.

Nhưng anh vẫn cầm con dao lên.

“Anh…anh định làm gì vậy!”

Trương Thiên Khoát rõ ràng đã chết bỗng nhảy xựng lên.

“Tôi đã chết rồi mà anh vẫn còn muốn ra tay với tôi sao?”

Tần Cao Văn khẽ co giật khóe miệng.

Gã này đúng là mưu kế đa đoan. Anh nhặt con dao lên, không hề định g**t ch*t Trương Thiên Khoát, chỉ đơn giản là muốn xem con dao mà thôi.

Không ngờ đối phương lại có phản ứng như vậy

Tần Cao Văn tiến lại gần đối phương: “Không có gì!”

Phụp!

Con dao trong tay đâm xuyên ngực Trương Thiên Khoát. Máu tươi chảy ộc ra, nhuốm đỏ cả chiếc áo trắng của anh ta.

Anh cúi đầu nhìn cảnh tượng đang xảy ra. Trương Thiên Khoát từ từ nhắm mắt và thở dài.

Tính toán kỹ lưỡng lâu như vậy mà đến cuối cùng vẫn thua.

Cơ thể anh ta đổ xuống. Lần này thì anh ta chết thật.

“Vợ ơi, em có thể vào được rồi”.

Tần Cao Văn kêu lên.

Vương Thuyền Quyên là người có trực giác rất nhạy. Với khả năng suy đoán của mình thì cô đoán ra ngay người đối phó rất có khả năng chính là bố và anh trai mình.

Vì vậy sau khi cô và Tần Cao Văn thoát nạn, cô đã lập tức tới nhà họ Vương.

May mà vào thời khắc cuối cùng có thể cứu được bố con Vương Chấn Hoa.

Ông Vương nhìn con gái với đôi mắt ngấn lệ.

Từ lần trước khi Vương Thuyền Quyên tự ra quyết định sẽ ở cạnh Tần Cao Văn thì chủ tịch Vương đã không còn qua lại với con gái nữa. Hai người đã cắt đứt quan hệ bố con.

Những năm qua ông Vương cũng thường thông qua người khác để nghe ngóng tình hình con gái và biết được đối phương sống không dễ dàng gì.

Có mấy lần ông Vương định ra tay giúp đỡ nhưng cuối cùng đã cố gắng kìm chế lại.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 497


Chương 497

Giờ đây hai bố con một gần nữa gặp lại, cảm xúc bỗng trở nên khó tả.

“Bố!”

Vương Thuyền Quyên khẽ gọi.

Đối với cô, đối phương vẫn là bố của mình, hơn nữa Vương Thuyền Quyên còn không hề giận ông Vương.

Ở một góc độ nào đó, những hành động lúc trước của ông ta đều là vì cân nhắc đến cô. Ông ta muốn cô có được một cuộc sống tốt.

“Con…con về rồi”.

Ông Vương có vô vàn lời muốn nói, thế nhưng cuối cùng chỉ thốt được ra như thế.

“Con tới muộn rồi bố”.

Vương Thuyền Quyên đi tới bên cạnh bố, nhìn đối phương với vẻ dịu dàng, nhưng cũng chỉ đến vậy.

“Không, không muộn”.

Tần Cao Văn đứng trước cửa, không hề chào hỏi chủ tịch Vương và Vương Chấn Hoa.

Nếu không phải nể Vương Thuyền Quyên thì Vương Chấn Hoa đã chết mấy lần rồi.

Bọn họ hết lần này đến lần khác hãm hại anh. Tần Cao Văn không phải là thánh, không thể nào mà nhẫn nhịn mãi được.

“Bố, hôm nay còn ngoài tới cứu bố ra thì vẫn còn một chuyện cần nói”.

Chủ tịch Vương tò mò vội hỏi: “Có chuyện gì? Con cứ nói, giờ bố có thể làm được gì bố sẽ đều cố gắng hết sức”.

Vương Thuyền Quyên lấy ra một xấp giấy đưa cho chủ tịch Vương.

Ông ta cảm thấy tò mò bèn nhận lấy xem, khi nhìn thấy tiêu đề thì sắc mặt ông ta trở nên vô cùng khó coi.

Đó chính là giấy cắt đứt quan hệ.

“Con gái, con làm gì vậy?”

Nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt cô dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng.

“Bố sao giờ bố lại đột nhiên nhớ ra con là con gái bố vậy?”

“Năm xưa Đóa Đóa bị bệnh, con đã quỳ xuống xin bố chút tiền thuộc thang, sao bố không nhớ ra con là con gái bố? Hết lần này tới lần khác bố hãm hại chồng con, sao khi đó bố không nhớ ra con là con gái bố?”

“Bố đuổi con ra khỏi nhà, nói với toàn bộ người của thành phố Minh Châu rằng từ nay về sau sẽ không dính líu gì tới con cả, sao khi đó bố không nhớ ra con là con gái bố?”

Những lời này rất lâu trước đây Vương Thuyền Quyên đã muốn nói với bố mình rồi.

Vừa rồi cô để Tần Cao Văn tới cứu họ chỉ đơn giản là vì ơn sinh thành. Tình cảm của hai bố con cũng chỉ đến vậy.

Năm xưa Vương Thuyền Quyên sau khi bị đuổi ra khỏi nhà đã phải sống những tháng ngày vô cùng khốn khó, cơm không đủ no, áo không đủ mặc.

Bởi vì chủ tịch Vương đã tuyên bố trước toàn bộ truyền thông chuyện của Vương Thuyền Quyên khiến cô đi tới đâu cũng bị người ta chỉ trỏ.

Trong mắt người khác, cô là kẻ tiểu nhân, đê hèn, vô liêm sỉ. Vậy mà chủ tịch Vương cũng không hề có động thái gì khi biết điều đó.

Khi đó Vương Thuyền Quyên hận lắm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 498


Chương 498

Hận vô cùng.

Sau đó Tần Cao Văn trở về, mang đến niềm an ủi vô bờ bến cho hai mẹ con cô. Bọn họ dần có những tháng ngày hạnh phúc.

Thế nhưng người mà cô gọi là bố lại hết lần này đến lần khác muốn g**t ch*t Tần Cao Văn.

Ông ta cử những cao thủ hàng đầu sử dụng vô số những thủ đoạn bỉ ổi để hãm hại anh.

Nếu không phải vì Tần Cao Văn có bản lĩnh thì e rằng giờ cô đã trở thành góa phụ rồi.

Vương Thuyền Quyên rất lương thiện. Nhưng không có nghĩa là có thể dùng các giá trị đạo đức để ràng buộc cô.

Những năm qua những gì cô nợ chủ tịch Vương có lẽ cũng đã trả sạch rồi.

Năm xưa cô vì công ty Vương Thị đã mang về không ít lợi ích. Dù cô ở cùng Tần Cao Văn khiến chủ tịch Vương chẳng nể tình cha con thì cũng không thể nào phủ nhận những cống hiến năm xưa của cô.

Vậy mà ông ta vẫn đuổi cô ra khỏi nhà.

Giờ mới nhớ ra cô là con gái ông ta.

Ngại quá, muộn mất rồi.

Thiên kim tiểu thư nhà họ Vương, ai muốn làm thì cứ làm, dù sao cô cũng không cần.

Chủ tịch Vương để lộ vẻ hoảng sợ. Hiện tại công ty Vương Thị cũng đang lao dốc. Vào lúc giông bão, người duy nhất có thể ra tay giúp đỡ họ là Vương Thuyền Quyên.

Nếu như hai người cắt đứt quan hệ bố con tới khi đó mọi thứ coi như xong.

Dù có thể nào thì chủ tịch Vương cũng không ngờ Vương Thuyền Quyên vừa nãy còn cười cười nói nói mà trong chớp mắt thái độ đã thay đổi 180 độ.

“Con gái, bố sai rồi, tha thứ cho bố được không? Con yên tâm, sau này nhất định bố sẽ bù đắp cho con. Bố sẽ làm một người bố tốt, làm một người ông tốt”.

Nhìn bộ dạng sướt mướt của đối phương, Vương Thuyền Quyên chẳng chút động lòng. Nếu là vài năm trước, có khi biểu cảm này của đối phương sẽ khiến cô cảm động.

Nhưng giờ khác rồi.

Nếu sớm biết vậy thì hà tất phải như thế?

Vương Thuyền Quyên nói: “Bố, bố tự lo cho mình đi”.

Thấy Vương Thuyền Quyên định quay người bỏ đi, chủ tịch Vương vội vàng lao lên giữ lấy tay cô.

“Bố xin con con gái, xin con cứu công ty của bố”.

Sự việc đã thành ra thế này, chủ tịch Vương không muốn giấu diếm nữa. Ông ta không muốn cắt đứt quan hệ với Vương Thuyền Quyên chính là vì nhắm vào sức ảnh hưởng của đối phương.

Có thể con người Vương Thuyền Quyên không có tầm quan trọng lắm nhưng Tần Cao Văn thì khác. Giá trị của anh lúc này có thể mọi người không biết rốt cuộc là bao nhiêu nhưng chắc chắn đó là một con số trên trời.

Vương Thuyền Quyên nói: “Giờ con đã không còn là con gái của bố nữa rồi, không có nghĩa vụ phải giúp bố giải quyết vấn đề”.

“Vương Thuyền Quyên”.

Vương Chấn Hoa không nhịn được nữa bèn lao lên: “Đừng quên người đứng trước mặt là bố của em, nếu như không có ông ấy thì không có em đâu”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 499


Chương 499

Vương Thuyền Quyên cười lạnh lùng. Lại dùng tình bố con để ràng buộc cô sao?

Nếu là trước đây thì có thể Vương Thuyền Quyên sẽ bị lừa.

Nhưng giờ thì khác. Muốn cô tha thứ sao? Đừng hòng.

“Bố sao, thật nực cười!”

Vương Thuyền Quyên không muốn tranh luận với Vương Chấn Hoa nữa bèn quay người rời đi.

Bụp!

Vương Chấn Hoa vội quỳ mạnh xuống đất ngay trước mặt Vương Thuyền Quyên.

“Con gái, bố xin con”.

Nếu giờ công ty bọn họ không có được một khoản tiền để xoay vòng thì chắc chắn sẽ phá sản, tới khi đó chủ tịch Vương sẽ phải chịu trách nhiệm trước tất cả.

Vương Thuyền Quyên đi tới cửa thì khựng lại. Cô không biết phải làm sao.

Chủ tịch Vương qùy dưới đất, rồi lết tới trước mặt cô.

“Coi như bố cầu xin con có được không?”

“Công ty của bố thật sự rất cần một khoản tiền vào lúc này”.

Vương Thuyền Quyên nhắm mắt, cố gắng không cho nước mắt tuôn trào. Cô nhất thời không biết nói gì.

Tần Cao Văn khẽ vỗ vai cô: “Em nghĩ thế nào thì hãy làm như thế!”

Vương Thuyền Quyên lúc này rất rối rắm. Cô thực sự không muốn có bất kỳ sự dính líu nào tới chủ tịch Vương nữa.

Nhưng vừa rồi Vương Chấn Hoa nói không sai. Nếu như không có chủ tịch Vương thì Vương Thuyền Quyên không thể được sinh ra trên cõi đời này.

Những cũng chỉ đến thế mà thôi.

Sau đó, những gì chủ tịch Vương nói khiến Vương Thuyền Quyên cảm thấy ớn lạnh.

Nếu như không phải vì cô thì sao người khác có thể túm gáy ông ta chứ?

Vương Thuyền Quyên thở dài: “Tôi đồng ý với yêu cầu đó”.

Đây là lần cuối cùng Vương Thuyền Quyên giúp đỡ chủ tịch Vương.

Chủ tịch Vương vui mừng nói: “Con gái con nói thật không? Con đồng ý cho bố mượn tiền sao?”

“Đúng vậy”.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vương Thuyền Quyên lạnh lùng tới mức đáng sợ, cô không để lộ chút biểu cảm nào.

Một lúc sau Vương Thuyền Quyên lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho chủ tịch Vương.

“Trong này có năm mươi triệu tệ!”

“Số tiền này không thể giải quyết triệt để nguy cơ của công ty ông nhưng có thể giải quyết tình trạng cấp bách trước mắt”.

Ông ta vội vàng nhận lấy: “Con gái, cảm ơn con”.

Biểu cảm của bố khiến Vương Chấn Hoa tỏ ra bất mãn.

Anh ta đi tới nói: “Bố, bố mau đứng dậy, đừng có làm cái việc quỳ trước mặt con gái mình như thế”.

Bốp!

Chủ tịch Vương tát vào mặt Vương Chấn Hoa.

“Mau quỳ xuống xin lỗi!”

Vương Chấn Hoa ôm mặt nhìn bố với vẻ không dám tin.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 500


Chương 500

Bất luận thế nào Vương Chấn Hoa cũng không ngờ bố lại đánh mình. Anh ta lắp bắp nói:“Bố, bố đừng quên bố là bố của con bé”.

“Bảo quỳ thì quỳ đi, không nghe thấy sao?”

Chủ tịch Vương siết chặt nắm đấm và nghiến răng.

Dù không cam tâm nhưng Vương Chấn Hoa sao dám làm trái yêu cầu của bố mình. Anh ta nhẫn nhịn và quỳ xuống trước mặt Vương Thuyền Quyên.

“Cảm ơn em gái”.

Mấy chữ này anh ta phải cắn răng mới nói ra được. Vương Thuyền Quyên không nói gì, chỉ cầm tay Tần Cao Văn quay người rời đi.



Tiểu Điệp đã nhận được thông tin Tần Cao Văn bị đánh bom chết. Điều này khiến cô gái vô cùng hối hận.

Nước mắt rơi như mưa trên khuôn mặt xinh đẹp của Tiểu Điệp, cô đổ ập người xuống ghế sô pha và khóc nức nở.

Từ đầu tới cuối Tiểu Điệp không hề muốn làm hại Tần Cao Văn. Tiểu Điệp chỉ muốn trừ khử Vương Thuyền Quyên mà không ngờ sự việc lại thành ra như thế này.

Tiểu Điệp không thể hiểu nổi rốt cuộc Vương Thuyền Quyên có điểm gì tốt mà tại sao Tần Cao Văn lại tin cô, vì cứu cô mà không hề tiếc hi sinh mạng sống của mình.

Lẽ nào người phụ nữ đó thật sự quan trọng tới vậy với anh sao?

Cạch!

Cánh cửa phòng mở ra.

Một bóng hình quen thuộc xuất hiện trước cửa. Tiểu Điệp vội ngầng đầu và dụi mắt. Đôi mắt xinh đẹp của cô gái hiện lên sự kinh ngạc và vui mừng.

Người đứng trước mặt chính là Tần Cao Văn Anh ấy vẫn chưa chết.

Tiểu Điệp nhìn thấy vậy vội đứng bật dậy, chạy về phía Tần Cao Văn và ôm chặt lấy anh.

Thế nhưng anh nhanh chóng né qua một bên khiến Tiểu Điệp ôm hụt. Anh nhìn cô gái bằng ánh mắt lạnh lùng. Tiểu Điệp liếc nhìn Vương Thuyền Quyên đứng ngay ngoài cửa.

“Anh Tần, cuối cùng anh cũng quay trở lại rồi”

Tiểu Điệp vừa khóc vừa nói. Lúc này Tần Cao Văn trông vô cùng lạnh lùng. Anh chỉ thản nhiên gật đầu.

“Anh Tần, trước đó là do em không tốt. Em bị người khác lợi dụng. Anh yên tâm, sau này em nhất định sẽ thay đổi”.

Tiểu Điệp đi tới trước mặt Tần Cao Văn, kéo ống tay áo của anh, không ngừng cầu khẩn: “Anh yên tâm, sau này em sẽ không tin lời nói dối của người khác nữa. Em nhất định sẽ coi chị Thuyền Quyên như chị gái của mình”.

Tần Cao Văn vẫn không hề đả động gì. Anh chỉ cảm thấy bi thương.

Lúc trước Vương Thuyền Quyên giúp đỡ Tiểu Điệp nhiều như vậy, coi đối phương như em gái mình, vậy mà tại sao một lời nói của người khác lại khiến niềm tin giữa hai người bị rạn nứt như vậy chứ?

Lẽ nào chút phán đoán cơ bản như vậy mà Tiểu Điệp cũng không nhận ra sao?

“Anh đối xử với em thế nào?”

Tần Cao Văn nhìn Tiểu Điệp và thản nhiên nói.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 501


Chương 501

Tiểu Điệp không hiểu tại sao Tần Cao Văn lại hỏi vậy. Cô gái lên tiếng: “Anh đối xử với em rất tốt”.

“Nếu đã như vậy thì tại sao lại…hại vợ anh?”

Tiểu Điệp lẳng lặng cúi đầu, không biết phải nói gì. Lúc này bất kỳ lời bao biện nào cũng vô tác dụng. Tiểu Điệp đã phạm phải tội không thể tha thứ.

Suy cho cùng thì là do cô ấy không tốt.

“Em xin lỗi”.

Tần Cao Văn không chấp nhận lời xin lỗi của Tiểu Điệp. Vì nó vô tác dụng.

“Em đi vào phòng thu dọn đồ đạc và rời khỏi nhà của anh”.

Tiểu Điệp lập tức tái mặt.

“Anh Tần, anh làm gì vậy? Anh đuổi em đi sao?”

Tần Cao Văn trả lời: “Nhà anh không thể dung túng người như em được”.

Sắc mặt của Tiểu Điệp trở nên vô cùng khó coi. Cô gái không ngừng lắc đầu: “Xin anh, xin anh đừng đuổi em đi. Em muốn ở lại, rời khỏi anh em biết đi đâu đây?”

Lúc này trông Tiểu Điệp vô cùng đáng thương.

Vương Thuyền Quyên đứng bên ngoài không nhịn được nữa vội vàng bước tới. Lỗi lầm của Tiểu Điệp lần này không phải là không thể tha thứ.

Hơn nữa tạo thành bi kịch ngày hôm nay hoàn toàn là do Trương Thiên Khoát dùng kế ly gián. Tần Cao Văn nếu vì thế mà đuổi Tiểu Điệp ra khỏi nhà thì Vương Thuyền Quyên sẽ cảm thấy áy náy.

“Thôi bỏ đi ông xã”.

Vương Thuyền Quyên dịu dàng nói: “Anh giữ Tiểu Điệp lại, em tin sau này Tiểu Điệp sẽ không phạm sai lầm nữa”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Không thể nào”.

Tần Cao Văn nghe theo Vương Thuyền Quyên ở rất nhiều vấn đề nhưng một khi anh đã quyết tâm làm theo ý mình thì không gì có thể thay đổi được.

“Nhưng mà Tiểu Điệp”.

Tần Cao Văn nói thẳng: “Đừng nói nhiều nữa, bảo cô ấy cút đi”.

Tiểu Điệp khẽ run lên. Xem ra hôm nay cô gái không thể ở lại nhà của Tần Cao Văn được nữa.

“Anh Tần, anh chắc chắn chứ?”

Tần Cao Văn nói: “Năm xưa khi anh rơi vào cảnh bần cùng, bố của em đã giúp anh, anh luôn khắc ghi ân tình đó của họ vì vậy khi em khó khăn anh cũng đã giúp đỡ em”.

“Thế nhưng việc mà em làm thật sự khiến anh thất vọng”.

Ngay sau đó Tần Cao Văn lấy ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Tiểu Điệp: “Trong này có mười triệu tệ, đủ để em sống một thời gian, em đi đi”.

Tiểu Điệp khẽ co giật khóe mặt, nước mắt rưng rưng. Khuôn mặt xinh đẹp của cô chỉ còn sự bất cam và đau khổ.

Cô gái cầm lấy tấm thẻ và vứt mạnh xuống đất.

“Ai thèm tiền của anh!”

Sau đó Tiểu Điệp lao ra khỏi phòng. Tần Cao Văn nhìn theo bóng lưng của đối phương và khẽ thở dài.

Anh làm vậy cũng là vì bất đắc dĩ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 502


Chương 502

Trước đó Tần Cao Văn luôn coi cô gái như em gái, chưa bao giờ nảy sinh tình cảm nam nữ với đối phương. Nếu cứ tiếp tục thì sẽ chỉ có hại cho bọn họ mà thôi.

Vương Thuyền Quyên cũng nói với vẻ bất lực: “Ông xã, em cảm thấy anh làm vậy hơi tàn nhẫn với Tiểu Điệp”.

“Cũng hết cách, anh phải làm vậy”.

Dù Vương Thuyền Quyên không hiểu nguyên nhân quyết định của Tần Cao Văn nhưng cô biết anh làm vậy là có lý do riêng của anh.



Trời bắt đầu đổ mưa lất phất rồi to dần.

Tiểu Điệp co cụm lại một góc, cả cơ thể run lên. Cơn mưa táp vào người khiến cô gái lạnh run.

Lúc này Tiểu Điệp vô cùng đau khổ.

Tại sao? Tại sao Tần Cao Văn lại đối xử với Vương Thuyền Quyên tốt như vậy?

Tại sao lại chỉ coi mình như em gái. Tiểu Điệp không hiểu.

Năm xưa bọn họ ở bên nhau từ sáng tới tối, lẽ nào lại không thể bằng một đêm ở với Vương Thuyền Quyên sao?

Cô không phục.

“Cô gái, sao lại khóc ở đây??”

Lúc này có một giọng nói vang lên bên tai Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn, đó là một người đàn ông trung niên mặc đồ đen, đeo kính râm trông vô cùng nho nhã và mang đến cảm giác điềm đạm, thanh cao cho người khác.

Người đàn ông trung niên ngồi xuống, đặt tay lên vai Tiểu Điệp.

Tiểu Điệp vội vàng né tránh.

“Ông làm gì vậy?”

Cô trốn vào góc tường, bởi vì căng thẳng nên sản sinh nỗi sợ mãnh liệt.

Người đàn ông trung niên cười nói: “Cô gái đừng lo lắng, tôi không phải người xấu, sẽ không làm hại cô đâu”

Người đàn ông trung niên tiến lại gần Tiểu Điệp.

Đương nhiên Tiểu Điệp không tin những gì người đàn ông trung niên vừa nói.

Năm xưa, khi còn lưu lạc bên ngoài xã hội, Tiểu Điệp đã phải trả qua rất nhiều sự khổ cực nên hiểu thế nào là nhân tình thế thái.

Vậy nên mỗi khi nhìn thấy người lạ cô gái đều cảnh giác rất cao, sợ một lần nữa lại phải chịu tổn thương.

“Ông, ông đừng có tới đây!”

Tiểu Điệp ôm chặt cơ thể mình, giọng nói khẽ run lên.

“Có phải cô thích Tần Cao Văn không?”

Tiểu Điệp tái mặt. Sao người này lại biết?

“Tôi thích ai liên quan gì tới ông. Đồ b**n th**, mau cút, nếu không đừng trách sao tôi không khách khí”.

Người đàn ông trung niên không hề tức giận.

“Đáng tiếc, Tần Cao Văn lại không biết trân trọng, cứ lựa chọn Vương Thuyền Quyên. Tôi cảm thấy không đáng. Dù học lực, gia cảnh, dung mạo của cô thì có điểm nào không bằng Vương Thuyền Quyên chứ?”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 503


Chương 503

Tiểu Điệp cảm thấy tò mò, người đàn ông trung niên này rốt cuộc là ai, tại sao lại hiểu rõ về cô như vậy?”

“Ông là ai, sao lại biết thân phận của tôi”.

Người đàn ông trung niên cười nói: “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi có thể giúp được cô, giúp cô ở bên cạnh Tần Cao Văn”.

“Thật…thật sao?”

Tiểu Điệp nhìn người đàn ông trung niên, rõ ràng là cô gái cảm thấy không dám tin.

“Đương nhiên chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của tôi, tới khi đó tôi dám đảm bảo nhất định mọi thứ sẽ theo ý cô”.

Tiểu Điệp chưa tới hai mươi, mặc dù sớm phải lăn lộn ngoài xã hội nên có sự cảnh giác cao độ nhưng dù gì kinh nghiệm sống cũng không nhiều nên không thể tránh hết được cạm bẫy.

“Ông đừng lừa tôi”.

Người đàn ông trung niên trả lời: “Cô yên tâm, con người tôi chưa bao giờ biết lừa người khác”.

“Vậy ông cần tôi làm gì?”

Tiểu Điệp hỏi người đàn ông trung niên.

“Cô đi theo tôi là biết’.

Người đàn ông trung niên dẫn Tiểu Điệp tới một khách sạn hào hoa, sắp xếp cho cô vào một căn phòng.

Tiểu Điệp tắm rửa sạch sẽ.

Người đàn ông này thì bước vào một căn phòng khác. Ông ta mở cửa bước vào và cúi mình trước một người đàn ông già nua.

“Đường chủ, người mà đường chủ tìm đã tới rồi”.

Ông lão được gọi là đường chủ thản nhiên nói: “Có phải là người tôi cần tìm không?”

“Có lẽ phải”.

Ông lão khẽ chau mày, rõ ràng là cảm thấy không hài lòng với câu trả lời của người đàn ông trung niên kia.

“Cái gì mà có lẽ? Con người tôi làm việc không cho phép xảy ra sai sót’.

Người đàn ông trung niên nói giọng chắc nịch: “Tôi đảm bảo là cô ta”.

Ông lão đứng dậy.

“Vạn Sơn, lần này làm khá lắm”.

Ông lão khẽ vỗ vai người đàn ông trung niên, sắc mặt để lộ vẻ tán thưởng.

Vạn Sơn vội vàng nói: “Đường chủ đừng nói vậy, có thể giúp được cho đường chủ là vinh hạnh của tôi”.

“Hai người chúng ta đi xem thế nào”.

Tiểu Điệp đã tắm xong. Cô gái mặc quần áo đã chuẩn bị sẵn, soi gương và nở nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp.

“Cô gái thật xinh đẹp, Tần Cao Văn không ở cùng cô thì là một tổn thất lớn của cậu ta”.

Ông lão bước vào phòng.

Tiểu Điệp quay qua nhìn. Người đàn ông mỉm cười, tỏ vẻ cung kính đối với Tiểu Điệp.

“Chào cô Tiểu Điệp”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 504


Chương 504

Lúc này Tiểu Điệp nào có tâm trạng quan tâm tới những chuyện khác, cô chỉ muốn ở bên cạnh Tần Cao Văn.

“Tôi nghe người kia nói ông có cách có thể giúp tôi ở bên cạnh anh Tần, rốt cuộc là thật hay là giả vậy?”

Ông lão vuốt râu, biểu cảm khuôn mặt có phần ý vị.

Đối với ông ta mà nói đây chỉ là chuyện nhỏ.

“Cô gái yên tâm, tôi nhất định sẽ khiến Tần Cao Văn thích cô”.

Tiểu Điệp kích động nói: “Ông nói thật chứ?”

“Đúng vậy, tiếp theo tôi hi vọng cô có thể nhắm mắt lại sau đó thả lỏng cơ thể. Tới khi đó tôi sẽ đưa cô vào một thế giới khác”.

Nếu như bình thường thì chắc chắn Tiểu Điệp sẽ sinh nghi nhưng vừa rồi những lời nói của ông ta quá hấp dẫn, khiến cô gái không thể quan tâm tới những chuyện khác được nữa.

Tiểu Điệp lập tức nhắm mắt lại. Ông lão ra hiệu cho Vạn Sơn ở bên cạnh.

Một lúc sau, Vạn Sơn nhờ người khiêng vào một cái hòm màu đen. Cái hòm này cao tầm hơn hai mét.

Ông lão cho người mở cái hòm ra, bên trong xuất hiện vô số rắn độc, bọ cạp, nhền nhện và cả thằn lằn.

Hơn nữa còn tỏa ra trược khí nồng nặc. Tiểu Điệp khẽ chau mày, định mở mắt ra.

“Tôi…”

Nhưng cô còn chưa kịp nói hết câu thì người đàn ông đã vội nói: “Cô Tiểu Điệp, tuyệt đối không được mở mắt, nhớ kỹ, không được phản kháng với những gì chuẩn bị xảy ra”.

Một lúc sau, người đàn ông gọi vài người đi tới trước mặt Tiểu Điệp và giữ chặt cô gái.

Tiểu Điệp mở mắt, nhìn thấy thứ được đựng trong cái hòm thì lập tức kêu thét lên.

“Các người…các người định làm gì? Thả tôi ra!”

Tiểu Điệp hét ầm ỹ, tiếng hét vang vọng cả trong căn phòng.

Người đàn ông cảm thấy không hài lòng.

Ông ta nói với Tiểu Điệp: “Cô Tiểu Điệp làm vậy không đúng rồi. Trước đó tôi đã nói dù xảy ra chuyện gì cũng không được mở mắt. Vậy mà cô không tin”.

“Cô đã làm trái quy tắc của chúng ta rồi”.

Giờ Tiểu Điệp hối hận lắm. Sao cô có thể ngây thơ tin lời người khác như vậy chứ.

“Các người thả tôi ra, tôi không muốn ở cạnh Tần Cao Văn nữa, các người đừng vứt tôi vào trong đó, xin các người!”

Nhìn đám rắn độc, thằn lằn trong cái hòm, Tiểu Điệp khóc thất thanh. Khuôn mặt xinh đẹp của cô tái mét.

“Có lẽ cô Tiểu Điệp vẫn chưa biết, người nhà của cô là do tôi cử người đi giết đấy”.

Tiểu Điệp run bắn người.

“Ông nói…cái gì?”

Ông lão nói tiếp: “Tên của tôi là Bạch Xuyên Hà, là người của tổ chức Thiên Phạt. Cô có biết máu của cô rất đặc biệt, là nguyên liệu hoàn hảo để nuôi dưỡng ma thể không? Lúc trước tôi đã thương lượng với bố cố để ông ta cho tôi miễn phí”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 505


Chương 505

“Nhưng cô có biết bố cô đã làm thế nào không?”

Tiểu Điệp cố gắng vùng ra nhưng dù cô có nỗ lực thế nào thì vẫn không thoát ra được.

Cô chỉ là một cô gái trói gà không chặt. Cộng thêm việc đám người mà cô đang đối diện là những cao thủ được huấn luyện đặc biệt. Sự chênh lệch về sức mạnh của họ quá lớn.

“Đừng, xin các người đừng”.

Cơ thể của Tiểu Điệp vẫn bị đẩy vào cái hòm. Đám rắn độc, thằn lằn, bọ cạp, nhền nhệnh bị thu hút, lập tức bò tới người Tiểu Điệp.

Tiếng hét đau đớn vang khắp căn phòng.

Ngay sau đó cảnh tượng kinh người đã xảy ra. Đám sinh vật vừa mới tiếp cận Tiểu Điệp thì đều bị chết.

Cảnh tượng đó khiến ông lão cảm thấy vô cùng hài lòng.

Mọi chuyện đều không khác gì nhiều so với tưởng tượng của ông lão.

Giây lát sau, làn da vốn trắng nõn của Tiểu Điệp trở nên đen sì, thô ráp với tốc độ rất nhanh. Khoảng mười mấy phút sau, Tiểu Điệp mở mắt ra, đôi mắt vốn xinh đẹp lóe lên màu đỏ quỷ dị.

Bây giờ, Tiểu Điệp đã bị ông lão kiểm soát hoàn toàn.

“Kính chào chủ nhân!”, Tiểu Điệp đi đến trước mặt ông lão, khom lưng chào.

Ông lão nhìn Tiểu Điệp, mắt lóe sáng, vô cùng kích động: “Mau đặt tay phải của cô lên bàn bên cạnh”.

Bây giờ Tiểu Điệp đã hoàn toàn mất đi ý thức của bản thân, ông lão bắt cô ấy làm gì, cô ấy sẽ làm theo.

Khi Tiểu Điệp đặt tay phải lên bàn, chiếc bàn nhanh chóng bị ăn mòn, biến thành mảnh vụn.

Sau đó, ông ta lại bảo Tiểu Điệp đặt tay phải lên tường, bức tường cũng bị ăn mòn thành một lỗ to.

Mọi thứ đều đã hoàn thành.

“Đến lúc có thể tiến hành kế hoạch của mình rồi”.

Bắt đầu từ lúc Tần Cao Văn phản bội tổ chức Thiên Phạt, bọn họ đã phát động lệnh truy sát toàn diện ở thế giới ngầm, phái đi rất nhiều cao thủ đỉnh cao, hi vọng có thể tiêu diệt Tần Cao Văn. Nhưng cuối cùng vẫn không thành công, không ai tiếp cận được Tần Cao Văn, thủ đoạn và thực lực của Tần Cao Văn quá đáng sợ.

Trong tình huống bất đắc dĩ, ông lão mới nghĩ ra biện pháp này.



“Chồng à, ở ngoài có người tìm anh”, Vương Thuyền Quyên vào phòng Tần Cao Văn, dịu dàng nói.

“Là ai?”, anh nhíu mày, tò mò hỏi: “Giờ này rồi mà còn chưa đi ngủ?”.

“Em cũng không biết là ai, trước kia chưa từng gặp, nhưng hình như có chuyện rất quan trọng, anh vẫn nên ra ngoài xem xem”.

Anh mở cửa ra, đứng ngoài cửa là một thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi, mặc một bộ đồ màu đen. Ánh mắt cực kỳ sắc bén, giống như dao nhọn. Gương mặt như được điêu khắc, vô cùng tuấn tú.

“Anh là ai?”, Tần Cao Văn hỏi, anh quả thật không có ấn tượng gì về anh ta.

Thanh niên chắp tay trả lời: “Tôi là Vương Diệu Hoa”.

“Chưa từng nghe qua”.

Vương Diệu Hoa cười đáp: “Anh Tần Cao Văn đây bận trăm công nghìn việc, chưa nghe qua cũng là bình thường. Nhưng chắc anh đã nghe qua tổ chức Long Đằng rồi nhỉ?”.

Mấy chữ tổ chức Long Đằng thu hút sự chú ý của Tần Cao Văn, anh lập tức có hứng thú với Vương Diệu Hoa.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 506


Chương 506

Ngày nay, các gia tộc lớn ở tỉnh Thiên Hải đều đã bị Tần Cao Văn dọa sợ. Công ty của Vương Thuyền Quyên mở ở nơi này cũng thuận theo tự nhiên ngày càng phát đạt.

Mục tiêu tiếp theo mà Tần Cao Văn sẽ đối phó chính là tỉnh Giang Bắc. Tổ chức đáng sợ nhất ở tỉnh Giang Bắc chính là tổ chức Long Đằng, bọn họ có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Vương Diệu Hoa là tổ chức Long Đằng, đến đây tìm anh có chuyện gì?

“Có chuyện gì sao?”.

Vương Diệu Hoa nói: “Tôi biết thực lực của anh Tần Cao Văn rất mạnh, bản lĩnh cao cường. Hôm nay tôi đến đây là muốn xin anh đồng ý với tôi một yêu cầu”.

“Đừng dài dòng”.

Vương Diệu Hoa nói: “Tôi hi vọng anh Tần Cao Văn có thể trở thành người huấn luyện của đội ngũ đặc biệt thuộc tổ chức Long Đằng chúng tôi”.

Tần Cao Văn cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Ở cả tỉnh Giang Bắc còn ai dám động tới tổ chức Long Đằng, mà bọn họ lại cần phải huấn luyện đội ngũ đặc biệt gì đó? Cho dù là vậy thật thì bọn họ cũng có nguồn tài nguyên rất lớn để lựa chọn, vì sao lại tìm đến anh?

“Vì sao lại tìm đến tôi?”.

Vương Diệu Hoa trả lời một cách rất chân thành: “Tôi rất khâm phục hành động của anh Tần. Hiện nay ở tỉnh Giang Bắc, e là không tìm được ai có thể sánh bằng anh, anh là người phù hợp nhất”.

“Dựa vào đâu tôi phải đồng ý với yêu cầu của anh?”.

Vương Diệu Hoa lấy một chiếc hộp ra: “Anh Tần có thể mở nó ra xem xem, anh nhất định sẽ hài lòng với thứ trong hộp”.

Tần Cao Văn nhận lấy chiếc hộp, mở ra thì phát hiện trong đó có một mảnh nhỏ màu đen.

Người khác nhìn thấy mảnh nhỏ này có lẽ sẽ cho rằng nó không đáng một xu, nhưng với Tần Cao Văn mà nói, nó lại là vật vô giá. Chỉ có anh biết mảnh nhỏ này hiếm có đến mức nào.

Nhiều người chen nhau, tranh giành sứt đầu mẻ trán chỉ để có được nó, cuối cùng cũng khó đạt mục đích. Không ngờ Vương Diệu Hoa lại có thể lấy được mảnh nhỏ này. Quả thật vượt ngoài dự liệu của anh.

Nếu tổ chức Long Đằng đã có bảo vật như thế này, vì sao không giữ riêng cho mình mà lại cho anh?

“Các người không thấy đau lòng sao?”.

Trên mặt Vương Diệu Hoa lộ ra nụ cười cay đắng: “Đau lòng ư?”.

Anh ta thở dài: “Đương nhiên tôi cảm thấy đau lòng, nhưng…”.

Nói đến đây, trên mặt anh ta hiện lên vẻ buồn bã: “Bây giờ, thực lực của tổ chức Long Đằng chúng tôi không bằng ngày xưa. Cho dù có được bảo vật thế này, bị người khác biết được cũng chỉ gặp phải nạn diệt vong mà thôi”.

Tần Cao Văn biết anh ta nói đúng, giữ thứ quý giá trong người sẽ bị người khác để ý đến, từ xưa đã có đạo lý này.

“Thế nhưng nếu để món đồ này rơi vào tay người bình thường, tôi lại cảm thấy không cam lòng. Đồ tốt đương nhiên phải dành cho người xứng đáng”.

Tần Cao Văn cầm lấy mảnh nhỏ màu đen, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Được, tôi đồng ý với yêu cầu của anh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 507


Chương 507

Anh ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, Tần Cao Văn đồng ý thì tốt rồi.

Sau đó, anh ta cúi người thật sâu trước Tần Cao Văn, nói: “Cảm ơn anh Tần”.



Ở tỉnh Giang Bắc, tổ chức Long Đằng.

“Các anh em nghe nói rồi chứ?”, một tên chột nói với các anh em ở xung quanh: “Cấp trên tìm một người ngoài đến huấn luyện chúng ta, mọi người thấy chuyện này có buồn cười không?”.

Mọi người lập tức biến sắc.

“Có chuyện đó à?!”, một gã cao to trong số họ đập bàn đứng dậy, bất mãn nói: “Chuyện của tổ chức Long Đằng chúng ta dựa vào đâu lại để người ngoài can thiệp vào, hắn có tư cách gì?”.

“Phải chăng đầu óc đại ca có vấn đề rồi? Sao đại ca không đích thân huấn luyện chúng ta?”.

Một người đàn ông đeo kính nói: “Người đến đây huấn luyện chúng ta là ai?”.

Tên chột trả lời: “Nghe nói người đó là bá chủ tỉnh Thiên Hải, tên là Tần Cao Văn”.

Người đàn ông đeo kính gõ tay lên mặt bàn, khóe miệng nhếch lên nụ cười khinh thường.

“Tần Cao Văn?”, người đàn ông đeo kính nói: “Một kẻ vô dụng như vậy cũng có tư cách đến huấn luyện chúng ta, khi nào hắn đến?”.

Tên chột trả lời: “Nghe nói sáng mai hắn sẽ đến”.

“Hắn muốn đến đây cũng được”, người đàn ông đeo kính cười nhạt nói: “Đến lúc đó, anh em chúng ta hãy ra oai phủ đầu hắn, để hắn biết tiền của tổ chức Long Đằng chúng ta không dễ kiếm như vậy”.

Biện pháp mà người đàn ông đeo kính đưa ra lập tức nhận được sự tán thành của tất cả mọi người.

“Nhưng rốt cuộc chúng ta nên làm thế nào?”, tên chột nhìn người đàn ông đeo kính, tò mò hỏi.

Người đàn ông đeo kính đáp: “Đơn giản, ngày mai chúng ta sẽ…”.

Hắn nói ra kế hoạch của mình, nhanh chóng nhận được sự tán thành của tất cả mọi người.

Ngày mai chỉ cần Tần Cao Văn dám đến, bọn họ nhất định sẽ khiến Tần Cao Văn mất hết mặt mũi trước mặt đám đông.

Ánh nắng rực rỡ, trời xanh vạn dặm.

Tần Cao Văn đã thức dậy từ sớm, anh đã đồng ý giao dịch với người ta đương nhiên phải đặt việc này lên hàng đầu. Anh vẫn chưa biết người của tổ chức Long Đằng đã nghĩ ra cách làm khó anh.

Những người này luôn tự coi mình cao hơn người khác. Trong lòng bọn họ, người quản lý bọn họ chỉ có thể là cao thủ trong tổ chức Long Đằng.

Tần Cao Văn là cái thá gì chứ? Ngay cả tư cách vào tổ chức Long Đằng cũng không có, huống hồ là người huấn luyện cho bọn họ, vậy chẳng khác nào sỉ nhục Long Đằng bọn họ.



“Sao hắn còn chưa đến?”, người đàn ông đeo kính hỏi người bên cạnh.

Người đàn ông đeo kính tên là Ngô Tuấn Kiệt, là quân sư của bọn họ.

Một người trong số họ trả lời: “Chắc là không dám đến, nếu tôi là hắn cũng sẽ tự lượng sức mình, không đến tổ chức Long Đằng để rước nhục vào thân”.

“Tôi thấy hắn không đến là lựa chọn rất sáng suốt, nếu không, hôm nay chúng ta nhất định sẽ khiến hắn bẽ mặt”.

“Hắn không dám đến cũng là bình thường”.

Tất cả mọi người đều có ý nghĩ giống nhau.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 508


Chương 508

Hơn nửa tiếng sau, cuối cùng bọn họ cũng nhìn thấy Tần Cao Văn.

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, bọn họ càng thêm thất vọng.

Đây là người huấn luyện của bọn họ sao? Mặt mũi trông điềm đạm nho nhã, hoàn toàn không giống người thường xuyên chém giết, mà giống như một người mẫu vậy.

Người như thế có lẽ còn chẳng có sức mạnh gì, vào tổ chức Long Đằng nhiều lắm chỉ có thể lau dọn nhà vệ sinh.

“Các người chính là đội huấn luyện đặc biệt của tổ chức Long Đằng?”, nhìn những người đứng trước mặt, Tần Cao Văn bình thản hỏi.

Ngô Tuấn Kiệt đi đến phía trước, đáp: “Không sai”.

“Anh là người huấn luyện mà đại ca chúng tôi mời tới sao?”.

Tần Cao Văn trả lời: “Đúng”.

“Anh muốn làm người huấn luyện chúng tôi cũng được, nhưng anh phải qua được vài thử thách. Nếu không, anh hoàn toàn không có tư cách vào trong”.

Bọn họ chặn Tần Cao Văn ở bên ngoài.

Xem ra đám người trước mặt này nghi ngờ mình. Vốn dĩ trước đó anh không định làm bọn họ mất mặt, nào ngờ bọn họ lại chủ động gây sự, thế thì đừng trách anh không khách khí.

Tần Cao Văn ung dung hỏi: “Nói đi, là thử thách gì?”.

“Anh nhìn thấy bàn cờ ở bên cạnh anh rồi chứ?”.

Tần Cao Văn nhìn sang bàn cờ.

“Tôi nói cho anh biết, anh huấn luyện chúng tôi sẽ có thử thách rất cao về trí tuệ. Anh phải phá giải được thế cờ đó mới đủ tư cách vào trong”.

Ngô Tuấn Kiệt tỏ ra kiêu ngạo đắc ý, đây là vốn liếng mà hắn lấy làm tự hào nhất.

Thế cờ này hắn tình cờ thấy được trong một cuốn sách quý thời Thượng cổ, người bình thường đừng nói là phá giải, ngay cả bước tiếp theo nên đi thế nào cũng là một vấn đề.

Ở tổ chức Long Đằng cũng không tìm ra được người thứ ba có thể phá giải thế cờ này. Tần Cao Văn chỉ là người ngoài, đương nhiên không cần phải nói nhiều.

Đa số đều có cách nghĩ giống nhau, cho rằng Tần Cao Văn khả năng cao ngay cửa ải đầu tiên đã lâm trận chạy trốn. Đến lúc đó, không cần bọn họ tự mình mở miệng, Tần Cao Văn cũng sẽ ngoan ngoãn cút đi.

Tần Cao Văn đi đến cạnh bàn cờ, anh liếc qua hai lần, miệng nhếch lên nụ cười khinh thường. Chỉ thế này mà cũng có mặt mũi lấy ra thử thách anh?

“Thế nào? Có phải thấy sợ rồi không? Nếu không thể phá giải thế cờ này thì mau cút đi cho tôi, đừng ở đó đánh mất thể diện”.

Tần Cao Văn nói: “Có thể đổi cái khác cho tôi không?”.

Ha ha ha!

Tất cả mọi người cùng cười phá lên. Quả nhiên giống như bọn họ nghĩ, Tần Cao Văn không có cả dũng khí để thử mà lập tức đề nghị đổi thế cờ khác.

“Nếu anh không giải được, cảm thấy nó khó quá thì cút mau đi”.

Tần Cao Văn trả lời: “Đừng hiểu lầm, thế cờ này quá đơn giản, không nhất thiết để tôi nghiêm túc phá giải nó”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 509


Chương 509

Bọn họ cười càng lớn hơn. Tần Cao Văn làm gì cũng không được, ở đó ba hoa khoác lác, ăn nói hàm hồ thì lại rất lợi hại, làm người ta suýt chút nữa đã tin.

“Đừng nhiều lời, anh chỉ có ba phút, nếu không giải được thế cờ này, anh sẽ không có tư cách vào trong”.

Nhìn thế cờ trên bàn, Tần Cao Văn càng thêm thất vọng, cái gọi là tổ chức Long Đằng cũng chỉ như vậy.

Giây lát sau, Tần Cao Văn cầm một quân cờ trên đó lên, sau đó chậm rãi đặt xuống. Chỉ đi hai ba bước, nháy mắt thế cờ đó đã được phá.

“Tôi xong rồi”.

Ngô Tuấn Kiệt chửi mắng: “Anh đừng ở đó lãng phí thời gian, tôi không tin anh lợi hại như vậy”.

“Nếu anh không tin thì có thể tự mình xem xem”, Tần Cao Văn tỏ ra rất thản nhiên.

Sau đó, Ngô Tuấn Kiệt lấy kính viễn vọng ra ngắm nhìn vào bàn cờ, chỉ mới xem qua giây lát, vẻ mặt hắn đã trở nên vô cùng khó coi.

Không ngờ Tần Cao Văn lại thật sự làm được.

Chỉ mất chưa tới một phút, thế cờ này đã được anh phá giải.

Chuyện này là sao?

Mọi người đều cho rằng Ngô Tuấn Kiệt sẽ đuổi Tần Cao Văn đi ngay, nhưng đợi một lúc lâu, cảnh tượng như mong đợi vẫn không xảy ra.

Bọn họ ít nhiều đều có chút bất mãn.

“Anh Ngô, rốt cuộc sao rồi? Hắn có phá được thế cờ đó không?”.

Ngô Tuấn Kiệt thở dài: “Cửa ải này có thể miễn cưỡng xem như hắn thông qua rồi”.

Cái gì?

Đáp án này khiến mọi người đều kinh ngạc.

Tần Cao Văn thật sự phá được thế cờ đó, hơn nữa chỉ mất chưa tới một phút, sao có thể như vậy?

Trong đội ngũ của họ, người có tư cách giải được thế cờ này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chỉ dùng chưa tới một phút thì càng khó như lên trời.

Nhưng Tần Cao Văn lại làm được, vả lại có vẻ còn khá dễ dàng.

“Cửa ải thứ nhất tạm thời xem như anh đã thông qua”.

Nếu đổi lại trước kia, Tần Cao Văn chắc chắn sẽ không có thời gian nghe bọn họ lải nhải, nhưng hôm nay tâm trạng của anh không tệ. Ngoài nguyên nhân có được mảnh nhỏ màu đen đó, đương nhiên còn một nguyên nhân quan trọng hơn.

Rõ ràng trước kia Vương Diệu Hoa đã nói với anh chuyện này, nhưng đội ngũ bọn họ vẫn tự phát tổ chức thử thách lần này.

Nếu không có Vương Diệu Hoa ở đằng sau ủng hộ, bọn họ chắc chắn không thể làm được, đủ để chứng minh đây cũng là ý của Vương Diệu Hoa.

“Tiếp tục đi!”, Tần Cao Văn bình thản nói.

“Cửa ải tiếp theo không dễ vậy đâu. Mấy người chúng tôi tôn sùng thực lực nhất, nếu bản lĩnh của anh không đủ, đương nhiên không thể làm người huấn luyện cho bọn tôi”.

Điểm này không có gì đáng trách.

“Cho nên các người muốn đánh nhau với tôi sao?”.

Ngô Tuấn Kiệt lắc đầu: “Dù chúng tôi không biết rõ thực lực của anh mạnh đến thế nào, nhưng tôi biết chắc chắn là mạnh hơn tôi một chút”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 510


Chương 510

Cũng xem như hắn tự mình hiểu mình.

“Nếu chúng tôi cứ ngang nhiên đánh anh như vậy, chắc chắn chúng tôi sẽ chịu thiệt, cho nên chúng tôi muốn tăng thêm độ khó để thử thách anh”.

Tần Cao Văn yên lặng lắng nghe.

“Nói đi, là thử thách gì?”.

Ngô Tuấn Kiệt lạnh lùng cười nói: “Tôi cần anh lấy được Hoa Sen Tử Vong của Mãnh Hổ Môn”.

Nghe thấy câu nói này, không chỉ Tần Cao Văn ở đó, mà những người đứng xem khác ai nấy đều rùng mình.

Long chột đứng bên cạnh nói với Ngô Tuấn Kiệt: “Người anh em, anh điên rồi à?”.

Hoa Sen Tử Vong không phải là một bông hoa, mà là một tín vật quan trọng của Mãnh Hổ Môn, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt đối với bọn họ.

Nghe nói gần đây Hoa Sen Tử Vong phải tiến hành di dời, từ tỉnh Giang Bắc đến tỉnh Thiên Hải, để bảo vệ nó không bị trộm cắp, Mãnh Hổ Môn liền lúc cử ra mười mấy cao thủ ở cấp trung sĩ.

Còn có cả hai ba cao thủ cấp võ vương nữa.

Đội hình lớn như vậy đủ để chống lại đội ngũ mạnh mẽ tinh nhuệ nhất.

Ngô Tuấn Kiệt thế mà lại để Tần Cao Văn đến chỗ bọn họ cướp Hoa Sen Tử Vong, chẳng phải là đẩy anh vào hố lửa sao?

Đây không phải là điểm khiến mọi người lo lắng nhất.

Điều khiến mọi người sợ hãi vẫn là mâu thuẫn không thể điều tiết giữa Mãnh Hổ Môn và bọn họ.

Một khi Hoa Sen Tử Vong bị mất đi, Mãnh Hổ Môn chắc chắn sẽ rơi vào điên cuồng cực độ, đến lúc đó chắc chắn sẽ ra tay với tổ chức Long Đằng bọn họ.

Trước đây giữa hai môn phái bọn họ có thể nói là ngang vai ngang vế, nhưng bây giờ thực lực của tổ chức Long Đằng trên giang hồ đã hoàn toàn không còn mạnh mẽ như xưa.

Một khi khiến Mãnh Hổ Môn tức giận, nói rằng bọn họ sẽ đối mặt với nạn diệt vong đều không hề quá đáng.

Gan của Ngô Tuấn Kiệt quá lớn.

Mà đây chính là nguyên nhân Ngô Tuấn Kiệt đưa ra lời thách thức đối với Tần Cao Văn.

Cướp Hoa Sen Tử Vong rốt cuộc nguy hiểm như thế nào thì không cần nói cũng biết. Đa số mọi người nghe xong đều nhụt chí, trí tuệ mà Tần Cao Văn vừa thể hiện ra quả thực đã vượt qua dự đoán của hắn.

Nhưng muốn dựa vào những mưu kế nhỏ này để đạt được sự tôn kính của bọn họ thì quá thể nực cười.

Hắn buộc phải khiến Tần Cao Văn thể hiện ra thực lực lớn mạnh, chỉ có như vậy mới có thể tâm phục khẩu phục.

Tần Cao Văn chắc không dám đồng ý đâu.

Thấy đối phương mãi không nói gì, khóe miệng Ngô Tuấn Kiệt lộ ra vẻ đắc ý.

Tất cả đều giống y hệt như hắn tưởng tượng.

“Có phải anh không dám đi đúng không?”.

Ngô Tuấn Kiệt lạnh lùng nói: “Anh không dám đi, điều này cũng rất bình thường, vậy anh mau cút đi, tổ chức Long Đằng chúng tôi căn bản không cần một người ăn hại như vậy”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 511


Chương 511

Nghe thấy thế, mọi người đều có thể hiểu được phần nào suy nghĩ trong đầu của Ngô Tuấn Kiệt.

Hắn đang muốn ép cho Tần Cao Văn lùi bước.

Làm như vậy cũng là một ý rất hay.

Dù sao Tần Cao Văn bây giờ có nhiều thời gian, cũng có thể chơi với bọn họ.

“Tôi đồng ý yêu cầu của các người”.

Tần Cao Văn trả lời rất dứt khoát.

Tất cả mọi người đều im lặng.

Bọn họ nhìn Tần Cao Văn bằng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.

Cái tên này rốt cuộc là nghĩ sao thế?

Thế mà lại dám đến Mãnh Hổ Môn cướp Hoa Sen Tử Vong.

Lẽ nào Tần Cao Văn không biết sự đáng sợ của đối phương sao?

“Tôi phải nhắc nhở anh một câu, Mãnh Hổ Môn lần này vì hộ tống di dời Hoa Sen Tử Vong đã cử rất nhiều cao thủ đỉnh cao, anh mà đi chỉ có con đường chết mà thôi”.

Tần Cao Văn ung dung nói: “Vì sao anh lại dám khẳng định là tôi không phải đối thủ của những cao thủ kia?”.

Ngô Tuấn Kiệt dùng giọng nói chắc nịch trả lời: “Tôi nói cho anh biết, hiện nay trong tổ chức Long Đằng chúng tôi còn chưa tìm được ai có cái gan và thực lực lớn để cướp được Hoa Sen Tử Vong trong tay bọn họ”.

“Chúng tôi chỉ là muốn anh biết khó mà lùi bước”.

Tất cả chắc là có thể kết thúc rồi.

Vừa rồi biểu hiện khiến mọi người ngạc nhiên của Tần Cao Văn cũng chỉ có thế mà thôi, không có thực lực tuyệt đối, đừng nói là trở thành người huấn luyện của tổ chức Long Đằng bọn họ.

Cho dù muốn thực sự có qua lại với bọn họ cũng khó như lên trời.

“Không vấn đề, chỉ là chuyện nhỏ thôi”.

Tần Cao Văn lại một lần nữa trả lời nhanh gọn.

Yên tĩnh.

Im phăng phắc.

Thế mà anh lại chuẩn bị đi gây khó dễ cho Mãnh Hổ Môn thật, cái tên này có phải là không biết bọn họ đáng sợ đến mức nào không?

Anh mà ra tay chính là tự tìm đến cái chết.

“Anh chắc chắn muốn đi?”.

Sắc mặt Ngô Tuấn Kiệt không được tự nhiên cho lắm, hắn đưa ra yêu cầu này mục đích chủ yếu là muốn Tần Cao Văn biết khó mà rút lui, cũng là dọa anh.

Nếu anh đi tìm Mãnh Hổ Môn thật, hơn nữa để Mãnh Hổ Môn biết là người của tổ chức Long Đằng bọn họ, vậy thì mâu thuẫn giữa hai bên sẽ bị bộc phát hoàn toàn.

Hắn không chịu nổi cái giá này đâu.

“Tôi nói này, tốt nhất là anh đừng có đi”.

Ngô Tuấn Kiệt có hơi sợ hãi.

Chờ đến khi Tần Cao Văn xông đến thật, tai họa lớn như vậy đến lúc đó coi như nguy to.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 512


Chương 512

Tần Cao Văn dửng dưng nói: “Chẳng phải các người nói muốn dùng chuyện này để thử thách tôi sao? Bây giờ tôi đồng ý yêu cầu của mọi người rồi, chẳng phải nên cảm thấy vui mừng à? Sao lại thấy sợ hãi như thế?”.

Trên trán Ngô Tuấn Kiệt thế mà lại toát mồ hôi lạnh.

Trong lòng hắn nảy sinh sự sợ hãi mãnh liệt, bây giờ nên làm sao đây?

Nếu để Tần Cao Văn cứ thế mà làm thì nguy.

“Chúng tôi có thể để anh vào, nhưng anh phải vượt qua được thách thức thứ hai, mới có thể trở thành giáo quan của chúng tôi”.

Không thể không thừa nhận, Tần Cao Văn thực sự là một người không tầm thường, mỗi một quyết định của anh đều khác hẳn với tưởng tượng của bọn họ.

Tần Cao Văn trả lời: “Không cần đâu, tôi đồng ý tham gia thử thách thứ hai”.

Tất cả mọi người hoàn toàn rối bời, Tần Cao Văn, lẽ nào là một kẻ điên sao?

Anh không biết làm như vậy sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt à?

Chẳng nhẽ không muốn sống nữa?

“Anh phải nghĩ cho kỹ, lần này nếu anh đi cướp được Hoa Sen Tử Vong của Mãnh Hổ Môn, anh chắc chắn sẽ chỉ có một con đường chết”.

Tần Cao Văn ung dung nói: “Tôi đương nhiên là biết, nhưng tôi dám đảm bảo bọn họ không phải là đối thủ của tôi”.

Nếu Tần Cao Văn đã hạ quyết tâm, bọn họ cũng biết nếu tiếp tục nói cũng không thay đổi được gì.

Ngô Tuấn Kiệt quay mặt sang nói: “Không vấn đề, đây là anh nói đấy nhé, đến lúc đó đừng có hối hận”.

Mọi người lại nhìn thấy Ngô Tuấn Kiệt ở bên cạnh thêm dầu vào lửa, trong lòng càng tò mò hơn, cái tên này lẽ nào không sợ Tần Cao Văn chọc thủng trời sao.

Rốt cuộc hắn nghĩ gì vậy?

“Vì sao anh không ngăn hắn lại?”

Một người chạy đến bên cạnh Ngô Tuấn Kiệt, không kìm được hỏi.

Ngô Tuấn Kiệt nói: “Là tự hắn muốn đi cướp Hoa Sen Tử Vong, chẳng liên quan gì đến tôi cả”.

Bây giờ hắn đã tìm được cái cớ để đùn đẩy trách nhiệm.

Chờ sau khi Tần Cao Văn chết đi, bọn họ sẽ đẩy toàn bộ lỗi lầm lên người đối phương.

Dù sao Tần Cao Văn vẫn chưa phải là người của tổ chức Long Đằng bọn họ.

Vừa nghe thấy vậy tất cả mọi người đều lập tức hiểu ra đối phương rốt cuộc muốn làm gì, cách này đúng là độc thật.

“Tần Cao Văn, anh tự lo liệu đi”.

Tần Cao Văn trả lời: “Tôi dám đảm bảo đến lúc đó nhất định sẽ khiến các người thất vọng”.

Nói xong, anh quay người rời đi, trời trở nên ấm áp, ánh mặt trời chiếu xuống phủ lên vai anh.

Ngô Tuấn Kiệt mở chiếc quạt trong tay ra, nhìn bóng dáng rời đi của Tần Cao Văn, lộ ra nụ cười khẩy.

Thực sự không biết rốt cuộc Tần Cao Văn nghĩ gì nữa.

“Đến lúc đó chúng ta liệu có gây họa không?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 513


Chương 513

Một người bên cạnh nói với Ngô Tuấn Kiệt với vẻ có chút lo lắng.

Ngô Tuấn Kiệt trả lời: “Việc tiếp theo của chúng ta là cưỡi ngựa xem hoa, đi bước nào hay bước nấy”.

Bầu trời trở nên âm u.

Bạch Thiên Không luôn cảm thấy sắp tới sẽ xảy ra một vài chuyện gì đó.

Nhưng rốt cuộc là chuyện gì thì giờ cũng không biết.

Nhìn Hoa Sen Tử Vong ở trên bàn, Bạch Thiên Không thầm thở dài.

Trong lòng tất cả mọi người, Hoa Sen Tử Vong chính là một tín tưỡng của Mãnh Hổ Môn bọn họ, không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ, còn Bạch Thiên Không thì không thể hiểu nổi cái thứ tình cảm khác lạ này.

Trong lòng anh ta, nó chỉ là một bông hoa.

Căn bản không đại diện cho điều gì cả.

Lần này cấp trên thế mà lại cử nhiều cao thủ đỉnh cao đi hộ tống, còn mặc kệ tất cả ở trong môn phái.

Điều này khiến trong lòng bọn họ có chút bất mãn.

“Anh Bạch đang nghĩ gì thế?”.

Một người đàn ông to cao từ bên ngoài bước vào, cơ thể cao gần hai mét, tay cầm một chiếc búa, mỗi lần bước đi đều khiến mặt đất như rung chuyển, hai mắt như chuông đồng.

“Không nghĩ gì cả, mấy hôm nữa là chúng ta có thể hộ tống Hoa Sen Tử Vong đến nơi thành công rồi”.

Bạch Thiên Không chậm rãi nói, trong giọng nói mang vẻ lo lắng.

Trương Khuê nói lớn: “Nói thật nhé, tôi không hề muốn đưa cái món đồ đó đi, tôi cảm thấy căn bản không cần thiết”.

Đối với câu nói của Trương Khuê, Bạch Thiên Không bày tỏ đồng ý.

“Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng nhiệm vụ mà phía trên giao, chúng ta không thể không làm”.

Trương Khuê nói: “Tôi không thể hiểu nổi, lẽ nào những người anh em chúng ta lại không quan trọng bằng đóa hoa chết tiệt kia sao?”.

Trong cả đội ngũ, dường như cũng chỉ có hai người họ là có suy nghĩ giống nhau.

Bạch Thiên Không có thể che giấu được cảm xúc thật sự trong lòng, nhưng Trương Khuê thì không, hắn là người thẳng tính, trong lòng có gì nói đấy.

Bạch Thiên Không nói với Trương Khuê: “Câu nói này chỉ chúng ta biết thôi, chứ nhất định không được để người khác biết, hiểu không?”.

Trương Khuê đâu có ngu, hắn dùng tay sờ lên đầu, nói với giọng thật thà: “Anh yên tâm, anh nói rất đúng”.



Mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng.

Để đảm bảo không sơ suất, Mãnh Hổ Môn bọn họ mỗi lần vào khách sạn ở là đuổi hết các khách khác đi.

Hai tên đô con đứng ở bên ngoài khách sạn, bọn họ vai u thịt bắp, trên người đều mặc quần áo giống nhau, trên cánh tay phải còn đeo huy hiệu màu bạc.

Vừa nhìn đã biết là cao thủ đỉnh cao của Mãnh Hổ Môn.

Một lúc sau, trong tầm mắt hai người đó xuất hiện một người đàn ông trẻ, cơ thể to cao, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt như vì sao, sâu thẳm mà sáng ngời.

Anh từ từ đi về phía khách sạn.

“Đứng lại!”.
 
Back
Top Bottom