Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 514


Chương 514

Trong đó có một tên đô con hét lên với người thanh niên.

Người thanh niên vẫn không có dấu hiệu dừng lại, vẫn từ từ lại gần khách sạn, tên đô con kia như bị chọc tức.

Thế mà lại dám phớt lờ hắn!

Đây rõ ràng là coi thường bọn họ.

“Bố mày bảo mày đứng lại, mày còn chưa nghe thấy à? Nếu mày còn lại gần, có tin là tao đánh gãy chân mày không?”.

Những lời mà hắn nói, người thanh niên không hề cho vào đầu, vẫn cứ đi thẳng về phía khách sạn.

Người đó chính là Tần Cao Văn.

“Mày chết đi cho tao!”.

Tên đô con đã không quan tâm nhiều nữa, nắm chặt nắm đấm, chạy về phía Tần Cao Văn, hắn hét lên rồi dùng nắm đấm chĩa thẳng về phía đầu Tần Cao Văn.

Sức mạnh của nắm đấm này vô cùng mạnh, cho dù là một tấm sắt cứng trước mặt cũng sẽ bị đấm thủng ngay, huống hồ Tần Cao Văn chỉ là người trần mắt thịt.

Tần Cao Văn cười khẩy một tiếng.

Chỉ thế thôi sao?

Bụp!

Một âm thanh giòn tan vang lên, tên đô con kia bay ra xa, đập vào bước tường gần đó.

Tên đô con còn lại thấy vậy, cũng xông lên luôn.

“Dám đánh người của Mãnh Hổ Môn tao à? Bố mày quyết không tha cho mày!”.

Tên đô con đó cũng lao nhanh về phía Tần Cao Văn, đang định tấn công anh thì không biết có chuyện gì, vừa mới tới gần Tần Cao Văn thì cũng bị ngã luôn xuống đất.

Tần Cao Văn tấn công trông thì vô cùng nhẹ nhàng, nhưng mỗi một chiêu đều là chí mạng, đánh cho bọn họ không bò dậy nổi.

Sau đó đi thẳng vào trong khách sạn như thể chốn không người.

Trong đó có một người vội vàng lôi điện thoại ra liên lạc với người khác.

“Bạch tiên sinh, có người xông vào khách sạn!”.

Bạch Thiên Không đứng phắt dậy khỏi ghế.

Rõ ràng khách sạn này đã được người của Mãnh Hổ Môn bọn họ bao trọn hết, thế mà lại có người dám xông vào, đủ thấy người này không có ý tốt đẹp gì.

“Tôi biết rồi”.

Nói xong, Bạch Thiên Không cúp điện thoại, sau đó đưa đàn em xuống sảnh khách sạn.

Sau khi thấy Tần Cao Văn, bọn họ nhanh chóng bao vây luôn.

Bạch Thiên Không chắp hai tay ra phía sau từ từ bước tới.

“Người anh em, khách sạn này đã được chúng tôi bao trọn rồi, nếu cậu muốn ở thì đến khách sạn khác đi”.

Tần Cao Văn cười nhạt: “Đừng hiểu nhầm, tôi không phải đến đây để ở”.

“Vậy người anh em đến đây làm gì? Không phải đến đây tìm phụ nữ chứ?”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 515


Chương 515

Tất cả mọi người đều cười ồ lên.

Tần Cao Văn nói: “Tôi đến để tìm Hoa Sen Tử Vong”.

Toàn sảnh khách sạn im phăng phắc.

Bọn họ đều sững sờ.

Cái tên này bị điên rồi sao, không biết Hoa Sen Tử Vong có ý nghĩa gì đối với Mãnh Hổ Môn bọn họ sao.

Tần Cao Văn thế mà lại có ý định lấy nó.

Lập tức sát khí của tất cả mọi người lộ ra khiến nhiệt độ không khí bị giảm xuống, còn Tần Cao Văn vẫn không có động tĩnh gì.

Khuôn mặt Bạch Thiên Không ngược lại còn nở một nụ cười.

“Người anh em, câu nói vừa rồi tôi có thể coi như không nghe thấy, tôi hi vọng cậu có thể nhanh chóng rời khỏi đây”.

Anh ta là một người khá tốt bụng, không muốn Tần Cao Văn vì một câu nói mà phải chết ở đây, nếu mấy chục cao thủ bao vây cùng xông vào, thì anh chắc chắn sẽ chết.

Người ở đây ai ai cũng là những cao thủ đỉnh cao một người đánh cả một trăm người, còn trên người Tần Cao Văn lại không toát ra hơi thở đáng ra nên có của một võ giả.

Trong mắt anh ta, Tần Cao Văn không khác gì cá nằm trên thớt mặc người ta chặt chém.

“Tôi nói thật đấy”.

Tần Cao Văn lại nói tiếp: “Hôm nay tôi buộc phải lấy được Hoa Sen Tử Vong về, bằng bất cứ giá nào”.

Nhiệt độ không khí trở nên càng thấp hơn.

Như thể sắp đóng băng vậy.

Cầm chiếc búa lớn trong tay, Trương Khuê đi lên trước chỉ thẳng mặt Tần Cao Văn chửi: “Có phải mày không coi ông đây ra gì không? Bố mày hôm nay sẽ chặt đầu mày, băm vằm cho chó nó ăn”.

“Lại là mấy câu nói này!”.

Tần Cao Văn coi thường nói.

Trước đây không biết bao nhiêu người đã nói với anh câu nói y hệt thế này, nhưng kết quả đều rất thê thảm.

Tần Cao Văn dám đảm bảo đối phương cũng không ngoại lệ.

“Giờ tao sẽ giết mày luôn!”.

Trương Khuê nắm chặt chiếc búa, chĩa về phía Tần Cao Văn, tuy cơ thể hắn vai u thịt bắp, thân hình hơi mập, nhưng động tác của hắn nhanh nhẹn đến lạ thường, người bình thường căn bản không phải đối thủ của hắn.

Chỉ trong chớp mắt chiếc búa đã chạm đến cổ Tần Cao Văn, nhưng đối phương lại không có động tĩnh gì.

Bạch Thiên Không nhắm mắt lại.

Bây giờ anh ta dường như có thể nhìn thấy cảnh tượng đầu rơi máu chảy của Tần Cao Văn.

Nhưng khoảnh khắc sắp thành công thì đột nhiên phát sinh ra cảnh tượng ngoài ý muốn, chiếc búa thế mà lại lơ lửng trong không trung.

Chứ thế nào cũng không thể đến gần cổ của Tần Cao Văn.

Mặt Trương Khuê biến sắc.

Hắn ngạc nhiên khi thấy chiếc búa của hắn thế mà lại bị Tần Cao Văn dùng hai ngón tay kẹp chặt, hắn dùng hết sức mình để rút ra nhưng không thể rút được.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 516


Chương 516

Thực lực của hai người cách nhau quá xa, lúc này mới cảm nhận rõ, Trương Khuê buộc phải thừa nhận bản thân căn bản không phải là đối thủ của Tần Cao Văn.

Sau đó hắn lại giơ chiếc búa bên tay trái lên, chém nhanh xuống đầu Tần Cao Văn.

Mức độ nhanh nhẹn của tay trái và tay phải của hắn là ngang nhau.

Sau đó hai ngón tay của Tần Cao Văn dùng sức, tay trái của Trương Khuê chém vào chiếc búa trên tay phải.

Keng!

Hai chiếc búa đập vào nhau, lập tức xuất hiện một lỗ lớn.

Sau đó Tần Cao Văn nhảy lên một cái, đá thẳng vào ngực hắn.

Hắn ộc ra một ngụm máu tươi.

Trương Khuê vừa thở hổn hển vừa nhìn Tần Cao Văn, trong mắt đầy vẻ khó tin, cảnh tượng xảy ra vừa rồi khiến hắn có ám ảnh.

Tần Cao Văn vừa rồi nếu không làm cho tay phải của hắn nhắm vào chiếc búa bên tay trái mà nhắm vào cánh tay của hắn, thì e rằng cánh tay hắn đã bị chặt đứt lìa.

Thực lực của đối phương lợi hại hơn những gì hắn tưởng tượng nhiều.

Những người khác đều mặt mày biến sắc, không thể che giấu được sự kinh ngạc, tất cả đều ngoài dự đoán của bọn họ, tất cả bọn họ đều tự hỏi nếu một đánh một e rằng chưa chắc đã là đối thủ của Tần Cao Văn.

Nhưng cho dù Tần Cao Văn thực lực có lớn mạnh thì đã sao, người ta vẫn thường nói, một nắm đấm đâu thể địch lại được thế lực đông, nên bọn họ hợp lực sẽ dễ dàng bắt được Tần Cao Văn thôi.

“Các anh em, xông lên cho tôi!”.

Mệnh lệnh của Bạch Thiên Không phát ra, toàn bộ đàn em của anh ta đều bắt đầu tấn công Tần Cao Văn.

Bụp bụp bụp!

Bụp bụp bụp!

Những tiếng đánh đấm bùm bụp vang lên, và liên tiếp có những bóng người mặc áo đen bay ra đập vào tường, trần nhà và cả bàn nữa.

Bọn họ căn bản không kịp phản ứng thì đã bị Tần Cao Văn đánh cho ngã xuống đất, chỉ trong phút chốc nền nhà đã chất đống toàn người bị thương.

Bọn họ đều nhìn về phía Tần Cao Văn, trong ánh mắt tràn đầy kinh hãi.

Thực lực của người này quá đáng sợ, bọn họ căn bản không phải là đối thủ.

Bạch Thiên Không lại thở dài.

“Anh không đánh tôi sao?”.

Tần Cao Văn nhìn Bạch Thiên Không nói: “Hôm nay phải giao Hoa Sen Tử Vong ra đây, tôi có thể tha cho anh”.

“Người anh em, tôi thừa nhận cậu rất mạnh”.

Bạch Thiên Không chậm rãi nói: “Nhưng đối đầu với Mãnh Hổ Môn chúng tôi, thì phải trả cái giá rất đất, tôi hi vọng cậu đừng lấy Hoa Sen Tử Vong nữa, nó là tín vật của chúng tôi”.

“Đưa cho tôi”.

Tần Cao Văn lên phía trước nói với Bạch Thiên Không: “Tính nhẫn nại của tôi có hạn, nếu anh không giao Hoa Sen Tử Vong ra đây, tôi không dám đảm bảo sẽ không giết các anh em của anh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 517


Chương 517

Bạch Thiên Không vẫn biểu cảm dửng dưng, không hề để tâm đến lời uy h**p của Tần Cao Văn.

“Người anh em, Hoa Sen Tử Vong ở trong phòng 302”.

Bạch Thiên Không nói với anh: “Nếu bây giờ cậu muốn lấy thì lấy lúc nào cũng được, nhưng tôi hy vọng cậu có thể chuẩn bị sẵn tâm lý, một khi lấy đi Hoa Sen Tử Vong, chính là rơi vào cục diện sống còn với Mãnh Hổ Môn chúng tôi”.

Anh ta đang gián tiếp uy h**p Tần Cao Văn.

Anh ta dám đảm bảo Tần Cao Văn không có cái gan đó, vì anh không thể chấp nhận được cái giá đáng sợ như vậy.

Ban đầu cả tỉnh Giang Bắc thì tổ chức Long Đằng là có thực lực mạnh nhất, nhưng bây giờ lời nói có trọng lượng lại là Mãnh Hổ Môn bọn họ.

Hiện tại chưa có ai có đủ tư cách để sánh ngang với bọn họ cả, Tần Cao Văn đắc tội với Mãnh Hổ Môn, sau này e rằng sẽ khó mà sống yên ổn ở tỉnh Giang Bắc, đến lúc đó chỉ có con đường chết thôi.

“Được, anh có vẻ nghe lời đó”.

Nói xong, Tần Cao Văn quay người đi thẳng lên tầng ba, vào trong phòng, quả nhiên phát hiện ra một chiếc hộp màu đen được đặt trên bàn.

Tần Cao Văn đi lên phía trước mở chiếc hộp ra, bên trong là một bông hoa sen được điêu khắc bằng ngọc màu đen.

Đây chính là Hoa Sen Tử Vong.

Trông không có điểm gì đặc biệt cả, không biết vì sao Mãnh Hổ Môn lại coi trọng như bảo vật như vậy?

Trương Khuê đứng từ dưới đất lên hét: “Anh Bạch, anh đang làm gì thế? Sao anh lại nói cho hắn biết nơi để Hoa Sen Tử Vong? Lẽ nào anh không biết cái giá mà chúng ta phải trả cho việc này hay sao?”.

Bạch Thiên Không thể hiện rất đỗi bình thản.

“Ý của cậu là bây giờ chúng ta có thể bảo vệ được Hoa Sen Tử Vong sao?”.

Trương Khuê không nói lời nào nữa.

Cho dù Bạch Thiên Không xông lên thì cũng là lành ít dữ nhiều, thực lực của Tần Cao Văn quá mạnh, bọn họ căn bản không phải là đối thủ.

Không lâu sau, Tần Cao Văn đi từ tầng ba xuống.

Anh đi đến trước mặt Bạch Thiên Không nói: “Kế hoạch của anh rất tốt, chỉ tiếc là đã bị tôi nhìn ra”.

Trong phút chốc, vẻ mặt Bạch Thiên Không cứng đờ, nhưng vẫn cười nói: “Người anh em, cậu vừa nói gì tôi không hiểu?”.

“Hoa Sen Tử Vong thật đang ở đâu? Mau đưa cho tôi, sức chịu đựng của tôi có hạn”.

Bạch Thiên Không cười gượng nói: “Chẳng phải tôi đã cho cậu rồi sao?”.

“Anh tưởng tôi dễ bị lừa vậy à, thứ mà anh cho tôi không phải là Hoa Sen Tử Vong, tôi nói cho anh biết, nếu anh còn không đưa ra thì tất cả mọi người đều phải chết”.

Trán Bạch Thiên Không toát mồ hôi lạnh, những gì Tần Cao Văn vừa nói đều là sự thật.

Thứ mà anh ta cho Tần Cao Văn không phải là Hoa Sen Tử Vong thật.

Tất cả mọi người đều cho rằng Hoa Sen Tử Vong là một bông hoa, nhưng thực tế lại khác, đó là một cuốn sách.

Anh ta nở nụ cười khổ và nói: “Tôi không hề đùa với cậu…”.

Vút!
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 518


Chương 518

Một phi đao trong tay Tần Cao Văn bay ra, đâm vào cổ họng của một người đứng gần đó.

Phụt!

Âm thanh rõ rệt vọng đến, máu tươi chảy ào ào, người đó ngã gục xuống chết.

“Sự nhẫn nại của tôi có hạn!”.

Sau đó anh lại lấy một phi đao khác ra, người sắp bị giết chính là Trương Khuê.

Nhưng Trương Khuê thể hiện rất cứng đầu, hắn dùng tay vỗ vào ngực nói: “Anh Bạch, anh cứ kệ tôi, cho dù tên khốn này giết tôi cũng không sao, nhất định không được giao Hoa Sen Tử Vong cho hắn”.

“Anh còn 5 giây để suy nghĩ”.

Cơ thể Bạch Thiên Không rùng mình run lên.

Anh ta gằn giọng nói: “Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng có ức h**p người quá đáng”.

Tần Cao Văn dửng dưng nói: “Đừng có dài dòng với tôi”.

“Năm!”.

Tần Cao Văn bắt đầu đếm.

Bạch Thiên Không nhìn Trương Khuê một cái, Trương Khuê vẫn thể hiện thái độ không hề sợ chết.

“Đại ca, không sao đâu, tôi không sợ!”.

Trương Khuê dùng tay đánh vào ngực bản thân, nói một cách tự tin.

“Bốn, ba, hai…”.

Còn một tiếng cuối cùng.

Bạch Thiên Không nắm chặt nắm đấm nói: “Cậu đừng giết cậu ta, tôi đồng ý giao Hoa Sen Tử Vong cho cậu”.

“Đừng!”.

Hắn bất giác hét lớn.

Bạch Thiên Không làm như vậy thực sự quá thể bồng bột.

“Đừng có giao cho hắn, nếu giao cho hắn tất cả chúng ta đều sẽ phải chết”.

Những người còn lại cũng lần lượt phản đối cách làm của Bạch Thiên Không.

“Mọi người im miệng cho tôi!”.

Quyền quyết định của việc này nằm trong tay Bạch Thiên Không, hơn nữa thực lực của anh ta là mạnh nhất, mọi người đương nhiên không dám nói nhiều, nên ai nấy đều im miệng lại.

Một lúc sau Bạch Thiên Không nói: “Cậu cầm lấy thứ này”.

Anh ta đưa một chiếc chìa khóa cho Tần Cao Văn nói: “Cậu đến phía sau khách sạn, ở đó có một cánh cửa mật, sau khi mở ra sẽ thấy quyển sách đó”.

Anh ta nói thẳng trước mặt Tần Cao Văn luôn Hoa Sen Tử Vong rốt cuộc là cái gì?

“Con người tôi ghét nhất chính là bị người khác lừa, tôi hy vọng những gì anh vừa nói là sự thật, nếu không lần tới tôi sẽ giết tất cả những người ở đây không chừa một ai”.

Anh quay người đi ra phía sau khách sạn.

Quả nhiên ở một góc vườn phát hiện ra một cánh cửa mật, sau khi mở ra, bên trong có một cái hộp màu đen, Tần Cao Văn vội vàng lấy nó ra, bên trong đúng là có một cuốn sách.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 519


Chương 519

Đúng là đi mòn giày sắt không tìm thấy, đến khi tìm được chẳng tốn công.

Trên quyển sách này viết rõ bốn chữ Hoa Sen Tử Vong.

Bây giờ anh coi như đã vượt qua thử thách thứ hai.

Bây giờ Tần Cao Văn có thể quay về rồi.



Một ngày trôi qua nhanh chóng, nhưng bọn họ vẫn không thấy Tần Cao Văn về, thế là tất cả mọi người đều cho rằng anh đã bị người của Mãnh Hổ Môn g**t ch*t rồi.

“Đúng là một tên ngốc”.

Ngô Tuấn Kiệt nói với đàn em: “Tôi thực sự không biết trong đầu hắn rốt cuộc chứa cái gì nữa, thế mà lại đi ra tay với người của Mãnh Hổ Môn, còn nói là sẽ cướp Hoa Sen Tử Vong về đây”.

Những người khác nghe xong đều không nhịn được cười.

“Có lẽ hắn cảm thấy bản thân rất lợi hại, dựa vào thực lực một mình hắn là có thể đánh bại được các cao thủ đỉnh cao của Mãnh Hổ Môn kia”.

Long chột ở bên cạnh nói với Ngô Tuấn Kiệt.

Lấy cốc rượu trên bàn lên uống một ngụm, Ngô Tuấn Kiệt chậm rãi nói: “Muốn trở thành tổng giáo quan của chúng ta, không có bản lĩnh sao được?”.

“Nếu hắn lấy được Hoa Sen Tử Vong về thật thì sao?”.

Đúng lúc này bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói, mọi người đều bị âm thanh đó thu hút sự chú ý.

Bọn họ nhìn về phía người đó rồi cười phá lên.

Đối phương chắc chắn là một kẻ ngốc.

Chỉ cần đầu óc bình thường đều sẽ không nghĩ rằng Tần Cao Văn có thể lấy được Hoa Sen Tử Vong, đùa hay sao.

Nếu Tần Cao Văn có bản lĩnh lợi hại như vậy thật thì vì sao lại cam tâm đến tổ chức Long Đằng làm tổng giáo quan chứ.

Tổ chức Long Đằng trước đây còn có nhiều tiềm năng phát triển, nhưng bây giờ đã hết thời, địa vị của bọn họ không còn như trước, kém xa so với Mãnh Hổ Môn.

Nếu bản lĩnh của Tần Cao Văn lớn như vậy thật, thì hoàn toàn có thể đến Mãnh Hổ Môn phát triển.

“Thằng ranh, suy nghĩ của cậu còn hơi non đấy”.

Đứng dậy khỏi ghế, Ngô Tuấn Kiệt đi về phía trước, vỗ vai hắn.

“Tôi nói cho cậu biết, tôi có thể đảm bảo đến lúc đó Tần Cao Văn nhất định sẽ chết rất thê thảm”.

Người thanh niên đó nói: “Nhưng tôi luôn cảm thấy người đó khá lợi hại, biết đâu lần này lại lập nên kỳ tích, nếu hắn lấy được Hoa Sen Tử Vong thật, thì có phải sẽ để hắn làm tổng giáo quan của chúng ta thật không?”.

Ngô Tuấn Kiệt không nói gì.

Hắn cho rằng ăn nói không hợp thì nói nửa câu cũng nhiều rồi, không cần thiết phải nói nhiều với đám người trẻ tuổi này, đối phương mãi mãi sẽ không hiểu.

“Đừng có lắm lời nữa”.

Ngô Tuấn Kiệt mắng: “Sau cậu cố chấp thế nhỉ, tôi đã nói rồi, hắn tuyệt đối không thể sống sót trở về thì nhất định sẽ không thể sống sót trở về”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 520


Chương 520

“Sao cậu cứ lai dai mãi thế?”.

Người đó gật đầu.

“Vâng, tôi hiểu rồi!”.

Trước khi mấy người đang định chúc mừng có thể đuổi được Tần Cao Văn đi, thì đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Ngô Tuấn Kiệt mở cửa ra, một người có cơ thể mập ú đứng trước mặt hắn, đó là thám tử trong đội ngũ đặc biệt của bọn họ.

“Cậu vội vã thế làm gì?”.

Tên mập đó nói với Ngô Tuấn Kiệt: “Không, không hay rồi!”.

Thấy đối phương hoảng loạn như vậy, trong lòng hắn càng thêm bất mãn, có việc gì mà phải hốt hoảng thế, có gì cứ từ từ mà nói không được à?

“Mau nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

Tên mập trả lời: “Tần Cao Văn thế mà lại quay về rồi”.

Mặt Ngô Tuấn Kiệt hơi co giật.

Về rồi sao?

Sao có thể thế được?

Nếu Tần Cao Văn đi cướp Hoa Sen Tử Vong thật, đối mặt với nhiều cao thủ bao vây như vậy, chắc chắn đã chết mất xác rồi.

Vậy thì chỉ có thể chứng minh một điều, Tần Cao Văn căn bản không hề đi.

Xem ra Tần Cao Văn cũng thấy sợ rồi.

Ngô Tuấn Kiệt nói: “Tôi biết rồi, đi ra ngoài đi”.

Tên mập vẫn đứng ở đó, hình như có thông tin càng quan trọng hơn còn chưa nói ra, phản ứng của đối phương đã thu hút sự chú ý của Ngô Tuấn Kiệt.

Hắn vô cùng tò mò, rốt cuộc là có chuyện gì?

Ngô Tuấn Kiệt nói với tên mập: “Có thể nói cho tôi biết rốt cuộc là thế nào không?”.

Tên mập trả lời: “Hơn nữa Tần Cao Văn đã mang Hoa Sen Tử Vong về rồi”.

Tất cả đều kinh ngạc!

Tần Cao Văn mang Hoa Sen Tử Vong về.

Sao có thể chứ?

Đùa chắc?

Hoa Sen Tử Vong là của Mãnh Hổ Môn, là bảo vật vô cùng quan trọng.

Lần này bọn họ đã cử mấy chục cao thủ để bảo hộ, cho dù thực lực của Tần Cao Văn có lợi hại đi chăng nữa, cũng không thể lành lặn thoát khỏi vòng vây của bọn họ.

“Có phải cậu nhìn nhầm Hoa Sen Tử Vong rồi không…”.

Còn chưa nói hết, tên mập đã lắc đầu lia lịa.

“Tôi đảm bảo là tôi không nhìn nhầm, trong tay hắn cầm chính là thứ mà chúng ta cần”.

Đoàng!

Lập tức Ngô Tuấn Kiệt cảm thấy trong đầu hắn có thứ gì đó sắp nổ tung.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 521


Chương 521

Lúc này trong đầu hắn hoàn toàn trống rỗng.

Nếu vừa rồi những gì tên mập nói là thật, thì Tần Cao Văn quá thể đáng sợ rồi, cái tên này có còn là người không?

“Bây giờ hắn đang ở đâu? Mau đưa chúng tôi đi xem xem?”.

Tên mập gật đầu, quay người đưa bọn họ ra ngoài cửa.

Tần Cao Văn đang đứng trước cửa phòng chờ đợi, hai tay khoanh trước ngực, khuôn mặt nở nụ cười mỉa mai.

“Anh căn bản không hề đi, đúng không?”.

Ngô Tuấn Kiệt nói với Tần Cao Văn: “Anh không thể lấy được Hoa Sen Tử Vong trong tay bọn họ về đây”.

“Tôi khiến các người thất vọng rồi”.

Nói xong, Tần Cao Văn ném món đồ trong tay ra, đó chính là quyển sách mà anh lấy được.

Ngô Tuấn Kiệt đón lấy, đưa lên gần mặt nhìn, lập tức mặt mày tái nhợt.

Đây… đây là thật này.

Tất cả mọi người đều giật mình.

Tần Cao Văn rốt cuộc đã làm gì vậy?

Ban đầu bọn họ chỉ nói đại thôi, muốn để Tần Cao Văn thấy khó mà rút lui, chứ không hề thực sự muốn anh đi cướp cuốn sách này về.

Ngô Tuấn Kiệt run người. Hắn ý thức được rằng lần này đã gây họa lớn. Nếu không phải sự nhu nhược của hắn thì đối phương đã không cướp mất Hoa Sen Tử Vong.

Giờ thì xong rồi.

Với thủ đoạn độc ác của Mãnh Hổ Môn, khi biết được bảo vật quan trọng nhất của mình bị cướp đi mất, tới khi đó chắc chắn sẽ gây phiền phức cho bọn họ.

Một khi chân tướng sự việc được vạch trần thì hắn xong đời.

“Giờ phải làm sao?”

“Còn thách thức gì nữa không?’

Ngô Tuấn Kiệt lấp láy đôi mắt, đột nhiên nghĩ ra một đối sách.

Hắn vội vàng đi tới trước mặt Tần Cao Văn, cười nói: “Anh Tần quả nhiên là người tài giỏi. Thật không ngờ có thể có được Hoa Sen Tử Vong. Trước đó đều do tôi không tốt, hi vọng anh không chấp kẻ tiểu nhân, không so đo với chúng tôi”.

“Còn thách thức gì nữa không á?”

Tần Cao Văn chau mày, cảm thấy bất ngờ.

Hắn vội vàng nói với Tần Cao Văn: “Giờ anh là người huấn luyện của tôi, có được sự giúp đỡ của anh là vinh hạnh cho tổ chức Long Đằng của chúng tôi”.

“À, vậy có thể bắt đầu rồi đúng không?”

Ngô Tuấn Kiệt gật đầu.

“Đương nhiên”.

Bốp!

Hắn vừa nói xong thì Tần Cao Văn đã tát bốp vào mặt hắn. Ngô Tuấn Kiệt bay bật ra sau, đập mạnh vào bức tường.

Hắn ôm mặt, cảm thấy tức lắm nhưng vẫn cố cười.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 522


Chương 522

Khi Tần Cao Văn chưa có mặt thì Ngô Tuấn Kiệt luôn là người đưa ra kế sách cho đội ngũ này. Giờ anh ra tay với hắn thì đương nhiên những người khác sẽ không thể làm ngơ được.

“Cái thằng này làm gì vậy?”

Tên chột đứng ra, siết chặt nắm đấm và chửi Tần Cao Văn: “Dám ra tay với Ngô Tuấn Kiệt, có phải là chán sống rồi không?”

“Làm gì vậy?”

Đúng lúc này Ngô Tuấn Kiệt đứng lên, lôi tên chột ra phía sau mình.

“Giờ anh ấy là người huấn luyện của chúng ta”.

Ngô Tuấn Kiệt quát: “Nói chuyện với anh ấy lịch sự chút, nếu không tôi không tha đâu”.

Dù tên chột không biết tại sao Ngô Tuấn Kiệt lại có thái độ như vậy nhưng tên chột biết rằng đối phương làm vậy là có lý do của mình.

Thế là tên chột lui qua một bên.

Tiếp đó hắn tới trước mặt Tần Cao Văn cúi mình cung kính.

“Xin lỗi huấn luyện viên”.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Quỳ xuống”.

Thái độ của anh vô cùng kiên định, căn bản không để hắn có cơ hội bật lại.

“Huấn luyện viên, tại sao?”

Ngô Tuấn Kiệt không hề quỳ xuống, vẫn đứng đó hỏi Tần Cao Văn.

“Không biết thân biết phận sao?”

Tần Cao Văn cười lạnh lùng: “Đám các người đang nghĩ cái gì vậy? Đừng tưởng ông đây không biết, định ra uy với tôi sao, các người còn non lắm”.

Ngô Tuấn Kiệt đổ lộ nụ cười khó coi, nếu như hắn thật sự quỳ xuống trước mặt Tần Cao Văn thì thật mất mặt quá.

“Huấn luyện viên, làm thế này có phải là không tốt lắm không?”

Tần Cao Văn lạnh lùng nói: “Không tốt lắm sao?”

“Có gì mà không tốt!”

Nói xong anh đưa tay ra túm cổ áo hắn, lạnh lùng quát: “Ông thấy rất tốt đấy!”

Bốp bốp!

Tiếp đó anh lại hung hăng tát vào mặt Ngô Tuấn Kiệt hai phát, lần sau càng mạnh hơn lần trước khiến hắn chảy cả máu miệng, gãy mất mấy cái răng.

Ban đầu tên chột còn có thể nhẫn nhịn được. Thế nhưng thấy Tần Cao Văn ngông cuồng như vậy cuối cùng cũng không chịu được nữa.

“Tên khốn này, dám đánh anh Ngô à? Ông đập chết mày!”

Tiếng gầm vang lên, tên chột cũng lao về phía Tần Cao Văn. Có người xung phong, toàn bộ những kẻ khác cũng nhao nhao lên theo.

Bọn họ vây lấy anh, chuẩn bị tấn công.

Thế nhưng thực lực mà đối phương sở hữu quá mạnh, những người khác không phải đối thủ của anh. Chúng vừa tiếp cận anh thì đã bị hạ gục.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 523


Chương 523

Rầm rầm rầm!

Âm thanh nặng nề không ngừng vang lên. Từng bóng đen bay bật ra, đập mạnh xuống đất, lên tường, thậm chí là cả trần nhà.

Trong nháy mắt, mấy chục tên đã bị đánh bại. Bọn chúng nằm quằn quại ôm ngực, ôm đầu kêu la thảm thiết.

Tần Cao Văn nhìn đám thành viên của tổ chức Long Đằng nằm la liệt thì cảm thấy thất vọng.

Cái đám này mà cũng được coi là chiến lực cao nhất của tổ chức Long Đằng sao?

Nếu đúng là như vậy thì thật vô dụng.

Chẳng trách những năm qua, tổ chức Long Đằng lại bị Mãnh Hổ Môn chèn ép. Anh chỉ giao đấu có một lúc mà đã có thể cảm nhận được sự chênh lệch thực lực giữa hai bên rồi.

Trước đó không lâu, khi Tần Cao Văn đấu nhau với Mãnh Hổ Môn thì ít nhất anh còn cảm nhận được chút ít áp lực. Còn những người này yếu quá.

Tần Cao Văn vứt Ngô Tuấn Kiệt xuống đất.

“Giờ đã phục chưa?”

Ngô Tuấn Kiệt ho hai tiếng, siết chặt nắm đấm, vội vàng nói: “Phục, phục 100%”.

Bất kể lúc nào thì sự sùng bái dành cho sức mạnh của đàn ông cũng không hề thay đổi. Thực lực của Tần Cao Văn mạnh hơn mỗi người bọn họ rất nhiều.

“Từ ngày mai, mỗi ngày các người đều dậy đúng bốn giờ sáng luyện tập cho tôi. Nếu để tôi phát hiện có người dậy muộn thì tôi sẽ đánh gãy chân của kẻ đó”.

Tất cả đều thất kinh. Trực giác mách bảo bọn họ rằng, gã này chắc chắn nói được làm được.

“Sự nhẫn nại của tôi rất có hạn, hi vọng mọi người đừng có thách thức, nếu không tôi sẽ khiến các người phải trả giá đắt đấy”.

Nói xong, Tần Cao Văn quay người rời đi. Ngô Tuấn Kiệt ôm ngực, ho khù khụ, chật vật bò dậy.

Lúc này, mặt hắn vẫn còn đau nhói.

“Anh không sao chứ?”

Tên chột bên cạnh vội vàng chạy tới hỏi Ngô Tuấn Kiệt bằng vẻ quan tâm.

Ngô Tuấn Kiệt thản nhiên chả lời: “Yên tâm, không chết được”.

“Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”, tên chột hỏi.

Dù thực lực Tần Cao Văn thể hiện khiến đám đông phải toát mồ hôi hột nhưng bọn họ vẫn không hề có thiện cảm đối với anh. Bọn họ không muốn anh trở thành người huấn luyện.

Ngô Tuấn Kiệt cười lạnh lùng.

“Đã nghe câu nói mượn gió bẻ măng bao giờ chưa?”

Tên chột sờ đầu, mặt tỏ vẻ khó khăn, không hiểu ý nghĩa câu nói của Ngô Tuấn Kiệt.

“Anh Ngô, rốt cuộc anh định làm gì?”

Hắn lạnh lùng nói: “Đương nhiên là phải băm vằm cái thằng không biết trời cao đất dày là gì ra rồi”.

Hắn nhếch mép cười lạnh.

“Vậy ý của anh là…”

Hắn ghé vào tai tên chột, nói nhỏ vài câu.

“Chiêu này của anh đúng là cao minh”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 524


Chương 524

Trong phòng của Vương Diệu Hoa.

Anh ta rót một ly rượu, khẽ nhấp một ngụm, hỏi thuộc hạ: “Biểu hiện của tên đó thế nào?”

“Đại ca, tên Tần Cao Văn đúng là rất có uy, vừa rồi giữ chức đã khiến đám thuộc hạ phải phục sát đất rồi”.

Vương Diệu Hoa cảm thấy hơi bất ngờ.

“Thật sự lợi hại như vậy sao?”

Tên thuộc hạ đáp lại: “Thật trăm phần trăm ạ”.

“Vậy ngày mai đưa tôi đi xem sao”.

Vương Diệu Hoa dựa người vào ghế khẽ nheo mắt: “Tôi cũng phải đi thăm hỏi vị thần tiên này một chút rồi”.

Trước Tần Cao Văn, Vương Diệu Hoa đã mời mấy người tới làm người huấn luyện cho đội quân đặc biệt nhưng lần nào cũng bị người của đội đuổi mất dép.

Có người thậm chí chưa bước vào cửa thì đã bị gây khó dễ, cuối cùng đành phải từ bỏ.

Vậy mà Tần Cao Văn trong một ngày, không những thành công trong việc bắt họ với chấp nhận anh mà còn khiến họ nghe lời. Đây là một người đáng để người khác coi trọng.

Lúc này tổ chức Long Đằng đang gặp sóng gió, các phương diện đều chịu thử thách lớn. Anh ta cần phải tạo ra một cuộc cải cách mau chóng khiến cho thuộc hạ của mình mạnh lên, chỉ có như vậy mới có thể tiếp tục sinh tồn, nếu không sớm muộn cũng có một ngày bị những tổ chức còn lại liên kết nuốt gọn.

Anh ta không muốn một kết cục như vậy.



“Anh Tần có nhà không?”

Anh ta đứng ngoài lớn tiếng gọi.

Cửa phòng được mở ra.

“Tới tìm tôi có việc gì không?”

Sau khi chuyển vào, Tần Cao Văn không hề đi chào hỏi Vương Diệu Hoa. Anh biết tới lúc thì đối phương sẽ chủ động tới tìm mình.

Bởi vì anh ta cần một lời giải thích cho những chuyện hồi ban ngày.

Vương Diệu Hoa xách theo một cái hộp màu đen.

Anh ta đưa cái hộp cho Tần Cao Văn: “Tôi đã nghe nói về chuyện xảy ra lúc ban ngày. Đều do tôi quản lý không tốt, khiến đám thuộc hạ đó làm xằng làm bậy, hi vọng anh Tần không để bụng”.

“Đây là gì vậy?”

Anh không hề nhận lấy cái hộp, chỉ liếc nhìn và thản nhiên hỏi lại.

Anh ta nói với Tần Cao Văn: “Đây là một món quà nhỏ tôi chuẩn bị riêng cho anh Tần, của ít lòng nhiều, mong anh nhận lấy”.

“Ừ”.

Tần Cao Văn thản nhiên gật đầu, nhận lấy cái hộp, quay người vào trong và đóng cửa lại.

“Anh Tần”.

Vương Diệu Hoa vội vàng ngăn lại, bước vào trong nói với Tần Cao Văn: “Tôi vẫn còn chút chuyện muốn nói với anh, không biết…”
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 525


Chương 525

“Có gì mai hẵng nói, giờ tôi bận lắm”.

“Tôi không làm chậm trễ thời gian của anh đâu”.

Vương Diệu Hoa trông rất thành khẩn.

“Vậy anh vào đi”.

Tần Cao Văn ngồi xuống ghế, vắt chân chéo ngũ: “Có gì mau nói”.

“Nghe nói anh Tần đã có được cuốn sách Hoa Sen Tử Vong của Mãnh Hổ Môn?”

“Sao biết rồi còn hỏi, lẽ nào anh không rõ à?”

Tần Cao Văn bực bội lên tiếng.

Chuyện xảy ra lúc ban ngày, Tần Cao Vă sẽ không dễ dàng tha thứ cho Vương Diệu Hoa. Rõ ràng trước đó là anh ta tới tận nhà nhờ anh tới làm huấn luyện, kết quả lại còn để đám đàn em gây khó dễ anh.

Điều này chứng tỏ anh ta không tin tưởng Tần Cao Văn.

Tục ngữ có câu đã dùng thì không nghi mà đã nghi thì không dùng.

Tên này đã phạm phải sai lầm đó.

Vương Diệu Hoa cảm nhận được mùi thuốc nổ nồng nặc trong giọng điệu của Tần Cao Văn, anh ta chỉ cười lúng túng.

“Cuốn sách đó đối với anh Tần có lẽ chẳng có tác dụng gì nhiều, nhưng đối với tổ chức Long Đằng chúng tôi thì khác. Nó là một bảo vật vô cùng quan trọng”.

Anh thản nhiên hỏi: “Ý của anh là gì?”

Vương Diệu Hoa dùng giọng điệu van xin: “Tôi hi vọng anh Tần đại từ đại bi đưa tôi cuốn sách đó, tới khi đó tôi sẽ biến nó thành thứ vũ khí để khắc chế kẻ địch”.

“Muốn nó sao?”

Tần Cao Văn nói với Vương Diệu Hoa: “Cũng không phải là không thể, có điều anh phải đồng ý với tôi một điều kiện nhỏ”.

Thấy đối phương đồng ý, Vương Diệu Hoa lập tức thở phào. Cuốn sách này quá quan trọng, một khi có được nó trong tay thì Mãnh Hỗ Môn sẽ không dám làm xằng làm bậy nữa.

Đừng nói là phải đồng ý một yêu cầu mà vài chục, vài trăm yêu cầu cũng chẳng sao.

Vì cuốn sách trong tay Tần Cao Văn là vô giá.

“Anh Tần mời anh nói”.

Tần Cao Văn trả lời: “Tôi muốn anh đưa tôi một tỷ tệ”.

Một…tỷ tệ?

Anh ta run bắn người.

Ăn cướp ra chắc mà một lúc đòi nhiều tiền như thế!

Tài chính của tổ chức Long Đằng vốn rỗng tuếch, giờ bỏ ra một lúc nhiều tiền như vậy chắc chắn sẽ khiến bọn họ bị tổn thất lớn, thật sự là lực bất tòng tâm.

“Anh Tần, có thể bớt chút không?”

Tần Cao Văn trả lời: “Không thể, nếu còn trả giá thì có khi tôi sẽ tăng gấp đôi đấy. Đây là phong cách làm kinh doanh của tô”.

Thấy thái độ của Tần Cao Văn, anh ta run rẩy toàn thân.

Đúng là một tên khốn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 526


Chương 526

Anh ta hít một hơi thật sâu nói với Tần Cao Văn: “Anh Tần, vậy tôi có thể trả trước một nửa, số còn lại thì trả dần được không. Giờ tổ chức chúng tôi thật sự không thể nào gom được trong chốc lát nhiều tiền như vậy”.

Bọn họ là một tổ chức giang hồ, không phải là một công ty nên không thể nào có thể dễ dàng gom cho đủ một tỷ tệ ngay lập tức được.

“Vậy khi nào anh gom đủ tiền rồi thì tới gặp tôi”.

Vương Diệu Hoa bật cười: “Anh Tần nhất định phải như vậy sao? Có thể thương lượng được không?”

Rõ ràng là anh ta đang cố gắng tới phút chót, hi vọng có thể lấy được cuốn sách trong tay Tần Cao Văn.

Thế nhưng thái độ của Tần Cao Văn vô cùng kiên định: “Tôi không thích nhất là người khác trả giá’.

Xem ra Tần Cao Văn sẽ không thỏa hiệp.

Anh ta thở dài với vẻ bất lực và đứng dậy.

“Anh Tần, nếu đã vậy thì tôi đi trước đây”

Anh ta cúi người trước Tần Cao Văn.

“Đi từ từ nhé, khỏi tiễn”.

Vương Diệu Hoa rời khỏi phòng của Tần Cao Văn, bước tới sân thì nụ cười trên khuôn mặt anh ta tắt ngấm, thay vào đó là vẻ âm trầm.

Anh ta lầm bầm: “Đợi đấy Tần Cao Văn, ông nhất định sẽ lấy được cuốn sách trong tay mày”.



Mãnh Hổ Môn.

Rầm!

Công Tôn Thiên Hạ đập mạnh tay xuống bàn trà.

“Đúng là một lũ rác rưởi vô dụng”.

Sau khi biết tin Hoa Sen Tử Vong bị người khác cướp mất thì Công Tôn Thiên Hạ nổi điên. Đó là bí mật quan trọng của Mãnh Hổ Môn. Một khi bị người khác cướp mất thì chắc khác gì là họa diệt vong đối với bọn họ.

Bạch Thiên Không quỳ trước mặt Công Tôn Thiên Hạ: “Chuyện này không liên quan tới người khác ạ”.

Công Tôn Thiên Hạ bật cười.

Bạch Thiên Không nói chuyện đơn giản quá. Anh ta nói tự mình chịu trách nhiệm. Anh ta định chịu trách nhiệm kiểu gì đây?

“Cuốn sách đó có ý nghĩa gì với Mãnh Hổ Môn có biết không? Một khi nó bị người khác cướp mất thì đồng nghĩa với việc gây ra họa diệt vong cho Mãnh Hổ Môn đấy”.

Người thuộc hạ cúi mình run rẩy, không dám nói gì.

Sau đó ông ta đi tới trước mặt Bạch Thiên Không, túm cổ áo anh ta.

“Mau nói, đưa ra một lời giải thích hợp lý. Tại sao không hủy nó mà lại để cho người khác?”

Bạch Thiên Không không nói gì. Công Tôn Thiên Hạ thở dài.

“Thôi bỏ đi”.

Khuôn mặt ông ta lộ rõ vẻ muộn phiền: “Nói đi, rốt cuộc là ai đã cướp mất Hoa Sen Tử Vong”.

“Cũng không rõ tên nhưng tôi có thể nhớ được hình dáng của người đó”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 527


Chương 527

“Có thể nào khắc họa lại hình ảnh của kẻ đó không?

Anh ta suy nghĩ một lúc rồi nói với Công Tôn Thiên Hạ: “Có thể ạ”

Thái độ của anh ta vô cùng kiên định.

“Được, vậy làm xong thì cậu có thể đi chết được rồi”.

Bạch Thiên Không sớm biết sẽ có kết cục như vậy, anh ta không hề bao biện, chỉ lẳng lặng gật đầu.

Sau đó Bạch Thiên Không trở về phòng của mình, đóng cửa lại. Hơn một giờ đồng hồ sau anh ta bước ra.

Bức họa trong tay chính là hình dạng của Tần Cao Văn. Trông bức hình sống động y như ảnh thật.

Cầm bức họa trong tay, Công Tôn Thiên Hạ im lặng một hồi lâu.

Sau đó ông ta nói tiếp: “Thật không ngờ tên này còn có tài vẽ vời nữa”.

“Cảm ơn môn chủ đã khen ngợi”.

Bốp.

Nói xong, ông ta tát bôm bốp vào mặt đối phương khiến cho anh ta bay bật ra sau. Sau đó ông ta đi tới trước mặt và giẫm mạnh lên ngực Bạch Thiên Không.

“Thấy ông giống đang khen ngợi sao?”

Công Tôn Thiên Hạ cười lạnh lùng: “Đầu cậu có phải bị úng nước rồi không, nên mới không hiểu ý tôi nói gì. Giờ có nằm mơ tôi cũng muốn đập chết cậu, lại còn khen à!”

“Môn chủ tôi…”

Ông xách cổ đối phương, kéo lê và vứt qua bức tường bên cạnh như vứt rác.

Bạch Thiên Không đập mạnh vào tường, ngất lịm. Sau đó ông ta gọi mấy tên thuộc hạ tới.

“Đại ca có gì dặn dò ạ?”

Một gã đàn ông lực lưỡng hỏi Công Tôn Thiên Hạ.

Công Tôn Thiên Hạ trả lời: “Đưa thằng này ra ngoài, chặt đầu rõ chưa? Làm sạch sẽ chút”.

“Đã rõ, đại ca”.

Công Tôn Thiên Hạ không biết rằng khi ông ta nói ra câu đó thì đối phương bỗng nở nụ cười lạnh lùng.

Một lúc sau, Bạch Thiên Không bị đưa ra ngoài.



Bên dưới là một bờ vực thẳm hun hút. Dù là thứ gì vứt xuống thì cũng nát bét.. .Huống hồ là một con người như Bạch Thiên Không.

“Cứ thế này mà giết nó thì đúng là hời cho nó quá”.

Tên mập nhìn Bạch Thiên Không và nói. Tên khác nghe thấy vậy thì cảm thấy tò mò. Nói như tên mập thì bọn họ nên xử lý Bạch Thiên Không thế nào đây?

“Ý của mày là…”

Tên mập thản nhiên nói: “Nói gã này là tội nhân thiên cổ của Mãnh Hổ Môn thì cũng không ngoa!”

Tên kia không nói gì, chỉ thản nhiên gật đầu. Vì sự thật đúng là như thế.

Hành động của đối phương đã tấn công một đòn chí mạng vào Mãnh Hổ Môn, tuyệt đối không thể bỏ qua được.

“Vậy ý của mày là…”

Tên mập trả lời: “Chúng ta chặt đầu nó trước rồi vứt xát nó đi để nó vĩnh viễn không thể hồi sinh. Mày thấy thế nào?”

Tên kia nở nụ cười lạnh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 528


Chương 528

“Cách này được đấy!

Tên mập nhổ nước bọt lên bàn tay.

“Để ông ra tay”.

Tên mập giơ cao cây rìu trên tay lên và đi về phía Bạch Thiên Không.

Hắn nhắm thẳng vào cổ Bạch Thiên Không. Khi chiếc rìu sắp giáng xuống thì có một giọng nói từ trong bóng tối vọng lại.

“Có giỏi thì cứ thử xem”.

Giọng nói không lớn nhưng đủ để khiến hai tên kia nghe mà thấy sợ. Bọn chúng dừng tay, đồng loạt quay qua nhìn thì thấy một người đàn ông khôi ngô từ trong bóng tối đi ra.

“Mày là thằng nào?”

Tên mập cảm thấy rất bất mãn với tên khốn này, vì nó dám ngăn cản người của Mãnh Hổ Môn hành sự. Nó chán sống rồi chắc.

Người thanh niên trả lời; “Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là các người không được làm hại anh ta”.

Tên mập lạnh mặt. Cả cái tỉnh này chưa có ai dám nói với chúng như vậy.

Tên này là cái thá gì?

“Có giỏi thì mày nói lại coi. Có tin tao chặt luôn đầu mày chơi đá bóng không?”

Đối diện với sự uy h**p của tên mập, người thanh niên vô cùng thản nhiên, anh không hề tỏ ra sợ hãi.

Người thanh niên chắp tay sau lưng, đi về phía tên mập. Không biết tại sao mà tên mập bỗng cảm nhận được một nguồn áp lực cực lớn khiến hắn khẽ run lên.

“Mày…mày định làm gì?”

Tên mập cảm thấy bất an.

“Đương nhiên là tới cứu người rồi!”

“Hôm nay có tôi ở đây, các người đừng hòng đưa anh ta đi”

Vụt!

Vũ khí trong tay tên mập nhằm thẳng vào người thanh niên, định giáng xuống đầu anh ta nhưng anh ta nhanh chóng né được.

Thế là tên mập chém hụt. Người thanh niên bèn lao lên chụp cổ hắn.

“Mày… mày thả tao ra!”

Tên mập nhìn người thanh niên trước mặt bằng ánh mắt sợ hãi. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh kinh người phát ra từ người thanh niên này.

“Ngại quá, các người phải chết rồi!”

Rắc.

Một lúc sau, đầu của tên mập ngoẹo qua một bên.

Tên còn lại thông minh hơn chút, hắn biết mình không phải là đối thủ của người thanh niên nên nhanh chóng đi tìm cứu viện.

Hắn định bỏ chạy thì người thanh niên nói:

“Đến cũng đến rồi, hà tất phải vội đi như thế chứ?”

Vụt.

Soạt.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 529


Chương 529

Người thanh niên phóng thẳng con dao vào lưng hắn. Tên này từ từ đổ rầm xuống đất.

Sau đó người thanh niên đi tới trước mặt Bạch Thiên Không, vỗ vai anh ta.

“Cả hai người đã bị tôi xử lý rồi, không cần giả vờ nữa”.

Bạch Thiên Không mở mắt, vội vàng quỳ dưới đất, chắp tay nói: “Tại hạ chào môn chủ”.

“Đứng dậy đi!”

Bạch Thiên Không trả lời: “Cảm ơn môn chủ”.

Người đàn ông này trông vô cùng khôi ngô. Anh ta chắp tay sau lưng hỏi: “Sự việc tiến triển thế nào rồi?”

“Thuộc hạ đã làm theo lời dặn của môn chủ, tạo ra một cú sốc đối với Mãnh Hổ Môn, lần này bọn họ bị tổn thất rất nặng nề”.

Người thanh niên mở quạt ra khẽ nói: “Vậy anh nói xem, đã gây ra cú sốc như thế nào cho bọn họ?”

“Là như thế này môn chủ. Lúc này, thứ quan trọng nhất đối với Mãnh Hổ Môn là cuốn sách đó và tôi đã cố tình làm mất nó rồi”.

Hai mắt môn chủ Huyền Vũ sáng rực.

“Thật không?”

Bạch Thiên Không nói: “Thật một trăm phần trăm, tôi không dám lừa gạt môn chủ”.

Sau đó môn chủ Huyền Vũ bật cười.

“Được, lần này anh làm tốt lắm. Sau này chọn đường chủ của Đệ Tam Đường sẽ giao cho anh”.

Bạch Thiên Không vui mừng.

“Cảm ơn môn chủ!”

Anh ta gật đầu: “Sau này làm cho tốt, đừng phụ sự kỳ vọng của tôi”.

“Môn chủ yên tâm, tôi sẽ khiến môn chủ hài lòng”.

“Phải vậy chứ!”

Ngay sau đó môn chủ Huyền Vũ rời đi. Bạch Thiên Không cũng theo sát phía sau.

Anh ta là nội gián của Huyền Vũ Môn được cài vào Mãnh Hổ Môn được hai năm.

Rầm!

Vương Diệu Họa đấm mạnh vào tường khiến mảng tường hõm xuống.

Anh ta tức run lên. Thật không ngờ Tần Cao Văn lại không biết điều, không chịu nhượng bộ như vậy.

Hoa Sen Tử Vong, cuốn sách này đối với tổ chức Long Đằng của bọn họ vô cùng quan trọng. Một khi anh ta có thể kiểm soát trong tay thì nó sẽ là con át chủ bài để đối phó với Mãnh Hổ Môn.

Vậy mà Tần Cao Văn bắt anh ta bỏ ra một tỷ tệ. Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?

Tần Cao Văn quả là kẻ tham lam.

“Chuyện gì khiến môn chủ tức giận như vậy?”

Có giọng nói từ bên ngoài vọng tới. Một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Người này cầm quạt, mặc đồ đen từ ngoài cửa bước vào.

Đó chính là Ngô Tuấn Kiệt.

“Anh tới rồi à!”

Ngô Tuấn Kiệt chắp tay, quỳ xuống: “Chào môn chủ”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 530


Chương 530

“Giữa hai chúng ta không cần phải nhiều lễ nghĩa như vậy. Mau đứng dậy. Hôm nay tôi gọi anh tới là vì có chuyện cần thương lượng với anh”.

Anh ta có thể cảm nhận được lúc này môn chủ đang vô cùng tức giận. Ngô Tuấn Kiệt cảm thấy tò mò, rốt cuộc là ai đã chọc gian môn chủ vậy?

“Xem ra tâm trạng của môn chủ không được tốt lắm”.

Vương Diệu Hoa nói: “Tôi muốn anh giúp tôi nghĩ cách lấy lại Hoa Sen Tử Vong trong tay Tần Cao Văn”

Ngô Tuấn Kiệt cảm thấy hơi bất ngờ.

“Lẽ nào Tần Cao Văn không chịu tặng lại Hoa Sen Tử Vong cho môn chủ sao?”

Vương Diệu Hoa cười lạnh lùng: “Thằng đó tham như gì. Bắt tôi phải bỏ ra một tỷ tệ, nếu không miễn bàn”.

Anh ta co giật khoe miệng: “Tên đó tham như vậy, đòi một tỷ tệ, lẽ nào không sợ bị nghiệp quật sao?”

“Có trời mới biết được gã đó nghĩ cái gì. Tổ chức Long Đằng bây giờ làm gì có nhiều tiền như vậy. Nhưng cuốn sách đó thì phải giành cho bằng được. Anh có thể nghĩ ra được cách gì không?”

Ngô Tuấn Kiệt nói: “Cách thì có nhưng không biết có phải là cách hay hay không”.

“Đừng có lòng vòng trước mặt tôi nữa, mau nói xem rốt cuộc là cách gì!”

Ngô Tuấn Kiệt bước tới trước nói: ‘Chúng ta đã nói hẳn hoi mà đối phương không nghe thì xử lý dứt khoát luôn”.

Ý của anh ta là gì thì đã quá rõ ràng.

Vương Diệu Hoa giật mình.

“Ý của anh là g**t ch*t Tần Cao Văn sao?”

Ngô Tuấn Kiệt ung dung trả lời: “Thực lực của Tần Cao Văn khá mạnh, để anh ta sống lâu cũng chẳng có lợi gì cho tổ chức Long Đằng chúng ta. g**t ch*t cho rồi!”

Vương Diệu Hoa rơi vào im lặng. Lời nói vừa rồi của Ngô Tuấn Kiệt khiến Vương Diệu Hoa dao động, tuy nhiên…

Nếu sau này để thông tin truyền ra ngoài thì không tốt cho danh tiếng của tổ chức Long Đằng. Vì trước đó rõ ràng là họ chủ động mời Tần Cao Văn tới làm huấn luyện viên, vậy mà người ta tới thì lại đâm sau lưng.

“Còn cách nào hay hơn không?”

Ngô Tuấn Kiệt mở quạt : “Đây là cách tốt nhất rồi, anh nghĩ kỹ đi. Tới khi trừ khử xong Tần Cao Văn, anh còn lấy được cả mảnh nhỏ màu đen của gã đó, vậy chẳng vui hơn sao?”

Mảnh nhỏ màu đen.

Những lợi lạc mà Ngô Tuấn Kiệt vừa nói tới thì Vương Diệu Hoa đều có thể bỏ qua thế nhưng mảnh nhỏ màu đen thì không.

Vương Diệu Hoa ngồi xuống ghế, gõ nhẹ mặt bàn.

Rốt cuộc phải làm thế nào đây?

Làm hay không?

“Cách mà anh nói có lý nhưng gã lợi hại như vậy sao chúng ta có thể g**t ch*t một cách dễ dàng được? Không thể nào điều tất cả cao thủ của tổ chức Long Đằng đi mà”.

Trong tổ chức Long Đằng của bọn họ còn có một đám cao thủ hàng đầu chưa từng sử dụng đến.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 531


Chương 531

Bọn họ chuẩn bị sẵn để có lúc dùng tới. Chỉ cần vào những lúc khẩn cấp thì mới sử dụng tới đội quân nòng cốt này.

Nhưng Ngô Tuấn Kiệt đã ngăn lại: “Lẽ nào anh chưa từng nghe qua mượn dao giết người sao?”

“Ý của anh là…”

Ngô Tuấn Kiệt nói: “Chính là ý đó đấy”.

“Vậy được, vậy chuyện này giao cho anh. Chỉ cần tới khi đó hoàn thành được nhiệm vụ thì tôi sẽ có thưởng”.

Ngô Tuấn Kiệt không nói gì nhưng trong lòng thì mừng rơn.

“Có thể phục vụ môn chủ là vinh hạnh của tôi, sao dám đòi hỏi phần thưởng chứ”.

Anh ta nói thẳng: “Đừng giở chiêu đó trước mặt tôi nữa, mau đi làm đi”.

“Vâng”.

Ra khỏi phòng, Ngô Tuấn Kiệt nhìn qua phòng của Tần Cao Văn và nở nụ cười lạnh lùng. E rằng khi Tần Cao Văn còn chưa biết gì thì họa đã giáng xuống đầu rồi.



Tần Cao Văn cầm mảnh nhỏ màu đen trong tay, nhìn một hồi lâu vẫn chưa tìm ra manh mối gì.

Cứ nói rằng trong này có cất giấu một bí mật đáng sợ nhưng sao anh chẳng tìm thấy đầu mối nào cả?

Phía sau mảnh nhỏ này rốt cuộc cất giấu điều gì?Tần Cao Văn thở dài, rõ ràng là cảm thấy thất vọng.

Anh nằm xuống giường, ngày mai còn phải dậy sớm huấn luyện cái đám người của tổ chức Long Đằng nữa.

Yêu cầu của Tần Cao Văn luôn cao hơn của người khác. Anh yêu cầu bọn họ phải dậy lúc bốn giờ, còn ba giờ thì anh đã có mặt rồi.

“Anh em, mau dậy đi”.

Tên chột ngủ đang ngon, đột nhiên nghe thấy có tiếng gọi thì tỏ ra khó chịu lắm.

“Mày làm cái gì thế? Đừng làm phiền ông được không”.

Tên chột chửi đứa bên cạnh.

Tên kia vội vàng nói: “Mày nhớ rõ là nếu mày không dậy sớm thì hậu quả mày tự chịu trách nhiệm đấy”.

Tên chột chẳng thèm bận tâm.

“Tao muốn xem xem rốt cuộc thằng khốn đó làm gì được tao, có giỏi thì đập tao đi! Nó tưởng nó là ài?”

Thấy đôi phương chẳng buồn quan tâm thì tên kia chỉ thở dài. E rằng tên chột sẽ chịu thiệt mà thôi.

Tên đó đi tới khẽ vỗ vai tên chột.

“Tao nói mày nghe, mày nghĩ cho kỹ đấy, tới khi đó hắn gây rắc rối thì chẳng ai giúp được mày đâu”.

Tên chột tỏ ra khinh thường: “Tao cho nó thêm mấy chục lá gan thì nó cũng không dám làm gì tao. Chúng mày mau đi đi, đám chết nhát”.

Tất cả đều thở dài ngao ngán.



Bốn giờ sáng đã điểm thế nhưng vẫn còn mười mấy tên là nằm bẹt trên giường không chịu dậy.

Ngô Tuấn Kiệt nhìn Tần Cao Văn và cảm thấy tò mò.

Nếu đám kia không chịu tới thật thì anh sẽ dùng cách gì để đối phó với bọn chúng đây?

Tần Cao Văn lạnh lùng lên tiếng: “Những người khác đi đâu rồi? Sao vẫn chưa tới?”

“Bọn họ vẫn đang ngủ”.

Ngô Tuấn Kiệt khoanh tay trước ngực, bước lên nói với Tần Cao Văn: “Bọn họ không chịu dậy luyện tập”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 532


Chương 532

“Những lời tôi nói tối qua bọn họ đều xem như gió thổi qua tai à?”

Ngô Tuấn Kiệt tiếp tục nói: “Có lẽ bọn họ vẫn chưa quen, huấn luyện viên quản nhiều như vậy làm gì?”

“Các người bắt đám đó lại cho tôi, tôi phải trừng trị bọn họ”.

Ngô Tuấn Kiệt cười lạnh lùng.

Dựa vào anh…Mà đòi xử lý bọn họ sao?

E rằng chẳng ai phục đâu.

Mặc dù những người ở đây đều tỏ ra tôn kính Tần Cao Văn, nhưng sâu trong lòng họ vẫn coi thường anh.

Tuy rằng hôm qua anh đã dựa vào sức mạnh một mình anh cướp được Hoa Sen Tử Vong về, nhưng vẫn không thể thay đổi cách nhìn của bọn họ đối với anh.

Bây giờ có mười mấy người không đến, Tần Cao Văn có giỏi thế nào cũng không thể giết hết tất cả bọn họ nhỉ?

Anh chỉ là một người huấn luyện, có tư cách gì quyết định sự sống chết của bọn họ?

“Anh!”.

Tần Cao Văn chỉ tay vào tên chột, nói: “Anh đi trói hết đám người còn đang ngủ đó đến đây cho tôi”.

Tên chột ngẩng đầu nhìn trời, không đáp lại lời của Tần Cao Văn, giống như không nghe thấy.

Tiếng cười giễu cợt liên tục vang lên bên tai Tần Cao Văn, đa số người đều tỏ thái độ hả hê.

Chỉ cần bọn họ không phối hợp, xem anh có thể đắc ý đến lúc nào.

“Tôi vừa nói gì anh không nghe thấy sao?”.

Tên chột khinh thường đáp: “Ngại quá, chân tôi không tiện đi lại, nên bây giờ tôi không muốn đi”.

“Anh chắc chắn chân anh không tiện đi lại?”.

Tên chột không hề để tâm đến sự đe dọa ẩn chứa trong lời nói của Tần Cao Văn. Theo hắn thấy, dù anh có to gan đến mức nào cũng không thể ra tay với hắn ngay trước mặt mọi người.

Ngô Tuấn Kiệt có uy danh lớn nhất trong đội, đứng thứ hai chính là tên chột. Nếu Tần Cao Văn đánh hắn thì sẽ không ai phục anh.

“Không sai, chân tôi không tiện cho lắm”.

Tần Cao Văn cười nhạt: “Nhưng tôi lại thấy chân anh rất tốt. Lúc nãy anh gạt tôi, không muốn chấp hành mệnh lệnh của tôi phải không?”.

Cách nghĩ của tên chột đúng là như vậy, nhưng dù sao hắn cũng phải nể mặt Tần Cao Văn, bình thản nói: “Anh đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó, chỉ là chân tôi thật sự không tiện đi lại mà thôi”.

“Chuyện này tôi có thể chứng minh”, Ngô Tuấn Kiệt ở bên cạnh đứng lên, nói: “Tối hôm qua hắn bất cẩn bị trật khớp chân, nên bây giờ không đi lại được, không thể chấp hành nhiệm vụ của anh”.

Tần Cao Văn biết người thật sự khiến người ta chán ghét chính là tên Ngô Tuấn Kiệt này. Bề ngoài hắn khiêm nhường nói chuyện với anh, nhưng thật ra trong bụng lại là bồ dao găm.

“Tốt lắm”, Tần Cao Văn nói tiếp: “Các anh muốn chơi đùa phải không? Vậy được, tôi sẽ chơi cùng các anh”.

Theo cách nghĩ của đa số người, dù Tần Cao Văn có tài giỏi đi nữa, hành động tiếp theo cũng phải có sự phối hợp của bọn họ. Anh không thể nào chỉ dựa vào sức mình mà giải quyết mọi vấn đề.

Tần Cao Văn không dám động vào bọn họ, đó là nguyên nhân mà bọn họ cả gan ngông cuồng như vậy.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 533


Chương 533

“Anh đứng ra đây cho tôi!”, Tần Cao Văn chỉ vào tên chột.

“Không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Bây giờ chân tôi không tiện đi lại, sao tôi có thể đứng ra được, anh đừng làm khó tôi được không?”.

Hừ!

Tần Cao Văn lạnh lùng nói: “Tôi đã cho anh cơ hội rồi đấy”.

Vù!

Một chiếc phi đao phóng ra, đâm thẳng vào bắp đùi của tên chột. Hắn lập tức la lên thảm thiết, ngồi thụp xuống đất.

Tất cả mọi người đều kinh hãi, không ngờ Tần Cao Văn lại thật sự ra tay.

Tần Cao Văn chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước tới chỗ tên chột: “Ai làm việc dưới quyền tôi mà không nghe lời sẽ có kết cục như vậy”.

Sau đó, anh túm lấy tóc của tên chột, rút phi đao cắm trên đùi hắn ra đặt lên cổ hắn.

“Nói mau, bây giờ chân anh có đi lại được không?”.

Tên chột cắn răng mắng chửi: “Mày dám ra tay với tao, mày…”.

Soạt!

Hắn còn chưa nói xong, phi đao của Tần Cao Văn đã chém xuống cánh tay phải của hắn. Cơn đau mãnh liệt lập tức truyền tới, tay phải của tên chột đã bị Tần Cao Văn chém đứt.

Tất cả mọi người đều im lặng như tờ.

Tần Cao Văn quá ghê gớm.

“Á!”, tiếng la thảm thiết của tên chột vang vọng trong đêm tối.

“Mày… mày dám ra tay với tao thật, mày…”.

Tần Cao Văn nheo mắt lại, nói: “Muốn thử thách lòng kiên nhẫn của tôi à? Tôi nói cho anh biết, nếu anh nghĩ như vậy thật thì anh lầm to rồi, tôi không có tâm trạng chơi đùa với anh”.

Sau đó, anh lại đặt phi đao lên cổ hắn.

“Bây giờ tôi cho anh cơ hội cuối cùng, trói mười mấy người họ dẫn đến đây cho tôi, không thì tôi sẽ cắt đầu anh xuống ngay bây giờ”.

Nếu là trước kia, tên chột sẽ kháng cự lại đôi chút, nhưng bây giờ hắn thật sự không có cái gan đó.

Biểu hiện vừa rồi của Tần Cao Văn quá đáng sợ, hắn dần dần ý thức được con người này chuyện gì cũng có thể làm được. Chọc anh ta giận điên lên thì có lẽ đầu mình không thể đặt trên cổ được nữa.

“Không thành vấn đề, tôi đồng ý với điều kiện của anh”.

Tên chột bị dọa sợ, hắn nào dám từ chối yêu cầu của Tần Cao Văn.

“Các người có ý kiến gì với tôi nữa không?”, Tần Cao Văn quay người lại, lớn tiếng hỏi bọn họ.

Dù trong lòng bọn họ có ý kiến thì bây giờ cũng không dám nói, huống hồ lúc nãy Tần Cao Văn đã thể hiện thủ đoạn mạnh bạo như vậy, dọa bọn họ sợ chết khiếp.

Ai nấy đều im lặng cúi đầu, không lên tiếng.

Nhìn thấy vậy, Tần Cao Văn cực kỳ hài lòng: “Tôi sẽ cho các anh cơ hội, bây giờ nếu các anh biết điều thì mau đi giúp tên chột, trói hết những người còn lại đưa tới đây cho tôi”.

Những người khác đều thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ không dám chậm trễ, đồng loạt xoay người chạy vào phòng trong, chỉ còn lại một mình Ngô Tuấn Kiệt đứng ngây người tại chỗ.

Tần Cao Văn đến trước mặt Ngô Tuấn Kiệt, khẽ vỗ vai hắn: “Anh còn chờ tôi đích thân mời anh à?”.
 
Back
Top Bottom