Ngôn Tình Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 474


Chương 474

Anh ta luôn muốn nghe được những ca khúc vĩ đại nhất trên thế giới, có thể viết ra những tác phẩm kinh thiên động địa. Nếu như tài năng của bản thân có hạn thì rất khó có thể đạt tới trình độ đó.

Có sự xuất hiện của Tần Cao Văn, tình hình đã thay đổi rồi. Ca khúc vừa rồi anh thể hiện khiến cho anh ta cảm thấy như một cú sốc cực lớn.

Tần Cao Văn quá xuất sắc.

Chỉ cần đối phương chịu nhận anh ta làm đệ tử thì dù có phải trả giá như thế nào anh ta cũng không tiếc.

“Anh thật sự muốn trở thành đệ tử của tôi sao?”

Tần Cao Văn nhìn anh ta và nói.

Thái độ của Lý Thắng Kỳ vô cùng kiên định. Anh ta gật mạnh đầu.

“Đúng vậy”.

Tần Cao Văn nói tiếp: “Vậy thì được, nói cho tôi biết ai đã chỉ thị cho anh tới làm khó tôi?”

Lý Thắng Kỳ tái mặt, co giật khoe miệng.

Tần Cao Văn nói vậy là có ý gì. Lẽ nào đối phương đã phát hiện ra uẩn khúc sau lưng anh ta?

Giờ anh ta phải làm gì đây? Rốt cuộc có nên nói cho Tần Cao Văn biết chuyện gì xảy ra không?

Thái độ của Tần Cao Văn vô cùng kiên định.

“Giờ anh chỉ còn vài giây cuối cùng thôi. Nếu như không nói thì chuyện anh vừa đề cập đừng có nhắc tới nữa”.

Công Tôn Bôn Đằng ở bên cạnh toát mồ hôi lạnh.

Giờ thì anh ta đã hiểu ra thế nào là gậy ông đập lưng ông. Vốn còn tưởng có thể dắt mũi được Tần Cao Văn nào ngờ tới cuối cùng lại thành ra kết cục như thế này.

Xem ra anh ta đã suy nghĩ không chu toàn rồi.

“Không thành vấn đề, tôi nói”.

Anh ta vui vẻ gật đầu sau đó chỉ về phía Công Tôn Bôn Đằng nói: “Tất cả đều là do tên khốn đó bắt tôi làm”.

Công Tôn Bôn Đằng tái mặt. Công Tôn Thiên Hạ nhìn thấy cảnh tượng đó thì rõ ràng cũng tỏ ra khó chịu.

Tất cả đều nằm trong dự liệu của ông ta.

Sự việc sao lại thành ra thế này?

Công Tôn Thiên Hạ bước tới chỉ thẳng vào mặt con trai.

“Đồ…đồ khốn nạn này!”

Bốp!

Tiếp đó ông ta hung hăng tát mạnh vào mặt con trai và chửi: “Đồ khốn, sao mày có thể làm ra chuyện như thế được”.

Công Tôn Bôn Đằng cúi đầu, cảm thấy rất khó chịu nhưng không biết phải nói gì.

“Còn không mau xin lỗi cậu Tần!”

Để có thể mời được Tần Cao Văn tới đây, Công Tôn Thiên Hạ đã phải bỏ ra không biết bao nhiêu nỗ lực.

Nhưng bất luận thế nào thì ông ta cũng không ngờ kết quả lại thành ra thế này.

Công Tôn Bôn Đằng đi tới trước mặt Tần Cao Văn và cúi thấp người.

Rõ ràng là anh ta cảm thấy hối lỗi vô cùng; “Xin lỗi anh Tần, là do tôi không tốt”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 475


Chương 475

“Câu nói xin lỗi của anh tôi không nhận nổi đấy”.

Công Tôn Bôn Đằng đỏ mặt.

“Lần sau không có ngoại lệ đâu nhé”.

Tần Cao Văn đã cho anh ta một cơ hội rồi, nếu như anh ta biết trân trọng thì chuyện này cứ thế cho qua.

Còn nếu sau này mà dám tái phạm thì đừng trách sao anh không khách khí.

Công Tôn Bôn Đằng lập tức thở phào.

Công Tôn Bôn Đằng tỏ vẻ áy náy. Anh ta nói với Tần Cao Văn: “Anh Tần, trước đó đúng là do tôi không tốt. Nếu như mạo phạm tới anh thì tôi hi vọng anh không chấp kẻ tiểu nhân”.

Từ đầu tới cuối, Tần Cao Văn đều không hề có ý truy cứu Công Tôn Bôn Đằng.

Anh chưa tới mức nhỏ mọn như vậy.

Tần Cao Văn thản nhiên nói: “Anh yên tâm, tôi sẽ không trách anh”.

Rõ ràng trước đó đã nói vậy rồi mà Công Tôn Bôn Đằng còn lảm nhảm, thật khiến Tần Cao Văn cảm thấy phiền phức.

Công Tôn Thiên Hạ nói tiếp: “Cậu Tần, tôi vẫn còn một yêu cầu nho nhỏ, mong cậu có thể đồng ý”.

“Nói đi”.

Lúc này tất cả mọi người đều quay lưng với Tần Cao Văn, hầu như không có ai tin tưởng anh. Tất cả đều rút lui trong cuộc quyết đấu giữa anh và các cao thủ, chỉ có duy nhất gia tộc Công Tôn là vẫn theo sát nên Tần Cao Văn sẽ không để những người ủng hộ anh phải thất vọng.

Công Tôn Thiên Hạ lại lên tiếng: “Nghe nói, công ty cô Vương gần đây gặp phiền phức, không ai chịu hợp tác, không biết cậu Tần có thể nể mặt tôi chút, vì công ty của chúng tôi đang có một đơn hàng hơn ba tỉ tệ”.

“Tôi muốn để cô Vương làm, cậu cảm thấy thế nào?”

Với năng lực kinh tế của Tần Cao Văn có thể dễ dàng giải quyết được khó khăn của Vương Thuyền Quyên .

Nhưng Vương Thuyền Quyên đã nói rằng đừng giúp cô ấy quá nhiều, để cô ấy tự xử lý. Cô ấy không thể nào cứ đứng mãi sau Tần Cao Văn được.

Tần Cao Văn thản nhiên trả lời: “Chuyện này cứ nói thẳng với cô ấy là được”.

Công Tôn Thiên Hạ vui mừng ra mặt.

“Cảm ơn cậu Tần”.

Dù tất cả mọi người đều cảm thấy Tần Cao Văn sẽ không đánh lại được cao thủ nhưng Công Tôn Thiên Hạ vẫn kiên định với lựa chọn của mình.

Đây là một người rất giỏi giang.

Anh mới trở về khu vực Minh Châu có ba ngày mà đã gây ra sóng gió, khiến cả khu vực thành phố này đảo lộn một trăm tám mươi độ.

Đầu tiên anh dựa vào thực lực của mình tiêu diệt ba thế lực của thế giới ngầm, sau đó là hạ gục Thiên Lôi tông sư.

Anh thật sự là một thiên tài đỉnh cao, mới chỉ có hơn hai mươi tuổi mà những thành tựu anh đạt được đủ để khiến nhiều người cả đời này không theo kịp rồi.

Ông ta tin rằng Tần Cao Văn sẽ có một ngày thay đổi càn khôn nước Hoa Hạ.

“Tôi về trước nhé”.

Nói xong Tần Cao Văn quay người rời khỏi phòng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 476


Chương 476

Công Tôn Thiên Hạ vội vàng nói: “Cậu Tần, tôi tiễn cậu”.

“Không cần”.

Vẫn còn hai ngày nữa.

Tại nhà họ Vương.

“Thưa bố, ngày mốt sau khi Tần Cao Văn bị giết thì chúng ta xử lý em gái thế nào đây?”

Trước đó Vương Chấn Hoa đã nhiều lần đề cập với bố về chuyện này.

Dù Vương Thuyền Quyên từng phản bội nhà họ Vương, mặc kệ hai bố con Vương Chấn Hoa ngăn cản, cứ thể gả cho Tần Cao Văn nhưng dù sao thì cô ấy cũng là người nhà họ Vương.

Vương Chấn Hoa nói: “Đợi sau khi Tần Cao Văn chết, công ty của con bé chắc chắn sẽ không thể vận hành được nữa, cũng có khả năng có nguy cơ phá sản, tới khi đó chúng ta có nên ra tay cứu giúp không ạ?”

Hừ!

Bố của Vương Chấn Hoa hừ một tiếng lạnh lùng.

“Cái thứ mặt dày đó, khiến cả nhà họ Vương mất mặt. Trước đó bố đã nói rồi, đợi sau khi Tần Cao Văn chết, nếu như con bé chịu quỳ xuống nhận lỗi thì bước vào nhà họ Vương, nếu không bố không có đứa con như thế”.

Vương Chấn Hoa thở dài.

Bố đã hạ quyết tậm như vậy, dù là ai thì cũng không thể thay đổi. Anh ta biết dù có khuyên thế nào cũng vô ích.

Đợi sau khi Tần Cao Văn chết đi, Vương Thuyền Quyên chắc chắn sẽ thê thảm lắm.

Tính cách của cô khá mạnh mẽ, dù là con gái nhưng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp. E rằng Vương Thuyền Quyên sẽ thu dọn đống đổ nát mà Tần Cao Văn gây ra.

Tại nhà họ Trương.

Còn hai ngày nữa là Tần Cao Văn sẽ chết.

Ban đầu chỉ có nhà họ Vương mời tới một cao thủ vương cấp đối phó với anh. Thế nhưng không biết tại sao ngày hôm đó lại tới thêm tận hai cao thủ.

Một cao thủ cấp bậc võ vương đã có thể chèn ép được Tần Cao Văn, huống hồ cả ba cùng ra tay.

Trận chiến này chẳng có gì phải bàn cãi.

Đợi sau khi Tần Cao Văn chết đi, thì đối tượng tiếp theo mà nhà họ Vương đối phó có lẽ là nhà họ Trương.

Hiện tại tâm trạng của Trương Thiên Khoát hết sức phức tạp.

Một mặt là do cú sốc mà Tần Cao Văn gây ra khi tiêu diệt gia tộc anh ta khiến cho nhà họ Trương vốn là một trong ba gia tộc hàng đầu bị rơi xuống đáy vực nên anh ta hi vọng Tần Cao Văn sẽ chết sớm.

Mặt khác anh ta cảm thấy khó xử vì Tần Cao Văn lại đóng vai một nhân vật không thể bỏ qua mang tới tác một tác dụng khác.

Đó là chỉ cần Tần Cao Văn còn sống thì nhà họ Vương sẽ không vội gây họa cho Trương Thiên Khoát.

Anh ta phải nghĩ cách để giải quyết vấn đề khó khăn trước mặt.



Ngày hôm sau.

Bầu trời trong xanh không gợn chút mây.

Vương Thuyền Quyên tới công ty từ sớm.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 477


Chương 477

Bởi vì Tần Cao Văn sắp diễn ra trận quyết đấu với mấy cao thủ, hơn nữa họ còn nói rằng phàm là những người có qua lại với Tần Cao Văn sẽ đều bị liên lụy thế nên hiện tại công ty đãng rơi vào tình cảnh khó khăn trước giờ chưa từng có.

Rất nhiều nhân viên lần lượt từ chức. Đến ngay cả quản lý cấp cao cũng tránh xa cô.

Dù Vương Thuyền Quyên có đưa ra phúc lợi và đãi ngộ hậu hĩnh tới mức nào thì cũng không thể giữ họ lại.

Tiền đúng là thứ tuyệt vời.

Nhưng tuyệt vời đến mấy cũng không thể bằng mạng sống.

“Chủ tịch, mau ăn chút gì đó đi ạ”.

Tiểu Vương bước vào phòng, cầm một đĩa thức ăn đặt lên bàn.

Vương Thuyền Quyên khẽ day chán: “Không cần đâu, Tiểu Vương em ăn đi”.

Lúc hai người còn cùng làm việc, Tiểu Vương luôn ở bên cạnh Vương Thuyền Quyên. Giờ thì có không ít người muốn dìm cô xuống, duy chỉ có Tiểu Vương là vẫn bên cạnh cô.

Tiểu Vương ngồi xuống đối diện Vương Thuyền Quyên, nghiêm túc nói: “Chị Thuyền Quyên, chị không thể như vậy được. Nếu như gục ngã lúc này thì phải làm sao? Tới khi đó sẽ chẳng còn gì nữa. Chị hãy tin rằng anh Tần nhất định có thể vượt qua khó khăn lần này”.

Trước đó Tần Cao Văn đã nói nhiều lần, rằng chỉ cần cô lên tiếng thì anh đều có thể giải quyết được hết khó khăn của công ty.

Nhưng Vương Thuyền Quyên cứ không chịu.

Công ty này được mở ra dưới sự giúp đỡ của Tần Cao Văn, hơn nữa anh hết lần này đến lần khác giúp công ty giải vây kịp thời, Vương Thuyền Quyên dường như chỉ đóng vai trò cực nhỏ trong công ty.

Cô không muốn làm bình hoa di động.

“Em đừng nói nữa Tiểu Vương, à…”

Vương Thuyền Quyên ngập ngừng: “Tiền lương tháng này của em có lẽ phải đợi thêm vài ngày”.

Hiện tại tình hình tài chính của công ty gặp khó khăn, dòng tiền mặt ít tới mức đáng thương.

Mấy hạng mục trong tay vẫn đang cần vận hành tiếp, cô thật sự không còn tiền để phát lương nữa.

Tiểu Vương không hề bận tâm: “Chị Thuyền Quyên, hai chị em mình có gì mà phải khách sáo chứ!”

Vương Thuyền Quyên cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô cảm thấy vô cùng ấm áp và cảm kích.

Reng reng.

Điện thoại của Tiểu Vương đổ chuông. Sau khi nghe máy thì đầu dây bên kia vọng lại một giọng nói già nua.

“Xin hỏi là thư ký Vương phải không?”

“Xin hỏi ông là…”

Tiểu Vương nói với vẻ nghi ngờ, rõ ràng là rất tò mò.

Người đàn ông kia nói thẳng: “Tôi là chủ tịch tập đoàn Long Đằng, có một hạng mục muốn hợp tác với công ty cô. Không biết chủ tịch công ty cô có tiện không?”

Tiểu Vương vui mừng, vội vàng đưa máy cho Vương Thuyền Quyên.

“Hợp tác ạ”.

Vương Thuyền Quyên vội vàng nghe máy. Cô vô cùng hào hứng.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 478


Chương 478

“Chủ tịch Công Tôn chào ông”.

Công Tôn Thiên Hạ nói tiếp: “Là thế này chủ tịch Vương, hiện tại tôi có một đơn hàng ba tỷ tệ, không biết cô có hứng thú không?”

“Thật sao?”

Vương Thuyền Quyên kích động hỏi.

“Đúng vậy, chủ tịch Vương. Nếu như cô có thời gian thì hôm nay mời cô tới đây một chuyến chúng ta sẽ thảo luận những hạng mục liên quan tới hợp đồng”.

Vương Thuyền Quyên vội vàng đồng ý: “Không thành vấn đề, hãy làm theo những gì ông nói đi nhé”.



Tối hôm đó Vương Thuyền Quyên bận tới tối mịt mới về nhà.

Thế nhưng cô vẫn tràn đầy tinh thần. Hôm nay nhận được một đơn hàng lớn như vậy có nghĩa là công ty của họ có thể vận hành tiếp và việc nợ lương nhân công cũng có thể được giải quyết.

Thời gian gần đây Vương Thuyền Quyên luôn trằn trọc khó ngủ, dù là trong giấc mơ thì cô cũng mơ thấy những việc liên quan tới công ty.

Lúc này tất cả mọi vấn đề đều được giải quyết rồi.

Mai là ngày Tần Cao Văn quyết đấu với ba cao thủ. Vương Thuyền Quyên có phần lo lắng.

Tới khi đó Tần Cao Văn có thể thắng được hay không đây?

Cạch.

Cánh cửa phòng mở ra, Vương Thuyền Quyên bước vào, Tần Cao Văn đang ngồi ghế sô pha đợi cô.

“Em có đói không, anh nấu mỳ cho em nhé?”

Tần Cao Văn ngẩng đầu, cười dịu dàng ấm áp.

Vương Thuyền Quyên nói với anh: “Giờ em không đói, ngày mai quyết đấu rồi, anh có đủ tự tin không?”

“Đương nhiên là có chứ”.

Tần Cao Văn trả lời rất hào sảng. Anh chẳng hề coi đó là sự uy h**p. Với thực lực của anh, đánh bại họ là điều vô cùng đơn giản.

Vương Thuyền Quyên thở phào: “Vậy thì tốt”.



Hai vợ chồng đang nói chuyện mà không hề ý thức được rằng có một cặp mắt đang theo dõi nhất cử nhất động của họ từ trên tầng hai.

Đó chính là Tiểu Điệp.

Ngày này cũng tới rồi.

Tất cả những người có sức ảnh hưởng ở tỉnh Thiên Hải đều có mặt. Bọn họ muốn tận mắt chứng kiến trận quyết chiến mang tính lịch sử. Ba cao thủ vương cấp cùng ra tay.

Đây chắc chắn sẽ là một thế trận vô cùng đặc sắc, bọn họ có muốn cũng chưa chắc được xem.

Không ai ngờ là Tần Cao Văn lại có thể gây ra sóng gió như thế này. Đó là khiến biết bao cao thủ cùng muốn đối phó với anh.

Đám đông lúc này đã vây kín.

Rất nhiều nhà báo lũ lượt có mặt tại hiện trường. Bọn họ biết đây là một tin tức vô cùng nóng sốt. Nếu có thể là người đầu tiên ghi hình được thì có thể gây ra cả cơn chấn động.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 479


Chương 479

Mấy vị cao thủ đã sớm có mặt. Tất cả đều đổ dồn ánh mắt đầy kỳ vọng lên trên khán đài. Các cao thủ có mặt đều vô cùng uy nghiêm và có cốt cách.

Người uất hận Tần Cao Văn nhất có lẽ là Tào Vân.

Thanh Long Môn trong tay ông ta đã bị Tần Cao Văn rửa bằng máu chỉ trong vòng một đêm.

Tào Vân vốn định lập tức đi tìm Tần Cao Văn tính sổ khi vừa trở về nhưng sau đó ông ta cân nhắc tới đại cục nên đã nhẫn nhịn, dù sao thì anh cũng chẳng sống được bao lâu, giờ mấy cao thủ cùng ra tay xử lý anh thì sẽ càng dễ dàng hơn.

Thời gian bọn họ hẹn là buổi trưa, nhưng giờ đã thêm hơn một tiếng trôi qua mà vẫn không ai thấy bóng dáng Tần Cao Văn ở đâu.

Ban đầu bọn họ còn cảm thấy bình tĩnh, thế nhưng khi một tiếng trôi qua thì sự kiên nhẫn của họ đã bị mài sạch. Bọn họ càng lúc càng cảm thấy bực bội.

Lẽ nào thằng này bỏ chạy rồi sao?

“Sao Tần Cao Văn vẫn chưa tới vậy?”

“Có phải là bị dọa sợ rồi không?”

“Tôi cảm thấy rất có khả năng”.



Hầu như tất cả mọi người đều chế nhạo Tần Cao Văn.

Những màn thể hiện trước đây của Tần Cao Văn có thể nhiều người biết đến nhưng bọn họ cảm thấy cũng chẳng là gì.

Dù có lợi hại hơn nữa thì cũng có tác dụng gì chứ. Cũng chỉ là ở Minh Châu mà thôi.

Tất cả đám đông đều cho rằng tất cả những lời tương truyền liên quan tới Tần Cao Văn sẽ biến mất nhanh như gió thoảng mây bay.

Bởi vì anh chết chắc rồi.

Thêm nửa tiếng đồng hồ nữa, tất cả đều cảm thấy không thể kiên nhẫn thêm được nữa.

“Tôi thấy chắc chắn là Tần Cao Văn không dám tới”.

“Tôi cũng thấy vậy”.

“Giờ bắt người thân của Tần Cao Văn giết hết thì để xem xem cậu ta còn làm con rùa rụt cổ được không”.



Công Tôn Thiên Hạ ngồi dưới cũng sốt ruột lắm.

Tại sao tới giờ Tần Cao Văn vẫn chưa tới chứ. Lẽ nào anh đã bỏ trốn thật rồi sao?

“Chủ tịch Công Tôn!”

Một giọng nam bên cạnh vọng tới. Công Tôn Thiên Hạ quay người nhìn. Đó là một người đàn ông mập mặt mặt bóng mỡ đeo kính râm.

Người mập này nói : “Nghe nói Tần Cao Văn và ông khá thân thiết. Chủ tịch Công Tôn, sẽ có một ngày ông phải hối hận thôi”.

Công Tôn Thiên Hạ không buồn bận tâm tới những gì người này vừa nói.

Ông ta chỉ thản nhiên đáp lại: “Sao dám chắc là cậu Tần sẽ thua chứ?”

Người mập giống như nghe thấy một chuyện nực cười vậy. Lúc này hầu như tất cả mọi người đều cho rằng Tần Cao Văn sẽ dễ dàng bị ba cao thủ kia g**t ch*t.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 480


Chương 480

Vậy mà Công Tôn Thiên Hạ vẫn ôm hi vọng sao? Não ông ta có phải bị cửa kẹp rồi không?

Người kia lạnh lùng nói: Chủ tịch Công Tôn, làm người vẫn nên nhìn xa trông rộng một chút, lần này dù có là ông trời thì cũng không cứu nổi Tần Cao Văn đâu”.

Công Tôn Thiên Hạ không nói gì. Lúc này lòng ông ta như lửa đốt, thật sự không có tâm trạng mà đi đôi co với người khác.

Đúng lúc này, đám đông bỗng trở nên yên lặng.

Bọn họ nhìn thấy dưới ánh mặt trời buông xuống, một bóng hình quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt. Người này mặc đồ đen, trông cao ráo và vô cùng tráng kiện.

Đó chính là…Tần Cao Văn.

Tất cả đồng loạt nhìn anh, ai cũng như muốn cười trên nỗi đau của người.

Bọn họ hôm nay tới đây là vì muốn xem Tần Cao Văn sẽ chết như thế nào.

Tần Cao Văn đi tới trước khán đài. Mấy vị cao thủ đều nhìn anh chăm chăm.

“Cuối cùng cũng đã tới rồi”.

“Dương Bất Phàm khoanh tay trước ngực, nói với Tần Cao Văn”.

Tần Cao Văn vô cùng điềm đạm: “Tối qua ngủ muộn quá nên dậy hơi muộn”.

Tào Vân chửi rủa: “Nhất định hôm nay tôi phải g**t ch*t cậu để báo thù cho Thanh Long Môn”.

Tần Cao Văn chẳng thèm quan tâm: “Thanh Long Môn là gì đấy? Sao trước giờ tôi chưa từng nghe thấy?”

Anh nói với vẻ khinh thường.

Tào Vân siết chặt nắm đấm: “Có giỏi thì nói lại coi, cậu có tin tôi đập nát đầu cậu không?”

Tần Cao Văn chỉ cảm thấy nực cười.

Ông ta là cái thá gì mà dám nói là đập nát đầu anh. Không biết tự soi lại mình!

Bây giờ, Tần Cao Văn muốn đánh bại ông ta chỉ dễ như trở bàn tay.

Tào Vân quay sang nói với hai cao thủ còn lại: “Hai người nể mặt tôi, để tôi đối phó với cậu ta, tôi nhất định sẽ băm vằm cậu ta ra”.

Dương Bất Phàm gật đầu, người phụ nữ ở bên cạnh cũng đồng ý.

Dù là ai trong ba người họ ra tay cũng có thể g**t ch*t Tần Cao Văn một cách dễ dàng. Nếu Tào Vân đã có thù hận sâu nặng với Tần Cao Văn như vậy thì giao cơ hội này cho ông ta là được.

Tào Vân đi tới trước, siết chặt nắm đấm: “Cậu còn điều gì muốn trăn trối hay không?”.

Tần Cao Văn khinh thường nói: “Đối phó với loại người như ông, một ngón tay thôi là đủ”.

Ngông cuồng!

Đúng là cực kỳ ngông cuồng.

Tần Cao Văn làm gì cũng không được, chỉ có khoác lác là giỏi.

Lòng bàn tay Công Tôn Bôn Đằng toát đầy mồ hôi, vô cùng lo lắng. Bố anh ta đã lựa chọn ủng hộ Tần Cao Văn, không biết làm vậy là đúng hay sai.

“Bố!”, Công Tôn Bôn Đằng nói với Công Tôn Thiên Hạ: “Bố thấy lần này anh Tần có thắng được không?”.

Nếu là trước kia, Công Tôn Thiên Hạ chắc chắn sẽ không do dự, vô cùng tự tin mà đưa ra câu trả lời khẳng định, nhưng lần này ngay cả ông ta cũng trở nên do dự.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 481


Chương 481

Sau khi nhìn thấy ba cao thủ, ông ta mới hiểu cấp bậc võ vương đáng sợ đến thế nào, chỉ riêng khí thế mạnh mẽ toát ra từ trên người họ cũng đủ khiến người ta run sợ.

Đó là điều mà Tần Cao Văn khó có thể sánh kịp. Rốt cuộc anh có thể thắng hay không, bây giờ ông ta cũng không nắm chắc được.

Công Tôn Thiên Hạ nói: “Bố cảm thấy cậu ấy hơn phân nửa là có thể thắng”.

“Công Tôn Thiên Hạ, ông có thể đừng tự mình lừa người nữa được không? Ông nói Tần Cao Văn có thể thắng?”.

Chủ tịch Vương ở bên cạnh không nhịn được chế giễu: “Tôi thấy đầu óc ông bị cửa kẹp rồi phải không? Ông đây nói cho ông biết, Tần Cao Văn chắc chắn sẽ chết!”.

Công Tôn Thiên Hạ hoàn toàn không quan tâm đến những lời Chủ tịch Vương nói. Con người này quả thật quá ngây thơ.

Tào Vân siết chặt nắm đấm, xương cốt toàn thân phát ra tiếng rắc rắc. Tiếp đó, ông ta vừa mới dùng sức, mặt đất đã xuất hiện vết nứt rõ rệt.

Nhiều người thấy vậy đều kinh ngạc kêu lên:

“Thực lực của ông Tào quả nhiên mạnh thật”.

“Ông Tào lợi hại quá!”.

“Tôi cảm thấy ông ấy chỉ cần một giây là có thể giải quyết Tần Cao Văn”.



Vương Chấn Hoa ngồi trên ghế, đốt điếu thuốc, bắt đầu phun nhả khói.

Anh ta dựa người vào ghế, trên mặt có vẻ tự đắc.

Lần này Tần Cao Văn sẽ chết chắc!

Vương Chấn Hoa muốn chứng minh cho tất cả mọi người biết, đối đầu với nhà họ Vương bọn họ sẽ không có kết quả tốt.

Trước kia, anh ta đã trả một khoản tiền lớn cho Tào Vân, hi vọng ông ta có thể giúp mình đánh bại Tần Cao Văn nhưng đừng đánh chết anh, chỉ cần biến anh thành kẻ tàn tật là được.

Đến lúc đó, anh ta sẽ giày vò Tần Cao Văn cho hả dạ rồi mới tiễn anh về trời.



“Bắt đầu đi!”, Tần Cao Văn đứng tại chỗ, đưa tay phải ra.

“Tôi sẽ cho cậu biết kết cục của việc chống đối tôi”.

Sau đó, Tào Vân hét lên một tiếng, lao về phía Tần Cao Văn với tốc độ rất nhanh.

“Sóng đánh cuồn cuộn!”, Tào Vân siết chặt nắm đấm, hét lên một tiếng.

Nhiều người chấn động, không khỏi kêu lên kinh ngạc.

“Ông Tào đã luyện được quyền pháp Kinh Đào tầng tám rồi sao?”.

“Cái gì? Ông Tào đúng là thiên tài”.

“Thật ra, đối với loại người này vốn dĩ không cần sử dụng đến chiêu thức mạnh như Sóng đánh cuồn cuộn”.



Quyền pháp Kinh Đào có tổng cộng chín tầng, nhưng người có thể luyện đến tầng tám vô cùng ít ỏi, chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Tào Vân chính là một trong số ít người đó.

Thấy ông ta vung nắm đấm về phía ngực mình, Tần Cao Văn vẫn đứng yên tại chỗ.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 482


Chương 482

Sức mạnh một quyền này của ông ta ít nhất có thể sinh ra sức phá hoại mấy chục nghìn cân.

Tần Cao Văn khinh thường nói: “Đúng là quá yếu”.

Nghe xong, anh vung nắm đấm tay phải ra, chuẩn bị lấy đá chọi đá với Tào Vân.

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng trước mắt đều không nhịn được bật cười, Tần Cao Văn chắc chắn là bị dọa ngu người rồi nên mới làm ra hành động như vậy.

Theo bọn họ thấy, chỉ cần đầu óc anh bình thường thì tuyệt đối sẽ không hành động l* m*ng như vậy.

Ầm!

Nắm đấm của hai người va chạm với nhau, tiếng động to rõ vang lên. Sau đó, mọi người nhìn thấy một bóng đen bay ra xa, đập mạnh lên mặt đất.

Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng người ngã dưới đất là Tần Cao Văn.

Giây lát sau, mọi người đều mở to mắt nhìn, nhưng lại kinh ngạc phát hiện người ngã dưới đất lại là… Tào Vân.

Đám đông trợn tròn mắt, vẻ mặt tràn đầy hoảng hốt, cảnh tượng trước mắt đã khiến bọn họ sốc nặng, không ai dám tin vào sự thật này. Thậm chí có người còn nghi ngờ có phải mình hoa mắt hay không, xảy ra chuyện gì thế này?

Tần Cao Văn lại đánh gục Tào đại sư chỉ trong nháy mắt.

Chuyện này là sao?

Tào Vân ôm lấy vai mình, cảm thấy cánh tay phải của mình đau đớn kịch liệt, xương cốt bên trong đã nứt gãy, ông ta gian nan chật vật đứng dậy.

Tào Vân nhìn Tần Cao Văn, lắp bắp: “Cậu… cậu rốt cuộc là ai?”.

Vì sao thực lực của Tần Cao Văn có thể đạt tới trình độ đáng sợ, đánh bại ông ta trong nháy mắt như vậy?

Tần Cao Văn chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước tới chỗ Tào Vân.

“Tôi là ai không quan trọng”.

Tần Cao Văn không đổi sắc mặt, nói: “Quan trọng là bây giờ ông chết chắc rồi”.

Hai người còn lại đều đứng một bên không nhúc nhích.

Dù ba người họ đối đầu với Tần Cao Văn cùng một thời gian, cùng một địa điểm, nhưng giữa bọn họ không hề có quan hệ gì.

Cho dù bây giờ Tần Cao Văn có giết Tào Vân, bọn họ cũng sẽ không quan tâm.

Tào Vân ho khan hai tiếng, cười nhạt: “Ông đây không tin cậu thật sự dám ra tay với tôi. Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám giết tôi, người đứng đằng sau tôi sẽ không tha cho cậu!”.

Tần Cao Văn không hề để tâm tới lời đe dọa của ông ta, chỉ cảm thấy hơi buồn cười.

Cái chết đã cận kề mà ông ta còn khoác lác như vậy, chẳng lẽ ông ta không hiểu được Tần Cao Văn này là người thế nào sao?

Anh ghét nhất là bị người khác đe dọa ngay trước mặt.

Rắc!

Tần Cao Văn dùng tay bóp cổ ông ta.

Tào Vân dùng hết sức giãy giụa, muốn thoát khỏi sự kìm chế của anh, nhưng dù nỗ lực thế nào cũng không thành công, thực lực giữa hai người chênh lệch quá lớn.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 483


Chương 483

Ông ta ho khan kịch liệt.

“Ông hết cơ hội rồi!”.

Rắc!

Sau đó, một tiếng động rõ rệt vang lên, cổ ông ta bị Tần Cao Văn bẻ gãy, một chân anh còn đạp trên ngực ông ta.

Tào Vân đã chết.

Trên khán đài, Vương Chấn Hoa đột nhiên ngồi thẳng dậy, anh ta nhìn Tần Cao Văn với đôi mắt trợn tròn.

Không, chuyện này tuyệt đối không thể!

Mã Phi Thiên ở cạnh cũng ho khan hai tiếng.

Rốt cuộc sao Tần Cao Văn có thể làm được?

Kim Vũ Phi ở bên cạnh có vẻ cực kỳ bình tĩnh.

Trong mấy vị cao thủ cấp bậc võ vương, Tào Vân là người có thực lực yếu nhất, cho nên anh ta cảm thấy Tào Vân bị giết là chuyện rất bình thường. Hai cao thủ còn lại chắc chắn có thể g**t ch*t Tần Cao Văn.

Sắc mặt Mã Linh Nhi có chút khó coi: “Chồng à, anh nói xem hôm nay Tần Cao Văn có chết thật không?”.

Trước kia, Mã Linh Nhi đã chứng kiến Tần Cao Văn tạo nên quá nhiều kỳ tích. Mỗi lần anh đều biểu hiện như nhau, vào thời khắc quan trọng luôn có thể tạo nên kỳ tích, tát mạnh vào mặt người khác.

Kim Vũ Phi nói: “Em yên tâm, hôm nay không ai cứu được Tần Cao Văn đâu”.

Dương Bất Phàm không giống như Tào Vân, bản lĩnh của ông ta lợi hại hơn Tào Vân nhiều.

Dương Bất Phàm khoanh hai tay trước ngực, chậm rãi bước tới chỗ Tần Cao Văn.

“Cậu Tần quả nhiên lợi hại, khiến tôi rất khâm phục. Tự cổ anh hùng xuất thiếu niên, câu nói này quả thật rất đúng”.

Tần Cao Văn chỉ liếc nhìn Dương Bất Phàm, nói: “Bây giờ tôi không có thời gian nhiều lời với ông, mau ra tay đi”.

Sự kinh ngạc trong lòng mọi người nháy mắt đã biến mất.

Tần Cao Văn đánh bại Tào Vân thì đã sao? Như vậy không có nghĩa khảo nghiệm hôm nay sẽ kết thúc tại đây, vẫn còn hai cao thủ cấp bậc võ vương nữa, hai người còn đáng sợ hơn.

Tần Cao Văn nói thẳng: “Ông không phải là đối thủ của tôi, tốt nhất ông nên ngoan ngoãn đầu hàng đi”.

Nụ cười trên mặt Dương Bất Phàm dần đông cứng. Tần Cao Văn nói chuyện quả thật quá khó nghe.

Cậu ta nghĩ mình là ai, chẳng lẽ đánh bại được Tào Vân rồi cho rằng mình vô địch thiên hạ hay sao?

“Tôi nói cho cậu biết, cậu…”.

Soạt!

Ông ta còn chưa kịp nói hết câu, mọi người đã nghe tiếng động to rõ vang lên. Tần Cao Văn phóng thẳng một thanh phi đao về phía cổ Dương Bất Phàm.

Phụt!

Sau đó, cổ Dương Bất Phàm bị cắt đứt, máu tươi lập tức tuôn ra, cơ thể ông ta ngã thẳng xuống đất.

Ông ta dùng tay ôm cổ mình, nhìn Tần Cao Văn, cơ thể co giật nhè nhẹ, nháy mắt sau đã không còn hơi thở.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mọi người đều cảm thấy không tin nổi.

Bọn họ thậm chí còn không nhìn rõ Tần Cao Văn ra tay thế nào mà trận chiến đã kết thúc.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 484


Chương 484

Sao anh lại mạnh như vậy?

Sau đó, Tần Cao Văn lại tiếp tục ra tay, vươn tay phải ra tóm lấy cổ người phụ nữ đang bỏ chạy như điên kia. Lại một tiếng rắc vang lên, người phụ nữ đó cũng ngã xuống.

Tất cả mọi người đều im lặng, bầu không khí giống như ở nghĩa địa.

Nếu không phải ba xác chết nằm trên võ đài kia nói cho bọn họ biết đây không phải là giấc mơ, rất nhiều người sẽ cảm thấy lúc nãy mình đã sinh ra ảo giác.

Kết quả của trận chiến lần này bọn họ đã đoán đúng một nửa, đúng là g**t ch*t trong nháy mắt, nhưng là Tần Cao Văn g**t ch*t ba cao thủ, chứ không phải ba cao thủ g**t ch*t anh.

Mọi người không tìm được từ ngữ nào thích hợp để hình dung cú sốc mình phải chịu. Vào giờ phút này, cuối cùng bọn họ cũng phát hiện ra ngôn ngữ là thứ nghèo nàn bất lực như thế nào.

Ban đầu bọn họ đều chế giễu Tào Vân, nghĩ rằng ông ta là cao thủ cấp bậc võ vương mà lại thảm hại như vậy. Nhưng hai người còn lại có may mắn hơn Tào Vân được chút nào không?

Ít nhất, giữa Tào Vân và Tần Cao Văn còn có một lượt giao chiến. Hai người còn lại thì chưa kịp ra tay đã bị Tần Cao Văn g**t ch*t.

Đây là trận đấu mà mọi người mong đợi sao?

Đúng là quá đáng sợ.

Vì sao Tần Cao Văn lại đáng sợ như vậy?

Tiếp đó, Tần Cao Văn xoay người lại, ánh mắt lạnh lùng dừng trên người Vương Chấn Hoa, giống như lưỡi đao vô hình đâm xuyên qua ngực anh ta.

Cơ thể anh ta không khỏi run lên nhè nhẹ, trong lòng đã sợ hãi tột độ.

Vì sao? Rốt cuộc là vì sao?

Chẳng lẽ Tần Cao Văn thích vả mặt người khác thế sao?

Để bọn họ thắng một lần không được sao?

“Ba cao thủ đúng là rác rưởi!”.

Có lẽ trước kia Tần Cao Văn nói vậy, mọi người sẽ cảm thấy anh bị điên, nhưng bây giờ bọn họ đã tin rồi.

Tần Cao Văn dùng thực lực của mình để chứng minh với bọn họ thế nào là thiên tài chân chính.

Công Tôn Thiên Hạ cũng chịu một cú sốc rất lớn.

Dù trước kia ông ta cũng rất có lòng tin với Tần Cao Văn, cho rằng anh giành chiến thắng là chuyện sớm muộn. Nhưng Tần Cao Văn quá tài giỏi, thế này không đơn giản chỉ là kỳ tích nữa rồi, mà là kỳ tích trong kỳ tích.

Vào thời khắc quan trọng, anh lại xoay chuyển tình thế một lần nữa, đánh bại đối thủ của mình một cách triệt để.

Công Tôn Thiên Hạ đã lựa chọn chính xác.

Chủ tịch Vương ở bên cạnh không ngừng lắc đầu, có chút không thể chịu được sự thật tàn khốc này: “Không, chuyện này không thể nào!”.

Nhìn thấy Chủ tịch Vương lo lắng như vậy, trong lòng Công Tôn Thiên Hạ vô cùng đắc ý, vừa rồi không phải ông còn đang chế giễu tôi sao?

Công Tôn Thiên Hạ thản nhiên nói: “Chủ tịch Vương, làm người quan trọng nhất là có cái nhìn nhạy bén. Nếu lựa chọn sai lầm, e rằng sẽ hối hận cả đời”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 485


Chương 485

Những lời Công Tôn Thiên Hạ vừa nói không sai, bây giờ quả thật Chủ tịch Vương rất hối hận. Sớm biết Tần Cao Văn có thể trở thành người cười đến cuối cùng, có cho ông ta mấy lá gan, ông ta cũng không dám hành động tùy tiện.

Nhưng đáng tiếc, bây giờ hối hận cũng đã muộn.

Chủ tịch Vương nhắm mắt lại, nói: “Trời muốn diệt nhà họ Vương ta”.

Không lâu sau, Tần Cao Văn đi về phía Vương Chấn Hoa. Chủ tịch Vương ở bên cạnh nhìn thấy thì vội vàng dang hai tay ra chắn trước mặt con trai mình.

“Tần Cao Văn, cậu định làm gì?”.

Dù thế nào ông ta cũng là bố của Vương Thuyền Quyên, Tần Cao Văn là con rể trên danh nghĩa của ông ta.

Chẳng lẽ cậu ta định giết mình luôn hay sao?

Chủ tịch Vương nói: “Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu dám giết tôi, Thuyền Quyên suốt đời cũng sẽ không tha thứ cho cậu”.

Rắc!

Tần Cao Văn dùng tay bóp cổ Chủ tịch Vương.

“Cậu… Cậu…”.

Ông ta trợn tròn mắt, trên mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc, Tần Cao Văn lại thật sự ra tay với ông ta.

Chẳng lẽ Tần Cao Văn không quan tâm đến cảm nhận của Vương Thuyền Quyên sao?

Rầm!

Giây lát sau, Tần Cao Văn ném Chủ tịch Vương đi giống như ném rác, ông ta lập tức văng ra xa mười mấy mét.

Dù Chủ tịch Vương không chết cũng bị thương nặng.

Tiếp theo đến lượt Vương Chấn Hoa.

“Có phải tôi nên gọi anh một tiếng anh vợ không?”.

Vương Chấn Hoa sợ điếng người.

Nếu anh ta biết người em rể chưa từng gặp mặt này tài giỏi như vậy thì lúc đó đã không ngăn cản Vương Thuyền Quyên tới với Tần Cao Văn.

“Tôi… Tôi không phải cố ý đâu, em rể!”.

Nghe anh ta gọi mình là em rể, Tần Cao Văn chỉ cảm thấy nực cười. Anh ta làm gì cũng không được, chỉ có lươn lẹo là giỏi.

Bây giờ biết mình là em rể anh ta rồi chứ gì?

Thế trước kia anh ta đi làm gì rồi?

“Anh không còn cơ hội nữa rồi!”.

Rắc!

Tần Cao Văn xé đứt một cánh tay của anh ta.

Giây lát sau, Vương Chấn Hoa vì quá đau đớn chịu không nổi mà ngã xuống đất bất tỉnh.

Tiếp theo đến lượt Kim Vũ Phi và Mã Phi Thiên, người đầu tiên Tần Cao Văn đối phó đương nhiên là Kim Vũ Phi.

Lần trước Tần Cao Văn đã nhắc nhở Kim Vũ Phi, loại người như anh ta không đủ tư cách nói chuyện với anh. Việc anh ta nên làm là ngoan ngoãn tránh xa anh, từ nay không được động vào anh nữa, thế mà anh ta lại dám thuê cao thủ giết anh.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 486


Chương 486

Người này không thể tha thứ!

“Anh Tần, anh nghe tôi nói, chuyện này…”.

Bốp!

Anh ta còn chưa kịp nói xong câu, Tần Cao Văn đã tát cho anh ta một cái thật mạnh. Khóe miệng anh ta chảy cả máu, một chiếc răng bị đánh gãy rơi xuống đất.

“Lúc trước tôi chưa cho anh cơ hội sao?”.

Tần Cao Văn dùng tay túm tóc anh ta, mắng chửi: “Nhà họ Kim các người tiêu đời rồi”.

“Tần Cao Văn, tôi nhất định sẽ cho anh hiểu thế nào là tham lợi trước mắt, quên họa sau lưng”.

Trương Thiên Khoát cho rằng thách thức của Tần Cao Văn mới chỉ chính thức bắt đầu thôi.

Tiếp theo anh ta sẽ khiến cho đối phương rơi vào tình trạng vạn kiếp không ngóc đầu lên được.



Tiểu Điệp ở trong phòng chờ đợi trong lo lắng.

Cô ấy thầm mong Trương Thiên Khoát nhất định phải đến thật nhanh, nếu không sau khi chờ Tần Cao Văn quay về, kế hoạch của hai người coi như mất trắng.

Khoảng nửa tiếng sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Tiểu Điệp không hề ra mở cửa luôn, nếu lần này người quay về là Tần Cao Văn, vậy đến lúc đó sẽ nguy to, cho dù thế nào thì cô ấy cũng không thể giải thích rõ được chuyện như thế nào.

Vội vàng chạy đến bên cạnh cửa, Tiểu Điệp nhìn qua mắt thần của cửa nhìn ra ngoài, phát hiện là Trương Thiên Khoát mới thở phào.

“Vương Thuyền Quyên đang ở đâu?”.

Trương Thiên Khoát kích động hỏi.

Tiểu Điệp quay người qua, dùng tay chỉ vào Vương Thuyền Quyên nói: “Ở kia kìa, bây giờ tôi đã trói chị ta cẩn thận rồi”.

“Lần này cô làm tốt lắm”, Trương Thiên Khoát nhìn Tiểu Điệp, không kìm được thốt lên khen ngợi.

Tiểu Điệp trả lời: “Chỉ cần giúp đỡ được anh Tần Cao Văn, bảo tôi làm gì tôi cũng cam tâm tình nguyện”.

“Tôi thật sự không biêt rốt cuộc Tần Cao Văn nghĩ gì, một cô gái tốt như cô thì không cần, lại cứ đi tin mấy lời gièm pha của Vương Thuyền Quyên”.

Tiểu Điệp thở dài và không nói gì.

“Đừng có làm mất thời gian nữa, mau đi đi”.

“Ừ”.

Nhìn Trương Thiên Khoát khênh Vương Thuyền Quyên biến mất trong tầm mắt, không biết vì sao trong lòng Tiểu Điệp thấp thoáng dấy lên dự cảm không lành, theo lý mà nói, bây giờ nên cảm thấy vui mừng mới phải.

Cuối cùng cũng đã giúp Tần Cao Văn giải quyết được khối ung nhọt trong lòng rồi.

Nhưng Tiểu Điệp lại không thể vui nổi, ngược lại còn buồn bã lạ thường.

Bản thân cô ấy không thể hiểu nổi cảm xúc này là xuất phát từ đâu.

Tiểu Điệp ngồi trên ghế sofa thấp thỏm lo âu, chờ sau khi Tần Cao Văn quay về, nên ăn nói với anh về chuyện này như thế nào?

Đến lúc đó đối phương liệu có không tin những gì cô ấy giải thích không?

Ting ting!

Chuông cửa bên ngoài reo lên.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 487


Chương 487

“Vợ ơi, anh về rồi đây”.

Là giọng nói của Tần Cao Văn.

Thịch thịch thịch!

Tim của Tiểu Điệp đập thình thịch, cô ấy từ từ đứng dậy khỏi ghế sofa, rồi ra mở cửa.

“Anh Tần Cao Văn, anh về rồi à?”.

Tiểu Điệp chào Tần Cao Văn một tiếng.

Toàn bộ sự chú ý của Tần Cao Văn đều dành cho Vương Thuyền Quyên, nên anh hỏi thẳng: “Chị Thuyền Quyên của em đâu? Đi đâu rồi thế?”.

Tiểu Điệp không ngừng vặn hai tay vào nhau, không biết nên trả lời như thế nào.

Bây giờ trong lòng cô ấy có hơi hối hận rồi, nếu biết trước đã không nên nông nổi như thế, đáng ra nên vạch trần bộ mặt thật của Vương Thuyền Quyên với Tần Cao Văn rồi mới đuổi cô ra ngoài mới phải.

“Anh Tần Cao Văn, em có chuyện này muốn nói với anh”.

Bộ dạng có vẻ xa lạ của đối phương khiến Tần Cao Văn chú ý, Tiểu Điệp trước đây chưa bao giờ nói giọng nghiêm túc như vậy trước mặt anh.

Tần Cao Văn nói: “Có việc gì cứ nói, sao lại phải dài dòng trước mặt anh như vậy”.

Tiểu Điệp lắp bắp trả lời: “Thực ra chị Thuyền Quyên lừa anh từ trước đến giờ, chị ta yêu anh là vì tiền, người phụ nữ này không thể tin được”.

Mặt Tần Cao Văn hơi biến sắc, ánh mắt nhìn Tiểu Điệp của anh hiện rõ vẻ xa lạ.

Đây có còn là cô gái ngây thơ tốt bụng mà anh quen trước kia không?

Tần Cao Văn lại hỏi tiếp: “Tiểu Điệp, là ai nói với em như vậy?”.

“Là một người tên là Trương Thiên Khoát nói với em”.

Bây giờ Tần Cao Văn không hề biết chuyện mà Tiểu Điệp đã làm đối với Vương Thuyền Quyên, sau khi nghe thấy chỉ cười nhạt một cái, và không để bụng.

“Anh nói cho em biết, người tên là Trương Thiên Khoát kia không đáng tin đâu, anh ta là một trong những kẻ địch lớn nhất của anh, lúc nào cũng muốn chia rẽ mối quan hệ của anh và chị Thuyền Quyên của em, anh biết bây giờ em đang vì muốn tốt cho anh, nhưng mà…”.

Còn chưa nói xong, Tiểu Điệp lại nói: “Anh Cao Văn, em nói thật đấy, vốn dĩ Trương Thiên Khoát và Vương Thuyền Quyên là vợ chồng sắp cưới của nhau, sau đó chị ta vì tham tiền của anh nên mới…”.

Tần Cao Văn không cho phép bất cứ ai sỉ nhục người vợ thương yêu của anh, cho dù là Tiểu Điệp cũng không được, thấy cô ấy không có ý định tem tém lại, Tần Cao Văn cảm thấy có hơi tức giận.

“Im miệng!”.

Tần Cao Văn quát Tiểu Điệp: “Chị Thuyền Quyên của em đối xử với em như thế nào? Không cần anh phải nói, cô ấy rốt cuộc là người như thế nào lẽ nào em còn không rõ sao? Sao cô ấy có thể làm chuyện có lỗi với anh được”.

Quả nhiên giống hệt với dự đoán của Tiểu Điệp.

Bây giờ Tiểu Điệp đã bị Trương Thiên Khoát tẩy não một cách thành công, hay nói cách khác, Vương Thuyền Quyên trong lòng cô ấy chính là hình tượng này, đây là lời mà Trương Thiên Khoát đã nói với cô ấy, đã khiến cô ấy tin hoàn toàn.

“Vợ ơi, em ở đâu?”.

Tần Cao Văn gọi to lên trong biệt thự.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 488


Chương 488

Nhưng gọi lên vài tiếng vẫn không nghe thấy Vương Thuyền Quyên trả lời, khiến Tần Cao Văn cảm thấy sốt ruột.

Vương Thuyền Quyên rốt cuộc đang ở đâu?

“Không phải gọi nữa đâu”.

Tiểu Điệp nói thẳng với Tần Cao Văn luôn: “Vương Thuyền Quyên đã bị Trương Thiên Khoát đưa đi rồi”.

Cái gì!

Mặt Tần Cao Văn lập tức trở nên trắng bệnh.

Anh xưa nay luôn trấn tĩnh mà lúc này lại cảm thấy sợ hãi.

“Em vừa nói gì cơ?”.

Tần Cao Văn hét lên với Tiểu Điệp: “Cô ấy bị Trương Thiên Khoát đưa đi, vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

Toàn bộ sự phẫn nộ trong lòng Tần Cao Văn đều bộc phát hết ra, anh nắm chặt lấy vai của Tiểu Điệp.

“Em không muốn nhìn thấy chị ta tiếp tục hại anh, là em bảo Trương Thiên Khoát đưa chị ta đi đấy, loại người bỉ ổi vô liêm sỉ như vậy thì phải nên bị trừng phạt”.

Cho đến bây giờ Tiểu Điệp vẫn luôn kiên định rằng Vương Thuyền Quyên tiếp cận Tần Cao Văn là vì tiền tài, đó là một người phụ nữ ác độc.

Bị đối xử như thế là xứng đáng.

Cơ thể của Tần Cao Văn run lên vì tức giận, Tiểu Điệp rốt cuộc đã nghĩ thế nào vậy chứ?

Anh giơ tay phải chỉ thẳng vào Tiểu Điệp quát: “Sao em lại hồ đồ như vậy?”.

“Anh nói cho em biết, Trương Thiên Khoát chỉ muốn lợi dụng em để chia cắt mối quan hệ giữ anh và Vương Thuyền Quyên, sau đó sẽ đối phó với anh, em có biết không!”.

Tiểu Điệp vẫn tin những gì cô ấy làm là không hề sai, là Tần Cao Văn đã bị Vương Thuyền Quyên làm cho mờ mắt.

Cô ấy làm như vậy là muốn cứu đối phương.

“Anh Tần Cao Văn, sao anh vẫn chưa nhìn ra chứ?”.

Tiểu Điệp nói với giọng rất kích động: “Người phụ nữ đê tiện đó không có gì tốt đẹp cả, chị ta tiếp cận anh vốn dĩ là có mục đích, em vì muốn tốt cho anh, cả thế giới này người thực sự quan tâm anh chỉ có em thôi”.

Nước mắt của Tiểu Điệp lã chã rơi, những tình cảm dồn nén trong lòng cuối cùng cũng trút hết ra đây.

Thấy đối phương ch** n**c mắt, bộ dạng trông rất đáng thương, Tần Cao Văn nhất thời động lòng.

“Tiểu… Tiểu Điệp, em vừa nói thế là có ý gì?”.

Tần Cao Văn nhất thời lúng túng, anh luôn coi Tiểu Điệp như em gái ruột của mình.

Chưa bao giờ có suy nghĩ khác về cô ấy cả.

Tiểu Điệp nói với Tần Cao Văn: “Anh Tần Cao Văn, em có ý gì với anh, lẽ nào anh thực sự không nhận ra sao?”.

Tiểu Điệp vừa khóc vừa nói: “Anh có biết là từ nhỏ em đã thích anh rồi không, mong ước cả đời này của em chính là được gả cho anh”.

“Sau đó khi em gặp anh thì anh đã yêu người phụ nữ đê tiện Vương Thuyền Quyên kia rồi, khi đó nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc của hai người em chưa từng nghĩ sẽ làm phiền hai người”.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 489


Chương 489

“Nhưng người phụ nữ đê tiện Vương Thuyền Quyên kia lại không hề yêu anh thật lòng, em tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm những việc khiến anh tổn thương”.

Sau đó Tiểu Điệp dang tay ra ôm chặt lấy Tần Cao Văn, nước mắt thấm ướt áo anh.

“Loại phụ nữ như vậy chết cũng đáng, chẳng có gì to tát cả”.

Tần Cao Văn hít sâu một hơi.

Sau đó anh nói với Tiểu Điệp: “Em thực sự quá hồ đồ rồi”.

Nói xong Tần Cao Văn đẩy Tiểu Điệp ra khỏi anh.

“Bây giờ anh phải đi cứu Vương Thuyền Quyên”.

Thấy đối phương định đi, Tiểu Điệp vội vàng lao đến tóm chặt lấy Tần Cao Văn nói: “Anh Tần Cao Văn, anh đừng có đi, cứ kệ chị ta chết đi có được không?”.

“Buông ra!”.

Tần Cao Văn hét lên, sức mạnh trong cơ thể bộc phát, cơ thể của Tiểu Điệp bị bay ra xa rồi rơi xuống ghế sofa.

Tần Cao Văn đi thẳng, không cả ngoái đầu lại.

Vừa đi đến vườn, điện thoại của anh reo lên, là Trương Thiên Khoát gọi đến.

“Tần Cao Văn tiên sinh, hôm nay anh uy phong quá đi”.

Tần Cao Văn sa sầm mặt nói: “Nói cho tôi biết, anh để vợ tôi ở đâu rồi?”.

Trương Thiên Khoát chậm rãi nói: “Cô Vương hiện đang nằm trong tay tôi, anh không cần lo lắng, tôi chăm sóc cô ta rất tốt”.

“Nhưng tôi hi vọng Tần tiên sinh đừng có manh động, đến lúc đó nhất định phải làm theo những gì tôi nói, nếu không Vương Thuyền Quyên có thể sống được hay không thì tôi cũng không biết đâu”.

Nghe thấy đối phương nói vậy, cơ thể Tần Cao Văn tức run người, nếu Trương Thiên Khoát đứng ở trước mặt anh, anh nhất định sẽ băm vằm anh ta thành trăm mảnh.

Sau đó Trương Thiên Khoát lại nói: “Tần tiên sinh, nếu anh có thời gian thì đi đến hầm để xe nhà họ Trương chúng tôi một chuyến, Vương Thuyền Quyên đang ở đó chờ anh đấy”.

“Nhờ là phải nhanh! Nếu 9 giờ tối nay anh còn chưa đến, có lẽ sẽ không bao giờ được gặp lại Vương Thuyền Quyên nữa”.

Nói xong Trương Thiên Khoát cúp máy.

Tần Cao Văn gọi lại vài lần nhưng luôn trong trạng thái tắt máy.



Hầm để xe.

Vương Thuyền Quyên cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đây là đâu thế?

Một lúc sau, Vương Thuyền Quyên phát hiện ra một người quen quen, người đó đứng trước mặt cô, cô nhìn rõ mọi thứ xung quanh.

Trương Thiên Khoát?

Vương Thuyền Quyên nhìn thấy đối phương liền cảm thấy ngạc nhiên.

Sao lại là anh ta?

“Cô Vương, bây giờ cô cảm thấy thế nào?”.

Trương Thiên Khoát ngồi trước mặt Vương Thuyền Quyên, khẽ lắc lắc ly rượu vang trong tay, khuôn mặt hiện rõ vẻ đắc ý.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 490


Chương 490

“Anh bắt tôi đến đây sao?”.

Vương Thuyền Quyên nghiến răng nghiến lợi nói: “Sao anh lại làm như vậy hả?”.

Sau đó Trương Thiên Khoát ngồi xuống, dùng tay bóp cằm Vương Thuyền Quyên, lạnh lùng nói: “Cô Vương, cô đừng có hiểu nhầm, người đưa cô đến đây không phải tôi đâu”.

Vương Thuyền Quyên đương nhiên sẽ không tin mấy lời của anh ta.

“Không phải anh thì ai chứ?”.

Trương Thiên Khoát trả lời: “Lẽ nào cô quên rồi sao? Có phải cô đã uống một cốc nước ở nhà? Sau khi uống cốc nước đó xong, đầu óc cô như quay cuồng, sau đó không còn biết gì nữa?”.

Trong đầu Vương Thuyền Quyên bất giác nhớ lại toàn bộ cảnh tượng xảy ra lúc đó, quả nhiên miêu tả đúng như Trương Thiên Khoát nói.

Đúng vậy.

Lẽ nào trong cốc nước đó có gì chăng?

Trương Thiên Khoát nói với Vương Thuyền Quyên: “Cô đừng có nói với tôi là cô không hề tò mò về bên trong cốc nước đó rốt cuộc có gì nhé?”.

“Tôi nói cho cô biết, cô em Tiểu Điệp của cô cho thuốc vào trong cốc nước đó, cho nên cô mới hôn mê đấy”.

Mặt Vương Thuyền Quyên biến sắc.

Thật … thật sao?

“Tôi thực sự cảm thấy bất bình thay cô, không ngờ cô lại nuôi một hạng người vô ơn trong nhà, nếu tôi là cô thì đã đuổi cô ta ra khỏi đó rồi”.

Vương Thuyền Quyên quát lên: “Anh đừng có chia rẽ mối quan hệ giữa hai chúng tôi”.

Dù sao cô cũng từng trải, chứ không như Tiểu Điệp dễ bị lừa gạt.

“Cô Vương đúng là một người thông minh, tôi rất khâm phục, chỉ là có hơi đáng tiếc… chẳng bao lâu nữa cô sẽ chết thôi”.

Trương Thiên Khoát ngồi lên ghế nói: “Tôi đã chôn vài trăm cân thuốc nổ ở đây, đến lúc đó Tần Cao Văn chắc chắn sẽ đến cứu cô, chỉ cần hắn bước vào hầm để xe, tôi sẽ châm ngòi nổ ngay”.

“Đến lúc đó hai người sẽ đối mặt với kết cục như thế nào thì không cần tôi nói cô cũng biết”.

Vương Thuyền Quyên hiện rõ vẻ sốt sắng, cô dùng hết sức để giãy giụa, muốn thoát khỏi dây trói.

“Đồ khốn, mau thả tôi ra!”.

Trương Thiên Khoát nói: “Cô Vương đừng có chửi tôi, người xinh đẹp như cô mà chửi bới thì sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô đó”.

Lạnh lùng trừng mắt nhìn đối phương, ánh mắt Vương Thuyền Quyên bùng cháy ngọn lửa tức giận.

Cô không ngờ Trương Thiên Khoát lại bỉ ổi vô liêm sỉ đến vậy, nếu biết trước thì nên để Tần Cao Văn g**t ch*t anh ta lâu rồi.

“Được rồi cô Vương, tôi còn có chút chuyện nên đi trước đây”.

Trương Thiên Khoát quay người rời khỏi, hầm để xe tối tăm lạnh lẽo chỉ còn lại một mình Vương Thuyền Quyên.

Trong lòng cô không ngừng cầu nguyện, Tần Cao Văn đừng có đến đây, nếu không hai bọn họ khó mà thoát khỏi ngày hôm nay.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 491


Chương 491



Tần Cao Văn đã đến bên ngoài hầm để xe của nhà họ Trương.

Anh đỗ xe trước cửa, không hề có ý định đi vào.

Trực giác nói cho Tần Cao Văn biết hầm để xe chắc chắn ẩn giấu một nguy hiểm cực lớn, nếu cứ thế xông vào, đến lúc đó anh và Vương Thuyền Quyên đều sẽ lành ít dữ nhiều.

Nhưng anh lại không thể không vào.

Nếu thực sự như vậy, Vương Thuyền Quyên chắc chắn sẽ bị Trương Thiên Khoát g**t ch*t.

Bây giờ nên làm sao đây?

Reng reng reng!

Điện thoại của Tần Cao Văn lại một lần nữa reo lên, phía bên kia lại là giọng nói của Trương Thiên Khoát.

“Tần tiên sinh thân mến!”.

Trương Thiên Khoát nói với giọng cổ quái: “Tôi nói cho anh biết, vợ anh bây giờ ở ngay dưới hầm để xe, chỉ cần anh vào trong đó là có thể đưa vợ anh ra”.

“Tôi cho anh thời gian ba phút để suy nghĩ, trong ba phút nếu anh không vào hầm để xe, vợ anh sẽ phải chết”.

Đây là uy h**p.

Lần trước Tần Cao Văn rõ ràng là có cơ hội để giết Trương Thiên Khoát, nhưng anh lại mềm lòng nên thả đối phương, kết quả để lại hậu họa như ngày hôm nay.

Lần này Tần Cao Văn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho đối phương.

Tần Cao Văn nói trong điện thoại: “Có phải anh gài thuốc nổ ở dưới hầm để xe không?”.

“Tần tiên sinh quả nhiên thông minh, anh nói đúng rồi đấy”.

Trương Thiên Khoát không hề giấu giếm, nói với Tần Cao Văn: “Chẳng phải anh to gan lắm sao? Chẳng phải anh yêu Vương Thuyền Quyên hay sao? Bây giờ vào đi chứ?”.

“Nếu anh không vào, cô ta sẽ chết ngay”.

Đây là lần đầu tiên Tần Cao Văn thể hiện sự do dự.

Nếu cứ thế này đi vào mà cứu được đối phương ra thì Tần Cao Văn đương nhiên sẽ không hề do dự.

Nhưng quan trọng là cho dù có đi vào thì e rằng lành ít dữ nhiều, đến lúc đó cả hai đều phải chết.

Bây giờ nên làm sao?

Trương Thiên Khoát nói: “Tần tiên sinh, tôi nhắc nhở anh một câu, bây giờ anh chỉ còn lại hai phút cuối cùng”.

“Sau hai phút, tôi sẽ cho nổ toàn bộ thuốc nổ ở hầm để xe, anh phải nghĩ cho kỹ rốt cuộc đi hay là không đi”.

Trương Thiên Khoát cho rằng lần này anh ta chắc chắn thành công, cho dù Tần Cao Văn có vào hầm để xe hay không, đều không quan trọng, anh ta đã nắm quyền chủ động hoàn toàn.

Từ sau khi Tần Cao Văn trở lại, cho dù đối mặt với đối thủ lợi hại như thế nào, cuối cùng đều không bị thất bại.

Hôm nay Trương Thiên Khoát anh ta sẽ phải phá vỡ truyền kỳ của đối phương.

Lại một phút trôi qua.

“Tần Cao Văn tiên sinh, anh còn chưa nghĩ xong sao?”.

Chỉ còn lại vài chục giây cuối cùng.

Đi, hay là không đi?
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 492


Chương 492

“Được, tôi đồng ý yêu cầu của anh!”.

Nắm chặt nắm đấm, Tần Cao Văn đi từ từ về phía hầm để xe, Trương Thiên Khoát ở bên cạnh không kìm được nói lời tán thưởng.

“Tần tiên sinh quả nhiên là người lợi hại, không ngờ vì để cứu vợ lại cam tâm hi sinh cả tính mạng của mình”.

Trương Thiên Khoát nói với giọng cổ quái: “Chẳng trách anh lại có thể được ở bên cạnh cô Vương, nếu tôi có một người chồng nặng tình như vậy, cả đời này chết cũng đáng”.

Khi Trương Thiên Khoát đứng bên ngoài nói, anh ta dùng loa để Vương Thuyền Quyên cũng có thể nghe rõ.

Cô không ngừng lắc đầu, hy vọng Tần Cao Văn đừng vào bên trong.

Tần Cao Văn từng bước đi tới hầm để xe.

“Tần tiên sinh còn hai giây cuối cùng, anh phải đi nhanh lên chứ”.

Tần Cao Văn không quan tâm nữa, nhảy luôn xuống hầm để xe.

Trương Thiên Khoát cười khẩy: “Xin lỗi nhé Tần tiên sinh, thời khắc của anh đã đến rồi!”.

Rầm rầm rầm!

Đoàng đoàng đoàng!



Những tiếng nổ không ngừng, ngọn lửa chói mắt sáng rực cả nơi tối tăm nhất, gần như xé toạc màn đen thành một lỗ lớn.

Trương Thiên Khoát đứng ở cửa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt lộ ra vẻ say sưa.

Tần Cao Văn cuối cùng cũng chết.

“Loại người như anh mà cũng đòi đấu với tôi, còn non lắm”.

Tiếp theo đến lượt Trương Thiên Khoát đi báo thù rồi.

Đối tượng đầu tiên anh ta cần đối phó chắc chắn là nhà họ Vương.

Cho dù Tần Cao Văn không hề g**t ch*t Vương Chấn Hoa, và bố của anh ta, nhưng không có nghĩa là Trương Thiên Khoát sẽ không làm như vậy.

Nhớ lại hai bố con Vương Chấn Hoa khi đó, những tủi nhục giận dữ trong lòng anh ta lại bùng cháy.

Hôm nay cho dù phải trả cái giá như thế nào cũng phải giết hết hai người đó.

Vương Chấn Hoa và bố anh ta về đến nhà.

Trên đường về, tâm trạng của hai người đều vô cùng không tốt, giữa hai người không ai nói lời nào.

Cho dù thế nào cũng không thể ngờ, Tần Cao Văn lại trở thành người thắng cuộc cuối cùng, anh một lần nữa lại lập nên kỳ tích.

Cho dù ba vị cao thủ mạnh như vậy, khi đối mặt với Tần Cao Văn cũng đành lép vế.

Đó là một thiên tài thực thụ.

Một thiên tài đỉnh cao không ai sánh được.

“Bố, cách làm trước đây của chúng ta có phải đã nhầm không?”.

Vương Chấn Hoa nhìn bố anh ta hỏi.
 
Bố Bỉm Sữa Là Sĩ Quan Thành Phố
Chương 493


Chương 493

Đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy nghi ngờ về quyết định của bản thân.

Bố con anh ta vốn dĩ ngăn không cho Vương Thuyền Quyên và Tần Cao Văn ở bên nhau, chính là vì cảm thấy đối phương không xứng với nhà họ Vương.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, nhà họ Vương qua lại với đối phương lại trở thành nhà họ Vương vươn cành cao rồi.

Bố của Vương Chấn Hoa nói: “Điểm này thì bố cũng không biết”.

Thực ra câu trả lời này đã là câu trả lời tốt nhất.

Vương Chấn Hoa khá là hiểu bố anh ta, nếu ông ta chắc chắn một chuyện gì đó, thì sẽ thừa nhận không giấu giếm.

Nhưng câu trả lời mà ông ta đưa ra lần này lại có vẻ như trả lời nước đôi.

Đủ để chứng tỏ bố anh ta cũng có ý kiến khác.

“Bố, hay là sau này chúng ta giữ mối quan hệ tốt hơn chút với Tần Cao Văn?”.

Anh ta nói với ông bố bằng giọng dò hỏi.

Nhưng bố anh ta lại không trả lời, thế này coi như là đồng ý.

Bụp!

Cánh cửa bên ngoài đột nhiên bị đá cho mở toang, một người mặc quần áo đen đứng ở đó.

Vương Chấn Hoa đứng phắt dậy, ngẩng đầu qua nhìn.

Người đứng trước mặt anh ta là một người rất quen.

Trương Thiên Khoát.

“Sao anh lại đến đây?”.

Vương Chấn Hoa hỏi Trương Thiên Khoát.

Trương Thiên Khoát ung dung trả lời: “Hôm nay tôi đến đây đương nhiên là để báo thù”.

Nói xong, anh ta lôi khẩu súng trong tay ra chĩa thẳng vào hai bố con họ.

Mặt hai người đều biến sắc.

“Trương Thiên Khoát anh làm cái gì thế?”.

Vương Chấn Hoa đứng chắn trước mặt bố anh ta, anh ta tuyệt đối không cho phép bất cứ ai hại ông ta.

Khóe miệng Trương Thiên Khoát cười khẩy.

“Tôi muốn làm gì à? Lẽ nào vừa rồi tôi còn chưa nói đủ rõ hay sao? Hôm nay tôi phải báo thù, tôi muốn g**t ch*t hai người”.

Vương Chấn Hoa sợ hãi nói: “Tôi nói cho anh biết, tôi tuyệt đối không cho phép anh làm hại bố tôi”.

Bùm!

Một viên đạn phóng ra, bắn trúng đùi anh ta.

Vương Chấn Hoa đau đớn hét lên, sau đó cơ thể ngã gục xuống đất.

Trương Thiên Khoát đến trước mặt Vương Chấn Hoa, dùng tay túm tóc anh ta nói: “Xin lỗi nhé, con người tôi ghét nhất là người khác ra vẻ anh hùng trước mặt tôi”.

“Cho nên anh tốt nhất hãy nghe lời một chút”.

Trương Thiên Khoát dùng súng ấn vào trán anh ta, chỉ cần bóp cò nhẹ một cái, Vương Chấn Hoa sẽ bị nổ tung đầu ngay.
 
Back
Top Bottom