Chương 1: Anh đến mua gà à?
Lục Nam Châu cầm điếu thuốc, tay áo sơmi xắn lên giữa cẳng tay, ngẩng đầu nhìn bầy gà líu ríu chạy bừa khắp núi, chẳng hiểu sao tim đập càng lúc càng nhanh.
Hình như hôm nay đàn gà cũng ồn ào hơn mọi ngày, cách đó không xa còn có hai con gà trống chọi nhau uỳnh uỵch làm bầy gà mái kêu ré lên.
Sao mình cứ thấy bồn chồn không yên thế nhỉ?
Lục Nam Châu buồn bực nghĩ, chẳng lẽ sắp có kẻ trộm gà?
Anh quay đầu nhìn hai con chó lớn hung thần ác sát nhe răng nhếch miệng ngoài cổng --- Không thể nào, ai dám to gan thế chứ?
Trại gà này do cha anh để lại.
Năm năm trước anh vừa tốt nghiệp đại học thì cha anh qua đời, trong lúc buồn phiền anh về quê phụ giúp mẹ trông coi trại gà suốt năm năm nay.
Năm năm qua trại gà ngày càng làm ăn khấm khá, Lục Nam Châu sợ mẹ vất vả nên thuê mấy người làm công.
Sau đó em gái anh tốt nghiệp ở lại thành phố làm việc, anh mua một căn nhà nhỏ ở đó rồi đưa mẹ mình đến sống với em gái, không để bà nuôi gà nữa.
Không có bầy gà ầm ĩ bên tai, mẹ Lục lại nhớ đến chuyện hệ trọng cả đời của con mình nên thường xuyên hối Lục Nam Châu đi xem mắt.
Nhưng Lục Nam Châu toàn nghe tai này ra tai kia, lần lữa mãi không chịu đi.
Điện thoại trong túi rung lên, Lục Nam Châu mở ra thấy mẹ anh gọi thì đầu cũng rung theo.
"Mẹ..."
Tai vừa chạm vào điện thoại anh đã nghe mẹ mình hớn hở nói: "Con trai à, dì Trần giới thiệu cho con một cô xinh lắm đấy."
Lục Nam Châu hời hợt nói: "Người ta xinh thế sao lại thích một thằng chăn gà như con chứ?"
Mẹ Lục: "Sao lại không?
Nhà con bé nuôi vịt, quá hợp với con còn gì."
"Hợp chỗ nào ạ?"
Lục Nam Châu nói: "Một gà một vịt chẳng phải sẽ thành ông nói gà bà nói vịt sao?"
Mẹ Lục: "..."
"Nói bậy gì đó?"
Mẹ Lục nổi quạu, "Cái này mà cũng tính à?!
Con tin mấy thứ này từ lúc nào thế hả?!"
Lục Nam Châu: "Chẳng phải mẹ hay bảo con thà tin là có còn hơn tin là không sao?"
Mẹ Lục: "Đó là..."
"Mẹ, không còn sớm nữa," Lục Nam Châu thừa cơ nói: "Con phải đi giao hàng rồi, con cúp máy đây."
Mẹ Lục: "Này, con..."
Lục Nam Châu vội vàng cúp điện thoại.
Haizz, hôm trước chăn heo, hôm nay nuôi vịt, có khi nào ngày mai tới chăn bò nuôi cá luôn không?
Hay là gửi lên mấy con gà cho bà nuôi nhỉ?
Lục Nam Châu bất lực nghĩ thầm, một khi bận rộn bà sẽ không còn tâm tư nghĩ đến chuyện khác nữa.
"Anh Lục," Tiểu Trương phụ trách cho gà ăn hí ha hí hửng chạy tới: "Bác gái lại giục anh đi xem mắt à?"
Lục Nam Châu liếc hắn: "Tên ngốc cậu đừng có cười trên nỗi đau của người khác được không hả?"
Tiểu Trương cười khúc khích: "Anh cứ nghe lời bác gái một lần đi, biết đâu lại thành thì sao."
Lục Nam Châu dụi tắt điếu thuốc rồi nói: "Không thành được đâu."
"Anh chưa đi xem mắt lần nào sao biết không thành?"
Tiểu Trương nói: "Tôn Viên Viên lần trước thím Lý giới thiệu chẳng phải tốt lắm sao, người ta là hoa khôi đẹp nhất vùng này đấy.
Nhưng anh bảo nhà cô ấy chăn heo, lúc nhỏ anh bị heo rượt nên cứ thấy heo thì lại rén..."
"Thôi đi, cậu rảnh rỗi sinh nông nổi đúng không?"
Lục Nam Châu cáu kỉnh xua hắn đi cho gà ăn, "Còn nhiều lời hơn mẹ tôi nữa."
"Em chỉ là..."
Tiểu Trương đang định khuyên tiếp thì chợt nghe bên ngoài vọng vào tiếng xe hơi, sau đó hai con chó ngoài cổng sủa nhặng xị.
"Ai tới vậy?"
Tiểu Trương băn khoăn đi ra cổng thấy bên ngoài có một chiếc taxi đang đậu, một thanh niên mặc sơmi trắng xách hành lý xuống xe.
Lục Nam Châu cũng đi ra xoa đầu con chó vàng rồi ngẩng lên hỏi: "Đã trưa thế này còn ai..."
Thanh niên đứng cạnh xe taxi quay sang nhìn Lục Nam Châu.
Thoáng chốc anh như trở lại năm năm trước, trên sân trường rợp bóng cây rộn ràng tiếng nói cười, cổ Diệp Nhiên bị cái nóng ngày hè làm rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, cậu ngước mắt nhìn bóng cây rồi lười biếng lẩm bẩm: "Lục Nam Châu, em nóng quá..."
"Gâu gâu!"
Con chó vàng bỗng nhảy dựng lên làm Lục Nam Châu giật nảy mình, định thần lại mới nhận ra mình suýt bứt trụi lông trên đầu nó.
"Anh Lục," Tiểu Trương thấy Lục Nam Châu suýt bị chó cắn thì vội vàng đi tới dắt Đại Hoàng, "Anh Lục, không sao chứ?"
Lục Nam Châu lặng thinh, chỉ cảm thấy lòng bàn tay càng nóng hơn, nhiệt độ thiêu đốt xen lẫn cảm giác ẩm ướt như nhiều năm trước anh ôm gáy người kia, vừa ẩm vừa nóng.
Anh không nói một lời mà chỉ lẳng lặng nhìn người kia kéo hành lý chậm rãi tới gần.
Diệp Nhiên dừng lại cách anh mấy bước, ngón tay nắm chặt cần kéo vali rồi nói khẽ: "Lục Nam Châu..."
"Anh đẹp trai," tài xế taxi đột nhiên thò đầu ra cửa xe cao giọng đòi nợ, "Tiền xe hai trăm tệ."
Diệp Nhiên: "..."
Diệp Nhiên ngập ngừng giây lát rồi tiến thêm một bước.
Cậu nhìn Lục Nam Châu, mấp máy môi nói: "Cho... em mượn hai trăm tệ được không?"
Tiểu Trương bên cạnh: "..."
Người này nhìn trắng trẻo bảnh bao mà sao nghèo thế?!
Mới đến đã vay tiền rồi à?!
Lục Nam Châu chà xát hai tay vào nhau rồi bỗng nhiên đi tới mở cửa xe đẩy Diệp Nhiên vào lại, sau đó móc ra bốn trăm tệ bảo tài xế taxi: "Đi thong thả không tiễn."
Tài xế: "..."
Diệp Nhiên vùng vẫy chui ra khỏi xe: "Em không đi."
Tài xế hết nhìn Lục Nam Châu lại quay đầu nhìn Diệp Nhiên, sau đó yên lặng rút ra hai trăm tệ từ tay Lục Nam Châu rồi cười khan: "À ừm, tôi có việc bận phải đi trước đây."
Còn chưa nói hết đã lái xe chạy vụt đi.
Lục Nam Châu hờ hững nhét hai trăm tệ còn lại vào túi rồi quay lưng đi.
Diệp Nhiên kéo hành lý định theo sau thì bị một con chó vàng chặn lại.
"Anh đẹp trai," Tiểu Trương dắt chó, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Anh đến mua gà à?
Gà ở chỗ chúng tôi đều là gà thả vườn, bán đắt lắm."
Thấy Lục Nam Châu có vẻ không muốn quan tâm đến thanh niên kia, sợ hai người có khúc mắc nên hắn vội kéo Đại Hoàng ra chặn người --- Lỡ đâu lại đánh nhau thì nguy.
"Không phải," Diệp Nhiên thấy Lục Nam Châu đi thẳng không thèm quay đầu lại thì trong lòng chua xót, "Tôi đến tìm Lục Nam Châu."
Thấy vẻ đau lòng của cậu, Tiểu Trương nhịn không được thắc mắc: "Anh và anh Lục... quen nhau à?
Thân lắm sao?"
Diệp Nhiên im lặng nửa ngày rồi nói: "Tôi là... bạn trai anh ấy."
"Cạch" một tiếng, xích chó trong tay Tiểu Trương lập tức rơi xuống, "Bạn, bạn trai..."
Lục Nam Châu bất thình lình ló đầu ra cổng tức giận nói: "Bạn trai gì hả?!
Bạn trai cũ chứ!"
Chương 2: Nhà em phá sản rồi
Dưới chòi hóng mát, Diệp Nhiên bưng ly trà nóng trên tay, nhìn Lục Nam Châu ngồi đối diện rồi nhỏ giọng nói: "Chưa nói... chia tay mà."
Lục Nam Châu tức cười, "Sao, cậu chủ Diệp chưa nói câu nào đã biến mất năm năm, thì ra chúng ta vẫn còn yêu đương cơ à?"
Ngón tay Diệp Nhiên siết chặt chén trà ấm áp, nhớ lại ngày tốt nghiệp Lục Nam Châu say khướt ôm cậu cười ngây ngô, hương rượu nồng nàn giữa răng môi tràn vào cổ cậu, hôn cậu đến choáng váng.
Đúng vậy, năm năm, họ đã xa nhau lâu đến thế rồi.
Mắt Diệp Nhiên cay cay, nếu ngày đó...
"Tại sao phải đi?!"
Lục Nam Châu không nhịn được nữa, "Dù có chán tôi thì cũng phải nói với tôi một tiếng chứ!"
Sao cứ phải biến anh thành một tên ngốc, tỉnh lại sau giấc ngủ tìm khắp nơi mà chẳng thấy người đâu cả.
Diệp Nhiên vô thức đặt tay lên đầu gối, khó nhọc nói: "Em...
Nhà em xảy ra chuyện."
"Có chuyện gì không nói với tôi được sao?!"
Lục Nam Châu hoàn toàn không tin, "Không biết gọi điện à?!
Không gọi cũng chẳng nghe máy, nếu không phải thầy nói cậu đi với người nhà thì tôi còn tưởng cậu bị bắt cóc nữa đấy!"
Sắc mặt Diệp Nhiên hơi tái, ánh nắng chiều thu rọi vào bên chân nhưng cậu chẳng thấy ấm áp chút nào.
Cậu ngước nhìn Lục Nam Châu rồi chậm chạp mở miệng: "Lục Nam Châu, xin lỗi."
Dường như lời xin lỗi này đã muộn màng nhiều năm, nhưng Lục Nam Châu mơ hồ nhìn thấy nỗi ấm ức từ trong mắt cậu.
Giở trò gì đây không biết?!
Lục Nam Châu bực bội lấy thuốc ra, bật hộp quẹt mấy lần mới châm lửa.
Lũ gà đằng xa rượt nhau chạy tán loạn.
"Chưa nói chia tay đúng không?"
Lục Nam Châu cầm điếu thuốc, gằn từng chữ một qua làn khói mờ ảo, "Vậy giờ tôi nói với cậu luôn --- Diệp Nhiên, chúng ta chia tay rồi."
Chia tay từ năm năm trước rồi.
Diệp Nhiên không trả lời, ngửi thấy mùi thuốc lá đắng nghét thì nhíu mày nói: "Trước kia anh... có hút thuốc đâu."
"Trước kia là trước kia," Lục Nam Châu đứng dậy lạnh lùng nói: "Đã qua rồi.
Chuyện gì cũng qua hết rồi."
Diệp Nhiên rũ mắt im lặng.
"Tôi còn bận việc không tiếp cậu được," Lục Nam Châu đuổi người, "Đi thong thả."
Diệp Nhiên không nhúc nhích mà nói khẽ: "Em chẳng có chỗ nào để đi cả."
Lục Nam Châu tưởng cậu nói ở đây không quen ai khác nên bực bội nói: "Thế thì về nhà đi."
Chạy tới đây làm gì?
"Em..."
Diệp Nhiên ngập ngừng, "Nhà em phá sản rồi."
Lục Nam Châu sửng sốt, "Phá sản?"
"Nhà bán rồi," Diệp Nhiên ngẩng đầu, "Em không có chỗ nào để đi nữa."
Lục Nam Châu nhíu chặt mày, "Đang yên đang lành sao lại..."
Sao lại phá sản chứ?
Diệp Nhiên: "Cha em đầu tư thất bại, còn bị người ta lừa nên nợ nhiều tiền lắm."
Lục Nam Châu: "..."
Thảm vậy sao?
Cậu lâm vào đường cùng nên mới nhớ tới tôi chứ gì?!
Lửa giận của Lục Nam Châu lại bốc lên hừng hực, cố ý nói: "Ồ, vậy có cần tôi cho cậu mượn ít tiền trả nợ không?"
Diệp Nhiên lắc đầu: "Em không có chỗ ở, nhà anh... có phòng trống không?"
Lục Nam Châu rít mạnh một hơi thuốc --- Cậu tưởng nhà tôi là khách sạn đấy chắc?
Muốn ở là ở à?!
"Không có."
Diệp Nhiên: "Nhưng em nghe nói một mình anh ở ba phòng ngủ và một phòng khách mà."
Mí mắt Lục Nam Châu giật giật, "Cậu nghe ở đâu thế hả?"
Cậu mới tới đây được mấy phút chứ?
Diệp Nhiên: "Lúc nãy nghe mấy bác gái ở đầu thôn nói."
Lục Nam Châu: "..."
Thím Trương, thím Lý, thím Lưu lại ngồi đầu thôn tán gẫu nữa à?
"Đúng thì sao?"
Lục Nam Châu nghiến răng nói: "Cậu chủ Diệp đúng là chẳng khách khí chút nào nhỉ!"
Diệp Nhiên ủ rũ nói nhỏ: "Ngủ dưới đất cũng được mà."
Lục Nam Châu: "Cậu..."
"Anh Lục," Tiểu Trương đột nhiên chạy tới nói: "Đem gà cho quán cơm trên trấn đi ạ."
Lục Nam Châu liếc nhìn xe hàng bên ngoài rồi quay lưng về phía Diệp Nhiên nói: "Cậu đi đi, xem như hôm nay tôi chưa gặp cậu."
Nói xong anh lấy chìa khóa xe đi thẳng ra ngoài, cũng mặc kệ người phía sau có phản ứng gì.
Anh lái xe lên trấn giao gà, khi về trong lòng rối bời, bảy lần quặt tám lần rẽ đi đường vòng thật xa, đến khi sắp tối mới về trại gà.
Trước khi vào cửa, anh dừng lại tự hỏi chắc Diệp Nhiên đã đi rồi nhỉ?
Cậu sẽ đi đâu?
Nhưng nghĩ lại thích đi đâu thì đi!
Liên quan gì ông đây chứ!
"Anh Lục," Tiểu Trương thấy anh về thì lấm lét chạy tới nói: "Bạn trai anh...
à nhầm, bạn trai cũ không chịu đi ạ."
Lục Nam Châu giật mình, "Cậu ấy vẫn còn ở đây à?"
Tiểu Trương gật đầu chỉ sang chòi hóng mát, "Đang ngủ đằng kia kìa."
Lục Nam Châu đau đầu, muộn thêm chút nữa không đón xe được đâu!
Anh tới cạnh chòi hóng mát thấy Diệp Nhiên gục đầu lên bàn ngủ say sưa, dưới chân còn có mấy chú gà con lông xù đang mổ giày cậu.
Không sợ cảm lạnh à, thái dương Lục Nam Châu đập thình thịch, gió thổi mạnh vậy mà không lạnh sao?!
Sau đó quả nhiên nghe thấy Diệp Nhiên hắt hơi một cái, "Hắt xì!"
Lục Nam Châu: "..."
Biết ngay mà!
Cảm lạnh chứ gì!
Đã lớn đến vậy rồi mà vẫn không biết tự chăm sóc cho mình hay sao?!
Diệp Nhiên mơ màng mở mắt ra, thấy Lục Nam Châu thì hai mắt sáng lên, "Anh về rồi."
Lục Nam Châu lạnh mặt, "Sao cậu còn chưa đi?"
Diệp Nhiên rũ mắt đưa tay chọc chọc chú gà con dưới chân, chậm chạp nói: "Muộn lắm rồi, ngày mai em đi được không?"
Trời đã nhập nhoạng tối, cách đó không xa côn trùng kêu rả rích.
Lục Nam Châu im lặng hồi lâu, cuối cùng kéo vali của cậu cứng miệng nói: "Chỉ ở một đêm thôi đấy."
Nhà Lục Nam Châu cách trại gà hai cây số, ngoài nhà còn trồng rau xanh mơn mởn.
Diệp Nhiên đứng ngoài cửa nhìn Lục Nam Châu lấy chìa khoá mở cửa, nhất thời có chút hoảng hốt.
Lẽ ra cậu đã đến đây từ năm năm trước rồi mới đúng, Lục Nam Châu nói muốn dẫn cậu lên rẫy nướng khoai, xuống sông bắt cá, gặp mặt người nhà anh...
Nhưng thoắt cái đã qua nhiều năm, người nhà anh chẳng còn ở đây nữa.
Lục Nam Châu tìm trong tủ lạnh hơn nửa ngày cũng chỉ có một rổ trứng gà, đành phải ra sân hái rau nấu hai tô mì.
"Ăn đỡ đi," Lục Nam Châu đặt mì lên bàn, "Trong nhà chẳng còn món nào đâu."
Diệp Nhiên yên lặng bưng mì bắt đầu ăn từng miếng.
Cậu ăn rất chậm, Lục Nam Châu đã húp cạn tô mì mà cậu chỉ mới ăn được một phần ba.
Lục Nam Châu tưởng cậu chê mì không muốn ăn nên đưa tay giành lấy, "Ăn không vào thì đừng ăn nữa."
"Không phải," Diệp Nhiên đoạt mì lại, giọng cậu hơi khàn, "Chỉ là... lâu lắm rồi em không được ăn mì anh nấu thôi."
Lục Nam Châu khựng lại rồi im lặng bưng tô vào bếp.
Tiếng nước ào ào vang lên, Diệp Nhiên nhìn bóng người trong bếp, ngồi thừ ra hồi lâu.
"Ăn mau lên," giọng nói hung dữ của Lục Nam Châu vọng ra, "Mì sình lên hết rồi kìa."
Trên môi Diệp Nhiên hiện lên chút ý cười, "Ừ."
Trước khi ngủ, Lục Nam Châu mở cửa phòng khách rồi ôm một bộ chăn mền ra khỏi tủ, "Đêm nay cậu ngủ ở đây đi."
Diệp Nhiên nhìn anh trải chăn, ngập ngừng nói: "Thật ra không cần phiền phức vậy đâu."
Lục Nam Châu nhất thời không hiểu, "Hả?"
Diệp Nhiên: "Em ngủ chung với anh là được rồi."
Lục Nam Châu biến sắc, "Cậu nghĩ hay lắm!"
Chương 3: Vậy nuôi em được không
Đã chia tay rồi còn đòi ngủ chung với mình nữa à?!
Lục Nam Châu căm giận nghĩ, người này có biết mình đang nói gì không vậy?!
"Ngủ một mình đi, không được vào phòng tôi!"
Diệp Nhiên lẳng lặng nhìn anh, "Nhưng em không ngủ một mình được."
Lục Nam Châu lại biến sắc, "Vậy mấy năm nay cậu ngủ với ai hả?!"
Diệp Nhiên: "...
Không phải, em lạ chỗ nên mới ngủ không được thôi.
Không có ngủ với ai hết."
Lúc này sắc mặt Lục Nam Châu mới hơi dịu xuống nhưng vẫn cứng miệng nói: "Tôi, tôi chỉ hỏi vậy thôi.
Không phải để ý gì đâu."
Diệp Nhiên: "Vậy đêm nay..."
"Đêm nay cái gì?"
Lục Nam Châu cướp lời, "Đêm nay cậu vẫn phải ngủ một mình đi!"
Nói xong anh vội vàng trải giường rồi quay lưng đi, "Mau ngủ đi, sáng mai còn phải đón xe nữa."
"Lục Nam Châu..."
Diệp Nhiên nhìn anh trở về phòng, còn đóng chặt cửa như sợ có người phá cửa không bằng.
Trong phòng lập tức tĩnh mịch, Diệp Nhiên ôm gối ngồi xuống giường nghe gió thổi ngoài cửa sổ.
Hồi lâu sau, cậu đứng dậy đến phòng tắm xối nước lạnh rồi về phòng mở cửa sổ ra, nửa đêm đứng bên cửa sổ hóng gió lạnh.
Đêm hôm đó, Lục Nam Châu ở trong phòng như cái bánh nướng lật qua lật lại trên giường đến khuya vẫn chưa ngủ được.
Anh không biết tại sao Diệp Nhiên lại đến, cũng như năm năm trước không biết tại sao người này lại đi.
Đêm hôm trước anh và bạn cùng phòng ở ngoài trường ăn đồ nướng uống rượu, sau khi say khướt thì gọi điện cho Diệp Nhiên.
Anh nói: Nhiên Nhiên, tụi nó chuốc rượu anh, em tới đón anh được không?
Bạn cùng phòng uống say còn ồn ào nói: "Chị dâu mặc kệ nó đi, lát nữa nhét nó vào thùng vứt ngoài đường là được rồi ha ha ha..."
Lục Nam Châu giơ chân đạp bạn mình.
Chuyện sau đó anh không nhớ rõ lắm, nhưng anh nhớ Diệp Nhiên có tới, còn ôm mặt anh chê mùi rượu nồng nặc.
Anh ôm chầm cậu gọi, "Nhiên Nhiên, Nhiên Nhiên...", bạn cùng phòng nghe không nổi nên vạch trần: "Cậu nằm mơ toàn gọi vợ ơi vợ ơi, sao lúc tỉnh không gọi nữa?
Cậu có vợ khác rồi đúng không?
Ê ê, định đạp tớ nữa hả?
Cậu dừng lại!
Không được tới đây!
Lục Nam Châu, tớ liều mạng với cậu..."
Ngày hè ồn ã huyên náo được bao bọc trong ánh đèn vàng ấm áp tan đi giữa biển người mênh mông, nhưng chẳng ai biết chia ly đã đến gần.
Ngày hôm sau, Lục Nam Châu uể oải xuống giường thì thấy Diệp Nhiên vẫn còn rúc trong chăn ngủ.
Anh cũng chẳng để ý lắm, rửa mặt xong đến cạnh giường gọi người, "Dậy đi, ăn sáng xong còn đón xe nữa."
Người trong chăn không có phản ứng gì.
"Này, Diệp Nhiên..."
Lục Nam Châu kéo chăn ra thấy mặt cậu đỏ bừng có vẻ không ổn lắm.
"Cậu sao vậy?"
Anh đưa tay sờ mới phát hiện trán cậu nóng đến dọa người.
"Sao lại sốt rồi?!"
Chẳng phải hôm qua còn khỏe lắm sao?
Nhất định là bị trúng gió trong chòi hóng mát rồi, đã bảo đừng ngủ ở đó cơ mà!
"Lục Nam Châu," Diệp Nhiên mơ màng níu tay áo anh lẩm bẩm, "Em khó chịu..."
Lục Nam Châu kéo người ra khỏi chăn, "Đi, tới bệnh viện thôi."
"Không muốn," toàn thân Diệp Nhiên bủn rủn nhưng vẫn cố nói: "Em không đi bệnh viện đâu."
Lục Nam Châu lập tức nổi cáu, "Sốt cao thế này mà không đi bệnh viện là sao?
Không khó chịu à?!"
Diệp Nhiên lắc đầu rồi ôm chăn cuộn tròn người lại, "Em không muốn đi..."
Lục Nam Châu đen mặt.
Anh im lặng nửa phút rồi ra ngoài lục tìm nhiệt kế, sau đó gọi điện cho bác sĩ ở phòng khám đầu thôn.
Hơn hai mươi phút sau, bác sĩ cưỡi xe điện xình xịch chạy đến, sau một hồi bận rộn lại xình xịch chạy đi.
Lục Nam Châu vào bếp vo gạo nấu cháo.
Anh gọi điện cho Tiểu Trương ở trại gà, "Hôm nay tôi không tới được, cậu nhớ cho gà ăn đúng giờ đấy nhé."
Tiểu Trương hào hứng tưởng tượng ra mấy hình ảnh loạn thất bát tao, nhịn không được hỏi: "Anh Lục, có phải bạn trai cũ của anh..."
Lục Nam Châu lập tức cúp máy.
Uống thuốc xong, Diệp Nhiên mệt mỏi rúc vào chăn, trong lúc nửa mê nửa tỉnh cảm thấy có người tới gần.
Cậu chậm chạp mở mắt ra thấy Lục Nam Châu đứng cạnh giường lạnh mặt hỏi: "Cháo rau ăn không?"
Dường như Diệp Nhiên không nghe rõ anh nói gì, chỉ mờ mịt nhìn anh rồi nhẹ giọng gọi: "Lục Nam Châu..."
Lục Nam Châu: "Ý tôi nói cháo rau ấy."
Diệp Nhiên: "..."
Lục Nam Châu: "Có ăn không?
Không ăn thì thôi."
Diệp Nhiên: "...
Ăn."
Lục Nam Châu xoay người ra sân hái rau.
Đầu Diệp Nhiên đau như búa bổ, cháo nấu xong cũng chẳng ăn được bao nhiêu.
Lục Nam Châu hết cách đành phải canh giờ gọi người dậy uống thuốc.
Chạng vạng tối, sắc mặt Diệp Nhiên đã khá hơn chút ít, Lục Nam Châu ngồi cạnh giường đưa tay sờ trán cậu rồi lại sờ trán mình, hình như không còn sốt nữa.
Anh rót nước đặt ở đầu giường rồi gọi người đang mê man, "Uống thuốc đi."
Diệp Nhiên mơ màng mở mắt ra, chẳng biết có phải bệnh làm đầu óc mụ mẫm hay không mà nắm chăn yếu ớt nói: "Em không đi, không đi."
Lục Nam Châu: "...
Ai bảo cậu đi, bệnh còn chưa hết mà đi đâu?"
Diệp Nhiên: "Vậy có phải hết bệnh rồi anh sẽ đuổi em đi không?"
Lục Nam Châu nheo mắt, "Không đi chẳng lẽ cậu muốn ở lại đây nuôi gà à?"
Diệp Nhiên: "Không được sao?"
"Đương nhiên không được rồi," Lục Nam Châu đứng dậy, "Uống thuốc trước đi, hết bệnh rồi tính sau...
Cậu níu áo tôi làm gì?"
Diệp Nhiên không ôm chăn nữa mà níu chặt góc áo Lục Nam Châu tủi thân nói: "Lục Nam Châu, anh... có người khác rồi đúng không?"
Lục Nam Châu không nhúc nhích mà cũng chẳng nói gì.
Mắt Diệp Nhiên đỏ hoe, "Anh đuổi em đi gấp như vậy có phải vì thích người khác rồi không?"
Cậu quay đầu vùi mặt vào gối, "Nếu anh có người khác thì em..."
Lục Nam Châu: "Thì cậu làm gì?
Chúc tôi trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử à?"
Mắt Diệp Nhiên càng đỏ hơn, tự giễu: "Cũng đúng thôi, năm năm rồi mà, chắc anh gặp người khác cũng đối tốt với họ lắm nhỉ."
Cậu đột nhiên vén chăn lên loạng choạng xuống giường, "Giờ em đi ngay đây, không quấy rầy hai người nữa..."
"Này," Lục Nam Châu giật nảy mình, vội vàng đè cậu xuống, "Đang sốt mà chạy lung tung làm gì?
Nằm xuống đi!"
"Không cần," Diệp Nhiên yếu ớt nói: "Em đi đây, không quấy rầy hai người nữa."
"Đi gì mà đi?!
Cậu có sức để đi không?!
Mau nằm xuống đi!"
"Anh buông em ra, em..."
"Chẳng có người khác nào hết," Lục Nam Châu bực bội nói: "Suốt ngày tôi bận nuôi gà thì lấy đâu ra thời gian để tán tỉnh người khác chứ?"
Diệp Nhiên khựng lại rồi chậm chạp ngẩng đầu lên hỏi khẽ: "Vậy nuôi em được không?"
Lục Nam Châu: "..."