Ngoại truyện - Lâm Nhược (8)
Lâm Nhược mở to mắt, ngơ ngác nhìn gương mặt Phương Tri Ngộ gần trong gang tấc.
Hơi thở ấm áp bao trùm lấy hắn, không còn chớp nhoáng như lần trước mà càng sâu hơn, môi lưỡi bị mút run lên, đầu óc choáng váng từng cơn.
Bỗng nhiên hắn nhớ lại Phương Tri Ngộ nói: "Dù sao cũng là đàn ông, hôn một cái có sao đâu?"
Lâm Nhược lập tức nổi giận, đột ngột đẩy người ra.
"Gì mà không sao?!
Đàn ông thì có thể hôn bừa bãi à?!"
Phương Tri Ngộ bị quát sững sờ, sau đó mới hiểu ra hắn nói gì, nhịn không được cười một tiếng.
Lâm Nhược càng tức hơn, "Anh cười cái gì?!"
Phương Tri Ngộ ngước nhìn hắn: "Tới đây."
Lâm Nhược không nhúc nhích, "Làm gì?"
Phương Tri Ngộ bỗng nhiên đưa tay kéo người lại rồi đè vào ghế salon, "Em tin thật đấy à?
Ngốc quá."
Lâm Nhược ngơ ngác: "Hả?"
"Không phải hôn bừa bãi," Phương Tri Ngộ đưa tay xoa môi hắn rồi nói khẽ: "Vì thích nên mới hôn."
Lâm Nhược càng mờ mịt hơn, "Thích, thích?"
"Đúng vậy," Phương Tri Ngộ chân thành nói: "Thích kiểu muốn làm bạn trai em."
Bạn trai...
Đầu óc Lâm Nhược hỗn loạn tưng bừng, nói năng lộn xộn: "Không có, không có tiền, tôi không có tiền thuê anh đâu."
Phương Tri Ngộ cười nói: "Không cần tiền, tiền của anh cũng để em giữ hết.
Sau này anh chỉ làm bạn trai cho mình em thôi được không?"
Lâm Nhược kinh ngạc nhìn anh hồi lâu, tựa như không hiểu anh đang nói gì.
"Nếu em không nói:" Phương Tri Ngộ chậm rãi xích lại gần hắn, "Thì anh xem như em đồng ý rồi nhé?"
Hơi thở nóng hổi lại ập tới, Lâm Nhược bỗng nhiên bừng tỉnh, đẩy người trên thân ra rồi hoang mang mở cửa bỏ chạy.
"Nhược Nhược!"
Phương Tri Ngộ quá bất ngờ nên không kịp giữ chặt người, đến lúc khập khiễng ra cửa thì Lâm Nhược đã chạy mất dạng.
Phương Tri Ngộ thở dài, quay đầu thấy con mèo chẳng biết nhảy lên bàn lúc nào, giờ đang nhồm nhoàm ăn cá.
Anh đi tới vuốt đầu mèo tròn vo rồi tự hỏi: "Có phải mình vội quá làm em ấy sợ rồi không?"
Lâm Nhược chạy một mạch về phòng thuê của mình.
Hắn nấp sau cửa thở phì phò, tim đập thình thịch.
Chạy quá nhanh, hắn nghĩ, nhất định là vì chạy quá nhanh thôi.
Tim đập như trống nện vào lồng ngực, hắn đưa tay đè ngực, cố làm nó chậm lại.
Điện thoại trong túi reo lên một tiếng.
Lâm Nhược không xem.
Chốc lát sau, điện thoại lại reo lên hai lần.
Lâm Nhược chậm chạp lấy điện thoại ra --- Là tin nhắn của Phương Tri Ngộ.
Anh nói: về ăn cơm trước được không?
Anh nói: anh nghiêm túc mà.
Anh nói: anh chờ em trở lại.
Lâm Nhược bất động nhìn tin nhắn trên điện thoại, tiếng tim đập vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
Đầu ngón tay hắn khẽ động, dừng thật lâu ở khung chat nhưng lại không biết nói gì.
Phương Tri Ngộ...
Điện thoại đột nhiên reo vang làm Lâm Nhược giật nảy mình, phát hiện ở quê gọi lên.
"A lô?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng cha hắn: "Mấy ngày tới mày thu xếp về nhà một chuyến đi."
Lâm Nhược: "Làm gì?"
"Dì mày giới thiệu đối tượng cho mày."
Cha hắn nói: "Ăn mặc đàng hoàng một chút, đừng để người ta chê."
Lâm Nhược không chịu, "Con không đi."
Cha hắn lập tức nổi giận, "Mày đừng có không biết tốt xấu!
Người ta có xe có nhà mà vẫn chịu gặp mày, còn đến lượt mày ỏng eo hả?!"
Lại nhắm người có xe có nhà, Lâm Nhược chẳng thèm cãi cọ với ông nữa.
Nhịp tim vẫn chưa ổn định lại, Lâm Nhược vô thức sờ môi mình.
Dường như hơi ấm vẫn còn đọng lại, hắn che kín chút hơi ấm này, yết hầu nhấp nhô: "Con...
Con thích nam."
"Cái gì?!"
Cha hắn quát, "Chẳng phải mày nói thằng kia do mày thuê sao?!"
"Anh ấy là thuê," Lâm Nhược cắn môi nói: "Nhưng con thích nam là thật."
Đầu dây bên kia im lặng một lát, sau đó càng quát to hơn, "Mày lên cơn điên gì thế?!
Có bệnh thì chữa sớm đi!
Mày không cần thể diện nhưng tao cần!"
Lâm Nhược: "Thể diện của cha là bắt con tìm phú bà sao?"
"Già một chút thì đã sao?!
Tốt xấu gì người ta cũng là nữ!"
Cha hắn nạt, "Mày dám tìm đàn ông thì tao đánh chết mày!"
"Thứ mất mặt xấu hổ!"
Lâm Nhược trực tiếp cúp máy.
Còn gì để nói nữa chứ?
Trông cậy cha mẹ hiểu hắn sao?
Từ khi bỏ học đi làm thì hắn đã không còn hy vọng xa vời nữa.
Nhưng hai ngày sau, dưới quê lại gọi lên.
Cha hắn nổi giận đùng đùng nói: mẹ mày bị mày chọc tức đổ bệnh rồi, nếu mày còn chút lương tâm thì về thăm đi!
Lâm Nhược suy nghĩ, cuối cùng vẫn xin nghỉ để về quê một chuyến.
Phương Tri Ngộ đợi vài ngày cũng không thấy Lâm Nhược trả lời.
Anh sốt ruột gọi điện nhưng chẳng ai nghe.
Còn giận à?
Anh nghĩ, em vẫn không muốn gặp anh sao?
Trợ lý đưa cơm tới, thấy sếp lo lắng đành phải đẩy anh đi tìm người.
Nhưng Lâm Nhược không ở cửa hàng thú cưng.
"Tiểu Lâm về quê hai ngày trước rồi," quản lý nói: "Sáng nay dưới quê gọi tới nói cậu ấy đã tìm việc mới, không làm ở đây nữa đâu."
Tim Phương Tri Ngộ đau nhói như bị ai bóp mạnh.
Anh sững sờ hỏi: "Cái gì?"
Ngoại truyện - Lâm Nhược (9)
Phương Tri Ngộ gửi cho Lâm Nhược rất nhiều tin nhắn, không hề ngừng nghỉ, hết tin này đến tin khác.
Anh nói: Có phải em giận rồi không?
Anh nói: Em đang tránh mặt anh sao?
Anh nói: Em không thích anh cũng không sao hết.
Anh sẽ không ép em đâu.
Chúng ta gặp nhau một lần được không?
Đừng trốn anh nữa được không?
Anh nhớ em lắm...
Nhưng nhắn bao nhiêu tin cũng chẳng có hồi âm.
Trợ lý đưa anh về quê Lâm Nhược nhưng không tìm được người mình muốn gặp, chỉ có cha Lâm Nhược hùng hổ vác chổi đuổi họ đi.
"Nó đi rồi!
Không có ở đây đâu!"
Họ bị nhốt ngoài cửa, cha mẹ Lâm Nhược quát tháo trong nhà, "Xéo nhanh lên!
Nếu không tao gặp lần nào đánh lần đó!"
"Cút hết cho tao!"
Họ chờ trong thôn mấy ngày nhưng chẳng có tin tức gì của Lâm Nhược.
Phương Tri Ngộ không biết tại sao mình làm mất người rồi?
Giờ anh mới phát hiện thật ra mình cũng chẳng hiểu rõ Lâm Nhược cho lắm.
Anh chỉ biết cậu làm việc ở cửa hàng thú cưng, thường xuyên dắt mèo dắt chó đi dạo trong công viên ngoài chung cư, hay nghĩ linh tinh về mèo chó, thích ăn lẩu, khi cười rất đáng yêu, quê cậu ở thôn nhỏ xa xôi hẻo lánh này...
Còn những điều khác thì sao?
Cậu có bạn bè gì không?
Cậu sẽ đi đâu?
Sao cậu lại đi?
Vì ghét anh à?
Cậu có còn trở lại nữa không...
Phương Tri Ngộ ôm mèo về chung cư rồi đứng lặng trước cổng hồi lâu.
Anh không còn thấy bóng dáng quen thuộc kia nữa.
Bên ngoài rất nhiều người dắt chó nhưng không có người dắt mèo kia.
Thứ duy nhất còn lại là những tin nhắn không trả lời và số điện thoại không ai nghe.
Mèo con trong ngực dụi vào tay anh.
Thật ra con mèo này do anh thuê.
Sau khi Lâm Nhược đi, anh định trả nó về tiệm nhưng khi đến nơi, trời xui đất khiến thế nào lại mua luôn nó.
Dần dà anh có thói quen dắt mèo đi dạo lúc chạng vạng tối, bước trên nắng chiều từ từ phai nhạt.
Mèo vàng ngoan ngoãn đi dạo nhưng anh vẫn muốn bế nó lên, dường như chỉ có như vậy mới tưởng tượng ra dáng vẻ ôm mèo của Lâm Nhược.
Anh vẫn nhắn tin cho Lâm Nhược, cho cậu xem hoa ở ban công, cây ngoài cửa sổ, con mèo tung tăng chạy khắp nơi...
Anh có rất nhiều lời muốn nói với cậu nhưng lại không thể nói.
Cho đến một ngày, khung chat lâu nay im lìm chợt hiện ra tin nhắn.
Phương Tri Ngộ giật mình, cuống quýt mở ra xem.
Trên đó chỉ có hai chữ lạnh như băng --- Tởm lợm.
Phương Tri Ngộ nhìn chằm chằm hai chữ kia, thật lâu sau vẫn không nhúc nhích.
Con mèo dưới chân đột nhiên nhảy lên ngực anh làm điện thoại rơi cạch xuống đất.
Khi Lâm Nhược ra khỏi trại cải tạo, chính hắn cũng không biết thời gian qua bao lâu rồi.
Dù chỗ kia đã bị cha Diệp Nhiên bắt đóng cửa nhưng cứ nghĩ tới thì tay chân hắn lại vô thức run rẩy.
Hắn đờ đẫn đi ra sân ga, nhưng lại không biết mình nên đi đâu.
Hắn không có nhà, khi cha mẹ tống hắn vào trại cải tạo thì hắn đã mất nhà rồi.
Hắn sẽ không về đó nữa.
Nhưng hắn có thể đi đâu đây?
Hắn sực nhớ đến chị quản lý cửa hàng thú cưng và Tiểu Lý làm chung với mình...
Còn có Phương Tri Ngộ nữa.
Hắn bần thần mua vé xe trở lại thành phố kia.
Phương Tri Ngộ dắt mèo đi ngang cửa hàng thú cưng, vừa lơ đãng nhìn thoáng qua thì đột ngột khựng lại.
Một bóng dáng quen thuộc nấp sau thân cây ngoài cửa hàng thú cưng, do dự lén lút, hình như không dám vào.
Chẳng biết có phải mèo của Phương Tri Ngộ nhận ra Lâm Nhược hay không mà "meo" một tiếng với hắn.
Lâm Nhược nghe tiếng quay đầu lại, lập tức ngây ngẩn cả người.
Hắn ngơ ngác nhìn người cách đó không xa, lẩm bẩm nói: "Phương Tri Ngộ..."
Bên tai chợt vang lên câu hắn từng nói với Diệp Nhiên, tôi chẳng thích người nào nhiều đến vậy cả.
Không biết nói cho Diệp Nhiên nghe hay cho mình nghe nữa.
Không có thật sao?
Mắt hắn đột nhiên nóng lên, sống mũi cay xè.
Phương Tri Ngộ không nói gì mà quay mặt đi, im lặng nhấc chân rời khỏi đó.
Lâm Nhược đột nhiên bước tới ôm chặt anh khóc nức nở.
Phương Tri Ngộ: "..."
Người trong ngực gầy vô cùng, dướp lớp áo mỏng trống rỗng, dường như chỉ còn lại khung xương.
Sao lại gầy như vậy?
Phương Tri Ngộ nhíu mày, mấy năm qua em đi lượm ve chai à?
Sao lại biến mình ra nông nỗi này?!
Chẳng phải tìm được việc mới rồi sao?
Phải sống tốt hơn mới đúng chứ?
"Lâm Nhược."
Anh im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn nói: "Đừng khóc nữa."
Lâm Nhược khóc ướt vai anh, thở không ra hơi, làm thế nào cũng không nín được, "Em, em cũng không muốn khóc đâu, nhưng em kìm không được...
Huhuhu..."
Mèo vàng mập ú thân mật dụi ống quần Lâm Nhược kêu meo meo.
Trên mặt Lâm Nhược đầm đìa nước mắt, cúi đầu nhìn con mèo cạnh chân rồi thút thít nói: "Đây, đây là Mao Mao à?
Sao lại mập thế chứ?"
Mao Mao dừng lại rồi bất mãn cắn hắn một cái.
"Huhuhu!"
Lâm Nhược càng khóc to hơn, vùi đầu vào ngực Phương Tri Ngộ, ấm ức mách tội, "Nó cắn em, nó không những mập mà còn dữ nữa, Mao Mao đáng yêu của em bị nuôi hỏng rồi, huhuhu..."
Phương Tri Ngộ: "..."
Ngoại truyện - Lâm Nhược (10)
Tiểu Lý trong cửa hàng thú cưng nghe bên ngoài ồn ào nên ra xem, thấy một dáng người nhìn khá quen đang ôm Phương Tri Ngộ khóc bù lu bù loa, dưới chân còn có con mèo kêu meo meo.
Chuyện gì đây?
Hắn buồn bực nghĩ, sao người kia...
Đúng lúc này, người trong ngực Phương Tri Ngộ ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa trên mặt.
Lâm, Lâm Nhược?!
Tiểu Lý sửng sốt kêu lên: "Lâm Nhược!"
Lâm Nhược vô thức quay đầu lại, "Tiểu Lý?"
"Đúng là cậu rồi!"
Tiểu Lý mừng rỡ chạy tới, "Cậu đi đâu thế hả?
Đổi việc kiểu gì mà không ai tìm ra hết vậy?"
Lâm Nhược cũng chẳng biết nói sao, "Tớ..."
Phương Tri Ngộ dắt mèo, thản nhiên nói: "Tôi đi trước đây."
Anh quay người muốn đi, nhưng con mèo cứ dụi vào chân Lâm Nhược không chịu đi.
Hình như Lâm Nhược muốn nói gì đó, "Phương..."
Phương Tri Ngộ bế mèo đi thẳng một mạch.
"Phương Tri Ngộ?"
Sau lưng vang lên tiếng gọi của Lâm Nhược, Phương Tri Ngộ không hề dừng lại, làm như không nghe thấy.
Sao còn ôm mình nữa chứ?
Anh nghĩ, chẳng phải chê mình tởm lợm à?
Chẳng phải đi rồi à?
Sao lại về làm gì?
Như bây giờ tính là gì đây?
Anh chẳng có lòng dạ nào để đoán, đoán được thì sao?
Cứ xem như hôm nay chưa từng gặp đi.
Anh không còn nhớ đến dáng vẻ người kia khóc trong ngực mình, cũng chẳng còn dắt mèo đi ngang cửa hàng thú cưng, mặc dù con mèo luôn quen chân chạy tới đó nhưng anh vẫn dứt khoát kéo về.
Buổi tối mấy ngày sau, Lâm Nhược lại xuất hiện trước cửa nhà anh.
Lúc đó anh vừa dắt mèo đi dạo về, trông thấy Lâm Nhược bơ vơ ngồi cạnh cửa như sắp ngủ gật.
Sắc mặt cậu đã khá hơn chút ít, không còn xanh xao tái nhợt như hôm đó nữa.
Lâm Nhược mơ màng mở mắt ra, thấy Phương Tri Ngộ thì mừng rỡ nói: "Anh về rồi!"
Phương Tri Ngộ tỏ vẻ hờ hững, "Cậu ở đây làm gì?"
Lâm Nhược: "Chờ anh."
Phương Tri Ngộ: "Chờ tôi làm gì?"
"Em..."
Lâm Nhược đứng dậy, nhìn mũi chân mình nói: "Em trở lại cửa hàng thú cưng làm việc rồi."
Phương Tri Ngộ không mặn không nhạt "ừm" một tiếng.
"Vậy anh..."
Lâm Nhược khẩn trương siết chặt tay.
Hắn muốn hỏi vậy giờ anh có bạn trai chưa?
Nếu chưa thì anh còn thích em không?
Nhưng khi mở miệng ra hắn lại hỏi: "Có phải anh còn giận không?"
Năm đó hắn chưa trả lời Phương Tri Ngộ đã vội vàng bỏ chạy, còn đi lâu như vậy, ai mà không giận chứ?
Giận?
Phương Tri Ngộ lại nhớ tới hai chữ sáng rực chói mắt kia --- Tởm lợm.
"Tôi có tư cách gì để giận chứ?"
Anh nói: "Do tôi tự chuốc mà."
Lâm Nhược nghe không hiểu, "Hả?"
Phương Tri Ngộ mở cửa cho mèo vào rồi lạnh nhạt hỏi: "Còn chuyện gì nữa không?"
"Em..."
Lâm Nhược chặn cửa lại, do dự nói: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Phương Tri Ngộ bất động nhìn hắn.
Lâm Nhược nắm chặt tay, muốn kể hết mọi chuyện cho anh biết, "Thật ra em không phải..."
Ký ức lại ùa về, cơn đau như lan tràn khắp toàn thân, mồ hôi lạnh đột nhiên túa ra.
Thấy sắc mặt kỳ lạ của hắn, Phương Tri Ngộ nhíu mày hỏi: "Sao thế?"
Lâm Nhược lắc đầu, nhỏ giọng hỏi: "Trong nhà anh có rượu không?"
Biết đâu uống chút rượu sẽ đỡ sợ hơn.
Sao tự dưng lại đòi uống rượu?
Phương Tri Ngộ băn khoăn nói: "Trong nhà chỉ có rượu vang thôi."
Lâm Nhược gật đầu, "Cũng được."
Hắn theo Phương Tri Ngộ vào nhà.
Nhà Phương Tri Ngộ không thay đổi nhiều lắm, chỉ có hoa ngoài ban công đã khác xưa.
Rượu trong tủ đều là loại đắt tiền, Lâm Nhược do dự hỏi: "Chai nào rẻ nhất ạ?"
Phương Tri Ngộ lấy đại một chai, "Cũng như nhau thôi."
Lâm Nhược: "Vậy bao nhiêu tiền?
Em trả anh..."
"Không cần đâu."
Phương Tri Ngộ rót rượu cho hắn, chất lỏng màu nâu đỏ trong suốt phản chiếu nơi đáy mắt.
Lâm Nhược uống một ly, cảm thấy chưa đủ nên uống thêm một ly, sau đó lại thêm một ly...
Phương Tri Ngộ thấy mặt hắn đỏ bừng thì vội cản lại, "Đừng uống nữa."
Lâm Nhược co ro trên ghế salon, lè nhè nói: "Không được, em phải uống nhiều một chút...
Uống nhiều mới hết sợ."
Phương Tri Ngộ thắc mắc: "Sợ gì cơ?"
Dường như nhớ đến chuyện gì, Lâm Nhược co rúm lại trên ghế salon.
Phương Tri Ngộ: "Sao vậy?"
Mắt Lâm Nhược đỏ lên, tủi thân nói: "Bọn họ ức hiếp em, đau lắm, huhuhu..."
Phương Tri Ngộ sầm mặt, "Ai ức hiếp em?"
Lâm Nhược không còn tỉnh táo, nức nở nói: "Bọn họ nói em không nghe lời, còn đánh em nữa, dữ lắm..."
"Đánh em?"
Phương Tri Ngộ nhíu mày chặt hơn, "Bọn họ là ai?
Ai đánh em?"
Lâm Nhược khóc đến nỗi nói đứt quãng, "Chính là, mấy bác sĩ kia, còn có viện trưởng nữa."
"Bác sĩ?"
Phương Tri Ngộ đưa tay lau nước mắt trên mặt hắn, "Em bị bệnh à?"
Anh vừa dứt lời thì Lâm Nhược đột nhiên đẩy anh ra, tức giận nói: "Em không bệnh!
Em không hề bệnh!"
Phương Tri Ngộ bị hắn làm cho sững sờ, "Lâm Nhược?"
Lồng ngực Lâm Nhược phập phồng mạnh, "Em không bệnh, không phải bệnh..."
Thật lâu sau hắn mới dần tỉnh táo lại rồi ôm mặt khóc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Phương Tri Ngộ đau lòng vuốt tóc hắn, "Đừng sợ, đừng khóc."
Lâm Nhược khóc ướt cả áo, thút thít nói: "Không phải em cố ý bỏ đi đâu...
Em muốn đến tìm anh nhưng bọn họ không cho em ra...
Tụi em chạy trốn, Diệp Nhiên ngã xuống lầu, chảy máu nhiều lắm..."
Hình như Phương Tri Ngộ sốt ruột hỏi gì đó nhưng Lâm Nhược không còn nghe rõ nữa.
Hắn nửa tỉnh nửa say lẩm bẩm, sau đó khóc mệt lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, Lâm Nhược tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ, chậm chạp mở mắt ra.
Khoan đã, có phải mình chưa tỉnh ngủ không vậy?
Hắn chớp mắt một cái, nhưng nhìn lại lần nữa vẫn thấy lồng ngực trần trụi của Phương Tri Ngộ.
Mặt hắn nóng lên --- Sao Phương Tri Ngộ không mặc đồ chứ?!
Hắn lại vén chăn lên nhìn, sao mình cũng chẳng mặc gì hết vậy?!
Tối qua đã xảy ra chuyện gì?!
Hắn không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ mang máng hình như mình ngủ thiếp đi.
Chẳng lẽ không ngủ sao?
Hắn hoảng sợ nghĩ, lẽ nào là say rượu làm bậy?
Phương Tri Ngộ bên cạnh cựa quậy rồi mở mắt ra.
Lâm Nhược nắm chăn lắp bắp nói: "Tối qua, chúng ta... làm, làm gì rồi sao?"
Phương Tri Ngộ ngẩn ra, sau đó mỉm cười hỏi ngược lại: "Em đoán xem?"
Lâm Nhược càng thêm lắp bắp, "Nhưng, nhưng..."
Nhưng hình như chỗ phía sau đâu có đau, hắn mờ mịt nghĩ, chẳng phải người ta nói làm chuyện kia đau mông lắm sao?
Đầu óc hắn chợt lóe lên --- Chẳng lẽ mình nằm trên à?!
Ngoại truyện - Lâm Nhược (11)
Lâm Nhược không dám tin, Phương Tri Ngộ cao như vậy, còn có cơ bụng cứng như vậy mà lại nằm dưới sao?
Hắn ngập ngừng hỏi: "Anh...
Anh có đau không?"
Hình như Phương Tri Ngộ nhớ ra gì đó nên khẽ gật đầu.
Lâm Nhược lập tức mở to mắt --- Anh đau, vậy anh nằm dưới thật sao!
Mặc dù mình không có cơ bụng nhưng lại nằm trên à?!
Hắn vừa ngại ngùng vừa tò mò hỏi: "Em...
Em mạnh không?"
Phương Tri Ngộ suýt sặc nước bọt mà chết.
"Mạnh," anh nín cười rồi gật đầu nói: "Mạnh cực kỳ, chơi anh kiệt sức luôn."
Mắt Lâm Nhược càng mở to hơn --- Mình lợi hại thế cơ à?
Sao mình chẳng nhớ gì hết vậy?!
Quá thiệt thòi rồi!
"À ừm," hắn nghiêm túc nói nhỏ, "Em sẽ chịu trách nhiệm."
Phương Tri Ngộ nhìn hắn, làm như thuận miệng hỏi: "Ồ, chịu trách nhiệm thế nào?"
Lâm Nhược đỏ mặt, cắn môi nói khẽ: "Anh chưa có bạn trai đúng không?"
Phương Tri Ngộ "ừ" một tiếng.
Hai mắt Lâm Nhược sáng lên, "Vậy, vậy em làm bạn trai anh nhé?"
Phương Tri Ngộ không nói gì.
Lâm Nhược đợi hồi lâu vẫn không nghe anh mở miệng nên thấp thỏm nói: "Nếu anh không chịu thì em..."
"Em có thấy tin nhắn anh gửi cho em không?"
Phương Tri Ngộ chợt hỏi.
"Hả?"
Lâm Nhược mờ mịt, "Tin nhắn gì cơ?"
Hắn vô thức mò lấy điện thoại, "Em mới mua điện thoại, anh có số của em chưa?"
"Không phải cái này," Phương Tri Ngộ nói: "Cái trước kia ấy."
"Cái trước kia?"
Lâm Nhược ngẩn người, "Điện thoại cũ của em hả?"
Phương Tri Ngộ đưa tay xoa mặt hắn, "Vậy là em không thấy được tin nhắn, cũng chưa trả lời đúng không?"
Lâm Nhược cụp mắt, rầu rĩ nói: "Điện thoại kia bị cha em lấy đi rồi, không chịu trả lại cho em."
Phương Tri Ngộ nhẹ nhàng kéo người vào lòng rồi siết chặt cánh tay, "Anh biết rồi."
Lâm Nhược thắc mắc: "Gì ạ?"
"Không có gì," Phương Tri Ngộ lẩm bẩm, "Anh ngốc quá, sao lại tin đó là lời em nói chứ..."
Lâm Nhược càng mờ mịt hơn, "Nói gì cơ?"
"Không có gì," Phương Tri Ngộ lắc đầu, "Không quan trọng."
Lâm Nhược im lặng một lát rồi lại ngẩng đầu hỏi: "Anh nhắn gì cho em thế?"
Phương Tri Ngộ: "Muốn biết à?"
Lâm Nhược nghĩ ngợi, "Chắc không phải mắng em đấy chứ?"
Phương Tri Ngộ: "..."
Giọng Lâm Nhược càng nhỏ hơn, "Mắng thật sao?
Vậy em không muốn biết đâu."
Phương Tri Ngộ nhịn không được bật cười.
Lâm Nhược: "Anh cười gì vậy?"
Phương Tri Ngộ: "Cười bạn trai anh là đồ ngốc."
"Ai ngốc..."
Lâm Nhược ngừng nói rồi lắp ba lắp bắp, "Bạn, bạn trai?"
Phương Tri Ngộ: "Không phải sao?"
"Phải, phải, đương nhiên là phải rồi!"
Lâm Nhược hớn hở vùi mặt vào ngực Phương Tri Ngộ dụi dụi, sực nhớ mình là người nằm trên nên lại vội vàng buông anh ra, ôm Phương Tri Ngộ vào ngực mình, vui vẻ gọi: "Bà xã."
Phương Tri Ngộ: "..."
Phương Tri Ngộ còn chưa lên tiếng thì Lâm Nhược đã bò dậy từ trong chăn, ân cần nói: "Đêm qua anh mệt lắm đúng không, để em đi làm bữa sáng cho anh."
Con mèo ngoài cửa phòng đã kêu meo meo hơn nửa ngày, Lâm Nhược xuống giường mở cửa, bế mèo lên xoa đầu rồi nói: "Không được quấy rầy mẹ con ngủ nghe chưa."
Phương Tri Ngộ nheo mắt lại.
Lâm Nhược hí hửng ôm mèo vào bếp, lúc này mới nhớ ra mình không giỏi nấu ăn, đang do dự nên luộc trứng hay nấu cháo trứng thì thấy Phương Tri Ngộ đi vào.
"Để anh làm cho," Phương Tri Ngộ nói: "Em cho Mao Mao ăn trước đi."
Lâm Nhược không nỡ, "Không được, hôm qua anh mệt lắm rồi..."
Khóe miệng Phương Tri Ngộ giật một cái, đẩy hắn ra khỏi bếp, "Anh không mệt, mau đi đi, Mao Mao đói sắp cào người rồi kìa."
Lâm Nhược thấy anh thật sự không có chỗ nào khó chịu mới bán tín bán nghi đi tìm đồ ăn cho mèo.
Chẳng phải nói mình mạnh lắm sao?
Hắn buồn bực nghĩ, mạnh mà như vậy à?
Bà xã vừa xuống giường đã có thể làm điểm tâm rồi sao?
Chắc tại sức khỏe anh tốt thôi, hắn tự an ủi mình, dù sao cơ bụng bà xã cũng cứng vậy mà.
Hắn cúi đầu sờ bụng mình rồi ủ rũ lẩm bẩm: "Nhưng mình không có..."
Sau đó hắn lại nghĩ mình có bà xã cơ mà!
Cuộc sống bỗng nhiên tràn ngập hy vọng!
Dường như Lâm Nhược lại trở về quãng thời gian Phương Tri Ngộ bị té gãy chân.
Hai người cùng ăn cơm, cùng dắt mèo đi dạo, chỉ là không còn ăn đồ ngoài tiệm, lúc tản bộ cũng không cần đẩy xe lăn nữa.
Giờ Lâm Nhược mới biết thì ra Phương Tri Ngộ nấu ăn rất ngon, còn biết làm thật nhiều món.
Chẳng bao lâu sau hắn đã mập lên trông thấy, mấy năm nay sụt cân đều được bù lại.
"Em không thể ăn nhiều vậy nữa," tối hôm đó, Lâm Nhược ngồi trên ghế salon xoa bụng mình thở dài, "Cứ tiếp tục thế này em sẽ mập hơn Mao Mao cho xem."
Phương Tri Ngộ tươi cười đút trái cây cho hắn, "Yên tâm đi, không dễ mập vậy đâu, tại trước kia em gầy quá thôi."
Lâm Nhược không tin lắm, liếc nhìn bụng anh một cái.
Phương Tri Ngộ: "Nhìn lén gì đó?"
Lâm Nhược lẩm bẩm: "Anh... cho em sờ cơ bụng một cái đi."
Phương Tri Ngộ: "Chỉ sờ một cái thôi à?"
Lâm Nhược: "Hai cái cũng được."
Phương Tri Ngộ: "Cho em sờ miễn phí hả?"
Lâm Nhược giật mình, "Em sờ bạn trai mình mà còn phải trả tiền nữa sao?!"
Phương Tri Ngộ: "..."
"Không cần trả tiền," Phương Tri Ngộ đặt trái cây xuống rồi xích lại gần hắn nói: "Nhưng trả cái khác nhé?"
Tim Lâm Nhược giật thót, "Cái, cái gì?"
Còn chưa dứt lời thì Phương Tri Ngộ đã hôn hắn.
"Ưm..."
Lâm Nhược bám vào vai anh, ngón tay vô thức nắm chặt.
Trong cơn choáng váng, người phía trên nắm tay hắn kéo xuống dưới sờ soạng, khàn giọng nói: "Chẳng phải em muốn sờ sao?"
Lòng bàn tay Lâm Nhược áp vào phần bụng ấm áp của anh, khi tỉnh táo lại thì áo ngủ đã bị lột ra quá nửa.
Tim hắn càng đập mạnh hơn, cố nhớ lại ký ức say rượu lần trước nhưng chẳng nhớ được gì.
Lần trước uống say có phải mình thô bạo lắm không?
Hắn nghĩ lần này không say, mình sẽ dịu dàng một chút...
Hắn ôm người trên thân, muốn lật người lại nhưng lật không nổi.
"Phương Tri Ngộ..."
Phương Tri Ngộ hôn cổ hắn, mập mờ hỏi: "Sao?"
Lâm Nhược ngửa cổ lên, thở dốc nói: "Anh buông ra trước đã, chúng ta... chúng ta đổi lại đi."
Phương Tri Ngộ để lại dấu đỏ trên cổ hắn, "Đổi gì cơ?"
Lâm Nhược: "Chẳng phải em ở trên sao?"
Anh ở trên phải tự nhún, không mệt à?
Phương Tri Ngộ dừng lại rồi vùi mặt vào vai hắn phì cười.
Lâm Nhược khó hiểu, "Không đúng sao?"
"Đúng chứ, em ở trên hay dưới đều được," Phương Tri Ngộ hôn vành tai hắn một cái, hơi thở nóng rực phả vào sau tai hắn, gằn từng chữ một, "Nhưng anh muốn ở trong."
Ngoại truyện - Lâm Nhược (12)
Hồi lâu sau Lâm Nhược vẫn chưa kịp phản ứng, "Sao, sao cơ?"
"Em không cần hiểu," lòng bàn tay Phương Tri Ngộ vuốt ve từ eo hắn xuống dưới, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, "Cứ giao cho anh là được rồi."
Đầu óc Lâm Nhược hệt như bột nhão, "Không phải...
Ưm!"
Phương Tri Ngộ hôn hắn, hơi thở đan xen càng lúc càng nóng hổi, thân thể nhịn không được áp sát hơn.
Lâm Nhược lún sâu trong ghế salon, ngón tay nắm vai anh quên cả giãy giụa.
Phương Tri Ngộ...
"Ưm!"
Hắn vô thức rùng mình một cái, nghẹn ngào nói: "Anh..."
"Nhược Nhược," Phương Tri Ngộ càng ôm người chặt hơn, hôn lên đuôi mắt ửng đỏ của hắn, "Đừng sợ."
Tay chân Lâm Nhược như nhũn ra, làm thế nào cũng không đẩy được người trên thân, "Phương Tri Ngộ, kỳ quá... ra ngoài đi...
Ưm!"
"Không kỳ," Phương Tri Ngộ chụp lấy tay hắn, hơi thở nặng nề, "Đợi chút nữa là hết thôi, ngoan..."
Con mèo mơ màng ngủ trên ban công loáng thoáng nghe thấy tiếng khóc đứt quãng nhưng không giống khóc cho lắm, ư ư a a.
Nó lười biếng mở mắt ra, "meo" một tiếng rồi nhảy xuống ban công đi vào phòng khách, chợt nghe thấy tiếng cửa phòng đóng ập.
Quần áo vương vãi cạnh ghế salon nhưng không thấy ai...
Ngày hôm sau, hai mắt Lâm Nhược đỏ hoe, quấn chăn nằm trên giường mắng Phương Tri Ngộ, "Khốn!
Đồ lừa đảo!"
Mới sáng sớm Phương Tri Ngộ đã bị hắn đạp xuống giường, ngồi cạnh giường dỗ dành: "Sao anh lại là đồ lừa đảo chứ?"
Lâm Nhược đau lưng, tức giận nói: "Hôm đó em uống say đâu có ngủ với anh, sao anh gạt em hả?!"
Phương Tri Ngộ vô tội nói: "Anh gạt em gì cơ?"
Lâm Nhược cả giận: "Em hỏi anh đau không, anh nói đau còn gì!"
Phương Tri Ngộ gật đầu nói: "Hôm đó em nắm tay anh, tưởng là giò heo nên cắn một cái làm anh đau chết."
Lâm Nhược: "..."
"Vậy sao chúng ta không mặc đồ?"
"Em khóc ướt hết cả quần áo," Phương Tri Ngộ nói: "Sau đó còn nôn đầy người anh, anh đành phải cởi đồ ra để bế em đi tắm."
Lâm Nhược: "Vậy sao tắm xong không mặc?!"
"Em ôm anh chặt cứng nên đâu có mặc được," Phương Tri Ngộ nói: "Anh đành phải ôm em ngủ luôn."
Lâm Nhược vẫn thấy sai sai, "Vậy, vậy em hỏi anh em mạnh không, anh còn nói em chơi anh kiệt sức là sao hả?!"
Phương Tri Ngộ: "Lúc tắm em nhảy nhót tưng bừng, lúc thì đòi ôm mèo, lúc thì nói mình là mèo nên đòi bắt chuột, náo loạn một lúc lâu mới tắm xong, làm anh mệt phờ luôn."
Lâm Nhược: "..."
"Anh cố ý!"
Lâm Nhược bất mãn nói: "Cố ý làm em hiểu lầm chứ gì!"
"Là lỗi của anh, đều tại anh nói không rõ ràng."
Phương Tri Ngộ nhích tới gần nói: "Đừng giận nữa, trưa nay làm món ngon cho em ăn nhé?"
Lâm Nhược mất hứng nói: "Chỉ trưa nay thôi à?"
Phương Tri Ngộ: "Tối nay cũng làm."
"Không được," Lâm Nhược căm giận nói: "Phải làm một tuần, à không, một tháng, một năm..."
Phương Tri Ngộ nhìn hắn với vẻ sâu xa, "Ồ, phải làm một năm cơ à?"
Lâm Nhược khựng lại, mặt lập tức đỏ bừng, "Ý em là nấu cơm, nấu cơm ấy!"
"Ừ, nấu cơm," Phương Tri Ngộ cười hôn hắn một cái, "Nấu cho em cả đời luôn."
Lâm Nhược hầm hừ: "Thế còn tạm được."
Phương Tri Ngộ lại hôn hắn thêm cái nữa.
Lâm Nhược rất dễ dụ, cũng rất dễ nuôi, lúc buồn chỉ cần ăn ngon là quên sạch sành sanh, tựa như không có chuyện gì là không giải quyết được bằng một hoặc hai bữa cơm.
Những lúc rảnh rỗi Phương Tri Ngộ đều vào bếp, đồ ăn còn chưa làm xong thì Lâm Nhược đã chạy vào ăn vụng, hai má phồng lên như sóc con.
Chẳng ai nhắc đến khoảng thời gian bị bỏ lỡ kia nữa, những ký ức đau đớn cũng dần tan đi trong khói lửa thường ngày.
Lâm Nhược vẫn đi làm ở cửa hàng thú cưng, chỉ là không còn ở ký túc xá.
Ngay cả hắn cũng không rõ, mới đầu chỉ thỉnh thoảng mới ở nhà Phương Tri Ngộ mấy ngày, đem theo mấy bộ đồ, sao dần dà cái gì cũng đem tới vậy?
Đem đi đem về mất công lắm, Phương Tri Ngộ nghiêm túc nói: ở đâu mà chẳng thế?
Lâm Nhược nghĩ hình như cũng đúng.
Thế là hắn không đem về nữa.
Hôm đó Lâm Nhược đi giao mèo cho khách, lúc về đã hơi muộn.
Hắn chạy xe điện, nửa chừng Phương Tri Ngộ nhắn tin cho hắn nói tối nay bận việc nên về trễ.
"Đặt đồ ăn tiệm cho em rồi đấy, ăn trước đi nhé."
Lâm Nhược thấy ba chữ "đồ ăn tiệm" thì lập tức đói bụng, đang định trả lời thì chợt thấy một bóng người quen thuộc đứng ở cổng khách sạn cách đó không xa, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp khoác tay anh mỉm cười ngọt ngào.
Lâm Nhược nhìn kỹ lại --- Người đàn ông kia chẳng phải là Phương Tri Ngộ sao?!
Vậy cô gái khoác tay anh là ai?!
Lâm Nhược đang định đi tới thì thấy cô gái kia giơ tay lên nhéo má Phương Tri Ngộ.
Lâm Nhược: "..."
Động tác này hắn không thể quen thuộc hơn nữa, bình thường Phương Tri Ngộ cũng hay nhéo má hắn như vậy.
Chẳng lẽ...
Đầu Lâm Nhược ong ong, sực nhớ ra trước kia mình chỉ hỏi Phương Tri Ngộ có bạn trai chưa, hình như quên hỏi anh có bạn gái chưa?
Ngoại truyện - Lâm Nhược (Hết)
Phương Tri Ngộ bị chị mình véo yêu làm đau nhói, đang giục người đi thì nghe thấy sau lưng có tiếng động lớn.
Anh quay đầu lại, chưa kịp thấy rõ người thì đã bị Lâm Nhược chạy xe điện tới đạp cho một cái.
"Đàn ông chó!"
Lâm Nhược hung dữ mắng, "Khốn!"
Phương Tri Ngộ nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra, mờ mịt gọi: "Nhược Nhược?"
Hai mắt Lâm Nhược đỏ hoe, cố ngăn mình khóc, "Phương Tri Ngộ, ông nội anh!
Không biết xấu hổ!"
"Không phải," Phương Tri Ngộ đưa tay muốn kéo hắn, "Nhược Nhược, sao vậy em?"
Lâm Nhược cưỡi xe điện chạy vù đi.
Phương Tri Ngộ: "..."
"Bạn trai nhỏ của em đó hả?"
Phương Tri Mộ ở cạnh không nhịn được cười, "Đáng yêu ghê."
"Chị," Phương Tri Ngộ bất đắc dĩ nói: "Chị đừng có chọc nữa."
Anh vội vàng cầm chìa khóa xe đuổi theo, "Em về trước đây."
Phương Tri Mộ nói với theo: "Dỗ xong nhớ dẫn cậu ấy đến gặp chị nhé!
Cậu ấy thích gì?
Để chị còn chuẩn bị quà gặp mặt nữa..."
Phương Tri Ngộ lái xe chạy mất dạng.
Lâm Nhược đầm đìa nước mắt về nhà Phương Tri Ngộ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Mình sẽ dọn đi ngay lập tức, từ nay về sau không muốn thấy gã đàn ông chó này nữa!
Hắn càng nghĩ càng đau lòng, nhịn không được gọi điện cho Diệp Nhiên.
Nhưng giọng Diệp Nhiên cũng rầu rĩ không vui, còn hỏi hắn có bạn trai rồi à?
Nghe xong Lâm Nhược lập tức bùng nổ, ấm ức mắng một tràng dài: "Mụ nội anh ta chứ, có bạn gái rồi còn trêu chọc tớ nữa!"
"Lẽ ra tớ phải thiến anh ta!"
"Ai có bạn gái?"
Giọng Phương Tri Ngộ chợt vang lên.
Lâm Nhược giật nảy mình, điện thoại cũng bị Phương Tri Ngộ cướp đi.
Gã đàn ông chó này còn khách sáo nói với Diệp Nhiên qua điện thoại: "Xin lỗi, tôi và cậu ấy có việc bận rồi."
"Ai thèm có việc với anh...
Á!"
Lâm Nhược còn chưa nói hết thì đã bị Phương Tri Ngộ vác lên.
"Anh làm gì vậy?!"
Lâm Nhược giãy giụa trên vai anh, "Buông ra!"
Phương Tri Ngộ thả hắn xuống salon rồi giữ chặt tay chân hắn, "Đừng quậy, nghe anh nói trước được không?"
"Anh còn gì để nói nữa hả?!"
Lâm Nhược tức giận, "Cái gì mà tối nay bận việc phải về trễ chứ?
Bận đi thuê phòng khách sạn với gái chứ gì?!"
Phương Tri Ngộ dở khóc dở cười, "Nói mò gì vậy, anh đâu có."
"Tôi thấy hết rồi!"
Lâm Nhược cả giận nói: "Cô ta còn véo má anh nữa!
Cô ta véo xong anh lại về véo tôi đúng không?!
Khốn, từ nay về sau anh cho cô ta véo đi!
Còn lâu tôi mới..."
Phương Tri Ngộ: "Đó là chị anh mà."
"Ai thèm quan tâm cô ta là..."
Lâm Nhược im bặt rồi sững sờ hỏi, "Chị anh?"
Phương Tri Ngộ gật đầu: "Chị cùng cha cùng mẹ với anh."
"Vậy, vậy..."
Lâm Nhược mờ mịt, "Vậy sao anh đến khách sạn với chị ấy?"
"Chị ấy muốn đến thăm em."
Phương Tri Ngộ giải thích, "Anh sợ chị ấy làm em sợ nên bảo chị ấy ở tạm khách sạn một đêm, nếu em đồng ý thì mai sẽ dẫn em đến gặp.
Chưa kịp nói thì em nhìn thấy rồi."
Phương Tri Ngộ vuốt tóc bên tai hắn, "Nghĩ lung tung gì thế?
Chưa nghe anh nói đã chạy rồi."
"Làm sao em biết đó là chị anh chứ," Lâm Nhược lẩm bẩm, "Hai người còn đứng ở cổng khách sạn nữa."
Hắn nghĩ ngợi rồi lo lắng hỏi: "Chị ấy còn thấy em đánh anh, có khi nào sẽ ghét em không?"
Phương Tri Ngộ: "Không đâu, chị ấy đạp mạnh hơn em nhiều."
Lâm Nhược: "..."
Anh hay bị chị mình đạp lắm à?
Phương Tri Ngộ bế người ngồi xuống rồi hỏi: "Vậy ngày mai cùng ăn bữa cơm được không?"
Lâm Nhược thấp thỏm nói: "Chị ấy không giận thật chứ?"
"Không đâu," Phương Tri Ngộ dụi mũi vào má hắn, "Đừng lo gì hết, có anh đây rồi."
Lâm Nhược bị anh ôm trong lòng, do dự một lát rồi gật đầu.
Ngày hôm sau, Lâm Nhược ngồi cạnh Phương Tri Ngộ trong một nhà hàng cao cấp, khẩn trương nhìn Phương Tri Mộ đối diện.
Phương Tri Mộ lấy trong túi xách ra một tấm thẻ đặt trước mặt Lâm Nhược.
Lâm Nhược chợt nhớ tới mấy bộ phim hay xem trên TV, cái gì mà "Trong này có ba triệu, rời xa con trai tôi đi".
Chắc không phải chị Phương Tri Ngộ sắp nói "Đây là XX triệu, rời xa em trai tôi đi" đấy chứ?!
Sau đó hắn thấy Phương Tri Mộ cười xởi lởi: "Thằng nhóc thúi này không nói chị biết em thích gì nên tặng em tấm thẻ này, thích gì tự mua nhé."
Lâm Nhược: "..."
Lâm Nhược vội nói: "Không, không cần đâu ạ."
Phương Tri Ngộ nhét thẻ vào tay hắn: "Nhận đi, cảm ơn chị là được rồi."
Lâm Nhược ngơ ngác nói: "Cảm ơn chị."
Phương Tri Mộ ôm má nói: "Ngoan quá, đáng yêu ghê."
"Mai mốt thằng nhóc này dám bắt nạt em thì cứ mách chị, chị sẽ dạy dỗ nó cho em."
Lâm Nhược ngẩn ngơ gật đầu.
"Hai em quen nhau thế nào vậy?
Em trai chị tỏ tình trước hả?
Hẹn hò bao lâu rồi?"
Phương Tri Mộ hỏi liền tù tì, còn nói: "Hay là đêm nay vào khách sạn ở với chị đi, chị còn nhiều điều muốn nói với em lắm."
Lâm Nhược: "..."
Phương Tri Ngộ bảo chị mình: "Chị tém lại chút đi, đừng dọa em ấy."
"Chị đâu có?"
Phương Tri Mộ cười tủm tỉm, "Nhược Nhược, nếu khách sạn nhà mình ở không quen thì về nhà cũng được."
Lâm Nhược mờ mịt: "Khách sạn nhà mình?"
"Đúng vậy," Phương Tri Mộ nhìn sang Phương Tri Ngộ, "Em chưa nói với Nhược Nhược à?"
Phương Tri Ngộ cười, "Nói rồi mà."
Lâm Nhược: "...
Em cứ tưởng là khách sạn nhỏ chứ."
Không ngờ là khách sạn năm sao sang trọng như vậy.
Sau đó Phương Tri Ngộ thấy Lâm Nhược kéo tay áo mình, hai mắt lóe sáng như sao: "Vậy em sẽ ở khách sạn với chị."
Còn chưa được ở khách sạn năm sao lần nào đâu!
Phương Tri Ngộ: "..."
Cuối cùng vẫn đến khách sạn ở, nhưng Phương Tri Mộ chưa kịp bước vào phòng đã bị Phương Tri Ngộ đuổi đi, đành phải hậm hực sang phòng bên cạnh.
Lâm Nhược tò mò ngắm nghía căn phòng, chợt nhớ ra một chuyện nên ngờ vực hỏi: "Nhà anh mở khách sạn, vậy sao lúc trước anh còn cho người ta thuê làm bạn trai nữa?"
Phương Tri Ngộ: "..."
Phương Tri Ngộ bình tĩnh nói: "Làm thêm ấy mà."
Lâm Nhược giật mình: "Nhà anh giàu vậy mà còn phải làm thêm nữa sao?"
Phương Tri Ngộ: "Có ai chê tiền nhiều quá đâu?"
Lâm Nhược: "..."
Cũng đúng nhỉ.
Hắn nhìn ra cửa sổ thấy ánh nước lăn tăn dưới lầu, vui vẻ nói: "Phương Tri Ngộ, bên ngoài có hồ bơi kìa."
"Ừ," Phương Tri Ngộ ôm hắn từ phía sau, "Muốn bơi không?
Ngày mai đi."
Lâm Nhược: "Nhưng em không biết bơi."
Phương Tri Ngộ: "Không sao, anh dạy em."
Lâm Nhược cười tít mắt: "Dạ."
Yết hầu Phương Tri Ngộ nhấp nhô, đưa tay kéo màn lại rồi đè người vào cửa sổ hôn.
"Ưm..."
Thanh âm đứt quãng quanh quẩn trong phòng: "Đừng cắn, ngày mai... còn đi bơi nữa."
"Đừng sợ, không ai thấy đâu."
"Anh...
Ưm!"
Ở phòng bên cạnh, Phương Tri Mộ áp tai sát tường hồi lâu vẫn không nghe thấy gì, hậm hực nói: "Ai làm cách âm vậy?
Trừ lương!"
[HẾT]