[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,797
- 0
- 0
[Bhtt][Edit][Hoàn] Xúc Tu Của Nàng | Thất Thương Tế
Chương 19: Trưởng Bối
Chương 19: Trưởng Bối
Thư Yểu nằm mơ.
Trong mơ, nàng như rơi xuống biển sâu, bị những đám rong biển đen quấn chặt tay chân.
Dù nàng đang cố giãy giụa thế nào, cũng không thể thoát khỏi những sợi rong bám lấy cổ tay và kẽ ngón tay, chỉ có thể bất lực thở ra từng chuỗi bọt khí nhỏ trong nước.
Ngay khi nàng đang cảm thấy hoảng loạn, cho rằng mình sắp chết đuối, tiếng chuông báo thức đi làm vang lên làm nàng bừng tỉnh.
Nàng đột ngột mở to mắt, suýt nữa bị ánh sáng làm chói.
Bức màn trước khi ngủ không kéo lại, gió từ bên ngoài đang thổi vào, rèm cửa đang khẽ đung đưa trong nắng sớm.
Thư Yểu buông tay đang che trước mắt xuống, cẩn thận chớp mắt vài cái, nhìn thấy cánh tay mình đang bị ánh mặt trời chiếu vào.
Vết bầm tím xanh từ phía ngoài cẳng tay lan một đường lên cánh tay.
Màu sắc trông còn nghiêm trọng hơn hôm trước.
Nhưng điều kỳ lạ là cảm giác đau như ăn sâu vào xương lại đã biến mất.
Thư Yểu thử cử động cánh tay một chút, hoàn toàn không còn bất luận cảm giác đau nào sau va chạm, kể cả cục u sau đầu do va đập cũng không còn đau...
Tuy nhiên trên mu bàn tay nàng lại xuất hiện vài dấu vết lớn nhỏ khác nhau, trông giống hình trái tim, không rõ do vật gì hằn lên.
Nàng chậm rãi nhớ ra tối qua mình ngủ ở ghế sô pha, đứng dậy đi ra ngoài: "Lận Nhiên ——"
Đáp lại nàng chỉ có tiếng lá hoa cỏ ngoài ban công bị gió thổi xào xạc.
Thư Yểu bật cười, đoán rằng đối phương hẳn đã đi làm, liền tiện tay vuốt lại mái tóc dài hơi rối, trở về phòng cầm điện thoại, nhắn tin hỏi tối qua có phải cô đã đưa nàng về phòng ngủ hay không?
Thuận tiện nàng còn chụp một tấm ảnh mu bàn tay in đầy dấu hình trái tim, gửi cho Tư Đồ Cẩm.
"Cái này đáng yêu không?"
......
Đáng tiếc, mãi đến trưa vẫn không ai trong hai người trả lời tin nhắn của nàng.
Thư Yểu ở nhà làm việc nhà, chăm sóc hoa cỏ lầy trên lầu dưới xong xuôi, mới cảm thấy kỳ nghỉ hiếm hoi này có phần nhàn rỗi, thì nhận được tin nhắn hỏi thăm từ đồng nghiệp trong văn phòng.
"Cô Thư?
Chủ nhiệm Chu nói cô xin nghỉ bệnh, cô không sao chứ?"
"Cô Thư, tôi xem một đoạn video ở Century City thấy có cô, cô có khỏe không?
Nghe nói hôm nay có vài Century City phải tạm ngừng hoạt động để chỉnh đốn, cô có biết chuyện gì xảy ra không?"
Nàng mở video, hình ảnh thoáng qua, quay lại chính là khung cảnh trước khi cửa hàng trà trái cây xảy ra sự cố, góc máy vội vàng quét qua nàng.
Trước đó sau khi nàng tỉnh lại ở bệnh viện, Tiểu Cẩm có nhắc rằng chuyện này dường như đã bị một bộ phận bí mật nào đó tiếp quản, nghiêm cấm mọi người phát tán hình ảnh và tài liệu liên quan ra ngoài.
Nếu lan truyền tin đồn gây hoang mang xã hội sẽ bị truy cứu trách nhiệm pháp lý.
Vì vậy Thư Yểu không thỏa mãn sự tò mò của đối phương, chỉ trả lời rằng mình không sao.
Sau đó nàng nhìn chằm chằm câu "Vài Century City tạm ngừng hoạt động để chỉnh đốn", suy nghĩ liệu nhà Tư Đồ có xảy ra chuyện gì không.
Cùng lúc đó, nàng nhận được tin nhắn riêng của Phạm Hân.
"Cô Thư, nếu sức khỏe cô đã hồi phục thì chiều nay cô có thể giúp tôi dạy thay một tiết được không?
Con gái tôi ở nhà trẻ xảy ra chút chuyện, tôi phải qua ngay, không kịp quay lại.
Làm ơn làm ơn."
Đối phương còn hiếm khi gửi kèm một bao lì xì.
Thư Yểu không nhận, chỉ trả lời "Được", sau đó chuyển nội dung đồng nghiệp vừa gửi cho Tư Đồ Cẩm.
"Chuyện này là sao vậy?"
——
Bốn giờ chiều.
Thư Yểu bước ra khỏi phòng máy tính của lớp nghe tiếng Anh, cầm điện thoại nhìn một chút, vẫn chưa có tin mới.
Người bạn vốn thích lướt mạng 5G hiếm khi im lặng như vậy...
Lận Nhiên thì còn có thể hiểu được, dù sao cô cũng là bác sĩ.
Nàng khẽ nhíu mày, đi về phía nhà vệ sinh cuối hành lang.
Tầng này ngoài học sinh đến thi trên máy tính ra thì bình thường rất ít người qua lại.
Nhà vệ sinh lại nằm ở vị trí khá yên tĩnh, bên trong cũng không có mùi lạ do sử dụng thường xuyên.
Thư Yểu đứng trước gương, vặn vòi nước, nàng xoay van kim loại kêu ken két vài vòng nhưng không có giọt nước nào chảy ra.
Biểu cảm của nàng dần trở nên khó hiểu.
Kẹp chiếc ô đỏ dưới cánh tay, Thư Yểu nửa ngồi xổm xuống, cúi người định xem sao lại thế này.
Kết quả nàng còn chưa làm gì thì bên trong đã chậm rãi chảy ra dòng nước trong veo, hồi lâu sau mới miễn cưỡng từ ít thành nhiều.
Nàng không nghĩ nhiều, rửa tay xong liền đi ra ngoài.
Cùng lúc đó, có mấy nữ sinh vừa nói vừa cười đi về phía này.
Khi đi ngang qua nàng thì hơi thu lại vẻ ồn ào, lần lượt chào: "Cô Thư."
"Cô ơi, chúng em...
đi vệ sinh."
"Ừ."
Nàng gật đầu.
Kết quả nàng vừa đi qua các học sinh chưa được mấy bước, thì phía sau đã vang lên tiếng hét hoảng loạn.
"A ——!!!"
Thư Yểu giật mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cánh cửa đã bị đóng sập.
Dưới khe cửa từ từ chảy ra chất nhầy màu xanh lục.
Nàng sững người, khi những học sinh khác trong phòng máy tính nghe động tĩnh chạy tới vây xem, nàng bỗng lao về phía cánh cửa đóng chặt, dùng sức đập vào ván cửa.
Chiếc ô kẹp dưới tay trượt xuống, rơi trước cửa.
......
"Vậy nên, cô đã trực tiếp xông vào rồi đưa mấy học sinh ra ngoài?"
Một tiếng sau.
Cửa nhà vệ sinh nữ đã bị dán chéo bằng băng niêm phong màu vàng.
Nhân viên của bộ phận đặc biệt đang cầm đủ loại thiết bị tới qua quét lui.
Thư Yểu, với tư cách giáo viên dũng cảm cứu học sinh trong sự kiện kỳ lạ, đang được hỏi chuyện.
Nàng mím môi, khẽ gật đầu.
Người hỏi nàng cảm thấy khó tin: "Ý tôi là, khi vào bên trong, cô không gặp chuyện gì kỳ quái sao?
Có thể nói chi tiết tỉ mỉ hơn một chút."
Thư Yểu lộ vẻ hoang mang, ngược lại mấy nữ sinh vừa lau khô nước mắt bên cạnh lại thò đầu qua, tích cực trả lời:
"Thật sự không có chuyện gì khác, khi chúng em vào, vòi nước đột nhiên chảy ra rất nhiều thứ nhão nhão dính dính như vậy.
Gần đây trên mạng không phải có mấy video bị làm mờ sao, trong đó ai gặp thứ đó đều bị nuốt mất.
Em sợ phát điên, nhưng sau khi cô Thư vào, mấy thứ đó chảy xuống cống thoát nước rồi biến mất luôn..."
Nhân viên chính phủ lại càng khó hiểu, đánh giá Thư Yểu từ trên xuống dưới.
Anh ta vẫy gọi một nữ đồng nghiệp, dùng thiết bị quét quanh người Thư Yểu, nhưng vô luận thế nào cũng không kích hoạt được tiếng cảnh báo.
Nghe qua thì giống như con quái vật chui ra từ nhà vệ sinh chỉ tình cờ đi ngang qua vừa lúc bị bắt gặp, khiến mọi người sợ bóng sợ gió một phen.
Nhưng bọn họ đã truy tìm con quái vật này hồi lâu, trước mắt cũng nắm được thói quen của nó.
Chỉ ba nữ sinh cùng một giáo viên, để nó hòa tan xương thịt và quần áo cũng không cần quá nửa phút ——
Rốt cuộc họ đã thoát khỏi móng vuốt của nó bằng cách nào?
Nhân viên ghi chép viết lại câu trả lời đúng sự thật, phát danh thiếp cho Thư Yểu và các học sinh, dặn nếu sau này gặp họ chuyện tương tự có thể gọi số này.
Mọi người đều cẩn thận cất danh thiếp.
——
Bên ngoài dây phong tỏa.
Chủ nhiệm Chu đi theo lãnh đạo tới đây, thấy sự việc kết thúc mới thở phào một hơi, ông bước vào nói với Thư Yểu: "Con bé này, không phải hôm qua nói bị thương phải vào bệnh viện sao?
Chú đã duyệt cho con nghỉ rồi, sao còn tích cực tới trường làm gì?
Lại còn gặp chuyện như vậy, nếu con xảy ra chuyện gì thì chú biết ăn nói sao với mẹ con..."
Ông thoạt nhìn thật sự bị dọa không nhẹ, tốc độ nói nhanh hơn lúc họp không biết bao nhiêu lần, lời nói dồn dập khiến Thư Yểu mấy lần muốn chen vào mà không được.
Cuối cùng vì không biết nên gọi "chú Chu" hay "chủ nhiệm Chu", nàng chỉ đành ngoan ngoãn nghe dạy bảo.
Cho đến khi giọng ông đổi hướng:
"Nhưng lần này con làm rất tốt, năm nay bình chọn 'Giáo viên đẹp nhất' của trường, chú sẽ đề cử con.
Chú còn muốn báo danh cho con tham gia bình chọn cấp thành phố.
Lát nữa nhìn xem có thể nhờ các đồng chí ở đây trao cho con danh hiệu 'Người tốt, việc tốt' hay không.
Thứ hai tuần sau họp toàn thể giáo viên, con lên phát biểu với tư cách tấm gương tiêu biểu..."
Thư Yểu: "?"
Đồng tử nàng bắt đầu run rẩy: "Hả?"
"Hả cái gì mà hả!"
Chủ nhiệm Chu nghiêm mặt nhìn nàng: "Lần này thì thôi, sau này không được mạo hiểm như vậy nữa.
Con là con gái, gặp chuyện trước hết phải bảo vệ tốt bản thân mình mới là quan trọng nhất.
À, chuyện này cũng nhắc chú——"
Ông như chợt nhớ ra điều gì, sau khi xác nhận Thư Yểu không sao mới xoay người rời đi để gọi điện thoại.
Để lại Thư Yểu nhìn theo bóng lưng ông, khẽ duỗi tay ra, lắp bắp nói: "Phát biểu... hay là thôi bỏ đi được không?"
Đáng tiếc, chủ nhiệm Chu không nghe thấy.
Ông không chỉ hăng hái sắp xếp cho nàng một loạt nhiệm vụ viết bản thảo, muốn tuyên truyền khắp nơi hình tượng dũng cảm của nàng, khiến tối đó nàng phải ở văn phòng viết tài liệu đến 10 giờ.
Nàng và bạn gái đều tăng ca, chỉ có thể gửi sticker mèo con khóc lớn qua điện thoại —— chủ yếu là Thư Yểu đơn phương khóc lớn, hơn nữa đến hôm sau tan làm, chủ nhiệm Chu lại một lần nữa giữ nàng lại.
"Yểu Yểu à, sau sáu giờ con không bận gì chứ?
Chú với thím của con dẫn con đi ăn tối."
......
Đã không thể từ chối vì dạy thay cho đồng nghiệp, nàng càng không thể từ chối lời mời của người lớn trong nhà.
Thư Yểu nhìn khung trò chuyện với Tư Đồ Cẩm trên điện thoại, phía trên hiện dòng thông báo "Hôm qua hai bạn chưa nhắn tin, ngọn lửa đã giảm từ 'Trò chuyện sôi nổi 99' xuống 'Trò chuyện sôi nổi 98'.
Hãy tiếp tục duy trì tương tác.".
Nàng siết chặt điện thoại, sau khi ngồi lên xe của Chu Văn Bách, đi ngang qua Century City vắng lặng không một bóng người, các cửa hàng đều đóng kín, nàng không khỏi nhíu mày chặt hơn.
Ngay khi nàng định gọi cho Tư Đồ Cẩm, điện thoại bỗng rung lên.
Tin nhắn của đối phương đã gửi tới: "Tớ không sao, chỉ là gần đây công ty ba tớ gặp chút chuyện, bận đến xoay vòng.
Đợi tớ rảnh rồi sẽ nói kỹ với cậu."
Thư Yểu khẽ giãn mày, trả lời một tiếng "Được".
Nhưng rất nhanh nàng phát hiện mình yên tâm quá sớm.
Bởi vì phòng riêng ăn tối mà chủ nhiệm Chu dẫn nàng đến không chỉ có hai vợ chồng họ, mà còn có một cặp vợ chồng trung niên khác và một chàng trai lạ mặt ngồi giữa họ.
Thư Yểu ngơ ngác bị dẫn qua, nàng còn chưa kịp mở lời thì đã nghe hai vị trưởng bối kia cười nói:
"Ôi chà bày trận thế này, đừng làm đứa nhỏ sợ.
Hay là chúng ta ra ngoài ăn, để lại không gian cho hai đứa nhỏ, cũng tiện để chúng nó làm quen?"
Chủ nhiệm Chu vỗ tay một cái: "Được."
"Yểu Yểu à, con đừng căng thẳng, cứ coi như đến làm quen bạn mới."
Nàng bị ông ấn ngồi xuống, khi còn đang mờ mịt, điện thoại rung lên, tin nhắn trả lời của Lận Nhiên hiện ra: "Không phải đưa, là ôm em về phòng."
"Em đã về nhà chưa?
Tối nay muốn ăn gì?"