[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 133,795
- 0
- 0
[Bhtt][Edit][Hoàn] Xúc Tu Của Nàng | Thất Thương Tế
Chương 39: Vỡ Nát
Chương 39: Vỡ Nát
Bản nhạc sâu lắng, kỳ ảo vẫn tiếp tục vang lên, nhưng trên sàn nhảy không còn ai cất bước.
Không biết từ khi nào, một lớp sương mờ ảo dâng lên xung quanh, như thể bị gió biển thổi vào trong đại sảnh.
Dưới ánh đèn nhiều màu của quả cầu xoay tròn, từng cột sáng trở nên rõ nét và lập thể hơn ——
Thư Yểu cảm thấy mình sắp không còn nhìn rõ Lận Nhiên và Tư Đồ Cẩm nữa.
Hai người họ dường như sắp bị bao phủ trong màn sương dày.
"Just one more chance—"
Ngay cả lời bài hát cũng như đang thúc giục nàng lựa chọn, nhưng nàng có thể chọn ai?
Chỉ sợ nàng sẽ không có cơ hội thứ hai để làm lại.
Với nàng, cả Lận Nhiên lẫn Tư Đồ Cẩm đều là những người nàng muốn cố giữ lấy.
"'Cause the night is getting cold and I don't know where I belong—"
Thư Yểu giống như đang bước trên sợi dây căng ngang vách núi, bị gió lạnh thổi lắc lư, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống tan xương nát thịt.
Áp lực khổng lồ siết chặt toàn thân nàng, khiến nàng vừa lạnh lẽo vừa nghẹt thở.
Lời nói của Mộc Thanh như chiếc búa sắc bén, nện thẳng vào sợi thần kinh mong manh của nàng.
Còn nàng chỉ có thể bất lực trơ mắt nhìn mình rơi vào vực sâu.
'Nhưng lựa chọn của cậu dường như luôn sai.'
'Trước kia là thế, bây giờ cũng vậy.'
Sắc mặt Thư Yểu càng thêm tái nhợt, nàng đứng tại chỗ, chao đảo sắp ngã.
Giờ nàng mới hiểu vì sao có người khi đối diện nỗi sợ vô cùng lớn, lại chọn nhắm mắt.
Vì như vậy có thể tự lừa mình dối người, an ủi rằng tất cả chưa từng xảy ra.
Bây giờ nàng cũng như thế, tuyệt vọng nhắm chặt mắt.
Nhịn không được nghĩ thầm, nếu sáng nay nàng ngăn Tư Đồ Cẩm đến dự vũ hội này, khi những chiếc mặt nạ kia vỡ vụn, nàng kéo bạn thân và người yêu rời đi, thì sẽ tốt bao nhiêu?
Nếu những kẻ tỏa mùi tanh hôi, lắc lư như bóng quỷ kia có thể lập tức biến mất khỏi thế giới, thì sẽ tốt đến cỡ nào?
Đều biến mất đi!
Nàng thà rằng tất cả chỉ là ảo giác của chính mình.
Thà rằng nàng bị bệnh tâm thần, ảo tưởng cả con thuyền thành công viên quái vật.
Tốt nhất tất cả chỉ là biểu hiện giả dối phát tát của chứng hoang tưởng bị hại!
Biến mất đi, đều biến mất hết đi ——
......
Không khí lưu động trên sàn nhảy dường như ngừng lại.
Lông mi Thư Yểu đang run rẩy càng lúc càng dữ dội, nàng chưa bao giờ nhắm mắt chặt như vậy, trong lòng đang khẩn cầu các vị thần phật.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng thậm chí có thể đếm rõ từng nhịp tim của mình, còn mơ hồ nghe thấy dây thần kinh trong não đang gào thét dữ dội.
Trong tiếng rít chỉ mình nàng có thể nghe thấy, chúng đang phát ra những âm thanh rên rỉ vì không chịu nổi gánh nặng.
Nhưng ngay giây sau.
Nàng rất nhanh ý thức được, mọi lời cầu xin đều vô ích.
Bằng chút lý trí cuối cùng, nàng ép mình mở mắt.
Thư Yểu dùng sức bấm mạnh vào đùi mình, buộc bản thân một lần nữa mở to mắt, phải đối diện với......tình cảnh khó khăn trước mắt?
Nàng mặc chiếc váy màu xám, đôi mắt màu nâu nhạt mở to tròn.
Thậm chí còn cố chớp mạnh vài cái.
Nhưng mà xung quanh Tư Đồ Cẩm và Lận Nhiên đều trống không.
Không có bóng quỷ chồng chất dưới sương mù, không có những người khiêu vũ mang mùi tanh hôi, tất cả như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn biến mất.
Còn sàn nhảy vốn trống trải khi nãy, lúc này lại là từng cặp đôi khiêu vũ vừa vặn dừng lại trong tư thế khiêu vũ sau khi bản nhạc kết thúc.
"Just one last dance—"
"Before we say goodbye—"
Nhạc nền vẫn lặp lại hai câu ấy.
Dưới ánh đèn lờ mờ chớp tắt của sàn nhảy, thần sắc Thư Yểu hoảng hốt, không phân rõ đến cuối cùng đây mới là thật, đâu là hư ảo ——
Hay vừa rồi, tất cả mọi thứ, bóng quỷ, mùi hôi khó ngửi, lựa chọn giữa tình bạn và tình yêu, tất cả chỉ là bệnh tình của nàng nghiêm trọng, là hình ảnh do chứng hoang tưởng bộc phát đến cực điểm mà tưởng tượng ra!
"When we sway and turn around and round and round—"
Nàng mơ hồ xoay người sang chỗ khác, nhìn Mộc Thanh vừa gọi nàng là "Yểu Yểu".
Nhìn thấy đôi khuyên tai xanh trên tai cô ta, rất giống gu thẩm mỹ Lâm Tĩnh Xu sẽ chọn.
Mà Mộc Thanh nhìn nàng quay lại, ánh mắt đầy vui mừng.
Nên nụ cười nơi khóe môi càng thêm rạng rỡ, giọng nói dịu dàng đến như có thể chảy thành nước.
"Muốn nhảy với tôi không, cô Thư?"
Thư Yểu nghe thấy cô ta hỏi như vậy, thấy biểu cảm của cô ta, nghe thấy lời bài hát phía sau:
"It's like the first time—"
Đôi mắt Thư Yểu mở to, nhìn thẳng vào đối phương rất lâu.
Nhưng không có giọng nói của Lâm Tĩnh Xu, không có âm mưu hay tiếng lòng nào khác, cái gì cũng không có.
Mộc Thanh chỉ đơn giản đưa tay ra, kiên nhẫn chờ nàng đặt tay lên, chọn mình làm bạn nhảy.
Nhưng cuối cùng, cô ta không chờ được bản thân được chọn.
Bởi vì cô gái tóc sáng, ăn mặc trang điểm tinh xảo như công chúa điện hạ, bỗng nhiên giơ tay che mặt chính mình, phát ra một tiếng thét chói tai.
Rồi quay người chạy như bay thoát khỏi sàn nhảy, như đang trốn chạy sự bẽ bàng của mình.
-
Thư Yểu chạy thật sự quá nhanh, đến mức tất cả mọi người không ai kịp phản ứng.
Vừa rồi tầm mắt của Tư Đồ Cẩm đều bị sương mù che kín.
Nghe bản nhạc đã gần kết thúc, giai điệu trở nên càng lúc càng cao vút, cô chợt nhớ lại lúc sương nổi lên, dường như có rất nhiều bóng người vây về phía mình, rồi khi sương tan lại đồng loạt rút lui, sắc mặt cô trở nên suy tư.
Cô chợt đưa tay sờ chiếc vòng trên cổ tay, mấy ngày nay nó luôn bị giấu dưới tay áo dài của đủ loại áo khoác, chưa từng thay đổi.
Nhìn những du khách đứng cứng đờ như rối gỗ giữa sàn nhảy, cô bỗng thấy nơi này quái lạ đến khó tả.
Dù không biết trong khoảnh khắc ngắn ngủi kia Thư Yểu đã trải qua điều gì, cô vẫn nhanh chóng đuổi theo.
Trước khi đi, cô nói với Lận Nhiên: "Tôi đi tìm Yểu Yểu trước, tìm được rồi, hai người về phòng chờ, đừng ra ngoài nữa."
Nhưng lần này, Lận Nhiên vốn bị cô coi như dính người, bóng dáng và tầm mắt lúc nào cũng ở trên người Thư Yểu, lúc này lại khác thường không lập tức rời sàn nhảy.
Mà đi thẳng về phía Mộc Thanh vẫn còn đứng giữa trung tâm.
Theo từng bước cô tiến lại gần, bóng dưới chân bị ánh đèn tán loạn chiếu qua, trở nên càng đậm đặc như sắp cuộn lên gió bão.
Cho đến khi nhìn thấy con mồi vừa xuất hiện rồi biến mất.
Liên tưởng đến khe nứt dưới đáy biển được triệu hoán vài ngày trước.
Cùng với Mộc Thanh, kẻ từ lần đầu nhìn thấy đã khiến cô chán ghét, như một kẻ thù khắc sâu trong gen......
Mọi nghi hoặc về con tàu này đều được giải đáp trong khoảnh khắc này.
Hóa ra thật sự có tồn tại giống cô, bước ra từ vực sâu.
Lận Nhiên nghĩ rất rõ ràng.
"Cuối cùng cũng nhận ra tôi tồn tại sao?"
So với cơn giận đến muộn của cô, tâm trạng Mộc Thanh lại rất tốt.
Đặc biệt nhớ tới màn như một tiết mục ma thuật hoàn hảo vừa rồi, cô ta thân thở, khẽ khép mi, nói:
"Nhưng bây giờ đã muốn tìm tôi tính sổ rồi à?"
"Nếu là tôi là cô, tôi sẽ không yên tâm để một bảo bối chạy lung tung trên con thuyền toàn quái vật thế này đâu."
Cô ta cười rạng rỡ, mà nhắc nhở kẻ luôn thích độc chiến: "Bởi vì được gọi là bảo bối, luôn phải trông chừng thật kỹ, nếu không chỉ cần sơ ý một chút sẽ bị người khác cướp mất, cô thấy đứng không?"
...
Giờ phút này.
"Bảo bối" trong câu chuyện của hai con quái vật, lại không hề xuất hiện ở bất cứ nơi nguy hiểm nào trên thuyền, thậm chí cũng không biết bạn mình đang nghĩ cách tìm kiếm chính mình.
Sau khi bỏ chạy khỏi sàn nhảy, Thư Yểu lao thẳng về phòng.
Nàng chui vào sô pha, trùm kín mình dưới chiếc chăn mỏng họa tiết nanh sói, như con ốc sên rụt cả râu vào vỏ, chỉ muốn trốn trong căn phòng an toàn.
Nàng cứ lẳng lặng nằm im, cố để đầu óc trống rỗng, không nghĩ điều gì.
Không thèm nghĩ vì sao mình đột nhiên mắc bệnh tâm thần.
Cùng không nghĩ sau tiếng thét bỏ chạy vừa rồi, trong mắt người khác nàng có hình tượng gì ——
Tóm lại, nàng che lại hai tai mình, nhắm chặt mắt, ý đồ muốn cứ ngủ ở sô pha.
Giống như chỉ cần còn ngủ được, thì khi tỉnh lại, dù thế giới là bộ dáng gì, nàng cũng có thể có lại dũng khí đối mặt.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng thân thuyền rẽ sóng, cắt qua mặt biển ngoài cửa sổ.
Không biết trôi qua bao lâu, nàng cảm thấy cổ chân thò ra ngoài, không được chăn che đậy, được một bàn tay hơi lạnh khẽ nắm lấy.
Động tác của đối phương rất nhẹ, giúp nàng tháo dây giày cao gót mảnh nơi cổ chân, giúp nàng cởi giày.
Lúc này, Thư Yểu bắt đầu run rẩy không kìm được.
Như con mèo nhát gan đã trốn vào ngăn tủ vẫn bị phát hiện, khẩn trương mà nhìn khe cửa tủ, sợ con người bất cứ lúc nào cũng xông vào lôi mình ra.
Nhưng mà Lận Nhiên cũng không làm vậy.
Cô chỉ cởi giày cho nàng, rồi kéo một góc chăn, giúp nàng đắp kín cả bàn chân ấy.
Sau đó, sô pha bên cạnh lún xuống một chút, làm Thư Yểu biết cô đang yên lặng ngồi cạnh, ở cùng nàng.
—
"Lạch cạch, lạch cạch."
Tiếng rất rõ, âm thanh nước mắt rơi xuống lớp đệm trên ghế sô pha truyền vào chính tai Thư Yểu.
Lận Nhiên không nói gì, cũng không hỏi gì, dáng vẻ bao dung của cô bỗng khiến nàng cảm thấy tủi thân.
Rõ ràng trước đó nàng hết bị vấn đề khứu giác, lại xuất hiện ảo giác, bây giờ còn nghe thấy ảo thanh.
Nàng giống như người điên, trước mắt bao người chạy ra khỏi sàn nhảy ——
Thế nhưng Lận Nhiên từ đầu đến cuối vẫn luôn bao dung và thấu hiểu nàng.
Nàng bỗng nhớ lại hồi học tiểu học, khi đó lúc đi học nàng quá yên lặng, không thích nói chuyện, nên bị bạn nam ngồi cùng bàn thường xuyên giật cục tẩy và bút chì của nàng, chép đáp án bài tập của nàng.
Khi ấy nàng cũng không mách thầy cô, chỉ biết dùng sức trừng mắt nhìn vở bài tập, như thể làm vậy thì những chữ viết sai sẽ tự biến mất.
Sau đó, đúng lúc mẹ Thư cũng dạy học trong ngôi trường đó đi ngang qua, vừa lúc nhìn thấy cảnh bạn cùng bàn bắt nạt nàng.
Nghĩ đến nề nếp của trường này, bà dứt khoát đưa nàng chuyển sang một ngôi trường khác tốt hơn để học.
Ngày bị mẹ Thư nhìn thấy mình bị bắt nạt, Thư Yểu đã nghĩ chắc chắn mình sẽ bị mắng.
Bởi vì mẹ nàng luôn yêu cầu nàng rất nghiêm khắc, không cho phép nàng quá nghịch ngợm, như Lâm Tĩnh Xu mỗi kỳ nghỉ đều chạy ra ngoài chơi khắp nơi.
Nhưng cũng không cho nàng quá hướng nội, đến dịp lễ tết gặp người lớn mà không biết chủ động chào hỏi.
Mà hèn nhát như nàng, chắc chắn lại sắp bị mắng rồi.
Nàng đã nghĩ như vậy, cho nên sau khi về nhà, vừa bước vào phòng, nàng liền chui vào trong chăn, chờ mẹ Thư đi vào kéo nàng dậy, lôi ra ngoài rồi mắng cho một trận.
Nhưng không có gì xảy ra.
Ngày hôm đó, nàng ở trong chăn nóng đến đỏ bừng cả mặt rất nhiều lần, phải thò đầu ra để thở, nhưng mãi vẫn không đợi được mẹ Thư đến mắng mình.
Sau đó nàng vô tình ngủ thiếp đi, nửa đêm bỗng nhiên tỉnh giấc, lại thấy một bóng người ngồi bên mép giường.
Thấy nàng đã đá tung chăn ra, mẹ Thư còn kéo chăn đắp lại cho nàng.
Bà thậm chí còn không biết nàng đã bị đánh thức, còn cẩn thận nhét gọn tay chân nàng vào trong chăn.
Chính vào khoảnh khắc đó, Thư Yểu mới bừng tỉnh nhận ra, mình hình như được một người mẹ nghiêm khắc như vậy yêu thương.
......
Nhưng Lận Nhiên lại khác với mẹ Thư.
Từ lần đầu gặp mặt đến bây giờ, cô dường như chưa từng đưa ra bất kỳ yêu cầu nào với Thư Yểu.
Cô không giống mẹ Thư, vừa muốn con cái tự lập tự cường, không kiêu ngạo không nịnh bợ, lại luôn dùng những quy tắc kỳ lạ ấy như gông xiềng trói buộc nàng trưởng thành.
Cô cũng không giống Lâm Tĩnh Xu, một mặt thích sự ngây thơ của nàng, mặt khác lại muốn nàng vì cô ta mà có hành vi phóng đãng.
Dường như, ngay từ khoảnh khắc gặp nhau Lận Nhiên đã chỉ đến để yêu nàng.
Bất kể nàng ngây thơ, nổi loạn, bình thường hay điên cuồng.
Không biết từ lúc nào, Thư Yểu đã thò đầu ra khỏi tấm chăn mỏng.
Những giọt nước mắt đều rơi xuống chiếc váy đen của đối phương.
Ban đầu Lận Nhiên chỉ đang từng chút một dùng lòng bàn tay vuốt mái tóc dài vốn được thợ làm tóc chải chuốt gọn gàng của nàng, nhưng lúc này tóc xoăn dài đã bị cọ đến rối tung.
Nàng nghe thấy Lận Nhiên khẽ thở dài một tiếng.
Sau đó ——
Lận Nhiên nâng gò má nàng, cúi người xuống, liếm từng giọt nước mắt trên mặt nàng.
Đầu lưỡi mềm lướt qua làn da mang theo độ ấm của Thu Yểu, rốt cuộc cũng ấm hơn những giọt nước mắt lạnh lẽo trên mặt nàng.
Tiếng Thư Yểu khóc lớn hơn nữa, nàng vòng tay ôm cổ Lận Nhiên, lúc này đột nhiên muốn quên hết tất cả mọi chuyện.
Quên những chuyện dị thường, quên ảo giác, quên cả việc mình có thể bị bệnh tâm thật, chỉ muốn chìm trong tình yêu bao dung như biển rộng của bạn gái.
Nàng thút tha thút thít mà làm nũng:
"Lận Nhiên...
ôm em, ôm em một cái, được không?"
Vừa nói, nàng vừa chủ động hôn lên môi cô, giống như con mèo đã trốn trong tủ rất lâu cuối cùng cũng nghe thấy tiếng chủ gọi, rốt cuộc chủ động chịu chui ra, nằm xuống lộ ra cái bụng, dùng đầu cọ xuống sàn, dùng hết mọi cách để giữ người có thể mang lại cảm giác an toàn cho mình ở lại.
Cũng giống như kẻ đánh bạc dốc hết toàn bộ tiền cược, được ăn cả ngã về không, cầu xin nữ thần may mắn mãi đứng về phía mình.
Lận Nhiên nhiều lần muốn nghiêng đầu tránh đi, muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng đều bị Thư Yểu chủ động và nhiệt liệt lại dây dưa lần nữa, nóng bỏng và quấn quýt.
Về sau, ngay cả trong nụ hôn của các nàng cũng lẫn vị mặn của nước mắt.
"Ôm em một cái đi, em muốn ôm ——" Nàng lặp đi lặp lại mà yêu cầu.
Cho dù cuối cùng bạn gái đã thỏa hiệp, dùng hai tay ôm nàng vào trong khuỷu tay, nhưng Thư Yểu vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ.
-
Bạn gái của cô, giống như sắp vỡ nát.
Lận Nhiên nhìn người đang khóc nức nở trong lòng ngực mình, trong lòng cô bỗng nhiên nảy ra một cách hình dung như vậy.
Từ trước đến nay cô vẫn tùy ý nhóm xúc tu tìm những chiếc chai tinh xảo đó, ở trong đó nấn ná, chui vào sống bên trong, cuối cùng chơi chán rồi lại vứt bỏ, nhìn chiếc chai theo dòng nước biển trôi đi, đập vào đá ngầm dưới đáy biển rồi vỡ nát thành từng mảnh.
Thế nhưng con quái vật ấy lần đầu tiên gặp phải một vấn đề khó giải quyết.
Cô không biết nên làm thế nào để sửa lại chiếc chai đã vỡ nát.
Vì thế cô chỉ có thể cố hết sức, muốn làm Thư Yểu vui trở lại một lần nữa, để nàng lộ ra vẻ thẹn thùng và sinh động như trước kia, ánh mắt dường như sẽ sáng lên.
Bất kể đối phương muốn làm gì, cô đều lần lượt thỏa mãn, giống như làm như vậy thì có thể khiến chiếc chai này vỡ chậm lại một chút.
Chẳng sợ giờ phút này Thư Yểu đang kéo tay cô, men theo chiếc váy dài xẻ tà màu xám như đóa hồng héo úa mà lướt xuống, vuốt ve làn da thuộc về con người, từng đường vân da rõ ràng, mảnh mai lại ấm áp.
Nhưng vẫn chưa dừng lại ——
Lận Nhiên nghe thấy bạn gái mình khóc lúc mà nói: "Không đủ, vẫn chưa đủ, nhiều hơn một chút..."
Nàng muốn nhiều hơn nữa, đủ để dùng niềm vui đó triệt tiêu nỗi đau đớn của hiện thực.