[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 135,983
- 0
- 0
[Bhtt][Edit][Hoàn] Xúc Tu Của Nàng | Thất Thương Tế
Chương 59: Ngủ Lại
Chương 59: Ngủ Lại
Thư Yểu như có cảm giác, nhưng lực chú ý lại bị tiếng nước bắn tung vừa rồi thu hút.
Người cá lúc nãy chỉ nằm nửa người trên bên mép hồ, cảnh giác nhìn chằm chằm nàng, giờ lại nhanh như chớp trốn tới góc dưới đáy hồ xa nàng nhất.
Nếu bây giờ đang ở ngoài biển, e rằng đã bơi mất tăm từ lâu.
Tư Đồ Cẩm khó hiểu nhìn bạn mình một cái, rồi lại nhìn xuống bạch tuộc nhỏ đã bò trên lòng bàn tay nàng.
Dù là ai trong cả hai cũng không giống có thể dọa nàng tiên cá thành ra thế này—
Cuối cùng chỉ có thể thở dài.
Trong lòng lại dán thêm cho nhãn "hướng nội, sợ người lạ" bên cạnh nhãn "trầm cảm" cho người cá.
Lúc này vừa đúng giờ ăn tối, chiếc thang máy kính bên kia lại sáng đèn.
"Đinh" một tiếng, dừng ở tầng này, mấy người hầu bưng từng đĩa sashimi bước ra.
Thư Yểu đột nhiên nhìn sang, liền thấy những lát cá sống hơi mỏng, màu hồng trắng đậm nhạt khác nhau, lượng mỡ cũng khác nhau.
Chỉ sợ chỉ có các nhà hàng omakase hoặc kaiseki* cao cấp mới có thể xuất hiện nhiều loại cá biển theo mùa như vậy.
(*Omakase là hai phong cách ẩm thực Nhật Bản, khách hàng để cho đầu bếp lựa chọn món ăn đến cách phục vụ, dựa trên nguyên liệu tươi ngon nhất trong ngày.
Kaiseki là bữa ăn Nhật Bản truyền thống.
Nhiều món ăn của bữa ăn này sử dụng các nguyên liệu theo mùa có hương vị, kết cấu và màu sắc cân bằng hoàn hảo.)
Ngay khi nàng còn tưởng Tư Đồ Cẩm định ăn tối ngay cạnh hồ bơi rộng trăm mét vuông này, ai ngờ nhóm người hầu lại đặt toàn bộ đĩa sashimi xuống nền gạch men bóng loáng bên mép hồ.
Thư Yểu chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra vân thịt cá hồi và vân thịt lươn: "...Mấy thứ này cho nàng ta ăn à?"
"Đúng vậy."
Tư Đồ Cẩm nhìn người cá vẫn trốn dưới nước, nửa ngày không nổi lên, giọng còn hơi buồn bực: "Nàng kén ăn lắm, đồ chín thì cơ thể không chịu nổi, đồ sống còn dính máu cũng không chịu đụng vào.
Tớ đành phải nhờ ba mời đầu bếp nước ngoài chuyên làm sashimi kiểu này về."
Nói xong cô còn than phiền với Thư Yểu:
"Cậu biết bây giờ cá biển chưa bị biến dị, trước kia thường thấy, giờ khó đánh bắt thế nào không?
Hơn nữa giá còn tăng điên luôn rồi."
Thư Yểu: ".........Không, kể cả trước kia, mấy loại cá này cũng không phải loại thường thấy đi?"
Rõ ràng một đại tiểu thư một bên nói không biết nuôi người cá, một bên lại nuôi người cá còn tinh tế hơn nuôi người.
Nàng bình tĩnh hỏi: "Nhà cậu còn thiếu cá không?
Loại nghiên cứu sinh tốt nghiệp, có thể học bơi ngay tại chỗ."
Nói xong còn giơ bạch tuộc nhỏ trong tay lên: "Mua một tặng một, lúc cậu nhàm chán còn có thể biểu diễn tài nghệ cho cậu, dỗ cậu vui vẻ."
......
Từ lúc Thư Yểu bước vào cửa đến giờ, Tư Đồ Cẩm cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên.
Đại tiểu thư nghe hiểu ý nàng, cười nói:
"Sao lại thiếu phần của cậu được?
Bây giờ đầu bếp chắc đang chuẩn bị bữa tối của chúng ta trên lầu rồi.
Cậu cũng không ăn được nhiều đồ sống nhỉ?
Ông ấy còn mang theo một học trò giỏi làm yakitori*, cậu có thể lên trước xem nguyên liệu và thực đơn hôm nay."
(*Yakitori là món gà xiên nướng của Nhật Bản, được làm từ những miếng thịt cắt vừa từ tất cả các bộ phận khác nhau của gà, sau đó được xiên bằng Kushi - một loại xiên thường được làm bằng thép, tre hoặc các vật liệu tương tự và nướng trên lửa than.)
Tuy trước kia Thư Yểu đã tới nhà cô rất nhiều lần, nhưng vẫn không quá muốn một mình đối mặt với phụ huynh, nên hỏi: "Còn cậu thì sao?"
Tư Đồ Cẩm chỉ chỉ hồ bơi: "Tớ phải dỗ vị tổ tông này ăn trước đã, để thêm một lúc nữa là thịt cá này không còn tươi."
Thư Yểu quyết định ngồi chờ trên chiếc ghế gần đó, tiện thể xem đại tiểu thư dỗ mỹ nhân người cá nhà mình thế nào.
Kết quả rất nhanh nàng đã thấy Tư Đồ Cẩm thậm chí không thay quần áo, vẫn mặc nguyên chiếc váy xinh đẹp trên người, cứ thế nhảy thẳng xuống nước, rồi chậm rãi bơi về phía nàng tiên cá đang trốn dưới đáy hồ.
Dòng nước sạch sẽ, đã được lọc qua tràn lên nền gạch men gợn như sóng nước.
Khác hẳn nước ở các hồ bơi công cộng bên ngoài, thường có mùi kỳ lạ hoặc mùi clo khử trùng quá nồng.
Thư Yểu nhớ rõ khi mùa đông, hệ thống sưởi của tòa nhà này hoạt động, nước trong hồ cũng sẽ được điều chỉnh thành nước ấm như suối nước nóng.
Còn lúc này, nàng cúi xuống chạm đầu ngón tay vào dòng nước tràn tới gần mũi giày, dòng nước được hệ thống nước ngầm và lưới lọc thu về lần nữa tuần hoàn...
Là lạnh lẽo.
Chắc là vì mô phỏng nhiệt độ nước biển.
Thư Yểu ngẩng đầu nhìn, trong làn nước trong suốt, con người không hề sợ lạnh kia đã bơi tới khu vực sâu khoảng hai mét, đến bên cạnh người cá.
Tư Đồ Cẩm mỉm cười, chậm rãi mở lòng bàn tay đưa qua.
Rõ ràng thân hình lớn hơn cô nhiều, nhưng người cá chỉ lo né tránh động tác của Tư Đồ Cẩm.
Tư Đồ Cẩm cũng không tiến lại gần thêm, chỉ bảo trì khoảng cách ấy, ở tại chỗ dang hai tay về phía nàng ta.
Đợi đến khi thời gian nín thở đến cực hạn, cô mới ngoi lên mặt nước hít thở, rồi lặn xuống lần nữa.
Sau khi lặp lại hai ba lần.
Tư Đồ Cẩm nhận ra nàng đang sợ hãi, nên không tiếp cận nữa.
Cô chỉ là lên bờ, đem những khay thức ăn đặt tới trên mặt nước chỗ gần người cá nhất, rồi ngồi bên hồ nhẹ nhàng khua nước, cách mặt nước nói với nàng: "Được rồi, tôi không xuống nữa, lát nữa cô tự mình lên ăn nhé, được không?"
Khoảng cách lúc cô cúi người bên mép hồ, thực ra còn gần với người cá hơn lúc ở dưới nước, nhưng lần này nàng tiên cá tóc bạc không trốn nữa.
Đôi mắt xanh đậm gần như đen, thâm sâu hơn cả màu vảy, cứ như vậy nhìn cô qua mặt nước.
Tư Đồ Cẩm lại mỉm cười với nàng: "Không nói gì thì coi như cô đồng ý nhé."
Sau đó cô mới đứng dậy, đến bên cạnh lấy một chiếc khăn tắm sạch quấn quanh người, bước đi với tà váy nhỏ nước tí tách, nói với Thư Yểu: "Đi thôi, tớ lên tắm rửa thay đồ, rồi chúng ta đi ăn tối."
-
Trước khi rời đi, Thư Yểu quay đầu lại, nhìn mặt nước rộng lớn của hồ bơi.
Nàng bỗng nhớ đến nhà trẻ trong khu nơi mình từng sống lúc nhỏ.
Khi đó là ngày đầu tiên đi học, nàng rụt rè lại hướng nội, cả ngày không nói một lời, trông giống như một đứa trẻ tự kỷ.
Còn Tư Đồ Cẩm khi ấy ngồi bên cạnh, lại chỉ lo nhìn chằm chằm nàng.
Sau đó đến giờ nghỉ trưa, cô ghé lại gần, câu đầu tiên nói với nàng là: "Cậu thật xinh đẹp nha, còn đẹp hơn cả búp bê Tây Dương mà ba tớ mua cho tớ nữa."
Thư Yểu nhìn cô một cái, vẫn không nói gì.
Sau đó Tư Đồ Cẩm nhân lúc cô giáo rời đi một lát, lén chạy tới tủ ô vuông để cặp sách bên cạnh, mở cặp của mình ra lấy sô-cô-la và kẹo, rồi lại chạy về đặt bên cạnh chiếc gối của nàng.
Đúng lúc ở bên cạnh có một đứa trẻ khác nhớ nhà bật khóc, khiến cô giáo vừa đi vệ sinh xong sợ đến mức vội quay lại dỗ dành.
Thư Yểu cũng không thích ở nhà trẻ này, nàng do dự một lúc, cũng bắt chước chớp chớp mắt như sắp khóc, kết quả chỉ thu hút sự chú ý của Tư Đồ Cẩm.
"Cậu cũng nhớ nhà à?"
"Ơ đừng khóc mà!
Kẹo tớ cho cậu ăn ngon lắm, là ba tớ mang từ nước ngoài về đấy.
Cậu mau nếm thử đi, đảm bảo sau khi cậu ăn xong mỗi ngày đều mong được gặp tớ."
Cô không hề nói dối.
Khi cô bóc lớp giấy gói kẹo, nhét viên kẹo vào miệng Thư Yểu, vị ngọt lan ra còn ăn ngon hơn cả kẹo trong nhà nàng mua dịp Tết.
Làm nàng quên cả giả vờ khóc, ngoan ngoãn im lặng mà ở nhà trẻ hết cả ngày.
Đến lúc tan học được đón về, trên trán nàng còn được dán một bông hoa đỏ khen thưởng.
Mà Tư Đồ Cẩm cũng được dán hoa đỏ trên trán, đang bám trên vai ba mình, vừa cười vừa ra sức vẫy tay với nàng: "Mai gặp lại nhé!"
Không hiểu sao, Thư Yểu cũng giơ tay vẫy vẫy.
Ngày hôm sau, mẹ Thư vừa mới vào phòng để gọi nàng dậy đi học, Thư Yểu liền mở mắt, chủ động ngồi dậy xoa xoa mắt.
Từ ngày đó trở đi, mỗi ngày nàng đều mong được đi học, mong được gặp người bạn tốt của mình.
......
Thư Yểu vẫn luôn cảm thấy, trên thế giới này không có người nào đại tiểu thư Tư Đồ không bắt được.
Nhưng nàng không nghĩ tới, mị lực của Tư Đồ Cẩm đã bắt đầu vượt qua cả giống loài.
Chờ khi hai người ăn tối xong lại xuống dưới, chiếc đĩa đặt bên hồ bơi đã sạch bóng, không còn dư lại một miếng cá nào.
Mà bắt đầu từ lúc hai người xuống tới, nàng tiên cá kia đã ở sát vách hồ gần nhất.
Nhìn biểu tình nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết trên núi, trên thực tế Tư Đồ Cẩm đi đến đâu, đôi đồng tử dựng thẳng của nàng liền nhìn chằm chằm đến đó ——
Thư Yểu đột nhiên mở miệng nói: "Nàng hình như đang chờ cậu khen ngợi."
Tư Đồ Cẩm: "?"
Cô đang ôm laptop tra đủ loại tư liệu ghi chép lịch sử chính thống về người cá và giao nhân trên mạng.
Nhưng một đống luận văn tải xuống, mở ra lại toàn là tiểu thuyết liên quan đến người cá.
Lúc này cô cầm ly nước trái cây lên uống một ngụm, rồi quay đầu nhìn theo.
Bởi vì bị Thư Yểu chú ý, con cá kia lại bơi tới khoảng cách xa nàng nhất, nhưng vẫn ở vị trí thời khắc có thể theo dõi động tĩnh của hai người.
"Thật hay giả?"
Tư Đồ Cẩm nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn đặt laptop xuống bàn, đứng dậy đi tới.
Cô không lại xuống nước, chỉ ngồi xổm bên mép hồ, đưa lòng bàn tay ra trước mặt người cá.
"Muốn sờ sờ đầu sao?"
Nàng tiên cá đương nhiên không có phản ứng.
Tư Đồ Cẩm cũng không nản chí, trái lại còn đùa giỡn, đổi thành mở rộng hai tay: "Vậy muốn ôm một cái sao?"
"......"
Dưới nước nổi lên một chuỗi bong bóng rất nhỏ.
Tư Đồ Cẩm mỉm cười, như đã đoán trước đáp án của nàng ấy.
Cô quay người trở lại chỗ Thư Yểu, không có nhìn thấy, vào khoảnh khắc mình quay lưng đi, người cá vốn dĩ vẫn không nhúc nhích kia theo bản năng khẽ vẫy đuôi, ở dưới nước đuổi theo phương hướng cô vừa rời đi.
Cắt qua làn nước.
Nhưng đột nhiên dừng lại giữa đường.
-
Bởi vì nàng tiên cá này quá nhát gan, Thư Yểu tạm thời không tìm được cơ hội tiếp cận, tìm tòi nghiên cứu rốt cuộc nàng ta đến tột cùng là hướng nội, hay đang che giấu bí mật nào khác.
Đúng lúc ngày mai là ngày nghỉ, Tư Đồ Cẩm giữ nàng ở lại qua đêm.
Thư Yểu quyết định ở lại chỗ này thêm nửa ngày để quan sát.
Ban đêm.
Tắm rửa xong, Thư Yểu nhớ tới thú cưng nhỏ của mình ban ngày lúc ăn cứ luôn ngơ ngẩn, bộ dáng như tiêu hóa không tốt.
Trước khi mặc áo choàng tắm, bước ra khỏi phòng tắm, tiện tay vớt bạch tuộc nhỏ đang bám vào gương trên bồn rửa mặt, rồi thả nó vào bồn tắm.
"Em bơi một lúc rồi hẵng ra, tiêu hóa cho tốt."
Bạch tuộc nhỏ vốn chẳng hề ăn no: "?"
Nó còn chưa kịp phản đối, Thư Yểu đã ra khỏi phòng tắm, thay nó đóng cửa lại, bên ngoài rất nhanh vang lên tiếng máy sấy tóc.
Bạch tuộc bị bỏ lại một mình trong phòng tắm tức giận, nghĩ đến vừa rồi bên cạnh hồ bơi, Thư Yểu chăm chú nhìn người cá kia thật lâu, không chớp mắt, nó càng tức giận.
Nó liền biết, chủng ký sinh cấp thấp kia là dựa vào vẻ đẹp để dụ dỗ người của nó ——
Con bạch tuộc nhỏ màu cam sáng giơ từng cái xúc tu nhỏ của mình lên, nhịn không được mà nghĩ, có gì đặc biệt hơn người chứ, chính mình còn đẹp hơn con tóc trắng kia nhiều!
Nó nhớ rõ......
Nó cũng có thể biến thành hình dạng con người, hơn nữa còn là dáng vẻ Thư Yểu thích nhất.
Nhưng biến thế nào nhỉ?
Bạch tuộc nhỏ đứng trên bồn rửa tay, đối diện tấm gương bắt đầu thử.
Trên mặt gương không bật chế độ khử sương, dần phản chiếu một bóng người mông lung, đang lớn lên.
......
Mái tóc đen dài như tơ lụa rũ xuống.
Một cô gái dáng người thon dài đã thay thế vị trí của con bạch tuộc nhỏ vốn ở đó.
Cô nâng đầu ngón tay trắng như ngọc, chạm nhẹ vào vòng tròn màu xanh trên mặt gương.
Khi mặt gương nhanh chóng trở lại rõ ràng, cô cẩn thận quan sát dáng vẻ của mình lúc này.
Đôi mắt đen sâu thẳm của con người, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng màu hồng, cùng chiếc cổ thon dài, xương quai xanh và bờ vai rõ ràng......
Đầu ngón chân trắng ngọc khẽ chạm đất, cô ghé sát vào gương.
Trong đôi mắt đen sâu kia lộ ra sự mờ mịt và không chắc chắn, giống như linh hồn một đứa trẻ sơ sinh bị đặt vào thân thể người trưởng thành.
Như vậy, chắc là đẹp hơn con cá kia rồi chứ?
Bạch tuộc nhỏ nghĩ như vậy, nhưng vì quên mất xúc tu nào biến thành tay, khi lòng bàn tay trượt xuống mặt gương, trong lúc vô tình đụng phải chai sữa dưỡng thể đặt trên mặt bồn rửa.
Còn làm chai sữa bị hất văng ra xa, lăn xuống sàn nhà.
Ngay lúc này, tiếng máy sấy bên ngoài đột ngột dừng lại.
Thư Yểu đi tới trước cửa phòng tắm, khi tay nàng vừa ấn xuống tay nắm cửa, giọng nói đã vang lên trước:
"Em lại đang làm loạn gì đấy?"