[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 100: Tang lễ
Chap 100: Tang lễ
Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 100: Tang lễ
Sáng sớm, ngôi nhà họ Cố chìm trong một màu trắng lặng lẽ.
Ánh nắng ngoài hiên vàng nhạt, gió khẽ rung rèm cửa, yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ trôi đi.
Cố Phàm Tinh ngồi bất động trên sofa, ôm chặt Hà Tĩnh Du trong vòng tay.
Người con gái ấy đã ngủ một giấc dài, gương mặt thanh thản đến mức khiến người khác không dám tin là cô đã rời khỏi thế gian này.
Cố Du Nguyệt và Cố Tinh Vân còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa cái chết.
Hai đứa chỉ quỳ gối cạnh giường, bàn tay bé xíu chạm lên tay mẹ, liên tục gọi.
"Mama, mama dậy đi..."
Cho đến khi ông bà Cố vội vàng kéo bọn trẻ vào lòng.
Căn nhà hôm nay tràn đầy tiếng khóc nghẹn nhưng cũng có một loại dịu dàng bao bọc, từng tấm ảnh gia đình được đặt quanh phòng, từng vật kỷ niệm mà Hà Tĩnh Du yêu thích đều được giữ nguyên.
Cố Phàm Tinh thì thầm bên tai cô lần cuối như một lời hứa muộn màng.
"Em an tâm đi, chị sẽ nuôi dạy các con lớn lên thật tốt.
Dù có thế nào, em vẫn là một phần trong chúng ta."
Trước khi nhân viên tang lễ đến, cả gia đình quây quanh, ai cũng muốn ôm lấy Hà Tĩnh Du một lần cuối.
Trong căn phòng ấy, tình thân, tình yêu và sự mất mát hòa vào nhau thành một nỗi đau yên lặng.
Tang lễ của Hà Tĩnh Du được tổ chức tại nhà tang lễ thành phố Duyên Hải vào một ngày trời xám đặc quánh, những áng mây nặng trĩu như sắp rơi nước mắt thay cho người đời.
Cả thành phố chìm trong một nỗi buồn lặng lẽ.
Sảnh tang lễ được phủ kín hoa trắng.
Hoa huệ, hoa cúc, hoa ly xếp thành những vòng lớn, mùi hương dìu dịu lan ra khắp nơi như muốn níu giữ một chút thanh khiết cuối cùng của người vừa rời đi.
Ảnh chân dung Hà Tĩnh Du đặt chính giữa, đôi mắt sáng và nụ cười dịu dàng trong khung ảnh khiến ai nhìn vào cũng đau thắt lòng, dường như cô vẫn còn ở đó, chỉ là tạm ngủ một giấc dài.
Người đến dự tang lễ nối dài cả con đường.
Có đồng nghiệp trong giới, có người hâm mộ lặng lẽ ôm di ảnh nhỏ, có cả những người dân bình thường từng yêu mến vai diễn của cô.
Họ đi chậm rãi, ai nấy đều mang một đóa hoa trắng, cúi đầu trước linh cữu như thể cúi trước ánh sáng của một đời nghệ sĩ.
Trong căn phòng lạnh, Cố Phàm Tinh mặc đồ tang, sắc mặt trắng bệch, hai mắt sưng đỏ vì nhiều ngày không ngủ.
Chị ngồi lặng bên linh cữu, bàn tay vẫn không buông tấm ảnh của Hà Tĩnh Du.
Từng lời phúng điếu vang lên, từng tiếng nhạc tang réo rắt nhưng với Cố Phàm Tinh tất cả chỉ như những đợt sóng mờ nhạt.
Thế giới của chị từ giây phút ấy đã trở thành một mảng tối vô tận.
Hai đứa nhỏ, Cố Du Nguyệt và Cố Tinh Vân được người thân dìu dắt.
Chúng còn quá nhỏ để hiểu cái chết là gì, chỉ biết mẹ "ngủ rất lâu".
Cố Du Nguyệt nắm chặt góc áo tang, đôi mắt tròn ầng ậc nước nhìn di ảnh, giọng non nớt gọi khẽ.
Mẹ ơi...".
Tiếng gọi ấy như mũi dao xoáy vào tim tất cả những người có mặt.
Diêu Tịnh cũng vội vã về nước cùng với An Vân Ca.
Hai người chỉ muốn đến trong âm thầm nhưng từ sớm cánh phóng viên đã trực sẵn bên ngoài.
Vậy nên khi vào được bên cả Diêu Tịnh lẫn An Vân Ca đã mệt lữ.
Bọn họ trong bộ đồ đen giản dị, đứng ở hàng đầu cùng Giang Lị trò chuyện đôi ba câu xả giao.
Giữa tình thế này bọn họ điều hiểu rõ Cố Phàm Tinh sẽ không thể đoán bọn họ chu đáo được.
Vì vậy Giang Lị đứng ra thu xếp cũng không có gì không phải lẽ.
Diêu Tịnh không khóc thành tiếng nhưng đôi mắt đỏ hoe chẳng thể che giấu được sự mất mát trước sự ra đi đột ngột của người bạn, người đồng nghiệp có thể so kè này.
Nhìn vào di ảnh, Diêu Tịnh khẽ cúi đầu.
"Cô yên tâm đi, chúng tôi sẽ thay cô chăm sóc Du Nguyệt và Tinh Vân thật tốt."
An Vân Ca đẩy xe lăn đến bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy tay Diêu Tịnh như chia sẻ cùng cô nỗi đau thầm kín.
Không gian tang lễ chìm trong tiếng khóc, tiếng nấc nghẹn, tiếng tụng niệm khe khẽ vang lên hòa cùng tiếng mưa lất phất ngoài hiên.
Thời gian như ngừng lại.
Người đến rồi đi, nhưng nỗi trống trải thì ở lại mãi.
Khi linh cữu được đưa ra xe tang, tiếng khóc lại lần nữa bật lên như vỡ đê.
Cố Phàm Tinh lao đến, ôm chặt lấy quan tài, toàn thân run rẩy gần như ngã quỵ.
Người thân và nhân viên phải kiềm và dìu cô ấy nhưng đôi mắt cô vẫn dán chặt vào cỗ quan tài như muốn dùng ánh nhìn níu kéo lại linh hồn người mình yêu.
Đoàn xe tang chậm rãi lăn bánh.
Hoa trắng rơi xuống, gió cuốn tung, trời Duyên Hải bắt đầu đổ mưa nặng hạt.
Mưa rửa sạch những con đường cũng rửa đi lớp trang điểm trên gương mặt người ở lại.
Trong lòng mỗi người, Hà Tĩnh Du ra đi không chỉ là sự mất mát của màn ảnh mà còn là vết thương khó lành trong tim những ai từng biết, từng yêu thương, từng đi qua ánh sáng dịu dàng của cô.
Tang lễ kết thúc nhưng nỗi đau thì không.
Và kể từ hôm ấy, mỗi khi nhắc đến tên Hà Tĩnh Du, người ta lại nhớ đến một ngôi sao bạc mệnh nhưng rực rỡ đến tận giây cuối cùng.