Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [BH] Cá Mú Làm Cá Muối

[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 100: Tang lễ


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 100: Tang lễ

Sáng sớm, ngôi nhà họ Cố chìm trong một màu trắng lặng lẽ.

Ánh nắng ngoài hiên vàng nhạt, gió khẽ rung rèm cửa, yên tĩnh đến mức nghe rõ từng tiếng kim đồng hồ trôi đi.

Cố Phàm Tinh ngồi bất động trên sofa, ôm chặt Hà Tĩnh Du trong vòng tay.

Người con gái ấy đã ngủ một giấc dài, gương mặt thanh thản đến mức khiến người khác không dám tin là cô đã rời khỏi thế gian này.

Cố Du Nguyệt và Cố Tinh Vân còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa cái chết.

Hai đứa chỉ quỳ gối cạnh giường, bàn tay bé xíu chạm lên tay mẹ, liên tục gọi.

"Mama, mama dậy đi..."

Cho đến khi ông bà Cố vội vàng kéo bọn trẻ vào lòng.

Căn nhà hôm nay tràn đầy tiếng khóc nghẹn nhưng cũng có một loại dịu dàng bao bọc, từng tấm ảnh gia đình được đặt quanh phòng, từng vật kỷ niệm mà Hà Tĩnh Du yêu thích đều được giữ nguyên.

Cố Phàm Tinh thì thầm bên tai cô lần cuối như một lời hứa muộn màng.

"Em an tâm đi, chị sẽ nuôi dạy các con lớn lên thật tốt.

Dù có thế nào, em vẫn là một phần trong chúng ta."

Trước khi nhân viên tang lễ đến, cả gia đình quây quanh, ai cũng muốn ôm lấy Hà Tĩnh Du một lần cuối.

Trong căn phòng ấy, tình thân, tình yêu và sự mất mát hòa vào nhau thành một nỗi đau yên lặng.

Tang lễ của Hà Tĩnh Du được tổ chức tại nhà tang lễ thành phố Duyên Hải vào một ngày trời xám đặc quánh, những áng mây nặng trĩu như sắp rơi nước mắt thay cho người đời.

Cả thành phố chìm trong một nỗi buồn lặng lẽ.

Sảnh tang lễ được phủ kín hoa trắng.

Hoa huệ, hoa cúc, hoa ly xếp thành những vòng lớn, mùi hương dìu dịu lan ra khắp nơi như muốn níu giữ một chút thanh khiết cuối cùng của người vừa rời đi.

Ảnh chân dung Hà Tĩnh Du đặt chính giữa, đôi mắt sáng và nụ cười dịu dàng trong khung ảnh khiến ai nhìn vào cũng đau thắt lòng, dường như cô vẫn còn ở đó, chỉ là tạm ngủ một giấc dài.

Người đến dự tang lễ nối dài cả con đường.

Có đồng nghiệp trong giới, có người hâm mộ lặng lẽ ôm di ảnh nhỏ, có cả những người dân bình thường từng yêu mến vai diễn của cô.

Họ đi chậm rãi, ai nấy đều mang một đóa hoa trắng, cúi đầu trước linh cữu như thể cúi trước ánh sáng của một đời nghệ sĩ.

Trong căn phòng lạnh, Cố Phàm Tinh mặc đồ tang, sắc mặt trắng bệch, hai mắt sưng đỏ vì nhiều ngày không ngủ.

Chị ngồi lặng bên linh cữu, bàn tay vẫn không buông tấm ảnh của Hà Tĩnh Du.

Từng lời phúng điếu vang lên, từng tiếng nhạc tang réo rắt nhưng với Cố Phàm Tinh tất cả chỉ như những đợt sóng mờ nhạt.

Thế giới của chị từ giây phút ấy đã trở thành một mảng tối vô tận.

Hai đứa nhỏ, Cố Du Nguyệt và Cố Tinh Vân được người thân dìu dắt.

Chúng còn quá nhỏ để hiểu cái chết là gì, chỉ biết mẹ "ngủ rất lâu".

Cố Du Nguyệt nắm chặt góc áo tang, đôi mắt tròn ầng ậc nước nhìn di ảnh, giọng non nớt gọi khẽ.

Mẹ ơi...".

Tiếng gọi ấy như mũi dao xoáy vào tim tất cả những người có mặt.

Diêu Tịnh cũng vội vã về nước cùng với An Vân Ca.

Hai người chỉ muốn đến trong âm thầm nhưng từ sớm cánh phóng viên đã trực sẵn bên ngoài.

Vậy nên khi vào được bên cả Diêu Tịnh lẫn An Vân Ca đã mệt lữ.

Bọn họ trong bộ đồ đen giản dị, đứng ở hàng đầu cùng Giang Lị trò chuyện đôi ba câu xả giao.

Giữa tình thế này bọn họ điều hiểu rõ Cố Phàm Tinh sẽ không thể đoán bọn họ chu đáo được.

Vì vậy Giang Lị đứng ra thu xếp cũng không có gì không phải lẽ.

Diêu Tịnh không khóc thành tiếng nhưng đôi mắt đỏ hoe chẳng thể che giấu được sự mất mát trước sự ra đi đột ngột của người bạn, người đồng nghiệp có thể so kè này.

Nhìn vào di ảnh, Diêu Tịnh khẽ cúi đầu.

"Cô yên tâm đi, chúng tôi sẽ thay cô chăm sóc Du Nguyệt và Tinh Vân thật tốt."

An Vân Ca đẩy xe lăn đến bên cạnh, lặng lẽ nắm lấy tay Diêu Tịnh như chia sẻ cùng cô nỗi đau thầm kín.

Không gian tang lễ chìm trong tiếng khóc, tiếng nấc nghẹn, tiếng tụng niệm khe khẽ vang lên hòa cùng tiếng mưa lất phất ngoài hiên.

Thời gian như ngừng lại.

Người đến rồi đi, nhưng nỗi trống trải thì ở lại mãi.

Khi linh cữu được đưa ra xe tang, tiếng khóc lại lần nữa bật lên như vỡ đê.

Cố Phàm Tinh lao đến, ôm chặt lấy quan tài, toàn thân run rẩy gần như ngã quỵ.

Người thân và nhân viên phải kiềm và dìu cô ấy nhưng đôi mắt cô vẫn dán chặt vào cỗ quan tài như muốn dùng ánh nhìn níu kéo lại linh hồn người mình yêu.

Đoàn xe tang chậm rãi lăn bánh.

Hoa trắng rơi xuống, gió cuốn tung, trời Duyên Hải bắt đầu đổ mưa nặng hạt.

Mưa rửa sạch những con đường cũng rửa đi lớp trang điểm trên gương mặt người ở lại.

Trong lòng mỗi người, Hà Tĩnh Du ra đi không chỉ là sự mất mát của màn ảnh mà còn là vết thương khó lành trong tim những ai từng biết, từng yêu thương, từng đi qua ánh sáng dịu dàng của cô.

Tang lễ kết thúc nhưng nỗi đau thì không.

Và kể từ hôm ấy, mỗi khi nhắc đến tên Hà Tĩnh Du, người ta lại nhớ đến một ngôi sao bạc mệnh nhưng rực rỡ đến tận giây cuối cùng.
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 101: Mười chín kiếp


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 101: Mười chín kiếp

Không gian u tịch, ánh sáng mờ nhạt rọi qua song cửa tối om, mùi trầm hương lạnh lẽo thoang thoảng.

Hà Tĩnh Du hay đúng hơn là Mã Duẫn Ái Quân, thần hồn vừa từ nhân gian trở về.

Cô chậm rãi mở mắt.

Trước mắt cô không còn là căn phòng ở Cố trạch, không còn giường trắng và cái ôm của Cố Phàm Tinh nữa mà là phòng làm việc của Tử Thần với bàn gỗ đen bóng trải dài, giá sách cao vút chất đầy hồ sơ sinh tử, tường treo đồng hồ cát khổng lồ, từng hạt cát rơi xuống nặng nề như tiếng gõ vào tim.

Cô ngồi ở chiếc ghế cao, thân khoác hắc bào quen thuộc.

Lúc này, tất cả quyền uy, tất cả sự cao cao tại thượng đã trở lại nhưng trái tim cô lại trống rỗng.

Trong ký ức, tiếng cười khẽ, giọng nói run rẩy của Cố Phàm Tinh vẫn còn văng vẳng bên tai.

Cái ôm nóng hổi kia, hơi thở ngắn ngủi kia, phút giây hai người cùng nhau xem trailer phim trên giường bệnh... tất cả như một giấc mộng.

Nhưng giấc mộng ấy đã xé rách tầng phòng ngự lạnh lẽo của một Tử Thần vốn quen dửng dưng trước sinh tử.

Ngón tay cô run lên khi chạm vào tập hồ sơ mới đặt trên bàn bên trên là một trang giấy trắng, chưa kịp viết gì, chỉ có dấu ấn "Địa phủ chi lệnh" lạnh lẽo.

Mã Duẫn Ái Quân khẽ khép mắt, hít sâu nhưng trong lòng là nỗi mất mát khó diễn tả.

Cô đã không còn là Hà Tĩnh Du người diễn viên với hai tác phẩm dang dở, người đã yêu đến tận cùng.

Nhưng cô cũng không thể trở lại hoàn toàn là Tử Thần vô tình.

Trong khoảng khắc ấy, ngọn đèn hồn phách trong phòng bất giác lay động.

Bóng dáng Cố Phàm Tinh mơ hồ như hiện ra giữa làn khói mỏng, rồi tan biến.

Mã Duẫn Ái Quân cười khẽ nhưng nụ cười ấy đau đến tận cùng.

Mã Duẫn Ái Quân đưa tay chạm vào tập hồ sơ sinh tử đặt ngay ngắn trước mặt.

Bìa hồ sơ màu đen lạnh buốt trên đó khắc mấy chữ bạc sáng.

"La Phán Cố Hi, 20 kiếp luân hồi".

Tim cô thoáng chấn động.

Mỗi nét chữ như đinh ghim vào đáy lòng.

Ngón tay khẽ lật trang đầu tiên.

Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng biến sắc.

Tường gỗ đen tan chảy thành màn sương trắng, đồng hồ cát khổng lồ vỡ tung, từng hạt cát hóa thành đom đóm sáng bay lượn.

Trước mắt Mã Duẫn Ái Quân, một ảo cảnh mở ra kiếp thứ nhất của La Phán Cố Hi.

Nơi đó là một thôn làng nhỏ thời viễn cổ, người con gái ấy sinh ra trong cảnh chiến loạn, tuổi chưa kịp lớn đã bị cuốn vào lửa đạn.

Cô kiên cường như một nhánh cây dại, chịu đựng, gánh vác và chết trẻ khi mới mười bảy.

Nhưng Mã Duẫn Ái Quân thấy rất rõ trong từng bước chân loạng choạng của cô vẫn có một cái bóng lặng lẽ theo sau, che chắn cho cô khỏi lưỡi kiếm, khỏi cơn đói, khỏi sấm sét.

Đó là chính bản thân Mã Duẫn Ái Quân trong vai trò Tử Thần.

Không can dự, chỉ có thể lặng lẽ bảo hộ.

Trang hồ sơ tự động lật.

Kiếp thứ hai hiện ra là một tiểu nha hoàn trong phủ quan, bị coi thường, bị ép buộc, cuối cùng bị chết oan trong mưu kế chốn hậu viện.

Một lần nữa, Ái Quân thấy chính mình đứng phía sau, bàn tay suýt chạm đến nhưng không thể kéo cô ra khỏi số mệnh.

Trang tiếp... trang tiếp nữa...

Kiếp thứ năm của La Phán Cố Hi, Mã Duẫn Ái Quân bất ngờ được lệnh đi bắt giữ một vị thần phản loạn.

Nhưng lần nào giao thủ với người đó cô cũng thất bại, thân thể rách nát, máu loang cả sông Tam Đồ.

Cứ ngỡ mình sẽ bị nghiền nát trong tay kẻ kia nhưng mỗi lần nhìn thấy La Phán Cố Hi chịu khổ, cô vẫn gắng gượng bò dậy, lê thân thể đẫm máu đi theo.

Ngày La Phán Cố Hi khoác áo cưới đỏ, bước vào lễ đường với một phàm nhân, Mã Duẫn Ái Quân khi đó thân thể bị nội thương rất nặng nhưng cô vẫn âm thầm đi đến.

Cô chỉ đứng từ xa vẫn áo choàng đen như mọi khi nhưng bên trong cô lại mặc một chiếc áo đỏ của hỉ phục, lặng lẽ mỉm cười.

Cô khẽ giơ tay khiến mỗi bước chân của La Phán Cố Hi khi bước vào cảnh của hỉ đường đều có hoa rơi.

Nhìn thấy cô cùng người khác bái đường đôi tay Mã Duẫn Ái Quân siết chặt, trên miệng không ngừng trào ra dòng nước màu đỏ.

Cô biết rõ, cuộc hôn nhân này của La Phán Cố Hi là sự sắp đặt của gia tộc và chỉ là một kiếp thoáng ra nhưng cô không thể nào nhịn được sự ghen ghét muốn phá huỷ tất cả trong tâm mình.

Kiếp thứ bảy, một kiếp đầy gió bụi.

La Phán Cố Hi là một nữ tướng, chinh chiến sa trường, áo giáp dính máu, ánh mắt sáng ngời.

Mã Duẫn Ái Quân bước theo cô trong từng trận đánh, thân thể đầy thương tích vì ngăn những mũi tên, những nhát chém vốn dĩ nhắm vào cô ấy.

Thương tích cũ và mới đang xen khiến nhục thân của cô như bị xé nát cho đến khi cô không chịu đựng được nữa mà gục xuống.

Ngày thành trì sụp đổ, La Phán Cố Hi bị loạn quân vây hãm, cô tự đốt pháo đài, ôm theo lửa đỏ mà lao vào loạn quân.

Trong biển lửa, Mã Duẫn Ái Quân dùng thân thể đầy thương tích cùng đôi tay cháy bỏng gom lấy linh hồn cô , từng vết thương trên thân thể mình rách toạc ra nhưng đôi mắt chưa từng rời đi.

Kiếp thứ mười hai, La Phán Cố Hi sinh ra trong thời loạn, làm thê thiếp của một vương gia.

Cả đời chịu cảnh tranh sủng, nhục nhã, bị giam cầm trong hậu viện.

Đỉnh điểm là bị vu oan sát hại đích tử.

La Phán Cố Hi vì muốn chứng minh mình trong sạch mà gieo mình xuống hồ sen phủ đầy lá úa.

Nước dâng lên, trăng soi trên mặt hồ, bóng hình chìm dần vào đáy mà không ai cứu lấy cô.

Cô dùng cách đó để chứng minh nhưng trong mắt bọn họ cô chính là sự tội tự sát.

Vì vậy sau khi không thấy cô vùng vẫy nữa bọn họ liền lạnh mặt bỏ đi.

Mã Duẫn Ái Quân chạy đến, cô không ngần ngại lao xuống hồ, đôi chân bị bùn đất quấn lấy, chỉ kịp ôm hồn cô vào ngực, thì thầm đầy đau xót.

"Ta đến muộn... xin lỗi..."
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 102: Chờ đợi và nhung nhớ


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 102: Chờ đợi và nhung nhớ

Kiếp thứ mười chín, tiếng khóc trẻ con vang trong phòng cấp cứu.

Máu loang đỏ ga trải trắng, La Phán Cố Hi nằm đó, hơi thở yếu ớt, mỉm cười lần cuối khi nhìn đứa con vừa chào đời.

Mã Duẫn Ái Quân âm thầm ngồi bên cạnh, ánh mắt sắc lạnh nhìn những bác sĩ liên tục chạy qua chạy lại cứu người.

Cô đưa tay run rẩy chạm vào mái tóc ướt mồ hôi kia mà không thể giữ lại sự sống.

Khi linh hồn La Phán Cố Hi rời thân thể, Mã Duẫn Ái Quân không nhịn dược ôm lấy linh hồn cô ấy vào lòng, bật khóc như một kẻ phàm tục.

"Ta đã đi theo nàng mười chín lần... sao vẫn không thể giữ nổi nàng một lần nào?"

Mỗi một kiếp, là một nỗi đau.

Có khi chết vì chiến tranh, có khi vì đói rét, có khi vì bị phản bội, có khi vì bệnh tật.

Nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm đó là luôn có một bóng hình âm thầm che chở để cô không cô độc đến giây phút cuối cùng.

Mã Duẫn Ái Quân đứng giữa dòng hồi ức, trái tim bị nghiền nát từng mảnh.

Cô biết rõ, đó là cái giá mà La Phán Cố Hi, nay là Cố Phàm Tinh đã chọn, chỉ vì cô không chịu khuất phục Thiên giới, chỉ vì đã yêu một nữ Tử Thần.Tình yêu giữa nữ giới ở trong mắt những người bọn họ chính là một sai lầm đáng bị trừng phạt.

Đến khi hồ sơ dừng lại ở trang thứ hai mươi, Mã Duẫn Ái Quân siết chặt bàn tay.

Cô không dám lật trang cuối cùng bởi đó chính là kiếp họ vừa đi qua.

Bỏ lại đằng sau bóng tối vĩnh hằng của địa phủ, Mã Duẫn Ái Quân khoác lên mình chiếc áo đen đơn giản, không còn vương dấu ấn tử thần.

Đèn hồn đăng tắt ngấm, quyền ấn đã trả lại cho kế tử Lâm Nhận, từ giây phút này cô chỉ là một kẻ tự do, một linh thần vô danh.

Bước chân xuyên qua mây mù, cuối cùng cũng dừng lại ở chân núi Vạn Linh.

Ngọn núi ấy vững chãi như đã đứng đó từ thuở sơ khai, rừng sâu trùng điệp, khe suối róc rách, linh khí dâng đầy.

Trên sườn núi là một phủ viện bằng gỗ xanh, mái cong ẩn dưới tán cây ngàn năm, đó là Mộc Phủ.

Nơi đó từng thuộc về Mộc Thần La Phán Cố Hi, nay đã im lìm sau bao kiếp luân hồi của chủ nhân nơi đây.

Mã Duẫn Ái Quân đứng lặng dưới tán phi lao, ngước mắt nhìn từng tầng mây quấn quanh đỉnh núi.

Từng hạt gió chạm vào da, mang theo mùi nhựa cây nồng đậm, mùi đất ẩm sau cơn mưa.

Cô chợt thấy như mình đang quay lại ngàn năm trước, khi còn là tử thần, lần đầu tiên được bước chân vào Mộc Phủ này để thuyết phục một vị thần dịu dàng nhưng kiêu ngạo.

Ngày ấy, cô ngồi đối diện La Phán Cố Hi bên bàn trà, khói bay lãng đãng, đôi mắt người kia sáng trong, chẳng mang chút sợ hãi trước tử khí của cô.

Lần đầu tiên trong đời, một Tử Thần vô tâm vô tình biết thế nào là rung động.

Nay cảnh còn, người không còn nhớ.

Mã Duẫn Ái Quân đi từng bước lên bậc đá phủ rêu, tay khẽ chạm vào vết khắc năm xưa trên lan can gỗ.

Cô không vào trong.

Chỉ ngồi xuống bậc thềm trước phủ viện để gió núi thổi qua tóc lại để lá rừng rơi quanh vai.

Đêm xuống, ánh trăng len qua kẽ lá, chiếu lên bóng dáng đơn độc của cô.

Không còn ngọn đèn nào dẫn lối, không còn sổ sinh tử phải lật giở, không còn thần vị để ràng buộc.

Chỉ còn một trái tim, vẫn kiên trì chờ đợi.

"Cố Hi..."

Cô khẽ gọi, giọng như hòa vào gió núi.

"Kiếp nạn của nàng đã qua.

Ta sẽ ở đây, đợi nàng."

Vạn Linh Sơn bao la, tĩnh mịch.

Mã Duẫn Ái Quân lặng lẽ ngồi đó, tựa như một bóng hình vĩnh viễn không tan vào hư không.

Trong đêm sâu ở nhân gian, Cố Phàm Tinh trở mình giữa giấc ngủ mệt mỏi.

Sau khi không còn Hà Tĩnh Du bên cạnh cô liên tục mất ngủ, khó khăn lắm mới nhắm mắt được một chút thì lại rơi vào mộng mị không cách nào yên ổn.

Từ nhiều đêm nay, cô luôn bị bao vây bởi những giấc mơ kỳ lạ như thể có ai đó mở ra cánh cửa ký ức bị phong ấn ngàn năm.

Lần này, cảnh tượng hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cô thấy mình là một thiếu nữ áo trắng trong thời loạn, cầm kiếm mà vẫn không bảo vệ nổi thôn làng.

Lại thấy bản thân khoác chiến giáp đỏ, cưỡi ngựa xông vào biển lửa, máu vấy trên gươm.

Có lúc lại là một phi tử bị giam cầm nơi cung đình u ám, ánh mắt tuyệt vọng nhìn trời xanh.

Và có một lần, cô nghe thấy tiếng trẻ con khóc, thân thể đau đớn, máu thấm đỏ giường, biết rằng bản thân sắp lìa đời khi sinh nở...

Mỗi một cái chết đều dữ dội, đều cô độc.

Nhưng trong từng khoảnh khắc ấy, cô chợt thấy một bóng người.

Lúc thì trong hắc bào, lúc thì thân thể thương tích, khi thì chỉ đứng rất xa... nhưng ánh mắt kia chưa từng rời khỏi cô.

Người ấy mặc áo choàng đen, thân thể chi chít vết thương, ánh mắt lại ôn nhu mà kiên định.

Dù cô gục ngã thế nào, người đó vẫn đưa tay ra, nâng lấy, ôm lấy, bảo hộ cô đến hơi thở cuối cùng.

Khi giấc mộng đứt đoạn, Cố Phàm Tinh bật dậy, toàn thân lạnh toát, tim đập dồn dập như muốn phá lồng ngực.

Ánh trăng ngoài cửa sổ đổ xuống giường, sáng bạc, tĩnh lặng.

Cô đưa tay ôm mặt, nước mắt đã chảy ướt cả lòng bàn tay.

Những hình ảnh kia quá rõ ràng, quá chân thật như không chỉ là mộng mà chính là ký ức bị chôn vùi sâu thẳm.

Bờ môi run run, cô nghẹn ngào gọi thành tiếng như gọi vào khoảng không.

"Hà...

Tĩnh Du..."

Thanh âm vỡ vụn như một mũi dao đâm ngược vào tim.

Hóa ra, người đã theo cô suốt mười chín kiếp, che chở từng giây từng khắc... chính là Hà Tĩnh Du.

Người vợ đã rời bỏ cô giữa đời này.

Nước mắt càng lúc càng tràn ra, cô gục xuống, khẽ lặp đi lặp lại tên ấy như một lời cầu nguyện như một sự trừng phạt.

"Tĩnh Du...

Tĩnh Du...

Em trở về đi được không?

Tĩnh Du..."

Trong bóng đêm, tiếng gọi ấy vang lên khản đặc, đau đớn, tan vào khoảng trống vô tận nhưng chẳng có ai đáp lại.
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 103: Kết


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 103: Kết

Từ đêm mộng mị ấy, Cố Phàm Tinh như biến thành một người khác.

Ban ngày, cô vẫn bình thản đi làm, vẫn đón con từ trường về, vẫn kể chuyện cổ tích cho chúng trước khi ngủ.

Nhưng khi cánh cửa khép lại, ánh đèn tắt đi trong lòng cô chỉ còn lại khoảng trống tối đen lạnh buốt.

Mất Hà Tĩnh Du, chẳng khác nào mất đi một nửa sinh mệnh.

Cô bắt đầu ghi chép lại từng khoản chi tiêu, từng cuốn sổ tiết kiệm.

Ngăn tủ khóa mật mã được sắp xếp lại những thứ như giấy tờ nhà, cổ phần công ty, bảo hiểm nhân thọ, toàn bộ đều được phân chia rõ ràng.

Trên bàn làm việc, cô viết một bức thư dài cho hai đứa trẻ, có dặn dò, có yêu thương và có cả xin lỗi.

"Du Nguyệt,Tinh Vân... mẹ xin lỗi.

Mẹ không đủ mạnh mẽ như mẹ Tĩnh Du của các con.

Nhưng mẹ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, để các con lớn lên mà không phải lo lắng.

Giúp mẹ hiếu kính với ông bà, yêu thương ông bà...

Xin hãy tha thứ cho sự ích kỷ của mẹ."

Nét chữ run rẩy, nhòe đi bởi vết nước mắt.

Đêm ấy, cô ngồi rất lâu bên giường con, nhìn gương mặt ngây thơ ngủ yên.

Ngón tay run rẩy vuốt mái tóc mềm, lòng quặn thắt.

"Xin lỗi... các con... mẹ không thể gắng gượng thêm nữa..."

Trong đầu cô chỉ còn ý niệm.

Cô phải đi tìm Hà Tĩnh Du.

Dù phải trả giá bằng mạng sống, dù chỉ để gặp lại một lần trong hư vô.

Sáng hôm ấy, Cố Phàm Tinh dậy sớm hơn thường lệ.

Cô chuẩn bị bữa sáng, đánh thức hai đứa trẻ dậy rửa mặt, mặc đồng phục cho hai đứa.

Cố Du Nguyệt lí nhí hỏi như đang trong tâm có gì đó rất bất an.

"Sau giờ học mẹ có tới đón con không?"

Cô khẽ cười, cúi xuống cài lại khuy áo cho con.

"Xin lỗi Du Nguyệt, hôm nay mẹ bận một chút, để dì Giang đón nhé.

Các con ngoan, nhớ nghe lời dì đấy."

Hai đứa trẻ không hề biết, trong đôi mắt dịu dàng của mẹ mình đã chất chứa sự từ biệt.

Sau khi gửi chúng cho Giang Lị, Cố Phàm Tinh đứng rất lâu trước cổng trường.

Khi bóng hai đứa nhỏ khuất hẳn, cô mới xoay người lái xe thẳng về công ty.

Bước vào sảnh lớn, nhân viên chào cô như mọi ngày.

Cô mỉm cười, đi thang máy lên tầng cao nhất.

Nhưng không phải phòng họp, không phải văn phòng tổng giám đốc.

Mà là sân thượng.

Gió lùa qua mái tóc, thổi tung chiếc áo sơ mi mỏng.

Trước mặt là khoảng không vô tận, thành phố ồn ào bên dưới như một thế giới khác.

Cố Phàm Tinh chậm rãi tháo đồng hồ, đặt xuống lan can.

Rồi đến điện thoại, cả chiếc nhẫn cưới vẫn luôn đeo từ ngày Hà Tĩnh Du trao cho cô.

Trong đầu, tất cả kỷ niệm ùa về nào là tiếng cười, nào là ánh mắt, những lần nắm tay, những lời hứa chưa kịp thực hiện.

"Tĩnh..Du..."

Cô thì thầm, giọng run rẩy.

"Chị nhớ em."

Bàn chân bước thêm một chút, chỉ còn một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Khoảnh khắc buông xuống tất cả, thả mình xuống, Cố Phàm Tinh cảm thấy cơ thể mình lao xuống như một cánh hoa rụng, gió gào thét bên tai, thành phố phía dưới phóng to ra từng giây từng khắc.

Thế nhưng... chỉ vài giây sau, cô chợt nhận ra tốc độ rơi dần chậm lại giống như không gian xung quanh bị kéo giãn như thể có một sức mạnh vô hình níu giữ.

Cố Phàm Tinh chưa kịp hiểu, bỗng từ trong khoảng không đêm tối lóe lên một bóng đen.

Người ấy lao xuống nhanh hơn cả gió, tay vươn ra chuẩn xác, ôm chặt lấy cô vào lòng.

Cảm giác quen thuộc, mùi hương quen thuộc, vòng tay ôm siết lấy đến mức khiến cô gần như ngạt thở.

Một lực mạnh đạp vào tường kính của tòa nhà, phát ra tiếng rầm khô khốc.

Nhờ lực bật đó, bóng người ấy cùng cô lại lao ngược lên cao, thân ảnh xuyên qua lớp gió vần vũ cho đến khi an toàn đáp xuống sân thượng một lần nữa.

Trong cơn choáng váng, Cố Phàm Tinh mở mắt.

Trước mặt là gương mặt mà cả đời này cô đã khắc cốt ghi tâm, ánh mắt sâu thẳm đến đau lòng.

"Hà...

Tĩnh Du?"

Giọng cô run rẩy, không dám tin.

Mặt trời nóng rực phủ lên hai người nhưng trong khoảnh khắc đó, Cố Phàm Tinh có cảm giác như tất cả bi thương, tất cả khoảng trống trong lòng mình đều đã được lấp đầy.

Gió trên sân thượng gào rít, cuốn tung mái tóc dài của Hà Tĩnh Du.

Cô vẫn chưa buông tay, vòng tay ôm chặt lấy Cố Phàm Tinh, ánh mắt vừa giận vừa đau như muốn thiêu đốt.

"Phàm Tinh!"

Giọng cô bật ra, nghẹn đến run.

"Chị có biết chị vừa làm gì không?"

Cố Phàm Tinh toàn thân còn run lẩy bẩy, hơi thở dồn dập, đôi mắt rưng rưng, ôm chặt lấy người trước mặt không hề có ý định buông tay.

"Tĩnh Du... là em thật sao?

Có phải chị mơ không?"

"Chị im đi!"

Hà Tĩnh Du siết chặt bờ vai cô, đôi mắt đỏ hoe, từng chữ rơi ra như lưỡi dao cứa vào tim mình.

"Số chị chưa tận!

Chị chọn tự sát chính là tự đẩy linh hồn mình vào con đường vất vưởng, mãi mãi không thể đầu thai, tất cả nhân duyên...

đều sẽ bị cắt đứt!

Chị có hiểu không?"

Giọng nàng vỡ ra, run rẩy đến xót xa.

"Chị muốn cắt đứt nhân duyên của chúng ta sao?"

Nói đến đây, cổ họng Hà Tĩnh Du nghẹn lại, không thốt thêm được nữa.

Đôi mắt long lanh nước, cô cúi đầu, siết chặt Cố Phàm Tinh vào lòng như muốn dùng cả thân thể nhỏ bé của mình để giữ chị lại giữa cõi đời.

Cố Phàm Tinh bật khóc, nước mắt tràn ra, run run gọi tên.

"Tĩnh Du...

Em thật sự... em về rồi phải không?"

Hà Tĩnh Du cắn môi, không đáp, chỉ vùi mặt vào vai cô ấy.

Cô vừa tức vừa đau, vừa muốn mắng, vừa sợ chỉ cần lơi tay một khắc thôi...

Cố Phàm Tinh sẽ biến mất mãi mãi.

"Chị... xin chị...

đừng bao giờ làm vậy nữa..."

Giọng cô nhỏ dần, khàn đặc nhưng mang theo cả linh hồn run rẩy.

Ánh nắng rọi qua nóng rực, ánh sáng thành phố phía dưới mờ đi sau làn nước mắt.

Giữa ranh giới sống chết, cô chỉ còn biết ôm lấy người mình yêu, bất chấp tất cả.

Trên sân thượng gió thổi rát mặt, hai thân ảnh ôm chặt lấy nhau như thể chỉ cần buông tay là sẽ tan biến vào hư không.

Cố Phàm Tinh khóc đến run rẩy còn Hà Tĩnh Du siết chặt lấy chị trong mắt ánh lên quyết liệt mà dịu dàng.

"Em đã không còn là Tử Thần nữa rồi..."

Giọng Hà Tĩnh Du khàn khàn, từng chữ nặng như rơi vào tim Cố Phàm Tinh.

"Quyền ấn, đèn hồn đăng, tất cả em đã trả lại cho Thiên giới.

Em chỉ là một linh thần tự do... không còn bị ràng buộc.

Em đến Vạn Linh Sơn, định chờ chị... nhưng nghĩ đến việc phải đợi mấy chục năm, đợi đến khi chị tóc bạc da mồi, em thật sự không chịu nổi.

Em... muốn tự mình đi tìm chị."

Cố Phàm Tinh ngây người, đôi mắt rưng rưng, bàn tay run run chạm vào gương mặt quen thuộc ấy, sợ chỉ cần chạm mạnh hơn một chút thì người trước mặt sẽ tan như sương khói.

"Em... thật sự... quay về với chị rồi sao?"

Hà Tĩnh Du mỉm cười, nụ cười dịu dàng mà đau xót.

"Ừ, là em.

Không còn nhiệm vụ, không còn kiếp phạt.

Em chỉ còn lại tình yêu này dành cho chị.

Suốt mười chín kiếp, em đi theo chị, bảo hộ chị... nhưng chưa một lần giữ nổi chị lại.

Lần này, em sẽ không buông tay nữa."

Nói rồi, cô kéo chặt Cố Phàm Tinh vào lòng, trán kề trán, hơi thở hòa quyện.

"Phàm Tinh, em đã đi lạc quá lâu rồi.

Cho em về nhà đi, có được không?"

Tiếng nấc bật ra từ ngực Cố Phàm Tinh.

Bao nhiêu thống khổ, bao nhiêu đêm tuyệt vọng, trong khoảnh khắc này đều hóa thành nước mắt, chảy dài trên má.

Cô gật đầu liên tục, ôm chặt lấy Tĩnh Du như kẻ sắp chết đuối nắm lấy phao cứu mạng.

"Được...

được...

Em là nhà của chị.

Tĩnh Du, đừng bao giờ bỏ chị đi nữa."

Gió trên cao vẫn rít gào nhưng giờ đây không còn lạnh lẽo.

Giữa ranh giới sống chết, hai linh hồn đã tìm lại nhau, không còn kiếp nạn, không còn ngăn cách.

Hà Tĩnh Du ngước mắt nhìn ánh sáng thành phố xa xa, khóe môi khẽ cong, thì thầm như một lời hứa khắc sâu vào thiên địa.

"Từ nay, em chỉ là của chị."

-Hết-
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 104: Ngoại truyện 1


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 104: Ngoại truyện 1

Đêm thành phố sáng rực như dát bạc.

Quảng trường Kim Lan trải thảm đỏ dài hun hút, ánh đèn flash lóe lên liên hồi, tiếng hò reo từ người hâm mộ vang vọng khắp bốn phía.

Lễ trao giải Kim Lan năm nay được giới truyền thông gọi là "đêm hội lớn nhất của điện ảnh".

Những tên tuổi đình đám lần lượt xuất hiện gồm ảnh hậu, đạo diễn, biên kịch, nhà đầu tư... váy áo lộng lẫy, nụ cười rạng rỡ, tất cả khiến bầu không khí náo nhiệt như dòng chảy ánh sáng bất tận.

Trên màn hình lớn trước khán phòng, poster phim Hoa Hồng Trong Ngõ hiện lên.

Một bộ phim gây tiếng vang cả về nghệ thuật lẫn câu chuyện hậu trường nơi mà mỗi thước phim đều khắc sâu trong lòng khán giả.

Tiếng hò reo bất ngờ dâng cao khi MC xướng tên.

"Xin chào mừng sự xuất hiện của Tổng giám đốc Thịnh Thế, nhà đầu tư chính của Hoa Hồng Trong Ngõ, Cố Phàm Tinh!"

Cô bước xuống xe, dậm giày cao gót bước lên thảm đỏ.

Không váy áo phô trương, chỉ một chiếc đầm đen ôm gọn dáng người, phối cùng áo choàng lụa dài chạm đất.

Sự giản dị ấy lại khiến cả khán đài lặng đi một nhịp.

Trên tay cô lấp lánh chiếc nhẫn bạc, nhẫn cưới mà Hà Tĩnh Du để lại.

Máy quay lia cận cảnh, nhiều người không giấu nổi xúc động.

Trong biển người rực rỡ, dáng vẻ điềm tĩnh của Cố Phàm Tinh như một dấu chấm lặng trĩu nặng tình cảm.

Ánh đèn pha lê chiếu sáng rực rỡ.

Các hạng mục lần lượt được công bố, tiếng vỗ tay vang như sóng.

Ở hàng ghế khách mời, Cố Phàm Tinh ngồi thẳng lưng, nét mặt trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm khó dò.

Ngay phía trước, người ta dễ dàng nhận ra hai cái tên đang được chú ý nhất là biên kịch An Vân Ca và diễn viên Diêu Tịnh.

Hai linh hồn đứng sau thành công của Hoa Hồng Trong Ngõ.

Giây phút chờ đợi trôi qua rất lâu, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy mệt mỏi và nhàm chán cho đến khi...

Ánh đèn sân khấu dồn về MC khi ông cầm trên tay chiếc phong bì vàng kim lấp lánh.

"Và bây giờ là hạng mục mà tất cả đều mong chờ...

Nữ diễn viên xuất sắc nhất."

Không khí trong khán phòng bất giác căng thẳng đến nín thở.

Từng tên đề cử vang lên, hình ảnh hiện trên màn hình những vai diễn khắc họa số phận, khổ đau, hạnh phúc.

Trong đó, hình tượng nữ chính của Hoa Hồng Trong Ngõ khiến khán phòng trầm lắng hơn hẳn.

MC mở phong bì.

Ông dừng lại một nhịp đầy kịch tính rồi khẽ mỉm cười.

"Giải thưởng Nữ diễn viên xuất sắc nhất năm nay... có hai người đồng sở hữu."

Cả hội trường xôn xao.

"Song ảnh hậu" là tình huống hiếm có tiền lệ.

Máy quay lia khắp nơi, ghi lại những gương mặt kinh ngạc.

MC đọc tiếp, rõ ràng từng chữ.

"Xin chúc mừng...

Diêu Tịnh và...

Hà Tĩnh Du!"

Cả hội trường nổ tung.

Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay hòa vào những tiếng hít sâu nghẹn ngào.

Một cái tên đã rời khỏi thế gian, nay lại được xướng lên trong ánh sáng rực rỡ.

Ống kính lập tức hướng về Diêu Tịnh.

Cô đứng bật dậy, đôi mắt rưng rưng, gần như không tin nổi.

Máy quay tiếp tục lia về phía Cố Phàm Tinh người đại diện cho Hà Tĩnh Du.

Trong khoảnh khắc ấy, gương mặt thường ngày lạnh nhạt của cô khẽ run lên, ánh mắt long lanh lay động.

Trong khán phòng vang lên những lời xì xào.

"Đúng là kỳ tích...

Lần đầu tiên có song ảnh hậu đấy."

"Nhưng Hà Tĩnh Du xứng đáng.

Vai diễn ấy không ai thay thế được."

"Cố tổng... chắc hẳn đang rất xúc động."

Trên sân khấu, MC nâng cao hai chiếc cúp pha lê sáng rực.

Một trao cho Diêu Tịnh, một hướng về phía Cố Phàm Tinh.

"Chiếc cúp này thuộc về cố diễn viên Hà Tĩnh Du.

Chúng tôi xin trân trọng trao cho người thân của cô ấy tổng giám đốc công ty Thịnh Thế, Cố Phàm Tinh, lên nhận thay."

Tiếng vỗ tay bùng nổ.

Cố Phàm Tinh hít sâu, chậm rãi đứng dậy.

Bộ suit đen ôm dáng, từng bước của cô trầm ổn mà kiêu hãnh.

Khi ánh mắt dừng lại trên chiếc cúp khắc tên "Hà Tĩnh Du", bàn tay cô khẽ run lên.

Mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm nhưng lại không ai nhìn ra khoé môi cô đã vươn lên.

Trong tiếng nhạc chiến thắng, Diêu Tịnh đứng giữa ánh sáng.

Bộ váy dạ hội trắng tinh khôi khiến cô như phát sáng, đôi mắt long lanh nhưng kiên định.

Cô nhìn sang Cố Phàm Tinh đứng ở bên cạnh bằng ánh mắt thương xót.

Cô ôm chặt chiếc cúp, đứng trước micro, hít sâu rồi mỉm cười run rẩy.

"Đây không phải lần đầu tiên tôi được đứng trên sân khấu này với tư cách ảnh hậu.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi có nhiều cảm xúc rối bời đến như vậy."

Cả khán phòng lặng đi.

Máy quay ghi rõ từng giọt nước mắt trượt dài trên má.

"Trong Hoa Hồng Trong Ngõ, tôi có một người bạn diễn.

Cô ấy và tôi tuy có rất nhiều mâu thuẫn nhưng những mâu thuẫn đó đều giúp cả hai chúng tôi hoàn thành vai diễn tốt nhất.

Cô ấy cũng là người bạn tri kỷ nhất đời này của tôi."

Giọng cô nghẹn lại, rồi bật cao.

"Người bạn diễn đó... chính là Hà Tĩnh Du."

Tên ấy vang lên, hội trường bùng nổ tiếng vỗ tay, kéo dài không dứt.

"Có lẽ không ai quên được sự chân thành và nhiệt huyết của cô dành cho điện ảnh.

Tôi chỉ tiếc... cô ấy không còn ở đây để tự tay cầm lấy chiếc cúp này.

Nhưng tôi tin, ở một nơi nào đó, cô ấy đang mỉm cười."

Ngay khi lời nói kết thúc, màn hình lớn phía sau bật sáng, hiện lên hình ảnh Hà Tĩnh Du trong Hoa Hồng Trong Ngõ với đôi mắt dịu dàng, nụ cười rạng rỡ, sống động như thật.

Khán phòng đồng loạt đứng dậy vỗ tay, vang dội như muốn níu giữ mãi khoảnh khắc này.

Diêu Tịnh cúi đầu sâu, giọng thì thầm nhưng vang vọng trong micro.

"Hà Tĩnh Du... em sẽ sống mãi trong lòng chị và tất cả mọi người."

Diêu Tịnh nói rồi liền cúi người chín mươi độ trước mặt mọi người.
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 105: Ngoại truyện 2


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 105: Ngoại truyện 2

MC đưa micro cho Cố Phàm Tinh.

"Cố tổng, chị có muốn nói vài lời không?"

Ánh sáng chiếu thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm.

Một thoáng im lặng kéo dài, khán giả nín thở chờ đợi.

Cuối cùng, Cố Phàm Tinh chỉ khẽ gật đầu, giọng trầm thấp.

"...Cảm ơn."

Chỉ hai chữ.

Rồi cô cúi người, ôm chặt chiếc cúp vào ngực, xoay người bước xuống.

Không một lời dư thừa, không một nụ cười.

Nhưng bóng lưng ấy lại khiến cả khán phòng nghẹn ngào, bởi trong lòng ai cũng biết, với cô, hai chữ kia đã là toàn bộ sức lực còn sót lại.

"Thương Cố tổng quá, chắc chắn cô ấy đau lòng lắm."

"Cảnh còn người mất, ai mà không đau lòng chứ.

Tôi chỉ muốn ôm Cố tổng an ủi."

"Hà Tĩnh Du, chị đi sớm quá, Cố tổng đau lòng, chúng em cũng đau lòng."

...

Trong khi cả thế giới gào thét đau lòng thay cho Cố Phàm Tinh thì bên trong xe bảo mẫu Mã Duẫn Ái Quân ngồi nép vào ghế, trong lòng ôm khư khư chiếc cúp vàng lấp lánh như ôm một báu vật.

Ánh mắt cô sáng rực, không chịu rời đi, ngón tay còn khẽ mân mê khắc chữ "Hà Tĩnh Du".

Tựa như tất cả hào quang kia cuối cùng cũng đã trở về đúng với người nên được nhận.

Cố Phàm Tinh nghiêng đầu nhìn, khoé môi chậm rãi cong lên.

Nụ cười ấy vừa cưng chiều vừa pha chút bất lực.

Trong mắt cô, cúp kia không quan trọng bằng người đang ôm nó, người đã đi qua bóng tối địa phủ, người đã vượt qua ngàn kiếp luân hồi chỉ để ngồi cạnh cô lúc này.

"Em còn định ôm nó đến bao giờ?"

Cố Phàm Tinh khẽ hỏi, giọng trầm thấp mang theo sự dịu dàng mà chính bản thân cô cũng không nhận ra.

Mã Duẫn Ái Quân ngẩng lên trong đôi mắt ánh lên niềm vui khó giấu nhưng nàng vẫn không buông cúp, giọng cô đầy tiếc nuối.

"Không phải em quá vui sao?

Nếu có thể đội mồ sống dậy thì em đã đích thân đi nhận rồi.

Ôi hào quang đó..."

Cố Phàm Tinh trừng mắt liếc người bên cạnh rồi đưa tay chậm rãi cầm lấy chiếc cúp trong tay cô ấy đặt sang ghế bên cạnh.

Hành động ấy rất tự nhiên, tựa như từ lâu đã quen với việc gỡ bỏ mọi gánh nặng trong lòng người kia.

Mã Duẫn Ái Quân thoáng sững lại, muốn phản ứng nhưng chưa kịp mở lời thì Cố Phàm Tinh đã nghiêng người tới gần.

Hơi thở nóng ấm phủ xuống, đôi môi dịu dàng nhưng kiên định chạm vào môi nàng.

Nụ hôn không vội vã, không dữ dội, mà sâu lắng như cách hai linh hồn đã tìm về nhau sau muôn trùng cách biệt.

Trong khoảnh khắc ấy, Mã Duẫn Ái Quân buông lỏng tất cả để mặc chiếc cúp nằm yên một góc, trong khi chính bản thân cô được giữ chặt trong vòng tay của Cố Phàm Tinh.

Trên đường phố rực rỡ ánh đèn đêm, chiếc xe vẫn lăn bánh, chở theo hai người từng đánh mất nhau, giờ đây đang tìm lại trọn vẹn.

Nhưng hai người không ngờ nụ hôn này lại mang tới tai hoạ.

Trên mạng xã hội, từ khóa #CốPhàmTinhHẹnHò, #NụHônTrongXe, #VợQuáCốHàTĩnhDu...

đồng loạt leo lên hot search, chiếm sạch bảng xếp hạng, thậm chí còn gạt cả tin tức về giải Kim Lan xuống dưới.

Bức ảnh được chụp từ xa nhưng vẫn đủ rõ nét bên trong xe tối mờ, Cố Phàm Tinh nghiêng người hôn một phụ nữ mặc váy đen.

Cúp vàng sáng loáng đặt sang một bên, càng khiến bức ảnh thêm phần chân thực.

Chỉ vài phút sau khi lan truyền, bình luận đã nổ ra.

"Cười chết, Hà Tĩnh Du mất chưa được một trăm ngày, Cố Phàm Tinh đã ôm người khác rồi?

Tình nghĩa vợ vợ đồng tính luyến ái đây sao?"

"Tưởng đâu chung tình, ai ngờ chỉ là màn kịch.

Thảo nào lúc trao giải lại ít lời như vậy, hóa ra nóng lòng đi gặp nhân tình."

"Một tổng giám đốc, một người phụ nữ thần bí, màn hẹn hò nửa đêm bị bắt trọn.

Quá kịch bản!"

"Người chết còn chưa yên, người sống đã vui vẻ hưởng thụ.

Đúng là buồn cười."

"Hà Tĩnh Du lúc còn sống xứng đáng bao nhiêu thì sau khi mất lại đáng thương bấy nhiêu."

"Tình yêu vĩnh hằng mà fan tung hô đâu rồi?

Mới mấy chục ngày đã có người mới, chắc cả đời cũng chỉ đến thế."

Những lời mắng chửi, nhạo báng, suy đoán ác ý chất chồng như sóng dữ.

Tin tức được lan rộng với tốc độ chóng mặt.

Mọi nhóm chat giải trí, diễn đàn lớn nhỏ đều đang bàn tán.

Hình tượng "người vợ chung tình" của Cố Phàm Tinh gần như sụp đổ chỉ sau một đêm.

Trong phòng ngủ tối mờ, ánh đèn vàng hắt xuống nửa giường, phủ lấy hai thân hình quấn chặt nhau sau một đêm triền miên.

Mã Duẫn Ái Quân nằm nghiêng, chiếc điện thoại trong tay lóe sáng, màn hình toàn là tin tức hot search.

Cô bật cười đến nỗi run cả người, cười đến quặn bụng phải lấy tay che miệng để khỏi làm người bên cạnh thức giấc.

"Trời ơi..."

Cô cười đến rơi cả nước mắt, rồi cúi xuống nhìn người phụ nữ đang gối đầu trên cánh tay mình.

Cố Phàm Tinh nhíu mày, mệt mỏi đến mức ngay cả mi mắt cũng không mở nổi.

Cô vẫn cảm nhận được người kia đang rung động không ngừng, liền khàn giọng trách mắng, giọng trầm thấp mang theo chút khàn khàn sau khi kiệt sức.

"Cười cái gì mà cười dữ vậy...

Em hại chị rồi đấy."

Mã Duẫn Ái Quân nghiêng đầu, ánh mắt cong cong mang đầy ý cười, ngón tay trượt dọc theo sống lưng đối phương rồi véo nhẹ vào eo.

"Em làm gì hại chị?

Rõ ràng chị tự mình cúi xuống hôn em trước."

Cố Phàm Tinh khẽ hừ một tiếng, cố gắng mở mắt nhưng cuối cùng lại nhắm chặt.

Cô mệt đến độ chẳng còn sức chống đỡ, chỉ có thể đưa tay ôm chặt eo người trong lòng, vừa nghiêm giọng vừa bất lực.

"Thanh danh một đời của chị... bị em hủy hoại sạch rồi."

Mã Duẫn Ái Quân bật cười khanh khách, cúi xuống hôn phớt lên chóp mũi người kia, giọng ngọt ngào lại mang chút nghịch ngợm.

"Thanh danh gì chứ?

Thanh danh của chị, em biết là được rồi."

Trong vòng tay siết chặt, Cố Phàm Tinh bất giác cong môi nhưng không ai nhìn thấy.

Ở khoảnh khắc mệt lữ ấy, cô biết bản thân đã chẳng còn đường lui nào nữa, tất cả đều bị người phụ nữ này chiếm trọn.

Mã Duẫn Ái Quân dụi mặt vào hõm cổ Cố Phàm Tinh, đôi vai run lên vì không nén nổi tiếng cười.

Cô chọc chọc ngón tay vào ngực đối phương.

"Cố tổng lạnh lùng trong mắt thiên hạ, vậy mà lại bị chụp được cảnh hôn trên xe.

Hình tượng băng sơn của chị, tan chảy mất rồi."

Cố Phàm Tinh mệt rã rời, chỉ đưa tay kéo chăn lên che nửa mặt, giọng khàn khàn vừa bất lực vừa dỗi.

"Chị bảo rồi... em hại chị."

Mã Duẫn Ái Quân lập tức ghé sát, môi kề bên tai, thì thầm với chút nũng nịu.

"Thế chị có hối hận không?"

Một nhịp im lặng trôi qua.

Cố Phàm Tinh nhắm nghiền mắt, cánh tay siết chặt vòng eo nhỏ nhắn, kéo người kia dán sát vào mình.

Giọng cô thấp đến mức chỉ hai người nghe được.

"...Chị chỉ hối hận là đã không hôn em sớm hơn."

Mã Duẫn Ái Quân bật cười ngọt ngào, cả gương mặt vùi trong cổ người kia, nụ cười cong đến tận khóe mắt.

Cô đưa tay gõ nhẹ vào vai Cố Phàm Tinh, giọng pha lẫn trêu ghẹo và yêu thương.

"Chị mà nói mấy lời như thế trước ống kính thì có khi hot search nổ tung mất."

Cố Phàm Tinh khẽ nhếch môi, đôi mắt nặng trĩu vẫn không mở ra nhưng ngón tay lại gõ nhẹ lên lưng người trong ngực như đáp lại.

"Thì chỉ cần chị nói cho em nghe thôi...

Cả đời này, chỉ em nghe là đủ rồi."
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 106: Ngoại truyện 3


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 106: Ngoại truyện 3

Buổi sáng hôm sau, dư luận ngoài kia vẫn còn náo loạn.

Tin tức "Cố tổng cùng người mới ôm hôn nồng nhiệt" chiếm lĩnh hot search suốt đêm, những lời mắng chửi, giễu cợt chất đầy khắp mạng.

Cố Phàm Tinh vừa ngồi xuống bàn ăn sáng cùng Mã Duẫn Ái Quân thì điện thoại rung lên.

Trên màn hình hiện rõ hai chữ "Mama".

Cô khẽ chau mày nhưng vẫn nhận máy.

Giọng mẹ Cố vang lên đầu dây bên kia, vừa sốt ruột vừa mang chút nặng nề.

"Phàm Tinh, con về nhà một chuyến đi.

Ba mẹ có chuyện muốn hỏi."

Không còn lựa chọn, buổi chiều hôm đó, Cố Phàm Tinh về lại biệt thự của ba mẹ.

Vừa bước vào phòng khách, không khí đã đặc quánh.

Ba Cố ngồi im lặng trên sofa, mẹ Cố thì cầm chiếc ipad, màn hình vẫn mở sẵn loạt tin tức ầm ĩ trên mạng.

Mẹ Cố ngẩng đầu nhìn con gái, ánh mắt phức tạp, có lo lắng, có cả trách móc.

"Phàm Tinh... mẹ không hiểu.

Hà Tĩnh Du mới mất chưa trăm ngày, tại sao con lại có thể..."

Cố Phàm Tinh siết chặt túi xách trong tay, ánh mắt hơi trầm xuống.

"Con không làm gì sai cả."

Cô thật sự không biết nên giải thích thế nào.Ôi chết tiệt, oan quá trời quá đất.

Ba Cố trầm giọng xen vào.

"Dư luận bây giờ đều nói con là kẻ bạc tình, là tra nữ, thậm chí còn nghi ngờ con chưa bao giờ thật lòng với Hà Tĩnh Du.

Con có biết điều đó ảnh hưởng thế nào đến hai đứa trẻ không?"

Lời ấy như nhát dao lạnh.

Trong thoáng chốc, trái tim Cố Phàm Tinh nhói lên.

Cô chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt kiên định mà lạnh nhạt hỏi.

"Ba mẹ nghĩ con là loại người đó sao?"

Mẹ Cố khựng lại.

Nhìn thấy ánh mắt con gái, bà bỗng thấy hối hận vì chính câu hỏi của mình cũng giống như đang nghi ngờ.

Nhưng bà vẫn lo lắng.

"Mẹ chỉ sợ con bị người ngoài hiểu lầm.

Con vẫn còn hai đứa nhỏ phải nuôi, chẳng lẽ muốn chúng lớn lên trong miệng đời độc ác thế này à?"

Cố Phàm Tinh mím môi, khẽ thở ra một tiếng, rồi bình tĩnh nói.

"Con biết ngoài kia ồn ào thế nào.

Nhưng con không cần giải thích với ai hết.

Người con yêu... chỉ có một và cả đời này cũng sẽ chỉ có một.

Nếu ba mẹ tin con, thì xin hãy tin điều đó."

Căn phòng chìm trong im lặng.

Ba Cố hạ ánh mắt, không nói thêm.

Mẹ Cố vẫn còn chút rối rắm nhưng khi thấy con gái ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên quyết, cuối cùng bà chỉ khẽ thở dài.

Chiều muộn, bầu trời phủ một tầng mây xám nặng nề.

Biệt thự riêng của Cố Phàm Tinh sáng đèn sớm hơn thường lệ.

Cửa lớn vừa mở, Diêu Tịnh hung hăng xông vào.

Cô mặc váy dài màu sậm, gương mặt không son phấn nhưng đôi mắt đỏ hoe, đầy tức giận.

Đằng sau, An Vân Ca chống gậy nê từng bước theo sau, gương mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt nghiêm nghị.

"Cố Phàm Tinh!"

Giọng Diêu Tịnh vang khắp sảnh, run run nhưng sắc bén.

"Em nói cho chị biết đi, người trong xe hôm đó là ai?"

Cố Phàm Tinh từ trên cầu thang bước xuống trên người khoác áo mỏng, vẻ mặt vẫn bình thản như mọi khi.

"Người em yêu."

Cô vừa nói vừa xoa xoa mi tâm.

Thật lòng, cô rất muốn mắng người.

Diêu Tịnh sững lại, bàn tay siết chặt rõ ràng tức giận đến nổi cả gân xanh.

Hà Tĩnh Du mới mất có bao lâu chứ.

Thế mà Cố Phàm Tinh đã không nhịn được mà đi ôm ấp người khác.

Chết tiệt, tình yêu của cô ta là như vậy sao.

Cô rõ ràng là nhìn lầm người.

"Người cô yêu?

Vậy tin tức trên mạng là thật?

Cô có người mới rồi?

Cô ấy... cô ấy vừa mất chưa trăm ngày, cô đã..."

"Đủ rồi."

Giọng nói lạnh lùng của Cố Phàm Tinh cắt ngang.

Cô xoa xoa mi tâm, đầu nhức không ngừng.

Hôm nay cô đã chịu đựng đủ rồi, hết ba mẹ giờ tới Diêu Tịnh.

"Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho chị, cũng không có nghĩa vụ sống theo tiêu chuẩn mà thiên hạ đặt ra."

Diêu Tịnh tức đến nghẹn ngào, cổ họng nghẹn lại nhưng nước mắt đã ầng ậc.

"Cô... cô thật sự có thể thay lòng đổi dạ nhanh như thế à?

Hà Tĩnh Du... cô ấy yêu cô nhiều biết bao nhiêu, cuối cùng...

Chết tiệt, tình yêu của cô đúng là bị chó gặm..."

Trong lúc ấy, một bóng người từ tầng hai xuất hiện.

Mái tóc dài xõa tung, dáng vẻ vẫn còn chút ngái ngủ, đôi mắt chớp chớp như chưa thích ứng ánh sáng.

Người phụ nữ ấy bước xuống vài bậc thang, rồi theo bản năng tiến đến đứng sát bên Cố Phàm Tinh.

Cánh tay hư hỏng choàng qua eo Cố Phàm Tinh một cách thân mật.

Khoảnh khắc ấy khiến Diêu Tịnh như bị đâm thẳng một nhát vào tim.

Cô lùi lại, run rẩy mắng.

"Ngươi...

đồ ... tiện nữ?"

Cố Phàm Tinh không đáp trả càng không giải thích.

Chỉ đưa tay ôm vai người phụ nữ kia, thản nhiên nhìn người phụ nữ bên cạnh không rời mắt.

"Tiện nữ... cả nhà cô mới là tiện nữ..."

Mã Duẫn Ái Quân không nhịn được đáp trả.

Cô nhìn Diêu Tịnh rồi nở nụ cười xấu xa mà châm chọc.

"Cô... cô..."

Diêu Tịnh định mắng người lại thì đột nhiên dừng lại, giống như sững người.

Sau đó cô không nhịn được mà bước đến véo má người phụ nữ đó.

Một lần véo được má là không buông.

Khiến cho An Vân Ca đứng đó cũng cảm thấy vô cùng khó chấp nhận.

Cô biết Diêu Tịnh xem Hà Tĩnh Du là bạn, chuyện bức xúc vì bạn mình cô không ngăn cản nhưng mà đừng có thân thiết với người phụ nữ khác chứ.

"Chị..."

Cô chưa kịp gọi thì Diêu Tịnh bên cạnh đã nghiến răng nghiến lợi mắng.

"Mẹ nó... mùi này... con cá chết tiệt này, cô chưa bị làm gỏi sao?!"

Mã Duẫn Ái Quân bực bội hắt tay Diêu Tịnh ra rồi trừng mắt nhìn Diêu Tịnh.

"Hừ, làm gỏi... cả nhà cô mới bị làm gỏi."

Cô biết lỗ mũi của Diêu Tịnh rất thính nhưng không ngờ thính tới nỗi cô thay da đổi thịt rồi mà cô ta vẫn nhận ra.

"Sao cô lại xấu xí tới như vầy hả?

Nếu không phải mùi trên người cô thì bà đây còn không nhận ra đấy."

Diêu Tịnh rõ ràng không để ý đến câu mắng người của Mã Duẫn Ái Quân.

Cô vẫn đang chăm chú nhìn người phụ nữ trước mặt như khám phá một thứ mới lạ.

"Xấu xí... bà đây xấu xí."

Mã Duẫn Ái Quân như không tin nổi mà chỉ tay vào bản thân mình, ánh mắt nhìn Diêu Tịnh đầy trăn trói.

Sau đó cô nở một nụ cười đầy châm biếm.

"Rõ ràng là lòng cô xấu xa mới nhìn ra bà đây xấu xí."

Thần Chết ở trước mặt con người không có hình dạng.

Cô có muôn hình muôn dạng trong ánh mắt con người, tất cả là do lòng người quyết định.

Lòng người tốt sẽ nhìn cô như Quan Thế Âm Bồ Tát, lòng người xấu sẽ nhìn cô như ác quỷ hiện hồn đòi mạng,...

Riêng Cố Phàm Tình nhìn thấy thực thể của cô bởi vì cô cho phép và cũng là do chấp niệm của cô ấy đối với cô.

Nhưng mà Diêu Tịnh nhìn thấy cô xấu xí... thì chắc chắn không phải do lòng cô ta... mà do con mắt của cô ta có vấn đề.
 
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 107: Ngoại truyện 4


Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 107: Ngoại truyện 4

Căn phòng khách nhà riêng của Cố Phàm Tinh sáng đèn.

Tivi mở sẵn trên màn hình vẫn đang phát lại bản tin hot search.

"Cố tổng cùng người mới ôm hôn thắm thiết trong xe".

Cố Du Nguyệt ngồi bắt chéo chân trên sofa, tay cầm gói snack, mắt tròn xoe.

Còn Cố Tinh Vân thì nằm bò ra bàn, cằm chống tay, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

"Chị ơi, mama... mới mới."

Cố Tinh Vân mở miệng, giọng non nớt nhưng đầy thắc mắc.

Rõ ràng nhóc con cũng không biết nên diễn đạt ra sao.

"Ừm..."

Cố Du Nguyệt nhai rôm rốp, nhíu mày suy nghĩ.

Nhóc con có vẻ trưởng thành nhanh hơn em trai mình.

"Mà hình như người mới đó... quen quen."

Đúng lúc ấy, Mã Duẫn Ái Quân từ trong bếp bưng ra một dĩa trái cây.

Cô vừa đặt xuống bàn thì hai đôi mắt tròn vo lập tức dán chặt vào mặt cô.

"Nguyệt Nguyệt, Vân Vân, nhìn dì như vậy làm gì?"

Cô nghiêng đầu hỏi, môi khẽ cong lên với hai con cá ngốc nhà mình.

Cố Du Nguyệt chớp chớp mắt đầy ngây thơ.

"Con thấy trên mạng bảo dì xấu lắm, nhưng con thấy dì đẹp mà."

Cố Tinh Vân phụ họa ngay, còn chống nạnh.

"Đúng...Mấy người...nói bậy... bậy.

Mẹ thích dì... thì dì là ma..."

Mã Duẫn Ái Quân: "..."

Nhóc con này ba tuổi rồi vẫn nói chưa sỏi.

Nhưng mà nó định bán mama nó sao.

Chết tiệt, nếu cô không phải mama tụi nó thì cô đã mang hai đứa nó ra đánh đòn rồi.

Không khí trong phòng như ngừng lại một nhịp.

Cố Phàm Tinh đang đi xuống cầu thang cũng sững người, đôi mắt thoáng đỏ.

Mã Duẫn Ái Quân khẽ run tay, sau đó nở nụ cười rạng rỡ, cúi xuống ôm cả hai bé vào lòng.

Vẻ mặt so với lúc nãy hoàn toàn thay đổi một trời một vực.

"Ừ, nếu tụi con đồng ý... thì dì sẽ làm mẹ hai, từ nay chăm sóc tụi con cùng mama."

Cố Du Nguyệt lập tức vỗ tay hoan hô còn Cố Tinh Vân thì hí hửng trèo lên lòng Mã Duẫn Ái Quân, ghé tai thì thầm.

"Vậy mẹ hai nhớ thương mẹ con nhiều nhiều nha, không được để mẹ buồn đâu."

Mã Duẫn Ái Quân: "..."

Nhận mẹ hai nhanh thật.

Hai đứa không nhớ mama Hà sao.

Hai đứa không sợ mama Hà đội mồ sống lại bóp chết hai con cá nhỏ các con sao.

May mà bà đây chính là con cá mẹ của hai đứa nên không được tức giận.

Không được tức giận.

Lần này đến lượt Mã Duẫn Ái Quân và Cố Phàm Tinh cùng bật cười, ánh mắt chạm nhau, ấm áp đến tận đáy lòng.

Đêm khuya, trong phòng ngủ của hai chị em.

Cố Du Nguyệt ngồi bên cửa sổ, ôm gối nhìn trăng.

Cố Tinh Vân thì đã nằm lăn ra giường nhưng vẫn trằn trọc, đôi mắt long lanh không chịu nhắm lại.

"Chị..."

Cố Tinh Vân khẽ gọi.

"Chị... mẹ hai giống...giống mama?"

Cố Du Nguyệt quay sang, đôi mắt đen láy sáng trong bóng tối.

Một lúc sau, cô bé gật đầu.

"Ừ.

Lúc dì ấy cười, giống y như mama."

Hai đứa trẻ im lặng giây lát.

Cố Tinh Vân bỗng ôm chăn, giọng non nớt nhưng chắc chắn.

"Em thấy... dì chính...mama.

Mama, mà là mama."

Cố Du Nguyệt nhìn em trai đầy bất lực.

Tại sao sinh đôi mà nó lại nói năng chậm chạp thế chứ.

"Em có thể nói bình thường được không?"

Cố Du Nguyệt nhìn em trai đầy bất lực.

Cố Tinh Vân ánh mắt cún con rưng rưng.

Huhu...

Lời nói trẻ con nhưng lại vang lên rành rọt, trong veo đến mức cả căn phòng như lặng đi.

Cố Du Nguyệt khẽ nắm lấy tay em trai dỗ dành nhóc, môi cong cong nhưng mắt hoe đỏ.

"Ừ... chị cũng nghĩ vậy.

Có lẽ người lớn không tin, nhưng tụi mình biết.

Mama đã trở về rồi."

Ngoài hành lang, Mã Duẫn Ái Quân vừa định bước vào kiểm tra hai bé thì vô tình nghe được hết.

Cô đứng lặng, bàn tay đặt trên ngực, tim nhói lên từng nhịp.

Một giọt nước mắt lăn dài, vừa bi thương vừa hạnh phúc.

Khi ảnh chụp Mã Duẫn Ái Quân tung tràn trên mạng, cư dân mạng hoàn toàn loạn thành một đoàn.

"Cố tổng hôm qua ôm một mỹ nữ tóc dài thanh thuần."

"Không đúng, tui tận mắt thấy ở trung tâm thương mại, là một hotgirl tóc ngắn phong cách cool ngầu cơ mà?"

"Các người mù hết rồi à, rõ ràng là một chị đẹp dáng siêu mẫu Tây lai!"

"Ơ nhưng sáng nay tờ báo lá cải lại đăng hình cô ấy thành một tiểu minh tinh tuyến ba."

Bình luận xôn xao, cuối cùng đi đến một kết luận không ai ngờ.

Cố Phàm Tinh, bậc thầy quản lý thời gian.

Một ngày hẹn 4 người, tuần hẹn 7 người, tháng đổi 30 người, không chồng chéo!

Chỉ sau vài giờ, hashtag #CốTổngQuảnLýThờiGian leo thẳng lên top 1 hot search.

Fan vừa khóc vừa gào.

"Xin chỉ bí quyết quản lý thời gian đi chị ơi!"

"Cố tổng, một ngày có 24 giờ thôi, chị chia kiểu gì thế?"

"Đúng là thần thoại trong giới tình trường!"

Trong khi cả thế giới đang coi cô như một playgirl chính hiệu, trong văn phòng, Cố Phàm Tinh chỉ lạnh mặt lướt điện thoại, khóe miệng co giật.

Còn Mã Duẫn Ái Quân thì cười đến đau bụng, nằm lăn trên sofa ôm bụng, vừa cười vừa chỉ vào màn hình.

"Chị xem đi, chị bây giờ không chỉ là tổng giám đốc, còn là thần quản lý thời gian, idol của giới tra nữ!"

Cố Phàm Tinh quét mắt lạnh lùng, giơ tay kéo cô lại gần, ghé sát tai thì thầm từng chữ.

"Em còn cười nữa... tối nay chị sẽ chứng minh cho em biết, chị thật sự quản lý thời gian giỏi thế nào."

Mã Duẫn Ái Quân bĩu môi.

Cô nhìn ngón tay đã được cắt tỉa tỉ mỉ của mình rồi nở nụ cười.

Được mỗi cái mạnh miệng.

Không phải đêm nào cũng xin tha sao.

"À... dạo này sao chị không gặp Ân Đồng nhỉ?"

Cố Phàm Tinh tò mò hỏi.

Hôm tang lễ Hà Tĩnh Du cũng không thấy cô ấy.

Không phải người như Ân Đồng rất thích chốn đông vui sao.

Mã Duẫn Ái Quân nghe tới cái tên đó liền tỏ ra không vui.

Cô xem cô ta là chị gái, cô ta xem cô như con hề.

Cô mới không thèm quản cô ta.

"Chị ta đi lịch kiếp rồi."

Giọng cô nói ra đầy tức giận.

"Thiên đế tạo ra chị ta, bây giờ lại cảm thấy chị ta nhàm chán, là một vị thần không có cảm xúc, không có cảm thông nên đã cho chị ta lịch kiếp..."

Nói đến đầy cô càng bực bội hơn.

Rốt cuộc thì Đấng Tối Cao muốn một vị thần thế nào chứ.

Cố Phàm Tinh chỉ ồ lên.

Rõ ràng chuyện của Thần giới cô không hiểu.

Mã Duẫn Ái Quân bước tới ôm lấy Cố Phàm Tinh đặt cô lên bàn làm việc không nhịn được mà hôn lên môi cô.

"Chị...còn..."

Cố Phàm Tinh chưa kịp thốt ra chọn câu còn đang làm việc thì môi cô đã bị người đối diện chiếm lấy.

"Trước mặt em đừng có nhắc tới người phụ nữ khác."

Mã Duẫn Ái Quân không nhịn được mà sờ soạt cơ thể quyến rũ của người trong lòng mình.

"Ư...

Thật đáng ghét."

Cố Phàm Tinh tuy nói vậy nhưng cơ thể lại thật thà hơn bất cứ ai.

Cô vòng tay qua ôm lấy cổ Mã Duẫn Ái Quân cùng cô rơi vào luân hãm triền miên.
 
Back
Top Bottom