[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Bh] Cá Mú Làm Cá Muối
Chap 60: Sinh
Chap 60: Sinh
Cá Mú Làm Cá Muối - Chap 60: Sinh
Mẹ cô mang rất nhiều đồ ăn, đồ bổ vào mà Cố Phàm Tinh làm gì ăn nổi chứ.
Cô quay sang nhìn Hà Tĩnh Du cầu cứu.
Ai ngờ Hà Tĩnh Du lại đứng về phía ba mẹ Cố.
Cô ở trước mặt mọi người bắt đầu lấy cháo nhân sâm ra cẩn thận thổi nguội rồi đút cho Cố Phàm Tinh.
"Chị ăn chút, ngoan, em đút cho chị."
Cố Phàm Tinh: "Hừ."
Cô không cam lòng nhưng không thể không ăn.
Dưới sự dụ dỗ của Hà Tĩnh Du cuối cùng cũng ăn được hơn một nửa rồi mới bắt đầu xuống giường tản bộ.
Đời này cô vốn đã định không có kế hoạch sinh con, nhưng bây giờ người được ở trong khoa sản với chiếc bụng to sắp vỡ lại chính là cô.
Thật không cam lòng mà.
Hà Tĩnh Du đỡ Cố Phàm Tinh đi khắp hành lang, mỗi khi cơn gò đến Cố Phàm Tinh liền dự vào người Hà Tĩnh Du nghỉ một lúc rồi lại đi tiếp.
Hai người cứ đi qua đi lại mà không chú ý đến hai ánh mắt đang dõi theo hai người rồi nhỏ giọng thảo luận.
"Kiếp này của họ thật tốt."
Tạ Nam Huân không khỏi cảm thán.
Trong khi đó Trác Mộc Đình Nhã chỉ hừ lạnh.
"Mười chín kiếp vẫn không không ra, cô ta vẫn ngu si.
Sao cứ đâm đầu vào một cái gốc cây vậy không biết."
"Tất cả cũng là do thời cuộc thôi.
Không phải cô ấy đã trả giá rồi sao."
"Các người nói xấu kế tử của tôi sao?"
Đột nhiên có giọng nói xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai người.
Tiếp đó là một bóng hình xuất hiện bất ngờ giống như phong cách của cô ấy mọi lần.
Trác Mộc Đình Nhã lúc này chỉ muốn đưa tay tát chết người đó.
Cô mà còn phát lực thì đã bóp chết cô ta rồi.
"Cô không thấy ở đây CCTV xuất hiện khắp mọi nơi sao?"
Ân Đồng ngứa đòn đáp.
"Thì sao chứ?"
Không phải có Trác Mộc Đình Nhã ở đây sẽ giúp cô xóa hay sao.
Trác Mộc Đình Nhã và Ân Đồng bắt đầu dùng ánh mắt giao đấu.
"Già cả hết rồi, đừng trẻ con nữa."
Tạ Nam Huân không nhịn được liền nắm lấy cánh tay hai người kéo vô phòng bên trong.
Hai người bọn họ không biết đã đi bao lâu, chỉ cảm thấy mỗi bước đi của Cố Phàm Tinh càng lúc càng nặng nề, mỗi bước đều dần dần dựa dẫm vào Hà Tĩnh Du mà chống đỡ.
Bọn họ đi từ lúc bên ngoài trời tối cho đến khi hành lang về khuya chỉ còn hai người bọn họ thì mới quay trở về phòng nghỉ.
Ở phòng bệnh của họ lúc này đã có rất nhiều người, Giang Lị thấy Hà Tĩnh Du dìu Cố Phàm Tinh đi vào liền bước đỡ phụ một bên đưa cô ấy trở lại giường.
Sau đó lại tất bật phụ thầy mình làm kiểm tra thêm lần nữa.
Trác Mộc Đình Nhã kiểm tra xong chỉ lắc đầu nói với Giang Lị.
"Con đi lấy thuốc trợ sản đi.
Mở chậm quá."
Tất cả mọi người ở đó nghe câu này đều hỏi.
Riêng Hà Tĩnh Du sắc mặt đã tái mét.
Cô bây giờ chỉ hận không thể tát chết mình.
Nếu biết hai con cá con này khó nhằm như vậy, ngay từ đầu cô đã không nên giữ lại cái tinh giới trong miệng làm gì.
Cố Phàm Tinh nắm chặt lấy tay Hà Tĩnh Du như muốn nói với cô ấy cô không sao.
Nhưng cô lại không ngờ được trận đường phía trước lại chỉ có một mình cô khổ cực gánh.
Mặt trời một lúc một lên cao, thuốc trợ sản cũng đã nhét vào nơi đó của cô khiến cô vô cùng khó chịu, thuốc giảm đau lúc này cũng không xoa dịu được cơn đau của cô.
Bụng thì đau từng cơn khiến cô không ngừng đau đến rơi nước mắt, tất cả giống như lấy hết sự nhẫn nại của cô.
Cuối cùng khi đạt đến giới hạn của cực hạn thì một âm thanh nức nở lên.
"Hà Tĩnh Du."
"Chị không sinh...không sinh... nữa...đau quá..."
Hà Tĩnh Du vốn đã hoảng.
Thấy Cố Phàm Tinh như vậy cô càng hoảng hơn.
Cô quay sang nhìn Trác Mộc Đình Nhã ánh mắt rưng rưng.
"Hay là...hay là chúng ta... mổ đi."
Trác Mộc Đình Nhã chưa kịp trả lời thì một cái gối bay thẳng vào người Hà Tĩnh Du.
Cố Phàm Tinh lúc này không biết sức lực ở đâu mà cái gối bên cạnh cô có thể bay qua Hà Tĩnh Du một cách mạnh mẽ như vậy.
Còn một phát bay trúng đầu Hà Tĩnh Du.
"Hà Tĩnh Du đồ chó... không phải chị...chị đã bảo...chị không sinh mổ sao."
Hà Tĩnh Du cầm cái gối bước lại chỗ Cố Phàm Tinh ấm ức nói.
"Em xin lỗi."
Cố Phàm Tinh lúc này đang nổi điên làm sao chú ý đến Hà Tĩnh Du.
Cô đưa tay đánh vào người Hà Tĩnh Du nhưng giọng đầy nức nở.
"Tại em...tại em...ai bảo em làm chị...a... to bụng... a...
đau quá...tại em...đồ chó này...a..."
Hà Tĩnh Du: "Em xin lỗi."
Giang Lị thấy Cố Phàm Tinh sắp đánh Hà Tĩnh Du bầm dập liền hỏi mọi người.
"Có cần can ngăn không?"
Mọi người đồng thanh: "Khỏi đi."
Không gian khép kín, ánh đèn sáng chói phản chiếu trên dụng cụ inox sáng lạnh.
Âm thanh máy monitor đều đặn xen lẫn tiếng bác sĩ trao đổi ngắn gọn.
Cố Phàm Tinh được chuyển sang bàn sinh sau một ngày một đêm đau đớn vật vả, y tá nhanh chóng thay đồ bảo hộ cho Hà Tĩnh Du để cô có thể ở lại hỗ trợ tinh thần.
Cơn đau dồn dập hơn, hơi thở của Cố Phàm Tinh trở nên gấp gáp.
Hà Tĩnh Du đứng bên, tay siết tay cô thật chặt, giọng khàn hẳn đi.
"Cố lên... nhìn em này, đừng nhìn ai khác."
Cố Phàm Tinh lúc này nhìn Hà Tĩnh Du chỉ cảm thấy chính là người này đã hại mình.
Vì người này bụng cô mới to ra, vì người này cô mới phải trải qua cảm giác đau đớn khi sinh con.
Nhìn thấy Hà Tĩnh Du cô chỉ thấy chướng mắt, chứ đừng nói đến nhìn.
Vậy nên cô chỉ trừng mắt rồi thốt ra một chữ.
"Biến."
Trác Mộc Đình Nhã nghe vậy cảm thấy rất khoái chí mà bật cười, nhưng vì giữa bình tĩnh cô rất nhanh lấy lại trạng thái bình thường mà giữ giọng bình tĩnh.
"Chuẩn bị rặn lần đầu.
Hít sâu... thở ra...
đúng rồi."
Bên ngoài, tiếng sóng biển vẫn đều đặn nhưng ở nơi này, thời gian như bị kéo dài từng giây.
Cả thế giới của Hà Tĩnh Du thu gọn lại trong ánh mắt Cố Phàm Tinh trong từng nhịp thở và từng tiếng máy kêu báo cơn gò.
Và tiếng hướng dẫn của bác sĩ.
Rồi... tiếng khóc đầu tiên... tiếng khóc thứ hai vang lên.
Âm thanh ấy như phá tan mọi căng thẳng len vào từng ngóc ngách căn phòng hòa cùng tiếng thở phào của tất cả mọi người.
Hà Tĩnh Du bật khóc, nước mắt rơi xuống bàn tay còn ấm mồ hôi của Cố Phàm Tinh.
"Chị cực khổ rồi."