Death lại bắt đầu nghĩ về câu chuyện cũ liên quan đến viên ngọc "sinh mạng" màu xanh kia để kể cho Liebe nghe.
- Câu chuyện về việc ta có viên ngọc này thì phải kể từ lúc ta được lão Tương Lai dẫn ra khỏi điện.
- Lúc đó ngươi đã có kế hoạch rồi hả?
- Liebe hào hứng hỏi.
- Vậy để ta kể cho ngươi nghe về sự vĩ đại của ta.
Death tự hào nói, có vẻ sở thích của cô chính là khoe mẽ về bản thân mình.
Death kể rằng:
Sau khi cô đi theo ông lão ra khỏi điện.
Tên Vua gào thét như một tên điên vì có kẻ đang đe dọa đến ngôi vị của mình.
Những đứa con ngất đi vì mất máu quá nhiều do những ngọn thương sắc nhọn đâm xuyên qua người.
Đức Vua chẳng quan tâm đến những đứa con được bao phủ bởi màu đỏ của máu, ông ta chỉ đang suy nghĩ cách để loại bỏ thứ "dơ bẩn" đang lảng vảng trên Xứ sở mà ông ta trị vì.
Lúc này ông lão dẫn Death đi vòng quanh tham quan.
Mọi thứ trên đây hoàn toàn khác với ở mặt đất, khắp nơi đều là những kiến trúc xa hoa, cung điện dành cho những người quyền lực của Xứ xở đều mang nét riêng của người sở hữu nó, những cung điện được tập trung ở xung quanh cung điện của người đứng đầu.
Theo một vòng tròn xung quanh tường thành.
Cung điện của Vua hướng về phía mặt trời mọc.
Sau khi được ông lão giới thiệu cho khoảng hơn mười cái cung điện thì lão dẫn Death đến nơi mà những tinh linh bình thường hơn đang sống.
Khu vực dành cho những tinh linh bình thường hơn cũng đơn giản gấp mấy lần so với các tinh linh ưu tú (lũ con của Wasser).
Death vừa theo sau ông lão vừa hỏi chuyện.
- Cho tôi hỏi một câu, ở đây phân biệt giai cấp lắm đúng không?
- Ý của cô là sao.
- Ông đừng giả vờ nữa, khu vực có các cung điện luôn tỏa ra một nguồn năng lượng rất lớn chứng tỏ chủ của cung điện là người rất mạnh, còn ở đây thì năng lượng tỏa ra yếu hơn rất nhiều nhưng mà tôi lại có cảm giác yên bình hơn so với những thứ nguy nga kia.
- Cảm nhận của cô chi tiết thật, chỉ là lướt qua một chút thôi cô cũng nắm được vấn đề mà Xứ sở này đang gặp phải.
- Ông lão vui vẻ nói.
- Thật may vì "tương lai" đã mang cô đến
Câu nói của lão có ý gì đó, nhưng nhất thời Death không quan tâm đến, thứ cô quan tâm hiện tại là những ánh mắt xung quanh đang nhìn theo từng bước chân cô, cô biết chắc chắn họ không phải nhìn Zukunft, những ánh mắt nghi hoặc dán chặt lên lưng khi cô đi qua họ.
- Mà ông đang dẫn tôi đi đâu vậy, có đi đến đâu thì mong ông đi nhanh hơn một chút, xung quanh ai cũng nhìn tôi kìa.
- Death nói nhỏ, giọng đầy sự thúc giục.
- Sắp tới rồi.
- Giọng ông nhẹ nhàng, trái ngược với sự thúc giục của cô.
Death nghe theo lời lão Zukunft nên cũng im lặng không hỏi gì nữa.
Đúng như lời ông ấy nói, chỉ đi thêm một chút đã đến nơi mà ông ấy muốn cô đến, đó là một chỗ trưng bày nhiều bộ trang phục đủ mọi kiểu dáng.
Theo mặt đất thì đây là cửa hàng quần áo.
Lão Zukunft tự tin giới thiệu với Death - một người lần đầu đến Xứ sở và chẳng quen biết thứ gì.
- Đây là tiệm may trang phục tốt nhất Xứ sở, trang phục ta đang mặc cũng từ đây.
- Không phải chê khen gì nhưng mà cái bộ đồ ông mặc tôi thấy rườm rà thật đấy, hôm nào cũng phải thay ra thay vào chắc cực lắm.
- Death lạnh lùng nói, giọng điệu pha chút trêu chọc.
- Ha ha ha, xem ra cô thuộc loại sức mạnh thì rất tinh linh, nhưng suy nghĩ thì lại rất con người.
- Có gì đáng cười sao?
- Death khó hiểu hỏi.
- Nếu ông đang chê giống nòi của tôi thì tôi đi đó.
- Ta không có ý đó đâu, mà trước tiên thì đi vào đây rồi ta giải thích cho cô chi tiết về mọi thứ ở khu vực này.
- Được thôi - Death miễn cưỡng đồng ý - Nếu như nó thú vị.
Lão bước vào cửa tiệm trước rồi đến lượt Death.
Bên ngoài chỗ này trưng bày quần áo, phụ kiện đủ loại, bên trong thì được trang trí bằng những cuộn vải treo xung quanh, những bộ trang phục và vải vóc đều được sắp xếp theo màu sắc trông rất thích mắt và dễ chọn.
Trong đây cũng có vài tinh linh đang sắp xếp những xấp vải, cũng có vài người đến để chọn đồ.
Trông ai cũng có cho mình màu sắc phù hợp với bản thân, thiết kế dù khá giản đơn nhưng lại trông vô cùng xinh đẹp và tôn lên từng vẻ đẹp của tinh linh.
Death là người lạc trong màu sắc sặc sỡ, trừ mái tóc sáng màu bầu trời hoàng hôn trên mặt biển ra thì trang phục cô đều có phần sờn cũ và trông ám màu mặt đất.
Có một nam tinh linh bước đến chào hỏi ông lão, trông anh ta lịch sự, trẻ trung và thật xinh đẹp, cảm giác mà anh ta mang lại như bước ra từ trí tưởng tượng về vẻ đẹp năng động nhưng cũng rất nhẹ nhàng.
- Ái chà, chẳng phải là lão Zukunft đây sao.
Hôm nay lão muốn may hay mua đồ cho bản thân, hay là muốn cho cô gái nhỏ ở sau.
- Thái độ của nam tinh linh ấy rất vui vẻ.
- Vẫn tinh mắt như mọi khi nhỉ Imagine.
- Ông lão thích thú nói.
Có lẽ họ rất thân nhau dù trông cậu thanh niên kia trẻ gấp mấy lần lão già Zukunft với bộ râu bạc trắng dài đến trước ngực nhưng được chải chuốt suông mượt, khóe măt, à không, cả gương mặt lão đều có nếp nhăn ám màu thời gian, thiếu mỗi chiếc gậy để chống như các ông già con người mà Death từng gặp.
Đó là suy nghĩ của cô về lão.
- Không tinh mắt thì làm sao mà "tưởng tượng" ra được ý định của người khác mà đối phó chứ, dễ tính không nói, gặp ả Litch thì tinh linh bình thường chẳng ai hiểu được ả ta nghĩ gì cả.
Death đứng lấp ló ở đằng sau ông lão quan sát nam tinh linh kia vô cùng tỉ mỉ.
"Tóc đen dài, buộc thấp ở đằng sau.
Trang phục đơn giản nhưng vẫn toát ra khí chất khiến cho người ta liên tưởng đến nhiều thứ.
Áo trắng dài tay, có các họa tiết bồng bềnh như các cơn sóng nhẹ, cổ áo còn có cả một cái nơ màu đen nổi bật.
Quần anh ta mặc màu đen và dài đến đầu gối.
Giày thì..."
- Nhìn mặt tôi chưa kĩ mà đã nhìn tới giày rồi sao mà nhớ mặt tôi được chứ cô bé.
- Anh chỉ vào gương mặt của mình.
- A!
- Death giật mình.
Nam tinh linh kia không biết từ lúc nào đã tiến sát lại Death, anh ta khá cao nên cúi mặt xuống sát mặt gần chạm mũi cô, miệng anh ấy nở nụ cười đầy ẩn ý khiến cô giật mình ngã xuống đất.
- Ái chà, làm cô bé giật mình à?
Không ngờ bé đây tập trung quan sát đến vậy.
Xin lỗi, xin lỗi, tôi dễ có cảm tình với những người có màu sắc rực rỡ như cô bé lắm.
Anh ta ngồi xuống kéo Death đứng dậy rồi lùi lại một chút nhìn ngó toàn diện cô, nghĩ ngợi một lúc thì tiến lại trước mặt cô lấy hai tay nựng má.
Death hoang mang chẳng hiểu gì cũng phản kháng (không đáng kể) nhưng cảm giác cũng dễ chịu nên thôi.
- Mặt bé dễ thương ghê, bộ đồ áo quần màu nâu như nhau, không có điểm nhấn, nên không hợp thôi, để anh đây làm cho bộ khác đẹp hơn coi như xin lỗi lúc nãy lỡ hù bé nha.
- Anh ta nháy mắt một cái với Death.
- Coi bộ ngươi thích con bé nhỉ Imagine.
- Lão Zukunft.
- Đương nhiên rồi, nhìn cô bé khá giống Sand mà, nhưng trông xinh đẹp và đáng yêu hơn.
- Tinh linh kia nói chuyện với ông lão nhưng tay vì vẫn nựng má của Death không chịu buông.
- Nhắc tới Sand mới nhớ, thằng bé đâu rồi?
Lúc này anh ta mới bỏ tay ra khỏi mặt Death mà quay sang nói chuyện nghiêm túc với lão Zukunft.
- Tên Sand đó mấy hôm nay toàn bận đi lòng vòng coi có tên nào mạnh để hắn đánh nhau không thôi, cũng được bốn ngày hắn không ghé chỗ tôi uống trà rồi.
- Đúng là còn trẻ, lúc nào cũng hăng máu.
- Tôi thấy hắn như thằng đần mới đúng, đánh nhau thì giỏi nhưng giữ trang phục trên người thì tệ vô cùng.
Lúc nào đánh nhau xong cũng ghé đây nhờ tôi sửa đồ cả, cái thân thì không sao mà cái bộ đồ trên người lúc nào cũng có sao, bị tôi mắng và đấm mấy lần vẫn thế.
Tôi ghét đến phát điên.
- Vẫn thân nhau như thế à.
- Lão nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
Imagine cũng hiểu được ý của ông lão nên im lặng không nói gì mà quay sang nhìn thẳng vào mắt cô một lúc.
Chẳng biết để làm gì.
"Mắt đẹp quá, màu đen nhưng nhìn cứ như bầu trời sao vậy."
- Death thầm nghĩ.
- Đương nghiên là đẹp rồi.
- Anh ta như đang đáp lại suy nghĩ trong đầu của cô.
- Hể?
- Cô đứng ngây ra đấy.
Death rất ngạc nhiên vì mình không nói nhưng vẫn bị người khác nghe được.
Năng lực đọc suy nghĩ chăng?
- Anh đây có thể đọc được những thứ mà người khác tưởng tượng khi nhìn thẳng vào mắt họ đấy.
- Imagine nói.
- Thấy hay ho chứ?
- Tuyệt quá, lần đầu tiên tôi nghe được có loại ma thuật này.
Nó khác với giống với đọc suy nghĩ nhỉ?
- Về bản chất thì hơi khác đấy.
Nhưng mà mắt em đẹp thật đấy có hai màu luôn nè.
- Gì cơ?
Nó có hai màu à?
Chẳng phải chỉ là màu xanh da trời thôi sao?
- Death hoang mang sờ vào khóe mắt mình.
- Gì chứ, hai màu mà không tin thì hỏi lão Zukunft đi, hơi khó nhìn nhưng mà nhìn kĩ thì là hai màu đó.
Lão Zukunft cũng lại nhìn xem, Imagine tránh sang một bên để ông ấy nhìn, cô không dám chớp mắt khi lão nhìn chằm chằm vào nó, lão thật nhìn rất kĩ rồi nói.
- Đúng thật là có hai màu, mắt bên trái có màu xanh đậm hơn mắt phải một chút.
- Anh đây có nói dối đâu thấy chưa.
Mắt phải thì mang lại cảm giác khá giống với màu của bầu trời, mắt trái thì lại nhìn giống màu của biển.
- Rất tinh mắt đấy Imagine, quả là kẻ có tầm nhìn sắc sảo.
- Ông lão tấm tắc khen sự tinh mắt của chàng tinh linh kia.
- Việc quan sát chi tiết người khác là thế mạnh của tôi mà, nếu nhìn sơ qua thì ai cũng nghĩ hai đôi mắt này có màu sắc rất giống nhau, dù sao mắt phải và mắt trái chỉ chênh lệch nhau đúng một sắc độ màu.
"Ngay cả mình còn không biết được mắt mình có hai màu mà anh ta có thể nhìn một lần mà phát hiện ra.
Tinh linh đúng là rất đỉnh."
Suy nghĩ của Death tràn đầy sự ngưỡng mộ.
- Anh nghe đó nha, lúc nãy quên nói luôn là anh lấy được sự tưởng tượng của cô bé là anh lấy được luôn rồi nên bé đây nghĩ gì là anh nghe được hết nhé.
Mà hỏi này, cô bé đây bao nhiêu tuổi rồi, trong không gian tưởng tượng của em xuất hiện rất nhiều câu từ khó hiểu quá à.
- À ừm, để xem nào... hình như là khoảng bảy nghìn năm rồi thì phải, dù sao thì em cũng đi phiêu lưu khắp nơi, mỗi nơi lúc nào cũng ở lại khoảng vài chục hoặc vài trăm năm nên tuổi em chắc cũng ở khoảng đó.
Đã thế mỗi thời đại đều có cách tính ngày riêng nữa chứ.
- Gì cơ?
Imagine mở to mắt nhìn Death như không thể tin được điều mà cô vừa nói, ngay cả tinh linh của sinh ra từ sự tưởng tượng cũng không tưởng tượng được người nhỏ bé trước mặt mình đã khoảng bảy nghìn tuổi thì ai có thể tưởng tượng được chứ.
- Vậy là cô lớn tuổi hơn Imagine rồi.
- Ông lão vuốt vuốt bộ râu bày tỏ sự thích thú với sự cách biệt tuổi tác này.
- Ể, Anh bao nhiêu tuổi vậy, anh Imagine?
- Death hoang mang hỏi.
- Tôi...
Tôi mới chỉ khoảng một nghìn năm trăm tuổi.
Imagine vừa nói vừa che mặt lại, có lẽ anh khá ngại khi người mình gọi là cô bé lại lớn hơn mình mấy ngàn tuổi.
Còn ông lão thì vẫn cười rất thích thú, họ cũng nói thêm vài câu nữa để tăng bầu không khí vui vẻ lên lẫn giảm bớt sự gượng gạo.
Trong lúc mọi người đang nói chuyện khá vui vẻ thì có một anh chàng có mái tóc xoăn đen bước vào chen ngang.
Da anh ta ngăm nhẹ, gần màu nâu hơn là đen, trên mặt cho những chấm sáng như cát được bôi lên trên đó.
- Cười vui nói vui vẻ nhỉ Imagine, thế giờ có rảnh không?
- Giọng nói anh ta khá trầm.
- Ái chà, biết vác mặt tới đây tìm thằng này luôn à?
Tưởng bốn bữa nay nằm ngủ với công chúa Kalt rồi chứ.
- Imagine thay đổi thái độ hoàn toàn khi nghe thấy anh trai tóc xoăn kia lên tiếng, nghe khá giống một đứa con gái đang cằn nhằn.
- Sand đấy à?
Nghe bảo ngươi dạo này đang tìm kẻ nào mạnh để đánh nhau đúng không?
Có kiếm ra được ai chưa?
- Vẫn chưa tìm được, dạo này đánh nhau mãi với bọn đứng chung chán muốn chết đây.
Có ai mạnh không giới thiệu cho tôi với lão Zukunft.
- Nếu là hiện tại thì có đấy, chính là...
Lão chưa kịp nói xong đã bị Imagine cắt ngang, một hành động không mấy lịch sự trong mắt Death nhưng đây không phải là chuyện của cô nên cô không có quyền lên tiếng và cô cũng không muốn lên tiếng tại đây.
- Nếu ngươi muốn tìm người đánh nhau thì xin mời khỏi đây giúp thằng này, chỗ này là chỗ dành cho người có nhu cầu về quần áo, nếu không có nhu cầu thì xin rời khỏi đây liền.
- Chàng tinh linh rất khó chịu khi nhìn thấy Sand nếu không muốn nói là đang giận dỗi gì đó.
- Mới không gặp bốn ngày mà đuổi ta thẳng thừng vậy?
- Im!
Có đi không?
Không đi thì ta...
- Imagine không biết nên nói gì tiếp theo nên nhìn xung quanh, nhìn tới nhìn lui thì thấy Death cũng có vẻ mạnh mạnh thì chỉ vào Death nói - Ta cho cô bé này thổi bay ngươi ra khỏi tiệm, có sợ không.
Nghe thấy vậy thì anh Sand kia lùi bước ra khỏi tiệm rồi lại bước chân vào lại.
- Ta mới ra rồi vào lại nè, giận nữa là ta tới chỗ ả Kalt ở luôn đấy.
- Gương mặt của Sand lạnh lùng không có khí chất gì là cầu xin.
- Cút đi chỗ khác chơi!
- Imagine hét lớn, thu hút ánh mắt của người trong tiệm.
- Thế ngươi để cái thứ con lai kia ở lại à?
Thôi mà, cho ta ở chơi tí đi.
- Sand vẫn dửng dưng như không với sự giận dỗi của Imagine.
- Không là không nhé thằng tóc xoăn mặt tàn nhang kia.
- Thôi được rồi, hai đứa cãi mãi chẳng đâu và đâu.
Quay lại với ý định ban đầu của bản thân đi.
- Đến lúc này lão mới lên tiếng để mang sự bình yên quay lại,
- Vâng, thưa lão Zukunft.
- Imagine và Sand nghe lời lão nói răm rắp, dạ vâng mà bình tĩnh lại.
- Ừm, Imagine may cho cô bé này một bộ trang phục mới giúp ta.
Còn Sand thì ở lại nói chuyện với với Imagine đi.
Ta dẫn cô nhóc này đi thăm quan tiếp.
- Tôi biết rồi, lão đi cẩn thận.
- Cả hai lại tiếp tục đồng thanh.
Sau khi tạm biệt ông lão và cô bé nhỏ thì bây giờ mọi chuyện đều trở lại bình thường trong tiệm, lúc nãy có rất nhiều người nhìn nhưng Imagine chẳng quan tâm nên cũng chẳng có gì đáng nói, anh ta định bắt đầu đi may đồ cho cô bé theo lời Zukunft nhưng lại bị Sand nắm đuôi tóc giật ngược, một hành động bất lịch sự khác, nếu Death ở đây thì có vẻ cô sẽ nhăn mặt vì cái này.
- Nè, giận mãi mệt lắm đó Imagine.
Pha trà đi rồi ngồi nói chuyện chơi nè.
- Giọng của Sand lúc này nghe có vẻ cầu xin hơn lúc nãy.
- Buông ra coi thằng này, đứt tóc là ta ăn hết "tưởng tượng" trong đầu ngươi đấy.
- Anh ta gằng giọng, lại tiếp tục giận dỗi.
- Thôi mà, coi như năn nỉ đi.
- Sand càng ngày càng hạ giọng xuống để năn nỉ Imagine.
- Mệt quá, buông qua đi.
Ngồi yên một chỗ đợi ta làm xong đồ của cô bé kia thì ta pha trà cho.
- Đưa cho người khác làm, chỗ này nhiều người mà?
- Sand vẫn chưa chịu buông tóc của Imagine ra.
- Phiền quá, ta xong việc đi rồi muốn nói gì nói, lão Zukunft đã nhờ thì ta phải làm cho xong.
- Rồi rồi, ta rảnh nên ta đợi ngươi hai mươi năm cũng được nhưng mà làm nhanh lên nha.
- Sand lúc này mới chịu buông tóc của Imagine ra.
- Bốn ngày qua không có ai để nói chuyện cả.
- Ừ.
- Một cái ừ đầy hậm hực cho qua chuyện.
...
- Lão này, cho tôi hỏi là Kalt là ai vậy?
- Death.
- Cô là kiểu người muốn được biết và nhớ tên tất cả mọi thứ à?
- Có thể nói là vậy.
- Death cười nhẹ.
- Cô làm thế để làm gì?
- Ông lão.
- Để an táng.
- Nói rõ hơn được không?
- Lão khá tò mò về câu trả lời của cô.
- Trong mấy ngàn năm phiêu lưu khắp nơi thì tôi đã gặp vô số người, lúc đầu thì tôi nghĩ rằng biết tên nhau để làm gì rồi sau này cũng quên thôi, nhưng mà có những người luôn giúp đỡ tôi, luôn chỉ dạy tôi, luôn kể cho tôi cũng câu chuyện thú vị mà họ biết hoặc bịa ra, khi họ chết tôi rất đau buồn và tôi luôn hứa rằng phải ghi nhớ họ nhưng tôi lại không thể làm được.
Ông biết tại sao không.
- Vì cô không biết tên họ?
- Phải, không biết tên là thứ khiến cho kí ức về người mà mình muốn nhớ phai nhạt một cách nhanh hơn bao giờ hết.
- Nhưng câu trả lời lúc nãy của cô khác hoàn toàn với những thứ cô giải thích.
- Lý do tôi vừa giải thích là một phần nhỏ thôi.
Nếu như biết tên người khác thì khi họ mất tôi có thể an táng cho họ xem như là trả ơn họ hoặc là nguyền rủa họ, vậy thôi.
- Cô đúng là một kẻ ranh ma.
- Tinh linh lai người mà, tôi có mặt tốt mà tinh linh và con người có và cũng mặt xấu mà cả hai chủng tộc đều không muốn cho người khác thấy.
Câu trả lời của tôi đã trả lời câu hỏi của ông chưa, nếu rồi thì trả lời lại câu hỏi đầu tiên của tôi đi.
Ông lão im lặng, ông ấy chỉ đi và đi.
Death không thấy lão trả lời thì cũng im lặng đi theo sau.
Xứ sở trên Mây dù mang danh là vương quốc trên mây nhưng nó lại chỉ là một hòn đảo to lớn lơ lửng trên trời mà thôi, nhìn từ dưới lên sẽ không thể nào thấy được vì hòn đảo ấy được tạo nên hoàn toàn từ ma thuật và nó được rất nhiều lớp phép bảo vệ, trong số đó có một loại ma thuật cổ xưa dùng để hạn chế tầm nhìn của kẻ thù giúp cho việc chiến đấu dễ thắng hơn.
Các tòa cung điện được xây nên hầu như đều nằm ở trung tâm Xứ sở, nhưng cung điện Đức Vua của những đám Mây lại nằm nằm ở khu vực có nhiều con dân sinh sống thay vì nằm tách biệt để thể hiện sự quyền lực.
Nơi có những quả trứng mang theo các sinh linh bé nhỏ cũng được nằm ở cạnh cung điện của Đức Vua mây để ngài quan sát khoảnh khắc mà một tinh linh nhỏ bé đập vỡ trứng để nhìn thấy cuộc sống bên ngoài.
Mọi con dân của Xứ sở đều yêu quý nhau, tình yêu là thứ giúp cho họ gắn kết với nhau trong suốt mấy ngàn năm, không tham vọng, không lợi dụng lẫn nhau là thứ mà các tinh linh không bao giờ phạm phải.
Vì họ chỉ yêu hòa bình, thứ mà họ yêu nhất chính là được sống trong hòa bình, được yêu người mình thương, được tự do, được là chính mình.
Đó là lí do Xứ sở này dù có trải qua những đại nạn gì cũng đều không xảy ra chiến tranh, vì bản chất của nó là hòa bình.
~~~~~
- Khoan đã Death, nãy giờ cô kể chưa vào ý chính thì phải.
- Liebe bắt đầu than vãn sau một lúc nghe những việc ngoài lề.
- Nhưng mà nó là khởi đầu, ngươi đâu muốn nghe một câu chuyện không có khởi đầu đâu đúng không.
- Cũng đúng nhưng mà nghe dài dòng quá đi, chán lắm Death.
- Ái chà, nghe chán mà nãy giờ rót trà uống tám lần rồi, vậy mà nói chán.
- Gì?
Nãy là tám ly rồi hả?
Chẳng nhận ra luôn.
Liebe hoang mang mở ấm trà ra xem, kết quả là ấm trà đã rút hơn quá nửa, giờ chỉ còn lại một ít.
- Trà nhạt nhẽo nhưng chuyện ta kể mang hương vị đậm đà đến mức lấp đầy sự nhạt nhẽo mà trà mang lại, thấy sao nào.
- Cô ưỡn ngực tự tin khoe mẽ về câu chuyện cuốn hút của bản thân.
- Nếu vậy thì ta nghe tiếp, dù sao chuyện ngươi kể nghe rất hay mà.
- Liebe rất hào hứng nói.
- Vậy thì ngồi đàng hoàng nghe tiếp nào nhóc.
~~~~~
Death đi theo lý tưởng là nếu như có người nghe cô nói thì cô sẽ nói bất chấp đến khi nào chán thì thôi, còn người nào không muốn nghe cô nói thì cô vẫn sẽ nói nhưng mà cô sẽ chọn những thứ khiến cho người không muốn nghe cũng phải hứng thú để nghe.
Nhưng có lẽ cách này của cô chỉ có thể áp dụng ở mặt đất còn trên mây thì chẳng có tác dụng.
Sau khi nói xong về độ ma mãnh của mình thì ông lão chẳng đáp thêm một cái gì nữa, dù cố dùng những chủ đề độc đáo như: Ngày xưa từng sống ở vùng núi tuyết, lúc trước từng ở bờ biển phía Nam, đã từng săn được hải thú của đại dương...
Rất nhiều câu chuyện được nêu lên nhưng lão chẳng đáp lấy một câu, ánh mắt lão dù nhìn về phía trước nhưng lại có cảm giác rằng lão nhìn vào một nơi xa xăm nào đó, một nơi mà Death chắc chắn rằng không phải là ở hiện tại.
Mọi người ở đây khi nhìn thấy lão đều tôn kính cúi người chào một cách rất vui vẻ.
Chắc có lẽ vì ông ấy sống rất lâu trên hoặc có lẽ ông ấy được mọi người yêu quý hơn gấp đôi kẻ ngồi trên ngai vàng.
Nhưng mà nơi đây yên bình thật, nó khác xa với mặt đất, không có tiếng cãi nhau, không có tiếng những người đói khổ xin ăn, một nơi mà sự yên bình được đặt lên hàng đầu như thế thật tốt làm sao.
Nhưng vẫn có một người nào đó nghĩ rằng nơi đây thật nhàm chán, cảm giác mang lại lúc đầu là ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng ở càng lâu thì cái cảm giác này lại bất hợp lý đến lạ.
"Chán, chán, chán, chán, chán ,chán, chán..."
Những suy nghĩ đó xuất hiện ngày càng nhiều, thậm chí cô còn tưởng tượng ra cảnh mình lấy đầu tên Wasser rồi lên làm Nữ Hoàng và đặt ra những luật mới, tạo thêm những thú vui để nơi đây thú vị hơn.
Death đúng là một kẻ có tham vọng rất lớn vì cô là "tinh linh lai người" mà, cô sở hữu sự tham vọng không đáy của loài người và lòng yêu hòa bình của tinh linh, một kẻ đầy sự mâu thuẫn từ hành động lẫn suy nghĩ.
- Tới rồi, đây sẽ là nơi mà cô sẽ ở trên Xứ sở.
Tiếng ông lão đã phá vỡ đi những thứ mà Death tưởng tượng.
Cô nhìn tổng thể thứ trước mắt mình, đó là một cung điện, thứ ngăn cách người ngoài với bên trong cung điện là một cái cổng được làm rất đẹp, nó được làm bằng vàng, trên đó được tạo hình các loài động vật như: Rồng, con người, các loài chim, chó sói,...
Sau cánh cửa bằng vàng sáng chói ấy là một cung điện rất lớn, lối vào được trồng rất nhiều hoa ở hai bên, thật nguy nga làm sao.
Trông như một cung điện trong câu chuyện cổ tích mà những đứa trẻ thường truyền tai nhau.
- Có nhầm không vậy?
Này là cung điện mà, người như tôi sao có thể ở đây được chứ.
- Death thẫn thờ nhìn cung điện trước mắt như bị vẻ nguy nga của nó cướp đi linh hồn.
- Không có nhầm đâu, đây là cung điện nơi Nữ Hoàng Alle từng ở, ngươi có cảm nhận được gì không?
Ông lão có lẽ đang thăm dò suy nghĩ của Death để xem cô có như ông kì vọng hay không, trong khi đó thì Death khi nghe được cung điện tráng lệ trước mắt này là của mẹ thì vẻ mặt lại hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Cô trông trẻ con hơn rất nhiều.
- Gì chứ, mẹ tôi từng ở đây sao?
Tuyệt quá.
Đúng là ráng sống tới thời điểm này vì lời mẹ dặn thật không uổng công.
- Cô giơ cao hai tay lên cao như đứa trẻ được cho kẹo đang vui sướng nhảy nhót.
- Cô đã từng muốn chết?
Death vẫn đáp với trạng thái vui vẻ - Chuyện bình thường mà, con người khi sống quá lâu và nhìn mọi người xung quanh bị vùi chôn dưới lớp đất thì sẽ có lúc họ cũng muốn đi đến cánh cửa của sự kết thúc thôi.
- Việc chết đi là việc khiến cho con người trải qua sự đau đớn của bệnh tật, của tuổi già.
Nhưng đối với cô nó chỉ là sự giải thoát thôi sao?
- Tôi đã nói rồi mà, tôi là tinh linh lai người nên suy nghĩ của tôi lúc nào cũng pha lẫn sự đặc trưng của hai chủng tộc.
Lão Zukunft không muốn nói tiếp chủ đề này nữa nên đã chuyển sang chủ đề khác.
- Cô cảm nhận cung điện này như thế nào?
Death vui vẻ trả lời, ánh mắt của cô dịu lại như đang nhìn thấy mẹ ở trước mắt mình, mất đi sự dè chừng lúc nãy.
- Có sức mạnh của mẹ tôi và hơi ấm như những cái ôm mà mẹ dành cho tôi trong suốt mười sáu năm tôi ở cạnh mẹ.
- Lão đây đã hiểu kha khá về cô rồi, trước hết thì mời cô vào cung điện của mẹ cô lẫn của cô.
- Của mẹ tôi thôi, tôi thì ở ngoài đường cũng được.
- Một nói nửa đùa nửa thật.
- Cô đúng là một người con yêu thương mẹ vô điều kiện nhỉ?
- Có lẽ là vậy, dù sao mẹ sinh tôi ra và nuôi dạy tôi là một việc rất cao cả rồi mà, nên tôi yêu thương mẹ là việc đương nhiên thôi.
Nói rồi Death bước lên mở cánh cổng to lớn phía trước ra, nhìn cánh cổng cao gấp trăm lần Death nhưng cô vừa đứng trước định mở thì nó lại tự động mở ra luôn như đang chào mừng cô, người kế vị tiếp theo.
Cô cũng không bất ngờ gì mấy, theo sự lễ phép bình thường thì cô mời lão vào trước rồi theo sau.
Những màu sắc sặc sỡ của những bông hoa hai bên lối đi vào cung điện thật đáng yêu và đầy thơ mộng.
- Lão này, nơi đây đẹp quá, đẹp hơn cả cánh đồng hoa mà tôi và mẹ từng sống.
Sao mẹ có thể bỏ đi nơi này và sống ở thế giới con người và gặp cha tôi nhỉ?
- Alle chỉ đơn giản là thích những cuộc dạo chơi ở mặt đất, thưởng thức những món ăn mà mình muốn ăn, nhìn thấy tận mắt những loài động vật mà mình muốn.
Dù đã làm Nữ Hoàng thì con bé vẫn giữ thói quen xuống mặt đất dạo chơi thường xuyên và cuối cùng là gặp được người con bé yêu.
- Lần đầu tôi được nghe người khác kể về mẹ đấy, ông kể thêm có được không.
Tôi muốn biết nhiều hơn về mẹ.
- Được thôi nhưng đầu tiên là hãy vào trong cung điện trước đã.
Chỉ mới nói được vài ba câu thì đã đến trước cung điện.
Death ngước mắt nhìn, ánh mắt đầy sự choáng ngợp, tòa cung điện to lớn hơn những gì cô nghĩ.
- Lớn quá.
Trong khi cô đang ngước nhìn sự to lớn của cung điện thì từ bên trong đấy có một đám đông chạy ra vây quanh ông lão và cô.
Họ hỏi thăm ông lão rối rít, cô thì khi thấy đám đông vây quanh thì hơi sợ, có lẽ thứ cô sợ là những thứ xuất hiện bất ngờ với số lượng nhiều.
"Lão Zukunft, lúc nãy chúng tôi cảm nhận được sức mạnh của Nữ Hoàng Alle."
"Phải phải, chúng tôi định đến báo cho lão biết."
"Lão có thể vào trong xem "di hài" của Nữ Hoàng được không?
Hoa mà Nữ Hoàng cầm đột nhiên nở hoa kìa."
"Đúng vậy, đúng vậy."
...
Rất nhiều người nói cùng một lúc nhưng mà nếu đơn giản hóa lại thì mọi thứ đều tập trung vào việc họ cảm nhận được sức mạnh của Nữ Hoàng Alle và "di hài" mà họ nói có vấn đề.
Lão Zukunft phải trấn tĩnh mọi người một lúc để mọi người bình tĩnh và giải thích từng chuyện.
- Ta biết các ngươi đa số là sống từ thời Nữ Hoàng còn tại vị, ta biết các ngươi là con dân trung thành của Nữ Hoàng.
Nhưng mà hãy yên lặng nghe nói rõ, từng người một.
Mọi người dần bình tĩnh trở lại và có một người nam nọ mang dáng vẻ rất giống như nhạc trưởng trong các bữa tiệc hoàng gia hay ở các nhà hát lớn.
Mặt anh ấy nghiêm túc, có vẻ là người không thích đùa.
Anh ta có liếc Death một cái, thoáng qua thôi, đủ để lão già không thấy.
- Thưa lão Zukunft, "di hài" suốt mấy ngàn năm của Nữ Hoàng tay có cầm một bông hoa chưa nở, việc này thì ai cũng biết nhưng vừa lúc nãy thôi chúng tôi cảm nhận được sức mạnh của lão lẫn với sức mạnh của Nữ Hoàng và đóa trên tay Nữ Hoàng đã nở hoa, trước mặt tất cả mọi người ở đó.
Đây là một chuyện lạ, chúng tôi không biết đó là điềm lành hay dữ nên đang định đi tìm lão để hỏi chuyện.
- Ta hiểu rồi, cám ơn ngươi Sounds.
Ta sẽ vào xem thử.
Trước khi vào ta xin giới thiệu các người chủ nhân kế thừa cung điện này.
Nói rồi ông lão đẩy cô lên trước mặt mọi người để họ nhìn kĩ.
Chàng trai lúc nãy nói chuyện với lão Zukunft như nhận ra một cái gì đó khác lạ trên người cô, anh tiến lại chạm vào khóe mắt trái của Death.
- Sức mạnh của Nữ Hoàng đang nằm trong con mắt này, toàn thân cô gái này đều tỏa ra sức mạnh của Nữ Hoàng nhưng rõ nhất vẫn là con mắt trái này.
Mọi người xung quanh nghe được cũng bất ngờ không kém, Death sợ hãi trước những lời mà chàng trai ấy nói đến mức toàn thân không cử động.
Lão Zukunft thì có vẻ đoán được rồi nên cũng không phản ứng gì.
- Tôi hiểu rồi, tôi biết cô là gì và những việc đang xảy là như thế nào rồi.
Nói rồi chàng trai nắm lấy tay cô kéo vào trong điện khiến cho cô chẳng kịp phản ứng gì.
Khi vào bên trong cô lại được một bất ngờ theo một lần nữa.
Ngay tại sảnh cung điện có một di hài đựng trong một cái hộp lớp trong suốt, chiếc hộp ấy được treo lên tường như một bức tranh.
Di hài mặc một chiếc váy sang trọng lấp lánh, đầu đội vòng hoa.
Điều đáng chú ý hơn đó là di hài ấy không có da thịt chỉ là một bộ xương trắng, hai tay của di hài để trước ngực cầm một bông hoa đang nở.
- Cô có biết đây là ai không?
Giọng nói của chàng trai ấy khá sắc lạnh, như đang chất vấn cô gái trước mặt mình, tay của anh ta vẫn nắm chặt tay của Death.
- Đây là... mẹ tôi.
- Death trả lời rất nhỏ
- Cô nói gì?
Nói lại nhanh, ta chưa nghe rõ.
- Chàng trai gắt lên.
- Tôi bảo đây là mẹ tôi!
- Death bắt đầu gắt lên.
Death hung hăng hơn cả lúc đánh nhau trong cung điện của lão Tương Lai, cô giật tay của mình ra khỏi tay của chàng trai và nắm lấy cổ áo của anh hét lớn.
- Mấy người làm gì mẹ tôi hả?
Cơ thể của tinh linh sau khi chết sẽ dần tan biến đến khi biến mất hoàn toàn nhưng tại sao da thịt của mẹ tôi tan biến hết còn lại xương trắng hả?
Tại sao hả?
- Death hét lớn vào mặt Sounds.
- Bình tĩnh...
- Sounds cố gắng hét lớn ngược lại nhưng chưa nói xong đã bị Death cắt ngang.
- Trả lời tôi nhanh!
- Cô ra lệnh.
Sounds có vẻ nóng tính chẳng khác gì cô, anh dùng tay đẩy cô ra khiến cô ngã xuống, nhưng điều đó lại làm tăng thêm sự hung hăng của cô, cô đứng dậy và lao tới đấm cho Sounds một cái.
Cả hai như kẻ điên, đánh nhau không ngừng cho đến khi lão Zukunft và những người khác vào tách họ ra thì trận đánh mới dừng lại.
Death bị tận ba người ghì chặt xuống đất để không thể di chuyển được nhưng nó hình như không có tác dụng, còn Sounds thì bị một người nắm chặt lại, tuy không thể di chuyển tự do nhưng mà sự nóng giận vẫn chưa hạ được xíu nào.
- Ngươi bị điên à?
- Sounds hét lên.
- Ta hỏi ngươi lần nữa, tại sao mẹ ta lại tan biến phần xác thịt, tại sao các ngươi không an táng cho mẹ ta hả?
- Death cũng chẳng thua gì, gào còn lớn hơn cả Sounds.
- Trật tự!
- Ông lão.
Quyền lực của ông lão đúng là không thể nào coi thường được, chỉ vừa nói "Trật tự" thôi mọi người chẳng ai dám ho, nếu có muỗi ở đây, thì nó còn chẳng dám bay
- Có gì thì từ từ nói, cứ đánh nhau như thế thì giải quyết được gì.
Hai người các ngươi nói chuyện rõ ràng không được à.
Death và Sounds im bặt.
Thấy hai người không nói gì nên mọi người xung quanh đều thả hai người họ ra.
Death hậm hực đứng dậy, Sounds thì chỉnh lại quần áo.
Chàng trai mặt vẫn còn lộ vẻ tức giận nhưng vẫn ráng nuốt cơn tức giận vào trong, Death thì không còn hung hăng như lúc nãy nữa gương mặt bây giờ nhìn chẳng có cảm xúc, khó mà biết được cô đang nghĩ gì.
- Xin lỗi vì đã đánh anh.
- Death đột nhiên xin lỗi.
- Đánh cho lắm vào giờ xin lỗi để qua chuyện à?
- Không có.
- Miệng của con người không bao giờ tin được.
- Anh là con dân trung thành của Nữ Hoàng Alle đúng không?
- Death nhìn thẳng vào di hài của mẹ mình hỏi.
- Ừ, thì sao hả?
- Nữ Hoàng Alle rất thích con người nhưng con dân thì lại không thích, sao anh có thể nói mình là con dân trung thành của Nữ Hoàng vậy?
- Death liếc mắt nhìn Sounds như khiêu khích.
- Con nhỏ này!
Sounds khi vừa nghe thấy lời vừa rồi của cô lập tức nổi cơn giận giơ tay lên định đánh cô một cái nhưng được ông lão can ngăn.
Sau một lúc ổn định lại hai người họ bắt đầu bình tĩnh hơn, khi họ bắt đầu bình tĩnh thì những người xung quanh mới bắt đầu đặt ra những câu hỏi.
"Lão Zukunft, cô gái này là sao?"
"Không phải tinh linh lai người bị Wasser giết hết rồi hay sao?
Sao còn lại cô gái này ở này?"
"Sounds này, sao lúc nãy ngươi lao vào đánh như thằng điên vậy?"
"Sao Wasser để cô ta yên vậy?"
"Cung điện của Nữ Hoàng chỉ có những người có hai lá bài kế vị mới có thể làm chủ được, cô gái này thực sự có thể sao?"
"Cô là gì của Nữ Hoàng vậy?"
- Các vị dừng lại một chút, lão đây sẽ giải thích hết tất cả cho các vị.
Lão giải thích một lúc lâu cho mọi người ở đây hiểu rõ, mọi người sau khi đã hiểu hết tất cả thì cũng chấp nhận Death là người sẽ cai quản cung điện này sau mấy ngàn năm kể từ khi Nữ Hoàng băng hà.
- Chúng tôi hiểu rồi, nếu như cô sẽ tiếp nối ngôi vị thì hãy cho chúng tôi biết tên để có thể xưng hô phải phép.
- Tôi không có tên thật, mọi người gọi tôi như thế nào cũng không sao.
Tôi cũng không biết gì nhiều về trên mây cả, chưa gì đã bị lão cho một chức danh lớn rồi nên chỉ mong mọi người giúp đỡ.
- Giọng cô nghe hiền lành đến lạ, như thể cố gạt đi cái tôi để trông hòa đồng hơn.
Lão Zukunft nghe được câu trả lời vừa rồi của cô liền nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, như thể ông không thể tin vào lời nói "thật" của cô.
- À ừm, còn điều nữa là bông hoa trên tay Nữ Hoàng nở mọi người cũng đừng quá bận tâm.
Nó là hoa Iris, loài hoa mà Nữ Hoàng thích nhất, có lẽ việc nó nở là để ăn mừng việc tôi đến đây.
- Ánh mắt cô nhìn di hài của người mẹ mà mình yêu thương vô cùng buồn bã, có thể nó là nỗi buồn sâu thẳm của cô chăng.
Mọi người sau khi hiểu được hết mọi chuyện thì đi đến trước di hài Nữ Hoàng chắp tay cầu nguyện, ngay cả Sounds cũng tiến lại chắp tay.
- Lão này, hắn bao nhiêu tuổi vậy?
- Death hỏi nhỏ.
- Sounds đấy à, hắn được sinh ra từ lúc Nữ Hoàng còn sống, đến nay khoảng mười ngàn tuổi rồi.
- Lão nói nhỏ.
- Lớn tuổi rồi mà tính cách như thằng khùng vậy.
Ông lão - ...
- Không nói gì xem như tôi đúng nha.
Ông lão cũng chẳng buồn đáp nữa mà gọi mọi người đến giới thiệu cho cô biết.
- Đây là những người rất yêu quý Nữ Hoàng nhưng họ lại không có sức mạnh để chiến đấu, nên trở thành những tinh linh bị triệu hồi.
- Ông đang đưa ra thử thách cho tôi à?
- Death cao mày nói.
- Phải, thử thách của cô là giúp họ có thể tự bảo vệ bản thân.
Cô nghe xong câu này liền hào hứng trở lại nói - Nếu như tôi làm được thì tôi sẽ được công nhận đúng không?
Và tôi có thể trở thành người như mẹ đúng chứ?
- Có thể nói là vậy.
- Vậy thì tôi sẽ làm, việc này chắc chắn tôi làm đươc.
Tôi đã từng làm việc liên quan đến hướng dẫn người ta trở nên mạnh hơn rồi.
Ngắn gọn là huấn luyện binh lính.
Nói rồi cô lấy ra một quyển sổ và một cây bút bằng lông vũ sặc sỡ, cô còn biến ra cả một cái bàn để dễ viết hơn.
- Mọi người cho tôi biết tên nhé, tôi sẽ cố gắng ghi nhớ, sau này tôi mong mọi người hỗ trợ tôi.
Mọi người cũng do dự một lúc, có lẽ họ không hoàn toàn tin tưởng cô gái trước mặt họ, dù cô mang trong người sức mạnh của Nữ Hoàng cô vẫn là một kẻ xa lạ với họ, trong lúc họ còn đang suy nghĩ thì có một cô gái đã lên tiếng trước.
- Tôi là Flower, mong được cô giúp đỡ.
- Nàng ấy tự tin xưng tên, ánh mắt tràn đầy hi vọng cho người kế vị tương lai.
- Flower... cảm ơn vì đã nói cho tôi biết.
- Cô bắt đầu viết tên người đầu tiên vào.
Mọi người xung quanh thấy thế cũng dần dần nêu tên của mình, chẳng mấy chốc vô số cái tên đã được Death ghi vào sổ và ghi nhớ.
Cái tên cuối cùng của danh sách là Sounds.