Khác Bất tử và thiếu niên

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
103,594
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408636147-256-k697955.jpg

Bất Tử Và Thiếu Niên
Tác giả: KaminariSumi
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện kể về sự gặp gỡ giữa một tinh linh hàng ngàn tuổi và một thiếu niên nhỏ.

Một nữ tinh linh từng nằm trong ba người mạnh nhất lại bị đày xuống làm bậc triệu hồi.

Một thiếu niên nhỏ tuổi mang trong mình sức mạnh lớn hơn cả cơ thể.

Quá khứ và tương lai của họ như thế nào, hãy cùng nhau đón xem những thứ mà họ đã trải qua.



sliceoflife​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BL-Fanfic] Bất Phá x Giang Ly | Mật Mã Sơn Hải Kinh
  • CHAENNIE • Ly Hôn Rồi Bắt Đầu Yêu
  • Sabata Saga Dreamer - Sử Thi Sabata kẻ mộng mơ
  • [Đam Mỹ] Gậy Khất Thực Của Lão Bạt - Lão Đại Bạch Miêu
  • [1-200] Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư - Tòng...
  • [601-800] Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư - Tòng...
  • Bất Tử Và Thiếu Niên
    "Bất tử và Thiếu niên"


    - Nè, ngươi có biết ở trên những đám mây kia là một nơi như thế nào không?

    - Có Xứ sở trên Mây, có những tinh linh mạnh mẽ, có đủ mọi loại phép thuật, tất cả những thứ này tôi đều đã đọc trong sách hết rồi.

    - Phải ha, đây là những chuyện đương nhiên nhỉ?

    Vậy ta hỏi ngươi một chút, sự tồn tại của ta dựa vào đâu?

    ~Chương 1: Ta là No Death~

    Thế giới này chia ra rất nhiều phe phái:

    - Phe con người: Không có gì để nhắc đến, tuổi thọ thấp, sức mạnh kém, khó sinh tồn trong những nơi có nhiều quái vật.

    - Phe tinh linh: Tuổi thọ rất cao, sở hữu một Xứ sở trên mây cho phe của mình, mang trong mình nhiều sức mạnh và quyền năng chỉ đứng sau các vị thần ở cõi Địa Đàng.

    - Phe Thần: Quyền năng và sức mạnh không cần phải bàn cãi, các vị Thần đã ban cho loài người khả năng sử dụng ma thuật để họ có thể sinh tồn trong môi trường nhiều quái vật, phe Thần được xem là phe duy nhất cho con người sức mạnh.

    - Phe quái vật: Hay còn gọi Dị thú, chúng đều là những sinh vật dị dạng với đủ loại chiêu trò để săn mồi, "mưu hèn kế bẩn" là câu nói đúng nhất về đặc tính của chúng.

    Đại lục có rất nhiều học viện đào tạo các pháp sư để diệt trừ yêu thú.

    Trong đó nổi bật là Estenia.

    Hằng năm nơi đây luôn tổ chức cuộc thi để tuyển chọn người có tài năng để đào tạo, tỉ lệ được vào học viện là vô cùng thấp, một ngàn nhưng chỉ đậu năm mươi là chuyện quá đỗi bình thường nơi đây, vượt qua các vòng thi khắc nghiệt được đề ra là một chuyện không phải có nhiệt huyết là làm được.

    Và năm nay cũng như mọi năm, tỉ lệ đậu vẫn thấp như thế.

    Thậm chí là thấp hơn mọi năm vì tiêu chí càng ngày càng khắc khe, năm nay chỉ có ba mươi ba người đậu trên cả ngàn thí sinh.

    Chỉ nhiêu đó thôi cũng thấy được tiêu chuẩn của học viện là chất lượng hơn số lượng.

    Một chút thông tin nhỏ là những tinh linh mà loài người triệu hồi được đều là hạng thấp kém nhất trong Xứ sở trên mây, kẻ thì bị giáng chức, kẻ thì không có năng lực, kẻ thì quá yếu, và rất nhiều lý do tinh linh được xếp vào hạng này.

    Tinh linh được triệu hồi dựa theo tư tưởng của người triệu hồi, vì thế mà ít khi nào có chuyện xung đột giữa tinh linh và loài người.

    Hôm nay, ba mươi ba thí sinh tài năng được học viện triệu tập để triệu hồi tinh linh.

    Bấy giờ họ đang ở trong phòng có ma trận triệu hồi, một nữ giáo viên với gương mặt nghiêm nghị bước vào.

    - Chúc mừng các em đã đậu vào học viện Estenia.

    Tôi tên Wally, phụ trách môn triệu hồi, khi các em vào học thì chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên đấy.

    Quay lại vấn đề, hôm nay tôi triệu tập các em tới đây để giúp các em triệu hồi tinh linh cho bản thân mình.

    Sau một vài câu chào hỏi theo thông lệ thì ánh mắt cô Wally bắt đầu dò xét từng người, cô nhìn qua một lượt rồi thở dài một hơi nói:

    - Trong các học sinh tương lai ở đây, tôi biết có người đã khai man tuổi, nơi đây chỉ chấp nhận những học sinh đủ mười lăm tuổi.

    Ai đã khai man tuổi thì hãy tự mình bước lên đây, đừng để tôi chỉ điểm.

    Cô Wally nói gằng giọng như đang dọa kẻ giả dạng lộ mặt.

    Những học sinh bắt đầu hoang mang, chúng bắt đầu to nhỏ với thì thầm với nhau:

    - Có đứa nào khai man tuổi vậy?

    Đúng là chẳng biết phép tắc gì hết.

    - Một kẻ gương mặt nhăn nhó nói.

    - Khai man tuổi mà đậu được thì chắc mạnh lắm nhỉ?

    - Một cô gái tóc trắng xám nói.

    - Tên này chắc cũng mạnh lắm nhỉ, muốn đánh thử một trận thật đấy.

    - Một tên có thân hình đô con nói.

    - Ái chà, tài năng thật nhỉ không biết có thể vươn xa thế nào.

    - Một cô nàng trông nhỏ con nói.

    ...

    Sau một lúc thì chẳng có ai bước lên nhận mình khai man tuổi cả.

    Cô Wally chỉ lắc đầu rồi lấy ra đũa phép của mình chỉ vào đám đông.

    - Dù tài năng đến đâu thì cũng phải lấy trung thực làm đầu đó...

    Autunm.

    Mọi người nhìn về phía đũa phép chỉ đến, một thiếu niên nhỏ, cậu ta đang bị trói bởi ma thuật có lẽ là của cô Wally.

    Cô Wally tiến lại gần thiếu niên, thiếu niên không hề tỏ vẻ sợ hãi mà ngược lại còn rất bình tĩnh.

    - Khai thật đi, cậu khai man cả tuổi lẫn tên đúng không?

    - Nếu đúng vậy thì sao?

    - Cậu bình thản hổ ngược lại.

    - Tên của em đứng đầu danh sách những người đậu đấy, sức mạnh của em đúng là rất lớn, dù sao ở đây cũng cần người tài nên hiệu trưởng miễn cưỡng giữ em lại cho tới khi em đủ tuổi tốt nghiệp.

    - Vậy sao, cám ơn.

    Nhưng mà mấy người sao biết tôi khai man tuổi vậy?

    - Vì năm nào chẳng có vài đứa như nhóc, toàn là người tài chưa đủ tuổi thôi.

    Chỉ cần tốn thời gian điều tra từng người là biết ngay thôi.

    Trả lời tôi tuổi và tên thật của cậu.

    - Vậy à, vậy thì để tôi nói.

    Tôi không có tên chỉ có tuổi, năm nay tôi mười hai tuổi, vừa tròn luôn đấy.

    Cô Wally bỏ dây trói bằng ma thuật lúc nãy ra rồi xoay lưng bước lại gần chỗ có ma trận triệu hồi rồi gọi thiếu niên bước lên để thực hiện việc cần làm hiện tại.

    - Cậu bé, lên đây triệu hồi tinh linh.

    Tôi rất kỳ vọng vào tinh linh mà cậu triệu hồi được đấy.

    Cậu bước lên, đứng cạnh cô Wally, ánh mắt các học sinh khác vẫn tiếp tục dò xét cậu.

    Cũng phải thôi, làm sao mà họ có thể chấp nhận rằng mình thua một thằng nhóc mười hai tuổi miệng còn hôi sữa cơ chứ.

    - Cám ơn.

    Vậy tôi cần làm gì?

    - Đứng trong ma trận rồi giải phóng sức mạnh của bản thân, một lượng vừa đủ thôi đấy.

    - Hiểu rồi.

    - Cậu đáp cộc lốc, nhưng có vẻ cô Wally không mấy để tâm.

    Nói xong, cậu ta bắt đầu giải phóng sức mạnh của mình, ma pháp được giải phóng đủ thổi bay mọi thứ xung quanh, đặc biệt là những kẻ yếu kém.

    Nhưng cũng may là ở đây không có kẻ nào yếu đến mức bị thổi bay.

    Ma trận triệu hồi phát ra một luồng sáng rực rỡ.

    Đẹp như cách cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa, khiến người ta muốn được thấy và chạm vào xem nó là thứ gì.

    Một nữ tinh linh được triệu hồi, cô ấy rất xinh đẹp.

    Da trắng, tóc xõa, màu xanh hồng vàng, ba màu ấy kết hợp lại tạo cảm giác như đang ngắm nhìn bầu trời của một ngày, đôi mắt xanh dương màu biển.

    Cô ấy mặc một chiếc váy màu xanh dương nhạt.

    Vẻ đẹp của cô ấy rất khó tả vì nó quá hoàn hảo.

    Sau khi tinh linh ấy định thần lại thì cơ thể cô ấy bắt đầu bay lên trên trần nhà, nói là bay nhưng thật ra là giống trôi nổi trong không khí hơn.

    Đôi mắt xanh của cô ấy nhìn xung quanh rồi cất tiếng hỏi:

    - Là kẻ nào đã triệu hồi ta.

    Trái với vẻ ngoài nhẹ nhàng, xinh đẹp của bản thân thì giọng nói lại vô cùng sắc đá, nói gằng giọng từng chữ như đang đe dọa.

    - Là tôi.

    Thiếu niên đáp lời.

    Tinh linh đang lơ lửng trên trần nhà kia không biết từ đâu biến ra một viên ngọc ném thẳng vào đầu của thiếu niên kia làm cho cậu ta ngã ngửa.

    - Cầm được "sinh mạng" của ta trong tay thì không có nghĩa là ngươi có thể ra lệnh cho ta hiểu chưa nhóc con.

    Những người xung quanh đều bất ngờ trước thái độ của một tinh linh chỉ ở bậc được loài người triệu hồi.

    Nữ tinh linh ấy như bơi được trong không trung tiến lại gần thiếu niên kia.

    Những ngón tay thon dài của cô ta bóp lấy cổ của thiếu niên kia đe dọa.

    - Thông minh phải đi đôi với sức mạnh và sức mạnh cũng phải đi đôi với thông minh.

    Nếu muốn được sống thọ thì tốt nhất nên nghe lời ta.

    Ngươi nắm trong tay "sinh mạng" của ta thì ta cũng nắm tay sinh mạng của ngươi.

    Hiểu chứ thằng nhóc.

    Cô ta nói với giọng đe dọa, những ngón tay kia bắt đầu buông dần ra.

    Cô ta trôi nổi trong không trung giống như không thể nào chạm đất được.

    Đôi mắt cô ấy tiếp tục nhìn xung quanh rồi nói.

    - Ái chà, Wally đây sao.

    Mặt có nhiều nếp nhăn hơn rồi nhỉ?

    Ha, dù sao thì cũng năm mươi năm trôi qua rồi mới có kẻ triệu hồi được ta.

    Mà ngươi có tìm được xác người yêu của ngươi chưa, Wally?

    - Death, con tinh linh đáng chết nhà ngươi.

    Cô Wally bắt đầu đen mặt lại, cô giơ đũa phép của mình chỉ thẳng vào tinh linh kia rồi niệm chú.

    - Wind.

    Một cơn lốc được triệu hồi tấn công vào nữ tinh linh kia.

    Cơn lốc bao trùm lấy tinh linh nhưng trong chốc lát nó tan biến hoàn toàn.

    Cô ta nở nụ cười đầy đắc thắng với cô Wally.

    - Ngươi vẫn như thế nhỉ?

    Chẳng thay đổi gì cả.

    Ha, dù sao thì ta cũng là người giết tên kia mà nên ngươi phản ứng cũng đúng nhỉ.

    Ta nghĩ chắc xác hắn vẫn còn nằm trong rừng Orobos đúng không?

    Cô Wally chẳng nói gì, có lẽ lúc này cô ấy đã quá giận dữ rồi.

    Thiếu niên kia chẳng hiểu chuyện gì nên chỉ biết cầm lấy viên ngọc lúc nãy được tinh linh ném cho rồi lùi lại phía sau.
     
    Bất Tử Và Thiếu Niên
    ~Chương 2: Huyên thiên~


    - Wally à, ngươi tức giận như vậy có phải vì ta nói quá đúng không?

    Cô Wally hiện tại chỉ giơ đũa phép của mình về phía của nữ tinh linh kia mà không tấn công.

    Vẻ mặt cô ấy lúc này vô cùng đáng sợ, răng nghiến chặt lại.

    Có lẽ là do tinh linh được thiếu niên kia triệu hồi nói về nỗi đau của mình khi xưa.

    Trừ hai người họ, thù những người xung quanh chỉ im lặng quan sát.

    - Không nói gì luôn à.

    Vậy xem như là ta đúng nha.

    Loài người hình như có câu "Tình chỉ đẹp khi tình còn dang dở" mà đúng không?

    Ta giết tên kia để cho chuyện tình của hai ngươi vẫn đẹp như thế mãi mãi, vậy không tốt sao, ta nhớ lúc đó các ngươi còn cãi nhau về vấn đề tốt nghiệp nữa mà.

    Cô Wally không nói gì nữa, bàn tay lúc này cầm đũa phép vô cùng giận dữ kia buông lỏng xuống.

    Đôi chân của cô Wally cứ như là mất hết sức lực, cô ngồi bệt xuống đất, gương mặt giận dữ lúc nãy cũng biến thành một gương mặt đầy nỗi buồn.

    Đôi mắt của cô Wally chảy xuống những giọt nước mắt.

    Chẳng ai biết tại sao cô ấy lại khóc, có lẽ vì sự ân hận chăng?

    Về phía nữ tinh linh kia, khi thấy cô Wally khóc thì cũng không cười khích đểu như lúc nãy nữa, mà biến thành một gương mặt không cảm xúc.

    Có lẽ là đã chơi đùa đủ với cảm xúc người khác.

    - Wally, năm mươi năm trôi qua rồi.

    Buông bỏ tên đó đi, tên đó không tốt như ngươi thấy đâu.

    Hắn hoàn toàn chỉ là một tên có tham vọng ăn sâu vào máu, hắn chỉ lừa tình cảm của ngươi thôi.

    Nếu như ngươi không tin thì ta cũng không cản đâu, ta chỉ nói sự thật cho ngươi biết rằng...

    Tinh linh ấy im lặng một chút, có lẽ đang nghĩ ngợi gì đó rồi nói tiếp:

    - Trong lúc ở rừng Orobos hắn đã từng nói rằng hắn cố ý gây sự với ngươi để khiến ngươi chia tay với hắn.

    Ta biết chắc ngươi sẽ không chấp nhận việc làm của ta.

    Ta cũng không cần được bỏ qua.

    Nói chung thì tên đó đi vào rừng Orobos chỉ để thể hiện bản thân chứ không phải là vào đó kiếm thứ gì tặng ngươi để giảng hòa đâu.

    Sau khi nói xong hết tất cả những gì cần nói trước sự chứng kiến của những người xung quanh.

    Một khoảng lặng.

    Lúc này chẳng ai nói được gì cả, chỉ nghe thấy tiếng khóc thút thít của cô Wally.

    - Tinh linh, những thứ cô nói có thật không?

    Thiếu niên phá vỡ khoảng lặng ấy, hỏi hỏi tinh linh đang lơ lửng trên trần nhà kia rằng:

    - Những điều cô nói là thật hết sao?

    Tinh linh kia lại nghĩ ngợi một chút rồi nói.

    - Tất cả những điều ta nói đều là thật.

    Ta không bao giờ nói dối.

    - Vậy sao.

    - Phải.

    So với lúc nãy thì giọng của tinh linh có lẽ dịu đi đôi chút.

    Cô quay trở lại nói chuyện với Wally, dù có vẻ lúc này cô Wally chẳng muốn nghe gì từ tinh linh này nữa.

    - Hôm nay ngươi gặp lại ta thì có lẽ là ngươi rất xui xẻo đấy.

    Tới đây thôi, nghỉ ngơi đi.

    Để ta giúp những người còn lại triệu hồi tinh linh.

    Cô Wally chẳng nói gì mà đứng dậy đi thẳng ra khỏi phòng, nhìn cứ như là bị điều khiển vậy, cô đi qua những học sinh, cửa tự mở, cô đi ra thẳng bên ngoài phòng triệu hồi, cửa tự đóng lại và hình bóng của người chủ trì triệu hồi này đã biến mất.

    Mọi người xung quanh lúc nãy chẳng nói gì thì bây giờ lại xôn xao lên.

    - Ê coi kìa, nãy giờ là sao vậy?

    - Nhìn con tinh linh đó thấy yếu yếu mà giờ nhìn lại thấy cũng mạnh ha, chắc là đang che giấu ma lực rồi.

    - Thằng nhóc ấy may mắn thật.

    - Ả ta đẹp thật đấy.

    - Cô Wally không biết đã trải qua những gì nhỉ?

    Trông cô ấy buồn quá.

    - Nhìn bà cô lúc nãy thấy nghiêm túc quá mà khóc nhìn hề ghê.

    Haha.

    ...

    - Lũ khỉ các ngươi nói đủ chưa?

    Tinh linh ấy trợn tròn hai mắt nhìn chằm chằm vào các học sinh, có người còn giật mình chẳng dám nói gì thêm.

    Đôi mắt màu biển của cô ta đáng sợ như những cơn sóng thần từ đại dương vậy, vô cùng dữ tợn như có thể nuốt chửng mọi thứ.

    Cô ta lại chỗ gần ma trận triệu hồi lấy tờ giấy có chứa tên các học sinh do cô giáo làm rơi, rồi làm tiếp quy trình triệu hồi như một giáo viên của học viện Estenia.

    Cô mở đầu bằng một bài giới thiệu về bản thân, giống như cô Wally lúc nãy.

    - Ta là tinh linh có huyết thống của con người và tinh linh, gọi tắt là con lai.

    Tên thật của ta thì ta không nói, nhưng tên tinh linh của ta thì ta bắt buộc các ngươi phải nhớ, ta là No Death nhưng các ngươi cứ gọi ta là Death hoặc là cái gì khác thì ta chả quan tâm.

    Mà các ngươi cũng nhớ luôn rằng ta là một trong ba kẻ mạnh nhất Xứ sở trên mây, một ngàn năm trước ta lỡ đánh bay hơn một nửa Xứ sở nên mới bị giáng chức hiểu chưa.

    Đính chính là ta không yếu mà là ta chỉ quá mạnh và nguy hiểm hiểu chưa.

    Tất cả những người khác như bị khóa miệng vậy, không nói được một câu.

    Hoặc cũng có lẽ họ sợ ngắt lời lúc vô đang nói và khoe mẽ về sức mạnh của mình sẽ bị đấm thẳng vào mặt không thương tiếc.

    - Được rồi, không nói là xem như đồng ý.

    Ta gọi tên ai người đó lên đây để triệu hồi, kẻ nào thái độ hoặc tỏ vẻ thì ta đấm cho vỡ sọ đấy.

    Mỗi lần tiếng nói của tinh linh ấy vang lên thì y như rằng là sẽ có ít nhất một người giật mình vì giọng nói hung tợn đầy tính đe dọa của cô ta.

    Căn phòng kín chỉ có một ô cửa sổ nhỏ càng khiến cho tiếng của cô ta thêm vang vọng một cách đầy khó chịu.

    Nếu như địa ngục chấp nhận cô ta thì chắc bây giờ cô ta đang là người có quyền nhất địa ngục.

    - Ta đọc tên đây.

    Alice Maraget

    Lily Wilson

    James Brown

    ...

    Tất cả mọi người đều triệu hồi được những tinh linh cho riêng mình.

    Nhưng mà có một điều thật kì lạ, mọi tinh linh khác được triệu hồi đều trong trạng thái có thể đứng yên được trên mặt đất hoặc có tinh linh thì hơi xa rời mặt đất một chút chứ không có ai trôi nổi suốt một khoảng thời gian dài như Death cả, nói đúng hơn là cô ta ở trên không trung như một việc hiển nhiên vậy.

    Điều đó càng làm cho cô ấy đã nổi bật càng thêm nổi bật hơn.

    Thêm nữa là những tinh linh được triệu hồi khi định thần lại nhìn xung quanh thì lúc nào thấy Death đang lơ lửng trên trần nhà đều trông khá vui vẻ và thì tỏ ra vẻ rất tôn kính với Death, như thể họ đang vui vì gặp lại chủ nhân thực sự của mình vậy, dù sao thì cô ấy cũng kể rằng mình từng là một trong ba người mạnh nhất của Xứ sở trên Mây cơ mà, chắc là tùy tùng của cô ấy bị đày đọa chung thôi.

    Sau khi kết thúc việc triệu hồi thì trời đã trưa, nên Death đã đề nghị ăn trưa ngay tại trường.

    Trước khi đi ra khỏi phòng triệu hồi thì Death đã bảo mọi người chờ một chút vì cô không thể nào đáp đất được.

    Cô đành phải xin mượn những người ở đây một thứ gì đó như viên đá hay cây bút đem bên người để đáp xuống đất.

    Cũng may là mượn được một cây bút của cô nàng Eliza (Cô gái có mái tóc trắng xám).

    Thái độ của Death vô cùng bất thường, luôn thay đổi đột ngột.

    Cô ta dẫn đường cho tất cả mọi người tới nhà ăn của học viện, làm tròn trách nhiệm của một giáo viên không chính thức, khi bắt gặp các giáo viên khác cảu Học viện cũng có ai mảy may để ý, cậu nhóc thấy thật lạ.

    Cô ấy giới thiệu mọi thứ cho mọi người khiến cho cả đám ai cũng phải choáng ngợp với sự hiểu biết của cô, ngay cả thiếu niên lúc nãy rất ít nói cũng phải hỏi rất nhiều.

    Death như một cuốn sách biết đi vậy, hỏi đến đâu đều trả lời được, dù là chuyện từ năm ngàn năm trước cô ấy cũng nói rất rõ và dễ hiểu.

    Tới khi tất cả đều ngồi vào bàn ăn, mọi tinh linh được triệu hồi ngồi một bên, các học sinh ngồi một bên thì cô ta vẫn đi lòng vòng huyên thuyên về những việc xảy ra trước khi tất cả những người trong nhà ăn được sinh ra.

    Những người ở nhà ăn ai cũng đều chăm chú nghe, có lẽ giọng nói của Death như một chú chim hót vậy, tiếng hót càng hay thì càng nhiều người chú ý.

    Dù giọng nói vô cùng sắc đá và luôn gằng giọng khi nói chuyện nhưng nghe mãi không chán.

    Death kể về những chuyện trên xứ sở trên mây cho mọi người nghe.

    - Từ thuở xa xưa, tinh linh đã tồn tại.

    Sự hiện diện của tinh linh không biết từ đâu mà có, chỉ biết rằng khi con người có nhận thức thì tinh linh đã ở đó.

    Mỗi tinh linh đều có trong mình những sức mạnh riêng biệt và phụ thuộc vào một thứ gì đó để tồn tại như: Âm nhạc, thiên nhiên, thời tiết, các nguyên tố,...

    Tinh linh nào cũng có được cho mình một sức mạnh riêng, từ đó phân cấp bậc trong Xứ sở trên mây.

    Sự tồn tại nào càng lớn thì tinh linh càng mạnh, ngược lại nếu như sự tồn tại mà tinh linh phụ thuộc vào biến mất thì sức mạnh cũng suy yếu theo, thậm chí là chết.

    Trong đó sự hiện diện của người đứng đầu xứ sở lâu đời nhất là Nữ Hoàng Alle, sức mạnh của cô ấy phụ thuộc vào sinh vật bao gồm cả con người, thời gian trị quốc của Nữ Hoàng Alle là năm mươi ngàn năm.

    - Lâu vậy, bây giờ Nữ Hoàng còn trị quốc không?

    - Thiếu niên kia hiếu kì hỏi.

    - Đúng đó, không biết Nữ Hoàng ấy nhìn ra sao nhỉ?

    Một tinh linh sống hơn mười ngàn năm liệu trông ra sao, có già không hay vẫn trẻ đẹp.

    - Lily

    - Không ngờ chuyện của tinh linh cũng lâu đời không khác gì loài người, đúng là không uổng công cố gắng đậu vào học viện.

    - James

    - Không biết sức mạnh của tinh linh tôi triệu hồi ra sao nhỉ, tò mò quá.

    - John

    ...

    Rất nhiều người hiếu kì, rất nhiều vấn đề mà các học sinh muốn hỏi một tinh linh khi mới gặp đã gây ấn tượng vô cùng không đẹp mắt cho lắm.

    Death cũng sẵn sàng trả lời mọi câu hỏi:

    "Nữ Hoàng Alle đã mất được mười ngàn năm năm rồi, hiện người đang tại vị là Đức Vua Wasser, ông ta là tinh linh Đại Dương."

    "Lịch sử của Tinh linh lâu đời hơn loài người rất nhiều, có thể lịch sử của tinh linh đã tồn tại khoảng hai triệu năm, đó là do ta đoán nên đừng tin."

    "Ta nói chuyện này chắc là các ngươi không biết đâu, Nữ Hoàng Alle tại vị rất lâu và ta đã nhìn thấy gương mặt của Nữ Hoàng từ lúc ta mới sinh ra luôn đó nhé, nên ta khẳng định là Nữ Hoàng Alle là người đẹp nhất, không ai qua Nữ Hoàng Alle cả.

    Nữ Hoàng có mái tóc vàng, đôi mắt hầu như luôn nhắm lại toát ra vẻ trang nghiêm, ta đã từng thấy đôi mắt của Nữ Hoàng rồi, đó là màu cam pha một chút vàng, nhìn như đá quý vậy."

    ...

    Cô ấy cứ huyên thiên mãi về những chuyện xưa cũ, trên mây hay dưới đất thì cô ấy đều biết hết mà nói.

    Các tinh linh cũng lắng nghe chăm chú.

    Dù có vẻ là họ đã nghe cô kể những cái đó cả trăm lần rồi

    Thời gian trôi qua đến gần chiều thì cả ba mươi ba học sinh và ba mươi hai tinh linh không bao gồm Death vì cô dẫn đầu đến phòng của Hiệu trưởng nộp lại danh sách và giải thích vài thứ như cô Wally, lý do tới giờ mới đưa được danh sách, về thiếu niên khai man tuổi lẫn tên...

    Có lẽ Death là một tinh linh rất thích nói chuyện và nói rất nhiều là đằng khác, nhưng giọng nói thì hơi đáng sợ nên khiến cho người nghe phải im lặng mà không dám chen ngang.

    Và hình như Hiệu trưởng cũng quen biết Death vì khi nhìn thấy cô ta đi đầu thì ông ấy vô cùng bất ngờ và có phần hơi hoảng sợ.

    Xong hết tất cả thì ai về nhà đó.

    Các học sinh lẫn tinh linh đều trở về để chuẩn bị nhập học vào tuần sau, tất cả sẽ dọn đến ở ký túc xá trong những năm tháng học tại đây.

    Quá trình nhập học chính thức còn thêm một giai đoạn chia phe theo sức mạnh, cái này sẽ diễn ra vào hai ngày sau.
     
    Bất Tử Và Thiếu Niên
    ~Chương 3: Gặp gỡ~


    Tại học viện Estenia, những người có tài năng lẫn sức mạnh đều luôn có cho mình một đặc quyền khi thi đỗ học viện, đó là sẽ được cho nhập học sớm hơn người khác, sau ngày triệu hồi tinh linh thì hôm sau có thể đi học ngay.

    Quyền lợi này chỉ được áp dụng cho ba người đứng đầu danh sách đầu vào.

    Điều ấy không bắt buộc vì đó là quyền lợi, có nhận hay không thì tùy vào bản thân họ.

    Và sau ngày triệu hồi thì thiếu niên kia và Death đã về nhà mang theo ít tư trang rồi vào lại trong trường (thiếu niên kia đem theo vài thứ cá nhân nhưng không đáng kể).

    Quay lại ngược dòng thời gian một chút vào chiều hôm qua.

    Sau khi tất cả những người khác đều đi về thì thiếu niên kia cũng định đi về nhưng lại bị tinh linh kia tóm cổ áo lại.

    - Này, đi đâu vậy.

    - Tinh linh vừa nắm cổ áo thiếu niên vừa hỏi như thể sợ cậu chạy mất.

    - Đi... về... chứ...

    đi đâu, thả tôi... ra...nhanh.

    - Cậu ta cố gắng tiến về phía trước nhưng không được, một sự cố gắng vô ích đầu tiên khi triệu hồi tinh linh.

    - Lực của ngươi không bằng một ngón tay của ta nữa mà muốn chạy.

    Nhưng mà...

    Death buông cổ áo của cậu nhóc ra, khiến cậu ngã nhào xuống đất.

    - Ngươi không biết người đứng đầu danh sách có thể học liền sau khi triệu hồi tinh linh hả?

    Ta nghĩ nó có ghi sẵn trên tờ điền thông tin dự thi chứ nhỉ?

    Thiếu niên đứng dậy phủi đi lớp bụi dính trên quần áo sau cú ngã lúc nãy, cậu ta hơi nhíu mày lại hình như là hơi khó chịu vì cách làm của Death, cậu còn chẳng thèm quay lại nhìn cô, chẳng thèm đáp lời mà cứ phủi bụi trên quần áo dù đã sạch sẽ.

    - Im lặng là xem như ta đúng nha.

    Có phải ngươi định về nhà đúng không?

    Nếu phải thì về lấy ít đồ rồi quay lại đây ở kí túc xá luôn để mai học.

    Ngươi chưa được chia phe nên muốn ở đâu cũng được, đợi hai ngày sau khi chia phe xong hết rồi dọn sang phòng được chỉ định, mà ở phòng đôi hơi mệt đó nên ngươi chuẩn bị tinh thần trước đi.

    Tinh linh gần như chẳng quan tâm mấy đến cảm xúc của đối phương, cô chỉ nói, nói hết những thứ mình muốn ra trong một lần rồi đợi người khác phản ứng.

    - Ừm - Tiếng đáp của cậu đầy lạnh lùng như tinh linh mùa đông.

    Death nói nhiều bao nhiêu thì cậu ta đáp càng chán bấy nhiêu, dù lúc nãy rất hứng thú với những thứ mà cô ta nói.

    - Mà viên ngọc lúc nãy còn giữ không, viên ngọc ta ném vào đầu ngươi lúc ta mới được triệu hồi ấy.

    Thiếu niên kia không phủi bụi nữa mà lục trong túi quần lấy ra viên ngọc quay người lại giơ lên cho Death xem.

    Viên ngọc có màu sắc rất đẹp với ba màu xanh biển; vàng; hồng tùy theo góc độ mà có trạng thái màu khác nhau, càng nhìn càng thấy đẹp, cứ như là bị mê hoặc.

    - Viên ngọc này đúng không?

    - Cậu nói với giọng phấn khởi như thể Death vừa hỏi trúng ý cậu.

    - Đúng, viên ngọc đấy là mạng của ta đấy, đập nát nó giúp ta được không nhóc?

    - Được thôi...

    Ủa?

    Đây là "sinh mạng" của ngươi hả?

    - Thiếu niên có lẽ rất sốc khi nghe thấy câu nói của tinh linh kia.

    - Đúng rồi, đập nó đi, làm sao cũng được miễn nó không còn nguyên vẹn thì thôi.

    Death nói chuyện nghe rất bình thản, gương mặt không cảm xúc ấy rất khó để người khác biết cô ấy nghĩ gì.

    - Điên hả?

    Sinh mạng vỡ rồi thì làm sao sống được.

    - Ta muốn về Xứ sở trên Mây, lúc ngươi triệu hồi ta là lúc đó ta đang kể chuyện về Nữ Hoàng Alle cho tất cả mọi người ở không gian triệu hồi đấy, đang kể đến cao trào tự nhiên bị triệu hồi xem có giận không?

    Vỡ viên ngọc là ta mất sinh mạng hiện tại và có thể quay lại Xứ sở để kể chuyện tiếp.

    Nghe thấy vậy thì thiếu niên kia hoảng loạn lấy tay của tinh linh kia trả lại viên ngọc rồi nói:

    - Mạng ngươi thì ngươi tự đập đi, ta mà đập thì khác gì ta giết người đâu chứ.

    Cô ta nhìn viên ngọc trong tay mình, soi dưới ánh nắng của buổi chiều tà, viên ngọc ấy thật sự rất đẹp, cô ấy còn xoay viên ngọc để nhìn ngắm nó, đôi mắt cô ấy dịu lại, khác hẳn với lúc nãy.

    Màu sắc từ viên ngọc như truyền cho một ấy một sự tĩnh lặng nào đó.

    - Ngươi biết tại sao ta muốn ngươi đập nó không?

    - Lúc nãy ngươi nói rồi mà, hỏi lại à?

    - Thiếu niên khó hiểu đáp.

    - Lý do chỉ có một phần thôi, lý do thật sự thì là do viên ngọc này hơn cả ngàn năm qua chẳng có ai có thể làm gì nó, một vết xước cũng không.

    Ngay cả ta muốn đập nó vỡ ra cũng không thể.

    Mọi tinh linh được sinh ra đều mang trong mình một viên ngọc này, nhưng không ai có viên ngọc nào khó đập vỡ hơn của ta cả, trừ Nữ Hoàng Alle vì độ cứng gần nhau.

    Viên ngọc này là lý do ta không thể nào chết được.

    - Ngươi kể ta nghe chuyện này làm gì.

    Nó có liên quan đến bây giờ đâu?

    Hiện tại là thứ đáng quan tâm hơn chuyện ấy đó.

    - Không liên quan đến bây giờ nên ta mới kể, chuyện ta kể sau này ngươi nghĩ lại mới thấy nó dễ hiểu chứ không phải bây giờ.

    - Cô nói chuyện khó hiểu thật.

    Tinh linh nào cũng như vậy thì cả nhân loại phải nghiên cứu thêm cách chữa bệnh nhức đầu do những câu khó hiểu của cô đấy.

    - Có thể.

    - Vậy bây giờ tôi về nhà lấy ít đồ, cô ở đây nhìn "sinh mạng" của mình đi.

    Viên ngọc trong tay của Death đột nhiên biến mất, có thể là cô ấy đã cất nó ở "chiều không gian ma thuật".

    - Cho ta đi cùng đi, vừa đi ta vừa kể cho ngươi nghe sự vĩ đại và lòng bao dung của Nữ Hoàng Alle cho ngươi nghe.

    - Nữ Hoàng ngươi kể nhiều như thế mà sao không thấy ngươi kể về Đức Vua Wasser vậy, một câu cũng không.

    - Vừa đi ta vừa nói cho nghe, lấy đồ xong quay lại đây trời gần tối rồi nên khẩn trương lên.

    - Ừm.

    Cả hai vừa đi vừa nói chuyện (chủ yếu là Death nói) rất nhộn nhịp.

    Họ đi qua các ngõ phố, đường cậu nhóc đi được lót đá, từng viên đá đan xen nhau vừa khít tạo thành những lối đi, có những chiếc xe ngựa chạy đi chạy lại, dòng người vào buổi chiều trông vẫn thật tấp nập.

    Có vẻ cậu nhóc đây xuất thân cũng thuộc dạng khá giả, chí ít thì Death đã nghĩ vậy.

    - Ngươi muốn nghe chuyện về Đức Vua thì ta kể, nói trước là toàn nói xấu thôi đấy vì ta ghét tên đó và năm đứa con của hắn lắm.

    - Sao vậy?

    Chẳng phải ngươi cũng đã từng làm việc cho Đức Vua à, một trong ba tinh linh mạnh nhất gì đó của Xứ sở ấy?

    Death bắt đầu tuôn trào những dòng cảm xúc của mình dành cho Đức Vua Wasser bằng tất cả lời nói và ngôn từ của bản thân:

    "Tên đấy sẵn sàng làm mọi thứ để được trị vì Xứ sở trên Mây, vương miện của người đứng đầu khi được đội lên đầu của Vua hay Nữ Hoàng đều thay đổi hình dạng theo từng cá nhân, nhưng tên Wasser đấy đội vương miện thì nó chẳng thay đổi gì cả, nó vẫn ở hình dạng cũ khi Nữ Hoàng Alle còn đội nó, chứng tỏ vương miện còn chẳng chấp nhận hắn nói gì là đến cả một Xứ sở.

    Còn nữa, năm đứa con của hắn tuổi chúng thua cả ta mà đứa thứ nhất và thứ ba được ở vị trí kế vị nếu tên Wasser chết, đứa thứ hai và thứ tư thì đứng chung với ta thành ba kẻ mạnh nhất Xứ sở trong khi bọn chúng thua ta về tuổi lẫn sức mạnh.

    Ngươi nhớ ta có nói một ngàn năm trước ta đánh bay hơn một nửa Xứ sở trên Mây chứ, ta đánh nhau với bốn đứa con của hắn đấy, nếu không có người cản ta là ta đập chúng nhừ xương rồi băm ra cho đám dị thú ăn rồi.

    Chúng chỉ giỏi mỗi chuyện cậy quyền của cha chúng thôi chứ tài giỏi gì.

    Mà quên nói nữa, đứa con thứ năm của hắn bị hắn hấp thụ để tăng sức mạnh cho bản thân đấy.

    Tên đấy chẳng đáng làm vua.

    Ta đánh nhau với bốn đứa kia vì chúng bảo Nữ Hoàng Alle yếu hơn tên Wasser kia.

    Nghe thấy là ta đấm chúng ngay, lũ vô dụng mà cứ thích khoác lác thì ta đấm cho vỡ sọ..."

    - Thôi thôi, được rồi.

    Tới nhà ta rồi, đừng kể nữa.

    - Thiếu niên cầu xin Death sau hơn một giờ tuôn trào mọi sự tức giận của mình trên đường đi về nhà cậu.

    - À, ta quên chưa nói nhỉ.

    Triệu hồi được ta thì bắt buộc ngươi phải tuân theo điều kiện của ta nếu ngươi không muốn bị ta giết.

    - Hả??

    - Nghe cho rõ đây nhóc.

    *Đầu tiên, là không được cắt ngang khi ta đang nói, ta ghét tên nào thấy người khác đang nói chuyện mà chen miệng vào.

    Tên hiệu trưởng của các ngươi lúc trước bị ta đấm gãy ba cái răng vì ta đang cãi nhau với tinh linh của hắn vì chuyện này.

    *Điều hai, khi nào ta cho nói mới được nói, ta nói và ngươi nghe.

    Ngươi nói thì ta nghe, công bằng thế là cùng.

    *Điều ba, là không cho ta biết tên ngươi và tất cả những người khác cũng không được nói tên ngươi vì sau khi ngươi chết thì ta sẽ quay về Xứ sở trên Mây nên nếu ta dính quá nhiều tới mặt đất thì cơ thể ta sẽ không thể nhẹ như bây giờ để di chuyển trên Xứ sở.

    *Điều bốn, cũng là điều cuối cùng, những ai ở cạnh ta đều không thể chết nhưng không có nghĩa là ta luôn hỗ trợ ngươi.

    Ngươi phải tự thân vận động, khi nào ta thấy tình hình không ổn thì mới ra tay, còn bình thường thì miễn.

    Sau khi nghe xong một loạt những điều trên thì thiếu niên kia vô cùng sốc, gương mặt cậu ta vô cùng nhăn nhó, không hiểu vì sao mình phải nghe một loạt toàn những chuyện chấn động như thế.

    Những thứ luật nghe rất vô lý với cậu và trên hết rằng tại sao cậu phải nghe chứ?

    "Mình triệu hồi ra cái gì thế này, bây giờ trả được không nhỉ?

    Không biết có ma thuật hay ma trận nào có thể trả con này về được không ta?

    Không nghe theo nhỏ này là mình chết hả?

    Triệu hồi ra nhỏ này khác gì cầm dao hai lưỡi đâu trời?

    Mẹ ơi cứu con, con chưa muốn theo mẹ.

    Chị ơi cứu em khỏi nhỏ này được không?"

    Một loạt những suy nghĩ trong đầu của cậu ta xuất hiện.

    Mặt cậu lúc nhìn buồn không ra buồn, giận không ra giận, nhìn cứ hề sao ấy.

    - Không nói gì là ta xem như đồng ý.

    Mà nè, ngươi nói tới nhà của ngươi mà ta có thấy gì ngoài cái nhà to to sau cái cổng cao chót vót kia đâu.

    - Thì đó là nhà ta mà.

    - Thiếu niên chán nản nói.

    Tinh linh im lặng một chút, có lẽ não phản ứng hơi chậm với thông tin này.

    - Thật hả?

    - Death hỏi với khuôn mặt ngu ngơ.

    - Ta nói xạo cho ngươi giết ta à?

    - Làm ta tưởng ngươi là do muốn thoát nghèo nên đăng ký sai tuổi để được thi rồi phấn đấu để vào Bộ ma pháp đổi đời cho ngươi lẫn gia đình chứ.

    - Ngươi nói ai chứ ko phải ta.

    - Ai biết đâu, thấy mấy đứa khai man tuổi toàn có ý định vậy nên ta tưởng ngươi theo số đông.

    Thiếu niên cuối mặt xuống tỏ vẻ thất vọng vô cùng rồi nói:

    - Ta thi vào để chứng tỏ với cha ta là ta cũng đáng được kì vọng như chị ta thôi chứ nhà ta chả nghèo hiểu chưa, thấy kể chuyện về lịch sử nghe hay lắm mà mấy cái này suy nghĩ nông cạn thế, bị đày xuống làm triệu hồi đúng rồi.

    Mới nói xong thì cậu nhóc đã ăn một cú đấm của Death vào thẳng mặt.

    - Biết tại sao bị đấm không?

    Death trừng to hai mắt nhìn vào cậu ta và cộng thêm chất giọng đáng sợ kia nữa thì cậu ấy ngã luôn xuống đất, miệng thì lắp bắp nói.

    -B...

    B...

    B...

    Biết...

    Biết...

    - Biết gì?

    Trả lời.

    Nhanh.

    -Vì... vì... tôi... tôi... bảo... cô ngốc... n... nên... mới bị... bị đày xuống đây.

    Tr... tr... trong... khi... khi... cô nói là... là... cô quá... mạnh... nên bị...

    Đức...

    Vua... ua...

    Wass...

    Wass... ser...

    đày xuống.

    - Ừm, tốt.

    Coi như ngươi biết nhìn nhận cái gì sai cái gì đúng.

    Death nắm lấy cánh tay của cậu nhóc đang ngồi sợ hãi vì ánh mắt và giọng nói của Death, cô ấy kéo thiếu niên kia đứng dậy rồi phủi đi bụi dính trên áo của cậu nhóc.

    - Cái lúc nãy cho ta xin lỗi, ta có tật xấu là hay đánh người khác khi ai dám nói sai về ta lắm, nói xấu tốt gì thì ta không biết nhưng nói sai thì ta nghe được là hay lao vào đánh cho chừa.

    Xin lỗi, không cố ý.

    Giọng của Death lúc này có lẽ là đang cố gắng nói chuyện nhẹ nhàng hết sức có thể.

    Gương mặt thì quay lại trạng thái ban đầu là không cảm xúc.

    Thiếu niên kia cũng hơi ngỡ ngàng vì thái độ xoay chuyển quá nhanh của Death.

    - À ừm, không sao cả chỉ hơi đau một chút thôi.

    - Vậy thì tốt, sợ ngươi bị gãy cái răng nào chứ.

    Há miệng ra xem nào.

    - Không sao, không sao, bây giờ vào nhà để chuẩn bị đồ thôi, mặt trời sắp lặn hết rồi.

    - Ừm.

    Thế là cả hai tiến vào nhà của thiếu niên kia, thiếu niên với lấy tay xoa xoa vào chỗ bị đấm lúc nãy, dù đau nhưng cậu vẫn cố tỏ ra là không sao.

    Còn Death, dù là nhà của người khác thì cô ấy luôn đi trước và còn thiếu một bước chân nữa là có thể vào nhà thì cô ấy lại đứng khựng lại rồi nhìn xuống chân mình.

    Thiếu niên bước lên thềm nhà nhưng thấy Death vẫn đứng ở ngoài và nhìn xuống chân mình, cậu ta khó hiểu hỏi.

    - Cô sao vậy, không vào hả.

    Sợ vào nhà người khác hay sợ nhà tôi khó tính.

    Không sao đâu nhà tôi chỉ có tôi với cha và một chị gái thôi, mẹ tôi mất hồi hai năm trước rồi, nhà vắng lắm.

    - Ừm, nhưng mà từ lúc được triệu hồi tới giờ thì ta luôn đi chân trần, nãy giờ đi trên đường nên chắc giờ chân bẩn lắm.

    Không vào đâu, ngươi vào đi ta ở ngoài.

    - Thì ra là vậy, không sao đâu.

    Vào nhà rửa chân rồi đi bình thường.

    Nhà tôi có người hầu mà.

    - Lũ giàu đáng ghét.

    Cậu có lẽ đã thật sự cạn lời với cô, những câu nói ngẫu nhiên đó chẳng cho người ta có cơ hội để đoán - Có làm gì ngươi đâu?

    - Thiếu niên gãi đầu hỏi.

    - Ta nói gì kệ ta, luật ta có nói mà.

    "Nếu mà có thì sự việc không như này rồi."

    Đó là câu nói xuất hiện trong đầu của thiếu niên đầu tiên khi Death thốt ra câu vô lý đến đáng sợ vừa rồi.

    Thiếu niên thở dài rồi nắm lấy cánh tay của tinh linh kia rồi lôi vào nhà, nhưng kéo mãi cô ấy vẫn đứng yên một chỗ dù cậu nhóc đã dùng hết sức để kéo.

    - Không vào đâu, làm bẩn nhà người khác thấy bản thân vô ý thức lắm.

    - Vào đi, có chết đâu.

    - Không là không, phản bác ta là ta đấm như ở ngoài cổng nhà ngươi đấy.

    Thiếu niên cố gắng hết sức kéo, nhưng đang kéo thì tay của thiếu niên tuộc khỏi cách tay của Death nên ngã lăn ra thềm cửa.

    - Vừa lắm.

    Cậu nhóc đứng dậy rồi đi lại gần tinh linh nói.

    - Khoan đã nha, nãy giờ ta thấy sai sai.

    Lúc mới được triệu hồi ta thấy ngươi lơ lửng nhưng khi mượn được cây bút của chị kia thì ngươi đi bình thường dưới đất.

    Vậy bây giờ ngươi bay lên lại đi, không chạm đất nên không bẩn nhà đâu.

    Nãy giờ ngươi không nghĩ ra hả.

    - Hừm, vậy ta đưa ngươi câu bút, gặp lại cô nhóc tóc bạch kim kia thì trả lại giúp ta.

    - Ừm, ta biết rồi.

    Death tay đưa bút, mắt thì mở to nhìn chằm chằm vào thiếu niên.

    Thiếu niên lập tức sửa lại câu vừa nói ngay.

    - Được, được hai ngày nữa gặp lại tôi trả ngay.

    - Ừm.

    Cô ta trở lại với dáng vẻ bình thường của mình, thiếu niên thì tim muốn nhảy ra ngoài, nhưng vẫn không quên nhận lấy cây bút mà Death đưa cho.

    Sau khi tay của cô ấy buông khỏi hoàn toàn chiếc bút kia thì cơ thể cô ấy lại lơ lửng như lúc ban đầu, lúc này trời nổi gió nhẹ, cơ thể của Death lập tức bị cuốn theo nhưng cũng may được thiếu niên nắm tay lại kịp thời nên chưa bị cuốn đi quá xa.

    - Vậy vào nhà thôi.

    Cậu bước vào nhà, còn Death thì lơ lửng trên không, tay thì bám vào vai của cậu nhóc để không bị cuốn bay theo chiều gió.

    Khi vừa bước vào nhà thì cậu nhóc được những người hầu trong nhà sắp hàng chào đón, chị gái của cậu ấy khi nghe người hầu thông báo cậu về thì cũng lật đật chạy xuống để chào đón cậu.

    Người chị có mái tóc màu đen pha một chút nâu, cô ấy mặc một chiếc váy dài hơn đầu gối một chút có màu màu nâu sáng hơn màu tóc, và các họa tiết được làm nổi bật bằng màu trắng .

    Đôi mắt đen, như than vậy, Death thấy thế.

    Giờ đây Death mới để ý tới ngoại hình của cậu thiếu niên kia.

    Mái tóc và đôi mắt như người chị, trang phục thì như người bình chứ không phải hạng giàu có gì, chỉ là một cái áo nâu sáng hơn màu tóc và một cái quần màu đen, như thể cố che đi thân phận thật sự.

    - Em trai nhỏ của chị về rồi à, chị đợi em sáng giờ luôn đó nha.

    Kia là tinh linh của em đúng không, nhìn thấy quen ta.

    Quên nữa, em có tham quan học viện chưa, nhìn đỉnh lắm đúng không.

    Mà sao mặt em bị gì vậy, đứa nào đánh em nói chị, chị làm được gì nó thì làm hết.

    Chị gái của cậu nhóc chào đón cậu về rất nồng nhiệt, ngó nghiêng xem cậu nhóc có chỗ nào không ổn, có lẽ cô ấy rất quý em trai mình.

    - Em không sao ạ, mặt em bị thế chỉ là do em chọc chó rồi bị nó nó đuổi theo nên em chạy rồi ngã thôi ạ.

    - Cậu trả lời một cách đầy gượng gạo, vì nếu bây giờ mà nói do Death làm thì cũng không hay cho lắm.

    - Ái chà, em chị vẫn thích ghẹo động vật như xưa nhỉ, không sao cả miễn em không bị cắn là được rồi.

    Lần sau có gì dùng ma pháp bay cho dễ em nhé, đỡ bị ngã.

    - Dạ

    Người chị rất quan tâm thiếu niên kia, gương mặt cô ấy luôn tươi cười, thiếu niên kia khi nói chuyện với chị của mình thì trên môi cũng cười nhẹ.

    Có lẽ đây là hơi ấm gia đình chăng.

    - Chị cho em hỏi, cha có ở nhà không ạ?

    - Có, cha đang làm việc đó.

    Giờ đi khoe thành quả của em đi, cả tinh linh này nữa.

    Chắc chắn cha tự hào lắm đó nha.

    - Thôi ạ, em chỉ hỏi thôi.

    - À mà quên nữa.

    - Cô nàng nhìn về phía Death, để tay lên trước ngực rồi dõng dạc xưng tên.

    - Xin lỗi vì đã quên xưng tên với cô tôi tên là...

    Một cô gái khác chạy từ phía sau nhà cắt ngang lờ cô nàng.

    - Cậu chủ về rồi ạ?

    Một cô cái có mái tóc màu trắng như hoa cúc hối hả đi vào, cô mặc chiếc váy màu xanh lá, trông như một bông hoa nhỏ.

    Theo như vẻ ngoài thì cô ấy là tinh linh vì tai của cô ấy dài hơn người bình thường.

    - Flora đấy à, đang tưới cây ở vườn hoa hả?

    - Thiếu niên hỏi.

    - Vâng, cậu đoán đúng rồi ạ.

    Death khi nhìn thấy tinh linh kia liền nhận ra đó là người quen của mình - Ủa, Flower đúng không?

    - Death chỉ vào cô nàng Flora kia hỏi - Ngươi được triệu hồi ở đây à?

    - Ể, ngài No Death.

    Xin lỗi vì không nhìn ra cô, mong cô tha lỗi.

    - À không sao đâu, thấy ngươi sống tốt thì ta vui rồi.

    Không ngờ được gặp lại ngươi ở dưới mặt đất.

    - Vâng, tôi cũng không nghĩ là gặp được cô No Death ở đây.

    - Flora rất hào hứng khi nói chuyện với Death.

    - Cô quen Flora hả Death?

    - Thiếu niên thắc mắc nhìn Death hỏi.

    - Đúng vậy, trước khi ta bị đày xuống thì Flower đã từng theo ta, hầu hết những người theo ta đều không có năng lực chiến đấu nên ta đều dạy họ cách chiến đấu dựa trên sức mạnh của họ.

    Sau khi ta bị đày xuống thì tất cả những người theo ta đều bị đày xuống chung, tên vua kia toàn làm khó ta vì ta có hai lá bài kế vị, ghét thật.

    - À, ra vậy.

    Thì ra là người quen...

    "Mà hai lá bài kế vị là cái gì vậy?"

    - Bọn tôi ai cũng biết ơn cô No Death đây rất nhiều, nhờ cô ấy mà cho dù chúng tôi có thể chiến đấu bảo vệ bản thân lẫn người thân.

    - Ái chà, thì ra toàn là người quen với nhau nhỉ, vậy thì ăn mừng vì gặp lại thôi nào.

    Hôm nay ăn mừng cho Flora vì gặp được người quen nha.

    Chủ của Flower rất hào hứng khi nói về việc ăn mừng, trông cô ấy như có một năng lượng tích cực rất đặc biệt, dù là mới gặp cũng đã có ấn tượng rất tốt, chả bù lại cho đứa em vừa khai man tuổi vừa trông nhạt nhẽo này.

    - Em cám ơn cô chủ ạ.

    Vậy để em chuẩn bị.

    - Flora định lao vào bếp thì bị chị gái của thiếu niên nắm tay lại ân cần nói.

    - Tiệc ăn mừng là của em mà, nhân vật chính của tiệc không được vào bếp, để chị với người hầu chuẩn bị cho.

    Em với quý cô No Death ra vườn nói chuyện đi, xong thì chị gọi vào.

    - Vậy thì em cám ơn ạ.

    Nói xong thì Flora lại nắm lấy bàn tay của Death đang đặt lên vai thiếu niên kia và kéo ra vườn, vừa đi Flora vừa nói.

    - Ngài lơ lửng như thế này chắc cũng gặp khó khăn lắm nhỉ, để tôi tìm vài viên đá cho ngài đem theo bên mình.

    Lơ lửng như thế dễ bị cuốn bay lắm đó.

    Thấy cả hai đã đi ra ngoài vườn rồi thì chị gái của thiếu niên mới nhìn cậu ấy nói.

    - Tắm rửa đi Liebe, rồi xuống ăn cùng mọi người.

    Chắc sáng giờ mệt lắm rồi ha, nhưng mà tắm xong vẫn phải phụ một chút đó, đừng trốn nhé.

    - Chị Flei, vậy cha có ăn cùng không chị.

    Ánh mắt của người chị gái nhìn đi chỗ khác, nụ cười trên môi cô ấy cũng không còn nữa, hai tay của cô ấy cọ vào nhau như đang có một điều khó nói.

    Một lúc sau cô ấy thở dài rồi lấy xoa đầu cậu em của mình nói.

    - Không sao đâu, có chị ở nhà thì không có gì xảy ra với em cả.

    Em cứ tin chị.

    Ánh mắt thiếu niên mang vẻ đượm buồn, đây có lẽ là một thứ cảm xúc không thể nào chia sẻ được.

    Cậu ta chỉ "dạ" rồi rời khỏi bàn tay của người chị đang xoa đầu mình rồi đi lên lầu.

    Gương mặt của người chị lúc này mang một nỗi ân hận, đôi mắt cô ấy gần như là sắp khóc nhưng lại cố kiềm nén mà đi vào bếp chuẩn bị bữa ăn.

    ...

    Flora kéo Death một mạch ra thẳng vườn rồi một tay nắm tay Death, tay còn lại tìm trong mấy chậu hoa để tìm viên đá nào đẹp cho quý cô tinh linh lơ lửng không đáp đất kia, sau vài phút lục lọi mấy chậu hoa thì Flora cũng tìm được viên đá hình tròn to gần bằng nửa bàn tay.

    Viên đá hơi bẩn nên Flora lau bằng váy của mình rồi đưa cho Death.

    - Ngài No Death cầm viên này đi.

    - Ừm, cám ơn Flower.

    "Con nhóc thật sự là dùng váy làm đồ lau mấy viên đá cuội này à"

    Death nhận lấy viên đá thì lập tức cơ thể cô ấy liền bị hút xuống đất.

    Đang trong tư thế lơ lửng thì bị rơi xuống đất bị bẩn là điều không thể tránh khỏi.

    Death đứng dậy phủi đất dính trên chiếc váy màu xanh nhạt của mình.

    Flora cũng vụng về gấp gáp phủi đất cho Death và miệng thì sợ hãi nói:

    - Xin lỗi, xin lỗi, tôi vô ý quá.

    - Không sao đâu, đất thôi mà.

    Vậy được rồi.

    Flora nghe lời Death không phủi nữa, Death nhìn ngắm xung quanh khu vườn.

    Khu vườn được trồng rất nhiều hoa: hoa hồng, hoa cúc trắng, hoa chuông,...

    Vườn hoa rất đẹp và phát triển rất tốt chứng tỏ người chăm sóc chúng rất tỉ mỉ.

    - Ngươi trồng và chăm sóc hết nhiêu đây sao, Flower?

    - Vâng, đúng vậy.

    Chúng rất đẹp đúng không ạ?

    - Ừm, đẹp lắm.

    Nếu có hoa...

    Death chưa kịp nói hết thì Flora đã nhanh chóng đáp.

    - Nếu có hoa Iris thì sẽ đẹp hơn đúng không ạ?

    Xin lỗi nếu tôi cắt ngang khi ngài đang nói.

    Death không tức giận mà còn cười rất vui vẻ nói, đây là nụ cười tự nhiên nhất của cô từ sáng đến giờ, cứ như là được xõa khỏi vai diễn vậy.

    - Flower hiểu ý ta thật đấy.

    Nhưng mà hoa đó rất khó trồng và chăm sóc.

    Trên Xứ sở ta chỉ trồng một vườn nhỏ mà đã rất khó rồi.

    - Loài hoa ấy tôi cũng rất muốn trồng nhưng lại không có hạt giống và tôi cũng chưa từng chạm vào nó nên tôi không thể nào có thể cho nó nở hoa trong khu vườn này.

    Màu hoa Iris giống như màu tóc của ngài vậy, nếu như trồng được thì chắc chắn khu vườn này sẽ đẹp hơn nữa.

    - Nghe hay thật đó, ta cũng muốn thấy.

    Mà ngươi ở đây có ổn không?

    - Có ạ, cô chủ đối xử rất tốt với tôi.

    Cậu chủ thì rất dễ thương.

    - Vui nhé, thế bây giờ ngươi đã thuần thục việc chiến đấu bằng những cánh hoa rồi chứ?

    - Vâng, tôi đã rất thuần thục rồi ạ.

    Nếu ngài muốn kiểm tra thì tôi sẵn sàng rồi ạ.

    - Hiểu ý ta đấy, để ta kiểm tra xem ngươi đã mạnh lên đến mức nào.

    Cả hai người đứng đối diện nhau.

    Flora đi lùi lại phía sau, cách Death một khoảng lớn rồi dừng lại, cô ấy lấy tay bẻ một cành hoa cúc trắng.

    - Tôi đã sẵn sàng thưa quý cô No Death.

    Flora có vẻ khá tự tin với sức mạnh của mình hiện tại.

    - Trạng thái tốt, cảm xúc ổn định.

    Ngươi khá hơn hồi ba năm trước rồi nhỉ?

    - Vâng, vậy tôi xin phép đánh trước.

    - Ừm.

    Flora chỉ bông hoa mình mới bẻ lúc nãy chỉ về phía của Death niệm chú.

    - Hoa.

    Tức thì, rất nhiều bông hoa cúc trắng đã mọc xung quanh Death.

    Những bông hoa ấy mọc trên đá, phải, chúng mọc trên đá.

    Những cánh hoa xung quanh rời khỏi cây và bay về phía của Death, những cánh hoa bay xung quanh cô ấy, âm thanh mà những cánh hoa bay xung quanh không giống như những cánh hoa bình thường mà nó là những tiếng "vút" như những con dao được phóng đi vậy.

    Chúng chỉ bay xung quanh như ngăn cho Death không thể di chuyển.

    Cô ấy quan sát một lúc thì cũng bắt đầu hành động.

    - Mẹ ơi.

    Death không niệm chú bình thường mà chỉ kêu "Mẹ ơi", sau tiếng gọi ấy xung quanh cô ấy tỏa ra một luồng khí mạnh thổi bay hết những cánh hoa.

    Nhưng những cánh hoa ấy không buông tha cho cô, chúng quay lại ghim vào người cô.

    Những vết ghim đều không phải là là những vết thương chí mạng nhưng chúng lại cắm sâu vào trong da thịt gây cảm giác đau đớn tột cùng.

    Nhưng với Death lại cảm thấy nó rất bình thường thậm chí còn khen ngợi khả năng điều khiển những cánh hoa ổn định hơn trước.

    - Cánh hoa kiểm soát ổn định thật, đòn này nếu như là trước kia thì lúc nãy khi những cánh hoa bị thổi bay thì ngươi đã sợ thua mà đầu hàng.

    - Ký ức khó quên thật.

    - Phải.

    Vừa dứt lời, những cánh hoa khác bắt đầu bay tứ tung khắp xung quanh, chúng cắt da thịt của Death không thương tiếc, những vết thương do những cánh hoa cắm vào tiếp tục sâu hơn.

    Cánh hoa bay tứ tung kia cứ như là con dao cắt những miếng thịt, chúng liên tục và không ngừng nghỉ.

    Chỉ trong vài phút cơ thể Death đã được bao phủ bởi những vết thương chằng chịt và những vết máu.

    Làn da trắng của Death và chiếc váy màu xanh nhạt càng làm nổi bật màu đỏ của máu.

    Death không làm gì, cô ấy cứ như là tấm bia để Flora thử sức mạnh của mình vậy, chỉ đứng yên rồi nhìn những vết thương trên cơ thể mình rồi hỏi.

    - Chiêu mạnh nhất đâu Flower.

    Death nghiêng đầu hỏi Flora bằng chất giọng sắc đá của mình.

    - Vâng, tôi dùng nó ngay đây.

    Những bông hoa cúc trắng mọc lên khắp xung quanh Death, những cánh hoa bay khắp xung quanh tạo thành một cơn lốc hoa, khi bị cơn lốc hoa bao phủ thì chỉ có chết.

    Ma pháp phòng thủ chưa chắc đã có tác dụng vì chỉ cần rút ma thuật này khỏi cánh hoa để chúng rơi vào bên trong vùng phòng thủ rồi tiếp tục truyền ma thuật vào thì những cánh hoa sẽ biến lại thành những lưỡi dao nhỏ với số lượng không thể đếm được.

    Một lúc sau cơn lốc dừng lại, cơ thể của Death lúc này đã bị bào đi rất nhiều da thịt, có thể nói bây giờ chỉ còn lại phần bên dưới lớp da.

    Death biến ra viên ngọc "sinh mạng" rồi để nó ở trước ngực.

    Viên ngọc tỏa ra ánh sáng bao bọc cơ thể Death rồi tan biến, sau khi ánh sáng kia tan biến thì Death cũng quay lại dáng vẻ ban đầu.

    - Chiêu được đó, truyền nhiều ma thuật vào những cánh hoa thì còn mạnh hơn nữa, chắc ngươi luyện tập chung với chị của thằng nhóc kia nhiều lắm đúng không.

    - Ngài đoán lúc nào cũng đúng.

    A!

    Trời cũng đã tối rồi, tôi với ngài đi vào trong ăn tối thôi.

    - Ta không ăn nên ở ngoài được không?

    - Thôi mà, ngài ăn chung cho vui.

    - Nhưng...

    Flora nắm tay Death để kéo cô nàng đi như lúc nãy nhưng bây giờ Death đứng yên một chỗ, không nhúc nhích.

    Flora ra sức kéo nhưng không được.

    - Ngài No Death, ngài vào đi mà.

    Tôi xin ngài luôn đó.

    Death bất lực, dù không muốn nhưng khi Flora cầu xin như thế thì cũng phải đi cho có lệ.

    - Flower, buông ra đi.

    Ta vào.

    - Vâng.

    Flora buông tay, Death đi trước và Flora theo sau.

    Trong lúc đi họ nói chuyện về khoảng thời gian còn ở trên Xứ sở.

    Flora nói chuyện rất nhiệt tình, Death thuận theo cũng nói nhiều không kém.
     
    Bất Tử Và Thiếu Niên
    ~Chương 4: Buổi học đầu tiên (P.1)~


    Đến tối chuẩn bị xong bữa thì mọi người đều tụ họp lại trên bàn ăn.

    Death rửa sạch tay chân mới dám ngồi vào bàn, cạnh Flora.

    Ngồi trên một chiếc bàn dài, tinh linh và chủ nhân ngồi hai bên với ranh giới là chiếc bàn.

    Cha của cặp chị em kia ngồi ở vị trí trung tâm nhất như thể khẳng định vị trí của mình trong nhà.

    Mặt ông ấy nhiều nếp nhăn, thật thiếu sức sống làm sao.

    Mắt trái đeo bịt mắt, chắc là con mắt đó chẳng dùng được nữa, ông ấy làm cho cả bàn ăn không ai dám động vào những món ăn trên đó ngoài ông ta.

    Cảm giác ngồi cùng với ông ấy thật khác biệt, nhưng Death cũng không quan tâm mấy,

    Flei thấy rằng không khí đang trên đà căng thẳng nên đã ăn trước để mọi người nhìn thấy mà ăn theo.

    Thấy Flei ăn thì Liebe và Flora cũng dùng nĩa và dao để ăn thịt xông khói.

    Riêng Death thì không dám động vào gì.

    - Quý cô Death à, thức ăn không hợp khẩu vị của cô sao.

    Để tôi đổi cái khác cho cô được chứ?

    Flei nhẹ nhàng hỏi Death.

    Death cũng đáp lời theo phong thái nhẹ nhàng nhất có thể với Flei.

    - À không sao cả, chỉ là tôi không biết dùng dao và nĩa trên bàn ăn gia đình ra sao thôi.

    Bình thường tôi chỉ ăn trái cây và hoa quả thôi nên những thứ như thế này tôi rất hiếm khi động vào.

    - Vậy sao?

    - Người cha nói.

    Flei khi nghe cha mình đáp lời Death thì có chút hơi bất ngờ.

    Ông ta đặt dao và nĩa xuống rồi đứng dậy tiến lại chỗ Death.

    - Quý cô có thể cầm dao và nĩa lên cho tôi xem thử được không?

    Death nghe theo cầm dao và nĩa lên, cô ấy cầm như một đứa trẻ tập cầm muỗng vậy.

    - Cầm như vậy rồi sao nữa?

    - Xem ra cô nói không biết cầm dao và nĩa là thật.

    - Tôi không bao giờ nói dối, mẹ tôi đã dạy tôi như thế.

    - Vậy sao, cô có một người mẹ tốt đấy.

    - Phải.

    Cha của Flei và Liebe bắt đầu cầm lấy tay của Death chỉ cô ấy cách cầm dao và nĩa, dạy từng chút một như một đứa trẻ lên ba.

    Xung quanh ai cũng bất ngờ nhưng lại không dám nói, chỉ vừa ăn vừa nhìn thôi.

    Ông ta chỉ dẫn cho đến khi Death ăn xong, trái với vẻ ngoài nghiêm túc thì ông ta thực sự là một người nói chuyện rất nhẹ nhàng.

    Sau khi ăn xong Death định dọn dẹp thì lại bị người cha bảo ngồi đó và bảo người hầu mang lên một dĩa trái cây vô cùng tươi ngon để mời Death.

    Ông ta hỏi chuyện về Liebe khi cậu nhóc lên phòng soạn đồ để vào trường.

    - Cô là tinh linh của thằng nhóc nhà tôi triệu hồi đúng chứ.

    - Phải.

    Nếu như ông muốn hỏi gì thì tôi sẽ trả lời hết, giới hạn là sau khi tôi ăn hết dĩa trái cây này.

    - Được thôi.

    Thằng nhóc đó thi đứng thứ mấy, nó thi từ lúc nào vậy.

    Death đang định bỏ miếng táo vào miệng thì dừng lại, nhìn người cha bằng nửa con mắt, cô đáp.

    - Thằng nhóc thi vào tuần trước, vượt qua hơn một ngàn thí sinh và năm vòng thi để đứng hạng nhất trong ba mươi ba người đậu vào học viện Estenia.

    - Vậy sao.

    Khi nào mới chính thức chia phe.

    - Hai ngày sau.

    - Cô đánh giá thằng nhóc có mạnh như chị của nó không?

    - Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng hiện tại việc thằng nhóc đứng hạng nhất trong ba mươi ba người đậu, chỉ mới có mười mấy tuổi mà được vậy là việc rất giỏi rồi.

    Phe phù hợp nhất với thằng nhóc có lẽ là "Chim Ưng", nhưng theo phe đấy rất nhiều rủi ro nên tốt nhất là ở phe "Chó Săn".

    - Tôi hiểu rồi, vậy còn cô thì sao?

    Cô là tinh linh gì vậy?

    - Dĩa trái cây hết rồi, câu đó tôi sẽ không trả lời.

    - Cô thật dứt khoát và giữ đúng câu mình nói.

    - Thôi được rồi, xin lỗi đã hỏi cô hơi nhiều.

    Tôi quay lại phòng làm việc đây.

    - Nè, ông không nói chuyện với con trai của mình sao.

    Nó giỏi mà, những câu hồi nãy trừ câu cuối thì ông nên hỏi thằng nhóc mới đúng chứ?

    Tôi thấy cử chỉ của ông chứa không ít tình cảm nhưng thằng nhóc thì lại sợ ông, vì sao vậy?

    - Chuyện gia đình tôi rất phức tạp, mong cô không nhúng tay vào.

    - Được thôi, nếu ông đã nói như thế thì tôi nghe, nhưng quyết định nhúng tay vào hay không thì là ở tôi.

    - Tùy cô.

    Nói xong ông ta đi thẳng lên lầu, Death cũng nhờ những người hầu dọn giúp cái dĩa rồi đi lên lầu tìm Liebe.

    Cô ấy không biết phòng của cậu nhóc nên cũng đã hỏi người hầu rồi để tự đi tìm.

    Nhưng đây không phải nhà mình nên Death đi mãi không dám gõ cửa phòng nào nên đã dùng cách là cảm nhận ma lực của cả ngôi nhà để tìm ra cậu nhóc.

    Xác định được thì Death lịch sự gõ cửa.

    - Này, có ở trong đó không?

    Liebe nghe thấy thì mở cửa, nhìn Death một lúc rồi hỏi.

    - Sao lên đây được vậy?

    - Hỏi.

    - Ra vậy.

    Vào đi, đang soạn đồ đây.

    Thiếu niên tránh sang một bên cho Death vào phòng rồi đóng cửa lại soạn đồ để vào trường.

    Căn phòng rất lớn, đầy đủ tiện nghi, cách bày trí gọn gàng.

    Đó là những gì Death nghĩ sau khi nhìn lướt qua căn phòng.

    - Ê, soạn sắp xong chưa, tối rồi hay là ngủ một chút rồi vào trường ngủ thêm chút nữa rồi học luôn.

    Liebe đang loay hoay soạn quần áo đáp.

    - Nghe được đó, ngươi thức canh giờ gọi ta dậy nha.

    Chứ tối rồi làm biếng đi ra ngoài lắm.

    - Ta ngồi ghế nhé.

    - Ngồi đâu cũng được đừng ngồi lên đầu ta được rồi.

    - Đùa hơi quá rồi đấy nhóc.

    - Ha, đùa chút thôi mà.

    Sáng giờ ngươi đùa nhiều rồi, giờ đến lượt ta, có qua có lại đi.

    - Trên khóe miệng thiếu niên ấy dường như cong lên.

    - Nghe lọt tai nên ta không đá ngươi một cái thật đau đấy.

    Mà cho ta hỏi này nhé, không thích trả lời thì thôi, ta không ép.

    - Hỏi đi, trả lời được thì ta trả lời.

    - Cha của ngươi có gì cho ngươi sợ vậy?

    Liebe đang xếp đồ thì khựng lại một nhịp rồi tiếp tục xếp để vào một cái túi.

    - Ông ấy không có gì đáng sợ cả, là do ta hết thôi.

    Death mở cửa sổ và ngồi lên thành cửa, những cơn gió lạnh thổi vào càng làm tăng thêm bầu không khí lạnh lẽo của căn phòng lẫn cậu nhóc kia.

    - Ồ, kể ta nghe được không nhóc?

    - Có gì để kể chứ.

    - Kể đi, xem như là ta cầu xin ngươi.

    - Được rồi, ta nói.

    Liebe bắt đầu kể

    - Hai năm trước ta trốn đi chơi, không xin phép hay nói ai nên mẹ ta đi tìm khắp nơi.

    Cha lúc đấy thì đi ra ngoài.

    Hồi đó ta rất thích đi lên núi chơi, ngọn núi nhìn từ phòng ta là thấy ấy, mẹ vì tìm ta nên đã ngã xuống vách núi.

    Đến chiều chơi đã rồi về, ta thấy mặt ai cũng sợ hãi, cha lao ra trách ta vì ta mà mẹ mới đi tìm rồi ngã núi mất và còn đuổi ta ra khỏi nhà.

    May mà có chị ta cầu xin cha nên ta còn được ở trong nhà.

    Đó cũng là lần đầu tiên ta thấy ông ấy khóc, cho đến tận bây giờ ta vẫn ân hận vì ngày đó ta nên ở nhà, và cũng đến tận bây giờ ta vẫn không dám nhìn thẳng mặt ông ấy.

    Death nghe xong thì dựa vào thành cửa sổ nhìn chằm chằm vào cậu nhóc đang dọn đồ kia nói.

    - Con người các ngươi lạ nhỉ?

    Thứ liên kết con người lại với nhau là huyết thống, thứ chia cắt con người cũng là huyết thống.

    Tinh linh bọn ta thì không có huyết thống, chỉ có liên kết với nhau bằng sức mạnh thôi.

    Liebe cuối cùng cũng dọn xong những thứ cần thiết vào một cái túi, cậu ta nằm xuống cái giường của mình lẩm bẩm.

    -"Thứ liên kết con người là huyết thống, thứ chia cắt con người cũng là huyết thống" à?

    - Cậu lặp lại - Câu này thật hay và cũng thật hợp với nhà ta.

    - Tinh linh được sinh ra bằng cách truyền một lượng lớn ma thuật vào một quả trứng rồi đợi khoảng một đến hai năm nở ra một đứa trẻ.

    Đứa trẻ không giống cha mẹ chúng bằng vẻ bề ngoài mà là bằng sức mạnh, mạnh thì sẽ được nuôi còn không thì bị cha mẹ bỏ lại cho tự lớn hoặc ai muốn nuôi thì nuôi.

    - Nghe máu lạnh hơn cả con người.

    - Ừm, nghe máu lạnh thật, ta muốn thay đổi nó.

    - Bằng cách nào?

    - Liebe nằm nghỉ ngơi trên chiếc nệm êm ái hỏi.

    - Cô nói trong

    - Đơn giản thôi, muốn thay đổi một thứ gì đó thì cái đầu tiên phải có là quyền lực, thứ hai là sức mạnh.

    Ta có sức mạnh rồi, thiếu quyền lực thôi.

    Đợi ngươi chết đi, ta về lại Xứ sở lấy đầu tên Wasser rồi lên ngôi Nữ Hoàng.

    - Ngươi điên thật nhỉ?

    Nói chuyện lên ngôi làm như dễ lắm vậy.

    - Cậu nói với giọng giễu cợt, nhưng cô có vẻ chẳng quan tâm.

    - Đối với ngươi thì nó là chuyện chỉ có lên trời mới làm được, nhưng ta đã trên trời rồi thì chắc chắn ta sẽ làm được, và mẹ cũng đặt hết hi vọng vào ta nên việc ta làm Nữ Hoàng là việc đương nhiên thôi.

    - Mẹ ngươi dạy ngươi như thế à?

    - Không hẳn, làm Nữ Hoàng chỉ là lý do và mong muốn riêng của ta.

    Nữ Hoàng là thứ cuối cùng ta nhắm đến sau khi hiểu rõ bản chất của Xứ sở trên Mây do tên Wasser kia đứng đầu, nó là một nỗi xúc phạm với tinh linh.

    Nó xúc phạm đến mức vị thần cai quản sự tái sinh ở cõi Địa Đàng cũng muốn chối bỏ quê hương của mình.

    - Nghe có vẻ là một tội ác không thể tha nhỉ?

    Mà thôi, tối rồi ta ngủ đây.

    Tới nửa đêm gọi ta dậy để đi vào trường nha.

    Ta sợ trễ lắm.

    - Cậu quay lười nằm nghiêng.

    - Ừm, nhớ rồi.

    Nói xong hết những thứ cần nói rồi thì Liebe nằm luôn trên giường ngủ, chân vẫn còn mang giày.

    - Ê, ngươi quên hơi nhiều thứ trước khi ngủ đúng không.

    - Hể?

    Có quên gì đâu?

    Death bất lực rời khỏi thành cửa sổ rồi chỉ từng chỗ cho thiếu niên kia nghe cần chỉnh lại trước khi đi ngủ.

    - Ta chỉ cho ngươi biết những thứ cần làm trước khi ngủ.

    Ta chỉ nói một lần, mở não ra khắc vào nghe chưa.

    1/ Trước khi đi ngủ cần phải dọn lại phòng cho sạch trước rồi đi ngủ, bày bừa ra rồi đi ngủ chẳng khác gì nằm ngủ trong rác cả.

    2/ Nếu hôm sau mà đi đâu thì làm ơn tối soạn đồ xong thì để hành lí gần ngay ở cửa ra vào hay chỗ nào dễ thấy để khỏi quên chứ không thì đi kiếm đồ cần lấy cũng đủ mất thời gian rồi.

    3/ Cái tủ quần áo và cái bàn là thứ mà người ta dùng để đánh giá người chủ phòng đó biết không nhóc. vậy nên xách cái thân đi dọn tủ quần áo đàng hoàng lại rồi đóng tủ lại cho nó gọn gàng giúp ta, cái bàn thì chất đồ lại cái gì ra cái đó, để bừa bộn không khác gì mấy đứa lên ba không biết dọn dẹp cả.

    4/ Có ngủ thì cất ngọc phát sáng và đóng cửa sổ, kéo màn lại để cho dễ ngủ.

    Không làm thì nằm đấy tới nửa đêm cũng chưa ngủ được.

    Nghe hết những gì Death nói, dù có sốc đến đâu cũng phải lết cái thân mà làm theo vì không làm thì sợ bị ăn đấm rồi ngất chứ không được ngủ một giấc ngủ êm đềm như mong muốn.

    Sau khi làm xong hết những gì Death nói và cũng nhận được cái gật đầu từ cô ta thì thiếu niên an tâm đi ngủ.

    Cô ra khỏi phòng để cậu nhóc ngủ sau một ngày bị mình làm khó đủ điều (để hôm sau hành tiếp).

    Cô ấy đi vòng quanh ngôi nhà, ngôi nhà rộng lớn lúc này chỉ có ánh sáng tỏa ra từ ngọc phát sáng.

    Cô ấy đi dạo quanh tất cả ngóc ngách, đi tới đi lui để nhớ được từng chi tiết trong ngôi nhà.

    Đi tận mấy vòng thì Death lấy ra viên ngọc sinh mạng để lên cổ, viên ngọc tỏa ra ánh sáng bao trùm cơ thể, ánh sáng kết thúc thì diện mạo của Death cũng thay đổi, tóc không còn xõa mà được buộc theo kiểu đuôi ngựa gọn gàng, chiếc váy xanh nhạt cũng được đổi thành một cái áo trắng và quần ngắn (dài khoảng trên đầu gối), sau lưng có nơ đỏ.

    Viên ngọc cũng biến thành một viên đá trang trí trên bộ trang phục.

    - Mặc váy đúng là không quen thật.

    - Death nói.

    -

    Sau này về phải nói Imagine hạn chế bảo mình mặc váy lại mới được.

    Đến nửa đêm, Death đi vào phòng của cậu nhóc gọi cậu ta dậy.

    - Ê nhóc, dậy dậy.

    Không dậy là ta đấm đấy.

    Thay vì lấy tay lay người cậu nhóc thì Death lại lấy chân đạp cậu nhóc, cứ như là không muốn bẩn tay.

    Cậu nhóc không thức dậy mà còn lật sang bên khác ôm chăn ngủ, mặt kệ tiếng nói của Death.

    - Dream.

    - Death niệm chú.

    Vài phút sau cậu nhóc giật mình tỉnh giấc, mồi hôi túa ra như suối, nhìn xung quanh thì đụng phải Death, lúc này xung quanh tối om nên Liebe không để nhìn thấy được mặt chỉ nghe thấy lệnh.

    - Thay đồ, chuẩn bị đi tới trường.

    Ngay lập tức.

    - Cô không gằng giọng nhưng vẫn rất đáng sợ.

    Cậu nhóc khi đã nghe thấy giọng nói ám ảnh của Death thì biết đó là ai nên đã dùng hết tốc độ của mình có được để chuẩn bị.

    Death thì ra ngoài đợi, trong lúc đợi thì lấy ngọc sinh mạng ngắm nhìn, viên ngọc tỏa ra ánh sáng dịu dàng trong màn đêm, ánh sáng của nó thật đẹp.

    Ánh mắt của Death khi nhìn viên ngọc lúc nào cũng dịu dàng hơn khi nhìn những thứ khác, có lẽ cô ấy rất thích những viên đá quý chăng.

    Death đứng ở ngoài không lâu lắm, khoảng vài phút thôi thì thiếu niên đã mở cửa cầm hành lí trên tay.

    Nữ tinh linh nhìn sơ qua một lúc thì lấy viên ngọc đang cầm trên tay soi vào trang phục của cậu nhóc nói.

    - Nói thật nhé, mẹ ngươi mất sớm thật nhưng mà ngươi phải biết tự lo cho mình chứ, cái áo màu nâu này dù khác kiểu với cái sáng hôm qua nhưng mà ai gặp ngươi hôm qua đều nghĩ ngươi mặc đồ cũ không thay đấy.

    - Tại sao?

    - Cậu nhóc nghiêng đầu hỏi.

    - Vì màu sắc, mắt ghi nhớ màu sắc lâu hơn ghi nhớ chi tiết, dù ngươi mặc một cái quần một màu duy nhất thì cũng không ai biết vì mắt con người nằm trên mặt chứ không phải ở chân, trên mặt thì chỉ nhìn được những thứ bằng tầm nhìn đó là áo và họ sẽ ghi nhớ màu sắc ấy lâu hơn các họa tiết mà họ được nhìn thoáng qua.

    - Ồ, nhớ rồi, mai ta đổi.

    - Chưa nghe câu "Chẳng ai phán xét quần chúng ta mặc cả, họ chỉ phán xét áo mà chúng ta mặc" à.

    - Chưa nghe bao giờ, nghe ngươi nói tự nhiên thấy não được mở rộng ghê.

    -Chứ gì nữa, mà thôi kệ đi.

    Đi vào trường đợi tới sáng rồi ta đi lấy đồng phục cho ngươi để ngươi học luôn.

    Nói xong thì Death quay lưng đi trước, cậu nhóc thì theo sau.

    Cả hai rời khỏi nhà mà không cần tạm biệt ai cả, rời đi trong yên lặng như cách màn đêm bao trùm cả một vương quốc.

    Trên đường đi, để đến điểm cần tới được nhanh hơn thì Liebe sử dụng phép bay, còn Death thì sử dụng tốc độ của gió để lao nhanh về phía trước, ma pháp bay có tốc độ chậm hơn việc sử dụng tốc độ của gió để lao nhanh như Death.

    Khi mà Liebe đi được tới trường thì Death đã ở đó chờ trước cổng, tay còn cầm một viên ngọc có màu sắc khác với ngọc sinh mạng.

    Khi thấy cậu nhóc đến thì Death cất viên ngọc đi, Liebe hiện tại đang thở hổn hển vì mệt.

    Việc sử dụng phép bay tiêu hao rất nhiều ma lực để duy trì trạng thái trên không nên đi được nửa đường thì cậu ta không duy trì nổi nên phải đi bộ đoạn còn lại.

    - Chậm thật, sao ngươi đứng hạng nhất trong danh sách hay vậy.

    Death nhăn mặt hỏi.

    -Ta đánh nhau giỏi chứ có nói bay giỏi đâu.

    Mệt muốn đứt hơi.

    Death suy nghĩ một lúc rồi đáp.

    - Vậy sao, vậy hôm nay ta sẽ kiểm tra xem ngươi giỏi đánh nhau hay không, không như ta mong đợi thì biết kết quả rồi đấy.

    - Cho rút lại câu vừa rồi được không?

    - Không.

    Liebe thấy không nói được và cũng quá mệt để đáp lời.

    - Còn bay được không?

    - Tinh linh hỏi.

    - Được, bay qua cổng trường thì vừa sức với ta.

    - Sao biết ta định bảo ngươi bay qua cổng hay vậy?

    - Tại ta cũng định bay qua cổng, chứ đi học giờ này trường còn chưa mở cửa nữa kìa.

    Death cười lớn rồi vỗ vai thiếu niên.

    - Vậy ta và ngươi cũng giống nhau về mặt lý thuyết nhỉ?

    Nếu vậy thì bay vô đi, nhé.

    - Sao có dự cảm không lành nhỉ?

    Đó là cảm nghĩ của cậu nhóc khi nghe về lệnh của Death, tóc gáy của cậu ấy dựng cả lên.

    Nhưng mà cậu ta vẫn cùng hành lí của mình bay lên để vào trường.

    - Vào được rồi nè, cô cũng vào đi.

    - Đương nhiên là ngươi vào được rồi, có ai nói không được đâu.

    Mà ngươi lùi lại một chút đi.

    - Để làm gì?

    - Cứ làm theo lời ta đi.

    - Ừm ờ.

    Cậu ấy lùi lại một khoảng rất xa.

    Tinh linh cũng lùi lại một chút nhưng không xa bằng cậu nhóc, cô ta niệm chú.

    - Heavy.

    - ?

    Liebe chưa bao giờ nghe câu thần chú nào tên "Heavy" và cũng chưa thấy ai sử dụng ma thuật mà không cần gậy phép chỉ dùng tay, việc này chỉ có người thật sự ở trình độ cao mới có thể thực hiện và năng lực của No Death là thứ không thể nghi ngờ.

    Sau khi niệm chú thì xuất hiện một tầng ma pháp ở vị trí đứng của Death, tầng ma pháp ấy hiện lên và vào cánh cổng, nó mở toang, lực của ma pháp đó có vẻ rất mạnh vì sau khi nó va vào cổng trường thì hai bên cánh cổng ngã xuống hai bên chân cậu nhóc, bụi bay mù mịt trong màn đêm, có vẻ phép này khá tốn ma lực để hội tụ thành, không linh hoạt cho lắm.

    Liebe có lẽ lúc này cũng dè chừng trước những gì đang diễn ra, cũng phải thôi, với Death thì đây đã thấm vào đâu chứ, có khi còn chẳng tốn sức.

    Death ung dung bước vào và tiến lại gần cậu nhóc vỗ vai rồi đi thẳng vô trong Học viện, cậu nhóc cũng định thần lại rồi đuổi theo.

    ...

    Death dẫn cậu nhóc đi lòng vòng khu kí túc xá, vì là nửa đêm nên kí túc xá không có một bóng đèn chỉ có ánh sáng phát ra từ viên ngọc sinh mạng của Death.

    - Ánh sáng lẫn viên ngọc đều đẹp như nhau.

    - Hửm?

    - Death quay đầu lại nhìn chằm chằm cậu nhóc.

    - Tôi chỉ thấy rằng viên ngọc rất đẹp, ánh sáng của nó dịu dàng làm sao, tinh linh nào cũng có viên ngọc sinh mạng đẹp và phát sáng như của cô sao?

    Death nhìn lại viên ngọc, ánh mắt cô ấy lúc này chứa đựng một điều gì đó khó nói.

    - Sao vậy, có chuyện gì à?

    Nếu như có nói gì đụng chạm thì cho tôi xin lỗi nha - Cậu nhóc lúng túng nói.

    - Không, chỉ là viên ngọc của ta nó thực hiện được nhiều vai trò hơn những viên ngọc của tinh linh khác thôi.

    Ví dụ điển hình là Flower, viên ngọc của cô bé có thể tạo ra một cánh đồng hoa nếu như giải phóng sức mạnh trong viên ngọc đó.

    Mỗi tinh linh là mỗi viên ngọc và cũng là mỗi khả năng khác nhau, không có cái nào là vô dụng cả.

    - Tôi hiểu rồi.

    - Cậu đổi chủ đề nói chuyện để không kéo dài việc này - Mà chúng ta đang đi đâu vậy?

    - Ta và ngươi đang ở kí túc xá của phe "Thợ săn", phe này nhiều phòng trống nên ta đang kiếm phòng cho ngươi ở tạm với lại chỗ này gần với chỗ học hơn mấy chỗ còn lại nên đề phòng ngươi dậy trễ chạy vẫn kịp.

    - Nghe tốt nhỉ?

    - Tốt hay không thì tự ngươi trải nghiệm.

    - Cô nói với giọng điệu trêu đùa.

    Death quay người tiếp tục đi, cậu nhóc thì theo sau.

    Liebe thấp hơn Death một cái đầu, khi đi sau Death chỉ nhìn thấy bóng lưng vững chắc của một người trưởng thành, nó khiến cậu ta hoài niệm về những ngày còn nhỏ trước khi mẹ mất, lúc nào cũng đi theo cha để nghịch ngợm, khoảng thời gian có lẽ là khoảng thời gian mà cha yêu thương cậu ta nhất.

    Sau khi mẹ mất thì cả hai cha con chẳng nói chuyện với nhau, đôi khi chỉ nói với nhau được hai câu rồi ai làm việc nấy.

    Nghĩ tới những kỷ niệm thôi cũng thấy lòng như bị đốt cháy bởi thời gian, quá khứ vẫn là quá khứ, kỷ niệm vẫn là kỷ niệm, chẳng có cái nào có thể xuất hiện ở hiện tại.

    ...

    Đi một lúc lâu sau Death dừng lại ở trước một căn phòng, cô ấy mở cửa phòng rồi bảo cậu bé vào nghỉ ngơi tới sáng còn mình thì đi vòng quanh để ghi nhớ những dãy phòng.

    Liebe nghe theo, cậu đi vào trong một căn phòng khác hoàn toàn căn phòng thân yêu của mình, căn phòng dành cho hai người nhưng diện tích của nó chỉ bằng căn phòng ngủ của cậu ở nhà.

    Cậu ta ném đại hành lí của mình vào một góc rồi leo lên giường nằm ngủ.

    Phải mất một lúc để cậu ta mới có thể chìm vào giấc ngủ.

    Quý cô tinh linh thì đi lòng vòng xung quanh kí túc xá, mọi thứ đều tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân phát ra từ giày của Death khi chạm giẫm lên từng viên gạch lạnh lẽo.

    Cô ta có lẽ rất quen thuộc với học viện này, chỉ cần đi một chút là hết tất cả khu vực trong Học viện.

    Death có một thói quen, mỗi khi đến một nơi nào đó thì phải đi hết tất cả các ngóc ngách của nơi đó, cho dù là một vương quốc hay một khu rừng thì cô ấy đều bỏ thời gian để đi hết và ghi nhớ.

    Lần này cũng vậy, cho dù quen thuộc nhưng vẫn cố đi để xem có gì đổi mới không.

    Cô ấy đi không ngừng lại quá lâu.

    Đến gần sáng Death đi tới phòng chứa đồ của trường lấy đại một bộ đồng phục cho cậu nhóc, cô ấy chỉ nhìn ngó một giây để nhìn tổng thể rồi vơ đại một bộ đem về rồi đóng cửa.

    Ngoài trời lúc này mặt trời chưa ló dạng.

    Death về phòng của Liebe để gọi cậu ta dậy.

    - Này nhóc, dậy chuẩn bị đi học!

    Không dậy là ta đấm cho một cái đấy!

    Cô ấy, tay thì cầm bộ đồng phục, chân thì đạp con sâu ngủ chảy nước miếng kia dậy.

    Cậu ta không dậy mà ngược lại còn nằm yên ngủ ngon lành.

    - Dream.

    Câu thần chú quen thuộc, Liebe nhăn mặt một lúc thì bật dậy, chân của Death vẫn còn đạp trên người cậu ta, cậu ấy không nói gì chỉ nhìn chằm chằm.

    Cô ta có lẽ hiểu ý cậu nhóc nên không đạp nữa mà lấy bộ đồ trên tay quăng thẳng vào mặt cậu ta nói.

    - Thay đồ nhanh rồi đi ra.

    Nói xong cô đi ra ngoài đóng cửa lại.

    Hành lang bây giờ đã có những tia nắng ấm chiếu vào, mặt trời ló dạng thật nhanh, chẳng mấy chốc đã mọi nơi đã được bao phủ bởi nắng.

    Nhưng hành lang vẫn chưa có một bóng người, Death cảm nhận ma lực của cả kí túc xá, không bất ngờ lắm cả kí túc xá vẫn còn ngủ.

    Đột nhiên trên miệng cô ấy nở một nụ cười khó hiểu, chắc trong đầu vừa mới nảy ra một ý tưởng nào đó khá điên.

    Cậu nhóc trong phòng nhanh chóng thay đồ rồi mở cửa khoe Death về bộ đồ rất vừa vặn thì khi vừa mở cửa cậu ta thấy Death đang thi triển ma thuật.

    - Tái hiện buổi lễ!

    - Tiếng niệm chú của Death.

    - Ê, làm gì vậy?

    - Cậu nhóc hoang mang hỏi.

    Death không đáp mà tập trung thi triển ma pháp, dãy hành lang xuất hiện những chiếc chuông đồng lớn, chúng trải dài khắp hành lang rồi bắt đầu rung lên những hồi chuông.

    Âm thanh chuông nghiêm trang, khi vừa nghe thấy những hồi chuông vang khắp kí túc xá, các học sinh ai nấy đều thò đầu ra khỏi cửa xem chuyện gì đang xảy ra.

    Death thấy thế thì tóm lấy cổ áo của cậu nhóc nhảy ra khỏi hành lang, Liebe sợ chết khiếp nhưng may là cú đáp đất nhẹ như cái giường của cậu ở nhà nên không sao cả, thật mừng vì No Death còn chút tình người với cậu nhóc mười hai tuổi này.

    Đáp đất xong thì Death buông cổ áo của cậu nhóc ra rồi bảo cậu ta chạy theo mình.

    Cậu dù hoang mang nhưng cũng lật đật chạy theo sau Death.

    - Hỏi chút, sao tôi phải chạy vậy, cô làm mà.

    - Phe "Thợ săn" sẽ săn ngươi đấy, không chạy thì ở đấy cho "Thợ săn" làm thịt.

    - Tôi chẳng hiểu cô nói gì cả.

    -

    Sau này ngươi sẽ hiểu.

    Giờ thì lo chạy tới nhà ăn trước cái đã.

    - Trời ơi, mình triệu hồi ra cái gì thế này!

    Death có thể chạy nhanh hơn cậu nhóc bằng những cú lao nhanh nhưng lại chọn cách chạy bình thường để cho cậu ta đuổi theo, suy cho cùng cũng chỉ là để cho cậu ta nhớ đường chạy thoát thân khỏi những tình huống trớ trêu mà thôi.
     
    Bất Tử Và Thiếu Niên
    ~Chương 5: Buổi học đầu tiên (P.2)~


    Sau một lúc chạy bộ thì cũng đến nhà ăn, cũng may là kí túc xá "Thợ săn" rất gần với những khu khác, có thể nói kí túc xá "Thợ săn" là nơi thuận tiện đi lại nhất ở Học viện Estenia.

    Lúc này cả hai người đang ở trong nhà ăn thở như điên (Liebe thở vì mệt, Death bình thường).

    Nhà ăn bây giờ chỉ có lác đác vài người và tinh linh.

    Cậu nhóc thì nằm trên ghế nghỉ mệt, Death ngồi đối diện nhìn ra ngoài cửa sổ ở nhà ăn.

    Ánh mắt cô ấy nhìn rất chăm chú, dù bên ngoài chỉ là một bãi đất trống với vô số cỏ dại mọc lên.

    Cậu nhóc nằm đỡ mệt chán rồi thì ngồi dậy, nhìn thấy Death chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ cậu ta cất tiếng hỏi.

    - Nè, ở ngoài đó có gì đẹp để nhìn à?

    Ta thấy toàn cỏ với hoa dại không mà.

    - Ngươi không thấy nó đẹp nhưng ta thì có, nhìn đám cỏ dại ta nhớ tới vườn hoa ở nhà, nhớ lúc đấy ta với mẹ hay nhổ cỏ chăm sóc đám hoa.

    - Trên Mây có đất để trồng hoa luôn à?

    - Ta và mẹ ta ở mặt đất, ta mới lên Xứ sở được khoảng ba ngàn năm thôi.

    Mà ai nói ngươi trên Xứ sở không có đất vậy?

    - Ai mà biết, ta có được ai kể hay đọc mấy cái trên trời đâu, toàn nghe loáng thoáng hoặc nghe đồn thôi.

    - Con người nhỏ bé thật nhỉ?

    Cha ta rõ ràng là rất vĩ đại mà, nhưng mà sao tiếp xúc với con người các ngươi ta lại chẳng thấy một chút nào của sự vĩ đại mà ta được nghe về con người vậy.

    - Tùy người thôi, ta đi lấy đồ ăn đây, đói quá rồi.

    Mà ngươi ăn không ta lấy luôn.

    - Ngồi đó đi, ta lấy cho.

    Ngươi mà lấy thì ta chẳng có gì để ăn.

    "Hôm nay tốt hơn hôm qua thì phải"

    Liebe ngồi yên tại bàn đợi Death lấy đồ ăn.

    Cậu ta nhìn chăm chăm vào nơi Death nhìn đến mất hồn kia.

    Cậu ấy vẫn không thấy nó có gì đến mức nhớ về quê hương cả.

    Trong đầu cậu ấy hiện lên những dấu chấm hỏi lớn không thể giải đáp.

    Death lấy một phần thức ăn đặt trước mặt cậu nhóc.

    - Nhìn mãi ngươi cũng không hiểu ta đang nghĩ gì đâu, ngươi quá nhỏ để hiểu.

    Sau này tự động ngươi sẽ nhớ lại lời ta nói rồi bật cười vì nó mang một ý nghĩa vô cùng đơn giản thôi.

    - Ngươi nói cứ như ngươi là mẹ ta vậy.

    - Ta lớn hơn cả mẹ ngươi nữa đấy.

    Lời người từng trải nên nghe đi, không có tiếc đâu.

    - Biết rồi, mà đừng coi ta như con nít được không?

    Cậu ấy chỉ vào phần thức ăn của mình rồi nói tiếp.

    - Ta muốn ăn thịt cơ, ta ghét rau.

    Ta lớn rồi nên không cần rau để phát triển đâu.

    - Nhưng não ngươi chưa phát triển hết đâu, ăn nhiều rau vào.

    Ăn không hết thì ta cho ngươi nhai thủy tinh.

    - A...

    Ừm hiểu rồi.

    Mà ngươi ăn gì thế.

    - Ăn rau với trái cây.

    - Vậy nhỏ con đúng rồi.

    - Liebe nói giọng mỉa mai.

    - Nhưng sống lâu hơn ngươi được rồi.

    Cậu nhóc câm nín vì không cãi lại được, chỉ đành ăn với vẻ mặt như bị ép thử độc.

    Death thì ngồi đối diện, cô ấy lấy một cái giỏ chứa đầy trái cây và một dĩa rau xanh, cô ăn ngon lành.

    Liebe và Death như hai phe khác nhau vậy, người mê thịt kẻ thèm rau.

    Sau khi Death ăn xong hết bấy nhiêu trái cây và một dĩa rau thì Liebe vẫn còn đang gặm từng cọng rau.

    Death nhìn chằm chằm thì cậu ta gặm nhanh hơn một chút, thịt trong phần ăn thì hết từ lúc nào, còn lại rau thì cậu ta gặm chậm như sâu ăn lá.

    - Nè, sao nhai chậm như sâu ăn lá vậy.

    - Vì ta ghét chúng.

    - Liebe vừa gặm rau vừa nói.

    - Ngon mà, sao ghét.

    Ta nhớ người mẹ nào cũng dạy con mình ăn nhiều rau cho cao với đẹp mà.

    - Mẹ ta đúng là có nói nhưng mà ta nghe lời mẹ nên mới ăn chứ ta chẳng thích chúng, vị vừa nhạt vừa khó nuốt.

    Một món ăn tệ đến mức ta muốn đem vứt cho rồi.

    - Vậy ngươi đang lãng phí công sức của người trồng chúng đấy, mấy đứa nhà giàu toàn thích thịt ghét rau nhỉ?

    - Ta biết là ta lãng phí nhiều thứ, lãng phí công sức người khác.

    Ta biết là ta chỉ là một thằng nhóc chưa lớn hết nhưng mà ta ghét rau.

    Ăn giúp ta được không Death.

    - Ta ăn giúp ngươi thì ngươi ăn thủy tinh nhé.

    - À mà thôi, ta ăn hết ngay.

    Nói rồi cậu ta cố gắng dồn hết đám rau vô miệng rồi ráng nhai nuốt, sau khi cậu ta nuốt được đám rau kia thì uống liền năm cốc nước cho trôi hết vị rau trong miệng, mặt cậu ấy thiếu sức sống vô cùng, có lúc định nôn nhưng Death ở kế bên nên chẳng dám.

    ...

    Cả hai rời khỏi nhà ăn, lúc này mặt trời đã lên cao, tiếng chuông bắt đầu tiết học bắt đầu.

    Nghe thấy tiếng chuông cậu ta liền hỏi Death.

    - Death nè, ngươi nói là ta có thể nhập học ngay, vậy bây giờ ta học cái gì?

    Vào tiết rồi kìa.

    - Ngươi có hai ngày trước khi chia phe, hôm nay đọc sách, ngày mai thực hành những gì đã đọc.

    -Nghe đơn giản phết.

    -Đương nhiên là lời đơn giản rồi, phức tạp quá thì người não chưa phát triển như ngươi sao mà hiểu.

    Liebe rất muốn cãi nhưng không dám cãi nên chỉ im lặng.

    Liebe theo chân Death đi một lúc lâu, Death không nói thì cậu ta cũng chẳng hỏi, đi ngang qua các lớp học nghe thấy tiếng giảng dạy của các giáo viên.

    Cậu ta có đứng ngó qua một chút nhưng bị Death lôi đi tiếp.

    Liebe có hỏi sao phải đi nhanh vậy thì Death chỉ trả lời "tiết kiệm thời gian", ngoài ra chẳng giải thích gì thêm.

    - Tới rồi.

    Death dừng lại ở trước một cái cửa lớn, Liebe theo sau nghiêng đầu hỏi Death đầy khó hiểu.

    - Đi học lí thuyết phải vô phòng học chứ lại đây làm gì?

    Ta ngó qua mấy lớp kia thấy dạy lí thuyết kìa, quay lại vô học ké đi.

    - Sai, ở đây mới là nơi học lí thuyết thực sự, các phòng học chỉ là giải thích các lí thuyết mà thôi.

    Lúc nãy ta cũng có nói là đọc sách trước rồi cơ mà.

    - Ta thấy ngươi sai mới đúng.

    - Nói nhiều chẳng có ích gì, vào rồi biết.

    Nói rồi Death tay thì cầm lấy cổ tay Liebe, tay thì đẩy cái cửa lớn trước mắt kia ra.

    Bên trong là cả một thư viện rộng lớn.

    - Rộng quá.

    - Liebe choáng ngợp trước hàng chục kệ sách xếp đều tăm tắp.

    Không gian nơi đây được bố trí vô cùng hợp lí, ánh sáng phủ khắp một thư viện rộng lớn.

    Death bỏ tay của cậu nhóc ra, cô đi lại chỗ của người quản thư lục lọi trong mấy ngăn tủ, sau một lúc thì cô ta lấy được một chùm chìa khóa.

    - Đoán thử ta làm gì tiếp theo đi nhóc.

    - Death giơ một chùm chìa khóa ước tính khoảng trên hai mươi cái chìa khóa lắc leng keng cho Liebe xem.

    - Không.

    - Cậu ta đáp thẳng thắn.

    Mắt Death nhìn chằm chằm cậu nhóc, cậu ta như nhận ra cái gì đó vội sửa lại.

    - À không, ý tôi là tôi làm sao mà đoán được hành động của quý cô tinh linh mạnh mẽ đây được, tôi quá nhỏ bé mà, haha.

    - Cậu ta xua tay như đang cố gắng chối đi thứ mà cậu ta vừa nói, giọng cười gượng gạo, gương mặt sợ toát mồ hôi.

    - Não ngươi chưa phát triển hết là thật rồi, dễ vậy cũng không đoán được.

    - Đoán già đoán non, đoán trật cũng vậy.

    Death lắc đầu bất lực, cô ấy không giải thích gì nữa mà trực tiếp đi lại đóng hai cánh cửa của thư viện lại rồi bảo cậu nhóc đi theo.

    Hai người đi tới một góc trong cùng của thư viện, ở đó có một cánh cửa được khóa bằng một ổ khóa lớn.

    Death chỉ vào cái ổ khóa hỏi cậu nhóc.

    - Ngươi nghĩ làm cách nào để mở cái ổ khóa to bằng một cuốn sách cỡ lớn bằng mấy cái chìa khóa nhỏ nhỏ này.

    - Đem đống chìa khóa nung chảy rồi đúc thành cái chìa khóa của ổ khóa này hả?

    - Gần đúng đấy nhóc, còn cách nhanh hơn đó, nghĩ thêm tí xem.

    - Death lại lắc leng keng chùm chìa khóa trên tay.

    Liebe nghe thế liền đáp:

    - Mệt quá, có gì nói ra luôn cho rồi.

    Thích đánh đố nhau quá thì tìm người khác đi.

    Death búng nhẹ vào đầu Liebe một cái.

    - Ui!

    Đau nha Death, sao ngươi già mà trẻ con vậy.

    - Ta mệt với việc nói chuyện với mấy đứa không chịu suy nghĩ tầm năm phút thật đấy.

    Ta nói luôn, ngươi mà cứ như vậy thì sau này vào rừng Orobos thì ta chắc chắn rằng ngươi sẽ nhập hội chung với ngàn cái xác khác trong rừng đấy.

    - Có gì thì nói thẳng đi.

    Suy nghĩ mấy cái vớ vẩn ngươi đưa ra thì để làm gì chứ, nghĩ về mấy cái lớn hơn có phải tốt hơn không.

    - Giọng cậu chứa đầy sự khó chịu.

    Death ngồi xuống đối diện tát cho cậu nhóc một cái.

    - Nhóc à.

    - Death cố gắng giữ bình tĩnh nói.

    - Muốn làm việc lớn thì phải biết mấy việc nhỏ nhặt.

    Đầu óc suốt ngày chỉ biết những việc lớn mà bỏ qua việc nhỏ thì đừng để cái đầu lên cổ nữa.

    Liebe im lặng không đáp, cậu quay mặt về hướng khác để không thấy gương mặt đáng ghét của cô nữa.

    Death cũng không thèm chấp nhặt mấy chuyện như thế nữa, cô bước đến gần cánh cửa, dùng ma pháp kết hợp tất cả chìa khóa trong xâu lại thành một chìa khóa lớn để mở ổ khóa kia.

    "Cạch"

    Âm thanh báo hiệu rằng cách làm của Death đã đúng, cô ta lấy tháo ổ khóa xuống và vứt sang một bên.

    - Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy sự kì diệu của ma thuật.

    Death mở cửa, căn phòng lấp ló sự u ám đến đáng sợ, cô ấy đi vào không chút do dự.

    Cậu nhóc dù đang rất bực tức nhưng cũng đi vào bên trong căn phòng ẩn đó.

    Khi bước vào Liebe được dịp choáng ngợp thêm một lần nữa, căn phòng ẩn này chứa rất nhiều sách, những cuốn sách nằm bừa bộn trên sàn, căn phòng bám đầy mạng nhện, không có cửa sổ chỉ có một cửa thông gió nhỏ.

    - Bất ngờ thật, sao số sách này lại đem để ở đây vậy?

    Căn phòng đầy mạng nhện này là sao?

    Death không nói gì mà chỉ lấy vài viên ngọc sinh mạng để trong các góc phòng cho sáng, cô ấy cũng sẵn tay dùng ma thuật để dọn sạch căn phòng đầy bụi và mạng nhện này.

    - Death!

    Nghe tôi nói không vậy?

    - Im lặng chút đi.

    - Cô nói.

    - Thử đọc một cuốn xem nó nói gì đi nhóc.

    Liebe tức đen mặt nhưng sợ bị đấm nữa nên chẳng dám cãi lại, chỉ dám hỏi nhẹ nhàng.

    - Đống sách toàn bụi này sao lại ở trong đây vậy?

    Death không nhìn cậu ta, cũng không nói gì cả, chỉ cầm một cuốn sách đọc được vài chữ rồi bỏ xuống, sau đó lại cầm một cuốn khác lên.

    Liebe bắt đầu tỏ thái đồ thù địch.

    Death là kẻ phá bỏ mọi luật lệ mà Liebe lúc nào cũng sống theo, cậu cố gắng để được mọi người nhìn nhận, kiềm nén cảm xúc để cố tỏ ra mình đã trưởng thành.

    Còn Death thì lúc nào cũng nói những lời khó nghe, cậu ghét.

    Nhưng cậu ta chẳng thể làm gì cô ta cả vì cậu ta biết rằng bản thân mình chẳng có gì khi đứng trước cô ấy cả.

    Bây giờ cảm xúc của Liebe lúc này rất khó chịu, cậu vơ lấy một cuốn sách khá nặng ném vào Death.

    Đó là một hành động nông nổi.

    Cuốn sách bị ngăn lại bằng một bàn tay ma thuật, nó tự động xuất hiện khi cuốn sách gần bay vào đầu Death.

    Death đang xoay lưng lại, cánh tay ma thuật biến mất, cuốn sách rơi xuống cạnh chân cô ta.

    - Ngươi muốn chết hay nghe ta nói?

    - Hả?

    - Liebe nhăn mặt

    - Chết hay là nghe ta nói.

    Cậu nhóc không kiềm chế được lửa giận nên biến ra gậy phép, có lẽ cậu muốn đánh với Death một trận ra trò.

    Nhưng thiếu niên bé nhỏ kia có lẽ đã bị lửa giận đốt cháy hết dây thần kinh dùng để suy nghĩ, tinh linh đứng trước mặt cậu ta là một trong ba kẻ mạnh nhất Xứ sở trên Mây.

    Như lời cô ta đã nói, cậu không có gì để chống lại cô cả.

    Không cần đợi cậu niệm chú, những cánh tay ma thuật đã cho cậu dính vào tường, chúng siết chặt tứ chi và cổ họng để cậu không cử động được hay nói bất kì từ gì.

    Quý cô tinh linh nhẹ nhàng bước lại nhìn cậu nhóc bị "dán" lên tường cười nói.

    - Mấy đứa nhà giàu thường ghét những người phá hoại luật lệ riêng của bản thân nhỉ?

    Chúng cũng lười suy nghĩ về những việc nhỏ nhặt như đoán hành động tiếp theo của một thứ thì đó?

    Hừm.

    Quý cô đi lòng vòng trước mặt thiếu niên nghĩ ngợi rồi nói tiếp.

    - Hừm, cái này cũng được tính là bệnh nhỉ?

    Ta đoán là bây giờ ngươi đang mắc ba căn bệnh mà không có thuốc nào chữa được đấy nhóc à, muốn biết không?

    Những cánh tay ma thuật càng ngày càng siết chặt cổ và tứ chi của cậu, cậu ta chẳng nói được lời nào cả.

    - Không nói gì là ta xem như là ngươi muốn nghe.

    Cô đứng lại và bắt đầu nói:

    - Bệnh đầu tiên là bệnh nhà giàu, bệnh thứ hai là bệnh giận quá hóa ngu, bệnh thứ ba là bệnh chậm phát triển về não.

    - Nói xong, cô lại ra vẻ bi thương trông thật giả tạo, giọng cô đầy sự giễu cợt.

    - Toàn là bệnh nặng, tội nghiệp thật.

    Mà thôi, bệnh gì từ từ chữa cũng khỏi, với lại bệnh của ngươi thì gặp được ta thì sẽ tự động khỏi thôi nên yên tâm.

    Những cánh tay ma thuật biến mất, Death cũng tiện tay đóng cửa phòng lại rồi quay lại với việc tìm sách đọc.

    Liebe lúc này mới biết cảm giác bị đe dọa đến tính mạng là như thế nào, khoảnh khắc mà Death tiến lại gần thì cậu bé cứ nghĩ là mình sắp được gặp tổ tiên, dù mặt của nữ tinh linh thì đang cười nhưng trên người thì lại tỏa ra cảm giác khiến cho quái vật cảm nhận được cũng chẳng dám đến gần, cái cảm giác như sắp bị cơn sóng thần từ đôi mắt xanh biển nuốt chửng mà chưa kịp vùng vẫy.

    - Đây là phòng chứa sách cấm thuật.

    Death bỗng nhiên nói chuyện nghiêm túc, sự giễu cợt ban nãy biến đi đâu mất mà chẳng để lại dấu vết.

    Cô như mặt biển vậy, đôi lúc thì dịu êm, đôi lúc lại hung ác.

    - Ma thuật sư cấp cao nào cũng có ít nhất cho mình một cấm thuật cả.

    - Cô nói tiếp - Đống này đều là mấy ma thuật nguy hiểm đến tính mạng nhưng có vài cuốn ở đây là giả cho nên đọc tham khảo thôi.

    Ta đọc khoảng hơn mười cuốn ở đây, thật giả lẫn lộn, đọc nhớ lọc thông tin.

    Liebe không nói gì mà lấy đại một cuốn nhìn sơ qua.

    - Dày quá, không đọc.

    Ngươi làm gì thì mặc kệ ngươi.

    - Muốn đấu một trận không, một trận đấu mà ngươi thấy là công bằng.

    -Để làm gì chứ?

    - Giọng cậu đầy bướng bỉnh và hờn dỗi.

    - Nếu ta thắng thì ngươi phải nghe theo lời ta nói và không được phản bác, nếu ngươi thắng thì ta tặng ngươi ngọc sinh mạng của ta và ta sẽ nghe theo lời ngươi suốt quãng đời còn lại cho tới khi ngươi hóa cát bụi.

    - Ngươi biết ngươi thắng nên mới thách ta chứ gì.

    -Ta dùng một phần mười sức mạnh của bản thân, ngươi dùng toàn lực.

    Thấy thế nào, đủ công bằng chưa.

    - Làm sao để biết rằng ngươi không gian lận, ngươi là con cáo già mà, đủ chiêu trò.

    - Cậu vẫn hờn dỗi.

    - Một tầng "Heavy" và "Tái hiện buổi lễ", chúng rút của ta hai phần 10 ma lực, nếu như ta dùng năm mươi tầng "Heavy" và năm lần "Tái hiện buổi lễ" rồi mới đấu với ngươi thì sao?

    Cậu ta nghĩ ngợi một lúc.

    "Ma thuật có quy mô càng rộng thì càng tốn nhiều ma lực, hai ma thuật trên mình đã từng thấy rồi và mình hiểu rõ quy mô của nó thế nào.

    Cô ta từng bảo rằng mình không bao giờ nói dối nên chắc chắn những lời vừa rồi cũng là thật, nếu như vậy thì mình chắc chắn có tỉ lệ thắng.

    Vậy thì..."

    - Ta đồng ý.

    Hôm nay ta nhất định sẽ thắng.

    - Ừm, mong vậy.
     
    Back
    Top Dưới