Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 500


CHƯƠNG 500

Khúc Chấn Sơ đặt bát đũa trước mặt An Diệc Diệp, vẻ mặt chờ mong nhìn cô.

“Cô nếm thử xem.”

An Diệc Diệp quan sát thật kỹ hai món mặn một một canh trên bàn, vẻ bề ngoài nhìn rất chuẩn.

Củ cải cắt vuông vức giống hệt nhau, có thể không chuẩn được sao?

Khúc Chấn Sơ múc canh củ cải cho cô trước.

An Diệc Diệp uống một hớp, chậm rãi thưởng thức.

Khúc Chấn Sơ vô cùng căng thẳng nhìn chằm chằm An Diệc Diệp. Dáng vẻ kia còn sốt sắng hơn lúc giành cơ hội đấu thầu ba trăm tỷ.

An Diệc Diệp gật đầu.

“Cũng không tệ lắm.”

Lúc này Khúc Chấn Sơ mới thở hắt ra, lại bảo cô nếm thêm mấy món khác.

Phải thừa nhận Khúc Chấn Sơ đã làm rất tốt dưới sự chỉ huy của An Diệc Diệp.

Lần đầu tiên xuống bếp có thể thành công như vậy đã là rất khá.

Thấy An Diệc Diệp thích như vậy, Khúc Chấn Sơ mỉm cười ngồi xuống, tự mình nếm thử.

Món thứ nhất đã khiến anh nhăn mày.

Đến món thứ hai, mi tâm anh nhăn đến nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

Ăn xong món thứ ba anh vứt luôn bát đũa xuống.

“Không ăn nữa.”

Khúc Chấn Sơ quay đầu lại thấy An Diệc Diệp vẫn còn đang ăn, anh duỗi tay ra lấy bát của cô lại: “Ăn không ngon, đừng ăn nữa.”

An Diệc Diệp vội tránh tay anh ra.

“Tôi không nói khó ăn, tôi thấy cũng được mà.”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, tuy anh thấy mùi vị của những món ăn này kém xa so với món do đầu bếp làm, nhưng hôm nay An Diệc Diệp ăn rất vui vẻ, thậm chí còn ăn nhiều hơn lần trước anh ép cô.

Anh thoáng yên tâm, nụ cười mãi đọng lại trên khóe môi.

Quản gia đợi ngoài cửa đã lâu, nhưng vẫn không nghe được tin tức của Khúc Chấn Sơ, nên sốt ruột đi vào.

Vừa đi vừa gọi: “Cậu chủ? Cậu xong chưa? Không biết cô An chạy đi đâu rồi?”

Ông ta vừa đi vào phòng ăn liền thấy hai người đang yên vị ngồi ăn cơm.

Khúc Chấn Sơ nghe tiếng, quay đầu nhìn quản gia.

Quản gia dừng lại, che miệng, hiểu ý gật đầu với Khúc Chấn Sơ rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Hai món mặn và một món canh, gần như đều bị An Diệc Diệp ăn hết.

Tuy Khúc Chấn Sơ không ăn bao nhiêu nhưng anh rất vui, anh càng thêm quyết tâm muốn chính tay mình vỗ béo An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ thấy cô đã ăn sạch món ăn, lúc này mới thỏa mãn tự mình đưa cô lên xe của nhà họ Nguyễn, sau khi nhìn chiếc xe biến mất trong tầm mắt, anh mới vui vẻ xoay người đi vào trong.

Anh vừa đi vừa suy nghĩ xem ngày mai sẽ nấu món ngon gì.

Cùng lúc đó, An Diệc Diệp vừa lên xe quay đầu lại thấy tòa lâu đài cổ đã bị bỏ lại phía sau liền nói với tài xế: “Chú Lưu, chú chở cháu đến tiệm thuốc trước được không?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 501


CHƯƠNG 501

Tài xế kinh ngạc quay đầu lại nhìn cô.

An Diệc Diệp nói: “Cháu muốn mua hai vỉ thuốc dạ dày.”

Khi An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ đang đàm phán với Will về chuyện lâu đài thì Dư Nhã Thiểm cũng thông qua phương thức của mình liên lạc với Tiêu Nhĩ Giai.

Lúc này Tiêu Nhĩ Giai trông khá chật vật vì cuộc sống liên tục chạy trốn trước đây.

Làn da được chăm sóc cẩn thận khi xưa giờ đã trở nên thô ráp, trái ngược hoàn toàn với cuộc sống của Dư Nhã Thiểm bây giờ, trở thành người của hai thế giới.

Nhìn Dư Nhã Thiểm mặc bộ váy nước ngoài kiểu dáng mới nhất và móng tay được làm nail tinh xảo, trong lòng Tiêu Nhĩ Giai càng thêm bất mãn.

Dựa vào đâu mà người phụ nữ xuất thân thấp hèn trước mặt này lại càng ngày càng leo cao?

Còn cô ta lại rơi vào tình cảnh này, mấy ngày nay còn suýt không có cơm mà ăn.

Tất cả là vì An Diệc Diệp, cô là khởi nguồn của mọi thứ!

Nếu không có cô thì sẽ không xảy ra những chuyện này.

Dư Nhã Thiểm uống một ngụm cà phê, chú ý thấy ánh mắt oán hận của Tiêu Nhĩ Giai, chầm chậm nở nụ cười.

“An Diệc Diệp vẫn chưa chết.”

Nghe thấy câu này, Tiêu Nhĩ Giai sửng sốt, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Cô nói gì?”

Cô ta không dám tin, vì khi đó chính cô ta là người đẩy An Diệc Diệp xuống vách núi, sao có thể chưa chết?

Tuy cô ta đã chuẩn bị hết mọi cách nhưng cuối cùng vẫn bị truy nã và buộc phải rời đi cùng Phùng Tấn.

Bây giờ anh ta đang trốn trong một khu ổ chuột không thấy ánh mặt trời, chẳng thể ra ngoài.

Nhưng bây giờ Dư Nhã Thiểm lại nói với cô ta rằng An Diệc Diệp chưa chết?

Dư Nhã Thiểm gật đầu khẳng định: “Cô ta vẫn chưa chết, các cô bị cô ta lừa rồi.”

Tiêu Nhĩ Giai đứng dậy, tỉ mỉ nhớ lại những sự việc xảy ra ngày hôm đó, nhưng không biết An Diệc Diệp sống sót thế nào trong hoàn cảnh như vậy.

Dư Nhã Thiểm nói: “Tin tức của cô quá chậm rồi đó, An Diệc Diệp rơi xuống biển vẫn chưa chết mà được người cứu, còn lên thuyền lớn của bà Nguyễn.

Có người giúp cô ta nguỵ tạo bằng chứng giả chết, như vậy mới khiến các cô phải trốn chui trốn lủi ở ngoài lâu như vậy, còn sống cuộc sống vất vả bao lâu nay.”

“Chưa chết? Chưa chết!”

Tiêu Nhĩ Giai nghe vậy thì mừng rỡ: “Nghĩa là cô ta chưa chết, tôi cũng không cần chạy trốn nữa?’

“Sai!”

Dư Nhã Thiểm phản bác: “Ban đầu là cô và Phùng Tấn đẩy cô ta xuống vực, dù không chết thì các cô cũng bị khép tôi mưu sát không thành, đến lúc đó vẫn phải ngồi tù!”

Một tia sáng hung tợn loé lên trong mắt Tiêu Nhĩ Giai.

“Ai sẽ nghe lời nói một phía của cô ta?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 502


CHƯƠNG 502

Dư Nhã Thiểm lạnh lùng nhìn người trước mặt. Đúng là một kẻ ngu ngốc, nếu không vì cần ả đối phó với An Diệc Diệp, cô ta cũng lười nói chuyện với ả.

Cô ta lên tiếng: “Cô không nghĩ tới đúng không, trong tay anh ta có bút ghi âm, ghi lại cuộc trò chuyện của các cô lúc đó. Nếu không cô nghĩ tại sao Khúc Chấn Sơ lại cho người tìm cô suốt như vậy?”

Tiêu Nhĩ Giai sửng sốt, cô ta hoàn toàn không biết gì về chuyện bút ghi âm.

Kể từ khi biết mình bị truy nã, cô ta chạy trốn khắp nơi, thậm chí còn không dám nghe ngóng vì sợ bị phát hiện.

Cô ta cau mày trầm tư.

“Vậy tôi nên làm gì?”

Dư Nhã Thiểm đáp: “Cách tốt nhất bây giờ là ăn trộm cây bút ghi âm đó rồi cô cắn trả một phen, chết cũng không chịu thừa nhận, như vậy không ai có thể làm gì được cô.”

Tiêu Nhĩ Giai ngờ vực: “Anh ta không đưa bút ghi âm cho cảnh sát à?”

“Đưa rồi, nhưng chỉ là tệp đính kèm. Tôi có thể huỷ dữ liệu của các cô giúp, vậy chỉ còn lại cây bút ghi âm trong tay Khúc Chấn Sơ thôi.”

Cô ta nhìn Tiêu Nhĩ Giai, nhỏ giọng bảo: “Đây là cơ hội cuối cùng, nếu cô không nắm chắc thì sau này sẽ không còn nữa đâu.”

Nhưng Tiêu Nhĩ Giai vẫn hơi do dự.

“Cô muốn tôi lẻn vào lâu đài lấy trộm bút ghi âm từ tay Khúc Chấn Sơ? Sao có thể?”

Ai cũng biết lâu đài của Khúc Chấn Sơ được bảo vệ nghiêm ngặt, không thể vào được.

Dư Nhã Thiểm nhún vai, xoè tay: “Đây là cơ hội duy nhất, chỉ xem bây giờ cô định làm thế nào thôi.”

Đúng vậy, cô ta sống cuộc sống chật vật như bây giờ đủ rồi.

Tiêu Nhĩ Giai cau chặt mày suy nghĩ: “Tôi có thể bảo Phùng Tấn… làm.”

“Chính là người đàn ông vẫn luôn đi theo cô đó hả?”

Tiêu Nhĩ Giai gật đầu.

“Anh ta rất nghe lời tôi, tôi nói gì anh ta cũng sẽ đồng ý.”

Nói xong cô ta đứng dậy, quay người định đi tìm người.

Đi được hai bước, cô ta đột nhiên quay đầu lại nhìn Dư Nhã Thiểm.

“Sao cô lại giúp tôi?”

Tiêu Nhĩ Giai chậm rãi đưa tay lên, v**t v* khuôn mặt của mình, nghiến răng đáp:

“Nơi này từng có một vết sẹo do An Diệc Diệp mà có, cả đời này tôi sẽ không bao giờ buông tha cho cô ta.”

Tiêu Nhĩ Giai gật đầu, ngay sau đó quay trở lại tìm Phùng Tấn bảo anh ta ra mặt đi trộm bút ghi âm.

Ở bên kia, Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp đang cùng nhau ăn cơm.

Sau vài ngày liên lạc, cuối cùng An Diệc Diệp cũng không cần phải ngày nào cũng mang theo thuốc dạ dày nữa.

Sau khi ăn xong, cô không nhịn được tò mò hỏi: “Vẫn chưa tìm được Tiêu Nhĩ Giai ạ?”

Khúc Chấn Sơ lắc đầu.

“Anh đã gây áp lực để cảnh sát đẩy nhanh tiến độ tìm kiếm tung tích của Tiêu Nhĩ Giai rồi, nhưng đến giờ vẫn chưa có tin gì.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 503


CHƯƠNG 503

Anh cau mày nghi ngờ bảo: “Dường như đối phương có khả năng phản trinh sát rất cao.”

An Diệc Diệp suy nghĩ: “Không phải Tiêu Nhĩ Giai có khả năng phản trinh sát, mà là đi theo người đàn ông bên cạnh cô ta.”

Từ lần đầu tiên An Diệc Diệp nhìn thấy Phùng Tấn đã biết người đàn ông này chắc chắn không đơn giản.

Hơn nữa anh ta lại trung thành với Tiêu Nhĩ Giai, sẵn lòng làm rất nhiều điều cho cô ta.

Cô chợt nhớ ra bèn hỏi: “À đúng rồi, anh vẫn giữ bút ghi âm chứ?”

“Vẫn trong tay anh.”

An Diệc Diệp vội nói: “Không phải anh nên giao cho cảnh sát à? Trong đó có cuộc đối thoại giữa em và hai người họ, có thể dùng làm bằng chứng.”

“Anh đã sao chép một bản đính kèm gửi cho cảnh sát rồi, anh không nỡ giao cây bút ghi âm này ra.”

An Diệc Diệp mở to mắt nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ đáp: “Đây là món quà sinh nhật đầu tiên mà vợ tặng anh, sao có thể tuỳ tiện đưa cho người khác?”

Mặt An Diệc Diệp nóng lên, cô quay đầu nhìn đi nơi khác, không nhìn anh nữa.

“Chỉ mang đi làm bằng chứng thôi, khi nào xong việc sẽ trả lại mà.”

“Vậy cũng không được, nhỡ đâu họ lại làm hỏng mất.”

Anh đang nói thì quản gia cau mày bước vào.

“Cậu chủ, hình như đêm qua có người lẻn vào lâu đài.”

Khúc Chấn Sơ vừa nghe vậy lập tức ngẩng đầu nhìn ông ta.

Quản gia nói: “Người làm vườn nói phát hiện dấu chân ở sân sau, mà trước đó không có.”

“Xem camera chưa?”

“Xem camera thì không thấy ai, nhưng tôi vẫn hơi lo.”

Khúc Chấn Sơ quay người lên lầu, đi thẳng đến phòng làm việc của mình.

Anh vừa mở cửa, đôi mắt sắc bén đã liếc quanh căn phòng.

An Diệc Diệp vội vàng đi theo.

“Sao vậy anh?”

Khúc Chấn Sơ trả lời: “Có người tới tìm đồ.”

An Diệc Diệp cau mày suy nghĩ, sau đó nói: “Khúc Chấn Sơ, anh đưa bút ghi âm cho em.”

Sau khi An Diệc Diệp rời khỏi lâu đầu, Khúc Chấn Sơ đưa cô ra ngoài.

Hai người đứng ở ven đường, Khúc Chấn Sơ mới thận trọng lấy bút ghi âm từ trong túi áo ra, đưa cho An Diệc Diệp.

“Em cẩn thận một chút.”

An Diệc Diệp thấy thế thì ngạc nhiên: “Anh vẫn luôn mang theo bên người sao?”

Khúc Chấn Sơ cười đáp: “Đương nhiên rồi.”

Nói xong anh lại dặn dò: “Em cẩn thận một chút, đây là thông tin duy nhất, đừng để bị trộm mất.”

“Em biết rồi.”

An Diệc Diệp gật đầu với anh, ngồi lên xe của nhà họ Nguyễn, chầm chậm rời đi.

Sau khi Khúc Chấn Sơ cũng rời đi, một người bước ra từ khu rừng bên cạnh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 504


CHƯƠNG 504

Anh ta nhìn theo hướng An Diệc Diệp đi, nhíu mày.

Dưới sự xúi giục của Tiêu Nhĩ Giai, Phùng Tấn đã âm thầm lẻn vào lâu đài của Khúc Chấn Sơ, muốn lấy trộm chiếc bút ghi âm.

Nhưng anh ta tìm khắp nơi cũng không thấy, sau khi thất bại, anh ta chỉ đành phải ra về tay trắng.

“Dù không tìm thấy bút ghi âm trong lâu đài, nhưng anh đã thấy Khúc Chấn Sơ đưa nó cho An Diệc Diệp.” Phùng Tấn nói.

Tiêu Nhĩ Giai nghe vậy thì cau mày.

“Nhưng bây giờ cô ta đang ở nhà họ Nguyễn, được canh gác nghiêm ngặt, chúng ta không thể vào được.”

Hai người lo lắng chờ đợi, họ dám lẻn vào lâu đài chứ không dám vào nhà họ Nguyễn.

Khi đang không biết phải làm sao thì chưa đầy hai ngày sau, An Diệc Diệp chủ động ra khỏi nhà họ Nguyễn, qua đêm ở trạm thu nhận.

Vừa biết tin này, Tiêu Nhĩ Giai lập tức báo cho Phùng Tấn, quyết định hành động lần nữa.

Cô ta hạ quyết tâm lần này phải giải quyết cho xong mọi chuyện, lặng lẽ vào trạm thu nhận với Phùng Tấn.

Nơi này hầu như chẳng có người trông coi, nhân viên bảo vệ cũng đang ngủ.

Hai người dễ dàng vào được rồi đến phòng của An Diệc Diệp.

Phùng Tấn cẩn thận mở cửa, đi vào thì thấy giường hơi phồng lên, chắc An Diệc Diệp vẫn đang ngủ.

Họ liếc nhìn nhau, sau đó chia nhau tìm bút ghi âm.

Tìm một lúc, Tiêu Nhĩ Giai đột nhiên nghe thấy một tiếng ‘tách’!

Trước mặt lập tức sáng lên.

Cả hai người đều sửng sốt, vội ngẩng đầu nhìn lên thì thấy An Diệc Diệp đang đứng ở cửa.

Trên tay cô còn cầm thứ mà họ đang tìm.

An Diệc Diệp đung đưa cây bút ghi âm trong tay.

“Các người đến tìm thứ này?”

Khi phát hiện có người lẻn vào lâu đài của Khúc Chấn Sơ, An Diệc Diệp đã cảnh giác hơn.

Ai sẽ mạo hiểm vào lâu đài để ăn trộm?

Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn là khả năng lớn nhất.

Sau khi mở rộng phạm vi, kiểm tra các camera xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Phùng Tấn.

An Diệc Diệp đã lập một cái bẫy, cố ý dẫn họ ra ngoài.

An Diệc Diệp vừa dứt lời, sau lưng liền có mấy người xông vào bao vây Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn.

Những người này đều đã được đào tạo bài bản, họ là vệ sĩ được nhà họ Nguyễn thuê tới.

Trước đây bà Nguyễn đã nói cô có thể thoải mái sử dụng nhân lực và thế lực của nhà họ Nguyễn, nhưng An Diệc Diệp chưa sử dụng bao giờ.

Mãi cho đến hai ngày trước, cô mới bảo quản gia gọi vài người tới.

Bốn vệ sĩ nhanh chóng bao vây Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn, bước lên bắt hai người họ.

Thấy không còn đường thoát, mắt Phùng Tấn loé lên tia hung dữ, anh ta đột nhiên rút dao găm ra lao tới.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 505


CHƯƠNG 505

Sau đó anh ta giao đấu với mấy người vệ sĩ.

Một tay anh ta giữ lấy một người, chết cũng không cho họ di chuyển.

Anh ta hét lên với Tiêu Nhĩ Giai: “Nhĩ Giai! Mai đi đi! Mau lên!”

Mấy người xúm lại thành vòng tròn, Tiêu Nhĩ Giai hoảng loạn nhìn anh ta, vội vàng chạy ra ngoài.

Khi đang ngang qua An Diệc Diệp, đột nhiên cô ta nhìn thấy trong tay cô vẫn cầm cây bút ghi âm, trong mắt cô ta loé lên một tia độc ác.

Cô ta tạm dừng ý định chạy trốn, cướp cây bút ghi âm trên tay An Diệc Diệp, ném xuống đất rồi giẫm nát.

Vì hành động nhỏ này mà cô ta bị chậm lại, mấy vệ sĩ nhanh chóng lao tới, túm lấy cô ta.

Nhưng lúc này Tiêu Nhĩ Giai lại cười sằng sặc chẳng thèm quan tâm.

“Bắt đi, bắt đi, các người làm gì được tôi? Không có bằng chứng, các người không làm gì được tôi cả!

An Diệc Diệp, cô không ngờ tới đúng không? Khó khăn lắm cô mới để lại được chứng cứ nhưng lại bị phá hỏng mất rồi. Cô có thể làm gì được tôi?”

Mặt An Diệc Diệp sầm xuống, cô nhìn chằm chằm Tiêu Nhĩ Giai đang cười điên cuồng trước mặt một lúc.

Sau đó cô quay người nói với những người khác: “Đưa họ đến đồn cảnh sát trước đi.”

Phùng Tấn từ đầu đến cuối không nói tiếng nào, trên người đầy vết thương.

Ngay cả An Diệc Diệp cũng nhìn ra được, vừa rồi anh ta liều mạng để cho Tiêu Nhĩ Giai rời đi.

Ngày hôm sau.

An Diệc Diệp kiện Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn tội giết người.

Hai người vẫn luôn chạy trốn lúc trước cuối cùng cũng bị tóm gọn.

Trên toà, hai người không chút lo lắng, thậm chí Tiêu Nhĩ Giai còn có vẻ đắc ý.

Bởi vì cô ta biết An Diệc Diệp đã không còn bằng chứng nữa, không thể nói lại cô ta.

Thẩm phán vừa hỏi, cô ta đã nói thẳng: “Tôi không biết An Diệc Diệp, không biết cô ta là ai, cũng không có tranh chấp gì thì sao phải giết cô ta?”

Luật sư bên phía An Diệc Diệp yêu cầu cho xem đoạn ghi âm trước đó được đồn cảnh sát cất giữ, nhưng lúc này mới phát hiện đoạn ghi âm đã biến mất không thấy tăm hơi.

Đoạn ghi âm là bằng chứng kết tội duy nhất, bây giờ ở đồn cảnh sát cũng không có bản sao lưu, chỉ còn bản trong tay An Diệc Diệp.

Thẩm phán nhìn về phía An Diệc Diệp rồi hỏi: “Xin hỏi có còn bằng chứng khác không? Nếu không có thì tội danh của hai người này không thể thành lập.”

Tiêu Nhĩ Giai nghe vậy thì mỉm cười hài lòng.

“Cô ta không có, cô ta không có gì cả!

Bởi vì tôi còn không quen người này, không qua lại gì với cô ta thì sao có thể để lại chứng cứ?”

An Diệc Diệp đứng dậy, nhìn Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn đã mặc đồng phục tù nhân, trên mặt nở nụ cười nhẹ.

Nhìn vẻ mặt này của cô, trong lòng Tiêu Nhĩ Giai hoảng sợ, cảm thấy hơi bất an.

Cô ta hồi hộp nhìn An Diệc Diệp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 506


CHƯƠNG 506

An Diệc Diệp quay đầu nhìn thẩm phán, đáp: “Có, trong tay tôi có bút ghi âm lúc đó.”

Mấy người trên toà đều nghi ngờ nhìn nhau, không phải bút ghi âm lúc trước đã bị phá hỏng, không thể khôi phục nữa sao?

Tiêu Nhĩ Giai nghe thế thì hét lớn.

“Không thể nào! Rõ ràng bút ghi âm đã bị hỏng, rõ ràng là tôi…”

Cô ta nói được một nửa thì thấy An Diệc Diệp lấy ra một chiếc bút ghi âm màu bạc từ túi áo.

Giống hệt cái cô ta đã giẫm nát lúc trước!

Cô ta mở to mắt, kinh ngạc nhìn về phía đó.

“Thế này là thế nào?”

An Diệc Diệp nhẹ nhàng đáp: “Sao tôi có thể để cô giẫm nát bút ghi âm thật được? Như vậy có thể Khúc Chấn Sơ sẽ giết tôi đấy.”

Nói xong cô đưa bút ghi âm trong tay cho thẩm phán, nhấn nút phát ở phía trên.

Giây tiếp theo, giọng Tiêu Nhĩ Giai truyền tới.

Tiếng nói tranh chấp của Tiêu Nhĩ Giai và An Diệc Diệp rất rõ ràng, chứng cứ này đủ để chứng minh Tiêu Nhĩ Giai có tình nghi sát hại An Diệc Diệp!

Chân tướng đã được vạch trần.

Mấy người đều đổ dồn ánh mắt vào Tiêu Nhĩ Giai, đây có thể coi là bằng chứng thép.

Tiêu Nhĩ Giai nghe xong, sắc mặt tái nhợt.

“Làm sao có thể? Sao có thể như vậy?”

Cô ta ngã xuống ghế.

Đến khi nội dung trong bút ghi âm phát xong, sắc mặt thẩm phán tối sầm, ông ta gõ pháp chuỳ.

“Tiêu Nhĩ Giai, cô có lời nào để giải thích không?”

“Tôi…”

Cô ta có thể giải thích điều gì?

Tiêu Nhĩ Giai hoảng sợ nhìn xung quanh, chợt nhìn thấy Dư Nhã Thiểm ngồi trong góc lẳng lặng dùng khẩu hình nói với mình.

Tiêu Nhĩ Giai mở to mắt, vội nói: “Thẩm phán, tôi có thể xin tạm hoãn phiên toà không? Tôi cần một chút thời gian, tôi bị đau bụng.”

Nói rồi cô ta ôm bụng nằm bò ra bàn, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Thẩm phán xem xét, đành tạm hoãn phiên tòa.

“Nghỉ ngơi nửa tiếng, tìm bác sĩ khám cho cô ấy trước đi.”

An Diệc Diệp nhìn cô ta và Phùng Tấn bị người đưa đi, trong lòng thấy hơi lo lắng.

Không biết Tiêu Nhĩ Giai lại giở trò gì nữa.

Tiêu Nhĩ Giai vừa ra khỏi toà án đã kéo Phùng Tấn bên cạnh.

“Phùng Tấn, làm sao bây giờ? Em không muốn ngồi tù. Em vẫn còn trẻ, em mới 20 tuổi. Em không muốn lãng phí cuộc đời mình trong tù.”

Vẻ mặt Phùng Tấn hờ hững, anh ta đưa tay nắm lấy tay Tiêu Nhĩ Giai.

“Không sao, có anh đi cùng em mà.”

Tiêu Nhĩ Giai nghe vậy thì hất tay anh ta ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 507


CHƯƠNG 507

“Em không đi, phải đi tù thì một mình anh đi đi!”

Nói xong cô ta lại nhớ đến ám hiệu khi nãy Dư Nhã Thiểm nói với mình, trong đầu nảy ra một cách tuyệt vời.

Cô ta thận trọng kéo Phùng Tấn rồi nói: “Lát nữa anh với bọn họ là anh đẩy An Diệc Diệp xuống, được không?”

Phùng Tấn sửng sốt một chút, không ngờ Tiêu Nhĩ Giai lại có thể nói ra ý này.

“Nhưng anh…”

Thấy anh ta không đồng ý, Tiêu Nhĩ Giai cau mày: “Có phải anh không yêu em nữa không? Chẳng phải lúc trước anh đã nói anh sẵn sàng vì em mà hy sinh tất cả ư?

Chẳng lẽ… Chẳng lẽ anh nỡ lòng nào để em chịu khổ trong tù sao? Đến khi được ra tù thì tôi đã già, ai còn lấy em nữa?”

Phùng Tấn kéo tay cô ta.

“Anh lấy em.”

Thấy Tiêu Nhĩ Giai vẫn không vui, anh ta nói thêm: “Nhưng trong tay họ có bản ghi âm.”

“Chỉ là ghi âm thôi chứ đâu phải video, ai biết là em đẩy hay anh đẩy? Chỉ cần anh nói với họ, tuy người nói là em nhưng người đẩy là anh là được.

Anh chủ động nhận tội, lẽ nào họ vẫn không đồng ý?”

Phùng Tấn vẫn còn do dự, Tiêu Nhĩ Giai cắn răng, tung ra tin cuối cùng.

Cô ta chớp mắt, nước mắt lưng tròng, rồi cô ta đưa tay sờ lên bụng mình.

“Anh biết vì sao em không muốn vào không? Không phải em sợ mình chịu khổ, mà vì em lo… con chúng ta chịu khổ.

Phùng Tấn, em mang thai rồi, lẽ nào anh muốn thấy con chúng ta sinh ra trong tù sao?”

Phùng Tấn nghe vậy, trên mặt lập tức có huyết sắc, anh ta vui mừng nhìn Tiêu Nhĩ Giai.

“Em mang thai? Bao lâu rồi?”

“Đúng.”

Tiêu Nhĩ Giai thấy anh ta như vậy thì cau mày, trong mắt thoáng qua tia chột dạ.

Nhưng nghĩ đến mình sẽ phải ngồi tù, cô ta lập tức bình tĩnh lại.

“Em cũng mới biết mấy ngày trước thôi, đang định nói cho anh thì xảy ra chuyện này. Lúc trước em nhờ anh lấy trộm bút ghi âm cũng vì điều này.

Phùng Tấn, anh thật sự muốn con trai anh phải sinh trong tù sao? Đến lúc đó nó sẽ bị mọi người coi thường.”

Mắt Phùng Tấn tối lại, anh ta đưa tay đặt lên bụng dưới của Tiêu Nhĩ Giai.

“Anh không muốn con phải sinh ra trong tù…”

Tiêu Nhĩ Giai gật đầu bảo: “Anh vào một mình vẫn hơn cả hai chúng ta cùng vào. Em và con sẽ chờ anh ở ngoài cho đến khi anh được ra tù.”

Phùng Tấn vẫn im lặng.

Tiêu Nhĩ Giai nói thêm: “Nếu anh không muốn thì cũng được. Chúng ta cùng nhau vào, nhưng nếu con trai chúng trai lớn lên trong tù, không biết nó sẽ thế nào…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 508


CHƯƠNG 508

Nói xong cô ta che mặt khóc.

Phùng Tấn cau mày, do dự một lúc, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Được rồi, lát nữa em đừng nói gì, anh sẽ nói với họ tất cả mọi chuyện đều do một mình anh làm. Em chỉ bị anh uy h**p thôi.”

Anh ta duỗi tay ôm Tiêu Nhĩ Giai vào lòng: “Em sẽ không sao đâu, con của chúng ta cũng vậy.”

Trong lòng Tiêu Nhĩ Giai mừng như điên nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra buồn bã.

“Được, em tin anh.”

Nửa giờ sau.

Khi Tiêu Nhĩ Giai và Phùng Tấn trở lại toà án lần nữa, luật sư đang định hỏi thì Tiêu Nhĩ Giai đột nhiên bật khóc.

Mà Phùng Tấn ở bên cạnh cô ta lại nói: “Không cần hỏi nữa, chính tay tôi đã đẩy An Diệc Diệp xuống vực, tất cả đều do một mình tôi làm.”

An Diệc Diệp nghe vậy, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh ta.

Tại sao?

Tai sao Phùng Tấn lại vì Tiêu Nhĩ Giai mà hy sinh đến vậy?

Là anh ta tự nguyện sao?

Luật sư của An Diệc Diệp cũng sững sờ.

Anh ta nhanh chóng phản ứng lại rồi hỏi: “Chúng tôi nghe thấy rất rõ ràng giọng nói của Tiêu Nhĩ Giai trong đoạn ghi âm.”

Giọng điệu của Phùng Tấn rất thờ ơ.

“Đó là vì tôi uy h**p Tiêu Nhĩ Giai, cô ấy bị tôi uy h**p nên mới tới vách núi cùng tôi, là tôi đe doạ cô ấy nói với An Diệc Diệp.”

Mọi người đều sốc khi thấy sự thay đổi này, Phùng Tấn lại nói tiếp: “Người ra tay cuối cùng đẩy An Diệc Diệp xuống vực là tôi.”

Luật sư nghi ngờ nhìn hai người rồi hỏi: “Cô Tiêu, xin hỏi lời anh ta nói có phải sự thật không? Là anh ta đẩy An Diệc Diệp xuống vực ư?”

Tiêu Nhĩ Giai lau nước mắt, vừa khóc vừa nói: “Đúng, là Phùng Tấn. Anh ta uy h**p tôi, ép tôi phải đứng bên cạnh, cố ý khiến tôi và An Diệc Diệp cãi nhau, cuối cùng nhân lúc tôi không đề phòng, anh ta đã đẩy An Diệc Diệp xuống biển.”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Cô ta khóc không thành tiếng như thể chịu uất ức lớn lắm.

“Tôi cũng từng muốn tìm An Diệc Diệp về nhưng Phùng Tấn không cho tôi đi, anh ta đã dẫn tôi đi nơi khác.”

An Diệc Diệp không khỏi đứng lên, chỉ vào Tiêu Nhĩ Giai: “Là người đương sự, tôi biết rõ người đẩy tôi xuống là Tiêu Nhĩ Giai!”

Tiêu Nhĩ Giai lắc đầu, buồn thương lên tiếng: “An Diệc Diệp, tôi biết cô hận tôi, cô lấy Khúc Chấn Sơ thay tôi nên cô rất bất mãn. Nhưng cô cũng không thể hãm hại tôi như vậy, chỉ dựa vào lời nói một phía của cô, cô có còn bằng chứng gì nữa không?

Cho dù Phùng Tấn đã tự nhận lỗi, cô cũng phải kéo tôi xuống nước sao? Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”

Nói rồi cô ta lại bật khóc.

Lúc này Phùng Tấn lại nói: “Không cần thẩm vấn nữa, tôi là hung thủ làm nên mọi chuyện, bắt tôi đi.”

Thẩm phán đau đầu nhìn họ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 509


CHƯƠNG 509

Tuy trong ghi âm có giọng của Tiêu Nhĩ Giai, nhưng không có hình ảnh cụ thể, không thể kết tội.

Phùng Tấn đã nhận tội, trong bút ghi âm đồng thời có cả giọng của Phùng Tấn và Tiêu Nhĩ Giai, hai người họ đều có mặt ở hiện trường.

Mọi người nhìn sự thay đổi trước mặt mà mờ mịt.

An Diệc Diệp quýnh lên: “Không phải anh ta! Không phải anh ta! Tiêu Nhĩ Giai mới là người đẩy tôi xuống vực!”

Thẩm phán cau mày, giơ cây chuỳ trong tay lên gõ xuống để mọi người yên lặng.

Ông ta trầm giọng bảo: “Chúng tôi đã thảo luận, Phùng Tấn tự thừa nhận lỗi lầm của mình, và vì Tiêu Nhĩ Giai không đủ bằng chứng nên được phán không có tội.”

Sau đó có người tiến lên đưa Phùng Tấn đi.

Anh ta đột nhiên giãy giụa, Tiêu Nhĩ Giai tưởng anh ta đổi ý, trong lòng lập tức sợ hãi.

Không ngờ anh ta chỉ tiến lên, nói nhỏ vào tai cô ta: “Chăm sóc tốt con của chúng ta.”

Nói xong anh ta quay người, quả quyết đi theo cảnh sát.

Sau khi tất cả mọi người đều đi, Tiêu Nhĩ Giai mới nở một nụ cười mãn nguyện.

An Diệc Diệp nhìn cô ta: “Cô đối xử với người yêu cô như vậy à?”

Tiêu Nhĩ Giai lập tức lộ ra bộ mặt thật, cô ta nhìn An Diệc Diệp.

“Thế thì sao? Chỉ cần tôi sống sót là được, ai muốn vào tù chứ?”

Nói xong cô ta cởi bộ đồng phục tù nhân trên người, ném xuống đất, xoay người bước ra ngoài.

An Diệc Diệp nhíu mày, lấy lại bút ghi âm trong tay thẩm phán rồi xoay người đuổi theo ra ngoài.

Chính An Diệc Diệp cũng không ngờ Phùng Tấn sẽ đột nhiên ra mặt nhận mọi tội danh về mình.

Mà vì thế Tiêu Nhĩ Giai được tuyên bố trắng án.

Ngày được thả tự do, Tiêu Nhĩ Giai đắc ý bước ra khỏi toà án.

Cô ta đã hoàn toàn lãng quên Phùng Tấn.

Quay đầu nhìn An Diệc Diệp sau lưng, cô ta cười đắc ý.

“Thế nào? Có phải rất thất vọng không? Có phải cô chỉ mong bây giờ tôi bị bắt vào tù không?

Xin lỗi nhé, cô không nắm được điểm yếu của tôi đâu, từ bỏ đi.”

Nói xong cô ta đi đến bên đường, mở cửa chiếc xe đã đỗ sẵn ở đó rồi ngồi vào.

Dư Nhã Thiểm nhìn An Diệc Diệp vẫn đang đứng bên ngoài, hỏi: “Cô làm cách nào khiến cho Phùng Tấn nhận hết tội thế?”

“Tôi nói với anh ta là tôi mang thai rồi.”

Cô ta sờ bụng mình: “Aiya, trong này có một bé cưng, làm sao tôi vào tù được!”

Nói xong vẻ mặt Tiêu Nhĩ Giai đột nhiên lạnh đi.

“Lần trước khi phá bỏ đứa con của anh ta, bác sĩ đã nói sau này tôi không thể có thai được nữa.

Tên ngốc kia thật sự tin tôi. Thôi bỏ đi, nếu không có anh ta thì bây giờ người ngồi tù đã là tôi rồi.”

Cô ta lấy kính râm ra đeo, duỗi hai tay.

“Bây giờ tôi lại tự do rồi!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 510


CHƯƠNG 510

Khó khăn lắm mới nắm bắt được cơ hội, nhưng cuối cùng vẫn để Tiêu Nhĩ Giai thoát tội, không ngờ cô ta lại có thể khiến Phùng Tấn chịu tội, vào tù thay mình.

An Diệc Diệp không hiểu sao Phùng Tấn lại sẵn sàng làm chuyện này?

Lẽ nào anh ta thật sự thích Tiêu Nhĩ Giai đến vậy?

Khúc Chấn Sơ nghe xong cũng gật đầu khẳng định: “Nếu là em thì anh cũng sẵn sàng ngồi tù thay em.”

An Diệc Diệp quay đầu nhìn anh, bất đắc dĩ bảo: “Nhưng tính chất khác nhau, bây giờ chúng ta đã mất chứng cứ duy nhất rồi, làm thế nào mới có thể khiến cô ta nhận tội đâu? Không thể để cô ta ung dung ngoài vòng pháp luật như vậy được chứ?”

Khúc Chấn Sơ đưa tay đặt lên đầu cô, v**t v* mái tóc xoăn mềm mại.

“Đừng lo lắng, vẫn có thể tìm thêm chứng cứ mà.”

Hai người đang nói thì quản gia lại vội vàng bước vào, trên tay còn cầm một tờ giấy của toà án.

“Cậu chủ, Will thật sự kiện cậu rồi!”

An Diệc Diệp vừa mới ra khỏi toà án, Khúc Chấn Sơ lại bị khởi tố.

Cô chợt cau mày.

“Will vẫn chưa từ bỏ à? Phán quyết này căn bản không thể thành lập, cho dù mở phiên toà cũng vô ích, sao anh ta còn cố chấp như vậy?”

Khúc Chấn Sơ mở ra, quả nhiên nhìn thấy thông báo của toà án.

Anh đọc thật kỹ rồi bảo: “Nếu anh ta muốn dùng pháp luật để giải quyết thì chúng ta giải quyết bằng luật pháp đi.”

Nhưng An Diệc Diệp lại nói: “Để em thử thuyết phục anh ta một lần nữa, nếu có thể thuyết phục anh ta rút đơn kiện thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Khúc Chấn Sơ nghe vậy, đột nhiên đưa tay kéo cô lại.

“Em lại định ra ngoài với anh ta nữa à?”

Thấy vẻ cảnh giác của anh, An Diệc Diệp dở khóc dở cười.

“Như vậy mới có cách khiến anh ta rút đơn kiện, chúng ta cũng không thể ra toà thật được, phải không?”

Khúc Chấn Sơ bất mãn: “Cũng không phải anh chưa ra toà bao giờ.”

Nghe anh nói vậy, An Diệc Diệp mới nhớ ra.

Anh là người thường xuyên bị kiện, cũng là người thường xuyên kiện người khác, hơn nữa lần nào cũng an toàn trở về.

“Ra toà cũng không tốt, em sẽ tìm cơ hội nói chuyện với anh ta. Nếu anh không yên tâm thì có thể đi cùng em.”

Khúc Chấn Sơ nghe thấy câu này mới thả lỏng.

“Được, anh đi cùng em.”

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp hẹn Will ra ngoài ăn cơm.

Will vừa đến đã thấy Khúc Chấn Sơ, sắc mặt tối sầm lại, quay đầu muốn rời đi.

An Diệc Diệp vội gọi anh ta lại.

“Anh Will, xin chờ một lát.”

Will quay đầu lại, nhìn An Diệc Diệp với vẻ mặt bất lực.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 511


CHƯƠNG 511

“Diệc Diệp, tôi thật sự không muốn nhìn thấy người đàn ông này, hay là chúng ta chờ phán quyết của toà án trước đã rồi lại gặp nhau được không?”

An Diệc Diệp mỉm cười: “Lần này tôi gọi anh đến là vì chuyện của anh với Khúc Chấn Sơ.”

“Em muốn tôi rút đơn kiện sao?” Anh ta lắc đầu: “Không thể.”

Thấy anh ta nói chắc nịch như vậy, An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ nhìn nhau rồi cô nói tiếp: “Anh đừng từ chối nhanh như vậy mà, chúng ta có thể bàn bạc thêm.”

Will miễn cưỡng ngồi xuống.

“Thực ra cũng không có gì để nói, có phán quyết thì dù lâu đài thuộc về ai, tôi cũng không phàn nàn, đến khi đó tôi cũng có thể đi.”

Khúc Chấn Sơ nghe vậy thì vui mừng bảo: “Vậy mau mở phiên toà đi.”

Anh chỉ mong tên này nhanh chóng rời khỏi An Diệc Diệp rồi biến mất ngay lập tức.

Dù sao theo anh ấy, phán quyết lần này kiểu gì cũng sẽ phán lâu đài thuộc về anh.

Will nghe câu này của Khúc Chấn Sơ thì bất mãn, cau mày nhìn anh.

“Được, vậy chúng ta chờ phán quyết cuối cùng.”

Thấy hai người lại sắp cãi nhau, An Diệc Diệp vội kéo họ lại.

“Bình tĩnh trước đi, chuyện này vẫn còn cách giải quyết.”

Cô quay đầu nhìn Will: “Anh Will, anh muốn lấy lại lâu đài chỉ vì di nguyện của ông nội sao?”

Will mím môi, im lặng một lúc rồi ngập ngừng thở dài.

“Phương Đông các em có một câu, người đã mất là lớn nhất, phương Tây chúng tôi cũng nghĩ như vậy.

Sở dĩ tôi vẫn luôn yêu cầu lấy lại lâu đài là để cho ông nội đã mất một lời giải thích. Đây là di nguyện cuối cùng trước khi chết của ông ấy, tôi không thể dễ dàng từ bỏ như vậy được.”

An Diệc Diệp gật đầu đã hiểu.

“Nhưng dựa theo tình hình hiện tại, cho dù có thưa kiện thật thì anh cũng không lấy được lâu đài cổ về.”

Will gật đầu nói: “Tôi biết, nhưng tôi nhất định phải thử một lần, lỡ như tôi không cố gắng, khi về để người nhà biết được, bọn họ chắc chắn sẽ trách tôi.”

Xem ra, bọn họ hoàn toàn không thể nào đạt thành thỏa thuận được.

Chẳng lẽ thật muốn nhìn thấy hai người bị thẩm vấn trước tòa sao?

Will nhìn ra Nam Tích cũng không có cách nào, nói: “Chuyện này tôi không thể không làm, cho dù có phải lên hầu tòa, những lời này tôi vẫn phải nói. Tôi không thể buông bỏ ý nguyện của ông nội được.”

Nói xong, anh ta đứng dậy khẽ gật đầu ra hiệu với hai người.

“Nếu như không còn chuyện gì khác, tôi đi trước đây.”

Chờ anh ta đi rồi, Khúc Chấn Sơ không sợ gì nói: “Nếu nhắc đến tố tụng thì tố tụng đi. Quốc bảo của tôi không thể nào tặng cho bất cứ ai cả.”

An Diệc Diệp nhíu mày nhăn trán, mặc dù nói vậy những vẫn còn hơi lo lắng.

Qua hai ngày, cô nghĩ tới nghĩ lui, quyết định đích thân đi tìm Will.

Chín giờ, vừa đi vào nơi ở năm sao của anh ta, đã thấy anh ta đang đi từ trên lầu xuống.

An Diệc Diệp vội vàng bước tới.

“Will? Anh chờ chút đã.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 512


CHƯƠNG 512

Will nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu nhìn qua, trông thấy An Diệc Diệp, cười với cô.

“OMG, Diệc Diệp, chẳng lẽ cô lại tới thuyết phục tôi đấy à?”

An Diệc Diệp kéo ra nụ cười mỉm.

“Đúng vậy, tôi đúng là có ý nghĩ này.”

Will nghe vậy, thở dài một hơi.

“Xem ra cái anh Khúc này đúng là bạn trai của cô. Nếu không sao cô phải bôn ba như vậy vì anh ta chứ?”

Anh ta cười nhìn An Diệc Diệp, tiếp tục nói: “Chắc chắn là cô rất yêu anh ta.”

Trong nước rất ít khi treo lời yêu ngoài miệng, nhưng đối với nước ngoài thì lại cực kỳ phổ biến.

Hôm nay nghe được anh ta nói vậy, trên mặt An Diệc Diệp không khỏi ửng hồng.

“Tôi còn muốn nói với anh chuyện liên quan tới lâu đài cổ.”

Will ngẫm nghĩ một chút, nói: “Nhưng bây giờ tôi chuẩn bị ra ngoài dạo chơi bảo tàng rồi.”

“Tôi có thể đi cùng với anh.”

Will sững sờ, ngay sau đó bật cười.

“Vậy đương nhiên là tốt nhất rồi.”

Trước kia An Diệc Diệp thường xuyên đi theo ông Bành tới viện bảo tàng Hoàng Cung. Vừa đến đã bị người ta nhận ra, lập tức cho cô đưa người vào trong.

Will cùng đi vào, nhìn đồ cổ văn võ hai bên, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Nhìn những món đồ cổ trước mặt, anh ta nhíu mày nói: “Diệc Diệp, cô nói xem, những món đồ cổ vỡ thành từng mảnh kia còn có thể sửa được không?”

An Diệc Diệp nói một cách chân thành: “Phải xem bị vỡ tới mức nào. Thật ra tôi chỉ cần tập trung thì có thể sửa được đa số đồ cổ.”

“Thật sao?”

Will ngạc nhiên quay đầu nhìn qua, sốt ruột nói: “Thật ra trong tay tôi có một món đồ, muốn cô tìm hộ một thầy sửa đồ cổ giúp tôi sửa.”

“Thật ra cũng không được tính là đồ cổ gì, nhưng món đồ này cực kỳ quan trọng đối với tôi.”

An Diệc Diệp tò mò hỏi: “Anh có thể cho tôi xem không.”

Will gật đầu, sau đó giơ tay lên, để lộ ra cổ tay của mình.

An Diệc Diệp nhìn thấy, trên cổ tay anh ta có buộc một sợi dây thừng, phía trên treo một cái hộp nhỏ.

Will cẩn thận lấy cái hộp xuống, mở ra, đưa tới trước mặt An Diệc Diệp.

“Cô xem thử xem có thể sửa được cái này không?”

An Diệc Diệp nhận lấy nhìn một chút.

Chỉ là một cái hộp lớn chừng ngón tay cái, bên trong chứa một mảnh vỡ màu vàng rất nhỏ, gần như không nhìn ra dáng vẻ ban đầu của nó.

Cô khó xử, cau mày.

“Vỡ nghiêm trọng quá, anh có ảnh chụp lúc nó còn nguyên không?”

“Có!”

Will vội vàng lấy điện thoại di động trong người ra, mở một tấm hình, đưa tới trước mặt An Diệc Diệp.

“Là cái này.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 513


CHƯƠNG 513

An Diệc Diệp tiến tới xem, phát hiện ra tấm hình Will cho cô nhìn lại là ảnh chụp nữ hoàng nước Anh.

Cô kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Will.

“Không phải anh cho tôi nhìn dáng vẻ gốc của nó à?”

Will chỉ vào một điểm rất nhỏ trong hình.

“Cô nhìn kỹ đồ vật trên cổ của nữ hoàng đi.”

An Diệc Diệp hoang mang nhìn qua.

Chỉ thấy trên cổ của nữ hoàng có một sợi dây chuyền ánh vàng rất nhỏ.

Will tiếp tục nói: “Sợi dây chuyền này do lúc trước gia tộc tôi được phong, nữ hoàng nước Anh đã ban thưởng cho. Nhưng cách đây không lâu, tôi không cẩn thận làm vỡ.”

“Thật ra tôi vẫn chưa chính thức kế thừa tước vị, sau hai tháng nữa mới cử hành nghi thức. Đến lúc đó phải trưng bày sợi dây chuyền này ra.”

“Trước đó nữ hoàng cũng hỏi thăm tôi mấy lần, nhưng tôi tìm cớ lấp l**m cho qua. Bây giờ đến nghi thức thụ phong, nhất định phải lấy ra. Nếu như bị nữ hoàng phát hiện, chúng tôi đã làm hỏng thì bà ấy nhất định sẽ cực kỳ tức giận, thậm chí tước đi tước vị của tôi.”

An Diệc Diệp nhìn sợi dây chuyền trong hộp, vỡ vụn thành từng mảnh, cực kỳ nghiêm trọng.

Nhưng lúc này, trong đầu cô lại nghĩ tới một cách.

“Will, có lẽ tôi có thể giúp anh thử một chút, nhanh anh nhất định phải đồng ý với một điều kiện của tôi.”

Will ngạc nhiên nhìn cô, nhướn mày.

“Cái gì? Chỉ cần có thể sửa, tôi nhất định đồng ý!”

An Diệc Diệp cười nói: “Hủy tố cáo Khúc Chấn Sơ, từ bỏ lâu đài cổ.”

Nghe An Diệc Diệp nói vậy, Will nhíu mày, có hơi do dự.

Im lặng một lúc, cuối cùng anh ta mới nói: “Chỉ cần cô có thể sửa lại, tôi sẽ rút lui.”

“Không thành vấn đề.” An Diệc Diệp kích động nói.

“Nhưng mà.” Will lại nói: “Tôi còn có một điều kiện.

Hai tháng sau, tôi sẽ cử hàng nghi thức sắc phong, cô nhất định phải sửa xong trước lúc đó cho tôi.”

An Diệc Diệp bỗng nhíu mày lại.

Dây chuyền kiểu này là khó sửa nhất.

Sợi dây chuyền lúc trước của cục cảnh sát kia chỉ bị mẻ mất một đoạn, cô phải mất mấy tuần mới hoàn thành.

Mà cái bây giờ đã bị cắt thành mười mấy đoạn, sao có thể sửa xong trong thời gian ngắn như vậy được.

Nhưng đây là cơ hội duy nhất.

Cô nghiến răng, gật đầu.

“Được, tôi đồng ý với anh.”

Trên mặt Will lập tức lộ ra nụ cười, kéo cô quay về luôn.

“Chúng ta còn chờ gì nữa, nhanh đi sửa nó thôi!”

Không ngờ, anh ta còn sốt ruột hơn cả An Diệc Diệp. Xem ra sợi dây chuyền này thật sự rất quan trọng đối với tước vị của anh ta.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 514


CHƯƠNG 514

An Diệc Diệp siết chặt cái hộp nhỏ trong tay.

Cô nhất định phải sửa xong sợi dây chuyền này!

Ngày đó sau khi về, An Diệc Diệp nhanh chóng hành động, đích thân hỏi ông Bành về vấn đề liên quan tới sửa dây chuyền.

Ông Bành nhìn sợi dây chuyền đó, lắc đầu.

“Cái này sao mà sửa xong trong hai tháng được? Cô bé, cháu trả lại cái này thôi, cho dù Khúc Chấn Sơ bị tốt cáo thì sao? Tên kia cũng đâu phải chưa từng bị vu cáo bao giờ?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Cháu thật sự rất lo tòa thành của anh ấy sẽ bị người ta lấy đi.”

Khúc Chấn Sơ từng nói, lâu đài cổ đó được sáng tạo nên do anh chờ cô gái kia hơn mười năm.

Nếu như quả thực bị lấy đi, anh nên làm sao?

Ông Bành thấy cô cố chấp như vậy, thở dài một hơi.

“Không còn cách nào rồi, nếu cháu muốn sửa, vậy ông sẽ giúp cháu.”

Nói xong, ông ta quay người về phòng sách tìm mấy bản tài liệu, đưa cho An Diệc Diệp.

“Về việc sửa kim loại, ông không quen lắm. Ông am hiểu việc sửa đồ sứ hơn. Nhưng trong viện bảo tàng có mấy thầy là chuyên gia trong việc này. Cháu đến chỗ đó, có lẽ có thể tìm được vài cách.”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn tài liệu trong tay, bên trên có phương thức liên lạc của ba ông thầy.

“Vâng.”

Ngày hôm sau, cô vội vàng mang theo đồ chạy tới bảo tàng.

Đối phương nghe nói cô là do ông Bành giới thiệu, lập tức gọi người lên.

An Diệc Diệp nhìn ông lão gầy gò trước mặt, cẩn thận nói: “Chào ông, cháu là học trò của ông Bành.”

Người kia liếc cô một cái, khẽ gật đầu.

“Có chuyện gì không?”

An Diệc Diệp đưa cái hộp nhỏ trong tay ra.

“Cháu nhận được một sợi dây chuyền, muốn sửa nó. Thầy cháu nói ông ấy không am hiểu về phương diện này, cho nên bảo cháu tới thỉnh giáo ông.”

Người kia ngồi trên ghế, uống một ngụm trà, bình chân như vại nói: “Đưa tôi xem trước nào.”

An Diệc Diệp gật đầu, mở cái hộp nhỏ bằng ngón tay cái ra.

“Là cái này ạ.”

Đối phương nhíu mày, cẩn thận xích lại một chút. Nhìn những mảnh vỡ của dây chuyền trong hộp thì nhướng mày.

“Không sửa được đâu. Thứ này sửa cũng không có tác dụng gì, không bằng mua cái mới đi.”

An Diệc Diệp bất đắc dĩ cười khổ.

Đây là đồ mà nữ hoàng nước Anh tặng, sao có thể mua được một chiếc mới chứ. Thế thì Will cũng không cần sầu não như vậy.

Nhưng sợi dây chuyền này liên quan tới lâu đài cổ, An Diệc Diệp kiên định nói: “Cho dù thế nào cháu cũng phải mang nó đi sửa. Ông dạy cháu một chút đi.”

Ông thầy hít sâu một hơi, nhìn chăm chú An Diệc Diệp.

Đánh giá một lúc mới gật đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 515


CHƯƠNG 515

“Sửa đồ kim loại và đồ sứ là hai phương pháp hoàn toàn khác biệt. Cô thật sự muốn thử à?”

“Vâng.”

Bắt đầu từ ngày đó, An Diệc Diệp bận rộn ra vào bảo tàng Hoàng Cung. Dưới sự giúp đỡ của ông thầy, đã học được không ít bản lĩnh của ông ấy.

Khúc Chấn Sơ đã không thấy An Diệc Diệp gần nửa tháng rồi.

Anh gọi điện cho An Diệc Diệp, đối phương chỉ vội vàng nói hai câu đã cúp máy luôn, không mò ra được rốt cuộc cô đang bận gì.

Nhịn hai hôm, cuối cùng anh tới nhà họ Nguyễn.

Còn chưa vào cửa, đã bị quản gia Thẩm Trình chặn bên ngoài.

“Hôm nay cô Nguyễn không có nhà, anh về đi rồi tới sau.”

Khúc Chấn Sơ hoàn toàn không tin.

Trước đó, khi anh tới tìm bà Nguyễn, tên quản gia này cũng nói với anh như vậy.

Nhưng sao đó, chẳng mấy chốc lại đưa anh vào gặp bà Nguyễn.

Anh nghi ngờ nhìn Thẩm Trình.

Thẩm Trình cười híp mắt cho anh nhìn: “Cô chủ thực sự không có nhà.”

Khúc Chấn Sơ đang chuẩn bị đi vào, một chiếc xe từ từ dừng ở cửa ra vào.

Cửa xe mở ra, An Diệc Diệp cúi đầu đi từ trong ra.

Trong tay cô cầm một quyển sách, đang cẩn thận nghiên cứu.

Vừa nhìn thấy cô, Khúc Chấn Sơ liền quay người đi tới trước mặt cô.

“An Diệc Diệp! Mấy ngày nay cô làm gì thế? Vì sao tôi gọi cho cô mà cô không nhận?”

An Diệc Diệp nghe thấy giọng nói, vội ngẩng đầu liếc nhìn anh.

Không đến một giây lại cúi đầu nhìn sáng, còn thuận tay liếc mắt một cái, say sưa đọc.

Khúc Chấn Sơ bỗng có một tia kích động đối với quyển sách trong tay cô.

Nhưng rất nhanh, An Diệc Diệp trả lời: “Tôi nhận điện thoại của anh rồi.”

Khúc Chấn Sơ không hài lòng.

“Cô nghe, những chẳng nói gì, tôi còn tưởng cô xảy ra chuyện gì chứ.”

An Diệc Diệp cúi đầu, nói: “Tôi không sao. Mấy hôm nay tôi tới viện bảo tàng học tập phương pháp sửa đồ. Hai tháng này sẽ có hơi bận, chờ hết bận tôi sẽ liên lạc lại với anh.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, nói: “Cô đang bận cái gì?”

Bước chân An Diệc Diệp khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Ngẫm nghĩ, cuối cùng không nói chuyện mình làm hai ngày nay cho anh biết.

Nếu như cô không thành công, nhất định sẽ làm Khúc Chấn Sơ mừng hụt một trận.

Vẫn nên đến lúc đó trực tiếp nói cho anh biết tin tốt.

Cô đảo mắt, ỡm ờ nói: “Thì là đang học… Chờ sau khi hết bận, tôi sẽ chủ động liên lạc với anh.”

Nói xong, sợ Khúc Chấn Sơ sẽ hỏi thêm, cô quay người đi thẳng vào nhà họ Nguyễn.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày nhìn bóng lưng của cô, đang định đuổi theo.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 516


CHƯƠNG 516

Thẩm Trình đột nhiên xuất hiện, chặn trước mặt anh.

“Anh Khúc, anh cũng thấy đấy. Cô An giờ đang bận rộn nhiều việc. Mời anh lần sau lại tới.”

Khúc Chấn Sơ hết cách, nhìn bóng lưng của An Diệc Diệp biến mất trong sân, đành quay người rời đi.

Nhưng mới đi được hai bước lại nhìn thấy một chiếc xe từ hướng khác đi tới, dừng trước cổng nhà họ Nguyễn.

Cửa xe vừa mở, Will lập tức đi ra, thẳng tiến vào nhà họ Nguyễn.

Vừa tới cửa, Thẩm Trình đã thay đổi thái độ lạnh lùng trước đó với Khúc Chấn Sơ, cười nhẹ nhàng nói: “Anh Will, cô An đợi anh lâu rồi đó.”

Khúc Chấn Sơ nghe thấy câu này, con ngươi co lại, quả nhiên thấy Will đi vào như chốn không người, tiến thẳng vào biệt thự nhà họ Nguyễn.

Khúc Chấn Sơ trừng mắt nhìn cửa biệt thự nhà họ Nguyễn hồi lâu mà không có cách nào, ánh mắt u ám lại thâm trầm.

Thẩm Trình chú ý tới ánh mắt của anh, quay đầu nhìn anh, mỉm cười, sau đó quay người đi vào.

Khúc Chấn Sơ nghiến chặt răng, đứng tại chỗ, một lát sau mới bất mãn rời đi.

Đêm khuya.

Khúc Chấn Sơ lặng lẽ đi tới bên ngoài biệt thự nhà họ Nguyễn.

Trải qua mấy lần hành động trước, anh đã sớm nằm trong lòng bàn tay bố cục của nhà họ Nguyễn.

Anh thoải mái tránh thoát mấy tên vệ sĩ tuần tra bên ngoài, trực tiếp đi vào trong.

Xuyên qua rừng cây phong, tới bên ngoài phòng của An Diệc Diệp.

Lúc này đã là hai giờ sáng.

Nhưng mà trong phòng An Diệc Diệp vẫn thắp đèn.

Khúc Chấn Sơ nghi ngờ đi tới, lặng lẽ nhìn thoáng qua.

An Diệc Diệp đang ngồi trước bàn, cúi đầu, rất chăm chú, không biết đang làm gì.

Anh nhíu mày.

Sao muộn thế này rồi còn không ngủ?

Anh ngẫm nghĩ, bỗng gõ cửa một cái.

Tiếng thứ nhất An Diệc Diệp không nghe thấy, gõ ba tiếng liên tiếp, cuối cùng cô mới ngẩng đầu.

Khúc Chấn Sơ trực tiếp đẩy cửa ra, nghênh ngang đi vào.

“Anh đang làm gì thế?”

Ban đầu An Diệc Diệp còn tưởng bà Nguyễn hoặc là Thẩm Trình. Kết quả vừa nhìn thấy Khúc Chấn Sơ, kinh ngạc trợn tròn mắt.

Mấy lần trước đó, lúc Khúc Chấn Sơ tới tìm cô, cô đều đã ngủ, hoàn toàn không biết gì.

Không ngờ Khúc Chấn Sơ có thể tránh được những vệ sĩ bên ngoài và camera của nhà họ Nguyễn mà đi thẳng tới phòng cô.

“Anh vào bằng cách nào?”

Khúc Chấn Sơ đi tới, nhớ tới chiều hôm nay Will tới, trong lòng vẫn còn bực bội.

“Cứ vậy đi vào.”

Khúc Chấn Sơ vừa nói vừa đi thẳng tới bên bàn đọc sách của An Diệc Diệp, rồi cúi đầu nhìn xuống.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 517


CHƯƠNG 517

An Diệc Diệp thấy hành động này của anh, thì sợ đến mức vội vươn tay cầm đồ trên bàn lên ngăn cản anh.

Thấy cô dè dặt như vậy, Khúc Chấn Sơ bỗng nhíu mày.

“Cô đang làm gì thế? Cho tôi xem với!”

Nhưng An Diệc Diệp không chịu buông tay.

“Không có gì…”

Khúc Chấn Sơ nhướng mày rồi nói tiếp: “Mấy ngày nay cô đi gặp Will à?”

An Diệc Diệp nghe xong thì ánh mắt bỗng lóe lên, một lúc sau cô mới gật đầu.

“Ừm, quả thật hai ngày nay tôi đã đi gặp Will.”

Khúc Chấn Sơ thở dài, vừa đoán đã biết xảy ra chuyện gì rồi.

“Cô lại đi cầu xin anh ta rút đơn kiện?”

An Diệc Diệp gật đầu.

Khúc Chấn Sơ vươn tay ôm cô vào lòng ngay, rồi xoay người ngồi xuống ghế.

Dù là như vậy, An Diệc Diệp vẫn không buông bàn tay đang che chiếc hộp, như sợ Khúc Chấn Sơ sẽ nhìn thấy.

Hình như Khúc Chấn Sơ cũng quên mất cô đang làm gì, mà chỉ ôm chặt cô.

“Tôi đã sớm nói rồi, đừng để ý đến người đó, anh ta không thể nào lấy được lâu đài cổ của tôi.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Chẳng phải anh chuẩn bị lâu như vậy, là để tặng tòa lâu đài cổ đó cho người khác ư? Nếu xảy ra chuyện thì phải làm thế nào?”

Không ngờ Khúc Chấn Sơ nghe xong lại khẽ cười.

“Cô quan tâm nó đến thế cơ à?”

An Diệc Diệp khẽ cúi đầu.

Sao cô có thể mặc kệ chứ?

Khúc Chấn Sơ vừa thấy điệu bộ này của cô, thì biết rõ là cô đang ghen, nên không khỏi bật cười.

“Tôi biết, cô không cần phải cầu xin anh ta đâu. Thật ra tôi đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi, hai ngày tới sẽ tặng lâu đài cổ cho người đó.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, trợn tròn mắt.

“Nhanh vậy ư…”

Cô sắp nhìn thấy cô gái kia rồi ư?

An Diệc Diệp nhất thời căng thẳng.

Thậm chí cô còn chưa chuẩn bị ổn thỏa, thì phải đối mặt với cô ta thế nào?

Rõ ràng trước đó cô đã điều chỉnh tâm trạng ổn thỏa, dù nhìn thấy cũng sẽ không đau khổ.

Ai dè đợi tới khi điều đó thật sự đến, cô lại hoảng loạn.

Khúc Chấn Sơ thấy cô cúi đầu thì cười nói: “Cô sợ cái gì? Đến lúc đó gặp rồi cô sẽ biết đã xảy ra chuyện gì.”

“Được.” An Diệc Diệp gật đầu, tay bất giác buông món đồ ở trên bàn ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 518


CHƯƠNG 518

Khúc Chấn Sơ thừa cơ liếc nhìn.

“Cô đang làm gì thế? Đây là cái gì?”

An Diệc Diệp nghe anh hỏi vậy mới lấy sợi dây chuyền trong hộp ra, vội nói: “Đây là dây chuyền mà tôi phục hồi giúp họ.”

“Dây chuyền?”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn, rồi nhíu mày: “Nó đã bị hủy hoại thành thế này rồi mà cô vẫn muốn phục hồi?”

An Diệc Diệp gật đầu.

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, thoáng cảm thấy chút manh mối trong chuyện này.

“Nó có liên quan đến Will đúng không?”

Không ngờ anh lại đoán chính xác như thế.

Một lúc sau, An Diệc Diệp vẫn không thốt nên lời.

Khúc Chấn Sơ lại hỏi: “Đây là đồ anh ta nhờ cô phục hồi? Điều kiện là gì?”

An Diệc Diệp biết mình không giấu được anh, đành phải gật đầu đáp: “Anh ta đồng ý với tôi, chỉ cần tôi giúp anh ta phục hồi được sợi dây chuyền này, thì anh ta có thể rút đơn kiện.”

“Vớ vẩn!”

Khúc Chấn Sơ không nhịn được mắng.

Đây là lần đầu tiên An Diệc Diệp nghe thấy những lời này thốt ra từ miệng anh, nên mở to mắt nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ nhíu chặt mày, mắt hiện lên tia hung ác.

“Cô đừng phục hồi nữa.”

Anh vươn tay nhận lấy chiếc hộp: “Tôi hoàn toàn không sợ anh ta.”

An Diệc Diệp vươn tay giành lại chiếc hộp trong tay anh, sốt sắng nói: “Nhưng tôi đã tìm được cách để phục hồi rồi, anh cho tôi thêm một khoảng thời gian nữa, chắc chắn tôi có thể hoàn thành.”

Khúc Chấn Sơ càng bất mãn hơn: “Đây là lý do mỗi tối đến hai giờ cô vẫn chưa đi ngủ.”

Hơn nữa lúc nãy nghe An Diệc Diệp nói, tình huống này còn phải kéo dài tới hai tháng.

“Không được!” Cuối cùng anh đã hạ quyết tâm nói.

An Diệc Diệp biết mình không thể nói lý với Khúc Chấn Sơ, nếu người đàn ông trước mặt vô lý thì không ai làm gì được anh.

Cô đành phải nhíu mày nói.

“Đây là chuyện riêng của tôi.”

Khúc Chấn Sơ hơi sửng sốt trước câu nói này của cô, rồi híp mắt lại nhìn cô.

“Cô nói gì?”

Giọng nói trầm thấp lộ ra hơi thở nguy hiểm.

An Diệc Diệp không khỏi sợ đến mức rụt cổ lại, nhưng vẫn kiên định nói: “Tôi nhất định phải phục hồi lại món đồ này.”

Khúc Chấn Sơ nhìn người phụ nữ trước mặt, rõ ràng đang sợ muốn chết, nhưng lại cố chấp làm theo ý mình.

Nhưng anh có thể làm gì được chứ?

Anh không nỡ đánh người phụ nữ này, còn mắng thì không đành lòng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 519


CHƯƠNG 519

Anh chỉ hù dọa cô một tý, lại thấy cô cuộn tròn người lại, cuối cùng người khổ sở vẫn là chính anh.

“Cô thật sự muốn phục hồi à?”

An Diệc Diệp kiên định gật đầu.

Khúc Chấn Sơ hết cách rồi, đành phải thỏa hiệp: “Nếu đã như thế, sau này tối nào tôi cũng tới ở bên cô.”

“Nhưng anh không sợ bị người khác phát hiện ư?”

Khúc Chấn Sơ hờ hững nói: “Cô cứ yên tâm, tôi đã tới đây nhiều lần như vậy, nhưng chưa từng bị phát hiện.”

An Diệc Diệp nghe thấy câu này thì nhất thời tò mò cau mày lại.

“Anh đã tới đây rất nhiều lần ư? Sao trước giờ tôi chưa từng nhìn thấy vậy?”

Khúc Chấn Sơ sửng sốt, rồi nhận ra mình bất cẩn nói lỡ miệng, nên sờ mũi.

“Có ư? Tôi đã nói thế à? Cô mau làm việc đi, không còn thời gian nữa đâu.”

Anh giơ tay lên xem giờ: “Còn nửa tiếng nữa là cô buộc phải đi ngủ. Kể từ hôm nay, tối nào tôi cũng sẽ tới đây giám sát cô, không thể để cô làm việc quá 12 giờ.”

An Diệc Diệp nhìn anh cò kè mặc cả.

“Hai giờ được không?”

“12 giờ.”

“Một giờ nhé?”

Khúc Chấn Sơ tiến tới, cắn vào môi An Diệc Diệp.

“12 giờ 30, cô không được mặc cả nữa.”

An Diệc Diệp vội gật đầu, rồi xoay người tiếp tục bận rộn.

Khúc Chấn Sơ ngồi sau lưng cô, nhìn bóng lưng của cô, anh liền nở nụ cười bất đắc dĩ.

Cô gái ngốc này, rốt cuộc cô có biết, thật ra lâu đài cổ mà cô đang cứu vãn là của cô không?

Nghĩ đến đây, Khúc Chấn Sơ không khỏi bật cười, ánh mắt tràn ngập vẻ dịu dàng, luôn nhìn về phía An Diệc Diệp.

Nhưng anh không muốn nói chuyện này cho cô biết trước, mà đợi đến cuối cùng mới nói ra để tạo bất ngờ.

Đến lúc đó, ngay cả mọi thứ bị phủ bụi từ 12 năm trước cũng hiện ngay trước mắt.

Màn đêm dần bao trùm căn biệt thự của bà Nguyễn, nhưng bên rừng phong, phòng của An Diệc Diệp vẫn đang phát ra ánh sáng ấm áp.

Khúc Chấn Sơ đứng sau lưng cô, anh đối chiếu thời gian trong đồng hồ rồi bắt đầu đếm ngược.

“5, 4, 3…”

Anh càng đếm ngược, cô gái đang ngồi trước mặt càng luống cuống, cô cuống đến mức nhíu mày, vừa phục hồi đồ trong tay vừa kêu lên.

“Anh đợi tôi thêm lát nữa, 10 phút, 10 phút nữa thôi.”

Khúc Chấn Sơ đứng sau lưng thầm cười trộm, anh không đếm tiếp nữa, mà hơi cúi xuống, rồi nghiêng đầu hôn lên mặt cô.

“Được, tôi cho cô 10 phút.”

An Diệc Diệp bỗng bị anh hôn, nên cơ thể nhất thời cứng đờ, rồi mới cúi đầu phục hồi tiếp.
 
Back
Top Bottom