Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 480


CHƯƠNG 480

Một lúc sau, An Diệc Diệp mới đặt dao nĩa xuống.

“Thật ra tôi cảm thấy mấy món đồ cổ của anh Will cực kỳ thích hợp, nếu có thể tiến hành theo nghi thức quyên tặng, chắc chắn sẽ gây ra tiếng vang rất lớn trong giới. Anh Khúc, anh hãy cân nhắc xem thế nào?”

Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu nhìn cô.

An Diệc Diệp nhìn thấy ánh mắt của anh, thì nhất thời nghẹn họng, không nói tiếp được.

Cuối cùng Khúc Chấn Sơ cũng gật đầu đáp: “Tôi đồng ý chuyện cô vừa nói.”

Trong đôi mắt sâu thẳm đó hiện lên tia thỏa hiệp chưa bao giờ có, cũng như vẻ dịu dàng và thâm tình mà trước đây cô không nhận ra.

An Diệc Diệp gần như muốn đắm chìm trong đôi mắt này.

Cô khẽ quay đầu, né tránh tầm mắt của anh.

“Cảm ơn anh, ngày mai tôi sẽ bàn bạc với Will.”

Khúc Chấn Sơ gật đầu, nhưng lại khẽ lầm bầm.

“Quả nhiên đặt dưới mí mắt tôi vẫn an toàn nhất.”

An Diệc Diệp nghe xong thì ngừng động tác đứng dậy.

Hôm sau, An Diệc Diệp và Will bàn chuyện liên quan đến công việc.

Vừa biết đối phương đã đồng ý, Will liền gật đầu tán thành.

“Không thành vấn đề, tôi sẽ tặng đồ tới đây trước.”

An Diệc Diệp ngăn cản anh ta: “Anh đừng gấp, đến lúc đó sẽ tổ thức một buổi lễ quyên tặng, anh hãy chuẩn bị cho kỹ đi.”

Mấy người ông Bành ông Trương nghe nói đồ trong tay Will đều mang đi tặng viện bảo tàng Duy Thê, thì cực kỳ tiếc nuối.

“Lại để cho thằng nhãi đó được hời rồi.”

“Thôi bỏ đi, dù gì viện bảo tàng cũng thuộc về nhóc con.”

Vừa dứt lời, ông Trương liền sửng sốt, rồi nhận ra điều bất ổn, nên nhìn về phía An Diệc Diệp ngay.

An Diệc Diệp mỉm cười, thấy cô không nổi giận, ông mới dám nói: “Đây đều là chuyện của quá khứ rồi, không nhắc thì thôi, không nhắc thì thôi.”

Dù gì thì giờ Will và Khúc Chấn Sơ cũng là một người muốn đánh một người muốn bị đánh, nên mấy người đứng ngoài cuộc như bọn họ cũng không tiện nói gì.

Mấy ngày sau, lễ quyên tặng với quy mô lớn được tổ chức ở trước cửa viện bảo tàng.

Ban đầu quá trình xây dựng viện bảo tàng này đã rầm rộ, thay đổi bất ngờ, cuối cùng hôm nay lại xảy ra biến cố.

An Diệc Diệp đã không còn là An Diệc Diệp của ngày xưa nữa, đồng thời ngay cả vợ cũng là giả.

Theo mọi người thấy, giờ hai chữ “Duy Thê” khoe khoang tỏ tình ngày trước, đã trở thành trò cười hết sức.

Hôm đó có không ít phóng viên đi tới, nhưng lại nhận ra An Diệc Diệp cũng đang ở đó, nên nhất thời điên cuồng lần nữa.

Khúc Chấn Sơ ngăn bọn họ ở bên ngoài, rồi nhanh chóng bắt đầu cắt băng khánh thành và nghi lễ quyên tặng.

Tối hôm đó, Will lần lượt chuyển đồ mình quyên tặng vào viện bảo tàng.

Viện bảo tàng vốn trống trơn, nhất thời được lấp đầy một góc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 481


CHƯƠNG 481

Bận rộn mấy ngày, không dễ gì lễ quyên tặng này mới kết thúc.

An Diệc Diệp rảnh rỗi, lúc định tới chỗ ông Bành để lên lớp, thì một vị khách không mời mà đến bỗng ghé thăm.

Quản gia Thẩm Trình đi vào, đứng cách cô không xa.

“Cô chủ, Dư Nhã Thiểm đang ở bên ngoài, nói muốn gặp cô.”

An Diệc Diệp nghe thấy cái tên này thì hơi ngạc nhiên ngẩng đầu.

Cô ta tới đây làm gì?

Cô nhíu mày rồi lắc đầu đáp.

“Tôi không muốn gặp cô ta.”

Nhưng quản gia lại nói: “Cô ta còn dẫn theo mấy đứa nhỏ.”

An Diệc Diệp càng khó hiểu hơn.

Rồi quản gia đưa một tấm hình cho cô nói: “Cô ta nói, chỉ cần cô xem xong tấm hình này thì sẽ đi gặp cô ta.”

An Diệc Diệp nhận lấy tấm ảnh, cô vừa nhìn thấy rõ nó đã nhất thời trợn tròn mắt.

Đây là ảnh Dư Nhã Thiểm chụp chung với mấy đứa trẻ.

Đưa mắt nhìn sang, không ngờ mấy đứa nhỏ kia toàn là trẻ nhỏ được cô nhi viện Thần Hi nuôi nấng!

Lúc trước bởi vì Dư Nhã Thiểm nên cô nhi viện Thần Hi mới bị cháy, ngay cả viện trưởng cũng chết trong trận hỏa hoạn đó.

Mà hiện tại, Dư Nhã Thiểm lại tìm được mấy đứa bé kia!

Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?

An Diệc Diệp nhìn mấy tấm ảnh trong tay, một lúc sau, cuối cùng mới đồng ý.

“Cho cô ta vào.”

Quản gia gật đầu, xoay người rời đi.

Sau một lúc, An Diệc Diệp thấy Dư Nhã Thiểm nắm tay hai đứa nhỏ đi vào.

Đúng là mấy đứa bé được nhận nuôi trong cô nhi viện, An Diệc Diệp nhíu mày lại.

Hai đứa nhỏ ngây thơ để mặc cho Dư Nhã Thiểm nắm tay dắt đi, vừa nhìn thấy An Diệc Diệp lập tức nở nụ cười tươi rói.

“Chị Diệc Diệp!”

Lúc trước khi còn ở cô nhi viện, hai đứa nhỏ này rất thân với An Diệc Diệp, vừa nhìn thấy cô đã buông tay Dư Nhã Thiểm ra chạy đến.

An Diệc Diệp khom người, ôm hai đứa bé vào lòng.

“Sao hai đứa lại đến đây?”

Tiểu Đậu cọ nhẹ lên vai An Diệc Diệp, quay đầu chỉ vào Dư Nhã Thiểm ở phía sau.

“Chị Dư dẫn bọn em đến.”

Thật ra lúc trước khi ở cô nhi viện, Dư Nhã Thiểm cũng không thân thiết với bọn nhỏ.

Cho dù mấy đứa nhỏ chủ động nói chuyện với cô thì cũng chỉ nhận được những lời mắng chửi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 482


CHƯƠNG 482

Nếu không phải lần này cô nói sẽ dẫn bọn nhỏ đi tìm An Diệc Diệp, bọn nhỏ cũng sẽ không đến.

An Diệc Diệp nghe thế, ngẩng đầu nhìn Dư Nhã Thiểm.

Xem ra cô ta biết cô sẽ không gặp cô ta, mới cố ý dẫn theo bọn nhỏ đến.

Cô vẫy tay với hai đứa nhỏ nói: “Lại chỗ chị này.”

Hai đứa bé đều chạy qua, đứng ở phía sau An Diệc Diệp.

Dư Nhã Thiểm cười nói: “Cô sợ cái gì chứ, tôi cũng sẽ không làm bọn nhỏ bị thương.”

An Diệc Diệp vẫn không thả lỏng cảnh giác.

“Hôm nay cô đến đây là có việc gì?”

Dư Nhã Thiểm cười cười, xoay người ngồi xuống cái ghế bên cạnh, bắt đầu đảo mắt quan sát ngôi nhà này.

Ngôi nhà này cũng không trang trí quá cầu kỳ đồ sộ, nhưng lại lộ ra vẻ cổ điển nhã nhặn.

Lúc nãy cô vừa bước vào đã nhận ra, chỉ cần tùy ý đảo mắt quanh nơi này là có thể thấy được rất nhiều đồ cổ.

Làm người ta càng thêm thèm thuồng là, ngay cả ngôi nhà cũ này cũng có giá trị liên thành.

Đến đây nhìn thoáng qua lại càng khiến cô càng tò mò hơn.

Rốt cuộc An Diệc Diệp đã dùng chiêu trò gì mới có thể làm bà Nguyễn nhận cô làm con gái nuôi chứ?

Cô nhìn An Diệc Diệp ở đối diện, cười hỏi: “Cô quen biết với bà Nguyễn từ khi nào?”

An Diệc Diệp quay đầu không thèm nhìn cô ta.

“Hình như chuyện này không liên quan gì đến cô.”

Dư Nhã Thiểm lắc đầu, chép miệng nói: “Chậc chậc, xem ra cô thật sự không giống khi xưa nữa. Bây giờ bám được bà Nguyễn, đến cả Khúc Chấn Sơ cũng thấy chướng mắt. Còn có ai mà không biết thân phận thật sự của cô chứ?”

An Diệc Diệp hơi nhíu mày.

“Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?”

“Không có gì, tôi chỉ hi vọng cô giới thiệu giúp tôi làm quen. Cũng vì cô mà nhà họ Vũ sắp phá sản, cô thật sự yên lòng sao?”

An Diệc Diệp nói: “Tôi đã tỉnh táo lại rồi, là Vũ Thực động tay động chân trước, cho dù công ty có phá sản thật thì tôi cũng không thể nói gì hơn.”

“Cô trở nên vô tình từ khi nào thế?”

“Tình cảm, cũng phải xem là đối mặt với ai mới được.”

An Diệc Diệp lạnh lùng nói: “Huống chi con người rồi cũng sẽ thay đổi, không thể cứ bị dắt mũi mãi được.”

Nói xong, cô cầm tách trà trên bàn lên, khẽ nhấp.

“Nếu không còn chuyện gì khác thì cô có thể về rồi.”

Thấy An Diệc Diệp thật sự định đuổi cô ta đi, Dư Nhã Thiểm nhịn không được nói: “An Diệc Diệp, cô có cần như thế không? Tôi đã không tranh giành với cô, nhường Khúc Chấn Sơ cho cô, khó khăn lắm mới tìm được một đối tượng kết hôn, cô còn muốn phá đổ công ty của anh ấy! Có phải cô cố ý muốn đối chọi với tôi không?”

“Chuyện này là do anh ta gieo gió gặt bão, đối với cô.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 483


CHƯƠNG 483

An Diệc Diệp nhìn cô ta: “Xin lỗi, tôi không có bất cứ tình cảm gì với cô cả, tôi cũng sẽ không cảm thông cho cô.”

Nói xong, cô không dài dòng thêm, kêu quản gia vào.

Dư Nhã Thiểm cắn răng nhìn cô.

“Được, nếu cô đã vô tình thì đừng trách tôi vô nghĩa! Cứ chờ mà coi!”

Hai đứa nhỏ ngồi bên cạnh An Diệc Diệp tò mò hỏi: “Chị Diệc Diệp, chị và chị Dư làm sao thế?”

An Diệc Diệp duỗi tay xoa đầu bọn nhỏ.

“Không có gì. Bây giờ hai đứa đang ở đâu? Chị đưa hai đứa vè.”

Hai đứa nhỏ tranh nhau nắm tay lôi kéo An Diệc Diệp đi ra ngoài.

“Chị, bây giờ bọn họ đang ở trong một ngôi nhà bự thiệt bự! Bự như thế này này!”

Bọn nhỏ khoa trương mà mở rộng hai cánh tay quơ quào: “Còn có một anh trai cực kỳ đẹp thường đến thăm bọn em.”

An Diệc Diệp cười nói: “Vậy mấy đứa có thích chỗ ở hiện tại không?”

“Thích.”

Hai đứa nhỏ cười cười, rồi đột nhiên lại khổ sở.

“Nhưng mà lâu lắm rồi bọn em không gặp viện trưởng Trần, chừng nào viện trưởng mới đến thăm bọn em vậy?”

An Diệc Diệp nghe những câu nói ngây thơ của bọn nhỏ, trong lòng có chút nặng nề.

Mấy đứa nhỏ này vẫn chưa biết gì về tử vong, cũng không biết viện trưởng Trần đã chết, vẫn còn đang chờ viện trưởng Trần về thăm bọn nhỏ.

Nhìn hai gương mặt tràn đầy hi vọng ở trước mặt, An Diệc Diệp suy nghĩ rồi nói: “Hiện tại viện trưởng Trần đã đến một nơi rất đặc biệt.”

“Vậy viện trưởng còn về đây nữa không?”

“Nơi đó cũng có rất nhiều bạn nhỏ như bọn em đang chờ viện trưởng đi chăm sóc, nếu như quá bận thì có lẽ viện trưởng sẽ không về nữa.”

Hai đứa nhỏ nhìn nhau, mếu miệng, sắp sửa òa khóc.

Qua một lúc mới cố nén nước mắt lại.

“Vậy để viện trưởng Trần ở lại nơi đó đi, bọn em đã có nhà bự và chị, viện trưởng Trần chắc chắn sẽ chăm sóc các bạn nhỏ kia thật tốt.”

An Diệc Diệp nhìn bọn họ, vô cùng đau lòng, gật đầu.

“Được rồi, chị dẫn hai đứa về, trên đường về mua kẹo cho hai đứa ăn.”

Hai đứa nhỏ nín khóc mỉm cười, nhảy nhót kéo tay An Diệc Diệp đi ra ngoài.

An Diệc Diệp chào hỏi quản gia, làm tài xế đưa bọn họ đến khu nhận nuôi mà mấy đứa nhỏ đang ở.

Tuy nơi này lớn hơn cô nhi viện lúc trước rất nhiều, nhưng lại không thể ở lại đây quá đâu, đây chỉ là một nơi trung gian.

Đợi đến khi tìm được cơ hội, còn phải đưa mấy đứa nhỏ đi.

An Diệc Diệp đi vào, ngẩng đầu lập tức nhìn thấy mấy đứa nhỏ đang quấn quanh người nào đó đòi quà.

Bóng dáng kia rất quen mắt, nhưng đã ốm đi một vài phần so với trong trí nhớ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 484


CHƯƠNG 484

Cô khó hiểu đi sang, người kia vừa phát kẹo xong, quay đầu sang.

Vừa nhìn thấy Diệc Diệp, người kia lập tức ngẩn người.

An Diệc Diệp nhìn anh, một lúc sau mới từ từ lộ ra một nụ cười nhạt.

“Anh Ấn Cầm, đã lâu không gặp.”

Mai Ấn Cầm đứng trước mặt cô, trông có vẻ gầy hơn trong ấn tượng rất nhiều, có hơi tiều tụy.

Nghe thấy giọng An Diệc Diệp, anh mới đột nhiên nhúc nhích, bước chân dồn dập đi đến, trông có hơi hoảng loạn.

Khi cách An Diệc Diệp không đến một bước chân, anh đột nhiên mở rộng hai tay, nhanh chóng ôm cô vào lòng, ôm thật chặt.

“May quá, may mà em không sao.”

“Không sao là tốt rồi.”

Mai Ấn Cầm lặp lại hai lần, tâm trạng rất kích động, thậm chí còn có chút nức nở.

An Diệc Diệp cười vỗ vai anh nói: “Xin lỗi, làm mọi người lo lắng rồi.”

Mai Ấn Cầm ôm chặt cô một lúc mới chịu buông tay, lại quan sát cô cẩn thận.

“Em có bị thương không, tôi nghe nói em rơi xuống biến, sau đó thì sao?”

“Tôi được bà Nguyễn cứu.”

Mai Ấn Cầm thở phào nhẹ nhõm.

Anh đã nghe người khác nói đến chuyện này, vẫn luôn muốn đến nhà họ Nguyễn xem thử.

Nhưng anh lại không dám, sợ người anh gặp không phải là An Diệc Diệp thật, lúc đó anh phải làm sao đây.

Nhưng lúc này nhìn thấy An Diệc Diệp thật sự đứng trước mặt anh, anh cảm thấy vô cùng may mắn.

“May mà em không sao.”

Anh lại lặp lại lần nữa, lúc này mới nhẹ nhàng buông cô ra.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào khu nhận nuôi.

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, hỏi: “Mấy đứa nhỏ có thể ở lại đây bao lâu?”

“Không thể ở quá một năm, nếu trong thời gian này không có người nhận nuôi, mấy đứa nhỏ sẽ được phân chia cho những cô nhi viện gần đây.”

An Diệc Diệp nhíu mày, cách quản lý của khu nhận nuôi như thế này cũng không tốt, cho nên mới dễ dàng bị Dư Nhã Thiểm dắt đi như thế.

“Tôi lo lắng sau này Dư Nhã Thiểm sẽ uy h**p đến bọn nhỏ.”

Mai Ấn Cầm trầm ngâm một lúc, nói: “Diệc Diệp, em có muốn xây dựng lại cô nhi viên không?”

An Diệc Diệp kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

Mai Ấn Cầm kiên định nói: “Tôi có thể giúp em.”

An Diệc Diệp dừng một chút, nói: “Nếu thật sự có thể xây dựng một cô nhi viện mới, vậy đương nhiên là quá tốt rồi.”

Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn về bên kia.

“Đi thôi, tôi muốn đi xem tình hình hiện tại của khu nhận nuôi.”

Mai Ấn Cầm dẫn cô đi gặp nhân viên quả lý nơi, tìm hiểu một số tình hình gần đây và kế hoạch sau này.

Mãi đến buổi chiều, cũng đã khá trễ, An Diệc Diệp mới rời đi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 485


CHƯƠNG 485

“Tôi đưa em về.” Mai Ấn Cầm cười nói.

An Diệc Diệp nhìn thoáng qua tài xế còn đang chờ trước cửa nói: “Không cần.”

Mai Ấn Cầm nhìn theo tầm mắt cô, mỉm cười từ tận đáy lòng.

“Anh quên mất, bây giờ em đã khác xưa rồi.”

Nói xong, anh lại nói nhỏ.

“Diệc Diệp, bà ấy rất tốt với em, em nhất định phải trân trọng đó.”

“Tôi biết.”

Bà Nguyễn đối xử tốt với cô, cô luôn ghi khắc ở trong lòng.

Nhưng nghe Mai Ấn Cầm nói như thế, cô lại cảm thấy có hơi mất tự nhiên.

Lên xe, An Diệc Diệp vẫn có thể nhìn thấy anh đứng ở bên ngoài, mãi không chịu rời đi.

An Diệc Diệp quay đầu lại, sau đó lại nghe thấy tài xế nói cho cô nghe một tin tức làm cô cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Cô mở to mắt nhìn tài xế.

“Ông nói, anh Will đang ở lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ?”

Tài xế thông qua kính chiếu hậu nhìn cô, không ngờ An Diệc Diệp lại không hề biết gì về chuyện này.

“Trước đây ông nội của anh Will từng về nước, xây dựng một ngôi nhà thuộc về riêng ông ấy ở nơi này, chính là tòa lâu đài cổ trên núi kia. Sau khi thua cuộc, ông bị các phần tử cấp tiến ám sát, cho nên mới vội vàng rời đi.”

“Sau khi ông ấy đi, lâu đài cổ lập tức bị người khác đánh phá tan nát, chỉ còn lại một mớ hổn độn, sau đó Khúc Chấn Sơ mua lâu đài cổ nát và khu đất xung quanh, mới xây dựng lại lâu đài cổ như bây giờ, cô không biết sao?”

An Diệc Diệp từng nghe quản gia kể về lai lịch của tòa lâu đài cổ.

Nhưng lại không ngờ di sản mà Will quay về tìm kiếm lần này lại chính là nó!

“Vậy bây giờ thì sao? Bọn họ sao rồi?”

Tài xế nói: “Will xin tòa án, muốn cáo buộc Khúc Chấn Sơ, thu hồi sản nghiệp tổ tiên của anh ta về.”

Nói đến chỗ này, ngay cả tài xế cũng có hơi bực bội.

“Thật ra sau khi bọn họ đi, lâu đài cổ cũng bị vứt bỏ, sau đó bị thu về của công, Khúc Chấn Sơ bỏ tiền mua, về lý thì nên là đồ của anh ấy.”

“Nhưng anh Will lại cứ một mực khẳng định đó là đồ do tổ tiên anh ta để lại, muốn thu hồi, bây giờ mấy người kia đang ở lâu đài cổ cãi cọ ồn ào.”

An Diệc Diệp nhíu mày, không ngờ lại còn xảy ra chuyện này.

Cô quay đầu nhìn ra ngoài, thấy còn chưa đến nhà họ Nguyễn.

Lập tức nói: “Ông đưa tôi đến lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ trước đi.”

Tài xế kinh ngạc nhìn cô.

Tuy mọi người đều biết An Diệc Diệp chính là người lúc trước đã kết hôn với Khúc Chấn Sơ.

Nhưng nay đã khác xưa, bây giờ An Diệc Diệp đã trở thành con gái nuôi của bà Nguyễn, muốn cái gì có cái đó, cần gì phải chịu thiệt thòi từ Khúc Chấn Sơ nữa chứa?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 486


CHƯƠNG 486

Nếu đổi thành người khác, đều ước gì có thể cắt đứt mối quan hệ, không ngờ An Diệc Diệp vậy mà vẫn còn nhớ thương anh.

Thấy tài xế mãi vẫn không có hành động gì, An Diệc Diệp nhịn không được lại thúc giục.

Lúc này tài xế mới gật đầu, đánh tay lái, đi về phía lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ.

Lúc này, không khí bên trong lâu đài cổ vô cùng căng thẳng.

Will biết được có người đang sinh hoạt trong lâu đài cổ mà ông nội anh để lại, hơn nữa còn phá bỏ kiến trúc lúc trước, nổi giận đùng đùng dẫn người chạy đến đây.

Mấy người quản gia đương nhiên không cho anh đi vào, nhưng lại không cản anh lại được.

Người của hai bên giằng co với nhau trong sân, không ai chịu nhường ai.

Quản gia sốt ruột nhìn về phía cổng, đến bây giờ mà cậu chủ vẫn chưa về, bọn họ sắp cản không được rồi!

Đám người này cứ đi xồng xộc vào, còn luôn miệng nói cái gì mà lâu đài cổ là của anh ta.

Xùy! Lâu đài cổ này là do cậu chủ đích thân kêu người xây dựng ra, muốn tặng cho cô An.

Sao có thể là của anh ta được?

“Cậu trai à, hiện tại cậu Khúc không có mặt ở lâu đài cổ, có chuyện gì thì sau này lại đến, tự tiện xông vào nhà người khác ở nước chúng tôi là trái pháp luật!”

Will kích động quơ quào tay chân.

“Không! Đây là di sản do ông nội của tôi để lại! Tôi muốn thu hồi nó! Các người lại còn dám phá bỏ lâu đài của ông nội tôi! Đúng là quá đáng!”

Quản gia cũng không biết ông đã giải thích với anh bao nhiêu lần rồi.

“Cậu trai à, trước khi bị cậu Khúc mua lại, nơi này cũng đã bị người phá phách đốt trọi, không còn thứ gì cả, chỉ để lại vài bức tường đổ nát.”

“Là cậu chủ đích thân tìm người xây dựng lại lâu đài cổ, đương nhiên cũng là của cậu ấy!”

Will nhíu mày.

“Sao anh ta có thể tự ý đụng vào đồ đạc của người khác khi chưa được chủ nhân đồng ý như thế!”

Quản gia cũng lười đi giải thích với anh, ông không thể giải thích cho anh ta hiểu được, đành phải gọi mấy người bảo vệ đến.

“Mời anh ta đi ra ngoài.”

Will nghe thế càng thêm tức giận.

“Sao mấy người lại có thể làm như thế! Không chỉ chiếm đoạt tài sản của người khác, lại còn muốn đuổi người đi!”

Quản gia nhíu mày, đúng là gặp phải người không chịu nói lý thì cho dù có giải thích như thế nào người ta cũng sẽ không chịu hiểu.

Lúc người của hai bên sắp sửa đánh nhau, chiếc xe chở An Diệc Diệp lại từ ngoài cửa từ từ đi vào.

Mọi người quay đầu nhìn lại, sau đó nhìn thấy cửa xe mở ra, An Diệc Diệp từ bên trong bước ra.

Quản gia vừa nhìn thấy cô, sợ đến mức trợn to hai mắt!

Tuy lúc trước ông nghe nói An Diệc Diệp đã quay về, nhưng không ngờ cô lại xuất hiện trước mặt bọn họ nhanh như thế.

Quản gia và nữ đầu bếp suýt chút nữa đã lao lên ôm cô, vỡ òa vì hạnh phúc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 487


CHƯƠNG 487

Nhưng bọn họ vẫn có chút dè dặt đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm cô.

“Cô An, rốt cục cô cũng trở lại rồi.”

Quản gia lo lắng nhìn cô, thấy cô không bị thương mới nhẹ nhõm trong người.

An Diệc Diệp nhìn thấy quản gia và cô bếp nhiệt tình như vậy liền bất giác mỉm cười.

“Cuối cùng thì đã có chuyện gì vậy?”

Will nhìn thấy An Diệc Diệp, cũng xoay người bước tới cạnh cô chất vấn quản gia.

“Diệc Diệp, tôi chỉ muốn lấy lại tài sản thừa kế của ông tôi, nhưng tôi phát hiện ra rằng nơi này đã bị phá bỏ rồi xây lại một ngôi nhà mới, pháo đài cổ của ông tôi đã không còn nữa rồi.

Lúc này nhìn thấy An Diệc Diệp, không hiểu sao quản gia lại càng thêm lo lắng.

Nên khi nghe Will nói như vậy, ông liền quay sang bảo anh ta: “Đây là pháo đài cổ của cậu Khúc chứ không phải của ông nội cậu.”

Thấy hai người họ lại sắp cãi nhau, An Diệc Diệp vội giơ tay cản lại.

“Đừng cãi nữa. Will, tôi sẽ giải thích rõ ràng chuyện này cho anh rồi anh tự mình phán đoán, vào nhà nói chuyện tiếp nhé.”

Will nhìn An Diệc Diệp chốc lát rồi cuối cùng cũng gật đầu.

“Tôi tin cô.”

Quản gia ở bên cạnh hơi bất mãn, ông nói suốt mấy tiếng đồng hồ mà người ta không tin lấy một lời ư?

Ông hừ một tiếng rồi đi theo An Diệc Diệp đồng thời trợn mắt với anh chàng.

An Diệc Diệp đi vào cùng mọi nhà, nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh giống hệt như trước khi cô rời đi thì không khỏi xúc động trong lòng.

Côi quay sang hỏi quản gia đứng gần đó: “Khúc Chấn Sơ đâu?”

Quản gia nhỏ giọng trả lời: “Cậu Khúc ở công ty đến nay chưa về, chúng tôi đã thông báo rồi, chắc cậu ấy lại bị mắc kẹt bởi công việc.”

Thấy Khúc Chấn Sơ không ở nhà, không hiểu vì sao cô lại cảm thấy nhẹ nhõm khi vào nhà.

Vừa ngồi xuống, cô bếp đã mang trà bánh lên, cười tủm tỉm nhìn cô.

“Cô An, gần đây cô có khỏe không?”

“Tôi khỏe lắm, cám ơn.”

Nói xong, liền chuyển chủ đề câu chuyện sang pháo đài cổ.

Will lần này không nhiều lời mà chỉ lấy từ ngực ra một tấm ảnh, đặt trước mặt An Diệc Diệp.

“Tòa pháo đài cổ này là của ông nội tôi để lại.”

An Diệc Diệp cúi đầu nhìn và thấy địa điểm trong bức ảnh đen trắng đúng thực là pháo đài cổ.

Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy rằng có một chút khác biệt giữa hai cái nhưng nhìn chung thì rất giống nhau.

Trước lâu đài, có một người đàn ông đứng chống gậy.

Người đàn ông mặc bộ vest đen và đội mũ dạ, rất lịch lãm, nhìn vào máy ảnh, khẽ mỉm cười.

Will ở bên cạnh tiếp tục nói: “Đây là ông nội của tôi. Trước khi chết, ông ấy từng yêu cầu tôi quay lại đây để lấy lại pháo đài cổ.”

Nói xong, anh ta ngước nhìn người quản gia trước mặt.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 488


CHƯƠNG 488

“”Nhưng tôi không ngờ rằng lâu đài cổ của ông nội đã bị phá hủy, không những thế người ta còn tự mình xây một tòa kiến trúc khác bên trên khu đất.

Nhìn thoáng qua pháo đài cổ hiện tại, trong lòng Will càng bất mãn hơn.

Quản gia nghe thấy vậy đang định lên tiếng thì An Diệc Diệp đã giơ tay cản lại.

Cô quay lại nhìn Will với một nụ cười phớt trên môi.

“Anh Will, năm đó sau khi ông nội anh rời khỏi thì tòa pháo đài cổ này đã bị một số người đập phá, chỉ còn lại một bức tường thành đổ nát. Nếu anh không tin, có thể lên mạng tra thông tin, có lẽ vẫn còn ảnh chụp năm đó đấy.”

“Từ đó đến nay đã gần trăm năm, sau đó cải cách ruộng đất trong nước quy hoạch lại, nơi này cũng bị tịch thu.”

“Hiện tại chủ của pháo đài cổ này chính là Khúc Chấn Sơ, anh ấy đã mua lại đống đổ nát của lâu đài này cách đây vài năm, cho nên theo quan điểm pháp lý, anh ấy thực sự là chủ sở hữu của lâu đài.”

Will nghe thấy thế liền mở to hai mắt nhìn.

“Sao có thể sung công khi chưa có được sự đồng ý của chủ chứ? Đất nước các người xử lý đồ của người khác như vậy sao?”

Quản gia cuối cùng cũng không nhịn được nữa, càng bất mãn hơn: “Năm đó các xâm chiếm đất nước chúng tôi có được chúng tôi đồng ý không?”

Câu này lập tức khiến cả phòng khách yên lặng.

Trên gương mặt Will lộ rõ một chút bất mãn cùng xấu hổ, mặc dù gia tộc của anh ta không tham gia vào hoạt động lần đó nhưng tựu trung lại thì cũng là đất nước của anh ta.

Một lát sau anh ta mới chậm rãi nói với An Diệc Diệp.

“Tôi đại diện cho đất nước mình, trịnh trọng xin lỗi các người chuyện năm đó.”

“Nhưng ông nội tôi trước khi chết đã bảo tôi nhất định phải lấy lại tòa pháo đài cổ này. Cho nên rất xin lỗi, anh Khúc mà các người nói không thể tiếp tục ở lại đây, mời anh ấy nhanh chóng dọn ra khỏi nơi này.”

“Không bao giờ có chuyện đó!”

Quản gia tức giận đứng lên, không khí trong phòng khách lại căng thẳng, như thể một cuộc ẩu đả có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

Đúng lúc này, một bóng người cao lớn đột nhiên bước vào.

Anh vừa đi vào vừa lên tiếng: “Anh Will, mọi thứ ở đất nước chúng tôi đều tuân theo luật pháp, anh không thể chứng minh rằng pháo đài cổ thuộc về anh chỉ bằng một bức ảnh.”

“Huống hồ, bằng chứng về việc tôi mua lâu đài và mảnh đất này vẫn còn đó, và anh không có quyền lấy lại nó.”

Quản gia nghe thấy giọng nói thì vui mừng xen lẫn ngạc nhiên ngước nhìn.

“Ông chủ rốt cục cũng về rồi.”

Ông như thể đã tìm thấy chỗ dựa đáng tin cậy, vội vàng chạy qua, đứng sau lưng Khúc Chấn Sơ, nói: “Cậu Khúc, tên này rất chi là vô lý.”

Khúc Chấn Sơ giơ tay ngăn ông ta lại và lướt nhìn phòng khách một lượt.

Ánh mắt đầu tiên là nhìn vào An Diệc Diệp.

Nhìn mất mấy giây mới chuyển hướng.

Khi nhìn sang Will, đôi mắt anh lập tức trở nên sắc bén.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 489


CHƯƠNG 489

Khúc Chấn Sơ bước tới và nói: “Anh Will, nếu anh nhất quyết lấy lại pháo đài này theo cách của mình, thì chúng ta chỉ có thể gặp nhau tại tòa án.”

Will nhìn anh, đôi mắt mở to, đầy hoài nghi.

“Quá vô lý! Các người đúng là không hiểu quy củ gì cả! Chiếm dụng đồ của người khác mà còn ra vẻ ta đây đúng tình hợp lý.”

Anh ta đứng dậy định đi ra ngoài thì quay lại nhìn An Diệc Diệp.

“Diệc Diệp, cô đi với tôi, đừng ở lại với cái kẻ không biết đạo lý này.”

An Diệc Diệp còn chưa kịp lên tiếng thì Khúc Chấn Sơ đã cướp lời.

“Ngại quá, anh hãy đi một mình đi, tôi và cô An còn có vài lời muốn nói.”

Will bất mãn, quay lại nhưng thấy An Diệc Diệp gật đầu với mình nên mới xoay người rời đi.

“Tôi nhất định sẽ đòi lại pháo đài cổ này, mấy tên trộm vặt các người hãy chờ mà xem!”

Nói xong, anh ta bỏ đi.

Anh ta đi rồi, quản gia mới hưng phấn mà quơ tay múa chân như vừa mới đánh thắng một trận chiến vậy.

“Rốt cuộc ai mới là trộm vặt! Rốt cuộc là ai đang không nói lý lẽ chứ!”

Ông vẫn còn đang tức giận nhưng Khúc Chấn Sơ đã sớm gạt chuyện này sang một bên.

Anh đi đến trước mặt An Diệc Diệp, tươi cười nhìn cô.

“Em nghe anh ta muốn lấy lại pháo đài cổ nên mới quay về sao?”

Trông anh rất vui vẻ.

An Diệc Diệp không nói gì, bất ngờ là nụ cười trên mặt Khúc Chấn Sơ lại càng thêm tươi tắn.

“Em quan tâm đến tôi sao?”

An Diệc Diệp lúc này mới nói: “Tôi….”

Nhất thời không biết giải thích như thế nào nên cô đảo mắt một vòng, vừa khéo nhìn thấy quản gia và cô bếp.

“Tôi chỉ không muốn để quản gia cùng cô bếp chịu uất ức thôi.”

Quản gia cảm động nhìn An Diệc Diệp, suýt chút nữa là nhào tới nắm tay cô rồi.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ tối sầm lại, giơ tay cản ông lại rồi bảo quản gia cùng cô bếp đi xuống.

Chỉ còn lại hai người họ trong phòng khách, Khúc Chấn Sơ lập tức đưa ra kết luận.

“Em quan tâm đến tôi.”

Trước khi An Diệc Diệp có thể phản bác, anh đã nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Bữa tối muốn ăn gì? Ở lại ăn tối đã nhé.”

Ánh mắt của An Diệc Diệp có chút mơ hồ, cứ đảo qua đảo lại.

“Tôi kỳ thật chỉ muốn đến xem mà thôi.”

Khúc Chấn Sơ thuận theo lời cô nói: “Bây giờ xem xong rồi thì có thể cùng nhau ăn bữa cơm.”

Anh nhanh chóng nắm bắt được An Diệc Diệp đang lo lắng chuyện gì nên nhân cơ hội nói luôn: “Lát nữa, chúng ta cùng bàn bạc chuyện Will và tòa pháo đài cổ này.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 490


CHƯƠNG 490

An Diệc Diệp nghe thấy thế, mới gật đầu.

Hai người ngồi ở phòng khách, không ai nói lời nào.

Nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không ngừng nhìn cô với ánh mắt cháy bỏng, An Diệc Diệp ho khẽ một tiếng rồi đứng lên.

“Tôi ra sân dạo một chút.”

“Để tôi dẫn đường cho em.” Khúc Chấn Sơ cũng đứng dậy theo.

An Diệc Diệp đột nhiên căng thẳng, cô không muốn Khúc Chấn Sơ đi theo, không muốn anh nhìn mình với ánh mức rực lửa như vậy nên mới muốn trốn.

Vì vậy cô vội vàng nói: “Không cần đâu, tôi tự đi được mà.”

Không ngờ Khúc Chấn Sơ đã bắt được chỗ sơ hở trong lời nói của cô.

“Em lần đầu đến đây, chắc chắn là không biết được, đương nhiên tôi phải đích thân đưa em đi dạo rồi.”

Anh cố ý lật tẩy sự giả vờ của An Diệc Diệp là để cô không còn cách nào từ chối.

Hai người bước ra sân rồi đi thẳng đến vườn hoa phía trước.

Bây giờ đã là cuối thu, những bông hồng trắng trồng trong vườn đều đã héo rũ, nhưng lá vẫn xanh tươi, trông cũng không đến nỗi nào.

An Diệc Diệp đi về phía trước một lúc, liền nhìn thấy một chiếc xích đu có dây leo.

Cô đã nhiều lần ngồi đây đọc sách.

Cô không thể không bước tới, ngồi trên đó và nhẹ nhàng đung đưa.

Lúc này, Khúc Chấn Sơ bước tới và ra phía sau cô đẩy nhẹ để xích đu đung đưa.

“Có phải em rất tò mò tại sao lại có thứ như xích đu trong pháo đài cổ nơi tôi ở?”

An Diệc Diệp quay lại nhìn anh.

Kỳ thật trước kia cô đã từng nghĩ đến vấn đề này.

Cả Khúc Chấn Sơ lẫn những người sống trong lâu pháo đài cổ này không có vẻ gì là sẽ dùng một thứ trông trẻ con như vậy.

Khúc Chấn Sơ mỉm cười.

Trên thực tế, pháo đài cổ kính này và mọi thứ xung quanh nó, bao gồm cả tập đoàn M.I, tạo ra cả đế quốc đều chỉ vì một người.

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn anh, trong lòng dấy lên một sự lo lắng mơ hồ.

“Ai?”

Nụ cười của Khúc Chấn Sơ dần trở nên sâu hơn, anh nhìn An Diệc Diệp.

“Một người mà tôi đã chờ suốt mười hai năm, tôi yêu cô ấy, coi cô ấy là tất cả của mình.”

Giọng nói của anh nhẹ nhàng em dịu như dòng nước chảy róc rách.

An Diệc Diệp sửng sốt trong chốc lát, cô biết chuyện Khúc Chấn Sơ vẫn luôn chờ đợi một người.

“Người mà anh chờ đợi không phải Dư Nhã Thiểm, cô ta đã lừa anh.” An Diệc Diệp không kiềm chế được mà lên tiếng.

Khúc Chấn Sơ khẽ gật đầu, giọng điệu vô cùng bình thản.

“Tôi biết, hơn nữa hiện tại tôi đã tìm được người mà mình thật sự đang chờ đợi.”

“Vậy ư….”

An Diệc Diệp ngẩn người, trong lòng hơi chua sót.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 491


CHƯƠNG 491

Khúc Chấn Sơ tiếp tục nói: “Trước đây tôi chưa từng phát hiện ra, tôi đã bị Dư Nhã Thiểm làm cho mù quáng, cho đến mấy ngày trước tôi mới phát hiện ra cô ấy.”

An Diệc Diệp rũ mắt, nhìn bụi cỏ bên chân, gượng cười.

“Vậy sao? Có cơ hội hãy để tôi gặp cô ấy để xem cô ấy trông như thế nào nhé.”

Người có thể để anh đợi suốt 20 năm, có thể khiến anh tạo ra cả một đế quốc…

Nhất định rất lợi hại?

Người đó tên gì? Dáng vẻ như thế nào? Bao nhiêu tuổi?

Những câu hỏi này cứ quay cuồng trong đầu An Diệc Diệp khiến cô muốn nổi điên vì tò mò.

Trong lòng cô giống như có một con mèo con, cứ cào cấu khiến cô đau đớn và ngứa ngáy.

Cô đột nhiên cáu kỉnh rồi đứng bật dậy.

“Chúng ta quay lại thôi, cũng khá trễ rồi.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ đột nhiên đưa tay ra và giữ cô lại.

“Em không muốn biết người đó là ai sao?”

Đầu ngón tay An Diệc Diệp khẽ run.

“Nếu có thời gian, chúng ta có thể hẹn cô ấy ra ngoài ăn cơm…

Khúc Chấn Sơ nhìn chằm chằm cô một lúc lâu.

“Được, nhất định rồi.”

An Diệc Diệp nhìn dáng vẻ chắc chắn của anh, trong lòng nhất thời chua xót, buông tay anh bước vào trong.

Cô bếp đã chuẩn bị xong bữa tối khi nhìn thấy An Diệc Diệp tiến vào, cô ta đặt đồ trên tay xuống, hăng hái bước tới.

“Cô An, tôi đã nấu mấy món mà cô thích ăn nhất đó.”

“Cám ơn.”

An Diệc Diệp đi tới nhìn xem, quả nhiên có rất nhiều món ăn mà cô thích.

Cô định bắt đầu ăn thì đột nhiên có một cánh tay chìa bát canh ra trước mặt cô.

“Uống canh trước để dưỡng dạ dày.”

An Diệc Diệp nhìn theo cánh tay, ngước lên thì thấy Khúc Chấn Sơ đang ngồi trước mặt cô…

Người quản gia và cô bếp bên cạnh cười nhạo nhìn họ.

Khúc Chấn Sơ nhận ra ánh mắt của họ nên bất mãn ho khan một tiếng.

Hai người lúc này mới tìm cớ đi xuống, dành nhà ăn cho anh và cô.

Trong nhà ăn chỉ còn lại hai người.

An Diệc Diệp cúi đầu uống cạn nửa bát canh rồi mới bắt đầu ăn.

Không lâu sau khi ăn, cô thấy Khúc Chấn Sơ cứ gặp thức ăn vào bát cho mình.

Ăn không kịp nên đồ ăn chất cao như núi vậy.

“Không cần anh giúp đâu, tôi có thể tự mình gắp.”

Khúc Chấn Sơ nói luôn: “Em ăn kiêng à.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 492


CHƯƠNG 492

“Tôi không có ăn kiêng.”

“Tôi muốn em ăn thịt nhiều một chút, em là thỏ à?”

Anh nhíu mày nhìn An Diệc Diệp.

Ăn ít như một con thỏ, thảo nào cô ấy gầy như vậy.

Nghĩ vậy, Khúc Chấn Sơ càng bất mãn hơn.

Kể từ lần trước bị nhốt trong pháo đài cổ, An Diệc Diệp sụt cân nhanh chóng, cơ thể cô không mập lại được, mỏng manh như tờ giấy vậy.

Khúc Chấn Sơ sợ chỉ cần một cơn gió thổi nhẹ thôi cũng có thể thổi cô bay đi.

Anh không sao kìm chế được ý định buộc một tảng đá vào chân cô, như vậy mới an tâm.

Anh cố chấp gắp đồ ăn, An Diệc Diệp ăn chậm, nên đồ ăn nhanh chóng chất thành đống.

Cuối cùng, An Diệc Diệp thật sự không ăn nổi nữa.

Khúc Chấn Sơ mới miễn cưỡng ngừng hành động gắp đồ ăn của mình lại và nhìn thoáng qua thức ăn thừa của An Diệc Diệp.

“Ngoan, ăn hết mấy thứ này đi.”

An Diệc Diệp nhíu mày, vô cùng khó xử.

“Nhưng mà tôi no rồi.”

An Diệc Diệp thật sự no rồi.

Mấy ngày nay chưa ăn bữa cơm nào no như hôm nay nên bụng trướng hết cả lên.

Nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không vui, anh nhíu mày uy h**p An Diệc Diệp.

“Nếu không ăn hết, hôm nay đừng hòng rời khỏi đây.”

An Diệc Diệp thật sự rầu rĩ, Khúc Chấn Sơ cuối cùng đã thỏa hiệp khi thấy cô đúng là không thể ăn được nữa.

“Vậy uống thêm chút canh nhé.”

Nói xong anh lại múc hơn nửa bát canh đưa cho cô.

An Diệc Diệp không còn cách nào khác, đành phải cầm lấy bát canh rồi húp từng chút từng chút một.

Khúc Chấn Sơ mỉm cười ấm áp nhìn cô bưng bát canh uống từng ngụm nhỏ như một chút mèo con.

“Ăn xong, tôi sẽ dẫn em đi một vòng quanh pháo đài.”

An Diệc Diệp lúc trước từng ở đây một thời gian dài nên cô đã tìm hiểu về lâu đài này lâu rồi.

Còn đi dạo làm gì nữa?

Nhưng hiện tại cô không dám nói thẳng, dù ai cũng hiểu nhưng chưa ai chốt lại sự việc.

Cô đành phải nói: “Bây giờ cũng trễ rồi, tôi phải về.”

Khúc Chấn Sơ dường như đang chờ đợi câu này, và nói với vẻ mặt rất hiển nhiên rằng: “Vì đã muộn nên hãy ở lại pháo đài. Nơi này rất nhiều phòng, em muốn ở phòng nào cũng được.”

An Diệc Diệp sợ hãi lắc đầu.

“Không được, tôi phải về nếu không bà Nguyễn và quản gia sẽ sốt ruột vì chờ tôi.”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, tròng mắt tối lại, ánh mắt cũng trở nên sâu xa.

Anh không ngừng tự nhủ bây giờ chưa phải lúc, hãy cho An Diệc Diệp một chút thời gian.

Cứ lặp đi lặp lại điều này trong đầu vài lần, cuối cùng anh cũng gật đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 493


CHƯƠNG 493

“Được, tôi tiễn em.”

Tài xế vừa ăn xong bữa tối mà quản gia vừa mang tới, nhìn thấy An Diệc Diệp đi ra liền vội vàng đứng lên.

“Cô chủ muốn về à?”

“Uhm.” An Diệc Diệp gật đầu.”Đi thôi.”

Quản gia đứng ở một bên, nhìn An Diệc Diệp lên xe dần dần rời đi, cho đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt mới thôi không nhìn nữa.

“Ông chủ, khi nào thì cô An mới có thể trở về?”

Ông lại thở dài, phàn nàn.

Khúc Chấn Sơ chắp tay sau lưng, quay đầu vào pháo đài.

“Sẽ nhanh thôi.”

Xung đột giữa Khúc Chấn Sơ cùng Will nhanh chóng lan ra khắp thủ đô vào ngày hôm sau.

Mọi người đều đang thắc mắc không biết quyền sở hữu cuối cùng của pháo đài cổ kính này sẽ thuộc về ai, nếu thực sự bị Will giành lại thì Khúc Chấn Sơ có thể sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Có người chờ xem kịch vui, cũng có người bất mãn với hành vi của Will.

Will cũng coi như là một người ngay thẳng, sau ngày hôm đó, anh ta không đến pháo đài nữa, cũng không giở trò gì, thay vào đó, anh ta trực tiếp gửi chứng cứ mà mình đang giữ đến viện kiểm sát và yêu cầu họ phán quyết.

An Diệc Diệp nghe tin, nhịn không được mà đến pháo đài cổ một chuyến nữa.

Còn chưa vào đến nơi, xe đã bị người ta cản lại rồi.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn thì thấy Khúc Diên Nghị đang đứng ngoài xe.

Anh ta mặc một bộ vest, đứng ở ven đường, mỉm cười nhìn An Diệc Diệp.

Thấy An Diệc Diệp nhìn lại, anh ta còn vẫy tay với cô rồi đi tới dựa vào cửa xe.

“Đã lâu không gặp, Diệc Diệp.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

Lái xe lúc này dò hỏi: “Thưa cô, cô có muốn lách qua không?”

Cô xua tay.

“Không cần.”

Nói xong, An Diệc Diệp đẩy cửa xe ra bước xuống.

Khúc Diên Nghị đến trước mặt cô và nói: “Tôi biết cô nhất định không sao, nếu có chuyện gì xảy ra với cô, tôi chắc chắn sẽ rất buồn.”

Lúc trước anh ta đã thoả thuận với Tiêu Nhĩ Giai sẽ không gây tổn thương cho An Diệc Diệp nhưng sau đó cô ta đột nhiên đổi ý!

Nghĩ đến đó anh ta lại nhíu mày khó chịu.

An Diệc Diệp nhìn anh ta hỏi: “Sao anh lại ở đây.

Khúc Diên Nghị cười:

“Tôi đến đây với ba mẹ. Chuyện lần này lớn như vậy, bọn họ hơi lo nên đến xem tình hình thế nào.”

Khúc Kiều cùng Thẩm Thanh Chiêu cũng đến đây?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 494


CHƯƠNG 494

An Diệc Diệp không có ấn tượng tốt với người nhà của Khúc Chấn Sơ, quả đắng đã gieo từ đời trước không thể nào cứu vãn được.

Chẳng qua cô cảm thấy đối phương đến cũng không có ý tốt đẹp gì.

Nghe anh ta nói xong An Diệc Diệp trực tiếp bước vào trong.

Khúc Diên Nghị thấy cô không để ý đến mình thì vội vàng kéo tay cô lại.

“Làm sao vậy? Sao lại lạnh lùng như vậy? Tâm trạng không tốt sao?”

An Diệc Diệp chỉ hất tay anh ta ra chứ không thèm nhìn.

“Chính là anh và Tiêu Nhĩ Giai đã đưa tôi và Mai Ấn Cầm rời khỏi bệnh viện và tạo ra scandal? Hai người biết nhau từ khi nào? Mục đích là gì?”

An Diệc Diệp chỉ hỏi một câu đã khiến Khúc Diên Nghị sững sờ trong giây lát.

Một lúc sau, anh ta mới nhếch mép nhưng trong mắt không hề có ý cười, mà chỉ loé lên một tia giảo hoạt.

“Cô biết chuyện này từ khi nào?”

An Diệc Diệp không trả lời mà chỉ tiếp tục đi vào pháo đài cổ.

Trong phòng khách, Khúc Kiều cùng Thẩm Thanh Chiêu đang giằng co với Khúc Chấn Sơ.

Khi nghe tin tức về pháo đài cổ, họ nhân cơ hội đến xem thế nào, nhưng không ngờ rằng Khúc Chấn Sơ toàn trả lời không biết rồi xem họ như không khí, hoàn toàn không để ý tới họ.

Thẩm Thanh Chiêu lập tức bất mãn, tức giận nói: “Chúng ta quan tâm đến con còn con thì sao chứ? Có lòng tốt thì bị xem là lòng lang dạ sói, đã bao nhiêu lần như vậy rồi hả, nếu không phải con họ Khúc thì ai rảnh mà quan tâm tới chuyện của con chứ?”

Khúc Chấn Sơ giương mắt liếc nhìn hai người trước mặt.

Thẩm Thanh Chiêu vì quan tâm anh mà đến sao?

Không bao giờ có chuyện đó!

Tới rây máu ăn phần chăng?

Về phần Khúc Kiều thì anh chẳng buồn bình luận vì chẳng có gì để nói về bà ta cả.

Khúc Chấn Sơ viện cớ: “Nếu hai người thấy tôi tiếp đãi không được chu toàn thì cứ đi.”

“Con!”

Thẩm Thanh Chiêu trừng mắt với anh, đang định chửi ầm lên.

Thì thấy hai mắt Khúc Chấn Sơ sáng lên, đứng bật dậy nói với người sau lưng họ.

“Em đến rồi.”

An Diệc Diệp không ngờ rằng Khúc Chấn Sơ phản ứng mạnh như vậy khi thấy cô đến nên hơi sửng sốt một chút rồi mới gật đầu.

Cô cũng thấy Khúc Kiều cùng Thẩm Thanh Chiêu nhìn mình với ánh mắt phức tạp, khó mà diễn tả bằng lời.

Khúc Chấn Sơ chạy tới trước mặt cô, khẽ cười:

“Lại nhớ tôi sao?”

An Diệc Diệp không biết là Khúc Chấn Sơ mặt dày như vậy, cô cũng chẳng phản bác anh làm gì, cứ thế đi vào.

“Tôi nghe nói Will đã nộp đơn kiện lên tòa án, vì vậy tôi đến đây để xem anh thế nào.”

Khúc Chấn Sơ gật đầu nói: “Vậy tức là nhớ tôi rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 495


CHƯƠNG 495

An Diệc Diệp có chút bất lực, thậm chí cảm thấy Khúc Chấn Sơ đang đứng đây không giống với ấn tượng trước kia của cô về anh, anh trở nên ngây thơ hơn.

Nhưng cô cũng không thể nào nổi giận với anh được.

Cô vừa vào, Thẩm Thanh Chiêu nhìn thấy đã nén giận.

“Đây chẳng phải là con gái nuôi của bà Nguyễn à? Sao lại rảnh rỗi mà đến chỗ này?”

Giọng điệu quái lạ thu hút sự chú ý của An Diệc Diệp.

Thẩm Thanh Chiêu nhìn vào mắt cô nói: “Sao thế? Chẳng lẽ tôi nói sai?”

Với bà ta mà nói thì cô gái trước mặt là người kết hôn với Khúc Chấn Sơ vì tiền và cũng chỉ là một đứa con côi không ai cần ở cô nhi viện.

Dù được bà Nguyễn nhận làm con nuôi đi nữa thì vẫn là một kẻ bị bỏ rơi!

Khúc Chấn Sơ nghe được lời này, sa sầm mặt.

Anh vừa định lên tiếng Khúc Kiều đã đi trước một bước quát lên.

“Câm miệng!”

Ông ta quát lớn một tiếng.

Thẩm Thanh Chiêu thấy ông ta dám tức giận với mình thì quay đầu lại nhìn ông ta.

“Bây giờ ông đang theo phe cậu ta sao? Có phải thấy người ta đi theo phu nhân Nguyễn nên muốn đu theo không?”

“Tôi nằm mơ đấy. Lâu đài cổ bị người nước ngoài lấy đi, ai còn để ý tới Khúc Chấn Sơ nữa. Đúng là thời thế đổi thay mà!”

Bà ta quái gở nói, sau đó quay đầu nhìn An Diệc Diệp.

Khúc Kiều hoàn toàn hết cách với bà ta, chỉ đành quay sang nói với An Diệc Diệp.

“Xin lỗi, là do tôi dạy dỗ không nghiêm. Cô đừng so đo với bà ta.”

An Diệc Diệp nói: “Trước đây tôi cũng chưa từng so đo, bây giờ đương nhiên tôi cũng lười so đo với bà ta.”

Thẩm Thanh Chiêu bỗng quay đầu lại.

“Cô có ý gì?”

Lúc này Khúc Chấn Sơ xông về trước, đứng che trước mặt bà ta, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Chiêu trước mặt.

“Cút khỏi đây ngay! Lâu đài cổ này mãi mãi không chào đón bà!”

Thẩm Thanh Chiêu kinh ngạc tột độ nhìn Khúc Chấn Sơ, không ngờ anh lại nói thẳng những lời này trước mặt bà ta như vậy.

Bỗng dưng, bà ta cười lạnh một tiếng.

“Sau này không biết lâu đài này sẽ thuộc về ai đâu. Bây giờ cậu nói ra những lời này có vẻ hơi sơm thì phải!”

Lúc này, Khúc Diên Nghị bước từ cửa vào, cười nói.

“Con tin anh trai nhất định có thể giữ được tòa lâu đài cổ này.”

Thẩm Thanh Chiêu thấy Khúc Diên Nghị lúc này mà còn nói đỡ cho Khúc Chấn Sơ thì khó chịu nói: “Diên Nghị, rốt cuộc, con đứng về bên nào?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 496


CHƯƠNG 496

“Đương nhiên là đứng về bên đúng rồi.” Khúc Diên Nghị nói.

Sau khi nói xong, cậu ta mỉm cười liếc nhìn An Diệc Diệp.

“Tôi sẽ dẫn mẹ tôi rời đi trước, hẹn gặp lại lần sau. Tôi có rất nhiều lời muốn nói với cô đấy.”

Nhưng An Diệc Diệp lại nhíu mày.

“Nhưng tôi lại không có bất kỳ lời nào muốn nói với cậu.”

Khúc Diên Nghị cũng không tức giận, mỉm cười kéo Thẩm Thanh Chiêu bước ra ngoài cùng cậu ta.

Khúc Kiều đi chậm một bước, ông ta nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Con phải cẩn thận một chút. Nếu thật sự không giữ được, con có thể dọn về nhà họ Khúc.”

Khúc Chấn Sơ không thèm nhìn ông ta, chỉ lạnh lùng nói: “Không cần, dù tôi có lưu lạc đầu đường xó chợ, tôi cũng sẽ không bước vào ngôi nhà kia.”

Sắc mặt Khúc Kiều nhất thời đanh lại nhưng cũng không nói gì chỉ là xoay ngoài đi thẳng.

Sau khi đám người đó rời đi, An Diệc Diệp mới hỏi: “Bọn họ tới làm gì?”

“Chia một chén canh.” Khúc Chấn Sơ trả lời qua loa.

Anh nói xong thì quay đầu nhìn An Diệc Diệp, trong mắt đã mang theo ý cười.

“Nhớ tôi như thế à? Mới cách mấy ngày đã đến tìm tôi rồi.”

Anh Diệc Diệp bất đắc dĩ nói: “Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn tâm trạng đùa giỡn được à?”

Khúc Chấn Sơ thờ ơ nói: “Tòa lâu đài này chỉ có thể là của tôi, tôi còn đợi tặng người khác đấy.”

Là muốn tặng cho người mà anh đã chờ đợi suốt mười hai năm sao?

An Diệc Diệp nhíu mày, trong lòng hơi xót xa.

Hóa ra là do mình lo chuyện bao đồng.

“Nếu anh đã nắm chắc như vậy thì tôi về trước đây.”

Cô xoay người vừa định rời đi thì Khúc Chấn Sơ duỗi tay ra kéo lại.

“Chờ đã. Ở lại ăn cơm với tôi được không?”

An Diệc Diệp nghe được câu này đột nhiên nhớ tới bữa ăn ngày hôm qua kia, Dường như Khúc Chấn Sơ là muốn thực hiện sự nghiệp vỗ béo cô tới cùng.

Cô thoáng do dự, vừa định từ chối liền bị Khúc Chấn Sơ dứt khoát kéo vào.

“Cô đã đến đây rồi thì cũng đừng hòng bỏ chạy. Bây giờ, một là ngồi ở đây đợi một lát, hai là ra sân chơi, chờ lát nữa đến giờ trở lại ăn cơm.”

An Diệc Diệp nghe giọng điệu của anh giống như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cô ngẩng đầu muốn phản bác, còn chưa kịp nói gì thì Khúc Chấn Sơ đã cúi đầu hôn lên trán cô.

“Ngoan nào.”

Động tác của An Diệc Diệp cứng đờ, cô chậm rãi cúi đầu, cho đến khi lời phản bác trên môi biến mất, cô mới lẩm bẩm một câu.

“Rốt cuộc muốn làm gì chứ?”

Sau đó ngoan ngoãn xoay người bước ra ngoài.

Diện tích vườn hoa xung quanh tòa lâu đài cổ của Khúc Chấn Sơ rất lớn, rộng đến mấy trăm mét vuông.

An Diệc Diệp đi dạo một vòng đã hơn nửa tiếng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 497


CHƯƠNG 497

Cô vẫn muốn quay về xem thử, vừa bước tới cửa thì bị quản gia chặn lại.

Quản gia cười híp mắt nói với cô: “Cô An, thời gian vẫn còn sớm, cô đi dạo thêm một lát nữa đi.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Tôi hơi mệt, muốn vào trong nghỉ ngơi một lát.”

“Vậy cô An hãy ngồi ở xích đu bên cạnh nghỉ ngơi đi.”

Rõ ràng quản gia không muốn cô đi vào, kiên quyết chặn ở cửa.

“Rốt cuộc Khúc Chấn Sơ đang làm gì bên trong? Tôi muốn vào xem.”

Quản gia nôn nóng giang hai tay ra, chặn cửa lại.

“Vẫn chưa được. Cậu chủ bảo tôi đợi ở đây không cho cô vào. Cô An à cô đừng khiến tôi khó xử.”

Quản gia bày ra vẻ mặt muốn khóc, vô cùng đáng thương.

An Diệc Diệp thật sự hết cách, chỉ đành xoay người rời đi.

An Diệc Diệp lại đi dạo sân trước một hồi, đột nhiên thấy dì làm bếp đang trò chuyện với người làm vườn cách đó không xa, cô ngạc nhiên đi tới.

“Dì nấu bếp, không phải dì đang nấu cơm trong bếp sao?”

Dì nấu bếp quay đầu nhìn cô, trên mặt cười tươi rói.

“Hôm nay cậu chủ cho tôi nghỉ phép.”

An Diệc Diệp nghi ngờ nhìn dì nấu bếp.

Hôm nay dì nấu bếp nghỉ phép, vậy ai sẽ nấu cơm?

Cô nhíu mày nhớ lại bộ dáng của Khúc Chấn Sơ, còn cảnh tượng khăng khăng không cho cô vào cửa của quản gia lúc nãy, trong đầu bỗng mơ hồ đoán được gì đó.

Chắc không phải Khúc Chấn Sơ nấu cơm đó chứ?

Người đàn ông ngay cả nấu nước cũng không biết, có thể nấu cơm được sao?

An Diệc Diệp đột nhiên lo lắng, muốn đi vào xem có phải thật không.

Nhưng quản gia vẫn một mực chặn ngay ở cửa không cho cô vào.

Cô suy nghĩ một hồi rồi xoay người bước sang chỗ khác.

Đi vòng qua nửa tòa lâu đài cổ, đến phía sau lâu đài, tiếp đó liền nhìn thấy một cửa sổ nhỏ.

Vừa khéo chính là phòng bếp.

An Diệc Diệp rón rén đi tới, ngồi xổm xuống cạnh cửa sổ, liếc mắt nhìn vào bên trong.

Khúc Chấn Sơ đang buộc chiếc tạp dề màu hồng, hoàn toàn không hợp với bộ đồ sơ mi trắng và quần tây đen anh đang mặc trên người.

An Diệc Diệp rón rén ngồi xổm ngoài cửa sổ, nhìn Khúc Chấn Sơ đang nhíu mày rậm, dùng hai tay mày mò gọt củ cải bên trong.

Động tác kia giống như đang phẫu thuật cho người bị thương, vẻ mặt dữ tợn.

Nhưng có thể nhìn ra được động tác của anh vô cùng nghiêm túc. Anh vừa làm vừa đi đến bên cạnh xem công thức đã được in ra sẵn.

Đi qua đi lại vài lần, thùng rác bên cạnh đã chất đầy một đống nguyên liệu hỏng.

Thời gian đã trôi qua hơn một giờ nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không có chút tiến bộ nào.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 498


CHƯƠNG 498

Nếu thật sự để anh làm thì bữa cơm này của An Diệc Diệp không biết ngày tháng năm nào mới được ăn?

An Diệc Diệp liếc mắt nhìn sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.

Cô vừa bước chân lên thì giẫm phải một cành cây dưới chân, tiếng kêu răng rắc vang lên.

An Diệc Diệp sợ hãi co người lại, nửa ngồi chồm hổm, không dám nhúc nhích.

Khúc Chấn Sơ nghe thấy tiếng động, đặt con dao làm bếp trên tay xuống, nhìn ra cửa sổ.

Sau đó anh đi tới, bắt gặp một con sóc nhỏ đang nhìn trộm.

“Cô đang nhìn lén.”

Khúc Chấn Sơ chắc như đinh đóng cột nói.

Sóng lưng An Diệc Diệp cứng ngắc, cô từ từ xoay người lại.

“Tôi không biết anh đang nấu cơm.”

Quả thực Khúc Chấn Sơ thấy rất xấu hổ. Trước đây khi thấy An Diệc Diệp và dì nấu bếp làm cơm, anh nghĩ rất đơn giản.

Vốn dĩ anh ôm hy vọng sẽ vỗ béo An Diệc Diệp nên mới quyết định vào bếp.

Nhưng không ngờ đến khi anh thật sự bắt tay vào làm lại khó đến vậy.

Hơn nữa cảnh tượng chật vất lúc nãy còn bị An Diệc Diệp thấy hết trơn.

An Diệc Diệp thấy vẻ mặt sa sầm của anh, đành phải bước tới.

“Xin lỗi, không phải tôi cố ý, mà là quá tò mò thôi.”

Khúc Chấn Sơ không nói gì, đột nhiên thò người ra ôm lấy An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp giật mình, sau đó cô cảm thấy Khúc Chấn Sơ bế cô lên, lướt qua cửa sổ, đi vào phòng bếp.

“Nếu cô đã thấy vậy tôi không thể thả cô đi được rồi.”

An Diệc Diệp nhìn đống hỗn độn trong phòng bếp, lập tức nhíu mày.

Khúc Chấn Sơ nói: “Cô cũng nhìn thấy rồi đấy, có vẻ tôi không thích hợp làm bếp lắm.”

Anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay của mình. Đây là đôi bàn có thể ký kết hợp đồng, kiểm soát sự sống chết của một công ty, và cũng có thể khống chế huyết mạch kinh tế của toàn bộ giới kinh doanh.

Nhưng khi cầm lấy con dao làm bếp đôi bàn tay kia lại lóng nga lóng ngóng.

An Diệc Diệp nhìn anh nói: “Vậy tôi giúp anh nhé?”

Khúc Chấn Sơ lại kiên quyết từ chối.

“Không được, tôi còn muốn tự mình vỗ béo cô.”

Lý tưởng gì thế kia?

An Diệc Diệp cạn lời.

An Diệc Diệp nhìn xung quanh, với tốc độ và thiên phú làm cơm hiện giờ của Khúc Chấn Sơ, e rằng trước khi cô được vỗ béo, cô sẽ gầy một vòng trước nhỉ?

“Vậy tôi sẽ ở bên cạnh chỉ huy anh.”

Lúc này Khúc Chấn Sơ mới gật đầu.

“Được.”

Sau đó Khúc Chấn Sơ lại ôm cô lên, chọn một chỗ an toàn trong nhà bếp, đặt cô xuống, rồi rào lại.

“Đừng đi ra khỏi đây.”

“Biết rồi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 499


CHƯƠNG 499

An Diệc Diệp bất đắc dĩ trả lời. Nhưng sau đó ánh mắt cô vô thức bị chiếc tạp dề Hello Kitty màu hồng phấn trên người Khúc Chấn Sơ hấp dẫn.

“Tạp dề này của anh…mua ở đâu vậy?”

Trên mặt Khúc Chấn Sơ xuất hiện tia quẫn bách hiếm thấy.

“Trong phòng bếp đều là đồ của dì nấu bếp để lại. Chiếc tạp dề này cũng là của dì ấy. Tôi cởi nó ra ngay.”

Anh nói xong liền giơ tay ra muốn tháo xuống.

An Diệc Diệp vội ngăn lại.

“Không cần, lát nữa nấu cơm chắc chắn phải dùng đến tạp dề, hơn nữa anh mặc như vậy c*̃ng rất đẹp mà.”

An Diệc Diệp nói xong ngay cả cô cũng thấy nói lời trái lương tâm.

Khúc Chấn Sơ nghe được sự trêu chọc trong lời nói của cô, ngẩng đầu lên nhe răng dọa cô.

“Coi chừng tôi cắn cô đấy.”

An Diệc Diệp cười nói: “Anh đến cắn đi?”

Khúc Chấn đột nhiên vươn một bàn tay ra, ôm lấy eo cô, cúi đầu bịt kín miệng cô.

Hôn một lát, mới thoáng tách ra.

“Không nỡ cắn, hôn cô chắc được nhỉ?”

Khúc Chấn Sơ bước đến kệ bếp, cầm con dao làm bếp lên, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại, giống bác sĩ đang làm phẫu thuật.

An Diệc Diệp đứng đó vươn cổ chỉ huy anh.

Cô nói một câu, Khúc Chấn Sơ làm một động tác.

“Cắt củ cải thành khúc… À, quá to… Ừm, quá nhỏ… Anh cắt thành kích cỡ nấu khoảng một giờ sẽ mềm là được…”

Khúc Chấn Sơ quay đầu lại, nhịn không được nói: “Miêu tả rất chính xác!”

An Diệc Diệp biết anh đang cố ý nói mát nên đành nói: “Cứ cắt rộng ba phân.”

Khúc Chấn Sơ vung dao làm bếp trên tay cắt củ cải thành những khối hình vuông tiêu chuẩn.

Dằn vặt hơn một giờ, rốt cuộc cũng làm xong hai món mặn và một món canh, bày ra bàn.

Khúc Chấn Sơ vội vàng cởi bỏ chiếc tạp dề Hello Kitty màu hồng trên người, ném xuống bàn với vẻ mặt ghét cay ghét đắng.

Sau đó còn nói: “Hôm nay tôi sẽ cho người ra ngoài mua mười cái tạp dề để sẵn trong nhà, màu đen.”

An Diệc Diệp mỉm cười nhìn cái rào vô hình dưới chân mình.

“Tôi ra ngoài được chưa?”

“Chờ một lát.”

Khúc Chấn Sơ xoay người rửa tay, lau khô, tiếp đó đến trước bồn nước nóng, vòng tay qua eo An Diệc Diệp rồi bế cô lên.

Sau đó hơi nhích người qua rồi thả cô xuống.

“Như vậy được rồi.”

An Diệc Diệp cạn lời trước hành động ngày càng trẻ con của anh, nhưng vẫn đi theo anh.
 
Back
Top Bottom