Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 460


CHƯƠNG 460

Khúc Chấn Sơ không cưỡng ép, mà thất vọng thu tay về, không nói gì nữa.

Xung quanh yên ắng đến nỗi gần như khiến người khác cảm thấy ngạt thở, An Diệc Diệp mất kiên nhẫn đứng dậy.

“Xin lỗi, tôi phải về rồi.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại nói: “Cô hãy bảo người nhà họ Nguyễn mang một đôi giày tới, đừng mang giày cao gót nữa.”

Nhưng An Diệc Diệp lại im lặng, cô cúi đầu nhìn chân mình, vẫn tiếp tục mang giày cao gót.

“Tôi cảm thấy, tôi có thể thích nghi được.”

“Chẳng phải con người luôn vì chuyện của mình mà trả giá điều gì đó ư? Muốn ăn diện đẹp thì phải trả giá tương đương, chuyện khác cũng y như thế thôi.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

Nhưng An Diệc Diệp lại nở nụ cười.

“Cảm ơn anh. Xin lỗi vì đã làm bẩn áo anh. Tôi sẽ bảo bọn họ giặt sạch giúp anh, hoặc mua một cái mới tặng anh.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại cúi người, nhặt áo vest dưới đất lên, rồi đưa cho An Diệc Diệp.

“Không cần phải mua cái mới đâu, cô có thể ủi lại giúp tôi không?”

An Diệc Diệp vừa mới nhận lấy, thì bỗng nhìn thấy ánh mắt của Khúc Chấn Sơ.

Cô nhớ, trước đây Khúc Chấn Sơ cũng sẽ bảo cô ủi đồ giúp anh.

“Được thôi, tôi sẽ bảo người nhà họ Nguyễn tới đây lấy đồ.”

Khúc Chấn Sơ nhìn chằm chằm cô một lúc, rồi lắc đầu đổi lời: “Vậy không cần nữa đâu.”

“Vậy thì tốt.”

Dứt lời, An Diệc Diệp xoay người đi về phía yến tiệc.

Khúc Chấn Sơ đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng từ từ rời đi của cô, đến khi An Diệc Diệp khuất khỏi tầm mắt.

Nguyễn Lê đứng ở gần đó thấy thế thì khẽ nhíu mày.

“Cậu ta cũng không tồi tệ như vậy, đúng không?”

Người đàn ông cao lớn ngồi bên cạnh bà lên tiếng.

Nhưng Nguyễn Lê vẫn nhíu mày.

“Đó là vì anh không biết trước đây cậu ta đã làm gì Diệc Diệp. Nếu không vì cậu ta, con bé sẽ không rơi xuống biển, hại em suýt mất con gái.”

“Nếu đã như thế, sao em còn để Diệc Diệp lộ mặt? Nhà họ Tiêu, nhà họ Khúc, mấy gia tộc này đều xem em là cái gai trong mắt, chỉ cần Diệc Diệp xuất hiện, chắc chắn bọn họ sẽ hành động.”

Nguyễn Lê thở dài.

“Nhà họ Nguyễn cần người thừa kế.”

“Sau này, nếu con bé thừa kế sản nghiệp đồ sộ của nhà họ Nguyễn, lại không có em ở bên cạnh, chắc chắn sẽ bị người khác ức h**p. Chỉ khi nào con bé mạnh mẽ lên trước, mới có thể bảo vệ chính mình.”

Người đàn ông ở trong bóng tối bất đắc dĩ thở dài, ông luôn bó tay trước người phụ nữ này.

“Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian.”

“Không, không còn nhiều nữa…” Nguyễn Lê đáp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 461


CHƯƠNG 461

Người đàn ông đứng dậy, từ tốn nói: “Dù sao Diệc Diệp cũng cần phải có một người đàn ông bầu bạn đến cuối đời.”

Giọng điệu Nguyễn Lê cực kỳ kiên định.

“Em đã chọn người thích hợp hơn Khúc Chấn Sơ rồi.”

Trong bóng tối, người đàn ông vươn tay kéo tay Nguyễn Lê, rồi hôn lên môi bà.

“Lê, em có còn nhớ trước đây khi ba mẹ anh phản đối chúng ta ở bên nhau, bọn họ đã nói gì với em không?”

Nguyễn Lê đứng tại chỗ, không quay đầu lại.

Một lúc sau, bà mới từ tốn hỏi: “Anh đang muốn nói, em thay đổi rồi à?”

Người đàn ông đáp: “Giờ dáng vẻ của em giống hệt ba mẹ khi ngăn cản chúng ta ở bên nhau.”

Nguyễn Lê nhíu mày.

“Em chỉ muốn tốt cho con bé.”

An Diệc Diệp vừa đi ra khỏi vườn, trở về phòng khách.

Nhìn thấy người trong phòng khách, cô đang do dự không biết có nên tránh đi thêm một lúc nữa hay không, lại có một giọng nói mượt mà vang lên phía sau.

“Cô chính là người phụ nữ trước kia của Khúc Chấn Sơ?”

Giọng nói này có chút bất mãn và khiêu khích.

An Diệc Diệp quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi lọt vào tầm mắt.

Dáng người của ông ta không được xem là cao, mặc một bộ vest màu xám, cơ thể gầy gò, thậm chí còn hơi còng, lưng cong xuống khiến ông ta trông càng thấp hơn.

Đầu trọc, ánh mắt đục ngầu, còn nở một nụ cười nhạt khiến người ta không mấy vui vẻ.

Ông ta thấy An Diệc Diệp quay đầu lại, quan sát kĩ cô một lượt từ trên xuống dưới, nụ cười nhạt dần trở nên sâu sắc hơn.

An Diệc Diệp nhíu mày vì ánh mắt khác lạ này của ông ta.

“Xin hỏi ông là…”

Ông ta cười, nói: “Nhã Thiểm thường xuyên nhắc với tôi về chuyện của cô.”

Nhã Thiểm?

Dư Nhã Thiểm?

An Diệc Diệp nhìn ông ta với ánh mắt kì lạ.

“Ông họ Vũ?”

Người kia gật đầu.

“Đúng vậy.” Nói xong, ánh mắt đục ngầu lại di chuyển một lượt khắp người An Diệc Diệp.

“Trước khi tôi đến đây, Nhã Thiểm có nói với tôi về cô. Chỉ là không ngờ tới, cô vẫn còn sống…”

An Diệc Diệp nhớ lại, trước kia bà Nguyễn từng nói với cô.

Dư Nhã Thiểm từ bỏ việc tiếp tục bám lấy Khúc Chấn Sơ, đổi sang bám víu một người đàn ông họ Vũ, hơn nữa, sắp tới còn sẽ kết hôn.

Lúc này, cô nhìn người trước mắt mình, có chút không dám tin.

Chẳng lẽ người mà Dư Nhã Thiểm bám vào là người này?

Đang nghĩ vậy, ông ta đã đưa một tấm danh thiếp qua.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 462


CHƯƠNG 462

“Chào cô, tôi là người nắm quyền nhà họ Vũ, Vũ Thực.”

An Diệc Diệp đưa tay ra, đang định nhận lấy tấm danh thiếp trong tay ông ta, ông ta lại chợt nắm lấy tay cô.

Rồi đột nhiên v**t v* mu bàn tay cô!

Cơ thể An Diệc Diệp chợt run lên, lập tức hất ông ta ra.

“Ông muốn làm gì?”

Vũ Thực sờ sờ môi mình.

“Quả nhiên là người phụ nữ của Khúc Chấn Sơ có khác.”

“Dư Nhã Thiểm so với cô quả thật có chút không bằng. Sớm biết vậy tôi đã tìm thẳng đến cô rồi.”

An Diệc Diệp nghe thấy lời này của ông ta, lùi về phía sau hai bước, cảnh giác nhìn ông ta.

“Ông muốn làm gì? Đây là tiệc khiêu vũ, ông quy củ một chút!”

Nhưng Vũ Thực lại hoàn toàn không bị uy h**p bởi lời nói này của cô, mà lại bật cười, ánh mắt không ngừng di chuyển trên người An Diệc Diệp.

“Sợ gì chứ? Không phải trước kia cô lấy Khúc Chấn Sơ cũng vì tiền sao? Chẳng lẽ cô chưa từng ngủ với cậu ta à?”

Ông ta không để ý đến sắc mặt của An Diệc Diệp, nói tiếp: “Khúc Chấn Sơ là một kẻ máu lạnh vô tình, không hiểu tình thú đâu, cô nên đi theo tôi thì hơn, cũng đủ để khiến cô ăn ngon mặc đẹp cả đời này, cô mà đến lại còn có thể làm chị em bạn dì với Dư Nhã Thiểm, cũng không tệ đâu.”

Nói xong, ông ta vươn tay ra muốn kéo tay của An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp không ngờ, hôm nay ở nhà họ Nguyễn, hơn nữa cô còn là nhân vật chính của buổi tiệc này mà lại có người dám động tay động chân với cô.

Cô lại lùi về sau một bước, bàn chân chợt đau dữ dội, suýt chút nữa thì cô ngã xuống đất.

Động tác chỉ hơi chần chừ một chút, ông ta đã xông lên ôm lấy cô.

Lúc này hai người đứng ở lối giao nhau giữa vườn và phòng khách, nơi này có hơi khuất, rất nhiều người đều không phát hiện ra tình hình ở đây.

Khúc Chấn Sơ đang định đi ra khỏi vườn, nghiêng mặt liền nhìn thấy Vũ Thực đang ôm An Diệc Diệp, An Diệc Diệp giãy dụa mạnh mẽ.

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống, u ám đến đáng sợ, nhanh chóng đi qua đó.

Lúc đang định bước tới, lại có người nhanh chân hơn anh.

“Ông này, ông đang làm gì thế?”

Ngay sau đó, có một đôi tay lập tức giữ lấy cổ tay của Vũ Thực.

Vũ Thực đau đến tái mét mặt, ngũ quan méo mó, bị ép phải buông tay ra.

An Diệc Diệp quay đầu lại nhìn, lại thấy một người nước ngoài tóc vàng, mắt xanh đứng bên cạnh mình.

Anh ta cao hơn một mét chín, mặc một bộ vest màu đen, ngũ quan sắc nét như tác phẩm điêu khắc La Mã, như là một ngọn núi đang đứng sừng sững ở đó.

Anh ta nhíu mày, khiến các vì sao và mặt trăng như bị lu mờ trong chớp mắt.

“Ông này, đây không phải chuyện một người đàn ông ga lăng nên làm đâu.”

Khẩu âm của anh ta có chút kì lạ, nhưng nói lời chính nghĩa, giọng đầy hùng hồn!

Vừa lên tiếng, mọi người xung quanh liền nghe thấy, quay qua nhìn.

Thấy việc mà Vũ Thực làm với An Diệc Diệp, mọi người lập tức biến sắc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 463


CHƯƠNG 463

Lá gan của Vũ Thực này cũng lớn quá rồi đó!

Tuy đã biết người này háo sắc, nhất là thích những cô gái trẻ trung, nhưng không ngờ ông ta lại dám động tay động chân với con gái nuôi mà bà Nguyễn mới nhận ở trong buổi tiệc nhà họ Nguyễn.

Chán sống rồi sao?

Thấy hành vi của mình bị phát hiện, Vũ Thực nhanh chóng thu tay về.

Ông ta quay sang nhìn mọi người xung quanh, cười đùa xua tay.

“Hiểu nhầm, hiểu nhầm thôi.”

“Tôi chỉ muốn đưa một tấm danh thiếp cho cô An mà thôi.”

Nói xong, ông ta lấy một tấm danh thiếp ra, muốn nhét vào trong tay An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp lùi về phía sau một bước, ánh mắt lạnh lùng né tránh.

Vũ Thực lập tức có chút ngại ngùng, lại quắc mắt người nước ngoài vừa mới xông vào kia.

“Cậu thì biết cái gì? Đây là lễ nghĩa của Nước Q chúng tôi!”

Người nước ngoài kia nhíu mày, nói: “Lễ nghĩa trên toàn thế giới này nào có hành động như ông mới làm lúc nãy.”

Hai người đang cãi nhau, bà Nguyễn đi ra khỏi vườn, thấy bọn họ đều tụ tập ở đây, hỏi: “Chuyện gì thế?”

Người nước ngoài kia nhìn thấy bà Nguyễn, vội nói: “Thưa bà, tôi mới nhìn thấy người đàn ông này bắt nạt cô An.”

Bà Nguyễn nghe thấy vậy, ánh mắt nhìn Vũ Thực lập tức hiện lên vẻ bất mãn và uy h**p.

Vũ Thực bị bà nhìn như vậy thì sợ hãi, cơ thể khẽ run rẩy.

“Bà Nguyễn, tôi chỉ muốn đưa cho cô An một tấm danh thiếp của tôi mà thôi, hoàn toàn không hề làm những chuyện cậu ta vừa mới nói!”

Ông ta quay sang liếc người nước ngoài kia: “Đám người nước ngoài bọn họ hoàn toàn không hiểu lễ nghĩa của chúng ta!”

Người nước ngoài kia vừa nghe thấy vậy lập tức trở nên kích động.

“Bà Nguyễn, lúc đó tôi đã tận mắt nhìn thấy!”

“Chính là người đàn ông này đã kéo tay cô An không chịu buông, còn cọ sát vào người cô ấy nữa!”

“Cậu nói năng vớ vẩn!”

Vũ Thực bất mãn quát ầm lên một tiếng, trừng mắt nhìn tên Trình Giảo Kim đột nhiên xuất hiện này.

Nếu thật sự bị bà Nguyễn phát hiện những chuyện ông ta đã làm, vậy cả nhà họ Vũ sẽ không thể sống nổi nữa!

Bà Nguyễn quay đầu lại nhìn An Diệc Diệp.

Thật ra ban nãy lúc bà ở bên ngoài thì đã lờ mờ nhìn thấy nên mới vội vàng chạy tới như vậy, không ngờ Diệc Diệp đã được người khác ra tay cứu trước.

Bà hài lòng nhìn người đàn ông trước mắt.

“Cậu Will, rất xin lỗi, chuyện này tôi sẽ giải quyết.”

Nói xong, ánh mắt bà trở nên rét lạnh, quay sang nhìn Vũ Thực.

“Vũ Thực, ban nãy tôi đã nói An Diệc Diệp là con gái nuôi của tôi, cũng chính là người nhà họ Nguyễn. Cậu lại ức h**p người họ Nguyễn trong chính buổi tiệc của nhà họ Nguyễn, lá gan của nhà họ Vũ các người càng ngày càng lớn rồi!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 464


CHƯƠNG 464

Vũ Thực vừa nghe thấy vậy, sợ hãi đến mức hai chân run rẩy, sắc mặt cũng lập tức trở nên trắng bệch.

Bà Nguyễn vừa lên tiếng, mọi người đều yên tĩnh lại.

Không ai dám lên tiếng, muốn trách thì phải trách Vũ Thực đen đủi, cứ phải chọc vào An Diệc Diệp.

Rõ ràng đã biết giờ đây cô là con gái nuôi của bà Nguyễn, mà còn ăn gan hùm, không biết liệu có bị lột da hay không đây.

Đương nhiên Vũ Thực cũng biết điều này, vội bước tới, tiến gần về phía bà Nguyễn.

“Bà Nguyễn, thật sự là hiểu nhầm thôi. Tôi thật sự không hề chạm vào một ngón tay nào của cô An.”

Ánh mắt bà Nguyễn lạnh lùng.

“Đến bây giờ, ông vẫn không thừa nhận sao?”

“Ông cho rằng tại sao tôi lại vào đây? Chính là vì tôi ở bên ngoài đã nhìn thấy hành động của ông! May mà cậu Will nhanh hơn một bước đã cứu được Diệc Diệp, ông còn gì để giải thích nữa không?”

Vũ Thực biến sắc, không ngờ cảnh tượng ban nãy còn bị bà Nguyễn nhìn thấy.

Ông ta hoàn toàn không có thời gian giải thích, bà Nguyễn đã nói: “Thẩm Trình, đưa ông ta ra, không bao giờ cho phép bước vào địa bàn nhà họ Nguyễn nữa.”

Nói xong lại quay sang nhìn Ngũ Thập, giọng nói nhẹ nhàng.

“Ngũ Thập, cậu rảnh rỗi gây chuyện như vậy chắc là trong nhà có ít việc làm. Chỉ cần bận rộn rồi thì sau này sẽ không mắc phải sai sót nữa đâu.”

Ngũ Thập vừa nghe thấy vậy liền biến sắc.

Nhưng Thẩm Trình đã dẫn mấy vệ sĩ tới, đưa anh ta ra ngoài.

Giọng nói của Vũ Thực biến mất ngoài cổng lớn, phòng khách dần dần trở nên yên tĩnh.

Bà Nguyễn nhìn Will, mỉm cười.

“Cậu Will, hôm nay thật may có cậu giúp.”

Will vội xua tay.

“Không có gì, có thể cứu được người đẹp là mong muốn trong lòng của mọi người đúng chứ? Huống chi cho dù không có tôi thì cũng sẽ có người khác xuất hiện thôi.”

Nói xong, anh ta liền nhìn về phía An Diệc Diệp, kéo tay cô, đặt một nụ hôn hờ lên mu bàn tay cô.

“Rất vui được làm quen với cô, cô An. Tôi là Will Orix, cô có thể gọi tôi là Will.”

An Diệc Diệp giật mình không dám động đậy, tròn xoe mắt nhìn anh ta, không biết nên làm thế nào.

Đây là lần đầu tiên cô được một người lạ hôn mu bàn tay, sắc mặt lập tức có chút ửng đỏ.

Một lúc sau, Will thấy cô không nói gì mới ngẩng đầu lên.

An Diệc Diệp vội nói: “Chào anh, tôi là An Diệc Diệp, anh có thể gọi tôi là Diệc Diệp.”

“Rất vui được biết cô.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 465


CHƯƠNG 465

Bà Nguyễn nhìn hai người nói chuyện với nhau, hài lòng mỉm cười.

Xem ra không cần bà tác hợp, hai người đã làm quen nhau trước rồi.

Bà quay người, chuẩn bị rời đi, để lại không gian riêng cho hai người.

Sau đó, bà liền nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đứng cách đó không xa.

Sắc mặt anh vô cùng khó coi, trừng mắt nhìn chằm chằm An Diệc Diệp và Will, nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt kia như muốn xông lên giết người luôn vậy.

Thấy được tầm mắt của bà Nguyễn, anh mới bớt chút thái độ của mình lại, quay đầu qua, không chút sợ hãi nhìn vào mắt bà Nguyễn.

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, như đang tóe lửa.

Một lúc sau, bà Nguyễn mới thu tầm mắt lại, quay người rời đi.

Mà Khúc Chấn Sơ vẫn cứ bất động, nhìn chằm chằm nơi cách đó không xa, An Diệc Diệp và Will đã bắt đầu nói chuyện với nhau, ánh mắt anh trầm xuống, hai tay siết chặt lại.

An Diệc Diệp không cảm nhận được ánh mắt của Khúc Chấn Sơ, vừa nói chuyện với Will, vừa đi đến bên cửa sổ.

“Will, tiếng nước Q của anh tốt lắm, không giống như mới đến đây lần đầu.”

Will vui vẻ nở nụ cười.

“Tôi rất thích văn hóa Nước Q, rất lâu trước kia đã muốn đến đây du lịch rồi, có điều khi trước người nhà vẫn luôn không đồng ý, chỉ sau khi tiếp nhận tước vị, thì tôi mới có cơ hội đến đây.”

“Anh đến đây để du lịch sao?”

“Không.”

Will lắc đầu.

“Thực sự không giấu gì cô, lần này tôi đến đây là để thu hồi phần sản nghiệp của gia tộc.”

An Diệc Diệp tò mò nhìn anh ta, có chút không hiểu.

Will xua tay nói: “Không phải sản nghiệp lớn gì cả, chỉ là rất lâu trước kia, tổ tiên của tôi từng đến các nước phương Đông rồi để lại một số thứ ở đây, sau đó rời đi vội vàng, tôi mới muốn trở lại xem xem sao.”

Nói chuyện một lúc, An Diệc Diệp mới biết hóa ra Will là một công tước nước Anh.

Khoảng thời gian trước mới thừa kế tước vị, sau đó đã đến đây.

Anh ta vừa nghe nói An Diệc Diệp giỏi về phục chế đồ cổ liền vui mừng trợn tròn mắt.

“Trời ạ, tôi thích nhất là những món đồ cổ của Nước Q, thực ra, năm đó ông nội tôi đã mang đi một vài thứ từ bên này, lần này tôi tới đây là để trả lại những món đồ cổ đó cho đất nước của cô.”

An Diệc Diệp nghe vậy, có chút kinh ngạc nhìn anh ta.

Không ngờ Will đến đây lại là vì mục đích này!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 466


CHƯƠNG 466

Bây giờ trên quốc tế có rất nhiều người giữ văn vật của Nước Q đều liên tục trả những món đồ trong tay về mà không cần đền đáp, thật ra có không ít những thứ đá quý đều được thu về viện bảo tàng.

Nhưng không ngờ, Will cũng làm như vậy, An Diệc Diệp không khỏi có cái nhìn khác về anh ta.

Will như chợt nhớ ra điều gì đó, chợt quay đầu lại, bàn tay bất giác kéo lấy cô.

“Đúng rồi, nếu cô đã là chuyên gia phục chế đồ cổ, vậy thì chắc chắn cô quen không ít người trong viện bảo tàng đâu nhỉ? Thật ra đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm được viện bảo tàng thích hợp, nếu cô có thể làm trung gian dẫn đường thì sẽ tiện hơn nhiều.”

Chuyện như vậy, sao An Diệc Diệp có thể từ chối cho được?

Cô gật đầu: “Không thành vấn đề, tôi có thể giúp anh. Thầy dạy tôi phục chế đồ cổ từng làm ở viện bảo tàng Hoàng Cung, có lẽ có thể liên hệ được với bên đó, thu thẳng vào trong viện bảo tàng luôn.”

Ánh mắt Will sáng rực nhìn cô.

“Ôi, trời ơi, cô đúng thật là giỏi quá!”

Nói xong, anh ta không kiềm nổi lòng đứng gần hơn một chút, như sắp dính lấy mặt của An Diệc Diệp.

Vì sự tiến gần đột ngột của anh ta, An Diệc Diệp vô thức ngả người về phía sau, nhưng đằng sau lại có thứ cản lại.

Cô đành phải hơi rụt người lại, trừng lớn mắt nhìn anh ta.

“Sao vậy? Còn có việc gì sao?”

“À…”

Will im lặng một lúc, nói: “Có phải mỗi một cô gái phương Đông đều xinh đẹp như búp bê sứ giống cô không?”

An Diệc Diệp ngơ ra, được người ta khen trực diện như vậy, sắc mặt cô lập tức phiếm hồng.

Nhưng ánh mắt của Will lại càng sáng hơn, nhìn thẳng vào An Diệc Diệp.

Ngơ ra một lúc, mới kinh ngạc nói: “Thượng đế của tôi ơi, cô đúng là… đáng yêu quá đi mất!”

An Diệc Diệp căng thẳng đến mức không biết phải làm sao.

Lần đầu tiên cô được người ta khen như vậy.

Cô cẩn thận né tránh tầm mắt, không dám nhìn vào đôi mắt màu xanh, bên trong như đang ẩn chứa cả bầu trời sao kia.

Nhưng Will lại chậm rãi tiến gần tới.

“Cô An, tôi có thể hỏi cô một điều không?”

“Chuyện gì?”

Will nhỏ giọng nói: “Xin hỏi cô có bạn trai không?”

An Diệc Diệp nhất thời không biết nên trả lời như thế nào, đang chuẩn bị kiếm một cái cớ cho qua.

Chợt có một giọng nói giận dữ vang lên ở phía sau.

“Cô ấy có.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 467


CHƯƠNG 467

An Diệc Diệp còn chưa quay đầu lại, đã có người chen giữa cô và Will, tách bọn họ ra.

Khúc Chấn Sơ đứng phía trước cô, cản lại tầm mắt của Will.

“Cô ấy có.” Anh nói.

Will nhìn anh với ánh mắt kì lạ, lại nhìn sang An Diệc Diệp, có chút tò mò.

“Anh này, anh là bạn trai của cô An sao?”

Khúc Chấn Sơ mím chặt môi.

Anh không phải bạn trai của An Diệc Diệp, anh là chồng cô!

Nhưng, lúc này anh lại không thể nào nói ra lời đó.

Will thấy anh chần chừ không nói, lại quay sang nhìn An Diệc Diệp.

“Cô An, anh ta là bạn trai cô sao?”

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

“Chuyện đó… viện bảo tàng mà tôi nói với anh, tôi sẽ liên hệ giúp anh.”

Will nghi hoặc nhìn cô, thấy An Diệc Diệp cũng không muốn tiếp tục nữa mới gật đầu.

“Được.”

Anh ta lấy một tấm danh thiếp ra đưa cô.

“Đây là cách thức liên lạc của tôi, sau này chúng ta có thể cùng đi tham quan viện bảo tàng.”

Nói chuyện một lúc, anh ta lại phấn khích trở lại.

“Tôi còn chưa từng thấy dáng vẻ phục chế văn vật của nhà phục chế văn vật, nhất định sẽ là một hình ảnh vừa thần kì lại vừa tuyệt đẹp!”

Nói xong, anh ta lại quay sang nhìn Khúc Chấn Sơ, nói: “Vậy tôi cáo từ trước, sau này có thời gian thì chúng ta gặp lại.”

Sau đó liền quay người rời đi.

Bên cửa sổ chỉ còn lại An Diệc Diệp và Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ vẫn đang đứng trước mặt Khúc Chấn Sơ, không quay đầu lại, cứ quay lưng về phía cô.

An Diệc Diệp nhìn bóng lưng anh, im lặng một lúc.

“Ban nãy cảm ơn anh.”

Lúc này Khúc Chấn Sơ mới quay đầu lại, giọng nói như đang ra lệnh.

“Cách xa loại người đó ra một chút.”

An Diệc Diệp trừng lớn mắt, có chút bất mãn: “Nhưng về sau anh ta còn định quyên tặng văn vật cho viện bảo tàng nữa đó.”

Khúc Chấn Sơ mất kiên nhẫn nhíu mày: “Người đó vừa nhìn đã biết chẳng phải loại tốt đẹp gì.”

Vừa gặp mặt đã hôn tay người ta, ngày đầu đã hỏi có bạn trai hay chưa.

Là người tốt được chắc?

An Diệc Diệp thấy anh có cái nhìn phiến diện về Will, lập tức bất mãn.

“Tôi cảm thấy con người anh Will không tệ, nếu không cũng không vượt ngàn dặm xa xôi đến nước ta để quyên tặng đồ cổ.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 468


CHƯƠNG 468

Vừa nói xong, cô ngẩng đầu lên liền thấy sắc mặt Khúc Chấn Sơ càng lúc càng tối đi, không khác gì cục than.

Ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào cô khiến cô có chút mất tự nhiên.

Khúc Chấn Sơ im lặng một lúc, thấp giọng nói: “Sau này bớt qua lại với anh ta đi. Vũ Thực lúc nãy đó, vẫn chưa nhận được bài học à?”

An Diệc Diệp nghe vây, lập tức nhíu mày, ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Có phải anh cảm thấy lúc nãy là lỗi của tôi không? Là do tôi trêu chọc bọn họ trước?”

Khúc Chấn Sơ nghe thấy lời nói này, lập tức nhíu chặt mày.

“Tôi không có ý đó.”

Nhưng An Diệc Diệp đã quay người đi, không muốn nhìn thấy anh.

“Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây. Tiệc khiêu vũ còn có không ít người, tôi phải đi trêu chọc từng người một mới được.”

Cô cố ý nói một câu, rồi định rời đi.

Nhưng mới bước một bước, Khúc Chấn Sơ lại chợt giơ tay ra kéo cô lại.

An Diệc Diệp bị anh kéo liền dừng bước, nhưng không quay người lại.

Im lặng vài giây, Khúc Chấn Sơ vẫn không nói gì.

Lúc cô chuẩn bị hất tay Khúc Chấn Sơ ra, một giọng nói rất nhỏ truyền vào tai cô.

“Anh đang ghen…”

An Diệc Diệp ngơ ra, thậm chí còn đang nghi ngờ không biết có phải cô nghe nhầm nữa hay không.

Nhưng ngay sau đó, Khúc Chấn Sơ lại lặp lại một lần.

“Anh ghen rồi.”

“Anh không thích em nói chuyện với người khác, ban nãy lúc anh nhìn thấy Vũ Thực kéo em, anh muốn tiến tới cứu em, nhưng lại bị anh ta nhanh hơn một bước, anh rất không vui.”

Anh cố ý nhấn mạnh câu cuối.

An Diệc Diệp cứng đờ tại chỗ, cô không dám quay đầu lại.

Vì lúc này mặt cô vừa đỏ ửng, vừa nóng bừng, đến cả đôi tai cũng phiếm hồng.

Cô cúi đầu, như muốn vùi mình vào trong ngực.

“Anh buông tay ra trước đã.” Cô nhỏ giọng nói một tiếng.

Nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không chịu.

An Diệc Diệp đành phải lặp lại một lần nữa: “Anh buông tay ra đã, tôi không đi.”

Có được lời đảm bảo, Khúc Chấn Sơ mới buông cô ra.

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, cảm giác sắc mặt không còn quá đỏ nữa mới quay đầu lại.

Nhưng vừa nhìn thấy Khúc Chấn Sơ ở phía sau, lời anh nói lúc nãy bất giác vang lên bên tai cô, cô không kìm nổi lại đỏ ửng mặt, đến cả dũng khí nhìn anh cũng không có.

Cô cố ý nói: “Anh là gì của tôi? Tại sao phải ghen? Tôi nói chuyện với ai cũng là quyền của tôi.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, như đang đấu tranh mạnh mẽ trong lòng, khiến sắc mặt anh nhìn có vẻ hung dữ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 469


CHƯƠNG 469

Im lặng vài phút, sắc mặt anh càng lúc càng đáng sợ, thậm chí ánh mắt cũng tối đi.

Một lúc lâu sau, anh mới nói: “Tóm lại là anh ghen rồi.”

Nói xong, anh lại giận dữ nói: “Anh không thích em nói chuyện với người đàn ông khác.”

An Diệc Diệp nhìn anh.

“Nhưng tôi cứ muốn nói chuyện với người khác đấy.”

Khúc Chấn Sơ như là vô cùng khổ sở, nhíu mày lại.

An Diệc Diệp lại đếm cho anh từng người một.

“Ông Trương, ông Bành, còn có những người làm việc cùng, quản gia Thẩm Bình và cả anh Will ban nãy nữa…”

Cô càng nói, sắc mặt Khúc Chấn Sơ càng đen đi.

“Đừng nói nữa.”

An Diệc Diệp nhìn anh, vội im bặt lại.

Rất rõ ràng, Khúc Chấn Sơ đang tức giận.

Anh lạnh lùng nói: “Ông Trương, ông Bành, quản gia đều được, Will không được.”

“Nhưng anh ta muốn quyên tặng đồ cổ cho viện bảo tàng.”

Khúc Chấn Sơ nói thẳng: “Viện bảo tàng có nhiều người như vậy, bảo ông Bành nói chuyện với anh ta.”

“Vậy sao được? Sao có thể để thầy bàn bạc trong khi trò nghỉ ngơi được.”

Khúc Chấn Sơ đen mặt đi, đành phải thỏa hiệp.

“Khi nào thì gặp? Anh đi với em.”

An Diệc Diệp không trả lời, mà nói: “Anh còn chưa nói với tôi tại sao anh lại không cho tôi nói chuyện với người khác đâu.”

“Anh không thích, nên là không được.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Anh cũng ích kỉ, ngang ngược quá rồi đấy.”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nói: “Anh ích kỉ, ngang ngược thế đấy.”

An Diệc Diệp không biết Khúc Chấn Sơ còn có một mặt trẻ con như vậy, mắt chữ A miệng chữ O nhìn anh.

Một lúc sau mới quay đầu qua, nói: “Đây không phải việc tôi có thể kiểm soát, nếu thầy Bành ra lệnh, tôi vẫn phải tiếp đãi anh Will, huống chi anh ta là người tốt, không giống Vũ Thực.”

Khúc Chấn Sơ bất mãn, giọng điệu như đang dạy dỗ một đứa trẻ.

“Người xấu sẽ viết hai chữ người xấu lên mặt mình sao?”

“Có phải anh cho rằng đàn ông trên toàn thế giới đều là người xấu đúng không?”

Khúc Chấn Sơ nói: “Đúng vậy!”

An Diệc Diệp nhíu mày nhìn anh.

“Anh cũng vậy?”

Khúc Chấn Sơ tiến lên trước một bước, tiến gần cô.

“Anh là người đàn ông xấu xa nhất trên thế giới này.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 470


CHƯƠNG 470

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ ngay gần mình, nhịp tim chợt tăng nhanh.

Khúc Chấn Sơ lại tiếp tục thấp giọng nói: “Vì anh đã đánh mất vợ mình.”

“Giờ anh chỉ hi vọng cô ấy có thể trừng phạt anh, có thể trở về bên anh thôi.”

Tim An Diệc Diệp chợt thót lên, quay đầu đi không nhìn anh.

“Lời nói này sao anh không nói với vợ mình?”

Khúc Chấn Sơ lại tiến gần An Diệc Diệp.

“Vì trước kia anh là một tên khốn.”

Giọng nói khàn khàn vang lên bên tai cô.

An Diệc Diệp nhìn Khúc Chấn Sơ, căng thẳng đến mức miệng lưỡi có chút khô, không khỏi l**m môi.

Khúc Chấn Sơ thấy động tác của cô, ánh mắt tối đi.

Anh nói tiếp: “Bây giờ anh cũng là một tên khốn, nên không cho phép em gặp riêng Will.”

Vũ Thực bị ném ra khỏi nhà họ Nguyễn, tức giận trở về nhà.

Vừa vào cửa, Dư Nhã Thiểm đợi đón đã bước tới, nũng nịu dựa lên người ông ta.

“Ai chọc giận anh vậy? Sao lại không vui thế?”

Dư Nhã Thiểm nhìn ông ta, vết sẹo trên mặt được chữa trị một khoảng thời gian đã mờ đi rất nhiều.

Hơn nữa còn được trang điểm tinh tế, nếu không ở quá gần thì gần như không nhìn ra.

Nhưng lúc này cô ta ghé rất sát vào mặt Vũ Thực, ông ta vừa quay đầu qua, liền thấy được vết sẹo mờ nhạt đó, sắc mặt lập tức có chút không tốt, nhíu mày đẩy mặt cô ta ra.

Nếu không phải nghe nói Dư Nhã Thiểm này từng là người phụ nữ của Khúc Chấn Sơ, sao ông ta có thể thích loại phụ nữ này được?

Vũ Thực trừng mắt nhìn cô ta, bất mãn hừ một tiếng: “Cô đoán hôm nay tôi đã gặp được ai ở tiệc nhà họ Nguyễn?”

Dư Nhã Thiểm tò mò nhìn ông ta.

“Gặp được ai? Sao mà lại giận thế.”

Vũ Thực “hừ” một tiếng.

“An Diệc Diệp!”

Dư Nhã Thiểm vừa nghe thấy cái tên này, đôi mắt liền trừng lên.

“Là… là An Diệc Diệp mà em biết sao?”

“Không phải cô ta thì còn là ai?”

Vũ Thực đẩy cô ta ra, đi vào trong.

Dư Nhã Thiểm ngơ ngác tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

An Diệc Diệp?

Không phải cô đã chết rồi sao?

Cô ta ngơ ngác một lúc, vội đi vào trong, đuổi theo Vũ Thực?

“Rốt cuộc là có chuyện gì? Không phải cô ta đã rơi xuống biển chết rồi sao?”

Vũ Thực bất mãn nói: “Ai biết? Tối nay, bà Nguyễn còn nhận cô ta làm con gái nuôi trước mặt mọi người.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 471


CHƯƠNG 471

“Từ hôm nay trở đi, cô ta chính là người nhà họ Nguyễn rồi! Đúng là bay lên cành cao liền thành phượng hoàng!”

“Con gái nuôi nhà họ Nguyễn?”

Dư Nhã Thiểm không dám tin nhìn ông ta.

“Người phụ nữ đó sao có thể móc nối quan hệ với nhà họ Nguyễn được? Có phải đã dùng thủ đoạn gì đó không?”

Giọng nói Vũ Thực vô cùng mất kiên nhẫn.

“Sao tôi biết được? Cô có bản lĩnh thì cũng có thể thử!”

Dư Nhã Thiểm thấy sắc mặt ông ta không tốt, vội cười lấy lòng: “Em cũng không phải cô ta, em còn phải đi theo anh cơ mà?”

Nói xong, cô ta lại ôm cánh tay Vũ Thực, cúi đầu muốn hôn ông ta.

Vũ Thực lại xua tay, chán ghét đẩy cô ta ra.

“Chỉ vì những lời cô nói trước kia mà hôm nay tôi đã bất cẩn đắc tội với bà Nguyễn, không biết ngày mai công ty còn có thể giữ được không nữa!”

Dư Nhã Thiểm vừa nghe thấy vậy liền biến sắc.

“Là An Diệc Diệp làm sao?”

“Không phải cô ta thì là ai! Đúng là đen đủi!”

Nói xong, ông ta hất tay ra, đi vào trong.

Dư Nhã Thiểm đứng nguyên tại chỗ, đôi mắt híp lại, lóe lên vẻ nham hiểm.

An Diệc Diệp?

Không ngờ mạng cô cũng lớn thật đấy, rơi xuống biển cũng không chết, âm hồn bất tán.

Chưa chết thì thôi, lại cứ nhất quyết phải chống đối lại mình!

Có điều nghe những lời Vũ Thực nói ban nãy, nhà họ Nguyễn kia có vẻ vô cùng ghê gớm.

Không biết cô ta có thể vào được nhà họ Nguyễn, trở thành người nhà họ Nguyễn hay không, đến lúc đó, cần gì phải bám lấy một lão già đã sắp chết này?

Vừa nghĩ, cô ta vừa ngồi xuống sofa trong phòng khách, không ngừng suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.

Tối đó, buổi tiệc nhà họ Nguyễn vừa kết thúc, thân phận của An Diệc Diệp đã được truyền đi khắp Kinh Thành.

Gần như tất cả mọi người đều biết được thân phận của An Diệc Diệp, và tin tức cô đã trở thành con nuôi của bà Nguyễn.

Tuy vậy, nhưng không ai dám nhắc đến chuyện trước kia của cô, một lòng muốn phối hợp với bà Nguyễn xóa bỏ thân phận trước kia của cô.

Trước đó tuy An Diệc Diệp đã đồng ý với Khúc Chấn Sơ, nhưng khi Will thật sự gọi điện đến hẹn cô cùng đi viện bảo tảng, cô vẫn có chút chột dạ.

Cô đành phải uyển chuyển từ chối anh ta, cô phải thông báo chuyện này với ông Bành trước đã, xem ông ấy có suy nghĩ gì không.

Sau khi nói với bà Nguyễn và Thẩm Trình một tiếng, An Diệc Diệp liền đi ra ngoài, đến nhà ông Bành.

Vừa vào cửa đã nhìn thấy nhóm người ông Trương cũng có ở đó, những người khác như là biết được tin tức nên cố ý đến đây.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 472


CHƯƠNG 472

Vừa thấy cô vào, bọn họ lần lượt đứng dậy, quan sát cô kĩ lưỡng.

Hôm qua trong buổi tiệc nhà họ Nguyễn, chỉ có ông Trương và ông Bành có cơ hội đén đó thấy được An Diệc Diệp.

Những người khác chỉ nghe được qua lời người khác, bây giờ nhìn kĩ lại, cuối cùng cũng nhận ra cô.

“Ài! Quả nhiên nhóc chưa chết! Tôi đã nói rồi mà!”

“Đây gọi là đại nạn không chết, ắt sẽ có phúc!”

“Sau này nhóc ở nhà họ Nguyễn xem còn ai dám bắt nạt nhóc nữa!”

Mấy ông già tuổi đã quá nửa trăm nói không ngưng nghỉ, vừa vui mừng, vừa kích động.

Bình thường bọn họ đã vô cùng yêu thương An Diệc Diệp rồi, vẫn luôn coi cô là con gái ruột của mình, thấy cô bình an vô sự trở về, cuối cùng cũng yên tâm.

An Diệc Diệp mỉm cười, bước tới: “Khiến mọi người lo lắng rồi, thật sự xin lỗi.”

“Có gì đâu.”

Một người xua tay, nói: “Chuyện này để sau hãy nói, cô giúp tôi xem xem, tôi mới mua một chiếc hũ, cô nhìn xem có phải thật không.”

Người khác cũng kéo tay An Diệc Diệp.

“Giúp tôi xem bức tranh này trước, nghe nói là bút tích của Đường Bá Hổ, tôi tốn rất nhiều tiền mới mua được đó!”

Mọi người lập tức lôi lôi kéo kéo, An Diệc Diệp đứng giữa bị bọn họ kéo đến mức đứng không vững.

Ông Bành trừng mắt nhìn bọn họ, sắc mặt tối đi.

“Ồn ào cái gì! Đây là học trò của tôi, mấy người giành giật cái gì?”

Trước nay ông Bành vẫn luôn nóng tính, hơn nữa những người này đều là những người yêu thích đồ cổ.

Sau này nếu như đồ trong tay có gặp tổn hại gì thì vẫn còn phải đến nhờ ông Bành giúp đỡ.

Lúc này ông ta vừa lên tiếng, mọi người đều yên tĩnh lại.

Lúc này ông Bành mới hài lòng gật đầu, đứng dậy vẫy tay với An Diệc Diệp.

“Qua đây, để thầy kiểm tra em trước đã, xem tay nghề có đi xuống không.”

“Vâng.”

An Diệc Diệp bước tới, nói tiếp: “Có điều trước lúc đó, em có một chuyện muốn nói với thầy.”

“Hôm qua em có gặp được một công tước Anh ở buổi tiệc, anh ta muốn quyên tặng số cổ vật trong tay của mình cho viện bảo tàng.”

Ông Bành nghe vậy, vui mừng nói: “Đây là chuyện tốt mà.”

“Em cũng thấy vậy, anh ta muốn nhờ em giúp anh ta liên hệ với vài viện bảo tàng thích hợp.”

Ông Bành hài lòng vuốt bộ râu trắng, gật gù.

“Không tệ, nếu đã vậy, tìm một thời gian thích hợp để hẹn cậu ta đi. Xem xem những món đồ cổ đó đạt đến mức nào rồi liên hệ tiếp.”

Hai người nói chuyện một lúc, chợt có người từ bên ngoài vội vã tiến vào.

“Cậu Khúc đến rồi.”

An Diệc Diệp quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đứng ở ngoài phòng khách, đang nhìn vào bên trong.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 473


CHƯƠNG 473

Ông Bành và ông tương nhíu mày.

“Sao cậu ta biết được nhóc ở đây?”

Ông Trương quay sang nhìn người khác.

“Có phải mấy người tiết lộ không?”

Bọn họ vội xua tay.

“Không phải, chắc chắn không phải chúng tôi, chúng tôi không nói gì hết.”

“Vậy sao cậu ta đến được?”

Ông Bành cười khẩy một tiếng.

“Với thủ đoạn đó thì có gì qua mắt được cậu ta?”

Nói xong, lại quay sang nói với An Diệc Diệp: “Nhóc, em nói xem, có muốn thầy đuổi cậu ta ra ngoài không?”

Khúc Chấn Sơ đứng ở cửa, rõ ràng anh đến là vì An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp hơi ló đầu nhìn ra, ánh mắt anh thuận tiện quan sát cả người cô một vòng, cuối cùng mới dừng trên mặt cô.

Ông Trương và ông Bành còn đang chờ đáp án của An Diệc Diệp.

“Nhóc con?”

An Diệc Diệp liếc nhìn người đứng bên ngoài một chút, nói: “Được rồi, để anh ấy vào đi.”

Trong lòng ông Bành và ông Trương vẫn có chút bất mãn, nhưng An Diệc Diệp đã đồng ý rồi thì cũng đành phải đáp ứng.

Vừa bước vào, Khúc Chấn Sơ đã quét mắt khắp phòng khách một lần, không nhìn thấy bóng dáng Will, mới thoáng yên tâm chút, sắc mặt cũng tốt lên.

Anh đi thẳng đến trước mặt An Diệc Diệp, hơi cúi đầu nhìn cô.

“Anh làm gì thế?” An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ nói: “Sợ em không nghe lời, nên tới xem một chút.”

“Anh coi tôi là trẻ con à?”

Khúc Chấn Sơ cười nói: “Là trẻ con đã tốt.”

Dứt lời, thấy An Diệc Diệp có vẻ tức giận, khóe miệng hơi cong lên:

“Thật ra, hôm nay tôi còn có một chuyện khác muốn tìm em giúp đỡ.”

An Diệc Diệp vừa định hỏi là chuyện gì thì ông Trương và ông Bành đứng bên cạnh đã không nhịn được nữa:

“Hai người đang thì thầm cái gì thế?”

Ông Bành vẫy tay với cô.

“Nhóc con, trước tiên đến đây để ông xem tay nghề của cháu thế nào?”

An Diệc Diệp khẽ gật đầu đi tới, cô vừa đi, ánh mắt Khúc Chấn Sơ lập tức dõi theo cô.

Nhưng tầm mắt của anh lại đột ngột bị người ta chặn lại.

Ông Trương giận đùng đùng chắn giữa anh và An Diệc Diệp, cảm nhận được ánh mắt anh dừng trên người An Diệc Diệp, ông ta tức giận đến dựng râu trừng mắt.

“Cậu nhìn cái gì đấy?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 474


CHƯƠNG 474

Khúc Chấn Sơ thản nhiên thu hồi tầm mắt, không nói gì.

Ông Trương bất mãn nói: “Rốt cuộc tại sao cậu lại đến đây? Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng tiếp tục dây dưa nhóc con nữa. Nhóc con mềm lòng, nhưng tôi thì không vậy.”

Ông ta dương dương tự đắc nói: “Tôi sắp giới thiệu con bé cho con trai tôi, con trai tôi ấy…”

Vừa nghe ông ta lại sắp bắt đầu nói về con trai mình, Khúc Chấn Sơ mở miệng nói:

“Ông Trương, hai ngày trước tôi có ăn cơm cùng con trai ông, cậu ta nói tôi biết, cậu ta đã có người trong lòng rồi, có lẽ chỉ chừng hai ngày nữa, cậu ta sẽ mang người đến gặp ông, để tổ chức đám cưới chạy bầu đấy.”

Nghe xong, ông Trương lập tức trợn tròn mắt.

“Không thể nào, cậu gạt tôi! Con trai tôi làm sao có thể làm ra chuyện như vậy chứ?”

Dứt lời, ông ta lại đột nhiên thay đổi thái độ, kinh ngạc nhìn Khúc Chấn Sơ:

“Từ đã, cậu vừa nói gì? Tôi sắp được ôm cháu trai à?”

Ông ta ngạc nhiên kêu lên, quay đầu chạy về phía mấy ông già khác, chui vào giữa bọn họ:

“Nghe thấy chưa? Tôi sắp được ôm cháu trai rồi. Không được không được, tôi phải về trước đi nhìn xem, mọi người cứ nói chuyện trước, lần sau, tôi lại tới.”

Dứt lời, ông ta không quan tâm những người khác nói gì nữa, vội vã xoay người chạy ra phía ngoài.

Nhìn theo bóng lưng ông ta rời đi, Khúc Chấn Sơ thỏa mãn nở nụ cười.

Cuối cùng cũng không lãng phí thời gian ăn cơm với con trai ông Trương, cũng coi như đã giải quyết được một phiền phức nhỏ.

Nghĩ như vậy, anh nhấc chân đi tới.

Ông Bành và mấy người còn lại đều đang tập trung bên cạnh An Diệc Diệp, quan sát cô ra tay sửa chữa một lọ thuốc hít.

Vì để cho cô quan sát được chính xác hơn, trên bàn còn bật một chiếc đèn nhỏ sáng rực.

Ánh đèn chiếu lên gương mặt trắng nõn trơn bóng của cô.

Cô cúi đầu, nghiêm túc sửa chữa vật trong tay, ấn đường hơi nhăn lại, mí mắt cụp xuống chỉ để lại một bóng mi thẳng tắp.

Ngón tay trắng nõn thon dài dịch chuyển qua lại rất linh hoạt, rất nhanh cô đã có phương hướng cơ bản sửa chữa lọ thuốc hít.

Ông Bành bên cạnh khẽ gật đầu thỏa mãn:

“Khá tốt, xem ra đã lâu như vậy rồi mà cháu vẫn chưa bị lụt nghề, vậy ông an tâm rồi.”

Ông ta vừa dứt lời, mấy người vẫn luôn bên cạnh lập tức vội vàng đi tới, kéo An Diệc Diệp sang một bên để cô xem đồ mình mới mua.

Ông Bành vừa tức vừa giận nhìn bọn họ, nhưng lại không mắng được.

An Diệc Diệp bị bọn họ lôi kéo, hết xem cái này lại xem cái kia, bận suốt buổi trưa, chân không chạm đất.

Nhưng dù bận rộn như vậy, cô cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.

Trong lúc đó, ánh mắt Khúc Chấn Sơ luôn dõi theo mình, khiến cô có chút căng thẳng, thậm chí lòng bàn tay còn rịn mồ hôi, nhiều lần thất thần.

Mãi đến buổi chiều, khi đã khá muộn rồi, cuối cùng An Diệc Diệp mới kết thúc công việc, thoát khỏi đám người.

Vừa chuẩn bị rời khỏi nhà ông Bành, lại bỗng nhớ tới, hỏi Khúc Chấn Sơ:

“Lúc trước anh nói có việc muốn tôi giúp, là cái gì?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 475


CHƯƠNG 475

Khúc Chấn Sơ bình tĩnh gật đầu, dường như chuyện của mình không hề quan trọng lắm.

“Chuyện này cần chính em đi cùng tôi một chuyến.”

An Diệc Diệp nghi hoặc theo anh lên xe, chạy về phía trung tâm thành phố.

Bên ngoài, sắc trời dần dần tối đi, đến khi xe dừng lại thì màn đêm đã buông xuống.

An Diệc Diệp vừa xuống xe, Khúc Chấn Sơ đã đi tới vô cùng tự nhiên nắm tay cô, dẫn vào phía bên trong.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm chặt của hai người một chút, mặt hơi nóng lên, bước theo bước chân anh.

Đi được một lát, An Diệc Diệp mới phát hiện hoàn cảnh xung quanh có chút quen thuộc…

Trước mắt là một hồ nước tĩnh mịch, hai bên hồ nước trồng mấy cây liễu rủ.

Khi gió đêm thổi qua nhẹ nhàng lay động, lướt qua mặt nước, để lại từng gợn sóng lăn tăn.

Hình ảnh diễn tra trước mắt khiến An Diệc Diệp cảm thấy càng quen thuộc, dường như mình đã từng đến nơi này.

Cô hơi sửng sốt, chợt nhớ ra gì đó, vội vã quay đầu lại.

Cô lập tức nhìn thấy một nhà bảo tàng khổng lồ đứng sừng sững trên đống đổ nát đối diện hồ.

Trên mặt đất hai bên nhà bảo tàng trồng các loại cây cối, nhìn qua bừng bừng sức sống.

Mà ngay trên cửa trước viện bảo tàng treo một thấm bảng thật lớn: viện bảo tàng Duy Thê.

Đèn hai bên đường sáng rực, ngay cả trong viện bảo tàng c*̃ng mở đèn sáng choang, từ xa nhìn lại giống như pháo đài rực rỡ ánh đèn.

Khúc Chấn Sơ kéo cô tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tôi đã từng đồng ý với vợ mình, sẽ xây cho cô ấy một nhà bảo tàng thuộc về riêng cô ấy.”

“Bây giờ nhà bảo tàng đã xây xong, em có thể giúp tôi một chuyện hay không?”

An Diệc Diệp bị hình ảnh trước mắt làm cho chấn động, lúc lâu sau cũng chưa lấy lại thần.

Cô cảm thấy trong lòng chua xót, giống như có thứ gì đó đang lên men.

Thứ mà cô vẫn luôn cố gắng che giấu đang từ từ phá đất mà lên.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Vội cái gì?”

Khúc Chấn Sơ lấy một cái hộp từ phía sau, đặt ở trong lòng bàn tay cô.

“Vợ tôi đã từng đồng ý với tôi, sau khi nhà bảo tàng hoàn thành, món đồ đầu tiên được cất giữ sẽ do cô ấy tự mình đưa vào.”

Anh chậm rãi nhìn An Diệc Diệp với ánh mắt tràn đầy tình cảm, phản chiếu trong mắt anh đều là hình bóng người phụ nữ trước mắt này.

“Em có thể giúp tôi chuyện này không?”

Trước kia, đúng là Khúc Chấn Sơ đã từng nói như vậy..

Ánh mắt An Diệc Diệp dừng trên mặt anh, rồi từ từ di chuyển đến chiếc hộp anh cầm trong tay.

Vừa mở nắp ra, đã thấy bên trong đặt vào một cái chặn giấy được chạm từ ngọc Thanh Điền màu vàng.

Vừa mở nắp ra, cô đã nhìn thấy chặn giấy được điêu khắc bằng đá Điền Hoàng ở bên trong.

Đây là món quà đầu tiên mà Khúc Chấn Sơ từng tặng cho cô.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 476


CHƯƠNG 476

Khúc Chấn Sơ nhìn cô rồi nói tiếp: “Đây là món đồ đầu tiên của viện bảo tàng này.”

An Diệc Diệp do dự một hồi, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Được.”

Khúc Chấn Sơ nở nụ cười mê hoặc, rồi nắm tay cô đi lên bậc thang, đi vào viện bảo tàng.

Viện bảo tàng vẫn chưa chính thức mở cửa, nhưng bên trong đã trang trí hoàn tất rồi.

Khác với mấy bảo tàng khác, bố trí trong căn phòng trước mặt càng ấm áp hơn.

Ánh sáng ấm áp bao trùm cả căn phòng, Khúc Chấn Sơ dẫn cô đi qua đại sảnh, rồi đi tới trước một quầy hàng, đưa chiếc hộp trong tay cho cô.

An Diệc Diệp từ từ hít sâu một hơi, cẩn thận lấy chặn giấy bằng đá Điền Hoàng ở bên trong ra, để lên quầy.

Hai người mở hộp bảo hiểm ra, ánh đèn chiếu xuống, xuyên qua miếng ngọc trong suốt, phát ra ánh sáng hơi ngả vàng, trông vô cùng rực rỡ mà không chói lóa.

Khúc Chấn Sơ đứng sau lưng, nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.

“Cảm ơn cô.”

“Nếu vợ tôi còn sống, chắc chắn cô ấy sẽ rất vui.”

Ngón tay An Diệc Diệp khẽ run lên, lại nghe thấy Khúc Chấn Sơ nói tiếp: “Đây là quà tôi tặng cô ấy, chặn giấy và thư viện đều là của cô ấy. Đầy là kho tàng của cô ấy.”

Từ khi ra khỏi viện bảo tàng, trong lòng An Diệc Diệp luôn rối bời.

Thỉnh thoảng sẽ nhớ lại hình ảnh hai người từng ở bên nhau, hoặc lúc cô rơi xuống biển.

Nhưng cô chưa kịp nắm rõ manh mối, thì Will đã gấp gáp tìm tới cửa.

An Diệc Diệp đành phải bình ổn tâm trạng của mình, rồi dẫn anh ta đi gặp ông Bành.

Ông Bành ngắm nghía mấy món đồ cổ mà anh ta mang tới, rồi hài lòng gật gù.

“Khá lắm, quả nhiên là hàng thật, nếu cậu muốn đưa nó vào viện bảo tàng Hoàng Cung, thì tôi có thể liên lạc với họ giúp cậu.”

Nhưng Will lại đột ngột thay đổi chủ ý, xua tay nói.

“Giờ tôi đã có chủ ý mới rồi.”

Dứt lời, anh ta lại quay đầu nhìn An Diệc Diệp đang đứng bên cạnh, trên mặt nở nụ cười xán lạn.

“Diệc Diệp, nghe nói cô sở hữu một viện bảo tàng riêng, đúng không?”

An Diệc Diệp sửng sốt, không ngờ Will cũng biết chuyện này.

“Anh nghe nói ở đâu?”

“Ừm… mọi người đều nói như thế, tôi hỏi một lát, nếu cô có viện bảo tàng, thì tôi đồng ý tặng đồ trong tay cho cô.”

An Diệc Diệp trợn tròn mắt, mấy món Will mang tới, mặc dù không thể nói là quốc bảo, nhưng đều có giá trị không hề nhỏ.

Ai dè anh lại nhẹ nhàng nói tặng cho cô.

Ngay cả ông Bành ở bên cạnh cũng ngạc nhiên.

Nhưng Will lại vô cùng hờ hững: “Nếu tôi để trong viện bảo tàng của cô, thì mọi người đều có thể nhìn thấy, sao thế?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 477


CHƯƠNG 477

An Diệc Diệp thấy vẻ mặt anh cực kỳ nghiêm túc, như thể anh thật sự muốn làm thế.

“Thật ra… viện bảo tàng đó cũng không thể xem là của tôi.”

Will nghi ngờ nhìn cô: “Vậy là của ai?”

An Diệc Diệp hơi bất đắc dĩ, đành phải gật đầu nói: “Nếu đã như thế thì tôi sẽ liên lạc giúp anh, nếu anh ấy đồng ý thì anh có thể để đồ vào đó.”

“Sao cậu ta lại không đồng ý?” Ông Bành đứng bên cạnh hỏi.

Mấy món đồ cổ mà Will mang tới ở trước mặt, dù để ở viện bảo tàng Hoàng Cung cũng hoàn toàn đủ tư cách, tại sao phải đặt ở viện bảo tàng tư nhân, chẳng lẽ Khúc Chấn Sơ lại không đồng ý chuyện tốt như vậy?

“Tôi không đồng ý.” Khúc Chấn Sơ nói.

An Diệc Diệp vừa quay về, đã nói chuyện này cho Khúc Chấn Sơ biết, ai dè anh thật sự từ chối ngay.

Đây là lần đầu tiên cô gọi cho Khúc Chấn Sơ, từ khi cô rơi xuống biển.

Mới đầu Khúc Chấn Sơ còn dễ nói chuyện, rõ ràng tâm trạng đang vui vẻ.

Nhưng vừa nhắc đến mấy món đồ cổ của Will, Khúc Chấn Sơ liền thay đổi giọng điệu, càng từ chối thẳng thừng.

“Không được.”

An Diệc Diệp ngẫm nghĩ một lát, cô đã xem qua mấy món đồ cổ đó rồi, trong lòng cũng vô cùng vui mừng.

“Nhưng mấy món đồ cổ đó thật sự rất quý giá, giờ bên trong viện bảo tàng của anh đang trống trơn, chỉ có một món đồ, nếu anh đồng ý, chắc chắn sẽ tạo ra tiếng vang rất lớn.”

Khúc Chấn Sơ đáp: “Tôi sẽ từ từ bổ sung từng món đồ ở bên trong.”

An Diệc Diệp nghe anh nói vậy thì nhất thời không biết phải nói gì.

Nếu Khúc Chấn Sơ không đồng ý, thì cô cũng chẳng còn cách nào khác.

Cô đang định ngắt máy, thì Khúc Chấn Sơ ở đầu dây bên kia bỗng lên tiếng.

“Cũng không hẳn là hoàn toàn không được.”

An Diệc Diệp bỗng ngừng hành động, tò mò hỏi: “Vậy phải làm thế nào anh mới đồng ý?”

“Tối nay cô có rảnh không?” Khúc Chấn Sơ bỗng hỏi.

Mạch suy nghĩ của An Diệc Diệp bị cắt ngang.

“Anh muốn làm gì?”

“Tôi dẫn cô ra ngoài đi ăn, năm giờ tối nay, tôi sẽ tới đón đúng giờ.”

Dứt lời, anh lại lo An Diệc Diệp không đồng ý nên bổ sung: “Lúc dùng bữa tối chúng ta có thể bàn bạc chuyện của viện bảo tàng.”

An Diệc Diệp đành phải gật đầu đồng ý.

Năm giờ tối hôm đó, cô lặng lẽ ra khỏi nhà họ Nguyễn, rồi ngồi lên xe của Khúc Chấn Sơ.

Cô vừa rời đi, bà Nguyễn đã biết được tin này.

Bà ngừng một lát, đặt tài liệu trong tay xuống, rồi ngẩng đầu nhìn người trước mặt.

“Bọn chúng đi ăn rồi à?”

Quản gia Thẩm Trình gật đầu: “Có cần chúng tôi đưa cô An về không ạ?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 478


CHƯƠNG 478

Bà Nguyễn lắc đầu.

“Không cần đâu, làm vậy chỉ phản tác dụng thôi, cứ để bọn chúng đi đi.”

Dứt lời, bà cúi đầu đọc tài liệu trong tay, rồi ngẩng đầu nói: “Ông đi mời cậu Will tới đây, tôi có chuyện cần phải thương lượng với cậu ta.”

Chưa tới mấy phút, Will đã được quản gia dẫn vào thư phòng của bà Nguyễn.

Anh vừa đi vào, nụ cười trên mặt càng xán lạn hơn.

“Bà Nguyễn, chào buổi sáng.”

Bà Nguyễn gật đầu, bảo anh ngồi xuống rồi hỏi: “Nghe nói lần này cậu Will về nước, là để lấy về phần di sản mà tổ tiên để lại ở bên này, đúng không?”

Will gật đầu, thẳng thắn thừa nhận.

“Đúng vậy, trăm năm trước ông nội tôi từng may mắn tới đây. Lần này tôi về là muốn xem thử, năm đó ông ấy có để lại thứ gì không.”

“Ừm.”

Bà Nguyễn gật đầu nói: “Thật ra tôi từng nghe bề trên nhà họ Nguyễn nhắc đến ông nội cậu. Nhưng sau đó ông ấy vội vàng về nước, ông nội tôi cũng cảm thấy cực kỳ tiếc nuối.”

Will nghe vậy thì hai mắt hơi sáng lên: “Vậy cho tôi hỏi, bà có biết đồ mà ông nội tôi từng để lại ở đâu không?”

Bà Nguyễn gật đầu.

“Tôi cũng biết đôi chút, theo tôi biết, tổ tiên cậu từng xây một tòa lâu đài cổ ở đây.”

An Diệc Diệp ngồi trong xe của Khúc Chấn Sơ rời khỏi nhà họ Nguyễn, rồi đi thẳng vào trung tâm thành phố, nhanh chóng ngừng trước cửa nhà hàng Talia.

Cô bước xuống xe, trong đầu nhớ lại hình ảnh lần trước cô hôn mê ở bệnh viện, Khúc Chấn Sơ và Dư Nhã Thiểm đã đi ăn ở đây.

Khúc Chấn Sơ hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu trong lòng cô, mà vươn tay nắm lấy tay cô, đi vào trong.

Hai người đi thẳng vào thang máy, đi lên tầng cao nhất, tới nơi mà trước đây An Diệc Diệp cùng dùng bữa và ngắm pháo hoa với anh.

Nhưng An Diệc Diệp lại chẳng hề hứng thú.

An Diệc Diệp ngắm nhìn xung quanh, thậm chí còn không muốn ở đây quá lâu, nên vừa ngồi xuống đã lên tiếng:

“Tôi hy vọng anh có thể suy xét lại chuyện mấy món đồ cổ của anh Will. Mấy món đó đều có giá trị rất cao, nếu có thể để nó ở viện bảo tàng…”

Cô đang nói thì bị Khúc Chấn Sơ giơ tay lên cắt ngang.

“Chúng ta dùng bữa trước đi.”

An Diệc Diệp mím môi, lúc này mới gật đầu.

“Ừm.”

Thức ăn đã được mang lên, hai người lặng lẽ thưởng thức.

Một lát sau, Khúc Chấn Sơ mới đột ngột lên tiếng.

“Đây là nơi đầu tiên mà vợ chồng tôi cùng ngồi ngắm pháo hoa.”

An Diệc Diệp vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng hôm nay bên ngoài thật sự tối đen.

Khúc Chấn Sơ thấy hành động này của cô, thì khóe miệng khẽ cong lên.

“Nếu cô thích thì tôi có thể bảo toàn thành phố bắn pháo hoa cho cô.”

An Diệc Diệp lắc đầu, rồi cúi đầu nhìn bò bít tết trong dĩa.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 479


CHƯƠNG 479

Cô ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng.

“Hình như tôi từng nghe người khác nhắc đến, lúc vợ anh bị bệnh nằm viện, anh vẫn còn đi ăn ở đây cùng người khác…”

Cô dè dặt nói ra những lời đã chôn giấu rất lâu ở trong lòng, nhưng không dám nhìn vào mắt của Khúc Chấn Sơ.

Cô không phải thánh nhân, cũng sẽ đố kỵ, bất mãn, nhưng đây không phải là lần đầu tiên cô biểu hiện như vậy trước mặt Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, trợn tròn mắt.

Anh quan sát kỹ cô, rồi phân tích tỉ mỉ xem, An Diệc Diệp ở trước mặt có giống như anh nghĩ hay không?

Anh nhìn một hồi, thấy An Diệc Diệp chậm chạp ngẩng đầu lên, thì từ từ nhoẻn miệng cười.

“Có thể nói lúc đó tôi là tên khốn.” Anh nói thẳng.

“Tôi lo lắng tình cảm mà vợ tôi dành cho tôi, sợ cô ấy tiếp cận tôi mới mục đích khác.”

“Tôi cố ý k*ch th*ch cô ấy, làm rất nhiều khốn nạn, nhưng tôi muốn nói một điều, tôi chỉ ngắm pháo hoa với một người mà thôi.”

Anh nhìn An Diệc Diệp bằng ánh mắt sâu xa, dù đối phương cúi đầu, khiến anh chỉ nhìn thấy xoáy tóc của đối phương.

Nhưng dù là thế, anh cũng cảm thấy xoáy tóc này đáng yêu đến mức khiến anh run rẩy.

“Tôi chỉ hôn môi, ôm vai của cô ấy, trong tim cũng chỉ có mình cô ấy.”

An Diệc Diệp vẫn không dám ngẩng đầu, tim hơi rối bời.

Thậm chí còn nhất thời đập loạn nhịp.

Cô vẫn cúi đầu, nói rất nhỏ.

“Nhưng khoảng thời gian đó, anh đã dẫn rất nhiều người quay về lâu đài cổ.”

Cô như bước ra khỏi tình cảnh, đặt vào vị trí người đứng xem, nên có thể nói ra rất nhiều lời.

Giờ những lời mà An Diệc Diệp từng chôn ở đáy lòng, đều được thổ lộ thông qua thân phận khác.

Khúc Chấn Sơ nghe vậy thì khẽ nhíu mày.

“Xin lỗi.”

Anh gượng cười: “Lúc đó tôi quá hồ đồ, đó là người tôi cố ý dẫn về để thử cô ấy. Cô ấy vừa rời đi, tôi đã đuổi bọn họ về rồi.”

An Diệc Diệp im lặng một hồi lâu, cuối cùng mới phát ra một âm thanh rất nhỏ.

“Ừm.”

Cô không ngờ, chân tướng chuyện khiến mình đau khổ trong thời gian dài lại như vậy.

Trong khoảng thời gian đó, bọn họ thăm dò, tổn thương lẫn nhau.

Nhưng cuối cùng đến hôm nay, hiểu lầm đó đã được hóa giải.

An Diệc Diệp khẽ thở dài, tảng đá luôn đè ở trong tim nhất thời tan biến.

Nhưng tâm trạng cô vẫn không thả lỏng.

Vì cô biết mọi thứ đều đã quá muộn.

Nếu lúc đó cô không rơi xuống biển, mà nói hết những gì mình nghĩ trong lòng cho anh biết, có lẽ bọn họ sẽ không rơi vào tình cảnh này…
 
Back
Top Bottom