Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 160


CHƯƠNG 160

“Tôi không có…”

Khúc Chấn Sơ hơi siết chặt ngón tay, hai mắt nheo lại, hơi lạnh b*n r* bốn phía.

“Nếu tôi không đến, cô sẽ làm thế nào? Hôn môi với anh ta sao?”

Chỉ cần nhắc đến chuyện này Khúc Chấn Sơ liền không thể kiềm chế được cảm xúc phức tạp, cuồn cuộn trong lòng, miệng nhanh hơn não nói ra những lời trái với lương tâm.

“Cô chờ mong rất lâu rồi đúng không? Cảm giác đột nhiên đổi thành người khác như thế nào? Có phải cô thất vọng lắm không?”

“Sẽ không có chuyện đó! Anh đừng nói bậy!”

An Diệc Diệp không vui quay đầu, tránh cánh tay của anh: “Anh Mai nói sẽ mượn góc quay để quay cảnh hôn!”

Nhưng Khúc Chấn Sơ hoàn toàn không nghe vào lời giải thích của cô, ngược lại một lần nữa tức điên lên vì cách gọi này.

“Anh Mai?”

“Hai người mới quen được bao lâu thế mà cô đã gọi anh ta là anh Mai rồi cơ đấy?”

An Diệc Diệp không nói lời nào, bởi cô cũng không biết giải thích việc này thế nào.

Khúc Chấn Sơ nghĩ cô đây là ngầm thừa nhận, trong lòng như bị búa tạ gõ vào, đau thấu xương.

Anh nắm áo vest trên người An Diệc Diệp, kéo người đến ngay trước mặt mình.

“Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, đừng tùy tiện thăm dò giới hạn của tôi.”

Khúc Chấn Sơ xoa mặt cô, động tác cực kỳ dịu dàng nhưng trong ánh mắt lạnh lùng như băng dày ngàn năm, rét lạnh lòng người.

“Nếu không ngay cả tôi cũng không biết mình sẽ làm ra việc gì nữa.”

An Diệc Diệp nhìn anh, không dám nhúc nhích.

Khúc Chấn Sơ khẽ nhếch miệng, nhưng trong ánh mắt không lóe lên nổi ý cười.

“Nói cho tôi biết cô là ai ?”

An Diệc Diệp ngẩng đầu, trong nháy mắt dường như sắp bị Khúc Chấn Sơ đầu độc.

“…của anh.”

“Nói tên cho tôi biết.”

“Khúc Chấn Sơ.”

Anh cúi đầu, ngậm lấy vành tai An Diệc Diệp, giọng nói trầm ấm, như thể mang theo sức lôi cuốn kì lạ.

“Vậy thì hãy nhớ kỹ cái tên này, khắc sâu vào linh hồn, cả đời cũng đừng hòng vứt bỏ được.”

An Diệc Diệp vẫn còn chưa hết hoảng sợ đã bị đưa đi, nhưng chuyện bất ngờ xảy ra trong lần biểu diễn lần này cũng là cho tất cả sinh viên trong trường đều nhốn nháo hết cả lên.

Gần như tất cả mọi người đều đoán xem rốt cuộc trên sân khấu đã xảy ra chuyện gì, thậm chí có người còn đăng tải hình ảnh buổi biểu diễn ngày hôm đó lên mạng.

An Diệc Diệp vẫn còn chưa điều chỉnh lại cảm xúc ngổn ngang trong lòng, đã phát hiện ra hiện tại cô không thể đi ra ngoài.

Quản gia đứng bên ngoài, vừa khéo cản ngay trước mặt An Diệc Diệp.

“Cô chủ, đừng làm chúng tôi khó xử.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Tôi chỉ muốn đến nhà ông Trương.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 161


CHƯƠNG 161

“Nhưng không có được sự đồng ý của cậu chủ thì cô không thể đi.”

An Diệc Diệp không thể tin nổi nhìn người đứng bên ngoài, Khúc Chấn Sơ lại dám đưa ra mệnh lệnh như thế cho cô.

“Anh ấy định nhốt tôi?”

Quản gia khó xử nhìn cô, tuy ông không biết vì sao cậu Khúc lại đột nhiên đưa ra quyết định này.

Nhưng nếu đã là lệnh của cậu chủ thì cho dù là ông cũng không dám làm trái.

An Diệc Diệp nhấc chân đi ra khỏi cửa, lập tức bị mấy tên vệ sĩ cản lại.

“Tôi muốn đi ra ngoài, ông Trương còn đang chờ tôi.”

Quản gia tận tình khuyên nhủ cô.

“Cô Tiêu, cô đừng chọc cậu chủ tức giận.”

An Diệc Diệp vừ định đi ra ngoài, đúng lúc này Khúc Chấn Sơ xuất hiện ở lầu hai.

“Cô muốn đi đâu? Có thể nói cho tôi biết.”

An Diệc Diệp quay đầu, thấy Khúc Chấn Sơ đang từ từ bước từ trên cầu thang xuống.

“Hôm qua tôi đã hứa sẽ đến nhà ông Trương, giúp ông ấy kiểm tra vài món đồ mới mua.”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, tiện tay chỉnh sửa lại cổ tay áo.

“Tôi đưa cô đi.”

An Diệc Diệp không biết anh đang nghĩ gì, quay đầu không thèm nhìn anh.

“Không cần, tôi tự đi được.”

Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Tôi đưa cô đi, nếu không thì khỏi đi.”

An Diệc Diệp mím môi, im lặng một lúc lâu.

“Khúc Chấn Sơ, anh muốn nhốt tôi đến khi nào?”

“Đến khi tôi hài lòng.”

161-bao-anh.jpg


Khúc Chấn Sơ cười lạnh, đạp chân ga, xe nổ máy, chạy đi như bay.

Đến nhà họ Trương, An Diệc Diệp vừa xuống xe, Khúc Chấn Sơ đã nhắc nhở: “Nhớ kỹ, một tiếng.”

Cô không nói gì, lập tức đi thẳng vào trong, không thèm nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ ngồi trong xe, nhìn thấy cô đi vào nhà họ Trương rồi mới thu tầm mắt lại, khởi động xe đi mất.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 162


CHƯƠNG 162

Vốn còn tưởng là Khúc Chấn Sơ chỉ muốn đe dọa cô, không ngờ còn chưa đến một tiếng, quản gia đã đến thật.

An Diệc Diệp cầm bình sứ Thanh Hoa trong tay, ngơ ngác nhìn, quản gia đột nhiên đến, cung kính đứng ở một bên.

“Cô Tiêu, đã sắp đến giờ rồi.”

Ông Trương nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên tường, kinh ngạc hỏi: “Về nhanh thế sao?”

An Diệc Diệp im lặng một lúc, bỏ đồ cổ trong tay xuống, gượng cười.

“Ông Trương, cháu còn có chút việc, xin phép về trước.”

“Đi thật sao? Ông còn tính mời cháu ở lại dùng cơm.”

Ông Trương nhíu mày, hôm nay An Diệc Diệp vừa đến ông đã cảm thấy có gì đó không được đúng lắm.

Ông kéo An Diệc Diệp sang một bên, lo lắng nói: “Con gái, có phải tên Khúc Chấn Sơ kia ăn h**p cháu không? Nếu cậu ta dám, cháu cứ việc nói với ông.”

Bác Từ và ông Trần cũng rối rít gật đầu.

“Tuy bọn ông đều già cả rồi, nhưng vẫn còn có quyền lên tiếng ở trong nhà, bọn ông làm chỗ dựa cho con.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Không cần đâu ạ.”

Cô tạm biệt mọi người, lên xe cùng quản gia.

“Khúc Chấn Sơ muốn nhốt tôi mãi sao?”

Quản gia thông qua kính chiếu hậu nhìn cô, an ủi: “Cậu chủ chỉ là tức giận mà thôi. Cô Tiêu, nếu cô có thể hiểu được tâm trạng của cậu chủ thì sẽ hiểu được.”

“Tôi phải hiểu thế nào?”

An Diệc Diệp dựa vào xe, ánh mắt rơi vào những khung cảnh nhanh chóng lướt qua bên ngoài khung cửa sổ.

“Cô Tiêu, trước đây cậu chủ phải trải qua một vài chuyện không giống như người thường.”

An Diệc Diệp thu tầm mắt lại.

“Trải qua chuyện gì?”

Nhưng quản gia lại không chịu nói tiếp, mà lại im lặng.

An Diệc Diệp khó hiểu nhìn ông, rốt cuộc lúc trước Khúc Chấn Sơ đã trải qua chuyện gì?

Vì sao ông Trương nói anh là ác quỷ, nhưng quản gia lại nói như thế?

Rốt cuộc quá khứ của Khúc Chấn Sơ đã xảy ra chuyện gì?

An Diệc Diệp nhíu mày, đột nhiên phát hiện con đường bên ngoài không phải là đường về nhà.

“Chúng ta đi đâu? Không về nhà sao?”

Quản gia nói: “Cậu chủ nói muốn đưa cô đến công ty.”

“Công ty? Anh ấy bảo tôi đến đó làm gì?”

“Cậu chủ chỉ bảo tôi đưa cô sang đó.”

Xe từ từ dừng trước cửa tập đoàn M.I, An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn thoáng qua.

Tòa cao ốc sáu mươi sáu tầng này đều thuộc về tập đoàn M.I, thiết kế vừa ngông cuồng lại mang theo vẻ khí phách, dưới ánh mặt trời, kính cường lực trong suốt lóng lánh từng vệt màu sắc lấm tấm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 163


CHƯƠNG 163

Thỉnh thoảng sẽ có một vài người mặc áo vest đi giày da qua lại trên quảng trường phía trước cao ốc, khung cảnh vội vàng, hối hả ngược xuôi.

Quản gia đưa An Diệc Diệp đến rồi ra về.

Cô tự đi đến quầy tiếp tân, thấy có hai người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp đang đứng ở đó.

Đối phương nhìn thấy cô, lập tức nở nụ cười công nghiệp hóa.

“Xin hỏi cô cần giúp đỡ gì không?”

An Diệc Diệp nhìn chữ “M.I” thật to trên vách tường sảnh lớn, nói: “Tôi đến tìm anh Khúc.”

Hai người vừa nghe, vẻ mặt lập tức thay đổi.

“Tìm tổng giám đốc Khúc? Cô có hẹn trước không?”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Không có, nhưng anh ấy bảo tôi đến.”

Đối phương quan sát cô từ trên xuống dưới, mặt lộ vẻ khinh thường.

“Không có hẹn trước thì không thể vào, cô tưởng ai cũng có thể đến gặp tổng giám đốc Khúc của chúng tôi sao?”

“Tôi nói cho cô biết, mỗi ngày đều có người giống như cô, tưởng là làm thế là có thể ăn bám được tổng giám đốc Khúc sao? Đúng là nằm mơ.”

“Nếu như có thể, còn đến lượt bọn cô sao?”

An Diệc Diệp không để ý đến lời cô ta, lấy điện thoại nhìn thoáng qua, lại phát hiện điện thoại đã hết pin sập nguồn từ khi nào.

Cô nhíu mày, lại nói: “Chỉ cần báo cho anh Khúc, tôi là Tiêu Nhĩ Giai, anh ấy sẽ biết.”

Hai lễ tân mỉm cười nhìn nhau.

“Tiêu Nhĩ Giai? Tôi đếm thử xem, đây là cô Tiêu Nhĩ Giai thứ bao nhiêu trong tháng này? Bọn cô không thể đổi chiêu nào mới hơn sao?”

Một người khác cầm lấy điện thoại trên bàn.

“Thôi, Khúc phu nhân ý à, tôi hiểu. Tôi sẽ thông báo, xem thử tổng giám đốc Khúc có gặp cô hay không.”

Cô mỉa mai nói, chỉ ghế dựa ở bên kia.

“Cô ngồi đó chờ đi, nếu có gì chúng tôi sẽ thông báo cho cô biết.”

An Diệc Diệp nhíu mày, nhưng nghĩ đến nếu Khúc Chấn Sơ phát hiện cô đi rồi, chắc chắn sẽ tức giận, đành phải đi qua đó ngồi xuống.

Tầng cao nhất của tập đoàn M.I.

Khúc Chấn Sơ nhìn vào đồng hồ lần thứ ba.

Dựa theo thời gian, An Diệc Diệp phải nên đến từ lâu rồi.

Nhưng vì sao người phụ nữ này vẫn còn chưa chịu đến?

Không lẽ lại chạy đi đâu rồi?

Cô to gan đến thế sao?

Anh đột nhiên đứng lên, đi ra ngoài.

“Hôm nay có ai đến tìm tôi không?”

Thư ký ngồi ngoài cửa, nghe thấy Khúc Chấn Sơ nói vội vàng căng thẳng đứng lên.

“Tổng giám đốc Khúc, có chuyện gì muốn dặn dò sao?”

Khúc Chấn Sơ lại càng mất kiên nhẫn: “Tôi hỏi có ai đến tìm tôi không?”

Thư ký nhìn sách ghi chép trong tay, tự động lọc đi mấy cái tên bên trên.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 164


CHƯƠNG 164

“Tổng giám đốc Khúc, không có ạ.”

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, xoay người quay về văn phòng, gọi điện thoại cho quản gia.

“Cô ấy đâu? Ông chở cô ấy đi đâu rồi?”

Quản gia nghe câu hỏi của Khúc Chấn Sơ mà cảm thấy rất khó hiểu.

“Cậu chủ, cậu đang nói cô Tiêu sao?”

“Không phải cô ấy thì còn là ai? Không phải tôi bảo ông bốn giờ đi đón cô ấy sao?” Khúc Chấn Sơ tức muốn hộc máu nói: “Bây giờ đã là năm giờ, cô ấy đâu?”

Quản gia ngẩn người, sốt ruột nói: “Một tiếng trước tôi đã đưa cô Tiêu qua đó rồi, tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy đi vào công ty.”

“Cô ấy đến rồi?”

Khúc Chấn Sơ híp mắt, lộ ra vẻ hung dữ.

“Đáng chết! Cô ấy còn dám chạy?”

“Cậu chủ, cô chủ…”

Không đợi quản gia nói tiếp, Khúc Chấn Sơ đã cúp máy, đi nhanh ra ngoài.

Thư ký thấy anh ra, sốt ruột mà đi lên.

Lúc nãy sau khi Khúc Chấn Sơ đi rồi, cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng quyết định báo cáo chuyện “Tiêu Nhĩ Giai” mà bên lễ tân vừa mới thông báo xong.

Tuy lễ tân nói là giả mạo, tháng này cũng có không ít người như thế, nhưng cô vẫn không quá yên tâm.

“Tổng giám đốc Khúc, lúc nãy bên lễ tân vừa báo…”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại không hề dừng chân, hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì, đi thẳng vào thang máy.

Anh từ thang máy đi ra ngoài, vừa đi vừa gọi điện thoại.

“Trích xuất toàn bộ video theo dõi trong ngoài công ty ra hết cho tôi! Cử người đi tìm! Cho dù lật tung hết xung quanh lên cũng phải tìm được người cho tôi!”

Khúc Chấn Sơ sải bước ra ngoài, đi thẳng ra ngoài công ty.

Mới vừa cúp máy, anh sa sầm mặt mày nhìn lướt qua xung quanh.

“Người phụ nữ kia! Đừng để tôi tìm được cô, nếu không…”

Anh vừa quay đầu, đột nhiên nhìn thấy một người đang ngồi trên ghế sofa trong khu vực ngồi nghỉ.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Khúc Chấn Sơ ngẩn ngơ, lời mắng chửi lập tức dừng lại.

Chỉ cách nhau một khung cửa kính, An Diệc Diệp đang ngồi bên trong, cúi đầu đọc sách, hình như không hề bị thế giới bên ngoài quấy rầy.

“Khúc tiên sinh.”

Bảo vệ vội vàng chạy đến: “Đã trích xuất toàn bộ theo dõi, anh muốn đích thân xem sao?”

Khúc Chấn Sơ nâng tay, cơn lửa giận bừng bừng khi nãy đột nhiên bình tĩnh lại, biến mất tăm.

“Không cần xem nữa.”

Bảo vệ chần chừ nói: “Vậy… Còn tìm người nữa không?”

“Không cần.”

Anh xoay người, lại đi vào công ty, đổi phương hướng đi vào khu vực nghỉ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 165


CHƯƠNG 165

An Diệc Diệp không biết đã đợi bao lâu, cô đi đến quầy lễ tân hỏi thăm vài lần rồi, nhưng đối phương luôn nói Khúc Chấn Sơ rất bận, bảo cô tiếp tục chờ.

Cô không dám đi, sợ lại chọc trúng sợi dây thần kinh nào đó của Khúc Chấn Sơ, đành phải lấy quyển sách luôn mang theo bên mình ra đọc.

Đang đọc, trước mặt đột nhiên xuất hiện một đôi giày da.

An Diệc Diệp buông sách xuống ngẩng đầu lên, thấy Khúc Chấn Sơ không biết đã đứng trước mặt cô từ khi nào, từ trên cao cúi đầu nhìn cô.

“Cô ngồi ở đây làm gì? Sao không đi lên?”

Anh đợi hơn một tiếng, người phụ nữ này lại ngồi ở khu vực nghỉ của lầu một thoải mái đọc sách?

An Diệc Diệp không tự chủ nhìn thoáng về phía quầy lễ tân.

“Tôi đang đợi anh đồng ý, mấy cô kia nói tôi không có hẹn trước, không được đi lên.”

Giữa mày Khúc Chấn Sơ đã có thể kẹp chết một con ruồi, trong giọng nói mang theo một chút chán chường, ít đến nỗi gần như không thể phát hiện được.

“Tôi không nhận được thông báo.”

Ngẫm lại là biết, chắc chắn là quầy lễ tân không thèm thông báo.

Đáng chết!

Mấy người này chán sống rồi!

Anh quay đầu, hung dữ trừng mắt liếc nhìn quầy lễ tân.

Nhưng anh nhanh chóng khó chịu quay đầu nhìn An Diệc Diệp nói: “Không vào được thì không biết gọi điện thoại cho tôi sao? Mua điện thoại cho cô làm gì?”

An Diệc Diệp hơi vô tội nói: “Điện thoại hết pin.”

Khúc Chấn Sơ nghẹn lời, hung hăng nói: “Ngốc! Đi lên cùng tôi!”

Xoay người đi được hai bước, anh lại đột nhiên quay đầu, nắm chặt lấy tay An Diệc Diệp, cũng không thèm để ý cô có muốn hay không, nắm tay cô đi vào thang máy.

Hai nhân viên lễ tân từ lúc nhìn thấy Khúc Chấn Sơ xuống đây đã hoảng sợ.

Sau đó lại thấy anh đi thẳng vào khu vực ngồi nghỉ, còn kéo cái cô Tiêu Nhĩ Giai “giả” kia lên thang máy, sợ hãi đến mặt trắng bệch.

“Cô… Cô ấy là vợ tổng giám đốc thật sao?”

Một người còn lại lau mồ hôi trán, tức giận đẩy người ở bên cạnh ra.

“Lúc nãy tôi đã nói cô ấy là thật, cô lại không chịu tin tôi, còn nói gì mà vợ tổng giám đốc không thể nào ăn mặc như thế, bây giờ tiêu đời rồi…”

“Sao, sao tôi biết được vợ tổng giám đốc ra làm sao chứ?”

“Bây giờ phải làm sao đây?”

Hai người đang nói, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.

Vừa nghe máy, quản lý đã nói: “Ngày mai hai cô không cần đến, dọn dẹp đồ đạc đi về đi.”

“Quản lý, chúng tôi…”

“Đến cả vợ của tổng giám đốc cũng không biết, hai cô còn làm tiếp tân làm gì?”

Cụp, điện thoại ngắt kết nối.

Mặt hai người xám xanh, ngồi bệch xuống ghế.

Khúc Chấn Sơ kéo An Diệc Diệp đi thẳng lên tầng cao nhất.

Anh xụ mặt, vẻ mặt khó chịu, nhưng lại ngang ngược mà kéo tay An Diệc Diệp.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 166


CHƯƠNG 166

Người đàn ông này có bàn tay vô cùng to rộng, hơn nữa ấm áp, có thể bao bọc lấy toàn bộ bàn tay của cô.

Cô lập tức có hơi mấy tự nhiên.

“Anh Khúc, anh có thể buông tôi ra.”

Khúc Chấn Sơ phớt lờ lời cô, kéo cô ra khỏi thang máy.

Thư ký chờ ở bên ngoài vội chạy đến.

“Tổng giám đốc Khúc, lúc nãy tiếp tân có thông báo…”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ vô cùng lạnh lùng, đột nhiên lớn tiếng nói.

“Lễ tân báo có người đến tìm tôi, vì sao cô lại tự ý chặn tin tức lại?”

Thư ký nhìn thoáng qua An Diệc Diệp đang đứng bên cạnh Khúc Chấn Sơ, lập tức đoán được là chuyện gì.

Không ngờ “hàng giả” lần này lại là hàng thật…

Tiêu đời…

“Tổng giám đốc Khúc, tôi thật sự…”

“Được rồi, cô có thể đi rồi.”

Khúc Chấn Sơ ngắt lời cô.

Mặt thư ký trắng bệch, “Ý của anh là…”

Khúc Chấn Sơ gọi điện thoại nội bộ cho Chiết Lam, lạnh lùng nói: “Chiết Lam, ngày mai tuyển một thư ký mới, tôi không muốn một nhân viên đến cả người cũng không thể nhận diện được.”

Thư ký sợ đến mức phát run, vội vàng nắm tay Khúc Chấn Sơ.

“Tổng giám đốc Khúc, anh cho tôi thêm một cơ hội nữa đi.”

Khúc Chấn Sơ không kiên nhẫn nhíu mày, ánh mắt nhìn thoáng qua chỗ cô đang túm áo của anh.

“Buông tay, cô làm nhăn tay áo của tôi.”

“Tổng giám đốc Khúc, tôi thật sự sai rồi, tôi không thể mất việc được.”

Khúc Chấn Sơ không dao động, đẩy tay cô ra.

“Mỗi một người phạm sai lầm đều sẽ nói như thế.”

An Diệc Diệp thấy thư ký khóc nước mắt nước mũi tèm lem, giơ tay kéo Khúc Chấn Sơ.

“Thôi bỏ đi.”

Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn cô: “Cô ta làm cô phải đợi ở dưới một tiếng đồng hồ.”

“Tôi không sao.”

Khúc Chấn Sơ nhíu chặt đôi mày rậm.

An Diệc Diệp thấy anh cúi đầu, còn tưởng anh đang khó chịu vì quần áo bị nhăn.

Tiếp tục nói: “Tôi sẽ là lại áo cho anh.”

Lúc này sắc mặt Khúc Chấn Sơ mới tốt hơn một chút.

“Điều cô ta đến công ty con.”

Nói xong, kéo An Diệc Diệp đi vào trong.

Trong văn phòng to lớn vô cùng trống trải, chỉ có một cái bàn làm việc rất to đặt trước khung cửa sổ, xuyên qua cửa sổ sát đất, nhìn thấy toàn cảnh thành phố.

An Diệc Diệp nhìn quanh, đang định nói chuyện.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 167


CHƯƠNG 167

Vừa mới quay đầu đã thấy Khúc Chấn Sơ đang cởi áo.

Đã cởi xong áo khoác, ném cà vạt lên bàn, cổ áo sơ mi cũng đã bung ra, lộ ra vùng ngực màu bánh mật.

Anh lấy một bộ vest mới tinh trong tủ quần áo ra thay, đưa áo khoác khi nãy cho An Diệc Diệp.

“Cầm lấy.”

An Diệc Diệp nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.

Khúc Chấn Sơ xụ mặt, còn tưởng là cô muốn đổi ý.

“Ngày mai là xong đưa lại cho tôi.”

An Diệc Diệp ngẩn ngơ, không ngờ anh lại thật sự quăng áo đến.

Thấy cô có chút do dự, mặt Khúc Chấn Sơ trở nên hung dữ.

“Cô định đổi ý sao?”

An Diệc Diệp vội vàng lắc đầu.

“Không phải.”

Cô ôm áo khoác vào lòng, hiếu kỳ hỏi: “Anh tìm tôi đến đây làm gì?”

Khúc Chấn Sơ không trả lời, nhanh chóng thay quần áo xong, dùng điện thoại nội bộ gọi Chiết Lam vào.

“Cậu đi xử lý chuyện bên trung tâm thương mại, tối nay gửi kết quả đến cho tôi.”

Chiết Lam gật đầu, lại thấy Khúc Chấn Sơ làm như muốn đi về sớm, lập tức hoảng sợ.

Anh kinh ngạc nhìn đồng hồ, tổng giám đốc Khúc mỗi ngày không tăng ca đến bảy giờ nhất quyết không chịu nghỉ, hôm nay bị làm sao thế?

Không chỉ không tăng ca, còn tan ca sớm nữa sao?

“Tổng giám đốc Khúc, nếu phía đối tác hỏi lịch trình của anh, tôi phải trả lời như thế nào?”

“Đi ăn cơm.”

Khúc Chấn Sơ trả lời ngắn gọn, vừa định đi ra ngoài, lại xoay người, kéo An Diệc Diệp đi ra.

Chiết Lam đứng tại chỗ nhìn bóng dáng của bọn họ, cảm thán.

“Đúng là đàn ông kết hôn rồi sẽ khác hoàn toàn.”

Vừa nói xong đã có người gọi điện thoại đến.

Quản lý sảnh nói, Dư Nhã Thiểm muốn gặp tổng giám đốc Khúc.

Chiết Lam nói: “Cô ấy không liên lạc được sao?”

“Cô Dư nói không gọi điện thoại được.”

“Ồ.”

Chiết Lam gật đầu nói: “Nói cho cô ta hiện tại tổng giám đốc Khúc đang rất bận, bận đến mức không có thời gian nghe điện thoại, bảo cô ta đừng làm phiền.”

Hiện tại tổng giám đốc Khúc thật sự rất bận, bận chơi với vợ.

Bầu trời thu lại tia ánh chiều cuối cùng vào lại túi, sắc trời dần dần tối sầm lại.

An Diệc Diệp ngồi trong xe, trong tay còn cầm áo vest mà Khúc Chấn Sơ mới đưa cho cô khi nãy.

Thật ra trên áo này hoàn toàn không có bất cứ dấu vết gì, hoàn toàn không phát hiện được chỗ nào cần phải là.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại cứ làm ra vẻ nếu cô dám buông xuống thì sẽ trở mặt với cô ngay lập tức, làm cô không thể không ôm khư khư như báu vật.

Xe từ từ dừng lại ở trước nhà hàng Talia của trung tâm thành phố.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 168


CHƯƠNG 168

Màn đêm buông xuống, đường phố lên đèn, sáng trưng như ban ngày.

Talia là nữ thần chấp chưởng vạn món ngon trong thần thoại phương Tây, mà nhà hàng Talia ở trước mặt cũng là nhà hàng Michelin ba sao duy nhất trong nước.

Cho dù là về hương vị, hoàn cảnh hay phục vụ đều thuộc tiêu chuẩn cao nhất, nhưng đi cùng với đó chính là tiêu chuẩn tiêu xài làm người ta phải líu lưỡi.

Trước kia An Diệc Diệp nghe người khác nói đến, chỉ ăn một món bánh ngọt ở bên trong này cũng đã tiêu sạch tiền tiết kiệm một năm của một công nhân bình thường.

Huống chi, cho dù muốn vào ăn cơm, ít nhất cũng phải đặt trước một tuần.

An Diệc Diệp nhìn nhà hàng trước mặt, rề rà mãi không chịu nhúc nhích.

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, thấy hình như cô có hơi lo lắng, đường nét ngũ quan bất giác mềm mại hẳn đi.

“Ngẩn ra đó làm gì?”

An Diệc Diệp do dự cúi đầu.

“Muốn vào đó ăn cơm sao?”

Cô nhìn chiếc váy và đôi giày vải bình thường của bản thân, cho dù trước đây cô chưa từng đến nơi này thì cũng biết rõ.

Muốn ăn cơm ở nhà hàng như thế này, cũng có yêu cầu về cách ăn mặc.

Nếu Khúc Chấn Sơ báo cho co biết trước, cô còn có thể đổi một bộ đồ khác.

Khúc Chấn Sơ thấy cô mãi không chịu cử động, ngược lại cứ ôm lấy áo của anh, trong mắt lộ ra chút ý cười, duỗi tay cầm lại áo vest của bản thân, tiện tay quăng ra hàng ghế sau.

“Cũng không phải thứ quý báu gì, ôm mãi làm gì?”

Rõ ràng lúc nãy là anh yêu cầu An Diệc Diệp cầm, nếu không lấy thì sẽ lộ ra vẻ mặt không vui, bây giờ lại nói nó giống như một thứ rác rưởi.

An Diệc Diệp bị anh kéo xuống xe, thấy có thêm vài người bước vào nhà hàng.

Đàn ông mặc vest, nữ mặc lễ phục hoặc quần áo nghiêm túc, mang giày cao gót, cô lập tức do dự.

“Tôi có cần thay quần áo không?”

Khúc Chấn Sơ nhìn theo tầm mắt của cô, kéo cô lại.

“Chỉ cần là chỗ của tôi thì không ai dám cản cô.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ duỗi tay ôm eo cô.

“Nhà hàng này là của tôi, vốn là vì…”

Anh nói được một nửa, đột nhiên nhíu mày, hình như bắt đầu bực bội.

Nhà hàng này vốn chính là một trong những vương quốc anh xây dựng cho “Thiểm Thiểm”, vốn định đưa cô đến.

Khúc Chấn Sơ không nói tiếp, kéo An Diệc Diệp đi thẳng vào trong.

Người phụ trách mở cửa nhìn thấy hai người bọn họ đến, nét mặt lộ ra nụ cười tươi xứng đáng được mười điểm, thân thiết nhưng lại làm người ta không cảm thấy phiền.

“Anh Khúc, vẫn là phòng ở tầng cao nhất sao?”

Khúc Chấn Sơ gật đầu, lập tức đi vào.

An Diệc Diệp bị anh ngang ngược kéo vào, đi xuyên qua những khách hàng đang chuẩn bị dùng cơm ở sảnh lớn.

Tất cả mọi người lục tục quay đầu nhìn về phía bọn họ, ánh mắt nhìn tới nhìn lui trên người An Diệc Diệp, có người vui cười, có người lộ ra ác ý.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 169


CHƯƠNG 169

An Diệc Diệp căng thẳng cứng cả người, lặng lẽ túm chặt tà váy.

Khúc Chấn Sơ nhận ra sự thay đổi của cô, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.

Tiến lại gần, nói nhỏ bên tai cô: “Bọn họ đang hâm mộ cô.”

Khi nói chuyện, bờ môi thỉnh thoảng sẽ đụng đến vành tai An Diệc Diệp, hơi nóng phả vào cô.

An Diệc Diệp hơi đỏ mặt, thậm chí cảm giác như Khúc Chấn Sơ thừa dịp nói chuyện mà hôn nhẹ lên vành tai của cô.

Cô hơi ngạc nhiên chớp mắt, hoài nghi cảm giác khi nãy chỉ là tưởng tượng.

Sao Khúc Chấn Sơ sao có thể làm ra hành động dịu dàng như thế chứ?

Cô hơi khó hiểu, đi theo Khúc Chấn Sơ đến thang máy, không biết từ lúc nào mà đã không cảm thấy căng thẳng nữa.

Nhà hàng Talia nằm trên tòa cao ốc ở trung tâm thành phố, chỗ độc đáo của nó chính là tuy là một nhà hàng nhưng lại có hai chỗ ăn uống khác nhau.

Mà nhà hàng được bình chọn là nhà hàng Michelin ba sao thật sự chính là khu vực chuyên dành cho khách quý ở tầng cao nhất.

Mà gần như tất cả mọi người đều biết, bên trên “tầng cao nhất” dành riêng cho khách quý, còn có một khu vực riêng thuộc về Khúc Chấn Sơ.

Xuyên qua hàng lang vừa dài vừa tối, quẹo qua một ngã rẽ, trước mặt lập tức trở nên rộng rãi thoáng mát.

Thiết kế bằng cửa sổ sát đất ba trăm sáu mươi độ có thể nhìn thấy toàn bộ khung cảnh.

Ngay cả những vì sao trên trời cũng không ngoại lệ.

Thảm trắng mềm mại trải dưới đất, không dính một hạt bụi.

Trên bàn cơm duy nhất của nhà hàng đã đặt sẵn rượu vang đỏ đã rót sẵn và bộ dụng cụ bàn ăn.

An Diệc Diệp mới vừa bước qua, tầm nhìn rộng lớn vô bờ ở trước mặt làm cô nhịn không được trợn to hai mắt.

Nếu nói cửa sổ sát đất trong văn phòng của Khúc Chấn Sơ lúc trước làm người ta cảm nhận được vẻ uy nghiêm của bậc vua chúa.

Vậy hiện tại chính là cảm giác chấn động do thiên nhiên mang đến!

Đèn đuốc của thành thị trong đêm đen hóa thành sao sáng, những nơi tầm mắt có thể nhìn đến, và những vì sao sáng trên trời nối liền với nhau, tập hợp thành một biển sao mênh mông vô ngần.

“Đẹp quá…”

Khúc Chấn Sơ đi qua kéo ghế dựa cho cô.

“Lát nữa còn có rất nhiều thời gian ngắm.”

Gấp cái gì?

An Diệc Diệp lầm bầm trong lòng, vừa mới ngồi xuống, nhân viên phục vụ đã đi vào đưa menu lên.

Khúc Chấn Sơ nhìn thoáng qua đồng hồ, giữa mày hơi nhíu lại, hình như có hơi khó chịu.

Vội vàng gọi món, giống như đang đuổi cho kịp giờ vậy.

“Nếu anh còn bận chuyện gì thì chúng ta có thể để lần sau lại đến.”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, gượng ép xóa tan đi vẻ khó chịu ở giữa mày.

“Ăn đi.”

An Diệc Diệp cúi đầu nếm thử, thịt bò bít tết non mềm nhiều nước, chất thịt dai ngon.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 170


CHƯƠNG 170

Cô sáng mắt, từ từ dùng dao nĩa cắt nhỏ.

Tuy rằng trước kia cô đã từng ăn cơm Tây cùng bạn, nhưng vẫn chưa sử dụng dao nĩa thành thạo, cố gắng rất lâu mới thuận lợi đưa được thức ăn vào miệng.

Khúc Chấn Sơ nhìn mà nhíu chặt mày, khẽ nhúc nhích ngón tay, nhanh chóng cắt thịt bò bít tết trong đĩa của anh thành những khối vuông có độ lớn bằng nhau.

Đưa đĩa qua.

An Diệc Diệp nhìn đĩa thức ăn đột nhiên xuất hiện, khó hiểu nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Mau ăn đi.”

Nói xong vô cùng tự nhiên mà đổi đĩa với An Diệc Diệp.

Cắt ra, đưa vào miệng.

Động tác vô cùng ưu nhã.

An Diệc Diệp nhìn trố mắt.

“Ừm…”

“Làm sao?”

“Tôi đã ăn rồi.”

Khúc Chấn Sơ ngầng đầu nhìn cô, ánh mắt không cho phép cô nói xen vào.

“Cô mắc bệnh truyền nhiễm sao?”

An Diệc Diệp vội lắc đầu.

“Không có.”

“Vậy nhanh ăn đi.”

Khúc Chấn Sơ giơ tay, lại đưa bò bít tết vào miệng.

Không hề ngại đây là thứ An Diệc Diệp từng ăn qua.

An Diệc Diệp không dám nói nữa, căng thẳng đến mức liên tục uống ly rượu vang đỏ đặt trong tầm tay.

Vừa mới uống xong một ly, cô đang định duỗi tay rót thêm, lại bị Khúc Chấn Sơ giành trước lấy đi mất.

“Lát nữa tôi không muốn phải vác cô về.”

An Diệc Diệp có tửu lượng rất tệ, uống mấy ly sâm banh là sẽ say ngay.

Tuy rằng sau khi say cũng không quậy phá, ngược lại còn có chút đáng yêu.

Nhưng hôm nay lại không được.

Khúc Chấn Sơ cất rượu trên bàn đi, sợ An Diệc Diệp uống say.

Mới ăn xong món chính, anh lại giục An Diệc Diệp ăn canh.

Tuy rằng không nói tiếng nào, nhưng ánh mắt rõ ràng là đang giục cô nhanh lên, không còn nhiều thời gian.

An Diệc Diệp vội vã ăn đôi chút rồi đặt xuống.

“Xong rồi.”

Khúc Chấn Sơ nhìn thoáng qua đĩa gần như không hề có sự thay đổi gì.

“Ăn hết đi.”

“Không phải anh…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 171


CHƯƠNG 171

“Chén canh này tương đương với tiền học phí một tuần của cô.”

An Diệc Diệp hoảng sợ trợn to mắt, tiền học phí một năm của cô lên đến mười con số, một tuần chính là…

Cô sửng sốt, cúi đầu ăn thêm.

Khúc Chấn Sơ thấy cô như thế, trong lòng vừa kỳ lạ vừa buồn cười.

Tuy rằng món canh này rất đắt, nhưng mà nếu so với những món ăn khác trên bàn thì cũng không tính là đắt.

Giống như món gan ngỗng mà An Diệc Diệp chỉ mới ăn một miếng khi nãy có giá đắt gấp hai món canh này.

Nhưng anh cũng không tính nhắc nhở cô.

Hơn nữa, rõ ràng dựa vào tiền tài của nhà họ Tiêu, con số này cũng chỉ là số tiền ít ỏi mà thôi.

Sao cô lại kinh ngạc như thế?

Không đợi An Diệc Diệp ăn xong, Khúc Chấn Sơ đột nhiên đứng lên.

“Đứng dậy.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu.

“Phải về sao?”

Cô luôn cảm thấy có lẽ lát nữa Khúc Chấn Sơ còn bận việc gì đó.

Đứng dậy vừa định đi ra ngoài, Khúc Chấn Sơ đột nhiên giữ chặt cô.

“Cô đi đâu?”

“Đi về.”

Anh kéo An Diệc Diệp đi đến trước cửa sổ sát đất, dùng ngón tay thon dài gõ gõ lên trên thủy tinh.

“Đừng lộn xộn, nhìn chỗ này.”

An Diệc Diệp khó hiểu mà nhìn chằm chằm chỗ đó.

Khúc Chấn Sơ nói với giọng điệu có hơi khó chịu.

“Vốn dĩ thời gian đã tính chuẩn, ai bảo cô rề rà ở công ty mất một tiếng.”

Anh oán giận, An Diệc Diệp vừa định quay đầu giải thích với anh.

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng vang như tiếng huýt gió.

Có hơi quen tai.

An Diệc Diệp vội vàng nhìn về phía Khúc Chấn Sơ vừa chỉ.

Chỉ nghe một tiếng “Đùng” thật lớn”

Một chùm pháo hoa lập tức nổ tung trên bầu trời.

Pháo hoa to lớn gần như muốn bao trùm cả không trung, gần đến mức chỉ cần giơ tay là có thể với tới.

An Diệc Diệp mở to mắt.

Cô chưa bao giờ nhìn qua pháo hoa chấn động như thế.

Vì sao trên bầu trời lập tức bị cướp hết ánh sáng, chờ đến khi pháo hoa từ từ rơi xuống, lại hòa làm một cùng với biển sao.

Chùm pháo hoa này chưa rơi xuống, chùm pháo hoa thứ hai lại nở rộ!

Còn rực rỡ hơn chùm lúc nãy!
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 172


CHƯƠNG 172

An Diệc Diệp hít sâu, vươn tay đặt lên lớp thủy tinh, cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa câu nói lúc nãy của Khúc Chấn Sơ.

“Anh giục tôi nhanh ăn cơm là vì muốn đuổi kịp thời gian cho tôi xem cái này sao?”

Chẳng trách lúc trước cô ngồi trong khu ngồi nghỉ một tiếng, anh lại tức giận đến thế.

Chẳng trách vừa nãy tuy anh không nói, nhưng vẫn giục cô ăn cơm.

Pháo hoa ánh vào ánh mắt của An Diệc Diệp, giống như sao trời rơi xuống.

Thủy tinh trong suốt phản xạ lại khuôn mặt của cô, rơi vào trong mắt Khúc Chấn Sơ.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn biển sao trời đêm và pháo hoa.

Khúc Chấn Sơ lại cúi đầu, nhìn chăm chú vào hình ảnh phản chiếu của An Diệc Diệp.

Anh vươn tay, từ phía sau ôm lấy vòng eo An Diệc Diệp.

“Tôi muốn nói cho cô, cho dù cô muốn xem pháo hoa thì cũng chỉ có thể xem cùng tôi.”

Cũng chỉ có anh mới có thể nói ra lời nói ngang ngược không chút lý lẽ này.

“Tôi muốn sau này mỗi khi cô nhìn thấy pháo hoa, chỉ có thể nghĩ đến tôi.”

Cho dù biết người phụ nữ trước mặt không phải người anh muốn tìm, cho dù biết trước kia cô cũng không phải người tốt lành gì.

Nhưng đến chính anh cũng không thể khống chế được suy nghĩ muốn chiếm lấy toàn bộ cô.

Giống như pháo hoa này, anh muốn sau này khi An Diệc Diệp nhìn thấy pháo hoa chỉ có thể nghĩ đến Khúc Chấn Sơ anh.

Hơi thở ấm áp theo âm thanh trầm thấp phả vào vành tai cô, điên cuồng trêu chọc thần kinh An Diệc Diệp.

“Anh đang nhắc đến anh Ấn Cầm sao? Tôi đã nói với anh rồi, đó là…”

“Như vậy cũng không được.”

Anh ngang ngược mà từ chối.

“Cho dù là không cẩn thận nhìn thấy thì cũng không được.”

Lòng An Diệc Diệp khẽ run lên, nhịn không được siết chặt quần áo anh.

“Vì sao?”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô thật sâu, há miệng th* d*c, lại không thể nói ra câu nói kia.

Anh cắn chặt răng nói: “Bởi vì tôi là Khúc Chấn Sơ.”

Nói xong, anh xoay mặt An Diệc Diệp lại, giống như là đang trốn tránh câu hỏi này.

Khúc Chấn Sơ nghiêng đầu, đứng phía sau hôm cô, ngậm lấy cánh môi cô.

Nụ hôn này dịu dàng đến khó tin.

Vô cùng cẩn thận, giống như đang thử, lại giống như đang cố gắng kìm nén bản thân, lo lắng sẽ làm cô sợ hãi bỏ chạy.

Đây là lần đầu tiên.

Bên ngoài cửa sổ, pháo hoa nổ tung, lộng lẫy không gì sánh được.

Trong mắt An Diệc Diệp là hình ảnh pháo hoa.

Mà trong mắt Khúc Chấn Sơ lại là cô.

Trong lúc anh không hề hay biết, ngay cả trong lòng cũng đều là cô.

Tuy là anh không muốn thừa nhận.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 173


CHƯƠNG 173

An Diệc Diệp nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh tượng pháo hoa tối hôm ấy còn rõ ràng trước mắt.

Nụ hôn nóng bỏng, chỉ cần vừa nhớ lại hai má cô bất chợt đỏ lựng.

Rốt cuộc lời nói kia của Khúc Chấn Sơ có ý gì?

Vừa nghĩ tới đây, đột nhiên có một người đi tới chắn trước tầm mắt cô.

Dư Nhã Thiểm khoanh tay trước ngực, không vui nhìn cô.

“Này, cô nói cho anh Khúc Chấn Sơ biết tối nay tôi muốn ăn cơm với anh ấy.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên nhìn cô ta.

“Tại sao cô không tự nói?”

Sắc mặt Dư Nhã Thiểm cứng đờ.

Nếu cô ta có thể liên lạc với Khúc Chấn Sơ thì cô ta cần An Diệc Diệp giúp đỡ làm gì?

Bắt từ đầu hôm qua cô gọi điện cho Khúc Chấn Sơ nhưng mãi không có ai nghe.

Tuy Khúc Chấn Sơ đã sai một trợ lý lo liệu mọi việc giúp cô ta, cô ta muốn gì có nấy.

Nhưng cô ta đã gọi vô số cuộc điện thoại cho Khúc Chấn Sơ đều vẫn không có ai nghe.

Dù có gọi cho trợ lý Chiết Lam thì anh ta cũng chỉ nói Khúc Chấn Sơ đang bận.

Bận?

Bận gì chứ?

Là đang né tránh cô ta thì đúng hơn.

Dư Nhã Thiểm không cam lòng. Vất vả lắm cô ta mới bấu víu được Khúc Chấn Sơ, dại gì mà buông tay?

Cô ta trừng mắt nhìn An Diệc Diệp, gắt gỏng nói: “Ai cần cô lo! Bảo cô nói thì cô nói đi. Cô vẫn tưởng mình là Khúc phu nhân cơ đấy?”

Dư Nhã Thiểm phì cười, giơ tay gõ gõ bàn.

“Tôi nói cho cô biết, cả đời này cô đều là đồ nhát như cáy lúc nào cũng bị tôi bắt nạt.”

An Diệc Diệp đanh mặt, đứng lên nói: “Chuyện của cô, cô tự đi mà nói.”

Cô nói xong không đợi Dư Nhã Thiểm trả lời liền xoay người ra khỏi phòng học.

An Diệc Diệp ra khỏi cửa đi tới bên cạnh cửa xe nhưng không thấy quản gia.

Chiếc xe này dường như không phải là chiếc xe bình thường mà quản gia và tài xế hay đến đón cô.

Cô do dự một hồi, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Khúc Chấn Sơ thò đầu ra.

“Sao lại là anh?”

An Diệc Diệp liếc mắt nhìn đồng hồ.

Bây giờ mới bốn giờ chiều, lúc này Khúc Chấn Sơ nên ở công ty mới phải.

“Anh về sớm à?”

Khúc Chấn Sơ đã vứt chuyện đẩy hết công việc cho Chiết Lam để về sớm trong sự kinh ngạc của một đám người ra sau đầu từ lâu rồi.

Vẻ mặt bình tĩnh như không, anh nói: “Hôm nay công ty không có việc.”

Thấy vẻ mặt nghi ngờ của An Diệc Diệp, anh khó chịu giải thích: “Tôi đi ngang qua. Quản gia già rồi, không thích hợp vất vả quá độ. Sau này tôi sẽ đón cô.”

“Tài xế đón tôi là được, không cần làm phiền anh.”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ đen thui.

“Bảo cô lên xe cô cứ lên đi!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 174


CHƯƠNG 174

An Diệc Diệp hơi khó hiểu. Cô làm vậy là vì anh, anh giận dỗi gì chứ?

An Diệc Diệp lên xe, Khúc Chấn Sơ sa sầm mặt không nói lời nào.

Anh đợi hồi lâu cũng không nghe An Diệc Diệp nói chuyện, liền liếc nhìn cô, thấy cô đang ngẩn người nhìn ra cửa sổ.

Ngoài đường vui lắm à?

Khúc Chấn Sơ hơi nhướng mày, trừng mắt nhìn con phố không có gì mới mẻ bên ngoài.

“Hai ngày nữa có bữa tiệc từ thiện.” Anh lên tiếng.

An Diệc Diệp quay đầu nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ nói tiếp: “Cô chuẩn bị đi cùng với tôi.”

“Được.”

An Diệc Diệp suy nghĩ một hồi, lời nói của Dư Nhã Thiểm hiện ra trong đầu, cô do dự giây lát nhưng vẫn không nói ra.

Khúc Chấn Sơ thấy cô cau mày, còn tưởng cô đang lo lắng về buổi tiệc kia.

“Đến lúc đó cô đi theo tôi là được.”

Nói xong, anh lại liếc mắt nhìn An Diệc Diệp cố ý nói: “Bữa tiệc khiêu vũ này rất nghiêm ngặt, cô không được chạy lung tung, nếu bị đuổi ra ngoài, đừng nói là tôi đưa cô vào.”

An Diệc Diệp nghiêm túc gật đầu.

“Tôi biết, tôi sẽ đi theo anh.”

Rốt cuộc Khúc Chấn Sơ cũng hài lòng, nhấn ga chạy thật nhanh về biệt thự cổ.

Vốn An Diệc Diệp nghĩ Dư Nhã Thiểm sẽ tìm mọi cách liên lạc với Khúc Chấn Sơ nhưng không ngờ tối đó cô ta nóng lòng không đợi được mà tìm tới.

Sau khi quản gia nhận được tin liền báo cho Khúc Chấn Sơ biết.

Mấy ngày trước, Khúc Chấn Sơ đã ra lệnh không được tùy tiện cho Dư Nhã Thiểm vào nhà.

Hôm nay cô ta vừa tới liền bị chặn ngay từ cửa.

Khúc Chấn Sơ nhìn An Diệc Diệp khẽ nhăn mặt.

“Tôi ra ngoài xem thử.”

An Diệc Diệp nhìn anh đi ra ngoài, vừa định lên lầu thì đầu bếp nữ đột nhiên đi tới, kéo tay cô.

“Cô Tiêu.”

Cô ta ngượng ngùng nói: “Tôi có chuyện muốn nhờ cô giúp”.

“Chuyện gì?”

Đầu bếp đưa cô vào bếp, mở chiếc tủ bên cạnh.

“Đây là cậu chủ bảo người ta đưa tới.”

An Diệc Diệp nhìn vào, không ngờ bên trong tủ là một chậu cá đầy ắp.

“Cá?”

Cô ngạc nhiên nhìn, bên trong có hơn mười loại cá, đang bơi qua bơi lại trong nước.

“Anh ấy muốn ăn cá rồi sao?”

Đầu bếp nữ gật đầu, vô cùng rầu rĩ.

“Cậu chủ không ăn cá đâu.”

“Nhưng món cháo lần trước…”

Lần trước cô tiện tay làm cháo cá thái lát, rõ ràng Khúc Chấn Sơ đã ăn mấy bát.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 175


CHƯƠNG 175

Đầu bếp nữ ảo não nói: “Có lẽ cậu chủ chỉ ăn món cá do cô làm.”

An Diệc Diệp hơi sững sờ.

“Nhưng…”

“Trong thời gian này, tôi đã làm rất nhiều món cá nhưng cậu chủ đều không ăn. Tôi nghĩ có lẽ cậu chủ hy vọng cô nấu.”

Cô ta nhìn An Diệc Diệp, trong mắt tràn đầy hi vọng.

“Tôi sao?”

An Diệc Diệp chỉ vào mình, sau đó quay đầu nhìn cá trong hồ.

“Nhưng anh ấy chưa bao giờ nhắc đến.”

Đầu bếp nữ nhìn cô trêu chọc.

“Chắc chắn là vậy. Cô Tiêu, cô thử một lần sẽ biết ngay thôi.”

An Diệc Diệp nhăn mày suy nghĩ.

“Được.”

Hơn nửa tiếng sau, Khúc Chấn Sơ vẫn chưa về.

An Diệc Diệp liếc mắt nhìn món cá quế chiên xù trên bàn.

Lần này Dư Nhã Thiểm tìm Khúc Chấn Sơ là muốn cùng ăn cơm với anh ấy nhỉ?

Cô ngồi ở cửa cúi đầu nhìn mũi chân mình.

Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói đột nhiên vang lên trên đỉnh đầu cô.

“Cô ngồi đây làm gì?”

Nghe được giọng nói, An Diệc Diệp ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Anh không đi ăn cơm à?”

“Ăn cơm gì?”

Anh cau mày, vừa rồi Dư Nhã Thiểm liên tục nói chỗ ở của cô ta không thoải mái, lại muốn đổi chỗ khác, còn đòi Khúc Chấn Sơ đi xem chỗ ở mới với cô ta.

Khúc Chấn Sơ bị cô ta lôi kéo một hồi, chẳng dễ dàng gì mới gọi trợ lý tới đưa được cô ta đi.

Không biết tại sao, bây giờ anh không tìm được bất kỳ hình bóng nào của “Thiểm Thiểm” trước đây từ trên người Dư Nhã Thiểm nữa.

Lẽ nào thời gian đã làm mọi thứ thay đổi?

Anh cúi đầu nhìn An Diệc Diệp trước mặt.

Ngay cả cô con gái ngang ngược duy nhất của nhà họ Tiêu này cũng sẽ thay đổi, huống chi là Dư Nhã Thiểm?

Ánh mắt anh lại nhìn An Diệc Diệp lần nữa.

“Đứng lên.”

Anh giơ tay kéo cô.

An Diệc Diệp vừa đứng lên, hai chân tê rần, lảo đảo ngã xuống, vừa hay được Khúc Chấn Sơ đỡ lấy.

“Cô ngồi đây bao lâu rồi?”

“Thật phiền phức.”

Anh than thở xong thì cúi xuống ôm cô bước vào trong.

Mới vừa đi ngang phòng ăn, đầu bếp nữ sốt ruột nói: “Cậu chủ, đồ ăn đã chuẩn bị xong, hôm nay có làm món cá quế chiên xù.”

Khúc Chấn Sơ không dừng bước, ôm An Diệc Diệp đi lên lầu.

“Không ăn.”

“Là cô Tiêu đặc biệt làm đấy.”

Bước chân Khúc Chấn Sơ dừng lại một nhịp nhưng sắc mặt vẫn hờ hững.

“… Chút nữa tôi xuống.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 176


CHƯƠNG 176

Tiệc từ thiện Sa Hoa không phụ danh tiếng trong ngành.

Có thể tham gia buổi tiệc từ thiện Sa Hoa là những người có liên quan đến giới kinh doanh, chính trị và giải trí. Chỉ những người đạt được thành tựu cao nhất trong ngành mới đủ điều kiện tham gia.

Có thể nói nếu nhận được tấm thiệp mời của tiệc từ thiện Sa Hoa thì đó chính là lời khẳng định lớn nhất về địa vị thân phận của người đó.

Mấy năm nay Khúc Chấn Sơ cũng đã nhận được những lời mời như vậy nhưng anh chưa bao giờ tham gia.

Trong những bữa tiệc như vậy, hoạt động từ thiện chỉ là phụ, phần lớn mọi người đều xem nơi này là chỗ giao dịch.

Những người trong lĩnh vực kinh doanh và chính trị sẽ thăm dò về các chính sách và xu hướng mới nhất, còn những người trong ngành giải trí sẽ tận dụng cơ hội này để gả vào nhà giàu.

Mấy ngày trước khi Khúc Chấn Sơ nhận được thư mời thì không từ chối như trước nữa mà là nghĩ tới An Diệc Diệp.

Chiếc xe ô tô màu đen tiến về phía trước trong màn đêm, lặng lẽ lái vào trung tâm thành phố.

Chiếc xe chậm rãi dừng trước một ngôi biệt thự.

Tốp năm tốp ba những chiếc xe hơi đang chạy tới gần bên này.

Lại có ai biết rằng những người ngồi trong những chiếc xe khiêm tốn này đều là những nhân vật mà chỉ cần giẫm chân một cái cũng khiến cả nước rung chuyển.

Mà hôm nay, hầu như những nhân vật tai to mặt lớn đều tập trung tại đây.

Khúc Chấn Sơ vừa dẫn An Diệc Diệp đi vào vừa kiểm tra một lượt quần áo trên người cô.

An Diệc Diệp hơi khó chịu.

Lúc nãy khi đi ra khỏi biệt thự cổ, cô vốn mặc chiếc váy cúp ngực dài màu trắng.

Nhưng khi cô vừa đi ra thì Khúc Chấn Sơ đã sầm mặt bảo cô khoác thêm một chiếc áo khoác ngắn, còn cài kín mít luôn.

Khiến cô cảm thấy hơi nóng.

Thế nhưng Khúc Chấn Sơ lại hết sức hài lòng.

Là ai chọn váy?

Loại váy này mặc ở nhà còn tạm chứ sao có thể mặc ra ngoài được?

Anh bực bội kéo áo khoác ngắn của An Diệc Diệp.

Dưới ánh đèn, làn da của An Diệc Diệp trắng nõn như bạch ngọc, đôi mắt đen láy sáng ngời.

Dù có ăn mặc kín như bưng thì cũng khó mà che giấu được vẻ mỹ miều của cô.

Nếu cứ như vậy mà đi vào thì nhất định sẽ thu hút một đám người theo đuổi.

Khúc Chấn Sơ tối sầm mặt, đột nhiên có chút hối hận. Anh không nên đưa cô đến tham dự bữa tiệc này.

Bởi người ở trong này đều không phải là người tử tế gì.

An Diệc Diệp thấy anh sầm mặt, có vẻ như cực kỳ không vui.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

“Sao thế?”

Khúc Chấn Sơ đè nén mọi suy nghĩ trong lòng, mặt xị ra rồi xoay người.

“Đi thôi.”

An Diệc Diệp gật đầu, khoác tay anh.

Lúc này tâm trạng của Khúc Chấn Sơ mới đỡ hơn một chút, nhưng vẫn không yên lòng nói: “Lát nữa phải luôn ở cạnh tôi.”

Hai người vừa đi vào, liền có một chiếc xe ô tô màu trắng lái tới trước cửa.

Chiếc xe dừng lại, Dư Nhã Thiểm bước ra khỏi xe.

Cô ta nhìn xung quanh khi thấy căn biệt thự trước mặt, trên khuôn mặt trang điểm đậm nét lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Trên xe lại bước xuống một người đàn ông bụng phệ, mặt bóng nhoáng khoảng bốn năm mươi tuổi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 177


CHƯƠNG 177

Bộ vest xa xỉ trở nên xốc xếch vì thân hình quá khổ của ông ta, ngay cả cúc áo cũng không cài được. Đỉnh đầu của ông ta chỉ còn lưa thưa vài sợi tóc, da đầu có thể phản chiếu lại ánh đèn đường rồi.

Ông ta cười tươi rói bước xuống, ánh mắt đục ngầu không ngừng nhìn tới nhìn lui trên người Dư Nhã Thiểm.

“Cô Dư.”

Ông ta thò tay ra sờ eo Dư Nhã Thiểm: “Thế nào? Tôi đã nói có thể dẫn cô đến đây, đúng chứ?”

Dư Nhã Thiểm ngoài mặt cười duyên với ông ta nhưng trong lòng thì lại cực kỳ chán ghét.

Nếu không phải vì tới đây để tìm Khúc Chấn Sơ thì còn lâu cô ta mới để ý đến lão già chết tiệt này!

Nhưng bây giờ để gặp được Khúc Chấn Sơ cô đành phải nhịn.

“Ông Lưu, ông thật là lợi hại, tôi đã muốn xem thử nơi này từ lâu rồi.”

Lưu Ngạn cười hài lòng, hai tay sờ tay Dư Nhã Thiểm.

“Đó là đương nhiên, chỉ cần cô theo tôi thì muốn gì mà chẳng được?”

Dư Nhã Thiểm nũng nịu dựa lên người ông ta.

“Ông Lưu, chẳng lẽ ông còn chưa hiểu tấm lòng của tôi sao?”

Lưu Ngạn cười ph*ng đ*ng, hai tay sờ mông Dư Nhã Thiên.

“Đồ tiểu yêu tinh này.”

Dư Nhã Thiểm bề ngoài thì hùa theo nhưng trong lòng lại mắng gã té tát.

Nhưng nếu muốn đoạt được Khúc Chấn Sơ trở về thì cô phải dựa vào ông ta.

Bên trong biệt thự.

Sự xuất hiện của Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp khiến bữa tiệc ngay lập tức trở nên sôi động.

Tiệc rượu linh đình, cụng chén cạn ly.

Khúc Chấn Sơ liên tục từ chối tiệc từ thiện mấy năm nay, đây là việc ai cũng biết.

Ai cũng nghĩ năm nay anh cũng sẽ không tới, nhưng nào ngờ lần này anh lại đến mà hơn nữa còn dẫn theo bạn nữ.

Cặp trai tài gái sắc là hai người vừa tiến vào, nhất thời thu hút ánh mắt của mọi người.

Khoảng thời gian này, Dư Nhã Thiểm vừa vô tình vừa cố ý mở rộng danh tiếng của cô ta, không ngừng phóng đại mối quan hệ của cô ta và Khúc Chấn Sơ.

Cô ta nghiễm nhiên tự cho mình là nữ chủ nhân của nhà họ Khúc.

Người không biết chuyện bên trong đều nghĩ Khúc Chấn Sơ có tình nhân bên ngoài tên là Dư Nhã Thiểm.

Nhưng lúc này người đứng bên cạnh anh hơi xa lạ, rõ ràng không phải là Dư Nhã Thiểm.

Thế là ánh mắt của mọi người lại thêm vài phần thăm dò.

Nhưng khi nhìn kỹ lại thì phát hiện tuy cô gái bên cạnh Khúc Chấn Sơ ăn mặc khá bảo thủ lại trang điểm rất nhạt nhưng càng rực rỡ bắt mắt hơn nhiều minh tinh trong buổi tiệc từ thiện tối nay.

Chỉ với mỗi khí chất dịu dàng tự nhiên kia cũng đã vượt xa những người khác.

Khúc Chấn Sơ thấy ánh mắt mọi người đều tập trung lên người An Diệc Diệp, sắc mặt càng xị xuống.

Dẫn cô tới tham gia bữa tiệc tối nay đúng là quyết định sai lầm.

Khúc Chấn Sơ đưa ra kết luận ngay lập tức, thậm chí còn muốn đưa cô rời khỏi đây ngay.

Nhưng anh chưa kịp hành động thì đã có người nóng lòng đi tới.

“Anh Khúc, không ngờ năm nay anh cũng tới đấy.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 178


CHƯƠNG 178

Tuy đối phương đang nói chuyện với Khúc Chấn Sơ nhưng tầm mắt của anh ta cứ tập trung trên người An Diệc Diệp.

Rõ ràng là có dụng ý khác.

Thoáng chốc anh ta liền hỏi: “Cô gái xinh đẹp này là?”

Khúc Chấn Sơ cười lạnh một tiếng.

“Vợ tôi.”

Đối phương ngẩn tò te.

Bên ngoài đều đồn, Khúc Chấn Sơ và vợ không hợp nhau, nếu không anh ta sẽ không ở bên ngoài tìm đến Dư Nhã Thiểm.

Nhưng bây giờ nhìn lại, bắt đầu từ lúc vào đây, tay của Khúc Chấn Sơ luôn đặt trên hông An Diệc Diệp, mạnh mẽ tuyên bố quyền sở hữu của mình.

Rốt cuộc là kẻ nào nói vợ chồng bọn họ bất hòa?

Người nọ cười gượng, anh ta có thể cảm nhận rõ ràng sự thù địch của Khúc Chấn Sơ.

Anh ta vừa định rời đi, không ngờ ngoài cửa lại có động tĩnh.

Vừa quay đầu thì thấy Dư Nhã Thiểm lại đang đi tới.

Mọi người kinh ngạc nhìn cô ta, Khúc Chấn Sơ vừa mới dẫn người tới thì nhân vật chính trong tin đồn kia đã đuổi sát theo sau.

Nhưng khi thấy người cùng đi vào với Dư Nhã Thiểm, nhất thời ai nấy cũng lắc đầu ngao ngán.

Người đàn ông Lưu Ngạn này thanh danh không tốt, có tiếng là quỷ d*m đ*ng, chỉ cần phụ nữ hơi có nhan sắc một chút là đều bị ông ta đụng tới.

Sở dĩ đến giờ vẫn được yên ổn là vì ông ta dùng tiền đè mọi chuyện xuống.

Sao bây giờ Dư Nhã Thiểm lại dính tới ông ta?

Lẽ nào cô ta đã không được Khúc Chấn Sơ yêu chiều nữa rồi?

An Diệc Diệp quay đầu, thấy Khúc Chấn Sơ bên cạnh cau mày, nhìn Dư Nhã Thiểm đang đi từ đằng xa tới.

Trong đầu mọi người đang có hàng ngàn suy đoán thì lúc này trên sân khấu sảnh tiệc truyền đến một giọng nói.

“Chúc mọi người buổi tối tốt lành, chào mừng mọi người đến tham dự bữa tiệc từ thiện Sa Hoa.”

Nghe được giọng nói này An Diệc Diệp vội quay đầu nhìn lại.

Không ngờ MC lại là Mai Ấn Cầm.

Mai Ấn Cầm đứng dưới ánh đèn lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

“Xin mọi người chuẩn bị một chút, bữa tiệc sẽ sớm bắt đầu.”

Nói xong anh ta chớp mắt với An Diệc Diệp, sau đó chào hỏi những người khác.

Mỗi năm, bữa tiệc từ thiện Sa Hoa đều sẽ mời minh tinh được yêu thích nhất trong năm làm người dẫn chương trình, dù đã quen với những ngôi sao lớn nhưng khi Mai Ấn Cầm xuất hiện vẫn khiến mọi người hưng phấn.

Tuy không có nhiều người tham dự bữa tiệc từ thiện này nhưng số tiền quyên góp được mỗi năm đều vượt xa hàng chục tỷ.

Số tiền này có được là thông qua bán đấu giá đồ vật do khách mời quyên góp, sau khi bữa tiệc kết thúc số tiền đó sẽ được gửi đến các tổ chức từ thiện và được sử dụng để xây dựng trường tiểu học.

Khúc Chấn Sơ đưa luôn tấm bảng số trong tay cho An Diệc Diệp.

Chẳng bao lâu, một bức tranh sơn dầu được đưa lên, đó là bức tranh do một minh tinh quyên góp.

Mai Ấn Cầm cầm míc đứng trên sân khấu như cá gặp nước, khiến bầu không khí của hiện trường từ từ sôi động hẳn lên.

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn những người xung quanh mỗi lần giơ bảng lên đều tăng thêm ba trăm triệu, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bức tranh đã được trả giá lên đến ba tỷ đồng.

Cô nhìn mãi bức tranh trên sân khấu cũng không hiểu được tại sao bức tranh này lại đáng giá như vậy.

Khúc Chấn Sơ chú ý tới ánh mắt của cô.

“Muốn sao?”

An Diệc Diệp lắc đầu nguầy nguậy.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 179


CHƯƠNG 179

“Tác giả của bức tranh này vừa là diễn viên vừa là họa sĩ à?”

“Không phải.”

Khúc Chấn Sơ mỉm cười chỉ vào một minh tinh mặc váy đỏ ngồi phía sau.

“Đây chỉ là một buổi biểu diễn mà thôi, trong đây không có bao nhiêu người đến vì mục đích làm từ thiện, mà đa phần chỉ vì tiếng tăm thôi.”

“Đối với một số người thì bỏ chút tiền ra mua tiếng tăm cũng đáng giá.”

Anh nhếch miệng, lộ ra một nụ cười mỉa mai.

“Vậy còn anh?” An Diệc Diệp nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ nhàn nhạt mở miệng, giọng nói cực kỳ ngang ngược.

“Sĩ diện của mình không phải do người khác cho.”

Chẳng mấy chốc, bức tranh sơn dầu trên sân khấu đã được người khác dùng giá cao ngất ngưởng sáu tỷ mua đi, sau đó món đồ đấu giá thứ hai được đưa ra.

An Diệc Diệp quan sát một lúc, phát hiện những người ở đây đúng là không hề để ý xem món đồ đấu giá là gì.

Địa vị của người cung cấp món hàng đấu giá càng cao thì giá trị đấu giá càng lớn.

Không bao lâu cuộc đấu giá đã kết thúc, ngay cả Dư Nhã Thiểm cũng bảo Lưu Ngạn mua hai món.

An Diệc Diệp vẫn không nhúc nhích, cho đến khi món hàng cuối cùng được cẩn thận đưa lên.

Tấm vải che bên trên được mở ra, trong cái khay màu trắng có một cái chặn giấy được chạm khắc bằng đá Điền Hoàng đời Thanh.

Ánh đèn chiếu xuống rạng ngời rực rỡ.

Ánh mắt An Diệc Diệp sáng lên, chỉ nhìn từ xa đã biết đây là cái chặn giấy rất khác biệt.

Quả nhiên đây là điểm nhấn của buổi tiệc từ thiện tối nay, tất cả mọi người đều phấn khích hẳn lên.

Trong số những người có mặt tại đây cũng có người thích chơi đồ cổ, đều háo hức muốn thử.

An Diệc Diệp cũng đang quan sát tỉ mỉ.

Khúc Chấn Sơ liếc nhìn An Diệc Diệp thấy được ánh sáng lóe lên trong mắt cô.

Dáng vẻ nhìn chằm chằm cái chặn giấy kia giống như trong lòng có chú mèo đang cào móng vuốt vậy.

Những người khác đã bắt đầu đấu giá nhưng cô vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Trong chốc lát giá đã được đẩy lên tới mười lăm tỷ.

Số lượng người tham gia đấu giá càng lúc càng ít, nhìn có vẻ sắp kết thúc rồi.

Đột nhiên, Khúc Chấn Sơ kéo tay An Diệc Diệp giơ bảng lên.

Ánh mắt Mai Ấn Cầm rơi trên tay của bọn họ, trong mắt ẩn chứa cảm xúc phức tạp.

“Mười tám tỷ.”

Giọng nói trầm thấp cứ thế nâng giá thêm ba tỷ, nhưng vẫn có cảm giác nhẹ bâng.

An Diệc Diệp sợ hết hồn, kinh ngạc nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ khẽ ghé sát.

“Không phải cô muốn sao?”

Khúc Chấn Sơ nói tiếp: “Mua sĩ diện cho tôi.”

Anh hơi cong khóe miệng, trong mắt hiện lên ý cười.

Sau đó hơi nghiêng người lên trước, ghé sát tai An Diệc Diệp.

“Tôi có từng tặng quà cho cô chưa?”

An Diệc Diệp ngây người, tai tự nhiên ù đi.

“Chưa tặng…”

“Vậy đây chính là món quà đầu tiên.”
 
Back
Top Bottom