Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 180


CHƯƠNG 180

Khúc Chấn Sơ giơ tay lên lần nữa.

“Ba mươi tỷ.”

Đám đông lao xao lập tức yên tĩnh lại.

Cái giá ba mươi tỷ này cứ thế trở thành mức giá cao nhất mới trong lịch sử đấu giá của các bữa tiệc từ thiện Sa Hoa.

Hơn nữa đây còn là lần đầu tiên Khúc Chấn Sơ tới tham gia, cũng là lần đầu tiên đấu giá.

Giá này vừa báo ra chẳng còn ai dám giơ bảng lên nữa.

Sắc mặt Mai Ấn Cầm lạnh tanh, gõ cây búa trong tay, định giá lần cuối cùng.

Chặn giấy được đóng gói lại lần nữa, Khúc Chấn Sơ không thèm nhìn đã đưa thẳng cho An Diệc Diệp.

“Cầm lấy, đừng làm mất.”

Trong tay An Diệc Diệp đang cầm cái chặn giấy ba mươi tỷ sao dám làm mất được?

Nếu bị va phải, giá trị của chiếc chặn giấy sẽ bị giảm đi rất nhiều.

“Chặn giấy này quá quý giá, tôi không thể…”

Khúc Chấn Sơ sầm mặt.

“Cầm lấy.”

Buổi đấu giá vừa kết thúc, liền có người bước tới bắt chuyện.

Khúc Chấn Sơ vốn không muốn để ý nhưng cuối cùng đành phải rời đi.

“Tôi đợi anh ở đây được rồi.” An Diệc Diệp chủ động nói.

Thật lòng Khúc Chấn Sơ không muốn để cô một mình, chưa kể còn có Mai Ấn Cầm ở đây, anh càng không yên tâm.

Nhưng An Diệc Diệp vẫn cầm chiếc chặn giấy trong tay. Cô lo lắng nếu đi theo Khúc Chấn Sơ chen vào đám đông sẽ bất cẩn đụng trúng, nên dù anh có nói thế nào cô cũng không chịu đi.

Khúc Chấn Sơ hết cách đành nói: “Không nên chạy lung tung, nếu bị người khác đuổi ra ngoài, tôi…”

“Tôi sẽ không nói là anh dẫn tôi vào.”

An Diệc Diệp nói tiếp lời mà Khúc Chấn Sơ đã nói trước dó.

Không ngờ sắc mặt của Khúc Chấn Sơ lại xụ xuống.

“Cô dám! Nói tên của tôi cho bọn họ biết, sẽ không ai dám đụng đến cô.”

Cảnh cáo xong anh mới rời đi.

An Diệc Diệp ngoan ngoãn đứng ở nơi đó, thật ra lúc này cô còn muốn lấy cái chặn giấy ra mà nghiên cứu thật kỹ.

Dư Nhã Thiểm dựa vào người Lưu Ngạn nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Khúc Chấn Sơ và An Diệc Diệp.

Vừa thấy Khúc Chấn Sơ rời đi, cô ta liền kéo tay Lưu Ngạn đi về phía anh.

“Ông Lưu, chúng ta qua bên kia xem thử.”

Lưu Ngạn vừa nhìn về phía vườn hoa theo hướng chỉ của Dư Nhã Thiểm, vừa d*m đ*ng sờ eo cô ta.

“Được, được, chúng ta qua đó đi.”

Hai người đi tới bên trong vườn hoa, Lưu Ngạn không chờ được nữa nhào tới.

Dư Nhã Thiểm chán ghét giơ tay đẩy ông ta, vừa giả vờ thẹn thùng vừa không ngừng tìm kiếm xung quanh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 181


CHƯƠNG 181

Vừa thấy bóng dáng Khúc Chấn Sơ mặt cô ta liền thay đổi.

Lưu Ngạn dán lên người cô, cái miệng hôi hám không ngừng hôn lên cổ cô.

Vừa nãy Dư Nhã Thiểm còn ỡm ờ, thế mà lúc này đột nhiên hét toáng lên.

“Cứu mạng! Ông Lưu! Ông đừng làm vậy!”

“Không được! Cứu tôi!”

Khúc Chấn Sơ đang bàn việc hợp tác với tổng giám đốc của Thâm Lam bỗng nghe được tiếng gào thét liền xoay người lại.

Dư Nhã Thiểm bị Lưu Ngạn đè lên trên ghế, vừa gào vừa khóc.

Phía bên kia, An Diệc Diệp vẫn đứng tại chỗ, ngón tay khẽ gõ lên cái hộp đựng chiếc chặn giấy.

Đột nhiên có người kéo cô một cái.

An Diệc Diệp quay đầu lại thì thấy Mai Ấn Cầm đi tới bên cạnh cô.

“Diệp Diệp.” Anh ta dùng giọng nói chỉ đủ để hai người nghe được.

“Anh Mai?”

Mai Ấn Cầm nhìn xung quanh một vòng rồi khẽ nói: “Tôi tìm được tin tức của Tiêu Nhĩ Giai rồi.”

An Diệc Diệp thót tim, ngạc nhiên quay đầu nhìn Mai Ấn Cầm.

Trước đó cô luôn muốn tìm Tiêu Nhĩ Giai để đổi lại thân phận.

Nhưng bây giờ khi thực sự tìm được tin tức thì trong lòng cô lại hoảng sợ.

“Tìm được rồi?”

Mai Ấn Cầm gật đầu, sau khi lấy được ảnh, anh ta đã nhờ người đi tìm ở Tam Á, trong thời gian ngắn nhất đã tìm được manh mối.

“Bọn họ vẫn ở Tam Á.”

Anh ta kéo tay An Diệc Diệp.

“Chúng ta tìm được cô ta về thì em sẽ có thể rời khỏi Khúc Chấn Sơ.”

An Diệc Diệp ngây người nhìn anh ta, cái hộp chặn giấy trong tay nặng trĩu, giống như có một hòn đá đè nặng trong lòng cô.

Mai Ấn Cầm lại nghĩ rằng cô đang sợ Khúc Chấn Sơ trả thù.

“Sau khi chúng ta tìm được cô ấy trở về, chúng ta sẽ cùng nhau ra nước ngoài, Khúc Chấn Sơ sẽ không tìm được chúng ta. Còn về phía cô nhi viện, anh sẽ…”

Anh ta chưa kịp nói xong thì vườn hoa bên kia đã truyền đến tiếng ồn ào.

“Tôi đã nói rồi mà, lão già họ Lưu kia chẳng phải hạng tốt lành gì.”

“Ai bảo Dư Nhã Thiểm không có mắt nhìn người, cũng may chưa xảy ra chuyện đáng tiếc.”

“Đúng là buồn nôn, trước mặt nhiều người thế này mà cũng dám làm bừa.”

An Diệc Diệp tò mò nhìn sang, tiếp đó liền nhìn thấy đám người đang tránh ra tạo thành một lối đi.

Khúc Chấn Sơ từ trong vườn hoa đi ra, cô đang muốn đi tới, lại nhìn thấy Dư Nhã Thiểm cũng đang bước đi bên cạnh anh.

Đầu tóc Dư Nhã Thiểm rối tung, cúi gằm mặt dường như đang khóc, trên vai còn khoác áo khoác của Khúc Chấn Sơ.

Từ góc độ của cô nhìn sang, hình như Dư Nhã Thiểm được anh ôm trong lòng.

An Diệc Diệp dừng bước, thoáng chốc Khúc Chấn Sơ đã nhìn sang.

Ánh mắt của anh chậm rãi dời xuống, nhìn cánh tay đang nắm tay An Diệc Diệp của Mai Ấn Cầm, lập tức nhăn mặt.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 182


CHƯƠNG 182

Anh hất mạnh Dư Nhã Thiểm ra, sải chân định bước tới, nhưng lại bị giữ chặt.

“Anh Chấn Sơ…”

Cô tay kéo chặt áo Khúc Chấn Sơ, khóc sướt mướt.

“Em sợ lắm, anh đừng đi.”

Trong mắt Khúc Chấn Sơ như tóe lửa, ánh mắt nhìn chằm chằm An Diệc Diệp, lại tiến thêm một bước.

Dư Nhã Thiểm cắn răng, khóc thét lên.

“Anh Chấn Sơ, anh đừng đi. Không phải trước đây anh đã nói sẽ bảo vệ em sao?”

Khúc Chấn Sơ sững lại, bàn tay siết chặt thành nắm đấm mơ hồ run lên, hai mắt đỏ ngầu.

An Diệc Diệp nhìn thấy bọn họ, nhẹ nhàng rút khỏi tay Mai Ấn Cầm, đứng nhìn anh từ xa.

Một lúc lâu sau, Khúc Chấn Sơ tức giận đùng đùng dẫn Dư Nhã Thiểm rời đi.

Đám người vốn đang đứng xung quanh hóng chuyện đều đồng loạt tản ra.

Khúc Chấn Sơ vừa đi, bọn họ vừa tụm năm tụm ba lại bàn tán, vừa lặng lẽ nhìn An Diệc Diệp.

“Xem ra quả nhiên là không được yêu thương.”

“Nghe nói lúc trước là bị ép kết hôn, có ai sẽ phim giả tình thật cơ chứ?”

“Cái này gọi là gì nhỉ? Gieo nhân nào gặt quả ấy?”

“Quên đi, bây giờ người ta đã ngồi vững ở vị trí Khúc phu nhân rồi. Không được cưng chiều thì thế nào? Đổi lại là cô, cô có muốn đi không?”

Hai mắt Mai Ấn Cầm tóe lửa liếc nhìn đám người kia.

Những người kia sợ hãi, vội vàng dời tầm mắt, không dám nhắc lại.

Anh ta quay đầu nhìn vẻ mặt vô cảm của An Diệc Diệp, trong lòng quặn đau.

“Diệp Diệp.”

Anh ta đưa tay ra, muốn kéo cô.

An Diệc Diệp quay đầu, lặng lẽ tránh khỏi tay anh ta.

“Em muốn đi về trước.”

Mai Ấn Cầm đuổi theo.

“Anh đưa em về.”

Bọn họ mới đi được hai bước đã thấy quản gia vội vã bước vào, vẻ mặt nghiêm túc.

Ông ta đi thẳng tới trước mặt An Diệc Diệp, đề phòng nhìn Mai Ấn Cầm.

“Cô chủ, cậu chủ bảo tôi tới đưa cô về.”

“Khúc Chấn Sơ đâu?”

Quản gia cúi đầu.

“Cậu chủ…có việc nên về trước rồi.”

“Đưa Dư Nhã Thiểm về rồi sao?”

An Diệc Diệp hỏi ngược lại.

Quản gia vừa muốn giải thích, An Diệc Diệp đã đưa chiếc chặn giấy trong tay cho quản gia.

“Về nhà đi.”

Quản gia ngạc nhiên nhìn chiếc chặn giấy đắt giá trong tay.

“Cô chủ, vậy cái này…”

An Diệc Diệp đi ra ngoài, cũng không quay đầu lại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 183


CHƯƠNG 183

“Về nhà đặt đại ở chỗ nào đó cũng được.”

Quản gia hơi dừng lại, quay đầu về phía Mai Ấn Cầm, giọng điệu nghiêm túc.

“Cậu Mai, xin cậu nhớ rõ thân phận của mình.”

Mai Ấn Cầm thu hồi ánh mắt khỏi bóng lưng của An Diệc Diệp.

“Quản gia nói vậy là có ý gì?”

Giọng điệu của quản gia rất đúng mực.

“Cậu Khúc không thích người khác đụng vào đồ vật hoặc là người của cậu ấy.”

Mai Ấn Cầm nhếch miệng.

“Tôi biết Tiêu Nhĩ Giai là người của anh ta, không ai cướp đâu.”

Quản gia ngẩng đầu nhìn anh ta, dường như đang cân nhắc độ tin cậy trong câu nói này.

Một lát sau, ông ta mới gật đầu rời đi.

Mai Ấn Cầm đứng tại chỗ, nhấc tay lên để trước mặt nhìn một hồi.

“Diệp Diệp, em đừng sợ, anh nhất định sẽ để em được tự do.”

Anh ta lẩm bẩm, đột nhiên điện thoại vang lên.

Mai Ấn Cầm lấy điện thoại ra nhìn, sau đó nhanh chóng đi đến bên chỗ cửa sổ không có người.

“A lô? Thám tử Lý, anh đã điều tra được tin tức gì sao?”

Giọng nói bên kia đầu điện thoại hơi gấp gáp.

“Đúng vậy, là chuyện có liên quan đến Tiêu Nhĩ Giai, tôi mới đi theo cô ta đến bệnh viện một chuyến…”

An Diệc Diệp trở lại căn biệt thự cổ.

Cô còn chưa xuống xe, quản gia đã lên tiếng: “Cô chủ, mối quan hệ giữa cậu chủ và cô Dư rất đặc biệt. Cậu ấy không bỏ cô Dư được, cũng không bỏ đi được áy náy trong lòng.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên nhìn ông ta.

“Áy náy gì?”

Quản gia rối rắm, đang do dự có nên nói không.

Chần chừ một lát, rốt cuộc mới nói: “Cậu chủ đợi cô ta mười hai năm.”

An Diệc Diệp ngẩn ra, cười gượng.

“Tôi biết rồi.”

Cô xoay người xuống xe, quản gia vội vã đuổi theo.

Vừa muốn giải thích, liền thấy một bóng người đứng ngay ở cổng căn biệt thự cổ.

Khúc Diên Nghị đứng ở cửa, thấy An Diệc Diệp về, mỉm cười bước tới.

“Nhĩ Giai, rốt cuộc cô cũng về rồi.”

Quản gia thấy vậy cau mày.

“Cậu Hai, cậu đến đây có việc gì không?”

Khúc Diên Nghị cười sảng khoái nói: “Tôi vốn đến đây để tìm anh trai, anh ấy không có ở nhà sao?”

“Cậu chủ có việc ra ngoài rồi.”

“Vậy thì phiền phức rồi.”

Khúc Diên Nghị thở dài, sau đó quay sang nói với An Diệc Diệp: “Nhĩ Giai, thật ra tôi có việc muốn bàn với cô.”

An Diệc Diệp nghi ngờ nhìn anh ta. Từ sau khi cô bị Thẩm Thanh Chiêu mắng ở nhà họ Khúc lần trước, cô đã không liên lạc với Khúc Diên Nghị nữa.

Bây giờ anh ta tìm cô làm gì?

“Đi vào trong rồi nói.”

Quản gia lo lắng nhìn Khúc Diên Nghị, sau đó lại nhìn lại phía cuối đường.

Lúc nào cậu chủ mới có thể về?

“Cậu tìm tôi có chuyện gì?” An Diệc Diệp ngồi ở trên ghế sô pha hỏi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 184


CHƯƠNG 184

Khúc Diên Nghị cười nói: “Thật ra, lần này tôi đến gặp anh trai là vì trong khoảng thời gian này chúng tôi có một dự án hợp tác, muốn đấu thầu một dự án, cho nên tôi đến gặp anh ấy để bàn bạc.”

An Diệc Diệp nghi ngờ lắc đầu.

“Tôi không hiểu chuyện làm ăn.”

“Thật ra cũng không có chuyện gì khó, tôi chỉ nghĩ nếu anh trai không ở đây, nên muốn hỏi ý kiến cô.”

Anh ta liếc nhìn quản gia đang rót trà, nói: “Nghe nói cô cũng tham gia thiết kế khu trung tâm thương mại mới Quảng Hạ?”

“Dự án lần này của chúng tôi là một hoạt động đấu thầu ở trung tâm thành phố. Nếu có sự giúp đỡ của cô sẽ càng thuận lợi hơn.”

“Tôi thật sự không hiểu những việc này.”

Khúc Diên Nghị đảo mắt, thấy quản gia tạm thời rời đi, đột nhiên nắm tay An Diệc Diệp.

“Nhĩ Giai, tôi xin cô hãy giúp tôi một việc.”

Khúc Diên Nghị kéo tay An Diệc Diệp lại, vẻ mặt đầy sốt ruột.

“Chỉ có cô mới giúp tôi được thôi.”

“Giúp anh cái gì?”

“Cô biết đó, trước nay tôi luôn xem anh trai là mục tiêu của tôi, lần này trong sự kiện đấu thầu lần này, tôi và anh ấy cùng cạnh tranh một hạng mục.”

“Tôi biết như vậy là không nên, nhưng Khúc Thị đã không được như xưa nữa, nếu không lấy về được hạng mục này, cả công ty sẽ rơi vào tình huống phá sản mất!”

Anh ta kéo An Diệc Diệp, khẩn khoản nói: “Cô giúp tôi, lấy kế hoạch của anh ấy cho tôi…”

“Không được.”

Nghe thấy vậy, An Diệc Diệp lập tức từ chối.

“Tôi không thể làm như vậy được.”

Khúc Diên Nghị đã sớm đoán được cô sẽ nói như vậy, kiên trì nói tiếp: “Cô giúp tôi một lần thôi, nếu thật sự đánh mất hạng mục này thì nhà họ Khúc sẽ xong đời mất.”

“Anh có thể đi xin Khúc Chấn Sơ, có lẽ…”

“Anh ấy sẽ không bao giờ đồng ý!”

Khúc Diên Nghị ngắt lời An Diệc Diệp, nói tiếp: “Tôi có thể đảm bảo với cô, tôi chỉ đọc qua thôi, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì khác.”

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Xin lỗi, tôi thật sự không có cách gì cả.”

“Không phải bây giờ Khúc Chấn Sơ đang không có nhà hay sao? Tôi biết, cô đã từng làm việc trong phòng làm việc của anh ấy, anh ấy sẽ không cản cô đâu.”

Anh ta siết chặt tay An Diệc Diệp.

“Giúp tôi đi, giúp những người nhà họ Khúc đi. Hạng mục này vốn là của Khúc Thị, nếu không phải anh ấy…”

“Nhĩ Giai…”

An Diệc Diệp hoàn toàn không ngờ được anh ta lại yêu cầu cô đi trộm bản kế hoạch, nếu không ban nãy cô đã không để anh ta vào đây rồi.

“Tôi thật sự…”

Thấy cô lại định từ chối, Khúc Diên Nghị vội nói: “Tôi biết cô không thích Dư Nhã Thiểm tiếp cận anh ấy, tôi có thể giúp cô.”

An Diệc Diệp mấp máy môi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 185


CHƯƠNG 185

Anh ta vội bổ sung: “Không chỉ riêng chuyện này mà kể cả là chuyện khác, chỉ cần cô nói một câu thì tôi nhất định sẽ giúp cô.”

An Diệc Diệp do dự một lúc mới chậm rãi nói: “Tôi nghe nói, anh và nhà họ Tiêu đang khai thác vùng ngoại ô phía Tây, ở đó có một cô nhi viện, đúng không…”

Ánh mắt Khúc Diên Nghị hiện lên vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh anh ta đã phản ứng lại.

“Đúng vậy, chỉ cần cô có thể giúp tôi, bất cứ là yêu cầu như thế nào tôi đều có thể làm được.”

An Diệc Diệp đan hai tay vào nhau, cảm thấy mâu thuẫn trong lòng.

Khúc Diên Nghị thấy cô có chút dao động, anh ta lấy một chiếc hộp nhỏ ra.

“Còn có cái này cũng có thể cho cô.”

“Đây là gì?”

Cô nhận lấy, vừa mở ra, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, cô đóng lại “cạch” một tiếng!

“Sao anh lại có cái này?”

“Anh biết được những gì rồi?”

Khúc Diên Nghị liếc nhìn cái hộp.

“Cô có thể giúp tôi không?”

Sắc mặt An Diệc Diệp trắng bệch, siết chặt chiếc hộp trong tay.

Cô im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới nói.

“Tôi… sẽ lấy cho anh.”

Khúc Diên Nghị vui mừng.

“Tốt quá rồi, tôi biết là cô chắc chắn sẽ giúp tôi mà. Mau lên, nếu không anh ấy sắp về rồi.”

An Diệc Diệp hít sâu một hơi, đi lên tầng hai.

Mở cửa phòng làm việc ra.

Trước kia cô từng ở đây phục chế sợi dây chuyền kia cho Khúc Chấn Sơ.

Tài liệu mà Khúc Diên Nghị cần đang được đặt trên bàn, không chút đề phòng, Khúc Chấn Sơ như không hề lo lắng rằng bản kế hoạch sẽ bị trộm mất.

An Diệc Diệp cầm lên xem, trên đó ghi chép đầy đủ chi tiết cuộc đấu thầu.

Tiêu chuẩn thiết kế, chi phí dự tính về miếng đất ở trung tâm thành phố kia, mỗi một phần đều vô cùng chi tiết.

Cho dù cô không hiểu rõ về hạng mục này thì cũng có thể thấy được là bản kế hoạch này vô cùng hoàn hảo.

Nếu như mang đi, ngày đấu thầu hôm đó, hạng mục này chắc chắn sẽ thuộc về Khúc Chấn Sơ.

Nhưng…

An Diệc Diệp nhanh chóng cầm tài liệu lên, chuẩn bị rời đi.

Nhưng cô lại thấy, phía bên kia chiếc bàn có vài phần bản thảo lỗi bị bỏ đi… Vài phút sau, lúc An Diệc Diệp từ trên tầng đi xuống, trong tay có thêm một phần tài liệu.

Khúc Diên Nghị vội tiến lên nghênh đón.

“Sao rồi? Là cái này sao?”

An Diệc Diệp chưa kịp nói gì, anh ta đã vội giật lấy.

Thấy An Diệc Diệp nhíu mày, anh ta cười nói: “Cô yên tâm, tôi sẽ không gây ra tổn hại gì cho công ty của anh ấy đâu.”

An Diệc Diệp siết chặt hai tay.

“Anh đi đi.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 186


CHƯƠNG 186

Khúc Diên Nghị cười, giơ phần tài liệu trong tay lên.

“Cảm ơn nhé.”

Rồi anh ta quay người đi ra ngoài.

Vừa ra đến cửa thì gặp Khúc Chấn Sơ đã về.

Khúc Chấn Sơ nhìn anh ta, gương mặt hiện ra vẻ bất mãn.

“Sao cậu lại ở đây?”

Khúc Diên Nghị cất tài liệu ra phía sau một cách tự nhiên.

“Anh, em đến đây để thương lượng với anh chuyện đấu thầu lần này.”

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt đi.

“Cho dù cậu có tới, tôi cũng sẽ không từ bỏ lần đấu thầu này đâu.”

“Em biết, lần này em nhất định sẽ cạnh tranh công bằng với anh!”

Khúc Chấn Sơ cười khẩy, không để ý anh ta, cất bước đi vào trong.

Mới đi được vài bước, trong lòng lại lờ mờ có chút bất an.

Anh quay đầu nhìn về phía Khúc Diên Nghị, thấy túi tài liệu trong tay anh ta như có chút quen mắt.

Khúc Diên Nghị cầm tài liệu nhanh chóng rời khỏi căn biệt thự cổ, đi ra đến bên ngoài, cuối cùng mới dừng bước lại.

Anh ta lại xác nhận tài liệu trong tay một lần nữa, quả thật là nội dung đấu thầu lần này.

Anh ta hài lòng nở nụ cười, lấy điện thoại ra gọi đi một cuộc.

“Đã lấy được đồ rồi.”

“Đúng rồi, cái hộp mà cô cho tôi rốt cuộc là cái gì? Cô ta vốn không đồng ý, nhưng xem xong lại đồng ý ngay lập tức.”

“Đương nhiên tôi nhớ vụ hợp tác của chúng ta rồi, có điều cô không thể giữ chân Khúc Chấn Sơ thêm một lúc sao? Suýt chút nữa thì tôi bị anh ta bắt gặp rồi.”

“Được, đến lúc đó rồi nói.”

Cúp máy, anh ta hài lòng nhìn tài liệu trong tay mình rồi đi lên xe.

Trong căn biệt thự cổ.

Khúc Chấn Sơ vừa vào, thấy An Diệc Diệp ngồi bất động trên sofa, trong đầu lại xuất hiện hình ảnh cô và Mai Ấn Cầm tay trong tay trong buổi lễ ngày hôm đó.

Sắc mặt anh trầm xuống, những đường gân xanh nổi rõ trên trán.

“Xem ra cô vẫn còn nhớ thân phận của mình đấy!”

Anh đột nhiên lên tiếng, rồi ném “bịch” chiếc áo vest khoác ngoài xuống bên cạnh An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khúc Chấn Sơ bèn đứng dậy.

“Tôi đi nghỉ đây.”

“Đứng lại!”

Khúc Chấn Sơ hét lên.

Bước chân của An Diệc Diệp hơi ngừng lại nhưng cô không dừng bước, đi thẳng lên trên nhà.

“Tiêu Nhĩ Giai! Cô đứng lại cho tôi!”

Sắc mặt anh u ám như muốn ăn thịt người, tóm lấy giữ An Diệc Diệp lại.

An Diệc Diệp đứng trên bậc thang, đau đớn nhíu mày lại.

“Anh buông tôi ra.”

Anh không những không buông mà tay còn siết chặt hơn.

An Diệc Diệp ngã về phía trước, va trúng người anh.

Khúc Chấn Sơ khẽ nhéo má cô.

“Hôm nay cô đã nói những gì với Mai Ấn Cầm?”

“Không nói gì cả.”

“Không nói gì cả?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 187


CHƯƠNG 187

Anh cười khẩy, híp mắt lại, ánh mắt lạnh giá.

“Vậy tại sao cậu ta lại cầm tay cô?”

“Chúng tôi chỉ đang nói chuyện mà thôi.”

An Diệc Diệp giãy giụa, muốn hất tay anh ra.

Khúc Chấn Sơ sao có thể để mặc cô làm vậy, anh giữ cô lại, thậm chí còn kéo mạnh một cái.

Cô đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã xuống cầu thang.

Khúc Chấn Sơ biến sắc, vội đưa tay ra ôm An Diệc Diệp vào lòng.

“Chết tiệt.”

Anh mắng một tiếng, đột nhiên nhìn thấy chiếc chặn giấy được để trên hành lang.

“Cô thế mà lại vứt đồ tôi tặng cô ở hành lang sao?”

An Diệc Diệp quay đầu nhìn theo tầm mắt của anh.

Trước đó cô bảo quản gia để chiếc chặn giấy được mang về trên tủ ở hành lang để trang trí.

Ánh đèn chiếu vào sẽ rất đẹp.

Nhưng lời mà Khúc Chấn Sơ nói trước đó lại xuất hiện trong đầu cô.

Tôi có từng tặng quà cho cô chưa?

Vậy đây chính là món quà đầu tiên.

Khúc Chấn Sơ siết chặt tay cô.

“Cô lại ném nó ở ngoài hành lang ư?”

Đây là lần đầu tiên anh thành tâm thành ý tặng quà người ta.

Không ngờ lại bị cô vứt bừa như thế?

Chẳng lẽ trái tim người phụ nữ này làm bằng sắt đá sao?

Anh giận dữ, trán nổi gân xanh, cho dù có là Dư Nhã Thiểm thì nhận được quà của anh cũng phải nũng nịu mà nói cảm ơn.

Còn người phụ nữ này thì sao?

Không làm nũng cũng thôi đi!

Lại còn ném nó đi như chiếc giẻ rách!

Không ngờ!

An Diệc Diệp nhíu mày, ra sức giãy giụa, muốn đẩy anh ra.

Nhưng chút sức lực này chẳng đáng là gì đối với Khúc Chấn Sơ.

Anh khẽ siết chặt tay An Diệc Diệp.

“Tôi chỉ bảo quản gia tìm một chỗ để để thôi.” Cô giải thích.

Không ngờ, không nói còn đỡ, vừa nói, Khúc Chấn Sơ lại phát hỏa!

“Tìm một chỗ để để?”

Anh cười lạnh lùng.

“Cô còn chẳng muốn chạm tay vào nó nữa nhỉ?”

An Diệc Diệp quay mặt đi, tránh ánh mắt của anh.

Cô đã nhìn thấy anh rời đi cùng Dư Nhã Thiểm, sao cô còn có thể giữ chiếc chặn giấy ở bên mình nữa?

Nhắc nhở bản thân hy vọng hão huyền sao?

Khúc Chấn Sơ đã đợi Dư Nhã Thiểm mười hai năm rồi!

Đã bao nhiêu năm tháng rồi vậy mà anh vẫn luôn nghĩ về Dư Nhã Thiểm?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 188


CHƯƠNG 188

Chấp niệm phải lớn đến nhường nào mới có thể nghĩ mãi về một người mười hai năm như vậy?

Cô hiểu rõ cảm giác này hơn bất cứ ai hết.

Vì cô cũng đang đợi anh Chấn trở về… Nhưng cô vẫn chưa đợi được anh Chấn của mình, còn Khúc Chấn Sơ thì đã đợi được người trong lòng anh.

Cô lấy gì để so với Dư Nhã Thiểm?

Muộn mất mười hai năm, có thể lấy gì để bù đắp được?

An Diệc Diệp cười khổ một tiếng, toàn bộ sức lực như bị rút cạn, hai chân gần như đứng không vững.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng khiến cho những giọt nước mắt không tuôn ra.

“Đúng vậy, tôi không muốn chạm vào nó, thậm chí đến việc nhìn nó thôi tôi cũng không muốn.”

Cô hất Khúc Chấn Sơ ra, ban nãy làm thế nào cũng không thể thoát khỏi anh, bây giờ lại dễ dàng đến vậy.

Khúc Chấn Sơ đứng ngơ ra đó, quên cả việc kéo cô lại.

An Diệc Diệp lùi về phía sau một bước.

“Tôi không thích thứ này, nhìn thấy nó tôi lại…”

Cô không thể nói tiếp nữa, quay đầu lại nói: “Tại sao không cầm đi tặng cho Dư Nhã Thiểm mà anh yêu thương chứ?”

Nói xong, cô còn không dám nhìn sắc mặt của Khúc Chấn Sơ, quay người đi về phòng.

Hai tay buông thõng bên người của Khúc Chấn Sơ siết chặt lại thành nắm đấm.

Ánh mắt anh đỏ rực, vằn những tơ máu.

“Rút những lời mà cô nói ban nãy lại.”

Giọng nói của anh rất thấp, như đã dùng hết toàn bộ sức lực để đem lời nói bật ra khỏi cổ họng.

Nhưng An Diệc Diệp vẫn nghe thấy.

Cô không dừng bước, tiếp tục đi lên trên.

Khúc Chấn Sơ chợt cất cao giọng, như một con sư tử đang giận dữ.

Anh dùng sự giận dữ và kiêu ngạo của mình để bảo vệ sự tự tôn cuối cùng.

“Cô còn bước thêm một bước nữa! Tôi sẽ khiến cô phải hối hận! Hối hận cả đời này! Khúc Chấn Sơ tôi nói được làm được!”

An Diệc Diệp dừng bước nhưng không quay đầu lại.

Cô không dám.

Không dám để Khúc Chấn Sơ nhìn thấy nước mắt của cô.

Đây là chút tôn nghiêm cuối cùng mà cô có thể bảo vệ.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng khiến nước mắt ngừng chảy, khiến cho giọng nói trở về trạng thái bình thường.

“Ngoài việc uy h**p ra, anh còn làm được gì khác không?”

Nói xong, nước mắt cô lại tuôn ào ra, khóe mắt cô ướt sũng.

Tầm nhìn mờ đi, cô ra sức chớp chớp mắt, nước mắt lăn ra khỏi khóe mắt.

Nhưng rất nhanh, tầm nhìn lại trở nên mơ hồ.

Cô vội chạy về phòng.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 189


CHƯƠNG 189

Nếu như còn ở lại đó thêm một giây nào nữa thì cô sẽ bật khóc thất thanh mất.

Có thể cô sẽ khóc ngay trước mặt Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ đứng nguyên tại chỗ, hai tay anh nắm chặt lại, có hơi run rẩy, đôi mắt đỏ rực vì giận dữ.

Anh đứng đó một lúc mới giận dữ quay người bỏ đi.

Quản gia vội chạy lên, cảm nhận được không khí có gì đó không ổn.

“Cậu chủ?”

Khúc Chấn Sơ ngừng bước, nhìn chiếc chặn giấy được điêu khắc bằng đá Điền Hoàng đời Thanh kia trên hành lang.

Chiếc chặn giấy được điêu khắc tinh xảo, đẹp đẽ nhưng lại khiến anh thấy chói mắt.

“Ném thứ đồ đó đi!”

Quản gia kinh ngạc nhìn anh, một lúc lâu sau cũng không hiểu ra làm sao.

Chiếc chặn giấy này không phải do cô chủ lấy về sao?

Hơn nữa vừa nhìn đã biết giá trị không tầm thường, tại sao mang về rồi lại ném đi?

Nhưng Khúc Chấn Sơ cũng không giải thích, rời đi với sắc mặt u ám.

Cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, anh gọi một tiếng là có đầy!

Nói gì là người nhà họ Tiêu!

Anh bước từng bước xuống bậc cầu thang.

Nếu cô đã vô tình, sao anh phải để ý đến cảm nhận của một người phụ nữ?

Nhưng mà… Tại sao tim của anh lại đau nhói đến vậy?

Sao vẫn còn nhớ đến cô?

Quản gia đứng trên hành lang nhìn hai người, thở dài.

Ông cẩn thận cất chiếc chặn giấy đi, cất giữ nó cẩn thận.

Mấy ngày liền An Diệc Diệp không nhìn thấy Khúc Chấn Sơ.

Quản gia như vô ý mà tiết lộ rằng khoảng thời gian này anh ở công ty.

Nhân lúc An Diệc Diệp đang dùng bữa sáng, ông nói chuyện này ra, nói xong thì nhìn cô với vẻ mặt đầy mong chờ.

An Diệc Diệp không có bất cứ hành động nào, chỉ bình tĩnh ăn xong bữa sáng rồi rời đi.

Quản gia vừa ra ngoài gọi tài xế, An Diệc Diệp đi chậm hơn một chút thì lại nhìn thấy Dư Nhã Thiểm đang từ trên tầng đi xuống.

Ban nãy cô vẫn luôn ngồi ở phòng ăn nhưng không thấy có ai đi vào.

“Sao cô lại ở đây?”

Dư Nhã Thiểm lén lút bước xuống, nghe vậy thì giật mình hoảng sợ.

Nhận ra là An Diệc Diệp, cô ta lập tức trở nên huênh hoang.

“Tôi lấy đồ giúp anh Chấn Sơ.”

Cô ta cười khẩy nhìn An Diệc Diệp.

“Nếu không phải do người nào đó ép anh Chấn Sơ đến có nhà cũng không dám về thì sao phải nhờ tôi về lấy?”

“Tôi khuyên cô hãy mau chóng rời đi đi, đừng chiếm cứ nhà người ta nữa, có biết xấu hổ hay không thế?”

Cô ta xách chiếc túi da trong tay, uốn éo đi ra ngoài.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 190


CHƯƠNG 190

Khu Đông Phú ở trung tâm thành phố có một miếng đất hơn năm nghìn mét vuông đang được đấu thầu ở bên cạnh sông Thái Ngộ.

Mảnh đất này nằm ở trung tâm thành phố phồn hoa, đã được hơn mười hai công ty trong nước cùng tham gia cạnh tranh.

Mà đến cuối cùng cũng chỉ có ba công ty có thể giành được.

Bọn họ lên kế hoạch, xây dựng và tính toán ngân sách cho mảnh đất này, đồng thời tiến hành đấu thầu cạnh tranh giá cả.

Bọn họ đều không biết con số mà đối phương sẽ đưa ra, ai ra giá cao hơn thì sẽ giành được nó.

Đấu thầu như vậy là cơ hội mà cũng là thách thức, nếu đưa ra cái giá quá cao sẽ có thể dẫn đến thâm hụt ngân sách.

Nếu ra giá quá thấp, hạng mục này sẽ rơi vào tay người khác.

Cách tốt nhất chính là nghĩ cách để biết được kế hoạch và dự toán của đối phương, dùng một con số chênh lệch nhỏ để giành chiến thắng.

Khúc Chấn Sơ đích thân lộ diện, tham gia đấu thầu hạng mục trị giá hơn ba nghìn tỉ này.

Phương án của tập đoàn M.I vô cùng hoàn hảo, từ thiết kế cho đến dự toán đều đạt tới tiêu chuẩn vô cùng cao.

Thật ra, khi những công ty khác biết được tập đoàn M.I cũng tham gia đấu thầu thì bọn họ đã biết trước kết quả rồi.

Nhưng khi Khúc Diên Nghị lấy bản kế hoạch ra, mọi người vừa nhìn thấy thì vô cùng kinh ngạc.

Bản kế hoạch này giống hệt với bản kế hoạch của tập đoàn M.I!

Hai phần hợp đồng giống y hệt nhau, đồng thời xuất hiện trong buổi đấu thầu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, bản kế hoạch của một trong hai bên này đã bị ăn cắp rồi.

Nhưng chủ thầu hoàn toàn không quan tâm đến việc bản kế hoạch của ai bị ăn cắp, thứ bọn họ cần chỉ là phương án hoàn hảo nhất và một mức giá được đưa ra cao nhất.

Mà rất rõ ràng, Khúc Diên Nghị đã thay đổi một phần nhỏ bé trong bản kế hoạch.

Nhưng giá đấu thầu của anh ta lại cao hơn so với tập đoàn M.I sáu trăm triệu.

So với dự án khổng lồ hàng nghìn tỉ, hàng trăm nghìn tỉ thì sáu trăm triệu rõ ràng chẳng đáng là bao.

Nhưng anh ta đưa ra một cái giá cao hơn so với Khúc Chấn Sơ, đây là sự thật không thể chối cãi.

Khúc Chấn Sơ đã nhận ra được sắc mặt của nhóm người chủ thầu có chút khác thường, bèn yêu cầu tạm dừng đấu thầu.

Vừa bước ra ngoài đã có một người trong nhóm chủ thầu tìm đến Khúc Chấn Sơ.

“Anh Khúc, bản kế hoạch này anh đã từng cho người khác nhìn thấy sao?”

Chỉ một câu nói ngắn gọn, Khúc Chấn Sơ liền hiểu được.

Bản kế hoạch bị lộ ra ngoài rồi.

Hơn nữa rất có thể bản kế hoạch trong tay Khúc Diên Nghị giống với của anh, chỉ là đưa ra một cái giá cao hơn thôi.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ trầm xuống.

“Cho tôi nửa tiếng.”

Người biết nội dung bản kế hoạch này chỉ có anh, Chiết Lam và mấy người quản lí đều là những người đáng tin.

Sau khi bản kế hoạch hoàn thành thì nó vẫn luôn ở trong phòng làm việc.

Anh lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 191


CHƯƠNG 191

“Quản gia, tôi muốn biết, trong khoảng thời gian này có ai đã từng vào phòng làm việc của tôi?”

Không biết quản gia đã nói những gì, Khúc Chấn Sơ siết chặt điện thoại, cơ thể căng cứng lại.

“Ông chắc chắn cô ấy đã từng vào phòng? Vào đúng ngày hôm Khúc Diên Nghị tới?”

Quản gia không hiểu tại sao Khúc Chấn Sơ lại hỏi như vậy.

“Ngày hôm đó tôi nhìn thấy cô chủ đi ra từ phòng làm việc, hình như còn cầm gì đó trong tay nữa.”

Cơ thể Khúc Chấn Sơ có chút run rẩy.

“Tôi biết rồi.”

Anh cúp máy, đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt u ám như sắp xảy ra một trận bão táp lớn.

An Diệc Diệp ngồi trong phòng, có một chiếc hộp nhỏ đặt trước mặt.

Đây là thứ Khúc Diên Nghị đưa cho cô để uy h**p cô.

Cô vươn tay ra, mở nút trên chiếc hộp ra, mấy tấm ảnh liền xuất hiện ngay trước mắt.

Tấm đầu tiên là hình ảnh cô đứng chụp ở cổng cô nhi viện Thần Hi hồi nhỏ.

Tấm thứ hai là hình ảnh cô bị Dư Nhã Thiểm hất bùn lên người, đè cô xuống dưới đất.

Tấm thứ ba… Những tấm ảnh này đều được chụp từ lúc cô ở cô nhi viện.

Đây đều là chứng cứ chứng minh cô không phải Tiêu Nhĩ Giai!

Rốt cuộc Khúc Diên Nghị đã biết được những gì?

Là Dư Nhã Thiểm nói với anh ta sao?

An Diệc Diệp lấy hết toàn bộ ảnh ra, lấy kéo cắt vụn chúng.

Tiêu Nhĩ Giai vẫn chưa trở về, cô không thể để lộ thân phận được.

Cô nhanh chóng cắt vụn đống ảnh, hạ quyết tâm rồi lấy máy ra nhắn tin cho Mai Ấn Cầm.

“Sắp xếp thời gian rồi chúng ta đưa Tiêu Nhĩ Giai về đi.”

Một lúc sau, chuông điện thoại reo lên.

An Diệc Diệp cầm lên nhìn, vốn tưởng rằng Mai Ấn Cầm sẽ đồng ý ngay, không ngờ lại đã xảy ra biến cố.

“Phía bên Tiêu Nhĩ Giai xảy ra chút vấn đề rồi.”

Vấn đề gì?

Cô đang định hỏi kĩ lại thì cửa phòng chợt bị người ta đạp ra.

Khúc Chấn Sơ đứng trước cửa, ngược sáng.

Cho dù không nhìn rõ sắc mặt của anh thì cô cũng cảm nhận được cơn giận của anh.

“Khúc Chấn Sơ?”

An Diệc Diệp lùi về phía sau, đôi mắt liếc nhìn những tấm ảnh nát vụn trên bàn, cô vội hất chúng xuống thùng rác.

“Có chuyện gì sao?”

Khúc Chấn Sơ nhìn cô, chậm rãi bước tới.

“Hôm nay tôi đi đến buổi đấu thầu.”

An Diệc Diệp ngơ ra, chợt nghĩ đến chỗ tài liệu hôm đó cô đưa cho Khúc Diên Nghị.

“Kết quả thì sao? Anh giành được quyền sử dụng chứ?”

“Đương nhiên.”

An Diệc Diệp thở phào một hơi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 192


CHƯƠNG 192

“Có phải là thất vọng lắm không?” Khúc Chấn Sơ lại hỏi.

“Tại sao?”

Giọng nói của Khúc Chấn Sơ rất bình tĩnh, không nghe ra vui buồn trong đó.

Nhưng ngay khi anh bước đến trước mặt An Diệc Diệp, anh chợt giơ tay ra bóp cổ cô.

Anh tiến gần đến, An Diệc Diệp thấy sắc mặt hung dữ, đáng sợ của anh như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô!

“Có phải cô không ngờ tới tôi sẽ giành được hạng mục này hay không?”

Khúc Chấn Sơ nghiến răng nghiến lợi, cơn giận đã thiêu đốt toàn bộ lí trí của anh.

Anh còn cười lạnh lùng.

“Hối hận không?”

An Diệc Diệp nhíu mày, dáng vẻ này của Khúc Chấn Sơ rất đáng sợ.

Nó khiến cô cảm thấy, có thể một giây sau thôi cô sẽ mất mạng trong tay anh.

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng Khúc Chấn Sơ lại siết tay càng chặt hơn.

“Anh đang nói vớ vẩn cái gì đó? Sao tôi phải hối hận?”

An Diệc Diệp híp mắt, ánh mắt lạnh lùng.

“Nói như vậy là, cô cam tâm tình nguyện trộm bản kế hoạch cho Khúc Diên Nghị?”

An Diệc Diệp ngơ ra, căng thẳng nhìn Khúc Chấn Sơ.

“Sao anh biết?”

Câu nói này lọt vào tai Khúc Chấn Sơ không khác gì cô đang thừa nhận.

Tay anh siết càng chặt hơn, nhấc An Diệc Diệp lên.

“Cô hận tôi đến vậy sao? Rốt cuộc cô có trái tim hay không vậy?”

Vốn tưởng rằng sau hôm đó, khi đối diện với người phụ nữ này, trái tim của anh sẽ không còn bất cứ dao động nào nữa.

Nhưng khi anh biết là cô lấy bản kế hoạch từ phòng làm việc của anh đưa cho Khúc Diên Nghị, anh chỉ muốn cười.

Cười bản thân mình!

An Diệc Diệp nhìn nụ cười vặn vẹo của anh, chợt thấy hoảng loạn.

“Khúc Chấn Sơ, anh nghe tôi nói, tôi không lấy bản kế hoạch của anh đưa cho Khúc Diên Nghị.”

Khúc Chấn Sơ cúi đầu, ánh mắt không chút cảm xúc.

“Quản gia tận mắt nhìn thấy cô vào phòng làm việc rồi cầm gì đó ra, chẳng trách hôm đó tôi lại thấy tài liệu trong tay Khúc Diên Nghị rất quen mắt…”

Anh cười một tiếng.

“Cô đúng thật là giỏi lắm!”

Cơ thể An Diệc Diệp run rẩy, vội nói: “Tài liệu tôi đưa anh ta là bản giả!”

“Giả?”

“Vậy tại sao hôm nay tôi lại nhìn thấy một bản kế hoạch giống y hệt! Không khác một chữ nào! Cô giải thích chuyện này như thế nào?”

An Diệc Diệp kinh ngạc lắc đầu.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 193


CHƯƠNG 193

“Không thể nào…”

“Bản tôi lấy là bản bỏ đi không dùng đến nữa, sao có thể giống được?”

Chẳng lẽ là cô lấy nhầm rồi sao?

Cái bản mà cô tưởng là bỏ đi mới là thật sao?

An Diệc Diệp trắng bệch mặt, cô lắc đầu.

“Tôi thật sự không…”

Khúc Chấn Sơ lạnh lùng nhìn cô.

“Tôi đã cho cô cơ hội.”

“Nhưng cô lại lừa tôi hết lần này đến lần khác.”

Anh lùi lại một bước, như là chỉ cần cách xa một chút thì trái tim của anh sẽ không đau đớn đến vậy nữa.

“Vào đây!”

Anh hét lên một tiếng, mấy người vệ sĩ bên ngoài lập tức đi vào.

Khúc Chấn Sơ dời tầm mắt, cố ý không nhìn An Diệc Diệp nữa.

“Nhốt cô ta lại!”

An Diệc Diệp ngơ ra.

“Phòng tối?”

“Không được! Anh không thể nhốt tôi!”

Ngày đầu tiên cô đến đây đã bị nhốt trong căn phòng nhỏ tối tăm đó.

Cô tuyệt đối không muốn vào đó thêm lần nào nữa!

“Khúc Chấn Sơ! Tôi thật sự không lấy, tôi không muốn! Anh không thể nhốt tôi lại!”

Khúc Chấn Sơ quay người lại, quay lưng về phía cô nhắm mắt lại.

“Tôi không thích người không nghe lời.”

Mấy tên vệ sĩ lập tức tiến lên, trói An Diệc Diệp lại rồi đưa ra ngoài.

“Khúc Chấn Sơ!”

An Diệc Diệp hét lên một tiếng.

Khúc Chấn Sơ không quay đầu lại, cho đến khi cô bị đưa đi khỏi.

Anh giơ tay lên đập mạnh xuống bàn.

“Tại sao lại lừa tôi…”

Anh thấp giọng gầm lên, như một con dã thũ bị nhốt đang giãy giụa.

Anh cúi đầu xuống, lại nhìn thấy một vài mẩu ảnh bị cắt vụn trong thùng rác.

Hai tay An Diệc Diệp ôm lấy đầu gối, dựa vào góc tường.

Xung quanh tối mịt, không có lấy một tia sáng.

Cô cúi đầu, nhắm chặt hai mắt.

Tại sao?

Rõ ràng cô đưa cho Khúc Diên Nghị bản kế hoạch giả, tại sao đến cuối cùng lại là thật?

Tại sao Khúc Chấn Sơ không chịu tin cô?

Chẳng lẽ thật sự do cô bất cẩn lấy nhầm sao?

An Diệc Diệp hơi hé mắt ra, căn phòng này quá tối tăm, cô không thể nhìn thấy gì cả.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 194


CHƯƠNG 194

Nhưng cô có thể lờ mờ cảm nhận được đang có một đôi mắt âm thầm nhìn cô.

Cô sợ hãi co người lại.

“Đừng sợ, đừng sợ, không có gì cả.”

“Anh Chấn đã từng nói, không có gì cả.”

Cô lặng lẽ đan hai bàn tay đang run rẩy vào nhau.

Không biết qua bao lâu, cửa phòng mới được mở ra.

An Diệc Diệp vui mừng ngẩng đầu lên.

“Khúc Chấn Sơ?”

Bóng người đứng ở cửa hơi chần chừ một lúc rồi bước vào.

“Cô chủ, là tôi.”

Sau khi biết mọi chuyện, quản gia hối hận không thôi, nếu không phải ông nói với cậu chủ An Diệc Diệp ra vào phòng làm việc, cô cũng sẽ không bị nhốt ở đây.

Nhìn An Diệc Diệp co ro trong góc, quản gia đau lòng không thôi.

Ông không tin cô lại làm ra loại chuyện này.

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên nhìn cô, như bắt được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng.

“Khúc Chấn Sơ muốn thả tôi ra sao?”

Quản gia lắc đầu, càng tự trách hơn.

“Đều trách tôi, nếu tôi biết cậu chủ hỏi tôi vì chuyện bản kế hoạch bị trộm thì chắc chắn tôi sẽ không nói ra.”

“Quản gia, ông cũng cho rằng là tôi lấy đi sao?”

Quản gia nói: “Tôi cảm thấy cô chủ không phải loại người như vậy.”

Trong khoảng thời gian chung sống với nhau, ông hiểu rõ hơn ai hết, cô chủ nhà họ Tiêu này không hề xấu xa như trong lời đồn.

Cô biết mức độ quan trọng của bản kế hoạch này đối với cậu chủ, chắc chắn không thể làm ra chuyện như thế được.

An Diệc Diệp cười khổ một tiếng.

“Ông tin tôi, nhưng anh ấy không tin tôi…”

“Nếu cô giải thích cẩn thận với cậu chủ, cầu xin cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ thả cô ra.”

“Tôi đã giải thích rồi nhưng anh ấy không tin.”

Cô lắc lắc đầu.

“Sao anh ấy có thể tin tôi cho được? Đến tôi cũng không thể tin nổi bản thân mình.”

Đến cô cũng bắt đầu nghi ngờ, bản kế hoạch mà cô đem cho Khúc Diên Nghị rốt cuộc là thật hay giả.

Quản gia nhíu mày, lo lắng nhìn An Diệc Diệp.

“Cô chủ, tôi sẽ đi tìm cậu chủ, xin cậu ấy điều tra rõ ràng, nhất định sẽ…”

Còn chưa nói xong, ngoài cửa đã có người giục.

Quản gia không dám nói tiếp, vội đứng dậy.

“Cô đừng lo, tôi sẽ nghĩ cách.”

Nói xong, ông không dám ở lại lâu, bèn đi ra ngoài.

An Diệc Diệp nhìn cánh cửa lại bị đóng lại một lần nữa, chút ánh sáng cuối cùng cũng bị đoạt mất.

Cơ thể cô run rẩy, vùi đầu vào đầu gối.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 195


CHƯƠNG 195

Không thể tiếp tục như vậy được nữa.

Cô không muốn như vậy nữa.

Nhất định phải tìm được Tiêu Nhĩ Giai.

Cô không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa.

Cho dù có Khúc Chấn Sơ, cô cũng không muốn nữa… Quản gia vừa mới đi khỏi mấy phút, cửa căn phòng tối tăm vừa bị đóng lại lại được mở ra lần nữa.

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên nhìn, mở to mắt.

Quản gia đi ra khỏi căn phòng đó thì vội đi về phía phòng làm việc của Khúc Chấn Sơ.

“Cậu chủ.”

Ông sốt ruột nhìn qua đó, thấy Khúc Chấn Sơ đang ngồi trên bàn, cúi đầu không biết đang làm gì.

“Cô Tiêu thật sự không thể làm ra loại chuyện như vậy được.”

Khúc Chấn Sơ ngừng động tác đang làm dở lại, ngẩng đầu lên.

“Ông đến cầu xin cho cô ta sao?”

Cậu chủ, chắc cậu cũng hiểu rõ tính cách của cô chủ, cô ấy không có lí do gì để hợp tác với cậu Hai hết, chuyện này không có lợi gì cho cô ấy cả.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ trầm xuống, lặng lẽ siết chặt hai tay.

“Cô ta đã tự mình thừa nhận rồi.”

Quản gia kiên định nói: “Chắc chắn có hiểu nhầm gì đó.”

Khúc Chấn Sơ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn quản gia.

“Tại sao ông lại tin cô ta?”

Quản gia cúi người xuống, nói một cách vô cùng chân thành: “Tôi có thể nhìn ra được, cô chủ không phải người như thế.”

“Ông nhìn ra được…”

Khúc Chấn Sơ nghiêng người về phía sau, dựa lên lưng ghế.

“Ông lui xuống đi.”

“Vậy còn cô Tiêu?”

“Chuyện này ông không cần lo nữa.” Khúc Chấn Sơ cứng rắn nói.

Quản gia nhíu mày, còn muốn nói đỡ gì đó nữa cho An Diệc Diệp, nhưng lại bị ép rời đi.

Ông thở dài một hơi, đành phải rời khỏi.

Trong căn phòng tối.

An Diệc Diệp nhìn người không được đón tiếp trước mặt.

“Cô đến đây làm gì?”

Người đến khoanh hai tay trước ngực, bước vào cùng với đôi giầy cao gót sắc nhọn.

“Sao tôi có thể bỏ qua dáng vẻ nhếch nhác này của cô được?”

Cô ta chậm rãi bước vào, vẻ mặt xấu xa, đắc ý xuất hiện ngay trước mặt An Diệc Diệp.

Dư Nhã Thiểm nhìn xung quanh một lượt.

“Sao nào? Cô hài lòng với nơi này chứ?”

“Sao cô lại biết tôi ở đây?” An Diệc Diệp cảnh giác nhìn cô ta.

“Đương nhiên là tôi biết rồi.”

Dư Nhã Thiểm đắc ý cười.

“Ai bảo cô không nghe lời chứ?”

An Diệc Diệp siết chặt tay lại.

“Là cô đã gửi ảnh cho Khúc Diên Nghị uy h**p tôi! Cô đã nói với anh ta những gì? Cô đã hứa là không nói cho người khác!”

“Tôi không nói gì với anh ta cả!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 196


CHƯƠNG 196

Dư Nhã Thiểm nhún vai, cười nói: “Tôi chỉ đưa chiếc hộp cho anh ta thôi, tôi còn cố ý dặn dò anh ta không được mở ra nữa đó.”

“Chỉ là tôi không ngờ, cô lại dám giở trò, đưa phần tài liệu giả để chơi lại chúng tôi.”

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn cô ta.

Tài liệu cô đưa Khúc Diên Nghị là giả, sao cuối cùng lại thành thật rồi?

Dư Nhã Thiểm cúi đầu nhìn sắc mặt cô, đắc ý nói: “Có phải cô rất ngạc nhiên hay không?”

“Kì lạ thật nhỉ, rõ ràng là đưa cho Khúc Diên Nghị bản giả, sao anh ta lại biết rõ nội dung bản kế hoạch như vậy chứ?”

An Diệc Diệp ngơ ra, đột nhiên có một hình ảnh xuất hiện trong đầu.

Ngày đấu thầu hôm đó Khúc Chấn Sơ vẫn luôn ở công ty, Dư Nhã Thiểm đến lấy tài liệu cho anh!

“Là cô? Cô đã lấy bản kế hoạch thật!”

Dư Nhã Thiểm ngạo nghễ nhìn cô, không hề phủ nhận.

“Vậy thì có sao chứ? Bây giờ người đang bị nhốt ở đây không phải cô sao?”

“An Diệc Diệp, tôi đã cảnh cáo cô từ đầu rồi, đừng chọc giận tôi, nếu không tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết!”

An Diệc Diệp lắc đầu, lòng rối loạn như tơ vò.

“Tại sao? Khúc Chấn Sơ đối xử với cô tốt như vậy, sao cô còn phải làm thế?”

“Anh ấy còn… còn đợi cô mười hai năm…”

Chờ đợi trong suốt mười hai năm, nghị lực phải lớn đến chừng nào mới có thể kiên trì được chứ.

Tại sao Dư Nhã Thiểm lại đối xử như vậy với Khúc Chấn Sơ?

Dư Nhã Thiểm nghe thấy những lời này thì bật cười.

“Mười hai năm? Cô thật sự cảm thấy người anh ấy đang đợi là tôi sao?”

An Diệc Diệp khó hiểu nhìn cô ta, cô ta nhếch miệng, lên tiếng mắng chửi.

“Đúng là đồ ngu ngốc! Người như cô cả đời cũng chỉ hợp sống ở nơi như vậy thôi.”

Rồi cô ta quay người đi ra ngoài.

“Vậy cũng tốt, sau này vị trí Khúc phu nhân sẽ là của tôi rồi.”

Cánh cửa lại bị đóng lại một lần nữa, An Diệc Diệp ngồi ngơ ngác tại chỗ.

Lời nói ban nãy của Dư Nhã Thiểm là có ý gì?

Cô ta không phải người mà Khúc Chấn Sơ đang đợi?

Vậy sao cô ta lại có thể đến bên Khúc Chấn Sơ?

Bây giờ cô ta có thể tùy tiện dâng bản kế hoạch ra ngoài, về sau cô ta còn sẽ làm ra điều gì khác nữa đây?

Khúc Chấn Sơ bị cô ta lừa rồi sao?

An Diệc Diệp suy nghĩ kĩ lại, từ nhỏ Dư Nhã Thiểm đã ở cô nhi viện, chưa từng rời khỏi đó, sao có thể biết Khúc Chấn Sơ được?

Cô lắc lắc đầu, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Trong đầu cô là một mớ hỗn độn, rối như tơ vò.

Nhưng An Diệc Diệp lại không tìm ra đâu mới là lối vào.

Sắc trời dần tối xuống.

Nhưng trong căn phòng tối đen lại chẳng phân biệt được ban ngày hay ban đêm.

An Diệc Diệp chẳng hề buồn ngủ, thần kinh cô luôn cực kỳ căng thẳng, cả người đã bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi.

Cô vùi đầu vào gối, bả vai khẽ run lên, phát ra tiếng khóc khe khẽ.

Ngoài cửa.

Khúc Chấn Sơ không biết tại sao mình lại tới đây.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 197


CHƯƠNG 197

Người phụ nữ này đã lừa dối anh.

Nhưng trong đầu anh lại tràn đầy hình bóng của cô.

Vệ sĩ đứng ở cửa nhìn Khúc Chấn Sơ, anh đã đứng ở đây 20 phút rồi.

“Cậu chủ, cậu muốn mở cửa không?”

“Không.”

Khúc Chấn Sơ nhanh chóng từ chối.

Anh nhìn cửa căn phòng, rồi dùng toàn bộ ý chí mới miễn cưỡng dời mắt đi.

Dù quay về phòng ngủ rồi cũng không thể nào chợp mắt được.

Giọng nói của An Diệc Diệp không ngừng vang vọng bên tai.

Ngay cả quản gia cũng nói không phải do cô làm.

Nhưng chỉ có mình cô là ra vào thư phòng, rồi cầm tài liệu đưa cho Khúc Diên Nghị.

Sự thật bày ra ngay trước mắt như vậy, cô bảo anh phải tin thế nào đây?

Khúc Chấn Sơ buồn bực đứng dậy, đi tới thư phòng.

Anh chợt nhớ tới lời nói lúc trước của An Diệc Diệp.

Thứ cô cầm là giả?

Cái gì giả?

Chẳng lẽ…

Khúc Chấn Sơ rùng mình, vội lục khắp bàn.

Đấu thầu lần này rất quan trọng, Chiết Lam từng đi tham khảo không ít kế hoạch của các nhà quản lý khác.

Nhưng vì dự trù và thiết kế không hoàn chỉnh, nên bị Khúc Chấn Sơ bác bỏ.

Anh vốn ném nó ở trên bàn, nhưng giờ lại biến mất.

Anh lại tìm khắp bàn lần nữa, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng đâu cả.

Trong lòng Khúc Chấn Sơ bỗng dâng lên nỗi sợ hãi.

Trong đầu anh lại nhớ tới lời giải thích của An Diệc Diệp.

Anh siết chặt nắm đấm, thậm chí không dám nghĩ nhiều, mà sải bước đi thẳng ra ngoài.

Cốc cốc cốc!

Đêm khuya, cửa phòng quản gia bỗng bị gõ cửa.

Quản gia vẫn đang lo lắng về chuyện của An Diệc Diệp nên vẫn chưa ngủ, ông vội mở cửa ra thì thấy Khúc Chấn Sơ đang đứng ở cửa.

Mặt anh hiện lên nỗi sợ hãi chưa bao giờ có.

“Ông có sai người quét dọn thư phòng không?”

Quản gia sửng sốt.

Khúc Chấn Sơ lại quát: “Ông có động vào bản kế hoạch trên bàn không?”

Quản gia hoàn toàn chết lặng, vội lắc đầu nói.

“Không thưa cậu chủ, cậu từng căn dặn, không có sự cho phép của cậu thì không ai được bước vào thư phòng.”

Khúc Chấn Sơ ngẩn người, như bị sét đánh.

“Không phải cô ấy lấy… thứ cô ấy lấy là giả…”

“Là giả…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 198


CHƯƠNG 198

Anh hoảng hốt lùi về sau hai bước, rồi xoay người, gấp gáp đi tới cuối hành lang.

Quản gia kinh hồn bạt vía nhìn anh.

Ông đã đi theo cậu chủ hơn 10 năm rồi, nhưng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ rối bời này của anh.

Như thể anh đã bất cẩn đánh mất bảo bối mà mình yêu thích nhất…

Khúc Chấn Sơ lo sợ đi tới trước căn phòng nhỏ tối tăm, rồi bỗng ngừng bước.

Anh vùng vẫy giơ tay lên.

Dù trước mặt là núi đao biển lửa thì Khúc Chấn Sơ cũng chẳng thèm chớp mắt.

Nhưng giờ ngay cả dũng khí để mở cánh cửa này anh cũng không có.

Anh không dám.

Anh sợ hãi.

Vệ sĩ đứng ở cửa khẽ dò hỏi: “Cậu chủ?”

“Cậu mở cửa ra đi.” Giọng nói của Khúc Chấn Sơ hơi khàn khàn.

Vệ sĩ tiến lên phía trước, anh lại bắt đầu hối hận.

“Không, để tự tôi mở.”

Anh sẽ tự tay đưa cô ra ngoài.

Cửa phòng mở ra, ánh đèn chiếu vào căn phòng tối tăm.

Khúc Chấn Sơ chỉ nhìn lướt qua mà tim đã đau như bị xé rách ra.

Cô đang ngồi co ro trong góc, cả người khẽ run lên, cực kỳ kìm nén mà phát ra tiếng khóc.

Cô đang khóc…

Khúc Chấn Sơ chỉ cảm thấy có một bàn tay đang bóp chặt cổ họng mình, toàn bộ không khí đều bị chặn lại, nhất thời không thể thở nổi.

Hình như An Diệc Diệp chưa phát hiện ra có người đi vào mà vẫn cuộn tròn người lại như một đứa bé đang bị kinh sợ.

“Tiêu Nhĩ Giai.”

Khúc Chấn Sơ khẽ gọi cô, anh nói nhỏ đến nỗi gần như không thể nghe thấy.

Như thể đang lo sẽ dọa đến cô.

An Diệc Diệp vẫn không nhúc nhích.

Lúc Khúc Chấn Sơ tưởng cô không nghe thấy thì cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi thẫn thờ, ngơ ngác nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ bị ánh mắt của cô nhìn đến mức tim như bị dao cắt, ngay cả ngón tay cũng khẽ run lên.

“Anh tới mắng tôi à?”

Cô dè dặt hỏi.

Tim Khúc Chấn Sơ nhất thời bị bóp chặt, ánh mắt hiện lên nỗi chua xót.

Anh cởi áo khoác trên người xuống, cản thận đắp lên người cô.

Rồi khó khăn đáp: “Không phải.”

An Diệc Diệp vẫn không nhúc nhích.

“Khúc Chấn Sơ…”

“Ừm.”

Anh bế cô lên, như đang bê bảo vật quý giá dễ vỡ.

Mỗi bước đi đều cẩn thận từng li từng tý.

“Tôi không hề lấy…”

Cô nói rất nhỏ, như tiếng nghẹn ngào của loài thú nhỏ.

Khúc Chấn Sơ đau lòng đến mức gần như không thể thở nổi.

“Tôi biết rồi.”

An Diệc Diệp dè dặt vươn tay kéo áo anh.

“Khúc Chấn Sơ…”

“Tôi sợ bóng tối…”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 199


CHƯƠNG 199

Nước mắt trong vành mắt Khúc Chấn Sơ suýt rơi xuống.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên trán An Diệc Diệp.

“Xin lỗi, tại tôi không biết.”

Anh bế người đang ở trong lòng ra ngoài, định dùng sức nhưng lại sợ sẽ làm đau cô.

Anh cực kỳ cẩn thận đặt cô xuống giường.

Anh vừa cử động, An Diệc Diệp đã vội nắm chặt áo anh.

“Tối quá.”

Trong phòng không bật đèn, An Diệc Diệp mở to mắt, cảnh giác nhìn xung quanh.

Khúc Chấn Sơ đặt tay lên mu bàn tay cô.

Dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất từ trước đến giờ của mình nói: “Tôi sẽ đi bật đèn, được không?”

Nhưng An Diệc Diệp vẫn nằm im, cố chấp kéo áo anh.

Khúc Chấn Sơ không khuyên nhủ nữa, mà bế cô lên, rồi đi tới chỗ công tắc.

Anh dừng ở bên tường, cúi đầu hôn lên trán cô.

Nụ hôn mềm mại như lông vũ lướt qua.

“Em bật đèn được không?”

Một lát sau, An Diệc Diệp mới cẩn thận vươn tay ra, bật công tắc trên tường.

Tách, cả căn phòng nhất thời sáng bừng.

Khúc Chấn Sơ lại bế cô đi tới công tắc khác.

“Em cứ tiếp tục đi.” Anh hôn lên trán cô.

Đến khi toàn bộ đèn trong phòng đều được bật lên, Khúc Chấn Sơ mới bế cô quay về giường.

Anh không định gỡ tay An Diệc Diệp ra khỏi áo mình nữa, mà nằm xuống cạnh cô.

An Diệc Diệp cuộn tròn trong lòng anh, nhưng mắt lại mở rất to.

Khúc Chấn Sơ ôm eo cô, rồi khẽ vuốt tóc cô, kiên nhẫn an ủi.

Anh cúi đầu, lại hôn lên trán An Diệc Diệp.

“Em đi ngủ đi!”

An Diệc Diệp vẫn không chịu nhắm mắt.

Khúc Chấn Sơ lấy tay che mắt cô.

Trước mắt An Diệc Diệp bỗng tối đen, nên cô vùng vẫy ngay.

Khúc Chấn Sơ áp sát, chạm vào trán cô.

“Em đừng sợ, đèn trong phòng sẽ không tắt, tôi sẽ luôn nằm ở đây.”

“Chỉ cần em mở mắt ra là có thể nhìn thấy tôi.”

An Diệc Diệp vẫn không chịu.

Khúc Chấn Sơ khẽ dỗ dành cô.

“Ngoan nào, em mệt rồi.”

Cuối cùng An Diệc Diệp dần thả lỏng, chẳng mấy chốc, cô đã ngủ thiếp đi.

Khúc Chấn Sơ nhìn chằm chằm người ở trong lòng, cả người chìm trong nỗi hối hận và căm giận.

Anh khẽ ôm lấy cô.

“Xin lỗi, tôi sai rồi.”

“Tôi xin lỗi…”
 
Back
Top Bottom