Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 200


CHƯƠNG 200

Hôm sau.

Lúc An Diệc Diệp tỉnh dậy, cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Khúc Chấn Sơ.

Khuôn mặt điển trai của anh đang ở ngay trước mắt.

Cô vô thức nhìn xung quanh.

Trời đã sáng choang nhưng toàn bộ đèn trong phòng vẫn đang bật.

Trong đầu cô bỗng xuất hiện hình ảnh tối qua Khúc Chấn Sơ bế cô đi bật từng chiếc đèn.

Cửa sổ mở toang, cơn gió trong lành thổi vào phòng, vén bay tấm rèm trắng mỏng manh.

Bố cục trong phòng đơn giản lại xa hoa.

Đây là phòng của Khúc Chấn Sơ?

Tầm mắt được rút ngắn lại, Khúc Chấn Sơ đang nằm nghiêng bên cạnh, ôm lấy cô.

Hai tay anh ôm eo cô, như thể cả đêm không hề thay đổi vị trí.

Cô vừa mới nhúc nhích, Khúc Chấn Sơ đã mở mắt ra.

Đôi mắt thâm sâu tràn đầy tỉnh táo.

An Diệc Diệp vừa thấy anh tỉnh lại thì vô thức lùi về sau.

Khúc Chấn Sơ nhìn ra hành động của cô nhưng không nói gì mà chỉ đứng dậy.

“Em cứ ngủ tiếp đi, để tôi bảo bọn họ đi chuẩn bị bữa sáng.”

An Diệc Diệp không đáp lại anh.

Đến khi Khúc Chấn Sơ sắp đi ra ngoài, cô mới lên tiếng.

“Khúc Chấn Sơ, anh có tin tôi không?”

“Tôi tin em.”

Khúc Chấn Sơ ngừng bước nhưng không quay đầu lại.

“Tôi sẽ tin tưởng em.”

Dứt lời, anh lại nhấc chân rời đi.

Nửa tiếng sau, Khúc Chấn Sơ lại quay về phòng, bên cạnh còn có quản gia và một nữ bác sĩ.

“Sắc mặt cô không được tốt cho lắm, nên để bác sĩ kiểm tra giúp cô xem.” Khúc Chấn Sơ đi tới nói.

Bác sĩ bước tới, nhìn bọn họ nói: “Nếu hai người ở đây, tôi sẽ không tiện làm kiểm tra.”

Vừa dứt lời, nữ bác sĩ đã nhận ra điều bất ổn ngay.

Cô suýt quên mất, người trước mặt là cậu Khúc của tập đoàn M.I, là người mà một tay có thể che trời.

“Xin lỗi cậu Khúc, cậu là chồng cô ấy, tất nhiên có thể ở lại đây…”

Không ngờ Khúc Chấn Sơ lại nhìn An Diệc Diệp rồi xoay người gọi quản gia cùng đi ra ngoài.

“Cô kiểm tra nhanh lên đi, à không, kiểm tra kỹ lưỡng một tý.”

Đến khi cửa phòng đóng lại lần nữa, bác sĩ mới dần hoàn hồn.

Nếu là ngày thường, ai dám ăn nói như vậy với tổng giám đốc Khúc, thì chắc chắn sẽ tiêu đời.

Sao hôm nay lại khác thế nhỉ?

Bác sĩ thở phào nhẹ nhõm, rồi quay đầu nhìn An Diệc Diệp.

“Khúc phu nhân, để tôi tới kiểm tra giúp cô.”

Ngoài cửa.

Khúc Chấn Sơ nhíu chặt mày.

“Ông đã tra ra chưa?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 201


CHƯƠNG 201

Quản gia gật đầu, khẽ nói: “Từ camera giám sát ở gần đó đã quay lại, ba hôm trước, cô Dư đã từng tới đây.”

Vừa nhắc đến Dư Nhã Thiểm, ông dè dặt liếc nhìn Khúc Chấn Sơ.

Thấy trên mặt anh không có cảm xúc gì, mới nói tiếp.

“Hôm đó tôi không nhận được tin tức cô ấy tới, vì trong biệt thự không có camera giám sát nên tôi không biết cô ấy tới đây để làm gì.”

Khúc Chấn Sơ híp mắt lại, vẻ mặt cực kỳ u ám.

“Cô ta tới đây để lấy đồ.”

Quản gia sửng sốt, cả kinh nói: “Cậu Khúc, cậu đang nghi ngờ…”

Khúc Chấn Sơ giơ tay lên, chặn lời nói kế tiếp của ông, rồi lấy một chiếc hộp từ phía sau ra, đưa cho quản gia.

“Cậu chủ, đây là?”

“Ông đi ghép lại những thứ có thể ghép lại ở bên trong đi.”

Quản gia mở hộp ra xem, không ngờ bên trong là nửa hộp giấy vụn, toàn bộ đều là mảnh cắt từ các bức ảnh.

Nó vừa mảnh lại vừa nhỏ, trông cứ như một mớ hỗn độn.

Hơn nữa vừa nhìn là biết, bên trong không chỉ có một bức ảnh, sao có thể ráp lại được chứ?

Khúc Chấn Sơ cũng biết rất khó để khôi phục mấy bức ảnh này.

“Ông có thể ghép được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.”

“Vâng, cậu chủ.”

Quản gia gật đầu, có lẽ mấy bức ảnh này rất quan trọng.

Bằng không cậu Khúc sẽ không tốn nhiều công sức để ghép lại như vậy.

Khúc Chấn Sơ quay đầu nhìn cánh cửa ở sau lưng, cuối cùng mới lên tiếng.

“Ông hãy tra xem gần đây Dư Nhã Thiểm có tiếp xúc với Khúc Diên Nghị không?”

“Vâng!”

Quản gia kích động mỉm cười, vội bắt đầu hành động.

Một lúc sau, cửa phòng ngủ mới mở ra, rồi bác sĩ bước ra ngoài.

“Cô ấy sao rồi?”

Bác sĩ nhíu mày nói.

“Cô ấy chỉ bị kinh sợ tột độ, cộng thêm cơ thể hơi suy nhược.”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ hơi u ám, lông mày đã nhíu thành ba đường thẳng.

Suy nhược?

Rốt cuộc là gần đây cô có ngoan ngoãn ăn cơm không?

Cô chăm sóc bản thân như thế này ư?

Bác sĩ thấy anh cực kỳ giận dữ thì sợ đến mức không dám nói gì nhiều, chỉ thận trọng nói: “Cô ấy không cần phải uống thuốc đâu, chỉ cần bình thường ăn nhiều đồ có dinh dưỡng một tý là được.”

Bác sĩ vừa rời đi, Khúc Chấn Sơ đã mở cửa đi vào.

An Diệc Diệp đã bước xuống giường, đang xỏ giày.

Anh vội đi tới hỏi.

“Cô định làm gì?”

Vì anh đang lo lắng, nên không khỏi hơi to tiếng, nghe giống như đang tức giận.

Khúc Chấn Sơ vừa dứt lời thì cảm thấy hơi hối hận, bởi vì anh nhìn thấy An Diệc Diệp vội rút tay về.

Anh hạ giọng xuống nói: “Cô nằm xuống thêm lát nữa đi, đợi ăn xong rồi hẵng dậy.”

Nhưng An Diệc Diệp không nhìn anh.

“Tôi muốn về phòng của tôi.”

Khúc Chấn Sơ im lặng một lúc, rồi cực kỳ dịu dàng nói: “Cô có thể nghỉ ngơi ở đây.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 202


CHƯƠNG 202

“Đây là phòng của anh.”

Dứt lời, An Diệc Diệp lại đứng dậy.

Khúc Chấn Sơ bỗng nhíu mày nói.

“Ở đây có khác gì ư? Dù cô quay về phòng thì đấy cũng là phòng của tôi.”

An Diệc Diệp ngẩn người.

Quả thật cả căn biệt thự đều thuộc về Khúc Chấn Sơ.

Ngay cả phòng cô ngủ trong khoảng thời gian này thì cũng là phòng ngủ của Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ thấy cô im lặng thì biết mình lại lỡ lời rồi.

Anh buồn bực đến nỗi sắc mặt hơi khó coi.

Hai người giằng co một hồi, cuối cùng anh mới thỏa hiệp.

“Cô muốn đi qua đó cũng được nhưng phải để tôi đưa cô qua.”

An Diệc Diệp nghi ngờ ngẩng đầu lên, một giây sau, Khúc Chấn Sơ bỗng bế cô lên.

“Để tôi đưa cô về phòng.” Khúc Chấn Sơ khăng khăng nói.

Anh bế An Diệc Diệp ra khỏi phòng ngủ, rồi đi về phòng của cô, cẩn thận đặt cô xuống gường.

Anh vừa buông tay ra, An Diệc Diệp đã gấp gáp tránh xa anh, chạy tới đầu giường bên kia.

Tay Khúc Chấn Sơ cứng đờ giữa không trung, rồi từ từ siết thành nắm đấm thu về.

Đúng lúc này, nữ đầu bếp gõ cửa, bưng canh gà vừa mới hầm xong đi vào.

“Cậu chủ, cậu cho bà chủ ăn chút gì đó trước đi.”

Khúc Chấn Sơ nhận lấy bát canh gà, rồi ngồi xuống bên giường.

Anh nhíu mày, trông còn nghiêm túc hơn lúc xem tài liệu.

Anh múc một muỗng canh, rồi đưa tới bên miệng An Diệc Diệp.

An Diệc Diệp nhíu mày nói: “Tôi tự…”

Nhưng ánh mắt của Khúc Chấn Sơ lại cực kỳ cố chấp.

An Diệc Diệp đành phải há miệng, Khúc Chấn Sơ cẩn thận thổi nguội rồi mới đút cho cô.

Động tác của anh cực kỳ vụng về, như thể đây là lần đầu tiên trong đời.

Thậm chí bởi vì chưa quen mà còn làm đổ một ít.

Sắc mặt anh càng sa sầm, đang tức giận với chính mình.

“Thôi để tôi tự làm đi.” An Diệc Diệp nói.

Nhưng Khúc Chấn Sơ vẫn không chịu từ bỏ.

Anh đen mặt nhìn cô bằng ánh mắt như muốn giết người, đút từng muỗng canh cho An Diệc Diệp.

Mới đầu, anh vẫn chưa làm thành thạo nên sắc mặt cực kỳ khó coi, như thể anh mới là người bị đổ canh nóng lên áo vậy.

Sau khi anh làm thành thạo thì sắc mặt mới tốt hơn một tý.

Cô lặng lẽ uống hết bát canh, cuối cùng Khúc Chấn Sơ mới cho phép An Diệc Diệp nghỉ ngơi nhưng không được xuống khỏi giường.

Anh đích thân đắp chăn cho cô.

“Em ngủ đi.”

“Ngủ đi.”

An Diệc Diệp nói: “Tôi không buồn ngủ.”

Cô đã ngủ cả ngày rồi, làm sao còn có thể ngủ được nữa?

Khúc Chấn Sơ cũng không khuyên nữa, anh lập tức cởi áo khoác của mình ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 203


CHƯƠNG 203

Sau đó bắt đầu cởi áo sơ mi.

An Diệc Diệp nghi hoặc nhìn anh.

“Anh muốn làm gì?”

“Tôi ngủ cùng em.”

An Diệc Diệp lấy làm khó hiểu.

“Anh không cần đi làm sao không?”

Khúc Chấn Sơ không nói lời nào, chỉ c** q**n áo.

An Diệc Diệp hiểu ý anh, nằm lùi ra sau một chút.

“Tôi ngủ đây còn anh mau đến công ty đi.”

Hành động kéo cà vạt của Khúc Chấn Sơ dừng lại, bộ dáng hơi có chút tiếc nuối.

Nhìn nhìn An Diệc Diệp, rồi gọi dì Trần đến.

“Dì Trần không được ngừng việc nấu canh vào buổi trưa đâu đấy.”

“Vâng, ông chủ.”

“Không được để cô ấy xuống giường chạy lung tung.”

“Vâng, ông chủ.”

Khúc Chấn Sơ dặn dò vài câu rồi mới chịu rời đi.

Chờ anh vừa đi ra ngoài, đầu bếp liền quay đầu lại, mỉm cười nhìn An Diệc Diệp.

“Cô Tiêu này, ông chủ rất quan tâm đến cô đấy.”

Nhưng An Diệc Diệp lại lắc đầu, không có một chút vui mừng nào “Anh ấy áy náy thôi, nếu không hiểu lầm tôi thì sao lại như thế chứ?”

Đầu bếp cũng biết ngày hôm qua An Diệc Diệp bị nhốt vào phòng tối nên thở dài một hơi.

“Kể từ khi bước vào căn biệt thự cổ này, tôi chưa bao giờ thấy ông chủ đối xử với ai như vậy cả.”

An Diệc Diệp cũng không trả lời, ngược lại nói: “Dì Trần, chờ Khúc Chấn Sơ quay lại, hãy nói với anh ấy đừng nhường nhịn tôi chỉ vì áy náy, tôi không quen.”

Nói xong, cô liền nằm xuống xoay người sang chỗ khác.

Chạng vạng, Khúc Chấn Sơ tan làm sớm trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Vừa trở lại căn biệt thự cổ liền nghe được câu nói này của người đầu bếp.

Anh lặng im trong chốc lát.

Đầu bếp nữ lo anh ta sẽ tức giận nên vội vàng giải thích: “Có lẽ cô Tiêu bị làm cho sợ hãi nên mới…”

Khúc Chấn Sơ không đợi bà nói hết câu đã hỏi: “Cô ấy có uống hết canh buổi trưa không?”

Đầu bếp nữ ngẩn ra, ông chủ chuyển đề tài nhanh quá, bà không theo kịp.

“Uống chứ, uống hết rồi…”

Khúc Chấn Sơ lại hỏi: “Có rời khỏi nhà không?”

“Không có, cô ấy vẫn luôn nghỉ ngơi trên giường.”

Khúc Chấn Sơ hài lòng gật đầu, nói: “Canh cho bữa tối đã hầm xong chưa?”

Đầu bếp nữ gật đầu.

“Đưa tôi.”

Đầu bếp nữ có chút do dự.

“Nhưng mà…”

Khúc Chấn Sơ quay lại nhìn bà ta một cái, đầu bếp nữ vội vàng đi vào bếp bưng canh ra đưa cho anh.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 204


CHƯƠNG 204

Món canh gà ô hầm kỷ tử suốt sáu tiếng đồng hồ tỏa hương thơm nức mũi, Khúc Chấn Sơ bưng canh vào phòng ngủ, An Diệc Diệp đang đọc sách.

Kỳ thật cô chẳng buồn ngủ chút nào nhưng nếu đòi xuống giường thì đầu bếp sẽ lo lắng cho cô.

An Diệc Diệp không có cách nào, đành phải lấy sách đọc trên giường.

Khi Khúc Chấn Sơ bước vào, gió đang thổi ngoài cửa sổ.

Gió lùa vào qua khe hở không bao giờ khép kín, thổi cho những sợi tóc dài của An Diệc Diệp bay phất phơ.

Khúc Chấn Sơ mềm nhũn trong lòng, bước tới.

“Khi nào thì anh cho tôi đến trường?” An Diệc Diệp thấy anh đi vào liền ngẩng đầu nhìn anh.

Khúc Chấn Sơ cố chấp đút cho cô từng miếng cơm và uống từng miếng canh.

Anh nhận ra có lẽ mình thích làm chuyện này.

“Em cần nghỉ ngơi.”

An Diệc Diệp lại nhíu mày.

“Anh lại muốn nhốt tôi sao?”

Động tác của Khúc Chấn Sơ dừng lại, và một nếp nhăn xuất hiện ở giữa lông mày của anh ấy.

“Không có chuyện đó đâu.” Anh thấp giọng nói.

An Diệc Diệp lại nói: “Nhưng tôi muốn đi học.”

Khúc Chấn Sơ nhỏ nhẹ.

“Tôi đã xin cho em nghỉ hai ngày rồi, tạm nghỉ ngơi ít ngày rồi hẵng đi học lại.”

“Tôi muốn ở lại ký túc xá của trường.”

“Không được!”

Khúc Chấn Sơ vừa nghe thấy cô nhắc lại chuyện này, lập tức từ chối và đứng lên với vẻ kích động.

An Diệc Diệp cũng không nói nữa.

Khúc Chấn Sơ im lặng một lúc lâu, mới ngồi xuống.

“Uống canh đi đã.”

Anh nghiêm túc thổi nguội chén canh rồi đưa đến bên miệng An Diệc Diệp, như thể đó là chuyện quan trọng hơn bất cứ điều gì.

An Diệc Diệp không hiểu Khúc Chấn Sơ rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.

Trong hai ngày liền, ngày nào anh cũng về nhà đúng giờ và đảm nhận công việc đút cho cô ăn.

Mấy ngày nay, An Diệc Diệp không hề phải động tay động chân.

Ngay cả vào buổi trưa, Khúc Chấn Sơ vẫn cố tình trở về từ công ty chỉ để đút cho cô ăn.

Khi nhìn thấy Khúc Chấn Sơ lại mang canh và đồ ăn vào, An Diệc Diệp cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa.

“Kỳ thật anh không cần áy náy đâu, tôi thật sự không sao mà.”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại nói: “Em cảm thấy tôi đang áy náy sao?”“

An Diệc Diệp nhìn anh.

Qua một đêm, thái độ của anh ta trở nên đảo lộn, chỉ có lý do này mới có thể giải thích được.

Khúc Chấn Sơ mím chặt đôi môi mỏng của mình nhưng không biết nói thế nào.

Sau khi ăn cơm xong, An Diệc Diệp lại nói: “Sau này anh không cần như vậy nữa đâu, tôi không sao mà.”

“Không phải tôi áy náy.” Khúc Chấn Sơ đột nhiên mở miệng.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn anh.

Có sự trong sáng và điềm tĩnh trong đôi mắt cô.

Nhưng chính ánh mắt này lại khiến anh nhớ lại những việc anh đã làm với cô trước đây.

Anh đưa tay ra và che mắt cô.

Thậm chí không dám nhìn dù chỉ một lần.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 205


CHƯƠNG 205

“Tôi sẽ đối tốt với em, tốt hơn bất kỳ ai.”

Giọng nói trầm ấm dường như mang theo một cảm giác mạnh mẽ không gì vượt qua được.

An Diệc Diệp thầm run trong lòng nhưng vẫn không nhúc nhích.

“Vậy Dư Nhã Thiểm thì sao?”

Khúc Chấn Sơ không đáp, An Diệc Diệp lại nói: “Người mà anh đã đợi suốt 12 năm thì sao?”

“Em biết rồi sao?”

An Diệc Diệp giơ tay kéo bàn tay anh đang che mắt cô ra.

“Khúc Chấn Sơ, điều gì đã giúp anh vững vàng chờ đợi suốt mười hai năm?”

Khúc Chấn Sơ nhìn vào ánh mắt của cô và há miệng th* d*c, yết hầu khô khốc.

“Bởi vì tôi từng gặp được một thiên sứ.”

Trong thanh âm mang theo sự quyến luyến nồng đậm, trong lòng An Diệc Diệp lại tê rần.

Cô nhớ lại những gì Dư Nhã Thiểm đã nói trong căn phòng tối lúc trước.

“Anh cảm thấy người đó là Dư Nhã Thiểm sao?”

“Chỉ có thể là cô ấy.”

Mặc dù anh từng nghi ngờ nhưng cho dù điều tra như thế nào đi nữa thì cũng chỉ có một mình Dư Nhã Thiểm là khớp với tên, tuổi và địa điểm.

Cho dù anh không tin cũng không được.

“Tôi biết rồi…”

Đêm khuya.

Khúc Chấn Sơ mới từ công ty trở về.

Tuy rằng anh có thể hoàn thành công việc gấp rút và tan làm sớm.

Nhưng vẫn có một số công việc không thể đẩy nhanh tiến độ nên khi anh về đến nơi thì đã là hơn mười giờ đêm rồi.

Anh dừng xe, trước mắt chỉ là một tòa biệt thự cổ tối đen như mực.

“Làm sao vậy?”

Quản gia nói: “Gần đây đang sửa đường điện nên cúp điện rồi.”

“Cúp điện?”

Khúc Chấn Sơ dừng lại, đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc nhọn.

“Vậy cô ấy đâu?”

Quản gia không hiểu gì, chỉ sửng sốt đáp: “Cô ấy nói muốn đi nghỉ.”

Đôi mắt Khúc Chấn Sơ trầm xuống, lo lắng liếc về hướng phòng của An Diệc Diệp.

Một mảnh tối đen.

Cô từng nói cô sợ bóng tối.

Trong lòng Khúc Chấn Sơ đột nhiên căng thẳng, anh bước nhanh đi vào, trực tiếp đi qua phòng khách lên lầu, đi đến cửa phòng An Diệc Diệp.

Gõ cửa phòng.

“Em ngủ chưa?”

Trong phòng không một tiếng động.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày, anh lại gõ cửa, tiếng gõ cả càng thêm nôn nao.

“Tiêu Nhĩ Giai? Trả lời tôi đi!”

Vẫn không có tiếng đáp lời.

Khúc Chấn Sơ hoảng sợ, anh lao mạnh vào cửa phòng rồi đá tung cánh cửa ra.

Cánh cửa gỗ đập vào tường vang lớn một tiếng rồi bật trở lại.

Khúc Chấn Sơ đưa tay lên ấn lại rồi bước nhanh vào phòng.

Cửa sổ phòng ngủ đang mở, ánh trăng mờ nhạt đang rọi vào phòng.

Khúc Chấn Sơ nương theo ánh sáng yếu ớt, nhìn thấy tấm chăn trên giường gồ lên một đống.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 206


CHƯƠNG 206

Trong phòng tối đen như mực, có một ngọn lửa dần dần sáng lên

Khúc Chấn Sơ ngồi xuống bên giường và đặt tay lên chiếc chăn đang căng phồng.

Người trốn trong chăn bông dường như cảm nhận được hành động của anh và khẽ nhúc nhích.

“Đừng sợ.”

An Diệc Diệp không hề động đậy, từ trong chăn có một giọng nói mơ hồ vang lên.

“Khúc Chấn Sơ?”

Giọng cô ấy rất nhỏ, giống như một chú mèo con.

Lòng Khúc Chấn Sơ mềm nhũn.

“Là tôi.”

Anh cúi người xuống, trực tiếp nhấc người được bọc trong chăn lên, ôm vào lòng.

“Em nhìn xem, không còn tối nữa rồi.”

An Diệc Diệp bị anh kéo ra ngoài, vừa mở mắt ra, trước mắt liền bừng sáng!

Trong căn phòng vốn dĩ tối thui không biết từ lúc nào đã được thắp sáng khắp nơi.

Trên mặt đất, trên cửa sổ, trên bàn, trên ghế, nơi nơi đều có đủ các loại nến.

Tất cả ánh lửa chiếu sáng toàn bộ căn phòng như ban ngày.

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn ánh nến trước mắt.

“Những ngọn nến này…”

Khúc Chấn Sơ đặt cây nến vào trong tay cô và hôn lên thái dương cô.

“Xin lỗi, tôi không biết hôm nay cúp điện.”

An Diệc Diệp đang cầm cây nến trong tay, ngọn lửa nhảy nhót mang đến ánh sáng đồng thời cũng mang đến sự ấm áp.

Trong lòng chậm rãi chảy qua một dòng chảy ấm áp, làm cho cô không biết phải làm như thế nào cho phải.

“Tại sao anh lại phải làm như vậy?”

Khúc Chấn Sơ ôm cô và thì thầm: “Tôi mong khi em nhìn thấy bóng tối sẽ nghĩ đến ánh sáng, nghĩ đến tôi, sau này em sẽ không phải sợ nữa.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu.

Ánh nến phản chiếu trong mắt Khúc Chấn Sơ giống như một chùm ánh sáng không ngừng nhảy nhót.

“Hãy nói cho tôi biết, tại sao em lại sợ bóng tối?” Anh hỏi.

“Tôi không biết.”

An Diệc Diệp lắc đầu.

“Kể từ khi tôi có ký ức, cứ như thể ai đó đã nói với tôi rằng tôi không được đi đến nơi tối tăm, không được đi…”

Cô cau mày, nhưng không biết ký ức này bắt đầu có từ khi nào.

Khúc Chấn Sơ ôm cô, hai tay hơi siết chặt.

“Vậy thì từ nay về sau em hãy nhớ, nơi nào tăm tối, nơi đó có tôi.”

An Diệc Diệp nắm chặt góc chăn.

“Khúc Chấn Sơ, anh đang bù đắp cho tôi sao?”

“Không phải.” Khúc Chấn Sơ thầm thì.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 207


CHƯƠNG 207

An Diệc Diệp bình tĩnh lại, nghiêng mình tựa vào vòng tay của Khúc Chấn Sơ.

Ánh nến trước mặt như trong chốc lát đã xua tan đi mây mù trong lòng cô.

Khúc Chấn Sơ lặng lẽ ôm cô.

Không biết qua bao lâu, anh mới nhẹ nhàng lên tiếng.

“Tôi nghĩ là tôi đã thích em mất rồi.”

Giọng nói nhẹ nhàng tựa chiếc lông vũ khẽ phất nhẹ qua.

Một cơn gió khẽ thổi qua làm nó tan vào bầu không.

An Diệc Diệp nằm trong lòng anh, không đáp lại.

Nàng hơi hơi nhắm mắt lại, không biết từ khi nào sớm đã ngủ mất rồi.

Điện ở khu này vẫn chưa được sửa xong.

Nhưng phòng ngủ trên lầu ba vẫn sáng, ánh sáng lập lòe cả đêm.

Ngày hôm sau, khi An Diệc Diệp tỉnh dậy, nến trong phòng đã được dọn sạch.

Khúc Chấn Sơ cuối cùng cũng đồng ý cho cô ra ngoài, nhưng cô không vui được bao lâu.

Buổi tối An Diệc Diệp đang định đi ngủ liền phát hiện trong phòng ngủ có thêm đồ đạc.

Giấy tờ ở đầu giường, áo vest trong tủ, thậm chí, trên giường còn có thêm một chiếc gối.

An Diệc Diệp đứng ở trước giường nhìn trong chốc lát.

“Quản gia, những thứ trong phòng ngủ của tôi ở đâu ra vậy?”

Quản gia cười tủm tỉm nói: “Ông chủ ra lệnh cho chúng tôi chuyển sang.”

“Những cái này là của Khúc Chấn Sơ sao?”

An Diệc Diệp nhíu mày: “Căn phòng trước đây của anh ấy không ở được à?”

Quản gia cười toe toét đến độ mắt híp lại chẳng thấy đâu, ông trêu: “Không phải.”

An Diệc Diệp cau mày khi nhìn thấy phòng mình xuất hiện thêm đồ đạc.

“Quản gia, ông giúp tôi dọn mấy thứ này đi đi.

Quản gia sửng sốt.

“Dọn đi đâu?”

“Phòng của Khúc Chấn Sơ.”

Khúc Chấn Sơ trở về vào đêm muộn, trên áo khoác vẫn còn vương sự lạnh lẽo.

Anh vừa bước vào phòng khách, quản gia đã lập tức đi lên đón.

Ông ta nói với vẻ mặt rất nghiêm túc: “Thưa ông, người đã điều tra cô Dư lúc trước có gửi tin đến báo rằng vài ngày trước và sau cuộc họp đấu thầu, cô Dư quả thật từng có liên lạc với cậu Hai.”

Khúc Chấn Sơ khẽ gật đầu.

“Hãy để ý bọn họ, nếu họ còn qua lại thì báo ngay cho tôi biết.”

Anh vừa cởi áo khoác vừa hỏi: “Các bức ảnh ghép lại với nhau thế nào rồi?”

Quản gia nhíu mày khi nghe nhắc đến chuyện này.

Những bức ảnh đó bị cắt thành nhiều mảnh, thêm vào đó chúng cũng không được hoàn chỉnh.

Bởi vì lo lắng trong bức ảnh chứa đựng thông tin quan trọng, quản gia không dám hỏi người khác, đành phải bỏ thời gian ra xem xét, hiện tại mới ghép được một góc.

“Vẫn chưa hoàn thành.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 208


CHƯƠNG 208

Khúc Chấn Sơ có vẻ cũng không sốt ruột, anh chỉ tò mò tại sao An Diệc Diệp lại cắt nát những bức ảnh này.

Rốt cuộc trên những bức ảnh ấy có thứ gì?

“Ghép được bao nhiêu thì ghép, có kết quả thì lập tức báo cho tôi biết.”

“Vâng.”

Khúc Chấn Sơ nhìn quanh bốn phía, không thấy An Diệc Diệp đâu.

“Cô ấy đã ngủ chưa?”

Quản gia vừa nghe thấy câu hỏi của anh, vẻ mặt liền tỏ rõ sự lo lắng.

Nhìn thấy Khúc Chấn Sơ đang đi về phía phòng ngủ của An Diệc Diệp, ông ta vội vàng đuổi theo.

“Ông chủ muốn đi đâu?”

“Nghỉ ngơi.”

Quản gia khéo léo nói: “Phòng của ông chủ ở phía bên kia ạ.”

Ông ta chỉ về hướng phòng cũ của Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Không phải tôi đã bảo ông kêu người dọn đồ đạc qua rồi sao?”

Quản gia gật đầu.

“Nhưng cô Tiêu lại sai người dọn đồ về lại chỗ cũ rồi.”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ lập tức tối sầm.

“Cô ấy sai người dọn à?”

“Đúng vậy.”

Khúc Chấn Sơ dừng lại trước cửa phòng An Diệc Diệp, do dự một lúc lâu.

Ngay khi quản gia cho rằng anh sẽ xông vào cãi nhau với An Diệc Diệp thì anh đột nhiên quay người lại với vẻ mặt u ám rồi đi về phía phòng của mình.

“Ngày mai, chuyển lại cho tôi một lần nữa.”

Bỏ lại một câu dặn dò như vậy xong anh trực tiếp về phòng của mình.

Ngày hôm sau, khi An Diệc Diệp trở về, liền nhìn thấy quản gia đang chỉ huy mọi người trong phòng làm việc.

Bàn làm việc, quần áo, gối…

Thậm chí còn nhiều hơn so với ngày hôm qua.

Quản gia vừa nhìn thấy cô, liền trả lời trước chứ không đợi cô hỏi.

“Đây là ông chủ căn dặn.”

“Anh ấy muốn ở lại đây sao?”

Quản gia cười gật đầu.

“Tôi nghĩ vậy.”

An Diệc Diệp khó xử nhìn đồ đạc trong phòng, nói: “Nếu anh ấy muốn ở thì hãy dọn đồ đạc của tôi sang phòng dành cho khách đi.

Quản gia vừa nghe thấy thế thì nét mặt già nua đã nhăn lại thành một đống.

Ông ta không dám làm theo lời cô, chỉ lặng lẽ gọi điện thoại cho Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ đang họp nhưng vẫn trực tiếp trả lời điện thoại.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 209


CHƯƠNG 209

Tất cả các giám đốc đều vờ như không thấy, tổng giám đốc Khúc luôn tắt máy trong các cuộc họp lúc trước bây giờ lại nghe điện thoại rồi.

Lúc này, bọn họ không biết là nên vui hay nên buồn.

Khúc Chấn Sơ chẳng cảm nhận được tâm trạng phức tạp của họ chút nào, vì sau khi nghe những lời của người quản gia, mặt anh đã sầm lại rồi.

“Cô ấy muốn ngủ ở đâu?”

Quản gia nói: “Cô Tiêu bảo chúng tôi cứ tìm đại một phòng dành cho khách.”

Khúc Chấn Sơ xị mặt rất lâu.

“Tất cả đồ đạc của tôi đều được dọn vào rồi à?”

“Đang dọn, sắp xong rồi.”

Khúc Chấn Sơ mất kiên nhẫn nói: “Dọn ra lại đi.”

Nói xong, không đợi quản gia hỏi lại, anh đã trực tiếp cúp máy.

Vừa ngẩng đầu, các giám đốc cùng quản lý trong phòng đều đang nhìn anh với vẻ mặt tò mò.

Khúc Chấn Sơ liếc mắt một lượt.

“Nhìn cái gì? Tiếp tục họp.”

Mọi người nhanh chóng cụp mắt rồi tiếp tục cuộc thảo luận.

“Quyền sử dụng trung tâm thành phố đã được phê duyệt và nhà thiết kế cũng đã chọn xong, khi bản vẽ được công bố, việc xây dựng có thể bắt đầu bất cứ lúc nào. ”

“Một khi trung tâm thương mại lần này được hoàn thành cùng với các ngành nghề có liên quan sẽ mang lại khoản lợi nhuận lũy kế hơn ba chục nghìn tỷ.”

Lúc ấy ở buổi đấu thầu, Khúc Diên Nghị đã đưa ra kế hoạch tương tự, họ còn tưởng rằng họ sẽ bỏ lỡ dự án này.

Không ngờ Khúc Chấn Sơ đã lật ngược tình thế vào thời điểm quan trọng và cuối cùng đã thuận lợi giành được chiến thắng.

Cuộc thảo luận diễn ra sôi nổi nhưng Khúc Chấn Sơ nhưng vẫn không nói gì.

“Tổng giám đốc Khúc, nghĩ gì về dự án trung tâm thành phố? Ở đây có hai phương án.”

Chiết Lam đưa sang hai bản phương án, ánh mắt của mọi người nhìn theo rồi nhìn sang Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn thoáng qua rồi tiện tay gom chúng lại đặt sang một bên.

Mọi người sửng sốt.

“Tổng giám đốc Khúc, nếu anh cho rằng hai bản này không ổn, chúng ta có thể làm lại. ”

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại chậm rãi lắc đầu.

“Không, tôi đã có một ý tưởng mới.”

Mọi người kinh ngạc nhìn nhau, không ngờ lúc này rồi mà Khúc Chấn Sơ còn bất ngờ thay đổi ý định.

“Nhưng… Thay đổi kế hoạch gấp gáp như vậy có thể sẽ khiến cho đối phương bất mãn.”

Hơn nữa chính Khúc Chấn Sơ đã đồng ý thành lập trung tâm thương mại tại đây, trong số rất nhiều dự án thì lợi nhuận của nó thu về là lớn nhất.

Tại sao lại đột nhiên thay đổi?

Khúc Chấn Sơ cũng đã quyết định rồi.

“Chuyện này để tôi giải quyết.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 210


CHƯƠNG 210

Nói xong, không đợi mọi người phản đối, anh nói thẳng: “Công việc hiện tại cứ tạm dừng lại đã, hai ngày nữa tôi sẽ giao cho các anh một dự án mới rồi hãy bắt tay vào làm.”

Mọi người không hiểu ra sao, nhưng Khúc Chấn Sơ đã lên tiếng thì không ai dám nói không, mọi người đành phải thu dọn đồ đạc, rời khỏi phòng hợp.

Ngay sau khi họ rời đi, Chiết Lam lại lần nữa trình lên cho anh tài liệu mới.

“Tổng giám đốc Khúc, chúng tôi đã điều tra những thông tin được ghi chép lại của Dư Nhã Thiểm, theo đó có thể thấy cô tay bắt đầu thường xuyên liên lạc với Khúc Diên Nghị từ ngày 16.”

Chiết Lam chỉ vào tài liệu trước mặt Khúc Chấn Sơ.

Khúc Chấn Sơ cau mày.

Toàn bộ những bằng chứng này kết hợp với nhau và đều cùng chỉ về một mình Dư Nhã Thiểm.

Anh mở tài liệu ra và đọc lướt qua.

Có nói gì đi nữa thì anh cũng không thể nghĩ rằng “thiên thần” mà anh hằng mong đợi hóa ra lại như thế này.

“Vậy kế hoạch kia đâu?”

“Có thể đã bị bọn họ tiêu hủy, hiện tại tìm không thấy.”

Khúc Chấn Sơ ủ rũ, ném tập tài liệu lên bàn.

“Hai kế hoạch tại cuộc họp đấu thầu hoàn toàn giống nhau, và ai đó đã làm rò rỉ nó.”

Của An Diệc Diệp là giả vậy chỉ còn lại Dư Nhã Thiểm…

Chiết Lam biết Khúc Chấn Sơ đang đấu tranh trong lòng, người mà anh ta một lòng nhung nhớ suốt mười hai năm lại bán đứng anh.

Anh ta thở dài nói: “Lúc trước anh có dặn nếu bọn họ còn gặp lại thì báo cho anh biết.”

Chiết Lam nhìn thoáng qua đồng hồ.

“Hai giờ chiều nay, họ hẹn gặp nhau ở quán cà phê.”

Quán cà phê.

Dư Nhã Thiểm ngồi trong góc đeo kính râm, ly cà phê trước mặt vẫn chưa được uống ngụm nào.

Đợi thật lâu mới thấy Khúc Diên Nghị từ cửa bước vào, trực tiếp đến chỗ cô ngồi xuống.

“Sao bây giờ anh mới đến?” Dư Nhã Thiểm trách móc ngay khi nhìn thấy anh ta.

Khúc Diên Nghị mỉm cười, thoải mái vắt chéo chân.

“Chào cô.”

Dư Nhã Thiểm tức đến nghiến răng nghiến lợi khi nhìn thấy bộ dáng vênh váo, đắc ý của anh ta.

“Khúc Diên Nghị! Anh còn có tâm trạng chào hỏi sao? Tại sao anh lại để dự án tuột khỏi tay? Chẳng phải tôi đã đưa cho anh bản kế hoạch rồi sao?”

Cô ta kích động đập bàn, cốc cà phê trên bàn lắc mạnh phát ra tiếng động lớn, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh.

Nhưng Khúc Diên Nghị lại không sốt ruột chút nào.

“Khúc Chấn Sơ không dễ chơi như vậy đâu, chỉ dựa vào một bảng kế hoạch thì không thể cướp được thứ trên tay anh ta.”

Dư Nhã Thiểm nghiến mạnh răng.

“Quên chuyện này đi, đáng ghét nhất là Khúc Chấn Sơ chỉ nhốt cô ta có nửa ngày rồi thả ra, bây giờ lại còn cung phụng cô ta như một vị Bồ Tát sống!”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 211


CHƯƠNG 211

Cô ta nắm chặt tay, ánh mắt độc ác.

Hiện tại An Diệc Diệp đã được thả, cô có thể nói cho Khúc Chấn Sơ biết những gì cô ta đã nói trong phòng tối hôm đó bất cứ lúc nào.

Nếu Khúc Chấn Sơ biết cô ta là kẻ giả mạo….

Cô ta không dám nghĩ nữa, chỉ biết tức giận nghiến răng nghiến lợi.

“Cái đồ đê tiện đó!”

Khúc Diên Nghị liếc cô ta một cái rồi hỏi: “Điều tôi tò mò là Tiêu Nhĩ Giai có thù oán gì với cô, tại sao cô lại ghét cô ta như vậy?”

Vẻ mặt của Dư Nhã Thiểm thay đổi, cô ta lảng tránh ánh mắt sang hướng khác.

“Đây là chuyện của tôi, không cần anh lo.”

Khúc Diên Nghị hoài nghi nhìn cô ta, như thể đang cố gắng tìm ra điều gì đó từ cử chỉ của cô ta.

Dư Nhã Thiểm bực bội nhăn mặt.

“Chẳng phải anh thích cô ấy à, tôi khiến cô ấy bị đuổi ra khỏi nhà chẳng phải rất hợp với ý anh sao?”

Cô ta liếc Khúc Diên Nghị rồi giễu cợt: “Không ngờ cậu Hai nhà họ Khúc lại thực sự thích người phụ nữ của anh trai mình, chuyện này mà bị đồn ra ngoài…”

“Chuyện này cũng không liên quan gì tới cô.”

Anh ta vừa lên tiếng thì có một giọng nói trầm trầm cất lên.

“Nhưng có liên quan tới tôi.”

Trong giọng nói có xen lẫn sự tức giận, Dư Nhã Thiểm sợ tới mức run lên, vội vàng ngẩng đầu.

Khúc Chấn Sơ sầm mặt, anh đi về phía trước hai bước, trực tiếp đến trước mặt hai người họ.

Khuôn mặt của Dư Nhã Thiểm thoáng chốc tái đi, lời nói cũng lắp bắp theo.

“Khúc… Khúc Chấn Sơ, sao anh lại đến đây?”

Ánh mắt u sầu của Khúc Chấn Sơ đảo qua khuôn mặt của cô ta rồi nhìn sang Khúc Diên Nghị.

Khúc Diên Nghị không hề hoảng sợ hay bất mãn, anh ta chỉ cười một cách thả nhiên.

“Anh, vừa hay chúng em cũng đang nhắc đến anh.”

Một tia u ám lóe lên trong đôi mắt tối đen của Khúc Chấn Sơ, anh đột nhiên túm áo Khúc Diên Nghị, lôi anh ta dậy.

“Đừng nghĩ rằng tôi không biết cậu đã làm gì.”

Khúc Diên Nghị cười hững hờ, tỏ vẻ không quan tâm.

Khúc Chấn Sơ hạ giọng, gằn từng chữ: “Tôi cảnh cáo cậu nếu không phải vì thứ đang nằm trong tay mẹ cậu thì tôi sẽ không để cậu sống lâu thêm một giây nào đâu.”

“Nhưng em vẫn luôn xem anh là anh trai.”

“Vậy thì tránh vợ tôi xa ra một chút!”

Khúc Diên Nghị cười rộ lên một cách vui vẻ.

“Anh, anh sợ cái gì? Có phải anh sợ Nhĩ Giai sẽ đi theo em không?”

“Câm miệng!”

Khúc Chấn Sơ cau mày, xô anh ta ra và gằn giọng.

“Cút!”

Khúc Diên Nghị không chút hoang mang chỉnh trang lại cổ áo.

Anh ta quay lại nở một nụ cười phong độ với Dư Nhã Thiểm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 212


CHƯƠNG 212

“Cô Dư, chuyện mà cô nói, chúng ta sẽ bàn bạc sau nhé.”

Dư Nhã Thiểm hung hăng trừng mắt liếc anh ta một cái.

Nhưng anh ta không quan tâm, chỉ nhìn Khúc Chấn Sơ nói: “Nhân tiện, ba mẹ rất nhớ anh, bảo anh bớt thời gian về nhà một chuyến.”

Nói xong, Khúc Diên Nghị mới xoay người rời đi.

Vừa ra khỏi quán cà phê, nụ cười hòa ái trên mặt anh ta biến mất ngay lập tức.

Khóe miệng rũ xuống, ánh mắt trở nên vô cùng lạnh lẽo và ác độc.

Trong quán cà phê.

Dư Nhã Thiểm bị bắt tại trận, không biết cuộc nói chuyện giữa cô ta và Khúc Diên Nghị đã bị anh nghe được bao nhiêu.

Cô ta tỏ vẻ khiếp sợ và yếu đuối, cẩn thận quan sát Khúc Chấn Sơ đang đứng trước mặt mình.

Còn chưa mở miệng, nước mắt đã trào ra.

Bộ dạng làm như rất đáng thương.

“Anh Chấn Sơ…”

Nhưng sắc mặt của Khúc Chấn Sơ không có gì thay đổi, vẫn là sự lạnh lùng, cứng rắn như tảng đá.

“Là cô đã đưa bản kế hoạch cho Khúc Diên Nghị?”

Dư Nhã Thiểm vừa nghe, lập tức gào khóc.

“Anh Chấn Sơ, em bị anh ta ép buộc!”

Cô ta vừa bật khóc đã ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Khúc Chấn Sơ khó chịu vì sự ồn ào của cô ta.

Nhưng Dư Nhã Thiểm không hề nhận ra điều đó.

“Anh Chấn Sơ, em thật sự không có cố ý, là Khúc Diên Nghị ép em.”

Cô ta lao tới nắm lấy tay Khúc Chấn Sơ, nước mắt nước mũi giàn giụa.

“Khúc Diên Nghị nói, nếu em không đưa cho anh ta thì sẽ đuổi em đi, em thật sự không còn cách nào khác, em rất sợ.”

“Em không biết rằng kế hoạch quan trọng như vậy, nếu không em sẽ không bao giờ giao nó cho anh ta.”

Cô ta khóc được một lúc thì thấy Khúc Chấn Sơ vẫn không nói gì nên rón rén ngẩng đầu lên.

“Khó khăn lắm em mới tìm thấy anh, anh Chấn Sơ, anh sẽ không đuổi em đi chứ?”

Khúc Chấn Sơ lại càng thêm khó xử.

Anh cúi đầu nhìn Dư Nhã Thiểm đang khóc đến không kiềm chế được.

Người trước mặt chính là “thiên sứ” mà anh đã tìm kiếm suốt 12 năm, anh đã từng hứa rằng tất cả những gì của anh đều sẽ là của cô ta.

Tất cả những nỗ lực của anh đều là vì mang lại cho cô một cuộc sống giàu sang và hạnh phúc.

Dư Nhã Thiểm thấy anh có chút dao động, liền bắt lấy tay anh.

“Anh Chấn Sơ, em biết lỗi rồi, anh hãy tha thứ cho em đi nhé?”

Nhưng sắc mặt của Khúc Chấn Sơ chẳng tốt hơn được chút nào.

“Trước đây anh đã hứa với em là sẽ luôn chăm sóc em. Anh cũng đã hứa với em là sẽ cho em mọi thứ mà em muốn.”

Anh lấy ra một phong thư, đặt ở trước mặt Dư Nhã Thiểm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 213


CHƯƠNG 213

“Chỗ này là đủ cho em không phải lo toan cái ăn cái mặc.”

Dư Nhã Thiểm sửng sốt, mở phong bì ra xem, bên trong có một tấm chi phiếu.

Con số bên trên tấm chi phiếu lớn đến kinh người.

Sắc mặt của cô ta biến hóa một cách rõ rệt.

“Anh Chấn Sơ không còn cần em nữa sao?”

Khúc Chấn Sơ không trả lời, anh đứng lên đi ra ngoài.

Dư Nhã Thiểm sốt ruột nói: “Anh đã nói sẽ ở bên cạnh em mà! Là bởi vì… con nhỏ Tiêu Nhĩ Giai kia sao? Rõ ràng là cô ta đã cướp anh khỏi em, em đuổi cô ta đi thì có gì sai chứ?”

Khúc Chấn Sơ chợt dừng bước nhưng anh không quay lại, chỉ có giọng nói của anh là mang theo sự dứt khoát và kiên định chưa từng thấy.

“Anh chỉ có một người vợ mà thôi, và đó không phải là em.”

Nói xong anh đi thẳng một lèo, không hề ngoảnh lại lấy một lần.

Dư Nhã Thiểm nắm chặt tấm chi phiếu trong tay thành một cục.

“An Diệc Diệp!”

Cô ta nghiến răng, hai mắt đỏ hoe càng thêm hung ác, bộ dạng như sắp cắn chết An Diệc Diệp đến nơi vậy.

“Cô hãy đợi đấy!”

Khúc Chấn Sơ bước ra khỏi quán cà phê với bộ mặt rất khó coi.

Chiết Lam nơm nớp lo sợ theo sát phía sau.

“Tổng giám đốc Khúc, ở công ty vẫn còn vài chuyện…”

“Dời lại đi.”

Khúc Chấn Sơ trực tiếp leo lên xe: “Cậu chuẩn bị giúp tôi một vài thứ đi.”

Hoàng hôn, Khúc Chấn Sơ về đến nhà thì từ trong nhà ăn đã tỏa ra hương thơm ngào ngạt.

Đầu bếp vừa đặt món cuối cùng xuống thì thấy Khúc Chấn Sơ đang nhìn nên cười nói: “Ông chủ, hôm nay cô Tiêu cũng vào bếp nấu ăn đó.”

Bà chỉ hai món trên bàn.

Khúc Chấn Sơ nhìn thoáng qua, hỏi: “Cô ấy đâu?”

“Ở trong vườn hoa.”

Khúc Chấn Sơ quay bước ra ngoài.

Trong khu vườn trước mặt ngôi biệt thự cổ trồng đầy hoa tường vi hồng và trắng. Đang là mùa hè, hoa nở rộ, hương thơm ngào ngạt.

Khúc Chấn Sơ dễ dàng tìm thấy An Diệc Diệp.

Cô đang ngồi trên xích đu trong vườn tường vi, những dây leo xanh mướt bò khắp xích đu, giống như một chiếc ghế được thiên nhiên tạo ra.

Sắc trời đã gần tối nên đèn trong vườn đều được bật sáng.

Ánh sáng màu vàng mờ ảo rọi lên gương mặt của cô, khiến cho làn da của cô thêm nõn nà.

An Diệc Diệp hơi gục đầu, tựa hồ không phát hiện ra sắc trời đã tối nên cô vẫn còn đang cầm cuốn sách đọc chăm chú.

Bóng của hàng mi rậm, dài phản chiếu dưới ánh đèn hắt ra như một cái quạt tí hon.

Nhìn thấy hình ảnh trước mắt, sự giằng xé cùng lo lâu trong lòng Khúc Chấn Sơ nháy mắt tan thành mây khói.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 214


CHƯƠNG 214

Anh chậm rãi thở dài một hơi rồi nhẹ nhàng bước đến.

“Trời sắp tối rồi.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu khi nghe thấy giọng nói, cô nhìn đồng hồ.

“Có chuyện gì không?”

Khúc Chấn Sơ chậm rãi bước đến, nở nụ cười.

Nụ cười ấy không còn sự sắc nhọn nữa, ngay cả trong ánh mắt cũng chất chứa sự dịu dàng.

“Đi ăn cơm thôi, tôi có món quà muốn tặng em.”

“Quà gì?” An Diệc Diệp hiếu kỳ hỏi.

“Đợi lát nữa em sẽ biết.”

An Diệc Diệp chưa hiểu ra sao thì đã bị anh kéo vào nhà ăn, mới vừa ngồi xuống, thức ăn đã bày đầy trước mặt.

“Rốt cuộc là anh muốn làm gì?”

Khúc Chấn Sơ tự giác kéo mấy món ăn mà An Diệc Diệp nấu đến trước mặt mình.

“Ăn cơm xong anh sẽ nói cho em biết.”

Không biết là anh đang muốn chơi trò gì nữa.

An Diệc Diệp ôm một bụng nghi hoặc ăn xong bữa cơm nhưng lại bị Khúc Chấn Sơ ép uống thêm một chén canh mới chịu để cho cô đi.

Hai món ăn do An Diệc Diệp nấu đã bị Khúc Chấn Sơ ăn sạch.

“Rốt cuộc là anh đang làm gì vậy?” An Diệc Diệp nhịn không được lại hỏi.

Khúc Chấn Sơ đưa cô vào xe và tự tay thắt dây an toàn cho cô.

“Tôi muốn tặng cho em một món quà.”

An Diệc Diệp lắc đầu: “Không cần đâu, tôi không thiếu cái gì hết.”

Khúc Chấn Sơ không giải thích mà nhấn ga rồi phóng xe ra ngoài.

Trời đã tối hẳn.

Chiếc xe thể thao màu đen lướt nhanh trên đường nhưng không chạy về hướng ngoại ô mà đi thẳng vào trung tâm thành phố.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến đoạn đường phồn hoa nhất.

Khúc Chấn Sơ kéo An Diệc Diệp ra khỏi xe rồi đi bộ đến một hồ nước.

Là hồ nhân tạo nằm trong công viên trung tâm thành phố, mặt hồ đã lên đèn, phản chiếu ánh sáng xuống mặt nước.

Trước mắt chẳng qua chỉ là một công viên.

“Anh tặng cho tôi cái gì?”

Cô nhíu mày: “Nếu không còn gì nữa thì tôi muốn quay về.”

Lần trước, Khúc Chấn Sơ nói muốn tặng quà cho cô và chuyện xảy ra sau đó không tốt đẹp gì cho lắm.

Nên cô thà không nhận quà.

Khúc Chấn Sơ vẫn đứng ở phía sau ngăn cô lại.

Đợi mãi không thấy anh trả lời, An Diệc Diệp muốn rời khỏi đây.

“Tôi đi đây.”

Cô vừa dợm bước thì Khúc Chấn Sơ đã vươn tay ấn vào vai cô.

An Diệc Diệp nhíu mày.

“Rốt cuộc thì anh muốn gì…”

Còn chưa nói xong, Khúc Chấn Sơ đã lấy ra một chiếc hộp rồi đặt nó trước mặt cô.

“Còn nhớ cái này không?”

An Diệc Diệp nhìn thấy chiếc hộp quen thuộc liền khựng lại.

Đây là cái chặn giấy mà Khúc Chấn Sơ đã đưa cho cô trong buổi đấu giá từ thiện.

“Chẳng phải anh đã vứt nó đi rồi sao?”

Khúc Chấn Sơ đứng sau lưng cô, trên tay nâng một chiếc chặn giấy được chạm khắc bằng đá Điền Hoàng đời Thanh.

Anh đã lấy lại cái chặn giấy này từ quản gia.

Cũng may là quản gia không vứt nó đi, nếu không cũng không biết phải làm sao để cứu vãn tình thế.

Khúc Chấn Sơ chậm rãi nói: “Xin lỗi.”

An Diệc Diệp mấp máy môi.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 215


CHƯƠNG 215

“Đây là thứ mà anh muốn cho tôi xem sao?”

Anh ôm eo An Diệc Diệp mỉm cười ở một góc độ mà An Diệc Diệp nhìn không thấy.

“Đây là món quà thứ hai mà tôi tặng cho em.”

Vừa nói, anh vừa ôm An Diệc Diệp, xoay người cô lại, tầm nhìn cũng thay đổi.

Cảnh tượng bên hồ nhân tạo đối diện đồng thời đập vào mắt An Diệc Diệp.

Đây là một mảnh phế tích.

Những tòa nhà cũ đã bị phá bỏ vẫn còn đứng đó với những bức tường đổ vỡ.

Nơi này trông chẳng ăn nhập gì với cảnh tượng nhộn nhịp ở trung tâm thành phố.

Vậy mà lúc này đây, trên những tàn tích này đều được treo những bóng đèn màu trắng.

Khu phế tích rộng 4.000 mét vuông như đang nổi trôi giữa dải ngân hà.

Khúc Chấn Sơ nhẹ nhàng ghé vào bên tai cô.

“Đây là món quà thứ hai.”

“Một bảo tàng của riêng em sẽ được xây dựng ở đây trong tương lai.”

An Diệc Diệp kinh ngạc nhìn đống phế tích trước mặt.

Vô số ánh sáng trắng nhàn nhạt rải rác khắp nơi, tựa như những vì sao.

Cảnh tượng hoang tàn khiến người ta cảm thấy thê lương hơn.

Một vẻ đẹp khó tin.

Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn Khúc Chấn Sơ đang đứng đằng sau, không thể tin được những gì anh vừa nói.

Khúc Chấn Sơ nở một nụ cười thản nhiên dưới ánh đèn.

“Nếu em thích pháo hoa, tôi sẽ đưa em đi xem những loại pháo hoa đẹp nhất trên thế giới, nếu em thích đồ cổ, tôi sẽ dựng một bảo tàng cho em.”

An Diệc Diệp cảm thấy trong lòng rối bời.

Cảnh tượng trước mắt khiến cô rung động đến mức suýt chút nữa là quên cả nói chuyện.

“Tại sao…”

Khúc Chấn Sơ vòng tay ôm eo cô.

Âm thanh trầm ấm của anh vang lên bên tai An Diệc Diệp.

“Tôi không phải là người tốt, tôi đã làm rất nhiều điều tồi tệ để có được vị trí như bây giờ. ”

“Nếu ai đó làm tổn thương tôi, tôi sẽ trả lại gấp ngàn lần. Tôi cứ tưởng trong tim mình chỉ chứa hận thù, không thể chứa thêm bất cứ thứ gì khác…”

Anh dừng một chút rồi tựa đầu vào bên tai An Diệc Diệp.

Con tim của An Diệc Diệp căng thẳng như bị một bàn tay giữ chặt.

“Khúc Chấn Sơ, anh đừng nói nữa…”

Khúc Chấn Sơ vẫn không dừng lại, anh ghé vào tai cô, thì thầm.

“Tôi muốn mang đến cho em tất cả những thứ tốt đẹp.”

An Diệc Diệp hốt hoảng quay đầu.

Ánh sáng chiếu xuống khuôn mặt cô, bóng của Khúc Chấn Sơ được phản chiếu trong đôi mắt long lanh của cô.

Nó khiến anh cảm thấy rằng trong đôi mắt và con tim của người phụ nữ trước mặt có chất chứa bóng hình anh.

Tim anh đập mạnh, anh siết chặt tay trên eo cô rồi từ từ nhích mặt lại gần.

Càng lúc càng gần.

Khi đôi môi gần như dính lấy nhau thì Khúc Chấn Sơ bỗng ngừng lại.

“Tiêu Nhĩ Giai, tôi có thể hôn em không?”

Từ khi nào thì mọi động thái của Khúc Chấn Sơ đều phải nhận được sự đồng ý của người khác?

Anh không nhúc nhích, chỉ chăm chú nhìn cô.

Xem ra chỉ cần An Diệc Diệp nói không một tiếng là anh sẽ buông ra.

Đã bao giờ cô nhìn thấy Khúc Chấn Sơ như vậy đâu?

An Diệc Diệp thầm rung động.

Nhưng cô không phải Tiêu Nhĩ Giai.

Cô muốn nói cho Khúc Chấn Sơ biết.

Cô không phải là vợ của anh, không phải là Khúc phu nhân.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 216


CHƯƠNG 216

Mà cô là An Diệc Diệp.

Vì muốn giữ lại cô nhi viện mà cô còn thông đồng với cả nhà Tiêu Hàm Tuyên để lừa anh.

Cô muốn nói hết ra nhưng không biết phải mở lời thế nào.

An Diệc Diệp nắm lấy góc áo của anh, như thể nắm lấy hạnh phúc mà cô đã lén lút cướp đi.

“Khúc Chấn Sơ, anh đừng gọi tên em…”

Cô chậm rãi quay lại, kiễng chân lên và hôn anh.

Đừng gọi tên em vào lúc này.

Đừng nhắc nhở em rằng…

Khúc Chấn Sơ dang tay ôm cô vào lòng.

An Diệc Diệp nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi của anh, cô nhắm hờ hai mắt, nhưng hàng mi cong đen láy của cô đã ướt đẫm nước mắt.

Trung tâm thành phố, tấc đất tấc vàng.

Khi tập đoàn M.I thông báo sẽ xây bảo tàng trên mảnh đất 4.000 mét vuông thu được từ cuộc đấu thầu, mọi người đều bàng hoàng.

Bọn họ cho rằng Khúc Chấn Sơ nhất định là điên rồi, bằng không sao có thể hủy xây dựng khu trung tâm thương mại và vui chơi để xây viện bảo tàng?

Đoạn đường quý hơn vàng này, cho dù rải đầy tiền trên đó cũng không đủ để đo lường giá trị của nó.

Bây giờ, lại biến thành một viện bảo tàng mà không có bất kỳ dự án sinh lời nào cả!

Ngay cả các nhân viên của tập đoàn M.I cũng rất sốc khi biết tin.

“Mảnh đất này… Nó… Nó được xây thành bảo tàng sao?”

“Tổng giám đốc Khúc, không phải anh…”

Vài người mở to hai mắt nhìn, nhưng họ không dám nói tiếp điều gì.

Khúc Chấn Sơ điên rồi à?

Đó là khoản đầu tư hàng trăm tỷ có thể thu về lợi nhuận hàng ngàn, hàng chục ngàn tỷ!

Chỉ một câu nói liền đánh đổi tất cả?

Khúc Chấn Sơ lấy tài liệu và hồ sơ thiết kế đã được đối tác phê duyệt ra.

“Tài liệu sửa đổi hạng mục đã được đưa xuống, đối phương hoàn toàn đồng ý.”

Sắc mặt của một số giám đốc không được tốt cho lắm.

Có thể không đồng ý sao?

Bên hợp tác là giới chính trị, và họ đã chi rất nhiều tiền để xây viện bảo tàng, có biết là bọn họ cười muốn điên rồi không?

Bọn họ thật sự nghĩ không ra, tại sao Khúc Chấn Sơ lại đột nhiên nghĩ ra ý định này chứ.

Khúc Chấn Sơ phớt lờ sự bất mãn của họ và nói thẳng: “Đây là tài sản cá nhân của tôi. Chi phí đấu thầu trước đó và toàn bộ tiền xây dựng trong tương lai sẽ do tôi chi trả”.

Lời này vừa dứt, một vài người lại được một trận trợn mắt há mồm.

Quá rõ ràng rồi, Khúc Chấn Sơ đã quyết tâm phải xây cho bằng được bảo tàng này.

Chiết Lam nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Tổng giám đốc Khúc, tên của bảo tàng đã được quyết định chưa?

“Duy Thê (Người vợ duy nhất).”

Cả đám lập tức trợn tròn hai mắt.

Khúc Chấn Sơ lặp lại: “Viện bảo tàng Duy Thê.”

Nói xong, liền xoay người rời đi.

Các giám đốc mất cả nửa ngày mới thu hồn về lại.

“Duy Thê… Không phải là ý nghĩ mà tôi đang nghĩ đến đấy chứ?”

“Người vợ duy nhất, từ khi nào tổng giám đốc Khúc lại….”

“Biểu hiện tình cảm kiểu đó cũng quá lố rồi nhỉ?”

Mấy ông giám đốc đều có vợ con hết nhưng chưa từng cưng chiều như vậy.”

Xây bảo tàng thì xây bào tàng đi, còn bày đặt gọi là Duy Thê?

Ngay cả bọn họ cũng cảm thấy buồn nôn.

Mấy người họ nhìn nhau rồi vây quanh Chiết Lam.

“Trợ lý Chiết, cậu nói xem, tổng giám đốc Khúc… làm thật hả?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 217


CHƯƠNG 217

Chiết Lam cười chứ không nói lời nào, anh ta nhìn giấy phép xây dựng trên bàn.

“Xây viện bảo tàng chẳng phải rất tốt sao?”

Bên ngoài đang tranh cãi về các vấn đề của viện bảo tàng này, nhưng nó không ảnh hưởng đến An Diệc Diệp.

Sau khi trở về từ hồ, chiếc chặn giấy được chạm khắc bằng đá Điền Hoàng đời Thanh lại trở về với cô.

Khúc Chấn Sơ tối hôm đó đã nói.

Chặn giấy này sẽ là món đồ được sưu tập đầu tiên trong bảo tàng, và sẽ được đích thân An Diệc Diệp đưa vào khi nó hoàn thành.

Anh nói sẽ sưu tập tất cả những món đồ cổ quý giá trên thế giới và cất vào đó.

Đó là viện bảo tàng chỉ thuộc về một mình An Diệc Diệp.

“Nhưng nó là của An Diệc Diệp hay của Tiêu Nhĩ Giai?”

Cô v**t v* hình điêu khắc trên cái chặn giấy trên bàn.

Món quà quá lớn, cô biết mình nên từ chối nhưng vì sự ích kỷ của mình mà cô đã giữ lại.

Cô không ngờ mình lại là một người ích kỷ như vậy.

Đang nghĩ ngợi thì có tiếng nói chuyện vang lên trong biệt thự cổ.

An Diệc Diệp thu dọn đồ đạc, xoay người đi xuống dưới.

Nhưng chưa kịp xuống đến nơi, cô đã gặp quản gia.

“Phía dưới có chuyện gì vậy?”

Quản gia nhìn cô, chau mày nói: “Cô Dư đến đây.”

“Cô ta tới làm gì?”

“Nói muốn tìm cậu Khúc, tôi đã sai người đến công ty thông báo cho cậu ấy, không biết khi nào thì về đến nơi.”

Quản gia lo lắng hỏi An Diệc Diệp: “Thưa cô, nếu cô không muốn gặp cô ta thì cứ lên lầu nghỉ ngơi đi.”

Nhưng An Diệc Diệp lại lắc đầu.

Trong lòng cô vẫn còn những nghi vấn.

Nếu người mà Khúc Chấn Sơ đã chờ đợi suốt mười hai năm không phải là Dư Nhã Thiểm, thì tại sao cô ta lại biết?

Cô vẫn chưa làm sáng tỏ được vấn đề này.

“Tôi xuống dưới xem thế nào.”

Quản gia nhìn cô đi xuống lầu, lo lắng cô sẽ bị bắt nạt, liền ra hiệu cho mấy tên vệ sĩ.

“Mau! Mấy người các cậu mau đi gọi ông chủ về!”

An Diệc Diệp đi xuống lầu, liền nhìn thấy Dư Nhã Thiểm đang ở trong phòng khách.

Mấy tên vệ sĩ hình như đang khuyên cô ta đi về nhưng Dư Nhã Thiểm không chịu đi.

“Không gặp được Khúc Chấn Sơ, tôi sẽ không đi.”

An Diệc Diệp vừa mới bước xuống, Dư Nhã Thiểm đã nghe thấy tiếng bước chân, liền nhìn cô.

Ngay lập tức một nụ cười chế giễu nở trên môi cô ta.

“Ây ui, đây không phải là Khúc phu nhân sao?”

An Diệc Diệp cau mày, bước xuống cầu thang.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 218


CHƯƠNG 218

“Cô tìm Khúc Chấn Sơ? Anh ấy không có nhà.”

Dư Nhã Thiểm cười nhạo rồi nói chuyện một cách tùy tiện: “Xem ra cô thật sự coi mình là bà chủ của nhà họ Khúc rồi, nhưng cô chỉ là đồ giả mạo mà thôi!”

An Diệc Diệp kinh hãi, nhanh chóng nhìn về phía mấy tên vệ sĩ bên cạnh, cô lo sợ Dư Nhã Thiểm sẽ đột nhiên gây khó dễ cho cô.

“Kêu bọn họ lui xuống đi, có một số việc cô không muốn bị người khác nghe thấy đúng không?”

Dư Nhã Thiểm tựa vào sô pha, nhìn ngón tay của mình, bình tĩnh nói.

Mấy tên vệ sĩ nhìn An Diệc Diệp, họ được quản gia gọi đến đây để bảo vệ An Diệc Diệp, nếu đi thì….

An Diệc Diệp vẫy tay với bọn họ.

“Không sao đâu, các anh không cần ở đây nữa.”

Vệ sĩ vẫn còn do dự không dám rời đi dễ dàng như vậy.

“Các người cứ đi đi, tôi không có việc gì đâu.” An Diệc Diệp kiên quyết đuổi họ đi.

Dư Nhã Thiểm đứng đó chế nhạo: “Chẳng lẽ tôi có thể ăn thịt cô ta à?”

Sau khi mấy người họ rời đi, trong phòng chỉ còn lại An Diệc Diệp cùng Dư Nhã Thiểm.

“Cô muốn nói gì?”

Vừa dứt lời, Dư Nhã Thiểm đột nhiên đứng lên, vọt tới trước mặt An Diệc Diệp, giơ tay lên tát một cái!

Hành động bất ngờ này khiến cô không kịp đề phòng nên không tránh được.

An Diệc Diệp chỉ có thể nhanh chóng nghiêng đầu đi để đầu ngón tay của Dư Nhã Thiểm xẹt qua mặt cô.

Những chiếc móng sắc nhọn để lại bốn vết xước đỏ nhạt.

Cô lùi lại một bước, cảm thấy trên mặt nóng bừng.

“Cô làm gì vậy?”

“Làm gì?”

Dư Nhã Thiểm nghiến răng nhìn cô.

“An Diệc Diệp, tôi thực sự không ngờ rằng cô vẫn còn giấu bài.”

An Diệc Diệp xoa xoa vết xước trên mặt, may mà lúc nãy cô né một chút, nếu không lúc này, một bên mặt sẽ sưng lên mất.

“Lẽ ra tôi không nên xuống đây gặp cô.”

‘Cô xoay người định bỏ đi, nhưng Dư Nhã Thiểm lại không chịu buông tha mà xông lên.

“Cô dám nói mình không nói bóng gió với Khúc Chấn Sơ à? Nếu không sao anh ấy lại đuổi tôi đi?”

An Diệc Diệp nhăn mày.

“Tôi làm loại chuyện này khi nào? Tôi không nói gì hết. Huống hồ, chính cô cũng biết, cô không phải là người mà Khúc Chấn Sơ đã đợi mười hai năm.”

Nghe thấy những lời này, Dư Nhã Thiểm càng thêm điên cuồng .

“Chính cô đã nói!”

Cô ta nhanh chóng đuổi theo, giữ chặt tay An Diệc Diệp kéo lại.

“Cô tưởng đuổi được tôi sao? Hôm nay, tôi sẽ chờ Khúc Chấn Sơ trở về rồi nói hết mọi chuyện cho anh ấy biết!”

“Cô hoàn toàn không phải người nhà họ Tiêu, cô là đồ giả mạo! Là đồ con hoang bị người ta ruồng bỏ từ nhỏ!”

“Câm miệng!” An Diệc Diệp nghiêm mặt quát lớn một tiếng, tức giận đến sắc mặt trắng bệch.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 219


CHƯƠNG 219

“Không dám để người khác nói sao? Đồ con hoang! Cô chính là đồ con hoang! Ai biết được cô đã dùng thủ đoạn đê hèn nào để đeo bám Khúc Chấn Sơ.”

Dư Nhã Thiểm cười lớn rồi lại nghiến răng nghiến lợi nhìn An Diệc Diệp.

“Cô thử nghĩ xem, nếu Khúc Chấn Sơ biết người mà anh gặp hằng ngày chỉ là một kẻ giả mạo thì sẽ thế nào?”

Sắc mặt An Diệc Diệp tái nhợt, mím chặt môi không nói.

Dư Nhã Thiểm lại càng đến gần sát, điên cuồng nói: “Nghe nói anh ấy xây bảo tàng gì đó cho cô? Duy Thê? Nực cười biết bao?”

An Diệc Diệp nhíu mày cố sức đẩy cô ta ra.

“Đừng nói nữa! Rốt cuộc cô muốn cái gì?”

Dư Nhã Thiểm nghe xong lại càng cười chói tai hơn.

“Cô sợ à?”

Cô ta kéo tay An Diệc Diệp, mở to hai mắt, dí sát tới.

“Nếu cô còn muốn tiếp tục ở lại đây mà không bị Khúc Chấn Sơ phát hiện thì hãy ngoan ngoãn nghe lời tôi.”

“Cô muốn làm gì?”

Dư Nhã Thiểm nhe răng cười.

“Tôi muốn cô tự tay đưa Khúc Chấn Sơ lên giường của tôi.”

Toàn thân An Diệc Diệp chấn động, cô khiếp sợ lắc đầu.

“Không thể được!”

“Chẳng phải cô muốn biết người mà Khúc Chấn Sơ chờ đợi là ai ư? Chỉ cần cô giúp tôi, tôi sẽ nói cho cô biết, thế nào?

Dư Nhã Thiểm liếc cô một cái, cứ cho là cuối cùng Khúc Chấn Sơ cũng biết thì sao chứ?

Chỉ cần cô ta trở thành người phụ nữ của Khúc Chấn Sơ thì chắc chắn có thể đuổi An Diệc Diệp ra khỏi nhà lần nữa.

“Không bao giờ, cô đừng có nằm mơ .”

Sao An Diệc Diệp có thể đồng ý với cô ta chứ?

“Cô không đồng ý cũng không sao, tôi sẽ nói cho Khúc Chấn Sơ biết sự thật, cô, Khúc phu nhân đây là đồ giả mạo!”

Nói xong, Dư Nhã Thiểm liền xoay người đi ra ngoài.

“Đến lúc đó chúng ta hãy xem xem, kết cục của ai thảm hại hơn!”

Trong lòng An Diệc Diệp có chút hoảng sợ, cô vội vàng đuổi theo.

“Dư Nhã Thiểm, cô không thể làm thế!”

Cô vội vàng lao ra cửa, kéo Dư Nhã Thiểm lại .

“Cô không thể nói, tôi vì muốn giữ lại cô nhi viện mới tới đây, nếu cô nói ra thì cô nhi viện sẽ không còn nữa!”

Nhưng Dư Nhã Thiểm tuyệt không để ý.

“Ý của cô là cô nhi viện Thần Hi? Không còn nữa thì không còn nữa, một nơi cũ nát như vậy nên sớm bị dỡ bỏ thì hơn!”

“Nhưng ở đó vẫn còn những đứa bé khác.”
 
Back
Top Bottom