Ngôn Tình Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 100


CHƯƠNG 100

Lúc này sắc mặt Khúc Chấn Sơ mới hơi tốt hơn, hừ lạnh một tiếng.

“Ai bảo cô ta nhận chứ!”

Hai người vừa đi, quản gia đã cầm tài liệu đuổi theo An Diệc Diệp , đưa tài liệu vào trong phòng cô.

Quản gia ngẫm nghĩ: “Nếu cô có vấn đề gì, tôi có thể giải thích cho cô.

“Ừm.”

Thấy hình như An Diệc Diệp không hiểu ý ông, quản gia vẫn có hơi lo lắng.

“Cô Tiêu , ý của tôi là, cô có thể mời người chuẩn bị yến hội giúp cô.”

An Diệc Diệp ngẩng đầu lên từ trong tài liệu.

“Không cần, tự tôi làm được.”

Thẩm Thanh Chiêu là cố ý làm khó cô, nếu tìm người làm giúp cô, Thẩm Thanh Chiêu vẫn sẽ không hài lòng.

Chỉ có tự cô hoàn thành, mới có thể chặn miệng bà ta lại.

Người tham gia tiệc mừng thọ có nhà họ Khúc, cũng có bạn tốt.

Mọi người đến đây đều có dụng ý khác, bình thường chỉ cần chuẩn bị chút điểm tâm và nước uống là được rồi.

Quan trọng nhất là trang trí sảnh buổi tiệc, xác định ban nhạc, đồ tráng miệng, rượu trên tiệc mừng thọ, còn phải gửi thiệp mời đi trước.

Năm ngày trước khi tổ chức mới gửi thiệp mời đi đã vô cùng vội vã rồi, bước đầu tiên An Diệc Diệp cần làm chính là quyết định kiểu dáng của thiệp mời, đóng dấu, đưa ra ngoài.

Trong tài liệu quản gia đưa tới có mấy kiểu, còn có cửa hàng quà tặng từng hợp tác mấy lần lúc trước.

Ngay hôm đó An Diệc Diệp đã vội vàng đi một chuyến, chọn thiệp mời in chữ vàng màu trắng gạo, nhìn qua đơn giản hào phóng, lại không mất đi thân phận.

Giao địa chỉ lấy được từ chỗ quản gia cho chủ tiệm, bảo bọn họ đóng dấu xong, đưa ra ngoài trong hôm nay.

Bận rộn chuyện thiệp mời xong, sắc trời đã dần dần tối đen.

An Diệc Diệp không có nghỉ ngơi mà bắt đầu chuẩn bị thứ cần thiết tiếp theo.

Tài liệu rất nhiều, cô chỉ có thể vừa xem chi tiết vừa tìm.

Nếu đây đã là tiệc mừng thọ của Khúc Kiều , vậy tất cả đều phải dựa theo sở thích của ông ta.

An Diệc Diệp hỏi quản gia, Khúc Kiều không có sở thích đặc biệt gì, nhưng lại thích vũ khúc Argentina.

Lật tìm tất cả ghi chép vũ hội, cuối cùng xác định là “Cách nhau một bước” do Ông Vua không ngai sáng tác – điệu Tango của Argentina.

Ban nhạc diễn tấu thì liên lạc với nhóm nhạc nổi tiếng trong nước, hy vọng bọn họ có thể có mặt.

Chuyện tiếp theo, hết chuyện này đến chuyện khác, luôn luôn không ngừng bận rộn.

Cho dù là trở về từ trường học, cô cũng phải bận rộn chuyện tiệc mừng thọ, hoàn toàn không thể nghỉ ngơi.

Ban đêm, Khúc Chấn Sơ trở về từ công ty.

Quản gia nhận lấy áo khoác âu phục của anh, vừa đi theo sau lưng anh vào nhà.

Khúc Chấn Sơ vừa vào cửa, bước chân thoáng dừng lại.

“Cô ta còn đang chuẩn bị?”

Quản gia nhỏ giọng nói.

“Cô Tiêu đang ngủ ở phòng khách.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 101


CHƯƠNG 101

Nghe vậy, ánh mắt Khúc Chấn Sơ lướt qua trên sofa.

Người trên sofa đang cuộn tròn trong góc ngủ say.

Trên vai cô khoác một tấm thảm, trong tay cầm bút và laptop, rõ ràng đã vô cùng buồn ngủ nên mới vô thức ngủ quên mất.

Dưới đôi mắt mang theo quầng thâm rất rõ ràng, nhìn qua đã thấy ngủ không thoải mái.

Khúc Chấn Sơ nhíu mày.

“Cô ta như thế mấy ngày rồi?”

“Cô Tiêu vẫn luôn nghiêm túc chuẩn bị tiệc mừng thọ, mỗi ngày đều sẽ bận đến đêm khuya, có thể là nghỉ ngơi không được tốt nên mới ngủ quên mất.”

Mấy ngày nay ông nhìn An Diệc Diệp mất ăn mất ngủ, khó khăn lắm cô mới ngủ mất, không đành lòng đánh thức cô, muốn cho cô ngủ nhiều hơn một chút.

Chân mày rậm của Khúc Chấn Sơ cau chặt, giọng nói cũng vô thức nhỏ hơn.

“Xảy ra vấn đề gì sao?”

“Cô Tiêu đã xác định danh sách bài hát rồi, nhưng nhóm nhạc Duy Âm từ chối tham gia.”

Ánh mắt của Khúc Chấn Sơ hơi tối đi, nhìn lên khuôn mặt của An Diệc Diệp .

“Ngu ngốc.”

Quản gia hơi cúi đầu, ông vốn còn hy vọng cậu chủ có thể giúp Cô Tiêu một chút.

“Có cần đánh thức Cô Tiêu không ạ?”

“Không cần.”

Anh đi lên phía trước, cẩn thận cầm lấy cây bút từ trong tay An Diệc Diệp , khom lưng, vô cùng cẩn thận đỡ lấy lưng cô, bế người lên.

An Diệc Diệp đang ngủ say, hơi nhúc nhích, chỉ chốc lát đã nhận ra nơi ấm áp hơn, rút vào trong lồng ngực của Khúc Chấn Sơ .

Khúc Chấn Sơ cúi đầu nhìn cô một cái, đường nét trên mặt dịu dàng hơn một chút.

Vẫn là lúc ngủ ngoan hơn nhiều.

Anh bước nhẹ lên lầu, đưa An Diệc Diệp vào trong phòng.

Đóng cửa lại, ra ngoài.

Quản gia còn đang chờ đợi ở bên ngoài.

Khúc Chấn Sơ xoay người nói: “Đưa cách liên hệ với nhóm nhạc cho tôi.”

Quản gia ngơ ngác, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt ngắn ngủi.

“Vâng, thưa cậu.”

Ngày hôm sau, An Diệc Diệp còn đang khổ não, có cần đích thân đi tìm người quản lý của nhóm nhạc không.

Quản gia lại hoàn toàn không lo lắng, ngược lại vô cùng có lòng tin nói: “Cô Tiêu , cô đừng lo lắng, tôi nghĩ, chẳng mấy chốc nhóm nhạc Duy Âm sẽ đồng ý thôi.”

“Vì sao?”

An Diệc Diệp nghi ngờ nhìn ông.

Quản gia cười mà không nói.

Không ngờ đến buổi trưa, An Diệc Diệp thật sự nhận được điện thoại của nhóm nhạc Duy Âm.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 102


CHƯƠNG 102

Người hôm qua liên tục từ chối, nói mình tuyệt đối sẽ không biểu diễn ở buổi tiệc tư nhân, hôm nay lại chủ động yêu cầu tham gia.

An Diệc Diệp vừa mừng vừa sợ, trò chuyện công việc cụ thể với bọn họ, xác định lần hợp tác này.

Công việc tiếp theo lập tức thuận lợi hơn rất nhiều.

Mãi đến hôm tổ chức tiệc tối, An Diệc Diệp cũng không thấy Dư Nhã Thiểm xuất hiện.

Tiệc mừng thọ tổ chức trong nhà họ Khúc , mấy ngày nay An Diệc Diệp thường xuyên ra vào nơi này, đã vô cùng quen thuộc với nơi này rồi.

Sắc trời đã tối.

An Diệc Diệp ở trong phòng bếp, kiểm tra thực đơn lần cuối.

“Phải đảm bảo ly rượu trong tay mỗi người đều không thể rỗng, rượu vang đỏ và sâm phanh đều đã chuẩn bị xong, chiết rượu vào bình chiết rượu trước đi.

“Lượng hải sản ít thôi, chia thành nhiều lần đưa ra ngoài, tránh bị lạnh.”

An Diệc Diệp vừa xem sổ ghi chép trong tay vừa chỉ huy.

Không biết quản gia đã đi đến sau lưng An Diệc Diệp từ lúc nào.

“Cô Tiêu , sắp đến giờ rồi, cô cũng nên đi chuẩn bị thôi.”

“Ừm.”

An Diệc Diệp gật gật đầu, kiểm tra những việc cần chú ý trong tay, thấy không có sơ sót mới yên tâm.

Cô xoay người: “Tôi đi qua bây giờ đây.”

“Cậu chủ đã đến rồi.”

An Diệc Diệp mím mím môi: “Tôi còn phải thay quần áo lần nữa.”

Bên ngoài nhà họ Khúc , khách khứa đến nối tiếp nhau.

Lúc này nhà giàu quan lớn ở thành phố này đều giống như tập hợp lại ở đây.

Lúc này xe sang bình thường vừa xuất hiện đã có thể khiến tất cả mọi người líu lưỡi gần như chật ních trên mặt đường xung quanh.

Tuy mấy năm gần đây Nhà họ Khúc có hơi xuống dốc, nhưng nói thế nào cũng tính là một trong ba dòng họ lớn trong nước, mạng lưới quan hệ trải rộng khắp giới chính trị và thương nghiệp.

Phía sau mạng lưới lợi ích khổng lồ, là mối quan hệ không thể tách rời.

Huống chi, cho dù không nể mặt Khúc Kiều , chỉ dựa vào một mình Khúc Chấn Sơ , cũng đủ để bọn họ đi một chuyến này rồi.

Sảnh buổi tiệc được trang trí đến thập toàn thập mỹ, sảnh buổi tiệc nửa vòng tròn chạy thẳng từ cổng chính vào trong.

Ban nhạc Duy Âm nổi tiếng nhất trong nước ở góc bên trái diễn tấu âm nhạc thư giãn trước khi mở màn, trên bàn dài một bên khác để đồ ăn đã chuẩn bị tốt, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy ăn.

Người rót rượu đưa lên rượu vang đỏ và sâm panh không cùng loại, cho khách khứa lựa chọn.

Thẩm Thanh Chiêu xoi mói nhìn một vòng sảnh buổi tiệc, lại không tìm ra khuyết điểm gì, sắc mặt không khỏi có hơi xấu.

Vốn bà ta muốn mượn cơ hội này dạy dỗ An Diệc Diệp một chút, không ngờ một mình cô lại có thể thật sự tổ chức một buổi tiệc ra hình ra dáng.

“Coi như có chút tác dụng.” Bà ta không nhanh không chậm oán giận một tiếng.

Khúc Diên Nghị đứng ở một bên, trong tay cầm sâm panh, nở nụ cười ấm áp với mấy tiểu thư thế gia ở xa xa.

“Mẹ, mẹ quá xem thường cô ta rồi, dù sao cô ta cũng là con gái của nhà họ Tiêu .”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 103


CHƯƠNG 103

“Hừ, cái dáng vẻ quê mùa kia, nhìn thế nào cũng không giống.”

Vừa dứt lời, người vốn đang trò chuyện vui vẻ trong buổi tiệc lại từ từ trở nên yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cửa vào buổi tiệc, hơi trợn to hai mắt.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Thẩm Thanh Chiêu bất mãn quay đầu qua.

Khúc Diên Nghị ngơ ngác nhìn người đang đi vào cổng, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên.

“Con chưa bao giờ gặp… cô gái quê mùa xinh đẹp như vậy…”

Cửa vào phòng yến tiệc.

Vốn là vì để cho khách khứa đặt sự chú ý ở trong yến tiệc, nơi này ánh đèn có chút mờ ảo.

Nhưng lúc này, lại hấp dẫn ánh mắt tất cả mọi người.

Nơi giao nhau giữa ánh sáng và bóng tối, cơ thể An Diệc Diệp dường như phát sáng, đẹp đến mức khiến người ta nín thở.

Bộ lễ phục màu xanh nhạt tơ lụa kéo trên mặt đất, chiếc đầm voan dài có hoa văn độc đáo đính trên đó.

Mặt viên ngọc dưới ánh đèn dường như mang theo tia sáng, giống như dải tinh hà.

Ở thắt lưng, có một dải ruy băng màu xanh được thắt thành một chiếc nơ xinh xắn, rủ xuống trên lưng, trong sự dịu dàng có thêm một chút sức sống.

Mái tóc dài màu hạt dẻ được buộc lại ở phía sau bằng kẹp tóc trông tự nhiên nhất, giống như một vương miện.

Những lọn tóc xoăn gợn sóng nhỏ hai bên thái dương rủ xuống tự nhiên, buông xuống ở đôi má ửng hồng.

An Diệc Diệp chậm rãi đi tới, chiếc váy màu xanh nhạt nhẹ như lông vũ, tung bay phấp phới khi cô bước đi.

Cô đứng ở cửa vào phòng yến tiệc, ánh mắt di chuyển, ngó bên này nghía bên kia, dường như đang tìm người nào đó.

Tất cả mọi người đều không tự chủ dừng lại động tác trong tay, ánh mắt đều quyến luyến trên người cô, không nỡ rời đi.

Bọn họ xì xầm, nhỏ giọng tới hỏi thăm xung quanh thân phận người tới.

“Con gái nhà họ Tiêu? Chính là cái người kết hôn với Khúc Chấn Sơ đó?”

“Đã sớm nghe nói, con gái nhà họ Tiêu xinh đẹp, nhưng không nghĩ tới vậy mà sẽ như vậy…”

“Thật không biết Khúc Chấn Sơ sao mà không muốn, nếu là tôi, khẳng định ngủ cũng bật cười.”

“Thôi đi, đâu ra còn đến phiên cậu?”

“Hừ, cái này anh chưa nghe nói sao?”

“Mấy ngày nay, Khúc Chấn Sơ và một người đàn bà ở bên ngoài tình tứ, mua xe rồi lại mua nhà, tôi thấy bọn họ ly dị, là chuyện sớm hay muộn mà thôi!”

“Thật sự? Haizz, thật là đáng tiếc.”

An Diệc Diệp vội vã đi thay quần áo, lại không nghĩ rằng vừa mới đi vào, nhiều người như vậy cũng đồng loạt nhìn qua.

Cô có chút không được tự nhiên kéo kéo váy.

Bộ đồ trên người vẫn là quản gia chuẩn bị, cô thấy cũng được, liền trực tiếp thay ra.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 104


CHƯƠNG 104

Chẳng lẽ có gì không đúng?

Phòng yến tiệc bên kia, Khúc Chấn Sơ đang cùng một đối tác bàn dự án hợp tác gần đây nhất, đối phương nói đến một nửa, lại đột nhiên dừng lại.

Ánh mắt người kia hơi tỏa sáng, kinh động nhìn lối vào phòng yến tiệc.

“Đẹp quá…”

Khúc Chấn Sơ nghe vậy quay đầu, dời ánh mắt, không tự chủ rơi vào trên người đứng ở cửa.

An Diệc Diệp bị mọi người vây quanh ở chính giữa, hồi hộp và khẩn trương.

Khúc Chấn Sơ nhìn một cái biết là cô, trong nháy mắt trợn to hai mắt, con ngươi hơi co lại.

Nha đầu này…

Cô mặc đẹp mắt như vậy, làm gì?

Chẳng lẽ cô không nhìn thấy, những người xung quanh đó đều giống như sói đói nhìn chằm chằm cô như nhìn miếng thịt sao?

Sắc mặt anh trong nháy mắt trầm xuống, nổi giận xông tới.

Còn không chờ anh đến gần, một bóng người đột nhiên từ trước mắt đi ra, trước một bước đi tới trước mặt An Diệc Diệp.

Là Khúc Diên Nghị !

Cả người anh ta mặc âu phục màu trắng, mới xuất hiện liền khiến các cô gái xung quanh hò hét.

Hai người đứng dưới ánh đèn, dường như là một đôi do trời đất tạo nên.

Bước chân Khúc Chấn Sơ dừng lại, nhíu mày lại, hung ác nhìn chằm chằm hai người ở xa, cả người tản ra sự tức giận người sống chớ tiến vào.

Cặp mắt Khúc Diên Nghị cười cười, như phát sáng nhìn An Diệc Diệp .

“Tối nay cô thật đẹp, tôi cũng thiếu chút nữa không nhận ra cô.”

Trên mặt An Diệc Diệp hơi đỏ lên, có chút ngượng ngùng.

“Cám ơn, có phải là lạ hay không?”

“Dĩ nhiên sẽ không, cô là người xinh đẹp nhất tối nay, cô nhìn xem, tất cả mọi người đều đang nhìn cô.”

Anh ta giơ tay chỉ một vòng.

An Diệc Diệp ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt của những người đó khiến cô có chút ngượng ngùng.

Cô nhìn một vòng, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Khúc Chấn Sơ đứng ở phía sau.

Tất cả mọi người đều đang nhìn cô, nhưng trên mặt Khúc Chấn Sơ lại mang theo tức giận.

Tại sao anh lại tức giận?

Khúc Diên Nghị cũng quay đầu nhìn một cái, cười nói: “Anh chờ cô rất lâu rồi, đi thôi.”

An Diệc Diệp hơi gật đầu một cái, nhấc chân đi tới.

Đám người chậm rãi tách ra một con đường, An Diệc Diệp chậm rãi đi tới trước mặt Khúc Chấn Sơ .

“Ngài Khúc .”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ nhìn Khúc Diên Nghị ở sau lưng cô, sắc mặt càng lạnh như băng.

“Cậu còn nhớ tôi?”

Giọng điệu kỳ quái, khiến An Diệc Diệp nhíu mày lại.

Khúc Diên Nghị lúc này cười một chút, nói: “Anh, Nhĩ Giai bận bịu chuẩn bị yến tiệc, cho nên mới tới trễ.”

“Nhĩ Giai ?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 105


CHƯƠNG 105

“Từ lúc nào, các người đã thân mật như vậy?”

Người xung quanh nhận ra được bầu không khí giữa bọn họ không được bình thường, nhao nhao nhìn qua.

An Diệc Diệp không dám tin, trong lòng Khúc Chấn Sơ thế mà lại có ý nghĩ như vậy.

“Anh không nên nói bậy…”

Còn chưa nói hết, Khúc Chấn Sơ đột nhiên đưa tay ra, thô lỗ kéo An Diệc Diệp qua.

Cơ thể cô xiêu vẹo, trực tiếp đụng vào trên người Khúc Chấn Sơ .

“Anh muốn làm gì?”

Trên mặt Khúc Chấn Sơ lạnh băng, bấu thật chặt vào eo An Diệc Diệp .

“Ít nhất, cô bây giờ vẫn là vợ tôi.” An Diệc Diệp khiếp sợ nhìn anh.

Tay Khúc Chấn Sơ siết thật chặt eo cô, nếu anh đã không thích, tại sao còn muốn nắm cô không buông?

“Anh buông tay ra!”

Khúc Chấn Sơ không nói một câu, ngược lại ôm cô càng chặt hơn “Cô tối nay, tốt nhất ngoan ngoãn đợi ở bên cạnh tôi.”

“Anh trai.”

Khúc Diên Nghị đột nhiên mở miệng cắt đứt lời bọn họ, lo lắng nói: “Nhĩ Giai hình như không thoải mái lắm, anh đừng như vậy.”

“Nơi này còn chưa tới phiên cậu quản!”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ đảo qua, lạnh giọng quát.

Thấy trên mặt Khúc Diên Nghị xuất hiện vẻ cô đơn, An Diệc Diệp cau mày giãy giụa.

“Khúc Chấn Sơ , anh làm gì? Anh ấy là em trai anh.”

“Tôi không có em trai.” Khúc Chấn Sơ cắn răng nói.

Khúc Diên Nghị lại không chút tức giận, ngược lại còn cười một tiếng, “Không sao cả, mọi ngươi trò chuyện trước, tôi đi xem ba chuẩn bị thế nào rồi.”

Anh ta nâng ly lên với An Diệc Diệp .

“Dành tặng người đẹp nhất tối nay.”

Nói xong, Khúc Diên Nghị ngửa đầu cạn sạch ly rượu trong tay một hơi, xoay người rời đi.

An Diệc Diệp nhìn bóng lưng anh ta, trong lòng vẫn còn đang nghi ngờ câu nói vừa rồi kia của Khúc Chấn Sơ .

Tại sao anh nói anh không có em trai?

“Cô còn nhìn cái gì?”

Khúc Chấn Sơ dùng sức siết eo cô, quay mặt cô lại, đối mặt với mình.

“Cô thích cậu ta như vậy?”

An Diệc Diệp nhíu mày lại, thoát khỏi tay anh.

“Anh đừng nói bậy.”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ sắc bén nhìn chằm chằm cô, cắn chặt răng, trên mặt ẩn chứa sự tức giận vô cùng.

Đúng vào lúc này, Khúc Kiều và Thẩm Thanh Chiêu chậm rãi từ hai lầu đi xuống.

Tất cả mọi người thu hồi ánh mắt, nhìn về phía người được chúc thọ tối nay.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 106


CHƯƠNG 106

Khúc Kiều đứng trên bậc thang, cả người mặc bộ Đường trang màu đen, gừng càng già càng cay.

“Hoan nghênh mọi người nể mặt tới dạ tiệc hôm nay, Khúc Kiều tôi đã lăn lộn bốn mươi năm trong thương trường, có mặt ở đây đều là người đã từng giúp đỡ tôi. Mọi người là bằng hữu của tôi, là người nhà tôi, nếu đã là người một nhà, mọi người không cần khách sáo. Nào, cạn ly.”

Mọi người cười nói vui vẻ, sôi nổi giơ ly lên.

Ngay lúc này, cửa đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào.

“Tránh ra! Tôi muốn đi vào!”

Tôi xem mấy người ai dám cản tôi? Tôi là Dư Nhã Thiểm ! Để cho tôi vào!”

Cửa phòng yến tiệc hò hét ầm ĩ, tất cả mọi người dừng động tác lại nhìn sang.

An Diệc Diệp vừa nghe thấy giọng nói của Dư Nhã Thiểm , liền quay đầu nhìn về Khúc Chấn Sơ .

Trên mặt Khúc Chấn Sơ không thấy được vui giận, bên kia, Dư Nhã Thiểm đã cưỡng chế từ bên ngoài xông vào.

Cả người lễ phục màu đỏ sẫm, ngẩng cao đầu, khoe khoang một vòng trước tất cả mọi người.

Trong phòng yến tiệc có mấy người nhanh chóng nhận ra cô ta, sắc mặt đều có chút không tốt.

“Đây không phải là… người tình mới của Khúc Chấn Sơ sao?”

“Lá gan này cũng quá lớn rồi đó? Biết rõ chính chủ ở đây, còn phách lối như vậy.”

“người tình mới, người yêu cũ cùng nhau ra sân, kịch tối nay thật là đặc sắc mà.”

Mấy người nhỏ giọng nghị luận, trong chốc lát, tất cả mọi người tại đây đều biết thân phận của Dư Nhã Thiểm .

Dư Nhã Thiểm không nhìn ra thâm ý trong ánh mắt những người này, ngược lại hết sức hài lòng khi mình trở thành tiêu điểm.

Cô ta ngẩng đầu lên, ở trong đám người tìm được Khúc Chấn Sơ , vội vàng đi tới.

“Anh Chấn Sơ .”

Dư Nhã Thiểm trực tiếp khoác tay Khúc Chấn Sơ , cười nói.

“Em có đến trễ không?”

Khúc Chấn Sơ khẽ cau mày, lại không đẩy cô ta ra.

“Sao em tới đây?”

“Không phải anh gọi em tới sao?”

Dư Nhã Thiểm hỏi ngược lại một câu, nói: “Em nghe ngươi ta bảo hôm nay là đại thọ sáu mươi của chú, dĩ nhiên em muốn tới xem một chút.”

Trong phòng yến tiệc hết sức yên tĩnh, ai cũng không nói gì, nhưng ánh mắt đều rơi vào trên ba người Khúc Chấn Sơ .

Khúc Kiều còn đứng ở trên bục nhìn kỹ Dư Nhã Thiểm .

Mấy ngày nay bên ngoài có tin đồn liên quan đến Khúc Chấn Sơ , ông cũng nghe nói một ít.

Nhưng hôn nhân của anh và nhà họ Tiêu vốn chính là bị ép buộc, hơn nữa ông tự giác thấy thẹn với Khúc Chấn Sơ , cho nên cho dù người bên ngoài truyền tin có chút khó nghe, ông cũng không nhúng tay.

Nhưng việc riêng tư, hôm nay nhiều bân bè thân thích đều ở đây như vậy, Dư Nhã Thiểm không phân biệt lớn nhỏ, ầm ĩ tới bữa tiệc, người mất mặt chính là cả nhà họ Khúc .

Ông ho nhẹ một tiếng, mở miệng hỏi.

“Chấn Sơ , vị này là ai? Sao ba chưa từng gặp.”

“Một người bạn của con.”

Khúc Chấn Sơ không muốn cho người Nhà họ Khúc quen biết “Thiểm Thiểm ”, nói một câu nhàn nhạt.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 107


CHƯƠNG 107

Nhưng Dư Nhã Thiểm sẽ không bỏ qua toàn bộ cơ hội lấy lòng ba của Khúc Chấn Sơ .

“Chú, con là Dư Nhã Thiểm .”

Khúc Kiều không mặn không nhạt liếc cô ta một cái.

“Nếu đã là bạn, thì ở lại đi.”

Nói xong lại giơ ly lên, không để ý tới cô ta nữa. “Mọi người tiếp tục thôi.”

Uống rượu xong, đã đến lúc chúc thọ.

Khúc Kiều ngại người khác ồn ào, để phòng yến tiệc lại cho đám người trẻ tuổi, mình cùng mấy người bạn thân tới đình viện.

An Diệc Diệp do dự quay đầu, thấy Dư Nhã Thiểm đang quấn lấy Khúc Chấn Sơ muốn khiêu vũ.

Khúc Diên Nghị lúc này đi tới, mời cô tới đình viện.

“Nhĩ Giai , cùng qua đó chứ?”

An Diệc Diệp lúc này mới thu ánh mắt lại.

“Được.”

Bóng lưng hai người rời đi, rơi vào trong mắt Khúc Chấn Sơ .

Sắc mặt anh trầm xuống, đưa tay đẩy Dư Nhã Thiểm , muốn theo sau.

Không nghĩ tới Dư Nhã Thiểm đột nhiên thân kéo tay anh, kéo theo ánh mắt anh nhìn qua.

“Anh Chấn Sơ , anh nhảy với em đi mà, chị không phải có Ngài Khúc kia chiếu cố rồi đó sao?”

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ càng không được tốt, cô ta lại tiếp tục nói: “Em vẫn chưa bao giờ tham gia yến tiệc, trước kia ở trong cô nhi viện, ngay cả váy cũng chưa từng mặc, em vẫn luôn mơ ước có thể cùng anh cùng nhau khiêu vũ trên khán đài.”

Điều Khúc Chấn Sơ không chịu được nhất, chính là Dư Nhã Thiểm nhắc tới chuyện trước kia.

Chỉ cần vừa nhắc tới cái này, anh cảm thấy mình không chăm sóc tốt “Thiểm Thiểm ”, để cô ta đợi lâu như vậy.

Anh thu mắt lại, không biết thỏa hiệp thế nào.

“Được rồi, chỉ một lần này.”

Hoa hải đường trong đình viện Nhà họ Khúc đua nhau nở rộ, mấy chiếc ghế cổ được đặt tùy ý.

Trên bàn trà nóng trà đã bung ra, bạn bè của Khúc Kiều tuổi tác đều xấp xỉ nhau, một khi trò chuyện thì nội dung bao la, hết sức nhàn nhã.

An Diệc Diệp đứng ở một bên, thường rót thêm trà cho bọn họ, rủ mắt không biết đang suy nghĩ gì.

Ánh mắt Khúc Diên Nghị từ mới vừa mới bắt đầu, cũng chưa hề rời khỏi người cô.

Thẩm Thanh Chiêu từ trong phòng yến tiệc đi ra, sắc mặt vừa đen lại tệ.

Bà ta đi tới bên cạnh Khúc Diên Nghị , nhỏ giọng oán trách.

“Dư Nhã Thiểm đó là cái thứ gì? Ở đây là chỗ cô ta có thể tới sao?”

“Cô ta sao lại chọc mẹ tức giận rồi?”

Thẩm Thanh Chiêu hừ lạnh một tiếng. “Con không nhìn thấy bộ dạng lẳng lơ vừa rồi của cô ta, thiếu chút nữa thì nằm trên người Khúc Chấn Sơ rồi, thật là mất mặt!”

Vừa nói, bà ta lại nhìn về hướng An Diệc Diệp đang đứng ở bên kia, càng chán ghét.

“Thật đúng là vô dụng, bị người ta ức h**p lên tới đầu rồi, một cái rắm cũng không thả ra được, nhà họ Tiêu đều nuôi ra người gì thế?”

Khúc Diên Nghị cười cười.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 108


CHƯƠNG 108

“Mẹ, không phải mẹ không thích cô ấy sao? Sao bây giờ lại bắt đầu nói giúp cô ấy?”

“Mẹ không phải nói giúp cô ta, cô ta như vậy làm mất mặt Nhà họ Khúc chúng ta! Mẹ là coi thường cô ta, nhưng mẹ càng không muốn nghe người khác nghị luận, nhà chúng ta lại có một tên ăn chơi đàn đúm!”

Bà ta hạ thấp giọng, cắn răng nghiến lợi, mang nồng nặc hận ý, nhìn về hướng Khúc Kiều .

Khúc Diên Nghị đưa kéo tay bà ta, trên mặt lại mang nụ cười.

“Như vậy không phải thật tốt sao? Con cảm thấy, Tiêu Nhĩ Giai rất tốt.”

Thẩm Thanh Chiêu kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Khúc Diên Nghị vẫn luôn ở trên người An Diệc Diệp , bỗng nhiên có một suy đoán.

“Diên Nghị , con đừng nói con…”

Bà ta mới vừa mở miệng, bên kia Khúc Kiều liền phát ra một tiếng kêu kinh ngạc.

Một ông lão đã hơn bảy mươi từ phía sau lấy ra một hộp gỗ lớn bằng bàn tay, đắc ý đi tới trước mặt Khúc Kiều .

“Lão đệ, đại thọ sáu mươi lần này của ông, tôi nhờ người tìm được đồ tốt. Này, ông nhìn thử xem.”

Trên cái hộp gỗ bằng đàn hương chạm trổ hoa văn tuyệt đẹp, vừa lấy ra, ánh sáng từ cái hộp này, nhìn cũng biết bên trong không phải đựng vật bình thường.

“Lão Trương, đây là cái gì?”

Người được gọi là Lão Trương vuốt vuốt bộ râu, đưa tay cẩn thận mở hộp gỗ ra.

“Chai thuốc hít thời Ung Chính! Tôi phải dùng số tiền lớn lấy được về tay mình!”

Những người đang ngồi cũng đối với món đồ cổ vô cùng hứng thú, vừa nghe là đời Thanh, rối rít lại gần.

Màu sắc trong hộp thuốc hít vô cùng diễm lệ, mặc dù hình dáng đẹp, nhưng không như đồ cũ, ngược lại nhìn qua giống như mới làm ra.

Mấy trăm năm lịch sử, theo lý không thể sáng rõ như vậy.

“Không đúng à, lão Trương, hộp thuốc hít này của ông là giả đó chứ?”

“Đúng vậy, cái này màu sắc cũng quá sáng, có phải người khác lừa ông không?”

“Không thể nào!”

Lão Trương vốn đang dương dương đắc ý, thấy bọn họ rối rít nói hộp thuốc hít của mình giả, nhất thời giận đến sắc mặt tái xanh.

“Là thật! Tôi từ đường tắt bí mật lấy được nó, không sai được.”

“Ông tìm nhà giám định xem qua chưa?”

Lão Trương hơi sửng sốt, chần chừ lắc đầu một cái.

“Nhưng tôi cảm thấy đây là thật, thật đó!”

Nhưng bất luận ông ta nói thế nào, những người khác chính là không tin.

Lão Trương gấp đến độ sắc mặt đỏ lên.

“Khúc Kiều , ông cũng sẽ không tin tôi sao?”

Khúc Kiều có chút khó xử, ông ta đối với đồ cổ có nghiên cứu, hộp thuốc hít trước mắt, bất luận nhìn thế nào, cũng giống là đồ giả.

Lão Trương vừa thấy vẻ mặt của ông ta, giận đến vỗ bàn một cái.

“Các người đều không tin tôi!”

Ông ta đưa tay lấy lại cái hộp trên bàn, một bóng người đột nhiên nhích lại gần.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 109


CHƯƠNG 109

An Diệc Diệp hơi tiến lên trước, lộ ra nụ cười dịu dàng.

“Xin hỏi, cháu có thể xem một chút không?”

Mấy người nghe thấy tiếng nói, rối rít ngẩng đầu nhìn lên.

Lão Trương nghi ngờ nhìn An Diệc Diệp .

Thấy cô tuổi tác nhỏ, không khỏi có chút hoài nghi.

“Tiểu nha đầu, cô biết xem?”

“Biết một chút.”

Muốn trở thành nhà phục hồi văn vật , đối với đồ cổ văn vật, dĩ nhiên cũng có hiểu một ít.

Lão Trương nhìn những người khác, cắn răng một cái.

“Được! Vậy cô giúp tôi nhìn xem, hộp thuốc hít của tôi, rốt cuộc là thật hay giả!”

An Diệc Diệp cẩn thận cầm cái hộp thuốc hít lên, hướng về phía ánh đèn cẩn thận quan sát.

Chai thuốc hít này có hình dáng tròn, cổ mảnh, miệng cổ được mạ đồng, thân chai được tô màu xanh và trắng, màu sắc tươi sáng, hoa văn tinh tế.

Trên dưới tô điểm thêm màu vàng, phần chạm khắc màu vàng dưới đáy giống như cánh hoa, sang trọng hoa lệ.

Nhưng cũng chính bởi vì màu sắc quá sáng, mới khiến người ta có cảm giác là hàng giả.

Thời cổ lưu lại nhiều đồ cổ phần lớn có lịch sử lâu đời, trải qua năm tháng cọ rửa, màu sắc u tối, thường mang theo vết nứt.

Mà lúc này đồ An Diệc Diệp giữ trong tay lại giữ gìn rất tốt.

Tất cả mọi người đều mở to mắt nhìn nhất cử nhất động của cô, rất sợ bỏ qua cái gì.

Trái tim Lão Trương như treo giữa không trung.

“Tiểu nha đầu, như thế nào?”

An Diệc Diệp cười một chút, đem hộp thuốc hít lần nữa đặt vào trong hộp.

Khẽ gật đầu về hướng Trương Lão, khẳng định nói: “Là thật.”

Lão Trương trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại tò mò.

“Làm sao cô nhìn ra được?”

An Diệc Diệp chà tay, rót thêm trà lần nữa cho Lão Trương và Khúc Kiều .

“Hộp thuốc hít và những thứ đồ cổ khác không giống nhau, có người cho rằng chất liệu hộp thuốc hít càng quan trọng hơn so với niên đại gia công.”

“Hộp thuốc hít này chất liệu sứ tinh tế, hoa văn tinh xảo, từ vẻ ngoài đến kết cấu có thể nhìn ra là hàng thượng phẩm.”

“Hơn nữa thời Ung Chính hình thức của hộp thuốc hít có phong cách riêng biệt, hộp thuốc hít bằng sứ Thanh Hoa này, phần đáy sẽ có ghi ‘niên chế Ung Chính’ màu xanh lam bằng chữ khải. Lão Trương, hộp thuốc hít này của ngài tuy rằng bị mài mòn ít, nhưng đúng là hàng thật.”

An Diệc Diệp nói một cách rõ ràng mạch lạc, tất cả mọi người tiến lên trước nhìn thử, quả nhiên thấy phía dưới để tên.

“Thật sự có!”

“Kỳ lạ, nhưng cái này màu sắc cũng quá sáng rồi? Nhìn qua rất giống hàng giả.”

An Diệc Diệp chậm rãi nói: “Hộp thuốc hít truyền vào từ cuối nhà Minh, thời Ung Chính đến nay chưa tới ba trăm năm, giữ gìn thật tốt, màu sắc sẽ khác biệt không quá lớn.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 110


CHƯƠNG 110

Lão Trương vừa nghe, cao hứng mặt mày hớn hở.

“Thấy không? Tiểu nha đầu đã nói là thật! Các người còn có cái gì để nói không?”

Mấy người vội vàng gật đầu, lập tức nói xin lỗi với lão Trương.

“Là chúng tôi quá kích động, nhìn lầm, tôi xin lỗi ông.”

“Lão Trương, vẫn là ông lợi hại.”

Lão Trương dương dương đắc ý hừ hừ mấy tiếng, lại quay đầu mặt mang nụ cười nhìn An Diệc Diệp .

“Nha đầu, không ngờ cháu còn trẻ tuổi, đối với đồ cổ lại hiểu rõ như vậy.”

“Đúng vậy, người trẻ tuổi bây giờ cũng không thích cái này?”

“Nha đầu, cháu tên là gì?”

An Diệc Diệp vừa muốn mở miệng, Khúc Kiều ngồi ở trên ghế bành, gõ cây gậy trong tay một cái, trong giọng nói không che giấu mang theo vẻ đắc ý.

“Nó là con dâu tôi.”

Mọi người kinh ngạc.

“À! Thì ra là vợ của Khúc Chấn Sơ ? Khúc Chấn Sơ thật đúng là có phúc.”

“Aiya, nghe nói hôm nay thọ yến cũng là một mình cô chuẩn bị? Khó trách tôi vừa vào, đã cảm thấy không giống, cảm giác đặc biệt tốt!”

“Tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao. Có điều…”

Một ông cụ ngồi phía sau nói được một nửa, lại dừng lại.

Mọi người quay đầu nhìn về phía ông ta.

“Có điều cái gì?”

Ông cụ vuốt râu đứng lên, chậm rãi đi tới trước mặt An Diệc Diệp .

“Có điều…” Ông ta nhíu mày lại, khiến lòng mọi người cũng dâng tới cổ họng.

Chờ một hồi lâu, ông ta mới đột nhiên toét miệng cười một tiếng, giống như một lão ngoan đồng.

“Nha đầu, cháu mau giúp ta nhìn một chút, cái bình hình rồng con trai ta hai ngày trước đưa cho ta có phải là thật hay không?”

Ông ta cuống cuồng nói: “Ta rất lo, cũng không dám cầm đi kiểm định, chỉ sợ tổn thương tấm lòng con trai ta, buồn chết ta rồi.”

Vừa nói, ông ta đã cho người mang đồ tới.

Mọi người bị ông ta làm thế khiến tâm trạng như đang trên tàu lượn.

Nhưng ông ta vừa nhắc như vậy, cũng vội vàng chen lấn lên.

“Nha đầu, nha đầu, ta tháng trước mua một lư hương Thanh Hoa, cháu cũng tới giúp ta xem một chút.”

“Ai ya, hôm nay không mang tới, làm thế nào đây?”

“Nha đầu, cháu ở đâu? Qua hai ngày nữa, không! Ngày mai! Ngày mai ta đi tìm cháu, xem giúp ta hai cái bình hoa nhà ta.”

Khúc Diên Nghị và Thẩm Thanh Chiêu trợn mắt há mồm đứng ở một bên.

Những ông cụ trước mặt đều quá năm mươi rồi, bình thường tính tình kì quái, nhưng tay nắm quyền quan trọng, từng người vây quanh trước mặt An Diệc Diệp , tranh nhau phải dẫn cô đi, mắt thấy cũng sắp đánh nhau rồi.

Cái này… cái này thật kỳ lạ!

Rất nhanh, động tĩnh bên này liền hấp dẫn không ít người.

Những người vốn là ở trong phòng yến tiệc, bất tri bất giác đều tụ tập tới.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 111


CHƯƠNG 111

Người ở lại bên trong càng ngày càng ít, Khúc Chấn Sơ khó khăn lắm nhảy xong một điệu, vội vàng muốn đi tìm An Diệc Diệp .

Vừa quay đầu lại, lại thấy tất cả mọi người đều đứng ở trong đình viện, có người chen lấn không vào được, đứng ở bên cửa sổ nhìn.

Bọn họ đang nhìn cái gì?

Khúc Chấn Sơ tò mò đi tới.

Dư Nhã Thiểm vội vàng đưa tay kéo anh, nhưng kéo hụt.

“Anh Chấn Sơ , anh muốn đi đâu?”

Nhưng Khúc Chấn Sơ căn bản không để ý tới cô ta.

Dư Nhã Thiểm tức đến cắn răng, dậm chân, vội vàng đuổi theo.

Trong sân tụ tập rất nhiều người, nhưng ai cũng không nói chuyện, trong hoàn cảnh iên tĩnh chỉ có một giọng nói trong trẻo.

“Bác Lưu, cái bình chữ Thọ kia của bác nếu có giấy giám định, chắc là hàng thật.”

“Không được không được, cháu đều xem giúp bọn họ, cũng phải xem giúp ta một chút, ai biết giấy giám định kia có phải giả hay không?”

Mọi người vừa nghe, líu lưỡi không nói nên lời.

Đồ cổ của nhà ông Lưu cũng đều đưa cho nhà giám định nổi tiếng giám định từng cái, là những người giám định có uy tín nhất.

Nhưng không ngờ đến tới nơi này, còn không bằng một câu nói thỏa đáng trước mắt của cô nhóc này.

An Diệc Diệp nhất thời có chút không biết làm sao.

Bây giờ đồ cổ mang tới, cô đều đã giám định qua từng cái, nhưng số ít bọn họ vẫn hy vọng, có thể để cô cùng nhau đến nhà, tận mắt nhìn những món đồ lớn không mang tới kia.

Theo lý thuyết, những người này đều là người rất có tiếng tăm, theo lý sẽ không mua phải hàng giả gì, nhưng bọn họ vẫn không yên lòng.

Cô nhất thời có chút khó xử.

“Cháu bình thường phải đi học, nếu như cuối tuần có thời gian…”

“Được! Tuần này tới nhà ta! Nha đầu, ta tự mình đi đón cháu!”

An Diệc Diệp còn chưa nói hết, thì có người cướp lời mở miệng nói.

Những người khác nhất thời không vui.

“Tuần sau tới tôi!”

“Ai ya, ông đừng giành với tôi! Tôi sớm đã nói xong rồi!”’ Mấy người này mắt thấy lại muốn đánh nhau, An Diệc Diệp vội vàng ngăn bọn họ lại.

“Bác Lưu, bác Từ, mọi người không phải tranh nhau, nếu như bình thường cháu tan học, cũng có thể tới.”

Vì vậy mấy người này, lại bắt đầu tranh nhau thời gian tan học của An Diệc Diệp , không bao lâu được phân chia rõ ràng.

Khúc Chấn Sơ nhìn thấy hình ảnh trước mắt.

Mặt An Diệc Diệp vui vẻ mang theo nụ cười, cùng mấy ông cụ quyền cao chức trọng trò chuyện với nhau rất vui, tất cả mọi người xung quanh nhìn cô.

Cô lần nữa trở thành tâm điểm của tất cả mọi người.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 112


CHƯƠNG 112

Gió đêm thổi qua, hoa hải đường đúng lúc nở.

Cánh hoa rơi xuống mái tóc cô, cô nhẹ nhàng gỡ xuống, lúm đồng tiền cười lên như hoa.

Ông Trương hài lòng nhìn An Diệc Diệp ở trước mặt, càng nhìn càng thấy thích.

“Thật đáng tiếc.” Ông thở dài.

Bác Lưu và Khúc Kiều cùng quay đầu lại hỏi.

“Sao lại đáng tiếc?”

Ông Trương do dự một lát rồi bối rối nói: “Đáng tiếc con bé đã kết hôn rồi, nếu con bé vẫn chưa kết hôn, thì có thể làm con dâu của ông, con trai ông tốt lắm.”

Ông ta nói, rồi nắm tay An Diệc Diệp không ngừng luyên thuyên.

“Năm nay con trai ông chỉ mới 28 tuổi, toàn bộ công việc trong nhà họ Trương của ông đều do nó quản lý, vừa dịu dàng lại lễ phép, chắc chắn hai đứa sẽ rất hợp nhau, nếu không thì để hôm khác ông cho hai đứa gặp mặt nhé?”

Bác Lưu thấy sắc mặt Khúc Kiều hơi khó coi, thì vội nói với ông ta.

“Ông đừng càn quấy nữa, con bé đã kết hôn rồi, ông đang mong vợ chồng nó gặp trục trặc à?”

Ông Trương hừ lạnh.

“Khúc Chấn Sơ đó đâu thích con bé, còn con trai tôi thì ai ai cũng thích, con trai tôi tốt hơn cậu ta nhiều.”

Mọi người nghe vậy thì đều hiểu hàm ý trong lời nói của ông ta.

Mấy scandal bê bối kia đã lan truyền khắp nơi, ai cũng cảm thấy không đáng thay An Diệc Diệp.

Khúc Chấn Sơ đang định đi vào, thì bỗng nghe thấy câu nói này, nên sắc mặt nhất thời lạnh lẽo.

Không ngờ anh vẫn đang đứng đây, mà cũng có người bắt đầu lên kế hoạch để anh ly hôn ngay trước mặt anh.

Khúc Chấn Sơ nhấc chân đi vào, tới cạnh An Diệc Diệp ngay, rồi ôm eo cô như đang tuyên bố sự chiếm hữu.

An Diệc Diệp ngạc nhiên nhìn anh.

“Khúc Chấn Sơ?”

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt nhìn ông Trương, trong mắt hai người đều lóe lên đao kiếm.

Một lúc sau, anh mới từ tốn nói.

“Ông Trương.”

“Hừ!”

Ông Trương hừ lạnh.

“Tôi về đây, có người thật mất hứng.” Ông vẫy tay rồi xoay người định rời đi, nhưng vẫn không quên nhắc nhở An Diệc Diệp: “Nhóc con, cháu đừng quên đấy, hai ngày nữa ông sẽ tới đón cháu.”

“Vâng ạ!”

Đợi ông Trương đi rồi, mấy người khác cũng lần lượt rời đi.

An Diệc Diệp tiễn bọn họ lên xe, lúc quay về thì trong phòng tiệc vẫn còn không ít người.

Là chủ nhân buổi tiệc, cô không thể bỏ đi khi mọi người vẫn còn ở đây.

Nhưng mấy ngày nay, gánh nặng công việc đã khiến cô cực kỳ mệt mỏi.

An Diệc Diệp buồn ngủ đến mức ngáp một tiếng, rồi tìm một góc nào đó ngồi xuống nghỉ ngơi.

Trong thư phòng Khúc Kiều.

Khúc Chấn Sơ lạnh mặt nhìn Khúc Kiều ở trước mặt, như đang nhìn một người xa lạ.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 113


CHƯƠNG 113

“Ông muốn nói gì?”

Mặc dù Khúc Kiều biết Khúc Chấn Sơ hận ông, nhưng lần nào nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo đó, ông vẫn chấn động.

Giọng nói ông trầm thấp, đi thẳng vào vấn đề: “Dư Nhã Thiểm đó là sao?”

“Chúng tôi chỉ là bạn.”

Khúc Kiều hoàn toàn không tin, chỉ nhìn dáng vẻ hôm nay của hai người, sao có thể chỉ là bạn bè?

Ông hừ lạnh, hỏi ngược lại: “Hai đứa là bạn bè hay tình nhân?”

Ánh mắt Khúc Chấn Sơ nhất thời lạnh lẽo, như hầm băng.

Anh nhếch miệng nở nụ cười mỉa mai.

“Tôi không giống ông.”

Mắt Khúc Kiều nhất thời thu nhỏ lại, sắc mặt cũng ảm đạm.

“Ba mặc kệ cô ta là gì của con, nhưng con hãy phân rõ cho ba, con đã kết hôn rồi. Giờ thân phận của con là gì, con có biết bên ngoài đã lan truyền tin đồn khó nghe đến nhường nào không?”

Khúc Chấn Sơ im lặng, không biết có nghe lọt không.

Trong lòng Khúc Kiều cảm thấy hổ thẹn với anh, nên hoàn toàn không làm gì được.

Một lúc sau, ông mới thở dài nói.

“Mặc dù cuộc hôn nhân này có hơi vội vàng, nhưng hôm nay con cũng nhìn thấy rồi đó, con bé là một cô gái tốt, nếu con không chịu giữ chặt, thì sau này con sẽ hối tiếc.”

“Ông nói xong chưa?” Khúc Chấn Sơ hờ hững hỏi.

Khúc Kiều sửng sốt, bị anh chặn họng đến mức sắc mặt cực kỳ khó coi.

Khúc Chấn Sơ dứt khoát xoay người rời đi.

Nhưng vừa đi tới cửa, anh đã ngừng bước nói.

“Ông không có tư cách dạy bảo tôi.”

Khúc Kiều nhìn anh rời khỏi thư phòng, nhất thời cả người như bị hút cạn sức lực, chỉ còn lại nỗi phiền muộn và hối hận.

Khúc Chấn Sơ rời khỏi thư phòng, rồi đi tới phòng tiệc.

Mọi người đã về gần hết rồi, chỉ còn lại mấy người trẻ tuổi đang vui vẻ.

Anh vừa bước vào, Dư Nhã Thiểm đang khiêu vũ đã nhìn thấy anh, nên tươi cười chạy tới ngay.

“Anh Chấn Sơ, anh mới đi đâu thế?”

Cô ta kéo tay Khúc Chấn Sơ đi tới sàn nhảy.

“Anh mau tới khiêu vũ cùng em đi.”

Khúc Chấn Sơ mất tập trung nhìn xung quanh, thấy An Diệc Diệp đang ngồi trong góc thì vội ngừng bước.

Anh hất tay Dư Nhã Thiểm ra.

“Anh vẫn còn tý việc, em tự đi chơi đi.”

Dư Nhã Thiểm nhìn theo tầm mắt anh, nhất thời hiểu rõ tý việc của anh có nghĩa là gì, nên sắc mặt bỗng thay đổi.

Nhưng cô lại nhanh chóng tươi cười.

“Không được, em bỗng cảm thấy hơi mệt, anh Chấn Sơ, anh đưa em về đi, em muốn đi cùng anh.”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 114


CHƯƠNG 114

Cô lắc cánh tay Khúc Chấn Sơ, rồi chớp mắt nhìn anh.

Mấy ngày nay, chỉ cần cô làm thế, chắc chắn Khúc Chấn Sơ sẽ đồng ý yêu cầu của cô.

Nhưng lần này, Khúc Chấn Sơ lại hơi im lặng.

“Để anh bảo tài xế đưa em về.”

Dư Nhã Thiểm ngẩn người, chưa kịp phản ứng lại, đã thấy Khúc Chấn Sơ xoay người đi về phía An Diệc Diệp.

Cô vốn định đuổi theo, nhưng vừa tới gần thì tài xế đã chạy tới.

Dư Nhã Thiểm hung ác nhìn An Diệc Diệp, khẽ mắng một tiếng, rồi không cam lòng xoay người rời đi.

Khúc Chấn Sơ vừa đi tới thì nhận ra An Diệc Diệp đang khẽ nhắm mắt, dựa vào tường, không ngờ cô lại ngủ thiếp đi.

Cô thật ngốc, ai lại làm mình mệt đến thế?

Khúc Chấn Sơ khẽ nhíu mày, hơi không vui.

An Diệc Diệp ngủ rất say, xung quanh như tràn ngập hơi thở dịu dàng và yên ắng.

Anh vừa tới gần, tiếng nhạc sập sình bên phòng tiệc đã bị ngăn cách trong vô hình.

Khúc Chấn Sơ hơi rung động, ngồi xuống cạnh cô.

An Diệc Diệp không hề nhận ra, mấy ngày nay cô liên tục tiêu hao thể lực, làm cô buồn ngủ đến mức không mở mắt ra nổi.

Rất nhanh, trọng tâm cơ thể cô ngày càng nghiêng qua một bên, dần dần tựa lên bả vai anh.

Khúc Chấn Sơ sửng sốt, cơ thể hơi thả lòng, để cô ngủ thoải mái hơn.

Anh nghiêng đầu nhìn cô, An Diệc Diệp ngủ rất say, gò má còn hơi đỏ ửng.

Sau khi kết thúc công việc cả ngày trời, quản lý ở sau bếp vội đi tới nói.

“Cô Tiêu, sau bếp…”

Người đó vừa lên tiếng, Khúc Chấn Sơ đã liếc nhìn ông ta bằng cặp mắt sắc bén.

Người đó giật mình, vội ngậm miệng lại.

Khúc Chấn Sơ ra hiệu, bảo ông ta mang sổ sách tới đây.

Khúc Chấn Sơ xem lướt qua sổ sách, đánh dấu mấy nơi ở trên đó, rồi cho bọn họ ra về.

Người đó gật đầu, vừa đi tới cửa đã quay đầu nhìn hai người đang tựa vào nhau kia.

Ai bảo cậu Khúc không thích vợ mình?

Ông không hề tin điều đó.

Hôm sau, lúc An Diệc Diệp thức dậy, thì nhận ra mình đang nằm trong phòng ngủ.

Buổi tiệc tối qua kết thúc thế nào, sao cô chẳng nhớ gì cả?

Cô xuống lầu, quản gia đang chuẩn bị bữa sáng.

An Diệc Diệp đi tới, trong lòng vẫn thắc mắc.

“Quản gia, ông có biết tối qua tôi về bằng cách nào không?”

Quản gia khẽ cười, trông có vẻ còn vui hơn An Diệc Diệp.

“Là cậu chủ bế cô về.”

An Diệc Diệp hơi khó tin.

“Cậu Khúc ư?”

Chuyện này sao có thể?
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 115


CHƯƠNG 115

Quản gia gật đầu chắc nịch.

Cô uống một ngụm cháo, nhưng trong đầu chẳng nhớ gì cả.

Không ngờ Khúc Chấn Sơ lại đưa cô về.

Có lẽ anh sợ cô ngủ ở đó sẽ làm anh mất mặt.

An Diệc Diệp gượng cười, cô còn không hiểu rõ tính khí Khúc Chấn Sơ ư?

Cô đang nghĩ ngợi thì Khúc Chấn Sơ bỗng từ bên ngoài đi vào.

Bình thường, lẽ ra giờ này anh đã tới công ty rồi, nhưng hôm nay vẫn chưa đi.

An Diệc Diệp vừa nhìn thấy anh thì vội dời mắt sang chỗ khác, còn tưởng anh về nhà lấy đồ.

Nhưng Khúc Chấn Sơ lại đi thẳng về phía cô.

“Hôm nay tôi sẽ chở cô tới trường.”

Anh bỗng lên tiếng.

An Diệc Diệp lắc đầu đáp.

“Không cần đâu, tài xế sẽ đưa tôi đi.”

Cô không muốn tạo ra ảo giác không cần thiết cho mình nữa, nhưng Khúc Chấn Sơ lại không cho cô từ chối.

“Tôi sẽ chở cô đi.”

Hai người cùng đi ra ngoài, vừa ngồi lên xe, quản gia bỗng gấp gáp chạy tới.

Ông nhíu chặt mày, vẻ mặt hơi sốt sắng, vội chạy tới trước cửa xe.

“Cậu chủ, bên cô Dư gọi tới.”

Khúc Chấn Sơ nhất thời ngừng lại.

“Sao thế?”

Quản gia trầm giọng nói: “Cô Dư bị tai nạn, giờ đã được đưa tới bệnh viện.”

Khúc Chấn Sơ vội ngừng hành động chuẩn bị lái xe.

“Có nghiêm trọng lắm không?”

“Tôi cũng không rõ, có lẽ là mới được đưa tới bệnh viện.”

Lúc Khúc Chấn Sơ đang do dự, thì An Diệc Diệp đã giành nói trước.

“Anh đi qua đó đi.”

Cô tháo dây an toàn ra, rồi bước xuống xe.

“Tôi sẽ tự đến trường.”

Khúc Chấn Sơ định gọi cô lại, nhưng An Diệc Diệp đã nhanh chóng chui vào xe đã chuẩn bị sẵn ở bên cạnh.

Thậm chí còn không nói câu nào, đã lái xe rời đi.

Khúc Chấn Sơ đen mặt, lại khởi động xe.

“Ông nói địa chỉ bệnh viện cho tôi đi.”

Tài xế lái xe ra khỏi cổng, An Diệc Diệp quay đầu nhìn, thấy Khúc Chấn Sơ đã chạy về phía bệnh viện.

Tài xế nhìn hành động của cô qua gương chiếu hậu, khẽ nói: “Cô Tiêu, lúc nãy cô nên để cậu chủ chở cô đến trường.”

“Không cần đâu, chẳng phải Dư Nhã Thiểm đang ở trong bệnh viện à?”
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 116


CHƯƠNG 116

Tài xế thở dài.

Mấy ngày trước ông đã được Khúc Chấn Sơ dặn đi đón Dư Nhã Thiểm, ai dè cô ta lại mấy lần hãm hại ông lấy trộm đồ.

Rõ ràng là tự cô ta ném đồ lung tung rồi không tìm thấy, thế mà lại nói ông lấy trộm đồ, còn muốn sa thải ông.

Nếu không nhờ cậu Khúc đè xuống, có lẽ ông chẳng còn công việc sống tạm qua ngày này nữa.

Ông thật sự không hiểu, tại sao Khúc Chấn Sơ lại bỏ mặc cô vợ tốt như vậy, rồi ra ngoài tìm người phụ nữ đanh đá như cô ta.

“Cô quá nhượng bộ Dư Nhã Thiểm đó rồi.”

Ngay cả ông cũng cảm thấy không đáng cho An Diệc Diệp.

“Là tự cô ta đuổi tài xế đi, đã không có giấy phép lái xe còn muốn tự lái, hơn nữa tôi mới nghe nói, cô ta chỉ bị trầy xước nhẹ thôi, thế mà làm ầm lên, nhất quyết đòi nằm viện, để cậu chủ ở bên cô ta, ngay cả tôi…”

Ông càng nói càng kích động, trông có vẻ còn tức hơn An Diệc Diệp.

“Ông đừng nói nữa.”

An Diệc Diệp ngắt lời ông ta.

“Cô ta muốn nằm viện thì cứ để cô ta nằm đi, không liên quan gì đến tôi.”

Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu, rồi lắc đầu bất đắc dĩ.

Cô vừa bước vào phòng học, thì điện thoại bỗng reo lên.

An Diệc Diệp lấy ra xem, trên màn hình hiện lên mấy chữ ngắn ngủi.

“Tan học cô đừng chạy lung tung.”

Không ngờ là tin nhắn do Khúc Chấn Sơ gửi tới.

An Diệc Diệp nhìn một giây, đây là lần đầu tiên Khúc Chấn Sơ gửi tin nhắn cho cô, nhưng cô chẳng hề thấy vui.

Anh bảo cô đừng chạy lung tung để làm gì?

Chẳng lẽ anh định gọi cô cùng tới bệnh viện thăm Dư Nhã Thiểm?

Cô nhíu mày, rồi ném điện thoại vào trong balo.

Buổi chiều, An Diệc Diệp vừa ra khỏi phòng học, thì trong đầu chợt nhớ tới tin nhắn mà Khúc Chấn Sơ gửi cho cô.

Cô hơi do dự, thì bỗng nhìn thấy một ông lão có thân hình gầy gò đang đứng ngoài cửa.

Ông lão mặc áo nhà Đường màu trắng, râu tóc hoa râm, đứng thẳng tắp ở đó, nhất thời thu hút không ít sự chú ý.

An Diệc Diệp vừa nhìn thấy đã kinh ngạc thốt lên.

“Ông Trương? Sao ông lại ở đây ạ?”

Ông Trương vốn đang nghiêm túc, nhưng vừa nhìn thấy An Diệc Diệp đã tươi cười ngay, vội đi tới nắm chặt tay cô, như sợ cô chạy mất.

“Ông biết hôm nay cháu tan học sớm, đi thôi, ông đã nóng lòng muốn cho cháu xem mấy món bảo bối trong nhà ông rồi.”

An Diệc Diệp bị ông kéo đi hai bước, thì nhận ra có một chiếc xe đang đậu ở đây.

Không ngờ ông Trương lại lái xe vào trong trường học.

“Trường tụi cháu không cho chạy xe vào trong.” Ông Trương đắc ý vỗ ngực nói.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 117


CHƯƠNG 117

“Cháu cứ yên tâm, trong thành phố này không có chỗ nào mà ông không thể đi được.”

“Cháu mau lên xe đi, nhanh lên nào!”

An Diệc Diệp khó xử nói: “Nhưng cháu phải về nhà.”

Ông Trương ghét bỏ nói.

“Cháu về nhà làm gì? Đối mặt với khuôn mặt như tảng băng của Khúc Chấn Sơ mà cháu vẫn có thể ăn cơm à? Cháu cứ đi xem mấy món bảo bối của ông đi, khó khăn lắm ông mới tìm được nó đấy.”

An Diệc Diệp chưa kịp nói gì, đã bị ông Trương vừa đẩy vừa khuyên, bảo cô lên xe, rồi chạy thẳng về nhà tổ nhà họ Trương.

Xe ông Trương vừa rời khỏi trường học, thì một chiếc Spyker C8 từ từ chạy vào trường.

Khúc Chấn Sơ bước xuống xe, rồi đi về phía phòng học của An Diệc Diệp.

Anh nhìn bó hoa hồng đỏ rực trong tay, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

Có trời mới biết khi nãy tại sao anh lại ma xui quỷ khiến, đi tới tiệm bán hoa một chuyến, rồi mua bó hoa này theo lời giới thiệu của nhân viên.

Chẳng lẽ là vì chuyện hồi sáng?

Anh cầm bó hoa đi thẳng vào trong, rồi nhìn khắp phòng, nhưng không nhìn thấy bóng dáng An Diệc Diệp.

Đúng lúc có người đang đi ra, nên Khúc Chấn Sơ gọi người đó lại.

“Cho hỏi Tiêu Nhĩ Giai đâu rồi?”

Đối phương nhìn xung quanh rồi đáp.

“Cô ấy hả? Cô ấy vừa đi rồi.”

Mấy người trong phòng học nhìn thấy Khúc Chấn Sơ, thì đều nhận ra anh nên vội chạy tới nói.

“Tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy ngồi vào chiếc Spyker.”

“Có phải là xe nhà họ Trương không? Chẳng phải quản gia nhà bọn họ mới đổi xe à?”

“Nhà họ Trương ư, tôi biết rồi! Hai hôm trước tôi còn nhìn thấy anh ta trên tạp chí, vừa điển trai lại thông minh.”

Mấy người đó liên tục bàn tán.

Sắc mặt Khúc Chấn Sơ ngày càng u ám.

Nhà họ Trương?

Anh nhớ trong buổi tiệc hôm qua, ông Trương đã nói, muốn giới thiệu An Diệc Diệp làm quen với con trai ông ta, còn mong anh và cô ly hôn nữa.

Khúc Chấn Sơ khẽ híp mắt, lộ ra vẻ hung ác.

Cô nóng lòng đến thế ư?

Bó hoa hồng đỏ rực trong tay nhất thời làm chói mắt anh.

Khúc Chấn Sơ mím chặt môi, vẻ mặt tràn đầy lạnh lẽo ném thẳng bó hoa hồng trong tay vào thùng rác ở bên cạnh, rồi xoay người rời đi.

Ở bên này, An Diệc Diệp bất đắc dĩ bị ông Trương dẫn thẳng về nhà.

Cô vừa bước vào, đã thấy đồ cổ di vật văn hóa bày la liệt, nên nhất thời ném hết mấy chuyện khác lên chín tầng mây.

Đồ cổ trong nhà ông Trương khác với Khúc Chấn Sơ, đa số di vật văn hóa trong lâu đài của anh đều quý giá, mỗi món đều được mua về với giá mấy chục tỷ từ phòng đấu giá.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 118


CHƯƠNG 118

Nhưng đồ mà ông Trương thu thập lại đa dạng, đa số đều là ông tự đến chợ đồ cổ mua về.

Có món mấy trăm nghìn, thậm chí còn có món mấy chục nghìn, nhưng cũng có món có giá mấy chục tỷ.

Hàng trăm hàng nghìn món đồ đặt cùng một chỗ, không phân biệt cao thấp, mới thật sự là người thích thu thập đồ cổ.

Ông Trương thấy bộ dạng ngạc nhiên của cô thì đắc ý vuốt râu.

“Nhóc con, thế nào?”

An Diệc Diệp không khỏi tiến lên một bước.

“Thật đồ sộ.”

Ông Trương chợt nhớ ra điều gì đó nên nói: “Đúng rồi, nhóc con, hai ngày trước ông đã mua được bát sứ Thanh Hoa triều Minh, cháu xem thử giúp ông nhé.”

Ông xoay người, cẩn thận từng li từng tý lấy một chiếc hộp ra khỏi ngăn kéo.

Rồi ông mở ra xem, bên trong là mấy mảnh vỡ của bát sứ.

An Diệc Diệp ngạc nhiên hỏi: “Bát này bị vỡ rồi ạ?”

“Ừm.”

Ông Trương đau lòng gật đầu.

“Nếu nó không vỡ thì người đó sẽ không bán đi.”

An Diệc Diệp quan sát tỉ mỉ chỗ bị vỡ của bát sứ.

“Ông Trương, nếu ông yên tâm thì cháu sẽ xem thử liệu có thể khôi phục giúp ông được không?”

Lão Trương kinh ngạc nhìn cô.

“Cháu biết sửa sao?”

Rốt cuộc thì cô bé này biết bao nhiêu thứ nhỉ?

Chẳng phải chuyên gia phục chế văn vật còn ít hơn cả văn vật sao? Hơn nữa đa số đều là những người đã có tuổi, còn trẻ thế mà biết tu sửa văn vật rồi à?

“Cháu thích công việc này.”

An Diệc Diệp ngượng ngùng nói: “Có điều cháu không được học bài bản nên sợ là sửa không được toàn vẹn cho lắm.”

“Không sao hết, không sao hết.”

Lão Trương thu gọn cái hộp lại rồi đưa cho cô.

“Dù gì ông mua được thứ này cũng không đắt, cháu mang đi sửa đi, nếu sửa được thì coi như là ông hời rồi.”

An Diệc Diệp gật gật đầu, lão Trương xoay người, lấy ra hơn mười cái hộp trong ngăn kéo.

Cô giật mình khi liếc thấy: “Lão Trương, đừng nói là phải sửa hết đống này nhé?”

Lão Trương cười hề hề.

“Từ từ, từ từ, ông biết cháu sửa không được nhanh, cho nên chỉ nhờ cháu xem giúp ông có thể sửa được không thôi.”

An Diệc Diệp nhẹ nhõm thở phào, nếu bảo cô sửa hết đống này thì chắc phải sang năm mới xong.

Sắc trời đã về chiều.

Lão Trương giữ An Diệc Diệp ở lại ăn cơm rồi mới mãn nguyện mà tiễn cô về.

Lúc xuống xe còn lưu luyến không rời.
 
Bảo Anh Làm Sao Không Yêu Em
Chương 119


CHƯƠNG 119

“Thật đáng tiếc, mấy ngày nay con trai ông đi công tác, nếu không hai đứa có thể làm quen một chút.”

An Diệc Diệp bất đắc dĩ, đây là lần đầu cô gặp một ông bố đi tìm bạn gái giúp con mình như vậy.

“Không cần đâu, mấy ngày tới cháu phải sửa cái bát sứ Thanh Hoa này nên sợ là không có thời gian.”

Nhắc đến chuyện này, lão Trương lại vui vẻ hẳn lên.

“Ông biết mà, cháu cứ từ từ mà sửa, ông không gấp.”

Phải một lúc lâu mới tiễn được lão Trương đi, An Diệc Diệp xoay người vào nhà.

Bước vào hành lang thì thấy phòng khách không có đèn, tối om.

Kỳ quái, hiện tại mới chín giờ.

Quản gia đâu?

An Diệc Diệp s* s**ng tìm đường đi vào.

“Cô đi đâu vậy?”

Một giọng nói lạnh lẽo mang chút giận dữ đột nhiên vang lên trong bóng tối, anh ta vừa lên tiếng, bầu không khí xung quanh liền đóng băng.

An Diệc Diệp hoảng sợ, nhanh chóng quay đầu lại thì thấy trong bóng tối có một bóng người mờ nhạt trên sô pha.

“Khúc Chấn Sơ?”

Bóng người trong bóng tối đột nhiên đứng lên, trông đặc biệt cao lớn dưới sự bao trùm của bóng đêm.

Anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi đã nói thế nào? Cô xem lời tôi nói như gió thoảng mây bay hả?”

“Anh bảo tôi không được đi lung tung, nhưng tôi có đi lung tung đâu, tôi đến nhà lão Trương mà.”

Khúc Chấn Sơ tiến lên đứng đối diện với An Diệc Diệp.

“Cô còn cãi nữa à? Cô đã gặp ai? Cùng ăn cơm với nhau à?”

Anh chụp tay cô lại.

“Đừng nói với tôi là hai người không làm gì hết nhé!”

An Diệc Diệp bị anh kéo, chiếc hộp trên tay suýt chút nữa rơi ra ngoài.

“Anh thả tay ra! Cái hộp sắp rơi rồi này!”

Khúc Chấn Sơ nhìn xuống và thấy An Diệc Diệp đang ôm chiếc hộp trên tay, đôi mắt anh tối sầm lại, giật lấy.

“Đây là cái gì? Mới gặp lần đầu đã tặng quà rồi à?”

An Diệc Diệp hoảng hốt, chỉ sợ anh vứt cái hộp xuống mặt đất.

Cái bát đã vỡ thành bốn năm mảnh rồi, nếu còn bị ném lần nữa thì sợ là vô phương cứu chữa.

“Khúc Chấn Sơ! Trả lại cho tôi!”

Mặt Khúc Chấn Sơ lại càng đen hơn, anh trực tiếp mở nắp hộp ra.

Anh sững sờ khi nhìn thấy những mảnh vỡ của chiếc bát sứ bên trong.

“Tên đó tặng cô thứ này sao?”

An Diệc Diệp vội vàng giật cái hộp lại.

“Đây là chén sứ mà tôi đã đồng ý sửa cho lão Trương.”
 
Back
Top Bottom